Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không giữ được long chủng


Trong hoàng thanh điện quảng vương lặng yên ngồi trên ghế tay phải cầm bút , tay trái chống cằm ......

Đôi mắt hắn hơi nheo lại nhìn những làn khói trầm hương từ lư đồng bay ra ....

" .....

Sao trong lòng ta lại bất an thế chứ ........."

" rầm ...."

Tứ hỉ xô cửa chạy vào khuôn mặt hốt hoảng quỳ xụp xuống đất ......

- ....

Hoàng thượng .....

Đổng phi ....

Đổng phi .....

Hắn quăng bút khuôn mặt căng thẳng chạy lại cạnh tứ hỉ .....

- ....

Nói .....

Nàng xảy ra chuyện gì ......

Tứ hỉ nước mắt giàn dụa ......

- ......

Nương nương .....

Nương nương truỵ thai rồi ...........

Những lời tứ hỉ nói làm hắn như chết đứng .....

Khuôn miệng cứng ngắc , trái tim hắn đau thắt lại .......

- .....

Yên nhi .........

Hắn xô tứ hỉ chưa kịp chải tóc hắn dã chạy nhanh hết sức về phía nàng .......

Dưới làn gió những cánh hoa anh đào vướng lên mái tóc đen nhánh của hắn .........

Chạy tới nơi hắn thở mệt nhọc ....

Trước thanh hoà cung là các lão thái y lớn tuổi , người nào người nấy nét mặt lo lắng , trán ướt đẫm mồ hôi ......

Thấy hắn tất cả các lão thái y , nô tì và thái giám đều quì rụp xuống .....

" tham kiến hoàng thượng ....."

Hắn đôi mắt dán vào tẩm điện ..........

- ...

Nói ....

Nương nương sao rồi ......

- .....

Hồi hoàng thượng .....

Chưa để thái y hết câu hắn lập tức xô cửa đi nhanh vào tẩm cung ........

Các ma ma vội cản hắn .....

- ....

Hoàng thượng xin người hãy di giá ....

Trong điện nặng mùi máu tanh ...

Không tiện ......

Hắn không quan tâm đi lướt qua bọn họ mà đến bên giường .....

Nàng nằm đó trán ướt đẫm mồ hôi , khuôn mặt nhợt nhạt ......

Nàng không chỉ đau về xác thịt , trái tim nàng còn đau hơn vạn lần ......

- ....

Yên nhi ....

Trẫm xin lỗi .....

Hắn quì xụp xuống cạnh giường , đôi mắt đỏ ngầu .........

Nàng rút bàn tay nhỏ lạnh toát khỏi tay hắn , khuôn mặt lạnh lùng của nàng chỉ cười nhạt .....

- ....

Lúc này chàng nói câu xin lỗi còn có ích sao .......

Hài tử của ta không còn nữa ....

Chàng đang thương hại ta sao .....

Nàng lấy chút sức lực yếu ớt ngồi dậy ......

Nàng tiến đến chiếc bàn gương mở tủ lấy thanh đoản kiếm ......

- yên nhi .....

Nàng đang muốn làm gì ......

Nàng rút thanh đoản kiếm ra khỏi vỏ nắm lấy đuôi tóc mình ........

- ...

Đừng mà ........

Từng lọn tóc đen rơi xuống sàn .....

Nàng ngồi xụp xuống , quảng vương lao đến đỡ lấy nàng .....

Nàng ngồi trong lòng hắn không cựa quậy , toàn thân nàng lạnh tựa băng , cả nụ cười trên môi cũng không thể lạnh lẽo hơn .........

- .....

Trường quảng vương ......

Ta nói cho chàng biết .....

Ta và chàng ....

Từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt ....

Xin chàng hãy hạ chiếu để ta rời khỏi hoàng cung ....đến Thanh Ninh tự cầu phúc ......

Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hắn rồi chạm vài mái tóc nàng ........

- .....

Trẫm xin lỗi yên nhi .....

Trẫm xin lỗi .....

Nàng trừng phạt trẫm thế nào cũng được ......

Xin nàng đừng rời xa trẫm ......không có nàng những ngày tháng tiếp theo ta phải sống ra sao .....

Nàng xô hắn đứng dậy mở tủ lấy một đôi hài nhỏ ôm vào lòng .....một giọt nước mắt cũng không rơi xuống , nàng đã khóc nhiều đến mức nước mắt đã không còn để mà rơi xuống nữa rồi ....

Đôi mắt nàng cũng rất mờ không còn sáng rõ như trước nữa ......

Giọng nàng khản đặc

- ......

Ta chưa từng nghĩ có ngày sẽ rời xa chàng .....

Nhưng chính chàng ....

Chính chàng đã đẩy mẫu tử ta khỏi chàng ......

Quảng vương ..... ta thực sự rất nhớ khoảng thời gian khi còn sống trong nam cung phủ ........

Giá như ta vẫn còn là lục tiểu thư nam cung gia ....

Giá như chàng chưa từng làm hoàng đế ......

Thì có lẽ cả ta và chàng đều không phải chịu giày vò như bây giờ .....

Hức .....

Giá như ta chưa từng gặp chàng , chưa từng yêu chàng nhiều đến thế .......

Đáng tiếc ....

Đáng tiếc chẳng có giá như

Trong căn phòng rộng lớn tất cả mọi vật đều rất lạnh lẽo , hắn thật sự đã quá vô tâm rồi ....

