Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 80: Chương 80


Tống Thời Hạ không khỏi lườm anh ấy một cái:

“Anh là anh ruột của em, bây giờ em lập gia đình rồi, mọi người là nhà mẹ đẻ của em, em mích lòng mọi người, sau này về nhà mẹ đẻ chẳng phải sẽ ngủ ngoài đường à?”

Nói thế cũng có thể giải thích chuyện tại sao cô đột nhiên đổi tính như thế, người trong nhà hẳn là cũng sẽ cảm thấy cô lấy chồng xa nên suy nghĩ cũng chín chắn hơn.

Tống Thu Sinh xoa đầu cô:

“Thật sự không giống em trước kia chút nào, nhưng anh vui lắm, rốt cuộc em gái anh cũng trưởng thành rồi.”

Tống Thời Hạ lặng lẽ thở dài.

Nguyên thân, cô có tài đức gì chứ!

DTV

Người nhà như thế mà cô còn chê, yên tâm làm phú bà ở thế giới kia chứ.

“Anh, anh ăn cơm chưa? Tới giờ này, em đoán chắc anh chưa ăn đâu, đi thôi, để em nấu cho anh bát mì.”

Tống Thời Hạ chạy vào phòng bếp, lấy bò kho đã cắt sẵn và thau đồ kho thập cẩm ra.

“Ăn lót dạ đi, đây là đồ em kho, hàng xóm thấy ngon còn xin nước kho của em đó.”

Không chờ Tống Thu Sinh đáp, cô đã đặt đũa xuống đi nấu mì.

Tống Thu Sinh thở dài nhìn thau đồ kho trên bàn, rốt cuộc cô em gái xốc nổi khi xưa cũng trưởng thành rồi.

Lúc trước kiếm công điểm lúc nào cô cũng giành phần ở nhà nấu ăn với trông Đông Đông.

Sau này không cần làm việc tập thể nữa, con bé còn chẳng thèm xuống bếp luôn.

Tống Thời Hạ nấu thêm một bát mì bò kho thơm lừng.

Nhìn thịt bò trong bát, Tống Thu Sinh lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

“Anh mới vừa khen em đã trưởng thành, chớp mắt một cái em đã nấu mì thịt bò cho anh, sao em xa xỉ thế hả?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ:

“Anh à, anh đừng như thế, em không tiêu mỗi tiền của anh ấy. Anh có thấy mớ rau trong sân không, em ăn không hết sẽ mang đi bán, anh cứ yên tâm mà ăn đi.”

“Hơn nữa, anh ruột đến thăm, chẳng lẽ em lại nấu cho anh một bát mì chay à, làm thế coi sao được chứ!”

Tống Thu Sinh thở dài: “Em trưởng thành thật rồi, về nhà anh sẽ kể cho ba mẹ với chị cả nghe, cho mọi người được yên tâm.”

Tống Thời Hạ thúc giục anh: “Anh ăn trước đi, nếm thử xem mùi vị thế nào.”

Tống Thu Sinh nhìn bát mì kia, lại bắt đầu rối rắm.

Bát mì này còn sang chảnh hơn cả bữa ăn đắt tiền nhất của anh hồi tới thành phố G nữa.

Có thịt bò, có trứng gà, còn có cả mì ăn liền.

Anh húp thử một muỗng nước mì.

Nước mì mang theo mùi rau và thịt bò kho thơm lừng, mì còn dai mềm ngon hơn cả mì cán thủ công ngoài tiệm.

Không ngờ tay nghề nấu ăn của Hạ Hạ lại tốt như thế.

Tống Thu Sinh bắt đầu ăn mì, Tống Thời Hạ thì đi lên lầu đánh thức hai đứa bé.

Quý Nguyên xoa mắt, để mẹ mặc quần áo cho mình, mẹ thơm quá đi à.

“Nhà mình có khách, là anh ruột của mẹ, mẹ phải sang nhà thím Phùng mượn ít đồ, hai đứa có thể thay mẹ tiếp khách được không?”

Quý Dương nghiêm mặt đính chính: “Anh của dì là cậu của bọn con.”

Tống Thời Hạ cười với cậu bé: “Đúng vậy, con thông minh lắm, các con phải gọi là cậu nhé.”

Cô sợ hai đứa bé bài xích nên không nói.

Tuy Quý Dương chưa đổi giọng gọi cô là mẹ, nhưng biết trẻ con ngại ngùng nên cô cũng không để bụng.

Không ngờ cậu bé này lại đón nhận người cậu kia nhanh như thế.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 81: Chương 81


Quý Nguyên mơ mơ màng màng nói: “Mẹ nhớ về sớm nhé, bọn con giúp mẹ đãi anh trai.”

Quý Dương: “Ngốc quá, anh trai của dì là cậu của bọn mình.”

“À nhỉ, bọn con giúp mẹ trông chừng cậu.”

Tống Thời Hạ dắt hai đứa bé xuống lầu, Tống Thu Sinh vừa mới từ bếp đi ra, anh ấy ăn mì xong thì thuận tiện rửa bát luôn.

“Anh, để em giới thiệu với anh, đây là anh trai Quý Dương, Dương Dương, đây là em trai tên Quý Nguyên, hai đứa bé là anh em sinh đôi.”

Tống Thu Sinh cũng hơi bối rối, không biết phải làm thân với đám trẻ con thành phố như thế nào.

“Chào hai cháu.”

Quý Dương và Quý Nguyên đồng thanh đáp: “Chào cậu ạ.”

Tống Thu Sinh nhìn sang em gái, “Hai đứa bé ngoan quá, em phải dạy dỗ hai đứa bé thật tốt nhé.”

DTV

“Bọn nhỏ vốn đã rất ngoan rồi, em đỡ lo biết bao nhiêu.”

Anh trai vẫn không tin tưởng cô chút nào, đều tại nguyên thân không đáng tin kia đã mài mòn tất cả niềm tin của người nhà đấy.

Tống Thu Sinh mở túi đồ mình mang tới ra.

“Đây là đồ mẹ bảo anh mang tới cho em, tiền em gửi về nhà anh cũng mang tới luôn.

Mẹ nói không thể mua được cho em món hồi môn nào đàng hoàng, nếu em mà lấy chồng gần nhà thì nhất định sẽ sắm đồ cưới thật oách cho em.

Nhưng tiếc là em ở xa quá. Số tiền này em cứ cầm lấy làm vốn riêng, có tiền trong túi làm gì cũng dễ.”

Quý Dương nhìn người cậu mới, lại nhìn sang Tống Thời Hạ.

Tại sao lại nói cứ như Tống Thời Hạ sẽ chịu ấm ức ở đây thế?

Quý Nguyên nghe không hiểu gì, chỉ tò mò nhìn cái túi to kia.

Tống Thời Hạ không muốn, cô còn thấy xấu hổ khi nhận sự quan tâm quá mức của gia đình.

“Anh à, em thật sự không thiếu tiền, anh thử nghĩ xem, với tính tình của em, thiếu tiền thật thì em nhất định sẽ viết thư than vãn xin tiền cả nhà ngay.

Lúc trước là em không biết gì, khiến cả nhà vất vả nhường nhịn nuông chiều em, bây giờ em đã trưởng thành rồi, không thể tiếp tục vòi tiền ba mẹ như thế được.”

Còn chuyện của hồi môn, trong nhà không thiếu mấy thứ đó, nếu như Quý Duy Thanh để ý chuyện cô không có của hồi môn thì đã nói thẳng từ lâu rồi.

Tống Thu Sinh thấy cô thật lòng không cần, chỉ đành tạm thời cất lại, chờ tới lúc về sẽ tìm cơ hội để tiền lại.

Anh móc ra một túi thực phẩm đỏ rực để lên bàn, bên trong chứa toàn đậu phộng.

“Mẹ tự mình xào đậu phộng cho em đấy, đậu phộng thu hoạch hồi năm ngoái, anh ăn thử mấy hạt rồi, ngon lắm.”

Tống Thời Hạ bóc một hạt ăn thử, đậu phộng rang thơm lừng, cô lại cho hai đứa bé vài hạt.

Quý Nguyên hưởng ứng: “Ngon quá đi!”

Quý Dương cũng không ghét.

Tống Thu Sinh lại bốc cho mỗi đứa một nắm.

Tống Thời Hạ nhắc nhở: “Đừng để bọn nhỏ ăn nhiều quá, đậu phộng ăn nhiều dễ bị nóng.”

Hai đứa bé nghe vậy cũng không hề giận, ngoan ngoãn ngồi ăn đậu phộng.

Tống Thu Sinh cảm thấy em gái mình đã thay đổi rất nhiều.

Chẳng lẽ kết hôn thật sự có thể khiến người ta chín chắn và hiểu chuyện hơn ư?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 82: Chương 82


“Đây là mũ đầu hổ mẹ tranh thủ làm đấy, tay nghề của mẹ không tốt lắm, có thể không đẹp được như hàng bán bên ngoài.”

Tống Thời Hạ cảm thấy mũ đầu hổ này rất đáng yêu, tiếc là mũ cho hai đứa bé.

Cô đội mũ lên cho hai đứa: “Lần sau anh bảo mẹ làm cho em một cái luôn với, em cũng muốn có.”

Tống Thu Sinh cười cô: “Em bao lớn rồi còn đội cái này chứ.”

Tống Thời Hạ bất mãn: “Em bao lớn thì vẫn là con nít trong nhà, là em gái của anh, em cũng là cục cưng của cả nhà đấy.”

Tống Thu Sinh có thể kết luận, đây chính là em gái của anh ấy, không lệch đi đâu được.

“Được rồi, chừng đó anh sẽ nói mẹ làm cho em một đôi giày hổ, để xem bọn nhỏ có cười em thối mũi hay không.”

Bà Tống làm giày đầu hổ cho hai đứa theo cỡ chân của mấy đứa nhỏ cùng tuổi trong thôn.

Quý Dương mang rất vừa chân, Quý Nguyên thì hơi rộng một chút.

Quý Dương và Quý Nguyên đều rất vui vẻ khi được nhận giày và mũ đầu hổ cực oách này, không hề ghét bỏ gì.

Quý Nguyên giơ hai nắm tay nhỏ lên bên má: “Em là hổ lớn đây, gào~”

Quý Dương sửa lời: “Anh mới là hổ lớn, em là hổ nhỏ.”

Quý Nguyên mặc kệ anh trai, cậu bé đội mũ đầu hổ, mang giày đầu hổ chạy tới chạy lui trong phòng khách.

Trái tim Tống Thời Hạ như tan chảy: “Có phải bọn nhỏ đáng yêu lắm không!”

Tống Thu Sinh cũng mỉm cười:

“Trước khi tới anh còn sợ trẻ con thành phố nũng nịu mít ướt, em không hợp với bọn trẻ, không ngờ quan hệ của em với hai đứa cũng không tệ.”

Tống Thời Hạ hừ nhẹ:

“Xem thường em đúng không, em cũng chỉ cứng đầu với người nhà thôi, em là người lớn, nếu cãi nhau với trẻ con thì mất mặt quá còn gì.”

