Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 200


Ngày hôm sau Trương Thiết Sơn quả nhiên không đến nữa, Lý Hà Hoa cười cười đem hết thảy đều vứt ra sau đầu, chuyên tâm buôn bán.

Từ việc hôm qua cho thấy việc bày quán không phải kế lâu dài, hai nhà hôm qua bởi vì Trương Thiết Sơn ở đó mới không gây phiền toái, chính vì như vậy trong lòng thấy nàng càng thêm không vừa mắt, ai kêu việc buôn bán của nàng quá tốt chứ, điều này tất nhiên sẽ khiến cho những người bày quán xung quanh bất mãn, đây không phải là việc nàng có thể giải quyết.

Sau này không có Trương Thiết Sơn bảo hộ, ai biết bọn họ có thể lại tìm nàng gây phiền toái nữa hay không, đến lúc đó khó tránh khỏi sẽ phát sinh xung đột. Hơn nữa hiện tại bàn vẫn quá ít, không ít khách nhân đều oán giận vì không có chỗ ngồi, nàng muốn đặt thêm bàn và không có khả năng, trừ phi có thể tìm một chỗ lớn hơn để bày quán, nhưng cho dù có thể đổi chỗ bày quán cũng khó bảo đảm chỗ mới sẽ không tái hiện việc chủ quán kế bên ghen ghét, cho nên nếu bày quán thì vấn đề thật sự quá nhiều.

Lý Hà Hoa cảm thấy, biện pháp tốt nhất chính là mở một cửa hàng.

Mục tiêu cuối cùng của nàng là mở một cửa hàng, nhưng một cửa hàng mặt tiền không phải dễ tìm được, cho dù tìm được rồi cũng phải có tiền mua hoặc thuê mới được.

Trước kia tiền tiết kiệm trong tay nàng không nhiều tắm, cho nên muốn bày sạp một thời gian, mở cửa hàng chậm một chút cũng không sao, nên việc này vẫn chưa đề cập đến.

Nhưng hiện tại cùng những sạp xung quanh mâu thuẫn không thể điều hòa, hơn nữa quy mô của sạp đã không cách nào đáp ứng được số tượng khách hiện tại, yêu cầu phải mở cửa hàng.

Muốn mở cửa hàng, đầu tiên phải hỏi thăm xem có mặt tiền thích hợp không, tìm được mặt tiền là quan trọng nhất.

Sau khi thu quán Lý Hà Hoa liền đi dạo trên trấn tìm mặt tiền, đi xem từng nhà từng nhà dọc theo hai bên đường chính, một cái cũng không bỏ qua, nhưng đáng tiếc là đến khi trời tối cũng không tìm được một cửa hàng nào cho thuê.

Lý Hà Hoa bất đắc dĩ đành phải chờ hôm sau thu quán lại tìm sang khu phố khác.

Liên tiếp tìm kiếm nhiều ngày đều không gặp cửa hàng thích hợp, có cửa hàng trống nhưng người ta căn bản không cho bên ngoài thuê hoặc là đã có người đặt trước rồi, tóm lại một cái vừa ý cũng không có. Lý Hà Hoa rất uể oải, tại trên trấn này tìm một cửa hàng thích hợp thật sự không dễ dàng, nàng thấy cứ tiếp tục tìm như vậy không hiệu quả không nói, còn chậm trễ việc buôn bán.

Mấy hôm nay buổi tối mỗi ngày nàng đều phải chuẩn bị nguyên liệu đến khuya mới xong, buổi sáng thiếu chút nữa không bò dậy nổi.

Lý Hà Hoa cảm thấy dựa vào việc tìm kiếm như vậy thì không được, phải nghĩ cách khác. Sau đó nàng nghĩ tới, đến sạp nàng ăn có không ít khách nhân điều kiện trong nhà không tồi, nhiều người trong nhà làm buôn bán hoặc thân thích trong nhà làm buôn bán, có lẽ trong tay họ có tin tức liên quan.

Thật ra có thể hỏi khách nhân tới chỗ nàng ăn uống một chút.

Buổi tối Lý Hà Hoa lấy ra một tờ giấy trắng Thư Lâm hay dùng để vẽ tranh, lấy bút long viết tin tức muốn thuê cửa hàng, cũng nói rõ phàm là người có công giới thiệu cửa hàng sẽ có hậu tạ.

Sau khi viết xong, hôm sau Lý Hà Hoa liền đem giấy cố định ở nơi dễ thấy nhất trong sạp, phàm là khách nhân tới ăn đều có thể thấy.

Có khách không biết chữ, Lý Hà Hoa liền đem nội dung bên trên nhất nhất nói ra, cũng thỉnh lão khách nhân quen biết lưu ý giúp nàng.

Các khách nhân đều rất dễ nói chuyện, sôi nổi tỏ vẻ nếu gặp cửa hàng thích hợp nhất định nói với nàng.

Lý Hà Hoa âm thầm cầu nguyện, hy vọng khách nhân của nàng có thể mang đến tin tốt.

Nàng có thể trong khoảng thời gian này kiếm thêm ít tiền, bởi vì đến lúc đó trang hoàng cửa hàng, mở rộng quy mô đều cần tiền.
--------------------------------------------------------------

Thông báo

Bây giờ mình mới biết truyenwk.com chỉ đăng được 200 chương/truyện.

Mình định gom các chương cũ lại để có chỗ đăng chương mới, nhưng lại thấy hơi bị lười.

Nên mình sẽ đăng thành 2 phần, phần 1 từ chương 1-200, phần 2 từ chương 200-370.

Bạn nào muốn đọc các chương tiếp theo thì vô nhà mình kiếm giúp mình nhé.

Thân./.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 201


Nhưng mà liên tiếp vài ngày đều không có tin tức gì, Lý Hà Hoa vô cùng thất vọng.

Hôm nay lúc sắp thu quán, vị lão gia tử thường xuyên tới ăn kia tại tới nữa.

Lý Hà Hoa vội buông đồ vật trên tay hô: "Lão gia tử, hôm nay sao ngài tới ăn muộn vậy. Nếu đến muộn chút nữa ta đã thu quán rồi. Hôm nay lão gia tử ngài muốn ăn gì? Ta làm cho ngài."

Lão gia tử tìm vị trí ngồi xuống, nói: "Cho ta ít mì sợi đi."

Lý Hà Hoa đáp ứng, tay chân lạnh lẹ làm một chén mì, tự mình mang đến cho Qão gia tử: "Lão gia tử, mì của ngài đây, chậm rãi dùng nha, còn yêu cầu gì thì gọi ta."

Lý Hà Hoa đang định đi thu thập đồ đạc lại bị lão gia tử gọi lại.

Lão gia tử hỏi Lý Hà Hoa: "Ngươi muốn tìm cửa hiệu mặt tiền mở cửa hàng sao?"

Lý Hà Hoa giật mình, cũng không vội đi thu đồ đạc, ngược lại đến ngồi bên cạnh lão gia tử, nói: "Đúng vậy, không nói dối ngài, sạp hiện tại của ta quá nhỏ, muốn mở rộng cũng không có chỗ để bàn ghế, cho nên ta nghĩ muốn mở một cửa hàng, đến lúc đó có thể tiếp đãi khách nhân nhiều hơn, chủng loại món ăn cũng làm nhiều một chút."

Lý Hà Hoa lại thở dài: "Nhưng mà trên trấn này tìm không được cửa hàng thích hợp, lão gia tử nếu ngài có chỗ thích hợp lưu ý giúp ta một chút nhé, đến lúc đó ta sẽ hảo hảo cảm tạ ngài."

Lão gia tử sờ sờ chòm râu dưới cằm, cười nói: "Hôm nay ta chính là tới đưa tin tức cho ngươi, ở chỗ ta đúng là có một cửa hàng tốt, nhưng phải xem ngươi có muốn hay không."

Mắt Lý Hà Hoa sáng tên, vội vàng nói: "Lão gia tử, ngài mau nói với ta, hiện tại ta rất gấp rồi."

Lão gia tử thấy Lý Hà Hoa vội như vậy cũng không vòng vo, nói: "Một nhà đường chất nhi của ta vốn ở trên trấn mở một tửu lâu nhỏ, chỗ không lớn nhưng vị trí không tồi, chỉ là hắn mời không được đầu bếp lớn, hương vị đồ ăn do người này nấu ra không tốt, hắn cũng mặc kệ không quản, việc kinh doanh liền càng ngày càng xuống dốc, chống đỡ hai năm thì không làm nổi nữa. Hiện tại hắn định vào thành nhờ cậy huynh đệ hắn làm ăn một lần nữa, cho nên tửu lâu hiện tại hắn muốn bán để tích góp tiền vốn.

Ta nhớ ngươi muốn tìm cửa hàng cho nên tới hỏi ngươi một chút xem có muốn không."

Lý Hà Hoa ban đầu còn như lửa nóng, hiện tại tâm đã lạnh.

Nói thật, nghe nói là tửu lâu nhỏ trong lòng Lý Hà Hoa đã động tâm, nếu là tửu lâu càng tiện cho nàng, nhưng mà động tâm cũng không chịu được hiện thực không cho phép, tiền trên người nàng chỉ đủ để thuê cửa hàng, mua cửa hàng thì còn xa mới đủ, càng đừng nói đến tửu lâu, cho dù là tửu lâu nho nhỏ nàng cũng không mua nổi.

Lý Hà Hoa bất đắc dĩ cực kỳ: "Lão gia tử, cảm ơn ngài cung cấp tin tức cho ta, chỉ là nói thật với ngài tiền trên người ta chỉ đủ thuê, mua là không mua nổi, thân thích nhà ngài chỉ bán chứ không cho thuê sao?"

Mày lão gia tử hơi nhíu lại, lắc đầu nói: "Hắn chỉ bán, không cho thuê, hiện tại hắn muốn tích góp tiền vốn, thuê là không được."

Lý Hà Hoa hoàn toàn thất vọng: "Vậy không được rồi, ta thật sự không mua nổi."

Thấy bộ dạng Lý Hà Hoa thất vọng, lão gia tử cũng thất vọng theo, kỳ thật ông rất muốn Lý Hà Hoa có thể đơn độc mở một tửu lâu, đến lúc đó hoàn cảnh có thể tốt hơn, việc chuẩn bị mỹ thực càng tiện lợi, sạp hiện tại thật sự không xứng với một thân trù nghệ xuất sắc của nàng.

Lão gia tử nói: "Chúng ta đều là người quen, ta sẽ không gạt ngươi. Nếu có thể mua thì không nên bỏ lỡ, tửu lâu của đường chất nhi nhà ta thật sự không tồi, trên dưới hai tầng, phía sau còn có hậu viện, cái gì cũng đủ hết, trên đoạn đường đặc biệt tốt bởi vì nó nằm ngay đường cái, tuyệt đối không lo không có khách."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 202


Nếu không phải chất nhi kia của ta không có cách mời một đầu bếp tốt, cũng không quản việc thì cũng không có khả năng đi xuống."

Lão gia tử tiếp tục nói: "Hơn nữa giá cả này thật không tồi, tửu lâu này không tính là lớn, so không được với tửu lâu lớn khác, hơn nữa đường chất nhi của ta vội vã sang tay, cho nên giá cả này thật sự rất hữu nghị, mua toàn bộ tửu lâu chỉ cần 242 lượng là được."

242 lượng! Giá này quả thật không đắt, chỉ là đối với nàng mà nói đó cũng là xa xôi không với tới, hiện tại nàng đừng nói 242 lượng, ngay cả 100 lượng nàng cũng lấy không ra.

Nói thật Lý Hà Hoa nghe lão gia tử giới thiệu tửu lâu trong lòng quả thật rất thích. Nếu có thể nàng thật sự rất muốn mua, dù sao một tửu lâu nhỏ hơn 240 tượng bạc thật sự rất có lời, bỏ qua cơ hội này sẽ không thể có cái nào khác, về sau muốn mua một cái tốt như vậy phỏng chừng là không thể nào.

Hơn nữa tận sâu trong lòng nàng, kỳ thật Lý Hà Hoa rất muốn mua một cửa hàng thuộc về chính mình chứ không phải thuê, nhưng bởi vì tiền trong người không đủ cho nên nàng mới không thể không thuê cửa hàng.

Hiện tại lão gia tử lại mang đến cho nàng một cửa hàng mê hoặc như vậy, nàng lại vì không có tiền mà lỡ mất dịp tốt.

Nàng rất muốn khóc, chỉ vì tiền trong người thật sự kém quá xa, một chốc một tát cũng không kiếm được, chung quanh nàng cũng không thể mượn được ai nhiều tiền như vậy, cho nên dù muốn cũng phí công.

Lý Hà Hoa thở dài thật sâu, hữu khí vô lực nói: "Lão gia tử, ta cũng rất muốn mua chỉ là trong tay ta thật sự không có tiền, cho nên chỉ có thể tiếc nuối." Lão gia tử cũng cảm thấy thập phần tiếc nuối, ông tin rằng nếu Lý Hà Hoa mua thì việc kinh doanh nhất định rất tốt.

Nếu việc làm ăn nhà ông hiện tại do ông làm chủ thì ông nhất định mượn chút bạc cho nha đầu này, đáng tiếc, hiện tại việc làm ăn trong nhà đều do nhi tử và con dâu làm chủ, gần đây lại có biến cố, đang lúc cần tiền, con số lớn như vậy nhi tử cùng con dâu nhất định không muốn lấy ra, cho nên ông không có cách nào giúp nha đầu này, chỉ có thể nói: "Vậy ngươi nghĩ lại đi, thật sự không được cũng không thể cưỡng cầu, chỉ có thể nói ngươi cùng tửu lâu này không duyên phận."

