Khác Xuyên Qua Khung Sắt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Khung Sắt
Chương 19


Hj vì mấy nay bận quá, học hành các thứ thi cử các thứ, sắp tới còn học kì nữa huhu.

****

"Ta?

Em? ghen...?"

- Ink cứ liên tục lẩm bẩm mấy từ vừa rồi Error trêu cậu, làm cho hắn không nhịn được phải cười khẩy một tiếng.

Còn cô nàng tù nhân Keeley đứng bên cạnh hai người này rốt cuộc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, đập vào mắt chỉ thấy một tên thì đang cười, tên còn lại cứ mấp máy môi.

Rốt cuộc, người thứ ba bên lề chỉ còn biết nở nụ cười méo xẹo đầy khó hiểu.

"Không, không có gì đâu."

- Bộ xương tối màu chỉ trả lời một cách đơn giản, càng làm cho Keeley cảm thấy tò mò hơn ban đầu gấp mấy lần.

Không moi được thông tin từ Error, thế là cô ta liền quay sang bộ xương bên cạnh, người hiện tại đang thả hồn vô định ở vũ trụ xa xăm nào đó.

"Ink, cậu ổn chứ?"

- Cô gái bạch tuột cho tay lên vai Parker, lay lay vài cái để gọi hồn cậu về.

Lúc này dường như cậu mới nói lời tạm biệt với "mẹ vũ trụ", cả cơ thể hơi mất thăng bằng do mấy cú lây vừa rồi nên lùi về sau vài bước.

"Hả—?

Hả?"

- Ink nhìn Keeley, gương mặt ngơ ngác không biết chuyện gì đang diễn ra, chỉ thấy cô nàng đang hai tay chống nạnh, còn mắt thì nhướng lên nhìn mình.

Lớ ngớ một hồi, bộ xương trắng chợt bất ngờ nhận thấy quần áo của bản thân bị người ta lắc cho tới xộc xệch hết cả lên, thế là cậu liền vội vội vàng vàng chỉn chu cho tươm tất.

"Tôi hỏi rằng "cậu có ổn không"?

Và hiện tại cậu có ổn không, Ink?

Hình như vừa rồi cậu mới có một chuyến du hành đến thế giới mộng mơ thì phải?

Sao?

Hành tinh màu hường có vui không nè, Ink Parker?"

- Keeley khúc khích buông lời giễu cợt cậu, Ink nhìn đúng là rất ngô nghê, điều đó khiến cô không thể can ngăn bản thân khỏi chuyện trêu bộ xương nhỏ nhắn này.

Tính ra thì cậu cũng chẳng cao hơn cô, thậm chí còn có vẻ thấp hơn vài phân.

"Phải rồi, một chuyến du hành ngọt ngào."

- Error đảo mắt trước trò đùa của người đối diện, tay vẫn nắm lấy tấm bản đồ đã được thiết kế lại.

"Thật ra thì tôi cũng chẳng nhớ cái hành trình đó nó như thế nào nữa."

- Ink thấy thế cũng đùa theo, cậu đưa tay ra sau đầu vừa gãi gáy vừa cười giã lã.

Trông thế thôi nhưng sự thật bộ xương trắng này đã hoàn toàn quên sạch cái lí do khiến cậu lạc trôi vào dòng suy nghĩ kia là gì rồi.

Parker đưa mắt nhìn xuống đất, tự hỏi câu trả lời cho mớ bòng bong này đang nằm ở đâu?

"Tám nhảm vậy là đủ, Ink với ta còn có việc phải đi."

- Error thôi việc tựa lưng lên tường, hắn đi ra đứng giữa cậu và Keeley cắt ngang cuộc nói chuyện.

Cả hai đã mất nửa tiếng đồng hồ chỉ để đến đây và đứng bàn chuyện phiếm với cô nàng bạch tuột lắm lời này, chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ làm việc.

Thời gian là vàng bạc, cần phải biết trân trọng.

Keeley tiễn hai người ra khỏi phòng mình, cô tựa vai vào cánh cửa sắt nhìn theo họ trước khi lại ép chặt nó vào bản lề.

"Khoảng tuần nữa thôi đúng không?"

- Windsor hỏi, một tay chơi trò tung hứng với cái bản thiết kế, tay kia thì gãi gãi gáy.

Keels là một trong những người hiếm hoi mà Error có thể ít nhất thoải mái nói chuyện và tin tưởng (so với lũ người khác) thay vì nổi đoá đánh nhau.

Có vẻ như mọi thứ trong cuộc đời ngồi tù mọt gông của hắn sẽ im ắng hơn khi mà cô gái này đi.

"Phải rồi.

Dù sao thì cũng chúc may mắn, và nếu anh thành công trong cái việc đi đấm vào mặt tên Thần Chết chết tiệt gì đấy, ra ngoài kia chúng ta hẹn hò một buổi ha!"

- Cô cười khanh khách to tiếng, đưa hai tay lên chống nạnh.

404 xám mặt lại, miệng xệch xuống, hắn thở dài.

"Thôi tha cho ta đi Keels, ngươi sẽ là lựa chọn cuối cùng trong danh sách của ta."

"Thế thì ai sẽ là người đứng đầu danh sách?"

- Ink cười, nheo mày.

Tên này mà có danh sách theo đuổi thì lúc đó cậu có chắt rồi cũng nên.

"Chắc sẽ là cưng đấy."

- Error nhếch mép cười xảo trá.

Bỗng có tiếng chuông reo lên, báo hiệu đến giờ làm việc.

Cả ba nhìn lên theo tiếng chuông vang toàn khu nhà, cho tới khi nó dừng hẳn thì mới thôi.

"Hết giờ tự do rồi, tạm biệt hai người nha!"

- Keeley niềm nở lần cuối rồi đóng ruỳnh cánh cửa dày cộm lại, giờ trước mặt Ink và Error chỉ là một hành lang im vắng.

Lúc này cậu mới quay sang giải đáp khúc mắc của bản thân với "người yêu".

"Làm sao Keels lại biết chúng ta sắp vượt ngục vậy?"

"Ồ, ta nghĩ là khi ta hỏi cô ta có thể nâng cấp bản đồ không, chắc lúc đó Keels đã đoán được hết mọi chuyện, tuy vậy vẫn nhiệt tình giúp."

- Hắn trả lời, dường như Keels cũng là một người khá tinh tế và biết điều, không như ai đây đang đứng bên cạnh hắn, còn sắp chuẩn bị vượt ngục cùng hắn.

Parker nghe chừng vậy mà cũng bắt đầu hiểu ra, dù khá tò mò tại sao cô người bạch tuột đó lại tận tâm như thế, với cả làm sao cô biết được những đường ống và chỗ cũ?

Chắc là lúc trước Keeley đã từng làm kĩ sư thiết kế nhà cũng nên.

"Bây giờ đang là giờ làm việc, em nên đi là vừa."

- 404 nhìn xuống 364 — người cũng đang nhìn lên hắn — chợt nhận ra đã tới giờ lau kính, bộ xương không hoàn toàn trắng nhanh chóng chạy đi mất kẻo trễ giờ.

Cậu hoàn toàn không để ý tới cách xưng hô mới.

"Gặp lại anh sau nha Lỗi!"

Hắn chưa kịp đưa ra cảm nghĩ về cái biệt danh dở hơi hết sức của cậu dành cho mình thì Ink đã chạy mất, thân thể nhỏ nhắn dần hòa vào dòng người cũng đang bắt đầu đi làm việc.

Còn lại hắn, người chẳng làm gì.

Cầm bản thiết kế được chỉnh sửa kĩ càng do Keeley làm, bộ xương tối màu nhếch miệng cười.

"A, quả là một người hay lo chuyện bao đồng."

- Nghịch bản thiết kế trong tay, Error nghĩ bụng để tối về rồi cả hai xem chung cho tiện.

Hắn xoay người, đi mất, đi về đâu chẳng ai biết cũng không ai quan tâm, đi lung tung, chỗ nọ chỗ kia như khi hắn vẫn còn đơn độc trước khi Ink tới.

Đi tới nơi mà chỉ hắn quan tâm.

