Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 480


À, còn tìm đến người trung gian để mua vài thứ luyện sắt.

Nhưng dù là Xuân Phong Lâu hay xưởng chế luyện thì đều không phải là nơi sẽ gặp Lục Liễu.

“Hôm qua ta đến Xuân Phong Lâu tìm Tiểu Bắc cô nương…”

Kim Phi kể lại chuyện hai người gặp nhau: “Tu trăm năm mới đi chung chuyến thuyền, đi chung xe cũng coi như là duyên phận rồi, ta có lẽ không có thời gian đến Giáo phường ti cổ vũ cho cô ấy nữa, tặng cô ấy mười lượng bạc coi như là tiền xe của ta”.

Vừa nói xong, bên ngoài truyền đến giọng nói: “Kim tiên sinh ở Kim Xuyên, thưởng cho Lục Liễu cô nương mười lượng bạc!”

Kim Phi nheo mắt, sau đó mỉm cười lắc đầu.

Y cứ tưởng phương pháp thống kê được sử dụng trong cuộc thi hoa khôi tương đối công bằng, ai có thể trở thành hoa khôi đều hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của bản thân, bây giờ y mới biết thì ra phía sau đều có người giật dây.

“Tướng công, chẳng phải không đến năm mươi lượng không được đọc tên sao?” Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

“Đây là có người muốn dùng danh tiếng của tiên sinh để nâng đỡ Lục Liễu”.

Khánh Mộ Lam cười nói.

Bên ngoài, giọng thái xướng vừa dứt, tiếng bàn tán của mọi người đã to hơn.

“Có chuyện gì vậy? Chẳng phải không đến năm mươi lượng thì không được đọc tên sao?”

“Kim tiên sinh giống với người khác à? Đừng nói là được ngài ấy thưởng mười lượng bạc, cho dù là một cục đồng thì cũng phải hô tên”.

“Kim tiên sinh là ai?”

“Đến Kim tiên sinh mà ngươi cũng không biết sao? Chính là người đã viết bài thơ Tứ Hải Vô Nhàn Điền đó!”

“Thì ra là ngài ấy! Ta biết chứ, Kim tiên sinh còn viết bài Biểu chiều cuốc mạ và Hôm qua vào thành thị nữa”.

“Người viết thơ thay cho bách tính chúng ta rất ít, Kim tiên sinh thưởng cho cô nương Lục Liễu thì chúng ta cũng phải thưởng”.

“Cả ta nữa!”

Người dân lại trở nên nhiệt tình, lần lượt lấy bạc ra thưởng cho Lục Liễu.

Ngay cả quận trưởng cũng tham gia vào cuộc vui, thưởng cho Lục Liễu một trăm lượng.

Giới phú thương giàu có cũng không thể ngồi yên, tiền thưởng cuối cùng của Lục Liễu đã vượt qua Thanh La, đạt hai nghìn năm trăm lượng, trở thành cô nương có tiền thưởng cao nhất hiện tại.

“Đa tạ quận trưởng đại nhân, đa tạ Kim tiên sinh!”

Lục Liễu vốn tưởng rằng lần này có rất ít hy vọng trở thành hoa khôi, nhưng sau sự xuất hiện của Kim Phi đã khiến cô ta nhìn thấy hy vọng một lần nữa.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 481


Trên sân khấu, Lục Liễu xúc động đến nỗi suýt khóc.

Sau khi biểu diễn xong, cô nương có thể rời đi, sau khi Lục Liễu xuống sân khấu, quần áo cũng không thay mà lập tức ngồi thuyền lên bờ.

“Tiên sinh, Lục Liễu cô nương đến, muốn vào cảm tạ ngài”.

Thiết Chùy đi tới, nhỏ giọng hỏi: “Có để cô ấy vào không?”

Kim Phi liếc nhìn Quan Hạ Nhi, bất lực nói: “Mời cô ấy vào đi”.

Người đến rồi, không gặp lại cảm thấy tội lỗi.

Một lúc sau, Lục Liễu cùng Thiết Chùy đi vào trong lều, mỉm cười hành lễ với Kim Phi và những người khác: “Tiểu nữ Lục Liễu tham kiến Kim tiên sinh, Kim phu nhân và các vị tiểu thư”.

Tư thái rất khiêm tốn, nhưng giọng điệu và hành động lại rất phóng khoáng.

“Nhìn gần Lục Liễu cô nương còn đẹp hơn cả trên sân khấu, không hổ danh là hoa khôi”.

Quan Hạ Nhi ngưỡng mộ nhìn quần áo và trang sức trên đầu Lục Liễu.

Thật ra Quan Hạ Nhi cũng xinh đẹp không kém gì Lục Liễu, chỉ là lớn lên trên núi, chưa bao giờ trang điểm, cũng không biết cách ăn mặc, cho nên đứng trước sự xinh đẹp của Lục Liễu, cô mới cảm thấy hơi tự ti.

“Lục Liễu cô nương quả nhiên xinh đẹp duyên dáng, nhưng Hạ Nhi nàng cũng xinh đẹp tự nhiên, không cần trang điểm, nếu trang điểm lên thì ta còn tâm trí đâu để làm việc nữa?”

Kim Phi biết Quan Hạ Nhi hơi tự ti nên nói đùa.

“Tướng công nói lung tung gì thế!”

