Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 440: Chương 440


Tống Thời Hạ lại không để cô ấy được lơ là:

“Tuy mấy đề kia rất khó, nhưng em phải biết người ra đề thi mỗi năm một khác.

Năm ngoái đề đơn giản, có khả năng năm nay sẽ rất khó, nên chúng ta nhất định phải chuẩn bị kỹ càng.

Em không thể bỏ trống câu hỏi nhiều điểm nhất của môn toán mãi như thế được.”

Quý Yên Nhiên muốn nói năng lực của mình có hạn, đã quen bỏ trống câu cuối cùng trong môn toán rồi.

Cô ấy thà làm thêm vài câu hỏi nhỏ để tăng điểm cho mình còn hơn là cắm đầu suy nghĩ về câu cuối.

Tống Thời Hạ cảm thấy môn toán của Quý Yên Nhiên không hề kém, chẳng qua là đầu óc đơn giản quá, lần nào cũng bị một kiểu đề làm khó.

“Em nhìn cái này đi, đây là bài sửa chị sửa giúp cho bạn ngồi cùng bàn đấy, hiện tại cô ấy đứng top 50 toàn trường, top 400 trong kỳ thi liên trường hôm trước.

Em nhìn lỗi sai của cô ấy đi, xem thử cô ấy làm sao từ đội sổ tiến vào hàng trung bình của môn toán nhé.”

Không phải Tống Thời Hạ nhất quyết muốn Quý Yên Nhiên phải tăng điểm toán học lên.

Tổng điểm của Quý Yên Nhiên đều đạt chuẩn cả, nhưng bởi vì thế nên mới càng phải nâng điểm toán lên.

Nếu bài thi điểm tối đa là 120 thì chỉ cần thi được 72 điểm là đạt chuẩn, thi đến 95 là xuất sắc, đây là có sẵn 20 điểm rồi.

Quý Yên Nhiên liếc nhìn bài sửa, thế là lại càng khâm phục chủ nhân của bài làm này hơn.

Từ trước đó có thể nhìn ra đến đề toán đơn giản nhất Lưu Chiêu Đệ cũng không biết, gần như toàn bộ đề toán học đều sai cả.

Quý Yên Nhiên thầm ước chừng thành tích môn toán của đối phương đại khái chừng 4-50 điểm.

Nhưng xem đến phần sau, mấy đề cùng loại rất ít khi làm sai, trình độ cũng xêm xêm mình bây giờ.

Quý Yên Nhiên xấu hổ nói: “Chị dâu, bạn cùng bàn của chị giỏi thế.”

Tống Thời Hạ thản nhiên giải thích:

“Cô ấy học lại đấy, năm nay thi không đậu thì sẽ bị người nhà ép đi lấy chồng, nên cô ấy nhất định phải liều mạng học tập, cố gắng thay đổi vận mệnh của mình.”

Quý Yên Nhiên liên tưởng tới bản thân.

Nguồn gốc áp lực duy nhất của cô ấy chính là các anh các chị đều rất thông minh, nếu mình thi không đậu thì sẽ trở thành trò cười trong mắt họ hàng thân thích.

Mục tiêu của cô ấy chính là thi đậu đại học, còn thi vào trường nào thì cô ấy chưa từng nghĩ tới.

Xưa nay cô ấy chưa bao giờ đặc biệt liều mạng hay cố gắng phấn đấu vì chuyện gì đó.

Quý Yên Nhiên thầm hạ quyết định, mặc kệ đề toán khó cỡ nào, cô ấy cũng sẽ không trốn tránh nữa.

Tống Thời Hạ sợ Quý Yên Nhiên áp lực quá lớn, nên chuẩn bị hoa quả đồ ngon liên tục.

Mỗi ngày trước khi ngủ còn để Quý Yên Nhiên uống một ly sữa mật ong giúp an thần dễ ngủ.

Cô biết trước khi ngủ Quý Yên Nhiên sẽ đọc cổ văn và công thức toán, hy vọng mật ong trong không gian có thể giúp đề cao trí nhớ của cô ấy.

...

DTV

Hai vợ chồng nhà họ Tống đứng ở cửa thôn, mặc quần áo mới mà con gái mua cho.

Ở nông thôn lại tự nhiên ăn mặc trang trọng như vậy, nhất định là sắp có khách quan trọng tới thăm nhà rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 441: Chương 441


Bà Tống căng thẳng túm lấy cánh tay chồng.

“Mình dọn nhà sạch sẽ hết chưa, chuồng heo có bị bốc mùi không? Trong sân chắc không có mùi hôi gì đâu nhỉ?”

Ông Tống cũng thấy lo âu, nhưng không để lộ ra mặt.

Bàn tay giấu dưới ống tay áo Tôn Trung Sơn run lẩy bẩy, không móc nổi gói t.h.u.ố.c lá ra.

“Sáng sớm đã dọn sạch rồi, trong sân còn sạch hơn mặt mình đấy.”

Bà Tống sợ cô gái thành phố kia ngửi thấy mùi phân gia cầm trong nhà, nên đêm qua đã tất bật dọn dẹp trong sân và trại chăn nuôi rồi.

Mặc dù bà và chồng không ngửi thấy mùi gì, trại chăn nuôi cũng không gần nhà.

Nhưng con gái thành phố mũi thính, Thu Sinh vất vả lắm mới tìm được cô gái mình thích, đừng để con gái người ta chê cha mẹ nhà trai ở dơ thì hơn.

Xe hơi chạy tới thị trấn thì Diêu Tuyết cũng bắt đầu lo lắng.

“Nếu như, em nói là nếu như nhé, nếu như ba mẹ anh không thích em thì làm sao bây giờ?”

Tống Thu Sinh tập trung lái xe, không hề chớp mắt:

“Không đâu, em là thiên kim tiểu thư ai gặp cũng khen, phải tự tin vào bản thân chứ.

Em gái anh bình thường lãnh đạm như thế mà còn tỏ vẻ rất thích em, em còn sợ cái gì nữa?”

Diêu Tuyết bị phân tán sự chú ý: “Nhìn không ra em gái lãnh đạm đâu đấy.”

“Lúc trước em gái anh không phải như thế đâu, trong lòng nghĩ gì đều viết hết lên trên mặt.

Bây giờ gặp ai cũng cười tùm tỉm, không biết chừng lại có một bụng âm mưu luôn.

Người có thể khiến con bé bày tỏ sự yêu thích, xem như người một nhà cũng không nhiều đâu.”

“Em nhìn không ra đấy, em cảm thấy em gái anh rất chân thành, đôi lúc còn ngốc nghếch đến đáng yêu nữa.”

Cô ấy làm ăn đã gặp đủ loại người, nhưng khi tiếp xúc với Tống Thời Hạ lại cực kỳ thoải mái, tự do.

Tống Thu Sinh mỉm cười đánh tay lái, xe hơi đã chạy tới cửa thông.

“Chứng tỏ con bé xem em là người nhà, tiếp xúc lâu dần em sẽ biết.”

Nhìn thấy xe hơi chạy tới từ xa, ông bà Tống vội chạy lên đón.

Hai mắt của đám người đứng hóng ở cửa thôn đều sáng rực lên.

Tống Thu Sinh đã về rồi, rốt cuộc rau củ quả trong thôn cũng bán đi được rồi!

Chẳng trách từ sáng sớm hai ông bà nhà họ Tống đã ra cửa thôn đứng chờ, bình thường bọn họ không bao giờ ra cửa thôn tụ tập buôn dưa lê bao giờ.

Tống Thu Sinh dừng xe lại, hạ kính xe xuống, “Ba mẹ đứng ở đây làm gì, lên xe đi!”

Bà Tống bối rối xua tay: “Không cần đâu, mẹ với ba con đi bộ về là được rồi.”

DTV

Diêu Tuyết muốn hạ kính xe xuống chào hỏi, Tống Thu Sinh lại bảo cô chờ về nhà rồi tính tiếp.

Ở đây người qua kẻ lại, kiểu gì cũng sẽ nói này nói nọ cô.

Cô ấy nhất định sẽ không thích bị người ta vây quanh chỉ trỏ như con khỉ đâu.

Tống Thu Sinh lái xe về nhà, người ở cửa thôn nhìn xe chạy đi rồi thì bắt đầu nhao nhao bàn tán.

“Thu Sinh mang theo nhiều đồ về thế nhỉ, sao còn có cả cây ăn quả thế kia?”

“Nghe nói Tống gia thôn muốn trồng cây ăn quả, không tới phiên Trần gia thôn bọn mình đâu.”

“Tại sao chứ! Tống gia thôn và Trần gia thôn không phải đều là Tống gia thôn à!”

“Thì tại vì người ta họ Tống, không phục thì lên đại đội mà cãi, để bọn này cũng được hưởng ké với.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 442: Chương 442


Có người cảm thấy bất công, tại sao Tống gia thôn vừa bán rau lại mở vườn trái cây, Trần gia thôn chỉ có thể bán rau chứ.

Đám thanh niên Tống gia thôn không phục mà phản bác:

“Trần gia thôn các người đừng có được voi đòi tiên, sao đại đội mấy người không đi ra ngoài làm ăn rồi kéo theo các người cùng kiếm tiền đi, toàn muốn ăn ké của thôn bọn này.”

Bản thân hai hôn quan hệ không tốt, sau khi xác nhập thì cãi cọ mâu thuẫn liên tục.

Hiện tại Tống Thu Sinh dẫn dắt cả Tống gia thôn trồng cây ăn quả, mở vườn trái cây, khiến mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm.

Nhưng người Tống gia thôn nói không sai, người của Trần gia thôn đúng là được voi đòi tiên mà.

Tống Thu Sinh lái xe vào sân nhà.

Nhà anh ấy xây lại xong đã thay cổng sắt lớn, sau này về nhà có thể đậu xe trong sân luôn, tối ngủ không cần sợ bị người ta đ.â.m thủng lốp xe.

Bà Tống bị tò mò xua tan hết lo lắng.

“Con mang nhiều cây ăn quả như thế về làm gì?”

“Em gái bảo con mang về trồng đấy, mình để trồng trong sân đi, chờ có quả rồi thì ba mẹ ăn thử xem mùi vị thế nào.”

Ông Tống khó hiểu: “Sao bày vẽ ra như thế làm sao, không mua luôn bên ngoài cho rồi?”

Tống Thu Sinh dừng xe xong, mở cửa xe ra nhảy xuống.

“Mấy loại hoa quả này khác loại bên ngoài bán nhiều lắm, mùi vị ngon hơn nhiều.”

Ba mẹ chưa từng ăn thử nên cảm thấy hoa quả nào cũng như nhau, chỉ có người thường xuyên ăn trái cây mới nếm ra được mùi vị khác biệt thôi.

Diêu Tuyết được Tống Thu Sinh dắt xuống xe, sàn xe rất cao, cô ấy mang giày cao gót nên không thể nhảy xuống được.

