Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 60: Chương 16.1


Tô Ý nhìn mấy chai đồ uống và thực phẩm đông lạnh còn sót lại trong tủ lạnh, đưa tay thu hết vào không gian.

Sao có thể không mang thịt đi chứ?

Tuyệt đối không được!

Dù vậy, Tô Ý cũng không thực sự thu luôn cả tủ lạnh trước mặt mọi người.

"A Yến đâu rồi?"

Cô đảo mắt nhìn quanh, hình như người đẹp trai nhất đã biến mất.

"Em gái Tô Ý, anh Yến vừa mới lên lầu rồi."

Ăn xong phần cơm Tiểu Ngộ chừa riêng cho hắn, Lâu Thượng vốn lạc quan nay lại càng thêm hoạt bát.

Hắn còn quyết định giữ một khoảng cách nhất định với con chó kia, biết đâu em gái Tô Ý lại không cho hắn ăn thì sao!

Lâu Thượng dường như vẫn chưa nhận ra, chuyện này có lẽ chẳng liên quan gì đến con chó Border Collie.

Tô Ý nhìn Lâu Thượng, quay đầu khẽ "hừ" một tiếng.

Dù người này có vẻ đầu óc không được linh hoạt lắm, nhưng hợp mắt cô nên cô cũng chẳng muốn so đo nhiều.

Đối với vệ sĩ của mình, cô luôn rất khoan dung!

Đang định quay lên lầu, Tô Ý chợt thấy một đoạn gậy bóng chày thò ra từ chiếc ba lô đen trên bàn. Cô nhíu mày tỏ vẻ chê bai:

"Lâu Thượng, tôi cho phép anh xuống tầng dưới chọn một thanh đao, vứt cái gậy gỗ xấu xí này đi."

"!" Đao?

Đồng tử Lâu Thượng giãn ra, "Em gái Tô Ý, nhà cô thật sự có loại trường đao như anh Yến sao?"

Vừa nãy hắn còn đang phân vân có nên lấy mấy con dao bếp đi không đấy!

So với gậy bóng chày, lưỡi đao mới thật sự sắc bén. Quan trọng nhất là, chỉ có thanh đao đẹp đẽ mới xứng với phong độ anh tuấn của Lâu gia tiểu gia!

"Loại của A Yến có hay không tôi không biết, nhưng chắc chắn không tệ đâu. Anh tự đi chọn đi! À mà mật khẩu cửa là 'wszpldgz'."

Nói đến những thanh đao này, chúng đơn giản là "kiệt tác" mà nguyên chủ bị người ta lừa mua.

Ngay sau khi nhập học tại Đại học A, nguyên chủ đã đối đầu với "tiểu yêu vương" Cố Phàm Thần của trường. Cả hai đều là loại người cứng đầu không chịu nhường ai.

Về sau, nguyên chủ còn bỏ ra một số tiền khổng lồ - cao gấp mười lần giá thị trường - để chặn mua mấy thanh đường đao vốn được đồn là Cố Phàm Thần thích nhất.

Tưởng rằng sẽ được thấy Cố Phàm Thần khó chịu, ai ngờ hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch do hắn dàn dựng.

Mà nguyên chủ chính là con ngốc bị lừa cho xoay vòng.

Tô Ý nheo mắt hạnh nhân - tốt nhất đừng để cô gặp Cố Phàm Thần này.

Bằng không, cô sẽ bắt hắn đền gấp bội những thứ đã lừa nguyên chủ.

Chuyện này cũng chẳng phân rõ đúng sai, đơn giản chỉ là: "Mày giàu tao giàu, cùng nhau đấu đá chơi".
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 61: Chương 16.2


Tin anh ấy đi, câu này thật đến không thể thật hơn."*

Tô Ý rất hài lòng, ai mà chẳng thích nghe người khác khen mình chứ?

“Ừm thôi được, ta cho phép ngươi chọn thêm vài thanh đao.”

Kể từ khi biến thực vật bị tiêu diệt, các tầng lầu trước kia bị che phủ gần như đều trở nên yên tĩnh lạ thường.

Không có dấu vết của người sống, cũng chẳng nghe tiếng gầm gừ của zombie.

Thang máy đã không thể sử dụng được nữa, nhưng từ cầu thang thoát hiểm tầng sáu lên tầng bảy cũng khá dễ dàng.

Tầng bảy rất rộng.

Khi Tô Ý bước lên tầng bảy, một người đàn ông dáng cao gầy đang đứng trước cửa sổ kính lớn.

Cửa sổ hướng thẳng về phía nam của hồ Trừng Tâm phía dưới.

“A Yến, anh đang nhìn gì thế?"

Một cái đầu nhỏ thò ra trước cửa sổ, mái tóc dài hơi xoăn nhẹ nhàng đung đưa theo động tác của cô gái.

Hàng mi dày rủ xuống che đi ánh mắt đang đậu trên đỉnh đầu cô, Vân Yến chỉ cảm thấy bóng người trước mắt hơi chói mắt.

“Không có gì, nếu còn không gian, em có thể mang theo mấy lọ thuốc bên kia."

Giọng nói bình thản không một chút gợn sóng, như thể chỉ là lời nói thoáng qua.

“Được thôi!"

Tô Ý cũng đã có ý định này từ trước, đồ dùng y tế trong nhà cô khá đầy đủ.

Trước đây đều do người chuyên nghiệp sắp xếp, trong căn phòng y tế rộng lớn, mọi thứ được bài trí gọn gàng ngăn nắp.

Liếc nhìn qua một lượt, trong đó không thiếu thuốc cảm, kháng viêm, thuốc trị bầm dập tổn thương, cùng các loại thuốc cấp cứu.

Duỗi một đốt ngón tay sờ vào cuộn băng gạc trong hộp thuốc, rồi lại liếc mắt nhìn thoáng bàn tay phải của mình, vẻ chán ghét của Tô Ý hiện rõ trong ánh mắt.

Cô luôn coi trọng hình tượng của bản thân, tuyệt đối không thể ra ngoài trong tình trạng này được.

“A Diễm, anh băng bó lại cho em đi! Cái này xấu quá, anh băng cho em đẹp một chút nhé."

Tô Ý một tay cầm băng gạc, tay kia giơ lên chiếc bàn tay phải đã được băng bó kín mít, ngồi trên chiếc ghế mềm bên cạnh ngóng chờ.

Vân Yến im lặng một lát, rốt cuộc vẫn đưa tay ra lặng lẽ nhận lấy cuộn băng từ tay cô gái.

Vết thương trước đây nghiêm trọng thế nào, anh biết rõ.

Bây giờ đã có chủ ý, trước khi đến thành phố B, anh để ý Tô Ý thêm chút cũng không sao.

Miễn là tiểu thư Tô đừng quá vô lý.

Nhưng khi tháo lớp băng trên tay Tô Ý ra, đôi lông mày đẹp đẽ của anh chợt khẽ nhíu lại.

Vết thương vốn khá nghiêm trọng sau mấy ngày dưỡng đã bắt đầu lành lại.

Thế nhưng những vệt hằn đỏ rõ rệt kia đều cho thấy lúc băng bó đã siết chặt đến mức nào.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 62: Chương 16.3


Vân Yến cảm thấy những tạp niệm của mình ngày càng nhiều.

Trong đáy mắt đen kịt thoáng chút bực dọc khó nhận ra, nhanh chóng bị anh kìm nén xuống.

Những vết hằn đỏ rực trên nền da tay trắng nõn trông thật chói mắt, nhưng đó có liên quan gì đến anh?

Lâu Thượng đang phân vân giữa mấy thanh Đường đao bỗng rùng mình, lẩm bẩm một câu:

“Ai đang nhớ đến gia gia ta thế nhỉ?”

“Đau thì nói.”

Người đàn ông đang cúi đầu khử trùng và băng bó cẩn thận bỗng lên tiếng.

Tô Ý nhìn động tác thành thục của Vân Yến, vừa thích thú ngắm nhìn những ngón tay trắng muốt linh hoạt, vừa lắc đầu bất cần:

“Không đau đâu!”

Chỉ là lúc trước băng quá chặt, khó chịu lắm, với lại xấu hết chỗ nói!

Tô Ý từ chối nhớ lại đoạn 'lịch sử đen tối' này!

Nhưng phải thừa nhận, tay nghề của Vân Yến thật sự hơn Lâu Thượng quá nhiều."

Tô Ý ngắm nhìn lớp băng gạc gọn gàng sạch sẽ trên cổ tay mình, cảm thán từ đáy lòng:

"A Yến băng bó đẹp quá đi!"

Vân Yến khẽ dừng tay, nhìn thành quả do chính tay mình làm, đột nhiên cảm thấy hơi đau đầu.

Rốt cuộc Tô Ý đang tập trung chú ý vào những điểm kỳ quặc nào vậy?

"Tô Ý, thu xếp xong thuốc men thì chuẩn bị lên đường."

Thu lại ánh mắt đang đặt lên Tô Ý, Vân Yến dặn dò một câu rồi quay người xuống lầu.

Cuối cùng cũng thoát khỏi lớp băng bó xấu xí chói mắt, Tô Ý cảm thấy vô cùng thoải mái.

Quả nhiên chỉ có kỹ thuật băng bó đẹp đẽ như thế này mới xứng với hình tượng của cô!

Dừng lại một chút, Tô Ý lại chống cằm suy nghĩ: Hay là mình thay thêm một chiếc váy xinh xắn nữa nhỉ?

Trong hệ thống túi đồ hình như còn có một chiếc váy bồng bềnh thì phải?

Nhìn thấy chủ nhân lại đang mơ màng nghĩ đến đâu đâu, hệ thống chu đáo lên tiếng nhắc nhở:

[Ký chủ, nhắc nhở thân thiện: Nhớ phân loại đồ khi cho thuốc vào không gian nhé!]

[Như thế này à?]

Vung tay nhẹ một cái, căn phòng y tế trống trơn đến mức không còn cả cánh tủ, Tô Ý lại liếc nhìn quả cầu ánh sáng hệ thống trong đầu.

"Phân loại gì cơ? Thu xếp theo cách phân loại của bác sĩ gia đình là được rồi nhỉ?"

Hệ thống: […]

Thì ra là hệ thống nhiều chuyện rồi.

Khi nhóm người đã thu xếp xong xuôi từ tầng sáu xuống đến đại sảnh tầng một, ánh nắng chói chang bên ngoài lập tức đập vào mắt.

Cảnh vật bên ngoài như thể đã chìm vào một mớ hỗn độn tan nát.