****

Có kẻ đầu sỏ nhất nhì trong tù theo sau, đi tới đâu cũng không còn những ánh nhìn đầy ý đồ hay những tên bắt nạt ma mới nữa.

Chúng nó đã thấy được khi Error lên cơn điên sẽ đáng sợ như thế nào, cả một nhóm đầu gấu cũng lao vào chấp tất, đúng là hiếu chiến nhưng không ngu ngốc dại dột.

Khi đó không phải việc của hắn, hắn sẽ mặc kệ, chẳng thèm chen mũi vô.

Hắn tuy điên điên khùng khùng, dở dở ương ương thật, cậu vẫn thấy tên này tốt chán so với mấy tên tù nhân khác.

Kể ra cũng lạ, Ink vào đây chắc được hơn tháng, vậy mà đã gặp bao chuyện mới mẻ trong cuộc hành trình, cùng bước ngoặc gần như là lớn nhất cuộc đời : gặp Windsor và đồng ý cùng hắn vượt ngục.

Bao nhiêu chuyện để nghĩ trong đầu, Parker quyết định dành nó vào thời gian sảng khoái là lúc chăm sóc bản thân, tắm.

Tuy giờ không còn lén lút, nhưng cậu vẫn cứ chờ gần cuối buổi cho đỡ người rồi vào tắm.

Có một bộ xương tối màu cứ lẽo đẽo đi theo, tranh thủ đã vào nhà tắm thì tắm luôn.

Còn mải suy nghĩ cùng kì cọ cơ thể với cái gói dầu tắm không tên không tuổi, chắc chắn chẳng có chỗ đứng trong thị trường.

Còn hơn là không có, cậu tận dụng hết mức có thể.

Vậy nên 364 đã không để ý từ lúc nào có cái đầu ngóc lên nhìn xuống mình.

"Sạch sẽ phết chứ nhỉ?"

- Cái đầu đó nói, làm Ink giật bắn mình nhìn xung quanh tìm chỗ âm thanh xuất phát.

"Đồ bất lịch sự!"

- Nói rồi cậu cầm cả cái dép của mình ném thẳng lên Error, khiến hắn loạng choạng cúi đầu xuống.

****

Đêm đến, cậu định đi về khu cũ của mình thì bỗng có gì đó nhẹ nhàng đặt lên đầu.

Parker cho tay lên phủi đi, thì ra là một chiếc lá do Windsor cố tình thả xuống.

"Đi đâu đó, khu của ngươi là khu F cơ mà?"

- Hắn nhướng này, cậu mới chợt nhớ ra.

"À ừ nhỉ tôi quên mất."

- Ink cười xuề, liền lon ton đi theo sau Error.

Chắc chắn ở chung phòng với tên này sẽ lạ lắm đây, cậu vô tư suy nghĩ mà không chút lo âu.

****

Ahjhj

- Rổ

- Đỗ edit

- 13/11/2018
 
Xuyên Qua Khung Sắt
chương 20.


"Vậy, anh định vượt ngục như nào đây?"

Giọng Ink khẽ vang lên trong căn phòng đá tối om, cái cửa sổ nhỏ xíu trên vách dường như chẳng thể giúp ích được gì cho nơi này.

Ánh trăng ảm đạm hắt lên song cửa những tia sáng yếu ớt, khó khăn lắm mới có thể len lỏi vào bên trong căn phòng, tạo thành một vầng quang nhỏ nơi góc tường, nhưng chỉ một chốc lại biến mất vì bị mây che đi.

Ở bên ngoài trời đã bắt đầu nổi gió, những tiếng rít khẽ qua kẽ lá cũng đủ cho người khác cảm thấy buốc óc.

Giọng của tù nhân 364 thực sự rất nhỏ, nhỏ tới mức cả một tiếng thở nhẹ nhàng cũng có thể dễ dàng lấn át được, chẳng hề giống với lúc bình thường.

Tên tù nhân đối diện nhìn qua người cùng phòng, nếu Ink không biết rõ rằng mình có người ở cùng và mắt cậu mà kém thêm một chút thì cậu sẽ chẳng ngờ có một bộ xương khác đang ở đây.

Trong căn phòng bốn bức tường đá, tối như hũ nút, hắn cũng cùng tông!

"Emcó biết làm bom không?"

- Error cuối cùng cũng chịu lên tiếng sau một hồi im lặng.

"May cho anh là ngày trước tôi vì muốn nghịch dại nên đã học cách chế tạo bom đấy."

- Ink nhớ lại quá khứ huy hoàng, dành cả thanh xuân để học cách làm bom, rồi ném xuống cái hồ gần nhà.

- "Anh muốn làm loại bom nào?"

"Cái nào khả nghi nhất thì triển."

Cậu suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

Cậu đang nghĩ gì ấy nhỉ?

Tự nhắc bản thân là đang nói về chế tạo bom nổ, cậu liền nghĩ đến chiếc súng điện gây tê liệt của bọn quản tù.

"Bom điện thì sao?

Sóng điện của nó khỏi chê luôn!"

-Parker ra vẻ phấn chấn, đã có lần cậu suýt thành một cục mực chính hãng do từ trường mà bom điện gây ra trong một lần thử nghiệm.

Thật sự may mắn vì xương không có dây thần kinh chằng chịt như con người, không chắc giờ này cậu chẳng ở đây mà ngồi bàn kế với Windsor.

"Tuy không được giáo dục nhiều, nhưng ta có biết—" - Error đang nói thì bị ngắt lời.

"Bây giờ không phải là giờ để tán tỉnh nhau, đi ngủ, ngay!"

- Tên quản ngục chen ngang, một phần khuôn mặt hắn hiện ra khi mở cái cửa sổ hình chữ nhật bé tẹo trên cửa.

"—Nước dẫn điện rất tốt."

- mặc kệ lời nhắc nhở của tên kia, 404 nói nốt câu của mình.

Dù sao cũng đã muộn, để mai bàn tiếp cũng không sao.

Hình như khu F là khu bị phân biệt đối xử, phòng nào cũng chỉ có một cái giường dù có hai tù nhân đi chăng nữa!

Không như khu cũ của cậu.

Thế nên trong căn ngục chỉ độc mỗi chiếc giường đá, Error cũng chẳng thèm chia sẻ.

Ink đang sắp xếp chỗ ngủ bằng những con thú nhồi bông mềm mại thì bỗng có một miếng vải mỏng to rơi xuống người cậu.

"Chăn."

- Hắn cộc lốc nói, quay lưng lại về phía 364, tay đưa ra sau gãi gãi xương sống.

Parker rất lấy làm cảm kích!

Căn bản chiếc giường đá kia cũng chẳng mềm mại gì, nó chỉ phẳng và dễ dàng cựa quậy thay vì lổm nhổm như sàn gạch.

Cậu trải miếng vải bị miễn cưỡng gọi là chăn kia xuống nền đất, rồi nằm xuống, chọn một tư thế thoải mái xong nhắm mắt.

Chẳng mấy chốc căn phòng tối chỉ còn lại tiếng thở đều đặn, hay thi thoảng chen vào giữa là tiếng ngáy do mũi của tên nào bị nghịt.

*

* *

Lúc Ink Parker tỉnh mộng thì cũng là lúc bọn tù nhân đi xuống nhà ăn.

364 oài người mệt mỏi miễn cưỡng ngồi dậy, cậu dụi dụi mắt, ngáp một cái thật dài xem như chính thức chia tay giấc ngủ.

Bấy giờ mới cảm nhận được nước dãi đã khô dính bên khoé miệng, cậu liền lau đi.

Đôi mắt lờ đờ nhìn xung quanh, nhận ra đây không phải là phòng mình, cùng một vật thể đang nhô lên nhô xuống nhẹ nhàng có dòng chữ lỗi xung quanh, cậu tự nhắc bản thân mình đã bị chuyển xuống khu F.

Ngày thứ bao nhiêu rồi không nhớ, nhưng 364 vẫn phải nhắc bản thân như vậy hằng ngày.

Sau khi vươn vai ưỡn lưng một hồi, cậu mới ra gần hắn-thứ vật thể vẫn đang ngủ li bì.

"Error, Error, Error!

Sáng rồi anh bạn!"