“Cháu chào hai bác, cháu tên Diêu Tuyết ạ.”

Diêu Tuyết mặc một bộ váy dài.

Chiếc áo khoác màu trắng bên ngoài tôn lên chiếc váy đen ôm sát bên trong, dây chuyền kim cương đã đổi thành dây chuyền trân châu rồi.

Bà Tống đã có chuẩn bị tâm lý sẵn, nhưng vẫn không ngờ cô gái thành phố này lại xinh đẹp như thế, ăn mặc trang điểm cứ như tiên nữ ấy.

Bà ngẩn ra vài giây rồi vội vàng mời vào nhà, “Mau vào nhà đi cháu, đi đường có mệt hay không?”

Diêu Tuyết ngoan ngoãn đáp:

“Không mệt ạ, Thu Sinh còn mệt hơn ấy, anh ấy lái xe cả chặng đường mà.”

“Nó là đàn ông con trai mà, mệt một tí thì có gì đâu, cháu mau ngồi nghỉ một lát đi, để bác đi nấu cơm cho hai đứa.”

Tống Thu Sinh chi tiền xây nhà, gia cụ các thứ đều không đặt mua sẵn, anh ấy định dùng tạm đồ cũ ít ngày.

Mnh ấy định mua nguyên bộ giường nệm và tủ luôn, Diêu Tuyết không quen ngủ giường cứng.

Ai ngờ ba mẹ đã tìm thợ mộc đặt sẵn gia cụ mới rồi, anh bắt đầu thấy đau đầu.

Bà Tống còn bổ sung: “Bàn với ghế đều là đồ mới cả, không sợ dơ váy đâu cháu.”

Diêu Tuyết cũng ngồi xuống.

“Quần áo bẩn thì giặt là được ạ, cháu không đỏng đảnh như thế đâu, dì không cần làm vậy đâu ạ.”

“Ở dưới quê bụi bẩn nhiều, áo quần màu trắng bị bẩn thì tiếc lắm.”

DTV

Bà Tống chưa từng thấy quần áo bằng chất liệu này bao giờ, nhưng nhìn nó cứ lấp la lấp lánh, chắc là không rẻ lắm đâu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 443: Chương 443


Lòng bà nặng trĩu, rốt cuộc Thu Sinh tìm cô người yêu có gia cảnh kiểu gì thế này?

Nhìn kiểu gì cũng giống cô gái được nuông chiều từ bé, cứ như là... cứ như từ nhỏ tới giờ chưa phải chịu khổ bao giờ ấy.

Ông Tống chỉ chào hỏi con dâu tương lai một câu rồi đi ra bắt một con gà.

Ông đếm hai lần, xác định thiếu mất hai con gà.

Ông im lặng xách gà đi ra ngoài cổng làm thịt nhổ lông, sau đó đi vào bếp nói chuyện này cho vợ hay.

Bà Tống kinh ngạc nói: “Sao tự nhiên lại thiếu hai con? Có phải ông đếm sai rồi không?”

Ông Tống bực mình vặc lại: “Tôi đếm hai lần rồi, nhưng vẫn thiếu hai con.”

Hai vợ chồng đứng trong bếp hai mặt nhìn nhau, đang yên đang lành sao lại thiếu gà chứ?

Tống Thu Sinh thảnh thơi uống trà:

“Em nhìn đi, ba mẹ anh đâu có đáng sợ đâu, ba mẹ anh thành thật lắm, anh còn sợ sau này họ ở lại trong thôn sẽ bị ức h.i.ế.p ấy chứ, may mà đội trưởng là ông hai của anh.”

Diêu Tuyết bưng cốc uống trà:

DTV

“Bây giờ em không còn căng thẳng như ban nãy nữa rồi, hai bác trông còn căng thẳng hơn cả em.

Mẹ anh xem trọng em quá rồi, bộ váy này thì đáng mấy đồng đâu mà còn đổi bàn ghế mới nữa, trà này là em gái anh mua đúng không?”

Tống Thu Sinh nhướng mày:

“Em tinh thế, thế mà cũng nếm ra được? Trà trong nhà đều là em gái anh mang về, con bé quen biết rộng, luôn có cách mua được đồ tốt.

Chiếc áo khoác này của em bằng ba tháng tiền lương của người bình thường đấy, bộ bàn ghế nhà anh đúng là không đắt bằng áo của em đâu.”

“Đây là bộ rẻ nhất của em rồi đấy, huống hồ gì em đâu có đỏng đảnh như thế.

Anh nói hai bác lần sau đừng làm như thế, phiền hai bác em ngại lắm, hơn nữa...”

Mặt Diêu Tuyết đỏ ửng.

Tống Thu Sinh không hiểu phong tình, “Hơn nữa cái gì?”

“Hơn nữa hai bác khách sáo như thế khiến em có cảm giác hai bác xem em như người ngoài ấy, nếu xem em là người nhà chắc chắn sẽ không trịnh trọng như đãi khách như thế.”

Tống Thu Sinh cảm thấy buồn cười:

“Lần đầu em đến nhà anh, nếu hời hợt quá có khi em lại càng khó chịu hơn. Đây là lần đầu gặp thôi mà, em đừng vội.”

Diêu Tuyết giơ chân đá anh một cái.

“Ai vội chứ!”

Tống Thu Sinh nhe răng nhếch miệng: “Quân tử động khẩu không động thủ, em coi chừng đau chân bây giờ!”

Diêu Tuyết tức giận trừng mắt nhìn anh, “Anh điêu vừa thôi, em đá có mạnh đâu.”

Tống Thu Sinh đi vào bếp giúp đỡ, nghe ba mẹ nói nhà mình mất gà.

“Không phải nói là nuôi hai con ch.ó à, sao lại còn mất gà nữa?”

Bà Tống chẳng buồn ngẩng đầu lên:

“Nuôi chó không phải muốn là tìm được đâu. Thôn mình ít người nuôi chó, tháng sau mới có chó sinh con cơ. Lạ thật, sao tự nhiên lại mất gà như thế chứ.”

Diêu Tuyết chưa từng ăn cơm Tống Thời Hạ nấu bao giờ, đây là lần đầu tiên cô ấy ăn cơm ở nhà họ Tống.

Trên bàn có một nồi gà om xì dầu lớn khiến cô ấy không nhịn được mà ch** n**c miếng.

Cô ấy thầm phỉ nhổ bản thân, hai ngày không ăn thịt sao lại thành ra tham ăn như vậy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 444: Chương 444


Trên bàn tổng cộng có năm món, ba món thịt, hai món rau và một bát canh.

Gà om xì dầu, thịt xào tỏi, trứng đúc thịt, mộc nhĩ xào với rau luộc.

Vốn dĩ chỉ định nấu hai món thịt, một món rau và canh tảo tía, đủ cho bốn người ăn rồi.

Nhưng thấy Diêu Tuyết hình như không phải cô gái thành phố bình thường nên bà Tống không quan tâm đến việc tiếc thức ăn mà làm thêm một món thịt một món rau.

DTV

Diêu Tuyết được yêu thương mà vừa mừng vừa lo.

Lần đầu tiên cô đến nhà mà hai bác đã làm gà vịt tiếp đón rồi, một bàn đầy đồ ăn, các món nóng hổi thơm ngon.

Một bàn thức ăn nếu ở ngoài quán phải mất đến 30 đồng là ít.

Từ đầu cô ấy đã biết gia cảnh nhà Tống Thu Sinh, trước đây chưa bao giờ cô ấy chê anh ấy vì nghèo, hiện giờ vẫn vậy.

Trước khi đến cô ấy đã chuẩn bị tâm lý, cho dù điều kiện ăn ở có tệ đến đâu thì cô ấy vẫn phải vui vẻ, không thể để hai bác thấy cô ấy đỏng đảnh yếu ớt được.

Tống Thu Sinh từng nói sẽ mua nhà ở thành phố sau, vì vậy cô ấy đã định sẵn sàng sống tạm trong điều kiện gian khổ ở dưới quê rồi.

Nhưng hiện thực lại không giống những gì cô ấy nghĩ.

Cho dù nhà họ Tống ở nông thôn nhưng lại là căn nhà lớn ba tầng, hai bác còn sắm đồ nội thất mới.

Một bàn đồ ăn này càng làm cô ấy mở rộng tầm mắt.

Thành kiến của ba cô ấy với nông thôn quá lớn, vậy mà cô ấy còn ngốc nghếch hồ đồ tin lời ba nói rằng ở dưới quê chỉ lễ tết mới ăn thịt, vậy đây là cái gì?

Diêu Tuyết đứng dậy bước nhanh đến chỗ hành lý, lấy máy ảnh của mình ra.

“Cháu muốn chụp lại bàn đồ ăn này cho ba cháu xem ạ.”

Bà Tống lo lắng căng thẳng xoa hai tay vào nhau.

“Đây đều là mấy món bình dân cả, nhìn không ngon đâu.”

Ngoài mùi vị ra thì bàn đồ ăn này không đẹp mắt như ở nhà hàng, người ta đều dùng đĩa để bày thức ăn.

Còn bà ấy nấu cơm bận rộn, đều dùng bát tráng men đựng thức ăn.

Diêu Tuyết không hề để ý mà chụp “tách” một cái.

“Bác khiêm tốn quá, các món bác nấu đều thơm ngon cả, mới ngửi thôi cháu đã thèm lắm rồi.”

Lúc này bà Tống mới thở phào nhẹ nhõm.

“Bác nào có giỏi như vậy, là do gà vịt nuôi thịt ngon, tay nghề bác sao so được với đầu bếp chứ.”

Tống Thu Sinh tiện tay nhận lấy máy ảnh của Diêu Tuyết đặt lên ghế, bà Tống thấy vậy thì hết hồn.

“Thu Sinh à, con để máy ảnh lên kia đi lỡ rơi hỏng thì sao.”

Tống Thu Sinh cầm đũa lên gắp rau.

“Nhà chúng ta không ai đến, không động vào sẽ không rơi đâu.”

Bà Tống ăn cơm mà lòng cứ thấp thỏm không yên, bà ấy sợ máy ảnh rơi xuống đất nhưng lại không dám động vào.

Diêu Tuyết nếm thử một miếng thịt gà, không ngờ hương vị còn ngon hơn gà hầm trong nhà hàng quốc doanh nữa.

Cô ấy giơ ngón cái lên khen ngợi.

“Bác nấu gà om xì dầu đỉnh lắm ạ! Vừa thơm vừa ngon!”

Bà Tống cười: “Cháu thích thì ăn nhiều một chút, cháu gầy quá.”

Tống Thu Sinh gắp hai cái chân gà vào bát nhỏ trước mặt cô ấy, bà Tống phật ý.

“Sao con lại gắp chân gà cho Tiểu Tuyết, chân gà làm gì có thịt chứ!”

Diêu Tuyết ngẩng đầu lên cười giải thích.

“Cháu không thích ăn chân gà mà thích gặm xương ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 445: Chương 445


Trong lòng bà Tống buồn bực, sao còn có người không thích ăn thịt gà chứ?

