Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 80


Thiết Lâm Quân đóng quân dưới chân núi ở một đầu của Thanh Thủy Cốc.

Vẫn chưa đến gần, hai người đã bị lính canh chặn lại.

Chung Ngũ báo tên của Kim Phi, lính canh vội chạy vào đại doanh báo tin.

“Chung Ngũ, ta là người mới, vào đó làm thống soái thì người khác có tin phục ta không?”, Kim Phi hỏi.

Advertisement

Thật ra đây là vấn đề y lo lắng nhất.

Mình chỉ là một tên đi cửa sau, ngộ nhỡ đến đó không ai sẵn sàng nghe lời mình thì chẳng phải tiêu rồi sao?

Advertisement

Cũng không thể một mình đi đánh với người Đảng Hạng chứ?

“Nếu ngài được Hà Minh Khâm chấp nhận chắc chắn mọi người sẽ không phục nhưng Thiết Lâm Quân là do một tay Hầu gia dẫn dắt, Hầu gia chỉ định tiên sinh tạm thời đảm nhiệm quân vụ thì trên dưới Thiết Lâm Quân không ai không phục cả”.

Chung Ngũ tự tin nói: “Tiên sinh yên tâm, đội chấp pháp trong quân là do Lưu Quỳnh thống lĩnh, ai dám không phục, ngài cứ bảo Lưu Quỳnh chém người đó”.

“Ừ”.

Lưu Quỳnh cũng là một trong những cận vệ của Khánh Hoài, Kim Phi cũng có quen biết.

Nghe nói có người quen nắm quyền bên đội chấp pháp, Kim Phi mới yên tâm hơn một chút.

Phó tướng của Khánh Hoài biết tin Kim Phi đến lập tức dẫn người ra đón.

Mặc dù Chung Ngũ đi theo đã có thể chứng minh thân phận của Kim Phi, nhưng phó tướng vẫn cẩn thận kiểm tra thẻ bài thân phận của Kim Phi, thư có ấn dấu của Khánh Hoài.

Sau đó mới quỳ một gối xuống, chắp tay nói: “Mạt tướng Từ Kiêu bái kiến Kim tướng quân”.

“Thuộc hạ bái kiến Kim tướng quân”.

Một nhóm tướng lĩnh, chỉ huy ở phía sau phó tướng cũng quỳ một gối xuống chào.

“Hầu gia đang ở đâu? Dẫn ta đến đó”.

Kim Phi cũng không có tâm trạng khách sáo với mấy người này, vội hỏi.

“Mời tướng quân đi theo ta”.

Từ Kiêu dẫn Kim Phi đi vào lều của Trung Quân.

Vừa bước vào lều, Kim Phi đã ngửi thấy mùi thảo dược rất nồng.

Khánh Hoài để trần thân trên, yên tĩnh nằm trên giường, ngực trái đang bị băng bó, trán cũng quấn một vòng lớn.

“Vết thương của Hầu gia thế nào? Bao giờ có thể tỉnh lại?”

Kim Phi nhìn quân y ở một bên.

“Thưa tướng quân, Hầu gia bị gãy hai xương sườn, phổi trái cũng bị tổn thương, trán bị thương nặng, ta cũng không biết bao giờ Hầu gia có thể tỉnh”.

Quân y bất lực nói.

“Vậy được rồi, chăm sóc cho Hầu gia thật tốt”.

Quân y không còn cách nào khác, Kim Phi ở lại đây cũng không có tác dụng gì, chi bằng nhanh chóng làm quen với Thiết Lâm Quân, nghĩ ra kế sách đối phó với địch.

Y kéo phó tướng ra ngoài lều rồi hỏi: “Nói về tình hình hiện giờ của Thiết Lâm Quân đi”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 81


“Thiết Lâm Quân có tất cả năm ngàn người, năm ngoái đi chinh chiến với Hầu gia, tổn thất hết hơn một ngàn hai trăm người, đầu năm bổ sung thêm hơn bảy trăm lính mới, hôm nay ba trăm người tham gia trận chiến, hơn một trăm hai mươi người thiệt mạng, hơn một trăm bảy mươi người bị thương, bây giờ còn bốn ngàn một trăm tám mươi sáu người có thể ra trận, lương thực trong quân còn đủ dùng cho hai mươi ngày…”

Phó tướng đã chuẩn bị xong hết, thành thục nói lại tình hình hiện giờ của Thiết Lâm Quân.

Kim Phi cũng khá hài lòng với sức chiến đấu hiện tại của Thiết Lâm Quân.

Advertisement

Nghe giới thiệu xong, Kim Phi lại đi theo ngọn núi nhỏ bên trái quân doanh với phó tướng, thu hết toàn bộ Thanh Thủy Cốc vào tầm mắt.

Thanh Thủy Cốc dài khoảng một kilomet, rộng khoảng một trăm sáu mươi mét, bên phải là một con sông rộng hai ba mươi mét, bên trái là khoảng đất bằng hơn một trăm mét.

Các trận chiến trước đó đều xảy ra trong khoảng đất bằng dài một kilomet, rộng hơn một mét này.

Advertisement

Lúc này trên mặt đất vẫn còn có thể thấy được vết máu và vài thi thể người ngựa Đảng Hạng, không ít chiến mã bị lưới dây thép quấn chặt, bị đâm máu thịt lẫn lộn.

Còn có vài binh sĩ Thiết Lâm Quân đang dọn dẹp chiến trường.

Nhìn thấy người Đảng Hạng dù là thi thể hay là người bị thương thì đâm một đao trước hẵng nói.

Nhìn thấy chiến mã bị lưới dây thép quấn chặt thì giết chiến mã, cẩn thận thu lại lưới dây thép.

Tiếc là lưới dây thép dùng xong một lần đa phần đều sẽ quấn thành một cục, cơ bản cũng không thể dùng lại nữa, cùng lắm là thu lại đen về doanh, nung chảy rồi lại làm cái khác.

“Địa hình tốt thế này, tại sao ngươi không đặt vài chiếc xe bắn đá ở bên phần núi đối diện?”

Kim Phi nhíu mày hỏi.

Đỉnh núi bên phải Thanh Thủy Cốc vừa dốc vừa cao, dưới chân núi còn có một con sông, dễ phòng thủ khó tấn công, nếu đặt vài chiếc xe bắn đá ở bên phần núi đối diện, nếu tính toán tốt vị trí, ném đá từ trên xuống dưới, phạm vi có thể bao quát gần như toàn bộ thung lũng.

“Xe bắn đá?”

Phó tướng ngờ vực hỏi: “Xe bắn đá là gì? Một loại xe chiến sao?”

“Ngươi chưa từng nghe nói đến à?”

Kim Phi cũng sửng sốt.

Lẽ nào Đại Khang vẫn chưa có xe bắn đá sao?

“Chưa từng nghe”, phó tướng lắc đầu.

“Chông sắt và bẫy hố, từng nghe nói chưa?”

“Chưa”, phó tướng vẫn lắc đầu.

“Được rồi”.

Kim Phi siết chặt nắm đấm.

Thảo nào Đại Khang lại bị kỵ binh Đảng Hạng và Khiết Đan đánh đến thảm thương như thế.

Cung nỏ hạng nặng, xe bắn đá, chông sắt đều là những vũ khí quan trọng để đánh với kỵ binh thế mà lại chẳng có một cái nào cả.

Thật ra cũng trách Kim Phi nghĩ quá đương nhiên.

Lịch sự thế giới này không giống đời trước, trong lịch sử đời trước, chông sắt và xe bắn đá đều xuất hiện ở thời kỳ Chiến Quốc, mà móng ngựa hình chữ U xuất hiện ở thời Nguyên.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 82


Kim Phi nhìn thấy chiến mã của mấy người Khánh Hoài ở làng Tây Hà có trang bị móng ngựa nên cứ nghĩ mấy món vũ khí kia đã xuất hiện từ lâu.

Ai mà ngờ không có…

Lần đầu tiên mà sử dụng các vũ khí loại mới thì hiệu quả sẽ tốt nhất vì kẻ địch không có phòng bị.

Advertisement

Hệt như hôm nay Khánh Hoài có thể đánh bại kỵ binh Đảng Hạng là nhờ vào lưới dây thép.

Nếu thế giới này chưa từng có vũ khí xe bắn đá, chông sắt, bẫy hố thì có phải có thể đem đến bất ngờ cực kỳ lớn cho người Đảng Hạng hay không?

Advertisement

Bên Kim Phi đang tính toán kế sách đối phó với địch, Phạm tướng quân vừa kiểm tra quân vụ ở bên ngoài về cũng nhận được tin Thiết Lâm Quân đổi thống soái.

“Ngươi nói sao, Khánh Hoài bị thương nặng hôn mê nên bảo Kim Phi đến thống lĩnh Thiết Lâm Quân à?”

Phạm tướng quân nghe người khác nói lại cũng giật mình: “Trong quân không được nói đùa, không thể đùa được”.

“Tướng quân, sao ta dám nói bậy bạ chuyện này được?”

Phụ tá cầm một bức thư ở trên bàn: “Đây là thư nhận lệnh Khánh Hoài tướng quân đưa đến”.

“Khánh Hoài đang làm bậy đây hả?”

Phạm tướng quân tức đến mức râu cũng rung lên: “Kim Phi đó là một tên thợ rèn, làm gì biết cách đánh trận chứ?”

