Ngôn Tình Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 20: 20: Độ Long Khí


Sau đó một tiếng sấm bổ xuống, chiếu sáng cả căn phòng tối đen như mực, mà nàng cũng nhờ vào ánh sáng này tìm đúng vị trí, một ngụm long khí trực tiếp truyền vào miệng của nam nhân.

Có khi nào như vậy còn chưa đủ không?Nam nhân này trông rất khỏe mạnh, người khỏe mạnh thường ăn nhiều, có phải cũng cần nhiều long khí không?Nghĩ một hồi, nàng lại tiếp tục truyền thêm vài ngụm long khí.

Chỉ là nàng đã đánh giá cao khả năng thừa nhận của thân thể nhân loại.

Chu Thành An chỉ cảm thấy có một luồng khí quái dị thuận theo đôi môi hắn và Khương Nhiên chậm rãi chảy vào trong cơ thể.

Mới đầu hắn còn cảm thấy rất thoải mái, ngay cả mấy cái chân đã bị phế cũng như bắt đầu có cảm giác quái dị.

Nhưng theo luồng khí càng ngày càng nhiều, đột nhiên hắn cảm thấy thân thể mình bắt đầu căng lên.

Hệt như đám nhóc nghịch ngợm thích lấy bóng đái của lợn ra rửa sạch sẽ rồi đổ nước vào chơi, nhưng lỡ đổ nhiều quá làm nó bị vỡ.

Tuy cảm giác khi hôn môi với Khương Nhiên rất tuyệt, nhưng hắn cảm thấy nếu mình không đẩy nàng ra, hắn sẽ nổ tung mất.

Nhưng hắn mới dùng sức đẩy Khương Nhiên ra dã không cẩn thận sờ trúng một nơi không nên sờ.

Còn chưa kịp dùng sức đẩy, mặt chợt biến sắc, người cũng nóng lên.

Mà Khương Nhiên cảm nhận được tất cả, càng thêm dùng sức áp sát miệng hắn, tiếp tục độ khí cho hắn.

Nàng còn giữ chặt lấy tay hắn không để hắn đẩy loạn.

Cuối cùng, vì muốn hắn có thể thành thật nhận lấy long khí của mình, nàng còn thoải mái đảo khách thành chủ.

Nam tử hán đại trượng phu lại dễ dàng bị một nữ nhân đè dưới thân, đột nhiên Chu Thành An cảm thấy nhục nhã xông thẳng lên não.

Trong bóng đêm, khuôn mặt tuấn tú nhiều thêm vài phần phẫn nộ.

Chỉ là cơn phẫn nộ này không duy trì được bao lâu, hắn chợt phát hiện một chuyện kì lạ.

Hình như chỉ cần thân thể hắn nóng lên, nàng sẽ truyền khí cho hắn, mà khí được nàng thổi vào sẽ khiến hắn cảm thấy mát mẻ thoải mái.

Mới đầu hắn còn không dám chắc chắn, nhưng sau khi hắn phát hiện sức lực của mình vốn không lay động nữ nhân đang quyết tâm đè lên người hắn thổi khí cho hắn, lại thêm hắn tĩnh tâm không nghĩ linh tinh, hình như thân thể hắn lại hấp thu sạch những khí này.

Theo luồng khí rót vào, mệt mỏi lúc trước như tan biến sạch, nhất là cái chân đã chết lặng như cọc gỗ, không biết tại sao nó lại bắt đầu có tri giác.

Đúng rồi, đó là cảm giác đau đớn.

Ban ngày hắn ngã xuống nhiều lần, còn bò đi tranh cướp Niệm Niệm với nàng khiến cái chân kia bị thương.

Lúc trước hắn còn không có cảm giác cho nên cũng không cảm thấy đau, nhưng hiện tại, shh.

Chu Thành An rên một tiếng, không dám tin nhìn nữ nhân vừa cắn đầu lưỡi mình.

Trong bóng tối, con ngươi nàng tản ra tia sáng khiến người ta không cách nào bỏ qua.

Khương Nhiên ảo não lè lưỡi.

“Cái đó, cái đó ta, ta không có cố ý.

”.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 21: 21: Mượn Xác Hoàn Hồn


Miệng Khương Nhiên rời khỏi miệng Chu Thành An, lại không chú ý tới mất mát hiện lên trên mặt hắn.

Không phải nàng cố ý cắn hắn, chỉ là lúc truyền khí không cẩn thận đụng trúng, khiến nàng nhớ tới một thứ đã từng ăn trước kia, dính dính, trơn trượt, cho nên không nhịn được nếm thử một chút.

Nàng tiến lại gần, dùng mặt mình thử nhiệt độ cho hắn.

Trời, sao lại nóng lên rồi?Sức ăn của người này lớn vậy, còn cần nàng truyền thêm long khí nữa sao?Ảo não lấy tay gãi đầu, dáng vẻ do dự không quyết, không biết có nên tiếp tục hay không?Chẳng lẽ là do mình tới nhân gian, thân thể cũng ký sinh trong thân thể người phàm cho nên hiệu quả của long khí giảm đi rất nhiều?Chu Thành An nhìn vẻ mặt biến ảo liên tục của Khương Nhiên, lại cố gắng nhớ lại một chút.

Hình như nữ nhân này chỉ cần cảm thấy mình nóng lên sẽ truyền khí cho mình…Đúng, tuy hắn không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ nữ nhân này không hề thèm khát thân thể hắn như hắn tưởng.

Bởi nếu nàng thèm khát thân thể hắn, sao có thể không biết hắn vốn không phát sốt, chỉ là phản ứng s inh lý bình thường mà thôi.

Chờ đã, chờ đã.

Tuy rằng Khương thị còn chưa cùng viên phòng với hắn, nhưng dựa vào cách nói chuyện của nàng trước đó, trông không giống như người không hiểu biết gì.

Hắn biết trước khi nữ tử xuất giá, nương của các nàng đều sẽ nói cho các nàng một ít kỹ thuật phòng the, cho nên không lý nào Khương thị lại không hiểu gì.

Nhưng rõ ràng nữ tử trước mắt lại có vẻ rất ngây thơ.

Chu Thành An hơi mơ hồ, mượn ánh sao và ánh trăng để quan sát nữ tử trước mắt.

Là Khương thị, nhưng lại không giống Khương thị.

Biểu cảm không đúng.

Khương thị vẫn luôn cay nghiệt, thích hếch mũi lên trời trước mặt người khác, miệng cũng thường nhếch lên khinh bỉ, lông mày cũng nhướng lên một bên.

Nhưng biểu cảm của Khương thị trước mắt lại giống như nữ hài ngây thơ chưa từng trải sự đời, lúc thì nhíu mày nghiêng đầu, lúc lại nhăn mũi mở to hai mắt, dáng vẻ kinh ngạc khó hiểu.

Chu Thành An dùng hai tay ôm đầu, nắm tay đập mạnh vào đầu mình vài cái, muốn đánh thức mình.

Nếu không phải bị choáng, sao hắn có thể có ý nghĩ to gan như vậy.

Đúng, mượn xác hoàn hồn.

Ngoại trừ cách giải thích này, hắn thật sự không nghĩ ra cách giải thích nào khác hợp lý hơn.

Nhưng nếu là nữ quỷ bám vào thân thể Khương thị trở về, vậy sao nàng không trở về nhà kia mà lại trở lại cái nhà này?Chẳng lẽ, nữ quỷ này có ý đồ đối với mình cùng bọn nhỏ?Đột nhiên hắn nghĩ đến lúc mình nghe được Khương Hân nói với Khương thị, dặn Khương thị đừng nóng vội hòa ly, phải vắt khô chút giá trị cuối cùng của Chu gia trước đã.

Nhìn cả Chu gia, thứ đáng giá nhất chỉ có bốn đứa con của mình.

Cho nên, nữ quỷ này, hoặc là Khương thị, chắc chắn là muốn trở về mê hoặc hắn, để hắn buông lỏng cảnh giác, như vậy nàng mới có thể xuống tay với bọn nhỏ.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 22: 22: Chôn Lại Chỗ Cũ


Tuy đang năm tai ương hạn hán, người còn không đáng giá bằng heo, nhưng Khương thị rất tham lam.

Nữ quỷ này bám trong cơ thể Khương thị chắc chắn cũng là kẻ tham lam, chắc chắn ả đang có ý đồ xấu với mấy đứa con của mình.

Khương Nhiên còn đang suy nghĩ xem có nên tiếp tục truyền khí cho Chu Thành An hay không, lại phát hiện dường như thân thể Chu Thành An đã không còn nóng nữa.

Lúc này nàng mới an tâm.

Đang chuẩn bị trở lại ổ chăn của mình, lại vẫn không yên tâm, lại đặt tay lên trán hắn thử nhiệt độ.

Chỉ là một giây sau, nàng đã bị hắn đẩy ra.

Còn cả một tràng hắn xổ ra khiến nàng chẳng hiểu gì.

“Khương thị, ta tưởng sau khi ngươi bị sét đánh, lương tâm đột phát, thì ra ngươi vẫn có ý đồ với bọn nhỏ.

”“Ta nói cho ngươi biết, ngươi chết tâm đi, nếu ngươi dám gây bất lợi với bọn nhỏ, cho dù ta què cũng sẽ liều mạng chôn ngươi lại chỗ cũ.

”“Cái gì? Chôn ta lại chỗ cũ?”Đầu óc Khương Nhiên có chút chậm chạp, nhưng vẫn nhớ tới bản thân mình đã bò ra từ đống người chết hôi thối.

Lúc đó cả người nàng bẩn muốn chết, phải tắm rửa nhiều lần mới có thể rửa sạch mùi người chết kia.

Nam nhân này nói sẽ chôn mình lại chỗ đó.

Nàng vừa mới độ nhiều long khí để chữa bệnh cho hắn như vậy, hắn còn muốn chôn nàng.

Nàng không thể kiểm soát được nữa.

Theo tức giận dâng trào, một tiếng sét trực tiếp đánh xuống ngay đỉnh đầu nàng với Chu Thành An.

Nếu không phải nàng nghĩ đến nhiệm vụ, đúng lúc dừng lại, chỉ sợ hắn đã bị đánh chết, bị chôn vùi.