Tống Thu Sinh biết tại sao, từ nhỏ đến lớn Diêu Tuyết đã ăn chán thịt rồi cho nên không thích ăn thịt nữa, lời này sẽ không nói với ba mẹ, sợ dọa bọn họ.

Trên bàn ăn, mọi người lại nói đến chuyện nuôi chó.

“Không phải năm mới đến thăm nhà họ hàng sao, mẹ thấy con ch.ó nhà cô ấy to bụng, bây giờ chắc sắp sinh chó con rồi.”

“Hay là ăn cơm xong bảo ba con đi xem, nếu có thì bắt hai con về nuôi.”

Diêu Tuyết vừa ăn vừa tò mò nghe bọn họ nói chuyện.

“Nuôi chó để trông nhà ạ?”

Tống Thu Sinh nhíu mày nhưng không có nhiều cảm xúc lắm: “Ừ, ba mẹ anh phát hiện nhà thiếu hai con gà, không biết bị mất từ khi nào.”

“Có phải bay đi rồi không? Không phải gà biết bay sao?”

Bà Tống cười khanh khách giải thích: “Gà vịt ăn no sẽ không bay đi, nó quen nhà rồi.”

Diêu Tuyết không giúp được gì, cô im lặng ăn cơm, sao ngay cả rau luộc mà cũng ngon thế?

Cô ấy là người phía nam, đầu bếp nhà hàng cũng thường làm món rau luộc.

Lúc trước thấy rau xanh trên bàn cô ấy còn ngạc nhiên, mặc dù không phải chính tông nhưng cũng rất ngon.

Bà Tống thấy cô thích ăn: “Thu Sinh nói cháu thích ăn mấy món thanh đạm, rau này mới hái trong vườn hồi sáng đó.”

Diêu Tuyết ăn cơm chỉ ăn no tám phần, hôm nay lại ăn đến no căng bụng.

“Bác ơi, tay nghề của bác siêu quá, còn giỏi hơn đầu bếp nhà... ba cháu nhiều.” Cô ấy thật lòng khen ngợi.

Bà Tống cười tít mắt lại.

“Nếu cháu thích thì sau này thường xuyên đến đây, cứ xem nơi này như nhà mình.”

Diêu Tuyết hiếm khi ngượng ngùng mà gật đầu.

Ăn cơm xong cô muốn giúp đỡ dọn dẹp nhưng bà Tống bảo cô ấy cứ nghỉ ngơi đi.

Tống Thu Sinh ở cùng phòng với em trai ở tầng một, phụ nữ trong nhà thì ở tầng hai, một nửa tầng ba là nơi để đồ.

“Tiểu Tuyết ngủ trên tầng đi, chị cả thằng bé không thường về đây, chăn đệm đã giặt sạch rồi, năm sau mới mua chăn đệm mới.”

Tống Thu Sinh giúp Diêu Tuyết xách hành lý lên, cô ấy mang theo ba vali hành lý đến, đều là quần áo và phụ kiện đi cùng với đồ dùng sinh hoạt của cô ấy.

Bà Tống sửng sốt nhưng không nói gì, đồ của người ta muốn mang bao nhiêu mà chẳng được.

Bà ấy nhìn máy ảnh tùy tiện để một chỗ, bà Tống hốt hoảng cầm lên rồi đặt lên bàn vuông.

“Con bé này thật là, chiếc máy ảnh này rất đắt tiền, phải cẩn thận kẻo hỏng chứ.”

Diêu Tuyết cởi giày cao gót ra, thay đôi giày bệt vào.

“Mẹ anh nhiệt tình quá, nấu cơm cũng ngon, chúng ta ở đây thêm mấy ngày đi.”

Dù sao dự án cũng đã kết thúc nên cô ấy không vội quay về.

DTV

Tống Thu Sinh giúp cô ấy mở vali đựng giày ra, xếp những đôi giày ra dưới gầm giường.

“Khi nào em muốn về thì lúc đó anh về, anh nghe em cả. Em còn chưa ăn cơm em gái anh nấu.

Dịp tết nguyên đán mẹ anh mới cải thiện tay nghề đấy, tất cả đều do em gái anh dạy bà ấy.”

Diêu Tuyết ngồi bên giường ôm mặt: “Thật sao? Lần sau em có thể đến nhà em gái anh ăn cơm không?”

Nếu cô ấy biết trước thì hôm đó đã không từ chối, cô ấy lo sẽ làm phiền em gái ôn tập nên không ở lại lâu.

“Được chứ, em ấy còn muốn mời em ăn bữa cơm nữa mà. Em muốn trồng cây không?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 446: Chương 446


Diêu Tuyết thay một bộ đồ thể thao nhẹ nhàng mua từ nước ngoài về.

Cô ấy tháo dây chuyền ra, buộc mái tóc xoăn gợn sóng thành đuôi ngựa, chân đi giày thể thao.

“Bác ơi, cháu với Thu Sinh trồng hộ cây ăn quả nhé.”

Ông Tống yên lặng đi sang một bên, để lại nơi này cho bọn trẻ.

Bà Tống nhìn người trong sân, Tiểu Tuyết thay bộ quần áo mà như biến thành một người khác vậy.

Trong sân nhà họ Tống vang lên tiếng cười đùa nói chuyện, Hoàng lười đứng sau hàng rào của trại chăn nuôi với vẻ mặt thù hằn.

Từ nhỏ gã đã ghen ghét với kiểu con nhà người ta như Tống Thu Sinh, chăm chỉ chịu khó còn biết giúp người lớn chăm sóc em trai em gái, chưa bao giờ khóc lóc hay gây chuyện.

Sau khi lớn lên thì nhân duyên cũng tốt hơn anh ta, người trẻ trong thôn đều do Tống Thu Sinh dẫn đầu.

DTV

Cho nên khi có cơ hội được thăng tiến thì gã không hề do dự mà phản bội Tống Thu Sinh.

Cũng bởi vậy mà gã biết được một bí mật, hóa ra Tống Thu Sinh đang yêu tiểu thư nhà giàu.

Ông chủ muốn đối phó với Tống Thu Sinh vì xem thường thân phận của anh ấy.

Hoàng lười thầm phỉ nhổ Tống Thu Sinh mơ mộng hão huyền, một thằng nhóc nhà quê mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không nhìn xem mình có xứng không.

Ai ngờ trong nháy mắt, mọi thứ đã đảo lộn, Tống Thu Sinh bị đánh như chó rơi xuống nước còn quay trở lại được, dựa vào cái gì mà anh ấy lại tốt số như vậy chứ!

Gã muốn bỏ độc vào giếng nước nhà họ Tống, thuốc c.h.ế.t toàn bộ gia cầm nhà anh ấy nuôi.

Gã đổ hai bình thuốc trừ sâu và thuốc chuột vào máng lớn nhưng không có gì xảy ra.

Lần đầu tiên gã đầu độc, nên không biết liều lượng quá thấp hay do mua phải thuốc giả mà nhà họ Tống thoát được kiếp nạn.

Hai con gà bị mất của nhà họ Tống đã rơi vào bụng gã và mẹ.

Vị thịt gà thơm ngon đến mức khiến gã thay đổi ý định.

Gã quyết định sau này sẽ trộm gà nhà họ Tống bán đi, đây đều là do Tống Thu Sinh hại gã cả.

Cây ăn quả được trồng xung quanh nhà dựa vào tường, sau đó Tống Thu Sinh đặt xẻng xuống.

“Đợi mùa thu về xem có ăn được hoa quả không.”

Diêu Tuyết cảm thấy đầy thành tựu: “Đây là cây mà em trồng đó, đến khi đó anh nhớ lại phải để lại một ít cho em.”

Người của đại đội đến hỏi thăm Tống Thu Sinh việc bán rau củ, vô tình thấy Diêu Tuyết.

“Đây là bạn gái cậu sao?”

“Đúng vậy, cháu đưa về gặp ba mẹ.”

“Thằng nhóc này giỏi quá, tìm được cô gái xinh đẹp như thế này, làm ở đoàn văn công à?”

Diêu Tuyết không trang điểm, chỉ tô son vẽ lông mày nhưng khí chất của cô ấy khác hẳn với cô gái bình thường.

“Không phải, cô ấy không thích nhảy múa ca hát.”

Tống Thu Sinh không có ý định giới thiệu Diêu Tuyết, người hỏi cũng hiểu ý không hỏi nữa.

Diêu Tuyết không thích giao tiếp với người xa lạ, lúc trước Tống Thu Sinh đã nói sẽ không để cô phải tiếp xúc với người trong thôn để tránh cô ấy xấu hổ.

...

Cửa ký túc xá của Quý Duy Thanh bị gõ lần nữa, hầu như vào mỗi buổi tối cũng có người đến gõ cửa, hơn nữa đều là người già.

Vừa rồi có người ở viện vật lý đến, bây giờ lại là một người ở viện kỹ thuật.

Mỗi người đến ký túc xá của anh đều là tiền bối mà anh không từ chối được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 447: Chương 447


Vẫn trò chuyện một lúc như cũ, sau đó mới nói đến chuyện chính.

“Cậu còn trà không?”

Quý Duy Thanh xoay người về ký túc xá, lấy hộp trà trong ngăn kéo ra, hộp trà đầu tiên của anh gần hết rồi, vẫn còn lâu mới đến ngày về nhà.

Viện sĩ kia hơi ngại ngùng.

“Tôi lớn tuổi rồi khó ngủ, không hiểu sao trà này của cậu lại có tác dụng an thần rất tốt.”

Quý Duy Thanh nhớ có một viện sĩ họ Tôn cũng nói trà có tác dụng nâng cao tinh thần rất tốt.

Đúng là làm khó các tiền bối phải nghĩ ra nhiều lý do cho một loại trà như vậy.

Tô Ái Dân tắm rửa xong thì trở về, anh ta ôm chậu rửa mặt trong lòng, khăn mặt vắt trên cổ, anh ta ở ngay đối diện với Quý Duy Thanh.

“Cậu lại bị cướp à?”

Quý Duy Thanh giơ cái hộp lên với anh ta.

“Đàn anh có muốn không?”

“Được được, đợi tôi tìm cái cốc.”

Tô Ái Dân vội vàng quay về ký túc xá cất chậu rồi đi tìm cốc trà.

Anh ta không phải chưa từng uống trà ngon.

Lúc trước tham gia hội nghị học thuật có giáo sư nước ngoài, ban tổ chức chuẩn bị trà Thiết Quan Âm, sau đó còn có trà Phổ Nhĩ, anh ta đã uống ít nhất ba loại trà nổi tiếng.

Nhưng cho dù là loại trà nổi tiếng nào thì cũng không ngon bằng trà của Quý Duy Thanh.

Trà để trong hộp đựng bánh bích quy, nhìn như loại trà bình thường nhưng sau khi uống thử mới biết nó khiến tinh thần sảng khoái tỉnh táo, có tác dụng làm tỉnh táo, tràn đầy năng lượng.