Tuy vậy Error có vẻ không hài lòng cho lắm, hắn ra sức gầm gừ những tiếng kêu khó chịu.

Một việc sớm muộn cũng trở nên quen thuộc, Ink thấy nó khá buồn cười và đáng yêu(?).

Cậu nhìn sang cửa tù vẫn đang sáng đèn màu đỏ, cho thấy chưa mở, tất nghĩa đúng theo những gì hắn đã nói, mọi hoạt động đều bị hạn chế đi hẳn.

Cả khu F im lặng tới bất ngờ, may mắn thì thi thoảng nghe thấy tiếng bọn tù nhân ở khu nhà ăn.

Parker quay lại nhìn Windsor, lúc này hắn đã dậy, hướng mắt lên nhìn cậu.

Cả hai im lặng nhìn nhau một hồi, một kiểu im lặng khá dễ chịu, không một chút khó xử.

"Nó giống y hệt cái lúc em bị phạt ấy Ink."

- Lúc này hắn mới lên tiếng, gãi gãi gáy.

Cậu không nhớ gì về lần đó hết nên cũng hiểu sơ qua là ít được ra ngoài.

Error ngồi dịch sang một bên, ra hiệu cho Ink ngồi xuống cạnh mình.

Hiểu ý, cậu liền nghe lời, còn hơn là ngồi tê cả xương chậu dưới sàn nhà.

Nằm dưới đất có thể nói rằng ê ẩm đầu óc hơn thật, cậu co người lại, ôm lấy chân mình rồi dựa đầu lên đầu gối, mặt hướng sang hắn.

Bộ xương tối màu nhoẻn miệng cười đểu, khiến cho cậu hơi nhíu mày nhưng không hề cáu, thậm chí miệng còn tự động cười theo.

"Theo như Keeley đã ghi chú.."

- 404 lôi bản đồ từ ở đâu ra, để giữa hai người.

Ngón tay hắn chỉ vào những vùng mực xanh đánh dấu đường cống ngầm, tiếp theo đó là mực đỏ cùng mũi tên, với dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "hiểm nghèo", "cũ kĩ", "dễ vỡ", "chưa xây lại".

"Cô nàng đó cũng khá đấy chứ."

- Ink theo thói quen của một nhà thiết kế, liền khen ngợi khi thấy sự tỉ mỉ của Keels.

"Keeley."

- Error cũng không thể phủ nhận được điều đó, nhưng hắn đời nào lại mở miệng nói mấy lời có cánh như Ink?

"Ta muốn đặt bom vào bốn nơi yếu thế nhất của nhà tù."

- Hắn chỉ vào bốn chỗ nhiều mực đỏ nhất, cẩn thận nêu ra kế hoạch một cách chi tiết.

- "Nếu đặt ở khu chính chắc chắn ngươi với ta không bị giết thì cũng bị tăng thêm vài năm tù."

Windsor liếc lên Parker để bắt gặp ánh mắt chăm chú của cậu.

"Vậy nên em biết nên đặt chỗ nào rồi chứ?"

"Đường cống, phải rồi."

- Ink có vẻ hiểu, liền trả lời và nhận được một cái gật đầu của người đối diện.

"Tinh ý đấy.

Và căn nhà gỗ không được ghi chú ở bản đồ thường chính là nơi để điều khiển đường cống."

- Error nói, tay chuyển sang hình vuông nhỏ được vẽ thêm bởi Keeley.-"Chưa từng có người để ý tới nó, chúng nghĩ rằng đó chỉ là nơi đựng đồ cũ hay đại loại như thế.

Lũ ngu ngốc."

364 bật cười khúc khích.

"Em nghĩ nên đặt bom nổ theo thời gian hay gì?"

- 404 quay sang hỏi ý.

"Như anh đã nói lúc trước, nước là loại vật chất đứng đầu trong những vật liệu dẫn điện tốt nhất, và có khả năng lan tỏa điện ở một phạm vi rộng.

Chúng ta sẽ dùng thứ đó để kích hoạt bom."

- Một cách nào đó bộ xương trí nhớ tồi lại có thể nhớ được chi tiết mà cộng sự mình đã nói đến vào ngày hôm qua.

"Sau đó, dựa vào tình thế, chúng ta lẻn ra ngoài.

Đá chống năng lực sẽ hết tác dụng, có thể tùy cơ thích ứng."

"Được rồi, còn phần cống rãnh.."

- Ink nêu thêm thắc mắc, rồi cả hai tìm cách.

Trong lúc bên ngoài kia đang ăn sáng, thì có hai tù nhân đang bàn bạc về một mục đích dường như là không tưởng.

****

Hjhjhjhjznsjznxns hứng nứng nứng

-Rổ

-Đỗ edit

27/12/2018

(Đã sửa lại vài lỗi nhỏ nhặt)
 
Xuyên Qua Khung Sắt
Chương 21


Nếu để ý, kể từ lúc bắt đầu hợp tác cho đến giờ, Ink không hề nhìn thấy bóng dáng của cây súng điện kia nữa.

Cho những ai không nhớ, đó là cây súng mà Error đã ăn cắp từ tên quản ngục tội nghiệp, kẻ xui xẻo bị ăn một đấm rõ đau vào mặt, và cũng nhờ nó mà hắn thấy hứng thú hơn về cậu, rồi giờ thì cả hai lại trở thành đồng phạm vượt ngục.

Ink luôn thử xem qua xem lại quanh 4 bức tường đá để coi có thể tự mình tìm ra được hay không.

Nhưng dù có cố tìm bao nhiêu lần đi chăng nữa, kết quả hoàn lại vẫn luôn là con số không.

Nhiều lần Error còn hỏi cậu là làm gì mà cứ chỏng mông lên nhìn dưới gầm giường suốt thế, nghe hắn nói xong cậu thật sự cảm giác mình đang hành động không khác nào đứa dở hơi, giường mà có gầm đủ rộng thì chắc cậu cũng chui quách xuống để cho đỡ nhục luôn rồi.

"Nè, cái khẩu súng kia anh để đâu thế?"

- Xúc một thìa đồ ăn cho vào mồm, Ink vừa nhai vừa hỏi.

"..Mất vệ sinh quá, nhai xong rồi hẳn nói."

- Error nhăn mặt, nhìn cậu cằn nhằn đôi câu rồi tiếp tục cắm cúi ăn.

Cứ như thể hắn đang tránh né câu hỏi vậy.

Cảm thấy hơi khó chịu một tí, tự dưng bị càu nhàu khiến cho bữa ăn trong miệng cậu trở nên khó nuốt.

"Thành thật tí chết ai hả?

Bộ rớt hố xí hay sao?"

- Ink cố tình buông lời châm chọc, vừa nói vừa tự cười khanh khách.

Thấy thế, 404 cũng chẳng phản ứng gì nhiều, chỉ nhún vai nhìn người trước mặt mình rồi giở giọng trêu đùa trả đũa.

"Chắc do ta nhìn em nhiều quá nên lỡ làm rớt hố xí thật."

Nghe mà sởn cả da gà(?), Ink cười nhạt để cho qua.

Nhưng vẫn cố gắng hỏi về vụ cây súng điện kia.

"Giỡn đủ rồi, anh để cây súng điện ở đâu hả, Error?"

- Đằng sau câu hỏi của Ink là một sự im lặng kéo dài, có vẻ như hắn cũng chẳng muốn nói gì về vụ này.

Mệt mỏi thở ra một hơi, cậu thì đâu thể nào bắt Error nói được, mà hắn không chịu trả lời thì cũng chỉ còn có nước thua.

Thôi thì, chịu vậy.

Bữa ăn cứ giữ nguyên sự im lặng như thế cho đến khi cậu đi dọn khay, hắn đứng chờ đằng sau.

Không biết từ nãy tới giờ hắn suy nghĩ gì trong đầu, thấy cậu đang đi đến trước mình, 404 đưa tay ra sau gãi gãi gáy, nói.

"Mất rồi."

"Hả?"

- Ink quay phắt lại, cũng vừa đúng lúc cậu dọn xong phần của mình.

Mất rồi?

Cái gì mất cơ?

