Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 220: Chương 220


“Làm đem tặng mà thím, quà tặng chẳng phải nên làm cho khác lạ và thật ngon miệng sao. Nếu mà làm như mọi nhà, chẳng thà cháu đi mua ngoài cửa hàng cho gọn.

Đây không phải cháu nghĩ ra, trước cháu nghe nói mấy khu vực đã mở cửa ngoài kia toàn làm như vậy đó.”

Thím Phùng gật đầu tán đồng: “Chỉ nhìn nhân cháu phối thôi đã thấy thèm rồi, chẳng trách người ta thích ăn.”

Hồi nhỏ, bánh trung thu Tống Thời Hạ được ăn cũng toàn kiểu truyền thống.

Lớp vỏ bánh nướng xém, rớt tầng bột, xét ra thì nó giống các kiểu điểm tâm Trung Quốc.

Sau này lớn lên, đi nhiều mới biết, bánh trung thu cũng có rất nhiều kiểu dáng, khẩu vị.

Có những loại được làm hết sức tinh xảo, bề mặt in hoa văn và chữ.

Lần này cô cũng muốn làm loại bánh như thế, cầm đi tặng lễ cũng thấy đẹp mặt.

Hôm nay làm một mẻ, các loại bánh có nhân khác nhau xếp đầy bàn ăn, cơm trưa với cơm tối đều ăn cái này.

Đám nhỏ với lũ trẻ nhà bên đều chọn bánh mứt táo và bánh nhân trái cây, bởi vì bánh này ngọt hơn.

Lò nướng bánh trong nhà cứ nướng mẻ này tiếp mẻ khác.

Tống Thời Hạ đứng lên, vặn eo:

“Coi như xong nhiệm vụ, tết trung thu sang năm không cần làm cả lố như vậy nữa.”

Lần này phải về nhà, cho nên cô tính cả bánh biếu người nhà mình vào nên mới nhiều như thế.

Trong nhà chỉ còn Tống Thời Hạ, Quý Duy Thanh đã dắt đám nhỏ mang bánh trung thu về bên ông bà nội.

Ngày mai cô và anh cô sẽ ra ga.

Tống Thời Hạ bảo anh đừng về nữa, khi ấy Quý Duy Thanh có vẻ hơi thất thần, không biết có nghe được chăng.

Tống Thu Sinh trông rất có tinh thần, vui tươi hớn hở, ăn mặc cũng rất thời thượng, nhìn là biết cuộc sống khá tốt:

“Bánh trung thu này, chúng ta đổi cái bao bì nào đẹp đẹp chút được không?”

Tống Thời Hạ lườm anh ấy một cái, rảnh quá muốn kiếm chuyện với cô sao: “Yêu cầu hơi nhiều đấy, không có bao bì thì ăn không ngon nữa à.”

DTV

Tống Thu Sinh gãi đầu:

“Thì anh muốn đem đi tặng người ta mà, bánh trung thu em làm trông rất Tây, đẹp hơn bánh ngoài tiệm luôn đó.”

Một câu tâng bốc khen ngợi rất đơn giản và chân thành như thế đã khiến Tống Thời Hạ tủm tỉm cười, chọn ra 6 chiếc bánh đẹp nhất đưa cho anh ấy.

“Mỗi loại một cái, đủ chưa?”

Tống Thu Sinh hào sảng đưa cho cô một tờ tiền mệnh giá lớn: “Đủ đủ, anh đưa em luôn cả tiền mua gà nữa nhé.”

Tống Thời Hạ không khách sáo, nhận tiền, dù sao thì tiền này cô cũng định dùng để mua quà mang về nhà mà thôi, không phải giữ riêng.

Cô tiện thể hỏi một câu: “Anh định tặng ai? Đối tác lần trước à?”

Tặng bánh trung thu còn cần có bao bì đẹp cho sang?

Trực giác mách bảo Tống Thời Hạ rằng anh mình có chuyện khác thường.

Làm gì có khách hàng nam nào soi mói để ý bánh trung thu người khác tặng có được đóng gói đẹp mắt không.

Bên cửa hàng mậu dịch bán bánh trung thu cũng chỉ gói bằng giấy dầu, người ta vẫn mua đi tặng đấy thôi.

Tống Thu Sinh lắc đầu:

“Không, anh với người đó không qua lại nữa, tầm nhìn hạn hẹp chỉ thấy được cái lợi trước mắt, không có lấy một chút dũng khí thừa nhận thất bại. Làm ăn với loại người này, sớm muộn gì cũng sẽ gặp trục trặc thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 221: Chương 221


“Giờ nói năng đã cứng cỏi thế rồi cơ à? Đợi khi về nhà gặp ba mẹ, để xem xem bị ba mẹ giục lấy vợ thì anh lươn lẹo thế nào.”

Tống Thu Sinh thẳng lưng đường hoàng nói:

“Sao phải lươn lẹo trốn tránh? Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, thúc giục cũng có ích gì, duyên số tới lúc nào thì lấy thôi chứ.”

Nhìn bộ dạng này, 80-90% là có vấn đề rồi.

Anh trai có vẻ đắc ý lắm, không biết chị dâu tương lai có phải chính là chị gái dũng cảm lần trước mới gặp không.

Tống Thu Sinh xách đồ đi: “Anh đi đây, mai tới cổng trường đón em nhé.”

Tống Thời Hạ nhìn theo, lười nhác nói: “Không cần đâu, em đi nhờ xe ra ga, anh không cần tới đón, đỡ phiền.”

Anh ấy lại xua tay: “Tiện đường thôi, em cứ chờ ở nhà, anh qua đón.”

Tống Thời Hạ về phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à?”

Tống Thu Sinh lại biết chu đáo quan tâm như thế?

Màn đêm buông xuống, Tống Thời Hạ khóa cổng, đi vào nhà, lại nghe thấy có tiếng lịch kịch mở khóa.

Cô quay đầu lại, đối diện chính là Quý Duy Thanh.

“Bọn nhỏ đâu?”

“Ở bên nhà ông bà, chỉ có anh về thôi.”

Hai người cùng vào nhà.

“Anh quên cái gì à?”

Chắc là quên mấy quyển sách yêu dấu, trước đó, anh đi đâu cũng cầm theo mà.

“Anh về quê với em.” Quý Duy Thanh nói thật bình thản.

Tống Thời Hạ lại nghe ra được sự kiên quyết, không cho phép từ chối trong giọng điệu của anh.

Hai đứa nhỏ đã được đưa đến nhà ông bà, hình như cô cũng không còn cớ nào để từ chối.

Nhưng mà… sao anh như thể… sợ cô chạy trốn thế nhỉ?

Tống Thời Hạ mới ra điều kiện với anh:

“Em nói trước, đi đi về về rất tốn thời gian, anh đừng có trách em không nhắc anh nhé.”

Quý Duy Thanh nói ngay không hề nghĩ ngợi:

“Không trách, tốn thời gian cũng không có gì, đây vốn là thời gian nghỉ của anh mà.”

Tống Thời Hạ kêu lên kinh ngạc: “Thì ra anh cũng có ngày nghỉ nữa?”

Cô thề là cô không có nói móc anh, bởi vì trước nay cô chưa từng thấy anh có ngày nghỉ cuối tuần chứ đừng nói nghỉ lễ trung thu.

Quý Duy Thanh tỏ vẻ khó hiểu: “Sao lại không có? Giáo sư đại học cũng phải có nhân quyền chứ.”

Tống Thời Hạ lầm bầm:

“Thế sao các thứ 7 hàng tuần anh vẫn phải tăng ca, không viết luận thì cũng đọc văn hiến, ngày ngày nhốt mình trong phòng sách, em chả dám quấy rầy anh.”

Quý Duy Thanh sửa lại: “Không phải luận văn, anh chỉ viết báo cáo, g.i.ế.c thời gian thôi.”

“Thì cũng như nhau cả mà, đều là làm việc. Em còn tưởng giáo sư bận hơn bác sĩ luôn đó.”

Ngày nghỉ cũng không có, cũng chẳng có thời gian chơi với cô.

Cho dù Quý Duy Thanh có thật sự trì độn thì lần này cũng đã nghe ra sự mất mát trong giọng cô rồi.

Gương mặt xưa nay luôn lạnh nhạt xa cách chợt xuất hiện vẻ bối rối không biết phải làm sao: “Xin lỗi, đây là sơ suất của anh.”

DTV

“Không cần phải xin lỗi em, anh cũng đâu có làm sai điều gì.”

Tống Thời Hạ đứng dậy đóng gói bánh trung thu.

Không có túi nilon có khóa kín, chỉ có thể bọc bằng giấy dầu, trong nhà ngần ấy người, chỗ này ăn chừng hai, ba ngày là hết rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 222: Chương 222


Quý Duy Thanh muốn giúp nhưng cũng không biết giúp thế nào, đành phải cầm từng chiếc bánh đã gói xong xếp ngay ngắn lại thành từng chồng.

Tống Thời Hạ nhét một miếng bánh trung thu 5 nhân vào miệng anh, Quý Duy Thanh ngoan ngoãn ăn.

Sáng sớm hôm sau, Tống Thu Sinh lái một chiếc xe ô tô màu đen tới, còn ấn loa mấy cái như khoe ra.

Tống Thời Hạ đi tay không ra cửa, Quý Duy Thanh xách rương hành lý đi bên cạnh.

“Chẳng trách cứ nhất quyết muốn đến đón em, xe này anh lấy đâu ra thế?”

Tống Thu Sinh gảy gảy tóc, ra vẻ ngầu: “Mượn bạn, lên xe đi, em rể cũng cùng về luôn hả?”

Quý Duy Thanh chào anh vợ rồi mở cửa xe cho Tống Thời Hạ.

DTV

“Vâng, anh ấy đã đưa đám nhỏ sang nhà ba mẹ, đòi về quê mình bằng được.”

Tống Thu Sinh lắc đầu vẻ không tán đồng với lời em gái: “Em nói thế là không ổn, em rể về quê mình không được à?”

Tống Thời Hạ không nói gì, ngồi vào xe là bắt đầu nhắm mắt, tối qua cô ngủ không ngon.

Tống Thu Sinh và Quý Duy Thanh trò chuyện cùng nhau rôm rả, như thể đã quen biết lâu lắm.

Tống Thời Hạ nói mình muốn ngủ bù, thực ra tai vẫn dựng lên nghe những câu chuyện nhạt nhẽo của hai người đàn ông.

Cô âm thầm cười trộm, Quý Duy Thanh cũng ‘giỏi’ ăn nói ghê, đề tài nào anh cũng có thể đẩy nó vào ngõ cụt.

Anh trai cô thuộc dạng trâu bò trong việc xã giao rồi mà nói chuyện với anh cũng toát mồ hôi hột.

