Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 640: Chương 640


Bạch Thu Thụy gần như than thở khóc lóc.

Cậu ta hoàn toàn không hề có bất kỳ tình cảm nào với Cát Tình, bình thường chỉ cần đối xử tốt với cô ta một chút thôi mà trong lòng đã thấy phiền muốn chết, sao có thể chạm vào Cát Tình được.

Nếu không phải vì cậu ta say rượu, nhất định sẽ không để Cát Tình lợi dụng thời cơ làm gì đâu.

Ông Bạch nhìn về phía cha mình, ông hiểu rõ tính thằng con nhà mình, cậu ta nhất định sẽ không lừa người nhà.

“Ba, con cảm thấy đây là do Thu Thụy uống say nên làm chuyện hồ đồ, không thể đổ hết lỗi cho nó được.”

Ông cụ nhà họ Bạch gõ gậy xuống nền đất, ông quắc mắt:

“Đàn ông con trai, nếu đã mắc sai lầm thì phải dũng cảm gánh chịu, chứ không phải trốn tránh, đổ lỗi cho phụ nữ.

Chuyện đó liên quan tới thanh danh của con gái nhà người ta, nếu cháu đã làm người ta có thai thì phải chịu trách nhiệm tới cùng.”

Bạch Thu Thụy mở to mắt không dám tin:

DTV

“Ông nội, cháu không thích cô ta, là mọi người nói chờ cháu tốt nghiệp đại học là có thể chia tay.

Đúng là nhà mình cũng mắc nợ nhà họ Cát, nhưng mọi người cũng hứa là cháu chỉ cần trả giá tự do trong bốn năm đại học để qua lại với Cát Tình, mọi người không thể đẩy cháu vào hố lửa như thế được.”

Ông cụ tức giận gõ gậy thật mạnh xuống đất:

“Cháu là đàn ông con trai, việc lớn nhỏ trong nhà đều do cháu làm chủ, đến lúc đó cháu thích kiểu con gái thế nào thì cứ bao nuôi ở ngoài là được chứ gì?”

Bạch Thu Thụy vô thức muốn phản bác, bây giờ là xã hội mới, pháp luật đề cao chế độ một vợ một chồng, cậu ta không muốn để người con gái mình yêu không có danh phận như thế.

“Ông nội, cháu không muốn cưới Cát Tình, với cái tính của cô ta, vào nhà mình chưa chắc đã là chuyện tốt, nhất định sẽ khiến nhà mình gà bay chó sủa cho mà xem.”

Quả nhiên, ông cụ ghét nhất là kiểu con gái đỏng đảnh.

Nhưng món nợ ân nghĩa bọn họ nợ nhà họ Cát không thể xóa bỏ chỉ vì vài lời nói của cháu nội được.

“Đàn bà cứng đầu cứ đánh vài bữa là ngoan ngoãn nghe lời ngay. Con bé đó vào nhà mình thì sẽ là Bạch Cát thị, lấy chồng theo chồng, không nghe lời thì cháu cứ đánh.”

Bạch Thu Thụy không cách nào trao đổi với ông nội được.

Có lẽ ông nội của cậu ta dẫn quân đánh trận rất tài giỏi, nhưng quan niệm và tư tưởng hoàn toàn dừng lại ở xã hội cũ.

Bà Bạch và mẹ chồng vừa nghe nói nhà họ Cát muốn đưa Cát Tình đến phòng khám phá thai thì đều nhất trí phản đối.

Cháu nội nhà họ Bạch sao có thể đến phòng khám phá như thế được, Thu Thụy cũng đâu phải người không chịu trách nhiệm.

Mẹ và bà nội gia nhập khiến Bạch Thu Thụy cảm thấy đau hết cả đầu.

Nếu như nhà họ Cát phá thai, sau này cậu ta còn có thể mặt dày phủ nhận, nhưng nếu Cát Tình sinh đứa bé ra thì cuộc đời của cậu ta xem như chấm dứt.

“Mẹ à, đâu phải cả đời này con chỉ có một đứa con chứ, cứ để Cát Tình phá thai đi.”

Bà cụ Bạch từ ái nói:

“Lỡ như đứa bé trong bụng Cát Tình là con trai thì sao? Dù là con gái thì mình vẫn dư sức nuôi nổi, thêm một đôi đũa thôi mà.”

Bà Bạch gật đầu phụ họa:

“Con là con trai một của nhà mình, đây là đứa con đầu tiên của con, sao có thể nói bỏ là bỏ được?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 641: Chương 641


Bạch Thu Thụy mệt mỏi ôm trán: “Mẹ à, con không muốn cưới Cát Tình.”

Bà Bạch không quan tâm lắm, chỉ cười nói:

“Con thiệt tình, con không muốn cưới con gái nhà người ta mà còn gạo nấu thành cơm à.

Đàn ông các con toàn như thế, trong bụng thì muốn, ngoài miệng vẫn chối đây đẩy, nói không chừng trong lòng chỉ muốn sớm ngày cưới con gái người ta về nhà thôi.”

Bạch Thu Thụy nói chuyện với gia đình thất bại, chỉ có thể cầu mong nhà họ Cát tranh thủ dẫn Cát Tình đi phá thai mà thôi.

...

Sản phẩm mới đưa ra thị trường được nửa tháng, cuối cùng Tống Thời Hạ cũng rảnh tay để đến công ty nghiên cứu sản phẩm.

Không hề biết rằng mấy cô bạn ở ký túc xá thi xong thì định tới nhà cô để tạm biệt, bọn họ đều nghỉ đông, chuẩn bị về nhà.

Mấy cô bạn cùng phòng ăn tiêu dè sẻn, còn đến căn tin làm thêm, mỗi người đều mang theo quà cáp tới đây.

Hách Quế Hoa nhìn thấy lính gác đứng canh gác thì lập tức sợ hãi.

“Chúng ta bất ngờ tới thăm như thế có phải không được tốt lắm hay không?”

Đinh Giai Giai vỗ n.g.ự.c nói:

“Yên tâm đi, lính gác này trông quen lắm, hình như là cái người lần trước cho bọn mình đi vào ấy.”

Mấy cô gái đi tới gần, quả nhiên lính gác chỉ kêu các cô đăng ký viết tên lại rồi thôi.

Trịnh Linh Linh quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó lập tức nhỏ giọng nói:

“Mọi người có phát hiện không, hình như lính gác có vẻ nghiêm túc hơn thì phải.”

Quách Thiên Lan: “Không có cảm giác gì hết, không phải lúc nào cũng nghiêm mặt như thế à?”

Mấy cô gái trẻ đi cùng nhau, tạo thành một cảnh tượng đẹp đã.

Hàng xóm chỉ nhìn sơ qua đã đoán được hẳn là đi tìm Tống Thời Hạ, cả khu gia quyến này chỉ có Tống Thời Hạ đang học đại học mà thôi.

Quý Duy Thanh ở trong nhà viết tổng kết cuối năm, hai đứa nhỏ được bà nội dắt ra ngoài đi dạo, cửa chính chỉ khép hờ chứ không đóng.

Đinh Giai Giai nhìn qua khe cửa: “Hạ Hạ sơ ý quá đi mất, không thèm khóa cửa luôn.”

Trịnh Linh Linh cũng nhô đầu nhìn vào:

“Bên ngoài có người canh gác, phải là tôi thì tôi cũng không khóa cửa làm gì cho mệt.”

Bọn họ muốn cho Tống Thời Hạ bất ngờ nên rón rén đi vào trong nhà.

Sài Thiện Tĩnh vẫn luôn trầm mặc ít nói đột nhiên lên tiếng:

“Sao tôi cứ có cảm giác Tiểu Hạ không có ở nhà thế nhỉ, trong nhà im ắng quá.”

Trịnh Linh Linh ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa:

“Tôi cũng có cảm giác trong nhà không có ai, nhưng Tiểu Hạ được nghỉ đông có thể đi đâu chứ?”

Đinh Giai Giai hết nhìn đông tới nhìn tây: “Cổng cũng mở toang như thế, chắc là phải có người ở nhà chứ.”

Hách Quế Hoa đi ở cuối cùng, trùng hợp đụng mặt thím Phùng ở bên cạnh: “Chị ơi, xin hỏi chị có biết Tống Thời Hạ có ở nhà không ạ?”

Thím Phùng cười tươi:

“Cổng nhà con bé không khóa tức là có người ở trong nhà đấy, các cô cứ gọi to vào, bình thường con bé toàn ở trên lầu làm việc, gọi nhỏ quá không nghe thấy đâu.”

DTV

Hách Quế Hoa chia sẻ tin tức mình vừa hỏi được cho các cô bạn cùng phòng, mọi người bèn đứng dậy.

Đinh Giai Giai xoa xoa cánh tay:

“Lạnh c.h.ế.t mất, mình mau đưa đồ cho Tiểu Hạ rồi đi về thôi, mắc công Tiểu Hạ lại giữ mình ở lại ăn cơm.”

Trịnh Linh Linh thở dài:

“Học kỳ này Tiểu Hạ đã mời bọn mình ăn cơm không dưới mười lần rồi, còn ở lại ăn cơm nữa thì ngại lắm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 642: Chương 642


Mấy cô gái mang theo quà cáp đã chuẩn bị sẵn, gõ cửa nhà Tống Thời Hạ.

Trong phòng khách không có một bóng người, cửa đóng kín để đề phòng hơi ấm trong nhà bay hết.

Đinh Giai Giai gọi lớn: “Tiểu Hạ? Cô có ở nhà không?”

Trịnh Linh Linh chụm hai tay lên miệng làm loa: “Có ai ở nhà không? Tiểu Hạ có ở nhà không?”

Quý Duy Thanh nghe dưới lầu có tiếng người gọi thì đặt bút xuống, đứng dậy đi xuống lầu.

Mấy cô gái không dám lộn xộn, chỉ đứng ở cửa nhà gọi.

Trong lúc các cô ấy sắp bỏ cuộc, chuẩn bị để đồ lại rồi quay về thì đột nhiên có một bóng người xuất hiện ở góc cầu thang.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, may mà các cô ấy vừa mới đặt đồ xuống đất, nếu không thì mớ quà tết các cô ấy tốn công mua được đã rơi xuống đất mất rồi.

Mấy cô gái ngơ ngác đứng đó, không biết nên làm gì cho phải.

Sao giáo sư Quý lại xuất hiện ở cầu thang nhà Tiểu Hạ thế này?

Giáo sư Quý thoáng nhíu mày, hình như mấy người này là bạn cùng phòng của Hạ Hạ thì phải?

Anh chưa từng đến ký túc xá của họ, nhưng anh từng thấy mấy cô gái này ngồi bên cạnh Hạ Hạ.

Đinh Giai Giai là người đầu tiên kịp phản ứng, vội vàng cúi gập người.

“Chào giáo sư Quý ạ!”

Mấy cô gái còn lại cũng hấp tấp cúi chào theo.

“Đừng căng thẳng như thế, chào các cô, các cô tới tìm Hạ Hạ à?”

Mấy cô gái cũng chẳng hơi đâu mà nghi với hoặc nữa, cảm giác căng thẳng khi đối mặt với giáo sư Quý khiến đầu óc bọn họ hoàn toàn không suy nghĩ được gì nữa.

Hách Quế Hoa lắp bắp giải thích:

“Dạ... dạ đúng ạ, Tiểu Hạ luôn giúp đỡ bọn em, rốt cuộc cũng thi xong rồi, bọn em chuẩn bị về nhà nghỉ đông, trước khi đi định mang ít quà tới cảm ơn Tiểu Hạ ạ.”

