Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 100: Chương 29.1


"Ê anh Yến, cái này là gì vậy? Nhìn như kim cương vậy."

Lâu Thượng tròn mắt kinh ngạc nhìn viên tinh thể trong suốt mà Vân Yến vừa dùng dây leo moi từ não con zombie.

Trong cơ thể thối rữa kia lại mọc ra thứ này sao?

Quay lại liếc nhìn gã đàn ông bám đuôi phía sau, Vân Yến vẫn lạnh lùng.

"Em gái Tô Ý nói dị năng có thể tăng cấp, chẳng lẽ là dựa vào cái này?"

"Làm sao để hấp thu nó đây?"

"Anh Yến, em..."

"Câm miệng."

Lời nói bất chợt cắt ngang âm thanh ồn ào bên tai, khiến hắn thấy phiền não.

Dừng một chút, nghĩ đến dị năng kỳ lạ của gã này, Vân Yến lại dùng ngọn dây leo quăng viên tinh hạch về phía Lâu Thượng.

"Đây là tinh hạch sơ cấp, có thể dùng dị năng của cậu tiếp xúc với năng lượng bên trong, nhưng không phải zombie nào cũng có, tự đi tìm đi."

"Ê, thật sao! Thần kỳ vậy!" Lâu Thượng lập tức sáng mắt, mái tóc đỏ rực cũng như có thêm sức sống.

Đây là quái vật sao?

Không, đây là kho báu để anh tăng cấp!

"Tới đây hết, xông vào chỗ tiểu gia này đi!"

Nâng lưỡi dao trong tay, Lâu Thượng đứng tấn chặn ngay cửa hàng mới mở một nửa.

Zombie tầng một không ít, nhưng với lối đi chỉ mở nửa cửa, mỗi lần chỉ có thể lọt hai ba con, điều này với Lâu Thượng mà nói, đối phó dư sức.

Phía bên kia, Thẩm Tinh Ngộ đang chống kệ hàng chặn nửa cửa còn lại, bất lực nhìn thanh niên quá khích, đành phòng bị mấy con có khả năng lọt lưới.

Dưới mái tóc đen phủ trán, đôi mắt hơi trũng buồn bã, góc cạnh gương mặt ẩn giấu chút thất vọng.

Khi nào hắn mới có được dị năng mạnh mẽ như Vân Yến?

Như vậy, hắn mới có thể mãi mãi che chở người ấy sau lưng.

"Ủa, anh Yến định đi đâu vậy?"

Dùng một chân đạp vào mặt con zombie đang cố chen vào, Lâu Thượng tranh thủ thở hỏi bóng lưng chuẩn bị rời đi từ cửa bên.

Vân Yến dùng chuôi dao gõ lên cửa kính ngăn cách, ngay lập tức tấm kính vỡ tan.

"Các cậu tiếp tục đi."

Giọng nói trầm thấp vang lên cùng với bóng người đi thẳng ra ngoài, khiến Lâu Thượng ngơ ngác chém rơi cái đầu xám xịt đang thiếu mất một mảng trán dưới chân.

"Hình như anh Yến lại bỏ rơi chúng ta nhỉ?"

Sáng sớm anh Yến xuống tầng một chẳng lẽ không phải để đánh quái thăng cấp sao? Sao mới đi một vòng đã bỏ đi rồi?

Thẩm Tinh Ngộ lặng lẽ chặt đứt móng vuốt sắc nhọn suýt chạm vào cánh tay Lâu Thượng, giọng điềm đạm:

"Bỏ chữ 'hình như' đi."

Lâu Thượng im bặt, câm nín: "..."

Đại sảnh phía Đông.

Vân Yến cúi người nhặt chiếc túi nhỏ màu trắng bị bỏ quên cả đêm.

Tiếc là, nó đã dính đầy bụi bẩn, mất đi màu trắng sạch sẽ ban đầu.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 101: Chương 29.2


Vân Yến nhíu mày - kiểu này Tô Ý kiêu kỳ chắc chắn sẽ không thèm dùng nữa.

"Hừ."

Hắn bực bội quăng túi vào không gian cá nhân.

Nhưng tại sao đêm qua cô ấy lại xuống tầng này?

Nghĩ đến đám zombie lang thang đêm qua, Vân Yến phiền muộn gõ nhẹ chuôi dao.

Đúng là phiền phức.

"Khực khực..."

Ở góc tường, một con zombie gầy gò mặc đồ bảo vệ vật lộn gào thét.

Hai con zombie váy đỏ đè lên chân khiến nó không thể đứng dậy, chỉ có thể nằm vật vờ vẫy đôi tay gãy.

Nếu lắng nghe kỹ, có thể nhận ra tiếng rít của nó the thé hơn những con khác.

Nhánh dây leo thô ráp quét qua những bóng xám đang giơ nanh múa vuốt. Chúng thậm chí không kịp tới gần người đàn ông trong phạm vi ba mét.

Ánh mắt thâm trầm lướt qua con zombie gầy yếu, dừng lại trên hai cái đầu nát bét của hai bóng đỏ nằm la liệt.

Nhìn vết lõm vuông vức trên sàn, Vân Yến cũng đoán ra là ai đã làm.

Hừ, quả là một con thỏ to gan.

Ngọn dây leo khẽ vớt lên hai viên tinh hạch trong suốt pha chút sương mù trắng. Vân Yến cúi mắt, lấy khăn ướt lau chùi cẩn thận viên tinh hạch hệ không gian trong lòng bàn tay.

Xem ra lúc bị bắt đi, cô ấy còn chưa kịp thu hồi tinh hạch.

Thôi được, mang thứ này về, Tô Ý hẳn sẽ ngoan ngoãn không chạy lung tung nữa chứ?

Khi Vân Yến quay người xuống lầu, những ngón tay khẽ động tạo ra lưỡi dao gió sắc bén, chém đứt cổ con zombie gầy gò vừa mới trỗi dậy, khiến nó lại nằm cạnh hai con zombie váy đỏ.

...

Một nơi khác.

Lâu Thượng thở hổn hển, xoay cổ tay đau mỏi. Đánh lâu thế này, dù có khỏe mạnh đến đâu cũng không chịu nổi.

"Tiểu Ngộ Tử, không ổn rồi, tôi mệt quá."

Thẩm Tinh Ngộ đẩy kệ hàng chặn nốt nửa cửa tiệm còn lại, ánh mắt tối sẫm dán chặt vào đỉnh đầu đỏ rực.

"Vậy nghỉ một chút đi."

Xác zombie trước cửa ít nhất cũng vài chục con, chất đống phát ra mùi hôi thối kinh tởm.

Lâu Thượng quăng con dao dài xuống đất, vô tư kéo chiếc ghế còn sạch sẽ vào ngồi.

"Tiểu gia giết gần ba bốn chục con rồi mà mới được ba viên tinh hạch! Tỉ lệ rơi ra thấp thế à?"

"Anh ta đã nói không phải zombie nào cũng có tinh hạch."

"Nhưng tỉ lệ thấp quá rồi!"

Chống khuỷu tay nhức mỏi lên đầu gối, Lâu Thượng ngắm nghía ba viên tinh thể trong suốt lẫn tạp chất xám trên tay, lộ vẻ kinh ngạc.

Thứ nhỏ xíu thế này thật sự có thể tăng cấp dị năng sao?

Nhìn chẳng giống chứa nhiều năng lượng gì cả.

Nhưng lời anh Yến nói chắc chắn không sai!

Lâu Thượng cẩn thận vận năng lượng trong cơ thể, từ từ thâm nhập vào một viên tinh hạch nhỏ chưa bằng móng tay.

Cảm giác như bước vào thế giới đen trắng đan xen, những đốm sáng trắng lấm tấm điểm xuyết hạt xám đen.

Năng lượng xâm nhập vào tinh hạch tựa tia sáng dịu dàng, không ngừng hấp thu những đốm sáng nhỏ.

Cho đến khi cả viên tinh hạch mất đi ánh sáng, hóa thành bụi phấn.

"C.h.ế.t tiệt, thần kỳ dữ vậy!"

Dùng ngón tay miết đống bụi phấn, đôi mắt Lâu Thượng mở to tràn đầy kinh ngạc và vui sướng.

Giờ anh cảm thấy như có thêm chút sức lực, đầu óc cũng tỉnh táo lạ thường.

Thẩm Tinh Ngộ dựa vào tường nhìn vẻ mặt hớn hở của Lâu Thượng, đôi mắt u ám cũng vô thức lóe lên tia sáng.

Ngẩng đầu nhìn đám zombie vẫn đang tiếp tục tiến tới ngoài cửa, Lâu Thượng nghi hoặc đảo mắt nhìn quanh.

"Sao anh Yến vẫn chưa về? Không phải quên mất chúng ta rồi chứ?"

Thẩm Tinh Ngộ trầm mặc, cảm giác đây rõ ràng là câu khẳng định.

"Thôi được, tăng cấp dị năng cũng một lúc là xong, chúng ta về trước đi."

"Ục.."

Ngay khi giọng nói khàn đặc vừa dứt, tiếng bụng đói vang lên rõ mồn một trong cửa hàng nhỏ hẹp.

Lâu Thượng xoa xoa bụng đói cười trừ, nói thật thì vừa nghỉ ngơi xong đã thấy đói cồn cào.

Sáng nay không có em gái Tô Ý, anh đành nhai tạm hai miếng bánh mì, vừa rồi vận động nhiều nên tiêu hao hơi nhanh.

"Đi thôi, đi thôi, chúng ta xuống lầu thôi!"

Hy vọng em gái Tô Ý đã tỉnh để còn kiếm bữa ăn...

Phía sau, Thẩm Tinh Ngộ khẽ nghiêng đầu. Có nên học nấu ăn không nhỉ?

Dù đôi lúc không cam tâm thua kém Vân Yến, nhưng hắn buộc phải thừa nhận có những thứ mình thực sự không bằng được.

Nghĩ đến đó, Thẩm Tinh Ngộ lặng lẽ cúi đầu.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 102: Chương 30.1


"A Ý, muốn ăn thêm chút thanh long không?"

Triệu Nhiễm nhìn Tô Ý ngồi ngay ngắn trên ghế đang ăn salad hoa quả từng miếng nhỏ, tay đã thoăn thoắt lấy từ không gian ra một quả thanh long nữa.

Kiểu tóc búi tròn xinh xắn cùng mái ngố phồng nhẹ tôn lên đường nét khuôn mặt hoàn hảo và cổ trắng nõn của Tô Ý.

