Ngôn Tình Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 180


Chương 180

Lâm Đình Phong lâu rồi mới thấy biểu cảm trẻ con này của cô. Bình thường ở công ty cô luôn giữ dáng vẻ điềm tĩnh đầy chuyên nghiệp. Chỉ khi ở riêng hai người cô mới thỉnh thoảng làm nũng với anh.

Anh kề sát bên tai cô thì thầm: “Em đang định nói là lăn… ưm”, cô đưa tay bịch miệng anh lại, “Anh biết thì giữ trong lòng đi!”

Anh đưa lưỡi l**m lên lòng bàn tay cô khiến cô bị nhột mà rụt tay lại, mở to mắt nhìn anh.

Lâm Đình Phong ôm lấy eo cô muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng kia một cái, lúc bờ môi anh chỉ còn cách cô vài nhịp thở: “Hắc xì!”, cô đưa tay che miệng nhảy mũi liên tục.

Lâm Đình Phong liền choàng vai cô đi vào trong phòng, nhỏ giọng nói xoáy: “Thích đối nghịch với anh mà! Mặc bộ váy xẻ đủ đường giữa trời đông! Nhỡ bị cảm thì làm sao?”

Mộc Tâm xoa xoa cái mũi đỏ hồng của mình, nhỏ giọng đáp trả: “Anh thì biết cái gì! Cái này gọi là thời trang phang thời tiết đấy!”

“Bịch”, “Ây da…”, một cậu bé tầm năm tuổi, tập tễnh chạy loạn đụng phải Mộc Tâm rồi ngã phịch mông xuống nền gạch.

Cô giật mình cúi người đỡ cậu bé dậy, đưa tay phủi phủi lên bộ vest đuôi tôm nhỏ nhắn: “Bé con, sao lại chạy nhanh vậy chứ! Ba mẹ em đâu?”

Cậu bé chớt chớt đôi mắt to tròn như hạt nhãn nhìn Mộc Tâm, ôi! Chị ấy đẹp quá đi! Còn mặc váy xanh giống như Cinderella vậy!

Cậu bé đóng mở chiếc miệng nhỏ, phát ra những âm thanh non mềm: “Chị xinh đẹp, em đang đi tìm nhà vệ sinh ạ! Mẹ em đang bận nói chuyện với khách. Ba em thì bỏ mẹ con em đi theo tiểu tam rồi!”

Cô bị lời nói bộc trực của cậu bé làm cho phản ứng chậm vài giây, cô xoa đầu cậu nhóc: “Vậy chị dắt em đi đến nhà vệ sinh nha! Rồi chúng ta đi tìm mẹ em. Được không?”

“Dạ, cảm ơn chị xinh đẹp.”, ánh mắt cậu bé nhấp nháy như hai ngôi sao.

Thấy cô nắm tay cậu bé, Lâm Đình Phong đen mặt, trầm trầm nói: “Em lại bàn ngồi đi! Để anh dắt nó đi! Nhà vệ sinh nam, em đi không tiện!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thấy anh nói cũng có lý, cô dịu giọng nói với cậu bé: “Bé con, để anh ấy dắt em đi nha?”

Cậu bé thấy gương mặt đen xì của Lâm Đình Phong thì hơi sợ, nó đề phòng, lên tiếng phủ đầu: “Chú dắt con đi cũng được, dám đánh con là con la lên đấy nhé!”

“Chú?”, anh bị cách xưng hô của nó chọt trúng chổ đau, anh lên giọng, “Sao con gọi cô ấy là chị mà gọi anh là chú?”

Cậu bé ăn ngay nói thẳng: “Tại chị ấy xinh đẹp lại dịu dàng. Chú vừa nhìn đã thấy không phải người tốt rồi!”

Sợi gân trên trán anh giật giật, mấy nhóc tì thật khó ưa! Sau này vẫn là sinh một cô con gái trắng trắng tròn tròn đáng yêu hơn nhiều!

Thấy hai người họ mắt lớn trừng mắt nhỏ rời đi, Mộc Tâm cong môi cười, sau này nếu sinh một đứa bé trai giống anh ấy chắc đáng yêu lắm nhỉ!



Trần Tiểu Như sau khi trò chuyện cùng ba mẹ của Trần Gia Thành, cô ta cùng mẹ của Quý Tử Khiêm và cô em họ Quý Tử Nhiên chào hỏi vài người quen. Cô ta cố ý dẫn hai người họ đi về hướng bàn Mộc Tâm đang ngồi.

Quý Tử Nhiên liếc mắt thấy Mộc Tâm liền gọi bà Quý: “Cô! Đó không phải là Mộc Tiểu Tâm sao? Sao cô ta lại có thể đến dự buổi tiệc này chứ?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 181


Chương 181

Bà Quý cười khinh bỉ: “Biết đâu là câu được ông chủ nào đó nên được dắt đến dự cũng nên!”

Trần Tiểu Như dịu dàng nói: “Con nghĩ không phải vậy đâu ạ! Chắc em ấy nhận được thiệp mời nên đến dự!”

Quý Tử Nhiên dù bằng mặt nhưng không bằng lòng với Trần Tiểu Như từ lâu, cô thích thầm người anh họ Quý Tử Khiêm của mình nhiều năm như vậy! Mới đuổi được con hồ ly Mộc Tiểu Tâm kia lại lòi ra đóa bạch liên hoa Trần Tiểu Như này rồi.

Nhìn biểu tình hiểu chuyện và điềm đạm của Trần Tiểu Như khiến cô thấy khó chịu, cô hơi lên giọng: “Chị dâu, chị giả hiền lành riết rồi não cũng bị làm giả rồi sao? Những buổi tiệc tư nhân như thế này muốn có thiệp mời dễ lắm à? Mộc Tiểu Tâm chỉ là một tiểu thư hết thời, cô ta lấy tư cách gì đến đây?”

Trần Tiểu Như bối rối nói: “Ý… ý chị không phải vậy… chị chỉ…”

Bà Quý nghiêm giọng ngắt ngang, híp mắt, trầm giọng trách Quý Tử Nhiên: “Con nói chuyện với chị dâu con kiểu gì vậy? Không biết lớn nhỏ! Mau xin lỗi chị dâu con đi! Nếu không lần sau ta không dắt con đi dự tiệc nữa đâu!”

“Dạ… Xin lỗi chị dâu…”, Quý Tử Nhiên bị mắng sinh ra tức giận, cô ả trừng trừng nhìn Mộc Tâm đang nho nhã uống rượu. Đều tại con nhỏ đó! Mỗi lần gặp con nhỏ đó đều không có chuyện gì tốt đẹp.

Thấy ánh mắt đỏ rực của Quý Tử Nhiên, Trần Tiểu Như nhếch khóe môi cười thầm, dầu đã đổ xuống, chỉ cần châm thêm một ngòi lửa thôi.

Nghĩ rồi, cô ta tỏ vẻ tự nhiên nói: “Mấy hôm trước con có thấy Tử Khiêm gửi mail gì đó cho Tiểu Tâm! Chắc là anh ấy đưa thiệp mời cho em ấy! Dù gì…”

“Cái gì? Hai người họ vẫn còn liên lạc sao?”, Quý Tử Nhiên nghe đến đó thì ngắt ngang lời Trần Tiểu Như, cô ta dùng giọng điệu nóng nảy hỏi.

Bà Quý cũng hơi bất ngờ, con trai mình trăm phương nghìn kế ly hôn với con nhỏ đó nhưng tại sao bây giờ vẫn giữ liên lạc. Chẳng lẽ nó quyến rũ con trai mình. Bà Quý đăm đăm nhìn Mộc Tâm, nó từ đâu đó mà biết được quá khứ của mình, lỡ như nó không giữ mồm giữ miệng nói ra với Tử Khiêm hay ai đó trong buổi tiệc chẳng phải danh tiếng của mình bị mất hết rồi sao? Phải tìm cách tống nó ra khỏi cái vòng thương nhân này!

Trần Tiểu Như thấy mục đích đã đạt được cô ta im lặng uống một ngụm rượu, chờ xem vở hài kịch của Mộc Tiểu Tâm.

Quý Tử Nhiên đi từng bước về phía bàn để bánh ngọt đặt xếch phía sau lưng chỗ Mộc Tâm đang ngồi. Cô ta thả từng bước nhỏ, đợi đến khi có một phục vụ bưng mâm rượu đi qua thì đưa chân một cái khiến người phục vụ vấp phải mà hất mâm rượu về phía Mộc Tâm. Bà Quý và Trần Tiểu Như làm như không thấy gì mà cầm đĩa đi lấy thức ăn.

Mộc Tâm mặc dù đang nhàn nhã nhâm nhi ly rượu nhưng vẫn luôn quan sát xung quanh. Chiếc bàn cao kiểu âu này khá thuận tiện, lúc mâm rượu bay tới, cô phản ứng nhanh đưa tay đỡ lấy, thuận thế nhấc một chân chống lên bụng người phục vụ kia để cậu không bị ngã đập mặt lên bàn tiệc.

Sau khi người phục vụ đứng vững, cậu ta lính quýnh nói: “Cảm ơn tiểu thư! Tôi không biết tự nhiên có người đưa chân ra nên tránh không kịp!”, cậu đưa tay cầm lấy mâm rượu.

“Không có gì! Cậu đi làm việc đi!”, khóe mắt Mộc Tâm liếc thấy Quý Tử Nhiên, nhìn biểu hiện ‘sợ người khác không biết mình làm’ của cô ta khiến Mộc Tâm hơi nhếch khóe môi.

Sự cố này khiến khá nhiều người trong buổi tiệc để ý nhưng Mộc Tâm làm như không có chuyện gì mà cầm ly rượu đỏ của mình, bước đôi chân trắng muốt thấp thoáng sau lớp vải xanh đi về phía Quý Tử Nhiên. Không nói lời nào trực tiếp đổ ly rượu lên đầu cô ta, từng dòng rượu đỏ rực chảy dọc từ mái tóc xuống chiếc váy màu ngà của cô ta.

Quý Tử Nhiên bị hành động bất ngờ của Mộc Tâm làm cho chết đứng. Mọi người xung quanh cũng bị dọa cho trợn mắt nhìn.

“Aaa! Cái con hồ ly tinh này! Mày làm cái gì vậy hả?”, sau khi kịp phản ứng lại, Quý Tử Nhiên hét toán lên, đưa tay phủi giọt rượu trên tóc và trên mặt.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 182


Chương 182

Mộc Tâm nhẹ nhàng đặt ly rượu lên chiếc mâm bạc của người phục vụ, cầm một ly sâm banh lên, một lần nữa đổ lên đầu Quý Tử Nhiên.

Mùi rượu đỏ và rượu sâm banh hòa trộn tạo nên một mùi trái cây lên men nồng nặc đến khó ngửi. Quý Tử Nhiên muốn điên lên đánh về phía Mộc Tâm.

Cô chỉ nhấc tay đã chặn lại cái tát của Quý Tử Nhiên, hất mạnh khiến cô ta lùi về phía sau, đôi giày cao gót 12 phân làm cô ta mất thăng bằng đụng trúng bàn bánh ngọt rồi ngã ngồi trên mặt đất.

Mộc Tâm bình tĩnh nhấc hai ly rượu vang còn lại ở trên mâm bạc. Từ trên cao nhìn xuống Quý Tử Nhiên, môi mọng mấp máy những âm thanh đều đều đầy sắc xảo như tiếng harmonica: “Cô thích mượn tay phục vụ đổ rượu lên mình người khác lắm mà! Tôi thì thích tự mình đổ trực tiếp như vậy hơn.”, vừa nói Mộc Tâm vừa cầm hai ly rượu đổ xuống người cô ta.

Mọi người xung quanh lúc đầu cứ nghĩ là Mộc Tâm kiếm chuyện gây rối nhưng sau khi nghe thấy lời cô nói, họ mới hiểu thì ra là cô gái kia cố tình kiếm chuyện trước. Họ bắt đầu thấy phản cảm với Quý Tử Nhiên:

“Cô gái ngồi dưới đất là ai vậy? Nhìn lạ quá!”

“Cô ta có được mời không đó hay là lẻn vào gây chuyện vậy?”

“Lúc nảy tôi thấy cô ta đi với người nhà họ Quý đó!”

“Người họ Quý sao? Thiếu giáo dưỡng dữ vậy?”

Nhưng cũng có một số người ý kiến trái chiều:

“Dù bị hại trước nhưng cô gái xinh đẹp kia đâu bị gì! Làm vậy có hơi quá đáng rồi.”

Một cô gái tóc ngắn nhếch khóe môi, góp một câu phản bác: “Quá đáng? Đó gọi là ‘người kính ta một thướt, ta kính người một trượng’. Người không kính lại là người NGU!”

Bà Quý nghe mọi người bàn tán, cảm thấy thật mất mặt, bà siết chặt nắm tay, sao mình lại dẫn con nhỏ ngu này tới chứ? Đúng là bôi tro trát trấu lên mặt người nhà họ Quý.

