Ngôn Tình Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 338


Lúc này bất thình lình nghe thấy Cố Thế An nói "thỏ con", làm cho lỗ tai Ân Âm gần như đỏ lên.

"Anh nói lung tung cái gì vậy? Anh ở đó chờ một chút, em sẽ dẫn Mộc Mộc tới liền". — Ân Âm nói.

"Hay là để anh đi đón hai mẹ con".

"Không cần, bên em đi qua đó cũng nhanh thôi".

"Được, vậy lát nữa anh ở quán cà phê đối diện công ty chờ hai người".

"Được rồi. Vậy em cúp máy đây".

Ngay khi Ân Âm sắp cúp điện thoại, Cố Thế An lại nói: — "Đợi đã".

"Còn chuyện gì nữa sao?"

"Còn, còn một chuyện rất quan trọng". — Giọng nói bên kia của Cố Thế An có chút ái muội.

Ân Âm: "Hả?"

"Chuyện rất quan trọng này chính là, vợ, anh nhớ em rất nhiều".

Không biết có phải là vì nghe qua điện thoại hay là do người đàn ông cố ý ép thấp giọng, mà thanh âm trong trẻo của anh có hơi trầm thấp, vừa như tiếng cello lại vừa như một loại rượu vang êm dịu.

Phảng phất như anh đang ghé vào tai, nhỏ giọng lẩm bẩm, ngay cả hô hấp nóng rực cũng phà vào bên tai, làm cho thân thể người ta tê dại.

"Biết rồi, biết rồi". — Ân Âm vội vàng cúp điện thoại, cô sợ chậm một bước thì ngay cả lỗ tai cũng bị bỏng.

Cái người Cố Thế An này, hai người đều đã là vợ chồng già mười mấy năm, lại còn sến rện quằn quại như vậy. Nhưng mà…

Ân Âm bất giác nở nụ cười, nhưng mà cái loại cảm giác này thật tốt, giống như bọn họ luôn yêu say đắm, tình yêu của bọn họ vĩnh viễn sẽ không hết hạn.

Cả đời này của Ân Âm sẽ không bao giờ hối hận khi gả cho Cố Thế An, cả đời này cũng sẽ không hối hận vì đã sinh ra Cố Gia Mộc, kết tinh tình yêu của bọn họ.

Bởi vì sợ Cố Thế An chờ lâu, hơn nữa đã học đàn hai tiếng đồng hồ, nên Ân Âm dẫn theo Cố Gia Mộc nói lời tạm biệt với Nguyên Tầm.

Hai người thêm WeChat với nhau, sau đó lại lên lịch thời gian học hành sau này.

-

Bên này, Cố Thế An xin nghỉ làm sớm, đến quán cà phê đối diện công ty chờ vợ con.

Anh mặc một thân âu phục chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp như cây tùng xanh, phong thái nho nhã kia làm cho người ta không thể dời mắt.

Máy tính trên bàn đang bật, anh đeo tai nghe Bluetooth và phát video về "điều trị chứng tự kỷ".

Từ khi biết con trai mắc chứng tự kỷ, chỉ cần có thời gian Cố Thế An sẽ đi tìm hiểu thông tin về vấn đề này.

Vì phải làm việc nên thời gian anh ở nhà và ở bên cạnh Mộc Mộc cũng không nhiều lắm, nhưng anh sẽ luôn phối hợp với Ân Âm trợ giúp Mộc Mộc trị liệu.

Anh cũng muốn tìm hiểu về trẻ tự kỷ càng nhiều càng tốt, anh muốn gần gũi với con trai mình hơn hơn một chút.

Hai tay anh đặt ở bụng, vẻ mặt xem video vừa nghiêm túc vừa chuyên chú, thỉnh thoảng sẽ giơ tay lên uống cà phê, lộ ra cổ tay trắng nõn đẹp đẽ cùng với chiếc đồng hồ tinh xảo đen kịt được đeo trên đó.

Đó là món quà sinh nhật đầu tiên Ân Âm tặng cho anh trong năm đầu quen nhau, anh vẫn đeo nó cho tới bây giờ, thỉnh thoảng đồng hồ cũng bị hỏng và chênh lệch giờ, nhưng anh cũng không cởi bỏ mà chỉ mang đi sửa.

Cố Thế An là một người sống hoài cổ, nhất là đối với Ân Âm.

Anh là một người đẹp trai, lịch lãm, trông như một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt ngồi một trong quán cà phê sao có thể không khiến người ta chú ý.

Nhất là một số cô gái nhỏ khi tiến vào quán cà phê càng đỏ mặt tim đập mạnh, thỉnh thoảng có liếc mắt một cái nhưng không lại không ai dám đi lên bắt chuyện.

