Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 160: Chương 160


Bạch Nhược Lâm suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp: " Vậy tôi hỏi cô, trên đường đến đây, cô có gặp chuyện gì không?"

"Gặp chuyện gì?" Tô Ý vẫn giả vờ không hiểu: "Lúc đến tôi đã nói rồi, tôi bị người khác cướp hành lý giữa đường."

Bạch Nhược Lâm nghi ngờ nhìn cô một cái: "Ngoài việc đó ra, còn có chuyện gì khác không?"

Cô ta nhớ rõ ràng trong đời trước, mẹ chồng cô ta đã bí mật thuê người đẩy Tô Ý xuống nước giữa đường.

Sau khi được dân làng gần đó cứu lên thì phải nghỉ ngơi vài ngày, rồi cô mới đến.

Tô Ý bĩu môi: "Sao mà lòng dạ của cô ác thế? Hành lý của tôi đã bị cướp, cô còn chưa hài lòng nữa à? Cô còn muốn tôi gặp phải chuyện gì nữa?!"

Bạch Nhược Lâm thấy cô có vẻ thẳng thắn, không giống như đang giả vờ.

Ngay lập tức hiểu ra, hoá ra vấn đề nằm ở đây! Đời này, bà già đó thuê người làm việc không hiệu quả, chỉ cướp đồ thôi!

Đều do bà già c.h.ế.t tiệt đó làm việc kém cỏi, gây ra rắc rối lớn cho mình.

Nghĩ đến mối thù giữa mẹ chồng và nàng dâu đời trước, Bạch Nhược Lâm không khỏi nghiến răng căm hận.

Nếu giờ đã kết hôn với Tần Vân Phong, thì đợi đến Tết về nhà rồi sẽ gặp lại bà già đó.

Lần này, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho hai mẹ con bà ta yên ổn!

Bạch Nhược Lâm nói vài câu khách sáo xong rồi quay lưng bỏ đi.

Chỉ còn lại Tô Ý đứng phía sau, nhìn bóng lưng của cô ta với vẻ mặt phức tạp.

[Hai người đã kết hôn, nhà cũng đã hoàn chỉnh, Bạch Nhược Lâm cũng đã sống lại, mọi thứ đã thay đổi, tại sao mình vẫn chưa trở về?!]

[Thôi vậy, nếu không thể quay trở về được, thì cứ ở lại đây thôi! Ở đâu thì chẳng như nhau.]

Sau khi gặp Bạch Nhược Lâm ở hành lang, Chu Cận Xuyên cảm thấy cô ta có điểm gì đó không đúng lắm.

Cô ta đường như đã biến thành một người khác.

Sau khi về nhà, nghĩ lại thấy có điều gì không đúng, anh lập tức đến nhà ăn để tìm Tô Ý.

Khi biết Tô Ý vừa bị Bạch Nhược Lâm gọi đi, anh càng cảm thấy bất an hơn.

Vì vậy, anh vội vã đi tìm cô.

Không ngờ khi vừa tìm thấy Tô Ý, anh đã nghe được những suy nghĩ trong lòng cô.

Vậy là, Bạch Nhược Lâm sống lại chính là cái sống lại mà anh đang nghĩ đúng không?

Trời ơi, thế giới này thật sự có những chuyện hoang đường kỳ quái đến thế?

Nhưng khi nghĩ lại, thì việc mình có thể nghe được suy nghĩ của Tô Ý cũng không kém phần kỳ quái?

Khi nghe Tô Ý nói cô không thể quay lại, anh cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Vì vậy, anh lặng lẽ quay người rời đi.

…..

Sau khi Tô Ý biết Bạch Nhược Lâm đã sống lại.

Thì gần như toàn bộ sự tập trung của Tô Ý đều dính chặt vào cô ta.

Theo sách gốc, sau khi Bạch Nhược Lâm sống lại không lâu, thì cô ta tình cờ có được một chiếc vòng ngọc, chính là không gian linh tuyền.

Nếu chiếc vòng ngọc này thực sự rơi vào tay cô ta, thì chắc chắn sẽ gây ra rắc rối lớn cho cô.

Trong sách gốc, cô chẳng làm gì mà đã bị cô ta hại thảm như vậy.

Với mối quan hệ như lửa với nước hiện tại giữa hai người, nếu cô ta có được bàn tay vàng, chẳng phải sẽ ăn tươi nuốt sống cô sao?

Nếu không thể trở về, vậy thì cô phải chuẩn bị cho tương lai.

Ngày hôm đó, sau khi ăn trưa, Bạch Nhược Lâm đi ra ngoài đại viện.

Tô Ý đang chuẩn bị quay trở lại khu tập thể, vừa thấy vậy, thì lập tức lén theo sau.

Lại thấy cô ta đi rất nhanh, đến thị trấn rồi trực tiếp đến bưu điện để gọi điện thoại.

Tô Ý càng nghi ngờ hơn, trong quân đội đã có điện thoại, tại sao cô ta lại phải lén ra ngoài gọi điện thoại?

DTV

Chắc chắn có điều gì mờ ám.

Tô Ý tìm một ch* k*n đáo ngồi xuống, lắng tai nghe xem cô ta đang nói gì.

Thì ra, Bạch Nhược Lâm gọi điện cho gia đình ở thủ đô.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 161: Chương 161


Khi cuộc gọi được kết nối, Bạch Nhược Lâm lập tức thúc giục gia đình nhanh chóng mua một căn nhà kiểu tứ hợp viện.

Đầu dây bên kia đầu tiên là ngạc nhiên, nghĩ Bạch Nhược Lâm bị chuyện gì đó k*ch th*ch.

Nhưng Bạch Nhược Lâm liên tục khuyên bảo bọn họ phải mua: "Ba, mẹ, hãy tin con một lần, làm theo lời con là không sai đâu."

"Con bé này, kết hôn xong rồi mà lại điên à? Nhà mình đã có nhà ở rồi! Dù sao con trở về cũng sẽ chia phòng, mua cái viện cũ nát làm gì?!"

Bạch Nhược Lâm thấy khuyên thế nào cũng không được, trong lòng tức giận vô cùng.

Nhưng tiếc là cô ta không có tiền, mà bản thân cũng đang không ở thủ đô.

Chỉ hận bản thân dù biết trước nhiều chuyện, nhưng không có khả năng hành động.

Sau khi kết thúc cuộcu gọi, Bạch Nhược Lâm cảm thấy chán nản một lúc lâu.

Sau đó đi đến quầy bán tem.

"Đồng chí, cho tôi mười bộ tem kỷ niệm con giáp."

DTV

Tô Ý núp ở góc, chớp mắt, cô ta muốn làm gioàu bằng việc sống lại đấy à?

Ý tưởng cũng không tệ, nhưng cô nhớ rằng, tem hình con gà năm 81 không bằng tem hình con khỉ năm 80.

Khi đi dạo chợ đen năm ngoái, cô vừa lúc thấy người ta ra tay bán tem hình con khỉ, nên đã mua vài bộ.

Lúc đó tem khỉ giá tám phân tiền một chiếc đã tăng lên năm mao một chiếc.

Mặc dù giá trị sưu tập của tem hình con gà không cao bằng tem hình con khỉ, nhưng vì mới được phát hành, chỉ có tám phân tiền một chiếc.

Vì vậy, sau khi Bạch Nhược Lâm mua xong, cô cũng lập tức đến trước quầy và mua mười bộ.

Nhân viên bán tem bán được hai mươi bộ tem, thì cười híp cả mắt.

Vốn cho rằng nhiệm vụ năm nay không hoàn thành, không ngờ lại bán được nhiều như vậy!

Mua tem xong, Tô Ý vội vã theo sau Bạch Nhược Lâm ra ngoài phố.

Hiện tại, việc buôn bán nhỏ ở thị trấn đã hoàn toàn được mở cửa, cộng với những ngày này là năm mới, thời tiết lại đẹp.

Trên đường có nhiều người ra ngoài bày hàng bán các mặt hàng nhỏ hoặc đồ cũ.

Bạch Nhược Lâm dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó, cuối cùng dừng lại trước một quầy hàng.

"Đồng chí, tem hình con khỉ này có bán không? Bán thế nào?"

Người bán hàng là một người đàn ông trung niên, thấy có khách, lập tức niềm nở tiếp đón.

"Có chứ! Một đồng một chiếc!"

"Sao lại đắt như vậy?"

Bạch Nhược Lâm thấy người bán hàng cười đùa hí hửng với mình, vốn đã không vui.

Bây giờ cô ta nghe thấy giá cao như vậy thì càng thêm khó chịu.

"Không phải hồi năm ngoái lúc mới bán chỉ có tám phân tiền một chiếc thôi sao?"

Người bán hàng không tức giận, chỉ cười đáp: "Đúng vậy, lúc đó là tám phân tiền một chiếc, vậy sao lúc đó cô không mua?"

"Anh!" Bạch Nhược Lâm tức giận trừng mắt với anh ta, nhưng dường như không muốn làm ầm lên.

Cô ta đã xem qua vài quầy hàng bán đồ cũ xung quanh, chỉ có quầy này có tem hình con khỉ.

Bạch Nhược Lâm nghĩ việc đầu tư vào nhà lúc này đã không làm được rồi, không lẽ lại bỏ qua tem hình con khit này.

Vì vậy, cô ta hạ giọng: " Tôi lấy hết số này."

Người bán hàng nghe vậy lập tức vui mừng: "Được, được."

Sau khi thanh toán, người bán hàng đột nhiên lấy một hộp từ sau lưng ra.

"Cô gái, tôi còn có món hàng tốt khác, cô có muốn xem không?"

Bạch Nhược Lâm dừng một chút: "Mở ra cho tôi xem trước đã."

Người bán hàng lén mở hộp ra rồi nhanh chóng đóng lại.

"Đây là hàng tốt, thật không giấu giếm gì cô, đây là món hàng tôi mua từ nhiều năm trước ở thủ đô, luôn giữ gìn không bán vì không có cơ hội, hiện giờ thời thế tốt hơn mới dám lấy ra bán."

"Nhìn thấy cô trắng trẻo xinh đẹp, có vẻ hợp với loại đồ này nên mới cho cô xem, người thường tôi không cho xem đâu."

Bạch Nhược Lâm chỉ nhìn qua một cái, cảm thấy có chút động lòng.

Cô ta cảm thấy chiếc vòng này trong suốt và đẹp mắt, rất hợp với sở thích của mình.

Cô ta lập tức hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

"Giá tổng cộng là hai trăm!"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 162: Chương 162


Bạch Nhược Lâm hít một hơi lạnh: "Sao anh không đi cướp tiền luôn đi?"

Người bán hàng cười ngượng: "Hai trăm không đắt đâu, món đồ tốt như vậy ở thủ đô ít nhất cũng phải năm, sáu trăm."

"Nếu cô không tin chất lượng, chúng ta có thể tìm một chỗ ngồi xem kỹ, rồi một tay giao tiền một tay đưa hàng."

Bạch Nhược Lâm trầm tư một lúc, thực ra cô ta cũng cảm thấy giá này là hợp lý.

Nhưng tiếc là tiền từ tháng trước và toàn bộ tiết kiệm của cô ta đều đã tiêu vào việc kết hôn và làm cho Tần Vân Phong nở mặt.

Nếu không, cô ta thực sự có ý định mua.

Bạch Nhược Lâm cắn cắn môi: "Một trăm đồng thì sao?"

DTV

"Vậy thì không được, tôi đã nói là không giảm giá!"

Bạch Nhược Lâm thấy anh ta không chịu nhượng bộ, hừ lạnh một tiếng: " Ai biết món này là mua được hay cướp được, có khi là hàng trộm đấy! Nếu không sao anh không bán ở thủ đô để được giá năm, sáu trăm?"

Người bán hàng thấy cô gái này không mua được thì bắt đầu châm chọc, không nhịn được liền nhổ nước bọt một cái: "Không mua thì thôi, đừng có bôi nhọ người khác! Đi đi, đi chỗ khác đi cho nước nó trong!"

Bạch Nhược Lâm thấy anh ta lật mặt, tức giận quay lưng bỏ đi.

Tô Ý vẫn luôn đứng ẩn mình bên cạnh quan sát, lập tức chạy lên phía trước.

Mới vừa rồi khi thấy người đàn ông lấy ra chiếc vòng ngọc, trái tim cô đã đập thình thịch.

Cô cảm giác đây chính là chiếc vòng ngọc mà Bạch Nhược Lâm vô tình có được!

Cô tưởng lần này chắc chắn Bạch Nhược Lâm sẽ mua nó, không ngờ lại cãi vã, không mua được.

Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, trong sách gốc, khi Bạch Nhược Lâm sống lại còn độc thân, trong tay cô ta còn có tiền tiết kiệm và tiền hàng tháng từ gia đình, mua một chiếc vòng ngọc không phải là vấn đề.

Nhưng hiện tại, tiền của cô ta đường như đã tiêu hết vào việc kết hôn và trên người Tần Vân Phong.

Người từng tự cao như cô ta lại bị người bán hàng mắng vì không đủ tiền mua, giờ thẹn quá hoá giận nên phải rời đi.

Tô Ý vội vàng chạy đến quầy hàng: "Đồng chí, cho tôi xem chiếc vòng đó nữa."

Người bán hàng thấy một cô gái đi tới, mà người này còn xinh đẹp hơn người vừa đi.

