Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 660: Chương 660


Thấy con trai còn đứng ì ra đó, bà lại giục mấy lần.

“Hôm nay con lên thị trấn gửi luôn thì có khi trước tết là tới nơi đấy, đi muộn người ta đóng cửa bưu cục nghỉ tết thì phiền.”

Tống Thu Sinh giải thích: “Mẹ, nhiều thịt thế này, nhà Diêu Tuyết có hai người thôi, ăn đến bao giờ mới hết.”

Bà Tống xụ mặt phê bình con trai: “Bảo con gửi đi thì cứ gửi đi, nói nhiều thế.”

Tống Thu Sinh bị mẹ răn dạy một trận, đành hậm hực ôm một đống quà tết đi ra bưu cục.

Tống Thời Hạ gọi anh trai lại.

“Anh, anh chờ chút.”

Cô mở hành lý lấy ra hai hộp nhân sâm đã được gói cẩn thận.

“Đây là râu nhân sâm hoang dã mà em tìm mua được, dùng để pha trà với nấu canh, dược tính vừa đủ, không bị quá mạnh.”

Thực ra đây là ít râu nhân sâm cô cắt ở mấy củ nhân sâm trong không gian của mình, dùng pha trà hay nấu canh rất hợp, lớn hơn một chút sợ lại bổ quá, dễ chảy m.á.u mũi.

Tống Thu Sinh trêu em gái:

“Quà quý thế á? Chỉ sợ chị Diêu Tuyết của em ăn tết xong về lại mang cho em cả đống quà.”

Tống Thời Hạ cũng đùa lại: “Giờ em đã trở nên khó tính bao nhiêu, đều tại chị ấy tặng quà toàn những món em thích.”

Hàn Dung và chồng ngồi trước bếp lò sưởi ấm, nhỏ giọng thì thầm rằng thông gia thật hào phóng quá.

“Anh thấy quà tết mình mang đến có phải hơi ít quá không?”

Quý Học Nhai lại không quá quan tâm mấy thứ này.

“Không đâu, em mang theo bao nhiêu đồ như thế, ít làm sao được.”

“Nhưng thông gia tặng cho hẳn một con heo, tận 100 cân lận đó.”

Quý Học Nhai chép miệng:

“Tay nghề nuôi heo nhà thông gia tốt thật, thịt heo ngon hơn thịt mua ngoài chợ, mà lại không biết phải nói ngon hơn thế nào.

Chẳng trách lão Hồ nôn nóng muốn cho trường ổng mau chóng hợp tác với nhà thông gia.”

Hàn Dung hạ giọng:

“Nói thật, mấy bà vợ các chiến hữu của anh cũng cứ liên tục hỏi thăm thịt heo nhà thông gia mua thế nào, anh bảo em có nên hỏi người ta không?”

“Thì hỏi đi, mấy nhà đó đều ăn tiêu thoải mái, mỗi lần mua là mua mấy cân, mười mấy cân, lò mổ nhà thông gia có đến mấy con heo lận, bán trong thôn không hết được đâu.”

Trước khi lên đường, Tống Thời Hạ đã lấy mấy hộp tổ yến với cao da lừa từ trong không gian ra, bỏ vào hành lý.

Cô đã bóc hết bao bì, chỉ còn lớp bọc trong cùng không có nhãn hiệu.

“Mẹ, đây là quà năm mới con chuẩn bị cho mẹ với chị con, cái này là để cho phụ nữ dùng, đừng có để ba con với anh rể ăn, này là đổ bổ cho phụ nữ thôi.”

Bà Tống xúc động: “Nhìn cách đóng gói lạ mắt ghê, chắc cũng không rẻ đâu đúng không?”

“Giá cả cũng bình thường, đây là sản phẩm mới mà công ty con chuẩn bị đưa ra thị trường, trước mắt cũng chỉ có con mới có công thức chế biến.”

“Con gái mẹ vào đại học liền trở nên giỏi giang quá, hiện giờ đã biết làm đồ bổ rồi.”

Tống Thời Hạ hơi chột dạ, nhưng lấy tri thức hai học vị cử nhân Dược học và Trung y học của cô thì keo da lừa với tổ yến đều là những thứ từng được ghi chép lại trong tài liệu Trung y, cho nên có làm ra cũng không có gì kì quái.

Chẳng qua nguyên liệu hơi khó kiếm, cần có con đường mua sắm riêng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 661: Chương 661


Tống Thu Sinh lên thị trấn gửi đồ, tiện đường ghé vào tiệm chị gái ngồi chơi một lát.

Nghe nói cha mẹ chồng của em gái cũng về nhà mình ăn tết năm nay, Tống Xuân Hạ nhấp nhổm không yên.

“Để chị với anh rể em cùng về, hôm nay bán gần hết rồi.”

Tống Thu Sinh ngăn chị ấy lại:

“Không vội, tranh thủ cuối năm lưu lượng khách lớn, chị cứ kiếm thêm chút đi, đến tết tới nhà cũng gặp được ấy mà.”

Tống Xuân Hạ không tán đồng: “Không được, nhà người ta lặn lội đường xa tới nhà mình, mình phải chu toàn lễ nghĩa mới phải.”

“Nếu thật sự thấy băn khoăn thì mai anh chị hẵng tới, hôm nay cũng muộn rồi, tối về không an toàn.”

Tống Xuân Hạ cảm thấy cũng có lý.

“Vậy được, mai chị mang ít đồ kho qua đó luôn, bảo mẹ không phải làm nhiều đâu.”

Từ sau khi Tống Đông Đông chuyển trường, gánh nặng chăm sóc cha mẹ đã dồn lên vai Tống Xuân Hạ.

Lâu lâu chị ấy lại phải về nhà xem cha mẹ có cần giúp gì không.

Nhà chị ấy hiện giờ do chị ấy quyết định mọi chuyện, chồng và mẹ chồng cũng không có ý kiến gì khi chị ấy thường về giúp đỡ cha mẹ ruột, mà dù có ý kiến cũng làm gì có thể diện nói ra?

Con đường buôn bán của nhà chị ấy đều do em gái chị giúp, như thế mới có thể cho gia đình chị có được như ngày hôm nay, mỗi bữa đều có thịt ăn.

Lẽ nào giờ phất lên lại trở mặt?

Tính tình Tống Xuân Hạ cũng thay đổi rất nhiều.

Trước kia còn làm bên cửa hàng mậu dịch, chị ấy chỉ thuộc dạng nhanh nhảu khéo nói.

Còn giờ đây, khi đã làm bà chủ, tính cách cũng trở nên hào phóng thẳng thắn mà lại đanh đá hơn xưa.

“Thôi, không bán nữa, mở tiệm nửa ngày mệt c.h.ế.t đi được, bọn chị phải về chuẩn bị đồ ngày mai về nhà đây. Đồ ăn trên bếp còn chưa bán hết, em mang về đi, sạch cả ấy mà.”

Tống Thu Sinh không lay chuyển được ý chị gái, đành mang theo một túi lẩu cay to về nhà.

Đám nhỏ trong nhà chưa từng ăn quán ven đường, Quý Nguyên ngửi thấy mùi đồ ăn thơm ngào ngạt thì hít lấy hít để, kêu to: “Cậu là lẩu ạ?”

Tống Thu Sinh cười: “Cậu không phải lẩu nha.”

Anh ấy lắc chiếc hộp to trên tay.

“Trong này là lẩu cay, để bà ngoại lấy cho các cháu một bát nhỏ, ăn thử xem.”

Hai anh em chạy đi tìm bà ngoại, Tống Thời Hạ cũng vừa lúc đi vào.

“Anh tới chỗ chị cả ạ? Tình hình làm ăn của tiệm chị ấy thế nào?”

“Nhìn cũng có vẻ ổn đó, vệ sinh quét tước sạch sẽ, bàn không có dầu mỡ bụi bặm, chị cả nghe nói cả nhà em về ăn tết đợt này nên bảo anh mang lẩu về ăn, chị ấy với anh rể đóng cửa về nhà chuẩn bị quà mai mang qua.”

“Làm ăn ổn là được, anh, anh có thấy trong thị trấn có quán nào cạnh tranh với nhà chị ấy không?”

Tống Thu Sinh cố gắng nhớ lại: “Trước còn thấy có nhiều quán lắm, mà giờ đều thấy đổi sang bán mỳ.”

Lúc trước chị cả ăn nên làm ra, có rất nhiều người cũng học theo, giá còn hạ thấp hơn nhà chị ấy.

Có ít người cảm thấy dù sao đó cũng chỉ là cùng một thứ, ăn nhà ai cũng như nhau, vì thế mới chọn nhà nào rẻ mà ăn.

Nhưng ăn một lần mới thấy khác biệt quá lớn, mới mắng quán người ta, mắng luôn cả Tống Xuân Hạ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 662: Chương 662


“Đây là tầm quan trọng của danh tiếng đó, chị cả làm ăn một năm, tích góp được lượng khách quen cố định, về sau huyện ta phát triển đi lên cũng có thể mở rộng quy mô kinh doanh ra.”

Tống Thu Sinh nhún vai: “Huyện này? Chờ nó phát triển đi lên, chắc phải mấy chục năm nữa.”

“Chưa chắc, chưa biết chừng 20 năm nữa nơi này đã thay đổi chóng mặt rồi, anh nhìn thủ đô thay đổi từng ngày thì biết.”

Huyện cô thực ra cũng có điều kiện khá tốt, đường lớn thông bốn phương.

Chẳng qua chưa làm đường đẹp, đợi sau này xây dựng hoàn thiện, chắc chắn là một nơi có tiềm lực phát triển cao.

Trước mắt chưa có cao tốc, lái xe từ thủ đô về nhà mất đến mười mấy tiếng đồng hồ.

Đợi khi nào có cao tốc sẽ chỉ mất nửa thời gian đó thôi, nếu có tàu cao tốc với sân bay thì sẽ càng mau hơn.

Sáng hôm sau, Tống Xuân Hạ cùng chồng về nhà mẹ.

Hàn Dung đã từng gặp Tống Xuân Hạ, có ấn tượng rất tốt với cô gái nhanh nhẹn này, cảm thấy tính tình Tống Xuân Hạ hào sảng thoải mái, lanh lẹ dứt khoát, đúng chất con gái phương Bắc.

Bà rất thích cả hai cô con gái nhà họ Tống.

Cô lớn trưởng thành chu đáo, cô con gái nhỏ tinh tế săn sóc, không biết bà thông gia làm thế nào mà nuôi dạy ra hai cô con gái ngoan như thế.

Trong bữa cơm, mọi người mới nghe Tống Xuân Hạ thông báo một tin.

Năm sau ga tàu hỏa của huyện sẽ được cải tạo lại, nghe nói về sau mỗi ngày sẽ có hai chuyến tàu dừng ở ga này vài phút.

Tin này có lẽ chưa xác thực được, nhưng ga tàu của huyện được cải tạo là sự thực.

Mà đã cải tạo lớn, đương nhiên phải do có nhu cầu sử dụng, nếu tàu không ngừng thì cải tạo làm gì?