“Không cần mang quà cho cô ấy đâu, các cô mang quà về đi.”

Mấy cô gái này thoạt nhìn cũng chẳng dư dả gì cho cam, Hạ Hạ sẽ không chịu nhận quà của họ đâu.

Đây là lần đầu tiên Sài Thiệu Tĩnh tiếp xúc với giáo sư Quý ở khoảng cách gần như thế sau giờ học, cô ấy kích động không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này thế nào luôn.

“Không được ạ, học kỳ này bạn Tiểu Hạ đã mời bọn em ăn cơm không dưới mười lần rồi, còn mời bọn em tới nhà ăn điểm tâm và sủi cảo nữa, phần ăn không hết thì để bọn em mang về ăn dần.

DTV

Bạn Tiểu Hạ thật sự đã giúp đỡ chúng em rất nhiều, đây là đồ hộp bọn em mua bằng tiền đi làm thêm ở căn tin sau giờ học, không phải dùng tiền của gia đình đâu ạ.”

Sài Thiện Tĩnh một hơi nói xong, lần đầu tiên mọi người phát hiện thì ra Sài Thiện Tĩnh cũng có thể nói nhiều như thế.

Giáo sư Quý ôn hòa mỉm cười, khác hẳn với lúc đi dạy:

“Tôi xin thay cô ấy nhận tấm lòng của các cô, về phần quà cáp thì phải xem ý của cô ấy.

Bên cạnh sô pha có điện thoại, các cô có thể gọi điện cho cô ấy, chắc là cô ấy sẽ về nhanh thôi.”

Mấy cô gái dè dặt ngồi trên ghế sô pha, không dám nhúc nhích.

Đinh Giai Giai cầm điện thoại bấm số mà giáo sư Quý nói.

Hàn Dung dẫn theo hai cậu cháu nội đi về nhà, hai anh em mỗi đứa cầm một que kẹo.

Hai đứa nhỏ vui vẻ chào ba: “Thưa ba bọn con mới về!”

Hàn Dung nhìn thấy con trai thì hỏi ngay: “Vợ con đã về chưa?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 643: Chương 643


Quý Duy Thanh ra hiệu cho mẹ nhìn sô pha, Hàn Dung cũng nhìn thấy mấy cô gái có vẻ quen mặt.

Bà nhiệt tình mỉm cười, chào hỏi các cô gái: “Các cháu tới tìm Tiểu Tống chơi à.”

Quý Dương vô thức kéo áo bà nội, lúc này Hàn Dung mới sực nhớ.

“Tiểu Tống đi ra ngoài làm việc rồi, nhưng nếu các cháu gọi điện thoại thì con bé nhất định sẽ quay về ngay đấy.”

Quý Nguyên cảm thấy khó hiểu.

Mẹ nói mấy chị này không biết thân phận của cậu và anh trai, cũng không biết thân phận của ba, nhưng bây giờ lại chạm mặt thế này, cậu bé phải gọi ba là chú ư?

Quý Duy Thanh phát hiện con trai có gì đó sai sai, anh kinh ngạc hỏi thăm mẹ mình: “Có chuyện gì vậy mẹ?”

Mấy cô bạn cùng phòng của Tống Thời Hạ bất giác nuốt nước bọt.

Bọn họ vừa nghe thấy tin động trời gì thế này, tại sao giáo sư Quý lại gọi mẹ chồng của Tống Thời Hạ là mẹ chứ.

Đáp án đã quá rõ ràng, chỉ là đầu óc của các cô gái lúc này đang quay mòng mòng như người say rượu mà thôi.

Biểu hiện của Tiểu Hạ bình thường chẳng hề giống vợ của giáo sư Quý chút nào.

Không phải Tiểu Hạ không xứng với giáo sư Quý, mà là các cô ấy đều cho rằng vợ của giáo sư Quý hẳn là giáo viên nào đó trong trường, tóm lại là kiểu phụ nữ có vẻ cực kỳ chín chắn ấy.

Tiểu Hạ thoạt nhìn còn quá trẻ, đứng bên cạnh giáo sư Quý cứ như hai anh em vậy.

Không phải bọn họ chê giáo sư Quý trâu già gặm cỏ non, tóm lại là không giống vợ chồng gì cả.

Sài Thiện Tĩnh cúi đầu, lắp bắp nói:

“Dì, dì ơi, chúng cháu còn bận việc khác, hay là lần sau chúng cháu lại đến chơi sau nhé?”

“Các cháu cứ ngồi đó đi, dì biết các cháu được nghỉ đông, sắp phải về nhà rồi, đúng lúc hôm nay nhà dì có hấp bánh, để dì gói cho các cháu một ít mang đi ăn trên đường.

Dì nhớ trong số các cháu có một cô bé là người Đông Bắc, ngồi xe lửa mất hai ngày hai đêm mới về đến nhà đúng không.”

Tống Thời Hạ nhận được điện thoại thì không nhịn được mà phá lên cười, cuối cùng cũng phải nói thật rồi.

Lúc trước cô cũng định nói ra, nhưng mấy lần muốn mở miệng lại không biết phải nói như thế nào.

Quý Duy Thanh là thần tượng mà mọi người sùng bái, dù cô đã cố gắng tìm từ rồi, nhưng cứ có cảm giác như mình đang định khoe khoang vậy.

Lần này là chó ngáp phải ruồi rồi, cô đỡ tốn công tìm cớ để nói thật.

Tống Thời Hạ rời khỏi công ty, thùng xe phía sau đặt một thùng trái cây chị Diêu Tuyết nhiệt tình tặng cho cô.

Nói là quà tết bác Diêu chuẩn bị cho gia đình cô, đặc biệt chuyển từ phía Nam tới đây.

Mấy cô gái ngồi im thin thít trên sô pha ở phòng khách, động tác duy nhất họ dám làm chính là cầm ly nước lên nhấp từng ngụm nhỏ.

DTV

Tivi đang chiếu bộ phim được yêu thích nhất mùa này, các cô ngồi đó nhưng cứ thấp thỏm như ngồi trên bàn chông.

Bọn họ không thể nào tập trung xem phim được, lại càng không dám ngó nghiêng xung quanh.

Hai con hổ con bị ba xách lên thư phòng trên lầu để hỏi rõ chân tướng.

Hàn Dung đặc biệt mở tivi lên cho mấy cô gái xem phim để bình tĩnh hơn.

Bà và bảo mẫu xuống bếp rửa cải và hành tây, nhân dịp hôm nay đông người, phải làm một bữa sủi cảo mới được, đúng lúc trong tủ vẫn còn thịt heo tươi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 644: Chương 644


Nghe tiếng xe hơi chạy vào trong sân, Đinh Giai Giai bất giác muốn đứng lên liếc nhìn, Hách Quế Hoa kéo cô ấy một cái.

Hàn Dung nhìn ra cửa sổ, hô to nói với mấy cô gái trong phòng khách: “Tiểu Tống về rồi đấy.”

Mấy cô gái đồng loạt đứng dậy, chạy đi ra sân đón Tống Thời Hạ.

Nhìn thấy Tống Thời Hạ đi xuống từ ghế lái, mấy cô gái đều kinh ngạc há hốc mồm.

Trịnh Linh Linh kinh ngạc bật thốt: “Tiểu... Tiểu Hạ? Cô biết lái xe à?”

Tống Thời Hạ cũng không hề giấu giếm:

“Thi đại học xong là tôi đi thi lấy bằng lái luôn, xe này là phần thưởng anh trai cho tôi lúc thi đậu đại học đấy.”

Mọi người không biết nên cảm khái Tiểu Hạ thi đại học xong lại thi lấy bằng lái, hay là cảm thán vì cô có xe hơi nữa.

Đinh Giai Giai đi tới sờ mui xe: “Xe của cô đẹp thế, xe hơi ở ngoài đường chiếc nào cũng đen thui.”

“Đúng đó, chiếc xe của cô y như xe trong phim nước ngoài ấy.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Chiếc xe này mua ở nước ngoài mà, nói không chừng là cùng mẫu với xe hơi các cô thấy trên phim đấy.”

Mấy cô gái lúc này đã bình tĩnh lại, cũng phát hiện điểm khác nhau giữa họ và Tống Thời Hạ.

DTV

Tuy ngoài mặt Tiểu Hạ cũng là sinh viên giống họ, nhưng hai bên lại là người của hai thế giới khác nhau.

Họ bỗng cảm giác quà mình mang đến có vẻ keo kiệt quá.

Nếu họ đoán không lầm thì Tiểu Hạ chính là vợ của giáo sư Quý, giáo sư Quý từng đi du học ở nước ngoài, Tiểu Hạ nhất định đã được thấy rất nhiều thứ, quà họ mua tới thì chỉ đáng có vài đồng.

Hách Quế Hoa và mấy cô bạn cùng phòng khác liếc mắt nhìn nhau một cái rồi đứng ra:

“Chúng tôi còn bận việc nữa, hôm nay chúng tôi tới để tạm biệt cô về quê thôi, chúng tôi đã mua vé tàu rồi.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ cười khổ, cô biết ngay là một khi phát hiện chênh lệch giữa hai bên, mấy cô gái này nhất định sẽ xa cách cô mà.

“Cơm nước xong rồi hãy đi, mẹ tôi nói hôm nay làm sủi cảo, thuận tiện hấp cả bánh bao.

Tiểu Quách cô về nhà phải ngồi xe một ngày một đêm mới tới đúng không?

Cả Linh Linh với Quế Hoa nữa, quê của hai người cũng đâu có xa, ngồi tàu lửa mười mấy giờ, chẳng lẽ lại ăn màn thầu nguội à?”

Tống Thời Hạ đã quyết tâm muốn kéo mấy cô nàng này vào lại trong nhà để làm giáo dục tư tưởng rồi.

Sài Thiện Tĩnh xấu hổ nói: “Vậy bọn này nên gọi Tiểu Hạ tiếp hay là cô đây?”

Mấy cô gái còn lại đều đang nghĩ như thế.

Nếu như Tiểu Hạ chỉ là con nhà giàu bình thường, bọn họ vẫn có thể tiếp tục chơi với nhau, nhưng bảo bọn họ cười cười nói nói với vợ của giáo sư Quý thì họ thật sự không dám.

Tống Thời Hạ đau đầu, xoa xoa huyệt thái dương.

“Vào nhà rồi hãy nói đi, ở ngoài này gió lạnh thổi một hồi làm tôi đau đầu quá.”

Mấy cô bạn cùng phòng lẽo đẽo đi theo sau lưng Tống Thời Hạ, giống như học trò đang chờ nghe giáo viên phê bình vậy.

Mọi người ngồi xuống sô pha, Tống Thời Hạ nhờ mẹ chồng và bảo mẫu bê thùng trái cây trong cốp xe xuống.

Trong phòng khách chỉ còn mấy cô bạn cùng phòng ngồi với nhau, Tống Thời Hạ chậm rãi lên tiếng.

“Chúng ta vừa là bạn cùng phòng, mà cũng là bạn bè với nhau, đây chính là nguyên nhân tôi giấu các cô.

Tôi sợ các cô biết thân phận của tôi rồi thì sẽ không chơi với tôi nữa, nào ngờ cuối cùng ngày này cũng tới.”

