Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 480: Chương 480


Vẻ mặt của bà Tống dịu xuống:

“Rốt cuộc anh trai con cũng giúp đỡ được việc nhà, hai cái tủ sắt này đỉnh tới vậy à?”

“Đây là hàng nước ngoài, là bạn học ở nước ngoài của chồng con gửi về.”

Bà Tống hỏi nhỏ: “Chẳng lẽ ở nhà con rể cũng nấu cơm à?”

“Những lúc con bận thì anh ấy sẽ nấu, hai thứ này chủ yếu là thuận tiện, vài phút là có thể hâm nóng cơm để ăn rồi.”

Bà Tống nhận xét: “Chẳng trách lại thuận tiện như thế, chắc cũng đắt lắm đúng không.”

Tống Thời Hạ cười khẽ:

“Tủ lạnh, máy giặt thì con không cần giới thiệu nữa nhé, nhà mình cũng có mà.

Trong nhà kho có một chiếc bếp sưởi con mới mua năm ngoái, để con dẫn mẹ đến phòng.”

Lầu hai có ba căn phòng ngủ, Yên Nhiên chỉ có thể ngủ chung với hai đứa nhỏ.

Quý Yên Nhiên cũng không để bụng, Tống Thời Hạ sợ hai đứa nhỏ ồn ào làm Quý Yên Nhiên mất ngủ mà thôi.

“Mẹ à, ba mẹ ở phòng này nhé, để con quét dọn gác xép sơ đã.”

Gác xép khá lớn, lúc Tống Thời Hạ vừa tới đã muốn chuyển nó thành kho riêng, sau này để chứa dược liệu.

Cô đi tìm Quý Duy Thanh:

“Gác xép dọn lại cho Yên Nhiên ở nhé, trên đó vừa yên tĩnh lại rộng rãi, còn có cả cửa sổ nữa.”

Quý Duy Thanh không có ý kiến gì.

Hai vợ chồng chung tay dọn dẹp gác xếp, khiêng một cái giường đơn và bàn học lên, từ gác xép đi xuống một cái là đụng cửa nhà vệ sinh ngay.

Tống Thời Hạ lau mồ hôi, hai tay chống nạnh,

“Chờ Yên Nhiên về nhà, em sẽ biến nơi này thành phòng nghỉ trưa, ánh nắng chiếu vào cứ khiến người ta cảm thấy buồn ngủ, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.”

Quý Duy Thanh mỉm cười nhìn cô.

Tống Thời Hạ về đến nhà xong thì không ngơi tay lúc nào.

Quý Duy Thanh và ba mẹ cũng giúp cô dọn dẹp nhà cửa, mấy chỗ khuất khuất trong nhà toàn là bụi bặm.

Cô chống cây lau nhà:

“May mà hai đứa nhỏ không về cùng mình, bằng không chẳng có chỗ cho hai đứa nhỏ ngồi rồi.”

Bà Tống cũng cười nói: “Hai đứa nhỏ có thể lái ô tô nhỏ của mình chạy đi chơi mà.”

Vừa nói xong đã nghe thấy giọng của hai đứa vang lên ở cửa.

“Mẹ ơi, bọn con về rồi đây!”

Quý Nguyên chạy vèo tới, Quý Dương thì có vẻ chờ mong, nhưng chú tài xế đang bê xe ô tô giúp cậu bé.

Chờ hai chiếc xe ô tô nhỏ được đặt xuống đất hết rồi, cậu bé mới ngoan ngoãn cảm ơn: “Cảm ơn chú ạ!”

Tống Thời Hạ kinh ngạc: “Sao hai đứa lại về rồi?”

Quý Nguyên chạy tới ôm chân cô, “Con nhớ mẹ, không muốn xa mẹ ạ.”

Tống Thời Hạ nhói hết cả lòng, ngồi xổm xuống ôm cậu bé:

“Mẹ cũng nhớ các con lắm, sao lại bám mẹ như thế chứ, cục keo nhỏ này.”

Quý Nguyên ôm chặt cổ cô, “Con muốn bám dính lấy mẹ luôn.”

Quý Dương thở hồng hộc chạy tới, bình tĩnh đi tới trước mặt cô.

Tống Thời Hạ cười với cậu bé: “Dương Dương cũng tới cho mẹ ôm một cái nào.”

Quý Dương cười tươi chạy tới, nhưng vẫn nhào vào lòng mẹ hết sức nhẹ nhàng, không làm cô chới với ngã ngửa ra sau.

DTV

Bà Tống thấy cảnh này thì mắt cay xè, Đại Bảo với Tiểu Bảo đúng là đáng yêu mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 481: Chương 481


Quý Duy Thanh bưng thau đi xuống lầu, nhìn thấy hai đứa nhỏ ngồi trên sô pha thì nhíu mày.

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn chào hỏi: “Con chào ba ạ.”

Quý Duy Thanh dặn dò hai đứa: “Đừng có nghịch nhé, ba mẹ đang dọn dẹp nhà cửa.”

Quý Dương dè dặt hỏi: “Bọn con có thể đi ra ngoài lái xe ô tô không ạ?”

“Hai đứa đi đi, chạy ở trong sân với ngay cửa thôi nhé, đừng có ra khỏi chốt bảo vệ.”

Thím Phùng hớn hở ôm một rổ đồ đen thui tới.

“Nghe bên này có người về, thím đoán ra ngay là nhà cháu đã về rồi.”

Người đi ra đầu tiên là bà Tống, hai người đối mặt nhìn nhau.

Tống Thời Hạ thò đầu ra từ chỗ cửa sổ:

“Ba mẹ cháu tới thăm cháu nên cháu đưa ba mẹ về ở vài ngày, giáo sư Quý nhà cháu cũng về rồi đây.”

Thím Phùng lại cười nói: “Chào thím ạ, cháu tên Phùng Liên, nhà ở ngay bên cạnh.”

Bà Tống thầm nghĩ đây chắc là vợ của giáo sư dạy văn kia rồi, trông còn trẻ quá.

Bà nhiệt tình mời chào, “Mau vào nhà ngồi chơi.”

“Không được đâu ạ, cháu còn chưa nấu cơm nữa, cháu trai của cháu lên núi hái được nhiều dâu tằm dại quá, cháu ăn mấy quả, thấy chua ê răng luôn, nên mang qua cho Tiểu Tống ngâm rượu.”

Tống Thời Hạ đi từ trong nhà ra:

“Tốt quá, chờ ngâm xong cháu sẽ tặng thím một chai uống thử. Nhà cháu đang dọn vệ sinh, không thể giữ thím lại ngồi chơi được.”

“Có cần thím giúp cái gì không? Nấu cơm thì nhanh thôi, cháu đi bao nhiêu ngày rồi, không khéo bụi đã bám dày ba thước rồi ấy chứ.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười, “Ba thước thì cả mét luôn rồi còn gì.”

Thím Phùng lúng túng đỏ mặt, “Nhìn đầu óc của thím này, lại nhớ nhầm rồi.”

Chờ thím Phùng đi rồi, bà Tống mới quay sang nói với con gái: “Hàng xóm của con thú vị thế.”

“Thím ấy là người rất nhiệt tình, lúc con vừa dọn tới, may nhờ có thím ấy dắt con tới căn tin mua thức ăn.

Thím ấy làm ở bộ hậu cần trong căn tin, phần lớn hạt giống trồng rau ngoài vườn đều là thím ấy cho con đấy.”

“Bà con xa không bằng láng giềng gần, nếu người ta đã xem con là bạn bè thì con phải xởi lởi hào phóng vào, đừng vì mấy chuyện vụn vặt mà mích lòng nhau.”

“Con biết mà, mỗi lần nhà bọn con nấu món gì ngon cũng tặng một bát cho đối phương hết.”

Lúc này bà Tống mới yên tâm.

Bà đến thành phố cũng là muốn xem hoàn cảnh sống của con gái thế nào, kết quả hoàn toàn không cần bà lo lắng.

Dù là gia đình hay quan hệ xã giao con gái đều xử lý đâu ra đó, người làm mẹ ruột như bà cũng không thể giúp được gì.

Tống Thời Hạ rửa dâu tằm xong thì vô thức ném một quả vào miệng, sau đó lập tức nhăn nhúm mặt.

“A, chua quá.” Dâu tằm này màu đen bóng, quả căng mẩy, thế mà lại chua như thế.

Cô lập tức nảy ra ý xấu.

Quý Duy Thanh đang lau cửa sổ phòng ngủ, Tống Thời Hạ đánh lén từ sau lưng, ôm cổ của anh nhét một quả dâu tằm vào miệng anh.

Quý Duy Thanh không hề đề phòng, nước dâu tằm chua lè lan ra khắp khoang miệng, khiến anh đơ ra một hồi.

Tống Thời Hạ đứng ở phía sau lưng nên không thấy được phản ứng của anh, tò mò nhoài người lên xem thử.

Một giây sau đã bị anh kéo vào lòng, lại bị ép nếm thử vị dâu tằm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 482: Chương 482


Tống Thời Hạ nhe răng nhếch miệng đẩy anh ra, “Anh thù dai thế.”

Quý Duy Thanh cười khẽ:

“Em hiểu lầm rồi, anh đoán là em muốn để anh chia ngọt xẻ bùi với em mà.”

Cô cũng không thể thừa nhận là mình cố ý được, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Cô chớp chớp mắt, mắt lóe lên ý xấu: “Anh muốn ăn thêm nữa không?”

Quý Duy Thanh mỉm cười từ chối: “Anh không có phúc hưởng rồi, mời vợ yêu tự ăn đi ha.”

Dâu chua như thế mà mang đi ngâm rượu, Tống Thời Hạ hoài nghi không biết có bị hư hay không nữa.

Cô đã nghĩ ra cách khác rồi, chi bằng lấy mớ dâu tằm này đi làm bánh quy dâu vậy, rượu dâu tằm cứ lấy dâu trong không gian thì hơn.

Cả nhà đều đang tổng vệ sinh, Tống Thời Hạ lại đi vào bếp lấy bột mì ra nhào.

Bà Tống đứng ở cửa phòng bếp hỏi: “Mới giờ này con đã nấu cơm rồi à? Vừa mới ăn cơm xong thôi mà.”

Tống Thời Hạ đã nhồi xong bột mì:

“Đó là cơm trưa, còn cơm chiều với bữa khuya nữa. Con nít mau đói, bọn con bình thường đều ăn ít nhưng chia ra nhiều bữa.”

Bà Tống đã hiểu: “Mẹ nhớ rồi, ngày mai mẹ cũng sẽ nấu cơm theo lịch này.”

Mỗi lần làm bánh ngọt, mùi thơm ngọt ngào kia sẽ lan từ bếp ra tới cổng, thậm chí là xa hơn.

Quý Dương và Quý Nguyên về nhà lại vui vẻ lái xe ô tô đi dạo khắp nơi.

Bình An với Tiểu Ngư ở bên cạnh cũng chạy theo sau lưng xe hơi với ánh mắt mong chờ.