Mấu chốt là, cô gái này còn cười tươi, hoàn toàn khác với người có khuôn mặt như bánh bao thiu vừa rồi.

Khuôn mặt đang đen xì của anh ta dãn ra: "Xem thì được, nhưng tôi đã nói trước rồi, vòng này hai trăm đồng không giảm giá, không đủ tiền mua thì không cần xem."

Tô Ý xua tay lia lịa: "Anh đã nói vậy rồi, tôi làm sao còn dám xấu hổ mà đòi trả giá nữa? Không trả giá!"

Người bán hàng thấy vậy, vui vẻ mở hộp ra lần nữa: " Cô xem đi."

Tô Ý nhanh chóng cầm lên xem qua rồi vội đóng lại: "Được rồi, tôi lấy."

"Cô lấy?" Người bán hàng lại cảm thấy hơi ngạc nhiên: "Cái vòng này giá hai trăm, cô không muốn xem kỹ thêm chút nữa à? Hay là chúng ta tìm chỗ ngồi, cô xem kỹ lại đi."

Tô Ý lắc đầu một cái: "Mua đồ trang sức không phải dựa vào cảm giác hay sao?"

Nói xong, cô lấy ví ra, cô đổ hết toàn bộ số tiền mặt ra: "May mà tôi đem theo đủ tiền."

Đếm một hồi lại ngẩn người.

Không tin, đếm thêm lần nữa.

"Tôi nhớ rõ tháng trước còn hai trăm đồng, sao giờ chỉ còn một trăm sáu —–

Tô Ý lúng túng nhìn người bán hàng người bán hàng cũng nhìn Tô Ý với vẻ mặt mơ hồ.

"Đồng chí, tôi thật sự không muốn trả giá đâu.

Có lẽ là hôm nay tôi thay đồ quên không kiểm tra túi.

Nếu anh không tin, tôi có thể về lấy thêm cho anh --"

"Thôi thôi, tôi thấy cô cũng là một người thật thà, một trăm sáu thì một trăm sáu."

Thực ra anh ta cũng không phải là không chấp nhận chuyện trả giá.

Chỉ là cô gái vừa rồi thái độ quá tồi tệ, mở miệng đã nói hàng của anh ta là hàng trộm.

Chứ không như cô gái này, rất chân thành.

May mà anh ta mua món đồ này với giá năm mươi, bán một trăm sáu vẫn đủ lời!

Làm người không nên quá tham lam!.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 163: Chương 163


Tô Ý thấy anh ta chủ động giảm giá xuống một trăm sáu, liền vui mừng cảm ơn và thanh toán.

Để tránh Bạch Nhược Lâm hối hận rồi quay lại, Tô Ý đã chủ động nói thêm: "Đồng chí, có một việc tôi cần nhờ anh giúp, chiếc vòng này tôi gạt người nhà dùng tiền để dành mua, nếu có ai hỏi về chiếc vòng anh có thể đừng nói là bán cho tôi không?"

Người bán hàng gật đầu: "Được, tôi sẽ không nói gì cả."

Tô Ý nghe vậy, vui vẻ cầm chiếc vòng rời đi.

Phía bên kia, Bạch Nhược Lâm trở về càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Cô ta luôn cảm giác như mình đã bỏ lỡ điều gì đó rất quan trọng.

Chiếc vòng ngọc, dù chỉ nhìn qua một lần, nhưng trên đường về cứ nghĩ mãi không quên.

Cảm giác nếu không mua chiếc vòng ngọc đó, có lẽ cô ta sẽ hối tiếc cả đời.

Cô ta nghĩ đến việc kết hôn mà lại không có đồ trang sức, tiền chủ yếu dùng để trang trí cho căn hộ mới của hai người, cảm thấy càng thêm uất ức.

Trước khi kết hôn, cô ta chưa bao giờ cảm thấy bức bối khi đi mua sắm như thế này!

Hôm nay, chỉ muốn mua một món trang sức làm đồ cưới mà còn phải do dự như thế.

Thậm chí còn bị một người bán hàng nhỏ mắng vì không có tiền!

Suy nghĩ đến đây, Bạch Nhược Lâm cảm thấy vô cùng kích động.

Chiếc vòng này, cô ta nhất định phải tìm cách để mua về!

Đầu tiên Bạch Nhược Lâm gom hết tiền riêng của mình, rồi tìm thêm tiền của Tần Vân Phong.

Đếm tổng cộng cũng chỉ được một trăm mười đồng.

Sau khi hạ quyết tâm, cô ta tháo đồng hồ đeo tay của mình ra.

Quá lắm là dùng đồng hồ để đổi, hy vọng số tiền đó đủ!

Gom tiền xong, Bạch Nhược Lâm nhanh chóng đạp xe đạp trở lại thị trấn.

Chưa ra khỏi cổng lớn thì đúng lúc gặp được Tô Ý từ thị trấn trở về.

Bạch Nhược Lâm liếc cô một cái, rồi nhanh chóng đạp xe rời đi.

Tô Ý thấy Bạch Nhược Lâm vội vã rời khỏi như vậy, thì biết chắc là cô ta đã hối hận.

Thầm cảm thấy đúng là nguy hiểm!

Tô Ý vội vã quay về phòng trọ, nhanh chóng đóng cửa lại.

Rồi lập tức lấy chiếc vòng ngọc vừa mới mua ra.

Cô cẩn thận quan sát chiếc vòng, nhưng không thấy gì khác biệt so với những loại ngọc bình thường.

Tô Ý nhớ lại cách nhân vật nữ chính trong sách phát hiện ra không gian, nên cô lập tức cầm một cây kim khâu, nhắm mắt lại đ.â.m nhẹ vào đầu ngón tay.

Khi mở mắt ra, giọt m.á.u trên đầu ngón tay chạm vào chiếc vòng, lập tức bị hấp thụ hết.

Chiếc vòng vốn dĩ tối tăm bỗng trở nên trong suốt, sáng bóng hơn nhiều.

Tô Ý nhanh chóng đưa tay vào, chiếc vòng lóe lên một cái rồi phát ra ánh sáng tím.

Sau đó, đột ngột biến mất trước mắt cô.

Tô Y chưa kịp kêu lên thì đã cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn, cả người cũng rơi vào một không gian lạ lẫm.

Không gian rộng lớn đến vô tận, hoang vắng, không có cây cối hay chút sự sống nào, chỉ có linh tuyền trong vắt không ngừng sủi bọt.

Chẳng lẽ đây là linh tuyền giúp nhân vật nữ chính trong sách cải thiện vẻ ngoài và cứu ông lão nhà họ Chu?

DTV

Tô Ý múc một ít nước, bán tín bán nghi uống thử.

Nước vừa trong vừa mát, lại còn ngọt ngào.

Hai ngày nay cô vốn đang bị cảm mạo, mũi có chút nghẹt, sau khi uống vào sau đột nhiên cảm thấy đầu óc mình thanh thản hơn nhiều, mũi cũng trở nên thông thoáng hơn.

Tô Ý nhanh chóng niệm “ra”, cả người lại lần nữa xuất hiện lại trong phòng.

Tiếp theo, cô thử nghiệm việc thu nhận vật phẩm, cũng giống như khi nãy chỉ cần niệm “thu” là đồ vật có thể được cất giữ nguyên vẹn vào bên trong không gian.

Tô Ý chỉ mới thử nghiệm sơ qua, nhìn đồng hồ thấy đã muộn, vội vàng dọn dẹp rồi đi đến nhà ăn.

Vừa bước ra khỏi khu tập thể, cô gặp ngay Bạch Nhược Lâm đang từ thị trấn trở về.

“Tô Ý, cô đứng lại!”

Tô Ý nhíu mày, không biết có phải người bán hàng đã bán đứng mình không?
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 164: Chương 164


Nhưng dù có biết thì cũng chẳng sao, vì Bạch Nhược Lâm chỉ thích chiếc vòng ngọc mà không biết bí mật về không gian.

Cô quyết định làm lơ.

Bạch Nhược Lâm thấy cô không để ý đến mình, tức giận dùng xe đạp để chặn đường cô.

"Tôi kêu cô đó, cô không nghe thấy sao?"

"Chó ngoan không cản đường! Cô không biết à?"

"Cô ——" Bạch Nhược Lâm tức giận đến mức mắt gần như phun ra lửa: "Tôi hỏi cô, có phải cô vừa mua một chiếc vòng ngọc từ thị trấn không?"

"Vòng ngọc? Vòng ngọc gì cơ?" Tô Ý làm ra vẻ không hiểu.

Bạch Nhược Lâm kiên nhẫn giải thích: "Là chiếc vòng ngọc trong một gian hàng đồ cũ ở phía tây thị trấn, tôi thích chiếc vòng đó, về lấy tiền rồi quay lại thì đã bị người khác mua mất."

"Lúc tôi đi thì vừa hay thấy cô từ thị trấn trở về, cô còn dám nói không phải do cô mua sao?"

DTV

Tô Ý nghe vậy thì bật cười: "Cô kết hôn xong thì vứt não rồi à? Tôi không được phép đi thị trấn sao? Tôi đi thị trấn thì nhất định là tôi mua à?"

Bạch Nhược Lâm mím môi một cái: "Đó không phải là do cô thích cướp đồ của tôi hay sao? Tần Vân Phong cũng vậy, vòng ngọc cũng vậy."

Tô Ý phun một cái: "Gớm! Chuyện Tần Vân Phong là như thế nào không phải trong lòng cô hiểu rõ nhất sao? Rác rưởi tôi không cần nên vứt đi, lại bị cô xem thành bảo vật mà nhặt về à? Cô nghĩ khẩu vị của ai cũng nặng như cô hay sao?"

"Thế nào? Cảm giác kết hôn ra sao?"

Bạch Nhược Lâm thấy Tô Ý cười nhạt, giọng nói đầy sự châm chọc, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Không lẽ Tần Vân Phong thật sự là thứ mà cô không muốn nên mới cố tình nhét vào tay mình?

Không thể có chuyện đó xảy ra!!

Bạch Nhược Lâm lấy lại tinh thần: "Tôi đến tìm cô là để hỏi về chiếc vòng ngọc, không phải để bàn về Tần Vân Phong."

Tô Ý lại phun một cái: "Ai là người đầu tiên nhắc đến Tần Vân Phong?"

Mặt Bạch Nhược Lâm tối sầm lại, để lấy lại chiếc vòng ngọc, cô ta đành phải nhẫn nhịn: "Nếu thực sự là cô mua vòng ngọc, tôi có thể trả thêm tiền cho cô, được không?"

Nói rồi, cô ta lấy đồ đã chuẩn bị sẵn trong túi ra: "Ở đây tôi có một trăm đồng, và một chiếc đồng hồ đeo tay khá giá trị, cô mua hai trăm giờ bán lại cho tôi vẫn khá lời, cái vòng ngọc đó tôi thật sự rất thích, cô bán lại cho tôi đi."

Tô Ý bất đắc dĩ giơ hai tay lên, xắn tay áo.

"Cô tự nhìn xem, nếu tôi đã bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua vòng ngọc, thì tại sao tôi không đeo nó?"

"Hơn nữa, tôi chỉ có hơn hai mươi đồng mỗi tháng, tôi bị điên hay sao mà mua món đồ hai trăm?"

Bạch Nhược Lâm bị hỏi đến nghẹn lời.

Chẳng lẽ cô thật sự không mua?

Thực ra, khi biết vòng ngọc đã bị bán, cô ta đã hỏi người bán hàng nhưng anh ta nhất quyết không nói ai đã mua.

Cô ta chỉ dựa vào trực giác rồi đoán đó là Tô Ý.

Cô ta nghĩ Tô Ý đã thấy món đồ mà cô ta thích nên đã tìm mọi cách để mua về để khoe với cô ta.

Nhưng quên rằng Tô Ý là người nghèo khó, dù có nhịn ăn nhịn uống để tích góp hai trăm đồng cũng không thể vì tức giận mà mua một chiếc vòng.

Nếu đã mua, thì chắc chắn sẽ sớm khoe với cô ta.

Có lẽ, cô ta thật sự đã nghĩ quá nhiều.

Tô Ý thấy cô ấy đã từ bỏ ý định, liền xoay người rời đi.

Bạch Nhược Lâm đứng tại chỗ một lúc, cảm thấy không lấy được chiếc vòng, trong lòng cứ bất an khó chịu.

Cô ta không cam tâm mà bỏ qua dễ dàng như vậy.

Sau khi suy nghĩ một hồi, cô ta lại đạp xe đạp quay lại thị trấn.

Bạch Nhược Lâm khôn ngoan hơn, không trực tiếp tìm người bán vòng ngọc.

Mà cô ta âm thầm đến các quầy hàng lân cận.

Nhét một đồng tiền cho đối phương, hỏi: "Dì ơi, cháu muốn hỏi một việc, xế chiều hôm nay ở quầy đối diện có bán một chiếc vòng ngọc, cô có thấy rõ ai đã mua không?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 165: Chương 165


Người bán hàng bỗng nhiên được nhận tiền, cười vui vẻ, nói tất cả những gì thấy được.

"Là một cô gái rất xinh đẹp, cao hơn cô, gầy hơn cô, trắng hơn cô, tóc cũng đen và dài hơn tóc của cô…”

Bạch Nhược Lâm: Nói bình thường không được à, sao còn phải châm chọc người khác nữa!!

"Dì ơi, dì có chắc chắn không?"

