Ngôn Tình Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 223


Trong đó cũng không ít người muốn hạ thuốc rồi bò lên giường hắn.

Hắn ngửi thấy mùi này rất nhiều nên rất nhanh đã nhận ra nó.

Đúng vậy, canh hạt sen trong chén này còn có thêm thứ thuốc đó.

Tô Chính cúi đầu không chút do dự uống canh, phảng phất như chưa từng phát hiện.

Hắn đã cho Thẩm Thục Miên một cơ hội, nếu như nàng ta đã cố ý muốn đưa tới cửa vậy thì hắn cũng sẽ không từ chối.

Chỉ là hắn sẽ không cho nàng ta danh phận.

Về phần sau này Thẩm Thục Miên có thể đổi ý hay không hắn cũng không thèm để tâm. Nếu như cản trở hắn thì trực tiếp xử lý là được.

Thẩm Thục Miên không biết suy nghĩ này của Tô Chính, nhìn thấy hắn uống canh hạt sen nàng ta vui mừng khôn xiết.

Chốc lát sau Tô Chính ôm Thẩm Thục Miên đi về phía giường sau rèm thư phòng, không bao lâu trong phòng tràn đầy mùi hương h**n ** sống động.

-

Chuyện của Tô Chính bên kia Ân Âm không thèm để ý, mọi thứ ở phủ quốc công đều do lão thái thái quản nên cô cũng chẳng quan tâm, dù sao sớm muộn gì cô cũng sẽ rời khỏi nơi này.

Tâm trí của cô bây giờ đều đặt ở trên người Tô Nguyên Gia.

Vốn dĩ những đứa trẻ năm tuổi ở cổ đại nên được học vỡ lòng, nhất là ở trong phủ quốc công địa vị tôn quý này.

Nhưng năm năm qua, lúc đầu Ân Âm và Tô Chính bận rộn tranh giành quyền lực với Tô Xương nên không có tâm trí chăm sóc. Về sau Tô Chính ngồi vào vị trí quốc công gia ngày càng bận rộn, cũng dần lạc đường trong d*c v*ng, nên bắt đầu chướng mắt Tô Nguyên Gia, mà nguyên chủ một mảnh thâm tình với Tô Chính mơ hồ phát hiện hắn thay đổi, vừa bối rối lại vừa sợ hãi.

Bây giờ Ân Âm đã tới đây tất nhiên sẽ không để não yêu đương vô bổ, thân là tiên đỡ đầu đương nhiên phải đem toàn bộ sức lực và tinh thần đều đặt trên người hài tử.

Cô tính toán tự mình dạy vỡ lòng cho Tô Nguyên Gia một thời gian, sau đó sẽ đưa thằng bé tới học đường.

"Bút phải cầm như thế này, tay đừng run".

"Trước tiên con học viết chữ cho tốt, sau đó mẫu thân sẽ dạy con đọc 《 Tam Tự Kinh 》".

Trong thư phòng ở viện Vân Tùng, Ân Âm đang dậy Tô Nguyên Gia nhận chữ và viết chữ.

Tô Nguyên Gia ngồi trên ghế, vóc dáng nho nhỏ trong tay thì cầm bút lông, Ân Âm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai, từng chút kiên nhẫn chỉ dạy.

Tô Nguyên Gia viết rất nghiêm túc, nhóc con hết sức chăm chú.

Sau khi dạy Tô Nguyên Gia cách cầm bút, Ân Âm bảo con trai ngồi một bên luyện chữ, cô thì mở một quyển Du Ký ra xem.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu xuống làn váy của Ân Âm, làm nó giống như được tô điểm thêm những ngôi sao vàng.

Tô Nguyên Gia viết xong một chữ lớn rồi quay lại nhìn mẫu thân, vừa lúc nhìn thấy cảnh này đôi mắt tròn xoe mang lên ý cười.

Biết hai vị chủ tử một vị đang đọc sách, một vị thì luyện chữ nên lúc nhóm người hầu đi lại rất an tĩnh, ngay cả nói cũng không dám.

Viện Vân Tùng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lá phát ra do gió thổi.

Tô Nguyên Gia rất thích bầu không khí như vậy.

Cậu bé cũng không suy nghĩ nhiều, rất nhanh lại lao vào luyện chữ.

"Mẫu thân, hài nhi đã viết xong năm chữ lớn". — Không biết qua bao lâu Tô Nguyên Gia lên tiếng.

Ân Âm hồi phục tinh thần từ trong Du Ký, nhận lấy mấy tờ giấy tỉ mỉ đánh giá.

Nét vẽ cũng không có sai chẳng qua chữ viết còn rất non nớt, nhưng cũng coi như được, về sau càng viết càng tốt, có thể thấy Tô Nguyên Gia rất là dụng tâm.

"Ừm, không sai, con đã rất chăm chỉ".

Được Ân Âm khen làm cho môi Tô Nguyên Gia gợi lên một nụ cười nhạt, cậu bé thích được mẫu thân khen ngợi.

Cô lại chỉ ra nơi cậu bé cần cải thiện, sau đó bắt đầu dạy nhóc con đọc Tam Tự Kinh.

"Nhân chi sơ, tính bản thiện. Tính tương cận, tập tương viễn..."

"Nhân chi sơ, tính bản thiên. Tính tương cận, tập tượng viễn..."

Ân Âm đọc một câu thì Tô Nguyên Gia đọc theo một câu.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 224


Từng câu nói hùng hồn nhưng giọng nói lại non nớt.

Bàn tay nhỏ bé của cậu đặt sau lưng, đầu hơi lắc qua lắc lại, Ân Âm nhìn cảm thấy rất đáng yêu.

Đọc một lần, Ân Âm thuận miệng hỏi: — "Gia Gia nhớ được bao nhiêu rồi?"

"Mẫu thân, hài nhi đều nhớ hết". — Ân Âm đang uống trà nghe được lời này thiếu chút phun ra, kinh ngạc đánh giá nhóc con này.

"Gia Gia chắc chứ?"

"Hài nhi không nói dối".

Ân Âm thầm nói trong lòng, cô biết tiểu đậu đinh Tô Nguyên Gia này không nói dối, nhưng nghe một lần là nhớ hết chẳng lẽ thằng bé có thể? Ngẫm lại cũng cảm thấy có khả năng, dù sao cô và Tô Chính đều là những có chỉ số IQ rất cao.

"Gia Gia đọc lại Tam Tự Kinh một lần nữa cho mẫu thân nghe một chút".

Tô Nguyên Gia dạ một tiếng, lập tức giọng non nớt lại lần nữa vang lên, Ân Âm rất chuyên chú lắng nghe, càng nghe càng kinh hãi.

"...giới chi tai, nghi miễn lực". — Dừng một chút, Tô Nguyên Gia nói: — "Mẫu thân, hài nhi đã đọc xong".

Mệt chữ không sai, một chữ cũng không bỏ sót, Tô Nguyên Gia đã đọc xong tất cả.

Ân Âm trợn mắt há mồm, nhóc con kia thật sự có thể nghe một lần là nhớ hết.

Còn không quên một chữ?

Ân Âm lại cẩn thận đánh giá một phen, phát hiện thằng bé thật sự có thể nhìn một lần không quên.

Con trai của cô chính là một thiên tài.

Đang tiếc lúc trước bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng hiện giờ năm tuổi đã học vỡ lòng, trong kiếp trước một thiên tài như vậy lại bị hại chết trẻ.

Bất quá đời này chắc chắn sẽ không như vậy, cô muốn bồi dưỡng thằng bé thành tài.

Sau khi nhận thấy con trai là thiên tài, hứng thú dạy học của Ân Âm càng lớn thêm, Tô Nguyên Gia bây giờ giống như một miếng bọt biển, không ngừng hấp thu độ ẩm được gọi là tri thức.

Dạy học cả ngày đến khi dùng bữa mới dừng lại.

Những ngày sau đó Ân Âm đều tự mình dạy Tô Nguyên Gia, tiến độ học tập của cậu bé cũng rất nhanh.

Ân Âm cũng luyến tiếc để con trai đi học đường.

Những cô cũng ngẫm lại, nếu đi học đường thì vẫn có khá nhiều chỗ tốt.

Thứ nhất, con nít đều cần bạn chơi, tốt nhất là khi còn nhỏ chơi chung với những bạn cùng lứa, mà ở phủ quốc công chỉ có một đứa nhỏ là Tô Nguyên Gia, cô không muốn giam giữ thằng bé ở nơi này.

Thứ hai, tuy rằng cô tự nhận bản thân là người có tri thức uyên bác nhưng tiên sinh trong học đường cũng không kém, hơn nữa còn có người là đại nho¹ đương đại, Tô Nguyên Gia đi học đường đọc sách chắn chắn có thể hưởng lợi rất nhiều.

<i>[¹] Bậc học giả có đạo đức học vấn cực cao.</i>

-

Thứ ba, học đường cũng coi như là một xã hội nhỏ, cho dù là sau này Tô Nguyên Gia có đi theo mình hay không, chung quy thằng bé vẫn phải đi trải nghiệm, đã như vậy sao không làm sớm một chút. Ân Âm có thể dạy thằng bé, nhưng tự bản thân trải qua, có ấn mới có thể khắc sâu.

Tổng hợp các nguyên nhân trên Ân Âm quyết định phải đưa Tô Nguyên Gia đến học đường.