Tại vì sao?

Tại vì có một tấm biển với dòng chữ "xin đừng làm phiền" được buộc xung quanh bàn của anh.

Không sai, anh đã cứng rắn như vậy đấy.

Đó là những gì mà anh đã đặc biệt yêu cầu từ nhân viên quán cà phê.

Đi làm ở Hồng Nguyên mấy năm, Cố Thế An cũng đã đến quán cà phê này rất nhiều lần.

end 338.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 339


Anh thường chọn quán cà phê này để hẹn gặp khách hàng và chờ những người khác. Khi anh mới vào quán hầu như lúc nào cũng có đủ loại con gái tiếp cận anh bằng những phương thức khác nhau.

Ban đầu Cố Thế An vẫn lạnh lùng từ chối một cách lịch sự. Nhưng không lâu sau anh cảm thấy khó chịu. Anh lười đối phó nhưng lại sợ Ân Âm vô tình hiểu lầm, tuy lần nào anh cũng chủ động bóp nát hoa đào, dù vậy thì anh vẫn cảm thấy phiền phức. Thế nên anh đã thẳng thắn xin nhân viên ghi một tấm biển "xin đừng làm phiền", vậy là không còn ai dám đến chỗ anh ngồi quấy rầy anh nữa, trừ phi đợi đến khi anh gỡ tấm biển và thật sự rời đi thì mới đuổi theo hỏi một chút.

Đương nhiên Ân Âm không biết hành động thẳng nam của anh khi đối mặt với người phụ nữ khác, bằng không chắc chắn sẽ tức giận đến đau bụng.

Lúc Cố Thế An rời khỏi công ty thì Vân Mạn Mạn tình cờ nhìn thấy, cô ta len lén đi theo và nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Cố Thế An đang ngồi trong quán cà phê. Trong một khoảnh khắc, cô ta gần như phát điên, khoảng thời gian này cô ta vẫn luôn tìm cơ hội tiếp cận Cố Thế An, nhưng mãi không tìm được cơ hội thích hợp, dù vậy thì cô ta luôn tự nhủ bản thân nhất định phải kiên nhẫn.

Vân Mạn Mạn để ý đến Cố Thế An mỗi ngày, mà càng để ý thì cô ta càng sa ngã. Cô ta phát hiện mình thích Cố Thế An, không phải kiểu thích tiền giống như thích những phú nhị đại trước kia, mà là bị Cố Thế An hấp dẫn không thể kiềm chế được. Vân Mạn Mạn không ngừng ảo tưởng sẽ như thế nào nếu được một người đàn ông như vậy yêu thương. Cô ta chỉ biết mình muốn Cố Thế An, muốn Cố Thế An cười với cô ta, muốn Cố Thế An ôm cô ta, hôn cô ta, muốn hai người có tiếp xúc thân mật, cô ta muốn sinh con cho Cố Thế An.

Cô ta muốn Cố Thế An, cho dù lúc này Cố Thế An không có tiền như mấy phú nhị đại kia cũng chẳng sao. Chỉ cần Cố Thế An thích và đồng ý ở chung với cô ta thì cô ta cũng bằng lòng an phận, sống hoa hợp với anh trong tương lai. Vân Mạn Mạn cứ si ngốc nhìn như vậy, nhưng giây tiếp theo cô ta lại nhìn thấy một bóng dáng có chút xa lạ tiến vào quán cà phê, nhìn kỹ hơn thì thấy rất quen thuộc, khi người đó đi tới bên cạnh Cố Thế An mặt cô ta hoàn toàn vặn vẹo.

Đó là một người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt với một mái tóc đen dài suôn mượt, ngũ quan của cô dịu dàng và mềm mại, mỗi cái nhíu mày và nụ cười đều mang theo hơi thở điềm tĩnh xinh đẹp. Cô chính là người luôn được nhắc đến trong miệng mọi người ở thời đại học, "gương mặt tình đầu" trong lòng các nam sinh. Rõ ràng cô đã gần ba mươi tuổi và cũng đã sinh con, nhưng cô lại trẻ trung giống như một nữ sinh viên vừa mới bước chân ra xã hội.

Vân Mạn Mạn liếc mắt một cái đã nhận ra người phụ nữ trầm tĩnh xinh đẹp và quyến rũ động lòng người này chính là Ân Âm, cũng chính là bà xã hiện tại của Cố Thế An. Cô ta nhìn chằm chằm vào Cố Thế An đang kéo Ân Âm qua, thân mật xoa đầu cô, trên gương mặt và trong ánh mắt đều là ý cười. Đó là nụ cười mà Vân Mạn Mạn hay thậm chí tất cả mọi người trong công ty đều chưa từng thấy qua. Cho nên nụ cười đó là dành riêng cho Ân Âm sao?