“Tướng quân, Thanh Thủy Cốc mà Thiết Lâm Quân phòng thủ rất quan trọng, không thể thất thủ được, ngài xem có phải muốn tước chức vụ của Kim Phi gì đó không?”

Phụ tá hỏi.

“Theo quy tắc trong quân, thư nhận lệnh trước khi Khánh Hoài hôn mê chỉ có Bệ hạ mới có thể thay đổi, ta cũng không bác bỏ được”.

Phạm tướng quân đi quanh bàn mấy vòng: “Ngươi lập tức đến Thiết Lâm Quân giám sát tên Kim Phi này, một khi phát hiện hắn có hành động bất chính, lập tức phái người về báo cho ta”.

Phụ tá dẫn theo tuỳ tùng, ngày hôm đó đã đi khỏi thành Vị Châu để tới Thiết Lâm Quân.

Cùng lúc này, doanh trại Đảng Hạng cũng cực kỳ náo nhiệt.

Rất nhiều tướng quân tập trung bên trong lều lớn, vừa uống rượu vừa thảo luận việc chiến đấu vào buổi chiều.

“Thật đáng chết, suýt thì có thể bắt sống Khánh Hoài rồi!”

“Người của ta chém cho Khánh Hoài một dao, còn nện cho hắn một trận, kết quả lại bị cận vệ của hắn cứu trở về, thật là quá đáng tiếc”.

“Quả thực đáng tiếc, thường ngày Khánh Hoài đều chui rúc ra phía sau cùng như một con rùa rụt cổ, hiếm có được một lần lên tiền tuyến mà vẫn chưa bắt được hắn”.

“Đều trách số dây thép kia, trói lên chân ngựa muốn giãy cũng không giãy ra được, thật sự quá đáng hận”.

20221102082212-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 83


“Có lẽ không phải là mưu kế của Khánh Hoài, lúc người của ta trở về có trói một tên tù binh bắt được phía sau thân ngựa và kéo cho tới chết, khi quay lại nơi đóng quân, mấy tù binh bị bắt còn lại đều sợ tới mức đái cả ra quần, hỏi cái gì là nói cái đó”.

“Có phải mưu kế hay không ngày mai đi xem chẳng phải sẽ biết ngay sao? Đợi lát nữa chúng ta cùng đi tìm đại soái cầu chiến, nếu như trên đất vẫn có lưới thép, vậy thì lại nghĩ cách, nếu như không có thì chúng ta cứ đánh qua, dẹp tan Thiết Lâm Quân, bắt sống Khánh Hoài!”

Advertisement

“Dẹp tan Thiết Lâm Quân, bắt sống Khánh Hoài!”

Tướng quân Đảng Hạng còn lại cũng giơ bát rượu lên, lớn giọng hô hào.

Advertisement

Uống rượu xong, cả đám tướng lĩnh xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới trước lều của đại soái để cầu chiến.

Lần này đại soái Đảng Hạng phụ trách xâm lược phía Nam là Lý Kế Khuê của vương tộc, tác chiến dũng mãnh, đáng tiếc lại thiếu đi mưu trí. Năm ngoái bị Khánh Hoài dắt mũi mười mấy ngày trong núi, trở thành trò cười cho lãnh đạo cấp cao Đảng Hạng, hắn cũng coi như là kẻ thống hận Khánh Hoài nhất trong số người Đảng Hạng.

Buổi trưa nghe thuộc hạ báo cáo Thanh Thuỷ Cốc đã dựng lên cờ tướng của Khánh Hoài nên hắn đã ra lệnh cho kỵ binh dưới trướng đánh tới.

Khánh Hoài cũng đen đủi, thường ngày đều trấn giữ chỉ huy, không tuỳ tiện lên tiền tuyến, thế nhưng Hà Minh Khâm khiến cho Thiết Lâm Quân trở nên rối loạn, cộng thêm việc còn phải bố trí lưới thép nên đã đi tới bãi sông một chuyến, ai ngờ vừa hay lại gặp phải kỵ binh Đảng Hạng đánh úp.

Lúc đó bên cạnh Khánh Hoài ngoại trừ mười mấy cận binh thì chỉ có một tốp trăm người, may là đã bố trí lưới thép trên bãi sông trước, cũng may người Đảng Hạng đa số đều đầu óc ngu si tứ chi phát triển, rõ ràng nhìn thấy lưới thép trên bãi sông nhưng vẫn không ai chịu lui bước, vậy nên đã bỏ mạng rất nhiều bên trên lưới thép.

Nếu không Khánh Hoài sẽ không đơn giản chỉ bị trọng thương và hôn mê như thế.

Những thứ chưa biết dễ khiến cho người ta e sợ nhất, đây là lần đầu tiên lưới thép xuất hiện trên chiến trường của thời đại này. Khi Lý Kế Khuê nhìn thấy chiến mã mạnh mẽ bị lưới thép trói chặt lấy, máu chảy ra không ngừng, có giãy thế nào cũng không thoát ra được mới ra lệnh rút quân, chuẩn bị tìm hiểu rõ xem lưới thép là thứ gì sau đó lại tới.

Sau khi trở về biết được từ miệng của tù binh rằng lưới thép không nhiều thì cực kỳ hối hận.

Nếu như không phải trời sắp tối, kỵ binh không giỏi tác chiến trong đêm thì hắn chỉ muốn đi đánh Thiết Lâm Quân một lần luôn và ngay.

Vậy nên khi đám tướng lĩnh dưới trướng tới cầu chiến, Lý Kế Khuê lập tức đồng ý ngày mai tiếp tục tiến đánh Thanh Thuỷ Cốc.

Bên ngoài Thanh Thuỷ Cốc, Kim Phi đã đi qua đi lại mấy vòng trên ngọn núi nhỏ, thi thoảng lại bảo thị vệ đánh dấu bên trên mặt đất.

“Từ Kiêu, ngươi sắp xếp hai trăm quân sĩ tới, bảo bọn họ mang rìu tới chặt cây”.

Kim Phi quay người nói: “Ngoài ra sắp xếp năm trăm quân sĩ đi tới rừng tre bên đó, trước khi trời tối phải chặt được một nghìn cây tre và chuyển về đại bản doanh!”

Trên ngọn núi này có một rừng cây thông rất lớn, vừa khéo có thể chặt làm xe bắn đá.

Đi tiếp về phía trước là một rừng tre lớn, cũng không biết đã mọc được bao nhiêu năm, thân cây nào cũng thô ngang ngửa với cái miệng bát, tất cả cũng nằm trong kế hoạch chặt đốn của Kim Phi.

“Rõ!”

Phó tướng Từ Kiêu mặc dù không hiểu Kim Phi tại sao phải làm như thế, vậy nhưng vẫn khom lưng nhận lệnh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 84


Đây là mệnh lệnh đầu tiên mà Kim Phi giao cho anh ta, để biểu thị sự coi trọng, anh ta sẽ đích thân xuống núi thu xếp.

Chung Ngũ là cận vệ mà Khánh Hoài tìm cho Kim Phi, dù Khánh Hoài đang hôn mê, Chung Ngũ vẫn chấp hành mệnh lệnh này.

Ban nãy Từ Kiêu ở đây, hắn cũng không tiện chất vấn Kim Phi, đợi tới khi Từ Kiêu xuống núi, Chung Ngũ mới tiến đến hỏi:

Advertisement

“Thưa tiên sinh, ngài cho người lên núi chặt cây là vì muốn làm xe bắn đá như khi nãy nói sao?”

“Phải”, Kim Phi không giấu giếm Chung Ngũ, gật đầu thừa nhận.

“Thứ đó đáng tin không?”

Advertisement

“Đương nhiên”, Kim Phi tự tin nói: “Nếu như lắp đặt toàn bộ máy bắn đá trên những vị trí mà tôi cho đánh dấu, người Đảng Hạng có nhiều chừng nào cũng đừng hòng xông qua được”.

“Lợi hại vậy cơ à?”, Chung Ngũ chấn động.

Quen biết lâu như vậy, hắn cũng coi như hiểu Kim Phi, biết Kim Phi luôn nói lời giữ lời.

Nếu đã nói như thế, vậy thì đã hoàn toàn chắc ăn rồi.

“Nỗi lo lắng duy nhất của ta bây giờ chính là thời gian không đủ”.

Kim Phi bất lực thở dài.

Xe bắn đá có kết cấu đơn giản hơn so với cung nỏ hạng nặng, hơn nữa còn không cần sử dụng cung tên, đá trên núi, xác của kẻ địch, chum vại, bất cứ thứ gì cũng có thể ném về phía trận địa của kẻ địch, phạm vi sát thương và lực sát thương còn cao hơn cả nỏ nặng.

Mặc dù tốc độ bắn chậm hơn nhiều so với nỏ nặng, có điều cũng coi như một loại vũ khí sắc bén có tính năng rất cao.

Rắc rối duy nhất chính là chế tạo máy bắn đá cần thời gian.

Nếu như cho y thêm thời gian một, hai tháng, không, chỉ cần cho y thêm một tuần thì y sẽ thư thả hơn nhiều.

Đáng tiếc là người Đảng Hạng sẽ không cho y nhiều thời gian như thế.

“Tiên sinh, ngài yên tâm, nếu như người Đảng Hạng đánh tới thì dù có phải dùng tới cả đám người, tôi cũng phải dẫn anh em giành cho ngài đủ thời gian”.

Chung Ngũ vỗ ngực hô lên.

“Đối phó với kỵ binh của người Đảng Hạng không thể chỉ dựa vào số lượng mà còn phải động não”.