Nhìn nam nhân sợ tới mức đờ ra như cọc gỗ trước mắt, nàng còn muốn nổi giận, lại phát hiện có thứ gì đó rơi xuống từ đỉnh đầu.

Giơ tay sờ một cái, lại ngẩng đầu, lúc này nàng mới nhìn thấy, thì ra là sấm chớp vừa đã trực tiếp xuyên thủng nóc nhà.

Hiện tại, vừa liếc mắt đã có thể thấy được sao và trăng trên bầu trời.

“Sét đánh! Lại đánh xuống rồi!”Chu Thành An sững sờ.

Hắn không nghĩ tới sét này đánh mình, vậy chỉ có thể là đánh nữ nhân trước mắt này.

“Được rồi, bây giờ ngươi cũng từng bị sét đánh rồi.

Ta nói cho ngươi biết, đừng nhắc lại chuyện bị sét đánh nữa, nếu không! ”Khương Nhiên lặng lẽ nheo mắt uy h**p hắn.

Nàng đường đường là tiểu bạch long lại bị sấm chớp của chính mình bổ trúng.

Tuy là bổ trúng Khương thị, nhưng hiện tại nàng chính là Khương thị, cho nên chẳng khác gì đang bổ trúng nàng.

Nếu truyền ra ngoài sẽ rất mất mặt.

Nhưng Chu Thành An cũng không tiếp nhận uy h**p của nàng, ngược lại còn như có điều suy nghĩ.

Nàng sợ hãi, đúng, nàng đang thấy sợ, nàng sợ bị sét đánh.

Nữ nhân chết tiệt này, dựa vào những gì nàng đã làm, ông trời phải dùng sét đánh nàng thêm vài lần mới đúng.

Hắn còn cho rằng hôm nay ông trời thương hại thôn Sơn Cước bọn họ mới có thể ban sấm ban chớp, nhưng lại không thấy bao nhiêu nước mưa rơi xuống, ngược lại chỉ có sấm chớp vang vọng mãi.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 23: 23: Nhận Nhiều Long Khí Quá Nên Sản Sinh Tác Dụng Phụ


Hơn nữa, dường như nơi sấm chớp bổ xuống nhiều nhất là nơi chôn xác cùng với nhà bọn họ.

Cho nên, sét này không đánh lung tung mà là đi theo nữ nhân này.

Hắn hiểu được, sở dĩ nữ nhân này biến thành người không giống trước kia, không phải mượn thi hoàn hồn, mà là vì sợ bị sét đánh.

Ông trời ơi, ngài đã làm được một điều tốt.

Chu Thành An như phát hiện ra bí mật gì đó, một tay giữ chặt nửa người Khương Nhiên, dáng vẻ hung tợn, giọng nói mang theo nhiệt khí phả lên mặt nàng:“Sau này ngươi phải ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc mấy đứa nhỏ cùng với hầu hạ ta, nếu không ông trời sẽ thay ta trừng trị ngươi.

“Khương Nhiên trợn mắt há hốc mồm nhìn nam nhân đột ngột đứng dậy trước mắt, không hiểu nam nhân này nói vậy là có ý gì.

Chẳng lẽ nam nhân này nhận nhiều long khí quá?! Sản sinh ra tác dụng phụ?…Sáng hôm sau.

Người Chu gia đều bắt đầu rời giường, mấy đứa nhỏ cũng đã phát hiện phòng phụ thân cùng kế mẫu bị sét đánh sập nửa cái nóc nhà, sợ tới mức đứng trong viện khóc, lại che miệng không dám phát ra tiếng.

Có điều kì lạ là, ngày thường, gặp phải chuyện như vậy chắc chắn cha sẽ là người khó chịu đầu tiên.

Nhưng hôm nay cha lại đặc biệt khác thường, không chỉ không nhăn mặt lại còn hơi vui vẻ.

Mấy đứa nhỏ đang ở độ tuổi tò mò với tất cả mọi chuyện, khó tránh khỏi tụ tập lại một chỗ thì thầm bàn tán.

Chu Thành An vui vẻ lại tàn nhẫn véo chân mình mấy cái, xác định không phải ảo giác, thật sự có cảm giác đau đớn, hắn vui tới mức nước mắt nước mũi sắp chảy ra.

Nhưng sợ mấy đứa nhỏ nhìn thấy sẽ chê cười, hắn mới vội vàng làm bộ lo lắng nóc nhà, lau nước mắt nơi khóe mắt cùng chất lỏng không rõ chảy ra từ trong mũi.

Vừa quay đầu lại, hắn lại nhìn thấy mấy đứa nhỏ chụm đầu vào nhau, không biết đang nói cái gì.

Hắn nghĩ tám phần là bọn nhỏ lo lắng mái nhà không còn, sau này không ở trong nhà được.

Đang định nói tin tức tốt là chân hắn có tri giác cho bọn nhỏ, nhưng vừa tiến lại gần, lại nghe thấy chuyện đám nhỏ thì thầm nghị luận.

Đứa lớn Chu Nguyên: “Ừm, đúng là cha không giống hôm qua, hôm qua cha như người chết, hôm nay lại như trẻ ra.

”Đứa thứ hai Chu Du: “Đúng, đã gần một năm cha chưa cười, nhưng vừa nãy cha lại nở nụ cười, thật sự cười, đệ đảm bảo, đệ không nhìn nhầm.

”Đứa thứ ba Chu Tham: “Đệ cũng thấy thế, nhưng cha vui vẻ cũng có liên quan gì đến nóc nhà đâu?”Anh cả Chu Nguyên giơ tay vỗ đầu em ba Chu Tham một cái, quát lớn: “Ngu, chưa nghe câu thiên lôi câu địa hỏa à, nghe nói đó là chuyện có thể làm cho người ta vui vẻ.

”Chu Du, Chu Tham không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn thoáng qua mái nhà đã bị sét đánh chỉ còn lại một nửa, nửa còn lại cũng lung lay sắp đổ, nhao nhao tỏ vẻ đã hiểu.

Thì ra cha vui vẻ là vì nóc nhà bị sét đánh.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 24: 24: Thiên Lôi Câu Địa Hỏa Chữa Khỏi Chân Của Cha


Nhưng bọn họ vẫn cảm thấy nóc nhà bị sét đánh cũng chẳng phải chuyện gì đáng để vui vẻ, chỉ là nhất thời bọn hắn cũng không hiểu vì sao mọi người đều nói vậy.

Dù sao cũng có rất nhiều người nói như vậy, chắc chắn là do bọn họ quá ngu ngốc mới không hiểu.

Nếu không phải Chu Thành An ho khan một tiếng, chỉ sợ ba đứa nhỏ còn có thể tiếp tục thảo luận một canh giờ (2 tiếng).

Ba đứa nhỏ nghe tiếng đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy cha đang đỏ mặt, nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc nhưng khóe miệng hơi nhếch lên lại bại lộ sự thật hắn chỉ đang cố nghiêm mặt giả vờ nghiêm túc mà thôi.

“Cha?”“Cha? Nóc nhà?”“Khụ khụ.

”Mi tâm Chu Thành An giật giật, thật không biết mấy đứa nhóc này nghe thấy câu càn rỡ kia từ chỗ nào.

Con cái lớn rồi, xem ra có một số việc phải nói rõ ràng với bọn nó, tránh gây ra chuyện khiến người khác chê cười.

Chỉ là chẳng biết tại sao hôm nay hắn luôn dễ dàng thấy nóng, hơn nữa còn liên tục nhớ lại chuyện độc phụ kia chui vào trong chăn mình tối qua.

Mấy đứa nhỏ mở to hai mắt chờ cha nói chuyện, nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy cha nói tiếp.

Ba đứa nhỏ như có thần giao cách cảm nhìn nhau, sau đó lại nhìn về phía kế mẫu còn đang ngủ trong phòng.

Lại nhìn thấy kế mẫu ngày thường che chắn kín mít, thế mà lúc này chỉ mặc một cái yếm màu đỏ.

Trong nháy mắt bọn nhỏ đều đỏ mặt, sau đó hiểu rõ gật đầu với nhau.

“Khụ khụ, đừng nhìn lung tung.

”Chu Thành An thuận theo tầm mắt của ba đứa nhỏ, cũng nhìn thấy độc phụ kia.

Hắn gấp đến độ quên cả chống nạng, trực tiếp lảo đảo bước tới, đắp kín chăn cho nữ nhân trong phòng.

Chờ khi hắn phục hồi tinh thần lại mới kinh ngạc há to miệng.

Hắn, hắn có thể bỏ nạng.

Hắn, chân hắn có thể bước đi được rồi?“Cha, chân cha?”Ba đứa nhỏ cũng phát hiện ra sự thật này.

Chỉ là bọn chúng còn chưa kịp vây quanh cha hoan hô, đã thấy người mới được che kín xoay người một cái, lại lộ ra bả vai trắng mịn.

Chọc Chu Thành An giận tới mức không nói ra lời.

Mấy đứa nhỏ nhìn thoáng qua kế mẫu, lại nhìn thoáng qua phụ thân, nhao nhao che mắt lại, tỏ vẻ cái gì cũng chưa nhìn thấy.

Đối với tư thế ngủ của nữ nhân này, Chu Thành An cũng hết chỗ nói.

Hắn nghĩ thầm, khó trách trước kia nàng không chịu c ởi quần áo, thì ra là sợ mình chiếm tiện nghi.

Chờ đã, bây giờ nàng không sợ sao?Trong lòng Chu Thành An lại bắt đầu suy nghĩ linh tinh.

Cố nén những suy nghĩ khác thường trong lòng, hắn bắt đầu suy tư.

Hiện tại chân hắn cũng đã có dấu hiệu tốt hơn, vậy cuộc sống trong nhà cũng sẽ tốt lên.

Nghĩ tới đây, nam nhân cao lớn đã suy sụp gần một năm không khỏi rơi lệ chua xót.

Hắn v**t v* đầu ba đứa con, ôm chặt chúng trong ngực.

“Cha, chân cha sắp khỏi rồi, sau này cũng có người quản nữ nhân ác độc kia thay chúng con, cuộc sống cũng sẽ tốt lên.