Tô Ái Dân cầm chén đi vào, thấy quân nhân ở nơi dừng chân đang nói chuyện với Quý Duy Thanh.

Anh ta đợi trong phòng một lát, sau đó hình như nghe thấy “đứng nhất trong kỳ thi thử đại học”.

Sau khi tiếng nói chuyện kết thúc thì anh ta mới ra ngoài chúc mừng.

“Chúc mừng cậu nhé, em gái cậu đứng nhất kỳ thi thử đại học à?”

Mặt mày Quý Duy Thanh giãn ra.

“Là Hạ Hạ, cô ấy đứng nhất trong kỳ thi thử đại học.”

Tô Ái Dân cảm thấy mừng thay cho anh.

“Đồng chí Tống giỏi thật, chắc chắn là do cậu dạy tốt rồi.”

Quý Duy Thanh mỉm cười, chậm rãi nói.

“Không phải tôi mà là cô ấy có thông minh giỏi giang thôi.”

Ánh mắt Tô Ái Dân sáng lên.

“Vậy chẳng phải giới học thuật có thêm một cặp đôi nữa sao!”

Nghĩ đến việc mỗi ngày cô thức dậy đều nằm lười ra nhăn nhó, Quý Duy Thanh cảm thấy điều đó không có khả năng, có lẽ cô chỉ muốn lấy bằng đại học thôi.

“Học thuật rất buồn chán, với tính cách của cô ấy có lẽ sẽ không thích đâu.”

Tô Ái Dân nhíu mày lại: “Có cậu thì sao mà chán được.”

DTV

Quý Duy Thanh thoáng mỉm cười.

“Cô ấy chỉ cần làm những gì cô ấy muốn là được.”

Tô Ái Dân thấy anh khoe khoang như thế, anh ta cũng thấy nhớ vợ con ở nhà.

Ngày hôm sau, các tiền bối trong căn cứ đều biết người vợ trẻ của Quý Duy Thanh tham gia kỳ thi thử đại học, hơn nữa kết quả cũng rất tốt.

Từ trước đến nay Quý Duy Thanh luôn khiêm tốn, cũng không hay nhắc đến vợ nhưng tên của Tống Thời Hạ rất nổi tiếng với các tiền bối.

Nguyên nhân là vì đồng chí Tiểu Tống chuẩn bị rượu thuốc với trà cho giáo sư Quý, bọn họ cũng được hưởng ké.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 448: Chương 448


Quý Duy Thanh vừa ra khỏi phòng thí nghiệm đã bị viện sĩ Văn Nhân giữ lại.

“Nữ đồng chí nhà cậu định thi vào ngành nào? Vật lý à? Hay là toán học?”

Quý Duy Thanh nghĩ đến cô lười làm đề thi, có lẽ cô không có hứng thú với vật lý và toán học đâu.

“Cô ấy sẽ thi ngành mình thích ạ.”

Viện sĩ Văn Nhân vỗ vai Quý Duy Thanh.

“Cậu nhớ bảo cô ấy thi toán học, vật lý cũng được, đến lúc đó hai người sẽ cùng căn cứ, chúng tôi cũng được gặp mặt cảm ơn cô ấy.”

Áp lực trên người Quý Duy Thanh lại càng lớn hơn.

Tống Thời Hạ nhờ quan hệ mua được một chiếc máy hát, Quý Yên Nhiên vô cùng kinh ngạc.

“Không phải ở nhà có radio à, sao chị lại còn mua máy hát nữa?”

Tống Thời Hạ loay hoay lắp máy hát, cảm thấy đặt ở góc kế bên sô pha cũng không tệ:

“Thế này thuận tiện, học hành mệt mỏi nghe nhạc thư giãn một chút cũng tốt, để đầu óc đỡ căng thẳng mỗi ngày.”

Quý Yên Nhiên hiện giờ đã tiến bộ hơn trước rất lớn.

Kỳ thi thử thứ hai sắp tới, áp lực lớn trong thời gian dài rất dễ khiến cô ấy phạm sai lầm.

Quý Yên Nhiên cái hiểu cái không, cô ấy châm chước suy nghĩ rồi nói: “Chị dâu, em muốn về nhà lấy ít quần áo với mấy quyển sách bài tập ạ.”

Tống Thời Hạ đồng ý ngay.

“Được rồi, hôm nay chị cho em nghỉ, không cần về ngay đâu, em có thể ở nhà nghỉ ngơi một ngày rồi hãy tới.”

Quý Yên Nhiên mang theo túi lớn túi nhỏ về nhà, đều là rau quả và thịt kho chị dâu bảo cô mang về nhà ăn.

Cô ấy vừa về tới nhà đã gặp Vu Phương đang đứng nói chuyện với một ông chú ở trong sân.

Cô ấy vô thức chào hỏi, sau đó lại hối hận vì cái thói lanh mồm lanh miệng của mình.

Vu Phương dịu dàng nói, “Đây là em gái hàng xóm của tôi, thân với tôi lắm.”

Người đàn ông kia không cao lắm, tóc húi cua, hơi phát tướng một chút, gương mặt vuông hình chữ quốc, nhìn khí thế thì giống một lãnh đạo nào đó.

“Xin chào.”

Quý Yên Nhiên cũng lúng túng chào hỏi ông ta: “Chào chú ạ.”

Hình như Vu Phương không muốn nói chuyện với đối phương nữa, cứ kéo tay Quý Yên Nhiên ân cần hỏi han.

“Sắp tới lúc thi đại học rồi, em có tự tin hay không?”

Nghĩ đến việc thời gian này chị dâu đã giúp mình bù đắp các mặt yếu kém, Quý Yên Nhiên tự tin gật đầu.

“Không thành vấn đề, có thể thi đậu đại học.”

Không phải cô ấy nói khoác, chị dâu nói cô ấy có thể thi đậu thì nhất định sẽ được thôi.

Người đàn ông kia cảm thấy hứng thú với Vu Phương, đương nhiên cũng cực kỳ quan tâm bạn của đối phương.

“Thi đại học à? Giỏi thế, cô bé đúng là không phải dạng vừa mà.”

Vu Phương cười nói:

“Chị dâu của em ấy còn giỏi hơn, nghe nói thi được hạng nhất trong kỳ thi liên trường đấy, nói không chừng sẽ thành nữ trạng nguyên năm nay ấy chứ.”

Ai ngờ người đàn ông kia không nói tiếp lời Vu Phương, mà là đột nhiên hứng thú hỏi: “Hạng nhất kỳ thi liên trường? Có phải cô gái tên Tống Thời Hạ không?”

Quý Yên Nhiên vốn đang định đánh bài chuồn, nghe thấy chị dâu nổi tiếng như thế thì cô lại không muốn đi nữa.

“Chú biết chị dâu của cháu ạ?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 449: Chương 449


Sắc mặt Vu Phương lập tức trở nên méo mó.

Quý Yên Nhiên gọi cô ta là chị, lại gọi đối tượng xem mắt của cô ta là chú, anh ta già tới vậy ư?

Người đàn ông kia không quan tâm mấy cái xưng hô, còn cười tươi nói:

“Tên tuổi của Tống Thời Hạ chúng tôi đều có nghe nói tới, mầm non nổi bật của năm nay, không ngờ lại trùng hợp như thế, cô ấy cũng ở đây à?”

Quý Yên Nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực: “Chị dâu cháu ở khu gia quyến của đại học Yên Kinh ạ.”

Người đàn ông kia gật đầu, sau đó Vu Phương nói chuyện với ông ta, ông ta cũng thường xuyên hỏi tới Tống Thời Hạ.

Nếu không phải vì biết ông ta chưa từng gặp Tống Thời Hạ, cũng như nể thân phận trưởng phòng của ông ta, Vu Phương đã cãi nhau với ông ta từ lâu rồi.

Quý Yên Nhiên về đến nhà, mẹ cô ấy đang dọn cỏ ở sân sau.

“Mẹ ơi, người đứng nói chuyện với Vu Phương ngoài sân là ai thế ạ?”

Hàn Dung không ngẩng đầu lên: “Đối tượng xem mắt của Vu Phương đấy, hai người đó nói chuyện thế nào rồi?”

Quý Yên Nhiên thè lưỡi, “Chuyện này sao mẹ lại hỏi trẻ con như con chứ, con làm sao biết được!”

Hàn Dung cũng không ngẩng đầu lên: “Lươn khươn nhỉ, nói mau đi.”

DTV

Quý Yên Nhiên bèn kể chi tiết ra: “Lúc con đi chú kia còn đang khen chị dâu của con đấy.”

Hàn Dung cười nói:

“Không biết tính con giống ai nữa, nói con ngốc thì con cũng xem như thông minh. Nói con không ngốc, thì con lại đ.â.m vào nỗi đau của Vu Phương như thế.”

Quý Yên Nhiên giật mình, cô ấy vội nói, “Con có làm gì đâu!”

Hàn Dung bất đắc dĩ lắc đầu:

“Con gọi Vu Phương là chị, lại đi gọi đối tượng xem mắt của người ta là chú, con nói xem Vu Phương có bực hay không?”

Quý Yên Nhiên chột dạ, nhỏ giọng lí nhí:

“Thì đó là chú thật mà, bảo con gọi anh thì con gọi không được, người trẻ tuổi cỡ anh trai thì con mới gọi anh được.”

Hàn Dung không biết nên khóc hay cười nữa:

“Thôi bỏ đi, ít nhất con cũng biết chào hỏi người ta, Vu Phương khó chịu thì kệ, sau này kiểu gì cũng có lúc cô ấy khó chịu tiếp thôi.”

Quý Yên Nhiên ngồi xổm xuống nhổ cỏ giúp Hàn Dung: “Tại sao ạ?”

“Vu Phương hay ganh đua so sánh, lại còn nhạy cảm, lấy bừa một người như thế thì không khó chịu sao được?

Con riêng của đồng chí mà cô ấy đang quen này đã lên cấp 2 rồi, nghe nói còn phải nuôi cả nhà vợ trước nữa.

Chẳng qua là chức vị nghe cũng được, nhưng tiền lương đó làm sao đủ nuôi ba gia đình chứ.”

Quý Yên Nhiên giật mình:

“Thế giới của người lớn phiền phức thật, hôn nhân đại sự mà cũng có thể tìm bừa vớ đại như thế.”

“Con đừng có mà học theo cô ấy, phụ nữ phải có tự tôn, biết tự ái, tốt với bản thân mình là ưu tiên hàng đầu, đừng có dễ dàng vớ đại, nhà mình dư sức nuôi con.”

Quý Yên Nhiên gật đầu như giã tỏi, còn lâu mới tới lúc tính chuyện hôn nhân đại sự của cô ấy.

Cô ấy không giấu được bí mật nào, vừa nhổ cỏ xong đã muốn gọi điện cho chị dâu để buôn dưa lê rồi.