Kim Phi gật đầu, nói: “Đúng rồi, trước kia ngươi làm cận vệ của Hầu gia đã từng dẫn binh chưa?”

“Đương nhiên là đã từng, ta và lão Trịnh, Lưu Quỳnh đều là tướng của hàng trăm binh sĩ, sau này được Hầu gia xem trọng nên mới được làm cận vệ”.

“Vậy ta giao cho ngươi một nhiệm vụ”.

“Ngài nói đi”.

“Ngươi như này…”

Kim Phi nhặt một cái gậy gỗ từ dưới mặt đất lên, ngồi xổm xuống giảng giải kế hoạch của mình cho Chung Ngũ.

“Được… hay… vậy mà còn có thể đối phó với kỵ binh như thế…”

Cùng với sự giải thích của Kim Phi, mắt của Chung Ngũ ngày càng phát sáng, kích động tới độ chỉ muốn lập tức đi tìm kỵ binh Đảng Hạng để thử cách mà Kim Phi nói.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 85


“Đợi lát nữa Từ Kiêu tới, ta bảo anh ta điều cho ngươi năm trăm quân sĩ, tối nay ngươi hành động luôn, đừng chậm trễ”.

Một sơ suất nhỏ trên chiến trường sẽ phải trả giá bằng cái chết, huống hồ trước khi Khánh Hoài hôn mê còn nhắc nhở rằng người Đảng Hạng có thể đánh tới bất cứ lúc nào, vậy nên Kim Phi không dám sơ suất, tất cả đều xử lý theo tình hình cấp bách nhất.

Từ Kiêu hành động rất nhanh, bên phía Kim Phi vừa nói xong kế hoạch cho Chung Ngũ thì anh ta đã dẫn hai trăm quân sĩ tới.

Advertisement

Còn đưa tới một tin xấu.

“Tướng quân, bệnh tình của Hầu gia chuyển nặng rồi…”

Advertisement

“Sao thế?”

Kim Phi nhíu mày nhìn về phía Từ Kiêu.

“Ban nãy ta xuống núi đi qua lều lớn, nghe thầy lang nói ban nãy Hầu gia mới ho ra mấy ngụm máu, sau đó cả người nóng bừng, hơi thở cũng càng lúc càng nhanh hơn…”

Từ Kiêu nói với vẻ mặt lo lắng: “Nghe thầy lang nói tình hình không được tốt cho lắm”.

Khánh Hoài chính là trụ cột tinh thần trong Thiết Lâm Quân, nếu như hắn ngã xuống, sĩ khí của Thiết Lâm Quân sẽ mất hết.

Sau khi dặn dò quân sĩ ở lại trên núi chặt cây, Kim Phi dẫn theo Chung Ngũ và Từ Kiêu xuống núi với tốc độ nhanh nhất.

Một đám tướng sĩ đang đứng xung quanh lều lớn trung quân, nhìn thấy Kim Phi tới thì mau chóng nhường đường.

Quân y đang xử lý miệng vết thương cho Khánh Hoài, bên cạnh còn có một ông lão mà Kim Phi không quen biết.

Bởi vì quan hệ của Khánh Hoài, người của Thiết Lâm Quân đều tỏ ra hết sức cung kính đối với Kim Phi, không ai dám nói thẳng tên của y.

Thế nhưng ông lão không biết từ đâu tới này vừa nhìn thấy Kim Phi đã nhướng mắt hỏi: “Ngươi chính là Kim Phi à?”

Nguyên tắc làm việc của Kim Phi chính là người khác kính ta một tấc, ta trả lại cho người một trượng.

Ví dụ trước nay Khánh Hoài đều không làm bộ với Kim Phi, Kim Phi mới bằng lòng đi tới Thiểm Bắc với hắn, tận tâm tận lực đối kháng với kỵ binh Đảng Hạng.

Cái dáng vẻ cao ngạo hơn người của ông lão thì thôi bỏ đi, giọng điệu còn cộc lốc như vậy, thái độ khiến cho Kim Phi rất không thoải mái, y coi như không nghe thấy câu hỏi của ông lão mà đi thẳng về phía giường bệnh.

Phớt lờ là sự xúc phạm lớn nhất đối với đối phương, mấy năm nay ông lão đi theo làm phụ tá cho tướng quân Phạm, đi đâu cũng người người tán tụng.

Hôm nay lại bị một kẻ tiểu tốt phớt lờ, khiến cho ông ta tức phát điên, vuốt râu trừng mắt mắng mỏ: “Kim Phi, ta đang hỏi ngươi đấy!”

Kim Phi vẫn chẳng buồn bận tâm tới ông ta mà quay đầu hỏi Lưu Quỳnh đang đứng bên giường Khánh Hoài: “Ông già này là ai thế?”

“Thưa tướng quân, đây là trợ tá của tướng quân Phạm, ông cụ Triệu Nhạc Triệu”, Lưu Quỳnh đáp lời.

20221102082251-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 86


Ông ta quay đầu liếc nhìn, phát hiện Kim Phi đã bước tới bên cạnh giường Khánh Hoài, căn bản không hề có ý định tới chào hỏi ông ta.

“Kim Phi, tướng quân Phạm bảo ta tới…”

Ông ta vẫn còn chưa nói xong, Kim Phi đã quay phắt đầu lại, lạnh lùng nói: “Có chuyện gì thì đợi ta thăm Hầu gia xong rồi nói!”

Advertisement

Những lời còn lại của ông lão bị chặn ngược, ông ta uất hận phất ống tay áo đứng sang bên cạnh.

Kim Phi quay đầu lại, vừa hay thấy quân y lấy ra một miếng vải bông từ trong thùng nước cho Khánh Hoài rửa sạch miệng vết thương.

Chả trách Khánh Hoài lại sốt.

Advertisement

Nước trong thùng nước đều lấy từ trong hồ, mấy ngày trời đều không thay lấy một lần, bên trong không biết có bao nhiêu vi khuẩn.

Dùng loại nước này để rửa sạch miệng vết thương thì không phát sốt mới là lạ.

“Miệng vết thương của Hầu gia không thể dùng nước rửa sạch”.

Nhìn thấy vải bông sắp sửa lau lên miệng vết thương, Kim Phi lập tức ngăn lại.

“Tướng quân, không dùng nước thì dùng cái gì?”, quân y nghi hoặc hỏi.

“Trong nước có những loài côn trùng nhỏ mà chúng ta không nhìn thấy, nếu dùng nước để rửa sạch miệng vết thương, côn trùng nhỏ sẽ đi vào bên trong cơ thể của Hầu gia, miệng vết thương sẽ bị viêm mà sưng đỏ và chảy mủ, dùng rượu rửa sạch có thể gi3t chết những loài côn trùng đó, tốt nhất là rượu mạnh, càng mạnh càng tốt”.

Kim Phi chẳng thể giải thích chuyện vi khuẩn cho quân y, vi-rút và rượu cồn, chỉ có thể nói như vậy.

“Nực cười, tôi sống gần cả đời người, trước giờ chưa từng nghe nói trong nước có vi khuẩn nhỏ không nhìn thấy”.

Ông cụ Triệu nhếch miệng cười nói: “Rượu mạnh rửa sạch miệng vết thương sẽ vô cùng đau đớn, ta thấy ngươi đang muốn hại chết Khánh Hầu thì có!”

Nói xong ông ta giận dữ quát lên với quân y: “Không được phép dùng rượu mạnh rửa sạch miệng vết thương cho Khánh Hầu, nếu không lỡ Khánh Hầu có bất cứ mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ báo lên tướng quân Phạm để xử tội ngươi!”

Quân y vốn dĩ định nghe lời Kim Phi, đổi sang rượu mạnh để rửa miệng vết thương cho Khánh Hoài, thế nhưng ông lão nói như vậy, quân y sợ tới độ quỳ phịch xuống đất, cúi đầu không dám nói gì.

Hai ông lớn y đều không thể đắc tội, nghe ai cũng đều không đúng…

Lời của ông lão khiến cho trong lòng Kim Phi cũng trở nên dao động.

Trước khi Khánh Hoài hôn mê đã giao Thiết Lâm Quân cho mình, sự tín nhiệm này khiến cho Kim Phi rất cảm động.

Thế nhưng Khánh Hoài cứ hôn mê mãi không tỉnh, hiện tại còn bị sốt cao, có thể trụ được tiếp không thì không ai có thể nói chính xác được.

Không biết thì rất đáng sợ, nếu như quân y nghe theo y, cuối cùng Khánh Hoài không trụ được thì sẽ chẳng thể giải thích rõ ràng.

Thế nhưng nếu như không nhắc nhở, hy vọng sống của Khánh Hoài sẽ càng nhỏ hơn.

Vào lúc Kim Phi đang do dự có kiên quyết tới cùng hay không, bên tai đột nhiên truyền tới một giọng nói yếu ớt: “Nghe theo tiên sinh…”

“Hầu gia, ngài tỉnh rồi!”

Lưu Quỳnh vẫn luôn chầu chực bên cạnh giường bệnh vui tới độ ngồi thụp xuống.

“Ta nói rồi… tất cả đều nghe tiên sinh…”

“Vâng!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 87


Lưu Quỳnh vội vã gật đầu: “Sau này ta bảo đảm, bất cứ chuyện gì cũng đều nghe theo tiên sinh”.

“Tiên sinh…Thiết Lâm Quân…giao cho ngài nhé…”

Khánh Hoài níu lấy ống tay áo của Kim Phi, khó nhọc nói.