Trần Tiểu Như cũng sầm mặt, con nhỏ vô dụng, thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều. Cô ta liếc thấy Quý Tử Khiêm đi lại phía này, cô ta liền chớp lấy thời cơ, đi lên trước đỡ Quý Tử Nhiên, tỏ ra dáng vẻ đầy lí lẽ nói với Mộc Tâm: “Tiểu Tâm, sao em có thể làm vậy với Nhiên Nhiên chứ? Dù em hận nhà họ Quý thì cũng không nên trả thù bằng cách này!”, câu nói của cô ta khiến mọi người xung quanh vỡ lẽ, thì ra là ân oán hào môn, nhưng trả thù trong sinh nhật người khác thì cũng quá mất lịch sự rồi đi!

Quý Tử Nhiên sau khi đứng dậy, chỉ thẳng mặt Mộc Tâm, lên tiếng chối bỏ: “Tôi cố ý tạc rượu lên người chị khi nào? Chị đừng có ngậm máu phun người!”

Mộc Tâm mỉm môi nở một nụ cười nhẹ: “Có ngậm máu phun người hay không thì xem camera sẽ rõ.”

Quý Tử Nhiên hơi giật mình: “Ca… camera gì chứ?”

Mộc Tâm liếc mắt về phía chiếc máy giám sát gần đó: “Oh! Cô quý đây không biết sao? Khách sạn cao cấp thế này chẳng lẽ không có camera giám sát. Ừm… theo góc độ này thì chắc quay được cảnh cô bắt chân người phục vụ rõ ràng lắm đấy!”

Cô ta bị lời nói Mộc Tâm làm cho hơi sợ, vội phản bác: “Không cần xem camera đâu! Tao coi như giẫm phải đuôi hồ ly, lần này bỏ qua cho mày.”

Mộc Tâm cười khẽ: “Ây! Sao mà bỏ qua được? Chẳng lẽ… Cô Quý sợ thấy thứ gì đó bất lợi cho mình?”

Quý Tử Nhiên chột dạ, nói lớn: “Sợ gì chứ? Tao chỉ lo sẽ mất thời gian làm ảnh hưởng buổi tiệc của Trần tổng.”

Cô cầm điện thoại ra bấm bấm: “Không mất thời gian đâu! Năm phút, không, ba phút thôi! Tôi sẽ lấy được đoạn camera ghi hình đó cho mọi người cùng xem!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 183


Chương 183

Cô ta thấy Mộc Tâm đang thao tác trên điện thoại, sợ lời cô nói là thật, liền đưa tay định giật lấy điện thoại của cô nhưng bị cô nhanh hơn một bước giấu ra sau: “Cô Quý, cô chột dạ sao?”

Hành động của Quý Tử Nhiên rơi vào mắt những người trong buổi tiệc khiến họ rõ ràng sự việc: “Vậy mà nói trả thù! Tôi thấy ai trả thù ai còn chưa biết!”

Trần Tiểu Như bây giờ tức muốn nổ lửa, đúng là không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội ngu mà! Mới xoay chuyển được một chút đã bị con nhỏ ngu này phá hoại rồi!

Quý Tử Nhiên đi lại, thấy cảnh này thì đi lên che chở hai người Tử Nhiên và Tiểu Như ra sau lưng, nhíu mày kiếm nhìn Mộc Tâm: “Mộc Tiểu Tâm, cô có gì thì cứ nhằm vào tôi! Đừng ức h**p những người xung quanh tôi!”

Lúc này Lâm Đình Phong cũng dẫn đứa nhóc con đi vệ sinh xong, anh vừa đi ra sảnh đã nghe mọi người bàn tán này nọ, nhìn về phía đám đông, thấy Mộc Tâm đang đứng ở giữa, trên đất đầy vết rượu vàng vàng đỏ đỏ. Anh vẫn dắt tay đứa bé, giẫm đôi giày da đi về phía Mộc Tâm. Câu nói của Quý Tử Khiêm đúng lúc lọt vào tai anh khiến khí tức quanh người anh tụt hẳn mười độ, anh cất giọng trầm thấp: “Quý tổng nói vậy là có ý gì? Là ai ức h**p ai đây?”, anh để đứa bé đứng sau lưng mình, đưa tay ôm lấy eo Mộc Tâm, nhìn thẳng vào mắt Quý Tử Khiêm.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói vào tai anh: “Phong Phong, em lại gây chuyện rồi.”

Anh hạ thấp tông giọng, nói nhỏ với cô: “Không sao, em thích thì cứ gây chuyện cho anh!”

Nghe lời anh nói, trên mặt Mộc Tâm hiện lên ý cười dịu dàng, có boss chống lưng thật oách nha!

Thấy hai người họ thầm thì với nhau, trong lòng Quý Tử Khiêm chợt dấy lên chút cảm xúc khó hiểu, anh trầm trầm, nói: “Lâm tổng, nhìn thư ký của anh và em gái tôi đi! Xem ai ức h**p ai?”

Lâm Đình Phong không thèm liếc mắt một cái, lạnh giọng, đáp: “Quý tổng nói vậy là không phải rồi! Em gái anh hại người không được, ngược lại hại mình! Liên quan gì đến bạn gái tôi?”

Hai chữ “Bạn gái” rơi vào tai Quý Tử Khiêm không hiểu sao đặc biệt rất khó nghe, anh ta nhíu chặt mày kiếm: “Nhưng em ấy nói là không có cố ý.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Quý tổng là người làm ăn nên chắc cũng hiểu rõ, lời nói làm sao có thể tin được chứ?”, Lâm Đình Phong nhếch khóe môi, hỏi xoáy lại.

Trần Gia Thành vừa nghe một cuộc điện thoại của chi nhánh bên Mỹ, anh từ ban công đi vào thì thấy cảnh tượng xôn xao, anh xuyên qua đám người, ánh mắt nhìn thấy hai bên đang đôi co, anh cất tiếng hỏi: “Mọi người có chuyện gì vậy?”

Trần Tiểu Như đứng nép sau lưng Quý Tử Khiêm từ nảy đến giờ, lúc này cô ta mới lên tiếng, nói: “Anh Thành, không hiểu sao lúc nảy Tiểu Tâm đột nhiên đổ rượu lên người của Nhiên Nhiên, còn bảo em ấy muốn hại cô ấy trước nữa!”

Trần Gia Thành không đáp lại lời cô ta, quay qua nhìn Mộc Tâm, ôn nhu hỏi: “Tiểu Tâm, em không bị sao chứ?”

Mộc Tâm mỉm cười, lắc đầu nhẹ tỏ ý mình không sao, rồi dịu giọng nói: “Gia Thành, gây chuyện trong buổi sinh nhật của anh như thế thật là tôi không phải phép rồi!”

Trần Gia Thành cười: “Không sao”, anh dùng khẩu hình nói với cô, “Nhộn nhịp biết bao!”

Câu trả lời của anh khiến cô buồn cười, cô không biết là ‘người chơi hệ dịu dàng’ như anh mà cũng có giây phút nổi hứng như vậy.

Thấy Trần Gia Thành lơ mình mà hỏi thăm Mộc Tiểu Tâm, Trần Tiểu Như siết chặt nắm tay, ánh mắt chứa đựng sự tức giận và đố kỵ mãnh liệt.

Quý Tử Khiêm quan sát sự giao tiếp tự nhiên lại có vài phần thân mật của Mộc Tâm và Trần Gia Thành, trong lòng bất chợt dấy lên suy nghĩ ‘cô gái nhỏ lẽo đẽo theo sau mình luôn miệng gọi anh Khiêm giờ đã tỏa sáng rực rỡ và được nhiều người vây quanh như vậy rồi’. Cảm xúc không tên nào đó như đang muốn nói rằng anh đã đánh mất một thứ rất quan trọng.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 184


Chương 184

Trần Gia Thành lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của anh ta: “Quý tổng, nếu anh đã khẳng định em gái anh không cố ý, vậy chúng ta xem lại camera được không?”

Quý Tử Khiêm khép mở môi mỏng: “Được thôi!”

Quý Tử Nhiên vội nắm lấy tay anh, gấp gáp nói: “Anh, hay là bỏ qua đi, em không muốn làm lớn chuyện.”

Trần Tiểu Như sợ sự việc bị lộ, cũng sợ camera quay được cảnh cô chứng kiến Quý Tử Nhiên làm càng mà vẫn bênh vực. Cô ta hạ giọng, tỏ ra hiểu chuyện, nói với Trần Gia Thành: “Anh Thành, hay là cho qua đi, dù gì cũng là sinh nhật anh. Nên để mọi người vui chơi, thư giãn mới đúng.”

Trần Gia Thảnh cong môi cười, như không mấy bận tâm, đáp: “Chỉ xem một đoạn ghi hình, không mất nhiều thời gian đâu. Với lại, buổi tiệc này kéo dài đến sáng mai lận mà. Tôi cũng đã sắp xếp phòng cho tất cả mọi người rồi! Mọi người có thể ở lại qua đêm. Chắc mọi người không để ý đâu nhỉ?”,

Mọi người trong buổi tiệc đa phần cũng mang tâm thái xem kịch vui nên cũng không để tâm, vui vẻ đợi anh gọi người lấy đoạn ghi hình.

Không đợi Trần Gia Thành gọi người, Mộc Tâm đã lên tiếng: “Không cần gọi người đâu Gia Thành, em đã lấy đoạn ghi hình rồi.”, vừa nói cô vừa mở điện thoại lên.

Trên màn hình đang chiếu cảnh diễn ra trong buổi tiệc. Mọi người đều thấy ba người Trần Tiểu Như, bà Quý và Quý Tử Nhiên đi lại gần chỗ Mộc Tâm đang ngồi. Trần Tiểu Như nói gì đó khiến cho hai người họ hiện lên biểu cảm rất tức giận. Quý Tử Nhiên cố tình đưa chân ra ngáng chân người phục vụ khiến cậu ta vấp té rồi hất mâm rượu về phía Mộc Tâm đang ngồi. Góc quay khá rộng, chất lượng lại sắc nét, có thể thấy rõ biểu cảm lúc đó của bà Quý và Trần Tiểu Như. Họ vậy mà đứng nhìn Quý Tử Nhiên gây rối nhưng không lên ngăn cản.

Video kết thúc, sắc mặt của ba người họ lập tức biến sắc. Mộc Tâm thong thả cất điện thoại lại, Quý Tử Khiêm đưa mắt nhìn Trần Tiểu Như với vẻ hơi phức tạp. Mấy hôm trước Mộc Tiểu Tâm có gởi cho anh vài tấm ảnh Tiểu Như nói chuyện với một cậu trai trẻ, còn nói là Tiểu Như cài gián điệp vào công ty cô. Nhưng lúc đấy anh không tin, đi điều tra thử thì biết cậu trai đó là em họ Tiểu Như nên anh không để tâm đến, chỉ nghĩ là chị em gặp mặt hỏi thăm. Bây giờ lại cho anh thấy biểu cảm và hành động khác thường của cô. Anh bắt đầu nảy sinh vài nghi ngờ.

Trần Tiểu Như cũng phát hiện ánh mắt không đúng của Quý Tử Khiêm, cô định lên tiếng giải thích thì bị lời nói của Trần Gia Thành cắt ngang: “Mọi việc đã rõ rồi, tôi nghĩ Quý tổng nên để em gái của mình vào phòng thay quần áo, nghỉ ngơi thì hơn.”

Quý Tử Khiêm bắn ánh mắt sắc lạnh nhìn Quý Tử Nhiên: “Còn không về phòng đi!”

Trần Tiểu Như đi lại dìu cô ta: “Để em đưa em ấy về phòng.”

Bà Quý sợ bị mọi người bàn tán nên cũng len lén rời khỏi buổi tiệc. Các khách khứa thấy mọi chuyện đã xong liền lục tục tản ra, tiếp tục buổi tiệc. Sự cố này chỉ được xem như một nốt thăng giúp buổi tiệc uyên náo hơn.

Trần Gia Thành nói chuyện với Mộc Tâm vài câu thì một nhân viên đi ra nói nhỏ gì đó, anh ta đi vào trong cùng cậu nhân viên.

Đứa bé vẫn đi theo sau Lâm Đình Phong, lúc này nó mới bước lên phía trước kéo kéo tay Mộc Tâm, ngước cặp mắt tròn xoe như viên bi đen nhìn cô: “Chị xinh đẹp, em đói rồi!”

Mộc Tâm bị sự đáng yêu này nhấn chìm, cô bế nó ngồi lên ghế, định đi lấy bánh cho nó thì bị anh cản lại: “Em ngồi đó đi, anh lấy cho!”

