Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 180


Lý Hà Hoa nhanh chóng dùng tay áo lau lau đôi mắt, biết Thư Lâm đã được dỗ dành tốt liền xoay người đi về phía Cố Chi Cẩn. Nàng phải xin cho Thư Lâm nghỉ vài ngày, ba ngày này sẽ cho Thư Lâm ở lại thôn, sau ba ngày lại trở về đi học, nếu không trời chưa sáng đã từ trong ổ chăn bò dậy đi học thì tiểu hài tử sẽ không chịu nổi, chậm trễ ba ngày chắc là có thể.

"Cố phu tử, ta muốn xin cho Thư Lâm nghỉ ba ngày phép, hắn phải về thăm nãi nãi, khoảng cách trong thôn cách trên trấn rất xa, không thuận tiện đi học. Ngài xem có được không?"

Từ trong thôn đến quả thật không tiện, hơn nữa hiện tại việc học của Thư Lâm cũng không gấp, chỉ cần đem nội dung cần dạy hai ngày tới dời lại thôi, cho nên Cố Chi Cẩn gật đầu đáp ứng: "Có thể."

Lý Hà Hoa cười cảm tạ.

Cố Chi Cẩn nhìn nam nhân cách đó không xa ôm Thư Lâm, cười gật gật đầu với hắn, đến khi nhìn thấy ba người và một chú chó đi xa mới xoay người trở về.

Trương Thiết Sơn muốn trực tiếp mang Thư Lâm về thôn, cho nên ở đầu ngõ liền muốn tách ra, Lý Hà Hoa chịu đựng luyến tiếc trong lòng đem tay nải nhỏ trong tay đưa cho Trương Thiết Sơn rồi nói với Thư Lâm: "Nương làm cho Thư Lâm rất nhiều món ngon, đều để ở trong bao quần áo, có khoai chiên, có bánh kem, có kẹo hồ lô còn có chà bông. Những thứ này đều của Thư Lâm, chờ Thư Lâm ăn xong là có thể trở về gặp nương."

Đôi mắt tiểu hài tử ươn ướt, miệng nhỏ bẹp bẹp nhưng cố chịu không khóc, bộ dáng miễn bàn có bao nhiêu đáng thương. Tâm Lý Hà Hoa đều nát không dám nhìn nữa, nhanh chóng nói một câu: "Trương Thiết Sơn ngươi mau dẫn hắn về đi, ta phải đi rồi."

Nói xong liền cúi đầu chạy như bay vào ngõ, một chút cũng không dám quay đầu lại, sợ thấy Thư Lâm khóc, cũng là sợ chính nàng sẽ hối hận.

Mãi đến khi vọt vào trong nhà đóng cửa lại, Lý Hà Hoa mới dựa vào ván cửa cắn môi, một lúc sau mới khôi phục tâm tình.

Lý Hà Hoa nhìn lại sân viện chỉ có một mình mình, không thấy thân ảnh tiểu hài tử đột nhiên không chịu được, nàng muốn lao đến cướp tiểu hài tử về.

Sợ mình nhớ Thư Lâm, Lý Hà Hoa đành phải vào bếp bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu cho ngày mai bán. Một lát sau Tạ tẩu tử đến, nàng liều mạng cùng tẩu ấy nói chuyện phiếm để chiếm cứ đầu óc mình.

Nhưng mà ban đêm không có tiểu hài tử bên người, Lý Hà Hoa mất ngủ, hôm sau trời chưa sáng đã bò dậy xay sữa đậu nành, dù sao cũng không ngủ được. Một bên cố sức đẩy cối xay một bên ở trong đầu nhớ Thư Lâm, không biết tối qua tiểu hài tử ngủ với ai, là Thương Thiết Sơn hay Trương Lâm thị?

Cũng không biết tiểu hài tử có quen hay không, hơn nữa nàng nhớ rõ nhóc con chính là không thích ăn cơm, chỉ ăn mỗi cơm nàng làm, hiện tại là Trương Lâm thị nấu cơm, không biết tiểu hài tử có chịu ăn hay không.

Trong đầu Lý Hà Hoa đều là lo lắng.

Đúng Lúc này tiếng đập cửa vang tên, Lý Hà Hoa cả kinh phục hồi tại tinh thần.

Ai mà tới sớm như vậy chứ?

Lý Hà Hoa hướng về phía cửa hỏi: "Ai vậy?"

Ngoài cửa đáp tại: "Là ta."

Lý Hà Hoa trợn to đôi mắt.

Trương Thiết Sơn? Hắn làm sao lại tới nữa?

Thư Lâm không ở đây, hắn tới làm gì? Lý Hà Hoa kinh ngạc mở cửa: "Trương Thiết Sơn, ngươi tới làm gì?"

Mày Trương Thiết Sơn lơ đãng nhăn lại, không trả lời nàng, tự mình từ ngoài cửa đi vào, sau đó cuốn tay áo không nói hai lời bắt đầu đẩy cối.

Lý Hà Hoa nhăn mày lại: "Trương Thiết Sơn, ngươi làm gì vậy?"
Trương Thiết Sơn chỉ trả lời ba chữ: "Xay đậu nành."

Nàng biết hắn xay sữa đậu nành rồi, nhưng nàng hỏi là vì sao hôm nay hắn tới xay đậu nành, hôm nay Thư Lâm không ở đây hắn không phải nên ở nhà với Thư Lâm sao, tự dưng lại chạy tới chỗ nàng làm gì?
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 181


Trong lòng Lý Hà Hoa kinh nghi bất định, ý tưởng lung tung rối loạn lúc trước nghĩ tới lại lần nữa ập vào trong lòng, hơn nữa càng lúc càng không thể khống chế. Trương Thiết Sơn giống như trước xay xong sữa đậu nành, giúp Lý Hà Hoa dọn quán, sau đó phụ giúp nàng cho đến buổi chiều thu quán, đưa Lý Hà Hoa về nhà.

Cả ngày trong lòng Lý Hà Hoa đều lung tung rối loạn nghĩ tới nghĩ lui, lúc này thấy Trương Thiết Sơn phải đi, nhịn không được nói với hắn: "Trương Thiết Sơn, hiện tại Thư Lâm không ở đây ngươi không cần tới giúp ta, ngươi ở nhà hảo hảo bồi Thư Lâm đi."

Sau khi nói xong không nhìn phản ứng Trương Thiết Sơn liền nhanh chóng đóng cửa lại, dựa vào cửa nghe động tĩnh bên ngoài, cho đến khi tiếng bước chân biến mất mới nhẹ nhàng thở ra.

Một ngày hôm nay nàng đều thất thần, thật sự là hành vi của Trương Thiết Sơn làm nàng không thể không suy nghĩ lung tung. Lúc trước còn cho rằng bởi vì dính hào quang của Thư Lâm, Trương Thiết Sơn là vì Thư Lâm mới đến giúp nàng, vì sợ một mình nàng lo liệu không hết quá nhiều việc mà xem nhẹ Thư Lâm.

Nhưng mà nếu nói như vậy vì sao hôm nay hắn còn tới? Thư Lâm đã cùng hắn trở về rồi mà, nàng một nữ tử độc thân ở nhà, hắn chạy tới như vậy nhất định sẽ làm người khác hiểu lầm, nàng không tin Trương Thiết Sơn không nghĩ tới điểm này, nhưng mà hắn vẫn cứ như cũ tới lui đều đặn. Trừ bỏ nguyên nhân này Lý Hà Hoa không thể nghĩ được nguyên nhân nào khác.

Thương Thiết Sơn thật sự đối với nàng .....

Lý Hà Hoa còn cảm thấy thật không thể tưởng tượng được, kiều mạng muốn phủ định.

Trương Thiết Sơn làm sao vậy? Hắn không phải rất chán ghét nàng sao? Hiện tại vì sao hắn tại thích nàng chứ? Không nên nha.

Lý Hà Hoa buồn bực gõ gõ đầu, trong lòng tự hỏi vô số lần có phải mình suy nghĩ nhiều không, nhưng đáp án tại là: mình không nghĩ nhiều, Trương Thiết Sơn hình như thật sự đối với nàng có ý kia.

Lý Hà Hoa buồn bực ngồi xuống. Chưa tính đến vấn đề vì sao hắn thích nàng, nếu Trương Thiết Sơn thật sự đối với nàng có ý kia, vậy thái độ của nàng thì sao?

Lý Hà Hoa cảm thấy đương nhiên là phải cự tuyệt.

Trương Thiết Sơn làm người không tồi, lớn lên bộ dạng tốt, có trách nhiệm biết đảm đương, đối với nữ nhân cũng tốt, người như vậy làm chồng tuyệt đối là sự lựa chọn hoàn hảo, nhưng mà nàng không cách nào tiếp thu.

Nàng còn nhớ rõ thân phận hiện tại của nàng là ai: Là người đàn bà siêu cấp đanh đá Lý Hà Hoa. Nữ nhân như vậy chính là nàng, nàng chính Là Lý Hà Hoa.

Trương Thiết Sơn có bao nhiêu chán ghét nàng, đương nhiên nàng đã chứng kiến qua, nương cùng đệ đệ Trương Thiết Sơn càng chán ghét nàng.

Đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ đoạn thời gian lúc nàng vừa đến kia, khi ở tại Trương gia đã trải qua như thế nào, không có phòng ở, không chỗ ngủ, không có đồ ăn, còn phải chấp nhận hiểu lầm của Trương Lâm thị, cuối cùng còn bị đuổi khỏi Trương gia không nơi để đi.

Đoạn thời gian đó thật sự là những ủy khuất lớn nhất mà nàng phải trải qua từ trước đến giờ.

Cho dù yêu đương nàng cũng chưa từng trải qua, hôn nhân đối với nàng mà nói là quá xa xôi, nhưng đối với hôn nhân mà nàng biết, thì hôn nhân không phải là việc của hai người, mà là việc của hai gia đình, có được mẹ chồng tốt, cô em chồng tốt hoặc chú em chồng tốt là rất quan trọng, mẹ chồng cô em chú em chồng không thích ngươi thì cho dù nam nhân kia có tốt như thế nào cũng bằng không, nhà như vậy không thể gả.

Ở hiện đại, xung quanh nàng có nhiều chị em bạn bè đều là cao thủ tình trường, cũng có người kết hôn sinh con, lúc các cô ấy nói chuyện phiếm với nàng thì không chỉ một lần cùng nàng nói qua tầm quan trọng của việc có mẹ chồng tốt.

Các cô ấy nói với nàng tìm nam nhân để gả, nhất định phải tìm được gia đình có mẹ chồng tốt với ngươi, ít nhất là không chán ghét ngươi.
Cho nên Trương Thiết Sơn tốt nhưng nàng cũng không thể suy xét, Trương Lâm thị đó nàng không hầu được.

Vừa rồi nàng kêu hắn không cần tới nữa chắc hắn đã rõ ý nàng rồi? Hẳn là nàng cũng không cần nhiều lời nữa.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 182


Ngày hôm sau, Lý Hà Hoa trong lòng run sợ mà rời giường chuẩn bị đồ, nàng sợ tiếng đập cửa lại vang lên mở ra thấy Trương Thiết Sơn. May mắn là hôm nay không có ai gõ cửa, Trương Thiết Sơn không xuất hiện. Lý Hà Hoa nhẹ nhàng thở ra, xem ra Trương Thiết Sơn đã tiếp thu ý tứ của nàng, sau này sẽ không tới nữa.

Lý Hà Hoa vui sướng bày quán sớm một chút, dần dần khôi phục tươi cười nhẹ nhàng. Lúc trong lòng Lý Hà Hoa đã thả lỏng, Trương Thiết Sơn thế nhưng lại xuất hiện, trực tiếp đi vào quán, tay to như bình thường thu dọn chén đũa đã dùng qua trên bàn, tự giác giống như là một tiểu nhị khác của quán.

Giống như hôm qua nàng căn bản chưa từng nói gì.

Tươi cười của Lý Hà Hoa cứng lại, nàng rất muốn đi đến hỏi một chút xem Trương Thiết Sơn hắn là có ý gì, rốt cuộc hắn có hiểu lời nàng nói không, nhưng mà trong sạp người đến người đi, cả ngày chưa tìm được thời cơ thích hợp nói chuyện, cuối cùng kéo dài như vậy cho đến lúc thu quán về nhà.

Nhìn nam nhân đem xe đẩy cất xong, rốt cuộc Lý Hà Hoa cũng tìm được cơ hội, hít sâu một hơi nhìn thẳng vào mắt Trương Thiết Sơn hỏi: "Trương Thiết Sơn, lời hôm qua ta nói ngươi hiểu không?"

Mặt mày Trương Thiết Sơn nặng nề, nhìn chằm chằm Lý Hà Hoa không nói chuyện.

Lý Hà Hoa bị nhìn chằm chằm đến hoảng hốt, cố nén sự không thoải mái trong lòng mở miệng tiếp tục nói: "Trương Thiết Sơn, bên này ta có thể thu xếp được, ngươi không cần thiết đến hỗ trợ, dù sao hai chúng ta không có quan hệ gì, ngươi như vậy sẽ khiến những người khác hiểu lầm, đến lúc đó xuất hiện nhàn ngôn toái ngữ thì sẽ không tốt."

