Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 500


Mẫu Lão Hổ nóng lòng thúc giục.

“Rõ!”

Mấy tên gia nô xoa tay, cười gằn đi về phía hai người Đường Đông Đông.

Đúng lúc này, từ xa truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.

Mẫu Lão Hổ quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thấy nhóm người xung quanh tránh ra nhường đường, hai chiến mã cao lớn phi tới.

Bụp!

Tên gia nô bê thùng phân không kịp tránh, bị ngựa của Kim Phi đá bay.

Cái thùng trong tay bay ra ngoài, cuối cùng rơi xuống dưới chân Mẫu Lão Hổ, bắn vào hết giày và váy của bà ta.

“Á…”

Mẫu Lão Hổ rú lên một tiếng, suýt chút nữa thì nôn ọe hết ra.

Kim Phi không quan tâm đ ến bà ta, nhảy xuống ngựa, liên tiếp hai đao chém đứt sợi dây thừng trói tỷ muội Đường Đông Đông.

“Phi ca, sao giờ huynh mới tới…”

Đường Đông Đông vẫn luôn nhẫn nhịn không khóc, lúc này không nhịn được nữa, lao tới chỗ Kim Phi bật khóc nức nở.

Vừa rồi cô ấy thực sự rất sợ.

“Không sao, ta tới rồi!”

Kim Phi vỗ lưng Đường Đông Đông, nhỏ giọng an ủi: “Đừng sợ, có ta ở đây, ai cũng không được làm hại muội!”

“Tên thư sinh nghèo kiết xác nhà ngươi, lại dám làm bẩn y phục của ta!”

Mẫu Lão Hổ vừa nói vừa vung roi quất vào người Kim Phi.

A Mai vẫn luôn cảnh giác xung quanh, thấy vậy liền định ra tay nhưng lại bị Kim Phi lạnh lùng ngăn lại: “A Mai, đứng im!”

Là một cao thủ được đào tạo bài bản, A Mai chỉ trong tích tắc đã phán đoán được rằng roi không thể gây ra quá nhiều sát thương cho Kim Phi, vì vậy cô ấy liền rút lại con dao găm trên tay.

Kim Phi khẽ nghiêng người, dùng lưng chặn lại nhát roi này.

Roi này Mẫu Lão Hổ vung ra trong lúc tức giận, dùng lực rất mạnh, chỉ nghe ‘bốp’ một cái, áo choàng phía sau Kim Phi xuất hiện một vết rách!

“Phi ca, huynh không sao chứ?”

Đường Đông Đông vừa rồi mới kìm được nước mắt, bây giờ lại trào ra như mưa.

“Đừng sợ, ta không sao, bên trong mặc áo giáp mà”.

Kim Phi mỉm cười chớp

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 501


“A Mai, có thể ra tay rồi, tuy nhiên giữ lại cho bà ta cái mạng!”

“Rõ!”

A Mai mím môi phát ra tiếng huýt sáo, sau đã nhảy xuống khỏi ngựa.

Ngay khi tay phải của Mẫu Lão Hổ giơ lên, A Mai đã tới trước mặt bà ta rồi.

Cười khẩy với Mẫu Lão Hổ một cái, sau đó đập một nhát vào ngực bà ta.

Tưởng chừng như chỉ là một cái đập khẽ nhưng lại khiến Mẫu Lão Hổ bay ra năm sáu mét, đập mạnh vào cái cây rồi mới dừng lại.

Mẫu Lão Hổ phun ra một ngụm máu, suýt chút nữa thì ngất đi.

“Phu nhân!”

Đám gia nô sợ mất mật, hoảng loạn chạy tới đỡ Mẫu Lão Hổ.

Nếu như Mẫu Lão Hổ có mệnh hệ gì thì bọn chúng đừng mong sống yên.

“Giết… giết bọn chúng… cho lão nương!”

Mẫu Lão Hổ run rẩy chỉ vào A Mai.

“Rõ!”

Đám gia nô cũng biết rằng tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, chúng rút vũ khí ra khỏi eo và lao về phía đám người Kim Phi.

Tuy nhiên, đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Một đội quân ngựa được tạo thành từ những con ngựa chiến cao lớn, khí thế hung hãn lao vào đám gia nô.

Ngay cả những cựu binh đã trải qua hàng trăm trận chiến cũng không dám đối đầu với kỵ binh chứ đừng nói đến đám gia nô chó cậy gần nhà này.

Chỉ với một cú chạm, hơn chục gia nô đã bị ngựa chiến hất tung, nằm lăn ra đất, lăn lộn kêu thảm thiết.

“Tiên sinh…”

Đại Lưu, người tạm thời đảm nhiệm vị trí của Thiết Chùy, nhìn Kim Phi với ánh mắt xin chỉ thị.

“Đừng gây ra chết người”.

Kim Phi thản nhiên nói một câu, Đại Lưu lập tức hiểu ý.

“Xuống ngựa, đánh cho ta!”

Đại Lưu dẫn đầu lao vào đám gia nô, đập bao kiếm vào bắp chân của một tên gia nô.

Rắc!

Với một âm thanh giòn giã, chân của tên gia nô đã bị gãy!

Những cựu binh khác cũng đang tràn đầy tức giận, lập tức làm theo.

Ngay lập tức, tiếng hét của đám gia nô vang lên không ngớt.