Dưới đất ngổn ngang những vũng máu đen đỏ lẫn lộn với các mảnh chi thể không còn nguyên hình dạng, cành lá héo úa rải rác khắp nơi nhưng vẫn không che lấp được sự tàn phá kinh hoàng.

Trong không khí, mùi hôi thối nồng nặc của xác chết bốc lên khiến người ta buồn nôn, còn ghê tởm hơn cả bãi lầy hôi thối.

Không còn biến thể, khu dân cư vốn yên tĩnh bắt đầu xuất hiện lác đác những bóng người dáng vẻ kỳ quái.

"Ôi trời không phải chứ! Sao lại còn nhiều thế này, cái cây kia chẳng ra gì mà, chẳng tiêu diệt được lũ zombie này."

Lâu Thượng nắm chặt chuôi đao màu đỏ sẫm trong tay, thò đầu ra ngoài đại sảnh tầng một quan sát, không ngoài dự đoán khiến Triệu Nhiễm thở dài ngao ngán.

Thật sự tưởng rằng biến thể có thể đánh bại zombie sao...
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 63: Chương 17.1


Có lẽ do mùi người sống quá đậm đặc, lũ zombie gào rú "khục khục" không ngừng tiến lại gần nguồn thịt tươi sống khiến chúng điên cuồng.

"Chà, gia gia ta đây cũng là tay có nghề, cứ mỗi con đến là ta chém một nhát."

"Đừng có nhìn nữa, theo sau đi."

Thẩm Tinh Ngộ lạnh lùng liếc nhìn Lâu Thượng đang hăng hái chuẩn bị xông pha, không nhịn được giơ chân đá nhẹ một cái.

Dĩ nhiên là không dùng nhiều lực.

"Ối, Tiểu Tinh Ngộ, cậu làm gì vậy? Mông gia gia ta đau quá!"

Lâu Thượng đau đến nỗi nhăn nhó, nhưng khi quay lại thấy đại sảnh trống trơn không một bóng người, ánh mắt đờ đẫn trong giây lát.

"Ê, mọi người đợi tôi với!"

Tô Ý xòe chiếc ô nhỏ kiểu Tây, chân đi đôi giày trắng bước theo sau Vân Diễm.

Chiếc túi xách trắng đeo chéo người còn gắn một bông hoa trắng nhỏ lắc lư, nổi bật hẳn giữa cảnh hỗn loạn tan tác và lũ zombie xấu xí.

[A Yến đẹp trai quá!]

Phải nói rằng, Vân Yến là nam chính đẹp trai nhất mà cô từng thấy, đặc biệt là kiểu chém đao gọn gàng này!

Thật là đẹp mắt làm sao!

[Triệu Nhiễm cũng đẹp lắm mà!]

Dù gu thẩm mỹ chọn người không được tốt lắm, nhưng gương mặt và vóc dáng của Triệu Nhiễm khiến Tô Ý thấy mãi không chán!

Mới đúng là một đội ngũ thoải mái chứ!

Hệ thống: [Ký chủ, cô nhìn thứ khác đi được không?]

Đừng mãi nhìn mặt người ta nữa, con zombie kia sắp chạy đến sau lưng cô rồi đó!

"Tô Ý cẩn thận!"

Triệu Nhiễm vốn đi bên cạnh Tô Ý hét lên khi thấy con zombie bất ngờ từ bụi cây bên đường lao ra.

Cơ thể phản xạ tự nhiên, cô vung lên chiếc gậy sắt dày bằng ngón tay cái.

Cây gậy vút qua không khí, khi chạm vào con zombie nhỏ, chém đứt lìa cái đầu gớm ghiếc.

Con zombie nhỏ trông chỉ bằng đứa trẻ ba tuổi, toàn thân xanh tím, động tác lại không cứng nhắc như những zombie khác mà còn nhanh nhẹn hơn nhiều.

Triệu Nhiễm không kìm được sự kinh hãi, cánh tay vẫn giơ lên cứng đờ run rẩy.

Cái đầu màu xám xanh với những chiếc răng nanh lởm chởm lăn vài vòng trên mặt đất, đập vào bậc thềm bồn hoa, sau đó mới từ từ rỉ ra những giọt dịch mủ.

Cô... vừa giết nó ư?

Cố gắng trấn tĩnh cơn run, Triệu Nhiễm hiểu rất rõ: mình sớm muộn cũng phải làm quen với những chuyện này thôi.

"Tô Ý, theo sát vào."

Vân Diễm quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm nhìn thẳng vào Tô Ý.

Chiếc váy bồng bềnh màu hồng vẫn gọn gàng, Tô Ý nghiêng đầu nhìn cái đầu zombie nhỏ bị chém đứt gọn, nở một nụ cười ngoan ngoãn:

"A Yến đi chậm chút đi! Như thế em mới theo sát được chứ."

Ai cũng chân dài cả, không nghĩ cho cô một chút sao?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 64: Chương 17.2


Vân Yến ấn nhẹ thái dương, không nói gì, ánh mắt chuyển sang bụi cây phía bên kia.

Từ bên ngoài chui vào à! Đúng là biết chọn thời cơ.

Tô Ý mắt lưỡi liềm cười, lặng lẽ nới lỏng bàn tay đang nắm chặt viên gạch trong túi xách, suy nghĩ một chút rồi lại ném viên gạch trở lại túi hệ thống.

Cô giơ tay vỗ nhẹ vào vai Triệu Nhiễm vẫn chưa hoàn hồn, đầu ngón tay mềm mại thò ra từ lớp băng quấn khẽ mơn man ngón út thon dài của cô gái.

"Cậu..."

“Triệu Nhiễm Nhiễm, lúc nãy rất là đỉnh đó! Cứ thế mà phát huy nhé."

Giọng nói nhẹ nhàng đầy khích lệ khiến Triệu Nhiễm cúi xuống, khóe mắt chợt cay cay. Thì ra khi sợ hãi có người an ủi, tốt biết bao.

Cô phải nhanh chóng thích ứng với tình huống này, ngay cả Tô Ý còn không hoảng loạn, cô cũng không thể sợ hãi.

"Không sao chứ?"

Lâu Thượng và Thẩm Tinh Ngộ, vừa xử lý xong mấy con zombie đuổi sát phía sau, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình.

"Tất nhiên là tôi không sao rồi!"

Tô Ý đứng bên cạnh Triệu Nhiễm, nhẹ nhàng giơ chiếc ô nhỏ lên, tạo thành bóng râm che chở dưới chân hai cô gái.

"Cơ mà Lâu Thượng này, anh không ổn rồi!"

"?"

Ai không ổn?

Lâu Thượng trợn tròn mắt nhìn cô gái đang ngẩng cao cằm. Em gái Tô Ý dám nói anh không ổn!

"Hoa trắng của anh hết tác dụng rồi này, trước sau chỉ khoảng bảy tám phút thôi. Thời gian bảo vệ của dị năng quá ngắn, anh nên mau mau nâng cấp đi!"

Lâu Thượng: "......"

Anh thật sự chưa từng nghĩ dị năng của mình lại có giới hạn thời gian.

Lúc ra khỏi nhà bị Tô Ý ngắt mất bông hoa, anh đã không thể tạo ra bông thứ hai nữa, khiến anh phiền não mãi.

Giờ nhìn lại, không những anh chỉ tạo được một bông, mà thời gian hiệu lực còn vỏn vẹn bảy tám phút!

Dưới ánh nắng, mái tóc đỏ rực rỡ của anh bỗng trở nên ủ rũ. Tiêu rồi, Lâu tiểu gia ta hình như thật sự không ổn...

Những ngón tay thon dài khẽ động đậy, mặt đất phẳng lì bỗng mọc lên bốn năm dây leo cỡ cổ tay, quấn chặt lũ zombie đang chất đống bên ngoài hàng rào, xé nát từng khúc.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài cửa chỉ còn lại đống chi thể không nguyên vẹn.

"Anh Yến đỉnh quá! Rốt cuộc làm thế nào vậy?"

Lâu Thượng tròn mắt kinh ngạc.

Hóa ra lúc trước trói anh đã là nương tay lắm rồi!

Đợi đến trung tâm thương mại, nhất định phải bái sư học nghề!

Nhìn cô ký chủ nhảy lò cò tránh xác chết, cố tìm chỗ sạch sẽ để đặt chân, hệ thống hiện lên một chuỗi mã loạn.

Ai lại có chủ nhân kén chọn ưa sạch sẽ trong ngày tận thế thế này chứ!

"A Yến giỏi quá! Lần sau nhớ đừng làm đẫm máu thế, em suýt không tìm được chỗ nào sạch để bước nữa đây này!"

Đôi giày trắng tinh không tránh khỏi vương chút bẩn, Tô Ý mím môi, ánh mắt mang chút oán trách nhìn bóng lưng thanh lãnh phía trước.

Lâu Thượng & Thẩm Tinh Ngộ: ......

Anh Yến dùng sức nhiều thế để dọn zombie, sao còn rảnh chú ý để lại chỗ sạch?

Vân Yến sắc mặt không đổi, khó đoán có nghe thấy lời cô gái sau lưng hay không.

Chỉ là trong đống xác tanh bành tiếp theo, xuất hiện thêm một lối đi phẳng rộng bằng một người...

Lâu Thượng:"Thì ra là tôi thừa thãi quá......"

Ra khỏi cổng đông khu dân cư, khoảng cách đến trung tâm thương mại gần nhất chỉ mất hơn mười phút đi bộ.

“Hình như có người đang bám theo phía sau chúng ta."

Vừa băng qua con đường ngổn ngang xác xe, Thẩm Tinh Ngộ đi cuối đoàn bất ngờ lên tiếng.

Chú chó Border Collie vốn im lặng từ lúc xuất phát bỗng trở nên bồn chồn, không ngừng gầm gừ nhỏ về phía một hướng nào đó.

Rõ ràng, nơi này không chỉ có họ.

“Ai đó! Lén lút theo sau muốn hưởng lợi từ công lao của gia gia ta à?"

Một nhát chém dứt khoát xuyên qua đôi móng xanh lè thò ra từ chiếc xe bên cạnh, Lâu Thượng giận dữ quét mắt nhìn quanh.

Nhưng ngoài những bóng người xiêu vẹo đang lảo đảo, không có ai khác xuất hiện.

“Lũ hèn nhát này, không chịu ra tay thì thôi, đến mặt cũng không dám lộ. Chắc chắn là thấy chúng ta vất vả tiêu diệt đám zombie nên muốn theo sau kiếm chút lợi."

Thẩm Tinh Ngộ nhẹ nhàng xoa đầu chú chó, im lặng không nói.