Kỳ thật nhàn ngôn toái ngữ(*) nàng cũng không để ý, lời này chỉ lấy ra để làm lý do

qua loa lấy lệ thôi, cổ nhân không phải đều rất để ý danh tiết sao, bị nhàn ngôn toái ngữ chắc cũng là nghiêm trọng đi, nếu Trương Thiết Sơn để ý thì không nên đến nữa.

(*)Ý giống như câu lời ra tiếng vào.

Trương Thiết Sơn nhấp nhấp môi, vẻ mặt càng thêm thâm trầm, dường như bên trong có muôn vàn cảm xúc.

Lý Hà Hoa không muốn đối mặt với ánh mắt thâm trầm của hắn như vậy, liền nói: "Ngươi về đi, hôm nay cảm ơn ngươi đã tới hỗ trợ."

Trương Thiết Sơn lại không đi mà giữ chặt cánh tay Lý Hà Hoa, thanh âm trầm thấp: "Ta cưới nàng được không?" Không phải là ta cưới nàng một lần nữa mà tà ta cưới nàng.

Tim Lý Hà Hoa đập lệch một nhịp, ngơ ngẩn mà nhìn Trương Thiết Sơn.

Hắn cũng không phải nói giỡn mà là đang nói nghiêm túc.

Lý Hà Hoa sợ tới mức đột nhiên hất tay hắn ra, lui về phía sau vài bước, nói chuyện không còn lưu loát nữa: "Trương Thiết Sơn ngươi đang nói cái gì! Ta ..... ta ..... ngươi đã hưu ta, ngươi như vậy là sao?"

Tay Tương Thiết Sơn bị hất ra, gắt gao nắm thành quyền, qua một lúc mới chậm rãi mở miệng: "Nàng biết người ta hưu là Lý Hà Hoa chứ không phải nàng, ta muốn cưới nàng mà không phải Lý Hà Hoa trước kia, chính là nàng."

"Ong" Trong chớp mắt đại não Lý Hà Hoa trống rỗng, nháy mắt mặt trắng bệch, không thể tin mà nhìn Trương Thiết Sơn, miệng ngập ngừng: "Ngươi, ngươi đang nói cái gì? Ta nghe không hiểu."

Trương Thiết Sơn tiến đến một bước nhìn nàng: "Nàng biết ta đang nói gì đúng không? Ta biết nàng không phải Lý Hà Hoa, ta đem các người phân biệt rất rõ ràng, ta thích nàng, chân chính là nàng chứ không phải người khác, chỉ một mình nàng mà thôi, ta muốn cưới nàng để thương yêu nàng, để sủng nàng, nàng cho ta một cơ hội được không?"

Lý Hà Hoa bị dọa lần nữa tui về phía sau hai bước, còn chưa hồi phục tinh thần từ đả kích.

Trương Thiết Sơn có ý gì? Hắn biết nàng không phải là Lý Hà Hoa kia sao?

Nhưng hắn làm sao mà biết được? Hắn có phải đang nói đùa không?

Tâm tình Lý Hà Hoa thật sự rất hoảng loạn, trong đầu căn bản không biết đối mặt với tình huống trước mắt như thế nào, đành phải chỉ vào cửa lớn, nói: "Ngươi đi đi, hiện tại ta không muốn nói chuyện, lúc đi nhớ giúp ta đóng cửa, cảm ơn." Nói xong liền lập tức chạy vào phòng, còn cẩn thận khóa trái cửa lại.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 183


Đêm nay Lý Hà Hoa trằn trọc khó ngủ, suy nghĩ một đêm, rốt cuộc cũng tiêu hóa được chuyện này: Trương Thiết Sơn thật sự phát hiện nàng không phải Lý Hà Hoa chân chính.

Tuy rằng từ trước tới nay, nàng trừ bỏ đối với Thư Lâm có nghĩa vụ của một mẫu thân chân chính, ở những mặt khác nàng thực sự toàn dựa theo tính cách của mình mà hành xử, không hề cố ý bắt chước nguyên chủ. Nàng với nguyên chủ vốn là hai người hoàn toàn bất đồng, nói chuyện làm việc hoàn toàn không giống nhau, khiến người khác hoài nghi kỳ thật rất bình thường.

Nhưng Lý Hà Hoa nghĩ người bình thường căn bản không có khả năng nghĩ đến việc mượn xác hoàn hồn, cho dù cảm thấy kỳ quái cũng không nói được nguyên cớ, cho nên nàng chưa từng lo lắng vấn đề bị nhìn thấu.

Kết quả lại bị Trương Thiết Sơn nhìn thấu. Hôm qua nàng còn rất hoảng loạn nhưng giờ phút này nàng đã trấn định.

Nếu Trương Thiết Sơn đã biết vậy nàng cũng không cách nào thay đổi, biết thì biết thôi, tin rằng Trương Thiết Sơn cũng sẽ không nhiều chuyện mà tùy tiện nói với người khác, mà cho dù nói người ta cũng sẽ không tin, nàng cũng không lo lắng bị coi thành quái vật.

Hiện tại nàng vẫn tương đối buồn bực chuyện Trương Thiết Sơn thổ lộ. Tuy rằng Trương Thiết Sơn phân rõ nàng cùng nguyên chủ, sẽ không đem những chán ghét của nguyên chủ đặt lên người nàng, cũng sẽ không chán ghét nàng giống như lúc mới xuyên qua.

Hơn nữa mấy ngày nay hắn cũng đối với nàng rất tốt, giúp nàng rất nhiều, nhưng cái này không đại biểu nàng phải gả cho hắn, có cảm tình hay không tạm thời không đề cập đến, chỉ riêng nương Trương Thiết Sơn cùng đệ đệ hắn nàng đã không thể chấp nhận hắn.

Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn đối với nàng chán ghét như thế nào nàng rất rõ. Nếu gả cho nam nhân như vậy, có thể có ngày lành sao?

Nàng cũng không cần nam nhân chiếu cố, nàng tự mình có thể kiếm tiền, tự mình trải qua từng ngày cũng rất tốt, làm gì mà phải đi tìm nam nhân để mình chịu tội?

Huống chi còn có bà bà cùng chú em không hữu hảo, trừ phi nàng bị váng đầu mới đáp ứng hắn.

Dù sao nàng không muốn chịu đựng nổi bà bà cùng chú em.

Cho nên sau khi ngủ một giấc, Lý Hà Hoa liền hồi máu sống lại, trong lòng quyết tâm vô luận như thế nào đều sẽ không chấp nhận Trương Thiết Sơn, về sau phải bảo trì khoảng cách với hắn.

Sau khi nghĩ thông suốt, trong lòng của Lý Hà Hoa nhẹ nhàng rất nhiều, cũng không to lắng Trương Thiết Sơn sẽ đến, nàng cứ theo bình thường làm việc, nghỉ ngơi và bày quán.

Bất quá Trương Thiết Sơn cũng không tới, cũng đỡ cho nàng phải nói.

Nhưng mà Trương Thiết Sơn không tới, nàng cùng Đại Hà lo liệu không hết việc, hai người vội đến chân không chạm đất, nước cũng không có thời gian uống một ngụm nhưng vẫn không kịp tiếp đón khách.

Lý Hà Hoa thế mới biết, Trương Thiết Sơn bình thường không hé răng mà giúp nàng rất nhiều.

Trong lòng nàng thật cảm tạ hắn, nhưng lại không có cách nào chấp nhận cảm tình của hắn được.

Lý Hà Hoa tính toán lại tuyển thêm một tiểu nhị mới để hỗ trợ, chỉ dựa vào hai người nàng cùng Đại Hà thật sự lo liệu không hết, bởi vì có quá nhiều việc, hơn nữa về sau nàng cũng không thể lại để Trương Thiết Sơn hỗ trợ.

Chờ tuyển thêm người mới, nàng định mở rộng sạp một chút, hiện tại trong sạp quá chật, rất nhiều khách nhân tới đều không có chỗ ngồi, chỉ có thể ở một bên chờ người khác ăn xong, như vậy cũng không hay.
Cho nên Lý Hà Hoa định làm thêm hai bàn nữa, để khách có nhiều chỗ ngồi hơn, lại tăng chủng loại món ăn nhiều thêm một chút.

Nhưng mà thuê thêm người là việc cực kì phiền toái, người thích hợp đúng là không dễ tìm.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 184


Trong lòng nàng thật ra đã có người không tồi để chọn, đó chính là nhi tử của Tạ tẩu tử, tên Tạ Viễn, là tiểu thiếu niên mười hai tuổi, người thật sự không thấp nhưng hơi gầy.

Nàng đã gặp qua hài tử kia vài lần, mỗi lần không phải ở trong sân chẻ củi thì chính là giúp muội muội ở trong sân giặt quần áo.

Nghe Tạ tẩu tử nói cơm trong nhà đa số đều do hắn nấu, Tạ tẩu tử vội vàng kiếm tiền, vệ sinh nhà cửa cũng là hắn cùng muội muội quét tước. Hắn là hài tử thực hiểu chuyện và có khả năng.

Lý Hà Hoa cùng đứa nhỏ này nói chuyện vài lần, đứa nhỏ tuy rằng hơi ít nói, không hoạt bát như Đại Hà nhưng nói chuyện cũng rất lễ phép, cũng không phải là một cái hũ nút, cho nên Lý Hà Hoa cảm thấy hắn tương đối thích hợp làm tiểu nhị, đồng thời cũng có thể giúp gia đình của tẩu ấy tăng một ít thu nhập.

Nhưng mà hiện tại không thể nói trước, còn phải hỏi ý tứ Tạ tẩu tử cùng Tạ Viễn. Tuy nói nàng có ý muốn giúp gia đình Tạ tẩu tử, nhưng cũng phải được người ta đồng ý mới được.

Buổi chiều lúc thu quán, người vẫn luôn không xuất hiện - Trương Thiết Sơn lại đến lần nữa, trong tay kéo theo tiểu hài tử, đúng là Thư Lâm đã về thôn ba ngày.

Tiểu hài tử thấy Lý Hà Hoa liền ủy khuất đến hỏng rồi, chân ngắn "cộp cộp cộp" mà chạy về phía nàng, còn chưa tới trước mặt đã giang hai tay muốn ôm một cái, bộ dáng kia miễn bàn làm người ta đau lòng bao nhiêu, làm cho Lý Hà Hoa cái gì cũng bỏ qua một bên, lập tức vọt qua đem người bế lên, gắt gao ôm vào trong ngực.

"Thư Lâm, con đã trở lại, có nhớ nương hay không?"

Tiểu hài tử thành thật mà gật gật đầu nhỏ, đôi tay cũng ôm chặt hơn nữa.

Hắn rất nhớ nương.

Lý Hà Hoa ở trên mặt nhỏ của hắn hung hăng hôn một cái, hỏi hắn: "Vậy tiểu Thư Lâm của nương về nhà thăm nãi nãi có ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ngủ ngoan ngoãn chiếu cố chính mình không?"

Tiểu hài tử chớp chớp mắt, vùi đầu vào cổ Lý Hà Hoa không nhúc nhích.

Lý Hà Hoa hiểu rõ, nhất định là không rồi, bởi vì nếu có thì hắn đã gật đầu.

Lúc này Trương Thiết Sơn cầm đồ đạc của Thư Lâm đi tới, nói với Lý Hà Hoa: "Thư Lâm không ăn cơm nương ta nấu, mỗi ngày đều dựa vào thức ăn nàng mang cho hắn để lấp đầy bụng, nương ta dỗ thế nào cũng không chịu."

Nương hắn ở nhà còn vì việc này mà tức giận bật khóc. Hắn không nói mấy ngày nay Thư Lâm luôn muốn chạy ra bên ngoài, mỗi lần đều bị nương hắn phát hiện ôm về, nhưng lần sau hắn vẫn chạy, lúc chạy còn biết mang theo tay nải nhỏ đựng thức ăn, đồng thời không quên cả Hắc Tử, vừa nhìn là biết tiểu hài tử này muốn chạy về tìm Lý Hà Hoa nhưng không thành công.

Lý Hà Hoa nghe Trương Thiết Sơn nói cũng không quay đầu nhìn hắn, cũng không trả lời hắn, chỉ nhìn tiểu hài tử trong ngực hỏi: "Có phải vậy không Thư Lâm? Không chịu ăn cơm sao?"

Tiểu hài tử vẫn không ngẩng đầu, như mèo con mà cọ cọ, ra sức lấy lòng Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa vốn đang muốn giả vờ phê bình hắn, nhưng nhìn bộ dáng hắn liền không đành lòng trách cứ.

Được rồi, dù sao hắn cùng những hài tử bình thường không giống nhau, tuy rằng sau khi đi học được Cố Cẩm Chiêu dẫn dắt trở nên hoạt bát một chút, nhưng cũng chỉ hạn chế hoạt bát với vài người, đối với những người khác vẫn phong bế, không có khả năng tập tức thay đổi.

