Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 680: Chương 680


Hoắc Lễ nghiêm túc giải thích:

“Bởi vì đọc sách rất thú vị, tuy anh không hiểu hết ý nghĩa của những câu chữ trong này nhưng những chỗ anh đọc qua, chúng sẽ ở lại hết trong đầu anh, chỉ cần anh đọc thật nhiều, tri thức trong đầu sẽ càng nhiều.”

Quý Nguyên ngồi xuống bên cạnh Hoắc Lễ, cầm sách, ngón tay múp míp chỉ vào một đoạn rồi đọc thành tiếng, mười lăm chữ, sai mất hai chữ.

Hoắc Lễ chưa kịp sửa sai cho em nhỏ thì Quý Dương đã hào hứng khen:

DTV

“Tiểu Bảo giỏi quá đi, về sau em cũng sẽ thành nhà nghiên cứu siêu đẳng như ba mình vậy.”

Ánh mắt Hoắc Lễ dần ảm đạm.

Quý Nguyên kéo tay cậu.

“Em muốn học cùng anh Hoắc Lễ, muốn làm một bạn nhỏ yêu đọc sách.”

Tạ Ngọc ngồi cùng chị gái trên sô pha, ra vẻ hết sức chăm chú xem tivi, nhưng thực ra vẫn thường liếc về phía phòng ba anh em bên kia đang chơi.

Tạ Nhiêu thả tay em trai mình ra: “Muốn qua đó chơi thì đi đi, nhưng không được chạy ra ngoài.”

Tạ Khang ngồi bên thì đã dán chặt mắt vào màn hình tivi, không hề nhận ra em trai đã đi đằng nào.

Quý Dương không thích đọc sách, nhưng em mình đã đề nghị ngồi đây đọc sách với Hoắc Lễ nên cậu bé cũng ngồi xuống, lấy tranh liên hoàn ra xem cùng Tiểu Ngư Nhi.

Quý Duy Thanh họp xong, về phòng làm việc của giảng viên, văn phòng lúc này chỉ có thầy hướng dẫn của anh cùng với một sinh viên ăn mặc mộc mạc.

“Em ngồi xuống ta bàn chuyện này, trường muốn phân phối danh ngạch hướng dẫn nghiên cứu sinh cho em, em sinh viên này là đối tượng mà thầy đã chọn riêng cho em đấy.

Dạo này thầy già rồi, không còn đủ sức dẫn dắt, chứ nếu mà là ngày trước thì có khi cậu ấy đã thành sư đệ của em rồi.”

Nam sinh kia có vẻ câu nệ:

“Chào giáo sư Quý, em là sinh viên khoa kỹ thuật điện tử ứng dụng cấp 81, tên là Hà Kiến Quân, hi vọng có thể trở thành học sinh của thầy ạ.”

Quý Duy Thanh bình tĩnh quan sát cậu sinh viên này, người có thể được thầy anh đặc biệt chú ý hẳn phải có điểm ưu tú vượt trội.

Nam sinh này ăn mặc sạch sẽ, tóc cắt rất ngắn, áo bông khoác ngoài đã cũ, xẹp lép lại rồi, quần cũng bị giặt nhiều đến bệch bạc, đôi giày nhựa dưới chân có vết khâu lại.

Quan sát sơ bộ, Quý Duy Thanh đã hiểu được đại khái về xuất thân của cậu sinh viên Hà Kiến Quân.

“Chào em, sinh viên Hà, về chuyện em muốn trở thành học sinh của tôi, tôi nghĩ trước tiền cần xem luận văn tốt nghiệp của em rồi mới có thể quyết định được.”

Hà Kiến Quân kích động run tay, nhưng chỉ trong giây lát, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, mở cặp sách lấy ra quyển luận văn của mình.

“Đây là luận văn tốt nghiệp đại học và các báo cáo chuyên ngành của em, tất cả đều do em độc lập hoàn thành.”

Cuốn luận văn Hà Kiến Quân lấy ra rất dày.

Quý Duy Thanh hơi nhướng mày một cái, cả báo cáo chuyên ngành cũng lấy ra cho mình xem, chứng tỏ rất có lòng tin vào bản thân.

Viện trưởng Thẩm lại không hề ngạc nhiên, đây là hạt giống cực tốt do chính ông tranh cướp về cho cậu học sinh ưu tú nhất của mình mà.

Cậu sinh viên tên Hà Kiến Quân này vừa thông minh và có thiên phú lại vừa cực kì nghiêm cẩn, từ hồi giảng dạy chuyên ngành cho cậu ta, ông đã chú ý rồi.

Chỉ tiếc, thiên phú rất cao nhưng lại bị xuất thân hạn chế, không phát triển cực hạn được.

Nếu người này mà được bồi dưỡng từ nhỏ, chưa biết chừng nước nhà lại có một thần đồng, một thiên tài trong lĩnh vực này rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 681: Chương 681


Ban đầu Quý Duy Thanh chỉ đọc lướt qua, nhưng càng đọc, anh càng tập trung hơn, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hẳn, chưa đọc hết cuốn đã quyết định nhận học sinh này.

Quý Duy Thanh đứng lên, không đưa trả luận văn ngay mà nói: “Cậu rất xuất sắc, hi vọng thầy trò ta làm việc với nhau ổn thỏa.”

Mắt Hà Kiến Quân loang loáng nước, đường đường một thanh niên đã hơn hai mươi mà gần như không cầm được nước mắt xúc động.

Bởi vì được trở thành học trò đầu tiên của giáo sư Quý thật sự là một tin mừng quá lớn với Hà Kiến Quân.

“Về các báo cáo của em, tôi cảm thấy chúng ta cần có thời gian thảo luận phân tích thêm, có rất nhiều quan điểm trong này mà tôi thấy rằng chúng có tính khả thi khá cao.”

Viện trưởng Thẩm gật gù nhìn hai chàng trai trước mặt.

Hai trong số những báo cáo chuyên ngành kia là do chính ông phê chữa.

DTV

Khi ấy ông đã phải tra xét rất nhiều tài liệu, phân tích cặn kẽ luận văn của Hà Kiến Quân rồi mới ghi nhớ tên tuổi và lớp của cậu học trò nghèo này hòng theo dõi thêm để khẳng định.

“À đúng rồi, nếu muốn nhận học trò thì phải nhớ thông báo cho bên học viện đấy nhé.”

Quý Duy Thanh trịnh trọng cảm ơn thầy mình:

“Em cảm ơn thầy, nếu không nhờ thầy, em sẽ không phát hiện được một học trò xuất sắc như thế.”

“Còn phải khách sáo với thầy thế làm gì, nếu thật sự muốn cảm ơn thầy thì cứ mang qua đây cho thầy ít rượu thuốc đi, mùa này mưa nhiều, bệnh cũ của thầy lại bắt đầu tái phát rồi đấy.”

Quý Duy Thanh cười cười, thưa vâng.

Khi anh dẫn học trò mới nhận về nhà, thấy nhà có khách bèn gật đầu chào hỏi sơ qua rồi lên phòng làm việc.

Tống Thời Hạ tò mò nhìn theo.

Trần Kiều vừa trông thấy Hà Kiến Quân, sắc mặt đã thay đổi.

Gượng gạo nở nụ cười, cô ta hỏi: “Đây là học trò mới của giáo sư Quý à?”

Tống Thời Hạ nhún vai, tỏ ý cô cũng không biết.

“Đây là lần đầu anh ấy dẫn học trò về nhà, lại còn đang mang cặp sách thế kia, chắc là có việc tìm anh ấy rồi.”

Thím Phùng ghé tới, thần bí thì thào:

“Chưa biết chừng đây là nghiên cứu sinh mà giáo sư Quý nhà cháu hướng dẫn đó, ông Tạ nhà thím cũng có hướng dẫn nghiên cứu sinh, thấy bọn nhỏ thường xuyên tới nhà tìm ổng để nhờ sửa luận văn.”

Tống Thời Hạ nhớ ra, cô đã nghe nói học kỳ này Quý Duy Thanh sẽ nhận chỉ tiêu hướng dẫn nghiên cứu sinh, chưa biết chừng sinh viên kia chính là đệ tử thứ nhất của giáo sư Quý nhà cô đấy.

Trần Kiều lúc này đang thấy lòng rất phức tạp, nếu Hà Kiến Quân đúng là học trò của Quý Duy Thanh thì số mệnh Tống Thời Hạ thật quá tốt rồi.

Đây chính là Hà Kiến Quân đấy.

Thím Phùng vô tình cảm thán:

“Không biết chừng nào Hoắc Khải mới có thể lên chức giáo sư nhỉ, đến khi đó gánh nặng của cháu cũng sẽ được giảm bớt phần nào.”

Trần Kiều chỉ cười khẽ, không nói gì, Hoắc Khải ấy à, ít nhất cũng phải tầm 20 năm nữa mới có thể leo lên chức vị giáo sư được.

Thấy mọi người chuyển qua nói về Hoắc Khải, Trần Kiều lại buột miệng bảo:

“Cháu hiện giờ kiếm được, tiền lãi một tuần ngang với nửa tháng tiền lương của anh ta rồi, dựa dẫm vào đàn ông chung quy không an toàn, không trông cậy được đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 682: Chương 682


Thím Phùng cười bảo:

“Cháu còn trẻ, nếu trước mắt không có ý định ly hôn thì đương nhiên chồng cháu càng có chức có quyền càng tốt chứ.

Dù điều đó chẳng liên quan gì đến cháu, cháu cũng không nhận được lợi ích thực tế nào nhưng khi ra ngoài, người khác cũng sẽ nể mặt cháu hơn.”

Trần Kiều không phản đối.

Điều này là sự thật, nhưng vấn đề là Hoắc Khải không có đủ năng lực cũng không có nhiều quyết tâm, chờ dựa hơi anh ta ư, có khi phải chờ đến già.

Quý Duy Thanh và Hà Kiến Quân trò chuyện trong phòng sách suốt một buổi chiều, khách khứa trong nhà đã về hết mà hai người vẫn chưa rời khỏi đó.

Tống Thời Hạ dắt hai đứa nhỏ ra vườn làm cỏ, sau đó làm cơm chiều.

Đồ ăn vặt buổi chiều còn chưa ăn hết, Tống Thời Hạ bỏ những miếng gà còn lại vào chiên nóng, làm cơm gà rán, thứ này trẻ con cũng thích ăn.

Kim đồng hồ điểm đến 6 giờ, Tống Thời Hạ chờ không nổi nữa, mới lên phòng sách, gõ cửa nhắc.

“Trước cứ xuống ăn cơm đã, ăn xong hẵng làm việc tiếp.”

Quý Duy Thanh liếc nhìn đồng hồ.

“Hôm nay dừng ở đây nhé, trao đổi lâu quá, làm mất nhiều thời gian của em, khi nào khai giảng ta lại tiếp tục thảo luận.”

Sau một buổi thảo luận với giáo sư Quý, Hà Kiến Quân thu được rất nhiều, hiểu ra cũng nhiều, nghe giáo sư nói thế mới đỏ mặt lên, vội vã lắc đầu.

