Ngôn Tình Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 20: Cố Gắng Hết Mình!


Nhóm dịch: Bánh BaoÁnh mắt trợn tròn tùy thời chờ chủ nhân tiếp tục ban thưởng thức mỹ thực cao chứa đầy protein.

Điền Đại Hổ bị viêm thận, bởi vì nhiều năm ăn thức ăn không muối, thế nên đặc biệt muốn ăn đồ có vị.

Đầu đũa vừa mới chấm được vị mặn của dưa muối, Điền Đại Hổ thừa dịp Trương Quế Phương không chú ý đến chú ta.

Thế là nhanh tay cảm nhận chút vị mặn mỹ vị mà mình có được kia.

Khi Điền Tâm thấy hành động của ba mình, trong lòng cô chua xót không thôi.

Bệnh tim bẩm sinh, viêm thận, những bệnh này đều thuộc dạng ung thư mãn tính.

Có tiền điều trị có lẽ có thể kéo dài cuộc sống, không có tiền thì phải chờ chết.

Cho dù có tiền mà không có biện pháp điều trị tốt, trình độ y học không theo kịp hoặc bởi vì không có nguồn thận thích hợp thay thế.

Thì tất cả đều phải chuẩn bị tâm lý chờ chết.

Điền Tâm muốn cứu ba mình, song trước khi cứu cô cần kiếm được tiền!Kiếp trước, Điền Tâm tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng.

Sau khi tốt nghiệp vì lý do sức khỏe nên không tiếp tục học nữa, cũng không đến cơ quan làm việc.

Mà cô lựa chọn mở một quán ăn nhỏ cùng một đôi vợ chồng già không có con.

Hai vợ chồng già này là cha mẹ nuôi của Điền Tâm, ba nuôi là đầu bếp xuất thân từ một quán ăn.

Quán ăn nhỏ ở nơi giao nhau giữa thành thị và nông thôn, việc buôn bán vô cùng tốt.

Mỗi buổi trưa và buổi tối cố định chỉ làm mười bàn, thời gian còn lại một nhà ba người sẽ nghỉ ngơi, chăm sóc vườn rau nhỏ, cuộc sống thoải mái tự tại.

Điền Tâm qua đời dưới sự đồng hành của cha mẹ nuôi, cô rời bỏ thế gian trong sự đoàn tụ.

Ba mẹ nuôi có tiền tiết kiệm, cộng thêm tiền tiết kiệm của Điền Tâm, tuổi già không cần lo lắng đến cuộc sống.

Điền Tâm rời khỏi cũng an tâm, tiếc nuối duy nhất chính là, cô không thể nuôi dưỡng ba mẹ nuôi, để cho hai người hưởng thụ niềm vui luân thường.

Nghĩ đến những điều này, vành mắt Điền Tâm dần dần đỏ ửng.

Nếu đã đến đây thì phải cố gắng, không thể nghĩ đến kiếp trước nữa.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 21: Tình Mẫu Tử!


Nhóm dịch: Bánh BaoHãy nhìn về phía trước, quý trọng người nhà trước mắt.

Gia đình này, mặc dù nghèo, nhưng đều rất ấm áp.

Điền Tâm kiềm nén nước mắt để không rơi, cô nói với cả nhà.

“Ba mẹ, con không muốn học lên cao nữa nữa, con muốn ở nhà làm nông nghiệp.

”Điền Đại Hổ và Trương Quế Phương đều kinh ngạc, nửa ngày không kịp phản ứng.

Đứa nhỏ này khi nào chủ động buông tha suy nghĩ của mình chứ, đây chính là lần đầu tiên, có phải bị bà của cô đánh nên sợ không dám đọc sách hay không?“Con có thể nghĩ như vậy, mẹ rất vui vẻ.

”Con gái nói không muốn đọc sách nữa thì có thể làm gì chứ?Thím ấy không tin việc con gái nhà mình nói là thật, nhất định là bị Tần Đại Phượng đánh đến mức sợ hãi rồi từ bỏ việc đọc sách!Trương Quế Phương đau lòng khóc lên, kéo Điền Tâm đến trước mặt quan sát sắc mặt đứa nhỏ.

“Tâm Tâm, đừng sợ, bà con không dám đánh con nữa đâu, bởi vì mẹ giúp con trút giận rồi, mạnh mẽ chiến đấu với bà nội con!”“Bây giờ chân phải của bà con đã như tàn phế rồi, đó là do mẹ đánh đấy!”Vì đứa nhỏ mà Trương Quế Phương bất chấp tất cả, mang theo sự bất hiếu mắng chửi đấu tranh với Tần Đại Phượng.

Ngày đó nếu không phải Điền Đại Hổ từ nhà bác sĩ trở về, thì Tần Đại Phượng đã chết trong tay Trương Quế Phương.

Có mẹ ruột yêu thương thật tốt!Tình mẫu tử mà Điền Tâm khát vọng đã chiếm được, cô hạnh phúc đến rơi nước mắt.

“Mẹ, con nói đang nói thật, mẹ hãy tin con đi, con không phải vì bị Tần Đại Phượng đánh mới muốn dừng việc học tập.

”“Gia đình ta bây giờ là khó khăn đầu tiên, con không thể chỉ suy nghĩ cho bản thân mình, mà phải suy nghĩ nhiều hơn cho gia đình này.

”“Ôi chao, con gái lớn của mẹ biết đau lòng cả nhà rồi.

”“Sao con gái mẹ lại hiểu chuyện như vậy, thương mẹ như thế.

”Trương Quế Phương quá cảm động, thím ấy giang tay ôm lấy Điền Tâm v**t v* lưng cô.

“Mẹ biết, lý tưởng của con là đọc sách, là đi tới thành phố rộng lớn hơn, làm người chiến thắng.

”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 22: Vay Lúa!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Chuyện này không sai, đứa nhỏ ngoan nên có lý tưởng có theo đuổi, bất đắc dĩ nhà chúng ta! ”“Là mẹ không có bản lĩnh cho con đi học, là mẹ có lỗi với con, mẹ nợ con cả đời! ”“Mẹ, mẹ.

”Điền Tâm ôm lấy Trương Quế Phương, ngửi thấy mùi hương thuộc về mẹ trên vai, cô lập tức không nhịn được cũng bật khóc.

Hai mẹ con ôm đầu khóc.

Điền Mỹ cũng khóc, song chỉ là lặng lẽ khóc, nước mắt không kìm được rơi xuống.

Cô bé khóc vì chị gái cũng giống như mình, vì gia đình nghèo không thể đi học.

Chị gái đấu tranh còn cố gắng, cuối cùng vẫn phải cúi đầu với thực tế, từ bỏ lý tưởng cuộc sống đã được lên kế hoạch.

Điền Tiểu Long tám tuổi, thấy mẹ và hai chị gái khóc, thế nên cậu bé cũng khóc theo, ngồi ở chỗ đó nhắm mắt gào thét.

Điền Đại Hổ buông đũa xuống, đôi mắt đen trong suốt cố chớp lấy, một giọt nước mắt rơi trên tay.

Ở trong nhà này, chú ta là kẻ vô dụng nhất, còn không bằng con trai Điền Tiểu Long, ít nhất con trai khỏe mạnh, cho chút đồ ăn mặc là được.

