Ngôn Tình Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 140


Chương 140

Sau đó Lạc Tư lấy điện thoại của Lâm Đình Phong gọi cho Mộc Tâm. Chuông vừa reo một tiếng liền bị từ chối. Cậu ấn gọi thêm vài lần nữa thì bị cô đưa thẳng vào danh sách đen luôn.

Mạc Chí Thiên thấy vậy thì nhịn cười đến đau quai hàm. Lạc Tư đành lấy điện thoại của mình gọi cho Mộc Tâm, lần này thì cô bắt máy, cậu liền dùng giọng điệu khó xử nói: “Tiểu Tâm Tâm, cuối cùng cô cũng chịu nghe máy rồi! Bây giờ cô rảnh không? Lâm Đình Phong uống say rồi, tôi lại phải về bệnh viện gấp, cô đến đón cậu ấy đi.”

Mộc Tâm lạnh lùng nói: “Cậu gọi cho Tiểu A đến đó đi! Tôi bận.”, nói rồi cô đưa tay định ấn nút tắt máy, đầu dây bên kia Lạc Tư quýnh quán la lên: “Khoan đã tiểu Tâm Tâm, tôi đã gọi cho Tiểu A rồi, cậu ấy nói là đang hẹn hò với bạn gái, cô xem, cản trở người ta yêu đương không tốt đâu!”

Mộc Tâm ngừng lại vài giây, điềm tĩnh nói: “Ở đâu?”

Lạc Tư mừng rỡ, nói: “Quán bar Flo, cô lên tầng cao nhất là được, cậu ấy đã say đến bất tỉnh luôn rồi! Cô đến mau nha!”

“Ừ.”, Mộc Tâm tắt máy, cô đi lại tủ quần áo lấy một chiếc đầm thay vào rồi cầm túi xách đi ra ngoài.

Lạc Tư cất điện thoại vào túi quần: “Được rồi, giờ trả sàn diễn lại cho cậu, tôi và tiểu Thiên Thiên về đây.”

Mạc Chí Thiên vẫy vẫy tay: “Chúc may mắn nha anh bạn, bye bye!”

Khoảng nửa tiếng sau, Mộc Tâm đến Flo, cô theo lời Lạc Tư nói, ấn thang máy đi lên tầng cao nhất.

Vừa mới đẩy cửa ra, một mùi rượu tây hắc lên khiến cô nhíu mày. Trên chiếc ghế sofa đen dài, Lâm Đình Phong đang dựa người, nhắm mắt giống như ngủ say, trong phòng không có ai khác.

Mộc Tâm thở dài đi lại chỗ anh, cô dùng sức đỡ người anh lên, nhỏ giọng mắng: “Con ma men này! Mới chui ra từ thùng rượu hay sao mà người nồng nặc mùi rượu vậy.”

Lâm Đình Phong nghe thấy lời cô nói thì giả vờ dựa lên vai cô cọ cọ, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người cô. Nguyên ngày hôm nay anh không được ôm cô gái nhỏ một cái nào, đúng là nhớ cô đến sắp phát điên rồi!

Mộc Tâm thấy động tác nhỏ của anh, cô đưa tay nhéo lên eo anh một cái: “Đồ lưu manh, say rồi mà còn giở trò sàm sỡ cho được.”

Lực tay của cô rất lớn, Lâm Đình Phong cắn răng chịu đựng để không kêu lên. Anh ở bên tai cô thì thầm những lời như người say: “Mộc Mộc, anh biết sai rồi… xin lỗi em…”

Mộc Tâm nghe thấy lời anh, cô im lặng không nói gì, dìu anh đi vào thang máy.

Lúc đi xuống tầng trệt, cô đỡ anh đi ra ngoài cửa chính, đặt anh ngồi xuống bật thang để anh đợi cô đi lấy xe. Vừa đi được vài bước thì đụng phải hai gã ăn chơi. Hắn ta đưa tay chặn Mộc Tâm lại, ánh mắt đục ngầu di chuyển trên cơ thể của cô, nói những lời cợt nhã: “Cô em xinh đẹp, đi đâu vậy? Đi với bọn anh một đêm, em muốn bao nhiêu tiền cũng được.”

Mộc Tâm lùi ra sau mấy bước, lạnh giọng, nói: “Tránh ra!”

Hai gã đó lấn về phía cô, cười xấu xa: “Ôi! Rất có cá tính nha, anh thích lắm, em có chơi threesome không? Bọn anh sẽ trả giá gấp ba lần.”

Mộc Tâm không muốn gây chuyện, cô định di vòng qua hai người bọn họ. Một gã tóc vàng đưa tay muốn kéo lấy cô. Bàn tay còn chưa chạm tới người Mộc Tâm thì đã bị một bàn tay rắn chắc nắm lấy. Bàn tay ấy dùng sức vặn mạnh, khiến tên tóc vàng la lên một tiếng đau đớn.

Mộc Tâm đưa mắt nhìn lại thì thấy ‘người nào đó’ vừa mới say đến bất tỉnh nhân sự đến đi cũng đi không nổi, giờ lại lạnh lùng đứng chắn trước mặt cô.

Lâm Đình Phong bắn ánh mắt nguy hiểm nhìn hai gã đàn ông kia, môi mỏng gằn ra từng chữ lạnh thấu xương: “Chọn đi, muốn nằm viện hay cấp cứu?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 141


Chương 141

Hai gã ăn chơi thấy bộ dáng gầy gò của Lâm Đình Phong thì cười ngã ngớn: “Haha, cười chết tao rồi, tên mặt trắng này muốn lo chuyện bao đồng hả? Vậy thì đừng… Aaaa!”

Lâm Đình Phong không đợi hắn nói xong lời thoại đã đạp thẳng vào bụng hắn khiến hắn văng ra hai mét, nằm dưới đất la ó.

[Tác giả: Cắt!!! Sao chưa gì đã đánh rồi? Cậu phải cho hắn ta nói xong lời thoại chứ! Như vậy thì tôi mới đủ số chữ được.

Lâm Đình Phong: Trượt chân.

Tác giả: … ]

Anh không nói nhiều, trực tiếp đánh hai gã đó ngất xĩu. Anh bảo vệ đứng ở cửa thấy toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy năm phút thì sợ hãi nhìn Lâm Đình Phong.

Anh nhìn tên bảo vệ rung rẫy đứng cách đó vài mét, lạnh giọng, nói: “Gọi cấp cứu đi. Đứng đực ra đó làm gì?”

Anh bảo vệ gật đầu lia lịa, mò vào túi lấy chiếc điện thoại ra gọi cấp cứu.

Xử lý xong hai gã ăn chơi, Lâm Đình Phong chợt nhớ chực tới việc quan trọng. Đột nhiên anh cảm thấy sống lưng lạnh toát, quay đầu lại thì thấy Mộc Tâm đang híp mắt nhìn anh. Cô cong khóe môi, cười lạnh: “Ha, giả vờ say sao?”

Lâm Đình Phong rùng mình một cái, anh đi về phía cô, giải thích: “Mộc Mộc, anh không phải cố ý đâu, em nghe anh nói đã.”

Mộc Tâm không thèm nghe anh nói, cô bình tĩnh xoay người đi về phía bãi đỗ xe. Lâm Đình Phong đuổi theo, ôm lấy cô từ phía sau, gấp gáp giải thích: “Không phải anh muốn giả vờ để lừa em đâu. Tại vì…”

“Bịch”, Mộc Tâm nắm lấy tay anh, quật mạnh qua vai một cái khiến anh ngã nằm trên nền đất.

[Tác giả: Cắt!!! Sao nữa vậy? Cô phải để anh ta nói xong thoại chứ! Như vậy thì tôi…

Mộc Tâm: Trượt tay

Tác giả: … ]

Lâm Đình Phong ôm ngực, đau đớn rên khẽ một tiếng, anh đưa ánh mắt đánh thương nhìn cô: “Mộc Mộc, em muốn mưu sát chồng mình à?”

Mộc Tâm lạnh lùng giẫm đôi giày cao gót đi lấy xe rồi phóng nhanh về nhà. Lâm Đình Phong tội nghiệp lê tấm thân cao hơn một mét tám đi lấy xe rồi tự láy về nhà.



Sáng hôm sau, Lâm Đình Phong dậy sớm để làm bữa sáng như mọi khi, nghĩ tới cô hàng xóm đối diện vẫn còn giận mình thì thở dài bất lực. Anh để đồ ăn vào hộp giữ nhiệt, nghĩ nghĩ một chút rồi lấy tờ giấy note ghi một dòng chữ dán lên hộp cơm.

Anh mặt áo khoác vào, cầm điện thoại, chìa khóa xe và hộp giữ nhiệt rồi đi ra ngoài. Anh treo hộp cơm lên tay nắm cửa, ấn chuông hai cái rồi đi về phía thang máy, xuống lầu lấy xe đi làm.

Khoảng 8h30, Mộc Tâm cầm túi xách đi làm, lúc cô mở cửa ra, thấy có một hộp giữ nhiệt treo ở tay cầm. Cô vô thức đưa mắt nhìn căn phòng đối diện. Trong lòng chợt dâng lên chút ấm áp, cô cầm hộp cơm, đóng cửa lại, đi đến công ty.



Hôm nay có một cuộc họp, Mộc Tâm điềm nhiên lắng nghe, báo cáo công việc và tiến triển dự án của mình. Lâm Đình Phong ngồi ở ghế giữa, anh luôn đặt sự chú ý lên người cô thư ký nhỏ, nhưng cô lại không cho anh dù chỉ là một ánh mắt làm anh thất vọng không thôi.

Đến giờ nghỉ trưa, Mộc Tâm cầm hộp cơm đi đến phòng trà, cô lấy hộp cơm ra khỏi túi giữ nhiệt thì thấy một tờ giấy note nhỏ. Cô cầm tờ giấy lên xem: “Có giận anh thì cũng đừng bỏ bữa.”, trái tim cô đột nhiên bị ai đó hung hăng đập mạnh một cái, trong lòng đột nhiên có chút nhớ ai kia!
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 142


Chương 142

Cô mở hộp cơm ra ăn, đang ăn thì điện thoại rung lên. Cô cầm điện thoại nhìn qua tên người gọi rồi ấn nút bắt máy: “Alo, Gia Thành, chương trình quảng cáo có vấn đề gì sao?”

Đầu dây bên kia, Trần Gia Thành cười nói:”Không có vấn đề gì. Chỉ là anh có một tin tức tốt cho em đây. Có muốn nghe không?”

Mộc Tâm tò mò: “Tin tức gì vậy?”

“Biết em có dự án muốn ký kết với Tống Sinh, nên anh có hỏi thăm một chút. Anh nhận được tin Tống Sinh đang khảo sát vườn dược thảo ở cao nguyên Đông Bắc.”

Cô nghe xong lời anh nói thì vui mừng: “Tốt quá rồi! Chuyện khó khăn cả tuần nay cuối cùng cũng giải quyết được rồi! Cảm ơn anh, Gia Thành.”

Điện thoại truyền ra tiếng cười khẽ của anh: “Không có gì, nếu muốn cảm ơn thì hai tuần nữa đến dự sinh nhật của anh đi.”

“Sinh nhật của anh vào tháng sau à? Đương nhiên là em sẽ tới rồi.”

“Được, anh sẽ gửi thư mời cho em sau, em ăn trưa đi, bye.”

“Bye.”



Chiều hôm đó, sau khi tan ca, Mộc Tâm gọi điện cho Ngọc Điềm, máy vừa kết nối, cô liền vui vẻ hỏi: “Điềm Điềm, cậu rảnh không? Tụi mình đi mua sắm đi.”