Khó mà biết được nhóm người này đã bám theo họ từ lúc nào.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 65: Chương 18.1


Vân Yến: “Đừng bận tâm, chỗ này không nên ở lâu, chúng ta đi trước đi."

Nhìn đám zombie đang dần tụ tập phía xa, Vân Yến lạnh lùng nhắc nhở. Anh không còn nhiều thời gian để lãng phí ở đây nữa.

Hệ thống: [Ký chủ, phía sau phát hiện một luồng ác ý.]

Tô Ý vẫn tập trung vào đôi giày trắng của mình, bất cần đáp:

[Ồ, cũng cảm nhận được nè~]

Là ai cũng được, quan trọng nhất lúc này là bảo vệ đôi giày trắng tinh của cô!

Hệ thống: [...]

Nó không hiểu nổi - chẳng lẽ nguy hiểm tiềm ẩn lại không quan trọng bằng đôi giày trắng?

Thôi được, nó nên hiểu rằng quan niệm của ký chủ vốn không giống người bình thường.

Nó có thể làm gì đây?

Đương nhiên là phải tập trung bảo vệ chủ nhân của mình rồi!

[Ting! Phát hiện ký chủ đã tiếp cận khu vực check-in, đang làm mới vị trí cụ thể...

Khu vực check-in 1: Siêu thị Hoa An tầng hầm B1, phần thưởng một lần rút thẻ.]

Khu vực check-in 2: Nhà vệ sinh nam tầng 1 khu đông, thưởng 1 lần rút thẻ.

Khu vực check-in 3: Rạp chiếu phim Hữu Nghị tầng 4, thưởng 1 lần rút thẻ.

Lưu ý: Có tỷ lệ mở khóa dị năng thứ hai đó!

???

Nhà vệ sinh nam?

Tô Ý đột nhiên đứng sững, cô muốn từ chối ngay lập tức!

Cái này hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của cô chút nào được không!

[Nhắc nhở thân thiện: Chỉ sau khi hoàn thành khu vực check-in 1 và 2 thì mới mở khóa khu vực thứ 3 nhé!]

Tô Ý siết chặt tay nắm chiếc ô nhỏ, đôi giày trắng tinh vừa bước ra suýt nữa đã lệch hướng.

Cô giơ bàn tay bị thương lên, quay đầu lại hừ một tiếng.

Cái hệ thống rác rưởi này, đợi cô về nhất định sẽ tố cáo ngay!

[…]

Hệ thống ôm chặt lấy thân hình tròn trĩnh lấp lánh của mình.

Nhiệm vụ này là ngẫu nhiên, nó cũng không thể kiểm soát được mà!

"Tô Ý, cậu sao vậy?"

Triệu Nhiễm vừa thử dùng gậy đập vào con zombie bị kẹt trong xe, quay sang nhìn Tô Ý đầy lo lắng.

Dường như sắc mặt Tô Ý đột nhiên có chút không ổn?

Cô gái dưới ô che khuất trong bóng tối, nhưng đứng từ phía bên cạnh, Triệu Nhiễm vẫn có thể nghe rõ tiếng cô khẽ hừ một tiếng.

“Không có gì, tôi vừa giẫm phải rác, giày bị bẩn hết rồi.”

Ngây thơ! Tô Ý sao có thể để người khác biết chuyện này chứ?

Cô sẽ không để ai biết mình định đi vào nhà vệ sinh nam đâu!

Hệ Thống Rác Rưởi ngồi xổm trong góc, nghi ngờ cả đời hệ thống của mình.

Lại là một ngày bị "cô chủ ngoan ngoãn" chán ghét...

“Anh Yến, phía này bị chặn rồi!”

Lâu Thượng thử đẩy cửa trung tâm thương mại, nhưng hoàn toàn không có phản ứng gì. Xem ra cửa chính đã bị chặn từ bên trong bằng một vật lớn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 66: Chương 18.2


Vân Yến lại chém bay con zombie mặc vest định lao tới, rồi thẳng tiến về phía lối vào bãi đỗ xe ngầm.

“Đi lên từ gara này, lên tầng hầm một.”

Vượt qua lan can, bãi đỗ xe ngầm tối om chỉ lác đác vài chiếc xe đậu lại, trên nền đất trống còn sót lại một vài vết tối màu.

Ngày tận thế bùng nổ vào lúc sáng sớm, trong trung tâm thương mại không có nhiều người, bãi đỗ xe ngầm lại càng vắng lặng.

Những vết tích trên mặt đất có lẽ chỉ là do vài con zombie đi lang thang vào rồi bị ai đó xử lý mà thôi.

Trong bãi đỗ xe trống vắng, bất kỳ âm thanh nào cũng trở nên vô cùng rõ ràng. Những bước chân nhẹ nhàng của Tô Ý và mấy người đi cùng cũng nghe khá vang động trong không gian yên tĩnh.

Không biết là ai đã ló đầu nhìn ra từ cửa cầu thang thoát hiểm, sau đó vang lên một giọng nói trầm ấm:

“Người anh em đã về rồi à!”

Vinh Xương nhìn ba nam hai nữ đang bước ngược ánh sáng đi tới, trong lòng dâng lên một chút phấn khích.

Họ vốn tưởng cậu thanh niên võ công cao cường này sẽ không quay lại nữa, những người sống sót đều không khỏi thở dài tiếc nuối.

Dù chàng trai này không dễ gần, nhưng chỉ cần không chọc giận anh ta thì vẫn có thể yên ổn vô sự.

Hơn nữa, không thể phủ nhận năng lực chiến đấu đỉnh cao của anh ta! Đó chính xác là cảm giác an toàn tuyệt đối.

Chỉ là họ không ngờ, chàng trai trông có vẻ khó ưa này lại ra ngoài để cứu người!

Những người bạn đi cùng cậu ấy trông cũng đều có bản lĩnh không phải dạng vừa.

“Mọi người đi lối này.”

Nhìn mấy nam nữ có ngoại hình và khí chất xuất chúng, Vinh Xương vội vàng gọi người đàn ông bên cạnh đến giúp di chuyển tủ hàng chắn ngang lối đi.

“Không ngờ trong trung tâm thương mại vẫn còn người sống sót! Anh Yến, anh quen họ à?”

Lâu Thượng bước lên vài bước, đá bay một chai rỗng dưới chân.

Cậu nhìn hai người đàn ông bên trong đang dần dần di chuyển tủ hàng – vốn chỉ đủ chỗ cho nửa người – thành một lối đi rộng hơn, đủ để một người đi qua, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Vân Yến tựa vào cột bên cạnh, thong thả vứt chiếc khăn giấy vừa dùng để lau Đường đao đi, chẳng thèm để ý đến câu chuyện của mấy người kia.

Dù vậy, cậu cũng không ngờ hai người này lại có chút dũng khí, biết ở lại canh gác nơi này.

“Đa tạ.”

“Đi thôi.”

Sau khi tủ hàng được dời đi, Vân Yến gật đầu nhẹ với hai người đàn ông bên trong.

Rồi cậu quay người, một tay nhận lấy chiếc ô nhỏ xinh từ tay cô gái đang chăm chú nhìn đôi giày của mình.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 67: Chương 18.3


Vương Vinh Xương và Lý An bên cạnh tròn mắt nhìn, suýt nữa thì phải đi tìm kính lão để đeo cho rõ.

Mấy ngày cậu thanh niên này ở đây, chưa từng nói thừa một lời nào, ánh mắt lúc nào cũng sắc lạnh.

Vừa rồi họ không nhìn lầm chứ? Cái ngày mà cậu ta biết quan tâm đến người khác đã tới rồi sao?

Cô bé xinh đẹp này là ai vậy?

Tô Ý – người đang tranh luận gay gắt với hệ thống – gật đầu, hiếm hoi im lặng ngoan ngoãn theo bước Vân Yến đi qua lối đi hẹp vừa đúng một người.

[Hệ thống rác rưởi kia, cậu không được nâng cấp hay sao hả?]

[Điểm check-in thứ hai mau làm mới lại cho tôi! Nhiệm vụ check-in nhà vệ sinh nam hoàn toàn vô lý!]

[Ký chủ à, nó vốn là như vậy mà... Tôi đã làm mới mấy lần rồi, nhiệm vụ check-in không thể thay đổi được đâu!]

[...]

[Ký chủ, nhiệm vụ hệ thống làm mới chắc chắn có ý nghĩa của nó. Chúng ta cứ lén đi là được, giờ đã là tận thế rồi, chắc chắn không ai để ý đâu.]

[...]

Tô Ý im lặng nắm lấy vạt áo người đàn ông phía trước, giận dữ kéo nhẹ hai cái.

Còn về lý do tại sao không kéo áo của mình? Một người để ý ngoại hình như Tô Ý sẽ không bao giờ làm hại trang phục của bản thân.

Suy nghĩ một lát, Tô Ý đành miễn cưỡng chấp nhận.

Lén lút thì lén lút vậy, cô phải kiên quyết bảo vệ hình tượng của mình!

Bị kéo vạt áo, Vân Yến theo phản xạ quay đầu nhìn lại, không ngoài dự đoán khi thấy cô gái đang mím chặt môi với vẻ mặt không vui.

Vân Yến vô thức suy nghĩ nghiêm túc, ánh mắt cậu rơi xuống đôi giày trắng in hằn vết bẩn nhẹ trên chân Tô Ý.

Là vì đôi giày sao?

"Đợi đã, xin hãy chờ chúng tôi với!"

Vừa khi Tô Ý cùng mọi người bước qua dãy tủ hàng chất đống, một giọng nữ hơi the thé đột ngột vang lên từ phía sau, còn kèm theo hơi thở gấp gáp.

"Xin hãy chờ một chút."

Tiếng bước chân rối rít dần đến gần, tiếp theo là giọng nam trầm khàn.

Vương Vinh Xương bối rối gãi đầu, lại liếc nhìn Vân Yến phía trước:

"Cái này... mấy người này cũng là bạn của các cậu à?"

Phía sau có bốn người đi theo, trông giống như một gia đình.

Cô gái trẻ đi trước tóc ngang vai hơi rối bù, tay dắt theo một bé trai khoảng bảy tám tuổi.

Đằng sau là một cặp vợ chồng trung niên, người đàn ông trông có vẻ chất phác thật thà, hoàn toàn không hợp với người phụ nữ khắc khổ bên cạnh.

Nếu thái độ của những người khác còn có thể chấp nhận được, thì người phụ nữ lớn tuổi kia với vẻ mặt coi trời bằng vung thật sự khiến người ta khó chịu.

