Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 20: Chương 20


Giống như cái màn thầu vừa rồi không có tác dụng gì, trong đầu Lý Hà Hoa mãnh liệt kêu gào muốn ăn, còn muốn ăn!Sức ăn của nguyên chủ thật lớn, một cái màn thầu phỏng chừng chỉ đủ cho nàng nhét kẽ răng.

Nhưng hiện tại nàng không thể ăn uống vô độ như vậy.Lý Hà Hoa dùng sức vỗ bụng béo của mình: “Không thể ăn nữa, phải giảm cân.”Đem màn thầu còn lại cất đi, đến tối lấy ra ăn tiếp, Lý Hà Hoa đứng dậy đóng cửa phòng chứa củi, định bụng đi nghỉ ngơi một lát.Để quên cảm giác đói, nàng bắt đầu nghĩ đến chuyện kiếm tiền.Rốt cuộc làm sao mới có thể kiếm được tiền đây? Mà lại phải không cần tiền vốn nữa chứ.Suy nghĩ một lúc lâu nàng cuối cùng cũng nghĩ ra biện pháp: có lẽ đi nấu ăn cho người khác cũng là một biện pháp kiếm tiền.Nhưng mà nàng không quá muốn đi làm đầu bếp trong tửu lầu, bởi vì thứ nhất không dễ tìm được tửu lầu nào đang cần thuê đầu bếp.Thứ hai là chỉ có trấn trên mới có tửu lầu, nếu nàng làm đầu bếp tửu lầu thì mỗi ngày phải sáng đi tối về, phỏng chừng ở trong thôn trời vừa sáng đã phải đi.Còn điều cuối cùng chính là làm đầu bếp không thể lãnh tiền ngay, ít nhất cũng phải một tháng mới có thể lĩnh tiền, đối với nhu cầu cần tiền gấp của nàng hiện tại thì quá chậm.Cho nên không thể suy xét làm đầu bếp vậy thì đi nấu cơm cho nhà người ta, dựa vào đó để thu phí.Hình như người ở thời đại này mỗi khi tổ chức lễ thành hôn hay đám tang đều bày tiệc rượu tại nhà, đặc biệt là người trong thôn còn muốn mời đầu bếp tới nấu, cũng không cần đầu bếp chuẩn bị cái gì, chỉ cần đến nấu là được.Mắt Lý Hà Hoa sáng rực lên, cảm thấy hiện tại biện pháp này thích hợp với nàng nhất.

Tay nghề của nàng không vấn đề, chỉ cần có người nguyện ý mời nàng đi nấu tiệc, nàng tin tưởng nhất định có thể làm gia chủ hài lòng.Như vậy, vấn đề chính là nàng nên đi đâu tìm nhà đang muốn làm tiệc đây?Thôn này khẳng định không được, cho dù thật sự có người định mời đầu bếp nấu tiệc cũng sẽ không muốn mời nàng, nói không chừng còn bị người ta đánh đuổi đi nữa.

Cho nên nàng phải đến thôn khác, tốt nhất là thôn mà không ai biết nàng.Vậy thì ngày mai nàng sẽ đi làng trên xóm dưới hỏi thăm, xem có nhà nào muốn làm hỷ sự hay không, đến lúc đó nàng có tự đề cử mình rồi.Nghĩ tới việc đã tìm được đường sống, Lý Hà Hoa tự nhiên cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều, đối với cuộc sống phía trước cũng thấy ngập tràn hy vọng.

Khóe miệng không tự chủ khẽ cong lên, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.Mà trong lúc nàng ngủ Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn từ ngoài ruộng trở về.

Thấy trong nhà yên ắng, Trương Thanh Sơn nói: “Không chừng nương cùng Thư Lâm ngủ rồi, nương có thói quen ngủ trưa.”Trương Thiết Sơn buông cuốc trong tay xuống, chậm rãi đi đến cửa phòng phía đông, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa nhìn thoáng qua bên trong thì phát hiện chỉ có mình nương, không thấy bóng dáng Thư Lâm.Thư Lâm đâu?Trương Thiết Sơn đi vào, phát hiện trên giường đích xác không có Thư Lâm, chạy nhanh ra phòng bếp và phòng ngủ của hắn xem xét nhưng mà vẫn không có.

Hắn lại đi đến phòng Thanh Sơn, kết quả vẫn không thấy bóng dáng đứa bé đâu.Lúc này Trương Thiết Sơn mới nóng lòng.Trương Thanh Sơn lập tức nói: “Ca, chúng ta đi nhà bếp tìm xem.

Thư Lâm thích trốn ở nơi không người.”Trương Thiết Sơn nghe vậy đi nhanh đến phòng bếp, quả thật thấy Trương Thư Lâm đang lẳng lặng ngồi ở trong góc.Hai người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.Trương Thanh Sơn vội vàng kêu: “Thư Lâm, cha và nhị thúc đã trở lại rồi này.”Đáng tiếc, đứa bé cũng không để ý tới hắn.Trương Thanh Sơn không tức giận, hắn đã quen với Thư Lâm như vậy rồi.“Ơ, ca, ngươi xem trước mặt Thư Lâm sao lại có bánh bao nè? Ở đâu ra vậy nhỉ?” Trương Thanh Sơn chỉ vào bánh bao trước mặt Thư Lâm nói.Trương Thiết Sơn cũng thấy, nhưng hắn lại trầm mặc không trả lời..
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 21: Chương 21


Trương Thiết Sơn tiến lên bế đứa bé rồi nhẹ nhàng vỗ lưng hắn: “Thư Lâm ngoan, cha đã về, cùng cha ra ngoài được không?”Thư Lâm không nói gì, cũng không bài xích Trương Thiết Sơn.

Trương Thiết Sơn ôm đứa nhỏ ra khỏi phòng bếp, Trương Thanh Sơn cầm bánh bao thịt đi theo ra ngoài: “Ca, bánh bao thịt này còn mới, hâm nóng cho Thư Lâm ăn đi.

”Là bánh bao thịt đó, thật là quý, cũng không biết ai cho Thư Lâm, vậy mà cũng nỡ bỏ ra được.

Trương Thiết Sơn nhìn thoáng qua cửa phòng chứa củi, sau đó không nhanh không chậm nói: “Ném đi”.

Trương Thanh Sơn trừng to hai mắt: “Ca, đây là bánh bao thịt, quý như vậy, Thư Lâm lớn đến thế này rồi cũng chưa được ăn lần nào, ném đi thì thật đáng tiếc, để cho hắn ăn đi, lại nói ném đi cũng lãng phí lương thực.

"Trương Thiết Sơn đứng lại nhìn nhi tử gầy yếu trong ngực, sau một lúc mới dùng âm mũi phát ra một tiếng "Ừm" thật nhẹ.

Trương Thanh Sơn nhếch môi cười cười xoay người trở lại phòng bếp, đem bánh bao hâm nóng một chút, sau đó trở lại nhà chính đem bánh bao thịt đưa cho ca hắn.

Trương Thiết Sơn đem Thư Lâm ôm vào trong ngực, duỗi tay nhận bánh bao thịt, đầu tiên lấy một miếng bỏ vào trong miệng, sau một lúc mới xé ra một miếng nhỏ đưa đến bên miệng Thư Lâm: "Thư Lâm, ăn bánh bao nào.

"Đứa nhỏ ở trong lòng ngực chớp chớp mắt, một lúc lâu mới hé miệng cắn bánh bao, sau đó chậm rãi nhai, nhai một hồi lâu mới nuốt xuống.

Trương Thiết Sơn cũng không vội, thấy Thư Lâm nuốt xuống mới lấy thêm một miếng nữa đút cho hắn.

Trương Thanh Sơn ở một bên nhìn đến đôi mắt cay cay, lấy tay áo vẫy vẫy che dấu lau đôi mắt một chút.

"Ca, thật xin lỗi, là ta không chiếu cố Thư Lâm tốt mới làm hắn biến thành như thế này.

" Trương Thanh Sơn cực kỳ tự trách, nếu hắn có thể chú ý nhiều một chút, nếu hắn có thể liều mạng với nữ nhân kia thì Thư Lâm không đến nỗi biến thành như vậy.

Trương Thiết Sơn không nói gì chỉ lắc đầu: "Không liên quan đến ngươi, ngươi cũng còn nhỏ.

" Đệ đệ cũng mới mười ba tuổi, vẫn còn nhỏ, làm sao có thể bảo vệ Thư Lâm.

Hắn cùng nương cũng chịu không ít khổ rồi.

Trương Thanh Sơn quay đầu đi, liều mạng nháy mắt, sau một lúc mới nói chuyện: "Ca, hiện tại ngươi đã trở lại, chúng ta không sợ nữa.

”Trương Thiết Sơn "ừm" một tiếng.

Trương Thanh Sơn nhìn về phía phòng chứa củi, trong mắt nhiều thêm vài phần chán ghét cùng cừu hận: "Ca, vì sao ngươi còn lưu nữ nhân này lại.

Nàng xấu như vậy, ngươi giữ nàng lại làm gì?"Trương Thiết Sơn tiếp tục đút bánh bao cho Thư Lâm ăn: "Ta đã hưu nàng ta rồi, nể tình nàng đã sinh Thư Lâm nên cho nàng ở lại một thời gian thôi.

"Trương Thanh Sơn tức giận nói: "Ca, ngươi đã hưu nàng còn tốt bụng thu lưu nàng làm gì.

Để nàng cút trở về nhà mẹ đẻ nàng đi.

"Trong mắt Trương Thiết Sơn hiện lên tia sắc nhọn, thanh âm ẩn chứa nguy hiểm: "Không cần nóng vội, ta còn chưa tìm người nhà kia tính sổ, chờ ta tính toán kỹ lại nói tiếp.

”Sáng sớm hôm sau, sau khi rửa mặt xong ăn qua loa ít cháo gạo lức, Lý Hà Hoa một lần nữa ra cửa.

Hôm nay nàng muốn đến thôn khác xem có nhà ai muốn làm hỷ yến hay không.

Lý Hà Hoa đi theo đường ra khỏi thôn hướng về phía tây, ở bên kia phòng ốc rất nhiều, vừa nhìn đã biết là một thôn lớn.

Đi khoảng hơn một giờ, rốt cuộc cũng tới thôn này, Lý Hà Hoa lau lau mồ hôi trên trán, tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ tạm trước.

Nàng phải đợi mồ hôi trên người khô và không thở hổn hển nữa mới đi tiếp, bằng không quần áo mồ hôi đầm đìa sẽ để lại ấn tượng không tốt cho người khác.

Sau khi nghỉ tạm một lúc, lúc này Lý Hà Hoa mới sửa sang lại quần áo, đi về phía trong thôn.

Có người trong thôn thấy nàng tò mò nhìn, thỉnh thoảng châu đầu ghé tai nói gì đó, không cần nghe cũng biết là đang nghị luận dáng người của nàng.

Lý Hà Hoa làm như không nghe thấy, tươi cười xán lạn đi đến trước mặt một vị phụ nhân trung niên.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 22: Chương 22


“Đại tỷ, ta muốn hỏi thăm ngươi chút chuyện, thôn các ngươi có nhà ai muốn làm hỷ sự không?”Đại tỷ trung niên nghe vậy đánh giá Lý Hà Hoa từ đầu đến chân, sau đó hỏi: “Ngươi hỏi cái này để làm gì? Ngươi tới thôn chúng ta có việc gì sao?”Lý Hà Hoa đổ mồ hôi, đôi mắt của đại tỷ này sao giống như máy rà quét vậy? Chuyện này với nàng cũng không quan hệ, không chừng người này có tinh thần tò mò bát quái đi.

Lý Hà Hoa đành phải nói thật: “Đại tỷ, không nói gạt ngươi, ta là một đầu bếp, hiện tại ở không một chỗ, nghĩ muốn nhận nấu tiệc ở làng trên xóm dưới kiếm thêm thu nhập, cho nên tới hỏi thôn các ngươi một chút xem có hay không.

”Đại tỷ trung niên nghe vậy ngây ngẩn cả người, trong mắt lộ rõ vẻ “ngươi mà có thể làm đầu bếp?” ý tứ mười phần không tin nàng.

Lý Hà Hoa tiếp tục cười: “Đại tỷ, ngươi nhìn ta thấy không giống sao? Kỳ thật ta đúng là đầu bếp, hơn nữa tay nghề của ta không ai nói không tốt.

Thấy dáng người của ta không, đều là do ta làm đầu bếp ngần ấy năm, không có cách nào, ăn quá ngon, người càng lúc càng béo.

”Nghe Lý Hà Hoa nói như vậy, trung niên đại tỷ cũng tin vài phần, nhanh chóng nói: “Vậy ngươi tới thật khéo, thôn chúng ta đích thực có người muốn làm hỷ sự, là nhà Vương lão đầu, ngươi có thể đi hỏi một chút.

”Mắt Lý Hà Hoa sáng lên: “Đại tỷ, thật sao? Vậy có thể vất vả ngươi dẫn ta đi một chuyến không? Phiền ngươi rồi.

”Thời đại này người trong thôn thật là chất phác, hơn nữa không có việc gì cho nên rất thích xem náo nhiệt.

