Ngôn Tình Xuyên Không Về Năm 1965

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,392,861
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-khong-ve-nam-1965.jpg

Xuyên Không Về Năm 1965
Tác giả: Khương Ti Chử Tửu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Khương Ti Chử Tửu

Thể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Sủng, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Truyện Khác

Giới thiệu:

Năm 1965, Cố Bắc Xuyên nhận được điện báo, nói rằng cô vợ kết hôn năm 5 chạy tới bộ đội muốn ly hôn với anh, khi ấy anh đang chiến đấu với lũ lụt.

Năm 1965, Khương Vẫn xuyên vào người vợ mặc kệ gió mưa muốn ly hôn chồng, lúc ấy nhà nguyên chủ đang gặp nạn.

Theo cốt truyện, sau khi nguyên chủ đi, ba đứa cháu của cô lao đao, lúc cô xuyên tới ba đứa bé đang co rúm ở góc tường.

Khương Vãn thở dài, ôm lấy ba đứa xông vào đêm mưa tới bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên.

Cố Bắc Xuyên lúc thấy cô đâm đầu vào dòng nước chảy xiết, anh hoảng sợ vô cùng, vợ gặp nạn mà cũng không muốn gặp anh, có lẽ phải ly hôn thôi.

Khương Vãn cứu sống một cụ già trong dòng nước, cô bơi đến bên bờ chìa tay với chiến sĩ chống lũ (là Cố Bắc Xuyên), “Đồng chí, giúp với…”

Cố Bắc Xuyên ngây ngốc, vợ không nhận ra mình ư?

Anh hỏi: “Cô dẫn theo đứa nhỏ tới bộ đội làm gì?”

Khương Vãn run rẩy: “Trong nhà hết lương thực rồi, tôi tới tìm chồng mình là Cố Bắc Xuyên.”

Sau khi bão qua đi, Khương Vãn tới bộ đội, trông thấy sĩ quan chìa tay cứu cô bỗng kính lễ, “Chào đồng chí Khương Vãn, tôi là Cố Bắc Xuyên.”

Khương Vãn: “… Tôi mất trí nhớ rồi, ly hôn gì chứ, chờ tôi nhớ lại rồi tính sau.”

Cố Bắc Xuyên: Hửm? Vợ lại nói linh tinh nữa! Làm sao đây?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 1: Sao Anh Có Thể Chết


nhóm dịch: bánh bao“Cố Bắc Xuyên, sao anh có thể chết?” Khương Vãn ôm chặt hộp tro cốt của Cố Bắc Xuyên, gần như khóc ngất trên mặt đất.

Nhân viên cảnh vệ ở một bên len lén lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Cố đoàn trưởng trước khi hy sinh vì nhiệm vụ đã nói, đời này anh ấy không quá suôn sẻ, sau này gặp được cô mới tính là có được hạnh phúc, đáng tiếc không thể ở bên cô.

”Cố Bắc Xuyên, sinh năm 1940, mẹ anh sau sinh đã tham gia phục vụ kháng chiến, không đến mấy tháng đã anh dũng hy sinh, cha anh tái hôn đưa anh và hai anh trai về quê, giao cho gia đình chú hai chăm sóc, sau đó ba anh em cùng nhau gia nhập quân đội.

Năm 1965, anh cả và anh hai của Cố Bắc Xuyên đã anh dũng huy sinh khi làm nhiệm vụ, vợ Cố Bắc Xuyên náo loạn đến bộ đội đòi ly hôn, con cái của anh trai sau khi vợ Cố Bắc Xuyên đi thì trượt chân ngã xuống sông chết đuối, Cố Bắc Xuyên nhận được tin tức chảy máu tại chỗ.

Chỉ trong một đêm mà đã mất tất cả những người thân yêu quan trọng nhất.

Hai năm sau Khương Vãn gặp Cố Bắc Xuyên, lúc đó cô bị mù tai điếc, sợ liên lụy đến Cố Bắc Xuyên, cho nên không đáp ứng lời cầu hôn của anh.

Chờ cô hoàn thành ca ghép giác mạc mắt, mang theo máy trợ thính, có thể nhìn thấy có thể nghe thấy, nhưng chỉ đợi được tro cốt của Cố Bắc Xuyên.

Ngón tay Khương Vãn bấu chặt, ánh mắt vừa hồi phục bây giờ đã gần như khóc đến mù mắt.

Cảnh vệ không đành lòng, “Đoàn trưởng chúng tôi dặn dò, sau khi hiến giác mạc cho cô, không được để lại bất kỳ ảnh chụp nào của anh ấy, xin cô hãy quên anh ấy đi, tìm người gửi gắm cuộc đời, đồng chí Khương nén bi thương.

”Khương Vãn phun ra một ngụm máu, thì ra, ánh mắt được khôi phục vừa cô là của anh! Bên tai là tiếng la hét của cha mẹ và anh chị dâu: “Vãn Vãn, con đừng chết! Bác sĩ, bác sĩ đâu?”***“Khương Vãn, sao cô còn ngủ được, danh hiệu cô vợ lười biếng nhất thôn Tiểu Cố, cô xếp thứ nhất thì không ai dám xếp thứ hai, mau dậy nấu thức ăn cho heo ăn đi.

”Khương Vãn chậm rãi mở mắt ra, đây là một gian phòng gạch ngói xanh, không phải bệnh viện cũng không phải phòng ngủ gọn gàng của cô, cô nhìn về phía người phụ nữ đang kêu to gọi nhỏ kia.

“Thím là ai?” Cô hỏi.

Người phụ nữ kia vô cùng tức giận, cho rằng cô đang giả bộ mất trí nhớ, “Ngã một cái liền giả bộ mất trí nhớ, tôi là là thím Hai của cô đấy!”“Thím nói dối, thím không phải thím Hai của tôi, tôi không biết thím.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 2: Muốn Đến Tìm Anh


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn chỉ nhớ rõ lúc cảnh vệ đưa tro cốt Cố Bắc Xuyên trở về, bản thân hôn mê bất tỉnh, từ nhỏ cô đã có bệnh tim, thể chất lại yếu, k*ch th*ch lớn như vậy chắc chắn không chịu nổi, hơn nữa hiện tại cơ thể cô không hề khó chịu tý nào, loại sức sống khỏe mạnh này cô chưa từng cảm nhận.

Người phụ nữ mặt mày rậm, mắt to như mâm kéo chăn trên người cô ra, “Hai người chết kia cũng không phải là người đàn ông của cô, cô đừng có khóc tang hộ, chẳng phải cô muốn ly hôn với Cố Bắc Xuyên sao? Sông Tần Xuyên đang gặp lũ đấy, có bản lĩnh cô bay qua đi.

”Khương Vãn lập tức ngồi dậy, sờ sờ trên lỗ tai không có máy trợ thính, thị lực mắt rõ ràng vô cùng, nếp gấp trên mặt người phụ nữa đối diện cô còn đếm được.

Ngay cả giày của cô cũng quên mang, Khương Vãn vội vàng trèo xuống giường chạy ra ngoài, trên lịch vàng cũ nát trong nhà chính, là ngày 15 tháng 7 năm 1965.

Thôn Tiểu Cố, Cố Bắc Xuyên, ly hôn! 1965! Cả người Khương Vãn run rẩy, sắp đứng không vững, cô xuyên không rồi, xuyên vào người vợ cũ hai năm trước sống chết muốn ly hôn với Cố Bắc Xuyên.

Một giờ trước, nguyên chủ trượt chân ngã ở trong sân, đầu đập vào cối xay đá, được người Cố gia nâng lên giường.

Hai năm sau đó cùng khoảng thời gian, cô hộc máu mà ngất đi, không biết tại sao trở lại hai năm trước, tỉnh lại trong cơ thể nguyên chủ.

Khương Vãn gắt gao cắn môi, không dám để mình thét chói tai, thật tốt quá, lúc này nguyên chủ còn chưa ầm ĩ đòi đến bộ đội để ly hôn với Cố Bắc Xuyên, ba đứa nhỏ trong nhà vẫn chưa trượt chân rơi xuống nước, cách thời gian Cố Bắc Xuyên đi làm nhiệm vụ rồi hy sinh còn tận hai năm, anh ấy vẫn khỏe mạnh, mọi chuyện đều vẫn còn kịp.

