Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 420: Chương 420


Tống Thời Hạ tính thử, ngày mai cô có thể lấy được chừng hai ngàn.

Lúc cô với anh trai đi ngang qua sạp báo đã thấy hàng giả giá rẻ rồi, chắc chừng hai tháng nữa mối này sẽ không kiếm được tiền nữa.

Nhưng hai anh em kiếm được một mớ để ăn tết đã đủ rồi, chờ hết tết phải nghĩ ra cái gì mới mẻ để kiếm thêm một mớ mới được.

Hai anh em ký hợp đồng xong thì ai lo việc nấy, Tống Thời Hạ tới chỗ anh trai cầm gà mẹ đưa cho để mang đến biếu mẹ chồng.

Học kỳ này Quý Yên Nhiên cũng phải thi đại học, hy vọng cô ấy có thể một lần thi đậu vào trường đại học mà mình thích.

Cô chột dạ đẩy cửa phòng khách ra, giáo sư Quý đang ở phòng khách chơi với bọn trẻ.

Hai đứa nhỏ ngồi dưới thảm chơi xe ô tô, Quý Duy Thanh thì xem tin thời sự.

Tống Thời Hạ cảm giác như mình cực kỳ giống học sinh cấp 3 trốn học đi tiệm net, về nhà bị phụ huynh bắt ngay tại trận.

Cô dè dặt hỏi thăm: “Mấy cha con đã ăn cơm chưa?”

Quý Nguyên thấy cô thì mừng rỡ reo lên: “Ăn rồi ạ, cơm chiên trứng có tôm nữa, ngon lắm luôn!”

Tống Thời Hạ gần như lệ nóng doanh tròng, nhìn phản ứng của hổ con thì chắc hôm nay không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.

“Vậy thì tốt, mẹ cũng ăn rồi, mẹ lên lầu thay quần áo đây.”

Nói xong, cô xiết chặt túi xách muốn đi lên lầu.

Nhưng giọng nói lạnh lùng của giáo sư Quý lại vang lên: “Tiện thể mang cả tập làm văn của em xuống nhé.”

Tống Thời Hạ từ từ quay đầu lại:

“Anh đâu phải giáo viên ngữ văn đâu, để em mang qua cho giáo sư Tạ xem.”

Lát nữa cô phải sang nhà thím Phùng làm bù mới được.

“Anh xem cũng vậy thôi.”

Rõ ràng anh đã phát hiện chuyện cô chưa làm bài xong, Tống Thời Hạ không thèm giả vờ nữa.

“Đề bài này em không có tư liệu, lại còn đi ra ngoài với anh trai em, tiện thể mang hai con gà qua cho mẹ để Yên Nhiên bồi bổ, hy vọng em ấy có thể thi đậu vào đại học mà mình thích.”

Quý Duy Thanh đã biết đầu óc của cô nảy số nhanh, không ngờ cô lại có thể kéo chủ đề đi xa như thế, anh bất đắc dĩ xoa trán.

“Viết được bao nhiêu?”

“Ba trăm chữ.” Tống Thời Hạ nắm dây túi xách, cúi đầu giống như học sinh quên làm bài bị giáo viên phát hiện.

“Viết xong rồi mang xuống đây lần nữa.”

Tống Thời Hạ biết mình đã thoát được một kiếp, cô nhân lúc tâm trạng của giáo sư Quý không tệ, chạy thật nhanh tới ngồi xuống bên cạnh anh.

DTV

Cô ôm cánh tay anh: “Hôm nay em đã làm một chuyện lớn đấy.”

Quý Duy Thanh giật giật cánh tay, không rút ra được.

Anh thật sự hết cách với cô: “Nói cho xong đi, em làm chuyện gì?”

“Em nói ra anh đừng giận nhé, hôm nay em đi xem nhà với anh trai, anh ấy muốn chọn một căn nhà lớn để cưới chị dâu.”

Tống Thời Hạ quan sát vẻ mặt của anh: “Sau đó em cũng ưng một căn nhà, thế là ký giấy mua luôn.”

Quý Duy Thanh nghiêng đầu nhìn cô: “Tứ hợp viện à?”

Tống Thời Hạ mở to hai mắt: “Sao anh biết?”

“Anh đoán thôi, anh trai em muốn mua nhà lớn, thủ đô hiện tại muốn mua nhà lớn thì chỉ có tứ hợp viện mà thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 421: Chương 421


Tống Thời Hạ vỗ trán một cái.

Sao cô ngốc thế chứ, hiện tại còn chưa thịnh hành mốt nhà kiểu biệt thự.

Cô cúi đầu, chột dạ nói nhỏ.

“Đúng vậy, em mua tứ hợp viện, giá cũng không rẻ chút nào.”

Quý Duy Thanh dịu giọng hỏi, “Em không đủ tiền à?”

Cô lại lí nhí nói, “Không đủ.”

Giáo sư Quý nghĩ đến tiền lì xì mà mình đang định cất giữ, xem ra không giữ được rồi.

“Còn thiếu bao nhiêu nữa?”

Tống Thời Hạ ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn anh, “Em không đủ tiền nên mượn một ít trong sổ tiết kiệm của anh.”

Quý Duy Thanh vươn tay búng nhẹ lên trán cô, “Anh đã giao cho em thì em có quyền dùng tùy ý, cứ lấy mà dùng.”

Tống Thời Hạ thử hỏi: “Tiền mồ hôi xương m.á.u của anh bị em lấy đi mua nhà rồi, anh không giận à?”

Quý Duy Thanh nhoẻn môi cười: “Em mua nhà không cho anh vào ở à?”

Cô lập tức đáp: “Đương nhiên là không phải rồi!”

Tống Thời Hạ đang ở nhà buồn bực vì không biết nên giải quyết gà vịt nhiều như vậy bằng cách nào, thì ngày hôm sau đã có người đến hỏi mua vịt.

Trương Uyển Thanh khá xấu hổ khi đến nhà Tống Thời Hạ.

Nhưng con gái bà ấy khó khăn lắm mới mang thai được, bác sĩ nói phụ nữ bỏ lỡ độ tuổi sinh sản tốt nhất thì phải có đủ dinh dưỡng để đứa trẻ được khỏe mạnh.

Trương Uyển Thanh về nhà, lại nghĩ đến gà nhà đồng chí Tiểu Hạ rất được yêu thích.

Tống Thời Hạ đang lo không có cách nào giải quyết, vì thế đã bán cho Trương Uyển Thanh hai con gà mái và hai con vịt, lại bán cho bà ấy ít hoa quả khô, như táo đỏ ngân nhĩ, long nhãn…

Đây đều là những thứ quý giá cô lấy từ trong kho riêng ra, mấy thứ này cho dù chỉ ngâm nước uống thôi cũng rất tốt cho cơ thể.

“Mẹ cháu muốn bồi bổ cho cháu nên lấy một ít từ nhà họ hàng, cháu cũng không có nhiều, chỉ có thể cho dì một nửa thôi.”

Trương Uyển Thanh vui mừng khôn xiết.

“Đồ của nhà cháu thì dì yên tâm lắm, dì phải cảm ơn cháu đã bán cho dì, dì không chê ít đâu.”

Trương Uyển Thanh còn đang suy nghĩ, mẹ của đồng chí Tiểu Hạ muốn cô bồi bổ thân thể chắc là chuẩn bị mang thai, nên mới lấy hoa quả khô, đồ bổ dưỡng khí huyết gì đó, lại để bà ấy được hưởng sái.

Bà ấy nghĩ mình đã biết rõ nên không nói gì, vừa mang vịt gà về nhà vừa vui sướng ngâm nga bài hát nào đó.

Vài ngày sau khi khai giảng, Tống Thời Hạ nhận được tin tức xấu.

Quý Duy Thanh sắp đi công tác.

Cô suýt chút nữa quên mất rằng anh là người thường xuyên đi công tác trong nguyên tác.

Sau tết trung thu năm ngoái trở về thì anh không đi công tác gì nữa.

“Anh đã nói với giáo viên, mỗi tuần anh ta sẽ giúp em chấm bài tập, đừng lo lắng.”

Đôi mắt của Tống Thời Hạ đầy ai oán, nỗi buồn ly biệt đang ấp ủ bị một câu nói hồn nhiên của anh phá hỏng.

DTV

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh chỉ quan tâm đến chuyện học tập của em mà không quan tâm em sao.”

Anh dịu dàng xoa đầu cô, cô nghe thấy giọng nói vui vẻ của anh.

“Em đừng ra ngoài một mình, nếu có việc gì thì nhờ Tiểu Lý chở em ra ngoài.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 422: Chương 422


Tống Thời Hạ nhân cơ hội kéo tay anh.

“Không cần, không phải phiền phức thế, em ra ngoài thì đi cùng anh trai em hoặc thím Phùng là được.”

Giáo sư Quý nắm tay cô: “Nghe lời đi, em đừng khiến anh lo lắng.”

Anh thông báo quá nhanh, Tống Thời Hạ không có thời gian chuẩn bị rượu thuốc cho anh, cho nên chỉ bỏ cồn khử trùng vào trong hành lý.

“Chắc chắn anh cần uống trà cho nên em bỏ hai hộp trà mới cho anh, đừng thường xuyên thức khuya, cũng không được uống nhiều trà để tỉnh táo đâu đấy.”

Anh từ tốn đáp: “Anh sẽ cố gắng.”

Tống Thời Hạ biết các nhà nghiên cứu khoa học thường bận chẳng màng ngày đêm.

Hộp trà này có thể giúp hạ huyết áp, không gây áp lực cho tim, tránh nguy cơ đột tử vì thức khuya trong thời gian dài.

Cô không biết bọn họ thức khuya nhiều như thế nào, chỉ có thể đưa anh hộp trà mới để đề phòng.

Sắc mặt giáo sư Quý có vẻ do dự: “Trà này có thể bị người khác giành mua không?”

Anh lại lo trà bị các chú các bác tranh giành như lần trước.

Tống Thời Hạ cười tươi với anh:

“Vì vậy em đã gói hai hộp cho anh. Trong một hộp có hai lon, anh giữ một hộp cho mình, hộp còn lại anh tự chia nhé, lần này hẳn là tiền bối của anh nhỉ?”

Cô không ngại dùng lá trà để đổi lấy quan hệ với các chú bác, bọn họ là bảo vật quốc gia đó.

“Ừ, chỉ có anh và giáo sư Tô là còn trẻ thôi, còn lại đều là tiền bối cả.”

Tống Thời Hạ hơi đăm chiêu:

“Giáo sư Tô quảng giao, có anh ấy thì chắc chắn sẽ không có vấn đề phân chia không đều, anh đỡ phải giao tiếp.”