Lâm Đình Phong đi đến bàn bánh ngọt lấy vài chiếc bánh kem nhỏ và một chiếc donut socola bỏ lên đĩa, tiện tay lấy một cốc nước trái cây. Anh đi lại đưa cho cậu nhóc con.

“Cảm ơn chú!”, nó cười tươi, ánh mắt dán chặt lên đĩa bánh trên tay anh.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 185


Chương 185

Lâm Đình Phong giật đĩa lại: “Gọi anh là gì?”

“Chú.”

“Gọi lại! Khi nào gọi đúng anh sẽ cho ăn.”

Nó chớp chớp mắt, nhìn đĩa bánh cách mình ngày càng xa, mím mím môi nhỏ, hô: “Anh, cho em bánh đi.”

Nghe được tiếng ‘anh’ rồi, Lâm Đình Phong mới hài lòng đưa đĩa bánh cho nó. Cậu bé cầm chiếc donut lên cắn một miếng, cái miệng non nớt dính socola, hí hoáy bình phẩm: “Sao chú không lấy vị dâu tây, socola ăn ngấy lắm ạ!”

“Chú?”, anh lại muốn giật đĩa bánh đi. Mộc Tâm nắm bàn tay anh, cười nhẹ: “Anh bớt trẻ con đi, gần ba mươi tuổi đầu rồi ai đời lại đi chấp nhất với đứa bé năm tuổi!”

Anh nắm bàn tay cô xoa xoa: “Em không chê anh già à?”

Cô bị câu hỏi của anh làm cho buồn cười, nếu tính theo tuổi tâm lý thì cô lớn hơn anh hẳn hai tuổi đấy. Cô nói nhỏ với anh: “Gừng cảng già càng cay. Em lại rất thích ăn cay.”

Giọng nói của cô như rót mật vào tai. Trong lòng anh ngọt như được ăn một viên kẹo đường, anh bẹo má cô một cái: “Cái miệng nhỏ ngày càng biết cách dỗ anh rồi.”

“Phực!”, đèn trong phòng tối om, ánh đèn pha gọi lên sân khấu, người MC cầm micro cười tươi nói: “Sau đây sẽ là phần đặc biệt của buổi tiệc tối nay! Phần khiêu vũ”, anh ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Các khách mời nữ khi bước vào buổi tiệc sẽ được đeo một vòng hoa, mỗi chiếc vòng là mỗi loại hoa khác nhau. Trong khán phòng này có tất cả 25 quý cô. Trần tổng của chúng ta sẽ bốc thăm tên của một loại hoa. Quý cô được bốc trúng sẽ nhảy một điệu cùng với Trần tổng. Mọi người có hào hứng không ạ?”

“Hú! Hú!”, mấy người bạn dưới khán đài hò hét. Các cô gái cũng nôn nao vuốt chiếc vòng hoa, mong rẳng mình sẽ được chọn. Với vẻ ngoài và gia cảnh của Trần Gia Thành chẳng khác nào miếng mồi béo bở trong buổi tiệc hôm nay.

Trần Gia Thành lịch lãm đứng trên sân khấu, đôi đồng tử màu xanh đậm dưới ánh đèn trắng phát ra một tia long lanh đến phong tình. Anh nhấc tay rút một tờ giấy trong chiếc hộp gỗ đưa cho người MC. Cậu ta lập tức đọc lên: “Hoa lưu ly! Cho hỏi là quý cô nào đang mang vòng hoa lưu ly ạ?”

Mộc Tâm đưa tay lên, nhìn chiếc vòng hoa màu xanh trên tay mình, không phải chứ? Tâm linh lắm nha! Vậy mà lại rút trúng mình.

Cô chưa kịp phản ứng, chớp mắt đã thấy Lâm Đình Phong gỡ chiếc vòng trên tay cô đưa cho cậu bé: “Bé con, đưa cho mẹ em đi! Biết đâu… em sẽ có một baba mới, rất thương em và mẹ đó!”

Nghe đến tìm baba cho mẹ, cậu bé lật đật tụt xuống ghế, đưa tay lấy chiếc vòng chạy đi tìm mẹ mình, còn không quên để lại một câu: “Nếu có baba, con sẽ gọi chú là anh đẹp trai xứng với chị xinh đẹp.”

Thấy nó hí hửng chạy đi, Mộc Tâm phì cười: “Anh quá gian manh rồi đi! Trẻ con mà cũng lừa.”

Lâm Đình Phong ôm lấy eo cô, kéo cô lại gần, tà mị nói: “Gừng càng già càng cay thôi!”

Ngọn đèn pha màu trắng xóa lia liên tục trong sảnh lớn để tìm cô gái mang vòng hoa lưu ly.

Cậu bé len qua đám người, khi thấy mẹ mình, cậu vui vẻ chạy lại, ôm lấy chân mẹ, gấp gáp kêu: “Mẹ! Mẹ! Mau đưa tay đây cho con!”

Thấy con trai mình tự nhiên ở đâu chui ra bảo cô đưa tay cho nó. Cô không nghĩ nhiều liền cúi người xuống, hơi nghiêm giọng: “Con chạy đi đâu từ nảy đến giờ vậy? Lở như lạc đường thì làm sao?”

Cậu bé nắm tay mẹ mình, tháo chiếc vòng hoa tú cầu ra, đeo chiếc vòng hoa lưu ly lên, nó tức tốc kiễng chân nắm tay mẹ nó vẫy vẫy ra hiệu với chiếc đèn pha. Ánh đèn lập tức chiếu thẳng xuống người nó và mẹ.

Mọi người đưa mắt nhìn qua, muốn xem xem cô gái nào lại may mắn đến vậy. Các ánh mắt đổ dồn lên người cô gái trẻ với chiếc đầm màu trắng đuôi cá lệch tà. Mái tóc ngắn trên vai màu nâu tây, cách trang điểm cùng khí chất fashion toát ra rất thời thượng. Chiếc đầm giống như được thiết kế riêng cho cô, nó phô bày được tất cả ưu điểm trên cơ thể cô một cách đầy tinh tế. Lớp vải dập ly được thiết kế xoắn ở phần eo tạo nên ảo ảnh thị giác đến hút mắt, phần cổ áo cao ba phân, thiết kể dáng hở lưng khoe trọn xương cánh bướm hấp dẫn đầy cao quý.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 186


Chương 186

Bella còn đang hoang mang không biết chuyện gì xảy ra, đứa con bảo bối của cô đã cười khúc khích, làm động tác cổ vũ, nói: “Mẹ, cố gắng phấn đấu chinh phục baba nha! Fighting!”

Cô nhìn xuống chiếc vòng tay, giờ cô mới hiểu ý đồ của nó, cô trừng mắt, cắn răng, nói: “Tiểu ranh ma nhà con! Dám bẫy cả mẹ sao!”

Trần Gia Thành đứng trên sân khấu nhìn xuống thấy người con gái đó là Bella, anh hơi nhướng mày, đầy hoài nghi. Mình nhớ lúc nảy thấy Tiểu Tâm đeo vòng hoa lưu ly mà nhỉ? Sao giờ lại thành cô ấy rồi?

Tầm nhìn anh va phải đôi đồng tử đen láy của Lâm Đình Phong. Anh ta đang nhếch khóe môi nhìn mình, nâng ly rượu lên, dùng khẩu hình nói: “Chúc bạn may mắn lần sau.”

Trần Gia Thành cười khẽ một tiếng, dù sao cũng không phải anh sắp xếp, nhảy với ai cũng vậy thôi!

Anh cài lại nút áo vest, bước từng bước tao nhã xuống sân khấu, đi về phía Bella, nhẹ nhàng đưa tay ra làm động tác mời: “Mademoiselle*, có thể mời cô nhảy một điệu không?”

(*Quý cô)

Cậu bé đẩy đẩy mẹ mình rồi lùi lùi lại ra phía sau, Bella bất đắc dĩ đành cầm lấy tay anh, bắt chéo chân, nhúng người một cái làm động tác chào cơ bản.

Anh dắt cô đi vào sân khấu, bản nhạc du dương đang xen giữa violon, cello và saxophone vang lên, những bước nhảy uyển chuyển đầy linh động của hai người khiến khung cảnh trong sảnh như được tạo hiệu ứng phong xanh trở thành một bữa tiệc cổ tích. Chiếc đầm trắng của cô và bộ vest trắng của anh, nhìn vào cứ như một bộ đồ đôi tình nhân. Bé con ranh mãnh nào đó, bây giờ cậu đang cầm điện thoại chụp hình cho mẹ mình, trong lòng âm thầm đánh giá baba tương lai, nhắm cái mồi này chắc phải gọi ‘chú’ lúc nảy là ‘anh đẹp trai’ rồi!

Mọi người còn lại cũng bắt đầu kéo nhau vào giữa sảnh cùng khiêu vũ.



Bên này buổi tiệc vui vẻ bao nhiêu thì bên kia Quý Tử Nhiên, bà Quý và Trần Tiểu Như khó chịu bấy nhiêu. Quý Tử Khiêm không muốn ở lại lâu, anh hỏi ba người họ có cùng về không? Rồi cả bốn người cùng lên xe về lại thành phố.

Sau khi đưa bà Quý và Quý Tử Nhiên về nhà, cô ta và Quý Tử Khiêm láy xe đến biệt thự riêng của hai người. Từ lúc lên xe đến giờ anh ta không hề nói một lời nào với Trần Tiểu Như, khiến cô ta sinh ra cảm giác hơi lo sợ.

Sau khi vào nhà, Quý Tử Khiêm lấy một bộ quần áo, đi thẳng vào phòng tắm ở thư phòng. Trần Tiểu Như vội đi theo gọi anh lại: “Tử Khiêm…”

Giọng nói của anh vẫn như bình thường: “Em đi tắm rồi nghỉ ngơi trước đi, anh có chút việc cần xử lý”, nói rồi anh ta đóng cửa phòng tắm lại.

Cô ta nghe tiếng nước chảy đều đều bên trong vọng ra, ánh mắt hơi tối lại, nắm chặt tay đi về phòng ngủ chính. Trong lòng đang thầm toang tính cho việc gì đó.



Khi buổi tiệc kết thúc, Mộc Tâm và Lâm Đình Phong được sắp xếp cho một căn phòng khách sạn. Cô nhận thẻ phòng từ tay người quản lý, nói tiếng cảm ơn rồi đi vào phòng. Vừa đóng cửa, cô liền cởi giày cao gót, đi chân trần trên chiếc thảm lông mềm mại, chạy lại chiếc cửa kính sát đất nhìn ra view biển: “Oa, đẹp quá đi!”

Các ngọn sóng lướt lên nhau vỗ mạnh vào bờ đá làm bắn lên các bọt nước trắng xóa trong đêm đen. Ngoài xa xa, ngọn hải đăng đang thắp đèn sáng rực như ngọn đuốc giữa biển.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 187


Chương 187

Bầu trời đêm đông thường rất trong trẻo, không có nhiều mây, trăng không quá sáng nên các ngôi sao đặc biệt rực rỡ.

Lâm Đình Phong cởi chiếc áo khoác vắt lên tay chiếc salon, tháo chiếc cúc áo trên cùng. Nhẹ nhàng đi lại, từ phía sau ôm lấy eo cô, hơi cúi người tựa cầm lên vai cô: “Thích biển đến vậy sao?”

“Đương nhiên rồi!”, cô rất thích cảm giác đắm mình trong lòng biển, dòng nước mát lạnh bao bọc lấy cơ thể, bên tai không nghe thấy tạp âm nào, chỉ còn tiếng bọt biển nho nhỏ và tiếng tim đập nhè nhẹ trong lòng ngực, trước mắt là một mảnh mờ ảo hư vô, giống như thế giới này vậy! Rất ảo mộng!

Thấy đôi đồng tử sáng như chứa đựng cả bầu trời sao của cô, bên người là hơi thở tràn đầy hương quýt quẩn quanh, anh mỉm cười, hôn nhẹ lên cổ cô, trong lòng âm thầm lên kế hoạch tạo bất ngờ cho cô.

“Cốc! Cốc!”, tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Tâm xoay người lại: “Ai vậy nhỉ?”

“Để anh mở cửa!”, nói rồi Lâm Đình Phong tiến lại mở cửa ra.

“Chú!”, tiếng gọi kéo ánh mắt anh đi xuống, rơi lên người tên nhóc con nào đó. Anh đứng dựa lên thành cửa, nhìn nó: “Nhóc con, biết mấy giờ chưa? Sao không về chùm mền ngủ đi! Đi lung tung coi chừng ông kẹ bắt cóc đó!”

Nó lè lưỡi, bĩu môi: “Có con nít ba tuổi mới tin có ông kẹ!”

“Nhóc không phải con nít à?”

“Con đã năm tuổi rồi! Nói cách khác là con đang trưởng thành!”

Anh buồn cười, cong cong khóe môi: “Vậy giờ đến tìm anh làm gì?”