Cô muốn đi tìm Cố Bắc Xuyên, cô nhớ rõ lúc này hai anh trai của Cố Bắc Xuyên vừa mới hy sinh, cấp trên điều anh về tiền tuyến, lúc này có lẽ anh đang trên đường trở về bộ đội đóng quân rời đảo đúng nhỉ?Vừa mới mất đi hai anh trai, người đàn ông chắc chắn chịu không nổi, cô muốn mang theo các cháu của Cố Bắc Xuyên đi hành quân.

***“Khương Vãn, cô đúng là kẻ không có lương tâm, anh cả và anh hai của Cố Bắc Xuyên đều đã chết, cô còn nhảy nhót cả ngày muốn ly hôn, có khí lực đó chi bằng tới đây bổ củi, không thì cơm trưa đừng ăn.

” Người phụ nữ mặt như cái đĩa đẩy cô một cái.

Khương Vãn nhanh chóng tỉnh táo lại, người phụ nữ hơn năm mươi tuổi đẩy cô này hẳn là thím hai Điền Tang Chi của Cố Bắc Xuyên nhỉ?.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 3: Không Ai Cản Được!


nhóm dịch: bánh baoCha Cố Bắc Xuyên tái hôn xây dựng gia đình mới, ông ta ném ba đứa con và nguyên chủ về quê, mỗi tháng gửi hai mươi đồng cho gia đình chú Hai nhờ nuôi con, trừ chuyện đó ra ông ta không thèm quan tâm nữa.

Một nhà chú hai như con quỷ hút máu, lòng đạ độc ác, từ nhỏ đã bắt nạt ba anh em Cố Bắc Xuyên.

Sau khi anh Cố Bắc Xuyên kết hôn, vợ anh ấy ở lại quê nhà, sau khi sinh con đã qua đời, trợ cấp của anh Cố hàng tháng đều gửi đến tay Điền Tang Chi.

Anh hai được đính hôn từ nhỏ, cô gái kia là người trong thành, lúc gả tới vốn không tình nguyện, sau khi người đàn ông chết, cô ta ngay cả con trai cũng không cần, lập tức đóng gói hành lý về thành.

Nguyên chủ càng khoa trương hơn, sau khi kết hôn với Cố Bắc Xuyên, nguyên chủ sống chết không muốn ở chung phòng, ngày hôm sau tân hôn Cố Bắc Xuyên liền trở về bộ đội, nguyên chủ còn không thèm đưa tiễn.

Đáng tiếc cô không kế thừa ký ức của nguyên chủ, cô thật sự muốn nhìn xem Cố Bắc Xuyên trông như thế nào, đáng tiếc Cố gia cũng không có ảnh của anh.

“Tôi muốn đi bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên.

”“Đi đi, không phải cô suốt ngày la hét muốn ly hôn sao? Cô đi ngay đi, không ai ngăn cản cô đâu.

”“Ai nói muốn ly hôn, tôi muốn đi theo quân đội, tôi muốn mang theo ba đứa nhỏ cùng đi.

”Ba đứa nhỏ này cô nhất định phải dẫn theo, năm đó Cố Bắc Xuyên mỗi lần nhắc tới đứa nhỏ, đều đau lòng không ngủ được.

Cố Tiểu Đao bảy tuổi, là con trai của anh cả Cố, đứa nhỏ đáng thương vừa sinh ra thì mẹ đã chết, còn chưa từng thấy cha lần nào.

Cố Tiểu Phong năm tuổi, là cô nhi của chiến hữu Cố Bắc Xuyên, sau khi Cố Bắc Xuyên nhận nuôi đưa về quê, nhóc con không ai yêu không ai thương, ăn bánh ngô rau muối để lớn lên, gầy yếu đáng thương.

Còn có Cố Tiểu Ngư, con trai của anh hai Cố, năm nay mới ba tuổi, song mẹ ruột không cần nhóc con nữa.

Khương Vãn tuyệt đối sẽ không bỏ lại ba đứa nhỏ này, nếu như để bọn nhỏ ở lại Cố gia, lại một lần nữa chịu tội như xưa.

“Cái gì? Cô định đưa ba đứa trẻ đi cùng ư? Không thể như thế được!” Điền Tang Chi chống nạnh cười lạnh, Khương Vãn có chủ ý gì sao thím ta không biết chứ?Còn không phải là muốn tiền lương hưu của hai đứa cháu kia, cầm tiền để ly hôn đúng không? Cô tưởng người Cố gia chết hết rồi à!Còn có ranh con mà thằng Ba đưa về kia, rõ ràng chẳng có tý quan hệ huyết thống nào với Cố gia, nhưng có nó ở, mỗi tháng thằng Ba đều gửi năm mươi đồng trợ cấp về nhà.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 4: Ai Sợ Ai!


nhóm dịch: bánh baoTrước kia năm mươi đồng này đều là Khương Vãn nhận, Điền Tang Chi chỉ chờ Khương Vãn ầm ĩ ly hôn, sau đó chiếm lấy số tiền năm mươi đồng kia.

Cái đứa bồi tiền kia nếu bị Khương Vãn mang đi, thì làm sao thằng Ba chịu gửi tiền về đây, thím ta còn lâu mới để Khương Vãn mang đứa nhỏ đi.

Tiền lương hưu của thằng cả, thằng hai thì không nói, hai anh trai đã chết, trong nhà có ba đứa con, thằng Ba sau này chỉ biết gửi càng nhiều phụ cấp mà thôi, nghe nói lương ở cấp bậc đoàn trưởng, một tháng hơn một trăm đồng đấy.

“Ba đứa nhỏ mang họ Cố, tôi không cho phép cô dẫn đi.

”“Điền Tang Chi, đứa nhỏ ở hay đi còn chưa tới lượt thím làm chủ đâu, tôi là mẹ nuôi của Tiểu Phong, thím ruột của Tiểu Đao Tiểu Ngư, bàn về quan hệ đôi bên thì cũng là tôi cao hơn thím.

”Khương Vãn rất kiên định, “Tôi dẫn theo đám trẻ đi hành quân, hành lý đều đã chuẩn bị xong rồi, thím lấy lý do gì mà không đồng ý.

”“Chỉ bằng! ” Điền Tang Chi tuy kiêu ngạo, nhưng thím ta chỉ là thím hai, quả thật không có đạo lý trông coi đứa nhỏ, mấy năm nay chú thím Hai của Cố gia mỗi tháng đều có ba phần tiền, không biết bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị, ước gì sau này nhà thím ta không có khoản thu này.

Khương Vãn chua ngoa đanh đá, nếu ầm ĩ đến chỗ bí thư thôn, thì có khi sẽ mở đại hội phê bình thím ta.

Thím ta nhanh chóng tìm kế khác, “Dựa vào ông nội của bọn nhỏ không đồng ý, đúng vậy, ông nội ba đứa nhỏ lúc trước đã giao cha chúng nói cho nhà chúng ta nuôi lớn, hiện tại đến ba đứa cháu trai, chắc chắn vẫn là nhà tôi nuôi, cô còn đang muốn ly hôn thì đừng có ầm ĩ.

”Không phải muốn tiền sao? Cũng không nhìn xem cô có bản lĩnh này đoạt được hay không.

Khương Vãn trở về phòng tìm một đôi giày cao su rồi đeo vào, mùa hè năm nay mưa to rả rích, kéo dài hơn một tháng, đường bùn đã sớm lầy lội không chịu nổi.

“Phải không, vậy bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho cha ruột của Cố Bắc Xuyên.

”***Trong đại viện bộ đội đóng quân, trong tay Cố Vệ Quốc có hai phần cáo phó nặng trịch, quân đóng ở biên cương gửi tới điện tín, con trai lớn và con trai thứ hai của ông ta đồng loạt hy sinh, khi con trai thứ ba chấp hành nhiệm vụ bí mật thì mất liên lạc, sống chết chưa rõ.