Ngọc Điềm cười đáp: “Ok, nhưng khoảng 7 giờ được không? Mình đang xử lý một hồ sơ vụ án.”

“Được, vậy 7 giờ mình tới công ty đón cậu.”

“Được, lát gặp.”

Sau khi cúp điện thoại, Mộc Tâm thấy thời gian còn sớm nên cô láy xe đến công ty Sunset để lấy vài hồ sơ.

Đi vào công ty, thấy phòng thiết kế vẫn còn sáng đèn, cô nhẹ nhàng đi lại thì thấy Trịnh Sâm vẫn còn ngồi trên bàn vẽ vời. Cô mĩm cười đi lại, nhặt vài tờ giấy bị rơi trên đất lên xem rồi đặt lại lên bàn.

Trịnh Sâm ngẫng đầu, thấy cô đến thì đứng bật dậy: “Bà chủ, sao giờ này rồi mà cô còn đến đây?”

Mộc Tâm vỗ vai cậu ấy, bảo: “Ngồi xuống đi.”, cô kéo một chiếc ghế lại cạnh bàn, ngồi xuống, nói đùa: “Sao giờ này mà cậu còn chưa tan ca nữa? Người không biết nhìn vào sẽ nghĩ rằng tôi đang bốc lột nhân viên đó!”

Giọng nói Trịnh Sâm buồn buồn: “Tôi vẫn chưa thiết kế xong bộ sưu tập của quý này nữa… Tôi sợ bà chủ sẽ thất vọng về tôi. Quý vừa rồi công ty đã thua lỗ không ít rồi.”

Mộc Tâm động viên: “Thu lỗ là trách nhiệm của mọi người ở công ty, đâu phải tại một mình cậu. Đừng tự tạo áp lực cho mình quá, thư giản chút đi.”, nghĩ tới gì đó, cô liền nói: “Sắp tới tôi sẽ đi cao nguyên công tác, có muốn đi cùng không, rủ theo Kiến Vĩ và Jolie luôn! Xem như đi dã ngoại một chuyến để lấy cảm hứng.”

Trịnh Sâm nghe vậy thì có chút hứng thú, hỏi: “Chúng tôi đi theo có làm ảnh hưởng đến công việc của bà chủ không?”

Mộc Tâm vỗ vai cậu: “Không sao đâu! Tôi sẽ chuẩn bị vé xe rồi gửi thời gian cho mọi người.”, nói rồi cô đứng lên xếp các tập bản thảo lại, “Giờ thì cậu về nhà nghĩ ngơi hay đi đâu đó chơi đi. Cậu nhìn cậu kìa, ốm đi một vòng rồi! Mau trả lại nhà thiết kế đẹp trai ngời ngời cho tôi đi! Đó là mệnh lệnh!”

Trịnh Sâm nghe cô nói thì mĩm cười: “Dạ, vậy tôi tan ca ngay, cảm ơn bà chủ.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 143


Chương 143

Thấy cậu ta ra về rồi, Mộc Tâm mới đi lên tầng lấy hồ sơ.

Đúng 7 giờ, Mộc Tâm đón Ngọc Điềm đi trung tâm thương mại Liễu Nhật để mua sắm.

Cô kéo Ngọc Điềm đi lên tầng 8 để mua mỹ phẩm. Thấy cô bạn mình cứ nhìn nhìn ngó ngó rồi cho hết vào giỏ hàng. Ngọc Điềm vừa xách giỏ đi theo vừa hỏi: “Mộc Mộc, sao tự nhiên cậu lại mua nhiều mỹ phẩm vậy? Làm sao dùng hết?”

Mộc Tâm vừa để hai chai serum vào giỏ hàng vừa đáp: “Mình đang có một dự án liên quan, cho nên mua về test thử xem ưu nhược điểm ra sao.”

Ngọc Điềm mắt lớn mắt nhỏ nhìn cô: “Cậu chắc chắc có thể test nguyên cái giỏ này lên mặt hả? Không sợ bị kích ứng?”

Mộc Tâm cười cười, thả giọng bình bình như đã có suy tính trước: “Mình có tính toán rồi, ngày mai mình sẽ chia ra cho mọi người trong công ty test, mình chỉ cần ngồi một chỗ ghi ghi chép chép thôi.”

“Haiz, không phải trên mạng có bình luận và clip review sản phẩm sao? Cậu lên đó xem có phải đỡ cực hơn không?”

“Mấy bình luận sản phẩm trên mạng 60% là mua thủy quân hoặc phòng PR làm rồi. Còn clip review thì theo quan điểm cá nhân quá. Cái mình cần là số liệu thực tết khách quan cơ.”

Ngọc Điềm nghe cô phân tích thì cười nói: “Cũng ra dáng chuyên viên đầu tư quá đó chứ! Lúc cậu nói muốn vào Lâm thị làm việc mình cứ sợ cậu không xử lý nổi một trang số liệu luôn đó!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mộc Tâm chỉ mĩm cười không nói gì, mình đâu thể nào nói người đang đứng trước mặt cô ấy lại là một ‘chuyên viên đầu tư đích thực’ vừa xuyên thư đến được, biết đâu cô ấy nghĩ mình điên rồi chở mình vào bệnh viện tâm thần không chừng!

Sau khi chất đầy hai giỏ hàng, Mộc Tâm mới hài lòng bê lại quầy thanh toán. Sau đó cô cùng Ngọc Điềm đi dạo vài tầng mua sắm ở đây. Lúc đi qua một cửa hàng lớn để trống cạnh lối đi ở tiền sảnh. Cô dừng lại nói với Ngọc Điềm: “Điềm Điềm, cậu thấy cửa hàng này thế nào?”

Ngọc Điềm nghe cô nói thì đưa mắt nhìn qua, suy nghĩ một chút liền nói: “Đứng ở đây thôi mà mình đã ngửi thấy mùi tiền rồi.”

Mộc Tâm phì cười: “Đúng là có mùi tiền nồng đậm thật! Vị trí tốt, không gian lại lớn, lượng khách qua lại cũng đông. Đúng là vị trí đắc địa.”

Ngọc Điềm tò mò hỏi: “Cậu định thầu cửa hàng này sao?”

“Đúng vậy đó! Nhưng vẫn còn trong giai đoạn đàm phán, Kiến Vĩ đang lo liệu chuyện này!”, ngừng một chút, đôi mắt cô lấp lánh, giọng nói đầy cảm thán, “Ôi! Thật mong có thể thầu được, vị trí này ý nghĩa biết bao!”

Ngọc Điềm nắm bắt được vài từ trong câu cảm thán của cô, nhướng mày tỏ vẻ hứng thú: “Nó có ý nghĩa gì đặc biệt sao?”

Mộc Tâm hất cằm về hướng cửa hàng đối diện, Ngọc Điềm đưa mắt nhìn qua. Đối diện là một cửa hàng trang sức ngọc thạch có tên Grak.

“Cậu thấy trang sức trưng bày ở đó như thế nào? Có phải phong cách rất quen mắt không?”

Ngọc Điềm ngắm nghía bộ sưu tập trang sức thông qua lớp kính trong suốt, cô mù mờ, nói: “Rất giống phong cách sợi dây chuyền cậu tặng mình hôm sinh nhật!”, nghĩ tới gì đó, cô mở to mắt: “Không phải chứ? Chẳng lẽ nó…”

Mộc Tâm điềm tĩnh nói: “Chính là ý cậu nghĩ đó. Real đối đầu pha-ke, mình phải đòi lại công bằng cho nhà thiết kế bé nhỏ của mình chứ.”

Ngọc Điềm giơ ngón cái lên về phía cô: “Amazing! Good job em!”



Sau khi mua sắm xong, hai người cùng đi về nhà Mộc Tâm. Vì ngày mai là cuối tuần nên Ngọc Điềm nói muốn ở lại nhà cô chơi một đêm. Mộc Tâm cũng không từ chối. Tuy trước đó có chút chuyện ngại ngùng, nhưng dù gì cô ấy cũng là người bạn thân duy nhất, cô không muốn vì chút chuyện đó mà cả hai trở nên xa cách.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 144


Chương 144

Sau khi tắm rửa xong, hai người ngồi ở phòng khách bày binh bố trận, đem hết số mỹ phẩm ra phân loại. Đang làm giữa chừng thì chuông cửa kêu lên. Mộc Tâm vui vẻ nói: “Chắc là thùng mặt nạ mình đặt trên app Linky. Không ngờ lại giao nhanh đến vậy.”

Cô đi chân trần chạy lon ton ra mở cửa, ‘xoạt’ một tiếng, cánh cửa mở ra, một gương mặt nam tính yêu nghiệt thu vào đôi đồng tử màu hổ phách của cô.

Mộc Tâm quay lại bộ dáng điềm tĩnh trong tích tắc, hỏi: “Lâm tổng, anh tìm tôi có chuyện gì sao?”

Lâm Đình Phong thấy biểu tình của cô thay đổi nhanh chóng như vậy thì trong lòng có chút mất mát, anh đưa ra một thùng bưu phẩm: “Hình như em điền nhầm địa chỉ, nên shipper gửi bưu phẩm qua phòng anh.”

Mặt Mộc Tâm hơi đỏ lên, cô nuốt nuốt nước bọt để lấy lại bình tĩnh, mĩm cười nhẹ, đưa tay nhận lấy kiện hàng: “Cảm ơn anh, lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”

Cô đưa tay định khép cửa thì bị bàn tay mạnh mẽ của anh chặn lại, anh đưa ánh mắt đen láy, đầy dịu dàng nhìn cô, môi mỏng trầm trầm nói: “Mộc Mộc, em vẫn còn giận anh sao? Anh đã biết mình sai ở đâu rồi, em tha lỗi cho anh được không?”

Mộc Tâm đưa ánh mắt lay động nhìn anh, thật ra cô cũng không giận anh nhiều đến mức không thể tha thứ. Thật ra mấy ngày nay không có anh ấy bên cạnh, cô đột nhiên phát hiện, không biết từ bao giờ, mà mọi ngóc ngách trong cuộc sống của cô luôn có hình bóng của anh. Không có anh, cô như quay lại cuộc sống đen trắng trước đây.

Mỗi sáng thức dậy là một căn phòng vắng lặng, không tiếng xì xèo của dầu nóng, không tiếng lạch cạch của dao thớt, không mùi thức ăn thơm phức bay ra từ căn bếp nhỏ. Và cũng… không có hương bạc hà quen thuộc quẫng quanh, không có tiếng tim đập đều đều truyền đến bên tai từ lòng ngực ấm nóng.

Cô mấp máy môi, trong lòng xoắn xuýt, không biết nên nói gì vào lúc này. Ngọc Điềm ngồi ở phòng khách nhìn ra, thấy Mộc Tâm mãi chưa trở vào, cô ấy vừa đi ra cửa vừa hỏi: “Mộc Mộc, sao chỉ lấy một kiện hàng mà lâu vậy?”

Lâm Đình Phong theo tiếng nói đưa mắt nhìn lên. Đôi mắt đen lạnh lùng của anh giao phải đôi mắt phượng sắc bén của Ngọc Điềm.

Ngọc Điềm nhìn thấy anh thì khẽ nhếch môi mỏng, rất tự nhiên đi lại choàng tay lên vai Mộc Tâm, tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Ô! Lâm tổng? Giờ này anh tìm Mộc Mộc nhà tôi có chuyện gì không? Chúng tôi đang làm ‘chuyện ấy’, nên có việc gì mai lại nói nha!”, cô ấy không đợi Lâm Đình Phong trả lời, đưa tay đóng cửa lại.

