Ngôn Tình Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,542,430
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-khong-nam-80-nong-nu-tam-tam.jpg

Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Tác giả: Cố Tam Thuận
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng, Xuyên Nhanh
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Xuyên sách, xuyên không, có không gian, làm ruộng, truyện niên đại sủng ngọt, ấm áp, 1v1.

Mẹ: Tâm à, trừ việc kiếm tiền ra, thì con còn muốn gì không?

Điền Tâm: Kiếm người yêu, yêu đương, kết hôn, sinh con.

Thôn dân: Tâm Tâm à, việc chung thân đại sự thế kia có phần chúng ta nữa.

Người đàn ông nào đó: Tâm Tâm, việc lớn đời em, anh cũng có phần.

**

Điền Tâm xuyên không rồi, xuyên tới năm 80, cô biến thành trưởng nữ 15 tuổi của nhà nông.

Sống lại một đời, Điền Tâm bật hack, tay trái là quạ đen, tay phải là chim khách, còn mang theo không gian chiến thắng nhân sinh.

Tại đây, Điền Tâm không phải bé mồ côi yếu đuối, mà đã có cơ thể khỏe mạnh, có người nhà thương cô, còn có đống thân thích cực phẩm, đúng là náo nhiệt làm sao.

Điền Tâm thay đổi mục tiêu cuộc đời, dẫn dắt cả nhà, cả thôn làm giàu, khiến cho ai nấy đều bước lên con đường khác.

**

Mẹ ruột uy vũ đánh bại mẹ chồng, đấu tranh vì con gái của mình.

Trích đoạn: “Bớ làng nước ơi, bà con mau đến xem đi, cái đồ con dâu bất hiếu đánh mẹ chồng…”

Điền Tâm: “Mẹ thật uy vũ.”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 1: Bà Đánh Con Gái Tôi!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Bà ơi, đừng đánh chị mà, đừng đánh chị, chị, chị! ”“Chị hai, chị không động đậy nữa, có phải chị cả chết rồi hay không?"“Em sợ lắm, hu hu…”Bé gái và bé trai kia run rẩy ôm nhau, gào lên bật khóc nức nở.

“Đừng đánh con tôi! Tần Đại Phượng, bà già ác độc kia, dừng tay lại cho tôi!” Trương Quế Phương từ bên ngoài vọt vào trong viện.

Một tay kéo mẹ chồng chính là Tần Đại Phượng kia, sau đó nhanh chóng ngồi xổm xuống quan sát cô bé nằm trên đất, trán đang không ngừng chảy máu.

Thấy mí mắt cô bé nhắm nghiền, thân thể không nhúc nhích, ngực không có chút phập phồng nào.

Sắc mặt Trương Quế Phương lập tức trắng bệch.

Thím ấy cẩn thận ôm lấy cô bé, vươn ngón trỏ dò xét trên mũi cô bé, vào lúc không cảm giác được hơi thở.

Thím ấy sợ tới mức thét chói tai: “Tần Đại Phượng, bà đã đánh chết con gái tôi!”Trương Quế Phương không ngừng vỗ vào mặt cô bé, hô to gọi tên: “Tâm Tâm, Tâm Tâm à, con gái của mẹ, con đừng dọa mẹ nữa.

""Mau mở mắt ra nhìn mẹ đi, Tâm Tâm, Tâm Tâm, con gái số khổ của mẹ.

"Đều là lỗi của mẹ, do mẹ không thể bảo vệ con, con gái của mẹ ơi…”Tần Đại Phượng giơ cây gậy trong tay lên, bà ta cực kỳ kiêu ngạo, uy nghiêm quát: “Câm miệng hết ngay cho bà đây mau, con ranh này giả chết mà thôi!"Con ranh kia, mày mau đứng lên, nếu còn tiếp tục nằm trên mặt đất giả chết, thì bà đây còn đánh mày, đánh cho đến khi mày đứng lên mới thôi!”“Tâm Tâm không còn thở nữa, thật sự đã chết rồi!""Tần Đại Phượng, bà quá tàn nhẫn, cây gậy kia to như thế mà bà thật sự nỡ xuống tay với con gái tôi!""Tâm Tâm lấy tiền của bà vốn chỉ muốn đọc thêm mấy cuốn sách, vì thế mà bà có thể đánh con bé đến chết sao?""Cùng lắm thì tôi trả lại cho bà mười đồng!”“Tâm Tâm là giọt máu của nhà họ Điền các người!""Bây giờ chỉ vì mười đồng mà bà muốn mạng con gái tôi, bà già, bà là một kẻ giết người!”“Tâm Tâm à, bảo bối của mẹ ơi, con không được chết, không được chết, con ơi… gái lớn của mẹ.

”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 2: Bớ Làng Nước Ơi!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Tần Đại Phượng, bà đánh chết con gái tôi, thì phải đền mạng cho con bé! Đền mạng cho con gái tôi!”Trương Quế Phương buông con gái xuống, đứng lên xử lý bà già Tần Đại Phượng này.

Song không quên dặn dò con trai và con gái mình: “Nhị Mỹ, con mau mời bác sĩ đến nhà đi, Tiểu Long đóng hết cửa lại, hôm nay bà đây phải đóng cửa đánh chó!”Điền Mỹ và Điền Tiểu Long ngừng gào khóc, hai bé con vô cùng phối hợp đứng lên.

Điền Mỹ chạy ra ngoài gọi bác sĩ, Điền Tiểu Long đóng cửa trước và sau, kế đó cậu bé tựa vào cửa liếc nhìn cuộc chiến sắp xảy ra.

Cơ thể nhỏ bé co rút lại, đến lúc này nó càng khóc to hơn.

Trương Quế Phương đoạt lấy cây trượng trong tay Tần Đại Phượng, ăn miếng trả miếng đánh loạn với Tần Đại Phượng.

Tần Đại Phượng kêu la thảm thiết, bà ta ôm đầu chạy vòng quanh sân, vừa chạy vừa hô: “Bớ làng nước ơi, bà con mau đến xem đi.

”“Cái đồ con dâu bất hiếu Trương Quế Phương đánh mẹ chồng, con dâu bất hiếu đánh mẹ chồng…”“Làng nước ơi, cái mạng già hôm nay của tôi sắp cạn rồi, cứu mạng bà con ơi, cứu mạng…”Điền Tâm muốn mở to mắt nhìn xem rốt cuộc kẻ nào đang ầm ĩ bên tai cô.

Nhưng bởi vì toàn thân xương cốt đau đớn như vỡ ra, khiến cho cô không còn sức lực để mở mắt nổi, cố gắng một phen cuối cùng lựa chọn từ bỏ, tùy ý để mình ngủ say!.

Không biết ngủ bao lâu, Điền Tâm mới mở mắt ra, đập vào mắt là ánh sáng ảm đạm, trần nhà ba góc, chiếu cỏ cũ kỹ trên nóc nhà cộng thêm từng cây gậy trúc được sắp xếp chỉnh tề đặt ngang trên đỉnh nhà! Nơi này là đâu đây? Mình đang ở đâu?Trước khi lâm chung, trong phòng bệnh viện cô ở, trên đỉnh đầu là trần nhà trắng xóa, không có những cái cột xà kia, nơi này đúng là cũ nát quá…Điền Tâm chậm rãi chuyển động cái cổ đau nhức, nhìn trái phải.