Mấy năm nay, ông ta ở quân khu Tần Xuyên làm phó sư trưởng, dựa vào nhân mạch của ông ngoại ba đứa con trai, hiện giờ con trai chết hai người, lòng ông ta cũng đau, quan trọng hơn là không dễ khai báo với ông cụ.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 5: Con Muốn Đi Hành Quân


nhóm dịch: bánh baoĐang lúc ưu thương phiền não, vợ ông ta là Ngu Mỹ Cầm tiến vào.

Ngu Mỹ Cầm là người vợ thứ hai của Cố Vệ Quốc, còn thổi gió bên tai ông ta gì mà bà ta làm mẹ đúng là khó, chi bằng đưa con cái về quê nuôi dưỡng, Cố Vệ Quốc nghe xong thấy đúng, cuối cùng vẫn nghe đề nghị của bà ta.

“Lão Cố, có điện thoại ở dưới quê này, vợ của thằng Ba.

”Người phụ nữ đó? Mấy năm nay ông ta chưa từng về quê, nghe nói vợ thằng Ba là một kẻ lưu manh, lúc này cô gọi điện thoại tới làm gì?“Cứ nói tôi không có ở đây.

” Cố Vệ Quốc ngay cả con trai cũng mặc kệ, làm sao có thể phản ứng với cô con dâu chưa từng gặp qua.

“Ông vẫn nên nghe điện thoại đi.

” Ngu Mỹ Cầm có chút tức giận: “Kẻ lưu manh kia nói, nếu ông không nghe điện thoại, thì sẽ gọi cho lãnh đạo bộ đội ông.

”Sao cô dám chứ? Người phụ nữa này muốn phá hủy đường công danh của chồng bà ta ư?Cố Vệ Quốc không thể không đứng dậy, hiện tại ông ta đang ở thời khắc mấu chốt để đề bạt nên chính sư trưởng, cho nên không thể xảy ra một chút sai lầm nào, vốn còn muốn dựa vào bố chồng cũ dẫn dắt, hiện tại hai đứa con trai đều đã hy sinh, ông ta thật sự không tiện lên tiếng.

“Có phải đồng chí Tiểu Khương không? Tôi là Cố Vệ Quốc.

” Cố Vệ Quốc cầm lấy điện cố định trong phòng khách.

Ngu Mỹ Cầm pha một tách trà đưa cho Cố Vệ Quốc, thuận thế ngồi trên sô pha, dựng thẳng lỗ tai lắng nghe.

Khương Vãn mặc áo choàng mưa, đứng trước một bốt điện thoại duy nhất của công đoàn cung ứng và xa tiêu thụ, nghe đầu kia có thanh âm, nói: “Ba, con là vợ Cố Bắc Xuyên, hai anh trai đều đã chết, để lại hai đứa nhỏ, cho nên con muốn dẫn mấy đứa cùng nhau rời đảo đi tìm Cố Bắc Xuyên.

”“Linh tinh vớ vẩn!” Cố Vệ Quốc đau đầu, “Nếu đi thì cô tự đi, ly hôn mang theo đứa con gì.

”Khương Vãn Lương cười lạnh lùng, “Ba, xem ba nói kìa, ai muốn ly hôn chứ? Rõ ràng con muốn đi hành quân.

”Bên ngoài mưa ngày dần dần trở nên nhỏ hơn, còn chưa nắng được vài ngày, rất nhanh sẽ là những ngày mưa lớn liên miên không dứt, mực nước sông Tần Xuyên sẽ đến mức cảnh giới.

Nếu không đi thì sẽ không kịp, phải kéo dài mấy tháng, chờ mùa lũ kết thúc rồi bắt đầu xuất phát, nhưng bản thân cô không chờ được.

***Cùng lúc đó, trong một khu rừng rậm ở biên cương, một sĩ quan trẻ tuổi đánh gục tiểu chiến sĩ bên cạnh, thì bỗng dưng một viên đạn lạc nổ tung bên cạnh bọn họ.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 6: Chắc Chắn Không Được!


nhóm dịch: bánh baoBởi vì né tránh kịp thời nên hai người đều không có việc gì, trái tim Cố Bắc Xuyên lại không khỏi đập điên cuồng, anh vỗ vỗ bụi bặm trên quân phục, nhìn về phía tây nam! --------------------“Ông nó à, vợ thằng ba đúng là khôn lỏi, ngã một cái còn trở nên thông minh, đề nghị muốn đưa ba đứa nhỏ đến bộ đội ly hôn, chẳng lẽ cô ta muốn cướp lương hưu của thằng cả, thằng hai với chúng ta?”Điền Tang Chi có chút lo lắng, thằng cả, thằng hai có quân hàm cao, lương hưu được tận bảy tám trăm, hai người cộng lại cũng phải được có một ngàn năm, lương hưu của thằng hai thì vợ anh ấy chủ động từ bỏ, cho nên con cái cũng không muốn, nhà bọn họ dựa vào thân phận người nhà liệt sĩ, trở về thành tìm lãnh đạo chính phủ, rồi được sắp xếp cho công việc tốt mà mỗi người đều hâm mộ.

Đáng tiếc hai người này không phải là con ruột, bằng không danh ngạch của người nhà liệt sĩ, có thể đổi cho con ruột nhà mình một phần công việc và hộ khẩu trong thành.

“Không thể để vợ thằng Ba mang mấy đứa bé đi được, chúng nó là người nhà liệt sĩ, trước mười sáu tuổi trong đại đội hàng năm đều có trợ cấp, không tốn bao nhiêu lương thực của nhà chúng ta, chúng nó đi rồi mà muốn thằng Ba gửi phụ cấp về nhà, thì là chuyện không thể nào.

”Cố Vệ Dân cũng biết lý lẽ này, mấy năm trước giúp anh trai mình nuôi ba đứa nhỏ, mỗi tháng anh trai chú ta đều gửi hai mươi đồng về quê, còn có chút tiền chăm sóc hàng ngày, nuôi con ở nông thôn nào cần nhiều tiền chứ, cho cái bánh ngô để no bụng là được, lớn hơn một chút còn có thể xuống ruộng làm việc kiếm công điểm.

Hiện tại nhà ngói ba gian mà nhà chú ta đang ở chính là dựa vào tiền nuôi con do anh trai gửi tới.

Sau đó ba đứa kia lần lượt chạy đi tòng quân, anh trai chú ta mới cắt đứt phiếu chuyển tiền, cũng may mấy năm sau cháu trai cũng có con, bắt đầu gửi phụ cấp về nhà, cuộc sống của nhà Cố Vệ Dân lại trở thành người giàu có nhất trong thôn.

“Con bé đấy không cướp được mấy nhóc con đâu, anh cả sẽ không cho phép một người phụ nữ muốn ly hôn dẫn theo cháu ruột của anh ta, ông nội không lên tiếng, vợ thằng Ba còn có thể mang ba nhóc kia đi ra khỏi thôn Tiểu Cố chúng ta ư? Cô ta còn chẳng có thư giới thiệu để đi ra ngoài nữa cơ mà.

”“Hơn nữa chị dâu chúng ta cũng sẽ không đồng ý cho ba thằng nhóc kia rời khỏi thôn Tiểu Cố, đi gây thêm phiền toái cho chị ta.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 7: Chỉ Đang Thông Báo


nhóm dịch: bánh baoChị dâu Ngu Mỹ Cầm trong miệng Cố Vệ Dân, là vợ bé sau khi vợ của Cố Vệ Quốc qua đời, anh trai chú ta lớn hơn bà ta mười mấy tuổi, cho nên đối xử với bà ta rất yêu chiều.

Ba đứa nhỏ nếu thật sự bị vợ thằng Ba mang đi, lấy tiền ly hôn rời đi, thì bộ đội nhất định sẽ ba đứa trẻ đến chỗ ông nội chúng nó, Ngu Mỹ Cầm kia chẳng phải sẽ càng thêm phiền à.

Điền Tang Chi nghe bạn già phân tích một chút, trong lòng thoải mái hơn, nông dân trong ruộng đều là xem trời ăn cơm, năm nay ông trời không thưởng cơm ăn, cơn mưa này kéo dài hơn một tháng, hoa màu trong ruộng đều ngập úng, lúc mùa màng chắc lại xảy ra nạn đói, thu hoạch năm nay coi như xong rồi.