“Vừa rồi ta nghe nói bà muốn lột y phục, hất nước phân, kéo lê hai người Đường Đông Đông tới treo ở cửa Phong Nguyệt Phường đúng không?”

Kim Phi chơi đùa với đao chiến, đi về phía Mẫu Lão Hổ.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

Mẫu Lão Hổ tàn tạ ngồi trên mặt đất, không còn chút uy phong như ban nãy nữa.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 502


Thấy Kim Phi càng lúc càng đến gần, bà ta sợ hãi đạp loạn xạ, sau đó gằn giọng uy h**p: “Nhị thúc của ta là quận trưởng đại nhân, nếu như ngươi dám động vào một ngón tay của ta, nhị thúc của ta nhất định sẽ giế t chết ngươi!”

“Vậy sao?”

Kim Phi chế nhạo, giẫm một chân lên bàn tay trái của Mẫu Lão Hổ, sau đó dùng lực nhấn xuống.

Đôi ủng của y được làm đặc biệt, với những tấm thép lót phía dưới, khiến sắc mặt Mẫu Lão Hổ lập tức chuyển sang màu tím.

“Ta như vậy đã coi là động tới ngón tay của bà chưa? Bảo nhị thúc của bà tới giết ta đi!”

“Nhị thúc của ta là…”

Mẫu Lão Hổ còn tưởng rằng Kim Phi không nghe rõ, rú lên một tiếng rồi lại hét tên nhị thúc của mình.

Nhưng còn chưa nói xong, chân của Kim Phi lại thêm lực, Mẫu Lão Hổ lại kêu gào thảm thiết.

Đường Đông Đông nhìn thấy cảnh này, nhớ lại lời vừa rồi Kim Phi nói, trong lòng cảm thấy vô cùng chân thực.

Đường Tiểu Bắc đứng bên cạnh lộ ra vẻ mặt suy tư.

Cô ấy tin rằng Kim Phi biết rõ về uy lực của Mẫu Lão Hổ, biết rằng bà ta là cháu gái quận trưởng.

Nếu đã như vậy mà Kim Phi vẫn không hề nương tay vậy thì chứng tỏ y hoàn toàn không sợ quận trưởng.

Nhưng cô ấy đã từng nghe qua về lai lịch của y từ chỗ Đường Đông Đông, một thư sinh đến từ vùng núi Kim Xuyên hẻo lánh, mà quận trưởng lại là vị quan to nhất của cả quận Quảng Nguyên, cô ấy nghĩ không ra sự tự tin của Kim Phi là từ đâu mà có.

“Tỷ tỷ, Kim tiên sinh nắm thóp quận trưởng đại nhân rồi sao?”

Đây là lí do duy nhất cô ấy có thể nghĩ ra được.

“Lần đầu Phi ca tới quận thành, làm gì đã gặp quận thủ đại nhân, sao có thể nắm thóp ông ta được?”

Đường Đông Đông bị logic của Đường Tiểu Bắc làm cho ngớ người.

“Không nắm thóp?”

Sắc mặt Đường Tiểu Bắc liền thay đổi.

Nếu như cô ấy đoán sai thì Kim Phi là một kẻ ấm đầu, một thư sinh nhiệt huyết không quan tâm đ ến bất kỳ chuyện gì sao?

Nghĩ tới đây, Đường Tiểu Bắc lo lắng nói: “Tỷ tỷ, Kim tiên sinh nếu như không nắm thóp quận trưởng thì tỷ mau bảo ngài ấy dừng tay đi, con gái của quận trưởng mất sớm, ông ta vẫn luôn coi cháu gái là con gái mình, vô cùng yêu chiều, nhỡ mà để quận trưởng đại nhân đến đây thì xong đời mất!”

“Yên tâm đi, không sao đâu”.

Đường Đông Đông vỗ lưng Đường Tiểu Bắc: “Từ trước đến giờ Phi ca không bao giờ làm việc không chắc chắn, làm như vậy nhất định là có lý của huynh ấy”.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 503


Rõ ràng là Kim Phi phải có lá bài khác, Đường Đông Đông không nói cho cô ấy mà thôi.

Mặc dù không đoán được con át chủ bài của Kim Phi là gì nhưng ít nhất biết được như vậy là đủ rồi.

Nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi của Đường Tiểu Bắc như bị cuốn đi, cảm kích nhìn Kim Phi mấy giây, sau đó nhặt chiếc roi của Mẫu Lão Hổ làm rơi trên đất.

“Tiểu Bắc, muội làm gì vậy?”

Đường Đông Đông kéo cô ấy lại.

“Tiên sinh là đàn ông, không thể vì Mẫu Lão Hổ này mà làm ô uế thanh danh được”.

Đường Tiểu Bắc nói xong liền cầm roi thừng đi tới trước mặt Kim Phi: “Tiên sinh, có thể giao bà ta cho ta được không?”

“Cô muốn xử lý bà ta?”, Kim Phi hỏi.

“Vừa rồi bà ta đối xử với ta và tỷ tỷ như thế nào, ta sẽ làm lại như vậy với bà ta”, Đường Tiểu Bắc đáp từng chữ một.

Giọng nói mặc dù không lớn nhưng vô cùng kiên định.

“Rất hợp lý, vậy thì giao cho cô xử lý đấy”.

Kim Phi gật đầu, tránh sang một bên.

Y ra tay với Mẫu Lão Hổ, ngoại trừ vì tức giận còn là để rung cây dọa khỉ.