Hiện tại có một nữ nhân béo nói mình là đầu bếp muốn tới nấu tiệc thì tò mò muốn đến xem.

Giờ phút này thấy Lý Hà Hoa muốn đi nhà Vương lão đầu, mọi người đều sôi nổi hứng thú tỏ vẻ có thể mang nàng đi.

Đại tỷ trung niên đứng lên, phất phất tay nói: “Ngươi đi theo ta, ta dẫn ngươi đi.

”Lý Hà Hoa nhanh chóng nói lời cảm tạ: “Cảm ơn đại tỷ, ngươi thật đúng là người tốt.

”Đại tỷ trung niên được khen liền thấy thoải mái, độ cong khóe miệng càng lớn.

Đi một lát liền tới nhà Vương lão đầu, đại tỷ trung niên đi vào trong sân trước, sau đó hô lớn: “Vương lão đầu! Vương lão đầu! Ngươi có ở đây không!”Người trong phòng nghe thấy tiếng la vội vàng đáp lại: “A, có có có, tới liền.

”Một lão đầu bước ra từ trong phòng, đây là Vương lão đầu trong miệng đại tỷ trung niên.

“Tào Thẩm, gọi ta làm gì?”Đại tỷ trung niên đẩy Lý Hà Hoa ra, nói: “Nhà ngươi không phải muốn làm hỷ sự sao? Vị này nói nàng là đầu bếp muốn đến nấu tiệc cho nhà ngươi đó.

”Tầm mắt Vương lão đầu rơi trên người Lý Hà Hoa, trong mắt hiện lên sự hoài nghi: “Tào thẩm này, nhà ta đã định mời đầu bếp Chu Lão Căn ở thôn Hà Tây rồi, không cần đâu.

”Lý Hà Hoa biết đây là người ta có ý cự tuyệt, nhưng nàng sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy, nhanh chóng tiến lên một bước, nói với Vương lão đầu: “Chào đại thúc, ta là Lý Hà Hoa, ta là một đầu bếp, tay nghề rất tốt, chỉ cần ăn qua cơm ta nấu thì không ai nói không ăn được, nhà ngài muốn làm hỷ sự, bàn tiệc này quan trọng nhất chính là hương vị, nếu bàn tiệc ngon thì rất có mặt mũi không phải sao?”Lời này của Lý Hà Hoa đã đi vào tâm khảm của đối phương, chính xác, tổ chức hỷ sự thì bàn tiệc rất quan trọng, bàn tiệc ngon, khách nhân ăn ngon thì là việc rất có mặt mũi, nhà người khác đều sẽ xem trọng nhìn một cái, cho nên cho dù là trong nhà không giàu, nhưng một khi có hỷ sự đều muốn mua đồ ăn đủ tốt, sau đó mời người chuyên nấu tiệc tới nấu.

Vương lão đầu nói: “Bàn tiệc này chúng ta đương nhiên phải chuẩn bị thật tốt, đầu bếp mà nhà ta mời chính là người có tay nghề tốt ở cả làng trên xóm dưới, tay nghề của nhân gia đều được mọi người khen ngợi hết lời.

”Kỳ thật Vương lão đầu chưa nói nửa câu sau, đó là “ngươi một phụ nhân trẻ tuổi sao có thể so được với nhân gia làm đầu bếp vài thập niên đây?”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 23: Chương 23


Lời nói của Vương lão đầu đầy vẻ không tín nhiệm, đương nhiên Lý Hà Hoa có thể cảm nhận được, nhưng mà nàng không tức giận, chỉ không ngừng cố gắng nói: “Đại thúc, ta tin tưởng tay nghề của người kia khẳng định không kém, nhưng mà ta cũng tin tưởng tay nghề của ta cũng tuyệt đối không kém so với đối phương.

Nếu không có bản lĩnh này, ta cũng không dám nói mạnh miệng như vậy, bằng không mọi người cho ta nấu thử được không, ta xuống bếp làm đồ ăn cho các người nếm thử, nhìn xem tay nghề của ta tốt hay là của nhân gia tốt.

Nếu các ngươi cảm thấy tay nghề của ta không thể so với nhân gia, ta tuyệt đối không nói lời vô nghĩa, sẽ lập tức đi ngay.

”Lý Hà Hoa nói làm người xem náo nhiệt xung quanh nghị luận sôi nổi.

“Khẩu khí của nữ nhân này thật lớn, không lẽ là khoác lác.

”“Chu Lão Căn đã làm tiệc vài thập niên, tay nghề của nữ nhân này có thể so với hắn sao?”“Vậy cũng không nhất định, nàng đã dám nói nấu đồ ăn thử, nói không chừng thật sự có chút tài năng đây.

”Lúc này có người mở miệng nói: “Vương lão đầu, ngươi để nàng thử đi, dù sao cũng sắp ăn cơm trưa, nấu đồ ăn vừa lúc ăn trưa luôn.

”Lời này lập tức được mọi người chung quanh ủng hộ.

Lúc này người nhà của Vương lão đầu cũng ra tới, trong đó có một nam tử trẻ tuổi nhìn khoảng mười tám mười chín tuổi kéo tay áo Vương lão đầu: “Cha, ngươi để nàng thử đi, không được chúng ta không cần nàng cũng không có tổn thất gì, nếu nàng nấu ngon hơn so với Chu lão thì chúng ta nhất định phải làm bàn tiệc tốt hơn người khác.

”Vương lão đầu thấy mọi người đều nói để nàng làm thử, cũng không hề do dự gật đầu đáp ứng: “Được, vậy ngươi nấu thử đi, nhưng ta nói trước là nấu thử miễn phí, chúng ta sẽ không đưa tiền.

”Lý Hà Hoa nhanh chóng nói: “Nhất định không thu tiền, ta chỉ làm cho các ngươi nếm thử.

”Vương lão đầu xoay người “Vậy ngươi đi với ta, vừa lúc hôm nay đánh được một con cá, ngươi nấu cá đi.

”Lý Hà Hoa cực kì vui vẻ, chạy nhanh theo sau.

Phía sau người trong thôn đến xem náo nhiệt cũng không chịu đi, tất cả đều đi theo vào phòng bếp, phòng bếp không đủ chỗ liền đứng bên ngoài nhìn.

Lý Hà Hoa cũng mặc kệ bên ngoài nhiều hay ít người, lập tức vào phòng bếp nhìn thấy một con cá lóc đã bị giết.

Cá lóc là nguyên liệu tốt để làm món cá hầm cải chua, vì vậy Lý Hà Hoa quyết định sẽ nấu món này.

Nàng quay sang hỏi Vương lão đầu: “Đại thúc, nhà ngươi có cải chua không? Có thể lấy cho ta một chén được không?Vương lão đầu gật đầu: “Được, ngươi chờ một chút.

” Nói rồi hắn liền kêu tức phụ của mình đi lấy dưa chua.

Lý Hà Hoa bắt đầu động thủ xử lý cá lóc.

Trước tiên đem phần thịt bên dưới cá cắt thành từng miếng, sau đó đem đầu cá, đuôi và xương cá để xuống, lát nữa làm nguyên liệu nấu canh cá.

Sau đó cho vào thịt cá đã cắt miếng một ít lòng trắng trứng cùng rượu tiến hành tẩm ướp.

Trong thời gian chờ cá thấm gia vị, Lý Hà Hoa đem gừng, tỏi, hoa tiêu, ớt chuẩn bị tốt.

Sau khi lấy nồi đặt lên bếp cho nóng, bỏ gừng, tỏi, hoa tiêu và ớt vào xào cho thơm, cũng đem đầu và đuôi cá bỏ vào trong nồi xào sau đó cho thêm rượu vào tiếp tục xào.

Thật nhanh trong phòng bếp liền truyền ra một mùi thơm câu hồn.

Rất nhiều thôn dân vây xem không biết nàng đây là muốn làm gì, cá không phải ngoại trừ hầm thì là kho thôi sao? Làm sao phải cắt thành từng miếng từng miếng? Hơn nữa lấy nhiều dưa chua như vậy làm gì?Tức phụ Vương lão đầu là Vương thẩm cũng rất tò mò, không khỏi mở miệng hỏi: “Nha đầu, ngươi làm gì vậy? Hình như trước nay chưa từng thấy qua.

” Lý Hà Hoa vừa tiếp tục động tác trong tay vừa trả lời: “Ta đang làm cá hầm cải chua, người bình thường không biết làm như thế nào đâu.

” Từ vẻ ngạc nhiên của bọn họ, nàng liền biết được người nơi này dường như thật sự không biết món cá hầm cải chua là gì.

”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 24: Chương 24


Mọi người nghe Lý Hà Hoa nói như vậy, liền lý giải thành món này là thực đơn độc quyền của nàng, tức thì hảo cảm với nàng tăng lên rất nhiều, càng thêm tin tưởng nàng thật sự có bản lĩnh.

Lý Hà Hoa không để ý người khác sôi nổi nghị luận, chỉ tiếp tục động tác trên tay, sau khi xào cho thịt cá săn lại rồi thì đem đổ vào nồi nước sôi, lại đem dưa chua bỏ vào trong nồi nấu cùng canh cá.

Chờ sau khi nồi cá nấu đến chín phần thì cho vào một cái nồi khác.

Sau đó dùng đũa đem miếng cá đã ướp đều bỏ vào trong nồi, đun lửa lớn một lúc rồi tắt bếp.

Sau cùng, nàng đem ớt cắt nhỏ và hoa tiêu để trên miếng cá, rắc rau thơm và hành lá vào, xối một muỗng lớn mỡ heo lên trên, món cá hầm cải chua đã ra lò.

Kỳ thật trước khi chưa nấu xong, người vây xem đã bắt đầu nuốt nước miếng, không có cách nào, mùi này thật sự quá thơm, làm miệng người ứa nước miếng hận không thể kẹp một miếng nếm thử.

Có người nói: “Hương vị này thật quá thơm, không cần ăn cũng biết nhất định là ăn rất ngon, so với đồ ăn Chu Lão Căn làm thơm hơn nhiều.

”Lời này được rất nhiều người tán đồng, mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều ăn qua tiệc Chu Lão Căn nấu, đối với trù nghệ của Chu Lão Căn khen không dứt miệng, nhưng mà hôm nay ngửi thấy hương vị cá hầm cải chua, bọn họ không thể nào trái lương tâm nói Chu Lão Căn tốt hơn, ít nhất Chu Lão Căn nấu không thơm như vậy.

Lúc đầu lão Vương vẫn còn miễn cưỡng do dự.

bây giờ đã biến thành vạn phần chờ mong.

Giờ phút này thấy Lý Hà Hoa nấu xong, hắn lập tức hỏi: “Có thể ăn được chưa?”Lý Hà Hoa gật đầu “Có thể, mọi người nếm thử đi.

”Lời vừa nói ra, người Vương gia đầu tiên từ ống đũa rút ra một đôi đũa, gấp không thể chờ được duỗi đũa gắp miếng cá ăn.

Vương lão đầu là người ăn đầu tiên, chừng hai giây, đôi mắt hơi trợn to nhìn Lý Hà Hoa, tiếp theo liền thu hồi tầm mắt, tiếp tục duỗi đũa.

Những người khác của Vương gia cũng giống nhau, trong lúc nhất thời chỉ thấy người Vương gia không ngừng ăn.

Mọi người vây xem đang chờ người Vương gia đánh giá, kết quả người nhà này cái gì cũng không nói, chỉ chụm đầu vào ăn là có ý gì? Hơn nữa điều này còn làm cho bọn họ nhìn mà thèm muốn chết!Người đầu tiên không nhịn được là Tào thẩm, người mang Lý Hà Hoa tới, nàng ta mở miệng hỏi Vương lão đầu: “Ta nói này Vương lão đầu, rốt cuộc là như thế nào? Sao các ngươi không nói gì hết vậy?”Vương lão đầu liếc Tào thẩm không nói chuyện, chờ sau khi nuốt xuống đồ ăn trong miệng, lúc này một bên duỗi đũa một bên bớt chút thời gian trả lời: “Ăn quá ngon, ta trước nay chưa ăn qua món cá ngon như vây.

”Tiểu nhi tử Vương lão đầu cũng bớt chút thời gian nói: “Không phải cá, là trước nay chưa từng ăn qua món ăn ngon như vậy.

”Mọi người chung quanh nghe hai phụ tử Vương gia nói thì hít một hơi.

Thật sự ăn ngon như vậy sao? Có khoa trương quá không?Chỉ là nước miếng của mọi người đã chảy đầy đất, chỉ có thể nhìn người Vương gia ăn, thật sự quá khó tiếp thu rồi.

Có người da mặt tương đối dày, l**m môi mở miệng: “Vương lão đầu, có thể cho ta nếm thử một ngụm, nước miếng của ta đều chảy khô rồi.

”Kết quả người Vương gia ai cũng không để ý, loạt xoạt hạ đũa, chỉ chốc lát sau một nồi cá hầm cải chua liền hết, cả dưa chua cũng bị ăn sạch sẽ.

Lúc này Vương lão đầu mới lau miệng, nói với người chung quanh: “Thật ngại quá, hết rồi.

