[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Xuyên Qua Khung Sắt
Chương 19
Chương 19
Hj vì mấy nay bận quá, học hành các thứ thi cử các thứ, sắp tới còn học kì nữa huhu.
****
"Ta?
Em? ghen...?"
- Ink cứ liên tục lẩm bẩm mấy từ vừa rồi Error trêu cậu, làm cho hắn không nhịn được phải cười khẩy một tiếng.
Còn cô nàng tù nhân Keeley đứng bên cạnh hai người này rốt cuộc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, đập vào mắt chỉ thấy một tên thì đang cười, tên còn lại cứ mấp máy môi.
Rốt cuộc, người thứ ba bên lề chỉ còn biết nở nụ cười méo xẹo đầy khó hiểu.
"Không, không có gì đâu."
- Bộ xương tối màu chỉ trả lời một cách đơn giản, càng làm cho Keeley cảm thấy tò mò hơn ban đầu gấp mấy lần.
Không moi được thông tin từ Error, thế là cô ta liền quay sang bộ xương bên cạnh, người hiện tại đang thả hồn vô định ở vũ trụ xa xăm nào đó.
"Ink, cậu ổn chứ?"
- Cô gái bạch tuột cho tay lên vai Parker, lay lay vài cái để gọi hồn cậu về.
Lúc này dường như cậu mới nói lời tạm biệt với "mẹ vũ trụ", cả cơ thể hơi mất thăng bằng do mấy cú lây vừa rồi nên lùi về sau vài bước.
"Hả—?
Hả?"
- Ink nhìn Keeley, gương mặt ngơ ngác không biết chuyện gì đang diễn ra, chỉ thấy cô nàng đang hai tay chống nạnh, còn mắt thì nhướng lên nhìn mình.
Lớ ngớ một hồi, bộ xương trắng chợt bất ngờ nhận thấy quần áo của bản thân bị người ta lắc cho tới xộc xệch hết cả lên, thế là cậu liền vội vội vàng vàng chỉn chu cho tươm tất.
"Tôi hỏi rằng "cậu có ổn không"?
Và hiện tại cậu có ổn không, Ink?
Hình như vừa rồi cậu mới có một chuyến du hành đến thế giới mộng mơ thì phải?
Sao?
Hành tinh màu hường có vui không nè, Ink Parker?"
- Keeley khúc khích buông lời giễu cợt cậu, Ink nhìn đúng là rất ngô nghê, điều đó khiến cô không thể can ngăn bản thân khỏi chuyện trêu bộ xương nhỏ nhắn này.
Tính ra thì cậu cũng chẳng cao hơn cô, thậm chí còn có vẻ thấp hơn vài phân.
"Phải rồi, một chuyến du hành ngọt ngào."
- Error đảo mắt trước trò đùa của người đối diện, tay vẫn nắm lấy tấm bản đồ đã được thiết kế lại.
"Thật ra thì tôi cũng chẳng nhớ cái hành trình đó nó như thế nào nữa."
- Ink thấy thế cũng đùa theo, cậu đưa tay ra sau đầu vừa gãi gáy vừa cười giã lã.
Trông thế thôi nhưng sự thật bộ xương trắng này đã hoàn toàn quên sạch cái lí do khiến cậu lạc trôi vào dòng suy nghĩ kia là gì rồi.
Parker đưa mắt nhìn xuống đất, tự hỏi câu trả lời cho mớ bòng bong này đang nằm ở đâu?
"Tám nhảm vậy là đủ, Ink với ta còn có việc phải đi."
- Error thôi việc tựa lưng lên tường, hắn đi ra đứng giữa cậu và Keeley cắt ngang cuộc nói chuyện.
Cả hai đã mất nửa tiếng đồng hồ chỉ để đến đây và đứng bàn chuyện phiếm với cô nàng bạch tuột lắm lời này, chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ làm việc.
Thời gian là vàng bạc, cần phải biết trân trọng.
Keeley tiễn hai người ra khỏi phòng mình, cô tựa vai vào cánh cửa sắt nhìn theo họ trước khi lại ép chặt nó vào bản lề.
"Khoảng tuần nữa thôi đúng không?"
- Windsor hỏi, một tay chơi trò tung hứng với cái bản thiết kế, tay kia thì gãi gãi gáy.
Keels là một trong những người hiếm hoi mà Error có thể ít nhất thoải mái nói chuyện và tin tưởng (so với lũ người khác) thay vì nổi đoá đánh nhau.
Có vẻ như mọi thứ trong cuộc đời ngồi tù mọt gông của hắn sẽ im ắng hơn khi mà cô gái này đi.
"Phải rồi.
Dù sao thì cũng chúc may mắn, và nếu anh thành công trong cái việc đi đấm vào mặt tên Thần Chết chết tiệt gì đấy, ra ngoài kia chúng ta hẹn hò một buổi ha!"
- Cô cười khanh khách to tiếng, đưa hai tay lên chống nạnh.
404 xám mặt lại, miệng xệch xuống, hắn thở dài.
"Thôi tha cho ta đi Keels, ngươi sẽ là lựa chọn cuối cùng trong danh sách của ta."
"Thế thì ai sẽ là người đứng đầu danh sách?"
- Ink cười, nheo mày.
Tên này mà có danh sách theo đuổi thì lúc đó cậu có chắt rồi cũng nên.
"Chắc sẽ là cưng đấy."
- Error nhếch mép cười xảo trá.
Bỗng có tiếng chuông reo lên, báo hiệu đến giờ làm việc.