Đập vào mắt cô chính là tường gạch đất, bàn hình chữ nhật sơn đỏ, cùng với đèn dầu đặt trên bàn! Nơi này giống như một ngôi nhà vào những năm 80, 90, trước kia cô đã từng nhìn thấy mấy thứ này trong phim truyền hình.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 3: Xuyên Không Sao


Nhóm dịch: Bánh BaoTrong lòng Điền Tâm bỗng dưng giật thót, cô bất chấp thân thể đau nhức ngồi dậy.

Thông qua cửa sổ gỗ, Điền Tâm phát hiện bên ngoài là một cái sân, có giàn nho bò đầy đất.

Cùng với chuông sắt rỉ sét loang lổ treo trên giàn nho, chuông gió theo gió nhẹ nhàng lắc lư truyền tới tiếng leng keng rất nhỏ! Tại sao cô lại xuất hiện ở đây? Không phải cô bị bệnh rồi chết hay sao?Điền Tâm sờ ngực mình, tiếng tim đập thình thịch, lại dùng móng tay véo một chút da, áu, đau!Cơ thể ấm áp, có thể cảm thấy đau đớn, có thể thấy, cô vẫn còn sống!Thế nhưng, hoàn cảnh này cũng quá lạc hậu! Phải, phải, đây là một giấc mơ!Cô không chết, mà còn có thể nằm mơ!Cửa phòng từ bên ngoài mở ra, một chùm ánh sáng chậm rãi nhuộm sáng căn phòng nho nhỏ.

Điền Tâm thấy một bóng dáng nho nhỏ xuất hiện ở cửa phòng, bóng dáng kia chậm rãi tới gần cô.

“Chị, chị tỉnh rồi sao! Chị biết gì không? Chị đã ngủ tận bảy ngày rồi… ““Nếu không phải bác sĩ nói chị có thể tỉnh lại, thì! ” sẽ bị ba mẹ đưa đến nghĩa trang tập thể trong làng để chôn cất.

Cô bé này là ai? Sao em ấy lại gọi cô là chị thế?Cô là trẻ mồ côi bị bỏ rơi, không có người thân, cha mẹ nuôi cũng không có con, cô lấy đâu ra em gái chứ?Điền Tâm có chút choáng váng, cô cố gắng tập trung quan sát cô bé trước mắt.

Cô bé rất gầy, quần áo thì chắp vá lung tung, khoảng mười hai mười ba tuổi, tóc khô héo cứng đơ, còn dài như vậy, thẳng tắp làm sao.

khuôn mặt nhỏ nhắn màu vàng sáp, vừa nhìn đã biết là bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.

“Chị, chị đừng trách mẹ, trong nhà thật sự không có tiền để cho chị mua sách.

”“Cơ thể ba vốn không tốt, công việc nặng nhọc trong nhà đều rơi vào trên người mẹ, em trai nhỏ như vậy, chúng ta không cần lý tưởng có được hay không?”“Đọc sách, lý tưởng, không quan trọng bằng sống sót, chúng ta chấp nhận số phận được không chị ơi?”“Chị ơi, em không muốn chị chết, nếu như chị chết đi, thì ba mẹ, em và em trai đều sẽ rất buồn.

”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 4: Gương Mặt Khác Lạ!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Chị, chị nghe lời đi, bằng không bà nội còn sẽ đánh chị nữa, bà nội xuống tay tàn nhẫn, em không bao giờ muốn nhìn thấy chị bị đánh nữa, thật đáng sợ.

”“Bà nội vung trượng, từng cái vụt rơi vào trên người chị, em nhìn cũng cảm thấy đau đầu xương cốt, chị, chị, chị đáng thương của em, hu hu…”Cô bé nói xong ôm lấy Điền Tâm khóc lên, tiếng nấc nghẹn kéo dài không dứt.

Điền Tâm cảm nhận được sự ấm áp trên người cô bé, cô không tự chủ được ôm lấy.

Cũng có thể là vì an ủi cô bé, cô mới ôm lấy em gái nhẹ nhàng vỗ lưng.

Tuy rằng cô bé nói năng lộn xộn hết cả lên, câu từ không phải rất rõ ràng, nhưng Điền Tâm vẫn nghe hiểu ý tứ đại khái.

Bà nội trong miệng cô bé đúng là không có tình người, sao có thể đánh cháu mình như vậy?“Chị, chị đói bụng sao? Trong nồi có cháo, em lập tức múc cháo cho chị.

”Điền Mỹ sợ chị gái đau lòng, nhẹ nhàng đẩy cô ra rồi mới xoay người bước nhanh ra ngoài.

Điền Tâm cảm giác mình như đang ở trên mây, tất cả mọi thứ đều không chân thật, nhưng lại chân thực đến như vậy.

Cô đứng dậy, hoảng hốt đi ra khỏi cánh cửa, cuối cùng đi vào sân.

Ở trong phòng cảm thấy thế giới này vô cùng yên tĩnh, vừa ra khỏi phòng.

Điền Tâm đã nghe thấy rất nhiều âm thanh, không chỉ có tiếng gà vịt ngỗng kêu, mà còn có tiếng heo hừ hừ.

Điền Tâm nhìn trời, nhìn đất, nhìn hoàn cảnh xung quanh, cô xác định mình không phải ở trong mộng! Cô, cô, cô thật sự sách không rồi sao?Ánh mắt Điền Tâm vừa chuyển, phát hiện cách đó không xa có một cái bể nước lớn.

Bên trong có nước, trên mặt nước nổi lên một cái gáo nhựa màu đỏ.

Nhìn thấy nước, Điền Tâm mới ý thức được mình khát cỡ nào, cô di chuyển bước chân đi tới trước bể nước, kế đó nhìn thấy một khuôn mặt không thuộc về mình.

Bóng người trong vại nước tuy rằng tóc rối bời, khô vàng xơ xác.

Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò kia không chỉ sạch sẽ mà còn cực kỳ xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ phù hợp với gương mặt trái xoan.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 5: Tên Chị Là Gì


Nhóm dịch: Bánh BaoMắt to mũi nhỏ môi nhỏ, lông mày thanh tú tự nhiên chỉnh tề, người đẹp còn có một nốt ruồi đỏ ở mi tâm, trông như một giọt máu cực nhỏ.

Trời ạ, cô không chết, hơn nữa linh hồn còn xuyên vào người khác!Cô bé bưng bát sứ thô đến trước mặt Điền Tâm: “Chị ơi, em vừa hâm nóng lại cháo, không quá nóng đâu, rất vừa phải, chị ăn đi nha, sẽ không quá nóng.

”“Cảm ơn.

” Điền Tâm vươn tay nhận lấy chén, sau đó cẩn thận bưng chén húp một ngụm lớn.