Lý Hà Hoa giật nhẹ khóe miệng.

------------------------------------------------------------------------

Bởi vì không có tiền Lý Hà Hoa không thể không từ bỏ tửu lâu lão gia tử đề cử, tiếp tục tìm kiếm cửa hàng thích hợp, đáng tiếc là vẫn không có tin tức gì.

Lý Hà Hoa chỉ có thể vừa tìm kiếm vừa tiếp tục buôn bán. Nàng vẫn nên nỗ lực kiếm tiền đi, vạn nhất lại lần nữa xuất hiện cửa hàng tốt, đừng để đến lúc đó lại lỡ mất dịp.

Vì để dành tiền mỗi ngày Lý Hà Hoa càng thêm ra sức, trừ bỏ lúc ở bên Thư Lâm thì những lúc khác tinh lực đều tập trung ở trên sạp.

Mỗi ngày trời còn chưa sáng đã dậy chuẩn bị, sau khi thu sạp lại đi tìm cửa hàng, buổi tối làm đến khuya mới ngủ.

Cũng vì vậy thời gian gần đây nàng gầy đi rất nhiều, y phục trên người rộng thùng thình, phải dùng đai lưng buộc chặt mới mặc được.

Nhưng mà những y phục này mới may không bao lâu, vẫn còn mới, Lý Hà Hoa không nỡ bỏ để may mới, nàng định đem y phục đang mặc toàn bộ sửa nhỏ lại tiếp tục mặc, chờ nàng gầy đến một trăm cân thì mới may y phục mới.

Sau khi kết thúc một ngày bận rộn Lý Hà Hoa làm một phần canh gà ngật đáp, nàng cùng Đại Hà, Tiểu Viễn ba người vây quanh bàn ăn cơm trưa.

Đương nhiên nàng chỉ ăn non nửa chén, trong chén hơn phân nửa đều là canh. Nồi canh chủ yếu đều cho hai tiểu tử Đại Hà cùng Tiểu Viễn ăn hết.
Đại Hà đã quen việc Lý Hà Hoa ăn cái gì cũng như mèo con, nhưng Tiểu Viễn còn chưa quen, mỗi lần thấy Lý Hà Hoa chỉ ăn một chút như vậy thì không an tâm, nhưng hắn cũng không dám nói gì.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 203


Nhưng hôm nay Tiểu Viễn thấy trong chén Lý Hà Hoa chỉ có mấy đũa là có thể ăn hết, rốt cuộc nhịn không được nói: "Hà Hoa di, mỗi ngày sao người chỉ ăn có một chút vậy? Ta với Đại Hà đều đủ ăn, người không cần nhường cho bọn ta, hai người chúng ta ăn ít một chút cũng không sao, nhưng người phải ăn no, bởi vì mỗi ngày người đều làm nhiều việc như vậy sẽ rất mệt, ăn không no thân thể không chịu nổi đâu."

Thấy ánh mắt quan tâm của Tiểu Viễn, Lý Hà Hoa cảm thấy trong lòng ấm áp, nàng cười nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, không phải Hà Hoa di tiết kiệm lương thực, Hà Hoa di là giảm cân cho nên mới ăn tương đối ít, không tin người hỏi Đại Hà xem."

Đại Hà nuốt đồ ăn trong miệng xuống, gật đầu đáp: "Lúc đầu ta thấy Hà Hoa di ăn như vậy cũng có chút hoảng sợ giùm, nhưng mà Hà Hoa di là vì giảm cân nha. Ngươi không thấy hiện tại Hà Hoa di đã gầy như vậy sao? Ban dầu dáng người của Hà Hoa di vốn rất béo."

Tiểu Viễn nhìn hình dáng Lý Hà Hoa hiện tại, nghĩ lại khi lần đầu gặp Lý Hà Hoa, rốt cuộc cũng đã hiểu.

Thì ra là không ăn cơm để gầy xuống à, hắn trước giờ chưa thấy có người nào như vậy đâu, người bên cạnh hắn đều ăn không đủ no, mỗi ngày đều muốn làm sao để có thể ăn nhiều một chút để lấp đầy bụng, cho nên hắn mới không nghĩ tới Lý Hà Hoa như vậy là vì muốn gầy.

Nhưng mà cũng không thể cứ luôn ăn ít thế được: "Hà Hoa di, hiện tại người một chút cũng không mập, bây giờ vóc người của người đã khá tốt, có thể không cần giảm nữa, ăn cơm nhiều một chút đi." Tiểu Viễn khuyên nhủ.

Đại Hà cũng gật đầu: "Hà Hoa di, người hiện tại đã gầy rồi, thon thả vô cùng cho nên thật sự không cần gầy nữa, ăn nhiều cơm một chút, mỗi ngày đều đói như vậy làm sao chịu được?"

Lý Hà Hoa cười: "Đại Hà, nào có khoa trương như ngươi nói vậy, hiện tại ta không coi là thon thả được. Còn phải gầy thêm một chút nữa."

Tuy rằng trong thời gian này nàng gầy đi rất nhiều, hiện tại chắc khoảng 120 cân, nhưng mà thể trọng này cũng không nhẹ, cùng với dáng người thon thả lúc trước một chút cũng không dính dáng.

Đại Hà lại nói: "Nhưng ta thật sự cảm thấy người như bây giờ rất tốt, quá gầy có cái gì hay? Ta còn cảm thấy béo một chút mới đẹp, ta còn muốn mập lên đây."

Lý Hà Hoa dở khóc dở cười nhưng mà nàng cũng lý giải ý nghĩ của Đại Hà, thời đại này thiếu ăn thiếu mặc, đại bộ phận dân chúng đều gầy trơ xương, mọi người đều cảm thấy mập lên mới là biểu hiện của việc có phúc, cho nên Đại Hà mới cảm thấy nàng hiện tại rất tốt.

Nhưng mà nàng, một nữ nhân sống hơn hai mươi năm ở thế kỷ 21, tư tưởng không giống với người nơi này, nàng vẫn cảm thấy gầy mới đẹp, dựa theo chiều cao của nàng hiện tại thì cân nặng khoảng hơn 90 mới là vừa đẹp vừa khỏe mạnh, nàng còn phải gầy thêm chút nữa.

Thấy hai người bọn hắn khuyên nàng ăn cơm, Lý Hà Hoa cười nói: "Được rồi, hai người các ngươi đừng lo lắng cho ta, ta ấy à chính là thích mình gầy gầy, giống như Đại Hà muốn mập lên vậy. Cho nên các ngươi chỉ cần lo ăn ngon uống tốt cho mập lên là được, không cần khó chịu thay ta. Chờ Hà Hoa di các người gầy đến bộ dáng mong muốn, đến lúc đó sẽ không ăn ít như vậy nữa."

Thấy Lý Hà Hoa nói như vậy, dù Đại Hà và Tiểu Viễn không hiểu nhưng lại không nói thêm gì, cả hai cúi đầu bắt đầu ăn.

Lúc này Tiểu Viễn cảm giác không đúng, ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói: "Hà Hoa di, ta thấy sắc trời hình như không ổn, người nhìn bầu trời chuyển đen thui rồi, giống như muốn mưa."

Lý Hà Hoa nghe vậy ngẩng đầu nhìn, trời thật sự chuyển đen, thậm chí mây đen nghìn nghịt, giống như là mưa lớn sắp kéo tới. Rõ ràng buổi sáng mặt trời vẫn còn lên cao mà.
Thời tiết mùa này quả là hay thay đổi thất thường.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 204


Lý Hà Hoa vội nói: "Vậy chúng ta nhanh lên, tranh thủ thu sạp, vạn nhất trời mưa thì không hay."

Nghe vậy Đại Hà và Tiểu Viễn ăn càng nhanh, sau khi vội vàng ăn xong, ba người tập tức bắt tay vào thu quán, Lý Hà Hoa thu dọn nồi chén gáo bồn, Đại Hà cùng Tiểu Viễn nâng bàn ghế lên xe đẩy.

Lúc này bầu trời càng ngày càng tối đen, còn đột nhiên nổi gió, những sạp khác trên đường đều kêu to thu quán, vội vàng dọn đồ đạc của sạp mình, chỉ chốc lát sau các sạp trên đường đã vắng hơn phân nửa.

Đại Hà nâng bàn ghế rất nặng tên, muốn thu dọn nhanh một chút nhưng mà thân thể hắn quá gầy, sức lực không đủ, chỉ cố gắng hết sức, một lát sau mồ hôi đổ ra, nhìn sang Tiểu Viễn cũng giống như hắn.

Lúc này Đại Hà liền nhớ tới Trương Thiết Sơn, hắn nhớ rõ túc Trương Thiết Sơn ở đây, căn bản không cần người khác hỗ trợ, một mình hắn có thể nhanh chóng đem cả đống bàn ghế thu dọn ổn thỏa, nhẹ nhàng vô cùng. Nếu hắn ở đây nhất định dọn một chút là xong.

"Hà Hoa di, nếu Thiết Sơn thúc ở đây thì tốt rồi sức hắn rất lớn". Đại Hà nói xong nhớ tới Trương Thiết Sơn mấy ngày

nay không xuất hiện, nghi hoặc hỏi: "Đúng rồi, sao mấy ngày nay Thiết Sơn thúc không đến? Trước kia không phải mỗi ngày thúc ấy đều đến hỗ trợ sao?"

Lý Hà Hoa nghe vậy động tác trên tay ngừng lại, mím môi nói: "Mỗi người đều có việc của mình, làm sao có thể mỗi ngày đều đến hỗ trợ, hai người các ngươi nhanh lên, trên đường đã không còn ai, mưa này không chừng nói đến là đến ngay đấy."

Đại Hà "vâng" một tiếng, không nói thêm gì, cùng Tiểu Viễn hợp sức dọn bàn lên xe đẩy.

Thấy hắn không hỏi nữa, Lý Hà Hoa thở phào tiếp tục thu dọn.

Đáng tiếc là hôm nay vận khí của bọn họ không tốt lắm, còn chưa thu dọn được bao nhiêu mưa to liền đổ xuống, thật là nói tới là tới, không cho người ta một chút thời gian để chuẩn bị.

Hạt mưa to rơi lộp bộp trên mặt đất, đồng thời cũng rơi lên người bọn họ, chỉ một lát cả mặt đất đều ướt đẫm.

Lý Hà Hoa nóng nảy hô lớn: "Đại Hà, Tiểu Viễn, chúng ta phải nhanh lên, trước hết đem những thứ không thể ướt dọn đi, còn những thứ khác không quản được."

Nói xong Lý Hà Hoa liếc thấy mảnh giấy ghi thông tin thuê cửa hàng, bấp chấp tất cả chạy lại lấy. Nếu nó ướt là phải viết lại lần hai, như vậy rất mất công, chưa kể còn hao tốn giấy và mực để viết nữa.

Nhưng mà giấy dán hơi cao, Lý Hà Hoa một lần không lấy xuống được, định thử lại lần nữa thì giấy đã bị một bàn tay to cầm đi, nhanh chóng gấp lại đưa qua. Lý Hà Hoa ngẩng đầu, lọt vào tầm mắt chính là thân hình to lớn của Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa hơi há miệng, không biết nên nói gì.

Trương Thiết Sơn liếc mắt nhìn nàng một cái không nói gì, đem trang giấy nhét vào trong lòng Lý Hà Hoa, bước nhanh qua đem ghế dựa chưa kịp thu toàn bộ để lên bàn, sau đó lập tức nâng lên, hai bước thành một đem đặt lên xe đẩy, trong chớp mắt đã dọn xong hoàn toàn.

Thấy Đại Hà cùng Tiểu Viễn ngơ ngác nhìn mình, hắn cau mày nói: "Còn thất thần cái gì, nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc đi."

Đại Hà cùng Tiểu Viễn bị la lớn lập tức hoàn hồn, à à hai tiếng lại nhanh chóng tiếp tục việc đang làm.

Lý Hà Hoa nhìn một màn này, mím môi nuốt lời định nói xuống, hiện tại không phải lúc nói chuyện, thu dọn đồ đạc trước đã.

Vì có Trương Thiết Sơn hỗ trợ sạp rất nhanh đã thu dọn xong, một mình Trương Thiết Sơn đẩy xe đẩy, nhanh chóng đẩy vào ngõ, rất nhanh đã chuyển tất cả đồ vật về nhà.
Nhà Tiểu Viễn gần nên chạy về nhà trước, Đại Hà nhà xa thì ở lại chỗ Lý Hà Hoa đợi mưa tạnh rồi đi. Có Đại Hà ở đây nên Lý Hà Hoa cũng không tiện nói chuyện với Trương Thiết Sơn, chỉ đưa khăn lông sạch cho bọn họ lau, sau đó vào phòng bếp nấu hai chén canh gừng cho mọi người xua hàn khí.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 205


Mưa to đến thực mau đi cũng thực mau, chờ đến khi uống xong canh gừng mưa cũng đã ngừng, mặt trời lần nữa ló dạng.

