Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 240


"Anh ta nói, ngài là tướng quân mạnh nhất thiên hạ, bảo ta đến học hỏi ngài".

Khánh Mộ Lam nói: "Từ hôm nay trở đi, ta sẽ theo ngài học, học xong sẽ lên biên giới giết giặc, báo quốc!"

"Cô thật sự muốn ở lại à?"

Advertisement

Kim Phi bất lực xoa lông mày.

Khánh Hoài đã gửi một bà cô cho y.

Khánh Hoài cũng biết rằng mình đuối lý, liên tục xin lỗi Kim Phi trong bức thư, nhờ Kim Phi giúp đỡ.

Advertisement

Đây là lần đầu tiên Kim Phi thấy Khánh Hoài nói chuyện với người khác với giọng điệu khiêm tốn như vậy, với tình bạn giữa hai người, dù khó khăn đến đâu thì Kim Phi cũng phải tiếp tục chuyện này.

"Sao lại vò đầu, ngài không vừa ý sao?"

Khánh Mộ Lam lạnh lùng nhìn Kim Phi bằng một đôi mắt to.

"Cô nương, không phải ta không vừa ý, chỉ là sợ cô không chịu được khổ thôi!"

Kim Phi liếc nhìn Khánh Mộ Lam với ánh mắt dò xét, lắc đầu nhẹ.

Người thì cũng đã đến rồi, Kim Phi cũng không dám để Khánh Mộ Lam tùy tiện rời đi.

Nếu cô ấy lẻn ra biên giới, biết giải thích thế nào với Khánh Hoài đây?

Đối với một người như Khánh Mộ Lam, khích tướng là cách tốt nhất.

Nghe Kim Phi nói vậy, Khánh Mộ Lam nổi khùng lên: "Ta còn tưởng Kim tiên sinh là cao nhân cơ, nhưng hóa ra cũng chỉ là loại xem thường phụ nữ thôi!"

"Ta không coi thường phụ nữ, ngược lại, ta còn nghĩ phụ nữ có thể nắm giữ nửa bầu trời. Phụ nữ có thể làm nhiều việc tốt hơn nam giới, chẳng hạn như quay sợi tơ, e rằng hai người đàn ông không bằng một người đàn bà đâu".

Kim Phi nói: "Cô vừa đến nên có thể không biết, trong xưởng này, tất cả đều là phụ nữ..".

Còn chưa kịp nói xong, đã bị Khánh Mộ Lam cắt ngang: "Ta không tới học quay tơ, ta muốn đánh nhau!"

"Nghe ta nói xong đã".

Kim Phi nói: "Ta không phân biệt đối xử với phụ nữ, nhưng ta nghĩ rằng có sự khác biệt về thể chất giữa nam và nữ, có những việc thực sự không phù hợp với phụ nữ. Ví dụ, trong quân đội, thể lực của phụ nữ không tốt bằng đàn ông …"

"Ai nói ta kém cỏi hơn nam nhân!"

Khánh Mộ Lam rút kiếm ra và nói: "Chúng ta đọ sức đi?"

"Thu lại đi, ta là kẻ đọc sách, cô khua múa cái gì thế?"

Kim Phi lùi lại hai bước, bất lực nói: "Vì nể mặt Khánh Hoài, với cả cô đã quyết tâm ở lại, cũng không phải không thể nhưng phải nói trước, nếu cô không đạt yêu cầu của ta thì ngoan ngoãn về học nữ công đi, đừng có chạy loạn lên".

"Ngài nói xem, yêu cầu của ngài là gì?"

"Gần đây, ta tình cờ đang huấn luyện một nhóm cựu binh, tất cả đều là cựu binh của Thiết Lâm Quân. Các cô vừa mới đến hôm nay, nhưng từ sáng mai, các cô sẽ tập luyện với các cựu binh. Nếu các cô không thể theo kịp nhịp huấn luyện của các cựu binh, đừng trách ta không nể mặt Khánh Hoài”.

20221110023435-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 241


Lập tức xuất hiện thêm mười mấy cô gái, chắc chắn nhà không thể đủ chỗ, xưởng dệt chưa có ký túc xá, Kim Phi và Quan Hạ Nhi chỉ có thể đưa Khánh Mộ Lam và những người khác đến ngôi nhà cũ của Tạ Quang.

"Đây là viện tử mà anh trai cô thuê. Hiện tại cô có thể sống ở đây".

Kim Phi đưa chìa khóa cho Khánh Mộ Lam.

Advertisement

"Nó quá nhỏ, chúng ta có tận mười mấy người cơ mà".

Khánh Mộ Lam bĩu môi chán ghét.

Advertisement

Là kiểu người vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, Khánh Mộ Lam từ bé đã sống trong cảnh kín cổng cao tường, tất nhiên nhìn đám gạch mộc này sẽ không quen mắt rồi.

Mặc dù viện này đã được Chung Ngũ sửa sang lại, nó đã tốt hơn nhiều so với nơi ở của hầu hết dân làng Tây Hà.

"Đại tiểu thư, cô như này mà đòi ra chiến trường à? Cô có biết chiến trường là như thế nào không?"

Kim Phi liếc xéo cô ấy một cái: "Trên chiến trường, mấy chục người chen chúc trong một chiếc lều vải, ngủ dưới đất, lấy đâu ra giường".

Một khi cuộc chiến bắt đầu, khắp nơi sẽ đều có xác chết, mùi hôi thối nồng nặc, nếu giao tranh liên tục, binh lính vừa kết thúc trận chiến đã tìm đại một nơi để ngủ rồi, có nhiều người trên mặt máu đầy ra nhưng chưa kịp lau đã ngủ mất.

Nếu không có sự chuẩn bị tinh thần, cô nên từ bỏ ý định ra chiến trường càng sớm càng tốt đi, dẫn thị nữ của cô về vui đùa trong nhà chòi là được rồi".

"Ngài……"

Khánh Mộ Lam đỏ mặt vì tức giận với Kim Phi, nhưng cô ấy không thể phản bác.

"Được rồi, thu dọn đồ đạc, sau đó đi dạo hoặc nghỉ ngơi đi, nhưng sau này đừng mặc áo giáp vào trong làng nữa, bắt mắt quá".

Kim Phi giải thích: "Cũng không cần phải nấu nướng gì đâu, tốn quá nhiều thời gian, có thể đến nhà cựu chiến binh hoặc nhà ăn của xưởng dệt để ăn. Cái này cũng giúp mọi người thích ứng với cơm tập thể trước, nhỡ sau có ra chiến trường còn ăn được”.

Bữa ăn của quân đội Đại Khang về cơ bản là các loại hầm, không có dầu, thậm chí ngay cả muối cũng không có.

Những thứ này thì cũng thôi đi, mấu chốt là trông vô cùng ghê, một chén sền sệt, nhìn rất buồn nôn.

Ăn cơm như vậy hơn một tháng, nó đã để lại bóng ma tâm lý cho Kim Phi, bây giờ nghĩ đến thôi đã cảm thấy khó chịu rồi.

"Có thể".

Khánh Mộ Lam gật đầu đồng ý.

"Vậy thì đưa tiền ăn trước cho ta".

Kim Phi không quan tâm đến việc Khánh Mộ Lam có hiểu hay không, xoa xoa tay vào nhau.

Khánh Mộ Lam không ngờ rằng Kim Phi sẽ đòi tiền cô ấy, cô ấy tròn mắt ngạc nhiên.

"Nhìn chằm chằm cái gì, ăn cơm không đưa tiền à?"

Kim Phi sốt ruột thúc giục: "Nhanh lên, nhanh lên!"

"Đây!"

Khánh Mộ Lam từ trong hầu bao lấy ra hai thỏi bạc năm mươi lượng: "Đủ chưa?"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 242


"Đủ rồi", Kim Phi cũng lịch sự, vươn tay nhận lấy: "Tiện thể mỗi người chuẩn bị một cái bao 30 cân, sáng mai giờ Dần tập hợp ở nhà ta".

"Chuẩn bị bao để làm gì?"

Khánh Mộ Lam hỏi.

“Chạy việt dã 10 dặm với đồ nặng là một trong những bài huấn luyện mà các cựu binh phải thực hiện hàng ngày”.

Advertisement

Kim Phi nói: "Đây là bài kiểm tra đầu tiên đối với các cô. Nếu không chịu được, các cô có thể quay về".

"Yên tâm đi, chúng ta có thể kiên trì đến cùng".

Advertisement

Không chỉ Khánh Mộ Lam mà ngay cả mấy cô gái sau lưng cũng mang bộ mặt kiên quyết.

"Vậy chúc may mắn".

Kim Phi mỉm cười vẫy tay với Quan Hạ Nhi: "Hạ Nhi, đi thôi, về nhà thôi".

"Tướng công về trước đi, Mộ Lam cô nương vừa đến, ta giúp các cô ấy thu dọn chút".

Quan Hạ Nhi cười lắc đầu.

"Được rồi".

Kim Phi cũng không quan tâm, chắp tay rời khỏi tiểu viện.