“Không lâu ạ, thảo luận với thầy giúp em tháo gỡ những bế tắc trước kia, có những vấn đề trước đó không hình dung rõ được thì nay đã có phác thảo trong đầu.”

Quý Duy Thanh cũng mỉm cười.

“Không cần nôn nóng, đợi sau kì nghỉ tết, chúng ta còn nhiều thời gian làm việc với nhau, giờ xuống ăn cơm đã.”

Hà Kiến Quân vội từ chối: “Cảm ơn thầy, nhưng ở ký túc xá em đã có sẵn lương khô, em xin phép về ạ.”

Từ chối không thành vì khi đi theo thầy mình xuống nhà, Hà Kiến Quân đã bị một người dường như là sư mẫu của mình ngăn lại.

Cậu không dám chắc đó có phải là vợ thầy hay không vì đối phương trông còn quá trẻ, thoạt nhìn giống em gái thầy hơn.

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nói:

“Cơm nước xong hẵng đi, đã nấu cả cho em rồi, nếu em mà không ở lại ăn thì hôm nay nhà lại thừa cơm mất.”

Hà Kiến Quân đỏ mặt lên, vội cảm ơn: “Cảm ơn cô ạ.”

“Cậu cứ gọi tôi là đồng chí Tống đi, gọi cô nghe cứ quái quái.”

DTV

Quý Duy Thanh dắt hai đứa nhỏ đi rửa tay, tiện thể nhắc một câu: “Cứ gọi là cô Tống, gọi đồng chí Tống thì sợ em lại ngại.”

Hà Kiến Quân vội vàng gật đầu: “Vâng, cô Tống.”

Tống Thời Hạ không lay chuyển được ý của hai người, đành vào bếp mang cơm canh ra.

“Đừng chê nhé, cơm tối nay là cơm gà rán với canh trứng tảo tía.”

Nói là cơm gà rán nhưng mỗi suất cơm đều có thêm cả gà viên và gà xiên que, gà rán cắt miếng chỉ có hai, ba miếng.

Hà Kiến Quân nào dám động đũa, ở nhà cậu, chỉ đến tết mới dám cắn răng mua ít thịt về, để người trong nhà được dính ít mùi mỡ qua năm.

Tống Thời Hạ không ăn mà quay sang chăm hai đứa nhỏ, cột khăn ăn cho từng bé để tránh làm bẩn áo quần.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 683: Chương 683


Ngẩng đầu thấy Hà Kiến Quân còn chưa dám ăn, cô bèn nhắc:

“Ăn mau đi, để nguội ăn không tốt cho dạ dày đâu, nếu thấy khó chịu thì uống chút canh trước cho dạ dày ấm lên đã.”

DTV

Hà Kiến Quân mím môi cầm đũa gắp đồ ăn, trong lòng dâng lên một nỗi hổ thẹn như thể đang lợi dụng chiếm lời của người khác.

Cậu vừa ăn vừa cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên.

Tống Thời Hạ thấy thế, lòng âm thầm thấy may mắn vì chiều nay làm kiểu cơm phần thế này.

Nếu ăn chung mâm như bình thường, có khi cậu học trò này không dám gắp thứ gì mất thôi.

Nhìn cách ăn mặc cũng có thể đoán được gia cảnh cậu học trò này khó khăn lắm, tuy sinh viên của trường đa số đều thuộc những gia đình bình thường nhưng điều kiện gia đình Hà Kiến Quân có lẽ còn dưới mức trung bình.

Giày có vết khâu, có cả vết gắn keo nước, áo bông cũng xẹp xuống rồi, cổ tay áo cũng ngắn một đoạn, chắc là khó mà đủ ấm áp.

Tống Thời Hạ tự biết lúc này nói gì cũng có khả năng làm tổn thương đến lòng tự trọng của đối phương.

Vì thế, cả ba người lớn đều chỉ lẳng lặng dùng bữa, chỉ có hai nhóc con ríu rít luôn miệng, giúp bầu không khí bớt trầm mặc.

Quý Duy Thanh vừa lơ đãng ăn vừa nghĩ đến những vấn đề khả thi trong luận văn của học trò mình, hoàn toàn không phát hiện sự khác thường trên bàn cơm.

Ăn xong, Tống Thời Hạ còn chưa kịp đứng lên thì Hà Kiến Quân đã bật dậy, nhanh nhẹn thu dọn bàn ăn.

“Để đấy cô làm cho, em là khách mà, sao lại để khách dọn dẹp được?”

Hà Kiến Quân xấu hổ đứng im, lắp bắp mãi mới nói được một câu: “Em đã ăn một bữa thịt nhà thầy cô, cũng nên làm mấy việc này ạ.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ thở dài, cậu bé này có lòng tự trọng quá lớn, ăn của người khác một bữa thịt liền phải làm việc trả lại ngay, hẳn là hoàn cảnh gia đình khó khăn lắm.

“Vậy được, qua đây với cô.”

Tống Thời Hạ nhân lúc cậu chưa chuẩn bị, nhanh nhẹn đổ vào nồi một ít dung dịch tẩy rửa.

“Rửa với cái này dễ sạch hơn.”

Hà Kiến Quân lúng túng gật đầu, thực ra để cậu chịu khó rửa mấy lượt nước cũng sạch được, không cần dùng chất tẩy rửa.

Hà Kiến Quân rửa bát và dọn dẹp căn bếp chỉ trong năm phút.

Khi cậu bước ra khỏi bếp, Quý Duy Thanh mới ngẩng lên, nhìn cậu vẻ khó hiểu.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh đã trở lại như thường, gọi Hà Kiến Quân ra phòng khách tiếp tục thảo luận.

Hà Kiến Quân rụt rè ngồi vào sô pha, nơm nớp lo sợ quần áo mình cọ bẩn sô pha nhà thầy.

Tống Thời Hạ bưng trái cây và trà ra.

Hà Kiến Quân vội bưng tách trà, sợ cô Tống lại nhét bánh trái cho mình.

“Hai thầy trò nói chuyện đi, em dắt con ra ngoài tản bộ tiêu thực một lát.”

Khi Tống Thời Hạ về, trong nhà chỉ còn mình Quý Duy Thanh đang ngồi hí hoáy viết gì đó trên sô pha.

Tống Thời Hạ đứng sau lưng anh, vòng tay ôm cổ anh: “Học trò của anh về rồi à?”

“Ừ, anh nghĩ bên ký túc xá hình như có quy định giờ đóng cổng nên cho em ấy về trước.”

Tống Thời Hạ thử hỏi: “Có phải anh rất hài lòng với cậu học trò này không?”

Quý Duy Thanh mỉm cười, mày giãn ra:

“Đây đúng là học trò có thiên phú nhất mà anh gặp được, tư duy cũng rất rộng, anh rất thích.”

“Em cũng cảm thấy cậu bé này thuộc dạng nhân tài phải chịu khổ nhọc thời đầu, nhưng tương lai nhất định sẽ tỏa sáng.”

Cậu học trò này có lòng tự trọng rất mạnh, người như vậy lại có đầu óc thông tuệ cùng với một người hướng dẫn kiệt xuất thì tương lai nhất định không thể tầm thường.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 684: Chương 684


Học kỳ mới, cuộc sống vẫn như cũ. Tống Thời Hạ dồn trọng tâm vào công cuộc nghiên cứu sản phẩm mới.

Chị Diêu Tuyết ngồi đối diện cứ ngập ngừng muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Thấy thế, Tống Thời Hạ dừng tay, chống cằm chờ cô ấy lên tiếng.

“Chị tính mua cho công ty ta một dây chuyền sản xuất nước ngoài để sản xuất đồ dùng cho nữ.”

Tống Thời Hạ gật nhẹ một cái: “Vâng, chị nói cụ thể hơn đi ạ.”

Diêu Tuyết nói nhanh:

“Băng vệ sinh, em đừng có ngại, nghe chị nói hết đã, thứ này là vật dụng hàng ngày của mọi người phụ nữ, nhưng theo chị được biết, nữ công nhân xưởng ta hầu như chưa ai từng dùng.”

Diêu Tuyết từng ra nước ngoài, mà phụ nữ nước ngoài đều sẽ dùng băng vệ sinh trong thời gian tới chu kì sinh lý, chính cô ấy cũng có dùng, cảm thấy thứ này cực kì tiện lợi.

Sau khi về nước, cô ấy lại vô tình biết được, không phải tất cả mọi cô gái đều được dùng băng vệ sinh.

Phản ứng của Tống Thời Hạ không giống như dự đoán của Diêu Tuyết, cô không thẹn thùng lảng tránh vấn đề mà thoải mái thảo luận tính khả thi của ý tưởng này.

“Em cảm thấy được đấy, nếu chị biết có dây chuyền sản xuất thích hợp thì ta nên mua một bộ, nhưng theo em thì điều cơ bản nhất là giá cả của băng vệ sinh quá cao nên mới chưa được phổ cập tới người dùng.”

Từ sau khi kết hôn với Quý Duy Thanh, Tống Thời Hạ cũng dùng băng vệ sinh.

Nhưng trong ký ức của nguyên thân, cô ấy luôn dùng vải xô, dùng xong giặt sạch phơi khô rồi tái sử dụng.

Diêu Tuyết thoáng kinh ngạc, cô ấy không ngờ Tống Thời Hạ lại không hề bài xích vấn đề này.

Diêu Tuyết cũng từng thảo luận về chuyện này với nữ công nhân dưới nhà xưởng, người lớn tuổi thì không để ý, nhưng các cô gái trẻ đều sẽ thẹn thùng chạy mất.

“Dây chuyền sản xuất thì chị có đường nhập hàng, giá cả thì chúng ta có thể hạ xuống được, chị biết có một số nguyên liệu ta có thể thay thế.”

DTV

Nếu chị Diêu Tuyết đã tính toán chu đáo mọi mặt, đương nhiên Tống Thời Hạ sẽ nhất trí thực hiện.

“Con đường phổ cập băng vệ sinh đến phụ nữ toàn quốc còn khó khăn lắm, băng vệ sinh bên các cửa hàng mậu dịch có giá khá cao, mà mấy nhãn hiệu tư nhân có khi còn bán đắt hơn cả cửa hàng mậu dịch nữa.”

Diêu Tuyết lắc đầu:

“Chủ yếu là do phí tổn nguyên vật liệu quá cao, nếu chúng ta có kỹ thuật, chưa biết chừng còn có thể sản xuất loại băng vệ sinh thoải mái hơn của nước ngoài.”

Tống Thời Hạ đề ra một chủ ý: “Chúng ta có thể lấy lương cao mời kỹ thuật viên tới công ty làm nghiên cứu mảng này.”

Diêu Tuyết do dự: “Liệu có ai muốn làm không?”

Tống Thời Hạ chớp chớp mắt: “Thì cứ thử xem thế nào, nhỡ mà có thì càng tốt thôi, không có cũng không sao, đằng nào chúng ta cũng không đặt quá nhiều kì vọng.”

Diêu Tuyết gật đầu đồng ý, cô ấy cảm thấy kỹ thuật viên ở thủ đô này dù đi đến đơn vị nhà nước nào cũng đều là những người được chào đón nồng nhiệt, cho nên hẳn không mấy ai thích làm cho công ty tư nhân.