Khi cô ta vừa tiến vào thì thấy Cố Thế An ôm một cậu bé chừng ba tuổi bên cạnh Ân Âm lên với vẻ mà yêu thương. Gương mặt của cậu bé rất giống Cố Thế An, không khó để nhận ra đứa bé này là đứa con do Ân Âm sinh cho Cố Thế An. Vân Mạn Mạn lại nghĩ, nếu như cô ta sinh con cho Cố Thế An thì như thế nào? Chắc là nó cũng sẽ rất giống Cố Thế An và liệu rằng anh ấy có yêu thương nó nhiều hay không? Cô ta không thể kiềm được nụ cười khi nghĩ về điều đó. Nhưng đúng lúc này Cố Thế An đã dắt tay Ân Âm và ôm đứa bé rời khỏi quán cà phê.

end 339.

_____________________________________
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 340


Bóng dáng của Cố Thế An đã sớm biến mất khỏi tầm mắt cô ta. Cô ta chợt nhận ra mọi chuyện vừa rồi chẳng qua là do mình si tâm vọng tưởng mà thôi. Cái gì mà con của cô ta và Cố Thế An, ngay cả nhìn anh còn chẳng thèm liếc mắt một cái thì làm sao có thể có con với cô ta.

Vừa nghĩ đến đây thì tâm trạng của Vân Mạn Mạn lại không tốt, cũng không biết xuất phát từ tâm lý gì mà Vân Mạn Mạn gọi điện xin nghỉ đi theo phía sau Ân Âm và Cố Thế An. Cô ta đi theo đến tận cửa bệnh viện. Vân Mạn Mạn cau mày: — "Bọn họ đến bệnh viện làm gì? Chẳng lẽ là ai bị bệnh? Hay là đến thăm bệnh nhân?"

Mặc kệ như thế nào Vân Mạn Mạn vẫn tiếp tục đi theo. Cố Thế An và Ân Âm cũng không biết cô ta theo dõi mình, sự chú ý của bọn họ đều đổ vào Cố Gia Mộc. Trên đường đến bệnh viện Ân Âm đã nói cho Cố Thế An chuyện xảy ra ở trung tâm nghệ thuật hôm nay.

"...Thế An, anh chưa từng thấy lúc con trai mình chơi đàn dương cầm, nếu không anh cũng sẽ ngớ người giống như em, thầy giáo kia nói con trai của chúng mình chính là thiên tài". — Đôi mắt của Ân Âm giống như dòng nước mùa thu sáng ngời, cô phấn khích kể lại chuyện hôm nay: — "Đúng rồi, còn có một chuyện nữa..."

Cố Thế An ôm con trai, kéo áo gió ra một chút ôm đứa nhỏ vào trong lòng, tránh cho cậu bé bị gió thổi bay, vừa nghe Ân Âm kể lại trên môi anh đã nở nụ cười nhẹ: — "Ồ, còn có chuyện gì nữa à?"

Khi nghe vợ nói về tài năng âm nhạc của con trai Cố Thế An quả thật đã bị sốc. Một đứa trẻ ba tuổi cho tới giờ chưa từng chơi đàn dương cầm lại có thể chơi chính xác một bản nhạc chỉ bằng cách xem bà nghe nó chỉ một lần. Đây không chỉ là trí thông minh cao mà còn là tài năng âm nhạc cao. Qua những thông tin mà anh tìm hiểu thì anh thấy rất ít trẻ tự kỷ có năng khiếu trong một số lĩnh vực.

Ví dụ như một số trẻ tự kỷ rất nhạy cảm với những con số, đặc biệt là số nguyên tố và chúng thậm chí có thể đạt được thành tựu cao trên con đường toán học. Một số có năng khiếu ngôn ngữ và có thể học nhiều ngôn ngữ. Một số lại có năng khiếu siêu cao trong hội họa và những người khác thì có năng khiếu trong âm nhạc.

Tuy rằng lúc trước bác sĩ Lâm nói Mộc Mộc có chỉ số thông minh cao, nhưng Cố Thế An cũng không trông mong hay muốn gây áp lực quá nhiều cho con trai, anh chỉ muốn Cố Gia Mộc có thể bình an khỏe mạnh và vui vẻ là tốt rồi. Nhưng mà không nghĩ tới con trai lại cho anh ngạc nhiên lớn như vậy. Chắc chắn con trai đã được di truyền các tế bào âm nhạc từ vợ anh.