Vốn tưởng rằng ít nhất phải nửa năm, lại không ngờ tới tài năng của Tô Nguyên Gia vượt xa phỏng đoán của cô. Xem ra thời gian có thể rút ngắn.

Lúc Ân Âm dạy Tô Nguyên Gia bỗng nhiên Thẩm Thục Miên lại tới, nhìn thái độ khiêu khích của nàng ta cùng với xuân ý trên mặt, Ân Âm đã biết nàng ta cùng Tô Chính thông đồng rồi.

Tuy nhiên cô cũng chẳng để ý làm gì, cũng sẽ không đi vạch trần, chỉ cần Thẩm Thục Miên không khiêu chiến đến điểm mấu chốt giới hạn của cô thì cô sẽ đi theo nàng ta mà nhảy nhót.

Tin tức Ân Âm rời khỏi Đinh Lan Uyển dọn tới viện Vân Tùng trong ngày đầu tiên đã truyền đi khắp phủ quốc công, rất nhiều người suy đoán có phải phu thê quốc công cãi nhau hay không, rốt cục cũng đã chia cắt rồi, có người muốn thừa dịp này mà chen chân vào. Ngay cả lão thái thái cũng thử thăm dò rất nhiều lần, nhưng Tô Chính lại nói hắn và Ân Âm vẫn rất tốt, càng sẽ không có chuyện tiếp nhận nữ nhân khác.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 225


Từng câu nói hùng hồn nhưng giọng nói lại non nớt.

Bàn tay nhỏ bé của cậu đặt sau lưng, đầu hơi lắc qua lắc lại, Ân Âm nhìn cảm thấy rất đáng yêu.

Đọc một lần, Ân Âm thuận miệng hỏi: — "Gia Gia nhớ được bao nhiêu rồi?"

"Mẫu thân, hài nhi đều nhớ hết". — Ân Âm đang uống trà nghe được lời này thiếu chút phun ra, kinh ngạc đánh giá nhóc con này.

"Gia Gia chắc chứ?"

"Hài nhi không nói dối".

Ân Âm thầm nói trong lòng, cô biết tiểu đậu đinh Tô Nguyên Gia này không nói dối, nhưng nghe một lần là nhớ hết chẳng lẽ thằng bé có thể? Ngẫm lại cũng cảm thấy có khả năng, dù sao cô và Tô Chính đều là những có chỉ số IQ rất cao.

"Gia Gia đọc lại Tam Tự Kinh một lần nữa cho mẫu thân nghe một chút".

Tô Nguyên Gia dạ một tiếng, lập tức giọng non nớt lại lần nữa vang lên, Ân Âm rất chuyên chú lắng nghe, càng nghe càng kinh hãi.

"...giới chi tai, nghi miễn lực". — Dừng một chút, Tô Nguyên Gia nói: — "Mẫu thân, hài nhi đã đọc xong".

Mệt chữ không sai, một chữ cũng không bỏ sót, Tô Nguyên Gia đã đọc xong tất cả.

Ân Âm trợn mắt há mồm, nhóc con kia thật sự có thể nghe một lần là nhớ hết.

Còn không quên một chữ?

Ân Âm lại cẩn thận đánh giá một phen, phát hiện thằng bé thật sự có thể nhìn một lần không quên.

Con trai của cô chính là một thiên tài.

Đang tiếc lúc trước bị cha mẹ bỏ rơi, nhưng hiện giờ năm tuổi đã học vỡ lòng, trong kiếp trước một thiên tài như vậy lại bị hại chết trẻ.

Bất quá đời này chắc chắn sẽ không như vậy, cô muốn bồi dưỡng thằng bé thành tài.

Sau khi nhận thấy con trai là thiên tài, hứng thú dạy học của Ân Âm càng lớn thêm, Tô Nguyên Gia bây giờ giống như một miếng bọt biển, không ngừng hấp thu độ ẩm được gọi là tri thức.

Dạy học cả ngày đến khi dùng bữa mới dừng lại.

Những ngày sau đó Ân Âm đều tự mình dạy Tô Nguyên Gia, tiến độ học tập của cậu bé cũng rất nhanh.

Ân Âm cũng luyến tiếc để con trai đi học đường.

Những cô cũng ngẫm lại, nếu đi học đường thì vẫn có khá nhiều chỗ tốt.

Thứ nhất, con nít đều cần bạn chơi, tốt nhất là khi còn nhỏ chơi chung với những bạn cùng lứa, mà ở phủ quốc công chỉ có một đứa nhỏ là Tô Nguyên Gia, cô không muốn giam giữ thằng bé ở nơi này.

Thứ hai, tuy rằng cô tự nhận bản thân là người có tri thức uyên bác nhưng tiên sinh trong học đường cũng không kém, hơn nữa còn có người là đại nho¹ đương đại, Tô Nguyên Gia đi học đường đọc sách chắn chắn có thể hưởng lợi rất nhiều.

<i>[¹] Bậc học giả có đạo đức học vấn cực cao.</i>

-

Thứ ba, học đường cũng coi như là một xã hội nhỏ, cho dù là sau này Tô Nguyên Gia có đi theo mình hay không, chung quy thằng bé vẫn phải đi trải nghiệm, đã như vậy sao không làm sớm một chút. Ân Âm có thể dạy thằng bé, nhưng tự bản thân trải qua, có ấn mới có thể khắc sâu.

Tổng hợp các nguyên nhân trên Ân Âm quyết định phải đưa Tô Nguyên Gia đến học đường.

Vốn tưởng rằng ít nhất phải nửa năm, lại không ngờ tới tài năng của Tô Nguyên Gia vượt xa phỏng đoán của cô. Xem ra thời gian có thể rút ngắn.

Lúc Ân Âm dạy Tô Nguyên Gia bỗng nhiên Thẩm Thục Miên lại tới, nhìn thái độ khiêu khích của nàng ta cùng với xuân ý trên mặt, Ân Âm đã biết nàng ta cùng Tô Chính thông đồng rồi.

Tuy nhiên cô cũng chẳng để ý làm gì, cũng sẽ không đi vạch trần, chỉ cần Thẩm Thục Miên không khiêu chiến đến điểm mấu chốt giới hạn của cô thì cô sẽ đi theo nàng ta mà nhảy nhót.

Tin tức Ân Âm rời khỏi Đinh Lan Uyển dọn tới viện Vân Tùng trong ngày đầu tiên đã truyền đi khắp phủ quốc công, rất nhiều người suy đoán có phải phu thê quốc công cãi nhau hay không, rốt cục cũng đã chia cắt rồi, có người muốn thừa dịp này mà chen chân vào. Ngay cả lão thái thái cũng thử thăm dò rất nhiều lần, nhưng Tô Chính lại nói hắn và Ân Âm vẫn rất tốt, càng sẽ không có chuyện tiếp nhận nữ nhân khác.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 226


Thư viện Lộc Sơn trong hai trăm năm nay không biết đã đào tạo ra bao nhiêu học giả², nhân tài, trong đó có những học giả đảm nhận chức vụ quan trọng trong triều đình, còn có không ít quan đại thần.

<i>[²] Danh từ, người chuyên nghiên cứu, có tri thức khoa học sâu rộng.</i>

<i>-</i>

Có thể nói thư viện Lộc Sơn là nơi cao nhất trong lòng tất cả những người đọc sách, mỗi một người đọc sách đều tự hào khi được tiến vào nơi này học tập.

Bất quá nếu muốn vào thư viện Lộc Sơn học thì lại khó, rất là khó, phi thường khó.

Mỗi khi thư viện Lộc Sơn thu nhận học sinh đều phải trải qua mấy lần kiểm tra, qua được cửa ải mới có thể vào, ở chỗ này tài phú hay quyền thế đều trở nên vô dụng, cho dù là hoàng tử cao cao tại thượng nếu ngươi thi không được cũng không thể cho ngươi vào.

Mà hoàng thất cho dù lần này hay lần khác đều không dám đắc tội, dù sao thư viện Lộc Sơn này không biết đã đào tạo ra bao nhiêu hoàng đế.

Mà ngoại trừ tình huống đặc biệt thì thư viện Lộc Sơn chỉ thu nhận tiểu đồng dưới tám tuổi, ai trên tám tuổi thì không nhận, kiểm tra càng thêm hà khắc.

Hôm nay chính là ngày mỗi năm một lần thư viện Lộc Sơn chiêu mộ học sinh.

Sáng sớm ở bên ngoài thư viện chật kín người, có người mang theo con cái đến thi cử, có người chỉ đến xem náo nhiệt, xem lần chiêu mộ này có xuất hiện học sinh thiên tài gì hay không.

Có thể nói sự kiện chiêu mộ học sinh của thư viện Lộc Sơn là một chuyện hot.

"Quốc công gia, phu nhân, tiểu công gia đến rồi".

Ở Trạng Nguyên Lâu đối diện thư viện Lộc Sơn xuất hiện một chiếc xe ngựa hoa lệ treo biển hiệu "Vinh quốc công phủ" làm cho người người nhìn thấy nháo nhào tránh né.

Ai cũng biết Vinh quốc công phủ bây giờ có địa vị tôn quý, quốc công gia Tô Chính lại càng là người được hoàng thượng sủng ái.

Ân Âm và Tô Nguyên Gia xuống xe ngựa, cùng đi cuống còn có Tô Chính.

Vốn hôm nay là cô và Tô Nguyên Gia đi tham gia kì thi đánh giá của thư viện, không ngờ Tô Chính lại đi theo còn đặt trước phòng riêng ở Trạng Nguyên Lâu.