Loại sự tình này cũng không thể gấp, phải từ từ, nàng chỉ cầu Thư Lâm có thể chậm rãi tiến độ thì tốt rồi.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 185


Lúc này Trương Thiết Sơn tại lần nữa lên tiếng: "Nàng làm ít điểm tâm cho hắn ăn đi, hắn trưa giờ chưa ăn gì, hiện tại chắc đã đói rồi."

Đã quá ngọ hơn một canh giờ rồi mà còn chưa ăn? Vậy nhất định là đói lả, Lý Hà Hoa nhanh chóng đem tiểu hài tử trong lòng ôm đến cạnh bàn ngồi xuống, điểm mũi nhỏ của nhóc con nói: "Ranh con sao lại không ăn cơm! Nương nấu cho con ít mì sườn được không?"

Ánh mắt tiểu hài tử sáng lên, gật gật đầu.

Lý Hà Hoa cười xoa mũi hắn, xoay người thổi lửa, đem canh xương sườn đã nấu sẵn đổ vào nồi, nấu một lúc lại cho mì sợi vào, sau đó là gia vị, lúc hầm xong mở nắp lại cho vào một chút cải thìa, một chén mì sườn đã xong.

Lý Hà Hoa chỉ làm một chén cho Thư Lâm, không làm cho Trương Thiết Sơn, hắn nhất định đã ăn cơm trưa rồi.

Nếu là trước kia, nàng dù biết Trương Thiết Sơn đã ăn rồi cũng nhân tiện làm cho hắn một phần, nhưng hiện tại không thích hợp, vạn nhất vì vậy mà hắn không muốn từ bỏ thì làm sao bây giờ? Lý Hà Hoa trong lòng yên lặng thở dài, đem một chén mì sườn để trước mặt Thư Lâm, cầm lên một đôi đũa đút cho hắn.

Thư Lâm ngoan ngoãn há miệng, mở đặc biệt lớn, một miếng ăn hết luôn, nhai nuốt đặc biệt vui vẻ. Tuy không nói lời nào những biểu tình chói lọi tỏ vẻ ăn rất ngon.

Lý Hà Hoa thấy bộ dáng tiểu hài tử thỏa mãn, trên mặt tươi cười trong lòng lại rất lo lắng, nàng lo lắng sau này tiểu hài tử còn có thể ở với nàng không. Lúc trước Trương Thiết Sơn nguyện ý đem tiểu hài tử để ở chỗ nàng, trong lòng nàng cảm thấy Trương Thiết Sơn thật đúng là người tốt, hiện tại mới cảm thấy chính mình quá ngốc bạch ngọt, hắn phỏng chừng cũng không phải đơn thuần mà đem tiểu hài tử cho nàng mang đi, có phải có ý mượn tiểu hài tử để được cận thủy hảo ngật ngư(*) hay không?

(*)Kháo sơn hảo thiêu sài, cận thủy hảo ngật ngư: ở núi nhiều củi đốt, gần nước lắm cá ăn. Được hưởng điều kiện đặc biệt thuận lợi của môi trường sinh sống.

Nhưng bây giờ thì sao? Nàng sẽ không chấp nhận hắn, dưới tình huống như vậy, hắn còn có thể để Thư Lâm ở bên nàng sao? Cho dù hắn đại phát từ bi cho phép, còn Trương Lâm thị có thể luôn để cho tôn tử của mình ở bên ngoài sao?

Không cần nghĩ cũng biết không có khả năng, không nói thời phong kiến cổ đại này, chính là xã hội hiện đại cũng không có nãi nãi nào nguyện ý làm như vậy cả.

Chẳng lẽ nàng cự tuyệt Trương Thiết Sơn thì cái giá phải trả là nàng hoàn toàn cùng Thư Lâm chia kìa sao? Nhưng mà nàng luyến tiếc, so với cắt thịt nàng còn đau hơn.

Lý Hà Hoa không biết phải làm sao bây giờ, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Đến lúc đó nếu thật sự không được thì nàng mỗi ngày sẽ đến học quán gặp tiểu hài tử.

Tâm sự nặng nề đút xong mì cho tiểu hài tử, Lý Hà Hoa bắt đầu dọn quán. Trương Thiết Sơn vẫn trước sau như một duỗi tay hỗ trợ, trực tiếp đem đồ Lý Hà Hoa cùng Đại Hà chưa dọn đưa tên xe đẩy, vô luận Lý Hà Hoa cự tuyệt như thế nào cũng không được.

Lý Hà Hoa cảm thấy rất bất đắc dĩ, chỉ có thể áp dụng phương pháp làm lơ hắn, vì sợ hắn giống như bình thường lui tới đẩy xe đưa nàng về, Lý Hà Hoa trực tiếp đem Thư Lâm đặt tên xe đẩy, tự mình nắm tay đẩy bắt đầu đẩy.

Tuy rằng rất nặng nhưng chậm một chút vẫn có thể đẩy, ai kêu nàng tốt xấu gì hiện tại cũng 130 cân đâu.

Đại Hà thấy hôm nay Lý Hà Hoa tự mình đẩy xe, cơ trí mà theo phía sau Lý Hà Hoa cùng nhau đẩy, để nàng đỡ tốn sức.

Trương Thiết Sơn đứng ở một chỗ, nhìn bóng dáng Lý Hà Hoa đẩy xe, mày nhăn lại nhưng vẫn đi theo vào tới trong viện.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 186


Đại Hà trực tiếp cáo từ, Trương Thiết Sơn vẫn luôn đứng trong viện không đi.

Lý Hà Hoa cũng không để ý tới hắn, lập tức đem tiểu hài tử ôm vào trong phòng, hỏi hắn: "Thư Lâm hiện tại muốn chơi cùng Hắc Tử hay vẽ tranh?"

Thời điểm Thư Lâm ở nhà, không phải phát ngốc chính là chơi với Hắc Tử, còn nhiều lúc tùy thời gian sẽ vào phòng thi họa nàng bố trí cho hắn để vẽ tranh viết chữ.

Hiện tại nghe Lý Hà Hoa hỏi vậy, Thư Lâm chớp chớp mắt, sau đó chân ngắn chạy vào phòng thư họa.

Hắn muốn vẽ tranh.

Nhìn Thư Lâm đi vẽ tranh, Lý Hà Hoa liền định đem chén đũa mang về tới phòng bếp rửa sạch, nhưng thấy Trương Thiết Sơn còn đứng một mình trong sân. Lý Hà Hoa nhấp nhấp môi: "Trương Thiết Sơn, ngươi còn chưa đi sao? Ta muốn đóng cửa."

Trương Thiết Sơn ánh mắt thật sâu nhìn Lý Hà Hoa, mở miệng hỏi: "Nàng còn chưa trả lời vấn đề hôm qua của ta, có thể cho ta cơ hội không?"

"Trương Thiết Sơn, ta ....

Lời cự tuyệt Lý Hà Hoa còn chưa nói ra đã bị Trương Thiết Sơn đánh gãy: "Nàng đừng vội cự tuyệt được không? Ta biết nàng nghĩ gì. Ta trước hết xin lỗi nàng, đoạn thời gian lúc nàng ở nhà ta, ta đối với nàng thật không tốt, người nhà ta cũng đối với nàng không tốt, thực xin lỗi, khi đó ta thực sự không biết nàng đã không phải Lý Hà Hoa trước kia, chúng ta chỉ là quá chán ghét nàng ấy. Nhưng mà Trương Thiết Sơn ta thề, về sau sẽ đối tốt với nàng, chỉ cần ta có thể ở bên cạnh nàng, ta tuyệt đối không để nàng chịu ủy khuất, cũng sẽ không để nàng chịu sự tức giận của người nhà ta, hết thảy ta sẽ xử lý tốt, nàng tin tưởng ta được không?"

Nói thật Lý Hà Hoa không nghĩ tới Trương Thiết Sơn sẽ nói ra những lời như vậy, xem ra hắn không có dựa theo ý mình mà đứng ở góc độ của nàng mà suy xét, đem hết thảy những gì nàng đã và sẽ phải chịu đều nghĩ tới. Giờ khắc này Lý Hà Hoa tin tưởng Trương Thiết Sơn đối với nàng là thật lòng.

Nhưng mà thật lòng không đại biểu sẽ hạnh phúc, tuy rằng hắn nói rất tốt, cũng nghĩ rất tốt, nhưng nói sẽ không chịu ủy khuất thì sẽ không thật sao?

Có đôi khi chiến tranh giữa nữ nhân, nam nhân căn bản không hiểu, cũng giải quyết không được. Rất nhiều nam nhân trước hôn nhân đều nói về sau tuyệt sẽ không để ngươi chịu ủy khuất, nhưng thật sự làm được có mấy người?

Có lẽ những nam nhân đó đều xuất phát từ chân tâm khi nói ra, nhưng hiện thực không như trong dự đoán của bọn họ, bọn họ cũng đành bất lực.

Lý Hà Hoa thực cảm tạ một mảnh chân tâm của Trương Thiết Sơn, cũng rất cảm tạ hắn không bởi vì nàng là khác biệt mà đem nàng xử lý, ngược lại còn thích nàng. Nhưng mà nàng vẫn không có cách nào chấp nhận được.

Lý Hà Hoa nói: "Trương Thiết Sơn, cảm ơn ngươi hậu ái, nhưng ta không có cách nào chấp nhận ngươi, thân phận hiện tại của ta là vợ trước của ngươi, người làm người khác chán ghét - Lý Hà Hoa. Ngươi biết ta không phải nàng nhưng người khác không biết, cũng không thể biết, ít nhất mẫu thân ngươi cùng đệ đệ ngươi không biết, trong lòng bọn họ vẫn chán ghét ta như trước, sau này cũng sẽ không thay đổi, tình huống như vậy sao có thể vui vẻ hạnh phúc?"

Lý Hà Hoa cười cười, tiếp tục nói: "Trương Thiết Sơn, một mình ta sống khá tốt, ta có thể kiếm tiền nuôi sống chính mình, còn có thể vô lo vô nghĩ mà sống qua ngày, sinh hoạt như vậy so với có gia đình liên lụy, khắp nơi có bà bà không thích nhìn mình thì tốt hơn nhiều. Cho nên ta không muốn thành thân, như bây giờ rất tốt, ta tin là ngươi có thể tìm được một thê tử rất tốt rất tốt. Chúc ngươi sau này hạnh phúc."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 187


Trương Thiết Sơn nhìn nàng, tâm từng chút từng chút như bị sâu cắn, có chút đau, có chút ngứa, thanh âm cũng trầm thấp theo: "Nếu nàng sợ nương ta làm khó dễ nàng, ta sẽ tách ra ở riêng, không để nàng ở cùng với nương, còn về tự do, ta không hạn chế nàng, nàng muốn làm gì ta đều ủng hộ, còn sẽ giúp đỡ nàng, Trương Thiết Sơn ta nói được làm được."

Lý Hà Hoa thở dài, cười lắc đầu: "Trương Thiết Sơn, chúng ta không có khả năng, đừng nói nữa, ngươi về đi, sau này cũng đừng tới nữa."

Đôi mắt Trương Thiết Sơn nhanh chóng ảm đạm, không tiếng động, một lúc lâu lại mở miệng, thanh âm có chút khàn khàn: "Vậy ... Thư Lâm thì sao? Nàng không muốn luôn chiếu cố hắn sao?"

Tâm Lý Hà Hoa run lên.

Nàng sợ nhất chính là vấn đề về Thư Lâm, nhưng mà hắn vẫn đánh trúng nàng.

Nàng cũng muốn cho Thư Lâm một gia đình hạnh phúc vui vẻ, cũng muốn mỗi ngày chiếu cố hắn, nhưng mà vì hài tử miễn cưỡng chính mình, cuối cùng trải qua mỗi ngày không vui vẻ thì sao là vì hài tử được chứ?

Nàng không cách nào vì Thư Lâm liền đem mình gả cho Trương Thiết Sơn được.

Lý Hà Hoa run giọng hỏi: "Trương Thiết Sơn, ngươi muốn mang Thư Lâm đi sao?"

Nói xong cũng cảm thấy mình hỏi vấn đề này không hay, hài tử vốn là của người ta, nào có đạo lý vẫn ở bên nàng, nàng đã cự tuyệt người ta chẳng lẽ còn muốn người ta đem hài tử cho nàng sao?

Lý Hà Hoa khổ sở quay người đi, nói: "Ta đã biết, ngươi cho ta thêm thời gian ba ngày được không? Ba ngày sau lại đến đón hắn được không?"

Lý Hà Hoa nói xong sợ mình làm trò khóc lóc trước mặt Trương Thiết Sơn sẽ mất mặt, liền lập tức chạy vào phòng đóng cửa lại, cũng không nghe thấy Trương Thiết Sơn mở miệng kêu nàng.

Trương Thiết Sơn dở khóc dở cười, hắn khi nào muốn đem Thư Lâm đi? Trương Thiết Sơn hắn không đến mức bị nàng cự tuyệt liền tùy ý từ bỏ.