Bàn tay anh vẫn nắm chặt lên cánh cửa gỗ, ánh mắt đầy lửa giận nhìn Ngọc Điềm như một lời cảnh cáo. Cô ấy cũng không sợ hãi mà đón lấy ánh mắt của anh, đáp lại bằng một cái nhìn đầy khiêu khích ‘làm gì được nhau nào?’

Mộc Tâm thấy anh mãi không buông cánh cửa ra, cô nhỏ giọng, nói: “Anh về nghỉ ngơi đi, có chuyện gì mình nói sau.”

Lúc này, Lâm Đình Phong mới không tình nguyện mà buông tay ra, nhìn Mộc Tâm, nói: “Được, vậy… em ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”, Mộc Tâm mĩm cười đáp lại rồi đưa tay đóng cửa.

Trở lại phòng khách, Mộc Tâm như không có chuyện gì mà chăm chú mở hộp bưu phẩm ra, Ngọc Điềm nhìn cô một chút, lên tiếng hỏi: “Cậu và tên kia sao rồi?”

Mộc Tâm như không để ý, đáp: “Hửm? Sao là sao?”

Ngọc Điềm xoay người qua: “Là chia tay rồi hay còn đang dính líu.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 145


Chương 145

Cô thờ ơ nói: “Vẫn bình thường! Chỉ là chiến tranh lạnh vài hôm.”

Ngọc Điềm thấy dáng vẻ đó của cô thì có chút bất ngờ, cô ấy nghĩ rằng Mộc Tâm sẽ đau lòng, khóc nháo hay làm những hành động đại loại như vậy, đằng này cô lại rất bình tĩnh: “Sau vụ tin tức mấy hôm trước mà cậu chỉ chiến tranh lạnh thôi hả?”

Mộc Tâm nghe giọng điệu ngỡ ngàng của Ngọc Điềm thì cười khẽ: “Chứ sao? Cậu nghĩ mình sẽ một khóc, hai nháo, ba treo cổ hả? Haha.”

Ngọc Điềm nhìn chằm chằm nửa gương mặt mềm mại của Mộc Tâm, đột nhiên cô cảm giác Mộc Tiểu Tâm mà cô quen đã trưởng thành rồi. Không còn ngây thơ, yếu đuối trốn sau lưng cô mỗi lần bị bắt nạt nữa.

Có lẽ… Theo dòng chảy của thời gian, mỗi người chúng ta đều đã thay đổi rồi. Mộc Tiểu Tâm mà cô yêu thầm từng ấy năm chỉ còn sống trong những ký ức đẹp đẽ năm 17 tuổi ấy.

Mộc Tâm thấy Ngọc Điềm nhìn mình đến thất thần, cô quơ quơ tay trước mặt cô ấy, cười tươi, nói: “Cậu đang nghĩ gì đó? Nhớ đến ai sao?”

Ngọc Điềm hồi thần lại, cô nở một nụ cười đầy hoài niệm, mềm giọng, đáp: “Một người bạn cũ.”

Sau khi trở lại phòng mình, Lâm Đình Phong đứng ngồi không yên. Nghĩ đến câu nói đầy mập mờ của Ngọc Điềm khiến anh tức muốn nổ phổi: “Aizzz, sao lúc trước không mua căn hộ sát vát nhà Mộc Mộc chứ! Như vậy có thể leo ban công qua nhà cô ấy khi cô ấy giận, còn có thể ngăn chặn tên nhãi nam nữ bất phân kia có ý đồ xấu động tay động chân với cô ấy nữa! Giờ thì hay rồi! Con sói xám đang lăm le con hồ ly nhỏ mình nuôi mà mình không làm gì được!”

Anh cầm tập văn kiện, ngồi thẫng thờ cả nửa tiếng mà không vào đầu được chữ nào, đột nhiên một ý nghĩ lóe lên. Phải gọi đồng minh đến thôi!

Anh lấy điện thoại ra, đánh số gọi đi, vừa kết nối thì đầu dây bên kia truyền đến tiếng nhạc sập sình nhức cả não, Lâm Đình Phong nhíu mày, nói: “Cậu lập tức đi ra chỗ khác nghe máy cho tôi!”

Lạc Tư đang ở quán bar chil chill, bị anh hạ thánh chỉ liền lục tục đi ra ngoài nghe máy: “Alo, tiểu Phong Phong, chuyện gì vậy?”, tên đại ma vương này! Sao gọi giờ linh không vậy nè! không phải lăn giường thì là đi quẩy bar.

Lâm Đình Phong lạnh giọng, bảo: “Cho cậu 10 phút, đến chung cư Toro, phòng 502, gặp tôi. Không đến, rút vốn.”, nói xong anh tắt máy.

Lạc Tư thở dài, cậu đã quá quen rồi, cất điện thoại vào túi quấn, bắt xe đến nơi chỉ định.



15 phút sau, chuông cửa reo lên, Lâm Đình Phong đi ra mở cửa, thấy Lạc Tư đang chống hông thở hì hục. anh không để cậu ta kịp thở, mím mím môi mỏng, nói: “Cậu đến trễ rồi! Vậy thì nhận nhiệm vụ luôn đi?”

Lạc Tư dơ tay lên: “Khoan đã, anh hai à! Ít ra cậu phải mời tôi vào nhà uống miếng nước chứ.”

“Không được, mùi nước hoa của anh sẽ át mất mùi hương của Mộc Mộc.”

Lạc Tư chỉ vào mặt anh, run run nói: “Cậu… cậu là cái đồ có tí hơi gái vào là không nhận bạn bè.”

Lâm Đình Phong không tranh cãi với cậu ta, chỉ tay về phía phòng đối diện, hạ lệnh: “Có tên trà xanh muốn dụ dỗ Mộc Mộc, cậu tìm cách gì dụ tên đó ra khỏi nhà cô ấy đi!”

Lạc Tư bó tay toàn tập: “Anh hai à! Không, tôi phải gọi cậu là ông nội luôn! Sao cậu không tự làm đi, cậu là bạn trai cô ấy, nên cậu sẽ dễ nói chuyện hơn tôi! Tôi thì làm gì được?”

“Cô ấy đang giận tôi. Tôi không tiện nói.”

“Vậy sao cậu không gọi Mạc Chí Thiên mà gọi tôi?”

“Bấm đại.”

“…”, cậu bấm đại cũng hay quá nhỉ? Coi như số tôi nhọ đi!

Nghĩ rồi Lạc Tư nói: “Được, tôi làm là được chứ gì!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 146


Chương 146

“Vậy nhờ cậu đó!”, Lâm Đình Phong đóng sầm cửa lại.

Lạc Tư bất lực xoay người, ấn chuông cửa nhà Mộc Tâm. ‘Xoạt’, cửa mở ra, một gương mặt sắt bén đầy soái khí phóng to trong đôi đồng tử cửa Lạc Tư.

Ngọc Điềm hơi bất ngờ, cô nhếch môi, híp híp cặp mắt phượng: “Hello! Anh bạn sàm sỡ, cậu lại ngứa đòn à?”

Lạc Tư sợ hãi che hai cái má trắng nõn, lắp bắp: “Sao… sao lại là cô? Đây không phải nhà của tiểu Tâm Tâm sao?”, Lạc Tư bây giờ đang thầm mắng ai kia xối xả, tên đại ma vương chết tiệt, biết là cái con quỹ hung dữ này mà cũng không cảnh báo cho mình một tiếng nữa!

Ngọc Điềm dựa lên thành cửa nói: “Liên quan gì cậu, đến đây làm gì?”

Lạc Tư nuốt nước bọt, nghĩ tới nhiệm vụ cần làm, cậu đổ mồ hôi lạnh, bây giờ bỏ gánh giữa đường còn kịp không?

Cậu nhìn thẳng vào Ngọc Điềm, nghiêm túc nói: “Cô ở đây thì tốt quá, tôi đang muốn tìm cô đây!”

Ngọc Điềm nhướng mày liễu: “Ồ! Tìm tôi?”

“Đúng vậy, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?”

“Có gì nói ở đây luôn không được à?”

“Không được, chuyện này không thể nói ở nơi đơn giản như vầy.”

Ngọc Điềm vò vò mái tóc ngắn mềm của mình: “Không đi, tôi chuẩn bị ngủ rồi.”

“Ngủ? Cô ngủ cùng…”, Lạc Tư sợ teo cẳng, nếu để cô ấy ngủ với tiểu Tâm Tâm thật, chắc mình bị Lâm Đình Phong vặn cổ quá.

“Không ngủ cùng thì ngủ ở đâu? Dưới sàn à?”

Lạc Tư dùng ánh mắt lấp lánh, đáng thương nhìn cô: “Đi cùng tôi một chuyến đi, tôi nói xong chuyện này sẽ về ngay!”

Ngọc Điềm nhìn biểu cảm kiên định của cậu ta rồi liếc mắt qua cánh cửa phòng đối diện, cô cười khẽ một tiếng, tên ‘nam bạch liên hoa’ đó cũng ấu trĩ thật, con gái mà cũng ghen, sợ cô ăn mất Mộc Mộc của anh ta chắc?

Cô giả vờ thờ ơ nói: “Đợi một chút, tôi đi thay đồ.”, nói rồi cô để cửa, đi vào phòng Mộc Tâm.

Lạc Tư thở phào một hơi, ôi may quá! Lạy chúa! Lạy thánh Ala! Lạy lá cờ tổ quốc thân yêu.



Ngọc Điềm lấy bộ đồ công sở mặc lúc nảy thay vào. Mộc Tâm thấy vậy thì hỏi: “Sao vậy? Cậu đi đâu à?”

Ngọc Điềm lấy điện thoại và ví tiền, cười nói: “Mình có chuyện đi gấp, tối nay không ở lại được rồi, cậu ngủ sớm đi! Ngủ ngon.”

Mộc Tâm nghe cô nói vậy thì cười đáp: “Ừm, cậu cũng vậy.”



Ngọc Điềm đi theo Lạc Tư đi vào thang máy, nhìn bộ dáng bẽn lẽn, nơm nớp lo sợ của cậu ta, tự nhiên Ngọc Điềm lại dâng lên ý muốn trêu chọc.

Cô bâng quơ hỏi: “10 giờ rồi, cậu muốn đi đâu để nói chuyện? Khách sạn? Nhà tôi? Hay… nhà cậu?”

Mặt Lạc Tư hơi đỏ lên, cậu đứng đắn nói: “Đừng có ý đồ với tôi. Tôi nói cho cô biết, tôi không thích con gái đâu.”

Ngọc Điềm giả vờ tiếc nuối: “Aiz, vậy là không có điểm chung rồi, tôi lại rất thích con gái đó.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 147


Chương 147

Lạc Tư bất ngờ, mở to mắt nhìn Ngọc Điềm. Tên đại ma vương phòng trộm tài tình thật! Nếu không gọi mình tới, biết đâu bảo bối của cậu ta bị sói ăn đến xương vụn cũng không còn.



Hai người đi ra ngoài, lúc này đường khá vắng xe, hai người thả bộ trên vĩa hè để đi đến đầu đường lớn, vì nơi đó dễ bắt xe hơn.

Hàn quang đêm nay bị mây che phủ mà có hơi mờ mịt, ánh sáng màu vàng cam của đèn đường hắt lên bộ đồ trắng của Lạc Tư, khiến cậu tỏa sáng như chàng trai của thanh xuân.

Bộ vest đen của Ngọc Điềm nhập nhòa trong bóng đêm tối tăm, gương mặt điềm nhiên có chút bất cần. Cô giống như một Vampire bí ẩn mang theo nét hấp dẫn đến lạ thường.

Lạc Tư nhìn Ngọc Điềm có hơi thất thần, sao tự nhiên mình lại cảm thấy, cô ấy… rất đẹp trai vậy?