Bất kể tin này là giả hay thật, nếu bên trên đã ra thông báo cải tạo nhà ga thì hoàn toàn có thể chờ mong.

Quý Học Nhai lại hỏi địa điểm ga tàu, sau đó xác thực tin này.

“Tin này là thật đấy, trước khi tôi về hưu đã nghe người ta thảo luận về vấn đề này, nói là muốn thúc đẩy các thành thị quanh thủ đô cùng phát triển nhanh hơn.”

Tống Thời Hạ có thể dễ dàng bắt được tia vui sướng trong mắt anh chị mình.

Ga tàu ở huyện bắt đầu được dùng có nghĩa là về sau những nông sản nơi này có thể vận chuyển ra ngoài dễ dàng hơn rồi.

Sau bữa cơm, Tống Thu Sinh vội vã đi sang nhà ông hai bàn chuyện làm ăn.

Tống Thời Hạ với Quý Duy Thanh dắt hai đứa nhỏ đi dạo trong thôn.

Người trong thôn đều đã quen với Quý Duy Thanh, nhưng vẫn không ai dám tùy tiện tới hỏi chuyện, đó là giáo sư đại học đó, là người hết sức quan trọng.

Cũng có bác gái lớn tiếng nói về phía vợ chồng Tống Thời Hạ.

“Chồng Tiểu Hạ à, cậu có biết heo mẹ sinh con phải chăm sóc thế nào không?”

Tống Thời Hạ cất cao giọng đáp lời:

“Thím ơi, cái này thím phải qua nhà cháu hỏi đi, ba mẹ cháu năm nay vừa mới đỡ đẻ cho heo đấy, chứ bọn cháu thì không biết.”

Bác gái kia hỏi thế hoàn toàn cố ý làm khó mà thôi.

Bác ta từ bên thôn Trần Gia gả tới đây, vốn đã không hòa hợp với nhà họ Tống, vừa rồi cố tình làm khó con rể nhà họ Tống, người có tiếng là bằng cấp cao, nếu đến nuôi heo cũng không biết thì gọi gì là giáo sư.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 663: Chương 663


Chỉ tiếc bác ta không thành công, con gái nhà họ Tống từ nhỏ đã đanh đá ghê gớm, lớn lên cũng không học được thói lễ phép lịch thiệp gì cả.

Bác ta khiêng cuốc xuống ruộng làm cỏ, gặp ai cũng nói con gái nhà họ Tống tưởng chừng đã ngoan ngoãn biết điều mà thực ra vẫn không biết trên dưới gì cả, còn dám tranh luận với bề trên như bác ta.

Tiếc một điều, chẳng ai đồng tình với bác ta.

DTV

“Bà thôi đi, hai đứa nhỏ nhà ấy kiếm ra tiền liền làm đường cho thôn, bà có giỏi thì đừng có dẫm chân lên đường nhà nó mới sửa.”

Bác ta nói một vòng, khô cả miệng mà vẫn không tìm được ai ủng hộ quan điểm của mình.

Bác ta tức đến giậm chân bình bịch, chân đạp lên cuốc, cán cuốc đập ngược lại trán, sưng vù lên rồi.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh dắt hai nhóc về nhà, lại gặp được bác gái kia khiêng cuốc về.

Quý Nguyên tò mò nhìn bác ta: “Mẹ ơi, trán bà ấy sưng to chưa kìa.”

Bác gái hung tợn trừng mắt với Quý Nguyên: “Nhãi ranh, nhìn cái gì đấy.”

Tống Thời Hạ nhìn chằm chằm bác ta, ánh mắt sắc lẻm:

“Thím, nhà chúng ta không oán không thù, làm gì đến mức gặp trẻ con nhà cháu liền mắng ác như thế?”

Bác gái kia bắt gặp ánh mắt hung ác của Tống Thời Hạ, hoảng sợ giật mình, vội vàng khiêng cuốc lùi lại.

“Lườm cái gì mà lườm, biết điều thì trông con cho cẩn thận, đừng có cả ngày nhìn chằm chằm đàn bà con gái, không cẩn thận nuôi ra thằng lưu manh thì đẹp mặt.”

Tống Thời Hạ chặn bác ta lại:

“Thím, thím nói cho rõ ràng, con cháu nói thím cái gì mà thím nói chuyện khó nghe thế?”

Bác gái kia ném cuốc, hung hăng quát: “Thằng ranh nhà mày nhìn chằm chằm mặt tao, đấy là lưu manh.”

Quý Duy Thanh vừa bước ra, bỗng từ đâu có một người đàn ông chạy tới túm tóc bác gái kia, quật tới tấp mấy bạt tai, lại hung hăng đạp hai phát.

“Con mẹ thối tha này, bà ngày nào cũng lê la khắp thôn nói nhăng nói cuội, ông đây vừa mới về đã nghe thấy người ta bảo bà lại đi khua môi múa mép, tưởng ông đây không trị được chắc.”

Quát xong, ông ta quay sang cười cười với Tống Thời Hạ:

“Xin lỗi nha cháu, chú không trông coi thím cẩn thận, bà ta thèm đánh đấy mà, đợi lát về chú cho bà ta một trận là nghe lời ngay thôi.”

Tống Thời Hạ thở dài, tâm tình phức tạp.

Không phải cùng một loại người thì không thành người một nhà đây mà, một người đanh đá độc mồm, một người chỉ biết tay đ.ấ.m chân đá, cô còn biết nói sao đây?

Tống Thời Hạ về nhà hỏi mẹ mới biết người đàn bà bị đánh đó là Trần Thúy Hoa.

Người này ngày thường thích ra cổng thôn buôn chuyện nhà hàng xóm, đặc biệt thích nói xấu sau lưng người khác, gây xích mích giữa các nhà.

“Chồng Trần Thúy Hoa là Tống Đại Sơn, là họ hàng với nhà ta, chẳng may cưới phải bà vợ không an phận nên nhà không lúc nào yên ổn.”

Tống Thời Hạ thở dài:

“Con còn đang định yêu cầu thím ấy xin lỗi, vô duyên vô cớ mắng con trai con, nhưng chú Tống Đại Sơn đó từ đâu chạy tới đánh vợ làm con cũng ngại bắt bẻ thêm.”

Bà Tống an ủi con gái:

“Thôi, một năm con cũng không về nhà mấy lần, cứ coi như chó sủa qua đường đi, làm quá lên lại bị người ta ghét, sau này sẽ đi khắp nơi bôi nhọ con.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 664: Chương 664


Thà làm mất lòng người quân tử cũng không nên dây vào kẻ tiểu nhân, Trần Thúy Hoa chính là loại tiểu nhân không nên dây vào này.

Tống Thời Hạ nhiều chuyện hỏi thêm: “Trần Thúy Hoa là người thôn Trần Gia ạ?”

“Phải, Trần Kiều mà con quen còn phải gọi Trần Thúy Hoa một tiếng bà dì cơ đấy.”

Tống Thời Hạ thoáng suy tư, chẳng trách cô cứ cảm thấy Trần Thúy Hoa chướng mắt đến kì lạ, vừa trông đã thấy phản cảm sao đó.

Thì ra đó là đám họ hàng thân thích xấu tính của Trần Kiều, gả chồng qua thôn này.

Chỉ đáng thương cho Tống Đại Sơn.

Cô nhớ là trong nguyên tác không xuất hiện nhân vật này, nhưng Trần Thúy Hoa là một thành viên trong đám thân thích rác rưởi của nữ chính, thường xuyên trồi lên để rồi bị vả mặt.

Người chồng chưa từng xuất hiện là một nông dân chịu thương chịu khó, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi mụ vợ này, mới kiên định ly hôn với Trần Thúy Hoa.

Trong nguyên tác, Trần Thúy Hoa có cống hiến diễn xuất trong khá nhiều tình tiết, mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta căm hận đến nghiến răng.

Chẳng qua, Tống Thời Hạ thật không ngờ nhà đó lại có quan hệ họ hàng với nhà mình, may mà không phải họ hàng trực hệ, không thì chắc cô khó chịu c.h.ế.t mất.

Bà Tống dặn con gái:

“Tống Đại Sơn tuy chỉ có quan hệ họ hàng xa với nhà ta nhưng đều trong cùng một thôn, thỉnh thoảng chú ấy cũng giúp ba con việc nọ việc kia, con người cũng không phải xấu gì.

Con đừng thấy chú ấy đánh vợ thì tưởng chú ác, cái mồm của Trần Thúy Hoa đã khiến chú ấy gặp không ít phiền phức đâu, cũng khổ lắm.”

Tống Thời Hạ không tính nhúng tay vào chuyện nhà người khác, cô nói:

“Mẹ yên tâm, con cũng chẳng đến mức thấy chuyện gì chướng mắt cũng phải xen vào, vợ chồng nhà họ ra sao cũng không liên quan đến con mà.”

Bấy giờ bà Tống mới yên tâm:

“Nếu không có việc gì thì đừng qua bên thôn đó, chỉ đi dạo quanh đại đội ta là được.”

Nửa năm nay, đời sống người dân hai bên dần có sự chênh lệch rõ ràng.

Người bên thôn Trần Gia muốn hưởng sái làm giàu nhưng lại không muốn thừa nhận mình đang bị thôn Tống Gia vượt mặt, cứ thế khó chịu với nhau mãi.

Nếu nói kĩ càng thì oán thù hai bên chất chứa đã lâu rồi.

Trước kia hai thôn thuộc hai đại đội sản xuất, ở cạnh nhau nên hết đua sức lao động lại đua sức sản xuất.

DTV

Mấy năm trước cải cách ruộng đất, hai thôn sáp nhập, nhưng ân oán tích lũy bao năm đâu dễ dàng buông bỏ.

Hai bên không bên nào chịu phục bên nào, quan hệ cạnh tranh khi trước không phải nói một câu hòa giải là biến mất.

Vì thế, tuy hiện giờ lứa trẻ có qua lại khá nhiều, quan hệ khá tốt, nhưng lứa cha chú lại vẫn căm ghét nhau ra mặt.

Cán bộ thôn cũng đã cố gắng giảm bớt mâu thuẫn hai bên, nhưng nhiều lần đều không có tác dụng gì.

Thôn Trần Gia trước đây luôn tự hào có sức sản xuất vượt mức quy định.

Nhưng không biết từ bao giờ, mức sống bên thôn Tống Gia đã vượt trên họ, người của thôn Trần Gia làm sao mà nuốt trôi cục tức này?

Nhưng nuốt không trôi cũng đâu làm gì được.

Bởi vì người có tiền đồ lại là người thôn Tống Gia, một người phát đạt nhưng không quên quê nhà, một lòng muốn thúc đẩy thôn mình đi lên.

Cho nên mới tìm cách kéo người trong thôn cùng kiếm tiền, mà thôn Trần Gia họ lại không có ai có khả năng này.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 665: Chương 665


Có người không thể hạ sĩ diện đi nhờ vả người ta, bèn tìm cách khác.

Ví dụ như gả con gái mình sang thôn Tống Gia, cách này cũng coi như không tệ.

