Ngôn Tình Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 40: 40: Cáo Mượn Oai Hùm


Nhiều thịt như vậy đã đủ để ăn rất lâu rồi.

Tất cả đều là thịt.

Thậm chí bọn chúng đã nghĩ đến mùi thịt.

Nhìn đám mãnh thú bị bọn họ dọa tới run rẩy, đột nhiên hai đứa nhóc nhớ tới thành ngữ mà đứa nhỏ biết đọc sách duy nhất trong thôn đã từng nhắc tới với bọn chúng, đúng, chính là cáo mượn oai hùm.

Dường như tình huống hiện tại rất hợp với câu thành ngữ này.

Nhưng bọn chúng cũng mặc kệ có phải là cáo mượn oai hùm hay không, dù sao hiện tại bọn chúng cũng cảm thấy rất tuyệt.

Hệt như quyền sinh sát nằm trong tay mình.

“Không đủ sao, vậy?” Khương Nhiên lại muốn nâng tay lên, trong tay còn ngưng tụ thứ gì đó màu tím.

Đám mãnh thú sợ tới mức muốn quỳ xuống, nước mắt lưng tròng nhìn hai thằng nhóc.

Hai thằng nhóc mềm lòng, cuối cùng Chu Du mở miệng: “Đủ rồi, thật sự quá đủ rồi, hay là, hay là để bọn chúng sống lâu thêm một chút đi, ăn xong rồi lại đến?”Đám mãnh thú vừa định cảm kích dập đầu, chợt nhớ tới điều gì đó.

Lại nghĩ tới chúng thân là mãnh thú uy nghiêm lẫm lẫm, hơn nữa Khương Nhiên cũng đã thu hồi uy áp, bọn chúng lại bắt đầu gầm gừ, dọa hai đứa nhóc giật mình cùng nhau túm chặt góc áo Khương Nhiên.

“Hửm?” Khương Nhiên trừng mắt, đám mãnh thú lập tức sợ tới tứ chi run rẩy, lại biến thành tên nhóc ngoan ngoãn trước mặt thánh thú.

Chúng như hóa thành chó, quay đầu lè lưỡi chào hỏi hai đứa nhóc rồi mới rời đi.

Đợi đến khi đám dã thú hoàn toàn rời đi, hai thằng nhóc mới thở phào nhẹ nhõm, khiếp sợ rút tay ra khỏi góc áo Khương Nhiên.

Nhưng rất nhanh bọn chúng lại biến trở về dáng vẻ e ngại lại không dám nói nhiều nhìn Khương Nhiên, khóe miệng giật giật, hình như có chuyện muốn hỏi lại không dám hỏi.

Khương Nhiên ảo não cắn đầu lưỡi một cái, nhớ tới tiên đồng đã từng nàng không thể lộ thuật chú ra trước mặt người khác, không xong rồi.

“Nương, thứ màu tím trên tay nương vừa nãy là cái gì?”Đứa thứ hai Chu Du to gan hỏi, nhưng ánh mắt không dám dừng lại trên người Khương Nhiên quá lâu.

“Ngươi nói cái này sao?” Khương Nhiên lại lần nữa ngưng tụ một đoàn lôi điện màu tím trong lòng bàn tay.

Nhưng thấy hai thằng nhóc sợ hãi trừng to mắt, nàng lại vội vàng thu lại.

Suy nghĩ một hồi, cảm thấy lấy tính tình của nàng, chỉ sợ không giấu được lâu, bèn dứt khoát nói thật.

“Thật ra, thật ra ta không phải kế mẫu của các ngươi.

”“! ”Thấy hai thằng nhóc không hoảng sợ hét to, nàng cảm thấy hai thằng nhóc này vẫn có can đảm, cũng yên tâm:“Ta, ta vốn là đại yêu tu hành trong núi này, ừm, đám dã thú nơi này đều là tiểu đệ của ta.

