Ngôn Tình Xuyên Không Về Năm 1965

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 20: Tiền Tiêu Đi Đâu


nhóm dịch: bánh baoTôn Hòe Hoa nói: “Vậy cháu mau đi đi, hôm nay Đại Lực lái máy kéo giúp nông trường đưa gỗ vào thành, lúc cháu trở về có thể ngồi máy kéo của thằng bé.

”Cố Đại Lực là con trai của Tôn Hòe Hoa, năm nay hai mươi tuổi, đã nói chuyện hôn sự, lúc rảnh rỗi giúp nông trường mở máy kéo giao hàng.

“Cám ơn thím.

” Khương Vãn cũng không khách khí.

Điền Tang Chi chuẩn bị xong một đống lý do, nhìn thấy Khương Vãn dắt ba đứa nhỏ bụng tròn trịa trở về, trong lòng rất chua xót, thôi cứ để cô liền cầm tiền của Cố Bắc Xuyên chà đạp đi.

“Vợ thằng Ba, cô đứng lại, tôi có chuyện muốn nói với cô.

”“Hiện tại không rảnh, tôi muốn đi huyện mua đồ, còn phải đến bến xe mua vé xe nữa, có chuyện gì chờ tôi trở về rồi nói sau.

”Khương Vãn trở lại phòng nguyên chủ tìm một vòng, cuối cùng từ trong rương gỗ dưới gầm giường lấy ra hộp sắt nhỏ giấu tiền.

Xác định tiền phiếu của nguyên chủ đều ở trong hộp này, mở ra đếm ra, bên trong có mười lăm tờ đại đoàn kết, còn có một ít phiếu rải rác, cộng lại tổng cộng hai trăm mười lăm đồng tám xu.

Nhưng trong năm năm qua, một nửa trợ cấp của Cố Bắc Xuyên đều gửi về, ít nhất phải tận hai ngàn, nguyên chủ không nên chỉ tích góp được hơn hai trăm tệ nha, thế cô tiêu tiền đi đâu rồi?Phiếu vải và phiếu lương thực ngược lại rất nhiều, đều là phiếu phổ thông trên toàn quốc, bất chấp suy nghĩ nhiều như vậy, Khương Vãn nhét tiền phiếu bỏ vào túi xách màu xanh lá cây, sau đó đeo lên vai.

“Tiểu Đao Tiểu Phong Tiểu Ngư, thím ra ngoài đây, các cháu đừng chạy loạn, hơn nữa không được đi trên đê phòng lũ, Tiểu Phong phải trông chừng các em đấy.

không được đi bắt cá nữa.

” Cô hiện tại sợ nhất bọn nhỏ đi bờ sông, dù sao ba bé con này đều vì trượt chân ngã xuống sông mà chết đuối.

“Thím, chúng cháu không đi bờ sông đâu.

” Tiểu Hắc Ngư vỗ vỗ cái bụng nhỏ tròn vo, “Ăn no, không đi bắt cá nữa.

”Khương Vãn cười cười, mang theo áo choàng mưa ra cửa, nửa đường quả nhiên lại bắt đầu mưa.

***.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 21: Gian Díu Với Kẻ Khác


nhóm dịch: bánh baoĐiền Tang Chi tức giận không thôi, vợ thằng Ba lại không công cầm hóa đơn phụ cấp Cố Bắc Xuyên gửi về đi thành phố mua lung tung, một tháng năm mươi tệ, không chừng trợ cấp cho tên tiểu bạch kiểm nào đây?Dáng vẻ thằng Ba cao to là hậu sinh tuấn tú nhất trong một nhà lão Cố, buổi tối hôm kết hôn đã bị vợ đuổi ra, ngày hôm sau thằng Ba liền đi, Khương Vãn không viên phòng với thằng Ba, vậy chắc chắn là có kẻ gian díu ở bên ngoài.

Phi, không tuân thủ phụ đạo không biết xấu hổ, Điền Tang Chi phỉ nhổ, chính là bắt nạt người đàn ông Cố gia thành thật phúc hậu.

“Tiểu Đao, vào phòng bếp rửa chén nồi.

” Buổi trưa cả nhà ăn xong đống bát vẫn để đấy, đến bây giờ còn chưa rửa, Điền Tang Chi cố ý nói.

Thím ta không thể nuôi con vô ích, Cố Tiểu Đao bây giờ còn không thể xuống ruộng làm việc kiếm công, việc nhà kia dù sao cũng phải học cách làm.

Tiểu Phong ngây ngốc, nắm tay anh trai nói: “Anh ơi, em giúp anh cùng nhau rửa bát chén.

”Lợi hại nhất chính là Cố Tiểu Ngư, nắm lấy bùn nhão trên mặt đất ném qua, “Buổi trưa thím và Thiết Trụ Nhi vụng trộm ăn cá, còn chỉ cho chúng cháu ăn cháo dư thừa, cháu thèm vào mà rửa bát cho thím.

”Tuy rằng cậu bé mới ba tuổi, tốt xấu gì cũng có mẹ ruột ở đây, khí thế so với hai anh trai mạnh hơn nhiều, “Thím ngày mai sẽ dẫn chúng cháu lên xe tìm chú ba, không thèm ở nhà thím nữa đâu.

”Điền Tang Chi né tránh không kịp trên quần áo văng ra rất nhiều bùn bẩn, thím ta tức giận nói: “Mấy đứa hiểu cái rắm, thím ba cháu lừa gạt các cháu đấy, cô ta tới tìm chú ba để ly hôn, mang theo các cháu chính là vì muốn kiếm trác thêm nhiều tiền, nói không chừng nửa đường sẽ bán hết cả lũ đi.

”Thím ta đẩy Tiểu Phong vào phòng bếp, “Tao nói cho mày biết, cha mày trước kia sáu tuổi đã rửa chén nấu cơm giặt quần áo, mà mày đã bảy tuổi không thể cái gì cũng không làm đòi ăn cơm trắng, phải làm gương cho các em trai.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 22: Sắm Đồ Lên Đường


nhóm dịch: bánh bao“Đứa nhỏ bảy tuổi phải thông minh một chút, đừng nghe thím ba lừa gạt, cô ta đến bộ đội vỗ mông liền chạy, ngẫm lại đi, chú ba cháu là phó đoàn trưởng cơ mà, bận rộn như vậy làm sao có thời gian chăm sóc mọi người, sau này chắc chắn phải đưa đến chỗ ông nội cháu.

”“Ông nội cháu đều đã nói, đưa về cũng sẽ để chú ba đón về thôn Tiểu Cố, đến lúc đó nhất định sẽ để cho mấy đứa nhớ đến già, xem còn chạy hay không.

”***Khương Vãn đến xã cung ứng và tiêu thụ trong huyện, lấy ra tiền phiếu mua ba đôi giày cao su dài, ba bộ áo choàng mưa, đường đi đều là ngày mưa lầy lội, đệm giày mua thêm mấy đôi, mua cho mình hai đôi đệm giày thay thế, lại mua cho ba đứa nhỏ mỗi người hai đôi đệm giày.

Quần áo của Cố Tiểu Ngư cũng đủ, không cần mua nữa, Tiểu Đao Tiểu Phong không ai yêu thương, q**n l*t ngủ cũng chỉ có một cái trên người mặc, cô lại mua cho đứa nhỏ mấy cái áo may ô, quần này nọ.

Bàn chải đánh răng và khăn tắm mỗi người mua một bộ, xà phòng kem đánh răng mỗi người mua hai hộp, mùa hè muỗi nhiều hơn, dầu gió gì đấy cũng mua một chai.