Dù sao sau này việc làm ăn của y cũng sẽ phát triển tới quận thành, nếu như lần này Thiết Chùy bị người ta đánh chết, Đường Đông Đông lại bị người ta đổ phần vào người rồi cho diễu hành khắp khố, nếu như y không làm gì, sau này làm sao có chỗ đứng ở quận thành, ai đều cũng có thể ức h**p y.

Vì vậy lần này y tuyệt đối sẽ không nương tay.

Mặc dù trong lòng biết rõ, nhưng bảo y ở trước thanh thiên bạch nhật đánh một người phụ nữ, cho dù là một kẻ ác độc, như vậy cũng ảnh hưởng đến danh tiếng của y.

Đường Tiểu Bắc nhìn ra được điểm này nên mới chủ động đi tới.

“Tiên sinh, xin hãy bảo người treo bà ta lên”.

Đường Tiểu Bắc chỉ vào cái cây lớn nơi cô ấy và Đường Đông Đông bị treo cổ vừa rồi.

“Được”, Kim Phi phất tay với cựu binh: “Đại lưu, phiên phiến là được rồi”.

Đại Lưu dắt theo các cựu binh, bỏ lại những gia nô la hét khắp nơi.

Lúc này mặc dù bọn chúng không chết, nhưng không ai có thể đứng dậy được.

Ở ngã rẽ đầu đường xuất hiện một chiếc kiệu, một nhóm binh phủ khí thế hung hãn đi theo phía sau.

Người dân tỏ ra sợ hãi, vội vàng nhường đường sang hai bên.

“Bảo vệ tiên sinh!”

Đại Lưu nhanh chóng dắt các cựu binh tới bảo vệ hai bên Kim Phi.

A Mai cũng nghiêm nghị áp sát ngựa của Khánh Mộ Lam.

“Nhị thúc, cứu cháu!”

Mẫu Lão Hổ vẫn đang chúi đầu xuống, nhìn tưởng chừng như không xong rồi, nhưng khi nhìn thấy chiếc kiệu lập tức như phục hồi sức sống, giãy giụa la hét dữ dội.

Chiếc kiệu mở màn ra, một ông lão khoảng năm sáu mươi tuổi bước xuống.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 504


“Nhị thúc, thúc phải làm chủ cho cháu!”

Mẫu Lão Hổ khóc xé tâm can.

“Sương Nhi yên tâm, ta nhất định sẽ chém bọn chúng ra thành trăm mảnh!”

Nhìn thấy Mẫu Lão Hổ bị treo trên cây, váy rách tả tơi, hai mắt quận trưởng liền đỏ lên: “Người đâu, mau đưa Sương Nhi xuống”.

Mấy tên binh phủ lập tức chạy về phía Mẫu Lão Hổ.

Nhưng đúng lúc này, Kim Phi dịch sang vài bước, chặn phía trước Mẫu Lão Hổ.

Lão Lưu nhanh chóng dẫn theo các cựu binh đi theo phía sau, lạnh lùng nhìn đám binh phủ.

Các cựu binh đều đã từng trải qua chiến tranh rửa tội, gần đây lần lượt tiêu diệt mấy hang thổ phỉ, khí thế của bọn họ không phải là thứ mà đám binh phủ chỉ biết giễu võ giương oai ở quận thành có thể so sánh được.

Mấy tên binh phủ sững sờ, lần lượt dừng lại, quay đầu nhìn về phía quận trưởng.

“Tiểu tử, vốn định để ngươi sống thêm một lúc, đợi khi cứu Sương Nhi xuống rồi sẽ từ từ giày vò ngươi, không ngờ ngươi lại nóng lòng muốn chết như vậy, vậy ta sẽ toại nguyện cho ngươi!”

Quận trưởng nghiến răng, liếc nhìn Kim Phi một cái, phẫn nộ gầm lên: “Đô úy Tiêu, còn không mau dẫn người bắt mấy tên mưu đồ phản nghịch này đi!”

“Mưu đồ phản nghịch? Tâm tư đúng là ác độc đấy!”

Kim Phi nghe vậy hai mắt không khỏi nheo lại.

Ở thời đại phong kiến, mưu đồ phản nghịch là tội nặng nhất, sẽ bị chu di cửu tộc!

Quận trưởng đã ụp cái nồi này lên đầu y vậy thì không chỉ đơn giản là muốn giết người, mà là muốn chu di cửu tộc!

“Rõ!”

Một vị tướng trẻ tuổi mặc áo giáp lập tức phất tay, tập hợp binh lính!

“Kết trận!”

Đại Lưu hạ lệnh, các cựu binh lập tức tạo thành đội hình chiến đấu.

Bốn cựu binh cầm trường đao ở phía trước, những người còn lại cầm theo cung nỏ ở phía sau.

“Bọn chúng có cung nỏ!”

Quận trưởng vừa nhìn thấy cung nỏ, sắc mặt lập tức thay đổi, vô thức trốn phía sau gia nô, giày rơi mất một chiếc.

Mấy tên binh phủ lúc đầu càng thảm hại hơi, sợ tới mức ôm đầu lao vào đám thường dân đứng xung quanh.

Không phải do quận trưởng nhát gan mà là do xã hội Đại Khang rất loạn, rất nhiều người dân không sống tiếp được nữa quyết định chết chùm, kéo theo các thế lực quan lớn cùng chết theo.