"Lén lút theo chúng ta chính là bọn đấy!"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 68: Chương 18.4


Lâu Thượng khoanh tay trước ngực, tay vẫn ôm thanh đao, liếc nhìn từ trên xuống dưới mấy người vừa đi tới.

"Trốn khéo thật đấy."

Lâu Thượng không hẳn là ghét người khác đi theo sau lưng.

Nhưng vừa không chịu ra mặt giúp đỡ, vừa không dám lộ diện, giờ lại còn dám trợn mắt nhìn họ một cách đường hoàng – nhìn ai cũng thấy bực.

"Bác ơi, chúng cháu không quen mấy người này đâu."

Ai lại muốn làm quen với loại người này chứ? Tự chuốc phiền vào thân hay sao?

"Gâu gâu!"

Chú chó Border Collie vốn đang ngoan ngoãn dựa vào Thẩm Tinh Ngộ bỗng trở nên bồn chồn, liên tục cọ cọ vào ống quần anh.

Thậm chí còn gầm gừ nhẹ cảnh báo mấy người vừa đi vào.

Thẩm Tinh Ngộ lạnh lùng liếc nhìn nhóm người đối diện, thầm nghĩ: “Hễ họ đến gần, Tiểu Mục lại cảnh giác cao độ... Có điều gì không ổn sao?"

"Tô Ý, hình như cô gái kia cứ nhìn chằm chằm vào cậu, hai người quen nhau à?"

Triệu Nhiễm đứng cạnh Tô Ý cũng bị ánh mắt không rời của cô gái trẻ đối diện làm cho khó chịu.

Muốn lờ đi cũng không được, cảm giác như có kiến bò khắp người.

Tô Ý lúc này trông uể oải, mặt mày ủ rũ.

Nghe thấy tiếng Triệu Nhiễm, cô từ từ ngẩng mắt nhìn lại nhóm người vừa xông vào.

“Không quen.”

Chưa từng gặp, không có ấn tượng, càng không có quan hệ gì.

Quay đầu lại, cô chẳng chút bận tâm thu mình vào lòng Vân Yến, trán mềm mại áp vào ngực anh mà r*n r*: “A Yến, giày trắng của em bị bẩn rồi..."

Không chỉ giày trắng bị bẩn, hệ thống còn bắt cô vào nhà vệ sinh nam...

Cả hai đều là những thứ cô cực kỳ không thích.

Tâm trạng không vui, cần phải có thứ gì đó dễ chịu để an ủi.

Ví dụ như Vân Yến - người có ngoại hình quá ư là ưa nhìn.

Vương Vinh Xương và Lý An càng thêm kinh ngạc, hai người đối mặt nhau tròn mắt há hốc mồm.

Cô bé xinh xắn này chẳng lẽ là người yêu của cậu em? Hai người này tính cách cách biệt cũng lớn quá!

“Thì thay đi."

Người đàn ông với ánh mắt tối sầm khẽ nhíu mày, đưa một ngón tay lạnh lẽo chống lên trán cô gái, không chút khách khí đẩy ra.

Cảm giác mềm mại từ đầu ngón tay truyền đến khiến Vân Yến khó chịu thu tay lại.

Ánh mắt lướt qua đôi giày đã dính vết bẩn, nổi bật lên giữa làn da trắng muốt nơi cổ chân.

Thôi được, tầng trên dường như còn vài cửa hàng giày nữ nguyên vẹn...

Bị Vân Yến đẩy ra khỏi lòng, Tô Ý bĩu môi. Cô chỉ muốn được an ủi bởi thứ gì đó xinh đẹp thôi mà.

Không cho ôm thì thôi, cô đâu phải chỉ có mỗi một mỹ nhân này.

Hậm hực, Tô Ý quay sang ôm chặt lấy eo Triệu Nhiễm, quay lưng về phía Vân Yến.

Mà nói thật nhé, mỹ nhân này toát ra mùi hương dịu nhẹ, lại còn có cái eo mềm mại, thon thả này...

Tô Ý cảm thấy mình lại tràn đầy năng lượng.

Quả nhiên, chỉ có những thứ xinh đẹp mới khiến tâm trạng cô vui vẻ được!

Triệu Nhiễm bị Tô Ý ôm đột ngột, suýt nữa thì đã mềm nhũn cả người.

Cô lớn lên tới giờ chưa từng bị con gái ôm kiểu này bao giờ, bình thường con gái với nhau hay thế này sao?

Tô Ý ngày trước đâu có tỏ ra thích dính người thế này!

"Tô... Tô Ý, cậu… hay là cậu buông ra trước đi?"

Cái eo này chịu không nổi đâu!

"Triệu Nhiễm Nhiễm, cậu gọi tôi một tiếng 'A Ý' đi."

Ngẩng đầu nhìn Triệu Nhiễm, Tô Ý đột ngột lên tiếng. Đôi mắt hạnh đen láy của cô khiến Triệu Nhiễm không thể nào từ chối.

Thôi chịu, Tô Ý giống hệt con búp bê cô thích nhất hồi nhỏ.

Triệu Nhiễm lấy tay che mặt, sao trước giờ không phát hiện ra Tô Ý lại có thể làm biểu cảm khiến lòng người mềm nhũn thế này.

"A Ý?"

"Tôi đây."

Tâm trạng Tô Ý lập tức phấn chấn, cười đến mắt cong thành vầng trăng khuyết.

Nghe hay quá, thật sự rất hay.

Cùng là gọi "A Ý", nhưng giọng Triệu Nhiễm nghe hay hơn con robot xinh đẹp ở nhà cô nhiều!

Hệ thống lại ngồi thu lu trong góc.

Niềm vui của ký chủ nhà nó thật đơn giản...

Vân Yến nhìn cô gái đã rời xa mình, vẫn giữ nguyên tư thế đẩy, người hơi đơ cứng.

"Mấy người đó tùy các người xử lý."

Thu lại ngón tay, giọng nam trầm khàn thoáng chút bất mãn. Có cho họ vào hay không liên quan gì đến cậu, đằng nào cũng chỉ là người lạ.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 69: Chương 19.1


Dù thái độ người phụ nữ kia có hơi khó chịu, nhưng xét cho cùng cũng là dân thường sống sót quanh đây.

Vinh Xương và Lý An cũng chẳng muốn so đo nhiều, chỉ cần xác định không bị zombie cắn là có thể vào.

"Đại ca, chúng tôi với mọi người đều là hàng xóm láng giềng cùng khu đấy ạ! Chúng tôi cam đoan không bị quái vật cắn, xin hãy cho chúng tôi vào với!"

Người đàn ông trung niên cười ngượng nghịu, vừa lén liếc nhìn thần sắc bà vợ nhà mình.

"Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh lùng vang lên the thé đầy vẻ khinh bỉ từ người phụ nữ, như thể không chịu nổi cái dáng vẻ khúm núm của chồng mình.

"Tất cả đều là người sống như nhau, phân biệt đối xử cái gì chứ?"

Vinh Xương đau đầu quá chừng. Họ có nói không cho vào đâu! Chỉ là muốn kiểm tra đơn giản thôi mà.

Hơn nữa, lũ zombie cả tầng này trước kia đều do cậu em kia dọn dẹp. Đương nhiên họ sẽ thiên vị cậu ấy hơn.

Xét cho cùng, mấy người đến sau như họ đều nhờ hưởng sái của cậu ấy mới có được không gian sinh tồn đầy đủ vật chất.

"Chị em ơi, trước khi vào chúng tôi cần kiểm tra đơn giản một chút, xem có nhiễm virus lây không đã."

Trong siêu thị còn mấy chục người nữa, ông nhất định phải cẩn thận.

"Mấy người kia không cần kiểm tra cũng vào được, giờ lại chặn chúng tôi lại bắt kiểm tra. Có ý gì đây? Thấy chúng tôi dễ bắt nạt lắm hả?"

Lưu Phương Nhã bước tới giật phắt chồng mình về phía sau, đứng chặn ngay trước mặt Vinh Xương và Lý An. “Bịch" một tiếng, cô ta ném túi xách đen xuống đất.

Giọng nói chói tai vang lên không kiềm chế, khuôn mặt đầy phấn nền hiện rõ vẻ giận dữ, không chút nhượng bộ.

“Vợ à, chúng ta…”

Im miệng, một chút khí thế cũng không có, đồ vô dụng.”

Vương Vinh Xương thở dài bất lực, mọi người đều muốn sống tiếp, bọn họ cũng chỉ muốn kiểm tra xem có vết thương bị zombie cắn không, có tình trạng khác thường không thôi.

Vài ngày trước cũng có một nhóm người may mắn sống sót đến đây, nhưng mọi người cũng phối hợp kiểm tra, sao hôm nay lại gặp một nhóm người khó nói chuyện vậy?

Mấy người nhóm người anh em này, đương nhiên là… không dám kiểm tra rồi! Nếu không thì không chỉ hai người bọn họ bị đao kề lên cổ đâu đấy!

Hơn nữa họ vẫn tin tưởng năng lực của người anh em này.

Lý An đứng bên cạnh Vương Vinh Xương không tốt tính đến vậy, bực mình cất giọng sang sảng: “Mấy người rốt cuộc có kiểm tra không?”

“Dựa vào cái gì mà kiểm tra chúng tôi? Đồ phân biệt đối xử các người! Hôm nay tôi không kiểm tra cũng phải đi vào!”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 70: Chương 19.2


Thứ cho người dễ tính và dễ tiếp xúc nhất như Vương Vinh Xương cũng không thể kiềm chế sự giận dữ khi bị người phụ nữ chỉ thẳng vào mũi và phun nước bọt vào mặt như vậy.

"Nếu không muốn kiểm tra, thì các người chỉ có thể tìm chỗ khác thôi."

Lưu Phương Nhã nổi giận đến nỗi mặt đỏ, thốt ra những lời nói khó nghe hơn nữa.

Thế nhưng người đàn ông trung niên đằng sau vẫn co rúm lại, ánh mắt lập lờ, không biết là vì sợ hãi hay đang có điều gì mờ ám.

Cô gái trẻ bên cạnh chăm chăm nhìn mấy người Tô Ý, không nói không rằng, chẳng biết đang nghĩ gì.

Vân Yến sắc mặt khó lường, chỉ khi ánh mắt lướt qua đứa bé trai không có bất cứ phản ứng gì, ngón tay đang nắm chặt chuôi đao khẽ động đậy.

Lâu Thượng nắm đấm siết chặt, nếu không phải vì đối phương là phụ nữ, hắn đã xông lên một quyền hạ gục rồi.

Chửi bới cái gì ở đây!

"Gâu! Gâu!"

Chú chó Border Collie vốn đã bồn chồn bỗng sủa vang hướng về phía nhóm người đối diện, toàn thân cong lên trong tư thế đề phòng cao độ.