Lúc này Ân Âm lại lên tiếng, giọng nói mang theo sự vui vẻ: "Hôm nay Mộc Mộc đã gọi em là mẹ".

Đôi chân dài của Cố Thế An bất chợt dừng lại, sự kinh ngạc xuất hiện trên mặt anh: "Thật, thật sao?".

Ân Âm hơi nâng cái cằm nhỏ thanh tú lên: "Đương nhiên rồi, giọng nói của Mộc Mộc nhà ta rất dễ nghe, vừa mềm mại như sáp lại vừa giống như kẹo, mới nghe thôi đã làm trái tim em tan chảy".

Tiếng gọi "mẹ" của Cố Gia Mộc thật sự đã đánh thẳng vào trái tim cô. Ân Âm phấn khích xong mới nhớ tới tâm trạng của Cố Thế An, vội vàng khoác cánh tay anh an ủi: "Anh không cần nóng vội, em tin tưởng Mộc Mộc sẽ nhanh gọi cha thôi".

Cũng giống như cô mong đợi Mộc Mộc gọi cô là mẹ, chắc chắn Cố Thế An cũng chờ mong Mộc Mộc gọi anh là cha, tuy rằng tâm trạng của Cố Thế An tương đối nội liễm, nhưng vừa rồi Ân Âm vẫn nhìn thấy sự hâm mộ trong mắt anh.

Cố Thế An ý thức được vợ đang an ủi mình thì mỉm cười, nụ cười này giống như ngàn vạn bông hoa lê nở rộ, anh xoa tóc Ân Âm, nói: "Được rồi, em không cần phải an ủi anh, anh biết tình huống của Mộc Mộc đặc biệt".

end 340.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 341


Anh tin rằng mình sẽ có thể đợi được đến ngày Mộc Mộc gọi anh là cha. Cố Thế An nhìn đứa con trai trong lòng, áp trán của mình lên trán con trai, nói: — "Con trai, cha là cha, là cha".

Cố Gia Mộc đang cầm quả cầu thủy tinh chơi lại bị anh chặn lại, ánh sáng của quả cầu thủy tinh cũng vì vậy mà biến mất. Cậu bé hoảng hốt và tát một phát vào gương mặt đẹp trai của anh. Mặc dù âm thanh rất nhỏ, cậu bé cũng không phải cố ý và cũng không có dùng lực, nhưng đánh chính là đánh. Cố Thế An bị đánh ngay lập tức sững sờ, giống như có một mũi tên lao thẳng đến và đâm vào ngực anh. Ân Âm nhìn bộ dáng này của chồng thì không nhịn được bật cười.

Anh bất lực nhìn đứa con trai trong lòng, lại nhìn vợ đang vui sướng khi người gặp họa, anh bày ra vẻ mặt ủy khuất giống như con cún lớn bị hãm hại, nhìn rất đáng thương. Cố Thế An nhìn vợ vẫn đang cười như trước, đôi mắt đen lát nheo lại dần thâm thúy, rồi anh ôm eo Ân Em nói: — "Cười nữa đi, nếu bây giờ em cứ cười thì buổi tối anh sẽ làm cho em khóc".

Ân Âm trợn tròn mắt nhìn anh, tiếng cười đột nhiên dừng lại, cô dùng ánh mắt "Anh giống như cầm thú" không thể tin nhìn Cố Thế An. Cô biết anh nói được thì nhất định sẽ làm được. Nhìn bộ dạng sợ hãi của vợ thì tâm trạng của Cố Thế An bỗng nhiên tốt lên.

Ân Âm vội vàng chuyển đề tài: — "Đúng rồi, em dự định mua một cây đàn dương cầm".

Mặc dù cô có thể chơi đàn dương cầm nhưng cô chỉ coi đây là một sở thích và không dành nhiều thời gian cho nó sau giờ làm việc nên càng không mua đàn. Hiện tại Mộc Mộc nhà cô thích chơi đàn dương cầm thì người làm cha mẹ như bọn họ đương nhiên phải thỏa mãn con cái.

Cố Thế An gật đầu: — "Chắc là nhà ta sẽ có đủ tiền mua được một cây".