Hai năm trước, con trai quận trưởng quận thành kế bên bắt một cô gái trên đường phố, bốn người ca ca của cô ấy liền nhân lúc cả nhà quận trưởng ra ngoài đi dự tiệc, chém chết tất cả bọn họ.

Ngay lập tức đám quan viên xung quanh đều chìm trong sợ hãi, nhìn thấy cung nỏ, quận trưởng có thể không sợ được sao?

“Đô úy Tiêu, còn ngây ra đấy làm gì, mau ra tay đi!”

Sau khi ổn định lại tinh thần, quận trưởng cuối cùng đã nhận ra mình đã sơ suất, tức quá hóa giận liền hét: “Nếu như kẻ nào dám phản kháng, gi ết chết không tha!”

“Rõ!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 505


Đô úy Tiêu thực ra trong lòng cũng có chút kinh hãi, nhưng quận trưởng đã hạ lệnh, chỉ đành dẫn đầu đám binh phủ tiến về phía trước.

“Chưa hỏi rõ đầu đuôi sự tình đã hạ lệnh giết người, quận trưởng đại nhân đúng là uy lực đầy mình mà!”

Kim Phi lạnh lùng nói: “Có gan thì ông đừng có trốn phía sau nữa, ra đây nói chuyện đi!”

“Một tên cặn bã phản nghịch như ngươi không xứng nói chuyện với lão phu!”

Biết rõ có nỏ nhắm vào, quận trưởng đương nhiên sẽ không ra rồi.

“Không xứng nói chuyện với ông?”

Kim Phi cười khẩy một tiếng, lấy ra một miếng lệnh bài giơ lên: “Quận trưởng đại nhân nhìn xem, bây giờ ta đã có tư cách nói chuyện với ông chưa?”

Quận trưởng nheo mắt lại, nhìn qua kẽ hở từ vai tên gia nô.

Khi nhìn thấy dòng chữ và hoa văn trên miếng lệnh bài, đồng tử của quận trưởng lập tức co rút lại.

Là quận trưởng, ông ta vừa nhìn là biết được ý nghĩa của lệnh bài này.

“Lần này xong đời rồi, Kim Phi sao có thể là Huân Quý được?”

Trái tim quận trưởng rối như tơ vò.

Đúng vậy, trước khi đến đây ông ta đã biết danh tính của Kim Phi, nhưng không hề quan tâm chút nào.

Kim Phi viết mấy bài thơ, được người dân coi là thần sáng tác, nhưng sẽ không được lòng người cầm quyền.

Vì vậy ông ta hiểu rõ, Kim Phi cho dù có tài hoa, cả đời này cũng không thể làm chức quan lớn gì được.

Từ xưa đến giờ, người tài giỏi nhưng không được trọng dụng có quá nhiều rồi.

Gi ết chết một tiện dân, đối với quận trưởng như ông ta mà nói vô cùng đơn giản, tìm bừa một lý do là được.

Nhưng ông ta không thể ngờ được rằng, Kim Phi lại là một quý tộc!

Theo luật Đại Khang, các quan chức địa phương không có quyền bắt giữ và xét xử các quý tộc.

Nếu như chuyện này Kim Phi không có lý thì ông ta có thể dâng tấu lên triều đình.

Nhưng ông ta hiểu quá rõ tính cách của cháu gái mình, hơn nữa trên đường tới đây cũng đã nghe ngóng qua, biết rằng cháu gái mình sai rõ mồn một.

Nếu như Kim Phi muốn truy cứu đến cùng, ông ta không thể làm gì được.

Tuy nhiên sau khi biết thân phận của Kim Phi không phải là thường dân liều lĩnh, ông ta lại không hề lo lắng rằng Kim Phi sẽ vô cớ giế t chết ông ta.

Đi giày vào, bước ra từ sau lưng gia nô.

“Bây giờ ta đã có tư cách để nói chuyện với ông chưa?”

Kim Phi cười khẩy hỏi.

“Tiên sinh, chuyện này là

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 506


Quận trưởng nói: “Người dân ở đó nói, đám thổ phỉ khi hành hung đều cưỡi ngựa, vừa rồi ta thấy ở đây nhiều người như vậy, ai nấy cũng đều cưỡi ngựa cầm đao nên mới hiểu lầm các vị là kẻ ác”.

Quận trưởng dù sao cũng là quan, nam tước này của Kim Phi chẳng qua chỉ là một quý tộc, không có bất kỳ quyền lợi gì, cũng đành bất lực, không thể làm gì đối phương.

Kim Phi cũng biết chuyện này nên cũng lười tranh luận với ông ta, xua tay nói: “Nếu quận trưởng đại nhân đã nói là hiểu lầm, vậy thì mời đại nhân quay về đi”.

“Cảm ơn Kim tiên sinh, bổn quan trước giờ vẫn luôn yêu thích người có tài, mấy bài thơ mà cậu viết đều rất hay, khi nào có thời gian hãy tới phủ của ta, chúng ta cùng nhau thảo luận”.

Quận trưởng cũng không muốn làm ầm ĩ chuyện này, chắp tay, chuẩn bị tự mình tới chỗ Mẫu Lão Hổ, cứu bà ta xuống.

Nhưng vừa mới đi được hai bước lại bị Kim Phi chặn lại.

“Kim tiên sinh, cậu có ý gì?”

Sắc mặt quận trưởng sầm xuống, giọng điệu có chút không vui.