”“Các ngươi cũng thấy rồi, ta muốn chúng nó chết, chúng nó phải ngoan ngoãn đến chịu chết, cho nên nha! ”“Cho nên, người, có phải người cũng sẽ ăn thịt chúng ta đúng không?”Chu Tham co rúm lại, nói xong, nó vội vàng trốn ra phía sau nhị ca Chu Du, bàn tay túm lấy góc áo Chu Du còn đang run rẩy, hai chân càng run rẩy tới mức mấy cành cây khô xung quanh phát ra tiếng sột soạt.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 41: 41: Thành Thật Thân Phận


Khương Nhiên mỉm cười, nhìn hai khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch trước mắt, nàng lại nổi ý muốn trêu chọc bọn chúng.

Vì thế gật đầu: “Đúng vậy, đã lâu ta chưa ăn thịt người, thịt tiểu hài trắng nõn mềm mại, khẳng định là rất ngon.

”“Chỉ là hai người các ngươi quá gầy, phải dưỡng béo một chút mới ăn được.

”Nói xong, nàng còn bày ra dáng vẻ hung ác, đưa tay muốn bóp má hai thằng nhóc.

Chu Tham sợ tới độ trực tiếp ngồi xổm trên mặt đất, sau đó, một mùi hương quái dị xộc vào khoang mũi.

Giống như mùi nước tiểu của con thỏ nàng từng nuôi.

Nàng nâng mí mắt lên, nhìn qua người Chu Tham, quả nhiên, quần của thẳng nhóc này đã ướt đẫm.

Hiển nhiên Chu Du cũng phát hiện ra.

Nó chắn trước mặt Khương Nhiên, như muốn che chở cho đệ đệ của mình.

Tuy nó cũng sợ muốn chết nhưng lại không thể bỏ mặc đệ đệ, chỉ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lại thêm đôi mắt cũng nhỏ, cái mũi nhỏ, cái miệng nhỏ, thật khiến người ta đau lòng.

Thật khiến kế mẫu là nàng không chịu nổi, chỉ có thể bĩu môi, cười nói:“Được rồi, hù các ngươi thôi, nhìn xem các ngươi lớn gan tới mức nào.

Mới rồi thấy hổ với sói các ngươi cũng không sợ, lại bị mấy lời của ta dọa sợ tới mức tè ra quần.

”“Người, người còn đáng sợ hơn cả hổ với sói.

” Chu Du run giọng phản bác.

Khương Nhiên đanh mặt, vừa muốn nổi giận, lại nghĩ đến dường như bọn nhóc đang khen mình lợi hại, nên nàng nở nụ cười.

Thấy hai thằng nhóc vẫn còn sợ hãi, nàng bất đắc dĩ gãi gãi đầu, có chút hối hận vì vừa nãy đã hù dọa bọn nhỏ, nhưng nàng cũng không biết phải dỗ dành chúng thế nào.

Vì vậy, nàng quyết định dùng hành động thực tế để đối xử tốt với chúng, để chúng tin rằng nàng sẽ không làm hại chúng.

Làm sao để đối xử tốt với chúng?Rất nhanh ánh mắt của nàng đã dừng lại trên cái quần ướt đẫm của Chu Tham.

Nàng không nói hai lời vọt thẳng tới, trong tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng quát lớn và tiếng khóc của Chu Tham, nàng c ởi quần Chu Tham ra.

Dã thú đã rời xa nghe thấy động tĩnh này, lại sợ tới mức run rẩy.

Khương Nhiên c ởi quần Chu Tham ra, ngửi một chút, mùi này quá nặng, nếu mặc nó về nhà, không nói tới chuyện mùi sẽ dính bẩn khắp người, chỉ sợ mùi này sẽ không giấu được người khác.

“Được rồi, ta sẽ giặt sạch giúp ngươi, nếu không ngươi mặc vậy trở về, bị người ta chê cười là chuyện nhỏ, về sau muốn cưới thê tử cũng sẽ bị mọi người lôi ra chê cười.

” Khương Nhiên nói một hơi.

Sau đó, dưới ánh mắt vừa sợ hãi vừa lo lắng tò mò của Chu Du và Chu Tham, nàng bắt đầu dùng tay ngưng tụ ra nước giặt sạch cái quần kia.

Cũng không biết đã bao lâu không giặt, bẩn muốn chết, nàng còn sợ mình dùng sức quá độ sẽ khiến cái quần rách luôn.