Đôi khi giác quan động vật nhạy bén nhất, Lâu Thượng và Thẩm Tinh Ngộ lập tức siết chặt thanh đao trong tay, ngay cả Triệu Nhiễm cũng dựa sát vào tường cầm chắc chiếc gậy sắt.

"Chuyện... chuyện gì thế này?"

Vương Vinh Xương và Lý An bỗng trở nên luống cuống. Sao vừa cãi nhau xong bỗng dưng không khí trở nên sát khí ngút trời thế này?

Người phụ nữ vừa còn chửi bới hăng say bỗng cứng đờ trong giây lát.

"Con chó nhà ai điên thế này? Mau, mau lôi nó ra ngoài ngay! Sao lại dắt theo thứ súc vật điên cuồng thế này!"

"Mấy người có vấn đề."

Thẩm Tinh Ngộ đôi mắt đóng băng nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ và đứa bé trai chưa từng lên tiếng, giọng khàn đặc khẳng định:

"Có vấn đề? Có vấn đề chính là mấy người mới đúng!"

Giọng nữ thanh niên chậm rãi vang lên, dịu dàng nhưng ẩn chứa điên loạn:

"Cô gái mặc váy kia, trên tay cô ta có vết thương do zombie cắn. Vậy thì, các người dựa vào cái gì để cho cô ta vào?"

"Cái gì? Vết zombie cắn?!"

Vương Vinh Xương và Lý An run lẩy bẩy toàn thân.

Lưu Phương Nhã - kẻ vừa còn hung hăng - lặng lẽ lùi lại một bước lớn, liếc nhìn Tô Ý rồi lẩm bẩm:

"Vừa còn đòi kiểm tra chúng tôi, ai ngờ nguy hiểm nhất lại nằm ở phía họ!"

"Tiểu Liễm, vẫn là mày tinh mắt."

"Người… người anh em ơi, cô bé này thật sự bị... cắn rồi sao?"

Vương Vinh Xương run rẩy lùi thêm bước nữa, Lý An cũng từ từ nắm chặt cây gỗ trong tay.

Đừng nói là bị cắn, chỉ cần một vết xước nhỏ từ zombie cũng đủ lây nhiễm biến dị rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 71: Chương 19.3


Những trường hợp như thế họ đã chứng kiến nhiều không đếm xuể, gần như không ai thoát được.

"Các cậu trai trẻ, làm ơn đừng hại chúng tôi chứ!"

"Đừng sợ! Tiểu gia ta ở cùng em gái Tô Ý đã ba ngày rồi, vẫn bình an vô sự. Em gái Tô Ý tuyệt đối không bị biến dị."

"Nếu nói cần phải đề phòng, chẳng phải là nên đề phòng cậu bé cô ta đang dắt theo kia sao?"

Lâu Thượng nâng cao thanh đao trong tay, gương mặt nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào cậu bé.

Hắn đâu có ngốc, từ đầu đến giờ cậu bé chưa từng ngẩng đầu hay thốt nửa lời, hoàn toàn không giống trạng thái một đứa trẻ bình thường. Dưới lớp áo quần dài kín bưng kia, liệu có còn là con người hay không cũng chưa chắc!

Vương Vinh Xương lúc này cảm thấy chỉ thiếu chút nữa là có thể ngất xỉu tại chỗ.

Một đôi mắt nhỏ rất biết cách "tiết kiệm diện tích" liếc nhìn Vân Yến và mấy người đi cùng, rồi lại ngó ra phía mấy kẻ bên ngoài, mặt mày ủ rũ như muốn khóc, hai chân dựa vào chân tường run lẩy bẩy không kiểm soát nổi.

Hắn cảm thấy cả hai phía đều nguy hiểm vô cùng!

Nếu có cơ hội làm lại, hắn nhất định sẽ không chịu trực ca này...

"Hừ, không dám nhận sao?"

Tần Liễm với khuôn mặt tái nhợt nở một nụ cười quỷ dị, nghiêng đầu nhìn về phía cô gái mặc váy hồng đứng cách đó không xa.

"Bạn này."

Bạn?

Triệu Nhiễm suy nghĩ, cô gái này cũng là sinh viên trường A sao? Nhưng cô không có ấn tượng gì về cô ta.

Còn tình trạng của Tô Ý, Lâu Thượng đã nói, cô biết rồi. Ba ngày, đã qua thời kỳ biến dị.

[Ký chủ, cậu bé kia là zombie.]

[Ừ, biết rồi.]

Tô Ý đáp, hai mắt cô đã nhìn thấy rõ ràng!

Cô gái đối diện dắt theo một thứ xấu xí đã đành, còn dám trừng mắt nhìn cô!

Điều duy nhất khiến cô hơi dễ chịu một chút là ít ra còn biết mặc quần áo cho con zombie, không để lộ ra thứ gì quá xấu xí làm cô phát ghét.

“Là do zombie cắn đấy!"

Tô Ý giơ tay phải đang băng bó lên lắc lắc, quay đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của Tần Liễm.

“Nhưng đã ba ngày rồi, tôi vẫn chưa biến thành thứ xấu xí như em hay cậu đâu."

Khi nhắc đến chữ “em", Tô Ý khẽ ngập ngừng.

Đó là em trai cô ta mà... Thật đáng tiếc, một đứa em ngoan thế kia lại hóa thành zombie.

Tô Ý khịt mũi "hừm" một tiếng. Ghen tị ư? Không thể nào, một chút cũng không có!

Quay sang thấy hai ông chú nãy giờ nép sát vào tường như sắp hóa thành bánh tráng, Tô Ý trừng mắt nhìn đầy oán hận:

“Hai chú, chẳng lẽ tôi không đáng yêu hơn mấy con zombie sao? Sợ tôi làm gì?”

"Biến thành zombie? Không đời nào! Chuyện đó không bao giờ có thể xảy ra. Nếu có, tôi sẽ tự kết liễu mình trước!"

"Đẹp... rất đẹp..."

Vương Vinh Xương ôm chặt lấy Lý An mập mạp, môi run rẩy. Đẹp ư? Đẹp đến phát khiếp ấy chứ!

Lời cô gái gọi "thứ xấu xí" khiến Vương Vinh Xương và Lý An không hiểu ngay. Nhưng Thẩm Tinh Ngộ, Lâu Thượng và Triệu Nhiễm đã nhận ra ngay.

Thằng bé kia... là zombie!

Giờ thì hiểu tại sao Tiểu Mục lại căng thẳng như vậy, và tại sao mọi thứ cứ thấy kỳ kỳ.

Nhưng họ cũng chẳng có thời gian để nghĩ tại sao con zombie này lại khác những đứa khác.

"Đệt, các người còn nuôi zombie nữa à?!"

Lâu Thượng nhìn "gia đình" đối diện, lòng dạ nóng như lửa đốt. Gặp phải đám này đúng là xui xẻo hết chỗ nói!

Tần Liễm siết chặt bàn tay lạnh ngắt trong tay, ánh mắt hận ý cuối cùng cũng không giấu nổi.

Tại sao? Tại sao bọn họ có thể sống dễ dàng như vậy?*

Cùng là con gái, sao Tô Ý và Triệu Nhiễm có thể sống hào nhoáng như thế?

Mỗi lần nhìn thấy họ cười đùa tự do, sống theo ý mình, cô chỉ có thể đứng từ xa ngước nhìn...

Cô ghen tị với tất cả những người bạn được sống dưới ánh mặt trời, trong khi mình như con chuột chui rúc trong góc tối, gánh trên vai xiềng xích nặng nề nhất.

Phải sống không chút nhân phẩm dưới ánh mắt dì ghẻ, rồi sau khi bà ta sinh con trai, còn bị ép làm bảo mẫu cho đứa em ấy.

Thế giới tận diệt đến, thật tuyệt.

Như vậy, tất cả mọi người đều phải sống trong bóng tối.

Nhưng tại sao vẫn có những kẻ không hề bị vấy bẩn bởi u ám?

Thật... trong sạch đến mức khiến cô phát ghen...

Nhìn lại bản thân, cô chỉ có thể sống khúm núm từng giây từng phút, không những bị cha mẹ ép bảo vệ đứa em, mà còn suýt bị đẩy ra đỡ đòn cho lũ zombie.

Vết cào mờ ở hổ khẩu âm ỉ đau, gân xanh trên tay co giật không kiểm soát, Tần Liễm đưa tay vuốt đầu đứa em.

Trong con hẻm ngày hôm đó, cô đã nhìn thấy từ xa - cô gái thân thể nhuốm đầy máu.

Cùng là vết thương do zombie gây ra, tại sao Tần Liễm không thể như cô ta, tiếp tục sống hào nhoáng?

Nếu số phận đã định phải trở thành quái vật xấu xí kinh tởm...

Thì tất cả hãy xuống địa ngục cùng ta đi!

“Tiểu An ngoan nhất rồi, thay chị ăn thịt bọn họ nhé?"

Đôi đồng tử xám xịt từ từ ngẩng lên, giọng nói khàn đặc vang lên khẽ khàng trong không gian trống vắng.

“Hắc... chị... hắc hắc..."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 72: Chương 20.1


Đôi mắt màu xám trắng bị mái tóc dài che khuất từ từ ngẩng lên, trong lòng trắng đục lờ mờ lóe lên tia đỏ máu kinh dị.

“Chị... khục khục... ăn..."

Giọng nói khàn đặc như bị thiêu đốt cố gắng bật ra từng âm tiết mơ hồ. Cậu bé vốn yên lặng bỗng lộ rõ bộ dạng thật sự.

Đây là một con zombie, hơn nữa còn là zombie dị năng.

Chỉ có điều, nó dường như vô cùng phụ thuộc vào cô gái đứng bên cạnh. Dù đã biến thành zombie, nó vẫn kìm nén bản năng để phục tùng cô ta.

"Á! Cứu... ừm..."

"Lý An!"

Tiếng thét xé toạc không gian tối tăm của nhà để xe.

Vương Vinh Xương đờ đẫn nhìn người vừa còn đứng cạnh mình, chỉ trong chớp mắt đã bị bóng hình nhỏ bé cắn đứt cổ. M.á.u đỏ tươi phun thành vũng.

Nhanh quá...

Gần như không ai kịp phản ứng thì Lý An đã tắt thở.

Vương Vinh Xương mặt mày dính đầy máu, người cứng đờ vì kinh hãi. Đây... có còn là zombie thông thường nữa không?

"Gâu gâu!"

Thẩm Tinh Ngộ đang căng thẳng bỗng cảm thấy sau gáy lạnh buốt, theo phản xạ liền vung đao lên đỡ.