Nàng nhìn thì rất giỏi giang làm sao mà đôi khi cũng mơ hồ giống như hài tử? Lời nói chưa nghe xong đã đem mọi việc tính toán sẵn, xong rồi còn không cho hắn cơ hội giải thích.

Trương Thiết Sơn lắc đầu, đi vào phòng thi họa tìm nhi tử nhà mình, thấy hắn đang nghiêm túc vẽ tranh thì không quấy rầy hắn, lẳng lặng nhìn một hồi mới nói: "Thư Lâm, phụ thân đi đây, ngày mai phụ thân lại đến thăm con." Thư Lâm đắm chìm trong họa, hoàn toàn ngăn cách với thế giới chung quanh.

Trương Thiết Sơn cũng không ngại, từ phòng thi họa đi ra, đến phòng Lý Hà Hoa gõ gõ cửa, hắn biết nàng ở bên trong vẫn có thể nghe thấy: "Ta đi đây. Còn nữa, ta không có ý muốn đem Thư Lâm đi." Nói xong thấy trong phòng không có động tĩnh, bất đắc dĩ quay đi.

Tuy rằng bị cự tuyệt rất khó chịu, nhưng hắn cũng không yếu ớt như vậy, càng sẽ không từ bỏ, hắn sẽ để từ từ, sớm muộn cũng sẽ đả động được nàng.

Mà trong phòng sở dĩ không động tĩnh là vì Lý Hà Hoa nhất thời phản ứng không kịp.

Không mang Thư Lâm đi? Còn để ở chỗ nàng? Đây không phải là mơ chứ?

Qua một hồi, Lý Hà Hoa mới xọet một tiếng kéo cửa phòng ra, bên ngoài đã không còn bóng dáng Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa xoa xoa mặt mình, xác định mình không nghe lầm, Trương Thiết Sơn cũng không có khả năng lừa nàng, trong lòng lập tức kích động, cao hứng vọt vào phòng thư họa.

Nhìn bộ dạng tiểu hài tử nghiêm túc vẽ tranh, tâm tình kích động của Lý Hà Hoa mới miễn cưỡng kiềm chế được. Thật tốt quá, bảo bối đáng yêu như vậy vẫn là của nàng, có thể ở cùng một chỗ, không cần tách ra.

Lý Hà Hoa kích động một hồi lâu mới bình tĩnh tại, nhưng mà sau khi bình tĩnh nàng lại nghi hoặc, vì sao hắn không mang Thư Lâm đi? Nàng đã cự tuyệt hắn làm sao hắn còn đồng ý để lại hài tử cho nàng?
Lý Hà Hoa vỗ vỗ trán, thở dài, quyết định không nghĩ nữa, xoay người đi tìm Tạ tẩu tử cùng Tạ Viễn nói chuyện tuyển tiểu nhị.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 188


Lúc đến nhà Tạ tẩu tử, Tạ tẩu tử đang chuẩn bị mang nguyên liệu nấu ăn đến nhà nàng làm việc.

Thấy Lý Hà Hoa đến nàng ấy liền kinh ngạc: "Hà Hoa muội tử, sao muội lại tới đây? Tẩu đang chuẩn bị qua chỗ muội làm việc đây."

Lý Hà Hoa nói: "Tẩu tử đừng vội, muội có chút việc đến tìm tẩu cùng Tiểu Viễn thương lượng. Tiểu Viễn có nhà không?" Tạ tẩu tử "A" một tiếng: "Tìm tiểu Viễn sao? Hắn ở trong nhà."

Nói xong liền mời Lý Hà Hoa vào.

Tạ Viễn đang ở trong sân chẻ củi, bổ đến đổ mồ hôi đầy đầu, thấy Lý Hà Hoa vào thì ngừng tay cười nói: "Hà Hoa di, người tới chơi sao?"

Lý Hà Hoa cười gật đầu.

Tạ tẩu tử hỏi: "Muội tử, muội tìm ta cùng Tiểu Viễn có chuyện gì không?"

Lý Hà Hoa cũng không vòng vo, nói thẳng: "Tạ tẩu tử, là như thế này, sạp của ta hiện tại quá bận, bị thiếu nhân lực cho nên ta muốn tuyển thêm tiểu nhị, ta cảm thấy Tiểu Viễn khá tốt, nên muốn hỏi một chút tẩu có nguyện ý để Tiểu Viễn đến hỗ trợ ta không? Nếu tẩu và Tiểu Viễn đồng ý thì tiền công tính là hai mươi văn tiền một ngày, làm từ buổi sáng đến sau giờ ngọ thu quán là được."

Tạ tẩu tử ngây ngẩn cả người, Tạ Viễn cũng sửng sốt theo.

Lý Hà Hoa tiếp tục nói: "Tẩu tử, công việc này rất bận, không có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi, phải tới lui liên tục, nhưng thật ra cũng không cần tốn sức nhiều, rất thích hợp với Tiểu Viễn, sạp của ta hiện tại cũng có một tiểu nhị tuổi tác cũng tương đương Tiểu Viễn."

Trên mặt Tạ tẩu tử lộ rõ ý vui mừng: "Hà Hoa muội tử, muội nói thật sao? Muôi thật sự muốn Tiểu Viễn nhà ta đến hỗ trợ muội?"

Tạ Viễn cũng vội vàng nhìn Lý Hà Hoa. Lý Hà Hoa gật đầu: "Nếu tẩu cùng Tiểu Viễn đều đồng ý vậy Tiểu Viễn sẽ đi hỗ trợ ta."

Tạ tẩu tử cùng Tạ Viễn liếc nhau, trong mắt hai người lộ rõ vui sướng. Tạ tẩu tử giữ chặt tay Lý Hà Hoa nói cảm tạ: "Muội tử, chuyện tốt như vậy chúng ta cầu còn không được nữa, tẩu tử thật cảm tạ ngươi, cảm tạ ngươi nghĩ đến Tiểu Viễn nhà ta. Tẩu cũng không biết làm sao cảm tạ người mới tốt. Tiểu Viễn mau tới đây cảm tạ Hà Hoa di."

Tạ Viễn buông rìu, co quắp xoa xoa tay, thập phần chân thành đi tới nói lời cảm tạ với Lý Hà Hoa: "Cảm ơn Hà Hoa di, ta nhất định làm thật tốt."

Thấy Tạ tẩu tử cùng Tạ Viễn đều rất muốn làm việc này, vậy chuyện này coi như giải quyết xong rồi.

Lý Hà Hoa nói: "Không cần cảm tạ, tạ cái gì chứ, do Tiểu Viễn có khả năng ta mới tìm hắn."

Tạ tẩu tử kích động nói: "Phải tạ phải tạ, nếu không phải muội nghĩ đến Tiểu Viễn nhà ta, hắn làm sao có thể có cơ hội này chứ? Tiểu nhị chính là công việc rất khó tìm. Lúc trước tiểu Viễn muốn tìm công việc phụ giúp làm gia cụ, đáng tiếc người ta ngại hắn tuổi nhỏ tại gầy cho nên đều không cần hắn. Những chân chạy vặt cùng tiểu nhị của tửu lâu đều là người thân thích quen biết trong tửu lâu, không có quan hệ người ta căn bản không cần."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 189


Tạ Viễn cũng nhớ tới lúc mình đi tìm việc gặp phải cự tuyệt, ánh mắt ảm đạm.

Nếu có người cần hắn, hắn có thể phụ việc làm gia cụ thì nương cũng không cần vất vả như vậy. Hiện tại Hà Hoa di chịu thuê hắn đến sạp hỗ trợ thì đó là chuyện tốt nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Sau này hắn có thể có tiền công, trong nhà nhiều thêm một khoản thu nhập, ngày tháng trôi qua sẽ tốt hơn.

Giờ khắc này, Tạ Viễn vô cùng cảm kích Lý Hà Hoa, trong lòng thề nhất định phải làm thật tốt, không để Hà Hoa di thất vọng.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ tay Tạ tẩu tử nói: "Được rồi tẩu tử, đừng cảm tạ nữa. Vậy việc này quyết định như vậy nhé, bắt đầu từ ngày mai để Tiểu Viễn ra sạp đi."

Nói xong công việc, Lý Hà Hoa liền cùng Tạ tẩu tử về nhà chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai.

Nếu hiện tại thuê thêm người như vậy, nhân lực đã đủ, Lý Hà Hoa định bổ sung thêm hai món ăn mới.

Tuy hiện tại chủng loại cũng không chỉ có một hai món, nhưng cũng không tính là nhiều, thời gian dài khách nhân cũng không còn cảm thấy mới mẻ, qua một đoạn thời gian cần phải bổ sung thêm một hai món mới được.

Trước kia nàng đã nghĩ rồi, định thêm một món ma lạt hương oa* và một món ma lạt năng*. Hai món này ăn ngon không nói, quan trọng làm làm rất dễ dàng, chỉ cần đem rau dưa cùng thịt chuẩn bị sẵn, lúc khách ăn thì trực tiếp cho vào nồi nấu là được, không tốn sức như cơm chiên mì xào. Hơn nữa có thể đủ cho nhiều người cùng nhau ăn, không khác với đến tửu lâu gọi món, nhưng giá cả lại rẻ hơn nhiều.

*Ma lạt/ Malatang: Một dạng lẩu của TQ

Nhưng mà để thuận tiện, nàng sẽ không như các cửa hàng chuyên về ma lạt hương oa hoặc cửa hàng ma lạt năng để khách có thể tùy ý chọn đồ ăn, như vậy quá phiền toái không thích hợp với sạp nhỏ của nàng, chờ sau này khai trương quán lớn thì có thể thực hiện.

Nàng chuẩn bị đem đồ ăn kết hợp sẵn, khác nhau ở phân lượng, chia làm ba loại lớn nhỏ và trung, khách nhân có thể dựa vào nhu cầu mà yêu cầu phân lượng khác nhau, giá cả tự nhiên cũng dựa theo phân lượng khác nhau mà quy định.

Về khẩu vị cũng có thể chia làm ba loại, hơi cay, cay vừa và rất cay, cái này lúc nấu có thể khống chế.

Lý Hà Hoa căn cứ vào những nguyên liệu thường thấy ở hiện đại, định ra bốn loại thịt và sáu loại rau dưa, thịt bao gồm thịt lưng thái lát, thịt mỡ cắt miếng cùng thịt heo viên cộng thêm lạp xưởng tự chế, rau gồm ngó sen cắt khúc, khoai tây cắt khúc, rau xanh, mộc nhĩ cùng mì sợi.

Những nguyên liệu này rất dễ chuẩn bị, làm cũng thuận tiện, cho nên tạm thời Lý Hà Hoa định dùng chúng làm món ăn.

Nhưng mà một phần ma lạt năng và ma lạt hương oa thì số lượng thịt tương đối nhiều, cho nên giá tất nhiên so với bình thường đắt hơn một chút, người bình thường chỉ có thể thỉnh thoảng đến ăn một lần, cho nên hai loại món ăn này cơ bản hướng tới những người tương đối có tiền lại biết hưởng thụ nhu cầu ăn uống và những thương nhân vãng lai.

Những người này chỉ cần ăn ngon, tiền không quan trọng, tất nhiên sẽ vui lòng mua. Hiện tại khách của Lý Hà Hoa cũng có nhiều người như vậy.

Đối với những khách nhân kinh tế bình thường Lý Hà Hoa tính toán thêm món bún huyết vịt và mì thịt bò.

Bún nàng có thể tự làm, làm một lần xong hết, chờ lúc khách nhân đến trực tiếp nấu là được, chỉ cần chuẩn bị tốt nước dùng và gia vị thì sẽ đơn giản và thuận tiện.

Nghĩ muốn tăng thêm món ăn, cho nên buổi tối Lý Hà Hoa liền làm một nồi mà lạt hương oa.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 190


Lý Hà Hoa cùng Thư Lâm và Tạ tẩu tử ăn một phần ma lạt năng chung với cơm gạo tẻ, quả thật ngon đến nỗi muốn ngừng cũng không được.

Chính Lý Hà Hoa cũng rất hưởng thụ, Thư Lâm một hơi ăn hai chén cơm, bụng nhỏ căng lên như cái trống.

Cuối cùng ba người đem nồi ma lạt năng ăn hết toàn bộ, đến giọt nước sốt cũng không chừa.

Thư Lâm không khống chế được mà ợ một cái, thân hình nho nhỏ khi ợ run lên, suýt nữa ngồi không vững, nhìn mà nhịn cười không được. Lý Hà Hoa duỗi tay ôm hắn từ trên ghế vào lòng, xoa bụng nhỏ cho tiêu hóa: "Con tiểu tử ngốc này, làm gì mà ăn nhiều như vậy, đâu phải nương không nấu cho con ăn nữa."

Thư Lâm bị xoa lại ợ một cái nữa, sau đó híp híp mắt, dáng vẻ rất và hưởng thụ.