Ngọc Điềm cảm nhận được ánh mắt của cậu ta, cô cong khóe môi, nâng lên một nụ cười tà mị: “Sao vậy? Thích tôi rồi? Có phải thấy tôi rất đẹp trai?”

Lạc Tư hơi đỏ mặt, vội quay đẩu nhìn qua hướng khác, lớn tiếng phủ nhận: “Làm gì có! Cũng thường thôi!”

Lúc đi đến dưới tán lá của một cây dẻ quạt, Ngọc Điềm dừng lại, Lạc Tư thấy vậy cũng dừng theo. Cô đột nhiên đi lại gần Lạc Tư. Cậu ta sợ hãi lùi ra sau, đến khi bờ lưng áp lên thân cây lạnh lẽo. Ngọc Điềm chỉ đứng cách cậu một gang tay. Cô nở nụ cười chọc ghẹo: “Cậu biết không?”

Lạc Tư hơi bối rối: “Biết… biết cái gì?”

Cô đưa sát mặt lại gần mặt cậu, môi mỏng bật ra những âm thanh đầy ma lực: “Sự phủ định mạnh mẽ, chính là sự thừa nhận mạnh mẽ nhất. Cậu gấp gáp phủ nhận như vậy! Là chột dạ sao?”

Lạc Tư ngửi thấy một mùi sữa tắm nhàn nhạt tỏa ra từ người cô, đột nhiên cảm thấy cơ thể hơi khô nóng, cậu nuốt nước bọt một cái, nói: “Chột dạ gì chứ! Tôi chỉ là… chỉ là hơi lớn giọng chút thôi!”

Ngón tay Ngọc Điềm nâng lên, vuốt khẽ lên môi cậu: “Cái miệng nhỏ này… lúc rên lên cũng lớn vậy sao?”

Mặt Lạc Tư đỏ rần lên như con tôm luộc, cậu nghiêng đầu né ra khỏi bàn tay của cô: “Cô… Cô là nữ lưu manh! Cô nói chuyện đen tối gì vậy hả?”

Nhìn gương mặt đỏ au đến tận mang tai của cậu ta, Ngọc Điềm nhịn cười đến muốn nghẹt thở. Chọc ghẹo tên nhóc con này cũng thú vị quá đó! Dễ ngại ngùng như vậy! Thật ra nhìn kỹ thì.. cũng rất đáng yêu!

Ngọc Điềm đột nhiên có chút không muốn buông tha, cô ở bên tai của cậu thì thầm: “Đang là đêm tối, nói chuyện buổi tối thường làm thì mới thích hợp chứ!”

Hơi thở nóng hổi của cô phả lên mang tai, Lạc Tư cảm giác như máu huyết trong người đang sôi lên, cậu dùng hai tay bụm lấy hai lổ tai của mình, ánh mắt nhìn Ngọc Điềm như thôn nữ nhà lành bị ức h**p. Cậu tránh ra khỏi người cô, bước nhanh về phía đầu đường, miệng la lớn: “Cô đi mà nói chuyện với cái gốc cây đó đi.”

Ngọc Điềm cuối cùng cũng không nhịn cười được nữa, cô chống tay lên thân cây, ôm bụng cười lớn: “Hahahahahahaha!”

Lạc Tư nghe thấy tiếng cô cười thì càng thấy mất mặt, cậu bước đi nhanh hơn. Trong lòng thầm oán thán, vì hạnh phúc của đại ma vương mà mình xém chút nữa hy sinh tấm thân ngọc ngà này rồi! Về nhà phải đòi thêm tiền đầu tư mới được.

Ngày hôm nay là cuối tuần, Mộc Tâm không cần đến công ty.

Sau khi đóng gói mỹ phẩm chuyển phát đến nhà của một vài nhân viên. Mộc Tâm đi chuẩn bị ít đồ cho chuyến công tác đến cao nguyên Đông Bắc vào ngày hôm sau.

Vì đi lên vùng cao, có lẽ còn phải leo núi, cho nên cô không đem quá nhiều đồ, chỉ đem vài bộ đồ thường ngày và đồ dùng sinh hoạt.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 148


Chương 148



Ở dưới tầng trệch của chung cư vừa mới mở một phòng tập gym, Mộc Tâm đã đăng ký gói hội viên ở đó. Cô phải tăng cường rèn luyện để thể lực của Mộc Tiểu Tâm có thể theo kịp năng lực của cô.

Cô không muốn một lần nữa rơi vào tình cảnh như lúc bị chặn đường cướp ở Paris. Lúc đó may mắn là Lâm Đình Phong đến kịp, nhưng lần sau chưa chắc đã may mắn như vậy, cho nên trước hết phải có đủ năng lực để tự bảo vệ bản thân.

Ngoài ra, còn có một mục đích ngoài luồng nho nhỏ, đương nhiên là để phục thù, đẩy ngã tiểu gia hỏa nhà mình rồi!



Mộc Tâm thay một bộ đồ thể thao bó sát màu hồng đất. Cầm một chai nước suối và một chiếc khăn trắng đi thang máy xuống lầu.

Cô đi lên một chiếc máy chạy bộ, đặt chai nước xuống, vắt chiếc khăn lên cổ rồi bắt đầu chạy bộ.

“Cô gì ơi, cô cũng sống ở chung cư này hả?”, một giọng nói bình bình có phần ôn hòa truyền đến từ bên cạnh.

Mộc Tâm theo phản xạ đưa mắt nhìn qua, cô thấy một anh chàng cao gầy, gương mặt rất sáng sủa hiền lành, trên trán thấm một tầng mồ hôi mỏng khiến anh toát ra một loại hoocmon nam tính nhẹ nhàng. Anh ta đang dùng máy chạy bộ bên cạnh Mộc Tâm, anh ta mĩm cười nhìn cô.

Gương mặt Mộc Tâm vẫn lành lạnh không có biểu cảm gì, cô chỉ gật đầu nhẹ với anh một cái rồi tiếp tục chạy bộ.

Thái độ Mộc Tâm lạnh lùng như vậy nhưng anh ta vẫn nhiệt tình đi theo sau cô vừa luyện tập vừa trò chuyện làm quen. Anh ta còn tự giới thiệu bản thân là bác sĩ.

Mộc Tâm chỉ gật đầu hoặc đáp vài tiếng “ừ, ờ, ừm” qua loa cho có lệ. Ngoài mặt là vậy nhưng trong lòng cô bây giờ đã phiền muốn chết rồi, cái tên bác sĩ này thiếu thính giả nghe hắn nói chuyện hay sao vậy? Lần sau đi tập mà gặp anh ta chắc phải né càng xa càng tốt!

Gần 11 giờ, Mộc Tâm vừa cầm khăn lau mồ hôi vừa cầm chai nước đi ra khỏi phòng tập. Tên bác sĩ bám dai như đĩa đó vậy mà lại đi theo cô vào thang máy luôn! Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cô Mộc này, cô xinh như vậy chắc là có bạn trai rồi nhỉ?”

Lúc cửa thang máy gần khép lại thì bị một bàn tay chặn ngay giữa khiến nó mở ra. Giọng nói lạnh lùng mang tính chiếm hữu cực mạnh vọng vào bên trong thang máy: “Có rồi!”

Không cần nhìn, Mộc Tâm cũng biết người đó là ai, trước ánh mắt ngỡ ngàng của anh bác sĩ, anh vững vàng bước vào trong thang máy, đưa một tay giữ lấy eo Mộc Tâm, môi mỏng phun ra từng từ một: “Tôi chính là bạn trai cô ấy!”

Anh bác sĩ nhìn ánh mắt rất chi là ‘thiện ý’ của Lâm Đình Phong thì trong lòng đổ mồ hôi lạnh, cái chậu này… mình đập không nổi rồi a~

Anh ta cười ngượng, nói: “Haha, vậy sao? Hai người rất xứng đôi đó! Vừa nhìn vào đã thấy có tướng phu thê rồi.”, nữ thì lạnh lùng, nam thì áp suất thấp. Cái kiểu tổ hợp đóng băng mọi mặt trận này, nói hai người cưới nhau có con rồi cũng có người tin nữa là.

Thang máy vừa mở ra, anh ta liền vọt ra ngoài. Lâm Đình Phong đưa tay ấn nút đóng thang máy lại. Anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ: “Không có anh bên cạnh, cuộc sống tình cảm của em phong phú quá nhỉ? Hoa đào bay vèo vèo xung quanh mà em không thấy hoa mắt sao?”

Mộc Tâm thấy anh lại lôi chanh ra ngồi gặm thì mĩm cười: “Không phải đã có máy chặt hoa đào là anh rồi sao? Anh như có lắp radar phòng trộm trên người em vậy! Mỗi lần hoa đào tới anh đều xuất hiện.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 149


Chương 149

Thang máy dừng ở tầng 5, Lâm Đình Phong ôm eo Mộc Tâm cùng cô đi ra ngoài, vừa về phòng vừa nói: “Nuôi con hổ ly nhỏ dụ hoặc như em, anh mà lơ là một chút là có con sói xám lăm le gắp em đi rồi.”

Lúc đi đến trước cửa phòng, Mộc Tâm chọc chọc ngón tay vào bàn tay rắn chắc đang đặt ở eo mình, môi mọng mấp máy: “Anh ôm đủ chưa? Đừng quên là em còn đang giận đó nha!”

Lâm Đình Phong không chịu buông, kéo cô ôm vào lòng, giọng nói mang theo ba phần làm nũng, bảy phần bất lực: “Mộc Mộc, khi nào thì em mới hết giận anh đây?”

Mộc Tâm đẩy người anh ra: “Đừng có ôm sát như vậy! Người em toàn mồ hôi.”

Anh vẫn tiếp tục kéo cô lại ôm: “Không sao! Anh không ngại.”

Cô nhíu mày đẩy anh ra lần nữa: “Em ngại được chưa?”, ngừng một chút cô nói tiếp: “Còn nữa, chuyện mấy hôm trước… em cũng không còn giận anh lâu rồi.”

Nghe thấy lời của cô, trong lòng anh như nở hoa, anh vui mừng giữ lấy hai má cô, hôn chụt lên môi cô một cái.

Mộc Tâm dùng ngón tay trỏ đẩy lên ngực của anh, để anh cách xa mình ra một chút, cong môi, nói: “Em phải về phòng làm việc đây, anh lo việc của anh đi.”

Lâm Đình Phong cảm thấy mất mát, nhỏ giọng đưa ra yêu cầu: “Em đi ăn trưa với anh đi rồi làm việc tiếp được không?”

Mộc Tâm thấy biểu cảm đáng yêu của anh, cô thật không nỡ từ chối: “Được, vậy anh muốn tự nấu hay chúng ta đặt cơm bên ngoài?”

“Để anh nấu. Em muốn ăn gì?”

Mộc Tâm nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Món có hình dạng giống như con đuông dừa mà hôm bữa anh làm để trong hộp cơm cho em đó.”

Nghe cách cô miêu tả món đậu phụ tỉa hoa cúc của mình, anh không biết nên nói gì cho phải: “Cái đó là hình hoa cúc mà!”

Mộc Tâm bặm môi, nén cười: “Oh vậy à! Nghệ thuật tỉa hoa của anh… ừm…. có hơi… trừu tượng một chút. Nhưng được cái ăn rất ngon đó.”

Anh xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: “Được rồi, em tắm đi, rồi qua phòng anh ăn trưa.”

“Okay!”



Thứ hai đầu tuần, Mộc Tâm đi làm sớm hơn mọi khi, cô xách theo hành lý để sau khi tan ca thì đi công tác luôn.

Cô thu thập hết ý kiến phản hồi của sản phẩm, phân tích và thống kê ra một biểu đồ số liệu, rồi hoàn thành nốt phần còn lại của phương án.