Chỉ vì che giấu bí mật của bản thân mà đã không nghĩ đến cảm nhận của nàng , vô tình làm nàng tổn thương , đau đớn đến thế ....

Là hắn .....

Mọi tội lỗi đều là do hắn gây ra ......

Hắn lặng ngồi đó , đôi mắt là sự đau khổ nhìn nàng .....

Răng cắn chặt lấy môi đến bật máu ..........

Nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống ........

...........

Trong hoàng châu điện dưới mành trúc bên hành lang gỗ mộc bóng Nghê Thường đổ dài trên đất .....

- nhị hoàng tử không thể giữ sao ?

- hồi nương nương nhị hoàng tử ra đời thì đã là vong thai , không còn hơi thở ..... hơn nữa , lúc Châu nhi đến còn pháp hiện ra một chuyện .....

Ánh mắt nàng ta liếc nhìn xung quanh ...

- trong bã thuốc an thai hàng ngày của Đổng phi phát hiện ra Bối tử Thang ..... sợ rằng sẽ liên luỵ đến chúng ta .......

- bối Tử Thang .... không thể nào , bối tử thang là quý phẩm trong hoàng thất triệu quốc ta ..... có thể dưỡng nhan , đen tóc , đàm khí ,.... cho dù có thai uống vào cũng đâu sao .....?

- bối tử thang đó là giả ..... thứ đó là bối tử thang đã được xông qua xạ hương ... dược tính cực kì nguy hiểm .......

Có tiếng người truyền tới ......

- cho dù bối tử thang đó có độc thì muội cũng sẽ không bị liên luỵ .... vì toàn bộ bã thuốc giả ta đã tiêu huỷ cả rồi .....

Nghê thường quay mặt nhìn Đặng Kiều Trấn ... nàng cau mày ....

- ... vương huynh ... lẽ nào là chuyện tốt huynh gây ra ....

- ta đều vì muội ....

Nàng tiến lại gần hắn ....

- huynh điên rồi ... ta không cần huynh phải làm như vậy ...

Đổng phi không có tội , nhị hoàng tử lại càng không có tội .....

hắn tay chống vào cột đình mặt kề sát với mặt nghê thường ....

- bọn họ đều có tội .....

Đổng phi đáng chết , hài tử của nàng ta lại càng đáng chết .....

Gió thổi nhẹ vạt áo của nàng , nàng quay ngoắt mặt đi , đôi mắt rưng rưng ...

- huynh là vương huynh của ta , ta không thể tố giác huynh .... nhưng bàn tay huynh đã nhuốm máu tanh , lại là máu của một hài tử vô tội .... từ nay ta không muốn nhìn thấy huynh trong hoàng cung đại chu nữa , vương huynh ... hãy trở về triệu quốc đí ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Trẫm đã vô tình sát hại phụ thân nàng


Trong hoàng cung trùng xuống màu sắc ảm đạm khiến cho bầu trời đầu xuân cũng trở nên tang thương , những đám mây kết thành từng mảng lớn xám xịt trên nền trời , không khí ảm đạm đếm độ một chiếc lá rơi cũng có thể cảm nhận được ......

Hoàng thanh điện trong ngoài tối mịt , hắn không cho hạ nhân thắp đèn , nàng đã rời cung được hai ngày .......

Trái tim hắn cũng đã cùng nàng rời đi không còn ở lại chốn hoàng thành này nữa ......

Thiên trường mới từ đất phong chu quốc trở về nghe tin dữ lập tức tiến cung , hắn ta khuôn mặt đầy phẫn nộ , những tên thị vệ cản không cho hắn vào gặp quảng vương hắn đều ra tay đánh người .....

Xông vào điện hắn ta nhìn thấy quảng vương lập tức tiến lại xách cổ áo quảng vương lên , những toán lính xông vào chĩa kiếm vào sát người thiên trường .

- ......

Các ngươi lui đi ......

Quảng vương nói với giọng bất cần , chán nản không còn sức sống .....

Thị vệ đã lui cả ra ngoài thiên trường mạnh tay xô quảng vương ngã xuống đất ........

- ....

Mọi tội lỗi là do ngươi gây ra .....

Giờ ngươi trưng ra bộ mặt đó cho ai coi chứ ..... , ngươi không yêu nàng ta thật sự rất căm ghét ngươi .....

Nhưng ngươi biết không đối với sự lạnh nhạt của ngươi nàng vẫn hi vọng , vẫn mơ mộng rằng ngươi có thể hồi tâm chuyển ý , niệm tình hài tử mà có thể thương nàng hơn một chút

- ngươi ....

Là muốn nói gì ....?

Thiên trường ánh mắt có chút chua xót

- ....

Ta luôn tự hỏi , ruốc cuộc vì chuyện gì mà thái độ của ngươi lại trở nên nhẫn tâm với nàng đến thế ? ......

Nàng đã làm sai chuyện gì sao ...?

Con người trước đây của ngươi đâu rồi ... ?

Ngươi vốn không xứng với tình yêu của nàng , lúc trước ta mềm lòng không giành với ngươi vì nàng quá yêu ngươi .....

Lúc ta muốn đưa nàng đi thì nàng lại mang trong mình giọt máu của ngươi , giờ đây đứa bé đã không còn , nàng cũng đã xuất cung ta chính thức đến để nói rằng nếu ngươi không mang lại hạnh phúc cho nàng thì chính ta sẽ lau đi nước mắt trên khuôn mặt nàng , chính ta sẽ trở thành chỗ dựa cho nàng ......