“Quận trưởng đại nhân, ta chỉ nói là ông có thể quay về chứ không bảo bà ta!”

Đùa chứ, nếu như để quận trưởng dẫn người về đơn giản như vậy thì y cần gì phải đợi ở đây lâu thế?

Mấy roi đó không phải uổng công chịu rồi sao?

“Kim tiên sinh, Sương Nhi không biết thân phận của tiên sinh mới xung đột với cậu, là nó sai, nhưng cậu đã dạy dỗ nó rồi còn muốn làm gì nữa?”

Quận trưởng cau mày hỏi.

Ông ta cảm thấy mình đã nể mặt Kim Phi rồi, nhưng Kim Phi này lại không biết điều.

“Quận trưởng đại nhân, bà ta không chỉ là xích mích đơn giản với ta thôi đâu”.

Kim Phi cười lạnh nói: “Nếu như không phải hôm nay ta dẫn theo hộ vệ ra ngoài thì e là đã bị bà ta đánh chết rồi”.

“Sương Nhi từ nhỏ đã bướng bỉnh, nói năng không suy nghĩ. Nó chỉ là miệng lưỡi có chút ác độc thôi, chứ thực sự không có ý gì đâu”.

Quận trưởng kiềm chế cơn giận, nhẫn nại nói: “Như này đi, ngày mai ta sẽ bảo Sương Nhi bày tiệc rượu, chính thức nhận sai với tiên sinh, thế nào?”

“Không được”, Kim Phi xoay người để lộ ra phần phía sau: “Cháu gái của ông không chỉ nói năng lỗ m ãng không đâu, vết rách sau lưng ta chính là kiệt tác của bà ta, nếu không phải hộ vệ ra tay, e là ta đã không có vinh hạnh được gặp quận trưởng đại nhân rồi”.

“Gì cơ?”

Đôi mắt quận trưởng lập tức trừng lên.

Đại Khang có một hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt, thường dân tấn công quý tộc, còn nghiêm trọng hơn việc gia nô tấn công chủ nhà.

Theo luật, Kim Phi có thể tùy ý xử lý cháu gái của ông ta.

Lần này quận trưởng hoảng thật rồi.

“Tiên sinh, chuyện này nhất định là có hiểu nhầm…”

“Không có hiểu nhầm, người dân xung quanh đều thấy cả”.

Kim Phi chỉ xung quanh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 507


“Ta quay về nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, mong tiên sinh giơ cao đánh khẽ, nể mặt ta, tha cho nó một mạng”.

Quận trưởng thực sự coi Mẫu Lão Hổ như con gái của mình, giọng điệu lập tức trở nên khiêm tốn hơn nhiều.

Nhưng Kim Phi nghe xong thì suýt chút nữa bật cười.

Y nghĩ tới câu nói kinh điển của đời sau: Nó chỉ là trẻ con thôi mà…

“Tiểu Bắc, ta đã nói giao bà ta cho cô xử lý, cô thấy thế nào?”

Kim Phi không đáp lời quận trưởng mà quay đầu nhìn về phía Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc đang xem kịch, trong lòng thấy rất vui, đột nhiên nghe thấy Kim Phi hỏi mình bất giác liền ngây ra.

Quận trưởng nghe thấy vậy liền cười với Đường Tiểu Bắc: “Tiểu Bắc cô nương, cuộc thi hoa khôi mấy ngày trước, ta còn trao thưởng cho cô, mong Tiểu Bắc cô nương giơ cao đánh khẽ”.

Trước hôm nay, Đường Tiểu Bắc nằm mơ cũng không ngờ rằng, quận trưởng đại nhân cao cao tại thượng lại có ngày nói chuyện với cô ấy với giọng điệu như vậy.

Cũng không biết do kích động hay căng thẳng, tay hơi run lên.

Tuy nhiên cô ấy lờ mờ cảm nhận được rằng đây là bài kiểm tra của Kim Phi dành cho cô.

Suy nghĩ một hồi, cô ấy nói: “Nếu quận trưởng đại nhân đã mở lời, vậy đương nhiên phải nể mặt quận trưởng đại nhân rồi”.

Quận trưởng còn chưa kịp vui mừng thì Đường Tiểu Bắc lại nói tiếp: “Tuy nhiên bà ta xúc phạm, đánh đập tỷ tỷ ta, tấn công tiên sinh, tội chết có thể tránh được, tội sống khó thoát, buộc phải trừng trị nghiêm ngặt”.

“Không biết Tiểu Bắc cô nương định trừng phạt thế nào?”

Quận trưởng cố gắng nặn ra nụ cười hỏi.

“Rất đơn giản, vừa rồi nếu như không phải tiên sinh kịp tới, tỷ tỷ ta đã bị bà ta lột y phục, hất nước phân, kéo lê trên đường, treo lên cổng Phong Nguyệt Phường rồi!”

Đường Tiểu Bắc nhìn chằm chằm ánh mắt dần trở nên hung tợn của quận trưởng, mỉm cười nói: “Vậy thì cứ dựa theo cách của bà ta mà làm là được rồi”.

“Cô, giỏi lắm!”

Quận trưởng lạnh lùng nói với Đường Tiểu Bắc, xoay người nhìn Kim Phi: “Kim tiên sinh, cậu nói xem?”

Ông ta biết, Đường Tiểu Bắc chẳng qua chỉ là một quân cờ, người đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là Kim Phi.