Ân Âm không ngăn cản hắn, dù sao hắn cũng là phụ thân của Tô Nguyên Gia, hơn nữa thằng bé vẫn có chút chờ mong đối với Tô Chính, hôm nay đối với Tô Nguyên Gia mà nói chính là một ngày trọng đại, cha mẹ đều đến cậu bé đương nhiên rất vui mừng.

Bởi vì còn chưa tới thời gian kiểm tra nên ba người ở phòng riêng đặt trước vừa ăn vừa uống trà chờ đợi.

Ân Âm nhìn thấy được Tô Nguyên Gia có chút khẩn trương, cô nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con trai, nói: — "Không cần lo lắng, cứ cố gắng lên".

Tô Chính cũng vỗ vỗ bả vai cậu bé: — "Phụ thân tin tưởng con".

Trong quá trình chời đợi thỉnh thoảng Tô Chính muốn nói chuyện với Ân Âm, còn ân cần rót trà cho cô uống, lấy điểm tâm cho cô ăn.

Toàn bộ quá nhìn vẻ mặt của Ân Âm đều bình thản.

Tô Chính nhìn điểm tâm mình đưa qua, Ân Âm vẫn không ăn nó, ánh mắt hắn lập tức tối sầm lại, đáy lòng hiện lên tia bất an.

Trong khoảng thời gian này Tô Chính cũng không mù, hắn nhìn ra được sự thờ ơ của Ân Âm đối với mình.

Loại thờ ơ này không phải là bởi vì lúc trước cãi nhau mà hai người không có gì để nói, bởi vì mặc dù đôi khi cãi nhau Tô Chính cũng có thể cảm nhận được trong mắt Ân Âm vẫn có sự quan tâm cùng tình cảm.

Mà bây giờ thái độ của Ân Âm quá lạnh nhạt, bọn họ cũng đã lâu không cãi nhau, hắn ra ngoài nàng sẽ không còn chờ hắn trở về dùng bữa cùng nhau, hắn không về nhà nàng cũng sẽ không hỏi, thậm chí còn dọn ra khỏi Đinh Lan Uyển đến ở viện Vân Tùng.

Trong khoảng thời gian này là lúc mà Tô Chính trải qua thoải mái nhất.

Nhưng hắn mơ hồ cảm thấy dường như có thứ gì đó đang lặng lẽ mất đi.

Hắn cảm thấy hình như Ân Âm không quan tâm hắn nữa, tựa hồ đã không còn tình yêu với hắn, đã không còn muốn quản hắn nữa.

Hắn nói với bản thân tất cả chỉ là ảo giác.

Hắn và Ân Âm đã cùng nắm tay nhau trải qua mười năm, tình cảm sâu đậm sao có thể nói không có là không có.

Tô Chính tự nhủ, sỡ dĩ Ân Âm hành xử như vậy chắc là do đem tinh thần và sức lực đặt quá nhiều vào nhi tử.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 227


Thời gian trôi qua rất nhanh, thỉnh thoảng lại có tiếng cảm thán từ thư viện Lộc Sơn đối diện, đã có người được thu nhận.

Nếu như vượt qua khảo hạch của thư viện Lộc Sơn thì sẽ được thu nhận ngay tại chỗ.

Bất quá là bọn họ đã ngồi ước chừng được một canh giờ mà chỉ có hai người thông qua khảo hạch.

Ân Âm tính toán thời gian, hẳn là sắp đến Tô Nguyên Gia rồi.

"Đi thôi Gia Gia".

"Dạ".

Tô Chính cũng rời giường muốn đi cùng hai mẹ con bọn họ.

Lúc làm kiểm tra phụ mẫu có thể đi vào thư viện Lộc Sơn và đứng ngoài cửa quan sát, hôm nay đặc biệt có Ân Âm và Tô Chính tới.

"Là Vinh quốc công và quốc công phu nhân, bọn họ tới rồi".

"Bên cạnh bọn họ là tiểu công gia kìa".

"Nghe nói tiểu công gia đã năm tuổi, cũng là tuổi nên học vỡ lòng, chỉ là không biết có thể vượt qua kì khảo hạch này hay không".

"Ta cảm thấy có thể, quốc công gia đường đường là Trạng Nguyên mà, hổ phụ sinh hổ tử nha".

"Quốc công phu nhân thật hạnh phúc, đã nhiều năm như vậy mà quốc công gia đối với nàng vẫn là một mảnh thâm tình, không biết đã cự tuyệt bao nhiêu thiếp thất".Một nhà ba người Tô Chính vừa ra ngoài đã bị người nhận ra ngay.

Phủ Vinh quốc công luôn là đề tài bàn tán sôi nổi ở kinh thành, nói nhiều nhất chính là địa vị tôn quý, quốc công gia tuấn tú như thần tiên, hơn nữa là tình yêu không lay chuyển của Tô Chính đối với quốc công phu nhân.

Ân Âm nghe những lời này không khỏi cảm thấy buồn cười, nếu bọn họ biết quốc công gia tình thâm đi dạo thanh lâu, dây dưa với biểu muội thì không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng gì.

Lúc này Ân Âm nhận thấy ánh mắt người bên cạnh, cô quay đầu qua nhìn, khóe môi nhếch lên mang theo trào phúng.

Tô Chính nhìn vẻ mặt của Ân Âm bỗng sửng sốt, đến khi định thần Ân Âm đã quay đầu đi về phía trước.

Nghe những lời bàn tán xung quanh Tô Chính có chút chột dạ, hắn bấc giác quay đầu nhìn Ân Âm, bắt gặp vẻ mặt thoáng qua rồi biến mất của cô.

Không hiểu sao hắn luôn có cảm giác bất an giống như mình bị nhìn thấu.

Tô Nguyên Gia vẫn trầm mặt, tâm tình có chút sa sút, cậu bé biết quan hệ giữa phụ thân và mẫu thân hiện giờ như thế nào, nếu như hai người thật sự như lời đồn thì tốt biết bao.

Ngay khi ba người sắp tiến vào thư viện Lộc Sơn thì một gã sai vặt vội chạy tới, ghé vào tai Tô Chính thấp giọng nói cái gì đó, sắc mặt hắn bỗng thay đổi, liền nhìn Ân Âm một cái.

Một hồi sau hắn phất phất tay để gã sai vặt lui xuống, nói với hai mẹ con: - "Đột nhiên ta có việc gấp, chỉ sợ không có cách nào cùng Tô Nguyên Gia đi tham gia khảo hạch, đành để nàng bồi thằng bé đi vào".

Ân Âm khẽ nhướng mày, thản nhiên nói: - "Đã biết".

Tô Chính xoa đầu Tô Nguyên Gia: - "Nguyên Gia, phụ thân chờ tin tức tốt của con". - Nói xong hắn xoay người rời đi.

Tô Nguyên Gia vẫn luôn nhìn bóng lưng của hắn, thẳng đến khi hoàn toàn biết mất không thấy mới quay đầu, trong mắt không khỏi che giấu được vẻ mất mát.

Ân Âm khẽ thở dài, cô biết tuy rằng ngoài miệng Tô Nguyên Gia không nói nhưng trong lòng vẫn là mong chờ trong ngày này cha mẹ đều có thể ở bên cạnh.

Tối qua nhóc con vừa hưng phấn vừa chờ mong, mà hôm nay phần chờ mong này cũng vì Tô Chính rời đi mà phai nhạt.

Ân Âm đang muốn nói vài câu an ủi, con trai lại kéo tay áo cô, giọng nói bình tĩnh: - "Mẫu thân, chúng ta đi vào đi".

Ân Âm hơi giật mình sau đó gật đầu. Tiểu tử này so với tưởng tượng của cô còn hiểu chuyện hơn, chỉ là phần hiểu chuyện này làm cho người ta đau lòng.

Bên kia Tô Chính đột nhiên dừng bước chân.

Vừa rồi hắn cảm thấy có chỗ không đúng nhưng bây giờ mới nghĩ đến.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 228


Ân Âm không hỏi hắn đi đâu mà thái độ còn rất lạnh nhạt.

Trước kia nàng ấy không phải như vậy.

Ân Âm lúc trước sẽ hỏi hành tung của hắn, tuy rằng đôi khi làm cho hắn cảm thấy có hơi phiền nhưng Tô Chính cũng hiểu được là vì Ân Âm yêu hắn.

Nhưng hôm nay...

Tô Chính nhíu mày, trong lòng luôn có cảm giác như cái gì đó quan trọng đang dần dần mất đi, không, không có khả năng, hắn và Ân Âm đã ở bên nhau mười mấy năm, nàng yêu hắn.

Hắn luôn luôn cẩn thận, nàng sẽ không nhận ra.

Cho dù có biết Ân Âm cũng sẽ tuyệt đối không rời xa hắn.

Bởi vì giữa bọn họ có Tô Nguyên Gia, bởi vì tình cảm mười mấy năm này.

Nghĩ tới đây Tô Chính thở phào nhẹ nhõm rồi cất bước rời đi.

Nhưng Tô Chính không biết, tình yêu có thể cạn kiệt, kiếp trước hắn đã tiêu hao hết tình cảm mà nguyên chủ dành cho hắn, cuối cùng nguyên chủ bị trầm cảm, buồn bực mà chết.