”.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 25: 25: Phân Chia Công Việc


“Cha, chân của cha? Còn có kế mẫu bị sao vậy? Hai người?” Chu Nguyên lớn nhất, thân là trưởng tử, nó cảm thấy mình cần làm rõ tình hình.

“Cha cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ là hôm qua, sau khi bị sét đánh, chân cha đột ngột có cảm giác.

”“Tối hôm qua cha còn không chắc chắn lắm, mãi tới vừa rồi mới tin tưởng đây là sự thật.

”Chu Thành An nghĩ, hiện tại hắn cũng không thể xác định chuyện này có liên quan đến việc nữ nhân kia truyền khí cho mình hay không, hơn nữa dù có nói chuyện này ra cũng chẳng ai tin.

Mà mấy đứa nhỏ đã tự não bổ một phen, hơn nữa trong lòng bọn chúng còn nhận định một sự thật, thì ra Thiên Lôi Câu Địa Hỏa có thể trị bệnh thật.

Khó trách mấy người độc thân trong thôn bị bệnh đi tìm Từ đại phu để khám, sẽ bị các nữ nhân trong thôn trêu chọc nói cưới vợ rồi thiên lôi câu địa hỏa một phen sẽ tốt.

Nếu sớm biết như vậy, bọn chúng đã sớm để cha thiên lôi câu địa hỏa với kế mẫu.

Nhưng mà, không phải trước kia kế mẫu ghét bỏ cha lắm sao?Chẳng lẽ là vì biết việc này có thể chữa khỏi chân cha, nên mới làm như thế?Chu Thành An không biết trong lòng ba đứa bé đang suy nghĩ cái gì.

Hắn lại thử vài lần, tuy rằng mình bước đi còn chưa vững lắm, nhưng so với trước kia thì đã tốt hơn nhiều rồi.

Chân tốt hơn, cả người cũng như trẻ ra vài tuổi, cảm giác trong người ẩn chứa sức lực vô tận.

Sau đó, hắn một hơi sắp xếp công việc cho mình và ba đứa nhỏ.

Hắn và đứa lớn Chu Nguyên sẽ nghĩ cách sửa nóc nhà, đây không phải chuyện đơn giản, chắc sẽ phải tốn cả một ngày.

Đứa thứ hai Chu Du phải đi tìm nước.

Tối hôm qua có một trận mưa, chỉ là nước mưa đều tập trung ở đầu thôn, nơi đó trũng nên sẽ có nước.

Hắn giục đứa thứ hai nhanh chóng đi lấy một ít nước về nhà.

Trong mùa hạn hán, nước giếng và nước sông trong thôn gần như đã khô cạn, cũng chỉ có một cái giếng còn có nước, nhưng cũng không nhiều lắm.

Mỗi nhà một ngày chỉ được chia rất ít nước.

Nghĩ tới đây, hắn nhớ tới việc tối hôm qua, hình như nữ nhân kia vừa về đã tắm rửa, hơn nữa còn tắm rất sạch sẽ.

Ừm, rất trắng… Từ từ, mình đang nghĩ cái gì?Hắn rất tò mò không biết nữ nhân kia lấy nước từ đâu ra.

Dù sao bể nước ngày hôm qua đã thấy đáy, hơn nữa dường như lúc nữ nhân kia nấu cơm cũng dùng không ít nước.

Quá nhiều điểm kỳ lạ, Chu Thành An cảm thấy dường như sau khi nữ nhân kia bị sét đánh đã có rất nhiều bí mật riêng.

Đứa thứ ba Chu Tham được lệnh trông coi nhà cửa, ừm, trông coi phòng ốc đình viện trong nhà, còn phải trông chừng Niệm Niệm.

Hôm nay Niệm Niệm đã khỏe hơn nhiều, nhưng vẫn chưa tỉnh táo hẳn, phải nghĩ cách lấy chút đồ ăn cho Niệm Niệm.

Nghĩ tới đây, Chu Thành An lại nhìn thoáng qua nữ nhân đang ngủ kia.

Tối hôm qua nữ nhân nấu mì rất ngon, Niệm Niệm cũng ăn một chén lớn.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 26: 26: Tỉnh Giấc


Trước khi ra khỏi nhà, Chu Thành An lại dặn dò đứa thứ ba Chu Tham nhiều lần, cuối cùng còn nhắc nhở: “Còn có kế mẫu của các ngươi.

“Chu Tham sững sờ gật gật đầu.

Quả nhiên cha đã không còn giống trước kia, trước kia cha vẫn luôn gọi nàng là độc phụ, hiện tại cha toàn gọi nàng là kế mẫu của bọn chúng.

Lại nghĩ tới bản thân từng nghe người ta nói sau khi nam nữ thiên lôi câu địa hỏa với nhau xong, nữ nhân sẽ ngoan ngoãn như mèo con.

Cho nên, kế mẫu trở nên tốt hơn là vì đã thiên lôi câu địa hỏa với cha sao?Nhưng hình như trước đó cũng đã tốt hơn một chút rồi thì phải?Chu Tham càng nghĩ càng thấy đầu óc rối loạn, cuối cùng trong đầu như cuốn thành một cuộn chỉ rối.

…Khương Nhiên ngủ một giấc tới tận trưa.

Mặt trời tỏa ánh nắng gay gắt khiến người không thích ánh nắng chói chang như Khương Nhiên không cách nào ngủ được.

Nàng ngáp dài một hơi, mở mắt ra, lại bị ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt, đôi mắt sinh đau.

Xoay người ngồi dậy, nàng ngẩn người trong chốc lát mới nhặt về được một chút ký ức.

Hiện tại nàng là tức phụ ác độc của Chu Thành An Chu gia, còn là kế mẫu ác độc của bọn nhỏ, ừm, nàng đến làm nhiệm vụ.

Trên đỉnh đầu có thứ nhão dính gì đó rơi xuống mặt nàng.

Nàng vô thức vươn tay sờ thử, thấy rõ là bùn bẩn, lập tức nổi trận lôi đình.

Trời quang mây tạnh lại vang lên một tiếng sấm, Chu Thành An và Chu Nguyên đang sửa nóc nhà suýt chút nữa đã ngã từ trên mái nhà xuống.

Cũng may Khương Nhiên thu hồi lửa giận kịp lúc, lại thổi một hơi, bọn họ mới không ngã xuống.

“Cái kia… ngươi tỉnh rồi.

Thấy ngươi ngủ ngon, ta cũng không muốn đánh thức ngươi.

”Chu Thành An đỏ mặt chủ động nói chuyện với nàng.

Nhìn nữ nhân chỉ mặc mỗi yếm, không còn vật che chắn nào khác ngồi phía dưới, hắn không biết nên đặt mắt ở đâu.

Lại nhớ tới cái gì đó, Chu Thành An vội vàng nhìn thoáng qua con trai, cũng may nó đã tự giác nhìn sang chỗ khác.

“Ồ, ta đói, nấu gì ăn chưa?” Bụng Khương Nhiên kêu lên một tiếng, thuận miệng hỏi.

Sắc mặt Chu Thành An cứng lại, ấp úng, cuối cùng không nói được gì.

Mấy đứa nhóc cũng bày ra vẻ suy sụp.

Bọn chúng cũng đói, nhưng trong nhà không còn thức ăn.

Tuy phòng bếp còn có một ít mì gạo, nhưng nàng không lên tiếng, bọn nó cũng không dám lấy.

Bình thường cả nhà phải dùng rau dại với vỏ cây miễn cưỡng duy trì cuộc sống, nhưng hôm nay bận rộn sửa nóc nhà, bọn chúng còn chưa rảnh ra ngoài tìm.

Hơn nữa rau dại và vỏ cây non cũng không còn nhiều, bọn chúng phải vào núi tìm.

Nhưng dã thú trong núi cũng đang đói, cha sợ nguy hiểm nên không cho bọn chúng đi sâu vào núi.

Nghĩ tới đây, đám nhóc lại nhớ tới món mì thơm ngào ngạt tối qua, sau đó khát vọng nhìn về phía Khương Nhiên.

Không biết kế mẫu hôm nay là người lúc ban ngày hay lúc ban đêm?Khương Nhiên “ừ” một tiếng, cũng nhớ tới, cái nhà này thật sự rất nghèo.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 27: 27: Thật Uất Ức


Nhưng nàng cũng nghèo.

Có điều, bây giờ nàng là người, phải ăn cơm.

Nghĩ tới mấy tin tức nhận được từ tiểu tinh linh hôm qua, lại nghĩ tới sức ăn của những người này, nàng không thể không khóc.

Cuối cùng Chu Tham cũng lên tiếng: “Nương, người, người còn có thể nấu cơm cho bọn con không?”Câu hỏi mềm nhũn, ánh mắt trông mong cùng với động tác liế m khóe miệng đã khiến nàng mềm lòng.

“À, đứa nhỏ kia, Niệm Niệm đâu? Nó có khỏe hơn chút nào chưa?”“Muội muội tỉnh rồi, chỉ là đầu óc còn chưa tỉnh táo hắn nên con không gọi muội muội dậy.

Hẳn muội ấy cũng đã đói bụng rồi.

”Chu Tham chủ động trả lời.

Muội muội luôn rất thân thiết với hắn, chỉ là dường như hôm nay muội muội không thích nói chuyện với hắn nữa, điều này khiến hắn cảm thấy buồn bực.

Nhưng nghĩ tới chuyện hôm qua muội muội suýt bị bán, chắc chắn muội ấy đã rất sợ hãi, đợi đến khi khỏe hơn hẳn sẽ giống trước kia thôi.

“Được, ta sẽ đi nấu cơm? Ăn mì hôm qua cũng ngon, các ngươi có muốn thêm trứng không? Còn có, các ngươi có thể ăn được bao nhiêu chén? ““Được rồi, không cần thêm! ” Chu Thành An còn chưa nói hết lời đã bị đám nhóc cướp lời.

“Đều muốn, con muốn một chén lớn.

”“Con cũng vậy.

”“Con cũng vậy, còn có muội muội.

”“Ta! ” Chu Thành An muốn mở miệng, kết quả bị Khương Nhiên cướp lời: “Ngươi, ta biết, hai chén lớn.

”Ăn thật sự nhiều.

Nàng thầm trợn trắng mắt.