“Thế nào à?”, Kim Phi lắc đầu: “Ăn miếng trả miếng, ta cảm thấy vô cùng thích hợp”.

Đường Tiểu Bắc đã nói ra được những lời này trước áp lực lớn như núi, lúc này Kim Phi đương nhiên phải kiên quyết đứng về phía cô ấy rồi.

Nếu không sau này sao có thể dẫn dắt đội quân nữa.

“Kim tiên sinh, làm việc gì cũng phải chừa một đường lui, sau này còn dễ gặp mặt, cậu đừng quá quắt quá”.

Sự nhẫn nại của quận trưởng đã đạt tới giới hạn, các đường gân trên trán ông ta đã nổi lên.

“Sao nào, đại nhân thân là thái thú, lẽ nào định uy h**p ta sao?”

Kim Phi cười khẩy, nheo mắt nói: “Vậy ta chỉ có thể tới kinh thành ẩn náu, tuy nhiên ta sẽ để lại vài người ở quận thành, khi nào cơn giận của quận trưởng đại nhân tiêu tan thì nhớ nói với họ một tiếng, ta sẽ quay về nói chuyện với đại nhân”.

“Cậu…”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 508


Quận trưởng đông cứng lại.

Lăn lộn bao nhiêu năm chốn quan trường, ông ta đương nhiên nghe ra được sự uy h**p trong lời nói của Kim Phi.

Quý tộc có tư cách đến kinh thành kiện triều đình, Kim Phi còn để lại vài người ở quận thành chẳng phải là để thu thập tư liệu đen của ông ta sao?

Quan chức Đại Khang chẳng có mấy người trong sạch cả, ông ta đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Nếu Kim Phi thực sự tìm được tư liệu đen của ông ta, đến kinh thành tìm người chỉnh ông ta, ông ta rất có thể sẽ bị ngã ngựa.

Mặc dù ông ta còn chưa biết mối quan hệ giữa Kim Phi và Khánh Hoài, Khánh Mộ Lam và Khánh Quốc Công, nhưng ông ta không hề hoài nghi rằng Kim Phi có năng lực này.

Bởi vì bây giờ Hoàng Đế đang cố gắng hết sức để kiểm soát tước vị, việc có được tước vị còn khó gấp mấy lần so với việc trở thành một quận trưởng.

Nếu Kim Phi đã có được thì tuyệt đối là có quan hệ ở trong kinh, hơn nữa còn rất bền và mạnh.

Lúc này đến cả quận trưởng cũng sợ hãi.

Có thể ngồi được vào vị trí quận trưởng, ông ta cũng là một người quyết đoán, nhận ra bản thân có khả năng sẽ ngã ngựa trong tay Kim Phi, quận trưởng lập tức đưa ra quyết định.

Hi sinh cháu gái, hàn gắn mối quan hệ với Kim Phi bằng mọi cách.

Suy cho cùng, cháu gái có quan trọng đến đâu cũng không quan trọng bằng tương lai và cuộc sống của cả gia đình.

“Tiên sinh nói đùa rồi, ta làm sao dám uy h**p tiên sinh”.

Lần này, quận trưởng không chỉ có giọng điệu nhẹ nhàng hơn, mà thậm chí còn hơi cúi đầu khom eo: “Nghiệp chướng này lại dám làm tổn thương tới cơ thể cao quý của cậu, đúng là đại nghịch bất đạo, cho dù tiên sinh xử lý thế nào cũng là nên làm cả”.

“Không hổ là quận trưởng đại nhân, quả nhiên lợi hại!”

Kim Phi nhìn quận trưởng một cái thật sâu, sau đó chân thành giơ ngón tay cái lên.

Được thế thì uy h**p đe dọa, giết người không chớp mắt, thất thế thì lập tức bày ra bộ mặt nói nói cười cười, nuốt lại bãi nước bọt mình vừa nhổ ra, người bình thường thực sự không thể làm được.

Ít nhất Kim Phi tự cho rằng bản thân y không làm được.

“Tiên sinh quá khen rồi”.

Quận trưởng chắp tay, cúi đầu cười nịnh nọt: “Ta vẫn luôn ngưỡng mộ tài năng của tiên sinh, không biết tiên sinh sau khi xử lý xong nghiệp chướng này có thời gian rảnh không, lão hủ muốn bày tiệc rượu chính thức xin lỗi tiên sinh, mong tiên sinh nể mặt tới dự”.

Vừa rồi còn bày ra bộ dạng cao cao tại thượng, bảo Kim Phi tới phủ của ông ta, bây giờ thấy tình thế đảo ngược liền lập tức đổi thành ngưỡng mộ.

Tốc độ lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

“Không cần, gần đây ta khá bận, còn phải quay về Kim Xuyên gấp”.

Kim Phi tùy ý xua tay: “Quận trưởng đại nhân nếu không còn chuyện gì thì mời quay về đi”.

“Vậy lão hủ không làm phiền tiên sinh nữa, sau này nếu có việc cần tới quận thành thì xin tiên sinh cứ nói”.

“Một thời gian nữa ta sẽ lại tới quận thành mở cửa hàng, sau này kiểu gì cũng phải làm phiền đại nhân, mong đại nhân không chê phiền là được rồi”.

Kim Phi cười nói.

Quận trưởng nghe vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Kim Phi đã nói như vậy cho thấy sẽ không truy cứu chuyện hôm nay nữa.

“Vậy ta không làm phiền tiên sinh nữa”.