Mấy đứa nhỏ thân với nhau, nên hai anh em cũng vui vẻ để hai bạn chơi cùng mình.

Tiểu Ngư nhát gan, chỉ dám đứng nhìn, nói kiểu gì cũng không lên xe.

Anh trai cậu bé thì bạo gan hơn, lái xe bẻ lái liên tục, cuối cùng còn tông trúng bồn hoa ven đường.

Quý Nguyên tiếc xe mới của mình, chỉ có thể ấm ức đứng nhìn.

Cũng may cậu bé thấy xe không bị hỏng, lần sau nhất định không thể cho anh Bình An chơi ké được.

Quý Dương lắc đầu, bảo Tiểu Ngư leo lên ngồi sau lưng mình.

“Để mình chở bạn.”

Tạ Ngọc bạo gan leo lên xe, xe ô tô là kiểu xe cho một bé ngồi, nhưng hai đứa nhỏ đều rất gầy nên có thể ngồi vừa.

Quý Dương chở cậu bé chạy vài vòng, Tiểu Ngư hưng phấn, mặt mày đỏ lựng lên.

“Vui quá!”

Quý Dương phóng khoáng nói: “Bạn có muốn tự lái không?”

Tạ Ngọc rụt cổ lại: “Mình không dám, thôi bỏ đi.”

Quý Dương tay cầm tay dạy cậu bé: “Đừng sợ, mình ngồi sau lưng cậu.”

Cuối cùng vẫn là tò mò chiến thắng lý trí, Tạ Ngọc vẫn thử lái ô tô.

Quý Nguyên hít hít mũi, ngửi thấy mùi bơ sữa thơm ngát quen thuộc.

Nhất định là mẹ đang làm bánh rồi!

“Anh Bình An, em muốn về nhà.”

Tạ Khang đánh lái chạy hết vòng này tới vòng khác, giống như không nghe thấy có người gọi mình vậy.

Quý Nguyên hít sâu một hơi, thơm quá đi, muốn về nhà ăn bánh liền quá à, thế là cậu bé chạy lon ton đi tìm anh trai.

Tạ Khang đang chơi hăng say, không thể nghe thấy tiếng gì khác.

Chờ tới khi cậu bé mệt lả, chơi chán rồi thì trên đường chỉ còn lại một mình cậu bé, khiến cậu bé trợn tròn mắt kinh ngạc.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 483: Chương 483


Khi cỏ lau bay đầy trời biến mất, bọn nhỏ không cần đeo khẩu trang đề phòng cỏ lau bay vào mũi nữa, kỳ thi thử thứ ba đã tới.

Thành tích của kỳ thi thử lần này quyết định nhưng học sinh không đạt chuẩn sẽ bị chia tới lớp trung cấp và cao đẳng, không thể tham gia thi đại học.

Trong lớp chỉ còn lại một phần ba học sinh, nhưng những chuyện này cũng không liên quan gì tới Tống Thời Hạ cả.

Càng lúc càng tới gần kỳ thi đại học, cả trường học cũng không tiếp tục ôn tập cao độ nữa chỉ tự tìm ra điểm yếu của mình và khắc phục.

Các giáo viên cũng biết đại khái khả năng thi đậu của các học sinh.

Lưu Chiêu Đệ đi qua tìm Tống Thời Hạ.

Học lại hai lần nên cô ấy cũng không khỏi căng thẳng, nếu như lần này thi không đậu thì sẽ bị ba ép lấy một người đàn ông lớn hơn cô ấy 12 tuổi.

Cô ngồi trên sô pha ngẩng người, không còn tâm trạng đêu để mà quan sát nhà của bạn bè.

Tống Thời Hạ bưng bánh quy mặn mình đã làm lên cho cô ấy ăn thử.

“Ăn miếng bánh cho bớt áp lực đi, thành tích của cậu đã tăng lên rất nhiều rồi, không có vấn đề gì đâu.”

Tháng 5 thời tiết đã nóng hơn rồi.

Quần áo của Lưu Chiêu Đệ lại bó sát người, hoặc là mặc quá lâu nên đồ bị chật rồi, hoặc là mặc quần áo cũ của người khác cho.

Chiếc quần đen của cô ấy nhăn nhúm, giày cũng chà đến bạc màu.

Phần tiếp giáp giữa giày và đế giày có rất nhiều dấu nhựa cao su, chắc là do mang bị bung đế rồi dán lại rất nhiều lần.

Lưu Chiêu Đệ không ăn bánh quy, cô ấy chỉ đờ đẫn cầm ly nước:

“Gần đây ba tôi luôn nhìn tôi như nhìn một món hàng ấy, tôi cảm giác mình như con heo ông ấy nuôi trong chuồng, chờ ngày nào đó hết tiền sẽ bán tôi đi.”

Tống Thời Hạ an ủi cô ấy:

“Cậu đừng tự mình dọa mình, nếu cậu thật sự sợ quá thì cứ chuyển ra thuê tạm một căn phòng ở tới khi thi đại học xong là được.”

Ba của Lưu Chiêu Đệ không phải thứ tốt lành gì, nhưng hiện tại không phải lúc chửi hùa, mà là giúp cô ấy điều chỉnh tâm trạng lại, đừng để ảnh hưởng tới kỳ thi đại học.

Lưu Chiêu Đệ như bắt lấy cọng rơm cứu mạng.

“Tôi sợ lắm, mỗi ngày tôi đều phải chờ ông ấy ngủ say rồi mới dám về nhà, chỉ sợ ngày nào đó về nhà sẽ thấy một người đàn ông xa lạ bắt tôi đi.

Mẹ tôi đã sinh em bé cho chú kia, hai tháng rồi chưa cho tôi tiền sinh hoạt.”

Ba mẹ của Lưu Chiêu Đệ đã ly hôn.

Lúc trước ba mẹ cô ấy sống chung không rõ ràng, ai cũng nói ba của cô ấy cóc ghẻ ăn thịt thiên nga.

Sau này mẹ cô ấy lấy thanh mai trúc mã cũ của mình, cô ấy được đi học là nhờ mẹ và chú kia đứng sau ủng hộ.

DTV

Mẹ cô ấy tái giá xong, năm nay sinh con nên cũng ít liên hệ với cô ấy.

Cô ấy có thể cảm nhận được, trong lòng mẹ thì đứa bé kia quan trọng hơn mình nhiều.

Lòng dạ Tống Thời Hạ rối bời:

“Tôi có một ngôi nhà có thể cho cậu thuê, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu không sợ nhé.”

Lưu Chiêu Đệ vội gật đầu.

“Tôi không sợ, chỉ cần có thể che gió tránh mưa là được rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 484: Chương 484


Tống Thời Hạ bật cười:

“Không tới mức đó đâu, chỉ là căn nhà kia tương đối trống trải, không có đồ đạc gì, cũng chưa kéo điện, chỉ có một mình cậu ở thôi đấy.”

Lưu Chiêu Đệ vô cùng kiên quyết:

“Tôi không sợ, so với việc chịu cảnh nhìn ba mình ngày ngày muốn bán mình đi, dù có bảo tôi ở nghĩa địa cũng được, ít nhất ma quỷ cũng sẽ không làm hại tôi.”

“Được rồi, lát nữa tôi dắt cậu qua đó. Chuyện này tôi sẽ xem như mình không biết.

Một mình cậu sống ở đó nhớ phải chú ý an toàn. Xung quanh có hàng xóm, nhưng cậu phải cẩn thận ba cậu bám theo đấy.”

Lưu Chiêu Đệ đáp chắc nịch: “Tôi biết rồi, nếu có vấn đề gì, tôi cũng sẽ không làm liên lụy tới cậu đâu.”

Giọng điệu của Tống Thời Hạ dịu đi:

“Không tới mức đó đâu, cậu đừng bi quan quá, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cậu đừng có làm chuyện gì cực đoan nhé.”

Lưu Chiêu Đệ có vẻ tránh né.

Cô ấy từng nghĩ, nếu như ba thật sự ép cô phải lấy mấy ông già kia, cùng lắm thì cô ấy sẽ liều mạng với ông ấy.

Nhìn phản ứng của Lưu Chiêu Đệ, Tống Thời Hạ biết ngay trong lòng cô ấy đã có những suy nghĩ cực đoan rồi.

Tống Thời Hạ bèn nghĩ ra một câu an ủi:

“Đường đời này dài lắm, ông ấy chỉ là một chướng ngại vật trên chặng đường đời này của cậu thôi. Cậu sẽ có tiền đồ sáng sủa hơn, đừng có nghĩ quẫn.”

Hai mắt Lưu Chiêu Đệ rưng rưng, thành khẩn cảm ơn:

“Cảm ơn cậu nhé, thật ra lúc trước hai chúng ta chỉ xem như quen sơ sơ mà thôi, là tôi thấy thành tích của cậu cao nên mới bám riết lấy làm bạn với cậu, may mà cậu không chê tôi.”

Tống Thời Hạ cười khẽ: “Không sao hết, tôi thích làm bạn với người có ý chí phấn đấu như cậu lắm.”

Tống Thời Hạ tâm sự với bạn cùng bàn xong, mệt mỏi ngồi phịch xuống sô pha.

Trại chăn nuôi ở nhà có họ hàng trông nom giúp, nhưng không thể bỏ bê nhà cửa mãi được.

Ba cô ở lại chừng một tuần đã về, mẹ thì ở lại đây, chờ cô thi đại học xong mới trở về.

Bà Tống thò đầu ra từ dưới bếp:

“Về rồi đấy à? Mẹ có làm cơm hầm khoai tây đấy, con có muốn ăn không?”

Tống Thời Hạ lười biếng giơ tay lên: “Lát nữa đi ạ, con mệt quá đi.”

Bà Tống xoa tay lên tạp dề: “Không phải ngồi xe đi ra ngoài à?”

Cô thở dài một hơi: “Còn giúp cô ấy mua nhu yếu phẩm, thuận tiện còn đi tìm chợ ở gần đó nữa.”

“Con nghĩ chu đáo lắm, đến tìm xem chợ ở đâu con cũng nghĩ tới.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ thở dài:

“Chịu thôi ạ, giúp được tới đâu hay tới đó, cũng là một cô gái đáng thương.”

Mẹ cô cũng ngồi xuống sô pha:

“Người nhà của cô gái kia nghĩ cái gì thế không biết? Có một sinh viên là vinh quang lớn cỡ nào, cứ muốn đẩy con gái vào hố lửa là sao.

Tính ra nhé, chờ con gái thi đậu đại học, quen đại một người bạn học nào đó cũng khá khẩm hơn lấy chồng già mà!”

Tống Thời Hạ nhún vai:

“Nhiều người ngộ lắm, tầm mắt hạn hẹp, chỉ biết tới lợi ích trước mắt thôi.

Để con lên lầu soạn ra mấy bộ đồ không mặc tới, có gì mẹ đưa qua giúp con nhé, con mang qua chắc cô ấy sẽ ngại lắm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 485: Chương 485


“Được rồi, căn nhà kia của con đấy hả?”