Đại Hà thấy thái dương ló dạng cũng không ở lại lâu, sau khi cáo từ Lý Hà Hoa cùng Trương Thiết Sơn thì vội vã về nhà, chỉ còn Lại Lý Hà Hoa và Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa nhìn Trương Thiết Sơn hỏi:

"Hôm nay sao ngươi lại đến đây?" Nàng muốn hỏi hắn sao còn đến nữa.

Mắt Tương Thiết Sơn nhìn chằm chằm vào mặt bàn, một lúc lâu mới ngẩng đầu nhìn Lý Hà Hoa nói: "Không phải hôm nay, mà là mỗi ngày đều đến."

Miệng Lý Hà Hoa khẽ nhếch, kinh ngạc nhìn Trương Thiết Sơn.

Trương Thiết Sơn cười cười, nụ cười mang theo chua xót, hắn nói: "Ta không muốn quấy rầy nàng, ta chỉ mỗi ngày thuận tiện đến nhìn xem nàng có gặp phải chuyện gì không. Hôm nay ta thấy nàng thật sự làm không kịp cho nên mới xuất hiện."

Lý Hà Hoa chịu không nổi cảm xúc trong mắt hắn, vì vậy liền cúi đầu không nhìn hắn, cũng không biết nên nói gì bây giờ.

Trương Thiết Sơn thấy nàng như vậy, thanh âm đột nhiên đề cao: "Nàng nói nàng thích hắn, nhưng mà hắn có thể cho nàng cái gì? Hắn có thể vào lúc nàng cần hỗ trợ đưa tay ra hỗ trợ sao? Hắn có thể vào đúc nàng gặp khó khăn kịp thời tới giúp đỡ nàng không? Hắn có thể trong túc nàng gặp nguy hiểm bảo hộ nàng không? Hắn cái gì cũng không làm được, nàng như vậy có đúng không? Vì sao không tìm một người có thể chiếu cố nàng, phụ giúp nàng???

Vốn Trương Thiết Sơn thật sự muốn từ bỏ, hắn cũng đã thử không đi gặp nàng, chỉ là hắn phát hiện việc này quá khó, hắn làm không được, trong lòng hắn luôn tìm lý do thuyết phục mình, chỉ lên trấn nhìn nàng một cái, hắn tự nói với mình, hắn chỉ nhìn một cái rồi thôi.

Mỗi ngày hắn thấy nàng liều mạng bận rộn, hắn muốn đến hỗ trợ nhưng lại không có tư cách, vốn dĩ hôm nay hắn sẽ giống như bình thường tới nhìn một cái rồi về, nhưng ai biết trời đột nhiên đổ mưa to, bộ dáng nàng không kịp thu dọn sạp luống cuống tay chân làm hắn đau lòng, sau đó không khống chế được mà xuất hiện lần nữa trước mặt nàng.

Hắn biết trong lòng nàng có Cố phu tử, chỉ là Cố phu tử lại không chiếu cố được nàng, nàng vẫn cần một người phụ giúp chống đỡ.

Nếu là hắn, hắn có thể giúp nàng, chiếu cố nàng, bảo hộ nàng, không để một mình nàng đối mặt với mọi chuyện.

Hắn cảm thấy không cam lòng. Hắn quả thật không ưu tú bằng Cố phu tử, nhưng hắn sẽ đối xử tốt với nàng, việc Cố phu tử làm không được hắn làm được, như vậy vì sao hắn phải từ bỏ?

Dù nàng không thích hắn, nhưng hắn tin là một ngày nào đó sự kiên trì của mình sẽ làm tâm nàng ấm lên.

Giờ khắc này Trương Thiết Sơn lại cho mình một lý do để không buông tay. Đối mặt với vấn đề của Trương Thiết Sơn, trong lòng Lý Hà Hoa hơi chua xót, nàng đột nhiên không muốn cùng hắn nói thêm cái gì nữa, cúi đầu ngón tay nhéo nhéo lòng bàn tay mở miệng tiễn khách: "Chuyện này không cần ngươi quan tâm, ta nguyện ý như vậy. Thiết Sơn, ngươi về đi sau này đừng tới nữa."

Trương Thiết Sơn không nhúc nhích, nhìn mặt Lý Hà Hoa nói: "Nàng với hắn còn chưa thành thân chứng tỏ ta vẫn còn cơ hội. Hiện tại nàng thích hắn, không có nghĩa sau này sẽ thích hắn, làm sao nàng biết nàng sẽ không thích người khác chứ? Nàng cho ta một cơ hội được không? Đừng đẩy ta ra xa nàng được không? Ta sẽ chiếu cố nàng, đối tốt với nàng. Nếu cuối cùng nàng vẫn không thể chấp nhận ta, ta sẽ thật sự từ bỏ, được không?"
Lời nói của Trương Thiết Sơn mang theo ý khẩn cầu khó có thể từ chối, Lý Hà Hoa cơ hồ không thể tin được.

Trương Thiết Sơn là một nam tử hán thế mà có thể hạ thấp tư thái của mình mà khẩn cầu nàng như vậy.

Trái tim Lý Hà Hoa như bị ai hung hăng dày xéo, có chút khó chịu.

Nàng thật không đáng để hắn làm thế .....Tâm Lý Hà Hoa thực loạn, sự cảm động nhanh chóng lan tràn trong lồng ngực nàng.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 206


Dù xúc động là thế, nhưng lý trí nói với nàng là không thể. Cuối cùng lý trí nhanh chóng đem những cảm động sinh sôi dập tắt.

"Trương Thiết Sơn, ta và ngươi thật sự không thích hợp, ngươi đừng như thế này nữa được không, ta không đáng để ngươi như vậy, ngươi trở về tìm một nữ nhân tốt vui vui vẻ vẻ mà sống đi, ngươi làm vậy khiến ta thật bối rối, nếu còn như thế ta sẽ cảm thấy ngươi thật đáng ghét."

Lý Hà Hoa nhẫn tâm nói nặng lời, trong lòng cũng cực kì khó chịu, nhưng như vậy có thể làm hắn từ bỏ thì nàng tình nguyện làm người xấu.

Quả nhiên sắc mặt TINương Thiết Sơn trong nháy mắt cứng đờ, nói không nên lời.

Hai người không nói lời nào nữa, lẳng lặng ngồi, không khí an tĩnh cực kỳ.

Qua thật lâu thật lâu, Trương Thiết Sơn mới mở miệng lần nữa, thanh âm khàn khàn: "Ta muốn đối tốt với nàng, nếu như vậy mà làm nàng chán ghét, vậy nàng cứ ghét ta đi."

Lý Hà Hoa ngẩng đầu, lại một tần nữa thấy người này thật đáng ghét."

Lý Hà Hoa ngẩng đầu, lại một lần nữa không có lời nào để nói.

Nam nhân này sao lại chấp nhất như vậy chứ, chấp nhất đến nỗi làm người khác không thể không ngại.

Tuy nàng chưa từng nói chuyện yêu đương, nhưng mà lớn như vậy cũng có không ít người theo đuổi, mỗi lần nàng đều dùng cách không thích ngươi hoặc ta đã có người mình thích để cự tuyệt, phần lớn đều sẽ lập tức từ bỏ, một phần nhỏ sau đó nàng dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt cũng từ bỏ, chỉ có Trương Thiết Sơn bất luận nàng cự tuyệt tàn nhẫn như thế nào cũng không buông tay.

Nàng chưa từng gặp người nào như Trương Thiết Sơn vậy, nàng không biết còn có thể cự tuyệt như thế nào thì hắn mới chịu buông tay nữa.

Thấy Lý Hà Hoa nhíu mày không nói, Trương Thiết Sơn cũng không nói thêm gì, duỗi tay từ trong ngực lấy ra một bao vải lớn bằng bàn tay, đưa cho Lý Hà Hoa nói: "Đây là tiền ta săn thú kiếm được, đều cho nàng, nàng không phải muốn mua cửa hàng sao, cầm lấy dùng đi. Tuy không đủ nhưng ta sẽ đi săn nhiều con mồi hơn, rất nhanh sẽ đủ, nàng đừng vội."

Hắn biết nàng muốn thuê một cửa hàng để buôn bán, cũng biết nàng chưa tìm được cửa hàng thích hợp, mỗi ngày thấy bộ dáng thất vọng của nàng trong lòng hắn cũng khó chịu, hắn cũng đã hỏi thăm người quen đến nay cũng chưa có tin gì.

Ngày đó hắn thấy có một lão gia tử đến nói gì đó với nàng, trông vẻ mặt của nàng rất vui, sau đó lại uể oải, hắn không khỏi suy đoán về việc của cửa hàng. Sau đó hắn đi hỏi thăm, mới biết thật sự là việc cửa hàng, gian tửu lâu kia phải có 240 lượng bạc mới có thể mua.

Trên người nàng nhất định không có nhiều tiền như vậy. Tuy nàng buôn bán kiếm được không ít tiền, nhưng mà nàng mới vừa buôn bán không bao lâu.

Hắn muốn giúp nàng. Hiện tại cứ hai ngày hắn sẽ lên trấn bán con mồi một lần, có đôi lúc bắt được con mồi hiếm có bán được giá cao, cho nên trong tay hắn có không ít tiền, tuy rằng vẫn chưa đủ để nàng mua tửu lâu kia, nhưng nếu chịu khó nỗ lực một phen thì tin chắc là có thể.

Mấy ngày nay hắn đều mang tiền bên người chính là muốn tìm cơ hội đưa cho nàng, chỉ là biết nàng nhất định sẽ không nhận, nàng đến gặp hắn cũng không muốn gặp, đừng nói đến nhận tiền của hắn.

Hôm nay cuối cùng hắn cũng tỏ rõ thái độ của mình rồi cũng nhân cơ hội đem bạc ra.

Lý Hà Hoa đương nhiên sẽ không nhận bạc, lập tức cự tuyệt: "Trương Thiết Sơn, đây chính là bạc của ngươi, ta không thể nhận, ngươi lấy lại đi, ta không mua tửu lâu kia nữa."

Trương Thiết Sơn lại đem túi kia đẩy đẩy về phía trước: "Ta biết nàng rất muốn mua gian tửu lâu kia, cơ hội lần này nếu bỏ lỡ nói không chừng rất nhanh sẽ bị người khác mua, nhất định phải nắm bắt, lúc này nàng không cần cự tuyệt nữa, trước hết mua được tửu lâu kia mới là chuyện quan trọng nhất."

Lý Hà Hoa kiên định lắc đầu: "Ta không cần, người mang về đi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 207


Trương Thiết Sơn bất đắc dĩ thở dài, trong giọng nói có chút dụ dỗ: "Như vậy đi, ta không phải tặng cho nàng, ta là cho nàng mượn được không? Nàng cầm trước dùng lúc khẩn cấp, chờ nàng khai trương tửu lâu nhất định có thể kiếm được tiền, đến túc đó có thể trả lại cho ta."

Lý Hà Hoa biết hắn dỗ nàng, nhưng dù hắn nói có chút đạo lý, nàng cũng không thể đồng ý, nàng làm sao có thể một mặt thì cự tuyệt người ta một mặt thì tại lấy tiền của người ta chứ, vậy nàng sẽ thành loại người gì?

Dù nàng mở cửa hàng không thành, nàng cũng không cần tiền của hắn.

Lý Hà Hoa không có cách nào đành phải đẩy túi tiền trở về, nhanh chóng tiễn khách: "Trương Thiết Sơn, ta không cần tiền của ngươi, ngươi về đi ta còn có việc."

Trương Thiết Sơn mím môi, im lặng không nói mà đứng lên, lại không cầm túi tiền kia trực tiếp rời đi.

Lý Hà Hoa nóng nảy, vội vàng cầm túi tiền đuổi theo, nhưng mà đã không còn thấy bóng dáng Trương Thiết Sơn nữa.

Người này làm sao tại như vậy chứ .....

Lý Hà Hoa tức giận dậm dậm chân, cầm túi tiền cũng không biết làm sao mới tốt, cuối cùng chỉ có thể mang về, chờ lần tới trả lại cho hắn, dù thế nào nàng cũng không cần.

Thấy Lý Hà Hoa trở lại trong viện, Trương Thiết Sơn mới từ một cửa hàng trong hẻm đi ra, xoay người đi về thôn.

Tiền hắn đưa vẫn còn thiếu rất nhiều, muốn mau chóng kiếm đủ tiền cần phải đi săn con mồi lớn mới được.

Tuy rằng nguy hiểm nhưng cũng phải thử một chút, nếu săn được rồi thì vấn đề tiền nong sẽ lập tức được giải quyết.

-----------------------------------------

Lý Hà Hoa cầm trong tay mấy chục lượng bạc của Trương Thiết Sơn nên ngủ cũng không an tâm, muốn nhanh nhanh trả lại hắn, ai biết hôm sau hắn lại không xuất hiện.

Lúc buôn bán nhiều lần Lý Hà Hoa nhìn xung quanh vài vòng cũng không thấy bóng dáng hắn, không khỏi buồn bực nói thầm: "Không phải nói mỗi ngày đều tới sao, sao lúc cần tìm thì không thấy chứ.".

Nhưng nàng không biết những người thân quen với Trương Thiết Sơn, muốn nhờ người khác mang tiền trả cho hắn cũng không được, chỉ có thể hy vọng lần sau hắn sẽ tới.

Vì vậy Lý Hà Hoa đành mỗi ngày mang tiền theo bên người, phòng vạn nhất có gặp hắn thì đưa luôn cho hắn.