Tạ tẩu tử cũng ở một bên vừa xoa bụng mình vừa nói: "Đừng nói Thư Lâm, ngay cả tẩu cũng khống chế không được mà ăn nhiều như vậy, muội làm món này thật sự ăn quá ngon, không nghĩ tới vài loại đồ ăn còn có thể trực tiếp trộn chung với nhau như vậy, hơn nữa hương vị ngon như thế. Muội tử, tại sao mỗi lần ngươi làm cái gì cũng đều ăn ngon như vậy chứ."

Lý Hà Hoa cười: "Tạ tẩu tử, ma lạt năng này kỳ thật làm rất đơn giản, quan trọng là độ lửa cùng gia vị. Đặc biệt là gia vị, người nấu khác nhau thì hương vị cũng khác nhau, hương vị điều chỉnh tốt thì ăn sẽ ngon."

Tạ tẩu tử cảm khái: "Ngươi nói thì đơn giản chứ nấu ăn ngon nào dễ dàng như vậy. Nếu thật giống muội nói thì người người đều có thể mở cửa hàng rồi, dù sao thì nếu là ta cũng làm không được, ta cũng thấy muội làm món ăn nhiều ngày như vậy rồi, về nhà cũng thử tàm, đáng tiếc hương vị quả thật kém xa, thật là, khi không tại lãng phí thức ăn."

Lý Hà Hoa bị Tạ tẩu tử chọc cười.

Ngày mai tiểu hài tử phải đi thư viện, Lý Hà Hoa nhớ tới cơm trưa ngày mai của tiểu hài tử, cúi đầu hỏi nhóc con trong ngực: "Thư Lâm, ma lạt năng này ăn ngon không?"

Tiểu hài tử nghe vậy hơi hơi mở mắt, gật gật đầu.

Món này ăn rất ngon.

Lý Hà Hoa niết niết mũi nhỏ của hắn: "Vậy ngày mai nương nấu cho con một nồi nữa, con mang đến học quán ăn, thuận tiện cho Cẩm Chiêu cùng phu tử nếm thử món mới của nhà chúng ta được không?"

Tiểu hài tử không chút nghĩ ngợi liền gật đầu.

"Vậy được, ngày mai nương làm cho con một phần ma lạt năng, sau đó lại cho con cùng Cẩm Chiêu mỗi người một khối bánh đậu đỏ cùng bánh trứng, lại cho hai đứa mỗi đứa một quả táo được không?"

Đôi mắt tiểu hài tử sáng như sao trời, hiển nhiên là nhóc con rất thích thú.

Hôm sau, Lý Hà Hoa rời giường sớm, chuyện thứ nhất chính là làm ma lạt năng cho Thư Lâm cùng Cẩm Chiêu.

Thư Lâm không đến học quán ba ngày, lão phu nhân nhà Cố phu tử mỗi ngày đều tới sạp nàng mua thức ăn mang về.

Hiện tại nàng cùng lão phu nhân rất quen thuộc, phu nhân thường xuyên cùng nàng nói chuyện phiếm. Bà nói với Lý Hà Hoa bởi vì không có Thư Lâm, không ai mang thức ăn để Cẩm Chiêu cùng ăn, tiểu hài tử kia vừa đến giờ cơm liền vò đầu bứt tai, nháo hỏi tiểu thúc hắn khi nào Thư Lâm trở lại, một ngày phải hỏi mấy lần mới ngừng.

Sau đó còn muốn ăn món Lý Hà Hoa làm, cho nên bà mỗi ngày không thể không đến đây mua cơm cho tiểu hài tử kia.

Lý Hà Hoa ngẫm lại liền thấy buồn cười, chắc tiểu hài tử Cố Cẩm Chiêu kia hiện tại đã mong ngóng gặp lại Thư Lâm nhà bọn họ lắm rồi. Hôm nay nàng cần phải làm nhiều một chút, hiện tại hai tiểu hài tử cùng nhau ăn cơm, lượng cơm ăn rất nhiều. Hơn nữa Cố phu tử là sức ăn của nam nhân trưởng thành, cuối cùng Lý Hà Hoa làm một nồi to, lại chuẩn bị một thố cơm đủ no bụng cho ba người.
Cơm chuẩn bị xong, Lý Hà Hoa đưa Thư Lâm đến học quán trước, kết quả vừa ra cửa thì thấy một thân ảnh cao lớn ở bên ngoài.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 191


Người kia không phải Trương Thiết Sơn thì là ai.

Bước chân Lý Hà Hoa chậm lại, tim nhảy loạn một nhịp, cúi đầu nắm tay Thư Lâm vòng qua hắn làm như không thấy. Thư Lâm chớp chớp mắt quay đầu lại nhìn Trương Thiết Sơn.

Trương Thiết Sơn mím mím môi, cùng Thư Lâm chớp mắt rồi chậm rãi đi theo sau Lý Hà Hoa, vẫn duy trì khoảng cách ba bước, đi theo tới bên ngoài học quán.

Phía ngoài học quán Cố Chi Cẩn đang đứng ở cửa, thấy Lý Hà Hoa mang theo Thư Lâm đến khẽ gật đầu cười, nói: "Tới rồi sao."

Lý Hà Hoa đang chuẩn bị nói chuyện, đột nhiên từ bên trong học quán có một thân ảnh nhỏ lao ra, giống như một cơn gió thổi tới, trong lúc Lý Hà Hoa còn chưa phản ứng kịp đã có một cánh tay ôm ấy Thư Lâm.

"A Thư Lâm, rốt cuộc ngươi đã trở đại! Ta nhớ ngươi muốn chết, ngươi đồ vô tương tâm thế mà ba ngày rồi không đi học. Ngươi cứ như vậy mà bỏ ta ba ngày, hu hu!"

Lý Hà Hoa: "... Khụ khụ." Diễn cũng thật sâu.

Thư Lâm thấp hơn nhiều so với Cố Cẩm Chiêu, cũng gầy hơn không ít, giờ khắc này bị hắn gắt gao ôm trong tòng không thể động đậy, chỉ có hai cánh tay có thể đung đưa một chút, nhìn qua có chút đáng thương.

Cố Chi Cẩn cực kỳ bất đắc dĩ, đi tới xách Cố Cẩm Chiêu ra, giải thoát cho tiểu hài tử đáng thương Thư Lâm, cũng đập một cái lên đầu Cố Cẩm Chiêu: "Lễ nghi học cũng như không, suốt ngày kêu la inh ỏi."

Cố Cẩm Chiêu chẳng để ý, dẩu miệng nói: "Ta không phải là nhớ Thư Lâm sao, cho nên hơi nhiệt tình một chút."

Cố Chi Cẩn nhàn nhạt liếc hắn một cái "Ta thấy con là nhớ thức ăn Thư Lâm mang tới ấy chứ?"

Cố Cẩm Chiêu "khụ khụ" hai tiếng, sắc mặt có chút mất tự nhiên nói: "Ây da, ta là nhân tiện nhớ một chút, kỳ thật chủ yếu vẫn là nhớ Thư Lâm." Nói xong, hắn lại nhìn Thư Lâm nghiêm túc nói: "Thư Lâm, kỳ thật ta nhớ nhất chính là ngươi."

Thư Lâm chớp chớp mắt, xoay người chạy đến cạnh ôm đùi Lý Hà Hoa. Lý Hà Hoa thấy Thư Lâm phỏng chừng là cảm thấy không hiểu thế giới bên ngoài, vẫn là ôm đùi nàng tốt hơn.

Cố Cẩm Chiêu thấy tâm ý của mình không được Thư Lâm tiếp thu cũng không để bụng, đôi mắt xoay chuyển lòng vòng tới hộp đồ ăn Lý Hà Hoa xách trong tay, đôi mắt nhanh chóng phát sáng, thiếu chút nữa nuốt nước miếng. Lý Hà Hoa nhịn cười muốn chết.

Sau khi thưởng thức một hồi bộ dáng tiểu hài tử Cố Cẩm Chiêu vừa nói chuyện vừa nhìn trộm hộp đồ ăn trong tay nàng, Lý Hà Hoa quyết định không tra tấn hắn nữa, dứt khoát đem hộp đồ ăn đưa cho hắn: "Cẩm Chiêu à, đây là thức ăn a di làm cho con cùng Thư Lâm, hôm nay làm là món mới của sạp nha. Các con là khách nhân đầu tiên được thưởng thức món này đấy." Đôi mắt Cố Cẩm Chiêu lóe lên, nhanh nhảu nói: "A di thật vất vả, cảm ơn a di."

Đồng thời tay nhóc con cũng không chút khách khí mà nhận hộp cơm, một chút cũng không cảm thấy quá sức, dường như đang cầm trân bảo gì đó, quý trọng cực kỳ.

Lý Hà Hoa cười cười, vỗ vỗ tiểu hài tử bên đùi mình: "Thư Lâm, mau cùng Cẩm Chiêu và phu tử vào đi, nương chờ con tan học thì tới đón con."

Tiểu hài tử không nỡ mà cọ cọ trên đùi Lý Hà Hoa, cọ một hồi mới buông tay để Cố phu tử dắt vào bên trong học quán, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn nàng, cho đến khi vào trong phòng học không thấy nữa.

Lý Hà Hoa xoay người trở về, ánh mắt đầu tiên là thấy Trương Thiết Sơn đứng ở phía sau nàng không xa, mím mím môi không nói chuyện, trực tiếp đi qua.

Trương Thiết Sơn lẳng lặng đi theo phía sau nàng, mãi cho đến khi Lý Hà Hoa bắt đầu bày quán cũng chưa nói một câu, nhưng thấy Lý Hà Hoa dọn đồ hắn sẽ tiến lên hỗ trợ, dù Lý Hà Hoa nói thế nào cũng không để ý.
Lý Hà Hoa bất đắc dĩ chỉ có thể làm lơ hắn.

Bởi vì có Tiểu Viễn, cho nên nhân lực trong quán cũng không thiếu nữa. Lý Hà Hoa thấy Trương Thiết Sơn trước sau như một muốn hỗ trợ vội vàng ngăn lại.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 192


"Tương Thiết Sơn, ta đã tuyển thêm tiểu nhị mới, quán chúng ta đủ người rồi, không cần người hỗ trợ. Nếu ngươi một hai đòi hỗ trợ ta sẽ đưa ngươi tiền công, nếu ngươi không cần tiền công thì không nên động thủ."

Mày Trương Thiết Sơn nhăn lại, tư vị trong lòng thực khó tả, qua một lúc lâu mới chậm rãi buông đồ vật trong tay xuống, lui qua một bên.

Trong lòng Lý Hà Hoa cũng có chút khó chịu. Nàng biết hắn muốn giúp nàng, nhưng mà nàng đã hạ quyết tâm cự tuyệt hắn, nếu còn để hắn hỗ trợ vậy nàng sẽ thành loại người gì? Cho nên cứ như vậy đi, thêm vài lần nữa hắn sẽ bị thái độ của nàng chọc giận mà bỏ đi, đến lúc đó thì tốt rồi.

Lý Hà Hoa cưỡng bách chính mình không nghĩ không nhìn, chuyên tâm đề cử món mới của mình.

Muốn mở rộng món mới nhất định phải có người ăn trước, cho nên Lý Hà Hoa liền giới thiệu cho một vị lão khách nhân thường xuyên tới.

Vị lão khách nhân này trong nhà làm buôn bán, hiện tại công việc đều giao cho nhi tử, lão nhân gia chỉ thanh thanh nhàn nhàn hưởng phúc.

Lão nhân gia đình thường không có yêu thích gì, chỉ yêu thích món ăn ngon.

Ông ấy đặc biệt thích ăn ngon, người khác nếu nói món gì ăn ngon ông nhất định phải đi nếm thử, từ lần đầu tiên trong lúc vô ý tới sạp nàng ăn cơm một lần, từ đó về sau ba ngày hai bận đều tới, không chỉ tự mình đến ăn mà còn đóng gói mang về.

Có thể nói lão gia tử là khách hàng trung thành của Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa thấy lão gia tử tới thì nói với ông: "Lão gia tử, hôm nay quán ta có thêm ba món mới, ngài có muốn thử không?"

Lão gia tử quả nhiên hứng thú nói: "Nha đầu, ngươi mau nói cụ thể cho ta có những món mới gì?"

Lý Hà Hoa đem ba món mới cẩn thận giới thiệu một lần.

Lão gia tử nghe Lý Hà Hoa giới thiệu càng cảm thấy hứng thú, liền nói: "Vậy nha đầu, ngươi làm cho ta món hương oa gì đó đi, ta nếm thử xem."

Lý Hà Hoa gật đầu: "Được, lão gia tử, chỉ mình ngài ăn nên lấy phần nhỏ nhất đi. Ta nhớ rõ ngài không thể ăn cay, vậy chỉ thêm một chút ớt được không?"

Lão gia tử vừa lòng gật đầu: "Không tồi không tồi, xem ra ngươi nhớ khẩu vị của ta rất rõ ràng."

Lý Hà Hoa cười đáp: "Tất nhiên, ngài chính là khách quen của ta, sao ta có thể không nhớ chứ? Lão gia tử, ngài mau ngồi xuống, ma lạt năng sẽ lập tức có ngay."