Quận trưởng chắp tay, quay đều nói với tướng lĩnh binh phủ: “Đô úy Tiêu, ngươi cử người bảo vệ sự an toàn

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 517


Theo kế hoạch, lần này tới quận thành chỉ là để mua gia nô, ba ngày là có thể quay về rồi, kết quả trì trệ bao nhiêu lâu, Kim Phi thực ra cũng có chút gấp gáp rồi.

Nhìn Thiết Chùy một lượt: “Vết thương của ngươi thế nào rồi?”

“Chút thương tích này có đáng là gì, năm đó đi theo Khánh Hầu ra chiến trường, vùng ngực bị người Đảng Hạng chém cho một đao dài, vẫn theo Khánh Hầu chinh chiến trăm dặm, không có vấn đề gì hết”.

Thiết Chùy vén áo lên, để lộ vết sẹo dài gần hai mươi cm trên ngực.

“Tiên sinh nếu như không tin thì ta chạy vài vòng cho ngài xem”.

Nói xong liền khập khiễng chạy lon ton.

“Đừng chạy nữa, lại gãy xương thì không về được thật đâu”.

Kim Phi kéo tay Thiết Chùy lại: “Được rồi, buổi chiều dặn Đại Lưu đi mua thêm hai chiếc xe ngựa, đến lúc để ngươi ngồi xe ngựa quay về”.

“Xe ngựa là để cho phụ nữ ngồi, ta không thèm ngồi…”

Còn chưa nói xong, Thiết Chùy đột nhiên nhớ ra, khi Kim Phi tới đây cũng ngồi xe ngựa một quãng đường dài: “Tiên sinh, ta không có ý nói ngài là phụ nữ…”

“Được rồi, mau cút đi”.

Kim Phi nhấc chân lên định đạp, nhưng cuối cùng vẫn thu chân lại.

Sáng sớm hôm sau, Kim Phi dẫn theo đám người Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông tới nha hành.

Sau cuộc xung đột với quận trưởng, bây giờ Kim Phi đã vô cùng nổi tiếng ở Quảng Nguyên, vừa xuống xe ngựa đã bị một đám nha lang nhận ra.

“Kim tiên sinh, thực sự là ngài sao?”

Nha lang nhiệt tình khom lưng làm lễ với Kim Phi.

“Ngươi biết ta à?”

Kim Phi nhìn kỹ đối phương, hoàn toàn không quen.

“Nha hành tới phường luyện chế không hề xa, mấy ngày trước có thấy ngài từ xa một lần”.

Nha lang cười giải thích, sau đó hỏi: “Tiên sinh tới nha hành mua gia nô sao?”

“Đúng vậy”, Kim Phi gật đầu.

“Vậy thì tiên sinh tới đúng chỗ rồi”, nha lang nhiệt tình nói: “Tiểu nhân là nha lang của nha hành, quen thuộc với chỗ này như nhà của mình vậy, tiên sinh muốn mua gia nô thế nào chỉ cần nói với tiểu nhân, tiểu nhân bảo đảm sẽ khiến tiên sinh hài lòng”.

Nha lang là người trung gian chịu trách nhiệm giao dịch cho nha hành, nếu như giao dịch thành công, hắn có thể ăn được một phần hoa hồng từ đó.

Nhìn thấy hai người đồng nghiệp đang đi về phía này, không đợi Kim Phi lên tiếng hắn liền chỉ vào một cửa hàng vừa mở cửa ở phía sau, nhiệt tình nói:

“Tiên sinh, đây là cửa hàng to nhất của nha hành bọn ta, bên trong loại gia nô nào cũng có, hay là tiên sinh vào đó xem trước nhé? Nếu không lát nữa số người nhận ra tiên sinh càng lúc càng nhiều, e là tiên sinh sẽ khó mà chen đấy”.

Kim Phi đánh giá trái phải một hồi, quả nhiên có không ít người bắt đầu nhìn về phía bên này liền gật đầu, bảo Đại Lưu dắt ngựa, cùng đi vào bên trong.

“Chưởng quầy Đồng, mau ra đây!”

Nha lang vừa vào cửa đã hét lớn.

“Ui chao, ta nói sao sáng sớm có chim chích chòe gọi trong sân, hóa ra là có khách quý tới cửa!"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 518


Một người đàn ông thấp bé, bụ bẫm chạy ra khỏi phòng sau và tươi cười chào nha lang: “Tiểu ca, sao ngài lại tới đây?”

“Ta tới đương nhiên là để làm ăn với ngươi rồi”.

Nha lang nói: “Kim tiên sinh muốn mua gia nô, ta liền lập tức dắt tới cửa hàng của ngươi, đợi lát nữa ngươi phải tính rẻ cho Kim tiên sinh đấy nhé”.

“Kim tiên sinh?”

Chưởng quầy mập mạp quay đầu nhìn Kim Phi: “Ui chao, Kim tiên sinh tới cửa hàng, đúng là phúc phận tu mấy đời mới được…”

“Được rồi, không cần nịnh nọt nữa, mau đưa Kim tiên sinh đi xem người của ngươi đi”.

Nha lang thấy Kim Phi cau mày liền nhanh chóng cắt lời của chưởng quầy: “Ta nói trước với ngươi, đừng có mang loại vớ vẩn ra, nếu như để Kim tiên sinh không hài lòng, ta sẽ lập tức đưa ngài ấy tới tiệm khác”.