Tống Thu Sinh không ngờ bữa cơm với mấy người bạn thủa thơ ấu cũng có thể biến thành một buổi làm quen như thế này.

Bàn xong việc làm ăn, anh ấy lập tức đứng lên.

“Cũng hơi muộn rồi, ở nhà còn đang chờ tôi về ăn cơm, tôi đi trước nhé.”

Trần Quốc Tráng vội vàng đưa mắt ra hiệu cho em gái, Trần Nhị Nha ngượng ngùng nũng nịu gọi một tiếng ‘anh Tống’.

Tống Thu Sinh vỗ vỗ vai bạn.

“Quốc Tráng, tôi về trước đây, chuyện này tôi cũng chỉ nhắc với cậu một lần thôi đấy, lần tới ta gặp nhau hẳn là trong tiệc mừng đám cưới tôi rồi.”

Tống Thu Sinh không từ chối thẳng thừng, để tránh làm con gái nhà người ta mất mặt quá.

Anh ấy chỉ nói mình sắp cưới, như thế cũng coi như chặn được toàn bộ những lời phía sau của người bạn.

Trần Quốc Tráng gượng gạo cười cười: “Thằng nhóc này, có bạn gái lúc nào mà không báo cho anh em một tiếng?”

Anh ta không phải không biết chuyện Tống Thu Sinh có bạn gái.

Lần trước Tống Thu Sinh đưa Diêu Tuyết về quê, Trần Quốc Tráng cũng có ở nhà, làm sao lại không biết tin này.

Chẳng qua lần này anh ta thấy Diêu Tuyết không về cùng, còn tưởng Tống Thu Sinh với Diêu Tuyết đã chia tay.

Chia tay cũng không phải chuyện gì khó hiểu, nghe nói cô Diêu Tuyết đó là con gái nhà giàu có, Tống Thu Sinh tuy cũng khá giả nhưng không so được với nhà người ta, nam yếu nữ mạnh khó bền.

Mẹ Trần Quốc Tráng luôn lải nhải bên tai anh ta, muốn anh ta tác hợp em gái mình cho Tống Thu Sinh.

Nhưng Trần Quốc Tráng thực sự cảm thấy không ổn, Trần Nhị Nha làm sao có thể lọt vào mắt Tống Thu Sinh được.

Song, mẹ anh ta cứ khăng khăng một mực muốn anh ta thúc đẩy chuyện này, không chịu là lại lăn lộn khóc lóc kêu than.

Trần Quốc Tráng bất lực, đành phải thử một lần cho hai mẹ con hết hi vọng, buông tha cho mình.

Anh ta cảm thấy không có khả năng, nhưng mẹ và em gái anh ta lại thấy không gì là không thể.

Tống Thu Sinh đã từng quen Diêu Tuyết thì làm sao còn có thể để mắt đến mấy cô gái bình dị trong thôn, đặc biệt là như Trần Nhị Nha, bạn anh ta có mù thì cũng sẽ không mê nổi.

Tống Thu Sinh vội vàng chạy về nhà, bị em gái chặn ở cửa cười nhạo một trận.

Tống Thời Hạ tựa cửa, cắn hạt dưa trêu anh mình:

“Anh, có phải lần này về quê đã biến thành cục vàng trong mắt các bà các mẹ rồi không?”

Tống Thu Sinh xua xua tay: “Dẹp dẹp, vàng bạc gì, nghe không xuôi tai gì cả.”

Tống Thời Hạ cười khanh khách:

“Ý là anh được các bà các cô thích, đưa vào diện con rể lý tưởng thôi mà, có tiền có địa vị lại chưa kết hôn, các bà đương nhiên thích rồi.”

Tống Thu Sinh sờ cằm, tự hỏi:

“Có vẻ lễ đính hôn của anh với Diêu Tuyết làm khiêm tốn quá nên không ai biết, có khi phải nhờ bà hai tuyên truyền rộng ra mới được, để mọi người đều biết anh trai em là chậu đã có hoa.”

Tống Thời Hạ ghé sát lại tò mò hỏi: “Lần này là con gái nhà ai thế? Em có quen không?”

Tống Thu Sinh tức giận lườm em gái: “Trần Nhị Nha, em có ấn tượng gì không?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 666: Chương 666


Ấy, Trần Nhị Nha chẳng phải chính là đối tượng ngoại tình của người chồng thành thật của Trần Kiều trong nguyên tác đó sao?

Người chồng thành thật của Trần Kiều rất giỏi xây dựng hình tượng lừa người khác, ngoài mặt chân chất, sau lưng thường xuyên qua lại với những quả phụ.

“Không có ấn tượng gì, không quen, anh, tốt nhất là tết này anh bớt đi chơi đi, em lo cho anh lắm đó.”

Tống Thời Hạ nói thẳng rằng mình lo lắng, không phải cô suy nghĩ nhiều mà trong thôn thực sự có khả năng phát sinh loại chuyện say rượu rồi bị người ta hãm hại mất thanh danh.

Tống Thu Sinh nghiêm mặt lại.

“Nếu em mà đã thấy lo thì chứng tỏ rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện tồi tệ, anh tin tưởng tuyệt đối vào vận may của em, tết năm nay ai cũng đừng mơ gọi anh đi uống rượu.”

Anh ấy không dám lấy danh dự của mình ra đánh cược.

Nếu thật sự có vấn đề gì, anh ấy cho rằng mình bị lừa gạt thì có thể từ chối không chịu trách nhiệm, nhưng cha mẹ mình còn ở trong thôn thì phải làm sao?

Tống Thời Hạ chỉ đột nhiên nghĩ đến chuyện đó, không ngờ lại thật sự giúp anh trai thoát được một nạn.

Trần Nhị Nha ngây ngốc nhìn theo bóng Tống Thu Sinh ra về, khi quay về phòng, cô nàng hậm hực giậm chân trách anh mình.

DTV

“Tại anh đấy, anh không biết giữ anh Thu Sinh lại ăn cơm sao, mẹ đã bảo em chuẩn bị rượu rồi kìa.”

Trần Quốc Tráng trố mắt, không sao tin nổi.

Chẳng lẽ đây là kế hoạch mà mẹ và em gái mình vạch ra để bẫy bạn mình?

Đầu đau như muốn nứt ra, Trần Quốc Tráng rít lên:

“Hai người điên rồi à? Có còn cần thể diện nữa không? Một đứa con gái chưa chồng mà dám nghĩ ra loại mưu kế bẩn thỉu này?

Thích thì cứ mạnh dạn mà theo đuổi, cần gì phải dùng thủ đoạn với người ta như thế?”

Trần Nhị Nha lau nước mắt:

“Anh, anh nói thật cho em nghe, nếu em thật sự mạnh dạn theo đuổi anh ấy thì liệu anh ấy có để ý tới em không?”

Trần Quốc Tráng lạnh nhạt đáp:

“Không có khả năng ấy, điều kiện của em, gả cho ai đấy quanh đây đã là tốt rồi, còn như Tống Thu Sinh… trừ khi đời trước người ta nợ em cả tính mạng, đời này tới trả nợ thì may ra.”

Trần Nhị Nha có cảm giác như vừa bị đ.â.m một d.a.o trúng tim.

Cô nàng khóc nấc lên, mặt mũi vặn vẹo dữ dằn:

“Em tồi tệ thế sao? Em chỉ không xinh lắm thôi, nếu em có một gương mặt đẹp thì còn sợ không lấy được chồng sao?”

Trần Quốc Tráng nói thẳng ra:

“Em không chỉ khó coi mà tính tình cũng khó ưa nữa. Nghe anh, ngoan ngoãn ở nhà kiếm lấy một thằng chồng nông dân hiền lành nào đấy, Tống Thu Sinh hiện giờ đã là nhà giàu bạc vạn rồi, em có gì đòi xứng với người ta?”

Trần Nhị Nha lau khô nước mắt, nói:

“Chuyện này không cần anh quan tâm, mẹ nói nhất định có thể khiến anh ấy cưới em. Anh cứ coi thường em đi, đến khi em lấy được anh Thu Sinh, chẳng phải anh cũng được lợi à.”

Trần Quốc Tráng hoàn toàn không tin em gái mình có thể lấy được Tống Thu Sinh.

Nếu nó có thể đẹp bằng 60-70% Diêu Tuyết thôi thì anh ta còn thấy có hi vọng, nhưng thực tế…

Nhìn gương mặt gồ ghề lồi lõm của em gái, chính anh ta còn thấy chướng mắt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 667: Chương 667


Mấy ngày tết, Tống Thu Sinh cáo ốm không đi đâu, làm người trong nhà lo lắng mãi.

Để không bị lộ, anh ấy nói dối mình ăn phải thứ gì không hợp bụng, cần ở nhà tĩnh dưỡng, ngày ngày kéo hai cháu nhỏ rúc trong phòng sưởi không ra ngoài.

Mục tiêu không chịu bước ra khỏi cửa, Trần Nhị Nha dù nhiều thủ đoạn đến đâu cũng không có cơ hội sử dụng.

Nhưng cô ta và mẹ vẫn cứ liều một phen, lần ấy tưởng rằng đã mời được Tống Thu Sinh tới nhà, thế là cố tình uống say, mơ màng nhầm đối tượng, lên giường với một người đã có vợ.

Khi tỉnh dậy, nhìn sang người bên cạnh, Trần Nhị Nha sợ hãi hét ầm lên.

Khách khứa chưa kịp ra về đều tưởng có chuyện gì nguy hiểm, vội vã chạy vào, vô tình lại thành bắt gian tại trận.

Tống Thu Sinh bế cháu ngoại bóc hạt hồ đào trong phòng sưởi, đây là món ăn vặt anh ấy thích nhất trong đống quả khô mà em gái anh kiếm ở đâu đó về, mùi vị rất ngon.

Tống Thời Hạ kích động kéo Quý Duy Thanh chạy vào phòng, mặt mày hớn hở như đang muốn chia sẻ chuyện vui.

Cô ngồi xuống, kéo bé Quý Dương vào lòng, bé con ấm áp thơm phức như lò sưởi cá nhân, ôm rất thích.

Quý Duy Thanh ngồi bên cạnh, giúp Tống Thời Hạ vén lại những lọn tóc rối tung vì chạy gấp.

“Bọn em đang ăn cơm bên nhà ông hai, bỗng dưng nghe nhà bên có tiếng người hét to, anh, anh chắc chắn không tưởng được, chuyện mà em lo nhất thế mà thực sự xảy ra rồi.”

Cô cũng không ngờ mình lại đoán chuẩn như thế, khi ấy cô nhớ tới nguyên tác nên nhắc nhở Tống Thu Sinh một câu mà thôi.

Lần đầu gặp tình huống bắt gian tại giường chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết thế này, Tống Thời Hạ phải kìm nén lắm mới không chạy qua xem tận mắt.

May sao, bọn trẻ con trong nhà ông hai rất nhanh nhẹn, chạy qua xem rồi trở về miêu tả lại hiện trường sinh động như thật.

Thậm chí còn vì tả quá kĩ càng, bị người lớn lườm cho mấy lần.