Trước khi ngủ, Tống Thời Hạ trao đổi với Quý Duy Thanh về chuyện này, hỏi anh rằng tính khả thi của nó có lớn không?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 685: Chương 685


Quý Duy Thanh trầm ngâm một lát rồi đáp:

“Lớn đấy, nếu bên em chịu nới rộng điều kiện tuyển thì sẽ có nhiều người muốn đầu quân cho bên em đó.”

Tống Thời Hạ bò dậy từ trên người anh, nghiêm túc hỏi; “Nới rộng cỡ nào?”

“Tỷ như yêu cầu thấp xuống, có thể nhận sinh viên làm thêm vào kỳ nghỉ.”

Tống Thời Hạ lại đổ xuống:

DTV

“Cái này không ổn đâu, bên em muốn tuyển kỹ thuật viên chuyên nghiệp để làm nghiên cứu sản phẩm mới, sinh viên làm thêm không ổn định.

Hơn nữa, nếu yêu cầu về nhân viên không cao sẽ khiến người khác cho rằng công ty không đủ chất lượng.”

“Hay là biến thành hình thức dự án nhóm đi, như vậy vừa có thể bảo đảm có sản phẩm mà bên sinh viên cũng có việc làm, hợp tác win-win như thế rất hay.”

Tống Thời Hạ dựa vào người anh: “Giáo sư Quý tính toán cho sinh viên của mình chu đáo quá.”

Quý Duy Thanh ấn bàn tay nghịch ngợm của cô lại:

“Trong trường có khá nhiều sinh viên có gia cảnh bần hàn, tư duy và năng lực đều khá, chỉ thiếu cơ hội rèn luyện, anh tin rằng nếu em cẩn thận chọn lựa thì sẽ không phải hối hận đâu.”

“Chuyện này em không tự quyết một mình được, phải bàn với chị Diêu Tuyết đã.”

“Không nhận cũng không sao, anh chỉ đưa ra một kiến nghị, nếu em cần gấp các kỹ thuật viên có kinh nghiệm thì có thể hỏi hiệu trưởng Hồ, ông ấy sẽ đồng ý cho em tới trường đăng thông báo tuyển dụng.”

Thời đại này chưa có hai mùa tuyển dụng như đời sau, sinh viên tốt nghiệp là vào làm đơn vị nhà nước, chỉ có rất ít người lựa chọn ra ngoài giao tranh.

Tống Thời Hạ nửa tin nửa ngờ:

“Sinh viên tốt nghiệp trường ta đi đâu cũng đều được coi là nhân tài đứng đầu ngành, sẽ có người nhận lời tới công ty em sao?”

“Này còn tùy vào điều kiện đãi ngộ bên em, nếu sau khi tốt nghiệp có thể được làm công việc mình thích lại có lương cao thì sẽ có người muốn thôi.”

Tống Thời Hạ loáng thoáng cảm nhận được tính khiêu chiến trong chuyện này.

Thời đại này, tốt nghiệp đại học rồi vào đơn vị nhà nước, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì về sau đều sẽ thành quản lý, lãnh đạo.

Mà một mình xông pha xã hội cũng có nhiều cơ hội tạo dựng sự nghiệp của mình.

Không như mấy chục năm tới, cử nhân kỹ sư đầy đường, tiến sĩ cũng chỉ thu nhập mấy chục nghìn một tháng.

Cát Tình tới phòng giáo vụ.

Cô ta đã có thai ba tháng, nhưng trong lòng chẳng có lấy một chút vui mừng.

Nghĩ học kỳ này, cô ả Tống Thời Hạ mình ghét nhất có thể lấy được học bổng cao nhất, Cát Tình lại không cam lòng.

Cô ta không cùng khoa với Tống Thời Hạ nhưng vẫn không muốn nhìn Tống Thời Hạ đắc chí.

Kết quả bình chọn sinh viên đạt học bổng tháng này đã có, Cát Tình cũng đã biết.

Kết quả học tập của Tống Thời Hạ cao vượt trên bạn cùng khóa, đương nhiên sẽ được học bổng, như vậy, chỉ khi nào hành vi đạo đức có vấn đề mới có thể bị loại khỏi danh sách.

Cô ta tự tin rằng mình đang nắm nhược điểm của Tống Thời Hạ.

Sinh viên Dược học không được tự phối thuốc vì chưa có chứng chỉ, nhưng Tống Thời Hạ không chỉ tự phối thuốc mà còn cho người khác sử dụng.

Chỉ cần cô ta làm lớn chuyện này, khiến lãnh đạo học viện chú ý thì Tống Thời Hạ sẽ bị tước học bổng thôi.

Cát Tình không chỉ mưu đồ tới đây.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 686: Chương 686


Nhớ đến anh Thu Thụy luôn giữ trong lòng một bóng hình, mà bóng hình đó lại là Tống Thời Hạ.

Nhông những thế, Tống Thời Hạ còn là vợ chính thức của người mà cô ta từng ái mộ suốt thời thiếu nữ, Cát Tình cay cú và hậm hực muốn chết.

Tống Thời Hạ thật lắm thủ đoạn, một lần mê hoặc hai người đàn ông, lại còn đều là người mà cô ta thích.

Loại người này, có khi sau lưng đặc biệt lẳng lơ đong đưa, bằng không, vì sao một người đàn bà đã có chồng còn khiến anh Thu Thụy không thể quên được.

Cát Tình dồn hết mọi nguồn cơn bất hạnh của mình lên đầu Tống Thời Hạ, hừng hực ý chí đi vào phòng giáo vụ trình chứng cứ mình có.

Trưởng phòng giáo vụ có biết Cát Tình, đồng thời cũng biết Tống Thời Hạ.

Ông ta cũng rất hoài nghi tin tố giác của Cát Tình nhưng không hề để lộ ra mặt mà chỉ nói: “Chuyện này cần điều tra trước đã.”

DTV

Cát Tình mất kiên nhẫn:

“Vậy bao lâu mới có kết quả? Danh sách bình xét học bổng chắc sắp được công bố rồi, các thầy đừng để kẻ không xứng đáng và không có đức lấy được tiền của nhà nước chứ.”

Trưởng phòng giáo vụ cau mày, cười gượng:

“Chắc chắn chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng chuyện này, hiệu trưởng Cát cũng sẽ nhận được tin khi chúng tôi có kết quả.

Em không cần phải nóng ruột, nếu đây là sự thật, chúng tôi sẽ thu hồi học bổng đã phát.”

Cát Tình nghe nói trường còn có thể thu hồi học bổng thì mới tỏ vẻ vừa lòng.

“Vậy các thầy làm nhanh lên nhé, phòng giáo vụ cũng chẳng có việc gì, cả ngày ngồi uống trà như thế cũng thật là… nên làm gì có tính thực chất chút đi chứ.”

Trưởng phòng giáo vụ tiễn vị con ông cháu cha kia ra về, quay lại phòng làm việc thấy nhân viên ngó mình.

“Nhìn tôi làm gì? Người ta cũng nói chúng ta cả ngày chẳng được việc gì, chỉ tốn nước trà đấy, còn không mau chân mang mấy thứ này qua hỏi giáo sư Quý xem thế nào đi.”

Có mấy giáo viên ngập ngừng hỏi: “Thật sự cần đến hỏi giáo sư Quý ạ?”

“Chắc chắn giáo sư Quý biết rõ về chuyện của đồng chí Tống hơn chứ, các ông cứ đi hỏi đi.”

Chiều nay Tống Thời Hạ học xong hai tiết, dắt con đến cửa hàng mậu dịch mua quà vặt rồi đi căn tin mua mấy chiếc màn thầu về làm món chính, tối chỉ cần làm hai món nguội là xong bữa.

Mới về đến nhà, cô thấy Quý Duy Thanh đang ngồi trong phòng khách, tay cầm một tờ giấy.

Tống Thời Hạ thay giày, bảo bọn nhỏ đi rửa tay, chợt nghe anh nói: “Hôm nay bên phòng giáo vụ qua tìm anh, có nói em bị người ta tố giác.”

Tống Thời Hạ ngạc nhiên hỏi: “Ai tố giác thế? Lại nói em tự phối thuốc không có phép à?”

Quý Duy Thanh thấy cô không hề hoảng sợ mới tủm tỉm cười đưa tài liệu cho cô:

“Em xem đi, anh không hiểu, bình thường em được lòng người thế mà sao lại có người ghen ghét rồi.”

Tống Thời Hạ không cần động não cũng biết ai dư hơi làm chuyện này.

Cô không xem tài liệu mà chạy ra sau, bóp vai cho giáo sư Quý.

“Thế giáo sư Quý, vợ anh bị người ta tố giác, sao anh còn vui vẻ như là muốn cười trên bất hạnh của người khác thế này?”

Tống Thời Hạ lần này giở chiêu ‘cậy nhờ quyền lực chồng’, Quý Duy Thanh cũng vui vẻ nhận lời giải quyết thay cô.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 687: Chương 687


Bớt việc, bớt phiền, đương nhiên Tống Thời Hạ không phản đối.

Cô hôn má anh một cái thật mạnh: “Vậy chuyện này trông cậy cả vào anh nhé.”

Quý Duy Thanh bật cười bất đắc dĩ, túm bàn tay nghịch ngợm của cô, v**t v* ngắm nghía, ôn hòa nói:

DTV

“Nếu bị ai chèn ép thì không cần nén giận nhường nhịn đâu, anh và mẹ có thể giải quyết giúp em.

Biết đâu mấy đơn tố giác kiểu này lại gây ảnh hưởng đến em thì sao, dù sau đó có giải thích rõ ràng thì cũng sẽ để lại rất nhiều phiền toái không cần thiết.”

Tống Thời Hạ giảo hoạt nói:

“Em không để mẹ nhúng tay mấy chuyện này, bởi vì còn có anh mà, vợ anh đi ngay ngồi thẳng, không sợ mưu ma chước quỷ, mặc cô ta giở 36 kế, chỉ tổ tự mất mặt mà thôi.”

Quý Duy Thanh đích thân tới gặp hiệu trưởng Hồ.

Không biết hai người trò chuyện những gì, hôm sau có trợ giảng tới tìm Tống Thời Hạ, nói là Cát Tình muốn đích thân xin lỗi cô.

Tống Thời Hạ không ưa Cát Tình, nhưng nếu thấy người ngang ngược kiêu căng phải nuốt giận hạ mình xin lỗi thì cũng vui.

Cát Tình từng tưởng tượng ra vô số kết cục, chỉ không ngờ tới một điều là Quý Duy Thanh sẽ đích thân đứng ra.

Cha cô ta còn gọi cô ta lên văn phòng chửi rủa suốt một buổi, còn dọa rằng nếu không chịu an phận thì sẽ làm thủ tục thôi học cho cô ta về nhà dưỡng thai.

Cát Tình còn muốn học kỳ sau dùng ngân sách trường đi du học nước ngoài, sao có thể đồng ý thôi học, cho nên đành chịu để cha mình kéo tới xin lỗi Tống Thời Hạ.