Tống Thu Sinh nói không lại cô, móc một cái bao vải khá nặng ra:

“Lừa trong thôn chết, mẹ bảo anh mua mấy cân thịt lừa mang tới cho em đấy.”

!!!

Tống Thời Hạ vội vàng đứng dậy: “Sao anh không nói sớm chứ, phải bỏ ngay vào tủ lạnh mới được, không thì nó hư mất.”

“Không hư đâu, mua về là cho vào giếng treo ngay mà, tối hôm qua anh đi nhờ xe lên thành phố, mới qua đêm làm sao hư được.”

Tống Thời Hạ mặc kệ, cô lập tức cho thịt vào tủ lạnh, đúng lúc thịt bò đã ăn hết, tủ lạnh cũng có chỗ chứa.

DTV

Cô cầm thịt lên ước lượng, lấy một miếng to xuống bếp ngâm.

“Đêm nay ăn bánh kẹp thịt lừa nhé, thịt tươi như thế không thể để hư được, em sẽ tiếc c.h.ế.t mất.

Anh à, lần sau anh đừng mang thịt tươi lên, sắp vào hè rồi, đi đường xa dễ hư lắm.”

Tống Thu Sinh cạn lời:

“Em tưởng lần nào cũng may mắn đụng ngay lúc g.i.ế.c thịt à, lần sau phải chờ tới tết mới có thịt.”

Tống Thời Hạ từ bếp đi lên: “Tết lại hay, chừng đó trời lạnh, thịt khó hư.”

Được rồi, nói cũng như không, trong đầu Tống Thời Hạ chỉ biết có thịt thôi.

Tống Thời Hạ còn tưởng là Tống Thu Sinh đã lấy hết đồ ra rồi, không ngờ bao tải dưới chân lại nhúc nhích, làm cô giật mình.

“Cái gì thế?”

“À, mẹ bắt cho em con gà mái để có trứng ăn, mẹ nói trứng gà trong thành phố đắt lắm.”

Tống Thời Hạ nhìn ra sân, “Em nuôi thế nào được?”

“Dễ ấy mà, anh sẽ làm cái chuồng gà cho.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 83: Chương 83


Tống Thời Hạ tới căn tin tìm thím Phùng, trên đường lại gặp Trần Kiều.

Cô ta trông có vẻ tiều tụy, đang dắt một cô bé, cô bé kia thì thái độ gắt gỏng ra mặt.

“Con thích ăn sườn chua ngọt, dì đã hứa với ba là sẽ chăm sóc bọn con thật tốt rồi, thế mà đến cơm cũng không cho bọn con ăn là sao!”

Trần Kiều cuống quít giải thích: “Hôm nay căn tin không có, lần sau có dì nhất định sẽ mua cho con.”

“Con mặc kệ, con muốn ăn, nếu mẹ con mà còn ở đây thì nhất định sẽ mua ngay cho con.”

Cô bé hất tay Trần Kiều ra chạy mất, chỉ chừa lại Trần Kiều và Tống Thời Hạ đang xấu hổ đứng bên cạnh.

Không phải cô cố ý muốn nhìn Trần Kiều xấu mặt đâu, con đường này chỉ có bấy nhiêu thôi, cô cũng đành chịu.

Cô chỉ vào hướng cô bé kia chạy đi: “Cô không đuổi theo à?”

Trần Kiều nhìn cô:

“Con bé về nhà rồi, cô nói xem, chúng ta làm mẹ kế cho người ta để được cái gì chứ?

Con trẻ không thân với mình thì thôi, làm không tốt ở đâu lại lôi mình ra so sánh với mẹ ruột, đúng là tự rước lấy phiền phức cho bản thân mà.”

Tống Thời Hạ:...

Cô im lặng nghe Trần Kiều cằn nhằn.

“Nghiêm khắc một chút thì người ta nói cô là mẹ kế độc ác, dung túng bọn trẻ thì lại thành ra hại chúng.”

Kiếp trước cô ta cưng chiều con trai quá mức nên mới nuôi ra một đứa con vô ơn.

Dù cô ta đối xử tốt với con riêng của chồng cách mấy thì cũng không thể bằng người phụ nữ bạc tình bỏ chồng bỏ con kia.

“Chờ bọn trẻ lớn lên là được rồi, con nít nó là như thế đấy, chưa hiểu đạo lý gì đâu.”

Trần Kiều lắc đầu cười khổ:

“Tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô, nghe nói hai đứa nhỏ nhà cô mới học mẫu giáo, chắc là dễ dạy bảo hơn, cô cứ tẩy não bọn nhỏ là chỉ có cô tốt với chúng thôi, đừng để như tôi, làm gì cũng bị nói.”

Tống Thời Hạ cười cười, không nghe đề nghị của cô ta.

Trẻ con không phải đồ vật, kiểu tẩy não như thế cực đoan quá.

Chưa kể cha ruột của bọn nhỏ vẫn còn sống, chỉ là vì nhiệm vụ nên giả chết.

Sau khi trở về hai đứa bé đã lên cấp 3 rồi, có thêm một người thân thương yêu chúng không tốt sao.

DTV

Sau khi chào tạm biệt Trần Kiều, Tống Thời Hạ lại thổn thức một hồi.

Cái gì mà tổ so sánh là dựa vào thị giác để đối lập?

Cô cũng không thấy cuộc sống của nữ chính Trần Kiều có cái gì khiến người ta hâm mộ cả, đây chẳng phải cũng như lông gà dưới đất sao?

Có lẽ sau này hai đứa con riêng đều đón nhận cô ta, cả nhà ngồi quanh bàn cùng nhau gói sủi cảo với nhau.

Nhưng bây giờ cô ta cũng đang phải đối mặt với biết bao khó khăn đấy thôi.

Thím Phùng thấy Tống Thời Hạ tới thì cười tít mắt.

“Đúng là rồng đến nhà tôm mà, sao lại nghĩ tới chuyện đến tìm thím đấy.”

“Anh trai ruột của cháu tới, đúng lúc có người giúp cháu dựng lò nướng nhỏ ngoài sân rồi, thím có thể cho cháu mượn cái xe ba gác không ạ, cháu có thể trả tiền thuê.”

“Để thím nghĩ xem nhà nào trong trường có họ hàng lái xe ba gác.”

“Đúng rồi, anh trai cháu tới tìm cháu làm gì thế?”

“Lúc trước cháu gửi thư về nhà, mẹ cháu lo cho cháu nên bảo anh trai cháu tới thăm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 84: Chương 84


Thím Phùng cũng phải hâm mộ: “Mẹ cháu thương cháu thật đấy, mấy gia đình thương con gái như thế hiếm lắm.”

Tống Thời Hạ giải thích:

“Cả nhà ai cũng thương cháu hết, lúc trước là do cháu bướng quá, sau khi kết hôn mới hiểu nỗi khổ của cha mẹ.”

“Cháu có thể hiểu ra như thế cũng không xem là muộn, thím nhớ rồi, nhà giảng viên Triệu ở phòng giáo vụ, tan làm thím đi hỏi giúp cho, khéo cháu chẳng biết phòng giáo vụ ở đâu đâu.”

Tống Thời Hạ cảm động:

“Vậy làm phiền thím ạ, tối nay thím dắt mấy đứa nhỏ tới nhà cháu ăn cơm nhé, tối nay cháu làm bánh mì kẹp thịt lừa.”

“Bánh mì kẹp thịt lừa? Giỏi thế, tới món này cháu cũng biết làm!”

Tống Thời Hạ cười đáp: “Cháu không biết làm đâu, nhưng chắc cũng không khác bánh bao kẹp thịt là mấy.”

“Chắc là thế, thím chưa ăn thịt lừa bao giờ, tối nay phải đến nhà cháu ăn thử mới được.”

Tống Thời Hạ hài lòng rời đi, nói chuyện với người thẳng tính như thím Phùng đúng là thoải mái.

Tống Thu Sinh cũng không ngồi không, giúp cô nhỏ cỏ trong sân.

“Em về nhanh thế?”

“Thím nhà bên hỏi giúp em rồi, thím ấy tốt lắm.”

Tống Thu Sinh lại bắt đầu tụng kinh:

“Người ta tốt thì em cũng không thể làm phiền người ta mãi được, biết chưa? Làm người phải biết có qua có lại.”

“Em biết chứ, nên em nói thím ấy tối nay đến nhà mình ăn bánh mì kẹp thịt lừa.”

Tống Thu Sinh nhìn em gái mình, lại nhìn mình.

Tống Thời Hạ hiểu ý anh: “Sao em có thể để anh vào bếp nấu được, anh đừng có làm hỏng thịt lừa của em.”

Thịt lừa ngon là nhờ mùi thịt nguyên bản, nếu mang đi chần nước sôi thẳng thì sẽ mất đi mùi vị vốn có.

Nên trước tiên phải ngâm nước rồi mới chần nước sôi, làm vậy thì có thể khử mùi tanh.

Bước tiếp theo là nấu thịt lừa, Tống Thời Hạ đã nấu sẵn nước kho.

Lúc kho thịt lừa cho thêm ít sơn tra, thảo quả vào cho thịt dậy mùi thơm.

Bánh bao kẹp thịt dùng bánh hấp, còn bánh mì kẹp thịt lừa lại là dùng bánh nướng.

DTV

Bánh nướng sẽ mỏng hơn bánh hấp, vừa nướng ra thì ngoài giòn trong mềm.

Thịt lừa kho xong thì cắt nhỏ, dùng d.a.o đầu nhọn xẻ một đường dọc trên bánh mì, sau đó nhét nhân thịt lừa vào.

Thế là một chiếc bánh mì kẹp thịt lừa ngon lành đã ra lò.

Tống Thời Hạ một lần làm sáu cái bánh.

Hai đứa nhỏ thèm nhỏ dãi đứng ngay cửa bếp hóng bánh.

Tống Thời Hạ cho mỗi đứa một cái, bản thân cô ăn một cái, ba cái còn lại là lượng ăn của Tống Thu Sinh.

Tống Thu Sinh thấy người ngợm mình bẩn quá nên ngồi trên bậc thang ngoài cửa phòng khách ăn.

Tống Thời Hạ xách cái ghế nhỏ ra ngồi bên cạnh anh ấy:

“Anh, chuồng gà làm ở bên hông sân được không? Đừng để nó bươi hết rau của em,”

Tống Thu Sinh một hơi ăn hết một cái bánh mì: “Em muốn làm ở chỗ nào cũng được.”

Anh ấy bắt đầu ăn cái thứ hai:

“Sao em cứ nhất định muốn xây cái đình hóng mát trong sân thế, mùa hè không sợ muỗi đốt à.”

“Tại nó đẹp mà, em định trồng hoa bên kia, mỗi ngày được thức dậy trong mùi hoa thơm ngát mới tuyệt làm sao.”

Tống Thu Sinh lắc đầu, cái sân lớn như thế để trồng rau không tốt hơn à.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 85: Chương 85


Buổi tối thím Phùng dắt ba đứa bé tới, nhà bọn họ bỗng chốc vô cùng rộn ràng.