"Cái súng ấy, ta làm mất rồi, đến giờ nghỉ ta với em đi tìm cái khác."

Ink nghe thấy thế cũng hiểu được tình hình, an phận gập cổ lại một cái rồi bắt đầu xách đồ nghề đi làm việc.

Trong lúc cậu làm việc, Error chỉ biết từ tốn đi theo đằng sau.

Một là vì hắn rảnh, hai là vì làm xong cả hai sẽ đi tìm lại cây súng khác.

Phải nói thật, bộ xương đen khá bất ngờ khi cậu lại nhớ đến sự kiện này, có phải vì nó quan trọng?

Hay chỉ là vì nó là thứ được cậu tạo ra.

Thở dài, cái đó có Chúa mới biết Ink nghĩ gì.

Lâu lâu khi hắn về phòng, 404 lại thấy bạn cùng phòng của mình đang ở dưới sàn lạnh với tư thế kì lạ, với câu hỏi hôm nay thì có vẻ là cậu đang ra sức tìm lại cây súng.

Nhớ lại cái tư thế, hắn phì cười nhẹ.

Người gì đâu mà ngố dễ sợ, thôi thì cũng phải vỗ tay vì nỗ lực đáng giá của ai kia, coi như nó chứng tỏ cậu rất nghiêm túc về chuyện vượt ngục này.

Nhưng tiếc thật, có vẻ như cậu sẽ không tìm thấy lại được cây súng đâu.

Vì hắn giấu nó rồi.

Một nơi mà Ink không hề biết, và cũng không thể biết.

Nói không biết thì cũng phải thôi, vì hắn vốn ở đây lâu hơn cậu, nên nắm rõ hơn về vị trí của cái nhà tù này.

Kể cả có nắm rõ địa hình, Error cũng cá là bộ xương trắng sẽ tìm không được.

Nghĩ xem, cái nhà tù này to như thế, đến tìm con búp bê to hơn còn khó tìm, cây súng chắc cũng chả có cơ hội đâu.

Lạc trong dòng suy nghĩ, Error lướt mắt thì thấy cậu đang chuyển sang khu vực khác, có vẻ nghĩ lung tung nãy giờ giết thời gian cũng hiệu quả thật.

Hắn lại rảo bước đi theo sau Ink, tự hỏi khi nào mới được nghỉ.

*

* *

Tiếng chuông vang lên, cũng như báo hiệu cho các tù nhân là đã đến giờ tự do.

Nhà tù lúc này nhốn nháo hơn khi nãy, hay nói chính xác là hơn hẳn mọi khi.

Đó có lẽ vì hôm nay là một ngày tuyệt đẹp khi những tên lính kia không còn chụm lại một đám như bình thường mà chia nhau ra theo từng khu vực.

Vừa vặn là một ngày xinh tươi để tìm ai đó "mượn" tạm cây súng.

Đến những lúc như thế này, Ink sẽ lại trở thành người đi theo đằng sau Error.

Vì hắn là người dẫn đường, chắc thế?

Hôm nay đi cướp đồ người lành, mấy vụ này thì đồng phạm của cậu giỏi hơn nên thôi cậu cũng chẳng ý kiến.

Cả hai dừng lại ở một ngã rẽ, Error thoang thoáng nghe thấy tiếng bước chân.

"..'Mồi' ngon đang tới."

- Nghĩ trong đầu, hắn cười nhẹ nhưng lại toát lên sự nguy hiểm.

Ink thấy thế, cũng thấy đáng thương thay người xấu số nào đó.

Theo cậu đoán thì chắc lại giở trò cũ đây mà, đập cho cái vào mặt rồi "tẩu vi thượng sách".

Error ngó cái đầu ra, rồi lại thụt đầu vào, cái vẻ hưng phấn khi nãy giờ được thay bằng sự dò tìm.

Tìm gì nữa, tưởng hắn xác định được mục tiêu rồi chứ?

Tò mò, Ink cũng ngó cái đầu ra, rồi tự hiểu.

Đó là con gái.

Ấy chà, không biết hôm nay hắn ăn phải gì hay là có ý tứ nữa.

Cười thầm trong đầu, nhưng cái mặt thì cũng toát hết ra vẻ đang cười.

Thấy thế, Error gầm gừ rồi bước nhanh đi tìm mục tiêu mới.

Hành động gì mà như một đứa trẻ con, cậu nghĩ rồi phì cười.

"Thôi, cười nữa thì chắc tối nay ngủ không chăn quá."

- Nghĩ rồi, Parker tiếp tục lẽo đẽo theo sau Windsor.

Lại đi được một quãng, cậu thấy hắn dừng lại hẳn.

Tìm được mục tiêu mới rồi à?

Ló đầu ra ngó thử, cậu nhìn thấy một bóng dáng cao ráo của một gã bảo vệ, vóc dáng thì ốm hơn 404.

Ốm thế này thì bị quất một phát chắc bay màu quá.

Đúng là một con mồi béo bở.

Error đưa mắt do thám một lượt, hiện tại xung quanh cũng đã bắt đầu thưa người dần và chẳng còn ai ngoài ba kẻ đang đổ bóng trên hành lang.

Hắn, cậu và cái gã kia.

Hắn nhếch mép cười gian manh, cố len lỏi tránh tầm nhìn của đối phương một cách khéo léo, tiếp cận được mục tiêu, bộ xương đen nhanh chóng khóa chặt tên bảo vệ xấu số đó, đấm một cú kết liễu phía sau gáy đối phương, rồi lại lôi cái kẻ "tạm thời đang được xem là đã chết" vào trong điểm mù của camera, đem hết toàn thảy những thứ trên người trấn lột sạch sẽ.

Thở dài, 364 đoán cũng có sai quái đâu, vẫn dùng mánh cũ.

Thấy bộ xương tối màu vẫy tay gọi mình lại, cậu cũng ngoan ngoãn chạy đến dò xét "cái xác" theo sự chỉ thị của "cấp trên".

Nhưng quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có mỗi cây súng điện mà cả hai đang cần là đáng giá, và một cái thẻ in hình của tên đang nằm ngất không biết trời trăng bên cạnh, không cần đoán thì bộ xương trắng nhà ta cũng biết thừa đó là thẻ gì và dùng vào mục đích nào.

Đơn giản thôi, vì cậu cũng có một cái mà, thẻ xác nhận thành viên.

Chúng có thể mở khoá cho một vài khu vực nên sẽ khá là tiện cho sau này.

Ngắm nghía một hồi, Error ném đống đó cho Ink.

"Cất đi, xong việc rồi."

Nghe thấy thế, bộ xương nhỏ cũng cất nó vào túi đàng hoàng.

Dù đang làm việc xấu, có vẻ như cậu không hề thấy tội lỗi nhiều, chắc là đang quen dần chăng?

Nhìn lại gã bảo vệ vẫn còn "say giấc nồng", quả thật là không cảm thấy hối lỗi cho lắm.

"Nè, nhìn con nhà lành đủ rồi, ta với em đi về."

- nói rồi cầm cổ tay Ink kéo đi, cậu thấy thế cũng cố bắt kịp theo tốc độ của hắn.

Đúng là tính tình thay đổi thất thường.

Bắt kịp Error, cậu cuối cùng cũng có thể đi một cách dễ thở.

Cứ đi được một lúc, cậu lại quay qua quay lại để chắc chắn không ai thấy chuyện mà hai người vừa làm.

Gì đây, nó giống như hành động của một tội phạm vậy.

Đợi đã, cũng đúng nhỉ.

Parker hiện giờ là chính là tội phạm mà.

Cậu cảm thấy lòng ngực mình như đang đánh trống mở tiệc tưng bừng trong đó.

Nó là sợ?

Không phải, giống như hồi hợp hơn.

Hồi hợp vì âm mưu vượt ngục của hai đứa?

Cái này mới đấy.

Nó quả là trải nghiệm đáng giá đối với cậu, ừ thì, có lẽ là lần đầu cũng như lần cuối.

Đoạn, 364 liếc mắt lên nhìn 404.

Dù đã hơn một tháng rưỡi, Ink vẫn không thể hiểu được Error.

Đúng là mối quan hệ giữa cậu và hắn có tiến triển, như thay đổi cách xưng hô chẳng hạn, dù chỉ mình hắn đổi.