Đến lúc đó sợ là thằng nhóc này sẽ phải đi mông trần về nhà, bị người ta thấy hết.

Nghĩ đến đây, nàng lại không nhịn được bật cười một tiếng.

Đại khái là ý thức được nàng thật sự không có ác ý, Chu Du với Chu Tham mới yên lòng.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 42: 42: Ta Là Đại Quái Chuyên Ăn Thịt Trẻ Nhỏ Trắng Trẻo Mềm Mại


Dưới sự phân phó của nàng, Chu Du cởi áo ngoài của mình ra che mông Chu Tham, sau đó hai người bắt đầu dùng sức kéo dã thú đã bị sét đánh chết tới trước mặt.

Chờ khi đám nhỏ vất vả kéo mấy chục con dã thú tới xong, vừa lúc nàng cũng đã dùng long khí thổi khô quần, ném nó cho Chu Tham.

“Mặc vào đi, đừng để mông trần.

Còn nữa, nếu còn tè ra quần, ta sẽ mặc kệ ngươi.

”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Tham đỏ lên, cúi đầu, có lẽ là xấu hổ nói không nên lời.

Sau đó, nó cứ ấp úng túm lấy nhị ca Chu Du, không biết nói gì với Chu Du rồi hai đứa nhỏ mới cùng nàng đếm dã thú, cuối cùng nhân cơ hội mở miệng.

“Cái kia, tam đệ cũng lớn rồi, người, người có thể đừng nói chuyện này cho người khác được không?”“Người khác là ai? Cha ngươi, hay là đại ca các ngươi, hay là Tiểu Niệm Niệm? ““Chính là người thứ tư ngoài ba người chúng ta?” Chu Tham đỏ mặt, nhưng giọng nói lại có chút kiên cường.

“Cũng không phải là không thể, nhưng các ngươi cũng phải đồng ý không được nói chuyện của ta cho người khác biết.

”Khương Nhiên cảm thấy đây đúng là cơ hội tốt để giao dịch, nàng cũng lo lắng không biết phải làm thế nào mới khiến đám nhóc giữ bí mật cho mình.

Chu Du và Chu Tham liếc nhau một cái, sau đó vẫn là Chu Du mở miệng: “Có thể được, nhưng người có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc người là ai không?”“Tại sao, tại sao người lại trở thành kế mẫu của chúng ta? Mục đích của người khi đến nhà chúng ta là gì?”“Ta, ta chính là đại yêu quái nha, nhưng mà ta là một đại yêu quái không hại người.

”“Ta tu luyện trong núi này, mà cha các ngươi chẳng phải là thợ săn hay sao? Ta thấy cha các ngươi anh tuấn đẹp trai nên sinh lòng ái mộ.

”“Nhưng cha các ngươi đã có nương tử, cũng may kế mẫu của các ngươi là xấu, ông trời đánh chết nàng, cho nên ta tới thay thế.

”Khương Nhiên tỏ vẻ não rồng của mình thật sự không đủ dùng, nhưng cũng may, trước khi hạ phàm tiên đồng đã dạy qua, ừm, hình như đây là một trong các bài học mà nàng thử lần nào cũng không qua.

Chờ mãi không thấy hai thằng nhóc trả lời, nàng thật sự cảm thấy lo lắng, không phải lý do này đã lỗi thời rồi chứ?“Không đúng.

”Thực sự là đã lỗi thời rồi?Khương Nhiên sợ tới mức suýt chút nữa thì lộ cả vuốt rồng ra.

“Sao lại không đúng?”“Kế mẫu là do ngươi đánh chết.

” Chu Du nhìn thẳng vào mắt Khương Nhiên, gằn từng chữ, dáng vẻ rất chắc chắn.

Khương Nhiên choáng váng, quên mất chuyện này, bọn chúng đều biết mình có thể dùng sấm sét, phải làm sao bây giờ?Chính mình giết kế mẫu của bọn chúng, tuy kế mẫu ác độc, nhưng dường như vẫn là giết người, cho nên chắc chắn trong lòng bọn chúng đã nhận định mình là người xấu.