Nó giương cặp mắt lắp lánh lên: “Chú có cách thức liên lạc của baba tương lai không ạ? Cho con xin infor nha!”

Anh biết rõ ‘baba tương lai’ trong miệng nó là ai, có đồng minh hỗ trợ tiêu diệt tình địch, anh rất sẵn lòng nha! Nhưng phải đùa nó một chút mới được, nghĩ rồi anh nhướng mày kiếm: “Có thì có đấy! Nhưng mà… nhóc con gọi một tiếng ‘anh’ nghe xem!”

“Anh!”

Tự nhiên thằng nhóc đồng ý dể dàng quá, làm anh thấy như mình thật trẻ trâu. Anh móc điện thoại trong túi quần ra, mở danh bạ, đưa số của Trần Gia Thành cho nó xem.

Mộc Tâm thấy anh mở cửa lâu quá, bèn đi ra cửa xem. Lúc nhìn thấy cậu nhóc, cô mỉm cười, cúi người vuốt cái mái tóc nấm hương của nó, dịu dàng nói: “Bé con, sao giờ này còn chưa…”

Không đợi cô nói xong thì một tiếng rống giận như xé toạc không khí vang lên: “Tiểu ranh ma, thì ra con ở đây!”, Bella đùng đùng đi lại nhéo nhẹ cái tai nhỏ của nó. Có trời mới biết, cô vừa tắm xong, bước ra là nó mất tiêu, làm cô sợ gần chết!

Cậu bé rụt cổ, viện cớ một cách thần tốc, cười cười: “Mẹ! Con đi cảm ơn anh chị một tiếng thôi nha! Lúc nãy đi lạc là anh chị ấy giúp con á!”

Lúc này Bella mới buông tai nó ra, cười tươi với Mộc Tâm và Lâm Đình Phong: “Cảm ơn hai người, trễ vậy mà còn làm phiền!”

Mộc Tâm mỉm cười: “Không sao ạ! Thằng bé rất dể thương mà! Ai thấy cũng sẽ giúp đỡ thôi!”

Nhìn kỹ một chút, Bella mới thấy Mộc Tâm quen mắt, cô ấy thử hỏi: “Hình như… cô là người bên Sunset phải không?”

Mộc Tâm không nghĩ đối phương nhận ra mình khi cô chỉ mới gửi bản thiết kế chứ chưa gặp mặt: “Đúng vậy, sao cô nhận ra tôi vậy? Tôi nhớ chúng ta chưa từng gặp mặt thì phải!”

“Tôi đã xem bản thiết kế cô gửi đến. Do quá thích nên đã cho người tìm hiểu về Sunset. Nhờ vậy mà biết được cô là CEO của Sunset!”

Đúng là niềm vui ngoài ý muốn: “Nếu nghe được lời của cô chắc nhà thiết kế của tôi vui lắm!”

“Vậy hẹn ngày khác, tôi đến công ty gặp cậu ấy mới được!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 188


Chương 188

“Vâng.”

“Không phiền hai người nghỉ ngơi nữa! Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Cậu bé bị mẹ dắt tay, dùng tay còn lại, vẫy vẫy: “Bye bye chị xinh đẹp, chú, ngủ ngon!”

Mộc Tâm vẫy tay lại: “Bye bé con!”

Khép cửa lại, cô mừng rỡ nhảy lên ôm cổ Lâm Đình Phong, hôn chụt một cái lên môi anh: “Em đột nhiên thấy anh như ngôi sao may mắn của em vậy! Từ lúc gặp anh, mọi chuyện đều thật tốt đẹp!”

Anh hưởng thụ cái ôm của cô, cúi đầu hôn lại, thả giọng đều đều: “Đương nhiên là… anh phải hỗ trợ em thu thập sính lễ, tăng tốc độ đón chồng rồi!”

Mấy ngày kế tiếp, công việc diễn ra khá thuận lợi, việc hợp tác với Bella cũng được đưa vào quy trình hoạt động. Hiệu suất làm việc của Mộc Tâm khá nhanh, gần tới giờ nghỉ trưa thì cô đã sắp xếp hết các công việc được giao. Cô rảnh rỗi vừa uống latte vừa lên mạng xem tin tức.

“Tu ne sais pas me ‘je t’aime’. Moi je te l’écrirais quand même…*”, tiếng chuông điện thoại vang lên, Mộc Tâm không nhìn, liền đưa tay bắt máy: “Alo!”

(*Bài hát “Je t’aime” của Lorie. Tạm dịch: “Anh không biết phải nói với em rằng anh yêu em, ngay cả khi em viết điều đó cho anh…”)

Bên kia truyền đến một giọng nam trầm trầm có chút quen tai: “Hello, em dâu nhỏ thân mến! Dạo này khỏe không?”

Mộc Tâm đưa điện thoại ra xa, nhìn lướt qua tên người gọi, cô mỉm môi, nhàn nhã nói: “Mạc thiếu, hôm nay sao lại rảnh rỗi gọi cho tôi vậy? Không bận đi xem mắt à?”

Mạc Chí Thiên hắng giọng, lời nói có hơi khác ngày thường, cười cười: “Hihi, em dâu, em ngày càng lạnh lùng giống tên đại ma vương kia rồi đó! Người ta nhớ em nên mới gọi hỏi thăm mà!”

“Hay là em đi nói với Đình Phong là anh nhớ em, để anh ấy gọi ‘hỏi thăm’ anh nha?”, Cô tâm tình thoải mái nên có chút hứng thú muốn chọc ghẹo anh ta.

Mạc Chí Thiên bị dọa cho giật nảy mình: “Ây, em dâu nhỏ. Đừng nói chuyện đáng sợ vậy chứ! Thật ra, anh định nhờ em giúp một việc.”

Cô không biết đường đường là Mạc thiếu mà còn có việc phải nhờ cô, nên tỏ vẻ tò mò: “Hửm? Việc gì anh nói đi?”

“Nghe nói em có mở một tiệm trang sức, anh muốn đặt em làm một bộ tặng người ta.”

Mộc Tâm đánh hơi có mùi gian tình liền cười nhẹ: “Sao anh không gọi đến đường dây nóng đặt hàng đi!”

“Aiz, anh gọi rồi, nhưng bên đó nói là lịch đặt làm riêng đã dài đến nửa năm sau. Nên anh mới gọi em nè! Em có thể nào…”

“Không thể nha! Em nói này Mạc thiếu, anh vậy là đang lạm dụng quan hệ đấy!”

“Em dâu nhỏ, dù sao anh cũng là bạn thân của anh yêu nhà em, cũng coi như một phần ba người nhà rồi. Người xưa có câu nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà ha?”

Cô chỉ muốn đùa anh ta một chút thôi, thấy anh ta nói tới vậy thì không đùa nữa, hỏi: “Anh tặng cho nam hay nữ? Có sự kiện gì quan trọng hay yêu cầu gì không? Anh gửi mail đi, em sẽ xử lý!”

“Ôi! Đúng là một người làm quan cả họ được nhờ! Đình Phong có cô bạn gái như em thật là có phước mà!”

Cách dùng thành ngữ của anh khiến Mộc Tâm buồn cười, cô nhẹ nhàng nói: “Em còn phải cảm ơn anh chọn công ty em đó chứ! Em cứ nghĩ Mạc thiếu sẽ chọn một công ty tầm cỡ quốc tế nào đó chứ!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 189


Chương 189

Mạc Chí Thiên cười hì hì, gian xảo nói: “Anh nghe loáng thoáng đâu đó, công ty em có một viên ‘Đế vương lục ngọc trong ngọc’ làm bảo vật trấn đ**m, có thể nào…”

“Ha, biết ngay là anh không có ý đồ gì tốt! Khôn như anh quê em đầy! Viên đá độc nhất vô nhị, đã gọi là bảo vật trấn đ**m rồi thì có lấy cho anh không?”

“Ây ây, em dâu nhỏ thân yêu xinh đẹp nhất tổ quốc ơi, hạnh phúc cả đời của anh trong cậy vào em đó! Lúc nảy em đã hứa rồi! Không được nuốt lời đâu đấy, anh sẽ méc với Đình Phong là em bắt nạt anh!”

Mộc Tâm phì cười: “Hahaha, anh cứ méc đi ha! Xin mời!”, nói rồi cô nhìn đồng hồ, “Mạc thiếu, đã tới giờ nghỉ trưa rồi, anh chiếm dụng thời gian của một nhân viên lương thiện như vậy… rất là không phải chút nào! Bye bye, em đi ăn đây!”

Mạc Chí Thiên mím mím môi nhìn chiếc điện thoại phát ra tiếng ‘Tút! Tút! Tút!”, anh ta đùng đùng gọi cho Lâm Đình Phong, máy vừa kết nối liền dùng giọng điệu ủy khuất, nói: “Phong Phong ơi, em dâu nhỏ ăn h**p mình!”

Lâm Đình Phong đặt bút xuống bàn, cầm áo khoác lên, nhẹ nhàng nói: “Cậu sinh ra cao lớn như vậy, cho cô ấy ức h**p một chút thì có sao!”, nói rồi anh cúp máy, đánh số gọi cho Mộc Tâm, hẹn cô đi ăn trưa.

Mạc Chí Thiên như con cá chết trôi, nằm ngửa bụng trên ghế sofa, nước mắt chảy thành một dòng sông, tình bạn này có chắc bền lâu!



Nhà hàng Hoa Viêm,

Trong phòng bao riêng, Lâm Đình Phong vừa gắp thức ăn cho Mộc Tâm vừa không để ý, hỏi: “Em với Mạc Chí Thiên có chuyện gì vậy?”

Nhắc tới, Mộc Tâm lại buổn cười, cô vui vẻ kể lại việc lúc nãy cho anh nghe, rồi nói: “Anh ấy gọi điện méc anh thật à? Haha”

Anh cũng lắc đầu vì thằng bạn thân của mình, dịu dàng nói: “Em đừng quan tâm việc cậu ta là bạn anh mà đồng ý với cậu ta. Dù gì viên đá đó là thứ khó có được, em muốn giữ thì cứ giữ đi! Cậu ta não cá vàng lắm, không để bụng chuyện của em đâu!”

Mộc Tâm thấy không những anh đứng về phía mình mà còn suy nghĩ cho mình, cô nở nụ cười ngọt ngào: “Vật là chết! Con người là sống mà! Một viên đá thôi, cứ cho cậu ấy đi, nếu cậu ấy lỡ dỡ hạnh phúc cả đời thì chắc ăn tái em luôn quá!”

Lâm Đình Phong liếc mắt nhìn cô: “Anh sẽ tái chanh nó trước khi nó xơi tái em đấy!”

Hai người gần ăn xong thì điện thoại anh reo lên, anh nhìn lướt qua số máy, đưa bóp tiền cho cô, ý bảo cô thanh toán giúp anh, rồi cầm điện thoại đi tới cạnh cửa sổ để nghe. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mộc Tâm ấn chuông gọi phục vụ, cô mở ví tiền anh ra, rút một tấm thẻ đưa cho phục vụ quét. Lúc để thẻ lại vào ví, cô mới thấy tấm ảnh để trong ví của anh. Mặt cô hơi đỏ lên, tấm ảnh cô đang ngủ say trên chiếc gối trắng, không biết anh đã chụp vào lúc nào. Cô bặm môi, rút chứng minh nhân dân của anh ra, dự định chụp lại một tấm bỏ vào ví để tránh tà.

Cô nhìn chàng thiếu niên với vẻ mặt đầy non nớt, làng da màu lúa mạch, trông anh lúc đó đen hơn anh của bây giờ, nhưng cũng rất đẹp trai nha! Thì ra người ta là đẹp trai từ nhỏ chứ không phải là dậy thì thành công đâu!

Cô lướt mắt thấy ngày sinh của anh, 24 tháng 12, giáng sinh sao? Vậy còn một tuần nữa là tới rồi! Aiz, người bạn gái như cô thật mất điểm mà, sinh nhật anh cũng không biết!

Liếc thấy anh tắt điện thoại, cô cất vội thẻ vào, đóng ví lại, đưa cho anh, mỉm cười nói: “Chắc anh còn nhiều việc cần xử lý, hay là anh về công ty đi!”

Anh cầm áo khoác mặc vào, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của cô: “Em định đi đâu sao?”

Mộc Tâm nắm bàn tay anh xuống: “Boss đại nhân, công việc hôm nay em đã xử lý xong hết rồi! Cho em xin nghỉ nửa ngày nha?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 190


Chương 190

Anh cong môi, ôm lấy eo cô, kéo cô sát lại cơ thể ấm nóng của anh, cất giọng trầm trầm đầy dụ dỗ: “Có phải em đã quên việc gì rồi không?”

Mộc Tâm chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút, nở nụ cười, nói: “Ừm… Em sẽ gửi thư xin nghỉ cho anh sau.”

Anh cúi đầu, hơi thở bạc hà thơm ngát phả lên đôi má hồng nhuận của cô: “Không phải… Em nên hối lộ ông chủ một chút chứ!”