Giáo sư Tô là Tô Ái Dân, nói không chừng sau này đi công tác cả hai sẽ thường xuyên đi cùng ấy chứ.

Quý Duy Thanh muốn giải thích rằng anh không còn cắm đầu vào làm thí nghiệm nữa.

Các tiền bối cũng sẽ dẫn anh đi xem một số tài liệu mật để tạo điều kiện cho anh viết luận văn, rất coi trọng và tạo điều kiện cho anh.

Nhưng không thể nhắc đến chuyện này được, nên anh chỉ âm thầm nuốt xuống.

Giáo sư Quý đi cũng công tác cũng có tin vui, cô có thể ở nhà ngâm rượu thuốc bổ m.á.u mà không kiêng dè gì.

Cô chi 50 ngàn mua một căn tứ hợp viện, nên phải bù lại, nếu không cô sẽ cảm thấy không an toàn.

Đây gọi là gì nhỉ, là khả năng chống rủi ro.

Mặc dù có thể đến bệnh viện biên chế khám bệnh không tốn tiền, nhưng lỡ như sau này gặp được căn nhà mà mình yêu thích, lại không có tiền thì chỉ có thể từ bỏ mà thôi.

Cô không có đam mê gì nhiều về nhà cửa.

Đã sống trong biệt thự cao cấp rộng vài nghìn mét vuông rồi, nhưng cô lại thích căn nhà cô sống bây giờ hơn.

Không quá rộng rãi, nhưng cô cảm thấy như thế này mới là nhà.

Đối với cô, không phải nhà càng lớn mới càng hạnh phúc, mà là có gia đình ở bên cạnh thì mua nhà mới có ý nghĩa.

Cô dự định mua hai ba căn nhà cho mình, mua mấy căn ở những chỗ sau này Quý Duy Thanh sẽ làm việc.

Đợi tới khi con cái lớn lên một chút thì hàng năm sẽ mua nhà làm quà sinh nhật cho bọn trẻ.

Nhân lúc bọn trẻ đi học, Tống Thời Hạ chất đống dược liệu và hoa quả khô trong nhà, đây đều là hàng tồn kho được lấy ra từ trong không gian.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 423: Chương 423


Cô đột nhiên nảy ra một ý, vì sao không dùng không gian để trồng dược liệu chứ!

Nhâm sâm cô trồng đã có kích thước bằng ngón tay cái, cô có thể tự sản xuất và tự bán các loại thảo dược từ năm ngoái.

Nói là làm, cô thống kê lại số dược liệu cần trồng, đến lúc đó sẽ trực tiếp đi mua cây giống, sau này tự mình trồng.

Lần này cô ngâm đến mấy bình rượu thuốc lớn, cũng lấy mấy hộp bánh trà sống đắt tiền hơn, là cái loại cao cấp mà tặng cho ba chồng ông cũng không nỡ uống.

Vì muốn rượu thuốc phát huy tác dụng nhanh hơn, cô trực tiếp đặt vào trong không gian, sau một tuần là có thể lấy ra mang đi bán.

Haiz, ai mà ngờ cô cũng có ngày thiếu tiền chứ.

Buổi tối bọn trẻ cầm ghế đến phòng cô rửa mặt.

“Các con sao thế?”

Quý Dương nhỏ giọng nói: “Ba không có ở nhà, một mình mẹ chắc chắn sẽ rất sợ nên bọn con đến với mẹ.”

Tống Thời Hạ bật cười: “Được rồi, cảm ơn các con đã bảo vệ mẹ nhé.”

DTV

Cô lấy kem đánh răng cho bọn trẻ.

Nhãn hiệu kem đánh răng là thỏ con, nghe rất đáng yêu.

Hồ Du về nhà dưỡng thai, mẹ cô ấy còn coi trọng và lo lắng cho đứa trẻ trong bụng cô ấy hơn cả con gái.

“Mẹ đừng làm quá như vậy, con đã hơn ba mươi tuổi rồi, chẳng lẽ không biết chăm sóc tốt cho bản thân sao!”

Trương Uyển Thanh phản bác:

“Con lần đầu tiên làm mẹ, bây giờ không bồi bổ, coi chừng đứa bé sinh ra bị suy dinh dưỡng đấy.”

Hồ Du không tin.

“Không đến mức đó đâu.”

“Sao lại không, nếu không thì tại sao cặp song sinh nhà thằng hai lại vừa gầy vừa thấp như vậy.”

Trương Uyển Thanh học thêm rất nhiều kiến thức dưỡng thai.

Phụ nữ có thai phải bổ sung đủ dưỡng chất, còn phải thường xuyên vận động và đi bộ mới không bị khó sinh.

“Không phải mẹ làm quá, con đã lớn tuổi rồi mới mang thai, không dễ sinh nở, mẹ cũng vì lo lắng cho con thôi, ba với mẹ chỉ có một mình con, sao mẹ có thể yên tâm được.”

Thấy mắt mẹ rưng rưng, Hồ Du đành phải nói sang chuyện khác.

“Khi nào con mới được gặp đồng chí Tiểu Hạ nhà bên thế, nghe mẹ khen cô ấy nhiều như vậy, con cũng tò mò muốn c.h.ế.t đây.”

“Để sau đi, giáo sư Quý vừa đi công tác, nhà Tiểu Hà có rất nhiều việc, con bé còn phải thi đại học, đừng làm phiền người ta.”

Hồ Du nghe vậy thì hứng thú.

“Thi đại học à? Em trai Quý Nhiễm trâu già gặm cỏ non sao?”

Trương Uyển Thanh trừng mắt nhìn con gái.

“Đừng nói linh tinh, Tiểu Hạ đủ tuổi hợp pháp kết hôn rồi, trước kia gia đình không có điều kiện, hiện giờ có cơ hội rồi thì đương nhiên phải học bù chứ.”

Hồ Du cắn miếng táo:

“Cô gái này thông minh nhỉ, đã bỏ học lâu như vậy rồi mà vẫn theo kịp bài vở, nói không chừng đúng là mầm non học tập đấy.”

“Điều kiện nhà Tiểu Hạ không tốt, nhưng con bé và anh trai đều rất giỏi.”

Hồ Du càng ngày càng có hứng thú với Tống Thời Hạ, nếu gặp được một lần thì tốt quá.

Hai ngày nay Tống Thời Hạ ở trong sân luôn có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm, nhưng lại không biết là ai.

Cô nói việc này cho thím Phùng thì bà cười nói.

“Chắc là Hồ Du nhìn cháu đấy, con bé bị bí thư Trương nhốt trong nhà dưỡng thai, bí thư Trương không con bé làm phiền cháu học tập.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 424: Chương 424


Hóa ra là con gái của hiệu trưởng Hồ, nhưng tại sao cô ấy lại cứ nhìn chằm chằm cô làm gì?

Cô làm như không có gì mà mỉm cười: “Cháu còn tưởng mình đa nghi chứ.”

“Cháu đừng lo, Hồ Du nói chuyện hơi thẳng thắn thật, nhưng lòng dạ không xấu đâu.”

Tống Thời Hạ gật đầu, cô để bài tập về nhà của thím Phùng xuống.

“Thím ơi, trình độ của thím rất tốt, cháu nghĩ thím đi học được đấy, học lại cấp ba cũng không thành vấn đề đâu.”

Thím Phùng vội vàng từ chối:

“Thím không làm được đâu, thím chỉ biết sơ sơ thôi ấy mà, cháu đừng nghĩ thím giỏi lắm, đây đều là do lão Tạ dạy thím đấy.”

Tống Thời Hạ khẽ cười, không đề nghị thím Phùng đi học nữa.

“Tham gia cuộc thi đại học cho người lớn cũng không tệ, thêm được một con đường nữa cho bản thân.”

“Đúng vậy, cháu không biết đâu, thím giả vờ tính toán hóa đơn trước mặt họ, cả nhà kho đều nhìn thím với ánh mắt ngưỡng mộ.”

Thím Phùng càng nói càng hưng phấn.

Vốn dĩ bà chỉ muốn học cho biết chữ thôi, không ngờ lại học được, lão Tạ với bọn trẻ đều kiên nhẫn dạy thím ấy.

Rất lâu rồi bà không học hành gì nữa nên đã quên sạch kiến thức, toàn phải nhờ bọn trẻ dạy bù cho mình.

Lão Tạ không chê bà ngốc.

Khi nào có thời gian là ông sẽ giảng bài cho bà, giảng tất cả những loại thơ cổ có thể học.

Những bài văn từng xa lạ giờ bà cũng có thể dễ dàng dịch ra được.

“Cho nên mới nói việc học không có giới hạn, không bao giờ là quá muộn để học cả.

Trình độ học vấn của thím đã đạt đến trình độ học sinh cấp ba rồi, khi nào thím định đi học bổ túc?”

Thím Phùng hạ giọng nói.

“Lão Tạ bảo trường học có ý định mở một lớp học bổ túc để người nhà giáo viên đi học, theo nguyên tắc tự nguyện, không cần tốn thời gian ra ngoài nữa.”

Ra ngoài học rất bất tiện, nếu thím Phùng đi học lớp buổi tối thì chỉ có thể học vào chiều thứ sáu.

Chiều chủ nhật phải về nhà, hai ngày đó giáo sư Tạ sẽ chăm sóc bọn nhỏ.

“Thím lo lão Tạ ở nhà chăm bọn trẻ thì bản thân ông ấy sẽ quên cả giờ ăn cơm, bỏ đói bọn trẻ thì khổ.”

Phùng Liên đợi lớp học bổ túc của trường, mỗi tối đều đi học sẽ thuận tiện hơn nhiều.

“Cháu có đi không?”

Tống Thời Hạ hơi do dự: “Nếu cháu đi thì ở nhà chỉ có một mình bọn trẻ, cháu không yên tâm.”

Mấy đứa trẻ không biết gì, ở nhà vẫn cần người lớn trông coi.

“Có gì đâu, đưa bọn trẻ đến nhà thím để Ni Ni trông giúp cháu, hai đứa nhỏ nhà cháu chắc chắn sẽ không giận cháu đâu.”

Tống Thời Hạ cũng muốn xem lớp học bổ túc của trường như thế nào: “Có thời gian cháu sẽ đi học một buổi, nhưng chưa chắc có thể ngồi lâu đâu.”

“Không sao, không bắt buộc mà, lúc nào cũng đi được.”

Quý Duy Thanh không có ở nhà, cô thường nấu các món gọn nhẹ và nhanh.

DTV

Bữa tối hôm nay là khoai tây nghiền, màn thầu sữa với sữa bò yến mạch.

Bọn trẻ không kén ăn, chỉ cần ngon thì đều ủng hộ nhiệt tình.

Thấy bọn nhỏ ăn khoai tây nghiền ngoan lành như thế, Tống Thời Hạ chống má nhìn.

