Ngôn Tình Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 120


Chương 120

Lúc cuộc họp diễn ra hơn một nửa, bụng dưới của Mộc Tâm chợt đau thắt lại, cô nhíu mày đưa một tay ôm bụng, cơn đau quặng thắt ập tới như cơn thủy triều. Cô hít một ngụm khí lạnh, chết rồi! Đừng nói là ‘bà dì’ ghé thăm nha! Mình nhớ là còn ba ngày nữa mới tới mà! Ôi lạy chúa! Hôm nay mình mặc đầm trắng a~

Mộc Tâm đưa tay đỡ lấy cái trán đã thấm đầy mồ hôi. Định cắn răng đợi hết buổi họp sẽ nhờ Tiểu Mỹ Lệ mua giúp một bộ quần áo và gói băng vệ sinh.

Lâm Đình Phong chú ý Mộc Tâm từ lúc bắt đầu đến giờ, thấy sắc mặt của cô không tốt, anh cầm điện thoại nhắn tin cho cô: “Em thấy không khỏe sao?”

Điện thoại trên bàn rung lên một cái, Mộc Tâm đưa tay ấn vào xem, đọc xong tin nhắn, cô ngước mắt nhìn Lâm Đình Phong một cái, bắt gặp ánh mắt lo lắng của anh, cô gõ tin nhắn trả lời: “Em không sao.”

Nhìn sắc mặt ngày càng kém của cô, Lâm Đình Phong liền dùng bút gõ lên bàn. Căn phòng lập tức im bật, người quản lý đang trình bày cũng im ru mà nhìn anh.

Anh lạnh lùng nói: “Các báo cáo còn lại nộp cho tôi sau. Tan họp.”

Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra những vẫn thu dọn rồi đi ra ngoài. Mộc Tâm thấy mọi người rời đi, cô cũng đứng dậy định nhân lúc đông người chạy vào nhà vệ sinh. Nhưng dự định ấy đã phá sản từ trong trứng nước, khi giọng nói trầm trầm của ai kia vang lên: “Thư ký Mộc ở lại, tôi có chuyện muốn nói.”

Mộc Tâm đành bất lực ngồi bịch trên ghế. Khi trong phòng họp chỉ còn cô và Lâm Đình Phong, anh đi lại ngồi xổm xuống đối diện cô, áp lòng bàn tay lên trán cô, lo lắng hỏi: “Em khó chịu sao? Thấy không khỏe ở đâu?”

Cô đưa tay gỡ bàn tay trên trán của anh xuống, nhỏ giọng giải thích: “Em không sao, chỉ là ‘bà dì’ ghé thăm thôi!”

Thấy sắc mặt cô ngày càng tái xanh, anh không ngồi yên được nữa, muốn bế cô lên: “Anh sẽ kêu người đi đón dì của em, giờ thì đi bệnh viện với anh.”

Thấy anh hiểu sai ý của mình, cô lính quýnh cảng anh lại: “Không phải dì em ghé thăm, là… em hình như tới kỳ kinh nguyệt rồi…”, âm thanh của Mộc Tâm ngày càng nhỏ, nói xong từ cuối cùng, cô muốn tìm cái lỗ chui xuống cho xong. Ai đời lại nói tới vấn đề ngại ngùng này ở phòng họp chứ! Thật là quê chữ ê kéo dài a~.

Cơn đau bụng lại bắt đầu quặng lên từng hồi, trán Mộc Tâm đã ướt đẫm mồ hôi, cô đưa tay ôm bụng, cắn chặt răng, trước đây tới ngày cũng đâu có đau đến vậy! Là do cơ địa của Mộc Tiểu Tâm sao? Đau chết bà đây rồi!

Lâm Đình Phong bế bỗng cô lên, đạp cửa phòng họp ra, bước đi về phía văn phòng tổng giám đốc. Lúc đến trước cửa, có mấy trưởng phòng ban đi đến nộp báo cáo.

Thấy sếp nhà mình đang bế thư ký Mộc, họ sợ hết hồn, giả bộ làm ngơ mà nhìn lên trần nhà:

“Aiz, trời hôm nay đẹp quá, còn thấy rõ cả máy bay đang bay luôn kìa.”

“Trưa nay mình ăn gì đây? Món Nhật hay món Hàn nhỉ? Khó chọn ghê…”

“Ahahaha, sao mình lại đi ra đây nhỉ? Chắc tối qua ngủ không ngon nên mộng du rồi!”

“…”

Chỉ chốc lát, hành lang không còn một bóng người, Mộc Tâm lúc này chôn mặt trong ngực của Lâm Đình Phong, cô thật muốn diễn cảnh dùng ngực đập vỡ đá mà!

Anh bế cô vào phòng nghỉ của mình, đặt cô lên giường, mông còn chưa chạm xuống nệm, Mộc Tâm muốn nhảy dựng lên, cô ôm chặt cổ anh: “A! anh… anh… anh để em đứng dưới đất được rồi!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 121


Chương 121

Lâm Đình Phong nhíu mày: “Sao vậy? Em không khỏe thì nằm nghĩ đi! Còn muốn đi đâu nữa?”

Mặt cô lúc này đã đỏ như quả cà chua rồi, cô lí nhí nói: “Em… váy em bẩn rồi… A! anh đừng nhìn, quay mặt qua chỗ khác đi!”

Lâm Đình Phong vừa đặt cô đứng vững trên đất đã bị cô đẩy mặt xoay về phía cánh cửa, anh bất đắc dĩ nói: “Được, anh ra ngoài, em ở đây đợi anh một lát!”

Nói rồi anh đi ra đóng cửa lại, nghĩ nghĩ một chút rồi lấy điện thoại ra gọi điện, đầu dây kêu vài tiếng thì kết nối được, anh lập tức hỏi: “Phụ nữ tới kỳ kinh nguyệt thì cần làm gì?”

Lạc Tư đang nằm ở nhà đắp mặt nạ dưỡng nhan, cậu mất vài giây mới tiêu hóa được câu hỏi của Lâm Đình Phong. Cậu ta thở dài: “Anh hai à! Tôi là bác sĩ ngoại khoa, không phải phụ khoa đâu! Chuyện này cũng hỏi tôi?”

“Trả lời không được thì tôi trói cậu đi học thêm một khóa phụ khoa nữa.”, Lâm Đình Phong lạnh lùng phán một câu xanh rờn.

Lạc Tư ngồi bật dậy làm chiếc mặt nạ rớt xuống nệm, cười giả lả: “Tôi biết, đương nhiên là tôi biết rồi. Cậu mua cho cô ấy một ấm nước gừng nấu với đường đỏ, đặt túi chườm nóng lên bụng, nếu đau quá thì uống thêm thuốc giảm đau. Còn một thứ không thể thiếu nữa, mua băng vệ sinh cho cô ấy thay. Mua nhiều một chút phòng hờ.”

Lâm Đình Phong nghiêm túc ghi nhớ từng thứ một, nghi ngờ hỏi: “Chỉ vậy thôi à? Cậu có phải lang băm không vậy?”

Lạc Tư tức đến muốn ném điện thoại: “Chỉ vậy thôi anh hai à! Cậu còn muốn sao nữa?”

“Hình như cô ấy đau lắm, còn bảo là váy bị bẩn.”

Lạc Tư thở dài bất lực trước độ thẳng nam của thằng bạn chí cốt: “Tôi nói này! Lúc trước cậu cúp tiết sinh học phải không?”

“Trả lời.”, Lâm Đình Phong đen mặt nói.

Lạc Tư vừa bật loa ngoài trả lời, vừa xé bịch mặt nạ khác ra đắp: “Chú ý giữ ấm là sẽ bớt đau, còn việc váy bẩn là do chảy máu thôi! Không có gì đâu.”

Sắc mặt Lâm Đình Phong trở nên nghiêm trọng như Mộc Tâm bị bệnh nan y tới nơi: “Chảy máu? Vậy mà cậu nói không có gì? Tôi có cần đưa cô ấy đi truyền máu không?”

“Bịch” miếng mặt nạ trên tay Lạc Tư rơi xuống đất, cậu đang nói chuyện điện thoại với loài sinh vật ngoài hành tinh nào vậy? Ai đó hãy đến cứu rỗi thằng bạn của cậu đi: “Tôi nên trả lời cậu sao đây?”

“Trả lời cái gì nữa? Cô ấy nhóm máu B. Cậu chuẩn bị máu rồi chạy đến đây liền đi.”, Lâm Đình Phong như muốn xuyên qua điện thoại đánh lên đầu cậu ta một cái. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lạc Tư thật muốn hét vào tai thằng bạn để nó tỉnh hồn ra, nhưng vì nể mặt tiền đầu tư, vẫn là nên nhịn thì hơn, cậu nở nụ cười rất chi là ‘thân thiện’, nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Cậu không biết à? Con gái là loài sinh vật vi diệu nhất hành tinh! Họ có thể chảy máu liên tục bảy ngày mà không chết đấy! NÊN BÂY GIỜ CẬU LÀM NHỮNG ĐIỀU TÔI ĐÃ DẶN ĐI! OKAY?”

“Ờ.”, đáp lại một chữ, Lâm Đình Phong tắt máy luôn. Anh cầm chìa khóa đi ra ngoài.

Lạc Tư nhìn màn hình điện thoại đen ngòm, mặt mài méo xệch, đây chính là điển hình của vắt chanh bỏ vỏ đấy! Mọi người hãy ghi nhớ để biết đường mà tránh nhé! Đừng như Tư.

Sau khi xác định được những thứ cần mua, Lâm Đình Phong chạy xe đến một cửa hàng tiện lợi gần đó. Anh dùng tốc độ sấm chớp gió rền mua xong bình giữ nhiệt, trà gừng đường đỏ hòa tan và túi chườm nóng. Lúc đứng trước quầy băng vệ sinh anh nhớ lại lời Lạc Tư dặn: “…Mua nhiều một chút phòng hờ.”

Anh suy nghĩ vài giây, nhiều một chút là bao nhiêu? Loại ban ngày chắc là dùng ban ngày, ban đêm thì dùng ban đêm nhỉ? Kotex hay Diana? Cool fresh hay Maxcool? Còn loại có cánh với không cánh này là gì nữa vậy?

Anh càng quét gần một nửa kệ băng vệ sinh. Rồi đi ra quầy tính tiền, xong rồi anh cầm hai túi lớn đi ra xe phóng về công ty.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 122


Chương 122



Tại quầy thu ngân, sau khi Lâm Đình Phong đi, hai cô nhân viên nữ kéo anh nhân viên thu ngân lại hỏi: “Anh chàng lúc nảy đẹp trai quá! Anh ấy có thường đến đây không? Cậu đứng tính tiền nên chắc là biết mặt mà nhỉ?”

Anh thu ngân tỏ vẻ thờ ơ: “Không thường đến đâu! Nếu có thường đến đi chăng nữa các cô cũng bít cửa rồi. Người ta đến mua trà gừng và băng vệ sinh đó. Một trăm phần trăm là có bạn gái rồi, còn rất thương bạn gái nữa.”

Cô nhân viên ôm ngực, dựa người lên kệ thực phẩm: “Ôi! Người bạn trai của năm a~! Chắc chắn cô gái đó đã cứu cả hệ ngân hà nên mới gặp được người bạn trai cực phẩm trong cực phẩm như vậy!”

Anh thu ngân bĩu môi: “Xùy, có cực phẩm thì cũng không phải của cô.”



Năm phút sau, tại văn phòng tổng giám đốc.

Mộc Tâm đỡ trán, nhìn hai cái bao tải đặt ở trước mặt. Cô bất đắc dĩ cầm vội một gói kotex chạy vào nhà vệ sinh đóng sầm cửa lại. Đang đưa tay ra sau lưng tháo dây kéo của chiếc đầm ra thì có tiếng gõ cửa “Cốc cốc cốc”, giọng nói của Lâm Đình Phong vang lên: “Mộc Mộc, anh đi gấp quá nên chưa mua quần áo mới cho em, bên trong có treo mấy bộ vest của anh, em mặc đỡ trước nha?”

Mộc Tâm nhìn chiếc tủ kính đối diện, rồi đáp: “Em biết rồi.”

Sau khi thay quần áo xong, cô đẩy cửa đi ra ngoài. Thấy anh vẫn đứng ngoài cửa, cô đỏ mặt hỏi: “Anh đứng đây làm gì vậy?”