Chờ một chút, hình như có một chú thuật có thể khiến người ta quên đi một phần kí ức, nhưng trước kia nàng cảm thấy nó vô dụng, cũng không tu luyện.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 43: 43: Nam Nhân Đều Rất Sĩ Diện


“Ta! ”“Quên đi, nàng vốn đáng chết, người muốn giết thì cứ giết đi.

” Chu Du lại thở dài một tiếng, trả lời.

Khương Nhiên mừng đến phát khóc, vội gật đầu, lại không nhịn được mà nói: “Sau này ngươi nói chuyện có thể đừng nói chậm như vậy được không, dọa chết! ” Long.

“Nhưng mà người phải thề với trời sẽ không hại cha ta, Niệm Niệm, đại ca, ta với tam đệ, còn có những người trong thôn nữa.

” Chu Du vẫn còn lo lắng.

“Ta thề! ” Nàng vừa lặp lại một lần theo lời Chu Du, vừa cất hết đám dã thú kia vào trong không gian.

Nếu đã nói rõ ràng, vậy hẳn nàng đã có thể dùng năng lực của đại yêu quái.

Thấy hai thằng nhóc còn đang nhìn chằm chằm mình không chớp mắt, nàng lại ảo não kêu một tiếng, vội vàng giải thích:“Ta là đại yêu quái, cho nên, có một chút bản lĩnh.

Hơn nữa ở đây có không ít dã thú, chỉ dựa vào mấy người chúng ta không thể kéo về hết được.

”Chu Du gật gật đầu, nắm chặt bàn tay còn đang run rẩy của Chu Tham, suy nghĩ một chút lại hỏi: “Thịt người có ngon không? ““Làm sao ta biết được?” Khương Nhiên trả lời theo bản năng.

Chu Du thở phào nhẹ nhõm, lại nắm chặt tay Chu Tham, không biết đang thì thầm lời gì bên tai thằng nhỏ.

Khương Nhiên cảm thấy buồn bực, chính mình uống gió Tây Bắc qua ngày, bình thường còn chẳng ăn đồ ăn của nhân loại, sao có thể ăn thịt người.

Nhưng dường như Long tộc bọn họ có rồng ăn thịt người thật, nghe nói thịt người rất khó ăn.

Cho dù ăn ngon, nàng cũng sẽ không ăn.

Dù sao Long tộc bọn họ cũng sẽ hóa thành hình người, ăn thịt người khác gì đang ăn thịt đồng loại đâu?Việc ăn thịt đồng loại là điều cấm kỵ, sẽ tổn hại tới đạo hạnh và tu vi.

Nàng mới không thèm làm loại chuyện có hại như vậy.

Thấy hai đứa nhỏ hỏi xong, nàng mới nhớ tới chuyện gì đó, hỏi hai đứa nhỏ:“Cái kia… có phải nam nhân đều rất sĩ diện không? Ý ta là, nếu chúng ta mang mấy thứ này về, cha ngươi biết, có thể cảm thấy tất cả do ta giết, lại cảm thấy bản thân rất vô dụng không?”Nàng nhớ tới dáng vẻ Chu Thành An yên lặng lau nước mắt, còn có dáng vẻ hắn ôm chân đến mức xuất thần, không nhịn được hỏi đám nhỏ.

Hai thằng nhóc nhìn nhau, suy nghĩ một chút, sau đó cùng gật đầu với nàng.

Bọn chúng còn nói sau khi chân cha chúng bị thương, vì không kiếm được dã thú nên cuộc sống ngày càng kém, hơn nữa kế mẫu độc ác khiến bọn chúng không được ăn no mặc ấm.

Khương Nhiên gật gật đầu, sau đó lại kéo hai thằng nhóc lại gần mình, suy nghĩ một chút, nói:“Không phải lúc trước các ngươi nói cha các ngươi có đặt bẫy trong núi sao, hay là lúc về chúng ta cứ nói với cha các ngươi là đám thú này bị sập bẫy, chúng ta đi kiểm tra nhìn thấy, thuận tiện lấy về?”Hai thằng nhóc vui vẻ ra mặt, vui đến mức muốn nhảy cẫng lên, ánh mắt nhìn khương Nhiên cũng bớt đi chút phòng bị.