Trong lòng đã bắt đầu hoài nghi, nhiệm vụ này là muốn để nàng làm bà mụ nấu cơm, không, là để nàng tiêu tốn công đức.

Khương Nhiên vừa thuần thục trộn mì vừa yên lặng khóc không ra nước mắt.

Uất ức, muốn khóc, nhưng lại không thể lớn tiếng, không thể rơi lệ, thật uất ức, hu hu hu.

Không được, đợi đến buổi tối phải tìm một chỗ, phát tiết hết ra ngoài.

Con mịe nó, ăn thật sự nhiều, ăn đến mức nàng nghèo luôn.

Phải tìm cách để có được thức ăn.

Hu hu.

Không thể rơi nước mắt.

Phải chịu đựng.

Năng lực học tập của thánh thú các nàng rất mạnh, hôm qua nấu bữa ăn kia mất một tiếng, hôm nay chỉ mất 30 phút đã nấu xong một nồi mì lớn.

Chỉ là nhìn túi bột đã vơi đi một đống lớn, còn cả chai dầu cùng với trứng gà đã thiếu đi một nửa, nàng lại cảm thấy mùi mì này cũng không còn quá thơm.

Thật hoài niệm những ngày uống gió Tây Bắc cũng có thể lấp đầy bụng.

Làm người thật khó khăn, nàng muốn trở về trời nằm thẳng.

Đám nhóc đang tuổi thích quan sát sắc mặt người khác, hơn nữa lúc trước bị Khương thị ngược đãi đã sinh ra bóng ma tâm lý, cho nên, mặc dù cả bọn đều đã thèm đến mức không chịu nổi cũng chỉ dám chen chúc ở cửa, nhìn chằm chằm Khương Nhiên khóc tang lề mề trong bếp, không dám tiến lên.

Ngược lại vẻ mặt của cha bọn chúng Chu Thành An lại khác với bình thường, mặt đầy ý cười, thò nửa đầu vào phòng bếp: “Thơm quá, khi nào có thể ăn? ““Ừm, sắp được rồi.

”Khương Nhiên cũng không ngẩng đầu lên, không nóng không lạnh trả lời một câu.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 28: 28: Một Bữa No


Thông thường, những lúc như vậy là nàng đang ấp ủ cảm xúc muốn nổi giận.

Đám nhóc sợ tới mức rụt đầu co cổ, bắt đầu lui về phía sau.

“Không phải mấy đứa kêu đói chết từ lâu rồi sao, sao không đi vào?”Chu Thành An đứng phía sau đẩy đám nhóc một cái, sau đó khập khiễng sải bước đi về phía trước.

Chỉ bước vài bước đã đến trước bếp, nhìn Khương Nhiên bị khói trắng hun đỏ mắt, hắn nuốt một ngụm nước bọt rồi mới vội vàng cúi đầu, xoa xoa tay:“Ta thấy đã gần xong rồi, ta tự lấy là được.

”“Ừm.

”Khương Nhiên cúi người xuống, đẩy củi vào trong bếp.

Xác định củi sẽ không cháy hết nàng mới lui về phía sau vài bước, nhường chỗ cho Chu Thành An cao ráo đi vào.

Mấy thằng nhóc đứng ngoài trợn mắt há hốc mồm nhìn cha mình bắt đầu dùng đũa gắp từng đũa từng đũa mì một cách vụng về.

Bếp quá thấp, Chu Thành An lại quá cao cho nên phải cúi người xuống mới có thể thuận tiện gắp mì.

Chỉ là chân hắn còn chưa khỏi hoàn toàn, cho nên chỉ cúi người như vậy thôi cũng đã phải cố hết sức.

Đám nhóc phát hiện tình trạng của cha nhưng lại không dám tiến lên.

Mãi tới khi Chu Thành An đau đớn lảo đảo vài cái, thiếu chút nữa ngã vào trong nồi mì nóng còn đang bốc khói trắng, đám nhóc mới hít sâu một hơi, lo lắng hô lên: “Cha! ”Cũng may Khương Nhiên phản ứng nhanh, trực tiếp kéo người lại.

Chu Thành An cao to vạm vỡ cứ vậy đụng thẳng vào người Khương Nhiên.

Nàng không cao bằng hắn, mặt trực tiếp đâm vào lồ ng ngực rắn chắc của hắn, phát đau.

Nàng hơi bực bội nhưng nghĩ đến nóc nhà, nàng lại vội vàng kiềm chế, nhưng vẫn không nhịn được mắng một câu:“Làm không được thì đừng tới thêm phiền.

”“A, đúng, thật xin lỗi.

” Chu Thành An cũng sợ.

Hắn bị bỏng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu làm hỏng nồi mì thì hắn gây ra tội lớn rồi.

Thế là hắn thành thật gật đầu, trên mặt tràn đầy áy náy.

“Mấy người các ngươi ngơ ngác làm gì, còn không vào hỗ trợ.

”Khương Nhiên thấy nam nhân lưng dài vai rộng lại bị mình khiển trách thành như vậy, cũng không đành lòng.

Nàng hòa hoãn lại, gọi đám nhóc nhanh chóng tiến vào đỡ Chu Thành An sang một bên.

Chu gia người nhiều nhưng nhà lại không lớn, tổng cộng chỉ có ba gian phòng, một là của nàng với Chu Thành An, một phòng của ba đứa con trai nhỏ cùng với Chu Niệm.

Giữa ba đứa nhóc với Chu Niệm chỉ có một mảnh chăn nhỏ ngăn cách, xem như tách biệt nam hài với nữ hài.

Cuối cùng là phòng bếp này.

Cho nên ngày thường nấu cơm ăn cơm đều trong phòng bếp.

Cũng may tuy nhà nghèo nhưng chén vẫn đủ lớn, dù sao cũng là đại sự liên quan đến cơm nước, không thể qua loa được.

Nàng lấy cho mỗi người một chén lớn.

Tổng cộng có sáu cái chén, đều được gắp đầy, trong nồi vẫn còn dư lại ba chén, nàng để dành lại cho một lớn ba nhỏ trong nhà.

Suy nghĩ về lượng cơm của thân thể này lại suy nghĩ về tuổi tác của Chu Niệm, nàng lấy một ít mì từ trong hai chén ấy bỏ vào trong chén Chu Thành An.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 29: 29: Cảm Động


Trong lòng không nhịn được nói thầm: Nam tử ăn nhiều đến mức nghèo rớt lão nương, nếu Chu gia toàn nữ nhi thì tốt rồi.

Nàng vừa lắc đầu vừa bưng bát đến trước mặt mỗi người.

Lực chú ý của đám nhóc đều đặt lên chén lớn của Chu Thành An, nhìn chằm chằm tới Chu Thành An cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Hắn đỏ mặt xoa xoa tay, nhìn thoáng qua Chu Niệm vẫn bình thản như không có việc gì xảy ra:“Cái kia… đám nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, hay là để bọn nhỏ ăn nhiều hơn chút.

Còn nữa, ngươi với Niệm Niệm cũng ăn nhiều một chút.

”Nói xong, hắn thì vớt trứng ra khỏi mì.

Nhưng bị Khương Nhiên dùng đũa ngăn lại: “Cho ngươi thì ngươi ăn đi, trong nồi vẫn còn.

”“A.

” Chu Thành An giật mình, quay đầu nhìn thoáng qua chỗ mì trong nồi rồi lại nhìn nàng một cái.

Tuy nàng vẫn lạnh mặt như trước nhưng hắn vẫn cảm giác được có chỗ nào đó đã khác trước.

Trong lòng đang trào cảm giác kì quái, hắn đỏ mặt cúi đầu, ăn một miếng mì lớn che đi cảm giác kì quái trong lòng.

Đám nhóc đặt toàn bộ tâm trí vào chén mì trước mắt, cũng không còn dư thừa tinh lực quan sát việc khác.

Chu Thành An nhìn thoáng qua ba đứa con trai đang ăn mì, lại nhìn thoáng qua chỗ mì trong nồi, cuối cùng cầm chén lên liế m một lần nữa sau đó lấy cớ nói mình đã ăn no.

Nhưng vẫn bị Khương Nhiên giật chén gắp thêm mì cho.

Hắn nhanh chóng đón lấy, cười thật thà: “Thật ra thì ta ăn no rồi, nếu ngươi chưa ăn no thì ăn nhiều một chút, cũng để lại chút cho bọn nhỏ.

”“Bọn nhỏ đang tuổi trưởng thành, phải ăn nhiều một chút mới có thể trưởng thành khỏe mạnh được.

”“Đủ cho bốn người các ngươi.

Không phải ngươi nói chân ngươi tốt hơn rồi sao, nếu đã tốt hơn, không thể ở nhà ăn rồi chờ chết, ăn nhiều một chút mới có sức lực đi kiếm tiền.

”Khương Nhiên lạnh mặt, nàng thật sự lo lắng không biết phải làm thế nào nuôi sống cái nhà này.

Nàng tới để làm nhiệm vụ, không phải để tiêu tiền, nàng có thể san sẻ trọng trách nuôi gia đình, nhưng tuyệt đối sẽ không gánh một mình.

“Ai, vậy ta, vậy ta lại ăn thêm một chút.

” Chu Thành An cảm thấy những lời nàng nói cũng đúng.

Mới gắp mấy đũa đã ăn hết bát thứ hai.

Ăn uống no đủ, trong bụng có lương thực, cảm giác cả người thoải mái hơn rất nhiều.

Nếu chân hắn khỏi hẳn, muốn một hơi cuốc hai mẫu đất cũng không phải chuyện không thể làm được.

Chu Thành An ngẩng đầu nhìn Khương Nhiên, tuy nàng vẫn lạnh mặt như cũ nhưng lại khiến hắn có cảm giác kì quái.

Đột nhiên hắn như nhớ tới điều gì: “Cái đó, sao ngươi biết chân ta đã tốt hơn?”Hỏi xong, nhìn thấy ánh mắt hơi lạnh của nàng, hắn ảo não muốn rút lại lời vừa nói, lại nghe thấy nàng lạnh giọng: “Ta nhìn thấy.

”Trên mặt Chu Thành An hiện lên một tia xấu hổ, thật thà lấy tay gãi gãi đầu.