“Nếu mẹ đi học từ sáu giờ đến tám giờ tối thì các con có muốn đến nhà bà Phùng chơi không?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 425: Chương 425


Quý Dương cầm thìa ngẩng đầu lên: “Chúng con có thể đi theo không ạ?”

Mèo con Quý Nguyên cũng gật đầu theo.

“Chúng con cũng muốn đi!”

Tống Thời Hạ giơ ngón trỏ lên lắc lắc: “Không được, các con nghe không hiểu bài vở của người lớn đâu.”

DTV

Quý Nguyên không phục, “Được mà! Bọn con hiểu mà!”

Bọn nhỏ giỏi hơn anh họ, muốn đi học cùng mẹ.

Tống Thời Hạ không khuyên bảo được, xem ra không thể đi học bổ túc được, đưa trẻ con theo thì kỳ lắm.

Cô biết con nhà mình sẽ không nghịch ngợm ồn ào.

Nhưng lỡ như ai cũng giống cô, đưa con đi học theo thì sẽ ảnh hưởng đến người khác, cô đã tưởng tượng ra cảnh tượng ồn ào nhốn nháo đó rồi.

Không bao lâu sau, lớp học bổ túc đã mở, Tống Thời Hạ không đi.

Thím Phùng háo hức vui vẻ đi học, chưa đến hai ngày đã ủ rũ buồn bã.

“Cháu biết không, lớp học như cái chợ vậy, hoàn toàn không thể nghe giáo viên nói gì.

Nhất là khi có chồng nhà ai đó lên giảng bài thì phía dưới rất ồn ào, vợ và con ngồi bên dưới cứ cỗ vũ reo hò, nhức hết cả đầu.”

Tống Thời Hạ cảm thấy may mắn.

“Trường học cũng có mục đích tốt, nhưng đáng tiếc lại đánh giá thấp đám trẻ con, cũng đánh giá thấp khả năng buôn chuyện của người lớn.

Ngoại trừ những giáo viên là người lạ thì mọi người mới không gây ồn ào trong lớp.”

Thím Phùng buồn bực nói:

“Cháu nói đúng, dù sao thím cũng nghĩ lại rồi, thím thà ở nhà tự học trong thư phòng của lão Tạ còn hơn.”

Tống Thời Hạ nghĩ ra một ý tưởng.

“Hay là mỗi ngày chúng ta đến thư viện học hai giờ vào buổi tối, từ sáu giờ đến tám giờ, cơm nước xong thì đi tự học.”

Thím Phùng cũng muốn, nhưng vẫn hơi do dự.

“Năm nay cháu sẽ thi đại học, lão Tạ bảo thím đừng làm phiền cháu.”

Tống Thời Hạ cũng không để ý:

“Thím học kiến thức cấp ba, cháu dạy kèm cho thím cũng là củng cố kiến thức cho mình, không làm phiền gì đâu.”

“Làm phiền cháu quá, lúc chúng ta học thì cứ để bọn trẻ ở nhà thím.”

“Không cần đâu thím, bọn trẻ sẽ đi theo cháu đến thư viện, hai đứa nhỏ đều thích học tập, cho bọn nhỏ đi theo chúng ta đọc sách thiếu nhi cũng được.”

“Con nhà cháu sau này chắc chắn sẽ rất có tương lai, nhỏ như vậy đã thích học hành rồi.”

Tống Thời Hạ nghĩ, thay vì để hai thằng nhóc kia sang nhà bên cạnh chơi, hẳn là bọn nhỏ sẽ thích đi theo bên cạnh cô hơn, đúng lúc bồi dưỡng cho chúng quen với việc học hành.

Quả nhiên, khi cô nhắc đến việc muốn đến thư viện học thì hai đứa nhóc đều nói muốn đi cùng cô.

“Các con phải nhớ kỹ, không thể nói lớn tiếng ở thư viện, chỉ được nói nhỏ thôi, nhưng mẹ mong các con không quấy rầy người khác đọc sách học hành, biết chưa hả?”

Hai đứa nhóc đồng thanh đáp: “Vâng ạ! Bọn con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Tống Thời Hạ đến thư viện cũng là muốn cho mình một thời gian học tập cụ thể, như vậy ban ngày cô có thể yên tâm làm những chuyện khác mà lại không làm lỡ việc học.

Cô thật sự không thể nghĩ ra được mình còn thiếu sót mặt nào, chỉ có thể đợi trưởng khoa Thẩm và giáo sư Tạ giao bài tập về nhà cho cô mà thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 426: Chương 426


Cô còn chưa thi vào đại học đã làm tới bài tập mà giáo sư đại học giao rồi, đãi ngộ này cũng chỉ có cô được hưởng mà thôi.

Đã hẹn đến thư viện học, ban ngày cô hấp một nồi màn thầu lớn, đến tối về nhà nếu bọn trẻ đói thì có thể cho vào lò vi sóng hâm nóng cho bọn trẻ ăn.

Thư viện cách khu gia quyến cũng không xa, đi bộ chỉ mất mười phút.

Nhưng Tống Thời Hạ không ngờ còn có thêm một người.

Trần Kiều có vẻ ngượng ngùng: “Tống Thời Hạ, chào cô.”

Tống Thời Hạ chào lại cô ta.

“Cô cũng đến thư viện học sao?”

Trần Kiều xấu hổ gật đầu, thím Phùng giải thích thay cô ta.

“Lớp học bổ túc ồn ào quá, Hoắc Khải lại là giáo viên, anh ta vừa lên bục giảng thì người bên dưới đã nhao nhao lên, Trần Kiều muốn tự học cùng chúng ta, sẽ không quấy rầy tới cháu đâu.”

Bà nghĩ mình có thể giúp Trần Kiều làm bài tập, như vậy sẽ không làm phiền Tiểu Tống.

Tống Thời Hạ không để ý chuyện có quấy rầy hay không, cô chỉ tò mò là từ khi nào mà thím Phùng với Trần Kiều đã thân thiết với nhau như vậy.

“Không sao đâu ạ, chúng ta mau đi thôi, nếu không sẽ không kịp mất.”

DTV

Thím Phùng cầm theo túi vải đi ra ngoài, Tiểu Ngư chạy theo ra.

“Mẹ ơi, con cũng muốn đến thư viện đọc sách.”

Đến cuối năm nay Tiểu Ngư đã tròn năm tuổi, vẫn kiệm lời ít nói như trước, cậu bé muốn đi khiến cho thím Phùng do dự.

“Chị con ở nhà trông các con, con đi theo làm gì?”

Tạ Ngọc lấy hết can đảm nói: “Con muốn học.”

Tống Thời Hạ cười nói: “Thằng bé muốn đi theo thì cho nó đi đi, cháu cũng dẫn theo trẻ con mà.”

Quý Dương và Quý Nguyên đeo bình nước nhỏ trên lưng, ngoài ra không mang theo gì nữa.

Thím Phùng chào thua, đành phải thỏa hiệp:

“Đi theo không được nói gì đấy biết chưa, nếu không lần sau mẹ không đưa con theo nữa đâu.”

Tạ Ngọc lập tức cam đoan sẽ không nói lớn tiếng.

Dọc đường đi, Phùng Liên gặp không ít người quen nhiệt tình chào hỏi, Trần Kiều cũng không hay nói nhiều.

Tống Thời Hạ không thể tưởng tượng được tại sao hai người này lại quen biết nhau.

Nhân lúc cởi ba lô ra, thím Phùng hạ thấp giọng nói.

“Trần Kiều hay bị người ta nói này nói nọ, nghe nói giáo viên của lớp bổ túc được trả thêm lương.

Cô ấy nghe thím bảo muốn đến thư viện học nên cũng muốn đi theo. Cháu yên tâm đi, thím có dạy cô ấy học, không làm phiền cháu đâu.”

Bọn họ tự học ở thư viện một tuần, cảm thấy như thế rất tốt, chỉ cần ngồi xuống là có thể hòa nhập vào bầu không khí học tập.

Trên đường đi cô còn ghé ngang văn phòng của trưởng khoa Thẩm lấy bài tập nữa.

Cô nghĩ bài tập về nhà sẽ là đề thi.

Nhưng cô không ngờ trưởng khoa Thẩm lại đưa cho cô hơn mười tờ đề ôn tập, bảo cô về nhà nhớ làm cho xong.

Xem ra dù Quý Duy Thanh không ở nhà thì cô cũng không thể lười biếng được.

Bọn nhóc rất ngoan, bọn nhỏ vừa bắt đầu học chữ.

Cô chọn một cuốn truyện cổ tích cho bọn nhỏ và mượn thêm một cuốn từ điển, nếu không tra được từ trong từ điển thì mới hỏi cô.

Hai cậu nhóc coi việc tra từ điển thành một trò chơi, khiến cô vô cùng vui mừng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 427: Chương 427


Vương Mỹ Linh thu hồi ánh mắt với tâm trạng phức tạp.

Nửa năm không gặp, cô ta nghe nói vợ của giáo sư Quý chuẩn bị thi đại học.

Trước đây các đồng nghiệp khuyến khích cô ta đi tỏ tình với giáo sư Quý, ai ngờ lúc ấy giáo sư đã kết hôn rồi.

DTV

Sau đó anh lại tặng kẹo cưới bù cho các giáo viên ở trường, mọi người mới biết giáo sư Quý là hoa đã có chủ.

Ban đầu cô ta gặp đồng chí Tồng, thấy vẻ ngoài rất xinh đẹp, nghe nói cô là dân quê.

Lúc ấy các đồng nghiệp đều bàn tán giáo sư Quý với đồng chí Tống không ở bên nhau được bao lâu.

Giáo sư Quý bảo thủ kết hôn với một cô gái quê, thậm chí còn không có bằng cấp ba.

Hai người không có chủ đề và lý tưởng chung, sớm muộn gì cuộc hôn nhân của họ cũng sẽ tan vỡ mà thôi.

Lúc đó trong lòng cô ta còn ảo tưởng rằng nếu giáo sư Quý thật sự ly hôn, cô ta chắc chắn sẽ tranh thủ nắm lấy cơ hội.

Nhưng dần dà, cô ta phát hiện ra rằng giáo sư Quý từ trước đến nay luôn lạnh lùng lại thỉnh thoảng đùa giỡn với mọi người.

Là phụ nữ nên cô ta biết rõ, nhất định là do trong lòng có tình yêu nên tính cách của anh mới trở nên bình dị gần gũi hơn.

Anh rất yêu cô vợ nông thôn kia.

Trước đây Vương Mỹ Linh cảm thấy giáo sư Quý xa tận chân trời, hiện giờ cô ta lại càng tò mò về người vợ của giáo sư Quý hơn.

Rốt cuộc là cô gái như thế nào mới làm giáo sư Quý thay đổi như thế chứ.