Chuyện là, Trần Nhị Nha uống say, lần đi nghỉ, không hiểu vì sao lại mò luôn vào phòng chồng chị họ, hai người lơ mơ ngủ với nhau luôn.

Khi nghe thấy có tiếng la, khách khứa đều chạy vào xem thế nào, tất cả đều đã trông thấy vết m.á.u trên ga giường.

Vì thế, mọi người đều biết, Trần Nhị Nha đã mất trinh tiết.

Chị họ Trần Nhị Nha là con gái của dì ruột Trần Kiều.

Trong nguyên tác, cô em họ này liên tục tác động khiến Trần Kiều không ly hôn được.

Đã rất nhiều lần Trần Kiều sắp sửa thoát khỏi địa ngục rồi, nhưng cô em họ kia lại dùng nhiều cách khuyên bảo chèn ép khiến Trần Kiều không sao thoát ra được.

Trần Kiều sống lại, chuyện đầu tiên chính là trở tay đặt bẫy chuyện hôn nhân của cô em họ này, khiến cho cô ta phải kết hôn với người chồng kiếp trước của mình.

Hẳn Trần Kiều cũng không ngờ chuyện này còn vòng vèo liên quan đến Tống Thời Hạ, may mà nhà Tống Thời Hạ không bị liên lụy.

Chuyện lần này Trần Kiều không hề tham dự, trước khi đi vào, chạm mặt Tống Thời Hạ, cô ta hơi bất ngờ.

Thân thích hai nhà ở ngay sát vách nhau, hai cô đều không lường trước được chuyện này.

Tống Thời Hạ và Trần Kiều đều háo hức muốn gặp nhau để chia sẻ tin tức, nhưng phải chờ đến khi về trường mới được.

DTV

Người mà hai cô chướng mắt lại vô tình dây dưa với nhau, không biết về sau Trần Nhị Nha sẽ thế nào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 668: Chương 668


Tống Thời Hạ không hề thấy thương cảm cho Trần Nhị Nha, loại người thích dùng chiêu trò gài bẫy người khác hẳn nên lường trước được kết cục của mình.

Tống Thu Sinh nghe xong, lưng ướt đẫm mồ hôi.

Nếu hôm nay mình đi tụ tập, uống vào mấy chén rượu, bị người ta đỡ vào phòng thì chỉ e trong sạch đời này đã bị hủy hoại.

Tống Thời Hạ thấy anh mình có phản ứng mạnh như thế, cô bật cười trêu chọc: “Anh, sao thế, làm gì mà sợ hãi như thể xử nam vậy?”

Tống Thu Sinh trừng em gái một cái:

“Nói năng không biết kiêng dè, lấy chồng rồi cũng không được như thế, gì cũng dám nói.”

Tống Thời Hạ vội che miệng, mắt lại cứ đảo quanh, liếc nhìn anh mình.

“Thái độ của em là thế nào đấy, anh trai em là loại người có tí tiền liền bại hoại hay sao.”

Tống Thời Hạ lắc đầu, cô chỉ không ngờ anh cô còn ngây thơ như thế.

Chị Diêu Tuyết là người mang tư tưởng cởi mở vậy mà lại đi thích kiểu đàn ông ngây thơ thật thà thế này.

Anh cô thoạt nhìn là kiểu người mạnh mẽ từng trải, ấy thế mà bản chất lại ngây ngô thuần khiết?

Chậc chậc.

Tống Thời Hạ còn nhớ, có nhiều tối cô gọi điện cho chị Diêu Tuyết, nhưng người tiếp điện thoại đều là anh cô.

Hơn nữa, hai người này cũng đã đính hôn, cô còn tưởng họ đã chung sống đúng nghĩa, ai ngờ vẫn là ‘ở chung một nhà’ một cách thuần túy thực sự.

Tống Thời Hạ chép miệng cảm thán, anh trai với chị dâu tương lai yêu lâu như thế mà vẫn theo đuổi tình yêu Plato thuần khiết, thật là ngây thơ.

Cũng trong lúc này, gièm pha của hai gia đình ở thủ đô lại đã bùng nổ.

Quý Nhiễm mỗi ngày đều cảm thấy hối hận vì không cùng cha mẹ về nhà em dâu ăn tết.

Trước tết, mẹ chị ấy đã tặng cho nhà chị ấy mấy chục cân thịt heo, nói là heo do ông bà thông gia bên đó gửi lên biếu tết, từ trại chăn nuôi nhà em dâu đấy.

Cả nhà ăn thịt này đều khen không dứt miệng, ngay cả mẹ chồng Quý Nhiễm trước nay luôn bắt bẻ cũng phải khen mấy lần rằng thịt này thơm ngon hơn bình thường.

Quả thực, Quý Nhiễm cũng thấy em trai mình thật là may mắn, em dâu đã nấu ăn ngon rồi, nhà em ấy còn khéo chăn nuôi hơn người thường nữa chứ.

Thịt heo nhà em dâu gửi lên thật sự rất khác, không như thịt heo ngoài chợ.

Thịt heo bình thường mua về, bất kể chế biến thế nào, ăn vào đều cảm thấy khô xơ, không được mềm ngọt.

Chỉ khi nào mua được những miếng thịt ba chỉ béo nhất thì ăn mới thấy mềm miệng một chút.

Mẹ chồng Quý Nhiễm nói là vì người bình thường nuôi heo sẽ tiếc của, không cho heo ăn ngon nên nuôi khá gầy, không nhiều thịt mỡ, thịt nạc cũng xơ khô không thơm ngon.

Thịt heo mẹ chị ấy mang tới cho không chỉ tươi ngon mềm ngọt thịt mà phần mỡ tinh còn nấu ra được một bình mỡ heo đầy.

Năm trước nhà chị ấy cũng xào thịt mỡ lấy mỡ heo ăn tết, nhưng phải mua phần lá mỡ mới nấu ra được nửa bình, cả năm đều phải ăn rất tiết kiệm mới đủ.

Hôm nay mùng 5 tết, Quý Nhiễm và chồng dẫn con đi chúc tết, tình cờ gặp ngay phải một vụ gièm pha ầm ĩ.

Quý Nhiễm cảm thấy may mà mình không về quê em dâu ăn tết, nếu không, đợi đến khi em dâu về thủ đô chỉ sợ không ai kể cho nghe vụ việc này, thế thì sẽ tiếc lắm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 669: Chương 669


Nhân vật chính của gièm pha lần này không phải ai khác mà chính là Bạch Thu Thụy và Cát Tình.

Từ sau khi vị phó hiệu trưởng Cát kia không còn hi vọng thăng chức, bà Bạch và mẹ chồng là bà cụ Bạch bắt đầu có ý đồ khác.

Trước đó, Cát Tình đã mang thai với Bạch Thu Thụy, nhưng vì tiền đồ của phó hiệu trưởng Cát nên cần phải làm Cát Tình xử lí cái thai.

Việc này không thể làm lớn, tránh để bên trên nghe thấy, sẽ có ảnh hưởng tới hình tượng của phó hiệu trưởng Cát.

Nhưng phó hiệu trưởng Cát đã thất bại trong cuộc đua lên chức, vẫn phải giữ nguyên chức vị cũ, về sau cũng chẳng còn cơ hội thăng tiến, bà Bạch và mẹ chồng lập tức kênh mặt tỏ thái độ.

Tuy đây là lỗi lầm của con cháu nhà mình, nhưng nó cũng không hề phủ nhận trách nhiệm, vậy thì tranh thủ dịp lễ tết này, ấn định luôn chuyện hôn nhân của hai đứa, chẳng phải vừa đẹp hay sao.

Bà Bạch và mẹ chồng âm thầm bàn bạc với nhau, đám đàn ông trong nhà đều không hề hay biết.

Trước tết, Cát Tình đã bị mẹ mình dắt đến phòng khám tư để bỏ thai, trong quá trình này đã xảy ra vài chuyện nhỏ.

DTV

Có người nói là năm hết tết đến không nên động d.a.o kéo, có m.á.u không may mắn, vì thế lại dời chuyện này qua tết mới làm.

Cát Tình thực lòng không muốn bỏ đứa bé này, cô ta coi đây là kết tinh tình yêu giữa mình và anh Thu Thụy, ngày ngày ảo tưởng anh Thu Thụy của mình sẽ cầu hôn mình thật cảm động như trong phim truyền hình và hứa hẹn sẽ chịu trách nhiệm về cái thai.

Cát Tình chờ mãi, vẫn không chờ được một lời cầu hôn từ Bạch Thu Thụy, nhưng lại thấy bà Bạch và bà nội Bạch Thu Thụy tới.

Cô ta mừng lắm, cho rằng đây là ý của Bạch Thu Thụy.

Có điều, vợ chồng phó hiệu trưởng Cát hết sức bất mãn trước việc hai người trẻ tuổi ăn cơm trước kẻng, thậm chí còn để lại hậu quả, làm con gái mình chưa chồng đã có thai.

Cả hai người đã cố gắng giữ hình tượng tốt với bên ngoài hơn nửa đời người, không muốn để con gái hủy hoại nó trong gang tấc.

Song dù hai vợ chồng có phòng bị thế nào cũng không lường được con gái mình lại hướng về người ngoài.

Ngay ngày đầu năm, giữa lúc đông đủ họ hàng thân thích và khách khứa, Cát Tình hào hứng thông báo mình đã có tin vui, còn thẹn thùng nói thêm rằng muốn đính hôn với Bạch Thu Thụy.

Lúc ấy trong nhà không chỉ có họ hàng hai bên mà còn có cả đồng nghiệp của phó hiệu trưởng Cát.

Cát Tình chọn lúc này để nói toạc ra khiến sự việc không thể vãn hồi, Lý Ái Nam choáng váng suýt thì đứng không vững.

Cát Tình đang tươi cười, thấy thế thì lấy làm kinh ngạc.

Cô ta không hiểu, vì sao mẹ lại có phản ứng kì quái như thế.

Nhà họ Bạch đồng ý chịu cưới chứng tỏ cô ta đã chọn đúng một người đàn ông tốt và có trách nhiệm mà, lẽ ra mẹ cô ta nên vui mừng mới phải chứ?

Phó hiệu trưởng Cát đang vui vẻ tươi cười cũng cứng đơ cả mặt, vội vàng bảo con lớn tống cổ Cát Tình về phòng rồi giải thích với khách khứa trong nhà rằng Cát Tình mới uống say, chắc là đang nói mê nói sảng thôi.

Chị dâu Cát Tình chỉ ngồi yên tiếc tục ăn, nhưng nét mặt không che giấu niềm vui khi thấy cô em chồng chướng mắt này gây tai họa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 670: Chương 670


Hiệu trưởng Hồ đã nhận ra sự khác thường, Cát Tình ngồi bên bàn tiệc nữ, chưa hề chạm vào chén rượu, vậy là việc vừa rồi là thật.

Nhà ông Cát xảy ra loại chuyện thế này, không được hay cho lắm.

Hiệu trưởng Hồ nhấc đũa: “Lão Cát này, con gái út nhà ông đang học ở trường ta nhỉ?”

DTV

Phó hiệu trưởng Cát giật thót người.