Advertisement

“Hầu gia chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh, đợi ngài khoẻ rồi, ta nhất định sẽ giao lại Thiết Lâm Quân vào tay ngài”.

Kim Phi ngồi thụp xuống, khẽ vỗ lên bả vai Khánh Hoài.

Advertisement

“Ông Triệu…”

Khánh Hoài lại nhìn về phía ông lão: “Ta biết tướng quân Phạm cử ông tới… để giám sát cậu Kim… ông có thể nhìn… thế nhưng ta không hy vọng ông hỏi tới quân vụ… càng không thể đụng chạm tới cậu Tiêu…nếu không…giết…”

Nói xong những lời này, Khánh Hoài lại chìm vào hôn mê.

“Điều kiện ở nơi này quá tệ, Lưu Quỳnh, lát nữa chuẩn bị một chiếc xe ngựa, đưa Hầu gia tới thành Vị Châu, tìm thầy lang tốt nhất để chữa trị”.

Kim Phi đứng dậy nói.

Sau đó lại nói với quân y: “Ngươi cũng đi theo, sau này rửa miệng vết thương cho Hầu gia phải dùng rượu mạnh, vải bông băng bó miệng vết thương cũng phải dùng thời gian đun một tách trà bằng nước sôi mới được, đã hiểu chưa?”

“Rõ!”

Quân y vội vàng dập đầu đáp lời.

Đưa xe ngựa của Khánh Hoài và Lưu Quỳnh ra khỏi quân doanh, Kim Phi lại trở về.

Lúc này sắc trời đã nhá nhem tối, quân sĩ chặt tre trên núi đã mang theo một nghìn cây tre trở về.

Chung Ngũ tiếp nhận doanh trại tiền phong Thiết Lâm Quân, vừa khéo năm trăm người, mỗi người đều ôm một cây tre dài bốn, năm mét, lần mò trong đêm tối đi về phía bãi sông bên trong Thanh Thuỷ Cốc.

Tiểu đoàn Tiên Phong vừa đi, lại thêm binh sĩ của doanh trại khác vác xẻng, cuốc,…cũng đi về phía bãi sông.

“Lúc này bọn họ vào cốc làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn nhân đêm tối tập kích vào đại bản doanh của Đảng Hạng?”

Ông Triệu trừng mắt hỏi: “Có vài người như vậy mà cũng đòi đi tập kích đại bản doanh của Đảng Hạng có khác gì tìm cái chết!”

“Hầu gia nói rồi, ông không được hỏi đến quân vụ!”

Kim Phi lạnh lùng liếc nhìn ông lão: “Ta hy vọng không có lần sau!”

Ông lão tức tới độ run lên, nhưng vẫn không dám động tới, chỉ phất ống tay áo trở về lều của mình.

Trong lòng ông ta thậm chí còn kỳ vọng người Đảng Hạng đánh tới, dạy cho tên không biết trời cao đất dày này một bài học ra trò xem.

Sáng ngày hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, ông Triệu vẫn còn chưa thức dậy đã nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng trống ầm ĩ.

Sắc mặt ông ta lập tức trở nên trắng bệch.

“Người Đảng Hạng lại đánh tới thật rồi sao?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 88


“Triệu Tam, có chuyện gì vậy?”

Ông Triệu ngồi trên giường, nhìn ra bên ngoài nói lớn.

“Lão gia người Đảng Hạng đến rồi, bọn họ đã xông vào Thanh Thủy Cốc!”

Thuộc hạ chạy vào trong lều, vừa giúp ông Triệu đeo giày, vừa nói: “Lão gia, ngựa đã chuẩn bị xong rồi, ngài mau trở về thành Vị Châu đi”.

Advertisement

“Phạm tướng quân phái ta đến chỉ huy quân đội, sao ta có thể lâm trận rút lui được?”

Ông Triệu vội vàng lao ra khỏi lều, nhìn về phía Thủy Thanh Cốc.

Advertisement

Lúc này, kỵ binh tiên phong của Đảng Hạng đã xông vào khe núi, trên mặt loang lổ vết sơn, cầm dao hung hăng xông vào.

Thoạt nhìn đen kịt cả một vùng rộng lớn, ít nhất cũng phải hơn ngàn con ngựa.

Nói đến hơn một nghìn kỵ binh thì có vẻ không nhiều, nhưng tận mắt nhìn thấy thì vô cùng đáng sợ.

Chiến mã phi cuốn theo bụi mù mịt, vang lên âm thanh chói tai.

Một số tân binh sợ đến mức cả người run rẩy, nếu không có chấp pháp quan cầm đao đứng sau giám sát thì bọn họ đã bỏ chạy từ lâu rồi.

Mặc dù ông Triệu khá ngạo mạn, nhưng cũng rất biết quan sát tình hình. Sau khi từ trên cao xuống, lập tức trở về lều, cầm bút lên viết một bức thư rồi đưa cho thuộc hạ: “Lập tức đưa bức thư này cho Phạm tướng quân, bảo ông ấy lập tức phái quân đến tiếp viện cho Thanh Thủy Cốc!”

Thuộc hạ lập tức cầm thư chạy ra khỏi lều, binh truyền lệnh đã ngồi sẵn trên ngựa, sau khi nhận được thư lập tức phóng về phía Vị Châu.

Sau khi viết xong thư cứu viện, ông Triệu lại chạy ra khỏi lều.

Lúc này, kỵ binh Đảng Hạng đã sắp chạy đến giữa khe núi, nhưng không nhìn thấy Thiết Lâm Quân có bất kỳ động tĩnh gì.

Ông Triệu sốt ruột nói: “Sao Thiết Lâm Quân vẫn chưa dàn trận đón địch? Kim Phi đâu?”

“Ở đằng kia!”

Tên thuộc hạ chỉ lên một khu đất cao cách đó không xa.

Kim Phi dẫn theo vài thị vệ và binh truyền lệnh chắp tay sau lưng, đứng trên cao, nhìn xuống khe núi dưới chân mình.

“Thằng ranh đó sợ đến phát ngốc rồi à?”

Ông Triệu giậm chân, vén áo choàng, chạy lên chỗ cao: “Phạm tướng quân nói không sai, thợ thủ công thật không đáng tin vậy!”

Hai chân đâu thể chạy nhanh hơn bốn chân!

Ông Triệu vừa chạy lên chỗ đất cao, kỵ binh đã sắp lao l ên đỉnh khe núi.

Chỉ còn mấy trăm mét nữa là đến đại doanh của Thiết Lâm Quân.

Kỵ bình Đảng Hạng sẽ đập phá mọi thứ trên đường đi, đợi đến lúc bọn chúng lao đến đây thì chỉ có một con đường chết.

Ông Triệu không quan tâm đến lời cảnh cáo của Khánh Hoài rằng không được phép can thiệp vào việc quân sự, cũng không quan tâm đến việc Kim Phi có chém ông ta hay không, ông ta hét lớn với Kim Phi đang đứng trên cao:

“Thằng ranh ngu ngốc, ngươi còn ngây ra đấy làm gì, mau hạ lệnh dàn trận đón địch đi!”

Nhưng Kim Phi dường như không nghe thấy lời ông ta nói, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào, chỉ cúi đầu nhìn xuống khe núi.

“Sao Khánh Hoài lại bị mù, giao Thiết Lâm Quân cho một tên ngốc như ngươi chứ!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 89


Ông Triệu ngồi bệt xuống đất, khóc lớn: “Xong đời rồi, Thiết Lâm Quân xong đời rồi… Vị Châu cũng kết thúc rồi!”

Ông ta như thể nhìn thấy cảnh tượng kỵ binh Đảng Hạng đang san bằng Thiết Lâm Quân, tiến vào Vị Châu, đốt cháy, cướp người và cướp của.

Ông ta tức giận đấm xuống đất mấy lần, sau đó rút kiếm của thuộc hạ, chuẩn bị đến khe núi liều mạng với người Đảng Hạng.

Nhưng lúc này chuyện lạ đã xảy ra.

Advertisement

Chân phải phía trước của chiến mã tiên phong Đảng Hạng đột nhiên dẫm vào hố sâu

Chiến mã đang phi nước đại có quán tính rất lớn.

Advertisement

Chỉ nghe thấy rắc một tiếng, chiến mã chưa kịp rút chân đã ngã xuống đất, chân phải phía trước rơi xuống hố sâu bị ép gãy.

Binh lính trên ngựa văng ra xa cả chục mét, rơi bịch xuống đất, lăn mấy mét rồi mới dừng lại.

Chân phải phía trước bị bẻ cong bất thường, có vẻ như bị gãy.

Đây mới chỉ là khởi đầu…

Càng ngày càng có nhiều chiến mã ngã xuống đất!

Ngày càng có nhiều binh lính Đảng Hạng bay ra ngoài!

Còn có một số binh lính không may bị ngựa đè lên người, chết tại chỗ.

Tiếng ngã xuống đất.

Tiếng ngựa hí thê thảm.

Tiếng kêu la đau đớn của binh lính Đảng Hạng.

Tất cả đều không ngừng vang lên.

Nói thì chậm nhưng thực ra lại rất nhanh.

Trong nháy mắt, hàng chiến mã dẫn đầu đã ngã xuống toàn bộ, tạo thành một đường thẳng.

Đám kỵ binh phía sau không kịp dừng lại, đâm vào những con ngựa đã ngã xuống, rồi ngã theo.