Ánh mắt hắn dừng lại trên chén mì đã nguội của Niệm Niệm.

“Hẳn là Niệm Niệm cũng dậy rồi, ta mang mì tới cho con bé.

”.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 30: 30: Mang Mì Cho Niệm Niệm


Nhưng không biết là do ăn quá no hay là do ngồi quá lâu, lúc đứng dậy đột nhiên chân trái hắn đau nhói.

Cũng may hắn kịp thời lấy tay bám vào bàn, lại dựa vào người Chu Nguyên.

Khương Nhiên cũng đã ăn gần hết, thấy hắn như vậy, nàng vội vàng nhận lấy cái chén: “Vẫn để ta mang đi thì hơn.

”“Ừm.

”Không để ý ánh mắt khác thường của ba thằng nhóc, Chu Thành An trực tiếp đồng ý.

Nghĩ đến điều gì đó, hắn lại nói: “Chân của ta sẽ tốt hơn, trong nhà cũng sẽ có tiền, Niệm Niệm lại không khỏe, hay mời Từ đại phu tới xem bệnh cho con bé?”Hắn nói xong lại thầm thấy kinh ngạc, thế mà hắn lại nói ra câu này với giọng điệu thương lượng.

Nhưng rất nhanh hắn đã nhớ tới một chuyện khác, có lẽ, không cần lãng phí tiền đi mời đại phu, thật ra thì! Nghĩ đến đây, hắn nhìn về phía nàng như muốn hỏi, lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Cũng không thể nói, ta đã biết chỉ cần ngươi thổi khí sẽ chữa được bệnh, ngươi đi truyền vài hơi cho Niệm Niệm đi?Chờ một chút, nàng có thể thổi khí trị bệnh, truyền cho mình với Niệm Niệm thì không sao, nhưng nếu để những người khác biết, lỡ là nam nhân…Đột nhiên hắn không dám nghĩ tiếp nữa.

Nhớ tới dáng vẻ ngốc nghếch ngây thơ của nàng hôm qua, hắn hơi lo lắng, có phải nên tìm cơ hội nói cho nàng biết một ít chuyện về nữ đức hay không?Trong lúc hắn do dự, Khương Nhiên đã bưng chén mì của Chu Niệm rời đi.

Sau khi thấy nàng đi ra khỏi bếp rồi, đám nhóc mới vội vàng kéo cha lại, nhỏ giọng nhắc nhở:“Cha, cha điên rồi sao? Sao cha dám để nàng đi gặp riêng Niệm Niệm.

”“Không được, con phải đi theo nhìn xem.

” Chu Tham lại muốn đứng dậy đi theo phía sau nàng.

Nhưng bị Chu Thành An giữ chặt: “Nàng không dám.

”“Cái gì?” Đám nhóc đồng loạt tỏ vẻ không hiểu.

Vì thế, Chu Thành An lại nói tới phát hiện của mình cho đám nhóc.

Chỉ cần nàng làm chuyện ác, ông trời sẽ hạ sấm sét.

Mặt khác, hắn còn nói cả chuyện hắn nghi ngờ Khương Nhiên không phải độc phụ kia.

Đám nhóc choáng váng, nóc nhà bị thủng là do ông trời trừng phạt kế mẫu chứ không phải do phụ thân với kế mẫu thiên lôi câu địa hỏa tạo ra?Suy nghĩ lại một lần, cộng thêm mấy lời dạy dỗ tận tình và nghiêm khắc của cha, bọn chúng lại tin tưởng cha mình.

Chỉ là bọn chúng có hơi tiếc nuối, thì ra cha còn chưa thiên lôi câu địa hỏa với kế mẫu!Uổng công bọn hắn vì cha mà vui vẻ một hồi!Nhưng bọn hắn vẫn cảm thấy vui vẻ, nếu là vậy thật thì tốt quá rồi, như vậy bọn chúng lại có thêm một ông trời quản kế mẫu giúp bọn chúng, cha bọn chúng cũng có một nương tử không dám làm việc ác nữa.

Cuối cùng bọn chúng cũng hiểu được vì sao sau khi kế mẫu trở về lại như biến thành một người khác, nhưng sao lúc sáng sớm ngủ dậy, cha lại thần thái sáng láng như vậy?“Cha đã nói rồi, không có! Nếu còn dám nghĩ lung tung, cha sẽ đánh các con!”….
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 31: 31: Nàng Có Thể Vẫy Tay Xua Đuổi Vận Xui


Lúc Khương Nhiên đi vào, Chu Niệm vội vàng nhắm mắt lại nằm trên giường giả bộ ngủ.

Khương Nhiên nhẹ giọng gọi vài tiếng, thấy nữ hài không có phản ứng, nàng lại bắt đầu thổi khí xua tan đám hắc khí phiền người kia.

Đám hắc khí kia vừa thấy long khí của nàng đã sợ tới mức tản ra bốn phía.

Chỉ có điều tình huống này cũng không kéo dài được bao lâu, chỉ cần nàng không ở bên, rất nhanh, những hắc khí kia đã lại quấn lấy Chu Niệm.

Nàng nhớ rõ lúc hạ phàm tiên đồng đã nói với nàng, thật ra Chu Niệm là người có công đức lớn, theo lý thuyết nên là khí vận chi tử.

Nhưng Chu Niệm bị người dùng trận pháp hấp thu khí vận, mà người mượn khí vận của nàng lại không làm việc tốt, cho nên mới khiến tất cả báo ứng đổ hết trên người Chu Niệm.

Từ đó Chu Niệm bị vận rủi quấn thân, đám hắc khí này chính là một loại vận rủi.

Bị thứ này quấn lấy, không chỉ khiến bản thân xui xẻo mà ngay cả người bên cạnh cũng sẽ xui xẻo theo.

Đột nhiên Khương Nhiên hiểu được vì sao Chu gia lại nghèo khó như vậy.

Thật ra không chỉ có mỗi Chu Niệm, ngay cả bốn người Chu gia cũng bị hắc khí quấn thân.

Nhưng đây cũng không phải việc khó khăn gì, dù sao cũng có thánh thú như nàng ở đây, hắc khí gì đó đều sẽ tự động lui ra.

Khó trách nhiệm vụ này trả nhiều công đức như vậy lại không có ai nguyện ý nhận, nàng cảm thấy mình thật sự quá xui xẻo.

Nghĩ tới đây, nàng lại không nhịn được muốn nổi giận.

Kiềm chế, nhất định phải kiềm chế.

Thấy Chu Niệm còn chưa dậy, nàng đành phải cạy miệng nữ hài ra, lại truyền một hơi long khí cho nữ hài.

Nhớ tới tối qua, sau khi truyền khí cho nam nhân kia, chân nam nhân đã có dấu hiệu khôi phục, nàng lại thổi thêm vài hơi.

Chu Niệm đang giả bộ ngủ, vốn còn ngạc nhiên không biết rốt cuộc nữ nhân này muốn làm gì, chợt cảm nhận được một luồng tử khí.

Nàng vô thức muốn né tránh nhưng bất đắc dĩ là hiện tại nàng quá nhỏ yếu, bị nữ nhân kia giữ chặt lại.

Nhưng càng kỳ quái hơn là sau khi thứ đồ vật quái dị kia đi vào cơ thể, nàng lại cảm thấy rất thoải mái.

Nàng hoảng hốt, giật mình mở bừng mắt ra.

Mà Khương Nhiên thấy nữ hài mở mắt, vội vàng nở nụ cười hiền từ, nhẹ giọng nói: “Xin chào, Tiểu Chu Niệm.

”Chu Niệm có chút bối rối, trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nên phản ứng như thế nào.

Nữ nhân này thật quá khác thường, nhưng cũng may, hiện tại trong mắt người khác nàng còn là kẻ ngốc, cho nên chỉ cần cười ngây ngốc là được.

Khương Nhiên thấy thế cũng không cảm thấy có gì lạ, chỉ cảm thấy đau lòng lại muốn sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò không có thịt của Chu Niệm.

Tuy đã hít vài ngụm long khí của mình, nhưng khuôn mặt này vẫn đen nhánh, tất cả đều do đám hắc khí phiền người kia.

Nàng giơ tay lên, hất hết đám hắc khí đang muốn tụ lại ra ngoài, chỉ nháy mắt, hắc khí đã bị đuổi tới góc nhà.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 32: 32: Chu Niệm Hoảng Sợ


Mà nàng cũng không chú ý, Chu Niệm vốn đang si ngốc ngu dại lại đột nhiên mở to hai mắt nhìn chằm chằm động tác của nàng, dáng vẻ không dám tin.

Thế, thế mà nàng lại có thể nhìn thấy những hắc khí này, còn có thể xua tan.

Nàng, nàng không phải độc phụ Khương thị kia, rốt cuộc nàng, nàng là ai?Khương Nhiên thấy Chu Niệm mở to đôi mắt ngăm đen ngây ngốc nhìn mình chằm chằm, nghĩ đến hiện tại hẳn nữ hài này vẫn còn si ngốc.

Lại thấy ánh mắt nữ hài nhìn mình vừa sợ hãi vừa lo lắng, nghĩ đến những chuyện nguyên chủ làm với nữ hài, trong lòng nàng dâng lên cảm giác bất đắc dĩ lại thương tiếc.

Cuối cùng nàng chỉ giơ tay lên rồi lại hạ xuống.

Nàng cố gắng học theo giọng điệu mẫu long nói chuyện với nàng, cười nói với Chu Niệm: “Tiểu Niệm Niệm, đói không, ta đút ngươi ăn mì được không?”Trong đầu Chu Niệm vẫn còn đọng lại hình ảnh Khương Nhiên giơ tay lên vẫy vẫy một chút đã có thể xua tan đám vận xui quấn quanh người mình.

Chuyện này là thật, nàng không hoa mắt.

Vì khiếp sợ quá đỗi nên Khương Nhiên nói gì nàng cũng ngoan ngoãn gật đầu.

“Ngoan, há miệng ra.

” Khuôn mặt Khương Nhiên tràn đầy ý cười, dùng đũa gắp mì đưa đến bên miệng Chu Niệm.

