Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 120: Chương 120


Trương Thiên Hoa suy nghĩ một chút, sau đó anh ta chợt nói: “Em nhớ rồi, lần trước em cũng đã hỏi qua, bọn họ nói là những cái nồi đất đó chỉ dùng vào thời điểm mùa xuân để chiêu đãi quân nhân thôi, cũng chỉ dùng có một lần, bình thường cũng chẳng dùng bao giờ, chứ nếu không thì chúng cũng đã không bị bỏ quên rồi dính đầy bụi nằm đó rồi.”

Tô Ý gật đầu một cái: “Vậy anh đi hỏi lại một chút xem liệu chúng ta có thể lấy mấy cái nồi đó về đây trước được không, chúng ta thử làm đồ ăn với chúng thử xem sao.”

Trương Thiên Hoa đáp ứng rồi đi ra ngoài: “Em sẽ đi hỏi thử chút xem, có nhiều như vậy cơ mà, chúng ta chỉ muốn lấy mấy cái thì hẳn là họ sẽ cho thôi.”

Căn bản là bởi vì những cái nồi đó để đấy cũng chẳng có ích gì, vậy nên kho hàng cũng thoải mái cho Trương Thiên Hoa cầm về mấy cái để dùng.

Tô Ý thấy lấy được rồi thì lập tức dẫn theo Từ Tiểu Cần cùng nhau chuẩn bị nguyên liệu.

Từ Tiểu Cần nhìn giá đỗ, mộc nhĩ và khoai tây ở trong chậu thì nhịn không được mà buồn bực: “Không phải nấu đồ ăn bằng nồi đất sao ạ? Những thứ này không phải là nguyên liệu dùng để làm rau trộn sao?”

Tô Ý cười một tiếng: “Rửa sạch ít bắp cải rồi đi ngâm miến đi, một lát nữa làm xong rồi thì cô sẽ biết ngay thôi.”

Chờ đến khi đồ ăn bên trong nồi đất đã được nấu sôi lên, Tô Ý lại cho thêm một chút thịt còn thừa từ buổi trưa ra cho vào.

“Thiên Hoa, anh gọi đầu bếp Mã tới đây một chuyển đi, nói là chúng ta có chuyện cần thương lượng với ông ấy.”

Trương Thiên Hoa còn đang hăng say nhìn chằm chằm vào nồi đất, đột nhiên nghe thấy phải đi gọi đầu bếp Mã.

Sau đó anh ta lập tức hiểu rõ, toét miệng cười rồi chạy ra ngoài: “Được! Em đi mời ông ấy tới đây ngay.”

Đầu bếp Mã đang nghỉ ngơi thì đột nhiên bị Trương Thiên Hoa thúc giục đưa đi.

Ông ấy vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng: “Có chuyện gì tốt vậy chứ? Lại còn thần thần bí bí như vậy nữa?”

Trương Thiên Hoa cười nói: “Có cái này ngon lắm, ông cứ tới đi là biết ngay thôi.”

Lúc đang nói chuyện với nhau thì hai người họ đã tới gian bếp nhỏ rồi.

“Ô, mùi gì mà thơm quá vậy?”

DTV

Tô Ý mới vừa làm xong dầu ớt, đang chuẩn bị múc ra từ trong nồi đất thì thấy đầu bếp Mã đi tới, lúc này cô mới vội vàng cười hỏi: “Đầu bếp Mã, ông ăn cay được không?”

Đầu bếp Mã vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhưng ông ấy vẫn trả lời đúng sự thật: “Chỉ cần không quá cay thì tôi ăn được.”

Tô Ý cười một tiếng: “Vậy thì hơi cay thôi.”

Vừa dứt lời, cô lại dùng cái kẹp nhấc nồi đất từ trên bếp đặt xuống.

“Đầu bếp Mã, chúng tôi đặc biệt mời ông tới đây để thử giúp chúng tôi mùi vị của món này thế nào, vị giác của ông tại nhà ăn chúng ta chính là lợi hại nhất rồi.”

Đầu bếp Mã được khen thì có chút ngượng ngùng, thế nhưng vừa nhìn đến thứ bên trong nồi đất thì lập tức đã bị hấp dẫn.

Chỉ thấy mặc dù cái nồi kia đã được nhấc xuống khỏi bếp, thế nhưng trông nó vẫn nóng hổi như thể vẫn đang sôi lục bục dưới bếp vậy.

Bên trong là đủ loại màu sắc đa dạng của thức ăn, bên trên còn có mấy quả ớt đỏ rực cùng màu xanh của tỏi.

Vừa nhìn đã khiến người ta phải thèm đến nhỏ dãi~

“Đây chính là món ăn mới mà mọi người nói sao?”

Tô Ý thấy phản ứng của đầu bếp Mã cũng không tệ lắm, thế nên cô lại vội vàng đưa cái thìa tới.

“Thời tiết đang lạnh dần rồi, rau trộn cũng sắp không bán nổi nữa, thế nên chúng tôi đã bàn bạc với nhau đổi món ăn thành món canh nấu trong nồi đất thế này, đầu bếp thử nếm xem mùi vị có được hay không.”

Đầu bếp Mã múc một thìa canh lên nếm thử: “Ồ, nước canh không tệ đâu, hầm từ giá đỗ đúng không?”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 121: Chương 121


Nói xong, ông ấy lại nếm thử đồ ăn bên trong: “Món này không tệ đâu, ăn xong mấy thìa là đã thấy cả người ấm áp hơn hẳn rồi, ý tưởng này của mọi người cũng được đó, chỉ là mọi người cũng biết đấy, nguyên liệu nấu ăn vào mùa đông ít lắm, không phân được cho mọi người nhiều đâu.”

Tô Ý lại vội vàng cười nói: “Tùy ý đầu bếp Mã thôi, mấy thứ rau cải trong món này của chúng tôi đều là nguyên liệu phổ biến cả, tôi cũng đã cho thêm mấy món thịt vào trong đó nữa, ví dụ như thịt viên, cá chiên, hay thịt lợn chiên giòn, món nào cũng có mùi vị khác nhau hết.”

Đầu bếp Mã nghe xong thì lúc này mới vội vàng dùng đũa vớt lên nhìn thật kỹ, quả nhiên nhìn thấy bên trong nồi đất đều là những món ăn rất bình thường.

Thế nên ông ấy không nhịn được mà cười nói: “Món này vừa có rau lại vừa có thịt, vừa có thể làm canh lại vừa có thể làm thức ăn, chỉ cần có thêm màn thầu hay cơm thôi là sẽ cực kỳ hợp!”

Ba người Tô Ý thấy đầu bếp Mã khen không dứt miệng thì cũng yên tâm.

“Đầu bếp Mã, vậy ông xem xem sau này chúng tôi —"

“Được, sau này cứ làm món này đi, tôi đã mường tượng ra cảnh mọi người xếp hàng dài sau này rồi đấy, trước mắt mọi người còn thiếu cái gì nữa không?”

Tô Ý vội vàng nói: “Chỉ còn có chuyện nói với kho hàng về mấy cái nồi đất này nữa thôi!”

“Không thành vấn đề, để tôi đi nói cho!”

Có sự đồng ý từ đầu bếp Mã nên Tô Ý cũng rất nhanh đã đổi từ cửa sổ bán rau trộn sang cửa sổ bán canh

Sau hai ngày liên tiếp đổ mưa thì tiết trời đã càng lúc càng lạnh lẽo hơn.

Vậy nên cửa sổ vốn dĩ bán món rau trộn mát lạnh nay đã chuyển thành cửa sổ bán món canh hầm nóng hôi hổi, lại còn kèm theo mùi thơm bay ra thật xa.

Lần này không cần Tô Ý tìm người xếp hàng mà đã có mấy người trực tiếp tìm tới đây.

“Đồng chí, ở đây mọi người đang bán món gì vậy?”

Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa nghe vậy thì nhiệt tình giới thiệu cho mọi người: “Đây là món canh của chúng tôi, bên trong còn có thêm chừng mười loại thức ăn khác nhau nữa, món ăn mặn cũng có thể chọn, mọi người muốn tới đây mua một phần ăn thử xem sao không?”

“Trông nó ngon quá, cho tôi một phần thịt viên đi, cho cay chút nhé.”

Sau khi tiết trời trở lạnh thì đồ ăn dù có mới nấu ra thì một lúc sau cũng sẽ dần dần nguội ngắt.

Thế nhưng canh lại không giống như vậy, nó sẽ luôn nóng hôi hổi.

Có những người trực tiếp đổ cơm vào ăn chung, cũng có những người ăn với màn thầu.

Đúng như đầu bếp Mã dự đoán, cửa sổ của ba người bọn họ rất nhanh đã có rất nhiều người xếp thành một hàng dài.

Mà khuyết điểm duy nhất chính là, có quá nhiều người xếp hàng, phải tới sớm một chút thì mới giành được.

Ba người họ ở phía sau bận rộn đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, còn đầu bếp Vương thì ở một bên siết chặt áo, tức giận đến mức trách móc: “Cái món canh đó thật sự ngon đến vậy sao? Tôi cũng không tin đâu.”

DTV

Nghi ngờ thì nghi ngờ, thế nhưng đầu bếp Vương vẫn bảo người len lén đi xếp hàng giúp mình lấy một phần về, bưng đến phía sau lặng lẽ ngồi ăn.

Mùi vị đó, quả thực rất ngon!

Kể từ khi Bạch Nhược Lâm và Tần Vân Phong biết được chuyện Tô Ý bán thức ăn ở cửa sổ trong nhà ăn thì cũng không tới nơi này mua đồ ăn nữa.

Bất kể người khác có nói đến mức ba hoa thiên địa thì hai người bọn họ cũng không có động tĩnh gì.

Ngày đó, hai người họ hẹn nhau cùng đi tới nhà ăn ăn cơm.

Đi được một nửa thì trời lại đổ mưa, vừa ướt lại vừa lạnh.

Nhìn thấy mọi người đang xếp hàng mua canh nóng hổi thì bọn họ cũng không nhịn được mà động tâm.

“Anh Tần, hôm nay chúng ta cùng ăn canh ở đây nhé?”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 122: Chương 122


Tần Vân Phong còn tưởng rằng bản thân mình nghe lầm: “Nhưng đó là cửa sổ của Tô Ý mà.”

Bạch Nhược Lâm mím môi một cái: “Anh xem hiện tại cô ta cũng đâu có ở đây đâu, mà kể cả có thì chúng ta cũng tuân theo đúng quy định đến mua thức ăn cơ mà, cô ta lại có thể không bán hay sao?”

Tần Vân Phong suy nghĩ một lát thì thấy cũng phải.

DTV

Hơn nữa anh ta cũng không hy vọng Bạch Nhược Lâm cứ luôn nhớ mãi không buông chuyện của Τô Ý.

Thế nên anh ta lại vội vàng tiến lên xếp hàng.

Thật ra thì từ lúc hai người họ mới tới đây thì Tô Ý đứng đằng sau bếp cũng đã trông thấy rồi.

Nhưng lúc này yêu cầu của cô đối với hai người bọn họ cũng chẳng cao, chỉ cần không gây chuyện là được!

Vì thế cô cũng giả vờ như không nhìn thấy hai người bọn họ.

Thật vất vả lại bận bịu mãi đến khi bọn họ xong việc ở nhà ăn, lúc này đột nhiên Tạ Tiểu Quân lại chạy tới.

“Chị Tô Ý, canh có còn không vậy? Tôi mới vừa từ bên ngoài về đã nghe nói chị đổi sang bán canh rồi sao? Có phải tôi tới trễ rồi không?”

Từ Tiểu Cần hé miệng cười một tiếng: “Trễ rồi, tất cả những gì được chuẩn bị đều đã bán sạch bách, buổi tối anh đến sớm hơn chút là được.”

Tô Ý thấy dáng vẻ đầy thất vọng của Tạ Tiểu Quân thì dừng một chút, sau đó cô nói: “Anh vào đây đợi một chút đi, bây giờ tôi làm cho anh một chén.”

Tạ Tiểu Quân nghe vậy thì cực kỳ vui vẻ đi vòng qua đằng sau.

Thấy Tạ Tiểu Quân tới, lúc này Tô Ý mới phát hiện ra, đã thật lâu rồi cô không thấy Chu Cận Xuyên tới đây, như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Mới vừa rồi Tạ Tiểu Quân cũng nói anh ta mới trở về từ bên ngoài, chẳng lẽ hai ngày nay Chu Cận Xuyên đều không ở bên trong đại viện?

Nhưng cũng không thấy Tiểu Vũ và Noãn Noãn nói gì mà.

Nghĩ tới đây, Tô Ý lập tức thăm dò hỏi: “Đồng chí Tạ, anh và đoàn trưởng Chu lại đi ra ngoài sao?”

Tạ Tiểu Quân nghe vậy thì vội vàng lắc đầu: “Không có, lần này chỉ có tôi và doanh trưởng Lục đi cùng nhau thôi, đoàn trưởng Chu không có đi!"

Tô Ý “Ờ” một tiếng, hóa ra quả thật anh ấy không có ra ngoài.