Có vài tên phản ứng nhanh nhạy, cộng thêm kỹ năng cưỡi ngựa cao siêu, đã điều khiển ngựa nhảy qua, nhưng ngay sau đó, chân ngựa lại đạp xuống hố sâu.

Trong chốc lát, hàng chục mét ở cực nam khe núi, đâu đâu cũng thấy ngựa và kỵ binh đang vùng vẫy.

Sau khi mất gần trăm người và ngựa, đội kỵ binh Đảng Hạng mới dừng được lại.

Lúc này, Kim Phi ra hiệu cho thị vệ.

Tùng! Tùng! Tùng!

Tiếng trống xung trận chói tai vang lên, binh truyền lệnh lấy ra hai lá cờ nhỏ, lần lượt phất mạnh.

Một đoàn quân lao ra từ trong đại doanh Thiết Lâm Quân.

Hai hàng đầu của quân trận cầm khiên lớn, tạo thành một lá chắn hai lớp.

Binh sĩ phía sau, cứ ba người sẽ bác một cây tre dài hơn năm mét, theo sát phía sau.

20221103040111-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 90


Kim Phi không thể tìm được nhiều giáo dài cùng một lúc, nên chỉ có thể sử dụng tre vót nhọn đầu để thay thế.

Còn về kỵ binh, Thiết Lâm Quân có thể tập hợp được rất ít, nhưng cũng không cần thiết.

Địa hình ở đây là khe sâu, độ rộng của quân trận đã được Kim Phi tính toán kỹ càng, giống như khe sâu, bên trái là núi, bên phải là sông, không cần dùng kỵ binh dàn trận.

Ở trên cao, Kim Phi lại phất tay ra hiệu, người đánh trống lại tiếp tục đánh xuống.

Advertisement

Lá cờ nhỏ bên tay trái binh truyền lệnh vẫy qua lại nhịp nhàng.

“Tiến!”

Advertisement

Người phụ trách chỉ huy hiện trường là Từ Kiêu gào lớn, cả quân trận tiến về phía trước một cách đồng đều.

Đảng Hạng là dân tộc du mục, vô cùng ngưỡng mộ dũng sĩ. Một tên kỵ binh bị thương nhẹ, giương mã tấu, gào lớn xông về phía quân trận.

Nhưng đáng tiếc là lúc chỉ còn cách tấm khiên vài mét, vài cây tre trước mặt hắn đã đồng loạt phóng ra.

Tên kỵ binh chỉ kịp vung mã tấu chém một cây tre, cổ đã bị một cây tre khác đâm thủng.

Loại tre mà Từ Kiêu chọn có phần đáy dày, phần trên hơi mỏng, tương tự như miệng của một tách trà.

Lúc rút cây tre ra, cổ của kỵ binh đã mất một nửa, thậm chí còn không giữ nổi đầu.

Từ đầu đến cuối, dưới sự chỉ huy của Từ Kiêu, quân trận không hề ngừng lại, vẫn kiên cường tiến về phía trước, từ từ đẩy lùi đám kỵ binh.

“Dừng lại!”

Từ Kiêu hét lớn, quân trận lập tức dừng lại.

“Tấn công!”

Tất cả cây tre đều đồng loạt đâm lên.

“Thu về!”

Tất cả cây tre đều đồng loạt thu về.

Trong chốc lát, kỵ binh trên mặt đất dù sống hay chết, đứng hay nằm, kháng cự hay không thì đều bị xuyên thủng.

“Tiến!”

Tiếng hét lớn vang lên, quân trận lại được khởi động.

Cạch! Cạch! Cạch!

Đội quân giẫm lên thi thể của kỵ binh Đảng Hạng theo từng nhịp trống chiến, chậm rãi, kiên định đi về phía trước.

Đi được mười trượng, đến nơi ngựa chiến ngã xuống, đội quân dừng lại.

Cây tre lại đánh xuống theo nhịp, ngựa chiến nằm dưới đất vùng vẫy cũng đều dừng động tác.

Sau khi bước qua xác ngựa chiến, không còn hố sâu trên bờ sông, điều đó có nghĩa là đội quân phải đối đầu trực diện với kỵ binh.

Lúc này kỵ binh Đảng Hạng đã ngã xuống hết, một tên tướng lĩnh giơ đao lên nói: “Tiểu đoàn Tiên Phong, xông lên”.

Ngay lập tức có mấy mươi kỵ sĩ lao ra lao đến chỗ đội quân.

Tiểu đoàn Tiên Phong trong đoàn quân Đại Khang đều là những tên lưu manh, chạy tội, nợ thuế đến từ khắp nơi tạo thành tiểu đoàn, về cơ bản là những người bị ép đi nghĩa vụ, nhưng tiểu đoàn Tiên Phong của kỵ binh Đảng Hạng lại là những người xuất sắc, là chiến sĩ dũng mãnh nhất, tuấn mã mạnh nhất, trang bị tốt nhất, mỗi lần đánh trận đều xông lên đầu tiên.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 91


Tiếc là hôm nay họ gặp phải Kim Phi, còn chưa bắt đầu đánh nhau mà đã bị hố sâu dưới đất làm tổn thất hơn một nửa.

Lúc này mấy mươi người lao ra đã là mấy mươi người cuối cùng của tiểu đoàn Tiên Phong.

Chúng định lợi dụng ưu điểm của ngựa chiến để phá tan đội quân.

Chủ lực kỵ binh phía sau cũng sẵn sàng đợi lệnh, chuẩn bị lao ra theo tiểu đoàn Tiên Phong.

Advertisement

Tùng tùng tùng!

Nhịp gióng trống chiến trên gò đất cao thay đổi, cách vung cờ trong tay binh sĩ truyền lệnh cũng thay đổi.

Từ Kiêu ngẩng đầu lên nhìn: “Đâm”.

Advertisement

Đội quân lập tức dừng lại, binh sĩ cầm khiên quỳ một gối xuống dựng đứng tấm khiên trước mặt.

Binh sĩ cầm giáo cầm cọc tre lập tức cắm xuống đất, đầu nhọn hướng lên trên.

Tiểu đoàn Tiên Phong của kỵ binh Đảng Hạng lao đến như con thiêu thân, không do dự đâm vào cọc tre.

Ngựa chiến tiểu đoàn Tiên Phong đều được trang bị đồ hạng nặng, tre không thể đâm xuyên qua được, ngược lại không ít cọc tre bị gãy.

Đội quân thẳng tắp lần đầu xuất hiện tình hình hỗn loạn.

Nhưng tiểu đoàn Tiền Phong kỵ binh cũng bị chặn lại.

Từ Kiêu hét lên một tiếng, cả đội quân lùi về sau hai bước, cọc tre cũng đều được thu lại.

Ngay sau đó cọc tre lại được đưa ra trở nên rất chỉnh tề.

Đội quân tiến về trước hai bước, cây tre lại lại theo quy luật một tới một lùi, tiểu đoàn Tiên Phong của kỵ binh Đảng Hạng cũng không còn một người nào sống sót.

Tiểu đoàn Tiên Phong tài giỏi nhất đều không còn một ai, khiến kỵ binh Đảng Hạng cực kỳ chấn động.

Chúng chủ trương mạnh mẽ, dũng cảm, tác chiến không sợ chết cũng là thật nhưng bây giờ chúng cũng không thể dựa vào quân đội, cũng không tìm được cách phá giải, trận này đánh thế nào được nữa?

Xông lên đưa đầu vào chỗ chết giống tiểu đoàn Tiên Phong sao?

Kỵ binh Đảng Hạng tung hoành trên chiến trường mấy mươi năm lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi.

Ngược lại với kỵ binh Đảng Hạng, tinh thần binh sĩ Thiết Lâm Quân trong đội quân ngày càng cao.

Từ Kiêu phấn khích cực kỳ, thậm chí còn ngẩng đầu lên trời huýt sáo.

Đây là lần đầu tiên từ khi hắn đi tòng quân đến nay được đánh một trận sảng khoái như vậy.

Thích quá!

Tùng tùng tùng!

“Tiến!”

Từ Kiêu hét lên, đội quân lại khởi động lần nữa, giẫm lên thi thể của tiểu đoàn Tiên Phong, tiến đến chỗ quân chủ lực của đối phương.

Kỵ binh Đảng Hạng muốn lùi về sau.

Nhưng kỵ binh ở phía sau không biết phía trước đã xảy ra chuyện gì, vẫn tiến vào trong hẻm núi.

Cuối cùng đội quân tiến đến trước mặt chủ lực kỵ binh.

“Dừng!”

“Tấn công!”

“Thu lại!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 92


Ba tiếng hét vang lên, nhóm kỵ binh trước mặt ngã xuống.

“Các huynh đệ, đợi thêm chút nữa thì chúng ta đều sẽ chết, xông lên”.

Cuối cùng có kỵ binh Đảng Hạng không chịu được nữa, mặc kệ mọi thứ lao đến chỗ đội quân.

Tiếc là lúc này khoảng cách giữa họ quá gần, không có không gian cho ngựa chiến tăng tốc tấn công, hơn nữa Từ Kiêu đã chuẩn bị trước, sau khi ra lệnh, quân đội lại thay đổi cách phòng thủ, dễ dàng đâm vào đợt tấn công này.

Advertisement

Sau đó Từ Kiêu lại ra lệnh, phía sau đội quân lại có một nhóm binh sĩ cầm tre lao đến.

Vẫn là ba người một nhóm, cầm cây tre thô to đâm ra từ giữa hai tấm khiên.