“Anh sợ em mất máu quá độ rồi ngất bên trong nên đứng đây đợi em.”, nói rồi anh đưa tay bế Mộc Tâm đi lại giường đặt cô xuống, hỏi: “Em thấy trong người sao rồi?”

Mộc Tâm kéo kéo chiếc chăn lên, đáp: “Lúc nảy em đau quá, nên lấy mấy viên thuốc giảm đau trong hộp thuốc ra uống, giờ thấy đỡ hơn rồi.”

Thấy cô biết cách tự chăm sóc bản thân mình như vậy, chắc trước đây mỗi lần bị đau cô phải luôn chịu đựng một mình, Lâm Đình Phong đau lòng v**t v* khuôn mặt tái nhợt của cô, anh cầm bình nước gừng đường đỏ mới pha mở nắp ra đưa cho cô: “Em uống đi, anh nghe nói uống cái này sẽ đỡ đau hơn đó.”

Mộc Tâm ngửi thấy mùi cay thoang thoảng của gừng, cô đổ mồ hôi lạnh, không phải là nó đó chứ? Thứ thức uống địa ngục! Có đau đến mấy mình cũng không uống đâu!

Nghĩ rồi cô kéo chăn lên che nửa gương mặt, nhỏ giọng nói: “Em không uống đâu! Em đã uống thuốc giảm đau rồi mà.”

Lâm Đình Phong ngồi xít lại gần, kéo chăn của cô ra, mềm giọng như cách dỗ trẻ con, nói: “Em uống một chút thôi, là anh tự tay mua về rồi pha cho em đó! Không uống thật à?”

Mộc Tâm ngước mắt nhìn anh, đắn do suy nghĩ, một bên là nước gừng khó uống, một bên là tiểu gia hỏa tự tay pha cho mình. Cuối cùng vẫn là anh thắng. Cô ngồi thẳng lưng, đưa tay cầm lấy bình giữ nhiệt, cô nhíu chặt mày, đưa lên miệng uống từng hớp một, đến khi cạn sạch mới thôi.

Lâm Đình Phong cầm lấy bình giữ nhiệt, đưa tay lên miệng cô, đút vào chiếc miệng nhỏ một viên kẹo sữa. Mộc Tâm hơi bất ngờ, mở to mắt. Hương vị ngọt ngào của sữa tươi lan dần trong khoang miệng, lấn ác đi mùi vị khó chịu vừa rồi.

Tim cô lúc này như được phơi dưới ánh nắng ấm áp thuở ban sơ. Cô biết rằng sự hạnh phúc này rất mong manh, nhưng cô không thể nào khống chế bản thân mà ngày càng chìm đấm trong đó. Không thể ngừng tham lam từng sự dịu dàng, từng cái ôm, từng hơi thở của anh. Có lẽ trong một lúc vô thức nào đó, anh đã trở thành một phần máu thịt của cô.

Anh khiến cô bắt đầu lo được lo mất, khiến cô trở nên mềm yếu. Cô biết là nên chừa cho bản thân chút đường lui, thế nhưng… bất tri bất giác, cô đã không còn đường lui nữa rồi. Chỉ muốn bên anh mỗi ngày, quay đầu có thể thấy, đưa tay có thể ôm, đau ốm có người lo, bị thương sẽ có người đau lòng, tan ca sẽ có người chờ mình bên mâm cơm nóng hổi, lâu lâu giận hờn vài chuyện nhỏ nhặt. Dù không biết tương lai sẽ ra sau, cô vẫn muốn ở bên anh trọn vẹn nhất.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 123


Chương 123

Cảm xúc cứ tràn ra như nước vỡ đê, Mộc Tâm vương hai tay về phía anh, mềm giọng làm nũng: “Cho em ôm một cái!”

Lâm Đình Phong cười khẽ, sát người lại ôm lấy cô, đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô: “Em nằm đây nghỉ ngơi đi, anh sẽ duyệt đơn cho em nghỉ làm hôm nay.”

“Dạ”, Mộc Tâm tựa trên vai anh khẽ gật gật đầu.

Anh đợi cô nằm xuống, đặt túi chườm nóng lên bụng, kéo chăn lên đắp cho cô, ấn lên trán cô một nụ hôn rồi mới đi ra ngoài.



Tại căn biệt thự xa hoa ở phía bắc thành phố A, nơi đây trồng rất nhiều hoa nhiệt đới, vì thế mọi người đặt cho nó cái tên Tropique*.

(*Miền nhiệt đới)

Ở chiếc bàn đá ngoài sân, người đàn ông trung niên đang thưởng thức một chum trà Long Tĩnh thơm mát. Bên cạnh là một nam thanh niên cung kính đưa ra một tập hồ sơ màu đen:

“Chủ tịch Lâm, đã điều tra rồi ạ, đây là tất cả tư liệu về cô ấy.”

Lâm Trí Viễn cầm lấy, thong thả lật tài liệu ra xem, càng xem ông càng nhíu chặt mày, cuối cùng “Bịch” một tiếng, đóng tập tài liệu lại, trầm trầm nói: “Vài hôm nữa cô con gái nhỏ của Liễu gia sẽ về nước đúng không?”

“Dạ, Liễu gia có gửi thiệp mời dự tiệc tẩy trần cho Liễu tiểu thư đó ạ.”

“Báo cho Đình Phong một tiếng, nói nó đi dự chung với tôi.”

“Dạ, tôi sẽ báo cho cậu ấy ngay.”, nói rồi nam thanh niên đi vào trong gọi điện cho Lâm Đình Phong.



Tập đoàn Lâm thị.

Điện thoại của Lâm Đình Phong rung lên, Tiểu A nhìn boss nhà mình đang có cuộc họp xuyên quốc gia quan trọng, cậu nhẹ nhàng cầm điện thoại, đẩy ghế đứng dậy, rón rén đi ra ngoài.

Sau khi khép cửa lại, cậu nhìn số điện thoại hiển thị là ở nhà chính, cậu nhanh chóng ấn nút nghe: “Alo! Lâm tổng đang có cuộc họp quan trọng, có chuyện gì cứ nói, tôi sẽ chuyển lời lại sau ạ.”

Nam thanh niên – A Trạch, quản gia kiêm trợ lý của Lâm Trí Viễn, cậu ta điềm đạm nói: “Chủ tịch Lâm nhờ tôi dặn dò, vài hôm nữa Liễu gia có mở một buổi tiệc tẩy trần cho con gái ông ấy, chủ tịch Lâm muốn thiếu gia đi dự tiệc cùng mình. Nhờ cậu chuyển lời lại cho thiếu gia ạ.”

“Được, cảm ơn anh, tôi sẽ báo lại cho Lâm tổng.”

“Được, cảm ơn ạ.”

Sau khi cúp máy, Tiểu A trở lại phòng họp, tiếp tục vừa làm việc, vừa đợi lệnh của Lâm Đình Phong.



Tận bốn tiếng sau cuộc họp mới kết thúc, Lâm Đình Phong tắt laptop, mệt mỏi ngã lưng ra sau, nhắm mắt dưỡng thần.

Tiểu A gấp máy tính, đưa điện thoại lại cho Lâm Đình Phong: “Boss, lúc anh đang họp, có một cuộc gọi từ nhà chính, chủ tịch Lâm dặn dò vài ngày nữa anh cùng ông ấy tham dự một bữa tiệc của Liễu gia.”

Lâm Đình Phong đưa tay cầm điện thoại, đứng dậy, lạnh lùng nói: “Tôi biết rồi, cậu đi làm việc của mình đi.”, khi đi đến cửa phòng, anh nhớ đến gì đó, quay người lại nói với Tiểu A: “Mua một bộ váy công sở, size M, đưa đến phòng tôi.”

“Dạ.”, Tiểu A đáp, thấy boss đi rồi, cậu thầm cười trộm, trong đầu cậu bây giờ là hình ảnh che mờ cấm trẻ em dưới 18 tuổi, hehehe! k*ch th*ch quá đi! Hèn chi sáng giờ không thấy thư ký Mộc ở văn phòng.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 124


Chương 124

Chắc do tác dụng của thuốc hoặc do cảm giác ấm áp quá dễ chịu, Mộc Tâm ngủ một giấc đến tận chiều tối. Lúc cô mở mắt ra thì bên ngoài cửa sổ đã lên đèn. Cô lật chăn ra, vò vò đầu: “Aiz, sao lại ngủ đến giờ này rồi?”

Cô đi vào nhà vệ sinh, lát sau cô nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, thò đầu nhìn ra phòng làm việc. Cô thấy trong phòng không có người lạ, chỉ có Lâm Đình Phong vẫn còn ngồi trên bàn xử lý văn kiện, cô để chân trần đi lại bàn làm việc.

Lâm Đình Phong cảm giác có người đi lại, anh ngẫng đầu lên, thấy là Mộc Tâm, anh đưa mắt quan sát cô từ trên xuống dưới. Nhìn đôi chân trần của cô, anh thở dài, đặt bút xuống, đứng dậy bế cô đi lại sofa, dịu dàng hỏi: “Ngủ lâu như vậy rồi, có thấy đói không?”

Cô đưa tay xoa xoa cái bụng xẹp lép của mình, gật gật đầu: “Đói rồi.”

Lâm Đình Phong lấy chiếc hộp giấy trên bàn đưa cho cô: “Quần áo mới, anh bảo Tiểu A chuẩn bị cho em, đi thay đi rồi mình đi ăn.”

“Dạ?”, Tiểu A chuẩn bị? Vậy có phải cậu ấy sẽ hiểu lầm mình và tiểu gia hỏa làm gì đó ‘tình thú’ trong văn phòng không? Aiz… Ngại ngùng quá đi~

Thấy cô cứ nhìn chiếc hộp chằm chằm, anh đưa tay xoa xoa đầu cô, hỏi: “Sao vậy? Không thích à? Anh chuẩn bị cái khác cho em.”

Mộc Tâm nghe anh nói vội xua tay: “Không có gì, em đi thay ngay, anh đợi em một lát.”, nói rồi cô vọt lẹ vào phòng nghỉ, đóng cửa lại.

Nhìn dáng vẻ hấp tấp của cô, anh cười khẽ, đi lại bàn làm việc xử lý nốt vài tài liệu cuối cùng.

Khoảng nửa giờ sau, Mộc Tâm đẩy cửa bước ra, Lâm Đình Phong nghe tiếng mở cửa, anh đứng dậy cầm áo khoác và chìa khóa xe, đi lại ôm eo cô rời đi.

Lúc này đã qua giờ tan ca, công ty cũng không còn nhân viên nào, cho nên Mộc Tâm không lo ngại việc thân mật với anh sẽ bị người khác thấy, cô vui vẻ hỏi: “Chúng ta ăn gì nhỉ?”

Anh đưa tay ấn thang máy, đáp: “Đi ăn nhà hàng nha, anh đặt bàn rồi.”

“Dạ.”



Nhà hàng Hoa Diệp.

Lâm Đình Phong cầm thực đơn gọi món: “Hạt sen hầm long nhãn táo tàu, canh gan gà cà chua, táo tàu hấp mộc nhĩ đen, canh đậu phụ nấm hương, canh gan lợn kỳ tử trứng gà, canh gan lợn mộc nhĩ rau chân vịt, tỏi tây xào gan lợn, thêm một ấm trà gừng nữa.”, gọi rồi anh đưa trả thực đơn lại cho phục vụ.

Đợi phục vụ đi rồi, Mộc Tâm không nhịn được kéo ống tay áo của anh, hỏi: “Anh gọi nhiều canh và gan như vậy làm gì?”

Lâm Đình Phong cầm bàn tay cô, đưa lên môi hôn một cái: “Để giúp em bổ máu đó. Anh đã nghiên cứu rồi, đây là top 7 món ăn bồi bổ khí huyết.”

Mộc Tâm không biết nên nói gì nữa, cô thật sự đã bó tay toàn tập rồi: “Vậy nên… anh gọi một lúc hết bảy món đó luôn?”

Anh hiển nhiên đáp: “Đúng vậy.”

Cô đỡ trán, thôi vậy! Không nên đả kích kiến thức sinh học của anh ấy thì hơn. Anh ấy không hề biết ăn nhiều đồ bổ sẽ bị nóng trong người và chảy máu mũi sao?