Cô ta vừa thấy đồng chí Tống mượn mấy cuốn sách, tất cả đều là sách thiếu nhi.

Hai đứa trẻ nhìn đồng chí Tống với ánh mắt chan chứa tình cảm, còn cô thì khẽ mỉm cười với bọn nhỏ.

Quản lý thư viện vô tình tiết lộ, đồng chí Tống đã đi học với hai đứa con và bạn ở thư viện được một tháng rồi, tối nào cũng kiên trì học hai tiếng để chuẩn bị tham gia kỳ thi đại học.

Trong lòng Vương Mỹ Linh vô cùng chua xót.

Một cô gái lương thiện có vẻ ngoài xinh đẹp, lại có lòng cầu tiến không ngừng thì ai lại không thích cho được.

Cô ta thua tâm phục khẩu phục.

Còn hai tháng nữa là đến ngày thi đại học, trưởng khoa Thẩm giao cho cô ít đề thi hơn, chỉ có vài dạng câu hỏi.

Đáng lẽ phải cho cô ôn tập nhiều hơn mới đúng, dù sao kỳ thi tuyển sinh đại học bình thường sẽ không vượt quá tiêu chuẩn.

Dù câu hỏi có khó đến đâu thì đều nằm trong kiến thức của sách giáo khoa, mà cùng lắm chỉ dùng mấy câu hỏi mẹo mà thôi.

Tống Thời Hạ về trường tham gia kỳ thi thử đầu tiên.

Nghe nói là một số trường học đã kết hợp lại để làm một bộ đề thi, cũng sẽ có xếp hạng.

Cô đến trường học, đi thẳng vào phòng thi, không gặp mấy học sinh cá biệt kia nữa, dựa theo thành tích của bọn họ thì sẽ xếp ở phòng thi cuối cùng.

Nhưng bạn cùng bàn trước đây thấy cô đến thi thì khá bất ngờ.

Lúc ra khỏi phòng thi, Tống Thời Hạ cảm thấy mấy đề thi này không khó lắm, đơn giản hơn những câu hỏi của trưởng khoa Thẩm nhiều.

Dù sao ông ấy cũng đã già, thường ra các câu hỏi hóc búa, là kiểu giáo viên ra đề mà học sinh sợ nhất.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 428: Chương 428


“Tống Thời Hạ! Đợi tôi với.”

Bạn cùng bàn trước đây đuổi theo Tống Thời Hạ, cô ấy chống tay lên đầu gối thở hồng hộc.

“Tôi vẫn luôn muốn nói cảm ơn cậu, nhưng không biết địa chỉ nhà cậu, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi.”

DTV

“Sao cậu lại muốn cảm ơn tôi? Hiện giờ thành tích của cậu tiến bộ nhanh thật nhỉ, đã vào top 50 của trường rồi.”

Lưu Chiêu Đệ lắc đầu:

“Không phải, học kỳ trước tôi gặp may, những đề cậu chỉ tôi vô tình lại giống những câu hỏi trong cuộc thi.

Tôi áp dụng công thức vào, lần đầu tiên điểm toán của tôi được 90 điểm, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm.”

“Đây là kết quả cố gắng của cậu, không liên quan đến tôi, cậu hãy tiếp tục cố lên.

Tôi sửa bài cho cậu là để cậu tự bù đắp sai lầm, vì vậy không cần cảm ơn tôi đâu.”

Lưu Chiêu Đệ lại nhất quyết cho rằng là Tống Thời Hạ giúp cô ấy.

Tống Thời Hạ bị tâng bốc lâng lâng, lại nhận nhiệm vụ giúp cô ấy sửa bài tập.

“Có lẽ phải chờ một hai tuần sau mới đưa cho cậu được.”

Lưu Chiếc Đệ lắc đầu nguầy nguậy:

“Cậu đồng ý giúp tôi là tôi đã biết ơn lắm rồi, tôi không vội đâu! Đúng rồi, bạn Bạch lớp chúng ta hỏi thăm tôi về cậu đó, tôi nói tôi không thân với cậu, không nói gì với cậu ta cả.”

Sắc mặt Tống Thời Hạ không hề thay đổi:

“Tôi không quen cậu ta, cứ kệ đi, nếu cậu muốn tìm tôi thì cứ tìm chủ nhiệm lớp chúng ta, cô Mạnh biết địa chỉ nhà tôi.”

Trịnh Thắng Lợi không ngờ mình đi vệ sinh lại nghe thấy giọng nói của học sinh chuyển trường, còn nghe được một tin tức quan trọng nữa.

Bạch Thu Thụy vẫn chưa hết hy vọng với Tống Thời Hạ.

Cuối cùng cậu ta cũng biết hóa ra cô có quen biết cô Mạnh, ba chồng của cô Mạnh có chức vị ngang với ba cậu ta, xem ra có thể ra tay từ chỗ cô Mạnh.

Nhóm học sinh hư bốn người tựa vào ban công nhìn Tống Thời Hạ rời khỏi trường.

Trịnh Thắng Lợi khó hiểu nói:

“Anh Bạch, sao anh lại thích cô ấy như vậy, ngoại trừ khuôn mặt ra thì có gì tốt đâu.”

Bạch Thu Thụy cũng không nói rõ được cảm giác này.

Cậu ta đã cố quen vài cô gái khác, nhưng chẳng có hứng thú gì với bọn họ, ngược lại còn thấy rất phiền phức ồn ào.

Học sinh chuyển trường không thích cậu ta, nhưng cậu ta vẫn không thể quên cảnh hôm đó cô mặc áo khoác trắng vừa cười vừa nói với người kia.

Trong lòng cậu ta lập tức có cảm giác rất khó tả, từ đó trong lòng cậu ta không thể chứa được người khác nữa.

Lý Kiến An từng thích học sinh chuyển trường từ cái nhìn đầu tiên nên có thể hiểu cảm giác của anh Bạch.

Nhưng cậu ta không dám nói, dù sao đó cũng là cô gái mà anh Bạch thích.

Cậu ta nhún vai:

“Có thể anh Bạch thích kiểu như vậy, mấy em gái trường chuyên nhiều như thế mà không tìm được người thứ hai có khí chất giống cô ấy.”

Trịnh Thắng Lợi không hiểu nổi, hoa thơm có ở khắp nơi, sao phải đơn phương một bông hoa làm gì.

Tống Thời Hạ không về nhà ngay sau khi thi, mấy ngày trước cô đã hẹn với Diêu Tuyết, hôm nay thi xong sẽ ăn cơm cùng cô ấy.

Diêu Tuyết chọn một khách sạn quốc tế, chuyên tiếp khách nước ngoài, người dân địa phương không thể vào được, trừ khi ăn mặc trang trọng thì mới được vào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 429: Chương 429


Tống Thời Hạ vừa ngồi xuống, Diêu Tuyết lập tức gọi cho cô một tách cà phê.

“Em gái, chị yêu em c.h.ế.t mất thôi.”

Tống Thời Hạ vừa uống một ngụm cà phê, suýt chút nữa thì phun ra.

Người của thời đại này rất bảo thủ, cách thể hiện tình cảm rất khiêm tốn, sẽ không nói thẳng ra là yêu.

Đã lâu rồi cô không nghe thấy lời biểu đạt tình cảm thẳng thừng như vậy.

Cô bình tĩnh lại: “Sao thế chị dâu?”

Cô hỏi thẳng, hy vọng chị dâu sẽ bình thường lại, đừng để anh trai cô nghe thấy.

“Ba chị rất thích rượu thuốc và trà em tặng hồi tết, hiện giờ ông ấy lại muốn mua thêm một ít, em có thể chia lại một ít không?”

Tống Thời Hạ đang lo không biết mở miệng nói muốn bán rượu thuốc với mẹ chồng thế nào thì mối làm ăn đã đến rồi.

“Được ạ, chị muốn bao nhiêu?”

Sắc mặt Diêu Tuyết ngại ngùng:

“Càng nhiều càng tốt, em cũng biết ba chị đang kinh doanh, các đối tác của ông ấy đều muốn mua.

Ông ấy lại thích khoe khoang, kết quả là phần ở nhà đã bị bạn bè tranh hết sạch rồi, ông ấy gọi điện thoại đường dài cho chị than thở ghê lắm.”

Cô ấy kể lại hơi quá, Tống Thời Hạ tưởng tượng mấy giây thì lập tức bỏ cuộc.

“Không đến mức đấy chứ, thương bác thế.”

Diêu Tuyết bất đắc dĩ:

“Ông ấy thích khóc lóc kể khổ như vậy đấy, chị quen rồi. Em có bao nhiêu thì bán bấy nhiêu đi.

Giá cả chắc chắn sẽ làm em hài lòng, những người đó không thiếu tiền.

Con người của chị thích bao che người nhà, sẽ không để em chịu thiệt đâu, nếu số lượng ít quá thì để ông ấy tự xử lý.”

Tống Thời Hạ cười tươi như hoa.

“Tiền bạc gì chứ, chị khách sáo quá. Em vừa ngâm không ít, em toàn dùng những loại dược liệu tốt nhất trên thị trường, bảo đảm hiệu quả không thua gì loại dùng rượu Mao Đài ngâm ra đâu.”

Không ngờ giá cả mà Diêu Tuyết đưa ra lại ổn áp như thế, một chai rượu 500ml giá gần gấp đôi rượu Mao Đài luôn.

Diêu Tuyết cũng bảo đảm:

“Em cứ yên tâm, nếu phản hồi không tệ thì chị sẽ tăng giá thêm cho em, đây chỉ là giá bán thử của chị em mình thôi.”

Tống Thời Hạ lâng lâng như đang nằm mơ.

Vốn dĩ cô còn tưởng rằng phải nhờ khách quen tiêu thụ mớ rượu thuốc kia.

Kết quả tiền bạc đến quá nhanh, cô còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng đã phải về may túi ba gang mang theo đựng tiền rồi.

Cô sợ Diêu Tuyết định giá quá cao, hai bên sẽ khó xử: “Giá cả cao như thế có ổn không ạ?”

Diêu Tuyết không thèm để ý:

“Sợ cái gì chứ, bán rẻ bọn họ còn không chịu uống ấy chứ, em phải đi theo con đường cao cấp thì bọn họ mới chịu mua.”

Được rồi, rốt cuộc cô cũng gặp được khách hàng ngốc nghếch lắm tiền rồi.

Rượu thuốc trong nhà đã bị Diêu Tuyết bao thầu hết, đặt cọc 10 ngàn.

Cụ thể có thể bán được bao nhiêu tiền thì phải chờ xem sau, hơn nữa còn có thêm vài hộp bánh trà quý giá.