“Người một nhà còn nói cảm ơn gì? Chị ơi, chị cũng quá lịch sự.

”Cô bé có chút thẹn thùng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra hai rặng mây đỏ ứng, thấy Điền Tâm uống có chút vội vàng, cô bé mau chóng nói.

“Chị chị, trong nồi vẫn có, không ai đoạt với chị đâu, chậm một chút, chậm một chút, uống chậm một chút.

”Điền Tâm: “! ” Cháo quá loãng không đủ no, nhưng bởi vì bát cháo quá lớn, cô ăn quá nhanh, rất dễ dàng trướng bụng.

Cô bé tìm lược và dây buộc tóc đỏ, sau đó giúp Điền Tâm chải tóc lại đuôi ngựa.

Cô bé còn đặc biệt để lại hai đầu của sợi dây kia dài hơn, ngang bằng với tóc đuôi ngựa.

Sửa soạn được mái tóc này, rõ ràng Điền Tâm có tinh thần rất nhiều, vì cuộc sống đơn giản nghèo khổ tăng thêm màu sắc tươi sáng.

Điền Tâm đưa bát sứ thô cho cô bé, kế đó hỏi: “Em tên là gì?”Cô bé nhận lấy bát sứ thô ngây ngốc nhìn Điền Tâm.

Điền Tâm lại hỏi: “Tên chị là gì?”Cô bé hoàn toàn choáng váng, mí mắt chớp chớp, nước mắt không hề báo trước lăn ra, há to miệng khóc lên.

“Hu hu, đầu óc chị bị bà nội đập vỡ rồi, còn không nhớ rõ em là ai nữa, cũng không nhớ mình là ai, thật đáng sợ, hức! ”Điền Tâm: “! ”Cô làm cô bé trước mắt sợ rồi!Nhưng mà, cô thật sự nhớ không ra nguyên chủ tên là gì, đương nhiên cũng không biết cô bé trước mắt là ai.

Điền Tâm an ủi cô bé: “Em, em đừng khóc, chị ngủ bảy ngày, thế nên đầu óc dưa có chút mơ hồ.

"“Để cho chị suy nghĩ một chút, để chị suy nghĩ thật kỹ, có lẽ chị có thể nhớ ra em là ai, cũng có thể nhớ ra chị là ai.

”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 6: Thật Sự Xuyên Rồi!


Nhóm dịch: Bánh BaoCô bé vừa khóc vừa nói: “Chị ơi, em là Điền Mỹ, Điền trong cánh đồng, Mỹ trong xinh đẹp, em là em gái của chị.

”“Chị là Điền Tâm, cùng họ với em, Tâm mang nghĩa lòng tốt.

Chị có ba mẹ, chính là ba mẹ em.

”“Ba tên là Điền Đại Hổ, mẹ tên là Trương Quế Phương, con còn có một đứa em trai tám tuổi, tên là Điền Tiểu Long.

”Điền Tâm?Đây không phải là tên của cô ở kiếp trước sao?Xem ra cô được sống lại trên người cô bé cùng họ cùng tên!Kiếp này cô không còn là cô nhi nữa, cô đã có gia đình rồi!“Chị, đầu chị chắc chắn bị bà nội đánh cho trục trặc rồi, cho nên chị mới không nhớ rõ mình là a, cũng không nhớ rõ em là ai.

”“Không sao đâu, chị yên tâm, chị cũng đừng cần sợ hãi, mọi người vẫn sẽ yêu thương chị như trước kia.

”Nước mắt của Điền Mỹ lại rơi xuống, cô bé giang cánh tay ôm chặt lấy Điền Tâm, siết đến mức Điền Tâm không thở nổi.

Điền Tâm cảm thấy nôn nao, dạ dày như trèo thuyền vô cùng khó chịu.

“Khụ!” Điền Tâm đẩy Điền Mỹ ra, kế đó ngồi xổm trên mặt đất.

Cô nôn liên tục chỗ cháo vừa ăn, đầu óc đau đớn như nổ tung, cả người nổi da gà.

Đột nhiên, trong đầu Điền Tâm hiện ra một vài hình ảnh, giống như bộ phim quay chậm trước mặt cô.

Trong đó có một số ký ức trước khi cơ thể này chết, còn có một số ký ức khác, hình như là một đoạn văn tự viết, nội dung bên trong dường như cô đã từng thấy qua.

Giống như bản thân mình đã đọc ở đâu đó, hình như là phiên bản điện tử! Điền Tâm nhớ lại, trước đây cô đã đọc qua một quyển sách điện tử về đề tài thực tế trong bối cảnh hư cấu.

Cuốn sách mà cô đã đọc trong thời gian cuối cùng khi cô bị bệnh, được gọi là “Những việc, những người của thôn Hướng Thủy”Quyển sách này sử dụng bối cảnh hư cấu, quốc gia ở đây gọi là Ngũ Châu Quốc.

Nó chủ yếu viết tất cả mọi chuyện xảy ra trong một thôn làng, nhân vật phần lớn là người trong thôn.

Ngôi làng được đặt tên là thôn Hướng Thủy.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 7: Bia Đỡ Đạn


Nhóm dịch: Bánh BaoThời gian kéo dài từ năm 1990 đến hai mươi lăm năm sau, một nửa dân số trong làng bị xét xử theo quy định của pháp luật vì liên quan đến m* t**.

Nguyên chủ là một bia đỡ đạn vô cùng khiêm tốn đến độ không thể khiêm tốn hơn, câu văn liên quan đến cô chỉ có một câu hồi ức tự thuật.

Ngày 10 tháng 7 năm 1988, Tần Đại Phượng không có bằng chứng, chỉ dựa vào cảm giác kết luận con gái lớn của Trương Quế Phương.

Điền Tâm đã trộm mười đồng của bà ta, không ngờ rằng bà ta lại tàn nhẫn đánh chết Điền Tâm.

Từ đó về sau quan hệ giữa Trương Quế Phương và Tần Đại Phượng xấu đi, trở thành đối thủ sống chết có nhau.

Nhân vật chủ yếu trong quyển sách này là hàng xóm bên trái nhà nguyên chủ – là nhà Sử Trân Hương.

Nhà nguyên chủ là đối tượng bị bắt nạt, mẹ nguyên chủ là một nhân vật ác, cũng chính là loại phụ nữ đanh đá như người trong thôn thường nói.

Ngoại trừ không bán thân ra, thì vì cuộc sống chuyện gì thím ấy cũng dám làm ngay cả hi sinh bản thân thì cũng bằng lòng.

Điền Tâm hiểu được, thì ra cô xuyên sách rồi, xuyên đến năm 1988, trọng sinh vào ngày 10 tháng 7, cũng chính là ngày nguyên chủ chết.

Trong đầu lập tức xuất hiện nhiều nội dung khác nhau, Điền Tâm có chút chịu không nổi, đầu váng óc đau, song cô không khống chế được lại nôn một hồi.

“Chị, thân thể chị chưa đỡ hẳn đâu, em đỡ chị lên giường nằm.