Nhưng nhanh hơn cả anh, chú chó Border Collie bên chân đã lao lên.

Khi bóng đen thoắt hiện sau lưng Thẩm Tinh Ngộ, chú chó nhảy vọt lên, cắn chặt lấy móng vuốt xám xịt.

Theo ngay sau đó, một sợi dây leo màu xanh lục quất mạnh vào bụng zombie nhỏ, để lại vết rách sâu hoắm. "Khục khục——"

Bóng hình bị dây leo quất trúng phát ra tiếng thét chói tai, lăn lông lốc mấy vòng rồi đập mạnh vào tường bên trái.

Lâu Thượng nhổ nước bọt một cái, không nhịn được buông lời chửi thề:

“Đệt, cái thứ quỷ quái gì thế? Tốc độ nhanh kinh dị vậy!"

Vết thương trên bụng zombie nhỏ lòi ra một phần nội tạng thối rữa, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành động của nó.

Đôi mắt dần chuyển sang màu đỏ máu đánh chằm chằm vào mấy con mồi trước mặt, tứ chi xoắn vặn như nhện bám chặt vào tường, cái miệng rách toác nhỏ giọt nước bọt tanh tưởi.

Vân Yến ánh mắt âm trầm, tốc độ này thực sự ngoài dự tính. Vốn định nhắm vào đầu, không ngờ nó né được.

“Tần Liễm, mày đã làm gì con trai tao?!"

Lưu Phương Nhã nhìn Tần An đã biến thành thứ không ra người không ra quỷ, mãi mới thốt lên được câu nói.

Ngón tay ngắn đầy móng đỏ bám chặt lấy cổ áo Tần Liễm, để lại vết hằn hồng trên cổ trắng mảnh mai.

Con trai cưng của bà ngoan ngoãn như vậy, sao có thể biến thành quái vật như lũ ngoài kia?

Con bé Tần Liễm này không phải nói Tiểu An chỉ sợ hãi nên bám lấy nó sao?

Bà ta cũng tưởng Tiểu An chỉ bị hoảng sợ nên không chịu nói chuyện.

Sao lại có thể thành ra thế này?!

“Trả con trai tao đây!”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 73: Chương 20.2


"À, tôi cũng không ngại nói thẳng - con trai bà đã xé cả mảng thịt lưng để cứu tôi khỏi zombie đấy!"

Người phụ nữ dường như điên tiết hơn, đôi bàn tay mũm mĩm siết chặt lấy cổ Tần Liễm. Khuôn mặt vốn độc ác giờ đây hoàn toàn sụp đổ.

Không phải nói chỉ là vết thương do va vấp sao?

Sao lại thành vết cào của zombie?

"Đồ tiện nhân! Đồ vô dụng! Tao đã không nên cho mày vào nhà! Sao không phải mày biến thành quái vật?!"

Quái vật ư?

Tần Liễm nhìn bàn tay phải đang co giật không ngừng, điên cuồng dâng trào.

“Tất cả đều phải chết, không ai chạy thoát được đâu."

Đôi mắt đã mất tập trung nhưng hận ý vẫn nguyên vẹn. Như thể cảm nhận được sắc mặt của Tần Liễm, bóng hình vừa còn bám trên tường chợt lao tới hạ gục người phụ nữ trung niên đang siết cổ cô.

Móng vuốt sắc nhọn xuyên qua vai, kéo theo một vũng máu loang.

“Tiểu An, là mẹ đây! Con còn nhớ... a...!"

Chiếc đầu nhỏ màu xám cắn đứt nửa cổ, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hãi và không tin.

Tắt thở.

Còn gã đàn ông vừa núp phía sau đã bò lê bò càng chạy về phía lối ra.

Miệng lẩm bẩm: “Đừng ăn tôi, đừng ăn tôi..."*

“Sợ rồi à?"

Vân Yến đột ngột lên tiếng, nhìn Tô Ý đang cúi đầu không biết nghĩ gì.

Ánh mắt Tô Ý lướt qua cô gái trẻ đang dần điên loạn và con zombie nhỏ vâng lời răm rắp, trong đôi mắt vốn trong veo hiện lên chút bối rối.

Sao lại có thể không yêu em trai mình chứ?

Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua. Cô đâu muốn quan tâm chuyện nhà người khác.

Sợ ư?

Chỉ là... cảm thấy hơi buồn nôn, cảnh tượng không đẹp mắt cho lắm.

Ngày đầu bị zombie xấu xí làm khóc chỉ là tai nạn, nhất định phải là tai nạn thôi!

“Á... tránh, tránh, tránh ra!"

Góc tường.

Vương Vinh Xương run rẩy nhặt cây gậy rơi dưới đất, vung loạn xạ về phía Lý An đang lảo đảo đứng dậy trong tư thế kỳ dị.

"Khục khục——"

"Tránh ra!l”

"Khục khục——"

“Tránh ra!”

...

Bị làm phân tâm bởi tiếng ồn, Lâu Thượng bực bội chửi thề một tiếng, xoay người vung đao chém mạnh.

Lưỡi đao sắc bén chém đứt lìa cổ Lý An vốn đã lỏng lẻo, dịch nhầy bắn tung tóe khiến Vương Vinh Xương hét ầm lên.

“Câm miệng!"

“Ồn quá!"

Giọng Lâu Thượng và Tần Liễm vang lên cùng lúc - người trước đầy bực dọc, người sau ngập tràn điên loạn.

Vương Vinh Xương đành phải dùng hai tay bịt chặt miệng, lớp mỡ thừa trên mặt vẫn run lẩy bẩy.

Bé nhỏ, bất lực và đáng thương.

“Tiểu An, ăn thịt cô gái mặc váy trước đi."

Những ngón tay đã ngả màu xám xịt giơ lên, chỉ thẳng về phía Tô Ý đang được bảo vệ kỹ lưỡng ở giữa vòng vây.

Tần Liễm cười lạnh lùng. Tốc độ của Tiểu An không dễ gì đỡ được, huống chi chỉ là một cô gái tay không tấc sắt.

Con mồi, chẳng phải nên bắt đầu từ kẻ yếu nhất sao?

"Khục khục... ăn..."

Buông rời người phụ nữ đã bị ăn mất nửa đầu, con zombie nhỏ quay sang nhìn chằm chằm Tô Ý giữa vòng vây, gầm gừ đầy ác ý.

Ngay tích tắc sau, bóng hình đã biến mất khỏi vị trí cũ.

“Đệt, con điên khốn kiếp!"

Lâu Thượng cảnh giác nhìn quanh, cùng với Thẩm Tinh Ngộ im lặng bên cạnh cũng dần dịch chuyển về phía Tô Ý.

Vân Yến thần sắc căng thẳng, bàn tay rộng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tô Ý.

Hôm nay đã dùng quá nhiều năng lực, anh không chắc có thể kịp thời phát hiện hướng tấn công của zombie.

Triệu Nhiễm nuốt nước bọt, lòng bàn tay cầm thanh sắt đẫm mồ hôi. Chỉ khi chạm vào cánh tay ấm áp của Tô Ý, cô mới cảm thấy dâng lên ý niệm bảo vệ.

Cô không biết zombie sẽ tấn công từ đâu, nhưng nhất định sẽ không bỏ rơi Tô Ý.

[Ký chủ, bình tĩnh nào!]

Hệ thống co rúm trong góc khóc thút thít, tiêu rồi, không biết chủ nhân đang nghĩ gì nữa, thống thống thấy tim đập loạn xạ.

“Rầm——"*

Con zombie bị dây leo quật bay lần nữa đập xuống chiếc xe ô tô đen, tạo thành hố sụt rộng một mét.

Nhưng lần này nó không hề ngừng lại mà lập tức phát động đợt tấn công thứ hai. Rõ ràng, vẫn chưa đánh trúng huyệt tử của nó.

Vân Yến khẽ động ngón tay. *Có lẽ anh nên thử năng lực mới thức tỉnh lần này.

Dù có thể khiến năng lực tạm thời cạn kiệt.

Bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay hắn mềm mại và ấm áp. Quả nhiên, hắn đã bị thứ cảm xúc khó hiểu này chi phối rồi sao?

Đáng lẽ anh nên bỏ mặc cô.

Tần Liễm nhìn Tô Ý bị bao vây giữa vòng vây, đôi mắt đã ngả màu trắng đục đầy khinh miệt.

“Đáng tiếc, cô vẫn phải chết thôi."

Bóng đen thoáng qua mang theo luồng khí yếu ớt, như bóng ma đè nặng lên tim mọi người.

Kẻ đáng ghét.

Vân Yến đang tập trung dàn lưới tinh thần bỗng giật mình. Lòng bàn tay trống rỗng vẫn còn vương chút hơi ấm.

Nỗi hoảng hốt bất ngờ nơi trái tim khiến hắn đau nhói, trong đôi mắt lạnh lùng cuối cùng cũng hiện lên gợn sóng hiếm thấy.

Một suy nghĩ căng thẳng thoáng qua.

Không phải anh đã nắm chặt tay cô rồi sao?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 74: Chương 21.1


[Ký chủ, nó ở ngay trước mặt cô!]

[Thấy rồi, thấy rồi, nếu cậu còn nói chậm hơn chút nữa là chủ nhân của cậu bị con quái vật xấu xí ôm chầm mất tiêu rồi.]

Vừa rút tay trái lại sau khi đẩy Vân Yến ra, một luồng hàn ý bỗng xuyên thẳng từ ngực xuống bụng.

Đầu ngón tay đen xám sắc nhọn đã chạm vào tà váy hồng, mang theo một lực đạo kinh người.

Nhưng ngay giây phút sau, thứ đón chào nó lại là một viên gạch văng thẳng vào mặt.

Thân hình nhỏ bé bị quật ngã bởi v*t c*ng, ngay lập tức bị một luồng gió lạnh vô hình chém đứt lìa đầu.

Chiếc đầu xanh lét văng xa, lăn đến dưới chân Tần Liễm đang còn đọng nụ cười.

Đó là một cái đầu đã bị đập lõm một nửa.

“Tô Ý, bị thương ở đâu?"

Nắm chặt cánh tay cô gái, Vân Yến mặt mày âm trầm kiểm tra thân thể Tô Ý, đôi môi mỏng khẽ mím chặt lộ vẻ bực bội khó tả.

Vừa rồi, hình như móng vuốt zombie đã chạm vào bụng cô.

Hắn biết rõ làn da Tô Ý mỏng manh đến mức nào, cảnh tượng lần trước bị zombie cắn xuyên bàn tay vẫn còn in đậm trong ký ức.