Hắn vẫn là một người bí ẩn, chưa thể rõ được tính tình.

Hình như, có ai kia đang bắt đầu tò mò về người bạn cùng phòng của mình rồi thì phải?

****

Úm ba la sắp Tết rồi mấy man

-Rổ

-Ỉ viết

-Đỗ edit

24/1/2019
 
Xuyên Qua Khung Sắt
chương 22. Nhớ


"Error này."

- Bỗng Ink lên tiếng trong lúc nghịch cái găng tay cậu nhỡ quên tháo ra sau khi làm việc.

Hiện tại đang là giờ bị giam, đèn trên cửa phòng vẫn chưa đổi màu, ngồi một chỗ mãi cũng làm cho cậu chán, thế nên 364 mới quyết định kiếm chuyện để hỏi, hay nói cho đúng hơn là cậu cũng định hỏi chuyện này lâu rồi, chỉ là chưa tìm được lúc hai đứa ở riêng thôi.

"Gì?"

- Người được kêu tên còn mải chăm chút cho con búp bê của mình, đáp lại mà không thèm nhìn cậu.

"Tôi với anh cứ làm việc một cách lộng hành như vậy."

- Parker nêu vấn đề ra.

- "Bộ tụi cai ngục không quan tâm luôn hả?"

Error bỗng dừng tay một lúc, dường như là để suy nghĩ, sau đấy hắn tiếp tục làm việc như bình thường, đáp lại:

"Tất nhiên là có, nếu mà dễ vậy thì cái nhà tù dở hơi này chẳng có tiếng như thế."

Tính tò mò của Ink bị kích thích, cậu liền tới gần hắn hơn toan hỏi tiếp thì chợt có thứ gì đó đập vào mặt.

"Đừng đến gần quá."

- Windsor cằn nhằn, hắn cau mày lại khó chịu.

364 bĩu môi(?), nhưng bật cười khẽ trước cái mặt trông không thể nào xấu hơn của gã cộng sự.

Cậu đặt con búp bê đáng thương vừa mới "hôn" mặt mình ra chỗ khác, tiếp tục việc tính làm, tất nhiên là cẩn thận không "đến gần quá" tên nào đó.

"Thế sao giờ này chúng ta vẫn còn yên ổn vậy?"

- Ink hơi ngả người ra sau, nghiêng cái đầu nhỏ về phía hắn hỏi.

"Vì có em ở đây."

- Error vẫn thế, không thèm đặt mắt lên người cậu mà cậm cụi loay hoay với con búp bê trong tay mình.

Nhướng một bên mắt lên đầy khó hiểu nhìn gã, Ink xoay hẳn nửa người trên lại.

"Ý anh là?"

"Thì đó, tại vì có em coi chừng máy quay, chúng ta mới có thể lộng hành, ngu quá vậy?"

- Hắn hơi lớn giọng mắng cậu, đối với cậu đã quen thì nó khá giống chửi yêu hơn.

"Kể cả có thế?

Thì có lẽ chúng ta đã, không, chắc chắn là đã bị báo cáo bởi vài tên mà anh cho ăn vả rồi.

Tôi nghĩ cả hai nên tìm một cách kín đáo hơn so với hiện tại, như dùng thuốc mê hay mấy thứ đại loại thế chẳng hạn?"

- Bộ xương trắng đưa ra gợi ý, nói thật thì cậu nghĩ đến chuyện đó vì bỗng sực nhớ đến cái vụ ngày trước thường hay lấy sơn ra nghịch, khi nghịch sơn thì luôn phải mang tạp dề để tránh "bẩn" người.

Hoàn toàn chẳng liên quan tới nhau, nhưng ít nhất cậu thấy nó khá có ích cho công cuộc vượt ngục sau này.

"Hừm...

Em nói cũng đúng."

- Ban đầu hắn hơi nheo mày lại, nhưng sau khi nghe cậu trình bày thì cũng gật đầu vài cái xem như đồng ý.

"Chứ anh nghĩ sao?"

- Ink thích thú cười, khoanh tay lại ra vẻ tự hào.

"Thế chúng ta lấy mấy cái đó ở đâu đây?"

- Cậu hỏi, nhìn bạn cùng phòng đang đưa tay ôm trán suy tư.

"..xem nào..."

- Error lầm bầm, cắn nhẹ môi(?) dưới, cố gắng nhớ lại trong tất cả các công việc, việc nào khả nghi nhất.

Bỗng mắt hắn dừng lại ở tay cậu, nhìn lên, gặp một khuôn mặt ngố vô cùng.

"Lau kính!"

"Hả?"

- Parker hỏi ngớ ngẩn, đầu óc cậu bắt đầu xoay như chong chóng để bắt kịp hắn.

- "Phải rồi!"

"Đúng là lúc tôi làm việc, tôi có đeo găng tay!"

- Nhận ra một sự thật quá hiển nhiên, Ink thốt lên theo Error, tay búng một tiếng "chóc".

"Nhiều lúc em quên tháo găng tay ra sau khi làm việc, đó là lí do vì sao chúng ta chưa bị bắt..!"

-Hắn mở to mắt, đúng là toàn cậu lục soát đồ, còn hắn kiêm việc canh gác, mọi chuyện hoàn toàn là vô tình nhưng nào ngờ lại kéo đến may mắn kiểu như thế?

Lúc này Ink đang đắc chí, miệng không tự chủ được mà kéo đến tận mang tai.

"Không muốn ăn mừng à?"

- 364 ỉu xìu khi mình giơ tay ra nhưng chẳng nhận được sự phản hồi nào.

404 hướng mắt sang bộ xương nhỏ hơn, thở dài rồi bỏ kim với búp bê xuống.

Hắn quay người sang, đối diện với cậu.

"Đập tay."

- Hắn nhàm chán làm theo lời Ink, mặc dù nó giống như hắn chỉ cho bàn tay hai người chạm vào nhau hơn.

Một luồng cảm giác quen thuộc lạ lùng nào đó truyền đến tay Error, hắn hơi đứng hình một lúc rồi vội thu tay về.

Điều đó khiến Ink khó hiểu và đôi phần lo lắng cho cộng sự của mình.

"Nè, anh ổn chứ, Errs?"

"Biệt danh gì nghe dở hơi quá."

- Bộ xương tối màu đưa mắt nhìn sang chỗ khác, mặt đăm đăm khó chịu.

"Chả sao hết, đồ cục Mực!"

"Chó chê mèo lắm lông, chả biết ai mới dở hơi hơn ai?"

- Đưa hai tay lên chống nạnh, bộ xương trắng hất mặt sang hướng khác một cách dỗi hờn.

"Tất nhiên là người yêu ta rồi."

- Dường như tâm trạng đã có chút khá hơn, Error bắt đầu buông ra những lời chế giễu.

"Mức độ hoang tưởng tăng lên như cấp độ bão?

Tôi yêu anh từ khi nào?"

"Không biết!

Đếch cần biết!

Biết có đứa ngốc bị gọi là người yêu cũng không thèm chối là đủ!"

"Anh—?!

Ừ ừ, phải rồi.

Yêu trúng đứa ngốc chắc cũng là đứa đầu heo!"

- Ink phá lên cười lớn, tên còn lại cũng nhếch mép cười theo.

Dường như nhờ có sự hiện diện của "ai đó" mà không khí trong căn phòng vốn chỉ tồn tại sự im lặng này đang dần dần thay đổi.

*

* *

"Chúng nó mới kiểm tra phòng này hôm trước, chắc chắn sẽ chẳng thèm bén mảng tới đây trong vòng ít nhất một tuần."

- Trước khi đi, Windsor nhắc nhở bạn cùng phòng của mình.

"Quan trọng hơn là chúng ta chỉ còn tầm tuần rưỡi trước khi em được chuyển về phòng cũ.

Chắc chắn phải xong trong vòng một tuần hoặc ít hơn nghe chưa?"

"Dạ, rõ rồi thưa sếp!"

- Dưa tay giống như đang đón chào tổ quốc, Ink trêu người đối diện với một nụ cười láu lỉnh.