Quan Hạ Nhi xấu hổ đến mức cổ đỏ ửng, tức giận nắm chặt tay đánh vào cánh tay Kim Phi vài cái.

“Tiên sinh nói rất đúng, nếu ta tẩy trang, thay quần áo khác thì còn không xách giày nổi cho phu nhân”.

Lục Liễu nhìn Quan Hạ Nhi với đôi mắt ngưỡng mộ.

Cô ta có thể nhìn ra được Kim Phi thật lòng quan tâm Quan Hạ Nhi.

Mong ước lớn nhất của cô ta cũng là tìm được tình yêu đích thực rồi cùng nhau già đi.

Nhưng cô ta biết, đời này của mình chắc không còn cơ hội như vậy nữa.

“Lục Liễu cô nương đừng chê cười ta!”

Quan Hạ Nhi lại trừng mắt nhìn Kim Phi, cười nói: “Thiết Chùy, mau lấy ghế cho Lục Liễu cô nương”.

“Hạ Nhi, Lục Liễu cô nương biểu diễn cả nửa ngày, chắc cũng mệt rồi, nàng để người ta về nghỉ ngơi đi”.

Kim Phi cười nói.

Bọn họ không phải thật sự đến để xem cuộc thi, Đường Tiểu Bắc chắc cũng sắp lên sân khấu rồi, giữ người ngoài ở lại trong lều cũng không tiện nói nhiều.

Thông qua những chuyện vừa rồi, Lục Liễu càng hiểu sâu hơn về sức ảnh hưởng của Kim Phi, vừa xuống sân khấu đã muốn đến chào hỏi làm quen với Kim Phi ngay, nhưng Kim Phi đã từ chối thì cô ta cũng không dám làm trái.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 490


63a3c4e323880xkj0SbcJ5E30N62kmnzz.jpg


63a3c4e3e1877PCFCYxFApWVp6Dy1roPH.jpg


Cốt lõi của trả giá là cho ông chủ biết rằng bản thân rất muốn mua, nhưng đang thiếu tiền, để cho người ta thấy được bản thân lực bất tòng tâm.

Kiếp trước là một học sinh nghèo, kinh nghiệm mặc cả của Kim Phi có thể nói là rất phong phú, biểu hiện cũng rất chuẩn xác.

Nhìn thấy Kim Phi thật sự muốn lùi bước, tú bà cũng có chút sốt ruột.

Bà ta nói: "Kim tiên sinh, hai trăm lượng thật sự là quá ít, hay ngài vay bạn bè một chút? Ta cũng chịu thiệt thòi một chút, ba ngàn lượng là được rồi!"

Bà ta vẫn còn nhớ Khánh Mộ Lam.

"Chu mama, bà cũng biết ta đến từ Kim Xuyên. Đây là lần đầu tiên đến quận lỵ. Ta không biết ai, cũng không biết vay tiền ở đâu?"

Kim Phi lắc đầu khó xử.

"Nếu Kim tiên sinh đã hết cách, thì thôi vậy. Dù sao thì Tiểu Bắc cũng là đứa con gái ta yêu nhất, để lại bên cạnh ta đi".

Giá cả hai bên chênh lệch quá nhiều, tú bà bất lực thở dài: “Vậy ta không làm phiền tiên sinh nữa”.

"Ta sẽ ở lại Quảng Nguyên hai ngày nữa. Nếu Chu mama đổi ý, bà có thể đến gặp ta bất cứ lúc nào".

Kim Phi cũng không giữ lại, y đứng dậy và tống tú bà ra ngoài.

"Tiên sinh, người ta muốn năm ngàn, thế mà ngài lại ra giá 200 lượng, quá ác mà!"

Thiết Chùy nhìn tú bà đóng cửa, sau đó xoay người giơ ngón tay cái lên cho Kim Phi.

"Lúc này không thể đưa ra giá cao, nếu không bà ta sẽ cảm thấy bán rẻ, bị lỗ, không biết sẽ ra ngoài nói linh tinh gì đâu".

Kim Phi nói: "Hơn nữa, 200 lượng là khá nhiều, có thể mua vài gia nô luôn đấy".

"Tiên sinh, gia nô có thể so sánh với Tiểu Bắc cô nương sao?"

"Tiểu Bắc cô nương không thể gánh, không thể vác, tất nhiên không thể so sánh với gia nô rồi".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 491


"Tiên sinh nói như vậy, không sợ Đường xưởng trưởng sẽ liều mạng với ngài sao?"

"Đường Tiểu Bắc hiện tại không còn là cây tiền của Xuân Phong Lâu nữa, ở lại đây cũng chẳng có ai chọn cô ấy nữa, tú bà không dám bán, chỉ là do kỳ vọng quá cao mà thôi".

Kim Phi nói: "Chúng ta hãy đợi hai ngày nữa. Khi tú bà nhận ra rằng việc giữ Đường Tiểu Bắc không thể mang lại lợi ích gì cho Xuân Phong Lâu, bà ta sẽ tự tìm đến chúng ta".

"Hy vọng vậy".

Thiết Chùy thở dài và ngồi bên cửa sổ.

Đúng như Kim Phi dự đoán, đêm đó, tú bà đã cố gắng hết sức để giới thiệu cho khách, nhưng không ai bằng lòng chọn Đường Tiểu Bắc cả.