Cô lại suy nghĩ một chút, lên đường còn phải mang theo cái gì nữa, à đúng rồi, mỗi đứa nhỏ lại mua một cái túi xách nhỏ, có thể mang theo chút gì đó bên người.

Nhân viên bán hàng thấy cô cầm rất nhiều phiếu, đều là phiếu phổ biến trên toàn quốc thì thầm hâm mộ, ngay cả trong huyện cũng không có mấy nhà lấy ra được nhiều phiếu như vậy đâu.

“Em gái à, phiếu này của cô lấy từ đâu thế? Mua rất nhiều không sử dụng để làm gì.

” Tất cả đều là đồ dùng sinh hoạt dùng cho trẻ em, cho dù trong nhà có nhiều trẻ em, thì giày cao su kia mua một đôi là được rồi, mấy đứa nhỏ thay nhau mang nó.

Trên mặt Khương Vãn đỏ lên, Cố Bắc Xuyên là chồng của nguyên chủ, cô chiếm cơ thể người ta, rất ngượng ngùng nói, “Tôi! Chồng tôi gửi về, tích góp được mấy năm, ngày mai sẽ dẫn con đi theo quân đội.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 23: Mày Cũng Là Kẻ Trộm!


nhóm dịch: bánh baoCuối cùng lại mua thêm ba đôi dép, trên quầy thực phẩm phụ mua hai cân hoa gai, một cân kẹo thỏ trắng, một gói bánh vừng, ba cân bánh mì, đều là lương khô có thể cất giữ mười ngày rưỡi.

Xách theo đồ mua đã xong, Khương Vãn đi xưởng gỗ tìm Cố Đại Lực.

Bên cạnh máy kéo, một thanh niên ngăm đen cường tráng đi lên cười chào hỏi, “Chị dâu Bắc Xuyên, chị lại mua nhiều đồ như vậy.

”Sau đó thuần thục cầm đống đồ của cô.

Xem ra nguyên chủ thường xuyên ngồi máy kéo của cậu ta đến huyện thành mua đồ, thanh niên này hẳn là Cố Đại Lực, Khương Vãn hàm hồ nói: “Ừ.

”Lúc máy kéo vào thôn trời đã tối, Khương Vãn nghe thấy trong sân có tiếng đánh mắng.

Thiết Trụ Nhi cầm một quả trứng gà nước trắng bóc vỏ trong tay, “Tiểu Hắc Ngư, thím Ba chạy rồi đấy, thím ấy cũng không cần mày đâu, mày xem trời đã tối thế này mà thím ấy còn chưa về, không phải chạy thì là cái gì?”“Còn lâu nhé, thím đi mua giày cao su cho chúng tao đấy, nhất định sẽ trở về.

”Cố Tiểu Ngư thừa dịp nhóc con không chú ý cướp lấy trứng gà trên tay Thiết Trụ Nhi, “Đây là trứng gà thím nấu cho tao, mày cần gì phải cướp của tao.

”Thiết Trụ Nhi đẩy Cố Tiểu Ngư, “Thím là kẻ trộm, mày cũng là kẻ trộm, trộm trứng gà trong nhà, mấy thứ này đều là của tao mới phải.

”“Mày dám đẩy em trai.

” Cố Tiểu Đao đi lên đẩy ngã Thiết Trụ Nhi.

“Ôi chao, mấy đứa sao chổi chúng mày, dám đẩy cháu trai bảo bối của bà đây à, ăn trong nhà uống trong giếng, thế mà tâm địa xấu xa như vậy.

”Điền Tang Chi từ trong phòng bếp chạy ra, lại giành lấy trứng gà mà Tiểu Hắc Ngư vừa cướp, nhét vào tay Thiết Trụ Nhi.

Cố Tiểu Phong không chịu rửa chén cho thím ta, trong nhà còn phải nấu cơm tối, cho nên thím ta đành phải tự mình đi rửa.

Khương Vãn vài bước liền đi vào cửa viện, cướp trứng gà về trả lại cho Cố Tiểu Ngư, “Trứng gà này là tôi mua từ nhà thím Hòa Hoa, Thiết Trụ Nhi nhà thím muốn ăn thì tự đi mà nấu.

” Bốn quả trứng gà nước trắng còn lại, cô làm bánh không cho ba đứa nhỏ, nào biết phần ăn của Tiểu Hắc Ngư lại bị Thiết Trụ Nhi cướp.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 24: Dẫn Theo Hết!


nhóm dịch: bánh baoThiết Trụ Nhi oa oa khóc, “Bà nội muốn ăn trứng gà, trứng gà trong nhà dựa vào đâu mà cho người ngoài ăn.

”Điền Tang Chi cũng biết trứng gà trong tay Tiểu Hắc Ngư là Khương Vãn mua, trứng gà trong nhà đều bị thím ta khóa nhét trong tủ, một ngày đếm mấy lần, không ít hơn quả nào.

“Chuyện nhỏ thôi, không phải chỉ có một quả trứng gà sao.

”Điền Tang Chi còn có chuyện đứng đắn muốn nói với cô: “Vợ thằng Ba, tôi đã thương lượng với chú cô rồi, cô dẫn theo Tiểu Phong, Tiểu Đao Tiểu Ngư phải ở lại, ông nội của đứa nhỏ đều nói, cháu ruột phải do chúng tôi chăm sóc thì mới yên tâm, chờ lớn lên đưa đi nhập ngũ, không cần cô phí tâm.

”Khương Vãn đã uy h**p được Cố Vệ Quốc, Cố Vệ Quốc đều thỏa hiệp, bây giờ cô còn có thể sợ một Điền Tang Chi chỉ biết cãi nhau à?Cô đặt xuống một túi dệt đầy đồ dùng du lịch trên vai của mình và nói: “Ba đứa trẻ tôi sẽ dẫn theo hết, không thể ít hơn!” ““Vợ thằng Ba, cô sao lại cứ không chịu nghe lời thế này? Cô dẫn mấy đứa nhỏ đi, sau đó chúng tôi còn phải đi đón về, không thấy phiền phức à!”Khương Vãn vào phòng bếp lấy nước nóng đi ra, chuẩn bị rửa chân cho ba đứa nhỏ, thử kích thước giày.

“Vậy chúng ta liền chờ, xem thím có cơ hội đón mấy đứa trở về hay không.

” Trừ khi cô chết đi.

Thím trở về Cố Tiểu Ngư vui vẻ vô cùng, nhóc con lấy lại trứng gà của mình, hỏi: “Thím, vừa nãy thím Điền nói trên đường thím sẽ bán chúng cháu đi, đúng không?”Chính nhóc con cũng không sợ hãi, lời nói ra giống như chơi đùa, dù sao đi đâu ai cũng nói thế mà.

Cậu bé nói: “Nếu thím muốn bán thì bán cho một gia đình tốt chút, không cho ăn thì sẽ không đi.

”“Nói bậy, bán trẻ con là vi phạm pháp luật.

” Khương Vãn hung hăng trừng mắt nhìn Điền Tang Chi, “Thím đã là bà nội cả rồi, hù dọa đứa nhỏ là không cần mặt mũi sao?”Khó trách trở về liền nhìn thấy Cố Tiểu Đao khiếp sợ như thế, cô nắm bả vai gầy yếu của đứa nhỏ, đau lòng hỏi: “Thằng cả, cháu sợ gì thế?”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 25: Táng Gia Bại Sản


nhóm dịch: bánh baoCố Tiểu Đao trong tay còn nắm trứng gà nước trắng thím cho hắn không nỡ ăn, “Thím, thím Điền nói thím muốn ly hôn với chú ba, chờ ly hôn chúng cháu sẽ bị chú ba đưa về, đến lúc đó đánh chết chúng cháu, đánh đến không dám chạy nữa mới thôi.