Hắn không thể lý giải vì sao mình lại bứt rứt đến thế, càng không hiểu nổi Tô Ý lấy đâu ra dũng khí dám đẩy hắn ra, tự biến mình thành mục tiêu.

Đây không phải là một con zombie thông thường, tốc độ của nó cực nhanh.

[Wow! Ký chủ đánh trúng hồng tâm rồi nè!]

Hệ thống nhìn vết lõm hình vuông rõ rệt trên đầu zombie, cảm thán không ngớt.

Phản xạ của chủ nhân nó quá đỉnh!

Tô Ý chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn mấy người đang căng thẳng, rồi ngước lên ngơ ngác nhìn Vân Yến mặt mày khó coi.

Không đúng nhé, đáng lẽ người tức giận nhất phải là cô chứ?

“Chiếc váy đáng yêu của em bị bẩn hết rồi nè!"

“Ý Ý, bị thương chỗ nào vậy?"

Triệu Nhiễm hoảng hốt đảo mắt nhìn khắp người Tô Ý, nhưng vì ngại ngùng trước ánh mắt âm trầm của người đàn ông bên cạnh, chỉ dám đứng cách một bước.

“Hình như... em không sao á!"

Tô Ý ném cục gạch dính đầy dịch não zombie xuống đất, liếc nhìn chiếc váy lấm tấm vết bẩn rồi nhíu mày.

Ừm, hình như cũng không hẳn là ổn nhỉ...

Chiếc váy hệ thống cho chất lượng tốt thật đấy, chỉ tiếc thiếu chức năng tự làm sạch.

Cục gạch dùng cũng tiện thật, nhưng tầm đánh không được xa.

Cô cực kỳ ghét cảm giác dính nhớp trên người, nhờ nhờ khó chịu vô cùng!

“Em... chỉ thấy hơi khó chịu thôi."

Tô Ý xòe bàn tay trái trắng nõn ra trước ánh mắt lo lắng của mọi người, khóe miệng hơi trễ xuống.

Bàn tay nhỏ nhắn không tránh khỏi dính đầy chất lỏng đen sì từ zombie.
Đồ zombie rác rưởi, dám làm bẩn tay ta!
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 75: Chương 21.2


Liếc nhìn xác zombie nhỏ, Tô Ý lại thôi không nghĩ "rác rưởi" nữa.

“Bị thương chỗ nào?"

Vân Yến nhíu mày nắm lấy bàn tay trái Tô Ý đưa ra, giọng trầm thấp, đôi mắt khẽ hơi cúi như đang chăm chú tìm kiếm vết thương trên người cô gái.

Tô Ý hơi nghiêng đầu: "Không bị thương, nhưng váy bị bẩn rồi."

"Tay cũng dính bẩn nữa."

Nói rồi, cô lại cựa quậy bàn tay nhỏ bị người kia bao bọc, giọng tiếc nuối.

"Với cả… tay A Yến của em giờ cũng bẩn theo rồi."

Cô chỉ đơn giản là đưa tay ra để mọi người thấy bàn tay mình dính bẩn thôi.

Tiếc thật, bàn tay đẹp đẽ kia giờ cũng không còn sạch sẽ nữa.

Triệu Nhiễn, Lâu Thượng & Thẩm Tinh Ngộ đang căng thẳng nín thở: …

Bây giờ là lúc quan tâm đến chuyện quần áo dơ hay sao?

Tô Ý rốt cuộc có biết không, vừa rồi chỉ cần cô run tay một chút thôi, có khi mạng sống đã chẳng còn!

Vân Yến sắc mặt không có gì thay đổi, nhưng đồng tử hơi co rút dần trở lại bình thản, sau đó lại bật cười vì vẻ mặt vừa chê trách vừa tiếc rẻ của cô gái.

"Hừ."

Một tiếng cười khẽ vang lên lạnh lùng, ngón tay thon dài của anh véo vào gương mặt trắng mịn của cô, lực đạo không hề nhẹ nhàng, để lại một vệt hồng in rõ trên da.

“Gan to lắm, lúc đẩy tôi ra sao không nghĩ sẽ làm bẩn hả?"

Vân Yến giọng điệu lạnh nhạt, nhưng khi nhìn thấy Tô Ý nhíu mày cùng vết hồng in trên da dưới đầu ngón tay, rốt cuộc không nói thêm được lời nào.

“Tầng hầm một có phòng thay đồ không?"

Ánh mắt Vân Yến đột ngột chuyển sang Vương Vinh Xương đang thu lu trong góc, câu nói bất chợt vang lên suýt chút nữa khiến gã đàn ông kia đứng tim.

Vương Vinh Xương run rẩy: “Có, có... rẽ hai khúc nữa sẽ thấy hai cửa hàng quần áo..."

[Ký chủ, cô sao vậy? Đừng dọa hệ thống chứ!]

Tô Ý toàn thân cứng đờ, đôi mắt tròn xoe tràn ngập khó tin.

Tiêu rồi, mặt cô cũng bẩn mất rồi!

[Em muốn tĩnh tâm một chút...]

Nhìn bóng lưng Vân Yến, Tô Ý gắng gượng nén lại ý định rút gạch ra đập.

Đừng tưởng đẹp trai là cô sẽ không ra tay!

Nhưng ngay phút sau, Tô Ý bình tĩnh lại.
Cô không thể mất miếng cơm manh áo...

“Khục khục! Các ngươi đều phải... khục... chết...!"

Giọng nữ đột nhiên trở nên khàn đặc, vừa điên cuồng cười vừa gào rú, vang vọng trong không gian vừa mới tạm lắng yên.

Tần Liệm một cước đá bay cái đầu nhỏ đã biến dạng dưới chân, toàn thân gãy gập một cách kỳ quái hướng về phía mấy người đối diện, thậm chí còn nghe rõ cả tiếng xương cốt rời rạc "răng rắc".
Cô đói rồi, cô phải ăn thịt chúng, ăn hết, ăn sạch!

“Hả? Sao cô ta cũng biến thành zombie thế này?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 76: Chương 21.3


Lâu Thượng xoay cổ tay vài vòng, cầm đao định xông lên. Tốc độ chậm chạp như rùa bò này so với thằng em trai kia của nàng ta thật chẳng khác nào trời với vực.

Con điên này, đã đến lúc Lâu gia tiểu gia đây ra tay...

Một vệt xanh lướt qua trước mắt. Ngay khi Lâu Thượng vừa nhấc chân, dây leo đã đâm xuyên qua đầu người phụ nữ không chút do dự.

Nhìn người phụ nữ ngã xuống với cái đầu thủng một lỗ to tướng, sự phẫn nộ của Lâu Thượng đột nhiên tắt lịm.

Sao cảm giác Yến ca lần này giết zombie còn tàn nhẫn hơn trước nhỉ? Hay là ảo giác?

Ôi, con zombie tầm thường này, Yến ca sao không cho mình cơ hội thể hiện chút chứ!

"Đi thôi."

Liếc nhìn viên tinh thể trong suốt trên tay, Vân Yến mệt mỏi ấn ấn thái dương, quay người lên lầu.

Bị dắt theo, Tô Ý bĩu môi bước từng bước nhỏ theo sau.

Đáng lẽ cô nên mang theo cái bồn tắm lớn ở nhà mới phải, tính toán sai rồi.*

[Hệ thống, có loại đạo cụ nào tắm vô hạn không? Phải là nước nóng đấy, tốt nhất là có cả đồ dưỡng da nữa.]

Hệ thống: […Không có.]

Đây là nhiệm vụ trong thời mạt thế, phần thưởng đương nhiên toàn là những vật phẩm sinh tồn!

[Hệ thống rác rưởi.]

[…]

[Còn cái váy này thì sao? Chỉ đỡ được một đòn đã bẩn hết rồi này.]

[Hệ thống có thể thu hồi giặt sạch để tái sử dụng.]

Hệ thống cảm thấy hơi mệt mỏi, ký chủ của nó đúng là lắm chuyện thật.

Nhưng thôi, đã chọn ký chủ rồi thì không thể đổi được, lắm chuyện cũng không sao, miễn là năng lực của ký chủ cực kỳ mạnh là được.

*Ôi, cô chủ mềm mại dễ thương mà nó từng mơ tưởng giờ ở đâu rồi!

[Tốt thôi!]

Tô Ý, người không thể tắm rửa mà chỉ có thể rửa sơ mặt và tay, thở dài não nề.

Sau khi lựa đi chọn lại, cuối cùng cô cũng chọn được một chiếc váy đen dài đến gối từ không gian cá nhân. Chiếc thắt lưng voan đỏ thắt thành nơ bướm hoàn hảo sau lưng, càng tôn lên làn da trắng như tuyết của cô gái.

Mái tóc công chúa gợn sóng được buộc cao bằng dải ruy băng đỏ, để lộ vầng trán đầy đặn và cổ thon thả, hoàn toàn khác biệt với phong cách trước đây.

Nhìn cô gái trong gương, Tô Ý cuối cùng cũng gật đầu hài lòng.

Không tệ chút nào, cảm giác như mình và cơ thể giống hệt mình này quá hòa hợp.

Hòa hợp đến mức như thể mình bước vào một cái xác không ý thức, hoàn toàn do mình điều khiển vậy.

Điều duy nhất khiến cô cảm thấy chưa ưng ý, có lẽ là màu tóc này. So với màu hạt dẻ, màu rượu vang đỏ có lẽ sẽ hợp với cô hơn!

Lát nữa cô sẽ đi tìm cửa hàng của hãng OL.

Vừa bước vào siêu thị trên đôi giày da lê ngọc trai nhỏ xinh, giọng nói cơ giới của hệ thống vang lên đúng lúc:

[Chúc mừng chủ nhân hoàn thành điểm check-in khu vực 1, phần thưởng 1 lần rút thẻ đã được phát.]

Bảng điều khiển trong suốt của hệ thống phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhưng Tô Ý chẳng thèm liếc nhìn. Mục tiêu của cô là lần rút thưởng thứ ba cơ!

Ngẩng cao cằm, Tô Ý vui vẻ bước về phía người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng sức ở phía xa.

Ngô Lệ nháy mắt liên tục, vỗ vào vai Vương Vinh Xương đang cúi gằm mặt ủ rũ bên cạnh:

“Cô bé xinh xắn đi cùng mấy người về là ai vậy?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 77: Chương 22.1


Vương Vinh Xương thở dài, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ lúc nãy, trong lòng vẫn chưa thể bình tâm lại được.

Bọn trẻ bây giờ đều có năng lực kinh người như vậy sao?