“Dạ, cô ấy cứ nhất quyết đòi ở trong cái phòng nhỏ dùng làm nhà kho, nói là phòng nhỏ mới có cảm giác an toàn.”

Tống Thời Hạ cũng hết cách, chỉ có thể giúp Lưu Chiêu Đệ mua chăn đệm dày một chút, sợ cô ấy bị cảm lạnh.

“Cô gái kia cũng là người mạnh mẽ, chắc là bị ép đến đường cùng mới đến nhờ con giúp đỡ như thế.”

Tống Thời Hạ cũng nghĩ như mẹ mình.

Lúc trước Lưu Chiêu Đệ chưa bao giờ làm phiền cô, mỗi lần nói chuyện với cô đều sợ làm phiền cô, thái độ dè dặt khiến cô hoài nghi có phải mình đáng sợ lắm hay không.

Lần này chắc là Lưu Chiêu Đệ đã nhận ra nguy cơ, lại không liên lạc được với bà mẹ trọng nam khinh nữ kia, nên mới đến nhờ cô giúp đỡ như thế.

Tống Thời Hạ nhắc nhở mẹ mình:

“Mẹ giúp con để ý tình hình của cô ấy với nhé, con thường bận linh tinh, sợ không để ý tới.”

““Yên tâm đi, con với Yên Nhiên cứ yên tâm ở nhà tập trung học hành, cách hai ngày mẹ sẽ qua đó một lần.”

Có mẹ giúp đỡ, Tống Thời Hạ cũng yên tâm hơn hẳn, mong rằng Lưu Chiêu Đệ đừng làm ra chuyện gì điên rồ.

Cô vươn vai một cái, đi xuống bếp ăn cơm.

...

Buổi tối trước khi ngủ, Tống Thời Hạ xoay người nhào vào lồng n.g.ự.c Quý Duy Thanh.

“Anh nói xem em nên học ngành gì đây?”

Quý Duy Thanh trầm ngâm một hồi, “Các tiền bối bảo anh đề nghị em đăng ký học vật lý hoặc toán.”

Tống Thời Hạ vội ngồi dậy: “Anh không đồng ý đấy chứ?”

Quý Duy Thanh kéo cô nằm xuống lại:

“Em chưa cho phép, anh làm sao dám đồng ý, anh sẽ không can thiệp vào nguyện vọng của em, em thích học cái gì thì cứ chọn cái đó.”

Tống Thời Hạ vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c anh: “Nếu em chọn một ngành rất cùi bắp thì sao?”

Quý Duy Thanh cúi đầu nhìn cô: “Ngành gì mà cùi bắp?”

Tống Thời Hạ vắt óc suy nghĩ.

Hình như lúc này học ngành gì cũng có đất dụng võ hết, không giống sau này, có nhiều ngành tốt nghiệp ra xong thì không xin được việc.

Cô đảo mắt:

“Em nghĩ, nếu như em học ngành khảo cổ, lỡ như sau khi tốt nghiệp lại không tìm thấy ngôi mộ cổ nào, chẳng phải sẽ thành củi bắp à?”

Quý Duy Thanh vịn vai cô:

“Mỗi ngành nghề đều khan hiếm nhân tài, nhất định sẽ có chỗ cho em tỏa sáng thôi, không nhất định phải thi khảo cổ đâu.”

Tống Thời Hạ cảm thấy cũng đúng.

Nếu như mình đậu vào đại học Yên Kinh, sau khi tốt nghiệp, dù có đi làm việc gì cũng sẽ bị bao nhiêu người giành giật, hoàn toàn không có vụ khó tìm việc làm.

Haiz, cái thời đại bao việc làm sau khi tốt nghiệp này đúng là vừa tuyệt vời vừa khó nhằn, vậy cô phải chọn ngành gì đây?

Tống Thời Hạ ngẩng đầu lên hỏi anh: “Anh có đề nghị gì không?”

Quý Duy Thanh rũ mắt xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài xõa tung sau lưng cô: “Anh hy vọng em có thể trở thành đồng nghiệp của anh.”

Tống Thời Hạ vội lắc đầu nguầy nguậy:

“Không được không được, toán với lý em toàn học cho có thôi, em không thông minh như anh đâu.”

Quý Duy Thanh thấp giọng lặp lại: “Học cho có? Nói một cái là trúng ngay tim đen nhỉ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 486: Chương 486


Tống Thời Hạ lập tức che miệng lại:

“Thì đúng là học cho có mà, nếu như không phải vì thi đại học, đại đa số mọi người cả đời cũng chỉ dính tới nhân chia cộng trừ đơn giản thôi, chứ ai lại dùng đạo hàm tính tiền đi chợ chứ.”

Quý Duy Thanh lắc đầu bật cười:

“Em nói đúng lắm, nếu em không thích thì anh cũng không ép buộc em, em cứ chọn thứ mình thích đi.”

Tống Thời Hạ vùi đầu vào lồng n.g.ự.c anh làm nũng:

“Em nghĩ không ra, hay là chừng đó nhắm mắt chọn đại nhé, em thấy chọn trúng cái gì cũng thú vị hết.”

Dù sao cũng không cần quan tâm chuyện tìm việc sau khi tốt nghiệp, người nhà cũng không can thiệp vào chuyện nguyện vọng của cô có tương lai hay không, chỉ cần thi đậu đại học thì sẽ là niềm tự hào của cả nhà.

“Đừng lo nghĩ nhiều quá, còn hơn 10 ngày nữa mới tới lúc thi đại học mà, em cứ từ từ suy nghĩ đi.”

Trước khi ngủ, Tống Thời Hạ vẫn nói liếng thoắng:

“Anh thấy học văn thì sao? Làm giáo viên đại học như giáo sư Tạ ở bên cạnh ấy, mỗi ngày nhàn nhã cầm cốc nước, dạy xong thì đi.

DTV

Ngành ngôn ngữ Anh cũng được, nói không chừng còn có thể vào bộ ngoại giao, làm phiên dịch cũng được...

Ngành máy tính cũng ổn nè, nhưng hơi mệt não thôi...”

Cô không nghe thấy anh đáp lại, ngẩng đầu lên thì phát hiện người ôm mình đã ngủ rồi.

Tống Thời Hạ nghịch ngợm thọt lét anh.

Đối phương lại không có bất kỳ phản ứng nào, cô đành phải chán nản nhắm mắt đi ngủ.

Mấy ngày trước kỳ thi đại học, cô Mạnh gọi điện cho Tống Thời Hạ, hỏi thăm việc điền nguyện vọng của cô thế nào rồi.

Tống Thời Hạ nghe máy, hai đứa nhỏ ở bên cạnh, một đứa bóp vai, một đứa đ.ấ.m chân cho cô.

Hai anh em biết mẹ sắp đi thi, hơn nữa còn là kỳ thi rất quan trọng, nên gần đây hai đứa không dám lái xe ô tô trong nhà nữa.

Đến đi đường hai đứa nó cũng bất giác nhẹ tay nhẹ chân hơn, còn thường xuyên hỏi han, quan tâm mẹ mình.

“Em vẫn ổn ạ, bây giờ Đại Bảo đang bóp vai cho em, Tiểu Bảo thì đ.ấ.m chân, địa vị của em ở nhà không khác gì Từ Hi thái hậu luôn.”

Cô Mạnh hâm mộ không thôi:

“Hai bé con nhà em ngoan quá đi mất, sau này chị sinh con, nhất định phải xin kinh nghiệm của em mới được.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười, “Em làm gì có kinh nghiệm gì chứ.”

Thấy Tống Thời Hạ sắp tốt nghiệp cấp 3 rồi, cô Mạnh cũng nâng cô từ học trò lên thành bạn bè luôn.

Cô Mạnh trêu chọc:

“Không sao hết, nói không chừng khi ấy thời gian của hai chị em mình cũng xêm xêm nhau.”

Tống Thời Hạ ngẫm lại, có lẽ đúng là như thế thật.

Hai người lại nói đùa vài câu, nhưng không nói gì về chuyện thi đại học.

Quý Yên Nhiên điền nguyện vọng xong thì tự giam mình trong phòng cắm đầu học hành, cô ấy rất sợ mình thi không đủ điểm.

Gác xép này đúng là tuyệt vời, không nghe thấy động tĩnh ở bên dưới nên không sợ bị làm phiền, có thể tập trung đắm mình trong biển học vô bờ.

Nhưng cô ấy chưa được yên tĩnh bao lâu thì đã bị chị dâu kéo xuống khỏi gác xép.

“Đừng học nữa, bây giờ có học em cũng không nhớ được bao nhiêu đâu, chỉ căng thẳng hơn mà thôi, đi tập thể dục với chị đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 487: Chương 487


Quý Yên Nhiên vẫn muốn xem mấy bài sửa lỗi của mình.

“Em nghe lời chị đi, các học sinh ở trường cũng được cho về nhà, có học nữa cũng thế thôi, hai hôm nay em phải thả lỏng đầu óc, đừng có căng thẳng quá.”

Quý Yên Nhiên ôm chị dâu làm nũng.

“Nhưng em sợ lắm, lỡ như em thi không tốt, làm sai như hồi thi thử đầu tiên ấy?”

Tống Thời Hạ xoa đầu cô ấy:

“Em đừng sợ, ngã ở đâu gấp đôi ở đó, lần thứ hai với thứ ba em thi rất tốt, thi đại học nhất định cũng sẽ không có vấn đề gì đâu, đừng có tự mình dọa mình như vậy.”

“Bây giờ em đang bị lo âu quá độ đấy, nếu để em học bài tiếp, em sẽ càng lúc càng sợ hãi, đầu óc trống rỗng, cảm thấy mình chưa chuẩn bị kỹ càng.

Chờ tới khi vào trường thi em sẽ phát hiện toàn là mấy câu hỏi quen thuộc mà thôi, nên hãy nghe lời chị, ra ngoài đi dạo với chị đi.”

Quý Yên Nhiên dần dần bình tĩnh lại, hình như cô ấy không còn sợ như ban nãy nữa rồi.

Buổi tối trước ngày thi đại học, Tống Thời Hạ còn chưa bắt đầu khẩn trương lo lắng thì điện thoại trong nhà đã reo lên liên tục.

Bạn bè thân thích gọi tới chúc cô thi tốt, anh trai cô thậm chí còn hứa sẽ mua cho cô một chiếc ô tô nếu thi đỗ.

Tống Thời Hạ vốn đang rất bình tĩnh tự tin, càng nghe người quen động viên lại càng lo lắng và cảm thấy có áp lực.

Đặc biệt là khi cô nhận được một cuộc điện thoại xa lạ, đầu bên kia nghe như một người lớn chừng trên 50 tuổi, áp lực trên vai dường như đã tăng lên đến đỉnh điểm.

Người kia không tự giới thiệu, chỉ nói mình là thầy giáo trường ABC nào đó, chúc cô thi đạt thành tích cao.