”Lý Hà Hoa vẫn luôn lẳng lặng đợi ở một bên, chờ đến giờ phút này thấy cả nhà đối phương đều đã ăn xong rồi mới cười hỏi: “Thế nào? Trù nghệ của ta có thể nấu tiệc cho nhà ngươi được không?”Vương lão đầu lúc này không còn xa cách như lúc trước, nhiệt tình đối với Lý Hà Hoa dựng ngón tay cái: “Bội phục bội phục, trù nghệ của ngươi thật quá tốt, tiệc nhà ta quyết định giao cho ngươi nấu.

”Lý Hà Hoa nghe vậy liền cười.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 25: Chương 25


Vương thẩm mở miệng hỏi: “Không biết ngươi thu phí như thế nào? Trù nghệ tốt như vậy khẳng định không rẻ, nếu là quá đắt bọn ta cũng mời không nổi.Lý Hà Hoa cũng không biết giá ở nơi này như thế nào, vì thế nói: “Ta thu phí giống với người khác, Chu Lão Căn thu phí như thế nào ta liền thu như thế, tuyệt đối không thu đắt.”Vương gia nghe vậy cao hứng mà nở nụ cười, Vương lão đầu nói: “Vậy được, chúng ta quyết định dựa theo Chu Lão Căn tính tiền, một bàn đồ ăn năm văn tiền.”Lý Hà Hoa hỏi: “Vậy không biết lần này nhà ngươi mời nhiều ít bàn?”Vương lão đầu vươn một nắm tay: “Lần này nhà ta mời mười bàn.”Như vậy một lần có thể kiếm được 50 văn, dựa theo một văn tiền một cái màn thầu mà tính, giá này vẫn chấp nhận được.Vì thế Lý Hà Hoa gật đầu: “Quyết định vậy đi, chờ đến ngày nhà ngươi đãi tiệc, sáng sớm ta sẽ tới.”Lúc sau Lý Hà Hoa cùng người Vương gia thương lượng chi tiết, báo cho người Vương gia cần một ít đồ ăn cùng gia vị.

Thẳng đến buổi trưa mới dẹp đường hồi phủ.Trên đường đi về nhà, tuy rằng rất đói bụng nhưng mà trong lòng Lý Hà Hoa rất cao hứng, bởi vì không lâu nữa nàng có thể kiếm được tiền rồi.Chỉ cần đem lần đầu làm tốt thì không lo không có lần sau, nàng tin chắc rằng năng lực truyền bá của thôn dân sẽ không tầm thường.Nếu như vậy nàng có thể tự khen thưởng mình không?Đúng vậy, kỳ thật Lý Hà Hoa không muốn ăn cháo gạo lức, bởi vì ăn cháo này vào cả người không có sức.Trên người nàng cũng không còn nhiều tiền lắm, chỉ xấp xỉ 30 văn tiền, có thể mua ít gạo và mì trở về ăn, dù sao mười ngày sau Vương gia cũng làm yến tiệc, chừng này tiền hẳn là đủ dùng.Nói là làm, Lý Hà Hoa chịu đựng cảm giác vô cùng đói bụng không trở về thôn mà đi lên trấn trên.Tới trấn trên thì rất nhiều sạp trên đường đều đã dọn, nhưng mà vẫn còn một vài nơi bán thức ăn.Lý Hà Hoa sờ sờ bụng mình, rất muốn ghé vào quán ăn một chén mì.

Nhưng mà một chén mì tốn tới ba văn tiền, đối với nàng hiện tại là rất quý.Giãy giụa một lúc lâu, Lý Hà Hoa chiến thắng d*c v*ng, thống khổ bỏ đi.Thôi, về nhà nàng cũng làm một ít mì sợi ăn đi, nhất định ăn ngon hơn chỗ này gấp trăm lần.Sau khi tự an ủi mình, Lý Hà Hoa đi theo đường lớn đến một tiệm bán lương thực mua một ít gạo và một ít bột mì tổng cộng hết 25 văn tiền, trong túi chỉ còn lại năm văn tiền.Lý Hà Hoa thở dài, xoay người hướng về thôn đi.Thời điểm về đến nhà nhìn mặt trời không sai biệt lắm vừa qua giờ ngọ ( khoảng 11 giờ), lúc này rất nhiều người trong thôn còn ở ngoài ruộng làm việc.Lý Hà Hoa không thấy hai người Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn, cũng không thấy nương Trương Thiết Sơn đâu, nhưng mà cửa lớn trong nhà thì mở, chắc là đi không xa.Trước hết đem gạo vào phòng củi, Lý Hà Hoa lập tức xách bột mì vào phong bếp.Lúc đang định nấu, trong đầu nhớ tới đứa bé hôm qua, sau đó ma xui quỷ khiến mà động cước bộ đi đến mặt sau bếp, hiển nhiên lại nhìn thấy đứa bé hôm qua.Vẫn dáng ngồi như cũ, vẫn trầm mặc không lên tiếng.Tâm Lý Hà Hoa khẽ co rút một chút, chua xót khó nhịn, một cảm xúc không biết tên tràn ngập trong đầu, nàng rất muốn ôm đứa nhỏ này, hôn hắn, sau đó cho hắn thứ tốt nhất, khiến hắn cười, làm hắn vui vẻ.Chính là nàng biết, nàng không thể.

Đứa nhỏ này rất bài xích nàng, nàng tới gần sẽ làm hắn bị thương.Cho nên Lý Hà Hoa cưỡng chế cảm xúc trong lòng nói với đứa nhỏ một câu: “Bảo bối, chào ngươi.

Hiện tại ta phải nấu cơm ăn nha, làm mì sợi thơm ngào ngạt, cũng làm cho ngươi một chén được không?”Đúng như dự đoán đứa nhỏ không đáp lại.

Lý Hà Hoa cũng không thất vọng, xoay người bắt đầu làm mì sợi.Trong nhà không có thực phẩm khác, nàng chỉ có thể làm một phần mì bình thường nhất để ăn..
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 26: Chương 26


Làm mì sợi đối với nàng mà nói quá đơn giản, không tới mười phút liền xong.

Thậm chí Lý Hà Hoa còn cố ý làm nhiều một chút, trước hết dùng muôi múc ra hơn nửa chén, sau đó mang chén để trên ghế trong phòng bếp, rồi mang ghế đến trước mặt nam hài sau bếp, nhẹ giọng nói: “Bảo bối, đây là mì sợi đấy, rất thơm, ngươi nếm thử đi.

”Thấy đứa trẻ không nhúc nhích, cũng không có phản ứng gì, Lý Hà Hoa nhấp môi, thở dài một hơi nói: “Bảo bối, ta không quấy rầy ngươi, tự ngươi ăn được không? Phải cẩn thận nếu không sẽ bị phỏng, ta đi đây.

”Nói xong nàng đem nồi rửa một chút, sau đó chậm rãi bưng chén của mình trở về phòng chứa củi.

Lý Hà Hoa một bên vừa ăn mì sợi tự mình làm, vừa nghĩ đến tiểu nam hài trong phòng bếp, không biết hắn có ăn không? Có thể bị phỏng không?Ăn được một nửa, Lý Hà Hoa không yên tâm buông chén xuống đứng dậy đi đến phòng bếp, muốn đi xem đứa nhỏ kia có bị phỏng hay không.

Kết quả vừa đi đến cửa phòng bếp liền nghe thấy thanh âm nữ nhân bên trong, người đó là Trương Lâm.

Lý Hà Hoa nhanh chóng dừng chân lại.

Bên trong truyền ra giọng nói đầy kinh ngạc của Trương Lâm: “Mì sợi ở đâu ra vậy Thư Lâm?”Hiển nhiên là không có ai trả lời.

Lý Hà Hoa lại lén lút trở về phòng chứa củi.

Vừa mới đóng cửa phòng củi liền nghe thấy có hai người nói chuyện bên ngoài, Là Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn vừa về tới.

Lý Hà Hoa cúi đầu, tiếp tục ăn mì sợi của mình.

Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn không nhìn thấy nương và Thư Lâm, để đồ vật trong tay xuống rồi đi vào bếp.

Vừa bước vào đã nhìn thấy Trương Lâm đang cong eo đứng ở trong bếp nói gì đó, thấy hai nhi tử trở về bà ấy liền thẳng lưng dậy, nói: “Các con đã về rồi à.

”Trương Thanh Sơn tò mò hỏi: “Nương, người đang làm gì vậy? Đang cùng Thư Lâm nói chuyện sao?”Trương Lâm nhíu mày: “Vừa rồi ta đi ra suối giặt quần áo, trở về thì thấy trước mặt Thư Lâm có thêm chén mì, cũng không biết ở đâu, ta hỏi Thư Lâm, Thư Lâm cũng không để ý tới ta.

”Trương Thanh Sơn nhanh chóng đến xem, quả nhiên thấy trước mặt Thư Lâm có một băng ghế, phía trên có một chén mì sợi còn hơi nóng, vừa ngửi thế nhưng còn nghe được một mùi hương hấp dẫn mê người.

“Mì sợi này thật thơm nha, ở đâu ra vậy?” Trương Thanh Sơn nghi hoặc không khỏi nhìn về phía ca hắn.

Trương Thiết Sơn cũng trông thấy chén mì, nhưng hắn không nói gì, chỉ là ánh mắt có phần đăm chiêu, sau một lúc thì lắc đầu, thanh âm nhàn nhạt nói: “Không sao, ta đến ôm Thư Lâm ra ngoài, tất cả đều đi ra ngoài đi.

”Nói xong liền đi đến, duỗi tay đem Thư Lâm ôm vào lòng ngực đi ra ngoài.

Trương Thanh Sơn nhìn mì sợi trên ghế, nghĩ nghĩ cũng bưng lên mang theo ra khỏi phòng bếp.

Mì sợi này ngửi mùi cũng thật thơm, mặc kệ ai cho Thư Lâm, khẳng định đối với Thư Lâm là có ý tốt, không ăn không phải lãng phí sao, vẫn là cho Thư Lâm ăn đi.

Trương Thanh Sơn đem mì sợi bưng lên bàn, lại để lên trên đó một đôi đũa: “Ca, mì sợi này thơm quá, nhất định cùng một người với người hôm qua cho Thư Lâm bánh bao, tay nghề người này khẳng định rất tốt.

Ca, ngươi đút cho Thư Lâm ăn đi.

”Trương Lâm ở một bên nghi hoặc nói: “Thật là kỳ quái, ta giặt quần áo ở cách đó không xa, không phát hiện ai vào trong nhà cho Thư Lâm đồ ăn cả.

Hơn nữa người trong thôn cho này kia làm gì mà không nói một tiếng chứ?”Trương Thanh Sơn khó hiểu lắc đầu: “Không biết, chắc là không muốn cho chúng ta biết, dù sao chỉ cần người đó đối tốt với Thư Lâm là được.

”Trương Lâm ngẫm lại cũng phải: “Đưa đồ ăn cho Thư Lâm, khẳng định là đối tốt với Thư Lâm, mì sợi này cho đứa nhỏ ăn đi, không thể lãng phí ý tốt của người ta.

”Trương Thiết Sơn không dấu vết ngó về cửa phòng chứa củi đang đóng, không nói gì chỉ tiếp nhận đũa trong tay Trương Thanh Sơn, kẹp lên một đũa mì sợi, trước tiên đưa vào miệng mình.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 27: Chương 27


Mì sợi vừa vào miệng, động tác trên tay Trương Thiết Sơn cũng dừng lại, trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, qua một lúc mới nhai nhai, sau đó chậm rãi nuốt xuống.

Trương Thanh Sơn nhìn động tác của ca hắn, nội tâm mười phần bội phục, hắn nghĩ quá đơn giản, vẫn là ca hắn nghĩ chu đáo.

Hắn chỉ nghĩ đến thứ tốt để Thư Lâm ăn, lại không nghĩ rằng thức ăn khả năng có vấn đề, càng không nghĩ tới phải thử trước, nếu là có vấn đề không phải sẽ hại Thư Lâm sao.

Nghĩ đến đây Trương Thanh Sơn có chút áy náy, duỗi tay lấy đôi đũa trong tay ca hắn cũng gắp một đũa mì sợi cho vào miệng, muốn giúp Thư Lâm thử một lần, không thể để một mình ca hắn thử độc được.

Kết quả mì sợi mới vừa vào miệng, đôi mắt hắn liền không tự giác được trợn to, nhanh chóng nhai thức ăn trong miệng, vừa ăn vừa nói: “Mì này ai làm vậy? Đây không phải là mì sợi bình thường thôi sao, như thế nào có thể ăn ngon như vậy? Có thể so với ở trấn trên bán luôn đấy.

”Trương Lâm thị thấy tiểu nhi tử nói vậy thì tò mò, cũng nhanh chóng nếm thử một ngụm, kết quả ăn xong liền kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới một chén mì trông bình thường mà có thể ngon đến như vậy.

Trương Thiết Sơn im lặng không nói gì.

Chờ một lúc lâu sau, thấy không có việc gì.

Lúc này hắn mới kẹp lên một đũa mì sợi đưa đến bên miệng Thư Lâm: “Thư Lâm, ăn mì thôi, ngoan há miệng nào.

”Mắt Thư Lâm động đậy, nhìn chằm chằm mì sợi một lát, cuối cùng nhóc cũng mở miệng ra.