Tài chính trong nhà vẫn luôn do Ân Âm quản lý, ngay cả thẻ lương của Cố Thế An cũng dùng thẻ của Ân Âm, mỗi tháng anh đều dùng tiền tiêu vặt mà Ân Âm cho. Thói quen này bắt đầu từ lúc Cố Thế An làm công việc đầu tiên. Thứ nhất là Cố Thế An kiên trì cho rằng một người chồng tốt là người có thể giao quyền tài chính cho vợ. Thứ hai là Ân Âm cũng quản lý tiền bạc tốt hơn nên anh yên tâm khi giao nó cho vợ. Sở dĩ bây giờ anh nói vậy là vì lúc trước bọn họ đã dùng số tiền lớn mua biệt thự và Ân Âm đã mua một số quỹ quản lý tài chính nên tạm thời không có cách nào rút tiền ra. Cố Thế An cũng không để ý nhiều đến số tiền còn lại trong nhà là bao nhiêu, anh chỉ biết một con số đại khái, mà Ân Âm cũng thuận miệng nói cho anh biết.

"Đủ chứ, chúng ta không cần mua loại tốt nhất, chỉ cần mua loại trung bình là được. Nhà có đàn dương cầm em ở nhà cũng có thể chơi với Mộc Mộc". — Chỉ cần nghĩ tới hình ảnh cùng con trai chơi đàn dương cầm thì trong lòng Ân Âm đã phấn khích. Cô cảm thấy cô đã nghĩ ra chiếc chiều khóa mở ra cánh cửa trong thế giới của Mộc Mộc, đó chính là âm nhạc.

Hai người thương lượng một hồi, rồi quyết định sẽ đến cửa hàng dương cầm sau khi rời khỏi bệnh viện. Hai người vào bệnh viện và dẫn Cố Gia Mộc đến phòng làm việc của bác sĩ Lâm, đây là thời gian đã hẹn trước. Ngay khi cả gia đình ba người đi vào phòng khám của bác sĩ Lâm thì Vân Mạn Mạn bước ra, ánh mắt của cô ta dừng lại trên tấm biển "Khoa Tâm Thần và Tâm Lý" ở cửa rồi lâm vào trầm tư.

Tại sao họ lại đến gặp loại bác sĩ này? Đây là nơi để điều trị cho người bị bệnh tâm thần hoặc tâm lý mà. Chẳng lẽ có người trong số họ bị bệnh ư? Khả năng chắc chắc không phải là Cố Thế An, như vậy thì có thể là một trong hai người là Ân Ân hoặc là thằng nhóc kia.

Vừa nghĩ đến khả năng này thì cả người Vân Mạn Mạn đều phấn khích không thôi, bất luận là Ân Âm hay con của cô ta bị bệnh tâm thần hoặc tâm lý thì đó đều là bệnh, điều đó chứng mình là bọn họ không hoàn hảo, cũng có nghĩa là cô ta có thể thừa dịp chen vào.

end 341.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 342


Trong phòng khám, Ân Âm cố gắng kiềm chế sự kích động cùng phấn khích, cô nói ra chuyện hôm nay Cố Gia Mộc chơi đàn dương cầm và nói chuyện cho bác sĩ Lâm biết, cuối cùng cô hỏi: — "Bác sĩ Lâm, tình trạng của Mộc Mộc có được cải thiện không?"

Bác sĩ Lâm gật đầu mỉm cười: — "Nếu thật sự như lời cô nói, vậy thì tình huống của cậu bé quả thật đang chuyển biến tốt đẹp, hơn nữa còn tốt hơn so với tưởng tượng, xem ra mấy ngày nay mọi người đã phối hợp trị liệu rất tốt".

Bác sĩ Lâm thật sự rất ngạc nhiên, ông biết đứa bé Cố Gia Móc này tuy là tự kỷ nhưng lại có IQ rất cao, những đứa trẻ thế này thường có tài năng đặc biệt ở một số phương diện nào đó. Không ngờ tài năng của Cố Gia Mộc lại là âm nhạc. Hơn nữa đứa bé này bây giờ đã biết nói chuyện, cũng là một niềm vui ngoài ý muốn. Điều này thật sự liên quan chặt chẽ đến những nỗ lực của cha mẹ.

"...cứ tiếp tục trị liệu phục hồi chức năng như lúc trước, cậu bé thích chơi đàn thì cứ để cậu bé chơi, việc này sẽ giúp ít cho tình trạng của cậu bé".

Ân Âm và Cố Thế An ở lại nghe tư vấn một ít thông tin thật kỹ càng rồi mới dẫn theo Cố Gia Mộc rời khỏi. Trên đường trở về cả hai đều rất hạnh phúc, bởi vì họ đã thấy hy vọng trong tuyệt vọng. Với niềm hy vọng đó, họ sẽ tiếp tục cố gắng không chùn bước.