”Điền Tâm được Điền Mỹ dìu trở lại giường, cô ngủ đến chạng vạng ngày hôm sau.

“Chị hai, chị cả tỉnh rồi!”Điền Tiểu Long ngồi trên tảng đá nơi của thấy Điền Tâm từ trong phòng đi ra, cậu bé hô to với Điền Mỹ chuẩn bị đi ra ngoài cắt cỏ lợn ở phía kia.

Điền Mỹ ném lưỡi liềm và túi lưới trong tay xuống.

Cô bé chạy đến trước mặt Điền Tâm đánh giá cô khắp người: “Chị, đầu chị còn choáng váng sao?”Điền Tâm cười lắc đầu: “Không choáng nữa, bây giờ chị rất tốt.

”Em gái này đối xử với cô quá tốt, Điền Tâm cảm nhận được sự ấm áp đến từ người thân.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 8: Sự Việc Kiếp Trước!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐây là tình cảm mà cô ở kiếp trước vẫn luôn khát vọng, nhưng không cách nào có được.

Kiếp trước, Điền Tâm là một đứa trẻ bị bỏ rơi, bởi vì bị bệnh tim bẩm sinh mà cô bị vứt ở cổng viện phúc lợi.

Mặc dù được nhà nước chăm sóc và giáo dục tốt cho đến khi tốt nghiệp đại học, sau đó cũng có sự nghiệp của riêng mình.

Cuộc sống không phải lo lắng quá nhiều, nhưng cô vẫn không thể thoát khỏi sự sắp xếp của số phận, 28 tuổi thì cô qua đời vì suy tim.

Trước khi nhắm mắt lại, Điền Tâm cầu nguyện trong lòng kiếp sau có một cơ thể khỏe mạnh, có người thân đồng hành, sống trong môi trường hài hòa và tốt đẹp.

Ông trời quả là không bạc đãi với Điền Tâm, ông nghe được lời cầu nguyện của cô.

Để cho cô sống lại đến gia đình nghèo khó nhưng không mất đi sự ấm áp này, cơ mà có một điểm không đạt được nguyện vọng của cô.

Hoàn cảnh nhân văn của Thôn Hướng Thủy vô cùng kém cỏi, quan hệ giữa người với người cực kỳ lạnh lùng vô tình, lạnh lẽo đến cực điểm.

“Bác sĩ nói, chị nôn mửa chứng tỏ đầu của chị bị thương, cái này gọi là chấn động não, có thể thấy được! ”Điền Mỹ mím môi, nước mắt lại phủ kín trong mắt: “Có thể thấy được, bà nội xuống tay tàn nhẫn đến mức nào!”Điền Tâm: “! ”Bà nội nguyên chủ xuống tay đủ tàn nhẫn, trực tiếp lấy mạng nguyên chủ luôn!“Tiểu Long, em ở nhà chăm sóc chị cả, để chị đi ra ruộng cắt cỏ cho heo.

” Điền Mỹ dặn dò Điền Tiểu Long.

“Dạ.

” Điền Tiểu Long giòn giã đáp.

Cậu bé chạy đến trước mặt Điền Tâm lấy lòng nói: “Chị ơi, để em chăm sóc chị, em chăm sóc chị nhé.

”Khóe miệng Điền Tâm nhếch lên sờ cái đầu to của Điền Tiểu Long.

Đứa nhỏ này thân thể gầy gò, tuy nhiên cái đầu to lại trông rất đáng yêu, tay Điền Tâm không khống chế được muốn nựng cậu bé.

Có một ít ký ức rõ ràng của nguyên chủ, Điền Tâm biết đi đâu có thể cắt cỏ, cũng biết cỏ tươi ở đâu.

“Chị đi cắt cỏ, em và em trai ở nhà nấu cơm tối.

” Điền Tâm kéo Điền Mỹ lại, sau đó cầm liềm và túi lưới đi ra ngoài.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 9: Nghe Chửi!


Nhóm dịch: Bánh BaoChiếm lấy thân thể này, cô sẽ đối xử tốt với người nhà của nguyên chủ, cố gắng đóng góp cho gia đình này, thay nguyên chủ chăm sóc gia đình cô ấy.

Giữa tháng 7, trên cánh đồng xanh vàng đan xen chưa đến mùa thu hoạch tất cả hoa màu, rất nhiều người trong làng đang xới cỏ ở ruộng của mình.

Ruộng phần trăm ở sát kế bên nhau, người tương đối nhiều, tiếng nói chuyện cười đùa vô cùng náo nhiệt.

Hôm nay trời rất nóng, nhưng không thể nóng bằng miệng của những người này.

“Điền Tâm kia kìa, đứa nhỏ này to gan thật ấy, dám trộm tiền bà nội cháu!”“Tận mười đồng đấy, chừng ấy có thể mua hai mươi lăm cân gạo tinh phẩm tốt, đủ cho cả gia đình ăn nhiều ngày.

”“Vậy mà cháu lại cầm tiền ấy đi mua sách! Đứa nhỏ không đọc sách thì chết được à đúng không?”“Cháu cứ nhìn đi kìa, có cô gái nào trong làng có thể tốt nghiệp trung học cơ sở như cháu chứ? Sao chú lại không biết đủ như vậy?”“Ngẫm lại cơ thể của ba cháu đi, cháu cũng không thể dùng tiền để mua sách, nên mua thuốc cho ba cháu! Đứa bé này đúng là không xứng đáng làm con mà!”“Ba cháu bị viêm thận, ngày nào cũng phải uống thuốc, cháu mù mắt à mà không nhìn thấy?”“Tâm địa của cháu sao lại ác độc như vậy? Bất chấp cái chết của ba mẹ! Cứ thế nhìn mẹ cháu mệt mỏi vậy sao? Chỉ còn da bọc xương chứ chẳng phải người!”Người phụ nữ này gián tiếp mắng Trương Quế Phương không phải là người.

Điền Tâm nhìn về phía người phụ nữ kia, cô nhanh chóng lục soát trí nhớ người phụ nữ này tên là Sử Trân Hương, chính là hàng xóm bên trái nhà cô.

“Nếu mẹ cháu mệt chết, nhà các cháu sẽ xong rồi! Ba cháu không có người chăm sóc, không có tiền mua thuốc sớm muộn gì cũng chết!”Đến lúc đó ba chị em các cháu trở thành đứa mồ côi, không thể không nuôi các cháu, đừng có mà liên lụy thông chúng ta!”Câu cuối cùng mới là trọng điểm, ngay cả Điền Tâm cũng nghe ra.