Quảng vương trợn mắt giáng một cú đấm lên mặt thiên trường .....

- .....

Ngươi câm mồm cho ta .....

Nàng ấy là nữ nhân của ta ....

Ngươi dám đụng đến nàng trẫm sẽ giết ngươi ......

Thê tử của ngươi và trên dưới đổng ngạc phủ ....

Đừng hòng có ai sống xót ....

Thiên trường cười khẩy .....

- .....

Thê tử của ta .....

Lưu hạ ...

Vương thi ảnh sao .....

Nực cười ....

Ngươi đừng quên là ngươi ép ta lấy họ .....

Đối với ta không ai có thể quan trọng hơn nhu nhi ..........

Vì nhu nhi ....

Giá nào ta cũng có thể trả .........

Quảng vương lặng người một hồi chống hai tay xuống bàn cúi gằm mặt .......

- ......

Ngươi ......

Chưa từng ở trong hoàn cảnh của trẫm .....

Ngươi vốn không hiểu tình cảm của ta dành cho nàng ..........

Thiên trường xoay lưng bước đi .....

- .....

Ngươi đừng nguỵ biện cho những việc sai trái của bản thân nữa .....

Thiên trường vừa đi quảng vương ngồi xụp xuống sàn đôi mắt đục ngầu hắn cuộn chặt tay đấm xuống đất , máu nhuốm đỏ cả một vùng thảm ....

" .....

Yên nhi , tình yêu trẫm dành cho nàng không bao giờ thua đổng ngạc thiên trường ........

Nhưng trẫm thật sự không dám nghĩ đến sự hận thù , căm ghét mà nàng dành cho ta .....

Và nhất là nàng sẽ bỏ ta mà đi mất .....

Khi nàng biết .....

Ta là người đã chính tay bóp chết nam cung gia ........hại chết phụ thân nàng ....."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đại ca ta chưa chết


Thanh ninh tự là phật lăng do thái tiên tổ hoàng đế ban chiếu xây dựng , cách hoàng cung 2 canh giờ đi đường và nằm trên vùng núi thanh khôn , nơi này vô cùng thanh tịnh không khí lại rất trong lành chịu , sau khi tổn thương quá nhiều nơi đây chính là nơi tốt nhất để nàng tịnh dưỡng .

Nàng mặc bạch y đơn giản quì trong từ đường đôi mắt nhắm lại khẽ miệng mấp máy tay lần hạt gỗ ......

Nguyệt cầm đi vào đến cạnh nàng ....

- .....

Nương nương .....

Phò mã lại đến , người vẫn không gặp ngài ấy sao ạ ....

Nàng nhướng mắt phượng nhìn làn khói trầm bay lên cao ......

- .....

Thật cố chấp .....

Ta sẽ gặp ngài ấy tại thuỷ trị đình ......

Sau khi niệm kinh phật xong nàng mới rời khỏi từ đường ........ , thuỷ trị đình cách từ đường vốn không xa , trước mắt nàng hắn đứng đó y phục lam nhẹ , mái tóc vấn cao bằng một sợi vải trắng , hắn đi qua rồi lại đi lại tay vẫn chắp sau lưng ....

Nàng tiến lại khuôn mặt bình thản .....

- ....

Lâu rồi không gặp .......

Hắn vội quay người đi nhanh về phía nàng tay nắm chặt lấy cổ tay nàng .....

- ....

Tốt quá ....

Nàng đã chịu gặp ta rồi .......

Nàng gạt tay hắn khuôn mặt lạnh nhạt .....

- ....

Phò mã đến tìm ta có chuyện gì sao .....?

Hắn đôi mắt đục ngầu tay đặt lên má nàng , hơi nóng từ bàn tay hắn chạm phải sự lạnh giá trên khuôn mặt nàng. .....

- ....

Nhu nhi ......

Sao giờ nàng mới chịu gặp ta ....

Ta rất nhớ nàng , rất lo cho nàng ....

Nàng xem ...

Nàng gầy đi nhiều quá ......

Nhìn thấy nàng như vậy lòng ta rất đau .....

Nghe lời ta ....

Cùng đi với ta .....

Ta sẽ bảo vệ cho nàng ....

Nàng xoay người ....

- ....

Phò mã nói gì thế ....

Ta hiện giờ đã không còn phải muội muội của ngài .....

Hơn nữa ....

Ta thấy nơi này rất tốt , yên tĩnh , dễ chịu , .....

Ta không đi đâu cả ........

Thiên trường ôm nàng đầu tựa lên vai nàng ........

- ....

Nhu nhi .......

Có một người nàng chắc chắn rất muốn gặp ......

Ta đảm bảo nàng sẽ đi theo ta ......

Nàng nhướng mày ....:" hả ..."

Thiên trường cười đắc thắng ......

- .......

Đại ca nàng ....

Nam cung tuấn nghị ........

" ....

Tuấn nghị ....."

Nàng trợn to mắt , đôi mắt đỏ ngầu .....

Nàng xoay người nhìn thiên trường tay bấu chặt lấy vạt tay áo hắn .....

- ....

Ngài ....

Ngài nói .....

Đại ca ....

Huynh ấy còn sống .....

Không ....

Ngài lừa ta ....

Ta không tin .....