Thêm vào đó là đôi má phúng phính mỗi khi nhai thức ăn, dễ thương đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Dường như Triệu Nhiễm lại tìm thấy niềm vui mới - cho Tô Ý ăn còn thú vị hơn cả việc búp bê lúc nhỏ.

Đĩa hoa quả pha lê trên tay đều là những miếng cô tỉ mỉ cắt từ sáng.

"Ôi, Triệu Nhiễm Nhiễm, tôi không ăn nổi nữa rồi."

Đặt thìa xuống, Tô Ý ngước mắt nhìn người đẹp đang chuẩn bị bổ thanh long, không nhịn được lên tiếng ngăn cản.

Từ lúc cô bắt đầu ăn salad đến giờ, Triệu Nhiễm Nhiễm đã thêm ba quả dâu, một quả kiwi, một quả chuối, giờ còn muốn thêm thanh long nữa...

Dù hoa quả rất ngon, nhưng cô cũng phải giữ dáng chứ!

Cô cảm thấy Triệu Nhiễm có chút kỳ quặc.

"À, được thôi."

Triệu Nhiễm tiếc nuối đặt quả thanh long xuống, trong lòng thở dài não nề.

Tiếc thật, lỡ mất cơ hội vàng.

Tô Ý không hiểu nhìn sắc mặt hơi ủ rũ của Triệu Nhiễm, khó nắm bắt.

Ít ăn hoa quả đi, tích trữ nhiều hơn không tốt sao? Tiếc nuối cái gì chứ?

Là vì cô từ chối ăn thanh long ư?

Nhưng mà, cô thực sự no rồi.

"Triệu Nhiễm Nhiễm, không gian của cậu thế nào rồi?"

Giọng nói mềm mại chậm rãi của Tô Ý như chỉ là câu hỏi xã giao thông thường.

Nhưng điều đó đã kéo sự chú ý của Triệu Nhiễm trở lại không gian trồng trọt của cô, khiến cô lập tức hào hứng trở lại.

"Không tệ lắm, ban đầu không gian chỉ có sẵn sáu bảy loại trái cây và rau củ đã chín trên hai ba luống đất."

"Sau đó mình điều chỉnh lại, giờ khu vực trong cùng đã trở thành vườn rau, ước chừng rộng bằng hai sân bóng rổ."

"Khu vực ngoài thì mình trồng toàn trái cây, một vùng rộng lớn. Chiều qua mình đã bỏ hết các loại trái cây có thể trồng từ cửa hàng đối diện vào trong rồi."

Triệu Nhiễm ngập ngừng một chút, như đang nghĩ về điều gì đó.

"Chỉ là thời gian chín có vẻ không ổn định lắm. Những loại như dâu tây thì khoảng ba đến năm ngày có thể thu hoạch một lứa, nhưng táo hay chuối thì có lẽ phải đợi rất lâu."

Tô Ý nheo mắt, không ngần ngại vỗ nhẹ lên đầu Triệu Nhiễm.

"Chà, với mấy thứ như táo với chuối này, lần sau thấy cây thì nhổ cả gốc mang về là được, trồng từ hạt thì biết đến bao giờ mới xong."

Nếu là cô thì tuyệt đối sẽ không trồng, có thể lấy đồ có sẵn thì không bao giờ bắt đầu từ đầu.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 103: Chương 30.2


Không đúng, giờ cô đã có người giúp việc xinh đẹp rồi, chỉ việc nằm ườn ra mà ăn thôi!

Tô Ý chống cằm suy nghĩ, nghiêng đầu nhìn Triệu Nhiễm đang định nói tiếp, rồi chợt nhận ra.

Có vẻ không gian này còn lớn hơn một chút so với miêu tả về nữ chính trong nguyên tác...

"Đi thôi, Triệu Nhiễm Nhiễm."

"Tôi dẫn cậu đi thu hoạch."

"?"

Thu hoạch cái gì? A Ý đang nói gì vậy?

Triệu Nhiễm ngơ ngác nhìn Tô Ý, khuôn mặt đầy nghi hoặc.

Kho chứa của siêu thị thực ra nằm ở tận cùng bên trong, cánh cửa nặng nề vẫn đóng chặt kín mít.

Nhưng khi đối diện với đầu đọc thẻ trước cửa, Tô Ý chợt nhận ra - thẻ vạn năng của cô Rơi! Mất! Rồi!

Đây là thẻ vạn năng Tô gia cấp, có thể vào bất kỳ trung tâm thương mại nào thuộc tập đoàn, cô và Tô Gia Dịch mỗi người một chiếc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ý xịu xuống: ...

Cô đã cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó rồi mà.

Chắc là lúc bị lôi đi hôm qua, chiếc túi nhỏ đã bị rơi mất...

"A Ý, cửa này cần thẻ để mở kìa!"

Triệu Nhiễm nhìn cánh cửa đóng chặt, đây là kho chứa ư? Có vẻ không dễ dàng phá hỏng được.

[Hệ thống, mở khóa được không?]

[Ký chủ, tôi chỉ là hệ thống vị thành niên thôi, không phải thợ mở khóa đâu!]

Tô Ý bĩu môi, bực bội thầm nghĩ: "Hệ thống vô dụng."

[...]

"Đang tìm cái này à?"

Giọng nói lạnh lùng trong trẻo vang lên, lòng bàn tay thon dài đang treo lủng lẳng chiếc túi nhỏ màu trắng xinh xắn.

Vân Yến cúi nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Tô Ý, lặng lẽ đeo chiếc túi lên vai cô.

Một tay thao tác dứt khoát nhưng vô thức lại pha chút dịu dàng.

"Mở ra xem đi."

Tô Ý chớp chớp mắt, ngạc nhiên trong vài giây rồi đôi mắt càng thêm sáng rỡ.

Ồ, chiếc túi mới này là quà của Vân Yến sao? Đẹp quá!

Cúi nhìn chiếc túi nhỏ đính những hạt ngọc trai bên hông, Tô Ý nghiêng đầu suy nghĩ, quyết định nâng mức đánh giá lên.

Chiếc túi này cực kỳ đẹp! Rất hợp với chiếc váy màu hạnh nhân của cô!

Nhưng bên trong còn có gì nữa sao?

Tô Ý mở túi ra, như phát hiện điều gì bất ngờ, đôi mắt hạnh cong lên tràn đầy ánh sáng, khóe miệng nhếch lên khiến đôi lúm đồng tiền càng thêm rõ nét.

"A Yến tốt quá!" Tô Ý vui sướng ôm chầm lấy Vân Yến không chút ngần ngại.

Quả nhiên, mắt nhìn người của cô không hề tệ.

Anh đẹp trai này tuyệt vời quá! Còn biết giúp cô tìm đồ!

Cô quyết định rồi, từ nay sẽ luôn mang theo Vân Yến bên mình!

Thẻ vạn năng và tinh thể hệ không gian bị mất hôm qua đều đã trở về!

Nhìn chủ nhân vui vẻ ôm người khác, hệ thống cảm thấy chua xót vô cùng.

Nó phải đi đăng ký chức năng mở khóa thôi!

Từ nay, hãy gọi nó là Hệ thống mở khóa 9981!

Vân Yến cúi mắt không biểu cảm, nhưng dáng người cao ráo vẫn đứng im.

Rồi anh nhìn cô gái vừa ôm mình chớp nhoáng quay sang khu vực quẹt thẻ kho hàng.

Thôi được, nếu cô có thể an phận đi đến thành phố B, anh sẽ bớt khắt khe đi một chút.

"Tít -"

May mắn hệ thống dự phòng vẫn hoạt động, đèn báo sáng lên, cửa kho hàng từ từ mở ra.

"Trời ơi! A Ý, kho hàng này lớn quá!"

Sáng nay mọi người đều hoang mang vì mất điện mất nước.

Những thực phẩm ít ỏi còn lại trong siêu thị, đặc biệt là nước uống, đã bị cướp sạch trong cơn hỗn loạn.

Cô tưởng họ sẽ phải sống những ngày thắt lưng buộc bụng.

Nào ngờ đâu, kho hàng phía sau lại còn nhiều đồ dự trữ đến thế.

Những kệ hàng chất đầy thùng giấy, cả đống nước khoáng dự trữ...

Tiếc thật, không gian của cô không thể chứa những thứ này...

?!

Triệu Nhiễm kinh ngạc há hốc miệng, cô vừa nhìn thấy gì thế này!

Tô Ý đi đến cuối kho vẫy tay, đồ vật liền biến mất?

Khoan đã, mấy chồng nước khoáng cao ngất ngưởng vừa nãy đâu rồi?

Là ảo giác chăng?

Tô Ý lựa chọn thu thập một ít thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt, liếc nhìn những món đồ bụi bặm xung quanh rồi nhăn mặt bỏ qua.

Sau đó cô quay người, thu vào không gian gần trăm thùng nước khoáng chất cao ngang tường.

Đi một vòng, cô mới chỉ thu được hơn một nửa số vật tư.

Nửa không gian còn lại để dành chuyển kho đạn phía đông thành phố vậy!

Ôi, không gian nhỏ quá. Tô Ý bĩu môi bực bội.

"Không phải ảo giác, là không gian đó!"

Liếc nhìn Triệu Nhiễm đang đứng ngây người, Tô Ý nhón chân vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu mềm mại của cô.

Chà, có hơi cao.

Một người đẹp mà cao hơn một mét bảy, định lên trời hay sao?

Tô Ý quay đầu nhìn Vân Yến sắc mặt khó đoán, suy nghĩ một chút rồi bổ sung với Triệu Nhiễm: "Không được nói ra ngoài đâu đấy!"

Về sau người tùy tùng xinh đẹp này chắc chắn sẽ đi theo cô, Tô Ý cảm thấy cần phô diễn thực lực một chút.

Ừm, đây không tính là người ngoài nhỉ?

"Không, không đâu..."

Triệu Nhiễm cảm thấy mình sắp sung sướng bay lên trời, a, cô và A Ý quả là xứng đôi vừa lứa!

Nhưng vừa dứt lời, cửa kho hàng bất ngờ mở toang, vô số bóng người chen lấn xô đẩy ùa vào kho rộng lớn...
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 104: Chương 31.1


"Mọi người xem đi, tôi đã nói là họ ở đây mà."

Một giọng nói the thé vang lên giữa đám đông đang xì xào bàn tán.

Đó là một phụ nữ trông khoảng ba mươi tuổi, mặc bộ váy bó sát vô cùng nổi bật.

Lúc này, bà ta đang đứng ở rìa đám đông, chỉ tay vào Tô Ý và Triệu Nhiễm trong kho hàng với vẻ mặt tinh ranh.

