Ngôn Tình Xuyên Không Về Năm 1965

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 40: Thiên Vị Ích Kỷ


nhóm dịch: bánh baoTrong bệnh viện, con trai của người phụ nữ đang được truyền nước, trên đầu giường có táo và chuối do bạn bệnh tặng, thím ấy đếm phiếu trong tay, mấy thứ này là do những du khách trong nhà khách gom góp cho thím, nộp tiền thuốc men xong, còn lại một đồng tám xu, người phụ nữ vui vẻ cất tiền vào trong túi trên thắt lưng quần, yêu thương sờ sờ tóc con trai.

“Con đi lấy nước nóng tới đây, mẹ lau mồ hôi cho em trai.

” Người phụ nữ ra lệnh cho con gái lớn của mình.

Cô bé lấy chậu rửa mặt men từ dưới gầm giường lấy nửa chậu nước nóng, tìm ra một cái khăn cũ có lỗ thủng, “Mẹ, sao mẹ lại trách dì kia? Khi dì ấy cho chúng ta bánh hành, con thấy nó thơm thật mà.

”Cô bé chỉ ngửi thấy mùi đã nuốt nước miếng, kết quả không ăn được miếng nào cả, mẹ cô bé chính là như vậy, thứ tốt tình nguyện để hỏng cũng không nỡ cho cô bé ăn, mà chỉ giữ lại cho em trai.

Tào Tú Nga nói: “Sao không bắt cô ta trả tiền chứ? Em trai con bởi vì ăn bánh của cô ta nên mới bệnh, mẹ cũng không vu oan gì cả, hơn nữa mẹ thấy cô ta là người rất có tiền, ngày hôm qua ở khách sạn quốc doanh một phát gọi bốn bát mì hoa đào, cô ta có tiền như vậy, sao lại không nên trả tiền thuốc men cho em trai con chứ?”Cô gái nhìn táo trên tủ đầu giường, “Mẹ, con từ tối hôm qua đến bây giờ mới được ăn một cái bánh ngô, vậy con có thể ăn một quả táo không?”“Giữ lại cho em trai con đi, em trai con bị bệnh cần dinh dưỡng, con đừng thèm ăn như vậy.

”Cô bé cực kỳ thất vọng, người khác tặng táo cô cũng không ăn.

Người phụ nữ đếm táo, chỉ có bốn quả, thím ấy chọn một quả căng mọng rồi dùng tay áo lau, cắt thành hai nửa đưa một nửa cho con gái lớn, cô bé vui vẻ tiếp nhận gặm ăn táo.

“Mẹ, dì kia cũng là người dẫn đứa nhỏ ra đảo hành quân, có thể còn quen biết ba, mẹ làm vậy có phải không tốt không?”Tào Tú Nga khinh thường nói: “Ba con là doanh trưởng, người phụ nữ kia nhìn qua mới hơn hai mươi tuổi, người đàn ông của cô ta cùng lắm chỉ cỡ phó doanh trưởng, nói không chừng còn là thủ hạ của ba con, sợ cái gì!”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 41: Nghênh Đón Bộ Đội!


nhóm dịch: bánh baoCô bé cắn một miếng táo, vừa ngọt vừa giòn ngon, ăn xong nửa quả táo lại càng đói, cô bé nhịn không được nhìn chằm chằm nửa quả còn lại.

Tào Tú Nga vỗ cô bé một cái, lấy ra một góc tiền cùng hai lạng cơm phiếu, nói: “Không miệng nào có đủ thức ăn, đừng ăn nữa, đi căng tin lấy một phần cơm, canh bệnh viện không cần tiền, gọi thêm chút canh nữa đi.

”***Chờ tàu mấy ngày, Khương Vãn bị người phụ nữ bên cạnh làm phiền đến chết, một ngày gõ cửa ba lần, nói là vì chuyện ngày hôm trước xin lỗi, con trai thím ấy dưới sự trợ giúp của người tốt bụng đã xuất viện.

“Ngày đó thím đây cũng vì nóng nảy nên mới nói những lời không nên nói.

” Người phụ nữ vẻ mặt tươi cười, “Đồng chí Khương xin lỗi cô, ba quả táo này cho cô ăn.

”“Không cần.

” Khương Vãn ngăn thím ấy ở ngoài cửa, xoay người chỉ vào một túi phú sĩ đỏ vừa mua vừa mua trên tủ nói: “Tôi không dám nhận đồ của thím, về sau cũng không dám cho thím đồ.

”Phụ nữ lắm chuyện vốn cũng chỉ tỏ vẻ mà thôi, chứ chắc chắn không tốt hơn.