Người đứng đầu thôn mặt mày ủ rũ, chỉ có Cố gia thím ta có căn cơ, trên tay có tiền có phiếu, không sợ đói đâu.

Thím ta xắn tay áo xuống dưới mái hiên rút mấy cây gỗ đã phơi khô, “Vậy tôi đi nấu cơm, hôm nay có cá, cơn mưa này cũng không cách nào xuống ruộng làm việc, ông bảo con trai đào rượu gạo chôn dưới gốc cây mai đi, thoải mái uống hai chén.

”***Khương Vãn lại một lần nữa tỏ thái độ với Cố Vệ Quốc, “Ba, con muốn mang ba đứa nhỏ đi bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên, không phải con đang thương lượng với ba, mà chỉ thông báo cho ba thôi, nếu ba không đồng ý, con chỉ có thể mang theo đứa nhỏ đến nhà ba, đi ngồi xổm trước cửa đại viện bộ đội, để lãnh đạo đều biết, ông nội không nuôi cháu trai, ném ở quê để nhà cô dì chú bác nuôi.

”Cô chắc chắn Cố Vệ Quốc không dám để cô tới cửa, cha ruột như ông ta cưới mẹ kế còn không quan tâm ba đứa con của mình nữa là, mỗi tháng sẽ gửi hai đồng về quê nhà.

Nhiều năm nay ba anh em cưới vợ sinh con gửi điện tín cho ông ta, ông ta nói công việc bận rộn còn không thèm lộ mặt.

Ba anh em lạnh lòng, tình cảm cha con đôi bên dần dần bớt đi.

Nhưng người ngoài không biết, cô mang theo ba đứa nhỏ đến đại viện Cố Vệ Quốc làm ầm ĩ lên, bản tính trời sinh lạnh lẽo của Cố Vệ Quốc lập tức mọi người đều biết, trên con đường làm quan đừng hòng thăng tiến thêm nữa.

Ngu Mỹ Cầm vốn vẫn ngồi ngay ngắn trên sô pha giờ đã có phần không yên, chồng bà ta đã là phó sư trưởng, dựa vào đâu mà phải sợ đồ con dâu lưu manh này chứ.

Bà ta nhịn không được lên tiếng, “Cô hù dọa ai đây, thôn không cho cô thư giới thiệu, một người ngoại lai như cô ngay cả trấn cũng không đi ra ngoài, tôi thấy xem cô làm thế nào.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 8: Cô Nằm Mơ Đi


nhóm dịch: bánh baoKhông có giấy chứng nhận thì không thể lên trấn đổi phiếu lương thực chung của cả nước, cũng không ở nhà khách được, còn mang theo ba đứa nhỏ, cô muốn chết đói trên đường đúng không?Ngu Mỹ Cầm không tin.

Khương Vãn cầm điện thoại thản nhiên nói, “Ôi, là mẹ chồng của tôi đấy à, may mà có ngài nhắc nhở một câu, vậy phiền ba chồng gọi điện thoại cho bí thư thôn nhé, để bọn họ cấp giấy giới thiệu cho tôi.

”Ngu Mỹ Cầm: “Cô nằm mơ đi.

”Nguyên chủ cũng không phải mẹ ruột của đứa nhỏ, cô có thể dùng tình thân chặn miệng Điền Tang Chi, cũng là biết cửa ải của ông nội Cố Vệ Quốc sẽ khó qua.

Khương Vãn nói: “Mẹ chồng à, ngài có thể suy nghĩ rõ ràng không, dù tôi không ra được ra khỏi thôn, thì tôi có thể gọi điện thoại cơ mà, nếu ông nội không nuôi cháu, vậy tôi gọi điện thoại cho ông ngoại của đám trẻ, để bọn họ đến đón đứa nhỏ là được rồi.

”Cô cũng không xác định bên phía đám người ông ngoại có thể chăm sóc đứa nhỏ hay không, ít nhất năm đó Cố Bắc Xuyên đến chết, anh chưa từng liên lạc với cha ruột, cũng không liên lạc với ông ngoại.

Không biết rốt cuộc đại gia đình này đã xảy ra gút mắc gì đây.

Ngu Mỹ Cầm:! Người thân của bà vợ cũ kia chính là tử huyệt chỗ ông chồng mình.

Cố Vệ Quốc vội vàng xua tay vợ, ý bảo bà ta không nên xen vào, anh nói: “Đồng chí Tiểu Khương, cô không cần gấp gáp, cô đã nghĩ kỹ rồi đúng không, nếu trên đường đứa nhỏ xảy ra chuyện gì, thì tôi sẽ không bỏ qua cho cô.

”Đứa nhỏ ở lại cũng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Khương Vãn nhất định phải mang bọn nhỏ đi theo, “Ba, ngài không cần nguyền rủa cháu ruột của mình đâu, anh cả anh hai đang ở trên trời nhìn ba đấy.

”Nhắc tới hai đứa con trai đã chết, trong lòng Cố Vệ Quốc có chút áy náy, đèn chùm trên đỉnh đầu bỗng tách tách, trên mặt đất phản chiếu ra bóng dáng loang lổ, ông ta mạnh mẽ quay đầu lại, ngoài cửa sổ là tiếng gió thổi xào xạc.

Sống lưng ông ta rét run, mồ hôi lạnh chảy xuống, cười lạnh nói: “Được, tôi sẽ cho cô dẫn theo ba đứa nhỏ, xem cô có thể thuận lợi đến quân khu hay không, xem thằng Ba có thể đưa tiền trợ cấp cho cô hay không.

”Người phụ nữ tham lam ngu xuẩn như thế, đây là lần đầu tiên ông ta tiếp xúc, Cố Vệ Quốc tức giận cúp điện thoại, suy nghĩ một chút vẫn gọi lại một lần nữa.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 9: Ba Bé Con!


nhóm dịch: bánh baoNgu Mỹ Cầm đè điện thoại lại không cho ông ta bấm số, tức giận nói: “Lão Cố, vợ thằng Ba rõ ràng đang lấy đứa nhỏ làm lợi thế ly hôn đòi tiền mà thôi, ly hôn xong cô ta sẽ bỏ đi ngay, ba đứa nhỏ kia còn chẳng phải theo quy định đưa đến nhà chúng ta à, tôi không cho phép mấy đứa vô dụng đấy vào nhà, cháu trai sắp sinh rồi, nào có phòng cho chúng nó ở.

”Cố Vệ Quốc cũng tức giận, có điều ông ta suy nghĩ đến đại cục, hiện tại chính là thời khắc mấu chốt đề bạt, không thể để vợ thằng Ba quấy rối.

“Vợ thằng Ba muốn tiền mà thôi, sau khi ly hôn sẽ có bảo đảm.

”Cô ta tưởng thằng Ba là kẻ ngốc sao? Có thể đưa lương hưu của hai anh trai cho cô ta à? Bảo cô đưa đám trẻ vào chỗ nguy hiểm, nếu ba đứa nhỏ được đưa về, thì cứ để nhà chú hai kia đến đón về thôn.

“Đợi lát nữa tôi gửi điện tín cho thằng Ba, nói vợ nó sống chết muốn tới bộ đội đòi ly hôn, tôi ngăn không được, đến lúc đó thằng Ba cũng không trách được chúng ta.

”Ngu Mỹ Cầm miễn cưỡng đồng ý, bà ta khẽ buông lỏng tay.

***Cúp điện thoại, Khương Vãn vội vàng đi tìm ba bé con kia, cô mơ hồ nhớ rõ vào ngày mười sáu tháng bảy, cũng chính là ngày mai, nguyên chủ đi ra khỏi thôn Tiểu Cố, sau đó ba đứa bé trượt chân rơi xuống nước, cô phải nhanh chóng đi tìm.

Thôn Tiểu Cố dựa vào sông Tiểu Tần, sông Tiểu Tần là nhánh sông Tần Xuyên, năm nay nước lớn, nước sông dâng qua bãi cạn, cách đê chắn lũ chỉ còn chưa tới hai mét.