Dù sao với hơn chục nữ binh, Khánh Mộ Lam đương nhiên cũng không thể tự mình thu dọn được.

Cô còn đang nghiền ngẫm chuyện vừa rồi bị khiển trách, ngay khi Kim Phi vừa rời đi, đã kéo Quan Hạ Nhi để hỏi thăm thông tin.

"Cô Hạ Nhi, có phải Kim tiên sinh luôn nói chuyện như thế này không?"

"Không, tướng công bình thường khá tốt. Chắc hôm nay đang chuẩn bị ngủ trưa thì bị ta gọi, nên tâm trạng không tốt lắm".

Quan Hạ Nhi đương nhiên sẽ nói đỡ cho Kim Phi: "Sau này ở lâu sẽ biết tướng công rất dễ gần".

"Hạ Nhi tỷ, tỷ và Kim tiên sinh gặp nhau như thế nào?"

Khánh Mộ Lam kéo Quan Hạ Nhi ngồi xuống, tò mò hỏi.

Tuy rằng tính tình có phần bốc đồng, nhưng được nuôi dưỡng trong khu kín cổng cao tường nhiều năm như vậy, chắc chắn sẽ vẫn biết nhìn mặt mà nói chuyện.

Mặc dù Quan Hạ Nhi chỉ trả lời một câu, nhưng Khánh Mộ Lam đã phán đoán được thái độ của Quan Hạ Nhi đối với Kim Phi.

Nếu hỏi thẳng chắc chắn sẽ không hỏi được gì nên cô ấy đã thay đổi chiến lược và đổi sang cách nói chuyện khác.

Quan Hạ Nhi từ nhỏ đã có một trái tim đơn thuần và một môi trường sống đơn giản, cô đâu có nghĩ nhiều, cô tưởng rằng Khánh Mộ Lam chỉ đơn giản là muốn trò chuyện với cô, vì vậy cô cười đáp:

"Ta gặp tướng công ở đội đưa dâu".

"Đội đưa dâu?"

Khánh Mộ Lam ngạc nhiên liếc nhìn Quan Hạ Nhi: "Hạ Nhi tỷ, tỷ đẹp như vậy, sao lại tham gia đội đưa dâu?"

20221110084857-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 243


Tuy nhiên, trong lòng Quan Hạ Nhi, Kim Phi là người mạnh nhất, cô đương nhiên sẽ không nói xấu Kim Phi.

Khánh Mộ Lam cũng phát hiện ra điều này, vì vậy sau khi tiễn Quan Hạ Nhi đi, cô ấy đã cử thêm một vài nữ binh sĩ khá linh hoạt ra ngoài để tìm hiểu tình hình ở làng Tây Hà.

Tuy nhiên, kết quả mà đội binh nữ mang về đã khiến Khánh Mộ Lam bất ngờ.

Advertisement

Cả làng, không phân biệt giới tính, tuổi tác, trẻ em, đều đồng loạt tán thưởng Kim Phi, thậm chí còn khen ngợi y hơn cả Quan Hạ Nhi.

Trước khi đến, Khánh Mộ Lam nghĩ rằng Kim Phi là một cao nhân ẩn mình trong núi và tình cờ được Khánh Hoài phát hiện.

Advertisement

Sau khi đến làng Tây Hà, lại phát hiên ra cao nhân này hơi cáu kỉnh và không có phong thái gì cả.

Cô ấy mang theo lá thư của Khánh Hoài đến mà còn thu tiền ăn của cô ấy.

Tuy nhiên, trong mắt dân làng, Kim Phi cũng là một người trọng nghĩa khinh tài, không chỉ đưa ra phúc lợi rất tốt ở xưởng dệt, công trường mà còn thu nhận nhiều trẻ em không có sức lao động, chỉ để cho họ một bát cơm để ăn.

"Không hổ được Khánh huynh hâm mộ như vậy, thực sự rất thú vị".

Khánh Mộ Lam xoa cằm, trong mắt hiện lên một chút tò mò.

Sáng sớm hôm sau, lúc trời vừa hửng sáng, Khánh Mộ Lam mang theo các nữ binh của mình tập trung ở tiểu viện của Kim Phi.

Sau lưng ai cũng vác một bao lớn.

"Không phải nói cô giờ dần hẵng đến sao?"

Kim Phi ngáp một cái, từ phòng trong đi ra: "Cô ở đây sớm như vậy làm gì, chẳng bình tĩnh gì cả".

Khánh Mộ Lam tối qua đã nghĩ kỹ, cô ấy hoàn toàn không đấu khẩu lại được với Kim Phi, vì vậy cô ấy chỉ đơn giản là không nói gì, chỉ đứng trong sân thôi.

Kể từ khi gặp nhau ngày hôm qua, Kim Phi đã có ý định mài dũa tinh thần của đám Khánh Mộ Lam, không quan tâm đến họ, y lấy cành liễu từ tay Quan Hạ Nhi và bắt đầu làm sạch răng.

Tối hôm qua bận làm việc trong xưởng luyện sắt, đến nửa đêm mới về nhà ngủ, sáng sớm đã thức dậy, đến bây giờ vẫn chưa phát hiện ra rằng cả Khánh Mộ Lam và các nữ binh đều không mặc áo giáp, tất cả đều mặc bộ đồ tập màu đen.

Sau khi rửa mặt, Kim Phi cuối cùng cũng định thần lại, quay đầu liếc nhìn Khánh Mộ Lam, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.

Trước đây, Khánh Mộ Lam và các nữ binh dưới quyền đều mặc giáp trụ, nhất thời bị áo giáp chặn lại nên không nhìn rõ mặt.

Bây giờ bọn họ đã thay quần áo bình thường, tóc cũng được buộc lại, Kim Phi lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt của Khánh Mộ Lam, trong lòng không khỏi khen ngợi:

"Không ngờ cô gái bạo gan này lại là một mỹ nhân".

Nhiều người khen đã cô ấy xinh đẹp, nói rằng đối phương giống hệt công chúa.

Điều này không phải là không có lý do.

Khi hoàng đế tìm vợ, ngoại hình đương nhiên sẽ được chọn kĩ nhất, đứa trẻ sinh ra đương nhiên sẽ không quá xấu.

20221110084916-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 244


Điều khiến Kim Phi ngạc nhiên nhất là mặc dù Khánh Mộ Lam xinh đẹp nhưng dung mạo của các nữ binh dưới quyền cô ấy cũng rất được, có người còn không kém cạnh Khánh Mộ Lam.

"Thuộc hạ có nhiều mỹ nữ như vậy, chẳng lẽ Khánh Mộ Lam cũng sẽ dùng thủ đoạn mỹ nhân kế trên chiến trường sao?"

Kim Phi không khỏi than phiền trong lòng.

Advertisement

Tuy nhiên, mọi chuyện lại không phải vậy, những nữ binh dưới trướng Khánh Mộ Lam đều được chọn từ những người hầu trong nhà.

Người giàu chọn người giúp việc, đương nhiên cũng sẽ không chọn những người xấu xí.

Advertisement

Chỉ là bởi vì bọn họ thường xuyên luyện tập ở ngoài trời, Khánh Mộ Lam và các nữ binh đều không sở hữu làn da trắng, cũng không phải da đen, căn bản là nước da lúa mì khỏe mạnh.

Cũng bởi vì nguyên nhân này, dáng người của những nữ binh này đều rất ưa nhìn, cộng thêm quần áo luyện công, đều lộ ra tư thế hiên ngang, có khí thế quân đội.

Tuy nhiên Kim Phi không phải là kẻ háo sắc, sửng sốt một chút sau đó liền hồi phục thần trí, dẫn đầu đi ra khỏi tiểu viện: "Đi thôi, ra núi sau".

Tại ngọn núi phía sau, Trương Lương và Thiết Ngưu vừa mới đưa các cựu binh tới.

Làng Tây Hà chỉ lớn được như vậy, thịt nướng ở đầu thôn, gió tây cuối thôn thổi một trận là cả thôn đã có thể ngửi được rồi, cho nên không thể che giấu được chuyện gì.

Tin tức về sự hiện diện của một nhóm nữ binh đã lan rộng khắp làng từ lâu.

Các cựu chiến binh đã nghe được tin này khi kết thúc huấn luyện về nhà ngày hôm qua, và họ đều tò mò.

Nhìn thấy Kim Phi mang theo một nhóm phụ nữ đi tới, tất cả đều vươn cổ ra nhìn.

"Ôi, thật là đẹp".

"Một người đẹp là được rồi, đây lại đều đẹp hết, về sau luyện tập sẽ không còn buồn nữa rồi".

"Nghe nói đây là em gái của Hầu gia. Ta khuyên ngươi không nên làm loạn, không chịu được thì về làm với vợ ngươi đi!"

"Ngươi nghĩ gì thế, ai làm loạn? Ý ta là nam nữ kết hợp, làm việc không mệt, sau này khi huấn luyện lại có một đám mỹ nữ bên cạnh, không phải càng thêm náo nhiệt sao?"