Vào lúc đóng cửa vào đêm hôm đó, khuôn mặt của tú bà đen như đít nồi.

Nó vẫn như vậy cho đến sáng hôm sau.

Ngày cuối cùng của cuộc thi hoa khôi kết thúc, đội xe của Xuân Phong Lâu khởi hành giữa tiếng hò hét của tú bà.

Kim Phi nhìn thấy người hầu gái của Đường Tiểu Bắc cũng bị tú bà gọi đi.

Tiểu viện cũng bị khóa, một người đàn ông vạm vỡ đứng ở cửa.

"Tiên sinh, tú bà làm thế này là để ngăn cản chúng ta bắt cóc Tiểu Bắc cô nương sao?"

Thiết Chùy tức giận nói.

"Chỉ đề phòng thôi, còn Tiểu Bắc cô nương thì sao?"

Tú bà càng như thế này, Kim Phi càng cảm thấy thoải mái.

Điều lo lắng duy nhất là tú bà sẽ làm Đường Tiểu Bắc bị thương.

“Cô ấy vừa đi ra khỏi phòng, có vẻ như không có vấn đề gì”, Thiết Chùy đáp.

"Tốt rồi, tú bà không có ở đây, ngươi cũng nghỉ ngơi đi".

Kim Phi cầm một cuốn sách buộc dây lên và nhìn nó với vẻ thích thú.

Sách là nấc thang tiến bộ của con người. Mặc dù trước đó chủ ký sinh là một học giả nhưng số lượng sách tiếp xúc rất ít, đến quận, Kim Phi đi rất nhiều tiệm sách, đang bù lại kiếm thức cho Đại Khang.

Cuộc thi hoa khôi càng về sau càng ít tuyển thủ, diễn ra càng nhanh hơn, đội từ Xuân Phong Lâu đã trở lại vào giữa buổi chiều.

"Tiên sinh, có kết quả của cuộc thi hoa khôi rồi".

Thiết Chùy chạy vào để chia sẻ chuyện mình hóng được với Kim Phi: "Hoa khôi năm nay vẫn là Lục Liễu, còn Xuân Phong Lâu thì thảm rồi. Ban đầu, Tiểu Bắc cô nương được dự đoán sẽ giành được giải, nhưng bây giờ thậm chí còn không có trong top 3, chỉ đứng ở vị trí thứ 6".

"Thảo nào sắc mặt của tú bà lại xấu như vậy".

Kim Phi cười nói.

Tú bà quả nhiên bị đả kích không nhẹ, đêm đó bà ta không đến gặp Kim Phi, cũng không đi gặp Đường Tiểu Bắc.

Hôm sau vẫn vậy.

Mãi đến sáng ngày thứ ba, Kim Phi đề nghị kết toán tiền thuê phòng, muốn trở về Kim Xuyên, tú bà rốt cuộc cũng đã không thể ngồi yên được nữa.

Đã ba ngày kể từ khi Đường Tiểu Bắc bị đồn là Dạ Mị, suốt ba ngày không biết tốn bao nhiêu nước bọt, không một vị khách nào chịu nhận Đường Tiểu Bắc.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 492


Một cô gái mà ai cũng tránh, dù có xinh đẹp đến mấy thì đối với Xuân Phong Lâu cũng có ích lợi gì?

Tú bà cuối cùng cũng hiểu ra điều này.

Nhìn Kim Phi tính tiền, tú bà không đề cập đến việc miễn phí, sau khi Kim Phi kết toán xong, mới bước lên phía trước, cười hỏi:

"Kim tiên sinh, về sớm vậy, sao không ở chơi mấy ngày nữa?"

"Ta đã hẹn với người bên Kim Xuyên, không thể trì hoãn thêm nữa. Ta phải về gấp".

Kim Phi trìu mến liếc nhìn về phía Đường Tiểu Bắc ở hậu viện: "Chu mama, trước khi đi, ta có thể đến thăm Tiểu Bắc cô nương một lần nữa không?"

"Mấy ngày nay ta cũng đã nghĩ kỹ rồi. Hiếm mà gặp được người tốt như tiên sinh, thực sự không nỡ chia rẽ".

Tú bà thở dài: "Không phải tiên sinh còn 200 lượng bạc sao? Đi mua quần áo và giày dép chuộc thân cho Tiểu Bắc, rồi đưa con bé đi đi".

"Chuyện này……"

Kim Phi xấu hổ gãi gãi đầu: "Xin lỗi Chu mama, ngày hôm qua ta còn có thể góp được hai trăm lượng. Không phải mới thanh toán sao? Chắc chỉ có thể góp 182... "

Khụ khụ!

Thiết Chùy ở phía sau gần như không thể nhịn cười, nhanh chóng ho hai lần để che giấu.

Tú bà khóe miệng co giật kịch liệt: "182 thì 182, ai bảo ta thương Tiểu Bắc cơ chứ?"

"Chu mama, đa tạ!"

Kim Phi sợ tú bà hối hận nên vội hét lên với Thiết Chùy: “Thiết Chùy, về phòng trọ tìm vợ ta để lấy tiền, sau đó bảo Nhuận Nương đi mua quần áo bán thân mang đến đây".

"Vâng!"