"Chắc chắn, sao không chắc chắn, khi đó hai người họ cứ lén lút, tôi nhìn rất kỹ, cô ấy rút ra một đống tiền."

Bạch Nhược Lâm tức đến mức thở hổn hển.

Con khốn Tô Ý vậy mà dám lừa gạt cô ta! ! !

Bạch Nhược Lâm lập tức đạp xe trở lại khu đại viện, chuẩn bị đến nhà ăn tìm Tô Ý đối chất lần nữa.

Nhưng nghĩ đến việc hôm nay cô ta đã chạy đi chạy lại thị trấn ba lần, hiện giờ mệt đến mức không còn sức đạp xe nữa.

Khi đến khu đại viện thì trời cũng đã tối rồi.

Bạch Nhược Lâm cảm thấy nếu bây giờ đi tìm Tô Ý thì chắc chắn cô sẽ không thừa nhận.

Nếu lúc ra ngoài cô không đeo trên người, vậy thì chắc chắn đang giấu trong khu tập thể.

Nghĩ tới đây, Bạch Nhược Lâm lập tức lén lút chạy đến dưới khu tập thể của Tô Ý.

Lúc này không có ai ở trong khu tập thể, cô ta quyết định nhân lúc này tìm cách vào xem thử.

Khi đến trước cửa phòng Tô Ý, cô ta lén lút quan sát một hồi, phát hiện cửa sổ không khóa.

Dù cửa sổ không lớn, nhưng nếu cô ta tháo áo khoác bông ra thì có thể chui vào được.

Bạch Nhược Lâm cảm thấy dường như ông trời cũng đang giúp mình.

Cô ta nhanh chóng tháo áo khoác bông, chui vào trong phòng, lục soát một hồi, thậm chí lục tìm cả dưới gầm giường nhưng lại không thấy gì cả!

Bạch Nhược Lâm tức giận đến mức muốn vứt hết đồ trong phòng của cô ra ngoài.

Nhưng lại sợ bị lộ dấu vết.

Vì những món đồ vô giá trị này mà bị lộ thì không đáng!

DTV

Nghĩ đến đây, trong đầu cô ta chợt có ý tưởng, nhanh chóng lấy ra một trăm đồng tiền và đồng hồ đeo tay của mình.

Cô ta gói lại bằng khăn tay thêu tên mình, cẩn thận giấu dưới đệm.

Sau đó, cô ta khôi phục mọi thứ trong phòng về trạng thái ban đầu rồi lại chui ra qua cửa sổ.

Tô Ý làm việc ở nhà ăn cả buổi trời, đến khi trời tối, được tan làm, cô lập tức nhanh chóng trở về khu tập thể.

Cũng không có việc gì khác, chỉ là vừa nãy khi ở nhà ăn, lòng cô vẫn luôn háo hức muốn khám phá bí ẩn của không gian.

Cô định sau khi về phòng sẽ đóng cửa lại và tiếp tục nghiên cứu.

Nào biết khi mở cửa vào phòng, cô lập tức cảm thấy có điều gì không ổn.

Bình thường cô có thói quen sắp xếp ga trải giường và chăn gọn gàng, ngăn nắp vậy mà bây giờ đều bị lôi ra ngoài.

Tô Ý nhanh chóng kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào, rồi phát hiện một dấu chân mờ trên bậu cửa sổ.

Nhìn khá nhỏ, có lẽ là của nữ!

Tô Ý nghĩ ngay đến Bạch Nhược Lâm.

Lúc nãy khi cô quay đi, vẻ mặt của Bạch Nhược Lâm vẫn hiện lên sự không cam lòng.

Chẳng lẽ cô ta đã lợi dụng thời điểm giờ cơm không có ai để lén lút vào phòng tìm chiếc vòng ngọc?

Vòng ngọc thì chắc chắn cô ta sẽ không tìm thấy.

Nhưng với tính cách của Bạch Nhược Lâm, chắc chắn cô ta sẽ không để yên mà không động tay động chân gì đó.

Nghĩ tới đây, Tô Ý vội vàng kiểm tra toàn bộ phòng một lần nữa.

Quả nhiên, dưới lớp đệm, cô phát hiện ra một chiếc khăn tay, bên trong là chiếc đồng hồ và một đống tiền mà buổi chiều cô nhìn thấy.

Tô Ý còn đang cảm thấy khó hiểu về kế hoạch của Bạch Nhược Lâm.

Thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập và giọng nói sắc nhọn của Bạch Nhược Lâm từ bên ngoài: “Đồng chí Tô, mở cửa ra —–

Ngoài cửa, có vẻ như có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt.

Tô Ý không có nhiều thời gian để suy nghĩ, cô nhanh chóng giấu khăn tay, tiền và đồng hồ vào không gian.

Đi ra mở cửa, trong hành lang quả nhiên đầy ắp người đến xem náo nhiệt.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 166: Chương 166


Bạch Nhược Lâm thấy cửa mở, liền lao tới nắm lấy tay Tô Ý.

"Đồng chí Tô, tôi biết cô lấy đi tiền và đồng hồ của tôi, xin cô hãy trả lại cho tôi."

Tô Ý giả vờ không biết gì: "Đồng hồ gì? Cô đang nói linh tinh gì thế?"

Bạch Nhược Lâm cắn cắn môi: "Đừng giả vờ nữa, xế chiều nay tôi vừa gặp cô ở dưới lầu, chúng ta còn nói chuyện một lúc, sau khi trở về thì tiền và đồng hồ trên người tôi đều biến mất.

Đồng chí Tô, nếu cô thiếu tiền, tôi có thể cho cô vay một trăm đồng trước, nhưng chiếc đồng hồ là quà sinh nhật từ ba mẹ tôi, rất quan trọng với tôi, xin cô hãy trả lại cho tôi."

Tô Ý cười lạnh một tiếng: "Ý của cô là tôi đã ăn cắp đồng hồ của cô?"

"Vậy tôi hỏi cô, đồng hồ cô vẫn luôn đeo lên tay, làm sao tôi có thể tháo ra mà cô không biết gì được?"

Bạch Nhược Lâm ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng hồi phục lại tinh thần: "Lúc đó cô nói muốn xem đồng hồ của tôi, cho nên tôi đã tháo ra cho cô xem thử, sau đó cảm thấy quá lạnh nên tôi không đeo nữa, tôi đã cất nó vào trong túi."

Tô Ý từ từ nhìn cô ta: "Lời của cô thật kỳ lạ, mối quan hệ của chúng ta toàn bộ khu tập thể đều biết, sao chúng ta có thể đứng nói chuyện với nhau được? Đã thế cô còn tháo đồng hồ cho tôi thử?"

DTV

Bạch Nhược Lâm mím môi một cái: "Lúc tôi đứng ở dưới lầu có rất nhiều người nhìn thấy tôi."

Tô Ý hừ lạnh một tiếng: "Có người thấy cô tháo đồng hồ hay thấy tôi ăn cắp đồng hồ? Cô có bằng chứng gì không?"

Tô Ý đã hoàn toàn hiểu được ý đồ của Bạch Nhược Lâm.

Nên cô cố tình gây áp lực để xem cô ta sẽ xử lý như thế nào.

Quả đúng như dự đoán, ngay lập tức Bạch Nhược Lâm lên giọng: "Đồng hồ và tiền đều ở trong phòng của cô, chỉ cần cô để tôi vào trong lục soát một chút, thì mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi!"

Tô Ý giả vờ tức giận: "Cô không có bằng chứng, thì dựa vào đâu mà đòi vào phòng tôi lục soát hả?!"

Bạch Nhược Lâm thấy cô như vậy thì càng tự mãn hơn: "Cô không dám cho tôi vào tìm thì chắn chắn là do cô làm, kẻ trộm như cô không xứng ở lại khu đại viện của chúng tôi, cô nên sớm bị đuổi ra ngoài thì hơn!"

Khi Bạch Nhược Lâm nói xong, Diệp Tiểu Vũ đã chen vào.

Thấy Tô Ý bị nhiều người vây quanh như vậy thì cậu bé biết dù mình có vào cũng không có tác dụng gì.

Cậu bé nhanh chóng chui từ trong đám đông ra ngoài, nhanh chân chạy đến phòng làm việc của Chu Cận Xuyên.

Mọi người thấy hai bên đang căng thẳng một lúc lâu, thì cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.

Có người nói Bạch Nhược Lâm quá đáng, dựa vào đâu mà đòi lục soát phòng người khác.

Cũng có người cho rằng nếu không lấy thì cứ để cô ta lục soát, như vậy cũng có thể chứng minh bản thân trong sạch.

Nếu không dám để cho cô ta lục soát, thì có lẽ thật sự đã trộm.

Hai bên còn đang giằng co, thì Tần Vân Phong cũng chen được về phía trước.

"Tô Ý, tiền và đồng hồ của Nhược Lâm đúng là mất, anh đã tìm ở nhà nhưng cũng không thấy.

Nếu em lấy, thì hãy lấy ra trả lại cho cô ấy đi.

Anh biết em còn đang tức giận chuyện của bọn anh, nên mới muốn trêu đùa cô ấy, như vậy thì không xem là trộm cắp."

Tô Ý nghe xong không nhịn được cười giễu cợt: "Hai vợ chồng các người đúng là một cặp trời sinh, người này còn vô liêm sỉ hơn cả người kia!"

"Được rồi, nếu mọi người đều đã ở đây, để chứng minh bản thân trong sạch, tôi có thể để cho các người vào phòng tôi lục soát, tuy nhiên —— "

"Nếu không tìm thấy đồ của hai người, tôi cũng không thể vô duyên vô cớ bị oan uổng lớn như vậy được, các người định sẽ giải quyết như thế nào?"

Tô Ý vừa dứt lời, Bạch Nhược Lâm lập tức lên tiếng nạt: “Không có nếu như, chắc chắn là cô lấy! Chắc chắn đồ được giấu trong phòng cô, dù đánh cược gì đi nữa tôi cũng không sợ cô!”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 167: Chương 167


Tô Ý mỉa mai nhìn cô ta một cái: "Tốt lắm, nếu như tôi thật sự không lấy đồ của cô, vậy thì tôi muốn cô ở trước mặt mọi người quỳ xuống, xin lỗi tôi, hơn nữaㅡ ㅡ”

“Giúp khu tập thể chà nhà vệ sinh một tháng!"

Vừa nghe Tô Ý nói chắc chắn như vậy, Tần Vân Phong cũng bắt đầu có chút do dự.

Muốn kéo Bạch Nhược Lâm để hỏi rõ xem chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng lúc này, Bạch Nhược Lâm vô cùng hăng hái, cô ta hy vọng bản thân có thể xông vào phòng ngay lập tức.

Cô ta nhanh chóng đồng ý: "Được, tôi đồng ý! Nếu là do cô lấy, thì cô sẽ phải ra khỏi khu đại viện! Đại viện của chúng tôi không thể chứa chấp kẻ gian như cô!"

Nói xong, chưa kịp để Tô Ý mở cửa ra hoàn toàn, Bạch Nhược Lâm đã lao vào.

Tô Ý vội vàng giữ cô ta lại: "Đợi đã, đừng để tay bẩn của cô chạm vào đồ của tôi, nếu như muốn lục soát thì phải để cho người không liên quan đến hai bên vào lục soát, ai biết được cô có lợi dụng cơ hội để đặt thêm đồ vào để vu cáo tôi không."

Bạch Nhược Lâm cười lạnh một tiếng, nói: "Chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng, được, vậy để người khác vào lục soát đi."

Vừa nói, cô ta liền để cho hai nữ đồng chí gần nhất vào.

Những người còn lại đứng đợi ở hành lang để chờ kết quả.

Sau khi hai nữ đồng chí vào phòng, tìm kiếm tỉ mỉ khắp phòng một hồi lâu nhưng không phát hiện được đồng hồ.

Họ ra ngoài báo cáo: "Không thấy đồng hồ đeo tay! Cũng không thấy có tiền!"

Bạch Nhược Lâm kêu lên một tiếng: "Làm sao có thể?! Không thể nào, nếu không thì chắc chắn cô ta đã giấu trên người rồi."

Tô Ý cũng giang tay ra: "Phòng đã tìm hết rồi, thêm chút này cũng chẳng sao."

Ba người lại vào phòng, kiểm tra lại từng túi trên người Tô Ý.

Nhưng vẫn không tìm thấy gì.

Bạch Nhược Lâm vẫn không tin, thậm chí còn nghi ngờ hai người này đang bao che cho Tô Ý.

Hai nữ đồng chí tức giận đến mức mặt mũi xanh mét: "Đồng chí Bạch, cô không được vu khống người khác như vậy!"

Bạch Nhược Lâm thấy không tìm được đồ, liền tự mình xông vào phòng.

Vừa vào, cô ta lập tức lao về phía giường, tìm kiếm một hồi mà không thấy gì: "Không đúng, sao lại không có chứ?"

Không tìm thấy đồ, Bạch Nhược Lâm càng lúc càng hoảng loạn.

Lập tức lục soát lại một lần nữa.

Cuối cùng, cô ta thật sự tìm thấy một chiếc hộp từ khe tủ.

Bạch Nhược Lâm chắc chắn rằng Tô Ý đã giấu đồng hồ và tiền của mình trong hộp này, có thể cả vòng ngọc cũng nằm trong đó.

Cô ta lập tức hưng phấn mở hộp ra.