"Đúng".

Đám cựu binh từ trên núi xuống đã bao giờ nhìn thấy nhiều phụ nữ xinh đẹp như vậy đâu?

Mọi người đều rất phấn khích.

Một số trêu chọc, một số vỗ tay, một số giả vờ bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn trộm.

"Tất cả yên lặng!"

Trương Lương sắc mặt lạnh lùng mắng một tiếng, đám người kia đột nhiên yên lặng đứng thẳng lưng.

20221110084933-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 245


"Nếu cô đã quyết định ở lại đây, đừng khoác lên mình khí chất của một tiểu thư".

Kim Phi lại quay sang nhìn Khánh Mộ Lam: "Họ đều là những cựu binh của Thiết Lâm Quân, những anh hùng đã đổ máu cho Đại Khang trên chiến trường. Nếu để ta biết cô ỷ thế h**p người thì đừng trách ta không khách khí".

"Hiểu rồi".

Khánh Mộ Lam sốt ruột đáp lại Kim Phi, sau đó đi tới chỗ Trương Lương, ôm quyền, bắt chước hào khí nam nhân: "Về sau nhờ cả Lương huynh".

Advertisement

Trương Lương không đáp lễ, nghiêng người hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"

"Sẳn sàng!"

Advertisement

"Lên đường".

Trương Lương gật đầu với Kim Phi và dẫn đội vào ngọn núi phía sau.

Khánh Mộ Lam nhanh chóng theo sau.

Đây là lần đầu tiên luyện tập cùng nam binh, cả Khánh Mộ Lam và các nữ binh của cô ấy đều nín thở.

Lúc mới bắt đầu chạy, bọn họ đều tràn đầy tự tin, cảm thấy bao 30 cân rất nhẹ, Khánh Mộ Lam kỳ thực không thích nam nhân chạy quá chậm, liền dẫn nữ binh chạy trước mặt các cựu binh.

Chạy đường dài chú ý nhịp nhàng, nếu lúc đầu chạy quá nhanh, một khi thể lực suy kiệt thì về sau sẽ gặp khó khăn.

Một cựu binh muốn nhắc nhở, nhưng Trương Lương đã ngăn anh ta lại.

"Lương sư huynh, huynh cũng xấu bụng đi rồi".

Thiết Ngưu bên cạnh cười híp mắt.

"Kim Phi nói rằng muốn mài rũa tinh thần của họ".

Trương Lương cười nói.

Hai km đầu, các nữ binh chạy rất nhanh, bỏ xa các nam binh hàng chục mét.

Nhưng sau khi chạy được hai km, họ nhận ra sự kinh hoàng của việc chở bao nặng năm km.

Đường xa không nghiêm trọng, bao nặng dễ dàng di chuyển trên lưng lúc đầu dường như đã biến thành tảng đá, hơn phân nửa nữ binh bắt đầu thở hổn hển.

Hơi thở trở nên hỗn loạn, bước chân vô lực, tốc độ bắt đầu chậm lại.

Các cựu binh dần dần bắt kịp.

Khánh Mộ Lam phát hiện các cựu binh vẫn đi như cũ, bước chân không hề hỗn loạn, thậm chí đổ mồ hôi cũng không nhiều.

Chỉ sau đó, Khánh Mộ Lam mới nhận ra khoảng cách giữa mình và những người cựu binh.

Nhưng tính cách mạnh mẽ yêu cầu cô ấy không được dễ dàng thừa nhận thất bại, vừa chạy vừa hét: "Nỗ lực thêm cho ta, không được để đám đàn ông coi thường".

Dưới sự dẫn dắt của Khánh Mộ Lam, các nữ binh lại tăng tốc, bỏ các nam binh xa cả chục mét.

Cách làm này tương tự như việc uống thuốc độc để làm dịu cơn khát, khi chạy được ba cây số, nhiều nữ binh sĩ cảm thấy phổi như bốc hỏa, mỗi lần hít thở đều trở nên nóng bừng và đau đớn.

Lúc này Khánh Mộ Lam khích lệ cũng vô dụng, nữ binh càng ngày càng chậm, cuối cùng bị cựu binh vượt qua.

Khi đi được bốn cây số, cuối cùng một nữ binh không thể chịu được nữa và bắt đầu tụt lại phía sau.

"Tiểu Cúc, cố lên!"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 246


Một nữ binh có thể lực tốt hơn gỡ bao của người bạn đồng hành xuống, gánh hộ.

"Cảm ơn Mai tỷ".

Nữ chiến sĩ bị tụt lại phía sau lập tức cảm thấy nhẹ cả người, lại đi theo đồng đội.

Advertisement

Nhìn thấy cảnh này, Trương Lương khẽ gật đầu, ra hiệu cho các cựu binh đi chậm lại.

Kim Phi đã nói phải mài giũa tinh thần của các nữ binh, nhưng không được hạ gục họ.

Ở những dặm cuối cùng, các nữ binh sĩ gần như đã dìu nhau về đích.

Advertisement

Cuối cùng, từng người một, không cần quan tâm đến hình tượng của mình, ngồi trên mặt đất, thở hổn hển.

Khánh Mộ Lam không ngồi xuống, mà là đi tới bên cạnh Trương Lương nói nhỏ: "Cám ơn!"

Cô ấy biết rất rõ rằng nếu Trương Lương không dẫn đội đi chậm lại, họ sẽ không thể trụ vững.

"Có thể kiên trì đến cùng là bản lĩnh của mấy cô, cám ơn ta cái gì?"

Trương Lương vẫn mặt không chút cảm xúc nói: "Nghỉ ngơi xong đi nhà ăn ăn cơm đi, sau nửa giờ sẽ tập trung ở núi sau, huấn luyện đội hình".

"Rõ!"

Khánh Mộ Lam gật đầu, dẫn các nữ binh đi tới nhà ăn cách đó không xa.

Với bài huấn luyện buổi sáng, tâm lý Khánh Mộ Lam cuối cùng cũng phấn chấn, khi chạy ngày hôm sau, cô ấy không còn lao về phía trước nữa, mà học theo cách của cựu binh, duy trì nhịp điệu và tốc độ nhất định.

Kể từ ngày đó trở đi, đã có thêm một cảnh đẹp ở làng Tây Hà.

Đã ba ngày kể từ khi các binh lính nữ tham gia huấn luyện.

Ban đầu mọi người đều cho rằng con gái của một gia đình giàu có chạy tới chơi cho vui, nên cũng không quan tâm lắm.

Một số anh chàng rảnh rỗi còn cá cược, dùng bữa trưa để đánh cược xem đám cô nương ‘đẹp trai’ này có thể kiên trì được mấy ngày.

Đa phần mọi người đều cho rằng bọn họ sẽ không kiên trì được quá ba ngày.

Nhưng không ngờ rằng màn thể hiện của những cô nương này lại khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc, không chỉ kiên trì được ba ngày mà tiến bộ cực kỳ rõ ràng, việc luyện tập càng lúc càng dễ dàng hơn.

Nhưng đến ngày thứ tư, một điều bất ngờ đã xảy ra.

Lịch trình tập luyện do Kim Phi xây dựng rất có mục tiêu, việc đổ mồ hôi trong quá trình tập luyện là điều bình thường, các cựu binh tập luyện thường c ởi trần, nếu không quần áo dính vào người sẽ rất khó chịu.

Bây giờ thêm một nhóm binh lính nữ, không thể c ởi trần được nữa, bọn họ chỉ đành cố nhịn.

Nhưng không ngờ rằng sáng ngày thứ tư khi đang luyện tập, quần áo của một cựu binh đã bị cành cây cào xước.

Ngày đó công nghệ dệt còn lạc hậu, quần áo là những thứ rất quý giá, việc này khiến cho cựu binh vô cùng đau lòng, khi đó liền c** đ* ra.

Có người dẫn đầu ắt sẽ có người theo sau.

20221110085106-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 247


Cũng may vùng đất hoang vu này tình hình không quá nghiêm trọng, ở thôn Tây Hà, mọi người sống được qua ngày đã không dễ dàng gì rồi, nếu như còn suy xét nhiều như vậy thì sẽ chết hết mất.

Nếu không phải như vậy thì việc Kim Phi muốn mở xưởng dệt đúng là chỉ có trong giấc mơ.

Nhưng cho dù không có quá nhiều quy tắc ở thôn núi thì môi trường chung vẫn như vậy.

Advertisement

Khánh Mộ Lam ngày nào cũng dắt theo một đám cô nương lăn lộn cùng với một đám đàn ông, trong mắt phụ nữ của thôn Tây Hà và thôn Quan gia chính là làm bại hoại thuần phong mỹ tục.

Advertisement

Vài ngày trước khi các binh lính nữ trở về làng sau khi huấn luyện đã có một đám phụ nữ chỉ chỉ trỏ trỏ vào bọn họ.

Mặc dù Khánh Mộ Lam có tính cách bốc lửa, cô ấy cũng lớn lên ở Đại Khang, không thể không quan tâm chút nào đến cái nhìn của người khác được.