Jolie gọi báo cho cô biết là cô ấy xin phép về nước để thăm ba mẹ, còn Kiến Vĩ thì bận bịu vụ đấu thầu cửa hàng mà không thể đi cùng được. Cho nên cuối cùng chỉ còn cô và Trịnh Sâm đi với nhau.

Đến giờ tan tầm, Mộc Tâm thu dọn tài liệu cho vào túi xách, bắt xe đi đến trạm xe khách. Đến nơi thì cô thấy Trịnh Sâm đang ngồi ở băng ghế dài chờ cô.

Hai người đi lại quầy mua vé, sau đó đưa cho tài xế soát vé rồi đi lên xe.

Đúng 6 giờ rưỡi, xe bắt đầu lăn bánh. Hành khách đi chuyến xe này cũng không quá đông, chỉ tầm mười người. Mộc Tâm và Trịnh Sâm ngồi ở băng ghế gần cuối. Cả hai vừa nói chuyện về phương án quý sau của công ty vừa thảo luận vài ý tưởng thú vị.

Khoảng hơn một tiếng sau, xe bắt đầu đi vào đường cao tốc để ra đến ngoại thành.

Cao nguyên Đông Bắc là một vùng núi trung du, địa hình không quá dốc, không khí cũng ôn hòa. Nó nằm không quá xa thành phố A, chỉ cần đi xe 5 đến 6 tiếng là đến nơi.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 150


Chương 150

Bên ngoài, trời dần dần tối lại, vài hạt mưa lất phất rơi xuống, tạt lên tấm kính xe, tạo nên một bầu không khí hơi ẩm ướt.

Mộc Tâm nhíu mày: “Sao lại mưa rồi? Sáng nay dự báo thời tiết nói từ đây đến đó sẽ không mưa mà!”

“Chắc là dự báo thời tiết có nhầm lẫn gì đó. Đôi khi dự báo cũng không chính xác trăm phần trăm được.”

Mộc Tâm thở dài: “Chắc đường đi sẽ trơn lắm đây!”



Xe đi được hơn nửa đường cao tốc. Một chiếc ô tô trắng do đường trơn mà mất láy lấn sang phần đường của xe khách.

Chiếc xe khách ở phía trước đâm vào đầu xe của chiếc ô tô, kích nó văng vào rào chắn. Mấy chiếc xe phía sau cũng không thắn lại kịp mà đâm sầm về phía trước.

Tiếng “Kít!” dài và tiếng “Rầm! Rầm!” nối tiếp nhau vang lên liên tục, cộng với tiếng mưa “Ào Ào” đổ xuống tạo nên một bầu không khí hỗn độn.

Chiếc xe khách Mộc Tâm đang đi cũng không thể thoát khỏi số phận. Tài xế đánh tay láy sang lề đường khác để tránh va chạm nhưng do đường quá trơn, chiếc xe vì rẽ quá gấp mà nghiêng hẳn qua một bên, cuối cùng đâm mạnh vào thanh chắn đường rồi lật ngang.

Bên trong xe, Mộc Tâm theo bản năng mà chòm người qua che chắn cho Trịnh Sâm. Do rung lắc mà đầu cô bị đập mạnh vào cửa kính.

Đến khi chiếc xe hoàn toàn nằm yên trên mặt đất, mọi người xôn xao, lần mò bò ra khỏi chiếc xe. Trán Mộc Tâm bắt đầu nhỏ máu, Trịnh Sâm hoảng sợ nói: “Bà chủ, sao cô lại chắn cho tôi chứ? Cô có sao không? Đầu cô chảy máu rồi kìa!”

Mộc Tâm cầm chiếc búa sắt đặt cạnh cửa kính ra sức đập mạnh lên lớp kính dày, cất tiếng trấn an: “Tôi không sao, ra ngoài trước rồi nói.”

Trịnh Sâm nghe vậy, với tay lấy một chiếc búa khác, nện mạnh lên cửa kính. Với sức của hai người, tầm một phút cửa kính đã bị nứt vỡ. Mộc Tâm co chân đạp mạnh một phát khiến lớp kính nát vụn rơi xuống đất.

Hai người thông qua lỗ thủng chui ra. Bên ngoài, xe cứu thương và cảnh sát rất nhanh đã tới hiện trường, hai nhân viên cứu hộ chạy tới, dìu hai người đi lại xe cứu thương.

Các phóng viên nhà báo cũng nhanh chóng tới nơi để ghi hình và đưa tin tức trực tiếp.

Lâm Đình Phong sau khi dự xong bữa tiệc xã giao, anh đi về nhà, thấy hộp bento mình treo ở cửa nhà Mộc Tâm từ sáng đến giờ vẫn chưa được động đến. Anh nghi hoặc, ấn chuông cửa cũng không thấy cô ra mở.

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu A, máy vừa kết nối, chưa đợi anh kịp hỏi thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói run run đầy gấp gáp của Tiểu A: “Boss… tôi cũng vừa định gọi cho anh đây! Không hay rồi, người được phái theo bảo vệ thư ký Mộc báo tin, cô ấy bị tai nạn xe trên đường cao tốc.”

“Thịch!” một tiếng, tim Lâm Đình Phong như ngừng đập, anh xoay người đi về phía thang máy, lạnh giọng nói: “Gửi định vị cho tôi.”

“Dạ.”

Thang máy nhảy lên từng số một, chưa bao giờ anh lại cảm thấy thời gian trôi chậm đến thế. Anh chạy thang bộ đi xuống tầng hầm lấy xe rồi phóng nhanh đến đường cao tốc. Vừa chạy anh vừa gọi cho Mộc Tâm, nhưng mãi không liên lạc được.

Những lúc gấp gáp như thế này thì đường đi sẽ toàn hiện đèn đỏ. Lâm Đình Phong đánh đường vòng mấy lần mà vẫn bị chạm đèn đỏ. anh tức giận đập mạnh lên vô lăng một cách đầy bất lực và sợ hãi.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 151


Chương 151

Radio trên xe đang phát tin tức về vụ tai nạn liên hoàn ở đường cao tốc: “Hai chiếc ô tô và năm chiếc xe khách bị va chạm mạnh, một trong hai chiếc ô tô đã bị phát nổ… Hiện trường bây giờ rất hỗn loạn, có hai người tử vong tại chỗ, ba người đang trong tình trạng nguy kịch phải cấp cứu ngay trên xe cứu thương và còn rất nhiều người bị thương khác…”

Từng lời… từng lời tường thuật của phóng viên dội vào hố sâu nội tâm của anh, vọng lại từng cơn đau và nỗi sợ giấu kín. Hình ảnh vụ tai nạn mười tám năm trước của mẹ anh lần lượt hiện ra rõ nét. Cảnh dòng máu tươi dần dần lan ra trên nền nhựa đường màu xanh thẫm, cảm giác cơ thể mẹ lạnh dần lạnh dần trên chiếc băng ca bằng sắt, bàn tay dần vô lực tuột khỏi tay anh, bên tai chỉ còn văng vẵng câu nói thều thào: “Đi… đi tìm ba con…”

Nếu một lần nữa chứng kiến người phụ nữ mình yêu thương nhất rời đi, anh sợ bản thân sẽ không thể nào chống đỡ nổi. Anh đạp mạnh chân ga phóng xe đi, vượt qua mấy cây đèn đỏ. Tiếng còi của cảnh sát giao thông in ỏi đến chói tai cũng không ngăn được tốc độ xe của anh.

Chỉ hơn nửa giờ anh đã đến được hiện trường tai nạn. Khung cảnh đỏ rực của lửa và ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát nhuộm lên không khí một màu tan thương.

Nơi đây đang ùng tắc giao thông, Lâm Đình Phong đỗ xe ở một nơi khá xa, mở cửa đi xuống, chạy nhanh lại hiện trường. Trời bây giờ vẫn còn mưa lất phất, mấy cảnh sát giao thông đang phong tỏa khu vực tai nạn, mấy chiếc xe đi phía sau cũng phải tạt vào lề để chờ đợi.

Mấy người đang đứng đợi ở bên đường bàn tán ồn ào:

“Tôi nhìn thấy có một cô gái trẻ người đầy máu được lôi ra khỏi xe khách đó.”

“Tôi cũng nhìn thấy. Chắc chỉ tầm 22 tuổi thôi nhỉ?”

“Theo tôi thấy là lành ít dữ nhiều rồi!”

“Haiz, còn trẻ như vậy mà…”

Tim Lâm Đình Phong càng đập nhanh hơn, anh muốn xông vào hiện trường thì bị một chú cảnh sát chặn lại. Anh sốt ruột nói: “Bạn gái tôi ở trong đó, anh cho tôi vào xem một chút thôi!”

“Không được, bây giờ cảnh sát đang điều tra và xử lý hiện trường.”, thấy bộ dạng lo lắng của Lâm Đình Phong, chú cảnh sát tốt bụng nói: “Cậu đi qua phía mấy chiếc xe cứu thương xem thử đi, biết đâu bạn gái cậu đang xử lý vết thương ở đó.”

“Cảm ơn anh.”, nói rồi Lâm Đình Phong chạy xem một dãy các chiếc xe cứu thương đang đậu nối liền nhau.

“Đình Phong? Sao anh lại ở đây vậy?”, một giọng nói mềm mại đầy quen thuộc như kéo thần trí của anh về.

Anh quay người lại thì thấy cô gái nhỏ đang mĩm cười nhìn anh. Anh thở phào một hơi, đi lại kéo cô ôm vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé của cô như một liều thuốc an thần giúp tim anh dần bình ổn lại.

Giọng nói anh vẫn còn hơi run run: “Em dọa anh sợ chết khiếp rồi! Sau này phải vắt em ở thắt lưng, đem theo bên người mới thấy an tâm được.”

Mộc Tâm mĩm cười đưa tay vỗ nhẹ lên lưng anh. Một mảng ẩm ướt truyền đến lòng bàn tay, cô dịu giọng, nói: “Trời vẫn còn đang mưa, áo anh ướt hết rồi đó! Anh láy xe đến phải không? Vào trong sưởi đi, không lại bị cảm!”

Lâm Đình Phong bế cô lên, đi về phía chiếc Maybach, Mộc Tâm nhỏ giọng ngăn lại: “Khoan đã, nói với Trịnh Sâm một tiếng, cậu ấy đang đi lấy túi xách và hành lý từ chỗ cảnh sát.”

“Lát nữa lấy điện thoại của anh gọi cho cậu ấy là được.”

“Ồ.”



Mộc Tâm được anh đặt xuống ghế sau, anh mở một ngăn tủ, lấy ra chiếc khăn trắng lau lau mấy sợi tóc hơi thấm ướt của cô.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 152


Chương 152

Nhìn miếng băng dán trên trán cô, anh đau lòng sờ nhẹ lên nó: “Đau lắm không? Sẽ không để lại sẹo chứ?”

Mộc Tâm lấy tay anh xuống, cười nói: “Bị thương ngoài da thôi! Cũng không để lại sẹo đâu.”

Cô lấy điện thoại của anh báo cho Trịnh Sâm biết biển số xe. Rồi ngoan ngoãn bị anh xâm soi từ đầu đến chân một lượt để anh an tâm.

Trịnh Sâm đi lại gõ gõ lên cửa kính, Lâm Đình Phong ấn nút hạ kính xe xuống, nhàn nhạt nói: “Cậu láy xe đi.”

Trịnh Sâm nghe vậy thì mở cửa ghế láy ngồi lên, đặt hành lý ở ghế phụ, khởi động xe. Hiện trường đã dẹp được một nửa cho xe chạy để giảm ùng tắc giao thông.

Mộc Tâm nói với Trịnh Sâm: “Cậu chạy đến cao nguyên Đông Bắc nha.”