Khi chiếc hộp vừa được mở ra, chỉ thấy có một chiếc đồng hồ nằm lẳng lặng bên trong.

Không phải cái kia.

Bạch Nhược Lâm trong lòng đột nhiên trầm xuống, sắc mặt cũng tái nhợt.

Làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy?

Tô Ý cười lạnh, hỏi ngược lại: "Sao rồi? Tìm được chưa? Chiếc đồng hồ này rốt cuộc không phải của cô phải không?"

Bạch Nhược Lâm siết chặt chiếc hộp, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây là chiếc đồng hồ tôi đánh mất!"

Những người ở bên ngoài không thể nhìn rõ, họ chỉ nghe nói chiếc đồng hồ đã được tìm thấy.

Hiện trường ngay lập tức ồn ào huyên náo.

DTV

Tô Ý không ngờ cô ta lại có thể vô liêm sỉ như vậy, liền nhìn chằm chằm cô ta hỏi một lần nữa: "Cô có muốn nhìn kỹ hơn lại một lần không? Cô có chắc đó là đồng hồ của cô không?"

Trong mắt Bạch Nhược Lâm hiện lên một tia hoảng sợ, sau đó cô ta quả quyết gật đầu: "Đây chính là đồng hồ của tôi! Không sai, chẳng lẽ ngay cả đồng hồ của chính tôi cũng không nhận ra được hay sao?"

Tô Ý lại đưa mắt nhìn về phía Tần Vân Phong: "Đồng chí Tần, đồng chí Bạch nói đồng hồ này của tôi là của cô ấy, đồng chí cũng đến xem đi!"

Tần Vân Phong nhấc chân tiến lên, liếc nhìn chiếc hộp trong tay Bạch Nhược Lâm.

Sau đó anh ta liếc nhìn Bạch Nhược Lâm với vẻ mặt cố quái, chỉ thấy cô ta đang nhìn thẳng vào mình..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 168: Chương 168


Anh ta quay mặt đi không nhìn nữa, nhỏ giọng nói: “Anh không nhớ rõ lắm, nhưng dáng vẻ đại khái là như vậy.”

Tô Ý cười lạnh, quay mặt về phía đám đông đang ngó xem náo nhiệt.

"Mọi người đều nghe thấy đúng không? Họ chỉ tìm thấy một chiếc đồng hồ trong phòng tôi rồi nói nó là của cô ấy.

Nếu đã như vậy, tôi muốn hỏi đồng chí Bạch một chút —"

"Cô mua chiếc đồng hồ này ở đâu?"

Bạch Nhược Lâm bĩu môi: "Đương nhiên là tôi mua ở thủ đô, ở chỗ này chúng ta không có bán."

Tô Ý gật đầu, “Vậy cô có để ý hay không, đồng hồ này là tôi mua từ nước ngoài về, bên trong có một dòng chữ tiếng Anh nhỏ, ở trong nước căn bản không bán, vậy mà cô còn dám nói là mình mua à? "

Bạch Nhược Lâm sửng sốt, cúi đầu nhìn một lát, sau đó trợn mắt nói: "Tôi nhờ người đến cửa hàng ngoại hối mua, cô chưa từng đến thủ đô, không biết rất bình thường khi mua đồng hồ nước ngoài bán ở đó à?"

Tô Ý đóng chiếc hộp lại nói: "Vậy cô nói cho tôi biết, bên trong viết chữ gì tiếng Anh? Trên mặt đồng hồ có bao nhiêu viên kim cương?"

Bạch Nhược Lâm nhất thời không trả lời được, mặt đỏ bừng, sửng sốt một lúc, rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi không biết chữ nước ngoài nào hết, tôi chỉ biết có mấy ký tự tiếng Anh nhỏ.

Về phần những viên kim cương, bên trong có mấy viên, làm sao tôi có thời gian rảnh rỗi đi đếm chúng!”

Tô Ý thấy cô ta vẫn còn muốn bịa chuyện, không nhịn được bật cười.

Sau đó cô mở hộp lại và lấy đồng hồ ra.

"Mọi người nhìn này, kim cương trên chiếc đồng hồ này chỉ có trên dây xích thôi.

Không có viên kim cương nào trên mặt đồng hồ cả."

Mọi người nghe vậy đều tập trung lại tranh nhau muốn xem.

Quả nhiên, không có một viên kim cương nào trên mặt đồng hồ.

"Thì ra Bạch Nhược Lâm đang nói dối!"

"Ai nói không phải như vậy? Phó đại đội trường Tần chỉ nói là của vợ anh ta mà, đây không phải giúp nói láo sao?"

Tần Vân Phong nhìn thấy cảnh này cũng c.h.ế.t lặng.

Anh ta nhanh chóng bào chữa: “Tôi mới vừa rồi không nhìn rõ trong hộp, nhưng bây giờ lấy ra mới biết có gì không đúng.

Chiếc đồng hồ này không phải của Nhược Lâm, cô ấy nhớ sai rồi!”

Bạch Nhược Lâm cũng lập tức phản ứng lại, đỏ mặt giải bày: "Đúng là tôi nhìn nhầm.

Mặt đồng hồ này hơi giống của tôi, nhưng dây xích thì không giống nhau!"

Nói xong, Bạch Nhược Lâm nhìn kỹ đồng hồ, chỉ cảm thấy vô cùng hoa lệ.

Tự hỏi làm sao Tô Ý lại có được một chiếc đồng hồ tốt như vậy? Hay được nhập từ nước ngoài?

Nghĩ đến bây giờ mình đã bị vạch trần, chỉ còn cách quậy đục nước thoát ra.

Sau đó, cô ta gân cổ lên: "Mặc dù chiếc đồng hồ này không phải của tôi nhưng nó không thể là của Tô Ý! Nói không chừng là đã trộm nó từ đâu đó!"

"Sao cô không nhanh giải thích đi! Nếu làm lớn chuyện thì chúng ta báo cảnh sát, cô sẽ không thu được kết quả tốt gì đâu!"

DTV

Mọi người đều ngạc nhiên trước chiếc đồng hồ này.

Trong lòng bọn họ cũng đang thắc mắc tại sao Tô Ý lại có một chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy.

Cộng thêm Tô Ý giữ im lặng, không thèm giải thích nên tất cả đều bắt đầu suy đoán.

Kỳ thực Tô Ý cũng đang chờ xem phản ứng của Bạch Nhược Lâm.

Bây giờ mọi chuyện vỡ lỡ ra, dứt khoát nên càng ồn ào càng tốt.

Bị dồn đến bước đường cùng mới đánh một gậy lên Bạch Nhược Lâm, nên mặc kệ cô ta nói bậy nói bạ.

Bầu không khí của cuộc gặp mặt này càng được tô nét bởi Bạch Nhược Lâm.

Sau đó mới cầm đồng hồ lên tiếng: "Đồng chí Bạch thật sự có trí tưởng tượng phong phú! Thật đáng tiếc khi vẫn ở trong đoàn văn nghệ của chúng ta! Tài năng này nên đến rạp chiếu phim để đóng phim đi! Vở tuồng này quả thực còn thú vị hơn đánh ba con bạch cốt tinh!"

“Đầu tiên, đồng chí Bạch nói cô ấy bị mất một trăm đồng và một chiếc đồng hồ, sau khi đánh cược với tôi, trong lúc lục soát phòng tôi, kết quả tôi không trộm đồ của cô ấy nên dựa theo những gì như đã thỏa thuận, quỳ xuống nói xin lỗi trước mặt mọi người và dọn dẹp nhà vệ sinh công cộng cho chúng ta trong một tháng!”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 169: Chương 169


“Thứ hai, cô ấy tìm thấy chiếc đồng hồ ông Mặc tặng ở trong ngăn kéo tủ của tôi, nhưng cô ấy nhất quyết khẳng định đó là của cô ấy.

Đây lại là một tầng vu khống khác, thậm chí tính chất còn tệ hơn lần trước!”

"Thứ ba, khi thấy mọi việc bại lộ, cô ấy bắt đầu hất nước bẩn lên người tôi, cố gắng làm đục nước để thoát khỏi rắc rối.

Đây cũng là một hành vi vu khống trắng trợn!"

Thấy Tô Ý nói rõ ràng rành mạch, mọi người đều không ngừng gật đầu.

"Không sai, đồng chí Bạch chỉ cần mở miệng là một lần, hai lần hất nước bần lên đồng chí Tô, may mắn là đồng chí Tô thông minh, nếu không thì đã phải chịu oan uổng rồi!"

"Đúng vậy, có một số người thật sự ngay cả mặt mũi cũng không cần, chỉ biết nói về mình, sau đó bị vạch trần lại vu khống người khác.

Không biết xấu hổ à?"

"Cô ấy là kẻ dối trá, cô ấy cần gì thể diện, không biết xấu hổ?"

Bạch Nhược Lâm thấy mọi người đứng về phía Tô Ý, vì cô mà bất bình giùm.

DTV

Cô ta sợ hãiu đến mức lùi lại mấy bước, ôm chặt Tần Vân Phong để không bị ngã.

Vốn dĩ cô ta muốn nhân cơ hội này đuổi Tô Ý ra khỏi đại viện.

Ai mà biết được mọi việc sẽ diễn ra như thế này?

Cô ta rõ ràng đã tự tay đặt đồng hồ vào phía dưới đệm, háo hức chờ đợi Tô Ý tan làm về ký túc xá.

Người vừa bước vào, cô ta gọi người đến bắt tên trộm.

Trong thời gian ngắn như vậy, đừng nói là tìm được chiếc đồng hồ, cho dù tìm được thì cô còn có thể giấu nó ở đâu?

Tần Vân Phong thấy sự tình đã đến nước này, sắc mặt tối sầm.

Anh ta tức giận nhìn Bạch Nhược Lâm, hỏi: "Chuyện này rốt cuộc là chuyện gì?"

Bạch Nhược Lâm cắn môi: "Cô ta nói chiếc đồng hồ này là do ông Mặc tặng.

Ai biết cô ta có lấy trộm hay không? Không quen không biết làm sao có thể tặng món đồ quý giá như đồng hồ cho cô ta? Ai có thể chứng minh được?"

Bạch Nhược Lâm vừa dứt lời, âm thanh của Chu Cận Xuyên ở cuối hành lang vang lên: "Tôi có thể chứng minh."

Thật ra, Chu Cận Xuyên vừa mới tới.

Lúc đầu, Diệp Tiểu Vũ vội vàng chạy tới tìm anh, anh chạy tới không nói một lời.

Nhưng khi mới đến, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tô Ý, anh biết cô đã có chủ ý.

Cô chỉ đợi hai người nháo đủ rồi mới chỉnh đốn.

Đúng như dự đoán, khi cô mở miệng, quả nhiên lại là một đòn chí mạng.

Chu Cận Xuyên nhìn Tô Ý đầy tán thưởng, sau đó đi đến bên cạnh cô, vai kề vai.

Đối mặt với mọi người, anh trầm giọng nói: “Ông Mặc tặng chiếc đồng hồ này cho cô ấy như một lời cảm ơn.

Lúc đó đồng chí Tô sống c.h.ế.t không chịu nhận nên ông Mặc đặc biệt gọi tôi làm người thuyết phục.”

“Nếu đồng chí Bạch cho là ngay cả lời nói của tôi cũng không thể tin được thì gọi điện thoại cho ông Mặc tại chỗ này, ngay bây giờ!”

Bạch Nhược Lâm vốn có ảo tưởng Chu Cận Xuyên sớm muộn cũng rơi vào tình thế bất lợi.

Không ngờ anh lại phá tan chuyện xấu của cô ta, thậm chí anh còn tình nguyện đứng ra làm chứng cho Tô Ý!

Nghĩ tới đây, Bạch Nhược Lâm trong lòng như rơi xuống mấy tầng mây.

Vốn dĩ muốn nhân cơ hội này đuổi Tô Ý ra khỏi đại viện.

Không nghĩ đến chuyện lại tự khiến mình xấu hổ, còn để Chu Cận Xuyên có ấn tượng không tốt với cô ta.

Sự kiêu ngạo phách lối trước đây đã không còn miếng tăm hơi.

Cô ta lắc đầu cầu xin tha thứ.

"Không cần, không cần gọi điện thoại, là tôi hiểu lầm, là tôi nhớ lầm."

Tần Vân Phong nhìn thấy cô ta như vậy, sắc mặt nóng bừng, ngượng ngùng mà khó chịu.

Buổi tối mới vừa về đến nhà, Bạch Nhược Lâm khóc lóc kể lể cho anh ta nghe về việc cô ta bị mất đồng hồ và tiền.

Cô ta còn nói với anh ta là vừa từ chỗ của Tô Ý về khi đánh mất nó, còn tỏ vẻ chắc chắn Tô Ý đã lấy nó.

Tần Vân Phong lục soát khắp nhà, quả nhiên không còn một xu, đồng hồ đeo tay cũng không thấy.

Sau đó mới hoảng hốt chạy tới kiểm tra.

Ai biết được mọi chuyện sẽ trở nên như bây giờ..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 170: Chương 170


Thực ra vừa rồi anh ta cảm thấy có gì đó không đúng, muốn khuyên Bạch Nhược Lâm dừng tay lại, nhưng kết quả vẫn không ngăn cản.

Hiện tại thấy Chu Cận Xuyên đang định rời đi gọi cho Ông Mặc, liền nhanh chóng chặn đường đi của anh.