Khương Nhiên cũng nhân cơ hội sờ sờ đầu hai thằng nhóc, tuy hai đứa nhóc này vẫn còn hơi sợ nàng, nhưng dường như sợ hãi đang giảm bớt từng chút một.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 44: 44: Lai Lịch Của Bưu


Ừm, đây là biểu hiện tốt, sau này có hai thằng nhóc yểm hộ giúp mình, có thể loại bỏ không ít phiền toái.

Nhưng nếu đã diễn trò thì phải diễn hoàn hảo một chút, nàng quyết định đi theo hai thằng nhóc tìm một ít cạm bẫy mà Chu Thành An đã đặt lúc trước, tránh đến lúc Chu Thành An hỏi nàng lại không biết gì.

Không có gì bất ngờ, mọi cạm bẫy đều trống rỗng.

Nhưng mà nàng vẫn làm một vài cách để che giấu, lỡ như một ngày nào đó chân Chu Thành An khỏi rồi, tự mình đến đây xem lại lộ chuyện.

Bắt được dã thú rồi, mọi người định rời khỏi núi lại đột nhiên nghe thấy từng tiếng “ngao ô” yếu ớt.

Đi theo hướng âm thanh phát ra, Khương Nhiên tìm được một con hổ nhỏ như con mèo bị kẹt trong khe đá.

Hay đúng hơn là “Bưu”.

Hai thằng nhóc cũng không biết Bưu nguy hiểm cỡ nào, thấy nó chỉ chừng con mèo, lại có nét ngây thơ như trẻ con bèn vội vàng chạy tới muốn cứu Bưu bị kẹt trong khe đá ra ngoài.

Khương Nhiên muốn ngăn cản cũng không kịp.

Cũng may lực uy h**p của nàng vẫn còn dùng được, tuy Bưu hung ác nhưng vẫn có phần kiêng kỵ, bị Chu Tham bế trong tay cũng chỉ dám kêu gào, không dám làm gì khác.

Nhưng rất nhanh Chu Tham và Chu Du cũng đã ý thức được đây không phải mèo con, lại nhìn dáng vẻ của nó, hai đứa nhóc bị dọa đến mức tay run lên.

Lần này, Bưu bị chọc giận, muốn nhào thẳng về phía hai đứa nhóc.

Thời điểm mấu chốt, vẫn là Khương Nhiên kịp thời dùng tia sét đánh nó, làm cho Bưu choáng váng.

Chỉ là dưới tình thế cấp bách nàng đã lộ ra long nhãn đỏ rực như lửa, sau đó mang đại long nhãn đỏ rực kia trực tiếp nhào qua, hung hăng đập lên đầu nó.

“Không nể mặt ta đúng không, không biết hai thằng nhóc này do lão nương che chở, nên đánh, nên đánh, nên đánh!”Đã rất lâu rồi Khương Nhiên không nổi giận như vậy, gần như quên mất bên cạnh còn có hai đứa nhóc nhân loại mới được trấn an xong.

Chờ khi nàng đánh đến con Bưu phải ngoan ngoãn co đầu rụt cổ run rẩy phát ra mấy tiếng “ngao ô”, “ngao ô” mỏng manh, nàng mới như nhớ tới điều gì.

Vừa ngẩng đầu đã thấy Chu Diệu và Chu Tham đang mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt, run rẩy nhìn chằm chằm nàng và bưu con đã bị nàng đánh tới thoi thóp.

Khương Nhiên lại ảo não kêu lên một tiếng, đè nén tức giận, đổi sang gương mặt hiện từ, mỉm cười với hai đứa nhỏ: “Đây là Bưu, không phải mèo.

““Bưu?” Quả nhiên lòng hiếu kỳ của Chu Du đã bị khơi dậy.

Khương Nhiên cũng nắm lấy cơ hội này, bắt đầu phổ biến cho bọn nhóc một chút.

Nói trắng ra đây chính là con hổ con, chỉ có điều vì sinh quá nhiêu, sợ không thể nuôi được nên hổ mẹ sẽ nhẫn tâm ném đi một con hổ con có thể trạng yếu ớt nhất.

