[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Xuyên Thành Phản Diện Phải Làm Sao Để Sống? [Đam Mỹ]
Chương 118: Thân phận bị bại lộ
Chương 118: Thân phận bị bại lộ
Sáng sớm ngày hôm sau, mưa rơi dần dần nhỏ lại, có vẻ như sắp tạnh, Tiêu Dư An cầm cành cây chọc chọc đống lửa đã cháy gần hết, vùi bên trong đống tro là hai củ khoai lang đang tỏa ra hương thơm mê người.
Cũng may là lúc trước khi y đi hái thuốc, đi ngang qua sơn động này cảm thấy nơi này thích hợp để trú ẩn, thế là đã bỏ vào trong cái đánh lửa và thức ăn để đề phòng bất cứ tình huống nào, nếu không thì hai người đã phải chịu đói bụng rồi.
Khoai lang vùi trong đống tro bốc lên một luồng hơi nóng, Tiêu Dư An cầm lấy một củ, cảm thấy nóng nóng phỏng tay, tung lên hai lần, chờ nguội đi một chút rồi lột vỏ đặt vào tay Yến Hà Thanh.
Yến Hà Thanh gật đầu nói cảm tạ, sau khi nhận lấy không vội cho vào miệng luộ mà hỏi Tiêu Dư An: "
Sau này, có dự định gì không?"
"Ngươi hỏi ta có dự định gì không à..."
Tiêu Dư An thì thào một tiếng, hai tay chống ra sau, ngửa đầu nhìn lên vách đá hang động: "Nhà gỗ nhất định là đã sập rồi, hai ta không còn chỗ nào để đi nữa, nếu không thì đợi sau khi mưa tạnh nhân lúc thời tiết tốt liền lên đường trở về đi, hơn nữa y thuật của sư phụ ta cao minh hơn ta, nhất định có thể chữa trị khỏi mắt cho ngươi."
Tay cầm khoai lang của Yến Hà Thanh ngừng lại: "Ngươi nguyện ý dẫn ta đi sao?"
"Hả..."
Tiêu Dư An đầu tiên ngẩn ra, ngay sau đó bỗng dưng kịp phản ứng lại: Trong nguyên tác Yến Hà Thanh chưa từng nói đến chuyện của Nam Yến Quốc, cho nên Lâm Tham Linh cũng không biết thân phận và suy nghĩ của hắn, lúc đó mới dẫn hắn đưa về thôn Đào Nguyên, thế nhưng lúc trước Yến Hà Thanh đã nói với y về chuyện quân doanh Nam Yến Quốc rồi.
Cho nên, thực ra là Yến Hà Thanh vẫn muốn quay về quân doanh Nam Yến Quốc sao?
"Ngươi muốn quay về quân doanh Nam Yến Quốc mà lúc trước ngươi từng nói đến sao?"
Tiêu Dư An cẩn thận hỏi.
Yến Hà Thanh cắn một miếng khoai lang chậm rãi nhai, đợi đến sau khi nuốt xuống, rũ mắt hỏi: "Ngươi có hận ta không?"
Tiêu Dư An ngẩn ra, một hồi lâu cũng không hiểu được ý tứ những lời này của Yến Hà Thanh: "Hả?"
Yến Hà Thanh nói ra từng chữ một, ngữ khí thong thả: "Nếu như ngươi không hận ta, có thể dẫn ta đi không?"
Tiêu Dư An nghi hoặc không hiểu, y là một "nữ tam" thì hận Yến Hà Thanh làm cái gì chứ?
Hận hắn thu vào hậu cung quá nhiều người sao?
Hận hắn đã có lão bà khác rồi mà bây giờ vẫn còn chưa nói cho mình biết hả?
Cái tình tiết này tại sao lại sai sai như vậy nhỉ?
Ai có thể nói cho y biết, sau đó phải đáp tiếp như thế nào đây!
Yến Hà Thanh dùng dư quang khóe mắt liếc qua hai lần nhìn Tiêu Dư An đang trầm mặc không nói gì, tiếp tục nói: "Nếu như ngươi ghét ta, hận ta, thì nên đẩy ta ra đi, đừng để lại cho ta một tia tưởng niệm nào hết, thay vì vui vẻ vô ích, ta thà rằng ngươi không quan tâm đến sống chết của ta còn hơn."
Tiêu Dư An có chút ngây người, lại nghe thấy Yến Hà Thanh tiếp tục nói: "Ngươi phải quyết tuyệt cắt đứt mọi tưởng niệm của ta, ta mới cam lòng để cho ngươi rời đi, nếu lại để cho ta nhìn thấy chút hi vọng nào, cho dù là một tia mong manh, ta cũng sẽ không biết... không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa."
Những lời nói đầy ý tứ hàm xúc như này khiến cho Tiêu Dư An choáng váng nửa ngày mới trả lời: "Ta..."
Yến Hà Thanh nhẹ giọng cắt ngang lời y: "Ta không phải là muốn nghe câu trả lời của ngươi, ta chỉ là muốn nói để ngươi biết thôi."
Ta chỉ là muốn để cho ngươi biết, sự vô tâm và vô ý của ngươi, là sự yêu thích vui vẻ nửa đời của ta.
Tiêu Dư An lo sợ mình sẽ nói sai, không dám lên tiếng nữa, lột vỏ khoai lang cắn hai miếng.
Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài trời mưa vậy mà đã ngừng, ánh nắng xuyên qua tầng mây dày, chiếu lên khắp mặt đất một tầng ánh sáng vàng rực rỡ, Tiêu Dư An ăn xong miếng khoai lang cuối cùng, chạy ra ngoài động phơi nắng, thư thái mà duỗi lưng một cái, rồi lại quay trở về trong động.
Trong sơn động mờ tối, Yến Hà Thanh cúi thấp đầu, trên gương mặt rơi xuống một mảnh bóng mờ tối ảm đạm, khiến cho người ta không thể thấy rõ được nét mặt của hắn, bỗng nhiên một bàn tay đưa qua nắm lấy tay của hắn.
Tiêu Dư An nở một nụ cười ôn nhuận: "Đi thôi nào, đừng ngẩn ra như vậy nữa, bên ngoài mặt trời đã lên rồi, bây giờ là lúc rất thuận lợi để xuống núi, ta dắt ngươi đi, đảm bảo sẽ không để cho ngươi bị ngã đâu."
*****
Thôn Đào Nguyên, ngày hôm qua trời đổ mưa to rất lâu, bây giờ cuối cùng cũng đã tạnh rồi, Trương Bạch Thuật đã hái thuốc về, Lâm Tham Linh cũng không cần mỗi ngày phải đến trông giúp y quán và chăm sóc Trương Trường Tùng nữa.
Phủ đệ luôn luôn náo nhiệt lúc này lộ ra vẻ hơi chút quạnh quẽ, Dương Liễu An và Hiểu Phong Nguyệt đã mang Tạ Thuần Quy đến Tây Thục Quốc xem bệnh, mấy ngày trước đã gửi thư về để mọi người trong nhà không cần lo lắng, Lâm Tham Linh ngồi ở trong viện hùng hục giặt y phục, dì Ba nhìn ra hướng ngoài cửa phủ: "Ai nha, đã qua mấy ngày rồi, sao Dư An vẫn chưa quay về nhỉ?"
Lâm Tham Linh lau lau mồ hôi trên trán, trấn an nói: "Dì Ba đừng gấp, lần trước chẳng phải Bạch Thuật mang tin tức về, nói Tiêu công tử không sao cả, chỉ sẽ phải quay về muộn một chút hay sao?"
"Ai nha, còn không phải là do ngày hôm qua đổ mưa lớn như vậy sao?
Ở trên núi không an toàn, ta thấy lo lắng."
Dì Ba liên tục thở dài.
Lâm Tham Linh vừa vắt y phục đã giặt xong vừa nói: "Dì Ba đừng lo lắng quá, coi chừng tích tụ lại trong thân thể, nói không một chừng lát nữa Tiêu công tử sẽ trở lại ngay."
Dì ba lại thầm thở dài vài tiếng, lúc này mới đi trở vào trong phòng.
Lâm Tham Linh giặt sạch xong y phục, giơ lên giũ mấy lần, phơi ở trong viện, sau đó bưng chậu ra ngoài phủ đổ nước đi, đổ nước xong, Lâm Tham Linh cầm chậu chậm thở ra một hơi, vừa muốn quay người đi trở về phủ đệ, đột nhiên vội vàng dừng bước lại.
Từ nơi xa có hai người đang chậm rãi đi tới, trong đó một người chính là Tiêu Dư An.
Lâm Tham Linh giơ tay lên cao vẫy vẫy muốn gọi Tiêu Dư An, đột nhiên thấy Tiêu Dư An vội vàng làm một thủ thế giữ im lặng, nàng hoảng hốt vội vàng che miệng lại.
Thấy Lâm Tham Linh không gọi thành tiếng, Tiêu Dư An khẽ thở phào, nửa dắt nửa đỡ Yến Hà Thanh đi đến phủ đệ.
Khoảng nửa khắc trước, Tiêu Dư An đã khôi phục giọng nói ban đầu, nghĩ đến lúc sau khi trở về phủ đệ rồi, cũng không cần phải giả dạng làm Lâm Tham Linh nữa, thế là không ăn quả đỏ nhỏ nữa, cũng may vừa rồi Yến Hà Thanh cũng không nói chuyện với y, lúc này mới tránh được việc bị bại lộ thân phận.
Tiêu Dư An thấy Lâm Tham Linh cách hai người bọn họ càng ngày càng gần, nhất thời nội tâm ngũ vị tạp trần, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ở trong lòng không khỏi thầm than: Xem ra mấy ngày kế tiếp mình phải ở lại y quán rồi, hơn nữa trấn này nhỏ, còn phải tránh để không chạm mặt với Yến Hà Thanh mới được.
Lâm Tham Linh không hiểu vì sao không thể nói chuyện, khó hiểu nhìn Tiêu Dư An chớp mắt mấy cái, lại thấy y vẫy vẫy tay với mình, thế là nhẹ chân nhẹ tay buông chậu giặt y phục xuống, cẩn thận đi đến chỗ bọn họ.
Tiêu Dư An kéo tay Lâm Tham Linh qua, chậm rãi đưa đến gần vào tay Yến Hà Thanh, nghĩ đến sau đấy chỉ cần dặn Lâm Tham Linh vài câu, mình liền công thành mà lui thân rồi!
Mắt thấy nam chính cùng nữ tam sắp thành công nắm tay nhau, Yến Hà Thanh đột nhiên hất mạnh tay ra, dọa cho Tiêu Dư An ngẩng đầu nhìn lên, vừa nhìn qua, y giống như bị sét đánh, cả kinh đến mức cứng người chôn chân tại chỗ.
08/04/2020