Cô ta xin lỗi rất thành khẩn, nhưng trong lòng đã hận Tống Thời Hạ muốn chết, lồng n.g.ự.c phập phồng như sắp nổ tung, có điều lại chẳng thể làm gì đối phương.

Tống Thời Hạ không muốn dây dưa quá nhiều với người này.

Cô biết mặc dù Cát Tình không muốn nhưng sau này sẽ không dám làm gì bất lợi cho cô nữa, bởi vì có bên trên cảnh cáo.

Mà bản thân cô cũng không có nhược điểm gì bị người ta bắt được, cho nên không làm khó Cát Tình, nghe xin lỗi xong chỉ gật đầu cho qua.

Chương trình học của kỳ mới khá nặng, Tống Thời Hạ chạy qua chạy lại giữa hai trường, may mà còn có ô tô riêng.

Hơn nữa, học kỳ này bên Trung y toàn bài chuyên ngành, chỉ cần học thuộc những tri thức trong sách là ổn thỏa, thỉnh thoảng cúp vài tiết cũng không sao.

Nhưng chương trình bên Dược học thì khổ rồi, Tống Thời Hạ đã bị các giáo sư để mắt theo dõi.

Rõ ràng học viện đã có quy định sinh viên không được tự chủ phối thuốc, nhưng các giáo sư lại cứ thích gọi cô đến phòng thí nghiệm vào cuối tuần để dạy thêm cho cô, thật đúng là một dạng phiền não ngọt ngào.

Cái lợi là có thể học được những kinh nghiệm hữu dụng, bất lợi là không có thời gian lo cho công ty.

Cũng may chị Diêu Tuyết không hề oán trách, ngay từ đầu chị ấy cũng đã nói cô phụ trách nghiên cứu sản phẩm mới thì không cần ngày nào cũng đúng giờ đi làm.

Bên Dược học, giáo sư và viện trưởng đều là những cây đa cây đề trong giới, thậm chí những sản phẩm y dược hiện đang được lưu hành trên thị trường trong nước đều có họ tham dự nghiên cứu.

Tống Thời Hạ theo học với họ, tiến bộ cực nhanh, lại có nền tảng Trung y nên chẳng mấy mà đã chế tạo ra bộ dược trang thế hệ thứ nhất.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 688: Chương 688


Lấy được học bổng, việc đầu tiên cô làm là rủ các bạn cùng phòng đi ăn một bữa.

Mấy cô gái trong ký túc đều nhận được học bổng hỗ trợ nhưng có khác nhau về số tiền căn cứ vào điều kiện gia đình từng sinh viên.

Quanh trường cũng có mấy tiệm ăn nho nhỏ, có hai cửa hàng chuyên món cay Tứ Xuyên, hương vị khá ngon, giá cả chỉ đắt hơn trong căn tin một chút.

Vào học kỳ mới, cả phòng ít có dịp gặp mặt, chỉ buổi chiều nào có tiết, Tống Thời Hạ mới về phòng nghỉ trưa, nhưng có điều này khiến cô cảm thấy mình không đánh giá lầm người.

Một lần về ký túc xá nghỉ, Tống Thời Hạ phát hiện chăn đệm của mình có ai đó đụng vào, sờ lên không thấy có cảm giác ẩm lạnh do lâu ngày chưa sử dụng.

Thì ra ngày nào có nắng, bạn cùng phòng sẽ lại mang chăn của cô ra phơi giúp, cho nên chăn đệm mới thơm tho dễ chịu như thế.

Mấy cô gái phơi chăn cho cô, còn chu đáo trải lại giường đệm, từ chi tiết nhỏ đó có thể thấy được nhân phẩm rất tốt.

Đinh Giai Giai vừa ngồi xuống liền túm tay Tống Thời Hạ xin lỗi rối rít.

“Tại chúng tôi hay khoe khoang quá đấy mà, phòng bên hỏi chúng tôi sao đi học quân sự về mà không bị cháy nắng, chúng tôi mới khoe mình có kem bôi ngừa nắng, vậy nên mới suýt thì hại cậu.”

Tống Thời Hạ cười cười:

“Không sao mà, thực ra cũng không hoàn toàn vì các cậu đâu, các cậu chỉ không phòng bị nên bị kẻ tiểu nhân lợi dụng thôi. Trước tôi đã có chuẩn bị đầy đủ rồi nên dù bị tố giác cũng không sao cả.”

Trước khi vào đại học, Tống Thời Hạ đã có quen biết với nhiều giáo sư trong trường nhờ bản lĩnh ngâm rượu thuốc.

Các giáo sư có tuổi rất thích rượu thuốc nhà cô, hình như viện trưởng Thẩm đã hỗ trợ đề cử với khách hàng thì phải.

Có kỹ thuật ngâm rượu thuốc này, mặc dù bên trên thật sự truy tra, lấy kem bôi chống nắng do cô chế ra đi kiểm định chất lượng thì cũng sẽ không tìm ra thành phần hay dược tính có hại nào.

Quan trọng nhất là, kem bôi chống nắng này không thuộc dạng dược phẩm.

Tuy cũng gọi là dược mỹ phẩm nhưng hàm lượng dược liệu trong đó rất thấp, không phải dạng mỹ phẩm dưỡng da do cô mới chế tác ra.

Cho nên, mặc dù học viện có nhận được đơn tố giác thì cũng chỉ hơi phiền toái chút.

Kem bôi sẽ bị đưa đi kiểm tra, nhưng sẽ không ảnh hưởng gì đến cô khi kết quả đánh giá chắc chắn sẽ không liệt kem bôi vào dạng dược phẩm.

Sau này nó cũng được công ty cô định vị là đồ dùng bảo vệ da.

Tống Thời Hạ giải thích nguyên nhân sự tình, mấy cô nữ sinh đã áy náy suốt nửa học kỳ mới thở ra nhẹ nhõm, cảm giác tội lỗi bớt đi phần nào.

Ban đầu các cô còn cho rằng chuyện đã kết thúc từ học kỳ trước, nhưng mấy hôm vừa rồi trong trường lại xôn xao có tin rằng Cát Tình tiếp tục tố giác Tống Thời Hạ, phòng giáo vụ đã vào cuộc điều tra.

Sinh viên trong trường cũng bàn tán về chuyện này khá nhiều.

Các cô đã thống nhất khẩu cung với nhau rằng nếu bị hỏi đến sẽ chỉ nói mình khoác lác mà thôi, không có thứ kem bôi như mọi người đồn thổi.

DTV

Nghe Tống Thời Hạ giải thích, các cô mới biết trong chuyện này có nhiều khúc mắc như thế.

Cô ả Cát Tình kia lòng dạ hẹp hòi, không có được nên muốn hủy hoại hết, tưởng mình bắt được nhược điểm của Tống Thời Hạ nên mới sinh chuyện.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 689: Chương 689


Tống Thời Hạ thì đã biết mình không vấn đề gì nên chưa từng để tâm đến chiêu trò xấu xí này, càng không thèm ghé mắt để ý Cát Tình.

Hách Quế Hoa giơ ngón cái khen ngợi:

“Tôi phục cậu sát đất luôn đó, tôi mà gặp loại chuyện thế này, mặc dù biết bản thân không làm gì sai nhưng sẽ vẫn sợ hãi, sợ mình vô tình làm sai chỗ nào mà mình không hay.

Thái độ hung hăng của Cát Tình sẽ làm người ta cảm thấy cô ta đang nắm chứng cứ vô cùng xác thực.”

Mọi người đều gật gù, Cát Tình quả thực đã khiến các cô lo lắng lắm.

Tống Thời Hạ cười nói:

“Đó là vì Cát Tình có một người cha quyền lực trong trường, nếu tôi với các cậu đổi thân phận thì có lẽ hôm nay tôi đã bị đổ cho một tội danh vu vơ nào đó rồi cũng nên.”

Tống Thời Hạ chỉ không ưa nổi cách làm của Cát Tình, người khiến cô thực sự phản cảm là vị phó hiệu trưởng Cát ưa lạm dụng đặc quyền kia cơ.

Nếu không có ông ta đứng sau lưng ủng hộ thì làm sao Cát Tình có thể ngang ngược chèn ép bạn học ở trường như thế.

Trịnh Linh Linh chống má thở dài:

“Đầu thai đúng chỗ sướng thật đó, ài, ai bảo chúng ta trượt chân rơi trúng nhà bình thường làm chi.”

Đinh Giai Giai hạ giọng:

“Bí thư Trương là hàng xóm nhà cậu mà, liệu có thể ngầm tố giác phó hiệu trưởng Cát được không?”

Tống Thời Hạ quơ quơ tay trước mặt cô ấy, bảo:

“Bạn tôi ơi, có biết tố giác một người phải trình lên bao nhiêu chứng cứ không? Tôi bỏ thời gian đấu với ông ta thì lấy đâu thời gian học bài?

Tôi chỉ là người bị hại gián tiếp, không tố giác được, khi nào có sinh viên từng chịu áp bức trực tiếp từ phía những người dùng đặc quyền đi tố giác thì mới có hiệu quả.”

Cho nên, không phải Tống Thời Hạ không muốn mà là không có thời gian tìm hiểu, sưu tập chứng cứ để tố giác thôi.

Cô không muốn bỏ công sức cho việc này, bởi cô tin rằng trước sau gì cũng sẽ có người bị Cát Tình ức h.i.ế.p thái quá đến không thể nhịn được, phải đi tố giác.

“Ăn đi nào, học kỳ này tôi phải chạy qua chạy lại hai bên học viện, bận muốn chết, tranh thủ lần này lấy học bổng nên khao các cậu một bữa, không biết đến bao giờ phòng ta mới có lần liên hoan tiếp nữa.”

Vừa ăn, mấy cô vừa rôm rả trò chuyện. Câu chuyện dần chuyển sang giáo sư Quý lúc nào không hay.

Quách Thiên Lan hạ giọng, vẻ thần bí: “Tiểu Hạ này, cậu có biết giáo sư Quý hiện giờ có chức vị gì không?”

DTV

Tống Thời Hạ thản nhiên nói: “Thì như cái bảng giới thiệu ở trường ấy thôi.”

“Nghe nói giáo sư Quý là kỹ sư cao cấp, cấp bậc nghiên cứu viên.”

Tống Thời Hạ không hiểu: “Thế có khác gì so với giáo sư?”

“Kỹ sư cấp bậc nghiên cứu viên là chức vị của thầy ấy ở bên viện nghiên cứu, còn giáo sư là chức vị của thầy ở trường, giáo sư Quý nhà cậu lợi hại ghê lắm.”

Tống Thời Hạ hiểu ra: “Cho nên ý cậu là anh ấy có thể nhận hai lương hả?”

Quách Thiên Lan bất đắc dĩ: “Giáo sư Quý nhà cậu lợi hại thế mà cậu chỉ chú ý được mỗi tiền lương thôi à.”

Tống Thời Hạ nhún vai vẻ đương nhiên.

“Không thì còn gì nữa? Tôi chả biết gì về công việc của anh ấy đâu.”