Thiết Chùy đồng ý, sải bước ra khỏi Xuân Phong Lâu.

"Vậy thì Kim tiên sinh hãy đợi một lát, ta tìm kế ước bán thân của Tiểu Bắc".

Tú bà cúi đầu, xoay người rời đi.

Thiết Chùy sợ lâu ngày sinh ra biến cố nên chạy một mạch về nhà trọ.

Theo những gì đã thương lượng, đến gặp Quan Hạ Nhi để lấy 60 lượng bạc, sau đó đưa Nhuận Nương về Xuân Phong Lâu càng nhanh càng tốt.

Thanh lâu thường không cho phụ nữ con nhà lành vào, nhưng những tên côn đồ gác cổng đã được tú bà thông báo trước, nên không ngăn cản mà đưa Nhuận Nương vào cùng.

"Chu mama, đây là một trăm tám mươi hai lượng bạc, bà đếm đi".

Trong viện của Đường Tiểu Bắc, Kim Phi đưa bạc cho tú bà.

Tú bà không khách sáo, li3m ngón tay, đếm hai lần, sau khi xác nhận là đúng, mới cẩn thận ôm vào lòng.

“Chu mama, giao khế ước bán thân của Tiểu Bắc cho ta”, Kim Phi nói.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 493


Nhìn nó, Kim Phi lập tức bật cười cay cú.

Một trăm tám mươi hai lượng mua được Đường Tiểu Bắc, thực ra Kim Phi vẫn có chút vui mừng, cảm thấy mình đã kiếm được lời.

Nhưng khi nhìn thấy văn tự bán thân, Kim Phi nhận ra rằng mình còn quá non.

Khi Xuân Phong Lâu mua Đường Tiểu Bắc, chỉ tốn bảy lượng bạc.

Chỉ trong vài năm, đã được bán lại với giá gấp gần ba mươi lần, Xuân Phong Lâu chắc chắn đã kiếm được rất nhiều tiền.

"Kim tiên sinh, tuy rằng chỉ mua Tiểu Bắc với giá bảy lượng, nhưng để huấn luyện con bé trở thành nhân tài, ta đã bỏ ra rất nhiều tiền. Nếu không nhìn tấm chân tình tiên sinh dành cho Tiểu Bắc, ta sẽ không bán con bé với giá hơn 100 lượng đâu".

Tú bà trông rất đau lòng: "Tiên sinh sau phải thường xuyên đến Xuân Phong Lâu chiếu cố đến việc buôn bán của chúng ta đấy".

"Được".

Đã có được khế ước bán thân, Kim Phi một khắc cũng không muốn ở lại Xuân Phong Lâu: "Chu mama, bây giờ ta có thể đưa Tiểu Bắc cô nương đi được chưa?"

“Tất nhiên, từ bây giờ, Tiểu Bắc sẽ là người của tiên sinh”.

Tú bà đưa mắt ra hiệu với cô hầu gái đang canh cửa phòng chính.

"Vị cô nương này, xin đưa quần áo và giày cho ta".

Nhuận Nương nghe xong liền vội vàng đưa gói hàng trên tay cho cô hầu gái nhỏ.

Cô gái xách gói hàng bước vào phòng.

Tú bà liên tục nói Đường Tiểu Bắc là đứa con gái mà bà ta yêu nhất, nhưng khi Đường Tiểu Bắc rời đi, bà ta không để Đường Tiểu Bắc mang đi dù chỉ một sợi dây.

Hầu gái có trách nhiệm thu dọn quần áo và đồ trang sức của Đường Tiểu Bắc.

Khi Đường Tiểu Bắc đi ra, cô ấy đã mặc quần áo do Kim Phi đưa tới.

Chỉ là Nhuận Nương không nghĩ tới việc tú bà đến dây buộc tóc còn không cho Đường Tiểu Bắc giữ lại, lại quên mua kẹp tóc, lúc này tóc của Đường Tiểu Bắc đều đã rối tung sau lưng.

Ở kiếp trước, Kim Phi đã nghe nói về việc tịnh thân ra khỏi nhà, lần này đã được chứng kiến tận mắt rồi.

Nhưng Đường Tiểu Bắc hoàn toàn không quan tâm đ ến chuyện này, lúc này trong lòng cô ấy chỉ có kích động cùng vui mừng, và biết ơn Kim Phi.

Bởi vì cô ấy biết rằng bắt đầu từ hôm nay, cô ấy đã hoàn toàn thoát khỏi cái lồ ng của thanh lâu và số phận bi thảm của mình!

Và người thay đổi tất cả những điều này là chàng thư sinh chẳng hề đô con trước mặt cô ấy.

"Tiểu Bắc tạ ơn tiên sinh!"

Đường Tiểu Bắc quỳ gối và dập đầu cung kính lạy Kim Phi.

"Tiểu Bắc, từ nay chúng ta sẽ là một gia đình, người nhà với nhau không thể quỳ lạy như thế được".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 494


Kim Phi nhanh chóng bảo Nhuận Nương kéo Đường Tiểu Bắc lên.

Nhìn thấy tóc rối tung sau đầu của Đường Tiểu Bắc, y tháo mặt dây chuyền bằng ngọc quanh eo, cởi dây ra, đưa cho Đường Tiểu Bắc.