"Đoàn trưởng Chu, trong chuyện này Tô Ý xác thực vô tội.

Không cần gọi điện thoại cho ông Mặc để chứng thực.

Nhược Lâm là do bị mất đồng hồ, quá hoảng hốt nên mới hiểu lầm.

DTV

Cứ để cô ấy xin lỗi đồng chí Tô như thỏa thuận đi."

Bạch Nhược Lâm cũng nhân cơ hội chen vào trước mặt Tô Ý: "Thật xin lỗi, đồng chí Tô! Vừa rồi tôi sai rồi, cô không có trộm đồ của tôi.

Chiếc đồng hồ này thật sự trông hơi giống đồng hồ của tôi, cho nên tôi mới nhìn lầm rồi! Tôi thực sự không biết là do ông Mặc tặng cho cô.”

Tô Ý cong môi: "Đây là lời xin lỗi của cô sao? Có đủ thành ý không?"

Bạch Nhược Lâm cắn môi, cúi đầu xuống: "Đồng chí Tô, thực xin lỗi, tôi sai rồi, xin lỗi cô! Thực xin lỗi!"

Nói xong, cô ta cúi đầu thật sâu trước mặt Tô Ý.

Tô Ý hừ lạnh một tiếng: “Tôi thấy trí nhớ của cô cũng không tốt lắm.”

Bạch Nhược Lâm biết cô đang nói chuyện quỳ xuống, nhưng cô ta thật sự không thể quỳ trước mặt nhiều người như vậy.

Cô ta khóc như mưa nhìn Chu Cận Xuyên nói: "Đoàn trưởng Chu, chúng ta dù sao cũng là bộ đội, sao có thể bắt người ta quỳ xuống xin lỗi?"

Chu Cận Xuyên liếc nhìn Tô Ý, biết ý định ban đầu của cô không phải là bắt Bạch Nhược Lâm phải quỳ gối trước mặt mọi người.

Nếu không thì lại thành cái cớ ép người quá đáng.

Sau đó anh mở miệng nói: "Đây vốn là chuyện đã đồng ý trước rồi, làm sao có thể nói là ép cô? Nếu cô không muốn, vậy thì phạt cô dọn nhà vệ sinh hai tháng."

"Ngoài ra --"

Bạch Nhược Lâm nghe được cô ta phải dọn vệ sinh hai tháng, tức giận đến ngã về phía sau, may mắn có Tần Vân Phong đỡ cô ta lại.

Chu Cận Xuyên không nói nên lời, liếc nhìn vợ chồng hai người, sau đó nói tiếp: “Dọn dẹp nhà vệ sinh chỉ là hình phạt cho việc vu khống Tô Ý ăn trộm đồ của cô, nhưng cô không chỉ khẳng định đồng hồ của ông Mặc là của cô, sau khi bị vạch trần còn nhất quyết khẳng định Tô Ý đã trộm đồng hồ của ông Mặc, sợ rằng người như cô, quân đội chúng tôi cũng không chứa được rồi!"

"Trước hết, sẽ đình chỉ mọi hoạt động diễn xuất của cô, chờ hình phạt cụ thể từ đoàn trưởng Đặng đi!"

Mọi người đều thực sự vui mừng khi nghe tin Bạch Nhược Lâm sẽ dọn dẹp nhà vệ sinh của họ trong hai tháng.

Sau đó nghe thấy Chu Cận Xuyên kiên quyết như sấm rền gió cuốn đình chỉ công việc của cô ta, càng thêm vui mừng hơn!

Thấy mọi việc đã được giải quyết, ở lại lâu hơn cũng không tốt.

Tất cả bọn họ đều ríu rít trở về phòng của mình.

Mà Bạch Nhược Lâm nghe được công việc của cô ta bị đình chỉ, sau đó còn phải đối mặt với hình phạt.

Tức giận đến mức tối tăm mặt mày, thực sự ngất đi.

Nhìn thấy cô ta như vậy, Tần Vân Phong vốn muốn xin lỗi Tô Ý, nhưng anh ta chỉ có thể đưa Bạch Nhược Lâm về trước.

Sau khi mọi người giải tán, chỉ còn lại Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ.

Diệp Tiểu Vũ thấy Tô Ý đã rửa sạch vu khống, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi, vẫn tức giận không nhịn được.

Chu Cận Xuyên cũng cảm thấy lần này Tô Ý bị người ta vu oan vô cớ, trong lòng cô khẳng định không thoải mái, muốn ở lại nói mấy câu an ủi.

Không nghĩ đến, Tô Ý lại bận tâm đến vấn đề không gian, chỉ nói với hai người vài câu rồi “đuổi” họ đi.

Thấy cô thoải mái, ung dung như vậy, Chu Cận Xuyên không nhịn được thắc mắc.

Tại sao cô trông vui vẻ như vậy? Chẳng lẽ là vì chuyện Bạch Nhược Lâm bị tạm dừng công tác?

Nếu nghĩ theo cách này, cũng coi như thuyết phục.

Lập tức chuẩn bị quay lại để gọi điện thoại Đoàn trưởng Đặng để nói cho bà ấy biết tình hình trước, tránh để người khác đến đó can thiệp trước.

Sau khi Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ rời đi, Tô Ý vội vàng đóng cửa lại, bước vào không gian.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 171: Chương 171


Cô thấy bên trong vẫn giống như trước, ngoại trừ có thêm chiếc đồng hồ của Bạch Nhược Lâm và một trăm đồng.

Nếu cô ta đã mang đến tận cửa rồi thì sao có thể từ chối? Vừa lúc cô cũng phải về quê, đang lo lắng không có chi phí đi lại đây này!

Bên kia, Tần Vân Phong vừa mới ôm Bạch Nhược Lâm về nhà.

Bạch Nhược Lâm từ từ tỉnh lại.

Tần Vân Phong thấy vậy trực tiếp ném cô ta lên ghế.

Sớm không ngất xỉu, mượn không tỉnh lại, đúng là biết chọn thời điểm!

Anh ta mệt đến mức đổ mồ hôi đầm đìa sau khi cõng cô ta suốt chặng đường về, vừa về đến nhà thì tỉnh lại!

Nhìn thấy vẻ tức giận trên mặt anh ta, Bạch Nhược Lâm không khỏi lại rơi nước mắt: "Vân Phong, anh cũng trách em sao?"

Tần Vân Phong kiềm chế cơn tức giận, thấy cô ta còn có mặt mũi khóc lóc hỏi vấn đề này, anh ta mỉa mai nói: "Trách em sao? Anh cũng không dám, nếu như em không phải vừa mới đến là nói với anh Tô Ý đã lấy hết tiền của chúng ta, anh đã không đến mức hồ đồ đi theo em đi hỏi.”

“Nói đến đây, anh cũng muốn hỏi, nếu tiền bị trộm ở tầng dưới ký túc xá của Tô Ý, vậy tại sao em lại mang toàn bộ tiền bạc trong nhà, kể cả tiền của anh, đi tìm cô ấy?”

"Còn nữa, tại sao chúng ta vừa đến ký túc xá, em lại gọi nhiều người đến tìm Tô Ý mà không nói gì?"

Bạch Nhược Lâm bị chất vấn liên tục không chịu được nữa hỏi: "Vân Phong, anh có phải hối hận khi kết hôn với em không?"

Tần Vân Phong cười lạnh, im lặng không nói nhìn cô ta.

Trong lòng Bạch Nhược Lâm có chút đau nhói trước ánh mắt lạnh nhạt của anh ta.

Dù đã sớm nhìn thấu người đàn ông này từ lâu nhưng cô ta vẫn cảm thấy đau lòng khi thấy anh ta đối xử với mình như vậy.

Dù mục đích trước đó của anh ta có thuần thúy hay không, ít nhất anh ta vẫn yêu mình!

Nghĩ tới đây, Bạch Nhược Lâm bỗng nhiên cảm thấy vô cớ tim đập rộn lên.

Bây giờ cô ta bị đình chỉ công tác, muốn có thể ở lại quân đội chỉ có thể bằng cách xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với Tần Vân Phong.

Chỉ bằng cách này, cô ta mới có thể có một ngày nào đó tiêu diệt Tô Ý hoàn toàn.

Nghĩ đến đây, Bạch Nhược Lâm thu hồi sự lạnh lùng trong mắt, đáng thương nhìn Tần Vân Phong.

"Vân Phong, chuyện hôm nay là em sai, làm liên lụy đến anh, nhưng tiền và đồng hồ của chúng ta quả thực đã bị người ta đánh cắp."

"Nhưng anh không cần lo lắng quá, ngày mai em sẽ gọi điện cho gia đình, nhờ họ gửi thêm tiền cho em.

Đúng lúc chúng ta sắp về quê rồi.

Nếu gửi thêm ít tiền, chúng ta có thể mua đồ để tổ chức tiệc cưới ở quê."

“Còn nữa, em sẽ đến gặp Chính ủy Vương để giúp em nói thêm về chuyện đình chỉ, cố gắng không ảnh hưởng đến anh.”

DTV

Tần Vân Phong thấy thái độ của cô ta đột nhiên thay đổi tốt hơn, lại còn bận tâm suy nghĩ mua đồ về quê.

Tâm trạng anh ta mới dịu xuống hơn đôi chút.

“Mấy hôm nữa tiền trợ cấp của anh sẽ giảm nên anh không có tiền để về quê.”

"Nhưng việc đình chỉ không thể trì hoãn được.

Lỡ như đoàn trưởng Chu nói chuyện với Đoàn trưởng Đặng thì sẽ không còn đường sống nữa.

Không bằng bây giờ em đi tìm Chính ủy Vương đi?"

Bạch Nhược Lâm làm náo loạn một đêm, vốn có chút hơi mệt, bây giờ đã không còn sức.

Lúc đầu cũng không muốn đến tìm Chính ủy Vương trễ như vậy, nhưng sau đó suy nghĩ lại, thấy lời nói của Tần Vân Phong cũng có lý, nên cô ta cố gắng gượng dậy.

"Đã trễ thế này rồi, em sợ đi một mình.

Hay là anh đi chung với em?"

Tần Vân Phong mím môi nói: “Ở đây là trong quân đội, có gì phải sợ? Hỡn nữa anh đi cũng không giúp được gì nhiều cho em, nhiều nhất là có thêm một người bị mắng.”

Bạch Nhược Lâm: “...”

Bạch Nhược Lâm tức giận đi ra ngoài, trong lòng tràn đầy hận ý với Tô Ý và bất mãn với Tần Vân Phong.

Dù là đêm giữa mùa đông nhưng không cảm thấy lạnh chút nào..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 172: Chương 172


Suy cho cùng, không gì có thể khiến cô ta cảm thấy lạnh trong lòng như lúc này.

Bạch Nhược Lâm đến trước cửa nhà Chính ủy Vương, nhanh chóng gõ cửa.

Người tới mở cửa là Thẩm Lệ, vợ của chính ủy Vương.

Bạch Nhược Lâm rụt rè lên tiếng: "Thím Lệ, tôi đến gặp chú Vương."

Thẩm Lệ bất mãn nhìn ta cô một cái: “Đã muộn như vậy, có chuyện gì sao không đợi đến ngày mai?"

Sau khi phàn nàn xong, cũng mở cửa cho cô ta vào.

Bạch Nhược Lâm không dám nói gì thêm, Thẩm Lệ này vẫn luôn không lạnh không nóng với cô ta, không phải bất đắc dĩ cô ta cũng không muốn để bà ta cười nhạo mình.

Khi bước vào nhà gặp được Chính ủy Vương, Bạch Nhược Lâm lập tức quỳ xuống khóc lóc.

Chính ủy Vương vốn cảm thấy không vui khi cô ta chạy đến đây muộn như vậy, nhưng khi nhìn thấy cô ta đột nhiên khóc thành ra như vậy, lại mềm lòng.

"Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Nếu có gì muốn nói thì nói đi."

Thẩm Lệ cũng bị dọa cho giật mình, nhanh chóng kéo cô ta dậy, ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó.

Bà ta thở dài, giúp cô ta rót một cốc nước nóng: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

Bạch Nhược Lâm liền nhanh chóng kể lại chuyện xảy ra vừa nãy.

“Trước khi làm mất đồ, rõ ràng tôi chỉ nhìn thấy một mình Tô Ý, không ngờ lại không tìm thấy đồ.”

"Hơn nữa, đồng hồ của ông Mặc kia rất giống đồng hồ của tôi, tôi thật sự kích động nên mới nhìn lầm, không ngờ Đoàn trưởng Chu lại giúp cô ta, nói sẽ đình chỉ công việc của tôi và phải chịu hình phạt khác!"

Chính ủy Vương nghe vậy, thực sự hết sức tức giận: "Thật vô lý, làm sao có chuyện như vậy? Chỉ là hiểu lầm giữa những người đồng chí nữ thôi, vhỉ là một cuộc tranh cãi nhỏ thôi! Sao có thể động một chút là muốn đình chỉ? Hơn nữaㅡㅡ"

Chính ủy Vương mới nói được nửa chừng thì bị Thẩm Lệ ho nhẹ cắt ngang.

Bà ta cười, mím môi nói: "Nhược Lâm, cô cũng vậy, dù sao chỉ đánh mất một thứ, sao lại làm ầm ĩ lên như vậy?"

"Hơn nữa, làm sao đồng hồ nước ngoài có thể giống đồng hồ trong nước chứ? Dù có đeo nó hàng ngày, chỉ nhìn thoáng qua cũng không thể nhận ra sao?"