Hàn Dung thấy vậy thì buồn cười, “Mới xa chị dâu con có hai tiếng mà đã nhớ rồi à?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 450: Chương 450


Quý Yên Nhiên cười hì hì:

“Chị dâu con là tốt nhất, nấu ăn ngon, lại còn tốt bụng dịu dàng, may mà chị ấy làm chị dâu con.”

Cứ nhớ lại ngày xưa thì cô ấy lại muốn tự tát cho mình vài cái, bị Vu Phương dắt mũi đi lòng vòng, còn ngốc nghếch chất vấn anh trai mình tại sao lại không chịu cưới Vu Phương.

Nếu người vừa hẹp hòi lại nhạy cảm như Vu Phương mà thành chị dâu của cô ấy...

Nghĩ tới thôi cô ấy đã hoảng sợ rùng mình rồi.

Hàn Dung vỗ tay phủi bùn: “Được rồi, để mẹ đi nấu cơm cho con.”

Quý Yên Nhiên bấm điện thoại, trong lòng sắp xếp từ ngữ.

Nếu chị dâu biết Vu Phương đã từ bỏ anh trai rồi, nhất định sẽ vui lắm cho mà xem.

Nhưng chờ một hồi mà đầu dây bên kia vẫn bận, Quý Yên Nhiên lập tức nhụt chí, không được buôn dưa lê với chị dâu, buồn quá đi mất.

Tống Thời Hạ đang ở nhà làm bánh lá ngải, bên tai là tiếng nói chuyện rôm rả.

Sắp tới Thanh Minh rồi, đúng lúc cô có làm ít bánh lá ngải.

Tống Thời Hạ làm bánh lá ngải sớm là để bản thân và mấy đứa nhỏ ăn đỡ thèm, còn là để biếu cho thím Phùng, nhà hiệu trưởng Hồ ở bên cạnh, mẹ chồng, chị cả và các giáo viên đã dạy cô học nữa.

Tính ra số lượng cũng không ít.

Tự mình làm bánh lá ngải thích hợp tặng cho các giáo sư chuyên nghiên cứu học vấn hơn, cũng phù hợp hơn đi mua rượu hoặc t.h.u.ố.c lá ở hợp tác xã mua bán.

Nghe nói mấy vị ấy đều là giáo viên cũ của giáo sư Quý, bởi vậy nên quà cáp cũng phải có tâm hơn mới được.

Bên kia đầu dây điện thoại, Diêu Tuyết vẫn đang hưng phấn nói chuyện.

Cô nghe Diêu Tuyết nói với người ta là mình không thiếu tiền, gọi điện hơn 10 đồng cũng chẳng sao.

Điện thoại là để nói chuyện phiếm mà, chắc là nói với bà chủ tiệm tạp hóa rồi đây.

Tống Thời Hạ bèn hỏi: “Anh, chị dâu đang nói chuyện với ai thế?”

Giọng điệu của Tống Thu Sinh có vẻ gian manh:

“Ông chủ tiệm tạp hóa sợ bọn anh gọi điện thoại quá tiền, Diêu Tuyết đưa cho họ hai tờ 10 đồng luôn.”

Quả nhiên, đúng như cô đoán mà.

“Cây ăn quả đã trồng rồi nhé, anh cảm thấy sau này đại đội mình sẽ quy hoạch diện tích trồng vườn cây ăn quả rồi.

Anh thấy cây này kiểu gì cũng phải nửa năm nữa mới bén rễ, thế mà mới tưới nước vài cái đã tươi tốt y như cây trồng sẵn ở đây từ đầu ấy, không cần chăm bón kỹ nó cũng sống được.”

Tống Thời Hạ cũng chẳng vội.

“Anh à, bán hết rau củ trong thôn chưa, phải để bà con có tiền cầm mới được chứ.”

“Bán hết từ mấy ngày trước rồi, kéo lên tỉnh bán hết cả rồi.”

“Anh thống kê đại khái xem trong đại đội có bao nhiêu người muốn làm với mình, ai không chắc thì đừng cho họ theo, mắc công sau này lại hối hận.”

Tống Thu Sinh cũng ghi nhớ việc này.

“Được rồi, anh nghe ý em hết.”

DTV

Tống Thời Hạ lại nhớ tới một chuyện, “Đúng rồi, đã bắt được người mà mọi người nói chưa?”

Hai hôm trước cô nhận được điện thoại của gia đình, nói là gặp trộm, bị mất hai con gà, đến lần thứ ba thì bị anh trai cô bắt quả tang.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 451: Chương 451


Nhắc tới chuyện này thì Tống Thu Sinh lại buồn bực:

“Bắt được rồi, mẹ của nó ngày nào cũng tới cửa nhà mình ngồi than khóc kể lể, gà mình bán ba đồng một cân, hai con gà cộng lại ba cân, tương đương với trộm hết mười đồng, để nó ngồi tù là đúng tội rồi.”

Lúc Tống Thu Sinh nhìn thấy Hoàng lười trong thôn đã hoài nghi gã có liên quan tới chuyện nhà mình mất gà rồi.

Quả nhiên, nửa đêm anh ấy không ngủ ngồi canh, rốt cuộc cũng bắt quả tang ngay tại chỗ.

Hoàng lười không chạy tội được.

Đồng chí công an phát hiện xương gà ở sau tường nhà gã, nhà Hoàng lười lại không nuôi gà, trong thôn cũng không ai nhìn thấy gã mua gà về ăn bao giờ.

Huống hồ gì nghe nói lúc trước trên thị trấn cũng phát sinh mấy vụ trộm cắp, tất cả đều có liên quan tới Hoàng lười, gã trộm ít nhất cũng hơn 30 đồng.

Tống Thời Hạ cảm thấy may mắn:

“May mà anh với chị dâu về nhà, nếu như ba mẹ mà đụng phải người như thế thì làm sao xử lý được.”

Ba mẹ cô đều là nông dân chân đất, Hoàng lười thì có tiếng lưu manh, nếu ba mẹ đụng phải thì chỉ có nước ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

Lần đầu tiên Tống Thời Hạ thể hiện thái độ chán ghét người nào đó ra mặt như thế:

“Bà Hoàng kia nên ngồi tù chung với con trai của bà ta mới đúng, người đáng thương tất có chỗ đáng hận.”

Tống Thu Sinh vốn không định nói hết những chuyện Hoàng lười đã làm.

Mọi người đều nghĩ thôi thì đường ai nấy đi, Hoàng lười xem như tìm được chỗ dựa dẫm tốt hơn mà thôi.

Chuyện thế này không thể nói rõ đúng sai được, dù sao làm người cũng phải leo lên chỗ cao.

Nếu như bản thân Tống Thu Sinh anh ấy có được kỳ ngộ như thế, nói không chừng anh ấy cũng sẽ lựa chọn như thằng Hoàng lười mà thôi.

Nhưng hôm Hoàng lười đi nghiên cứu địa hình đã nhìn thấy Diêu Tuyết.

Gã từng gặp Diêu Tuyết, bèn cho rằng tất cả những gì Tống Thu Sinh có được bây giờ là nhờ quen Diêu Tuyết.

Hoàng lười lại cố ý tung tin đồn trong thôn, nói Tống Thu Sinh ăn bám, Diêu Tuyết là con của nhà tư bản độc ác...

Ban đầu người trong thôn không tin, mãi tới khi phát hiện Diêu Tuyết mỗi ngày mặc một bộ đồ khác nhau, bọn họ cũng tin hơn phân nửa.

Nửa đêm, Hoàng lười mò vào trộm gà bị Tống Thu Sinh trùm bao tải đánh cho một trận.

Sở dĩ gã có thể chạy thoát là vì nằm ễnh ra giả chết, nhân lúc Tống Thu Sinh không để ý mà chạy mất.

Ân oán giữa Tống Thu Sinh và Hoàng lười một lời khó nói hết, chủ yếu là không có chứng cứ chứng minh Hoàng lười đã làm ra những chuyện khốn nạn kia.

Hoàng lười còn cố ý nói Tống Thu Sinh làm ăn thất bại là vì Diêu Tuyết, muốn chia rẽ nội bộ của liên minh thanh niên đại đội họ Tống.

Diêu Tuyết không hề bị ảnh hưởng gì, từ khi người trong thôn kháo nhau rằng cô ấy là con gái nhà tư bản, cô ấy đã không thèm mặc mấy bộ đồ giản dị nữa.

DTV

Cô ấy muốn ăn diện lồng lộn vào, nếu mọi người đều biết thân phận của cô ấy rồi, cô ấy còn giả vờ làm gì nữa chứ.

Bao gồm cả chuyện gọi điện hôm nay, ban đầu bà chủ tiệm tạp hóa cứ léo nhéo, sợ cô ấy làm hỏng điện thoại.

Diêu Tuyết bèn đập hai tờ 10 đồng lên bàn, bà chủ tiệm tạp hóa lập tức đổi thái độ ngay.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 452: Chương 452


Những lời này Tống Thu Sinh không tiện kể qua điện thoại, nhưng Tống Thời Hạ nghe giọng chị dâu thì cũng có thể tự tưởng tượng ra được, đúng là hả dạ mà.

“Nhà chị cả thế nào rồi ạ? Việc buôn bán có ổn không?”

“Em đừng lo cho ở nhà, việc học là quan trọng nhất. Anh rể nghỉ việc để đi bán cùng chị cả rồi, kiện thắng rồi, em yên tâm đi.”

Tống Thời Hạ lại hỏi thăm thêm một lúc nữa mới cúp máy, trong nhà hiện tại cũng đang phát triển theo chiều hướng ngày một tốt hơn.

Cô chuyển hai cây quýt ra khỏi không gian, chuẩn bị trồng ở cửa, tính tới tính lui, cuối cùng cô cũng quyết định sẽ trồng trong sân, trồng bên ngoài sợ không còn quả nào để mà ăn mất.

Trồng quýt xong, thấy bên kia sân có vẻ trống trải quá, cô lại quy hoạch ra chỗ để trồng cây ăn quả.

Cô ôm không nổi, chỉ có thể chờ trụ cột gia đình về nhà.

Cô lại lấy mấy hạt sơn trà ra nhét vào bồn hoa nhỏ ngoài cửa, rót thêm ít nước linh tuyền, khi nào nó mọc thì phải xem may mắn của bản thân nữa.

Rau củ trong sân xanh tươi mơn mởn, mỗi ngày đều phải nhổ cả đống rau củ già ăn không kịp để cho gà vịt ăn.

Cà chua vẫn còn xanh, thật ra nên gọi nó là cà chua bi mới đúng, nhưng thím Phùng cho rằng đây là cà chua thì cô cũng gọi theo vậy.

Bánh lá ngải nóng hổi ra lò, cô chỉ làm nhân mè, đậu và chà bông trứng muối mà thôi.

Đám nhỏ về nhà thì rửa tay sạch sẽ, sau đó lập tức nhìn thấy mấy bé heo con đáng yêu trên đĩa.