Thiên trường lấy trong đai lưng ra một miếng ngọc bội ......

Nàng giựt lấy miếng ngọc , bàn tay run tun chạm lên chữ khắc trên ngọc bội .....

- ....

Là ngọc bội của ta .......

Là ngọc bội ta đã giao cho đại ca khi huynh ấy dời phù lưu châu .........

- ....

Nàng tin ta rồi chứ ......

Hãy cũng ta xuống núi .......

....................

Một lão công công tiến vào hoàng thanh điện , lão khom người cung kính .....

Quảng vương thấy lão thì đặt bút xuống ....

- .........

Có chuyện gì sao .....?

- hồi hoàng thượng .....

Thanh ninh tự truyền mật báo .....

Đổng phi xuống núi rồi ........

Hắn nhếch mày kinh ngạc ....

-....

Xuống núi ....

Không thể nào ....

Nàng chỉ có một thân một mình xuống núi làm gì , hơn nữa .....

Nàng đax từng thề ....

Cả đời sẽ không quay lại hoàng cung ........

- ....

Hồi hoàng thượng .....

Người đưa đổng phi nương nương đi là ......

Văn phò mã ......

Hắn đập bàn đứng dậy .....

- .....

Đâu ra lý đó .....

Đổng ngạc thiên trường ....

Hắn thật quá đáng , tự ý đưa phi tử của trẫm đi ......

5 lần 7 lượt chống đối với trẫm ......

Ngươi nói xem hắn đưa nàng đi đâu .....

Lão thái giám lắc nhẹ đầu tay chắp trước ngực .....

- ....

Hoàng thượng tha tội .....

Lão nô chỉ theo dấu vets của họ đến được hàn châu thành ......

Nhưng lại bị mất dấu , họ đi đâu lão nô thật sự không biết ....

Quảng vương bước những bước dài rời khỏi hoàng thanh điện , tứ hỉ vội chạy theo .....

Giọng hắn tức giận , đôi mắt phần nộ ....

- .......

Cho người lập tức tìm được tung tích của yên nhi , bắt được phò mã .....

Còn nữa đưa y vệ đến bao vậy đổng ngạc phủ ...

Không có lệnh của trẫm không cho ai rời khỏi nửa bước .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Cố nhân


-Mưa rồi ......

Nàng đưa tay khỏi mái hiên , những hạt mưa lất phất chạm lên đôi tay ngọc của nàng .......

Hắn bước cạnh nàng ánh mắt hắn rất ôn nhu .

Hắn rút cây sáo ngọc trên đai lưng thổi khúc " phong chi luyến " ......

Nàng nhìn hắn gỡ mạn che mặt xuống .....

- ....

Đại ca ta đâu .....ngài không lừa ta đấy chứ ...?

Thiên trường ngưng thổi sáo ....

- .....

Nàng yên tâm ....

Ta có lừa cả thiên hạ cũng không gạt nàng một lần .....

Ta đã sớm gửi thư cho tâm phúc ......

Nam cung tuấn nghị sớm muộn gì cũng đến đây .......

Nàng khuôn mặt lạnh lùng .....

- .....

Bên phía triều đình thế nào rồi .....

Hoàng thượng không làm khó người của đổng ngạc phủ chứ ......

Hắn mở to mắt nhìn nàng .....

- .....

Sao nàng biết hoàng thượng gây khó dễ cho đổng ngạc phủ .......

Thiên trường liếc qua mộc tâm .....

- ....

Là ngươi ....

- .....

Ngài không cần trách hắn .....

Là ta đã bắt hắn nói ......

Hắn không nói ta cũng đoán ra được ......

Ta ở đây đợi đại ca ..... ngài hãy quay về kinh thành .....

Dù gì lưu hạ và thi ảnh cũng là thê tử của ngài ......

Ngài không thể để họ chịu ấm ức .......

Hắn lắc đầu thái độ điềm tĩnh ......

- .....

Ta không quan tâm ......

Sự an nguy của họ thì liên quan gì đến ta ......

Nàng mới là người quan trọng nhất với ta ......

Ta không giống trường quảng vương ....

Cái hắn cần là thiên hạ ......

Còn thứ ta muốn ....

Từ đầu đến cuối chỉ có nàng mà thôi ......

Xin nàng hãy để ta chăm sóc cho nàng

Nàng nhìn quay người đi về phía nam thiền viện ....

- ......

Thật đáng tiếc ....

Ngài không phải người ta yêu .....

Nhưng .....

Nàng xoay người giọng lạnh lùng ......

- ....

Nhưng ngài là người ta cần ........

- ....

Ý nàng là .....

Ta không hiểu ........

................

Mặt trời đã xuống núi , nàng và thiên trường đứng trước giao lưu quán ....

Tiếng vó ngựa đã vang rầm rập khắp cả rừng trúc .....

Một đoàn người hơn chục hắc mã cùng một chiếc kiệu gỗ đã đến ....

Họ đều mặc hắc y đeo mạn che mặt , họ xuống ngựa quì rụp xuống trước mặt nàng và thiên trường .......

- ....

Tham kiến chủ nhân ........

- ....

Các ngươi đứng dậy cả đi ....

Người đâu ......

Một người đứng dậy tháo mạn che mặt , khuôn mặt thật quen thuộc .....

" ta đã gặp người này ở đâu rồi ..."

- ....

Ngươi là ......