Vân Mạn Mạn nhìn bóng lưng một nhà ba người bọn họ rời đi, giống như có điều gì đó suy nghĩ. Cô ta dự định đến bệnh viện thêm vài chuyến, nhất định phải làm rõ xem rốt cuộc là ai có vấn đề về tinh thần hoặc tâm lý.

Ân Âm và Cố Thế An cũng không biết tâm tư của Vân Mạn Mạn. Sau khi ra khỏi cửa bệnh viện thì bọn họ lập tức đến cửa hàng bán đàn dương cầm. Họ bước vào và ánh mắt của Cố Gia Mộc đã sáng lên khi họ đi tới trước từng cây đàn một.

"Mộc Mộc, đàn dương cầm..." — Ân Âm chỉ vào đàn dương cầm nói.

Cố Gia Mộc chớp chớp đôi mi dài cong vút, mái tóc xoăn nhỏ lòi ra chút tóc con, trông rất mềm mại và đáng yêu, cậu bé nói: — "Đàn dương cầm, đàn, mẹ".

Ân Âm vừa nghe con trai mở miệng nói thì cực kỳ xúc động, lập tức ôm cậu bé vào trong ngực, trong lòng vui vẻ như nở hoa: — "Được, chơi đàn dương cầm cho Mộc Mộc của chúng ta".

Sau khi Cố Thế An nghe con trai nói ngay lập tức giật mình tại chỗ, khi nghe Ân Âm kể con trai biết nói là một chuyện, mà bây giờ chính tai nghe được lại là một chuyện khác, tuy thằng bé không gọi cha nhưng anh cũng cảm thấy rất vui. Lúc nhân viên nhìn vào gia đình có giá trị nhan sắc cao này thì hai mắt sáng lên.

Khi mua đàn dương cầm thì sẽ được chơi thử, Ân Âm suy nghĩ một chút rồi ôm lấy Cố Gia Mộc ngồi trước một cây đàn dương cầm trong số đó, cô cúi đầu nói với con trai: — "Mộc Mộc, mẹ dạy con".

Nói xong, Ân Âm chơi trước một bản "Canon". Cố Gia Mộc nhìn theo không chớp mắt, toàn bộ hành trình hai mắt đều sáng lên. Đàn xong một khúc, Ân Âm đè xu.ống sự phấn khích nói: — "Con có đàn được không?"

Cố Gia Mộc nghe hiểu, cậu bé đặt hai tay trắng nõn đặt lên phím đàn đen trắng của đàn dương cầm nhẹ nhàng ấn, khúc nhạc quen thuộc vang lên. Ân Âm luôn cảm thấy bản nhạc "Canon" này rất mâu thuẫn, khi tâm trạng của người chơi đàn không giống nhau cũng sẽ chơi ra một bài "Canon" khác nhau.

Nó có thể mang theo sức sống mạnh mẽ giống như một ngọn cỏ nhỏ hấp thụ ánh nắng mặt trời và dinh dưỡng vào ngày mùa xuân, mạnh mẽ vươn lên làm cho người ta nhìn thấy hy vọng. Nó cũng có thể là một bàn tay màu đen to lớn, kéo mọi người vào vực thẳm của tuyệt vọng, rơi vào bóng tối. Mà lúc này Ân Âm lại có một cảm thụ khác khi nghe bài "Canon" của Cố Gia Mộc.

Tiếng đàn kia vẫn non nớt như trước, nhưng lại nghe được nỗi cô đơn từ bên trong, nhìn thấy một vùng rộng lớn hoang vu và dường như còn nghe được tiếng động thầm lặng của Cố Gia Mộc.

end 341.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 343


Nhưng trong sự cô đơn này lại xen lẫn một chút sức sống cùng với sự cẩn thận khám phá thế giới bên ngoài, thẳng đến khi nốt nhạc cuối cùng hạ xuống, mắt Ân Âm bất giác đỏ hoe, cô có hơi hối hận vì lẽ ra cô không nên chơi bài hát "Canon". Cố Thế An luôn nhìn hai mẹ con bọn họ với ánh mắt dịu dàng, đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy tài năng âm nhạc của con trai và anh đã rất sốc. Quả nhiên con trai của anh và Ân Âm rất ưu tú, hai mẹ con lại cùng nhau thử vài cây đàn piano, cuối cùng chọn một trong số đó rồi ghi lại địa chỉ để cho bọn họ đưa qua.