Về phần Ân Âm bây giờ tuy cô tiếp nhận một phần tình cảm của nguyên chủ nhưng đối vớ loại cặn bã như Tô Chính chẳng có cảm giác gì, chỉ có thờ ơ lạnh nhạt và xa cách.

Nếu không phải thời cơ chưa tới Ân Âm đã sớm rời khỏi rồi.

-

Ân Âm dắt Tô Nguyên Gia đi vào thư viện Lộc Sơn.

Khung cảnh trong thư viện Lộc Sơn yễn tĩnh, xung được bao bọc bởi những hàng tre xanh màu xanh biết, thoang thoảng mùi hương trúc làm người ta thấy sảng khoái.

Hai mẹ con đi đến nơi tổ chức kiếm tra, nhìn thấy một nam nhân trẻ tuổi mặc trường bào màu xanh.

Nam nhân này có vẻ nhỏ hơn Ân Âm hai ba tuổi, trường bào màu xanh biếc điểm xuyến những họa tiết đám mây càng làm tôn lên dáng người cao lớn của hắn, dung mạo khôi ngô tuấn tú, chi lan ngọc thụ giống như từ trong tranh bước ra.

Lúc nhìn thấy Ân Âm nam tử có chút kinh ngạc.

"Là ngươi". - Nam tử mở miệng, thanh âm trong trẻo gợn sóng, như nước dưới hồ trong vắt.

"Lâm công tử?" - Ân Âm lục tìm trong trí nhớ, nhớ ra người này.

Lâm Ngọc Cẩn mỉm cười: - "Chính là ta đây".

Quá trình quen biết của Ân Âm và Lâm Ngọc Cẩn giống như một đoạn trong thoại bản.

Lâm Ngọc Cẩn ra ngoài nhưng bị trộm lại còn bị người ta đổ oan là ăn cắp, cuối cùng là nhờ Ân Âm đi ngang qua cứu giúp, trả lại bạc cho hắn.

Đây là chuyện của năm năm trước rồi, khi đó Ân Âm và Tô Chính vừa đến kinh thành.

Năm năm trước Lâm Ngọc Cẩn vẫn còn là một thiếu niên non nớt, hiện giờ đã trở thành một công tử Chi Lan Ngọc Thụ.

Lâm Ngọc Cẩn vẫn muôny báo đáp ân tình của vị cô nương lúc trước nhưng mãi chẳng tìm thấy nên đành quên đi, không nghĩ tới hôm nay sẽ gặp được người ở thư viện Lộc Sơn.

Lúc này ánh mắt của Lâm Ngọc Cẩn dừng lại trên người Tô Nguyên Gia đừng bên cạnh Ân Âm, nhìn khuôn mặt nhóc con có vài phần tương tự Ân Âm, hắn nói: - "Đây là nhi tử của Ân cô nương?"

"Đúng vậy, tiểu nhi tử tên là Tô Nguyên Gia, hôm nay ta dẫn thằng bé đến tham gia khảo hạch của thư viện Lộc Sơn".

Lâm Ngọc Cẩn đánh giá Tô Nguyên Gia từ trên xuống dưới rồi gật đầu, tiểu hài tử này vừa nhìn là biết có linh khí.

Hắn nói: - "Nếu đã muốn khảo hạch vậy thì đi theo ta, Ân cô nương hãy ở bên ngoài chờ".

Dường như Ân Âm ý thức được cái gì đó, cô hỏi: - "Lâm công tử là người kiểm tra?"

"Đúng vậy".

Dưới sự giải thích của Lâm Ngọc Cẩn, Ân Âm mới biết được hắn là viện trưởng mới của thư viện Lộc Sơn.

Thư viện Lộc Sơn là do vị Lâm thủ phụ kia xây dựng, cho đến nay đã được hai trăm năm, người đảm nhiệm chức viện trưởng phải là người của dòng chính Lâm gia, còn phải là người tài hoa nhất.

Mà Lâm Ngọc Cẩn chính là người Lâm gia, tuổi còn trẻ mà đã làm viện trưởng, xem ra chính là một người có năng lực.

Lâm Ngọc Cẩn bây giờ cũng mới biết được cô nương từng cứu giúp mình cư nhiên lại là phu nhân của Vinh quốc công.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 229


"Tô phu nhân, mời người ở đây chờ, Lâm mỗ sẽ đưa Nguyên Gia đi kiểm tra". - Lâm Ngọc Cẩn nói."Vậy đành nhờ Lâm viện trưởng". - Ân Âm cũng đổi cách xưng hô.

Ân Âm biết lần sát hạch này ở thư viện Lộc Sơn là do viện trưởng tự mình ra tay, nói cách khác tự tay Lâm Ngọc Cẩn sẽ kiểm tra Tô Nguyên Gia.

Nhìn bóng lưng Tô Nguyên đi theo Lâm Ngọc Cẩn, cô có chút khẩn trương.

Tuy rằng cô có lòng tin vào con trai nhưng kết quả còn chưa có thì vẫn hồi hợp như thường, bộ dạng này giống như phụ huynh hiện đại chờ con mình thi đại học vậy.

Trong phòng, Lâm Ngọc Cẩn đã bị nhóc con trước mắt làm cho khiếp sợ.

Tổ phụ của hăny từng nói hắn là ngừi có thiên phú đọc sách nhất, nhưng Lâm Ngọc Cẩn nghĩ bản thân so với tiểu hài tử trước mặt này còn kém hơn một chút.

Nhóc con trước mặt không chỉ nhìn qua không quên, nghe một lần là nhớ thậm chí khả năng lĩnh hội của cậu bé còn mạnh hơn bất kỳ ai.

Có thể nói, Tô Nguyên Gia là một thiên tài.

Lâm Ngọc Cẩn xuất thân từ Lâm gia, ngoại trừ là người sáng lập thư viện Lộc Sơn ra thì ở trong triều đình cũng đảm nhiệm chức vụ quan trọng.

Hiện giờ Lâm Ngọc Cẩn mười tám tuổi nhưng đã có tài lớn, khi hắn mười hai tuổi đã tiến cung, hoàng đế từng nói tài hoa của hắn có thể so với trạng nguyên lang, lúc đó hắn chỉ mới mười hai tuổi thôi đấy.

Hoàng đế vốn cố ý để hắn tiến cung làm quan nhưng Lâm Ngọc Cẩn lại từ chối.

Hắn không có hứng thú với việc làm quan, hắn chỉ muốn đọc vạn cuốn sách và đi vạn dặm đường, nếu là yêu cầu cao hơn một chút thì đó là cưới một vị tài hoa hơn người, nương tử của hắn phải là hồng tụ thêm hương¹.

<i>[¹] là một thành ngữ Trung Quốc, bính âm là hóng xiù tiān xiāng, chỉ việc thư sinh thức đêm học bài có người con gái bên cạnh thêm hương</i>

<i>-</i>

Chỉ tiếc dù người nhà có nhiệt tình giới thiệu thì hắn cũng không có xem trọng ai trong số họ.

Sở dĩ năm năm trước Lâm Ngọc Cẩn gặp được Ân Âm là vì du ngoạn trở về, mà năm nay hắn theo yêu cầu của người nhà tiếp nhận chức viện trưởng của thư viện Lộc Sơn.

Có lẽ là do yêu cầu nghiêm khắc với bản thân nên lần khảo hạch này hắn cũng tương đối khó.

Vuổi sáng kiểm tra mười người chỉ có Tô Nguyên Gia trước mặc là hợp ý hắn nhất, thậm chí hắn còn có ý muốn thu nhận đồ đệ.

"Nguyên Gia, tiên sinh dạy vỡ lòng cho con là ai?" - Lâm Ngọc Cẩn hỏi. Từ biểu hiện của Tô Nguyên Gia hắn cảm thấy người giác ngộ chp thằng bé hẳn là một người có tri thức uyên bác, tài hoa hơn người.

"Là mẫu thân của Nguyên Gia".

"Mẫu thân con!?" - Lâm Ngọc Cẩn kinh ngạc.

Nhắc tới mẫu thân nhá mình Tô Nguyên Gia vốn là đứa bé câu nệ ít nói lại giống như nhóc con thời hiện đại, thao thao bất tuyệt nói những lời tốt đẹp về mẫu thân.

"...Cha con từng nói, nếu mẫu thân là nam tử không chừng có thể cùng người tranh chức vị trạng nguyên." - Đây là lời phụ thân từng nói cho cậu bé nghe.

Lâm Ngọc Cẩn càng thêm kinh ngạc.

Tuy rằng hắn say mê học hành nhưng đối với thí sinh mỗi kỳ khoa cử đều biết, cũng biết Tô Chính là Trạng Nguyên Lang, hơn nữa con từng đọc qua vài thi của hắn.

Tô Chính đúng là một người có tài.

Nếu có thể làm cho Tô Chính nói ra những lời như vậy, hơn nữa còn là người dạy vỡ lòng cho Tô Nguyên Gia, vậy thì tài hoa của Ân Âm còn có thể tới mức nào đây.

Lâm Ngọc Cẩn không khỏi tò mò.

Nhưng lúc này chỉ có thể kiềm ép xuống.

Hắn suy nghĩ một chút, nói: - "Tô Nguyên Gia, thiên phú của con rất tốt, mẫu thân con dạy con cũng rất tốt, con có nguyện ý bái ta làm thầy không?" - Hắn dừng lại một chút rồi nói: - "Thôi, vẫn là mời mẫu thân của con vào đây, hỏi qua ý kiến của mẫu thân con đi".