"Đừng có hỏi han nữa, chắc là người yêu của cậu bé kia thôi. Nói trước nhé, đừng có mà nhòm ngó, mấy người này chúng ta không đụng nổi đâu."

Ngô Lệ không để ý, nhấp một ngụm cola lớn trong tay.

"Tôi chỉ thấy cô bé đó xinh xắn nên hỏi thăm chút thôi mà."

"Mấy người này trừ cô bé ra đều có vẻ khó gần, nhìn xem, tay không dao thì cũng gậy sắt. Ôi, vẫn là cô bé ở giữa trông ngoan ngoãn nhất."

Cô gái còn lại cũng xinh, chỉ là khi không biểu cảm trông hơi lạnh lùng, khó nói chuyện.

Vương Vinh Xương nghẹn lời. Nếu không tận mắt thấy cô bé một viên gạch nện bay nửa đầu zombie, có lẽ ông cũng tưởng đó là một cô bé ngoan ngoãn...

Tô Ý hơi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang dựa tường nghỉ ngơi. Đôi mày ngọc dịu dàng thư thái, dường như bớt đi chút xa cách và lạnh lùng so với trước.

Tô Ý nhìn đôi tay nhỏ nhắn phù phiếm của mình, lòng đầy hứng khởi.

Lúc nãy bị người ta véo mặt, giờ mình véo lại cũng hợp lý thôi nhỉ?

Nhưng ngay khi tay cô chưa kịp chạm vào làn da trắng lạnh, đã bị đương sự túm lấy cổ tay giơ lên.

"Tô Ý."

Vân Yến cảm thấy đau đầu, Tô Ý bây giờ có vẻ còn khó đối phó hơn cả tiểu thư Tô ngày trước.

Anh không khỏi nghi ngờ, liệu việc mang theo Tô Ý để trả ơn Tô Gia Dịch rốt cuộc là đúng hay sai.

"Để tôi nghỉ một chút."

Giọng nói trầm thấp pha chút mệt mỏi, có lẽ là do vừa rồi sử dụng dị năng quá độ.

"Ừm."

"Anh có muốn nằm nghỉ không? Đứng nghỉ sẽ mệt hơn đó."

Tô Ý gật gù, suy nghĩ một chút lại thấy việc hiến tặng chiếc giường lớn trong không gian của mình cũng không phải không được.

Đấy gọi là có qua có lại mà, cô hiểu rõ lắm.

Hiến giường bây giờ, tối nay chắc chắn sẽ được ăn đại tiệc nhỉ?

Tô Ý liếc nhìn xung quanh, tính toán làm thế nào để tạo ra một không gian nghỉ ngơi thoải mái cho vị đầu bếp đẹp trai... à không, cho Vân Yến.

Xét cho cùng, cái giường 5 mét này hơi to, chắc chiếm không ít diện tích.

"A Yến ngủ giường em đi! Em mang theo cái giường rộng 5 mét từ nhà đó, êm lắm!"

Tô Ý vốn không thích chia sẻ chiếc giường siêu êm của mình, nhưng nếu là A Yến... cũng không phải không được.

Đó là bữa đại tiệc của cô mà!

Chỉ có điều siêu thị chắc không có khoảng trống lớn thế, hay là gọi hai vệ sĩ kia tới dọn kệ hàng đi nhỉ?

"Không cần. Chuyện không gian cá nhân nên cẩn thận, chỗ này đông người."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 78: Chương 22.2


“Tôi tự tìm chỗ nghỉ một lát là được."

Vân Yến thẳng thừng từ chối, sau khi xác định xung quanh tạm thời không nguy hiểm, liền quay người hướng về phía phòng nghỉ nhân viên phía sau.

"A Ý, đối diện có cửa hàng trái cây tươi, mình định xem còn gì có thể bỏ vào không gian trồng trọt không, cậu đi cùng không?"

Triệu Nhiễm cảm thấy càng gọi "A Ý" càng thấy thích.

Quyết định rồi, từ nay sẽ gọi thế này, A Ý cũng không có vẻ gì là khó chịu.

Đứng trước cửa hàng, Triệu Nhiễm liếc nhìn sơ qua. Cả tầng này mọi người hầu như đều trốn trong siêu thị, chắc là sợ bên ngoài đột nhiên có zombie chỗ nào chui ra.

Cửa hàng trái cây duy nhất bên trong có vẻ đã có nhiều quả bắt đầu thối rữa, số khác thì vương vãi khắp nơi.

Nào là bị đè nát, nào là bị dẫm bẹp, không ít.

Không biết còn quả nào có thể bỏ vào không gian làm hạt giống không?

"Triệu Nhiễm Nhiễm đi đi, tôi còn chút việc."

Nhìn Tô Ý đứng ngóng theo hướng anh Vân rời đi, Triệu Nhiễm thở dài, rồi bước từng bước ngoảnh lại nhìn về phía cửa hàng đối diện, trong lòng tự nhủ: Mình nhất định phải cố gắng trồng đầy không gian bằng trái cây và rau tươi. Như vậy không chỉ tăng thêm cơ hội sống sót trong thời mạt thế, mà có lẽ A Ý cũng sẽ thích hơn.

[Ký chủ, cô đang làm cái gì vậy?!]

Hệ thống nhìn ánh mắt Tô Ý đổ dồn vào nhóm các bà trung niên, đôi mắt tròn xoe sáng rực, cảm thấy vô cùng bất lực.

Sở thích kỳ quặc và đột ngột của cô chủ này... ôi trời!

Ngóng nhìn theo hướng Vân Yến rời đi?

Không đời nào!

Tô Ý tò mò quan sát nhóm phụ nữ trung niên đang tụ tập, sau khi nghe lỏm được vài câu lại càng hứng thú.

[Tôi có cảm giác, hình như họ đang nói về một chuyện rất kỳ lạ.]

[Ký chủ chưa từng thấy các bà, các cô tụ tập tán gẫu bao giờ sao?!]

Tô Ý nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc.

[Hình như chưa để ý.]

Dù sao người ở thế giới xuyên sách cũng không như vậy, nhóm người này có gì đặc biệt sao?

Hệ thống: […]

"Cô gái xinh xắn, đứng đó làm gì thế? Lại đây ngồi với các bà một lát đi!"

Bà cụ đeo kính lão, mặc váy hoa đỏ chợt ngẩng lên nhận ra Tô Ý, vội vàng vẫy tay nhiệt tình.

Tô Ý bước lại gần, hình như bà cụ này chính là người đang nói chuyện hào hứng nhất, giọng nói cũng to nhất.

Nhưng mà, bà ấy gọi cô là "cô gái xinh xắn" kìa!

Tô Ý cảm thấy vui vui.

Những người khác dường như không ngờ cô gái xinh đẹp, sạch sẽ này thực sự lại đến, nhất thời im lặng.

Đặc biệt là Ngô Lệ ngồi trong góc, đuôi mắt đầy vết chân chim giật giật vì kinh ngạc.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 79: Chương 22.3


Lão Vương không phải nói mấy người này không dễ chơi sao?

"Cô bé, lại đây ngồi đi!"

Bà mặc áo xanh ngồi cạnh bà váy hoa vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, cười hiền hậu với Tô Ý.

Tô Ý mím môi, ánh mắt lóe lên chút do dự.

Cô không muốn ngồi chiếu tre, cứng đơ không thoải mái chút nào, nhưng cô lại rất muốn nghe họ nói chuyện…

"Cháu gái ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ thế này, sao lại ngồi dưới đất được! Tiểu Lệ mau lấy cái ghế đẩu bên cạnh qua đây!"

Trịnh Thu Hoa điều chỉnh lại cặp kính lão trên sống mũi, chỉ về phía Ngô Lệ mà nói oang oang.

"Ừ, chính là cái có đệm mềm ấy."

Quay đầu nhìn chiếc bàn thấp lộn xộn, bà vội vàng quét hết đống bừa bãi vào túi rác bên cạnh.

"Bà đã bảo là vỏ hạt dưa phải nhổ vào túi rác rồi, xem mấy người nhổ bừa dưới đất hết cả, ôi giời, làm cháu gái người ta hoảng hết cả lên."

Ngô Lệ đưa chiếc ghế nhỏ qua, không chịu thua:

"Bà cả này, túi đồ ăn vặt bà vứt cũng nhiều không kém đấy nhé!"

"Biến đi biến đi! Bà già này ăn được mấy gói đồ ăn chứ? Tất cả đều có phần hết."

Trịnh Thu Hoa liếc Ngô Lệ một cái, phẩy tay.

"Được rồi, được rồi. Cháu gái lại đây ngồi đi, đừng để ý đến họ."

Người phụ nữ áo xanh dường như đã quen với cảnh cãi vã này, tỏ ra bình thản.

Có lẽ Tô Ý sinh ra đã có khuôn mặt đáng yêu, lại ngoan ngoãn khi yên lặng, nên mấy người ngồi vây quanh đều rất hoan nghênh.

"Cháu gái, cậu thanh niên đẹp trai lúc nãy là bạn trai cháu hả?"

Cả hai đều nổi bật như vậy, chẳng trách mọi người đều tò mò, chỉ là không ai dám lên tiếng hỏi thăm.

Chống tay lên má, Tô Ý khẽ suy nghĩ một lát.

"Nếu mọi người đang nói đến người đẹp trai nhất thì... đúng là bạn trai cháu rồi ạ."

Về danh nghĩa thì đúng là như vậy.

Nhưng Tô Ý thầm nghĩ, Vân Yến đẹp trai như vậy thì bạn trai cô cũng phải đẹp như thế mới được.

Trịnh Thu Hoa vỗ bàn cười lớn: "Bà nói rồi mà! Hai đứa trẻ này nhìn xứng đôi đến thế, không phải một đôi thì còn ai vào đây nữa?"

Nhìn đôi mắt đen láy của cô gái, Trịnh Thu Hoa cực kỳ mến, cái kiểu "con nhà người ta" khiến người ta vừa ganh tị vừa thèm muốn.

Nhớ lại đứa cháu gái ở thành phố S suốt ngày không về nhà của mình, người gầy nhẳng, giọng thì thô, cả ngày chỉ biết nghiên cứu với nghiên cứu. Mỗi lần gọi video chưa bao giờ không bị công việc nghiên cứu làm gián đoạn.

"Cháu gái à, bạn trai cháu động tác lẹ làng lắm! Đi theo cậu ấy chắc chắn an toàn. Ừm... chỉ là tính hơi lạnh lùng thôi. Nhưng không sao, đã là người yêu nhau thì chắc chắn đối xử với cháu sẽ khác với chúng tôi rồi."
 
Back
Top Dưới