Cô tìm được ba bé con dưới gốc cây dương liễu của đê, cô không biết ba bé con trông như thế nào, nhưng lại cảm thấy đây là cháu trai và con nuôi của Cố Bắc Xuyên.

“Cố Tiểu Đao, Cố Tiểu Phong, Cố Tiểu Ngư?” Khương Vãn giẫm lên bùn lầy chạy tới.

Cái mông của ba bé con lộ ra bên ngoài, đầu dán sát vào nhau vây thành một vòng ngồi xổm trên mặt đất, trong vòng tròn còn bốc khói dày đặc, sặc mùi khiến cho người ta ho khan.

Nghe có người gọi bọn họ, ba đứa bé gầy trơ xương ngẩng đầu lên, lớn nhất cũng chỉ mới bảy tuổi.

Cố Tiểu Đao giật mình, đây lần đầu tiên nghe được có người gọi tên của cậu bé, nhà chú Hai đều gọi là ba tiểu quỷ đòi nợ, hàng xóm đều gọi bọn họ là Cố Đại, Cố Nhị, Cố Tam.

Nhìn thấy là thím nhỏ, Cố Tiểu Đao hoảng hốt, thím là người trong thành, đặc biệt thích sạch sẽ, nhìn thấy bọn họ cả người bùn đất chắc chắn sẽ lấy cành liễu quất bọn họ.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 10: Để Cá Cho Mẹ


nhóm dịch: bánh baoCậu bé chắn em trai ở phía sau, sợ cô tới đánh, cả người đều căng thẳng, “Thím, em trai đói bụng muốn ăn thịt, cháu! cháu bắt cá nướng cho em trai ăn, thím đừng hai em, muốn đánh thì đánh cháu đi.

”Cậu bé chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra, chỗ lồng ngực đầy tàn thuốc và bùn.

Khương Vãn thấy rõ, e rằng bây giờ mấy đứa nhỏ đói lắm rồi, lại thèm thịt, cho nên ở trong sông nhỏ dùng sọt vớt mấy con cá mỏ đao dài mấy tấc, ngay cả bụng cá cũng không làm sạch đã lấy rơm rạ đốt thành than đen.

Như thế này thì ăn kiểu gì.

“Không được ăn, bỏ hết xuống cho thím.

”Cố Tiểu Ngư mới ba tuổi, nhưng phân biệt rõ ai đánh, ai mắng mình, rất rõ ràng thím nhỏ này đã mắng bé con bẩn thỉu khiến người ta chán ghét, nhóc con cười hì hì: “Thím xấu đến cướp cá ăn, ăn trước sẽ không cướp được.

”Cố Tiểu Phong ở bên cạnh vội vàng nắm lấy một con cá, “Để lại một con cho mẹ, đừng ăn hết nha.

”Cố Tiểu Phong là được Cố Bắc Xuyên nhận nuôi trở về, lúc ôm về còn chưa đầy tháng, nguyên chủ đối xử với bé cũng không tốt, thế mà bé còn muốn để lại cho mẹ một con cá mà mình cũng không nỡ ăn.

Đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng, trong lòng Khương Vãn mềm nhũn, đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy sao lại chết ở thôn Tiểu Cố chứ, cô nhất định phải dẫn bọn họ đi.

Cô moi than đen trong miệng Cố Tiểu Ngư ra, “Cái này không thể ăn, thím dẫn cháu đi ăn cá lớn được không?”Có cá lớn ăn ai còn ăn con cá nhỏ nướng thành than này chứ, Cố Tiểu Ngư vỗ tay, “Được được, cháu muốn đi ăn cá lớn.

”***Trong văn phòng quân khu ở thành phố Kinh, Triệu Ngạn Nho phẫn nộ vỗ bàn, “Các người làm gì vậy, vì sao lại phái ba anh em bọn họ đồng thời đi chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm, ông cụ vừa biết thoáng cái chết hai đứa cháu ngoại, bây giờ đang bị huyết não phải vào bệnh viện, mau điều Cố Bắc Xuyên về cho tôi, nếu cậu ta mà chết nữa thì ông cụ hắn chắc chắn không sống được.

”Người phía dưới lau mồ hôi lạnh trên trán, là cha ruột của ba anh em Cố gia nói, muốn anh em bọn họ được rèn luyện ở tuyến đầu, hiện tại hy sinh mất hai người, Cố Bắc Xuyên cũng không thể xảy ra chuyện nữa, một nhà chết ba anh em, đổi lại nhà ai chịu được.

“Cố Bắc Xuyên tính tình vốn nghiêm túc, nhiệm vụ còn chưa hoàn thành chắc chắn sẽ không chịu điều về.

Hiện tại cậu ta vẫn chưa biết việc hai anh trai đã hy sinh.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 11: Đến Để Ly Hôn!


nhóm dịch: bánh bao“Vậy cậu cứ đi nói cho cấp trên của cậu ta, sông Tần Xuyên xảy ra lũ lụt, bảo Cố Bắc Xuyên đi chỉ huy công tác phòng chống lũ, chống lũ cấp cứu dân chúng cũng là nhiệm vụ hàng đầu, bảo cậu ta mau quay về.

”Cố Bắc Xuyên ở biên cương hoàn thành nhiệm vụ tiểu đội đặc biệt nhận được lệnh điều động, còn có hai bức điện tín từ quê nhà gửi tới.

Hai anh trai của anh đã hy sinh, bức còn lại là Cố Vệ Quốc gửi tới, nói vợ anh sẽ đến bộ đội tìm anh để ly hôn.

Cố Bắc Xuyên đỏ mắt, phun ra một ngụm máu trong lòng.

Nước mắt quân nhân không dễ rơi, bảo vệ quốc gia là sứ mệnh, hắn chôn vùi tất cả đau đớn vào trong lòng, bởi vì công tác phòng chống lũ lụt của sông Tần Xuyên còn đang chờ anh.

--------------------“Thím nhỏ, cá lớn của chúng cháu đâu?” Cố Tiểu Ngư xoa xoa cái bụng nhỏ xụi lơ, ngửi mùi thơm từ trong viện bay ra, học theo lời người lớn, “Cá lớn đều bị một nhà chú Hai ăn vụng, ăn sạch không có phần của chúng ta, ai bảo chúng ta là tiểu đòi nợ mà không ai muốn.

”Đội sản xuất trước đây tổ chức đội viên đi sông Tiểu Tần giăng lưới đánh cá, mỗi nhà đều được chia cho hai ba con cá lớn, Khương Vãn đẩy cửa viện ra, người tốt, hai con cá chép mập mạp vốn nuôi trong bồn rửa chén bây giờ đang chễm trệ lên bàn ăn, bị cả nhà Cố Vệ Dân ăn chỉ còn sót mảnh xương.

Thiết Trụ Nhi lớn hơn Cố Tiểu Ngư ba tuổi, năm nay sáu tuổi, cậu bé đổ chút chút canh cá cuối cùng vào cơm trắng trước mặt, gõ bát đũa cười ha ha, “Cá bị chúng ta ăn hết rồi, nếu mày muốn ăn thì tới sông Tiểu Tần mà mò đi, trong sông có thủy quỷ, chuyên môn ăn mấy tên đòi nợ có mẹ sinh không có cha nuôi như chúng mày.

”Cố Tiểu Ngư không phục, “Hừ, ngày mai tôi sẽ ra sông vớt cá với anh trai, tôi cũng không cho các người ăn!”Điền Tang Chi thấy Khương Vãn dẫn theo mấy đứa nhỏ trở về, cạo vài cái đáy nồi, vơ vét sạch sẽ chút cháy cơm cuối cùng, ngâm canh gạo nhai giòn tan, “Cơm không nấu còn chạy loạn khắp nơi, cả nhà cũng không có nghĩa vụ chờ cô, trong cái nồi khác còn có cháo khoai lang sót lại lúc sáng, tô tự hâm nóng thức ăn đi.

”Để lại cho cô ta một miếng cháo khoai lang là tốt rồi, đầu năm nay trong thôn đâu ai sống tốt chứ, còn có người ăn lá khoai lang đấy.