Cô cười khẽ, hướng môi anh hôn lên một cái: “Vậy được chưa, ông chủ?”

“Chưa được”, anh giữ lấy gáy cô, in xuống một nụ hôn sâu. Sau cùng, cắn nhẹ lên môi cô một cái, mới thỏa mãn tách ra, nhẹ giọng, nói: “Tối nay anh có một buổi xã giao, em xong việc thì đi ăn rồi hả về nhà.”

“Dạ.”



Sau khi ra khỏi nhà hàng, Lâm Đình Phong láy xe về công ty, Mộc Tâm thì bắt xe đi đến Sunset giải quyết một số công việc.

Công ty trang sức Sunset.

Mộc Tâm ngồi ở văn phòng, cô lấy điện thoại mở mess gửi tin nhắn cho Mạc thiếu gia của chúng ta: “Bạn Mạc thiếu thân mến, có đó không nào?”

Rất nhanh bên kia liền hiện lên dấu ba chấm chứng tỏ đang soạn tin, ‘ting’: “Tài khoản quý khách đang nhắn, hiện tại đang bận gặm nhấm nổi đau sau khi bị thằng bạn thân của mình bán nằm!”

Cô lắc đầu cười, giả vờ thả mồi: “Oh, vậy thì tiếc quá! Tôi còn định đồng ý dùng viên ngọc đó cho anh ấy… haiz… chắc là thôi vậy…”

Mạc Chí Thiên ngồi bật dậy, hớn hở nhắn lại: “Em dâu nhỏ à! Anh biết là em rất hào phóng mà!”

“Anh gửi mail nêu yêu cầu và điều cần lưu ý đi! Em check rồi gửi cho nhà thiết kế vẽ bản thảo.”

“Ố kề! Anh sẽ soạn rồi gửi em ngay!”

Sau khi tắt máy, Mộc Tâm mở văn kiện và báo cáo ra xem. Dạo này công ty mở được vài cửa hàng, sự phản hồi của người tiêu dùng cũng rất khả quan, đã bắt đầu sinh lời, tuy không nhiều nhưng vẫn coi như một bước chuyển mình.

“Cốc! Cốc!”, Mộc Tâm không ngẫng đầu khỏi tập văn kiện, nhẹ nhàng nói: “Vào đi!”

Tiếng bước chân ‘lạch bạch’ thể hiện đối phương có hạ bàn* không cao. Một giọng nói ngọt lịm đầy trong trẻo như tiếng đinh đang* kéo ánh mắt của cô nhìn lên: “Chị xinh đẹp, em đến chơi với chị này!”

(*Hạ bàn: ý nói chiều cao.)

(*Đinh đang: tiếng va chạm giữa hai viên ngọc.)

Mộc Tâm đặt bút xuống, đưa tay xoa đầu cậu bé: “Bé con, em đến đây với mẹ sao?”

Cậu bé chỉ cao hơn chiếc bàn của cô một cái đầu, nó nhón nhón chân ngắn, nói: “Mẹ bận nói chuyện với chú Sâm nên em đi vòng vòng chơi!”

Thấy nó nhón đến vất vả, cô đứng dậy, bế nó đặt lên chiếc ghế salon bằng da mềm, mở tủ lạnh mini lấy một hộp sữa milo đưa nó: “Bé con, uống cái này đi! Em ăn cơm chưa?”

“Dạ, cảm ơn chị, em ăn cơm rồi ạ!”, nó đưa hai tay cầm lấy hộp sữa, xé vỏ bọc, lấy ống hút giấy cấm vào, đầy hiểu chuyện, nói: “Chị xinh đẹp, chị bận việc thì cứ làm đi, em ngồi đây là được ạ!”

Mộc Tâm thấy bộ dáng trắng trắng tròn tròn của nó, không nhịn được vẹo cái má mềm mềm một cái: “Chị còn chút việc, em ngồi đây chơi đi nha!”, nói rồi, cô đi lại bàn làm việc, thấy bé con vừa nút sữa vừa nghịch nghịch điện thoại, bộ dáng ‘cư tê’ không tả nổi, cô thật muốn ăn cắp nó về nhà nuôi!
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 191


Chương 191

Trần Gia Thành đang đi khảo sát tại nhà xưởng ở ngoại thành, điện thoại trong túi run lên, anh dừng lại, lấy ra xem, môi mỏng khẽ cong lên rồi chợt mím lại: “Chú Thành ơi, mama và con đang đi làm này!”, bé con còn tri kỷ đính kèm thêm một tấm ảnh Bella đang hào hứng thảo luận với Trịnh Sâm về bản thiết kế, cô còn nghiêng người sát về phía cậu ta để xem cậu chỉnh sửa.



Trở lại văn phòng Mộc Tâm, cô thấy bé con đang cười khúc khích như làm việc gì đó rất khoái trá. Cô lắc đầu cười, chắc đang nhắn tin phá ai rồi!

Xử lý xong văn kiện cuối cùng đã gần đến giờ tan tầm, Mộc Tâm ngã lưng ra ghế sau, đưa tay xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, nhắm mắt dưỡng thần một chút.

Lúc cô sắp ngủ quên thì điện thoại trên bàn vang lên, cô đưa tay ấn nút nhận mà không nhấc ống nghe lên. Bên kia là giọng nói có phần gấp gáp và hơi khó xử của Bella: “Tiểu Tâm, không biết có thể nhờ cô giữ Tiểu Bảo hộ tôi một đêm không? Bảo mẫu nhà tôi có việc bận nên sáng mai dì ấy sẽ qua đón nó.”

Mộc Tâm nghe vậy thì quan tâm hỏi: “Được chứ, nhưng cô có việc gì sao? Có nghiêm trọng không?”

Bella vừa đi vào xe vừa nói: “Có một lô vải sợi vàng vừa vận chuyển đến tỉnh S thì bị chặn lại. Họ đòi gặp người phụ trách, nên tôi phải đến đó ngay bây giờ. Chắc không có gì nghiêm trọng. Nhưng Tiểu Bảo chắc phải nhờ cô rồi! Trong nước, tôi không có nhiều người quen.”

Nhóc con nghe thấy giọng mẹ mình qua loa điện thoại thì dựng hai cái tai lên, tụt xuống ghế, lẹp bẹp đi lại, nhón chân, ghé người lên bàn: “Mẹ ơi, mẹ bận việc thì cứ làm đi, con ở nhà chị sẽ ngoan mà!”

Nghe thấy giọng thằng ranh con nhà mình, Bella nghiêm túc dặn dò: “Ở nhà chị Tâm phải nghe lời, không được phá phách hay chạy lung tung, biết chưa?”

“Dạ!”

Mộc Tâm vuốt cái đầu nấm của cậu bé, nói: “Được rồi, cô đi xử lý công việc đi. Tiểu Bảo giao cho tôi là được. Đi đường cẩn thận.”

“Cảm ơn cô Tiểu Tâm. Bye!”

“Bye bye mẹ!” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi cúp máy, hai người một lớn một nhỏ nhìn nhau, đây là lần đầu cô giữ trẻ nên có chút không biết làm gì. Nhưng may là Tiểu Bảo rất hiểu chuyện lại thông minh, nó cười tươi bắt chuyện, đưa bậc thang cho cô: “Chị xinh đẹp, tối nay em ở nhà chị sao?”

Cô cười đáp: “Đương nhiên là nhà chị rồi! Giờ chị xong việc rồi, em muốn về nhà luôn hay đi đâu chơi?”

Nó nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Dạ về nhà đi ạ!”, nó mới về nước cùng mẹ nên cũng không biết đi đâu.

Mộc Tâm đứng dậy, một tay cầm túi xách, một tay nắm cái móng vuốt nhỏ của nhóc con, dẫn nó đi xuống lầu. Khi lên xe, nó vừa nhìn bầu trời ngã sang ánh chiều tà vừa nghiêng đầu hỏi: “Chị ơi, tối nay chúng ta ăn gì ạ?”

Cô thấy đường về nhà rất gần, nếu đi nhà hàng sẽ phải đánh một vòng xa, liền đáp: “Chị em mình đi siêu thị nha? Tối nay chị nấu cho em ăn! Em thích ăn gì?”

Bé con nghe thấy có ăn liền sáng mắt, cười tươi roi rói: “Em muốn ăn sườn sốt bơ tỏi, còn lại chị nấu gì cũng được ạ!”

“Okay! Vậy siêu thị thẳng tiến nào! Gét gô!”, Mộc Tâm đạp chân ga chạy đến siêu thị gần nhà.



Một tiếng sau, hai chị em người túi lớn người túi nhỏ đi vào thang máy của chung cư Toro. Mộc Tâm mở cửa đi vào nhà, bé con lẽo đẽo theo sau, Cô đi vào bếp, đặt nguyên liệu lên bàn bếp. Đi lại cầm túi đồ của thằng nhóc: “Bé con, em đi vào nhà vệ sinh đằng đó rửa mặt rửa tay nha, chị nấu nhanh lắm, lát sẽ có cơm ăn.”

“Dạ.”, nó để balo mini lên ghế, tò mò nhìn quanh đi về phía nhà vệ sinh. Đúng trước bồn rửa tay, nó kéo chiếc ghế đẩu nhỏ bên dưới ra, đứng lên, rồi tuân tuân thủ thủ làm theo lời cô dặn.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 192


Chương 192

Mộc Tâm bên trong phòng bếp, cô lấy chiếc bút bi trong túi áo khoác búi gọn tóc của mình lên, xoắn tay áo, bắt đầu nấu nướng. Lúc trước sống một mình nên cô có học qua nấu ăn. Mặc dù không thể ngon như của Lâm Đình Phong nhưng cũng có hương vị đặc trưng của công thức nấu ăn riêng.

Loay hoay hơn nửa giờ, món sườn cuối cùng của bé con cũng làm xong, cô bưng đĩa sườn ra bàn, nhìn vào phòng khách gọi: “Tiểu Bảo, vào ăn cơm nào.”

Nhóc con đang ngồi trên sofa phòng khách, mở tivi xem Spy x Family. Nó nghe cô gọi thì tắt tivi, lạch bạch chạy vào bếp, cái mũi cún con đánh hơi thấy đồ ăn, nuốt nước bọt nói: “Thơm quá đi, đúng là mùi thịt sườn rồi!”

Mộc Tâm xới một bát cơm nhỏ để trước mặt nó rồi tự xới cơm cho mình. Bé con cầm đũa không quen, nó léo ngoéo cả buổi mà không gắp được miếng sườn, mỹ vị ngay trước mắt mà chỉ được nhìn không được ăn, nó lưu luyến nhìn miếng sườn chằm chằm như nhìn người tình trong mộng.

Cô buồn cười, lấy cái nĩa và muỗng đưa cho nó. Bé con vui vẻ dùng nĩa xắn miếng sườn lên ăn. Miếng thịt mềm mại dai dai như có thể tan trong miệng, vị bơ tỏi vừa ngọt vừa béo, nó l**m l**m môi, hâm mộ nhìn Mộc Tâm: “Chị xinh đẹp, chị nấu ăn ngon quá đi, còn ngon hơn cả mẹ em nữa.”

Mộc Tâm được bé con khen, cô gắp cho nó miếng rau xào nấm, vui vẻ nói: “Ngon thì ăn nhìều vào nha.”



Sau khi ăn xong, cô dắt bé con vào phòng mình, giúp nó tắm rửa. Sống chung với trẻ em không khó như Mộc Tâm vẫn nghĩ, cô và nó vừa ở trong bồn tắm thổi xà phòng vừa đùa nghịch rất vui vẻ.

Tắm xong rồi, cô thay một chiếc đầm ngủ, lấy khăn bông quắn người cậu bé bế ra ngoài. Cô lấy bộ đồ trẻ em lúc nãy mua ở trong siêu thị ra, giúp cậu bé mặc lên. Bộ đồ ngủ màu xanh lục có lót bông rất thích hợp cho mùa đông, chiếc áo kiểu hoodie, phần nón còn có hai con mắt ếch, nhìn đáng yêu không chịu được. Cô thơm lên cái má trắng trắng mềm mềm như hai chiếc màn thầu của nó, lặp tức nó đỏ mặt, ngã ‘oạch’ ra nệm, đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị cô hôn. Mộc Tâm lấy chiếc máy sấy ở tủ đầu giường ra: “Bé con, ngồi dậy, để chị sấy tóc cho em.”

Nó ngoan ngoãn ngồi lên, hai chân xếp bằng lại, thẳng lưng, chớp chớp cặp mắt to tròn nhìn cô. Mộc Tâm bật máy sấy ở mức thấp nhất, nhẹ nhàng vuốt lên tóc nó để gió hong khô.