“Đúng, con bé nhập học theo chỉ tiêu học sinh năng khiếu bên thể thao, toàn bộ thủ tục xử lí theo đúng quy định.”

Phó hiệu trưởng Cát đã toát mồ hôi lạnh đầy người.

Trước kia ngụy trang quá tốt, qua mặt được mọi người, ngay cả hiệu trưởng Hồ cũng bị lừa.

Nhưng một khi trong nhà phát sinh gièm pha thì hậu quả thật không dám tưởng, chẳng khác gì con đê ngàn dặm bị tổ kiến đục hỏng.

“Tôi chỉ hỏi cho biết thôi, con gái ông quả thực trông rất rắn rỏi mạnh mẽ, tiếp tục cố gắng trong ngành thể thao, làm vận động viên chuyên nghiệp nhé.”

Cuối năm, hiệu trưởng Hồ quá bận, nghe đồng chí Tiểu Tống hàng xóm phản ánh chuyện Cát Tình cũng chỉ cử người đi nghe ngóng qua.

Ông ấy biết được ông đồng nghiệp của mình cũng có rất nhiều tật xấu nhỏ, nhưng trong công việc thì chưa điều tra ra vấn đề gì khác thường.

Song, hôm nay tới nhà mới thấy, hai vợ chồng dạy dỗ ra một cô con gái thế này, hiệu trưởng Hồ lại cảm thấy rất không bình thường.

Phó hiệu trưởng Cát vội vã chuyển đề tài.

“Nghe nói giáo sư Quý trường ta sẽ hướng dẫn nghiên cứu sinh vào học kì tới, cậu ấy còn trẻ như thế, có yên tâm được không ạ?

Tuy cậu ấy đã là giáo sư nhưng còn chưa có bề dày kinh nghiệm giảng dạy và hướng dẫn như các giáo sư khác, liệu có người tin tưởng vào năng lực của cậu ấy không?”

Hiệu trưởng Hồ cười lớn:

“Ông có thể hoài nghi ai cũng được, nhưng chớ có dại mà hoài nghi giáo sư Quý, đây chính là nhân tài mà trường ta dốc hết sức mới tranh được với đại học Quốc Lập đấy.”

Phó hiệu trưởng Cát nghe nói thế, lòng như trầm xuống, vội vàng hỏi thăm thêm về vị giáo sư trẻ này.

Trước kia ông ta không quá để mắt tới anh chàng giáo sư mới 30 ấy, ai biết người này từng học trường nào ở nước ngoài, sơ yếu lí lịch của cậu ta chỉ viết có hai cái tên trường nước ngoài lạ hoắc thôi.

Nếu thật sự có địa vị đáng gờm đến thế thì…

Cát Tình bị nhốt vào phòng, khóc ầm lên.

Rõ ràng mẹ và bà anh Thu Thụy đã dặn, chỉ cần tuyên bố chuyện mình mang thai trước mặt nhiều người là qua tết có thể kết hôn với anh ấy mà.

Cô ta vừa khóc vừa nhớ tới ánh mắt hung ác như muốn ăn tươi nuốt sống mình của cha mẹ, chợt thấy sợ hãi.

Bạch Thu Thụy bị mẹ và bà nội kéo tới nhà Cát Tình chúc tết.

Cậu ta cực kì không muốn đi, một phần là vì có cảm giác vẻ tươi cười của hai người rất không bình thường, nhưng đó là mẹ và bà nội cậu ta, không đi không được.

Nhưng nếu cậu ta có thể tiên đoán được chuyện sẽ phát sinh trong ngày hôm nay, nhất định cậu ta sẽ không bao giờ bước qua bậc cửa nhà họ Cát.

Có điều, cuộc đời không có chữ ‘nếu’.

Khi Bạch Thu Thụy hiểu ra được mọi chuyện thì việc hôn nhân của cậu ta với Cát Tình cũng đã được người lớn hai nhà ấn định xong xuôi.

Cậu ta muốn phản đối, muốn làm ầm lên, lại trông thấy cha và ông nội lần lượt bước vào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 671: Chương 671


Trong phòng khách còn có bao nhiêu lãnh đạo trường đại học Yến Kinh cùng với những người cậu ta không quen biết nhưng chỉ thông qua khí thế cũng có thể đoán được đều là người quyền cao chức trọng.

Bạch Thu Thụy không cam lòng với cuộc hôn nhân này, nhưng chuyện Cát Tình mang thai đã bị lộ ra, cho nên đành cắn răng chấp nhận.

Phó hiệu trưởng Cát cũng không muốn để con gái mình mang tiếng chưa kết hôn đã có thai nên mới phải vội vã lấy chồng.

Nhưng cấp trên còn đang ngồi ở sô pha kia, ông ta chỉ đành cắn răng đồng ý.

Vụ gièm pha này, dưới sự che giấu của người nhà hai bên đã biến thành hai người trẻ tuổi yêu nhau tha thiết, không cầm lòng được nên đã phạm sai lầm.

Nhưng cả hai đều sẵn sàng chịu trách nhiệm cho sai lầm đó, bởi vậy, mọi người đều không hoài nghi gì.

Dưới ánh mắt hăm dọa của cha và ông nội, Bạch Thu Thụy vâng dạ đồng ý với kế hoạch tổ chức đám cưới, nhưng lòng vẫn hết sức căm phẫn.

Trong thời khắc này, cậu ta chợt bừng tỉnh, hiểu ra một điều, mình và người trong mộng đã ngày càng cách xa nhau.

Vợ chồng phó hiệu trưởng Cát nhận ra kết cục đã không thể thay đổi, đành tiếp thu hiện thực.

Tuy nhà họ Bạch này toàn một đám quê mùa nhưng chính ông ta cũng không còn hi vọng lên chức.

Đợi Bạch Thu Thụy tốt nghiệp đại học, vào thể chế nhà nước làm việc, chưa biết chừng con gái ông ta còn có thể làm bà lớn, cũng có thể hỗ trợ sự nghiệp của con trai mình.

Chấp nhận hiện thực rồi, hai vợ chồng không đối xử hà khắc với con gái nữa mà bắt đầu chờ mong đứa bé trong bụng Cát Tình là con trai, như vậy mới không uổng phí những ngày bị người khác chỉ trỏ sau lưng.

Chuyện hôn nhân của Cát Tình và Bạch Thu Thụy đã được ấn định.

Cát Tình cảm thấy lúc này mình đã rảnh tay để xử lí ân oán với Tống Thời Hạ.

Lần này cô ta quyết định dùng thân phận của cha mình để tạo áp lực cho Tống Thời Hạ.

Bởi cô ta đang là thai phụ, ôm nỗi ấm ức trong lòng sẽ không tốt cho cả mẹ và con, cho nên nhất định phải xả giận.

Phó hiệu trưởng Cát nghe con gái kể lể oán thán, thuận tiện hỏi tên đối phương, vừa nghe đáp án liền khiếp sợ nhảy khỏi ghế ngồi.

DTV

“Con nói là ai? Tống Thời Hạ? Sinh viên khoa nào trường ta?”

Cát Tình không phát hiện phản ứng của cha mình có hơi khác lạ, vẫn ôm cánh tay cha làm nũng:

“Là người thi đỗ thủ khoa đầu vào trường ta ấy, ba đừng nghĩ cô ta không màng danh lợi, thực ra tâm địa lắm cơ, kiêu căng cực kì, không coi ai ra gì.”

Phó hiệu trưởng Cát nghĩ mình sắp ngất rồi.

“Con động vào cô ta làm gì? Con biết nhà người ta là thế nào không?”

Cát Tình chẳng hề để tâm, chỉ níu tay cha nũng nịu:

“Thì cũng chỉ là người nhà viên chức trong trường thôi mà, hình như con có nghe ai nói thế. Ba, ba giúp con lần này đi, ả hồ ly tinh này còn cố tình quyến rũ anh Thu Thụy nữa chứ.”

Phó hiệu trưởng Cát nổi nóng cho con gái một bạt tai trời giáng.

“Mày ngậm cái mồm lại, không biết nói năng, sớm muộn gì cũng chuốc họa cho nhà này.

Chưa biết nhà người ta thế nào dã dám giở trò, nếu có ngày nào tao gặp xui gì, chắc chắn là do mày cả.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 672: Chương 672


Cát Tình bụm mặt, trố mắt nhìn ông ta như không sao tin nổi.

“Ba, con còn đang mang thai đấy, sao ba lại tát con?”

“Tát mày là còn nhẹ, nếu không phải tại mày đang có thai, tao đã cho mày ăn dây lưng rồi. Mày có biết Tống Thời Hạ là người nhà giáo sư nào trong trường không?”

Cát Tình lại nghĩ đến khía cạnh khác, lập tức vui mừng như thể thấy đối thủ gặp xui.

“Giáo sư trường ta ít cũng phải 30-40 tuổi, Tống Thời Hạ là vợ kế?”

“Vợ kế thì sao, là vợ thứ ba thứ tư thì vị đó cũng có người tranh nhau lấy, lúc trước tao còn muốn gả mày cho người ta đấy, mà người ta chướng mắt mày.”

Cát Tình ngây ra, đầu óc như hóa bùn, rồi đột nhiên bừng tỉnh, nghĩ tới vị kia, sắc mặt tái nhợt đi.

“Là… giáo sư Quý?”

DTV

Cát Tình biết giáo sư Quý là ai, nhưng cũng chỉ là đơn phương ‘quen biết’, giáo sư Quý không biết cô ta.

Hồi còn học cấp ba, cô ta thích chạy sang trường tìm cha mình, chính là để nhìn lén giáo sư Quý.

Có điều, giáo sư thường xuyên đi công tác, gặp được một lần đã là may mắn lắm rồi.

Cát Tình vừa gặp Bạch Thu Thụy đã lập tức phải lòng cậu ta cũng là vì Bạch Thu Thụy cho cô ta một cảm giác khá tương tự giáo sư Quý.

Cô ta không nói rõ được đó là cái gì, chỉ biết là cảm giác không giống người thường.

Nhưng giáo sư Quý trong lòng cô ta là ánh trăng thanh cao không thể với tới, cho nên về sau cô ta khăng khăng một lòng yêu Bạch Thu Thụy rồi thì không còn chú ý đời tư của giáo sư Quý nữa.

Thật không ngờ, nữ sinh mà cô ta luôn chướng mắt lại là vợ của giáo sư.

Cát Tình hậm hực:

“Dựa vào đâu mà cô ta có thể làm vợ giáo sư Quý? Cô ta không xứng với người như giáo sư Quý.”

Phó hiệu trưởng Cát đã tức giận đến mụ mị đầu óc.

“Người ta không xứng thì mày xứng à? Người ta đã kết hôn với giáo sư Quý trước cả khi thi đại học, lấy thực lực thi đỗ thủ khoa, còn mày lại phải lấy suất học sinh năng khiếu mới được vào trường.

Tao nói cho mày biết, vụ này cần thiết phải lấp đi, vợ giáo sư Quý dù chỉ tay mắng tận mặt mày thì mày cũng phải nhịn cho tao.”