Đường Tiểu Bắc cười rồi lấy nó, buộc tóc lại.

Mặc dù chỉ là cái buộc tóc đuôi ngựa đơn giản nhất, quần áo cũng kém lộng lẫy hơn trước nhiều, thậm chí có chút không vừa vặn, nhưng Kim Phi cảm thấy Đường Tiểu Bắc thuận mắt hơn trước rất nhiều.

Sau khi xem xét một lúc, Kim Phi cuối cùng cũng phát hiện ra lý do.

Lúc trước cho dù là cười, Đường Tiểu Bắc luôn cười với vẻ u ám nhàn nhạt, nhưng hiện tại lại toát ra sự vui vẻ cùng hy vọng tương lai!

"Đi nào".

"Chu mama, ta đi đây!"

Đường Tiểu Bắc hơi cúi đầu trước tú bà, đi theo phía sau Kim Phi, ngẩng cao đầu.

Việc chuộc thân hiếm khi xảy ra trong thanh lâu, nên khi họ đi qua sảnh ở tầng một, tất cả các cô gái nhận được tin tức đều chạy đến.

"Tiểu Bắc thật là may mắn, Kim tiên sinh vậy mà lại đồng ý chuộc thân cho cô ấy!"

"Ừ, Kim tiên sinh còn trẻ như vậy mà đã tài năng đến thế. Đúng là đức lang quân hoàn mỹ".

"Ta nghĩ điều đáng ngưỡng mộ nhất ở Kim tiên sinh chính là sự si tình. Sống trên lầu bao nhiêu ngày như vậy, không biết có bao nhiêu cô gái muốn ôm ấp nhưng tiên sinh vẫn không có phản ứng gì, từ đầu đến cuối đều chờ Tiểu Bắc".

"Đúng thế, khi ta ra hậu viện, lần nào ta cũng thấy Kim tiên sinh nhìn sang cửa sổ của Tiểu Bắc từ cửa sổ".

"Nếu có đức lang quân như vậy đến chuộc thân cho ta thì tốt biết bao!"

Các cô gái đều nhìn Đường Tiểu Bắc với ánh mắt ghen tị.

Có hai cô gái vào cùng Đường Tiểu Bắc tiến đến vừa khóc vừa chào tạm biệt Đường Tiểu Bắc.

"Tiểu Bắc, đừng quên chúng ta!"

"Tiểu Bắc, khi đến nhà Kim tiên sinh, nhất định phải ngoan, đừng làm cho đại phu nhân tức giận, biết không?"

Phụ nữ bình thường không được phép đến thanh lâu, từ biệt lần này chính là vĩnh biệt.

"Tiểu Như, Đình tỷ, ta biết rồi".

Đường Tiểu Bắc cũng có chút buồn bực, nắm tay hai cô gái, hai mắt có chút đỏ lên.

"Hôm nay là ngày lành tháng tốt, không thể khóc".

Đình tỷ buông tay Đường Tiểu Bắc, cúi đầu nói với Kim Phi: "Tiên sinh, Tiểu Đình thân phận không cao, không đủ tư cách để nói chuyện với tiên sinh, nhưng xin hãy đối xử tử tế với Tiểu Bắc".

"Đừng lo".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 495


Kim Phi mỉm cười và gật đầu.

Đình tỷ cười với Kim Phi và đẩy Đường Tiểu Bắc đi: "Về cùng Kim tiên sinh đi, về sau phải sống tốt đó".

"Ừm!"

Đường Tiểu Bắc gật đầu và rời khỏi Xuân Phong Lâu với đôi mắt đỏ hoe.

Trong tiểu viện của quán trọ, Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông và Khánh Mộ Lam đều lo lắng nhìn ra bên ngoài.

Khi thấy xe ngựa quay trở lại, Quan Hạ Nhi và Khánh Mộ Lam vội vàng ra đón, Đường Đông Đông cũng muốn đi theo, nhưng vừa đi được hai bước, cô ấy cảm thấy chân như đeo chì, bước không nổi.

Mặc dù Thiết Chùy quay lại và nói rằng Kim Phi đã nói chuyện xong với tú bà rồi, nhưng cô ấy vẫn lo lắng rằng sẽ có chuyện gì xảy ra.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Đường Tiểu Bắc nhảy khỏi xe ngựa, viên đá trong lòng Đường Đông Đông mới rơi xuống đất.

"Tỷ!"

Đường Tiểu Bắc lao vào nhà và ôm Đường Đông Đông.

"Tiểu Bắc!"

Hai chị em ôm nhau mà khóc!

Các cuộc đoàn tụ luôn khiến mọi người vui vẻ, Kim Phi, Quan Hạ Nhi và Khánh Mộ Lam đứng ở cửa và cười.

Hai chị em khóc mất năm sáu phút mới dừng lại.

Đường Tiểu Bắc đứng dậy lau nước mắt, cúi đầu nói với Quan Hạ Nhi: "Tiểu Bắc kính chào phu nhân".

Được Kim Phi mua lại, về sau sống dưới trướng Quan hạ Nhi nên cô ấy không muốn để lại ấn tượng xấu cho Quan Hạ Nhi.

"Tú bà cũng thật là, sao đến một cái dây buộc tóc cũng không cho muội mang theo chứ?"