Hắn cười nhìn nàng ....

- ....

Người không nhận ra ta sao .....

Lục tiểu thư ......

Ta chính là mạc phùng ...

Mạc tướng quân ......

Nàng cùng thiên trường và mạc phùng tiến vào trong chính sảnh ....

Nàng thở dài nhìn nam cung tuấn nghị đang được những người mặc hắc y đưa vào trong ......

- .....

Đại ca thật sự sẽ không tỉnh lại sao ........

- nàng đừng quá lo lắng .....

Ta đã tìm những đại phu giỏi nhất bắc chu chữa trị cho huynh ấy ....

Ta tin huynh ấy sẽ mau tỉnh lại thôi ........

Nàng lấy tay quẹt đi nước mắt ......

- ......

Mạc phùng ....

Huynh có thể nói cho ta biết ....

Hôm đó ruốc cuộc đã xảy ra chuyện gì ......

Tại sao đại ca lại chưa chết .....

Mạc phùng thở dài ......

- ....

Tiểu thư ....

Người cũng biết nam cung tướng quân chính là ân công của mạc gia ta .....

Mạc phùng từ bé đã theo đại công tử học võ công .....

Năm ta lên 15 tuổi phụ thân được điều đi diệc hành châu làm tri huyện nên mạc gia đã rời kinh thành ......

Sau khi trưởng thành ta may mắn gặp lại đại công tử .....

Ngừoi đã đề cử ta với tiên hoàng và ta đã trở thành trưởng cấm vệ quân hoàng thành .......

Hắn cười buồn rồi tiếp tục nói .....

- .....

Sau khi quảng vương đoạt vị , nam cung tướng quân bị giết hại ....

Ta đã lập tức đi tìm người nam cung gia nhưng nam cung phủ dã bị chiếm , ta lại không biết đi đâu tìm mọi người cả ......

Cho đến một ngày ......

................

Mạc phùng đi vào một khách điếm

- .....

Vị đại gia này cho hỏi đi mấy ngừoi ......

- .....

Ta đi một mình .....

Nhưng ta không thích ồn ào ......

Hắn được đưa lên một phòng lầu trên ......

Đnag uống rượi thì hắn nghe có tiếng động phía sau lưng ...

Thân thủ nhanh nhẹn hắn rút kiếm chĩa vào cổ người phía sau ......

Hắn vội buông kiếm ....

Thanh kiếm rơi xuống đất .....

- .....

Đại công tử .....

Trước mặt hắn là nam cung tuấn nghị .....

Hắn mặc bạch y , tóc tai rũ rượi khuôn mặt tái nhợt .....

Máu đã nhuốm đỏ nhiều vùng y phục .......

Tuấn nghị quì xụp xuống , mạc phùng lao ra đỡ lấy hắn .....

- ....

Đại ...

Đại công tử ....

Người sao thế này .....

Hắn bấu chặt tay mạc phùng ......

- ....

Hắn muốn giết ta .....

Bảo ....

Bảo vệ yên nhi ....

Khỏi hắn .........

Bên ngoài có tiếng động truyền đến .....

- .....

Ông chủ .....

Có thấy ngừoi nào bị thương vận y phục trắng chạy vào đây không .....?

- .....

Lão ....

Lão .....

Không thấy .....

- ....

Người đâu ....

Soát cho ta ......

Cánh cửa phòng bị mở tung .....

Mạc phùng đang nhàn nhã uống rượi trong phòng .....

Hắn nhấp một ngụm rượi rồi liếc nhìn đám người kia ....

- ....

Có chuyện gì mà lại phá đám nhã hứng của ta .....

- .....

Chúng ta đang truy bắt tòng phạm .....

Người đâu soát phòng .....

Đám người vừa tiến lên thì mạc phùng nhàn nhã nói ....

- .....

Các ngươi dám ......

Tên trưởng nhóm lớn tiếng ....

- ....

Mặc kệ hắn ta .....

Soát .....

Nhanh như chớp mạc phùng đã nắm cổ áo tên thống lĩnh......

Tay rút trong áo ra tấm lệnh bài ......

- .....

Mở to mắt chó của ngưoi ra nhìn xem ta là ai .....

Miệng hắn lắp bắp .....

- ......

Mạc tướng quân .....

Mạc tướng quân tha tội ....

Tiểu nhân có mắt như mù ...

Không thấy núi thái sơn ....

Tướng quân tha mạng .....

- còn không mau cút ......

Đám quân lính vội vã bỏ chạy .....

Mạc phùng đóng cửa phòng chạy ra sau tấm bình phong .....

- ....

Đại công tử .....

Đại công tử ........

..............

- ta không biết đã xảy ra chuyện gì .....

Nhưng kể từ đó đại thiếu gia chưa từng tỉnh lại ......

Nàng nheo mắt .....

- ....

Những binh lính truy sát đại ca .....

Là người của liễu phủ sao ......

Mạc phùng như vừa nhớ ra gì đó ....

- .....

Tiểu thư không nhắc ta cũng quên mất .....

Y phục họ mặc tuy đúng là y phục của binh lính liễu gia ......

Nhưng kiếm họ mang theo bên mình hình như lại khắc một kí tự gì đó rất kì lạ ....

Nhưng nhìn cũng rất quen mắt .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Có kẻ ra tay trước


Nàng ngồi bên giường tay nàng nhẹ nhàng lau mặt cho tuấn nghị ....