Cát Tình tức tối la lên:

“Con không đấy, lấy gì mà bắt con phải nhịn cô ta? Đều là người nhà viên chức, sao con phải nhún nhường, đứng thấp hơn cô ta?”

Phó hiệu trưởng Cát lạnh lùng nói:

“Chỉ bằng việc người ta là vợ giáo sư Quý, là hàng xóm của hiệu trưởng Hồ, chỉ bằng cái lí do ấy thôi mày đã phải nhịn rồi.

Nếu mày còn muốn tiếp tục đi học thì yên phận mà đi học cho tao, đừng có gây gổ với người ta nữa.

Hiệu trưởng Hồ đã bắt đầu nghi ngờ quy trình nhập học của mày có vấn đề, nếu thấy người ta ở trường thì tránh đi cho tao, nghe rõ chưa?”

Cát Tình khiếp sợ trước vẻ nghiêm túc đến khắc nghiệt của cha mình, nước mắt trào ra.

Cát Tình không thể ngờ rằng mọi chuyện sẽ thành ra thế này.

Cha cô ta buộc cô ta phải làm hòa với Tống Thời Hạ, nhưng cô ta không thể nhẫn nhịn được cơn tức này.

Tống Thời Hạ chỉ là người nhà giáo sư trong trường thôi, lấy gì mà đòi cao hơn người nhà lãnh đạo trường như cô ta?

Cát Tình nhớ tới bác Bạch, bác ấy đã nói, nếu có gặp khó khăn gì không giải quyết được thì cứ tới tìm bác ấy.

Có người làm chỗ dựa, Cát Tình thu dọn quần áo, hậm hực bỏ nhà đi.

Nếu ba mình đã không thích thì mình tới nhà anh Thu Thụy ở luôn, bác Bạch và bà nội anh Thu Thụy cũng đã nói nhà họ luôn có chỗ cho mình mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 673: Chương 673


Mùng 10 tết, Tống Thời Hạ và gia đình nhà chồng mang theo cả xe đồ đạc từ nông thôn về thủ đô.

Năm nay ăn tết thật náo nhiệt, lúc ra về, mẹ chồng cô còn nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ đẻ cô, lưu luyến mãi không muốn đi, còn nói đầu xuân sẽ về đây đi đào măng nữa.

Quý Nhiễm còn tưởng cha mẹ sẽ ở lại quê Tống Thời Hạ qua rằm tháng Giêng mới về, không ngờ họ lại về sớm như thế.

Hàn Dung và chồng đều đã về hưu, đám trẻ thì được nghỉ đông, cả nhà đã về nông thôn hơn 20 ngày.

Quý Yên Nhiên về nhà, tắm rửa xong, thay đồ trong tủ liền cảm thấy lưng quần hình như hơi chặt.

Cô ấy hóp bụng, sờ thử một lúc rồi chạy sang phòng chị dâu, xoay tới xoay lui trước chiếc gương toàn thân, hình như mình mập lên rồi?

Tống Thời Hạ xuống nhà lấy nước uống, đi lên thì thấy Quý Yên Nhiên đang rầu rĩ đứng trước gương nhìn chằm chằm bụng mình.

Cô cười hỏi: “Sao trông em có vẻ không vui thế?”

Quý Yên Nhiên nhéo nhéo lớp mỡ bụng:

“Chị, có phải em mập lên không?”

Tống Thời Hạ không lừa cô ấy:

“Đúng là có da có thịt hơn, nhưng em cũng hay vận động, đợi đến khi về trường, vận động nhiều hơn là lại gầy như cũ thôi.”

Quý Yên Nhiên ép hai má:

“Em có hai cằm luôn rồi nè, mấy ngày tết ăn không dừng miệng, lúc nào cũng ăn, làm sao bây giờ?”

Bà Tống đặc biệt yêu thích hai đứa cháu nhỏ cùng với cô bé Quý Yên Nhiên xinh đẹp này, cho nên lúc nào cũng tìm cách làm cái ăn cho ba đứa nhỏ.

Tay lúc nào cũng có đồ ăn vặt, hạt dưa, lạc rang, kẹo hay bánh ngọt gì đó chưa bao giờ thấy thiếu, nếu thấy tay trống là bà liền nhét thêm cho ngay.

Không chỉ Quý Yên Nhiên mập lên mà cả hai nhóc con trong nhà cũng vậy, giờ đây Tống Thời Hạ không thể bế lên bằng một tay nữa rồi.

Hai nhóc con ăn ngon, người chắc nịch toàn thịt, Quý Nguyên trước kia hơi gầy mà nay mặt cũng đã phúng phính lên rồi.

Tống Thời Hạ an ủi:

“Nếu em lo mập thì mỗi ngày chịu khó dậy sớm một chút, chạy vài vòng là gầy ngay thôi mà.”

Quý Yên Nhiên đỏ bừng mặt lên:

“Em có lo gì đâu, mập thì mập thôi, tròn tròn nhiều thịt càng đáng yêu chứ sao, người khác muốn mập lên còn chẳng có cơ hội đâu.”

Tống Thời Hạ bật cười: “Cứ mạnh miệng đi, nhưng tốt nhất là em đừng để chị bắt gặp em ăn kiêng giảm cân đấy.”

Quý Yên Nhiên bụm mặt chạy khỏi phòng chị dâu, chắc chắn chị ấy đã đoán được điều gì rồi.

Tống Thời Hạ ở lại nhà cha mẹ chồng hai ngày, bữa đó, cả nhà chị cả tới ăn cơm, có nhắc tới vụ gièm pha của hai nhà Bạch, Cát.

Vốn dĩ nếu hai nhà đường hoàng bàn chuyện cưới hỏi thì cũng không coi là gièm pha đâu.

Nhưng vấn đề là Cát Tình chưa cưới đã qua nhà họ Bạch ở, thế nên hàng xóm nhà phó hiệu trưởng Cát đều biết Cát Tình cư xử không mực thước.

Không những chưa kết hôn đã có thai mà còn đến nhà chồng chưa cưới sống trước khi chính thức về làm dâu.

Quý Nhiễm chắt lưỡi, bảo:

“Không hiểu nhà phó hiệu trưởng Cát sao lại dạy ra một cô con gái như vậy nữa, rõ ràng hai vợ chồng ông ấy sống rất đúng mực mà.

Phen này thanh danh nửa đời người đã bị đứa con làm hoen ố cả, con trai con dâu có khi cũng bị ảnh hưởng.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 674: Chương 674


Tống Thời Hạ thì lại không hề thương cảm:

“Thực ra em thấy, dạng gia đình thế nào sẽ dạy ra đứa con thế ấy thôi, mắt thấy chưa chắc đã là thật.”

Quý Nhiễm hạ giọng hỏi:

“Có phải em biết chuyện gì rồi không? Phó hiệu trưởng Cát ở trường vẫn luôn có danh tiếng tốt lắm mà?

Nhà ổng ở gần chỗ chị, chị thấy gia đình ổng với hàng xóm láng giềng cũng hài hòa thân thiết, chưa từng nghe nói nhà ổng có tin tức không tốt nào.”

Tống Thời Hạ cười nhạt:

“Phó hiệu trưởng Cát thực chất là người thế nào thì em không rõ, nhưng em biết rõ gương mặt thật của Cát Tình, con gái ông ta.

Em với Cát Tình có chút xích mích ở trường, cô ta đã dùng uy của phó hiệu trưởng Cát để hăm dọa đe nẹt em, cho nên em không nghĩ phó hiệu trưởng Cát trong sạch cho lắm.”

Nếu không phải được giáo dục mưa dầm thấm đất về chuyện lợi dụng quyền lực thì làm sao Cát Tình có thể thuần thục lấy cha mình ra đe dọa người khác như thế.

Quý Nhiễm ngây người:

“Thật ư? Sinh viên mà cũng dám gây ra loại chuyện như thế? Em có bị chèn ép gì không?”

Tống Thời Hạ cười khẽ, trấn an chị ấy:

“Tính em, chị biết mà, làm sao chịu để người ta bắt nạt, em lại không phải hạng người biết nhẫn nhịn.”

“Chị không ngờ con bé Cát Tình đó lại hai mặt như thế, bình thường nó không vậy đâu, trước mặt chị lúc nào cũng rất ngoan ngoãn lễ độ.

Lúc trước phó hiệu trưởng Cát còn định tác hợp Cát Tình cho A Thanh cơ đấy, nhưng mẹ cảm thấy Cát Tình nhỏ tuổi hơn A Thanh quá nhiều nên không đồng ý.

Tự bản thân A Thanh đã không lo được cho nó, lại còn cưới một cô bé chưa tốt nghiệp cấp ba thì sống với nhau thế nào. May thật đó.”

Hàn Dung từ trong bếp đi ra, bưng theo một vỉ bánh bao cuộn mới hấp.

Bà ngồi xuống, bảo:

“Đây là bánh bao cuộn mà mẹ Tiểu Tống làm, mẹ vừa hấp lại cho nóng, hôm nay mình không ăn cơm, ăn cái này đi.

Hai đứa đang nói chuyện nhà họ Cát à, có phải là chuyện hồi trước tết mọi người đồn, Cát Tình chưa cưới đã có thai?”

Chuyện Cát Tình mang thai, Hàn Dung đã nghe thấy từ rất sớm, bởi vì đi khám thai mà không có đăng kí kết hôn là phải làm thủ tục đăng kí ở bệnh viện.

Mặc dù mẹ Cát Tình đã hỏi mượn giấy hôn thú của con dâu nhưng chỉ cần có mắt đều biết đấy không phải chính chủ.

Lý Ái Nam đã đút tiền cho bác sĩ để họ ỉm đi việc này, bác sĩ khám cho Cát Tình cũng không bắt bẻ gì nhiều, nhưng thủ tục đăng kí thì vẫn phải làm đúng các bước.

Chỉ cần sau này kịp thời đến bổ sung giấy đăng kí kết hôn là được, hoặc mang giấy hôn thú đến làm thủ tục bỏ thai cũng được, bệnh viện chỉ yêu cầu đủ giấy tờ thôi.

Trưa hôm đó Hàn Dung đã nghe nói chuyện này.

Cha Cát Tình là một trong những phó hiệu trưởng bên trường đại học Yến Kinh, cùng ở trong một khu nhà cao cấp.

Danh tiếng có thể nói là đường hoàng liêm chính và sạch sẽ mấy chục năm như một, nhưng đến cuối cùng lại bị chính con gái bôi nhọ rồi.

Quý Nhiễm vội xích lại gần mẹ: “Mẹ, có phải mẹ biết chuyện gì trong đó không?”

Hàn Dung nói rất hàm súc:

“Từ đầu mẹ đã thấy cô con gái út nhà ông Cát đó không phải dạng người chín chắn ngay ngắn, cô bé đó được người nhà chiều chuộng, tính tình hơi nóng nảy láu táu, sớm muộn gì cũng sẽ gây phiền toái thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 675: Chương 675


Cát Tình dọn vào nhà Bạch Thu Thụy ở tạm, thay đổi gần như hoàn toàn so với lúc ở nhà mình.