Cạn lời trước mấy cái trò đùa nhảm nhí tăng động vốn đã quá quen của cậu, Error thở dài thườn thượt khi nghĩ tới cảnh phải vượt ngục cùng bộ xương nhỏ này.

Hắn quyết định không nói gì nữa và đóng cửa rầm một phát.

"Trời...

Phũ thật."

- Parker cười xuề.

Muốn 364 tập trung vào công việc chế tạo bom điện Windsor sẽ để cậu một mình để tiện tập trung.

Có lẽ chuyện này sẽ diễn ra trong vòng một tuần hoặc vài ngày.

Tuy vậy với điều kiện là cậu luôn phải tránh máy quay và mấy tên cai ngục lắm chuyện.

Nhưng mà phòng của Error lại có cái máy quay rất kì cục, nó luôn chỉ hướng về một góc.

"Tại sao vậy?"

"Ta đang đi vệ sinh, nó cứ nhìn chằm chằm.

Ta cởi đồ vì nóng quá, nó cứ quay sang.

Rốt cuộc thì ta lỡ tay ném một cục gạch vào nên nó mới vậy...

Nghe bảo tầm hơn tháng nữa mới có người đến thay, đừng lo."

- Tên xương lỗi gãi gáy, trả lời thẳng thắng.

Một ngày không có ai lẽo đẽo đi theo, kể ra cũng lạ.

Mặc dù lúc trước hắn cũng như vậy, nhưng ai biết được sự hiện diện của bộ xương nhỏ kia đã trở thành thứ gì đó hiển nhiên phải ở đây với hắn.

Cả ngày lang thang và quan sát, 404 nhận ra rằng cái cảm giác không biết tên này dường như chỉ biến mất khi hắn cùng 364 đi ăn trưa.

Đó là lần duy nhất trong ngày hắn thả lỏng, chỉ bước chân theo nhịp của nhau, tham gia những cuộc trò chuyện có câu đùa nhạt thếch của cậu.

Hắn không giỏi trong việc xác định cảm xúc, hắn chỉ nhận biết cảm xúc của mình khi nó đã quá rõ.

Giống như lần cuối Error được hít không khí của tự do, hắn thực sự nhớ tới phát điên phát dại.

Đó là một bước ngoặt to lớn trong quyển sách mang tên cuộc đời của Error Crayeen Windsor.

Hắn cho rằng tên cả mình quá dài, chỉ xưng ngắn gọn là Error Windsor, có lẽ điều đó sẽ tốt hơn.

"Reaper..."

- Bộ xương tối màu thì thầm, bàn tay nắm chặt đầy phẫn nộ, vết lỗi của hắn nhiễu nhiều hơn, khiến cho đầu hắn đau nhứt, giống như tai hắn có một một tiếng kít băng ngang, xé đi thực tại mà hắn đang sống.

Cảm giác này thật quen thuộc, thật sự quá quen thuộc...

Quên đi.

Nhưng sao quên được?

Thở mạnh, 404 đưa tay siết chặt mảnh áo nơi trước ngực, mồ hôi ứa ra giữa thời tiết mát lạnh.

Nhận ra trên đầu mình có một chiếc lá, hắn liền phủi nó xuống.

Nhìn phía trước, Error nheo mắt lại, chắc chắn không nhầm thì hắn đã thấy cổng mở ra cho xe thiết giáp của chính phủ đi vào.

Hầu hết tuần nào cũng có một xe sẽ đến đây, hắn không biết tại sao nhưng điều đó khiến hắn phải cau mày suy nghĩ.

Cầm cọng lá giữa hai đầu ngón cái và trỏ, Windsor xoay nó vài vòng.

Khi bỏ nó xuống, Error chỉ nhận ra rằng mùa thu đã đến, mùa hạ chớp mắt sớm không còn.

****

Đính chính nhé mấy man, Reaper không cong và Error với Reaper không có yêu nhao...

-Rổ

-Đỗ edit

10/2/2019
 
Xuyên Qua Khung Sắt
Chương 23.


Ink mệt mỏi dậy sau giấc ngủ ngắn ngủi của mình để đi làm việc.

Cái tình trạng vật vờ này là do cả đêm qua hai người gần như thức trắng ngồi bàn bạc với nhau, cười đùa có, nghiêm túc có, nhưng chung quy mọi thứ vẫn luôn xoay quanh vấn đề chính: vượt ngục.

Mà tính đúng ra thì bộ xương trắng mới là kẻ luyên thuyên, còn tên tông xuyệt tông cùng màn đêm kia chỉ ngồi nghe xong buông lời châm biếm.

Cuộc nói chuyện có kéo dài thì cũng do tên nhóc kia "tự làm tự chịu".

"Biết thế hôm qua đi ngủ luôn cho lành.."

- Bộ xương trắng thầm khóc than mà tay lau kính, cậu đưa mắt qua nhìn hắn— người đứng kế bên đang giúp một cách nửa vời.

"Làm có tâm chút đi."

-Parker trách khiển.

"Đầu ta còn đang nghĩ cho sau này, còn em thì sao?

Có nhớ gì về kế hoạch không?"

-không hề nao núng hay có vẻ hối cải, Windsor hỏi ngược lại.

"Ừ thì.."

-364 khẽ cắn môi(?) dưới.

Hôm qua hắn và cậu đã bàn làm sao để đi đường cống, và cách tiện nhất mà cả hai người tìm được đó chính là cái bồn vệ sinh riêng của phòng.

Nếu bỏ nó ra, thì có thể nó sẽ đủ to cho cả cậu và hắn chui vừa.

Nhưng chỉ có một vấn đề nhỏ, nếu muốn mở nó ra thì phải cần tua vít.

Mà cái đó thì biết tìm ở đâu đây?

"Có lẽ vài tháng tháng sẽ có thợ tới sửa ống?

Anh muốn nhân cơ hội đó hả?"

- cậu nhìn Error trả lời, bộ xương đen liền gật đầu như tỏ ý đồng tình.

Vừa mở miệng, cuộc trò chuyện của hai tù nhân nhanh chóng bị cắt ngang bởi tiếng xe của đám bộ đội.

Thấy ai cũng đứng yên chờ xe qua, cả hai cũng chẳng động đậy gì.

Tưởng chừng như sẽ lại như mọi khi, ai ngờ được hôm nay từ chiếc xe đi xuống là một người mặt áo màu xanh dương, tay cầm bộ dụng cụ.

Sau tên đó là hai tên bảo vệ đi theo, mặt họ cũng chả khác gì Ink là mấy, vật vờ như còn chìm trong mộng đẹp.

Ink nhìn chằm chằm cái hộp dụng cụ trong tay người kia.

Ơ thế hôm nay trùng hợp lại là ngày sửa cống à?

"Nè nè Error?"

- Cậu kéo áo cộng sự hỏi nhỏ - "Vẫn cướp tô vít chứ?"

Thay vì bất ngờ với câu trở lại của bạn cùng phòng, Error chỉ khúc khích cười vì cái não tải chậm của ai đó bỗng dưng tăng tốc đột biến.

"Đúng rồi đó cưng."

*

Hiện tại đang là giờ làm việc, mọi người ai cũng đã về vị trí của mình mà xách đít đi làm.

Ink cũng thế, tất nhiên theo sau vẫn là tên "người yêu" nào đó.

Thay vì đúng lịch trình, hôm nay cậu đánh liều đi tới dọn chung khu với người thợ sửa đường ống thoát nước vừa mới đến, có gì thì cũng tiện hơn cho cả hắn lẫn cậu.

Xách đồ nghề lỉnh kỉnh, bộ xương trắng dừng chân lại khi thấy người thợ mới đang đứng bất động trước căn nhà gỗ kia.

Error cười gian manh, xung quanh chỉ có vài ba tên quản ngục, còn lại thì trống trơn.

Quả nhiên như hắn nghĩ, chẳng ai thèm tới cái chỗ nhạt nhẽo này cả.

"Đây, giờ thì làm việc đi."

- Tên quản ngục nói với người thợ, quăng cho anh ta chìa khoá rồi quay gót trở về khu vực.

Người thợ chẳng nói gì, có vẻ như anh đã quen với việc đó.