Lâm Đình Phong vừa từ buổi tiệc xã giao về đến nhà, trên người hơi vương mùi rượu, đầu óc cũng nhiễm chút hơi men. Anh vắt áo khoác lên sofa, đi vào phòng ngủ tìm cô gái nhỏ của mình, muốn ôm cô nạp năng lượng một lúc.

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy cô đang ngồi trên giường, đưa lưng về phía mình, anh bước từng bước đi lại, từ phía sau ôm lấy cô, nhắm mắt dưỡng thần, chiếc mũi ở trên cổ cô cọ qua cọ lại.

Mộc Tâm giật mình, cảm nhận được mùi hương quen thuộc và hơi ấm truyền đến từ sau gáy. Mắt thấy Tiểu Bảo nghiêng đầu nhìn mình, cô đỏ mặt gỡ bàn tay của anh ra: “Đình Phong, anh đi tắm trước đi! Người anh toàn mùi rượu kìa!”

Mắt cũng không mở, anh như có như không cắn lên cổ cô, môi mỏng thì thầm phát ra những âm thanh từ tính: “Giờ em ghét bỏ anh rồi à?”

Bị anh cắn ở điểm nhạy cảm, người cô chợt nổi gai ốc, rụt cổ lại, đầu đầy hắc tuyến: “Anh tém tém lại cho em, trước mặt trẻ con mà anh làm gì vậy?”

“Trẻ con nào?”, anh hơi khó hiểu, mở mắt ra nhìn cô, đôi đồng tử màu đen thu lấy hình ảnh cậu nhóc đầu nấm, ánh mắt anh lập tức sa sầm: “Nhóc con này sao lại ở đây vậy?”

Mộc Tâm tắt máy sấy, vuốt lại mái tóc cho Tiểu Bảo: “Bella có chút việc nên nhờ em giữ bé con ở lại đây một đêm.”

Cậu bé thấy sắc mặt anh hơi khó tiêu hóa, nó lên tiếng trấn an anh: “Chú yên tâm đi, con ngủ rất ngoan, không quấy rầy chú và chị xinh đẹp chim chuột đâu?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 193


Chương 193

Mười hai giờ khuya, Lâm Đình Phong mở mắt chao cháo nhìn lên trần nhà. Anh ngồi bật dậy, nhìn cái đứa nhóc mới vừa cam đoan mình ngủ rất ngoan, sẽ không quấy rầy ai, bây giờ lại bày ra cái tư thế ngủ hình chữ X cực đại ở giữa anh và Mộc Tâm.

Anh như núi lửa muốn phun trào, nhìn cô gái nhỏ vô tâm vô phế nằm ở đầu giường bên kia ngủ đến ngọt ngào, còn mình thì trằn trọc không ngủ được.

Vô thanh vô tức, anh xốc chăn đứng dậy, nắm tay trái chân trái của cậu nhóc kéo nó qua bên mép giường, Bản thân thì chen vào nằm ở giữa, đưa lưng về phía nhóc con, ôm Mộc Tâm vào lòng, mãn nguyện mà ngủ. Phải thế chứ lị!



Sáng hôm sau, Mộc Tâm vừa mở mắt ra, một bờ ngực đập vào thị giác khiến cô giật mình suýt thì ngã luôn xuống giường, may mà tay của Lâm Đình Phong vẫn luôn giữ lấy eo cô.

Cô trừng mắt nhìn anh, còn anh thì cười tươi rói nói: “Chúc buổi sáng tốt lành!”

Sau khi ăn sáng xong không lâu, thì bảo mẫu đến đón Tiểu Bảo về.

Cô cùng anh đi đến công ty để làm việc. Hôm nay có một cuộc họp trường niên giữa các phòng ban trong công ty. Gần cuối năm cho nên có rất nhiều hoạt động thương mại, trong đó có ba dự án lớn, hai dự án được giao cho các nhân viên khác, Mộc Tâm nhận một dự án về khai thác cảng biển.

Sau khi tan họp, Lâm Đình Phong gọi cô vào phòng làm việc, cả hai ngồi xuống ghế sofa. Tay anh vừa lướt xem lịch trình trên chiếc Ipad mà Tiểu A đưa, vừa mở miệng hỏi cô: “Chuyện nội gián em định xử lý thế nào? Anh nhớ là dự án lần này cũng có Quý thị đầu tư”

Các sự việc gần đây có hơi khiến anh khó kiểm soát, không hiểu tại sao anh luôn chạm mặt với Quý thị trên mọi phương diện, dù là công ty đối thủ nhưng đáng lẽ cũng không đến mức chạm mặt ba lần liên tục như vậy! Nó giống như… một cốt truyện được biên tập sẵn vậy!

Do anh đang cúi đầu nên Mộc Tâm không nắm rõ được cảm xúc của anh lúc này, nếu cô biết được anh đang nghĩ gì, thì chắc cô phải vỗ tay tán thưởng độ nhạy cảm của anh rồi.

Nhưng đó chỉ là nếu như, giờ thì cô không biết điều đó, cô đứng ở gần bàn làm việc của anh, nhẹ nhàng nói: “Chuyện nội gián, em nghĩ tạm thời đừng xử lý! Cứ để cậu ta tiếp tục làm!”

Anh trả Ipad lại cho Tiểu A, ngẫng đầu nhìn cô với anh mắt hứng thú, hỏi: “Có kế hoạch gì rồi?”

Mộc Tâm cười một cách tự tin, nháy mắt nói: “Tương kế tựu kế.”

Anh bị sự tự tin của cô lây nhiễm mà bất giác cười theo, dịu dàng nói: “Có cần anh giúp gì không?”

Cô chóng hai tay lên bàn, nhỏ giọng ‘trêu hoa ghẹo nguyệt’: “Không cần, anh chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là được!”



Dự án cảng biển lần này có quy mô rất lớn. Đối với sự ưa chuộng hàng ngoại nhập của người tiêu dùng và mức sống ngày càng tăng cao của người dân thì nó như một con đường biển trải đầy tiền.

Mặc dù biết rằng không xử lý nội gián, bản kế hoạch lần này rất có thể vẫn sẽ thua bên Quý thị. Nhưng Mộc Tâm vẫn chu đáo hoàn thành bản kế hoạch sao cho tốt nhất. Nếu không làm tốt, cô sợ rằng nữ chính Tiểu Như của chúng ta sẽ không có gì để sao chép thì toang ‘con muỗi nó’ rồi!

Dự án lần này hợp tác với công ty nước ngoài nên tác phong tương đối khẩn trương và yêu cầu hiệu suất ở mức khá cao. Chưa tới một tuần mà đã đến buổi mở thầu.

Không có gì quá bất ngờ, Quý thị lại thắng, giá thầu cũng sấp xỉ Lâm thị, một còn số tròn trịa, 10 triệu đồng. Mộc Tâm tỏ vẻ bình thản, chuẩn bị ra về. Một giọng nói không lẫn vào đâu được kéo cô lại: “Tiểu Tâm, thật ngại quá! Cô lại thua thầu nữa rồi! Công ty không đuổi cô đi thì đúng là một kỳ tích nha!”, nói rồi cô ta tỏ vẻ nhớ đến gì đó, giọng điệu đầy châm chọc nói tiếp: “Ây da, quên mất, có kim chủ là tổng giám đốc thì làm sao mà bị đuổi được nhỉ?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 194


Chương 194

A Kiều đi cạnh Mộc Tâm, nghe cô ta nói khó nghe đến như vậy thì muốn xông lên cãi lý. Mộc Tâm nắm tay A Kiều lại, cười như không cười, nói: “Đúng nhỉ, ai bảo tổng giám đốc nhà tôi thương tôi như vậy, thà mất dự án chứ không muốn xa tôi một khắc nào! Còn tổng giám đốc của ai kia thì chắc…”, cô nhếch khóe môi, “Đang nghi ngờ ai kia mà lạnh nhạt với ai kia lắm!”

Trần Tiểu Như siết chặt nấm tay, trừng mắt nhìn Mộc Tâm, sao con nhỏ đó lại biết gần đây Tử Khiêm lạnh nhạt với mình còn sai người đi điều tra mình. Chắc chắn là nó đã giở trò gì rồi! Mới khiến Tử Khiêm đối xử với mình như vậy.

Mộc Tâm không muốn đôi co với loại người này, cô kéo A Kiều rời đi, trước khi khuất dạng, cô để lại một mồi câu dụ địch: “Một dự án thôi mà! Tôi thở một cái cũng có cả xấp đợi tôi ký!”

Câu nói khiêu khích trực tiếp đánh thẳng vào lòng tự cao của Trần Tiểu Như, cô ta híp mắt nhìn Mộc Tâm, khóe môi nâng lên một nụ cười quỷ dị. Mộc Tiểu Tâm! Mày không đắc ý được lâu nữa đâu! Tao sẽ khiến cho mày… một cái dự án cũng không ký được. Để vị tổng giám đốc kia thấy mày vô vụng đến mức nào! Rồi hắn ta sẽ vứt mày đi như vứt một bao rác!



Thấy kế hoạch diễn ra như mình dự đoán, Mộc Tâm vui vẻ về công ty, dọc đường còn mua thức ăn và bánh ngọt cho mọi người. Dù sao kế hoạch của cô cũng khiến họ phải chịu khổ một thời gian, xem như bù đắp một chút vậy!

Các nhân viên trong phòng thư ký được ăn đồ ăn ngon liền không còn thấy mất mát vì vụ thua thầu nữa. Mọi người động viên nhau cùng cố gắng cho dự án tiếp theo.

A Kiều vừa nhai trân châu vừa nói: “Kể ra cũng lạ thật! Lần đầu tiên thì bên kia có bản kế hoạch giống hệt mình. Lần thứ hai và thứ ba thì giá thầu chỉ xê xích 10 triệu. Có phải là quá… quá… quá trùng hợp rồi đi!”

A Khải cũng góp giọng: “Đúng vậy, đúng vậy, kỳ lạ thật! Giống như bên kia biết trước giá thầu của mình rồi cố ý tăng thêm một chút vậy!”

Tiểu Bạch ngồi trên bàn làm việc, khuôn mặt hơi tái nhợt, cậu cúi đầu nhìn miếng bánh kem và phần đồ ăn đặt trên bàn, cả đũa của không chạm đến. Trong lòng cậu thấy tội lỗi vô cùng! Hằng ngày thấy mọi người tất bật làm việc vì dự án, trời đông lạnh lẽo mà còn phải đi thu thập phiếu khảo sát. Cậu cắn chặt răng, tự nói với lòng, chỉ cần một thời gian nữa thôi! Đợi mẹ khỏi bệnh, cậu sẽ không cần làm công việc đáng ghét này cho ả ta nữa.

Mộc Tâm quan sát thấy vẻ mặt đó của Tiểu Bạch, cô cũng có điều tra qua về cậu ấy, cô tin ánh mắt của mình không sai, cậu ấy không phải người xấu, chỉ là bị người ta lợi dụng. Cô đi lại bàn của cậu ấy, dịu dàng hỏi: “Tiểu Bạch, sao vậy? Thấy không khỏe ở đâu à? Hay là thức ăn không ngon?”

Cậu ngẫng đầu lên, bắt gặp ánh mắt quan tâm của cô, trong lòng liền dấy lên cảm giác cắn rứt không thôi, cậu cố gắng nặn ra một nụ cười: “Dạ, do trưa nay ăn nhiều quá nên giờ em thấy hơi no.”

Mộc Tâm biết trong lòng cậu đang nghĩ gì, cô nhẹ nhàng nói ra một câu không đầu không đuôi: “Tiểu Bạch! Đừng ép bản thân! Không muốn ăn thì đừng ăn.”, thật ra cô muốn khuyên cậu đừng quá gượng ép bản thân, không muốn làm nội gián thì đừng làm nữa. Nhưng cô không muốn trực tiếp xé toạc lớp ngụy trang của cậu, chỉ mong cậu hiểu được lời cô mà chọn đường đúng để đi.

Tiểu Bạch nghe câu nói của cô như có hàm ý gì đó mà cậu không hiểu, cậu đáp ‘dạ’ một tiếng rồi chia phần ăn của mình cho mọi người.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 195


Chương 195

Tiếng chuông giáng sinh nhộn nhịp ngoài đường kia cũng không xốn xang bằng nhịp tim của Lâm Đình Phong lúc này.

Chỉ vừa bước vào nhà, tấm lưng mềm mại của Mộc Tâm đã bị anh áp lên chiếc cửa gỗ mát lạnh. Không một lời nói, không một hành động dư thừa, bờ môi mỏng mang theo hương bạc hà thơm mát của anh đã quấn lấy bờ môi mọng nước như một miếng quýt thơm ngọt của cô.