Quách Thiên Lan chống trán, lẩm nhẩm:

“Chăng trách giáo sư Quý với cậu có thể sống êm ấm với nhau, tôi đoán thường ngày cậu sẽ không trò chuyện về công việc với thầy ấy đâu nhỉ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 690: Chương 690


Tống Thời Hạ tính thanh minh rằng thực ra không phải do nguyên nhân này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất vẫn không nên phá vỡ ảo tưởng lãng mạn của các cô gái thì hơn.

“Ừ, đúng rồi, hai chúng tôi ở nhà không bao giờ quấy nhiễu nhau, lúc anh ấy làm việc, tôi sẽ không hỏi đến.”

Sài Thiện Tĩnh do dự một lát mới hỏi:

“Năm đầu nhận nghiên cứu sinh mà giáo sư Quý đã nhận một lúc ba người, về sau liệu tôi có cơ hội không nhỉ?”

Tống Thời Hạ không dám khẳng định chắc chắn, chỉ nói:

“Hẳn là được chứ nhỉ? Anh ấy không yêu cầu cao với sinh viên nữ đâu, chỉ cần luận văn ổn và chịu khó, chăm chỉ là được rồi.”

Quý Duy Thanh nhận hướng dẫn ba người, Tống Thời Hạ biết anh vừa lòng nhất chính là đệ tử lớn, còn hai học trò kia chỉ gom cho đủ số, nghe nói thiên phú cũng tạm.

Tống Thời Hạ cảm thấy nếu có thể thi đỗ vào trường này thì hẳn đều có thiên phú cả, trừ những suất học sinh vào trường theo diện đặc biệt mà thôi.



Cát Tình lật giở danh sách học bổng mấy lần vẫn không tìm được tên mình.

Cô ta hết sức ngạc nhiên và bực bội, không thể tin nổi mình lại không lấy được học bổng của nhà nước.

Cô ta muốn tới trường chất vấn lãnh đạo trường, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy vẫn nên về nhà hỏi cha mình trước.

Nghe nói hôm nay cha mình đi họp chưa về, cô ta nuốt cơn bực, về nhà trước.

Từ sau khi bị cha mẹ tự ý quyết định hôn nhân, Bạch Thu Thụy bắt đầu đình công tiêu cực, đầu học kỳ mới, cậu ta thậm chí còn không thèm đến trường báo danh.

Cậu ta muốn vào đại học chủ yếu là để theo đuổi tình nhân trong mộng, nhưng hiện giờ, tương lai đã bị cha mẹ siết chặt trong lòng bàn tay rồi, còn cố để làm gì.

Cuối cùng, Bạch Thu Thụy quyết tâm đi theo con đường kinh doanh với chú út.

Ông Bạch và ông cụ Bạch cũng dự đoán trước được tương lai rộng mở của nền kinh tế nên cũng không phản đối.

DTV

“Chú nói cháu nghe, chú từng ra nước ngoài, bên ấy hoàn toàn không như bên mình, làm kinh doanh cái gì cũng có lợi và dễ dàng như nhặt tiền trên đất ấy.”

Nói đến đó, chú út nhà họ Bạch chỉ vào biển quảng cáo ven đường, bảo:

“Thấy không, chủ công ty này nhất định đã từng ra nước ngoài rồi, hoặc là người từ vùng duyên hải về đây làm ăn, bên đó người ta đều làm quảng cáo như thế này đấy.”

Bạch Thu Thụy lười biếng liếc mắt một cái:

“Ngu Mỹ Nhân? Nhìn là biết bán đồ cho nữ, đàn bà thì làm gì có tiền, chẳng phải toàn móc tiền túi đàn ông ra mua sao.”

Chú út vỗ bép một cái lên đầu thằng cháu mình:

“Thằng ngốc này, nếu thật như cháu nói thì người ta quảng cáo làm cái gì? Đừng có xem thường năng lực tiêu tiền của nữ giới, nước ngoài gọi đây là mức chi tiêu.

Khách hàng gọi là người tiêu thụ, trong đó mức chi tiêu của nữ giới cao hơn nam giới rất nhiều, luôn được các công ty tập trung quan tâm.”

Bạch Thu Thụy xoa đầu ấm ức:

“Cháu nói sai chỗ nào? Phụ nữ có kiếm được nhiều như đàn ông đâu? Sao mà tiêu nhiều được?”

Chú út nhìn thằng cháu lớn từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt như thể nhìn kẻ ngu xuẩn:

“Đầu óc cháu không được lanh lợi lắm, phụ nữ không kiếm ra nhiều tiền, nhưng họ nắm tiền, đàn ông kiếm được bao nhiêu đều phải giao cho vợ quản lý, tiền nhiều thì cũng vào túi phụ nữ hết còn gì.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 691: Chương 691


Bạch Thu Thụy hiểu ra, cảm thấy chú mình nói đúng, nhưng cậu ta không muốn hưởng ứng, bèn tỏ vẻ khinh thường:

“Cháu không thèm kiếm tiền của đàn bà, mất mặt lắm.”

Chú út lắc đầu:

“Cơm đút tới tận miệng còn chê, còn soi mói. Có biết công ty Ngu Mỹ Nhân này hiện mới cho ra đúng một sản phẩm, là kem dưỡng da mà thôi, nhưng lợi nhuận thuần là bao nhiêu không?”

“Bao nhiêu cũng mặc nó, tóm lại là cháu không muốn moi tiền của đàn bà, cháu chỉ muốn kiếm tiền của đàn ông thôi.”

Chú út nói thẳng:

“Nửa năm người ta chỉ kiếm lời chừng mấy trăm nghìn thôi đó, một sản phẩm, trong vòng nửa năm kiếm mấy trăm nghìn.

Cháu chê thì cứ chê, chứ chú đây thèm được như người ta lắm. Chú cháu số khổ, dính phải thằng cháu như thế này.”

Bạch Thu Thụy nghẹn họng, nhưng cậu ta không tin kem dưỡng da lại có thể kiếm lời mấy trăm nghìn.

“Sao thế được ạ? Kem dưỡng da gì đó đấy, thì cũng chỉ là kem bảo vệ da thôi mà?”

Chú út của cậu ta kiên nhẫn giải thích:

“Tên đầy đủ của nó là kem chống nắng và dưỡng da, cháu có biết hai chữ ‘chống nắng’ này nó quan trọng cỡ nào không?

Ai ra đường thì đều bị nắng chiếu hết, có người cực kì bắt nắng, cũng có người không bắt nắng, chừng nào cháu qua thành phố lớn thì biết, phụ nữ có tiền bên đó chạy theo làm đẹp kinh như thế nào.

Người ta tuyên truyền rằng trong kem chống nắng dưỡng da của người ta có thêm bột trân châu, có tác dụng làm đẹp và trắng da, mà đúng là bôi thường xuyên sẽ trắng ra thật.

Hơn nữa, chỉ cần rửa mặt bằng nước ấm là có thể rửa trôi hết, đơn giản gọn lẹ hơn việc sử dụng các mỹ phẩm trang điểm khác, cháu cảm thấy, như thế liệu có bán chạy không?”

“Chú nói cháu biết, người ta có bản lĩnh lớn, cho nên một dòng sản phẩm kiếm lời mấy trăm nghìn là chuyện thường.”

Từng lời từng chữ của chú út như đóng đinh vào não Bạch Thu Thụy, cậu ta quay đầu nhìn tấm biển quảng cáo kia.

Biển quảng cáo Ngu Mỹ Nhân chỉ có một bóng dáng mỹ nhân mặc sườn xám uyển chuyển, trên sườn xám thêu những đóa hồng.

Lọ kem dưỡng da kia là chiếc hộp lùn hình tròn, nắp hộp màu sậm, điểm xuyết hai đóa hoa hồng.

Một hộp kém dưỡng da nho nhỏ như thế, cậu ta cũng từng thấy mẹ mình mua rồi.

Dịp tết vừa qua, cậu ta có nghe mẹ mình trò chuyện với người khác, nói là khó khăn lắm mới tranh mua được một hộp này.

“Thứ mà cháu coi thường đó, người ta có thể bán cháy hàng, bao nhiêu cũng không đủ bán.

DTV

Nghe nói Ngu Mỹ Nhân này còn có con đường vận chuyển ra hải ngoại, nếu bán được ra nước ngoài thì chắc chắn giá cả sẽ tăng vọt.”

Ông ta từng ra nước ngoài, đã được chứng kiến phụ nữ bên ấy có thể điên cuồng vì làm đẹp đến cỡ nào.

“Chú út, vậy ý chú là chúng ta cũng làm kem dưỡng da ạ?”

Chú út của cậu ta lườm một cái.

“Chúng ta thì có năng lực gì mà đòi tranh thị trường với người ta? Bột trân châu điều phối thế nào, cháu biết không?”

Bạch Thu Thụy thành thật lắc đầu.

“Cháu không biết, chú cũng không biết, đây là lần đầu chú nghe nói trân châu cũng có thể làm thuốc cơ.”

Bạch Thu Thụy rốt cuộc cũng hiểu những lời mình nói trước đó nghe cuồng vọng vô tri cỡ nào.

“Vậy chúng ta tính làm gì?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 692: Chương 692


“Trước cứ quan sát xem thế nào đã, lần này chú về cũng đã có kha khá kinh nghiệm rồi, vốn cũng có một ít, đợi xem xem công ty Ngu Mỹ Nhân này còn có bất ngờ gì nữa.”

“Sao lại phải xem họ ạ? Thủ đô còn nhiều công ty khác mà, cháu thấy ngành trang phục cũng kiếm được kha khá.”

Chú út nhìn cậu ta, vẻ tán thưởng:

“Ngành sản xuất dệt may trang phục cũng ổn, nhưng cái này không làm lâu dài được, trừ khi cháu muốn kiếm tiền nhanh, hoặc là cháu có thiên phú thiết kế.

Chú muốn gầy dựng một xí nghiệp thuộc gia tộc, sử dụng nguồn lực gia tộc nhà mình từ gốc đến ngọn, không dựa vào bên ngoài.”

Công ty Ngu Mỹ Nhân này đột nhiên xuất hiện và phát triển cực nhanh.

Chỉ dựa vào một sản phẩm đã có thể kiếm được cả đống tiền, chứng tỏ người chủ công ty rất có thể chính là người sáng tạo ra sản phẩm này.

Chủ công ty chắc chắn là người trong giới thượng tầng ở thủ đô, không cần nóng vội, sớm muộn gì cũng có ngày chạm mặt.

Bạch Thu Thụy nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy kem chống nắng dưỡng da kia nghe quen thật đó, nhưng tìm mãi vẫn không thấy manh mối nào.

Có lẽ hồi tết nghe mẹ và Cát Tình trò chuyện chăng.



Tống Thời Hạ và bạn cùng phòng đi liên hoan với nhau một bữa.

Sau khi ăn xong, cô mua về một suất đậu cuốn chiên giòn, vỏ ngoài giòn tan, bên trong là đậu tán nhuyễn ngọt, đám nhỏ nhà cô hẳn sẽ thích lắm.

Tống Thời Hạ thay giày, thấy Quý Duy Thanh đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là một đống tài liệu.

Hai nhóc con ngồi trên ghế đọc sách, anh trai thì xem tranh liên hoàn, em trai đang đọc sách khoa học dành cho thiếu nhi.

Tống Thời Hạ giơ hộp đồ ăn.