Dùng chìa khoá mới được giao, người thợ mở cửa đi vào rồi đóng lại.

"Chà, giờ sao nhỉ?"

- 404 gãi gáy suy nghĩ, vì chìa khoá cũng đã ở trong kia với người thợ rồi, làm sao mà vào.

Phá cửa?

Chắc không nên.

Thở dài, hắn nhìn sang đồng nghiệp của mình, cậu hình như đã tìm ra gì thì phải.

"Sao, có gì muốn báo cáo hả?"

- Bắt chuyện trước cho đỡ tốn thời gian, Error nhìn Ink hỏi.

"Ừ, hình như là.."

Sau đấy, hai người thì thầm với nhau một lúc rồi mới đường ai nấy đi.

Parker tay cầm xô nước lên mà nói.

"Tụi quản ngục sẽ nghi mất, tôi bắt đầu làm việc đây."

- Thấy thế, bộ xương đen cũng gật gù mà để cậu làm việc.

Vậy hôm nay phải làm một mình rồi.

Ngẫm nghĩ, hắn quay sang nhìn tên quản ngục đang đứng trực ngay gần nhà gỗ.

Hắn lấy vài viên đá nhỏ gần đó, lẩn trong góc khuất rồi ném vào cửa kính, tất nhiên không phải để ghẹo Ink mà là để thu hút sự chú ý của gã.

Sau một lát, hắn cũng thấy bóng dáng của tên quản ngục lại gần.

Error nín thở, lao người ra tông vào tên quản ngục đó làm cho gã suýt ngã, nhưng cũng may hắn giữ được thăng bằng nên không sao.

Tên quản ngục chỉnh đốn trang phục rồi quay sang tù nhân 404 mắng nhiết một trận.

Nói là mắng nhưng thật ra ít lắm, tại gã thừa biết những lời này toàn bị tên nào đó bỏ ngoài tai, có nói nhiều cũng bằng thừa.

Ngước mặt lên nhìn trời xanh mây trắng chán chê, Windsor xin lỗi cho qua rồi đi về chỗ của Ink.

Tên quản ngục lầm bầm chửi rủa trong miệng từ gì đó xong liền quay trở lại vị trí cũ.

"Ấy, về rồi đó hả?

Sao rồi?"

- 364 thấy bóng dáng đen đen của hắn đi tới liền hỏi, tay vẫn chăm chỉ lau kính - "Có lấy được chìa khoá không?"

"Thừa sức, hỏi nhảm quá."

- Hắn cười ranh mãnh, đung đưa chiếc chìa khóa trong tay khoe thành tích, sau đó vội vàng thu lại tránh có người nào khác chú ý .

Cũng may là hắn có bạn cùng phòng tinh mắt, nhìn ra được chìa khoá của tên quản ngục kia cùng một mẫu với lại chìa khoá mà tên thợ sửa đường ống đang cầm.

Còn một tí nữa là tới giờ giải lao, lúc đó thì cậu và hắn có thể tự do làm việc.

Chỉ nghĩ thôi cũng khiến cho bộ xương đen kia phải rùng mình, rùng mình vì sự phấn khởi.

Kế hoạch đã bàn đều đang xảy ra suôn sẻ.

Hiện tại chưa thấy bất kì trở ngại nào, điều này chứng tỏ rằng con đường dẫn tới tự do đang ngày càng gần hơn.

Ink cũng nghĩ như thế, những chuyện đang xảy ra ở thực tại cứ như dòng thủy lưu bên dưới lòng đại dương, khiến cho người đang mắc kẹt trong dòng nước đó cảm thấy thật ngột ngạt, khó thở.

Đã bao giờ cậu để ý không khí xung quanh nhà tù luôn căng thẳng thế này?

Để ý rằng có khi những con mắt khác đang nhìn mình trong bí mật?

Để ý rằng nếu thất bại, hậu quả sẽ nghiêm trọng ra sao?

Chỉ cần nghĩ tới những điều đó thôi cũng khiến cho bộ xương trắng cảm thấy rùng mình.

Cậu tự nhắc nhở bản thân, tự nhắc nhở mình phải luôn đề cao cảnh giác trong tất cả mọi chuyện, với tất cả mọi người xung quanh.

À, có lẽ là ngoại trừ hắn ra...

Ink nghĩ cho tương lai của cả cậu và hắn, liệu hai người có thể thoát ra khỏi đây được hay không?

Vừa thấp thoáng nhận thấy dòng suy nghĩ tiêu cực đang cố chiếm lấy tâm trí mình, Parker liền lấy tay vỗ bộp bộp vào hai má khiến Error đứng cạnh cũng phải giật mình một cái.

Hiện tại, đi được bước nào thì hay bước đó, tương lai ra sao thì đến khi đó sẽ biết.

Dù gì, cậu cũng phải đặt niềm tin vào vụ tẩu thoát này, từng li từng tí một.

"Sắp hết giờ làm việc rồi, tính sao đây?"

- Ink nhìn sang Error, cậu cầm sẵn đồ nghề trên tay để mang đi cất bất cứ lúc nào.

"Đi được bước nào thì hay bước đó, làm nhanh trước khi tên quản ngục kia nhận ra là được."

****

Watt như loz dạt trôi sông

-Rổ edit

-Đỗ edit

-Ỉ viết

3/3/2019
 
Xuyên Qua Khung Sắt
chương 24


Lâu quá rồi không đăng, bà con còn nhớ tụi tui hông..

****

Sau một hồi bàn luận, cả hai kết luận cách để đánh lạc hướng tên thợ sửa.

Thấy cánh cửa tự động mở ra, người thợ quay lại để thấy một Ink đang lấp ló ở ngoài.

Khó hiểu, anh ta bước ra ngoài, tạo khoảng cách từ sau lưng tới cửa nhà kho.

Khoảng cách đó không lớn nhưng vừa đủ để Error lẻn vào mà không bị chú ý.

Vào được trong rồi, Windsor khá ngạc nhiên.

Bên ngoài nó trông giống mấy cái nhà kho bỏ hoang hơn chục năm như phim ma, mà bên trong lại hiện đại, có cả màn hình điện tử chuyển kênh để quan sát đường cống.

Bây giờ thì hắn đã hiểu vì sao trước tới giờ những tên vượt ngục bằng đường ống đều bị bắt rồi.

"Này cậu tù nhân, làm gì mà thập thò ngoài kia thế?"

"À thì lâu rồi tôi mới thấy một người như anh vào đây."

-suy nghĩ thật nhanh, cậu nói dối không chớp mắt.

"Cậu không nên ở đây đâu, nhưng mà..."

-tên thợ nheo mắt lại, hơi cúi đầu xuống phía Parker.

Đôi khi Ink Parker nguyền rủa chiều cao khiêm tốn của mình thật nhiều.

"Nhìn cậu quen quá!"

"Gì cơ?"

-cậu nhướng mày, giọng thắc mắc.

Không thể phủ nhận một điều là Ink cũng rất có tiếng trong giới thiết kế, đôi lúc đi trên phố bị bắt gặp rồi kí cho người nào đó cũng không còn quá lạ lẫm.

"Hình như là…"

-thợ sửa ống nước đưa tay lên cằm, suy nghĩ tới suy nghĩ lui.

Trong lúc nhìn người trước mặt suy tư, Ink lại để ý từ đâu ra một Error mò tới.

Cậu nhéo mày nhẹ, hất mặt về phía người thợ như hỏi xem hắn đã lấy được cái tô vít chưa.

Còn đang giao tiếp bằng ánh mắt với tên người yêu, thì thợ sửa hừm lên một tiếng dài, gãi gãi đầu làm cậu đưa sự chú ý của mình trở về anh ta.

Ánh mắt của thợ lướt xuống tay của bộ xương đối diện, nhận ra cậu đang cầm ổ chìa khoá y hệt với cái của mình, khúc mắc rằng:

"Sao cậu lại có chìa khoá?"

"À, có quản ngục đưa tôi cái này, bảo là đưa anh."

-Ink nói dối thành thần, gượng cười sao cho nhìn tự nhiên nhất.

Không biết thế nào, người kia lại tưởng thật, nói chuyện không chút nghi ngờ.