Có Tống Thu Sinh và Quý Duy Thanh thay phiên nhau lái xe, ba người chỉ mất hơn một ngày đã về tới thị trấn quê Tống Thời Hạ.

Nhà cô ở một thôn nhỏ gần thị trấn.

Nơi này thực xa lạ với Tống Thời Hạ, làm cô không kìm được tò mò ngắm nghía xung quanh.

Tống Thu Sinh nói muốn đi mua ít đồ, Tống Thời Hạ cũng muốn mua mấy thứ về làm quà cho người nhà, bèn hạ giọng: “Chúng ta cùng đi mua, về đến nhà thì nói là anh mua, nhớ chưa?”

Quý Duy Thanh nhíu mày không tán đồng: “Anh có mang tiền đây.”

Tống Thời Hạ nghĩ, hẳn là mẹ chồng cô đã dạy anh mấy chuyện này, bèn gật đầu: “Vậy cũng được, lát anh trả tiền.”

Ô tô về thị trấn, vào thời buổi này không khác gì siêu sao về thôn.

Người qua đường dù không quen biết gì cũng phải ghé mắt nhìn một lúc, cả ô tô lẫn người ngồi trên đó đều trở thành đề tài bàn tán xôn xao.

Tống Thời Hạ cố gắng làm lơ hết thảy, cô vào cửa hàng bách hóa chọn mua quà cho người nhà.

Lần này cô mua vải, không dám mua quần áo, sợ không biết kích thước lại mua không mặc được, người ở nông thôn đa số đều biết cắt may tự làm quần áo nên mua vải là hợp lý nhất.

Mua vải xong cảm thấy vẫn hơi thiếu, cô mới mua thêm bộ đồ ngủ thuần cotton cho ba mẹ.

Căn cứ vào trí nhớ, cô chọn cỡ lớn, còn với đứa em trai, cô mua cho cậu chàng chiếc áo khoác da, kiểu dáng đang rất thịnh hành.

Tổng số tiền mua quà cho người nhà hết hơn 200, thực ra không khó hiểu, chiếc áo khoác da cho đứa em trai đã ngốn hết 150 đồng rồi.

Thực ra giá quần áo ở những vùng thành thị gần biển đều không cao lắm.

Nhưng thời nay di chuyển khó khăn, tin tức đến chậm, dân làm ăn đều lợi dụng điểm này để kiếm lời, mua rẻ bán đắt, có gan làm thì heo cũng phất lên được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 223: Chương 223


Quần áo ở đây có đắt cũng phải mua thôi, cô không thể vì một chiếc áo mà chạy tới tận khu vực duyên hải nhập hàng được.

Huống hồ, Tống Thu Sinh cũng từng buôn bán quần áo, kết quả cho thấy, dù có mạng lưới giao thiệp thì cũng có thể bị người cùng phe mình hại mất trắng.

Kinh doanh, không phải cứ muốn làm là làm được.

Ban đầu, Tống Thời Hạ không định mua đâu, cô chỉ nhìn chiếc áo đấy hơi lâu một chút.

Quý Duy Thanh thấy được, bèn bảo nhân viên bán hàng lấy cho mình.

Anh nói là lần trước tới chưa gặp được em vợ, cảm thấy đáng tiếc, cho nên lần này muốn tặng một món quà làm quen trang trọng một chút để thể hiện tấm lòng.

Tống Thời Hạ vừa nghe là biết liền, lại là chiêu mẹ chồng cô dạy cho anh rồi.

Vất vả cho giáo sư Quý, phải học thuộc lòng từng từ.

Có chiếc áo khoác da đi cùng, những món quà còn lại trở nên bình thường hẳn.

Một lọ rượu ngũ lương 5 đồng, một bình Mao Đài 8 đồng, một cây thuốc Trung Hoa.

Mấy thứ này vốn thuộc về loại mặt hàng xa hoa, cần phiếu riêng, Quý Duy Thanh đều có cả.

Tống Thời Hạ chọn cho chị cả một chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp, dưới 65 cân đều có thể mặc được.

Lại mua thêm mấy cân đường đỏ, đường trắng, 5 cân thịt heo, đến đây, Quý Duy Thanh mới chịu dừng.

Tạm gạt bỏ chút khúc mắc khó chịu giữa hai vợ chồng, hai người xách đủ loại túi đồ lỉnh kỉnh về quê vợ.

“Này chắc đủ rồi nhỉ? Nhà chúng ta ăn tết cũng chẳng tốn nhiều tiền mua đồ tết thế này đâu.”

Ai ngờ Quý Duy Thanh vẫn chưa vừa lòng lắm: “Đồ của em với anh em còn chưa mua đâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Em thì không cần, anh em ảnh càng không cần.”

Ban nãy Quý Duy Thanh đã nhân lúc cô không để ý, mua một chiếc đồng hồ: “Mẹ bảo mua.”

Tống Thời Hạ còn biết làm sao, đồ cũng đã mua rồi, không thể trả lại được: “Lên xe đi, chỉ lần này thôi đấy, lần sau đừng mua những thứ đắt tiền như vậy.”

“Tống Thời Hạ? Là cậu à?”

Chợt cô nghe thấy có tiếng ai đó gọi mình, giọng nghe rất vui mừng.

Tống Thời Hạ bỏ đồ vào xe, quay đầu nhìn xem là ai.

Người kia là một thanh niên trông rất nhã nhặn, như dân văn phòng, còn đeo kính, nhưng cô thực sự không thể nhớ ra tên họ đối phương.

“Anh là?”

Nụ cười trên mặt người kia như cứng lại: “Tôi là Ngô Thiên Lỗi, bạn học hồi cấp hai với cậu đây.”

Cấp hai?

DTV

Thế thì đã bao năm rồi, chẳng trách cô không nhớ ra được.

Tống Thời Hạ xấu hổ cười cười, lễ phép nói: “Ra là cậu à, tình cờ thật.”

Nguyên thân thực sự không có ấn tượng gì với người này.

Ngô Thiên Lỗi nghe cô nói thế thì rất hưng phấn: “Lúc trước chúng ta còn hẹn nhau sẽ cùng thi lên đại học, sau đấy, cậu đi đâu thế?”

Tống Thời Hạ cố tình làm bộ thực tiếc nuối và mất mát: “Tôi, tôi không học tiếp.”

Cho nên chúng ta không cùng một loại người đâu, không cần tiếp tục trò chuyện, ngượng ngập lắm.

Ai ngờ, đối phương lại càng hăng say, thậm chí còn có vẻ lo lắng:

“Có phải trong nhà gặp chuyện khó khăn gì không? Tôi nhớ nhà cậu còn có đứa em trai, hay là ba mẹ cậu ép cậu đi lấy chồng?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 224: Chương 224


Tống Thời Hạ gồng mình đáp:

“Phải, tôi đã kết hôn, tôi đã hơn hai mươi rồi, có học tiếp cũng chẳng ích gì, chi bằng lấy chồng, làm mẹ hiền vợ đảm, như thế mới yên ổn được.”

Cô đã cố bôi vẽ cho mình trở nên tục tằng tầm thường như thế, chỉ mong đối phương mau chóng thất vọng mà bỏ đi.

“Cậu không thể nghĩ ngắn như vậy được, mặc dù kết hôn thì vẫn có thể tiếp tục thi đại học mà.

Lúc trước thành tích học tập của tôi luôn xếp sau cậu, chẳng phải về sau tôi vẫn đỗ đại học sư phạm đấy sao? Giờ tôi đang làm giáo viên tiểu học rồi.”

Ai cứu cô với, chẳng lẽ người này cứ nhất quyết muốn cô thi đại học mới được sao?

Ông anh à, tôi thật sự không muốn, hai ta cũng không có thân đến thế, làm ơn buông tha nhau.

“Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng tôi thì hay là thôi, tôi tính sắp tới sẽ sinh em bé, trẻ nhỏ trước 5 tuổi không thể thiếu sự chăm sóc của mẹ.”

Đã nói đến nước này, hẳn đối phương không còn lý do gì để khuyên nữa đúng không?

Ngô Thiên Lỗi lại nói:

“Tôi biết chắc chắn cậu đã phải trải qua rất nhiều vất vả khổ sở nên mới có ý tưởng này.

Nhưng tôi cũng nói thật, lấy con cái để trói buộc trái tim một người đàn ông không phải là cách có hiệu quả lâu dài.

Cậu cần phải tự phát triển bản thân để nhìn ra thế giới rộng lớn, mở mang tầm mắt, con người mới ngày một tốt lên.”

Tống Thời Hạ há hốc miệng, cho nên, mục đích của người này là gì?

Khuyên cô ly hôn hả?

“Vâng, cảm ơn cậu, tôi biết.” Cô vội vàng đáp mấy câu gọn lỏn có lệ cho xong, tính chuồn vội.

Ngô Thiên Lỗi lại càng hào hứng:

“Nhà cậu ở đâu? Trước kia cậu không nói cho tôi biết, chứ không thì tôi đã mang sách giáo khoa của tôi cho cậu dùng.

Đầu óc cậu thông minh thế, nhất định có thể thi đỗ đại học sư phạm, chưa biết chừng chúng ta còn có thể làm đồng nghiệp của nhau.”

Lúc này, Quý Duy Thanh đã không nhịn được nữa, bèn cởi dây an toàn, xuống xe: “Hạ Hạ, chúng ta phải đi tìm anh em thôi.”

Ngô Thiên Lỗi chỉ vào Quý Duy Thanh, hỏi: “Anh ta là ai thế?”

Tống Thời Hạ mở cửa xe, đáp:

“Chồng tôi, tôi về quê ăn tết trung thu với người nhà thôi. Nhà tôi hiện giờ ở thủ đô.”

Ngô Thiên Lỗi ngây người nhìn theo chiếc xe ô tô đi xa dần, lòng hết sức phức tạp, đồng thời cũng vô cùng thất vọng về Tống Thời Hạ.

Tống Thu Sinh lên xe, thấy đống đồ trên xe, sợ ngây người ra.

DTV

“Anh chỉ đi gặp thằng bạn, mua ít hạt dưa với kẹo thôi, sao hai đứa mua gì mà lắm thế?”

Tống Thời Hạ giải thích thay cho Quý Duy Thanh:

“Lần trước anh ấy tới nhà ta chưa có thời gian chuẩn bị quà cho mọi người, lần này bị mẹ chồng em bổ túc cho một khóa, bắt phải bổ sung đủ lễ, đây, anh cũng có phần.”

Tống Thu Sinh có một chiếc đồng hồ, hơn 80 đồng lận, thường ngày anh ấy ít dám dùng, sợ hỏng sợ xước.

Nhưng chiếc đồng hồ của em rể đưa còn đắt hơn nữa, tầm 120 đồng.

Tống Thu Sinh khá thành thạo thị trường nên nhìn là nhận ra ngay.

“Cái này đắt quá, anh không thể nhận được.”