Trong lúc đám đông xô đẩy, một người đàn ông lớn tuổi bị đẩy ra phía trước. Ông ta mặc bộ vest rộng thùng thình, bước tới với vẻ ngượng ngập.

Có lẽ e ngại sự hiện diện của Vân Yến, ông ta bồn chồn xoa hai bàn tay vào nhau.

"Này, cậu trai trẻ, mọi người đều khó khăn cả, giờ lại mất điện mất nước, đồ ăn bên ngoài siêu thị cũng không nhiều, đồ trong kho này... chia cho mọi người một ít được không..."

"Đúng đó, chia một ít đi!"

Mấy người phụ họa nói không to nhưng rõ ràng cũng không muốn bỏ qua nguồn vật tư trong kho.

Trần Kim Văn nhìn vẻ mặt lạnh lùng của người đàn ông, trong lòng hoảng sợ.

Đám người này xô đẩy cái gì chứ! Có phải họ thấy bụng bia của ông quá to chiếm chỗ không? Ông chỉ đến cho có mặt thôi, sao lại đẩy mỗi mình ông ra đây?

Lão Vương kia nghe mọi người nói đến đòi đồ là giả ngơ làm ngốc ngay. Nếu không, giờ bị đẩy ra đây chắc chắn không phải là ông.

Nhưng lời đã nói ra rồi, đành phải phóng lao thì theo lao thôi.

Họ đông người, hơn nữa sau mấy ngày này, chút đồ chia nhau sáng nay chỉ đủ dùng ba, năm ngày.

Họ còn phải chờ cứu trợ, giờ kho mở ra còn nhiều đồ dự trữ như thế, ai mà chẳng muốn có phần.

Vân Yến nhìn đám mấy chục người chen chúc đi vào, trong mắt chỉ có sự thờ ơ.

Ánh mắt lướt qua góc cửa, thậm chí có vài người đã lén lút mang đồ đi rồi.

Tô Ý nhìn những người này thực ra không có cảm xúc gì nhiều, chỉ là những người không quen biết và mấy thứ cô không định thu vào không gian.

Dù sao thức ăn trong không gian của cô cũng đủ nuôi Vân Yến và vệ sĩ trong thời gian dài.

Nhưng, cái người phụ nữ chỉ tay vào mũi cô kia với vẻ mặt hả hê không có thiện ý thật khiến người ta khó chịu.

"Các người phải hỏi cô ấy."

Giọng nói bình thản không chút gợn sóng, Vân Yến không muốn nhúng tay vào chuyện của người khác.

Nếu anh nhớ không nhầm, trung tâm thương mại này thuộc tập đoàn Tô thị, người có tiếng nói nhất hiện tại chính là Tô Ý.

Một khi Tô Ý có mặt ở đây, những thứ này không còn là vô chủ nữa.

Nhìn người đàn ông lạnh lùng để mặc cô gái bên cạnh quyết định, nhiều người thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra cô gái xinh đẹp ở giữa này có lẽ là người dễ nói chuyện nhất.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 105: Chương 31.2


"Cô gái, cô xem chúng tôi…"

"Một đám người lớn sao lại đi xin một con nhóc vắt mũi chưa sạch chia vật tư chứ?"

"Kho hàng nhiều đồ thế này, lẽ nào là của riêng cô ta sao?"

Đám đông vừa còn xôn xao ngoài cửa đột nhiên dạt ra tạo thành một lối đi.

Người phụ nữ bước tới với mái tóc dài buộc cao thành đuôi ngựa, áo ngắn tay đen phối quần ống rộng cạp cao trông rất gọn gàng.

Chỉ có điều, khuôn mặt trái xoan đeo kính râm không lộ rõ thần sắc, giọng nói cũng chẳng mấy thiện chí.

"Ai nhìn thấy thì đều có phần, đồ đạc đâu có ghi tên ai, trung tâm thương mại cũng đâu phải của nhà cô ta."

Dừng lại một chút, người phụ nữ xuyên qua kính râm nhìn thẳng vào Tô Ý.

"Cô gái, không được chiếm giữ đâu."

Theo sau cô là sáu bảy người đàn ông cao lớn, đều mặc áo đen ngắn tay.

Nhưng súng ngắn, dao găm ở thắt lưng và giày quân sự cho thấy thân phận khác biệt của họ.

Mấy người khí thế bất phàm khiến đám người đến xin đồ bỗng im bặt.

Dường như không ai biết họ đã vào lúc nào.

Nghiêm Nhất Thanh trong đội quay sang nói nhỏ với Lôi Du.

"Đội trưởng, chị Lam sao vậy? Sao tự dung nói chuyện với cô gái trẻ khó nghe vậy chứ?"

Lôi Du cũng không hiểu, gương mặt lạnh lùng thoáng chút phân vân, sau đó ánh mắt nghiêm nghị đổ dồn về phía cô gái trẻ tuổi.

Đôi mắt hạnh trong vắt đối diện thẳng với ánh nhìn của người phụ nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn thoáng chút kinh ngạc và bối rối.

Trông không giống bị dọa sợ, mà như đang nhìn thấy thứ gì khó tin.

"Xem đã rồi tính sau."

Nhiệm vụ của họ chưa hoàn thành, đến đây chỉ để tìm chút vật tư bổ sung, không cần gây chuyện.

Hơn nữa, chàng trai bên cạnh cô gái kia trông không đơn giản.

Còn người phụ nữ đi cùng nhóm họ...

Lôi Du không chắc đó là người như thế nào.

Khi mới đến thành phố A, họ suýt bị lũ zombie vây kín. Số lượng zombie quá đông khiến họ tưởng rằng cả đội sẽ gục tại đây, không ngờ một chiếc trực thăng sắp rơi từ trên trời lao thẳng vào đám zombie, mở ra một khoảng trống.

Và người phụ nữ tên Diệp Lam này đã bước ra từ chiếc trực thăng đó.

Họ vẫn nhớ lúc Diệp Lam bước ra từ đống đổ nát, hoàn toàn không sao mà lại còn cười tươi vẫy tay chào họ.

Hai ngày sau đó cô ấy luôn đi cùng đội của họ.

Cô ấy quyết đoán, có thực lực, và có chính kiến riêng.

Lôi Du không biết diễn tả cảm giác của mình thế nào, chỉ thấy dường như chưa từng gặp người phụ nữ như vậy.

Diệp Lam không vô cớ nhắm vào một cô gái nhỏ chứ nhỉ?

Có lý do gì chăng?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 106: Chương 31.3


"Chà, nhìn các người nhát gan thế. Nếu là tôi thấy nhiều vật tư thế này, sẽ không để một nhóc con tự quyết định đâu."

Diệp Lam khẽ nhếch môi, nửa cười nửa không.

Đám đông im lặng một giây, nghe có lý nhưng sao vẫn thấy kỳ kỳ?

"Em gái, một mình chiếm đoạt vật tư không được đâu! Chia cho chị một nửa đi?"

"Này, cô là ai vậy? Kho này là A Ý của chúng tôi mở ra, cô có quyền gì đòi chia một nửa!"

Triệu Nhiễm tức giận siết chặt tay, cái vẻ khiêu khích của người phụ nữ này thật khó chịu.

Nhưng mấy người đằng sau cô ta trông không dễ đối phó chút nào.

"Đúng vậy, chị nói phải. Hai cô nhóc các cô có quyền gì muốn chiếm đoạt đồ trong kho."

Người phụ nữ váy bó sát lúc nãy vội bước đến bên Diệp Lam, nịnh nọt cười rồi hùa theo.

Cô ta để ý cái kho này từ lâu, chỉ là không tìm được thẻ mở cửa, vừa rồi cũng là cô ta phát hiện ra mấy người này mở kho đầu tiên.

Giờ cửa đã mở, đương nhiên phải có phần cô ta, mà phải là phần lớn mới đúng, không thể để mấy đứa trẻ này hưởng hết.

"Câm miệng, ai là chị của mày?"

"Câm miệng, Tôn Tiểu Cần, đồ không yên phận này."

Hai giọng nói vang lên cùng lúc, Diệp Lam liếc nhìn Tôn Tiểu Cần rồi quay đi.

Trong khi Trịnh Thu Hoa đẩy đám đông tiến lên đứng cạnh Tô Ý.

Lúc này Tô Ý không để ý chuyện vật tư nữa.

Tô Ý lúc thì cúi đầu trầm tư, lúc lại ngước mắt nhìn người phụ nữ đeo kính râm, đôi mắt nhỏ long lanh như có ngàn câu hỏi.

"A Ý, cậu có sao không?" Triệu Nhiễm quay lại nhìn cô gái bên cạnh đang có biểu hiện khác thường, lo lắng hỏi.

A Ý đang nhìn gì vậy? Hay là bị đám người kia chọc giận rồi?

Trịnh Thu Hoa đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của Tô Ý, giọng hiếm khi dịu dàng: "Cháu gái đừng lo, đã có bà Trịnh ở đây rồi!"

Mấy người phụ nữ trung niên đi cùng cũng sốt sắng muốn đến an ủi cô gái ngoan ngoãn.

"Mấy người từ đâu tới vậy? Kho hàng là con bé nhà chúng tôi mở ra, sao lại không được lấy? Còn mấy người mới tới này, không biết giở trò gì nữa! Có quyền gì mà vừa đến đã muốn chia phần?"

Trịnh Thu Hoa đẩy lại chiếc kính lão trên sống mũi, giọng nói sang sảng đầy uy lực. "Còn cô, Tôn Tiểu Cần, đàn ông cô quen c.h.q.t hết rồi nên giờ lại nhăm nhe mấy người này à?"

"Bà già này, ăn nói cho sạch sẽ vào! Ai ở đây mà chẳng muốn có phần chứ."

Đám đông nhìn nhóm người trông rất khó chọc này, đặc biệt là mấy người đeo súng ngắn bên hông, đều không dám lên tiếng. Có lẽ vì đều mặc thường phục lại mang vẻ mặt nghiêm nghị, nên không ai nhận ra thân phận thật của Lôi Du và đồng đội.

Dù không dám phản đối, nhưng khi người phụ nữ đeo kính râm kia vừa mở miệng đã đòi chia một nửa, trong lòng ai cũng không phục.

Họ có tận mấy chục người cơ mà!

Diệp Lam dùng đầu ngón tay thon thả điều chỉnh chiếc kính râm to bản, bất ngờ bật lên tiếng cười khó hiểu: "Em gái, em nghĩ sao?"