Tống Thời Hạ chưa từng nghe đến tên những thầy cô này, vậy nên cảm thấy rất kì quái khi họ gọi tới tận nhà chỉ để cổ vũ mình.

Cho đến khi họ nhiệt tình mời cô lựa chọn ngành vật lý hoặc toán học trường họ để theo học đại học, Tống Thời Hạ ngẩng đầu nhìn giáo sư Quý nhà mình theo bản năng.

Thấy sắc mặt anh lộ vẻ hoang mang, ngập ngừng như muốn nói điều gì đó, cô lập tức hiểu ra.

Tống Thời Hạ che ống nghe, mấp máy môi hỏi anh bằng khẩu hình: “Thầy anh à?”

Quý Duy Thanh hơi do dự nhưng vẫn gật đầu.

Tống Thời Hạ thật không biết phải nói sao.

Lần đầu nhận được điện thoại của các vị viện sĩ thuộc hàng quốc bảo, nhưng lại vì mục đích muốn lừa cô qua học vật lý.

Ban nãy, bà Tống bóng gió ý bảo hai vợ chồng ngủ riêng một đêm đi, Tống Thời Hạ cười cười, nói việc đó không cần thiết.

Gần tới ngày thi, cả hai đều rất biết khắc chế, chỉ ôm nhau ngủ bình thường.

Nếu Tống Thời Hạ không chủ động chòng ghẹo anh, giáo sư Quý gần như chưa bao giờ xằng bậy.

Tống Thời Hạ túm cổ áo ngủ của anh, kéo mạnh: “Anh không có ý định xúi em đi học vật lý đấy chứ?”

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ thở dài: “Không đâu, anh tôn trọng mọi lựa chọn của em.”

DTV

Tống Thời Hạ nửa tin nửa ngờ, nhỡ đâu anh ấy bị các thầy mình thuyết phục thì sao?

Sáng hôm sau, Tống Thời Hạ còn đang mơ màng chưa tỉnh đã bị giáo sư Quý kéo khỏi ổ chăn ấm.

“Dậy thôi em.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 488: Chương 488


Tống Thời Hạ lơ mơ nhìn đồng hồ: “Anh đừng phá mà, 9 giờ mới thi, 7 giờ em dậy cũng được.”

Quý Duy Thanh không tiếp tục lay cô, chỉ lẳng lặng thay đồ cho cô, khi thay xong thì Tống Thời Hạ cũng hoàn toàn tỉnh ngủ.

Cô lại nằm vật ra giường trợn mắt, bực mình quá đi.

Quý Duy Thanh xuống nhà, Quý Yên Nhiên đã ngồi vào bàn ăn sáng.

“Chị ấy còn chưa dậy ạ?”

DTV

“Thay đồ xong rồi, nhưng còn đang tiếc giấc chưa chịu dậy.”

Quý Yên Nhiên cắn miếng bánh bao, chuyên tâm ăn sáng.

Bà Tống gắp hai chiếc bánh bao nhân chay, phàn nàn với Quý Duy Thanh: “Hạ Hạ cũng vô tư quá rồi, hôm nay thi đại học mà còn dám ngủ nướng.”

Quý Duy Thanh bưng đĩa bánh ra ngoài, đây là phần ăn sáng của Tống Thời Hạ.

“Tối qua 10 giờ cô ấy mới đi ngủ mà mẹ, cứ để cô ấy chợp mắt thêm chốc nữa.”

Bà Tống thở dài: “Chỉ có nhà con mới nuông chiều nó được như thế, chiều quá đ.â.m lười.”

Quý Duy Thanh bưng bữa sáng lên phòng ngủ, nhưng trong phòng không thấy bóng ai, chỉ nghe tiếng mở nước rửa mặt trong phòng vệ sinh vọng ra.

“Anh để bữa sáng trên bàn nhé, nhớ ăn ngay cho nóng.”

Tống Thời Hạ đang đánh răng, miệng ngậm đầy bọt kem đánh răng, dò đầu ra từ phòng vệ sinh, nói: “Giờ em đang rất tức giận.”

Quý Duy Thanh dở khóc dở cười.

6 giờ đúng là có hơi sớm, nhưng anh lo đường tắc khó đi nên mới muốn cô dậy sớm một chút, tới trường thi chờ cho chắc ăn.

Thấy vợ phụng phịu bĩu môi, anh đành tỏ ý hối lỗi:

“Anh xin lỗi, anh chưa từng tham gia thi đại học nên không biết, nhưng anh thấy Yên Nhiên dậy từ 5 giờ sáng nên tưởng là cần dậy sớm hơn ngày thường.”

“Anh lợi hại thế, không như bọn em, còn phải dậy sớm đi thi đại học.”

Tống Thời Hạ kiêu kì buông một câu, lái xe tới trường thi mất có nửa tiếng, 7 giờ dậy là vừa đẹp mà.

Ăn sáng xong, Quý Yên Nhiên cẩn thận nhích sang chỗ chị dâu.

“Chị dâu, hôm nay trông chị không vui lắm.”

Tống Thời Hạ bóp má cô em chồng: “Sao em dậy sớm thế chứ, 5 giờ đã dậy rồi.”

Quý Yên Nhiên vội vàng kêu lên:

“Vì sắp thi nên em hơi kích động, không nằm yên được, nhưng mà tối qua 8 giờ em đã đi ngủ rồi.”

Tống Thời Hạ càng tức giận, tính ra thì Yên Nhiên đã được ngủ đủ 10 tiếng, mình bị thiếu mất một tiếng đồng hồ rồi.

Dậy sớm mà thiếu giấc dễ làm tinh thần không tỉnh táo phấn chấn.

May thay, Tống Thời Hạ đã ngủ đủ nhiều, rửa mặt xong là tỉnh hẳn, tinh thần này đi thi chắc cũng không tệ đâu.

Tống Thời Hạ và Quý Yên Nhiên kiểm tra giấy bút cho nhau.

Quý Duy Thanh lại kiểm tra lần nữa cho cả hai, mỗi người đều phải mang hai cây bút phòng ngừa tình huống bất thường.

Hai nhóc con còn chưa tỉnh ngủ hẳn, vẫn đang mặc áo ngủ lờ đờ đi ra cửa tiễn mẹ.

Quý Nguyên dụi mắt: “Mẹ cố lên nhé, thi được 100 điểm.”

Quý Dương đính chính lời em mình:

“Thi được điểm tối đa, bài thi của người lớn không phải 100 điểm là cao nhất đâu, tận 120 điểm cơ.”

Quý Nguyên gật đầu thật mạnh: “Vậy mẹ hãy thi lấy điểm tối đa nha, mẹ con giỏi nhất.”

Tống Thời Hạ khom lưng áp mặt thơm má từng bé: “Hai con vào ngủ thêm đi, khi nào tỉnh ngủ thì mẹ cũng thi xong rồi đó.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 489: Chương 489


Quý Dương kiễng chân hôn má mẹ một cái, ngượng ngùng bảo:

“Bà nội nói con là em bé ôm phúc, con chia vận may cho mẹ đấy, mẹ là giỏi nhất.”

Quý Nguyên cũng chen đầu vào: “Con cũng muốn thơm mẹ, con cũng là em bé ôm phúc đấy.”

Tống Thời Hạ cảm động lắm.

Đó vốn chỉ là lời nói đùa của người lớn mà thôi, nhưng hai nhóc nhà cô lại ghi tạc trong lòng, rồi khờ dại ngây ngô muốn truyền lại vận may của mình cho cô.

Cô xoa đầu từng đứa, nói:

“Được, mẹ nhất định sẽ cố hết sức, thi lấy thành tích tốt nhất trở về để các con tự hào nhé.”

Quý Yên Nhiên nhìn ba mẹ con Tống Thời Hạ, lòng vô cùng hâm mộ.

Cô ấy cũng muốn làm em bé nhà chị dâu cơ, đồng thời càng thêm hâm mộ vì chị dâu với bọn nhỏ hòa thuận yêu thương đến thế.

Thậm chí cô ấy còn cảm thấy Tống Thời Hạ và hai nhóc còn tình cảm hơn cả mẹ con ruột.

Tống Thời Hạ lên xe mà vẫn còn hậm hực.

Cô đang dỗi giáo sư Quý và cũng đang băn khoăn về cuộc điện thoại tối qua, cô sợ mình bị chuyển sang học viện vật lý.

Quý Yên Nhiên ngồi trong xe, nhấp nhổm không yên.

Ngày thường chị dâu với anh trai cô ấy nói chuyện với nhau ngọt ngào đến phát ngấy lên, nhưng không hiểu vì sao hôm nay bầu không khí trong xe lại căng thẳng đến kì lạ.

Quý Yên Nhiên không biết vì sao chị dâu mình lại có vẻ không vui.

May mà dường như chị dâu chỉ có vấn đề với anh cô ấy thôi, thái độ đối với cô ấy vẫn rất dịu dàng.

Cho nên Quý Yên Nhiên rất thức thời, không nói đỡ cho anh trai tránh chọc chị dâu bực thêm.

Tới địa điểm thi là 7 giờ 50, ngoài trường thi đã có rất nhiều thí sinh đang đợi.

Sắc mặt ai nấy đều rất căng thẳng, bầu không khí rất khẩn trương.

Quý Duy Thanh bảo hai chị em ngồi trong xe nghỉ tạm, ra ngoài có lẽ sẽ thêm lo lắng.

Ngoài kia, có thí sinh đứng quay mặt vào tường nhẩm bài, có người thì bồn chồn đi đi lại lại, có người đi cùng cha mẹ, tay lăm lăm sách vở tranh thủ ôn từng phút.

Quý Yên Nhiên nhìn một lúc rồi cụp mắt, cô ấy cảm thấy không khí căng thẳng bên ngoài đã ảnh hưởng tới tâm trạng rồi.

“Chị dâu, tay em run quá.”

DTV

“Đừng có tự làm mình sợ, hai chúng ta thi cùng một địa điểm, lại còn là tầng trên với tầng dưới của cùng tòa nhà.

Hơn nữa, đây còn là trường học của em, hẳn em phải thấy thoải mái tự tại chứ.

Đây chính là chiến trường quen thuộc của em nhà, coi kì thi này như kì thi thử lần thứ tư là được rồi.”

Quý Yên Nhiên thở phào một hơi:

“Mấy người ngoài kia nhìn nghiêm túc quá làm em hơi sợ, trước khi tới trường em vẫn đang rất tự tin mà, nhìn họ em mới thấy lo lắng đấy chứ.”

“Không cần để ý đến người khác. Em nằm trong Top 10 của khối thì hẳn nên để ý phản ứng của những người xếp trên em chứ không phải là thái độ của những người không bằng em, em nhìn chị này, chị có căng thẳng đâu.”

Tống Thời Hạ thật sự không cảm thấy căng thẳng hay khẩn trương, hơn nữa, cô còn đang giận dỗi với giáo sư Quý nên càng chẳng rảnh mà khẩn trương.

Điều duy nhất khiến cô có áp lực chính là những cuộc điện thoại cổ vũ động viên hôm qua.