Tống Thời Hạ nói ngay: “Cứ nhận đi, tính anh ấy thế, dù anh không thích, nhận lấy vứt đi ngay cũng phải nhận.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 225: Chương 225


Tống Thu Sinh trịnh trọng cảm ơn cậu em rể một lần nữa.

Vậy là từ nay anh ấy có thể ngày ngày đeo chiếc đồng hồ 80 đồng của mình, còn chiếc 120 đồng em rể tặng thì có thể để dành mỗi lần gặp khách quý thì dùng cho sang.

Đường về thôn Tống Gia xuất hiện một chiếc ô tô con, từ xa đã thấy đám trẻ đang hớn hở chạy sau xe, cười nói ầm ĩ.

Tống Thời Hạ hỏi: “Anh này, anh có quen ai tên là Ngô Thiên Lỗi không?”

“Em gặp nó à? Nó là sinh viên đại học đầu tiên của thị trấn ta đấy, hỏi nó làm gì?”

Tống Thời Hạ thản nhiên bảo: “Nãy vừa gặp, cậu ta có qua chào hỏi, nhưng em không nhận ra.”

Tống Thu Sinh cười nhạt: “Đừng có qua lại với nó, nó không phải thứ tốt lành gì đâu.”

DTV

Ô tô vào đến cửa thôn, chợt có một cậu nhóc vừa gầy vừa cao chạy ra, hồng hộc thở gấp.

Tống Thu Sinh mở cửa sổ xe, vẫy tay: “Đông Đông.”

Tống Đông Đông gầy như cây sậy, nhưng mặt mũi trông lại rất có tinh thần, phấn chấn hớn hở đúng chất thiếu niên mới lớn.

Đôi mắt cậu vụt sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào ghế phụ của xe.

Tống Thời Hạ cũng đã nhìn thấy cậu, bèn thò tay vẫy vẫy.

Đây chính là nhóc con Tống Đông Đông siêu phản nghịch trong thư hả?

Trông rất ngoan ngoãn mà.

Ô tô dừng lại, Tống Đông Đông chạy tới trước mặt chị gái, hớn hở gọi: “Chị.”

Mắt cậu nhóc lom lom nhìn chăm chú chị mình, đã mấy tháng không thấy chị rồi.

Tống Thời Hạ đưa mắt nhìn cậu em từ đầu đến chân một lượt, nói: “Sao em vẫn gầy thế này? Chẳng lẽ lại nhõng nhẽo đòi tuyệt thực nữa?”

Tống Đông Đông bất mãn nói: “Một ngày em ăn đủ ba bữa mà, nhưng không béo lên được, em biết làm thế nào.”

Tống Thời Hạ vỗ vỗ vai cậu: “Thôi được rồi, không dỗi, giúp chị một tay mang đồ vào nhà, anh rể em mua nhiều đồ lắm.”

Tống Đông Đông thực ra không thích ông anh rể nghe nói đã có hai đứa con riêng kia.

Cậu nghĩ muốn nát óc mà không hiểu được, chị cậu xinh đẹp là thế, muốn lấy người thế nào không được mà phải lấy người đã có hai con riêng?

Lúc trước, bà mối trong vùng này có thể nói là đã nhẵn mặt nhà cậu luôn rồi, tới nườm nượp không dứt.

Cả con trai ông phó trạm lương của huyện cũng muốn lấy chị ấy.

Dù người đó có hơi lùn một chút, nhưng nếu chị ấy gả qua nhà đó sẽ không phải lo ăn lo mặc.

Vì sao chị cứ một mực muốn gả cho một người đàn ông đã một đời vợ nhỉ?

Quý Duy Thanh mở cửa xe bên ghế lái, đi xuống.

“Chào em.”

Tống Đông Đông hơi bĩu môi, phụng phịu chào lại.

“Chào anh rể.”

Nhưng nay nhìn kĩ người này, Tống Đông Đông mới hiểu, chị cậu muốn lấy người ta chắc hẳn vì cái mặt người ta rồi, đẹp trai quá mà.

Cha mẹ cậu đã dặn đi dặn lại, không được sưng mặt lên với anh rể, không thì chị cậu sẽ phải khó xử lắm.

Cho nên, dù Tống Đông Đông rất không thích ông anh rể này, cậu cũng cố gắng lịch sự hết mức.

Quanh ô tô có rất nhiều trẻ con trong thôn, chúng đều đang tò mò ngắm nghía.

Tống Thu Sinh xuống xe, lấy một túi kẹo trái cây, bốc một vốc, đưa phần còn lại cho em gái: “Em chia cho tụi nhỏ, đã lâu không về nhà rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 226: Chương 226


Thôn Tống Gia này trước kia cũng là một tông tộc lớn, trong thôn chủ yếu toàn người họ Tống.

Tống Thời Hạ ngày ấy lén trốn vào thành phố được là vì bác hai cô là đại đội trưởng, cô lừa bác gái lấy được thư giới thiệu.

Tống Thời Hạ lại bốc một vốc, đưa nửa túi kẹo thừa cho Quý Duy Thanh: “Anh đi chia kẹo với em, để đám nhóc này quen mặt.”

Với trẻ con, ai có kẹo người đó là người tốt, lấy kẹo làm quen cực kì hiệu quả.

Quý Duy Thanh cũng học cô, vụng về chia kẹo cho đám nhóc vây quanh.

Lũ nhóc có kẹo ăn, đều tò mò nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt.

“Chú ơi, chú là người thành phố ạ?”

Quý Duy Thanh gượng gạo đáp: “Nhà chú ở thủ đô, có thể coi là ở thành phố đi.”

Tống Thời Hạ giải vây cho anh: “Mấy đứa gọi chú thì phải gọi chị là cô đấy, đây là chú rể của chị nha.”

DTV

Nói với đám nhỏ rằng đây là chồng cô thì có lẽ chúng không hiểu, nhưng nếu nói chú rể thì tụi nó hiểu ngay.

Sự bất mãn của Tống Đông Đông tan biến như bong bóng xà phòng khi trông thấy quà của mình.

Một chiếc áo khoác da thời thượng, nhưng cậu chàng cố gắng không để lộ sự vui sướng quá mức.

Hừ, tôi không phải hạng người có thể thu mua được bằng một chiếc áo đâu nhé.

Tống Thu Sinh vỗ vai em trai, chân thành nói:

“Anh trai em đây còn không nỡ bỏ tiền mua chiếc áo đắt như vậy, thế mà anh rể em không hề chần chừ đã mua ngay cho em.

Anh rể em hào phóng với em như thế đều vì nể mặt chị em cả, chị gái em ở nhà chồng sung sướng lắm, chậc.”

Trước đó Tống Đông Đông không tin lời chị mình, cho rằng chị chỉ an ủi mình thôi.

Chị cậu trọng thể diện như thế, chắc chắn chỉ nói chuyện tốt, không nói tin xấu.

Trong thư toàn là nói quá lên thôi, hoặc là lựa chuyện tốt để nói, chứ có khi buổi tối toàn trùm chăn khóc thầm.

Làm mẹ kế nào có nhẹ nhàng như thế, đặc biệt là có đến tận hai đứa, ngày ngày làm gì cũng phải để ý thái độ của con riêng.

Mặc dù cậu còn nhỏ những cũng biết những chuyện này, chị cậu không lừa được cậu đâu.

Tống Thu Sinh nói tiếp:

“Đống quà này, có khi đã tiêu hết 2, 3 tháng tiền lương của anh rể em đấy. Anh đã thấy người nhà bên đó, họ đi ăn cơm ở nhà hàng lớn, còn mời anh đi cùng, lần này em cũng thấy rồi đi?”

Tống Đông Đông không nói gì, chỉ ôm quà của mình với đống vải và hai bình rượu, chất đầy hai tay nên chỉ để lộ đôi mắt.

Tống Thu Sinh cũng đã hai tháng chưa về nhà, tay xách túi lớn túi nhỏ đi cùng em trai.

Quý Duy Thanh thì xách túi đựng mấy cân đường các loại cùng với thịt heo, Tống Thời Hạ muốn cầm giúp, anh đã từ chối.

Tống Thời Hạ đi sau lưng anh, cằn nhằn: “Sao không để em giúp?”

“Không có gì nhiều, anh cầm được.”

Ông bà Tống đã đợi ở cửa, trong nhà chính đã sắp một bàn đồ ăn thịnh soạn.

Ông Tống ngồi trước cửa, hút thuốc sòng sọc, thực tế trong ống điếu chẳng có gì, chỉ hút cho đỡ cơn nghiện thôi.

Bà Tống vươn đầu nhìn quanh, rốt cuộc thấy được đám đông xa xa đang đi lại đây.

“Sao đông thế nhỉ? Chẳng lẽ con rể trong thành phố cũng tới?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 227: Chương 227


Bà Tống không có ấn tượng tốt đẹp lắm với chàng rể này, bà cảm thấy con rể mình quá chất phác.

Con gái bà thế nào, bà biết rõ nhất, hai người trái ngược nhau như thế về sống với nhau, có khi cả ngày đều ồn ào không dứt.

Quan trọng nhất là cậu con rể này còn quá kiệm lời, cãi nhau cũng không cãi được thì càng bực.

Nhưng khi nhìn kĩ đám đông kia, bà chợt nhận ra, con gái bà đi tay không, vừa đi vừa nói nói cười cười, hai thằng con bà cùng với cậu con rể đều chất kín đồ hai tay.

Bà Tống thở dài, haiz, con bé này, kết hôn rồi vẫn chẳng biết ứng xử gì hết.

Từ xa, Tống Thời Hạ đã thấy cha mẹ đang chờ.

Cô hưng phấn vẫy tay: “Mẹ, ba, chúng con về rồi này.”

Dọc đường về, cô đã trò chuyện mấy câu với Tống Đông Đông, nắm được ít nhiều tình hình trong nhà.

Đại khái đây là một gia đình nông dân chất phác thật thà, người trong nhà chẳng ai có ý xấu gì, cũng luôn hòa thuận với người trong thôn, không kết thù kết oán với ai.

Nhà cô có thể coi là khá đẹp so với các nhà khác trong thôn, cái sân phơi đổ xi măng trước cửa kia có thể làm sân chơi bóng rổ cũng được.

Tống Thu Sinh kiếm được tiền, chuyện thứ nhất chính là xây lại nhà cho cha mẹ.

Tuy chỉ xây có một tầng với một gác lửng nhưng diện tích lớn, lại là nhà xây bằng gạch và xi măng, về sau nếu cần có thể xây thêm tầng hai.

Đối với Tống Thời Hạ, nhà này có thể coi là biệt thự ở nông thôn được rồi, tuy điều kiện sinh hoạt không đủ tốt nhưng nhà to, cũng thoải mái hẳn.

Tống Thời Hạ vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm của cơm cháy cùng với mùi gà hầm.