Trương Thiết Sơn chậm rãi đút đứa bé cho đến khi toàn bộ mì sợi trong chén hết sạch.

Trương Thanh Sơn ở một bên nhìn đến kinh ngạc: “Ca, Thư Lâm vậy mà có thể ăn xong một chén mì? Lúc trước hắn vẫn luôn không muốn ăn gì.

”Trong mắt Trương Thiết Sơn cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Từ sau khi hắn trở về Thư Lâm liền biến thành như vậy, cơm cũng ăn không vô, thường thường thật vất vả đút được một ít, hắn lại lập tức phun ra, mấy ngày nay hơi tốt hơn một chút nhưng mà ăn cũng rất ít.

Dẫn đứa nhỏ này đến gặp đại phu, đại phu lại nói đây là đói khát trong thời gian dài tạo thành tâm bệnh, uống thuốc cũng không hết.

Việc này làm cho hắn lo lắng đến ngủ cũng không yên, nhưng mà hiện tại Thư Lâm lại ăn hết một chén mì, điều này làm sao có thể không làm hắn kinh ngạc cho được.

Chẳng lẽ Thư Lâm! !.

.

Trương Thiết Sơn một lần nữa nhìn về hướng phòng chứa củi, trong mắt hiện lên cảm xúc kỳ lạ làm người khác không hiểu.

Giờ phút này Lý Hà Hoa cũng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ lẳng lặng ăn xong mì sợi, nghe bên ngoài vẫn còn động tĩnh, biết người nhà họ Trương còn ở bên ngoài thì không muốn đi ra, chỉ còn cách chờ bên ngoài không có ai thì đi phòng bếp rửa chén.

Vừa ăn xong không thể lập tức nằm xuống nghỉ ngơi, Lý Hà Hoa đứng lên chậm rãi tập yoga cho tiêu hoá, đồng thời có thể nhanh gầy hơn.

Chẳng qua thân hình nàng thật sự quá béo, tập yoga đối với nàng mà nói phi thường khó, rất nhiều động tác trước kia dễ như trở bàn tay thì hiện tại lại khó như lên trời, ngay cả cong cái chân cũng làm không được, một động tác khom lưng cũng làm nàng mệt quá sức.

Cho nên xong một loạt động tác yoga, Lý Hà Hoa đổ mồ hôi đầm đìa, giống như được vớt lên từ trong nước, thân thể cũng mệt mỏi đến không muốn động.

Lý Hà Hoa mệt đến nỗi nằm liệt ở trên giường, th* d*c từng ngụm từng ngụm, cúi đầu nhìn một thân thịt của mình, hai tay bất giác nắm chặt lại.

Nàng phải kiên trì, nhất định phải giảm cân.

Trời bên ngoài rất nhanh thì tối, Lý Hà Hoa còn mơ hồ nghe thấy âm thanh nấu cơm trong phòng bếp, sau đó là thanh âm người một nhà ăn cơm, lại qua thật lâu âm thanh bên ngoài mới dần hết, cuối cùng cũng an tĩnh.

Lý Hà Hoa lặng lẽ mở cửa phòng củi, nghe bên ngoài quả nhiên đã yên tĩnh, lúc này mới mang chén đi đến phòng bếp.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 28: Chương 28


Lý Hà Hoa dựa vào ánh trăng bên ngoài đem chén đũa rửa sạch, sau đó lén lút nấu một nồi nước mang vào phòng củi tắm rửa, thay đổi quần áo, lúc này mới thoải mái nằm xuống.

Sau đó trong đầu tính toán ngày mai thừa dịp buổi sáng lúc những người khác còn chưa tỉnh, thì rời giường làm một ít màn thầu coi như thức ăn một ngày, như vậy thì sẽ không gặp những người khác, cũng có thể giải quyết vấn đề thức ăn một ngày của mình.

Nghĩ xong, Lý Hà Hoa yên tâm tiến vào mộng đẹp.

Hôm sau, gà vừa mới gáy, Lý Hà Hoa liền mở mắt nhớ tới tính toán của mình, chịu đựng cơn buồn ngủ ngồi dậy, sau khi mặc quần áo liền cầm túi bột mì vào phòng bếp bắt đầu làm màn thầu.

Màn thầu rất đơn giản, rất nhanh là làm xong, chỉ cần để vào nồi hấp là được.

Nàng đang định mang màn thầu bỏ vào lồng hấp, dư quang khóe mắt thấy trong rổ có hơn nữa rổ rau hẹ, mắt sáng rực lên, trong đầu không tự chủ được nhớ tới đứa bé kia.

Nàng dùng trộm một chút rau hẹ chắc là không sao đâu nhỉ? Chỉ dùng một chút là được, nàng muốn làm một ít sủi cảo chiên cho đứa bé kia ăn.

Bộ dạng của hắn thật sự quá hư nhược rồi, phải ăn chút đồ ngon bồi bổ thì mới có sức khoẻ.

Nhưng lỡ người khác phát hiện thì sao? Có thể cho rằng nàng dùng trộm đồ của họ mà không vui không?Lý Hà Hoa rối rắm, rõ ràng biết không nên làm chuyện dư thừa là tốt nhất, nhưng mà nàng không nhịn được rất muốn làm ít thức ăn ngon cho đứa bé kia, có lẽ xuất phát từ áy náy với việc làm mà nàng không muốn thừa nhận đi.

Tuy rằng không phải là nàng làm, nhưng mà hiện tại nàng chính là Lý Hà Hoa.

Cuối cùng nàng vẫn trộm dùng một ít rau hẹ trong rổ, băm thành nhân rau hẹ, bỏ gia vị vào, cuối cùng bao lại bỏ vào nồi chiên, một chén sủi cảo chiên nhanh chóng được làm xong.

Gắp một cái nếm thử, Lý Hà Hoa rất vừa lòng với hương vị này, đem những cái còn lại để vào chén đặt trên bệ bếp, chờ đưa cho đứa bé kia ăn.

Nàng biết như vậy sẽ làm người khác hoài nghi nhưng nàng cũng không nghĩ muốn làm người vô danh.

Nàng chỉ nghĩ đối với đứa bé kia tốt một chút, nhưng mà hiện tại nàng cái gì cũng không có, chỉ có thể làm thức ăn cho hắn, nhưng cũng không thể mỗi lần đều lén lút đưa cho hắn.

Cho nên những người khác biết thì cứ biết thôi, nàng cũng không sợ cái gì.

Nghĩ vậy Lý Hà Hoa mang màn thầu đã hấp xong trở về phòng chứa củi, kết quả vừa mới xoay người liền thấy một thân ảnh cao lớn đứng ở cửa phòng bếp, nàng sợ tới mức thiếu chút nữa liền đem chén quẳng xuống đất.

Lý Hà Hoa vỗ ngực mình, tim vẫn còn đập thình thịch: “Ngươi làm gì ở nơi này mà không lên tiếng vậy? Dọa chết ta rồi.

”Trương Thiết Sơn không có bất cứ biểu tình gì, cứ nhìn chằm chằm vào nàng khiến đối phương phát lạnh.

Lý Hà Hoa bị hắn nhìn chằm chằm không khỏi có chút không thoải mái, âm thầm bĩu môi, không muốn cùng nam nhân này nói nữa, ôm màn thầu cúi đầu định tiếp tục đi.

“Đừng làm trò nữa.

” Trương Thiết Sơn nhìn vào cái chén đang được đặt trên bệ bếp, phát ra âm thanh vô cùng lạnh lẽo.

Lý Hà Hoa dừng chân lại đáp: “Ta không làm trò gì cả, chỉ là cho hài tử một chút đồ ăn mà thôi, sao lại là làm trò? Nếu các ngươi không muốn cho hắn ăn thì ném đi.

”Lời vừa nói xong ánh mắt Trương Thiết Sơn càng thêm sắc bén, nhìn chằm chằm làm Lý Hà Hoa cảm giác như trên người có dao, hận không thể lập tức rời khỏi tầm mắt người này.

Tên này làm sao vậy? Không phải hắn chỉ là một thôn phu bình thường thôi sao, làm sao lại có ánh mắt sắc bén như vậy? Chẳng lẽ hắn phát hiện ra cái gì rồi?Trong lòng Lý Hà Hoa đang cực kì hoang mang và lo sợ, nhưng mà trên mặt vẫn phải giả bộ bình tĩnh nói: “Không có việc gì thì ta đi đây.

”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 29: Chương 29


“Lý Hà Hoa, ta cảnh cáo ngươi, không nên ở dưới mí mắt ta giở trò gì, nếu ngươi còn dám đánh chủ ý gì với Thư Lâm, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận.

”Trương Thiết Sơn buông một câu nhàn nhạt, bên trong ẩn ý sắc bén rõ ràng.

Lý Hà Hoa tin rằng nếu nàng thật sự dám hại đến đứa bé kia một chút, người nam nhân này thật sự sẽ không buông tha cho nàng.

Nhưng mà nàng không phải nguyên chủ, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ làm hại một hài tử nho nhỏ, nàng chỉ đơn giản nghĩ sẽ đối tốt với đứa bé kia thôi, cho nên sao nàng phải sợ chứ?Lý Hà Hoa tự tin nhìn thẳng nam nhân trước mặt, cất giọng dõng dạc nói: “Ngươi yên tâm, ta không có bất luận chủ ý gì với Thư Lâm, chỉ đơn giản nghĩ muốn đối xử tốt với hắn thôi.

”Nghe lời này của Lý Hà Hoa, nam nhân hừ lạnh một tiếng: “Đối xử tốt với hắn ư? Lúc trước ngươi đối với hắn như thế nào mà hiện tại dám nói như vậy? Ngươi cho rằng lời này của ngươi có người tin tưởng sao? Lý Hà Hoa, ta mặc kệ trong đầu ngươi đang nghĩ cái gì, tốt nhất ngươi hãy ngoan ngoãn thu hồi lại, nơi này không phải là nơi có thể giương oai diễu võ, ta cho ngươi ở lại một thời gian đã là quá mức nhân từ rồi, không nên lại có ý đồ khiêu chiến điểm mấu chốt của ta.

”Lý Hà Hoa nói phải đối xử tốt với Thư Lâm, hiển nhiên Trương Thiết Sơn một chữ cũng không tin.

Mấy năm trước nàng có thể phát điên mà đối xử với nhi tử thân sinh của mình như vậy, sao có thể trong thời gian ngắn mà hối cải làm lại từ đầu?Hắn chỉ biết giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, trong xương cốt nữ nhân này chính là dơ bẩn và ác độc, vĩnh viễn không có khả năng tốt lên, ít nhất hiện tại không có khả năng tốt như biểu hiện bên ngoài.

Trương Thiết Sơn biết hai ngày nay đồ ăn của Thư Lâm chính là do Lý Hà Hoa cho, nhưng hắn cũng không tin tưởng nàng đây là thiệt tình đối tốt với Thư Lâm, chắc chắn trong đầu nữ nhân này đang có chủ ý gì đó.

Hắn bất động thanh sắc quan sát hai ngày, nhưng cũng không nhìn ra cái gì khác thường.

Nữ nhân này so với tưởng tượng của hắn càng có tâm kế và kiên nhẫn hơn nhiều.

Nhưng mà mặc kệ nàng muốn làm gì hắn đều sẽ không cho nàng như ý nguyện, cảnh cáo một chút là rất cần thiết.

Lý Hà Hoa không biết trong lòng Trương Thiết Sơn nghĩ như vậy, bị Trương Thiết Sơn cảnh cáo nàng có chút tức giận, cũng rất ủy khuất, không phải nàng cho hài tử đồ ăn sao, cũng đâu có làm gì khác?Sao lại đối đãi với nàng như thể tội phạm vậy, không chỉ quát lớn rồi còn cảnh cáo.

Nhưng lý trí cho nàng biết, nam nhân này xem nàng là nguyên chủ, cũng không biết nàng không phải nguyên chủ.

Nói đi nói lại đều là do nguyên chủ sai, ủy khuất của nàng đều là do nguyên chủ mà ra.

Lý Hà Hoa tự nhủ trong lòng là không cần tức giận, không cần tức giận, sau đó hít sâu một hơi nói: “Mặc kệ ngươi tin hay không ta thật sự không có chủ ý gì, nếu ngươi không yên tâm thì có thể nhìn, ta không làm gì cả, chẳng qua là nhân tiện làm thức ăn cho hài tử mà thôi.

”Nói xong thì Lý Hà Hoa cũng không ở lâu, lập tức đi ra ngoài, đi tới cửa lại bồi thêm một câu: “Món trên bệ bếp là ta làm sủi cảo chiên cho tiểu gia hỏa, ngươi xem mà làm đi.

”Nói xong liền không quay đầu mà đi thẳng một mạch vào phòng chứa củi.

Ngồi ở trên giường, lúc này Lý Hà Hoa hết muốn ăn, trong lòng có chút khó chịu bởi vì cảm giác mặc kệ mình làm chuyện gì đều bị người khác hiểu thành có âm mưu quỷ kế gì đó, điều này thật sự quá khó tiếp thu.