Bây giờ đã xuất hiện tình trạng này, cô ấy đã có thể tưởng tượng được sau khi quay về, đám phụ nữ sẽ nói gì cô ấy rồi.

Nếu chỉ như vậy thì thôi bỏ đi, nhưng tệ hơn là, Kim Phi sau mấy ngày quan sát cảm thấy các binh lính nữ đã thích nghi được với nhịp điệu huấn luyện trong giai đoạn đầu, vì vậy liền tăng cường cường độ huấn luyện vào ngày thứ tư.

Cộng thêm việc trời nắng nóng, các binh lính nữ đều đổ mồ hôi, quần áo đều ướt đẫm.

Đồng phục chiến đấu màu đen, cho dù ướt đẫm mồ hôi cũng sẽ không bị xuyên thấu nhưng sẽ dính chặt vào người, cơ thể của các binh lính nữ cũng sẽ lộ ra.

Nếu ở những thế hệ sau thì chuyện này chẳng sao cả, trên đường phố đầy những cô gái mặc đồ body khoe trọn dáng người, nhưng ở thời đại này, gái lầu xanh cũng không mặc như vậy.

Vì vậy hôm đó sau khi huấn luyện xong, Khánh Mộ Lam và những binh lính nữ nán lại phía sau núi, mãi cho đến khi trời tối mới dám quay về làng.

Quay về nhà tắm rửa rồi nhanh chóng chạy tới chỗ Kim Phi.

Cả nhà Kim Phi đang ăn cơm, nhìn thấy Khánh Mộ Lam tới, Quan Hạ Nhi nhanh chóng đứng dậy hỏi: “Mộ Lam, muội ăn chưa, cùng ăn đi!”

“Hạ Nhi tỷ, không cần đâu”.

Khánh Mộ Lam quay đầu nhìn Kim Phi, trực tiếp phản đối: “Tiên sinh, ta yêu cầu các binh lính nam không được c ởi trần khi luyện tập cùng với bọn ta!”

“Trên chiến trường các cô đều phải đối mặt với nam nhân, nếu như vì đối phương c ởi trần mà các cô không nhìn nổi được nữa, vậy các cô còn ra chiến trường làm gì?”

Kim Phi ngẩng đầu nhìn Khánh Mộ Lam một cái, thản nhiên nói.

“Ngài cũng nói rồi, đó là trên chiến trường chứ không phải lúc luyện tập”.

Khánh Mộ Lam nói: “Hiện giờ mọi người đã bắt đầu đồn ầm lên rồi, bây giờ bọn họ còn c ởi trần nữa thì sau này bảo bọn ta làm sao sống tiếp ở trong làng được đây?”

“Mộ Lam, ta tưởng rằng cô đã chuẩn bị sẵn sàng rồi”.

20221110085130-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 248


Mong muốn lớn nhất của cô ấy là được đóng góp cho các cuộc chiến của đất nước như những người lính nam.

Những năm nay, cô ấy vì muốn đạt được mục tiêu này mà đã vô cùng nỗ lực.

Nếu như không phải cha đã mất, có lẽ giờ cô ấy đã bị gả đi rồi, tâm nguyện này sẽ mãi mãi chỉ là tâm nguyện mà thôi.

Advertisement

“Có lẽ bản thân cô cũng không nhận ra, ngăn cản cô ra chiến trường không phải là Khánh Hoài, cũng không phải ca ca của cô, mà chính là thời đại này!”

Kim Phi nói: “Phụ nữ ở thời đại này có quá nhiều gông cùm và xiềng xích. Nếu muốn ra chiến trường, trước tiên phải phá bỏ xiềng xích này. Cô hiểu ý ta chứ?"

“Gông cùm… Xiềng xích…”

Advertisement

Khánh Mộ Lam lặp lại lời của Kim Phi với một ánh mắt đầy suy tư.

Kim Phi cũng không làm phiền, ra hiệu cho Nhuận Nương thu dọn bát đũa.

Tối nay có lẽ y sẽ có một cuộc nói chuyện dài với Khánh Mộ Lam.

Quan Hạ Nhi cũng hiểu chuyện nên không hỏi gì, kéo Tiểu Nga còn chưa ăn xong dậy, đi ra ngoài cùng với Nhuận Nương.

Những lời Kim Phi vừa nói đã tác động rất lớn đến Đường Đông Đông, cô ấy muốn ở lại nghe tiếp, nhưng đêm nay xưởng dệt có một số công việc cần cô ấy phải tới đó, vì vậy chỉ đành thở dài rời đi.

Khánh Mộ Lam hoàn toàn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, phải một lúc sau mới hoàn hồn lại.

Đứng dậy bắt chước dáng vẻ của một người đàn ông, trịnh trọng hành lễ với Kim Phi: “Mong tiên sinh chỉ giáo!”

“Vì sao cô lại học hành lễ giống đàn ông vậy?”

Kim Phi nói: “Trong sâu thẳm trong tâm hồn cô luôn cho rằng, mình là một người đàn ông thì tốt biết mấy?”

“Đúng vậy, ta thường nghĩ như vậy, nếu như ta là một người đàn ông thì tốt biết bao, có thể giống như Khánh Hoài ca ca, muốn làm gì thì làm!”

Khánh Mộ Lam lộ ra vẻ khao khát: "Nếu ta là một người đàn ông, ta nhất định sẽ tạo ra một đội quân mạnh hơn cả Thiết Lâm Quân!”

“Đáng tiếc, cô không phải là đàn ông, đây là chuyện không thể thay đổi được”.

Chỉ với một câu nói, Kim Phi đã thành công khiến Khánh Mộ Lam thoát ra khỏi mộng tưởng.

“Tiên sinh, khả năng dội nước lạnh vào đầu người khác của ngài tốt thật đấy”.

Khánh Mộ Lam rất bất mãn với năng lực phá hủy bầu không khí của Kim Phi.

“Cô có nhớ ta từng nói với cô, phụ nữ nắm giữ nửa bầu trời không?”

Kim Phi hỏi: “Vì sao cô lại cảm thấy, chỉ có đàn ông mới có thể tạo ra được một đội quân mạnh hơn Thiết Lâm Quân? Phụ nữ không thể được sao?”

“Tiên sinh, có khả năng sao?”

Khánh Mộ Lam hỏi ngược lại.

“Làm thì không làm, đương nhiên không thể được rồi. Ta tin rằng con người là nhân tố quyết định, nếu đã quyết định làm, vậy thì phải cố gắng hết sức”.

20221110085151-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 249


Bên tai Khánh Mộ Lam vẫn văng vẳng câu nam nữ bình đằng.

Đúng vậy, nếu như nam nữ bình đằng, vậy thì cô ấy có cần phải hao tâm tổn sức như vậy để được ra chiến trường không?

Nếu như nam nữ bình đằng, liệu cô ấy còn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ không?

Advertisement

Lúc này, Khánh Mộ Lam như được giác ngộ tư tưởng, lập tức hiểu ra.

“Đa tạ tiên sinh đã cho ta tìm được mục tiêu của đời mình!”

Lúc này hai mắt Khánh Mộ Lam sáng ngời như sao.

Advertisement

Đứng dậy lại hành lễ với Kim Phi.

Nhưng lần này không phải là bắt chước dáng vẻ của đàn ông nữa mà là nghi thức của phụ nữ trong thời đại này.

Bởi vì cô ấy đã hiểu được ý nghĩa câu nói của Kim Phi.

Vốn là phụ nữ, vì sao phải bắt chước đàn ông chứ?

“Cô hiểu ra rất nhanh đấy”.

Kim Phi mỉm cười khen ngợi Khánh Mộ Lam.

“Là do tiên sinh chỉ giáo hay, chỉ với một câu mà hơn cả mười năm ta đọc sách!”

Hiếm lắm mới thấy Khánh Mộ Lam thu lại tính cách cáu kỉnh sặc mùi thuốc súng, đùa giỡn một lần.

“Cô từ bỏ hoàn cảnh sống tốt, dẫn theo một nhóm binh lính nữ từ xa xôi chạy tới thôn làng nhỏ này tìm ta, so với những phụ nữ của thời đại này, cô quả thực đã tiến một bước lớn rồi đấy”.

Kim Phi nói: “Nhưng con đường này còn rất dài, muốn đi được xa rất khó khăn. Cô phải chuẩn bị thật kỹ càng”.

“Tiên sinh yên tâm, có khó thế nào ta cũng sẽ đi tiếp!”

Khánh Mộ Lam kiên định nói: “"Cho dù cuối cùng không thành công, cho dù có chết ở trên con đường này, ta cũng sẽ không bao giờ hối hận!"

“Cho dù cuối cùng cô có thành công hay không, ta tin rằng cô đều đã để lại dấu mốc cho những người phụ nữ sau này, bọn họ biết được mục tiêu của cô, biết được về sự nỗ lực của cô”.

Ánh mắt Kim Phi nhìn Khánh Mộ Lam mang theo chút ngưỡng mộ.