Bạch Nhược Lâm cảm thấy mình đuối lý, không dám lên tiếng.

Chính ủy Vương thấy vậy cũng bình tĩnh lại.

"Thím của cô nói có lý, chuyện này cô xác thực đã sai, hơn nữa còn quá sai!"

"Theo cách nhìn của tôi, không bằng cô tạm dừng biểu diễn? Tết âm lịch sắp đến rồi.

Cứ trải qua năm mới trong yên bình đi, đợi đến khi sang năm thì trở lại đây thảo luận kỹ hơn!"

Bạch Nhược Lâm nghe xong, lập tức hoảng sợ.

"Chú Vương, cuối năm biểu diễn rất nhiều, tôi vốn dự định biểu diễn với một ít nhóm khác, bây giờ nói dừng lại thì phải làm sao?"

DTV

Thẩm Lệ hừ lạnh một tiếng: “Dừng hay không dừng không phải do cô sao, hơn nữa, đoàn văn công sẽ tiếp tục hoạt động cho dù không có cô.

Điều bây giờ cô nên nghĩ là làm thế nào để ở lại!”

Chính ủy Vương nghe xong gật đầu đồng ý: "Thím cô nói đúng! Sáng mai cô nên chủ động đến gặp Đoàn trưởng Đặng nhận lỗi, viết bản tự kiểm điểm và tạm dừng biểu diễn."

"Tôi bên này sẽ tận lực quan sát giúp cô ở lại đội.

Chờ qua sang năm tai qua nạn khỏi, tôi sẽ tìm cơ hội để cô trở lại đoàn văn nghệ."

Nhìn thấy Thẩm Lệ một bên bênh vực giúp đỡ, Bạch Nhược Lâm biết hôm nay sẽ không có kết quả nào tốt hơn.

Cô ta không còn cách nào khác ngoài gật đầu đồng ý rồi rời đi.

Bạch Nhược Lâm được cho là tỏa sáng trên sân khấu, đột nhiên luân lạc phải dọn dẹp nhà vệ sinh trong ký túc xá mỗi ngày.

Trong lòng Bạch Nhược Lâm đương nhiên mười phần không phục.

Mỗi ngày quét tới tầng lầu của Tô Ý đều hận không thể ném phân vào phòng Tô Ý!

Cô ta thực sự không biết Tô Ý giấu một trăm đồng và đồng hồ của mình ở đâu?

Hơn nữa chiếc vòng ngọc kia rõ ràng là bị Tô Ý mua, nhưng tại sao cô ta chưa từng thấy cô đeo nó qua?

Bạch Nhược Lâm mỗi ngày đều suy nghĩ những chuyện này.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 173: Chương 173


Lúc này, nhân lúc mọi người đi vắng, cô ta lại lẻn chạy đến trước cửa sổ phòng Tô Ý, muốn tìm cơ hội vào nhà nên nhìn xung quanh một lần nữa nhưng không biết lần này cửa sổ đã bị khóa chặt từ bên trong!

Cái con đàn bà c.h.ế.t tiệt này khóa cửa từ bên trong!

Bạch Nhược Lâm tức giận đến toàn thân run lên, ngày hôm sau sống c.h.ế.t không chịu dọn dẹp vệ sinh.

Tần Vân Phong thấy vậy, chỉ có thể nhiều lần thúc giục cô ta.

Bạch Nhược Lâm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, đành phải giả vờ bị bệnh nói: “Hai ngày nay trong người em có chút khó chịu, anh thay em quét dọn được không?"

Tần Vân Phong mặt mày bất mãn: "Anh là đàn ông, sao có thể chạy đến ký túc xá của đồng chí nữ?"

"Hơn nữa, lấy thân phận của anh mà đi doọn vệ sinh cũng không đúng, em nên nhanh chóng đến đó đi.

Nếu muộn có người phát hiện ra lại đ.â.m chọt thì em sẽ gặp rắc rối đấy!"

Bạch Nhược Lâm nhịn không được muốn nhộc m.á.u nói: "Biết rồi! Bây giờ em đi được chưa?"

Tần Vân Phong gật đầu: "Sau khi dọn dẹp nhà vệ sinh, em trực tiếp đến nhà tắm tắm rửa đấy? Đừng mang mùi hôi thối về nhà, dạo này anh luôn cảm thấy mọi thứ trong nhà đều bốc mùi."

Bạch Nhược Lâm: “!”

Cuối cùng vất vả vượt qua được nửa tháng.

Thấy tết âm lịch đang đến gần, Bạch Nhược Lâm thúc giục Tần Vân Phong xin nghỉ phép để thăm gia đình người thân.

Hai người về quê thật sớm tổ chức tiệc rượu, ở lại thêm một ngày thì phải thêm một ngày dọn nhà vệ sinh.

Tô Ý ở bên kia cũng đã xin phép đầu bếp Mã xong, dự định về sớm để giải quyết chuyện thay đổi hộ khẩu.

Trước khi rời đi, Tô Ý sợ Chu Cận Xuyên, một người đàn ông trưởng thành sẽ không thể chăm sóc hai đứa nhỏ.

Cô giúp chuẩn bị trước một ít sủi cảo ăn tết.

Sau khi gói, trực tiếp để bên ngoài qua đêm mà không sợ bị hỏng.

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn rất không nỡ phải rời xa Tô Ý.

Nhưng cũng biết cô trở về để thay đổi hộ khẩu nên cũng ngoan ngoãn không nói gì.

Chỉ liên tục nhắc cô chú ý đến an toàn.

DTV

Sau khi giải thích với hai đứa trẻ xong, Tô Ý chỉ đơn giản thu dọn quần áo và chuẩn bị trở về nhà theo thủ tục do quân đội ban hành.

Không có trạm xe lửa ở huyện thành lân cận.

Muốn đi tàu thì nhất định phải vào thành phố.

Xe lửa về quê chỉ khởi hành mỗi ngày một chuyến vào buổi sáng.

Vì lý do này, cô đặc biệt đến thành phố trước một ngày, định ở lại đó một đêm nghỉ ngơi.

Cô cũng nên đi dạo trong thành phố vào ban ngày để xem có gì để mua không.

Mặc dù nằm ở phía Đại Tây Bắc nhưng cũng được coi là thành phố lớn nhất ở phía Tây Bắc, sản phẩm bán ở đây đương nhiên phong phú hơn nhiều so với sản phẩm trong huyện thành.

Biết đâu cô có thể tìm được thứ gì đó hay ho mang về quê kiếm được một khoản.

Nghĩ đến đây, Tô Ý vội vàng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị sáng sớm bắt xe vào thành phố.

Không ngờ vừa ra khỏi ký túc xá đã đụng phải Chu Cận Xuyên đang lái xe ngang qua.

Xe dừng ở bên cạnh Tô Ý, Chu Cận Xuyên hạ kính xuống hô: "Lên xe đi!"

Tô Ý khó hiểu nói: "Đoàn trưởng Chu, anh nói đây là chuyện phải ra ngoài à?"

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: “Hôm nay tình cờ anh có việc phải vào thành phố, tiện đường chở em đi một đoạn.”

Chu Cận Xuyên vừa nói xong.

Tô Ý liền cảm thấy vui mừng.

[Còn có chuyện tốt như vậy sao? Vừa lúc tiết kiệm tiền đi xe buýt!]

[Nhưng chuyện này quá trùng hợp rồi? Cứ như thể anh ấy cố tình đợi mình dưới tòa nhà ký túc xá vậy?]

Nghĩ đến đây, Tô Ý đang chuẩn bị lên xe có chút do dự.

Chu Cận Xuyên bất đắc dĩ cười nói: "Anh có việc gấp phải làm ở trong thành phố, nếu em không vội thì thôi vậy."

Tô Ý nghe vậy liền nhanh chóng mở cửa xe, vội vàng chuyển hành lý lẫn người ngồi ở phía sau xe.

"Vậy làm phiền Đoàn trưởng Chu rồi."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 174: Chương 174


Chu Cận Xuyên liếc nhìn ghế phó lái trống rỗng, yên lặng thu hồi ánh mắt: "Không có vấn đề gì, em ngồi vững đi."

Nói xong, anh nhấn ga và lái xe về phía cổng.

Tô Ý nhận ra chỉ có một mình anh nên theo bản năng hỏi: "Sao đồng chí Tạ không đi cùng chúng ta?"

Chu Cận Xuyên dừng một chút, anh vào thành phố thật sự có việc phải làm.

Nhưng không nhất thiết phải là ngày hôm nay.

Hơn nữa, lúc lái xe ngang qua tầng dưới ký túc xá của cô, thấy bóng dáng của cô nên mới quyết định tạm thời phải đi.

Làm sao có thời gian để thông báo kịp cho Tạ Tiểu Quân?

"Anh đi một mình rồi nhanh chóng trở về.

Tạ Tiểu Quân còn có nhiệm vụ khác."

DTV

Tô Ý “ồ” một tiếng, không nói gì thêm.

Xe còn chưa ra khỏi cổng, bọn họ đã gặp phải Bạch Nhược Lâm và Tần Vân Phong bên trong đại viện.

Tô Ý nhướng mày, sao lại trùng hợp như vậy? Bọn họ cũng mua vé vào ngày mai sao?

Trên thực tế, ngày đó Tần Vân Phong tới đại lý mua vé tàu.

Anh ta tình cờ gặp Tô Ý, đặc biệt xếp hàng sau lưng cô để nghe cô mua vé tàu thời gian nào.

Rồi mới mua cùng vé.

Không phải vì cái gì khác, chỉ muốn đi chung một đường có thể chiếu cố lẫn nhau.

Đến lúc đó có thể cùng nhau về quê, giải thích với gia đình sẽ dễ dàng hơn.

Về việc vào thành phố sớm một ngày, quả thực là trùng hợp.

Chỉ vì Bạch Nhược Lâm muốn đi vào thành phố trước để mua sắm, sẵn tiện mua một ít đồ về quê.

Bạch Nhược Lâm nghe được phía sau có tiếng xe, vội vàng quay đầu lại nhìn.

Sau khi nhận ra là xe của Chu Cận Xuyên, bận rộn vẫy tay chào.

Không ngờ Chu Cận Xuyên lại lái xe lao thẳng đi, vượt qua hai người họ mà không hề dừng lại.

Ngay khi xe chạy qua, Bạch Nhược Lâm lúc này mới nhận ra người ngồi phía sau chính là Tô Ý, bên cạnh còn có hành lý.

"Vân Phong, Tô Ý sẽ không đi chung với chúng ta cùng một chuyến xe buýt đúng không? Em nhìn thấy cô ta ôm hành lý ngồi ở phía sau xe.

Chẳng lẽ Đoàn trưởng Chu đặc biệt tiễn cô ta vào thành phố?"

Tần Vân Phong đè nén kinh ngạc trong mắt: "Em nhìn lầm rồi đúng không? Làm sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy? Hơn nữa, Đoàn trưởng Chu sao có thể lái xe một đoạn đường xa như vậy đưa cô ấy vào thành phố?"

Bạch Nhược Lâm cũng không thể tin được: "Chẳng lẽ đưa đến bến xe trấn trên sao?"

Nghĩ vậy, hai người tăng tốc bước đi đến bến xe trấn trên.

Khi vào bến xe, hai người nhìn quanh không thấy bóng dáng Tô Ý, cũng không thấy xe của Chu Cận Xuyên.

Tần Vân Phong nói: "Mặc kệ cô ấy đi, có lẽ đã lên chuyến xe trước rời đi rồi."

Bạch Nhược Lâm hừ lạnh một tiếng "Em mới hỏi thử rồi, vừa rồi không có xe đi vào thành phố, con khốn đó vừa rồi quá giang xe của Đoàn trưởng Chu đi vào thành phố, không biết Đoàn trưởng Chu rốt cuộc bị cô ta bỏ bùa mê thuốc lú gì.”

Tần Vân Phong nhìn thấy lời của cô ta, vội vàng kéo tay cô ta, nhỏ giọng dặn dò: "Ở bến xe này nhiều người ra vào, em không nên nói bậy nói bạ, kẻo người khác nghe thấy.

Em còn không ngại phiền phức mình gây ra chưa đủ lớn sao?"

Bạch Nhược Lâm cắn môi: "Em biết rồi."

Bên kia, Chu Cận Xuyên lái xe chở Tô Ý ra khỏi đại viện.

Mãi đến khi bóng dáng hai người phía sau biến mất trong gương chiếu hậu, anh mới đột nhiên dừng xe hỏi: “Tô Ý, em có muốn ngồi phía trước không?”

Tô Ý lên xe ngồi vào ghế sau, một phần vì nghĩ xách hành lý không tiện, một phần cũng vì cô quen ngồi ở ghế sau.

Hiện tại biết Tạ Hiểu Quân sẽ không tới, cũng cảm thấy ngồi ở phía sau cũng không tốt lắm.

Nhưng suy nghĩ thì như vậy còn để cô trực tiếp nói thì thấy ngại.

Điều cô không ngờ tới là Chu Cận Xuyên lại dừng xe vì chút chuyện cỏn con này, bắt cô ngồi lên phía trước.

Còn gọi cô bằng đầy đủ họ tên.

Chuyện này quá kỳ lạ..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 175: Chương 175


"Đoàn trưởng Chu, anh không phải đang vội vào thành phố sao? Tại sao không chờ thêm chút? Rất nhanh sẽ đến thôi."