Vài ngày sau, một chiếc máy bay từ New York đáp xuống thành phố A.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 125


Chương 125

Ngoài cửa sân bay, một cô gái ăn mặc thời thượng đẩy hai chiếc vali hồng đi ra ngoài. Một chàng trai trẻ đứng cạnh chiếc Mercedes Benz nhìn thấy cô thì đi lại giúp cô xách vali: “Em hạ cánh trễ vậy?”

Cô gái ngã lưng ra sau, thở dài mệt mỏi: “Chuyến bay bị delay tận một tiếng, em ngồi đợi muốn gãy lưng luôn rồi nè. Đi ăn gì đó đi anh hai.”

Vừa khởi động xe rời đi, chàng trai trẻ vừa nói: “Về nhà rồi ăn, ba mẹ đã làm một bàn đầy đồ ăn đợi em về đó.”

“Ồ.”



Biệt thự Liễu gia.

Chiếc Mecedes Benz đậu trước sân, một dì bảo mẫu vui vẻ chạy ra đón: “Tam tiểu thư, đại thiếu gia. Cuối cùng hai người cũng về rồi, lão gia và phu nhân đang đợi hai người đó.”

Liễu Thu ôm hôn dì bảo mẫu một cái, cười nói: “Dì Lý, nhớ dì quá đi! Chị ba có về nhà không dì?”

Dì Lý vui vẻ đáp: “Nhị tiểu thư đi Châu Âu du lịch với chồng rồi, chắc là tuần sau mới về ạ.”

“À, vào nhà thôi, con nhớ cơm dì nấu lắm đó. Đồ ăn bên đấy chán lắm dì ơi!”

Ba người đi vào trong phòng bếp, một người phụ nữ trung niên vui mừng ôm lấy Liễu Thu: “Thu Thu, để mẹ nhìn con xem, con ốm đi nhiều rồi đó.”

Liễu Thu cũng ôm bà, hôn một cái thật kêu: “Tại không được ăn cơm nhà nên con ốm thành ra vậy đó!”

“Di Di, em để con vào nhà ăn cơm đi, chắc con bé đói lắm rồi”, ba Liễu – Liễu Đạt, ông ngồi trền bàn ăn ngắt lời hai mẹ con Liễu Thu.

Liễu Đông đứng dựa ở cửa, giả vờ tủi thân nói: “Con có còn là con trai cưng của hai người không vậy? Lâu lâu con mới về nhà mà hai người chỉ biết con nhóc thối đó thôi!”

Mẹ Liễu bĩu môi: “Xùy, con có quyền gì mà ý kiến ý cò? Khi nào có cháu cho mẹ bồng đi thì mới có quyền lên tiếng trong cái nhà này!”

Liễu Đông lếch cái thân xác cao 1m8 của cậu lại bàn ăn ngồi xuống: “Con biết cái nhà này trọng nữ khinh nam, nhưng con không ngờ nó lại lộ liễu mà không thèm chịt chọt khúc khuỷu chút nào luôn!”

Ba Liễu lấy đũa gõ lên đầu cậu một cái: “Con lo liệu bữa tiệc cho em gái đến đâu rồi? Đừng có ở đó mà cà nanh nữa!”

“Dạ, xong hết rồi! Quăng em ấy vào là có thể tổ chức liền luôn.”

Liễu Thu nghe tới tiệc tùng thì thở dài: “Làm tiệc chi nữa vậy ba? Dự tiệc mệt lắm!”

“Có cô con gái xinh đẹp tài giỏi như vậy ba phải đem khoe chứ! Còn tiện thể tìm một đứa con rễ luôn!”

“Aiz, ba này…”, Liễu Thu quá mệt mỏi với cái chủ đề này rồi.

“Ba có ông bạn thân, ông ấy có đứa con trai lớn được lắm! Ba thấy thằng nhóc trên tivi vài lần rồi! Đúng là càng nhìn càng thích. Haha! Hai đứa gặp mặt trò chuyện thử coi sao!”

Liễu Thu nhăn mặt: “BA! Lại nữa rồi, con tôn thờ chủ nghĩa độc thân, con sẽ không lấy chồng đâu, có lấy thì ba kêu anh hai lấy đi!”

“Cái con nhỏ này…”

“Thôi! Ông để con bé ăn cơm đi. Có chuyện gì để sau rồi nói.”, Mẹ Liễu thấy hai cha con bắt đầu to nhỏ nên lên tiếng giải vây.

Sau khi ăn tối, Liễu Thu đi lên phòng tắm rữa nghĩ ngơi. Cô ngủ một giấc từ trưa đến tận tối, sau khi thức dậy, cô vò vò đầu đi xuống lầu. Thấy mẹ đang ngồi xem tivi, cô đi lạch bạch lại, hỏi: “Sao chỉ có một mình mẹ vậy? Ba với anh hai đâu rồi?”

Mẹ Liễu đưa tai vuốt vuốt cái đầu như tổ quạ của cô con gái nhỏ, cười nói: “Ba với anh con có chuyện nên đi ra ngoài hết rồi.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 126


Chương 126

“Ồ! Ở nhà còn chiếc xe nào không mẹ? Con định chạy vài vòng thành phố xem sao!”

“Hình như còn một chiếc, để mẹ lấy chìa khóa cho con.”, nói rồi mẹ Liễu đi lại tủ gỗ lấy một chùm chìa khóa xe đưa cho Liễu Thu.

“Mẹ ở nhà nghỉ ngơi sớm nha, con đi rồi về.”, cô chạy lon ton lên lầu thay đồ, lát sau cô mặt một chiếc croptop đỏ và quần da bó sát, khoác thêm chiếc khoác jean đi ra ngoài.

Cô không biết phải đi đâu, nên cô láy xe đi vòng vòng, cuối cùng đi vào một quán bar khá lớn nằm ở trung tâm thành phố. Cô tìm một góc ngồi xuống uống rượu, ăn chút trái cây rồi ra sân nhảy nhót các kiểu.

Tầm hơn một tiếng, cô bước ra khỏi quán bar đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua một lon nước chanh để giả rượu. Sau khi tính tiền, cô đi ra ngoài, điện thoại trong túi chợt reo lên, cô vừa móc điện thoại ra vừa đi về phía bãi đỗ xe. Bỗng nhiên có một mùi hương gỗ tùng thoang thoảng trong không khí, tiếp đó là một bàn tay đặt lên vai cô.

Cô hơi giật mình quay đầu lại, ánh mắt cô chạm phải một gương mặt baby điển trai có phần hiền lành, anh nở một nụ cười tươi như mang theo ánh nắng mùa xuân giữ tiết thu se lạnh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Liễu Thu như thấy bản thân rơi vào bể tình. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ, ôi! Người đâu mà dễ thương vậy? Đúng gu của mình ghê!

Mộc Kiến Vĩ vừa mới đi gặp khách hàng ở quán bar gần đó, uống nhiều rượu nên dạ dày hơi khó chịu, cậu đi vào cửa hàng mua một hộp sữa tươi. Lúc đi ra thì thấy một cô gái làm rơi chìa khóa xe. Cậu nhặt lên vội đuổi theo gọi cô gái ấy, thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, cậu quơ quơ chiếc chìa khóa, cười nói: “Chị gì ơi, chị làm rơi chìa khóa này.”

Liễu Thu lúc này mới hoàn hồn lại sau khi bị con quỹ tình yêu quặt cho sấp mặt. Cô ấn từ chối cuộc gọi rồi cười tươi nhận lại chìa khóa từ tay cậu: “Cảm ơn cậu nha.”

Mộc Kiến Vĩ mĩm cười: “Không có gì.”, nói rồi cậu xoay người đi về phía xe đỗ.

Liễu Thu đắn đo nhìn theo cậu ấy, Aiz! Có nên đi theo xin cách thức liên lạc không nhỉ? Không được, không được, như vậy thì kỳ cục lắm. Nhưng không xin thì lỡ như không gặp mặt nữa thì sao?

Cô đứng đó đấu tranh tư tưởng cả buổi, chớt mắt một cái đã không thấy Mộc Kiến Vĩ đâu nữa rồi. Cô thở dài tiếc nuối xoay xoay chìa khóa đi lấy xe. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Khách sạn Đế Tước.

Trước cửa chính, các chiếc xế hộp sang trọng nối đuôi nhau đỗ lại. Rất nhiều các ông lớn bà nhỏ của thành phố A đi đến tham dự buổi tiệc của Liễu gia.

Hôm nay, Liễu gia đã bao trọn ba tầng của khách sạn. Bên trong phòng tiệc chính, Ba Liễu và Liễu Đông đang đi mời rượu chào hỏi khách khứa.

Mẹ Liễu và Liễu Thu đang ở trong phòng trang điểm. Đến 8 giờ tối, buổi tiệc bắt đầu mở màn. Mẹ Liễu nắm tay Liễu Thu đi xuống lầu. Các ánh đèn flash nháy lên liên tục, Liễu Thu như một nàng búp bê tây trong bộ váy công chúa màu hồng pastel, cô giẫm trên đôi giày trong suốt đi xuống từng bật thang.

Ánh mắt của mọi người đổ dồn lên nhân vật chính ngày hôm nay, Liễu Thu cùng mẹ đi về phía ba mình và anh hai. Cô nhỏ giọng càu nhàu: “Sao ba với anh lại mời nhiều người như vậy? Còn gọi cả phóng viên nữa chứ?”

Ba Liễu đưa khuỷu tay ra để cô khoác lên tay ông: “Đương nhiên là để ba khoe con gái rồi. Cười lên, đi mời rượu với ba.”

“Ồ.”, Liễu Thu lếch thân xác chán chường đi theo ba mình.

Lúc này cửa chính được đẩy ra, một cặp cha con soái khí bước vào trong. Ba Liễu nhìn thấy người bạn già đến thì cười sáng láng, kéo cô con gái đi lại: “Oh, Trí Viễn, ông đến rồi đấy à?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 127


Chương 127

Lâm Trí Viễn cười đáp: “Liễu Đạt, xin lỗi ông nha, kẹt xe quá nên đến hơi muộn.”

“Haha, không sao, bữa tiệc chỉ mới bắt đầu thôi mà,”, nói rồi ba Liễu đưa ánh mắt lóe lóe nhìn về phía Lâm Đình Phong, “Con trai lớn của ông đó sao? Đúng là hổ phụ sinh hổ tử nha! Còn trẻ tuổi mà đã có được khí thế năm ấy của ông rồi.”

“Haha, làm gì có, ông nói quá chứ nó còn phải học hỏi nhiều lắm.”, Lâm Trí Viễn đưa ánh mắt quan sát về phía Liễu Thu, “Đây là Thu Thu sao? Con bé lớn nhanh quá! Càng ngày càng xinh, tôi sắp nhận không ra rồi!”

Hai ông bố đưa ánh mắt ra hiệu cho đối phương, ba Liễu liền cười nói: “Ây, coi tôi kìa, già rồi nên hồ đồ, chỗ hai người bạn già mình tâm sự mà bắt hai đứa nhỏ đứng nghe thì kỳ quá.”, ông vỗ vỗ lên mu bàn tay Liễu Thu, “Con dẫn Đình Phong đi ăn uống chút gì đi, trò chuyện tiếp đãi người ta cho đàng hoàng.”

Liễu Thu liếc nhìn Lâm Đình Phong một cái, chép chép miệng rồi nói: “Dạ.”

Lâm Đình Phong vẫn giữ thái độ lạnh lùng từ lúc bước vào cửa đến giờ, anh gật đầu với ba Liễu một cái rồi đi theo sau Liễu Thu.

Hai người đi đến một bàn tiệc rồi ngồi xuống, Liễu Thu vắt chéo chân, cầm một ly sâm banh lên uống, lơ đễnh nói: “Tự nhiên đi.”

Lâm Đình Phong không hề để đến cô, anh nâng một ly rượu đỏ lên nhâm nhi. Liễu Thu thấy bản thân bị anh xem như không khí, cô nhàn nhạt nói: “Chắc anh cũng biết hai ông bố đang gán ghép tôi với anh nhỉ?”, cô liếc mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi nói tiếp: “Nhìn anh cũng đẹp trai đó! Nhưng không phải gu của tôi!”

Lâm Đình Phong không nhìn Liễu Thu lấy một cái, anh cười khẽ: “Trùng hợp thật, cô cũng không phải gu của tôi.”

Liễu Thu lần đầu bị người ta nói thẳng mặt là không thích mình, cô cảm thấy có chút thú vị, cười nói: “Vậy thì tốt!”