”Khương Vãn:! Tuy rằng một Cố Vi Dân còn không đến mức thật sự đánh cho đứa nhỏ nửa chết, nhưng hù dọa bọn họ thế kia thật ra cũng quá đáng.

Cô từ trong phòng kéo bồn tắm, rót nửa chậu nước nóng đi vào, nói: “Thím ta cứ hù đi, dù sao đến quân khu nhìn thấy chú ba cháu, cháu cứ nói cho chú ba biết việc Điền Tang Chi không cho mấy đứa ăn no, không may quần áo cho các cháu mặc, chắc chắn chú ba cháu không có khả năng để mấy đứa đi về.

”“Vậy thím còn đi sao?”“Không đi.

”“Thật sao?”Khương Vãn mở túi dệt ra, lấy ba đôi giày cao su nhỏ màu đen ra, cười nói: “Đương nhiên không đi, dẫn em trai tới rửa chân, thử đôi giày thím mua cho có vừa chân hay không.

”Thật hạnh phúc khi có đôi giày mới, vốn ba đứa chỉ có một đôi giày vải cũ, vào ngày mưa chỉ có thể chạy chân trần.

Ba đứa nhỏ ngồi trên ghế cọc gỗ, vây quanh bồn tắm rửa chân, Khương Vãn từ trong túi dệt lại lấy cho bọn họ ba cái khăn mặt, “Đây là khăn mặt lau chân, màu sắc không giống nhau, mỗi người chọn một cái.

”Thiết Trụ Nhi chạy tới, nhìn thấy thím ba lấy ra giày cao su mới, chất lượng so với đôi nửa cũ của bản thân đẹp hơn nhiều, dù sao tất cả những cái mới trong nhà đều phải là của nhóc con, bọn Cố Tiểu Đao bọn họ chỉ xứng mặc đồ thừa của mình thôi.

Nhóc con đưa tay lấy đôi lớn của Cố Tiểu Đao, “Cháu muốn đôi này, cái cũ cho Cố Tiểu Đao.

”Khương Vãn đoạt lấy, cô lười phản ứng với đứa nhỏ kiểu như này, “Muốn mới thì để bà nội của cháu mua cho đấy!”Thiết Trụ Nhi không muốn, “Bà nội, con muốn giày cao su mới, thím Ba là một người phụ nữ xấu xa.

”Điền Tang Chi vừa mới rửa sạch nồi chén phòng bếp, chạy ra mở túi dệt ra, nhìn thấy bên trong nhiều quần áo như vậy, trong lòng lại luyến tiếc, đây đều là tiền của lão Cố gia đấy, người phụ nữ này trước khi ly hôn còn muốn để gia đình táng gia bại sản à.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 26: Ít Đụng Vào Thôi


nhóm dịch: bánh bao“Thiết Trụ Nhi và Thuyên Trụ Nhi vừa vặn thiếu một bộ áo ngủ, cái áo may ô này cho tôi nữa.

”Khương Vãn, “Mặt mũi thím lớn nhỉ, mấy thứ này đều là Cố Bắc Xuyên gửi về mua, không dùng một xu tiền của nhà thím, ít đụng vào đồ của tôi đi.

”Muốn mua mấy thứ này chỉ có tiền còn không được, còn phải có phiếu, Điền Tang Chi bình thường làm sao nỡ mua những thứ này cơ chứ, thím ta cũng không có phiếu, chỉ có thể trơ mắt nhìn mà tức đến gần chết.

Ba đứa nhỏ một người chọn một cái khăn mặt, Khương Vãn thử một lần, đôi giày cao su của Cố Tiểu Ngư lớn hơn một chút, cô lót đệm giày vào bên trong, Cố Tiểu Ngư đeo vào cũng không nỡ đặt giày xuống đất.

“Giày mới thật đẹp.

”Khương Vãn chính mình cũng lấy nước ấm, thả đứa nhỏ ra, đóng cửa tắm rửa.

Buổi tối lúc ăn cơm cả nhà cũng không nói gì, cô nhìn bàn ăn, căn bản là không chuẩn bị bát đũa của cô và đứa nhỏ, cháo khoai lang trong nồi chỉ còn lại một chén nhỏ.

Cô quay đầu lại, mang theo ba đứa nhỏ đến nhà thím Hòe Hoa, cho một đồng bốn người ăn một miếng mì trứng gà thơm ngon.

Cố Vi Dân thấy Khương Vãn ngay cả cơm chiều cũng không ăn ở nhà, biết cô hạ quyết tâm muốn đi, thở dài dặn dò Điền Tang Chi.

“Quên đi, ngày mai mấy mẹ con bọn họ ra cửa bà cũng đừng ngăn cản, dù sao qua một thời gian chờ cô ta ly hôn xong, đứa nhỏ sẽ đưa về chỗ anh hai, đến lúc đấy chúng ta lại đón về.

”“Vậy không được, Tiểu Đao Tiểu Ngư không thể mang đi, lương hưu của cha hai đứa nhỏ không thể để cô ta cướp hết.

”Điền Tang Chi ném bát đũa, “Đều là gọi tiền làm náo loạn, cô ta cho rằng tôi muốn làm ác nhân sao? Dù sao đứa nhỏ sớm muộn gì cũng cần chúng ta chăm sóc, nhà anh hai ông lại không thiếu tiền, dựa vào đâu mà chăm sóc cháu trai cho anh ấy còn không lấy được lương hưu, không có đạo lý này!”***Khương Vãn đưa ba đứa nhỏ đến phòng của mình, dù sao giường gỗ trong phòng cô rất lớn, bốn người ngủ ngang đủ rồi.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 27: Ăn Một Cái Thôi


nhóm dịch: bánh baoQuần áo giày dép, đồ dùng hàng ngày tất cả đều được sửa sang lại trong túi vải nhỏ lớn, túi này vốn có hiệu quả chống mưa, Khương Vãn vẫn chòng thêm một lớp vải dầu ở bên ngoài.

Bàn chải đánh răng nhỏ, khăn mặt bình sứ nhỏ đều bỏ vào túi vải nhỏ của bọn họ, do bản thân tự đeo, dùng cũng thuận tiện, một cân kẹo sữa thỏ trắng lớn kia, cô cho đứa nhỏ mỗi đứa cầm một cái túi.

“Trước khi đi ngủ không thể ăn, sẽ bị sâu răng đấy.

”“Nhưng mà Tiểu Hắc Ngư thật sự rất muốn ăn một cái.

” Cố Tiểu Ngư l**m môi, “Thím, cháu biết, người trong thành luôn chú ý vệ sinh sạch sẽ, cháu ăn xong sẽ ngoan ngoãn đánh răng.

”Khương Vãn bị chọc cười, bọn họ chắc chắn đã lâu không ăn kẹo, đứa nhỏ thèm ăn mà không cho bọn họ ăn phỏng chừng cũng không ngủ được, “Được rồi, chỉ ăn một viên thôi đấy.

”Mọi thứ đều đã thu thập xong, Khương Vãn Tắt tắt đèn dầu, “Ngủ đi, sáng mai sẽ lên xe.