Ân Âm được mời vào, cho rằng kiểm tra đã kết thúc lại không nghĩ tới vừa mới bước vào phòng chỉ thấy ánh mắt như thiêu đốt của Lâm Ngọc Cẩn nhìn mình, có thăm dò cũng có chờ mong.

Ân Âm có chút bối rối, thế này là làm sao vậy?

"Mẫu thân, viện trưởng Lâm muốn nhận hài nhi làm đồ đệ".

-
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 230


Sau khi Ân Âm đi vào, Tô Nguyên Gia không giấu nỗi mà thông báo tin tức tốt này với cô.

"Thật sao?" - Ân Âm cũng có chút kinh ngạc, cô có lòng tin vào con trai, cũng chắc chắn thằng bé thông qua khảo hạch, không ngờ là Lâm Ngọc Cẩn lại muốn thu nhận Tô Nguyên Gia làm đồ đệ.

Đó là một bất ngờ lớn.

Cô nghe nói hiện giờ viện trưởng thư viện Lộc Sơn còn chưa thu nhận đồ đệ, nếu Tô Nguyên Gia thật sự được Lâm Ngọc Cẩn nhận đó chính là đại đồ đệ, hơn nữa Lâm Ngọc Cẩn cũng xem như là một nhà nho lớn, vậy thì tiền đồ của Tô Nguyên Gia rất là xán lạn.

"Tô Nguyên Gia thiên phú hơn người, Lâm mỗ rất vui mừng, muốn nhận thằng bé làm đồ đệ nên mạn phép hỏi ý tứ của Tô phu nhân. Ngài có thể yên tâm, nếu Tô Nguyên Gia trở thành đồ đệ của Lâm mỗ, Lâm mỗ nhất định sẽ tận tâm tận lực dạy dỗ". - Lâm Ngọc Cẩn đưa ra cam kết.

"Có thể tiên sinh yêu thích là may mắn của Nguyên Gia". - Ân Âm tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Trở thành đồ đệ của Lâm Ngọc Cẩn không chỉ là thân phận đơn giản như vậy, mà còn liên quan đến toàn bộ nhân mạch Lâm gia.

Không biết bao nhiêu người đọc sách vì danh nghĩa đồ đệ này mà sứt đầu mẻ trán, nhưng cho dù là hoàng tử, hoàng tôn nếu không được Lâm gia coi trọng thì cố gắng cũng không thể cưỡng cầu được.

Cho dù là hoàng đế thì cũng không dám đắc tội người Lâm gia.

"Được, vậy thì chọn một ngày lành làm lễ bái sư đi, Nguyên Gia đến đây, cầm lấy, đây là lể vật gặp mặt hôm nay sư phụ cho con". - Lâm Ngọc Cẩn lấy từ bên hông ra một viên ngọc bội tinh xảo.

"Cảm ơn sư phụ". - Tô Nguyên Gia cũng không từ chối mà nhận lấy.

Theo lý thuyết thì khảo hạch xong hai người có thể rời đi nhưng Lâm Ngọc Cẩn lại do dự không nói được gì.

"Viện trưởng Lâm còn có việc gì không?" - Ân Âm hỏi.

Lâm Ngọc Cẩn cắn răng, cuối cùng vẫn hỏi: - "Lâm mỗ nghe Nguyên Gia nói Tô phu nhân là người dạy vỡ lòng cho thằng bé".

Ân Âm không phủ nhận: - "Vâng".

"Tô phu nhân nhất định là người có tri thức uyên bác".

Ân Âm khẽ cười: - "Ta không dám nhận có tri thức uyên bác, cha ta là tú tài, cho nên cũng dạy ta đọc sách, trong nhà cũng cất giữ nhiều sách chẳng qua chỉ là đọc sách nhiều mà thôi".

"Tô phu nhân quá khiêm tốn, không biết phu nhân đã từng đọc qua..."

Lâm Ngọc Cẩn tực tiếp nói ra một đoạn trong sách, Ân Âm cũng từng đọc qua nên liền thảo luận cùng hắn, hai người ngươi tới ta lui từ quyển này tới quyển khác. Càng thảo luận ánh mắt Lâm Ngọc Cẩn càng sáng ngời.

Trong khi bọn họ thảo luận Tô Nguyên Gia an tĩnh ở bên cạnh, nhìn mẫu thân tươi tắn như vậy cậu bé cảm thấy mẫu thân giống như đang phát sáng, cậu bé thích mẫu thân như thế này, cũng hy vọng bà mãi như vậy.

Không biết qua bao lâu thì có người gõ cửa.

"Viện trưởng Lâm người sát hạch tiếp theo đã chờ rất lâu rồi".

Lúc này Lâm Ngọc Cẩn mới tỉnh táo lại, hắn vỗ trán, cười nói: - "Nhìn ta kìa, vừa nói đến sách thì đã quên mất thời gian".

Ân Âm cũng bật cười, cô cảm thấy người này thật đúng là thích đọc sách, hơn nữa học thức của hắn quả thật uyên bác, cũng là một thiên tài.

Cuối cùng Lâm Ngọc Cẩn chỉ có thể lưu luyến không rời tiễn hai mẹ con rời đi.

Hắn vốn định nói một câu "Tô phu nhân, lần sau chúng ta lại thảo luận", nhưng lời nói vừa đến bên miệng lại rẽ một vòng, biến thành "Tô phu nhân, Lâm mỗ sẽ nhanh chóng chọn ngày tốt để Nguyên Gia bài sư".

Một mình ở chung với Tô phu nhân, mặc dù chỉ là thảo luận văn chương thì cũng không hợp lý. Hắn cảm thấy câu nói kia của quốc công gia quả thực không sai, nếu Tô phu nhân là nam tử không chỉ có thể tranh trạng nguyên lang mà còn có thể trở thành một học giả vĩ đại.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 231


Đáng tiếc, một nữ tử tài hoa như vậy lại chỉ có thể bị nhốt trong hậu viện phủ quốc công, thật đáng tiếc.

Lâm Ngọc Cẩn khẽ thở dài.

"Đang thở dài cái gì vậy?" — Bỗng nhiên có người vỗ vai hắn, Lâm Ngọc Cẩn hoảng sợ quay đầu nhìn, thì ra là đường ca của hắn.

Lâm Ngọc Cẩn lắc đầu: — "Đường ca có việc tìm ta sao?"

Lâm Ngọc Hành nở nụ cười: — "Thì là tổ mẫu tìm cho đệ một vị cô nương không tồi, muốn đệ về nhìn xem thế nào, không dối gạt đệ, vị cô nương lần này chính là một vị tài mạo song toàn".

Lâm Ngọc Cẩn nhếch môi cười lạnh, hắn tin mới lạ.

Lúc trước không phải tổ mẫu cũng tìm nhiều nữ tử tài mạo song toàn như vậy ư, nhưng những cô nương đó cho dù có tài hoa hơn nữa cũng kém Tô phu nhân.

Haizz, đáng tiếc Ân cô nương đã sớm trở thành Tô phu nhân, bằng không nhất định hắn sẽ đi cầu hôn.

"Đường ca, huynh giúp ta từ chối đi, ta còn học sinh phải kiểm tra không thể đi được". — Nói xong, Lâm Ngọc Cẩn xoay người rời đi rất nhanh.

Hiện giờ hắn chỉ cần nhìn là thấy sợ, cũng chẳng còn tin tưởng vào ánh mắt của người nhà mình nữa.

-

Chuyện Tô Nguyên Gia thông qua khảo hạch đã được truyền ra trước cả khi hai mẹ con rời khỏi thư viện Lộc Sơn, tin tức Lâm Ngọc Cẩn quyết định thu nhận Tô Nguyên Gia làm đồ đệ cũng không giấu diếm, nó như một đạo sấm sét làm nổ tung cả kinh thành.

"Thiên phú của tiểu công gia phải đến mức nào mà viện trưởng Lâm lại muốn nhận làm đồ đệ chứ?"

"Ta không cầu con ta trở thành đồ đệ của viện trưởng Lâm, chỉ cầu cho nó có thể thông qua khảo hạch".

"Quốc công phu nhân thật sự là hạnh phúc, có phu quân thâm tình như quốc công gia, lại có hài tử thông minh như tiểu công gia. Đúng là ghen tị mà".

Bởi vì bên ngoài có quá nhiều người, cho dù là thân phân tôn quý sẽ không bị cản trở nhưng Ân Âm cũng không muốn ở lại để bị vây xem nên liền cùng Tô Nguyên Gia lên xe ngựa rời đi.

Trên xe ngựa, Tô Nguyên Gia hưng phấn đến độ mặt nhỏ đỏ bừng.

"Gia Gia, hôm nay con được nhận vào thư viện Lộc Sơn, con muốn phần thưởng gì mẫu thân sẽ cho con".

"Thật sao ạ?"

Ân Âm nhướng mày, tiểu tử này muốn cái gì đây.

"Đương nhiên mẫu thân sẽ không lừa con".

Tô Nguyên Gia im lặng một chút, nhỏ giọng nói: — "Mẫu thân, hài nhi muốn đi Kim Mãn Lâu một lần".

Kim Mãn Lâu là cửa hàng trang sức vàng bạc, ngọc bích lớn nhất kinh thành, trang sức bên trong được làm rất tinh xảo, kiểu dáng lại đa dạng, mọi người trong kinh thành rất yêu thích.