“Mẹ mang đậu cuốn chiên giòn về nè, mau ăn cho nóng.”

Hai cậu nhóc lập tức bỏ sách ra, chạy đi rửa tay.

Tống Thời Hạ gọi Quý Duy Thanh: “Anh có muốn nếm thử không?”

Quý Duy Thanh ngẩng lên nhìn cô: “Có.”

Tống Thời Hạ biết ngay anh lại muốn chờ cô đút cho mà, anh cảm thấy tự ăn còn phải đi rửa tay, mất thời gian quá.

Cô bước lại, đút cho anh ăn, không quên chòng ghẹo: “Cẩn thận các con ra trông thấy lại cười cho.”

Đằng sau vang lên giọng nói ngây ngô của Quý Nguyên:

DTV

“Không cười đâu, bà nội đã nói là ba mẹ đút đồ ăn cho nhau chính là biểu hiện của tình yêu.”

Tống Thời Hạ quay đầu tum tỉm cười, nhìn cậu nhóc.

“Bà nội còn nói gì nữa?”

Quý Nguyên nghiêm túc hồi tưởng:

“Bà nội còn nói, khi ba mẹ không nói lời nào với nhau là đang cãi nhau đấy, ba mẹ thương nhau thì chúng con mới cao lớn được.”

Thím Phùng mang một thùng sữa bò sang.

“Đây là sữa bò tươi, cháu thím mang từ quê lên, cũng may thời tiết mấy ngày này không nóng lên nữa, không thì đúng là không để được.”

Tống Thời Hạ vui mừng: “Cho cháu cả thùng to thế cơ ạ?”

Thím Phùng cười bảo:

“Còn chẳng phải vì cháu khéo tay hay làm, lại biết nhiều. Hồi nhỏ thím đi chăn trâu bò cũng từng uống trộm sữa bò, tanh lè, thử một lần chưa bao giờ dám thử lại.

Năm trước cháu thím cũng biếu nửa thùng sữa, đám nhóc trong nhà phải bóp mũi uống mãi mới hết.”

Tống Thời Hạ cười cười:

“Sữa bò tươi thì sẽ hơi tanh, khó uống lắm, phải đun lên vài lần thì mùi tanh mới bớt đi được, sữa cũng ngon hơn.”

“Ôi thôi, thím chịu thôi, đám nhóc nhà thím quậy lắm, không làm được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 693: Chương 693


Tống Thời Hạ chợt nhớ thời gian này người ta đang có phong trào đặt sữa tươi.

“Cháu thấy ở đây người ta cho đặt sữa tươi rồi thì phải, ta có thể đặt sữa dê cho bọn nhỏ, trẻ con uống sữa chóng cao.

Sữa bò hay sữa dê đều được, thím có thể thử đặt sữa dê xem sao, có vẻ nó dễ uống hơn sữa bò đấy.”

Phùng Liên nghe nói thế cũng rất quan tâm.

“Đám nhỏ nhà thím không lùn lắm, hẳn không cần uống thêm sữa nhỉ?”

Tống Thời Hạ hất hàm ý bảo thím Phùng nhìn hai đứa nhóc nhà mình đang chơi trong phòng khách.

“Nếu cháu không nói thì thím cảm thấy hai nhóc nhà cháu tầm bao nhiêu tuổi ạ?”

“Dương Dương trông lớn bằng đứa tám tuổi, Nguyên Nguyên thì trước còi cọc, mấy năm nay được cháu chăm kĩ, béo lên, cũng cao lớn chắc chắn, nhìn như 6 tuổi.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười, khoe:

“Hai đứa nhà cháu vừa tròn 6 tuổi, mỗi tuần uống sữa dê ba bữa, mẹ chồng cháu đặt cho.”

Phùng Liên nhớ đến thằng bé thứ hai nhà mình hồi nhỏ nhiều bệnh, thằng thứ ba thì cũng ốm yếu mong manh.

Con gái lớn gầy xơ, cằm nhọn hoắt, quả thật cần bổ sung dinh dưỡng, đặt sữa dê cũng không tốn nhiều tiền lắm.

“Vậy được, để thím qua chỗ đặt sữa hỏi xem có thể mua một lọ sữa dê về thử trước không.”

Tống Thời Hạ cười bảo:

“Cần gì phiền toái thế ạ, trong tủ lạnh nhà cháu còn một lọ, sáng nay vừa đưa tới, thím mang về cho bọn nhỏ uống thử xem.

Nếu thấy uống được thì hẵng đặt, cháu nghe mẹ chồng cháu nói có nhiều người đặt sữa cho con cái trong nhà lắm.”

“Vậy tốt quá, thùng sữa bò này cháu nhận lấy đi, nhà cháu có tủ lạnh, để được lâu, nhà thím có để lại nửa chậu, tối nay dùng thử phương pháp nấu sữa cháu nói xem sao.”

Nói đến đây, Phùng Liên chợt dừng lại, do dự một lúc mới hỏi: “Tiểu Tống này, có chuyện thím muốn hỏi thăm cháu, không biết có được không?”

Tống Thời Hạ trêu bà: “Sao tự dưng thím lại khách sáo với cháu thế, cứ úp úp mở mở mãi.”

Phùng Liên thở dài một tiếng.

“Cháu thím nó mới nghỉ việc, về quê nghỉ mấy hôm, nghĩ mãi không ra nên làm gì tiếp đây.

Vợ con nó đều đang ở thành phố, không thể dọn nhà về nông thôn được, thím muốn hỏi xem bên nhà máy các cháu có thiếu người không?”

DTV

Tống Thời Hạ chợt nhớ tới một vấn đề.

“Cháu nhớ là nhà cháu trai thím có một mảnh đất lớn lắm, ở ngoại ô phải không ạ?”

“Ừ, nhưng nó không làm nông được, nó không có sức, làm được một ngày chắc về nằm liệt ba ngày mới hồi sức mất.”

Tống Thời Hạ đang lo không có người hợp tác đây.

“Chuyện này đơn giản, thím hỏi cháu thím xem có đồng ý trồng dược liệu đông y không?

Cháu học y học cổ truyền mà, công ty cháu lại có hệ thống sản xuất mỹ phẩm chứa dược liệu, nhưng có rất nhiều dược liệu phải nhập từ các nơi khác nhau.

Hiện giờ cháu muốn tổ chức một trang trại tự trồng trọt dược liệu cung cấp cho nhà máy, nếu cháu thím đồng ý chuyển đổi đồng ruộng của anh ấy thành đất trồng dược liệu thì cháu sẽ ưu tiên hợp tác với anh ấy.”

“Nếu mà anh ấy có thể kiếm được mối nhập dược liệu tốt, chúng cháu cũng muốn hợp tác, chỉ cần giá rẻ hơn ở tiệm thuốc thôi.

Nhưng kiến nghị của cháu vẫn là tự anh ấy gieo trồng dược liệu, mảng này cháu có người quen, anh ấy chỉ cần dọn sạch đất trồng chuẩn bị gieo cấy dược liệu thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 694: Chương 694


Trước khi hỏi, Phùng Liên cũng không ôm nhiều hi vọng.

Cháu bà ngày thường có gì ngon hay được thứ gì tốt đều sẽ nhớ đưa tới cho bà một phần.

Cho nên khi thấy cháu trai rơi vào tình trạng mê mang không thấy lối đi sau khi nghỉ việc, bà mới muốn sang hỏi Tiểu Tống xem liệu có chỗ nào thích hợp cho nó không.

Dù mỗi tháng chỉ kiếm được mấy chục đồng thì cũng đã có thể giảm bớt gánh nặng kinh tế cho gia đình, khiến nó đỡ phải suy nghĩ nhiều.

Ai ngờ, Tiểu Tống lại muốn kéo cháu trai bà cùng làm ăn luôn.

Bà vui mừng cười bảo:

“Chắc nó sẽ đồng ý ngay đấy, đợi thím về nói lại với nó, vớ được chuyện tốt thế này là may mắn của nó rồi.”

Tống Thời Hạ khiêm tốn nói:

“Không đến mức ấy ạ, chủ yếu là ngày thường cháu vẫn nghe thím nhắc anh ấy suốt, cảm giác con người anh ấy rất tốt.

Mà cũng đúng lúc bọn cháu đang thiếu nguồn cung ứng, tìm kiếm người để hợp tác lâu dài phải tìm người có nhân phẩm bảo đảm mới được, nếu cháu thím chịu làm thì tốt quá.”

Nhưng Tống Thời Hạ cũng không có ý định giao hết mọi thứ cho một đầu mối, ngoài cháu thím Phùng, cô còn hợp tác với hai thương nhân buôn dược liệu khác.

Đương nhiên, hạt giống và mầm cây dược liệu giao cho cháu thím Phùng được lấy từ không gian của cô, là thứ đã được ngâm trong nước linh tuyền.

Còn dược liệu mua được từ bên cung ứng khác thì khi gia công chế biến sẽ cho thêm nước linh tuyền vào.

Dạo gần đây cô tìm được một công thức chế kem dưỡng nhan của cung đình cổ đại trong cuốn sách cổ kia, cảm thấy nguyên lý chế tác của nó cũng khá giống kem dưỡng da bây giờ, bèn thử chế tạo xem sao.

Tiễn thím Phùng ra về, Tống Thời Hạ bỏ thùng sữa vào bếp, ôn bài nửa tiếng rồi xuống bếp làm cơm trưa cho bọn nhỏ.

Thấy trong bếp không còn nhiều đồ khô, Tống Thời Hạ mới lấy một túi nấm tuyết và túi táo đỏ khô trong không gian ra.

Tới thế giới này đã ba năm, kệ hàng khô của cô đã được giải phóng một góc nhỏ.

Tống Thời Hạ nghĩ, cố gắng thêm mấy năm hẳn là có thể giải quyết được hết.

Từ gác mái đi xuống, cô chạm mặt Quý Duy Thanh cũng vừa lên cầu thang.

Quý Duy Thanh ngạc nhiên hỏi: “Vừa rồi em vẫn ở trong nhà hả?”

Tống Thời Hạ giật mình hoảng sợ, trước kia Quý Duy Thanh không ở nhà, cô thường có thói quen chui vào không gian mà không cần để ý xung quanh.

May mà cô vẫn lên gác giả lấy đồ theo bản năng, không thì lộ mất rồi.

“Em ở trên gác mái mà, vừa rồi chắc là mải chọn dược liệu nên không nghe thấy tiếng anh.”

Quý Duy Thanh không hề nghi ngờ, nhưng Tống Thời Hạ vẫn chột dạ, không dám nhìn thẳng vào anh.

Thực ra cô không cố ý giấu chuyện mình có không gian, đã quyết định bên anh trọn đời, cô biết, ở với nhau lâu thế nào cũng có sơ hở.

Chỉ có điều, không gian riêng này thực sự là một thứ không phù hợp với chủ nghĩa duy vật lắm, nếu cô chủ động nói ra, chỉ sợ anh sẽ cảm thấy cô mắc chứng ảo tưởng.

Cho nên, hay là cứ để thuận theo tự nhiên đi, nếu anh tình cờ phát hiện thì tính sau.