Khi về nhà Ân Âm lại nói cho bà nội Cố biết chuyện hôm nay của Cố Gia Mộc. Bà nội Cố kích động đến mức khóc ngay tại chỗ, bà ôm Cố Gia Mộc không buông tay và miệng cứ nói "cháu ngoan của bà nội". Sau khi đàn dương cầm về đến nhà, Cố Gia Mộc đắm chìm trong phòng đàn nhiều hơn, nhưng chỉ cần Ân Âm có thời gian cô sẽ đàn cùng cậu bé, âm nhạc là cầu nối giữa cô và con trai, cô sẽ nắm bắt niềm hy vọng này. Đêm đó Ân Âm mở weibo của mình và bắt đầu ghi chép.

【... Hôm nay có lẽ là ngày hạnh phúc nhất mà tôi từng sống kể từ khi Mộc Mộc mắc chứng tự kỷ. Hôm nay Mộc Mộc đã gọi mẹ, thằng bé gọi tôi là mẹ, khi nghe được tiếng kêu đó tôi chỉ cảm thấy giọng nói mềm mại như sáp kia chính là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới này.

Tôi rất phấn khích và cũng có chút luống cuống, niềm vui đến bất ngờ không kịp đề phòng làm tôi suýt chút nữa khóc ngay tại chỗ. Tôi đã luôn luôn mong đợi Mộc Mộc kêu tôi một tiếng mẹ, nhưng tôi vẫn còn hơi sợ, bởi vì tôi biết tôi là một người mẹ bất tài, tôi sợ Mộc Mộc sẽ trách tôi và không gọi tôi là mẹ.

Nhưng bây giờ, cuối cùng tôi cũng nghe được Mộc Mộc gọi mẹ, tôi không thể diễn tả cảm giác đó bằng bất cứ từ ngữ nào.

Mộc Mộc đã thể hiện tài năng siêu phàm trong âm nhạc và chơi đàn dương cầm, ngay cả thầy giáo Nguyên rất có danh tiếng kia cũng muốn dạy thằng bé, đương nhiên là tôi rất vui mừng và cũng đã đồng ý, âm nhạc luôn là một điều gì đó rất kỳ diệu, những nốt nhạc có thể bay bổng, thư thái, trầm buồn và nhẹ nhàng êm ái... Chúng kết hợp với nhau tạo thành một âm thanh lay động, nó có thể khiến người ta quên đi những rắc rối, cũng có thể rột rửa linh hồn con người và có thể làm dịu đi vết thương.

Mà bây giờ âm nhạc cũng là một chiếc chìa khóa để mở cửa thế giới của Mộc Mộc, tôi muốn thông qua chiếc chìa khóa này để mở cánh cửa đó và tiến vào thế giới của Mộc Mộc hoặc là mang thằng bé ra ngoài. Tôi sẽ tiếp tục kiên trì, cũng sẽ luôn chờ đợi. Tôi sẽ cổ vũ cho một tương lai tốt đẹp hơn. 】

Lúc Ân Âm viết bài, Cố Thế An cũng đang vẽ trong phòng tranh, bức tranh anh vẽ chính là hình ảnh hôm nay Ân Âm và Mộc Mộc chơi đàn dương cầm.

Nhìn dáng vẻ của vợ con dưới ngòi bút của mình từng chút từng chút hiện ra trên giấy vẽ, ánh mắt Cố Thế An rất dịu dàng.

-

Bên kia Vân Mạn Mạn đã đến bệnh viện vài lần, dùng tiền mua chuộc một trợ lý bên cạnh bác sĩ Lâm và trộm được tư liệu bệnh nhân, cũng biết người bị bệnh là ai. Người bệnh tên Cố Gia Mộc, năm nay ba tuổi và mắc chứng tự kỷ. Cố Gia Mộc à, đó hẳn là con trai của Ân Am và Cố Thế An. Vân Mạn Mạn không bao giờ ngờ tới đứa bé mà Ân Âm sinh cho Cố Thế An lại mắc chứng tự kỷ. Vân Mạn Man cũng biết tự kỷ là cái gì, ở quê cô ta cũng có một đứa trẻ bị tự kỷ. Nó không khác gì kẻ ngốc và người điên, thậm chí có người ngay cả năng lực tự chăm sóc bản thân cũng không có. Cuối cùng đứa trẻ tự kỷ trong làng của cô ta đã biến mất, cô ta nghe nói nó đã bị bắt cóc.

end 343.
 