Hôm nay sau khi thu quán, Lý Hà Hoa mang theo bánh su kem bản cổ đại của mình mới làm đi đón Thư Lâm tan học, su kem này là mang cho tiểu hài tử Cố Cẩm Chiêu kia. Hiện tại phàm là những món mới nàng làm đều sẽ mang cho hắn một phần, hiện tiểu hài tử này chính là tiểu huynh đệ đáng tin của Thư Lâm, Thư Lâm đi theo hắn hoạt bát lên không ít, Lý Hà Hoa cũng rất thích hắn.

Tới học quán rồi, các đồng học phần lớn đã đi hết, Cố Chi Cẩn cùng Thư Lâm đứng ở cửa, bên cạnh còn có Cố Cẩm Chiêu oai vệ đang cùng Thư Lâm nói gì đó, ngại một nỗi Thư Lâm không để ý hắn, chỉ mở to mắt nhìn ngoài cửa, hiển nhiên là đang đợi mẫu thân.

Thấy Lý Hà Hoa xuất hiện, mắt Thư Lâm sáng lên, vốn đang yên ổn được phu tử dắt tay lập tức không yên phận, vặn vẹo muốn thoát ra, hận không thể lập tức bay đến trong lòng Lý Hà Hoa. Cố Chi Cẩn cũng thấy Lý Hà Hoa, nhàn nhạt cười với nàng, buông tay Thư Lâm ra.

Thư Lâm được tự do chân ngắn lập tức chạy về phía Lý Hà Hoa, vội vàng chạy tới trước mặt, mở ra đôi tay nhỏ, một bộ dáng cầu được ôm.

Lý Hà Hoa một tay đem tiểu hài tử bế lên, hung hăng hôn một cái trên gương mặt ngấn thịt của hắn. Tiểu hài tử thỏa mãn ôm cổ Lý Hà Hoa, đem đầu nhỏ an tâm đặt trên vai nàng, ngoan ngoãn vô cùng.
Lý Hà Hoa ôm Thư Lâm đi về phía Cố Chi Cẩn, đầu tiên chào hỏi hắn sau đó cười nhìn về phía Cố Cẩm Chiêu: "Cẩm Chiêu, hôm nay cũng ra tiễn Thư Lâm sao?"

Cố Cẩm Chiêu ngẩng đầu nhìn nàng, bộ dạng đương nhiên nói: "Tất nhiên rồi, ta muốn đi cùng Thư Lâm, nếu không ta sẽ không yên tâm."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 208


Lý Hà Hoa bị khẩu khí tiểu đại nhân của Cố Cẩm Chiêu chọc cười, đem gói giấy dầu trong tay đưa cho hắn: "Vậy cảm ơn con luôn chiếu cố Thư Lâm như vậy, hôm nay a di lại làm món mới, mau nếm thử đi."

Vèo một cái, đôi mắt Cố Cẩm Chiêu lập tức chăm chú nhìn vào gói giấy dầu, cặp mắt kia tựa hồ đang tỏa sáng.

Bất quá tiểu hài tử này, cũng rất hiểu lễ phép, trong miệng khách khí nói: "Cảm ơn a di, lại làm người tốn kém rồi." Nói xong hình như cảm thấy không đủ, nhóc con lập tức nói tiếp: "Làm sao mà ta có thể không biết xấu hổ rồi nhận mãi như vậy được, thật ngượng ngùng!"

Lý Hà Hoa nghe vậy liền nghĩ thầm: Chỉ là đôi mắt của ngươi cũng không ngượng ngùng như lời ngươi nói nha tiểu gia hỏa!?

Nàng bị bộ dáng Cố Cẩm Chiêu miệng thì chê nhưng thân thể lại biểu hiện thành thực chọc đến thiếu chút nữa nhịn cười muốn nội thương, tốn nhiều khí lực mới có thể nhịn được cười, nỗ lực duy trì bộ dáng nghiêm túc: "Không có gì xấu hổ, con chính là hảo bằng hữu của Thư Lâm, a di làm gì đó cho hảo bằng hữu của Thư Lâm ăn là bình thường mà, cho nên đừng ngại, mau cầm đi."

Cố Cẩm Chiêu nghe vậy, hai tay tiếp nhận gói giấy dầu nói: "Nếu a di nói như vậy thì Cẩm Chiêu sẽ không chối từ nữa, đa tạ a di."

Lý Hà Hoa cảm khái, thật đúng là một tiểu quỷ lanh lợi.

Cố Chi Cẩn bất đắc dĩ nhìn cháu trai nhà mình, nói lời khách sáo với hắn là vô dụng. Mỗi lần đều nói rất dễ nghe, nhưng đôi mắt đều dính vào thức ăn của người ta, làm sao hắn lại nuôi ra một tiểu tham ăn như vậy chứ.

Cố Chi Cẩn cảm tạ Lý Hà Hoa: "Đa tạ bà chủ, lại làm ngươi tốn kém." Hắn thật tình cảm thấy rất ngượng ngùng.

Lý Hà Hoa lắc đầu đáp: "Không việc gì, phu tử đừng khách khí như vậy, chỉ thuận tiện làm nhiều một chút không phải chuyện lớn gì."

Cố Chi Cẩn cười cười, không khách khí nữa. Lúc này tiểu hài tử ở trong lòng thấy nàng cùng phu tử nói xong, vươn tay nhỏ sờ sờ mặt Lý Hà Hoa để nàng chú ý mình.

Lý Hà Hoa nhìn về phía hắn hỏi: "Sao vậy Thư Lâm? Có chuyện gì muốn nói với nương sao?" Tiểu hài tử nghiêng nghiêng đầu nhỏ, thò tay vào trong ngực lục lọi, sau một lúc rốt cuộc đem túi tiền nhỏ của hắn lấy ra, sau đó ung dung mở túi tiền, từ bên trong lấy ra mấy khối bạc vụn đưa cho Lý Hà Hoa.

Trên bàn tay nho nhỏ có mấy khối bạc vụn, nhìn sơ qua thì khoảng bốn năm lượng bạc. Đây chính là một số tiền lớn, tiểu hài tử này làm sao có được? Lý Hà Hoa vội vàng hỏi: "Thư Lâm, ở đâu con có nhiều tiền vậy?"

Thư Lâm chớp chớp mắt, vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, sau đó dùng cánh tay nhỏ vẽ một vòng lớn, biểu đạt ý tứ là thật lớn. Có ý gì?

Lý Hà Hoa không hiểu, không khỏi nhìn về phía Cố phu tử, mỗi ngày Thư Lâm đều ở học quán, xảy ra chuyện gì thì phu tử chắc là phải biết đi?

Cố phu tử quả thực biết, thấy Lý Hà Hoa dò hỏi liền đúng sự thật nói: "Chắc là phụ thân Thư Lâm đưa, lúc nghỉ trưa hắn có tới học quán, ôm Thư Lâm nói mấy câu, chắc là đưa khi đó."

Cố Chi Cẩn đoán chừng đã biết quan hệ Lý Hà Hoa cùng Trương Thiết Sơn, nhưng lâu như vậy chuyện gì cũng chưa hỏi, chỉ nói việc chính, không để người khác phải ngượng ngùng mất tự nhiên.

Lý Hà Hoa không nghĩ tới Trương Thiết Sơn tìm mấy ngày không thấy thế mà tới học quán, nên gấp gáp xác định với Thư Lâm: "Thư Lâm, tiền này là do phụ thân con đưa sao?"

Thư Lâm chỉ chỉ đầu nhỏ, vỗ vỗ ngực mình.

Là phụ thân hắn đưa.

Quả nhiên là Trương Thiết Sơn. Mấy ngày nay hắn không xuất hiện lại tới chỗ Thư Lâm, đưa cho Thư Lâm nhiều tiền như vậy, số tiền này vừa nhìn là biết không phải cho Thư Lâm mà là cho nàng.
Xem ra hắn biết nàng sẽ không nhận tiền của hắn, cho nên cố ý dùng chiêu này để đưa tiền cho nàng.

Trong Lòng Lý Hà Hoa nhất thời không rõ là tư vị gì.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 209


Mới ngắn ngủi ba ngày mà Trương Thiết Sơn đã kiếm được ba lượng bạc, đây nhất định là săn thú có được, cần phải kiếm nhiều như vậy thì hắn phải bắt được bao nhiêu con mồi chứ?

Cho dù nàng không biết săn thú cụ thể ra sao, nhưng cũng biết số lượng nhất định không ít, vất vả không cần nói rồi.

Người này điên rồi sao? Nàng đã lặp đi lặp lại nhiều lần cự tuyệt như vậy, chẳng lẽ hắn ngốc ư? Không được, tiền này phải nhân lúc còn sớm trả lại cho hắn.

Lý Hà Hoa nhìn về phía Cố Chi Cẩn hỏi: "Phu tử, phụ thân Thư Lâm tới còn nói gì không?"

Cố Chi Cẩn lắc đầu đáp: "Cũng không nói gì, chỉ nói chuyện với mình Thư Lâm một túc, khoảng nửa khắc là đi rồi, cũng không nói gì khác."

Chỉ là ánh mắt của đối phương quả thực không thích hợp, hình như có chút địch ý

Lý Hà Hoa gật gật đầu, sau khi suy tư một lúc nói: "Phụ tử, có thể phiền người giúp ta một chút không, sau này nếu phụ thân Thư Lâm lại đến, phiền người nói với hắn một tiếng, nói là tiểu hài tử dễ làm mất tiền, bảo hắn không nên đưa nữa."

Cố Chi Cẩn có chút khó xử, nhưng nghĩ ngợi một lúc vẫn đáp ứng: "Vậy được rồi, ta sẽ nói, nhưng về phần hắn có nghe hay không thì...."

Lý Hà Hoa nhớ tới tính tình Trương Thiết Sơn cũng bất đắc dĩ, phỏng chừng cho dù Cố phu tử nói gãy lưỡi hắn cũng sẽ không nghe, việc hắn muốn làm hình như đều nhất định làm cho được.

"Phu tử, nhờ ngài nói một tiếng là được, hắn không nghe thì thôi vậy."

Cố Chi Cẩn gật gật đầu. Sau khi nói xong Lý Hà Hoa cùng Thư Lâm cáo từ thúc cháu hai người, quay đầu về nhà.

Hai thúc cháu nhìn theo đôi mẫu tử đi xa cho đến khi không thấy nữa, Cố Chi Cẩn mới mang theo Cố Cẩm Chiêu về hậu viện. Cố Cẩm Chiêu cầm gói giấy dầu thơm ngào ngạt, nhịn không được vụиɠ ŧяộʍ cầm một cái bánh su kem ra ăn, bánh vào miệng vừa thơm vừa ngọt, ăn ngon đến nỗi đôi mắt híp thành một đường, nhóc con này ăn xong một cái nhịn không được l**m l**m môi, dư vị vô cùng tuyệt.

Ăn quá ngon đi!

Cố Cẩm Chiêu nghĩ nghĩ, nhịn đau lấy ra một cái đưa cho Cố Chi Cẩn: "Nhị thúc, cho người nếm thử một cái."

Cố Chị Cẩn rũ mắt nhìn chất nhi nhà mình, lại nhìn vật nhỏ hình tròn màu vàng tươi

kia, vốn định cự tuyệt nhưng cuối cùng cũng nhận lấy đưa vào miệng, tư vị mềm mại thơm ngọt. "Thúc, ăn ngon không?" Cố Cẩm Chiêu hỏi.

Cố Chi Cẩn nhàn nhạt "Ừ" một tiếng. Quả thật ăn rất ngon, tất cả những món nàng làm thì không cái nào không ngon.

Cố Cẩm Chiêu đắc ý nói: "Đó là đương nhiên, nương Thư Lâm làm có thể không ngon sao." Nói xong nhóc con này đột nhiên thở dài. Cho dù biết chất nhi nhà mình nhất định lại nghĩ ra chủ ý quỷ quái gì đó, nhưng Cố Chi Cẩn vẫn nể tình hỏi: "Con lại làm sao vậy? Làm sao mà thở dài?"

Cố Cẩm Chiêu bất đắc dĩ lắc lắc đầu nhỏ, thở dài nói: "Haizzz, nương Thư Lâm sao mà tốt như vậy, đáng tiếc ta không có."

Cho dù biết tiểu gia hỏa này cố ý thở dài cho hắn nghe, nhưng trái tim Cố Chi Cẩn vẫn co rút lại, một chút thương tiếc nhàn nhạt trỗi dậy.

Từ nhỏ chất nhi không có song thân, lớn lên cùng hắn và phụ mẫu, cho dù người trong nhà thương hắn nhưng vẫn không bù được với tình thương của thân sinh phụ mẫu.

Cố Chi Cẩn sờ sờ đầu nhỏ chất nhi nhà mình, vừa định an ủi tiểu gia hỏa một chút, ai ngờ nhóc con liền đổi đề tài: "Nhị thúc, phụ mẫu Thư Lâm không sống cùng nhau phải không? Nương Thư Lâm có phải bị phụ thân Thư Lâm hưu không?"

Chân mày Cố Chi Cẩn nhăn tại, trách cứ nói: "Con nói chuyện này làm gì! Lời này không thể tùy tiện nói bậy có biết không?"