Không giống chú ta, bệnh tật kéo dài, không thể làm việc nặng còn quanh năm suốt tháng uống thuốc, cái nhà này bị chú ta làm liên lụy rồi!.

Ở nơi này không có điện, mà chủ yếu sử dụng đèn dầu.

Người dân nông thôn để tiết kiệm dầu, ăn cơm tối nếu không có trường hợp đặc biệt thường thì sẽ rửa sạch, đóng cửa trước và sau.

thổi tắt đèn dầu rồi lên giường nghỉ ngơi.

Thừa dịp người nhà đều đã ngủ, Điền Tâm xuống giường nương theo ánh trăng bên ngoài đi tới phòng trữ lương thực.

Bây giờ là ngày mùa giáp hạt, trong nhà đã sớm không còn lương thực, hai sọt lúa trong lồng là mẹ mượn từ nhà trưởng thôn.

Dựa vào ánh sáng chiếu vào bên ngoài cửa sổ, Điền Tâm phát hiện trong lúa có rất nhiều hạt cỏ.

Cũng có hạt giống lớn hơn hạt lúa rất nhiều, có tro màu đỏ xanh, còn có những tảng đá nhỏ.

Chị ta trộn lẫn những thứ khác trong lúa, vào lúc mẹ cô trả lúa, thì con dâu trưởng thôn khẳng định yêu cầu chỉ đựng mỗi lúa mà thôi.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 23: Trồng Lúa!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐiền Tâm dùng gáo hồ lô múa một nắm lúa đưa vào không gian, sau đó rải xuống đất đen.

Khi lúa rơi xuống, nó sẽ tự động phân tán đồng đều trên nền đất đen.

Không gian trồng lúa hơi tùy ý, quá trình rất đơn giản.

Điền Tâm nhớ bác nông dân trồng lúa không phải như vậy.

Đầu tiên là phải ngâm giống lúa, sau đó rắc đều lúa đã ngâm đủ số ngày nảy mầm vào ruộng lúa đã chuẩn bị trước.

Sau đó là chăm sóc quản lý ruộng cho đến khi cây giống đủ cao lớn, chia ba bốn cây thành một nắm c*m v** ruộng nước đã chuẩn bị trước.

Điền Tâm không biết trồng lúa, công đoạn càng đơn giản càng tốt, quả thật vừa đúng ý cô.

Điền Tâm lóe ra không gian, vừa định múc thêm một vốc lúa để tiến vào không gian.

Bỗng dưng giọng nói của Trương Quế Phương từ trong phòng truyền đến.

“Tâm Tâm, con vào sương phòng làm gì?“Con đi vệ sinh, nghe thấy trong sương phòng có mấy con chuột đang kêu chít chít.

” Điền Tâm bắt chước tiếng chuột kêu.

Mẹ là một vị thần, ở trong phòng mà có thể biết rằng cô đã đi vào sương phòng.

“Đám chuột chết tiệt này, đúng là lương tâm, lương thực nhà chúng ta đi mượn mà còn nhớ thương, sao lại không tới nhà của Sử Trân Hương chứ?”“Chắc là Sử Trân Hương đuổi chuột tới nhà mình!”“Tâm Tâm, mau lên, đuổi hết đám chuột này tới nhà Sử Trân Hương!”Cô có thể đuổi chuột đi, nhưng muốn đuổi chuột đến nhà Sử Trân Hương bên trái thì hơi khó khăn!Điền Tâm tùy tiện hét lên vài tiếng, làm bộ đuổi chuột: “Ội xùy, xùy…”Trong mơ mơ màng màng, Điền Tâm cảm giác bên cạnh có động tĩnh.

Điền Mỹ đã rời giường.

Điền Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi: “Trời chưa sáng, em dậy sớm thế làm gì?”Đầu chị cả bị bà nội đập hỏng một phần, có chuyện có thể nhớ được, có chuyện không nhớ được!Điền Mỹ đau lòng chị, dáng vẻ che miệng muốn khóc, may mà ánh sáng không tốt, cho nên Điền Tâm nhìn không rõ mặt Điền Mỹ.

Nếu không Điền Tâm sẽ hỏi cô bé rốt cuộc là sao.

Điền Mỹ: “Trước kia, mỗi buổi sáng chị đều tới núi để hót phân, mấy ngày nay chị hôn mê bất tỉnh, thế nên đều là em đi làm.

”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 24: Việc Bất Ngờ!


Nhóm dịch: Bánh Bao“Ồ, đúng vậy, chị quên mất việc này.

”“Để chị làm cho, em cứ ngủ thêm lúc nữa đi.

”Điền Tâm kéo Điền Mỹ trở lại giường, cô đứng lên mang giày vải rách đến độ lộ ra đầu ngón chân.

Kế đó đi ra ngoài, tìm được cành liễu đánh răng, lại rửa mặt, bấy giờ mới cầm xẻng và mẹt hót chất thừa.

Sau đó Điền Mỹ cũng rời giường, cô béd đứng ở đó nhìn Điền Tâm, ánh mắt vẫn ướt sũng.

Chị thay đổi rồi, tất cả là do đầu bị bà nội đánh hỏng!Trước kia chị rời giường sẽ không đánh răng, không rửa mặt cầm mẹt hót chất thừa và xẻng chạy về phía bãi núi như thỏ.

Sau đó nhặt đầy phân về, có đôi khi trong túi quần cũng đựng luôn.

Để giành được nhiều hơn một chút, chị cả không cảm thấy bẩn chút nào.

Sáng nay chị cả vừa đánh răng vừa rửa mặt, sau đó lại ra ngoài đi hót chất thừa, đây là lần đầu tiên.

Sáng nay chị không nhặt được thứ gì, nhiều lắm là nhặt chút cặn bã mà thôi.

Thôi cứ nghe theo chị ấy, chị nghĩ như thế nào thì thế đó, không hót được cũng không sao.

Trong những năm 80, 90, phân bón bị siết chặt ở Ngũ Châu Quốc, nhà nước khuyến khích nông dân tiết kiệm phân bón nông nghiệp.

Để tích góp được phân bón, nhà nông trên cơ bản nhà đều sẽ đi ra ngoài hót phân, bình thường đều phải dậy sớm đi ra ngoài.

Công cụ là một cây gậy dài với một cái mẹt hót phân có thể được đeo trên vai.

Trên xã có văn bản rõ ràng, đồ dùng mà mỗi hộ gia đình dùng để nhặt phân thì phải có kích thước bằng nhau.

Hồi xưa nguyên chủ vì để nhặt được nhiều hơn, mà thường lén lút bỏ thứ đó vào túi mang về nhà.

Thôn Hướng Thủy được xây dựng dựa vào núi, phía sau là thanh long hậu sơn.

Phía trước là ruộng nước rộng lớn vô tận, người ta lấy lúa làm thức ăn chín.

Một năm hai vụ, sau khi thu hoạch thì trồng cải dầu, để dành cho năm sau thu hoạch,Cũng có người trồng lúa mì, nhưng người như thế rất ít.

Thanh Long Sơn chia thành núi trước và sau, cuối núi phía trước là thanh hồ, thanh hồ dẫn đến sông Đàm Thủy.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 25: Chân Trời Mới!