Tổng cộng chỉ có hai con cá, còn không đủ cho mình ăn, bởi vì Khương Vãn với đám nhóc kia chạy lung tung về muộn trách ai chứ.

.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 12: Tranh Chấp


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn mở một cái nắp nồi khác, bên trong chỉ còn lại một chút canh gạo dưới đáy nồi, một miếng khoai lang nhỏ, cô buông tay, nắp nồi sắt nện lên mép nồi.

“Cô muốn chết à, hỏng nồi của tôi bây giờ.

” Điền Tang Chi đau lòng muốn chết.

Khương Vãn trào phúng nói: “Gạo mà nhà thím đều do cha mấy đứa nhỏ gửi về nhà, nhưng ngay cả khoai lang cũng không nỡ cho đám nhỏ ăn, thím không sợ tôi nói với Cố Bắc Xuyên sao?”Mấy đứa trẻ lúc trước còn có thể lên bàn, nhưng ăn thêm một miếng Điền Tang Chi sẽ lấy đũa đánh vào bàn tay gắp thức ăn, dần dà mấy đứa nhỏ cũng không dám ăn thêm nữa.

Trước đó không lâu nhận được tin tức anh cả, anh hai Cố gia hy sinh, vợ của anh hai còn bỏ chạy, nguyên chủ càng thêm không quản đứa nhỏ, cho nên ba bé con chưa từng ăn no.

Người lớn đều ăn thịt, huống chi đứa bé như vậy.

Điền Tang Chi trợn trắng mắt, “Tôi có nuôi mấy đứa nhỏ gầy trơ xương hay ngược đãi gì chưa, ngược lại mấy năm nay cô mặc kệ không hỏi mấy đứa nhỏ, hiện tại dám vung tay vung chân trước mặt tôi, còn không phải là muốn mang đứa nhỏ đi sao, cô đừng vọng tưởng.

”Điền Tang Chi húp mấy ngụm canh gạo trong chén, sau đó múc cháo khoai lang trong nồi khác bỏ vào trong chén, đặt lên bếp, “Cố Đại, tên đòi nợ nhà cháu, dẫn em trai đi ăn cơm, đừng nói là thím ngược đãi các cháu.

”Cố Tiểu Đao chí lớn, đồ ăn thừa còn lâu cậu bé mới ăn, “Cháu không ăn, cháu đợi đến lúc ăn cơm tối.

”Cố Tiểu Ngư vung nắm đấm nhỏ cổ vũ anh trai, “Không ăn chính là không ăn, tiểu đòi nợ phải nói cho ba biết.

”Cậu bé vừa nghĩ đến người ba chưa từng gặp mặt kia hình như đã chết, bởi vì còn nhỏ chưa hiểu cái chết là gì, dù sao cũng không trông thấy, ngẫm lại còn có một người chú mà.

“Cháu muốn nói cho chú nhỏ, chú nhỏ và ba đều là quân nhân, còn rất lợi hại, không cho chúng ta cơm ăn, đánh gãy chân đó.

”Cố Vi Dân hơn năm mươi tuổi, trong nhà cũng có bốn đứa con trai, hai con gái, hai đứa con đã kết hôn, còn có hai người đi học ở huyện thành, sau này con trai con gái còn phải làm người, chú ta cũng không muốn người trong chê cười nhà mình, nói bọn họ cầm tiền không nuôi con.

“Tủ lương thực lại không có khóa, cô còn muốn chúng tôi làm trưởng bối hầu hạ nữa à? Ghét cháo khoai lang không ngon, thì tự đi mà làm!”Khương Vãn ghét bỏ nhìn nửa chén cháo Điền Tang Chi dùng bát trong tay mình đựng, thẳng thừng chê bai, “Sao thím lại không chú ý vệ sinh như vậy, ai muốn ăn nước miếng của thím chứ, Tiểu Hắc Ngư chúng ta đi, thím dẫn mấy đứa làm đồ ăn ngon khác.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 13: Mua Cá Để Ăn!


nhóm dịch: bánh baoCậu bé vừa nghĩ đến người ba chưa từng gặp mặt kia hình như đã chết, bởi vì còn nhỏ chưa hiểu cái chết là gì, dù sao cũng không trông thấy, ngẫm lại còn có một người chú mà.

“Cháu muốn nói cho chú nhỏ, chú nhỏ và ba đều là quân nhân, còn rất lợi hại, không cho chúng ta cơm ăn, đánh gãy chân đó.

”Cố Vi Dân hơn năm mươi tuổi, trong nhà cũng có bốn đứa con trai, hai con gái, hai đứa con đã kết hôn, còn có hai người đi học ở huyện thành, sau này con trai con gái còn phải làm người, chú ta cũng không muốn người trong chê cười nhà mình, nói bọn họ cầm tiền không nuôi con.

“Tủ lương thực lại không có khóa, cô còn muốn chúng tôi làm trưởng bối hầu hạ nữa à? Ghét cháo khoai lang không ngon, thì tự đi mà làm!”Khương Vãn ghét bỏ nhìn nửa chén cháo Điền Tang Chi dùng bát trong tay mình đựng, thẳng thừng chê bai, “Sao thím lại không chú ý vệ sinh như vậy, ai muốn ăn nước miếng của thím chứ, Tiểu Hắc Ngư chúng ta đi, thím dẫn mấy đứa làm đồ ăn ngon khác.

”***Cách vách chính là nhà thím Hòa Hoa, một quả phụ mang theo hai đứa nhỏ, cuộc sống thực sự gian nan, lần này chia cá, trong đại đội cho nhà thím ấy thêm một con.

Khương Vãn đoán chừng nhà thím ấy còn cá, cô đã theo ba đứa nhỏ đi qua, vừa nhìn vào trong bể nước trước cửa, quả nhiên nuôi ba con cá lớn.

“Thím Hòa Hoa, nhà thím còn cá sao, cháu mua một con có được không, bọn nhỏ vẫn chưa ăn cơm, nói muốn ăn cá.

”Người nông thôn bình thường trứng gà cũng không nỡ ăn giữ lại bán, lấy tiền một con cá lớn, thím Hòe Hoa nhất định sẽ vui vẻ.

Nhà của Tôn Hòe Hoa chỉ cách Cố gia một bức tường viện, nghe được vừa rồi Khương Vãn cãi nhau với Điền Tang Chi, Cố gia đúng là quá đáng, ăn một con cá còn muốn lén lút trốn tránh ba đứa nhỏ, thật sự không phải người mà.

Thím ấy đưa tay bắt một con cái to đùng, dùng dây thừng xuyên qua mang cá, “Mua cái gì, cháu cứ cầm lấy mà ăn đi.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 14: Đàm Phán Mua Đồ!


nhóm dịch: bánh baoThịt có lẽ không ăn được, nhưng thôn Tiểu Cố dựa vào sông Tiểu Tần, một tháng vẫn có thể chia một hai lần cá ăn, hơn nữa năm nay mưa lớn, cá nhiều.

Con cá tầm mập này nặng ba bốn cân, Khương Vãn không muốn lấy không của ai, “Thím không thu tiền thì cháu cũng không cần, bọn nhỏ còn ở đây, không thể để bọn nhỏ học được thói quen đưa tay là lấy luôn.

”“Người trong thành các cô chính là có học thức, có chú ý.

” Tôn Hòe Hoa trong lòng vui vẻ, cá trong thành nhiều khi bán hơn một cân, con cá này phải tốn cỡ hơn bốn xu, thím ấy đương nhiên bằng lòng bán rồi.

Khương Vãn lại hỏi: “Thím, nhà thím còn có mì sợi không? Cháu muốn làm chút bánh canh ngâm trong súp cá, chỉ ăn thịt cá cũng không đủ no.

”Cô chỉ vào cách vách, “Điền Tang Chi đã khóa hết lương thực, trong vại gạo cũng chỉ còn lại chút mì ngô.

”Tôn Hòe Hoa nhìn đầu tường cách vách lắc đầu, lão Cố gia đúng là thiên sát, cầm rất nhiều phụ cấp của cháu trai, ngay cả chút lương thực cũng không nỡ cho con trai người ta ăn, nhà này không sợ tổn hại âm đức à.