Không khí giữa hai người rơi vào sự im lặng không lối thoát, Liễu Thu bắt đầu buồn chán, cô liếc nhìn tảng băng di động đang ngồi trước mặt, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: “Ê! Nói chuyện chút đi, bữa tiệc chắc gần hai giờ nữa mới kết thúc, anh định ngồi đó uống rượu thôi sao?”

“Ờ.”, Lâm Đình Phong thờ ơ phun ra một chữ.

Đầu Liễu Thu chạy xuống ba vạch đen: “Người tẻ nhạt như anh thì có gu gì chứ? Còn nói tôi không phải gu của anh!”

“Dù tẻ nhạt nhưng tôi có bạn gái rồi! Còn người không tẻ nhạt thì vẫn ế trơ ế trội đấy thôi!”, Lâm Đình Phong không hề nể nang mà phan ra vài câu gây sát thương.

Liễu Thu đơ mặt, hình như mình vừa bị nói mốc phải không?

Cô răm một miếng trái cây rồi đưa lên miệng cắn một cái, nhìn gương mặt lạnh tanh của anh, hỏi: “Bạn gái? Anh thích cô ấy kiểu gì vậy? Tôi thấy hình như anh bị đơ cảm xúc đó anh bạn.”

“Tiếng sét ái tình. Cẩu độc thân như cô không hiểu đâu.”, Lâm Đình Phong không ngại đâm chọt vào chỗ đau của đối phương.

Liễu Thu vểnh môi: “Tôi đã gặp được người mình thích rồi. Cũng là tiếng sét ái tình đó. Nói ra thì tôi và anh cũng giống nhau phếch.”

Lâm Đình Phong cười nhạt, nhấp một ngụm rượu: “Người mình thích? Vậy là đơn phương rồi, làm sao giống tôi được?”

Liễu Thu bị đả kích tận ba lần chỉ trong ba câu, cô muốn sùng máu lên: “Này! Anh có biết nói chuyện không vậy hả? Tôi thật lo lắng bạn gái anh bị anh chọc cho tức chết đấy!”

Anh cười nhẹ, nói: “Cảm ơn Liễu tiểu thư đã lo lắng!”

“Xía.”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 128


Chương 128

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lâm Đình Phong cùng Lâm Trí Viễn ra về.

Lúc ở trên xe, Lâm Trí Viễn lạnh lùng hỏi: “Con nói chuyện với con bé sao rồi? Có chút hứng thú nào không?”

Lâm Đình Phong nghe lời ông nói thì nhếch môi: “Hình như ba làm chuyện thừa rồi thì phải! Con nhớ là đã nói với ba rằng con có bạn gái rồi!”

Lâm Trí Viễn hừ mũi, nói: “Hừ! Ý con nói là đứa tiểu thư hết thời từng ly hôn đó à? Con đừng mơ ba sẽ chấp nhận đứa con dâu như vậy!”

“Con nói điều này là để thông báo với ba đừng làm những chuyện mai mối vô ích! Chứ con không hỏi ý kiến của ba là có chấp nhận cô ấy hay không!”

Lâm Trí Viễn tức giận chỉ vào mặt anh: “Mày… Mày bị đứa con nhỏ đó làm cho đầu óc đần độn rồi! Có tin tao lấy lại quyền điều hành công ty của mày không?”

Lâm Đình Phong cứng rắn nói: “Công ty của ông phần lớn được dựng lên từ của hồi môn của mẹ tôi đó! Ông cứ thử động đến xem.”

“Mày… Khụ! Khụ!”, Lâm Trí Viễn tức đến ho sù sụ.

Lâm Đình Phong nói với tài xế: “Dừng xe!”, khi xe tấp vào lề đường, anh đẩy cửa bước xuống.

Nhìn chiếc xe rời đi, Lâm Đình Phong cởi áo khoác và cà vạt ra, vắt lên cánh tay. Anh thả bộ trên vĩa hè.

Mỗi lần đối mặt với người ba tàn nhẫn ấy, anh lại nhớ đến hình ảnh mẹ mình cực khổ kiếm từng đồng ở thành phố đắc đỏ Paris. Hình ảnh bà nằm trên giường bệnh trút từng hơi thở nặng nề. Người ba lạnh lùng đó quăng vài tờ euro cho anh như bố thí. Hai mẹ con tiểu tam bước xuống từ chiếc xe đắc tiền, cười khinh bỉ trước hai mẹ con anh. Từng mảnh ghép ký ức đau khổ chắp vá trong đầu anh thành một bức tranh trừu tượng với màu sắc đối lập chồng chéo lên nhau.

Cứ thẫng thờ bước đi trên đường, vậy mà anh đã đi được gần hai cây số, lúc bình tâm trở lại, anh nhìn thấy một cửa hàng hoa đang chuẩn bị đóng cửa. Anh nhìn những đóa hoa hồng đỏ thẫm mướt mát, đột nhiên anh nhớ đến cô gái nhỏ nào đó, chắc cô vẫn còn ở nhà đợi mình. Anh nở nụ cười dịu dàng, cất bước đi lại cửa hàng hoa: “Bà chủ, có thể bán cho tôi một bó hoa trước, rồi mới dọn hàng không?”

Bà chủ đang dọn hoa nghe lời anh nói thì cười đáp: “Được chứ! Cậu muốn lấy hoa nào?”

Lâm Đình Phong chỉ vào thùng hoa hồng, nói: “Lấy hết những bông này đi ạ.”

“Lấy hết luôn sao?”, Bà chủ hớn hở nói: “Để tôi gói cho cậu một bó hoa thật đẹp nha! Cậu tặng bạn gái sao?”

“Vâng ạ.”, nghĩ đến Mộc Tâm, anh lại bất giác nở nụ cười.

Bà chủ thấy anh cười lên còn đẹp hơn mấy bông hoa trong cửa hàng của bà nữa, bà vừa gói hoa vừa cảm thán trong lòng, ôi! Cô gái nhà ai mà tốt số thế chứ lị?

Nửa tiếng sau, tại phòng 501 chung cư Toro, Mộc Tâm đang nằm trên sofa phòng khách nghiên cứu dự án mới.

“Kính coong!”, chuông cửa vang lên một tiếng.

Mộc Tâm buông tập tài liệu xuống, cô lếch đôi dép bông, lẹp bẹp đi lại cửa, nhìn qua mắt mèo, thấy bên ngoài là một mảng màu đỏ thẫm, cô nghi hoặc mở cửa ra. Đập vào mắt cô là một bó hoa hồng khổng lồ. Cô còn chưa biết chuyện gì thì một gương mặt quen thuộc lú ra từ phía sau bó hoa, anh cười nói: “Em yêu, tặng em này!”

Mộc Tâm cảm thấy buồn cười, cô mở cửa rộng ra, đưa hai tay ôm bó hoa, xoay người đi vào phòng, đặt bó hoa lên bàn.

Lâm Đình Phong thấy cô không có phản ứng gì, anh lẽo đẽo đi theo phía sau, ôm lấy eo cô, đặt cằm lên vai cô cọ tới cọ lui: “Em không thích à?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 129


Chương 129

Mộc Tâm mĩm cười, cô xoay người lại ôm lấy cổ anh, hôn nhẹ lên môi anh, nói: “Em rất, rất, rất thích luôn. Miễn là anh tặng thì em đều thích!”

Lâm Đình Phong nghe cô nói thì cong khóe môi, vịn lấy eo Mộc Tâm, nhấc bỗng cô lên để cô ngồi lên bàn, anh áp sát người lại như muốn chặt đứt mọi đường lui của cô: “Có phải em nên ‘có qua có lại’ với anh một chút không?”

Mộc Tâm cười nói: “Anh muốn em tặng gì cho anh đây?”

Anh cúi xuống bên tai cô thì thầm những âm thanh dụ dỗ: “Ngoài em ra, anh rất khó chấp nhận món quà nào khác!”

Mộc Tâm như trêu đùa với lửa, cô đưa ngón tay lướt nhẹ lên yết hầu của anh: “Ô… Anh quên rồi sao? Em vẫn đang… mà anh yêu.”

Lâm Đình Phong cắn khẽ lên tai cô rồi đưa lưỡi lướt lên vành tai cô, trầm trầm nói: “Nếu muốn người ta sẽ tìm cách, còn không muốn thì mới tìm lý do.”

“Câu nói trong sáng như vậy lại bị anh dùng theo kiểu đen tối quá đó.”

Anh cười khẽ một tiếng trầm vang như một nốt lặng đen: “Biết tại sao không?”

Mộc Tâm chớp cặp mắt anh đào, hỏi: “Sao vậy?”

“Vì gặp em, anh chỉ muốn tắt đèn!”

Hai má Mộc Tâm đỏ lên: “Lưu manh!”, cô ở trong ngực anh, lí nhí nói: “Cách khác gì đó… em không biết đâu…”

“Anh dạy em.”, Lâm Đình Phong bế cô lên, Mộc Tâm dùng hai chân câu chặt lấy eo anh, hai tay cô ôm lấy cổ anh.

Lúc anh di chuyển, cô có thể cảm nhận được một vật ấm nóng nào đó đang cọ lên mông của mình khiến mặt cô ngày càng đỏ hơn.

Lâm Đình Phong thấy biểu cảm ngây thơ đó của cô thì trong lòng như có một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua lướt lại, khiến anh ngứa ngáy mà khó lòng kiềm chế được.

Vừa bế cô đi về phòng ngủ, anh vừa cúi đầu hôn lên bờ môi mọng của cô, khẽ m*t từng giọt mật ngọt. Chiếc lưỡi ấm nóng của anh xâm lượt vào trong quắn lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô mà thưởng thức.

Cảm giác ma sát khiến đầu lưỡi trở nên tê dại mà thoải mái, âm thanh “Chặc! Chặc!” và tiếng thở gấp đầy dụ tình vang lên từng nhịp, xúc cảm say mê khiến cơ thể cả hai tỏa ra một nguồn nhiệt lượng nóng bỏng.

Khi bước vào phòng, anh không vội đặt cô lên giường mà áp lưng cô lên cánh cửa gỗ, đôi môi m*t chặt lấy chiếc lưỡi của cô, nhấm nháp hương vị quen thuộc chỉ thuộc về cô. Bàn tay trên đùi di chuyển nhẹ nhàng, cách một lớp vải mỏng v**t v* lên quả đào hồng tròn trịa.

Ngực anh áp sát lên ngực cô, cọ sát lên xuống theo từng nhịp thở. kh*** c*m khô nóng mà thoải mái lan tràn khắp cơ thể khiến Mộc Tâm ngâm lên vài tiếng rên rĩ hứng tình.

Lâm Đình Phong bế cô đi lại giường, đặt cô nằm ngửa trên chiếc nệm mềm mại. Đôi mắt hoa đào nhiễm s*c t*nh của cô nhìn anh một cách câu dẫn mong lung. Mái tóc đen dài xõa tung trên chiếc gối lụa trắng, cặp đùi thon thả ẩn hiện sau chiếc đầm ngủ mỏng manh.

Mọi thứ đập vào mắt anh tường tận như một chất k*ch th*ch khó cưỡng. Anh nằm sấp lên người cô, đưa chiếc lưỡi linh hoạt lướt lên vành tai, dọc xuống chiếc cổ trắng ngần.

Mỗi một nơi anh đi qua như mang theo một dòng điện hạ thế, khiến cơ thể cô run lên nhè nhẹ. Mộc Tâm nâng tay ôm lấy lưng anh, theo bản năng mà v**t v* lên xuống, bàn tay không xương lướt trên khuôn ngực anh, tháo ra từng chiếc khuy áo nhỏ nhắn.

Bờ môi của anh thong thả lướt đến xương quai xanh, anh đưa tay kéo lấy dây đầm ngủ của cô xuống. Chiếc đầm ngủ theo lực đạo trượt xuống ngang eo, để lộ ra chiếc áo lót ren mỏng manh e ấp lấy đ** g* b*ng căn tròn nhẫn nhụi.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 130


Chương 130

Yết hầu Lâm Đình Phong khẽ chuyển động lên xuống, anh ở bên tai cô thì thầm những âm thanh từ tính: “Tiểu hồ ly, em thật mê người… anh chỉ muốn một ngụm ăn sạch em.”