“Sao mang nhiều đồ thế? Đi đường có mệt không?”

Tống Đông Đông vội vàng tranh lời: “Anh con lái ô tô về nhé, oánh lắm.”

Bà Tống kinh ngạc: “Con còn biết lái ô tô cơ à, xe ở đâu ra?”

Tống Thu Sinh vui vẻ đáp: “Bạn con biết con muốn về quê nên cho mượn, con có trả tiền cho người ta, mẹ đừng lo.”

Bấy giờ bà Tống mới yên tâm: “Lúc nào đi, nhớ mang theo hai miếng thịt khô, tặng cho bạn con coi như cảm ơn.”

Tống Thời Hạ chờ mẹ và anh trai nói xong mới hì hì chen vào:

“Mẹ, đây là quà Duy Thanh mua cho nhà ta. Lần trước tới vội, anh ấy chỉ xin nghỉ được có một tuần, không kịp chuẩn bị quà cho ba mẹ.”

Ông Tống gõ ống điếu: “Sao mua nhiều thế, cái tivi kia đã bao tiền rồi còn gì.”

Tống Thời Hạ còn chưa kịp trả lời thì Quý Duy Thanh đã chủ động lên tiếng:

“Tivi là sính lễ ạ, vì nhà con đã có một cái rồi nên đưa cái đó qua bên này.”

Tống Thời Hạ tò mò nghiêng đầu nhìn anh, sao đột nhiên anh lại lanh lợi lên, biết chủ động trò chuyện thế nhỉ?

Bà Tống cười bảo:

“Chỉ cần vợ chồng các con sống với nhau êm ấm là mẹ yên tâm được rồi. Lần sau về đừng có tiêu pha như thế nữa, xách đủ thứ, nhìn vào còn tưởng mua hàng tết cơ.”

Bà Tống giục các con ngồi vào bàn.

Tống Thời Hạ nhìn quanh, đánh giá căn nhà.

“Mẹ, chị con đâu?”

“Mao Đản ốm, đang truyền dịch ở trạm y tế trên thị trấn ấy, chị con lúc chiều đã ghé qua rồi.”

DTV

Mao Đản là con trai chị Tống Thời Hạ, năm nay 10 tuổi.

“Ngồi vào ăn cơm đi, kẻo cơm canh nguội hết mất.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 228: Chương 228


Bà Tống làm thịt một con gà, lại mua ít thịt heo, trên bàn có gà có heo, nhà người ta ăn tết cũng chỉ thế thôi.

Chính giữa bàn đặt một âu canh gà nấu măng khô, gà là gà nuôi thả trong thôn nên thịt săn chắc, hầm lâu thì mềm nhưng lại đàn hồi, không bị dai và khô.

DTV

Bên cạnh có một đĩa thịt kho tàu, giò hầm, thịt viên chiên với bánh nhân thịt, có cả món thịt hầm.

Bà Tống nhìn con gái, cảm khái:

“Nhà ta lâu lắm mới có dịp ăn cơm với nhau, con bé này không có thịt là không chịu ăn cơm, đấy, hôm nay làm toàn món con thích đấy.”

Tống Thời Hạ hơi ngượng ngùng.

Nguyên thân mới là con mèo ham ăn, đây rõ ràng là đồ ăn yêu thích của cô nàng mà, nhưng món canh gà hầm măng khô này cô cũng rất thích.

Tống Thời Hạ lấy lọ Mao Đài ra để dời sự chú ý của mọi người.

“Ăn cả một bàn thịnh soạn thế này mà không có rượu ngon thì phí, đây là rượu anh Duy Thanh biếu riêng ba mẹ.

Mao Đài hạng nhất đấy ạ, nhân dịp cả nhà ta đông đủ, hôm nay mọi người không say không dừng.”

Tống Thu Sinh nói giỡn:

“Ha, nhưng mà anh đây chỉ muốn tranh miếng thịt kia thôi em gái ạ, rượu thì anh không khoái lắm.”

Anh ấy không mê rượu, ai cũng không ép được anh ấy uống một giọt.

Ông Tống đã kích động đến run tay: “Mao Đài à, rượu ngon đây.”

Quý Duy Thanh đứng lên: “Ba, con mời ba một ly.”

Anh rót cho ông Tống một chén rồi chuyển bình rượu tới trước mặt Tống Thu Sinh.

Đối mặt với cái nhìn c.h.ế.t chóc của cha mình, Tống Thu Sinh vẫn ra vẻ điềm nhiên gặm miếng giò hầm.

Nhưng cắn xong một miếng, anh chàng ngẩng lên, xua tay, bảo: “Rót đi rốt đi, hai vợ chồng chú chỉ biết bắt tay nhau chèn ép thằng anh độc thân này.”

Đây là lần đầu tiên Tống Thời Hạ thấy khả năng thay đổi sắc mặt của anh mình.

Chậc, quả nhiên áp chế về huyết mạch là không thể đánh bại, cha cô thật lợi hại.

Cô nhìn bàn đồ ăn, bảo: “Chị với Mao Đản không tới được, con để phần cho mẹ con chị ấy ít đồ ăn nhé.”

Bà Tống cảm thấy cô con gái này của mình sau khi lấy chồng đã có vẻ trưởng thành hơn rồi.

Nếu là hồi trước, con nhóc này đã nhấc đũa ăn rồi, làm gì còn để ý người khác ăn hay chưa.

“Con không phải lo, mẹ đã để phần cho hai mẹ con nó rồi.”

Tống Thời Hạ nghe vậy, lập tức bắt đầu ăn.

Từ đầu đến cuối cô chỉ nhắm vào âu canh gà hầm măng khô, mùi vị này chỉ có về thôn mới được ăn thôi, dù tự mình làm cũng chẳng ra được.

Bà Tống lắc đầu, cảm thấy mình lại nhầm rồi, nó vẫn là đứa ham ăn như xưa.

“Ăn dính đầy mỡ ra miệng rồi kia, lớn đầu bằng ấy rồi mà chẳng khác gì trẻ con.”

Ý bà muốn nhắc con gái, trong nồi còn nhiều, không cần ăn vội như thế.

“Đấy là tại mẹ nấu ngon quá, con ở bên nhà, bữa nào cũng ăn thịt mà có bao giờ được ăn canh gà nấu măng ngon thế này đâu.”

Tống Thời Hạ cũng tranh thủ tiết lộ cho cha mẹ biết, cuộc sống hiện tại của cô thật sự rất khá.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 229: Chương 229


Tống Thu Sinh nhồm nhoàm nhai nuốt, nói:

“Cái này con có thể xác minh, em con vài ba bữa lại đi mua thịt, con ở nhà con bé một tuần mà cảm giác mọc thêm cái cằm nữa luôn đấy.”

Bà Tống không tin lắm, làm gì có nhà nào có thể ngày ngày ăn thịt?

“Mẹ, trong thành phố mua thịt tiện hơn ở đây, hơn nữa, con đang ở trong khu tập thể dành cho nhân viên của trường, hàng xóm nhà con làm việc bên căn tin trường, thường xuyên có thể mua được thịt với giá tốt.”

Bà Tống nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn gật đầu, nếu nói vậy thì cũng có thể hiểu được.

Có lẽ đó là thịt vụn bên căn tin dùng không hết, nhưng mỗi bữa đều được ăn thức ăn mặn thì cũng khá tốt.

Chẳng trách con gái bà trông trắng trẻo nõn nà hẳn lên, phong thái cũng thoải mái dễ chịu.

Vừa rồi suýt thì bà không dám nhận, bảo đây là gái thành phố người ta cũng tin được đấy.

Quý Duy Thanh chỉ uống hai chén, mặt đã ửng đỏ, vành tai cũng đỏ rực.

Tống Thu Sinh uống nhiều, đầu lưỡi không duỗi thẳng được, nói lắp bắp: “Em rể, cậu còn kém quá, mới hai chén đã gục à.”

Quý Duy Thanh không nói gì, chỉ tiếp tục thẳng lưng vững tay rót rượu cho cha vợ và anh vợ để chứng minh mình còn tỉnh.

Tống Thời Hạ gắp cho anh một bát đầy đồ ăn.

“Anh ăn chút gì đi đã, uống ít thôi, không thấy khó chịu sao?”

Quý Duy Thanh quay sang nhìn cô, đôi mắt chăm chú không hề chớp, ánh mắt anh dường như có một loại ma lực có thể hút hồn người ta vào trong đó.

Anh rù rì đáp: “Không khó chịu, anh còn uống được.”

Tống Thời Hạ ngoảnh đi: “Anh mà uống say là anh xong đời đấy, em không biết chăm sóc người say đâu.”

Không thể khuyên được Quý Duy Thanh, Tống Thời Hạ chỉ có thể bảo ba và anh trai uống ít một chút.

Bà Tống ở bên cạnh khuyên bảo:

“Hôm nay ba con vui, cứ để cho ông ấy uống đi, cả năm trời cũng chẳng uống được mấy lần mà.”

Tống Thời Hạ giơ tay ôm đầu: “Mẹ, mẹ nhìn kiểu gì mà thấy ba con vui thế?”

Rõ ràng trên mặt không hề có bất kỳ biểu lộ gì, thế mà cũng có thể nhìn ra ông đang vui vẻ ư?

“Hôm nay con về, ba con không vui sao được? Ông ấy ít nói, có chuyện gì cũng giấu trong lòng.

Đừng thấy ông ấy suốt ngày xị mặt ra, nhưng mẹ với ông ấy đã cưới nhau bao nhiêu năm rồi, lẽ nào lại không nhìn ra chứ?”

Ba của Tống Thời Hạ bắt đầu giãi bày cho bản thân: “Nói linh tinh... Nói linh tinh cái gì đấy.”

Tống Thời Hạ không khỏi bật cười: “Con cũng thấy ba rất vui vẻ.”

Tống Đông Đông gặm chân giờ xong thì rón rén kề sát lại bên cạnh chị gái.

Trong nhà toàn ngồi băng ghế dài, Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh ngồi cùng một băng ghế.

Bên tay phải của Quý Duy Thanh là ông bà Tống, bên trái Tống Thời Hạ là Tống Đông Đông, đối diện là Tống Thu Sinh.

“Chị, anh rể có tốt với chị không?”

Tống Thời Hạ búng nhẹ lên trán cậu một cái.

“Nếu anh ấy không tốt với chị thì có thể mua quần áo đắt tiền như thế cho em à?

Con nít con nôi đừng có lo chuyện người lớn, em có thể thi đậu đại học, để chị gái em được nở mày nở mặt không.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 230: Chương 230


Tống Đông Đông xấu hổ nói:

“Em cướp mất cơ hội đi học của chị, còn hại chị lấy chồng sớm như thế, nếu em mà thi cao điểm quá thì chị sẽ buồn cho mà xem.

