Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 340


Nhuận Nương giờ đang bận rộn với việc nấu nướng, với sự hướng dẫn của Kim Phi, kỹ năng nấu nướng của cô ấy ngày càng tốt hơn. Khánh Mộ Lam mấy ngày nay vẫn thường bám lấy Kim Phi, cũng đã ăn được vài bữa, hết lời khen ngợi tay nghề của Nhuận Nương.

"Mộ Lam, một người chỉ huy tốt là người phải lấy mình làm gương, ăn ngủ với binh sĩ!"

Kim Phi dạy dỗ: "Cô thoát ly khỏi binh sĩ của mình như vậy, sao thuyết phục được binh sĩ nữa?"

“Tiên sinh, ngài bớt lừa phỉnh ta đi!"

Advertisement

Khánh Mộ Lam tức giận nhìn Kim Phi: "Ngài cũng chỉ huy quân lính đấy, sao ta không thấy ngài ăn ngủ cùng bọn họ nhỉ?"

"Chỉ huy binh lính là Lương huynh mà, không phải ta".

"Không phải là ngài. Vậy tại sao khi thổ phỉ đánh đến, ngài lại chỉ huy thế?"

Advertisement

"Ta chỉ nắm quyền chỉ huy tạm thời lúc đó thôi".

"Nói dễ nghe làm sao, không phải vì lường biếng, muốn phủi tay làm ông chủ à?"

Khánh Mộ Lam bĩu môi: "Ta cũng tạm thời trao quyền chỉ huy các nữ binh cho A Mai, sau khi ăn xong sẽ thu lại".

Kim Phi sửng sốt, nhất thời không tìm ra được gì để phản bác.

Phụt!

Đường Đông Đông không kìm được, đột nhiên phá lên cười.

Nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kim Phi, cô ấy nhanh chóng che miệng mình lại.

Quan Hạ Nhi cùng Nhuận Nương híp mắt cười.

Đó là lần đầu tiên họ nhìn thấy Kim Phi cứng họng như thế.

"Cười cái gì mà cười?"

Kim Phi bày ra thái độ gia trưởng vỗ bàn: "Tiểu Nga sao còn chưa dậy thế hả?"

"Ta đi gọi con bé!"

Quan Hạ Nhi che miệng và chạy đến phòng của Tiểu Nga.

Vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô.

Đường Đông Đông rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, cùng Khánh Mộ Lam cười rộ lên.

Bốp!

Kim Phi tức giận đến mức đập đũa xuống bàn.

Không nuốt nổi nữa.

"Các tỷ, các tỷ cười cái gì mà sướng thế?"

Tiểu Nga đi theo sau Quan Hạ Nhi, dụi mắt tò mò hỏi.

"Không có gì, mau ăn đi".

Quan Hạ Nhi mỉm cười, múc cho Tiểu Nga một bát cháo.

Tiểu Nga vừa thức dậy, không có cảm giác ngon miệng nên chỉ uống vài ngụm, sau đó cầm một chiếc bánh kếp trong đ ĩa và chạy ra ngoài.

Hôm qua đã bàn với các bạn rồi, hôm nay định lên núi sau bắt chim, không thể đi trễ được.

“Dừng lại cho ta!”, Quan Hạ Nhi lạnh lùng gọi Tiểu Nga.

“Tỷ, sao vậy?”, Tiểu Nga nghi hoặc hỏi.

“Ăn cơm xong rồi mới được đi ra ngoài!”, Quan Hạ Nhi chỉ vào nửa bát cháo trắng còn lại một nửa nói: “Để lại nhiều như vậy cho ai ăn hả?
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 341


"Tỷ, muội không muốn ăn, để Nhuận Nương tỷ đổ đi đi".

Tiểu Nga nói một cách thờ ơ.

Sau đó vẫy tay định đi ra ngoài, nhưng đã bị Quan Hạ Nhi túm lại.

Advertisement

"Anh rể đã nói rồi, một lần hai lần, không được có lần thứ 3, đây đã là lần thứ 3 rồi!"

Quan Hạ Nhi chỉ vào ghế đẩu: "Hôm nay ăn không xong không được ra ngoài!"

Advertisement

"Anh rể…"

Tiểu Nga nhìn Kim Phi một cách đáng thương.

Kim Phi thường rất thích Tiểu Nga, mỗi khi Tiểu Nga gặp rắc rối và bị Quan Hạ Nhi khiển trách, Kim Phi là người giúp cô bé giải vây.

Nhưng lần này Kim Phi không giúp, chỉ vào bát cháo trắng còn thừa, khuyên nhủ:

"Tiểu Nga, lãng phí đồ ăn là không đúng. Muội có biết có bao nhiêu đứa trẻ trong làng nằm mơ cũng muốn ăn cháo trắng không?"

Nếu ở thế kỷ 21, trẻ con kén ăn là chuyện bình thường vì dù sao nguồn tài nguyên cũng dồi dào, không ai thiếu miếng ăn cả.

Tuy nhiên, ở Đại Khang, nơi sức sản xuất vô cùng lạc hậu, hàng năm có biết bao người chết đói, lãng phí lương thực chính là một tội ác.

Thậm chí Kim Phi cũng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, chưa từng để thừa.

"Đúng đấy, muội mới được ăn no mấy ngày mà đã bắt đầu lãng phí đồ ăn rồi à?"

Quan Hạ Nhi vỗ mạnh vào trán Tiểu Nga: "Nếu muội còn tái phạm chuyện này, ta sẽ đuổi muội về để chị dâu chăm đấy!"

"Tỷ tỷ, muội ăn, từ sau sẽ không để thừa đồ ăn nữa, đừng đuổi muội về chỗ chị dâu!"

Cuộc sống trước kia đối với Tiểu Nga là một cơn ác mộng, khi nghe tin Quan Hạ Nhi sẽ trả mình về, mặt cô bé tái đi vì sợ hãi, sau đó nhanh chóng ngồi lại và ngoan ngoãn bưng bát cơm lên.

"Ai ơi bưng bát cơm đầy, dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần……"

Khánh Mộ Lam cắn đũa và lặp lại: "Câu thơ rất hay, có phải là một bài ca dao không".

Đường Đông Đông cũng gật đầu đồng tình.

"Không hổ là xuất thân quý tộc, nghe cái là biết liền".

Kim Phi cười và khen ngợi.

"Ta từ nhỏ đã bị cha ép học, đã qua tay biết bao thầy, nghe không biết mới lạ?"

Khánh Mộ Lam hỏi: "Hai câu trước đó là gì?"

“Cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày”.

20221118094548-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 342


Đường Đông Đông gật đầu nói: "Bốn cây thơ khiến người ta như nhìn thấy mồ hôi của người nông dân nhỏ giọt trên mặt đất".

"Tiên sinh, bài thơ này tên là gì?"

Khánh Mộ Lam sáng mắt lên, hỏi.

Advertisement

Do ảnh hưởng của việc thúc đẩy văn học và trấn áp võ thuật, phong cách văn học của Đại Khang rất thịnh hành, thi từ ca phú là những kỹ năng cơ bản của người đọc sách.

Tầm ảnh hưởng của các thi nhân còn cao hơn cả các minh tinh sau này, chỉ cần viết được một, hai bài thơ xuất sắc thì lập tức có một lượng lớn người hâm mộ.

Advertisement

Có nhiều học giả dựa vào một hoặc hai bài thơ xuất sắc mà tiền đồ rộng mở.

Mặc dù Khánh Mộ Lam không thích đọc sách nhưng cô ấy cũng rất ngưỡng mộ những nhà thơ đó.

"Mẫn Nông!"

Kim Phi đáp lại, trong lòng âm thầm tự an ủi: "Ông trời đã cho ta xuyên không, chắc cũng không ngại cho ta chép vài bài thơ đâu nhỉ?"

Có hai bài thơ trong "Mẫn nông", là tác phẩm tiêu biểu của Lí Thân, một nhà thơ thời Đường, và là một trong những bài thơ mà tất cả học sinh tiểu học đều phải thuộc lòng.

Tuy nhiên, lịch sử của Đại Khang khác hẳn với trái đất, không có nhà Đường chứ đừng nói đến Lý Thân.

Đây là đều là kho tàng lịch sử văn hóa của trái đất và đã giáo dục không biết bao nhiêu thế hệ người Hoa Hạ về sau.

Trong thời đại phong kiến, nông dân luôn là tầng lớp dưới cùng bị áp bức và bóc lột, Kim Phi đang giúp những người nông dân lên tiếng.

"Mẫn nông?", Khánh Mộ Lam nói: "Tên và nội dung rất hợp nhau".

"Nhà ăn gần đây cũng có người bắt đầu lãng phí thức ăn. Tôi sẽ dán bài thơ này lên tường nhà ăn".

Đường Đông Đông nói theo.

"Lần trước khi ta từ sau núi trở về, đã thấy một nữ công nhân đổ cháo rau dại còn dở xuống mương, phải chỉnh đốn lại mới được", Khánh Mộ Lam nói.

D*c vọng của con người là vô tận.

Khi các công nhân nữ mới bước vào nhà máy dệt, được ăn một bữa no là họ đã cảm kích đến mức muốn quỳ xuống lạy Kim Phi rồi.

Bây giờ đã vài tháng trôi qua, một số nữ công nhân đã quen với việc ăn ở căng tin và bắt đầu lãng phí đồ ăn.

Dù sao cũng không phải của mình nên lúc mua cơm sẽ lấy nhiều một chút, về không ăn hết sẽ đổ đi.