Ý thức Mộc Tâm lúc này mơ mơ hồ hồ, loáng thoáng nghe thấy lời nói trêu ghẹo của anh, cô cắn nhẹ lên cỗ anh, rổi ở bên tai anh thỏ thẻ: “Anh cũng rất ngon đó, anh yêu…”

Lâm Đình Phong cười khẽ, đưa bàn tay luồng ra sau tháo lấy khóa áo trong của cô. Đôi môi vẫn không rảnh rỗi mà ở trên cổ cô gặm m*t. Khi đ** g* b*ng non mềm của cô được giải phóng khỏi lớp vải ren đen, anh kéo chiếc áo lót ra, ném nó xuống giường.

Bàn tay anh nắm lấy một bên mềm mại của cô, x** n*n nhè nhẹ. Anh cúi đầu ngậm lấy một bên nh** h** đỏ hồng đang nở rộ, chiếc lưỡi trơn nhám xoắn lấy đầu nhụy, đôi môi mỏng bạc mân mê lấy bờ gò bồng trắng muốt.

Khoác cảm xa lạ ập đến như cơn sóng tình giữ nắng hạn. Mộc Tâm vịn lấy đầu anh, các ngón tay đan vào tóc anh, cô cong người, áp sát bầu ng*c vào miệng anh. Cô gần như muốn anh cho cô nhiều thêm nữa:

“Ưmmm… A…”

Thấy cô gái nhỏ sung sướng, mềm nhũng dưới thân mình, lòng anh dâng lên một cảm giác thỏa mãn. Anh dời môi khỏi nh** h** đỏ hồng của cô, dùng tay xoa bóp lên hai bầu ng*c mềm mại, khiến cô phát ra những tiếng rên rĩ đầy kh*** g**.

Anh ở bên tai cô dụ dỗ: “Mộc Mộc… Thoải mái không?

Mộc Tâm bị anh hỏi có hơi ngại ngùng, cô chôn đầu lên vai anh không trả lời.

Bàn tay xấu xa của anh se mạnh lên hai nh** h** đỏ ửng của cô, khiến chúng dựng đứng lên. Đôi môi mỏng khẽ l**m m*t lên vành tai cô: “Nói anh nghe xem, em có thấy thoải mái không?”

Mộc Tâm bị anh k*ch th*ch đến đầu óc quay cuồng, cô ôm chặt lấy lưng anh rên rĩ: “Ưm… Thoải… Thoải mái.”

Có được câu trả lời của cô gái nhỏ, anh cười khẽ: “Vậy có phải, em cũng nên giúp anh thoải mái một chút không?”

Nói rồi, anh cầm lấy tay trái cô đặt lên nơi đã căng phồng từ lâu. Anh di chuyển tay cô v**t v* lên vật đó cách một lớp vải. “Cạch!”, chiếc thắt lưng được tháo ra, c* v*t to lớn được giải phóng ra ngoài.

Mộc Tâm hơi tỉnh táo lại sau cuộc trầm luân vừa rồi. Cảm nhận được bàn tay đang cầm lấy v*t c*ng rắn ấy một cách tr*n tr**. Mặt cô đỏ đến tận mang tai, bàn tay nắm lấy c* v*t cứng đờ, không dám cử động lung tung.

Lâm Đình Phong cảm nhận được phản ứng của cô, anh ở bên tai cô, dịu dàng nói: “Mộc Mộc, thả lỏng một chút, làm theo anh dẫn dắt là được.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nói rồi anh hôn lên môi của cô, Mộc Tâm nghe lời anh nói, cô dần thả lỏng cơ thể, ngửa đầu đáp lại nụ hôn của anh. Bàn tay bên dưới được anh cầm lấy áp lên c* v*t nóng bỏng.

Không biết có phải ảo giác hay không, mỗi lần cô v**t v* lên xuống, nơi đó hình như lại to thêm một vòng. Bàn tay nhỏ nhắn của cô không thể nào cầm trọn được vật đó.

Cô thuận theo chuyển động của anh mà di chuyển lên xuống. Bờ môi của anh cũng đã rời khỏi môi cô mà gặm m*t lên bầu ng*c căng tròn.

“Ưm… Ưm… Đình Phong… đừng… a… cắn… Ưm…”

Mộc Tâm cảm nhận được nơi huy*t động ẩm ướt đang chảy ra từng dòng d*ch nh*n đầy k*ch t*nh. C* v*t của anh ngày càng lớn, ngày càng nóng, qua hơn nửa giờ, tay cô đã bắt đầu tê mỏi nhưng anh vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Cô theo sự chỉ dạy của anh, dùng ngón tay xoa lên đầu của c* v*t khiến nó tiết ra dịch th*y ấm nóng.

Tiếng thở của Lâm Đình Phong ngày càng nặng nề, anh lấy bàn tay ở trên c* v*t của cô ra. Trong lúc cô đang mơ màng, anh gát hai chân của cô lên vai mình, dùng đùi trong của cô kẹp chặt lấy c* v*t nóng bỏng , anh đẩy hông di chuyển ra vào. Hai bàn tay anh đưa về phía trước trêu đùa với đ** g* b*ng của cô.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 131


Chương 131

Mộc Tâm bị tư thế của anh làm cho ngại ngùng, cảm giác va chạm của c* v*t thô to lên khe đùi và bụng dưới khiến cơ thể cô nóng rang. Từng cú đẩy hông và trêu đùa của anh như đẩy cô lên những đám mây bồng bềnh.

Đôi tay của anh xoa lên hai điểm nhạy cảm trên bầu ng*c, khiến cô chỉ có thể nắm chặt ga giường mà rên rĩ:

“Ưm… Ưm… A…”

“Ưm… Đình Phong…anh… chậm… một chút…”

Lâm Đình Phong lúc này đã gần đến đỉnh điểm, anh bắt đầu gia tăng tốc độ ma sát, c* v*t to lớn cách một lớp vải ren gần như có thể cảm nhận được độ nóng trong h** h***t, anh thúc vài cái thật mạnh, gầm nhẹ một tiếng đầy sung sướng rồi phóng thích dòng sữa sánh đặc lên chiếc bụng phẳng lì của cô.

Mộc Tâm thở ra từng hơi đầy mệt mỏi, bị anh dày vò hơn một tiếng, tay chân cô đã mỏi nhừ rồi, nếu thật sự súng thật đạn thật lên nồng thì sẽ đến mức nào nữa? Mình thật lo cho tương lai sau này quá đi~

Lâm Đình Phong chống tay hai bên, nhìn thấy gương mặt đỏ hồng của cô, anh nhịn không được hôn lến trán cô một cái, vui vẻ nói: “Em còn đi tắm nổi không?”

Mộc Tâm nhìn thấy anh vẫn còn sức mà trêu chọc mình, tự nhiên muốn đạp anh xuống giường quá đi! Cô kéo dây đầm ngủ lên, cắn răng gằn ra từng chữ: “Em. Đi. Nổi!”, thù này chị ghi nhận rồi, một ngày nào đó chị sẽ đè cưng đến đau lưng! Nupakachi!

Thấy biểu cảm xù lông của cô, anh cười khẽ, đứng dậy, bế cô đi vào phòng tắm, đặt cô đứng xuống nền gạch men trắng, xoa xoa đầu cô: “Em tắm đi, anh đi thay ga giường, có gì thì gọi anh.”

Thấy anh bán khỏa thân đứng trước mặt mình, Mộc Tâm cố gắng khống chế ánh mắt để nó không hư hỏng mà chạy loạn, cô gật gật đầu: “Em biết rồi.”

Anh đi ra ngoài, Mộc Tâm chạy lại kép cửa, cởi chiếc đầm ngủ ra, cô nhìn nửa người trên từ cổ đến eo chằn chịt dấu hôn. Cô thầm rủa trong lòng, anh ta tuổi chó hay sao vậy?

Sau khi tắm xong, cô phát hiện bản thân quên lấy quần áo để thay, cô gọi thử vài tiếng nhưng không nghe thấy ai trả lời, cô nghĩ chắc là anh đi thay đồ rồi. Cô quắn khăn tắm đi ra ngoài.

Vừa lấy bộ quần áo xong, cô xoay người lại thì thấy Lâm Đình Phong đẩy cửa đi vào. Anh đã thay một bộ đồ ngủ màu xanh xám. Anh đưa ánh mắt đen láy nhìn cô chằm chằm.

Lâm Đình Phong nhìn chiếc khăn tắm nhỏ nhắn quắn quanh người cô. Chiếc khăn siết chặt làm hiện lên kh* ng*c sâu hút của cô. Đường cong nóng bỏng hiện rõ mồn một dưới lớp khăn trắng. Những dấu hôn nho nhỏ trên người cô như một lời mời gọi.

Anh khẽ nuốt một ngụm nước bọt, ‘cậu bé’ nào đó vừa mới ngủ say bây giờ đã ngóc đầu dậy rồi. Anh không nói lời nào liền đi lại bế cô lên, vừa hôn lên môi cô vừa nói: “Mộc Mộc, một lần nữa nha?”

Mộc Tâm khán cự đẩy anh ra: “A! Đồ lưu manh! Anh bỏ em xuống, giờ đã là nửa đêm rồi đó!”

Anh đưa tay kéo chiếc khăn trên người cô xuống: “Khán nghị vô hiệu!”

Cứ như thế một lần mà anh nói là Mộc Tâm phải dùng tay giúp anh xử lí đến tận 2 giờ sáng. Cô mệt mỏi lê tấm thân đi thay quần áo rồi nằm bịch xuống giường ngủ say. Ôi đàn ông! Nói một là ba!



Mặt trời kéo theo bình minh thức dậy đi làm, ánh nắng màu cam hồng ở chân trời ngày càng đậm dần, nhuộm lên các đám mây trắng một màu dịu dàng.

Mộc Tâm theo đồng hồ sinh học mà thức dậy, cô xoay người nhìn qua bên cạnh, nhưng chiếc gối đã trống trơn. Cô đưa tay sờ thử thì cảm thấy vẫn còn hơi ấm nhàn nhạt và hương bạc hà thoang thoảng, chắc là anh vừa mới dậy.

Cô định tuột xuống giường thì cảm giác nhức mỏi truyền đến khắp người, cô đưa tay đánh mạnh lên chiếc gối của ai kia, tên tiểu gia hỏa chết bầm!

Cô đi vào phòng tắm rửa mặt, lúc dùng tay trái nặn kem đánh răng ra, cô thấy bàn tay của mình run lẫy bẫy, khỏi nói cũng biết đó là kiệt tác của ai rồi.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 132


Chương 132

Cô đánh răng, thay quần áo xong thì đi ra ngoài. Vừa đẩy cửa phòng, một mùi thức ăn thơm phức len theo không khí mà lan tràn khắp căn nhà. Mộc Tâm đưa mắt nhìn về phía phòng bếp thì thấy ai kia rất chi là “đảm đang” dọn thức ăn ra bàn.

Cô đặt túi xách lên sofa, đi vào phòng bếp. Lâm Đình Phong nhìn thấy Mộc Tâm, anh đi lại cúi đầu hôn lên trán cô một cái: “Em lại bàn ngồi ăn sáng đi!”

Cô nghe lời đi lại bàn ngồi xuống, lát sau anh đặt một chén cháo hải sản trước mặt cô. Mộc Tâm nhìn một bàn đồ ăn trước mặt, cô đã rất đói bụng rồi. Tay phải cô cầm đũa lên, tay trái cầm chiếc muỗng lên.

“Keng!” một tiếng, tay trái Mộc Tâm run run làm chiếc muỗng rơi xuống chén. Cô sầm mặt suy nghĩ, có khi nào cái tay này của mình bị phế luôn không?

Cô bắn ánh mắt ai oán lên nhìn người đối diện: “Tại anh hết đó! Giờ sao em ăn đây?”

Lâm Đình Phong cười khẽ, anh cầm chén cháo của cô lên: “Anh đút em là được mà! Há miệng ra!”

Thế là Mộc Tâm được phục vụ ăn uống đến tận răng, cô cầm điện thoại lên định mở trang tin tức lên xem thì chiếc điện thoại bị anh giật lấy.

Lâm Đình Phong cười tươi, nói: “Em lo ăn đi, vừa ăn vừa xem điện thoại không tốt cho dạ dày.”

Cô không nghĩ nhiều, chuyên tâm ăn sáng. Lát sau dọn dẹp xong, anh chở cô đi làm như mọi khi.



Lúc đi vào sảnh công ty, vài nhân viên nữ tụ tập ở bàn lễ tân bàn tán gì đó. Họ liếc thấy Mộc Tâm thì lập tức giải tán, cười tươi chào hỏi cô.