Cố Cẩm Chiêu mếu máo: "Ta biết chứ, ta chỉ nói với thúc thôi, kỳ thật ta biết rõ, nương Thư Lâm chính là bị hưu, cùng phụ thân Thư Lâm không phải là phu thê phải không? Haizz, không hiểu vì sao, nương Thư Lâm tốt như vậy, phụ thân Thư Lâm làm sao tại bỏ nương Thư Lâm chứ? Nếu là ta nhất định rất luyến tiếc."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 210


Cố Chi Cẩn bị lời của chất nhi nhà mình nói làm dở khóc dở cười, cũng không biết nên trách đứa nhỏ này như thế nào.

Cố Cẩm Chiểu xem xét nhị thúc nhà mình, tròng mắt đảo một vòng, đột nhiên hỏi: "Nhị thúc, nương Thư Lâm đặc biệt đặc biệt tốt đúng không?"

Cố Chi Cẩn không biết đứa nhỏ này lại có chủ ý gì, đành phải gật đầu xem như trả lời.

Nương Thư Lâm thật Là một nữ nhân tốt.

Thấy Cố Chi Cẩn gật đầu, Cố Cẩm Chiêu tặc lưỡi cười: "Vậy nhị thúc, nếu thúc không có thê tử, nương Thư Lâm cũng không có trượng phu, vậy người đem nương Thư Lâm cưới về làm nhị thẩm của ta đi, như vậy Thư Lâm chính là đệ đệ ruột của ta, nương Thư Lâm chính là nhị thẩm của ta rồi."

Quan trọng nhất chính là hắn có thể mỗi ngày đều được ăn món nương Thư Lâm làm, còn không cần ngại ngùng nữa.

Thần sắc Cố Chi Cẩn cứng lại, sắc mặt mất tự nhiên một chút, nhưng mà rất nhanh đã khôi phục lại, hắn nghiêm sắc mặt hung hăng gõ đầu Cố Cẩm Chiêu: "Đừng nói bậy, hiện tại con cái gì cũng dám nói."

Cố Cẩm Chiêu ôm đầu, không phục nói: "Ta sao mà nói bậy, nương Thư Lâm có thể gả cho người khác mà, người cũng không có thê tử, vì sao không thể cưới nương Thư Lâm làm nhị thẩm của ta? Nương Thư Lâm so với những tỷ tỷ thích nhìn trộm người rồi đỏ mặt tốt hơn nhiều, chẳng lẽ người không cho là như vậy?"

Nói xong Cố Cẩm Chiêu nhớ tới cái gì, đột nhiên tức giận: "Nhị thúc, người không phải là ghét bỏ nương Thư Lâm béo chứ? Ta nói với thúc nha, người như vậy là không tốt, tuy rằng nương Thư Lâm so với người khác béo hơn một chút nhưng không xấu, người không thể bởi vậy mà cảm thấy người ta không tốt."

Cố Chi Cẩn thật sự bị chất nhi nhà mình chọc cho tức chết rồi, đứa nhỏ này làm sao mà suốt ngày suy nghĩ lung tung rối loạn, còn nghiêm trang giáo huấn nhị thúc hắn, thật là không biết lớn nhỏ.

Nhưng mà hắn cũng đã quen với việc chất nhi nhà mình không biết lớn nhỏ, biết giáo huấn cũng vô dụng đành phải nghiêm túc nói với hắn: "Nhị thúc không ghét bỏ nương Thư Lâm béo, chỉ là việc thành thân cần phải suy xét quá nhiều, không phải đơn giản như con nghĩ, con còn nhỏ không hiểu đâu, chờ con trưởng thành sẽ hiểu."

Lại là hắn còn nhỏ không hiểu. Lần nào cũng nói như vậy! Hắn thấy người không hiểu chính là nhị thúc hắn đi, thật sự giống như nãi nãi nói, đọc sách đến choáng váng đầu, haizz, thật là sầu chết người .....

Cố Chi Cẩn lắc lắc đầu, trong đầu không khỏi nhớ tới Lý Hà Hoa. Kỳ thật nàng thật sự là một nữ nhân tốt, ôn nhu điềm đạm, độc lập lại kiên cường, là một nữ tử rất đặc biệt, nếu ai có thể cưới được nàng tuyệt đối là phúc khí của người đó.

Hắn không rõ vì sao nữ nhân tốt như vậy mà bị hưu, nếu là hắn tuyệt đối không bỏ được. Nữ tử như vậy nên được hảo hảo yêu thương. Nếu như hắn thật sự cưới nàng thì sao?

Nàng nhất định là một mẫu thân tốt, một thẩm thẩm tốt, một thê tử tốt, .....

A, không đúng không đúng, hắn nghĩ cái gì vậy ... Phát hiện mình suy nghĩ lung tung, Cố Chi Cẩn lập tức lắc đầu, xua đuổi ý tưởng trong đầu.

Hắn suy nghĩ cái gì vậy, hắn làm sao có thể nghĩ như vậy chứ, quả thật là khinh nhờn nàng, uổng cho hắn còn là phu tử của Thư Lâm.

Đều do tiểu gia hỏa Cố Cẩm Chiêu nói bậy, hại đầu óc hắn không thanh tỉnh.

------------------------------

Về đến nhà, Lý Hà Hoa đem tiền Thư Lâm đưa để vào túi tiền của Trương Thiết Sơn, cầm miệng túi lên, nhìn túi phình phình, có chút tức giận.
Trương Thiết Sơn này đầu óc có phải ngốc hay không? Người khác đã cự tuyệt ngươi, ngươi còn muốn một hai giúp người ta liều sống liều chết kiếm tiền là sao?

Săn thú nguy hiểm như vậy, không muốn sống nữa chắc?

Lý Hà Hoa ôm Thư Lâm vào trong lòng nói với hắn: "Thư Lâm, sau này phụ thân lại cho con tiền, con phải lắc đầu biết không? Không thể lấy tiền của phụ thân nhớ không?"
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 211


Thư Lâm nghi hoặc chớp chớp mắt, tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng nghe nương nói vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Lý Hà Hoa hôn hôn đầu hắn, để hắn đến phòng vẽ tranh chơi, nàng đi phòng bếp cùng Tạ tẩu tử chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Ngày hôm sau, Lý Hà Hoa vẫn đem túi tiền bên người như cũ, nhưng vẫn không chờ được Trương Thiết Sơn, Thư Lâm tan học trên người cũng không có tiền, Trương Thiết Sơn cũng không đi học quán tìm Thư Lâm nữa.

Lý Hà Hoa đành phải tiếp tục chờ, kết quả ba ngày sau, Thư Lâm lại lần nữa lấy ra mấy khối bạc vụn đưa cho Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa che trán, bất đắc dĩ chỉ chỉ mũi nhỏ của Thư Lâm: "Hôm nay có phải phụ thân tại đến tìm Thư Lâm không?"

Thư Lâm gật gật đầu, từ trong rương nhỏ đựng sách lấy ra một con hổ bông đưa cho Lý Hà Hoa xem.

Lý Hà Hoa hỏi: "Đây là phụ thân mang cho con phải không?"

Thư Lâm lại gật gật đầu lần nữa, đem hổ bông đặt bên mặt cọ cọ, bộ dáng có vẻ rất thích.

Lý Hà Hoa ôm tiểu hài tử trong lòng, hỏi: "Nương không phải đã nói con không được lấy tiền của phụ thân sao? Làm sao lại nhận rồi?"

Thư Lâm chớp chớp đôi mắt, lộ ra một chút buồn rầu.

Lý Hà Hoa đã hiểu, Thư Lâm nhất định lắc đầu cự tuyệt nhưng Trương Thiết Sơn vẫn đưa, hắn cố chấp như thế nào nàng đã gặp qua, dù một người lớn như nàng cũng không có cách nào với hắn, một tiểu hài tử như Thư Lâm làm sao đối phó được.

Lý Hà Hoa không có cách nào, đành phải đem bạc lần nữa để vào túi tiền. Lại qua mấy ngày, Lý Hà Hoa lại lần nữa nhận tiền từ tay Thư Lâm, lúc này nàng đã bình tĩnh chứ không còn thấp thỏm như mấy lần trước đó, xem như nàng đã nhìn ra Trương Thiết Sơn này chính là chuẩn bị tích góp tiền mấy ngày thì đưa đến cho nàng, nhân tiện thăm nhi tử của mình.

Nhưng phảng phất như hắn muốn tránh nàng, thời gian tới không cố định, có đôi khi ba ngày, đôi khi hai ngày, đôi lúc giữa trưa, đôi lúc buổi sáng làm Lý Hà Hoa hoàn toàn không tìm ra được quy luật, cuối cùng thành ra nàng vẫn không tìm được hắn, cũng không trả tiền được.

Lý Hà Hoa cảm thấy Trương Thiết Sơn thật sự rất vô lại, làm người khác tức muốn dậm chân.

Nàng thật sự không có cách nào với hắn, cũng không thể cố ý chạy đến Trương gia đưa tiền cho hắn, đến lúc đó còn không biết Trương Lâm thị sẽ nói gì đâu. Được rồi, nàng tạm thời như ngân hàng đi, nhận của Trương Thiết Sơn bao nhiêu thì về sau trả lại toàn bộ cho hắn.

Dù sao nàng cũng sẽ không dùng một phân tiền của hắn. Nàng muốn dựa vào nỗ lực của bản thân để tích góp tiền mua cửa hàng.

Vì muốn kiếm thêm tiền, Lý Hà Hoa dự tính làm thêm mấy loại điểm tâm, nhưng sẽ không để trong rổ, mà định đóng kệ chuyên dùng để trưng điểm tâm. Trên kệ trưng đủ loại điểm tâm, nhìn vô là có thể thấy ngay, so với để trong rổ càng đẹp mắt, cũng hấp dẫn người hơn.

Lý Hà Hoa vẽ sơ đồ kệ điểm tâm, nhờ Tào tứ muội mang về cho Triệu thợ mộc xem, nhờ hắn đánh một cái kệ.

Những điểm tâm mới thêm vào Lý Hà Hoa cũng nghĩ kỹ rồi, thêm su kem, bánh củ mài cùng bánh móng ngựa da giòn.

---------------------------------

Tốc độ của thợ mộc Triệu rất nhanh, chỉ mới hai ngày đã đem kệ để điểm tâm mà Lý Hà Hoa muốn làm xong, giống với yêu cầu của nàng như đúc.

Làm xong kệ điểm tâm, buổi tối hôm trước Lý Hà Hoa đã xuống tay làm thêm ba loại điểm tâm mới, mỗi koại làm hai mươi khối, cùng với những điểm tâm khác đặt trên kệ, không dùng rổ giống lúc trước nữa.

Kệ điểm tâm cao bằng một người, chia làm hai, nửa dưới là ngăn tủ, bên trong có thể để đồ dùng các loại, nửa trên dùng để bày điểm tâm, tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng có thể bày hai loại điểm tâm, từng khối điểm tâm không cần để chồng tên nhau nữa mà và từng khối từng khối để ở trên kệ, nhìn qua càng đẹp, khiến cho người khác thèm ăn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 212


Bày bánh lên giá xong, hương thơm nồng đậm liền tràn ngập không khí, lập tức hấp dẫn người xung quanh tò mò vây xem, dù sao thì cái kệ như vậy trên thị trường không có, cũng không ai dùng cái kệ như vậy để đồ vật, mọi người đều ngồi xổm ven đường dùng rổ bán.

Nhưng mà kệ như vậy so với rổ nhất định tốt hơn rất nhiều, nhìn thấy đã không tồi, cả đám sôi nổi khen kệ này tốt, nói là nhìn rõ lại đẹp.

Mà la loại điểm tâm mới làm toàn bộ đều bày ở vị trí dễ thấy nhất, liếc mắt một cái và có thể được mọi người nhìn thấy, khi mọi người tò mò dò hỏi, Tào tứ muội dựa theo cách Lý Hà Hoa chỉ đồng loạt cùng các khách nhân giới thiệu.

Món mới khó tránh khỏi sẽ có người không dám mua, trước đó Lý Hà Hoa đã chuẩn bị xong, ở nhà đã cắt ba loại điểm tâm mới thành những khối nhỏ, để ở trên mâm, để cho khách nhân nếm thử, nếu các khách nhân ăn thấy ngon thì có thể mua.

Phàm là ăn thử, xung quanh sạp điểm tâm sẽ vây rất nhiều người, đặc biệt là tiểu hài tử, nhìn kệ điểm tâm cũng luyến tiếc rời đi, thậm chí còn khóc nháo đòi ăn, trong sạp nhất thời náo nhiệt cực kỳ, Tào tứ muội cùng Đại Nha nhất thời vội không kịp nghỉ.

"A di, hôm nay chỗ người sao náo nhiệt vậy? Bên kia đang làm gì thế?" Một thanh tâm của tiểu hài tử từ phía trước truyền tới, Lý Hà Hoa vừa nhìn thì ra là tiểu gia hỏa Cố Cẩm Chiêu.

Cố Cẩm Chiêu đang được Cố Chi Cẩn dắt tay, thúc cháu hai người cùng nhau tới. Lý Hà Hoa vội vàng hỏi: "Cẩm Chiêu à, sao con lại tới đây?"

Cố Cẩm Chiêu thu hồi ánh mắt nhìn về sạp điểm tâm, trả lời Lý Hà Hoa: "A di, hôm nay học đường cho nghỉ tắm gội, ta để nhị thúc mang ta tới đây, ta muốn cùng Thư Lâm đi chơi."