“Ta không sợ mọi người ăn, nhưng không được phép lãng phí thức ăn".

Kim Phi nhìn Đường Đông Đông: "Đông Đông thảo luận với trưởng làng và ông ba để đưa ra giải pháp đi".

“Được”, Đường Đông Đông để bát cơm xuống: “Ta đi ngay dây”.

“Ta cũng no rồi”, Khánh Mộ Lam và phần còn lại của bát cơm vào miệng: “Đông Đông, ta đi cùng”.

20221118094610-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 343


Đều là những người chịu nhiều cực khổ, cũng chỉ có mấy người lãng phí miếng ăn, quyết định này là hợp tình, hợp lý, hầu như không ai phản đối mà còn rất nhiều người ủng hộ.

"Đông Đông cô nương, tôi ủng hộ quyết định này. Cả mẹ tôi và bố tôi đều chết vì đói, không nhìn nổi ai đó lãng phí lương thực, về sau nếu ta nhìn thấy ai đem cơm đi đổ, ta sẽ không tha cho người đó, đến lúc đó đừng trách ta mách lẻo!"

"Mỗi người đứng ở đây đều là những người từng chịu đói, nếu không có Phi ca thì chúng ta có cơm mà ăn à?"

Advertisement

"Đúng vậy, mới ăn no có mấy ngày đã quên mất rồi, sau này ai dám để đồ ăn thừa, ta là sẽ tuyệt đối không tha!"

"Cô Chu, nhìn cái gì thế? Là cô, ta thấy cô để thừa hai bữa đấy, ăn không hết thì đừng lấy nhiều thế!"

Advertisement

"Còn cô Lý, lần trước cũng đã ném một nửa cái bánh cao lương đi đấy!"

"Mọi người đừng nói nữa, ta biết ta sai rồi!"

Hai người phụ nữ bị phơi bày tại chỗ đỏ mặt xấu hổ cầu xin sự thương xót.

"Gì qua rồi sẽ không nói nữa, đừng tái phạm là được".

Đường Đông Đông từ sau lưng lấy ra một tấm biển gỗ: "Thiết Ngưu, giúp ta treo cái này lên tường như một lời nhắc nhở với mọi người".

"Cô Đông Đông, trên đó khắc cái gì vậy?"

Một thôn nữ tò mò hỏi.

“Đây là bài thơ do Phi ca viết”.

Đường Đông Đông chỉ vào tấm bảng, đọc “Mẫn nông” một lượt.

Câu từ của ‘Mẫn nông’ đầy chất phác và bình dị, ngay cả những người dân thường không được học chữ cũng có thể nghe hiểu được.

Đường Đông Đông đọc xong, trong nhà ăn bắt đầu vang lên tiếng bàn tán.

“Bài thơ này là do Phi ca viết sao? Viết hay quá, ta nghe xong mà rơm rớm nước mắt!”

“Ai cũng vậy hết, năm ngoái ta vì muốn làm thêm một chút mà bị say nắng ngất xỉu ngoài đồng luôn, nếu không phải Chu đại nương đi ngang qua, e là ta đã chết ở đó rồi, bài thơ này như thể viết cho chính ta vậy!”

“Ta từng nghe người khác ngâm thơ, hoặc là viết về núi non sông nước, hoặc là viết về những lời chua ngọt giữa nam và nữ, nghe xong chỉ thấy viển vông, đây là lần đầu tiên thấy có người viết về công việc làm ruộng của chúng ta!”

“Những người đọc sách trong thành đều là công tử ca, làm sao biết được chúng ta làm ruộng vất vả như thế nào?”

“Đúng vậy, đúng vậy, chỉ có Phi ca mới có thể hiểu được chúng ta”.

“Năm ngoái khi ta đi làm cỏ, Phi ca luôn đi xem, có khi nào bài thơ này viết cho ta không?”

“Phi ca viết thơ hay như vậy, sau này nhất định có thể đỗ trạng nguyên!”

“Ta đã nói với lão Kim từ lâu rồi, Kim Phi không phải người bình thường, thấy ta nói đúng chưa? Nhưng đáng tiếc lão Kim mất sớm quá!”


 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 344


Bài thơ ‘Mẫn nông” tổng cộng có 20 từ, rất dễ đọc, không cần Đường Đông Đông đọc lần thứ hai, phần lớn mọi người trong nhà ăn đều đã thuộc rồi.

Kén ăn gần như là bản tính của trẻ con, trước đây khi không đủ ăn thì chưa thể hiện ra, nhưng cuộc sống của làng Tây Hà và làng Quan Gia càng lúc càng tốt hơn, trẻ con kén ăn càng lúc càng nhiều.

Buổi tối sau khi quay về nhà, rất nhiều công nhân nữ này đã dùng bài thơ này để dạy con.

Advertisement

Sáng hôm sau, bài thơ này đã lan truyền rộng rãi trong cả hai làng.

Trong làng khó khăn lắm mới xuất hiện một học giả, còn viết được một bài thơ hay, ai nấy đều cảm thấy tự hào, đội hộ vệ khi tới trong thành không khỏi khoe khoang một chút.

Advertisement

Sau đó, bài thơ này đã lan truyền cả trong huyện phủ.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, bài thơ này đã trở thành bài đồng dao mới nhất trong huyện phủ Kim Xuyên, bọn trẻ con chạy đi hát khắp nơi.

Văn phong Đại Khang thịnh hành, không chỉ quý tộc công tử thích thơ văn, một số thương nhân hào thân cũng thích dựa vào phong nhã, thường tài trờ cho một số văn hội, mượn thơ văn của họ để nịnh bợ đã viên quan.

Lúc này, trong tửu lâu lớn nhất của huyện phủ Kim Xuyên đang tổ chức một hội văn.

Người khởi xướng hội văn là thương gia buôn muối lớn nhất ở huyện phủ Kim Xuyên Khang Phong Niên, và nhân vật chính là một vị quan viên họ Trần đến từ quận thành.

Lão gia Trần này là người phụ trách chính ngành công nghiệp muối và sắt trong quận thành, cũng là vị thần tài của Khang Phong Niên.

Để lấy lòng Trần lão gia, Khang Phong Niên đã tốn rất nhiều tiền, mời không ít nhân tài nổi tiếng từ khắp các nơi tới.

Ở Đại Khang, có rất nhiều ví dụ được tiến cử làm quan nhờ viết thơ, một trong số đó cũng được lan truyền là những bài thơ hay, được dân chúng rất quan tâm, chưa kể Khang Phong Niên vì muốn lấy lòng Trần lão gia, mỗi một nhân tài để trả tiền nhuận bút rất cao.

Trong hội văn, các nhân tài đều cố gắng hết sức thể hiện tài năng văn chương của mình để thu hút sự chú ý của Trần lão gia.

Nhưng đáng tiếc những bài thơ họ làm quá tầm thường, Trần lão gia không ưng bài nào cả.

Tuy nhiên sau khi hội văn kết thúc, Trần lão gia đã bị thu hút bởi một bài đồng dao mà đám trẻ con đọc trên đường phố.

Khi biết bài thơ này được viết bởi một học giả trên núi, Trần lão gia càng thêm tán thưởng Kim Phi và bài thơ ‘Mẫn nông’ này.

Đương nhiên, bài thơ này đã lan truyền khắp quận Quảng Nguyên sau hội văn lần này.

Cho dù là trái đất hay là Đại Khang, tiết kiệm là một đức tính truyền thống, ‘Mẫn nông’ với ngụ ý tiết kiệm lương thực, hơn nữa tình cảm rất dễ cộng hưởng với người nông dân, nên sức lan tỏa rất nhanh.

Cái tên Kim Phi cũng được lan truyền cùng với bài thơ này.

Rất nhiều học giả bắt đầu nghe ngóng xem Kim Phi là ai, muốn được gặp y.

Nhưng đáng tiếc thời này thông tin liên lạc quá lạc hậu, rất nhiều người đều biết bài thơ này, biết cái tên Kim Phi, biết y ở Kim Xuyên, nhưng lại không biết cụ thể là ở đâu.

Bản thân Kim Phi cũng không biết mình đã thành danh, vẫn bị Khánh Mộ Lam quấn lấy đòi chế tạo vũ khí.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 345


Rèn sắt là một công việc rất nhàm chán, vì vậy Kim Phi trực tiếp đẩy việc này cho Trương Mãn Thương, sau đó đưa Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương trốn tới núi Thiết Quán.

Sau một khoảng thời gian suy nghĩ, Kim Phi quyết định nghe theo đề nghị của Đường Đông Đông, lập một xưởng xà phòng ở núi Thiết Quán.

Thời gian trước Lưu Thiết tới lấy lương thực, đã mang xút được đặc chế để làm xà phòng và dầu mỡ đến đây, các cựu binh làm theo yêu cầu của Kim Phi, xây dựng nhiều lều cỏ trên nền đất bằng phẳng ở núi Thiết Quán.

Advertisement

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Kim Phi truyền dạy cách làm xà phòng nữa thôi.

Ngày thứ hai đến núi Thiết Quán, Kim Phi đã tập hợp tất cả những cô nương bị bọn thổ phỉ cướp về, diễn tập tại chỗ.

Advertisement

Quy trình làm xà phòng rất đơn giản, Kim Phi chỉ dạy hai lần, các cô nương bị bọn thổ phỉ cướp về đều đã học được.

Người nhiều sức lực lớn, các cô nương lại rất biết ơn Kim Phi, vì vậy làm việc càng thêm chăm chỉ.