“Điền Mỹ học đến lớp bốn, thế mà đã chủ động không đi học về nhà giúp mẹ cháu làm việc, cháu làm chị sao có thể không bằng em gái?”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 10: Nguyền Rủa


Nhóm dịch: Bánh Bao“Nên học theo em gái đi thôi, cháu nên học cách hiểu rõ tình hình bản thân!”“Đứa nhỏ này ích kỷ tự lợi vô đức vô phẩm, sau này nhà ai tìm nó làm con dâu thì chính là nhà đó xui xẻo!”“Mấy người có lòng tốt thì nhà ai cũng sẽ không xui xẻo, bởi vì không ai nguyện ý cưới con ranh chết tiệt kia đâu!”“Con ranh đấy chỉ xứng làm bà cô già thôi! Cả đời đều là bà cô già!”“Cho dù gặp phải bọn hái hoa đạo tặc, thì cũng sẽ chê con bé đấy không may mắn mà trốn xa!”“Mọi người nhớ kỹ lấy, sau này chỉ cần gặp được bà mối, thì nói cho bà mối biết.

”“Con gái lớn của bá vương nức tiếng Trương Quế Phương không phải là đèn cạn dầu đâu, không có ai mà còn dã man hơn cả con trai.

”“Cô ta chính là tiểu bá vương luôn bắt nạt già trẻ ở trong thôn, gà vịt ngỗng heo nhà ai cũng không ít lần bị cô ta khiến cho chết luôn!”“Ở nhà thì không kính nể ba mẹ, còn không ít lần làm khổ cả ai, không đau lòng em trai và em gái.

”“Ranh con xấu xa như vậy, nếu như vào cửa khắc nhà ai, thì nhà đấy chết cả nhà!”! Vừa mới đến thôi mà đã bị một đám người chỉ vào mũi mắng, trong lòng Điền Tâm vô cùng khó chịu!Những lời nói của dân làng này hoàn toàn là tin đồn.

Nguyên chủ không làm chuyện ác gì, sở thích lớn nhất là đọc sách, kết quả bà nội nguyên chủ nói nguyên chủ trộm mười đồng của bà ta.

Sau đó đánh chết nguyên chủ, trong đầu Điền Tâm không có ký ức nguyên chủ trộm tiền, cô không nhớ ra rốt cuộc cô ấy có trộm mười đồng của bà nội hay không.

Mỗi lần đều là trong thôn có người bắt nạt nhà nguyên chủ trước, lúc đấy nguyên chủ mới cùng mẹ đánh trả người nọ.

Cái này gọi là tự vệ, phòng vệ chính đáng!Trong thôn có người trêu chọc nguyên chủ, nguyên chủ nhất định phải đánh không đánh trả, bị mắng bị chửi mà không trả lời mới là đứa trẻ ngoan ư?Không, phải là đồ ngu thì đúng hơn.

Nếu như không phải bởi vì mẹ nguyên chủ nóng tính dám đánh dám mắng dám bóp, thì chắc chắn mẹ nguyên chủ sẽ bị những người này bắt nạt rất thảm!.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 11: Linh Nghiệm!


Nhóm dịch: Bánh BaoHiện tại những người này lại đến bịa đặt tin đồn khiến cho Điền Tâm không gả được ra ngoài, đúng là đám đàn bà ác động vô cùng!Nguyền rủa cô cả đời không ngóc đầu dậy à…Lời nguyền này, không khỏi mới lạ tà ác chứ nhỉ?Kiếp trước, Điền Tâm bởi vì nguyên nhân thân thể chưa bao giờ yêu đương, chứ đừng nói là kết hôn.

Sống lại lần nữa, bây giờ Điền Tâm đã có người nhà.

Nhưng cô còn muốn tìm bạn trai, yêu đương, rồi kết hôn sinh con, dân làng nguyền rủa cô như vậy không phải là đâm vào trong tim cô sao?Ai mà không biết chửi rủa chứ? Chính cô cũng biết đây!Điền Tâm tức giận cắn chặt răng, vô cùng tức giận nói: “Ai mắng tôi thì người đó rớt quần!”Quạc, quạc! Điền Tâm vừa dứt lời, thì bỗng dưng từng tiếng quạ đen truyền đến.

Ối, ối…Ngay lập tức, trong ruộng đám người kia loạn thành một đống, đàn ông, phụ nữ đều đang luống cuống tay chân nhấc quần.

Ngay cả Tần Đại Phượng cũng không tránh khỏi, có thể thấy được Tần Đại Phượng cũng mắng Điền Tâm, chỉ là Điền Tâm không nghe thấy mà thôi.

Có mấy người phụ nữ và đàn ông không mặc q**n l*t bên trong, thế là cứ vậy lộ ra ngoài, chọc cho mọi người cười ầm ĩ.

Ông nội Điền Tâm tay cầm cuốc đang tập trung cuốc đất.

Nghe tiếng ngẩng đầu liếc mắt nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh đang giữ chặt lấy quần, bỗng dưng mặt đỏ bừng vội vàng xoay người.

Liếc mắt một cái nhìn thấy vợ mình cũng đang buộc chun quần, kinh ngạc nói: “Chuyện gì thế? Bà không thắt dây đai à?”“Thắt rồi, không biết từ khi nào thì lỏng mất.

”Tần Đại Phượng cực kỳ khó xử, vừa buộc quần vừa nói, ánh mắt tràn ngập chán ghét nhìn Điền Tâm đang ngây ngốc há to miệng ở đó.

Lời nguyền của cô đã trở thành sự thật ư?Ánh mắt tràn ngập kinh ngạc của Điền Tâm xẹt qua đám người bị rơi quần, khi bốn mắt nhìn nhau với ông nội, miệng lập tức vui vẻ: “Ông nội.

”Ông nội Điền Tâm trông có vẻ rất trẻ tuổi, chiều cao ngất ngưỡng, ngũ quan lập thể, khuôn mặt gầy gò, hơn nữa còn có một đôi mắt hoa đào.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 12: Cái Kết Quá Thảm!


Nhóm dịch: Bánh BaoTrông có vẻ chưa tới năm mươi tuổi, trẻ trung bình thường, chỗ trông già nua duy nhất chính là đôi tay đầy vết nứt kia.

Ông nội Toàn Nghênh Quân vốn không phải là ông nội ruột của nguyên chủ, mà là ông nội kế, ông ấy nhỏ hơn Tần Đại Phượng ba tuổi.

Bởi vì thân phận đặc thù cho nên không cưới được vợ, thế nên mới chen chân vào nhà họ Điền.

Ông nội cực kỳ thương ba chị em nguyên chủ, hiện tại là ông nội của Điền Tâm, ấn tượng đầu tiên của Điền Tâm đối với người ông nội này cực kỳ tốt.

“Ôi chao.

” Toàn Nghênh Quân mặt mày hớn hở liên tục trả lời, còn không quên an ủi Điền Tâm.

“Tâm Tâm, không cần để ý những lời nói kia đâu, mau đi đi, khi cắt cỏ thì nhớ cẩn thận một chút, không được cắt vào tay chân.

”“Dạ, đã biết thưa ông.

”Điền Tâm gật đầu, thấy Tần Đại Phượng dùng ánh mắt như lưỡi đao.

Thì thè lưỡi lại lẩm bẩm một câu: Bà nội xấu xa bị tiêu chảy liên tục, phải nửa tiếng mới yên bình.

Quạc! Có hai tiếng quạ kêu trên bầu trời.

“Ôi ối, không chịu được nữa, tôi bị tiêu chảy rồi, đau bụng quá mất thôi, đau quá.