Cũng may lúc trước tiên đồng đã cho nàng học một số kỹ năng cơ bản của nhân gian, dùng đũa cũng là một trong số các kỹ năng đó, mới không đến mức gượng gạo.

Chu Niệm nhu thuận há miệng, lập tức nhận được một tiếng khen ngợi của Khương Nhiên: “Thật ngoan.

”Đợi đến khi Chu Niệm hoàn toàn phục hồi tinh thần, nàng đã bất tri bất giác bị Khương Nhiên dụ dỗ ăn hết một bát mì lớn.

Ăn xong, lại nấc một hơi, nàng mới cảm giác được hương vị của bát mì này cũng không tồi.

Khương Nhiên nhìn Chu Niệm, sau khi ăn cơm xong, sắc mặt nữ hài đã hồng hào hơn không ít.

Khương Nhiên rất hài lòng, đây không phải là khởi đầu rất tốt sao?Mà lực chú ý của Chu Niệm vẫn còn kẹt ở chuyện Khương Nhiên có thể xua tan hắc khí.

Hơn nữa nàng phát hiện, hình như đám hắc khí kia rất sợ Khương thị, thậm chí còn không dám tụ tập bên cạnh nàng.

Nàng không dám tin tưởng chuyện này, bởi phàm nhân không thể nào thấy hắc khí được.

Nhưng nàng cũng có thể chắc chắn bản thân không nhìn nhầm, Khương thị không chỉ có thể nhìn thấy hắc khí, hơn nữa Khương thị còn không e ngại chúng chút nào, thậm chí còn có thể khắc chế chúng.

Lúc này, Chu Niệm đã sốc đến mức không biết nên phản ứng như thế nào.

“Niệm Niệm ăn no rồi, vậy ta đi trước.

Niệm Niệm, yên tâm, sau này có ta ở đây, không có thứ gì hay người nào dám tiếp tục thương tổn Niệm Niệm.

”Khương Nhiên vừa nói vừa phất tay, còn thổi một hơi vào hắc khí kia.

Đám hắc khí kia như là bị đông cứng, co rúm lại ở góc tường.

Mà Chu Niệm lại chưa bao giờ cảm thấy dễ chịu và thoải mái như lúc này.

Thậm chí nàng không kịp cười ngây ngô với Khương Nhiên, chỉ lo nhìn chằm chằm đám hắc khí đang co rúm lại trong góc kia.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 33: 33: Không Muốn Nàng Rời Đi


Đợi đến khi Khương thị rời khỏi phòng rồi nàng mới chậm rãi xuống giường, đi đến bên cạnh hắc khí đã bị đông cứng, vươn tay muốn chạm vào một chút.

Đám hắc khí kia tuy đã bị đông cứng nhưng lại bắt đầu giương nanh múa vuốt với nàng, muốn tránh thoát trói buộc tiếp tục quấn lấy nàng.

Nàng sợ tới mức lập tức lui về giường, nghiêng đầu, tiếp tục nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi.

Khương thị không đơn giản, rất có thể nàng không phải Khương thị trước kia.

Nhưng nàng là ai?Dù sao thì mặc kệ nàng là ai, chỉ cần có thể khắc chế đám hắc khí kia, đó chính là chuyện tốt.

Chu Niệm biết hắc khí trên người mình đã ảnh hưởng đến người Chu gia, cho nên Chu gia mới càng ngày càng xui xẻo.

Nếu nữ nhân này có thể giúp mình và Chu gia thật, vậy dù như thế nào thì mình cũng phải quấn lấy Khương Nhiên.

Nàng còn đại thù chưa báo, còn chưa trở về tìm đám người kia tính sổ, dù thế nào đi nữa nàng cũng không thể chết, càng không thể liên lụy khiến Chu gia xảy ra chuyện.

Suy cho cùng, họ cũng là những người duy nhất đối xử tốt với nàng.

Kiếp trước nàng không biết, còn tưởng bọn họ vứt bỏ mình, cho nên đám hắc khí kia mới vì căm hận và lửa giận của nàng mà đi cắn trả Chu gia.

Hiện tại nàng đã biết đám hắc khí này xuất hiện vì nguyên nhân gì, cho dù trước mắt nàng còn chưa tìm được cách xử lý chúng, nhưng nhất định sẽ không bước lên vết xe đổ nữa!.

Trở lại phòng bếp, bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Khương Nhiên suy nghĩ, cũng không thể mỗi lần nấu cơm đều lấy nguyên liệu từ trong không gian ra ngoài.

Hơn nữa, nếu mình không ở nhà, cũng không thể để người Chu gia chết đói.

Cho nên cuối cùng nàng vẫn rưng rưng nhịn đau, lấy lương thực từ trong không gian ra ngoài.

Nàng lấy một ít gạo đổ vào hũ gạo, sau đó lại lấy túi mì rồi bình dầu ra.

Nghe được tiếng bước chân, nàng vội vàng thu tay lại, thiếu chút nữa bị Chu Thành An nhìn thấy.

Mà thật ra nàng cũng không xác định được rốt cuộc Chu Thành An có nhìn hay không.

Tóm lại, khi hắn nhìn thấy bình gạo, túi mì và bình dầu lại đầy, vẻ mặt trên mặt rất đặc sắc, miệng há hốc rồi ngậm lại nhiều lần mới phát ra âm thanh.

“Cái kia, ngươi giấu mấy thứ này ở chỗ nào?”Nói xong, hắn nhanh chóng nhìn nàng rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống.

Không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận, hắn đã ảo não cắn đầu lưỡi, giải thích: “Ý của ta không phải như ngươi nghĩ, ta, ý của ta là, hiện tại chúng ta cũng không giàu có! ”“Ta biết.

” Khương Nhiên cúi đầu, sắc mặt không được tốt lắm.

Nghĩ đến việc cả nhà phải ăn một ngày ba bữa, còn có số lương thực không nhiều nhặn gì trong không gian, nàng lại không nhịn được thở dài.

“Có, có phải ngươi tức giận rồi không?”So với trước kia, hiện tại Chu Thành An càng lo lắng nàng sẽ tức giận hơn.

Trước kia nàng tức giận sẽ chửi hét nhưng hắn không để ý lắm.

Có điều hiện tại, dường như hắn lại tiếc nuối không muốn nàng rời đi.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 34: 34: Đau Đầu Chuyện Lương Thực Của Gia Đình


“Không có, chỉ là ta đang suy nghĩ, số đồ ăn này cũng không duy trì được bao lâu, các ngươi ăn quá nhiều rồi.

”Chỉ một câu nói đã làm cho Chu Thành An đỏ mặt.

Nam nhân cao hơn một mét chín lại đỏ mặt, không biết phải làm như thế nào mới đúng.

Cuối cùng hắn cúi đầu, xoa xoa tay, có hơi oan ức lại hơi khó xử thấp giọng nói:“Ta, ta sẽ ăn ít một chút, ừm, là ta ăn hơi nhiều, ta cũng sẽ để cho bọn nhỏ ăn ít một chút! ”“Ta không có ý đó, ý ta là chúng ta phải nghĩ cách kiếm tiền.

”Có lẽ Khương Nhiên đã ý thức được có gì đó không đúng, ngẩng đầu nhìn Chu Thành An, dáng vẻ rất nghiêm túc lại khiến hắn càng thêm xấu hổ.

“Ừm, ta là nam nhân, đáng ra ta nên gánh vác trách nhiệm.

Đều do cái chân này của ta, lại thêm cả năm hạn hán, hoa màu trong đất không thu hoạch được.

”“Nhưng chân của ta sẽ tốt hơn, đến lúc đó ta sẽ đi săn thú trên núi, sẽ cho ngươi và bọn nhỏ được sống tháng ngày yên ổn! ”Trong lời nói của hắn tràn ngập áy náy, cũng mang theo vài phần hứa hẹn bảo đảm.

Nói xong, hắn lén lút nhìn nàng, thấy nàng lạnh mặt không biết đang suy nghĩ gì, đột nhiên hắn cảm thấy sợ hãi.

Không phải lần này nàng định rời đi thật chứ?Trước kia hắn ngóng trông nàng rời khỏi nhà này, nhưng bây giờ, trải qua tối hôm qua và sáng nay, hắn đột ngột thay đổi suy nghĩ.

Mặc kệ nàng bị sấm sét dọa hay là bị quỷ chiếm thân, chỉ cần nàng nguyện ý lưu lại sống ở đây, hắn cũng nguyện ý bỏ qua hiềm khích trước kia.

“Vừa rồi ngươi nói săn bắn, đó là làm cái gì?”Khương Nhiên nghiêng đầu, nghiêm túc suy tư chuyện mình có thể làm để lấp đầy bụng cho gia đình này.

Chợt bắt được trọng tâm, nàng vô thức hỏi lại theo bản năng.

“Chính là, dùng cung tiễn, còn có giáo mác, lên núi săn động vật.

Nếu may mắn sẽ săn được gà rừng, thỏ rừng, nếu may mắn hơn một chút, sẽ săn được sói, heo rừng, còn có thể đào được linh chi và nhân sâm nhiều năm tuổi.

”“Trước kia ta! ” Chu Thành An càng nói càng hưng phấn, nhớ tới tháng ngày trước kia.

Khi đó hắn mới là một nam nhân thực thụ.

Hiện tại, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua cái chân què của mình, nhớ tới những ngày sau khi què chân, hắn lại cảm thấy chua xót.

Nhưng hắn vẫn cổ vũ bản thân, đợi sau này chân sẽ tốt hơn…Chỉ là bây giờ đang thời hạn hán khắc nghiệt, năm sau không bằng năm trước, đừng nói là người, cho dù là dã thú súc sinh trong rừng cũng thiếu ăn thiếu uống.

Chỉ riêng việc thiếu đồ ăn nước uống đã không biết có bao nhiêu người vật phải chết đói chết khát.

Trước kia hắn chỉ đào bẫy, không hay dùng tay không.

Hiện giờ…“Đúng vậy, tại sao ta không nghĩ tới, không có mì gạo, còn có thể ăn thịt nha.

”Khương Nhiên như đã nghĩ thông suốt điều gì, đôi mắt sáng lên, lấp lánh hữu thần khiến Chu Thành An nhìn đến ngây dại.