Tống Thời Hạ cũng không sợ mấy thứ này bị ăn chặn, người có thể trả luôn cả 10 ngàn tiền đặt cọc, sẽ không làm chuyện lấy gốc bỏ ngọn như thế.

Tạm thời bổ sung khoản thiếu hụt trước đó, Tống Thời Hạ cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cô thầm nghĩ đúng là phải nghĩ ra cách kiếm tiền thêm mới được, bằng không ngày nào đó cần tiến gấp lại phiền to.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 430: Chương 430


Nhà và khu nhà xưởng của nhà họ Tống vừa mới xây xong.

Tống gia thôn lại đón một lứa khách không ai chào đón.

Mắt của bốn người đứng ở cửa thôn sáng rực lên.

“Thằng Hoàng lười? Sao bây lại về thế? Mẹ bây đâu?”

Hoàng lười chính là kẻ từng hại Tống Thu Sinh, về sau đi ôm chân ông chủ lớn khác.

DTV

Vốn dĩ gã còn tưởng là sau này mình sẽ phát tài, ăn ngon uống sướng, nở mày nở mặt.

Ai ngờ ông chủ mất đồ, điều tra ra là gã lấy, còn lôi ra được từ dưới gầm giường của gã.

Gã phải móc hết toàn bộ tiền bạc trên người ra mới được yên thân.

Ông chủ thường tiện tay ném đồ gì đó thưởng cho đám đàn em, gã cũng nhờ vậy mà thỉnh thoảng lấy ít hoa quả hoặc điểm tâm ở nhà ông chủ.

Gã cũng từng trộm báo với áo sơ mi của ông chủ, lúc trước không làm sao hết, nào ngờ lần này lại xui xẻo bị bắt quả tang.

Hoàng lười tức giận nói, “Mẹ tôi đi ở đằng sau, tôi về nhà trước.”

Mấy bà thím nhìn nhau, không phải thằng Hoàng lười này phát tài rồi à, còn đón bà Hoàng lên thành phố?

Nói là lên đó hưởng phúc cơ mà, nhà cửa dưới quê cũng bán từ đời nào rồi, bây giờ về rồi ở đâu?

Hoàng lười về đến cửa nhà mới nhớ gã đã bán đổ bán tháo căn nhà ở quê.

Lúc đó gã ghét bỏ căn nhà này dột nát quá rồi nên bán luôn với giá 50 đồng.

Ruộng đồng thì giao cho người trong thôn nhận thầu.

Bà Hoàng tập tễnh đi theo ở phía sau, thằng con cố ý đi nhanh, không chờ bà ta.

Bà ta cũng không hiểu tại sao đang yên đang lành lại thành ra như thế.

Lúc trước ở trong thành phố còn có người làm nấu cơm dọn dẹp cho.

Ai ngờ có cả đám người kéo tới nói con trai bà ta trộm gì đó, đòi xét nhà, tìm ra quần áo và giày da của ông chủ.

Hai mẹ con bị đuổi cổ ra đường, ngay cả tiền ngồi xe về nhà cũng là con trai đi mượn.

Hưởng phúc chưa được một năm đã phải ngoe nguẩy dắt díu nhau về quê.

Bà Hoàng vẫn quen thói mỉm cười, trông cứ như đại gia về quê chào hỏi bà con ấy, trông vừa buồn cười lại đáng thương.

Nhà cửa không còn nữa, bà Hoàng lại tới nhà trưởng thôn ăn vạ.

Bà ta khóc lóc nói hai người mẹ góa con côi lên thành phố làm việc, nào ngờ quay về quê thì đến cái nhà cũng không có.

Trưởng thôn chịu không nổi, bèn móc tờ giấy cam kết ngày xưa ra.

“Nhà cửa là hai mẹ con bà tự nguyện bán đi, tiền cũng lấy rồi, bây giờ muốn đòi lại nhà cũng phải xem gia chủ hiện tại có đồng ý hay không, hai bên tự đi mà trao đổi với nhau.

Nhà bà lấy tiền rồi, đâu thể nào khóc than vài câu rồi nói đòi lại là đòi lại được, làm vậy sau này ai còn dám tìm cán bộ thôn như chúng tôi ký giấy đảm bảo nữa.”

Bà Hoàng thấy ăn vạ không được thì về ăn vạ trước cửa nhà cũ, khóc lóc chửi bới khiến người mua nhà không được yên tĩnh.

Có thanh niên trong thôn không ưa, đứng ra chỉ trích chuyện lúc trước Hoàng lười đã phản bội Tống Thu Sinh nên mới được lòng ông chủ lớn.

Nếu không tại Hoàng lười thì việc làm ăn của bọn họ sẽ không gặp vấn đề.

Bọn họ bị Hoàng lười bán đứng, mất hết vốn liếng, lại còn gặp hỏa hoạn mất hết hàng hóa, sau này phải đi phụ hồ nửa năm mới có tiền về quê.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 431: Chương 431


Hai mẹ con nhà họ Hoàng này gần như người người đều lên án chỉ trích.

Không biết Hoàng lười lấy đâu ra tiền, đắp tạm hai gian phòng ở chân núi, suốt ngày hằm hằm nhìn chằm chằm căn nhà lầu của nhà họ Tống.

Nếu như hỏi hiện tại ở Tống gia thôn, ai sống sung sướng thoải mái nhất thì nhất định là nhà họ Tống rồi.

Người trong thôn rảnh rỗi ngồi buôn chuyện đều nói tới nhà họ Tống.

DTV

Nói Tống Thu Sinh kiếm được tiền, không chỉ mua đồ điện cho ba mẹ, còn xây hẳn một căn nhà ba tầng nữa.

Lúc trước Tống Thu Sinh đi làm thuê, có về xây lại nhà, từ nhà đất lên nhà gạch, nhưng chỉ là nhà cấp 4 bình thường.

Nhưng lần này lại xây ba tầng, điều này nói rõ Tống Thu Sinh kiếm được rất nhiều tiền ở thủ đô nên mới làm được như thế.

Quan trọng nhất chính là nhà họ Tống còn xây cả một nhà xưởng, nghe nói là muốn nuôi gia cầm.

Không ít người đều hâm mộ hai vợ chồng nhà họ Tống sinh được mấy đứa con tài giỏi.

Nhưng hâm mộ thì hâm mộ, nhưng chẳng có mấy người nói này nói nọ, dù sao mọi người cũng muốn làm thân với nhà họ Tống để còn kiếm tiền mà.

Người dân trong Tống gia thôn đều có nhiệm vụ riêng, đó chính là trồng trọt.

Lứa rau đầu tiên sắp thu hoạch được rồi, nếu để lâu thêm nữa thì sẽ già hết.

Nhà họ Tống mỗi ngày đều đông như trẩy hội.

Tất cả bà con xóm giềng đều đến hỏi thăm xem khi nào thì Tống Thu Sinh trở về.

Vợ chồng ông bà Tống ban đầu còn nơm nớp lo sợ, bây giờ đã có thể bình tĩnh đối diện với họ rồi.

Dù là ai tới hỏi thăm, ông Tống đều đáp lại đúng một câu:

“Thu Sinh nói là sắp rồi, bà con đừng giục nữa, nếu thật sự không được thì tạm thời cứ để ở nhà ăn trước đi, hụt vài cân cũng chẳng quan trọng đâu.”

“Ông anh ơi, mấy cân cũng là tiền mà. Có thể bán được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, chúng tôi cũng là muốn kiếm thêm vài đồng thôi!”

Gần như mỗi nhà đều nghĩ như thế, bọn họ có thể bớt ăn bớt mặc, nhưng nhất định phải bán được rau đi.

Dù sao ở dưới quê, muốn ăn rau củ quả thì dễ quá, trong vườn có trồng sẵn đấy thôi.

“Chú em à, mọi người ai cũng sợ rau già quá bán không được, vậy thì có thể hái mớ không được non lắm để ăn trước à.

Mấy hôm nay Thu Sinh nó đang kết toán tiền lương, nó phải có tiền thì mới trả tiền cho bà con được, bà con nói xem có đúng không?”

Mọi người bị ông Tống nói bừa vài câu hù dọa.

Nhưng ông Tống cũng không hề nói dối, hạng mục mà Tống Thu Sinh phụ trách rốt cuộc cũng nghiệm thu rồi.

Diêu Tuyết bịn rịn, không nỡ mất đi anh bạn trai đa năng hỗ trợ như thế:

“Có anh ở đây, em chỉ cần ký tên là được, không cần sợ hạng mục sẽ có vấn đề gì, bớt được bao nhiêu là việc.”

Tống Thu Sinh vờ như không hiểu ám hiệu của bạn gái:

“Em phải học cách tự mình giải quyết đi chứ, anh chỉ có thể giúp em một lần thôi.

Từ nay về sau anh sẽ không nhúng tay vào chuyện kinh doanh của em nữa, mắc công ba em tức giận.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 432: Chương 432


Diêu Tuyết nghịch móng tay sơn đỏ của mình:

“Bây giờ ba em không còn thành kiến gì với anh nữa rồi, ông tôn trọng lựa chọn của em, anh phải cố gắng lên nhé.”

“Đương nhiên rồi, lần này về quê thu mua rau củ vào thành phố bán, cũng là để cho bà con dưới quê yên lòng, thuận tiện sau này dắt theo cả thôn làm giàu luôn.”

Diêu Tuyết lại hớn hở hỏi anh:

“Em không hiểu nhé, tại sao anh lại muốn dẫn dắt cả thôn làm giàu thế, tự mình kiếm tiền không phải nhanh hơn à? Vì đại đội của anh đều họ Tống à?”

Tống Thu Sinh xấu hổ giải thích:

“Không hẳn là thế, có thể là em ở thành phố nên không hiểu, ở dưới quê nhé, nếu nhà em giàu tới mức độ nhất định thì sẽ bị người ta dòm ngó, nói không chừng sẽ làm ra chuyện hại người hại mình gì đó.

Ba mẹ anh nhất định sẽ không chịu lên thành phố ở đâu, anh dẫn dắt những người chăm chỉ.

Muốn kiếm tiền cùng nhau làm giàu xem như quanh co dẫn dắt, như vậy thì mọi người sẽ không còn để ý tới nhà anh nữa.”

Diêu Tuyết trêu chọc anh, “Hóa ra là thế, em còn tưởng anh là người đàn ông lương thiện chứ.”

Tống Thu Sinh thấp giọng giải thích:

“Không hẳn là thế, em gái anh nói nhìn việc chứ không nhìn người, mặc kệ anh nghĩ gì, nhưng ít nhất khi anh dẫn dắt bọn họ cùng kiếm tiền thì anh cũng không phải người xấu.”

Diêu Tuyết bật cười:

“Đúng vậy đúng vậy, anh là người tốt. Hay là em đổi màu sơn móng tay mới nhỉ, màu nổi như thế có làm ba mẹ anh sợ không?”