Thím ấy chạy vào phòng bếp, trong nhà còn có hơn một cân mì trắng, là lần trước nhà mẹ đẻ đưa tới, Tôn Hòe Hoa không nỡ ăn, bây giờ cầm ra một nửa giao cho Khương Vãn.

Năm nay bột mì tiêu chuẩn một xu tám phần năm một cân, Khương Vãn đoán trong túi mì chắc cỡ bảy tám lạng, hơn nữa cộng thêm con cá trên tay, cô từ trong túi lấy ra một đồng tiền, “Thím, trong nhà nếu có trứng gà thì lấy cho cháu thêm hai quả nữa.

”“Có có.

” Tôn Hòe Hoa từ trong giỏ nhà bếp lại nhặt thêm sáu quả trứng gà đi ra, “Cháu trả một đồng, thím cũng không chiếm tiện nghi của cháu, đây, đưa cháu sáu quả trứng gà nhé.

”Dù sao những quả trứng này đều là tích góp được đổi tiền, chỉ có ngần này thôi, dư dả thì thím ấy cũng cho nhiều hơn, có điều hôm nay trong nhà chỉ có sáu quả trứng gà.

Cố Tiểu Ngư vui mừng nhảy dựng lên, “Có cá lớn ăn rồi.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 15: Quyến Rũ Ai


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn cười xoa xoa đầu nhóc con, lại lấy ra hai xu tiền đưa cho Cố Tiểu Đao, “Thằng cả, đi đại đội đậu hũ phường xem còn có đậu phụ hay không, nếu có thì cắt một miếng trở về.

”Đầu cá hầm đậu phụ, khỏi cần biết cũng mỹ vị cỡ nào.

“Được rồi.

” Cố Tiểu Đao rắc rắc rồi chạy ra ngoài.

Cố Tiểu Phong gắt gao túm lấy góc áo Khương Vãn, hôm nay mẹ thật tốt, không mắng người, còn nấu cá cho bọn họ ăn, mẹ nếu mỗi ngày đều cười tủm tỉm như vậy thì tốt rồi.

***Trong phòng bếp lớn của Cố gia, trên bếp chất đống đều là ăn bát bẩn còn lại, Cố gia có mười mấy người, hai cái nồi sắt đều rách nát đến mức không ra hình dạng, căn bản không có cách nào nấu cơm.

Hoặc là nói, muốn nấu cơm nhất định phải dọn sạch bếp, không đến một tiếng rưỡi căn bản không dọn sạch được.

Điền Tang Chi ở chỗ cối đá mài thóc, nhìn thấy Khương Vãn xách cá cùng trứng gà bột mì trở về thì tức giận nhảy dựng lên, “Bớ làng nước ơi, lại bỏ tiền mua thức ăn, lão Cố gia sớm muộn gì cũng bị cô ăn sạch sẽ.

”Ỷ vào Cố Bắc Xuyên mỗi tháng đều gửi năm mươi đồng cùng phiếu lương thực, mỗi ngày dùng bếp nhỏ nấu ăn một mình, ăn mặc thì diêm dúa, cũng không biết muốn đi quyến rũ ai nữa, đúng là không biết xấu hổ!Điền Tang Chi nghĩ, nếu số tiền này rơi vào tay lão Cố gia thím ta thì tốt biết bao, cái đồ của nợ kia vẫn ở lại lão Cố gia.

Trưa nay cá thật ngon, nhưng trong nhà nhiều người, thím ta mới gắp hai đũa mà hai con cá đã hết sạch luôn.

Điền Tang Chi nuốt nước bọt, sờ sờ chỉ lấp đầy bụng nửa no, “Cô nấu cơm đi, tôi cho cô mấy nhánh hành lá, con cá béo này thật lớn, Thiết Trụ Nhi thích ăn não cá, đầu cá này giữ lại cho Thiết Trụ Nhi đi.

”Dù sao ranh con này cũng ở nhà, chờ hầm cá xong chắc chắn phải chia một nửa tới đây, “Cố gia có quy tắc không được ăn một mình, nhanh chóng rửa chén nấu cơm đi.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 16: Kiếp Sau Đi Nhé


nhóm dịch: bánh baoKhương Vãn cười lạnh, nắm tay Tiểu Ngư Nhi rời khỏi phòng bếp bẩn thỉu, “Muốn ăn cá tôi mua ấy à, vậy cứ chờ kiếp sau đi, tôi đến nhà thím Hòe Hoa mượn nồi mượn bếp!”Tiểu Ngư Nhi cũng học theo, “Muốn ăn cá của tôi ư, kiếp sau đi nhé.

”Điền Tang Chi không thèm xay gạo nữa mà đứng ở trong viện mắng chửi, “Khương Vãn, để tôi xem cô có thể nhẫn nại đến ngày nào đó, có bản lĩnh cô mang theo ba đứa nhỏ ở bên ngoài cả đời đi, vĩnh viễn cũng đừng bước chân vào phòng bếp Cố gia bà đây”Khương Vãn chậm rãi xoay người, thản nhiên nói: “Ở lại một đêm nữa, ngày mai tôi sẽ dẫn bọn nhỏ đi.

”***Trong nồi sắt nhà Tôn Hòe Hoa, thịt cá hầm thơm ngát, đậu phụ nổi lên lỗ hút no nước canh thịt cá, sùng sục bốc lên bọt khí, người ngửi được tham lam nuốt nước miếng.

Lúc Khương Vãn pha bột thêm hai quả trứng gà vào, bốn quả còn lại ném vào bình nước nóng trên bếp nấu thành trứng gà nước trắng.

Bột mì chà xát thành dải, từng chút một nặn vào trong canh cá tươi ngon, vừa tươi ngon vừa mỹ vị.

Ba nhóc con nuốt nước miếng, bọn họ đều không nhớ rõ ăn đồ ăn từ lần trước là chuyện lúc nào, Tiểu Hắc Ngư không tiếp cận được bếp lò, kéo đến băng ghế nhỏ đứng lên, “Thím, canh được rồi chứ? Cháu muốn ăn cá, cháu yêu thím nhất, thím cho cháu ăn một miếng đi, hoặc đậu phụ cũng được.

”Khương Vãn bị nhóc con chọc cười, vỗ xuống móng vuốt bẩn thỉu của nhóc con, “Rửa tay sạch sẽ đã, rửa tay xong mới cho ăn cơm.

”Tiểu Hắc Ngư lắc lắc đầu, học theo lời người lớn, “Ai, người trong thành mấy người đúng là chú ý giữ gìn vệ sinh.

”Thiết Trụ Nhi chưa bao giờ rửa tay, lão Cố gia cũng chưa từng có ai nói trước khi ăn cơm phải rửa tay trước, thím trước kia cũng không nói, hiện tại vì sao lại bắt làm như thế, thật kỳ quái.

Giờ cơm lúc này đã sớm qua rồi, Tôn Hòe Hoa đã ăn xong, thím ấy ở trong phòng bếp nạp đế giày cùng lẳng, nghe Tiểu Hắc Ngư nói câu đó, chính thím ấy cũng cười rộ lên, “Cô mau để bọn nhóc ăn đi, nhìn bé con kia đói bụng làm sao.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 17: Đến Bộ Đội Tìm Chồng


nhóm dịch: bánh baoCó một số lời thím ấy không biết xấu hổ hỏi ra, vợ của Cố Bắc Xuyên mười tám tuổi gả đến thôn Tiểu Cố, trong một tháng luôn có năm sáu ngày đến nhà thím ấy mượn nồi mượn bếp, mỗi lần ăn xong rửa sạch sẽ còn cho củi, dầu muối tiền.

Nhưng mang theo ba bé con kia, đó là lần đầu tiên, có thể là biết cha của Tiểu Đao cùng Tiểu Ngư hy sinh, đau lòng đứa nhỏ, có thể thấy được tâm địa bản thân cô rất lương thiện.

Ba đứa nhỏ múc nước từ trong bể nước ra sân rửa tay, đưa ba đôi móng vuốt nhỏ đến trước mặt Khương Vãn để cô kiểm tra, “Thím, tay chúng cháu rửa sạch rồi.

”“Mẹ, tay mẹ cũng rửa sạch rồi.