Mộc Tâm hơi nghi hoặc, cô đi vào phòng làm việc, mấy nhân viên trong phòng cũng đang tụm lại một góc trò chuyện sôi nổi. Nghe tiếng giày cao gót của cô, họ liền cầm tài liệu đi tới đi lui giống như rất bận rộn, còn vui vẻ chào hỏi cô.

Cô thấy bầu không khí hôm nay trong công ty cứ kỳ kỳ. Nhưng lại không biết vấn đề ở chổ nào. Không lẽ công ty sắp phá sản sao? Không đúng! Còn chưa xảy ra xung đột gì lớn với Quý thị mà!

Mộc Tâm dẹp suy nghĩ đó qua một bên, cô chăm chú sắp xếp tư liệu của dự án mới nhận.



Trong văn phòng tổng giám đốc là một bầu không khí đầy lạnh lẽo, Lâm Đình Phong như khối băng ngồi trên ghế xem từng tiêu đề tin tức ngày hôm nay.

Tiểu A đứng cạnh bàn làm việc không dám thở mạnh. Có trời mới biết sáng sớm vừa mở mắt ra, các nhà báo lớn nhỏ đã đưa tin nóng: “Tổng giám đốc Lâm thị – Lâm Đình Phong đang qua lại với tam tiểu thư của Liễu gia.”, “Người đàn ông độc thân hoàng kim sắp kết hôn.”, “Dự báo cho sự hợp tác chặt chẽ của hai nhà Lâm – Liễu.”, “Nam lạnh lùng, nữ đáng yêu. Đây có phải là cặp đôi tổng tài bá đạo và cô vợ ngọt ngào trong đời thực?”… và hàng ngàn các tiêu đề giật tít khác.

Nhìn mấy tấm ảnh bị chụp trong buổi tiệc tối hôm qua, dù chỉ là ngồi nói chuyện bình thường nhưng lại bị phóng viên chọn góc chụp khiến cho đôi nam nữ trong bức ảnh trở nên thân mật và gần gũi.

Cũng may là sáng hôm nay nhận được cuộc gọi của Tiểu A, anh đã kịp ngăn Mộc Tâm lại để cô không thấy tin tức này. Nếu bị cô hiểu lầm thì anh có nhảy xuống đại dương cũng rửa không sạch mà!

Lâm Đình Phong dùng ánh mắt âm trầm nhìn Tiểu A: “Sao vẫn chưa gỡ hết mấy tiêu đề này xuống?”

Tiểu A đổ mồ hôi lạnh: “Dạ, bên đội PR đã cố gắng liên hệ phía nhà báo để gỡ bài viết, nhưng thật sự là tin tức này lan truyền quá nhanh, nên đến giờ vẫn chưa xử lý xong.”

“Rắc!”, cây bút trong tay Lâm Đình Phong gãy đôi, anh thầm nghĩ, chắc chắn là ông ta làm rồi! Ra tay cũng nhanh thật! Chỉ một đêm mà có thể làm đến mức này! Nếu đã vậy… Ông đừng trách tôi phản kích.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 133


Chương 133

Nghĩ rồi, anh lành lạnh nói: “Công ty tôi bảo cậu mở đã làm tới đâu rồi?”

Tiểu A thấy boss nhà mình hỏi qua chuyện khác thì lập tức trả lời: “Đã đi vào hoạt động, nhân viên đã tuyển xong hết rồi, cũng đã bắt đầu nhận các dự án vừa và nhỏ.”

“Làm tốt lắm! Đem dự án ngọn núi tỉnh Q chuyển nhượng qua công ty đó đi!”

Tiểu A không hiểu ý định của anh, nhưng vẫn tuân lệnh làm theo: “Dạ, tôi sẽ mau chóng hoàn thành tất cả thủ tục.”



Ở công ty luật sư Votre Droit*

(*Quyền của bạn)

Ngọc Điềm vừa đọc xong trang nhất của tờ báo mới. Cô tức giận nắm chặt tay, nhàu nát tờ giấy. Cô lấy điện thoại ra đánh máy cho Mộc Tâm.

Sau mấy hồi chuông mà không có ai bắt máy, cô nhíu mày, sao giờ này cô ấy lại không nghe máy chứ? Hay cô ấy đã đọc được tin tức rồi nên muốn yên tĩnh một mình?

Ngọc Điềm đánh máy gọi lại mấy lần nữa, đến lần thứ năm mới có người bắt máy. Cô thở phào một hơi, hỏi: “Mộc Mộc, sao giờ cậu mới nghe máy, làm mình lo chết mất!”

Đầu dây bên kia là giọng nói trầm thấp trả lời: “Cô gọi cho Mộc Mộc có chuyện gì không? Cô ấy bận rồi!”

Nghe ra được giọng nói là của ai, người cô như toát ra một luồng khí lạnh: “Lâm Đình Phong! Hay nhỉ? Tên xấu xa như anh sau khi đi hẹn hò với người phụ nữ khác, giờ còn dám nghe điện thoại của Mộc Mộc?”

Lâm Đình Phong thờ ơ trả lời: “Chuyện của chúng tôi không cần cô xen vào!”

Ngọc Điềm cười khẽ một tiếng âm trầm: “Ha, tôi cứ thích xen vào đấy! Lâm Đình Phong, giờ là anh không biết trân trọng cô ấy, đừng trách tôi giành cô ấy về!”

“Cô ấy không phải món đồ để người khác giành tới giành lui. Cô ấy có phán đoán của riêng mình!”

“Phán đoán? Nếu cô ấy đủ lý trí để phán đoán thì đã không chọn phải gã họ Quý kia và tên họ Lâm anh rồi!”, nói xong câu đó Ngọc Điềm ấn nút tắt máy.

Cô nhìn hình ảnh hiện trên màn hình nền điện thoại, một cô nữ sinh tay cầm kẹo bông, trên môi nở nụ cười ngây ngô, ánh mắt trong trẻo đơn thuần như không hề bị nhiễm hạt tạp chất nào.

Bên này, Mộc Tâm đang ở Linky để khảo sát chương trình quảng bá của dự án thương mại điện tử. Cô cùng Trần Gia Thành đi xem thử các phòng livetream và quan sát các số liệu mua sắm trong khi chạy chương trình.

Kết thúc khảo sát thì đã là giờ nghỉ trưa, Trần Gia Thành vừa nhìn đồng hồ vừa nói: “Tiểu Tâm, giờ anh không có lịch trình nào, anh mời em đi ăn được không?”

Mộc Tâm định lấy điện thoại ra xem thời gian thì phát hiện điện thoại vẫn để ở chỗ của Lâm Đình Phong từ sáng đến giờ. Cô thở ra một hơi, cười đáp: “Được thôi, nhưng lần này để em mời, lần trước anh đã mời em một bữa rồi.”

Trần Gia Thành nhìn cô, cười nói: “Được, vậy em đã chuẩn bị kỹ túi tiền chưa? Anh không khách sáo đâu?”, nói rồi anh cùng cô đi xuống bãi đổ xe.



Nhà hàng Hoa Diệp,

Sau khi gọi món xong, Trần Gia Thành cầm bình trà tâm sen rót vào ly của Mộc Tâm, nhìn quầng thâm mắt mờ mờ của cô, anh ôn nhu nói: “Dạo này hình như em ngủ không ngon hả? Trà này có tác dụng an thần đó.”

Mộc Tâm nhấp một ngụm trà, thở dài nói: “Haiz, một lời khó nói hết!”, cô nhìn anh hỏi: “Anh biết Tống Sinh không?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 134


Chương 134

Trần Gia thành vừa nhâm nhi ly trà vừa đáp: “Biết chứ, ông ấy rất nổi tiếng trong ngành công nghệ sinh học. Rất nhiều sản phẩm làm đẹp của công ty anh đều dùng công nghệ của ông ấy đó!”, nói rồi anh nhướng mày, hứng thú hỏi: “Sao vậy? Em đang định ký kết dự án với ông ấy à?”

Mộc Tâm đặt ly trà xuống bàn, bắt đầu tâm sự: “Đúng vậy đó, dự án này thời hạn chỉ có hai tuần, hôm nay đã là ngày thứ sáu rồi mà em chưa liên hệ được với ông ấy nữa!”, cô đưa tay chỉ lên đầu mình, “Anh nhìn xem, tóc em rụng đến sắp thành ‘Shin cậu bé bút chì’ luôn rồi!”

Trần Gia Thành nghe cách so sánh thái quá của cô thì phì cười: “Thấy em cực khổ như vậy, người bạn như anh đây chỉ cho em một con đường sáng.”, anh ngoắc ngoắc tay, “Xít lại đây, anh nói nhỏ cho nghe.”

Mộc Tâm nghe vậy, cô vui mừng kéo ghế sát lại, nghiêm túc vểnh tai lên như con mèo nhỏ. Anh không ngờ chỉ nói đùa mà cô lại tin là thật, nhìn một nửa gương mặt mềm mại gần trong gang tấc, trên người cô còn tỏa ra một hương quýt ngọt ngào. Yết hầu anh khẽ động, anh ở bên tai cô nói nhỏ: “Cách đó chính là… chính là… Không nói cho em biết!”

Mặt Mộc Tâm sầm xuống trong tích tắc, mang tai cô hơi đỏ lên, cô biết bản thân mình bị lừa rồi! Mình sống gần 30 năm, xuyên đến hai thế giới, mà giờ lại bị một thằng nhóc 27 tuổi lừa!!!

Cô đẩy gương mặt Trần Gia Thành qua một bên, kéo ghế xa ra, hất tóc một cái: “Xùy! Linky của cậu chưa đầy một tuần tôi đã ký kết được rồi, chỉ là một Tống Sinh thôi mà, có là gì? Chị đây cân hết!”

Trần Gia Thành thấy bộ dáng như con thiêu thân đâm đầu về phía trước của cô thì lắc đầu cười.

Đợi thức ăn được dọn lên rồi, hai người vừa ăn vừa trò chuyện.

Anh nhớ tới chuyện bài báo sáng nay, liếc nhìn Mộc Tâm một cái, bâng quơ hỏi: “Em và Lâm Đình Phong tiến triển đến đâu rồi?”

Cô nghi hoặc hỏi: “Sao anh biết chúng tôi sẽ có tiến triển?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh mĩm cười: “Ai nhìn vào chẳng biết anh ta thích em. Chỉ có con ngốc như em là vô tâm vô phế chẳng biết gì!”

Mộc Tâm mím mím môi, mĩm cười nói: “Ừm thì… Chúng tôi vẫn tiến triển bình thường.”

Trần Gia Thành gắp cho cô một miếng sườn xào chua ngọt, nói: “Vậy thì tốt rồi! Em cũng đừng để ý các tin đồn lung tung trên mạng làm gì! Bây giờ chuyện giật tít như vậy rất thường thấy.”

Càng nghe anh nói đầu cô càng to ra, cô nắm được vài từ khóa, hỏi: “Tin đồn? Tin đồn gì vậy?”

Trần Gia Thành không ngờ cô vẫn chưa đọc được tin tức hôm nay, anh giả vờ nói: “Không có gì, mấy tin tức giật gân thường ngày thôi! Em ăn nhanh đi, anh tiện đường cho em quá giang về công ty.”

Mộc Tâm không để ý nhiều, cô cười nói: “Không cần phiền anh đâu, em có láy xe đến. Lát anh chở em về Linky là được rồi. Em tự về công ty.”



Ăn uống xong, hai người đi ra ngoài, lúc đi ngang một ngã rẽ, Trần Gia Thành nhớ đến gì đó, anh cười khẽ một tiếng.

Mộc Tâm thấy vậy thì hỏi: “Anh cười ngây ngốc gì đó, Gia Thành?”

“Nhớ đến lần đầu gặp em ở đây.”

Mộc Tâm đánh lên vai anh, nói: “Ầy! Chắc lúc đó anh nghĩ em là con nhỏ xui xẻo hả?”

Trần Gia Thành nhớ lại gương mặt ngây ngô của cô lúc đó, anh ôn nhu nói: “Lúc đầu thì đúng là vậy! Nhưng sau đó anh lại thấy may mắn!”