”Hơn năm giờ Khương Vãn đã tỉnh lại, cô nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ, hiện tại là năm 1965, qua một năm nữa chính là thời đại hỗn loạn kia, sau khi hỗn loạn chấm dứt phát triển xã hội thật nhanh, mới ngắn ngủi mấy chục năm, trên đường liền chạy đầy xe hơi, ban đêm đèn đuốc rực rỡ, bọn họ làm sao sản xuất được nhiều điện như vậy chứ, còn xây dựng tòa nhà cao mấy chục tầng.

Khương Vãn mở mắt ra, mùa hè sáng sớm, không thắp đèn dầu cũng có thể nhìn thấy, Cố Tiểu Ngư mơ mơ màng màng nói: “Muốn muốn, cháu sắp nhịn không được rồi.

”Khương Vãn giật mình một cái, không kịp nghĩ chi tiết trong mộng, xách Cố Tiểu Ngư đến góc tường ngoài cửa kéo quần áo xuống, chờ đứa nhỏ xùy xùy xong, cô cũng sắp không nhớ rõ giấc mộng lúc trước.

Giống như nguyên chủ chính là từ thế giới mấy chục năm sau xuyên qua, ai, nếu không phải Cố Tiểu Ngư cắt đứt mạch cảm xúc, cô còn có thể nhớ rõ hơn.

Đánh răng rửa mặt, Khương Vãn thử nước trong bình ấm, vẫn còn nóng.

“Lấy cái bình nhỏ trong túi của mấy đứa ra đây.

” Loại xi lanh men này đều dùng nhiều, đánh răng, uống hết nước rồi mới cất vào trong túi, có thể nói vô cùng thuận tiện.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 28: Lớn Dọa Bé!


nhóm dịch: bánh baoBa đứa nhỏ cầm vại men bày thành một hàng, Khương Vãn pha cho bọn họ một chén lúa mạch sữa tinh nồng đậm, mỗi người bẻ một khối bánh mì, mấy thứ này coi như làm điểm tâm.

Dọn dẹp vại trà xong, Khương Vãn đeo túi vải lên vai, “Đi thôi, ngồi máy kéo của chú Đại Lực vào thành.

”***Điền Tang Chi sáng sớm nghe được tiếng máy kéo trên đường lớn trước cửa, liền rời giường mang theo một cái ghế dài ngồi ở cửa viện, nhìn thấy Khương Vãn dắt đứa nhỏ đi ra, đứng dậy chống thắt lưng, tư thế đứng lên rất mạnh mẽ.

“Vợ thằng Ba, tôi đã nói đến thế rồi, hoặc là cô mang Tiểu Phong đi, hoặc là tự mình đi, muốn mang theo ba đứa nhỏ ra khỏi cửa nhà tôi thì cô nằm mơ đi.

”Khương Vãn quay đầu nhìn Cố Vi Dân dung túng vợ giả bộ hồ đồ trong phòng, xoay người chạy đến nhà chính, lấy ra hai tấm chứng minh chụp trước mặt Cố Vi Dân.

“Chú ba, ngày hôm qua cháu tìm lão thư ký để lấy tờ giấy chứng nhận xuất hành, một tờ là rời đảo, một tờ là đi Vân Thành, chú không cho cháu mang đứa nhỏ đi rời đảo sao? Vậy cháu sẽ đưa ba đứa nhỏ đến nhà ông nội tụi nhỏ.

”“Không cho cháu mang ba đứa nhỏ đi gặp ông nội thì đúng là hơi vô lý đấy!”Không cho cô đi tìm Cố Bắc Xuyên, cô liền đi tìm Cố Vệ Quốc, xem cuối cùng ai chịu không nổi.

Ánh mắt Cố Vi Dân chợt lóe, bị lời nói của cô dọa sợ, cũng không dám để cô gây thêm phiền phức cho anh hai chị dâu.

Khương Vãn lại nói với ba đứa nhỏ: “Tiểu Đao Tiểu Phong Tiểu Ngư, thím dẫn các cháu đi tìm ông nội của các cháu có được không, nhà ông nội ở đại dương lâu, có bảo mẫu, ăn đều là mì trắng với gạo, các cháu có muốn đi hay không?”“Chỗ ông nội có thịt ăn sao?” Cố Tiểu Ngư ánh mắt sáng ngời, sau đó lắc đầu nói: “Thiết Trụ Nhi nói, trong nhà ông nội có bà nội kế không cần cháu, có thịt thì cũng không cho cháu ăn.

”Đứa nhỏ mới ba tuổi, mỗi ngày đều sống trong sự châm chọc khiêu khích của thân thích, đúng là đứa nhỏ không có mẹ là một cọng cỏ, nếu cứ tiếp tục như vậy tâm tính của đứa nhỏ đều sẽ vặn vẹo, cha đứa nhỏ chính là liệt sĩ hy sinh thân mình vì nước, con trai của liệt sĩ không nên lưu lạc đến mức người ta chê cười như thế.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 29: Anh Lại Gặp Ác Mộng


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn khom lưng ôm cậu bé vào trong ngực, “Không sợ, ông nội cháu còn có lãnh đạo, nếu dám không cho cháu ăn thịt, thì cháu liền ngồi xuống cửa lớn, nói cho ông bà nội lui tới mặc quân phục, ông bà cháu không cho cháy thịt ăn, ông nội cháu sẽ bị nghiêm khắc phê bình giáo dục, lần sau bọn họ chắc chắn không dám.

”Cố Vệ Quốc muốn mặt mũi, không đến ba ngày nữa, sẽ cầu xin cô mang đứa nhỏ đi.

Ngoài phòng lại kéo Tiểu Vũ lên, Mai Vũ Thiên Hạ không dứt, Khương Vãn cười lạnh, cô cũng không có thời gian cùng Cố Vi Dân giằng co.

“Chú ba nói đi, rốt cuộc là để cháu mang đứa nhỏ đi hành quân, hay là đi Vân thành?”Cố Vi Dân mắt thấy không ngăn được, dù sao đứa nhỏ sớm muộn gì cũng có thể đón về, chú ta chạy đến cửa lớn quất băng ghế chặn cửa, vung tay lên, “Đi, mau đi.

”***Cố Bắc Xuyên đến bộ chỉ huy phòng chống lũ lụt của Sông Tần Xuyên, ngày đêm đều ở trên đập phòng chống lũ dẫn quan binh chống lũ cứu nạn, dân chúng hai bên bờ sông cũng tự phát tới đây chọn bao cát.

Trong cơn mưa lớn, anh thấy một bóng dáng đẹp đứng trên đê.

Nguy hiểm! , anh vừa định lên tiếng cảnh báo, người phụ nữ dáng người mảnh khảnh kia quay đầu lại, cười rất quyết tuyệt, “Cố Bắc Xuyên, anh không đồng ý ly hôn, tôi sẽ chết cho anh xem.

”Người phụ nữ tung người nhảy xuống sông Tần Xuyên chảy xiết, máu Cố Bắc Xuyên đều bị đóng băng, người phụ nữ gieo mình xuống sông là cô vợ năm năm không gặp của anh.

“Đừng!”Cảnh vệ bên cạnh vội vàng đánh thức anh, “Cố phó đoàn trưởng, anh lại gặp ác mộng sao?”Ai, Cố đoàn trưởng đúng là đáng thương, hai anh trai đồng thời hy sinh, vừa hoàn thành nhiệm vụ còn chưa kịp đau đớn liền chạy tới sông Tần Xuyên chống lũ cấp cứu.

Nhân viên bảo vệ đưa chén trà qua, “Đoàn trưởng, uống một ngụm nước đi.