Lâm Đình Phong ngăn lại: “Em bị thương rồi mà còn muốn đi công tác?”, nói rồi anh ra lệnh cho Trịnh Sâm, “Về thành phố đi!”

Trịnh Sâm hơi khó xử, một bên là bà chủ, một bên là ông chủ của bà chủ, cậu nên nghe ai đây. Cậu đưa ánh mắt dò hỏi nhìn Mộc Tâm.

Cô nắm lấy bàn tay của anh nghịch nghịch: “Boss đại nhân, dự án này rất quan trọng đó, em cũng mất ăn mất ngủ chuẩn bị cả tuần nay rồi, chỉ còn thiếu một bước này thôi. Cho em đi đi, nha?”

“Không. Về nhà nghỉ ngơi cho anh!”

Mộc Tâm bắt đầu giở trò làm nũng, cô vuốt vuốt ngực áo của anh, chớp chớp đôi mắt lấp lánh: “Đi mà, em nói chuyện với ông ấy xong sẽ về ngay!”

Thấy cô lại bắt đầu làm lại trò cũ, anh cứng rắn nói: “Không là không, em có làm nũng cũng vô dụng thôi!”

Ầy! Sao hôm nay tiểu gia hỏa cứng quá vậy nè? Thôi đi, đành về nhà nghĩ cách khác vậy.

“Được rồi, không đi nữa là… hắc xì!”

“Chỉnh điều hòa cao lên một chút.”, Lâm Đình Phong lấy một chiếc chăn mỏng trong ngăn kéo choàng lên người Mộc Tâm, môi mỏng yêu cầu Trịnh Sâm.

Trịnh Sâm chưa kịp nghĩ gì đã đưa tay ấn lên nút điều khiển, cậu giật mình nhìn lấy bàn tay, Nà ní? Cái phản xạ vô điều kiện này là sao vậy? Chắc vũ trụ đang gợi ý cho mình, ông chủ của bà chủ bị gián chức trở thành ông chủ của mình chăng?

Mộc Tâm thấy phản ứng nhanh nhạy của Trịnh Sâm thì hít hít cái mũi ửng đỏ, nói: “Anh ra lệnh cho nhân viên của em cũng thuận miệng quá nhỉ?”

Lâm Đình Phong kéo cô ôm vào lòng, chợt nhớ tới áo mình vẫn còn đang ướt thì buông cô ra, vuốt vuốt tóc cô: “Làm gì có chuyện phân biệt của anh hay của em. Sớm muộn gì cũng sẽ quy về của chung thôi!”

Mộc Tâm bĩu môi: “Anh chắc chắn sẽ lấy em như vậy sao?”

Anh cúi người ở bên tai cô nói nhỏ: “Biết làm sao được, chỉ có em khiến anh muốn tắt đèn đi ‘ngủ’ thôi!”

Hai má Mộc Tâm hơi đỏ lên, cô liếc nhìn ai kia: “Đen tối!”

Anh nhướng mày, to vẻ vô tội: “Hửm? Câu nói của anh đen tối chỗ nào chứ?”

“Quy trình đi vào giấc “ngủ” rất đen.”



Trịnh Sâm nhìn hai người họ to to nhỏ nhỏ rồi liếc mắt đưa tình với nhau, anh gãi gãi mũi, hình như họ quên đi sự tồn tại của mình thì phải?
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 153


Chương 153

Ánh trăng đầu đông tròn vành vạnh treo lơ lửng trên chín tầng mây , không khí bắt đầu se se lạnh, trong căn phòng ngủ ấm áp vang lên tiếng hít thở đều đều của cô gái nhỏ.

Thấy Mộc Tâm đã ngủ say, Lâm Đình Phong nhẹ nhàng bước xuống giường, cầm điện thoại đi ra ngoài ban công. Anh ấn số gọi cho Mạc Chí Thiên. Đầu dây kêu vài tiếng thì truyền đến giọng nói ngáy ngủ: “Alo… Ai vậy?”

“Là tôi.”

“Đình Phong à? Cậu gọi giờ này có chuyện gì sao?”

“Tôi nhớ là cậu có mười phần trăm cổ phần của công ty sinh học Herbe&Beauté* phải không? Bán lại cho tôi đi.”

(*Thảo dược và sắc đẹp)

Mạc Chí Thiên loading não vài giây mới nhớ ra: “Ừm… hình như năm ngoái mình chơi cổ phiếu mà gom được nhiêu đó cổ phần thì phải! Khi không cậu mua nó làm gì vậy?”

“Cũng không có gì! Để Mộc Mộc luyện tay thôi!”, nhắc đến Mộc Tâm, giọng nói của anh bất giác hơi mềm lại, còn mang theo hơi ấm nhàn nhạt làm Mạc Chí Thiên nghe đến muốn nghẹn họng.

“Quá đáng lắm luôn á! Nửa đêm bị cậu dựng dậy chỉ để ăn cẩu lương à? Cậu bớt sống về đêm đi! Sau này có thể đừng gọi vào giờ linh như vậy không?”

“Ừ. Mai tôi bảo Tiểu A đem hợp đồng chuyển nhượng đến cho cậu ký.”, nói rồi anh tắt máy, rón rén leo lên giường, kéo chăn, ôm Mộc Tâm ngủ.



Sáng hôm sau, tên tiểu gia hỏa độc tài nào đó tự viết đơn xin nghỉ cho Mộc Tâm rồi tự mình phê duyệt luôn. Anh bắt cô ở nhà nghỉ ngơi, khi nào vết thương lành hẳn thì mới được đi làm.

Mộc Tâm thấy phương án đã làm xong rồi, không cần đến công ty cũng được, cho nên không cần kèo nhèo với anh. Nằm ở nhà buồn chán nửa ngày trời, cô quyết định đi đến Sunset xem sao.

Bây giờ là thời điểm công ty bận rộn chuẩn bị cho bộ sưu tập mùa đông. Mộc Tâm giẫm đôi giày cao gót đi vào công ty, cô đi đến phòng thiết kế tìm Trịnh Sâm.

Thấy cậu vẫn mặc bộ quần áo tối hôm qua, cô nghi hoặc, hỏi: “Trịnh Sâm, đừng nói với tôi cậu ở đây tăng ca suốt đêm nha?”

Trịnh Sâm vuốt vuốt phần tóc ở sau đầu, cười nói: “Sau vụ tai nạn tối hôm qua, tôi chợt nảy ra một linh cảm, cho nên tăng ca vẽ nó ra.”, nói rồi anh đưa cho cô một tập bản vẽ, mong đợi, nói: “Bà chủ, cô xem thử đi!”

Mộc Tâm thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của cậu ta thì mĩm cười, lật tập bản vẽ ra xem, thiên tài đúng là thoát tục nha! Cách nghĩ ra ý tưởng cũng khác người thường. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô càng xem thì càng ngạc nhiên và hứng thú, các món trang sức được thiết kế theo hai yếu tố băng và lửa, mang đầy cảm hứng. Các điểm nhấn được thiết kế rất táo bạo, hai màu xanh – đỏ, đối lập giữa nóng và lạnh nhưng lại được kết hợp rất hài hòa. Những bông tuyết nhỏ bị lửa làm tan chảy, tạo ra một vẻ đẹp mang đầy cảm giác muốn nắm bắt. Hình ảnh ngọn lửa và tảng băng được thiết kế không có quy luật, làm nên một sắc thái hoàn mỹ trong sự không hoàn hảo.

Mộc Tâm cảm tháng không thôi: “Rất đẹp đó! Oa, tôi cảm giác như mình lụm về được một báo vật là cậu đó!”, ngừng một chút, cô đặt tập bản vẽ lên bàn, chỉ tay vào một chi tiết bông tuyết hòa tan trong lửa đỏ, đắn đo nói: “Nhưng mà… Các chi tiết này…”

Trịnh Sâm biết được suy nghĩ của cô: “Đúng là kỹ thuật của công ty chúng ta chưa thể làm ra được chi tiết có tính sắc sảo như vậy. Nhưng tôi đã nghĩ ra cách giải quyết rồi!”, anh lấy một hồ sơ đưa cho Mộc Tâm, “Đây là danh sách các nhà thiết kế thời trang trẻ có tổ chế tác riêng, phong cách cũng phù hợp với Sunset.”

Mộc Tâm lật xem, rồi ngẫng đầu lên, đáp: “Ý cậu là muốn hợp tác với họ để mượn tài nguyên.”, cô suy nghĩ một chút, “Ý tưởng này rất khả thi. Hiện nay các nhà thiết kế thời trang cũng bắt đầu thiết kế các phụ kiện dành riêng cho bộ sưu tập của họ. Nếu hợp tác với chúng ta, họ sẽ có thể được chia sẻ bản quyền ý tưởng thiết kế. Chúng ta có thể tiến vào thị trường một cách gián tiếp rồi!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 154


Chương 154

“Đúng vậy đó bà chủ, cô xem các nhà thiết kế này thử xem, có thấy ai phù hợp không?”

Các ngón tay của Mộc Tâm nhẹ nhàng lướt lên phiến giấy cứng. Ánh mắt cô ngừng lại ở một trang gần cuối: “Bella?”

“Bella là nhà thiết kế trẻ rất tài năng, lúc trước do kết hôn mà cô ấy đã giải nghệ. Nghe nói họ đã ly hôn. Gần đây cô ấy mới vực dậy ánh hào quang. Còn sáng chói hơn cả năm xưa.”

“Tôi cũng biết các thiết kế của cô ấy. Nhất là bộ sưu tập Khổng Tước được trình diễn trong tuần lễ thời trang ở Milan. Phong cách vừa truyền thống vừa phá cách này, phải nói là quá phù hợp với Sunset.”

“Nhưng việc mời cô ấy hợp tác có lẽ sẽ hơi khó khăn…”

Mộc Tâm đóng tập hồ sơ lại: “Việc thuyết phục này là nghề của tôi mà!”, nói rồi cô vỗ vai Trịnh Sâm, “Cậu về nghỉ ngơi đi, mấy hôm nữa phải phiền cậu đi nhập ngọc thạch về rồi!”

“Dạ, bà chủ.”



Mộc Tâm đi lên văn phòng tổng giám đốc, lên mạng tra thử vài tư liệu về lịch trình và thông tin của Bella. Càng xem cô càng cảm thán, mẹ đơn thân, dũng cảm tìm lại ánh hào quang, cô Bella này thật khiến người ta bị thu hút.



Biệt thự Liễu gia.

Ba Liễu ngồi trên sofa đọc báo, nhàn nhạt nói: “Thu Thu, ngày mai con đến Liễu thị báo danh đi!”

Liễu Thu kèo nhèo: “Thôi mà ba, ngồi lỳ một chỗ ở văn phòng, làm sao con chịu nổi!”

Ba Liễu đặt tờ báo xuống: “Con gái lớn rồi, phải biết phụ ba và anh hai quản lý công ty chứ!”

“Baaaa, sao ba không kêu chị ba về phụ ba đi, chị ấy suốt năm chỉ đi du lịch thôi!”

“Con đó, kiếm cho ba một thằng con rễ như chị con đi rồi mới có phúc lợi đi du lịch!”

Liễu thu ngồi bật dậy: “Phải rồi, nhắc tới con rễ con mới nhớ. Tin tức mấy hôm trước là ba với bác Lâm làm phải không? Ba làm vậy rồi sao con lấy chồng được nữa~”, lỡ như anh ấy cũng nhìn thấy thì sao đây? Aiz…

Ba Liễu đẩy đẩy gọng kính: “Con tưởng ba rảnh rỗi lắm sao mà đi làm mấy chuyện đó! Nhà báo muốn giật tít là chuyện bình thường như cơm bữa thôi!”