Tống Thời Hạ giả vờ như rất buồn bã:

“Ngoại trừ giấu chuyện tôi là vợ của giáo sư Quý ra, chẳng phải những thứ còn lại mọi người đều biết rõ rồi ư?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 645: Chương 645


Đinh Giai Giai là người đầu tiên mềm lòng:

“Tôi tin cô, nhưng chúng tôi nhất thời khó mà tiếp nhận nổi, hiện tại tôi vẫn còn sốc vì cô là vợ của giáo sư Quý đấy, cảm giác đầu óc cứ ong ong, không chân thật chút nào.”

Sài Thiện Tĩnh nhìn chằm chằm vào Tống Thời Hạ: “Lúc trước tại sao cô lại vờ như không quen giáo sư Quý thế?”

Tống Thời Hạ cười khổ nói:

“Tôi với giáo sư Quý là đi xem mắt rồi mới kết hôn với nhau, tôi chỉ biết anh ấy là giáo sư đại học thôi, những chuyện khác tôi hoàn toàn không biết gì cả.

Nếu không phải vì các cô so sánh anh ấy với danh nhân như Einstein, tôi thật sự cũng không biết đó là chồng mình đâu.”

Trịnh Linh Linh che miệng cười trộm, không thể tin nổi:

“Cô cưới chạy thật đấy à! Lỡ như giáo sư Quý là người xấu thì sao?”

Tống Thời Hạ rất vui vì phản ứng đầu tiên của bạn cùng phòng chính là lo lắng cho cô.

“Lúc đó tôi chưa trải sự đời, cực kỳ sùng bái phần tử trí thức, giáo sư Quý là giáo sư đại học, riêng chuyện đó đã ghê gớm lắm rồi.

Anh ấy còn trẻ như thế, nói không chừng sau này còn có thể làm cả trưởng khoa, hơn nữa anh ấy lại còn đẹp trai nữa chứ.”

Tống Thời Hạ nói xong thì xấu hổ cúi đầu.

Mấy cô gái lập tức hiểu rõ, còn tưởng rằng Tiểu Hạ lấy giáo sư Quý là vì nguyên nhân sâu xa ghê gớm gì, hóa ra là vì bằng cấp cao với đẹp trai.

Đinh Giai Giai lúc này mới chợt nhận ra:

“Lần trước giáo sư Quý phát hiện chúng ta bày trò, nhưng lại không vạch trần mà giữ thể diện cho chúng ta, nên mới bảo Tĩnh Tĩnh trả lời quá trình giải đề à?”

Tống Thời Hạ không hỏi chuyện này, nhưng nếu bạn cùng phòng đã hỏi như thế thì đáp án chắc chắn là khẳng định.

“Đúng vậy, chúng ta ngồi cùng với nhau, anh ấy cũng không thể làm khó làm dễ các cô được.”

Thái độ bán tin bán nghi của Tống Thời Hạ khiến mấy cô gái yên tâm hoàn toàn.

Xem ra lúc đối mặt với giáo sư Quý, Tống Thời Hạ vẫn căng thẳng hệt như bọn họ.

Còn tưởng là vợ của giáo sư Quý thì sẽ chín chắn điềm đạm lắm cơ.

Hách Quế Hoa ngồi phịch xuống sô pha, chẳng giữ chút hình tượng nào.

“Được rồi được rồi, lần này tôi yên tâm rồi, Tiểu Hạ vẫn là Tiểu Hạ, vợ của giáo sư Quý chỉ khiến Tiểu Hạ có thêm một thân phận khác mà thôi.”

Mọi người cũng lũ lượt vỗ ngực, Trịnh Linh Linh uống một hớp nước:

“Tôi thấy hơi đồng tình với Tiểu Hạ đấy nhé, có người chồng nghiêm túc như giáo sư Quý, mỗi ngày đối mặt với giáo sư Quý có phải y như lên lớp không?”

Tống Thời Hạ bật cười:

“Nếu giáo sư Quý biết các cô nghĩ anh ấy hung dữ như thế, khéo sẽ tự hoài nghi bản thân mất.”

Mọi người đều ngồi xổm xuống, Sài Thiện Tĩnh do dự hỏi:

“Bí mật của giáo sư Quý là cái gì thế? Học tiết của thầy ấy áp lực ghê đấy, mỗi lần chuông tan học vang lên tôi mới dám thở phào một hơi.”

Tống Thời Hạ ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:

“Đúng là anh ấy sẽ yêu cầu hơi nghiêm khắc đối với sinh viên, nhưng thật ra anh ấy là một giáo viên bình dị dễ gần.

Các cô đừng để vẻ ngoài lạnh lùng của anh ấy hù dọa, nếu gặp phải đề nào khó thì cứ mạnh dạn đến phòng làm việc tìm anh ấy hỏi, nếu rảnh thì anh ấy nhất định sẽ chỉ dạy tận tình.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 646: Chương 646


Gương mặt Tống Thời Hạ tràn ngập ý cười:

“Tôi không hề nói tốt cho anh ấy đâu, tôi sống chung với anh ấy bao lâu nay nên hiểu rõ lắm.

Tôi cũng không hề lừa các cô, những người từng nói anh ấy khó gần cuối cùng đều phải nhìn anh ấy bằng cặp mắt khác đấy.”

Hoắc Khải lúc trước là một trong những sinh viên do giáo sư Quý dạy. Anh ta gặp được giáo sư Quý ở căn tin, chỉ đánh tiếng chào hỏi một cái.

Giáo sư Quý đã mời anh ta - người đang túng quẫn ăn một bữa cơm, khiến cho Hoắc Khải nhớ mãi phần ân tình này.

Đinh Giai Giai ôm mặt, ngẩng đầu nhìn Tống Thời Hạ:

“Không biết tại sao, tôi cảm thấy nụ cười của cô lúc này cực kỳ xinh đẹp, còn đẹp hơn cả nụ cười chân thật phát ra từ tận đáy lòng kia nữa.”

Trịnh Linh Linh vỗ tay cái bốp:

“Đây chẳng phải chính là hạnh phúc ngập tràn mà người ta hay nói à, thỉnh thoảng ba tôi tan làm về sớm, đi nấu cơm cho mẹ tôi ăn, mẹ tôi cũng cười như thế đấy.”

Hàn Dung và bảo mẫu khiêng hai thùng trái cây thật to xuống khỏi xe, đặt ở cửa nhà phân loại.

Thấy mấy cô gái trong phòng vừa cười vừa nói, bà cũng biết chuyện này xem như đã giải quyết xong rồi.

Hàn Dung cười tươi đi vào nhà: “Con mua trái cây ở đâu thế, có thứ mẹ chưa từng thấy bao giờ luôn.”

“Ba của chị Diêu Tuyết tặng đấy ạ, nói là quà tết của bác ấy biếu sớm, chờ tới tết khéo trái cây sẽ hỏng hết mất nên tặng sớm một chút, mình để vài ngày cho nó chín hẳn là ăn được.”

Hàn Dung bèn nói: “Bởi mẹ mới nói sao trái cây này xanh thế, hóa ra là chưa chín à.”

Bảo mẫu ôm trái cây vào nhà, mấy cô gái đều tò mò không biết là những loại trái cây nào.

Tống Thời Hạ cũng đứng dậy theo: “Đi nhìn thử đi, nếu có cái nào ăn được thì mình nếm thử cho biết vị cũng được.”

Tiếc là trái cây gần như chưa có cái nào chín.

Bác Diêu chuẩn bị rất nhiều loại trái cây, nhưng Tống Thời Hạ chỉ biết có xoài, cam, quýt đường, nhãn, vải và đu đủ.

Đinh Giai Giai hỏi: “Tại sao mấy thứ này toàn màu xanh thế?”

Tống Thời Hạ giải thích:

“Để tiện vận chuyển, từ phía Nam chuyển tới chỗ chúng ta xóc nảy lắm, nếu gửi quả chín, khéo đến nơi là đã dập nát hết rồi.”

Hàn Dung thì nghĩ xa hơn.

Xem ra chuyện tốt của Diêu Tuyết với Tống Thu Sinh đã sắp tới rồi, bằng không sẽ không liên lạc và biếu quà tết mấy năm liên tục thế này.

Mấy cô bạn cùng phòng khó khăn lắm mới thả lỏng được, kết quả đến lúc ăn cơm tối, giáo sư Quý từ trên lầu đi xuống.

Bọn họ lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, hai tay đặt trên bàn, ngồi ngay ngắn y như trong lớp học.

Tống Thời Hạ trừng mắt nhìn Quý Duy Thanh, giáo sư Quý cũng nhẹ nhàng mời chào khách:

“Hôm nay mọi người là bạn của Hạ Hạ, không phải học trò của tôi, đừng gò bó quá.”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cha sinh mẹ đẻ tới giờ, mấy cô gái được ăn một bữa cơm long trọng như thế.

Chuyện họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới lại xảy ra ở hiện thực.

Mặc dù mọi người đều cúi đầu, cắm mặt vào bát lùa cơm, không dám vươn đũa gắp thức ăn nhiều, nhưng sự kích động trong lòng họ lại không cách nào nói rõ được.

DTV

Bàn tay cầm đũa của hai cô nàng chuyên ngành khoa học kỹ thuật Sài Thiện Tĩnh và Quách Thiên Lan cứ run rẩy không ngừng.

Tống Thời Hạ và mẹ chồng đành gắp thức ăn vào đĩa riêng để ở trước mặt của mỗi người.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 647: Chương 647


Tống Thời Hạ giả bộ trêu chọc:

“Giáo sư Quý không ăn thịt người đâu, các cô đừng run nữa, mau ăn cơm đi.”

Quách Thiên Lan tay trái nắm tay phải, rốt cuộc cũng khiến tay mình không run rẩy nữa.

Sài Thiện Tĩnh hỏi xin Tống Thời Hạ lấy một cái thìa, cô ấy căng thẳng tới mức không cầm nổi đũa rồi.

Tống Thời Hạ bị chọc cười:

“Được rồi, cơm nước xong tôi sẽ không giữ các cô lại nữa, xem các cô sợ chưa kìa.”

Mấy cô gái như được gỡ bỏ gánh nặng, may mà không cần phải đối mặt, nói chuyện phiếm giáo sư Quý sau khi cơm nước xong, nếu không sợ là sẽ bị khó tiêu mất.

Tống Thời Hạ tinh mắt phát hiện các cô bạn cùng phòng bắt đầu ăn ngấu ăn nghiến, xem ra ngồi ăn cơm cùng thần tượng mà mình sùng bái nhất thật sự rất áp lực.

Tống Thời Hạ tiễn mấy cô bạn cùng phòng đi ra tới bên ngoài, lính gác chào một tiếng rồi tiếp tục nghiêm túc đứng canh.

Tống Thời Hạ đặt hộp cơm mà mẹ chồng giao cho cô ở trên bàn phòng trực.

“Tiểu Lưu à, đây là bánh bao mà mẹ chồng tôi mới hấp xong đấy, lát nữa đổi ca trực nhớ ăn nhé, lần sau cậu trực thì cứ mang hộp không qua là được.”

Cậu lính gác gật đầu rất khẽ.

“Tôi tiễn các cô tới đây thôi, trên đường về nhà nhớ chú ý an toàn, nhất định phải để ý kỹ đồ đạc của mình đấy.

Tiền lẻ cứ để trên người, buổi tối nếu có ngủ thì nhớ cũng phải cảnh giác.