Để thời gian cộng sự trong tù đang câu cho mình được sử dụng cặn kẽ nhất, Error nhanh chóng lục lọi hộp công cụ, cố gắng không tạo ra tiếng động quá to.

Tìm được một lúc, hắn nhận thấy trong đây không có lấy một chiếc tô vít vừa vặn với ốc vít ở bồn cầu, chỉ có kìm cùng nhiều vật dụng linh tinh.

Windsor đứng lên, liếc một lượt những thứ trên bàn điều khiển, vẫn chẳng thấy manh mối nào.

Đang tính nếu thiếu quá thì lấy tạm một cái tô vít khác loại , hắn không ngờ thứ mình đang tìm lại mắc một chỗ oái oăm như vậy—ngay trên đai thắt lưng của thợ sửa—lủng lẳng, đung đưa theo nhịp động cơ thể chủ nó.

Error không thể chần chừ, hắn không muốn chần chừ, nhưng xem chừng bất khả nghi!

Tù nhân 404 áp tay vào nhau, đặt lên trán, thở một hơi rồi lại bắt đầu lần mò tới cửa.

Cậu thấy hắn mò ra, tưởng là đã lấy được, liền đưa ánh mắt xuống nhìn.

Biết Parker đang nghĩ gì, Windsor lắc đầu, nâng tay lên chỉ vào hông thợ sửa.

Ink nhướng mày, chuyển hướng sang phía ngón trỏ Error chỉ.

"A!

Ra rồi!

Ink Parker đúng không?"

-người thợ bất ngờ nói to sau một hồi im lặng, điều đó khiến cậu giật mình.

Đã lâu rồi không có ai nói cả họ tên cậu.

"Đúng, chuẩn rồi."

-Ink gật đầu, thở phào, tưởng rằng ông chú trẻ này sẽ thắc mắc vì sao cậu lại nhìn vào eo anh ta.

"Trời!

Tôi đã nghĩ sẽ có cơ hội gặp thần tượng mình ở đây, nhưng không ngờ lại gặp thật!"

-thợ sửa cười nói, đưa tay lên chỉnh mũ.

"Gì?

Tôi?

Thần tượng của ai đó?"

-cậu theo chiều gió cuốn, tỏ ra thân thiện và tự nhiên hết sức có thể.

"Ink Parker, có ai trong giới thiết kế mà không biết cậu cơ chứ?

Cậu tham gia mọi ngành, chỉ cần nó là thiết kế!

Ôi mẹ ơi, hình như cậu còn vẽ sơ đồ cho đường ống ở đây?"

-thợ sửa ống nước xem chừng đôi chút kích động.

Ink cho hai tay ra đằng sau, lại bắt đầu nghịch đầu ngón.

Cậu hoàn toàn tránh ánh mắt đăm chiêu của cộng sự dành cho bản thân.

"… sao anh biết hay vậy?

Thật ra, tôi thích mọi thứ liên quan tới nghệ thuật, nhưng tôi không biết làm âm nhạc, cũng quá đần để viết tiểu thuyết, nên đã chọn ngành này."

-Parker kể lể, dù sao anh chàng tuổi ba mươi này có vẻ hâm mộ cậu, chắc cũng đã tìm hiểu tương đối kĩ, nói dối vô ích.

"Tôi thích ống nước từ nhỏ, khi lớn lên trong lúc còn đi làm việc thêm, tôi đã nghĩ nên chọn ước mơ hay sự nhàn hạ."

-thợ sửa chống eo đứng thẳng, cao gấp rưỡi Ink, cậu chỉ đứng đến gần ngực người ta.

"Ngay lúc đó nghe danh một thanh niên nhỏ tuổi hơn tôi được chính tổng thống mời vào dự án nhà tù Mortest, trời đất!

Tin được hay không chứ!"

-ông chú tỏ vẻ rất thâm nhập vào câu chuyện đang kể, Ink thấy rõ được niềm đam mê tiềm tàng của người này.

Điều đó làm cậu cảm thấy giác rất tuyệt, rất vui.

Giấc mơ to nhất của Parker vẫn luôn là làm cho những người yêu thích bất kì đề tài gì có cảm hứng.

"Cậu vẫn luôn là thần tượng của tôi, nhóc à.

Thế nên tôi mong một ngày nào đó chủ toà sẽ nhận thấy sự ngu xuẩn của họ và thả cậu ra."

-thợ sửa tay chống eo, tay chỉnh mũ của mình.

"Ha ha, ai biết."

-Ink nhún vai, khoé mắt để ý thấy Error đã biến mất khỏi tầm nhìn, lập tức hiểu ra hắn thành công lấy được tô vít.

"Chắc do duyên đẩy tôi tới đây, biết đâu lại gặp chuyện gì lớn, đâu có tình cờ.

Tôi không tin ở hiền gặp lành. tôi chưa một lần ăn cắp bản quyền, rất ghét ăn cắp là đằng khác, nhưng nước trong không có cá, người thật thà không thành công."

-Ink nói hết tâm sự trong lòng, thở dài, miệng cười trừ.

"Chí phải!

Nước trong không có cá, người hiền lành không ai chơi."

-thợ sửa ống nước đùa giỡn, liền cười khanh khách.

Sau đó anh ta kiểm tra đồng hồ, nhận ra nãy giờ đã hơn mười lăm phút, liền chào tạm biệt Ink rồi trở lại bên trong.

"Thật là một ông chú có sức hút."

-cậu lắc đầu, nhìn ngó nghiêng tìm cộng sự của mình.

"Tán dóc xong chưa?"

-bỗng một giọng nói truyền đến từ sau lưng tù nhân 364.

Cậu quay lưng, liền thấy một bộ xương lỗi đang đứng ở góc tường.

Nhìn hắn, cậu ngay lập tức nghĩ tới mấy con mèo hoang hay tụ tập ở ngõ ngách, lúc nào cũng có khuôn mặt hờn dỗi cả thế giới.

Tuy thế Ink hiểu được vì sao mèo hoang có thái độ như vậy, còn Error thì cậu bó tay, bất lực trong vấn đề tình cảm tâm lí.

Có ai biết là hắn—chẳng khác gì khủng bố nhà giam—lại giận hờn chỉ vì cậu bắt hắn chờ đợi quá lâu ; đó là hắn nói thế, Ink sau này tin là do bản thân nói chuyện quá hăng say với người khác mà quên đi 'người yêu' đang chờ mình.

"Lấy được rồi chứ?"

-Parker hỏi một câu hiển nhiên có đáp án là có, nhưng cậu vẫn muốn hỏi, chỉ vì muốn nói chuyện thêm với hắn.

"Hỏi thừa."

-nếu là Error Windsor người khác biết, sẽ quát tháo sao thắc mắc vớ vẩn, hay thậm chí lơ luôn.

Vậy mà trước mặt Ink, giờ đây hắn có thể trả lời bình thường cùng một nụ cười nhe răng đầy ma quái, tay đung đưa cây tô vít như chiến lợi phẩm.

Cậu tất nhiên chẳng để ý điều khác biệt này, liền gật đầu.

"Chúng ta nên…

ủa chờ đã, cây tô vít này móc đâu ra vậy?"

-Ink nghiêng đầu, cau mày nhìn thứ trên tay hắn.

"Gì quên nhanh vậy!

Từ ông chú thợ sửa đó!"

-Error trở mặt từ mặt ổn định sang mặt méo mó, đôi lúc hắn tự hỏi tại sao lại chọn đúng đứa ngốc này làm cộng sự vượt ngục được mới hay chứ.

"À ờ nhỉ."

-cậu lớ ngớ, gãi đầu.-"Vậy nên đi nhanh, trước khi ông chú đó nhận ra mình đã làm mất chiếc tô vít yêu thích."

"Về phòng nhé?"

-Ink đưa ra ý kiến, tay chỉ về khu F.

"Trước đấy cần cho em xem nơi bí mật này."

-Error vẫy tay, bảo cậu đi theo mình.

Parker rõ không chần chừ, vừa bước vừa tự hỏi Windsor đưa mình tới đâu.

****

😴😴😴

-Rổ

3/10/2019

Hihi chờ lâu wo
 
Back
Top Bottom