Xung quanh có không ít người nghe hai người nói chuyện, tự nhiên nghe được Lý Hà Hoa nói ba món mới, mọi người đều cảm thấy khá tò mò, nhưng đa số mọi người không dám thử trước.

Hiện tại thấy vị lão nhân này muốn một phần, mọi người xung quanh đều chờ nhìn xem rốt cuộc là món gì.

Lý Hà Hoa tay chân lanh lẹ lấy ra một phần nguyên liệu ma lạt hương oa đã chuẩn bị xong ra, thổi lửa bỏ dầu và gia vị, sau đó bắt đầu chế biến, chỉ một lát sau một phần ma lạt hương oa đã làm xong.

Bởi vì không kịp đặt làm nồi nhỏ, cho nên tạm thời Lý Hà Hoa để đồ ăn vào trong chậu bưng qua cho lão gia tử, cộng thêm một phần cơm tẻ.

"Lão gia tử, đây là phần ma lạt hương oa của ngài, ngài mau nếm thử xem."

Lão gia tử đầu tiên ngửi mùi thơm, cảm thấy hương vị này rất ngon, so với cơm chiên các thứ trước kia còn thơm hơn, hơn nữa càng nhìn càng muốn ăn, vì thế lập tức cầm đũa gắp đồ ăn cho vào miệng.

Lão gia tử chậm rãi nhấm nháp, thật lâu sau mới nuốt xuống, sau đó không nói hai lời lấy một miếng cơm tẻ đưa vào miệng, lại lần nữa gắp một đũa đồ ăn bỏ vào miệng.
Tuy rằng dáng vẻ của ông lúc ăn rất thong thả ung dung, nhưng biểu tình hưởng thụ trên mặt đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được.

Hiển nhiên là không cần nói cũng biết đối phương cực kì vừa lòng.

Lão gia tử ăn liền ba miếng mới dừng lại nói với Lý Hà Hoa: "Nha đầu, ma lạt hương oa này của ngươi làm rất tốt! Chủng loại lại nhiều, có rau có thịt, hơn nữa ăn cũng rất ngon."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 193


Lão gia tử này nói chuyện luôn luôn bảo thủ, không dễ khen người khác, cho dù là món ăn trước mặt cũng chỉ có thể nhận xét một câu "không tệ lắm".

Hiện tại có thể được một câu "ăn ngon" đã có thể thấy lão gia tử là rất vừa lòng.

Lý Hà Hoa nghe vậy cũng yên lòng, tiếp tục trở về nấu.

Những người khác nhìn thấy ma lạt hương oa trông như thế nào, lai nghe lão gia tử đánh giá như vậy, hiện tại cả đám liền sôi nổi động tâm.

Không ít khách nhân có gia cảnh không tồi cũng đến yêu cầu một phần, có người nghe nói ma lạt hương oa cùng ma lạt năng kia không khác lắm, liền yêu cầu một phần ma lạt năng.

Trong lúc nhất thời, hai loại thức ăn mới bán rất tốt.

Nhưng mà giá của ma lạt hương oa cùng ma lạt năng tương đối đắt, một ít người không nỡ ăn liền muốn nếm thử bún của Lý Hà Hoa, cho nên bún cũng bán không tồi. Nói chung ba món mới hôm nay xem như bán rất được.

Bởi vì thêm ba món mới nên buôn bán hôm nay đặc biệt tốt, qua buổi trưa hơn một canh giờ, người trong sạp mới dần dần tan đi, mọi người mới có thể nghỉ ngơi.

Từ bỏ mệt mỏi, mọi người đều đói không chịu được, Đại Hà nuốt nước miếng nói: "Hà Hoa di, hôm nay ta nghe thấy mùi của ma lạt hương oa cùng ma lạt năng thơm quá, đến nỗi ta phải chảy cả nước miếng, trong bụng thì kêu ầm. Hà Hoa di, người cũng làm cho chúng ta một phần ăn trưa đi."

Tiểu Viễn tuy rằng không nói, nhưng đôi mắt nhìn Lý Hà Hoa cũng tràn ngập chờ mong, đứa nhỏ này phỏng chừng cũng muốn ăn.

Lý Hà Hoa đập bàn một cái: "Được, chút yêu cầu này Hà Hoa di nhất định thỏa mãn các ngươi, vậy liền nấu cho các ngươi một phần lớn."

Đại Hà cùng tiểu Viễn nghe vậy liền cười rộ lên.

Lý Hà Hoa cũng cười nhưng mà Trương Thiết Sơn lẳng lặng ở một bên sạp lại không cười nổi.

-----------------------------------------------------------------------

Món mới là lẩu cay cùng lẩu xào cay rất được khách nhân thích, ngay cả hai tiểu hài tử Thư Lâm cùng Cố Cẩm Chiêu cũng thích hương vị này.

Hiện tại Thư Lâm về nhà đều sẽ chủ động yêu cầu món ăn, trước kia Lý Hà Hoa nấu cái gì cho hắn ăn đều được, hiện tại nàng hỏi Thư Lâm muốn ăn gì, tiểu hài tử liền túm tay nàng chạy đến chỗ nguyên liệu nấu ăn chỉ vào nguyên liệu ma lạt đã phối xong, sau đó ánh mắt trông mong nhìn nàng, ý muốn nói với nàng muốn ăn cái này. Lý Hà Hoa cảm thấy đây không giống phong cách của Thư Lâm chút nào, trước đây Thư Lâm chỉ chớp chớp mắt, ôm nàng cọ cọ là xong, ý là nương làm gì thì ăn cái đó, nhưng hiện tại nhóc con này còn biết yêu cầu món ăn.

Nàng thấy cái này có chút giống phong cách của tiểu tử Cố Cẩm Chiêu kia.

Nhưng mà Lý Hà Hoa không nói gì thêm, coi như không biết, tiểu hài tử muốn ăn cái gì nàng sẽ làm cái đó. Chỉ là dạo gần đây thời tiết dần nóng lên, ở điều kiện không có tủ lạnh nấu món gì cũng rất dễ hỏng, đặc biệt là dạ dày tiểu hài tử yếu, cho nên đồ ăn không thể để lâu.

Lý Hà Hoa sợ cơm nấu buổi sáng đến buổi trưa sẽ hỏng, liền nghĩ giữa trưa nấu xong thì đưa đi cho tiểu hài tử, vừa hay mới nấu cũng không cần nấu lại lần hai, vị càng ngon.

Lại còn có nhiều thời gian nấu ít canh dinh dưỡng bồi bổ thân thể cho hai tiểu hài tử.

Sau khi Cố Chi Cẩn biết tính toán của Lý Hà Hoa thì nói: "Sạp của ngươi bận quá, đưa đến đây cũng không tiện, không bằng kêu bà bà nhà ta mỗi ngày đến chỗ ngươi lấy, ngươi làm xong trực tiếp đưa bà ấy mang về."

Lý Hà Hoa cảm thấy như vậy khá tốt, liền gật đầu đáp ứng. Cho nên mỗi ngày khi sắp đến lúc hài tử ăn cơm bà bà liền tới sạp lấy thức ăn, trước đó Lý Hà Hoa đã đem cơm trưa chuẩn bị xong, chờ bà ấy đến đưa là được.
Tối qua tiểu hài tử muốn một nồi ma lạt năng, Lý Hà Hoa làm cho hắn một nồi, sau đó còn nấu thêm một nồi canh xương sườn củ mài, vừa làm xong một lúc thì bà bà liền tới.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 194


Lý Hà Hoa đem hộp đồ ăn đã chuẩn bị xong đưa cho bà bà: "Đại nương, đây là cơm trưa hôm nay, ta chuẩn bị hơi nhiều chút, phiền người trông chừng hai tiểu hài tử ăn, đừng để bọn chúng ăn no quá."

Bà bà vừa nhận vừa nói: "Ngươi yên tâm đi, ta mỗi ngày đều trông chừng, hai hài tử kia nếu không trông thế nào cũng ăn no căng."

Lý Hà Hoa cười cười: "Vậy phải phiền người rồi"

Bà bà xua tay đáp: "Không phiền không phiền, hai tiểu oa nhi kia thật khiến người khác muốn thương yêu."

Bà ấy sợ đồ ăn nguội nên cũng không chậm trễ nữa, nói hai câu liền chuẩn bị về, Lý Hà Hoa tiễn bà hai bước thì lúc này âm thanh đồ sứ vỡ truyền đến, người trên sạp đều nhìn về bên đó.

Chỉ thấy bà chủ sạp kế bên xoa eo chỉ vào Đại Hà cả giận nói: "Ngươi có phải cố ý tới quấy rối nhà ta không? Đường đàng hoàng không đi, làm sao ngươi phải đi đến bên nhà ta, còn cố ý làm bể chén nhà ta, ngươi có ý gì?"

Đại Hà nóng nảy nói: "Ta không cố ý làm bể chén nhà ngươi, và băng ghế nhà ngươi cố ý ở giữa lối đi nhỏ, làm ta vướng ngã lúc này mới đụng vào bàn nhà ngươi, hơn nữa chén nhà ngươi làm gì mà đặt ở ven như vậy, vừa đụng vào liền rơi xuống?"

Bà chủ quán phẫn nộ trừng to mắt: "Chén nhà ta đặt trên sàn nhà ta, ta muốn để chỗ nào thì để chỗ đó, ngươi quản được sao? Hiện tại ngươi làm bể chén của ta còn trách ghế nhà ta, ghế nhà ta vốn dĩ đặt ở đó, nếu không phải nhà ngươi chiếm vị trí dời qua có thể đụng sao?"

Lý Hà Hoa nghe đến đó, nhìn băng ghế ở giữa tối đi của hai bên, trong lòng liền biết đây là cố ý kiếm chuyện rồi.

Từ lúc có thêm món mới, việc buôn bán của sạp càng tốt hơn, rất nhiều người đi cùng bạn bè lại đây kêu một phần ma lạt hương oa hoặc ma lạt năng cùng nhau ăn nên bàn trong sạp không đủ, nhiều người tới trễ phải xếp hàng chờ, đợi người khác đi rồi mới có thể có chỗ ngồi ăn.

Lúc trước Lý Hà Hoa đã làm thêm hai bàn cùng tám ghế dựa, đáng tiếc là vị trí vẫn không đủ, nhưng muốn làm thêm bàn thì không có khả năng, bởi vì đã không còn chỗ để nàng thêm bàn.

Hiện tại bàn ghế đều sát với hai sạp kế bên, vì thế hai bên đều không hài lòng, bọn họ cũng không chỉ một lần ngấm ngầm mưu hại và mắng người.

Sạp bên trái là bán mì, chủ quán là hai vợ chồng, nhà bên phải là bán hoành thánh, cũng là một đôi vợ chồng.

Việc buôn bán sạp Lý Hà Hoa rất tốt, khách nhân đều chạy đến sạp nàng ăn, kết quả việc buôn bán hai sạp kế bên đều giảm xuống, trong lòng hai nhà đã sớm không vừa mắt Lý Hà Hoa. Lý Hà Hoa mỗi lần vô ý nhìn thấy ánh mắt của chủ quán hai bên đều cảm thấy rất dọa người.

Này còn chưa tính, hai bà chủ kế bên còn thường xuyên âm dương quái khí nói chuyện, ý tứ đơn giản chính là ngại nàng chắn việc buôn bán bọn họ.

Lý Hà Hoa không muốn cùng các nàng phát sinh xung đột, nên mỗi lần đều làm như không nghe thấy, không để ý tới các nàng.

Lần này sạp lại thêm bàn mới làm cho diện tích mở rộng, khoảng cách gần sạp kế bên rất nhiều, việc này làm hai nhà càng thêm bất mãn, nói chuyện càng không khách khí.

Lý Hà Hoa vẫn luôn không để ý, nhưng mà chủ quán kế bên vẫn không hài lòng, thậm chí hôm nay còn trực tiếp gây chuyện.

Bởi vì khách nhân quá nhiều, lúc Đại Hà cùng Tiểu Viễn bưng món ăn cho khách không có chỗ đi, có đôi khi sẽ đi vào đường nhỏ trung gian ở hai sạp, đường tương đối hẹp, không dễ đi lắm, nhưng mà sạp kế bên còn đem băng ghế để ở lối nhỏ, lúc Đại Hà đi qua đụng phải băng ghế thì vướng một chút.

Bà chủ sạp kế bên túm quần áo Đại Hà không cho hắn đi: "Hôm nay chúng ta dù sao cũng phải nói rõ, nhà các ngươi có ý gì?"
Lý Hà Hoa thấy sự tình không tốt, vỗ vỗ tay bà bà: "Đại nương, không sao đâu, người đi về trước đi, việc ở đây ta sẽ xử lý."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 195


Bà bà sợ chậm trễ hài tử ăn cơm, cuối cùng đành phải sốt ruột rời đi.