Nhóm dịch: Bánh BaoNúi phía sau và thôn Hướng Thủy cùng với mấy thôn phụ cận cách nhau một dòng suối nhỏ.

Hnh dạng của dòng suối rất nhỏ lại uốn lượn quanh co, giống như rồng kéo dài không ngừng, bởi vậy gọi là Long Khê.

Bắc qua hai bên Long Khê có mười hai cây cầu vòm đá, tất cả đều gọi là Long Kiều.

Để phân biệt từng cây cầu rồng, thì Long Kiều ở thôn nào, thì trước cầu rồng là tên làng.

Trên Long Khê có một mảng cỏ xanh mơn mởn theo kéo dài đến mức liếc mắt còn nhìn không thấy điểm cuối, mảnh cỏ xanh này gọi là bãi núi.

Để bảo vệ thảm thực vật tại bãi núi, phòng ngừa lũ quét xảy ra, mấy thôn xung quanh có thỏa thuận.

Chỉ có thể nhặt phân trong khoảng thời gian trước tám giờ sáng.

Sau sáu giờ chiều có thể chăn dê thả lợn chăn trâu, thời gian còn lại không thể giẫm đạp lên bãi núi, ý đồ để thảm thực vật phát triển đầy đủ khi ánh mặt trời đầy đủ.

Mỗi ngày đều có người ở bãi núi chăn trâu chăn lợn, phân nhiều.

Nhưng xung quanh mấy thôn đây đều đến đây để thi nhau nhặt, chia ra thì mỗi hộ cũng nhặt được không được bao nhiêu, cho nên đều phải giành trước.

Nếu là phân trâu, tối đa ba lần là có thể đổ đầy một mẹt.

Nhưng mùa này trâu ăn cỏ xanh dễ dàng bị loãng, không dễ thu thập, không giống như phân lợn chủ yếu là khô, bởi vì lợn ăn nhiều cám.

Lợn thải ra từng đống một, nhỏ nhất cũng to bằng quả như vậy, lợn con thải từng hạt.

Hình dạng hơi giống sô cô la, vì vậy nhặt phân lợn mất thời gian và kiên nhẫn.

Điền Tâm chọn nhặt phân lợn.

Ký ức là một chuyện, song hiện thực lại là một chuyện khác.

Điền Tâm đi vòng quanh một chút, lúc đến thì phân trên bãi núi đã bị nhặt sạch, chỉ còn lại một ít mảnh vụn vụn.

Điền Tâm nhặt rất lâu mới nhặt được hơn nửa.

Đi tới đi lui, Điền Tâm nhìn thấy một mẹt phân chất đầy chất thải hình cầu.

Những cái hình cầu kia rất đẹp, có kích thước tương đồng, giống như được chế biến một cách máy móc.

Ôi trời, ai nhặt cái sọt này thế?.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 26: Lúa Chín Rồi!


Nhóm dịch: Bánh BaoChất thải của lợn trên đó cũng rất đẹp, một cái kẹt một cái, một chút khe hở không lộ ra.

Chất đống giống như kim tự tháp, quá hoàn mỹ, chỗ trống trong cái mẹt kia không hề bị lãng phí.

Sáng mai dậy sớm một chút, không đánh răng không rửa mặt lập tức đi đến bãi núi.

Cô đảm bảo nhặt được nhiều, chất đống so với cái mẹt nhiều hơn.

Mặt khác cô cũng học nguyên chủ, bỏ mấy thứ này vào trong mang về nhà.

Điền Tâm không cướp phân lợn người ta nhặt được, mà xách theo thành quả thu hoạch về nhà.

Trên đường về nhà tìm một nơi vắng người, sau đó lập tức tiến vào không gian.

Bên cạnh giếng có một đống lúa nhỏ, vàng ươm ra, mỗi một hạt đều chắc mẩy, cực kỳ giống hạt vàng.

“Mẹ ơi, lúa này trông đẹp quá đi, lần đầu tiên nhìn thấy còn tưởng là được làm từ vàng.

”Điền Tâm nắm lấy một nắm lúa trong tay, yêu thích không buông tay nhìn, cầm một hạt đặt ở trong miệng cắn bỏ vỏ nhổ ra nhai hạt gạo.

Ăn được một chút vị ngọt, ngon miệng lưu hương, cái loại ngọt ngào này chậm chạp không tan.

“Không gian đại nhân, biến những những lúa gạo này thành hạt giống rồi trồng hết đi.

”Điền Tâm nói một tiếng, không gian tự động trồng trọt, phân bố những hạt lúa này trên đất đen.

Không biết thời gian chín lúa trong không gian là bao lâu nhỉ?Từ không gian đi ra, Điền Tâm nhìn bình minh, có lẽ hiện tại là khoảng bảy giờ, cứ cách một lúc, thì cô sẽ vào không gian xem một chút.

“Mẹ, con không nhặt được thứ gì.

”Điền Tâm vẻ mặt uể oải mang theo mẹt hót đi vào nhà.

Nửa giờ trước, Điền Mỹ đã nói cho Trương Quế Phương nghe sự thay đổi của Điền Tâm.

Trương Quế Phương nghe xong thì vô cùng đau lòng.

Hiện tại thấy Điền Tâm bởi vì không nhặt được mà tự trách mình.

Thím ấy lại càng đau lòng hơn, vội vàng an ủi Điền Tâm.

“Không nhặt được thì thôi, không sao cả đâu con, người nhà chúng ta nhiều.

"Một người thải một đống là đủ một cái sọt rồi.

”Điền Tâm: “! ”Năm người mà thôi, một ngày thải ra cũng lấp đầy một cái sọt, huống hồ ăn cũng không nhiều lắm, sao có thể thải ra được nhiều như vậy?.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 27: Một Mình Chấp Hết


Nhóm dịch: Bánh BaoTrương Quế Phương cũng cảm thấy mình có chút khoa trương, thím ấy vội vàng bổ sung.

“Hôm nay cho heo ăn năm bữa, để cho heo thải thêm một chút là được.

”Mẹ ruột, thao tác này, tuyệt vời!Điền Tâm không nhịn được, cười hì hì.

Cả nhà thấy Điền Tâm vui vẻ, cả đám đều vui vẻ theo.

Ăn sáng xong, Trương Quế Phương và Điền Đại Hổ mang theo hai bé con đi cuốc cỏ ở ruộng nhà mình.

Hơn nữa còn dặn dò Điền Tâm không nên chạy loạn khắp nơi, ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức là được.

Điền Tâm không muốn, bản thân cũng muốn đi trong ruộng.

Trương Quế Phương không có cách nào đồng ý.

Mỗi nhà đều có người ở lại.

Trương Quế Phương và Điền Mỹ rẫy cỏ, Điền Đại Hổ mang theo Điền Tâm và Điền Tiểu Long phân công hợp tác, nhặt cỏ trên mặt đất chuyển lên.

Hôm nay không ai mắng Điền Tâm, bởi vì có Trương Quế Phương ở đây.

Nếu có ai dám mắng Điền Tâm, thì cái cuốc trên tay Trương Quế Phương lập tức biến thành vũ khí.