Hàng trăm cô nương cùng làm một lúc, chỉ cần mấy ngày, số lượng xà phòng làm ra đã lấp đầy các lều cỏ.

Xà phòng vẫn còn mềm và cần phải được phơi khô tự nhiên ở nơi thoáng gió hơn mười ngày mới có thể thành hình, Kim Phi đành phải bảo các cô nương dừng lại trước, sau đó sắp xếp các cựu binh làm kệ gỗ.

Những ngày tháng rảnh rỗi, Kim Phi đưa Quan Hạ Nhi đi săn quanh núi Thiết Quán, sau đó dạy Nhuận Nương cách nấu ăn, cuộc sống yên bình và thoải mái.

Tiếc rằng cuộc sống yên bình không kéo dài được bao lâu thì đã bị phá vỡ bởi tin tức do Lưu Thiết mang đến.

Đi cùng còn có Khánh Mộ Lam và Trương Lương.

“Phi ca, ta nghe nói gần đây ở gần dốc Dã Cẩu xuất hiện một nhóm thổ phỉ, mấy ngày trước bọn chúng đã cướp ở làng Chu Gia, còn ngông cuồng nói rằng năm sau sẽ bắt đầu thay thổ phỉ Thiết Quán thu hoạch lương thực”.

Lưu Thiết hỏi: “Phi ca, huynh xem chuyện này xử lý thế nào?”

“Còn xử lý thế nào được nữa? Tiên sinh đã nói từ lâu rồi, Tây Kim Xuyên không thể xuất hiện thổ phỉ thu lương thực được, bọn chúng nếu đã không nghe lời vậy thì tiêu diệt bọn chúng đi!”

Khánh Mộ Lam chủ động nói: “Tiên sinh, đội binh lính nữ của ta cũng đã luyện tập nhiều ngày như vậy rồi, đúng lúc muốn đưa ra ngoài để cho các tân binh chứng kiến cảnh máu chảy!”

“Cô có thể đừng nghe thấy thổ phỉ là liền muốn động tay động chân được không?”

Kim Phi trừng mắt nhìn Khánh Mộ Lam: “Đến lai lịch của đối phương như nào còn không biết đã vội vàng gào lên đòi đánh rồi!”

“Không phải chỉ là mấy tên trộm vặt thôi sao, còn có thể có lai lịch gì chứ?”

Khánh Mộ Lam không phục nói: “Thiết Tử ca đã nghe ngóng từ chỗ người dân làng Chu gia rồi, đối phương chỉ có hơn 30 tên thôi”.

“Mộ Lam, cô muốn đánh trận, muốn chứng minh bản thân với ca ca, ta có thể hiểu được, nhưng cô phải nhớ kỹ, đánh trận là chuyện liên quan đến tính mạng con người, tuyệt đối không được bốc đồng!”

Kim Phi nói: “Biết mình biết địch có thể trăm trận trăm thắng, sao cô biết được ba mươi tên này không phải là người khác muốn để lộ ra cho cô thấy? Đợi sau khi cô dắt người qua đó, người ta đột nhiên xông ra mấy trăm tên thì phải làm sao?”

“Vâng, tiên sinh”.

Khánh Mộ Lam cúi đầu lí nhí nói.

20221118094703-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 346


Dốc Dã Cẩu này Kim Phi biết, cách làng Tây Hà không quá xa, trước đây cũng từng nghe nói thổ phỉ xuất hiện vài lần, tuy nhiên quy mô rất nhỏ, thậm chí còn không bằng thổ phỉ núi Miêu Miêu ngày xưa.

Bây giờ cựu binh dưới trướng Kim Phi và binh lính nữ dưới trướng Khánh Mộ Lam cộng lại hơn trăm người, cho dù không dựa vào máy bắn đá và cung hạng nặng, chỉ cần sử dụng trường đao sắc bén và binh nỏ có thể bắn liên tục là đã có thể dễ dàng tiêu diệt một số lượng lớn thổ phỉ.

Thổ phỉ dốc Dã Cẩu không phải là không biết chuyện này.

Advertisement

Nhưng bọn họ mới tiêu diệt thổ phỉ núi Thiết Quán chưa bao lâu, thổ phỉ dốc Dã Cẩu đã ngông cuồng nói rằng muốn thu lương thực, bản năng của Kim Phi cho thấy chuyện này không hề bình thường.

Vì vậy quyết định nghe ngóng chi tiết về bọn chúng trước.

Advertisement

“Trước khi tới đây Hầu Tử đã đi rồi, có lẽ rất nhanh sẽ có kết quả thôi”, Trương Lương đáp.

“Vẫn là Lương ca làm việc thận trọng”.

Kim Phi quay đầu liếc Khánh Mộ Lam một cái.

Khánh Mộ Lam xấu hổ gãi đầu.

Hầu Tử trước đây là trinh sát của Thiết Lâm Quân, dò đường, do thám, quen việc dễ làm, đêm hôm đó đã quay về núi Thiết Quán.

Kim Phi không phá bỏ phòng hội nghị của bọn thổ phỉ núi Thiết Quán mà biến nó thành một phòng họp.

Lúc này, Kim Phi, Trương Lương, Trịnh Phong, Thiết Ngưu và Khánh Mộ Lam đều ở đây.

“Sao rồi, do thám kỹ chưa? Thổ phỉ dốc Dã Cẩu có tổng cộng bao nhiêu người?”

Trương Lương hỏi trước.

“Tổng cộng có 37 người”, Hầu Tử trả lời.

“Chỉ có 37 người mà dám ngông cuồng nói sẽ thu lương thực sao?”, Trịnh Phương hỏi: “Hầu Tử, có khi nào bọn chúng đã trốn đi không?”

“Lão Trịnh, huynh như vậy là khinh thường ta rồi”.

Hầu Tử bất mãn nhìn Trịnh Phương: “Ta do thám hết dốc Dã Cẩu một lượt, đến hòm tiền giấu dưới gầm giường của đại đương gia bọn chúng ta cũng thấy rồi!”

“Lợi hại!”

Trịnh Phương giơ ngón tay với Hầu Tử, sau đó khó hiểu hỏi: “Nếu như bọn chúng chỉ có 37 người, vậy thì lấy đâu ra lá gan mà huênh hoang như vậy? Bọn chúng dựa vào ai chứ?”

Do trải qua nhiều năm chiến tranh, phong tục dân gian của Đại Khang vẫn còn khá vững chắc, những tên thổ phỉ núi Thiết Quán cũng chỉ có thể dựa vào người đông thế mạnh, có năng lực tàn sát một thôn trang mới dám đi thu hoạch lương thực.

Mà dốc Dã Cẩu chỉ có hơn 30 người, chẳng cần Kim Phi phải động tay, bất kỳ một thôn trang nào lớn một chút cũng có thể tiêu diệt bọn chúng nếu như đã chuẩn bị đầy đủ.

“Thổ phỉ núi Thiết Quán khi đó cũng chỉ ít người như vậy, hay là vì thế nên bọn chúng cũng có suy nghĩ giống thế?”

Khánh Mộ Lam nói: “Năm nay có rất nhiều kẻ chấp nhận rủi ro, nếu như bọn chúng cũng muốn đánh cược một lần thì sao?”

“Cũng có khả năng này”.

Hầu Tử gật đầu nói: “Ta đã tìm người nghe ngóng, lần này thổ phỉ dốc Dã Cẩu chỉ đến làng Chu gia lượn một vòng, tùy ý cướp mấy nhà ở cổng làng, sau đó liền rời đi, không dám động tới tính mạng của dân làng, hoàn toàn không giống một vụ cướp chút nào, ngược lại giống như đang ra oai thế lựa, tuyển dụng thuộc hạ”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 347


“Hầu Tử, có nhận thấy điều gì bất thường không?”

Kim Phi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.

“Ta đang định nói đây”, Hầu Tử nói: “Trước đây ta đi phi tiêu với bạn, từng thấy thổ phỉ dốc Dã Cẩu, khi đó bọn chúng ăn mặc rách rưới, vũ khí thô sơ các loại, bảy tám người đến dao cũng không có, còn cầm gậy gỗ”.

“Nhưng hôm nay khi ta tới đó, bọn chúng đều đã đổi hết thành trường đao mới tinh, đại đương gia và nhị đương gia còn có một bộ áo giáp”.

Advertisement

“Ngoài ra, ta còn thấy hơn chục cây cung và hàng chục bó mũi tên trong nhà kho của bọn chúng”.

“Chẳng trách thổ phỉ dốc Dã Cẩu chỉ có hơn ba mươi tên mà dám huênh hoang như vậy, thì ra có người chống lưng cho bọn chúng”.

Advertisement

Trịnh Phương phẫn nộ nói: “Xem ra đại lão gia của huyện phủ đã nhắm vào địa bàn núi Thiết Quán rồi”.

Mấy năm nay chỉ cần có tiền thì sẽ có người, giống như đội cựu binh dưới trướng Kim Phi vậy.

Chỉ cần chấp nhận bỏ tiền thì sẽ có người chấp nhận bán mạng.

“Bây giờ thổ phỉ núi Thiết Quán đã không còn nữa, chỉ cần bỏ chút tiền giúp thổ phỉ trang bị vũ khí, chiêu mộ người, đợi sau khi bọn chúng lớn mạnh thì có thể thu hoạch lương thực, đây là một công việc kinh doanh béo bở, đám đại lão gia đó không động lòng mới lạ”.