Chẳng lẽ về sau nàng đều bị người khác nhìn với thành kiến như vậy sao? Nàng không thể đơn thuần làm chính mình à?Haizzz, nguyên chủ tội nghiệt quá nặng, nàng chỉ cần ở chỗ này một ngày thì sẽ bị bóng ma nguyên chủ bao phủ một ngày, không cần nghĩ đến việc thoát ra.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 30: Chương 30


Lý Hà Hoa không khỏi thở dài khi nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, trừ khi nàng rời xa nơi này, rời xa những người quen biết thì nàng mới có thể quang minh chính đại mà làm chính mình, làm một Lý Hà Hoa tùy tâm sở dục.

Xem ra việc kiếm tiền quá mức cần thiết.

Nàng nhất định phải nhanh nhanh kiếm đủ tiền lên trấn trên mua một sân viện thuộc về chính mình, sau đó dọn khỏi nơi này.

Không không không, mua một cái sân viện quá xa xôi, vẫn là kiếm tiền thuê một phòng ở trước đi, sau đó chậm rãi kiếm tiền mua nhà sau.

Như vậy thì có thể dọn đi sớm một chút rồi.

Nghĩ đến đây Lý Hà Hoa không khỏi tự cổ vũ mình, nhất định phải nỗ lực kiếm tiền.

Còn mấy ngày nữa mới có thể đi nấu tiệc cho nhà họ Vương, từ đây tới đó thì không có việc gì, nàng có thể lợi dụng thời gian mấy ngày này nghĩ cách kiếm ít tiền, bằng không thì chỉ sợ miệng ăn núi lở.

Nhưng mà làm cái gì đây?Kỳ thật nàng cũng nghĩ tới đi tửu lâu bán thực đơn gì đó như mấy nhân vật trong truyện xuyên không khác, tin rằng một thực đơn là có thể mua một sân viện, nhưng mà thực đơn của nàng đều là công thức độc nhất vô nhị của Lý gia.

Gia huấn Lý gia chính là tuyệt không đem thực đơn truyền ra ngoài, càng không thể mua bán thực đơn, cho dù thay đổi thế giới, không có người giám sát, nàng vẫn không muốn phá vỡ gia huấn này.

Cho nên nàng vẫn nên nghĩ biện pháp khác đi.

Lý Hà Hoa một bên cắn màn thầu một bên trong đầu nghĩ biện pháp, đột nhiên tầm mắt dừng tại màn thầu trên tay mình, trong lòng có chủ ý: đúng vậy, nàng có thể làm chút điểm tâm gì đó mới mẻ, vừa độc đáo lại ngon rồi đi lên chợ bán, người tới họp chợ và người ở tại trấn trên rất đông đúc, hẳn là sẽ có người mua, mặc kệ thời đại nào, địa phương nào, thức ăn vĩnh viễn sẽ không thể bán không được.

Mắt Lý Hà Hoa sáng rực lên, bắt đầu cẩn thận cân nhắc nên làm điểm tâm gì mới có thể hấp dẫn khách tới ăn.

Suy nghĩ nửa ngày, Lý Hà Hoa quyết định làm bánh đậu đỏ và bánh trứng.

Hai loại điểm tâm này đều rất đơn giản, không cần máy móc phức tạp, điều kiện phòng bếp ở đây có thể làm được, hơn nữa còn có thể làm ăn rất ngon.

Bánh đậu đỏ thuộc về điểm tâm Trung Quốc, chỉ cần làm ăn ngon, giá cả tiện nghi hơn so với cửa hàng điểm tâm thì sẽ bán chạy.

Bánh trứng là điểm tâm phương tây, ở thời đại này khẳng định chưa ai gặp qua, cũng đủ hấp dẫn tầm mắt khách nhân, đến lúc đó không lo không ai mua.

Nhưng mà làm hai loại điểm tâm này cần trứng gà và đậu đỏ, đúng rồi, còn phải mua đường trắng, tất cả mấy thứ này nàng đều không có, đều yêu cầu nàng phải chuẩn bị nhưng trong tay nàng chỉ còn năm văn tiền, căn bản không đủ để mua trứng gà, đậu đỏ và đường trắng.

Vậy phải làm sao bây giờ?Thật vất vả nghĩ ra cách thì không có tiền mua nguyên liệu, còn có người nào thảm hơn so với nàng không?Lý Hà Hoa buồn bực gãi tóc mình, cho đến khi đem chính mình cào thành người điên thì mới thôi.

Chẳng lẽ cứ như vậy liền từ bỏ? Không được không được, không thể từ bỏ, nàng đang cần tiền gấp đấy, bằng tay nghề của nàng, cách này nhất định có thể kiếm được tiền, chỉ cần mua nguyên liệu về là được.

Chính là nàng có thể chạy đi đâu mượn tiền đây? Nhà mẹ đẻ nguyên chủ thì nàng không quen biết nên không cần suy xét đến, nguyên chủ cũng không có bạn tốt hay khuê mật gì, nhân duyên trong thôn là số âm, muốn mượn tiền căn bản là không có khả năng.

Cho đến nay người duy nhất nàng biết, có thể nói mấy câu chính là! ! tầm mắt Lý Hà Hoa hướng ra ngoài sân nơi đang có âm thanh chẻ củi truyền đến, là nam nhân đang chẻ củi ở ngoài kia.

Lý Hà Hoa đứng lên lén lút đến phía sau cửa, mở ra một cánh nhìn bên ngoài, đập vào mắt là một thân hình cường tráng của đối đối phương, tay áo xoắn tới khủy tay, lộ ra cánh tay tinh tráng.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 31: Chương 31


Chỉ thấy tay phải Trương Thiết Sơn cầm rìu, dơ lên bổ xuống, cơ bắp theo động tác mà phình lên.

Nếu là trước kia, Lý Hà Hoa nhất định phải vui vẻ chiêm ngưỡng soái ca một phen, nhưng hiện tại nàng không có tâm trạng để thưởng thức, trong đầu đang rối rắm là có muốn đánh cược da mặt đi mượn tiền hắn không.

Mượn tiền hắn khả năng rất lớn là sẽ bị cự tuyệt, không chừng còn bị hung hăng chế nhạo một hồi, nhưng mà không mượn thì nàng lại không còn biện pháp nào khác.

Rối rắm giữa mượn và không mượn một lúc, Lý Hà Hoa cuối cùng vẫn lựa chọn mượn.

Không phải chỉ là da mặt thôi sao, từ bỏ cũng chả sao, bị chế nhạo thì chế nhạo đi, ít nhất nàng thử qua rồi sẽ không hối tiếc, không thể chưa thử một chút mà từ bỏ được.

Lý Hà Hoa lấy hết can đảm mở cửa ra, chậm rãi đi vào trong sân, sau đó đến trước mặt Trương Thiết Sơn, nhưng mà đối phương ngay cả khóe mắt cũng không nhìn nàng, chỉ chuyên tâm tiếp tục công việc chẻ củi của mình.

Lý Hà Hoa há miệng th* d*c, nhắm mắt, căng thẳng, sau một lúc chuẩn bị xong mới lên tiếng: “Trương Thiết Sơn.

”Trương Thiết Sơn liếc nàng một cái rồi tiếp tục cúi xuống chẻ củi.

Cả đời Lý Hà Hoa chưa từng mở miệng mượn tiền người khác bao giờ, vì vậy hiện tại cảm giác mười phần xấu hổ, không khỏi chà xát tay, cố chống da mặt cười cười: “Trương Thiết Sơn, ta có thể nhờ ngươi giúp một chút không?”Trương Thiết Sơn không trả lời, bởi vì căn bản không muốn phản ứng với nàng.

Lý Hà Hoa nhăn mũi, biết mình chiếm không được chỗ tốt, nhưng mà không còn cách nào, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nếu về sau nàng phát đạt rồi thì! ! Lý Hà Hoa từ trong phán đoán của mình phục hồi tinh thần tiếp tục nói: “Trương Thiết Sơn, ta muốn mượn ít tiền của ngươi có được không?”Nói xong lập tức bổ sung: “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ trả, ta viết giấy nợ cho ngươi.

”Đáng tiếc là lời này của Lý Hà Hoa chỉ làm Trương Thiết Sơn lạnh lùng nhìn thoáng qua, sau đó hắn thẳng thừng quăng một cái liếc mắt có cả chán ghét cùng cảnh cáo qua cho nàng.

Lý Hà Hoa ảo não c*n m** d***, quyết định làm ngơ mắt lạnh của hắn, tiếp tục nói: “Trương Thiết Sơn, ta là muốn làm điểm tâm đi bán dạo ở trên đường, nhưng mà ta không có đậu đỏ, trứng gà và đường trắng.

Ngươi cho ta mượn ít tiền để đi mua, chờ ta có tiền lời sẽ lập tức trả cho ngươi, thế nào? Ngươi không cần lo lắng ta bán không được, tay nghề của ta rất tốt, chờ ta làm xong đưa ngươi nếm thử được chưa?”Lý Hà Hoa đem những lý do thuyết phục ở trong lòng đều nói ra, một hơi nói hết, sau đó rất khẩn trương nhìn nam nhân này, chờ mong hắn có thể gật đầu.

Kết quả nam nhân này chỉ phun ra một câu: “Cút, đừng ở chỗ này dong dài.

”Lý Hà Hoa: “! ! ”Nam nhân này sao lại khó thuyết phục vậy!?Lý Hà Hoa đương nhiên sẽ không cút, nàng tiếp tục kiên trì nói: “Nếu ngươi không tin ta có thể kiếm tiền, hiện tại ta làm một phần cho ngươi nếm thử được không? Ngươi nếm thử là biết nhất định có thể bán ra ngoài, ngươi thấy thế nào?”Đối phương vẫn im lặng không đáp lại.

Lý Hà Hoa tiếp tục thuyết phục: “Nếu ngươi không thích ăn, ta có thể làm cho tiểu bảo bối ăn, tiểu hài tử đều thích ăn bánh, thật sự ăn rất ngon, ngươi để hắn nếm thử đi được không?”Vẫn là không đáp lại.

Lý Hà Hoa lại một lần nữa nói: “Trương Thiết Sơn, ta thật sự chỉ muốn làm điểm tâm bán lấy tiền, trên người ta chỉ có năm văn tiền, ngươi cho ta mượn một ít đi, không cần nhiều, cho ta mượn hai mươi văn tiền là được.

Xin ngươi, cùng lắm thì ta trả lại cho ngươi ba mươi văn.

Như vậy ngươi kiếm được mười văn tiền lời rồi.

”Kết quả nam nhân này vẫn làm như không nghe thấy như cũ, chẳng có một chút ý tứ muốn trả lời nàng, chẳng qua động tác chẻ củi càng ngày càng dùng sức, thanh âm càng lúc càng lớn, giống như đang chém người vậy.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 32: Chương 32


Lý Hà Hoa sợ giây tiếp theo nam nhân này không kiên nhẫn mà chém luôn cả nàng.

Vì vậy liền bạo gan thử hỏi lần cuối: “Trương Thiết Sơn, ngươi không phải rất chán ghét ta sao? Chỉ cần ta kiếm được tiền, ta có thể mau chóng dọn đi rồi, đến lúc đó không phải ngươi không cần nhìn thấy ta nữa sao.

Cho nên ngươi cho ta mượn ít tiền cũng có chỗ lợi, hơn nữa ta nhất định sẽ trả.”Nói xong câu này, Lý Hà Hoa thật sự nghèo từ, hoàn toàn không còn ý gì hay để thuyết phục nữa, nếu hắn còn không đáp ứng thì nàng thật sự phải từ bỏ rồi.Lẳng lặng nhìn chằm chằm Trương Thiết Sơn chờ hắn đáp lại.Trương Thiết Sơn dừng động tác chẻ củi, sau đó đứng dậy, tay cầm rìu lạnh lùng nhìn Lý Hà Hoa.Ngay lúc Lý Hà Hoa cho rằng nam nhân này sẽ chém mình, ai ngờ hắn lấy tay đưa vào áo móc ra một chuỗi tiền đồng rồi đưa cho nàng.Lý Hà Hoa kinh hỷ mở to hai mắt, duỗi tay ra nhận nhưng lại thấy trống không, không khỏi nhíu mày nhìn về phía hắn.Chỉ thấy nam nhân này cầm tiền lạnh nhạt nói: “Mượn tiền thì có thể, nhưng ngươi nội trong hai tháng phải dọn đi, sau đó không bao giờ xuất hiện ở trong cái thôn này nữa, cũng không cần xuất hiện trước mặt chúng ta.

Nếu vi phạm thì chớ trách ta không khách khí.”Lý Hà Hoa nghĩ nghĩ gật đầu: “Được, ta đáp ứng.” Dù sao nàng cũng không nghĩ sẽ ở lại chỗ này, về sau sẽ không cần đến nơi này làm gì, việc qua lại đối với bọn họ thì càng không.Trong tay có tiền, Lý Hà Hoa lập tức bắt đầu hành động.

Chuyện đầu tiên chính là lên trấn trên mua nguyên liệu làm điểm tâm.Đến trấn trên nàng liền tới chỗ người trong thôn bày bán mua ít đậu đỏ, lại mua một ít trứng gà mới, sau đó lại đến cửa hàng mua bao đường trắng.