Tôi nghe nói trên xe lửa có rất nhiều móc túi, có thể thần không biết quỷ không hay trộm mất tiền của người khác đấy.”

Đinh Giai Giai là người địa phương, nhà cô ấy ở bên kia thành phố, ngược hướng với trường học, về nhà cũng phải ngồi xe buýt 2 tiếng rồi đi xe đò thêm một đoạn nữa.

Mấy cô gái còn lại đều phải ngồi tàu lửa, nhưng lại không thể ngồi tàu lửa chạy thẳng một chuyến.

Nhà của Quách Thiên Lan là xa nhất:

“Yên tâm đi, lúc khai giảng ba mẹ tôi đã dạy tôi giấu tiền ở đâu là an toàn nhất rồi, không có vấn đề gì đâu.”

Hách Quế Hoa cũng nói theo: “Tôi cũng vậy, bảo đảm không ai tìm được chỗ giấu tiền đâu.”

Tống Thời Hạ trịnh trọng dặn dò bọn họ:

“Nếu các cô đi vệ sinh thì nhớ nhờ người ngồi cùng toa trông hành lý hộ, tóm lại là phải đề cao cảnh giác, đừng có ăn hay uống đồ do người lạ đưa nhé.”

Mấy cô gái đều nhớ kỹ.

Lúc khai giảng là ba mẹ của họ đưa họ tới, khi về phải ngồi tàu lửa một mình, đây là lần đầu tiên bọn họ rời khỏi trường để về nhà.

Tống Thời Hạ về đến nhà, mẹ chồng đang cầm sầu riêng, nói là mùi quá.

“Có phải quả này bị hỏng rồi không? Sao cứ thấy mùi thum thủm thế nhỉ?”

Khóe môi Tống Thời Hạ khẽ nhếch:

“Mẹ, đây là sầu riêng, là một loại hoa quả nhiệt đói, mùi tuy thối nhưng nó ngon lắm.”

Hàn Dung ngửi ngửi tay mình, “Sao mẹ cứ thấy tay mình ám mình hôi thế, thứ này ngon thật à?”

Tống Thời Hạ không thể nào giải thích được: “Hình như cái này chín rồi thì phải? Hay là mình khui ra xem thử đi?”

Tống Thời Hạ cũng không rành về sầu riêng lắm.

Cô thuộc kiểu không ghét nhưng cũng ít khi ăn, nên không hiểu sầu riêng có để được lâu hay không.

Hàn Dung liếc nhìn dưới bếp: “Vậy để mẹ đi tìm cây búa, coi chừng lấy d.a.o nạy lại hư d.a.o bây giờ.”

Tống Thời Hạ vội kéo mẹ chồng lại: “Không tới mức dùng búa để khui hoa quả đâu ạ, thứ này để ăn mà.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 648: Chương 648


Hai đứa nhỏ ăn cơm xong dây ra đầy người, bị ba xách lên phòng thay đồ, hai đứa mặc quần áo sạch chạy bịch bịch xuống lầu.

Quý Dương và em trai tò mò chạy tới nhìn quả sầu riêng, sau đó lại tỏ vẻ ghét bỏ.

Quý Nguyên bịt mũi lùi lại: “Mẹ ơi, cái này hôi quá.”

Quý Dương cũng chun mũi, kiễng mũi chân lên nhìn quả sầu riêng.

“Con nhím này đã c.h.ế.t rồi ạ?”

Hàn Dung cười lớn:

“Cháu ngoan, cái này là sầu riêng, mẹ các cháu nói đây là trái cây vùng nhiệt đới, con nhím có màu trắng đen mà.”

Quý Dương nhận nhầm nên xấu hổ đỏ mặt ngồi trên sô pha.

Tống Thời Hạ ngoắc hai anh em:

“Đừng có trốn chứ, mau tới đây xem cho biết trái cây nhiệt đới đi, cái này không phải trái cây bình thường đâu.”

Quý Dương thò đầu ra sau lưng tựa sô pha, mặt vẫn còn đỏ bừng.

Giáo sư Quý tay cầm cốc nước rỗng đi xuống cầu thang.

“Tiễn các bạn cùng phòng của em về rồi à?”

Tống Thời Hạ nhỏ giọng phàn nàn:

DTV

“Họ đi rồi, ngày mai họ phải đi tàu về. Bên chỗ các anh sắp xếp không hợp lý gì cả.

Rõ ràng có thể cho nghỉ trước nửa tháng, lại cứ để cách mỗi tuần thi một môn, từ tháng 11 đến tận cuối tháng 12, chỉ được nghỉ đông có một tháng.”

Giáo sư Quý cũng không giận:

“Trưởng khoa sợ thi cuối kỳ phải học nhiều quá nên mới kéo dài ra cho mọi người có thời gian học, các sinh viên cũng đỡ nợ môn.”

Tống Thời Hạ nhún vai:

“Sự thật chứng minh, mấy môn dễ nợ môn dù có cho nhiều thời gian hơn thì cũng thế cả.

Vẫn phải dựa vào giáo viên vạch ra trọng điểm thì hiệu suất mới nhanh hơn được, một quyển sách dày cộp, dù có cho một tuần thì cũng không thể học nổi.”

Quý Duy Thanh lắc đầu bật cười: “Em là sinh viên, anh không cãi với em.”

Nói xong, anh rót một cốc trà rồi lại tiếp tục đi lên lầu viết luận văn.

Tống Thời Hạ dẫn hai đứa bé đi rửa tay, dạy cho bọn trẻ biết xoài, sầu riêng, dứa, long nhãn với cam.

“Cam với quýt giống nhau hở mẹ?”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Không giống nhau, vỏ cam dày hơn, không thể bóc tay được, phải dùng d.a.o cắt ra thành miếng nhỏ. Quýt thì có thể dễ dàng bóc vỏ.”

Quý Dương ngẩng đầu lên: “Mẹ, con có thể ăn một quả cam không ạ?”

Tống Thời Hạ xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé:

“Tạm thời không thể ăn được, cam vẫn chưa chín hẳn, ăn bây giờ nó sẽ chua hơn quýt đấy.”

Quý Dương và em trai liên tưởng tới quả cam chua ê răng thì rùng mình một cái, cậu bé vội bỏ quả cam xuống: “Bọn con không ăn nữa.”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm dặn dò: “Chờ nó thành màu vàng là có thể ăn, sẽ ngọt hơn cả quýt đấy.”

Quý Nguyên nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao quả cam chua lè đổi màu thì mùi vị cũng thay đổi theo.

Cậu bé ngẩng đầu lên: “Mình có thể dùng bút màu để tô màu cho nó không ạ?”

Tống Thời Hạ và mẹ chồng đều bật cười: “Bé ngoan, không được đâu, phải chờ trái cây tự đổi màu mới được nha.”

Nhóc con đáng yêu quá, Hàn Dung cho trái cây vào trong chum gạo: “Con đưa hộp cơm đi chưa?”

Tống Thời Hạ dọn dẹp bàn ăn:

“Hôm nay là Tiểu Lưu canh gác, bên ngoài lạnh như d.a.o cắt vào mặt ấy, các cậu ấy đứng gác thật sự rất vất vả.”

Hàn Dung không khỏi thở dài:

“Tết nhất mấy đứa nhỏ mới được nghỉ vài ngày, haiz, đều là con cưng của cha mẹ ở nhà cả.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 649: Chương 649


Tống Thời Hạ và mẹ chồng chuẩn bị rất nhiều quà tết để mang về quê.

Mẹ chồng còn tích cực hơn cả cô, chỉ thiếu điều mua hết đồ trong hợp tác xã mua bán về mới thôi.

“Mẹ à, thị trấn ở chỗ con cũng có hợp tác xã mua bán, con không cần mua mấy thứ đồ nhu yếu phẩm đâu.”

Năm ngoái Tống Thời Hạ mua áo bông cho ba mẹ mình, năm nay chắc là vẫn còn mới tinh.

Nên năm nay cô lại mua cho ba mẹ mỗi người hai đôi giày vải, một đôi mang làm việc, đôi khác thì mang đi chơi với thăm họ hàng.

“Mẹ con biết làm giày bông vải, giày bà ấy làm cho hai đứa nhỏ nhà mình vừa êm vừa ấm, kiểu vụng về như mẹ không thể may được như thế đâu.”

“Mẹ mà vụng về ấy ạ, tay của mẹ đã cứu mạng biết bao nhiêu người còn gì!”

Tống Thời Hạ nói chuyện điện thoại với anh trai, năm nay anh trai cô vẫn lái xe vận tải nhỏ về nhà, có thể mang quà về giúp.

Tống Thời Hạ và mẹ chồng thương lượng với nhau, sau đó quyết định để người một nhà ngồi tàu lửa về nhà, tới lúc đó lại chuyển qua đi xe buýt.

Tống Thu Sinh đến nhà ga hỏi thăm lịch trình tàu chạy:

“Cuối năm tàu lửa sẽ dừng ở thị trấn của mình chừng hai phút, đến hết rằm tháng giêng mới thôi.”

Mỗi năm đều tới tháng này nhà ga thị trấn mới đông đúc hơn, không biết chị cả buôn bán thế nào rồi.

Trong nhà đóng hết bao lớn tới bao nhỏ, Trần Kiều chạy tới nhà tìm Tống Thời Hạ một chuyến.

Hai người trao đổi trước, chờ quay về thôn hai bên sẽ làm bộ như không quen biết nhau, mắc công cho mẹ của Trần Kiều lại tìm tới làm phiền Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ mỉm cười trêu chọc Trần Kiều:

“Năm nay cô kiếm được không ít tiền mà, sao còn tiết kiệm như thế chứ, uốn tóc rồi hãy về.”

Trần Kiều tức giận nói:

“Họ hàng của mẹ tôi toàn là kiểu khó ưa đấy. Nếu thấy tôi uốn tóc kiểu gì cũng sẽ bám riết lấy tôi cho mà xem.

Tôi thà giả nghèo cho người ta cười nhạo cũng không muốn bị bọn họ bám theo đâu.”

“Cũng phải, chị dâu và anh trai cô cũng không phải thứ tốt lành gì. Anh trai cô ngoài mặt thì nói là nghe lời vợ, nhưng thật ra là kiểu người sĩ diện hảo, để một mình chị dâu cô làm người xấu.”

Trần Kiều đột nhiên hiểu ra.

“Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ, kiếp... trước đây tôi toàn cho là anh tôi khó lấy vợ nên chuyện gì cũng nhường nhịn chị dâu.

Mỗi lần tôi cãi nhau với chị dâu đều nể mặt anh tôi nên mới không dám làm quá mức, kết quả là chị dâu cứ bắt nạt tôi mãi.”

Tống Thời Hạ nhìn cô ta bằng ánh mắt đồng tình:

“Đồng chí Trần Kiều à, có phải cô ngây thơ, dễ lừa quá rồi không? Nếu anh trai cô thiên vị cô thì có thể để chị dâu bắt nạt cô hết lần này tới lần khác như thế sao?”

“Cô nhìn anh trai tôi đi, lúc trước quan hệ giữa hai anh em tôi cũng chẳng tốt lắm.

Nhưng tới khi tôi thật sự lập gia đình, anh tôi lại lập tức chạy tới thành phố thăm tôi, anh của cô có tới thăm cô lần nào không?”