”Tần Đại Phượng thật sự tiêu chảy liên tục, đám người có mặt tại hiện trường đều nghe thấy, cả đám đều cười ha ha.

Lần này thật sự nổi tiếng rồi, lòng muốn nhảy sông Tần Đại Phượng cũng có luôn rồi.

Đúng là tà môn quá đi? Cô nói một lần con quạ trên bầu trời phối hợp một lần!Điền Tâm bị dọa sợ, chính cô cũng không dám mở miệng nữa, bước nhanh về phía trước thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn.

Tần Đại Phượng ngồi xổm trong khe hở mầm đậu… tiêu chảy vẫn không dừng được.

Tần Đại Phượng, năm mươi lăm tuổi, kết hôn sớm sinh con, cho nên là một bà già tuổi rất trẻ, hai trai một gái sinh ra và chồng cũ đều mất sớm.

Bà ta từng có một đứa con trai với Toàn Nghênh Quân, đứa nhỏ kia chết non trong tháng.

Sau đó lại sinh một cô con gái cùng ngày với nguyên chủ, cuối cùng cũng chết non.

Bởi vì cao tuổi sinh hai đứa nhỏ lại mất đi hai đứa nhỏ này, Tần Đại Phượng bị đả kích sâu sắc.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 13: Hai Chim Đánh Nhau


Nhóm dịch: Bánh BaoVề ngoại hình trông có vẻ cực kỳ già, làn da trên mặt vô cùng giống vỏ cây du.

“Quạc! ”“Chíp.

.

”Trên bầu trời phía trước có hai con chim đang đánh nhau, vừa đánh vừa mổ lông trên người đối phương, lông chim từng mảnh từng mảnh rơi xuống.

Thông qua tiếng chim và sự xuất hiện của chim, Điền Tâm đoán ra được là một con quạ, một con chim.

Điền Tâm cầm một nắm đất to bằng nắm đấm từ trên mặt đất, sau đó ném về phía hai con chim, mục đích là ngăn cản cuộc chiến của hai con chim kia.

Hai con chim quạc quạc, chíp chíp kêu lên, tiếp theo đột nhiên dời mục tiêu đồng loạt nhào về phía ruộng.

Điền Tâm sửng sốt chốc lát, dự cảm mục tiêu của hai con chim là mặt mình, cô sợ tới mức giậm chân bỏ chạy.

Cô đi trên mặt đất, chim vốn sinh ra để bay, tốc độ chạy của cô có nhanh hơn nữa cũng không chạy bằng hai con chim.

Điền Tâm dứt khoát không chạy nữa, cô ôm lấy đầu ngồi xổm xuống, không nghĩ hai con chim lại mổ vào cô chiêm chiếp.

Điền Tâm sợ ngứa, hai cánh tay kẹp chặt nách nằm ngửa trên mặt đất cười khanh khách.

Hai con chim quay lại phương hướng, miệng chim mổ vào mặt Điền Tâm.

Nguyên chủ khi còn bé, gà trong nhà không ít lần mổ vào trán nguyên chủ.

Bởi vì nốt ruồi mỹ nhân kia cực kỳ giống hạt đậu đỏ, cho nên phản ứng đầu tiên của Điền Tâm là hai con chim muốn ăn nốt ruồi mỹ nhân của cô!“Đây là nốt ruồi chứ không phải đậu đỏ, không thể ăn không thể ăn!”Điền Tâm giơ tay lên bảo vệ mặt, nhưng đã muộn, mi tâm truyền đến đau đớn thấu tâm.

Sau đó có thứ ướt át chậm rãi lăn về phía mũi.

Điền Tâm biết, đó là máu.

Hai con chim mặt đối mặt đứng trên bầu trời mấy giây, quạc chíp, giống như đang nói chuyện lại giống như đang mắng chửi sau đó lại đánh nhau/Đánh mãi đến lúc hai con chim không đánh nổi nữa, hai con khựng lại giữa không trung vài giây.

Rầm.

Sau đó đồng loạt rơi xuống đất nằm bất động.

Điền Tâm ngồi thẳng người, sờ sờ trán, nhìn máu trên tay, hai mắt trợn trắng, kiên trì nhưng lại kiên trì không muốn ngất xỉu.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 14: Kết Giới Kỳ Lạ


Nhóm dịch: Bánh Bao“Mình không sợ máu, sao lại choáng thế này? Chẳng lẽ là chứng sợ máu của nguyên chủ sao?”Điền Tâm không kiên trì nổi, hai mắt cô lập tức khép lại hôn mê bất tỉnh.

Khi mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt Điền Tâm đã thay đổi.

Hương thơm ngát quanh quẩn trước mũi thấm vào ruột gan, trên đỉnh đầu là bầu trời xanh mây trắng, chân giẫm lên vùng đất đen trơ trụi.

Ở giữa vùng đất đen có một hố tròn, hố tròn cao hơn đất đen khoảng hai thước.

Xung quanh là mặt đất đá cuội, đường kính khoảng hai mét, trên mặt đất đá cuội kia có một chiếc ghế mây giỏ rất đặc trưng của thế kỷ 21.

Trong đất đen có cái hố, bao gồm cả hố tròn và đất đá cuội khoảng một trăm mét vuông.

Lấy miệng giếng làm trung tâm chia nơi này chia thành mười hai mảnh đất, phần rãnh của các mảnh đất được sắp xếp gọn gàng.

Điền Tâm đi tới bên hố tròn, phát hiện đây là một cái giếng đen thùi lùi, liếc mắt một cái nhìn không tới điểm cuối.

Không biết dưới đáy giếng có nước hay không nhỉ.

Điền Tâm sờ ghế treo, cảm giác được thứ này đúng là chân thật không giống như đang nằm mơ.

Đây là đâu đây?Cô đang ở đâu?Điền Tâm ở bên trong dạo năm vòng không đi ra ngoài được.

Bốn phía quanh cô hình như là kết giới trong suốt, rõ ràng có thể nhìn thấy đồng ruộng và người bên ngoài.

Cũng có thể nhìn thấy túi lưới và lưỡi liềm, cũng có thể nghe thấy thanh âm bên ngoài.

Nhưng tại sao cô mãi mà không đi ra được?Người bên ngoài có thể nhìn thấy cô ấy không?“Cứu mạng, cứu mạng! ”Điền Tâm hô to về phía bên ngoài: “Ông nội, ông ơi, cứu cháu, ông nội, ông nội.

”Cho dù người trong thôn không muốn để ý tới cô, thì ông nhất định sẽ để ý tới cô.

Huống chi nơi này cách ông nội không xa, ông có thể nghe thấy thanh âm của cô, đáng tiếc ông nội không hề có chút phản ứng nào cả.

Đột nhiên, trên đỉnh đầu truyền đến hai tiếng kêu chói tai.

Đồng thời giống như có thứ gì đó rơi xuống giếng, thứ kia rất nhỏ, Điền Tâm cảm giác hình như là một hòn đá nhỏ.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 15: Không Gian Tiên Linh!