Cuối cùng chạy đến chỗ bán giấy dầu mua một chồng giấy, dùng để gói điểm tâm cho khách hàng vào ngày mai.Mua xong các thứ nàng đến cửa hàng chuyên bán điểm tâm ở trên trấn hỏi thăm một chút.Nàng tới một cửa hàng điểm tâm được xem là cửa hàng có giá trung bình, nàng định về sau tham khảo giá cả của nhà này, như vậy sẽ không xuất hiện tình trạng khách nhân ngại đắt.Nhà này cũng có bánh đậu đỏ, giá bảy văn tiền một cân, Lý Hà Hoa đứng một bên nhìn, có vị khách vừa lúc mua một cân bên trong có khoảng bốn khối bánh đậu đỏ, nói cách khác là khoảng 2 văn tiền một khối, Lý Hà Hoa trong lòng có chủ ý, tính toán lúc làm bánh thì làm lớn hơn một chút so với nhà này, sau đó bán theo khối, mỗi khối hai văn tiền, bánh trứng cũng đồng giá.Nguyên liệu đã mua xong, giá cũng đã hỏi thăm, Lý Hà Hoa lúc này mới mang theo tươi cười về nhà.Chờ đến khi những người khác ăn xong cơm chiều, Trương Lâm thị đem nồi chén rửa sạch sẽ, Lý Hà Hoa mới xách theo nguyên liệu mới mua đến phòng bếp, đầu tiên bắt đầu làm sạch, sau đó đánh trứng, chưng đậu đỏ, .....Bên ngoài, người Trương gia đang ở trong sân ngồi nói chuyện phiếm, nghe trong phòng bếp phát ra tiếng ‘leng ka leng keng’ Trương Lâm thị là người đầu tiên nhịn không được, khẽ nói thầm: “Đây là đang làm gì vậy? Không phải là nàng ta cố tình đập đồ vật của nhà ta đấy chứ?”Trương Thanh Sơn không cao hứng nói: “Ca, nữ nhân này thật quá đáng ghét, thật không muốn cùng nàng ở chung một chỗ chút nào.”Trương Thiết Sơn không nói gì, ôm Thư Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ.Thấy Trương Thiết Sơn không nói lời nào, Trương Lâm thị cũng đã quen với tính tình trầm mặc ít nói của đại nhi tử, vì vậy bà liền cùng tiểu nhi tử nói đến đề tài khác.Nhưng mà một hồi trong viện lại đột nhiên truyền đến một trận mùi thơm kỳ lạ, thơm đến mức người ta không tự chủ được ch** n**c miếng.Trương Thanh Sơn dùng sức hít hít mũi: “Đây là mùi thơm của điểm tâm phải không? Nhà ai mua điểm tâm vậy nhỉ? Thật là thơm quá đi!”Trương Lâm thị cũng ngửi ngửi: “Là điểm tâm, nhưng mà cùng với điểm tâm trên trấn mùi thơm không giống nhau, so với cửa hàng bán còn thơm hơn, đây là điểm tâm gì?”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 33: Chương 33


Trương Thanh Sơn không tự chủ được đứng lên, dùng sức ngửi nơi phát ra mùi hương trong không khí, sau một lúc lâu không quá tin tưởng nói: “Nương, sao ta cứ có cảm giác là từ trong nhà mình truyền đến vậy?”Trương Lâm thị theo bản năng phủ định: “Sao có thể, nhà mình có mua điểm tâm bao giờ đâu.

”Trương Thanh Sơn lại nói: “Nương, hình như là thật đó, chính là mùi thơm của nhà mình, hình như là truyền ra từ phòng bếp ! ! ”Đôi mắt của Trương Lâm thị nhìn về hướng phòng bếp, trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi, chẳng lẽ nữ nhân kia mua điểm tâm rồi vào phòng bếp ăn?Trương Thiết Sơn vẫn luôn im lặng không nói gì, lúc này mới lên tiếng: “Nương, Thanh Sơn.

Ngồi xuống đi, đúng là mùi hương đó truyền ra từ phòng bếp nhà ta.

”Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn nhìn nhau, sau đó đồng loạt ngồi xuống.

Trương Lâm thị không khỏi nói thầm: “Nữ nhân này chính là như vậy, vĩnh viễn ham ăn biếng làm, điểm tâm quý như thế mà có thể mua ăn, ăn thì thôi đi, còn một mình trốn ở trong phòng bếp ăn.

Nhà ta cưới nữ nhân như vậy thật là xui xẻo tám đời, nếu không phải lúc trước cha nàng!.

”“Nương!” Trương Thiết Sơn quát lớn một tiếng, thành công chặn lời nói kế tiếp của Trương Lâm thị, bà ấy lập tức mím môi không nói tiếp nữa.

Trương Thanh Sơn nhìn nhìn ca hắn lại nhìn nương, thức thời không nói thêm nữa, chỉ là đôi mắt theo bản năng nhìn về hướng phòng bếp, lại thấy Lý Hà Hoa bưng một cái mâm ra hướng vào trong sân đi tới.

Lý Hà Hoa đến trước mặt mọi người, bỏ qua ánh mắt bất thiện của Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn, đem mâm để trên bàn vuông nhỏ, nói: “Đây là bánh đậu đỏ cùng bánh trứng gà ta làm, toàn bộ đều là bánh mới ra lò, mang tới cho các người nếm thử.

”Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn trong mắt hiện lên kinh ngạc, bọn họ đều tưởng nàng mua điểm tâm về ăn, không nghĩ tới là nàng làm, việc này nghĩ như thế nào cũng không có khả năng, Lý Hà Hoa có thể làm ra điểm tâm vừa thơm lại vừa đẹp như vậy ư? Chẳng lẽ là gạt người?Lý Hà Hoa cũng nhìn ra sự không tín nhiệm trong mắt bọn họ, chỉ là nàng cũng không nói gì, làm bộ như không thấy.

Trương Lâm thị đối với Lý Hà Hoa là hận thấu xương, hiện tại sao có thể tiếp thu ý tốt của nàng, cho dù điểm tâm này quả thực rất hấp dẫn, nhưng bà cũng sẽ không cho nàng mặt mũi: “Hừ, ngươi lúc nào thì có lòng tốt như vậy? Ta cũng không dám ăn đồ ăn của ngươi đâu, ta sợ ngươi hạ độc ta.

”Lý Hà Hoa trầm mặc, không muốn để ý tới, nhàn nhạt nói: “Các ngươi ăn đi, ta về phòng trước.

” Nói xong liền xoay người đi vào phòng chứa củi.

Thôi, dù sao nàng cũng đã có lễ phép rồi, nếu bọn họ không muốn ăn thì thôi bỏ đi, nàng cũng không cần phải để ý.

Trong sân, Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn nhìn theo Lý Hà Hoa đi vào phòng chứa củi, lúc này mới thu tầm mắt về nhìn điểm tâm trên bàn, trong mắt hiện lên vẻ do dự.

Điểm tâm này không chỉ có bộ dáng đẹp mắt, mùi thơm cũng quá hấp dẫn, vừa nhìn liền biết ăn rất ngon.

Nhưng đây là đồ do nữ nhân kia làm, ăn đồ ăn của nữ nhân kia chẳng phải là! !.

Lúc này Trương Thiết Sơn dẫn đầu cầm một khối bánh trứng gà lên, nói: “Nương, Thanh Sơn, ăn đi.

”Thấy hắn nói vậy Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn nhìn nhau liếc mắt một cái, cả hai hoàn toàn không còn vẻ do dự như lúc đầu, sôi nổi duỗi tay cầm một khối bánh lên bỏ vào miệng.

Ăn! Vì sao không ăn? Nữ nhân kia tham của nhà bọn họ nhiều tiền như vậy, một ít bánh trứng này thì tính là gì, tại sao không ăn cơ chứ!?Một ngụm cắn xuống, mấy người đồng thời hơi ngẩn ra, Trương Thiết Sơn còn tốt, Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn trong mắt rõ ràng không tưởng tượng nỗi.

Trương Thanh Sơn một bên nhanh chóng nhai nuốt một bên nhìn nhìn phòng chứa củi, trong lời nói tràn ngập nghi ngờ: “Đây là do nàng làm? Nàng có thể làm ra điểm tâm ăn ngon như vậy ư?”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 34: Chương 34


Trương Lâm thị cũng hoài nghi như vậy, nhưng mà bà biết điểm tâm này không phải mua, bởi vì bà cũng chưa gặp qua cái gì mà bánh trứng, bánh đậu đỏ thì thật ra có thấy qua, trước kia cũng từng ăn rồi, nhưng hương vị không ngon được như vậy.

Sau khi Trương Thiết Sơn ăn xong một ngụm, im lặng một lát, bẻ xuống một khối nhỏ đưa đến bên miệng của nhi tử trong lòng ngực: “Thư Lâm, ăn điểm tâm nào.

”Thư Lâm đối với lời nói của Trương Thiết Sơn luôn luôn có phản ứng, ngoan ngoãn hé miệng, ăn xong điểm tâm bên miệng, chậm rãi nhai nuốt, một chút cũng không xuất hiện biểu tình bài xích, tuy rằng ăn chậm nhưng xem ra ăn rất ngon.

Trương Thiết Sơn không tự chủ được nhớ tới chén sủi cảo chiên buổi sáng, cũng như lúc này vậy, Thư Lâm ăn rất ngon, toàn bộ đều ăn hết, một chút cũng không phun.

Nữ nhân này khi nào thì có một thân trù nghệ như vậy?! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !.

Ở phòng chứa củi Lý Hà Hoa đang chuẩn bị đồ vật ngày mai đi lên trấn bán điểm tâm, sau khi thu thập xong, ăn một khối điểm tâm, sau đó bắt đầu luyện yoga giảm cân.

Tập đến khi mệt đổ mồ hôi đầy người mới dừng lại, lúc này nghe bên ngoài không còn âm thanh mới đi ra phòng bếp nấu nước rửa mặt.

Sáng sớm hôm sau, lúc trời còn tờ mờ sáng Lý Hà Hoa đã rời giường, sau khi rửa mặt đơn giản liền hướng trên trấn đi, thời điểm đi đến trấn trên, trời cũng đã sáng, chợ cũng đã bắt đầu náo nhiệt.

Lý Hà Hoa ở một chỗ tương đối sạch sẽ ngồi xổm xuống, buông rổ, nhấc lên vải bố trắng, lộ ra bánh đậu đỏ cùng bánh trứng bên trong, sau đó lấy một bao giấy dầu mở ra, bên trong là từng khối điểm tâm cắt nhỏ, đây là bánh mà Lý Hà Hoa cắt sẵn ở nhà, mục đích là để cho khách nhân ăn thử.

Sau khi chuẩn bị tốt, Lý Hà Hoa hét to: “Bán bánh trứng cùng bánh đậu đỏ đây, vừa lớn vừa thơm, bánh trứng cùng bánh đậu đỏ đây, ăn thử miễn phí, không ngon không cần mua.

”Nghe Lý Hà Hoa nói ăn thử miễn phí, không ít người bị hấp dẫn lại đây, đặc biệt là tiểu hài tử, đôi mắt nhìn chằm chằm những điểm tâm vừa đẹp lại vừa thơm ch** n**c miếng, không ngừng kêu la: “Con muốn ăn, con muốn ăn.

”Người lớn thấy hài tử nhà mình muốn ăn liền hỏi: “Điểm tâm này bán như thể nào?”Lý Hà Hoa trả lời: “Bánh đậu đỏ cùng bánh trứng đều là hai văn tiền một khối.

”Có người vừa nghe hai văn tiền một khối liền cảm thấy đắt, sôi nổi lắc đầu.

Lý Hà Hoa cười nói: “Bánh của ta chính là bí quyết tổ truyền, đảm bảo hương vị cực kì ngon.

Hơn nữa mỗi khối điểm tâm của ta phân lượng đều không nhỏ, hai văn tiền một khối thật sự quá tiện nghi.

Này, mọi người tới nếm thử, nếu cảm thấy không thể ăn các ngươi cũng đừng mua.

”Lý Hà Hoa nói xong liền đem điểm tâm trong tay phân cho những tiểu hài tử cùng người lớn.

Kết quả như Lý Hà Hoa dự đoán, người ăn xong đều cảm thấy ăn rất ngon, những hài tử đó đều nháo muốn ăn nữa, người lớn bị nháo đến hết cách đành phải bỏ tiền mua của Lý Hà Hoa một hai khối.

Kế tiếp Lý Hà Hoa không cần hét to nữa, chỉ không ngừng gói điểm tâm cho người mua, sau đó lấy tiền.

Những người khác thấy bên này náo nhiệt cũng sôi nổi vây quanh lại đây, sau đó cũng mua theo.

Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên bán nên Lý Hà Hoa không dám làm quá nhiều, chỉ làm một rổ, kết quả không đến nửa canh giờ toàn bộ đã bán hết, còn có một ít người không mua được liền nóng nảy.

“Điểm tâm của ngươi sao lại ít vậy? Chúng ta muốn mua cũng không mua được.

”Lý Hà Hoa cười nói: “Các vị, thật ngại quá, hôm nay làm thiếu một ít, nhưng mà không sao, ngày mai ta còn tới, muốn ăn có thể lại đây mua.

”Không ít người muốn mua nhưng không mua được, nghe Lý Hà Hoa nói như vậy mới yên tâm, quyết định ngày mai lại đến xem.