Liễu Thu híp mắt thăm dò: “Phải không?”, thấy ba mình không có phản ứng gì đáng nghi, cô tạm bỏ qua, nói sang chuyện khác: “Con nhớ ba có mở một cái trung tâm thương mại mà nhỉ? Hay con qua đó quản lý nha?”

Ba Liễu quay qua nhìn cô: “Con không quậy tới mức nó đóng cửa luôn chứ?”

Liễu Thu đưa ánh mắt ra hiệu cho anh hai, Liễu Đông mĩm cười bất lực, lên tiếng nói giúp: “Gần đây Liễu Nhật đang mở thầu để hợp tác mở vài cửa hàng. Ba cho nó qua đó làm thử dự án đó đi. Coi như rèn luyện.”

Thấy con trai lớn đã lên tiếng, ông cũng đành mắt nhắm mắt mở, đồng ý: “Thôi, thôi, được rồi, Thu Thu qua Liễu Nhật làm như lời anh con nói đi. Dự án này mà làm không xong là phải về Liễu thị làm việc cho ba! Biết chưa?”

Liễu Thu vui vẻ nói: “Dạ~, con biết rồi mà! Yêu ba.”, cô lén đưa tay ra sau lưng cụng tay với Liễu Đông một cái.



Tối hôm đó sau khi ăn tối xong, Lâm Đình Phong vẫn như cũ ngồi lột trái cây, Mộc Tâm ôm chiếc laptop tra IP ẩn danh gửi mail cho Lâm Đình Phong mấy hôm trước.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 155


Chương 155

Thấy các ngón tay của cô thoăn thoắc lướt trên bàn phím, anh đút cho cô một miếng cam, tò mò hỏi: “Em học cái này ở đâu vậy? Kỹ thuật viết code rất đặc biệt đó!”

Mộc Tâm vừa thao tác vừa nhai nhai, nuốt miếng cam xuống rồi tự hào nói: “Kỹ thuật độc quyền, bên ngoài không học được đâu!”

Thấy bộ dạng đắt ý đầy đáng yêu của cô, anh thật sự là thích đến không dứt ra được. Mộc Tâm thả chậm tốc độ tay, hỏi: “Mà thật sự anh không cho người theo dõi em thật sao? Mỗi lúc em gặp chuyện anh đều xuất hiện rất kịp lúc đó!”

Lâm Đình Phong đút cho cô một miếng táo: “Thật ra anh có cho người âm thầm bảo vệ em, chứ không theo dõi em đâu.”

Cô liếc mắt nhìn anh: “Này! Đó không phải theo dõi thì gọi là gì?”

Anh hôn chụt lên cái má trắng hồng của cô: “Đó gọi là thể thiện tình yêu.”

“Xùy!”

“Họ chỉ báo cáo tin tức liên quan đến an toàn của em thôi, những chuyện khác họ sẽ không xâm phạm đời tư của em đâu.”

“Oh!”

Mộc Tâm rất nhanh đã tra ra, cô đưa laptop cho anh xem: “Nơi gửi đi là biệt thự Tropique.”

Lâm Đình Phong nhìn lướt qua một cái rồi đặt laptop xuống bàn: “Nhà chính Lâm gia. Chắc chắn là ba anh làm rồi.”

Mộc Tâm nằm lên chân anh, vừa hưởng thụ sự phục vụ trái cây vừa nói: “Em cứ tưởng chuyện kiểu này chỉ có trong phim thôi chứ! Được tự trải nghiệm đúng là k*ch th*ch ghê!”

Nghe cô nói, anh cười khẽ, vuốt nhẹ lọn tóc của cô: “Em không cần bận tâm đến ông ấy, để anh giải quyết là được.”

“Dạ.”, nghĩ nghĩ đến chuyện gì đó thú vị, Mộc Tâm ngước cặp mắt hoa đào lên nhìn anh, “Không biết khi nào ba anh đến gặp em rồi cầm tờ chi phiếu ném cho em, nói ‘cô muốn bao nhiêu tiền thì mới chịu rời xa con trai tôi!’ nhỉ?”

Lâm Đình Phong nhéo lên cái má của cô: “Nhớ nè, ông ta ra giá bao nhiêu, anh trả em gấp mười. Chỉ cần em ở bên anh là được.”

“Hihi, em có thể ăn hai đầu không? Làm giàu kiểu này nhàn thật!”

Anh cúi đầy xuống hôn lên cái môi nhỏ của cô, cắn nhẹ một cái: “Em đang quyến rũ anh à?”

Mộc Tâm chớp chớp mắt, vô tội, nói: “Em quyến rũ anh khi nào?”

“Ánh mắt em đang quyến rũ anh đó biết không?”

Lại bắt đầu quăng thính lưng tung rồi, thôi kệ đi! Sống chung với hủ thính vạn năm, mị cũng đã quen

Một buối sáng tinh sương của tiết trời lúc vào đông, hơi sương quẫn quanh trong không khí rồi đọng lại trên những phiến lá xanh tươi nhuốm màu diệp lục.

Nhiệt độ bên ngoài đã giảm xuống còn mười lăm độ C, Mộc Kiến Vĩ hôm nay có một cuộc hẹn đàm phán với người phụ trách dự án đấu thầu cửa hàng ở Liễu Nhật.

Tầng 5 tại trung tâm thương mại Liễu Nhật, Kiến Vĩ đến sớm hơn giờ hẹn mười phút, cậu cởi chiếc áo khoác dạ màu nâu sậm đưa cho phục vụ đem cất rồi gọi một ly cà phê nóng.



Sau khi đi báo danh bên phòng nhân sự, Liễu Thu cầm tập hồ sơ dự án, vừa đi về phòng làm việc vừa lật ra xem, trợ lý đi theo bên cạnh giải đáp câu hỏi của cô và báo cáo lịch trình:

“Liễu tiểu thư, sáng nay chúng ta có hẹn gặp mặt với công ty trang sức Sunset.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 156


Chương 156

Liễu Thu đóng tập tài liệu lại, mở điện thoại lên xem thời gian, không có hứng thú, hỏi: “Hẹn mấy giờ?”

“Dạ, 9 giờ 30 ạ.”

Cô đưa tập tài liệu cho trợ lý: “Đem để trong văn phòng tôi, cô cũng về làm việc đi, tự tôi đi gặp được rồi!”

“Dạ.”

“Ting!”, thang máy dừng ở tầng 5, cô cầm chiếc túi C&K, trên người khoác một bộ Dior mẫu thu đông mới nhất, tự tin đi vào nhà hàng.

Ánh mắt cô hờ hững đảo một vòng nhà hàng rồi bất chợt bị khóa chặt trên người con trai đang tao nhã nhâm nhi tách cà phê.

Ô mô! Ô mô! Ô mô! Là anh chàng baby hôm bữa sao? Áaaa, ông trời cũng se duyên cho mình rồi!

Cô đưa tay chỉnh chỉnh lại mái tóc xoăn sóng của mình, nhẹ nhàng đi lại bàn của Mộc Kiến Vĩ, giả vờ bất ngờ, hỏi: “Ôi! Hóa ra là anh thật! Tôi cứ tưởng là mình nhìn nhầm.”

Kiến Vĩ hơi nghi ngờ hỏi: “Hửm? Chị biết tôi sao?”

Tiếng ‘chị’ mà Kiến Vĩ gọi khiến Liễu Thu bị sốc tâm lý nặng. Trông mình già đến thế sao? Bộ quần áo hôm nay nghiêm túc quá à? Hay make up hơi già dặn nhỉ?

Cô cười nói: “Anh quên rồi sao? Lần đó ở trước cửa hàng tiện lợi, anh nhặt được chìa khóa xe rồi trả lại cho tôi ấy!”

Kiến Vĩ suy nghĩ một lúc thì mới nhớ ra, cậu cười nói: “A! tôi nhớ rồi. Hi, không ngờ trí nhớ chị lại tốt như vậy! Lâu như vậy mà vẫn nhớ rõ.”

“Vâng.”, vì tôi đã quá thích anh rồi! Phải làm sao? Phải làm sao?

Liễu Thu nhìn thấy hai cốc nước lọc trên bàn, hỏi: “Anh có hẹn sao?”

“À! Tôi có hẹn với đối tác bàn công việc.”

Liễu Thu nhìn khắp nhà hàng một lần nữa, thời điểm này không phải giờ ăn cho nên nhà hàng chỉ có hai cô gái đang trò chuyện và một cậu học sinh đang ăn bánh kem. Cô dời ánh mắt lại nhìn Kiến Vĩ: “Đối tác anh hẹn là Liễu Nhật sao?”

Kiến Vĩ hơi bất ngờ: “Sao chị biết? Chẳng lẽ chị…”

Liễu Thu cười rạng rỡ, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện: “Đúng vậy, tôi là người phụ trách dự án của Liễu Nhật.”

“Chúng ta có duyên thật, không biết xưng hô với chị thế nào?”

“Tôi tên Liễu Thu, năm nay tôi 22 tuổi, anh đừng có gọi chị này chị nọ nữa được không? Nghe thật tủi thân đó!”

Kiến Vĩ cười ngượng, đáp: “Tôi tên là Mộc Kiến Vĩ, năm nay tôi chỉ mới 20 tuổi, tôi chỉ quen miệng gọi ‘chị’ thôi! Cô đừng để trong lòng!”

“20 tuổi? Anh chưa tốt nghiệp đại học sao?”, cái này là ‘chị ơi, anh yêu em’ trong truyền thuyết đó hả?

“Không, 19 tuổi tôi đã tốt nghiệp đại học rồi.”, Kiến Vĩ thành thật đáp.

“Oa, hóa ra anh là thiên tài nha!”

Kiến Vĩ ngượng ngùng không biết trả lời thế nào, cậu ngoắc phục vụ lại, nhìn cô, hỏi: “Cô muốn uống gì?”

“Latte.”

Cậu quay qua nói mới phục vụ: “Một latte ít đá, cảm ơn.”, cậu mĩm cười nhìn Liễu Thu: “Trời đang lạnh, cô uống ít đá một chút nha? Nếu không rất dể bị cảm.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 157


Chương 157

Tim Liễu Thu lúc này muốn tan chảy bao nhiêu thì tan chảy bấy nhiêu, cô cười ngọt ngào nói: “Anh chu đáo thật!”, Aiss! Chết tiệc! Sao có thể ấm áp như thế chứ! Chết tiệc.

Cô nhấp một ngụm latte rồi nói chuyện với cậu về dự án. Lúc Kiến Vĩ đang phân tích số liệu và thống kê lợi nhuận. Liễu Thu chống cằm nhìn anh đến say mê.

Chu choa mạ ơi! Sao có người đáng yêu đến mức này chứ? Nói chuyện nghiêm túc mà cũng dễ thương đến vậy! Xem cái ánh mắt biết cười đó kìa! Mình nguyện nhịn mua sắm ba ngày chỉ để ngắm nhìn khoảng cách gần thế này thôi a~

Kiến Vĩ trình bày xong, cậu thấy cô cứ nhìn mình, mĩm cười hỏi: “Liễu tiểu thư, cô thấy thế nào?”

“Đẹp trai quá~!”

“Dạ?”

Liễu Thu giật mình, ý thức được lời mình vừa buộc miệng nói, cô đánh lên đầu mình một cái, hơi đỏ mặt, nói: “À! Tôi thấy công ty cậu rất tốt. Phương án cậu trình bày cũng rất hay!”