Trương Lương nói: “Chỉ là không biết đại lão gia nào đã ra tay thôi”.

“Tiên sinh, chúng ta nên làm thế nào?”

Trịnh Phương nhìn Kim Phi.

“Thổ phỉ dốc Dã Cẩu rõ ràng đang muốn do thám giới hạn của chúng ta, nếu như chúng ta phớt lờ chúng, bọn chúng nhất định sẽ càng lúc càng quá đáng”.

Kim Phi nghĩ một chút, lạnh lùng nói: “Dám thách thức chúng ta, diệt hết! Cho dù phía sau là ai, chỉ cần lộ đầu ra liền chém, coi như là cho mọi người luyện binh!”

“Đúng, dù sao chúng cũng là thổ phỉ, cho dù giết hết bọn chúng, chúng ta cũng có lý!”

Khánh Mộ Lam nắm chặt tay: “Tiên sinh, bây giờ có thể đồng ý cho ta đi tới dốc Dã Cẩu chưa?”

Đại Khang nữ nhiều nam ít, lý do Kim Phi hết lòng ủng hộ Khánh Mộ Lam thành lập một đội binh lính nữ là vì muốn sử dụng họ trong tương lai.

Thực chiến là cách duy nhất để kiểm tra một binh lính, có thể đánh được không thì phải thông qua chiến đấu thực sự mới biết được.

Kim Phi suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: “Được”.

“Cảm ơn tiên sinh!”

Khánh Mộ Lam phấn khích đứng dậy rời đi.

“Trời đã tối rồi, ngày mai hãy đi”.

Trịnh Phương đứng dậy hét.

“Đây là trận chiến đầu tiên của bọn ta, ta phải quay về chuẩn bị thật kỹ”.

Khánh Mộ Lam gọi A Mai, kích động xuống núi.

“Tiên sinh, Mộ Lam cô nương quá nôn nóng, như vậy rất dễ xảy ra sơ suất, sao ngài không ngăn cô ấy?”

Trịnh Phương lo lắng hỏi.

“Đúng vậy, các binh lính nữ chỉ mới mài dao, chưa hề chinh chiến thực sự bao giờ, hơn nữa, các tân binh mới chiêu mộ và cựu binh cũng chưa được luyện tập nhiều, bây giờ để bọn họ tới hang thổ phỉ e là quá sớm, sợ sẽ xảy ra chuyện mất”.

Trương Lương cũng nói.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 348


“Mộ Lam từ nhỏ đã mơ ước được tham gia vào đội quân, bị ca ca và phụ thân của mình ngăn cấm bao nhiêu năm, bây giờ khó khăn lắm mới thành lập được đội nữ binh, một lòng muốn tạo nên thành tích để chứng minh bản thân, nếu như ta lại ngăn cản, cô ấy âm thầm dắt người đi thì còn phiền phức hơn”.

Kim Phi nói: “Lão Trịnh, huynh sắp xếp một chút, dẫn theo bốn mươi huynh đệ tới dốc Dã Cẩu mai phục trước, nếu như gặp tình huống bất ngờ, các huynh ra tay xử lý bọn thổ phỉ”.

“Ta biết ngay tiên sinh sẽ có phương án hai”.

Advertisement

Trịnh Phương cười nói: “Tiên sinh ngài yên tâm, ta đảm bảo rằng các cô nương sẽ bình an quay về”.

“Cũng không cần thiết phải vậy”, Kim Phi lắc đầu nói: “Ta ủng hộ Mộ Lam thành lập đội nữ binh, không phải để cho cô ấy chơi đùa, sau này sẽ phải dùng”.

Advertisement

“Lần này số lượng thổ phỉ không nhiều, vừa hay có thể cho bọn họ luyện tay một chút. Nếu như bọn họ không gặp phải nguy hiểm quá lớn, các huynh cũng không cần lộ diện, gặp chút khó khăn mới có thể khiến Mộ Lam thức tỉnh”.

“Rõ!”

Trịnh Phương gật đầu, xoay người rời đi.

Rất nhanh sau đó bốn mươi cựu binh được trang bị đủ các loại vũ khí tới dốc Dã Cẩu trong đêm.

Bọn thổ phỉ lựa chọn dốc Dã Cẩu để làm hang ổ, địa hình ở đây đương nhiên rất dốc, muốn lên được quả thực không dễ dàng gì.

Nhưng mai phục là một hạng mục huấn luyện bắt buộc đối với các cựu binh, dưới sự dẫn dắt của Hầu Tử, bọn họ dễ dàng qua mặt được tên lính canh duy nhất, âm thầm lẻn vào hang ổ của bọn cướp từ vách núi phía sau.

“Hành động lần này của tiên sinh không chỉ là muốn xem năng lực tác chiến của đội nữ binh, còn muốn kiểm tra năng lực mai phục của chúng ta”.

Trịnh Phương nhỏ giọng nói: “Mọi người cứ mai phục theo các vị trí mà Hầu Tử đã nói, không có tín hiệu của ta, ai cũng không được phép lộ diện, rõ chưa?”

"Rõ!"

Hơn bốn mươi cựu binh đều nhỏ giọng đáp một tiếng, dưới sự bao trùm của màn đêm, họ ẩn nấp khắp nơi.

Dốc Dã Cẩu không phải là một nơi nhỏ, hơn nữa bọn thổ phỉ trước giờ vẫn không hề có chút tiền đồ nào, kỷ luật vô cùng lỏng lẻo, tính cảnh giác cũng rất thấp, ngoại trừ hai kẻ canh chừng trên đường núi, trong hang ổ hoàn toàn không có ai đi tuần tra cả.

Đám thổ phỉ còn lại tập trung trong lều cỏ đánh bạc ăn tiền, mãi đến nửa đêm mới giải tán.

Ngày hôm sau bọn chúng ngủ tới giữa sáng, tùy ý ăn chút đồ, sau đó lại tiếp tục đánh bạc.

Các cựu binh mai phục cho tới tận trưa mà không một tên thổ phỉ nào phát hiện ra trên núi có thêm mấy chục người.

Cách lều cỏ 100 mét chính là nơi ẩn nấp của các cựu binh.

Nếu như không tới sát nhìn, ai cũng không biết ở đó có hai người.

"Hôm qua thấy Khánh Mộ Lam cô nương nóng lòng rời đi như vậy, còn nghĩ rằng sáng nay sẽ tới dốc Dã Cẩu sớm, không ngờ rằng bây giờ vẫn chưa đến".

Một trong số những cựu binh ngáp dài và phàn nàn: "Sớm biết thế này thì chúng ta cứ ở nhà ngủ một giấc, hôm nay tới cũng chưa muộn".

20221119024712-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 349


"Trại huấn luyện lần trước, ta phai mục ở sau núi ba ngày ba đêm, không động đậy một chút nào, làm sao lại không chịu được chứ?"

"Nếu đã chịu được thì bớt càm ràm lại".

Đồng đội cảnh cáo: "Còn nữa, khi mai phục không được nói chuyện, nếu như ngươi liên lụy khiến ta bị bại lộ, xem ta quay về xử lý ngươi thế nào".

"Ta chỉ là tiện mồm nói một câu thôi, làm gì mà ghê gớm vậy?"

Advertisement

Cựu binh than phiền kia bĩu môi nói: "Ngươi trông đi, ta chợp mắt một lát, nửa tiếng sau đổi thành ngươi".

Lần này đồng đội không phản đối nữa.

Advertisement

Bởi vì hắn cũng không biết nữ binh khi nào thì ra tay, nhỡ bọn họ kéo dài ba bốn đêm mới động thủ thì bọn họ sẽ thức đêm suốt mấy hôm, ai cũng đều rất mệt.

Đây cũng chính là lý do vì sao Trịnh đội trưởng sắp xếp ít nhất là hai người trong một nhóm mai phục.

Có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi, duy trì sức lực.

Các cựu binh đợi đến tận đêm, Khánh Mộ Lam cuối cùng đã tới.

Tuy nhiên cô ấy không phát động tấn công ngay mà sắp xếp A Mai đi xử lý bọn thổ phỉ canh cổng trước, sau đó âm thầm lẻn vào trong hang ổ của bọn chúng.

Đến tận lúc này, đám thổ phỉ vẫn đang ở trong lều cỏ đánh bài trong đêm tối.

"Một đám rách nát thế này mà tên sinh còn lo lắng gì không biết!"

Khánh Mộ Lam dắt theo các nữ binh núp trong bóng tối, cười chế nhạo: "Tất cả lấy cung nỏ ra, bắn trước vài phát!"

"Rõ!"

Các nữ binh lính lấy cung nỏ của mình ra, chuẩn bị ngắm bắn.

Tuy nhiên đúng lúc này, đám thổ phỉ đang đánh bài trong lều đột nhiên lấy những chiếc khiên làm bằng gỗ từ dưới đất lên, tạo thành một lớp lá chắn kiên cố.

Một vài ngọn đuốc được ném ra từ bãi cỏ, đốt cháy đống cỏ khô đã chuẩn bị từ lâu, chiếu sáng khắp xung quanh.

"Ha ha ha, làng Tây Hà thực sự phái người tới đánh chúng ta rồi!"

"Đại đương gia, bọn chúng tới đây là để nộp mạng!"

"Ha ha ha, đại đương gia ngài xem, đều là phụ nữ tới!"

"Ta xem nào, kẻ dẫn đầu cũng khá xinh đẹp đấy!"