Nam nữ bình đằng nói ra thì rất đơn giản, nhưng ngay cả khi trong thế kỷ 21, khi phụ nữ đã được giáo dục về sự bình đẳng thì điều đó vẫn chưa hoàn toàn thực hiện hết được chứ đừng nói là Đại Khang.

Khánh Mộ Lam gần như có thể nói là chống lại cả thời đại.

Kim Phi tự hỏi bản thân, y cũng không dám làm vậy.

Vì thế, y rất ngưỡng mộ Khánh Mộ Lam.

Danh vọng, giàu có, quyền lực và tình cảm là mục tiêu của hầu hết mọi người. Khánh Mộ Lam không quan tâm đến tiền, không quan tâm đến địa vị, thậm chí không quan tâm đến tính mạng của bản thân nhưng lại cực kỳ quan tâm đến danh tiếng đời sau.

Nghe thấy Kim Phi dành cho cô ấy sự khẳng định cao như vậy giồng như đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong lòng Khánh Mộ Lam, khiến nó càng bùng cháy mãnh liệt hơn.

Đêm đó, Khánh Mộ Lam ở lại đến tận khuya mới rời đi.

Trong thế giới mà Kim Phi mô tả cho cô ấy, phụ nữ có thể có cơ hội giáo dục giống như nam giới, họ không chỉ có thể tham gia quân đội và chiến đấu mà thậm chí còn có thể tham gia chính trị với tư cách là một quan chức.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 250


Khi rời đi, Khánh Mộ Lam tràn đầy tinh thần chiến đấu, khí thế bừng bừng.

Quan điểm và thái độ đối với Kim Phi cũng đã trải qua những thay đổi đáng kinh ngạc.

Bây giờ trong lòng cô ấy, Kim Phi chính là một người dẫn đường, là một bậc thầy thông thái.

Advertisement

Đặc biệt sau khi Kim Phi hứa sẽ trang bị cung nỏ cho đội quân nữ của mình trong tương lai, Khánh Mộ Lam càng biết ơn Kim Phi.

Trong những ngày luyện tập vừa qua, cô ấy đã thấy được uy lực của cung nỏ loại mới.

Advertisement

Có thể lên dây nhanh, tốc độ bắn cao, uy lực mạnh, có thể lấp đầy khoảng cách sức mạnh giữa nam và nữ.

Nếu mỗi một binh lính nữ của cô ấy đều được trang bị một chiếc, hiệu quả chiến đấu sẽ tăng lên vài bậc.

Đương nhiên, Kim Phi chỉ điểm cho Khánh Mộ Lam, thậm chí bằng lòng cung cấp cung nỏ cũng có tâm tư riêng của mình trong đó.

Những lời nói trước đó, giống như việc cho Khánh Mộ Lam một chiếc bánh lớn, trong đó có hàm ý mạnh mẽ của sự xúi giục và khuyến khích.

Do nguyên nhân chiến tranh nên số lượng nữ giới của Đại Khang nhiều hơn nam giới, đây là một nguồn tài nguyên khổng lồ, nếu được sử dụng hợp lý, chắc chắn đây là lực lượng có thể thay đổi thế giới.

Kim Phi cũng đang mong đợi xem liệu Khánh Mộ Lam có thể phát triển được đến mức nào.

Bắt đầu từ sau hôm đó, Khánh Mộ Lam không còn trốn tránh ai nữa, đến giờ huấn luyện thì đi huấn luyện, đến giờ ăn thì đi ăn cơm, đến giờ về thì trở về làng. Trước sự chỉ trỏ của đám phụ nữ trong làng, cô ấy coi như không nhìn thấy.

Khi một hiện tượng lần đầu tiên xuất hiện, mọi người sẽ nhìn nó với con mắt kỳ lạ.

Nhưng khi hiện tượng này kéo dài và trở thành bình thường, mọi người sẽ từ từ chấp nhận nó.

Mỗi ngày các binh lính nữ đều như vậy thì sẽ không còn ai nói gì nữa.

Không ai muốn bị áp bức, những người phụ nữ nói này nói nọ thật ra tận sâu trong lòng lòng có yếu tố ghen tị.

Trên thực tế có rất nhiều phụ nữ ghen tị với các binh lính nữ, chỉ là bọn họ không có dũng khí để thách thức thời đợi như Khánh Mộ Lam.

Chuyện các binh lính nữ đi tập luyện dần được chấp nhận và trở thành một việc bình thường.

Ngôi làng nhỏ dần trở lại trạng thái cũ.

Nhà máy dệt, công trường, xưởng luyện gang vẫn hoạt động sôi nổi.

Mỗi buổi tối, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đàn ông phụ nữ vui vẻ đi về nhà.

Đáng tiếc sự yên bình này không kéo dài được bao lâu.

Nửa tháng sau khi binh lính nữ tới, Quan Hạ Nhi chạy vào bên trong xưởng luyện gang, tìm Kim Phi và Mãn Thương đang chế tạo cung nỏ.

“Tướng công, Thiết Tử ca quay về rồi, đang đợi chàng ở bên ngoài, còn có một vị quan mang theo đao”.

20221111115909-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 251


“Thiết Tử ca quay về rồi?”

Kim Phi cau mày hỏi.

Từ khi thổ phỉ núi Thiết Sơn chặn đường Đồng Sơn, Lưu Thiết đều đi tới huyện phủ vào ban đêm, ngày hôm sau sau khi giao hàng và mua đồ xong thì cũng phải đợi đến đêm mới quay về.

Advertisement

Đêm qua Lưu Thiết xuất phát, tính thời gian, đến đêm nay hoặc là sáng mai mới có thể quay về được.

Bây giờ lại quay về sớm, còn đưa theo người có quan phủ, nhất định là đã có biến cố.

Advertisement

Kim Phi đặt dụng cụ trong tay xuống, cùng với Quan Hạ Nhi đi ra bên ngoài.

Mặc dù vẫn chưa dọn vào nhưng Kim Phi đã bắt đầu sử dụng một gian phòng làm việc rồi.

Trong phòng làm việc, Lưu Thiết ngồi phía sau một nha dịch, Nhuận Nương rót xong nước cho hai người bọn họ rồi đi xuống.

Nha dịch này Kim Phi biết, chính là Trương bổ đầu khi đó đã dẫn Khánh Hoài đến gặp bọn họ.

Quận Kim Xuyên là đất phong của Khánh Hoài, mặc dù hắn không có quyền quản lý nhưng có quyền thu thuế, vì vậy Khánh Hoài sắp xếp một số người ở quận Kim Xuyên, ngăn cản việc thu thuế lậu.

Trước khi quay về từ Vị Châu, Khánh Hoài đã nói với Kim Phi, Trương bổ đầu này là một trong số những người mà hắn sắp xếp ở huyền nha, có chuyện gì có thể tới tìm hắn.

Nhưng Kim Phi biết địa vị của của Khánh Hoài ở huyện phủ khá khó xử, vì vậy vẫn chưa đi tìm đối phương, không ngờ rằng Trương bổ đầu này lại tự tìm tới đây.

Lưu Thiết thấy Kim Phi đi ra vội vàng đứng dậy chào: “Phi ca, xảy ra chuyện rồi!”

Lúc này Kim Phi mới phát hiện, Lưu Thiết đã bị thương, khi đi phải chống nạng.

Kim Phi không hỏi xảy ra chuyện gì mà đưa tay vén ống quần bên trái của Lưu Thiết lên.

Thấy hai vết bầm tím rõ ràng trên chân trái, cũng như một vết thương dài 5-6 cm.

“Thiết Tử ca, ai làm vậy?”

Kim Phi ngẩng đầu hỏi.

Trong mắt tràn đầy phẫn nộ.

“Đêm qua bọn ta gặp thổ phỉ…”

Lưu Thiết cúi đầu kể lại một lượt chuyện đã xảy ra.

Đêm qua hắn dẫn đoàn xe đi tới huyện phủ giao hàng, kết quả vừa vào Đồng Sơn liền bị thổ phỉ chặn lại.

Không những cướp hết đồ mà còn đánh cho đám người Lưu Thiết một trận, hơn nữa còn đe dọa rằng sau này mỗi tháng đều phải nộp một trăm hai phí qua đường.

“Phi ca, ta xin lỗi, đã phụ lòng tin của huynh và Lương ca, làm mất nhiều hàng như vậy…”

20221111115928-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 252


Nếu bọn thổ phỉ đã chặn ở Đồng Sơn, sớm muộn cũng sẽ phát hiện ra bí mật chuyển hàng trong đêm.

Kim Phi biết rằng chuyện này không thể trách Lưu Thiết được.

Vỗ vai Lưu Thiết, nói: “Thiết Tử ca, không sao, mất thì mất thôi, người không sao là được rồi”.

Advertisement

Nghe thấy Kim Phi nói như vậy, Lưu Thiết tự tát cho mình một cái: “Phi ca, Hổ Tử…”

“Hổ Tử làm sao?”

Trái tim Kim Phi thắt chặt lại.