Quan Hạ Nhi mỉm cười, tháo một chiếc kẹp tóc trên đầu ra rồi cài vào đuôi ngựa của Đường Tiểu Bắc: “Muội dùng tạm cái trâm này đã nhé".

"Đông Đông, cho này!"

Kim Phi lấy khế ước bán thân của Đường Tiểu Bắc ra và đưa cho Đường Đông Đông.

Đường Tiểu Bắc hai mắt đột nhiên sáng lên.

Mặc dù cô ấy cảm thấy Kim Phi rất tốt, nhưng không ai muốn trở thành nô lệ.

Ngay cả khi gả cho Kim Phi, cô ấy cũng muốn là bản thân mình tự nguyện chứ không phải do ép buộc.

"Cảm ơn Phi ca!"

Đường Đông Đông nhận lấy: "Tiền chuộc Tiểu Bắc cứ trừ vào tiền công của ta".

"Chuyện nhỏ", Kim Phi mỉm cười: "Lát nũa cô đi cùng Thiết Chùy một chuyến, thoát tịch cho cô ấy rồi tranh thủ thời gian trở về, chúng ta đi mua gia nô, ngày mai trở về".

"Được!"

Đường Đông Đông không muốn đợi lâu, lập tức gọi điện cho Thiết Chùy, ba người cùng nhau đi đến phủ nha.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 496


“Đội trưởng, có chuyện gì vậy?”

Cựu binh đứng ở cửa chạy lại đỡ Thiết Chùy.

Trái tim Kim Phi lập tức thắt lại.

Y biết tính cách của Thiết Chùy, nếu như không phải bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không để Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc ở lại, một mình chạy về.

“Tiên sinh… mau… mau đi cứu… cứu người…”

Mắt trái của Thiết Chùy đã bị đánh đến mức không thể mở ra được, mắt phải híp lại như một sợi chỉ, sống mũi bị vẹo, nói không rõ lời.

“Ở đâu?”

Mặc dù Kim Phi cũng rất lo lắng về Thiết Chùy, nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải hỏi ra được tỷ muội Đường Đông Đông đang ở đâu?

“Cửa…xưởng… xưởng chế luyện…”

Thiết Chùy khó khăn nói.

“Ai đánh?”

“Không… không biết…”

Thiết Chùy cố gắng nói hết, đầu sắp không ngóc lên nổi nữa.

“A Cường, ngươi dẫn Thiết Chùy đi gặp lang trung”.

Kim Phi hét về phía cựu binh: “Những người khác đi cùng ta!”

“Rõ!”

Những cựu binh còn lại đồng thanh hét lên một tiếng rồi trở về phòng.

Tiếng hét của các cựu binh đã làm kinh động đám người Quan Hạ Nhi đang cười nói bên trong, bọn họ đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy cựu binh đỡ Thiết Chùy rời đi.

“Tiên sinh, có chuyện gì vậy?”, Khánh Mộ Lam cau mày hỏi: “Sao Thiết Chùy lại bị người ta đánh thành bộ dạng này?”

“Ta cũng không biết chuyện gì, Thiết Chùy không nói rõ được nữa rồi”.

Kim Phi lắc đầu: “Cậu ấy chỉ bảo ta tới xưởng chế luyện cứu người”.

“Đối phương là ai?”

“Thiết Chùy nói không quen”.

Kim Phi nói: “Ta đã bảo đám người Đại Lưu đi lấy vũ khí rồi, phía quán trọ này cô và các binh lính nữ canh chừng nhé”.

“Quán trọ Triệu gia là do quận trưởng mở, người bình thường không dám tới đây gây chuyện đâu, để vài người ở lại là được rồi, ta đi cùng với ngài”.

Khánh Mộ Lam lạnh lùng nói: “Ta muốn xem xem quận thành Quảng Nguyên này ai lại lợi hại như vậy, lại dám hành hung giữa ban ngày ban mặt!”

Đừng thấy thường ngày cô ấy luôn đối đầu với Thiết Chùy, đây chính là một cách để cô ấy thể hiện tình cảm.

Người bình thường cô ấy chẳng buồn quan tâm.

Thấy Thiết Chùy bị đánh tới như vậy, lửa giận trong lòng cô ấy liền bốc lên ngùn ngụt.

Ngay khi Kim Phi đang định nói, một thư sinh chạy được tiểu nhị dẫn vào.

Đó chính là Chu công tử mà Kim Phi gặp trong xưởng chế luyện.

“Kim… Kim tiên sinh… mau tới xưởng chế luyện… Tiểu Bắc cô nương… bị Mẫu Lão Hổ nhà họ Ngụy… treo lên rồi”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 497


Chu công tử thở hồng hộc nói.

“Treo lên?”

Sắc mặt Kim Phi thay đổi, lạnh giọng hỏi: “Vì sao vậy?”

“Mẫu Lão Hổ nhà họ Ngụy ghét nhất là gái thanh lâu, trên đường gặp Tiểu Bắc cô nương, có lẽ có người nói với cô ta thân phận của Tiểu Bắc cô nương, bà ta liền nhỏ nước bọt về phía cô ấy, Thiết Chùy huynh đệ liền chửi bà ta một câu, bà ta liền sai gia nô đánh Thiết Chùy một trận.