"Hôm qua đại đương gia còn nói tới chỗ bà buôn người mua một ít phụ nữ về, không ngờ hôm nay bọn chúng lại tự vác xác tới, đúng là muốn tiết kiệm tiền cho chúng ta mà!"

"Trời ơi, bọn chúng còn có mấy chục bộ áo giáp kìa, hạ bọn chúng, chúng ta mỗi người cũng sẽ có một bộ dùng rồi!"

"Áo giáp người ta mặc là đồ cho nữ, Diệp Miêu Tử, ngươi đừng có nằm mơ nữa!"

.......

Trong lều không ngừng truyền ra tiếng cười ngông cuồng của đám thổ phỉ.

"Trúng kế rồi!"

Trong lòng Khánh Mộ Lam thầm than không hay rồi, nhưng cô ấy còn chưa kịp hạ lệnh thu lại trận địa thì đã có một nữ binh lính vì quá căng thẳng nên đã kéo dây bắn.

Những nữ binh lính khác tinh thần cũng đang căng như dây đàn, có người dẫn đầu đương nhiên sẽ có người theo sau.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 350


Phập phập phập!

Ngay lập tức vô số mũi tên bắn về phía lều cỏ.

Nhưng đám thổ phỉ đã dùng khiên che chắn một cách kiên cố xung quanh, tất cả các mũi tên đều đã bị chặn lại.

Advertisement

"Ô, cung tiễn trong tay bọn họ sao lại trông như thế này nhỉ?"

"Ta cũng chưa từng thấy, tuy nhiên rất có lực, gần như bắn xuyên qua tấm ván dày hai phân!"

Advertisement

"Ngu ngốc, đây là cung nỏ, là thứ tốt trong quân đội, đương nhiên phải có lực rồi".

"Hạ bọn chúng, đồ tốt sẽ thuộc về tay chúng ta!"

Đám thổ phỉ cười một cách ngông cuồng.

"Bọn chúng đã có chuẩn bị, tất cả mọi người thu lại cung tên cho ta!"

Khánh Mộ Lam lạnh lùng hét lên một tiếng, các nữ binh lính cuối cùng đã tìm được điểm tựa, nghe theo mệnh lệnh hợp thành một nhóm.

“Cầm đao chiến!”

Khánh Mộ Lam lại hét lên một tiếng, tất cả các binh lính nữ đều treo cung nỏ lại vào eo, lấy trường đao ra.

“Đám đàn bà ngu ngốc kia, tốt nhất là dừng phản kháng, mau chóng đầu hàng, ta sẽ giảm tội cho các ngươi”.

Đại đương gia đứng ở bên trong lều hét lớn.

“Ngươi nằm mơ đi!”

Khánh Mộ Lam lạnh lùng nói: “Duy trì cảnh giác, thế trận thứ hai tấn công!”

Các nữ binh lính lập tức xếp thành đội hình tam giác một nhóm ba người, chĩa trường đao ra bên ngoài, từng bước tiến gần lều cỏ.

“Làm màu!”

Đại đương gia của đám thổ phỉ cười khẩy một tiếng: “Các huynh đệ, ra tay!”

Một tên thổ phỉ kéo một sợi dây thừng từ trong góc, đám thổ phỉ giống như đang kéo co, mỗi người nắm lấy một phần của sợi dây, sau đó kéo mạnh, mặt đất bằng phẳng đột nhiên xuất hiện một chiếc lưới cá khổng lồ, tất cả các binh lính nữ đều bị mắc kẹt bên trong.

Tấm lưới lớn bị kéo tới kéo lui, các binh lính nữ chống đỡ không nổi, lần lượt ngã xuống đất.

Còn có hai người bị trường đao cứa vào người bị thương.

Vừa rồi các binh lính nữ còn oai phong lẫm liệt, bây giờ ai nấy cũng đều trở nên vô cùng thảm hại, không còn chút sức lực phản kháng nào.

Khánh Mộ Lam vẫn còn bình tĩnh, cố gắng dùng trường đao để cắt lưới.

Nhưng đáng tiếc vừa mới giơ trường đao lên, lưới cá đột nhiên siết chặt, cô ấy và những binh lính nữ khác co ro lại với nhau, không thể nhúc nhích được.

20221119024741-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 351


Phó thủ lo lắng nói.

“Bọn họ tạm thời vẫn chưa nguy hiểm đến tính mạng, đợi thêm một chút”.

Trịnh Phương lắc đầu, hai mắt dán chặt về phía trước.

Trên mảnh đất trống, Khánh Mộ Lam đang bị kẹt chặt trong lưới, trong lòng cảm thấy vô cùng chua xót.

Advertisement

Trước khi tới đây, cô ấy đã đặc biệt tổ chức lại đội ngũ, đưa ra mấy phương án.

Cứ tưởng rằng bản thân đã chuẩn bị kỹ để đối phó với đám thổ phỉ chỉ có hơn ba mươi tên này, nhưng kết quả cho thấy rằng cô ấy đã quá khinh địch.

Advertisement

Trong đầu bất giác hiện lên những lời mà Kim Phi từng nói.

“Đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ kẻ địch nào, nếu không sẽ phải trả giá đắt!”

Khánh Mộ Lam lúc này tràn đầy hối hận.

Nhưng có hối hận thì cũng vô ích.

Những tấm khiên chắn lều cỏ được thu lại, đại đương gia mặc bộ áo giáp cười lớn bước ra.

Một đám thổ phỉ trang bị trường cung và trường đao đi theo phía sau.

“Đám đàn bà ngu ngốc, đã bảo các ngươi đừng phản kháng nữa, ta sẽ giảm tội cho các ngươi thì cứ nhất quyết không nghe”.

Đại đương gia khạc nhổ trên mặt đất, khinh thường nhìn các nữ binh lính một lượt.

Khánh Mộ Lam vừa xấu hổ vừa tức giận vừa lo lắng, nhưng lại không có cách nào cả.

Đao chiến trong tay quá dài, lại bị hai nữ binh lính ở bên cạnh ép chặt, hoàn toàn không động đậy được.

“Ha ha ha, nhìn bộ dạng vừa rồi của bọn chúng, ta còn tưởng rằng lợi hại thế nào cơ, kết quả vừa ra tay đã bắt được cả đám rồi”.

“Phụ nữ thì nên ở nhà chăm con, chạy tới cầm đao múa súng trông chả ra làm sao cả!”

“Ha ha, bọn họ có thể vẫn còn là gái trinh, chưa có con đâu”.

“Vậy thì ta sẽ tặng cho bọn họ mỗi người một đứa”.

“Một mình ngươi chiếm hết thế bọn ta thì sao?”

“Vậy chia cho ngươi hai người!”

Đám thổ phỉ không ngừng chỉ chỉ trỏ trò vào các nữ binh lính, nói những lời tục tĩu không chút kiêng nể gì.

Tất cả mọi người đều không phát hiện ra, A Mai ở bên cạnh Khánh Mộ Lam đã rút ra một con dao găm từ trong túi quần.

“Một, hai, ba... bốn mươi hai, bốn mươi ba... năm mươi sáu, năm mươi bảy...”

Trịnh Phương đếm số thổ phỉ bước ra từ trong lều cỏ, trợn trừng mắt nhìn Hầu Tử: “Hầu Tử, không phải ngươi nói dốc Dã Cẩu chỉ có hơn ba mươi tên thổ phỉ thôi sao? Bây giờ đã có hơn sáu mươi tên rồi, vẫn còn chưa hết nữa!”

“Khi đó ta đã đếm mấy lần, chỉ có hơn ba mươi người thôi!”

Hầu Tử cũng chột dạ: “Đám còn lại chui từ đâu ra vậy?”

Hắn không phát hiện ra chiếc lưới thì thôi đi, dù sao cũng là do đám thổ phỉ cố tình chôn sẵn ở dưới bãi đất trống, sau đó lại đắp đất lên bằng phẳng, đổi thành những trinh sát khác thì cũng khó mà phát hiện.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 352


Nhưng do thám số lượng quân địch liên quan trực tiếp đến triển khai chiến lược của quân ta, cũng là kỹ năng cơ bản của một trinh sát, chưa kể hắn là một trinh sát lão làng đã trải qua hàng trăm trận chiến, kể cả khi mới vào nghề, cũng không thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy được.

Sau khi đám thổ phỉ ra hết, tổng cộng hơn trăm người, con số lớn hơn rất nhiều so với con số ba mươi người mà Hầu Tử do thám được.

“Ta hiểu rồi, bên dưới lều cỏ này nhất định là có thứ gì đó giống như hầm ẩn nấp”.

Hầu Tử nói.

Advertisement

“Còn cần ngươi nói à, cái lều này chỉ có bao nhiêu vậy, nếu như dưới đất không có chỗ trốn, hơn một trăm người đừng nói là đánh bạc trong đó, đứng thôi cũng không đủ chỗ”.

Trịnh Phương sa sẩm mặt mày nói: “Lần trước ngươi tới sao không phát hiện ra?”

Advertisement

“Lần trước tới, bọn thổ phỉ cứ luôn ở trong đó đánh bài, không thể nào vào trong thăm dò được”.

Hầu Tử nói: “Ta cảm thấy một cái lều rách nát, bốn phía còn chẳng có tường, nhìn một cái là có thể thấy rõ hết bên trong, vì vậy liền quay về phục mệnh”.

“Xem ra đám thổ phỉ này đã có chuẩn bị rồi, chúng ta đã bị trúng kế!”

Trịnh Phương cau mày nói.

“Lần này là lỗi của ta, khi quay về ta sẽ tạ tội với Lương ca và Kim tiên sinh”.