Lý Hà Hoa nhìn rổ trống rỗng, cười cực kì vui vẻ.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 35: Chương 35


Sau đó Lý Hà Hoa lại xách rổ lên trực tiếp đi mua đậu đỏ cùng trứng gà, chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai.

Nàng muốn mua nhiều một chút, ngày mai sẽ làm hai rổ mang đến.

Mua xong đồ, tâm tình của Lý Hà Hoa rất tốt, hớn hở đi về nhà, vừa vào cửa liền đi thẳng vào phòng chứa củi.

Cẩn thận đem cửa đóng lại, sau đó đem tiền trong tay áo bỏ xuống giường, trong lúc nhất thời chỉ nghe âm thanh đồng tiền va chạm xôn xao.

Lý Hà Hoa mừng đến nỗi đôi mắt cong lên, từng chút từng chút một bắt đầu đếm tiền đồng.

Kết quả tổng cộng có 50 văn tiền, trừ đi phí tổn cùng mua nguyên liệu hôm nay, cuối cùng lời 30 văn tiền.

Lý Hà Hoa chưa từng yêu tiền như giờ khắc này, nhịn không được ở trên giường lăn qua lộn lại cùng nằm với tiền.

Kích động qua đi, nàng lại đem dây thừng xâu những đồng tiền cùng nhau, cầm đến trước mắt nhìn vài lần, sau đó thở dài đứng dậy đi tìm Trương Thiết Sơn.

Nàng định đem chỗ tiền này đưa cho hắn, sỡ dĩ làm vậy là vì nàng không thích thiếu tiền người khác.

Trương Thiết Sơn không có ở nhà, Lý Hà Hoa đợi một lát mới thấy hắn xách một thùng nước trở về, chạy nhanh theo sau, chờ hắn đem nước đổ vào lu mới đem tiền đưa hắn: “Này, đây là tiền trả lại cho ngươi.

”Trương Thiết Sơn cúi đầu nhìn nhìn đồng tiền đưa trước mặt, duỗi tay cầm lấy, tùy ý nhét vào trong ngực sau đó tiếp tục mang thùng nước ra ngoài.

Lý Hà Hoa cũng không thèm để ý, dù sao nàng còn tiền, cảm giác một thân nhẹ nhàng, lại trở về phòng chứa củi, ở trên giường nằm một hồi chờ người Trương gia ăn xong cơm chiều mới đi ra ngoài làm điểm tâm.

Ngày hôm sau, Lý Hà Hoa vẫn như cũ trời vừa tờ mờ sáng liền xuất phát, tìm đến vị trí hôm qua đem hai rổ điểm tâm đặt trước mặt liền hét to.

Có ngày hôm qua làm nền, hôm nay rất nhanh đã có người tới mua.

Có nhiều người hôm qua đã mua nhưng người nhà ăn xong còn muốn ăn nữa, cho nên hôm nay lại tới đây mua tiếp.

Thế nên tuy rằng điểm tâm hôm nay làm nhiều thêm một rổ, nhưng tốc độ bán cũng nhanh như hôm qua, còn chưa đến trưa đã bán xong toàn bộ rồi.

Lý Hà Hoa bán xong điểm tâm lại đi mua nguyên liệu cho ngày mai, thời điểm trở về thấy có người bán hàng rong ở đầu đường bán kẹo hồ lô, trong lòng liền nghĩ tới tiểu gia hỏa ở trong nhà kia.

Nàng không tự chủ được mà đi qua, bỏ hai văn tiền mua một xâu, định bụng chút nữa mang về cho đứa nhỏ kia ăn.

Đi hai bước, chân Lý Hà Hoa lần nữa dừng lại, nhìn về cách đó không xa có một sạp bán thịt heo, sau một lúc do dự, vẫn cắn răng đi qua lấy mười lăm văn tiền mua một cân thịt ba chỉ.

Không phải tại nàng thích ăn thịt ba chỉ, nàng mua thịt này mục đích là muốn về nấu thịt kho tàu cho người nhà họ Trương cùng nhau ăn, xem như cảm tạ Trương gia thu lưu cho nàng có thể tiếp tục ở lại, rốt cuộc thì nàng cũng đã bị hưu, không được xem là người Trương gia nữa.

Đương nhiên, chủ yếu là nàng hy vọng mượn việc này có thể ở trước mặt người Trương gia có được chút hảo cảm, để những ngày kế tiếp ở chung trôi qua bình an, ai cũng thư thái.

Nàng cũng không muốn vừa gặp đã bị các loại ánh mắt kỳ thị nhìn chằm chằm.

Người ở dưới mái hiên, hối lộ chủ nhà một chút là rất cần thiết, ai kêu nàng hiện tại không có bản lĩnh rời đi làm gì.

Thời điểm Lý Hà Hoa về đến nhà đã là buổi chiều, bụng đã sớm đói meo, nhưng mà nhìn sắc trời, nàng vẫn cố gắng chịu đựng tới hoàng hôn mới đi đến phòng bếp nấu cơm.

Trong phòng bếp, việc đầu tiên là Lý Hà Hoa tìm đến đứa bé ở phía sau bếp, đem kẹo hồ lô mua cho hắn nhẹ nhàng để trên đùi đối phương: “Đây, bảo bối, này là kẹo hồ lô ta mua cho ngươi đấy, tiểu hài tử đều thích ăn, ngươi cũng nếm thử xem.

”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 36: Chương 36


“Nếu thích ăn thì về sau ta sẽ thường xuyên mua cho ngươi được không?” Lý Hà Hoa dịu dàng dỗ dành đứa bé.

Chỉ là Thư Lâm vẫn không nhúc nhích, cũng không giống như các hài tử khác thấy đồ ngon liền vui sướng ăn ngay, đầu trước sau vẫn luôn cúi xuống.

Trong mắt Lý Hà Hoa hiện lên một tia thương tiếc.

Hắn vẫn là một đứa trẻ vừa mới tiếp xúc với thế giới này không lâu, lại như không hề có cảm giác tồn tại đối với thế giới này, không chỉ cự tuyệt giao tiếp với thế giới, còn cự tuyệt bất luận kẻ nào tiến vào thế giới của hắn.

Rốt cuộc là chịu thương tổn nhiều đến thế nào mới có thể biến thành như vậy đây?Lý Hà Hoa biết đứa trẻ này đã rơi vào tình trạng tự phong bế, nếu hiện tại không nỗ lực mang hắn ra ngoài, như vậy sẽ có một ngày hắn hoàn toàn nhốt mình trong thế giới của riêng hắn, ngăn cách với mọi người, từ đó cả đời sẽ bị hủy.

Ở hiện đại Lý Hà Hoa cũng đã gặp qua nhiều đứa trẻ như vậy, cho nên nàng không đành lòng nhìn một đứa trẻ bị hủy hoại như thế, nàng muốn nỗ lực làm hết khả năng có thể của mình để cứu vớt đứa nhỏ này.

Nàng không phải thầy thuốc, cũng không biết tiểu gia hỏa này có nghe được lời nàng nói hay không, nhưng nàng vẫn muốn dùng phương pháp của mình thử một lần, đó chính là cố gắng cùng hắn giao tiếp nhiều hơn một chút.

“Tiểu bảo bối, ngươi biết không, hôm nay ta đi lên trấn bán điểm tâm, chính là điểm tâm hôm qua ta cho ngươi ăn đó, sinh ý rất tốt, ta đều bán hết rồi.

Sau này mỗi ngày ta có thể kiếm tiền thì sẽ mang đồ ăn ngon cho ngươi được không?”“Còn nữa, về sau chỉ cần làm cái gì ăn ngon, ta trước hết đều sẽ giữ lại cho ngươi một phần, ngươi thấy thế nào? Có phải cảm thấy ta làm món gì ăn cũng rất ngon không? Hì hì, có phải ta có chút tự luyến không bảo bối?”“Tiểu bảo bối, hôm nay ta còn mua thịt kho tàu nè, định làm cho ngươi ăn đó, còn có cha ngươi, tiểu thúc ngươi và nãi nãi ngươi đều có thể ăn.

Trong nhà chưa từng ăn thức ăn mặn, làm sao ngươi có thể mập lên được? Ngươi xem ngươi gầy như vậy, phải cố gắng bồi bổ mới có thể lớn lên khỏe mạnh, tựa như!.

.

cao lớn tựa như cha ngươi vậy đó.

”Lý Hà Hoa đem những chuyện phát sinh hôm nay đều nói cùng đứa bé, cho đến khi không còn lời nào để nói mới đứng lên: “Tiểu bảo bối, ta đi nấu cơm, đợi lát nữa ngươi liền có thịt để ăn rồi.

”Thư Lâm vẫn không có phản ứng gì, nhưng mà Lý Hà Hoa có cảm giác kỳ thật hài tử này có thể nghe nàng nói.

Không đáp lại cũng không sao, chỉ cần có thể nghe được thì tốt, nàng nói chuyện với hắn nhiều thì đối với hắn sẽ có chỗ tốt.

Lý Hà Hoa muốn giảm béo, cho nên hôm nay nàng không định ăn thịt kho tàu, chỉ nấu một ít cháo gạo trắng coi như cơm chiều nay.

Chờ sau khi cháo nấu xong nàng đem thịt mới mua rửa sạch, cắt thành từng khối từng khối, sau đó bắt đầu làm thịt kho tàu.

Chỉ một lát sau, mùi thịt thơm liền từ phòng bếp bay ra ngoài, nháy mắt cả nhà đều là mùi thơm hấp dẫn, làm Trương Lâm thị chạy tới phòng bếp, nhìn thấy lại là Lý Hà Hoa đang nấu ăn, tầm mắt nhìn vào trong nồi, phát ra một tiếng hừ nhẹ, sau đó bà mới xoay người đi.

Lý Hà Hoa nhìn bóng dáng Trương Lâm thị, nhẹ nhàng lắc lắc đầu tiếp tục làm đồ ăn của mình.

Đem bước cuối cùng hoàn thành, Lý Hà Hoa mang thịt trong nồi để vào mâm, sau đó tắt lửa, đổ nước vào nồi rửa sạch.

Lúc này mới múc một chén cháo đi đến phía sau bếp cùng ngồi với Thư Lâm.

“Bảo bối, đêm nay ta ăn cháo đấy, rất thơm, ngươi có muốn ăn cùng ta không?” Nói xong Lý Hà Hoa liền dùng muỗng múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng của đứa nhỏ.

Thấy hài tử này vẫn không chịu há miệng, Lý Hà Hoa đành phải quay sang dỗ: “Bảo bối, nếm thử một miếng đi.

”.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 37: Chương 37


“Ngươi có thể húp trước một ít cháo để lót dạ, sau đó đợi lát nữa nãi nãi đến phòng bếp nấu cơm, ngươi sẽ được ăn thịt kho tàu thơm ngào ngạt rồi.

”Nhưng mà kết quả tất nhiên là thất vọng, đứa nhỏ hoàn toàn không để ý tới nàng.

Lý Hà Hoa hết cách, đành phải tự ăn, vừa ăn vừa cùng hài tử nói chuyện, chờ đến khi ăn xong hai chén cháo mới cùng đứa nhỏ tạm biệt, bưng thịt kho tàu đi vào nhà chính.

Nhà chính bên này, Trương Lâm thị đang ngồi ở cửa vá xiêm y, thấy Lý Hà Hoa mang một mâm thịt để trên bàn, trong mắt hiện lên nghi hoặc nhưng cũng không mở miệng hỏi nàng, hiển nhiên là không muốn chủ động bắt chuyện với nàng.

Lý Hà Hoa chủ động giải thích: “Nương, đây là hôm nay ta đi chợ mua thịt về kho tàu, cố ý làm để mọi người ăn, lát nữa người chỉ cần làm thêm chút rau dưa, nấu ít cơm là được.

”Trong mắt Trương Lâm thị hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng lại nhanh chóng bị sự chán ghét thay thế, trong miệng hừ lạnh một tiếng, cúi đầu tiếp tục vá áo, nhưng thật ra cũng không có trực tiếp mở miệng cự tuyệt.

Độc phụ này tham của con bà nhiều tiền như vậy, ăn của nàng một ít đồ ăn cũng không bù lại được, sao bà phải cự tuyệt cơ chứ?Lý Hà Hoa cũng không thèm để ý thái độ của Trương Lâm thị, sau khi để thịt kho tàu xuống liền về phòng chứa củi.

Nhìn Lý Hà Hoa đóng cửa lại, mắt Trương Lâm thị liếc về phía thịt kho tàu trên bàn, đứng lên đi đến bên cạnh, trong nháy mắt một cỗ mùi thơm xông vào mũi làm bà không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước miếng.

Độc phụ này từ khi nào thì có trù nghệ tốt như vậy? Mặc kệ là điểm tâm hôm qua hay là thịt kho tàu hôm nay, sắc hương vị đều đủ cả, làm người không dời mắt được.

Lúc nàng vừa mới cùng Trương Thiết Sơn thành hôn, cái gì cũng không làm được, nấu đồ ăn thì càng khó ăn.