Tất nhiên là bên trong ngoại trừ đồ trang sức của phụ nữ tương đối nhiều thì nam giới, người già, trẻ em cũng có.

Ân Âm chỉ cho rằng Tô Nguyên Gia muốn mua cho bản thân nên cũng không để tâm mà gật đầu đồng ý.

Thấy Ân Âm không hỏi bé con cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cậu bé đi Kim Mãn Lâu không phải muốn mua đồ cho bản thân mà là muốn mua cho mẫu thân, cậu bé nhớ là không bao lâu nữa sẽ tới sinh nhật mẫu thân, thật vất vả mới ra khỏi phủ một chuyến, vừa hay đi Kim Mãn Lâu chọn một món trang sức cho mẫu thân.

Rất nhanh xe ngựa đã đi ngang qua Kim Mãn Lâu, Ân Âm và Tô Nguyên Gia cùng nhau xuống xe ngựa.

Kim Mãn Lâu được chia làm bốn lầu.

Lầu một là trang sức bình dân, sức tiêu thụ xem như cũng được.

Lầu hai là chuyên cung cấp đồ trang sức cho các thương nhân giàu có.

Lầu ba và lầu bốn là dành cho người có thân phận tôn quý hoặc hoàng thân quốc thích.

Người ở lầu một rất nhiều, hai mẹ con vừa tiến vào thì người của Kim Mãn Lâu đã phái chuyên gia mang bọn họ lên lầu ba.

"Ngài đến thật đúng lúc đó quốc công phu nhân, đây đều là trang sức mới tới của Kim Mãn Lâu, rất hợp với ngài". — Lưu chưỡng quỹ giới thiệu.

Ân Âm khẽ cười: — "Hôm nay cũng không phải là ta đến mua trang sức, là con trai ta mua".

"Hả?" — Lưu chưởng quỹ có chút kinh ngạc.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 232


Ông ta cúi đầu nhìn nhóc con, sau khi nhận ra người trước mặt là tiểu công gia ông mới phản ứng lại.

Hôm nay xem như may mắn, vậy mà ôn gta có thể gặp được tiểu công gia.

"Ở đây chúng tôi còn có rất nhiều trang sức thích hợp với tuổi của tiểu công gia". — Lưu chưởng quỹ lập tức nhiệt tình hơn.

Tô Nguyên Gia không lập tức đồng ý, ngược lại nói với Ân Âm: — "Mẫu thân, người có thể chờ hài nhi không, hài nhi muốn tự mình lựa".

Ân Âm vừa nghe được lời này thì có chút suy nghĩ mơ hồ: — "Được, mẫu thân chờ con".

Ở lầu ba của Kim Mãn Lâu có xây một vị trí chuyên để cho những người chờ đợi nghỉ ngơi và giải khát.

Ân Âm vừa ngồi xuống đã có hạ nhân đưa lên đồ uống giải khát, tầm nhìn ở chỗ cô rất tốt, từ góc độ này chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy tình huống bên Tô Nguyên Gia.

Ân Âm nhàn nhã ngồi thưởng thức, Tô Nguyên Gia ở bên kia nói với Lưu chưởng quỹ: — "Chưởng quỹ, ông giới thiệu cho ta một ít trang sức thích hợp với mẫu thân ta đi".

Lưunchương quỹ kinh ngạc: — "Thì ra là tiểu công gia muốn chọn trang sức cho quốc công phu nhân".

Quốc công phu nhân thật sự là một người hạnh phúc, quốc công gia yêu nàng, ngay cả tiểu công gia năm tuổi nhỏ bé cũng muốn bí mật mua trang sức cho nàng.

Ông ta lấy trang sức vừa rồi ra: — "Tiểu công gia, những trang sức này đều là đồ tốt, ngài có thể xem qua một chút".

Lưu chưởng quỹ ở một bên giải thích cho Tô Nguyên Gia, bé con cũng nghe rất nghiêm túc, ánh mắt lướt qua đống trang sức.

Sau đó cầm lấy một cây trâm và nói: — "Còn cái này thì sao?"

"A, tiểu công gia có ánh mắt thật tốt, đây là cây trâm làm từ băng phỉ thúy hiếm có, mặt trên là hoa hải đường đặt biệt do chính tay sư phụ Nguyên Nhai khắc lên. Nhìn hơi nhỏ nhưng lại rất phù hợp với khí chất của quốc công phu nhân".

Tô Nguyên Gia quan sát cây trâm, tưởng tưởng nếu cài trên đầu mẫu thân sẽ thế nào, ánh mắt càng lúc càng sáng, càng nhìn càng cảm thấy hợp với mẫu thân nhà mình.

"Chưởng quỹ, cây trâm này giá bao nhiêu?"

"Cái này có giá 138 lượng".

Đối với một đứa bé năm tuổi như Tô Nguyên Gia thì 138 lượng rất là đắt tiền, tuy rằng hàng tháng đều có bạc và cũng không tiêu gì nhiều nhưng tiền tích cóp vẫn không đủ.

May mắn hôm nay cậu bé đem theo những trang sức không dùng được, hẳn là có thể dùng để mua cây trâm này.

Chỉ là hắn còn chưa mở miệng nói chuyện, cây trâm trong tay đã bị một bàn tay trắng nõn đoạt lấy.

"Cây trâm này xinh đẹp ghê, gia, Yên Nhi thích cái này". — Thanh âm nữ tử nũng nịu vang lên.

"Nếu thích vậy thì mua đi". — Nam tử có thân hình cao lớn đứng bên cạnh thuận miệng nói, giọng nói có chút quen thuộc.

Tô Nguyên Gia giồng như nghe được giọng nói của phụ thân mình, quay đầu nhìn lại mới phát hiện là một người không quen biết.

Dường như là nhận thấy ánh mắt của Tô Nguyên Gia, nam nhân cũng nhìn cậu bé một cái, nhưng khi nhìn thấy thì đồng tử chợt co rụt lại, đáy mắt kịch liệt xẹt qua tia bối rối, không tự giác nắm chặt tay.

Phát hiện không phải người mình quen biết, Tô Nguyên Gia cũng dời tầm mắt qua nữ tử kia, nói: — "Cây trâm này là ta nhìn thấy trước".

Đôi mắt đẹp của Túy Yên khẽ nâng, nhìn lướt qua Tô Nguyên Gia, nhẹ nhàng nói: — "bé con, ngươi mới mấy tuổi mà đã đến đây mua trang sức của nữ nhân rồi".

Tô Nguyên Gia nắm chặt nắm đấm nhỏ: — "Ta là muốn mua trang sức cho mẫu thân".

"À, mua cho mẫu thân ngươi ư. Vừa rồi ta nghe nói cây trâm này tận 138 lượng, một đứa bé như ngươi có tiền sao? Hơn nữa cây trâm này chỉ thích hợp cho nữ tử trẻ tuổi đeo, mẫu thân ngươi chỉ sợ đã già rồi".
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 233


Tô Nguyên Gia nắm chặt nắm đấm hơn, khuôn mặt nhỏ càng thêm căng thẳng: — "Ta không cho phép ngươi nói mẫu thân ta như vậy, mẫu thân ta là người đẹp nhất. Ngươi trả lại cho ta".

Túy Yên không để ý Tô Nguyên Gia, ngược lại nhìn về phía nam tử bên cạnh, làm nũng nói: — "Gia, Yên nhi thich cây trâm này".

Nói xong, nàng ta đưa trâm cho Lưu chưởng quỹ: — "Mau gói lại".

Tô Nguyên Gia tức giận đến mắt ửng đỏ.

Đúng lúc này Ân Âm nhận thấy tình huống không đúng đã đi tới.

"Gia Gia làm sao vậy?" — Ân Âm vừa lên tiếng, thân thể nam tử bên cạnh Túy Yên lại căng thẳng.

Lưu chưởng quỹ vừa nhìn thấy quốc công phu nhân đi tới lại nhìn hai mắt tiểu công gia ửng đỏ trong lòng thầm nghĩ không tốt.

"Quốc công phu nhân, là như vậy..." — Lưu chưởng quỹ cũng không giấu diếm, cũng chẳng thêm mắm dặm muối, kể hết sự tình ra.

Ân Âm nghe xong trong lòng bùng lên lửa giận, nhìn về phía Túy Yên: — "Chính là ngươi muốn cướp đồ trang sức mà con trai ta muốn mua?"

Túy Yên cầm cây trâm trong tay không nói gì, nàng ta vừa mới nghe được Lưu chưởng quỹ gọi nữ nhân này là quốc công phu nhân, vậy chẳng phải là...

Túy Yên nhìn nam nhân bên cạnh một cái, trong mắt xẹt qau vẻ đắc ý.

Ân Âm mở miệng nói: — "Đã là trang sức con trai ta coi trọng trước, phiền ngươi bỏ ra đi".

Túy Yên ỷ vào sự sủng ái mà khoảng thời gian này có được chẳng thèm nhượng bộ: — "Ta cũng coi trọng cây trâm này".

"Ồ, ý ngươi là muốn cướp với ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ngươi không sợ Vinh quốc công phủ trả thù sao?" — Ân Âm thản nhiên nói.

Trong lòng Túy Yên khinh bỉ, nếu là trước kia nàng ta có thể sẽ sợ, nhưng hôm nay...nàng ta quét mắt nhìn nam nhân bên cạnh.