Chẳng qua là không xuất hiện cùng lúc với cô thôi.

Chỉ là suy nghĩ một chút thì cũng phải, hai người bọn họ một người là đoàn trưởng, một người là đầu bếp trong nhà ăn.

Nếu không phải có quan hệ với hai đứa bé thì nói không chừng cả đời này bọn họ không quen biết nhau cũng là chuyện có thể.

Lúc Tô Ý vẫn còn đang suy nghĩ thì canh cũng đã sôi.

Tô Ý thấy vậy thì vội vàng bưng canh đã nấu xong đặt lên trên bàn: “Anh mau nếm thử đi!”

Tạ Tiểu Quân “Ôi” một tiếng rồi cúi đầu xuống bận bịu ăn.

Mới vừa nếm thử một miếng mà anh ta đã khen không dứt miệng: “Đúng rồi, chị Tô Ý, canh này của chị có mang đi được không? Tôi muốn mang một phần đi cho đoàn trưởng Chu.”

Tô Ý sửng sốt một chút rồi chớp mắt: “Có thể chứ, đoàn trưởng Chu còn chưa ăn cơm sao?”

Tạ Tiểu Quân ừ một tiếng: “Mới vừa rồi tôi trở lại phòng làm việc, hỏi thì anh ấy bảo ăn rồi, chỉ là tôi khẳng định rằng anh ấy chỉ tùy tiện ăn chút bữa sáng ứng phó qua loa thôi, tôi thấy gần đây khẩu vị anh ấy cũng không tốt, có lẽ ăn cái này sẽ thích cũng không chừng.”

Tô Ý gật đầu một cái, sau đó cô lại yên lặng nấu thêm một nồi nữa.

Nấu xong lại cho thêm chút ớt, lại dùng túi buộc lại xong xuôi mới nói: “Lúc nào đi thì anh tiện lấy cơm luôn nhé!”

Tạ Tiểu Quân vội vàng cười đáp ứng, sau đó anh ta nhanh chóng xách canh mang về.

Chờ đến khi quay lại phòng làm việc.

Quả nhiên Chu Cận Xuyên vẫn còn đang cúi đầu làm việc.

“Đoàn trưởng Chu, tôi mới phát hiện ra nhà ăn có món mới đây, là canh đó, tôi có mua cho anh một phần để anh nếm thử đây.”

Chu Cận Xuyên cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Hiện tại tôi còn đang bận, cậu cứ để đó trước đi."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 123: Chương 123


“Đoàn trưởng Chu, đây là đồ nóng, để một lúc nó lạnh rồi thì ăn không ngon nữa đâu.”

“Cậu ăn đi cũng được, giờ tôi không đói bụng.”

Tạ Tiểu Quân xoa xoa cái bụng vừa mới ăn no xong: “Vậy được rồi, mặc dù tôi cũng vừa mới ăn no xong, nhưng đây chính là canh chị Tô Ý đặc biệt nấu nên nếu không ăn thì thật có lỗi quá!”

Vừa nói, Tạ Tiểu Quân vừa xách canh lên chuẩn bị rời đi.

“Chờ một chút!” Cuối cùng Chu Cận Xuyên cũng chịu ngẩng cái đầu từ dưới đống văn kiện lên: “Cậu mới nói là món gì cơ?”

“Chị Tô Ý làm canh đó!” Tạ Tiểu Quân toét miệng cười nói: “Đoàn trưởng Chu còn không biết sao, cửa sổ của chị Tô Ý đã được đổi sang thành cửa sổ bán canh rồi, mỗi ngày đều có cả một hàng dài đứng xếp hàng đó, hôm nay lúc tôi đến cũng vừa mới bán hết xong, may là chị Tô Ý nghe nói chúng ta không có gì ăn nên mới đặc biệt nấu cho chúng ta ăn đó chứ!”

Chu Cận Xuyên nghe vậy thì họ nhẹ một cái rồi đứng lên: “Tôi không có hỏi cậu nhiều như vậy.”

Vừa nói anh vừa đi tới bên cạnh cái bàn nhỏ rồi ngồi xuống.

Tạ Tiểu Quân mím môi cười một tiếng: “Ồ, đoàn trưởng Chu có muốn nếm thử một chút không?”

Còn chưa đợi anh ta nói xong thì Chu Cận Xuyên đã tự mình động thủ mở hộp canh ra.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy món canh thế này, thế nhưng chẳng biết vì sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác quen thuộc khó hiểu.

Tạ Tiểu Quân đứng bên cạnh còn kích động hơn cả anh: “Chị Tô Ý thật là thiên vị, mới vừa nãy nồi canh mà tôi ăn cũng đâu có phong phú như vậy đâu, thế mà của đoàn trưởng Chu lại có đến mấy món bên trong thế này!”

Nói xong, anh ta lại sợ anh cảm thấy giận nên lại vội vàng đứng lên đi trước: “Đoàn trưởng Chu, không có chuyện gì thì tôi đi trước đây nhé!”

Chu Cận Xuyên nhìn lên đồng hồ: “Hiện tại anh có bận chuyện gì không?”

Tạ Tiểu Quân đáp: “Không có, vậy tôi ngồi lại thêm chút nữa nhé?”

Chu Cận Xuyên cũng không thẳng thắn trả lời mà chỉ trầm mặc cúi đầu ăn.

Một lát sau anh mới mở miệng hỏi: “Mới vừa rồi cậu bảo người tới xếp hàng mua canh rất nhiều sao?”

“Đúng vậy, tôi thấy chị Tô Ý bận rộn đến mức đầu đổ đầy mồ hôi đó!”

“Cô ấy còn nói gì không?”

Tạ Tiểu Quân kinh ngạc giương mắt nhìn một chút, cảm giác hôm nay có chút khó nói chuyện hơn mọi khi thì phải?

Anh ta không theo kịp mạch suy nghĩ của đoàn trưởng Chu!

“Chị Tô Ý cũng không nói gì.

À, đúng rồi, chị ấy còn hỏi tôi có phải gần đây anh hay ra ngoài không, tôi trả lời là anh vẫn luôn ở bên trong đại viện.”

“Đoàn trưởng Chu, có phải anh cãi nhau với chị Tô Ý không đó? Tôi cứ có cảm giác hai người cử kỳ quái thế nào ấy.”

Chu Cận Xuyên nhếch môi một cái: “Không có.”

Tạ Tiểu Quân: Được rồi!

DTV

….

Ở phía bên kia, sau khi Tô Ý bận rộn xong xuôi thì chuẩn bị đi về.

Mới vừa đi ra bên ngoài thì cô đã nhìn thấy Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn đang ngồi xổm ở trước cửa, vừa dùng tay hứng nước mưa vừa cười ngây ngô.

Tô Ý thấy vậy thì vội vàng bước tới: “Sao các em lại tới đây thế?”

Diệp Tiểu Vũ chỉ chỉ vào cái dù trong tay, nói: “Trời mưa rồi, bọn em sợ chị Tô không mang theo dù."

Một dòng nước ấm từ từ chảy qua đáy lòng, Tô Ý cảm giác hốc mắt mình cũng dần nóng lên.

Ở đại viện quân nhân rộng lớn này mà cô cũng có hai đứa bé quan tâm đến mình, chuyện này khiến Tô Ý rất vui vẻ.

Cô nhanh chóng bảo Tiểu Vũ che dù lên, còn cô thì tự mình cầm theo một cây dù khác, tay còn lại bế theo Noãn Noãn vọt vào trong làn mưa.

“Chị Tô, mưa càng lúc càng lớn rồi, hay chị về nhà với bọn em trước đi?”

Tô Ý cũng lo lắng hai đứa bé sẽ bị cảm lạnh: “Được, chị đưa các em về trước, đổi sang bộ quần áo khác rồi uống một cốc nước ấm!”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 124: Chương 124


Thật nhanh sau đó ba người bọn họ đã về đến sân ký túc xá.

Mặc dù có che dù nhưng vẫn không tránh được, thành ra dính không ít nước mưa lên người.

Tô Ý vội vàng dùng khăn lông lau bớt nước trên người hai đứa nhỏ, sau đó cô lại đun một chút nước đường đỏ cho hai đứa uống.

“Chị Tô, chị đừng chỉ lo cho bọn em mãi, chị cũng mau uống đi.”

“Đúng rồi, hôm nay chú Tạ từ bên ngoài trở về đã thuận tiện lấy mấy bức hình kia quay trở lại rồi, để em cầm tới cho.”

Tô Ý thấy Diệp Tiểu Vũ hưng phấn đi tới đi lui trong phòng, cô lại vội vàng khuyên cậu bé ngồi xuống uống hết cốc nước đường đỏ đã: “Để chị đi lấy cho, em để ở chỗ nào?”

“Em để ở trên bàn ở trong phòng chú Chu.”

Tô Ý đã đứng lên: “...”

Dù sao Chu Cận Xuyên cũng không có ở đây, mà cái bàn đó lại ở ngay cạnh cửa ra vào, cũng không quá xa.

Cô chỉ đi vào lấy thôi nên chắc chắn sẽ không lâu.

Hơn nữa của phòng ngủ của Chu Cận Xuyên hẳn là đang mở.

Nghĩ vậy nên Tô Ý cũng nhanh chân bước vào.

Quả nhiên vừa bước vào đã nhìn thấy trên bàn, ngay bên cạnh đầu giường có một phong thư chứa ảnh, cô vừa mới đưa tay cầm lên.

Một tấm hình từ bên trong phong thư rơi xuống dưới đất.

Tô Ý ngồi chồm hỗm xuống nhặt nó lên thì mới phát hiện ra đây chính là bức ảnh bốn người họ chụp chung với nhau.

Trong hình, Tiểu Vũ và Noãn Noãn cười híp mắt.

Chu Cận Xuyên ngồi thẳng tắp bên cạnh, trên mặt cũng hiếm khi lộ ra một nụ cười.

Đột nhiên nhìn thấy tấm hình này khiến Tô Ý khó tránh khỏi nhớ lại cảnh tượng bốn người họ chụp hình ngày hôm đó.

Chỉ cảm thấy chuyện đó như thể đã trôi qua được mấy tháng rồi vậy.

Cô nhặt tấm ảnh lên, đang chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài thì đột nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên: “Mới vừa rồi mấy đứa không dính mưa đó chứ?”

Tô Ý sợ hết hồn, cô đưa tay kéo cửa che bản thân mình lại.

Bên ngoài trời đổ mưa lớn như vậy mà sao đột nhiên Chu Cận Xuyên lai quay lại thế chứ?

Trở về thì hai người họ có đụng mặt nhau thì cũng chẳng có vấn đề gì, mấu chốt chính là hiện tại cô lại đang ở trong phòng người ta.

Nếu đi ra ngoài rồi bị anh ấy nhìn thấy thì chẳng phải sẽ lúng túng c.h.ế.t luôn hay sao?

Đây chính là tình cảnh toàn hiện trường c.h.ế.t lặng đó mà, tại sao trên mặt đất lại chẳng có cái lỗ nào cơ chứ?

Chu Cận Xuyên lo lắng mưa lớn nên đã đặc biệt chạy từ phòng làm việc về xem hai đứa nhỏ.

Vừa bước vào nhà anh đã phát hiện ra có hai cây dù được dựng trước của, trên bàn phòng khách cũng bày ba cốc nước đường đỏ.

Sau đó anh lại nghe được một giọng nói quen thuộc mà đã lâu rồi anh chưa được nghe.

Chu Cận Xuyên dùng chân, đi tới phòng mình nhìn một cái.

Chỉ thấy cửa phòng mình khép hờ, hiện tại cô ấy đang ở trong phòng anh sao?

Diệp Tiểu Vũ láu lỉnh nhìn cánh cửa phòng ngủ một cái.

“Chú Chu, buổi trưa hôm nay chú Tạ mới mang ảnh về đây, chú có muốn nhanh nhanh vào xem không? Ở ngay trên bàn trong phòng chú đó ạ.”

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: “Chú biết rồi.”

Tô Ý: Thằng nhóc này!!

Máu huyết cũng vọt lên mặt, Tô Ý đang chuẩn bị chủ động mở cửa đi ra ngoài giải thích.

Đột nhiên điện thoại bên ngoài phòng khách reo lên.

DTV

Chỉ nghe thấy Chu Cận Xuyên đáp lại hai tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó anh lại dặn dò mấy đứa trẻ.

“Chú còn có việc, trở về thấy hai đứa không dầm mưa thì yên tâm rồi, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà đợi chú, đừng có chạy lung tung đấy!”

Khuôn mặt Diệp Tiểu Vũ đầy vẻ thất vọng cực kỳ rõ ràng.

Cậu bé còn đang muốn nói thêm gì đó nhưng lúc này Chu Cận Xuyên cũng đã bước ra đến cửa.

Nghe thấy tiếng người đã rời đi rồi, lúc này Tô Ý mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô vội vàng cầm ảnh đi ra khỏi phòng: “Mới vừa rồi có người tới sao?”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 125: Chương 125


Diệp Noãn Noãn chỉ chỉ ngoài cửa: “Chú Chu tới, sau đó lại đi rồi ạ!”