Xuyên Nhanh Trở Thành Bà Mẹ Tốt
Chương 344


Nhưng Vân Mạn Mạn biết đứa bé kia không phải bị bắt cóc mà là bị mẹ của mình vứt bỏ trên núi. Ban đầu gia đình kia cũng muốn nuôi đứa bé đó, nhưng khi đứa nhỏ đó lớn thì càng ngày càng không khống chế được, cả nhà đều bị ảnh hưởng, ngay cả cha của đứa nhỏ cũng không muốn về nhà. Vân Mạn Mạn biết tự kỷ rất đáng sợ, không ngờ là đứa bé Ân Âm sinh cho Cố Thế An lại mắc chứng tự kỷ. Chắc là Cố Thế An đã biết, không biết anh nghĩ như thế nào. Nếu như bị người khác biết anh có một đứa con tự kỷ, anh có cảm thấy mất mặt hay không nhỉ? Mà Ân Âm sinh cho anh một đứa con tự kỷ không biết anh có oán hận Ân Âm không? Có khoảnh khắc nào anh muốn vứt bỏ đứa bé kia không? Không cần biết là sau này Ân Âm có thể sinh cho Cố Thế An một đứa con khác hay không, nhưng hiện tại cô sinh ra một đứa tự kỷ là sự thật. Đứa nhỏ kia có lẽ chính là cái gai trong tình cảm giữa Cố Thế An và Ân Âm.

Rốt cuộc Vân Mạn Mạn cũng nhìn thấy hy vọng. Cô ta muốn sinh con cho Cố Thế An, sinh một đứa con khỏe mạnh trông giống như Cố Thế An. Đến lúc đó, cô ta tin Cố Thế An nhất định sẽ lựa chọn cô ta và đứa con khỏe mạnh chứ không phải lựa chọn Ân Âm với thằng ngốc mắc chứng tự kỷ kia. Vân Mạn Mạn che dấu nội tâm kích động, cô ta tự nhủ phải tìm một cơ hội để mình mang thai đứa con của Cố Thế An, như vậy cô ta sẽ nắm chắc mười phần, và chẳng mấy chốc cơ hội đó đã đến.

-

Hôm nay, nhà đầu tư hợp tác với Hồng Nguyên tổ chức thọ yến 60 tuổi, Cố Thế An với tư cách là tổng giám đốc của Hồng Nguyên cũng nằm trong danh sách được mời. Ngày hôm qua, Cố Thế An đã nói chuyện này với Ân Âm.

"Vợ ơi, anh phải về trễ một chút, mọi người nhớ ăn no, đừng đợi anh, đi ngủ sớm nhé". — Chạng vạng Cố Thế An ở đầu dây bên kia lải nhải dặn dò giống như một bà mẹ sắp đi xa nhưng lo lắng cho con mình. Ân Âm không thấy phiền và vẫn luôn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa một hai câu. Có thể có người quan tâm như vậy là một chuyện rất hạnh phúc, cũng rất ấm áp.

"... Em yêu, em phải nhớ anh, thôi quên đi, đừng có nhớ anh, anh sợ em sẽ ngủ không được, vẫn nên ngủ một giấc ngon thì tốt hơn". — Một cuộc điện thoại gọi gần nửa tiếng Cố Thế An mới lưu luyến cúp máy.

"Biết rồi, tối nay anh đừng uống quá nhiều rượu biết không, uống nhiều sẽ tổn thương dạ dày". — Ân Âm dặn dò.

"Ừm, anh cam đoan sẽ nghe lời của vợ".

Cúp điện thoại, Cố Thế An ngây người một hồi mới lấy lại tinh thần. Khoảng bảy giờ rưỡi tối, anh đã đến bữa tiệc với thư ký của mình. So với một đám đàn ông mang theo bạn gái, thư ký nữ thì Cố Thế An lại mang theo thư ký nam, có thể nói là độc nhất vô nhị. Hồng Nguyên vốn là một công ty lớn, mà tổng giám đốc chi nhánh Cố Thế An này cũng cực kỳ có trọng lượng. Ngay sau khi anh bước vào sảnh tiệc đã nhận được sự tiếp đón của người chủ trì buổi tiệc. Nhìn thấy thư ký nam bên cạnh anh bọn họ cũng không cho là kỳ lạ, Cố Thế An nổi danh giữ mình trong sạch, nếu không phải biết được anh đã kết hôn và có con thì còn tưởng rằng anh không phải người lăng nhăng.

Mà trên thương trường cũng lưu truyền rất nhiều truyền thuyết về việc Cố Thế An đã dùng cách thẳng nam như thế nào để từ chối hoa đào thối, những hành động tao nhã đó có đôi khi lại khiến cho người ta dở khóc dở cười. Đã từng có người trêu ghẹo Cố Thế An nhưng không ngờ anh lại trực tiếp thừa nhận. Có một lần khi đối mặt với sự dây dưa và dụ dỗ liên tục của một ngôi sao nữ, Cố Thế An đã thẳng thắn hỏi: — "Cô coi trọng tôi hay là tiền của tôi?"

end 344.
 
Back
Top Bottom