DTV

Em đang nghĩ, chi bằng học xong cấp 2 thì đi làm phụ hồ hay công nhân bốc vác gì đó, một tháng cũng kiếm được ít tiền, tới lúc đó mỗi tháng em sẽ chia một nửa tiền lương cho chị.”

Lòng dạ Tống Thời Hạ rối bời, vui buồn lẫn lộn.

Nguyên thân đối xử với em trai không tốt cũng không xấu.

Không tốt là vì từ nhỏ phải chăm sóc em trai nên luôn cảm thấy bất công, nhưng đồng thời nhờ chăm sóc em trai nên nguyên thân cũng tránh được việc phải ra đồng làm ruộng.

Mỗi ngày đều trông em trai, chắc chắn sẽ có tình cảm, nhưng nguyên thân lại yêu bản thân mình hơn.

Cô đoán có thể là nguyên thân cãi nhau với ba mẹ, bị Tống Đông Đông nghe thấy nên cậu bé mới thấy cắn rứt.

Nguyên thân luôn cảm thấy cả nhà trọng nam khinh nữ, nhưng thực tế lại là chị cả và Tống Thu Sinh đều nói sẽ cố gắng kiếm tiền để nuôi cả nguyên thân lẫn em trai ăn học.

Nhưng nguyên thân cứng đầu cứng cổ, cho rằng người nhà hết cách nên mới phải thỏa hiệp với mình, nhất quyết oán trách người nhà.

“Ngốc quá, học hành cho em chứ không phải cho người khác, em thi đậu đại học, cả nhà mình sẽ được thơm lây, em thi rớt, người khác chỉ cười nhạo một mình em thôi.

Em cũng thấy rồi đó, bây giờ cuộc sống của chị rất tốt, nếu chị muốn đi học thì sẽ có rất nhiều cách tham gia thi đại học.

Chỉ cần học bạ còn đó thì có thể đi học lại thôi, em nhìn lại em đi, người thì như con nhái ấy, làm sao khuân vác nổi chứ?”

Tống Đông Đông nghe chị gái cằn nhằn thì chán nản rũ đầu xuống.

“Không phải chị mắng em, mà là muốn em tiến tới vì bản thân mình, học hành khiến con người ta có thêm kiến thức, sáng suốt hơn.

Chị đã nói cho em biết anh ấy là giáo sư đại học chưa nhỉ?

Chị không thi đại học, nhưng chị vẫn được hun đúc trong môi trường đại học, chị không thấy có gì đáng để tiếc nuối cả.”

Vẻ ủ rũ của Tống Đông Đông lập tức biến thành kinh ngạc: “Giáo sư đại học, vậy thì chắc anh rể giỏi dữ lắm!”

Người có thể dạy sinh viên, nhất định phải giỏi hơn sinh viên nhiều lắm.

“Đúng đó, nên chị mới bảo em chăm chỉ học hành, để nhà mình được thơm lây, chẳng lẽ nhà ta lại không có ai học lên cao được à?”

Ý chí chiến đấu của Tống Đông Đông được nhen nhóm:

“Anh ấy dạy ở trường nào thế ạ? Em muốn thi vào trường anh ấy dạy, nếu anh ấy dám bắt nạt mắng mỏ em thì cũng có chị làm chỗ dựa cho em.”

Không phải Tống Thời Hạ muốn vùi dập ý chí chiến đấu của cậu, nhưng mục tiêu này hơi bị xa vời rồi.

“Anh rể em dạy học ở đại học Yên Kinh, em phải cố gắng nhiều hơn nữa, cố gắng tranh thủ được thành học sinh của anh ấy nhé.”

Tống Đông Đông há hốc mồm, nghẹn họng thật lâu mới thốt ra được một câu: “Đại... đại học Yên Kinh á.”

Tống Thời Hạ giả bộ như không nhìn ra vẻ xấu hổ của cậu bé.

“Đúng vậy, đại học Yên Kinh, trường đó lớn lắm, hoan nghênh em đăng ký.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 231: Chương 231


Tống Đông Đông cười như mếu.

“Chị, chị tha cho em đi mà, em cảm thấy bây giờ cuộc sống của chị êm đềm hạnh phúc lắm, nhất định không cần em làm chỗ dựa cho chị đâu.”

Tống Thời Hạ vỗ vai cậu bé một cái, bắt đầu cổ vũ em trai:

“Đồng chí Tống Đông Đông à, thanh niên trai tráng phải dũng cảm phấn đấu tiến lên chứ, em không thử làm sao biết mình có làm được hay không?”

Bà Tống cũng phụ họa:

“Con nhìn đi, chị gái con cũng cổ vũ như thế rồi, sao con lại không có chút ý chí chiến đấu nào như thế chứ?”

Tống Đông Đông nhăn nhó:

“Mẹ ơi, mẹ có biết đại học Yên Kinh là trường gì không? Giáo viên của bọn con chỉ tốt nghiệp cao đẳng sư phạm thôi, mẹ bảo con thi đại học Yên Kinh khác gì bảo con lên trời đâu.”

Bà Tống nửa tin nửa ngờ: “Khó thi đậu như thế à?”

“Mẹ không tin thì đi hỏi nhà bác hai đi, ngày nào bác ấy cũng nghe radio với lên thị trấn, nhất định cũng biết về đại học Yên Kinh.”

Bà Tống quay sang nhìn con gái.

“Con rể thật sự là giáo viên của đại học Yên Kinh hả con?”

“Vâng ạ, anh trai con còn tới nhà ở mấy ngày nữa, sân thì nhỏ hơn nhà mình, nhà thì xây kiểu hai tầng một trệt đơn giản.”

Bà Tống thì thào: “Không ngờ đãi ngộ của giáo viên đại học lại tốt như thế?”

Bà lại nhìn con trai út:

“Con nhìn đi, anh rể con giỏi như thế, con cũng phải cố gắng lên cho mẹ, nghe lời chị con khuyên đi.”

Tống Đông Đông cảm giác mình không nên nhắc tới anh rể, cậu làm sao mà bằng anh rể được.

Với khả năng của cậu, thi đậu đại học đã trầy da tróc vảy lắm rồi.

Bây giờ còn bắt cậu thi vào đại học Yên Kinh, chẳng thà nằm mơ còn nhanh hơn.

Tống Thời Hạ và mẹ bận rộn trong bếp xong, mấy người trên bàn cũng đã gục hết rồi.

Tống Thu Sinh gục trên bàn, ông Tống đã ngáy khò khò, Quý Duy Thanh thì ngồi đờ ra như đang ngẩn người.

“Con đưa Tiểu Quý về phòng đi, mẹ với thằng ba đỡ ba với anh con về phòng.”

Tống Thời Hạ đỡ lấy Quý Duy Thanh, phản ứng của Quý Duy Thanh chậm hơn bình thường nửa nhịp, anh nghiêng đầu qua nhìn cô.

“Anh còn đi nổi không?”

Quý Duy Thanh thành thật lắc đầu.

Tống Thời Hạ thở dài, vịn eo của anh, để anh tựa lên người mình rồi đỡ anh về phòng.

Vào nhà, liếc mắt một cái đã thấy đồ bên trong đã được dán chữ hỷ màu đỏ, không biết còn tưởng là tân phòng kết hôn ấy chứ.

Vóc dáng Quý Duy Thanh rất cân đối, nhưng để anh tựa hẳn lên người như thế để đỡ đi thì vẫn hơi mệt.

Tống Thời Hạ cố gắng đặt anh xuống giường, giúp anh cởi giày đắp chăn.

“Để em đi bưng cái chậu không vào, mắc công anh khó chịu buồn nôn.”

Quý Duy Thanh đặt hai tay trên bụng, ngơ ngác nằm đó nhìn trần nhà.

Chờ Tống Thời Hạ cầm thau đi vào thì Quý Duy Thanh vẫn giữ nguyên tư thế đó.

Cô giúp anh lau mặt, đặt thau ở góc tường, sau đó lại bưng thau rửa mặt đi ra ngoài lấy nước.

“Con rể thế nào rồi?”

Tống Thời Hạ mỉm cười: “Nằm một đống ngẩn người rồi ạ, lần đầu tiên con thấy anh ấy uống rượu đấy.”

Bà Tống thở phào một hơi:

“Thế thì tốt, đàn ông nhà mình uống rượu không ai say xỉn quậy phá hết, để con rể nằm ngủ một giấc là được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 232: Chương 232


Tống Đông Đông lơ đễnh chạm phải tầm mắt của chị gái, vội nói muốn đi làm bài tập, cậu sợ chị gái lại nhắc tới chuyện bắt cậu thi vào đại học Yên Kinh.

“Con cũng nghỉ một lát đi, tối hôm qua chắc hai đứa chưa được ngủ thoải mái đúng không.”

Tống Thời Hạ về phòng, chăn đắp trên người Quý Duy Thanh đã bị anh nhét qua một bên.

Cô kéo chăn lên đắp lại cho anh ấy.

“Anh bao lớn rồi còn đạp chăn thế.”

DTV

“Nóng lắm, anh không muốn đắp.”

Quý Duy Thanh bất mãn nhìn cô, ấm ức vô cùng.

Tống Thời Hạ cảm thấy buồn cười, chưa bao giờ thấy anh đáng yêu như thế.

Cô ngồi xuống bên mép giường, đối mặt với anh.

“Anh có nhớ mình là ai không?”

Quý Duy Thanh chậm rãi đáp: “Anh say rượu thôi chứ có phải bị ngốc đâu.”

“Thế 1+1 bằng mấy?”

Quý Duy Thanh chậm ba giây: “Giả thuyết Goldbach cho rằng 1+1 là...”

Tống Thời Hạ che miệng anh lại: “Được rồi được rồi, em biết anh không say.”

Lúc này anh đáp cứ như AI được lập trình ấy.

Quý Duy Thanh nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ con nai tơ, cứ như đang khó hiểu vì sao lại không cho anh nói tiếp.

Tống Thời Hạ đạp giày ra, leo lên giường nằm xuống bên cạnh anh.

“Lông mi của anh dài quá, vừa dài vừa dày như cánh quạt ấy.” Cô luôn muốn nói điều này, nhưng không có cơ hội thích hợp.

Quý Duy Thanh túm lấy tay cô: “Em đừng có táy máy tay chân.”

Tống Thời Hạ cười nhạo anh:

“Sao nào, uống say thì ra vẻ đứng đắn chứ gì? Em cứ muốn táy máy đấy, anh làm gì được em!”

Tống Thời Hạ làm rộn một hồi, áo sơ mi của anh chỉ còn lại hai nút cuối cùng, vạt áo áo được đóng thùng nên may mắn còn giữ vững được.

Một giây sau, trời đất quay cuồng, Quý Duy Thanh đã xoay người đè cô nằm bên dưới.

Anh chếnh choáng men say, hơi thở phả ra ngập tràn mùi rượu, cảnh cáo cô: “Đừng có táy máy... Bằng không... Em tự gánh lấy hậu quả.”