Thì ra là như thế, Lý Hà Hoa nói: "Vậy được, các ngươi nhanh ngồi đi, Thư Lâm đang ở bên kia kìa."

Lý Hà Hoa chỉ chỉ hướng bàn của Thư Lâm, sau đó nói: "Bên kia là sạp điểm tâm của a di, hôm nay có điểm tâm mới, con ngồi đi, a di lấy cho con ăn."

Cố Cẩm Chiêu ngọt ngào cười, thấy Thư Lâm đang ngồi trên bàn nghiêm túc chơi cửu liên hoàn(*), nhóc con nhanh chóng thoát khỏi tay Cố Chi Cẩn, lập tức chạy về phía Thư Lâm, ngồi xuống bên cạnh. Cố Chi Cẩn còn đứng tại chỗ, Lý Hà Hoa cười cười với hắn: "Cố phu tử, ngài cũng ngồi đi, không cần khách khí."

Cố Chi Cẩn gật gật đầu: "Hôm nay quấy rầy bà chủ rồi."

Lý Hà Hoa cười, Cố phu tử này nói chuyện luôn luôn khách khí như vậy.

Lý Hà Hoa đến sạp điểm tâm kia, dùng mâm lấy ba loại điểm tâm mới, mang đến bàn hai đứa nhỏ cùng Cố phu tử: "Đây là điểm tâm mới bán hôm nay, mọi người nếm thử đi, ăn xong rồi ta lấy thêm cho."

Ánh mắt hai tiểu hài tử sáng lên, Cố Cẩm Chiêu lập tức nói ngọt: "Cảm ơn a di."

Nói xong cầm lấy một khối bánh móng ngựa(**) bỏ vào trong miệng, lập tức biểu tình trên mặt trở thành hưởng thụ, quả thật có thể đi quay quảng cáo thực phẩm.

Thư Lâm thấy động tác Cố Cẩm Chiêu, cũng bắt chước cầm một khối bỏ vào miệng mình, biên độ nhai nuốt so với ngày thường lớn hơn không ít, hiển nhiên cũng rất hưởng thụ.

Lý Hà Hoa nhìn thấy buồn cười, hai tiểu hài tử này thật đáng yêu .... Lúc này Cố Chi Cẩn đột nhiên hỏi: "Bà chủ, ngươi muốn mở cửa hàng sao?"

Lý Hà Hoa thấy Cố Chi Cẩn nhìn bảng thông báo thuê cửa hàng mà nàng viết, đúng sự thật nói: "Đúng vậy, ta muốn thuê một cửa hàng để buôn bán, bày quán không thuận tiện, sân bãi hiện tại cũng không đủ dùng."

Cố Chi Cẩn gật gật đầu: "Bà chủ, việc buôn bán của ngươi thật quá tốt, cửa hàng so với bày sạp quả thật tà thuận tiện hơn. Vậy ngươi tìm được chưa?"
Lý Hà Hoa thở dài, lắc đầu trả Đời: "Chưa đâu, cửa hàng trên trấn không dễ thuê, ta tìm đâu rồi cũng không tìm được."

Cố Chi Cẩn đối với phương diện này cũng không quá hiểu biết, nghi hoặc hỏi: "Khó tìm như vậy sao? Chẳng lẽ một cái cũng không có?"

(*) Cửu Liên hoàn là một trò chơi thường gặp và được lưu truyền trong dân gian Trung Quốc.

(**)Bánh móng ngựa (bánh chè Quảng Đông): Bánh móng ngựa Cà một món ăn đặc sản ở Quảng Đông, Phúc Kiến. Bánh móng ngựa có màu vàng trà nhạt, mờ mờ và vô cùng ngọt.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 213


Lý Hà Hoa cười khổ: "Quả thật là không có, tìm nhiều ngày như vậy thật ra cũng có một cái, là tửu lâu muốn chuyển nhượng nhưng mà quá đắt, ta mua không nổi, chỉ có thể tìm cái khác."

Cố Chi Cẩn nghe vậy liền nhíu mi.

Tiểu gia hoả Cố Cẩm Chiêu đang ở bên cạnh gặm điểm tâm thích ý, nghe vậy trong mắt liền xoay chuyển, khóe miệng dính bánh nói: "A di, ngươi thiếu bao nhiêu tiền? Ngươi có thể tìm nhị thúc của ta, nhị thúc ta có tiền."

"Cẩm Chiêu, chớ có nói bậy." Cố Chi Cẩn nhẹ giọng quát. Nói chuyện tùy tiện như vậy dễ làm người khác hiểu lầm, đến lúc đó ảnh hưởng đến thanh danh bà chủ thì không tốt.

Đứa nhỏ này cứ luôn thích nói bậy.

Lý Hà Hoa biết tiểu hài tử đồng ngôn vô kỵ(*), vì vậy cũng không thèm để ý, cười nói: "Cảm ơn ý tốt của Cẩm Chiêu, nhưng mà rất nhanh a di sẽ kiếm đủ tiền, kiếm đủ tiền rồi ta có thể mua tửu lâu."

Cố Cẩm Chiêu hơi dẩu miệng, thấy nhị thúc trừng mắt mới nuốt xuống lời định nói, nhóc con chỉ "a" một tiếng, lại cúi đầu ăn điểm tâm của mình.

Cố Chi Cẩn nhìn Lý Hà Hoa, sắc mặt hơi mất tự nhiên: "Bà chủ, tiểu hài tử nói tung tung ngươi không cần để ý."

Lý Hà Hoa xua xua tay đáp: "Không sao, Cẩm Chiêu cũng là có ý tốt, không có gì đâu, ngài cũng đừng mắng hắn."

Cố Chi Cẩn mím mím môi, có chút do dự, giật giật miệng nói: "Kỳ thật nếu người cần tiền, ta có thể ... có thể cho ngươi mượn."

Nói xong lại bồi thêm một câu: "Chờ ngươi có lời thì trả cho ta cũng được."

Lý Hà Hoa hơi giật mình, cười khẽ lắc đầu: "Cảm ơn ngài Cố phu tử, nhưng mà không cần, ta cũng không phải không mua không được, chờ ta có đủ tiền rồi lại mua sau vậy."

Cố Chi Cần hơi nhấp nhấp khóe môi một chút, nói: "Như vậy à, vậy .... vậy cần gì có thể tới tìm ta." Lý Hà Hoa cười cảm tạ ý tốt của Cố phu tử, nhưng nàng không muốn mượn tiền của hắn, ân tình này nàng không muốn nợ, nếu muốn mượn tiền làm gì nàng phải hai lần cự tuyệt tiền của Trương Thiết Sơn chứ?

Nàng vẫn muốn tự mình kiếm đủ tiền rồi mới mua.

Nói đến Trương Thiết Sơn, Lý Hà Hoa nhìn Thư Lâm đang chơi cùng Cố Cẩm Chiêu, nội tâm có chút nghi hoặc, hôm nay là ngày Thư Lâm nghỉ tắm gội, lúc trước không phải nói lúc Thư Lâm nghỉ tắm gội đều sẽ đón hắn về nhà sao? Sao mà hôm qua Trương Thiết Sơn không tới đón hắn chứ? Sẽ không phải là xảy ra chuyện gì chứ?

Ý thức được mình suy nghĩ gì, Lý Hà Hoa lắc lắc đầu, nàng đang yên đang lành sao lại lo lắng cho hắn, hắn cường hãn như vậy có thể có chuyện gì, thôi, hắn không tới thì không tới, nàng không tin cả đời hắn không xuất hiện nữa.

Bỏ qua hết thảy vấn đề về Trương Thiết Sơn ra sau đầu, hiện tại quan trọng nhất là việc cửa hàng, tuy rằng tạm thời cửa hàng không cách nào khai trương, nhưng nàng tin là không lâu sau nhất định có thể, cho nên hiện tại trừ kiếm tiền thì nàng nên chuẩn bị vài thứ.

Đó là nàng đang định tuyển thêm hai đồ đệ học nghề. Một khi mở cửa hàng, quy mô sẽ không nhỏ như hiện tại, đến lúc đó nàng định chia cửa hàng ra làm ba, một bộ phận vẫn bán những món ăn như hiện tại, một bộ phận khác dành riêng ra làm điểm tâm, bộ phận cuối cùng đi theo con đường xa hoa, làm thức ăn tinh xảo, bao gồm ghế lô chuyên dùng, bộ phận này đến lúc đó nàng sẽ phụ trách.

Nhưng đến lúc đó cửa hàng nhất định làm cả ngày, thậm chí cả buổi tối đều buôn bán, vậy thì nàng không có thời gian chuẩn bị điểm tâm, cũng không có thời gian chiếu cố quán hiện tại, hơn nữa nàng muốn có thời gian ở cùng hài tử, cho nên nàng định tuyển thêm hai đồ đệ, một làm điểm tâm, một làm thức ăn.

Mọi việc đều cần chuẩn bị trước, cho nên người hiện tại cần phải tuyển, sau đó bắt đầu dạy dỗ, bồi dưỡng trước chờ đến lúc có thể xuất sư, cửa hàng chắc cũng có thể mở.
(*)Đồng ngôn vô kỵ: trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 214


Lý Hà Hoa định đến lúc đó để bọn họ phụ trách làm điểm tâm cùng món ăn vặt, nàng chỉ phụ trách nấu ăn.

Muốn tuyển đồ đệ cũng không phải việc đơn giản, không thể nhận người dốt đặc cánh mai đối với trù nghệ, ít nhất cũng phải biết trù nghệ hơn nữa còn phải có thiên phú, trên nhân phẩm mà nói đương nhiên phải cần nhân phẩm đoan chính, làm người chính trực mới tốt, phẩm tính bất lương thì cho dù có thiên phú nàng cũng không cần.

Tuyển đồ đệ không phải việc nhỏ, lại dựa vào giới thiệur nữa thì không được, cho nên nàng định công khai tuyển, trực tiếp viết một bản thông báo dán ở trên sạp, chờ người tới cửa, đến lúc đó nàng lại phỏng vấn kĩ càng, tiến hành khảo sát. Buổi tối sau khi Lý Hà Hoa làm xong việc, châm lửa đèn dầu, trên bàn bày một tờ giấy trắng dùng bút lông viết thông báo tuyển học đồ, bên trên viết rõ yêu cầu cơ bản cùng tiền công.

Tuy nói học đồ đều không có tiền, có người thậm chí còn phải cho sư phó tiền, nhưng Lý Hà Hoa nghĩ đến gian nan của dân chúng bình thường thời đại này, nên không định làm như vậy, nàng cũng phát tiền lương cho đồ đệ, chẳng qua trước khi chưa xuất sư tiền lương không cao, tiền công mỗi ngày là mười văn.

Thông báo viết xong, Lý Hà Hoa liền đem dán trên sạp bên cạnh thông báo tìm thuê cửa hàng, trông phi thường bắt mắt.

Thông báo tìm cửa hàng thuê mọi người đã quen thuộc, hiện tại lại dán thêm một bố cáo mới, tất nhiên bọn họ sẽ tò mò, những người biết chữ sẽ trực tiếp đến xem, xem xong rồi sẽ giải thích với những người quen xung quanh không biết chữ.

Lý Hà Hoa cũng sẽ đối với các khách nhân tới ăn cơm giải thích nội dung trong thông báo, cho nên không quá hai ngày mọi người đều biết việc nàng muốn tuyển đồ đệ, tất nhiên cũng có người đến dò hỏi.

Ngày đầu tiên tổng cộng đến ba người, người thứ nhất là nam tử mười tám tuổi, lớn như vậy mà chưa một lần vào phòng bếp, chỉ là bị thông báo bao ăn bao uống lại có tiền công hấp dẫn cho nên muốn tới thử xem. Lý Hà Hoa lễ phép uyển chuyển từ chối.

Người thứ hai là phụ nhân trung niên, tất nhiên đã từng đến nhà bếp, Lý Hà Hoa sau khi để bà làm một ít mì sợi thì cũng uyển chuyển từ chối, bởi vì phụ nhân này không chỉ trù nghệ không tốt lại còn rất bẩn, trước khi nấu không rửa tay, chỉ lau qua giẻ lau liền đi bốc mì sợi, sau khi làm xong mì cũng không tiện tay thu dọn kệ bếp, vừa nhìn là biết thói quen nấu ăn như vậy, tự mình không ý thức được mình không sạch sē.

Người không có thói quen thích sạch sẽ Lý Hà Hoa cũng không cần, bởi vì thói quen rất khó sửa.

Vị thứ ba càng khoa trương hơn, là tên côn đồ không học vấn không nghề nghiệp, cũng bị thông báo bao ăn bao ở còn có tiền công hấp dẫn, căn bản không phải tới học nghề, mà là muốn tìm nơi ăn cơm miễn phí dài hạn. Người như vậy Lý Hà Hoa đương nhiên không dám muốn.

Một ngày tới ba người đều không đáng tin cậy, Lý Hà Hoa lên tinh thần, hôm sau tiếp tục.