”Tàu hỏa từ biên cương đến Tần Xuyên mới đi được mười một tiếng đồng hồ, còn cần ba ngày hai đêm mới có thể đến Tần Xuyên.

Cố Bắc Xuyên nhìn chằm chằm chiếc cốc quân dụng chín cm màu xanh ô liu do bộ đội phân phối, giật mình một giây mới phát hiện vừa rồi là mơ.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 30: Lên Đường Thôi!


nhóm dịch: bánh baoBiên cương là một ngày nắng lớn, những chiếc xe sắt dưới ánh mặt trời dần dần nóng lên.

“Chị dâu, phiếu xe đã mua cho chị rồi, chín giờ rưỡi khởi hành.

” Cố Đại Lực ôm Cố Tiểu Ngư từ trên máy kéo xuống, lại cầm một cái gánh đồ nhỏ khác giao cho cô, “Mẹ tôi trời còn chưa sáng đã dậy nướng bánh hành trứng gà, bà ấy bảo mang cho mọi người ăn trên đường.

”Năm nay mì rất quý giá, vì muốn tiết kiệm tiền cho con trai cưới vợ, Tôn Hòe Hoa bình thường đều không nỡ ăn trứng gà, thế mà bây giờ còn cho cô cùng đứa nhỏ bánh mỡ hành.

Họ hàng xa không bằng láng giềng gần, Khương Vãn nghĩ, người hảo tâm vẫn là đa số.

Điều kiện tiên quyết là không liên quan đến lợi ích.

Thời gian cô xuyên tới đây không lâu, từ hôm qua đã phiền toái cả nhà thím Hòe Hoa, trước khi đi còn thu một gói bánh mỡ trứng gà.

May mà cô chuẩn bị trước, “Tháng sau cậu sẽ kết hôn, chị dâu chuẩn bị lì xì cho cậu, xem như là tiền mừng tùy lễ.

”Cô đưa bao lì xì giao cho Đại Lực, “Chúc cậu trước hôn nhân vui vẻ.

”Cố Đại Lực đỏ mặt, thật ra chính cậu ta cũng rất chờ mong cưới vợ, đầu tháng sau sẽ làm rượu, bà con trong thôn tùy từng khối bát xu là một lễ mừng.

Cậu ta cũng không khách khí, thoải mái thu lại, “Cám ơn chị dâu.

”Sau đó Cố Đại Lực trở về nhà, cùng mẹ mở lì xì, mới đếm được trong bao lì xì là sáu đồng sáu, Tôn Hòe Hoa s* s**ng một phen, nói với con trai: “Vợ thằng bé Bắc Xuyên là người có ân tất báo, Cố Vi Dân hiện tại xem là vớt được chút tiền, kỳ thật lại là chặt đứt một cửa thân thích tốt.

”***Khương Vãn mang theo ba đứa nhỏ trước tiên từ huyện thành ngồi xe ba tiếng rưỡi đi nội thành, sau đó từ nội thành chuyển tàu đến Tần Xuyên, ngồi thuyền đi Hoa Tỉnh, sau đó lên đảo.

Đường huyện xóc nảy, cũng may ba đứa nhỏ đều không say xe, thế giới rộng lớn làm cho bọn họ một đường đều hưng phấn, ga xe lửa giang thị liền kề bên cạnh bến xe, đi không xa là một nhà hàng quốc doanh.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 31: Anh Đã Rời Đảo Chưa


nhóm dịch: bánh baoXuống xe buýt đường dài, hành khách ở nhà ga vẫn rất nhiều, Khương Vãn ước gì dắt ba đứa nhỏ vào thắt lưng mình, chỉ sợ đứa nhỏ không để ý liền bỏ chạy.

“Tiểu Đao, cháu nắm chặt em trai không thể buông tay, hiện tại chúng ta đi mua phiếu tàu.

”Cố Tiểu Đao một tay dắt hai đứa, nắm chặt không buông, Khương Vãn đeo túi xách, nắm tay còn lại của Cố Tiểu Ngư, bốn người đi mười phút, đến ga xe lửa bên cạnh mua phiếu.

Xếp hàng nửa giờ, chỉ mua được một phiếu giường nằm, may mắn là giường tầng dưới, không cần leo lên leo xuống phiền phức như vậy.

Chỉ mua một cái giường ngủ đã tiêu tốn hơn hai mươi đồng, hôm qua ở xã cung ứng tiêu thụ mua cho mỗi đứa nhỏ mười mấy đồng quần áo, giày dép cùng nhu yếu phẩm hàng ngày, lại dùng hơn ba mươi, hơn nữa phiếu xe buổi sáng cùng tiền mừng cho Cố Đại Lực tùy lễ, hiện tại trên người cô chỉ còn lại một trăm ba mươi sáu đồng năm xu.

Năm nay giá cả quả thật thấp, nhưng không chịu nổi đi xa, lại mang theo ba đứa nhỏ cái gì cũng phải mua, tiền phiếu còn lại hẳn là đủ chống đỡ đến bộ đội, sau khi đến bộ đội, vậy toàn bộ đều dựa vào Cố Bắc Xuyên nuôi sống.

Nghĩ đến Cố Bắc Xuyên, trong lòng cô ngứa ngáy, anh đã rời đảo chưa? Hay là ra ngoài nhiệm vụ? Mặc kệ vậy, dù sao cô cũng mang theo giấy chứng nhận kết hôn, cho dù Cố Bắc Xuyên không có ở đây, bộ đội cũng sẽ để cô định cư trước.

***Phiếu tàu là ba giờ, hiện tại mới một giờ rưỡi, Khương Vãn mang theo ba đứa nhỏ đến nhà hàng quốc doanh bên cạnh, năm nay mì dương xuân chỉ tám đồng một chén, mì canh rau có rau cũng mới một xu năm.

Khương Vãn nhìn thực đơn một chút, gọi bốn chén mì hoa đào, ba xu năm một chén, mỗi chén cần hai phiếu.

Mì hoa đào trước kia cô đã ăn rồi, trên mì rải một miếng thịt kho tàu béo ngậy, còn có hai viên chiên, thập phần mỹ vị.

Mấy đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, đắt thì đắt thôi.

Mì bưng lên, một miếng thịt ngũ hoa dài hai tấc, cộng thêm canh nước thịt, ba đứa nhỏ ăn cũng không ngẩng đầu lên, Cố Tiểu Ngư ăn xong thịt ba chỉ và viên chiên, trông mong nhìn thịt trong chén anh em.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 32: Dạy Con Từ Bé!


nhóm dịch: bánh bao“Thím, cháu còn muốn ăn thịt ba chỉ.

”Khương Vãn không để ý tới nhóc con, nhỏ như vậy cũng không thể dưỡng thành thói quen ăn riêng cho mình, ba đứa nhỏ, cô cố gắng công bằng chút ít.

Cố Tiểu Đao chia thịt ngũ hoa thành hai, phải chia làm một nửa cho em trai, Khương Vãn dùng đầu đũa gõ tay Cố Tiểu Ngư mang muốn lấy thịt“Lúc Thiết Trụ Nhi cướp trứng gà của cháu, cháu còn đi lên đánh nhau, hiện tại cướp phần của trai ruột à?”Khương Vãn bảo Cố Tiểu Đao ăn mì đi, “Thằng cả, hiện tại còn chưa đến mức bốn người ăn một chén mì, hôm nay cháu chia cho Tiểu Hắc Ngư nửa miếng thịt, ngày mai nhóc con có thể hỏi cháu muốn thêm nữa, ngày mốt lại hỏi cháu muốn nửa con heo, thế khi ấy cháu có thể lấy được không? Chăm sóc em trai không phải là để cháu làm quen với những gì nhóc con muốn.