Tống Thời Hạ cười khổ, bị đè thế này nặng quá đi mất.

Nghe thấy tiếng tim đập cực nhanh cùng với tiếng hít thở ngày càng dồn dập hơn của anh.

Cô vươn tay đẩy anh, đẩy không được thì chỉ có thể nhéo má anh thật mạnh.

“Anh cố ý đúng không?”

Quý Duy Thanh không đáp, chỉ dùng hành động để chứng minh mà thôi.

Anh hôn từ trán xuống tới cằm cô, vừa hôn vừa l.i.ế.m vụng về như chú cún con.

Mỗi khi nụ hôn của anh rơi xuống vành tai cô, sẽ khiến cho người nằm bên dưới run lên khe khẽ.

Cô vươn tay ra đẩy anh: “Anh.”

Cô không phát hiện giọng nói của mình lúc này đã trở nên nũng nịu hơn.

Tay cô cũng bị anh nắm lấy giơ lên trên đỉnh đầu.

Chắc là thấy cô ồn ào quá, rốt cuộc anh cũng chuyển địa điểm tấn công sang môi cô.

Cánh môi bị anh thuần thục cạy mở.

Nụ hôn của anh vừa nóng bỏng lại hối hả, hơi men cũng khiến cô cảm thấy khó chịu.

Anh hôn rất dữ dội, vừa cắn vừa m*t môi cô, môi lưỡi mềm mại dây dưa, kéo cô cùng chìm đắm với mình.

Anh chuyên nghiệp như thế đều nhờ công Tống Thời Hạ trước kia đã tận tình dạy bảo cả.

Cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông?

Thân thể Tống Thời Hạ mềm nhũn, môi bị anh m*t sưng lên, đầu ngón tay m*n tr*n từ mép áo bên hông thuận thế lướt lên trên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 233: Chương 233


Bàn tay bị anh nắm lấy đã được buông ra, cô kìm lòng không được mà ôm cổ anh đáp lại.

Anh cứ tỉ mẩn hôn cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giống như đang tiến hành một hạng mục nghiên cứu quan trọng nào đó.

Tống Thời Hạ bị anh nhìn như thế thì xấu hổ quay đầu đi, trong lòng nảy ra suy nghĩ không thể chịu thua được.

Tại sao mình lại bị trêu chọc đến mức xấu hổ thế này, còn anh thì vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì như thế chứ.

Cô cố ý điều chỉnh hô hấp, không để cho mình mở miệng ra là lại biến thành th* d*c.

“Ở nhà không có thứ đó, hay là anh cố nhịn đi nhé.”

Quý Duy Thanh nghe vậy quả thật không làm thêm gì nữa, chỉ ôm ghì lấy cô.

Anh chôn đầu vào hõm vai cô, ấm ức cọ cọ mặt cô.

Tống Thời Hạ cảm giác như mình như một chú mèo bị anh ôm lấy ngửi hít vậy.

Chậc, tự bê đá đập chân mình đây mà.

Cô vươn tay xoa xoa gáy anh, chủ động hôn lên môi anh.

Ngủ một giấc dậy đã là buổi chiều, tiếng nói chuyện trong sân cũng lớn dần, rốt cuộc Tống Thời Hạ cũng mở mắt ra.

Quý Duy Thanh tỉnh rượu ngồi một bên chỉ cảm thấy chán nản, xem ra là đang hối hận vì những hành động ngờ ngệch của mình lúc say rượu rồi.

Tống Thời Hạ ngồi dậy, cô biết rõ còn cố hỏi,

“Anh làm sao thế?”

DTV

Quý Duy Thanh cúi đầu: “Quần áo dơ rồi.”

Quần áo của anh đã nhăn nhó dúm dó hết rồi, anh không thể mặc đi ra ngoài được.

Đối với người ưa sạch sẽ thái quá như anh thì chỉ mong có một cái bàn ủi để là phẳng quần áo mà thôi.

Tống Thời Hạ cố nhịn cười, nhưng không thể nào nhịn nổi.

“Chờ tối nay ba mẹ em ngủ rồi giặt.”

Nhìn anh vẫn có vẻ xấu hổ lúng túng, cô không trêu anh nữa:

“Trong túi xách của em có quần áo lót của bọn mình đấy, anh thay đi, để em đi mượn một bộ đồ của anh trai em.”

Quý Duy Thanh thở phào một hơi.

Cuối cùng cũng có đồ sạch thay, anh định giấu đồ dơ đi.

Tống Thời Hạ đứng sau lưng anh nói: “Anh đừng giấu, tối nay em dắt anh ra bờ sông giặt là được rồi.”

Cô muốn nhét vào tủ đầu giường giúp anh, nhưng Quý Duy Thanh lại không chịu buông tay.

Tống Thời Hạ nhìn anh:

“Chỗ nên chạm vào lẫn không nên chạm vào đều chạm cả rồi, anh còn xấu hổ cái gì chứ?”

Mặt anh lập tức đỏ lựng lên, xoay người đi chỗ khác rồi đưa quần áo cho cô.

Tống Thời Hạ chậm rãi mặc quần áo vào, từ cổ đến bả vai và thấp hơn chút nữa đều đầy dấu vết mập ám, lộ rõ mồn một trên làn da trắng nõn kia.

Mãi tới khi sau lưng bị ghì xuống, cổ bị người ta ôm, Quý Duy Thanh mới quay đầu lại.

“Em không thấy giày đâu hết.”

Quý Duy Thanh tìm được chiếc giày trắng nằm dưới gầm giường, mang vào cho cô.

Tống Thời Hạ vươn vai mệt mỏi, giả vờ phàn nàn: “Chân em mỏi quá đi.”

Quý Duy Thanh lập tức đỏ bừng mặt, không hiểu sao tim lại đập rộn lên.

Tống Thời Hạ ôm bụng cười to, nói: “Được rồi, em không trêu anh nữa, anh buồn cười quá đi.”

Không biết những lời này có đúng từ khóa quan trọng gì mà Quý Duy Thanh lại vội vã chạy đi, giống như có sài lang hổ báo đuổi theo sau lưng vậy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 234: Chương 234


Tống Thời Hạ vừa ra khỏi phòng đã thấy chị cả.

Chị cả cắt tóc ngắn ngang tai, dáng đi nhanh nhẹn, vừa nhìn đã biết là kiểu người sang sảng rồi, chị ấy làm nhân viên bán hàng ở hợp tác xã mua bán trên thị trấn.

Tống Xuân Hạ trêu chọc cô:

“Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, mọi người say rượu còn dậy sớm hơn em, sao em mê ngủ thế hả.”

Nói xong lại nhìn bụng em gái bằng ánh mắt mập mờ.

Tống Thời Hạ không nhận được ám hiệu của chị gái: “Tại em ngồi xe một ngày một đêm mà, nên ngủ không được ngon.”

Tống Xuân Hạ vén ống tay áo lên, nói: “Mẹ ra ruộng rồi, em có muốn ăn gì không?”

“Không ạ, em đang định gọi Tống Đông Đông với Mao Đản lên núi đi dạo một vòng đây.”

Ngọn núi kia cách thôn bọn họ một đoạn.

“Đi đi, dạo vòng ngoài thôi đừng có đi vào sâu quá nhé, gần đây trên núi có kiwi với hồng dại đấy, em thích thì hai một ít mà ăn.”

Tống Thời Hạ dẫn theo hai đứa bé đi ra ngoài, Quý Duy Thanh rửa tay về cũng bị nhét ở nhà, chỉ có thể làm bạn với Tống Thu Sinh mà thôi.

Mấy thôn nhỏ còn hoang sơ đúng là tuyệt vời, không khí trong lành, tiếc là đường xá hơi tệ.

Mao Đản ngậm một viên kẹo trái cây: “Dì ơi, thành phố lớn có gì vui không ạ?”

“Có chứ, trong thành phố có nhiều xe hơi với xe buýt, xe đạp chạy khắp nơi, tiện lắm cháu ạ.”

Mao Đản lộ ra vẻ hâm mộ: “Nếu cháu cũng được lấy chồng thành phố thì tốt quá rồi, có thể ngắm xe hơi mỗi ngày.”

Tống Thời Hạ bật cười: “Cháu là con trai, con trai không lấy chồng, cháu phải cưới vợ chứ.”

Mao Đản đổi giọng: “Vậy thì cháu sẽ cưới một cô vợ thành phố rồi dọn vào thành phố ở.”

Tống Thời Hạ hỏi lại: “Sao nào? Cháu muốn đi ở rể à?”

Tống Đông Đông cười nhạo cậu bé:

“Đúng là chẳng có chí khí gì hết, sao cháu không cố gắng trở thành người thành phố, ở rể thì phải nghe lời nhà người ta, nếu không nghe thì sẽ đánh mắng cháu đấy.”

Mao Đản rùng mình một cái: “Ở rể đáng thương tới vậy ạ?”

“Vậy thì chưa chắc, đi ở rể cũng giống như nhà người ta cưới vợ ấy, nếu lấy trúng người không tốt thì chỉ đành khóc mỗi ngày thôi.”

Mao Đản tò mò hỏi: “Giáo viên làm con rể cũng sẽ bị đánh mắng ạ?”

Tống Đông Đông khinh khỉnh ra mặt:

DTV

“Ý cháu là ông thầy Ngô kia chứ gì? Gã là kiểu chạn vương mặt dày ăn bám.”

Thấy cậu bé có thành kiến nặng như thế, Tống Thời Hạ không khỏi tò mò: “Thầy Ngô nào thế?”

“Thầy giáo trong trường Mao Đản ấy mà, đi ở rể nhà người ta, sau khi thi đậu đại học thì xem thường vợ và gia đình vợ, còn sửa họ con cái lại hết.

Gã cũng chẳng nghĩ xem, nếu không nhờ có nhà người ta nuôi và tạo điều kiện, gã làm sao thi đậu đại học được!”

Tống Thời Hạ thầm nghĩ không phải trùng hợp như vậy đấy chứ, là người bạn học cũ khuyên mình đi học cấp 2 đấy à?

“Đúng là hơi quá đáng thật, nhưng em tức giận làm gì chứ?”

Tống Đông Đông chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Loại thiếu đạo đức như thế làm sao mà dạy người ta được!”

Tống Thời Hạ rất muốn nói với em trai rằng giáo viên tốt nghiệp sư phạm ở thời buổi này cũng như hàng hiếm ấy, chỉ cần không phạm tội thì cũng chỉ bị đặt điều vài câu mà thôi.

Cô cũng không ưa loại người này, nhưng có thể làm được gì đây?

Số lượng giáo viên có bằng cấp quá ít.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 235: Chương 235


“Em ấy à, đừng có quan tâm chuyện thiên hạ làm gì, đây là chuyện riêng nhà người ta, em cứ tập trung học hành là được.