Mà nếu con hổ con kia có thể sinh tồn trong hoàn cảnh tứ cố vô thân lại ác liệt như vậy, sẽ dưỡng thành tính cách hung tàn có thù tất báo.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 45: 45: Con Bưu Giỏi Giả Vờ


Đa số Bưu sẽ tìm cơ hội trở về gi ết chết hổ mẹ và những con hổ con được sinh ra cùng lúc với nó.

Cho nên, đừng nhìn những con bưu không uy mãnh cao lớn như hổ, nhưng so với hổ, chúng càng hung tàn khát máu hơn nhiều.

Mà con bưu này còn chưa đầy một tháng, có lẽ là mới vừa sinh ra không lâu đã bị hổ mẹ vứt bỏ.

Mà nó có thể sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt như vậy vẫn chưa chết cũng coi như mạng lớn.

Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là con bưu này hung ác hơn nhiều so với những con bưu khác.

Đó là lý do tại sao nàng lại ngăn cản đám nhóc đến gần con bưu này.

Mà cũng may nàng phản ứng nhanh, bằng không hai thằng nhóc này đã bị cắn chết.

Hiếm khi thấy nàng nói nhiều như vậy, mục đích là vì muốn bọn nhóc biết, sở dĩ vừa rồi nàng hung tàn lại đáng sợ như vậy cũng chỉ vì quan tâm quá tất loạn, bản chất vẫn là vì quá quan tâm bọn nhóc mà thôi.

Chỉ có điều, dường như lực chú ý của hai thằng nhóc lại không nằm trong lời nói của nàng, ngược lại ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào con bưu đã dần trở lên ngoan ngoãn trên người nàng.

Cảm xúc lộ ra trong ánh mắt kia… chẳng lẽ là thương hại?Con người đúng là động vật kỳ lạ, một giây trước con bưu này còn muốn cắn chết bọn chúng, bọn chúng cũng sợ gần chết, la hét hoảng loạn, hệt như cha ruột vừa chết đi.

Lúc này mới qua bao lâu, con bưu chỉ mới giả vờ điềm đạm đáng thương một chút, bọn chúng đã quên hết tất cả.

Ừm, khó trách phần lớn lời thứ kỳ quái kia đều do nhân loại sáng tạo ra.

“Các ngươi đừng để bị lừa, vật nhỏ này chỉ đang giả bộ đáng thương với các ngươi.

”“Con bưu bị hổ mẹ vứt bỏ này mình đầy oán khí, lại giảo hoạt vô cùng, am hiểu nhất là giả vờ đáng thương.

”“Vừa lúc, trong số dã thú chúng ta săn được còn chưa có bưu, để ta đánh chết nó đi.

”Nói xong, Khương Nhiên lại chuẩn bị tụ sét.

Nhưng con bưu vừa thấy tia sét đột nhiên tụ lại đã bắt đầu gào thét liên hồi, tiếng thét nghe cực kỳ giống tiếng mấy đứa bé gào khóc cầu xin, từng tiếng từng tiếng khiến hai đứa nhỏ mềm lòng.

Ngay nháy mắt khi sấm sét trong tay Khương Nhiên đánh xuống, Chu Tham trực tiếp nhào tới ngăn cản.

Khương Nhiên bị dọa, đúng lúc thu tay lại, không nhịn được trừng mắt nhìn Chu Tham: “Ngươi muốn bị đánh chết sao!”“Nương, nương tốt bụng tha cho nó đi, nó cũng giống như chúng ta, cũng không có nương.

”“Chúng ta còn có cha và huynh đệ tỷ muội, nhưng nó cái gì cũng không có, thật đáng thương.

Người nhìn nó xem, nó cũng khóc rồi, cũng biết sai rồi, tha cho nó đi.

”Khương Nhiên nhìn theo, lúc này con bưu đang ngoan ngoãn nằm sấp trong lòng Chu Tham, trong mắt như có chất lỏng chảy ra thật.

Nhưng điều này chưa đủ để Khương Nhiên bỏ qua.

Nàng biết Chu Tham nghe lời Chu Du, vì thế quay sang hỏi Chu Du: “Ngươi cảm thấy thế nào?”“Hay là giữ lại nó đi, chúng ta mang nó về nuôi dưỡng thật tốt, sau này lại để nó làm bạn với Đại Hoàng.