Thím ấy mặc kệ có thể xảy ra mạng người hay không, cứ theo việc mà đánh!Mười dặm tám người đều biết, Trương Quế Phương chân trần không sợ mang giày, ai bắt nạt thím ấy và con của thím ấy.

Người ấy bị đánh là đáng đời, người ở đồn an ninh cũng sẽ không thay người nọ nói chuyện.

Trêu chọc quỷ nghèo lại không đổi được tiền, đây không phải là đang ăn no dửng mỡ sao?Nhưng có thể giở trò quỷ sau lưng, ví dụ như lan truyền tin đồn Trương Quế Phương vụng trộm với kẻ khác.

Tay chân thím ta không sạch sẽ trộm đậu trong ruộng nhà ai, trộm phân trong hố tranh nhà ai! Hôm nay không không hề có ai mắng Điền Tâm cả, hơn nữa còn vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức giống như nơi này không có ai.

Huống chi có Điền Đại Hổ ở đây, nếu một lời không hợp cãi nhau với Trương Quế Phương, khiến cho Điền Đại Hổ tức giận.

Người tham dự mắng chửi, người cãi nhau phải chịu trách nhiệm, Trương Quế Phương sẽ nhân cơ hội lừa tiền.

Ý đồ là để mỗi người bỏ chút tiền cho nhà thím ấy, nếu không sẽ tới đồn an ninh tố cáo bọn họ.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 28: Ba Nấu Ngon!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐến lúc đó nhân viên an ninh sẽ xử lý, sau đó lấy biện pháp chiết khấu, để mỗi nhà móc ra năm hào, một đồng coi như làm việc thiện.

Ai mà không dám nghe lời của nhân viên an ninh chứ?Cho nên người trong đất cũng không dám th* d*c một chút, sợ thở hổn hển dẫn đến gió thổi vào mặt Trương Quế Phương, rồi lại chọc giận cô.

Mặt trời càng ngày càng gay gắt, Trương Quế Phương lo lắng Điền Đại Hổ chịu không nổi, thím ấy lập tức nói.

“Đại Hổ, cơ thể Tâm Tâm vẫn chưa khỏe hẳn đâu, anh dẫn theo Tâm Tâm về nhà nấu cơm đi.

”Điền Đại Hổ đã sớm mệt mỏi, nhưng chú ta cứng rắn chống đỡ, bởi vì chú ta đàn ông thì phải chống đỡ.

“Tâm Tâm, con về nhà nấu cơm đi.

”Điền Tâm đứng thẳng người nhìn ông ba nhà mình, thấy trên mặt ba đỏ bừng tím đen.

Cô nói: “Ba nấu cơm ngon, nên ba về nhà nấu cơm đi.

”Điền Đại Hổ cảm thấy rất vui vẻ: “Không bột đố gột nên hồ, ba con nấu cơm có ngon đến đâu, thì không có thức ăn, không có nguyên liệu không được.

”“Không phải chỉ làm cơm hấp chút gạo đậu nành và dưa muối sao?”“Không có nội dung kỹ thuật, Tiểu Long đều có thể làm được.

”Điền Tâm thấy Trương Quế Phương nháy mắt với mình, nói với Điền Đại Hổ.

“Ba, chúng ta cùng nhau về đi.

””Điền Tâm đẩy Điền Đại Hổ đi về phía nhà.

“Ba, ba rửa tay trước, sau đó lên giường nghỉ ngơi, con nấu cơm.

”Điền Tâm nói xong đi vào phòng bếp nhà sau đong gạo nấu cơm.

Cơ thể của chú ta quả thật không được, Điền Đại Hổ hiểu ý lên giường nằm.

Bên trong gạo có cám nhỏ, gạo như vậy nấu được cơm ngon.

Nấu cơm ở nông thôn dùng bếp củi, chính là loại ống khói, có hai cái nồi sắt, một lớn một nhỏ.

Điền Tâm ở kiếp trước từng sử dụng qua cái bếp kiểu này, nhà hàng nhỏ của cô và ba mẹ nuôi nằm ở bộ phận kết hợp giữa thành thị và nông thôn.

Dụng cụ để nấu đồ chính là loại nồi này.

Những người có tiền trong thành phố thích ăn cơm được làm từ nồi sắt lớn như vậy, đặc biệt là cơm cháy ở dưới đáy nồi sao khi nấu xong.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 29: Mười Vườn Rau!


Nhóm dịch: Bánh BaoĐiền Tâm cho gạo rửa sạch vào nồi, kế đó cho một lượng nước vừa phải, sau đó cho đĩa vào dùng để hấp rau.

Tiếp theo đặt một đĩa đậu nành tươi và một đĩa dưa muối băm nhỏ mà mẹ lấy ra từ trong bình đặt lên đĩa.

Cuối cùng đậy nắp nồi gỗ nguyên chất rồi ra bếp đốt lửa.

Nhà Điền Tâm nấu cơm dùng rơm rạ.

Tầm này nhà không hề thiếu chút rơm rạ này, cơm nấu ra cũng ngon.

Ngửi thấy mùi nồi nhàn nhạt, chứng tỏ cơm đã chín, dùng tro cỏ dập tắt, trong bếp còn có chút ấm.

Chậm rãi hun vào đáy nồi, cơm cháy như vậy vừa mỏng vừa giòn, ăn cũng thơm.

Trước khi tiến vào không gian xem xét lúa gạo, Điền Tâm tính nhẩm thời gian hiện tại.

Đại khái là khoảng mười một giờ, khoảng thời gian bắt đầu gieo hạt lúa đã qua bốn giờ.

Lúa đã trổ đòng, mỗi nhánh lúa đều dài một thước, các hạt lúa nặng trĩu, nhìn liền khiến người ta hiếm lạ.

Trên bắp lúa là lúa màu xanh không đầy đặn, dùng tay bóp có thể toát ra mùi bùn, chẳng mấy chốc thì lúa chín thôi.

Tuy rằng trong vườn rau không có thức ăn gì, nhưng Điền Tâm vẫn muốn đi xem.

Có thể kiếm chác được chút thức ăn để ăn vào buổi trưa hay không.

Vườn rau phía sau nhà sau rất lớn, có mười vườn, mỗi vườn có hình dáng rất dài và thẳng.

Giữa các vườn lại có một rãnh nông nhỏ, một rãnh như vậy có thể lọc nước.

Chín vườn thì trồng đậu nành, một vườn thì lần lượt trồng cà chua, ớt, rau hẹ.

Trong số các món ăn này, đậu lành và rau hẹ phát triển rất tốt.

Đậu lành và rau hẹ trồng trên mặt đất không cần phải lo lắng, đơn giản diệt cỏ.

Cho thêm một ít phân bón nông dân với chín phần trăm, nước tưới hai lần là có thể phát triển rất tốt.

Đậu lành là món ăn ngon, hấp chín hay nấu gì cũng rất ngon, hơn nữa còn giàu chất dinh dưỡng.

Giống như nhà Điền Tâm không có tiền mua dầu thì dựa vào đậu nành để tiếp tế.

Mùa hè mùa thu ăn đậu xanh, mùa đông mùa xuân ăn đậu nành khô.

Rau hẹ có thể ăn hết lần này đến lần khác, chăm sóc vô cùng nhàn tản.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 30: Cách Ăn Nhà Nghèo!