Advertisement

Hổ Tử là cháu họ của Trương Lương, một đứa trẻ mười lăm tuổi đã cùng đi giao hàng với Trương Lương từ những ngày đầu.

Hai người anh họ của Trương Lương đều đã chết trên chiến trường, Hổ Tử là cháu đích tôn của nhà bọn họ, nếu như cậu bé xảy ra chuyện gì, Kim Phi làm sao ăn nói với Trương Lương được đây.

“Hổ Tử bị thổ phỉ đánh gãy chân, lộ cả xương bên trong ra, ta nghĩ lão Đàm chưa không được, sợ rằng Hổ Tử sẽ bị liệt vì vậy liền tự mình đưa cậu ấy tới huyện phủ”.

Lưu Thiết nói: “Lang y nối lại xương cho cậu ấy, nói rằng có thể hồi phục như ban đầu, ta sợ rằng đi đi lại lại không tốt cho vết thương nên để cậu ấy ở lại chỗ lang y”.

“Thiết Tử ca, huynh làm đúng, cho dù thế nào, người là quan trọng nhất”.

Kim Phi nghe thấy vậy liền thờ dài một hơi.

Người không chết là tốt rồi.

Lão Đàm chỉ là một thầy thuốc trong làng, y thuật có lẽ còn không bằng Kim Phi, Lưu Thiết nếu thực sự đưa Hổ Tử quay về để Lão Đàm chữa, e là cái chân không còn nữa rồi.

Bây giờ thời tiết nắng nóng, vết thương lớn như vậy dễ bị nhiếm trùng, không có thuốc chống viêm, xử lý không tốt e là cái mạng của Hổ Tử cũng không còn.

“Phi ca, lang y nói rồi, hai năm tới Hổ Tử không thể làm được việc nặng…”

Lưu Thiết bổ sung thêm một câu.

“Không sao, đợi cậu ấy khỏe lại, ta sẽ sắp xếp cho cậu ấy một số công việc không nặng nhọc, cho đến khi cậu ấy hồi phục hoàn toàn thì thôi”.

Kim Phi nói: “Bao gồm cả gia đình cậu ấy, ta cũng sẽ sắp xếp hết”.

“Kim Phi ca, ta thay mặt Hổ Tử cảm ơn huynh”.

Lưu Thiết cúi đầu trước Kim Phi.

Thỏ chết cáo cũng buồn, hắn và Hổ Tử làm cùng một công việc, Hổ Tử hôm nay rất có thể chính là hắn của ngày mai.

Những năm nay, không làm được việc nặng đồng nghĩa với chết đói.

Bổ sung thêm câu đó là muốn xem xem Kim Phi định xử lý chuyện này như thế nào.

Bây giờ nhận được sự bảo đảm của Kim Phi, Lưu Thiết mới hoàn toàn yên tâm được.

“Đúng rồi Phi ca, tiền trên người bọn ta đều bị bọn thổ phỉ cướp hết rồi, sau khi đến huyện phủ gặp được Trương bổ đầu, ngài ấy đã cho bọn ta vay năm lượng bạc để trả tiền thuốc và khám bệnh cho lang y…”

“Hiểu”.

Kim Phi lấy ra một thỏi bạc mười lượng từ trong cánh tay áo: “Trương bổ đầu, lần này đa tạ ngài”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 253


“Kim tiên sinh, ngài làm gì vậy?”

Sắc mặt Trương bổ đầu có chút không hài lòng: “Ta đưa các huynh đệ Thiết Tử quay về là sợ thổ phỉ làm khó bọn họ chứ không phải tới để đòi tiền”.

“Đúng vậy, nếu như không có Trương bổ đầu, bọn ta nhất định không thể dễ dàng quay về như vậy”.

Lưu Thiết cũng gật đầu.

Advertisement

“Vậy thì càng phải cảm ơn Trương bổ đầu rồi”.

Kim Phi đưa thỏi bạc về phía trước: “Trương bổ đầu, ngài giúp ta việc lớn như vậy, ta vô cùng cảm kích, không thể để ngài trả tiền thuốc thang cho bọn ta được? Nếu không sau này nhỡ có chuyện gì, bọn ta sao dám tới làm phiền Trương bổ đầu nữa”.

Advertisement

Thực chất tiền lương của Trương bổ đầu cũng không cao, 5 lượng bạc cũng là một số tiền lớn đối với hắn, vừa rồi chẳng qua là thoái thác một chút mà thôi.

“Tiên sinh đã nói thế thì ta đành nhận vậy”.

Trương bổ đầu liếc nhìn thỏi bạc, có chút ngược ngùng nói: “Tiên sinh có bạc lẻ không, ta không có tiền trả lại…”

“Không cần trả lại, số còn lại coi như ta mời Trương bổ đầu uống rượu”.

Kim Phi nhét thỏi bạc vào trong tay Trương bổ đầu: “Mong Trương bổ đầu đừng chê ít”.

Đã nói đến thế rồi, Trương bổ đầu cũng không trốn tránh nữa, nhận lấy thỏi bạc rồi cất vào trong người, sau đó nháy mắt với Kim Phi, khóe miệng khẽ nhếch lên về phía Lưu Thiết và Quan Hạ Nhi.

Kim Phi lập tức hiểu ra, quay sang Quan Hạ Nhi nói: “Hạ Nhi, nàng đi lấy chút tiền, đưa cho mỗi một huynh đệ bị thương lần này năm trăm văn, sau đó mang hai nghìn văn tới chỗ mẹ Hổ Tử, bảo bà ấy yên tâm, chuyện của Hổ Tử ta nhất định sẽ lo đến cùng”.

“Phi ca, ngoại trừ Hổ Tử, bọn ta đều không sao…”

Lưu Thiết vội xua tay.

“Thiết Tử ca, nghe ta, lần này mọi người đều cực khổ rồi, huynh đưa các huynh đệ bị thương tới chỗ lão Đàm lấy một ít thảo dược, sau đó nghỉ ngơi vài ngày”.

Kim Phi nói: “Đi đi, ta có chút chuyện cần thương lượng với Trương bổ đầu”.

“Được”.

Lưu Thiết chắp tay với Kim Phi và Trương bổ đầu rồi cùng Quan Hạ Nhi rời đi.

“Trương bổ đầu, mời ngồi”.

Kim Phi bảo Trương bổ đầu ngồi xuống cạnh bàn, rót một cốc nước.

“Tiên sinh, ngài biết đám thổ phỉ Đồng Sơn từ đâu tới không?”

Trương bổ đầu không uống nước mà hỏi luôn.

“Biết, núi Thiết Quán”.

Kim Phi gật đầu.

“Vậy ngài có biết thổ phỉ núi Thiết Quán có lai lịch gì không?”

Trương bổ đầu lại hỏi.

“Chuyện này thì không biết”.

Kim Phi lắc đầu: “Mong Trương bổ đầu chỉ giáo”.

Y từng nghe Khánh Hoài nói, bên trong địa phận Kim Xuyên có một số phân nhánh thổ phỉ khá lớn, phía sau đều có quan phủ chống lưng.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 254


Tuy nhiên huyện nha cũng không phải chỉ có mình huyện lệnh mà còn có các loại cấp bậc quyền lực khác nhau như huyền thừa phụ trách văn thư, huyện úy phụ trách trị an, Kim Phi thực sự không biết thổ phỉ núi Thiết Quán là móng răng của ai.

Nếu Trương bổ đầu đã chủ động hỏi câu hỏi này, Kim Phi tin rằng hắn sẽ nói cho y đáp án.

Quả nhiên, Trương bổ đầu nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: “Thổ phỉ núi Thiết Quán là người của Chu sư gia, mỗi năm núi Thiết Quán thu hoạch ngũ cốc đều phải giao nộp ba phần cho Chu sư gia”.

Advertisement

Đám thổ phỉ Thiết Quán đã chiếm gần như đã chiếm toàn bộ quận Kim Xuyên và các thị trấn phía Tây, số lương thực mà các thôn làng cộng lại mỗi năm giao nộp cho bọn chúng không phải là con số nhỏ.

Ba phần trong số đó nhiều hơn tiền lương của một sư gia vô số lần, cho dù là đối với Khánh Hoài, đây cũng không phải là khoản tiền nhỏ.

Advertisement

“Chẳng lẽ Chu sư gia có địa vị rất cao?”

Kim Phi cau mày hỏi.

Sư gia của Đại Khang tương đương với bí thư lãnh đạo, thường ngày hay mượn danh nghĩa huyện lệnh để phô trương quyền lực, mọi người luôn phải nể mặt.

Nhưng dính dáng đến quyền lợi bằng tiền, một sư gia không có quyền lực mà muốn nuốt một khoản lớn như vậy gần như là không thể.

Kim Phi liền nghĩa đến việc Chu sư gia chính là con rối của huyện lệnh, nhưng sau đó đã lập tức bác bỏ suy nghĩ này.

Nếu như Chu sư gia là người của huyện lệnh, Trương bổ đầu nhất định sẽ nói thẳng chỗ dựa của thổ phỉ núi Thiết Quán là huyện lệnh, không cần phải dính dáng đến Chu sư gia làm gì.