Cô ấy nghe nói các cụ già ở nông thôn không thích mấy cô gái ăn diện xinh đẹp, hay là cô ấy đi mua mấy bộ quần áo bình thường một chút nhỉ.

Tống Thu Sinh xua tay nói:

“Không cần đâu, ba mẹ anh nhất định sẽ thích em, em có sơn móng tay màu đen thì họ cũng không để ý đâu, cùng lắm là cảm thấy em bị bệnh thôi.”

Diêu Tuyết bán tín bán nghi, cuối cùng vẫn gọi điện cho Tống Thời Hạ hỏi thăm thử.

Nghe tin anh trai muốn đưa chị Diêu Tuyết về nhà ra mắt ba mẹ, Tống Thời Hạ còn kích động hơn cả bọn họ.

“Ba mẹ em sẽ không để ý đâu, chỉ là người trong thôn có thể sẽ lắm mồm nói này nói nọ.

Có điều em chưa bao giờ để ý những gì họ nói, bản thân được vui vẻ là quan trọng nhất mà.”

“Vậy chị sẽ không thay đổi gì hết, ba mẹ em thích cái gì thế, cả Đông Đông nữa…”

Diêu Tuyết hỏi Tống Thời Hạ một đống vấn đề, đều là quay xung quanh sở thích của người nhà họ Tống.

Tống Thời Hạ càng tiếp xúc sâu hơn thì lại càng thích người chị dâu này.

Người chân thành dù đi đến đâu cũng sẽ được chào đón và yêu quý.

“Tiếc là em phải học, bằng không em nhất định sẽ theo hai anh chị về quê một chuyến.”

Diêu Tuyết ở trong điện thoại cười nói, “Đúng vậy, có em đi cùng, chị nhất định sẽ không thấy căng thẳng gì nữa.”

Tống Thời Hạ trước đây đã nói gia đình bảo người trong thôn trồng hoa quả, rau dưa sản lượng thấp.

Hiện tại kỹ thuật trồng cây trong nhà kính còn chưa được phổ cập, đến mùa đông sẽ tiếp tục rơi vào tình trạng không có thu hoạch.

Hoa quả thì lại khác, có một số loại hoa quả phải đến mùa đông mới có.

Tỷ như táo hoặc quýt mùa đông vậy, đây mới là ưu thế của người trong thôn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 433: Chương 433


Tống Thời Hạ đã hỏi rõ, lần này anh trai về quê vẫn sẽ lái xe tải nhỏ.

Nhân lúc trong nhà không có ai, cô dời mấy gốc cây ăn quả ra ngoài, nhờ anh trai mang về cho ba mẹ trồng trong sân.

Tống Thu Sinh đi vòng quanh mấy cái cây ăn quả kia, chậc chậc nói:

“Em lấy đâu ra mấy cây này thế, anh còn chưa tìm được mối để mua đây.” Anh ấy cũng có mục đích này, nhưng không tìm được nông hộ phù hợp.

“Anh cứ kệ đi, đừng hỏi nhiều làm gì, nhớ mang về trồng trong sân nhà mình nhé.

Quả táo lần trước anh ăn mọc ra từ cây này đấy, mối quan hệ của em mà anh còn không tin à?”

Vừa nghe nói là loại táo lần trước đã ăn, Tống Thu Sinh lập tức ứa nước miếng.

“Cây táo này khi nào mới có quả nhỉ?!”

Tống Thời Hạ nhún vai:

“Em cũng không biết, người ta không nói, em đoán năm nay là có quả ăn rồi, nhưng sản lượng chắc là không nhiều lắm, phải qua năm sau mới có nhiều được.”

Diêu Tuyết tò mò nhìn Tống Thu Sinh: “Ngon tới vậy ạ?”

DTV

“Anh ăn nhiều loại táo rồi, nhưng táo của nhà này giòn ngọt mọng nước, xưa nay anh chưa từng ăn quả táo nào ngon như thế, tóm lại anh không biết phải diễn tả mùi vị đó thế nào nữa.”

Tống Thời Hạ bưng một đĩa hoa quả từ dưới bếp lên.

“Người ta tặng cam với táo cho em này, chị dâu ăn thử đi.”

Diêu Tuyết không thích ăn táo lắm, cô ấy cầm một quả cam vàng ươm lên.

Tống Thu Sinh lập tức nhận lấy quả cam, ngoan ngoãn bóc vỏ cho cô ấy.

“Em ăn thử đi.”

Nhìn vẻ chờ mong háo hức của anh ấy, không biết còn tưởng là cam do anh ấy trồng ấy chứ.

Diêu Tuyết cắn một múi cam.

Thịt quả mọng nước, vị chua chua ngọt ngọt, đúng là ngon hơn mớ cam vừa đắt vừa chua bán ngoài thị trường nhiều.

Hai mắt của Diêu Tuyết sáng rực lên.

Tống Thu Sinh biết ngay là cô ấy thích ăn, thế là bóc thêm một quả cho cô ấy.

“Ngon thế! Em mua ở đâu thế? Chị cũng muốn mua một ít.”

Tống Thời Hạ bịa đại một cái cớ:

“Em cũng chẳng biết người bán ở đâu nữa, lần nào bên đó lên thành phố đưa hàng mới liên hệ với em, em thường mua của người đó, nên họ cũng biết em.”

Diêu Tuyết tiếc nuối nói:

“Tiếc thật, hoa quả ngon thế này, nếu đưa tới chỗ chị thì nhất định có thể bán được với giá cao.

Em không biết tết nhất chỗ chị mua trái cây khó tới cỡ nào đâu, đã thế còn mắc gấp đôi lúc bình thường nữa.”

Nhà cô ấy cũng chẳng thiếu ít tiền ấy, đắt thì đắt thôi, nhưng được ăn trái cây vừa ngon vừa rẻ rồi.

Giờ lại đi mua mấy thứ vừa dở vừa đắt thì chẳng phải xem tiền như rác à.

Tống Thu Sinh thấy được mối làm ăn nên sẵn tiện quảng cáo:

“Chờ thôn bọn mình trồng cây ăn quả số lượng lớn thì cứ mua ở thôn bọn mình, mọi người đều là người một nhà, hoa quả ở thôn bọn mình tuyệt đối vừa rẻ vừa ngon.”

Diêu Tuyết tức giận liếc anh ấy một cái, cũng không bác bỏ những gì anh ấy nói.

Tống Thời Hạ bảo anh trai mang mấy gốc cây ăn quả về, nửa đùa nửa thật nhận mối buôn hoa quả cho nhà chị dâu.

Sau này “người bán” kia đưa hoa quả tới thì sẽ giữ riêng một phần cho chị dâu, nếu thấy ngon thì tính tiếp.

Có thể hợp tác thì đôi bên cùng vui vẻ, không thể hợp tác thì cũng có thể tiêu thụ đường khác.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 434: Chương 434


Đến ngày trường học công bố thứ tự thi, Tống Thời Hạ không đến trường xem thành tích.

Lúc cô Mạnh gọi tới thì cô đang ăn sáng, trong nhà không có ai quản lý nên có thể ngủ tới lúc nào dậy cũng được.

Cô Mạnh cực kỳ kích động.

“Em Tống Thời Hạ, em giành được hạng nhất kỳ thi thử liên trường này đấy!”

Tống Thời Hạ cũng không bất ngờ cho lắm, nhưng thành tích đúng là tốt hơn dự đoán của mình rất nhiều.

Tống Thời Hạ nhếch môi mỉm cười, quấy bánh trôi trong chén cơm rượu nóng hổi:

“Giáo viên dạy kèm cho em cũng là giáo sư, nếu không thi được điểm cao thì đúng là không còn mặt mũi nào gặp họ luôn.”

Cô Mạnh khen không ngớt miệng:

DTV

“Giáo viên giỏi hơn nữa cũng một phần nhờ thiên phú và sự cố gắng của em, em là học sinh giỏi nhất chị từng dạy.

Chị tin em nhất định có thể thi đậu vào đại học Yên Kinh, nói không chừng còn giành được danh hiệu trạng nguyên đấy!”

Tống Thời Hạ không dám nói trước, sợ bước không qua.

“Cô à, mọi chuyện còn chưa ngả ngũ, nói không chừng sẽ có nhân tài nào đó đột nhiên xuất hiện thì sao.”

Cô Mạnh có bộ lọc cực mạnh với Tống Thời Hạ, giỏi cỡ nào cũng không thể giỏi bằng học sinh của cô ấy được.

Tống Thời Hạ muốn chia sẻ tin vui này với Quý Duy Thanh

Tiếc là không thể liên lạc với anh được, mỗi lần anh đi công tác đều là nhiệm vụ cần bảo mật cả.

Không bao lâu sau, mẹ chồng lại gọi điện thoại tới, chắc là bà nghe được tin từ phía chị cả đây mà.

“Con dâu mẹ giỏi quá, lại thi được hạng nhất tám trường như thế, nghe nói Yên Nhiên chỉ nằm trong tốp 200 thôi.”

“Mẹ à, tám trường cùng thi, lọt vào được tốp 200 đã là giỏi lắm rồi ạ.”

Hàn Dung vô cùng tự hào: “Con được hạng nhất, còn giỏi hơn cả Yên Nhiên nữa.”

Tống Thời Hạ cũng chào thua.

Nếu như Yên Nhiên nghe thấy câu này của mẹ chồng, không chừng sẽ buồn lắm đây.

Con gái tuổi mới lớn lúc nào cũng nhạy cảm mà.

“Mẹ à, hay là mẹ bảo Yên Nhiên tới đây học cùng với con đi, con có thể dạy kèm cho em ấy.

Hàng xóm cách vách của con là giáo sư Tạ dạy ngữ văn với lịch sử, còn cả trưởng khoa Thẩm thầy của giáo sư Quý dạy kèm nữa.

Yên Nhiên qua đây học với con sẽ học được nhiều hơn ở trường đấy.”

Hàn Dung vô cùng cảm động.

“Để mẹ tới trường học hỏi Yên Nhiên cái đã, con bé ở lại trường, hoàn cảnh ở đó không tốt.

Chẳng qua là muốn có thêm thời gian học nên mới bấm bụng mà ở lại, nếu có thể tới nhà con, hai chị em giúp đỡ nhau thì tốt quá.”

Tống Thời Hạ nghĩ dù sao trong nhà cũng chỉ có cô và hai đứa nhỏ, Yên Nhiên tới cũng sẽ không bị làm phiền.

Cô ấy học hành vất vả như thế mà chỉ thi được trong top 200, nói không chừng là yếu kém ở môn nào đó nên mới như vậy, tranh thủ thời gian kiểm tra và bổ sung lại thì hơn.