DTV

Trần Kiều cũng cạn lời:

“Quan hệ của cô với anh trai cô không tốt á? Tôi nhớ hồi còn ở dưới quê, nếu ai dám mắng cô thì anh cô sẽ cầm đá đánh họ ngay, lúc đó tôi hâm mộ cô muốn chết.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 650: Chương 650


Tống Thời Hạ hơi xấu hổ:

“Ý tôi là khoảng thời gian trước khi tôi lập gia đình ấy, lúc còn nhỏ có anh em nhà nào không lục đục với nhau.

Lúc đó tôi bướng lắm, không hợp với gia đình, cô hiểu chưa, lúc đó tôi đúng là khiến cả nhà buồn nhiều lắm.”

Trần Kiều rất khó cảm nhận được kiểu tình cảm như thế.

Bởi vì người nhà của cô ấy sẽ không buồn hay thương cô ta, chỉ muốn dùng cô ta đổi lấy tiền cho anh trai xây nhà sắm sửa mà thôi.

“May mà cô đã hiểu ra và thay đổi rồi, bằng không tôi sẽ thay mặt gia đình cô mà đánh cô một trận.

Nếu có được ba mẹ và anh chị em tốt như nhà cô, tôi nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh đấy.”

Tống Thời Hạ vịn bả vai cô ấy:

“Chúng ta không thể thay đổi được xuất an của mình thì phải cố gắng thay đổi số phận chứ.

Bây giờ cô tốt xấu gì cũng xem như có của ăn của để, tôi tính thử rồi, sang năm cô nhất định sẽ phát tài, tuyệt đối có thể hốt bạc cho mà xem.”

Trần Kiều cười nói: “Cảm ơn lời chúc của cô, nếu tôi phát tài thật thì nhất định sẽ tới báo ơn cho cô.”

Tống Thời Hạ nhất thời nghẹn họng, cô đâu có muốn để Trần Kiều báo ơn đâu.

Trong nguyên tác, năm thứ ba sau khi bắt đầu buôn bán, Trần Kiều đã kiếm được một khoản tiền lớn.

Mặc dù sau đó cũng có gập ghềnh chông gai, nhưng đây là số tiền lớn đầu tiên Trần Kiều kiếm được trong đời, là 10 ngàn đồng đầu tiên cô ấy kiếm được.

Tống Thời Hạ dùng một câu nói đùa để xóa bỏ chuyện này.

“Được thôi, tôi chờ làm ân nhân của cô nhé.”

Cứ biến nó thành câu nói đùa bâng quơ, tới lúc đó Trần Kiều cũng sẽ không xem là thật.

Gần tới cuối năm, rốt cuộc giáo sư Quý cũng không còn bận việc ở trường học nữa, cả nhà có thể cùng nhau về nhà ông bà.

Hàn Dung chạy tới chạy lui: “Nhìn kỹ xem có bỏ quên cái gì không, mắc công đi giữa đường mới nhớ ra.”

Tống Thời Hạ vội ngăn cản mẹ chồng lại:

“Mẹ ơi, con mang đủ hết rồi, chỉ cần mấy món lớn lớn không thành vấn đề là được, đồ nhỏ thì chờ sang năm gửi qua cũng được.”

Hàn Dung nhẹ nhàng đẩy con dâu ra:

“Đây là lần đầu mình tới chúc tết nhà con, phải kỹ lưỡng trước sau chứ, con cứ ngồi đó ăn quýt đi.”

Tống Thời Hạ xoay người nhìn Quý Duy Thanh đang ngồi trên ghế sô pha, bốn mắt nhìn nhau, cô bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh anh.

“Mẹ cứ làm quá lên, em còn thấy sốt ruột thay cho mẹ em đây.”

Quý Duy Thanh đưa quả quýt vừa lột vỏ xong cho cô:

“Mẹ muốn mang nhiều quà một chút để chống lưng cho em, để hàng xóm bà con nhìn vào đều phải ngưỡng mộ em mà.”

Tống Thời Hạ tách một múi quýt cho vào miệng.

“Mấy lời này không giống lời mà giáo sư Quý có thể nói ra chút nào hết nhé.”

“Thì mưa dầm thấm lâu chứ sao.”

Hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh ba mẹ, mỗi đứa đều ôm một quyển sách trong tay.

Tống Thời Hạ phát hiện Quý Nguyên đang cầm là một trong tứ đại danh tác.

“Quyển Thủy Hử này ở đâu ra thế?”

“Ông đưa bọn con đấy ạ, anh trai đang xem Tam Quốc diễn kịch.”

Quý Dương đặt sách trên đùi: “Là Tam Quốc diễn nghĩa.”

DTV

Tống Thời Hạ trêu chọc hai đứa: “Các con đọc có hiểu không?”

Quý Nguyên thành thật đáp: “Có nhiều chữ con không biết, ông nội bảo bọn con cầm thêm một quyển từ điển ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 651: Chương 651


Tống Thời Hạ cố ý nói thật khoa trương:

“Hai đứa giỏi thế, hai đứa xem xong thì kể cho mẹ nghe với nhé, mẹ còn chưa được xem.”

Hai anh em đồng loạt gật đầu: “Bọn con sẽ tranh thủ đọc thật nhanh ạ.”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm xoa đầu hai đứa: “Không cần gấp, hai đứa cứ chăm chỉ đọc hết nhé.”

Hai đứa nhỏ rất có hứng thú với việc đọc sách, nên từ nhỏ cả nhà đã bồi dưỡng thói quen đọc sách cho chúng.

Đọc nhiều sách kiểu gì cũng sẽ học được một vài đạo lý ở trong đó.

Hàn Dung bớt chút thời gian đi lên hỏi: “Đọc sách giải trí có khi nào sẽ dạy hư mấy đứa nhỏ không?”

“Mẹ à, đây là tứ đại danh tác mà, nhất định có điểm gì đó đáng để học tập. Hơn nữa hai đứa nhỏ đọc truyện tranh nên học được thói quen đánh răng sáng và tối.

Trước và sau khi ăn cơm phải rửa tay, còn học theo sách khoa học để làm thí nghiệm ngâm ủ đậu nữa.

Trẻ con thích đọc sách, mình phải ủng hộ và cổ vũ chúng mới phải chứ.”

Hàn Dung như có điều suy:

“Chẳng trách thằng ba lúc nhỏ đi đâu cũng vác sách theo, sách gì nó cũng xem, Yên Nhiên lúc nhỏ lười đọc sách lắm.”

Tống Thời Hạ tính thời gian, lúc đó rất nhiều loại sách không thể xem, nhưng Quý Yên Nhiên nhất định đã có một tuổi thơ được vui chơi thoải mái, vô tư vô lo.

“Hứng thú và sở thích thì mỗi người mỗi khác, Yên Nhiên lúc còn bé thích chạy nhảy vận động, nên bây giờ mới cao ráo hơn bạn cùng lứa đấy ạ.”

Nghĩ tới chuyện này, Hàn Dung lại thấy rầu thúi ruột:

“Yên Nhiên cao quá nên cũng khó tìm người yêu, mẹ từng tới trường của con bé xem thử, nhiều cậu nhóc chỉ cao ngang ngửa con bé.

Mẹ chỉ mong Yên Nhiên đừng tìm người lùn hơn con bé là được, đi cạnh nhau nhìn khập khiễng lắm.”

Tống Thời Hạ mím môi cười trộm.

“Mình thích là chính, chiều cao cân nặng chỉ là phụ thôi mẹ à, mình phải tôn trọng lựa chọn của Yên Nhiên chứ.”

“Haiz, nói thì nói vậy, nhưng nữ cao nam thấp thì là lạ thế nào ấy.”

Quý Yên Nhiên làm thư ký ở công ty chị dâu đến cuối năm, dù sao về nhà rồi sẽ không thể thường xuyên đi hẹn hò được.

Tạm biệt bạn trai xong, Quý Yên Nhiên vui vẻ tung tăng đi về nhà.

Lần sau gặp lại thì cô ấy đã nhập học rồi, không biết sau này Chu Việt có thể ở lại thủ đô làm việc hay không.

Nếu như anh ấy bị phái đi nơi khác, cô ấy phải làm sao nói cho cả nhà biết mình đang có người yêu đây?

Mẹ nhất định sẽ không đồng ý để cô ấy đi xa đâu, Quý Yên Nhiên bắt đầu buồn rầu lo nghĩ.

Quan hệ của cô và Chu Việt vừa mới thân thiết hơn.

Vừa rồi lúc xuống xe cô còn tranh thủ hôn anh ấy một cái.

Nhớ tới vẻ mặt ngỡ ngàng ngốc nghếch của Chu Việt, Quý Yên Nhiên lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Trên bàn ăn, Quý Yên Nhiên cắn đũa cười khúc khích, Tống Thời Hạ không nhìn nổi nữa.

“Xem ra điểm thi cuối kỳ của em cao lắm nhỉ.”

Quý Yên Nhiên lúc này mới lấy lại tinh thần: “Hả, điểm gì cơ ạ?”

Tống Thời Hạ đảo mắt nhìn mọi người trên bàn cơm ra hiệu, lúc này Quý Yên Nhiên mới hiểu ra.

Cô ấy nhe răng cười: “Cũng được ạ, em cảm giác sang năm vẫn có thể lấy được học bổng.”

Cô ấy đứng đầu danh sách, trừ khi sang năm thi đặc biệt tệ, hoặc là bỏ thi thì mới không được thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 652: Chương 652


Hàn Dung múc cho con gái một bát canh:

“Bởi mẹ mới nói sao hôm nay con cứ cười khúc khích mãi, mau ăn bát canh giò heo bổ não đi.”

Quý Yên Nhiên may mắn vượt qua ải của ba mẹ, cô biết chắc là mình không thể lừa chị dâu được.

Nhưng chị dâu không hỏi tới, khiến cô bất giác cảm thấy yên tâm hơn hẳn.

Quý Duy Thanh ngồi ở đâu giường, tay cầm một quyển sách vật lý dày cộp: “Em với Yên Nhiên có bí mật gì à?”

Tống Thời Hạ vừa mới đi ra khỏi phòng tắm, đầu trùm một chiếc khăn lông khô, nhân lúc trong nhà có nước nóng, phải tắm rửa sạch sẽ mới được, về quê sẽ không có điều kiện thế này.

“Đâu có đâu, em ở nhà cả ngày thì có bí mật gì được chứ.”

Cô ngồi bên giường, Quý Duy Thanh đặt sách xuống, cầm khăn lau tóc cho cô.

“Ba quan sát đỉnh lắm đấy, phải xem ba có để trong lòng hay không, sớm muộn gì ba cũng sẽ phát hiện cho xem.”

Tống Thời Hạ thành thật khai báo:

“Em chỉ hoài nghi Yên Nhiên đang yêu đương mà thôi, ăn cơm mà con bé cứ cười khúc khích một mình, rõ ràng là có điềm rồi.

Nhưng mình không có chứng cứ thì đừng nhúng tay vào, trông con bé có vẻ vui lắm.”

Vốn dĩ cô còn tưởng anh sẽ tức giận, không ngờ anh chỉ thản nhiên đánh giá: “Yên Nhiên lớn rồi, đúng là cũng đến tuổi yêu đương nhỉ.”

Tống Thời Hạ nghiêng đầu qua nhìn anh: “Anh không giận à?”

“Yên Nhiên nó lớn rồi, dù kết quả thế nào đi nữa thì nó cũng phải học cách chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.

Mình là người thân, chỉ cần bảo vệ và phân tích cho con bé hiểu, không có quyền nhúng tay vào cuộc đời của con bé.”