“Tiểu ca ngài yên tâm, không cần ngài dặn dò, ta cũng không dám sơ suất với Kim tiên sinh”.

Chưởng quầy mở cửa phía sau ra: “Kim tiên sinh, mời!”

Kim Phi, Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc đi theo chưởng quầy vào bên trong.

Phía sau là một dãy nhà nhỏ cấp bốn, trông giống như nhà tù.

Bây giờ thời tiết khá nóng, mùi hắc bốc lên.

Đi qua mấy gian phòng đầu tiên, chưởng quầy không dừng lại, dắt đám người Kim Phi đi tới mấy căn phòng gạch ở giữa mới bảo người làm thuê lấy chìa khóa ra.

Căn phòng gạch này là một căn phòng lớn, bên trong có hơn hai mươi cô gái đang ngồi và nằm tùy ý khắp nơi, nhìn đều có vẻ rất trẻ.

“Đứng hết lên cho ta!”

Người làm thuê dùng gậy gõ mạnh vào cửa gỗ, các cô gái lần lượt đứng dậy xếp thành một hàng.

Lúc này Kim Phi mới phát hiện, trên chân của bọn họ đều có xiềng xích.

“Tiên sinh, những cô gái này đều tới từ các gia đình lớn, ai nấy đều biết chữ, nữ công gia chánh thì khỏi phải nói, quan trọng là nghe lời, lấy về cho dù là nạp thiếp hay là làm nha đầu đều vô cùng thích hợp”.

Chưởng quầy hồ hơi nói: “Tiên sinh, ngài thấy thế nào?”

“Các ngươi hiểu nhầm rồi”, Kim Phi dở khóc dở cười nói: “Ta không tới mua thiếp, cũng không tới mua nha hoàn, ta muốn mua một lượng lớn trẻ khỏe về làm công”.

“Trẻ khỏe? Lượng lớn?”

Chưởng quầy và nha lang tròn mắt nhìn nhau, đồng thời cười khổ.

“Sao thế? Có vấn đề gì à?”, Kim Phi hỏi.

“Tiên sinh cũng biết, nam nhân của Đại Khang chúng ta còn không đủ dùng, trẻ khỏe được săn lùng nhất ở nha hành bọn ta”, nha lang giải thích.

Chưởng quầy cũng phụ họa gật đầu.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 519


Chưởng quầy nói: “Bốn người này hôm qua quan phủ mới đưa tới, hôm nay nếu ngài không tới sớm e là cũng chẳng còn”.

“Vậy mau dẫn ta đi xem đi”.

Kim Phi bất lực gật đầu.

“Tiên sinh đi theo ta, ở ngay bên cạnh”.

Chưởng quầy mở căn phòng bên cạnh ra, bên trong có bốn chàng trai khoảng hơn 20 tuổi.

Trong đó còn có một người chột một mắt.

Từ mặt trái đến tai có một vết sẹo dài gớm ghiếc.

“Kim Bằng đại ca?”

Đại Lưu, người đi phía sau Kim Phi lập tức lao vào trong lòng, nắm lấy bả vai của người chột mắt.

“Đại Lưu? Sao đệ lại tới đây?”

Trong mắt Kim Bằng tràn đầy bất ngờ.

“Ta đi cùng chủ nhà tới đây mua gia nô”, Đại Lưu hỏi: “Kim Bằng đại ca, sao huynh lại bị bán vậy?”

“Hầy, đừng nói nữa, con trai của thân hào ức h**p một huynh đệ của vợ ta, ta cùng với ba vị huynh đệ khác đánh gãy chân tên khốn đó”.

Kim Bằng kể lại.

“Tiên sinh, Kim Bằng đại ca năm đó đã từng cứu mạng ta, ta có thể mua bọn họ được không?”

Đại Lưu quay đầu nhìn Kim Phi.

Anh ta làm như vậy đồng nghĩa với việc cướp người của Kim Phi, có chút vô ơn.

Nhưng hai người là đồng đội, Kim Phi còn có thể nói gì được.

Vì vậy liền khẽ gật đầu.

“Chưởng quầy, ta mua mấy người bọn họ”.

Đại Lưu nhìn về phía chưởng quầy: “Bao nhiêu tiền?”

“Mỗi người 80 lượng bạc”.

Chưởng quầy làm ký hiệu tay hình số tám: “Bốn người tổng cộng 320 lượng bạc nhưng vì nể mặt Kim tiên sinh nên ta sẽ bớt 20 lượng, ngài đưa 300 lượng là được rồi”.

“300 lượng?”

Sắc mặt Đại Lưu lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Các cựu binh đi theo Kim Phi, tiêu diệt liên tiếp mấy ổ thổ phỉ, ai nấy cũng được chia không ít tiền.

Đặc biệt là lần này, ngân lượng mà chồng Mẫu Lão Hổ mang tới, Kim Phi đều chia cho mỗi người 20 mươi lượng.

Đây là một con số không hề nhỏ, nếu dùng tiết kiệt thì đủ cho một gia đình dùng suốt mấy năm.

Nhưng ở đây, 20 lượng là quá ít.

Đừng nói là bốn người, chỉ một mình Kim Bằng thôi cũng không đủ.

“Sao đắt vậy?”

Kim Phi khẽ cau mày.

Chưởng quầy liệu có phải thấy mình là người từ nơi khác đến nên nói thách giá không?
 
Back
Top Bottom