Con gái lớn của thím Phùng tên Tạ Nhiêu, năm nay học lớp 3, đứa thứ hai tên Tạ Khang, đang học lớp 1, con út Tạ Ngọc cùng đi nhà trẻ với Quý Dương và Quý Nguyên.

Tạ Nhiêu cao gầy, mắt vừa đen vừa sáng, lúc thấy Tống Thời Hạ thì ngoan ngoãn gọi chị Tiểu Tống.

Tống Thời Hạ vịn vai cô bé: “Em gọi chị là chị như thế, vậy thì thành vai dì của mấy đứa nhỏ nhà chị rồi.”

Tạ Nhiêu hít một hơi, chị Tiểu Tống thơm quá đi.

“Dì thì dì thôi, như thế chứng tỏ em lớn hơn.”

Thím Phùng đi ra đ.â.m ngang một câu: “Con lớn rồi mà suốt ngày còn đánh nhau với Bình An à.”

Tên cúng cơm của Tạ Khang là Bình An.

Tạ Nhiêu bĩu môi:

“Sao mẹ toàn nói con thế, rõ ràng là em ấy đùa dai mà, mẹ toàn bảo con nhường nhịn em, nhưng em đùa nhây quá đáng lắm!”

Thím Phùng ra sức khuyên bảo:

“Lúc em còn chào đời suýt nữa đã không thể cứu được đấy, em chịu khổ nhiều như thế, con là chị gái, không thể nhường em một chút à?”

DTV

Tống Thời Hạ không nghe lọt nữa:

“Thím à, chuyện của trẻ con cứ để chúng tự giải quyết đi, hai chị em làm gì có thù sâu hận lớn gì, nếu còn không vào nữa khéo bánh cháy mất.”

Thím Phùng bị kéo sự chú ý đi, quả nhiên không nhắc lại nữa.

Tống Thời Hạ đi ở phía sau xoa đầu Tạ Nhiêu: “Em có tên cúng cơm không?”

Tạ Nhiêu cười tươi: “Em tên Ni Ni ạ.”

“Ni Ni à, lúc không muốn cười thì không cần phải cười đâu.”

Tạ Nhiêu nhào vào lòng Tống Thời Hạ, tủi thân nức nở:

“Lần nào cũng bắt em nhường Bình An, đâu phải em khiến em ấy bị khó sinh đâu.

Lúc còn bé Bình An ngoan lắm, còn biết gọi chị đầu tiên, toàn là mẹ nuông chiều nên em ấy mới hư như thế.”

Tống Thời Hạ im lặng nghe cô bé kể hết nỗi lòng.

“Ba mẹ em phải đi làm, có thể sẽ không rảnh quan tâm các em. Là chị lớn trong nhà, lúc cha mẹ vắng mặt, em là người lớn nhất.

Nếu tính của Bình An vốn không xấu, vậy có phải em nên sửa hết mấy thói hư tật xấu của em ấy không?”

Tạ Nhiêu chần chừ, nói: “Chắc chắn mẹ em sẽ không đồng ý đâu.”

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng an ủi cô bé:

“Việc này cứ để chị nói với mẹ em, em có tự tin là mình có thể khiến Bình An quay về làm em trai ngoan ngoãn nghe lời ngày xưa không?”

“Em có thể làm được ạ! bây giờ Bình An đáng ghét lắm, em và Tiểu Ngư cũng không thích em ấy!”

Thím Phùng tới có mang cho cô ít măng xuân tươi, đây là đồ ngon đấy!

“Cháu của thím ra ngoại thành đào măng xuân, thím nấu nó vừa đắng vừa chát, thím nghĩ chắc cháu sẽ có cách nấu ngon hơn nên mang đến cho cháu.”

Tống Thời Hạ vui vẻ nói:

“Măng xuân là đồ ngon đấy, chờ cháu ngâm nước qua đêm cái đã, ngày mai cháu sẽ nấu rồi mời thím ăn thử nhé.”

“Vậy thì thím sẽ chờ cháu nấu vậy, không biết tay của cháu làm sao mà lại thần kỳ như thế, đồ gì vào tay cháu cũng ngon hơn hẳn.”

Tống Thời Hạ gắp bánh nướng nóng hổi ra khỏi nồi hơ trên lửa nướng giòn, sau đó nhét thịt lừa băm vào trong đó.

“Thím ăn thử đi ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 86: Chương 86


Bánh mì kẹp thịt lừa phải tranh thủ ăn lúc còn nóng.

Thím Phùng cắn một miếng bánh.

Vỏ bánh giòn tan hòa cùng nước thịt lừa kho tươm ra thơm lừng béo ngậy, hai thứ này đúng là sinh ra để dành cho nhau, ăn vào chẳng khác gì nhân gian mỹ vị.

Thím Phùng không thể nói thành lời, chỉ có thể giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ là rất ngon.

Tống Thời Hạ lại đưa bánh mì cho mấy đứa nhỏ: “Ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo phỏng.”

Mấy đứa bé nhà thím Phùng vừa thổi phù phù vừa nhăn mặt cắn bánh mì.

Tống Thời Hạ cũng không biết nên nói gì cho phải.

Thím Phùng l.i.ế.m sạch nước thịt dính ra tay: “Mấy đứa nhóc này, mẹ bỏ đói các con hay sao, ăn như con heo con ấy.”

Ba đứa nhỏ bình thường ở nhà nào được ăn thứ ngon như thế, bị mắng cũng mặc kệ, vừa thổi vừa ăn ngấu nghiến.

Tống Thời Hạ bật cười rót nước cho thím Phùng:

“Cháu còn sợ bọn trẻ còn nhỏ quá, không dám cho chúng ăn thịt lừa nên giữ lại ít thịt bò kho, xem ra không cần dùng tới rồi.”

Thím Phùng khuyên bảo:

“Bọn nó không ăn là do không có lộc ăn, cháu không cần chiều riêng chúng đâu. Thịt bò cháu cứ giữ lại cho mình với hai đứa bé ở nhà ăn đi.

Thím chưa từng thấy người nào hào phóng như cháu, có đồ gì ngon chỉ toàn lấy ra đãi người khác.”

“Lúc trước cháu mua hai cân rưỡi, ăn mãi thì bọn nhỏ cũng ngán, giờ mà bảo bọn nhỏ ăn tiếp khéo chúng sẽ không chịu đâu.

Mà cũng không phải cháu hào phóng, trong nhà không có việc gì làm, cháu cũng chỉ có thể dồn tâm tư vào cải thiện phương diện ăn uống thôi.”

Thím Phùng hâm mộ vô cùng:

“Cuộc sống của cháu thoải mái thật đấy, chăm sóc hai đứa nhỏ với nấu ăn là được.

Nhà thím chỉ cần có cái ăn là được, chỉ có mấy đứa nhỏ này hay chê ỏng chê eo thôi.”

“Do mấy đứa nhỏ nhà thím đi học cùng một lúc nên tốn kém. Chờ Quý Dương với Quý Nguyên đi học, chắc cháu cũng phải kiếm việc làm mới được.”

Thím Phùng nhìn cô:

“Tay chân cháu mảnh khảnh thế này, khéo chỉ hợp làm việc văn phòng nhẹ nhàng thôi, lao động chân tay không thích hợp với cháu.”

Tống Thời Hạ còn chưa tính tới chuyện tương lai nữa: “Chờ sau này hãy nói đi, còn lâu bọn nhỏ mới lên tiểu học mà.”

Thím Phùng lại nói: “Phải tính sớm mới được, bằng không tới lúc đó lại luống cuống.”

Tống Thời Hạ nói sang chuyện khác:

“Thím à, bình thường thím với giáo sư Tạ bận rộn như thế, có phải toàn là Ni Ni chăm các em không?”

Thím Phùng thở dài:

“Đúng vậy, Ni Ni tan học thì sẽ dẫn Bình An về nhà, tiện đường đi đón Tiểu Ngư luôn.

Ni Ni từ nhỏ đã hiểu chuyện, biết thương thím nên luôn chủ động san sẻ với thím.

Nhưng con bé hay cãi nhau với Bình An, chỉ có điểm này là hay khiến người ta đau đầu thôi.”

Tống Thời Hạ tranh thủ nói:

“Ni Ni là chị lớn trong nhà, con bé trông em thì phải có uy tín mới nói được mấy đứa nhỏ.

DTV

Bằng không phạm lỗi gì chúng cũng sẽ đi tìm thím mách, thế này chẳng phải dung túng chúng không nghe lời chị gái sao.”

Thím Phùng trầm tư: “Hình như cũng đúng, nhưng mà Bình An nó...”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 87: Chương 87


Tống Thời Hạ cắt ngang lời bà:

“Thím à, bây giờ Bình An rất khỏe mạnh, thím đã nuôi nấng thằng bé bụ bẫm cường tráng rồi.

Thím nhìn đi, thằng bé không hề giống đứa trẻ khó sinh yếu ớt chút nào. Ni Ni hiểu chuyện, sẽ không đánh em út mà không có lý do đúng không?”

Thím Phùng vô thức muốn giải thích, “Thì đúng là vậy, nhưng mà...”

Tống Thời Hạ lại khuyên bà:

“Thím à, thím đã thiên vị Bình An quá rồi, Ni Ni và Tiểu Ngư đều ngoan ngoãn, thím phải xử sự công bằng chứ, không thể khiến bọn trẻ thất vọng được.”

“Thím và giáo sư Tạ đều bận rộn công việc, thôi thì cứ giao quyền quản lý mấy đứa em cho Ni Ni đi.

Chị em cãi nhau cũng là chuyện bình thường, cứ để bọn trẻ giải quyết nội bộ với nhau, không thể thiên vị mãi được.”

Thím Phùng lại chần chừ.

Chuyện Bình An khó sinh là điều bà luôn đau đáu trong lòng, bà thật sự sợ giẫm lên vết xe đổ khi xưa.

“Cháu để thím suy nghĩ cái đã.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ thở dài, thím Phùng thông minh sáng suốt là thế, sao lại hồ đồ trong chuyện này như vậy chứ.

Nhà có ba đứa con, nhưng lại thiên vị thằng hai.

Đứa út nói cho hay là ngoan ngoãn hướng nội, nhưng thật ra là yếu đuối nên bị thằng hai bắt nạt.

Cô chị cả thì trưởng thành sớm, nhìn mẹ chiều hư em trai như thế, muốn dạy dỗ em thì lại bị mắng là hư đốn.

Thím Phùng xem như tự tay đẩy Ni Ni ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất ra xa.

Nếu cứ như thế mãi, thằng hai có nguy cơ bị nuôi thành đứa ích kỷ, cảm thấy chuyện gì cũng có mẹ lo, sau khi lớn lên nói không chừng lại gây ra chuyện to bằng trời.

Hai đứa còn lại thường xuyên bị ức h**p, sau khi trưởng thành cũng sẽ không thân thiết với cha mẹ nữa.