Đột ngột bị anh tấn công mãnh liệt khiến đầu óc Mộc Tâm rối tinh rối mù, bàn tay cũng không biết đặt đâu mà chỉ nhất nhất nắm chặt lớp vải áo khoác của anh. Ngoại trừ lần tỏ tình ở Pháp, đây là lần thứ hai anh dùng nụ hôn kiểu ‘xâm chiếm’ như vậy! Dù bình thường phải nhẫn nhịn đến mức khó chịu, anh đối với cô cũng luôn rất dịu dàng. Cách hôn này khiến cô khó thích ứng, hơi thở trong lòng ngực ngày một ít đi, cô cảm giác như lưỡi cũng bị anh m*t đến tê dại.

Lâm Đình Phong nhẹ nhàng nhấm nháp chiếc lưỡi mềm mại của cô, cảm giác ngọt ngào như đang ăn một miếng thạch hoa quả, dùng sức một chút là gần như có thể tan ra trong miệng.

Anh đưa tay đỡ thấy cơ thể đang dần dần mềm nhũng của cô, nhẹ nhàng chấm dứt nụ hôn, khi bờ môi rời đi còn khẽ ma sát nhẹ lên đôi môi đỏ ửng đỏ của cô, giọng nói trầm khàn mang theo chút làm nũng như trẻ con đòi quà bật ra khỏi đôi môi mỏng lạnh của anh: “Tiểu hồ ly… em sẵn sàng bồi thường cho anh chưa?”

Mộc Tâm vừa tỉnh lại sau cuộc ‘khơi màn’, đôi đồng tử màu hổ phách vì vành mắt ngân ngấn nước mà trở nên long lanh như hai viên hóa thạch nhựa thông. Nghe rõ lời nói của anh, đôi đồng tử cô hơi dãn ra, đầy hoài nghi, mình định nấu một bữa cơm để bồi thường cho anh ấy nhưng hình như… anh ấy muốn ăn luôn người nấu thì phải!

Không cho cô cơ hội trả lời, nhìn gương mặt ửng hồng của cô gái ở trong lòng ngực, đôi mắt to tròn, đồng tử hết thu rồi lại giãn ra như một con mèo con. Nếu là đàn ông thì ai mà nhịn được chứ!

Anh nhấc bỗng cô lên, đi vào trong, đôi môi tìm lấy môi cô mà c*n m*t. Đặt cơ thể nhỏ bé lên chiếc sofa mềm mại, đôi tay liền kéo áo khoác ra vứt qua một bên. Lòng ngực rắn chắc của anh áp lên đ** g* b*ng mềm mại của cô, nhẹ nhàng ma sát. Dù cách vài lớp vải nhưng Mộc Tâm gần như có thể cảm nhận được hơi nóng và nhịp tim đang gia tốc của anh.

Bàn tay anh nhẹ nhàng v**t v* đôi chân trắng mịn của cô, từ bắp chân… dần dần di chuyển lên phần đùi. Các vết chai trong lòng bàn tay anh cọ sát lên làn da mẫn cảm khiến cơ thể cô truyền đến từng đợt rung cảm. Cô bất giác dùng tay v**t v* lên ngực anh, rồi xoa lên lưng anh như muốn tìm đến cội nguồn của cảm giác xa lạ này. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc cả hai đang * l**n t*nh m*, bàn tay cũng đã chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo của đối phương. Đôi môi Lâm Đình Phong di chuyển qua mang tai cô rồi hôn xuống chiếc cổ thiên nga, chiếc lưỡi nóng hổi thong thả thắp lên từng ngọn lửa nóng rực trong người cô.

“Kính coong! Kính coong!”

Tiếng chuông cửa khiến Mộc Tâm lấy lại một tia ý thức, cô khẽ đẩy anh ra, nhỏ giọng nói: “Ưm… Đình Phong… có người tới!”

Lâm Đình Phong không có ý định dừng lại, đôi môi đi thẳng xuống xương quay xanh của cô, đưa răng cắn xuống một cái khiến cô phải kêu “A!” một tiếng. Môi mỏng thở ra ngữ điệu nhắc nhở: “Tập trung.”

“Kính coong! Kính coong!”, bên ngoài truyền vào giọng nói quen thuộc khiến cả người cô như bị tạt một thao nước lạnh mà rùng mình một cái: “Mộc Mộc, con có trong đó không? Ba mẹ đến thăm con này!”

Mộc Tâm vội đẩy đầu của anh ra, gấp gáp nói: “Anh dừng… dừng lại, ba mẹ em tới!”, nói rồi cô vội vàng cài lại nút áo, kéo anh đứng dậy, cái đầu nhỏ của cô quay mòng mòng như cái chong chóng.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 196


Chương 196

Lâm Đình Phong còn đang chìm đắm trong lửa tình thì bị cô kéo vào phòng ngủ, cô mở tủ quần áo nhét anh vô, nhưng cái dáng người một mét tám này sẽ ngồi vừa sao?

Cô lại kéo anh lại phòng tắm, nhưng cửa lại là kính mờ, không an toàn!

Cô lôi anh ra lại phòng khách, ánh mắt chợt ngừng trên ở chiếc ban công. Cô đẩy anh ra ban công đứng, chạy vào nhà cầm áo khoác và giày của anh nhét vào lòng anh cho anh ôm.

Gương mặt Lâm Đình Phong lúc này đã đen như cái lò than rồi, anh bất mãn nói: “Ba mẹ em đến thì sao? Anh xấu xí đến mức không ra mắt ba mẹ vợ được à?”

Thấy dáng vẻ đáng thương của anh, cô có hơi không đành lòng nhưng ra mắt trong tình huống này có hơi khó… khó tiêu lắm a~

Cô hôn chụt lên má anh một cái, mềm giọng an ủi: “Cục cưng của em làm sao mà xấu xí được, nhưng bây giờ không phải cơ hội thích hợp để ra mắt. Anh chịu khó chút nha!”, nói rồi cô đóng cửa ban công, kéo rèm cửa lại, sau đó chạy ra mở cửa nhà.

Anh như “Cô bé bán diêm phiên bản mỹ nam đẹp trai” buồn hiu, lẻ loi đứng ngoài trời đông lạnh lẽo a~ hắc xì!



“Xoạc!”, Mộc Tâm thở ra một hơi, nhìn ba mẹ mình, cười tươi nói: “Ba! Mẹ! Không phải hai người đi ăn với bạn sao? Sao lại ghé nhà con vậy?”

Mẹ Mộc đi vào nhà thay giày ra, dịu giọng mắng yêu: “Cái con nhỏ này! Làm gì mà mở cửa lâu quá vậy? Ba mẹ sợ con ăn giáng sinh một mình sẽ buồn nên ghé đây thăm con, sẵn tiện mang đồ ăn cho con luôn!”, bà đi vào phòng bếp lấy thức ăn đựng trong túi giữ nhiệt ra.

Ba Mộc lần đầu tới chỗ ở của con gái nên đi loanh quanh xem xét. Mộc Tâm lũi thũi đi theo sau lưng ông, trong lòng đầy nơm nớp mà thi thoảng cứ liếc mắt nhìn về phía ban công. Ôi! Tiểu Phong Phong đáng thương của chị…

Mẹ Mộc hâm thức ăn ở trong bếp, thấy không khí cục mịch quá, bà sợ mùi thức ăn cứ lẩn quẩn trong phòng, liền đi lại mở cửa ban công cho thoáng khí.

Mộc Tâm vừa dắt ba đi xem phòng ngủ xong, quay lại phòng khách, thấy một màn này tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô vội la lên: “MẸ! KHOAN ĐÃ!”

“Rẹc!”, tiếng rèm cửa được kéo ra, mẹ Mộc nghe tiếng cô kêu to liền nói: “Con nhỏ này! Làm giật mình! Con gái con lứa nói chuyện nhỏ nhỏ giọng thôi! Tính tình như đàn ông vậy… sau này ai mà lấy con chứ!”, bà tháo chốt, kéo cửa ban công, mùi thức ăn liền theo gió bay ra ngoài, hơi lạnh nhẹ nhàng phất vào trong.

Cô vội chạy lại nhìn ra ngoài, cứ nghĩ là lần này toang đến nơi rồi! Ôi dồi ôi các anh mình ơi!

Nhưng ngoài dự kiến, cô không thấy ai ngoài ban công hết. Cô vội đưa đầu nhìn xuống lầu. Nà ní? Có khi nào anh yêu vì giật mình mà nhảy lầu luôn không? Hay là mọc cánh bay về cung trăng luôn rồi?

Mẹ Mộc thấy con gái nhìn nhìn ngó ngó khắp nơi, khó hiểu hỏi: “Sao vậy? Con tìm cái gì à?”

Mộc Tâm chột dạ, cười nói: “Dạ… không có gì, con sợ có côn trùng núp ngoài ban công chạy vô nhà!”

Mẹ Mộc tưởng con gái nói thật, liền dặn dò: “Nếu con sợ thì kêu thợ lại khử trùng đi! Côn trùng thời nay độc lắm! Cắn một cái là bệnh luôn đấy!”

“Dạ! Con biết rồi, mình vào đi mẹ, ngoài này lạnh lắm!”, cô ngoái đầu lại nhìn ban công một lần nữa, thầm mặc niệm, phải tiễn hai vị phật gia này về rồi chạy đi tìm anh mới được!

11 giờ 58 phút 08 giây…

Cơn gió lạnh mang theo mùi hương của tuyết trắng thổi chiếc mành cửa vỗ nhè nhẹ phát ra tiếng phần phật. Trên chiếc giường kingsize màu lam bạc, chàng trai đang trong giấc ngủ chập chờn không sâu, chắc hẳn anh đang rất ấm ức khi đêm nay cô gái nhỏ tàn nhẫn kia đuổi anh ra ban công lạnh lẽo, giờ còn đuổi anh về phòng mình mà không cho anh ngủ cùng.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 197


Chương 197

“Kẽo kẹt!”, cửa phòng ngủ được ai đó mở phát ra âm thanh nho nhỏ trong đêm khuya thanh tĩnh, một bàn tay đầy lông trắng, các ngón tay thon dài trắng muốt lộ ra sau lớp lông mịn, thân ảnh mảnh mai của một cô gái đang thả từng bước nhẹ bẫng di chuyển lại chiếc giường của chàng trai.

Cô trèo lên giường, bò từng bước lại phía anh, chiếc đuôi trắng đung đưa dưới lớp váy tạo ra một tác động thị giác cực kỳ huyễn hoặc.

Cô nhẹ nhàng kéo chiếc chăn xuống, đưa đôi tay mềm mại vuốt nhẹ lên ngực anh, đôi môi đỏ mọng cong lên một nụ cười đầy ý tứ.

Lâm Đình Phong chợt mở bừng mắt, anh đưa tay bật chiếc đèn ngủ bên cạnh, nhíu mày nhìn xem là ai không biết tốt xấu như vậy, dám trèo lên giường anh.

Ông đây còn phải giữ tấm thân xử nam thuần khiết của mình để dành cho Mộc Mộc đấy! Đừng có mà làm ô uế ông đây!

Chưa đợi anh nhìn rõ, khứu giác đã cảm nhận được mùi hương quýt ngọt lịm đầy quen thuộc. Ánh đèn màu vàng cam ấm áp phủ lên người con gái đang ngồi g*** h** ch*n anh. Mái tóc thẳng dài màu đen chì xõa qua bờ vai, trên đấy còn có hai chiếc tai hồ ly lông xù màu trắng. Gương mặt không trang điểm để lộ ra làn da trắng mịn vốn có, bên dưới chiếc cổ thon dài là một bộ đầm yukata màu trắng viền đỏ, chiếc đầm ngắn đến nổi chỉ phủ qua mông, cổ áo chữ V kèm theo chiếc thắt lưng bằng ren đỏ đủ để khắc họa cảnh đẹp bên trên của cô.

Lâm Đình Phong nuốt nước bọt một cái, cổ họng có hơi khô khốc, anh đưa mắt nhìn cô, chân mày thả lỏng ra, giọng nói không kìm chế được mà có chút va vấp: “Mộc Mộc, em… em… đây là đang làm gì vậy?”

Mộc Tâm hơi chồm người lên, chống hai bàn tay đang mang găng tay hồ ly lên tấm đệm, hai đầu gối cong lại, bày ra một tư thế bốn chân đúng chuẩn, chiếc đuôi hồ ly cũng vì thế mà đung đưa g*** h** ch*n anh, cổ áo cũng bị kéo xuống một chút. Đôi đồng tử màu hổ phách khẽ liếc thời gian trên chiếc đồng hồ đặt trên tủ đầu giường, mắt thấy còn mười giây là đến nửa đêm, cô nở nụ cười tươi, nhìn thẳng vào mắt anh, đếm ngược, khi ba cây kim cùng chỉ vào số 12, cô đưa tay vịn hai má anh: “Đình Phong, sinh nhật vui vẻ, em đến tặng quà cho anh nè!” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Máu huyết trong người anh như ngừng chảy, tim cũng bị hẫng mất 1 2 3 4 5… bao nhiêu nhịp anh cũng không nhớ nổi. Lúc đấy anh chỉ nhớ mỗi hình ảnh tiểu hồ ly của mình, hình ảnh đấy khắc sâu vào từng tế bào trong người anh, khảm vào trong tim, hòa vào trong máu thịt, dù trãi qua bao nhiêu cái mùa đông, anh cũng không thể nào quên được.