“Chu sư gia là người nhà họ Chu, mặc dù đi theo Trương huyện lệnh, nhưng không phải người của Trương huyện lệnh, ngược lại, Trương huyện lệnh lại rất nghe lời của Chu sư gia”.

Trương bổ đầu nhỏ giọng nói.

“Vì sao?”

Kim Phi ngạc nhiên hỏi.

Thông thường các sư gia đều là tay sai của huyện lệnh, rất nhiều việc huyện lệnh không tiện ra mặt đều sẽ giao cho sư gia làm.

Kết quả ở huyện Kim Xuyên thì ngược lại, huyện lệnh trở thành con rối của sư gia.

Thú vị đấy.

“Trương huyện lệnh xuất thân từ gia đình nhỏ, có thể đi được tới bước này hoàn toàn là dựa vào sự giúp đỡ và nâng đỡ của nhà họ Chu”.

Trương bổ đầu nói: “Cho đến tận bây giờ, người nhà Trương huyện lệnh vẫn ở quê, chưa được đón tới đây”.

Kim Phi nghe xong lập tức hiểu ra.

Thì ra huyện lệnh này đang bị nắm thóp.

“Chu sư gia nhắm vào ngài rồi”, Trương bổ đầu nói tiếp: “Nhưng không phải vì ngân lượng”.

“Không phải vì ngân lượng?”

20221111120020-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 255


Trương bổ đầu nói: “Nghe nói nhà Chu sư gia cũng làm dệt may”.

“Thì ra là nhắm vào guồng quay tơ của ta”.

Kim Phi hiểu ra.

Advertisement

Xưởng dệt cần rất nhiều công nhân, tin tức guồng quay tơ xuất hiện hoàn toàn không thể che giấu được.

Lâu như vậy rồi mà vẫn không bị bắt chước, có lẽ là do Đường Đông Đông đã làm công việc bảo mật rất tốt.

Advertisement

“Nha dịch phụ trách bảo vệ sư gia trước đây từng đi theo ta, trong một lần uống rượu, hắn đã nói, sư gia đã có lệnh, nhất định phải lấy được guồng quay tơ về”.

Trương bổ đầu nói: “Bảo đám thổ phỉ núi Thiết Quán chặn ở Đồng Sơn có lẽ là vì muốn ép tiên sinh phải cúi đầu”.

“Vậy sao?”

Kim Phi nhìn Trương bổ đầu một cái thật sâu, hỏi: “Trương bổ đầu, ngài cũng là xuất ngũ từ Thiết Lâm Quân đúng không?”

“Đúng vậy, ta được coi là một trong những người đầu tiên cùng Hầu gia chinh chiến”.

Trương bổ đầu lộ ra vẻ hoài niệm: “Các huynh đệ khi đó bây giờ chỉ còn vài người sống sót… À, sao tiên sinh lại đột nhiên hỏi chuyện này?”

“Không có gì, tiện mồm hỏi thôi”.

Kim Phi cười, lắc đầu.

Nha dịch bên cạnh Chu sư gia nói với Trương bổ đầu về chuyện guồng quay tơ, rõ ràng là muốn hắn chuyển lời tới Kim Phi, buộc Kim Phi phải cúi đầu.

Kim Phi cho rằng Trương bổ đầu cũng đã ngả theo Chu sư gia, nhưng bây giờ xem ra, có vẻ như Trương bổ đầu vẫn chưa phản bội Khánh Hoài.

Có thể bản thân hắn cũng không hề nhận ra mình đã bị lợi dụng.

“Tiên sinh, hay là ngài chuyển phường tơ tới huyện phủ đi, đến lúc đó bọn thổ phỉ sẽ không thể nào làm khó ngài được nữa”, Trương bổ đầu nói.

Nếu như chuyển tới Kim Xuyên thì không cần phải đi đi về về giao hàng và mua hàng nữa, đối với hắn, đây là cách tốt nhất để giải quyết mọi việc.

Nhưng Kim Phi không đồng ý: “Đa tạ Trương bổ đầu, để ta nghĩ đã”.

Thực chất khi Đường Đông Đông lần đầu tiên nói về việc thành lập phường tơ, Kim Phi đã nghĩ qua về vấn đề này.

Tuy nhiên địa phận huyện Kim Xuyên rất nhỏ, rất khó để tìm được chỗ thích hợp để xây xưởng.

Hơn nữa hầu hết những người sống trong huyện phủ đều có kế sinh nhai riêng, rất ít người nhàn rỗi, cho dù Kim Phi xây xong mấy cái xưởng, tuyển người là một vấn đề rất lớn.

Vì vậy cuối cùng Kim Phi vẫn quyết định xây xưởng ở làng Tây Hà.

Giờ nghĩ lại vẫn thấy đây là một quyết định sáng suốt.

Cấu trúc của guồng quay tơ mới không đặc biệt phức tạp, một người thợ mộc già tùy ý nghiên cứu cũng có thể chế tạo ra được.

Lý do lớn nhất đến hiện giờ vẫn chưa bị truyền ra ngoài là từ nữ công nhân đến giúp việc trong phòng bếp đều là những người biết điều.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 256


Nếu như xây xưởng ở huyện phủ, Kim Phi nghĩ rằng guồng quay tơ sớm đã bị lộ ra rồi.

Thực chất trong lòng Kim Phi biết rất rõ, kết cấu của guồng quay tơ đơn giản, bị truyền ra cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Nếu như vô tình bị truyền ra ngoài, ít nhiều gì cũng có thể nâng cao mức sống của Đại Khang, coi như là làm phút phúc đức cho bách tính, y có thể chấp nhận được.

Advertisement

Nhưng Chu sư gia này muốn guồng quay tơ, rõ ràng là vì lợi ích riêng của gia đình mình, hơn nữa còn là dùng thủ đoạn để ép buộc.

Ăn cướp một cách trắng trợn.

Advertisement

Cho dù Kim Phi có đập vỡ guồng quay tơ cũng sẽ không để ông ta được toại nguyện.

“Chu sư gia không phải là kẻ chống lưng cho đám thổ phỉ Thiết Quán sao, sao phải tốn nhiều công sức vậy làm gì?”, Kim Phi hỏi: “Trực tiếp bảo thổ phỉ tới cướp không phải là được rồi sao?”

“Ông ta cũng biết quan hệ của tiên sinh và Hầu gia, có lẽ không muốn chó cắn áo rách chăng?”

Trương bổ đầu nói: “Tuy nhiên nghe nói nhà họ Chu của Chu sư gia cũng không hề yếu thế hơn nhà Hầu gia chút nào, nhà họ Chu chiếm phần lớn số vải mỗi năm cống nạp cho Nữ Chân và Đảng Hạng, Hầu gia lại không ở Kim Xuyên, tiên sinh vẫn nên cẩn thận thì hơn”.

“Lai lịch ghê vậy à?”

Kim Phi có chút kinh ngạc.

Nữ Chân và Đảng Hạng đều là dân du mục, cơ bản không có ngành dệt may, vì vậy số lượng vải họ yêu cầu hàng năm có thể nói là con số trên trời.

Nếu nhà họ Chu có thể giành được miếng bánh lớn như vậy, thế lực của bọn họ ở trong triều có lẽ thực sự không hề yếu hơn Khánh quốc công.

“Chu sư gia lai lịch lớn như vậy, vì sao lại chạy tới huyện phủ Kim Xuyên nhỏ bé này làm sư gia thế?”

Kim Phi hơi khó hiểu.

“Cái này thì tiểu nhân không biết”.

Trương bổ đầu lắc đầu.

Chuyện nên hỏi đã hỏi gần hết rồi, Kim Phi nói thêm với Trương bổ đầu vài câu rồi tiễn người đi, sau đó xoay người ra sau núi.

Sự tồn tại như nhà họ Chu, động tay một chút là có thể bóp ch3t y, vì vậy Kim Phi buộc phải tìm hiểu rõ.

Y có thể khẳng định, Trương bổ đầu chỉ là bị người ta lợi dụng để chuyển lời mà thôi, không hề biết nhiều chuyện.

Kim Phi chỉ có thể đi tìm Khánh Mộ Lam.

“Tiên sinh, sao ngài lại ra sau núi?”

Khánh Mộ Lam lau mồ hôi trên trán, ngồi phịch xuống bên cạnh Kim Phi: “Tới xem bọn ta luyện tập sao?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 257


“Không, ta tới tìm cô”.

“Tìm ta làm gì?”, Khánh Mộ Lam tò mò hỏi.

“Cô có biết nhà họ Chu không?”, Kim Phi hỏi.

Advertisement

“Nhà họ Chu nào?”

“Chính là nhà họ Chu cung cấp vải cho triều đình”.

Advertisement

“À nhà đó hả”, Khánh Mộ Lam gật đầu: “Biết”.

“Vậy cô có biết Chu sư gia của huyện phủ Kim Xuyên không?”

Kim Phi hỏi tiếp.