"Bình thường là Tạ Tiểu Quân lái xe, anh không quen đường, em tới ngồi trước giúp anh nhìn đường."

Tô Ý thấy anh đã nói vậy rồi, cũng khó nói lại.

Cô lần nữa ra khỏi xe và ngồi vào ghế phụ.

Cô lấy bản đồ từ tay anh ra, cúi đầu dò đường.

"Đoàn trưởng Chu, con đường này không phải rất đơn giản sao? Cứ đi thẳng dọc theo con đường này là sẽ đến thành phố rồi."

"Thật sao? anh tưởng mình nhớ nhầm, không sai là tốt rồi."

"..."

[Người đàn ông mưu mô! Nếu muốn tôi đây ngồi phía trước thì cứ nói thẳng ra đi.]

Chu Cận Xuyên mím môi cười, nhìn chằm chằm con đường phía trước, nhanh chóng liếc mắt nhìn cô.

“Anh thấy em chỉ mang theo mấy bộ quần áo, về quê có đủ dùng không?”

"Đủ rồi, chờ vào thành phố rồi xem thử mua chút đồ."

"Ừ, cũng tốt! Anh thấy vợ chồng Tần Vân Phong có thể đi xe sáng mai.

Em chỉ cần cẩn thận với họ là được."

"Em biết, em sẽ cẩn thận."

Lời vừa dứt, bên trong xe lại rơi vào im lặng.

Chu Cận Xuyên dừng một chút, sau đó lại hỏi: "Khi nào thì em trở về?"

Tô Ý cũng giật mình ngẩn người ra: “Em cũng chưa biết, khi về thì sẽ xem xét.

Nếu việc đăng ký hộ khẩu thuận lợi thì sẽ quay lại sớm.”

Chu Cận Xuyên “ừ” một tiếng, hai người đều không nói chuyện gì thêm nữa.

DTV

Xe vừa vào thành phố, Tô Ý đã mở miệng nói: "Đoàn trưởng Chu, nếu anh có việc gấp thì cứ đi làm việc của mình đi.

Em sẽ ngồi xe đi tìm chỗ ở."

Chu Cận Xuyên hoàn toàn không có ý định chậm lại: “Anh biết gần trạm xe lửa có một nhà khách tương đối sạch sẽ, anh sẽ đưa em đến đó trước, dù gấp đến mấy cũng sẽ không muộn được đâu.

"

Đến khi đến nhà khách.

Tô Ý xuống xe trước đi vào làm thủ tục nhận phòng.

Sau khi lấy chìa khóa, cô thấy Chu Cận Xuyên vẫn đang đợi ngoài cửa.

Cô vội vàng bước ra ngoài nói: "Đoàn trưởng Chu, đi làm việc của anh đi! Việc của em bên này đã xong rồi, sẽ không có chuyện gì đâu."

Chu Cận Xuyên “ừ” một tiếng: "Bên ngoài trời giá lạnh, một cô gái như em không nên chạy lung tung, trước khi trời tối nên sớm trở về."

Nghe vậy, Tô Ý không khỏi bật cười: "Nhìn anh nói, em là người lớn rồi mà còn sợ lạc sao?"

Chu Cận Xuyên nghiêm túc nhìn cô: “Em quên mất lúc mới đến đây đã bị kẻ xấu lừa vào nơi hoang vắng sao, ai bị cướp túi quần áo rồi bị đẩy xuống nước?”

Tô Ý ngay lập tức á khẩu không trả lời được.

Dù không phải là cô nhưng cô vẫn phải thừa nhận: "Đó là lần đầu tiên em ra ngoài, nên chưa có kinh nghiệm.

Bây giờ em đã lão làng rồi."

Chu Cận Xuyên nhìn cô, bất đắc dĩ thở dài: “Em vào đi, có chuyện gì thì gọi điện thoại.”

Sau khi thấy người đã đi vào, anh mới lái xe rời đi.

Chu Cận Xuyên vừa rời đi, Tô Ý lập tức cảm giác như chim non vừa ra khỏi lồng.

Nóng lòng muốn bay ra ngắm nhìn thành phố lớn nhất phía Tây Bắc này.

Chỉ thấy cô nhanh chóng cất hành lý vào phòng, rồi dùng khăn quàng che nửa mặt.

Sau khi hỏi thăm các đồng chí ở nhà khách, đi thẳng đến địa điểm phồn hoa nhất thành phố.

Khi đến trung tâm thành phố, đầu tiên Tô Ý tìm thấy một tiệm cầm đồ, định cầm chiếc đồng hồ của Bạch Nhược Lâm.

Đỡ cho để nó trong không gian hàng ngày gây ô nhiễm không khí.

Bạch Nhược Lâm tuy không phải người tốt, nhưng đồng hồ của cô ta cũng là hàng loại tốt, giá trị cũng phải một trăm năm mươi đồng.

Cộng thêm một trăm đồng tiền mặt mà cô ta “tặng” từ trong không gian, vừa vặn thu gom được hai trăm năm mươi đồng.

Tô Ý từ khi còn nhỏ đã biết tiền nhặt được miễn phí không thể giữ lâu, nhất định phải tiêu sạch nhanh chóng.

Vì thế, sau khi cô ra khỏi tiệm cầm đồ, đi thẳng qua cầu đến chợ phía Đông.

Ở đây có rất nhiều lái buôn dựng quầy hàng.

Khi tết âm lịch đang đến gần, có không ít con buôn từ xa đến chợ để bán hàng cho năm mới.

Tô Ý đi dạo một vòng, dừng lại phía sau một chiếc xe tải chở hàng.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 176: Chương 176


Chỉ thấy trên chiếc xe chất đầy đủ loại hàng hóa, bao gồm thực phẩm, quần áo và mọi thứ, bày la liệt.

Giống như là một siêu thị mini di động vậy.

Trên xe có một chàng trai trẻ tuổi đang đứng rao hàng rất nhiệt tình.

Nhìn thấy Tô Ý đang xem hàng, liền nhảy xuống xe đi về phía cô: "Cô gái muốn mua gì?"

Vừa dứt lời, nhất thời sửng sốt.

Mặc dù Tô Ý đang quàng khăn, chỉ lộ ra đôi mắt.

Nhưng đôi mắt ấy thực sự rất đẹp, giống như mặt hồ đóng băng vào mùa đông, trong veo như ánh nước ẩn chứa bên trong.

Ánh mắt Tô Ý tập trung vào hàng hóa trong xe, lại không để ý đến anh ta.

Cô chỉ tò mò hỏi: “Mấy món đồ này của anh không thường thấy, anh là người phương Nam à?”

Chàng trai nghe vậy, hai mắt lập tức sáng lên: "Cô gái, chị thật tinh mắt! Những thứ này tôi mới từ phương Nam mang về ngày hôm qua, vẫn còn nóng hổi đó!"

Tô Ý thấy anh ta cứ một chút là gọi cô gái, không khỏi cau mày nói: "Xưng hô này anh cũng được từ phương Nam à?"

Tô Ý thấy anh ta dường như đã quen với việc đi từ nam ra bắc, có chút gì đó lưu manh.

Khi cười lên, cũng là dáng vẻ cười cợt nhả không thôi.

Cô lập tức không muốn mua.

Vừa quay người lại đã thấy đối phương vội vàng nghiêm mặt nói: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhất thời không tỉnh táo.

Đồng chí cứ xem lại đi.

Những thứ này của tôi có đều là đồ tốt, giá cả cũng phải chăng.”

Tô Ý thấy anh ta thu lại nụ cười cợt nhả, trông bình thường hơn không ít, thái độ của cô cũng dịu một chút.

Công thêm, những thứ trên chiếc xe đó quả thực tốt hơn nhiều so với những gì cô nhìn thấy ở hợp tác xã cung tiêu ở huyện thành.

Lập tức chọn ra một số vật dụng cần thiết hàng ngày như chậu rửa mặt, bồn ngâm chân, khăn lông, xà phòng, gương, bình giữ nhiệt các kiểu.

Cô dự định thả những thứ này vào trong không gian và mang chúng ra ngoài khi trở về thôn.

Bằng không lấy tính tình của gia đình nguyên chủ, bọn họ chắc chắn sẽ không chuẩn bị những thứ này cho cô.

Sau khi mua đồ dùng cho bản thân, Tô Ý thấy giá cả quả thực khá phù hợp nên động tâm nghĩ đến việc tích trữ một ít hàng vào trong không gian.

Đến lúc về quê, nếu có cơ hội, cô có thể lấy ra rồi mở một sạp hàng trong huyện, nói không chừng sẽ kiếm được bộn tiền.

Suy cho cùng, giao thông ở quê rất bất tiện nên các loại hàng hóa đều khan hiếm.

Cô không đủ khả năng mua mấy món lớn nên cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào những món hàng nhỏ.

Đặc biệt thích hợp bán hàng tại các hội chợ vào dịp Tết.

Tô Ý cầm lấy một túi hạt dưa nhìn một cái, trong lòng cảm thấy có chút thú vị.

Ở nơi này, phần lớn hạt dưa đều được bán với số lượng lớn, hương vị chỉ có duy nhất vị nguyên bản.

Không giống như những thứ trên xe của anh ta, chúng không chỉ được đóng gói trong gói mà còn có nhiều hương vị.

DTV

Thấy Tô Ý có hứng thú, chàng trai lập tức mở một gói ra: "Đồng chí, đồng chí có thể nếm thử xem có ngon không rồi mua."

Tô Ý nghe xong liền nếm thử một miếng, cảm thấy khá ngon nên hỏi: "Hạt dưa bán thế nào?"

“Hai hào một gói.”

Tô Ý lại đưa mắt chú ý sang khu vực băng đô, nhìn thấy một dãy dây buộc tóc, kẹp tóc và băng đô đủ màu sắc rực rỡ treo trên đó.

Lúc trước, cô đi mua cho Noãn Noãn cũng chưa bao giờ nhìn thấy những kiểu dáng này.

Ngoài ra còn có những chiếc dây buộc tóc bằng khăn lụa với nhiều màu sắc tươi sáng cũng rất đẹp mắt.

Cô đều hỏi giá từng cái một.

Coi như không đắt, cái rẻ nhất chỉ có một hào, cái đắt nhất không quá năm hào.

Tô Ý nhìn kỹ món đồ, hỏi giá tiền, trong lòng có tính toán, sau đó nhìn chàng trai kia hỏi: "Nếu tôi muốn lấy hàng từ chỗ của anh và bán ở nơi khác, liệu có rẻ hơn không?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 177: Chương 177


Chàng trai trẻ nhanh chóng lấy lại tinh thần, gật đầu cười nói: "Có thể, tôi hiểu lời chị nói.

Ở phương Nam, đây gọi là giá sỉ, giá cả chắc chắn không giống nhau."

"Vậy thì tốt, tôi muốn hai trăm túi hạt dưa này, anh xem giá như thế nào được?"

Chàng trai dừng lại một chút rồi nói: “Tôi tính chị một hào năm một túi.”

"Quá mắc! Tôi phải trả tiền vận chuyển và nhân công khi mang nó đến vùng khác, còn phải dựng một quầy hàng trong cái lạnh cóng này nữa.

Tôi chỉ cũng có thể bán với giá hai hào một túi."

Nói xong, Tô Ý lại bổ sung thêm: “Nếu giá cả phù hợp, sau này tôi sẽ đến chỗ anh lấy hàng, hơn nữa sau này còn có những thứ khác muốn mua.”

Chàng trai trẻ không biết tại sao nghe xong một câu khiến anh ta rất vui mừng.

Anh ta nhe hàm răng trắng tinh nói: “Được rồi, nếu đồng chí muốn làm ăn lâu dài, vậy thì tôi sẽ không nói nhiều nữa.

Tôi sẽ cho chị hạt dưa này giá thấp nhất là một hào hai.”

“Được!” Tô Ý dứt khoát đồng ý, sau đó như thường lệ, trả giá một phen cho trang sức tóc mà mình nhìn trúng.

Sau khi mua xong những thứ này, trước mặt Tô Ý đã có vài túi to đầy ắp đồ.

Không thể đựng thêm nữa.

Tô Ý vốn định mang về nhà khách trước, chàng trai thấy Tô Ý muốn rời đi mà không nói một lời.

Anh ta vội ngăn lại nói: “Đồng chí, tôi vẫn chưa biết tên đồng chí là gì? Chị để lại số điện thoại để chúng ta có thể dễ dàng liên lạc sau.”

Nói xong, anh ta đưa ra tờ giấy có ghi tên và số điện thoại của mình: "Đây là số của tôi, tôi tên là Giang Viễn."

Tô Ý mới vừa rồi chỉ xã giao lịch sự, cũng không có ý định bán lại những mặt hàng nhỏ này trong tương lai.

Vừa lúc đụng phải nên cô suy nghĩ mình có thể tiện đường kiếm được một khoản tiền Cơ bản không có ý định liên lạc lại trong tương lai nên chỉ qua loa lấy lệ nói: "Có số điện thoại của anh là được.

Lần sau nếu cần tôi sẽ liên lạc với anh."

Người nọ đại khái cũng nhận thấy thái độ lãnh đạm và qua loa lấy lệ của Tô Ý.

Đột nhiên anh ta có chút nóng nảy: “Đồng chí, tôi còn không ít thứ tốt chưa mang ra.