Nhân viên phục vụ nhà khách buông điện thoại xuống, hưng phấn nói với người bên cạnh: “Bộ đội hỗ trợ Tần Xuyên chống lũ và cứu hộ đặc biệt đã đến trạm, chúng ta mau cầm khẩu hiệu hoan nghênh đi đón trạm!”Đều nói sông Tần Xuyên năm nay sẽ xảy ra trận lũ lớn, từng xe bộ đội trở binh lính tới chống lũ cấp cứu, thời khắc nguy cấp nhất đều là những binh lính không tiếc mạng xông lên tuyến đầu bảo vệ an toàn tính mạng của nhân dân, hôm nay lại có thêm người tới, mấy cô nương tất nhiên sẽ tới nghênh đón.

Cha của ba đứa nhỏ đều là trong bộ đội, Cố Tiểu Đao đặc biệt sùng bái những người mặc quân phục này, trong lòng không kiềm chế được, “Thím, chúng ta cũng đi nghênh đón được không, các chú quân giải phóng uy vũ đẹp trai lắm, cháu cũng muốn ngắm nhìn.

”“Đi đi!” Cố Tiểu Ngư lấy ra bộ áo sơ mi và quần màu xanh ô liu, mang theo mũ quân đội nhỏ, “Thím, chúng ta cũng đi đón trạm nha.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 42: Chiến Sĩ Bộ Đội!


nhóm dịch: bánh bao“Bên ngoài trời mưa lắm, lát nữa các chú quân giải phóng sẽ đến bến tàu bên này, không cần đến nhà ga, lát nữa thím dẫn các cháu ra ngoài xem.

”Bộ chỉ huy phòng chống lũ lụt tạm thời của Tần Xuyên nằm gần bến tàu.

Khương Vãn chỉ chỉ quần áo bảo bối của nhóc con, cười nói: “Tiểu Hắc Ngư, bộ quân phục màu xanh ô liu này của cháu giữ lại đến khi bộ đội gặp chú ba mặc có được không, chú ba thấy được chắc chắn sẽ vui lắm đây, hiện tại ướt đẫm liền nhăn nhúm nha.

”Cố Tiểu Ngư trong lòng rối rắm, cuối cùng vẫn cởi bộ quân phục mới tinh kia ra, một lần nữa thay áo may ô đại quần mà thím mua.

“Vậy được rồi, thím.

” Nhóc con nói: “Buổi trưa ăn mì đào có được không.

”Bốn chén mì hoa đào tốn một đồng bốn, không phải bữa nào cũng ăn được, Khương Vãn cùng ba bé con kia đã ước định xong, chờ trong thời gian thuyền ba ngày mới có thể ăn một lần, hôm nay vừa vặn đến phiên có thể ăn mì thịt hoa đào.

Dẫn ba bé con đến khách sạn quốc doanh, gọi bốn bát mì hoa đào, bởi vì thời gian còn sớm, Khương Vãn chọn một vị trí gần cửa sổ, chậm rãi ăn.

“Các cô mau xem, các binh lính trợ giúp sông Tần Xuyên lại đây rồi, trời ạ, quân phục của bọn họ thật đẹp.

”Khương Vãn ngẩng đầu, cách cửa sổ thủy tinh nhìn thấy từng hàng binh lính mặc quân phục màu cỏ xanh xếp hàng chạy tới, bọn họ không mặc áo mưa, cả người đều bị mưa to xuyên thấu, bước chân lại không loạn, ai nấy đều ngẩng đầu ưỡn ngực hô xu chỉnh tề.

Cố Tiểu Đao còn nhớ rõ một chút tình cảnh ba về thăm gia đình năm đó, nhìn thấy nhiều chú quân nhân như vậy, nhóc con đã sớm kích động nằm sấp trên cửa sổ, “Thím, quân phục của bọn họ không giống với ba cháu lúc trước kia về nhà mặc.

”Khương Vãn giải thích: “Trước kia chiến sĩ bộ đội mặc quân phục kiểu 55, năm nay thống nhất thay đổi sang 65, màu sắc này đẹp chứ? Cái này gọi là màu xanh lá cây quốc phòng.

”Năm nay vừa mới hủy bỏ chế độ quân hàm, quân phục cũng chỉ có thể phân biệt binh lính và sĩ quan, một mảng lớn một thân lục ba phiến hồng, không biết hấp dẫn bao nhiêu tiểu cô gái vây xem, Khương Vãn cũng mang theo kính ý, lúc cô còn là Khương Vãn, cha mẹ đều tham gia quân đội đi qua đồng cỏ tuyết.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 43: Anh Đến Rồi


nhóm dịch: bánh baoMột lớn một nhỏ nằm sấp trên cửa kính hành lễ chú ý cho những người lính chạy bộ, Cố Tiểu Ngư ngay cả mì hoa đào cũng quên ăn, mãi đến khi bộ đội đi qua hết, không nhìn thấy bóng dáng nữa thì nhóc con mới ôm bát mì, “Thím, thật muốn sớm gặp được chú ba nha.

”Khương Vãn lau sạch vết dầu trên khóe miệng cậu bé, “Chờ ngồi tàu là sắp đến rồi, đến bộ đội sẽ có thể nhìn thấy chú ba.