Chẳng lẽ khi đó nàng ta cố ý nấu khó ăn như vậy? Hay là mấy năm nay nàng đã rèn luyện tốt trù nghệ? Nhưng không đúng, với tính tình lười biếng của nữ nhân này, nàng sẽ đi luyện trù nghệ sao?Trương Lâm thị làm thế nào cũng không nghĩ ra chuyện này là sao, thấy thời gian không còn sớm nữa chỉ có thể vội vàng vào phòng bếp nấu cơm chiều.

Chờ đến lúc Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn từ trên núi trở về, Trương Lâm thị vừa nấu cơm xong.

Thấy trên mặt đất đặt hai con gà rừng cùng hai con thỏ hoang, mắt Trương Lâm thị sáng rực lên, vội vàng hỏi: “Hôm nay thu hoạch nhiều như vậy?”Trương Thanh Sơn cũng kích động đáp: “Nương, thân thủ của ca thật sự rất tốt, một mũi tên là bắn trúng một con, con phải cố gắng học theo ca, cũng phải lợi hại như ca vậy.

”Trương Lâm thị cười tự hào: “Ca ngươi đương nhiên lợi hại, ngươi cố gắng học theo ca ngươi, về sau cũng bản lĩnh giống như ca ngươi vậy.

”Trương Thanh Sơn dùng sức gật đầu, lại đột nhiên ngửi được mùi thịt, đôi mắt theo bản năng tìm kiếm thì thấy trên bàn có thịt kho tàu, hai mắt lập tức tỏa sáng: “Nương, hôm nay người đi mua thịt à? Thật thơm quá.

”Trương Lâm thị lập tức thu liễm tươi cười, tức giận nói: “Ta đi mua thịt cái gì, là nữ nhân kia làm đấy, không biết có ý gì nữa?”Trong mắt Trương Thanh Sơn hiện lên vẻ kinh ngạc “Nàng ta ư? Khi nào thì nàng ta lại tốt bụng như vậy? Chẳng lẽ có âm mưu gì sao?”Vừa lúc Trương Thiết Sơn từ trong phòng bếp đem Thư Lâm ôm tới, Trương Thanh Sơn vội vàng nói với hắn: “Ca, ngươi mau xem, nữ nhân kia vậy mà nấu cho chúng ta một mâm thịt kho tàu, ngươi nói nàng có ý gì đây?”Trương Thiết Sơn theo tay Trương Thanh Sơn nhìn về thức ăn trên bàn, không nói gì, lập tức ngồi xuống, nói với Trương Lâm thị và Trương Thanh Sơn đang đứng: “Không cần lo lắng, ăn cơm đi.

”Trương Lâm thị còn muốn nói gì đó, nhưng mà thấy Trương Thiết Sơn đã đút cho Thư Lâm ăn cơm, lúc này mới thôi hỏi, cùng Trương Thanh Sơn ngồi xuống ăn cơm.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 38: Chương 38


Trương Thanh Sơn đối với Lý Hà Hoa rất chán ghét lại khinh thường, nhưng mà đôi đũa lại không tự chủ mà duỗi đến thịt kho tàu trên bàn kia, hắn tự an ủi mình, nữ nhân kia thiếu nhà bọn họ nhiều như vậy, ăn của nàng một chút thịt kho tàu không tính là gì.

Nháy mắt khi ăn vào, Trương Thanh Sơn liền thấy một cảm giác sung sướng tràn ngập đại não, trong đầu vô cùng xác định thịt kho tàu trên bàn này là thịt kho tàu ngon nhất mà hắn từng ăn, khẳng định so với thịt ở tửu lâu trên trấn còn ngon hơn, tuy rằng hắn chưa ăn qua đồ ăn trong tửu lâu, nhưng không biết vì sao hắn cứ có cảm giác như vậy.

Nhìn nương hắn cũng có biểu tình y hệt, Trương Thanh Sơn rất nghi hoặc: “Nữ nhân kia làm sao lại có trù nghệ tốt như vậy? Con cảm giác thật không bình thường?”Trương Lâm thị cũng tỏ vẻ đồng dạng nghi hoặc.

Trương Thiết Sơn mặt không biểu tình liếc mắt một cái vào cửa phòng củi đang đóng chặt, trong mắt hiện lên một tia tìm tòi nghiên cứu.

Sau khi ăn xong, Trương Thiết Sơn đem con mồi thu thập đơn giản một chút, ngày hôm sau trời sáng thì trực tiếp mang lên trấn bán.

Trấn trên có tửu lâu Phúc Mãn Lâu, mỗi ngày cần không ít thịt thú hoang để làm thức ăn, cho nên phàm là người nào có thể săn được thú hoang đều có thể mang bán cho tửu lâu này.

Nhưng mà bởi vì săn thú khó khăn, hơn nữa lại nguy hiểm, người bình thường căn bản không làm được, cho nên người có thể săn được thú hoang đã ít lại càng ít, cho nên giá của thú hoang này cũng không thấp.

Trương Thiết Sơn lúc thiếu niên thì đã bắt đầu lên núi săn thú, từ lúc đó thì bắt đầu đem con mồi bắt được bán cho tửu lâu này, bởi vậy cùng chưởng quầy tửu lâu rất quen thuộc.

Cách mấy năm, đây là lần đầu tiên sau khi trở về hắn lại mang con mồi tới bán.

Trương Thiết Sơn trực tiếp đi vào tửu lầu, đối với người đang đứng sau quầy tính sổ sách chào hỏi: “Chưởng quầy.

”Chưởng quầy ngẩng đầu, nhìn thấy là Trương Thiết Sơn thì lập tức kinh hỉ hô lên: “Thiết Sơn, là ngươi sao, mấy năm nay ngươi đi đâu vậy?”Trương Thiết Sơn lộ ra một nụ cười nhạt: “Tham gia quân ngũ, vừa mới trở về.

”Chưởng quầy bừng tỉnh đại ngộ.

Mấy năm trước triều đình cùng người Lương khai chiến, hạ lệnh trưng binh, mỗi nhà đều phải có một người đi lính, không đi cũng có thể, bỏ ra mười lượng bạc là được.

Đại đa số dân chúng đều lấy không ra số tiền này, chỉ có thể để nam nhân trong nhà đi, nói vậy Trương Thiết Sơn chính là lên chiến trường đánh giặc, hiện giờ có thể nhìn thấy hắn trở về bình an thì rất cao hứng.

Chưởng quầy thu hồi sổ sách từ sau quầy đi ra, liếc thấy con mồi trong tay Trương Thiết Sơn càng cao hứng hơn, vỗ vỗ thân hình ngày càng cao lớn của Trương Thiết Sơn: “Nhà ta lại có người cung cấp dã vật rồi, ngươi không biết chứ, mấy năm ngươi không ở đây, nơi này của ta cũng không có người mang đến, các khách nhân muốn ăn ta đều phải trả giá cao đi mua thôi.

”Trương Thiết Sơn nhàn nhạt cười.

Chưởng quầy duỗi tay lấy một khối bạc nhỏ đưa cho Trương Thiết Sơn: “Đây, Thiết Sơn.

Đây là tiền con mồi hôm nay của ngươi.

”Sau đó quay đầu gọi tiểu nhị: “Mang con mồi đến phòng bếp cho Vương sư phụ làm, báo cho khách nhân hôm nay có dã vật.

”“Được.

” Tiểu nhị vui vẻ đi tới.

Trương Thiết Sơn cũng không khách khí, đem tiền nhận lấy sau đó đem con mồi đưa cho tiểu nhị.

Chưởng quầy cùng Trương Thiết Sơn nói một hồi, Trương Thiết Sơn mới cáo từ rời đi.

Hắn rời tửu lâu thẳng đến chợ mà đi, trong nhà trừ bỏ thịt hôm qua Lý Hà Hoa làm, đã thật lâu không đụng qua thức ăn mặn.

Nếu đã trở lại, hắn phải để người trong nhà trải qua những ngày tốt nhất.

Cuối cùng Trương Thiết Sơn ghé vào một nhà bán thịt heo nhiều năm mua một ít xương sườn, nghĩ nghĩ một lát lại quyết định mua thêm một ít thịt ba chỉ về để dành.

.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 39: Chương 39


Hôm qua nương cùng Thanh Sơn đều nói thịt ba chỉ kho tàu ăn ngon, ngay cả Thư Lâm cũng ăn liên tiếp vài khối, hắn thật sự chưa từng thấy đứa nhỏ này ăn ngon như thế, vậy thì mua một ít đi, để nương làm cho cả nhà ăn.

Mua đủ đồ vật, Trương Thiết Sơn đang định trở về thì trong lúc vô ý nhìn thấy Lý Hà Hoa đang đứng bên đường.

Trước mặt nàng đặt hai cái rổ, trong rổ là điểm tâm mà mỗi ngày nàng đều đưa cho bọn họ ăn, giờ phút này nàng ý cười đầy mặt đem điểm tâm đưa cho khách nhân, sau đó lưu loát lấy tiền, hẹn khách nhân lần sau lại đến, mỗi vị khách đều thật vừa lòng.

Trương Thiết Sơn bất tri bất giác nhìn đến thất thần.

Nữ nhân này vẫn bộ dáng kia, không có gì thay đổi nhưng mà lại giống như đã thay đổi, cả người cùng bộ dáng trong trí nhớ và bộ dáng nương cùng đệ đệ miêu tả khác biệt rất lớn.

Đến tột cùng bộ dáng như thế này mới là thật hay là nàng đang ngụy trang?Trương Thiết Sơn đột nhiên cảm thấy nghi hoặc.

Nhưng mà nhớ tới những việc làm mấy năm gần đây của nữ nhân này, hắn lại vì nghi hoặc của chính mình mà cảm thấy buồn cười.

Vì sao phải nghi hoặc chứ, nữ nhân này đã làm những việc không đáng tha thứ.

Mặc kệ nàng sửa đổi cũng tốt hay là ngụy trang cũng được, dù sao hắn cũng đã hưu nữ nhân này.

Nàng đối với nhà bọn họ không còn quan hệ, cũng chỉ có thể ở lại nhà bọn họ một thời gian, sau đó không bao giờ chạm mặt nữa, nữ nhân này đối với bọn họ mà nói rồi cũng sẽ là người xa lạ mà thôi.

Đây xem như là lần nhân từ cuối cùng của hắn đối với mẹ đẻ của con hắn.

Nghĩ xong, Trương Thiết Sơn thu hồi tầm mắt, cất bước về nhà.

Trương Thiết Sơn về đến nhà việc đầu tiên là đem thịt mới mua giao cho Trương Lâm thị: “Nương, giữa trưa người nấu một chút, để cho người trong nhà bồi bổ thật tốt.

”Trương Lâm thị lập tức oán trách: “Ngươi đó, làm sao lại mua nhiều như vậy, có tiền cũng không thể tiêu loạn được.

”Tuy là oán trách nhưng ý cười trong mắt cũng không ngăn được.

Nhi tử đi tham gia quân ngũ mấy năm, bà cùng tiểu nhi tử sống quá vất vả, thời gian bốn năm cũng không có ăn qua một bữa thịt, chưa từng ăn qua một bữa cơm no, bà là một bà lão thì thôi đi, nhưng mà tiểu nhi tử vẫn còn nhỏ, đang lúc thân thể phát triển, mỗi ngày cũng không được ăn no, làm cho tâm người làm nương như bà nhỏ máu.

Cũng may đại nhi tử của bà đã trở lại, trụ cột trong nhà đã quay về rồi, bọn họ một lần nữa sẽ tốt lên, sinh hoạt lại có hy vọng.

Trương Thanh Sơn cũng thật cao hứng, hiện tại hắn đã là một thiếu niên, lượng cơm ăn nhiều giống như hổ đói, nhìn đến đồ ăn là hai mắt cũng phát sáng, bây giờ ăn một lần nhiều thịt như vậy có thể không cao hứng sao.

Hắn gấp không chờ nổi mà thúc giục Trương Lâm thị: “Nương, mau nấu mau nấu, con đã thèm muốn chết.

”Hắn ngượng ngùng nói là ngày hôm qua ăn thịt kho tàu của nữ nhân kia làm, cả ngày hôm nay con sâu tham ăn trong bụng đều quấy phá, rất muốn ăn một lần nữa, kết quả ca hắn thật là một cứu tinh, hôm nay đã mua thịt về rồi, hắn lại có thể ăn một bữa nữa.

Trương Lâm thị vỗ nhẹ vào đầu Trương Thanh Sơn: “Ngươi, tiểu tử thúi này, cả ngày chỉ biết ăn.

”Trương Thanh Sơn vuốt đầu cười ha hả.

Trương Lâm thị ngoài miệng oán giận, kỳ thật trong lòng cũng rất thương hai nhi tử cùng tôn tử, lập tức liền đi nấu, nấu một nồi cơm, sau đó là một nồi thịt kho tàu giống như hôm qua.

Hai mắt Trương Thanh Sơn sáng lên giống như sói đói nhào vào thịt kho tàu, kết quả nhai nhai hai cái mày liền hơi nhíu lại, đem thịt trong miệng nuốt xuống, hạ đũa không tích cực như vậy nữa.

Trương Lâm thị nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy? Không phải nói muốn ăn thịt kho tàu sao?”Trương Thanh Sơn cười hì hì xem như đáp lại, cũng không có nói gì.

.
 
Back
Top Bottom