Tống Thời Hạ cũng phải hâm mộ Quý Yên Nhiên.

Gia đình giàu có nuôi con gái không sợ nó chọn sai, bởi vì người nhà chính là chỗ dựa của con gái.

Cô quay lại, vùi đầu vào lồng n.g.ự.c Quý Duy Thanh, mái tóc ướt sũng dính lên áo ngủ của anh: “Nếu em mà là con gái anh thì tốt quá.”

Quý Duy Thanh dở khóc dở cười, giơ tay không biết nên để ở đâu cho phải.

“Ba mẹ đều yêu thương em, em còn có người nhà và anh trai luôn lo lắng cho em còn gì.”

Tống Thời Hạ níu lấy cúc áo của anh:

DTV

“Em mặc kệ, em chỉ muốn làm con gái anh thôi, anh phải yêu thương chiều chuộng em y như Yên Nhiên ấy.”

Sáng hôm sau, Tống Thu Sinh dẫn theo Tống Đông Đông cùng tới.

Tống Đông Đông luôn ở cùng anh trai, thỉnh thoảng cuối tuần lại tới chỗ chị gái ăn cơm.

Tống Thu Sinh đã mua một căn nhà khá rẻ, lầu một là cửa hàng mặt tiền, mình thì ở lầu hai, đằng sau nhà chính là “xưởng rượu” của Tống Thời Hạ.

Căn nhà này lúc trước anh ấy thuê ở quen rồi, lúc này bèn chi tiền mua luôn.

Mặc dù đã mua tứ hợp viện làm nhà tân hôn rồi, nhưng đó là sính lễ anh ấy dành cho Diêu Tuyết.

Hai người chưa kết hôn, anh ấy không thể tới đó ở được, tất cả bày trí trong tứ hợp viện đều do Diêu Tuyết tỉ mỉ chăm chút, anh ấy thì phụ trách chi tiền.

Cả nhà đang ở bên ngoài khiêng đồ thì thấy xe của Tống Thu Sinh chạy vào.

Tống Đông Đông nhảy xuống trước tiên, chạy tới giúp mọi người khiêng đồ.

Hàn Dung nhìn cậu nhóc trước mắt: “Hình như Đông Đông lại cao hơn thì phải?”

Tống Đông Đông cười toe toét: “Dạ, lúc khai giảng kiểm tra sức khỏe thì cháu 172, bây giờ là 175 rồi ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 653: Chương 653


Lúc trước Tống Thời Hạ ngang ngửa với em trai, bây giờ thì phải ngửa đầu nói chuyện với cậu bé rồi.

“Nhổ giò cao nhanh như thế, có phải nên mua quần áo mới rồi không?”

Tống Đông Đông lại cười tươi hơn:

“Chị dâu Diêu Tuyết có mua cho em mấy bộ đồ mới rồi, chị không cần tiêu pha đâu ạ.”

Chị dâu của cậu không hổ là người thành phố, quần áo chị dâu mua cho toàn là mốt mới nhất, đám bạn học trong lớp đều hâm mộ cậu.

Tống Thời Hạ không thèm nhìn cậu em ngốc của mình nữa.

“Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của em kìa, sao đi học mà còn đen hơn thế.”

“Thì tại em chơi thể thao cho khỏe người mà, giáo viên thể dục ở trường để ý em ghê lắm.

Thầy ấy nói em cố gắng đá bóng mấy năm nữa thì nhất định có thể tham gia đội bóng của tỉnh, nếu may mắn còn được vào đội tuyển quốc gia đấy.

Thầy còn nói nếu em cao thêm mấy phân nữa thì chơi bóng rổ cũng được, tóm lại ý thầy là em rất thích hợp đi theo con đường thể dục thể thao, mỗi lần đến tiết thể dục thầy đều huấn luyện riêng cho em.”

DTV

Tống Thời Hạ cười khẽ, trêu chọc em trai:

“Như thế không tốt à? ước mơ của em là gia nhập đội tuyển bóng đá quốc gia mà.”

Tống Đông Đông đứng thẳng lưng:

“Không ạ, đứng trước việc bảo vệ quốc gia, bóng đá chỉ là sở thích mà thôi, em muốn làm quân nhân.”

Đúng lúc Quý Học Nhai bước ra từ trong nhà, nghe Tống Đông Đông tuyên bố hùng hồn như thế thì vỗ tay khen ngợi chí khí của cậu.

“Cậu nhóc có lý tưởng, có chí ắt làm nên, cháu nhất định có thể trở thành một quân nhân xuất sắc.”

Ông lại hỏi: “Bình thường thành tích của cháu thế nào? Có thể thi vào trường quân đội không?”

Tống Đông Đông gật đầu:

“Giáo viên đều nói chỉ cần cháu giữ được thành tích hiện tại thì không thành vấn đề à.

Từ sau khi các giáo viên biết cháu là em trai của chị thì cực kỳ ưu ái em, sợ em học theo không kịp, tiếc là cháu vẫn khiến chị mất mặt.”

Tống Thời Hạ đi tới vỗ vai em trai, cổ vũ cậu:

“Không sao hết, em có thể thi đậu vào trường quân đội đã là niềm tự hào của nhà chúng ta rồi.”

Quý Nguyên quay đầu lại hỏi anh trai: “Ah ơi, mình có thể thi vào trường quân đội không ạ?”

Quý Dương nghiêm túc nói cho em trai biết: “Anh có thể thi vào trường quân đội, em thì không được.”

Quý Nguyên tủi thân phùng má: “Tại sao chứ, em muốn học chung với anh mà.”

Quý Dương chân thành nói:

“Làm quân nhân rất vất vả, anh làm quân nhân có thể bảo vệ em, em cứ nấp sau lưng anh để làm chuyện em thích là được.”

Quý Nguyên cầm góc áo: “Em không biết mình thích cái gì hết, em không muốn rời xa ba mẹ với anh.”

Quý Dương nói:

“Em thích ăn ngon, em có thể làm đầu bếp, chờ anh làm quân nhân mà mệt mỏi quá thì em làm món ngon cho anh ăn.”

Quý Nguyên muốn phản bác là cậu bé không muốn xa anh trai, cậu bé chỉ muốn cả nhà vui vẻ hạnh phúc ở bên nhau thôi.

Quý Dương nắm tay em trai:

“Mình vẫn còn là con nít, còn lâu lắm mới lớn, nói không chừng sau này em sẽ tìm được chuyện mình thích làm đấy.”

Quý Nguyên lí nhí hỏi: “Anh có thể đừng làm quân nhân không ạ? Em không dám đi học một mình?”

Có anh trai ở bên cạnh, sẽ không có ai dám bắt nạt cậu bé.

Quý Dương trịnh trọng cam đoan với em trai:

“Anh sẽ không để em bị bắt nạt đâu, mẹ nói chúng ta là song sinh, nếu ai bị bắt nạt, chúng ta đều có thể cảm nhận được.”

Quý Nguyên ngốc nghếch tin là thật, nên đến lớn cậu vẫn tin rằng anh em sinh đôi có thể cảm ứng với nhau.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 654: Chương 654


Hai anh em kề tai nói nhỏ cái gì chỉ có chúng biết, Tống Thời Hạ quay lại vươn tay với hai đứa: “Mau tới đây nào, mình phải lên xe, chuẩn bị ra nhà ga ngồi tàu lửa thôi.”

Hai anh em chạy tới trước mặt mẹ, mỗi đứa nắm một tay.

Quý Nguyên dừng lại hô to: “Con muốn nắm tay ba nữa.”

Quý Duy Thanh dừng lại chờ mấy mẹ con, Quý Nguyên được nắm tay cả ba lẫn mẹ như ý muốn.

Tống Thu Sinh và tài xế Tiểu Lý chở mọi người tới nhà ga, anh ấy thì chạy xe tải chở quà tết về quê.

Tống Đông Đông không muốn ngồi tàu lửa nên đi xe cùng anh trai mình.

Năm nay nhiệm vụ chính của hai ông bà nhà họ Tống đều nằm ở trại chăn nuôi, bọn họ không ngờ gà vịt còn có thể bán lấy tiền nên chỉ tập trung chăn nuôi heo.

DTV

Không ngờ gà vịt nuôi hai tháng đã được căn tin tới hỏi mua tấp nập, hai vợ chồng lúc này mới phát hiện tiền để dành của nhà mình càng ngày càng nhiều.

Để tiền nhiều trong nhà thì ngủ không yên, bọn họ lại không dám đến ngân hàng gửi tiền, cuối cùng chỉ có thể để hết ở nhà.

Tết nhất cả nhà họ sui gia sẽ tới ở lại vài ngày, đâu thể để người ta cảm thấy thiếu thốn bất tiện được.

Giờ mình đã có tiền dư rồi thì phải chuẩn bị nhà cửa sao cho tươm tất.

Tuy không được như ở thành phố, nhưng ít nhất cũng phải dễ chịu sạch sẽ, đừng để người ta xem thường chứ.

Lầu hai vẫn chưa mua đủ gia cụ, hai vợ chồng đặc biệt tìm thợ mộc làm tủ với giường mới, tường cũng được sơn trắng tinh.

Chỉ cần không mưa thì họ sẽ mở cửa sổ ra thông khí, còn lắp cả hố xí tự hoại, lầu hai cũng sang trọng hẳn ra.

Lầu một chỉ trát xi măng nên có vẻ bẩn, hai vợ chồng lại cắn răng, thuê người ốp gạch cho đỡ dơ.

Ngoài sân thì dùng gạch đỏ lát thành một con đường, vườn rau hai bên gieo trồng các loại rau củ quả theo mùa.

Tống Thời Hạ dẫn theo cả nhà mẹ chồng đẩy cửa ra cũng phải hết hồn, ngơ ngác đứng im tại chỗ.

Hàn Dung buồn cười: “Sao nào, đến nhà mình con cũng không nhận ra nữa à?”

Tống Thời Hạ mỉm cười giải thích: “Nhà cửa thay đổi nhiều quá, suýt nữa con nhận không ra.”

Ông Tống và vợ đang nghĩ xem nhà mình còn cần quét dọn chỗ nào nữa không thì bất ngờ nghe thấy tiếng mở cửa.

Bà Tống và chồng hai mặt nhìn nhau.

“Không phải là về rồi đấy chứ?”

Hai vợ chồng đã liên hệ trước với con gái, nói là cả nhà ngồi tàu lửa đến nên không cần đi đón, chờ lúc tới thì đến cửa thôn đón là được.

Hai vợ chồng vội vã đi ra, quả nhiên nhìn thấy cả nhà sui gia đang xách bao lớn bao nhỏ đi tới.

Bà Tống vội chạy tới xách phụ: “Anh chị tới là quý hóa rồi, sao còn mang nhiều đồ như thế làm gì!”

Hàn Dung cũng cười đáp:

“Đến thăm nhà mà không mang quà theo, lần sau bọn tôi còn mặt mũi nào mà tới nữa!”

Tống Thời Hạ ở bên cạnh bổ sung: “Mẹ đừng ngạc nhiên thế, trên xe của anh con còn nhiều lắm.”

Bà Tống đưa đồ mình đang cầm cho chồng:

“Thế này thì tốn kém quá, mau vào nhà uống miếng nước ấm đi, mặt của Đại Bảo với Tiểu Bảo đỏ bừng vì lạnh rồi kìa.”