Quốc công phu nhân này cũng thật đáng thương, chỉ sợ còn đang mơ mộng phu quân đối với mình thâm tình không thay đổi, lại không biết phu quân của mình có bao nhiêu lần lưu luyến trên giường nàng ta.

Trong nháy mắt Túy Yên không kiềm được muốn nói ra lời này nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn còn chút lý trí.

Nàng ta biết, trước mắt mình và Tô Chính vẫn đang lén lút, không muốn cho người phủ quốc công biết, bằng không Tô Chính cũng sẽ không cùng nàng ta đi dạo, còn đeo mặt nạ da người.

Mặc dù vậy trong lòng Túy Yên vẫn đắc ý.

Chỉ cần nghĩ đến quốc công phu nhân đứng trước mặt, mà phu quân của nàng lại ở bên cạnh mình, nàng ta lập tức cảm thấy tâm tình thoải mái.

Nhìn thấy trong mắt Túy Yên đầy vẻ đắc ý sao Ân Âm có thể không biết nàng ta đang suy nghĩ cái gì.

Mặc dù đã đeo mặt nạ da người nhưng chỉ cần liếc mắt một cái Ân Âm đã nhận ra, người đàn ông bên cạnh Túy Yên chính là Tô Chính.

Rõ ràng hôm nay là ngày trọng đại, nhi tử phải tham gia khảo hạch của thư viện, ấy vậy mà vị cha ruột là Tô Chính này lại không đến tham dự, ngược lại còn nữ tử thanh lâu đi mua trang sức, bây giờ còn muốn cướp trang sức nhi tử muốn mua cho cô, quả đúng là châm chọc mà.

Thật ra Ân Âm là một người dễ nói chuyện, cũng chẳng muốn lấy quyền thế địa vị ra mà đè người.

Nhưng hôm nay cô lại muốn đem địa vị quốc công phu nhân ra, cô muốn nhìn xem, Tô Chính có thể vì Túy Yên này mà chống lại cô hay là tự động vạch trần thân phận, nghĩ lại thật đúng là đáng mong chờ nha.

Nhưng trên thực tế sự chờ mong của Ân Âm chung quy cũng phải thất bại.

Tô Chính thế nào cũng không nghĩ tới, thê nhi vậy mà lại xuất hiện ở Kim Mãn Lâu, mà Túy Yên còn muốn cướp trang sức con trai mua cho thê tử.

Không ai biết, vừa rồi ánh mắt của nhi tử và thê tử nhìn tới, tim Tô Chính đã đập bình bịch không ngừng, một bầu không khí bối rối, hắn không khỏi cảm thấy bản thân may mắn lần nữa, hên là hắn đã cẫn thận đeo mặt nạ da người khi ra ngoài.

Tuy vậy hắn vẫn có chút sợ hãi, ngay cả lời cũng không dám nói, thầm nghĩ nên nhanh chóng chạy khỏi nơi này.

Đúng lúc này Túy Yên còn muốn nói gì đó với hắn, muốn cướp trâm nhưng không ngờ nàng ta vừa mở miệng đã bị Tô Chính chp một cái tát.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 234


Cái tát của Tô Chính mang theo lực đạo rất mạnh, thanh âm cũng rất vang, người xung quanh đang chọn trang sức cũng dừng lại quay sang nhìn.

Khuôn mặt của Túy Yên mềm mại, bị tát một cái trên mặt lập tức nổi lên một dấu tay đỏ, sưng tấy.

Đôi mắt đẫm lệ của nàng ta tràn vẻ khó hiểu, nàng ta ôm mặt mình dùng ánh mắt khó có thể tin được nhìn về phía Tô Chính.

Ánh mắt Tô Chính lạnh nhạt, không có một tia giao động, hắn đoạt lấy cây trâm trên tay Túy Yên đặt lên quầy rồi xoay người rời đi không một lời từ biệt.

Túy Yên giống như bị đả kích rất lớn, một hồi lâu nàng ta mới cắn môi, hung hăng trừng Ân Âm một cái rồi xoay người đuổi theo.

Ân Âm nhìn bóng lưng Tô Chính rời đi như có điều suy nghĩ.

Kỳ thật cô có chút không rõ, vì sao Tô Chính không dám để cho cô biết, chẳng lẽ là bởi vì muốn có một tình nhân bí mật sao?

Ân Âm cảm thấy không phải, nhưng tại sao hắn lại không nói?

Nói Tô Chính Yêu Ân Âm nhưng hắn lại đi dạo thanh lâu, nuôi ngoại thất, không sai, Túy Yên đã được Tô Chính chuộc thân, nuôi ở trong một cái viện hắn mua. Hơn nữa hắn còn ở cùng một chỗ với Thẩm Thục Miên.

Nhưng nói Tô Chính không yêu Ân Âm thì cũng không đúng, hắn kiên quyết không nạp thiếp thất, nói rõ thê tử của hắn chỉ có một mình Ân Âm, vị trí quốc công gia trong tương lai cũng chỉ có thể là của Tô Nguyên Gia.

Lại nói tiếp, cách làm này của Tô Chính ở cổ đại xem ra cũng không có là gì, thậm chí trong mắt một ít nữ tử cổ đại, Tô Chính như vậy còn được coi là nam nhân không tồi, nhưng vô luận là Ân Âm hay nguyên chủ đều không có cách nào tiếp nhận.

Nguyên chủ và Tô Chính làm bạn mười mấy năm, một đường gian nan đi qua, nâng đỡ lẫn nhau, nói là cả đời chỉ là người của nhau, vậy mà Tô Chính lại fdi tìm những người khác, ôm nữ nhân khác trong lòng, làm sao nguyên chủ có thể không khóc, không bi thương.

Vô số lần nguyên chủ đã ảo tưởng, nếu lúc trước Tô Chính không trở lại phủ quốc công sẽ như thế nào, mọi thứ có giống như bây giờ hay không, bọn họ sẽ hạnh phúc hơn hay không, nhưng hết thảy đều không có nếu như.

Măc dù Ân Âm không hiểu tình cảm của người khác nhưng cô cũng không phải kiểu thích loại trái ôm phải ấp.

Tô Nguyên Gia ngơ ngác nhìn một màn vừa rồi, đầu nhỏ rũ xuống, cậu bé hỏi Ân Âm: — "Mẫu thân, vừa rồi có phải hài như làm sai rồi không?" — Nếu như cậu bé nhường trâm lại cho nữ tử kia, có lẽ nàng ta sẽ không bị đánh, Tô Nguyên Gia không thích loại bạo lực này.

"Không, con không làm gì sai. Phàm là mọi thứ đều có người trước người sau, nếu như tất cả đều dựa vào cướp để có được vậy trật tự trong nhân gian chẳng phải sẽ loạn sao. Hành vi và phẩm hạnh của người khác, chúng ta không thể quản, chỉ có thể kiềm chế bản thân mình."

"Mặc dù câu đầu tiên trong 《 Tam Tự Kinh 》 mà mẫu thân cho con viết là: nhân chi sơ, tính bản thiện nhưng mẫu thân càng có khuynh hướng: nhân chi sơ, tính bản ác. Nhưng sinh ra để làm người, tất cả chúng ta đều phải kiềm chế những điều ác này, đôi khi không làm điều ác cũng là một loại điều tốt".

Tô Nguyên Gia chăm chú nghe Ân Âm nói, như có điều suy nghĩ.

Cuối cùng cậu bé vẫn là mua trâm.

-

"Yên nhi chỉ muốn một cây trâm, vì sao gia không chịu mua cho ta. Quốc công phủ nhiều trâm như vậy, còn tốt hơn cây trâm kia không biết bao nhiêu, nhưng Yên nhi chỉ thích cây trâm kia thôi". — Trở về nhà Túy Yên rất thương tâm, nhìn Tô Chính đưa lưng về phía mình, nàng ta không ngừng than thở, giọng nói bi ai làm cho người nghe không khỏi cảm thấy đau lòng.

Lúc này mặt nạ da người đã bị Tô Chính tháo xuống, hai tay hắn chắp sau lưng, trong mắt là một mảng sương mù.

Túy Yên thấy hắn trầm mặc cũng vẫn cứ tiếp tục tố khổ.

Nàng ta tin Tô Chính rất thích mình, bằng không cũng sẽ không thay mình chuộc thân, nuôi nàng ta ở ngoại thất.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 235


Trong khoảng thời gian này nàng ta quả thật thoải mái, cho nên mới dám ở Kim Mãn Lâu chống đối với Ân Âm và Tô Nguyên Gia.

Nàng ta vốn tưởng rằng Tô Chính sẽ bảo vệ mình nhưng không ngờ hắn lại ra tay đánh mình.

"Gia, Yên nhi mặc kệ, lần này ngài nhất định phải dỗ dành ta". — sỡ dĩ Túy Yên dám nói như vậy là bởi vì nàng ta biết nữ nhân có đôi khi phải biết làm nũng một chút, như vậy nam nhân mới có thể đặt mình ở trong lòng.

Chỉ lả lần này Túy Yên không thể như ý nguyện.

"Người đâu, đem Túy Yên xuống, thưởng cho các ngươi". — Tô Chính đạm mạc nói.

Tiếng than thở của Túy Yên đột nhiên dừng lại, nàng ta ngây người, không thể tin được những gì Tô Chính vừa nói.

"Gia, ngài, ý ngài là sao? Ngài đang nói đùa phải không?" — Nhìn hai gã sai vặt to lớn đi tới, Túy Yên rốt cuộc cũng hoảng hốt.