Những lời chúc của họ lại khiến cô như mang một gánh nặng trên vai, không thể phụ lòng người khác.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 490: Chương 490


8 giờ 30 bắt đầu kiểm tra dụng cụ, xong xuôi là có thể vào phòng thi.

Ở đây, Tống Thời Hạ gặp được một nhân vật không tưởng, đó chính là cậu đầu gấu nhí cùng lớp.

Cô đã quên người này tên gì, chỉ nhớ họ Bạch, tính cách rất vênh vang tự kiêu.

Tống Thời Hạ chỉ hơi ngạc nhiên nhưng không quá để ý chuyện này, hai người cũng ngồi rất xa nhau, không có liên hệ gì.

Nhận được đề thi, Tống Thời Hạ bắt đầu chăm chú làm bài.

Bạch Thu Thụy lại cứ dán chặt mắt vào Tống Thời Hạ, mãi đến khi giám thị hắng giọng nhắc nhở, cậu ta mới cúi đầu làm bài.

Mấy ngày thi, mẹ chồng Tống Thời Hạ cũng tới nhà chăm hai thí sinh.

DTV

Hai bà thông gia thay phiên nhau nấu cơm, để tránh trường hợp ăn gì đó không hợp bụng dẫn đến khó chịu, các bữa ăn đều rất thanh đạm.

Cũng may, kì thi chỉ kéo dài mấy ngày, thi xong coi như giải thoát.

À không, chỉ có Quý Yên Nhiên được giải thoát, hoàn toàn tự do, còn Tống Thời Hạ, đây mới là thời điểm cô chính thức bận rộn.

Khoảng thời gian ôn tập trước kì thi, chị Diêu Tuyết đã giúp cô nhận khá nhiều đơn đặt hàng.

Đa phần đều đến từ những người bạn cũ của ông Diêu cùng với những đối tác nhà chị ấy.

Nghe nói bà chủ phải quay về thi đại học, những người này đều rất gật đầu thông cảm, kiên nhẫn chờ Tống Thời Hạ thi xong.

Kì thi vừa kết thúc, Tống Thời Hạ xem đến xấp đơn đặt hàng, suýt thì té xỉu.

Đặt nhiều rượu như thế, họ tính uống rượu này thay nước lã à?

Trước khi Tống Thời Hạ bắt tay vào ủ rượu, mẹ cô đã nhắc tới chuyện phải ra về.

Tống Thời Hạ đã quen với nhịp sống mỗi ngày từ thư viện về là trên bàn đã có mâm cơm nóng hổi, nay mẹ phải về quê, ngoài cảm xúc lưu luyến không muốn rời xa thì còn có cả luyến tiếc vì không quen.

Quý Yên Nhiên đề nghị đưa bà Tống đi dạo phố một lần, tới đây bao lâu rồi nhưng mẹ chị dâu còn chưa được ra ngoài ngắm thủ đô đâu.

Quý Duy Thanh liếc nhìn em gái vẻ tán thưởng, thi đại học xong, đầu óc cũng linh hoạt hẳn lên.

Quý Yên Nhiên chột dạ dời mắt đi chỗ khác, đây là do mẹ cô ấy dặn cô ấy phải bảo chị dâu đưa dì Tống đi mua sắm vài thứ.

Mẹ nói, dì Tống không thường tới thủ đô, mà ở những vùng xa xôi thường khan hiếm hàng, giá cũng đắt đỏ, phải bảo anh trai bỏ tiền mua vài thứ cần thiết cho nhà chị dâu để tỏ lòng hiếu thảo.

Hàn Dung vốn định đi cùng, nhưng lại sợ có mặt mình sẽ khiến bà thông gia cảm thấy không được tự nhiên.

Bà biết tính thông gia cũng giống Tiểu Tống, không thích chiếm lợi của người khác.

Nếu mình đi cùng, có lẽ bà thông gia sẽ chẳng chịu để con cái mua bất cứ thứ gì.

Vậy nên Hàn Dung mới nói mình bận, bảo con hái nhắc nhở việc này, đồng thời dặn con trai phải nhanh tay trả tiền.

Tống Thời Hạ cũng có ý này từ sớm, nhưng cô còn chưa nghĩ ra cớ gì hợp tai thì Yên Nhiên đã chủ động đề nghị, như thế cô cũng bớt công, không cần phải khuyên nhủ mẹ mình thêm.

“Đúng rồi, mẹ à, mẹ tới đây bao lâu nay mà chưa mua thứ gì trong trung tâm thương mại nhỉ.

Lần này nhất định phải mang về vài thứ, để người trong thôn ta khỏi phải hỏi này hỏi kia.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 491: Chương 491


Lần trước đi mua sắm, ba cô cũng có mặt.

Nhưng khi ấy mẹ cô chỉ xem chứ không nỡ bỏ tiền mua, khăng khăng nói rằng mấy thứ đó ở nhà cũng mua được, không cần mang từ thủ đô về.

Tống Thời Hạ đã thử so giá cả, rõ ràng đồ bán ở trung tâm thương mại tại đây còn rẻ hơn ở thị trấn mà.

Bà Tống đang định từ chối, nhưng thấy con rể và con gái đều nhìn mình, bà lại không sao nói ra được, đành thở dài.

“Vậy đi xem thử đi, nhưng mà nhà ta không thiếu gì cả, con đừng có mua linh tinh cho mẹ.”

Tống Thời Hạ ngoài miệng vâng dạ nhưng lúc thấy thứ gì ưng ý thì mua liền không nương tay, bà Tống can không nổi.

Quý Yên Nhiên kéo tay bà, không để bà cản trở hành trình mua sắm của chị dâu và anh trai.

DTV

“Dì à, dì đừng sốt ruột, chị dâu cháu mua toàn là nhu yếu phẩm hàng ngày mà. Mấy thứ này nhà nào chẳng cần, mua ở đâu cũng như nhau, tiện thể nay ta đi dạo thì mua luôn một thể thôi mà.”

Bà Tống nôn nóng bảo:

“Thế này tốn kém quá, mấy thứ đó ở đâu cũng có bán mà, không cần phải vào tận chỗ sang trọng thế này để tiêu pha.”

Quý Yên Nhiên cười bảo:

“Cái này không tính là tốn kém lãng phí gì, tiêu tiền cho người nhà mình đều coi là tấm lòng con cháu mà.

Sau này cháu kiếm được tiền cháu cũng đưa mẹ cháu tới những trung tâm lớn để mua quần áo, lúc ấy mẹ cháu chỉ chiếc nào cháu mua chiếc ấy liền.”

Bà Tống thở dài:

“Ài, ở nông nông ai dùng đến xà phòng thơm đâu, chị dâu cháu có mấy đồng liền không giữ được trong tay, về sau hai đứa nhỏ lớn lên còn nhiều thứ phải chi tiêu lắm.”

Mặc dù Dương Dương với Nguyên Nguyên còn nhỏ nhưng trong khoảng thời gian ở đây, bà Tống đã nhận thấy sống trong thành phố thực sự rất tốn kém, ăn mặc ở đi lại, điện nước gì cũng tốn tiền.

Ở nhà bà có vườn tược, rau ăn không hết cho gà ăn.

Nhưng ở đây, một cọng rau cũng phải bỏ tiền mua, cho nên không thể lãng phí vào những việc không cần thiết như thế này được.

Hai đứa nhỏ sau này lớn lên chắc chắn sẽ phải sống riêng, không thể cứ mãi sống cùng cha mẹ được, nhưng sống riêng thì sống ở đâu?

Cha mẹ phải mua nhà cho chúng chứ.

Mua nhà cho con lại không thể mua một căn, hai đứa nhỏ phải mỗi đứa một căn mới được, tính ra đã là một khoản tiền to rồi.

Qua nhiều ngày tiếp xúc, bà Tống đã coi hai nhóc con như cháu ruột, tự bản thân đặt mình vào vị trí bà ngoại để lo cho cháu, vì thế mới muốn con gái tiết kiệm tiền hơn.

Đại Bảo và Tiểu Bảo đều rất thông minh và đáng yêu, cho nên không thể để con gái thiên vị lớn hay nhỏ.

Tuy anh lớn có vẻ chiều em nhỏ nhưng người lớn lại không thể đối xử không công bằng.

Sinh sống ở thủ đô tốn kém như thế, lại còn phải dành dụm tiền mua nhà cho hai đứa nhỏ sau này, mặc dù bà Tống cũng biết về sau đi làm có lẽ sẽ được phân nhà nhưng còn chưa biết điều kiện nhà ở thế nào.

Nếu được phân cho căn nhà như ba chúng nó đây thì còn ổn, hai cháu bà từ nhỏ đã được sống trong nhà rộng, phòng lớn, điều kiện sinh hoạt tốt nhất.

Chẳng lẽ lại để chúng sau khi tốt nghiệp phải ở trong khu tập thể nhỏ, đi vệ sinh cũng phải xếp hàng?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 492: Chương 492


Tống Thời Hạ biết mẹ lo lắng đều gì, bèn đặt túi vào tay mẹ, nói rõ mọi thứ:

“Mẹ, mẹ yên tâm. Những điều mẹ nghĩ đến, đương nhiên con cũng có thể nghĩ tới.

Dương Dương với Nguyên Nguyên còn nhỏ, lúc này con chỉ muốn tẫn hiếu với ba mẹ.

Nếu mẹ không để con báo hiếu thì có phải là đang trọng nam khinh nữ không? Vì sao anh con có thể bỏ tiền chăm lo cho ba mẹ mà con thì không được?”

Vừa nghe con gái nói thế, bà Tống trừng con một cái, vẻ không vui.

“Hừ, vậy con cứ mua đi, đến lúc hết tiền đừng có kêu với mẹ, mẹ không có đâu.”

Tống Thời Hạ ôm cánh tay bà, lắc lắc làm nũng.

“Không chịu đâu, con mà hết tiền nhất định sẽ về vòi ba mẹ, con cứ ăn bám đấy.”

Bà Tống bất đắc dĩ cười cười:

“Được rồi, có đi thì cũng mua vừa vừa thôi.”

Nói là nói thế, nhưng mua xong đồ dùng sinh hoạt, Tống Thời Hạ lại chạy sang khu bán quần áo, vào thẳng cửa hàng lớn nhất bắt đầu càn quét.

Quý Yên Nhiên kéo tay bà Tống, bà chỉ có thể quay đầu đi không dám nhìn, như thể nếu mình không thấy thì sẽ không biết nó xài hết bao nhiêu, khỏi đau lòng.

DTV

Tống Thời Hạ biết kích cỡ đồ của mẹ mình, mua đồ mà muốn bà thử thì chắc chắn bà sẽ từ chối.

Vì thế, cô chọn đồ theo kích cỡ trước đó, mua mấy bộ đồ ngắn tay và áo sơ mi, lại chọn cho ba mình mấy bộ mùa hè.

Quần áo mùa hè của cha mẹ cô đã cũ lắm rồi, giặt đến vàng vải, phai màu còn không nỡ bỏ đi.