[Aaaaa, ký chủ đấm cô ta đi! Người phụ nữ này khiêu khích người quá!]

Hệ thống trong đầu nhảy dựng lên như muốn vẽ bùa nguyền rủa người phụ nữ vô cớ này. Cô ta là ai mà dám chế nhạo chủ nhân của nó chứ?

Nhưng nhân vật chính của câu chuyện - Tô Ý, chỉ lạnh lùng nghiêng đầu...
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 107: Chương 32.1


Mẹ cô đang ở đối diện kia mà!

Dường như cầm gạch đập đầu người trước mặt mẹ không được đẹp mắt lắm.

Hơn nữa, mẹ dường như đang quan sát xem cô xử lý thế nào.

Hừ, cô nào có sợ mấy chuyện nhỏ nhặt này.

Ánh mắt dò xét của Vân Yến đảo qua mấy người đối diện, thoáng chút trầm tư. "Bởi vì trung tâm thương mại này là của nhà tôi đó."

Tô Ý chớp chớp mắt, giọng nói mềm mại nhưng đầy xác quyết.

Cả kho hàng dường như chìm vào một bầu không khí tĩnh lặng khác.

Sau lớp kính râm, ánh mắt Diệp Lam thoáng ý cười nhưng không ai nhìn thấy.

Trong mắt người ngoài, Diệp Lam vẫn giữ vẻ điềm tĩnh khó đoán, nhưng những người khác cũng bị sốc.

Ai có thể giải thích một chút, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Không những đã ăn gạo của người ta, giờ còn vênh mặt đòi chia vật tư của họ?

"Toàn bộ trung tâm thương mại đều thuộc tập đoàn Tô thị, mà tôi, họ Tô đó!"

Tô Ý giơ một ngón tay chỉ vào má mình, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông.

"Mày nói của mày thì là của mày à? Không có bằng chứng ai tin?"

Tôn Tiểu Cần rướn giọng hừ một tiếng, khuôn mặt trái xoan hơi vàng vọt lộ rõ vẻ ghen tị.

"Ồ, bằng chứng là tôi có thể mở cửa kho này."

Tô Ý liếc nhìn người phụ nữ mà chiếc váy bó sắp bung vì bụng mỡ, tỏ ra mất kiên nhẫn .

Người phụ nữ xấu xí này từ hôm qua đã không ngừng nhìn chằm chằm vào cô, cô thực sự không muốn nói chuyện với người xấu!

"Biết đâu mày nhặt được thẻ mở kho ở đâu đó, anh chị đừng tin con nhóc này."

Lôi Du nhíu mày né tránh khéo léo cơ thể đang cố dựa vào mình của Tôn Tiểu Cần.

Tôn Tiểu Cần liền hụt chân, đành ngượng ngùng cười với Diệp Lam ở phía khác.

Có vẻ hai người này địa vị không thấp trong đội.

Tô Ý lặng lẽ nhìn Diệp Lam không chút biểu cảm, cô lại quay sang ngó Vân Yến và Triệu Nhiễm.

Dừng một chút, lại quay đầu trở lại.

Tô Ý cảm thấy không vui, hai vệ sĩ kia không có ở đây, không ai thay cô đánh người cả!

Nếu tự tay động thủ, Triệu Nhiễm tay chân mảnh khảnh chắc không được.

A Yến hình như cũng không ổn.

Còn bản thân cô...

Tô Ý cúi đầu suy nghĩ một chút, côvẫn không muốn tự mình ra tay.

Mẹ cô đang ở đối diện kia mà!

Dường như cầm gạch đập đầu người trước mặt mẹ không được đẹp mắt lắm.

Hơn nữa, mẹ dường như đang quan sát xem cô xử lý thế nào.

Hừ, cô nào có sợ mấy chuyện nhỏ nhặt này.

Ánh mắt dò xét của Vân Yến đảo qua mấy người đối diện, thoáng chút trầm tư.

Lôi Du - một cái tên chẳng xa lạ chút nào.

Kiếp trước anh gặp anh ta ở căn cứ W.

Dù mất đôi chân, suốt ngày phải ngồi xe lăn, nhưng dị năng mạnh mẽ và mối quan hệ rộng vẫn giúp anh tgiữ vững vị trí phó chỉ huy căn cứ, cũng là một trong số ít người kiên định mà anh từng gặp.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 108: Chương 32.2


Còn người phụ nữ phía trước này, hình như có chút quen mặt.

Nhưng trong ký ức, người này không có tính cách như vậy, cũng không có ánh mắt xa lạ như vậy.

"A Ý, kho hàng thực sự là của nhà cậu sao?"

Triệu Nhiễm kinh ngạc áp sát Tô Ý, thì thầm hỏi.

Cô hình như thật sự không biết nhà A Ý làm nghề gì.

"Đương nhiên."

Ngẩng cao cằm, Tô Ý nhìn nhóm người đang sợ hãi im lặng, giọng điệu thư thái.

"Các người chỉ cần ném cô ta ra ngoài là có thể chia đồ ở đây."

Ngón tay Tô Ý chỉ thẳng vào Tôn Tiểu Cần.

"Nhớ là ném, ra, ngoài, nhé."

Ném ra bất kỳ chỗ nào trong siêu thị đều không được.

"Mấy người... đừng nghe con nhóc này... Ái da! Mấy người làm gì vậy, thả tôi xuống!"

Mấy bà dì vốn đã không ưa Tôn Tiểu Cần lập tức xông lên khiêng bổng cô ta lên.

Trước giờ chỉ thích v* v*n đàn ông, mắt để trên đỉnh đầu, giờ còn bắt nạt cháu gái ngoan của họ, đáng bị ném ra ngoài.

Những người khác tỉnh ngộ, vội vàng theo mấy bà đi về phía cửa, người mở cửa, người giúp khống chế Tôn Tiểu Cần.

Tôn Tiểu Cần đâu phải thành viên của nhóm người này, tính cách lại đáng ghét, giờ cô bé nói ném ra ngoài là được chia đồ, việc này ai chẳng muốn làm.

"Hừ, đồ rác rưởi, đáng đời!"

Ngô Lệ nhân lúc hỗn loạn giật tóc Tôn Tiểu Cần một phát, khạc nhổ một bãi.

Trước đây con ả này còn định quyến rũ con trai bà, không biết mình già rồi hay sao, không biết đã qua tay mấy người rồi!

"Sao, mấy người còn muốn bắt nạt mấy người già yếu chúng tôi sao?"

Trịnh Thu Hoa nhìn mấy người đứng thẳng tắp cùng người phụ nữ tỏ ra bàng quan, ưỡn ngực đứng chắn trước Tô Ý.

"Vân - người - già - yếu - Yến: ...

Nhìn vở kịch vô lý đang diễn ra, Lôi Du đau đầu ấn ấn thái dương.

"Giáo sư Trịnh, chúng tôi không có ác ý."

Lôi Du đứng trước Trịnh Thu Hoa, nghiêm trang chào.

"Giáo sư Trịnh, chúng tôi là Tiểu đội 17, nhận nhiệm vụ đưa giáo sư đến khu an toàn ở thành phố W."

Thành thật mà nói, Lôi Du cũng không ngờ lại gặp được đối tượng nhiệm vụ ở đây.

Tài liệu họ nhận được ban đầu ghi rõ địa điểm là Viện nghiên cứu Đại học A.

Hơn nữa, nếu không phải đã xem qua ảnh của Giáo sư Trịnh, có lẽ họ đã không nhận ra người có phong thái phóng khoáng này chính là vị giáo sư sinh học cấp quốc giađược cấp trên cực kỳ coi trọng.

"Ừ."

Trịnh Thu Hoa khẽ ho một tiếng, lại cố ý chỉnh lại kính một cách tao nhã.

Ừm, phong thái trí thức của mình chắc vẫn còn nguyên chứ nhỉ?

Tô Ý lại tò mò liếc nhìn vài lần — bà lão này phong cách đa dạng thật, hóa ra giáo sư là như này à?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 109: Chương 32.3


"Sao mấy người lại đi cùng với loại phụ nữ như thế này chứ?"

Trịnh Thu Hoa như thể lại nhớ ra điều gì, liếc nhìn Lôi Du với ánh mắt không tán thành, rồi lại trừng mắt về phía Diệp Lam đứng phía sau.

Bà vẫn chưa quên được người phụ nữ này đã nói những lời khoác lác thế nào.

"Chuyện này..."

Lôi Du đau đầu, không biết giải thích ra sao, bản thân anh ta cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra.

"Cô Diệp trước đây từng cứu chúng tôi, chắc hôm nay có chút hiểu lầm gì đó!"

"Đúng vậy, giáo sư Trịnh, chị Lan chắc là có lý do của mình."

Nghiêm Nhất Thanh cũng không nhịn được lên tiếng phản bác, chị Lan chính là thần tượng của hắn.

Mấy người còn lại trong đội thực ra vẫn chưa kịp phản ứng.

Chủ yếu là vì Diệp Lam đột nhiên thay đổi, khác hoàn toàn so với hai ngày trước.

Trịnh Thu Hoa che chắn Tô Ý sau lưng như gà mẹ bảo vệ con, gương mặt đầy vẻ "chắc tôi tin mấy người".

Tô Ý đứng sau lưng Trịnh Thu Hoa, nghiêng đầu thò ra đôi mắt tròn xoe, chớp chớp nhìn Diệp Lam - người đang đeo kính râm che gần hết khuôn mặt.

Thực ra, Tô Ý cảm thấy khá vui.

Mẫu thân đại nhân chắc chắn là lo lắng cho cô nên mới đi theo, cô rộng lượng quyết định không tính chuyện cái đá hôm trước nữa.

Muốn được ôm mẫu thân đại nhân xinh đẹp quá!

Nhưng trước khi Tô Ý kịp bước tới, Diệp Lam như đoán trước được chuyện gì sắp xảy ra, kịp thời lên tiếng: "A, hóa ra mọi người đều quen biết nhau, vậy hôm nay không lấy được nửa số vật tư rồi!"

"Vậy thì, tạm biệt nhé!"

Tô Ý: ?

Nhìn Diệp Lam quay lưng rời đi không chút do dự, Tô Ý sững sờ.

Chẳng lẽ cô không còn là cục cưng đáng yêu của Diệp Lam nữa sao?

"Cô Diệp, cô định đi đâu thế?"

Lôi Du đột nhiên ngừng lại, nhìn Diệp Lam chuẩn bị rời đi, không kìm được lời ngăn cản.