Hầu Tử đỏ mặt nói.

“Bây giờ quan tâm lỗi của ai làm đếch gì, chuẩn bị cứu người đi!”

Đại đương gia của đám thổ phỉ đã đi tới bên cạnh chiếc lưới, Trịnh Phương nhỏ giọng nói: “Giết bọn cung thủ trước, đừng để bọn chúng làm hại các nữ binh lính”.

“Rõ!

“Người thứ hai là của ta!”

“Người thứ ba giao cho ta!”

Các cựu binh ở bên cạnh lần lượt giương cung nỏ lên.

Trịnh Phương cũng giương cung lên, trong lúc anh ấy chuẩn bị hạ lệnh tấn công hì đột nhiên nhìn thấy A Mai xông ra từ trong chiếc lưới.

Động tác của A Mai rất nhanh, mục tiêu cũng rất rõ ràng.

Sau khi xông ra xong liền lập tức lao về phía đại đương gia.

“Muốn chết!”

Đại đương gia giơ trường đao trong tay lên, chém về phía A Mai.

A Mai với vóc dáng thấp bé, dễ dàng tránh được trường đao, sau đó nắm lấy cổ tay đang cầm đao của đại đương gia, dùng lực ấn mạnh xuống đất.

“Lui hết lại cho ta, nếu không ta sẽ giết hắn!”

A Mai kề dao vào cổ đại đương gia, lạnh lùng hét lên.

“Con đàn bà thối tha, mau thả đại đương gia ra!”

“Thả đại đương gia ra!’

Đám thổ phỉ nháo nhào hét lên.

20221119024810-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 353


“Á…!

Đại đương gia đau đớn kinh hoàng, tiếng kêu còn thảm hơn cả lợn bị chọc tiết.

“Im miệng cho ta, còn lắm mồm nữa ta cắt cả mũi ngươi luôn!”

A Mai lại kề dao vào mũi của đại đương gia.

Advertisement

Đại đương gia lập tức ngậm chặt miệng, không dám kêu nữa.

Mềm thì sợ cứng, mà cứng thì sợ nhất là những loại không cần mạng nữa.

Advertisement

A Mai ra tay rất nhanh chóng, rõ ràng là một nhân vật hiểm ác, đại đương gia đương nhiên là sợ rồi.

“Bảo bọn chúng lùi lại!’, A Mai lạnh lùng nói.

“Lùi lại, lùi hết lại cho ta!”

Đại đương gia vội phất tay, bảo bọn thổ phỉ nhanh chóng lùi lại.

Đám thổ phỉ nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, cuối cùng vẫn đành phải lùi lại.

“Mọi người tạm thời dừng lại!”

Trịnh Phương thấy A Mai khống chế đại đương gia, sợ rằng sẽ kích động đám thổ phỉ, nhanh chóng hạ lệnh tạm thời dừng hành động lại.

Các nữ binh lính ở trong chiếc lưới phía sau A Mai nhân cơ hội này, từng người từng người lao ra ngoài, lấy cung nỏ ra nhắm vào bọn thổ phỉ.

“Các huynh đệ, không thể đợi thêm được nữa, nếu như đợi tiếp, bọn chúng sẽ thoát ra hết mất”.

Một tên thổ phỉ mặc áo choàng dài hét lớn: “Cô ta dám động vào đại đương gia, mọi người cùng ta giết hết bọn chúng!”

“Ồ?”

A Mai khẽ cau mày, tay cầm dao găm dùng lực một chút, để lại một vết máu hằn lại trên cổ của đại đương gia.

“Nữ hiệp đừng hiểu nhầm, hắn không phải người của ta!”

Đại đương gia sợ hãi toát mồ hồi hột, vội vàng hét lớn: “Lưu Lão Thất, ngươi định hại chết ta à, mẹ kiếp mau lùi lại cho ta!”

“Đại đương gia, ngài đừng hồ đồ, cô ta chỉ dọa ngài thôi, lúc này mà chùn bước, cô ta sẽ không tha cho ngài đâu”.

Lưu Lão Thất nhất quyết không lùi lại, ngược lại còn tiến lên trước hai bước.

“Dọa hắn sao?”

A Mai cười khẩy một tiếng, dao găm lại lóe sáng, mũi của đại đương gia đã bị cắt phăng.

Tuy nhiên đúng lúc này, Lưu Lão Thất đột nhiên giơ tay lên, hai luồng sáng bay ra từ trong tay áo, lao thẳng về phía A Mai.

Đồng tử A Mai co rút lại, lập tức tóm lấy đại đương gia chặn tới trước mặt mình.

Phập!

Keng!

Một trong hai chiếc kim bay tới găm vào áo giáp rồi rơi xuống, chiếc còn lại găm vào cổ đại đương gia.

Giây tiếp theo, sắc mặt đại đương gia trắng bệch, hai mắt hằn lên tia máu, chưa kịp giãy dụa được vài giây đã tắt thở.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 354


Quả nhiên là kim bay có độc, hơn nữa còn là cực độc.

“Bọn chúng giết đại đương gia, mọi người lên cho ta, g**t ch*t bọn chúng!”

Lưu Lão Thất tức giận gầm lên một tiếng, cầm mã tấu xông lên.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hơn nữa hành động của Lưu Lão Thất rất bí mật, đám thổ phỉ thì toàn bọn l* m*ng, làm sao biết rõ được chuyện gì đã xảy ra, bọn chúng chỉ biết lão đại của mình chết rồi, mà bên mình thì người đông, cả đám lập tức ùa lên.

Advertisement

Vừa rồi khung cảnh bị A Mai khống chế bây giờ lập tức trở nên hỗn loạn.

Lưu Lão Thất trốn trong đám người, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

“Ra tay!”

Advertisement

Sắc mặt Trịnh Phương thay đổi, giương cung lên bắn trước.

Phập!

Mũi tên xẹt qua, nụ cười trên mặt Lưu Lão Thất lập tức vụt tắt, trên cổ có thêm một mũi tên.

Lưu Lão Thất vô thức giữ lấy cổ mình, quay đầu nhìn về hướng b*n r* mũi tên, trong mắt tràn đầy sợ hãi và không cam lòng.

Mãi cho đến lúc chết hắn vẫn không thể hiểu rõ được, mọi chuyện rõ ràng đều nằm trong kế hoạch của hắn, vì sao kết cục lại như thế này.

Vụt vụt vụt!

Từng mũi tên bay ra từ bụi rậm, trên cây, trong bãi cỏ, g**t ch*t từng tên thổ phỉ một.

Tuy nhiên đám thổ phỉ đứng quá gần chiếc lưới, đám người Trịnh Phương trốn trong bóng tối chỉ kịp bắn được một lượt, đám thổ phỉ đã sắp lao vào chỗ các nữ binh lính rồi.

Cung nỏ mặc dù đã được cải tạo, tốc độ lên dây khá nhanh, nhưng vẫn cần thời gian vài giây, đã không kịp nữa rồi.

Trịnh Phương chỉ đành hạ lệnh dừng bắn lại, lấy đao chiến ra, lao về phía đám đông.

Mặc dù hầu hết tất cả các binh lính nữ đều đã thoát ra được khỏi lưới, nhưng bọn họ đều là những binh lính nữ mới được triệu tập, trước đây đều là những cô nương ở nhà nấu cơm giặt đồ, đã gặp khung cảnh này bao giờ?

Lúc luyện tập thì còn đỡ, nhưng khi phải đối diện với đám thổ phỉ mặt mày hung hãn, tay cầm đao chiến lao tới, ai nấy cũng đều bị dọa cho sợ hãi, ngây người ra đó, đến cung nỏ sử sụng như thế nào cũng quên hết sạch.

Cũng may mấy nữ thị vệ mà Khánh Mộ Lam dẫn tới đã từng nhìn thấy máu, rất nhanh đã phản ứng lại, lần lượt nhắm bắn về phía bọn thổ phỉ.

Đối diện lập tức có mấy chục tên thổ phỉ bị bắn chết.

Nhưng đám thổ phỉ đang tức đến đỏ cả mắt, mấy chục tên bị giết, những tên còn lại lại hăng máu hơn lao lên.

Các binh lính nữ và cựu binh đều không kịp trở tay, hơn một nửa còn đang mải lên dây cung.

Đúng lúc này, A Mai đột nhiên xông ra, trường đao trong tay hóa thành một màn múa đao, bốn tên thổ phỉ ở phía trước lập tức bị g**t ch*t!

“Cất cung nỏ đi, rút đao ra!”

A Mai lại vung đao lên g**t ch*t thêm hai tên thổ phỉ, quay đầu lại hét: “Còn những người mới tới, đừng ngây ra đấy nữa, không muốn chết thì giết cho ta!”

Khánh Mộ Lam là người đầu tiên phản ứng lại, rút trường đao ra, chém một nhát đứt cổ tên thổ phỉ ở đối diện.

Nhưng tên thổ phỉ cũng chém một đao vào eo của cô ấy.

Cũng may Khánh Mộ Lam mặc áo giáp, ngăn được đao này chém vào người, nhưng cô ấy giống như bị đập một gậy vậy, vẫn bị tên cướp làm cho ngã xuống đất trước khi hắn chết.

“Tiểu đội ba, bảo vệ tiểu thư!”

20221119024852-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 355


Cô ấy không hề nhắm chuẩn, nhưng thổ phỉ ở phía trước quá nhiều, vẫn bắn chết được một tên.