Đúng rồi, đồng chí nữ các chị đều thích ăn chuối đi.

Tôi có một người bạn nói hôm nay có chuối tiêu mới về.

Tôi dẫn chị đi xem?"

Tô Ý đang định rời đi, nhưng khi nghe đến chuối tiêu, mắt cô chợt sáng lên, bước chân dừng lại nói: "Chuối tiêu? Mấy người lấy nó ở đâu vậy?"

Trong ấn tượng của cô, chuối tiêu cực kỳ hiếm thấy ở phương Bắc vào những năm tám mươi.

Hơn nữa, với thời tiết hiện tại, càng khó có được chuối tiêu.

Giang Viễn thấy cô có hứng thú, nên cười toe toét nói: "Không quan trọng là lấy chúng ở đâu, dù sao cũng đều là chuối hợp pháp và loại tốt.

Đến lúc đó bán cho chị với giá sỉ thì thế nào?"

DTV

Tô Ý gật đầu: "Trước tiên đi xem mặt hàng đã rồi nói sau."

"Được rồi, chị giúp tôi trông chừng quầy hàng, tôi sẽ gọi người đem tới ngay."

Nói xong, anh ta nhanh chóng chạy đi.

Tô Ý nhìn bóng lưng anh ta chạy thật nhanh, rồi nhìn xe chở hàng bên cạnh.

Không nhịn được tặc lưỡi.

Người này làm sao trông không được thông minh cho lắm nhỉ?

Tô Ý canh ở xe một lúc, quả nhiên nhìn thấy người đàn ông tên Giang Viễn kia chạy tới.

Phía sau anh ta là một người một xe ba bánh, trên đó chất đầy chuối tiêu.

Giang Viễn đến bên cạnh cô, bẻ một quả chuối, không nói một lời đưa cho cô: “Đây là anh em của tôi tên Lục Tử, chị ăn thử đi.”

Tô Ý cầm lấy nhìn xem, trên vỏ chuối đã có nhiều vết đen dày đặc, nhìn không đẹp lắm nhưng nếm thử thì mùi vị cũng ổn.

“Chuối tiêu này bán thế nào?”

"Không giấu gì chị, giá vốn của chúng tôi ít nhất là một đồng, nếu bán đi cũng phải là một đồng hai một cân.

Cao hơn nữa, chúng tôi cũng không bán được."

Tô Ý dừng một chút: "Vậy thì việc kinh doanh của anh không hiệu quả lắm.

Đây là lần đầu tiên anh nhập chuối tiêu sao?"

Lục Tử nghe vậy, lập tức trút bầu tâm sự: "Cũng không phải, lúc chúng tôi từ phương nam tới, vẫn còn xanh.

Mới mấy ngày mà chuối tiêu đã chuyển sang màu đen.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 178: Chương 178


“Tôi chỉ kiếm được hai hào thôi, lại phải tốn nhiều tinh lực để nhập vào như vậy nhưng vẫn không bán được.”

Tô Ý âm thầm chặc lưỡi, chậc chậc, người anh em này cũng không thông minh lắm.

Giang Viễn cũng lúng túng nhếch môi: “Anh em của tôi đều giống tôi, ưu điểm lớn nhất là người thành thật, không nói dối.”

"Nhưng mà chị cũng vừa nếm chuối này, tuy vỏ có hơi đen, nhưng bên trong lại không tệ chút nào."

Tô Ý thừa dịp một người xướng một người họa, lặng lẽ xé một miếng vỏ ném vào không gian, lại lặng lẽ lấy nó ra.

Cúi đầu nhìn xuống, cô thấy vỏ chuối đen dính nước linh tuyền, giống như cô dự đoán đã khôi phục màu vàng.

Bằng cách này, trong lòng Tô Ý cảm thấy tự tin.

"Một đồng quá đắt, tôi không đủ khả năng trả cái giá này."

“Chúng tôi không có ý định bán nó với giá cao như vậy cho chị và cũng không trông cậy vào kiếm được tiền, coi như bỏ tiền mua kinh nghiệm, bán cho chị năm hào một cân!"

"Năm hào vẫn còn mắc! Những quả chuối tiêu này không thể bán được.

Ai biết được nếu tôi mang đi nơi khác thì sẽ thối đến mức nào."

“Vậy thì bốn hào! Ai bảo ở nhà tôi còn có một đống?”

"Hai hào đi!"

Lục Tử không thể tin nỗi nhìn Giang Viễn, lòng đau nhức nhối đến suýt khóc: "Cô ta ăn chuối mà không nhổ vỏ ra, quá độc ác!"

Tô Ý trách móc nói: “Anh biết rõ tôi bán ở vùng khác, hơn nữa anh cũng biết rõ chuối của anh không bán được sẽ hỏng còn muốn tôi tiếp tục mua, anh không ác sao?”

Giang Viễn cười hì hì lên tiếng giảng hòa: "Sau này chúng ta đều là đối tác làm ăn, vô luận có ác hay không, không bằng nhượng bộ nhau vì ba hào đi!"

"Thành giao! Ba hào thì ba hào!"

DTV

Tô Ý thấy vậy cũng đồng ý: "Tôi muốn cả chiếc xe này, nhưng tôi cần các anh giúp tôi đưa nó đến nhà khách."

"Được rồi!"

Tô Ý chất đồ vừa mua lên xe ba bánh rồi đi theo Lục Tử đến nhà khách.

Giang Viễn nhìn về phía sau, muốn hỏi tên và số điện thoại của Tô Ý nhưng lại sợ bị lảng tránh lần nữa.

Anh ta gấp đến mức dậm chân.

Bên kia, Tô Ý trở lại nhà khách, vừa kịp lúc mọi người ở quầy lễ tân đi ăn cơm.

Cô vội vàng yêu cầu Lục Tử chuyển đồ lên tầng hai.

Lục Tử vừa lấy tiền liền rời đi, Tô Ý liền đóng cửa lại, trực tiếp bỏ đồ vào trong không gian.

Ngay sau đó, cũng lắc mình tiến vào trong không gian.

Linh tuyền róc rách chảy ra trong không gian, không khí tràn ngập hơi nước của linh tuyền.

Không chỉ thực phẩm thông thường có thể được giữ được tươi, giữ ấm mà ngay cả những quả chuối có đốm đen cũng khôi phục lại màu vàng.

Cô lột vỏ nếm thử, hương vị thậm chỉ còn có vẻ ngọt hơn không ít so với trước đó.

Tô Ý vui vẻ ăn chuối, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, nếu có Tiểu Vũ và Noãn Noãn ở đây thì tốt quá, chắc bọn nhỏ cũng rất thích! Chỉ tiếc là phải qua năm mới mới về được!

Vừa nghĩ tới đây, liền nghe thấy có người gõ cửa.

Tô Ý vội vàng đi tới cửa hỏi: "Là ai?"

"Tôi là tiếp tân, ngoài cửa có người tìm cô."

Tô Ý rất ngạc nhiên trong lòng, cô không quen biết ai ở đây cả.

Chẳng lẽ là người người anh em bán chuối vừa rồi sao?

Vội vàng chạy đến cửa sổ thì thấy hóa ra là Chu Cận Xuyên đã quay lại?

Tô Ý đang suy nghĩ làm sao để hai đứa nhỏ ăn chuối sớm một chút thì nhìn thấy Chu Cận Xuyên, trong lòng vui mừng khôn xiết, vội chạy xuống thật nhanh: "Đoàn trưởng Chu, sao anh lại tới đây?"

Chu Cận Xuyên nhìn thấy cô vui vẻ chạy xuống khóe miệng không khỏi nhếch lên––

"Tôi làm việc xong mà thời gian còn sớm, tôi nghĩ em về tay không cũng không hay, cho nên tôi mua một ít đồ cho em mang về."

Nói xong, anh lấy một đống đồ ra khỏi xe.

Nhìn đống đồ trong túi lớn nhỏ, Tô Ý vội vàng ngăn cản lại nói: "Thật sự không cần thiết, tôi tự mua cũng được, hay là anh cứ cầm về dùng đi."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 179: Chương 179


[A, một đám người ăn thịt người mà không nhả xương kia.

Tặng đồ cho bọn họ giống như bánh bao ném chó, lãng phí đồ tốt.]

Trước đây Tô Ý không nói quá nhiều về các thành viên trong gia đình cô.

Chu Cận Xuyên đại khái chỉ biết người nhà cô trọng nam khinh nữ, không đối xử tốt với cô nhưng không ngờ lại đạt đến mức độ này.

Sắc mặt anh lúc này trắng bệch: “Em trở về một mình có được hay không?”

Tô Ý mím môi cười nói: "Tôi là về nhà của mình, tại sao lại không thể?"

[Dù sao thì đây cũng là một lần cuối cùng.

Nếu họ dám để mình không được thoải mái thì cả nhà họ cũng đừng mong tốt.]

Chu Cận Xuyên nheo mắt nói: "Những thứ này em cứ cầm đi, về gặp trưởng thôn tặng một ít đồ cũng dễ hơn."

Tô Ý ngạc nhiên nhìn anh, như thể cô không thể tin được khi nghe những lời như tặng quà từ miệng anh.

Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, cô cầm lấy nó rồi nói: "Được rồi, tôi sẽ mang nó theo bên mình trước, đến lúc đó dựa theo tình hình mà tính."

Nói xong, lại nghĩ đến những quả chuối trong không gian: "Đúng rồi, Đoàn trưởng Chu, anh đợi tôi một chút.

Vừa rồi tôi có mua chút đồ, anh có thể mang về."

Nói xong, thu dọn đồ đạc rồi đi lên lầu.

Chu Cận Xuyên thấy vậy trực tiếp xách đồ cho cô: “Tôi sẽ giúp em mang lên, sẵn tiện mang đồ xuống luôn.”

DTV

Tô Ý sửng sốt một chút, chớp chớp: "Vậy cũng tốt!"

Người ở quầy lễ tân nhìn thấy Chu Cận Xuyên mặc quân phục, trên tay còn xách theo nhiều đồ như vậy, không nói gì thêm.

Hai người chân trước vừa mới bước lên cầu thang, Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm chân sau bước vào nhà khách.

"Vân Phong, anh nhìn xem, đó không phải là Đoàn trưởng Chu và Tô Ý sao? Tại sao bọn họ lại cùng nhau lên lầu?"

Tần Vân Phong cũng không thể tin nỗi nhìn chằm chằm hai bóng người: "Có lẽ là đang giúp Tô Ý mang đồ lên lầu.

Đúng, nhất định là như vậy.

Em xem trên tay bọn họ còn xách nhiều đồ như vậy, chúng ta nhanh chóng làm thủ tục vào phòng đi.”

Bạch Nhược Lâm nghĩ đến vừa rồi hai người mang theo nhiều đồ, không nhịn được nghiến răng nghiến lợi.

Con đàn bà Tô Ý đó là một con quỷ nghèo! Nhiều đồ như vậy còn không phải Chu Cận Xuyên mua cho cô sao! Hồ ly tinh!

Hồ ly tinh Tô Ý còn chưa biết Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm cũng ở trong nhà khách này.

Hai người vừa vào cửa, cô liền tranh thủ thời gian Chu Cận Xuyên đang thu dọn đồ đạc, nhanh chóng lấy một nải chuối tiêu lớn từ trong không gian ra.

"Đoàn trưởng Chu, vừa rồi đi dạo trong thành phố, phát hiện chuối này ăn không tệ, nên mua về cho Tiểu Vũ và Noãn Noãn ăn, anh mang về cho bọn nhỏ đi."

Chu Cận Xuyên nhướng mày.

Đúng như dự đoán, cô mua đồ cho hai đứa nhỏ, không có phần của anh.

Sau khi đưa chuối xong, Tô Ý vội vàng thọc tay vào túi xách móc móc nói: "Chờ một chút, vẫn còn đồ."

Chu Cận Xuyên ho nhẹ một tiếng nói: "Không cần gấp."

Sau đó, anh nhìn Tô Ý lấy ra kẹp tóc hình hoa ra nói: "Tết âm lịch sắp đến rồi, để Noãn Noãn đeo những thứ này sớm chút thì sẽ vui vẻ hơn."

Chu Cận Xuyên: “...”

Tô Ý gói ghém đồ đạc đã lấy ra, đặt trước mặt Chu Cận Xuyên.

Thấy anh ngồi bất động, dường như chưa có ý định rời đi, cô cũng không tiện lên tiếng giục.

Đành rót một cốc nước ấm đưa cho anh, tiện thể dặn dò vài câu về việc chăm sóc hai đứa nhỏ.

Thực chất Chu Cận Xuyên chỉ định ghé qua đưa đồ rồi về ngay, nhưng ngồi xuống rồi lại chẳng muốn đứng dậy.

Hiếm khi thấy cô nói nhiều như vậy, anh thấy lòng mình vô cùng dễ chịu, nụ cười trên môi càng thêm phần dịu dàng.

Tô Ý bị anh nhìn đến nỗi có chút ngượng ngùng, đành hỏi: "Trời cũng không còn sớm nữa..."

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Đúng vậy, cả ngày bận rộn, giờ cũng đến bữa tối rồi, mà tôi còn chưa ăn gì.”

Nghe anh nhắc đến chuyện ăn cơm, lúc này Tô Ý mới nhớ ra mình cũng chưa ăn gì từ trưa, chỉ ăn tạm hai quả chuối, bây giờ cũng hơi đói rồi.
 
Back
Top Dưới