Cả ba nhìn lên theo tiếng chuông vang toàn khu nhà, cho tới khi nó dừng hẳn thì mới thôi.
"Hết giờ tự do rồi, tạm biệt hai người nha!"
- Keeley niềm nở lần cuối rồi đóng ruỳnh cánh cửa dày cộm lại, giờ trước mặt Ink và Error chỉ là một hành lang im vắng.
Lúc này cậu mới quay sang giải đáp khúc mắc của bản thân với "người yêu".
"Làm sao Keels lại biết chúng ta sắp vượt ngục vậy?"
"Ồ, ta nghĩ là khi ta hỏi cô ta có thể nâng cấp bản đồ không, chắc lúc đó Keels đã đoán được hết mọi chuyện, tuy vậy vẫn nhiệt tình giúp."
- Hắn trả lời, dường như Keels cũng là một người khá tinh tế và biết điều, không như ai đây đang đứng bên cạnh hắn, còn sắp chuẩn bị vượt ngục cùng hắn.
Parker nghe chừng vậy mà cũng bắt đầu hiểu ra, dù khá tò mò tại sao cô người bạch tuột đó lại tận tâm như thế, với cả làm sao cô biết được những đường ống và chỗ cũ?
Chắc là lúc trước Keeley đã từng làm kĩ sư thiết kế nhà cũng nên.
"Bây giờ đang là giờ làm việc, em nên đi là vừa."
- 404 nhìn xuống 364 — người cũng đang nhìn lên hắn — chợt nhận ra đã tới giờ lau kính, bộ xương không hoàn toàn trắng nhanh chóng chạy đi mất kẻo trễ giờ.
Cậu hoàn toàn không để ý tới cách xưng hô mới.
"Gặp lại anh sau nha Lỗi!"
Hắn chưa kịp đưa ra cảm nghĩ về cái biệt danh dở hơi hết sức của cậu dành cho mình thì Ink đã chạy mất, thân thể nhỏ nhắn dần hòa vào dòng người cũng đang bắt đầu đi làm việc.
Còn lại hắn, người chẳng làm gì.
Cầm bản thiết kế được chỉnh sửa kĩ càng do Keeley làm, bộ xương tối màu nhếch miệng cười.
"A, quả là một người hay lo chuyện bao đồng."
- Nghịch bản thiết kế trong tay, Error nghĩ bụng để tối về rồi cả hai xem chung cho tiện.
Hắn xoay người, đi mất, đi về đâu chẳng ai biết cũng không ai quan tâm, đi lung tung, chỗ nọ chỗ kia như khi hắn vẫn còn đơn độc trước khi Ink tới.
Đi tới nơi mà chỉ hắn quan tâm.
****
Có kẻ đầu sỏ nhất nhì trong tù theo sau, đi tới đâu cũng không còn những ánh nhìn đầy ý đồ hay những tên bắt nạt ma mới nữa.
Chúng nó đã thấy được khi Error lên cơn điên sẽ đáng sợ như thế nào, cả một nhóm đầu gấu cũng lao vào chấp tất, đúng là hiếu chiến nhưng không ngu ngốc dại dột.
Khi đó không phải việc của hắn, hắn sẽ mặc kệ, chẳng thèm chen mũi vô.
Hắn tuy điên điên khùng khùng, dở dở ương ương thật, cậu vẫn thấy tên này tốt chán so với mấy tên tù nhân khác.
Kể ra cũng lạ, Ink vào đây chắc được hơn tháng, vậy mà đã gặp bao chuyện mới mẻ trong cuộc hành trình, cùng bước ngoặc gần như là lớn nhất cuộc đời : gặp Windsor và đồng ý cùng hắn vượt ngục.
Bao nhiêu chuyện để nghĩ trong đầu, Parker quyết định dành nó vào thời gian sảng khoái là lúc chăm sóc bản thân, tắm.
Tuy giờ không còn lén lút, nhưng cậu vẫn cứ chờ gần cuối buổi cho đỡ người rồi vào tắm.
Có một bộ xương tối màu cứ lẽo đẽo đi theo, tranh thủ đã vào nhà tắm thì tắm luôn.
Còn mải suy nghĩ cùng kì cọ cơ thể với cái gói dầu tắm không tên không tuổi, chắc chắn chẳng có chỗ đứng trong thị trường.
Còn hơn là không có, cậu tận dụng hết mức có thể.
Vậy nên 364 đã không để ý từ lúc nào có cái đầu ngóc lên nhìn xuống mình.
"Sạch sẽ phết chứ nhỉ?"
- Cái đầu đó nói, làm Ink giật bắn mình nhìn xung quanh tìm chỗ âm thanh xuất phát.
"Đồ bất lịch sự!"
- Nói rồi cậu cầm cả cái dép của mình ném thẳng lên Error, khiến hắn loạng choạng cúi đầu xuống.
****
Đêm đến, cậu định đi về khu cũ của mình thì bỗng có gì đó nhẹ nhàng đặt lên đầu.
Parker cho tay lên phủi đi, thì ra là một chiếc lá do Windsor cố tình thả xuống.
"Đi đâu đó, khu của ngươi là khu F cơ mà?"
- Hắn nhướng này, cậu mới chợt nhớ ra.
"À ừ nhỉ tôi quên mất."
- Ink cười xuề, liền lon ton đi theo sau Error.
Chắc chắn ở chung phòng với tên này sẽ lạ lắm đây, cậu vô tư suy nghĩ mà không chút lo âu.
****
Ahjhj
- Rổ
- Đỗ edit
- 13/11/2018