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích cho hai đứa: “Đây là bánh lá ngải, mỗi đứa một cái thôi, không thể ăn nhiều đâu.”

Cô rảnh rỗi không có gì làm nên nặn hình bánh lá ngải cho đẹp.

Quý Nguyên không nỡ ăn: “Bé heo đáng yêu quá.”

Tống Thời Hạ xoa đầu cậu bé: “Không sao hết, bé heo ăn cũng ngon lắm.”

Quý Dương cắn một miếng thật to, “Là nhân đậu nè.”

Hai mắt Quý Nguyên sáng rực lên, bé heo đáng yêu là cái gì, cậu bé hông biết, nhưng bánh đậu ngon lắm!

...

Bà Tống cẩn thận gõ cửa, “Mình nói chuyện một lát đi.”

“Dạ, vậy mình đi ra ngoài nói.”

Tống Thu Sinh dẫn mẹ mình đi ra trại chăn nuôi nói chuyện.

“Mẹ, con biết mẹ đang lo lắng cái gì, mẹ cứ yên tâm đi.”

Bà Tống lo lắng buồn rầu:

“Con chỉ nói Diêu Tuyết là người thành phố, không nói cho ba mẹ biết là điều kiện gia đình của con bé tốt như thế, quen con bé, con không thấy khó chịu à?”

“Con nói thật, lúc trước con từng thấy như thế, ba của cô ấy cũng tìm tới mặt nặng mày nhẹ với con, nên con mới quay về đấy.”

Tống Thu Sinh lại rơi vào hồi ức, anh ấy cũng không kể rõ nội dung mấy cuộc đối thoại kia ra, đã là chuyện cũ rồi còn đâu.

Anh ấy chỉ có thể cố gắng làm mẹ mình đừng lo lắng.

“Hiện tại con làm ăn cũng tàm tạm, thái độ của ba cô ấy đã dịu xuống rồi.”

Bà Tống lại không được lạc quan như thế, bà biết rõ tầm quan trọng của môn đăng hộ đối.

“Haiz, không phải mẹ muốn chia rẽ hai đứa, chỉ là điều kiện của hai đứa chênh lệch quá lớn, sớm muộn gì cũng sẽ có vấn đề mà thôi.

Lấy ví dụ đơn giản nhất đi, một bộ đồ của người ta đắt cỡ nào chứ? Chẳng lẽ con muốn con bé cùng sống kham khổ với con hay sao?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 453: Chương 453


Tống Thu Sinh lại nói lời thấm thía, khuyên nhủ bà.

“Mẹ à, mấy chuyện này con đã từng nghĩ tới rồi, mẹ đừng lo mà. Diêu Tuyết không ngốc.

Nếu cô ấy cảm thấy quen con sẽ chịu khổ thì đã chia tay với con từ lâu rồi, con cũng sẽ không làm hại con gái nhà người ta đâu.”

Bà Tống đành đổi chủ đề, “Em gái con có biết điều kiện gia đình nhà Diêu Tuyết không?”

“Con bé biết hết, cũng ủng hộ chuyện con làm ăn, con bé cũng rất thích Diêu Tuyết. Mẹ tiếp xúc với Diêu Tuyết bao nhiêu ngày như thế, chẳng lẽ không thích cô ấy ư?”

Diêu Tuyết đang bê đồ ăn vặt dừng bước lại, lặng lẽ lùi ra sau mấy bước.

“Thì tại mẹ thích con bé nên mới cảm thấy hai đứa không hợp. Con có biết chuyện tình Ngưu Lang Chức Nữ không?

Chức Nữ là tiên trên trời, tiên nữ lấy tên chăng trâu, còn phải nai lưng ra hầu hạ nhà trai, làm ruộng sinh con, con nói xem, người ta làm vậy thì được gì chứ?”

Tống Thu Sinh dở khóc dở cười.

“Mẹ đúng là mẹ ruột con, con còn tưởng là mẹ sợ con đi ở rể nhà người ta, không ngờ mẹ có ý chê con vô dụng, không xứng với người ta.”

Bà Tống thở dài.

“Mẹ sợ đủ thứ hết. Nói thật, Diêu Tuyết là cô gái tốt, con cũng là đứa giỏi giang. Nếu em gái con cũng biết rồi thì mẹ không nói nhiều nữa, mắc công con chê ba mẹ nhiều chuyện.

Con phải cố lên, người ta nói gì không quan trọng, bọn họ càng nghĩ như thế thì con lại càng phải cố gắng phấn đấu nhiều hơn. Không phải vì mặt mũi của ba mẹ con, mà là vì chính bản thân con.”

Lúc Hoàng lười bị gô cổ đi còn la lối làm cho cả thôn đều biết Tống Thu Sinh quen một cô tiểu thư nhà giàu.

Bối cảnh gia đình của Diêu Tuyết không thể xem là nhà tư bản, mà là xí nghiệp ái quốc.

Nhưng người trong thôn đâu có quan tâm mấy cái này, nhà giàu chính là nhà tư bản.

Diêu Tuyết không giải thích, Tống Thu Sinh cũng chẳng buồn đi thanh minh làm gì, cả thôn đều biết Tống Thu Sinh là “bám váy”.

Tống Thu Sinh ôm vai mẹ mình:

“Chỉ cần ba mẹ tin con là đủ rồi, con sẽ dùng hành động chứng minh, bên phía ba của Diêu Tuyết con cũng đã viết giấy bảo đảm rồi. Mẹ cứ yên tâm đi, dù thế nào đi nữa con cũng chừa một đường lui cho cô ấy mà.”

Bà Tống nghiêng đầu, giọng nói có vẻ lúng túng, “Ừ, mẹ đi một vòng coi thử, con về trước đi.”

Tống Thu Sinh vừa mới đi ra đã thấy Diêu Tuyết đang ngồi xổm đếm kiến, anh cười nói: “Em ngồi đây nghe lén bao lâu rồi?”

Diêu Tuyết cúi đầu: “Em không nghe thấy cái gì hết nha.”

Máy hát trong phòng khách phát ra tiếng nhạc êm dịu du dương, Tống Thời Hạ ngồi trên sô pha thưởng thức hai đứa nhỏ và một cô thiếu nữ nhảy múa.

Quý Yên Nhiên thở hồng hộc ngồi xuống, bưng cốc trà lên uống ừng ực.

“Chị dâu, máy hát đúng là tốt hơn radio nhiều, em cảm giác mình thoải mái hơn nhiều rồi.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Em thoải mái là vì tiếng nhạc du dương thoải mái, hay là vì không cần cắm đầu ngồi làm bài thế.”

DTV

Quý Dương và em trai ôm nhau, vừa rồi hai đứa còn múa rất nhịp nhàng, kết quả lại giẫm lên chân nhau.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 454: Chương 454


Cô lại hỏi ba người ăn một chút đi:

“Ăn một miếng lót dạ đi, cuối tuần này là đến kỳ thi thử thứ hai rồi, hai hôm nay mình không tới thư viện học nữa, em cứ tự đọc sách với xem mấy bài sửa là được.”

Quý Yên Nhiên há miệng cắn một miếng bánh su kem: “Chị dâu, chị làm cái gì cũng ngon hết, lần này em tự tin lắm, chị cứ yên tâm đi ạ!”

Quý Dương đột nhiên đặt tay lên gối cô út, “Cô út cố lên.”

Quý Nguyên học theo anh trai, đặt tay bên gối kia: “Thi đạt điểm tối đa sẽ được mẹ cháu làm món ngon cho ăn đấy ạ!”

Quý Yên Nhiên tự tin đáp: “Yên tâm, hai đứa cứ chờ đi theo cô út để được ăn ngon đi!”

Quý Nguyên ngơ ngác.

Lúc cô út không ở đây mẹ cũng nấu đồ ngon cho hai đứa ăn mà, cậu bé thấy mẹ làm động tác “suỵt” với mình, thế là ngoan ngoãn không hỏi ra miệng.

Một ngày trước khi thi, Tống Thời Hạ và Quý Yên Nhiên quay về nhà một chút.

Hàn Dung đã hẹn trước với Tiểu Lý là sáng ngày mai sẽ đưa hai người đi thi rồi.

Tống Thời Hạ cảm thấy không cần rầm rộ như vậy, mẹ chồng lại bảo cô cứ yên tâm thi là được.

Quý Yên Nhiên vui vẻ nói cho cô biết: “Chị dâu, lần này em được hưởng sái của chị đấy.”

Tống Thời Hạ xấu hổ ôm trán.

Nếu là người khác khéo đã giãy nãy lên ý kiến là mẹ ruột đối đãi với con dâu khác con gái, chỉ có người vô tâm như Yên Nhiên mới cảm thấy là mình được lợi thôi.

Sáng sớm hôm sau, cô gặp được bạn ngồi cùng bàn ở cổng trường, cùng với mấy học sinh hư khác không được thân cho lắm.

Cô đóng cửa xe chạy theo bạn cùng bàn.

Bạch Thu Thụy trơ mắt nhìn Tống Thời Hạ rời đi, dù không cam lòng, nhưng lại không thể làm được gì.

Cậu ta nghe ngóng thử mới biết bối cảnh gia đình chồng Tống Thời Hạ ngang ngửa với nhà cậu ta.

Cậu ta thật sự không thể giành lấy Tống Thời Hạ được, điều này khiến cậu ta cảm thấy chán nản vô cùng.

Từ nhỏ chưa có thứ gì mà cậu ta không chiếm được, sau khi lớn lên lại khiến cậu ta gặp được người vừa thấy đã yêu.

Nhưng dù dốc hết trăm phương ngàn kế cũng không thể giành lấy được.

Lý An ở bên cạnh khuyên bảo:

“Hay là bỏ đi anh ơi? Chân trời nơi nào không có cỏ thơm, bối cảnh của cô ấy không phải dạng vừa đâu.”

Bạch Thu Thụy đá lên cột điện một cái, quay đầu lại thì đau đến xuýt xoa.

“Không có thứ tôi không giành được, chỉ có thứ tôi không thèm mà thôi.”

Không phải là nhà họ Quý thôi ư?

Cậu ta nghe nói nhà họ Quý không ai theo chính trị cả, chỉ có tiếng tăm của ông cụ Quý còn thừa lại mà thôi.

Cậu ta không tin ông cụ Quý có thể làm chỗ dựa cho họ mãi được.

Chồng của cô là giáo sư đại học, không phải Tống Thời Hạ thích người làm công tác văn hóa à, cậu ta cũng có thể thi vào đại học Yên Kinh mà.

“Mấy người cứ thi đại đi, tới lúc đó, dù thế nào đi nữa tôi cũng phải thi vào đại học Yên Kinh?”

Ba người còn lại đều nghẹn họng nhìn trân trối.

DTV

“Đại học Yên Kinh? Bọn này có nằm mơ cũng không thể thi đậu đâu!”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 455: Chương 455


Bạch Thu Thụy vô cùng bực bội:

“Vậy thi đại học nào cũng được, cách tôi càng gần càng tốt. Chờ tốt nghiệp xong ba tôi sẽ lo việc làm cho cả bọn.”