Quý Yên Nhiên biết mình không đủ thông minh.

Cô ấy đã cố gắng, mong cần cù bù thông minh, nhưng sau khi thấy thành tích của mình thì vẫn hụt hẫng vô cùng.

Rõ ràng cô ấy cảm thấy mình làm bài rất khá, nhưng thứ hạng trong kỳ thi thử này thật sự thấp hơn mong muốn của cô ấy quá nhiều.

Tại sao mình lại ngốc như thế chứ!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 435: Chương 435


Mấy bạn ngồi bàn trước đang nói chuyện phiếm với nhau.

Quý Yên Nhiên thầm nghĩ giáo viên làm ơn tới mau để còn giảng bài đi, cô ấy muốn xem thử mình mất điểm ở chỗ nào.

Nhưng điều khiến cô ấy không thể ngờ chính là nghe thấy tên của chị dâu ở trong miệng của các bạn học khác.

Cô ấy vội vàng ngoáy lỗ tai, rướn cổ lên lắng nghe cho kỹ.

“Nghe nói người đứng đầu kỳ thi thử lần này là học sinh chuyển trường, xếp tạm vào lớp đấy, chỉ đi học có một tháng đã nghỉ ở nhà tự học rồi, hình như tên Tống Hạ thì phải?”

“Bà đi hóng hớt mà cũng sai nữa, người ta tên Tống Thời Hạ nhé, tui cũng nghe nói nè.”

“Đúng rồi, tui chỉ nhớ họ Tống, tên có một chữ Hạ thôi, lại còn là nữ nữa, lần này đám con gái chúng mình xem như được nở mày nở mặt rồi!”

Quý Yên Nhiên đột nhiên sáp tới: “Hai bà đang nói gì vậy?”

Mấy người bạn học kia đều kinh ngạc khi thấy Quý Yên Nhiên tham gia buôn dưa lê như thế.

“Bà không xem lại bài thi của mình nữa à?”

“Bà mà cũng đi buôn dưa lê ấy hả, bà có đúng là Quý Yên Nhiên mà tụi tui biết không thế?”

Quý Yên Nhiên xấu hổ cười gượng: “Tui quen người mà mấy bà nói đó, mấy bà đang nói cái gì thế?”

Mấy bạn học kia cười nhau, sau đó lập tức cười to:

“Tụi tui nói về cô bạn tên Tống Thời Hạ đứng đầu kỳ thi thử liên trường lần này, bạn đó đâu phải học sinh trường mình, sao bà lại biết được?”

Không thể trách vì sao các học sinh kia lại phản ứng như thế.

Bình thường ngoại trừ cắm đầu học hành ra thì Quý Yên Nhiên chỉ ra sân thể dục để chơi bóng hoặc chạy bộ với đám con trai.

Mọi người cảm thấy cô ấy nhất định là không thích chơi với đám con gái.

Bao buồn bực trong lòng Quý Yên Nhiên lập tức tan biến, vẻ mặt cũng hưng phấn vô cùng:

“Tui quen chị ấy thật mà! Chị ấy là chị... họ hàng của chị dâu tui, tui gọi chị ấy là chị họ!”

Cô ấy nhớ rõ chuyện không thể để lộ tin tức chị dâu là chị dâu của cô ấy.

Mọi người đều không dám tin.

“Là chị họ của bà thật à?”

Nếu Quý Yên Nhiên có họ hàng giỏi giang như thế, tại sao thành tích lại trồi sụt lúc cao lúc thấp được?

Có lúc thì đứng nhất lớp, có lúc chỉ nằm trong top 10, cũng như lần này vậy, thi chỉ được top 200, tụt dốc không phanh luôn.

Vốn dĩ mọi người còn cho rằng Quý Yên Nhiên kiểu gì cũng phải lọt vào top 100, không ngờ cô ấy lại thi kém như thế.

“Tui có quen thật mà, chị cả của tui dạy học ở trường mà chị họ theo học đó, chị ấy chỉ học một tháng là về nhà tự học luôn.”

Mọi người lập tức vây quanh Quý Yên Nhiên:

“Tại sao chị họ của bà giỏi quá vậy? Bà có biết chị ấy học hành kiểu gì không?”

DTV

Quý Yên Nhiên ngơ ngác lắc đầu, nhưng lại lập tức nhớ ra cái gì đó.

“Anh của tui là giáo viên đại học, chị ấy thường nhờ anh ấy ra đề cho mình làm.

Mớ đề kia lần nào tui lấy làm thử cũng sai tè le luôn, làm tui nhụt chí dễ sợ, sau này không dám làm nữa.

Nhưng lần nào chị tui cũng làm đúng hết, nên anh tui vẫn thường xuyên ra đề cho chị ấy làm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 436: Chương 436


Mọi người đều cảm giác cứ như đang nghe kể chuyện thần thoại vậy.

Hóa ra đây là nguyên nhân người ta giỏi như thế.

Nói không chừng người ta đã tự học luôn cả kiến thức đại học rồi, nên kỳ thi thử lần này với người ta chỉ đơn giản như đang giỡn thôi.

“Xem ra chị họ của bà thông minh sẵn rồi, cách học của chị ấy bọn mình không thể dùng được.”

Không biết là ai lại hỏi một câu:

“Chị cả với anh trai của bà đều là giáo viên, tại sao thành tích của bà cứ trồi sụt lúc cao lúc thấp thế?”

Quý Yên Nhiên cũng buồn bực không thôi, “Có thể là vì mấy anh em có đứa giỏi thì sẽ có đứa ngốc để bù trừ đó.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết nên an ủi Quý Yên Nhiên thế nào nữa.

Một bóng người đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng học, là chủ nhiệm lớp mới đổi: “Quý Yên Nhiên, em đi ra đây một lát đi.”

Quý Yên Nhiên còn tưởng là giáo viên muốn tìm cô ấy nói về vấn đề phát huy không tốt trong kỳ thi lần này, thế là ủ rũ đi ra khỏi lớp.

Chủ nhiệm cười tươi như hoa:

“Em Yên Nhiên, mẹ của em tới trường, đang ngồi trong phòng làm việc của cô đấy.”

Chủ nhiệm không thể tin nổi học sinh hạng nhất trong kỳ thi thử lần này lại là chị dâu của Quý Yên Nhiên.

Nếu như không phải thân phận của đồng chí Hàn rành rành ra đó, kiểu gì cô ta cũng sẽ cho là đồng chí Hàn đang nói đùa với mình.

Quý Yên Nhiên cảm thấy khó hiểu, lúc này mẹ tới trường tìm cô ấy làm gì chứ?

Hàn Dung nhìn thấy con gái gầy sọp đi trông thấy thì lại xót.

“Mau thu dọn đồ đạc đi, mẹ đưa con về nhà.”

Quý Yên Nhiên kinh ngạc mở to hai mắt:

“Mẹ à, mẹ định làm gì thế? Chẳng lẽ vì con thi không tốt nên mẹ định bắt con nghỉ học, không cho con đi học nữa ư?”

Hàn Dung trừng mắt lườm con gái:

“Cái con nhóc này, sao con lại nghĩ xấu cho mẹ thế hả! Là chị dâu con nghe nói thành tích của con lần này không tốt, bảo mẹ đưa con tới chỗ con bé để hai chị em cùng tự học với nhau.”

Quý Yên Nhiên vô thức nhìn sang giáo viên của mình, chủ nhiệm cũng gật đầu như giã tỏi.

“Em Yên Nhiên à, còn gần hai tháng nữa là tới kỳ thi đại học, kỳ thật thời gian này đa phần là để củng cố kiến thức học tập.

Em học ở nhà cũng thế, huống hồ gì còn có bạn Tống Thời Hạ giúp đỡ kèm cặp em, nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc so với học ở trường cho mà xem.”

Chủ nhiệm rất khó hiểu, tại sao lúc trước chị dâu của Quý Yên Nhiên lại không tới trường của bọn họ chứ?

Không thì họ đã có thể nhờ bạn học Tống Thời Hạ chia sẻ tâm đắc học hành rồi.

Để Quý Yên Nhiên quay về nhà học, chủ nhiệm lớp cũng tán thành từ tận đáy lòng.

Các giáo viên đều nhìn thấy rõ sự cố gắng và chăm chỉ của Quý Yên Nhiên.

Nhưng giai đoạn học hành căng thẳng thế này, các giáo viên không thể quan tâm tới từng học sinh được.

DTV

Nếu có người tài giỏi hơn phụ đạo, nhất định sẽ tốt hơn ở trường học nhiều.

Quý Yên Nhiên hơi do dự, không phải cô ấy sợ chị dâu không dạy được cho mình, mà là sợ mình về nhà xong sẽ lười biếng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 437: Chương 437


“Yên Nhiên à, chị dâu con đã đồng ý rồi. Hơn nữa hàng xóm nhà con bé là giáo sư dạy văn, có thêm ông Thẩm dạy kèm toán lý hóa cho con.

Cho dù con không tin khả năng của chị dâu con thì cũng phải tin giáo sư với viện sĩ chứ?”

Chủ nhiệm nghe vậy thì nghẹn họng nhìn trân trối.

Cô ấy biết học sinh trong lớp có thể có vài người là con ông cháu cha, nhưng thật không ngờ điều kiện gia đình của Quý Yên Nhiên lại tốt như vậy.

Hàng xóm có cả giáo sư với viện sĩ, đây là kiểu gia đình gì thế này?

Quý Yên Nhiên nhắm mắt lại, hạ quyết tâm:

“Mẹ à, không phải con không tin chị dâu, mà là con sợ mình ở nhà học thì sẽ lười biếng.

Ở trường có giáo viên quản lý đốc thúc, con mới có thể tập trung học hành được.”

Hàn Dung cũng bất đắc dĩ:

“Mẹ còn tưởng cái gì, chị dâu con chắc chắn sẽ không để con lười đâu.

Dương Dương với Nguyên Nguyên chiều nào cũng theo chị dâu con tới thư viện, học kỳ sau mấy đứa nhỏ đã lên lớp 1 rồi, chẳng lẽ con còn thua cả cháu à.”

Quý Yên Nhiên nghe nói chị dâu sẽ không mặc kệ thì yên tâm, cô ấy lại nhìn chủ nhiệm.

DTV

Chủ nhiệm thở phào một hơi.

Có người đứng đầu tự mình dạy kèm, tin rằng thành tích của Quý Yên Nhiên trong kỳ thi thử thứ hai nhất định sẽ tốt hơn.

“Cô ơi, em muốn xin được nghỉ ở nhà tự học ạ.”

Quý Yên Nhiên quay về lớp, bắt đầu thu dọn đồ đạc về nhà.

Hàn Dung cũng qua giúp dọn đồ.