- .....

Ca ....

Là ai đã khiến huynh ra nông nỗi này .....

Là liễu gia đúng không .........

Huynh phải mau chóng tỉnh lại .......

Ta chỉ còn một mình huynh là người thân , huynh đã bỏ ta một lần không thể bỏ ta tiếp lần thứ hai được ....

Huynh nghe rõ chưa .......

Đổng ngạc thiên trường bước vào đi phía sau hắn là mạc phùng ....

Nàng đặt khăn tay xuống nhìn về phía thiên trường .......

- .....

Chuyện ta nhờ.... ngài đã điều tra giúp ta chưa ..........

Họ ngồi xuống ghế uống một ngụm trà ........

- .....

Đã tra ra được một chút manh mối .......

Những gì trước đây ta nghĩ có gì đó không đúng lắm do với những gì ta thăm dò được .....

Mạc phùng ....

Ngươi nói đi ....

- .....

Năm đó trường quảng vương đoạt vị tất cả chúng ta đều nghĩ rằng mọi chuyện chỉ là do hắn tức thời nông nổi .....

Nhưng cách đây 3 hôm nội gián của ta đã truyền tin đến rằng hắn đã thăm dò được lưu nhất tướng quân vẫn chưa chết ......

Trường quảng vương hắn ta vốn đã có âm mưu đoạt vị từ lâu , lưu nhất tướng quân là thân cận của nam cung đại tướng quân nhưng đã sớm bị quảng vương mua chuộc ....trận đánh hôm đó có người truyền tin lưu nhất đã tử trận nhưng thật sự hắn ta đã mở cổng thành để người của quảng vương tiến vào , sau đó thì lập tức mang theo vàng bạc bỏ trốn .......

Nàng nhướng mày ......

- ....

Ta tưởng rằng ta hiểu chàng ấy .....

Nhưng hoá ra ....

Ta lại chẳng thể hiểu gì về con người chàng cả ........

Mạc phùng tiếp tục nói .......

- ....

Hôm đó tiểu thư có đến đại doanh gặp lão gia ......

Sau khi đại công tử đưa người đi đại tướng quân đã đến gặp quảng vương qui hàng ....... quảng vương đã ra lệnh miễn tội cho nam cung tướng quân nhưng kì lạ tướng quân lại bị giết hại dưới tay liễu nhược sương ....

Đây chẳng phải rất vô lý sao ........

Còn nữa có một chỗ ta vẫn luôn thắc mắc ........

Liễu nhược sương từng nói ả ta dùng kiếm đâm chết nam cung tướng quân ......

Nhưng đêm hôm đó ta đã lén đến xem thử ......

Phía sau đầu ngài có một vết thương không lớn nhưng rất sâu .....

Hơn nữa nam cung tướng quân là người luyện võ , liễu nhược sương lại là nữ nhi chân yếu tay mềm ....

Một nhát kiếm của nàng ta có thể giết chết nam cung tướng quân hay sao .....

Nàng đôi mắt đục ngầu , tay cuộn chặt ......

- ......

Ý ngài là trước khi liễu nhược sương đâm nhát kiếm đó vào ngừoi phụ thân thì đã có kẻ ta tay trước .....

Thiên trường cầm chiến phiến phe phẩy .....

- .....

Ta thấy những suy nghĩ của mạc phùng có thể là đúng ......

Liễu gia tuy ngang tàng hống hách ......

Nhưng có lẽ chúng ta đã nhầm ....

Kẻ thù của nam cung gia nàng vốn không phải liễu gia ..........

Mà người có thể làm ra loại chuyện này mà không bị truy cứu .......

Kẻ đó nhất định không tầm thường ....

Có thể đẩy mọi tội lỗi lên đầu liễu gia ....

Đứng sau âm thầm thao túng mọi chuyện ........

Đúng là một kẻ xảo trá .......

Nàng nghĩ xem ....

Liệu có phải là hắn .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Trò chơi bắt đầu


- ..."

Ngươi biết gì không ....

Hoàng thượng phát điên rồi ..."

" suỵt ....

Đừng nói bậy nữa ....."

Lư lạc bước những bước chân dài đi qua cây cầu đá ....

Lần này hắn một mình nhập cung mà không đưa tiểu liên đi cùng ......

Tới hoàng thanh điện lư lạc thấy hắn .....Hắn đầu tóc rũ rượi ,....

Trên tay cầm bầu rượi cứ thế ừng ực rót vào miệng ......

" choang " ....

" bốp ..."

Lư lạc giựt bầu rượi trên tay hắn ném mạnh xuống đất ....

Bầu rượi vỡ tan .

Hắn mạnh tay tát thẳng vào mặt quảng vương .....

Quảng vương loạng choạng rồi ngã ra sàn ......

Giọng lư lạc mạnh mẽ .....

- ......

Vì một nữ nhân mà đệ biến mình thành một phế nhân có đáng không ....

Quảng vương cười lên như man dại .....

- .....

Đáng hay không đáng ....

Giờ nói những điều này còn có ích sao .......

Bỗng chốc quảng vương đứng dậy nắm lấy vạt áo lư lạc ......

- ....

Biểu ca ......

Chuyện nam cung gia lúc đó rất phúc tạp huynh còn có thể thay ta thu xếp được mà ......

Cầu xin huynh hãy giúp ta một lần nữa để nàng trở về bên ta .......

Lư lạc nhoẻn miệng cười .....