Người ta thiếu đạo đức thì cũng là sinh viên tốt nghiệp trường sư phạm, chờ tới lúc em thi đậu vào trường sư phạm rồi mắng người ta tiếp cũng không muộn.”

Đúng là thanh niên xốc nổi, chuyện không liên quan gì tới mình mà cũng thấy bất bình hộ người ta như thế.

Tống Đông Đông bĩu môi, Mao Đản thì ngoan ngoãn ngậm miệng lắm.

Tống Thời Hạ vừa mới đi lên núi đã phát hiện một gốc kiwi rừng chưa bị ai hái.

“Cây này chưa bị ai hái này, mau lên!”

Tống Thời Hạ hái một quả, quả kiwi này đã chín, kéo nhẹ một cái đã lột được lớp vỏ bên ngoài rồi.

Cô nếm thử một miếng: “Ngọt quá!”

Tống Đông Đông và Mao Đản cũng vội hái một quả, lột vỏ đút vào miệng.

“Plè plè, chua quá đi mất.”

Mao Đản cắn một miếng: “Úi chu choa mạ ơi, chua quá là chua.”

Tống Thời Hạ nghi hoặc: “Sao lạ thế, quả của chị ngọt lắm, hai đứa hái quả nào mềm mềm mà ăn.”

Tống Đông Đông hái một quả mềm ăn thử, mặt nhăn dúm dó lại.

DTV

Không ngọt gì hết, nhưng cũng không chua như quả đầu, cậu hoài nghi chị gái cố ý lừa hai cậu cháu ăn.

Thấy Tống Đông Đông nhăn mặt, Tống Thời Hạ lại hái thêm hai quả.

“Ngọt lắm mà, hai đứa ăn thử quả chị hái đi này.”

Tống Đông Đông không dám ăn, Mao Đản thì bán tin bán nghi nhận lấy.

Cậu bé vui vẻ reo lên: “Quả này ngọt quá, ngon thật đấy!”

Tống Đông Đông rất buồn bực, tại sao hai quả kiwi cậu hái đều chua chứ.

“Mau lấy giỏ ra hái một ít về đi.”

Tống Đông Đông không muốn: “Chua thế này, hái về thì ai ăn chứ.”

Tống Thời Hạ vẫn hái luôn tay: “Chọn mấy quả mềm là được mà, em chọn mấy quả đẹp mã làm gì?”

Tống Đông Đông tiện tay hái đại một quả.

“Quả này mềm này, chị ăn thử đi.”

Tống Thời Hạ bóp bóp, đúng là chín rồi, sờ rất mềm.

Cô lột vỏ ra cắn thử một miếng, một vị chua rất khó diễn tả bằng lời lập tức lan ra khắp khoang miệng.

Tống Thời Hạ vội phun ra: “Cùng một cây sao quả chua quả ngọt thế nhỉ!”

Chẳng trách cây mọc ngay chân núi nhưng không ai hái, hóa ra ban nãy cô may mắn nên hái được quả ngọt.

Tống Đông Đông tức giận nói: “Đến cái cây cũng bắt nạt em.”

Tống Thời Hạ suy tư một lúc rồi nói: “Hái đi, mang về cho ba mẹ ủ rượu uống, xem như giúp em báo thù.”

Tống Đông Đông thầm nghĩ rõ ràng là chị xem mình thành osin thì có, nhưng cậu vẫn im lặng hái kiwi với Mao Đản.

Tống Thời Hạ còn thấy một gốc hồng dại ở chân núi, tiếc là đã bị hái hết sạch quả rồi.

Ý nghĩ lóe lên, bên chân cô có thêm một đống hồng màu cam đậm.

Chờ Tống Đông Đông và Mao Đản cầm giỏ chạy tới thì Tống Thời Hạ bảo hai cậu cháu nhặt hồng dưới đất lên.

“Hôm nay chị may mắn ghê, được ăn kiwi ngọt, lại còn nhặt được nhiều hồng như thế nữa.”

Tống Đông Đông đạp gốc cây một cái, ôm chân kêu oai oái.

“Tại sao vậy trời, lần trước em lên núi với người ta thì hồng đã bị hái sạch sành sanh rồi, đến quả xanh cũng bị hái hết luôn.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 236: Chương 236


Thời buổi này đường là hàng xa xỉ, quả hồng chín còn ngọt hơn cả đường trắng với mật ong.

Đám nhóc ở chân núi đều thèm ăn hồng, tình nguyện hái quả xanh về nhà phơi nắng chờ nó chín rồi ăn.

Tống Thời Hạ nhún vai: “Chịu thôi, ai bảo chị may mắn làm gì.”

Tống Đông Đông hùng hổ cầm một quả lên cắn một miếng thật to, lập tức thay đổi sắc mặt.

Quả hồng chín mọng mềm tan, ngon gấp cả trăm lần tất cả các loại hoa quả cậu từng ăn.

DTV

“Ngọt tới vậy ư! Hay là chúng ta đào cây hồng này về nhà trồng nhé.”

Tống Thời Hạ dập tắt ý đồ của cậu:

“Bỏ đi, cây cối trên núi toàn là tài sản chung, có ăn đã khá lắm rồi, còn muốn chiếm cây của mọi người nữa, coi chừng ông bác hai cầm cây dí đánh em bây giờ.”

Tống Đông Đông ỉu xìu, thế là xin chị gái thêm một quả nữa.

“Ăn đi, nhưng mà đừng có ăn nhiều quá, chờ lát nữa về nhà không ăn cơm được. Mao Đản cũng đừng đó nhìn nữa, muốn ăn thì cháu tự lấy ăn đi.”

Tống Thời Hạ đi dạo một vòng trên núi, hai đứa nhỏ đi tít ở phía sau, cứ chạy nhảy khắp nơi.

Cô quay đầu lại hỏi: “Hai đứa làm gì đấy?”

Tống Đông Đông nói lớn: “Trên núi có dược liệu, nếu gặp được thì nhà mình giàu to.”

Tống Thời Hạ buồn cười: “Em có biết nhìn dược liệu không?”

Tống Đông Đông hùng hồn đáp: “Em từng thấy người ta mua rồi, em nhớ hình dạng của loại đắt tiền nhất mà.”

Với cái vận may của em ấy, Tống Thời Hạ không tin em ấy có thể tìm thấy dược liệu đắt tiền nào.

Tống Thời Hạ mỉm cười xoay người, suýt nữa đã bị vấp ngã.

Trong lúc hốt hoảng chưa kịp lấy lại tinh thần thì lại hết hồn nhìn cảnh trượng trước mắt.

Cô nhìn thấy một mảnh linh chi mọc khuất dưới tán lá cây dày đặc.

“Ồ.”

Tống Thời Hạ vịn cây đứng dậy, lúc trước cô ngâm rượu thuốc toàn tới tiệm thuốc để mua dược liệu, cái này đúng là linh chi rồi.

“Đông Đông, em qua đây xem thử đi.”

Tống Đông Đông chạy tới.

“Sao vậy chị?”

“Em nhìn thử đi, đây có phải loại dược liệu đắt tiền mà em muốn tìm không?”

Tống Đông Đông nhìn theo tầm mắt của chị gái, hai mắt mở to, bắt đầu lắp ba lắp bắp.

“Chị… chị à… đây thật sự là linh chi ư? Em không nhìn lầm đấy chứ!”

“Đào về là biết ấy mà, nhớ cẩn thận một chút nhé.”

Trong không gian của cô cũng có linh chi, là linh chi trồng công nghiệp, được trồng trong không gian mấy năm, không biết có thể xem là linh chi tự nhiên hay không nữa.

Tống Thời Hạ không muốn bán, người biết nhìn hàng nhìn một cái là có thể đoán ra nó có phải linh chi tự nhiên hay không.

Nhưng cái này lại là linh chi tự nhiên hàng thật giá thật, nhất định sẽ có giá hơn linh chi trồng rồi.

Tống Đông Đông quỳ xuống đất, cẩn thận dùng tay đào bảy tám cây linh chi kia lên.

Tống Thời Hạ chê bôi: “Móng tay em dính toàn đất kìa, đừng có bôi lên mặt nhé.”

Quần áo và mặt mày Tống Đông Đông dính đầy đất, nhưng cậu lại không thèm để ý.

“Chị à, nhà mình sắp giàu to rồi.”

Tống Thời Hạ đ.â.m thủng ảo tưởng của cậu bé: “Bán không được bao nhiêu tiền đâu, cùng lắm chỉ được mấy trăm thôi.”

Linh chi này còn hơi nhỏ, nếu trồng thêm mấy năm sẽ có giá hơn, bản thân Tống Thời Hạ cũng không thích đống linh chi mini này.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 237: Chương 237


Tống Đông Đông cũng không tức giận:

“Mấy trăm đồng cũng là tiền mà! Chúng ta làm ruộng mấy năm cũng không kiếm nổi mấy trăm đồng đâu.”

Tống Thời Hạ đồng ý: “Cũng đúng, thịt muỗi cũng là thịt mà.”

“Linh chi này giao cho em bảo quản nhé, về nhà nhờ anh trai hỏi giúp xem có bán được không.”

DTV

Tống Đông Đông khó hiểu: “Đây là linh chi chị tìm được mà, có bán lấy tiền cũng là chị bán chứ.”

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Không cần đâu, bán lấy tiền phụ cấp nhà mình đi, chị không thiếu ít tiền ấy.”

Tống Đông Đông không đồng ý, nhưng cậu cũng chẳng giằng co với chị gái làm gì, tới lúc đó bán lấy tiền xong sẽ đưa tiền cho chị ấy sau vậy.

Bọn họ đi lên tới giữa sườn núi, bởi vì Tống Thời Hạ không đi con đường bình thường, khác hẳn lối mòn bình thường dẫn lên núi, con đường này không có dấu chân người qua lại bao giờ.

Tống Đông Đông xoa xoa tay:

“Em chưa từng tới chỗ này bao giờ, rõ ràng cùng một ngọn núi, sao cứ có cảm giác bên này âm u hơn thế nhỉ?”

“Bên này nằm ở mặt sau, ánh mặt trời không chiếu tới nên lạnh hơn cũng là chuyện bình thường, chúng ta cũng nên xuống núi rồi.”

Hái được kiwi rừng, cộng thêm mớ hồng do cô cống hiến và cả linh chi tự nhiên nữa, hôm nay xem như bội thu rồi.

Tống Đông Đông còn muốn leo tiếp nữa, lỡ như trên đó có nhiều linh chi hơn nữa thì sao đây?

“Không được, mặc dù núi ở chỗ mình không có sói, nhưng có lợn rừng, có thêm hai đứa nhóc các em đi cùng nên chị sợ lắm, đừng lên nữa thì hơn.”

Tống Đông Đông lẩm bẩm: “Rõ ràng em đã là đàn ông con trai, có thể bảo vệ hai người mà.”