Quý Học Nhai cười nói: “Hai đứa nhỏ không phải lạnh đâu, do đi đường cứ chạy tới chạy lui đấy.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 655: Chương 655


Hàn Dung theo bà sui đi vào phòng.

Nhà sui gia dọn dẹp sạch sẽ quá, trên đất còn lót gạch, có thể thấy họ rất chỉn chu trong vấn đề sinh hoạt hằng ngày.

Hàn Dung ngồi xuống ghế: “Nhà bà sui rộng quá, nhất là ngoài sân, dọn dẹp ngăn nắp thật.”

Ông bà Tống chưa kịp mua sô pha, sô pha phải vào thành phố mới mua được, hơn nữa nhờ người ta chở vào thôn còn phải tốn thêm tiền vận chuyển.

Hai ông bà không tiếc tiền mua sô pha, nhưng lại tiếc tiền vận chuyển, thà chờ con trai về rồi tính tiếp.

Gần thôn có người giỏi đan ghế dựa, ông Tống đã đi đặt mười mấy cái ghế đan mây.

Bà Tống thì cắt chăn mền cũ ra làm thành đệm lót trên đó, ngồi thử thì êm không khác gì sô pha.

Bà Tống nhiệt tình cười nói:

“Dưới quê đất đai rẻ lắm chị ạ, đất xây nhà cũng được chia theo đầu người, một người có thể chia được 30 mét vuông, nhà này không tính sân thì 200 mét vuông.”

Hàn Dung nghe vậy thì cười nói:

“Chà, vậy thì rộng thật đấy, ở dưới quê cũng có cái tốt của dưới quê, nhà cửa đất đai rộng rãi, muốn ăn cái gì thì trồng cái đó.”

Người lớn thì khen nhau, Tống Thời Hạ dẫn theo Quý Yên Nhiên và bọn nhỏ đi ra ngoài dạo một vòng.

Quý Yên Nhiên đi theo sau lưng chị dâu: “Chị dâu, tối nay mình ở đâu ạ?”

“Chắc là ngủ trên lầu, để chị dắt mọi người lên lầu xem thử nhé.”

Ở giữa phòng khách có để lò sưởi, kiểu dáng y hệt như cái Tống Thời Hạ mua ở thủ đô, chắc là ba mẹ cô mua cái y chang cho tiện rồi.

Quý Yên Nhiên kinh ngạc nói: “Wow! Chị dâu, nhà chị cũng có cái này ạ?”

“Loại lò sưởi này tiện lắm, còn có thể ngồi kế bên làm bài tập nữa.”

Tống Thời Hạ để Quý Yên Nhiên ngủ ở phòng của chị cả.

“Đây là phòng của chị gái chị, sau khi chị ấy lấy chồng thì ít khi về đây lắm, ga giường với chăn gối đều giặt sạch rồi mới trải lên đấy, em ngủ một mình có sợ không?”

Quý Yên Nhiên dè dặt hỏi: “Chị ngủ ở đâu ạ?”

“Chị với anh trai em ngủ ở cách vách, căn phòng cũ ở dưới lầu của chị đã để ba mẹ ở, ông bà lớn tuổi rồi, lên xuống cầu thang không tiện.”

Quý Yên Nhiên không khỏi cảm khái: “Nhà rộng nhiều phòng tốt thật đấy, đông người vẫn có chỗ ở.”

Tống Thời Hạ phì cười:

“Em còn định cho bao nhiêu người ở nữa? Chỉ có tết nhất mới đông người thôi, chờ qua tết người thì đi làm, người thì đi học, trong nhà lại lạnh tanh ngay.”

Quý Yên Nhiên ngồi xuống bên cạnh chị dâu, thở dài nói:

“Em ghét phải xa người nhà, cũng không thích câu ‘trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn’ lắm.”

Tống Thời Hạ cũng chào thua: “Chia xa là chuyện bình thường, em phải học cách làm quen và chấp nhận đi.”

Nghĩ đến Chu Việt ở bên kia, Quý Yên Nhiên lại càng não nề.

Tống Thời Hạ thấy cũng không nói ra, nhất định là cô em chồng đã có người thương rồi.

Tống Thu Sinh đến đêm mới về tới nhà.

Lần này không bị người trong thôn nghe thấy, dù có thấy thì cũng không rõ là chở thứ gì.

Tống Thu Sinh đã thay đổi rõ mồn một, quần áo đang mặc toàn là Diêu Tuyết lựa cho anh, người khác nhìn vào nhất định sẽ cho rằng anh là ông chủ lớn.

Thật ra chỉ là khoác thêm cái áo vest trong lớp áo khoác thôi, ở thủ đô anh mặc vest cũng quen rồi, nên về nhà cũng mặc như thế.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 656: Chương 656


Nhị Cẩu ở cách vách nghe thấy giọng Đông Đông thì vội chạy tới tìm cậu, thấy Tống Thu Sinh, cậu ta vô thức lùi ra sau: “Anh Thu Sinh, em tới tìm Đông Đông ạ.”

“Đông Đông vào nhà thay đồ rồi, em vào phòng nó mà tìm, nó có mang đồ chơi về cho em đấy.”

Nhị Cẩu vội vàng chạy đi tìm Tống Đông Đông.

Anh Thu Sinh bây giờ nhìn lạ quá, cậu ta không dám nói chuyện với anh Thu Sinh nữa.

Nhìn nền nhà, Nhị Cẩu do dự đứng trước cửa nhà, gọi với vào trong: “Đông Đông ơi!”

Tống Đông Đông nói vọng ra: “Nhị Cẩu đấy hả, cậu vào đi, tôi đang thay đồ.”

Nhị Cẩu sợ giẫm dơ nhà: “Tôi đứng ở cửa chờ cậu nhé.”

Bà Tống đi ra từ dưới bếp: “Cháu vào nhà đi, đứng ngoài sân lạnh lắm.”

Nhị Cẩu khẽ khàng đi vào phòng của Tống Đông Đông.

Lúc trước cậu ta thường tới ngủ cùng với Tống Đông Đông, thỉnh thoảng chơi mệt rồi, không muốn về nhà thì sẽ đứng trong sân bên này gọi vọng về nhà báo một tiếng, ba mẹ không cần phải để cửa cho cậu ta.

Nhưng từ khi Tống Đông Đông lên thủ đô học, cậu ta xem như mất đi một người bạn thân, bình thường đi học chỉ lủi thủi có một mình.

Khó khăn lắm mới chờ được tới khi nghỉ lễ, nhưng Tống Đông Đông mãi vẫn chưa về nhà.

Ngày nào cậu ta cũng tới hỏi xem lúc nào Tống Đông Đông mới về, dì Tống cũng không biết rõ.

Nhà Tống Đông Đông bây giờ giàu rồi, mẹ cậu ta không cho cậu ta thường xuyên chạy tới đây chơi nữa, dặn dò cậu ta đừng chiếm hời của Tống Đông Đông.

Nhị Cẩu không hiểu, rõ ràng cậu ta và Tống Đông Đông là anh em tốt mà.

Nhị Cẩu phịch m.ô.n.g ngồi dưới đất: “Tống Đông Đông, cậu khác thế!”

Tống Đông Đông đắc ý nói:

“Cậu có phát hiện tôi đã cao hơn cậu một cái đầu chưa? Bây giờ cậu thành quả bí lùn rồi nhé.”

Nhị Cẩu lập tức đứng lên: “Ai nói!”

Chiều cao của cậu ta chỉ tới cằm của Tống Đông Đông, Nhị Cẩu không khỏi chán nản.

“Sao cậu lại cao lên nhanh thế? Có phải cậu lén tôi uống thuốc gì không?”

Tống Đông Đông vịn vai cậu ta:

“Thuốc thì không có, mỗi ngày tôi đều ăn thịt ăn cá, uống thêm cả sữa tươi, cao lên là chuyện thường thôi.”

Nhị Cẩu hâm mộ vô cùng:

“Chị gái cậu tốt với cậu thật đấy, dẫn cậu lên thành phố đi học, còn cho cậu ăn toàn đồ ngon.”

Tống Đông Đông giơ ngón trỏ lên lắc lắc:

“Tôi không có tới làm phiền chị gái tôi, chị gái của tôi cũng kết hon rồi, ai lại mặt dày tới đó được.

Tôi đi học rồi ở lại ký túc xá trường, thứ bảy thì tới cửa hàng của anh trai tôi phụ giúp, anh ấy làm xong sẽ chở tôi tới nhà chị gái ăn cơm.

Chị dâu cũng thường xuyên tặng đồ ăn thức uống cho anh trai, tôi ăn ké của anh ấy.”

Nhị Cẩu ôm mặt, nói với vẻ hâm mộ:

DTV

“Cuộc sống học sinh cấp 3 của cậu có vẻ thú vị ghê, tôi còn tưởng là cậu ở cùng với chị gái chứ.

Người trong thôn mình đều nói cậu có anh rể giỏi giang như thế, học đại một tí thôi cũng có thể đậu đại học.”

Tống Đông Đông lập tức xụ mặt:

“Ai nói thế? Anh rể tôi giỏi thì liên quan gì tới chuyện tôi có thể thi đậu đại học hay không chứ.

Anh ấy cũng đâu phải hiệu trưởng trường đại học, mấy người nói kiểu đó đúng là độc ác mà.”

“Nhiều người nói như vậy lắm, nhất là người nhà của Vương mặt rỗ không ưa bọn mình đấy.

Cậu đừng có so đo với bọn họ làm gì, tôi chỉ nói cho cậu biết thế thôi, cậu nhất định phải đem vinh quang về cho tiểu hổ đội bọn mình nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 657: Chương 657


Tống Đông Đông vỗ vai Nhị Cẩu:

“Tôi sẽ không để cậu phải chịu ấm ức nữa đâu, đám Vương mặt rỗ nhất định sẽ kêu gọi tẩy chay cậu, nếu cậu có thể theo tôi lên thành phố đi học thì tốt biết mấy.”

Tống Đông Đông và Nhị Cẩu chơi với nhau từ nhỏ tới lớn.

Trong thôn có một nhóm nhỏ do Vương mặt rỗ cầm đầu, đám kia thích nhất là bắt nạt trẻ con và trêu chọc con gái.

Tống Đông Đông và Nhị Cẩu không ưa cái kiểu đó.

Lúc trước Tống Đông Đông còn ở đây thì có thể đánh với Vương mặt rỗ một trận.

Giáo viên thể dục khen cậu có tố chất, có khi là nhờ đánh nhau với Vương mặt rỗ lâu ngày mà luyện ra được.

Hiện tại chỉ còn lại một mình Nhị Cẩu, không cần nghĩ cũng biết hoàn cảnh của cậu ta sẽ vất vả thế nào.

“Mẹ tôi nhất định sẽ không đồng ý đâu, mẹ tôi nói hiện năm nay tôi không thi đậu cấp 3 thì sẽ để tôi đi theo anh trai cậu học buôn bán, ba tôi đã làm đất hết rồi, chỉ chờ tới lúc trồng cây ăn quả thôi.”

“Cậu nói với mẹ của cậu đi, lỡ như mẹ cậu đồng ý thì sao. Trường cấp 3 trong thành phố học khó hơn bọn mình nhiều, đến đứa ‘thiên tài’ duy nhất thi đậu cấp 3 như tôi mà lên đó chỉ có thể đội sổ thôi.

Tôi nhớ tới câu ếch ngồi đáy giếng trong sách có dạy, không nhìn thế giới bên ngoài thì mãi mãi không biết tầm quan trọng của việc học hành đâu.”