Advertisement

Lại thêm mấy mươi kỵ binh và ngựa chiến trở thành thi thể.

Đội quân lại tiến về trước hai bước, lực lượng ban đầu vẫn áp dụng cách phòng thủ này đâm đến chỗ kỵ binh Đảng Hạng, các binh sĩ phía sau phụ trách tấn công.

Đội quân tiến hai bước thì dừng, mỗi lần dừng đều sẽ cướp đi mấy chục tính mạng kỵ binh và ngựa chiến của Đảng Hạng.

Máu nhuộm đỏ cả mặt đất, bờ sông trở thành bùn.

Ở một bên khác của hẻm núi, kỵ binh Đảng Hạng vẫn tiến vào trong hẻm núi nhưng tốc độ càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng hẳn lại.

Cuối cùng tướng lĩnh Đảng Hạng chịu trách đàn áp nhận thấy tình hình không ổn, tìm một hòn đá trèo lên trên xem mới biết phía trước xảy ra chuyện gì, hắn ta cũng hoảng sợ toát cả mồ hôi.

“Ô Kim, thu binh”.

Tướng lĩnh khàn giọng gào lên.

Keng! Keng! Keng!

Binh truyền lệnh phía sau lập tức gióng lên tiếng chiêng.

Đỉnh núi bên trái đột nhiên xuất hiện hai mũi tên, tướng lĩnh đứng trên hòn đá và binh truyền linh gióng chiêng đều bị bắn chết.

Đội quân phía sau hỗn loạn, không ít kỵ binh quay ngựa muốn lên núi nhưng tiếc là vách núi khá dốc, người còn không trèo lên được huống hồ gì ngựa chiến.

“Đám khốn rụt đầu như rùa có bản lĩnh này ra đây đánh với ông này”.

Rất nhiều kỵ binh đều giơ đao lên lớn tiếng gào lên với trên núi.

“Đừng mắng nữa, mau rút lui thôi”.

Một tướng lĩnh khác thay thế vị trí của tướng lĩnh đã chết, chỉ huy mọi người rút lui.

Đúng lúc này, mấy trăm binh sĩ Đại Khang bỗng xuất hiện trong rừng cây phía sau đội quân, họ đều cầm khiên và cọc tre dài cấp tốc dàn thành hai đội quân mới.

Một tiến về trước, một về sau.

Vị trí ở giữa có mấy chục binh sĩ cầm xẻng nhanh chóng đào hố.

“Mẹ kiếp, cuối cùng cũng đợi được chúng vào hẻm núi, nếu để chúng chạy thì ông đây mất mặt lắm”.

Chung Ngũ lau mồ hôi, bật cười.

20221103040155-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 93


Từ đầu đến cuối ông Triệu không thấy Kim Phi có bất kỳ động tác mất bình tĩnh nào, vẫn cứ đứng trên gò đất cao ung dung chỉ huy chiến đấu.

Phong thái không khác mấy so với Khánh Hoài.

Ông ta đâu hề biết đây cũng là lần đầu tiên Kim Phi thấy được cảnh tượng này, lúc kỵ binh Đảng Hạng đánh tới, y cũng sợ chết khiếp như những binh sĩ mới.

Chẳng qua y biết rõ mình đã không còn đường lui, chỉ có thể ép bản thân bình tĩnh.

Advertisement

Bề ngoài có vẻ là ung dung bình thản nhưng thật ra có trời mới biết y căng thẳng đến mức nào.

Cũng may kế hoạch diễn ra vô cùng thuận lợi, bao vây thành công.

Advertisement

Tiếp theo chỉ cần Chung Ngũ và Từ Kiêu không phạm sai lầm dẫn dắt đội quân tiếp tục tiến về trước, sớm muộn gì cũng sẽ giết hết kỵ binh Đảng Hạng trong hẻm núi.

Kim Phi lại làm động tác tay, nhịp gióng trống lập tức trở nên dồn dập hơn.

Từ Kiêu ngẩng đầu lên nhìn cờ, phấn khích siết chặt nắm đấm.

Bao vây hoàn thành.

Đến lúc thu hoạch rồi.

“Đầu hàng thì không giết”.

Từ Kiêu ra sức hét lên câu này.

Đây là điều mà tối qua Kim Phi dạy hắn sau khi dẫn hắn và các tướng sĩ làm quen với quân trận.

Lúc đó Từ Kiêu không để tâm đến điều này lắm, có vài tướng sĩ còn cho rằng Kim Phi không biết tự lượng sức.

Họ nghĩ hôm nay có thể đánh cho kỵ binh Đảng Hạng lùi binh đã là thắng lợi lớn nhất rồi, vậy mà còn muốn bắt luôn kỵ binh?

Nghĩ gì thế chứ?

Thế nhưng Kim Phi đã làm được.

Kết hợp bẫy hố và đội hình tấn công đã nói cho họ biết kỵ binh không phải là thứ mình không thể đánh thắng.

“Đầu hàng thì không giết”.

Tất cả binh sĩ đều hét lên sau Từ Kiêu.

Vừa đồng thanh vừa kiên định, sát khí ngùn ngụt.

Ngay lúc này tinh thần chiến đấu của Thiết Lâm Quân đến đỉnh cao.

Ngựa chiến của kỵ binh Đảng Hạng như cảm nhận được nguy hiểm liên tục lùi về sau.

Nhưng kỵ binh phía sau cũng bị đội quân mà Chung Ngũ dẫn dắt chặn lại, có thể lùi đi đâu được?

Mấy năm nay, mỗi năm người Đảng Hạng đều đến biên giới Trung Nguyên cướp bóc, không chỉ cướp lương thực và tiền mà còn cướp người.

Thời đại này, tù binh không có nhân quyền, người Hán bị bắt đến Đảng Hạng, địa vị chẳng bằng một con trâu, rất ít người có thể sống qua ba năm.

Thế nên kỵ binh Đảng Hạng đều biết rõ một khi đầu hàng, điều đang đợi chúng chính là con đường lao dịch không có hồi kết, mãi đến khi chết.

Huống hồ mấy năm nay người Đảng Hạng luôn chèn ép quân đội Đại Khang, mặc dù này lần này thất bại nhưng chúng vẫn rất kiêu ngạo, sao có thể đầu hàng được?

“Các huynh đệ, kiên trì nào, đại soái nhất định sẽ phải người đến cứu chúng ta”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 94


Một tướng lĩnh Đảng Hạng gào lên: “Đến lúc đó chúng ta sẽ giết hết người Đại Khang, rồi đến Trung Nguyên cướp hết lương thực và phụ nữ về”.

“Giết! Giết! Giết!”

Tất cả kỵ binh Đảng Hạng giơ đao gào lên với bầu trời.

Advertisement

“Nếu đã muốn chết thì ta cho các ngươi toại nguyện”.

Trận chiến giữa Đại Khang và Đảng Hạng đã kéo dài mấy mươi năm, thù oán đã không thể xóa bỏ.

Thế nên với Thiết Lâm Quân, họ càng mong giết sạch đám người Đảng Hạng này chứ không phải khuyên đầu hàng.

Advertisement

Quyết định của người Đảng Hạng vừa đúng ý mình.

Từ Kiêu và Chung Ngũ cùng ra lệnh đội quân tăng nhanh nhịp tấn công.

Đội quân tiếp tục tiến về trước, kỵ binh Đảng Hạng bị đàn áp liên tục lùi về sau.

Đại doanh Đảng Hạng, một con ngựa chạy về phía lều trong quân.

Binh sĩ tuần tra lập tức giương cung đao lên, phong tỏa đường đi.

Nhưng nhìn thấy lông đỏ trên đỉnh đầu binh sĩ ở trên ngựa, người kia lập tức né sang bên đường.

Đây là phái viên khẩn cấp Hồng Linh trong quân, nhiệm vụ truyền tin tức quân sự khẩn cấp nhất, bất kỳ ai cũng không được ngăn lại, nếu không sẽ bị giết.

Có một nhóm tướng lĩnh Đảng Hạng đang ngồi trong lều.

Nghe tiếng vó ngựa, thống soái chinh chiến về phía Nam của Đảng Hạng không khỏi lộ ra vẻ vui mừng: “Ha ha, xem ra trận chiến đã kết thúc, nhanh hơn ta nghĩ nhiều đấy”.

“Đại soái, hôm qua Khánh Hoài bị chém một nhát, dù không chết cũng không thể chỉ huy chiến đấu, Thiết Lâm Quân không có Khánh Hoài thì như sói không có răng, đại soái giơ chân lên cũng có thể đạp chết chúng”.

“Thiết Lâm Quân giỏi nhất là đánh di động, chúng ta vừa đánh là chạy vào trong núi, còn xảo quyệt hơn cả hồ ly, lần này để ta xem chúng chạy đi đâu”.

“Nếu Khánh Hoài dám vứt Thanh Thủy Cốc lại bỏ chạy, không cần chúng ta ra tay, Hoàng đế Đại Khang sẽ giết hắn”.

“Chúc mừng đại soái đánh bại Thiết Lâm Quân”.

Các thủ lĩnh Đảng Hạng vui mừng đứng lên nịnh nọt.

“Ha ha ha!”

Lý Kế Khuê vui mừng đập bàn: “Phá được Thanh Thủy Cốc thì tiến vào Trung Nguyên, các ngươi cũng chuẩn bị đi, có thể cướp được bao nhiêu thì phải dựa vào chính các ngươi”.

“Ha ha, đại soái yên tâm, ta nhất định sẽ không khiến ngài thất vọng”.