“Giết!”

Sau đó vứt cung nỏ xuống, đi theo phía sau A Mai, g**t ch*t đám thổ phỉ.

Mà lúc này Trịnh Phương cũng dắt các cựu binh kịp tới, hai bên liền triển khai chiến đấu tay đôi.

Advertisement

Đánh nhau tay đôi là một trong những phương thức chiến đấu tàn bạo nhất, lúc này, dù là cựu binh hay thổ phỉ, tân binh lần đầu nhìn thấy máu đều biến thành dã thú, điên cuồng vật lộn, cắn xé lẫn nhau.

Những cựu binh có thể sống sót và xuất ngũ từ Thiết Lâm Quân, ai nấy cũng từng trải qua hàng trăm trận chiến, cho dù là tố chất chiến đấu hay là kỹ năng chiến đấu, bọn thổ phỉ đều không thể nào đọ được.

Trên chiến trường quan trọng nhất chính là khí thế, bừng lên khí thế, nói không chừng mười mấy người cũng có thể giết được hai mấy người.

Advertisement

Nếu như không có khí thế, một trăm người cũng có thể bị mấy chục người đánh hạ.

Quân Đảng Hạng từng lập kỷ lục 500 người đánh bại 6000 quân Đại Khang, hơn nữa không chỉ một lần.

Trận chiến vẫn tiếp tục, số thổ phỉ chết càng lúc càng nhiều, đám còn lại cũng bắt đầu sợ hãi, cũng có người đầu hàng.

Chuyện đầu hàng này có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai.

Chỉ trong chốc lát, hơn 40 tên thổ phỉ còn sống đều đã ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

“Lão Trịnh, sao các huynh lại tới đây, tới lúc nào vậy?”

Mãi đến lúc này, Khánh Mộ Lam mới có thời gian nói chuyện với Trịnh Phương.

“Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này”.

Trịnh Phương hít sâu một hơi, bắt đầu hạ lệnh: “Hầu Tử, tính thiệt hại trận chiến. Đội thứ nhất, thứ hai đề cao cảnh giác. Đội thứ ba, đội thứ tư canh giữ tù nhân, đội thứ năm cứu người bị thương”.

“Rõ!”

Các cựu binh lập tức hành động theo trình tự.

Bây giờ Khánh Mộ Lam mới nhận ra khoảng cách giữa mình và Trịnh Phương, cũng nhanh chóng sắp xếp các nữ binh lính thu dọn trận chiến.

Đang bận rộn làm việc, cựu binh phụ trách canh giữ chạy tới báo cáo rằng phía dưới chân núi lại xuất hiện một đội khác.

“Sao vẫn còn?”

Sắc mặt Trịnh Phương lập tức thay đổi, hỏi: “Bọn chúng có bao nhiêu người?”

“Trời tối quá, không nhìn rõ, nhưng từ số lượng ngọn đuốc thì số người không hề ít”, cựu binh trả lời.

“Tất cả mọi người chuẩn bị chiến đấu!”

Trịnh Phương hạ lệnh, tất cả các cựu binh đều vực lại tinh thần, rút trường đao ra chuẩn bị chiến đấu.

Các binh lính nữ cũng lần lượt lấy cung nỏ ra.

“Đại đội trưởng, là Kim tiên sinh tới”.

Một cựu binh chạy tới nói.

“Mọi người tiếp tục thu dọn chiến trường, ta đi đón tiên sinh”.

Trịnh Phương dặn dò một câu rồi đi ra ngoài.

“Ta cũng đi”.

Khánh Mộ Lam dắt theo A Mai cũng nhanh chóng đi theo.

Ra đến nơi thì Kim Phi cũng tới.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 356


Ngoài ra còn có đội hộ vệ và một nhóm người lạ mặt đi cùng.

Thiết Chùy còn dắt theo một người đàn ông bị trói cả hai tay.

“Tiên sinh, sao ngài lại tới đây?”

Trịnh Phương ngạc nhiên hỏi: “Bọn họ là ai vậy?”

Advertisement

“Bọn họ là lang trung từ mỗi thị trấn trong làng mà ta tìm tới”.

Kim Phi nói với nhóm người lạ mặt: “Các vị tiên sinh, cảm phiền các vị rồi, mau đi cứu người đi”.

“Nên làm mà”.

Advertisement

Các lang trung lập tức tiến vào bên trong chiến trường, nhanh chóng cứu người bị thương.

“Đã có thống kê thiệt hại trận chiến chưa?’, Kim Phi hỏi.

“Vừa thống kê xong, ba binh lính nữ mất mạng, bốn người bị thương nặng, những người còn lại đa số bị thương nhẹ”.

Trịnh Phương nói: “Sáu binh lính nam bị thương nặng, số còn lại đa số bị thương nhẹ”.

Các binh lính nam vì bảo vệ các binh lính nữ, xông lên phía trước, chịu phần lớn áp lực từ đám thổ phỉ.

Nếu như không phải trong lúc huấn luyện Kim Phi luôn nhấn mạnh phải phối hợp nhịp nhàng, tuyệt đối không có chuyện chỉ có sáu người bị thương đơn giản như vậy.

Ba binh lính nữ thiệt mạng đều là do bị dọa cho sợ hãi, đám thổ phỉ lao tới trước mặt rồi vẫn không biết chống trả.

Kiểu người này ra chiến trường, lần này may mắn không chết thì lần sau cũng khó mà thoát được.

“Chết ba người…”

Kim Phi khẽ gật đầu.

Chết trên chiến trường là chuyện rất bình thường,

“Tiên sinh, xin lỗi, lần này là do ta khá khinh địch, nên mới bị trúng kế của bọn chúng!”

Khánh Mộ Lam cúi đầu, trong lòng tràn đầy hối hận.

“Cô quả thực có sai, sau khi quay về viết một bức văn thư, ngẫm lại xem sai ở đâu, viết xong rồi đưa cho ta!”

Kim Phi lạnh lùng nói.

“Tiên sinh, ta cũng sai, không phát hiện ra kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối, mong tiên sinh trách phạt”.

Hầu Tử trực tiếp quỳ xuống đất,

“Khi quay về ngươi cũng viết một bức văn thư cho ta, suy nghĩ xem bản thân rốt cuộc sai ở đâu!”

“Tiên sinh… ta không biết chữ!”

Hầu Tử gãi đầu nói.

“Vậy tìm một người biết chữ, ngươi nói hắn viết!”

Kim Phi nói: “Còn lão Trịnh, ngươi cũng viết một bức!”

“Rõ!”

Lão Trịnh gật đầu đồng ý.

Viết lại tổng kết sau trận chiến có thể giúp các tướng lĩnh và binh lính nhanh chóng trưởng thành hơn thông qua việc tổng kết và suy ngẫm.

Kim Phi quyết định vận dụng cách này cho Khánh Mộ Lam và các cựu binh.

20221119024921-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 357


“Hắn?”

Trịnh Phương đánh giá kẻ đang bị trói tay trói chân một lượt: “Tên này có lai lịch thế nào?”

“Đại đương gia của sông Cửu Lí".

Advertisement

“Thổ phỉ sông Cửu Lí?”

Trịnh Phương cau mày: “Sao lại liên quan đến bọn chúng vậy?”

Advertisement

Đời sống của dân thường rất khó khăn, nhiều khi vài người dân tị nạn hoặc là binh lính đào ngũ tụ họp lại với nhau, tìm một địa điểm nào đó rồi kéo cờ lên là một nhóm thổ phỉ mới xuất hiện.

Còn có một số nông dân miền núi nghèo đói quá không sống tiếp được nữa, lúc rảnh rỗi cũng sẽ tụ tập lại với nhau, bịt mặt cướp của những người qua đường.

Số lượng băng nhóm thổ phỉ lớn nhỏ có tên trong huyện Kim Xuyên cũng phải tầm hơn bảy mươi nhóm, số không có tên còn nhiều hơn, không đếm xuể.

Thổ phỉ sông Cửu Lí là một trong số những thế lực thổ phỉ không lớn cũng không nhỏ, cố thủ trong địa bản cách huyện Kim Xuyên chín dặm về phía Tây Bắc.

Thổ phỉ sông Cửu Lí có tổng cộng hơn một trăm tên, không có tư cách thu lương thực hàng năm, nhưng ở gần các con đường chính ngạch, ngày thường kiếm sống bằng cách cướp bóc các đoàn lữ hành đi qua.

Mà sông Cửu Lí cách dốc Dã Cẩu mấy chục dặm, từ đó tới đây phải mất hơn nửa ngày, Trịnh Phương thực sự nghĩ không thông vì sao lại dính dáng đến cả bọn thổ phỉ sông Cửu Lí này.

“Tên này thấy thổ phỉ núi Thiết Quán bị chúng ta tiêu diệt liền muốn chiếm địa bàn để thu lương thực, nhưng vì sông Cửu Lí quá xa, vì thế bọn chúng liền câu kết với dốc Dã Cẩu”.

“Ta biết ngay, bảo sao dốc Dã Cẩu đột nhiên nhảy ra nhiều người như thế, còn giấu người ở trong hầm, chúng ta đều bị trúng kế rồi”.

Nói đến đây Trịnh Phương liền nổi giận.

Vừa rồi huynh ấy đã đi vào trong lều xem một lượt, quả nhiên bên dưới có một cái hầm lớn, diện tích còn lớn hơn cả cái lều bên trên.

Chẳng trách đám thổ phỉ dốc Dã Cẩu chơi bài trong lều cả ngày lẫn đêm, là do sợ bị người ta do thám ra.