Nhị Cẩu nghe vậy thì d.a.o động, đi học là phụ, chủ yếu nhất là muốn đi theo thằng bạn nối khố của mình.

“Để tôi thử xem, tôi đoán mẹ tôi nhất định sẽ không đồng ý đâu, mẹ tôi nói cho tôi đi học chỉ tốn tiền mà thôi.”

“Thì cậu cứ nói cụ thể cho mẹ cậu hiểu, chờ lát nữa tôi kể cho cậu nghe mấy người học sinh trong thành phố giỏi cỡ nào.

Lớp tôi có hai người bạn, người nhà sắp xuất ngoại rồi, số bạn cấp 2 của chúng ta thi đậu cấp 3 chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.”

Xuất ngoại giống như mò trăng dưới nước, Tống Đông Đông nghe đến xuất ngoại thì cảm giác như mình đang ở trong mơ, có cảm giác không chân thực.

Cậu khó mà diễn tả được, chỉ cảm thấy mình nên cố gắng hơn nữa.

Trại chăn nuôi ở nhà đã đổi sang nuôi hai con ch.ó săn lớn hung dữ, chúng nó vẫy đuôi mừng chủ, nhưng nhìn thấy người lạ thì sẽ lập tức sủa vang.

Quý Dương và Quý Nguyên muốn đi vào xem bé heo con, nhưng lại bị hai chú chó lớn cản đường.

Quý Dương kéo tay em trai: “Hình như bạn chó lớn sẽ cắn đó, mình về đi.”

Quý Nguyên dè dặt: “Nhưng chúng mình còn chưa thấy gà con với vịt con mà.”

DTV

Quý Dương nghiêm túc dặn dò em trai:

“Chó lớn hung dữ lắm, mình không thể đi qua đó được, phải nhờ ông bà ngoại xích chó lại.

Lỡ như bị chó cắn thì sẽ mắc bệnh đó, nói không chừng còn bị cắn mất một miếng thịt nữa.”

Quý Nguyên sợ run: “Anh ơi, em không xem nữa, mình về ăn quả thúi thúi đi.”

Tống Thời Hạ nghe nói hai anh em chạy tới trại chăn nuôi thì cũng hoảng sợ, may mà Quý Dương ngoan ngoãn.

“Dương Dương làm rất đúng, dù là chó nhà bà ngoại nuôi đi nữa, chưa chắc đã quen với chúng ta, nên nhất định không thể tới gần chúng được, đã hiểu chưa?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 658: Chương 658


“Dạ! Con biết rồi, nên con không để cho em trai tới gần, em trai sợ đau, nếu bị chó cắn thì nhất định sẽ khóc rất lâu.”

Quý Nguyên cúi đầu nghịch ngón tay: “Con ngoan lắm, anh trai không cho đi nên con không có đi.”

Tống Thời Hạ khen ngợi cả hai:

“Chờ mình ăn cơm xong thì mẹ nhờ ông ngoại mang một bạn heo con và một bạn vịt con tới cho hai đứa chơi được không?”

Quý Nguyên vui vẻ reo lên: “Được ạ!”

Tống Đông Đông thay đồ xong, dẫn theo Nhị Cẩu đi ngang qua phòng khách thì ngửi thấy mùi hôi.

Cậu dừng bước: “Cái gì bị hư à?”

Tống Thời Hạ mỗi tay dắt một đứa bé: “Là sầu riêng đấy, ăn ngon lắm, Nhị Cẩu cũng ăn thử xem sao nhé.”

DTV

Trong nhà chính đặt hai đĩa sầu riêng đã bóc sẵn, cả phòng đều ngợp trong mùi lạ.

Tống Đông Đông bịt mũi: “Chị có chắc là không phải hố phân nhà mình sụp chứ ạ?”

Nhị Cẩu bịt mũi liếc mắt nhìn, đang nghĩ xem viện cớ gì để tranh thủ chạy về nhà.

Tống Thời Hạ liếc một cái: “Chị đảm bảo em ăn xong sẽ thích cho mà xem.”

Tống Đông Đông bán tín bán nghi tới gần bàn, cậu thật sự không thể tin nổi thứ vàng vàng này lại có thể tỏa ra mùi hôi y như phân.

Cậu ta vươn tay ra ấn thử một cái, sau đó ngửi ngửi ngón tay mình: “Hôi quá, em không dám ăn.”

Tống Thời Hạ đưa cho hai đứa nhỏ nhà mình mỗi đứa một múi sầu riêng.

“Nhìn cháu em ăn kìa.”

Hai đứa nhỏ không nhạy với mùi hôi lắm, hai đứa cầm sầu riêng cắn lia lịa, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Tống Đông Đông trợn mắt há mồm: “Sao mà ăn nổi hay thế?”

Tống Thời Hạ cạn lời, trừng mắt nhìn cậu: “Không ăn thì thôi, đừng có ở đó chê ỏng chê eo.”

Cháu nhỏ cũng ăn rồi, Tống Đông Đông có gì mà không dám ăn thử chứ?

Cậu cầm một múi sầu riêng lên, nhân lúc Nhị Cẩu không đề phòng mà nhét vào miệng cậu ta.

“Bạn hiền à, cậu ăn thử giúp tôi đi.”

Nhị Cẩu vô thức muốn phun ra, nhưng trong miệng lại ngọt lịm, mềm tan, cậu ta nhịn không được mà nhai nuốt, còn gật đầu với Tống Đông Đông.

“Ngon lắm luôn.”

Tống Thời Hạ ôm cánh tay nhìn em trai:

“Em trai à, nếu em không muốn ăn thì đi ra ngoài đi, đừng có ảnh hưởng tới mấy người thích ăn.”

Tống Đông Đông cầm một múi sầu riêng lên, hùng dũng nhét vào trong miệng.

Hình như đúng là không khó ăn.

Cậu vẫn không thể hiểu: “Tại sao thứ này lại mùi như thế chứ?”

Rõ ràng ngon như thế, sao lại nặng mùi như vậy đây.

Tống Thời Hạ nhún vai: “Ai mà biết chứ? Chắc là sợ bị con người ăn nên mới cố ý phát ra mùi hôi đấy.”

Tống Đông Đông cạn lời: “Em tò mò không biết người đầu tiên ăn sầu riêng nghĩ gì nữa.”

Tống Thời Hạ trợn mắt: “Tống Đông Đông! Nếu em không ăn thì đi ra ngoài chơi, đừng có ảnh hưởng tới người khác!”

Tống Đông Đông ăn lấy ăn để.

“Ngon quá đi, sao không thấy ba mẹ đâu hết vậy ạ? Mọi người đi ra ngoài dạo hết rồi hả chị?”

Tống Thời Hạ nhớ tới lại thấy buồn cười.

Vừa rồi cô tận mắt nhìn thấy ba mẹ mình, ba mẹ chồng, Quý Duy Thanh và cả Quý Yên Nhiên hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, chắc là sợ chạy vì mùi sầu riêng rồi.

“Thích thì ăn nhiều vào, chờ các em giải quyết xong đĩa này thì ba mẹ sẽ về thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 659: Chương 659


Nhị Cẩu nấc một cái:

“Đông Đông cậu ngửi xem người tôi có ám mùi không? Tôi sợ mẹ tôi nghĩ tôi ăn bậy bạ.”

Tống Đông Đông ngửi thử: “Cậu tiêu rồi, tạm thời đừng về nhà, mắc công mẹ cậu đánh cậu.”

Hai đứa nhỏ ăn sầu riêng, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa cậu út và anh xấu xa, tại sao hai người đó lại ngửi tới ngửi lui chứ?

Tống Thời Hạ chờ em trai ăn sầu riêng xong mới dọn hết chỗ còn thừa lại để ngoài sân.

Cô đứng trong sân: “Chờ trong nhà hết ám mùi chắc mọi người sẽ trở lại thôi.”

Nhà chính bị ám mùi sầu riêng, Tống Thời Hạ đi ra cửa ngồi, cô thầm nghĩ lần sau nhất định sẽ không mang sầu riêng về nhà nữa.

Hai đứa nhỏ ăn xong, nấc một cái cũng toàn mùi sầu riêng, hổ con đáng yêu như thế sao lại mê sầu riêng chứ?

Tống Thời Hạ ngồi ở bậc cửa lầm bầm:

“Chỗ sầu riêng còn thừa làm bánh sầu riêng ngàn lớp đi vậy, mình không thể ăn hết một mình được.”

Cả nhà đều không ngờ sầu riêng nặng mùi như thế mà cho vào bánh kem lại ngon đến lạ.

Bà Tống vẫn còn kinh sợ chưa tan:

“Thứ này thôi đừng ăn quá nhiều, ngửi thối hoắc à, mẹ không tài nào cắn nổi một miếng.”

Quý Duy Thanh cũng không chịu nổi mùi sầu riêng, cả bánh sầu riêng ngàn tầng cũng không ăn được.

Đây là lần đầu anh tỏ thái độ ghét bỏ hết sức đối với đồ ăn.

Quý Duy Thanh không ăn gừng tỏi nhưng những món có tỏi nhuyễn nhà làm thì anh vẫn sẽ lịch sự gắp một vài đũa, chỉ có sầu riêng là anh thật sự không muốn nếm thử.

Tống Thời Hạ không làm khó anh, may thay, trong nhà vẫn còn cốt bánh kem chưa dùng hết.

“Không thích ăn thì ăn cái này đi, cái này không có sầu riêng, chỉ là cốt bánh thôi.”

Hàn Dung ăn sầu riêng lại cứ khen không dứt miệng.

“Hương vị độc đáo, ngọt mịn, vừa cho vào miệng đã thấy mềm mại nhẹ nhàng, rất khó hình dung ra, mẹ rất thích ăn, chỉ có điều mùi hơi khó chịu.”

Quý Học Nhai bưng bình nước tu ừng ực.

Ông vẫn không thể nào chịu nổi cái hương vị quái quái này, ăn vào cũng thấy không bài xích mà cũng chẳng thích.

Cả nhà chỉ có đám nhỏ và Hàn Dung, ông Tống, Tống Thu Sinh và Tống Đông Đông ăn được sầu riêng.

Tống Thời Hạ mở hành lý lấy quà tết đã chuẩn bị sẵn cho từng người.

Bà Tống năm nay đã làm lạp xưởng hong gió từ hồi tháng 10, khi nhà mổ một con heo, lúc này đang lấy lạp xưởng hong trên ban công xuống.

“Cái này con đóng gói cẩn thận, mang ra bưu cục gửi cho ba Diêu Tuyết nhé.”

Tống Thu Sinh ngạc nhiên: “Lần trước nhà mình mổ heo đã gửi cho chúng con rồi mà?”

“Đấy là cho hai đứa ăn, còn đến tết ba mẹ cũng phải gửi lễ mừng năm mới cho người ta chứ.

DTV

Diêu Tuyết nói ba con bé thích ăn thịt heo nhà ta nuôi, mẹ đã học làm thịt xông khói từ em con để làm cái này đấy.”

Đối với thông gia, thái độ của bà Tống luôn hết sức thận trọng.

Bà không thích chiếm lợi của bất cứ ai, cho nên tặng nhà họ Quý một con heo làm quà đáp lễ, cũng tặng cho nhà họ Diêu một đống hàng khô và thịt xông khói nhà làm.
 
Back
Top Bottom