Nhóm dịch: Bánh BaoNhưng món ăn này tốn dầu, nếu như không cho một giọt dầu mà xào không thì sẽ khó ăn.

Rau hẹ sống không thể ăn được, cho nên nhà Điền Tâm rất ít khi xào rau.

Cà chua, ớt thì ra trái rất nhỏ, hạt giống cũng nhỏ, dưới ánh mặt trời chói chang cảm giác như bị bốc hơn.

Ớt tốt hơn, trên đó mọc đầy trái ớt cỡ ngón tay cái, món ăn phụ có thể ăn được, bởi vì nó cay, có thể nâng cao hương vị.

Cà chua, cà tím thì lại nhỏ xiu xíu, cà chua và cà tím nút ra trái không quá nhiều, còn không bằng trồng loại rau khác còn hơn.

Nghỉ ngơi chốc lát, Điền Đại Hổ cảm thấy mình đã bình tĩnh lại, chú ta khiêng xẻng đến.

“Nhổ bỏ cà chua và cà tím đi, ngày mai ba đi chợ mua một ít hạt giống rau xanh trở về trồng chút.

”Rau xanh có thể được nấu chín trong nước lã đun sôi, đây là cách ăn mà người nghèo nghĩ ra.

“Ba, để con làm cho, ba về nhà nghỉ ngơi đi.

”Nhổ bỏ mấy thứ này cần sức lực, Điền Tâm không muốn ông ba nhà mình vất vả, thế nên cô giành cái xẻng lại.

Đứa nhỏ dạo một lần ở quỷ môn quan, so với trước đây càng hiểu chuyện hơn!Điền Đại Hổ vừa đau lòng vừa chua xót, lại nghĩ đến Điền Tâm thích đọc sách như vậy lại lựa chọn bỏ học, vành mắt chú ta đỏ lên.

Tất cả là vì chú ta, thế nên khiến cho tương lai của đứa trẻ bị liên lụy.

Vì không để cho Điền Tâm nhìn thấy nước mắt trong mắt mình, Điền Đại Hổ ừ một tiếng về nhà.

Kiếp trước, Điền Tâm và ba mẹ nuôi cùng nhau trồng vườn rau, cho nên cô biết làm thế nào để chăm sóc vườn rau.

Điền Đại Hổ vừa nói, sau khi nhổ bỏ cà chua và cà tím, mảnh đất này phải trồng rau xanh, cho nên phải xử lý hết đống cà chua và cà tím.

Bởi vì đất có chút tơi xốp, Điền Tâm rất dễ dàng xới xong mấy đám thức quả này, cô ném chúng nó vào trong mương.

Cà chua và cà tím đều bị đào xong, Điền Tâm vịn chuôi xẻng nghỉ ngơi một hồi.

Ánh mắt dừng lại trên cà chua và cà tím trong mương.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 31: Họp Chợ Thôi!


Nhóm dịch: Bánh BaoLấy những rau củ nửa chết nửa sống này trồng ở trong không gian, vậy nhất định có thể phát triển rất tốt.

Điền Tâm quay đầu lại nhìn cửa sau phòng sau, không phát hiện ra ba có ở đó, lại nhìn bốn phía không có người khác.

Vì để tránh cho người khác phát hiện được gì đó, Điền Tâm ngồi xổm xuống làm bộ sửa sang lại những cái rau củ kia.

Sau đó nhặt từng cái một ném vào trong không gian.

Vớt hết lá cây mục nát còn sót lại trong mương đi, Điền Tâm dùng xẻng xới đi xới lại mảnh đất này.

Hơn nữa còn lấy những hòn đất vỡ vụn đẩy kín xuống cái mương kia.

Đừng nhìn nơi này không lớn, chỉ có hơn mười mét vuông mà nhầm, Điền Tâm bận rộn đổ mồ hôi như vậy.

Mãi cho đến khi Trương Quế Phương dẫn theo hai em trở về, cô mới vội vàng làm xong.

Rửa tay, thừa dịp bản thân đi vệ sinh, Điền Tâm lắc mình vào không gian.

Cô phát hiện không gian đã trồng cà chua và cà tím trên đất đen.

Hiệu suất của không gian đúng là rất cao, đỡ thêm việc cho cô.

Cà chua và cà tím trong không gian không còn mềm oạt nằm sấp nữa, mỗi cây đều ngẩng đầu ưỡn ngực, lá cây xanh biếc.

Một ít cà chua và ớt còn sót trên cây giờ đây đã to hơn nhiều, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nó đang sinh trưởng.

Điền Tâm ở trong không gian đi vòng quanh, không tìm được quạ đen và chim khách.

Cô đoán hai con chim nhất định đã hồi phục rồi, chắc là bay đến nơi khác trong không gian.

Bữa trưa là cơm khô trộn với cám gạo.

Ở trong vườn rau thật sự không có món ăn gì, cho nên món ăn vẫn là đậu hấp và dưa muối hấp.

Hôm nay trong dưa muối không có ruồi nhặng, Điền Tâm đã chọn ra ném đi rồi.

“Ngày mai họp chợ, ba muốn đi tới chợ mua một ít hạt giống rau xanh.

”Điền Đại Hổ nói.

Cách thôn Hướng Thủy năm sáu dặm có một khu chợ, gọi là chợ Bạch Hà, đi về phía trước hơn mười dặm là lên huyện thành.

Mỗi ngày chợ Bạch Hà đều họp chợ làng, vào ngày chín thì sẽ họp chợ.

Mỗi tháng ngày chín, mười chín, ngày hai mươi chín đều có.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 32: Tìm Chồng Khó Khăn!


Nhóm dịch: Bánh BaoHọp chợ làng ít người mà số lượng đồ bán ra cũng ít, họp chợ lớn hơn thì có nhiều người hơn, đồ bán ra cũng nhiều.

Bất kể là họp chợ nhỏ hay là chợ lớn, thì thời gian họp chợ chỉ có một buổi sáng.

Buổi chiều sẽ không có người, quầy hàng rải rác đều dọn hàng, chỉ có những mặt tiền kia còn đang kinh doanh.

Quầy hàng rải rác nhiều hơn mặt tiền rất nhiều, vì vậy không có những cái quầy đó, thì trông khắp chợ có vẻ rất vắng vẻ.

“Đi chợ phải đi năm sáu dặm đường, cả đi cả về hơn mười dặm, ngày mai để em đi chợ.

”Không có tiền đi xe nên chỉ có thể đi bộ, Trương Quế Phương lo lắng Điền Đại Hổ vất vả, cho nên mới nói rõ sáng sớm để thím ấy đi chợ.

Điền Tâm muốn tận mắt chứng kiến một chút cái gì là họp chợ lớn, vì thế cô giơ tay lên.

“Mẹ, ngày mai con đi cho.

”“Con đi, Hoàng Xuân Hoa có thể cho con hạt giống rau sao?”Điền Đại Hổ và Trương Quế Phương cùng nhau hỏi.

Điền Tâm: “Thím Xuân Hoa bán rau kia biết con mà, con chính là con gái lớn của mẹ Trương Quế Phương.

”“Chỉ cần con báo tên của mẹ ra, thì Hoàng Xuân Hoa sẽ đưa hạt giống cho con.