Cô nghiêng đầu nhìn anh: “May mắn? Anh dùng từ đó để hình dung em á?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 135


Chương 135

Một đám người đùa giỡn đi qua hành lang, thấy họ sắp va phải Mộc Tâm, anh liền đưa tay kéo lấy vai cô, bờ môi vẫn phát ra những âm thanh dịu dàng như tiếng đàn violon: “Không! Nếu dùng một từ để miêu tả về em, anh nghĩ đó là Serendipity.”

Mộc Tâm thấy đoàn người đi qua rồi, cô liền đứng cách anh ra một cánh tay, hơi ngại ngùng hỏi: “Sao lại là Serendipity?”

Anh đút tay vào túi quần âu, cong khóe môi: “Bởi vì em là sự tốt đẹp, không hẹn mà gặp, không cầu mà được!”

Mộc Tâm mắt nhắm mắt mở nhìn anh, nói đùa: “Nói thật em biết đi! Anh thật sự vẫn độc thân thật à? Biết nói chuyện như vậy mà vẫn ế sao?”

Trần Gia Thành cười nói: “Giờ độc thân đang là mode đấy!”

Mộc Tâm lắc đầu cười. Cô ra bàn lễ tân thanh toán xong thì cùng Trần Gia Thành về Linky để lấy xe.



Ở một nhà hàng Ý, Lâm Đình Phong vừa mới gặp khách hàng xong, anh ra khỏi cửa chính, bước lên chiếc Maybach, nói với Tiểu A: “Đi đến điểm hẹn tiếp theo đi!.”

Điện thoại Lâm Đình Phong rung lên, có một email mới gửi đến, anh thấy là một IP ẩn danh thì nghi hoặc ấn vào xem. Một loạt các tấm ảnh hiện ra.

Trong bức ảnh, Mộc Tâm đang ngồi ăn cùng Trần Gia Thành, cô ngồi rất gần anh ta, anh ta nói nhỏ vào tai cô gì đó. Cô còn thân mật đẩy tay lên má anh ta. Còn rất nhiều tấm ảnh hai người rất tự nhiên gắp thức ăn cho nhau, còn có cả tấm ảnh Trần Gia Thành ôm lấy vai cô đi ở hành lang.

“Đùng!”, chiếc điện thoại vỡ nát nằm dưới nền xe. Tiểu A bị tiếng động làm cho giật nảy mình, cậu đưa mắt nhìn boss nhà mình qua gương chiếu hậu. Trong lòng run rẫy, ai da~ lại có biến gì nữa đây? Người dọa người sẽ chết đấy! Trái tim bé bỏng của mình không chịu nổi đâu!

Lâm Đình Phong lạnh lùng ra lệnh: “Mua một chiếc điện thoại mới! Hủy lịch hẹn! Về công ty!”



Mộc Tâm về đến công ty thì ngồi ngay vào bàn làm việc, nhớ đến việc Trần Gia Thành nhắc đến tin đồn gì đó. Cô mở một trang web tin tức lên. Cô vừa click chuột vào thì các tiêu đề hot màu đỏ tươi đập thẳng vào mắt cô.

Gương mặt cô vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì mà ấn vào từng bài báo và các hình ảnh đính kèm. Càng xem biểu cảm của cô càng thờ ơ và lạnh lùng.

Cửa phòng đột nhiên bị một bàn tay rắn chắc đẩy mạnh ra, Mộc Tâm đưa mắt nhìn qua, Lâm Đình Phong đứng ở trước cửa nhìn cô, môi mỏng phun ra vài chữ: “Thư ký Mộc! Đến văn phòng của tôi!”

Nói xong câu đó anh xoay lưng đi về phòng để lại các nhân viên trố mắt nhìn nhau. Mộc Tâm thong thả đứng dậy đi ra ngoài, phớt lờ ánh mắt tò mò của các nhân viên khác.

Vừa đẩy cửa bước vào, mùi hương bạc hà đã xâm lấn vào phạm vi an toàn của cô, cánh tay của anh kéo lấy tay cô, áp lưng cô lên cánh cửa gỗ.

Hơi thở của anh gần trong gang tấc, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào cô, hỏi: “Em vừa đi đâu về?”

Mộc Tâm vẫn bình đạm nhìn anh, đáp: “Giờ nghỉ trưa thì đương nhiên phải đi ăn trưa rồi?”

Gương mặt của anh phóng đại dần trong tầm mắt, hơi thở nguy hiểm phả lên mặt cô: “Ăn với ai?”

Mộc Tâm cười nhạt: “Một thư ký nhỏ, đi đâu? Làm gì? Với ai? Đều phải báo cáo cho Lâm tổng biết sao?”

Nụ cười của cô làm lòng anh dâng lên một cỗ bất an, anh cúi đầu muốn dùng môi mình dập tắt nụ cười đó. Mộc Tâm đưa bàn tay lên môi ngăn nụ hôn của anh lại.

Cô đẩy người anh ra: “Đang ở công ty, xin Lâm tổng tự trọng. Nếu không có việc gì dặn dò thì tôi phải quay về làm việc, thời hạn hoàn thành dự án chỉ còn hơn một nửa thôi!”, dừng lại một chút cô liền nói tiếp, “Còn nữa, điện thoại của tôi để quên ở chỗ Lâm tổng, anh có thể trả lại cho tôi không?”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 136


Chương 136

Lâm Đình Phong nhìn thấy biểu tình lạnh lùng của cô, anh đoán rằng cô đã nhìn thấy tin tức rồi, anh đi lại, muốn ôm lấy cô: “Mộc Mộc, em đã nhìn thấy những tin tức đó rồi sao.”

Mộc Tâm lùi ra sau tránh bàn tay của anh, giọng nói bình lặng như dòng chảy của sông Hương: “Lâm tổng đang hỏi tin tức gì? Tin tức anh đi xem mắt? Hay là tin tức anh sắp kết hôn?”

Lòng bàn tay anh đổ mồ hôi lạnh, anh hít sâu một hơi đi về phía trước muốn kéo cô vào lòng, anh sợ nếu như không làm vậy thì cô sẽ biến mất khỏi cuộc sống anh: “Mộc Mộc, em nghe anh nói đã, chuyện đó…”

Cô cắt ngang lời anh, xa cách, nói “Chuyện đó là giàn dựng? Chọn góc chụp? Anh chỉ cùng cô ấy trò chuyện đơn thuần?”

Lâm Đình Phong rất lâu rồi chưa thấy cô dùng cách nói chuyện xa lạ đó, lòng anh chợt run lên: “Mộc Mộc…”

“Lâm tổng không cần giải thích! Tôi hiểu, tôi cũng biết hết! Chỉ là cách hành xử của anh khiến tôi cảm giác bản thân như người ngoài cuộc vậy!”

Lời cô nói tua chậm từng chữ trong lòng, anh không biết bản thân mình sai ở đâu? Rõ ràng anh chỉ không muốn cô nhìn thấy tin tức sẽ phiền lòng rồi hiểu lầm anh thôi mà!

Nói rồi, Mộc Tâm đi lại bàn làm việc của anh, tìm điện thoại của mình, giơ chiếc điện thoại lên: “Giờ tôi biết rồi, cho nên Lâm tổng không cần giấu điện thoại của tôi nữa đâu!”

Thấy Mộc Tâm cầm lên tay nắm cửa, anh gấp gáp, buộc miệng nói: “Không phải em cũng đi ăn với Trần Gia Thành đó sao? Hai người còn ôm ấp ở hành lang. Anh chỉ ngồi đó uống rượu, một sợi tóc của cô ta anh cũng không chạm tới. Em lại vì vài bài báo mà nổi giận với anh?”

Mộc Tâm hít sâu một hơi, cô buông tay nắm cửa ra, đối mặt với anh: “Anh cho người theo dõi em?”, ánh mắt cô hiện lên nét thất vọng, “Em vì vài bài báo mà nổi giận? Lâm Đình Phong… em cứ nghĩ ở thế giới này… anh rất hiểu em. Giờ thì… chắc là em lầm rồi!”

Mộc Tâm đẩy cửa đi ra ngoài, bên trong lập tức truyền đến tiếng đỗ vỡ của đồ đạc.



Cô bình tĩnh quay về phòng làm việc như không có chuyện gì. Các nhân viên khác nghe tin ‘thư ký Mộc và boss cãi nhau’. Họ nghiêm túc ngồi làm việc không dám nói gì, sợ sẽ đụng phải ngòi nổ nào đó của sếp hoặc thư ký Mộc.

Phải biết là ở công ty này, hai người họ chính là ác ma a~ Ôi! Ông bà ta có câu ‘trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết’ quả thật không có sai mà! Ai đó hãy hạ phàm dạy boss cách dỗ thư ký Mộc đi.



Đến giờ tan tầm, Mộc Tâm thu dọn các tập hồ sơ cho vào túi xách, tắt máy tính rồi đi lấy xe về nhà. Lúc đứng trước cửa nhà, cô nhìn chằm chằm ổ khóa, cô đưa tay ấn vài cái đổi mật khẩu.

Lâm Đình Phong đậu xe ở cửa công ty, anh đứng đợi Mộc Tâm gần một tiếng mà không thấy cô ra. Anh thấy một nhân viên nam quen mắt, hình như làm cùng phòng với Mộc Tâm, anh kéo cậu ta lại, hỏi: “Thư ký Mộc còn đang làm việc à?”

A Khải mơ mơ hồ hồ bị sếp nhà mình kéo lại, anh động não vài giây rồi cười đáp: “Dạ, thư ký Mộc tan ca lâu rồi sếp. Anh đang đợi cô ấy sao?”

Lâm Đình Phong đen mặt: “Không có gì, cậu về đi.”, nói rồi anh ngồi vào ghế láy, phóng xe rời đi, để lại A Khải ngơ ngác hít khói xe.



Về đến chung cư Toro, anh đi thẳng lên tầng 5, quen thuộc, đưa tay ấn mật khẩu phòng 501. Màn hình hiện lên sai mật khẩu, anh ấn thử ba lần mà vẫn sai. Anh đưa tay ấn chuông cửa liên tục, mà vẫn không ai mở cửa. Trán anh nổi gân xanh, ha! Được lắm tiểu hồ ly, em đợi đó cho anh!
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 137


Chương 137

Nghĩ rồi anh móc điện thoại ra, gọi cho quản lý tòa nhà, đầu dây vừa kết nối, người quản lý liền cười, hỏi: “Alo, Lâm tổng, chỗ anh ở có vấn đề gì sao?”

“Tôi cãi nhau với bạn gái, cô ấy nhốt mình trong phòng rồi! Tôi sợ cô ấy ở bên trong làm chuyện dại dột, anh kêu thợ mở khóa đến đi.”

Người quản lý nghe vậy thì nghiêm túc hỏi: “Bạn gái anh ở phòng nào vậy Lâm tổng? Tôi kêu người đến ngay.”

“501.”

“501? Là phòng của cô Mộc phải không ạ?”

“Ừ.”

Người quản lý thở phào, đáp: “Lúc nảy cô Mộc có gọi cho tôi, cô ấy nói là có ai gọi đến nói là bạn trai cô ấy hay muốn mở khóa nhà cô ấy thì đều không được phép.”, ngừng một chút, người quản lý dè dặt nói tiếp: “Lâm tổng, anh xem… liên lạc kêu cô ấy mở cửa cho anh hay là anh tìm cách dỗ cô ấy đi. Cô ấy không cho phép, tôi kêu người mở khóa sẽ bị kiện tội xâm nhập nhà dân đó ạ.”

Lâm Đình Phong nhíu mày: “Tôi biết rồi.”, anh tắt máy, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng như muốn xuyên thủng nó để bắt lấy ai kia.

Anh hết ấn chuông rồi đập cửa: “Mộc Mộc, mở cửa cho anh đi, anh muốn nói chuyện với em. Anh biết em có ở trong đó mà.”

Chỉ vài phút sau, một cậu bảo vệ đi lên, gặp anh, cậu ta liền hỏi: “Lâm tổng? Sao anh lại đứng đây? Cô Mộc vừa gọi xuống phòng bảo an, cô ấy nói có người phá chuông và phá cửa nhà cô ấy. Anh có thấy ai làm không?”

Lâm Đình Phong sầm mặt, đáp: “Tôi đuổi đi rồi, anh quay về làm việc đi.”

Cậu bảo vệ gật đầu, cảm kích nói: “Cảm ơn Lâm tổng, vậy tôi quay về làm việc đây.”