Tô Ý nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Diệp Tiểu Vũ rồi cười một tiếng: “Hình ở chỗ này đây, hai đứa mau qua đây nhìn xem.”

Bên ngoài trời vẫn còn đang mưa, mà Tô Ý có trở về cũng không có chuyện gì phải làm.

Vì vậy cô ở lại cùng hai đứa bé chờ một lúc, lại giúp dọn dẹp một chút.

Cơn mưa này có lẽ tạm thời sẽ không tạnh, vậy nên trước khi ra về cô lại làm thức ăn cho hai đứa bé.

“Buổi tối hai đứa đừng tới nhà ăn nhé, chỉ cần hâm lại thức ăn trong nồi này là được rồi, cũng đừng chạy ra ngoài chơi, cẩn thận cảm lạnh đó, sáng mai còn phải đi học nữa.”

Hai đứa trẻ cũng thoải mái đáp ứng.

Lúc này Tô Ý mới bung dù lên đi tới nhà ăn.

Đại khái là bởi vì hôm nay trời đổ mưa, vậy nên nhà ăn cũng phát được ít cơm hơn mọi hôm, thời gian xong việc ra về cũng rất sớm.

Hiếm thấy có được cơ hội này nên Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa lại nài nỉ Tô Ý cùng nhau đi ăn mừng.

Tô Ý cũng nghĩ đến mấy ngày nay làm canh, mới bắt đầu còn chưa quá thuần thục nên hai người họ cũng rất mệt mỏi rồi.

Thế nên cô cũng đáp ứng: “Tôi đi nói với đầu bếp Mã một tiếng đã, chúng ta đi mua chút nguyên liệu còn lại ở nhà ăn rồi nấu đồ ăn đêm.”

Trương Thiên Hoa cũng vội vàng nói: “Vậy để em đi mua một ít nước ngọt cho.”

Từ Tiểu Cần: “Vậy em ở lại dọn dẹp với rửa rau nhé!”

DTV

Ba người họ chia nhau ra hành động.

Chờ đến khi Tô Ý quay về thì cô đã thấy bên cạnh Từ Tiểu Cần có thêm một người nữa, chính là anh trai cô ấy, Từ Bân.

Tô Ý kinh ngạc nhìn Từ Tiểu Cần, chỉ thấy vẻ mặt cô ấy đầy vẻ áy náy nhỏ giọng nói: “Thật sự không phải là em gọi tới đâu, anh ấy tự mình tới đây để đưa cho em ít đồ thôi.”

Tô Ý nhếch mép một cái: “Vậy đồng chí Từ cũng ở lại ăn chút đồ ăn đêm đi, đợi khi nào mưa tạnh rồi hãy về.”

Dù sao anh ta cũng là anh trai ruột của Từ Tiểu Cần.

Chờ đến khi bốn người bọn họ ăn xong đồ ăn đêm thì bên ngoài mưa cũng đã ngớt đi không ít.

Hiện tại Tô Ý cũng muốn về nhà: “Nhân lúc bây giờ mưa đang nhỏ thì chúng ta đi về sớm một chút đi.”

Từ Tiểu Cần cũng gật đầu một cái: “Bên ngoài trời tối đường lại trơn trượt, chị để anh trai em đưa chị về đi, anh trai em cũng ở dãy nhà trọ bên đó.”

Trên đường trở về.

Hai người Tô Ý và Từ Bân cách nhau một khoảng mà đi về.

Vốn dĩ bọn họ vẫn luôn yên ổn không có chuyện gì mà cùng về với nhau.

Chẳng qua trước khi bước đến lầu khu tập thể, đột nhiên Từ Bân đuổi theo cô: “Đồng chí Tô, tôi có thể hỏi cô việc này được không?”

Tô Ý kinh ngạc quay đầu nhìn anh ta một cái: “Đồng chí Từ, anh cứ nói đi.”

“Cô và đoàn trưởng Chu thật sự đang tìm hiểu nhau sao?”

“Không phải.”

“Vậy cô có đồng ý làm bạn gái tôi không?”

“Không muốn.”

“...”

Đối mặt với lời bày tỏ đột ngột của Từ Bân, Tô Ý vừa nghe đã cực kỳ bối rối, không hề suy nghĩ mà đã theo bản năng thốt ra lời cự tuyệt.

Chờ đến khi lời đã ra khỏi miệng rồi thì cô mới thấy mình nói chưa được uyển chuyển cho lắm.

Nhưng sau đó cô lại nghĩ, cứ trực tiếp nói thẳng ra như vậy cũng được.

Chỉ là chuyện này cũng khiến cô thật khó chịu, đàn ông thời đại này đều thẳng thắn trực tiếp như vậy sao? Hay là chỉ có những người đàn ông đi làm quân nhân mới thích như vậy thôi?

Lúc trước là Chu Cận Xuyên thì thôi đi.

Giờ lại đến lượt Từ Bân này, mà tổng cộng số lần gặp mặt giữa bọn họ mới chỉ được hai ba lần, nói với nhau còn chưa được ba câu.

Chẳng qua hôm nay đúng dịp ngồi ăn chung một bữa cơm thôi mà.

Làm sao tự nhiên lại xuất hiện cái suy nghĩ này vậy?
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 126: Chương 126


Đối diện với lời cự tuyệt của Tô Ý, đầu tiên Từ Bân sửng sốt một chút, ngay sau đó anh ta mới lúng túng gật đầu một cái: “Tôi biết rồi, vậy cô cứ đi lên nhà từ từ thôi kẻo ngã.”

Tô Ý nhếch mép một cái: “Đồng chí Từ, cảm ơn lòng yêu thích của anh với tôi, cũng chúc anh sớm ngày tìm được người thật tình đối với anh.”

Cuối cùng cô vẫn là không nhịn được mà nói ra những lời uyển chuyển một chút.

Nói xong, Tô Ý lập tức đi thẳng lên tầng.

Sau khi trở về nhà, mở đèn lên, vừa mới thay quần áo rồi rửa mặt xong thì đột nhiên cô lại nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Lần này lại là ai đây?

Tô Ý không nghe thấy ai trả lời nên tim lại đập nhanh hơn: “Không nói là ai thì tôi sẽ không mở cửa đâu.”

Vừa mới dứt lời thì nghe được bên ngoài vang lên hai chữ: “Là tôi.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này khiến thoáng chốc Tô Ý ngơ ngẩn.

Là Chu Cận Xuyên sao?

Một tiếng trước.

Chu Cận Xuyên vừa mới về đến nhà đã thấy Diệp Tiểu Vũ bưng thức ăn nóng hổi lên.

Chú, đây là cơm tối chị Tô làm, chú có muốn ăn chút gì không?”

Chu Cận Xuyên nhìn một chút, một đĩa cơm trắng đơn giản với nửa đĩa đậu hũ chiên, nửa đĩa thịt chua ngọt.

“Hai đứa đã ăn chưa?”

“Ăn rồi ạ, đây là đồ bọn cháu để phần cho chú.”

Buổi tối lúc bận rộn Chu Cận Xuyên chỉ tùy tiện ứng phó mà ăn qua loa mấy thìa cơm, lúc này quả thực có chút đói.

Thấy hai đứa bé đều đã ăn rồi nên anh cũng lập tức ngồi xuống.

Diệp Tiểu Vũ thấy anh chịu ăn cơm do Tô Ý làm thì rất vui vẻ mang ảnh đưa tới cho anh xem.

“Chú Chu, chú còn chưa kịp xem ảnh này.”

Vừa nói, cậu bé vừa đưa mấy tấm ảnh tới trước mặt Chu Cận Xuyên.

Chu Cận Xuyên nhìn lướt qua: “Cháu và Noãn Noãn trông đẹp lắm.”

DTV

Diệp Tiểu Vũ bĩu môi: “Chú Chu và chị Tô cũng đẹp lắm, buổi chiều nay chị Tô giúp chúng ta dọn dẹp nhà cửa xong lại nấu cơm cho chúng ta nữa đó, trước khi đi chị ấy cũng quên cầm mấy tấm ảnh đi nữa, lát nữa chú Chu ăn cơm xong mà rảnh rỗi có thể đi dạo bộ được thì chú có thể thuận tiện cầm mấy tấm ảnh này tới đưa cho chị Tô, được không ạ?

Chu Cận Xuyên liếc nhìn ra ngoài cửa.

Mặc dù mưa đã tạnh nhưng đã trễ thế này rồi còn muốn ra ngoài dạo bộ sao?

Thế nhưng anh vẫn gật đầu đáp ứng: “Được rồi, cháu và Noãn Noãn đi ngủ trước đi, lát nữa chú mang đi.”

Nghe thấy vậy thì Diệp Tiểu Vũ không nhịn được mà thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Hiện tại ngày nào tinh thần cậu bé cũng thật bất an mà.

Chu Cận Xuyên thấy sắc trời cũng không còn sớm nữa, cơm nước xong xuôi cũng chưa kịp dọn dẹp mà cứ thể trực tiếp cầm theo ảnh đi ra ngoài.

Chờ đến khi tới dưới tầng khu tập thể nhà Tô Ý anh lại phát hiện ra đèn không sáng.

Thường ngày vào tầm giờ này anh đi ngang qua, lúc nào ngẩng đầu lên vẫn luôn nhìn thấy đèn sáng mà.

Chẳng lẽ cô đã ngủ rồi?

Chu Cận Xuyên đứng dưới chờ đợi một lúc, từ đầu đến cuối vẫn không thấy đèn nhà cô sáng lên, thế nên lúc này anh mới nhấc chân chuẩn bị rời đi.

Nào biết vừa mới xoay người thì đã nhìn thấy Tô Ý đi ra từ một con đường nhỏ, cách đó không xa còn có một người đàn ông đang đi theo.

Đoan chính nhìn theo bóng dáng cô đi lên tầng.

Chu Cận Xuyên híp mắt nhìn một cái rồi chớp mắt, dựa vào thị lực được huấn luyện trong bóng tối, anh vừa nhìn rõ đã ngay lập tức nhận ra người nọ chính là Từ Bản.

Làm sao hai người bọn họ lại quen biết rồi cùng nhau trở về thế này?

Suy nghĩ một lúc rồi chớp mắt một cái, Chu Cận Xuyên lập tức nhấc chân đi tới gần..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 127: Chương 127


Vốn dĩ Từ Bân còn đang ngẩn người nhìn theo bóng lưng Tô Ý, đột nhiên nhìn thấy đối diện có người đi tới, đang chuẩn bị rời đi thì anh ta lại nhìn thấy rõ người nọ là ai!

“Đoàn trưởng Chu, sao anh lại ở nơi này vậy?”

Chu Cận Xuyên trầm giọng nói: “Tôi đang về nhà, còn cậu sao trễ như vậy rồi mà vẫn còn ở đây?”

Từ Bân nghe vậy thì khẩn trương đứng nghiêm: “Báo cáo đoàn trưởng, tôi cũng đi ngang qua, bây giờ lập tức trở về ạ.”

Chu Cận Xuyên mượn ánh đèn đường nhìn vẻ mặt anh ta một cái: “Hiện tại không phải là lúc huấn luyện, không cần phải xụ mặt nghiêm túc như vậy đâu.”

Từ Bân bị anh làm cho đầu óc mơ hồ, cũng không còn cách nào khác ngoài việc tay chân luống cuống cười một tiếng.

Chu Cận Xuyên nhìn gò má anh ta một chút, cũng không nhìn thấy có lúm đồng tiền nào.

Chẳng lẽ lần trước Tô Ý nói anh Bân là không phải nói anh ta?

Sự phát hiện này khiến Chu Cận Xuyên thở phào nhẹ nhõm đầy khó hiểu.

“Không còn sớm nữa, cậu mau mau trở về đi!”

Từ Bân lập tức đáp ứng, chỉ hận không thể lập tức biến mất tại chỗ.

Sau khi anh ta rời đi, Chu Cận Xuyên mới giương mắt nhìn lên tầng hai.

Thấy đèn vẫn còn sáng, anh do dự một lát rồi chớp mắt, vẫn nhấc chân đi lên.

Thật vất vả gõ cửa, cuối cùng lại đối diện trực tiếp với câu “Sao anh lại tới đây?”

Chu Cận Xuyên nhìn bốn phía một chút, thời tiết thế này cũng chẳng có ai lảng vảng ở ngoài kia.

Nghĩ vậy anh cũng yên tâm mà móc một tập phong thư từ trong túi ra: “Tiểu Vũ nói buổi chiều lúc cô trở về thì quên cầm theo ảnh, nó nhờ tôi tiện đường đi qua đưa cho cô.”

Tô Ý sực tỉnh, lại thấy anh cũng không có bộ dáng lập tức phải rời đi.

Lúc này cô mới vội vàng mở cửa: “Anh có muốn vào bên trong ngồi một lát không?”

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng, sau đó lập tức bước vào nhà.

Vốn dĩ lúc Tô Ý chỉ ở một mình thì cảm thấy căn phòng cũng khá rộng rãi.

Hiện tại anh vừa mới bước vào mà cô đã đột nhiên cảm nhận được không gian nhỏ đến mức không còn chỗ để lách người qua nữa.