”“Đúng đúng đúng, con cứ nói tên của mẹ, dặn thím Xuân Hoa là cuối năm mẹ đi thanh toán sẽ không thiếu tiền của cô ta.

”“Hoàng Xuân Hoa tin tưởng nhân phẩm của mẹ, không sợ mẹ nợ nần.

”Lúc nói lời cuối cùng, Trương Quế Phương cực kỳ đắc ý.

Đứa nhỏ này lại nhớ rõ Hoàng Xuân Hoa, vốn cả hai người rất ít tiếp xúc, có phải chứng tỏ đầu óc của cô tốt hơn so với trước không?Ôi, đứa nhỏ đáng thương của thím ấy, muốn đọc thêm một chút sách mà trả giá lớn như vậy.

Đều tại cô làm mẹ này không thể kiếm được tiền, may mắn đứa nhỏ này nói chuyện làm việc đều bình thường.

Chứng tỏ không bị Tần Đại Phượng đánh cho choáng váng, không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.

Bị Tần Đại Phượng làm lớn chuyện lên, Tâm Tâm của thím ấy bị gán tội danh trộm cắp.

Thanh danh bị hủy, sau này tìm nhà chồng sẽ khó khăn.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 33: Hay Lắm Em Trai!


Nhóm dịch: Bánh BaoTần Đại Phượng chết tiệt kia, nhất định sẽ không chết hẳn hoi!Trương Quế Phương vô cùng hận Tần Đại Phượng.

“Ừm, con biết, con biết rồi.

”Điền Tâm gật đầu.

“Chị, em cũng muốn đi chợ lớn.

”Điền Tiểu Long cắn đầu đũa thấp giọng nói.

Nhưng Trương Quế Phương vẫn nghe thấy.

“Con đi theo làm gì? Chị con đi mua rau xong sẽ trở về, chứ không đi dạo trên chợ!”“Là đi mua rau, mua rau đó, nghe hiểu không? Dù cho tạm thời không cho tiền, thì có thể ghi nợ!”“Trong nhà không có tiền mới sẽ lựa chọn trồng rau!’“Con đi theo không có thứ gì hay ho đâu, ở nhà cho mẹ!”Điền Tiểu Long: “Con chỉ muốn ở bên cạnh chị, không muốn mua một đồ ăn ngon của Lưu Nhất Thủ, thứ đó được phủ đầy vừng trắng và vừng đen.

”“Bên trong có đường trắng, cảm giác khi cắn một miếng giòn thơm mùi thịt, giống như đang ăn bánh nướng.

”Điền Tâm: “! ”Hay lắm em trai, nói một câu đúng là quá dài, em trai cô còn thở hổn hển một chút, nói không hề ngắt nhịp.

Điền Mỹ che miệng cười nói: “Tiểu Long thèm ăn trên bánh nướng của nhà họ Lưu.

”Điền Tiểu Long bĩu môi nói nhỏ.

“Chị hai, nói thật, chị không thèm ăn bánh nướng nhà Lưu Nhất Thủ sao?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điền Mỹ đỏ bừng, liếc mắt nhìn Điền Tiểu Long, sau đó vùi mặt vào trong chén sứ thô ăn cơm.

“Không được đi!”Trương Quế Phương dài mặt nói, trong lòng lại khó chịu như dao cắt.

Mấy đứa con nhà thím ấy đã không ăn vặt cũng khá lâu rồi, có khi bị nghẹn hỏng mất!Nhìn nhóc con này nói, hoàn toàn không phải tỉ mỉ bình thường, chỉ tý nữa thôi đã nói được quá trình chế biến bánh nướng của nhà Lưu Nhất Thủ.

Cái miệng nhỏ nhắn của Điền Tiểu Long nhếch cao, trong mắt lóe lên nước mắt.

Trương Quế Phương xoay người vùi đầu ăn cơm, không để ý đến nước mắt trong mắt con trai.

Gần ba giờ chiều, Điền Tâm vào không gian một lần nữa, lúa vừa chín, không gian đang vừa thu hoạch vừa tách hạt.

Đồng thời di dời rơm dạ đặt ở nơi không nhìn thấy trong ruộng, nói cách khác, để lúa chín rồi thu hoạch được là phải mất khoảng sáu tiếng đồng hồ.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 34: Nhặt Được Tiền!


Nhóm dịch: Bánh BaoTùy thuộc vào thời gian lúa chín, một ngày có thể thu hoạch bốn lần, mỗi hạt không chỉ đầy đủ mà còn nhiều, năng suất rất cao.

“Trồng những hạt giống này đi.

”Điền Tâm vừa dứt lời, những hạt giống kia tự động phân tán đều trên đất đen.

Ngày hôm sau ba chị em đều dậy rất sớm.

Điền Mỹ đi bãi núi nhặt của thừa, Điền Tâm đi chợ.

“Em dậy sớm như vậy làm gì?” Điền Mỹ hỏi Điền Tiểu Long.

Điền Tiểu Long khẽ xụ mặt thấp giọng nói: “Chị hai nhỏ tiếng chút đi, đừng đánh thức ba mẹ dậy.

”Mẹ tỉnh lại biết nó muốn đi chợ Bạch Hà, thì nhất định sẽ ngăn cản nó, chọc giận mẹ, thì mẹ chắc chắn sẽ tung đòn đánh nó một trận.

Điền Tâm cười thấp giọng nói: “Em ấy dậy sớm như vậy là muốn đi chợ với chị.

”“Không ăn được món nào cả, thì em đi làm gì?”“Đi xem cho đã mắt hay sao? Trong nhà không có tiền, trong lòng em không thấy chút bức bách hả? Đúng là không hiểu chuyện!”“Có bản lĩnh thì em cũng giống như chị cả đi, nhặt được mười đồng ở trên phiên chợ.

""Khi ấy em muốn ăn bánh thì ăn bánh, không ai chắt chiu vơi em!”Điền Mỹ bĩu môi hừ một tiếng cầm chổi và xẻng đi ra ngoài.

Điền Tâm: “! ”Nguyên chủ nhặt được mười đồng ở lúc họp chợ sao?Sao cô không nhớ ra việc này ở trong ký ức thế?Chỉ hy vọng hôm nay họp chợ cũng có thể nhặt được tiền, như vậy thì em có thể như ý nguyện ăn được bánh nướng.

Điền Tiểu Long học Điền Mỹ bĩu môi cũng hừ một tiếng, thấy Điền Tâm nhìn cậu bé vui vẻ.

Nó lộ ra hàm răng không có răng cửa: “Chị, em chỉ muốn ở bên chị mà thôi, chứ không phải vì ăn bánh nướng nhà Lưu Nhất Thủ đâu.

”“Chị yên tâm, em cam đoan sẽ không giống như những đứa trẻ khác dựa vào cửa nhà Lưu, không đi về lại còn lăn lộn khóc lóc muốn ăn bánh.

”“Ha ha ha! ”Cái đồ nít ranh này, đúng là đáng yêu mà, đáng yêu đến mức làm cho người ta đau lòng.

Điền Tâm không nhịn được cười to.

“Chị chị, nhỏ giọng một chút.