“Bây giờ chúng ta đến đó, đánh vào Trung Nguyên, lúa cũng vừa lúc chín rồi”.

“Ha ha, phụ nữ Trung Nguyên đều được làm từ nước, lần này ta phải cướp được mấy em xinh mơn mởn một chút, để lại mùa đông làm ấm giường”.

“Dã Lợi Lang, năm ngoái chẳng phải ngươi cướp được hơn ba mươi người đó sao?”

20221103040222-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 95


Một đám tướng lĩnh Đảng Hạng phấn khích lên kế hoạch đến Trung Nguyên cướp những gì.

Chỉ có phụ tá của Lý Kế Khuê hơi lo lắng: “Đại soái, binh mã của chúng ta vẫn chưa tập hợp về đủ, phải xuất phát rồi sao?”

Advertisement

Khoảng thời gian trước, Đảng Hạng và người Đại Lương ở phía Tây xảy ra mâu thuẫn, không ít quân kỵ binh đã đến phía Tây đánh người Đại Lương, còn vài đội quân kỵ binh vẫn chưa về.

Mục đích chủ yếu đánh về phía Nam lần này của Đảng Hạng là để cướp bóc nên đã chuẩn bị rất nhiều xe chở chiến lợi phẩm.

Advertisement

Những chiếc xe này đi rất chậm nên xuất phát trước dưới sự hộ tống của ba ngàn kỵ binh, sau đó đợi ở biên giới.

Chiến tranh ở phía Tây đã kết thúc, đội quân kỵ binh chinh chiến phía Tây sẽ đuổi kịp trong vài ngày tới.

“Tốc độ của kỵ binh rất nhanh, đến rồi đuổi kịp chúng ta là được”.

Lý Kế Khuê nói.

Phụ tá còn muốn nói gì đó nhưng nghe ngựa chiến của sứ giả khẩn cấp Hồng Linh dừng trước lều bèn không nói nữa, định buổi tối sẽ dành thời gian đi khuyên Lý Kế Khuê.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vội đi vào trong lều, chưa kịp nói gì đã nghe Lý Kế Khuê nói:

“Thiết Lâm Quân đã chạy mất bao nhiêu người? Có bắt được Khánh Hoài không?”

“Báo cáo đại soái, tiền tuyến cấp báo, quân của Dã Lợi Hùng tướng quân đã bị Thiết Lâm Quân bao vây ở Thanh Thủy Cốc, thiệt hại nặng nề”.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vội nói.

“Ngươi nói gì cơ? Dã Lợi Hùng bị Thiết Lâm Quân bao vây ở Thanh Thủy Cốc? Còn bị thương vong hả?”

Lý Kế Khuê và các tướng lĩnh Đảng Hạng đều nghi ngờ mình nghe nhầm.

Chỉ có phụ tá vẫn tỉnh táo, túm lấy sứ giả khẩn cấp Hồng Linh hỏi: “Nói mau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Thưa đại nhân, không biết Thiết Lâm Quân học được một loại trận pháp ở đâu…”

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh kể lại trận chiến mình nhìn thấy khi đứng trên gò đất cao: “Lúc ta đến báo tin, một ngàn năm trăm kỵ binh Dã Lợi Hùng tướng quân chỉ huy đã tổn thất vài trăm người, còn lại cũng bị Thiết Lâm Quân bao vây ở Thanh Thủy Cốc”.

Lần này Lý Kế Khuê và các tướng lĩnh Đảng Hạng mới nhận ra xảy ra chuyện gì, ai nấy cũng không cười nổi, sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.

Hiện giờ họ chỉ có ba ngàn kỵ binh, lần này phái ra một nửa để đánh bại Thiết Lâm Quân.

Còn là nhóm một nửa kỵ binh khá xuất sắc.

Nếu một ngàn năm trăm kỵ binh xảy ra vấn đề, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

“Dã Lợi Hùng làm ăn kiểu gì thế, trận pháp gì mà ngựa chiến trọng giáp tiểu đoàn Tiên Phong không đánh được?”

20221103040400-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 96


Sở dĩ tiểu đoàn Tiên Phong của người Đảng Hạng mạnh như thế ngoài binh sĩ hung hãn, ngựa chiến khỏe ra thì nguyên nhân quan trọng nhất là kỵ sĩ và ngựa chiến đều được trang bị áo giáp rất dày, là đội kỵ binh áo giáp hạng nặng tiêu chuẩn.

Công nghệ luyện chế của người Đảng Hạng lạc hậu hơn Đại Khang, tạo ra một đội kỵ binh áo giáp hạng nặng không phải đơn giản.

Lần này cũng vì kỵ binh phía sau không theo kịp, Lý Kế Khuê mới điều tiểu đoàn Tiên Phong đến.

Bình thường tổn thất một binh sĩ tiểu đoàn Tiên Phong, Lý Kế Khuê sẽ cảm thấy đau lòng, kết quả giờ lại bị Thiết Lâm Quân tiêu diệt sạch.

Advertisement

Hậu quả này quá nghiêm trọng.

“Đại ca ta thế nào?”

Advertisement

Mắt Dã Lợi Lang đỏ ửng hỏi.

Đại cả hắn ta là Dã Lợi Hùng, chỉ huy tấn công Thanh Thủy Cốc lần này.

“Dã Lợi tướng quân… chết trận rồi”.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh thận trọng đáp.

Dã Lợi Lang rút đao ra: “Ngươi nói lại lần nữa xem”.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh hoảng sợ quỳ xuống đất run rẩy.

“Ngươi làm gì đấy?”

Lý Kế Khuê nổi cáu đạp Dã Lợi Lang ngã xuống: “Muốn báo thù thì đi tìm Thiết Lâm Quân đấy, nổi nóng với người của mình làm gì, là hắn giết đại ca ngươi à?”

Dã Lợi Lang bị đạp một cú cũng không tức giận, xoay người quỳ một gối xuống nói: “Đại soái, hãy cho phép ta dẫn người đi tiêu diệt Thiết Lâm Quân”.

“Đại soái, không được”.

Không để Lý Kế Khuê nói hết câu, phụ tá đã lên tiếng ngăn lại: “Chúng ta đã tổn thất một nửa kỵ binh rồi, trước khi làm rõ trận pháp mới của Thiết Lâm Quân thì không thể phái thêm người tấn công Thanh Thủy Cốc nữa, nếu một nửa kỵ binh này lại tổn thất nữa, kế hoạch chinh chiến phía Nam của chúng ta sẽ hỏng mất”.

“Ai nói chúng ta chỉ còn một nửa kỵ binh?”

Dã Lợi Lang đỏ ửng mắt nói: “Ngươi không nghe hắn nói sao? Người ngựa của đại ca ta không chết hết, chỉ là bị Thiết Lâm Quân chặn lại ở Thanh Thủy Cốc. Đại soái, chúng ta phải cứu họ ra”.

Gia tộc Dã Lợi có không ít người đi tòng quân, trong đó hơn một nửa đều đi theo Dã Lợi Hùng đến Thanh Thủy Cốc.

Nếu những người này bị giết sạch thì địa vị của gia tộc Dã Lợi trong quân sẽ lung lay.

“Tiên sinh, người Đảng Hạng chúng ta sẽ không vứt bỏ huynh đệ của mình”.

Lý Kế Khuê nói với phụ tá: “Hơn nữa chúng ta không chỉ có kỵ binh mà còn có bộ binh”.

Phụ tá thở dài, không khuyên can nữa.

“Truyền lệnh, tiểu đội thứ năm kỵ binh và tiểu đội thứ hai, thứ ba bộ binh ở lại nơi đóng quân, những người khác lập tức tập hợp cứu viện cho Dã Lợi Hùng tướng quân”.

Lý Kế Khuê ra lệnh, cả đại doanh người Đảng Hạng lập tức trở nên xáo động.

Không lâu sau cả đội đã tập hợp xong.

Lý Kế Khuê tự mình dẫn một ngàn kỵ binh và năm ngàn bộ binh đánh đến Thanh Thủy Cốc.

Bên Thanh Thủy Cốc, kỵ binh người Đảng Hạng đã bị đội quân hai bên ép vào giữa hẻm núi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 97


Hơn một ngàn kỵ binh ép người, ngựa ép ngựa, không có không gian để xoay người.

“Dừng lại!”

“Tấn công!”

Advertisement

“Thu lại!”

Theo tiếng hô của Từ Kiêu và Chung Ngũ, kỵ binh Đảng Hạng lại bị đâm chết mấy mươi người và ngựa.

“Đầu hàng thì không giết”.

Advertisement

Binh sĩ Thiết Lâm Quân lại hô khẩu hiệu khuyên đầu hàng.

Sau đó cũng không đợi người Đảng Hạng đáp lại, đội quân lại tấn công lần nữa.

Tiến đến trước hai bước rồi dừng lại lần nữa.

Cọc tre một tới một lùi cướp lấy tính mạng của mấy mươi người và ngựa.



Chỉ trong thời gian một nén hương, người Đảng Hạng lại tổn thất mấy trăm người và ngựa.

Dĩ nhiên cũng có vài kỵ binh Đảng Hạng muốn phản kháng, thử bắt lấy cọc tre.

Nhưng tiếc là đằng sau mỗi cọc tre đều có ba binh sĩ Đại Khang, một người sao có thể đánh thắng được ba người?

Dù vài kỵ binh Đảng Hạng có sức lực lớn nhưng khi họ vừa túm lấy cọc tre, cọc tre bên cạnh sẽ đâm sang.