Khuôn mặt có vẻ hơi yếu đuối của hắn như hoàn toàn biến mất .........

- ......

Quảng vương .....

Nhất định đệ phải nhớ rằng .....

Đệ là hoàng đế đại chu ....

Chuyện năm đó là do đệ vô ý ....

Ta cũng chỉ là thay đệ sắp xếp cái chết của nam cung tướng quân ....

Và việc truy sát nam cung tuấn nghị là do liễu nhược sương và liễu gia gây ra ....

Không phải do đệ .....

Đệ nhất định phải nhớ kĩ .....

Việc chúng ta làm tất cả đều là vì đại chu .....

Đệ và ta đều không có lỗi .....

Lỗi là do lão già chết tiệt ấy một mực đứng về phía tên cẩu hoàng đế tô cảnh ......

Quảnh vương lững thững bước đi ....

- ....

Đổng ngạc thiên trường ....

Hắn đã đưa nàng đi rồi ......

Hắn vốn rất thông minh ...

Ta sợ sớm muộn gì hắn cũng tìm ra được bí mật chúng ta che đậy ....

Hắn sẽ nói cho nàng biết việc làm xấu xa ...

Tội lỗi của chúng ta ......

Yên nhi .....

Nàng sẽ hận ta ....

Ta phải làm sao đây .......

Ánh mắt lư lạc lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt quảng vương ......

- .....

Thiên hạ này là do ta giúp đệ giành lấy ......

Ta không cho phép đệ vì một ả nữ nhân mà huỷ hoại nó .......

Nếu đệ sợ đổng ngạc thiên trường gây khó dễ cho mình .....

Ta sẽ làm cho hắn vĩnh viễn biến mất ......

Chỉ cần hắn biến mất tất cả mọi thứ đệ muốn đều có thể đạt được .....

- ....

Huynh muốn truy sát hắn sao .......

Huynh cũng quá coi nhẹ hắn rồi .....

Đổng ngạc thương trường là một tên xảo trá , hắn trước nay chưa từng chống đối chúng ta .....

Nhưng thật sự chúng ta vốn không thể biết được những suy nghĩ , tính toán trong đầu hắn .........

Lư lạc cười khẩy ......

- .....

Chỉ cần đệ nghe theo ta ....

Ta đảm bảo sẽ giúp đệ nhổ đi cái gai trong mắt ........

Đệ đừng quên trong tay chúng ta có ai ........

- ....

Ai ....?

Lư lạc rút trong đai lưng ra một miếng ngọc bội trắng có khắc một bông sen nhỏ .......

- .....

Bạch tiểu liên ......

Nàng ấy đã theo nam cung ngọc yên từ nhỏ ......

Nam cung ngọc yên tuyệt đối sẽ không để tiểu liên gặp nguy hiểm không cứu ........

Quảng vương .....

Đệ mau chấn chỉnh trạng thái lại cho ta .....

Đây là cuộc chiến giữa đệ và thiên trường .....

Đệ là ngừoi phải tỉnh táo nhất .......

Trò chơi bắt đầu rồi ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ta sẽ tìm ra chứng cứ


Đã vào xuân nhưng thời tiết lại không tốt lắm , mấy năm gần đây lụt lớn ở hoàng hà , mất mùa ở lư châu , tuyết rơi dày đặc tại kinh thành .....

Không lẽ là vì hắn đăng cơ lão thiên gia oán trách hay sao ........

Cái khí hậu này thật khiến người khác không muốn ra khỏi nhà .....

Trong đình thuỷ túc hắn đang nhàn nhã ngồi uống trà , nàng thì đang ngồi thêu hương nang ......

Hắn nhấp một ngụm trà tay chống cằm nhìn nàng ôn nhu ......

Nàng ngước mắt nhìn hắn .....

- .....

Ngài nhìn ta làm gì .....

Hắn mỉm cười ......

- .....

Giá như thời khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn để ta có thể ngắm nhìn nàng thật lâu ......thì tốt quá

- ....

Nói năng hồ đồ .....

Không nói với ngài nữa .....

Mạc phùng tiến vào tay chắp trước ngực ......

Thiên trường nhướng mày ....

- .....

Ngài ....

Không phải đã quay về kinh thành rồi sao ........

Mạc phùng ngồi xuống nệm .....

- ....

Đúng ra ta đã về kinh thành .....

Nhưng giữa đường ta lại nghe được tin không tốt nên quay lại tìm 2 người .......

Nàng đặt hương nang đang thêu dở xuống bàn ......

Mạc phùng lấy trong đai lưng ra một tờ giấy .......

Hắn mở ra trước mắt , trong đó là hình vẽ của nàng và đổng ngạc thiên trường .....

" tróc nã tòng phạm triều đình ..."

- ......

Trên đường quay lại kinh , ta đã gặp rất nhiều toán lính ....

Vốn thấy kì lạ ....

Sau khi biết tin ta lập tức quay lại báo với hai người .....

Trường quảng vương hắn thật sự đã ráo riết hành động rồi ....

Hai người nhất định phải cẩn thận ......

Mạc phùng cáo lui .....

Vừa đứng lên đi được vài bước mạc phùng vội quay lại ......

- ....

À còn nữa .......

Lúc này là lúc trường quảng vương đang phòng bị nhất .....

Chưa phải thời cơ có lợi cho chúng ta tập hợp quân đội ......