Lý Hà Hoa đi qua, nói với bà chủ quán bên cạnh: "Đại tỷ, làm bể chén của ngươi chúng ta sẽ bồi thường, việc này không cần làm căng thẳng như vậy chứ?"

Bà chủ quán nói: "Khó mà làm được, chúng ta cùng nhau nói cho rõ ràng, tiểu nhị nhà ngươi còn trách băng ghế nhà ta đặt ở đây, ghế nhà ta vốn dĩ ở đây, nếu không phải sạp của ngươi di chuyển về bên này, có thể đụng ghế nhà ta sao? Ta còn chưa nói việc các ngươi chắn nhà ta đâu, là các ngươi đã tìm ta gây phiền toái trước."

Lý Hà Hoa nhíu nhíu mày nói: "Đại tỷ, đường này là đường chung, nhà ta di chuyển về bên này một chút nhưng mà không có chiếm chỗ của nhà ngươi, lối đi này bị hẹp lại ảnh hưởng đến chỗ nhà ngươi thì thỉnh đại tỷ thứ lỗi, làm buôn bán chú ý hòa khí sinh tài, mọi người đều nhường một bước buôn bán đều tốt, người nói đúng không đại tỷ?"

Lý Hà Hoa nói chuyện rất hòa nhã, nhưng mà lão bản lại không cảm kích, nàng ta nói: "Hòa khí cái gì. Lối đi này nhỏ hẹp như vậy, ảnh hưởng đến việc buôn bán của nhà ta, ngươi làm chậm trễ việc làm ăn của nhà ta còn muốn ta hòa khí với ngươi? Hiện tại còn làm bể chén nhà ta, nếu ta không so đo về sau có phải còn bể nữa không? Nhà ta ở đâu ra nhiều chén như vậy cho người làm bể."

Dù biết lão bản này trong lòng không thoải mái nên cố ý kiếm chuyện, nhưng Lý Hà Hoa cũng không muốn ầm ĩ, nháo tới làm chậm trễ việc buôn bán không nói, ồn ào nhốn nháo trước mặt mọi người như vậy cũng mất mặt, không bằng trực tiếp giải quyết vấn đề: "Vậy đại tỷ, tỷ nói phải làm sao bây giờ?"

Lão bản nói: "Bồi thường chén cho ta là nhất định, nhưng sạp nhà người phải tui về sau một chút. Nếu ngươi vẫn giữ như bây giờ là muốn làm bể chén của nhà ta nữa sao? Ngươi như vậy ta làm sao buôn bán?"

Lý Hà Hoa nhíu mày có chút khó xử, bởi vì nàng không thể lui về phía sau được, lui về trừ phi bỏ một cái bàn, nhưng bỏ một bàn thì không đủ chỗ.

"Đại tỷ, ngươi cũng thấy bàn này nhà ta không thể bỏ, bằng không sẽ không đủ dùng. Như vậy được không, sau này tiểu nhị nhà ta sẽ không đi lối nhỏ bên này, lối đi nhỏ này đều để cho nhà người dùng, hơn nữa nhất định không đụng tới đồ vật nhà ngươi, như vậy cũng sẽ không chậm trễ buôn bán của nhà ngươi, ngươi thấy được không?"

Lão bản vẫn không đồng ý cách của Lý Hà Hoa, dứt khoát cự tuyệt: "Không được! Ngươi như vậy sẽ ảnh hưởng tới việc buôn bán của chúng ta, bàn nhà ngươi nhất định phải lui về phía sau. Nếu ngươi không lui thì chúng ta đều không cần buôn bán."

Lý Hà Hoa có thể tốt tình mà cùng người ta nói ý, nhưng nếu gặp được người không muốn nói lý nàng cũng không muốn lãng phí nước miếng, vì vậy liền nói thẳng: "Đại tỷ, ta và người đã nói chuyện rõ ràng, nhưng nếu người như vậy chúng ta không còn gì nói nữa, sạp nhà ta không chiếm chỗ nhà ngươi, rốt cuộc có ảnh hưởng đến việc làm ăn của nhà ngươi không thì trong lòng ngươi rõ ràng, dù sao bàn này ta sẽ không lùi về phía sau."

Nói xong, Lý Hà Hoa lấy ra năm văn tiền để ở trên bàn: "Đây là bồi thường tiền chén cho nhà ngươi."

Lý Hà Hoa đưa xong tiền liền xoay người trở về buôn bán, nhưng mà lão bản kế bên lại không muốn bỏ qua, tập tức đem tiền Lý Hà Hoa đưa ném xuống đất, còn túm chặt cánh tay Lý Hà Hoa không cho đi: "Ta phi, tưởng bỏ ra năm văn tiền là nghĩ ta sẽ cho qua ư? Ngươi đừng mơ tưởng! Hôm nay ngươi không đem bàn lui về sau thì ngươi đừng hòng buôn bán."

Lý Hà Hoa bị túm một cái lảo đảo, lui về phía sau hai bước mới đứng vững, cánh tay dùng sức giũ ra, nhưng mà lão bản này gắt gao túm chặt không buông: "Ngươi đừng hòng đi! Hôm nay ngươi........."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 196


Bà chủ quán còn chưa nói xong thì tay túm Lý Hà Hoa bị một người mạnh mẽ kéo ra, đau đến mặt mày biến dạng.

Bà ta che tay lại nhìn về phía nam nhân trước mặt, vừa sợ vừa giận nói: "Ngươi làm gì vậy?"

Mặt Trương Thiết Sơn âm trầm kéo Lý Hà Hoa về phía sau nói: "Ngươi không phải muốn giải quyết sự việc sao? Ngươi nói với ta này."

Trương Thiết Sơn cao to, vốn dĩ khí thế đã doạ người, hơn nữa lúc này biểu tình trên mặt tại trầm túc* thì càng thêm dọa người hơn. Bà chủ quán thấy bộ dạng này của hắn đầu tiên là túng quẫn vài phần, chân lui về sau hai bước, quay đầu nhìn trượng phu nhà mình.

*Trầm mặc nghiêm túc

Trượng phu của bà ta vốn dĩ thấy nương tử mình bị khi dễ muốn lên hỗ trợ, nhưng sau khi thấy bộ dáng Trương Thiết Sơn, trong lòng cũng túng quẫn, chỉ dám hỏi: "Sao ngươi lại động thủ?"

Trương Thiết Sơn thanh âm vững vàng nói: "Là thê tử ngươi động thủ giải quyết vấn đề, cho nên ta mới dùng biện pháp giống vậy với nàng ta, có vấn đề gì sao?"

Đối phương liền nghẹn họng, nhớ tới vừa rồi thê tử mình động thủ trước, đúng là không còn lời gì để nói, sau cùng đành lên tiếng: "Là sạp nhà người làm cho lối đi thu hẹp đến như vậy, làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của nhà ta, chúng ta đương nhiên phải lên tiếng."

Trương Thiết Sơn nói: "Vậy ngươi nói xem, ảnh hưởng đến buôn bán của nhà người thế nào? Ta nhớ rõ lúc trước khi không có nhiều bàn thì sạp nhà ngươi cũng không có người tới ăn mà? Hiện tại vẫn không có ai, đây cũng coi là ảnh hưởng ư?"

Nếu không phải nghĩ tình huống tranh chấp trước mắt, Lý Hà Hoa thật sự cũng nhịn không được muốn bật cười, không nghĩ tới Trương Thiết Sơn mặt than mà tại độc miệng như vậy, dễ dàng nói ra việc buôn bán ảm đạm của nhà người ta, nhìn sắc mặt đối phu thê kia đã trở nên khó coi rồi.

"Ngươi .... ngươi ...." Đôi phu thê tức giận tái mặt nhưng lại không nói ra được lời nào phản bác, bởi vì thật sự trước lúc Lý Hà Hoa mở rộng sạp thì buôn bán nhà bọn họ đã không bết bát rồi, vẫn luôn là như thế này, bọn họ chẳng qua là ghen ghét việc buôn bán bên sạp Lý Hà Hoa tốt mà thôi.

Trương Thiết Sơn lại nói: "Nếu ngươi nói nhà chúng ta ảnh hưởng đến việc buôn bán của nhà ngươi, chúng ta sẽ như lúc trước lui về phía sau, nhưng nếu sau khi lui về mà buôn bán nhà ngươi không tốt lên, vậy cũng có nghĩa là các ngươi cố ý kiếm chuyện, đến lúc đó thì đừng trách ta không khách khí."

Trương Thiết Sơn nói vậy làm đôi phu thê lập tức biến sắc, miệng lại không dám nói gì bởi vì dù Lý Hà Hoa lui về sau, việc buôn bán nhà hắn cũng sẽ không chắc tốt lên được, đến lúc đó không phải là bọn họ cố tình gây sự sao. Nếu người này tìm bọn họ phiền toái thì làm sao bây giờ???

Trương Thiết Sơn thấy bộ dáng đôi phu thê do dự không thôi thì hừ lạnh một tiếng, không để ý đến bọn họ, trực tiếp kéo Lý Hà Hoa trở về bệ bếp: "Nàng chuyên tâm làm cơm của nàng đi, chuyện khác đã có ta."

Nếu chỉ một nữ nhân Lý Hà Hoa, đôi phu thế kia nhất định sẽ không thiện bãi cam hưu*, nhưng mà Trương Thiết Sơn quá dọa người, nên hai người không dám nói gì nữa, chỉ có thể hận đến ngứa răng, sau lưng nguyền rủa bọn họ vô số lần.

*Thiện bãi cam hưu: Cam tâm tình nguyện bỏ qua/chấm dứt. Ý chỉ mọi người vui vẻ chấm dứt tranh cãi, không khiến tình hình kéo dài nữa.

Lý Hà Hoa bị Trương Thiết Sơn dắt trở về, tim đập dữ dội, vội vàng rút tay về.

Trương Thiết Sơn mím môi, không nói gì, tiếp tục đi sang một bên đợi, không quấy rầy Lý Hà Hoa.

Thấy bộ dạng này của Trương Thiết Sơn, trong lòng Lý Hà Hoa càng thêm khổ sở. Hắn lại lần nữa giúp nàng, người này luôn ở lúc nàng cần xuất hiện liền đúng lúc giúp đỡ, làm nàng lại thiếu hắn một ân tình. Nhưng nàng không thể tiếp nhận hắn.
Nàng thật sự không biết nên đối với hắn như thế nào mới tốt, hắn cứ lẳng lặng đợi như vậy, không quấy rầy nàng, lại thời thời khắc khắc xuất hiện dưới mí mắt nàng, làm nàng không có lý do đuổi hắn đi.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 197


Hiện tại lúc nào Lý Hà Hoa cũng có thể thấy Trương Thiết Sơn, chưa kể hắn vẫn luôn xuất hiện kịp thời lúc nàng cần.

Nhiều ngày như vậy nàng đều cố tình xem nhẹ hắn không để ý hắn, vốn tưởng rằng mấy ngày là có thể làm hắn hết hy vọng, nhưng không nghĩ tới hắn vẫn như cũ mỗi ngày đều xuất hiện trước mặt nàng không chịu từ bỏ.

Không để ý tới hắn đối với hắn căn bản vô dụng, Lý Hà Hoa không thể không đối mặt với hắn.

Sau khi thu quán, Lý Hà Hoa để Trương Thiết Sơn vào sân.

"Trương Thiết Sơn, hôm nay cảm ơn ngươi giúp ta."

Trương Thiết Sơn không nói lời nào, biết Lý Hà Hoa còn chưa nói hết liền chờ nàng tiếp tục.

Lý Hà Hoa mím môi, nói: "Trương Thiết Sơn, ta với ngươi thật sự không có khả năng, về sau ngươi đừng tới nữa được không?" Nàng không biết cứ tiếp tục mắc nợ ân tình của hắn thì phải làm sao bây giờ.

Trương Thiết Sơn lẳng lặng nhìn nàng thật lâu mới lên tiếng: "Nàng nói một mình nàng có thể sống tốt nhưng sự thật thì sao? Nàng cho rằng một nữ tử như nàng sống trên đời này có thể trải qua yên ổn sao? Không có nam nhân bảo hộ nàng,

nàng nơi nào cũng khó đi. Lấy việc hôm nay mà nói, bọn họ thấy nàng một nữ tử nhu nhược đơn độc chống đỡ sạp này, cho nên mới dám cùng nàng náo loạn. Nếu có nam nhân ở đó bọn họ tuyệt đối không dám dễ dàng gây chuyện như vậy, đây chỉ là một lần, còn về sau thì sao. Về sau việc buôn bán của nàng càng ngày càng tốt sẽ làm bọn họ ngày càng đố kỵ hơn, đến lúc đó nàng có thể đảm bảo không bị người ta khi dễ sao? Đây là cái mà nàng nói một mình có thể sống thật tốt ư?".

Sắc mặt Lý Hà Hoa cứng đờ, cho dù không muốn thừa nhận nhưng trong lòng không thể không thừa nhận, Trương Thiết Sơn nói rất đúng.