”***Cố Bắc Xuyên đứng đầu đội ngũ, trái tim không khỏi căng thẳng, nghiêng đầu nhìn về phía khách sạn quốc doanh đối diện, trước cửa khách sạn đều là người, cũng chỉ vài giây như vậy, đội ngũ đã qua.

Bộ hậu cần đã sớm dựng lên từng lều trại dã ngoại, trong trung tâm chỉ huy phòng chống lũ lụt tạm thời, mấy người phụ trách phòng chống lụt bão giới thiệu cho nhau một chút liền tiến vào hội nghị khẩn cấp, việc cấp bách trước mắt chính là gia cố đê phòng chống lũ cao, những bộ đội này đến con cháu binh lính hiệu suất so với quần chúng chống lũ do tổ chức tự phát hiệu quả hơn nhiều.

Nhất là sĩ quan trẻ tuổi như Cố Bắc Xuyên đến hiệp trợ chỉ huy, vóc dáng cao 1m85, vai rộng eo hẹp gầy gò rắn chắc, nghe nói vừa mới từ tiền tuyến xuống, khí tứ đoan chính cả người đứng ở đây đã khiến lòng người sinh lòng kính nể.

Tề chủ nhiệm ân cần nói: “Cố phó đoàn trưởng, cậu có muốn đi doanh trướng thay quần áo mặc áo mưa rồi lại đi ra ngoài không?”“Không cần.

” Đường cong cằm của người đàn ông căng ra, mưa ở Sông Tần Xuyên quá lớn, nếu đã đến nơi này rồi thì không thể chậm trễ được, “Đi tuần tra trên đê phòng lũ một chút, xem chỗ nào cần gia cố.

”Sau một hồi tuần tra, Cố Bắc Xuyên cùng các chiến sĩ chiến đấu hăng hái trên đê phòng chống lũ lụt, năm nay cường độ và thời gian mưa lớn trên sông Tần Xuyên nhỏ hơn năm 1963, năm 63 anh cũng tham gia chống lũ, năm đó bờ sông cũng không bị vỡ, năm nay có chiến sĩ bộ đội gia cố đê trước, nhất định có thể bảo vệ dân chúng ở trung hạ lưu sông Tần Xuyên không bị lũ lụt.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 44: Nhảy Xuống Cứu Người


nhóm dịch: bánh baoTrong lòng anh vẫn có chút bất an, cũng không phải lo lắng mùa lũ lần này, giấc mộng trên xe lửa kia làm cho tâm trạng anh không yên, thỉnh thoảng ngẩng đầu tuần tra đê chắn lũ.

Cũng may, ngoài quân phục màu xanh lá cây trên đê, còn có rất nhiều dân chúng trẻ tuổi tóc ngắn tóc xích thốn đóng bao cát, anh hơi thở phào nhẹ nhõm, ngày mưa to, không có người phụ nữ nào lên đê.

“Không tốt, có đồng hương rơi xuống nước.

” Cũng không biết là ai ồn ào kêu lên một tiếng, ngay sau đó mọi người nhao nhao chạy lên đê, “Có người ở trên bến tàu bị chen rơi xuống sông rồi, mau cứu người!”Khương Vãn ở bến tàu nghe được thuyền chậm trễ cần chờ thông báo, định về nhà khách trước, đột nhiên nghe được có đồng hương rơi xuống nước, bên cạnh đều là phụ nữ và trẻ em già yếu, không ai dám nhảy xuống dòng sông chảy xiết, cô xoay người nhìn thấy những người lính chiến đấu trên đê cách đó hơn một trăm mét, chờ người bọn họ đến rơi xuống nước đã sớm bị nước sông cuốn trôi.

Kiếp trước cô học y năm năm, sau đó lại ở bệnh viện chiến trường nửa năm, cứu chết đỡ thương là bản tính của cô, hơn nữa sức bơi của cô tốt, cơ thể xuyên qua so với đám đàn ông còn có khí lực hơn, trong lúc điện quang hỏa thạch không kịp suy nghĩ, Khương Vãn lập tức lao vào dòng sông chảy xiết.

Lông ngỗng sông Tần Xuyên chìm xuống đáy, cô kéo đồng hương rơi xuống nước dọc theo bờ sông bị cuốn trôi mấy chục mét, ở trong nước sông nổi lên chìm xuống, may mắn bắt được một gốc liễu lớn ngã nghiêng trong nước sông, binh lính trên đê đã sớm xông tới, cánh tay khoác tay người xuống nước vớt các cô.

Khương Vãn từ trong nước sông đục ngầu toát ra, bùn đất trên mặt sĩ quan trẻ phía trước bức tường bị mưa to rửa sạch, gương mặt tuấn lãnh đều đau lòng, sống mũi cao thẳng thâm thúy hốc mắt, anh khí cao ngất, đẹp thì có đẹp đấy, chỉ là sắc mặt không tốt lắm, trắng bệch như ma, giống như vợ anh thiếu chút nữa chết đuối, cánh tay vươn tới cứu cô đều run rẩy không ngừng.

.
 
Back
Top Bottom