Nhóm dịch: Bánh BaoTại sao lại có tiếng quạ kêu?Cô có thể sống lại, điều này chứng minh rằng cô rất may mắn, tại sao luôn luôn nghe thấy tiếng quạ?“Chíp chíp! ” Lại truyền đến tiếng chim hót.

Tiếng chim hót là sao?Điền Tâm suy nghĩ chốc lát, cảm giác giống như là tiếng chim kêu.

Đột nhiên, một giọng nói đáng yêu vang lên.

“Chủ nhân, nơi này là không gian Tiên Linh, tôi là bảo bối Manh Manh.

""Ngài là chủ nhân đời thứ một ngàn lẻ một của không gian Tiên Linh.

”“Không gian Tiên Linh vừa có thể vĩnh viễn bảo quản đồ tươi sống, lại có thể làm cho động thực vật trưởng thành nhanh chóng! ""Linh khí linh tuyền dùng vô tận.

”“Không gian dưới sự bày mưu tính kế của chủ nhân có thể tự chủ quản lý, tự chủ sáng tạo, tiết kiệm thời gian và công sức! ”Vận khí của cô đúng là tốt đến mức bạo liệt, không chỉ sống lại mà còn vớt được bàn tay vàng trong lời đồn!“Tôi là chủ đời thứ một ngàn lẻ một, nói cách khác không gian này đã bị người khác dùng rồi sao.

”Người khác có để lại gì không?Ví dụ như tranh cổ kim ngân ngọc thạch các thứ đó.

“Một ngàn chủ nhân trước ít nhiều cũng để lại vài thứ trong không gian.

""Nhưng đều không phải thứ gì đáng giá, khi chủ nhân cần có thể mượn, nếu làm hỏng nó, thì không gian sẽ dùng động vật tương đương hoặc thực vật chủ nhân trồng trong không gian để bồi thường.

”Điền Tâm hoảng sợ: “Lời tôi nói trong lòng mà mi cũng biết?”“Chủ nhân, tôi không chỉ biết trong lòng ngài nghĩ mà còn nhìn thấu được ý nghĩ của ngài.

""Vừa rồi cô đã thả bom, nhưng vì bận tâm đến mặt mũi của cô nên tôi mới không nói ra.

”“Mắt mi có tia hồng ngoại hả?”Điền Tâm vội vàng kẹp chặt hai chân che ngực.

“Tất cả mọi người đều là phụ nữ, không cần phải che giấu.

”Thì ra bảo bối Manh Manh là con gái.

Điền Tâm thả lỏng toàn thân, nghe bảo bối Manh Manh giảng giải về không gian.

Người sáng lập không gian là một nữ tiên thượng cổ với vẻ đẹp rạng ngờiVị nữ tiên nhân này bởi vì bản thân phá giới thích đàn ông của thế gian, hơn nữa còn kết hôn với người ta.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 16: Cách Ký Kết Lạ Đời!


Nhóm dịch: Bánh BaoSau đó bị sư phụ của tiên nữa đánh vào man hoang địa, trấn thủ một trăm vạn năm.

Trong thời gian trấn thủ, nữ tiên nhân thành kính tu luyện, kế đó biến man hoang địa thành nơi linh khí vô cùng màu mỡ.

Cũng đặt tên là không gian Tiên Linh.

Một trăm vạn năm sau, nữ tiên nhân trước khi trở về sư môn đã cô đọng không gian Tiên Linh đến mức nhỏ nhất, cũng chính là diện tích hiện tại.

Sau đó ném về nhân gian tạo phúc cho quần chúng.

Bởi vì chủ nhân đầu tiên của không gian là phụ nữ, cho nên không gian này chỉ nhận nữ chủ nhân.

Cho dù chủ nhân trước đó mở rộng không gian đến trình độ nào, thì đến đời chủ nhân kế tiếp đều sẽ khôi phục thành dáng vẻ ban đầu, cũng chính là dáng vẻ hiện tại.

Không gian nhất định có kèm thêm linh tuyền, giếng trong không gian Tiên Linh lại khô cạn!Điền Tâm hỏi: “Cái giếng kia sao lại không có nước?”“Trong giếng có nước, nhưng bởi vì giếng quá sâu không múc được, phải cho đủ ngọc thạch mới có thể để lấy nước.

”“Quạc.

”Trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng quạ đen, lập tức có tảng đá nhỏ rơi xuống giếng.

Điền Tâm hoài nghi bảo bối Manh Manh là một con quạ đen.

Hoặc có lẽ bảo bối Manh Manh nuôi một con quạ đen.

“Chủ nhân, không gian là nơi bí mật, khi đi vào cũng phải cẩn thận, không nên để người khác phát hiện ra tránh cho gây họa.

”“Tôi biết.

” Điền Tâm gật đầu, sau đó hỏi: “Làm sao tôi ra ngoài được?”“Cô hãy lưu lại mùi hương trên đất đen, sau đó cô và không gian sẽ thành công ký khế ước.

”“Từ nay về sau chủ nhân chính là chủ nhân chân chính của không gian Tiên Linh, khi đó có thể tự do ra vào không gian Tiên Linh.

”“Để lại mùi của tôi? Lưu lại kiểu gì thế?”“Khụ khụ khụ.

”Bảo bối Manh Manh ho nhẹ vài tiếng, nói: “Vậy cũng không đơn giản, dùng nước tiểu hay cái gì đó cũng được.

”Điền Tâm: “! ”Người nông thôn làm việc trên đồng ruộng, rất nhiều người đều từng đi vệ sinh tùy tiện.

Kiếp trước cô cũng từng làm thế, chuyện như vậy đối với cô mà nói không phải là việc khó.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 17: Nốt Ruồi Mỹ Nhân!


Nhóm dịch: Bánh BaoNhưng mà bây giờ khi ở trước mặt bảo bối Manh Manh, cô thật sự đi không nổi.

“Chủ nhân, ngài có thể tùy tiện hành sự nha, Manh Manh đã nhắm mắt lại!”Manh Manh nói xong truyền đến hai tiếng xì xào, cực kỳ giống tiếng cười.

Điền Tâm dùng chất hữu cơ tự sản xuất trong cơ thể để đạt thành kế ước với không gian, kế đó cô đúng là thật sự đi ra khỏi không gian.

Đi tới bờ sông, Điền Tâm đối diện với dòng sông chiếu rọi mặt mình lại nhìn tay mình.

Những chỗ này đều sạch sẽ, không có một chút vết máu, hơn nữa trán cô không có vết sẹo, hoàn hảo không tổn hao gì.

Chuyện duy nhất chính là nốt ruồi mỹ nhân không thấy đâu, giống như cô chưa bao giờ mọc nốt ruồi mỹ nhân.

Linh khí trong không gian có chức năng chữa bệnh, chức năng này quá mức cường đại.

So với dao mổ trong tay bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ còn lợi hại hơn.

Trong thời gian ngắn có thể xoa dịu vết thương, không để lại chút sẹo nào.