Tống Thời Hạ không tin mình mua nhiều thế này, ba mẹ còn có thể bỏ tủ không chịu mặc.

Những bộ đồ ngắn tay mặc ở nhà không đắt lắm, không đến mức tiếc tiền không mặc.

Quý Yên Nhiên cũng khuyên nhủ:

“Dì à, dì xem, một chiếc áo cộc tay mới có 5 đồng thôi, chị dâu cháu mua ngần ấy quần áo cho dì với chú, trông thì nhiều nhưng chưa hết một tháng lương của anh cháu đâu.”

Bà Tống kinh ngạc: “Một chiếc áo cộc tay mới 5 đồng? Quần áo ở thành phố rẻ thế cơ à?”

Quý Yên Nhiên vui vẻ giải thích:

“Cháu nhớ mấy năm trước còn đắt lắm, nhưng năm rồi bắt đầu có nhiều nhà buôn vận hàng về bán, cho nên quần áo ngày càng rẻ hơn, đây còn là áo bằng sợi tổng hợp đấy.”

Bà Tống hiểu ra.

“Cửa hàng bách hóa chỗ dì bán đắt lắm, một chiếc áo giống cái dì đang mặc đây phải 20 đồng rồi.”

Quý Yên Nhiên che miệng cười bảo:

“Cái áo này, nếu biết chỗ mua có thể mua với giá 5 đồng hai chiếc đấy dì ạ, mua đồ ở nhà mình thiệt quá.”

Bà Tống nghe mà xót cả ruột, thế là mất trắng 15 đồng rồi ư.

Tống Thời Hạ xách mấy túi đồ về, ngạc nhiên nhận ra mẹ mình không tỏ ý chỉ trích mình phá của.

“Có chuyện gì thế?”

Quý Yên Nhiên giải thích lại chuyện vừa rồi, Tống Thời Hạ hiểu ra.

“Mẹ, trước con đã nói với mẹ là giá cả ở đây rẻ hơn ở nhà mình mà, lần này thì mẹ tin rồi chứ?”

Bà Tống gật đầu, mặt vẫn còn tiếc nuối.

“Mẹ tiếc 15 đồng kia quá.”

Tống Thời Hạ nhìn em chồng, nhướng mày một cái.

“Không sao mà, vậy để con mua thêm vài chiếc, mẹ mang về bán lại cho người ta gỡ gạc nhé. Bên cửa hàng bách hóa bán 20 đồng, mẹ bán 15 đồng là được rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 493: Chương 493


Bà Tống vỗ tay:

“Sao mẹ không nghĩ đến cách này nhỉ, đi, đi mua thêm một ít, bán xong mẹ gửi tiền cho con.”

Tống Thời Hạ nắm tay bà.

“Không cần gửi cho con, nếu mẹ cứ khách sáo với chúng con thế mãi, con sẽ… tết con sẽ về muộn cho xem.”

“Thôi thôi được rồi, vậy mẹ lấy chỗ tiền đấy mua thêm con heo, nuôi để dành chờ các con về rồi thịt.”

Tống Thời Hạ ngọt ngào cười đáp: “Thế thì được ạ.”

Đến khi đó thịt vào bụng ai còn chưa biết đâu.

“Yên Nhiên, qua đây phụ chị một tay, mình chị xách không hết.”

Bà Tống vốn còn đang mang tâm lý bài xích, nhưng nghĩ tới chuyện kiếm tiền từ giá chênh lệch thì chân lại tự động đi theo con gái vào cửa hàng quần áo.

“Mẹ, quần áo ở đây đều không có kích cỡ, kiểu người bình thường đều mặc được hết, để con ướm thử lên mẹ xem có đẹp không, cái nào đẹp chúng ta mua hết.”

Tống Thời Hạ đưa mắt ra hiệu cho mẹ, bà Tống gật đầu.

Nhân viên bán hàng đứng bên nói với vẻ hâm mộ: “Cô à, con gái cô hiếu thảo ghê.”

Bà Tống ngượng ngùng cười cười, nhưng lại không hề che giấu sự vui vẻ hãnh diện.

“Con bé này chỉ được cái tiêu tiền lung tung, nói sao cũng không chịu nghe vào.”

“Thế cũng tốt mà cô, bao nhiêu người rút ruột rút gan nuôi con khôn lớn, nhưng toàn nuôi ra cái thứ vô ơn, con gái cô hơn người ta trăm nghìn lần rồi đấy ạ.”

Nhân viên bán hàng nói mấy câu đã khiến bà Tống lâng lâng như đi trên mây.

Đợi đến khi bà tỉnh táo lại thì con gái đã chất được một bao to toàn quần áo.

Tống Thời Hạ lau mồ hôi: “Mẹ, con chọn xong rồi.”

Mỗi chiếc áo trong này có thể kiếm được 10 đồng chênh lệch, bà Tống vui vẻ mỉm cười.

Hai mẹ con nhìn nhau, khuôn mặt tươi vui, lúc này quả thật có thể chắc chắn là ruột thịt vì trông hệt như nhau rồi.

Tống Thời Hạ trả tiền không bị mẹ ngăn trở, Quý Yên Nhiên nhìn mà ngạc nhiên lắm.

DTV

Chị dâu thật giỏi, chỉ dăm ba câu đã khiến dì Tống chấp nhận mua sắm ồ ạt như thế, lần này cô ấy đã hiểu thế nào là gãi đúng chỗ ngứa.

Cuối cùng, vì mua quá nhiều đồ, Quý Yên Nhiên phải đi gọi điện thoại cho tài xế tới đón họ về.

Tài xế nhìn mấy bao đồ mới chất chồng bên chân ba người, kinh ngạc đến ngây ra, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ cặm cụi xách đồ lên xe,

Băng sau của ô tô đã chất đầy các túi quần áo, Tống Thời Hạ đánh giá một lượt, đoán chừng lần này mẹ mình có thể kiếm kha khá.

Nhưng mua đi bán lại kiểu này không làm lâu dài được, kiếm lớn một lần này rồi thôi, để tránh bị người ta chú ý.

Cha mẹ đều là người chân chất thật thà, trại chăn nuôi mới là cơ nghiệp chính, đầu cơ trục lợi thế này chỉ làm một lần là đủ.

Tống Thời Hạ hạ giọng dặn dò mẹ:

“Chúng ta làm thế này là một dạng đầu cơ trục lợi, tuy không hẳn là phạm pháp nhưng ta chỉ làm lần này thôi, không làm tiếp nữa, để tránh bị ai đó ghen tị tố giác, phiền phức không cần thiết.”

Bà Tống còn đang tính rằng, nếu lần này bán thuận lợi, thu về kha khá thì lại nhập thêm một đợt nữa, nhưng con gái đã trịnh trọng dặn dò như thế, bà vẫn gật đầu.

“Mẹ hiểu, kiếm xong khoản này chúng ta không làm nữa.”

Tống Thời Hạ xấu hổ quá, mẹ nói thế nghe như sắp làm gì đó trái pháp luật vậy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 494: Chương 494


Quý Yên Nhiên ôm má nhìn chị dâu, hai mắt tỏa sáng.

“Chị dâu, chị kiếm tiền giỏi quá, giỏi hơn cả anh em luôn.”

Bao nhiêu cái áo thế này, ít nhất phải kiếm lời hơn trăm, mà phí tổn mới tầm 200 đồng thôi, Quý Yên Nhiên lần đầu biết làm ăn có thể kiếm lớn như vậy.

Tống Thời Hạ bật cười: “Nếu em muốn kiếm tiền, sau này chị dạy cho.”

Quý Yên Nhiên vội vàng gật đầu:

“Đợi chừng nào có điểm rồi tính, không thì em sợ em sẽ phân tâm nghĩ lung tung, sẽ làm không tốt.”

Tống Thời Hạ tính nói rằng thực ra chuyện cũng không đến mức khó khăn đến thế.

Nhưng thấy Quý Yên Nhiên tỏ thái độ hết sức thận trọng, cô lại thôi, dù sao thì nghiêm túc trong mọi việc cũng là một hành vi rất tốt.

Quý Duy Thanh do dự nhìn hai người, Tống Thời Hạ quay sang phía anh: “Anh định nói gì à?”

DTV

Sáng nay cô đã nhận ra anh cứ luôn trốn tránh ánh nhìn của cô, như thể đã làm chuyện gì trái lương tâm, nhưng đợi suốt một ngày vẫn không thấy anh thẳng thắn nói ra.

“Anh nói, nhưng em không được giận nhé.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nhìn anh.

“Anh nói trước đi đã.”

“Anh mua cho ba một chiếc xe đạp.”

Tống Thời Hạ xác nhận lại: “Chỉ là một chiếc xe đạp thôi?”

“Ừ, không có mua cái khác, anh có người bạn có thể mua được xe máy nhưng anh biết là em sẽ không đồng ý.”

Tống Thời Hạ nhón chân, vỗ nhẹ lên đầu anh như vỗ đầu con cún nhỏ.

“Anh làm đúng mà, lần này không trách anh tiêu tiền lung tung, có xe đạp thì ba mẹ đi đâu cũng tiện hơn.”

Chuyện mua xe đạp cho ba mẹ đã nằm trong kế hoạch của Quý Duy Thanh từ năm trước.

Nhưng khi đó anh mới mua cho nhà ba mẹ vợ chiếc tivi nên nếu lại mua xe sẽ bị từ chối.

Ăn tết ở nhà, nhiều lần anh đã muốn bảo Tống Thu Sinh lên thị trấn mua xe với anh, nhưng dịp tết người ta không mở cửa bán hàng, đành phải gác lại kế hoạch mua xe đạp.

Tống Thời Hạ tò mò hỏi: “Vì sao anh cứ thích lén mua đồ cho nhà em sau lưng em thế?”

Quý Duy Thanh sửa lại lời cô:

“Là nhà ta, anh cũng không muốn giấu em, anh chỉ muốn cho em một bất ngờ, nhưng hình như lần nào cũng làm hỏng.”

Tống Thời Hạ nhớ lại:

“Đúng thật, chắc là tại lần nào trông anh cũng rất thản nhiên, chẳng có gì khác thường làm em cũng không thể cảm nhận được hết.

Chuyện này là lỗi của em rồi, em xin lỗi nhé, lần sau em nhất định sẽ coi đó là một bất ngờ lớn.”

Dù sao đó cũng là ý tốt của anh, bản chất của hành vi đó chỉ là muốn cho cô và người nhà được vui vẻ.

Mặc dù phương thức biểu đạt cảm xúc của anh không bình thường nhưng cũng không thể dập tắt nhiệt tình của anh một cách phũ phàng được.

Quý Duy Thanh mím môi:

“Thầy anh nói niềm vui bất ngờ là phải đến một cách đột ngột, nếu nói trước cho em thì chẳng có gì bất ngờ nữa rồi.”

Đến một cách đột ngột, chậc, Tống Thời Hạ âm thầm thấy may mắn vì Quý Duy Thanh chỉ nghĩ đến những món quà có ý nghĩa thực tế chứ không thực sự làm theo lời dặn của thầy mình.