Khi còn ở nhà, cô ta chưa bao giờ đụng tay vào việc nhà, nhưng sang đây lại vô cùng đảm đang hiền thảo, luôn tay phụ giúp bà Bạch làm việc nhà.

Không chỉ có thế, sau mỗi bữa ăn cô ta còn tích cực chủ động xin rửa bát.

Bà Bạch hết sức hài lòng với cô con dâu tương lai này, tuy tính tình nó hơi kiêu căng nóng vội nhưng cũng dễ thông cảm, dù sao cũng là con gái nhà có chức có quyền, ai mà chẳng kiêu hãnh hơn người?

DTV

Trừ bỏ tật xấu là kiêu căng nóng nảy thì cô bé này rất lanh lẹ cần mẫn, đang mang thai vẫn chịu khó chia sẻ việc nhà với mình.

bà Bạch thầm nghĩ, cũng may, mình và mẹ chồng lanh trí, nhanh tay ấn định việc hôn nhân này sớm.

Con trai bà ta lông bông mãi chưa trưởng thành, đã 20 rồi còn chẳng được chín chắn, ngày ngày chỉ thích lái xe máy đi chơi, nhưng kết hôn, làm cha rồi, hẳn nó có thể ổn định lại sớm thôi.

Bạch Thu Thụy phiền muộn vô cùng, chẳng bao lâu nữa, mình sẽ bị hoàn toàn trói buộc vào một cuộc hôn nhân không mong muốn, chính cậu ta cũng không hiểu vì sao sự tình lại đến nông nỗi này.

Hôm ấy, Bạch Thu Thụy kéo một đám bạn bè tới nhà uống rượu.

Cát Tình vui vẻ nhận trách nhiệm chiêu đãi khách khứa, đây đều là bạn bè thân thiết của anh Thu Thụy, về sau sẽ là bạn của cả hai vợ chồng.

Cát Tình vừa đi tới cửa phòng đã nghe thấy một giọng ồm ồm bên trong vẳng ra.

“Anh Bạch, em cũng thấy phiền thay anh luôn đó, loại đàn bà này mà cưới về có khi phải cung phụng như bà tổ trong nhà mất, còn không bằng một sợi tóc của em học sinh chuyển trường kia.”

“Thật đấy, anh Bạch, khó khăn lắm anh mới vào cùng một trường với học sinh chuyển trường kia, sao lại không tranh thủ cơ hội chinh phục trái tim người ta? Cưới cọp mẹ này về nhà thì về sau có còn được sống yên không?”

“Anh Bạch nhà chúng ta trước kia sống khoáng đạt bao nhiêu, cặp kè với cô em bên trường bổ túc mấy hôm liền đá văng người ta.

Áy thế mà vẫn khiến bao cô em c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, lại còn tới tận chỗ bọn này nhờ nói giùm mấy câu, em phải ra sức khuyên cô nàng từ bỏ đi.

Muốn giữ được trái tim anh Bạch nào phải chuyện dễ dàng gì, anh Bạch của chúng ta đã có một đóa hồng trắng trong tim rồi.”

Mấy thanh niên cười ầm lên, Cát Tình chợt thấy tay chân lạnh buốt.

Đã rất nhiều lần cô ta nghe thấy đám người này nhắc tới một người được gọi là ‘học sinh chuyển trường’ đó.

‘Học sinh chuyển trường’ này có lẽ nào chính là mối tình đầu đơn phương của anh Thu Thụy?

Bản năng mách bảo Cát Tình rằng đóa hồng trắng kia chắc chắn phải có ý nghĩa đặc thù nào đó, cô ta cố nhẫn nhịn, tiếp tục nghe lén.

“Hồng trắng, nhưng là đóa hồng có gai. Anh Bạch, mà sao anh dây dưa với con cọp mẹ kia lâu thế, mãi không thấy chia tay?

Bọn em còn tưởng tết này được ăn tiệc mừng của anh với đóa hồng trắng nhà anh rồi cơ.”

Bạch Thu Thụy rầu rĩ nốc nốt chén rượu.

“Thôi đừng nhắc nữa, Cát Tình cứ khăng khăng nói rằng tao say rượu, ngủ với cô ta rồi, nhưng tao đã say không biết gì thì làm sao mà còn làm cô ta mang thai được?

Nhưng mà cô ta lại có thai, bảo cái thai đấy là của tao, mẹ tao, bà nội tao, cả nhà tao đều mong cháu, tao còn có thể làm sao?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 676: Chương 676


Mấy thanh niên ngó nhau, hoài nghi đầy mặt.

“Hay là có hiểu lầm chỗ nào? Anh Bạch, anh cũng nói mình say chả biết gì nữa, sao người ta lại có thai với anh được?”

Cát Tình nghe đến đó, lửa giận bùng lên, đạp cửa xông vào, cầm bình rượu nện mạnh xuống sàn.

DTV

“Cút, các người cút khỏi nhà tôi ngay, đứa con trong bụng tôi là con ruột anh Thu Thụy, chẳng lẽ còn muốn tôi m.ổ b.ụ.n.g ra cho các người xem mới được sao?”

Cát Tình la lên đầy thê lương, làm kinh động đến cả bà Bạch và bà cụ Bạch đang ở tầng dưới, hai người vội chạy lên xem.

“Sao thế? Có chuyện gì thế này?”

Cát Tình nhào vào lòng bà Bạch, khóc òa lên.

“Anh Thu Thụy nghi ngờ cái thai trong bụng con không phải con anh ấy, bị ba đứa trẻ hiểu lầm như thế, chẳng thà con c.h.ế.t đi cho rồi.”

Bạch Thu Thụy vẫn ngồi ngơ ngẩn dưới sàn, không nói một lời, mấy người bạn xấu hổ quá, vội đứng dậy chào ra về.

Anh Bạch cưới phải người vợ như thế, về sau chắc chắn không được yên ổn.

Bà Bạch an ủi Cát Tình đôi câu, còn tưởng chuyện gì to tát lắm, đám đàn ông con trai uống nhiều nói nhảm mấy câu mà thôi, có cần phải làm ầm lên thế không?

“Thôi con đừng giận, để mẹ bảo nó, Bạch Thu Thụy không dám bắt nạt con đâu.”

Cát Tình càng nghĩ càng thấy ấm ức, đồng thời cũng càng cảm thấy ‘đóa hồng trắng’ kia chắc chắn là Tống Thời Hạ rồi, trước Tống Thời Hạ cũng nói hai người học cùng hồi cấp ba mà.

“Mẹ, con thấy đau lòng quá, ở trường thì bị người ta bắt nạt, về nhà còn bị bạn bè anh Thu Thụy nghi ngờ lăng nhăng, để con c.h.ế.t quách đi cho rồi.”

Bà Bạch đã bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ dịu dàng.

“Sao vậy con, ở trường có người dám bắt nạt Tình Tình nhà chúng ta ư?”

Bà ta lườm con trai một cái, ở trường, hai đứa là bạn trai bạn gái mà không biết bảo vệ người yêu mình à.

Cát Tình giở bài than thở khóc lóc:

“Trường con có một sinh viên là người nhà nhân viên trong trường, tên là Tống Thời Hạ, cô ta lúc nào cũng chống đối con, còn muốn cạnh tranh học bổng với con nữa, lần nào con cũng bị cô ta chèn ép.”

Bạch Thu Thụy đứng phắt lên.

“Cát Tình, cô không biết xấu hổ là gì nữa đúng không? Đổi trắng thay đen trắng trợn như thế mà cũng dám làm à?”

Cát Tình vội vàng che miệng.

“Mẹ, mẹ xem, ngay cả anh Thu Thụy cũng bênh cô ta nữa, mẹ nghĩ coi cô ta cao tay cỡ nào?”

Bà Bạch thầm nghĩ, chỉ là một nữ sinh viên mà thôi, gia thế có lợi hại cỡ nào thì cũng chỉ là giai cấp công nhân.

Nếu người này làm Cát Tình không vui thì cứ thử gọi điện cho chủ nhiệm khoa của cô ta, nhắc người ta cảnh cáo cô nữ sinh Tống Thời Hạ này, đồng thời suất học bổng năm nay đổi sang cho người khác là được.

Nào ngờ, lúc nghe được gia thế của Tống Thời Hạ, chính xác hơn là chồng Tống Thời Hạ, bà ta sợ đến ướt lưng.

Không khỏi oán trách cô con dâu tương lai kia, chưa tìm hiểu đối phương thế nào đã dám gây hấn lung tung, làm hại bà ta suýt thì mắc sai lầm.

Lẽ nào chính Cát Tình cũng không biết rõ gia thế của Tống Thời Hạ?

Nhà họ Bạch và nhà họ Quý trước nay đều luôn trong tình thế nước sông không phạm nước giếng.

Nếu vì Cát Tình mà động tới người của nhà họ Quý thì chẳng phải đã nghênh ngang gây hấn, dẫm lên mặt nhà họ Quý sao.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 677: Chương 677


Bà Bạch chỉ là một người quanh quẩn nội trợ trong nhà mà còn hiểu được đạo lý này, bà ta không tin Cát Tình lại không hiểu được.

Thật không ngờ, con bé Cát Tình này ngoài miệng nói ngọt như bôi mật mà sau lưng lại mang tâm tư ác độc như thế.

Nó không muốn nhà nó đụng chạm tới nhà họ Quý nên muốn mượn tay nhà họ Bạch để xả giận ư?

Bà Bạch càng nghĩ càng thấy khó chịu, về nhà liền nói lại chuyện này với chồng.

Ông Bạch vừa nghe chuyện có liên quan tới người nhà họ Quý thì đã giật mình hoảng sợ, vội vàng gặng hỏi kĩ càng.

“Mâu thuẫn giữa hai đứa nó thế nào, bà đã hỏi rõ chưa?”

Bà Bạch vẫn còn chưa tan cơn sợ:

“Tôi vừa nghe người ta nói Tống Thời Hạ là con cái nhà nào đã giật mình, vội vàng về ngay, chưa hỏi thăm rõ.

Nhưng tôi e là Cát Tình không thành thật, việc này muốn biết rõ hơn chắc phải hỏi con chúng ta.”

Bạch Thu Thụy bị gọi về nhà.

Từ sau khi chuyện hôn nhân của cậu ta và Cát Tình được ấn định rõ ràng, lúc nào cậu ta cũng ủ dột, hục hặc cúi đầu như thể mọi người đều đang nợ tiền mình.

Ông Bạch lúc này không rảnh để răn dạy con, vội hỏi: “Con có biết Cát Tình với Tống Thời Hạ có mâu thuẫn gì không?”

Bạch Thu Thụy cau mày:

“Việc này thật sự không liên quan gì tới Tống Thời Hạ, chỉ đơn thuần là Cát Tình ghen ghét với người ta vì người ta giỏi hơn mình mà thôi.”

Ông bà Bạch thở phào một hơi, bấy giờ Bạch Thu Thụy mới cảm thấy không khí trong nhà bất thường.

“Ba, có chuyện gì thế ạ?”

Ông bà Bạch đưa mắt nhìn nhau, sau đó quyết định nói lại chuyện này cho con trai.