Nốt ruồi mỹ nhân không thấy đâu cũng tốt, đây là sự khác biệt lớn nhất giữa cô và nguyên chủ về ngoại hình.

Xem như là một loại tạm biệt với nguyên chủ đi.

Hai con chim không chết, nhưng không thể bay vì gãy xương cánh.

Cứu một mạng chim còn hơn xây bảy tòa tháp, cứu hai con chim thì công đức càng vô lượng.

Điền Tâm nhặt hai con chim lên, bỏ vào không gian.

Linh khí trong không gian có thể xoa dịu vết thương trên trán cô, vậy nhất định cũng có thể chữa khỏi cánh của hai con chim.

Lúc cắt cỏ, Điền Tâm nhặt được mười tám quả dâu tây dại to như quả cầu đạn, cô không nỡ ăn một quả.

Điền Tâm hái một lá sen từ cánh đồng sen do nhà người khác trồng, bọc dâu tây dại trong lá sen, tiếp theo mang về nhà để em trai và em gái nếm thử.

Trên mặt đất còn có chút dâu tây dại cực nhỏ, hiện tại hái ăn vào trong bụng có chút đáng tiếc, nhưng hiện tại không ăn, nói không chừng sẽ bị người khác ăn.

Điền Tâm dùng liềm đào cây giống dâu tây dại từ trong đất ra cho vào không gian, rồi san lấp mặt bằng đặt trên đất đen.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 18: Ổ Rắn!


Nhóm dịch: Bánh BaoKhông gian thực sự có khả năng quản lý độc lập, nó chủ động phủi bụi trên rễ cây giống dâu dại, cộng thêm bụi trên lá và trái cây ra khỏi không gian.

Rễ của cây giống dâu tây dại nhìn thấy đất màu mỡ lập tức tự động cắm rễ vào đất, đó là lý do tại sao không gian đang hoạt động.

Rất nhanh, lá cây bị ánh mặt trời phơi nắng đến dựng đứng lên, tinh thần phấn chấn lắc lắc cái thân.

Những cái trái nhỏ đáng thương phủ đầy bụi bặm kia lập tức trở nên đầy đặn tươi đẹp.

Điền Tâm phát hiện, khi ở trong không gian, ánh mắt của cô có chức năng phối cảnh.

Rễ cây giống dâu tây dại cắm sâu bao nhiêu, cô có thể thấy rõ ràng.

Nhưng mà sao cô không nhìn thấy bảo bối Manh Manh?! Cổng thôn thôn Hướng Thủy có một cây ngô đồng, ba người đàn ông giang hai cánh tay vây quanh một vòng mới có thể ôm hết.

Đất dưới gốc cây ngô đồng bằng phẳng trống trải.

Bình thường trong thôn có đại hội gì đều tổ chức ở chỗ này, lúc dân làng nhàn rỗi cũng sẽ tụ tập ở nơi đây nói chuyện vui đùa.

Bây giờ là buổi tối, dưới ánh mặt trời nóng phía tây, có rất nhiều dân làng tụ tập dưới gốc cây ngô đồng để nói chuyện phiếm.

Điền Tâm cõng một cái túi lưới lớn đựng cỏ heo đi ngang qua, thì lại bị dân làng chỉ vào mũi chửi rủa một trận.

Nguyên chủ đối mặt với cục diện như vậy sẽ không nén giận yên lặng thừa nhận, mà chính là thô bạo ăn miếng trả miếng.

Người khác mắng cô cái gì cô lập tức mắng người nọ cái đó, dưới tình huống như thế, ấn tượng của người trong thôn đối với nguyên chủ khẳng định không tốt.

Từ đó đắc tội với toàn bộ thôn dân.

Điền Tâm dừng bước quay đầu lại, cô cười lộ ra bốn chiếc răng trắng nhỏ: “Tôi cũng không phải bánh bao thơm ngon gì.

”“Các người suốt ngày đều chú ý tới tôi làm cái gì?”“Các người vẫn nên quan tâm mình đi, trên đỉnh đầu các ngươi có một ổ rắn sắp rơi xuống! ”Điền Tâm còn chưa nói hết, trên cây ngô đồng bất thình lình có rất nhiều con rơi xuống đầu mỗi người dưới tàng cây, trên cổ, trên vai.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 19: Miệng Quạ Đen


Nhóm dịch: Bánh BaoRắn! Áu…Mẹ ơi! Trời mẹ…! Người dưới tàng cây trở nên rối loạn, cả đám thét chói tai, miệng kêu gào, giống như con khỉ nhảy loạn.

Có người không thấy bóng dáng còn đang kêu to, bởi vì rắn ở trên người người nọ quấn lấy không được.

Có một ổ rắn trên cây! Thật trùng hợp, phải không?Nhìn những con rắn lớn nhỏ khác nhau trên người những người đó, trên đầu, trên cổ quấn lấy.

Điền Tâm cảm giác sau cổ lạnh lẽo, nổi da gà đầy người, hai chân cô run rẩy chạy về nhà.

Quá khủng khiếp, cô có cái miệnh quạ đen à.

Bữa tối của gia đình Điền Tâm rất đơn giản.

Một bát cháo trắng đầy ú ụ có thể nhìn thấy bóng người, một đĩa đậu hấp, một âu dưa chua.

Đậu xanh hấp thực sự là hấp, hoàn toàn không cho muối, không cho dầu, nước tương cũng không có.

Đống dưa chua kia cũng không cho dầu vào, mà chỉ hấp chín, trên đó có bảy tám hạt gạo nhưng không giống như hạt cơm.

Các hạt cơm đầy đặn, những hạt cơm trước mắt đúng là nhạt nhẽo.

Điền Tâm nhíu đôi mày thanh tú, bản thân cô không nhịn được mà nôn khan.

Những hạt gạo mà cô nói kia thật ra chính là mấy thứ dòi bọ.

Đám dòi này xụi lơ, nằm ngổn ngang trên dưa muối.

Trên thân thể có chút màu xanh biển, có thể thấy được chúng nó đã bị hấp chín, lượng nước đều chảy vào trong dưa muối, từ bên ngoài có thể nhìn ra nội tạng trong bụng.

Màu xanh lá cây là nội tạng.

Ở nông thôn có ruồi, có muỗi, con quăng quăng là điều bình thường, mọi người đã quen với nó, đều cảm thấy không có gì lạ.

Kiếp trước, Điền Tâm ở nông thôn đã gặp qua thứ này.

Nhưng chưa từng thấy qua cảnh tượng chúng nó bị hấp chín, sống lại phải đối mặt với thứ này.

Hơn nữa là bị hấp chín trong dưa muối, cô thật sự không chấp nhận được.

Cha Điền Tâm —— Điền Đại Hổ ngồi nghiêng trên ghế, dùng đũa đầu to gắp con ruồi ném xuống đất.

Hai con gà mái già đứng ở cửa sau, nhìn thấy con ruồi vừa bị ném xuống kia.

.

Bọn nó nhảy vài cái về phía mặt đất, sau khi ăn xong còn nghiêng đầu không nhúc nhích nhìn mặt đất.

.
 
Back
Top Bottom