Chu công tử cuối cùng cũng thuận lợi nói xong: “Ta vốn dĩ định tới khuyên nhủ, nhưng cha ta lo đắc tội với Mẫu Lão Hổ liền bảo gia nô nhốt ta trong phòng, ta cạy cửa sổ mới chạy tới được đây đấy”.

“Cháu gái của quận trưởng?”, Kim Phi cau mày hỏi: “Chính là cái người đã đánh chết một cô nương ở thanh lâu?”

“Đúng, đúng, chính là bà ta”.

Chu công tử gật đầu lia lịa.

“Bà ta dẫn theo bao nhiêu người?”

“Khoảng mười người”.

Chu công tử nhìn xung quanh, nhắc nhở: “Tiên sinh mau tới phủ nha báo quan đi, tuy nhiên đừng tìm quận trưởng, Mẫu Lão Hổ là cháu gái của ông ta, tốt nhất huynh nên đi tìm quận thừa Tần, ông ấy là người duy nhất ở Quảng Nguyên có thể đối đầu với quận trưởng”.

Chức quan cao nhất quận thành của Đại Khang là thái thú, người dân thường gọi là quận trưởng, quận thừa đứng thứ hai, thường nhận lệnh trực tiếp của triều đình, có tác dụng kìm hãm quận trưởng.

“Tần quận thừa có qua lại với nhà bọn ta, mấy ngày trước ta còn tới thăm Tần bá bá, có cần ta đi xin hộ không?”

Khánh Mộ Lam nghiêng người về phía Kim Phi, hỏi.

“Quận trưởng Quảng Nguyên có tước vị không?”, Kim Phi hỏi.

“Không có”, Khánh Mộ Lam lắc đầu: “Theo ta được biết, trong quận thành Quảng Nguyên chỉ có ba quý tộc, ngoại trừ Tần bá bá, còn có hai lão tướng quân thởi tiên đế”.

“Không có tước vị, vậy thì không cần quan tâm”.

Khóe mắt Kim Phi khẽ nheo lại: “Lần này ta sẽ dạy bà ta cách làm người”.

Cho đến hiện giờ vẫn chưa có nhiều người biết thân phận của Khánh Mộ Lam, đây được coi là một trong số những quân bài của Kim Phi, không thể để lộ chỉ vì một con chuột chù được.

“Không cần ta quan tâm cũng được, nhưng ngài phải cho ta đi cùng”.

Lần này Khánh Mộ Lam tới đây cũng đã thỏa thuận với ca ca mình, nếu như không phải trường hợp bắt buộc, cô ấy cũng không muốn ra mặt.

Kim Phi nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, A Mai đã chỉ huy các binh lính nữ dắt ngựa tới.

Các cựu binh cũng lấy xong vũ khí, xếp hàng ngay ngắn trước mặt Kim Phi.

Đại Lưu còn mang cho Kim Phi một chiếc cung nỏ và một chiếc trường đao.

“Tất cả mọi người, lên ngựa!”

Kim Phi treo đao và cung nỏ lên lưng ngựa rồi hạ lệnh, toàn bộ cựu binh đều đồng loạt trèo lên.

“Chu công tử, lần này đa tạ huynh!”

Kim Phi chắp tay với Chu công tử, sau đó cùng Khánh Mộ Lam trèo lên ngựa.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 498


Hai chân kẹp chặt lưng ngựa, chiến mã hí lên một tiếng, sau đó lao đi.

“Lần này xảy ra chuyện lớn rồi!”

Chu công tử nhìn Kim Phi đang phi nước đại, sắc mặt không khỏi trắng bệch.

Anh ta vốn tưởng rằng Kim Phi sẽ đi báo quan, ai ngờ rằng Kim Phi lại một phát gọi nhiều người đi như vậy.

Nghĩ đến vẻ mặt dữ tợn của các cựu binh, lại nhìn các binh lính nữ mặc áo giáp phía sau, tuyệt đối không phải là gia nô bình thường.

Chu công tử đột nhiên cảm thấy Kim Phi trở nên vô cùng thần bí.

Xưởng luyện chế cách nhà trọ không xa, cưỡi ngựa chỉ cần mấy phút đã tới ngã tư, chỉ cần rẽ phải là tới cửa xưởng luyện chế.

“Mộ Lam, mọi người ở đây đợi ta chút, khi nào ta gọi thì mọi người hãy qua”.

Kim Phi dừng ngựa lại.

“Sao thế?”, Khánh Mộ Lam bực bội hỏi.

“Nhiều người như vậy cùng qua đó, dọa cho Mẫu Lão Hổ sợ chạy mất thì sao?”, Kim Phi lạnh lùng nói.

“Tiên sinh lại định đào hố chôn người ta đúng không!”

A Mai lập tức hiểu ra, gật đầu nói: “Để đề phòng thì ta sẽ để A Mai đi cùng ngài”.

Kim Phi nghĩ một chút rồi gật đầu.

Kỹ năng của A Mai Kim Phi đã có dịp thấy rồi, Thiết Chùy dẫn theo năm sáu người của đội cận vệ vẫn không phải đối thủ của cô ấy, dẫn theo cô ấy Kim Phi cũng thấy yên tâm hơn chút.

Hai người cưỡi ngựa ra khỏi con phố liền nhìn thấy có hai người bị treo trên cái cây cách cửa xưởng luyện chế không xa.