Thím Phùng ôm bầu tâm sự nặng nề dẫn ba đứa nhỏ về nhà.

Tống Thời Hạ bảo bà mang hai cái bánh mì về cho giáo sư Tạ.

Giáo sư Tạ về nhà một hồi rồi, tiếng ồn ào cười nói ở cách vách cứ truyền tới, ông cố nhịn không chạy qua kia, không thể mặt dày đi ăn ké được.

Huống hồ gì giáo sư Quý vắng nhà, ông cũng chẳng có gì để nói với vợ của giáo sư Quý.

DTV

Thấy vợ cầm bánh mì thịt lừa về, ông vội cắn thử một miếng.

“Anh trai của đồng chí Tiểu Tống tới à? Vậy sao bà không về gọi tôi sớm.”

Phùng Liên cạn lời: “Ông có chân còn gì, lẽ nào còn chờ tôi mời ông qua à?”

Giáo sư Tạ: “Bà không hiểu rồi, tôi đang tị hiềm ấy chứ, toàn là phụ nữ trẻ con, tôi qua đó thì còn ra thể thống gì nữa!”

Phùng Liên cười nhạo ông:

“Bây giờ đã là thời đại mới rồi, tư tưởng của ông vẫn còn dừng lại ở vương triều phong kiến à.”

“Cái này không liên quan gì tới chuyện thời đại, trong nhà người ta không có người đàn ông nào, tôi đi qua thì kỳ lắm.”

Phùng Liên không muốn cãi nhau với ông, bà kể lại những lời mà đồng chí Tiểu Tống khuyên mình cho chồng nghe.

“Ông có thấy tôi quá đáng quá không?”

Giáo sư Tạ ăn xong miếng cuối cùng: “Chuyện này ấy à, ợ... Tôi không dám nói.”

Phùng Liên vỗ tay ông một cái: “Sao lại không dám nói!”

Giáo sư Tạ lẩn đi thật xa:

“Tôi cảm thấy đồng chí Tiểu Tống nói rất đúng. Lúc bà mắng con cái tôi làm gì dám nói, người chịu khổ sinh con là bà, tôi sợ tôi xen vào bà sẽ mắng luôn cả tôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 88: Chương 88


Phùng Liên liếc ông một cái:

“Ông thật sự cảm thấy tôi thiên vị à? Lúc đó Bình An suýt nữa đã có chuyện rồi, tôi chỉ muốn bù đắp cho nó một chút thôi.”

“Dù bà muốn bù đắp cho Bình An thì cũng không nên thiên vị như thế, bà nhìn đi, trong nhà bây giờ có ai thân thiết với bà không.

Có cái gì tốt, cái gì ngon bà chỉ biết nhớ tới Bình An, hai đứa nhỏ bên cạnh hoạt bát biết mấy, bà nhìn Tiểu Ngư nhà mình đi, tội nghiệp biết bao.”

Phùng Liên khó xử: “Tôi đâu có quá đáng tới mức đó.”

Mấy đứa nhỏ chơi đuổi bắt, Bình An xông xồng xộc tới như một tiểu bá vương.

Phùng Liên thấy cậu bé không kịp dừng lại nên ngã nhào ra, một giây sau đã nằm bẹp dưới đất gào lên ăn vạ.

Giáo sư Tạ nhìn thấu suy nghĩ trong lòng bà: “Có phải bà lại định quát Ni Ni là sao không trông chừng em cho tốt không.”

Phùng Liên bị ông nói trúng tim đen, cố nói: “Được rồi, ưu điểm lớn nhất của tôi chính là biết sai mà sửa, ông nhìn mà xem.”

Bà đi ra sân, Ni Ni và Tiểu Ngư đứng chung một chỗ, bình tĩnh nhìn bà, giống như bà là người xấu vậy.

Tim Phùng Liên thắt lại.

“Bình An, con còn không đứng dậy mà nằm ăn vạ ở đó làm gì, quần áo dơ thì con tự giặt nhé.”

Bình An nằm dưới đất lau nước mắt: “Mẹ, chị với em bắt nạt con.”

Tiểu Ngư muốn giải thích, nhưng lại bị chị gái kéo một cái:

“Đúng vậy, bọn chị bắt nạt em đấy thì sao, cả ngày ngoại trừ giả vờ khóc lóc ăn vạt với mách mẹ ra thì em còn biết cái gì nữa hả!”

Nói xong, cô bé kéo Tiểu Ngư vào nhà.

Lúc trước mỗi khi thế này mẹ sẽ không thèm nói lý, chỉ biết mắng cô bé, nói cô bé là chị mà không chịu làm gương tốt.

Nhưng lần này cô bé và Tiểu Ngư đã đi vào nhà rồi nhưng vẫn không bị mẹ gọi lại.

Phùng Liên kéo Bình An dậy, phủi sạch bùn đất trên người cậu bé.

“Con hài lòng chưa? Ni Ni với Tiểu Ngư đều bị con chọc giận bỏ đi cả rồi, sau này chị gái với em trai nghỉ chơi với con thì tự chịu đi, mẹ mặc kệ.”

Bình An trợn tròn mắt.

***

Tống Thời Hạ hát nghêu ngao xử lý đống măng, Tống Thu Sinh lại thấy khó hiểu.

“Chỉ một đống măng xuân thôi mà, nhìn em vui chưa kìa.”

“Măng xuân ngon mà, nhiều dinh dưỡng, mùa này là mùa ăn măng đấy.”

“Nếu em thích, anh về quê sẽ đào một ít mang tới cho em, nhưng phải chờ tới cuối tháng năm.”

Tống Thời Hạ đảo mắt một vòng: “Không cần đâu anh ạ, làm thế thì phiền mọi người quá.”

Tống Thu Sinh vô tình vạch trần cô: “Lúc trước em sai phái anh ít lắm à? Bây giờ bày đặt ngại nữa.”

Sáng sớm họ hàng của giáo viên Triệu đã chạy xe ba gác tới.

Tống Thu Sinh rửa tay sạch sẽ, vào bếp cầm hai cái bánh bao, miệng còn ngậm một cái.

“Bác Triệu ăn sáng chưa ạ?”

Bác Triệu thấy anh ấy cầm bánh bao thì vội nói là ăn rồi.

Tống Thu Sinh vẫn nhét bánh bao cho ông ấy: “Ăn rồi thì cũng thử tay nghề của em gái cháu đi ạ, bánh bao con bé làm ngon lắm.”

Bác Triệu từ chối không được, bèn ngồi ngoài cửa ăn bánh bao với Tống Thu Sinh.

Ăn bánh bao xong thì hai người cũng làm thân với nhau xong.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 89: Chương 89


“Sao ạ, có phải ngon lắm không?”

Bác Triệu giơ ngón tay cái lên:

“Bánh bao này ngon hơn bánh bán ngoài tiệm nữa, đậu hũ cũng có thể làm ngon như thế, tay nghề của em gái cậu giỏi thật đấy.”

Giữa trưa còn bao cơm cho bác Triệu.

Tống Thời Hạ chuẩn bị làm món đậu hũ hấp măng non và thịt bằm, cùng món măng xuân trộn dầu ớt, cô cũng ra chợ mua một miếng đậu hũ về.

Măng xuân rửa sạch cắt khúc luộc lên, sau đó băm nhỏ ra chờ dùng tới.

Thịt băm ướp 10 phút, chờ nồi nóng lên thì cho thịt băm vào xào tới lúc khô vàng, sau đó cho măng vào xào, đổ thêm nước sôi vào đun.

Đậu hũ cắt thành miếng đều nhau xếp lên đĩa, lại rưới thịt xào măng lên, cho vào nồi hấp thêm 20 phút.

Tống Thời Hạ nếm thử một miếng, thịt xào măng ăn với cơm thì không còn gì ngon bằng.

Măng xuân trộn dầu ớt thì đơn giản thôi, cô xé măng đã luộc chín ra thành từng miếng dài.

Món này chủ yếu là dầu ớt trộn, trong nhà có trẻ con, Tống Thời Hạ không cho nhiều ớt, món ăn cay tê nhè nhẹ, già trẻ đều ăn được.

Đậu hũ còn thừa, cô lại nấu thêm một bát canh đậu hũ, hai món ăn một món canh, đủ cho mọi người ăn no.

Đồ ăn vừa được dọn lên, Tống Thu Sinh và bác Triệu đã về đúng ngay giờ ăn.

Tống Thời Hạ bảo hai đứa bé đi rửa tay.

Bác Triệu mang đồ về xong thì định đi luôn, nhưng lại bị Tống Thu Sinh kéo vào ăn cơm trưa.

“Làm vậy coi sao được, mọi người đã trả tiền công cho tôi rồi, sao tôi có thể mặt dày ở lại ăn cơm được nữa.”

Tống Thời Hạ mỉm cười mời:

“Bác Triệu à, chiều nay còn phải làm phiền bác thêm chuyến nữa, chờ bác về nhà thì thức ăn cũng nguội mất rồi.

Thôi bác cứ ở lại đây ăn một bữa cơm nóng đi, hay là bác chê cháu nấu không ngon ạ?”

Bác Triệu vội giải thích:

“Sao lại thế được, bánh bao cháu làm ngon lắm, lần đầu tiên bác được ăn bánh bao nhân đậu hũ ngon như thế đấy.”

Tống Thu Sinh lại kéo bác Triệu đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

“Bác Triệu, bác đừng khách sáo, mau ngồi xuống ăn đi, chúng cháu ở dưới quê nhờ ai giúp đỡ đều phải bao cơm cả, cũng chẳng phải thịt cá đắt đỏ gì, bác đừng chê nhé.”

Bác Triệu được Tống Thu Sinh khuyên vài câu, cũng ngơ ngác ngồi xuống theo.

Hai đứa bé không chờ nổi nữa, thấy khách vừa ngồi vào ghế thì vội vàng cầm thìa múc măng xào thịt.

Tống Thời Hạ múc cho hai đứa một chút canh để chan cơm, hai đứa bé lập tức vùi đầu ăn cơm.

Bác Triệu ngơ ngác nhìn.

Tống Thời Hạ giơ tay lắc lắc trước mặt ông: “Bác Triệu, bác đừng chỉ ngồi ngây ra đó, thức ăn sắp nguội rồi đấy ạ.”

Bác Triệu lấy lại tinh thần:

“Mấy đứa nhỏ nhà cháu ngoan quá, bà nhà bác đút cháu nội ăn cơm mà cứ như đi đánh giặc ấy, bảo bọn nhỏ ăn cơm cứ như g.i.ế.c chúng vậy.”

Tống Thời Hạ không khỏi bật cười thành tiếng.

Có anh trai giúp đỡ, không tới ba ngày, đình nghỉ mát và lò nướng của Tống Thời Hạ đã xong xuôi.

Tiếc là phải chờ thêm mấy ngày nữa mới có thể dùng lò nướng được.

Tống Thu Sinh còn dựng một cái chuồng gà ở góc tường cho Tống Thời Hạ.