“Đoàn trưởng Chu, anh ngồi xuống trước đi, tôi đi rót cho anh ly nước.”

Trong phòng chỉ có một cái ghế, sau khi Tô Ý bưng nước đến xong thì cũng chỉ có thể ngồi trên giường.

Trong phòng hiện tại cũng rơi vào trầm mặc.

Chu Cận Xuyên dẫn đầu mở miệng lên tiếng trước: “Mới vừa rồi lúc ở dưới tôi có nhìn thấy Từ Bân, anh ta đưa cô về sao?”

Tô Ý lúng túng gật đầu một cái.

Thế mà anh cũng ở đây, như vậy chẳng phải anh cũng đã nghe thấy lúc Từ Bân bày tỏ với cô rồi sao.

DTV

Chu Cận Xuyên: Còn có chuyện bày tỏ nữa?

Tô Ý cười khan hai tiếng, sau đó cô vội vàng giải thích: “Buổi tối nay anh ta tới phòng bếp nhà ăn tìm Từ Tiểu Cần, vậy nên cũng vì cùng đường nên tôi với anh ta mới cùng nhau đi về.”

Chu Cận Xuyên Ồ một tiếng: “Cô cảm thấy Từ Bân thế nào?”

Tô Ý kinh ngạc nhìn anh một cái: “Hả, à, rất tốt.”

Câu hỏi này là sao vậy, anh ta thế nào thì liên quan gì đến cô.

Chu Cận Xuyên nhẹ nhàng nhếch môi: “Tôi nghe Tiểu Vũ nói cô có qua nấu cơm rồi dọn dẹp lại nhà cửa giúp hai đứa nó, cảm ơn cô, hai ngày nay tôi có chút bận bịu.”

Tô Ý thấy đề tài câu chuyện rốt cuộc cũng bình thường thì mới vội vàng thở phào nhẹ nhõm: “Không có gì, mấy ngày nay tôi ở nhà ăn cũng khá bận, cũng không có cách nào để ý tới hai đứa nó quá nhiều.”

“Không có sao, hiện tại Tiểu Vũ cũng đã lớn rồi, cô không cần phải quá lo lắng đâu.”

"Ừ.”

Hai người họ lại tiếp tục yên lặng, Chu Cận Xuyên nắn vuốt ngón tay rồi tiếp tục tìm đề tài nói chuyện: “Lúc trước những lời nói bóng nói gió bên trong đại viện cũng đã lắng xuống rồi, thủ trưởng bên kia cũng không nói thêm gì nữa, cô cũng không cần lo lắng, sau này nên làm thế nào thì làm thế ấy.”

Tô Ý gật đầu một cái.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 128: Chương 128


Lại nghe thấy anh nói tiếp: “Chuyện lần trước là tôi đã suy nghĩ không chu toàn, hy vọng chuyện đó không tạo ảnh hưởng gì quá lớn đối với cô.”

Tô Ý thấy anh đột nhiên thay đổi giọng điệu nói chuyện nên có chút không quen.

Thế nhưng điều này lại càng thể hiện chuyện lần trước xảy ra thực sự quá đột ngột.

Lúc ấy quả thực cô cũng có chút kinh hoảng, thế nhưng chuyện đã qua thì cứ để cho nó qua thôi.

“Không sao, tôi cũng đã quên gần hết chuyện lúc đó rồi!”

Chu Cận Xuyên nghe cô nói như vậy, nhất thời không biết nên vui hay nên buồn.

Uống hết sạch nước cô rót cho trong một hơi rồi đứng dậy: “Không còn sớm nữa, tôi về đây, cô nghỉ ngơi sớm đi.”

Tô Ý cũng đứng lên tiễn anh, rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Đoàn trưởng chu, tôi muốn hỏi anh một chuyện, hôn sự của Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm đã bắt đầu báo cáo lên cấp trên chưa?”

Chu Cận Xuyên trả lời đúng sự thật: “Vẫn chưa, cô rất gấp sao?”

Lần này đến lượt Tô Ý sững sờ: “Không phải, tôi muốn nói là sao hai người họ không nóng vội gì hết vậy!”

Chu Cận Xuyên cũng ý thức được phản ứng của bản thân không đúng.

Lại nói thêm nữa: “Ừm, cô hy vọng hai bọn họ kết hôn sớm hơn à?”

Tô Ý gượng cười hai tiếng: “Đúng vậy, bọn họ kết hôn sớm, cũng đỡ cho sau này đến tết tôi về nhà, người nhà đi làm loạn gây mất mặt.”

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Tôi biết rồi, lúc về tôi đi hỏi thử xem.”

Tô Ý chỉ coi lời nói của anh là tiện miệng nói ra.

Bây giờ đã là mùa thu rồi.

Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm hai người cứ không ấm không lạnh mà sống với nhau, chỉ sợ lỡ đâu xảy ra sai sót gì.

Đêm dài lắm mộng, xem ra cô phải tìm cơ hội để thêm lửa cho hai người họ mới được.

Tô Ý đang có ý định này, nhưng không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.

…..

Ngày đó, một mình Tần Vân Phong đến nhà ăn lấy thức ăn, Bạch Nhược Lâm không đến.

Lúc Tô Ý đưa nồi đất qua thì nói thầm một câu: “Lát nữa ăn xong thì đến đằng sau nhà ăn một chút, em có chuyện muốn nói với anh.”

Tần Vân Phong nghe xong thì sững sờ, lúc đầu còn tưởng là mình nghe nhầm.

Nhưng thấy Tô Ý nhìn anh ta thì vội vàng gật gật đầu.

Lúc bưng khay ăn rời đi, Tần Vân Phong đột nhiên thấy vừa căng thẳng vừa hưng phấn, trong lòng cũng nổi lên tiếng trống vang trời.

Anh ta biết ngay mà, Tô Ý không thể nào quên đi anh ta nhanh như vậy được.

DTV

Đoàn trưởng Chu là chứng minh tốt nhất, nếu hai người họ thật sự có gì đó, Tô Ý sẽ không chuyển từ nhà anh ta đến ký túc xá.

Tần Vân Phong nhanh chóng ăn hết nồi đất, nóng đến mức đầu lưỡi tê hết cả.

Thấy anh ta rời đi đến đằng sau, Tô Ý cũng vội vàng nói một tiếng với Từ Tiểu Cần rồi qua đó.

Đến khi Tô Ý đi đến đằng sau, thấy không có ai khác ngoài Tần Vân Phong thì liền nhấc chân đi tới.

Cách xa Tần Vân Phong một đoạn thì đứng lại.

“Đồng chí Tần, em gọi anh đến, là muốn hỏi...”

Tô Ý mới nói mở đầu, Tần Vân Phong đã lập tức đi lên trước mấy bước.

“Lúc trước em luôn gọi anh là anh Vân Phong mà.”

Tô Ý “oẹ” một chút, cố gắng nén lại sự ghê tởm mà giải thích nói: “Đó là do lúc trước còn trẻ không hiểu chuyện, bây giờ gọi như thế thì không thích hợp!”

Khuôn mặt Tần Vân Phong hiện lên vẻ thất vọng: “Em nói đúng, đó là chuyện từ rất lâu về trước rồi.”

Tô Ý không định ôn lại chuyện cũ với anh ta, trực tiếp mở miệng: “Em chỉ muốn hỏi, anh định bao giờ thì kết hôn với đồng chí Bạch?

Tần Vân Phong không tin được mà ngẩng đầu nhìn cô, hoàn toàn không thấy cô lộ ra vẻ mặt đau lòng mà anh ta mong đợi.

“Có phải em không hi vọng anh kết hôn với cô ấy không?”

Tô Ý cười gượng hai tiếng: “Anh nghĩ nhiều rồi, em đang nghĩ tết nguyên đán nói lâu thì cũng không lâu nữa, nếu hai người không kết hôn, đến lúc đó quay về thì định thu dọn tàn cuộc như thế nào?”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 129: Chương 129


“Anh cũng biết đó, người trong thôn đều biết chuyện của chúng ta, lần này cả hai chúng ta đều về, khó bảo đảm người nhà em sẽ không tìm đến tận cửa gây sự."

“Dưới quê có chuyện gì mà không làm ra được đâu chứ, nói không chừng đến lúc đó có thể sẽ đánh ngất anh rồi trực tiếp khiêng đến nhà em luôn đấy, nên em khuyên anh nên sớm quyết định.”

Tần Vân Phong nghe cô nói vậy, đầu tiên là không giấu được sự thất vọng.

Cho rằng cô không hi vọng anh ta kết hôn sớm như vậy, còn ôm một chút ảo tưởng đối với bản thân.

Không ngờ cô đến để giục hôn.

Mà sau khi nghĩ đến lời nhắc nhở của cô, cũng không phải là không có chút đạo lý nào.

Nông thôn hoàn toàn không phải là nơi chỉ nói lý.

Lỡ đâu đến lúc đó mọi người khăng khăng muốn hợp tác anh ta với Tô Ý thì phải làm sao?

Tần Vân Phong vừa nghĩ đến khả năng đó, lập tức trở nên do dự.

“Nếu bây giờ anh kết hôn với Bạch Nhược Lâm, em nỡ sao?”

Tô Ý thầm trợn trắng mắt trong lòng: “Anh sợ em không nỡ chia ra chút tiền này sao? Yên tâm, em đã chuẩn bị xong lâu rồi.”

Tần Vân Phong giả vờ nghe không hiểu: “Anh là muốn hỏi em, nỡ để anh kết hôn với cô ấy sao?”

Tô Ý hơi khó kiềm chế tính nóng nảy: “Em có gì mà không nỡ chứ, cứ dây dưa lằng nhằng như thế này, anh luyến tiếc người mà khó khăn lắm mới giành được? Luyến tiếc cho tiền đồ tốt đó sao? Anh tự mình suy nghĩ kĩ đi!”

Nói xong, Tô Ý liền quay đầu đi luôn.

Nào ngờ mới đi được hai bước, liền đụng phải Bạch Nhược Lâm ở phía trước.

Vừa nãy Bạch Nhược Lâm nghe được có người báo tin, lúc này mới vội vàng hoảng loạn chạy đi bắt người, vừa đến nơi thì thấy hai người cách xa đó đang nói chuyện.

Liền chạy nhanh qua đó.

Còn chưa đi đến, đã nhìn thấy Tô Ý sắp đi.

Bạch Nhược Lâm vội vàng chạy lên trước, kéo Tô Ý lại: “Tiện nhân! Cô tìm anh Tần làm cái gì! Sao cô vẫn cứ dây dưa với anh ấy không buông vậy!”

Tô Ý quay người rút cánh tay mình khỏi tay của cô ta: “Miệng cô ăn cứt rồi hay sao mà trong miệng toàn rác vậy? Con mắt nào của cô thấy tôi đang dây dưa với anh ta? Tôi chỉ là hỏi anh ta chút chuyện thôi! Dù sao chúng tôi cũng là cùng một thôn, lẽ nào nói đôi câu cũng không được chắc?”

Bạch Nhược Lâm bị mắng mà ngẩn người: “Cô tìm anh ấy thì có thể có gì để nói chứ?”

Tô Ý cong môi cười nhạt nói: “Hỏi anh ta chuyện kết hôn của hai người, anh ta nói bây giờ vẫn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn đó.”

Bạch Nhược Lâm bán tín bán nghi trừng mắt nhìn cô một cái: “Bao giờ chúng tôi kết hôn thì liên quan gì đến cô?”

Tô Ý cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên liên quan đến tôi rồi, cô đừng quên chúng tôi ở quê có quan hệ gì, tết nguyên đán năm nay vừa về, sẽ không tránh được bị trưởng bối trong nhà sắp xếp thay chúng tôi.”

“Các người dám!”

Tô Ý bất đắc dĩ nhún vai: “Không phải tôi muốn như thế, người nhà rất là bá đạo, tôi có một trăm cái miệng cũng không thể nói lại bọn họ.”

Bạch Nhược Lâm hơi ngây ra: “Vậy cô có ý gì?”

Tô Ý cười cười: “Tôi có thể có ý gì chứ? Chỉ là nghe theo người nhà mà thôi, dù sao hai người vẫn chưa đăng kí kết hôn...”

Bạch Nhược Lâm nghe vậy lập tức nóng nảy: “Ai nói chúng tôi chưa đăng kí, đơn xin kết hôn chúng tôi làm xong rồi, sắp đệ trình lên rồi, nếu lúc này cô dám có suy nghĩ lệch lạc nào, đừng trách tôi không khách khí.”

Tô Ý thừa cơ khích tướng một phen: “Đừng chỉ nói suông thế, cho dù có làm xong báo cáo kết hôn rồi cũng chưa chắc có thể được phê chuẩn, đợi các người đăng kí kết hôn xong hẵng nói tiếp!”

Nói xong, Tô Ý quay đầu rời đi.

Còn lại giao cho hai người họ “bàn bạc” đi!

Bạch Nhược Lâm không hiểu được ý của Tô Ý, chỉ biết chắc chắn cô đang nén ý định xấu xa gì đó..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 130: Chương 130


Ngoài mặt thì nói bản thân không làm chủ được, nói không chừng trong lòng đang mong cô ta và Tần Vân Phong không thể kết hôn được.