Mao Đản cũng nói theo: “Cháu cũng là đàn ông con trai, không cần dì út bảo vệ đâu.”

Tống Thời Hạ bèn đổi cách nói khác: “Vậy thì nhờ hai anh trai đây hộ tống chị xuống núi được không?”

Tống Đông Đông đi trước mở đường.

Trên núi nhiều cây cỏ, lá rụng nên khá trơn trượt, cậu bất cẩn ngã chổng vó, trượt đi một đoạn xa mới dừng lại.

Cậu cõng giỏ đồ nên bị ngã ngửa nằm đó, giãy mãi không lên, ngọ nguậy hệt như rùa đen bị ngã ngửa muốn lật úp lại.

“Ui da, ngọn núi này nó không ưa em, cho em ăn trúng quả chua, còn làm em trượt ngã nữa.”

Tống Thời Hạ cười đến mức thở không ra hơi.

“Cậu bé đen đủi đáng thương, ai bảo em đi nhanh như thế làm gì.”

Cô tháo giỏ ra, đỡ em trai đứng dậy, nhưng tầm mắt đột nhiên dừng lại, hất tay ra.

Tống Đông Đông không có đề phòng nên lại ngã phịch xuống đất.

May nhờ dưới đất lá rơi dày nên cũng không đau lắm, chẳng qua là hết hồn mà thôi.

Tống Đông Đông bất mãn nói với chị mình: “Chị làm gì thế?”

Hai mắt của Tống Thời Hạ sáng rực.

“Đông Đông, chúng ta phát tài rồi.”

Nhân sâm đó, lại còn là nhân sâm tự nhiên nữa!

Tống Thời Hạ không sai em trai làm, cô tự mình đào nhân sâm lên.

Nhân sâm này chỉ nhìn thôi cũng biết đã lâu năm rồi, to cỡ cánh tay trẻ con luôn.

Tống Đông Đông và Mao Đản đều căng thẳng nín thở nhìn.

Mao Đản hỏi Tống Đông Đông: “Có phải có thể mua rất nhiều kẹo không ạ?”

Tống Đông Đông thuận miệng bịa đại: “Có thể mua hết toàn bộ kẹo của hợp tác xã mua bán luôn.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 238: Chương 238


Tống Thời Hạ trút hết trái cây vào cùng một giỏ, lấy cái giỏ Mao Đản cầm để đựng một ít đất và mớ linh chi với nhân sâm kia.

“Nhìn hai đứa đi, ăn nhiều kẹo như thế, không sợ sâu răng à.”

Tống Đông Đông bĩu môi, chị của cậu quên mất trước kia cô từng lừa hết kẹo của cậu rồi à, bây giờ lại còn chê kẹo nữa.

Vừa xuống đến chân núi thì đã gặp phải một người không thân lắm.

Đối phương mừng rỡ: “Bạn Tống, không ngờ cô lại ở đây.”

Tống Thời Hạ đưa giỏ cho em trai, Tống Đông Đông nấp sau lưng cô, che giỏ thật kỹ.

“Có chuyện gì à?”

Ngô Thiên Lỗi cười nói:

“Tôi đi hỏi thăm địa chỉ nhà cô, nên đặc biệt tới để làm công tác tư tưởng cho cô ấy mà.

Tôi mong cô có thể suy nghĩ thật kỹ chuyện đi học lại, dù sao cô cũng là người có hy vọng thi đậu đại học nhất trong trấn mình.

Lúc trước cô học còn giỏi hơn cả tôi, tôi tin, chỉ cần cô muốn thì nhất định có thể thi đậu đại học sư phạm.”

Tống Thời Hạ: …

Cô cảm thấy buồn cười: “Nhưng tại sao tôi phải thi vào đại học sư phạm chứ?”

Lâu rồi chưa từng thấy tên nào tự luyến như thế, thậm chí cô còn không hiểu nổi gã nghĩ gì trong đầu nữa.

“Trường học ở thị trấn chúng ta thiếu giáo viên quá, nên tôi mong cô cũng có thể tham gia vào sự nghiệp giáo dục, đồng thời ra sức xây dựng quê hương.”

Giờ phải nói tiếp kiểu gì đây?

Nếu như nói không muốn có phải sẽ bị chụp mũ hay không.

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Tôi cảm thấy có thể anh hiểu lầm cái gì rồi, nguyện vọng của tôi là làm vợ hiền dâu thảo, bây giờ tôi đã thực hiện rồi.”

Ngô Thiên Lỗi nhíu mày tỏ vẻ không tán thành.

“Nếu cô đã có khả năng, tại sao lại không chịu cống hiến cho xã hội chứ! Chúng ta không thể chỉ biết mỗi chuyện yêu đương trai gái được.

Chỉ cần tất cả chúng ta đều vô tư dâng hiến, xã hội nhất định sẽ trở nên tốt đẹp hơn.”

Tống Thời Hạ sắp nhịn không nổi nữa rồi, cô tức giận trợn mắt.

“Mỗi người đều có chí hướng riêng, chí hướng của tôi không nằm ở đó. Làm phiền anh tránh đường giúp tôi.”

Cô đã nghe thấy cậu em trai đứng sau lưng dần mất kiên nhẫn lẩm bẩm rồi.

Nếu không phải đang ôm một đống vàng trong tay thì sợ là cậu nhóc đã xông lên cãi nhau với Ngô Thiên Lỗi rồi.

“Tôi thật sự rất thất vọng về cô, không ngờ cô lại trở thành loại người như thế, tư tưởng của cô đã bị tư bản đồng hóa rồi.”

Tống Thời Hạ cười khẩy:

“Chúng ta không thân cũng chẳng quen biết gì, anh không có tư cách để thất vọng về tôi.

Thật ra tôi còn chẳng nhớ anh là ai nữa, vậy nên có thể vui lòng nhường đường được không?”

Sắc mặt Ngô Thiên Lỗi hết xanh lại trắng, vẫn không chịu tránh ra nhường đường.

“Bạn Tống, bây giờ cô ỷ mình vẫn còn trẻ tuổi xinh đẹp, lấy được người chồng thành phố.

Anh ta lái một chiếc xe hơi cũng dễ dàng chiếm được trái tim cô, nhưng anh ta cũng có thể chiếm được trái tim của người khác.

Chờ một ngày nào đó anh ta chán ghét bỏ rơi cô thì cô nhất định sẽ hối hận.”

Tống Thời Hạ chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái:

“Anh làm ơn lo chuyện nhà mình trước đi, ăn hết của nhà vợ cũng chẳng vẻ vang gì đâu.

Bắt nạt mẹ góa con côi nhà người ta, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 239: Chương 239


Ngô Thiên Lỗi châm ngòi ly gián thất bại, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào cho đỡ nhục.

Gã nói nhiều như thế cũng là vì ý đồ riêng, trước đây gã đã thầm thương trộm nhớ Tống Thời Hạ.

Nhưng mẹ gã đau bệnh quanh năm suốt tháng, trong nhà không có tiền nuôi gã ăn học, gã không thể không lấy con gái nhà đồ tể mổ heo, đi ở rể nhà người ta.

Gã không hề thích cô vợ thất học kia, cô ấy chẳng hề có tiếng nói chung hay giúp đỡ được gì cho sự nghiệp của gã.

Cô ả cứ hở ra là lại lôi con cái để gã mủi lòng, mở miệng chỉ biết nhắc tới tiền, dù ngủ chung một giường nhưng cả hai không hề có chủ đề chung.

Tống Đông Đông ôm chặt giỏ đồ, không để cho Ngô Thiên Lỗi nhìn thấy đống vàng nhà mình.

Chờ đi ra một đoạn thật xa, cậu bé mới quay về phía Ngô Thiên Lỗi, hét lớn như trả thù.

“Anh rể tôi là giáo viên đại học chứ không phải con buôn tư bản gì! Chỉ cần chị tôi muốn học thì có thể thi được hạng nhất bất kỳ lúc nào!”

Tống Thời Hạ suýt nữa đã trượt chân, cô vội nhéo tai Tống Đông Đông.

“Có phải em thèm ăn đòn không? Đừng có cắm flag linh tinh như thế cho chị! Muốn thi thì em tự đi mà thi!”

Tống Đông Đông cười gượng:

“Chị à, sao chị lại không có niềm tin vào bản thân như thế chứ, anh rể em là giáo viên của đại học Yên Kinh, dạy chị thi được hạng nhất cũng dễ thôi mà? Đúng rồi, phờ lát là cái gì thế ạ?”

Tống Thời Hạ tức giận: “Em trả hết tiếng Anh cho thầy cô rồi đấy à, tự nghĩ đi.”

Về đến nhà, Tống Đông Đông ôm giỏ đi vào trong tuyên bố một tin tức quan trọng.

Tống Thu Sinh không tin: “Em có thể may mắn như thế à? Vừa linh chi lại nhân sâm, anh không tin.”

“Thật mà! Anh nhìn đi này.”

Tống Thời Hạ đóng cửa chính lại:

“Cái này không liên quan gì tới Tống Đông Đông đâu, tất cả đều là công lao của em đấy.”

Tống Thu Sinh đồng ý: “Nếu như là em phát hiện thì đúng là không có gì bất ngờ lắm.”

Tống Đông Đông tức giận: “Anh, sao anh không tin em!”

“Bởi vì chị gái em may mắn, em đi ra ngoài chỉ có giẫm cớt thôi chứ làm gì gặp chuyện gì may mắn được?”

Tống Đông Đông hầm hừ quay về phòng, Tống Xuân Hạ từ dưới bếp đi lên.

“Là linh chi thật à? Chị chưa từng thấy linh chi sống bao giờ.”

Tống Thời Hạ không khỏi nói: “Chị à, chị nói nghe ghê quá à, linh chi sống chẳng phải thành tinh rồi à.”

Tống Xuân Hạ dịu dàng cười nói: “Để chị xem thử, linh chi này sao nhỏ thế?”

Tống Thu Sinh đứng bên cạnh cũng nói xen vào:

“Cũng vì nhỏ nên bọn nhỏ mới hái được đấy, nếu lớn hơn chút nữa thì đã bị người khác phát hiện rồi.”

Quý Duy Thanh từ trong phòng đi ra.

Tống Thời Hạ ngoắc tay anh.

“Anh mau tới nhìn linh chi với nhân sâm mà em đào được này.”

Quý Duy Thanh kinh ngạc, ở dưới quê, linh chi với nhân sâm thông dụng tới vậy ư?

Kích cỡ của linh chi và nhân sâm khác nhau một trời một vực.

Linh chi nhỏ bao nhiêu thì nhân sâm lại lớn bấy nhiêu.

Tống Thời Hạ đắc ý nói: “Lấy hai cây linh chi hầm gà chắc chắn sẽ bổ lắm.”
 
Back
Top Bottom