”Điền Tiểu Long vươn tay kiễng chân muốn che miệng Điền Tâm lại.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 35: Bị Đâm Chọc!


Nhóm dịch: Bánh BaoNhưng bởi vì vóc dáng quá thấp không đủ với đến miệng Điền Tâm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé đều đỏ bừng.

Điền Tiểu Long như nguyện được tới họp chợ, cậu bé vui sướng bay bổng, vừa ra khỏi cổng thôn đã nhảy chân sáo chạy đi.

Phạch phạch…Hai chị em cảm giác trên đỉnh đầu có chim đang bay, nhưng không để ý, bước chân nhanh chóng đi tới.

Rất nhanh đã đuổi kịp một đám người đi chợ trong thôn, trong đó có vài người cũng có thể là đi huyện thành, hoặc là thành phố.

“Hả, đây không phải là bá vương nhỏ của bá vương lớn Trương Quế Phương sao?”Một người phụ nữ hét lên chói tai.

Người phụ nữ này tên là Điêu Đông Hoa, thím ta có cô con gái tên là Điền Hà Vũ, là chị em thân thích với Điền Tâm, thật ra trên thực tế cũng không thân cho lắm.

Điêu Đông Hoa không ít lần giúp Sử Trân Hương nhắm vào Trương Quế Phương, thường dùng ngôn ngữ châm chọc mỉa mai nguyên chủ.

Điền Tâm làm bộ như không nghe thấy, lôi kéo Điền Tiểu Long đang thở phì phì trợn mắt trắng dã với Điêu Đông hoa, cả hai bước nhanh về phía trước.

Sử Trân Hương cũng ở trong đám người này, cô ta dùng ngón tay chọc về phía Tôn Tiểu Yến đang đeo giỏ trúc.

Tôn Tiểu Yến là vợ của Điền Đại Ngưu, Điền Đại Ngưu là chú hai của Điền Tâm.

Tôn Tiểu Yến đang trừng mắt nhìn chị em Điền Tâm, khi bị Sử Trân Hương chọc như vậy làm cho giật nảy mình.

Chị ta vẻ tức giận, trong giọng nói lại lộ ra tình cảm hữu hảo giữa các chị em tốt.

“Chị Hương, chị làm gì vậy, khiến tôi giật nảy mình.

”Tôn Tiểu Yến biết tại sao Sử Trân Hương lại chọc vào chị ta, Tôn Tiểu Yến còn cố ý giả vờ không biết để đạt được mục đích nho nhỏ.

Cho nên khi Sử Trân Hương đưa cho chị ta một quả trứng gà luộc, Tôn Tiểu Yến không hề do dự vội cầm lấy quả trứng gà đấy.

Chị ta lập tức há miệng nói: “Con ranh tay chân không sạch sẽ kia, cô tới họp chợ làm gì?”“Có phải cô lại lén lấy tiền bà của cô để mua sách hay không?”Điền Tâm nhìn thấy động tác giữa Sử Trân Hương và Tôn Tiểu Yến, cũng thấy được trứng gà.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 36: Có Mẹ Sinh Không Dạy


Nhóm dịch: Bánh BaoSáng sớm sao lại có tiếng quạ kêu?Hơn nữa còn kêu to trên đỉnh đầu cô, thật không may mắn!Điền Tâm không rối rắm quá nhiều vì tiếng quạ đen kêu, trong lòng thầm nghĩ đám phụ nữ nhận đồ của người khác rồi quay sang nói cô.

Đám phụ nữ này vì chút của ngon ngọt như kia mà để Sử Trân Hương sai sử không khác gì kẻ hầu.

Sử Trân Hương cũng chỉ có chút mánh khóe này thôi, lấy chút ăn uống để kéo bè kết phái, bắt nạt nguyên chủ và mẹ nguyên chủ, bây giờ lại còn bắt nạt cô nữa.

Cô cũng không phải nguyên chủ, bởi vì một chút chuyện nhỏ đã vội vàng cãi nhau, tranh luận thắng thua với người khác.

Nguyên tắc của cô là, có thể dùng đầu óc thì cố gắng đừng động thủ, có thể động thủ thì cố gắng đừng ầm ĩ, ra tay quyết liệt để nhanh chóng giải quyết vấn đề.

Kiếp trước Điền Tâm cũng nghĩ như vậy, tiếc là cô có lòng nhưng không có sức.

Sức khỏe không ổn định nên bình thường rất ít giao du qua lại với người khác, không giao tiếp sẽ tránh được thị phi, mẫu thuẫn không sẽ ít đi.

Kiếp này sức khỏe cô tốt, đương nhiên muốn thực hiện những mục tiêu kiếp trước chưa hoàn thành.

Đợi đến khi kiếm được tiền, cô nhất định sẽ mời một huấn luyện viên đến dạy cho ba chị em chút võ phòng thân, lúc đánh nhau với người khác cũng có ích.

Điền Tiểu Long là con nít, không biết nói dối, hơn nữa tính tính cũng không chịu khổ được, vội vàng cuống cuồng giải thích.

“Chúng cháu đang lên chợ để mua hạt giống để trồng trọt, trên người không có tiền, các người đừng làm khó dễ chị cả của cháu.

”“Trên chợ không có tiệm sách, mọi người không biết sao?”“Cứ nhắm mắt nói mò vu oan giá họa cho chị cả của cháu, bôi xấu danh tiếng của chị ấy, báo hại chị ấy không gả được đến nhà chồng.

Tâm địa của thím thật là xấu xa.

”Tôn Tiểu Yến trợn chừng mắt, vô cùng tức giận chạy đến trước mặt Điền Tiểu Long.

Thằng nhóc con, mày đang nói chuyện với ai đấy?”“Mày, mày, mày, mày không biết gọi thím Hai chắc? Không biết là tạp chủng nhà ai, có mẹ sinh mà không có mẹ day, đúng là…”.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 37: Sức Mạnh


Nhóm dịch: Bánh BaoTôn Tiểu Yến còn chưa dứt lời, trên mặt đã in một cái tát.

Lực đạo từ cái tát này cực kì mạnh, đánh chị ta quay mấy vòng tại chỗ, bị đánh đến mụ mị đầu óc đứng một hồi lâu cũng chưa kịp phản hồi lại.

Mặc kệ là người đi chợ hay người vội vàng qua đường cũng bị cái tát này dọa cho giật mình, mọi người đồng loại dừng lại vây xem chuyện gì xảy ra.

Điền Tâm cũng bị lực đánh mình dọa sợ, theo lý thuyết thì thể trạng của cô không thể có sức lực lớn như thế này chứ?Điền Tâm thu lại suy nghĩ của mình, tập chung chú ý đối phó với Tôn Tiểu Yến.

Loại người không phân rõ đâu là người nhà đâu là người dùng trứng gà là có thể mua được như Tôn Tiểu Yến xứng đáng bị đánh như vậy.

Tôn Tiểu Yến che cái má đỏ ửng như mông con khỉ, trợn mắt nhìn Điền Tâm một cách gắt gao.

Muốn ra tay đánh lại nhưng không có can đảm đó, lo lắng lại bị Điền Tâm đánh nặng hơn nữa, chỉ có thể ở bên trợn mắt, hét ầm lên.