“Tống Thời Hạ là con dâu nhà họ Quý, hai nhà chúng ta coi như hai thế lực ngang sức, mà Cát Tình ghen ghét người ta như thế, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra phiền toái lớn hơn nữa.

Con cần phải để mắt nó cẩn thận, đừng để ông con đã về hưu rồi còn bị người ta nắm được thóp.”

Ông cụ Bạch và Quý Học Nhai là đồng liêu, hai người làm việc cùng đơn vị nhưng thuộc về hai tổ chức khác nhau.

Nếu tính chức vị thì hai bên ngang ngửa, xét tính chất công việc thì hai bên đối lập nhau, nói thẳng ra là hai bộ phận giám sát nhau.

Cho nên, mặc dù hai bên không có ân oán gì nhưng cũng không thân thiết, sau lưng càng không có qua lại.

Hai nhà trước nay vẫn luôn không can thiệp vào chuyện của nhau, cũng chưa bao giờ lén qua lại.

Bởi nếu họ ngầm qua lại nhiều thì sẽ có ảnh hưởng không nhỏ đến công việc của nhau.

Nhà họ Bạch và nhà họ Quý có thể nói là hai phe đối lập, tuy cũng có hiểu biết đôi chút về bên kia nhưng cũng không hiểu sâu đến mức biết tên con dâu nhà người ta.

Hơn nữa, Quý Duy Thanh kết hôn lại không tổ chức hôn lễ, cho nên nhà họ Bạch chỉ biết đứa con thứ ba nhà họ Quý đã kết hôn mà không biết con dâu mới nhà đó tên gì.

Từ xưa đến nay, thủ đô cũng giống như Hoàng thành, ven đường gặp một ông bác đi mua rau cũng đừng có coi thường, có thể đó là một vị bộ trưởng nào đó đã về hưu đấy.

Nhà họ Bạch khi dạy Bạch Thu Thụy đã nhắc cậu ta có mấy dòng họ không được đụng vào, để tránh rước phiền toái về cho gia đình.

Bạch Thu Thụy ở trường có thể ngang tàng bừa bãi nhưng lại không cố tình gây hấn với ai.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 678: Chương 678


Bạch Thu Thụy trước cũng đã biết gia đình nhà chồng Tống Thời Hạ hẳn không bình thường, có ô tô đưa đón đương nhiên không phải hạng người thường rồi.

Chẳng qua cậu ta không thể ngờ được, chồng Tống Thời Hạ lại chính là Quý Duy Thanh.

DTV

Khi Quý Duy Thanh vào đại học, cậu ta mới chỉ là một thằng nhóc miệng còn hơi sữa, lông nhông khắp nơi.

Nghe nói khi ấy Quý Duy Thanh không cần thi đại học mà được cử đi học vì thành tích quá cao, danh tiếng thần đồng vang dội khắp khu nhà cán bộ cao cấp.

Bạch Thu Thụy còn nhớ, có lần mình mải chạy, không cẩn thận đ.â.m trúng Quý Duy Thanh, làm rớt chồng sách của người đó.

Khi ấy Quý Duy Thanh không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh nhạt đăm đăm của người đó khiến cậu ta đến giờ còn không quên nổi.

Chẳng trách năm trước trông thấy không rõ mặt, cách cả con đường mà mình vẫn thấy sởn da gà, thì ra là người đó.

Bạch Thu Thụy siết chặt nắm tay:

“Con không hiểu biết về tình hình người nhà họ Quý thế nào, nhưng chuyện này xác thật là Cát Tình không đúng.”

Bạch Thu Thụy không ưa Quý Duy Thanh nhưng vẫn trình bày rõ ngọn ngành câu chuyện.

Bà Bạch nghe xong, tâm tình hết sức phức tạp.

Bà ta thật sự không ngờ Cát Tình lại có hai gương mặt đối lập thế này, con gái do ông Cát nuôi dạy ra đây mà, giỏi thật.

Nhìn con trai, bà ta chợt thấy hổ thẹn, vội ngoảnh đi.

Là người làm mẹ, nhưng cũng chính bà ta xúi giục Cát Tình làm lớn chuyện để ép con mình phải thành hôn, cũng tức là chính tay bà ta đã đẩy con vào hố lửa.

Ân hận vô vàn, bà ta cắn răng nói:

“Chuyện con với Cát Tình, từ nay mẹ sẽ không hỏi đến nữa, nhưng đứa bé kia con phải để Cát Tình sinh nó ra, cùng lắm thì sinh xong rồi ly hôn.”

Bạch Thu Thụy không hiểu: “Vì sao cứ nhất định phải để Cát Tình sinh đứa bé đó ra?”

“Ông bà con đã cao tuổi, muốn có chắt trai, đây là đứa chắt thứ nhất của nhà ta, con hãy để ông bà được thỏa lòng mong đợi đi.”

Bạch Thu Thụy bị mẹ mình lấy đạo hiếu ra chặn họng, không còn cách nào phản bác, đành nhìn về phía cha mình cầu cứu.

Nhưng cha cũng ngoảnh đi, không dám nhìn vào mắt cậu ta.

Bạch Thu Thụy cười cười chua xót.

“Con biết rồi.”

Bạch Thu Thụy đi khỏi, ông bà Bạch bàn với nhau, quyết định tới nhà họ Quý tạ lỗi.

Về sau Cát Tình còn gây ra chuyện gì nữa cũng sẽ không liên quan đến nhà họ Bạch.



Tống Thời Hạ mời thím Phùng và Trần Kiều tới nhà xem tivi.

Thím Phùng và Trần Kiều dắt theo các con tới, còn xách theo lẵng quà tặng.

Tống Thời Hạ cười trêu: “Mời mọi người tới nhà chơi mà còn mang cả quà tới, trông cứ như là cháu cố tình vòi quà vậy.”

Thím Phùng đặt quà xuống: “Toàn mấy thứ chẳng đáng tiền đâu, thím biết cháu chỉ thích mấy thứ kì kì quái quái.”

Trần Kiều cũng đặt quà lên bàn, mỉm cười chào hỏi, mặt mày tươi tắn, hôm nay cô ta dẫn Hoắc Lễ đi cùng.

Trần Kiều quay đầu gọi Hoắc Lễ:

“Ra chơi với các chị các em đi, trong nhà dì Tống có nhiều sách lắm, con có thể hỏi mượn mà đọc, nhưng không được tự ý đụng vào thứ gì mình chưa hỏi nhé.”

Hoắc Lễ gật đầu, đi về phía Quý Dương và Quý Nguyên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 679: Chương 679


Tống Thời Hạ nhìn theo bóng dáng cậu bé, nhận xét: “Nhóc này nhà cô có vẻ hơi hướng nội.”

Trần Kiều không quá để tâm, nói:

“Thường ngày nó chỉ thích ngồi một mình đọc sách, đọc có hiểu được không đều thích cầm xem, Hoắc Khải phiền nó lắm rồi.”

Tống Thời Hạ nhắc nhở một câu:

“Giáo sư Quý nhà tôi hồi nhỏ cũng thích đọc sách, cô có thể dẫn thằng bé đi kiểm tra thử, chưa biết chừng lại là một thần đồng.”

Trần Kiều biết rõ ngày sau Hoắc Lễ lợi hại thế nào, nhưng cô ta đã quá thất vọng với nhà họ Hoắc.

Con của Lý Mộng Tuyền toàn thứ vô ơn bạc bẽo, dù có là thiên tài cũng đâu liên quan gì đến mình.

Trần Kiều cười nhạo:

“Ngay cả Hoắc Khải là cha ruột nó cũng chẳng quan tâm thì mẹ kế như tôi càng không dám nhúng tay đâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu cười bảo:

“Thứ vô ơn thì đã tiễn đi rồi mà, Hoắc Lễ muốn ở lại, hẳn đã thấy rõ bản chất ích kỉ của người mẹ ruột.

Đi theo mẹ ruột không bằng ở cùng mẹ kế, nó đã có ý nghĩ đó tức là đã biết cô tốt với nó mà, hẳn đều ghi nhớ trong lòng cả.”

Trần Kiều thoáng xao động, nhưng nỗi hậm hực trước kia còn chưa tan, vẫn cứng miệng:

DTV

“Giờ nó mới học tiểu học, nếu thật sự thông minh thì cứ chờ thêm một, hai năm nữa, giáo viên cũng sẽ phát hiện thôi.

Tôi chỉ chịu trách nhiệm chăm sóc các mặt ăn mặc, sinh hoạt, những cái khác không phải việc của tôi.”

Tống Thời Hạ cũng đã nhận ra Trần Kiều chỉ mạnh miệng, nếu thật sự không thích Hoắc Lễ thì sao còn chịu dẫn sang nhà cô chơi.

“Rồi rồi, làm gì có chuyện gì quan trọng bằng chuyện kiếm tiền của cô Trần đây được, đúng không.”

Trần Kiều ngoài miệng nói không quan tâm nhưng trong lòng lại đang tính về nhà sẽ lấy thẻ thư viện của Hoắc Khải để đưa cho Hoắc Lễ.

Thằng bé thích đọc sách thì tạo điều kiện cho nó tới thư viện đọc thoải mái đi, như vậy là mình đã tận tâm lắm rồi, những chuyện còn lại không liên quan gì tới mình nữa.

Thím Phùng đã dò được kênh truyền hình.

“Mau qua xem ‘Tế Công’ này, hôm tết thím có xem một tập ở nhà người ta, xem xong ruột gan cứ cồn cào cả lên, chỉ chờ Tiểu Tống về để xem tiếp.”

Tống Thời Hạ bê khay đồ ăn vặt mà mình đã chuẩn bị lên.

“Có gà miếng, khoai tây chiên, gà giòn không xương, gà viên chiên, hai người từng ăn chưa?”

Thím Phùng vừa xem tivi vừa nghe Tiểu Tống và Trần Kiều trò chuyện về người trong thôn, thỉnh thoảng cũng xen vào bình luận đôi câu.

Phòng của Hàn Dung ở tầng một có nửa mặt tường là tủ kính đựng sách.

Trước khi mẹ chồng tới đây ở, phòng này là phòng đọc sách của Tống Thời Hạ.

Khi Hàn Dung chuyển về đây trông con cho cô, thấy bà lên xuống cầu thang không tiện, cô bèn sửa phòng này thành phòng ngủ cho bà.

Thường ngày, đám trẻ cũng làm bài tập ở đây.

Khi người lớn trò chuyện ngoài phòng khách, mấy cậu nhóc đã kéo nhau vào phòng chơi.

Quý Dương và Quý Nguyên thấy Hoắc Lễ đang đọc sách bèn ghé sát lại.

Hoắc Lễ ngẩng lên nhìn hai nhóc con một cái rồi lại cúi đầu đọc tiếp.

Quý Nguyên tò mò chớp chớp mắt: “Anh đọc sách ba em có hiểu không?”

Hoắc Lễ mím môi: “Có mấy chỗ đọc không hiểu.”

Quý Nguyên nghiêng đầu thắc mắc: “Thế thì anh còn muốn đọc làm gì?”
 
Back
Top Bottom