”“Được, ngồi trên ghế thấp chờ ăn cơm.

”Một nồi lớn cá thịt đậu phụ còn có canh cá, Khương Vãn dùng nồi cát cỡ lớn đựng bưng lên bàn thấp, nóng đến mức cô phải véo lỗ tai.

Thịt cá trộn với đậu phụ và mì, ba đứa trẻ mắt trợn trừng, Cố Tiểu Đao nhìn thấy một nồi lớn như vậy, kinh ngạc nói: “Thím, những thứ này đều cho chúng ta ăn sao? Không để lại một chút dành phần cho ngày mai à?” Nhà ai làm đồ ăn ngon mà không để lại một chút cho ngày hôm sau.

Khương Vãn đưa cho bọn nhóc mỗi người một cái bát rỗng, đũa nhét vào trong tay bọn họ, “Ăn, chỉ cần có thể ăn được, thì mấy đứa ăn hết cho thím.

”Dù sao sáng mai cũng sẽ đi.

Cố Tiểu Ngư khẩn cấp gắp một đũa đậu phụ, nóng hổi thổi phù phù, “Được! Ngon quá.

”Cá sông không thể so với cá biển, gai nhung đặc biệt nhiều, Khương Vãn sợ nhóc con hóc xương, cho nên cô gạt thịt trên bụng cá, lại cẩn thận chọn xương, múc mì trộn lẫn hơn phân nửa chén, đưa tới trước mặt bé con.

Tiểu Hắc Ngư vùi đầu ăn, hai đứa lớn thì không cần quan tâm, tự mình ăn cẩn thận.

Tôn Hòe Hoa nạp đế giày, nói: “Khương Vãn à, hôm nay cháu và Điền Tang Chi cãi nhau căng thẳng như vậy, mụ đó chắc chắn sẽ làm khó cháu, sau này cháu làm sao sống được.

”Cũng không thể một ngày ba bữa đều đến nhà khác mượn bếp.

Khương Vãn múc nửa bát mì ăn, “Sợ cái gì, ngày mai cháu sẽ mang theo ba đứa nhỏ đi bộ đội tìm Cố Bắc Xuyên tùng quân, về sau sẽ không trở về.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 18: Tự Tin Thái Quá


nhóm dịch: bánh baoĐiền Tang Chi từ trên tường đi xuống, thím ta nghe Tôn Hòe Hoa nhà bên cạnh thì thầm lẩm bẩm, nghe được vợ thằng Ba lừa gạt đứa nhỏ, dẫn bọn họ đi bộ đội tìm chú mình, trong lòng không nói sao cho phải.

Vừa quay đầu người thì thấy đàn ông của thím ta từ hợp tác xã nông thôn gọi điện thoại trở về, Điền Tang Chi vội vàng chạy tới, nhỏ giọng hỏi: “Cha nó à, anh hai chị dâu nói thế nào? Thật sự để vợ thằng Ba mang đứa nhỏ đi à?”“Ừm.

” Cố Vi Dân rầu rĩ nói, trên đôi giày cao su cũ trên chân đều là bùn đất, chú ta từ trên mặt đất nhặt được một cành cây cạo bùn trên giày, nửa cái ngay cả cái rắm cũng không có.

Điền Tang Chi nóng nảy, giọng nói đều cao hơn một chút, “Anh hai sao có thể đồng ý được không? Ông không nói với anh ấy khó khăn của gia đình chúng ta hay sao? Những gì mà tôi dạy ông đó, ông có nói không?”Bốn đứa con trai hai con gái của bà, thằng cả, thằng hai kết hôn, thằng Ba mắt thấy sắp phải cưới vợ rồi, trong nhà còn cần xây thêm ba gian nhà ngói lớn, còn phải để Cố Vệ Quốc thăm cháu trai vài năm nữa, (về thăm cháu trai thì có tiền sinh hoạt, mặc kệ đó là Cố Vệ Quốc gửi tới hay là Cố Bắc Xuyên gửi tới, tích góp được vài năm cũng đủ để tích góp được ba gian nhà ngói lớn rồi.

)Thím ta hy vọng Cố Vệ Quốc có thể thông cảm, người đàn ông ngại mặt mũi chắc chắn không nói, sớm biết thế thì để thím ta đi gọi điện thoại cho Cố Vệ Quốc còn hơn.

“Tại sao tôi không nói? Bà cũng biết chị dâu người kia, vừa nhắc tới cháu trai hay con trai là sẽ mắc bệnh, anh hai tôi nào dám để đứa nhỏ tới cửa.

”“Vậy anh ấy rốt cuộc nói gì?”“Anh hai nói dù sao đứa nhỏ cũng không thể tới nhà anh ấy, để chúng ta tự thương lượng với vợ thằng Ba.

”Cố Vi Dân nhỏ giọng nói: “Có điều anh hai đưa ra một phương pháp lưỡng toàn kỳ mỹ, để vợ thằng Ba mang Tiểu Phong đi, Tiểu Đao Tiểu Ngư ở lại, thằng Ba nếu không chịu tiếp tục gửi phụ cấp, thì còn giống như trước kia, mỗi tháng gửi cho nhà chúng ta hai mươi đồng nuôi cháu trai.

”.
 
Xuyên Không Về Năm 1965
Chương 19: Mua Giày Cao Su


nhóm dịch: bánh bao“Còn nữa, tiền lương hưu của thằng cả, thằng hai cũng phải để lại cho chúng ta, giữ lại cho Tiểu Đao Tiểu Ngư sau này kết hôn cưới vợ, chỉ sợ vợ thằng Ba không đồng ý, nếu cô ta không đồng ý, anh hai liền mặc kệ, để cô ta mang cả ba đứa nhỏ đi luôn.

”Điền Tang Chi chỉ nghe nửa câu đầu, trên mặt lộ ra ý cười, “Vậy cũng được, Tiểu Phong là do thằng Ba nhận nuôi, vốn không liên quan đến lão Cố gia chúng ta, vậy cứ để cô ta mang đi!”Lương hưu của thằng cả, thằng hai hơn một ngàn, nuôi con không cần tiền à, chờ bọn họ lớn tiền này làm sao có thể tính rõ ràng, còn không phải là mình muốn tính như thế nào thì tính như thế đấy.

Còn có Tiểu Ngư là đứa nhỏ liệt sĩ mồ côi, đội sản xuất hàng năm đều có trợ cấp, còn có thể cho gia đình thêm lương thực.

Chỉ thế thôi là được!***Ở nhà Tôn Hòe Hoa, bụng ba nhóc con ăn đến mức tròn trịa, Khương Vãn thu dọn bếp nấu xong, nhìn thời gian hơn hai giờ, vẫn còn kịp đi một chuyến tới xã cung ứng tiêu thụ trong huyện.

Cô cùng Cố Tiểu Đao nói: “Thằng cả, cháu ở nhà trông coi các em trai, thím đi mua giày cao su cho mọi người, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ ngồi xe hơi đi.

”“Dạ.

” Cố Tiểu Đao vội vàng gật đầu.

“Cháu cũng muốn đi trấn.

” Cố Tiểu Ngư vứt bùn trong tay nhào tới, “Thím dẫn cháu đi nữa.

”Trước kia thím đối xử với ai cũng lạnh lùng, tuyệt đối sẽ không để nhóc con bẩn thỉu tới gần cô, đụng vào quần áo của cô sẽ bị mắng.

Hôm nay thím không mắng người, còn lấy khăn tay nhỏ lau tay cho cậu bé, Tiểu Hắc Ngư cực kỳ đắc ý, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi ở trong cánh tay thím dùng sức cọ cọ.

“Thím thật thơm.

”Cố Tiểu Phong nhìn thấy Cố Tiểu Ngư ôm mẹ làm nũng, cũng xông tới, “Mẹ, con cũng muốn đi! ” Trước kia mẹ chưa bao giờ dẫn nhóc con ra đường.

Khương Vãn cười xoa xoa đầu nhỏ của hai người bọn họ, “Cõng thêm mấy đứa mẹ sẽ đi không nhanh, đi trễ liền không mua được giày.

”.
 
Back
Top Bottom