”.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 46: 46: Quyết Định Nhận Nuôi Bưu


“Cái gì?” Khương Nhiên lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.Đám nhóc này không chỉ muốn thả bưu còn muốn mang nó về? Nàng nói đến miệng khô lưỡi khô, chẳng lẽ bọn chúng không nghe lọt câu nào sao?Chẳng lẽ bọn chúng chưa từng nghe chuyện bác nông dân và con rắn? Ngay cả một con rồng như nàng còn từng được nghe kể qua.“Chúng ta không nói sẽ chẳng có ai biết nó là bưu, nói không chừng bọn họ còn nghĩ nó là một con mèo lớn.”Chu Du cũng dùng ánh mắt trông mong nhìn nàng.Nàng nhìn thoáng qua con bưu.

Cũng không biết có phải nó nghe hiểu tiếng người, hiểu được nội dung cuộc trò chuyện hay không, thế mà nó lại ngoan ngoãn hé miệng, liế m liế m tay Chu Tham, còn chủ động phát ra một tiếng kêu rất có thể là “meo meo”.“Nó kêu kìa, hình như đây là tiếng mèo kêu, nó vốn là một con mèo đúng không?”Chu Tham hưng phấn nâng con bưu nhỏ lên, hệt như những lời Khương Nhiên nói lúc trước đều là nói xạo.Khương Nhiên hung hăng liếc nhìn con bưu một cái, âm thầm nói một tiếng giảo hoạt.Nghĩ rồi lại nghĩ, con bưu này cũng có thể tính là thụy thú (thú may mắn), nếu mang về, để nó ở lại bên cạnh Tiểu Chu Niệm, nói không chừng còn có thể giúp Chu Niệm ngăn chặn đám hắc khí kia.Vì thế nàng trừng mắt, nói với con Bưu: “Chúng ta cũng có thể tính là đã cứu mày, nếu mày muốn sống sót thì sau này phải ngoan ngoãn làm mèo cho ta.”“Nếu mày dám có ý nghĩ khác, đừng trách ta đánh mày tới độ không còn một mảnh xương.”Nói xong, nàng lại hung ác gầm lên.

Một tiếng sấm nổ xé toạc chân trời, dọa con bưu sợ tới mức run rẩy, vội vàng rụt vào trong ngực Chu Tham, lại kêu một tiếng “meo ô.”“Ngoan, coi như mày hiểu chuyện.” Khương Nhiên muốn duỗi tay qua sờ đầu con bưu, kết quả làm nó sợ tới mức run rẩy.Chu Tham đang ôm con bưu thì lùi về sau một bước.Hừ, làm như nàng thèm muốn nó lắm không bằng.

Đám tiểu đệ của nàng trước kai, con nào con nấy đều đẹp hơn con bưu thúi này.Nghĩ đến điều gì, nàng lại dặn dò: “Lương thực trong nhà cũng không còn nhiều lắm, hơn nữa thằng nhóc này là động vật ăn thịt, các ngươi phải suy nghĩ cho kĩ.”Nghe vậy, quả nhiên sắc mặt hai thằng nhóc nhân loại có chút biến đổi.Nhưng cuối cùng, bọn nhóc không chịu nổi mấy tiếng k** r*n thầy uất ức cầu xin của con bưu, cuối cùng cam đoan:“Chúng con sẽ ăn ít đi một chút, còn lại cho nó ăn.

Hơn nữa, không phải lần này nương đã bắt được rất nhiều dã thú sao, đã đủ ăn rồi.”Thật biết ôm đùi, rõ một bộ về sau không cần lo thiếu rượu thiếu thịt.Được rồi, Khương Nhiên tỏ vẻ rất thích thái độ nịnh nọt của đám nhóc, cũng không so đo.Nhưng dường như trạng thái của con bưu này không tốt lắm.

Cũng có thể là do đã bị kẹt trong khe đá quá lâu, hơn nữa mới rồi lại bị sét đánh, còn bị dọa sợ, chẳng bao lâu nó đã nằm yên không nhúc nhích.Chu Tham vội tới mức chảy cả nước mắt..
 
Back
Top Bottom