Anh ta có linh cảm, nếu hôm nay để Diệp Lam rời đi, lần sau sẽ rất khó để gặp lại.

Diệp Lam không hề dừng lại, đôi chân thon dài bước đi nhẹ nhàng.

[Đinh – Ký chủ, có một bức thư cần nhận ạ!]

Tô Ý: ...

Nhìn lời dặn dò của mẫu thân đại nhân, Tô Ý mặt không cảm xúc.

[Bé yêu chơi một mình nhé, vừa rồi biểu hiện của con không tệ, nhưng đừng làm phiền mẹ làm nhiệm vụ nha!]

Tô Ý bĩu môi nhẹ "hừ" một tiếng về phía bóng lưng Diệp Lam.

Ánh mắt u oán khi lướt qua Lôi Du càng thêm âm u.

Nhìn cái gì, nhìn nữa là mẹ tôi k.h.o.é.t mắt anh ra đấy!

Không đúng, còn phải bảo bố tôi v.ặ.n cổ anh nữa!

Aaaa – mẫu thân đại nhân bỏ rơi đứa con gái bé bỏng này rồi!

Nhìn người phụ nữ đáng ghét cuối cùng cũng rời đi, Trịnh Thu Hoa lại nghiêm túc kéo cô gái đang u sầu sang một bên, nói với giọng chân tình:

"Cháu gái à, bà Trịnh phải đi thành phố W trước rồi, một mình con nhớ phải bảo vệ bản thân, đi theo bạn trai cháu, cậu ấy cũng có thể bảo cháu."

"Nếu có cơ hội, bà hy vọng sẽ gặp lại cháu ở thành phố W."

"Còn nữa, phải đề phòng những người như Tôn Tiểu Cần, lỡ họ dụ dỗ bạn trai con thì không hay."

Trịnh Thu Hoa lo lắng, bà biết sẽ có người đến đón mình, nhưng chỉ đón mỗi bà, nếu không thì bà cũng muốn mang cô gái này đi cùng.

Tô Ý hơi ngạc nhiên: "Dụ dỗ A Yến sao?"

"Đúng vậy, Tôn Tiểu Cần trước đây là tình nhân của Lý Cường, Lý Cường c.h.ế.t rồi lại nhắm vào chàng trai nhà cháu, lần trước còn lột đồ lúc nửa đêm định chui vào chăn cậu ấy đấy!"

"Cháu ấy à, phải cảnh giác đi."

Trịnh Thu Hoa nhìn vẻ mặt không mấy bận tâm của Tô Ý, thật là đau đầu!

"Chui vào chăn?"

Tô Ý giật mình, sau đó lại cúi đầu suy nghĩ.

Dụ dỗ Vân Yến làm gì nhỉ?

Có thể khiến anh nghe lời không?

Nếu được, mặc đồ chui vào chăn có được không?

Như vậy, chẳng phải mỗi ngày đều có thể ăn cơm Vân Yến nấu, lại còn có thêm một vệ sĩ đẹp trai sao?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 110: Chương 33.1


"Ôi, khổ thật đấy!"

Lâu Thượng ôm bát mì gói húp vội vàng, than thở đau khổ.

Ngày tháng không nước, không điện, lại không có anh Yến làm đồ ăn ngon thật là khốn khổ.

Ngay cả mì gói cũng chỉ pha bằng nước nóng còn thừa từ nước chuẩn bị để ngâm chân hôm qua.

Tô Ý nhìn Lâu Thượng vừa nhăn mặt than thở vừa ăn ngon lành, khẽ mím môi.

Bát mì đầy dầu đỏ trong tay Lâu Thượng trông thật chẳng hấp dẫn chút nào.

Nhưng phải thừa nhận, trước đây cô từng lén ăn thử, vị cũng tạm được, chỉ có điều cái giá phải trả là đau bụng cả đêm...

"Hừm." Tô Ý khẽ cười, quay sang xiên một miếng dâu tây nhỏ.

Trái cây trong không gian vẫn hợp với cô hơn.

Nghĩ đến tài nấu nướng của Vân Yến, Tô Ý quyết định phải kiếm một vệ sĩ hệ Hỏa hoặc máy phát điện mới được.

Không thì Vân Yến lấy gì nấu ăn cho cô đây?

"Em gái Triệu Nhiễm, cho anh quả táo đi!"

Một bát mì gói với Lâu Thượng đói bụng chỉ mất vài phút là xong. Lau mép xong, anh ta cười hề hề chen vào chỗ Triệu Nhiễm.

Triệu Nhiễm vừa ăn xong một chiếc bánh mì nhỏ: "..."

Cái người vô liêm sỉ này là ai?

"A Yến, ăn chút salad hoa quả không?"

Chiếc dĩa ánh bạc đỡ một miếng kiwi tươi ngon đưa đến miệng Vân Yến, còn nhẹ nhàng lắc lắc hai cái.

"Không cần."

Vân Yến hơi né đầu tránh đi, giọng lạnh lùng phảng phất sự từ chối.

Anh không quen với kiểu hành động này.

"Không ăn thật sao?"

Tô Ý hơi bất mãn nhìn Vân Yến quay đầu cự tuyệt.

Cô còn định chia cho anh nhiều hơn, sau này còn có thể đặt món với Vân Yến nữa.

Ai ngờ anh từ chối thẳng thừng thế.

Vân Yến không hiểu được ý trong mắt Tô Ý, làm sao anh ngờ được cô đang thèm thuồng tài nấu nướng của mình.

Chỉ là khi quay lại thấy vẻ mặt có chút thất vọng của Tô Ý, anh im lặng mím môi, đưa tay nhận lấy chiếc dĩa từ tay cô gái.

Sau đó, đưa miếng hoa quả vốn định đút cho mình lại về phía miệng Tô Ý, khẽ chạm vào môi cô.

Rồi như chợt nhận ra điều gì, anh chuyển chủ đề:

"Tô Ý, cô đã nghĩ xong tiếp theo sẽ đi đâu chưa?"

Bị đút ngược lại, Tô Ý khựng lại, chút bực bội hóa thành lực cắn vào miếng hoa quả.

Không khách khí một chút nào, cô ăn ngay miếng hoa quả Vân Yến đưa tới.

Tiếp theo à?

"Em muốn đến thành phố B trước."

Vân Yến hơi ngạc nhiên nhìn cô gái hiếm khi tỏ ra nghiêm túc.

"Được, chiều tôi sẽ đi chọn xe, ngày mai thu dọn rồi xuất phát."

Ngoài Tô Gia Dịch, anh không nghĩ ra lý do nào khác khiến Tô Ý muốn đến thành phố B.

Chỉ là, Tô Ý không phải rất ghét Tô Gia Dịch sao?

Thôi, đây cũng là tình huống tốt nhất, đỡ phải nói nhiều.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 111: Chương 33.2


a"A Yến sẽ đi cùng em chứ?"

Tô Ý bỏ luôn cả hoa quả, cúi sát người lại hỏi Vân Yến với vẻ mặt nghiêm túc.

Cơm của cô đấy, vệ sĩ đẹp trai của cô đấy!

"Ừ."

Vân Yến hơi ngửa đầu lùi lại.

Đưa cô đến chỗ Tô Gia Dịch cũng coi như trả xong ân tình, đồng thời cũng viên mãn nỗi tiếc nuối chất chứa trong lòng Tô Gia Dịch kiếp trước.

Xong việc, anh sẽ rời đi...

"Vậy thì đúng quá rồi, chúng ta cùng đi nhé! Tiểu gia quê gốc ở thành phố B, Tiểu Ngộ Tử cũng vậy."

Không dễ dàng gì mới xin được quả táo từ Triệu Nhiễm, Lâu Thượng nghe thấy thành phố B là hào hứng hẳn. Anh đang lo không biết làm sao để về nhà đây!

"Anh Yến, ngày mai chúng ta xuất phát từ đâu vây?"

Vân Yến liếc nhìn Lâu Thượng nhưng không nói gì, Lôi Du ở phía bên kia lên tiếng thay.

"Đừng đi đường cao tốc, đường cao tốc giờ hầu như đã tê liệt hết rồi, không đi được đâu."

Ai cũng muốn trốn chạy bằng đường cao tốc, và cũng chẳng ngạc nhiên khi gặp phải đủ loại tai nạn ùn tắc.

Nguy hiểm hơn, là những kẻ nhiễm biến dị.

Có thể nói, độ nguy hiểm của đường cao tốc lúc này không thua kém gì đường phố trong thành.

Giọng nói trầm ấm đầy vẻ nghiêm túc chín chắn, khuôn mặt góc cạnh càng tăng thêm phần kiên nghị.

Lôi Du đứng cách mấy người không xa, dáng người thẳng tắp.

Diệp Lam là người anh đưa tới, chuyện xảy ra sáng nay quả thực không ai ngờ tới, nhưng với tư cách đội trưởng, anh nên đến xin lỗi cô gái này.

Hơn nữa, họ còn cần bổ sung vật tư để quay về.

Hình như cô gái đó tên là Tô Ý?

"Cô Tô, với tư cách đội trưởng, tôi xin gửi lời xin lỗi về chuyện hôm nay, thật sự xin lỗi."

Tô Ý quay lại liếc nhìn khuôn mặt không hề tầm thường kia, "Hừ" một tiếng rồi ngoảnh đi, để lại cái gáy trơ trọi.

Cô hoàn toàn không thích người này, đặc biệt là ánh mắt anh ta nhìn mẹ cô.

[Ký chủ, đây là Lôi Du.]

Hệ thống thì thào nhắc nhở.

[Hả? Ai cơ?]

Nghe hơi quen quen, nhưng mà cô không nhớ.

[Đội trưởng đội mạnh nhất của thành phố W - một trong bốn căn cứ lớn trong tương lai, cũng là phó thủ lĩnh của căn cứ thành phố W sau này.]

[...]

Là ai thì sao chứ? Hễ là người dám nhòm ngó mẫu thân đại nhân của cô thì đều đáng ghét.

Nhìn thấy cô gái phùng má giận dữ, Lôi Du bất lực thở dài, gật đầu với mấy người còn lại rồi quay người định trở về phía đội mình.

Xem ra thật sự đã chọc giận người ta rồi.

Chuyện vật tư anh đành phải nghĩ cách đi đến chỗ khác thu thập vậy.

“Này.”

“Không phải là anh cần vật tư à? Tự lấy đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 112: Chương 33.3


Âm thanh mềm mại ấm ức vang lên, vẫn lẫn một chút tức giận.