Cho dù năng lực do thám của Hầu Tử có tốt thế nào cũng không thể nào qua mắt được mấy chục tên thổ phỉ trong diện tích chật hẹp như thế được.

“Bọn thổ phỉ sớm đã phái người nhắm vào chúng ta rồi, biết phần lớn huynh đệ chúng ta đều không ở nhà, tên này còn dẫn theo năm sáu mươi người đến tấn công làng Tây Hà sau khi đội binh lính nữ rời đi!”

Nói đến đây, Thiết Chùy đá mạnh vào người tên đại đương gia của sông Cửu Lí một nhát.

“Cái gì?”

Trịnh Phương sửng sốt: “Trong làng không sao chứ?”

Phải biết rằng làng Tây Hà là căn cứ địa của bọn họ, toàn bộ chiến lợi phẩm của núi Thiết Quán và tài sản tích lũy được của Kim Phi đều ở đó.

Nếu như làng Tây Hà xảy ra chuyện, cho dù đánh chết hết bọn thổ phỉ dốc Dã Cẩu cũng chẳng có tác dụng gì.

“Đại đương gia của đám thổ phỉ bị bắt rồi thì còn có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

20221120030903-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 358


“Bọn ta còn không biết bọn họ vào làng từ chỗ nào, làm sao sử dụng máy bắn đá được chứ?”, Thiết Chùy trả lời.

Máy bắn đá không tiện di chuyển, thường phải điều chỉnh góc độ trước, cố định vị trí mà bọn địch sẽ đi qua.

Làng Tây Hà địa hình bằng phẳng, có tận mấy con đường vào làng, cho dù là Kim Phi cũng không biết được là bọn chúng sẽ tiến vào bằng đường nào, đương nhiên sẽ không thể nào sắp xếp bố trí mai phục máy bắn đá trước được.

Advertisement

“Không dùng máy bắn đá, vậy các huynh làm thế nào xử lý bọn chúng vậy?”

Trịnh Phương khó hiểu hỏi.

Advertisement

“Buổi chiều sau khi tan làm, tiên sinh bảo trưởng làng nói chuyện đám thổ phỉ có lẽ sẽ đánh vào làng Tây Hà với những người đàn ông làm công trên công trường và lò gạch, mọi người vừa nghe xong liền lo lắng, đều mong muốn được ở lại cùng đội hộ vệ để bảo vệ thôn làng”.

Thiết Chùy nói: “Đàn ông làng Tây Hà và làng Quan Gia cộng lại hơn trăm người, lại quen thuộc địa hình, mai phục trong mấy căn nhà trên nhiều con đường khác nhau, đợi đám thổ phỉ vừa vào làng liền phóng tên, khiến cho đảm thổ phỉ trở tay không kịp”.

“Cũng may tiên sinh liệu sự như thần”.

Trịnh Phương giơ ngón tay cái lên, khen ngợi một cách chân thành.

Kim Phi cũng mỉm cười tán thành.

Điều khiến y thấy vui lần này không phải là vì bắt được đại đương gia của sông Cửu Lí, mà là khi biết tin đám thổ phỉ sẽ đánh vào làng, không chỉ riêng đội hộ vệ mà tất cả đàn ông ở công trường và lò gạch đều cầm vũ khí lên, tham gia chiến đấu.

Đến cả các công nhân nữ của xưởng dệt cũng đòi Kim Phi phát cung nỏ cho bọn họ.

Việc này cho thấy hạt giống mà Kim Phi gieo trồng đã nở hoa rồi, những người nông dân khi đối mặt với thổ phỉ không còn chỉ sợ hãi như xưa mà đã dũng cảm cầm vũ khí lên chiến đấu bảo vệ lợi ích của chính mình.

Vĩ nhân đã từng nói rằng, sức mạnh của quần chúng nhân dân là bất khả chiến bại.

Có được thắng lợi này, dân làng sẽ hoàn toàn hiểu được rằng, thổ phỉ không hề đáng sợ.

Trước đây thổ phỉ có thể ức h**p được thôn làng không có nhiều đàn ông, sức chiến đấu của phụ nữ thì yếu, nhưng sau khi cung nỏ xuất hiện đã hoàn toàn thu hẹp khoảng cách hiệu quả chiến đấu giữa nam và nữ.

Cho dù là một đứa trẻ, chỉ cần đã tham gia huấn luyện cũng có năng lực dùng cung nỏ bắn chết một tên thổ phỉ cường tráng.

Sau này khi bọn thổ phỉ tới làng Tây Hà không cần các cựu binh và binh lính nữ ra tay nữa, bản thân dân làng cũng có thể cứu lấy chính mình.

Kết quả này đối với Kim Phi mà nói còn vui hơn là đánh thắng bọn thổ phỉ núi Thiết Quán nhiều.

“Thật đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, tên này trông thì to con th* t*c nhưng lại rất mưu mô”.

Trịnh Phương đi một vòng quanh đại đương gia của sông Cửu Lí: “Kế hoạch này là một chuỗi liên kết, người bình thường không thể nghĩ ra được”.

“Mưu mô không phải là tên này mà là nhị đương gia của bọn chúng, kế hoạch đều là do nhị đương gia thiết kế ra”.

Thiết Chùy nói: “Đúng rồi lão Trịnh, bắt được nhị đương gia của bọn chúng chưa? Nghe nói tên đó là dân đọc sách, từng là quân sư trong quân đội, mưu mô gian xảo, không được để hắn chạy thoát đâu”.

“Hầu Tử, đến chỗ bọn tù nhân hỏi xem, ai là nhị đương gia của sông Cửu Lí?”

Trịnh Phương nghe thấy vậy, vẻ mặt liền trở nên nghiêm túc.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 359


Lúc này huynh ấy đã đại khái nắm rõ được kế hoạch của bọn thổ phỉ.

Đầu tiên là hợp tác với đám thổ phỉ của dốc Dã Cẩu, sau khi làm xong công tác chuẩn bị thì bảo bọn thổ phỉ dốc Dã Cẩu xuống núi cướp bóc làng Chu gia, thu hút sự chú ý của làng Tây Hà.

Sau đó đợi đến khi Kim Phi phái người tới bao vây dốc Dã Cẩu, hậu phương khi này đã vườn không nhà trống thì bọn chúng cử người tới đánh lén làng Tây Hà.

Advertisement

Nhị đương gia – kẻ đã tạo nên kế hoạch này, tuyệt đối không được để hắn chạy thoát.

Rất nhanh, Hầu Tử đã khiêng một thi thể tới, ném xuống dưới chân Trịnh Phương.

Trên cổ của thi thể còn có một mũi tên găm vào.

Advertisement

“Ồ, đây chính là nhị đương gia?”

“Thì ra là hắn!”

Trịnh Phương nheo mắt lại.

“Sao thế, huynh quen hắn à?”, Thiết Chùy hỏi.

“Trước đó A Mai đã khống chế đại đương gia của thổ phỉ dốc Dã Cẩu, ngăn cản được những tên thổ phỉ khác, suýt chút nữa thì kiểm soát được cục diện, nhưng tên này đột nhiên nhảy ra, dùng kim độc g**t ch*t đại đương gia, sau đó kích động đám thổ phỉ, tình hình lập tức mất kiểm soát”.

Trịnh Phương nói: “Khi đó ta nghĩ rằng tên này có vấn đề nên lập tức xử hắn trước”.

“Đáng đời!”

Thiết Chùy nhổ một bãi nước bọt vào xác của nhị đương gia.

“Trước đó còn cho rằng đại lão gia nào đó của huyện phủ nảy sinh chủ ý muốn chiếm địa bàn núi Thiết Quán cơ, không ngờ rằng là một đám thổ phỉ khác”, Trịnh Phương nói.

“Không có đại lão gia làm chỗ dựa, ai dám thu lương thực, không sợ bị quan binh vây bắt sao?”

Thiết Chùy liếc nhìn đại đương gia của sông Cửu Lí một cái: “Vừa rồi trên đường còn chưa kịp hỏi, chỗ dựa của các ngươi là ai?”

“Thưa hảo hán, trước giờ đều do nhị đệ làm chuyện này, ta không biết chỗ chống lưng hắn tìm được là ai”.

Mọi người đều nhăn mặt nói.

“Gạt ai thế chứ? Ngươi là cầm đầu mà không biết hả?”

Thiết Chùy đạp một cú vào tên cầm đầu khiến hắn ta ngã nhào: “Còn gian xảo nữa thì có tin ông đây đánh chết ngươi không?”

Lúc tên cầm đầu vừa bị bắt còn có vài phần tự tin, cố chấp không chịu thua nhưng bị ngựa kéo từ làng Tây Hà chạy đến đây xem như đã sợ rồi.

Nếu không phải còn dẫn theo lang trung, ngựa chiến chạy không nhanh thì hắn ta đã bị kéo chết mất rồi.

“Hảo hán tha mạng, ta thật sự không biết”.

Tên cầm đầu quỳ rạp xuống đất không dám đứng lên: “Ta là người thô lỗ, không chu đáo, nhị đệ nói thế nào ta làm thế ấy, ta chỉ quản việc đánh đấm, chưa từng quan tâm đến những việc khác”.

“Xem ra không để ngươi chịu khổ một chút thì ngươi không biết sự lợi hại của ta”.

Thiết Chùy siết chặt nắm đấm, muốn ra tay.

“Thiết Chùy, thôi đi”.
 
Back
Top Bottom