Chỉ là hắn còn chưa kịp phản ứng, Khương Nhiên đã cất bước đi ra ngoài.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 35: 35: Lên Núi Đi Săn


Lúc nhìn thấy giáo dài và cung tiễn treo trên tường, nàng dừng một chút, cuối cùng quyết định không mang theo gì cả, dù sao cũng không cần...“Ngươi, ngươi đi đâu vậy?”“Đi kiếm tiền nuôi cả nhà.” Khương Nhiên cũng không quay đầu lại....Lúc này, ở đầu làng.Hơn phân nửa người trong thôn đều tụ tập ở cái mương đầu thôn, một nửa còn lại tụ tập trên mấy mảnh đất đầu thôn.Tối hôm qua có sấm chớp và mưa, hầu như người trong thôn đều trắng đêm không ngủ, đều ngóng trông có mưa rơi xuống làm dịu mặt đất, cứu đống cây trồng gần như khô héo này, cũng cho cả thôn bọn họ có hi vọng sống sót.Nhưng trời vừa sáng, mọi người lại phát hiện, tối hôm qua có sấm chớp thật, cũng có mưa thật, nhưng phần lớn nước mưa đều tụ tập ở đầu thôn.Cuối cùng, tất cả nước chảy xuống mương nước này.

Mà hiện tại, nước đã bị các nhà gánh hết về bể nước nhà mình.Mà người được hưởng lợi rõ rệt nhất chính là mấy mảnh đất cằn cỗi ở đầu thôn.

Hoa màu vốn đã khô hạn sắp chết, lúc này hút no nước, đang bắt đầu xanh trở lại.“Kỳ lạ quá không? Sao sấm sét và mưa chỉ xuất hiện ở đây? Phần mộ tổ tiên nhà lão Vương bốc khói xanh rồi hay sao? Sao chuyện tốt như vậy lại đến nhà hắn?”“Hôm qua không chỉ có một chuyện kỳ quái như vậy, các ngươi nghe nói chưa? Thế mà Khương thị không bị sét đánh chết, còn tự mình bò ra khỏi nghĩa địa về nhà?”“Ta cũng nghe thấy lão nhị nhà ta kể, ta còn mắng nó ăn nói linh tinh.”“Hôm qua Từ đại phu đã khám kỹ, nói nàng đã chết hoàn toàn, còn được chôn cùng đám buôn người kia.

Người đã chết rồi còn có thể xác chết vùng dậy hay sao?”“Là thật, không chỉ có thế, tinh thần của Chu Thành An cũng khác hẳn ngày trước.”“Hắn đã có thể đứng dậy đi đường, sáng sớm hôm nay hắn với con trai lớn là Chu Nguyên cùng sửa mái nhà, còn nói tối qua mái nhà bị sét đánh thủng mất một nửa.”“Mịe nó, bị ma ám rồi sao?” Người nọ run rẩy một cái, sau đó lại nhịn không được hỏi.“Nếu Khương thị thật sự không chết thì loạn.

Ngươi nghĩ xem, hôm qua Chu gia đã mặc kệ Khương thị phơi thây giữa đồng, lấy tính tình của Khương thị…”Lời còn chưa dứt đã bị người dùng khuỷu tay chọc một cái từ phía sau.Kẻ đang nói chuyện bị chọc đau, tức giận đến mức trừng mắt muốn mắng chửi, lại lơ đãng đụng phải một khuôn mặt.Nàng ta sợ tới mức run rẩy, hoảng loạn há to miệng nhưng không phát ra được một chữ nào.Khương Nhiên ảo não vò đầu nhìn con đường phía trước.Nàng được gả từ thôn khác tới, cũng không quen đường lên núi, dường như đã đi nhầm đường.Nơi này trông giống với nơi nàng bị chôn hôm qua.

Thấy ở đây nhiều người tụ tập, nàng định tới hỏi thăm một chút.Suy nghĩ một hồi, cuối cùng nàng chủ động mở miệng.“Vương tẩu, Lý tẩu, Lưu tẩu, chào mọi người.

Cái kia… ta muốn hỏi phải đi đường nào mới vào núi được? Ta đây không thường xuyên đi, thật sự không quen đường.”“Ở đó.” Lý tẩu phản ứng đầu tiên, chỉ tay về một hướng..
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 36: 36: Phù Sa Không Chảy Ruộng Ngoài


Khương Nhiên khẽ kiễng chân nhìn thoáng qua, vui vẻ cười với Lý tẩu.

Vừa định cất bước rời đi, nghĩ đến điều gì, nàng lại lui về.

Dưới ánh mắt hoảng sợ không biết làm sao của mọi người, nàng lại mở miệng:“Vừa rồi ta nghe các ngươi nói mấy mảnh đất đầu thôn vì được nước mưa tưới tắm nên mới có thể xanh tốt trở lại.

Cây xanh tốt lại rồi có phải sẽ phát triển, ra hoa kết trái không?”“Đúng, đúng vậy.

”Lý tẩu bị hỏi thì sững sờ, có chút khó hiểu, lại có chút khiếp đảm nhìn Khương thị, vô thức trả lời.

“Ừm, vậy ta biết rồi, đa tạ Lý tẩu.

”Mặt mày Khương Nhiên sáng ngời, thì ra chỉ cần cho mưa là có thể khiến hoa màu sống lại.

Đám cây trồng này sống lại rồi, lương thực trong nhà cũng sẽ nhiều hơn một chút.

Tuy không chắc có thể lấp đầy bụng mọi người trong nhà nhưng hẳn cũng có thể khiến mọi người sống tốt hơn một chút.

Hơn nữa, nàng đang nghẹn một bụng lửa giận, đi tìm một chỗ ph át tiết tâm tình một chút cũng là chuyện tốt.

Nhân gian có câu nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, xem ra buổi tối nàng cần phải ra ngoài một chuyến.

Sự quái dị của Khương Nhiên khiến người trong thôn cảm thấy kinh ngạc.

Đợi đến khi nàng sắp đi xa mới có người không nhịn được lên tiếng: “Các ngươi có cảm thấy Khương thị này như có chỗ nào không giống lúc trước không.

”“Đúng là không giống, dường như sau khi bị sét đánh nàng lại xinh đẹp hơn.

”Một nam nhân thò đầu tới, nhìn chằm chằm bóng lưng Khương Nhiên đi xa, chậc lưỡi.

Một giây sau hắn đã bị nữ nhân nhà mình véo lỗ tai.

Khúc nhạc đệm này không thể xua tan tâm bát quái của mọi người.

Có người vỗ đùi hô to:“Sống hơn nửa đời người, còn chưa bao giờ thấy trường hợp có người bị sét đánh xong lại không bị thương chỗ nào.

”Lời này vừa ra, mọi người mới nhớ tới rõ ràng hôm qua Khương thị đã bị sét đánh thành than.

Hiện tại mới qua một đêm đã không thấy chút dấu vết từng bị sét đánh trên người nàng.

Lại liên tưởng đến những chuyện khác, cả đám sôi nổi hít sâu một hơi, run rẩy cả người.

Đến đây, không còn ai dám nhắc tới chuyện này nữa.

Mà Khương Nhiên lại không hề hay biết mình đã dọa hơn phân nửa người trong thôn, vẫn đang đi theo phương hướng vào núi.

Chỉ là rất nhanh sau đó nàng đã cảm giác được có chỗ nào đó không thích hợp, cố ý tăng nhanh bước chân.

Sau đó đột nhiên nàng quay đầu ở chỗ rẽ, bắt được đám nhóc đang âm thầm theo đuôi mình.

“Đi theo ta làm gì?”Dáng vẻ Khương Nhiên trừng to hai mắt vẫn rất dọa người, Chu Du và Chu Tham hoảng sợ như lâm đại kịch, co rúm lại, không dám nói chuyện.

Có lẽ Khương Nhiên cũng ý thức được mình dọa người, vội vàng thu liễm một chút: “Không phải ta kêu các ngươi ở nhà trông nhà sao?”“Cha nói không yên tâm để nương đi một mình.

” Chu Du nuốt một ngụm nước bọt, to gan mở miệng.

“Nương muốn vào núi ư?” Chu Tham đã nghe được đoạn đối thoại của Khương Nhiên với Lý tẩu.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 37: 37: Đào Rễ Cây Vỏ Cây


“Ừm.

” Khương Nhiên cũng không giấu giếm, gõ lên trán hai người bọn họ, dáng vẻ khó xử: “Trong nhà chẳng còn bao nhiêu gạo, các ngươi lại ăn nhiều.

”Hai thằng nhóc ngạc nhiên, mặt hơi đỏ lên, trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm cái gì đó nhưng lúc Khương Nhiên hỏi lại ngậm miệng không nói.

Cuối cùng vẫn là Chu Tham suy nghĩ một hồi, mở miệng: “Mỗi ngày chúng con đều phải vào núi tìm vỏ cây và cỏ xanh, còn có, cạm bẫy phụ thân đào lúc trước cũng lâu rồi không tới xem.

”“Ách, vậy các ngươi muốn đi cùng ta sao?” Khương Nhiên cố gắng suy đoán dụng ý của bọn nhỏ, ai, nhân loại nói chuyện mất quá nhiều thời gian.

Chu Tham vội vàng gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, cái miệng nhỏ cũng hơi nhếch, lộ ra mấy cái răng.

Con ngươi đen nhánh, giống như đang nở nụ cười.

Khương Nhiên cũng nở nụ cười, nàng rất ít khi cười, cho dù cười cũng chỉ nhếch miệng.

Nhưng hình như lần này không giống, mặt mày nàng cong cong, khóe miệng cũng hơi cong lên.

Hai thằng nhóc đều cảm thấy dường như kế mẫu đã không còn giống trước kia nữa!.

Trên đường đi, Chu Du và Chu Tham dẫn đường phía trước, Khương Nhiên đi theo phía sau.

Cũng có thể là do cảm thấy không nói lời nào hơi kì lạ, vì thế thỉnh thoảng Khương Nhiên sẽ nói chuyện, hai thằng nhóc cũng vui vẻ trả lời.

Lúc này nàng mới biết Chu Thành An đã dạy ba thằng nhóc cách săn bắn, chỉ là dường như bây giờ trong núi cũng không có nhiều dã thú.