Cô cũng nhờ anh trai mua mấy con gà con và vịt con ở cái thôn gần đây.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 90: Chương 90


Hai đứa bé rất thích vịt con, cùng nhau đặt tên cho vịt con.

Tống Thời Hạ hơi lo lắng, một khi đặt tên cho gia súc gia cầm, chúng sẽ từ món ăn biến thành thú cưng, tới lúc đó muốn làm thịt ăn sẽ hơi khó một chút.

Nhìn đôi mắt trông mong của đám nhỏ, Tống Thời Hạ đành chiều theo ý chúng.

Chẳng qua là hai con vịt thôi, mấy đứa nhỏ vui là được rồi.

Tống Thu Sinh thật sự không đành lòng nhìn thẳng.

“Bây giờ em dư thừa tình thương của mẹ như thế, có phải di chứng từ việc chăm sóc Đông Đông không?”

Tống Thời Hạ cố bẻ sang chuyện khác:

“Thành tích học hành của Đông Đông thế nào rồi? Có phải có hy vọng lên cấp 3 không?”

DTV

Nói tới đây, Tống Thu Sinh lại đau hết cả đầu.

“Vốn dĩ em là đứa thông minh nhất nhà, kết quả em không thích đi học, Đông Đông thì toàn đội sổ, anh thấy nguy cơ cao lắm.”

Trong ký ức của Tống Thời Hạ, em trai rất thông minh cơ mà, sao lại đội sổ chứ?

“Không phải Đông Đông rất thông minh à, giáo viên có nói là tại sao lại thế không?”

Tống Thu Sinh thở dài: “Giáo viên nói thằng nhỏ không tập trung học hành, giáo viên không khuyên nổi.”

Được rồi, lại thêm một đứa bé cứng đầu.

Sau này hai đứa bé nhà cô kiểu gì cũng phải học xong cấp 3 mới được.

“Anh nói với nó, nếu kỳ thi này vẫn đội sổ, tết em về sẽ không mua quà cho nó đâu.”

“Chưa chắc nó đã nghe em nói đâu, từ sau khi nó về nhà, biết tin em lấy chồng đã cãi nhau với ba mẹ không biết bao nhiêu lần, nó không biết đầu cua tai nheo thế nào, nên cho là ba mẹ bán em.”

Tống Đông Đông lên cấp 2 xong thì ở trọ lại trường, mấy đứa nhỏ trong thôn lên cấp 2 toàn phải lên thị trấn học.

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười.

“Mọi người giải thích cho nó hiểu đi, nói là em tới tuổi nên mới lập gia đình, thời này rồi, nhà ai lại đi bán con cái nữa chứ?”

Nói tới đây, Tống Thu Sinh lại ra vẻ hóng hớt.

“Có thật đấy.”

Tống Thời Hạ xách một cái ghế nhỏ ra, đưa khay trái cây qua cho anh trai mình.

Tống Thu Sinh thì chê: “Em lười thế, lại bắt anh gọt táo cho em.”

“Em mời anh ăn mà, đúng là tốt bụng mà không ai hiểu cho.”

Tống Thu Sinh xua tay từ chối:

“Anh không ăn táo, thôn mình có một người tên Trần Kiều ấy, em biết không? Không ở cùng một đại đội, lớn hơn em 2 tuổi.”

Tống Thời Hạ gật đầu: “Em biết, cô ấy cũng ở đây. Anh thấy khu ký túc xá đối diện không, cô ấy ở đó đấy.”

Tống Thu Sinh xấu hổ không thôi: “Em cũng biết chuyện của cô ấy à?”

Tống Thời Hạ chỉ biết là Trần Kiều đấu với người nhà cực phẩm ở nông thôn mà thôi: “Em biết không nhiều lắm, chờ anh kể cho em nghe nè.”

“Bà chị dâu của cô ấy làm chủ, giới thiệu Triệu Đại Trụ thôn mình cho cô ấy.

Triệu Đại Trụ kia ngoài mặt có vẻ thành thật, nhưng sau lưng lại là kẻ gian manh xảo trá.

Vốn dĩ đã chọn ra ngày kết hôn với Trần Kiều rồi, kết quả lại chui bụi chuối với em họ của Trần Kiều, bị người ta phát hiện.”

Tống Thời Hạ biết anh trai mình đang nói giảm nói tránh.

Ở nông thôn, một nam một nữ chui bụi chuối có thể là chuyện nhỏ được sao?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 91: Chương 91


“Vậy sao cô ấy lại lập gia đình? Trần Kiều bây giờ cũng là người nhà của giảng viên rồi, cũng làm mẹ kế giống em luôn.”

“Vụ kia vừa xảy ra, chị dâu Trần Kiều muốn làm mai cô ấy cho em trai mình.

Tên kia hơn 30 tuổi vẫn còn ăn chơi lêu lỏng, còn suýt chút nữa đã làm chuyện đồi bại với Trần Kiều.

Trần Kiều làm rùm beng chuyện này lên, nổi tiếng khắp thôn, ai cũng biết anh trai và chị dâu của Trần Kiều không ra gì, cha mẹ thì thiên vị quá đáng.”

Nội dung cốt truyện mà Tống Thời Hạ tiếp thu chỉ là đại cương của quyển sách này, cũng không biết Trần Kiều đã trải qua cụ thể những chuyện gì lúc ở nông thôn.

Không ngờ lại nhiều chuyện phiền phức như thế.

“Đúng là rất đáng thương, nhưng lấy được chồng, rời xa nơi đó cũng xem như khổ tận cam lai.”

Tống Thu Sinh lắc đầu không tán thành:

“Hai đứa con riêng nhà Trần Kiều khó chiều lắm, ở trường thường xuyên bắt nạt bạn học, hai ông bà cụ nhà họ Hoắc thường xuyên bị mời lên trường xin lỗi đấy.”

Tống Thời Hạ đưa táo đá gọt xong cho anh trai mình:

“Nhưng vẫn tốt hơn cứ ở mãi trong thôn, trẻ con có thể từ từ dạy.

Ở lại trong thôn, chị dâu cô ấy không thích cô ấy, cha mẹ ruột thì ai nói gì nghe đó, hoàn cảnh của cô ấy chưa chắc đã tốt hơn được.”

“Em nói cũng đúng, anh không ngờ Hoắc Khải lại dạy học ở đại học Yên Kinh thế này.”

Tống Thời Hạ trêu chọc anh:

“Hoắc Khải lớn hơn anh 3 tuổi mà con cái đã có thể đi mua xì dầu rồi, anh à, anh có người yêu chưa?”

Anh trai cô đi ra ngoài làm ăn cũng là để tránh cha mẹ bắt anh đi xem mắt, trong thôn mà bằng tuổi anh, con cái đều biết đi cả rồi.

Tống Thu Sinh hậm hực cắn một miếng táo, “Kệ anh đi, anh trai em muốn tìm người yêu kiểu gì mà không có!”

Anh lại bất giác nghĩ tới cô gái mình tình cờ gặp ở thành phố G.

Tống Thời Hạ nhún vai: “Em nào dám, dù sao cũng có ba mẹ ở nhà hối thúc anh rồi.”

“Táo này ngọt thế, em mua ở đâu vậy?”

Cô bịa đại một cái cớ: “Chợ bên ngoài bán đấy ạ, một bà cụ ôm rổ táo đi bán, nói là cây nhà mình trồng.”

Tống Thu Sinh đành phải thôi: “Vậy thì thôi, nhà trồng chắc là không có nhiều, khéo bà ấy chỉ bán có một lần thôi.”

Tống Thời Hạ: “Nếu anh thích thì khi nào về nhớ mang một ít về, em mua hết cả rổ táo to của bà ấy luôn mà.”

“Chậc, may mà nhà này có một người biết kiếm tiền đấy, chứ với tốc độ tiêu tiền hoang phí của em, khéo cả nhà phải hít khí giời mất.”

Tống Thời Hạ vặc lại: “Khí giời thổi qua cửa nhà em cũng thơm hơn khí giời nhà người ta.”

Tống Thu Sinh không thèm cãi với cô nữa:

“Thế cơ à, tay nghề nấu ăn của em thế này mà không mở cửa hàng bán đồ ăn thì tiếc quá, mấy quán ăn anh ăn ở thành phố G đều không ngon bằng em.”

Tống Thời Hạ không có hứng thú với chuyện mở tiệm:

“Em không định đi bán đồ ăn, em chỉ muốn để bản thân được ăn ngon thôi, không muốn đi khởi nghiệp đâu.”

Tống Thu Sinh không khuyên nữa, em gái có thể sống tốt là anh đã yên lòng lắm rồi, không mong cô kiếm ra tiền.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 92: Chương 92


Hôm nay trời mưa, phải dựng đồ che mưa cho lò bánh mì.

Tống Thu Sinh vốn định vào thành phố dạo một vòng, để xem có thể tìm được việc làm ở đây hay không.

Ra ngoài làm ăn một thời gian, bây giờ quay về thôn trồng trọt, nghĩ kiểu gì anh ấy cũng thấy không cam lòng.

Trời mưa nên anh không thể đi đâu được, rảnh rỗi không có gì làm, anh bèn dọn dẹp sân giúp em gái.

Tống Thu Sinh ôm một bó rau muống vào nhà:

“Rau muống của em già hết rồi này, tranh thủ nấu đi, ăn không hết thì mang đi bán cũng được.”

Tống Thời Hạ cũng đau đầu:

“Có khi em là con cháu Thần Nông thật đấy, rau trong sân lớn nhanh quá, ăn không hết gì cả.”

Tống Thu Sinh cười trêu cô:

“Trông em tự hào chưa kìa, có mớ rau cũng trồng không nên thân thì uổng công em sinh ra là con nhà nông rồi.”

Anh trai không hề hoài nghi, Tống Thời Hạ không khỏi thở phào một hơi.

“Vậy hôm nay ăn rau muống nhé, thêm đĩa lá rau tiến vua, hôm nay không có tí món mặn nào hết, xem như ăn chay.”

Tống Thu Sinh không thèm để ý: “Anh thì ăn sao cũng được.”

Anh ấy đã hái hết mấy loại rau hơi già về.

“Em thật là, không biết trồng kiểu cuốn chiếu à? Trồng cùng một lúc như thế thì làm sao ăn kịp, vài ngày là nó già rồi sao ăn được nữa.”

Tống Thời Hạ chắp tay trước ngực:

“Sáng mai nhờ anh giúp em mang rau lên chợ bán, rau em trồng ngon thế này, nếu mang ra chợ bên ngoài bán chắc sẽ bán nhanh hơn.”

Không chờ Tống Thu Sinh dẫn cô ra chợ bên ngoài bán, thím Phùng đã tìm tới cô với vẻ mặt thần thần bí bí.

“Rau nhà cháu ngon quá, hay là cứ bán cho căn tin đi.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc nói: “Không phải căn tin toàn đặt mua ở bên ngoài ạ?”