Ai mà đoán được viện trưởng Thẩm sẽ xúi anh ấy tặng cái gì cho ‘bất ngờ’ cơ chứ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 495: Chương 495


Bà Tống biết con rể mua cho nhà mình chiếc xe đạp thì lòng càng thêm phức tạp, nhưng cũng không còn cách nào từ chối.

Bà đành quyết định về nhà nuôi thêm một con heo, đợi đến cuối năm tặng cho nhà thông gia.

Tiễn mẹ lên xe về quê, Tống Thời Hạ bắt đầu quay sang làm rượu thuốc, tiện thể làm mấy thứ dưỡng nhan cho Yên Nhiên.

Phải công nhận một điều rằng da dẻ thiếu nữ quả thật rất dễ phục hồi, lại không có nhiều vấn đề.

Yên Nhiên mấy ngày qua đi nắng nhiều bị sạm da, nhưng mới mấy ngày đã bắt đầu nhả nắng.

Da cô ấy tuy không trắng sáng nhưng rất mịn màng, gần như không có mụn gì, chỉ có mấy ngày đến kỳ sinh lý sẽ nổi vài mụn nhỏ ở trán và cằm mà thôi.

Quý Yên Nhiên bịt mũi kháng cự: “Chị, em không muốn uống rượu.”

Tống Thời Hạ túm tai cô em chồng:

“Đây là rượu dưỡng nhan, yên tâm, nó nhẹ như rượu vang thôi, em đã thành niên rồi, mẹ cũng nói em có thể uống nửa chén.”

Quý Yên Nhiên đi học muộn, nhưng thời đại này người ta còn học muộn hơn, phần đa bạn cùng lớp cô ấy đều tầm 19, 20 rồi, còn cô ấy mới vừa qua 18.

Quý Yên Nhiên không thích uống rượu, Tống Thời Hạ cũng không muốn ép hay thuyết phục cô ấy thay đổi.

Nhưng rượu này cô ngâm riêng cho cô bé, chờ từ hồi cấp 3 đến giờ, muốn tranh thủ điều dưỡng thân thể cho cô bé trước lúc vào hè.

Nếu ổn thỏa thì về sau cô bé sẽ không đến mức đau đớn lăn lộn mỗi khi tới kỳ sinh lý, trừ khi cố tình chơi dại.

Nhưng điều này cô lại không thể nói rõ với Quý Yên Nhiên, đành phải cố tình buộc cô bé uống rượu thuốc.

“Rượu này có rất nhiều dược liệu có lợi cho phụ nữ chúng ta, em xem này, có táo đỏ, long nhãn, cánh hoa hồng nữa.

Em có còn nhớ trà hoa hồng hồi trước chị cho em uống mỗi khi đến kỳ không, thấy cái này có giống trà đó không?”

Nhắc đến trà hoa hồng, Quý Yên Nhiên lập tức nhảy dựng lên, túm chặt chị dâu: “Chị, cứu em, lá trà của em sắp hết rồi.”

Nói xong, cô ấy lập tức cầm cốc rượu 200ml uống cạn, mặt nhăn nhúm lại, nhưng ngay sau đó đã giãn ra thư thái.

Hình như không khó uống lắm nhỉ, hương vị cồn không nồng lắm, chẳng qua nghe nói là ‘rượu thuốc’ có hơi ghê.

DTV

Tống Thời Hạ giật nảy người.

“Vội gì mà vội, không sợ sặc à, rượu dưỡng nhan này cũng có tác dụng giảm đau bụng kinh, để lần này coi tác dụng có được như mong muốn không.”

Quý Yên Nhiên nửa tin nửa ngờ:

“Thật ạ? Nếu rượu dưỡng nhan cũng có thể làm giảm đau bụng kinh thì em sẽ uống hàng ngày.”

Tống Thời Hạ chọt chọt trán cô em chồng.

“Rượu thuốc dù tốt cũng không thể uống hàng ngày, chị chỉ cho em uống tối đa nửa tháng thôi, nếu cái này không có hiệu quả thì trà hoa càng không có tác dụng đâu.”

Quý Yên Nhiên ôm chặt bình rượu trên bàn.

“Em tuyên bố bình rượu táo đỏ hoa hồng này thuộc về em nhé.”

“Ừ ừ, mang đi đi, thì vốn ngâm nó cho em mà.”

Trong nhà vốn cũng có rượu này, nhưng mẹ chồng lại không biết rượu đó chuẩn bị riêng cho Yên Nhiên, vì thế mới tặng cho Trương Uyển Thanh, rất có thể vì uống rượu này nên Hồ Du mới có thể mang thai được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 496: Chương 496


Sau khi thi đại học xong, Tống Thời Hạ lại trở về với cuộc sống thường nhật, không còn là quốc bảo được cả nhà nâng niu bảo vệ nữa.

Mặc dù là thế, nhưng Quý Yên Nhiên đã tốt nghiệp, mẹ chồng cô cũng có thời gian qua đây giúp đỡ nấu nướng và chăm sóc hai nhóc con, thế nên Tống Thời Hạ cũng được nhàn hẳn.

Rảnh rỗi, Tống Thời Hạ bắt đầu tìm việc cho bản thân.

Cô tính thuê một căn nhà chuyên dùng đặt rượu thuốc, bình rượu để la liệt trong nhà mình rất vướng chân.

Nếu chỉ ủ cho nhà mình dùng thì chẳng đáng bao nhiêu, tìm góc nào để tạm cũng được.

Nhưng nay đã nhận nhiều đơn hàng như thế, nếu để hết trong nhà thì nhà cô sẽ có ngày biến thành xưởng rượu mất thôi.

Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh tìm khắp nơi vẫn chưa thuê được chỗ ưng ý, cuối cùng cô dứt khoát mua lại luôn căn nhà ở ngõ nhỏ sau cửa hàng của anh trai.

Tống Thời Hạ không tính mở cửa hàng bán rượu nên không cần mua nhà mặt tiền.

DTV

“Ở gần cũng tiện, anh có thể để mắt trông nom giùm.”

Tống Thời Hạ cũng đã suy xét đến vấn đề này nên mới mua, kho rượu gần cửa hàng, anh trai cô có thể qua lại trông chừng.

Căn nhà này không phải để ở nên Tống Thời Hạ chỉ nói với Quý Duy Thanh đôi câu là xong, không thông báo với người khác.

Một mình ngâm rượu quá vất vả, Tống Thời Hạ bèn thuê Quý Yên Nhiên tới làm bán thời gian cho mình.

Sau cô lại tới hỏi Lưu Chiêu Đệ xem cô ấy có muốn qua làm trong thời gian nghỉ hè không.

Sau khi thi đại học Lưu Chiêu Đệ tới cảm ơn Tống Thời Hạ đã cung cấp chỗ ở và đồ ăn thức uống cho cô ấy thuận lợi hoàn thành kì thi.

Lần này đề thi không khó, Lưu Chiêu Đệ tin rằng mình có thể thi đỗ vào trường đại học mà mình mơ ước.

Cô ấy còn viết một tờ giấy vay nợ cho Tống Thời Hạ, liệt kê tiền thuê nhà và tiền ăn cùng với cả các chi phí khác mà Tống Thời Hạ đã hỗ trợ trong thời gian qua.

Tống Thời Hạ rất tinh ý, cô đã nhận ra nỗi bất an và lo lắng trong đáy mắt Lưu Chiêu Đệ ngay cả khi cô ấy tươi cười.

Thi đỗ đại học không đồng nghĩa với việc thuận lợi vào đại học, học phí là một chướng ngại lớn thứ hai.

Trừ khi cô ấy thi vào đại học sư phạm, nơi được miễn toàn bộ học phí.

Lưu Chiêu Đệ thi xong lại không về nhà ngay, cô ấy đã nghe họ hàng kể chuyện trước kì thi.

Cha cô ấy đã tới tận trường để tìm mình mà không tìm được, thái độ ông ta khi ấy rất hung hăng đáng sợ.

Được sự trợ giúp của người họ hàng, Lưu Chiêu Đệ xin được một công việc tạm thời là làm thuê cho một tiệm mỳ, được bao ăn ở nhưng tiền lương rất thấp, không thể chỉ dựa vào đó để kiếm đủ học phí.

Khi Tống Thời Hạ tới tìm, Lưu Chiêu Đệ đang rửa bát trong bếp.

Làm ở đây, cô ấy phải bao toàn bộ những việc dọn dẹp và chạy vặt, mà một tháng tiền lương chỉ mới 5 đồng.

Biết Tống Thời Hạ tới tìm là muốn dành cho mình một cơ hội kiếm học phí, Lưu Chiêu Đệ xúc động lắp bắp mãi không nói được một câu cảm ơn hoàn chỉnh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 497: Chương 497


“Đừng kích động quá, công việc đó không nhẹ nhàng như cậu tưởng đâu, hơn nữa, làm việc cho tôi ở đó rất nhàm chán, rất buồn tẻ.”

“Không vấn đề gì, chỉ cần có thể cung cấp chỗ ăn chỗ ở, tôi có thể không lấy lương cũng được.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ giải thích:

“Nếu cậu không nhận tiền lương, tôi cũng không dám mời cậu tới làm đâu.”

Lưu Chiêu Đệ vội vàng chữa lại: “Tôi làm, tôi xin nhận lương, tuyển tôi đi.”

DTV

Không cần biết Tống Thời Hạ chọn mình vào làm vì nguyên nhân gì, Lưu Chiêu Đệ chỉ biết ân tình này to lớn thế nào, cô ấy vĩnh viễn sẽ không quên.

Lưu Chiêu Đệ xin nghỉ việc, chủ tiệm mỳ tiếc nuối vô cùng.

Nhân viên tạp vụ một tháng 5 đồng tiền lương thế này quá khó tìm, ông ta đã phải cho bạn mình 5 đồng lót tay mới tìm được, chỉ tiếc cô bé này làm hai tuần đã xin nghỉ rồi.

Tống Thời Hạ thấy ông chủ tiệm kết toán tiền lương cho Lưu Chiêu Đệ, đưa được có 3 đồng mà vẻ mặt vẫn như thể mình rộng lòng từ bi.

Ra ngoài cửa, Tống Thời Hạ không nhịn được bèn hỏi: “Một tháng lương ở đây của cậu là bao nhiêu?”

Lưu Chiêu Đệ cụp mắt:

“Chỗ này là người họ hàng nhà tôi giới thiệu cho, chủ yếu bao ăn ở, một tháng trả 5 đồng tiền lương.”

Học phí đại học không chỉ cần 10 đồng là xong, cho nên dù cô ấy có làm ở đây hết 2 tháng hè thì vẫn không kiếm đủ học phí.

Tống Thời Hạ thở dài.

“Sao cậu không nói sớm? Kể cả cậu ngại gây phiền toái cho tôi thì tôi cũng thừa khả năng kiếm cho cậu một chỗ nào lương khá hơn mà vẫn bao ăn ở cơ mà.”