”Cố Tiểu Đao tinh tế thưởng thức, tâm lý cũng không rõ lắm, có điều cậu bé vẫn rất nghe lời ăn hết thịt trong chén mình.

Cố Tiểu Ngư rối rắm thu hồi nắm đấm nhỏ, “Cháu còn lâu mới cướp của anh trai, đều tại thịt quá ngon.

”Bánh hành tươi không thể để, Khương Vãn cho bọn họ một cái bánh, chính mình cũng ăn một cái.

Khách sạn quốc doanh gần nhà ga, trong cửa hàng chật kín người, một người phụ nữ trung niên hơn ba mươi tuổi, dẫn theo một cô bé mười mấy tuổi cùng một nhóc con năm sáu tuổi, gọi một bát mì dương xuân không tìm được vị trí, nhìn thấy bàn Khương Vãn này sắp ăn xong, nói: “Em gái, chúng ta chờ bàn này của cô có được hay không.

”Tiểu Đao Tiểu Phong đều ăn xong liền nhường chỗ cho các cô, Khương Vãn cười gật gật đầu, thúc giục Tiểu Ngư nhanh chóng ăn, thu dọn hành lý ra cửa.

Người phụ nữ trung niên mang theo đứa nhỏ ngồi xuống, từ trong túi rút ba đôi đũa, ba người cùng nhau ăn mì.

“Bé con, con ăn ít một chút, để lại cho em trai thêm một miếng.

”Người phụ nữ trung niên từ trong túi hành lý lấy ra một cái bánh ngô, bẻ một nửa cho cô bé mười tuổi, “Bánh ngô chấm chút canh mì liền mềm, mì quý, giữ lại cho em trai ăn no, thằng bé không ăn được nữa thì con ăn, chờ đến ly đảo gặp ba con rồi, cuộc sống nhà chúng ta liền tốt hơn.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 33: Chị Dâu Hai


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn đứng ở cửa, rời đảo? Thím ấy cũng đưa đứa bé đi hành quân à? Ngàn dặm khó khăn không dễ dàng, năm nay các nhà anh em đều nhiều, không phải tiền lương của mọi người đều chỉ cần nuôi gia đình nhỏ, rất nhiều quân nhân cha mẹ còn sống, tiền lương đều giao cho cha mẹ, nuôi một gia đình lớn.

Cố Tiểu Ngư nhìn thấy cậu bé lớn hơn cậu mấy tuổi kia không chút khách khí bưng mì đến trước mặt mình, ghé vào bên tai Khương Vãn nói: “Thím, thím xem nhà bác ấy đưa đồ ăn cho trẻ nhỏ, , nhà chúng ta thì không được sao?”Khương Vãn xách lỗ tai nhỏ của nhóc con, “Làm vậy gọi là thiên vị, là không đúng.

”Cô thở dài, quay đầu lại từ trong túi giấy dầu đều lấy ra hai cái bánh hành, một cái cho bé gái mười tuổi, một cái cho người phụ nữ, “Bánh hành này không thể để, đến tối thì sẽ bị hỏng đấy, bây giờ cho đứa nhỏ ăn đi.

”Người phụ nữ liên tục cảm ơn.

***Ra khỏi nhà hàng quốc doanh, cách đó không xa chính là xã cung ứng tiêu thụ, xã cung ứng tiêu thụ trong thành phố có thể phong phú hơn nhiều so với huyện thành, Khương Vãn cũng không dám mua nhiều, mua cho ba nhóc con thêm một cái áo sơ mi màu xanh ô liu với cái quần, chờ đến rời đảo thay cho ba bé con kia, Cố Bắc Xuyên nhìn thấy ba đứa nhỏ ăn mặc chỉnh tề, chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Xa đảo là hải đảo, mùa hè mặt trời mọc, lại mua cho mỗi người bọn họ một cái mũ quân đội nhỏ, trên quầy thực phẩm phụ mua tám quả táo đỏ, sau lại nghĩ lại, hải đảo vốn mạnh về hoa quả, cuối cùng cô lại bỏ xuống một nửa, chỉ mua bốn quả mà thôi.

Mua những thứ tốt, đưa mấy đứa trẻ qua đường, chuẩn bị đến ga xe lửa để chờ xe buýt, Cố Tiểu Ngư chỉ vào cửa rạp chiếu phim đối diện, hét lên: “Là mẹ.

” “Đối diện một người phụ nữ hai mươi lăm sáu tuổi, mặc váy của Bragi, trên chân là một đôi giày da gót chân, trang điểm nhẹ nhàng thời thượng.

Nam thanh niên bên cạnh cô ta vuốt tóc, mặt phấn dầu rán ngũ quan chu chính, nhưng lại khiến người ta nhìn không thoải mái, còn ở cửa rạp chiếu phim đã tiến lên thơm vào má người phụ nữ kia rồi.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 34: Mẹ Không Cần Con Nữa


nhóm dịch: bánh baoSự thân mật này hẳn là đã sớm thành thói quen, không có khả năng chỉ ngắn ngủi nửa tháng liền tiến triển đến mức hôn mặt ôm eo.

Trong lòng Khương Vãn hơi bất ngờ, che mắt Cố Tiểu Ngư lại, cô không muốn Tiểu Hắc Ngư sau khi lớn lên, ấn tượng cuối cùng đối với mẹ mình chính là ki ba mình hy sinh còn chưa tới nửa tháng, mẹ đã tay trong tay đi xem phim với người khác.

Hiển nhiên người phụ nữ đối diện nghe được, cô ta quay đầu nhìn về phía bên kia đường, để người đàn ông bên cạnh vào rạp chiếu phim, cô ta đi tới trên mặt có chút xấu hổ, “Là em dâu Ba à, cô mang theo bọn nhỏ đến chỗ ông nội chúng sao?”“Đi tìm Cố Bắc Xuyên.

” Khương Vãn nói: “Mấy người đều không cần đứa nhỏ, cho nên tôi và Cố Bắc Xuyên sẽ nuôi mấy đứa.

”Nói nhiều vô ích, cô dắt đứa bé chuẩn bị đi.

Cố Tiểu Ngư kéo Khương Vãn về không chịu đi, đứa nhỏ khó hiểu, hỏi người phụ nữ đối diện, “Mẹ, có phải mẹ không cần con không.

”Mẹ Tiểu Ngư trong lòng đau đớn, ánh mắt đỏ lên, ngồi xổm xuống ôm con trai nghẹn ngào, “Mẹ không có biện pháp, mang theo con, mẹ sẽ không có cách nào đi làm, không đi làm thì không có cách nào kiếm tiền, chờ mẹ kiếm đủ tiền sẽ đón con về, con chờ mẹ nhé.

”Cô ta không nói còn tốt, nói xong Khương Vãn liền tức giận, cô bảo Tiểu Đao dẫn các em trai đến cửa xã cung ứng tiêu thụ đừng chạy xa.

Sau đó nói với mẹ Tiểu Ngư: “Anh hai chết mới hơn nửa tháng, cô liền chạy về thành, thì ra là có người phía sau, hiện tại chính phủ công tác cũng an bài cho cô đơn vị tốt mà người người hâm mộ, những thứ này tôi sẽ không nói, chúng ta đến nói chuyện vấn đề Tiểu Ngư.

”“Nếu không bây giờ cô mang theo cho đứa nhỏ giáo dưỡng, bây giờ cô không cần Tiểu Ngư, đợi đến lúc nuôi lớn thì chị dâu đừng đến cướp.