Hừ, cô chỉ làm vì nể mặt cô Trịnh thôi. Tô Ý quay đầu liếc Lôi Du một cái đầy hờn dỗi, rồi quay phắt đi.

Lôi Du bật cười, chợt hiểu vì sao Giáo sư Trịnh luôn bênh cô bé này rồi.

Chỉ là việc dẫn tới cô có thái độ ghét bỏ rõ ràng này đúng là do lỗi của bọn họ.

“Cảm ơn.”

Như thế này, bọn họ đỡ tốn công hơn rất nhiều.

“Ê, tiểu gia thấy mấy người này giống đội đặc chủng quá.”

Lâu Thượng cắn miếng táo, thì thầm phỏng đoán.

Thẩm Tinh Ngộ nheo mắt nhìn nhóm người ngoài cửa - không phải giống, mà chính xác là vậy.

Thấy Tô Ý tỏ ra khó chịu rõ rệt, Vân Yến thật sự không ngờ cô lại phản ứng gay gắt với Lôi Du đến thế.

Cúi mắt suy nghĩ giây lát, giọng nam lạnh lùng vang lên:

“Đi đường quốc lộ mới, hướng đông ra khỏi thành phố.”

Quốc lộ mới mở lượng xe không nhiều, hiện tại đây là con đường tốt nhất để rời khỏi thành phố.

“Không vấn đề, anh Yến nói đi đâu thì đi đó.”

Lâu Thượng đầy tự tin, theo đại lão đương nhiên không sai.

Nhưng ngay lúc này, Tô Ý - còn đang bị ảnh hưởng bởi Lôi Du - bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Cô lục lọi trong túi xách nhỏ một lát rồi rút ra một chùm chìa khóa dài lòng thòng, móc khóa hình thỏ dễ thương đung đưa.

"A Yến không cần ra tiệm xe đâu, em có xe nè! Anh muốn loại nào?"

Tô Ý lắc lắc chùm chìa khóa trên tay, cô nhớ riêng khu vực đỗ xe riêng dưới tầng hầm trung tâm thương mại đã có 4-5 chiếc siêu xe của nguyên chủ, hình như còn có 1-2 chiếc địa hình có hiệu năng cao nữa.

"Trời ơi, em gái Tô Ý có cả đống xe thế này à? Kinh doanh tiệm xe hả?"

Lâu Thượng cảm thấy mắt mình sắp bị chói lòa.

“…”

Hừ, xe mua cũng giống như cách mua d.a.o thôi.

Dĩ nhiên, Tô Ý sẽ không thừa nhận chuyện này!

"A Yến, em muốn đến OL Home, thuốc nhuộm tóc của em chưa lấy được."

Tránh ánh mắt của Lâu Thượng, Tô Ý quay sang kéo nhẹ vạt áo người đàn ông bên cạnh.

Màu tóc phải đổi, cũng phải check-in nữa.

Nhưng nghĩ lại mấy tầng trên chất đầy lũ quái vật xấu xí, Tô Ý cảm thấy nhất định phải dắt Vân Yến đi cùng.

Vân Yến rất lợi hại, như vậy cô sẽ không bị dính bẩn lên quần áo.

Lâu Thượng đột nhiên đứng hình, à phải, anh suýt quên mất nhiệm vụ trước đó của em gái Tô Ý.

Nhưng mà, em gái Tô Ý đúng là kiên định thật!

Triệu Nhiên ngẩng đầu đầy nghi hoặc, A Ý nói đến thuốc nhuộm tóc gì vậy?

Nhìn chùm chìa khóa bị nhét vào tay, Vân Yến khẽ nhíu mày.

Dường như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt lạnh lùng hơi đông cứng, sau đó thở dài từ từ mở miệng:

"OL Home ở đâu?"

Tô Ý lại hào hứng giơ tay chỉ lên trần nhà:

"Không xa đâu, ở tầng 4."

Lâu Thượng vừa định mở miệng lại im bặt.

“…”

Chỉ chạy mỗi một tầng thôi cậu đã thấy mệt đứt hơi rồi, huống chi là tầng 4!

Thời gian duy trì năng lực đặc dị chưa đầy 10 phút của cậu liệu có chạy kịp lên xuống 4 tầng không?

Có vẻ hơi... căng đấy...

Dù là tầng nào thì số lượng zombie cũng không ít, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể lên được mà không xuống được.

Anh Yến sẽ không đồng ý thật chứ?

“Biết rồi."

Giọng nói trầm ấm vang lên chậm rãi, không hề vội vã.

Ánh mắt thăm thẳm như vực sâu chạm phải đôi mắt tròn xoe đang tràn ngập niềm vui, Vân Yến cảm thấy dường như mình không thể từ chối được rồi.

Vân Yến lặng lẽ quay người, buồn bã cắn một miếng táo.

Anh Yến trả lời ngầu thật, có thực lực đúng là tốt quá!"

Huhu, mình yếu quá...
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 113: Chương 34.1


Vốn dĩ Vân Yến chỉ định dành chút thời gian một mình lên tầng 4 là xong.

Anh không định đưa bất kì ai đi cùng, vì Những ai muốn đi theo, vì một mình sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Với Tô Ý, anh chỉ mong cô ngoan ngoãn ở lại siêu thị.

Nhưng thực tế, dù đã tránh tất cả mọi người để lên lầu, anh vẫn không thoát được cô.

"Tô Ý, ra đây."

Ánh mắt liếc về phía góc tường, Vân Yến bất ngờ lên tiếng.

Giọng nói lạnh lùng pha chút bất đắc dĩ, tay anh còn nhanh như chớp hạ gục hai con zombie đang lảo đảo tiến tới, rồi đứng chờ cô gái tự đi theo.

[Kí chủ, bị phát hiện rồi nhé!]

Tô Ý ngơ ngác không hiểu sao mình bị lộ.

[Tôi trốn không kỹ sao?]

Cô đi theo mà ngay cả một góc váy cũng chẳng hở!

Đôi giày da sạch sẽ khéo léo né những vết bẩn loang lổ, tà váy dài vẫn tinh tươm.

Tô Ý chỉnh lại chiếc túi nhỏ, bình thản bước tới trước mặt Vân Yến, ngước mắt đầy tò mò:

"A Yến, sao anh biết em đi theo anh vậy?"

Rõ ràng cô giữ khoảng cách những mười mét cơ mà.

Vân Yến liếc nhìn cô gái toàn thân sạch bóng, không có ý định giải thích.

Ngón tay thon nhẹ nhàng vung lên, sợi dây leo như roi quất tan xác zombie định tới gần.

Anh cúi mắt im lặng - đương nhiên là đã phát hiện "cái đuôi nhỏ" này từ đầu.

"Theo tôi."

Anh nói ngắn gọn rồi quay lưng đi lên lầu.

Tô Ý mím môi do dự, rồi lại xách túi bước theo.

Đánh zombie ư? Không đời nào!

Cô chẳng muốn dính lại thứ d*ch nh*n kinh tởm ấy nữa đâu!

Tránh sảnh chính, đi cầu thang bộ lên tầng 4 tuy lâu hơn nhưng an toàn hơn nhiều.

Vân Yến đá bay con zombie bồi bàn từ bên trên lăn xuống, ánh mắt sắc lạnh dừng lại ở cửa tầng 4.

Lúc nãy ở tầng 2 vì cửa thoát hiểm mở nên zombie tràn ra nhiều, các tầng khác đỡ hơn một chút.

Nhưng càng gần tầng 4, sao anh có cảm giác như bọn chúng hung hăng một cách bất thường?

Đứng trong cầu thang, anh đã nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.

Nếu anh đoán không nhầm, có lẽ là tiếng đập cửa sắt, còn có tiếng gầm gừ, dường như lũ zombie đang trở nên điên cuồng một cách kì lạ.

[Kí chủ, ngoài kia có khoảng 40-50 con zombie đang vây kín cửa rạp chiếu phim…]

Hệ thống bối rối vò đầu - nó cũng không ngờ zombie lại tập trung ngay cửa vào khu vực check-in.

Chắc chắn không liên quan gì đến nó...

Nếu muốn trách thì phải trách nhiệm vụ check-in ngẫu nhiên ấy!

Đồ hệ thống rác rưởi.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên.
Cửa thoát hiểm tầng 4 đang khép hờ bị bật tung một cách đột ngột.

Tô Ý chớp chớp mắt, thấy mình đang được ôm trong vòng tay lạnh lẽo. Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt trên eo mình, đôi môi khẽ mở dần nở một nụ cười.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 114: Chương 34.2


Oa, được vệ sĩ đẹp trai chủ động ôm rồi, có chút vui nha!
Ừm, chỉ tiếc là chưa kịp sờ thêm cơ bụng lần nữa.

Tô Ý chẳng hề bài xích chút nào, bởi lẽ Vân Yến đẹp trai thật mà.
Cô luôn rất khoan dung với những thứ đẹp đẽ.

Hệ thống: [...]

“Khụ khụ——”

Tiếng ho khàn đục khe khẽ vang lên.

Bóng người co ro cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể chưa kịp thẳng lên đã bị một tràng ho sâu tận phế phủ làm gập người xuống.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi toàn thân đẫm máu, chiếc áo sơ mi trắng loang lổ những vết thương kinh khủng, máu tươi không ngừng rỉ ra.

Tô Ý liếc nhìn, rồi vội quay đầu tránh ánh mắt.

Người này trông thật đáng sợ, vết thương trên người vừa nhiều vừa xấu xí!

Hình như quần áo cũng rách nát rồi.

Nhưng nghĩ lại, những vết thương gọn gàng thế này hình như không giống bị zombie cắn nhỉ?

Vân Yến nhìn đám zombie bị mùi máu tươi hấp dẫn mà gào rú lao tới, liền kéo Tô Ý lùi lại vài bước.

Chỉ là trong đôi mắt đen láy của anh lóe lên một tia dò xét.

Những vết thương trên người gã kia, người khác có thể không nhận ra, nhưng với tư cách là một dị năng giả hệ phong, Vân Yến rất quen thuộc. Đây là những vết cắt do lưỡi gió gây ra.

Zombie hệ phong à, vậy thì hay quá.

“Hahaha, lại đây hết đi, máu trên người tao thơm không? Đám quái vật các mày, lại đây hết đi!”

Gã đàn ông phun ra một ngụm máu, như thể phát điên, gào thét với đám zombie đang lao tới, hận không thể lôi kéo hết lũ zombie tầng bốn này.

Tô Ý: …

Tô Ý có chút bực mình, thật sự chỉ muốn vác một viên gạch đập chết gã điên này.
Không thấy ở đây còn hai người sống sờ sờ sao?