Thế đạo này cùng thế kỷ 21 không giống nhau, thế đạo này không có nhiều luật pháp bảo vệ cũng không có nhiều đạo đức bảo hộ nữ nhân, ở đây nữ tử sống rất khó khăn, đặc biệt là nữ tử muốn làm buôn bán, nếu không có thế lực chống đỡ, còn không có nam nhân bảo hộ vậy rất nguy hiểm.

Tựa như nàng nhiều lần bị người gây phiền toái, nếu không có Trương Thiết Sơn, cho dù nàng dùng đầu óc của mình sẽ không bị thiệt, nhưng cũng phải chịu một ít nỗi khổ da thịt.

Hơn nữa không chỉ như vậy, bên cạnh nữ nhân không có nam nhân luôn sẽ bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, các loại ác ý suy đoán không ngừng bủa vây.

Tuy nàng không để ý nhưng cũng biết hiện tại hàng xóm đều ở sau lưng nghị luận nàng, các loại suy đoán bởi vì một mình nàng mang theo hài tử không có nam nhân. Tạ tẩu tử cũng nói qua với nàng để nàng tự mình chú ý, nhưng mà nàng chú ý như thế nào, cũng không thể mỗi ngày đều ở nhà không ra ngoài được.

Cũng không thể vì không muốn có nhàn ngôn toái ngữ liền đem mình gả ra ngoài cho một người nào đó.

Nữ tử độc thân sống ở thế giới này thật không dễ dàng.

Nhưng mà nàng không muốn yếu thế trước mặt Trương Thiết Sơn: "Trương Thiết Sơn, ngươi nói rất đúng, ta một nữ tử độc thân quả thật dễ bị khi dễ, nhưng việc này không đại biểu ta phải gả cho ngươi, chẳng lẽ lấy chồng thì tốt rồi sao? Lấy chồng thì sẽ không còn vấn đề gì à?"

Trương Thiết Sơn nhìn Lý Hà Hoa, biểu tình nghiêm túc xưa nay chưa từng có: "Ta không biết gả cho người khác có thể có vấn đề gì hay không, nhưng ta dám nói nàng gả cho ta thì ta có thể đảm bảo, ta sẽ tận hết khả năng chống đỡ cho nàng một khoảng trời, để nàng vô ưu, để nàng vui vẻ, thay nàng giải quyết những rắc rối, chỉ cần nàng nguyện ý tin tưởng ta, không cần cự tuyệt ta nữa."
Tim Lý Hà Hoa hung hăng đập loạn nhịp, nhìn vào mắt Trương Thiết Sơn, nơi đó tràn ngập tình cảm làm tim nàng không khống chế được đập nhanh hơn, mặt cũng nóng lên chỉ có thể chật vật dời tầm mắt, cúi xuống nhìn mặt đất.

Lý Hà Hoa phải bóp lòng bàn tay mình mới làm bản thân bình tĩnh lại được.

Nàng biết Trương Thiết Sơn là một nam nhân cố chấp, việc hắn đã nhận định rất khó thay đổi, lúc trước đã nói hết lý do không đủ để hắn từ bỏ, muốn hắn từ bỏ trừ khi ....

Lý Hà Hoa hít sâu một hơi, cắn răng nhẫn tâm nói: "Trương Thiết Sơn, ta sẽ không gả cho ngươi, bởi vì ta đã có người trong lòng rồi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 198


Một câu này Làm trái tim Trương Thiết Sơn như bị hẫng đi một nhịp, sắc mặt cũng trầm xuống, bàn tay ở trong áo cũng gắt gao nắm lại. Hắn nhìn Lý Hà Hoa, sau một lúc lâu mới tận lực làm mình vững vàng nói ra lời muốn nói "Nàng .... nàng thật sự có người trong lòng rồi?"

Lý Hà Hoa không dám đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn, nhìn tay mình làm bộ tự nhiên mà nói: "Đúng vậy, ta có người mình yêu thích cho nên không thể tiếp nhận ngươi, về sau người đừng tới nữa."

Khi nàng vừa nói hết lời, người đối diện sau một lúc lâu vẫn không lên tiếng.

Lý Hà Hoa nhịn không được ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Trương Thiết Sơn mím môi không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, giống như muốn nhìn ra cái gì.

Lý Hà Hoa vội vàng dời mắt đi nói: "Ngươi về đi, ta còn bận việc."

Trương Thiết Sơn không động nhìn Lý Hà Hoa nói: "Ta không tin lời nàng nói, nàng cũng không có người nào nàng thích cả."

Lâu như vậy, nàng ngoại trừ buôn bán thì là ở cùng Thư Lâm, căn bản không tiếp xúc cùng với nam nhân khác. Cho nên hắn không tin nàng nói thật, có lẽ nàng chỉ cố tình tìm cớ cự tuyệt hắn thôi.

Thấy Trương Thiết Sơn không tin, Lý Hà | Hoa âm thầm nhíu mày cường điệu nói: "Ta thật sự có người yêu thích, ta lừa người làm gì."

Trương Thiết Sơn lại bám riết không bỏ: "Vậy người nàng thích là ai? Nàng không nói được ta coi như nàng cố ý gạt ta."

Lý Hà Hoa có chút gấp, người nam nhân này làm sao mà khó đối phó vậy? Người bình thường nếu gặp tình huống này không phải sẽ tức giận bỏ đi sao, sao hắn lại như muốn đập nồi dìm thuyền mà hỏi đến cùng vậy.

Mấu chốt là nàng thật sự lừa hắn nha, nàng làm sao biết nam nhân nàng thích là ai, phải kiếm đâu ra được cái tên để qua mặt hắn bây giờ!?

Lý Hà Hoa đành phải nói: "Trương Thiết Sơn, ta thích ai là việc riêng của ta, vì sao phải nói với ngươi?"

Trương Thiết Sơn mím môi, kiên trì đáp: "Nhưng ta không tin, trừ phi nàng nói ra."

Lý Hà Hoa: "!!!"

Thấy bộ dạng Trương Thiết Sơn, hôm nay nếu không nói với hắn là ai, hắn nhất định không tin lời nàng nói, vậy đối thoại hôm nay là uổng công rồi.

Xem ra muốn cho hắn tin tưởng mà từ bỏ cần phải nói ra một cái tên.

Nhưng mà nói ai đây, nam nhân ở nơi này nàng biết trên cơ bản đều là khách nhân tới sạp ăn cơm, cũng không thể nói tên khách nhân được?

Cái này căn bản không đáng tin, dù sao nàng cùng khách nhân cũng không có tiếp xúc gì, Trương Thiết Sơn vừa nhìn là đã rõ.

Muốn nói ra đối tượng mình thích cần phải tìm người đáng tin chút, còn phải thường xuyên tiếp xúc, hơn nữa có thể làm Trương Thiết Sơn không hoài nghi được.

Đi đâu tìm được người này đây?

Trong đầu Lý Hà Hoa nhanh chóng nghĩ qua một lượt những người nàng biết, kết quả phát hiện người duy nhất có thể lừa gạt chỉ có một người: Cố phu tử. Nàng vì Thư Lâm mà thường xuyên cùng Cố phu tử tiếp xúc, hai người rất quen thuộc, hơn nữa Cố phu tử cũng đủ ưu tú, loại người này thật sự có thể làm người khác thích, nói nàng thích Cố phu tử, vậy Trương Thiết Sơn nhất định không nghi ngờ gì.

Nhưng mà như vậy hình như không tốt lắm, cảm giác như rất khinh nhờn Cố phu tử, hắn là lão sư của nhi tử nàng, hiện tại lấy hắn làm lá chắn không tốt lắm nhỉ?

Vạn nhất không cẩn thận truyền tới tai Cố phu tử, đến lúc đó sẽ xấu hổ chết mất.

Vậy có nên lấy Cố phu tử ra lừa Trương Thiết Sơn không?

Đại não của Lý Hà Hoa ở trong đầu không ngừng giao chiến một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định lấy Cố phu tử ra làm lá chắn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 199


Nàng cùng Trương Thiết Sơn ra chuyện này, theo tính cách Trương Thiết Sơn chắc là sẽ không đi nói với người khác, cũng sẽ không truyền tới tai Cố phu tử.

Vạn nhất thật sự bất hạnh bị Cố phu tử biết được, đến lúc đó nàng giải thích một chút và xin lỗi chắc là được.

Nghĩ xong, Lý Hà Hoa nhìn thẳng Trương Thiết Sơn nói: "Được, nếu ngươi không tin, ta đành phải nói với người vậy, hy vọng ngươi không đi nói với người khác. Người ta thích ngươi cũng biết, là Cố phu tử." Nói ra được mở đầu, lời kế tiếp liền dễ dàng, Lý Hà Hoa giả bộ làm bộ dạng ngọt ngào thẹn thùng nói: "Lúc ta vừa mới lên trên trấn đã thích Cố phu tử, khi đó hắn thường xuyên tới chỗ ta mua thức ăn, con người của hắn cũng rất tốt."

Nói xong câu này, Lý Hà Hoa lộ ra biểu tình hơi hơi cay đắng: "Nhưng mà ta biết Cố phu tử thật quá tốt, không phải người ta có thể với tới, cho nên ta vẫn luôn yên lặng đặt trong lòng. Nhưng mà tuy rằng ta cùng Cố phu tử không có khả năng ở bên nhau, nhưng ta sẽ vẫn yên lặng thích hắn, sẽ không tái giá với người khác, cho nên đây là lý do ta cự tuyệt ngươi. Hiện tại ngươi đã biết, về sau ngươi cũng đừng tới nữa. Ngươi là một nam nhân tốt, tìm một nữ nhân thích mình mà yên ổn sinh sống đi."

Nói một lúc Lý Hà Hoa thiếu chút nữa cũng tin, nàng hoàn toàn đem bộ dạng giả bộ ngọt ngào yêu thầm cùng buồn rầu đều biểu hiện ra ngoài, thiếu chút nữa là có thể đoạt giải kim mã, chắc là Trương Thiết Sơn cũng sẽ không nghi ngờ.

Quả thật Trương Thiết Sơn liền tin, cho nên lòng hắn tập tức trầm xuống, đồng thời như bị kim châm từng chút từng chút đau không ngừng lại được, trong cổ họng dường như bị thứ gì đó chặn lại, nói gì cũng không nên lời.

Nếu Lý Hà Hoa nói người khác, Trương Thiết Sơn cũng không nhất định tin tưởng, nhưng mà nói Cố phu tử, Trương Thiết Sơn lại không còn lời gì để nói, cho nên tâm hắn mới nặng nề đau đớn như vậy, sắc mặt nhanh chóng ảm đạm xuống.

Nàng thật sự có người mình yêu thích, hắn cho rằng nàng lừa hắn, kết quả không phải, người nàng thích là phu tử của Thư Lâm.

Cố phu tử làm nghề nhà giáo, dạy học cho người khác, văn nhã tuấn dật, đối xử ôn hòa, gia cảnh cũng thập phần giàu có, xác thực rất được người khác yêu thích, so với hắn một nông gia hán tử tốt hơn vô số lần. Nếu để nữ nhân lựa chọn, đại khái tất cả mọi người sẽ lựa chọn Cố phu tử.

Thật sự không nghĩ tới sẽ là Cố phu tử......

Lý Hà Hoa biết nàng nói Cố phu tử là người mình thích sẽ hữu dụng, Trương Thiết Sơn cũng đã tin, nhưng thấy biểu tình trên mặt hắn tâm nàng lại không dễ chịu, ngoài ý muốn mà nghẹn muốn chết, nhưng mà để nàng tự mình nói, sớm một chút để hắn từ bỏ đối với ai cũng tốt không phải sao?

"Trương Thiết Sơn, ngươi về đi, sau này đừng tới nữa, chờ đến lúc Thư Lâm nghỉ ngươi tới đón hắn trở về. Nếu là ..... nếu là khi nào ngươi không muốn để Thư Lâm ở đây nữa, ngươi ..... ngươi liền cùng ta nói...."

Lý Hà Hoa liền nói không được nữa, xoa xoa đôi mắt, xoay người đi vào nhà. Vẫn là nàng đi trước đi. Trương Thiết Sơn lại ở thời điểm nàng xoay người thì mở miệng, thanh âm có chút run rẩy: "Nếu ... nếu nàng không nghĩ cùng hắn ở bên nhau, có thể suy xét đến những người khác một chút hay không?" Ví dụ như hắn chẳng hạn!

Bước chân của Lý Hà Hoa thoáng chậm lại, dùng hết sức lực lắc lắc đầu, sau đó nhanh bước vào trong phòng, lưu lại Trương Thiết Sơn sắc mặt u ám, đứng một mình ở trong sân, một lúc lâu mới xoay người rời đi.

Lý Hà Hoa nhìn bóng dáng hắn rời đi, hít thật sâu một hơi.

Về sau đại khái sẽ không có khúc mắc gì nữa, như vậy cũng tốt. Chuyện tình cảm thật sự không thích hợp với nàng, nàng vẫn nên nỗ lực kiếm tiền thôi, ít nhất phải nỗ lực để người khác cũng không dám khi dễ nàng.
 
Back
Top Bottom