Tô Chính xoay người từng bước tới gần, gương mặt sắc sảo khôi ngô như thiên thần nhưng bởi vì sự lạnh nhạt và tàn khốc của hắn bây giờ khiến cho gương mặt này giống như quỷ Tu La.

Tô Chính nói: — "Ngươi cho rằng mình là cái gì? Một thứ đồ chơi đi ra từ thanh lâu lại dám so sánh với phu nhân của ta? Ngươi cho rằng mấy ngày nay bổn công gia sủng ái ngươi chính là thích ngươi?"

Hắn bóp cằm Túy Yên, giọng nói như băng trong mùa đông, lạnh thấu xương: — "Ngươi đúng là quá ngây thơ đi. Ai cho ngươi lá gan để cướp những gì con trai ta coi trọng. Tưởng rằng bổn công gia thay ngươi chuộc thân thì liền coơ chỗ dựa sao? Bất quá chỉ là một món đồ mà thôi, nhưng bây giờ ta chán rồi".

Nói xong hắn buông tay, lấy khăn ra nhẹ nhàng lau ngón tay.

Túy Yên mở to hai mắt, giống như bị đả kích thật lớn, nàng ta không muốn tin.

Nàng ta vốn tưởng mình đã gặp được người tốt, nhưng hôm nay người này lại nói cho nàng ta biết, nàng ta chỉ là một món đồ chơi mà thôi, lúc thích có thể nâng ở trong lòng bàn tay, lúc không thích chỉ cần một cước đá văng ra.

Không, không, không, nàng ta không tin, khoảng thời gian này quá ấm áp, nàng ta cảm thấy không phải như vậy, không phải.

Túy Yên kéo tay Tô Chính lại, rốt cuộc nàng ta cũng luống cuống, thương tâm nói: — "Gia, Yên nhi sai rồi, Yên nhi không nên nói những lời như vậy, ta cam đoan sau này cũng sẽ không, gia đừng đối xử với ta như vậy, cầu xin ngài". — Nàng ta quỳ xuống cầu xin Tô Chính.

"Muộn rồi". — Tô Chính bình thản nói ra hai chữ, kéo từng ngón tay của Túy Yên ra, không có chút lưu tình nào, ý bảo gã sai vặt kéo nàng ta xuống.

"Không, gia không thể đối xử với ta như vậy, ta yêu ngài mà, ta yêu ngài mà". — Túy Yên khóc lóc giãy dụa không muốn bị kéo xuống.

Nàng ta biết một khi bị mang đi bản thân nhất định sống không bằng chết, nàng ta rất sợ.

Mà trong khoảng thời gian này, nàng ta thật sự đã yêu Tô Chính.

Tô Chính là quốc công gia cao cao tại thượng, còn là trạng nguyên trẻ tuổi, tài hoa hơn người, dung mạo càng là khôi ngô tuấn tú, thử hỏi người như vậy có ai không thích.

Ngay cả những tự nhận mình thanh cao như Túy Yên cũng ngã vào vòng tay hắn.

Trong khoảng thời gian này đã vô số lần màng ta mơ tưởng về tương lai tươi đẹp với Tô Chính, nhưng bây giờ sự thật tàn nhẫn nói cho nàng ta biết, hết thảy đều chỉ là ảo tưởng của bản thân mà thôi, mà ảo tưởng này lại bị Tô Chính tự tay phá vỡ.

Túy Yên đau lòng muốn chết.

Nhưng mặc kệ nàng ta cầu xin thế nào Tô Chính cũng không động đậy.

Lúc bị kéo ra khỏi phòng, trong mắt Túy Yên bộc phát hận thù, nàng ta hét lên: — "Tô Chính, ngươi sẽ bị báo ứng, ngươi cho rằng quốc công phu nhân vĩnh viễn sẽ không phát hiện sao? Ngươi ngây thơ quá rồi, ta sẽ chờ ngày nàng phát hiện ra, chờ ngày nàng căm ghét ngươi".
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 236


Bởi vì những lời này mà đã làm cho Tô Chính hoàn toàn tức giận.

Hắn nắm chặt tay, lạnh lùng cứng rắn nói: — "Lập tức cho uống thuốc câm".

Thẳng đến khi không còn nghe thấy giọng nói của Túy Yên nữa trong phòng mới khôi phục yên tĩnh, nắm đấm của hắn mới dần buông lỏng.

Hắn đưa xoa lông mày, lộ ra vẻ mệt mỏi.

Hôm nay hắn vốn định cùng thê tử và con trai đến thư viện khảo hạch.

Nhưng Túy Yên lại sai người đến nói cho hắn biết nàng ta mang thai. Tô Chính kinh hãi, không nghĩ nhiều lập tức chạy tới biệt viện.

Sau đó mới phát hiện thì ra là đại phu nhầm lẫn.

Sau đó Túy Yên lại làm nũng yêu cầu hắn cùng nàng đi Kim Mãn Lâu mua trang sức, Tô Chính vốn không muốn đi nhưng nghĩ đến cách đây không Túy Yên vì cứu mình mà bị thương, nên cuối cùng hắn vẫn đi với nàng ta.

Sợ bị người phát hiện hắn đặt biệt đeo mặt nạ da người, nhưng không ngờ lại trùng hợp gặp được thê nhi như vậy, Túy Yên còn tranh cãi với bọn họ.

Đối với Tô Chính mà nói, Túy Yên chỉ là một nữ tử thanh lâu, chỉ là một thứ chơi giết thời gian, phát tiết d*c v*ng mau thôi, căn bản là hắn chẳng để trong lòng.

Thê nhi mới là điểm mấu chốt của hắn, Túy Yên dám chạm vào điểm mấu chốt này hắn sẽ không hạ thủ lưu tình.

Tô Chính không nghĩ nhiều nữa, hắn xoay người rời khỏi biệt viện và hồi phủ, hắn nghe nói Nguyên Gia không chỉ thông qua khảo hạch mà còn được Lâm Ngọc Cẩn nhận làm đồ đệ.

Tô Chính rất là cao hứng, không hổ là con trai của hắn và Ân Âm, đúng là một đứa bé thông minh.

-

Tô Chính hồi phủ biết được Ân Âm và Tô Nguyên Gia ở viện Vân Tùng lập tức chạy qua đó.

Hai mẹ con đang dùng bữa.

Tô Chính cũng vội vàng sai người mang cho hắn chén đũa.

Vẻ mặt Ân Âm và Tô Nguyên Gia bhư không để tâm.

Ân Âm không muốn để ý tới hắn, còn Tô Nguyên Gia thì hơi buồn vì lúc nải phụ thân rời đi.

Tô Chính ở một bên nói chuyện khảo hạch với con trai, một bên đánh giá hai người, xem xét vẻ mặt hai người có cái gì khác thường không.

Tuy lúc ở Kim Mãn Lâu hắn có đeo mặt nạ da người, quần áo khác nhau, cũng không dám lên tiếng nhưng bản thân vẫn có chút rối bời.

Bấy quá nhìn thê nhi giống như khômg có gì khác thường, hắn lập tức thở phào.

Chỉ là hơi thở còn chưa dứt đã nghe thấy Ân Âm ngồi bên cạnh nói: — "Vừa rồi ngài có việc gấp gì mà ngay thời điểm nhi tử tham gia khảo hạch không thể ở lại vây?"

Tô Chính quay đầu đối diện với đôi mắt trong suốt của Ân Âm, tựa hồ đã nhìn thấu hết tất cả, hắn không khỏi bối rối dời tầm mắt, trấn định lại bản thân: — "Đúng là có một ít công việc tương đối gấp gáp, không tiện cho nàng biết".

Hắn nhấn mạnh hai từ công việc.

Tô Chính nói xong lại lần nữa len lén nhìn Ân Âm, sợ cô đang thăm dò cái gì đó.

Ân Âm cũng không hỏi nữa, chỉ nhẹ "A" một tiếng rồi tiếp tục dùng bữa.

Bên này Tô Nguyên Gia buông đũa, rũ mắt nói với hai người: — "Phụ thân, mẫu thân, hài nhi ăn xong rồi, trong người có chút mệt mỏi có thể về nghỉ ngơi trước không ạ?"

Ân Âm gật đầu, giọng nói mềm mại: — "Trở về đi, nghỉ ngơi cho tốt".

Tô Nguyên Gia hành lễ với hai người, sau đó dùng tốc độ rất nhanh rời đi.

Nhóc con vào phòng đóng cửa lại, cả người nằm sấp trên giường, lộ ra nửa khuôn mặt lấm lem nước mắt.

Khi ra khỏi Kim Mãn Lâu Tô Nguyên Gia vẫn nghĩ đến giọng nói của nam nhân kia dường như rất giống phụ thân, cậu bé còn hỏi lại Ân Âm.

Ân Âm không có ý định nói ra nhưng thấy con trai có nghi vấn nên vẫn đem chuyện nam nhân kia là Tô Chính nói cho cậu bé biết.

Tô Nguyên Gia vừa nghe xong thì cả người đều xuất thần cho đến khi trở về cũng không có bao nhiêu tinh thần.

Lúc trước ở hoa viên cậu bé nhìn thấy Tô Chính và Thẩm Thục Miên, bây giờ ở Kim Mãn Lâu lại thấy phụ thân đi cùng một nữ tử khác.
 
Back
Top Bottom