Đợi đến tết nguyên đán quay về thì để người nhà làm chủ cho bọn họ!

Thấy Tần Vân Phong vẫn đứng ngây ra ở đó, Bạch Nhược Lâm càng tức giận hơn, hùng hổ đi đến chỗ anh ta.

Tần Vân Phong thấy Bạch Nhược Lâm đi đến với khí thế hung dữ, chợt cảm thấy không ổn.

Không đợi cô ta phát điên đã trực tiếp mở miệng trước: “Là Tô Ý gọi anh qua đây.”

Một câu nói làm Bạch Nhược Lâm cảm thấy cạn lời: “Tại sao anh phải nói với cô ta chúng ta chưa có dự định kết hôn?”

Tần Vân Phong cũng rất bất đắc dĩ: “Là Tô Ý tự hỏi, cô ấy cũng chỉ vì muốn tốt cho chúng ta thôi.”

Bạch Nhược Lâm cười lạnh một tiếng: “Cô ta sẽ vì tốt cho chúng ta sao? Cô ta nào có vì tốt cho chúng ta, rõ ràng là chỉ mong sao chúng ta không kết hôn, cô ta muốn nhân dịp tết nguyên đán quay về nối tiếp tiền duyên với anh!”

Đáy lòng Tần Vân Phong lập tức nóng vội: “Cô ấy thật sự nói như thế sao?”

Bạch Nhược Lâm hừ một tiếng: “Cô ta dám! Tần Vân Phong, rốt cuộc anh yêu cô ta hay là em?”

Tần Vân Phong mím môi: “Không phải em nói không vội kết hôn sao? Đợi năm sau gặp người nhà em rồi mới bàn tiếp, sao bây giờ lại quay qua trách anh rồi?”

Bạch Nhược Lâm giận muốn chết: “Đó là lúc trước, bây giờ em đổi ý rồi, em sẽ đi nói với người nhà, anh chỉ cần nói rốt cuộc có cưới em hay không?”

Tần Vân Phong do dự trong chốc lát, cuối cùng hiểu rõ ra: “Cưới! Đương nhiên là cưới!”

Cuối cùng lúc này Bạch Nhược Lâm mới thoải mái: “Được, anh nói đó, lát nữa chúng ta đi nộp đơn xin kết hôn, dù sao tiếp đó còn phải đợi một tháng nữa.”

Tần Vân Phong: “Lát nữa đi luôn?”

Bạch Nhược Lâm trừng mắt nhìn anh ta, cứ cảm thấy hình như anh ta không bằng lòng lắm.

Rõ ràng lúc trước khi theo đuổi cô ta thì chỉ hận không thể lập tức kết hôn.

Bây giờ cô ta đã nói đến bước này rồi, sao anh ta vẫn cứ do dự mãi vậy?

Đúng lúc hai người đang giằng co, Chu Cận Xuyên đúng lúc đi ngang qua.

“Ban ngày ban mặt hai người ở đây lôi lôi kéo kéo thành cái gì vậy?”

Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm đều sợ hết hồn, vội vàng tự lui về sau mấy bước.

“Đoàn trưởng Chu, anh hiểu nhầm rồi, chúng tôi chỉ là ăn cơm xong thì nói chút chuyện thôi.”

“Đúng vậy, đoàn trưởng Chu, vốn dĩ hai chúng tôi có quan hệ yêu đương mà.”

Chu Cận Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Cho dù có là quan hệ yêu đương, cũng không thể cứ lôi lôi kéo kéo ở nơi công cộng.”

Nói xong, lại cảnh cáo hai người vài câu: “Tôi thấy nếu hai người đã có tình cảm tốt như vậy, chi bằng nộp báo cáo kết hôn lên trên sớm đi, kết hôn sớm chút, nếu không cứ dây dưa thế này sẽ ảnh hưởng không tốt.”

Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm kinh ngạc nhìn nhau một cái, vội vàng đồng ý.

Đến khi Tô Ý biết được tin tức này, là do Bạch Nhược Lâm cố tình chạy đến trước mặt cô khoe khoang.

“Tô Ý, cô c.h.ế.t tâm được rồi đấy, báo cáo kết hôn của tôi và anh Tần sẽ được duyệt nhanh thôi, là nhờ có đoàn trưởng Chu giục đơn xin giúp đó.”

“Hai chúng tôi định qua tết dương lịch sẽ tổ chức tiệc rượu ở trong bộ đội trước, đợi đến tết nguyên đán, anh Tần sẽ dẫn tôi cùng về quê làm thêm một bữa tiệc nữa!”

“Cô sẽ không tức giận đến mức không dám về nhà luôn chứ?”

Tô Ý vui đến mức không ngậm miệng được: “Yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ về, đến lúc đó tôi còn muốn uống hai ly rượu mừng nữa!”

Bạch Nhược Lâm thấy cô cười mà cả mặt như gió xuân, thậm chí còn vui hơn cả chính cô ta.

Trong lòng thầm nghĩ e là người này tức đến mức điên luôn rồi.

Nên liếc nhìn cô một cách kì quái rồi quay người rời đi.

Tất cả chuyện lớn đều kết thúc, khối đá trong lòng Tô Ý cũng rơi xuống..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 131: Chương 131


Lại thêm gần đây công việc ở nhà ăn càng ngày càng thuận buồm xuôi gió, lần trước đầu bếp Vương lén trộm gia vị không thành nên sau đó cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Tô Ý liền nhân cơ hội đó xin nghỉ, định chuẩn bị hết cho mùa đông.

Ngày xin nghỉ, Tô Ý đã hẹn chị Diêu và chị Trịnh từ sớm, ba người ra ngoài từ khi trời còn chưa sáng.

Đi thẳng đến chợ đen ở bên ngoài thị trấn, chuẩn bị làm một trận lớn.

DTV

Mặc dù xuân phong của nhà kinh tế chưa quét đến nơi vắng vẻ này, nhưng tốt xấu gì hàng hoá trong chợ đen đã thay đổi rất nhiều, cũng không kiểm tra nghiêm ngặt như thế nữa.

Vừa đi vào đã nhìn thấy không ít người đều đến sớm chọn hàng rồi.

Ba người đi thẳng đến sạp hàng bán bông, đi mua đồ quan trọng nhất cho mùa đông trước đã.

Bông rất đắt hàng, một cân (0,5 kg) là một đồng tám.

Chị Diêu và chị Trịnh chê đắt, chỉ mua một cân, nói là mang về làm quần áo bông cho hai đứa trẻ là được rồi.

Tô Ý không còn cách nào, không có một chút vốn liếng nào nên là mua ba cần rưỡi, định làm hai cái áo bông cho bản thân.

Mua xong bông, chị Diêu và chị Trình liền vội vàng kéo Tô Ý đi xem sợi len.

Sợi len rẻ nhất cũng phải hai đồng một cân, còn đắt hơn cả bông.

Tô Ý lại bắt đầu ngưỡng mộ chị Diêu và chị Trịnh.

Nhưng mà cô sợ lạnh nhất, cắn răng cũng phải đan hai bộ áo len và quần len để sống qua mùa đông.

Ngoại trừ cho bản thân, Tô Ý còn chọn một cân len màu hồng và một cân len màu xám, định đan bộ đồ len mới cho hai đứa trẻ.

Rồi lại mua một cân len màu đỏ, định kết hợp với số len còn lại, một miếng đan thành khăn quàng cổ và găng tay.

Bởi vì mua nhiều, ba người bảo người bán len tặng cho mỗi người một đôi kim đan.

Mua xong bông và len để trải qua mùa đông, Tô Ý lại nảy ra ý định bật bếp than.

Trong bộ đội không có giường sưởi, nhưng mùa đông ở tây bắc vừa lạnh, gió lại còn to.

Bình thường mọi người đều dựa vào việc đốt bếp than để trải qua mùa đông.

Chị Diêu và chị Trịnh cũng góp ý giúp Tô Ý, nói tới nói lui mới có thể mặc cả một cái bếp than mới còn sáu đồng.

Rẻ là rẻ.

Quan trọng là cái vỏ rỗng, lúc về bản thân còn phải dùng đất vàng đắp lên bếp mới dùng được.

“Tiểu Tô, em đừng buồn, bếp than đơn giản lắm, em cứ mua về trước đi, lúc về để chồng chị làm cho em.”

Tô Ý vội cảm ơn, đưa hết số tiền.

Mua xong mấy bộ đồ các kiểu, mấy người lại mua thêm chút vải lót bên trong, thịt lợn, trứng gà các loại rồi vội vàng trở về.

Cũng may lúc về, mọi người trong đại viện đều đang bận việc của mình.

Chị Diêu gọi luôn hai người đến nhà mình, nói: “Nhân dịp hôm nay ngày đẹp, chúng ta ở trong viện giúp Tiểu Tô làm quần áo bông đi.”

Tô Ý vui vẻ đồng ý, rồi cầm hết số đồ còn thừa mà mua được đến viện tử bên cạnh.

Cứ như vậy, đến khi cô có thời gian rảnh thì qua tìm chị Diêu học đan len cũng tiện hơn, không cần đi đi lại lại để lấy nữa.

Từ sau khi nói rõ với Chu Cận Xuyên vào lần trước, hai người không còn cố gắng tránh đối phương nữa.

Tô Ý có thời gian cũng sẽ hay qua thăm đứa trẻ, làm bữa cơm cải thiện bữa ăn cho hai người.

.....

Tốn cả một buổi sáng, chị Trịnh tiện tay cắt áo bông cho Tô Ý.

Chị Diêu thấy bản thân không giúp đỡ được, nên ngồi bên cạnh dạy Tô Ý đan len.

Mắc dù Tô Ý chưa từng đan, nhưng từ trình độ quen tay là biết nguyên chủ biết đan.

Chị Diêu dạy cô một hồi, rồi yên tâm cho cô tự đan.

Ba người lười biếng phơi nắng, vừa trò chuyện vừa đan len, làm áo bông, cũng khá là thoải mái.

Mới hơn mười một giờ, Diệp Tiểu Vũ dẫn theo Diệp Noãn Noãn chạy nhanh về nhà.

Hai đứa trẻ biết hôm nay Tô Ý được nghỉ, chắc chắn sẽ làm đồ ăn ngon cho chúng ăn.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 132: Chương 132


Quả nhiên vừa vào viện tử đã ngửi thấy mùi thịt đang được ninh nhừ trong nồi.

Nhưng tìm một lượt, lại không thấy Tô Ý đâu, nhưng trên bàn trong sân lại để không ít đồ.

Sau đó liền nghe thấy tiếng cười từ viện tử bên cạnh truyền đến.

Hai đứa trẻ kích động chạy sang bên cạnh: “Chị Tô...”

Tô Ý vội vàng đứng lên: “Hôm nay hai đứa về sớm thật! Đợi chị đan xong lượt trong tay thì sẽ quay về nấu ăn cho hai đứa.”

Diệp Tiểu Vũ vội vàng lắc đầu: “Không vội, em về làm bài tập trước, lát nữa chị Tô hẵng về.”

Nói xong liền tự chạy về.

Khuôn mặt chị Diêu và chị Trịnh đầy vẻ hâm mộ: “Em xem, Tiểu Vũ cũng thật nghe lời quá, vừa mới tan học đã lập tức dắt theo em gái đi về nhà, ở nhà chị thì một bóng người cũng chẳng thấy nữa đây.”

“Trẻ con nhà nào mà chẳng như vậy, cứ trở về rồi ăn cơm xong xuôi, lại chơi mệt mỏi cả rồi thì mới nhớ đến chuyện làm bài tập.”

DTV

Tô Ý nhếch miệng cười một cái: “Tiểu Vũ quả thật rất nghe lời.”

Nói xong, cô lại nhìn sang Noãn Noãn đang đứng ở một bên, cười nói: “Noãn Noãn cũng ngoan lắm, mau tới đây để chị xem xem vạt áo này chị đan có đẹp không nào.”

Diệp Noãn Noãn đang dè dặt nắm cuộn len màu hồng lên, vừa nghe thấy áo là được đan cho mình thì cười đến mức lộ hết cả lợi.

Chị Diêu và chị Trịnh thấy vậy thì cũng cực kỳ hâm mộ: “Con bé Noãn Noãn này ngược lại trông thật giống em, da trắng như vậy mặc màu hồng sẽ đẹp lắm cho xem.”

Sau khi đan xong, Tô Ý lại dẫn Noãn Noãn về cách vách trước.

Cà rốt và thịt nướng bên trong nồi cũng đã được hầm nhừ hết rồi.

Tô Ý hấp cơm lên, lại đi ra vườn lấy chút rau chân vịt về để làm canh thịt viên với rau chân vịt.

Đang định bước chân đi ra ngoài vườn lấy đồ ăn thì cô đã đụng phải Chu Cận Xuyên vừa mới từ bên ngoài trở về.

Khuôn mặt Tô Ý đầy vẻ bất ngờ: “Đoàn trưởng Chu đã về rồi sao?”

Thường ngày vào buổi trưa anh cũng không quay về mà.