Lưu Chiêu Đệ ngại gây phiền toái cho cô bạn này.

Trước khi thi đại học, cô ấy cùng đường mới phải xin giúp đỡ, nhưng thi xong rồi không lí nào còn làm phiền đến người ta mãi.

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng nói: “Lần sau muốn tìm việc làm tạm thời thì cứ hỏi tôi, tôi có thể gợi ý cho.”

Chủ tiệm mỳ này trông có vẻ cũng tử tế, không ngờ lại cũng xấu tính đến vậy.

Lưu Chiêu Đệ cảm kích nói:

“Cảm ơn cậu nhiều, Tống Thời Hạ. Tôi không tới nhờ cậu không phải vì tôi không tin cậu mà vì tôi cảm thấy cứ làm phiền cậu mãi thì thật không phải.

Tôi cũng cần biết cách tự lực cánh sinh, không thể sinh ra thói quen ỷ lại vào lòng tốt của người khác được.”

Tống Thời Hạ mỉm cười với cô ấy.

“Tôi hiểu, cho nên cậu có thể hỏi ý kiến tôi như một người bạn trong những vấn đề như thế, tôi lớn tuổi hơn cậu, có lẽ sẽ biết nhiều hơn một chút, giúp được gì thì tốt.”

Về bên này, Lưu Chiêu Đệ mới biết công việc của mình nhẹ nhàng thế nào.

Cô ấy không cần phụ trách thu mua dược liệu, chỉ cần ghi chép lại thời gian bỏ dược liệu vào mỗi bình và thời gian ngâm rượu.

Thậm chí nếu làm biếng một chút, chỉ cần nhớ ngày thả dược liệu là đủ, khi nào vận rượu đem đi thì tính thời gian ngâm cũng được.

“Việc ở đây hơi lộn xộn một chút, nhưng không khó, không có yêu cầu kĩ thuật gì, nhưng nó rất nhàm chán, cậu ở đây một mình có sợ không?”

Căn tứ hợp viện này có mảnh sân rộng, nhưng chỉ là dạng tứ hợp viện bình dân, không phải như các tòa nhà quan lại ngày xưa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 498: Chương 498


Tống Thời Hạ xây tường cao thêm 1 mét, lát lại trần nhà, biến một nửa tứ hợp viện thành trần thấu sáng, sau đó thuê người đào hầm.

Những vò rượu không được rửa sạch, phơi khô, quá trình ngâm rượu sẽ được tiến hành dưới tầng hầm.

Phòng ở không cải biến gì nhiều, phòng khách trang hoàng lại một chút, phòng ngủ biến thành phòng làm việc riêng của Tống Thời Hạ.

Ba phòng ngủ phụ được cải tạo thành phòng chứa đồ cùng với phòng nghỉ của nhân viên, phòng bếp và nhà vệ sinh không cần sửa sang lại.

Vì nơi này chỉ để ủ rượu chứ không mở tiệm bán rượu nên chỉ cần một nhân viên là Lưu Chiêu Đệ.

Khi nào cần vận chuyển hàng đi sẽ điều người từ bên cửa hàng của anh trai sang, như thế cũng có thể giúp họ tăng thu nhập.

DTV

Lưu Chiêu Đệ tự tin bảo đảm:

“Tôi làm được. Làm việc ở đây tôi cũng có thể yên tâm đọc sách và viết lách một chút, sẽ không thấy buồn tẻ đâu.”

“Nếu cậu sợ thì chúng ta mua thêm con ch.ó nữa, nhưng nơi này là khu dân cư, tôi thấy nếu cậu tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm láng giềng thì có lẽ sẽ hiệu quả hơn là nuôi chó.”

Lưu Chiêu Đệ gật đầu ghi nhớ lời dặn của Tống Thời Hạ.

“Được, tôi cần ở lại đây ít nhất đến khi khai giảng, chắc chắn sẽ phải qua lại làm quen với hàng xóm láng giềng.”

“Cửa hàng đằng trước kia là của anh trai tôi, nếu muốn tiết kiệm tiền thì buổi chiều cứ qua đó.

Cứ mỗi chiều, bên đó sẽ phải nhặt bỏ rau dưa trông không được ngon, nhưng thực ra rau ấy chỉ xấu mã thôi, không ảnh hưởng đến chất lượng đâu.”

Đây là hạ sách tiết kiệm tiền, nhưng Tống Thời Hạ chẳng cảm thấy chuyện này có gì mất mặt.

Ngày còn nhỏ, cô thường đi theo người thân lên chợ nhặt những lá rau các bà hàng rau vứt đi, như thế có thể tiết kiệm được một khoản tiền mua rau rồi.

Quả nhiên, Lưu Chiêu Đệ vừa nghe nói có thể xin rau miễn phí, mắt lập tức sáng bừng lên.

Cô ấy vội hỏi lại cho chắc:

“Thật sự có thể xin về được à? Là đồ họ không dùng thật chứ? Không phải đặc biệt cho tôi đấy chứ?”

“Yên tâm, thật sự không liên quan đến tôi đâu. Ngoài chợ người ta cũng sẽ nhặt lá cải dập bỏ đi, chẳng qua ra muộn thì hay bị người ta dẫm nát.

Cửa hàng của anh tôi thường nhặt bỏ ra trước cửa ấy, người quanh đó vẫn thường ra lấy về, nếu muốn thì cậu hãy ra sớm một chút, không thì người ta chọn hết rau ngon đấy.”

Lưu Chiêu Đệ mỉm cười vui sướng.

“Đây quả là một tin tốt, tôi còn đang tính 3 đồng này phải tiêu thật dè sẻn, như thế thì giải quyết được vấn đề cái ăn rồi.”

Tống Thời Hạ lắc đầu cười cười:

“Tôi mà bận quá có khi không thể chú ý hết mọi chuyện, trong bếp có gạo có mỳ, dầu muối gia vị có cả, cậu muốn ăn cái gì thì cứ làm mà ăn.”

Lưu Chiêu Đệ cảm kích liên tục nói lời cảm ơn.

Nếu không có Tống Thời Hạ, có khi cô ấy còn chẳng thể tham dự kì thi đại học lần này.

Bây giờ Tống Thời Hạ lại tạo điều kiện để cô ấy có thể được đi học nếu đỗ, ơn này Lưu Chiêu Đệ sẽ không bao giờ quên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 499: Chương 499


Tống Thời Hạ về đến nhà, mẹ chồng đã làm cơm xong xuôi, đồ ăn vẫn đang được hâm nóng trên bếp, cả nhà chỉ chờ mình cô về là ăn cơm.

Cảm giác được chờ đợi thế này, phải nói sao nhỉ?

Tống Thời Hạ chợt thấy lòng ngập tràn ấm áp, mũi lại cay cay, đây có lẽ chính là điều mà cô mong mỏi suốt cả kiếp trước.

Tống Thời Hạ cởi áo khoác, đi nhanh vào nhà vệ sinh rửa tay.

Hàn Dung lên tầng gọi con cháu xuống ăn cơm, khi đi xuống trông thấy con dâu, bèn hỏi:

“Con nhìn con kìa, nóng đến vã mồ hôi đầy trán sao còn mặc áo khoác?”

Tống Thời Hạ giải thích với bà:

“Chính vì ngoài trời nắng to nên mới phải mặc áo khoác đó mẹ, nếu không, bị tia tử ngoại rọi vào là sẽ đen đi đấy.”

Quý Yên Nhiên đã ngồi vào bàn, đang cắn đũa:

“Chị dâu, vào đại học còn phải đi tập quân sự nữa đó, tập quân sự ngày nào cũng phải phơi nắng, em vừa mới trắng lại một tẹo, có khi nào lại bị phơi cháy đen thui không?”

Từ sau khi được Tống Thời Hạ dạy chăm sóc da, làn da của Quý Yên Nhiên ngày càng trắng trẻo hẳn ra.

Tuy còn chưa đạt tới cấp độ trắng nõn nà nhưng nhảy từ vùng da đen vàng chuyển sang trắng ngà thế này, những người lâu không gặp Quý Yên Nhiên có khi còn không nhận ra cô ấy được nữa đâu.

Quý Yên Nhiên cũng phải mất hai ngày mới dám tin mình rốt cuộc đã trở nên trắng trẻo, rồi sau đó, cô bé bắt đầu lo sẽ lại đen đi nếu phải phơi nắng.

Tống Thời Hạ nhớ lại những tri thức bảo vệ và chăm sóc da, nói:

“Rám nắng có thể trắng lại được, em không cần sợ. Chúng ta còn trẻ, bị đen một chút vì nắng cũng không thành vấn đề.

Nhưng nếu ra nắng thì vẫn nên bảo vệ da kĩ càng, chống nắng đầy đủ, vì tia tử ngoại trong ánh nắng mặt trời sẽ làm chúng ta lão hóa nhanh hơn đấy.”

Hàn Dung vừa nghe nói thế, vội vàng sờ lên mặt mình.

“Vậy da mặt mẹ nhăn thế này liệu có phải do hay phơi nắng không?”

Tống Thời Hạ lại giải thích thêm, da bà nhăn chủ yếu là do tuổi tác.

Đây là lão hóa theo tự nhiên, không phải do ảnh hưởng của ánh nắng mặt trời.

Hơn nữa, so với người cùng lứa tuổi thì bà trông trẻ hơn rất nhiều rồi.

Bấy giờ Hàn Dung mới yên tâm, được con dâu khen trẻ, bà vui lắm.

Hai nhóc con nghe thấy tiếng mẹ, vội vàng thình thịch chạy xuống.

“Mẹ ơi, lần sau đi đâu mang con với anh đi nữa nhé.”

Tống Thời Hạ còn chưa kịp đáp lời, Hàn Dung đã vội từ chối ngay:

DTV

“Bên ngoài trời nắng lắm, hai đứa ra ngoài dễ bị cảm nắng mất.”

Quý Nguyên trề môi, lại lom lom nhìn mẹ đầy mong đợi.

Tống Thời Hạ nhún vai với cậu bé một cái.

“Bà nội không đồng ý đâu nha, mà hôm nay mẹ cũng sẽ không đi đâu nữa, cho nên không dẫn các con ra ngoài được.”

Quý Dương ngửa mặt nhìn mẹ:

“Thế hôm sau thì sao ạ? Lần sau mẹ đi đâu, con với em cũng muốn đi theo cơ.”

“Lần nào mẹ cũng đi một mình, chúng con cũng muốn ra ngoài chơi nữa.”

Hàn Dung bế từng đứa đặt vào ghế ngồi.

“Mẹ các cháu ra ngoài không phải để chơi mà là để làm việc, hai cháu đi theo quấy rầy mẹ làm việc là ngoan hay không ngoan đây?”

Hai nhóc con tội nghiệp nhìn bà, từ hồi thi xong, hôm nào mẹ cũng đi ra ngoài, hai nhóc muốn chơi với mẹ một tí cũng chẳng thấy mẹ đâu.
 
Back
Top Bottom