[Tác giả: Coconut! 49 gặp 50]



Anh đứng trước cửa, trong lòng buồn bực không sao chịu được, anh lấy điện thoại gọi cho Lạc Tư, máy vừa kết nối anh liền xổ ra một câu: “Chỗ cũ, đến liền đi.”

Lạc Tư vừa mới làm xong bốn ca phẫu thuật liên tiếp, cậu đang nằm dài trong phòng nghỉ để nghỉ ngơi, nghe được câu nói của Lâm Đình Phong, cậu mù mờ hỏi: “Đi uống rượu à?”

“Ừ.”

Lạc Tư đánh hơi thấy mùi bát quái liền sáng mắt, cậu ta hăng hái hỏi: “Sao vậy? Cãi nhau với Tiểu Tâm Tâm rồi?”

Lâm Đình Phong không có kiên nhẫn, nói: “Đến đi rồi biết.”, anh cúp máy đi xuống lầu lấy xe.

Lạc Tư nhìn chiếc điện thoại, cười hí hửng, ù ui! Đại ma vương không phủ nhận luôn kìa! Vậy là cãi nhau thật rồi.

Cậu lục tìm trong danh bạ một chút rồi ấn gọi. Chuông reo lên một tiếng thì bên kia đã bắt máy rồi, cậu vui vẻ nói: “Tiểu Thiên Thiên, đi bát quái không? Đến chỗ cũ đi, tiểu Phong Phong gủ đó.”

“Được, tôi đến ngay.”, Mạc Chí Thiên đang xem mắt, nghe xong cuộc gọi của Lạc Tư, cậu như chết đuối với được cộc, trong lòng mừng như điên nhưng ngoài mặt lại tỏ ra áy náy, nói với cô gái trước mặt: “Tiểu thư, thật ngại quá, tôi có chuyện gấp, xin phép cô tôi đi trước nha, bữa ăn hôm nay tôi mời, coi như lời xin lỗi. Bye bye!”, cậu đưa tiền cho phục vụ rồi cầm áo khoác phi đi như một cơn gió.

Quán bar Flo.

Ở đây được thiết kế theo kiến trúc xoắn ốc, gồm tám tầng, tầng cao nhất chỉ có một phòng VVIP duy nhất. Bên trong căn phòng, có hai bức tường được làm bằng kính một chiều chịu lực cao. từ bên trong vừa có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, vừa có thể quan sát được sàn nhảy bên dưới. Hệ thống cách âm cũng rất tốt, chỉ cần đóng cửa là hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn bên ngoài.
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 138


Chương 138

Trong căn phòng ấy, Lâm Đình Phong đang ngồi trên chiếc ghế sofa dài, trên bàn đã có hai chai rượu Macallan rỗng và một chai đã vơi hơn nửa.

Lạc Tư và Mạc Chí Thiên cầm ly rượu đỏ ngồi ở chiếc sofa đối diện, trố mắt nhìn nhau. Lạc Tư ngồi sát lại gần Mạc Chí Thiên, nói nhỏ: “Có nên ngăn cậu ta lại không?”

Mạc Chí Thiên xoay xoay ly rượu, đáp: “Muốn ngăn thì cậu ngăn đi, đừng kéo theo tôi chết chùm.”

Lạc Tư liếc xéo: “Có ai làm bạn như cậu không? Không có chút nghĩa khí gì cả!”

“Cậu có nghĩa khí thì cậu tới khuyên đi!”

Lạc Tư nhìn cái không khí hắc ám bao quanh người của Lâm Đình Phong thì rùng mình một cái: “Dù tôi rất nghĩa khí nhưng được cái tôi không có ngu.”

“Vậy cậu triệu hồi tôi đến đây làm gì?”

“Đương nhiên là để bát quái rồi! Cuộc đời của cậu sẽ có được mấy lần thấy được bộ dáng thê thảm này của đại ma vương?”

Nhìn chai rượu thứ tư được khui ra, cuối cùng hai người không nhịn được nữa mà lên tiếng can ngăn.

Lạc Tư chạy lại chụp lấy chai rượu: “Anh hai à! Rượu đắt tiền không phải để cậu uống như vậy đâu!”

Mạc Chí Thiên cũng phụ họa: “Cậu gọi bọn tôi đến đây là để xem cậu uống rượu à? Có chuyện gì thì nói đi!”

Lâm Đình Phong buông chai rượu ra, ngã lưng lên ghế, không có tinh thần, nói: “Tôi cãi nhau với Mộc Mộc rồi!”

Lạc Tư nhìn bộ dáng đó của cậu thì đưa tay lên tai, đâm chọt nói: “Ấy chà chà! Nghe kìa nghe kìa… Nghe cái giọng điệu đáng thương đó kìa… Cuối cùng cậu cũng có ngày hôm nay nha! Hahaha!”

Mạc Chí Thiên khoái chí nói: “Em dâu nhỏ đúng là lợi hại! Chỉ cần nổi giận một chút thôi là có thể quật cậu tơi tả như vậy rồi!”

Lâm Đình Phong nhìn vẻ mặt cười trên nỗi đau của hai thằng bạn plactic, anh lạnh lùng nói: “Tôi kêu hai cậu đến đây là để gợi ý cho tôi cách dỗ cô ấy, không phải để hai người cười khoái trá như vậy đâu!”

Lạc Tư ngồi lên ghế, vắt chéo chân, làm bộ dáng chuyên gia tình trường: “Vậy là cậu hỏi đúng người rồi! Nhưng trước hết phải kể chúng tôi nghe tình huống của cậu mới được.”

Lâm Đình Phong thấy cũng có lý, anh ngồi thẳng lưng, đưa tay ngoắc ngoắc hai người họ: “Xit lại đây, tôi kể cho nghe!”

Ba người chụm đầu lại to nhỏ với nhau. Lâm Đình Phong kể tóm tắt lại mọi chuyện cho bọn họ nghe, rồi cầm ly rượu lên nhấp một ngụm: “Mọi chuyện chính là như vậy đó! Các cậu nghĩ xem, tôi chỉ là sợ cô ấy buồn, sợ cô ấy hiểu lầm thôi mà! Tôi sai ở đâu? Rõ ràng cô ấy đi ăn với người đàn ông khác, ôm ôm ấp ấp ở chốn công cộng. Còn quay qua giận dỗi với tôi?”

Lạc Tư ngồi ra ghế đẩy đẩy gọng kính, hắng giọng nói: “E hèm! Ca này khó à nha!”

Mạc Chí Thiên gõ gõ ngón trỏ lên ly rượu, suy tư nói: “Theo lời cậu kể thì ông già nhà cậu muốn phá hoại tình cảm của cậu với em dâu nhỏ nên đã thả ra mấy tin tức lên mạng. Vậy còn IP ẩn danh gửi mail cho cậu chắc không phải cũng do ông ấy làm chứ?”

“Tiểu Thiên Thiên, cậu lạc đề rồi. Mấy cái đó không phải vấn đề lúc này của tiểu Phong Phong. Trọng điểm là phải làm sao giúp cậu ấy dỗ bạn gái, hiểu không?”

Mạc Chí Thiên liếc Lạc Tư một cái: “Lạc đề gì chứ? Làm cái gì cũng phải đi từ gốc tới ngọn mới được chứ!”
 
Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh
Chương 139


Chương 139

“Đợi cậu lo xong cái gốc thì bông đã rụng hết rồi, làm gì có trái cho cậu ăn.”

“Ây, người nông cạn như cậu thì hiểu gì chứ!”

“Cậu nói ai nông cạn? Người xem mắt khắp năm châu bốn bể mà vẫn ế như cậu thì mới gọi là nông cạn đó!”

“Cậu…”

Lâm Đình Phong nghe hai người họ cãi nhau thì đỡ trán, thật là đau đầu mà! Mình có nên tin tưởng ý kiến của hai tên dỡ hơi này không?

Anh lên tiếng cắt ngang: “Stop here! Hai người đến để giúp tôi hay là để cãi nhau?”

Lúc này hai người họ mới im lặng suy nghĩ. Mạc Chí Thiên lên tiếng trước: “Tôi thấy chuyện này cũng đâu có gì! Mấy bức ảnh đó nhìn kỹ một chút đã biết là mượn góc chụp rồi, em dâu nhỏ thông minh như vậy chắc chắn nhìn ra được! Để cô ấy giận vài bửa đi! Đến lúc nguôi giận, cậu đi làm một bàn đồ ăn ngon, xin lỗi cô ấy xong là hai người lại khắn khít như xưa thôi!”

Lâm Đình Phong nghe cậu ta nói xong thì nhàn nhạt đáp: “Thật ra cô ấy biết những thứ đó là giàn dựng, nhưng không hiểu sao cô ấy vẫn giận tôi?”

Lạc Tư chép chép miệng: “Chẹp chẹp! Bởi vậy mới nói hai tên thẳng nam các cậu không hiểu con gái người ta gì cả! May mà các cậu có người bạn đáng tin như Lạc Tư tôi đây.”

Mạc Chí Thiên nhâm nhi ly rượu: “Nói hay thật! Vậy cậu nói xem nên làm gì?”

“Xét theo tình huống hiện tại, tôi dám chắc rằng tiểu Tâm Tâm không phải giận cậu vì chuyện tin tức trên mạng hay là mấy bức ảnh đó đâu.”

Lâm Đình Phong nhướng mày: “Vậy vì chuyện gì?”

“Tôi nghĩ chín phần mười là do cậu giấu diếm cô ấy. Đáng lẽ ra cậu phải thẳng thắn nói cho cô ấy biết. Cậu xử sự như vậy sẽ làm cô ấy cảm thấy bản thân như người ngoài cuộc. Cô ấy sẽ nghĩ bản thân là con ngốc chẳng biết gì trong khi người ngoài đang bàn tán xung quanh mình. Với lại…”

“Với lại cái gì?”, Lâm Đình Phong và Mạc Chí Thiên đồng thanh hỏi.

Lạc Tư nhìn bộ dạng chăm chú của hai người họ thì cong môi, nói: “Cô ấy còn hiểu lầm cậu cho người theo dõi cô ấy, như vậy cô ấy sẽ thấy bản thân không được tôn trọng, không được tin tưởng. Hiểu chưa?”

Lâm Đình Phong lúc này mới sáng tỏ, thì ra lời cô ấy nói lúc ở văn phòng là có ý này! Vậy mà mình còn lớn tiếng chất vấn cô ấy! Aiz! Chết tiệt, giờ phải làm sao đây?

Nghĩ rồi anh nghiêm túc nhìn Lạc Tư: “Giờ tôi làm gì để cô ấy hết giận đây?”

Lạc Tư răm một miếng trái cây đưa lên miệng ăn, vừa nhai vừa nói: “Ương iên à hải…”

Lâm Đình Phong nghe cái ngôn ngữ sao hỏa của cậu ta thì đen mặt: “Cậu nuốt xuống rồi nói chuyện đàng hoàng cho tôi? Có tin tôi đổi tên bệnh viện của cậu thành loại ngôn ngữ như vậy không?”

Lạc Tư sợ hãi nuốt trộng miếng trái cây cái “ực”, cậu uống một ngụm rượu để nuốt trôi xuống, cười nói: “Đương nhiên là phải hạ mình dỗ ngọt cô ấy rồi. Người ta nói ‘đẹp trai không bằng chay mặt’ mà!”

So với mặt mũi thì bà xã vẫn quan trọng hơn, Lâm Đình Phong hỏi: “Vậy tôi phải làm gì trước tiên?”

Mạc Chí Thiên ngoắc ngoắc tay: “Lại đây tôi bày kế cho cậu.”, nói rồi cậu ra búng búng rượu lên bộ vest của Lâm Đình Phong.

Anh nhíu mày, phủi phủi áo, nói: “Cậu làm cái trò gì vậy?”

Mạc Chí Thiên bình thản nói: “Khổ nhục kế đó! Lát nữa cậu giả vờ say rượu, bọn tôi sẽ gọi cho cô ấy, nhờ cô ấy đến đón cậu, lúc đó cậu mượn rượu nói lời trong lòng, sau đó…”, cậu ta cười xấu xa, “Sau đó cậu tự mình phát huy đi.”

Lâm Đình Phong nghĩ nghĩ một chút nói: “Cách này cũng được đó, vậy nhờ hai cậu rồi.”

Lạc Tư và Mạc Chí Thiên lén lút cụng tay nhau một cái, cả hai hứng khởi mà làm cả người Lâm Đình Phong đầy mùi rượu như một con ma men.
 
Back
Top Bottom