Thấy anh không có phản ứng gì, Mộc Tâm hơi mất hứng, cô tuột khỏi người anh, đánh lên ngực anh một cái, miệng nhỏ mím mím: “Này! Người ta đã làm tới vậy để anh có một sinh nhật đủ đặc biệt, đủ k*ch th*ch rồi! Anh ít ra cũng cho người ta một cái biểu cảm đi chứ!”

Lâm Đình Phong ngồi dậy, anh bất chợt kéo cô gái nhỏ vào lòng, môi mỏng khó chôn giấu được tâm trạng vui vẻ mà cong lên: “Tiểu hồ ly nhà em, em nghe xem, cái thứ là đủ đặc biệt đủ k*ch th*ch của em khiến anh muốn trụy tim luôn rồi!”

Mặt cô áp lên lòng ngực của anh, bên tai là tiếng tim đập liên hồi, mỗi nhịp tim mang theo lực đạo đáng sợ mà kêu lên “Thình thịch!”. Ánh mắt cô nhất thời dại ra, ầy! Hình như…mình làm hơi quá tay rồi hả? Có phải rất ‘ô dề’ rồi không?

Cô nhụi nhụi đầu lên ngực anh, giả vờ đáng thương. Chiếc tai hồ ly cọ lên yết hầu của anh khiến cả người anh càng khô nóng hơn.

Anh kéo người cô ra, ngồi dịch vào sát đầu giường, anh sợ bản thân không kiềm chế được mà bộc phát thú tính mất. Mộc Tâm không hiểu sao anh tự nhiên lại ngồi xa như vậy làm gì. Cô bò lại gần anh, đừng nói với cô là thịt dân đến miệng mà anh còn nhịn nha! Cô đã đề ra ‘chiến dịch ăn thịt hổ’ trong tối nay rồi đấy! Không thể để nó thất bại được!
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 198


Chương 198

Tư thế này của Mộc Tâm khiến kh* ng*c sâu hút như ẩn như hiện trước mắt anh, chiếc đuôi trắng, tai hồ ly và cả đôi găng tay mềm mại… Cô chẳng khác gì con hồ ly nhỏ đến từ Thanh Khâu, vừa đáng yêu vừa quyến rũ đến cùng cực.

“Phụt!”, Lâm Đình Phong che mũi, nhảy xuống giường, vọt lẹ vào phòng tắm. A! Không ngờ mình lại chảy máu mũi! Không được rồi, không được rồi, mất mặt quá đi!

Mộc Tâm đơ người không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô thầm mặc niệm: “Gì vậy? Bộ trông mình xấu đến mức anh ấy ói luôn à? Đồ đàn ông tồi!”



Cô xuống giường đi vào phòng vệ sinh, thấy anh đang cúi đầu tạt nước lên mặt, cô liền thấy điều mình mặc niệm là đúng rồi! Anh ấy vậy mà ói thật kìa!

Lâm Đình Phong ngước mặt lên, ánh mắt anh nhìn thấy Mộc Tâm, lúc nảy trong phòng đèn mờ nên không nhìn rõ, bây giờ dưới ánh đèn huỳnh quang trong phòng tắm, anh càng nhìn rõ chiếc đầm Mộc Tâm đang mặc, đúng là full bộ hồ ly, nhưng sao lại làm bằng vải ren chứ. “Phụt!”, máu mũi anh lại chảy ra tiếp.

Thấy vậy, Mộc Tâm giật mình, vội chạy lại, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Đình Phong, anh thấy không khỏe ở đâu sao?”

Lâm Đình Phong dùng khăn giấy bịch mũi, khó khăn dời ánh mắt khỏi người cô, anh sợ nếu nhìn tiếp thì mình sẽ bị nhập viện vì mất máu mất.

Anh rút chiếc khăn tắm trên sào, quắng người cô lại, mắt không thấy thì máu sẽ không chảy, giọng nói có chút khàn đặc mà càng trở nên trầm ấm: “Dáng người của em làm anh thấy toàn thân đều không khỏe đấy! Biết không?”

Câu nói của anh thành công khiến Mộc Tâm bật cười, đột nhiên cô thấy dụ dỗ anh đến chảy máu cam cũng có chút vui thú nha.

Tiểu hồ ly không biết sống chết nào đó nhẹ nhàng tháo chiếc khăn ra, tiến lại gần anh, đôi tay mềm mại khẽ vuốt lên cơ ngực của anh, các sợi lông cọ lên cọ xuống khiến lửa nóng trong người anh cháy lên dữ dội. Đôi môi đỏ mọng mỉm cười, giọng nói mềm mại đầy tính câu dẫn: “Đình Phong, anh định khi nào thì mở quà sinh nhật đây?”

Lâm Đình Phong nhìn chiếc thắt lưng nơ bướm của cô, yết hầu khẽ động lên xuống, đưa tay ôm lấy eo cô, áp lưng cô lên thành thành bồn rửa tay, cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả lên má cô: “Em biết hậu quả của việc khiêu khích anh là gì không?”

Cô ngửa đầu, đưa tay ôm nhẹ lấy cổ anh, nở nụ cười tinh ranh: “Không biết. Anh làm cho em xem đi!”

Anh áp môi mình lên môi cô, chiếc lưỡi linh hoạt tìm thấy lưỡi của cô mà c*n m*t. Bàn tay vịn chặt eo cô, hai chân cô cũng tự giác mà câu chặt lấy eo anh.

Lâm Đình Phong bế cô đi ra khỏi phòng tắm, môi mỏng tách khỏi môi cô một milimet liền từ tính nói: “Tốt nhất là lát nữa em đừng xin anh tha cho em đấy!”

Ngoài trời bây giờ tuyết đang không ngừng rơi nhưng bên trong căn phòng lúc này lại phủ đầy x**n t*nh nóng rực.

Sau khi bế cô từ phòng tắm đi lại chiếc giường đơn bạc, Lâm Đình Phong nhẹ nhàng ngồi xuống nệm, vẫn để cô câu chặt eo mà ngồi trên chân mình. Một tay anh vòng ra phía sau lưng giữ lấy gáy cô, đôi môi mỏng lạnh không ngừng ở trên đôi môi đỏ mọng của cô tàn sát qua lại. Chiếc lưỡi giảo hoạt của anh như chơi trò đuổi bắt với chiếc lưỡi đinh hương của cô mà không ngừng quắn quýt đến say mê. Hai bờ môi ma sát nhè nhẹ, tiếng “Chặc! Chặc!” phát ra theo từng nhịp c*n m*t khiến người nghe cũng phải đỏ mặt tía tai.

Người nghe đó cụ thể chính là Mộc Tâm. Hai má cô lúc này ửng hồng như đóa hoa đào tươi mới, không rõ là do ngại ngùng hay là do lửa tình đang rạo rực. Hai tay cô ôm lấy cổ anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn vừa dịu dàng vừa cường hãn từ anh. Chiếc lưỡi mềm mại lúc này đã bị anh m*t đến tê dại nhưng lại truyền đến một cảm giác thoải mái đầy thân quen.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 199


Chương 199

Từ trước đến giờ sao mình không biết… chỉ hôn thôi mà cũng có “cảm giác” đến vậy!

Bàn tay còn lại của anh v**t v* đường cong ở eo của cô, dễ dàng rút chiếc nơ bướm màu đỏ rực. Không còn vật cố định, hai vạt áo đắp chéo trước ngực được mở rộng ra, hai vai áo trượt xuống để lộ làn da trắng mịn đến mê người. đ** g* b*ng mềm mại vẫn còn e ấp dưới chiếc cổ áo chữ V, nụ hoa hồng nở rộ giữa gò bồng như một sự mời gọi không lời.

Bàn tay của anh cầm lấy một bên gò bồng nhẹ nhàng x** n*n, xúc cảm trơn mềm lại đàn hồi khiến anh mê mẫn đến không thể rời tay. Cự v*t thô nóng đang không ngừng kêu gào mà ngẫng đầu đầy oai vệ. Đầu cự v*t cách lớp vải quần áo mỏng manh nhẹ nhàng cọ sát bên ngoài chiếc q**n l*t của cô.

Mộc Tâm bị anh x** n*n thoải mái đến mức muốn mềm nhũng. Ngón tay trỏ của anh se se lên đầu v* đem đến cảm giác sung sướng đầy khát tình. Huy*t động bí ẩn vì đ*ng t*nh mà trào ra xuân d*ch làm ướt đáy q**n l*t một mảng lớn.

Cảm nhận được cảm xúc của cô gái nhỏ, Lâm Đình Phong lưu luyến rời khỏi môi cô, đôi mắt đen láy nhuốm màu t*nh d*c nóng rực ngắm nhìn gương mặt đỏ ửng lên vì đ*ng t*nh của cô. Anh mỉm cười, kéo mở cổ áo của cô xuống, một tay không ngừng x** n*n lên bầu ng*c mềm mại, một tay v**t v* quả đào tròn trịa bên dưới rồi dùng lực nhẹ nhẹ đẩy nó khiến đầu cự v*t cọ lên đáy q**n l*t của cô, thành công làm cho huy*t động tuông ra từng đợt xuân triều ẩm ướt. Bờ môi của anh ở trên cổ cô c*n m*t theo từng nhịp thở.

“Ưm…”, từng trận tê sướng lan tràn khiến cô không nhịn được mà rên khẽ một tiếng.

Bàn tay trắng nõn của cô không một tiếng động mà rút dây thắt lưng trên chiếc áo choàng ngủ của anh, nhẹ nhàng nới cổ áo anh ra.

Lâm Đình Phong đang đắm chìm trong tư vị mật ngọt, đột nhiên bị cô đẩy ngã ra sau. Cô ngồi ở trên người anh, chiếc đầm được cởi ra một nửa đã phô bày toàn bộ cơ thể của cô trước mắt anh. Cặp ng*c trắng mịn bị anh nhàu nắn mà có chút hồng, nh** h** hồng nhuận đang dựng đứng đầy mời gọi, chiếc q**n l*t nhỏ bé màu trắng sữa bao lấy h** h***t ẩm ướt. Đầu cự vật vẫn đang cọ lên đáy q**n l*t khiến xuân d*ch cô tiết ra làm ướt cả đầu cự v*t.

Đã gắn gượng đến cùng cực, anh muốn bật người dậy đổi tư thế. Nhưng nào dễ như vậy! Mộc Tâm lấy dây thắt lưng của mình trói hai tay anh lên đầu giường. rút chiếc dây ren trên găng tay bịch mắt anh lại.

Hành động của cô khiến anh hơi bất ngờ, anh cười khẽ: “Tiểu hồ ly, em muốn chơi trò tình thú đến vậy à?”, chiếc dây ren mỏng manh này của cô làm sao trói được tay anh, chỉ là anh muốn xem cô định làm trò gì nên mới để yên cho cô tiện “hành hung” anh.

Mộc Tâm không đáp, cô cởi chiếc đầm trên người mình ra, cởi luôn chiếc áo choàng của anh rồi quăn xuống giường.

Cô trườn người về phía anh, da thịt mịn màng cọ sát lên da thịt rắn chắc của anh. Chiếc miệng nhỏ hôn lên cổ của anh, đưa lưỡi l**m lên yết hầu của anh rồi m*t nhẹ khiến người anh run lên vì k*ch th*ch. Cô di chuyển môi xuống cơ ngực của anh, đầu lưỡi vẽ quanh hạt đậu đỏ rồi chụm môi m*t lên nó.

“Hừ… Tiểu hồ ly… em học thứ hư hỏng này ở đâu vậy?”, Lâm Đình Phong bị cô trêu chọc đến khẽ thở ra một tiếng đầy kh*** c*m.

Cô không trả lời mà vẫn chăm chỉ áp dụng những động tác anh từng làm trên người mình lên người anh.

Cô đưa tay kéo chiếc q**n l*t của mình ra, d*ch th** liền trực trào chảy xuống đầu cự v*t thô to. Cô nhẹ nhàng cọ đầu cự v*t lên khe suối nguồn của mình, hai mép thịt hồng hào mọng nước chà sát lên xuống bôi trơn cự v*t to lớn nổi đầy gân. Hành động này của cô khiến anh phải th* d*c mấy hơi vì thoải mái

Bầu ng*c căng tròn của cô vì động tác này mà đu đưa trước mặt Lâm Đình Phong. Anh nhìn qua lớp ren mỏng, thấy được cảnh đẹp trước mắt, nhưng tay lại bị trói không chạm được. Anh liền nâng đầu ngậm lên đầu v* của cô mà c*n m*t.
 
Back
Top Bottom