Các bạn học trong lớp đều vô cùng tò mò, còn hai tháng nữa là thi đại học rồi, Quý Yên Nhiên định đi đâu đây?

Tiếng chuông vào học vang lên, Quý Yên Nhiên ôm đồ rời đi.

Giáo viên bộ môn đi vào lớp, đám bạn cùng lớp tò mò dò hỏi.

“Người nhà của Quý Yên Nhiên tự mình đến trường đón bạn ấy đi rồi, chắc là không đi học nữa đúng không ạ?”

Giáo viên đặt giáo án xuống bàn:

“Bậy quá, tuy lần này em ấy phát huy không tốt, nhưng vẫn nằm trong top 200, thi đậu đại học nhất định không thành vấn đề, tan học cô đi nói chuyện với chủ nhiệm lớp các em.”

Đồ của Quý Yên Nhiên không nhiều lắm, đệm chăn và phích nước đều để lại cho bạn cùng lớp.

Trên đường về nhà, Quý Yên Nhiên tựa lên vai mẹ mình, cứ như đang nằm mơ vậy.

“Mẹ à, chị dâu con thật sự thi được hạng nhất ạ?”

Hàn Dung cười tươi nói:

“Đúng vậy, chị cả của con đã gọi điện về báo tin vui này cho mẹ biết, mẹ cũng gọi điện nói chuyện thứ hạng của con với chị dâu con.

Chị dâu con mới bảo mẹ đưa con về để học cùng con bé, anh trai con không có ở nhà, con qua đó cũng sẽ được thoải mái thôi.”

Quý Yên Nhiên cười hì hì.

“Anh trai có ở nhà con cũng không sợ, chỉ có chị dâu không chê con ngốc thôi.

Tại sao con lại không được thông minh như anh trai chứ? Chia một ít IQ của anh ấy cho con cũng được mà!”

Hàn Dung trêu ghẹo:

“Nghe nói phụ nữ lớn tuổi sinh con thường bị khiếm khuyết, có thể là mẹ sinh con muộn quá.”

Quý Yên Nhiên ôm lấy cánh tay của mẹ:

“Không muộn đâu ạ, con út mới được cả nhà thương chứ. Người thông minh như anh trai con, trên đời này không có nhiều đâu, tại anh ấy giỏi quá nên trông mới giống con hơi đần thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 438: Chương 438


Sau khi Quý Yên Nhiên chào đời, đúng lúc ba mẹ của cô ấy đang bàn giao công việc, có thời gian ở bên cạnh con gái.

Từ nhỏ đến lớn không phải chịu khổ gì, còn được anh chị yêu thương, so với các bạn cùng trang lứa thì đúng là như sinh ra trong bình mật luôn.

Hàn Dung bật cười lắc đầu.

“Tới nhà chị dâu con nhớ chăm chỉ một chút, nếu không biết nấu ăn thì tích cực dọn dẹp rửa bát nhé.

Tay của chị dâu con vừa trắng vừa mềm, rửa chén bát nhiều thì hỏng hết tay.”

Quý Yên Nhiên cố ý làm nũng với mẹ.

DTV

“Mẹ chỉ thương chị dâu thôi, tay con không trắng không mềm à?”

Hàn Dung tức giận:

“Cái tay đen đúa của con thì tiếc cái gì? Làm thân với chị dâu con, chờ tốt nghiệp cấp 3 xong thì nhờ con bé giúp con dưỡng da cho trắng ra, con cái con lứa có ai như con không, như con khỉ ấy.”

Quý Yên Nhiên rụt tay lại, tay cô ấy gầy tong teo, lại còn dài nữa, đúng là như cái móng vuốt thật.

“Con ngoan, nhớ nghe lời, đừng để chị dâu nấu ăn hầu hạ con, con bé chăm hai đứa nhỏ, tự học ở nhà mà vẫn có thể giành được hạng nhất, con để con bé hầu hạ thì coi sao được chứ?”

“Con biết rồi, con nhất định sẽ không lười nhác, hết ăn lại nằm đâu.”

Quý Yên Nhiên không phải lần đầu tới nha anh trai, nhưng không hiểu sao lần này cô lại thấy căng thẳng.

“Con sợ cái gì chứ?”

“Chị dâu sắp thành giáo viên rồi, con không căng thẳng sao được chứ?”

Hàn Dung thở dài: “Coi con kìa, chị dâu con có ăn thịt con đâu.”

Tống Thời Hạ đang ngồi trong đình hóng gió ở trong sân làm bài, trên chiếc bàn đá tròn chất đầy toàn các đề thi.

“Yên Nhiên tới rồi đấy à, em có mang bài thi theo không?”

Quý Yên Nhiên vội lục balo, Hàn Dung thấy vậy thì không làm phiền hai chị em nữa.

“Mẹ đi trải đệm chăn cho Yên Nhiên.”

Quý Yên Nhiên thấp thỏm đứng bên cạnh, giống như học sinh đang chờ giáo viên sửa bài tập.

“Lần thi này em gặp vấn đề ở đâu à?”

Cô ấy thành thật lắc đầu, đáp:

“Em cảm giác mình thi không tệ, còn tưởng là có thể lọt vào top 100, không ngờ lại tệ như thế.”

Tống Thời Hạ kiểm tra bài thi của cô ấy một lượt.

“Đáp án trên giấy nháp của em có giống đáp án trên bài thi không?”

“Có ạ, em không có thay đổi gì.”

Tống Thời Hạ giơ một tay lên ôm trán: “Hoặc là em viết sai, hoặc là đánh dấu sai đáp án rồi.”

Quý Yên Nhiên ngẩn người, “Không... không phải chứ?”

Sao cô ấy lại có thể phạm phải sai lầm ngu xuẩn như thế chứ.

“Em tự xem đi, thật ra tỉ lệ chính xác trong giấy nháp của em rất cao, nếu em không sửa đáp án thì điểm toán của em phải hơn 90 điểm.

Giáo viên chấm thi không thể chấm em 40 điểm được, như thế là sai lầm cực kỳ nghiêm trọng còn gì.”

Quý Yên Nhiên cầm bài thi của chị dâu qua để đối chiếu với bài thi của mình.

Bài thi toán lý hóa của chị dâu đều điểm tối đa, còn chuẩn hơn cả so với đáp án tham khảo nữa.

Cô ấy cúi đầu tự trách.

Trước khi tới đây, cô ấy không thể nào nghĩ tới chuyện nguyên nhân mình mất điểm lại là điền sai kết quả một cách ngốc nghếch như thế.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 439: Chương 439


Giọng nói êm ái của Tống Thời Hạ lại vang lên:

“Không sao hết, ai cũng có lúc sơ suất chủ quan mà, bây giờ em lỡ phạm sai lần, lúc thi đại học không tái phạm là được mà.”

Quý Yên Nhiên vẫn cảm thấy mình rất ngu ngốc:

“Nếu em không điền sai kết quả thì có phải đã lọt vào top 200 rồi không?”

“Chưa hẳn đâu, nếu cộng điểm bài nháp của em thì hẳn là chừng top 100 đấy.”

Quý Yên Nhiên nắm chặt tay, “Là tại em không đủ xuất sắc, chị dâu, em muốn cùng học với chị.”

Tống Thời Hạ đưa bài thi của mình cho cô ấy:

“Em ngồi xuống làm thử đi, có câu nào không biết thì tạm để đó, cứ làm những câu em biết trước đi.”

Quý Yên Nhiên cầm lấy tờ đề.

Vừa nhìn vào đã thấy rất đơn giản, không ngờ tới lúc chính thức làm lại khá tốn thời gian, viết xong cũng tốn 2 tiếng đồng hồ, còn để trống hai câu hỏi nữa.

“Sau này nội dung ôn tập của chúng ta đều khó cỡ này đấy, em có thể làm nổi không?”

Quý Yên Nhiên gật đầu: “Được ạ, chị làm được thì em cũng thế.”

“Cố gắng lên! Đề nào em không biết thì cứ hỏi chị, đừng sợ làm phiền chị, vì giảng bài cho em cũng là một cơ hội để chị ôn tập mà.”

“Em hiểu rồi ạ!”

Trong lòng Quý Yên Nhiên lại dấy lên hy vọng.

Thím Phùng hấp một nồi bánh ngô, Tống Thời Hạ bèn xào một đĩa dưa muối, cho thêm ít cọng tỏi non xào lên, vừa ngon vừa bắt cơm.

“Đây là bữa tối của chúng ta, ăn nhẹ một chút rồi đi học thôi.”

Ban đầu Quý Yên Nhiên còn chưa quen lắm, cảm giác đề rất khó, thời gian học tập lại sít sao, không hề nhẹ nhàng hơn ở trường là bao.

Trên trường còn có giờ nghỉ, chị dâu thì vừa mới thức dậy đã bắt đầu học rồi.

Nhưng điều khiến cô ấy vui nhất chính là cô ấy đã đánh giá thấp khả năng tự chủ của mình.

Chỉ cần nhìn chị dâu học hành, cô sẽ bất giác bị cuốn theo nhịp học của chị dâu, không có cơ hội phân tâm.

Hiệu suất còn cao hơn cả nghe giáo viên giảng bài trên lớp nữa.

Thế là nhóm học thêm ở thư viện lại có thêm một thành viên.

Trần Kiều thấy Tống Thời Hạ và em gái chồng hòa thuận như thế thì vô cùng hâm mộ.

Nếu như cô ta có thể được như Tống Thời Hạ thì tốt biết mấy, có thể thân thiết với tất cả mọi người, dường như tất cả mọi người đều yêu quý cô.

Khi vừa đi học cùng chị dâu, Quý Yên Nhiên rất vật vã.

Ngày nào cũng mất ngủ vào ban đêm, ban ngày không làm được bài thì vò đầu bứt tai, cô ấy cảm thấy rất hoảng loạn.

Cảm giác hoang mang vật vã này là do cô ấy luôn nghi ngờ khả năng của bản thân.

Tại sao chị dâu chỉ mất vài phút đã làm xong bài này, còn mình lại toàn làm sai chứ?

Rõ ràng mình cũng giải theo công thức trên sách giáo khoa mà.

Nhưng chưa tới một tuần, chị dâu đã tìm ra toàn bộ sở đoản của Quý Yên Nhiên.

Lúc này cô ấy mới phát hiện chị dâu nhà mình đúng là thâm tàng bất lộ, còn giỏi hơn cả giáo viên trên trường.

Cái giỏi này không phải ý chỉ các giáo viên dạy yếu kém, mà là chị dâu có thể tìm ra khuyết điểm của cô ấy rồi tiến hành bù đắp, tăng cường điểm mạnh của cô ấy, khiến cô ấy tự tin hơn hẳn.
 
Back
Top Bottom