“Con nhỏ tay chân không sạch sẽ này, bây giờ trộm tiền, sau này nhất định sẽ học theo mẹ mày mà đi ăn trộm đàn ông, đúng là con ranh láo toét.

”Điền Tâm nghe thấy thế không thèm do dự một cước đạp bay Tôn Tiểu Yến.

Cô ghét nhất là cái loại người mồm miệng không được sạch sẽ, tuyệt đối sẽ kông đợi đến khi chị ta mắng xong mới đạp.

Tôn Tiểu Yến thét lên một tiếng dài thảm thiết, âm thanh bay xa khoảng chừng mười thước mới dừng lại.

Chị ta nằm trên mặt đất kêu la oai oái.

Lúc Điền Tâm nhấc chân đạp Tôn Tiểu yến đã ước chừng với sức lực của mình có thể đạp cho chị ta bất tỉnh thôi là được.

Không ngờ lại có thể đạp chị ta bay xa như vậy.

Thân thể cô không thể nào có sực lớn như thế, huống chi dáng người Tôn Tiểu Yến cũng mập mạp, có thể đạp chị ta bay xa như kia thật sự không dễ dàng.

Chuyện gì thế này?Cô, cô, cô giống như là người đã luyện qua võ công.

Điền Tâm bị chính bản thân mình dọa cho sợ, không biết có phải người ở không gian đang giúp cô không nữa?.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 38: Đánh Nhau Rồi


Nhóm dịch: Bánh BaoKhông gian Linh Tiên dạy cô đánh người khác ư?Nếu đã như vậy, giả sử cô thường xuyên đánh lộn với người khác, sau đó căn chỉnh thời gian thích hợp, thì cô sẽ trở thành người có võ nghệ cao cường rồi.

Điền Tiểu Long đứng cạnh Điền Tâm không dám tin Tôn Tiểu Yến đang nằm thẳng ở đồng cỏ dưới chân mình.

Cậu bé nhỏ giọng lẩm bẩm nói: “Thím Hai giống như tên thím vậy, đúng thật là nhẹ như yến biết bay.

”Tất cả mọi người đều sợ đến mức choáng váng, nhìn chằm chằm Tôn Tiểu Yến.

Cô gái nhỏ nhìn gầy gầy yếu đuối không có chút sức lực nào này lại có thể mạnh như thế, liệu có phải là người đi ra từ trường võ không vậy?“Muốn em trai cháu gọi thím bằng Thím Hai, thím có xứng không vậy? Hừ! Gì cũng không cần gọi.

Điền Tâm kéo theo Điền Tiểu Long, tiếp tục đi lên chợ.

Tôn Tiểu Yến đang nằm đó ôm bụng, cắn răng nghiến lợi nói.

“Các chị em, mỗi người cho con nhỏ tiện tỳ kia một cái tát, mười đồng tiền tôi vừa đánh bạc được sẽ mời mọi người ăn món mỳ thịt bò ngon nhất.

”Đi cùng Tôn Tiểu Yến có khoảng mười người đàn bà.

Trong đó có cả những người ở thôn bên cạnh, những người này bình thường cũng chỉ như chó chạy theo chủ, cực kỳ nịnh hót.

Hôm nay có mì thịt bò ăn!Mười người đàn bà nhìn nhau một cái, ngầm hiểu ý vội vàng rối rít vứt bỏ giỏ trong tay.

Xắn tay xắn áo xông lên vây quanh Điền Tâm.

“Không được đánh chị gái cháu!”Điền Tiểu Long nóng lòng, quên mất sức lực mình đến đâu, vội chạy lên che ở trước người Điền Tâm.

Thằng nhóc vội vàng che chở cô có chút hơi ngây ngô.

Điền Tâm kéo Điền Tiểu Long ra một bên, tìm đủ cách để trận đấu tiếp theo không làm bị thương đến cậu nhóc.

Má ơi, vóc dáng của cô gái này mỏng manh như cây trúc này lại có thể nhẹ nhàng nhảy sang một chỗ như thế, Điền Tâm cảm giác như cô biết khinh công.

Chín người đàn bà còn lại vội vàng chuyển hướng giương nanh nhe vuốt vây thành một chỗ xung quanh Điền Tâm.

Miệng không ngừng mắng chửi con nhỏ thối tha, tiện tỳ.

.
 
Xuyên Không Năm 80: Nông Nữ Tâm Tâm
Chương 39: Vặn Đầu Mày


Nhóm dịch: Bánh BaoCòn Sử Trân Hương thì quay ra đối phó với Điền Tiểu Long.

Điền Tâm phát hiện Sử Trân Hương muốn đối phó với Điền Tiểu Long, người phụ nữ tính ra cũng vẫn biết sử dụng đầu óc.

Biết phân tán lực chú ý của cô.

Một bên cô phải đối phó với chín người phụ nữ còn lại, một bên còn phải lo lắng cho Điền Tiểu Long.

Hai bên đều phải gắng hết sức, gắng không được nhất định sẽ chết.

“Tiểu Long chạy mau, chạy về phía trước đợi chị.

”Điền Tâm quát to một tiếng, đồng thời chú ý đến mấy người đàn bà bên cạnh, sợ bọn họ đánh lén.

Điền Tâm hiểu rõ mấy người đàn bà này, bình thường bọn họ đánh nhau chỉ có là cấu, véo mặt, kéo tóc, xé quần áo…“Sử Trân Hương, cô là người lớn, đứa trẻ còn nhỏ, cô không biết xấu hổ à mà dám động đến nó.

”Mắt thấy đôi tay Sử Trân Hương hung tợn đánh về phía Điền Tiểu Long, Điền Tâm vội quát to.

Mà Điền Tiểu Long sau khi nghe chị gái nói vậy vội vàng chạy thật nhanh về phía trước, Sử Trân Hương cũng đuổi theo ở phía sau/“Thằng nhóc đáng chết, dám nói tao không có xấu hổ không có đạo đức, tao vặn đầu mày xuống.

”Đột nhiên lúc này có một con chim khách kéo theo một đàn quạ đen sà xuống.

Chắn trước mặt Điền Tiểu Long, đối đầu với Sử Trân Hương.

Hai con chim đi đầu vỗ cánh phành phạch, miệng giống như chim gõ kiến, coi mặt Sử Trân Hương là cái cây mà gõ vào đó.

“Ôi, mẹ cha ơi, đôi mắt, lỗ mũi, lỗ tai, miệng của tao…”Sử Trân Hương phát ra tiếng kêu thảm thiết, hai cánh tay nhấc lên bảo vệ mặt, muốn kéo hai con chim kia ra.

Hai con chim lại không ngừng bổ về phía cô ta.

Sử Trân Hương cảm giác như mình bị nhột gần chết đến nơi, không ngừng kêu la oai oái, vừa chạy vừa kêu.

Âm thanh giống như đang khóc, cũng giống như đang cười, khiến người khác ở bên cạnh nghe cũng rợn.

Cùng lúc đó, Điền Tâm đang lo lắng mình không thể dối phó với chín người đàn bà còn lại.

Đúng lúc cô đang nghĩ làm sao có thể tránh được, hai tay cô đột nhiên nhấc lên, vô cùng cân đối giữa cơ thể với hành động.

.
 
Back
Top Bottom