“Tối hôm qua thím hái ít rau tiến vua nhà cháu về, đều là rau tiến vua như nhau, nhưng không hiểu sao rau nhà cháu ngon hơn hẳn?”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Chắc là do tác dụng tâm lý thôi ạ, cháu ở nhà mỗi ngày ngoại trừ chăm sóc hai đứa bé ra thì chỉ có chăm vườn rau thôi.

Thím thấy cháu chăm bón kĩ nên nghĩ là nhất định sẽ ngon, thành ra mới có ảo giác như thế.”

Thím Phùng bán tín bán nghi:

“Chắc là thế thật, nhưng thật sự ngon hơn rau thím trồng mà. Căn tin mỗi ngày đều cần dùng rau, rau củ quả cháu trồng bảo đảm đạt chuẩn.”

“Thế cũng được ạ, nếu căn tin đồng ý, sáng mai cháu sẽ nói anh trai cháu hái rau mang tới cho mọi người.”

Thím Phùng đi rồi, Tống Thu Sinh xoa cằm trầm tư.

“Tự nhiên anh phát hiện tài vận của em không tệ, ngờ nghệch nên trời thương à?”

Tống Thời Hạ cầm chày cán bột dí anh:

“Anh mới ngờ nghệch! Em là nhờ thực lực nhé, đừng có cái gì cũng đổ cho may mắn như thế.”

Tống Thu Sinh nhân lúc trời mưa, đất xốp nên cuốc đất trong sân.

Vườn rau của em gái đã có thu nhập cố định, nhưng cứ nhất quyết muốn trồng hoa nguyệt quý ở bên này, hoa thì đáng mấy đồng chứ?

Anh nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Tống Thời Hạ nói được thì làm được, hôm nay chỉ ăn đồ chay, dù là đồ chay thì cô cũng không muốn nấu đại nấu đùa cho có.

Cải trắng xào giấm, cải xào, rau muống xào, lá rau tiến vua trộn tỏi, cả một bàn thức ăn toàn rau là rau.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 93: Chương 93


Lúc tiếng gọi ăn cơm vọng ra từ trong nhà, Tống Thu Sinh rửa tay xong quay về phòng khách thì lập tức há hốc mồm, cả bàn rau xanh thế này là để nuôi bò hay gì?

Tống Thời Hạ nhe răng cười với anh: “Em nói được thì làm được, nay ăn chay nhé, không lừa anh đúng không?”

DTV

“Em giỏi lắm! Đúng là em gái ruột của anh!”

Tống Thu Sinh kéo ghế ngồi xuống.

Lúc đi làm phụ hồ, đến bánh hấp ngâm nước anh ấy cũng ăn rồi, đến ở với em gái có mấy ngày đã thành kiểu kén ăn.

Nhưng anh ấy ăn thử một đũa, phát hiện mùi vị cũng ngon không thua gì món mặn.

“Tay nghề của em khá thật! Anh tâm phục khẩu phục rồi!”

Hai đứa bé thấy cả bàn rau xanh cũng không hề tỏ thái độ ghét bỏ gì, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm, nhưng sau khi ăn xong lại xảy ra một sự kiện nho nhỏ.

Ăn cơm trưa xong, Quý Dương nghiêm túc đi tìm Tống Thời Hạ: “Có phải nhà mình không còn tiền mua thịt không ạ?”

Tống Thời Hạ giả bộ trêu chọc cậu bé:

“Sao thế? Nếu không còn tiền mua thịt thì làm sao bây giờ? Không biết lúc nào ba của con mới về, rất có thể sắp tới nhà mình phải ăn toàn rau đấy.”

Quý Dương lại đột nhiên chạy đi.

Tống Thời Hạ lấy làm khó hiểu, chẳng lẽ cậu bé này lại đi lấy tiền riêng của mình à?

Sự thật chứng minh, Tống Thời Hạ đã quá ngây thơ rồi.

Sau khi xuống lầu, Quý Dương nhân lúc mọi người không chú ý mà gọi điện thoại cho bà nội.

Số điện thoại nhà ông bà nội có viết trên sổ danh bạ trên bàn.

“Bà nội ơi, bà có thể mang thịt đến thăm chúng cháu được không ạ?”

Hàn Dung còn tưởng là mình nghe nhầm.

“Dương Dương à, cháu muốn gặp ông bà nội à?”

Quý Dương lặp lại lần nữa:

“Bà nội, nhà cháu không mua nổi thịt nữa rồi, bà có thể mang ít thịt đến đây được không ạ?”

Hàn Dung rơi vào trầm tư, thằng con của bà tiêu tiền vào đâu hết rồi, nhà nó đã nghèo tới mức này rồi ư?

“Được rồi, chờ bà nội rảnh thì sẽ tới thăm cháu. Ba của cháu có ở nhà không? Sao nhà cháu lại không mua nổi thịt nào?”

“Ba đi công tác rồi ạ, là d... là mẹ chăm sóc bọn cháu, nhà bọn cháu hết tiền mua thịt rồi.”

Lúc gọi “mẹ”, cậu bé còn nhỏ giọng, sợ bị người trong nhà nghe thấy.

Nhưng Hàn Dung lại nghe rõ ràng, bà bắt đầu hoang mang, chuyện gì thế này?

“Dương Dương à, cháu lấy đâu ra mẹ thế?”

Quý Dương kể rõ:

“Ba mới đưa mẹ về cho chúng cháu, mỗi ngày mẹ đều nấu món ngon cho bọn cháu ăn.

Cậu nói mẹ đến đây phải chịu ấm ức, nhất định là vì nhà cháu không mua nổi thịt rồi.”

Quý Dương kể lung ta lung tung, Hàn Dung lại hiểu sai ý của cậu bé.

Bà hoảng sợ suýt làm rơi cả điện thoại, lập tức nghĩ tới chuyện con trai mình lừa gạt con gái nhà lành.

Quý Dương không nghe bà trả lời thì hỏi: “Alo, alo? Bà nội ơi, bà nói gì đi, bà cúp máy rồi ạ?”

Hàn Dung cố lấy lại bình tĩnh:

“Dương Dương à, chiều nay bà với ông đến thăm các cháu nhé, cũng sẽ mang cả thịt đến luôn nhé? Tạm thời cháu đừng nói gì với mẹ nhé, có được không?”

Cuối cùng Quý Dương cũng yên tâm: “Cháu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ ạ!”

Ba vắng nhà, cậu bé sẽ không để mẹ phải chịu ấm ức, đàn ông con trai phải bảo vệ bạn nữ và... cả mẹ nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 94: Chương 94


Nhiệm vụ tạm thời đã xong. Quý Duy Thanh và những người còn lại rời khỏi căn cứ.

Có rất nhiều viện sĩ tự mình đưa tiễn, nhắn nhủ anh đừng có quên lời nhờ vả của họ.

Khó khăn lắm mới lên được xe, trưởng khoa không quên trêu chọc anh:

“Lần này cậu xem như nổi tiếng nhé, cả đám viện sĩ đều chờ làm thân với cậu, muốn mua rượu trái cây nhà cậu kìa.”

Quý Duy Thanh mệt mỏi đáp:

“Cái đó em không quyết định được, rượu trái cây là do cô ấy làm, em chỉ nhắn giúp thôi, chưa chắc đã giúp họ được như ý muốn.”

Huống hồ gì, sao rượu trái cây lại liên quan tới chuyện cường thân kiện thể được?

Anh cảm thấy là vì có thêm Mao Đài, mọi người uống thấy ngon nên mới thần thánh hóa tác dụng của nó lên.

“Vợ chồng một thể, cậu cứ nói rõ đầu đuôi cho cô ấy biết, tôi cảm thấy vợ cậu nhất định sẽ đồng ý thôi.”

“Chờ về nhà rồi tính ạ, em không thể quyết định thay cô ấy được.”

Rời đi hơn nửa tháng, không biết cô với hai đứa nhỏ ở nhà thế nào nữa, trong lòng Quý Duy Thanh ẩn ẩn cảm thấy chờ mong.

Trưởng khoa thì bất đắc dĩ lắc đầu, cơm đưa đến bên miệng rồi mà cũng không biết ăn nữa.

...

Hàn Dung qua nhà hàng xóm tìm ông chồng đang ngồi đánh cờ.

“Đừng chơi nữa, anh theo em ra chợ mua ít thịt đi.”

Quý Học Nhai đang đánh cờ với ông bạn già, không muốn đứng dậy.

“Mua thịt làm gì, đâu phải lễ lạt gì đâu, cần gì mua thịt.”

Hàn Dung vỗ lưng ông một cái.

“Cháu nội bảo nhớ anh, mau đi mua thịt với em đi.”

Quý Học Nhai đành phải đứng dậy:

“Được rồi, hôm nay chơi tới đây thôi. Bà nó sắp đánh tôi tới nơi rồi, hôm nào chúng ta đánh tiếp, ông đừng có đụng tùm lum nhé.”

Hàng xóm ghét bỏ phất tay: “Ông tưởng ai cũng hay ăn gian như ông à, mau đi đi.”

Quý Học Nhai đi theo sau lưng vợ, cằn nhằn không dứt miệng.

“Em giục cái gì mà giục, không thể để anh chơi hết ván à.”

Hàn Dung tức giận trừng mắt nhìn ông:

“Anh tưởng chỉ là cháu nội nhớ anh thôi à? Con trai anh đã cưới một cô vợ rồi đấy, anh biết chưa?”

Quý Học Nhai không tin: “Em nói con ai cơ?”

“Con trai anh! Anh tưởng em nói đùa với anh đấy à?

Vừa rồi Dương Dương gọi điện thoại cho em, nói là nhà không mua nổi thịt nữa rồi.

Em nghi thằng con của anh làm chuyện bậy bạ gì ở bên ngoài, thế mà anh còn tâm trạng ngồi đánh cờ cho được à?”

Quý Học Nhai vội chạy về nhà.

“Đi chợ với em chứ, anh về nhà làm gì?”

“Anh đi thay quần, thay cái quần có đĩa để xỏ thắt lưng.”

Hàn Dung cũng không hề ngăn cản, nếu thằng ba thật sự làm chuyện sai trái thì phải đánh một trận mới được.

Cô con gái nhà đối diện mở cửa đi ra.

“Thím à, chú thím định đi thăm giáo sư Quý ạ? Cháu có làm mấy đôi lót giày, thím mang tới cho giáo sư Quý với mấy đứa nhỏ luôn nhé?”

Vẻ mặt của cô ta vô cùng chân thành, khiến tâm trạng Hàn Dung rối bời.

Vu Phương và con gái của bà bằng tuổi, là cô gái bà nhìn từ nhỏ tới lớn.

Năm ngoái Vu Phương ly dị, dắt theo con gái về nhà mẹ đẻ, bà từng có suy nghĩ tác hợp cho Vu Phương với thằng ba nhà mình.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 95: Chương 95


Vu Phương lúc trẻ từng theo đuổi thằng ba, Dương Dương với Nguyên Nguyên cũng không ghét Vu Phương.

Nhưng trong đầu thằng ba chỉ toàn cơ bắp, bà có ám chỉ cỡ nào cũng vô dụng.