Không phải Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc thì còn là ai?

Một người phụ nữ trung niên như cái thùng đứng trước mặt họ, tay trái cầm roi, tay phải chửi mắng.

“Loại tiện nữ như ngươi ta thấy nhiều rồi, lần trước còn đánh chết một đứa đấy!”

Mẫu Lão Hổ chỉ vào Đường Tiểu Bắc, điên cuồng chửi bới: “Lão nương đây nhổ nước bọt vào người ngươi là còn coi trọng ngươi, lại còn dám xúi giục gia nô chửi ta, ta thấy ngươi chán sống rồi đấy!”

Chửi xong lại nhổ một ngụm nước bọt vào người Dduonfg Tiểu Bắc.

“Ngụy phu nhân, ta sai rồi, sau này không dám nữa…”

Đường Tiểu Bắc đương nhiên biết danh tiếng của Mẫu Lão Hổ, sợ hãi van xin: “Bà làm gì ta cũng được, nhưng tỷ tỷ ta không phải gái thanh lâu, bà tha cho tỷ ấy đi…”

“Ở cùng với con tiện nhân như ngươi thì cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”

Mẫu Lão Hổ hừ lạnh nói.

“Tiểu Bắc, không cần cầu xin bà ta, đợi tiên sinh tới sẽ

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 499


Nhưng cô ấy nghiến răng không kêu một tiếng nào, chỉ hằn học nhìn chằm chằm Mẫu Lão Hổ.

“Còn dám trừng mắt nhìn lão nương!”

Mẫu Lão Hổ lại quật thêm một roi: “Còn trừng nữa lão nương móc mắt ngươi ra!”

“Ngụy phu nhân, tất cả mọi tội lỗi đều là của ta, ta là con tiện nhân, bà làm gì ta cũng được, tha cho tỷ tỷ ta đi mà”.

Đường Tiểu Bắc khóc lóc cầu xin.

“Làm gì cũng được?”

Mẫu Lão Hổ giễu cợt nhìn Đường Tiểu Bắc: “Đây là ngươi nói đấy nhé!”

Trong lòng Đường Tiểu Bắc chợt dâng lên một dự cảm không lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo một tên gia nô bê một cái thùng phân chạy từ trong nhà ra.

“Phu nhân, nước phân mà bà yêu cầu tới rồi!”

“Tránh xa ta ra, hôi chết đi được!”

Mẫu Lão Hổ nhảy ra sau vài bước, bịt mũi nói: “Cởi hết quần áo của bọn chúng ra, tạt nước phân lên rồi kéo lê tới Phong Nguyệt Phường, sau đó treo lên cổng Phong Nguyệt Phường, ta muốn tất cả con tiện tì đều nhìn thấy, đây chính là kết quả của việc câu dẫn đàn ông!”

Nghe Mẫu Lão Hổ nói như vậy, Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc đều lộ ra vẻ sợ hãi.

Nếu như thực sự bị lột quần áo kéo lê trên đường còn tàn nhẫn hơn gi3t chết họ gấp nhiều lần.

Mọi người đứng xem xung quanh lần lượt lắc đầu, cảm thấy không nhẫn tâm, nhưng vì sợ hãi thế lực nhà Mẫu Lão Hổ vì vậy không một ai dám lên tiếng cả.

“Tiên sinh nhà ta là Kim Phi của Kim Xuyên, bà không được động vào ta, nếu không tiên sinh nhà ta tuyệt đối sẽ không để yên đâu!”

Đường Đông Đông lần này thực sự sợ rồi, đành phải nói ra tên của Kim Phi.

“Kim Phi Kim Xuyên?”

Mẫu Lão Hổ khẽ cau mày, nhìn về phía một gia nô mặc áo choàng: “Ngươi đã nghe thấy cái tên này chưa?”

“Bẩm phu nhân, Kim Phi Kim Xuyên là một thư sinh, gần đây viết mấy bài thơ, vô cùng nổi tiếng”.

“Có phải người viết bài gì mà ‘Nhất tiếu thiên kim thiểu’ không?”, Mẫu Lão Hổ hỏi.

“Đúng vậy”, gia nô đáp: “Ngoại trừ ‘Nhất tiếu thiên kim thiểu’, còn có ‘Sừ hòa nhật đương ngọ’, ‘Xuân chủng nhất lạp túc’…”

“Không cần nói nữa, ta biết hắn là ai rồi”.

Mẫu Lão Hổ cười khẩy nói: “Con tiện nhân này cứ luôn mồm nói tiên sinh nhà ta, lão nương còn tưởng là nhân vật lớn nào cơ, hóa ra là một tên thư sinh nghèo kiết xác chuyên viết thơ cho mấy con tiện nhân thanh lâu để kiếm tiền”.

“Phu nhân, gần đây danh tiếng của Kim Phi khá lớn…”

“Danh tiếng có lớn thế nào, đắc tội với lão nương cũng vô dụng!”

Mẫu Lão Hổ không quan tâm nói: “Nếu như hắn dám tới, lão nương sẽ cho hắn tắm nước phân cùng luôn!”

Gia nô thấy Mẫu Lão Hổ nói như vậy chỉ đành im miệng.

“Mau ra tay đi, lát nữa ta còn phải về ăn cơm với nhị thúc”.
 
Back
Top Bottom