Quyết định như thế, Tống Thời Hạ mới thoải mái đi vào bếp đun sữa.

Mấy hôm trước cô đã tính làm món sữa tươi chiên, nay rốt cuộc có đủ nguyên liệu, làm thử xem sao.

Vớt những thanh sữa tươi chiên vàng rụm hình quả chuối ra khỏi chảo, Tống Thời Hạ bày vào đĩa, trông chúng rất giống những quả chuối chín vàng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 695: Chương 695


Quý Duy Thanh cầm hai quyển sách đi xuống nhà, anh chỉ về qua nhà lấy đồ chứ chưa tan làm.

“Anh lại đi à, có muốn nếm thử món mới không, đây là sữa tươi chiên, có sữa, bột, đường, ăn ngon lắm.”

Trước kia Quý Duy Thanh không thường ăn đồ ngọt lắm, mà giờ đây khẩu vị đã bị cô vợ nhỏ của mình nuôi cho thay đổi, thỉnh thoảng còn chủ động tỏ ý muốn cô đút cho mình.

Ban đầu anh không chú ý, lát sau mới nhận ra, đĩa chuối trên bàn không phải chuối.

“Tạo hình em làm trông độc đáo đấy.”

Tống Thời Hạ khoe khoang: “Tất nhiên rồi, đơn giản thôi, nhưng mà giống thật đúng không, hì hì.”

“Ở nhà chịu khó ôn tập đi, anh nhớ là cuối tuần này em phải thi Toán cao cấp đấy.”

Nụ cười trên môi Tống Thời Hạ héo dần: “Anh đừng có đề cập đến những chuyện mất hứng như thế lúc ăn cơm chứ.”

Quý Duy Thanh kéo ghế ngồi vào, khóe miệng không ngăn được ý cười.

Tống Thời Hạ hậm hực trừng mắt với anh.

DTV

“99 điểm và 100 điểm chỉ kém nhau 1 điểm, trước tiên em cứ lấy 1 điểm đó đã.”

Quý Duy Thanh vừa ăn sữa tươi chiên vừa nói: “Ừm, anh tin vào thực lực của em.”

Đây chính là điểm bất lợi khi trong nhà có một vị giáo sư, chỉ quên viết một chữ đã bị trừ béng một điểm.

Bài thi vốn được 100 điểm của cô đang đẹp như thế mà anh cũng ra tay trừ cho được, hoàn toàn không nể tình người một nhà gì cả.

Ài, tuy đó chỉ là thi thử, nhưng cũng cho thấy vị này nhà cô cứng rắn sắt đá lắm.



Diêu Tuyết tình cờ gặp bảo mẫu đang dắt hai nhóc con Quý Dương và Quý Nguyên về.

Hẳn là hai bé vừa tan học, cô ấy bèn lái xe tới, đưa cho mỗi bé một món quà rồi đánh xe đưa cả ba người về nhà.

“Con robot này gọi là Ultraman, là một nhân vật siêu lợi hại, có thể đánh thắng rất nhiều quái vật.

Mợ còn mang cho bọn cháu cả truyện tranh nữa nè, các cháu đọc là biết Ultraman lợi hại thế nào.”

Mặc dù hai nhóc này không biết ngoại ngữ nhưng xem hình thôi hẳn cũng có thể tưởng tượng ra được rồi.

Trước khi mua, Diêu Tuyết không để ý đây là truyện tranh bằng tiếng nước ngoài, mua về giở xem mới biết, nhưng chồng Tống Thời Hạ biết ngoại ngữ mà, hẳn không sao đâu.

“Tiếc là chỗ chúng ta không có DVD, không thì mợ cũng sẽ mua cho mấy đứa cả đĩa hoạt hình luôn.”

Quý Dương và Quý Nguyên ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn mợ cả ạ.”

Diêu Tuyết cười híp mắt.

“Ừm, hai cháu ngoan quá, lần sau mợ ra nước ngoài sẽ lại mang đồ chơi mới về cho hai đứa nhé.”

Hai nhóc con cầm Ultraman và truyện tranh, chạy thốc vào nhà, Tống Thời Hạ trông thấy mô hình quen thuộc liền bật cười vui vẻ.

“Ai cho các con thế?”

Quý Dương nhanh nhẹn đáp: “Chúng con gặp mợ cả ở ngã tư, mợ cả lái ô tô.”

Quý Nguyên bắt chước tiếng còi ô tô: “Tích tích tích.”

“Ồ, mẹ biết rồi, đi rửa tay ăn cơm đi, hôm nay mẹ làm sữa tươi chiên nha, cái này bọn con chưa ăn bao giờ đâu.”

Vừa nghe nói hôm nay có món mới, hai nhóc lập tức bỏ đồ chơi qua một bên, chạy đi rửa tay.

Diêu Tuyết xách hai hộp quà to đi vào, bảo mẫu đi sau, cũng xách hai hộp lớn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 696: Chương 696


Tống Thời Hạ cho bảo mẫu đi nghỉ trước, còn mình mời chị dâu ngồi vào bàn.

“Qua đây đi, cơn gió nào thổi chị tới đây thế này, đây là món sữa tươi chiên, chị ăn bao giờ chưa?”

Diêu Tuyết tò mò nhìn, vẻ háo hức muốn thử.

“Chưa, xem ra hôm nay chị có lộc ăn rồi, vừa tới chơi liền gặp ngay ngày em trổ tài làm món mới.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười: “Nếu biết chị tới thì em đã bảo bảo mẫu mua thêm ít đồ ăn.”

Diêu Tuyết nhận đội đũa, gắp ăn không hề khách sáo:

“Không vấn đề gì, đến tối anh em sẽ qua đón chị, chiều chúng ta đi mua thức ăn, chị đặt món được không?”

Tống Thời Hạ bảo: “Được, hôm nay chị chính là khách quý nhà em, nhất định sẽ tiếp đãi chu đáo hết mình.”

“Lần này sang bên đó thế nào rồi chị?”

Diêu Tuyết cắm đầu ăn, không buồn ngẩng lên.

“Không nhìn xem ai ra mặt nào, chị đích thân đi, đương nhiên là phải có kết quả tốt rồi.”

Vào học kỳ mới là Tống Thời Hạ đã bị các giáo sư tóm đi làm thực nghiệm ngày cuối tuần, cũng nhờ đó mà cô chế tác ra được một bộ dược mỹ phẩm dạng lỏng.

Nhưng thiết bị kiểm tra chất lượng trong nước còn lạc hậu, không thể kiểm tra những mục theo yêu cầu của cô, nên cô phải gửi mẫu ra nước ngoài để làm kiểm định.

Diêu Tuyết ra nước ngoài không chỉ có một nhiệm vụ này mà còn để mở rộng thị trường kem chống nắng sang bên đó.

“Quả thật, tuy chị không quá hiểu biết cơ cấu kiểm tra chất lượng bên đó nhưng nhìn thôi thì thấy chuyên nghiệp lắm, còn lấy cả kính hiển vi soi tới soi lui, có cả một đống dụng cụ chị cũng chẳng biết là cái gì nữa.

Có kết quả kiểm định, người ta cứ khen suốt thôi, nói là sản phẩm này của chúng ta có chứa các thành phần làm trắng, cấp ẩm gì đó, chị không hiểu, thôi cứ đưa cả cho em xem đi.”

Tống Thời Hạ vui mừng nói:

“Chỉ cần có kết quả kiểm định này là kem dưỡng của chúng ta có thể đưa vào sản xuất được rồi.”

Diêu Tuyết thắc mắc:

“Cho nên nó thực sự có công hiệu hả? Em lợi hại thế, sao không chế ra thứ làm người ta trắng lên luôn?”

Tống Thời Hạ mỉm cười: “Nếu nói đồ trang điểm làm trắng thì chẳng phải đã có phấn bột rồi đó sao.”

“Không, chị không nói cái đó, chị thấy em gái chồng em nghỉ một mùa hè đã trắng hẳn lên, muốn nói sản phẩm làm trắng như thế đó.”

Tống Thời Hạ làm bộ khó xử:

“Sản phẩm loại đó không dễ làm đâu, phí tổn đặc biệt cao, không phải là thứ mà người bình thường hiện nay có thể tiêu thụ được.

Hơn nữa, hiện giờ thị trường chúng ta ưa chuộng vẻ đẹp khỏe khoắn, không như người nước ngoài thích làn da trắng nõn.”

Tống Thời Hạ có thể làm được mỹ phẩm dưỡng trắng, nhưng thứ này không thể bán đại trà, vì phí tổn cực cao.

Trừ khi mở một thẩm mỹ viện, chuyên chăm sóc sắc đẹp cho nữ giới giàu có quyền thế.

Diêu Tuyết đặt đũa xuống.

“Nếu phiền thì thôi, trước mắt chúng ta cứ làm những sản phẩm dưỡng da cơ bản trước đã, để nhãn hiệu của chúng ta chiếm được chỗ trong thị trường rồi ta tính đến các sản phẩm khác.”

Không thể nuốt một lúc mấy miếng bánh được, cần tiêu hóa từ từ, đi từng bước phát triển.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 697: Chương 697


Diêu Tuyết uốn tóc sóng lớn, từng lọn từng lọn vào nếp như vuốt keo, tai đeo hoa tai bản lớn, môi son đỏ chót, váy tà rộng, phong cách cực giống những nữ minh tinh trên các poster.

Tống Thời Hạ đứng bên lại ăn vận giản dị như sinh viên, càng làm nổi bật phong cách thời thượng của Diêu Tuyết.

Cô ấy cũng đã nhận ra cô em chồng nhà mình dường như luôn ăn vận giản dị mộc mạc, bèn thắc mắc:

“Chị gửi về cho em bao nhiêu áo váy đẹp, sao không thấy em mặc?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nhìn cô ấy:

“Em là sinh viên, đi học nào cần ăn diện như thế, em để dành hôm nào tới công ty mới mặc.”

Diêu Tuyết lắc đầu:

“Diện quần áo đẹp chủ yếu là để chính bản thân mình vui vẻ yêu đời, không cần để ý đến cái nhìn của người khác đâu.”

Tống Thu Sinh dẫn em trai tới trường cấp hai đón Nhị Cẩu qua đây ăn cơm.

Tống Thời Hạ mừng rỡ nói: “Hôm nay là ngày gì mà mọi người đều tới hết thế này?”

“Anh đoán hôm nay em sẽ vào bếp làm cơm khao mọi người, tiện đường vòng qua đón Đông Đông với Tống Vượng qua ăn luôn.”

Tống Vượng là tên khai sinh của Nhị Cẩu, cậu bé đã thuyết phục cha mẹ cho lên thủ đô học như Tống Đông Đông, năm nay cậu cũng đã thi đỗ cấp ba, vào học cùng trường với cậu út nhà mình.

Hồi nhỏ, Nhị Cẩu và Tống Đông Đông đều từng theo đuôi Tống Thời Hạ thật lâu, ba người khá thân thiết, cậu cũng đã tới đây mấy lần, khá quen thuộc nơi này rồi.

Tống Đông Đông dẫn Nhị Cẩu ra chơi với mấy đứa cháu, Nhị Cẩu rất mê ô tô đồ chơi của hai em họ, mỗi lần tới đều hì hì xin chơi cùng.