Nhưng nhìn kỹ, ánh mắt gã đàn ông kia đã trở nên mơ hồ, đôi mắt trống rỗng.

Rõ ràng gã không còn tỉnh táo, như thể chỉ dựa vào một chút chấp niệm mà chống đỡ cơ thể.

“Gào gào——”

Trong đám zombie lao tới, bất ngờ bị một lưỡi gió khổng lồ xé toạc một đường.
Đám zombie xung quanh dường như e ngại điều gì đó, tiếng gào rú cũng trở nên yếu ớt.

Một bóng dáng gầy gò, xiêu vẹo lao vút tới, mang theo tiếng rống khàn đục gấp gáp và luồng gió xiết mạnh mẽ.

Ống thép trong tay gã đàn ông lập tức bị chém đứt đôi. Cơ thể vốn đã trọng thương lại bị hất văng lần nữa, trên người thêm một vết thương sâu thấy cả xương.

Đây là… zombie hệ phong.

Đôi mắt hạnh của Tô Ý sáng lên. Đây chẳng phải tinh hạch đưa tới tận cửa sao?
Nghĩ lại, A Yến nhà cô cũng là dị năng hệ phong mà!

“A Yến, tinh hạch kìa!”

Vân Yến nhìn bóng dáng nhỏ gầy kia, ánh mắt trầm xuống.

“Đứng yên ở đây.”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 115: Chương 34.3


Sau khi để Tô Ý đứng vào một góc an toàn, Vân Yến xoay người, dùng dây leo xé tan hơn chục con zombie thường đang chen lấn lao tới, rồi chặn ngay lối ra hành lang không còn vật che chắn.

Trong hành lang bị dây leo che kín, ánh sáng trở nên mờ tối.
Dường như nhận ra điều gì, con zombie nhỏ gầy quay đầu lao về phía Vân Yến.

Tiếng gào sắc nhọn kèm theo lưỡi dao gió sắc bén, tốc độ được tăng cường từ dị năng hệ phong khiến động tác của nó nhanh hơn hẳn.
Bản năng bị áp bức khiến nó muốn tiêu diệt kẻ nguy hiểm nhất.

Nhưng có lẽ nó không ngờ tới, đối thủ mà nó sắp đối mặt là một người như thế nào.

Mấy dây leo quấn chặt lấy nhau, trói chặt con zombie nhỏ gầy, hạn chế hành động của nó.

Chỉ trong chớp mắt, khi nó giãy giụa phát ra lưỡi gió nhắm vào khuôn mặt người đàn ông, một bóng dáng còn nhanh hơn nó đã xuất hiện sau lưng.

Vân Yến.

Lưỡi dao vô hình mang theo một tia chất lỏng đen kịt. Đầu con zombie bị cắt gần đứt nửa cổ rũ xuống, móng vuốt đang vung vẩy cũng dần mất đi sức lực.

Mũi nhọn của dây leo mang gai đâm vào não nó, khuấy vài cái rồi lôi ra một viên tinh hạch màu xanh cỡ hạt đậu.

Vân Yến khẽ nhếch môi, dù chỉ là tinh hạch hệ phong cấp một, nhưng ở giai đoạn đầu của tận thế này cũng coi như hiếm có.

Tô Ý nhìn thân thủ áp đảo của “anh đẹp trai” nhà mình, đôi mắt cong cong, A Yến nhà cô thật sự quá đỉnh!

[Ký chủ, hay là buông viên gạch trong tay xuống rồi hẵng khen?]

Tô Ý bĩu môi, vung tay ném viên gạch xuống cầu thang.

Viên gạch vẽ một đường cong hoàn hảo, rơi trúng đầu con zombie hói đang bò tứ chi lên cầu thang tầng dưới.

Tức thì, nó ngã sấp nằm lăn quay trên mặt đất.

Tiêu Từ chỉ cảm thấy như nội tạng bị va đập lệch vị trí, đau đến mức toàn thân co giật. Muốn cử động thêm một chút thôi cũng khiến các vết thương khắp người đau nhức.

Chắc chắn xương sườn của anh đã gãy vài cái, xương chân cũng gãy, nội tạng có lẽ đang xuất huyết nghiêm trọng.

Có lẽ, anh đáng phải bỏ mạng ở đây.

Chỉ là vợ của anh vẫn còn ở trong kia, đứa con chưa chào đời anh vẫn còn chưa được gặp…

Là anh vô dụng, không bảo vệ được họ…

Ý thức mơ hồ dần tan rã, trong cơn mê man, dường như có ai đó đá anh một cái.

Làm sao có thể chứ? Anh đang bị zombie xé xác mà, chắc là ảo giác thôi!

“A Yến, người này c.h.ế.t chưa?”

Một giọng nữ trong trẻo, mềm mại vang lên.

“Cũng gần rồi.”

Tiếng đáp của người đàn ông lạnh lùng, nhàn nhạt.

Gần rồi, chắc là sắp chết.

“Ồ, vậy chúng ta đi lấy thuốc nhuộm tóc thôi!”

Tô Ý thu chân phải vừa chạm vào người đàn ông về, có chút ghét bỏ nhìn vệt máu dính dưới đế giày.

Đây là lần đầu tiên cô thấy một người thảm đến vậy, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn, xương cốt chắc cũng gãy nát mấy cái, vậy mà vẫn còn thoi thóp.

Rõ ràng chỉ là một người thường…
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 116: Chương 35.1


Quầy hàng OL không quá xa hành lang, nhưng cũng chẳng gần.

[Ký chủ, rẽ trái, đi khoảng một trăm mét nữa là tới.]

Tô Ý liếc nhìn người đàn ông đang nằm bất động ở góc tường, rồi không chút do dự, nhấc vạt váy, bước nhanh theo Vân Yến phía trước.

“A Yến, rẽ trái nha.”

Giọng nữ quen thuộc vang lên từ phía sau, bước chân Vân Yến khựng lại một chút, rồi như không có chuyện gì, anh đổi hướng.

Cùng lúc, thanh đao Đường sắc bén vung lên, gọn gàng chém bay con zombie mũm mĩm đang lao tới.

Ngoài đám zombie vừa bị dây leo to lớn b*p ch*t, số zombie còn lại ở tầng bốn không nhiều.

Nhìn quanh, chỉ còn khoảng hai chục con, động tác vẫn cứng nhắc như thường lệ.

Người đàn ông dáng cao gầy bước đi phía trước.

Dù đối mặt với vài con zombie nhe nanh múa vuốt, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như nước, vung tay một cái, một cái đầu xanh lè đã lăn lông lốc dưới đất.

Cửa tiệm OL rất bắt mắt.

Không chỉ vì logo sáng chói, mà còn vì hai con zombie ngu ngốc bị cửa kẹp chặt đầu ngay lối vào.

Tô Ý quay mặt đi, hàng mi cong vút khẽ run.

Bảo sợ thì không hẳn, nhưng hai cái đầu bị kẹp dẹp lép kia thật sự quá chướng mắt.

Đám “xấu xí ghê tởm” đầy sàn đã đủ xấu xí, ai ngờ bị kẹp dẹp còn… xấu hơn nữa!

“Gào gào.”

Dường như ngửi thấy mùi người sống, hai con zombie bị kẹp đầu không thể động đậy bỗng trở nên phấn khích.

Móng vuốt đen dài không ngừng đập vào cửa kính, phát ra âm thanh “cạch cạch”.

Đôi mắt lồi ra vì bị ép thậm chí còn rung lắc rõ rệt theo từng động tác của chúng…

Vân Yến cúi đầu nhìn cô gái đầy vẻ kháng cự, không muốn tiến thêm một bước về phía cửa. Anh lặng lẽ thu tầm mắt.

Đúng là tiểu thư đỏng đảnh.

Mũi dây leo mềm mại vung lên, đâm xuyên đỉnh đầu hai con zombie.

Rồi nhanh chóng kéo hai cơ thể bất động ném ra xa, trong chớp mắt, chỉ còn lại cánh cửa tự động khép kín.

“Vào đi.”

Vân Yến đẩy cửa tiệm, giọng điềm tĩnh, không nhanh không chậm.

Đôi tai trắng nõn khẽ động, Tô Ý mới chậm rãi thu hồi dòng suy nghĩ, bước theo anh.

[Ký chủ, vừa nãy nghĩ gì thế?]

Tô Ý nhướng mày, thong thả, chậm rãi.

[Ờ, chỉ thắc mắc nếu cái đầu bị kẹp dẹp hai bên mà đập dẹt từ trên xuống, liệu có đều hơn không.]

[...]

Quả cầu ánh sáng im bặt. Vẫn là cái đầu tròn trịa thì hơn…

Bên trong tiệm không quá bừa bộn, cơ bản vẫn giữ được dáng vẻ trước tận thế.

Tô Ý lắc lắc đầu, nhìn quanh, chẳng nghĩ ngợi gì, vung tay thu hết đồ chăm sóc tóc trên kệ vào không gian.

Khi đi ngang quầy bên trong, cô tiện tay cầm một tuýp thuốc nhuộm màu đỏ rượu, lật qua lật lại xem vài lần, cuối cùng Tô Ý khẽ gật đầu hài lòng.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 117: Chương 35.2


Dù không sánh được với màu tóc ban đầu của cô, nhưng chắc cũng tương tự.

“Chị ơi?”

Một giọng trẻ con mềm mại vang lên từ phía quầy bên kia, mang theo chút dè dặt thăm dò.

Tô Ý đang mải mê thu đồ bỗng khựng lại.

Cách gọi này… lâu lắm rồi cô chưa nghe lại.

Hàng mi khẽ rũ, nhưng ngay sau đó, cô lập tức trở lại bình thường.

Phải nói, giọng này nghe dễ chịu hơn cái giọng sữa của hệ thống rác rưởi nhiều.

Hệ thống: [...]

Nó là giọng chương trình cài đặt sẵn mà, oan uổng quá đi!

Tô Ý cúi xuống mở cánh cửa quầy cao chưa tới một mét. Trong không gian chật hẹp, một đôi mắt hạnh to tròn đột nhiên chạm mắt với một đôi mắt hạnh khác.

Chỉ là một đôi ánh lên vẻ tò mò, còn đôi kia lại rụt rè, cẩn thận.

Tô Ý khẽ cúi đầu. Có lẽ nhờ dung mạo xinh đẹp không lộ chút ác ý, trong góc quầy tối tăm lại vang lên một tiếng “chị ơi” yếu ớt.