Nghe cô nói, Kiến Vĩ vui vẻ hỏi: “Liễu tiểu thư thấy vậy thì tốt quá! Vậy suất thầu cửa hàng này, cô có thể tin tưởng giao cho Sunset không?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Liễu Thu vuốt vuốt lên đế ly latte, cười nói: “Đương nhiên rồi, nhưng mà… tôi có thể đến tham quan công ty của anh trước rồi mới quyết định không?”, phải đi quan sát xem có tình địch khoảng cách gần không mới được!

“Được chứ! Chúng tôi rất sẵn lòng. Không biết Liễu tiểu thư định hôm nào sẽ đến Sunset ạ?”

“Chọn ngày không bằng gặp ngày. Bây giờ đi luôn đi.”

“Được, vậy Liễu tiểu thư…”

Liễu Thu cắt ngang lời cậu: “Còn chuyện này nữa, đừng gọi tôi là Liễu tiểu thư, nghe già lắm! Gọi tên tôi đi.”

Kiến Vĩ cười, gật đầu: “Được, Liễu Thu, cô xuống lầu đợi một lát, tôi đi lấy xe.”

“Vâng”

Thấy Mộc Kiến Vĩ đi ra cửa, người phục vụ cầm áo khoác đi lại đưa cho Liễu Thu: “Tiểu thư, áo khoác của anh chàng vừa rồi bỏ quên ạ. Cô có thể đưa anh ấy giúp được không ạ?”

“Được! Cảm ơn.”, khẽ vuốt nhẹ lên chiếc áo khoác, một mùi hương gỗ tùng quen thuộc của anh phản phất trước đầu mũi, cô mĩm cười đi ra ngoài.

Vừa đi cô vừa lôi điện thoại ra soạn tin nhắn: “Daddy đại nhân! Con đã chấm được một chàng rễ cho ba rồi! Ba chuẩn bị vé máy bay cho con đi du lịch đi là vừa! Hô hô hô.”



Chưng cư Toro,

“Ting”, Mộc Tâm chạy ra phòng khách cầm chiếc điện thoại lên xem, một email mới. Cô ấn vào mở hộp thư ra, là thông báo của công ty sinh học Herbe&Beauté, họ nói sẽ tổ chức một buổi đấu thầu ‘dự án công nghệ sinh học trị sẹo’ công khai vào ngày kia.

“Sao đột ngột vậy nhỉ?”, Mộc Tâm soạn mail phản hồi đã nhận rồi gửi lại cho họ.



Cao ốc Lâm thị,

“Đã lấy được phương án của Mộc Tiểu Tâm chưa?”

“Vẫn chưa…”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 158


Chương 158

“Ngày kia là mở thầu rồi mà hôm nay cậu vẫn chưa lấy được? Cậu giỡn mặt với tôi hả?”, đầu dây bên kia truyền đến tiếng gằn giọng đầy giận dữ.

“Tôi sẽ cố gắng, nhưng làm sao tôi có thể tin chị sẽ giữ lời hứa?”

“Bây giờ… Cậu chỉ có một lựa chọn cuối cùng… là tin tưởng tôi thôi!”

“…”, Cậu ta xiết chặt chiếc điện thoại, căm lặng không nói gì.

“Nghe ngóng kỹ xem có phương án B hay không? Đừng để xảy ra chuyện như lần trước! Nhớ chưa?”

“Tôi nhớ rồi. Có người đến, liên lạc sau.”, cậu mau chóng cúp máy rồi đi về văn phòng.

Ánh sáng trắng ngà từ chiếc đèn trần mang hình dáng hoa tú cầu, rũ xuống chiếc gương khung gỗ treo trong phòng tắm.

Sau khi Mộc Tâm dùng khăn ấm lau mặt, cô nhẹ nhàng gỡ miếng băng y tế dán trên trán. Cô hơi bất ngờ vì vết thương đã liền hẳn, chỉ còn lại dấu vết mờ mờ của da non.

Không biết có phải ảo giác của bản thân hay không, mà kể từ khi xuyên đến đây, những vết thương trên cơ thể cô bình phục với tốc độ thần kỳ so với bình thường. Vết thương do đạn phải khâu năm mũi mà chưa tới một tuần đã liền lại và cả vết thương lần này, chưa đến ba ngày đã gần như không thấy nữa. Cô không biết là do tố chất cơ thể của Mộc Tiểu Tâm tốt hay do buff của việc đi xuyên thời không.

Mộc Tâm không nghĩ nhiều liền thay đồ và trang điểm đi đến công ty.



Văn phòng tổng giám đốc.

“Chuyển hết tài sản cá nhân của tôi ở Lâm thị sang P&T.”, Lâm Đình Phong cầm một xấp hồ sơ đưa cho Tiểu A, “Còn nữa, đây là tất cả dự án được ký dưới tên tôi, đem qua bên đó luôn đi.”

Tiểu A nhận số hồ sơ mà anh đưa, tò mò hỏi: “Boss, đây là… anh đang chuẩn bị rời khỏi Lâm thị sao?”

Lâm Đình Phong vừa xem văn kiện vừa hờ hững đáp: “Làm cho cô gái nhỏ nào đó chơi thôi!”

Chưa kịp phòng bị, Tiểu A đã bị tống một họng cẩu lương, cậu âm thầm vả miệng mình, cho mày chừa cái tội tò mò này! Đúng là tự đi tìm ngược mà!

“Cậu đi làm việc đi!”

“Dạ.”



Đến giờ nghỉ trưa, các nhân viên nối đuôi nhau, người thì đi xuống căn tin công ty ăn cơm, người thì đi ra nhà hàng bên ngoài ăn, cũng có người đảm đang tự mang cơm hộp theo.

Mộc Tâm đặt tập hồ sơ lên bàn: “Đây là báo cáo dự án lần này, anh xem qua đi, có gì không ổn thì em sửa lại.”

Lâm Đình Phong ngoắc ngoắc tay, ý bảo cô đi lại gần mình. Anh đưa tay kéo Mộc Tâm ngồi lên đùi mình, đưa tay vén nhẹ tóc mái cô lên, thấy vết thương đã lành da non, giọng nói anh dịu dàng và có phần hơi tiếc nuối: “Trưa nay anh bận đi gặp khách hàng rồi, em đi ăn một mình được không?”

“Được, lát nữa em cũng định hẹn em trai em ăn cơm, sẵn tiện bàn vài chuyện của Sunset.”

Anh hôn nhẹ lên trán cô một cái, nhéo nhéo cái má phấn nộn được anh vỗ béo thành công: “Anh muốn hỏi em điều này lâu rồi mà chưa có dịp.”

Mộc Tâm gỡ tay anh ra, xoa xoa cái má bị anh nhéo đến hồng hồng, vễnh môi, nói: “Anh hỏi gì thì hỏi đi! Đừng có mà động tay động chân!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 159


Chương 159

Thấy biểu cảm quá ư là đáng yêu của cô, anh cười khẽ: “Vậy anh hỏi này! Sao em đưa Sunset từ Pháp về đây để mở công ty? Một mình em kham hết công việc của hai người, không mệt mỏi sao?”

Hóa ra là hỏi về vấn đề này! Nhưng thật ra lúc đầu mình thấy Sunset có tiềm năng nên mua lại thôi! Nhưng trả lời như vậy thì có hơi qua loa quá nhỉ?

Cô đưa tay, chỉnh chỉnh lại chiếc cà vạt cho anh, ngon ngọt, nói: “Trước tiên là để kinh doanh, sau đó là kiếm tiền sính lễ để cưới anh về nhà!”

Anh áp môi mình lên môi cô, hôn nhẹ một chút rồi nói: “Cái miệng nhỏ càng ngày càng biết cách dỗ ngọt anh.”

Mộc Tâm tuột xuống khỏi người anh, vỗ vỗ lên vai anh: “Em đi ăn đây, anh làm việc chăm chỉ nha.”, cô đi đến gần cửa thì xoay người lại nói, “Gán mà tìm của hồi môn cho mình đi nha~”

Thành công thấy được nụ cười của Lâm Đình Phong. Cô đóng cửa lại, đi về phòng làm việc lấy túi xách. Lúc đi đến gần cửa cô thấy một bóng dáng mảnh khảnh, mĩm cười hỏi: “Tiểu Bạch? Sao em lại đứng ở cửa vậy? Không đi ăn trưa à?”

“Dạ em đang chuẩn bị đi đây ạ! Chào chị Tâm.”

Mộc Tâm thấy bóng dáng cậu hấp tấp rời đi thì thu nụ cười lại, đẩy cửa đi vào phòng, đột nhiên một tiếng “Két!” của chân ghế mà sát lên mặt bàn làm cô giật mình, cô nhướng mày nhìn qua: “A Khải?”

Cậu ta mơ mơ hồ hồ, gãi gãi cái đầu tổ quạ, nhìn Mộc Tâm: “Thư Ký Mộc? Tới giờ cơm trưa rồi à?”

Thấy bộ dáng mơ ngủ của cậu ta, Mộc Tâm thấy buồn cười: “Cậu mà không nhanh chân là căn tin hết món đấy!”

A Khải cầm thẻ nhân viên vọt ra ngoài: “Cảm ơn thư ký Mộc, tôi đi đây.”

Thấy cậu ta đi rồi, cô cầm túi xách, xoay lưng nhìn chồng hồ sơ hơi bị lệch thì đưa tay chỉnh lại một chút. Vừa đi lại thang máy vừa gọi cho Mộc Kiến Vĩ, máy vừa kết nối cô liền hỏi: “Kiến Vĩ, em ăn chưa? Đi ăn với chị không?”

Kiến Vĩ đang dắt Liễu Thu tham quan công ty, nghe cô nói vậy, giọng nói cậu bất giác vui vẻ mà ấm áp: “Được ạ, nhưng chị đợi một lúc được không? Em đang dắt người phụ trách của Liễu Nhật đi tham quan công ty mình.”

“Oh, vậy em hỏi thử người phụ trách có đi ăn chung với chúng ta luôn không? Tạo dựng quan hệ một chút cũng tốt.”

“Dạ, để em hỏi thử.”, Kiến Vĩ quay qua hỏi, : “Liễu Thu, cô có muốn đi ăn trưa cùng tôi luôn không?”

Nghe lời anh nói, trong lòng Liễu Thu vui như được mùa, nhưng nhớ tới giọng điệu nói chuyện điện thoại đầy tình cảm của anh, cô hồ nghi hỏi: “Chỉ hai chúng ta thôi sao?”

“Không, có tổng giám đốc của công ty chúng tôi nữa. Không biết cô có ngại không?”

Hừm! Nghe nhân viên tron công ty nói, tổng giám đốc là một cô gái trẻ đẹp, có tài mà lại còn quyến rũ. Loại tình địch ‘ba tốt’ này! Mình phải gặp mới được!

Nghĩ rồi, cô cười ngọt ngào, nói: “Được, vậy chúng ta đi luôn nha! Đừng để cô ấy đợi.”

Kiến Vĩ nói vào điện thoại: “Tụi em tới liền, chị nhắn cho tụi em địa chỉ nha.”

“Được.”



Nhà hàng Hoa Yên.

Mộc Tâm biết đến nó do A Kiều giới thiệu. Nơi đây đây thiết kế theo không gian tự nhiên, được phối theo ba tông màu: xanh ngọc, vàng và trắng. Chủ yếu dùng cây xanh để trang trí giúp cho không khí rất mát mẻ và dễ chịu.

Kiến Vĩ và Liễu Thu vừa vào đã thấy Mộc Tâm, hai người đi lại gần. Mộc Tâm đưa mắt nhìn lên, mĩm cười với Kiến Vĩ, ánh mắt cô va phải ánh mắt không mấy thiện chí của Liễu Thu, cô ngừng lại và giây, sao cô lại thấy cô gái này rất quen mắt! Hình như đã thấy ở đâu rồi!
 
Back
Top Bottom