Nghe vậy, ba người còn lại đều hưng phấn hẳn, nếu nói trước thì bọn họ nhất định sẽ chăm chỉ học hành.

Được nhà họ Bạch tìm việc cho, sau này có khi còn được làm sếp to ấy chứ.

Vào trường thi xong, Lưu Chiêu Đệ hết nhìn trái lại nhìn phải một vòng, cuối cùng mới hạ giọng nói nhỏ với Tống Thời Hạ.

“Mấy học sinh hư lớp mình không biết lại có âm mưu xấu xa gì nữa, bọn họ cứ tới tìm tôi để hỏi thăm tình hình của cậu, tôi nói là tôi với cậu không thân.”

Lưu Chiêu Đệ cảm thấy rất phiền.

Bọn họ chơi bời lêu lỏng thì thôi đi, còn muốn kéo học sinh giỏi cũng sa ngã theo mình, đúng là không có ý tốt gì cả, toàn ỷ vào gia đình để làm mưa làm gió thôi.

“Không sao đâu, bọn họ không nghe ngóng được gì đâu. Nhưng cậu sức yếu thế cô, đừng có chọc giận bọn họ, mắc công bọn họ lôi kéo cả lớp tẩy chay, cô lập cậu đấy.”

Lưu Chiêu Đệ cười lắc đầu.

“Tẩy chay thì tẩy chay thôi, cũng thi đại học tới nơi rồi, ai còn để ý mấy chuyện này nữa?”

“Cậu nghĩ được như thế thì tôi yên tâm rồi, chuyện riêng của tôi mà làm phiền cậu quá.”

Lưu Chiêu Đệ không hề thấy phiền:

“Có phiền gì đâu, hai chúng ta cũng xem như bạn bè mà. Cậu giúp tôi nhiều như thế, bọn họ muốn nghe ngóng tình hình gia đình của cậu, tôi chỉ nói vài câu thôi chứ có làm được gì đâu.”

Lần đầu tiên thi thử, Lưu Chiêu Đệ lọt vào top 50 toàn trường.

Mặc dù bị hào quang của Tống Thời Hạ lấn át, nhưng cũng là thí sinh xuất sắc vượt bậc.

Dù sao thành tích của cô ấy trước kia cũng chỉ bình thường, không có ai chú ý tới.

Cô ấy vốn là học sinh lưu ban học lại, toán lý hóa xưa nay đều không được tốt, nhưng mấy môn học thuộc bài cô ấy đều học rất khá.

Nên khi điểm toán lý hóa tăng lên, tổng điểm của cô ấy cũng tăng vọt như ngồi hỏa tiễn vậy.

Lúc này cả trường đều chúc mừng Tống Thời Hạ thi được hạng nhất liên trường, nhưng cô Mạnh chủ nhiệm lớp lại đặc biệt tới tìm Lưu Chiêu Đệ nói chuyện, cổ vũ cô ấy tiếp tục cố gắng hơn.

Trường thi xếp thứ tự theo thứ hạng.

Lưu Chiêu Đệ ngồi ở cuối cùng, nhìn bóng lưng Tống Thời Hạ, lòng thầm nghĩ mình nhất định phải cố gắng hơn nữa mới được.

Tống Thời Hạ phát hiện bài thi trong kỳ thi thử thứ hai này đơn giản hơn lần đầu nhiều, nhưng tới môn toán thì độ khó lại tăng cao.

Nếu như ngữ văn là mức dễ thì toán lý hóa lại cố ý gia tăng độ khó.

Cô bỗng thấy lo lắng, không biết Quý Yên Nhiên thi thế nào nữa, nhưng sau đó lại lắc đầu, tập trung làm bài.

Trong phòng thi có rất nhiều người lén liếc nhìn Tống Thời Hạ.

Thấy cô cầm bài thi xong lại lắc đầu, mọi người đều thầm thở phào nhẹ nhõm.

DTV

Đến cả Tống Thời Hạ cũng cảm thấy đề khó, xem ra điểm toán lần này sẽ không cao đâu.

Bài thi khó cũng có ưu điểm của nó, chính là điểm trung bình sẽ không cao, thi tệ cũng chẳng sao hết, bởi vì tất cả mọi người đều thi tệ mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 456: Chương 456


Quý Yên Nhiên vừa nhận bài thi thì lập tức có cảm giác rất quen thuộc, hình như toàn là kiểu đề cô ấy từng làm lúc ở nhà chị dâu.

Sau khi kiểm tra hai lần mới phát hiện mình đã nghĩ quá đơn giản rồi.

DTV

Cô ấy không khỏi cảm thấy may mắn, may mà có chị dâu ân cần dạy bảo, luôn nhắc cô ấy phải đọc đề thật kỹ, bằng không cô ấy đã mất điểm nữa rồi.

Lưu Chiêu Đệ ủ rũ ra khỏi trường thi, Tống Thời Hạ đứng ở cổng đợi cô ấy.

“Lần này đề khó, phỏng chừng thi được 50 điểm đã là khá lắm rồi.”

Lưu Chiêu Đệ thở phào một hơi:

“Tôi còn tưởng là mình thụt lùi nữa chứ, tính kiểu gì cũng cảm thấy chưa đúng.

Vừa nhìn thì tưởng đơn giản lắm, nhưng đọc kỹ mới cảm thấy là đề có bẫy, tôi phát hiện mỗi đề mình chỉ có thể kiếm được phân nửa điểm thôi.”

Tống Thời Hạ an ủi cô ấy: “Như thế là khá lắm rồi, cậu đã tiến bộ vượt bậc rồi còn đâu.”

Sau lưng có người đi qua, cũng đang thảo luận về đề toán lần này.

“Đề toán lần này dễ thế, tôi làm hết bài vẫn còn dư thời gian kiểm tra lại đấy.”

“Đúng đó, tôi mới dùng một phương trình thôi đã giải được bài rồi.”

Tống Thời Hạ và Lưu Chiêu Đệ nhìn nhau mỉm cười, không nói sự thật cho bọn họ biết.

Trong lòng Tống Thời Hạ rất nghi hoặc.

Cô cứ có cảm giác đề này giống như nhằm vào mình, nhưng lại thấy chuyện này hơi hoang đường, thi đại học làm sao có chuyện nhằm vào ai đó được chứ.

Cô Mạnh kéo Tống Thời Hạ lại hỏi han vài câu, biết cô đã làm được hết thì mới yên tâm.

“Lần này có hai câu hỏi là giáo viên trường mình ra đề, là vì muốn thử thách em, để em khiêm tốn hơn trong kỳ thi đại học, đừng có tự mãn quá. Chị không nói sớm cho em biết là vì sợ em căng thẳng trước khi thi.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Lúc làm bài em cũng nghĩ là thi đại học sẽ không ra đề khó đến thế, nó không giống độ khó thi đại học chút nào.”

Trừ khi là thi chuyên trong tỉnh thì mới ra đề khó như thế được.

“Yên tâm đi, thi đại học không khó như thế đâu. Kỳ thi thử sắp tới sẽ dễ hơn, đó cũng là kỳ thi thử cuối cùng của các em trước khi thi đại học đấy.”

“Gần đây em ôn tập thế nào rồi? Đừng căng thẳng quá, nhớ học đi đôi với hành, nếu ở nhà ngột ngạt khó chịu quá thì có thể tới trường ngồi một lát.”

Tống Thời Hạ chỉ mỉm cười từ chối khéo.

“Em gần như không học hành gì, chỉ hoàn thành bài tập mà các giáo viên cho mỗi tuần, thuận tiện dạy kèm cho hàng xóm và em gái mà thôi.”

Cô Mạnh gật đầu tán thành:

“Thế cũng được, vừa dạy cho người ta, cũng có thể khiến em nhớ lâu hơn, lúc này cứ cắm đầu học mãi thì hiệu quả cũng không cao.”

Tống Thời Hạ tạm biệt bạn cùng bàn, để địa chỉ nhà mình lại cho cô ấy.

“Nhà tôi khá xa, nếu cậu muốn tìm tôi thì cứ mượn điện thoại của cô Mạnh gọi báo một tiếng là được, mắc công cậu đi một chuyến tay không nữa.”

Lưu Chiêu Đệ nhận lấy mảnh giấy nhỏ kia:

“Ừm, nhà tôi thì khỏi nói cho cậu biết nhé, chờ thi đại học xong tôi sẽ chuyển ra ngoài ở.”

Cô ấy không hề giấu hoàn cảnh gia đình, Tống Thời Hạ tỏ vẻ mình hiểu, cũng không hỏi tới.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 457: Chương 457


Thi thử xong, cô đến cửa hàng của anh trai, hai bên đã hẹn sẽ đi ăn cơm với nhau.

Anh trai và Diêu Tuyết đã từ dưới quê lên được một thời gian rồi, vì sợ làm phiền cô học hành nên không tới làm phiền cô.

Nhân dịp hôm nay thi thử xong, mọi người cùng ăn một bữa vậy, cô cũng rất tò mò muốn biết hai người tới đâu rồi.

Tống Thu Sinh đang chỉ huy công nhân vận chuyển thùng.

“Chị dâu em còn chưa tới nữa, cô ấy trang điểm ăn diện phải mất một lúc nữa mới xong, hay là anh với em đi chợ nhé?”

Tống Thời Hạ nghi hoặc: “Đi chợ? Hôm nay ăn ở nhà ạ?”

Tống Thu Sinh ngại ngùng nói, “Diêu Tuyết muốn ăn đồ em nấu, hôm nay em cũng rảnh mà.”

Tống Thời Hạ không có ý kiến gì, nhưng vẫn cà khịa anh trai, “Thế sao anh không nói sớm một chút, còn chơi kiểu rào trước đón sau với em nữa.”

Tống Thu Sinh lúng túng vò đầu, “Tại anh sợ em nghĩ vẩn vơ, không biết phải nói thế nào với em thôi.”

Tống Thời Hạ tức giận:

“Em nhỏ mọn như thế à? chị Diêu Tuyết tặng em nhiều quà cáp như thế, em vốn còn định mời chị ấy ăn một bữa cơm để cảm ơn, ở nhà hay đi ăn ngoài cũng khác gì nhau đâu.”

Tống Thu Sinh thành thật nhận lỗi, “Xin lỗi, là lỗi của anh, lần sau anh nhất định sẽ nói sớm cho em biết.”

Nói xong, anh móc ra một xấp tiền trong túi, có chừng hơn 200 đồng, ““Cầm lấy, em muốn mua gì thì mua đi.”

Tống Thời Hạ không nhận, kinh ngạc nhìn anh, “Lần này anh phát tài thật đấy à?”