Mà sau khi Chu Thành An bị thương ở chân, hắn cũng hơi tự sa ngã, lo sợ ba đứa nhóc sẽ đi theo vết xe đổ của mình nên nghiêm lệnh cấm ba đứa con không được vào núi săn bắn.

Mỗi lần hắn đều dặn dò đám nhỏ chỉ được đi phía ngoài tìm chút vỏ cây tươi và cây cỏ về nhà.

Khi nghe Khương Nhiên nói muốn vào núi săn thú, hai thằng nhóc không hẹn mà cùng nở nụ cười.

Tuy bọn chúng không nói gì nhưng Khương Nhiên vẫn nhìn thấy chút ý trào phúng từ vẻ mặt bọn chúng.

Trông cũng hơi giống với vẻ mặt trào phúng của đám Long tộc đáng ghét trên trời mỗi khi nàng không hoàn thành nhiệm vụ.

Nàng bướng bỉnh mở to mắt, vặn vẹo eo, chỉ vào hai đứa nhỏ: “Các ngươi nhìn cho rõ.

”Hai thằng nhóc sợ tới mức vội vàng gật đầu, có thể là do nghĩ đến tháng ngày bị Khương thị ngược đãi lúc trước.

Nhưng thấy nàng như chỉ đang tức giận, cũng không định mắng bọn chúng, càng không có ý động thủ, bọn chúng mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, có thể là do lá gan đã lớn hơn một chút, hai thằng nhóc còn cẩn thận thăm dò nàng: “Sau này nương có còn đánh chúng ta mắng chúng ta nữa không?”“Không nghe lời, không hiếu thuận, có thể bị đánh.

” Khương Nhiên cố ý hù dọa hai thằng nhóc.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ hoảng sợ trên mặt hai thằng nhóc, nàng lại mềm lòng, vội vàng lấy tay sờ đầu bọn chúng.

Nhìn đám nhóc dần buông bỏ phòng bị, còn có thể cười với nàng, nàng cảm thấy mình như càng tiến gần tới ngày hoàn thành nhiệm vụ thêm một bước.

.
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 38: 38: Dùng Sấm Sét Bắt Thú


Hai đứa nhỏ rất nghe lời cha, chỉ đi phía ngoài, không chịu tiến thêm nửa bước.Nàng cũng không tiện bỏ mặc hai đứa ở lại tự mình vào núi, nhưng chuyện này cũng không thể làm khó nàng.Nàng chỉ phóng thích một chút long uy, đám mãnh thú phi cầm trên núi đã bắt đầu chen chúc tiến tới.Sau khi cảm giác được uy áp đã đủ, nàng lại thấy hai đứa nhóc một người đang ra sức leo lên cây, một người thì nằm sấp trên mặt đất, cố sức dùng tay đào cái gì đó.Nàng buồn bực bước qua, nhìn một hồi, thật sự không hiểu nổi đành phải hỏi chúng nó.“Các ngươi đang làm cái gì vậy?”Đại khái là do câu hỏi đột ngột của nàng đã dọa Chu Du trên cây, nó thiếu chút nữa ngã từ trên cây xuống.May sao nó kịp thời dùng chân kẹp lấy thân cây, lại ra sức bò lên một cành lớn mới không bị rơi.Chu Du thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu hô lên với Khương Nhiên: “Con đang lột vỏ cây nha, đám vỏ phía dưới bị người ta lột sạ ch rồi, nhưng con biết trèo cây, hơn nữa lớp vỏ phía trên còn non hơn.

““Vỏ cây? Lột cái này làm gì?” Khương Nhiên càng choáng.“Ăn nha, phần lớn người trong thôn đều không có nhiều lương thực, phải thừa dịp vỏ cây còn non để lột nhiều một chút.

Chờ đến mùa đông, ngay cả vỏ cây non cũng không có.”Chu Tham ngẩng đầu, trong tay còn có một nắm rễ cỏ.

Nó nếm thử một chút, có thể ăn, chỉ là hơi khó nuốt, nhưng như vậy cũng đã không tệ rồi, lần này vẫn rất may mắn.Khương Nhiên không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống, rút một cọng rễ cỏ từ trong tay Chu Tham, cũng học theo Chu Tham ngậm rễ cỏ vào trong miệng nhai thử.Sau đó nàng lập tức ghét bỏ nhổ ra, hỏi: “Đây là cái gì?”“Rễ cỏ nha, cũng có thể ăn.” Chu Tham có chút khó hiểu nhìn Khương Nhiên.Nghĩ đến trước kia kế mẫu chưa từng ăn thứ này bao giờ, không, nghe nói trước kia kế mẫu ở nhà mẹ đẻ cũng không khá giả gì, về sau gả cho cha mới sống tốt.Mà cũng từ sau khi kế mẫu được gả tới, bọn họ mới sống càng ngày càng tệ.Nghĩ tới đây, ánh mắt Chu Tham nhìn Khương Nhiên dần dần trở nên lạnh lùng.Nhưng trong đầu Chu Tham còn vang vọng câu nói của cha, rằng kế mẫu hiện tại đã không còn là kế mẫu trước kia, nó mới vội vàng để mình không suy nghĩ tới những chuyện đã qua nữa.Khương Nhiên không nói gì nữa, bởi vì nàng cảm giác được thứ mình muốn đã tới, chỉ có điều hơi nhiều.Trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nên làm gì cho phải, vì thế nàng nhìn thoáng qua Chu Tham còn đang cố sức đào rễ cỏ với ánh mắt khó xử, trực tiếp giao quyền quyết định cho nó.“Ngươi muốn ăn gì?”“A?”“Ý ta là gà rừng, thỏ rừng, hươu rừng và lợn rừng, sói rừng.

Ngươi muốn ăn gì?”“Đương nhiên còn… muốn hết...” Chu Tham cũng không ngừng công việc trong tay, thuận miệng trả lời.Trả lời xong nó mới cảm thấy kế mẫu thật biết nói đùa, ai mà không muốn ăn thịt.

Đã rất lâu không được ăn thịt, chỉ nghĩ thôi nó đã không nhịn được nuốt nước bọt một cái..
 
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc Ta Giúp Nhóc Con Xui Xẻo Nghịch Thiên Cải Mệnh
Chương 39: 39: Đã Đủ Ăn Chưa


“Vậy được rồi.

” Khương Nhiên cảm thấy thằng nhóc này thật sự giống nàng.

Lúc trước khi Long lão hỏi nàng muốn học cái gì, nàng đã nói cái gì cũng muốn học, chỉ là lão Long rất bủn xỉn, còn nói nàng tham lam, nhưng tham lam có gì không tốt đâu?Nghĩ đến đây, nàng lại bắt đầu phóng thích uy áp, từng tia từng tia sét lần lượt đánh xuống, chuẩn xác đánh trúng đám thú.

Sau đó nàng lại đếm đếm thử, loại nào cũng có.

Chỉ là vì sao mỗi loại chỉ có một con?Không biết có đủ không?Vì thế, nàng mặc kệ đám thú đã bị sấm sét của nàng dọa đến run rẩy, không màng chủng tộc, thậm chí là ngay cả thiên địch cũng ôm chầm lấy nhau, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Chu Tham đang trợn mắt há hốc mồm.

“Nếu không ngươi đi xem thử có đủ hay chưa?”Chu Tham mở to hai mắt, tựa hồ đầu óc đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ.

Nó bị dọa thiếu chút nữa đã ngã từ trên cây xuống.

Sau đó nó cố gắng dùng hai chân kẹp lấy thân cây trượt xuống, cùng Chu Du nhanh chóng chạy tới, run rẩy hỏi:“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao, sao lại có nhiều dã thú như vậy? Còn có sét, sét đã đánh chết đám dã thú này.

”“Sao… sao có thể vậy được?”“Đánh chết?” Chu Tham cũng dần dần hoàn hồn, đầu óc ong ong, lại vô thức nhìn về phía Khương Nhiên đang mỉm cười chờ mình trả lời.

“Là nương làm?”Đúng vậy, chỉ có một cách giải thích như vậy.

Nàng hỏi mình muốn ăn gì, mình nói cái gì cũng muốn, sau đó tia sét bổ xuống đánh chết đám dã thú này.

Vừa rồi nàng lại hỏi mình như vậy có đủ chưa, còn kêu mình tự xem?“Quên đi, các ngươi còn nhỏ, không thể bị dọa, ta đi xem một chút.

” Khương Nhiên nhớ tới dường như nhân loại hơi nhát gan, vì thế đành phải tự mình đi qua.

Nàng càng tới gần, đám mãnh thú kia lại càng sợ hãi.

Thậm chí Chu Du và Chu Tham còn nhìn thấy một con mãnh hổ và một con dê co rúc lại một chỗ run bần bật.

Còn cả sói và hươu cùng với những giống loại khác vốn là thiên địch với nhau cũng rúc chung một chỗ, quỷ dị, thật sự quá quỷ dị.

Mà cũng không biết bọn chúng lấy can đảm từ đâu ra, cuối cùng đều đi theo phía sau kế mẫu, cũng không cảm thấy sợ hãi.

Lần đầu tiên, bọn chúng cảm giác được kế mẫu thật vĩ đại.

Đúng, khiến bọn chúng cảm thấy an toàn.

Đột nhiên chúng lại nhớ tới lời cha nói, nếu kế mẫu làm chuyện xấu, ông trời sẽ giáng sấm sét xuống.

Nhưng sao bọn chúng lại cảm thấy chuyện không phải như vậy?Nhưng cha sẽ không lừa gạt bọn chúng.

Khương Nhiên nhặt từng con dã thú lên, đếm một chút, đại khái có mấy chục loại, mỗi một loại đều chỉ chết một con, hình như đã đủ rồi.

Quay đầu lại nhìn hai thằng nhóc còn đang đi theo phía sau mình, không biết đang nghĩ gì:“Có đủ chưa vậy? Ngươi có muốn giết thêm không? Đường vào núi cũng không dễ đi, nếu đi nhiều sẽ mỏi chân.

”Hai thằng nhóc cũng học theo mãnh thú tựa vào nhau phát run, khác ở chỗ bọn chúng kích động tới phát run, hưng phấn tới phát run.

.
 
Back
Top Bottom