” Đứa nhỏ do cô nuôi lớn, chắc chắn không có khả năng trả lại cho người phụ nữ này.

Người đàn ông mà mẹ Tiểu Ngư tìm là một thanh niên chưa lập gia đình, người nhà kia nể tình cô ra có công việc chính thức mới miễn cưỡng đồng ý, nếu mang theo đứa bé chỉ sợ tương lai mẹ con đều sẽ bị nhà chồng ghét bỏ, mẹ Tiểu Ngư cắn răng đỏ mắt.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 35: Mẹ Tạm Biệt


nhóm dịch: bánh bao“Cô nuôi thì cô nuôi, cô nếu dám ngược đãi con trai tôi, thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô.

”Khương Vãn nhịn không được nở nụ cười, châm chọc nói: “Vậy tôi cho cô một cơ hội, sau khi cô đi, Tiểu Ngư ở Cố gia Vệ Dân không ăn no một bữa, nhóc con chạy xuống sông Tiểu Tần vớt cá ăn thiếu chút nữa chết đuối, nếu cô đau lòng con trai như vậy, thì về quê nhà ra mặt cho Tiểu Hắc Ngư đi, đừng ngoài miệng nói một đằng, sau đó liền đi xem phim với người đàn ông khác, cô có cảm thấy ghê tởm hay không hả?”Chính phủ đã sắp xếp xong công tác, tuổi của Tiểu Ngư cũng có thể đưa đến trường mẫu giáo, cô ta có việc làm có thu nhập còn chia nhà ở, không được tiêu tiền mời một bảo mẫu, làm gì mà không có cách nào nuôi con, rõ ràng cô ta đang tìm cớ thì có.

Mẹ Tiểu Ngư kích động, “Tôi mới hai mươi sáu tuổi, Cố Nhị chết chẳng lẽ để tôi thủ tiết cả đời sao? Tôi và anh ta kết hôn sáu năm, thời gian ở bên nhau không quá một trăm ngày, ai chịu được!”“Cô có thể mang Tiểu Ngư đi hành quân.

”“Còn lâu tôi mới đi hành quân, nơi cùng sơn ác thủy ai muốn đi? Tôi vốn là gái thành phố, lúc trước gả cho ant ta là thiệt thòi lớn!”Khương Vãn đúng là không thể nhịn được nữa, “Vậy tại sao cô lại gả cho anh hai chứ? Cô nhìn trúng lương anh ấy cao làm người thành thật à? Trợ cấp hàng tháng của anh hai một phần gửi cho cô, chỉ dựa vào điều kiện nhà mẹ đẻ cô có thể mang giày da Bulagi uốn tóc? Đừng quên, công việc hiện tại của cô là do anh Hai dùng mạng kiếm được đấy.

Không ai nói không cho cô tái hôn, chỉ là, làm sao cô có thể không ghét bỏ con cái của bản thân mình chứ.

”Khương Vãn quay đầu nhìn Cố Tiểu Ngư thông minh nhất trong ba đứa nhỏ, yên lặng thở dài, “Nếu không cần, sau này đứa nhỏ có tiền đồ thì cô đừng l**m mặt tới tìm.

”Cố Tiểu Ngư đều nghe được cả, đứa nhỏ không tỏ vẻ đau lòng, nhóc con chạy tới, từ trong túi xách nhỏ trên người lấy ra một con thỏ trắng lớn đặt ở trong lòng bàn tay người phụ nữ kia, “Mẹ, tạm biệt.

”***.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 36: Cố Bắc Xuyên!


nhóm dịch: bánh baoXe lửa ùn ùn kéo đến Tần Xuyên trong màn mưa, ba đứa nhỏ đều là lần đầu tiên đi tàu hỏa, ngồi trên giường nằm hưng phấn nửa ngày sau cũng mệt mỏi, Khương Vãn rót mạch nha vào trong bể sứ nhỏ của bọn nhỏ, mang theo bọn họ đi lấy nước sôi, bốn người uống sữa rồi ăn bánh mì và bánh vừng.

Cố Tiểu Ngư nói: “Thím, con muốn ăn bánh hành.

”Khương Vãn nhớ tới còn có hai cái bánh nữa, cô lấy bánh từ trong túi, vừa ngửi đã muốn nôn, không có biện pháp bây giờ là mùa hè, bánh mì trứng gà rất nhanh sẽ bị hỏng.

Cố Tiểu Ngư đưa tay đòi ăn, Khương Vãn vội vàng nói: “Thức ăn hỏng không thể ăn được nha, sẽ bị tiêu chảy.

”Cố Tiểu Ngư hít mũi, trơ mắt nhìn chiếc bánh bị thím ném vào thùng rác, đành phải gặm bánh mì, có điều bánh mì cũng rất ngon, còn có sữa để uống, những thứ trước kia mẹ lúc ở đều luyến tiếc cho nhóc con ăn uống.

Ăn no uống đủ ba bé con kia lập tức cảm thấy mệt mỏi, Khương Vãn sau khi sắp xếp ổn thỏa xong, cô nằm trên chăn nhắm mắt lại một hồi, ngủ một giấc đợi đến sáng mai sẽ đến Tần Xuyên thôi.

Đến buổi sáng, xe lửa dừng ở sân ga Tần Xuyên, bên ngoài mưa to, Khương Vãn lấy áo choàng mưa ra, để ba đứa nhỏ mặc áo mưa và giày cao su, kỳ thật mưa to như vậy, áo mưa cũng không có tác dụng gì, có điều so với không có gì thì tốt hơn.

Ra khỏi trạm xe buýt, Khương Vãn quen thuộc mang theo ba đứa nhỏ lên xe buýt số 4, ngồi năm trạm xe buýt rẽ 79 đến bến tàu, Cố Tiểu Đao bội phục nói: “Thím, thím thật lợi hại, thím không hỏi người ta cũng biết phải đi như nào.

”Khương Vãn mím môi cười cười, “Coi chừng em trai đấy, thím đi mua vé tàu.

”Kiếp trước cô học năm năm tại Đại học Y Tần Xuyên, đương nhiên quen thuộc với nơi này, sau đó đến bệnh viện chiến trường làm bác sĩ thực tập, bị lưu đạn bắn trúng não, mắt mù thính lực cũng bị tổn thương, sau đó liền quen biết người đàn ông kia, trong lòng bàn tay cô viết ra ba chữ Cố Bắc Xuyên.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 37: Cô Không Còn Ư


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn mua phiếu tàu, phiếu tàu cũng được phân cấp giống như phiếu tàu hỏa, chuyến tàu sớm nhất đến Hoa Thành khởi hành ba ngày sau, cô mua hai phiếu hạng nhất.

Ở phụ cận bến tàu tìm nhà khách, nhanh chóng thay quần áo ướt trên người ba đứa nhỏ, Khương Vãn vội vàng ra ngoài điều tra.

“Thím, thím sẽ không vứt bỏ chúng cháu ở lại không cần nữa chứ?” Cố Tiểu Đao đi theo đến cửa, đáng thương hỏi.

Trong lòng nhóc con còn nhớ rõ lời nói hung dữ của bác hai: Thím sẽ bán bọn họ giữa đường!Khương Vãn mặc áo choàng mưa xong, thì để lại túi xách có giấy chứng nhận kết hôn, chỉ mang theo chút tiền lẻ, cười nói: “Gia sản đều đặt ở chỗ mấy đứa rồi, thím chạy không thoát.