Hôm sau tới bốn người, ngoại trừ một người trong đó không biết trù nghệ thì ba người khác vẫn biết một chút, Lý Hà Hoa thuận tiện ở trước mặt ba người làm một phần mì xào, sau đó yêu cầu bọn họ học theo làm ra một phần như vậy. Trước nay ba người chưa thấy mì sợi còn có thể xào ăn, đương nhiên trước nay cũng chưa từng làm qua, lúc người đầu tiên làm thì trực tiếp làm thành hồ, người thứ hai điều chỉnh lượng muối không tốt, rất mặn, người thứ ba thật ra có thể làm được hoàn chỉnh nhưng hương vị cách yêu cầu của Lý Hà Hoa rất xa.
Ba người này đều chỉ biết chút trù nghệ da lông bên ngoài mà thôi, chưa nói tới trù nghệ, càng chưa nói tới thiên phú.

Lý Hà Hoa đều lắc đầu không nhận mấy người bọn họ.

Không nghĩ tới muốn tìm một đồ đệ có thiên phú trù nghệ lại khó như vậy.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 215


Tính ra so với hiện đại khó hơn nhiều, nhưng ngẫm lại cũng có thể lý giải, hiện đại không có quan niệm nấu cơm là việc của nữ nhân, đa số gia đình ngược lại là nam nhân nấu cơm, có nam nhân tay nghề tốt hơn vợ rất nhiều.

Mà nơi này vẫn là tư tưởng quân tử xa nhà bếp, nấu cơm làm việc nhà là bổn phận của nữ nhân, cho nên nam nhân mà biết một ít trù nghệ đã rất ghê gớm rồi, nên người phù hợp với yêu cầu của nàng quá ít.

Còn nữ nhân có trù nghệ nhưng đã thành thân, làm gì còn ai muốn đến làm học đồ.

Sau khi Lý Hà Hoa kết thúc một ngày bận rộn lại thở dài một hơi.

Thư Lâm thấy Lý Hà Hoa nặng nề thở dài, mày nhỏ nhẹ nhàng nhíu tại, cũng không chơi hổ bông của mình, cộp cộp chạy tới, ba chân bốn cẳng bò lên đùi nàng, ngồi vào lòng nàng, dùng tay nhỏ mum múp thịt vuốt mặt nàng, sau đó chớp chớp mắt nhìn nàng.

Nương làm sao vậy?

Lý Hà Hoa lập tức bị tiểu hài tử hấp dẫn, việc tuyển đồ đệ vừa mới suy nghĩ cũng được vứt ra sau đầu.

"Sao vậy Thư Lâm, có phải thấy nương thở dài nên lo lắng không?"

Hai cánh tay nhỏ của Thư Lâm ôm cổ nàng, mặt nhỏ cọ cọ lên cổ nàng, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Lý Hà Hoa cúi đầu hôn tên đỉnh đầu hắn, ôm hắn vỗ vỗ lưng: "Không sao không sao, nương đang suy nghĩ cho nên mới thở dài."

Đôi mắt to đen lúng liếng của Thư Lâm nhanh chóng hiện lên tia lo lắng.

Thật là một tiểu hài tử ấm áp. Lý Hà Hoa cười, ở trên gương mặt ngấn thịt của hắn hôn một cái, dỗ hắn: "Nương vừa rồi có chút phiền lòng, nhưng chỉ cần Thư Lâm thơm nương như vậy, nương liền hết phiền lòng ngay."

Tiểu hài thử hơi giương khoé miệng, mắt to kinh ngạc, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng để sát vào mặt Lý Hà Hoa, miệng nhỏ chu lên, ở trên má nàng nhẹ nhàng chạm chạm, sau khi chạm vào lập tức lùi về, tò mò nhìn vào chỗ mới được mình thơm qua, sau đó lại nhìn sắc mặt Lý Hà Hoa.

Đây là lần đầu tiên Thư Lâm thơm người khác đó. Lý Hà Hoa kích động nhịn không được đem tiểu hài tử ôm trong ngực như bảo bối mà xoa x** n*n nắn: "Bảo bối ngoan của nương, làm sao con lại đáng yêu như vậy chứ. Được con thơm một cái, phiền não của nương một chút cũng không còn."

Tiểu hài tử vừa nghe mắt to lập tức phát sáng, khóe miệng cũng hơi nhếch lên, nhìn qua thật cao hứng.

Lý Hà Hoa ôm chặt nhóc con ở trong lồng ngực, hôn trên trán hắn một cái, kết quả tiểu hài tử bị hôn xong cũng chu miệng lên, trên mặt Lý Hà Hoa lại hôn một cái nữa, còn vang lên một thanh âm bẹp".

"Ha ha...a nhột quá đi mất...." Lý Hà Hoa bị hôn ngăn không được cười lớn, trong lòng như có một dòng nước ấm áp.

Hiện tại tiểu hài tử còn biết chủ động hôn người, hắn từng chút một chậm rãi tốt lên, không có gì có thể so sánh với việc này, thật là làm người khác cao hứng, Lý Hà Hoa nhịn không được mà nghĩ nếu Trương Thiết Sơn thấy không chừng cũng cao hứng giống nàng đi? A, Trương Thiết Sơn .....

Tươi cười của Lý Hà Hoa vô thức thu liễm.

Người này đã vài ngày không xuất hiện rồi, cũng không có đến học quán để thăm Thư Lâm.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ tiểu hài tử trong lòng: "Thư Lâm, hôm nay phụ thân có tới thăm con, sau đó cho tiền con không?" Thư Lâm lắc đầu, miệng hơi hơi chu lên, nghi hoặc mà nhìn Lý Hà Hoa.

Vì sao phụ thân chưa tới?

Chân mày Lý Hà Hoa cau lại, mí mắt phải không tự chủ được mà mãnh liệt giật, trong lòng có chút hoảng sợ kỳ lạ, cũng không biết cảm xúc từ đâu tới.

Tính tính một hồi, Trương Thiết Sơn đã năm sáu ngày không xuất hiện, trước đó hắn cứ cách hai ba ngày sẽ đến học quán một chuyến, sau đó đem bạc đưa cho Thư Lâm, để Thư Lâm mang về cho nàng. Lý Hà Hoa đối với hành động của hắn tập mãi thành quen, cũng đã quen cứ mỗi hai ba ngày để vào túi Trương Thiết Sơn một chút tiền.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 216


Chỉ là mấy ngày nay Thư Lâm trở về không đưa tiền cho nàng, Trương Thiết Sơn cũng không có đến học quán, nhưng tính tình Trương Thiết Sơn căn bản không phải là loại người sẽ bỏ dở giữa chừng. Sự cố chấp của hắn nàng đã lĩnh hội qua.

Lý Hà Hoa không biết làm sao, cảm thấy trong lòng có chút kì quái.

Thư Lâm nhìn Lý Hà Hoa, thấy nàng không để ý mình liền vươn tay sờ sờ mặt nàng. Lúc này Lý Hà Hoa mới phục hồi tinh thần, gõ gõ đầu mình, cảm thấy đầu óc mình thật không thích hợp, trước kia nàng cự tuyệt hắn nhiều lần như vậy, hiện tại hắn không tới đưa tiền nàng nên cao hứng mới đúng, nàng ở đây khó chịu gì chứ!?

Trong lòng giáo huấn chính mình một trận, Lý Hà Hoa mới đem những ý tưởng lung tung rối loạn trong lòng vứt bỏ.

----------------------------------

Ngày hôm sau, Lý Hà Hoa vừa bày hàng tiền nghênh đón người đến xin làm học đồ.

Người đến và đôi huynh muội, hơn nữa là một đôi long phụng thai hiếm thấy, hai người tuổi khoảng 13-14, gầy chỉ còn da bọc xương, mặc vải thô áo tang đầy mảng vá, giày bị rách đến nhìn thấy cả ngón chân.

Huynh muội hai người co quắp, gắt gao tự nắm tay mình, nhìn ánh mắt Lý Hà Hoa rất khẩn trương, hiển nhiên là lần đầu tiên làm việc này. Cuối cùng vẫn là ca ca đứng ra nói chuyện cùng Lý Hà Hoa, hắn hỏi: "Xin hỏi .... xin hỏi ở đây người có phải tuyển đồ đệ không?"

Thấy bộ dáng hai người co quắp, Lý Hà Hoa mỉm cười hiền lành, tận lực để bọn họ thả lỏng, nói: "Đúng vậy, nơi này của chúng ta tuyển đồ đệ, các ngươi cũng muốn đến thử sao?"

Nam hài tử gật gật đầu đáp: "Ừm, ta và muội muội muốn đến thử xem, chúng ta .... chúng ta có được không?"

Lý Hà Hoa không nói được hay không, mà trước tiên hỏi: "Các ngươi biết trù nghệ không? Đã từng nấu món ăn chưa?"

Nam hài tử gật đầu: "Đã làm đã làm, ta cùng muội muội đều biết làm, phụ thân dạy chúng ta, ông ấy còn nói qua là chúng ta làm rất tốt nữa." Nữ hài tử ở một bên gật đầu phụ hoạ.

Lý Hà Hoa thuận thế hỏi: "Phụ thân người? Vậy phụ thân người biết nấu ăn sao?"

Nhắc tới điểm này, nam hài tử vứt bỏ sự câu nệ cùng lo lắng trước đó, hoàn toàn bộ ra biểu tình tự hào: "Phụ thân ta rất lợi hại, trước kia ông ấy còn làm đầu bếp trong thành, món ăn ông làm rất ngon, chỉ cần ông biết ông sẽ dạy ta cùng muội muội, nhưng mà ....." Nói tới đây hắn đột nhiên không nói nữa, vành mắt đỏ lên.

Lý Hà Hoa đoán nhà hai huynh muội này gặp phải biến cố lớn, nếu không hai đứa nhỏ này không đến mức thảm hại như hiện tại, nhưng dù sao đây cũng là chuyện nhà của người ta, nàng không tiện hỏi nhiều.

Nhưng mà nếu phụ thân hai đứa nhỏ này là đầu bếp tửu lâu trong thành vậy trù nghệ chắc là không quá kém. Nếu thật sự dạy hai hài tử vậy thì hai người này nhất định sẽ biết trù nghệ.

Vì thế Lý Hà Hoa không hỏi lại việc phụ thân của bọn họ mà nói thẳng: "Vậy hai người các ngươi mỗi người làm cho ta một chén mì đi, ta muốn nếm thử tay nghề hai người rồi mới định đoạt."

Hai huynh muội liếc nhau, gật gật đầu.

Lý Hà Hoa khai hỏa bếp lò, để nồi lên, lại đem mì sợi cùng gia vị lấy ra, sau đó tránh ra nhường chỗ cho hai huynh muội.

Ca ca lên trước, chỉ thấy hắn trước tiên đổ nước sôi vào nồi tiến hành nấu, lúc chờ nấu nước dùng chén canh múc ra một chén nước loãng dùng làm nước dùng mì, bỏ nước tương, muối, đường, lá tỏi cùng một muỗng nhỏ mỡ heo vào, sau đó tiến hành quấy, sau khi làm xong thì để sang một bên.
Lúc này nước trong nồi vừa đủ nóng, nam hài đem mì sợi bỏ vào nước sôi nấu chín, sau đó vớt ra bỏ vào nước dùng, một chén mì đơn giản đã làm xong.

Đây chính là mì Dương Xuân. Nhìn động tác nam hài, Lý Hà Hoa nở nụ cười, trong lòng âm thầm gật đầu.

Có thể thấy nam hài tử này quả thực biết trù nghệ, lúc nấu trình tự cũng không rối loạn, tuổi nhỏ mà rất trầm ổn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 217


Tiểu tử này không hoảng loạn chút nào, hơn nữa thói quen sạch sẽ khi nấu ăn quả thật rất tốt, cũng không biết mùi vị này ra sao......

Lý Hà Hoa cầm đũa nếm một ngụm, mặn ngọt vừa phải, hương vị tươi ngon, mì sợi cũng coi như ngon miệng, tổng thể mà nói hương vị cùng độ lửa đều nắm chắc, không tồi, nếu muốn chấm điểm thì có thể cho bảy điểm, trình độ này đối với người bình thường mà nói đã rất không tồi rồi.

Nhưng mà Lý Hà Hoa cũng không vội tỏ thái độ mà nhìn về phía nữ hài: "Đến phiên ngươi, bắt đầu đi."

Tiểu nữ hài có chút e lệ, nhẹ nhàng gật đầu đến bên bếp lò, cũng dùng cách như nam hài làm một phần mì Dương Xuân, Lý Hà Hoa nếm nếm, hương vị cũng không tồi nhưng kém hơn người ca ca một chút.

Lý Hà Hoa ở trong lòng cân nhắc một chút, hỏi nữ hài: "Ngươi biết làm điểm tâm không?"

Nữ hài mở to mắt, do dự một chút mới nhẹ nhàng gật đầu: "Ta biết, nhưng mà ta chỉ biết làm mấy loại do phụ thân ta dạy, những thứ khác thì không."

"Vậy ngươi biết làm cái gì?"

"Ta biết làm bánh đậu đỏ."

Lý Hà Hoa cười cười, bánh đậu đỏ à, vừa hay là loại điểm tâm đầu tiên nàng bán, cũng không biết nữ hài này làm thế nào, cũng không biết có ngộ tính làm điểm tâm hay không.

Nhưng mà hiện tại không có dụng cụ cùng nguyên kiệu làm điểm tâm, muốn nữ hài làm thử là không có khả năng, chỉ có thể chờ sau khi thu quán rồi lại nói.

Vì thế Lý Hà Hoa mở miệng: "Ta còn muốn nhìn tay nghề làm điểm tâm của ngươi một chút xem thế nào, nhưng bây giờ không tiện, không cách nào làm, chỉ chờ đến khi thu quán theo ta về nhà làm thử, các ngươi có đồng ý không?"