Cũng có vài kỵ binh Đảng Hạng chém vào cọc tre nhưng tre bị gãy, chỉ cần có đầu nhọn thì vẫn có thể đâm chết người.

Dù không chết cũng có thể khiến người ta bị ngã dưới chân ngựa.

Trong tình hình hiện giờ, rơi xuống ngựa đồng nghĩa với việc bị giẫm chết.

Dù không bị giẫm chết, đợi đội quân đến gần cũng sẽ bị đâm thêm một nhát.

Mà Thiết Lâm Quân đã chuẩn bị từ trước, đem theo rất nhiều cọc tre, mỗi lần tre bị gãy nhanh chóng đổi thành một cây mới.

Cọc tre được đổi sẽ dùng lại đầu nhọn lại có thể tiếp tục sử dụng.

Lòng dũng cảm của người Đảng Hạng dựa trên những chiến công lâu dài.

Đánh nhau với Đại Khang nhiều năm như thế, họ chưa từng thua nên rất nhiều người Đảng Hạng cứ nghĩ binh sĩ Đại Khang không chịu được một đòn tấn công, chỉ cần họ rút đao ra thì binh sĩ Đại Khang sẽ chết.

Nhưng bây giờ nhìn tộc người ở biên giới liên tục bị Thiết Lâm Quân đâm chết, vài kỵ binh Đảng Hạng không còn ý chí kiên định nữa bắt đầu dao động.

Đã bắt đầu suy xét có nên đầu hàng không.

Mặc dù đầu hàng phải đi làm nô dịch khổ sai, không chừng lúc nào bị đánh chết hoặc mệt chết nhưng có thể sống được ngày nào hay ngày đó.

Đúng lúc này phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

20221103040447-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 98


Khi chặn đường lui của kỵ binh Đảng Hạng từ trong núi, Chung Ngũ đã tổ chức hai đội quân, một tiến trước, một lùi sau.

Đội quân lùi sau là để ngăn chặn cứu viện của đối phương.

Chung Ngũ là binh sĩ chinh chiến nhiều năm, không cần Kim Phi nhắc, ngay khi nghe thấy tiếng vó ngựa đã ra lệnh cho đội quân phía trước hoãn lại tiết tấu tấn công, sau đó xoay người chạy về phía đội quân phía sau tự mình chỉ huy đội quân này cũng lùi một trăm bước, tiến vào trong hẻm núi.

Advertisement

Phía trước đội quân chính là những cái hố đã được đào sẵn.

Hố lần này không kịp cải trang gì cả, nhìn từ trên cao xuống trên bờ sông dài mấy mươi mét phía trước đội quân khắp nơi đều là hố sâu hun hút, to bằng cái bát.

Lý Kế Khuê lạnh lùng ra lệnh cho người gióng trống ngăn kỵ binh tiến lên.

Advertisement

Sắc mặt phụ tá bên cạnh và các tướng lĩnh Đảng Hạng cũng rất khó coi.

Những hố sâu này quá thâm hiểm, nó không có ảnh hưởng gì với đội quân đang đi về phía trước nhưng lại là vấn đề khó khăn với ngựa chiến đang dốc sức chạy.

Một khi không cẩn thận rơi vào đó, nhẹ thì bị gãy chân, nặng thì có thể sẽ ngã chết.

Hai đội quân đánh nhau, sát thủ lớn nhất của kỵ binh là sức tấn công được tạo ra khi dốc sức chạy, hố sâu hoàn toàn phá được ưu thế lớn nhất của kỵ binh.

“Đại soái, tôi đề nghị nên bảo kỵ binh dừng lại, đổi sang bộ binh để lấp những cái hố này, sau đó phái kỵ binh lao đến”.

Phụ tá nói.

“Ý kiến này hay”.

Mắt Lý Kế Khuê sáng rực, lập tức ra lệnh cho người gióng trống truyền lệnh.

Không lâu sau, các kỵ binh nhường sang hai bên đường để bộ binh phía sau lên trước.

Trên gò đất cao của Thiết Lâm Quân, ông Triệu vừa ghé sát lại lập tức nhận ra ý đồ của đối phương bèn nhắc:

“Kim tiên sinh, có lẽ chúng muốn để bộ binh lấp hố trước, ngươi có cách ngăn chúng lại không?”

“Chung Ngũ sẽ không cho chúng cơ hội”.

Kim Phi vừa dứt lời đã thấy Chung Ngũ chỉ huy đội quân tiến lên, gần như cùng lúc đến khu vực hố sâu với bộ binh Đảng Hạng.

Ngay cả tiểu đoàn Tiên Phong mặc áo giáp hạng nặng cũng không phải là đối thủ của đội quân, huống gì là mấy tên bộ binh giáp trụ này.

Cọc tre lại một tiến một lùi, bộ binh Đảng Hạng lập tức ngã xuống.

Sau đó đội quân ép bộ binh còn lại khiến chúng đi vào phạm vi hố sâu.

Sau khi Lý Kế Khuê đổi kỵ binh, Chung Ngũ lại dẫn theo đội quân lùi đến hố sâu.

“Chết tiệt!”

Lý Kế Khuê tức giận mắng, quay sang nhìn phụ tá: “Tiên sinh, bây giờ nên làm sao?”

"Nếu ở trong khu vực trống trải, chúng ta có thể phái người đến bao vây từ mọi phía. Không khó để phá vỡ trận pháp. Đáng tiếc, đây lại là một hẻm núi. Chúng ta chỉ có thể tấn công một phía. Ta không có cách nào phá vỡ được đối phương".

Người phụ tá lắc đầu chua chát.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 99


Trong khi họ đang nói chuyện, hai phương trận khác trong thung lũng vẫn không ngừng công kích dù chỉ là một khắc.

Dã Lợi Lang nhìn kỵ binh của Đảng Hạng bị bao vây liên tục ngã xuống, tim như bị dao cắt.

Đây là đội quân của anh trai hắn, đồng thời cũng là đội kỵ binh có số lượng người Dã Lợi đông nhất.

Advertisement

"Đại soái, xin hãy cho ta năm trăm kỵ binh, ta sẵn sàng đi phá vỡ trận pháp này".

Dã Lợi Lang không thể chịu đựng thêm được nữa nên đã chủ động xin Lý Kế Khuê đi giết giặc.

"Ngươi định phá như nào?"

Advertisement

Lý Kế Khuê hỏi.

"Đại soái, ngài có để ý rằng khi bộ binh của chúng ta thay thế bằng kỵ binh, chúng liền rút lui về phía sau hố. Mặc dù trận pháp này rất mạnh, nhưng hành động của nó rất chậm".

Dã Lợi Lang nói: "Ta có thể dẫn kỵ binh đi theo bộ binh, trước khi chúng rút lui, sẽ xông lên phá tan bọn chúng!"

"Tiên sinh, ngài nghĩ thế nào?"

Lý Kế Khuê không đồng ý ngay với Dã Lợi Lang, mà quay lại nhìn phụ tá của mình.

Kể từ khi bị Khánh Hoài dẫn đi vòng vòng quanh núi và trở thành trò cười cho cấp cao của người Đảng Hạng, Lý Kế Khuê đã chi rất nhiều tiền để thuê phụ tá này.

Sự thật đã chứng minh rằng quyết định của hắn là đúng.

Từ khi có phụ tá đến, hắn đã nhanh chóng quản lý được doanh trại của mình một cách có trật tự.

Vì vậy, bây giờ bất cứ khi nào hắn gặp chuyện gì đó mà hắn không thể quyết định được, hắn sẽ hỏi phụ tá của mình.

"Dã Lợi Lang tướng quân nói cũng có lý, ngài có thể thử xem".

Phụ tá suy nghĩ một chút rồi nói: "Tuy nhiên, Dã Lợi Lang tướng quân, ngài không được hấp tấp, nếu phát hiện không thể tấn công, xin hãy rút lui ngay lập tức".

"Biết rồi".

Dã Lợi Lang sốt ruột vẫy tay, theo lệnh của Lý Kế Khuê đi xuống cao điểm.

Một lúc sau, với năm trăm kỵ binh, họ dừng lại ở rìa hẻm núi và chờ đợi thời cơ.

Khi đợt bộ binh mới rút lui, Dã Lợi Lang lập tức xông lên tấn công cùng kỵ binh.

Nhưng làm sao hắn biết rằng không phải phương trận không thể tăng tốc, mà là Chung Ngũ đã ra lệnh cho phương trận tiến từ từ vì mục đích an toàn.

Đối mặt với công kích của kỵ binh, Chung Ngũ ra lệnh một tiếng, và phương trận đột nhiên rút lui nhanh hơn gấp nhiều lần, nhanh chóng lùi về phía sau hố.

Lúc này Dã Lợi Lang dừng lại thì còn kịp, nhưng hắn đã rất tức giận rồi, làm sao còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện đó nữa?

"Mọi người chú ý dưới chân, tránh hố đi".

Quay đầu nhắc nhở, hắn điều khiển ngựa chiến lao thẳng vào bãi sông đầy hố sâu.

Phải nói rằng kỹ năng cưỡi ngựa của Dã Lợi Lang rất tốt, hắn đã điều khiển con ngựa lần lượt thoát khỏi sáu hố sâu.

Lúc này, tốc độ của chiến mã đã chậm lại, khi còn cách phương trận mười thước, mười mấy cây cọc tre đột nhiên đâm ra khỏi phương trận.
 
Back
Top Bottom