Cậu nhóc đã lớn, chui vào ghế lái ngồi phải co chân.

Mua xong đồ ăn, Tống Thời Hạ giao cho anh mình mang về, còn cô và chị Diêu Tuyết thì vòng sang công ty, nói là hôm nay có hẹn với một nhà cung ứng bàn về chuyện hợp tác.

Tống Thời Hạ lật xem tài liệu của bên cung ứng, nói: “Bên này mình đã có tiếp xúc gì chưa ạ?”

Diêu Tuyết giải thích:

“Đã hỏi thăm kĩ, tổ tiên là gia tộc theo nghề thầy thuốc nhiều đời, trong nhà còn có người từng làm ngự y nữa.

Chỉ tiếc, vì gia tộc có quy định y thuật truyền nam không truyền nữ, về sau con cháu thưa thớt, không có người tài.

Dần dà xuống dốc, y thuật không ai theo được, đành chuyển qua làm buôn bán dược liệu.”



Bạch Thu Thụy cùng cậu mình và chú út bước vào tòa nhà văn phòng của công ty đối tác.

Cậu ta không có thói quen mặt đồ Âu bó sát người nên cứ thấy thật khó chịu, lại còn phải đeo và cạt, thật không hiểu sao người nước ngoài lại thích mặc kiểu này.

Cậu ta ngập ngừng hỏi như không tin lắm:

“Cậu à, lần này thật sự có thể thỏa thuận hợp tác được ạ? Chúng ta không thể ký thác toàn bộ hi vọng vào một công ty được.

Ngu Mỹ Nhân ngày nào cũng phát quảng cáo trên tivi, chắc chắn không thiếu đối tác đâu.”

Năm trước cậu ta đã cam đoan với chú út mình rằng sẽ gây dựng sự nghiệp ra hồn, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đầu cơ trục lợi kiếm được vài đồng lẻ, mộng xây dựng xí nghiệp gia tộc chưa chạm được tới một góc.

Năm nay cậu ruột trở về, nói là muốn kinh doanh dược liệu.

Bạch Thu Thụy sau cú vấp ngã đầu đời đã dần trở nên cẩn thận hơn, không dám ngông cuồng tự đại.


 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 698: Chương 698


Diêu Tuyết nhấp ngụm trà Long Tỉnh, nói: “Sang năm em tốt nghiệp rồi thì đến công ty làm luôn hay là tiếp tục học lên?”

Tống Thời Hạ cầm ly nước, thở dài:

“Em có suất học thông lên nghiên cứu sinh đấy, có lẽ sẽ học tiếp thôi, nhưng bên Trung y cũng hỏi em có muốn học lên nghiên cứu sinh bên đó không.

Đại học học một lúc hai chuyên ngành đã mệt c.h.ế.t rồi, nghiên cứu sinh thì chắc thôi, phải chọn lấy một cái, mà em còn đang do dự quá.”

Diêu Tuyết cười trêu:

“Với người ta, muốn thi đỗ đại học đã là chuyện khó trong đời, em học một lúc hai trường thì lại có mối sầu khác à.”

“Cái này gọi là nỗi phiền não ngọt ngào, về sau em không tính theo nghề Trung y, cho nên chắc là sẽ tiếp tục học chuyên sâu bên Dược học thôi.

Tiện thể cũng có thể giúp công ty ta kiếm nhân tài ngành này về, mấy em khóa dưới của em hẳn cũng nể mặt chị khóa trên như em đôi ba phần nhỉ.”

Trước đó cô đã nói với Diêu Tuyết về đề xuất của Quý Duy Thanh, Diêu Tuyết đồng ý tiến hành thử, kết quả xác thực là tốt hơn so với dự đoán.

Không phải mọi sinh viên tốt nghiệp đều muốn vào biên chế nhà nước, nếu đang có điều kiện kinh tế tốt thì nhiều người đều muốn được làm việc mình thích.

Ban đầu, Tống Thời Hạ và Diêu Tuyết mở công ty này, có thể nói là thiếu đủ thứ, nhưng thứ duy nhất không thiếu chính là tiền.

Tòa nhà trụ sở công ty cũng được xây theo phong cách tòa nhà cao tầng kiểu Thượng Hải, có cần dùng hết hay không chưa tính, nhưng đủ đẹp đẽ trang trọng, tạo ấn tượng xa hoa là điều rất quan trọng.

Huống chi, bên nhận thầu là Tống Thu Sinh, là người nhà mình, nhà xưởng cũng do bên anh ấy nhận thầu sửa chữa, nói chung là, tiền đi một vòng rồi lại về túi người nhà.

Có tiếng gõ cửa, thư kí đưa bên đối tác vào văn phòng.

Bên kia vừa bước vào, trông thấy người ngồi trong văn phòng, lập tức khựng lại, nguyên nhân thật đơn giản, vì người ngồi đằng kia quá trẻ.

Chú út nhà họ Bạch đã mường tượng ra nhiều tình huống, nhưng chưa từng nghĩ tới một trường hợp, rằng người sáng lập ra Ngu Mỹ Nhân lại trẻ như thế.

Ông ta đoán người sáng lập này hẳn chừng 40, là một phụ nữ, nhưng không thể ngờ người nọ chỉ mới ngoài 20, mới chừng ấy tuổi đã tạo dựng một cơ nghiệp thành công hơn cả mình.

Bạch Thu Thụy thì đã c.h.ế.t sững, trái tim đập gấp gáp như thể muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

DTV

Tình nhân trong mộng đã một năm chưa từng gặp, nay lại đột nhiên xuất hiện trước mắt, khiến cậu ta choáng váng mơ hồ, mọi thứ xung quanh như nhòe đi.

Tống Thời Hạ đưa mắt liếc nhìn, ánh mắt không dừng lại lâu, chỉ thoáng lướt qua Bạch Thu Thụy.

Từ sau khi Cát Tình mang thai, Bạch Thu Thụy không quay lại trường học.

Năm trước Cát Tình sử dụng địa vị của cha mình để chiếm một suất du học bằng tiền của nhà nước, bị sinh viên khác tố giác.

Không chỉ Cát Tình bị xóa khỏi danh sách du học mà cả phó hiệu trưởng Cát cũng bị điều tra.

Kết quả, trường phát hiện ra ông ta bán danh ngạch học sinh năng khiếu của trường.

Danh sách học sinh năng khiếu nhập học trường này mấy năm nay đều do phó hiệu trưởng Cát phụ trách, ông ta đã vớt được một khoản không nhỏ suốt nhiều năm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 699: Chương 699


Bạch Thu Thụy chủ động nghỉ học nên không bị liên lụy.

Mấy cô gái nhỏ cùng phòng với Tống Thời Hạ đã bàn tán suốt nhiều ngày về chủ đề liệu Bạch Thu Thụy có đi cửa sau bên phó hiệu trưởng Cát để thành sinh viên trường này hay không.

Tống Thời Hạ và Bạch Thu Thụy từng học cùng cấp ba, cô biết trình độ của cậu ta cỡ nào, không cần nghĩ cũng biết cậu ta trong sạch hay không.

Nhưng người ta đã chủ động nghỉ học, cô cũng không muốn bới chuyện này ra làm gì.

Bạch Thu Thụy lấy lại tinh thần, lòng ngổn ngang trăm mối.

Ai có thể ngờ, cô bạn học sinh chuyển trường thời cấp ba mà cậu ta từng xem thường giờ đây đã hóa thành chủ một công ty, người mà cậu mình và chú út nhà mình đang tìm mọi cách lấy lòng.

“Chào cậu, Tống Thời Hạ.”

“Chào cậu.”

Tống Thời Hạ gật đầu.

Cô tham dự cuộc họp này là để phụ trách mảng chuyên môn của mình, còn bàn việc làm ăn thì chị Diêu Tuyết sẽ chịu trách nhiệm.

Chú út nhà họ Bạch đưa mắt nhìn hai bên, loáng thoáng nhận ra, hình như cháu mình và người bên kia có quen biết.

“Cô Tống đây là bạn học của cháu tôi ạ?”

Bạch Thu Thụy không muốn vấn đề tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng tới cuộc đàm phán này, như thế cậu ta sẽ rất khó xử và mất mặt, bèn vội lướt qua vấn đề này:

“Là bạn học thời cấp ba thôi ạ, bạn Tống là nữ thủ khoa của khóa bọn cháu hồi đó.”

Chú út nhà họ Bạch cũng lờ mờ nhớ ra, nữ thủ khoa năm ấy hình như có liên quan gì đến nhà họ Quý.

Ông ta vốn định bảo Bạch Thu Thụy hẹn cô gái trẻ này ra ngoài ăn bữa cơm, tiện thể kéo gần mối quan hệ, nhưng nếu người này có liên quan tới nhà họ Quý thì không làm như vậy được rồi.

Ông ta cười cười, đi vào chuyện chính:

“Duyên phận thật đúng là điều không thể lường trước được, cái này coi như cũng là một khởi đầu tốt đẹp cho sự hợp tác của hai bên chúng ta nhỉ.”

Diêu Tuyết hơi nhướng mày: “Ồ, ông Bạch đây dám chắc chúng tôi sẽ chọn bên các ông để hợp tác ư?”

Chú út nhà họ Bạch nhanh nhẹn liệt kê ưu thế nhà mình:

“Tôi cho rằng, xí nghiệp gia tộc chúng tôi có ưu thế hơn, mặc dù mới thành lập nhưng tổ tiên chúng tôi có kinh nghiệm phong phú trong gieo trồng dược liệu.

Hơn nữa, gia tộc chúng tôi có nhiều người có hiểu biết về Trung y, tôi tin rằng đây sẽ là hợp tác đôi bên cùng có lợi cho hai chúng ta.”

Diêu Tuyết nghe cũng thấy hợp lý, cô ấy muốn tìm một bên cung ứng có hiểu biết sâu về dược liệu, hơn nữa, còn phải có quy mô khá lớn.

Cô ấy đã từng thấy nhiều trường hợp những bên sản xuất nhỏ lẻ khống chế bên hợp tác, tăng giá tùy ý, làm việc không có kế hoạch, không có tính toán lâu dài.

“Thành thật mà nói thì bên các anh cũng có điều kiện tốt đấy, ít nhất thì những điều anh vừa nói đã khiến tôi có ý định hợp tác.

Nhưng công ty này không phải do một mình tôi làm chủ, chúng tôi cần thảo luận lại với nhau, muộn nhất là cuối tháng sẽ thông báo lại cho bên anh nhé.”

Chú út nhà họ Bạch thoáng kinh ngạc, nhưng lại nghĩ, từ giờ đến cuối tháng cũng chỉ còn một tuần, bèn gật đầu đứng lên.

DTV

“Vậy chúng tôi xin chờ hồi đáp từ phía quý công ty, hi vọng chúng ta có thể hợp tác, giờ cũng đã khá muộn, chúng tôi có thể vinh hạnh mời hai quý cô đây dùng bữa tối không?”

Diêu Tuyết mỉm cười: “Tối nay chúng tôi đã có hẹn, xin lỗi các vị vậy.”
 
Back
Top Bottom