Hai huynh muội liếc nhau, không tiếng động trao đổi, một lát sau nam hài gật đầu: "Có thể, chúng ta chờ người dọn quán."

Lý Hà Hoa gật đầu: "Vậy được, hiện tại cách thời gian thu quán còn lâu, các ngươi có thể về trước chờ qua buổi trưa lại đến." Nam hài nghe vậy không lập tức rời đi mà nhìn về sạp, nói với Lý Hà Hoa: "Chúng ta có thể không đi được không? Ta cùng muội muội có thể giúp người, chúng ta cái gì cũng làm được."

Lúc phụ thân còn sống thường nói làm đồ đệ người ta cần phải cần mẫn, mắt phải biết nhìn việc, không thể chuyện gì cũng chờ sư phụ phân phó, bằng không là không có tiền đồ. Bây giờ hắn muốn cùng muội muội có được cơ hội này thì phải chăm chỉ làm việc, không thể lười biếng.

Tuy rằng sau cùng bà chủ có thể không nhận bọn họ, nhưng làm nhiều một chút cũng không sao.

Lý Hà Hoa không nghĩ tới hai hài tử chủ động yêu cầu ở lại hỗ trợ, hiện tại bọn họ còn chưa xác định có thể ở lại đâu, nếu cuối cùng nàng không nhận bọn họ thì việc này là làm không công rồi.

Hai hài tử này cũng thật nỗ lực và cũng chịu được khổ ....

Trong lòng Lý Hà Hoa suy tư một lát, cuối cùng vẫn đáp ứng: "Được, có thể, vậy các người giúp ta thu dọn bàn, các khách nhân ăn xong trước hết cần thu dọn bàn sạch sẽ để cho khách mới đến ngồi."

Hai đứa nhỏ gật đầu, sau đó học bộ dáng Đại Hà cùng Tiểu Viễn mà thu dọn bàn, tay chân lanh lẹ, nghiêm túc cẩn thận.

Lý Hà Hoa nhìn bộ dáng bọn họ khẽ nở nụ cười.

Hai người vẫn luôn theo sau Lý Hà Hoa bận rộn đến sau giờ ngọ thu quán, trong lúc đó cũng không vì mình không phải tiểu nhị hay học đồ mà nghỉ ngơi ngồi không, thậm chí hai huynh muội nhà này còn làm việc chuyên tâm nghiêm túc hơn cả Đại Hà và Tiểu Viễn. Lý Hà Hoa cảm thấy mặc kệ trù nghệ như thế nào, trước mắt xem ra phẩm tính hai đứa nhỏ này thật không tồi, người cũng cần mãn.
Nếu tiểu cô nương có ngộ tính đối với việc làm điểm tâm thì cả hai đều có thể nhận, tính ra thì hai huynh muội này là người tốt khó có được.

Chờ đến lúc các khách nhân đều đi, Lý Hà Hoa làm cho mọi người một phần cơm, bao gồm hai đứa nhỏ kia: "Tới đây tới đây, ăn cơm, hẳn là các ngươi đều đói bụng rồi đi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 218


Đại Hà hoan hô một tiếng, lấy phần cơm của mình liền vùi đầu ăn, Tiểu Viễn cũng giống vậy, chỉ có huynh muội hai người không dám động đũa, ánh mắt bất an, không nghĩ tới bà chủ cũng cho bọn họ ăn cơm, đây là cơm tẻ đó, trong cơm còn có thịt. Làm giúp là có thể ăn ngon như vậy sao?

Lý Hà Hoa thấy hai người không động đũa, cười nói: "Hai người ăn nhanh đi, đã phụ giúp ta nửa ngày, đói bụng rồi phải không? Không cần khách khí."

Hai huynh muội nhìn đồ ăn, ngửi mùi hương liền nuốt nuốt nước miếng, có chút chần chờ.

Lý Hà Hoa dứt khoát duỗi tay đè bả vai hai người để bọn họ ngồi xuống, đưa đũa cho bọn họ: "Được rồi, ăn nhanh đi, đây là nên nhận được khi giúp ta làm việc."

Cuối cùng hai người tin tưởng đây là sự thật, vặn vặn đôi đũa trong tay, liếc nhau cúi đầu ăn.

Chẳng qua vừa mới ăn một miếng, nam hài kinh ngạc nhìn Lý Hà Hoa, biểu tình có chút không thể tin tưởng được, nữ hài cũng như vậy.

Lý Hà Hoa hỏi: "Làm sao vậy?"

Trong mắt nam hài hàm chứa sự kinh ngạc bội phục cùng cảm thán nói: "Đồ ăn người làm ăn rất ngon."

Thậm chí còn ngon như phụ thân hắn làm, hắn vốn còn tưởng rằng không ai có thể nấu ngon so với phụ thân hắn.

Trước đó hắn còn nghĩ bà chủ tìm đồ đệ chỉ vì tìm người làm việc vặt thôi, thu đồ đệ chỉ là ngụy trang, dù sao bà chủ cũng trẻ tuổi như vậy mà, làm sao có thể thu đồ đệ, người có thể thu đồ đệ đều là đầu bếp có nhiều năm kinh nghiệm.

Hiện tại xem ra thật sự không phải như vậy, tay nghề bà chủ hoàn toàn có tư cách nhận đồ đệ.

Vậy có phải bà chủ thật sự muốn tìm đồ đệ để truyền thụ trù nghệ không?

Vậy hắn cùng muội muội chẳng phải cũng học được để lợi hại như vậy?

Giờ khắc này ánh mắt nam tử lóe ra ánh sáng.

Lý Hà Hoa cũng không biết trong đầu nam hài suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cười nói: "Ăn ngon vậy thì ăn nhiều một chút, cần phải ăn no, không đủ có thể thêm."

Cuối cùng bị mỹ thực dụ hoặc, trên mâm của một đám người đến một hạt cơm thừa cũng không có, toàn bộ đều được ăn sạch sē.

Sau khi ăn xong, hai đứa nhỏ lại giúp Lý Hà Hoa thu quán, sau đó theo nàng về tiểu viện.

Lý Hà Hoa lấy bột mì cùng đậu đỏ, để hai đứa làm điểm tâm. Làm điểm tâm trước tiên phải nhào bột, đây là việc rất tốt để khảo nghiệm công phu của một người, nếu đến nhào bột cũng không được thì nhất định không được, cho nên lúc nhìn hai đứa nhỏ chú tâm nhào bột, trong lòng Lý Hà Hoa đã gật đầu, xem ra phụ thân hai đứa nhỏ quả thật dụng tâm dạy dỗ.

Hai đứa nhỏ này có thể nhận.

Bánh đậu đỏ hai đứa làm cũng không tệ lắm, chỉ là độ ngọt và độ cứng nắm chưa tốt, nhưng đối với nàng như vậy là đủ rồi.

Kế tiếp chỉ cần hảo hảo chỉ dạy thì làm ra hương vị giống như nàng là không vấn đề. Bởi vậy Lý Hà Hoa trực tiếp nói: "Làm rất tốt, hai người các ngươi thông qua, ta nhận các ngươi làm đồ đệ, sau này các người đi theo ta học tập, chờ đến khi xuất sư thì có thể một mình phụ trách các món ăn vặt cùng điểm tâm."

Hai đứa trẻ đầu tiên là không dám tin, sau đó là mãnh liệt kinh hỷ, kích động đến mắt đỏ lên, nam hài nói: "Cảm ơn người, ta cùng muội muội nhất định sẽ làm tốt."

Lý Hà Hoa vỗ vỗ bả vai hai người cổ vũ: "Được. Ta còn chưa hỏi hai người tên gì nữa."

Nam hài nói: "Ta tên Chu Thanh, muội muội ta là Chu Hồng." Lý Hà Hoa: "Được, vậy sau này ta gọi các
ngươi là Tiểu Thanh cùng Tiểu Hồng, các ngươi cũng đừng gọi ta bà chủ, gọi sư phó đi, sau này ta dạy Tiểu Thanh làm món ăn vặt, dạy Tiểu Hồng làm điểm tâm."

Tiểu Thanh cùng Tiểu Hồng liếc nhau, sôi nổi mở miệng gọi Lý Hà Hoa một tiếng "Sư phó."

Lý Hà Hoa đột nhiên rất cảm khái, không nghĩ là ở đây nàng đã nhận đồ đệ, nếu gia gia biết không biết sẽ nói nàng như thế nào!?
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 219


Không chừng ông ấy sẽ cười mắng nàng một tiếng, sau đó ủng hộ nàng.

Hiện tại nếu là đồ đệ của mình thì cái gì nên nói cũng phải nói trước, Lý Hà Hoa nói: "Làm đồ đệ ta cần phải tuân thủ một ít quy củ, ta nói trước cùng các ngươi. Đầu tiên, những thứ ta dạy các ngươi trừ khi ta đồng ý nếu không không thể dạy cho người khác, thứ hai là ở chỗ ta làm việc phải hảo hảo nghiêm túc làm, nếu không muốn ở chỗ ta làm nữa thì phải nói trước một tháng, không thể tới ngày nghỉ mới nói. Cuối cùng là không thể ở chỗ này của ta đồng thời còn làm việc cho người khác, những điều này có thể làm được không?"

Tiểu Thanh cùng Tiểu Hồng không nghĩ ngợi liền gật đầu: "Sư phó, người yên tâm đi, điều người nói chúng ta nhất định đều làm được. Nếu không được thì tùy người xử trí."

Lý Hà Hoa: "Các ngươi có thể làm được thì tốt, ta sẽ nói với các ngươi dự định của ta dành cho các ngươi sau này, sau này cả ngày các người đều theo sau ta, trước mắt là giai đoạn học tập cho nên một ngày ta cho mỗi người các ngươi mười văn tiền công, chờ sau này các ngươi có thể xuất sư thì tiền công sẽ không chỉ chừng này."

Đãi ngộ như vậy đối với học đồ mà nói quả thật là chỉ gặp chứ không thể cầu, huynh muội Chu Thanh Chu Hồng cảm thấy có thể được người có trù nghệ lợi hại như vậy dạy bọn họ chính là đại vận, bây giờ còn có tiền công, học đồ của người khác đã không có tiền công lại còn thường thường phải hiếu kính sư phó.

Hai người quả thật cảm thấy mình đang nằm mơ, mơ mơ hồ hồ, không thể tin chuyện tốt như vậy thật sự rơi xuống người mình.

Như vậy mà còn không nghiêm túc làm, vậy không phải là đầu óc có vấn đề hay sao?

Thấy thái độ kiên định của hai đứa nhỏ như vậy, Lý Hà Hoa cũng xem chúng như người nhà mà đối đãi, liền hỏi thăm tình huống trong nhà chúng, biết được phụ thân hai người ngoài ý muốn qua đời, người một nhà bất đắc dĩ dọn về nhà cũ trên trấn ở. Kết quả không bao lâu, mẫu thân cũng chịu khổ không nổi liền lấy số tiền cuối cùng trong nhà mà tái giá, chỉ để lại hai huynh muội số khổ bọn họ chống đỡ qua ngày không ai quản.

Lý Hà Hoa thương tiếc sờ sờ đầu hai đứa nhỏ "Vậy về sau các ngươi gặp chuyện gì có thể đến tìm sư phó, cũng có thể xem nơi này như nhà mình. Về sau không cần ở nhà tự nấu cơm nữa, một ngày ba bữa đều ăn cùng sư phó, sư phó cũng không thiếu chén cơm cho các ngươi."

Đôi mắt Chu Thanh và Chu Hồng không tự chủ được đỏ lên.

Nếu đã quyết định, trưa hôm đó Lý Hà Hoa liền để huynh muội hai người xuống bếp, theo nàng cùng chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn và điểm tâm bán ngày mai.

Tiểu Hồng ở bên cạnh nàng vừa nhìn vừa học làm điểm tâm, mà Tiểu Thanh học nhào bột cùng làm các loại nhân. Lý Hà Hoa đem bí quyết làm các món này nhất nhất nói hết cho bọn họ, sau khi nói xong để bọn họ tự tay động thủ thử một lần, có chỗ nào không đúng nàng sẽ chỉ ra, vì thế hai người xem một hồi cũng coi như đã chính thức học tập.

Chờ tới lúc Thư Lâm tan học, Lý Hà Hoa để hai người đến hỗ trợ Tạ tẩu tử, nàng đến học quán đón Thư Lâm về nhà.

Tiểu hài tử vẫn là liếc mắt một cái đã thấy nàng đang chờ ngoài cửa, lập tức buông tay đang nắm Cố phu tử, chân ngắn chạy về phía nàng. Kết quả chạy một nửa mới nhớ tới mình lại quên hành lễ cáo biệt với phu tử, lập tức phanh lại làm thân thể nhỏ khẽ lắc lư, thình lình một cái liền té ngã.
Lý Hà Hoa hoảng sợ, lập tức đi đến chỗ tiểu hài tử, Cố Chi Cẩn lại trước một bước đem nhóc con kia đỡ lên.

Lý Hà Hoa vội vàng hỏi: "Thư Lâm, sao rồi? Có té bị thương không?"

Cố Chi Cần kiểm tra qua một lần thấy không sao, yên tâm giao tiểu hài tử cho nàng: "Không việc gì, không bị thương, đừng lo lắng."
 
Back
Top Bottom