Chu Cận Xuyên nhìn biểu cảm trên gương mặt Tô Ý, lại giương mắt nhìn Diệp Tiểu Vũ đang ở trong phòng khách cúi đầu làm bài tập.

Lúc này anh mới hiểu rõ mọi chuyện.

Thằng nhóc kia gọi điện thoại tới, bảo Tô Ý gọi anh trở về dùng cơm cho nên sau khi cúp điện thoại anh mới quay về nhà.

Trước khi về anh còn đặc biệt lấy mấy con cá hôm qua lão Lục vừa mới câu được mang về nữa.

Chu Cận Xuyên sửng sốt một chút rồi chớp mắt, ngay sau đó anh quơ quơ cá ở trong tay: “Cá của lão Lục, tôi sợ để bên ngoài thì sẽ không được tươi nên mới mang về.”

Tô Ý còn đang rầu rĩ nếu Chu Cận Xuyên trở về dùng cơm thì thức ăn không đủ.

Hiện tại thấy hai con cá mập mạp như vậy thì vui vẻ cười nói: “Vậy đoàn trưởng Chu buổi trưa nay ở lại ăn cá kho nhé.”

Chu Cận Xuyên: Hình như nơi này là nhà anh mà nhỉ.

Tô Ý nhận lấy hai con cá rồi mang vào bếp, cô định rửa sạch hầm chúng lên.

Diệp Noãn Noãn dè dặt bưng cái sọt chứa đầy cuộn len đi tới: “Chú Chu, chị Tô mua cho cháu len này, chú nhìn xem có thấy đẹp không?”

Chu Cận Xuyên cúi đầu nhìn một cái, cô đã đan được nhiều như vậy rồi sao?

Anh biết hôm nay cô được nghỉ phép nên sáng sớm đã ra ngoài đi mua đồ, nhưng cũng không biết cô còn mua đồ cho cả mấy đứa trẻ nữa.

Hơn nữa cô lại đan quần áo cho bọn chúng đầu tiên.

Diệp Tiểu Vũ thấy Chu Cận Xuyên cũng không tức giận truy cứu, thế nên cậu bé cũng vui vẻ chạy tới.

“Mới vừa rồi cháu nghe chị Tô nói chị ấy còn mua cả than đá cho bếp lò trong phòng trọ để sưởi ấm vào mùa đông chỉ là chị Tô lại không biết cách trát bếp.”

Chu Cận Xuyên cũng không rõ nên ngẩng đầu nhìn cậu bé một cái: “Cháu biết làm sao?”

Diệp Tiểu Vũ nghe vậy thì toét miệng cười một tiếng: “Cháu không nhưng thím Diêu nói chồng thím ấy biết, hai ngày nữa chú Vương ở cách vách sẽ qua đây giúp chị ấy.”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 133: Chương 133


Chu Cận Xuyên lặng lẽ xắn tay áo: “Bài tập làm xong chưa?”

“Xong rồi ạ!”

“Tới đây, chú dạy cháu cách trát bếp.”

“…”

Hai người họ lại ra vườn rau đào đất lên, lại lấy than chì và cát ra rồi bắt đầu trộn vào với đất.

Chờ đến khi Tô Ý làm xong cơm, đang chuẩn bị ra ngoài gọi mấy người bọn họ đi ăn cơm.

Thì cô lại nhìn thấy hai người Chu Cận Xuyên và Diệp Tiểu Vũ đang đứng ở trong sân, trên tay đều là đất cát.

“Hai người đang làm gì —”

Diệp Tiểu Vũ ngẩng đầu cười nói: “Em và chú Chu đã trát xong bếp rồi, chị không cần nhờ đến chú Vương ở cách vách nữa đâu.”

Tô Ý định thần nhìn lại, lúc này cô mới phát hiện ra bếp lò mới mua về đã được trát lên rồi.

“Thật lợi hại! Hai người nhanh vào rửa tay rồi ra ăn cơm thôi!”

Được khen ngợi nên Diệp Tiểu Vũ lại cười hì hì nhìn sang Chu Cận Xuyên như thể muốn giành công.

Sau đó cậu bé mới vội vàng chạy đi rửa tay.

Tô Ý vừa mới học đan áo xong, cô cảm thấy cũng khá là thú vị.

Vậy nên cô cũng cố ý ăn xong trước mọi người rồi lại bắt đầu đan áo tiếp.

Diệp Noãn Noãn có dạ dày nhỏ nhất, rất nhanh cũng đã ăn xong, cô bé chạy tới rồi nói: “Chị Tô, em cũng muốn học nữa.”

Tô Ý nghe vậy thì không khỏi cảm thấy buồn cười: “Em vẫn còn nhỏ lắm, hay là em giúp chị cuộn len nhé?”

Diệp Tiểu Vũ vừa nghe cũng lập tức ăn no: “Em cũng muốn cuộn len, em và Diệp Noãn Noãn sẽ cùng nhau làm.”

Cuối bữa ăn, trên bàn cơm cũng chỉ còn lại một mình Chu Cận Xuyên.

Anh lặng lẽ ăn xong, sau đó lại thu dọn lại bát đũa rồi mang đi rửa.

Vừa rửa bát vừa nhìn ba người đang ngồi trong sân bận rộn qua cửa sổ.

Khóe miệng anh không tự chủ được mà nhếch lên.

Ba người họ bận rộn ở trong sân một hồi, Tô Ý nhìn đồng hồ rồi vội vàng thúc giục: “Mau đi học thôi!”

Sau khi đưa hai đứa bé rời đi, Tô Ý định xách cái giỏ đi sang bên cạnh tiếp tục đan áo.

Nào biết Chu Cận Xuyên lại đột ngột đi từ trong nhà ra.

Tô Ý bị dọa giật mình: “Anh chưa đi sao?”

Chu Cận Xuyên bất đắc dĩ gật đầu một cái: “Tôi vẫn luôn ở trong phòng.”

Mới vừa rồi rửa chén xong thì anh đã tới ngay phòng sách ngồi đợi.

Thân hình cũng cao lớn như thế mà sao cô lại không nhìn thấy vậy?

Tô Ý lúng túng nhếch mép cười một cái, cô chỉ sang cách vách: “Tôi đang muốn đi tìm chị Diêu, có phải đoàn trưởng Chu cũng chuẩn bị phải đi không?”

Chu Cận Xuyên cũng không trực tiếp trả lời mà chỉ vẫy vẫy tay với cô: “Cô tới đây một chút đi.”

Tô Ý do dự một chút rồi cũng đi tới.

DTV

Tới thì tới, anh ấy còn có thể ăn mình được sao.

Người vừa mới bước tới bên cạnh đã thấy Chu Cận Xuyên đưa tay móc phong thu ra: “Đây là tiền sinh hoạt của hai đứa bé, cô cất trước đi.”

Thấy vậy Tô Ý vội vàng khoát tay một cái: “Không cần đâu, hiện tại hầu hết trẻ con đều ăn ở nhà ăn cả, không tốn bao nhiêu đâu mà.”

Chu Cận Xuyên có ý ám chỉ nhìn xuống cuộn len trong tay cô: “Cô đan áo len cho chúng thì cũng cần đến tiền chứ.”

“Dùng số tiền còn dư lại lần trước cũng đủ mua rồi.”

Đột nhiên Chu Cận Xuyên cảm thấy có nói nhiều với người phụ nữ này thì cũng vô ích, vậy nên anh trực tiếp nhét phong thư vào tay cô: “Bảo cô cầm thì cô cứ cầm lấy đi.”

Nói xong, anh lại nghiêng người đi vào phòng sách rồi cầm theo một chồng tem phiếu đi tới.

“Mới vừa rồi tôi quên không đưa cho cô tem phiếu, mấy tem phiếu này cô cứ cầm lấy mà dùng đi, sau này cố gắng đừng tới chợ đen nữa.”

Tô Ý nhận lấy nhìn qua một cái, bên trong có đủ loại tem phiếu, ngay cả tem phiếu công nghiệp cũng có.

“Vậy, vậy được rồi, đan xong cho hai đứa áo len rồi tôi sẽ làm thêm cho chúng hai chiếc áo bông nữa.”

“Ừ, cô cứ làm đi, nếu không đủ thì bảo tôi.”

“…”

Làm bạn với phú hào cũng thật vui vẻ!
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 134: Chương 134


“Cũng sắp vào đông rồi, cô suy nghĩ xem chúng ta có cần mua thêm gì nữa không?”

Tô Ý: Thật ra là có đấy.

“Tôi đang muốn thương lượng với anh đây, tôi thấy mấy người chị Diêu đã bắt đầu mang than đá về rồi, chúng ta có cần phải làm như vậy không?”

“Tôi thì không cần dùng đến nhiều, chủ yếu là do tôi không có cách nào làm ở bên ngoài khu tập thể cả, nếu không chúng ta có thể cùng nhau đi lấy, đến lúc đó rồi chia ra.”

Một câu chúng ta khiến đáy lòng Chu Cận Xuyên tràn đầy vui mừng.

“Có thể, chỉ là chuyện này cô không cần làm đâu, chờ mấy ngày nữa mặt trời lên rồi tôi và Tạ Tiểu Quân cùng nhau làm là được rồi.”

Tô Ý còn đang lo rằng mới lần đầu nên có thể cô sẽ làm không tốt.

Hiện tại thấy anh chủ động nói muốn giúp cô làm thì cực kỳ vui vẻ đáp: “Vậy tôi sẽ mời anh với Tạ Tiểu Quân ăn cơm nhé.”

“Được! Ăn cái gì vậy?”

Tô Ý: “...

Anh muốn ăn gì?”

Hiếm thấy có một lần Chu Cận Xuyên lại tự mình nói muốn ăn cái gì thế này.

“Tôi muốn ăn lẩu thịt dê Bắc Kinh thì có được không?”

Tô Ý: “!!!”

Lần đầu anh tự mình nói ra muốn ăn cái gì, thế mà lại chọn một món ăn có độ khó cao đến vậy.

Nhưng mà giờ trời lạnh thế này, cô cũng muốn ăn! Nhưng đi đâu mua thịt dê và nồi lẩu bây giờ?

Thấy trên mặt cô lộ ra vẻ khó xử, Chu Cận Xuyên cũng không nhịn được mà hơi nhếch môi cười: “Thịt dê và nồi lẩu tôi sẽ nghĩ biện pháp, cô chỉ cần phụ trách nấu lúc tôi mang hai thứ đó về là được rồi.”

“Như vậy thì ngại lắm, tôi đã nói là tôi mời khách rồi mà.”

“Cô mời khách tôi mua thức ăn, có vấn đề gì sao?”

“…”

…..

Nhờ có sự giúp đỡ của chị Diêu và chị Trịnh, hai chiếc áo bông của Tô Ý chỉ một ngày là đã làm xong.

DTV

Tô Ý gấp gáp không chờ nổi mà muốn mặc thử, vừa mặc lên thoáng chốc cả người đã ấm áp mềm nhũn không chịu được, trong lòng lại cực kỳ tự hào.

“Thật may là có hai người hỗ trợ em, nếu không chỉ có một mình em thì sợ là đến khi trời lạnh rồi cũng chưa làm xong nữa.”

Chị Trịnh cười một tiếng: “Mối quan hệ của chúng ta đã thế này rồi mà em còn khách khí cái gì.”

Nói xong, hai người bọn họ lại không nhịn được mà quan sát chiếc áo bông trên người Tô Ý.

“Vốn dĩ chị còn nghĩ là mặc áo bông này vào trông sẽ giống như cô thôn nữ ấy, thế nhưng mà giờ nhìn Tô Ý mặc lên người rồi thì trông nó lại còn đẹp y hệt như mấy chiếc áo choàng lông cừu dài ở trong thành phố nữa.”

“Chị cũng thấy vậy, trông thật là đẹp mắt!”

Tô Ý cười ngượng ngùng: “Chủ yếu vẫn là nhờ tay nghề của hai người quá tốt đó chứ! Nếu không thì tối nay các chị đừng nấu cơm, em mời hai người lên trấn trên ăn một bữa nhé?”

Hai người họ vừa nghe vậy thì khoát khoát tay từ chối: “Đi ăn ngoài làm gì cho tốn tiền, mà bữa tối nay bọn chị cũng đã chuẩn bị xong cả rồi, chẳng qua cũng chỉ là làm giúp một bộ quần áo thôi mà, cần gì phải mời ăn cơm.”

“Đúng vậy, em mà còn khách khí như vậy thì lần sau có chuyện gì chị cũng không dám tới nhờ em nữa đâu.”

Tô Ý thấy hai người bọn họ không chịu nên cũng không còn cách nào khác mà bỏ suy nghĩ mời cơm đi.

Trong lòng cô lại nghĩ chờ đến khi dọn đẹp ở bên nhà trọ xong xuôi, cô lại nghĩ biện pháp gì đó rồi làm chút thức ăn đưa cho hai người bọn họ.

Ngày hôm sau.

Tô Ý quay về nhà ăn tiếp tục đi làm.

Hiện tại vẫn chưa tới giờ cơm, lúc đi tới phòng bếp phía sau cô lại đụng phải Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm.