”***“Đồng chí, phiền anh giúp tôi điều tra, có lẽ là bỏ sót?” Văn phòng đại học y khoa Tần Xuyên, Khương Vãn lại một lần nữa khẩn cầu chủ nhiệm quản lý.

Đồng chí đeo kính tức giận đưa danh sách cho cô, “Chính cô đã xem ba lần, tôi cũng gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm các khoa, ba khóa trước ba khóa sau, đều không có bạn học tên Khương Vãn có hộ khẩu thành phố Kinh, đừng nói thành phố Kinh không có, ngay cả nữ sinh tên “Khương Vãn” này cũng không có một người!”Khương Vãn chết lặng đi ra khỏi đại học y khoa Tần Xuyên, nơi này không có Khương Vãn, vậy cha mẹ và người nhà của cô đâu? Họ vẫn còn tồn tại chứ? Đáng tiếc hiện tại cô không tới thành phố Kinh được, không có biện pháp điều tra nơi đó có người nhà cũ của cô hay không.

Mưa lớn trên mặt, không ai nhìn thấy nước mắt của cô đang không rơi xuống.

Lần trước cô khóc là ngày tro cốt Cố Bắc Xuyên được đưa tới, Khương Vãn lau nước mưa cùng nước mắt trên mặt, cuộc sống còn phải sống tiếp.

Từ nay về sau, cô chỉ có thể làm Khương Vãn, dùng cái tên Khương Vãn này sống sót.

***“Thím ơi, thím về rồi!” Cố Tiểu Ngư từ trên giường nhà khách nhảy xuống, nhào vào trong ngực Khương Vãn, “Ha ha, cháu đã nói thím sẽ không chạy mà, bởi vì cháu giấu chứng minh của thím, không có chứng minh thì không thể ở khách sạn, thím không thể chạy được.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 38: Gặp Nguy Hiểm


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn lật túi xách, chứng minh trong kẹp túi quả nhiên không thấy đâu, cô búng ót Cố Tiểu Ngư, “Hay lắm, về sau không được sờ mó túi của người lớn.

”“Biết rồi thím.

”Đi ra ngoài chạy một chuyến, cả người cô ướt đẫm, đi vệ sinh tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, lấy khăn bông lớn lau tóc.

Cố Tiểu Đao từ hành lang chạy về nói: “Thím, người phụ nữ mà hôm qua chúng ta gặp ở nhà hàng ấy, con trai thím ấy hình như bị bệnh.

”Khương Vãn cả đời học y, học chính là cứu người đỡ thương, thiên tính khiến cô lập tức chạy đến phòng bên cạnh.

Phòng đơn bên cạnh chật hẹp vài người ở đó khuyên người phụ nữ nhanh chóng đưa đứa bé đến bệnh viện, Khương Vãn chen vào nhanh chóng kiểm tra cậu bé co giật trong lòng người phụ nữ, vội vàng nói: “Viêm dạ dày ruột cấp tính, thím cho đứa bé ăn cái gì? Mau đưa đến bệnh viện đi.

”“Ăn gì ư?” Người phụ nữ vừa nhớ lại vừa ôm đứa con trai khóc không ngừng.

Trưa hôm qua ở nhà hàng quốc doanh gọi một bát mì dương xuân, đều bị con trai một mình ăn hết, thím ấy cùng con gái chỉ uống chút canh gặm một cái bánh ngô, sau đó buổi chiều lên ngồi tàu hỏa, buổi tối con trai kêu đói, thím ấy đi lấy nước sôi trần hai quả trứng gà vốn định tiết kiệm kia không nỡ ăn, thêm cái bánh mỡ hành, tuy rằng ngửi thấy có chút mùi hăng, nhưng con trai vẫn đoạt lấy ăn sạch hai cái bánh.

Sau đó buổi sáng con trai đau bụng, cùng lắm là đau âm ỉ thôi, làm sao có thể nghiêm trọng đến mức viêm dạ dày ruột cấp tính chứ.

“Là cô, là cô cho con trai tôi ăn bánh bị hỏng, con trai tôi mới có thể bị viêm dạ dày.

”Người phụ nữ khóc lóc ầm ĩ, Khương Vãn kinh ngạc lui về phía sau một bước, bánh bánh ngày hôm qua cô và ba đứa nhỏ đều ăn, bốn người đều không sao cả, sao đến lượt con trai người phụ nữ này lại thành có vấn đề rồi?“Tôi hỏi thím, thím cho đứa bé ăn bánh hành lúc nào?”“Tối! Tối qua, bởi vì cô cho bánh, cô phải tới bệnh viện, còn phải trả tiền thuốc men.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 39: Đổ Oan Cho Nhau


nhóm dịch: bánh bao“Trưa hôm qua khi tôi ở nhà hàng quốc doanh cho thím bánh hành đã nói là không thể để thứ đó lâu được, thím không ăn nhất định phải chờ ăn hết, còn chỉ cho một mình đứa bé ăn, hiện tại thím lại đổ lỗi cho tôi ư?”Người phụ nữ khóc lóc không biết ngại, “Chúng tôi từ vùng núi quê hương đến, đi về phía nam nương tựa người đàn ông, tính toán gắt gao, khám bệnh cho con trai sẽ không có tiền ngồi tàu, đáng thương người đàn ông tôi vì quốc gia đổ mồ hôi, tôi và con trai cũng chỉ có thể bệnh chết đói chết trên đường.

”Người phụ nữ này rõ ràng là muốn tống tiền thuốc men của cô, Khương Vãn lại không chịu tiếp lời, “Đó là vấn đề của hím!”Con của mình mà cũng có thể chịu đựng không đưa đến bệnh viện, thím ấy đúng là không có tâm nóng nảy của người mẹ.

Lúc ấy thím ấy đáng thương cô bé kia không có được ăn, vậy nên cô mới hảo tâm cho hai cái bánh, lần sau nếu còn gặp phải thì cha mẹ tình nguyện để bánh hỏng cũng không cho con gái ăn, cô đây sẽ không xen vào việc của người khác nữa.

Khương Vãn xoay người rời đi, “Viêm dạ dày ruột cấp tính cũng sẽ chết người, không muốn con trai thím gặp chuyện không may thì nhanh chóng đưa đến bệnh việ đi.

.

”Nói xong cô xoay người trở lại phòng, đóng cửa thật chặt.

Cố Tiểu Phong tức giận hừ hừ, “Thím, bà ta đúng là không nói đạo lý.

” Thím có lòng tốt cho bà ta bánh, còn nhắc nhở bà ta nhanh chóng ăn không được để hỏng, sao bà ta còn trách thím chứ? Thế giới của người lớn nhóc con thật sự không hiểu.

Tiểu Hắc Ngư liền trực tiếp nhiều hơn, “Cô là người phụ nữ xấu xa, về sau cũng không cùng các cô chơi đùa.

”Tiểu Phong bóc kẹo thỏ trắng lớn mình không nỡ ăn nhét vào miệng Khương Vãn, “Mẹ đừng tức giận, ăn kẹo đi, ngọt.

”Khương Vãn kéo rèm cửa sổ ra nhìn một chút, mấy du khách mặc áo mưa ôm con trai của người phụ nữ xuống lầu, còn có người giúp đỡ cầm ô, người vốn thiện lương chiếm đa số, nhìn thấy người khác đáng thương liền nhịn không được mềm lòng.

Không biết, người đáng thương tất có chỗ đáng hận, cô lắc đầu cười khổ, mình không phải là mềm lòng mới cho bọn họ bánh ăn sao?.
 
Back
Top Bottom