Tống Thu Sinh nhỏ giọng nói:

“Hề hề, kiếm được ít tiền ấy mà, trả hết phần còn lại của căn tứ hợp viện kia rồi. Nói chứ mua bán đồ hàng bông không tệ chút nào, giá cả rau củ rẻ như thế, không ngờ lại kiếm được nhiều như vậy.”

Tống Thời Hạ thấy mừng thay cho anh.

“Chúc mừng anh nhé, chắc không tới hai năm nữa là có thể cưới được chị dâu về nhà rồi. Thành tích của Đông Đông thế nào rồi? Có thể thi đậu cấp 3 không?”

Tống Thu Sinh nhún vai:

“Chắc là được, bây giờ thành tích của nó cứ trồi sụt. Cả nhà định chờ xem nó thi được hạng mấy.”

DTV

Tống Thời Hạ không phản bác được gì, đây rõ ràng là muốn chờ xem may mắn mà.

“Em ấy nói thế nào? Chờ xem may mắn à?”

Tống Thu Sinh cũng chào thua em trai:

“Nó nói thi không đậu thì tết này sẽ không nhận tiền lì xì. Nhưng anh nghe Mao Đản nói thành tích của Đông Đông cứ trồi sụt lúc cao lúc thấp là vì nó đang bán hàng trong lớp, một tháng kiếm được 5 đồng đấy.”

Tống Thời Hạ nghi hoặc: “Em ấy kiếm tiền làm gì? Ba mẹ có để em ấy thiếu ăn thiếu mặc đâu.”

“Anh cũng không biết nữa, thằng nhóc kia ngậm chặt miệng, nhất quyết không nói. Chờ khi nào nó thi rớt rồi tính sổ sau, phải ngã đau thì mới nhớ lâu được.”

Cô cũng không ngăn cản anh trai, Tống Đông Đông đúng là rất cứng đầu, không hiểu mấy đứa nhỏ đang độ dậy thì nghĩ gì trong đầu nữa.

Chỉ mong hai con hổ con trong nhà sau này sẽ không ương bướng, khó hiểu khó chiều như thế.

Diêu Tuyết cuối cùng cũng đến, còn mang theo quà cho Tống Thời Hạ.

“Đây là hoa tai phỉ thúy, nó hợp với em lắm, chị đeo thì có vẻ hơi già, em trắng như thế, đeo lên nhất định sẽ đẹp lắm cho mà xem.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 458: Chương 458


Ngoài ra, Tống Thời Hạ còn nhìn thấy túi xách hàng hiệu của thời đại này.

“Đây là hàng nhập khẩu, chị mua nhiều quá không dùng hết được nên mang một cái cho em.”

Nói thì nói như thế, nhưng Tống Thời Hạ nhìn ra được đây là một chiếc túi mới toanh, chỉ là đã xé tag đi rồi, chắc là Diêu Tuyết sợ cô nhìn thấy giá trên tag.

Cô cũng rụt rè nhận lấy, giả bộ như không biết giá của chiếc túi xách này.

“Đây là túi da thật ạ? có đắt lắm không chị?”

Diêu Tuyết lại trả lời nước đôi: “Không có, chị cũng không rõ lắm, hình như là da giả, chất liệu tương tự như giày da.”

DTV

Cô ấy lập tức nhét túi xách vào n.g.ự.c Tống Thời Hạ, không cho cô từ chối:

“Em đừng quan tâm chuyện giá cả, nó không đắt đâu, em đừng chê là đồ chị đã dùng rồi là được.”

Tống Thời Hạ rất thích, không nỡ buông tay.

“Đẹp lắm ạ, em rất thích chiếc túi xách này.”

Cô không theo đuổi hàng hiệu, túi xách hàng hiệu và túi tote trong mắt cô chính là cái nào tiện hơn thì dùng cái đó.

Nhưng ở thời đại này mà được nhận một chiếc túi xách hàng hiệu thì tức là nó cực kỳ đáng giá.

Cô ôm cánh tay Diêu Tuyết.

“Hôm nay mình tới nhà em ăn cơm đi, em tự mình xuống bếp, để chị dâu nếm thử tay nghề của em nhé.”

Diêu Tuyết mừng rỡ vô cùng:

“Chị còn ngại không biết nói với em thế nào đây, anh trai em nói là em nhất định sẽ đồng ý.

Nhưng chị lại cảm thấy em vừa mới thi xong, phải để em nghỉ ngơi chứ, giờ mà đi làm phiền em thì không tốt lắm.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Anh trai nói với em rồi, anh ấy cứ rào trước đón sau cơ. Anh ấy tới nhà em chơi, toàn là em tự mình xuống bếp nấu ăn, cần gì phải xa lạ khách sáo với em như thế chứ.”

Diêu Tuyết hả hê nhìn về phía Tống Thu Sinh.

“Đúng đó, anh trai em đúng là cứng nhắc à.”

Trong tiệm của Tống Thu Sinh có người quản lý, anh giao hết việc lại cho nhân viên rồi chủ động làm tài xế cho hai cô gáo.

“Lần này em thi thế nào? Có nắm chắc không?”

Diêu Tuyết ngắt lời anh, “Ai lại đi hỏi như anh vậy hả, tự nhiên lại rước thêm áp lực cho em gái.”

Tống Thời Hạ thấy anh trai bị chèn ép cũng chẳng nói giúp anh, “Thi cũng được ạ, nhất định có thể thi đậu đại học.”

“Ha ha, anh tin con bé nên mới hỏi như thế. Thi đậu là được, thi đậu thì em sẽ là sinh viên đại học đầu tiên trong thôn mình, tới lúc đó anh sẽ bảo ba mẹ bày vài bàn tiệc cho em được nở mày nở mặt.”

Tống Thời Hạ vội từ chối, “Đừng đi, bày tiệc thì lố quá, cả nhà mình ngồi lại cùng ăn một bữa cơm là được rồi ạ.”

“Không được, em phải nghe lời anh. Làm thế không chỉ vì em mà thôn mình cũng sẽ được thơm lây. Em chính là sinh viên hàng thật giá thật mà!”

Diêu Tuyết ở bên cạnh cũng khuyên:

“Đúng đó, thi đậu đại học là chuyện vinh dự biết bao, nhất định phải bày tiệc ăn mừng chứ.”

Tống Thời Hạ hỏi cô ấy: “Chị dâu, lúc chị thi đậu đại học cũng bày tiệc ăn mừng ạ?”

Diêu Tuyết cười nói:

“Chị chưa từng đi học, ba chị mời gia sư tới dạy cho chị, mặc dù chị có bằng tốt nghiệp đại học, nhưng chị chưa từng bước vào cổng trường bao giờ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 459: Chương 459


“Thật ra chị hâm mộ em lắm, bằng tốt nghiệp của chị là trường nữ sinh, nghe thì có vẻ như sẽ có nhiều cô bạn cùng lứa lắm, nếu được đi học, nói không chừng chị sẽ quen được vài người bạn ấy chứ.”

Tống Thời Hạ thấy chị dâu có vẻ hoài niệm thì đề nghị:

“Mấy tiết tự do ở đại học có thể tới dự thính đấy, nếu có thời gian thì chị có thể tới dự thính thử.”

Diêu Tuyết cũng nói:

“Nếu có dịp thì chị sẽ đi thử, nói không chừng còn được hưởng sái em, được bước vào cổng trường đại học đấy.”

Tống Thời Hạ cũng cười nói:

“Cũng được ạ, em cũng có người quen ở đại học công lập nữa, nếu chị muốn đi thử thì cứ gọi điện trước cho em.”

Tống Thu Sinh lái xe đến chợ:

“Hôm nay không đến nhà anh, cứ nấu đại vài món ở chỗ anh đi, mấy đứa nhỏ còn ở nhà mẹ chồng em đúng không.”

Tống Thời Hạ không có ý kiến gì, “Tùy ý anh thôi, em sao cũng được.”

Trên đường đi cô đã nghĩ ra sẽ nấu món nào rồi.

Chắc là chị dâu đã chán mấy món ăn phương Bắc rồi, bằng không thì nấu mấy món Quảng vậy, cô cũng không biết nhiều lắm.

Gà hấp muối với canh hầm nhất định không thể thiếu được, xá xíu, bánh cuốn với sủi cảo nhân tôm, mấy món này chắc là đủ rồi.

Mua đồ ăn xong, Diêu Tuyết chủ động đề nghị:

“Chỗ chị lớn hơn, trong bếp có bếp gas cũng tiện hơn nữa, trong nhà anh trai em chắc không có đủ gia vị đâu.”

Thế là đi chợ xong, mọi người lại vòng sang nhà Diêu Tuyết.

Lần đầu tiên Tống Thời Hạ tới đây, xe hơi dừng lại trước cổng một tòa nhà kiểu tây.

“Nhà này chị mới mua sau tết, sau này sẽ ở lại đây, hoan nghênh mọi người thường xuyên đến chơi.”

Từ sau khi nói thẳng với ba, Diêu Tuyết đã nhờ người quen làm giấy tờ tạm trú để mua nhà, sau này không cần ở khách sạn quốc doanh xập xệ nữa.

Tống Thời Hạ khen ngợi: “Căn nhà này đẹp quá, gu thẩm mỹ của chủ nhân trước đó không tệ chút nào.”

“Căn nhà này là do người nước ngoài để lại, chị cũng chọn lâu lắm mới được đó, điểm duy nhất không được hoàn mỹ là hơi nhỏ.”

Thật ra căn nhà này đã rất lớn rồi, nhưng nếu nhà chị dâu ở là biệt thự thì căn nhà này đúng là hơi nhỏ.

Đu tới cửa, Diêu Tuyết móc chìa khóa ra.

“Có thể trong nhà hơi bừa bộn, chị ở một mình, nghe nói bên này không thịnh hành thuê người giúp việc nên chị không thuê ai.”

Tống Thu Sinh thuần thục lấy dép lê trong tủ ra.

“Lần nào không phải anh dọn dẹp cho em, cần gì tìm người giúp việc nữa.”

Diêu Tuyết tức giận nói: “Em đâu thể sai sử anh như người giúp việc được chứ.”

Tống Thời Hạ lặng lẽ đi ở sau phía sau một bước, mắc công phải chứng kiến người ta khoe tình cảm.

Diêu Tuyết thay một bộ đồ thoải mái hơn, đi vào bếp hỏi có cần giúp gì hay không, Tống Thời Hạ hỏi xem gia vị để ở đâu, sau đó nói là không cần giúp.

“Hai người thì chộn rộn lắm, một mình em là đủ rồi.”

DTV

“Em cần giúp gì thì cứ gọi chị nhé, chị ra phòng khách xem hồ sơ một lát.”

Hồ sơ giấy tờ chất đống trên bàn trà, Tống Thu Sinh nhặt lên nhìn thoáng qua.

“Không phải anh vừa dọn cho em à, sao lại ném khắp nơi thế này?”

Diêu Tuyết đáp rất hiển nhiên: “Lúc tìm không thấy nên em xổ hết ra để tìm cho dễ.”
 
Back
Top Bottom