Tô Ý cũng không biết hai người bọn họ lại muốn làm con thiêu thân lao đầu vào chuyện gì nữa, vậy nên cô cũng không định phản ứng lại hai người bọn họ, toàn bộ quá trình đều làm như không nhìn thấy.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 135: Chương 135


Nào biết Bạch Nhược Lâm lại đi thẳng tới chỗ cô, nói: “Đồng chí Tô, tôi và anh Tần định sau khi lễ liên hoan tết nguyên đán kết thúc sẽ đi lĩnh chứng, đến lúc đó chúng tôi muốn dùng nhà ăn để làm một bữa tiệc rượu.”

“Nghe nói tài nấu nướng của cô không tệ, nếu không thì tôi sẽ nói với cấp trên của cô một tiếng, đến khi tiệc rượu của chúng tôi được tổ chức thì cô tới làm đầu bếp chính cho chúng tôi nhé?”

Từ Tiểu Cần đứng ở một bên vẫn luôn cảnh giác nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Chỉ sợ hai người họ sẽ làm ra chuyện gì không tốt với Tô Ý.

Giờ lại nghe được Bạch Nhược Lâm muốn Tô Ý tới làm đầu bếp khiến cô ấy giận đến mức khua khua cái xẻng.

“Cái này mà là ý tốt cái gì? Đã đoạt vị hôn phu của người khác rồi mà giờ cô còn dám có mặt mũi đến cửa diễu võ dương oai nữa à!”

“Chị Tô Ý, chị đừng phản ứng lại bọn họ, việc ai người nấy lo, chị không cần phải đáp ứng làm gì!”

Tô Ý thấy cô ấy tức giận như vậy nên vội vàng kéo cô ấy tới bên cạnh vỗ vỗ lưng một cái.

“Bớt giận, công việc béo bở như vậy đưa tới cửa mà lại không muốn làm, không cần phải khó dễ với tiền làm gì.”

Nói xong, cô lại ngẩng đầu lên nhìn Bạch Nhược Lâm, nói: “Tôi còn phải cảm ơn hai người đấy! Tôi thì đương nhiên là không thành vấn đề, chủ yếu là đầu bếp Vương bên kia có lẽ sẽ không đồng ý đâu, dù sao món chính cũng không phải do chúng tôi phụ trách, hay là cô tự mình tới chào hỏi với đầu bếp Vương đi, tránh để ông ấy phải mất hứng vì chuyện này.”

Bạch Nhược Lâm bĩu môi cười nói: “Vậy thì có vấn đề gì, tôi chỉ là thấy cô cũng coi như là đồng hương của anh Tần nên mới muốn để ý chăm sóc một chút, còn việc nói chuyện với đầu bếp Vương bên kia, các cô cứ tự mình thương lượng nội bộ là được rồi.”

Cô ta đã sớm biết Tô Ý và đầu bếp Vương không hợp nhau.

Nếu đặt tiệc rượu ở nhà ăn thì tiền mua nguyên liệu chế biến đều phải móc tiền túi ra để trả cho nhà ăn mua đồ.

Ít nhiều gì thì công chế biến cũng được coi như là của một người, cũng sẽ không tính vào tiền công chung

Miếng thịt béo bở thế này mà đầu bếp Vương biết bị Tô Ý đã đoạt đi, khẳng định sẽ càng ghi hận cô cho mà xem.

Tô Ý cũng đã sớm nhìn ra, cô cũng không hề tức giận, chẳng qua chỉ cười nói: “Cũng được, đầu bếp Vương bên kia cô không cần lo, chỉ là về vấn đề tiền công, chúng tôi muốn nói trước một chút, trừ tiền vốn mua nguyên liệu thì tiền công một bàn là mười đồng, cũng vì đây là lần đầu tiên chúng tôi tiếp nhận một sự kiện lớn thế này, cộng thêm mối quan hệ của chúng ta thì tôi sẽ bớt cho hai người hai mươi phần trăm, thế nào?”

Bạch Nhược Lâm nghe xong thì không thể tin nổi mà mở to mắt: “Tiền công tận tám đồng một bàn? Sao cô không đi ăn cướp luôn đi?”

Tô Ý nhếch miệng cười một tiếng: “Mới vừa rồi cô còn khen tay nghề của tôi tốt mà, thế mà tám đồng cũng không bỏ ra được sao? Nếu đã như vậy thì tiền này tôi cũng không lấy đâu.”

Bạch Nhược Lâm giận đến mức nhìn sang Tần Vân Phong đang đứng bên cạnh: “Cô ta chính là muốn cướp tiền mà, rõ ràng là cố ý.”

Tần Vân Phong nhìn chằm chằm Tô Ý, anh ta chớp mắt một cái: “Được rồi, cô ấy đã không muốn thì chúng ta cũng không miễn cưỡng nữa, dù sao cô ấy cũng vừa mới có chỗ đứng ở nhà ăn, tiệc rượu lớn như vậy có lẽ cũng phải cố hết sức, hay là chúng ta đi hỏi đầu bếp Vương một chút xem.”

DTV

Tô Ý cười hắc hắc nói: “Cũng được, đến lúc đó vừa vặn tôi cũng có thể dành thời gian đi ăn tiệc rượu của hai người nữa đấy.”

Bạch Nhược Lâm không ưa bộ dạng đắc ý của cô, đầu óc nóng lên lại bật mồm nói ra chuyện phân nhà cửa: “Nghe nói cô mới được phân cho một gian phòng riêng nhỉ, chỉ là tôi và anh Tần sắp tới sẽ được phân một căn nhà lớn đó, đến lúc kết hôn chúng tôi sẽ mời cô qua chơi một chút nhé.”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 136: Chương 136


Tô Ý nghịch ngợm nói: “Chúc mừng, chúc mừng, đây quả là một chuyện tuyệt vời đấy!”

Nói xong, cô lại uyển chuyển tiếp chuyện: “Nếu bác gái Tần và em gái Tần biết được chuyện này nhất định sẽ hãnh diện lắm cho xem, năm sau hai người họ cũng có thể lên đây hưởng phúc, cũng tới đây xem hai người có một tương lai đầy hứa hẹn như thế nào, chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm cho mà xem!”

Vốn dĩ Bạch Nhược Lâm chỉ muốn khoe khoang một chút thôi.

Ai ngờ Tô Ý nhanh như vậy đã nói đến chuyện để người nhà họ Tần lên đây.

Sắc mặt cô ta cũng lập tức trầm xuống.

Tô Ý lại nhân cơ hội này thêm muối dặm mắm: “Thế nào? Có phải tôi nói sai rồi không? Đồng chí Bạch không muốn mẹ chồng, em gái chồng cô tới chăm sóc cho hai người sao?”

Bạch Nhược Lâm nhìn sắc mặt Tần Vân Phong, cô ta nhếch mép một cái rồi nói: “Cô nói nhăng nói cuội gì đó, chẳng qua hiện tại chúng tôi còn chưa vào ở, bây giờ nói thì cũng còn quá sớm, chờ sau này rồi hẵng nói đi.”

Thấy cô ta nói như vậy nên sắc mặt Tần Vân Phong mới khá hơn một chút: “Đúng vậy, chờ mùa xuân tới chúng ta đi về hỏi ý bọn họ rồi quyết định sau.”

Bạch Nhược Lâm nghe thấy giọng điệu anh ta thì lập tức biết ngay là anh ta cũng có ý định này.

Cô ta giận dữ đến mức hất tay rời đi.

Tần Vân Phong vội vàng đuổi theo: “Không phải em nói muốn đi tìm đầu bếp Vương thương lượng chuyện làm tiệc rượu sao?”

Bạch Nhược Lâm giận dữ đến mức vặn vặn tay: “Chuyện vui như vậy mà cuối cùng lại bị Tô Ý quậy đến mức chẳng còn chút tâm tình nào cả, sao cô ta lại nhiều chuyện như vậy chứ?”

DTV

Tần Vân Phong mím môi một cái: “Không phải chính em nói muốn đi tìm cô ấy thương lượng chuyện riệc rượu hay sao? Còn nữa, chuyện phân nhà hiện tại vẫn chưa có quyết định cuối cùng là sẽ phân chúng ta tới chỗ nào ở, em cũng không nên nói vào thời điểm quan trọng thế này chứ, dù sao chuyện chúng ta có thể được phân tới một căn nhà lớn hay không cũng chưa chắc chắn mà.”

Bạch Nhược Lâm nghe vậy thì từ chối cho ý kiến: “Sao lại chưa chắc chắn, em đã hỏi qua chính ủy Vương rồi, ông ta cũng nói là không thành vấn đề.”

Tần Vân Phong thở dài nói: “Dù sao cũng là danh không chính ngôn không thuận, hiện tại chưa có quyết định mà đã nói ra trước thế này chỉ sợ khiến người ta phàn nàn, chọc người chỉ trích thôi.”

Bạch Nhược Lâm nghe vậy thì tức giận đến mức mặt cũng đỏ bừng: “Cái gì gọi là danh không chính ngôn không thuận? Nếu anh có thể thăng chức sớm một chút thì em còn phải đi cầu xin người khác hay sao?”

Lúc này Tần Vân Phong cũng đen mặt: “Tại sao anh bị hủy bỏ tư cách em cũng rất rõ ràng, không phải chỉ có một mình anh sai, hiện tại nói như thế này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Bạch Nhược Lâm cắn cắn môi nói: “Không nói thì không nói, dù sao lễ liên hoan tết nguyên đán cũng sắp tới rồi, lần này em còn có một buổi độc tấu violin nữa, đoàn trưởng Đặng nói nếu lần này em biểu hiện tốt thì em sẽ có cơ hội được đề xuất, đến lúc đó chuyện cả hai người chúng ta có thể được phân cho một căn nhà lớn còn không phải là chắc chắn đến mười mươi rồi sao?”

Tần Vân Phong trầm mặc một lúc rồi chớp mắt, ngay sau đó anh ta mới gật đầu một cái: “Vậy em biểu hiện tốt một chút, khoảng thời gian này cố gắng tập luyện nhiều lên, chuyện tiệc rượu cứ giao cho anh đi, anh sẽ đi tìm người.”

Lúc này Bạch Nhược Lâm mới hài lòng, cô ta vui vẻ gật đầu một cái: “Còn chuyện thiết kế phòng tân hôn cũng phải bắt đầu chuẩn bị nữa, đến khi phân nhà rồi mới thiết kế thì sợ là không kịp, không bằng chúng ta cứ đi mua đồ về trước rồi đặt ở phòng trọ của anh.”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 137: Chương 137


Tần Vân Phong do dự chớp mắt một cái: “Tốt thì tốt, chỉ là vấn đề tiền bạc hiện tại anh chưa lo được, hay là chúng ta cứ thu dọn lại trước đã, chờ sau này tiền trong tay rủng rỉnh hơn thì sẽ mua thêm sau, yên tâm, nếu anh đã cưới em về thì nhất định sẽ không để em phải chịu ủy khuất.”

Bạch Nhược Lâm ủy khuất bĩu môi: “Nhưng mới vừa rồi em cũng đã nói với Tô Ý là đến lúc đó mời cô ta và tất cả mọi người qua nhà chơi cho náo nhiệt rồi, khi ấy mời đến mà phòng quá đơn sơ thì chẳng phải sẽ khiến người ta cười nhạo hay sao?”

Hai người ở bên ngoài nói chuyện với nhau thật lâu mà mãi không nhất trí được ý kiến.

Bạch Nhược Lâm thấy trước mắt cũng chẳng còn biện pháp nào nên cuối cùng lại thở phì phò đáp ứng lấy tiền riêng của cô ta ra để đưa cho anh ta dùng trước.

Cũng đáp ứng sẽ viết thư về nhà để người nhà gửi thêm tiền lên.

Coi như có khó chịu đến mấy đi chăng nữa thì cô ta cũng không thể để Tô Ý cười nhạo cô ta được!

Tô Ý hoàn toàn chẳng hay biết gì về chuyện chỉ vì miệng lưỡi trơn tru của cô mà hai người họ đã phải móc rỗng túi.

Buổi trưa bọn họ vẫn theo lệ thường mà bận bịu bán những món ăn đã được chuẩn bị, sau đó lại dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị trở về nhà.

Ai ngờ đúng lúc này đầu bếp Mã lại đột ngột bảo người tới gọi ba người bọn họ đi họp.

Ba người Tô Ý vừa bước vào đã phát hiện mọi người ai cũng đang ủ rũ cúi đầu.

Đầu bếp Mã thấy ba người bọn họ đã tới thì vội vàng đứng dậy lên tiếng: “Mọi người đều đã đến đây đông đủ cả rồi, hiện tại chúng ta bắt đầu quyết định thí sinh tham gia vào lễ liên hoan tết nguyên đán đi!”

Tô Ý sửng sốt một cái rồi chớp mắt: “Lễ liên hoa tết nguyên đán không phải là chuyện của đoàn văn nghệ sao? Sao hiện tại nhà ăn cũng phải chuẩn bị tiết mục để tham gia thế?”