“Sao ta lại biết một sư gia huyện phủ nhỏ bé được chứ?”

Khánh Mộ Lam lắc đầu, sau đó đột ngột đứng dậy: “Tiên sinh, có phải hắn đắc tội ngài rồi không? Ngài đợi đó, ta sẽ lập tức tới huyền phủ bắt hắn về cho ngài tùy ý xử lý”.

“Tính bốc đồng này của cô thực sự phải sửa đấy!”

Kim Phi dở khóc dở cười kéo Khánh Mộ Lam ngồi xuống: “Không cần cô đi bắt ngược, giúp ta nghe ngóng là được rồi”.

“Nghe ngóng cái gì?”

“Nghe ngóng lai lịch của ông ta, quan trọng nhất chính là quan hệ của ông ta và nhà họ Chu”.

“Không thành vấn đề, cứ giao cho ta”.

Khánh Mộ Lam hào sảng vỗ ngực, vẫy tay hét lớn: “A Mai, qua đây”.

“Tiểu thư, có chuyện gì sao?”

Một nữ binh lính cao lớn chạy tới.

Cô ấy chính là thủ lĩnh của các binh lính nữ, cũng là đội phó của Khánh Mộ Lam.

“Mang tín vật của ta đến đường Tây của huyện phủ Kim Xuyên, tìm một cửa hàng ngũ cốc tên Tường Ký, nhờ chủ tiệm điều tra về Chu sư gia của huyện nha”.

Khánh Mộ Lam lấy ra một miếng ngọc bội giao cho A Mai: “Nói với ông ấy, điều tra cho kỹ vào”.

“Rõ!”

A Mai không kịp thay quần áo, trực tiếp cưỡi ngựa rồi đi.

“Vậy là xong à?”

20221111120233-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 258


Sau khi quay về từ sau núi, Kim Phi đến xưởng dệt.

Dạo gần đây y đều dồn toàn bộ sức lực vào xưởng luyện sắt, xưởng dệt gần như đều giao cho Đường Đông Đông.

Lần này Lưu Thiết gặp nạn nên đã ảnh hưởng rất lớn đến xưởng dệt, Kim Phi phải sang đó xem thử.

Vừa bước vào đã gặp được Đường Đông Đông.

Advertisement

“Kim Phi, huynh đi đâu thế, ta đi mấy vòng cũng không tìm được huynh”.

“Lúc nãy ra sau núi một chuyến”.

Advertisement

“Ta nghe nói Thiết Tử huynh gặp phải bọn cướp, thế nào rồi?”

Đường Đông Đông lo lắng hỏi.

“Chân của Hổ Tử bị bọn cướp đánh gãy nên ở lại huyện phủ khám, những người khác vẫn ổn”.

Kim Phi nói: “Nhưng xe đẩy của chúng ta bị bọn cướp lấy sạch, ngay cả sợi gai cũng bị mất, tạm thời không thể đi huyện phủ nữa, vật tư bên cô còn dùng được bao lâu?”

“Nếu sản xuất bình thường thì sợi đay trong kho chỉ đủ dùng cho ba ngày”, Đường Đông Đông đáp.

Nhà máy dệt luôn được bổ sung liên tục các guồng quay tơ mới, tích đến giờ đã được hơn hai trăm chiếc, số công nhân dệt, hậu cần và thợ phụ cộng lại đã lên đến hơn năm trăm người.

Phụ nữ làng Tây Hà và làng Quan Gia có thể làm công cơ bản đều đi làm ở nhà máy dệt.

Giữa hai làng có một con đường nhỏ, trước đây rất ít người đi lại, cỏ mọc um tùm.

Nhưng bây giờ đã bị công nhân làng Quan Gia mỗi ngày đi làm giẫm lên.

Mỗi buổi sáng và chiều tối đều có thể thấy công nhân đi thành từng nhóm, xếp thành từng hàng cười nói đi ngang qua con đường nhỏ này.

Nhiều công nhân như thế, nguyên liệu dệt cần cho mỗi ngày đều phải đến mấy xe.

“Vậy lương thực thì sao, còn bao nhiêu lượng dự trữ?”

“Nếu chi tiêu bình thường thì vẫn đủ cho hai tháng”.

“Đã tính luôn bên công trường và lò gạch rồi chứ?”

“Đã tính luôn rồi”.

“Vậy thì được”.

Lúc này Kim Phi mới thở phào.

Sau khi biết tin bọn cướp ở núi Thiết Quán đến tung hoành ở Đồng Sơn, Kim Phi đã yêu cầu mỗi lần trở về đoàn người đưa hàng đều cố gắng đem nhiều lương thực.

Đây cũng là nguyên nhân sợi đay có thể duy trì được sáu ngày.

Trong tay có lương thực thì không cần hoảng loạn.

Hai tháng đủ để y đọ sức với bọn cướp.

Kim Phi nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Cô về nói với mọi người ăn tối xong đừng vội về nhà, ta có việc muốn nói”.

“Chuyện gì thế?”, Đường Đông Đông đột nhiên có linh cảm không lành.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 259


“Từ đầu từ ngày mai tạm thời đình công”.

Kim Phi thở dài nói.

Bây giờ xưởng dệt do Đường Đông Đông phụ trách, quyết định đình công đúng là phải nói trước với cô ấy.

Advertisement

“Đình công?”, Đường Đông Đông ngạc nhiên: “Kim Phi, bên phía bọn cướp nói thế nào, đưa ra điều kiện gì sao?”

“Ừ, mỗi tháng nộp một trăm lộ phí”.

“Một trăm…”, Đường Đông Đông nói: “Mặc dù không ít nhưng cũng không đến nỗi đình công chứ? Hơn nữa có thể nghĩ cách nói chuyện với bọn cướp”.

Advertisement

Với lợi nhuận hiện tại của xưởng dệt, mỗi tháng vẫn có thể chi ra một trăm.

“Không thương lượng được”, Kim Phi lắc đầu.

“Tại sao?”, Đường Đông Đông hỏi: “Trước đây cha ta làm ăn ở phủ Tây Xuyên, mấy lần bị bọn cướp ngăn lại giữa đường đều có thể đàm phán mà”.

“Những người cha cô gặp đều là mấy tên cướp muốn cướp của quan, người qua lại nhiều đã trở thành quy tắc cố định rồi.

Nhưng núi Thiết Quán thì lại khác, chúng chỉ nhắm vào chúng ta, sẽ không dễ dàng thỏa mãn, lúc đầu khi chiếm được Đồng Sơn, lần đầu chỉ lấy một hai đồng bạc, sau đó dần dần tăng lên hai mươi, ba mươi, năm mươi.

Chúng sẽ thăm dò giới hạn cuối cùng của chúng ta, tháng này một trăm hai, tháng sau chúng sẽ tăng lên hai trăm hai, ba trăm hai, cứ thế đến khi chúng ta không gánh nổi nữa”.

“Thế Kim Phi huynh định làm thế nào?”

“Tạm thời chưa nghĩ ra cách, dù sao sợi đay trong kho cũng không còn nhiều, trước tiên cứ đình công xem sao”.

Mặc dù Trương Bổ Đầu là người của Khánh Hoài, hơn nữa còn là quân nhân giải ngũ của Thiết Lâm Quân nhưng Kim Phi vẫn không dám tin tưởng lời của hắn.

Người mà Khánh Mộ Lam phái đi thăm dò tin tức vẫn chưa về, Kim Phi cũng lười nói chuyện sư gia Chu với Đường Đông Đông.

“Vậy được, ta đi thông báo cho mọi người”.

Đường Đông Đông bất lực nói.

Mỗi bữa sáng và tối đều là lúc nhà ăn xưởng dệt đông đúc nhất, vì lúc này công nhân ca ngày và ca đêm đều tụ tập lại ở đây dùng bữa.

Chạng vạng hôm nay người làm ca ngày ăn xong cơm tối vẫn chưa tan làm về nhà, người ca đêm cũng chưa đến nhà xưởng làm việc.

Mấy người ở lò gạch và công trường cũng ở lại đây.

Vì họ đều nhận được thông báo Kim Phi có việc cần thông báo.

“Lần trước tập hợp là để phát xà phòng, lần này không phải lại phát đồ gì đó chứ?”

“Ta nghe Vân Phương tỷ nói, dạo gần đây Hiểu Nhu cứ làm xà phòng ở nhà, sắp chất đầy nhà rồi, có lẽ vẫn là phát xà phòng đó”.

“Xà phòng nhà ta sắp dùng hết rồi, vốn dĩ muốn tìm Hiểu Nhu mua một cái mới, bây giờ thì không cần nữa”.

“Các ngươi bớt mơ mộng đi, ta hỏi Kim Phi rồi, Kim Phi nói lần này phát xà phòng cho mọi người để mọi người trải nghiệm một chút, sau này muốn dùng nữa thì mua”.

“Bao nhiêu một miếng?”

“Hai quan tiền một miếng, lớn gấp đôi cái lần trước được phát”.
 
Back
Top Bottom