Một cậu bé chừng năm sáu tuổi cuộn tròn trong không gian chật chội.

Bộ quần áo rộng thùng thình trông hơi lùng bùng, đôi tay nhỏ bé còn chút mũm mĩm ôm chặt một bọc đồ không rõ hình dạng.

Đây là con nhà ai thế này?

Không quen.

[Chúc mừng ký chủ check-in thành công, phần thưởng: một lần rút thăm trúng tthưởng]

Âm thanh máy móc lạnh lẽo bất ngờ vang lên, Tô Ý khẽ “chậc” một tiếng, đưa tay đóng sập cửa quầy.

[Nhiệm vụ check-in thất bại, hủy bỏ phần thưởng rút thăm trúng thưởng.]

?

Tô Ý khựng lại, vẻ mặt ngơ ngác.

Đây là thao tác gì vậy?

[Hệ thống, cậu bị lỗi à?]

Đừng nói là cô còn chưa kịp đến khu vực chỉ định, chỉ riêng cái thông báo lúc thì thành công lúc thì thất bại này, hệ thống chắc chắn là bị lỗi chương trình rồi.

Quả cầu ánh sáng tự kiểm tra đến mức gần như bay lên trời, nhưng kết quả lại là không có vấn đề gì.

[Ký chủ, hoàn toàn bình thường.]

[...]

Hệ thống rác rưởi.

Tô Ý xoa cằm suy nghĩ một lúc, rồi lại cúi người mở cửa quầy.

Chúc mừng ký chủ check-in thành công, phần thưởng rút thăm…]

“Rầm.”

[Nhiệm vụ điểm danh thất bại, phần thưởng…]

“Cạch.”

[Chúc mừng ký chủ điểm danh thành công…]

“Rầm.”

[Nhiệm vụ điểm danh thất bại…]



Hay lắm, hóa ra hệ thống để thằng nhóc này “lừa đảo” cô à!

Cố Tử Diệu mở to đôi mắt đen láy sáng ngời, ngơ ngác nhìn chị gái xinh đẹp này, sao cứ lúc mở cửa lúc đóng cửa thế nhỉ?

Thở dài một hơi, Tô Ý ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cậu bé trong quầy, giọng trầm trầm.

“Em là con nhà ai? Chỉ có một mình em thôi à?”

Cố Tử Diệu nhìn ánh sáng rực rỡ bên ngoài, rồi lại nhìn chị gái xinh đẹp trước mặt, mới dám liều mạng cử động đôi chân đã tê rần.

“Em tên Cố Tử Diệu.”

“Có quái vật cắn cô, cô bảo em dẫn em gái trốn vào đây.”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 118: Chương 35.3


Em gái? Tô Ý nhìn bọc đồ cậu bé ôm chặt trong lòng. Bọc kín mít thế này, đừng nói là một đứa bé sơ sinh nhé!

“Chị, đây là em gái.”

Cố Tử Diệu đẩy bọc đồ ra ngoài một chút, ánh mắt của một đứa trẻ năm sáu tuổi tràn đầy sự ngây thơ thuần khiết.

Cậu chỉ cảm thấy chị gái này trông rất xinh, giọng nói cũng dễ nghe, khác hẳn đám quái vật bên ngoài.

Tô Ý nhìn khuôn mặt trắng trẻo như bánh bao nhỏ của cậu bé, ánh mắt phức tạp lướt xuống bọc đồ hơi lộ ra hình dạng.

“Chuyện gì thế?”

Giọng nam lạnh lùng bất ngờ vang lên từ phía trên, không mang chút cảm xúc nào.

Bàn tay nhỏ của Cố Tử Diệu cứng đờ, như một con thú non hoảng sợ, ôm chặt đứa bé sơ sinh lùi lại vào góc tối.

Vân Yến cúi đầu cảm nhận động tĩnh trong quầy, lòng không chút gợn sóng.

Trong tận thế, thú non mất đi sự che chở chỉ có một kết cục duy nhất.

Tô Ý vẫn còn đang sốc vì cái nhìn thoáng qua vừa nãy, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng.

“A Yến, đứa bé kia nhăn nheo, xấu xí lắm.”

Cô lần đầu tiên thấy một đứa bé sơ sinh nhỏ xíu, xấu xí như thế. Chẳng phải đám nhóc con đều hồng hào đáng yêu à?

[Ký chủ, trẻ sơ sinh mới đẻ cơ bản đều như vậy.]

“Em gái không xấu đâu.”

Hai giọng trẻ con đồng thời vang lên, nhưng lúc này trong đầu Tô Ý chỉ còn hai suy nghĩ.

Cô lúc mới sinh cũng thế này sao? Không, tuyệt đối không thể chấp nhận!

Bố cô rõ ràng nói cô từ nhỏ đã xinh đẹp…

Sau này cô cũng không sinh con đâu, xấu thế này, cô sợ không kiềm được mà vứt đi mất.

[Không sao đâu ký chủ, nuôi một thời gian là sẽ xinh ra thôi, con của loài người đều thế cả.]

[Nhưng cũng không thể phủ nhận là xấu mấy tháng trời…]

Nhất là nghĩ đến việc bản thân lúc nhỏ cũng như thế này…

Lần đầu tiên trong đời nghi ngờ về nhân sinh, Tô Ý quay ngoắt lại, lao vào lòng Vân Yến, giọng nghèn nghẹn.

“A Yến, sau này em tuyệt đối không sinh cái cục xấu xí như thế đâu!”

Xấu quá, phải ngắm người đẹp cho dịu mắt lại mới được. Theo phản xạ, Vân Yến vòng tay ôm lấy eo cô, thoáng chốc có chút không biết nên khóc hay nên cười. Tô Ý dường như có một sự “chấp niệm” đặc biệt với cái đẹp.

Nhưng mà, trẻ sơ sinh mới đẻ thật sự xấu đến vậy sao?

Nhận ra mình nghĩ hơi lạc đề, Vân Yến khẽ thở dài, thoáng chút bực bội.

Cọ cọ vai Vân Yến, như thể nghĩ ra gì đó, Tô Ý chậm rãi ngẩng đầu.

Đôi tay nhỏ nhắn bóp bóp khuôn mặt tuấn tú của anh, giọng điệu còn hơi do dự.

“Nếu mà lớn lên giống A Yến thế này, thì cũng không phải không được…”

Tô Ý có chút đau lòng. Đây là sự nhượng bộ lớn nhất của cô rồi.

Nếu cục cưng mà xinh đẹp như Vân Yến, chắc cô sẽ cố gắng chịu đựng được?

“…”

[...]

Tính cách mê nhan sắc của ký chủ đúng là vô phương cứu chữa, hết thuốc chữa rồi!
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Trong Truyện Mạt Thế, Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Nghiện
Chương 119: Chương 36.1


“Anh ơi, chị ơi, anh chị có thấy chú Tiêu và cô Thất Thất đâu không?”

Cố Tử Diệu lại thò đầu ra khỏi quầy, đôi mắt đen tròn xoe tò mò nhìn hai người đang ôm nhau.

Anh trai tuy trông có vẻ hơi hung dữ, nhưng đối xử với chị gái thì chẳng hung dữ chút nào.

Chú Tiêu? Dì Thất Thất?

Tô Ý quay đầu, nhìn xuống cậu bé vẫn còn ngây thơ, nghiêng đầu nghĩ ngợi.

Chú Tiêu gì đó, chẳng lẽ là gã đàn ông nửa sống nửa chết ngoài hành lang?

“Cố… Tử Diệu, nhóc con, em ra ngoài trước đi.”

Đừng nói là hai đứa nhóc chen chúc trong cái quầy bé tí thế này, chỉ nhìn thôi cô cũng thấy mệt.

Dù con đứa bé xíu xiu kia xấu xấu, nhưng nhóc Cố thì trông lại là một cục bánh bao mềm mại đáng yêu.

Cô chẳng ngại kiên nhẫn hơn một chút với đứa bé xinh xắn.

Rồi sau đó, lấy phần thưởng rút dị năng!

Cố Tử Diệu loạng choạng bò ra khỏi quầy, bọc tã trong tay với cậu bé mà nói vẫn hơi nặng.

Ngồi trong quầy thì không sao, có thể đặt em gái lên đùi.

Nhưng đứng lên thì cậu chẳng biết ôm em thế nào, chỉ có thể ôm như ôm đồ chơi trước đây, mà như vậy thì chẳng thấy đường đâu cả.

Cố Tử Diệu có chút đau đầu.

Nhưng chưa kịp đứng vững, sức nặng trên tay cậu bé bỗng biến mất.

Tô Ý ghét bỏ nhìn đứa bé bé tí trong tay, đôi mày thanh tú nhíu chặt.

Điểm an ủi duy nhất là con nhóc này không khóc không quậy, ngủ yên tĩnh.

[Không được, càng nhìn càng thấy xấu.]

[Ký chủ, cẩn thận chút! Đứa bé loài người mong manh lắm đó!]

[Ôm thẳng tay ra, đúng rồi, đúng rồi, đỡ sau gáy và đầu, còn tay kia đỡ mông nhỏ…]

Tô Ý cảm giác như mình đang cầm một món đồ dễ vỡ:[...]

Cô chỉ muốn phần thưởng điểm danh thành công thôi! Cô muốn rút dị năng cơ mà!

Bảng hệ thống hiện lên, chi tiết nhiệm vụ in đậm sáng chói đến nhức mắt.

[Bảo vệ đứa, bắt đầu từ bạn và tôi.]

[Đưa đứa bé ra khỏi khu vực điểm danh nguy hiểm để nhận phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ nhé!]

[...]

Khuôn mặt nhỏ của Tô Ý căng cứng. Cô nghi ngờ cái hệ thống check-in này có vấn đề.

Cố Tử Diệu ngẩng đầu nhìn chị lớn xinh đẹp, khóe miệng phúng phính cong lên.

Chị gái nói em gái xấu chắc chắn là giả, rõ ràng chị ấy cũng rất thích em gái mà.

Cắn ngón tay suy nghĩ, nhóc Cố chậm rãi mở miệng.

“Dì ở rạp chiếu phim sinh em gái, rồi có quái vật vào, chú Tiêu cầm gậy đuổi quái vật ra ngoài, nhưng chú đi lâu lắm mà không về.”

“Em gái ra đời, dì chảy nhiều máu lắm, lại có quái vật vào, dì đưa em gái cho em, bảo em dẫn em gái trốn vào đây.”

Lời kể của trẻ con không nhiều, nhưng lại rất rõ ràng.
 
Back
Top Dưới