Đầu bếp Mã thở dài: “Không sai, lễ liên hoan năm nay có thông báo là ngành nào cũng phải chuẩn bị một tiết mục, không chỉ có mỗi nhà ăn chúng ta thôi đâu.”

Mọi người vừa nghe vậy thì cũng kháng nghị: “Đây là cái đạo lý gì vậy? Tiết mục gì mà mấy người đàn ông chúng ta có thể tham gia vào được chứ?”

“Đúng vậy, không biết đây là chủ ý do ai đề ra vậy?”

“Còn có thể là ai đây? Chỉ có mấy người thuộc đoàn văn nghệ mới nghĩ ra được chuyện này thôi, muốn kéo những người nghiệp dư như chúng ta lên sân khấu để làm nổi bật lên tài năng của đoàn văn nghệ đó mà!”

“Nếu như chúng ta cũng có mấy tài năng như vậy thì đã tới đoàn văn nghệ làm rồi chứ còn tới nơi này chịu khổ làm cái gì?”

“Còn không phải sao, đây vốn dĩ là việc của bọn họ, dựa vào cái gì mà lại kéo chúng ta ra, sao người đó không nghĩ đến chuyện qua đây nấu cơm thay chúng ta đi!”

Mọi người mỗi người một câu thay nhau nói lên nỗi bất bình của chính mình.

Đầu bếp Mã thấy lên tiếng cũng không khiến bọn họ im lặng được nên đành trực tiếp vỗ bàn một cái: “Đủ rồi! Hiện tại than vãn thì được cái tích sự gì, mấy người một là tự mình tới đoàn văn nghệ mà làm ầm lên, hai là ngoan ngoãn chọn một tiết mục cho tôi, dù sao cũng chỉ là hình thức thôi, tôi cũng chẳng trông cậy vào việc mấy người giành được giải thưởng gì đâu!”

Tô Ý lập tức nắm bắt được điểm chính: “Còn có giải thưởng nữa sao?”

Mọi người vừa nghe thì đều yên tĩnh lại.

Đầu bếp Mã gật đầu cười nói: “Không sai, bọn họ bảo rằng sẽ chọn ra một tiết mục ưu tú nhất, giải nhất là chăn lông cừu, giải nhì là khăn quàng lông cừu, giải ba là bút máy!”

“Nghe nói đều là đồ đến từ Thượng Hải đấy, chăn vừa mềm lại vừa dày, là lông cừu tiêu chuẩn đó!"

Trước mắt Tô Ý như sáng lên, cô còn đang rầu rĩ vì chăn ở phòng trọ không đủ dày đây..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 138: Chương 138


Chỉ là dù sao ca hát cũng là việc mà cô yêu thích sau mỗi giờ làm việc, cô cũng không biết có được hay không, thế nên cũng không nói trước.

Để nhìn xem những người khác thế nào đã.

Mọi người nghe đầu bếp Mã phổ biến giải thưởng thì đầu tiên là vui mừng, sau đó bọn họ cũng tỉnh táo lại.

“Chỉ có ba giải thưởng, sao có thể đến lượt chúng ta chứ? Còn chẳng phải cuối cùng sẽ bị người của đoàn văn nghệ ẵm trọn luôn hay sao?”

“Đúng vậy, nhưng mà chúng ta cứ làm theo hình thức thôi, nhìn mà thấy thích!”

Thấy mọi người ai cũng chẳng chịu đi, đầu bếp Mã lại hướng ánh mắt đến ba người Tô Ý: “Ba người đều là những người trẻ tuổi, có muốn cân nhắc đi hay không?”

Trương Thiên Hoa nghe vậy thì lập tức lắc đầu: “Không được, không được, tôi cái gì cũng không biết, lên sân khấu còn cực kỳ lo lắng!”

Khuôn mặt Từ Tiểu Cần cũng đầy vẻ lúng túng: “Lúc trước tôi từng đi theo thanh niên trí thức ở trong thôn học sáo bầu bí, chỉ là thổi cũng bình thường thôi, sợ là đi lên đó cũng khiến mọi người mất mặt.”

Tô Ý nhếch miệng cười một tiếng: “Ngược lại thì tôi biết hát đôi câu, nhưng mà trình độ cũng bình thường, chỉ sợ đi lên khiến mọi người ở nhà ăn chúng ta mất mặt.”

Đầu bếp Mã an ủi nói: “Có thể đi lên đã là rất tốt rồi, ít nhất nhà ăn chúng ta cũng sẽ không bỏ trống yêu cầu lần này.”

Đầu bếp Vương thấy trên khuôn mặt Tô Ý và Từ Tiểu Cần đều là biểu tình lo lắng, giống như bọn họ thật sự không giỏi.

Thế nên đầu bếp Vương lập tức vòng vo đổi hướng gió: “Vậy thì quyết định chọn hai người họ đi, người trẻ tuổi ở nhà ăn chúng ta cũng chỉ có hai người họ, hai người họ đã là người thích hợp nhất rồi.”

Những người còn lại đều rối rít phụ họa: “Đúng đúng, hai nữ đồng chí cũng coi như là gương mặt đại diện của nhà ăn chúng ta, chỉ cần tùy tiện đi lên thổi rồi hát một hai câu là được.”

Thấy mọi người ai cũng muốn cố ý chọn hai người bọn họ lên sân khấu trình diễn.

Tô Ý giả vờ khó xử chà xát tay: “Hai bọn tôi lên cũng được, chỉ là không biết nội bộ có thể thưởng cho bộ phận chúng tôi coi như là khích lệ tinh thần vì tập thể mà hy sinh có được không?”

Đầu bếp Vương hừ lạnh một tiếng: “Hai cô còn muốn được thưởng cái gì?"

Tô Ý cười một tiếng: “Không nhiều đâu, có thể cho bộ phận chúng tôi sau lễ liên hoan được nghỉ một ngày có được không?”

DTV

Đầu bếp Mã suy nghĩ một lát rồi cũng gật đầu đáp ứng: “Được, vậy cho ba người một ngày nghỉ, ngày tổ chức tiệc của phó đội trưởng Tần nhé? Ngày đó bọn họ mời không ít người đâu, các cửa sổ thuộc nhà ăn cũng không quá bận rộn.”

Tô Ý nghe vậy thì cực kỳ vui mừng đáp ứng: “Được! Vậy ngày đó đi.”

Sau khi chọn xong thí sinh, mọi người cũng bắt đầu rời đi.

Từ Tiểu Cần khẩn trương kéo cánh tay Tô Ý: “Chúng ta thật sự phải đi lên sân khấu biểu diễn sao?”

Tô Ý gật đầu: “Tôi nghĩ rồi, đi lên thì nhiều lắm cũng chỉ bị mất mặt thôi, nhưng dù gì ba chúng ta cũng sẽ có một ngày nghỉ, hơn nữa nói không chừng chúng ta lại phát huy tốt rồi nhận được giải thưởng ấy chứ?”

Từ Tiểu Cần một chút sức cũng chẳng có: “Chị đã nghĩ xong sẽ hát bài gì chưa?”

Tô Ý nhớ lại thập niên tám mươi thì có bài hát gì.

Sau đó cô hắng giọng một cái, hát lên đôi câu bài 《Đêm trên bến cảng》.

Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa đứng ở một bên đều ngẩn ra: “Hóa ra chị hát tốt như vậy sao? Đến tận bây giờ em cũng chưa từng thấy chị hát bao giờ.”

“Đúng vậy, chị Tô Ý, mới vừa rồi chị cũng quá khiêm tốn rồi, nên sớm đứng ra ghi danh mới phải.”

Tô Ý nhếch miệng cười một cái: “Mọi người không thấy biểu cảm của đầu bếp Vương sao, nếu biết chúng ta có lá bài tẩy thì nói cái gì cũng sẽ không đưa cơ hội này cho chúng ta đâu.”.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 139: Chương 139


Từ Tiểu Cần cũng toét miệng cười một tiếng: “Vậy cũng được, nếu chị không chê thì em sẽ cố gắng khổ luyện hai ngày bài này, đến lúc đó em sẽ đệm nhạc ở ngay bên cạnh cho chị hát, tận lực không làm ảnh hưởng đến chị!”

Tô Ý ôm lấy cánh tay cô ấy, cười nói: “Được, vậy giờ chúng ta cùng nhau đi ghi danh, đỡ chậm trễ rồi để người khác chiếm trước.”

Dứt lời, hai người bọn họ lập tức cùng nhau tới đoàn văn nghệ thuận lợi ghi danh.

Sau khi bọn họ rời đi, một đồng chí nhỏ phụ trách thống kê đặc biệt đi tìm Bạch Nhược Lâm.

Sau đó nói chuyện Tô Ý đi ghi danh cho cô ta biết.

Bạch Nhược Lâm sửng sốt một cái rồi ngay sau đó gọi điện thoại cho Tần Vân Phong: “Anh Tần, Tô Ý biết hát sao?”

Tần Vân Phong nghe được thì sững sờ: “Ca hát? Từ nhỏ âm thanh của cô ấy đã không đầy đủ rồi, hát còn không được.”

Lần này Bạch Nhược Lâm cũng yên tâm, cô ta cố ý dặn dò đến lúc đó sắp xếp tiết mục của Tô Ý lên trước tiết mục độc tấu của cô ta.

Lần này nhất định cô ta sẽ khiến Tô Ý trở thành trò cười của mọi người.

Để Tần Vân Phong nhìn cho thật rõ sự khác nhau một trời một vực giữa cô ta và Tô Ý!

Còn giải nhất là tấm chăn lông cừu đó cô ta cũng quyết tâm giành lấy cho bằng được, vừa vặn có thể làm đồ cưới luôn!

Sau khi đăng ký xong, Tô Ý bàn bạc với Từ Tiểu Cần về việc bắt đầu tập luyện vào ngày mai.

Rồi cô vội vàng quay về ký túc xá.

Thời tiết ngày càng lạnh, cô phải tranh thủ đan xong chiếc áo len.

Vừa mới đến ký túc xá, cô đã gặp Diệp Noãn Noãn ở dưới lầu.

Tô Ý vội vàng bước nhanh tới: "Noãn Noãn, sao em lại đến một mình? Anh em đâu?"

Diệp Noãn Noãn chỉ tay về hướng nhà: "Anh trai và chú đang ở nhà nhào than, em đến tìm chị chơi."

Bước chân Tô Ý khựng lại, hôm qua cô mới nhắc đến chuyện than.

Hôm nay đã chở về, còn nhào xong rồi? Tốc độ này là sao?

Tô Ý vội vàng kéo Noãn Noãn: "Đi, chúng ta về xem."

Vừa bước vào cửa, quả nhiên nhìn thấy một góc sân chất đầy than đen sì.

Mà Chu Cận Xuyên đang cúi người dùng xẻng trộn than với bùn.

Chỉ thấy anh đã cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, tay áo còn xắn cao để lộ nửa cánh tay.

Dường như không hề cảm thấy lạnh.

Tạ Tiểu Quân và Diệp Tiểu Vũ ở bên cạnh phối hợp nhào than.

Dưới ánh nắng mặt trời, trên sân đã phơi được hai hàng than tổ ong thành hình.

Tô Ý vội vàng đi đến trước mặt Diệp Tiểu Vũ: "Nhanh vậy đã chở về rồi? Có mệt không?"

Diệp Tiểu Vũ cười toe toét: "Không mệt ạ, chú nói mấy hôm nữa có thể sẽ mưa, nên phải làm xong phơi khô sớm cho yên tâm."

Tô Ý gật đầu, nhìn Chu Cận Xuyên và Tạ Tiểu Quân: "Mọi người vất vả rồi, để tôi đi pha trà cho mọi người."

Chu Cận Xuyên khựng lại, duỗi thẳng eo: "Không cần đâu, thịt cừu và nồi lẩu tôi cũng mua về rồi, cô vào xem đi."

Tạ Tiểu Quân cũng cười nói: "Chúng tôi không khát, chỉ mong nhào than xong, tối nay được ăn một bữa lẩu cừu."

Tô Ý lại một lần nữa kinh ngạc, vội vàng bước vào bếp.

Quả nhiên nhìn thấy trên thớt đặt một cái đùi cừu to, còn có cả một cái nồi đồng vàng óng ánh mới tinh Ngay cả than để nhúng lẩu cũng đã mua về.

DTV

Người đàn ông này là có phép thuật sao?

Hình như không có gì có thể làm khó được anh.

Chưa kịp để Tô Ý hoàn hồn, Chu Cận Xuyên đã đi vào: "Thế nào? Là loại cô muốn chứ?"

Tô Ý gật đầu lia lịa: "Đúng rồi! Vậy tối nay chúng ta ăn nhé?"

"Tôi thì không vấn đề gì, tối nay cô rảnh không?"

Tô Ý gật đầu: "Rảnh, tôi sẽ nói với nhà ăn một tiếng, tối nay tôi về sớm."

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng rồi tiếp tục ra ngoài làm việc.

Tô Ý định nhân lúc rảnh rỗi, tranh thủ sơ chế thịt cừu trước.

Lọc thịt cừu xong phần xương còn lại cho vào nồi lớn ninh nước dùng.
 
Back
Top Dưới