Bà còn định chờ hai đứa bé thân thiết với con gái của Vu Phương hơn thì sẽ nói thẳng với thằng ba, nào ngờ thằng ba lại lén cả nhà kết hôn.

Hàn Dung cười gượng, nói:

“Ừ, Dương Dương nói hai anh em có mẹ mới, thím đi xem thử xem có phải thật hay không?”

Vu Phương ngẩn ra, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, “Chúc mừng thím, vậy thì thím không cần lo lắng nữa rồi.”

Hàn Dung không lấy đồ của Vu Phương đưa, bà cũng nói rõ ra cho cô ta biết.

Vu Phương là cô gái tốt, tiếc là không có duyên phận với thằng con nhà bà.

Hai vợ chồng đi chợ mua thịt xong thì bắt xe tới đại học Yên Kinh.

Tống Thời Hạ đang đạp máy may để may váy cho mình, cô còn chưa biết cha mẹ chồng đang mang theo cả đống thịt tới đây.

Quý Dương ngồi chơi xếp gỗ mà cứ thấp tha thấp thỏm, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Quý Nguyên tò mò nhìn theo: “Anh ơi, anh nhìn cái gì thế ạ?”

Quý Dương che miệng em trai lại:

“Em nói nhỏ thôi, anh gọi điện thoại cho bà nội, bà nội nói hôm nay sẽ mang thịt đến cho nhà mình.”

Quý Nguyên khó hiểu: “Tại sao phải nói nhỏ ạ?”

Quý Dương nghiêm túc phân tích cho em trai hiểu:

“Trưa nay nhà mình ăn toàn rau, anh nghe cậu nói dì nuôi anh em mình tốn kém quá, ngày nào cũng nấu thịt cho mình ăn.

Nhà mình sắp không mua nổi thịt rồi. Ba còn chưa về, chỉ có thể xin bà nội mua thịt cho mình thôi.”

Quý Nguyên cũng xoa xoa bụng: “Rau không ngon bằng thịt.”

Quý Dương cũng đồng cảm: “Bạn thỏ mới ăn rau, mình là hổ, hổ thì phải ăn thịt mỗi ngày chứ.”

“Đúng! Mỗi ngày đều phải ăn thịt!”

Tống Thu Sinh đi ngang qua phòng khách, nghe hai đứa bé muốn ăn thịt thì khóe miệng co giật, không hổ là người một nhà.

Hàn Dung hăm hở suốt chặng đường, nhưng đi tới cửa thì đột nhiên luống cuống.

“Tự nhiên em thấy run quá, hay là anh gõ cửa đi.”

Cũng không biết con trai bà dùng cách gì mà lấy được vợ nữa, chỉ mong con trai không làm gì phạm pháp.

DTV

Quý Học Nhai mạnh miệng: “Em sợ cái gì chứ? Cứ gõ cửa thôi, trong đó cũng có mãnh thú hay hồng thủy đâu mà sợ.”

“Cục cục cục tác!”

Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng gà mái vọng ra từ bên trong, hai vợ chồng lại càng hoảng sợ.

Hàn Dung lùi lại một bước: “Mình không đi nhầm đấy chứ?”

“Không thể nào sai được, nhà hiệu trưởng Hồ ngay bên cạnh mà!”

Bà đang nằm mơ ư?

Quý Duy Thanh lại có thể cưới được vợ, còn nuôi gà trong nhà nữa?

Đây là con trai của bà ư?!

Tống Thu Sinh đứng tựa ở cửa, nói:

“Bữa tiệc chay hồi trưa của em đã khiến cho mọi người lên án rồi kìa, hai đứa nhỏ còn nói thỏ mới ăn rau, bọn nhỏ muốn ăn thịt.”

Tống Thời Hạ cũng không quay đầu lại: “Mỗi ngày đều ăn thịt như thế, không ngán sao?”

“Chậc, em làm người thành phố lâu rồi nên mất gốc à. Em về quê hỏi thử xem, nhà có điều kiện ai mà không muốn được ăn thịt mỗi ngày chứ?”

Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 96: Chương 96


Tống Thời Hạ đứng dậy: “Ai tới thế nhỉ?”

Tống Thu Sinh khoanh tay: “Sao anh biết được, em đi ra ngoài nhìn thử là biết ngay mà.”

Tống Thời Hạ đi ra ngoài mở cửa, đúng lúc thím Phùng cũng tan làm về nhà.

Nhìn thấy có người đứng trước cửa nhà đồng chí Tiểu Tống, bà nghi hoặc đi tới, “Cho hỏi, hai người là cha mẹ của giáo sư Quý đúng không?”

“Đúng vậy, cô là vợ của giáo sư Tạ ở bên cạnh đúng không?”

Thím Phùng vội nói:

“Hai anh chị cứ gọi tôi là Tiểu Phùng là được, giáo sư Quý đi công tác rồi, hai người gõ cửa lớn tiếng một chút, đồng chí Tiểu Tống ở nhà, chắc là không nghe thấy.”

“Đồng chí Tiểu Tống, Tiểu Phùng cô cũng biết Tiểu Tống à?”

Rốt cuộc thím Phùng cũng biết sai sai ở đâu rồi.

Người biết chuyện giáo sư Quý kết hôn không nhiều lắm, không phải là giáo sư Quý không nói cho người nhà biết luôn đấy chứ!

“Đồng chí Tiểu Tống là cô gái tốt, nhất là tay nghề nấu nướng cực kỳ giỏi, hai người nhìn thấy cô ấy nhất định sẽ hài lòng lắm cho mà xem.”

Thím Phùng lắm miệng nói một câu:

“Mấy hôm nay anh ruột của đồng chí Tiểu Tống từ dưới quê lên thăm cô ấy, bây giờ chắc là đang ở trong nhà.”

Hàn Dung và chồng hai mặt nhìn nhau.

Cửa nhà mở ra một đường.

“Xin hỏi hai bác là...”

Phùng Liên nói lớn nhắc nhở cô:

“Đồng chí Tiểu Tống, cháu còn không mau mời cha mẹ chồng của cháu về, đây là cha mẹ của giáo sư Quý đấy.”

Tống Thời Hạ vội mở cửa ra, “Cháu mời hai bác vào ạ.”

Hàn Dung lặng lẽ nhìn cô vợ mới của thằng ba.

Cô bé xinh đẹp như thế, chẳng trách tự nhiên thằng ba lại chịu kết hôn.

Bà không nhịn được mà hỏi thăm: “Đồng chí Tiểu Tống, sao cháu với Quý Duy Thanh quen nhau thế?”

“Chào bác gái ạ, cháu tên Tống Thời Hạ, cháu với anh Quý gặp nhau trong một buổi xem mắt ạ.”

Hàn Dung cắn môi:

“Cháu gái à, bác hỏi cháu chuyện này, cháu đừng để bụng nhé, trước khi kết hôn với nó, cháu có biết nó có con không?”

Tống Thời Hạ c*n m** d***, giả vờ yếu đuối ngây thơ:

“Cháu biết ạ, ngay từ đầu anh ấy đã nói mình có hai cậu con trai, cháu cho rằng anh Quý là người đàn ông tốt, có trách nhiệm, bác đừng sợ cháu bị lừa ạ.”

Hàn Dung thở phào một hơi, nhưng sao nhìn kiểu gì cũng thấy Tiểu Tống rất dễ lừa nhỉ?

May mà thằng ba nhà bà không phải người xấu.

Bà cực kỳ dễ đồng tình với mấy cô gái yếu đuối nhẹ nhàng:

“Con ngoan, hai đứa kết hôn, nó cũng chẳng thèm nói cho người nhà biết. Hôm nay cả nhà chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt cho con.

Chờ khi nào nó về, đưa con về nhà chào hỏi, hai bác... ba với mẹ sẽ tặng quà bù lại cho con nhé.”

Vốn dĩ còn định hôm nay tới đánh thằng con một trận, không ngờ chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Tống Thời Hạ tỏ vẻ mừng rỡ, điều này lại càng khiến Hàn Dung mến cô hơn.

“Mẹ nghe Tiểu Phùng nói anh trai con tới thăm con à.”

Vừa nói xong, Tống Thu Sinh đã đi ra.

“Sao mở có cái cửa thôi mà em lâu vậy?”

DTV

Tống Thời Hạ cao giọng nhắc nhở anh ấy: “Anh, đây là cha mẹ chồng của em ạ.”

Tống Thu Sinh vội nghiêm chỉnh lại, không cà lơ phất phơ nữa.

“Chào hai bác ạ, cháu là anh trai của Tống Thời Hạ, cháu tên Tống Thu Sinh.”

Hàn Dung cười nói: “Chào đồng chí Thu Sinh nhé.”

Tống Thời Hạ và anh trai giúp hai ông bà bê đồ vào nhà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 97: Chương 97


Hàn Dung và chồng vừa đi vừa nhìn sân nhà.

“Trong nhà thay đổi nhiều quá, có trồng rau nữa, Tiểu Tống cũng hiền lành dễ mến.

Cái đình kia chắc là anh trai của con bé dựng, anh nói xem bên kia là cái gì nhỉ?”

Quý Học Nhai không nói tiếng nào.

Hàn Dung đẩy ông một cái: “Em đang nói anh đấy, anh đang nghĩ cái gì thế?”

“Anh đang nghĩ, chẳng lẽ lúc trước thằng con mình không chịu kết hôn là tại vì nó chỉ nhìn mặt à?”

“Thôi anh đi, có ai nói con mình như anh à? Chẳng lẽ anh không thích người đẹp?”

Quý Học Nhai gật đầu:

“Em nói cũng đúng, lúc trước anh tới bệnh viện, vừa nhìn thấy em hiên ngang hào sảng, anh đã nghĩ ngay tới nữ nguyên soái Mộc Quế Anh rồi.”

Hàn Dung không tập trung nghe ông nói, mà chỉ vào chuồng gà bên vách tường.

“Anh nhìn đi, còn nuôi gà với vịt nữa, Tiểu Tống đúng là cô bé giỏi giang đảm đang mà.”

Quý Học Nhai ậm ờ:

“Xem ra lúc trước em giới thiệu đối tượng xem mắt cho con trai nhiều như thế đều sai hướng cả rồi, thằng ba nó thích mấy cô gái xinh đẹp giỏi giang thế này đấy.”

“Sai thì sai, nó tự tìm được một người phù hợp với mình như thế cũng được.

Mắc công tìm một cô không hợp tính, sau này lại cãi nhau khiến gia đình xào xáo không yên.”

Nói xong, Hàn Dung sải bước đi nhanh hơn.

Tống Thu Sinh nhỏ giọng nói:

“Sao mẹ chồng em tới thăm nhà lại mang theo nhiều thịt thế? Cứ như sợ nhà em không có thịt ăn ấy.”

“Anh bớt nói đi, để người ta nghe thấy lại không hay.” Tống Thu Sinh cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Quý Dương và Quý Nguyên thì trông ngóng nhìn cậu và mẹ vào nhà.

Quý Nguyên bất ngờ òa lên: “Oa! Nhiều thịt quá!”

Quý Dương không nói gì, nhưng gương mặt nhỏ cũng đỏ bừng lên, chắc là cậu bé cũng kích động lắm.

“Có cần tới mức đó không? Chỉ có trưa nay mẹ không nấu thịt thôi mà hai đứa đã thèm tới mức đó à?”

Quý Nguyên đội mũ đầu hổ lên: “Con là hổ con, hổ thích ăn thịt ạ.”

Tống Thời Hạ xoa xoa cái mũ của cậu bé.

May mà mẹ cô làm mũ đầu hổ đội mùa hè cho trẻ con, không làm kiểu dày để đội mùa đông.

Bằng không mỗi ngày đều đội như thế, hai đứa bé sẽ nổi rôm sẩy mất.

Hàn Dung vừa vào nhà đã nghe thấy Quý Nguyên đòi ăn thịt, không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Anh nói xem, có phải thằng ba cưới Tiểu Tống xong không đưa tiền lương cho con bé không?”

Quý Học Nhai cũng hoài nghi: “Dám lắm đấy.”

“Hay là em ở lại mấy ngày nữa? Chờ thằng ba về rồi em về nhà, bằng không em sợ ba mẹ con ở nhà không có cơm ăn.

DTV

Anh nói xem, sao em lại sinh ra thằng con keo kiệt như thế chứ?”

Quý Học Nhai nghĩ tới nghĩ lui: “Vậy em ở lại đỡ đần cho con bé đi, ngày mai anh về.”

Tống Thời Hạ không biết trong lòng cha mẹ chồng đã tưởng tượng cô và hai đứa bé thành người đáng thương, ăn bữa nay không có bữa mai.

Còn bị mẹ chồng hiểu lầm rằng tất cả đều tại Quý Duy Thanh.

Hàn Dung nhìn quanh phòng khách một lượt, tuy không khác gì ngày xưa, nhưng lại cho người ta cảm giác ấm áp.

Bà lại càng hài lòng với con dâu hơn.

Vừa đẹp người lại đẹp nết, hai đứa bé đều thích cô, chứng tỏ nhân phẩm của cô cũng rất tốt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 98: Chương 98


Quý Dương chạy tới bên cạnh bà nội: “Ông nội bà nội, cháu nhờ ông bà quá.”

Quý Nguyên cũng xông tới như một quả đạn pháo nhỏ, lao thẳng vào lòng ông nội.

Hàn Dung trêu chọc bọn nhỏ: “Nhớ ông bà sao không về thăm ông bà hả?”

Quý Dương cúi đầu xoắn tay:

“Vậy thì trong nhà chỉ còn một mình mẹ thôi, mẹ nhát gan lắm, đi ngủ cũng phải có con với em trai ngủ cùng mới không sợ đấy.”

Quý Nguyên vạch trần: “Rõ ràng là mẹ nấu ăn ngon quá nên anh không nỡ đi thì có.”

DTV

Thấy hai đứa bé thân thiết với mẹ mới như thế, Hàn Dung và chồng cũng yên lòng.

Đây là lần thứ hai bà nghe nói cô con dâu mới này nấu ăn rất ngon, trong lòng lại càng tò mò hơn, rốt cuộc ngon tới cỡ nào chứ?

Tống Thời Hạ phân loại thức ăn ra xong thì cho vào tủ lạnh.

Thịt do mẹ chồng mua tới nhét đầy cả tủ lạnh, còn có hai con gà vừa mới làm thịt xong.

Tống Thu Sinh cầm ấm nước đi ra.

“Để cháu pha trà cho hai bác, em gái cháu trước kia thường xuyên chạy lên núi, thường mang mấy thứ linh tinh về, nhưng trà này đúng là ngon lắm ạ.”

Tống Thời Hạ ló đầu ra khỏi bếp:

“Cây trà bị người trong thôn bọn con chặt làm củi đốt rồi, con chỉ còn một chút này thôi.”

Tống Thu Sinh cười tươi mời người lớn, “Xem ra chúng ta chỉ được uống lần này nữa thôi.”

Quý Học Nhai cũng có nghiên cứu về trà, ông không nhìn ra trà này thuộc giống nào, nên cực kỳ hứng thú với nó.

Nước ấm đổ vào ly thủy tinh, lá trà bên dưới tản ra theo dòng nước ấm rót vào, hương trà thơm ngát thấm đẫm ruột gan cũng tỏa ra khắp nơi.

Quý Học Nhai chỉ ngửi mùi đã đắm mình vào đó: “Trà ngon!”

Hàn Dung không hiểu nhiều về trà, nhưng bà biết, các loại trà có thể được chồng mình khen như thế, bình thường đều không hề rẻ chút nào.

“Đây là trà Tiểu Tống hái, mấy đứa giữ lại tự uống là được rồi, còn dọn ra làm gì.”

Tống Thu Sinh đặt ấm nước xuống.

“Xem bác nói gì kìa, mình là người một nhà, còn chia ra của ai của ai làm gì.”

Hàn Dung cảm thấy Tống Thu Sinh nói chuyện rất thú vị, cũng thông minh giỏi ăn nói, nếu vẫn chưa có việc làm thì có thể tuyển vào đơn vị làm việc.

“Cháu đang làm việc gì thế?”

“Lúc cải cách vừa mở ra cháu có đi ra ngoài buôn bán, bây giờ thì về quê xem có công việc gì phù hợp với mình hay không.”

Hàn Dung không khỏi kinh ngạc: “Chà, xem ra cháu cũng từng tới thành phố lớn rồi nhỉ!”

Tống Thu Sinh gãi gãi đầu: “Có thể xem là thế ạ.”

Quý Học Nhai nhìn anh ấy một cái, quay sang nói với vợ:

“Chàng trai này có tương lai lắm, tuyển vào đơn vị của em thì thôi đi.

Người ta đã có gan dám ra ngoài xông xáo dựng nghiệp thì sẽ không nghĩ tới chuyện làm công chức đâu.”

Hàn Dung vẫn chưa định từ nhỏ ý định, bà nói thêm: “Đơn vị của bác định tuyển thêm một chân hậu cần, cháu có hứng thú không?”

“Cảm ơn bác đã đánh giá cao cháu như thế, nhưng cháu muốn tìm việc gì đó có tính thử thách hơn, sau này cháu vẫn muốn thử khởi nghiệp ạ.”

Quý Học Nhai từng làm lãnh đạo, thấy vậy cũng quen rồi.

“Thanh niên còn trẻ, dám tự tin dẫn đầu như thế, nói rõ thời đại đang phát triển, không phải ai cũng muốn kiếm bát sắt đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 99: Chương 99


Tống Thời Hạ từ dưới bếp đi lên.

“Ba mẹ, ba mẹ mang nhiều thịt quá, tủ lạnh trong nhà chứa không hết rồi.”

Hàn Dung cười nói:

“Ở đây các con mua thịt không tiện, muốn mua cũng chẳng được chọn, ba mẹ mua ở ngoài mang tới cũng được, con đỡ phải vào thành phố.”

Tống Thời Hạ thở dài, nhiều thịt như thế, phải ăn tới lúc nào đây chứ.

Quý Dương cầm táo tới đưa cho hai ông bà.

“Mời ông bà nội ăn táo ạ.”

Hàn Dung bế cậu bé lên: “Dương Dương ngoan thế, để bà nội gọt táo cho cháu nhé.”

“Cháu không ăn đâu, ngày nào cháu với em cũng được ăn táo hết.”

Quý Học Nhai không gọt vỏ, cầm quả táo cắn một cái.

“Táo này con mua ở đâu thế? Vừa giòn vừa ngọt thế này.”

Ông nghĩ tới dâu tây được ăn trước đó, sau này rốt cuộc không thể mua thêm được nữa.

Tống Thời Hạ lại lấy cái cớ nói với anh trai khi nãy ra dùng tiếp, Quý Học Nhai lấy làm tiếc nuối.

“Lần trước có một người tặng dâu tây cho mẹ con, dâu vừa tươi vừa ngọt, nhưng nghe nói người bán dâu tây là người vùng khác tới, người ta bán xong một lần thì đã về quê rồi.”

Không phải trùng hợp như thế đấy chứ?

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người kia là cô rồi, xem ra lần sau bán trái cây phải đi xa một chút mới được.

“Ba, nếu ba muốn ăn dâu thì để ngày mai con mua cho ba.”

Quý Học Nhai làm sao có thể mặt dày nhận đồ của con dâu được, nhất là khi nhà con trai còn không có tiền mua thịt như thế.

“Ba chỉ nói thế thôi, táo con mua cũng ngon lắm, ba ăn nhiều một chút để đền bù tiếc nuối của dâu tây cũng được.”

Quý Nguyên lại cầm táo đưa cho cậu.

“Mời cậu ăn táo ạ.”

Tống Thu Sinh rất bất ngờ, anh bế cậu bé lên, để cậu bé ngồi trong lòng mình, “Sao cháu lại đưa táo cho cậu thế?”

Quý Nguyên nghiêm túc đáp: “Mọi người đều có táo, chỉ có cậu không có thôi.”

Tống Thời Hạ cầm táo gọt vỏ cho mẹ chồng, Tống Thu Sinh ngồi bên này hai tay đều trống trơn.

Hàn Dung cười tủm tỉm: “Ai cũng bảo cháu trai thân với cậu, quan hệ của Nguyên Nguyên với cậu tốt thế.”

Cả nhà vui vẻ hòa thuận, Trương Uyển Thanh ở bên cạnh cũng nghe thím Phùng nói chuyện cha mẹ của Quý Duy Thanh tới.

Trương Uyển Thanh vỗ đầu mình:

“Ôi nhìn trí nhớ của tôi kìa, sao lại quên mất chuyện này chứ. Lúc trước từng nói báo cho cha mẹ giáo sư Quý biết một tiếng mà quên mất, lão Hồ cũng thật là.”

Phùng Liên sợ Tống Thời Hạ nhất thời không biết đối xử với cha mẹ chồng thế nào.

“Thế làm phiền bí thư Trương qua bên kia xem thử nhé, tôi là người ngoài, không tiện qua đó.

Chị có quen biết với cha mẹ của giáo sư Quý, chúng ta cũng biết đồng chí Tiểu Tống là người thế nào, nhưng cha mẹ của giáo sư Quý lại không biết, tôi muốn nhờ chị nói đỡ vài lời cho đồng chí Tiểu Tống.”

Trương Uyển Thanh cười nói:

“Xem ra cô với Tiểu Hạ cũng thành bạn tốt của nhau rồi nhỉ. Nhưng cô cứ yên tâm, lão Hàn với lão Quý đều không phải người khó tính đâu.

Giáo sư Quý chịu lấy vợ, bọn họ vui còn không kịp nữa là, dù có tức giận thì cũng là tức giận với giáo sư Quý vì giấu chuyện kết hôn thôi, sẽ không tức giận với đồng chí Tiểu Hạ đâu.”
 
Back
Top Bottom