Tránh đánh rắn động cỏ ......

Ngài tốt nhất hãy kiềm chế hành động ......

Nếu ngài manh động ....

E là không bảo đảm được sự an toàn cho đại thiếu gia và lục tiểu thư ......

Mà ngài cũng gặp bất trắc

Thiên trường hằn giọng .....

- .....

Ta tự biết cân nhắc ....

Ngươi mau đi đi .

Mạc phùng vừa rời đi nàng đôi mắt nghiêm nghị nhìn hắn ......

- ....

Tập hợp quân đội ......

Ngài muốn làm phản sao .....

Đổng ngạc thiên trường .....

Ngài điên rồi ......

Thiên trường cười khẩy ......

- ....

Đúng là ta muốn làm phản ........

Hắn ngắt quãng xong lại tiếp tục nói ......

- ......

Ta muốn thay nàng trừng phạt hắn ta , nàng nhìn đi ....

Cả ông trời cũng không muốn hắn trở thành đại chu hoàng đế .....

Từ ngày hắn lên ngôi .....

Mất mùa đói kém liên tục diễn ra ....

Chi bằng ta thay trời hành đạo ....

Nàng cau mày , ngắt ngang lời hắn

-....

Thay ta trừng phạt chàng ......

Ta bỏ chàng ấy mà đi chính là sự trừng phạt mà ta dành cho chàng rồi .....ngài còn muốn gì nữa .....

Ta chỉ muốn quãng đời còn lại của ta bình an mà sống tiếp ........

Cũng đợi đại ca tỉnh lại .

Thiên trường lắc nhẹ đầu .....

- ......

Lẽ nào nàng không muốn báo thù ......

Nàng quên nàng đã từng thề sẽ báo thù cho nam cung gia hay sao .......

Lẽ nào tình yêu nàng dành cho hắn còn có thể vượt qua hận thù sao .......

Nàng đứng lên xoay lưng bỏ đi , nàng liếc nhìn hắn .....

- ....

Chàng ấy tuy không còn là trường quảng vương ta đã từng yêu .....

Nhưng ta tin chàng ấy không phải người làm ra loại chuyện như vậy ......

Thiên trường cười lớn .....

- .....

Ha ha ......

Bây giờ nàng không tin ta cũng được .....

Nàng cứ chờ đi .....

Sớm muộn ta cũng sẽ tìm ra chứng cứ chứng minh hắn giết chết phụ thân nàng ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đại chu trường văn hoành


Ngoài trời mưa rất lớn , những tia sét thi thoảng lại xé toạc bầu trời đêm tối mịt , tiếng sấm gầm vang trời ......

- ta nhớ rồi ........

Nàng ngồi bật dậy , xung quanh tối mịt ......

Trán nàng ướt đẫm mồ hôi , nàng tựa cằm lên hai đầu gối đôi mắt rưng rưng ..........

Thiên trường xô cửa chạy vào , hắn ở gian phòng cạnh phòng nàng ....

Hắn còn mặc y phục ngủ , mái tóc đen xoã dài trên tay cầm đoản kiếm , khuôn mặt lo lắng .....

- ....

Nàng sao vậy nhu nhi .....

Nàng ngước mắt nhìn hắn , tay bấu chặt thành giường .....

Thiên trường vứt kiếm xuống đất chạy lại ôm lấy nàng .........

-.....

Nàng gặp ác mộng sao ...không sao , có ta đây rồi ........

Nàng đôi mắt ngấn lệ giọng run rẩy .

- ...

Hắn chính là trường hoành văn đế ....

Thiên trường hơi ngớ người .....

- nàng nói quảng vương sao .....

Đúng là niên hiệu của hắn là trường hoành văn đế .....

......................

Hắn rót tách trà đưa cho nàng .......

- .....

Nàng uống trà định thần lại , có chuyện gì từ từ nói cho ta nghe ........

Nàng nhấp một ngụm trà ánh mắt nhìn xa xăm ......

- .......

Ta đã từng nói với ngài chuyện ta đến từ tương lai cách đây 2000 năm ngày còn nhớ không ....?

- ....

Ta đương nhiên nhớ .....

Nhưng chẳng phải nàng nói , nàng đã trở thành nam cung ngọc yên , nàng với vũ nhu của tương lai kia không còn liên quan sao ....?

Nàng thở dài ......

- .....

Tất cả những chuyện đã xảy ra trong quá khứ này ở nơi ta sống đã có ghi chép lại ........

Ta có nói thêm ngài cũng khó mà hiểu ...........

Nhưng ta đã từng đọc qua một quyển sách ......

Đó là một quyển sách tên " đại chu trường văn hoành " lúc đó ta vốn không ấn tượng lắm .......

Nhưng chiều nay khi nghe một hạ nhân gọi quảng vương bằng cái tên trường hoàng văn đế , ta nghe cái tên này thì chợt thấy rất quen nhưng lại không thể nhớ được gì ......

Lúc nãy ta ngủ đã mơ thấy ngày mình đọc quyển sách ấy .........

- .....

Xin lỗi nhu nhi .....

Nhưng những gì nàng nói ta thật sự không hiểu cho lắm ........

- ......

Ta đọc lại một lượt cho ngài nghe ......

" Năm cảnh thừa đức đế 156 thái bình thịnh thế , đời sống nhân dân no ấm , suốt những năm cảnh thừa đức đế trị vì nhân dân chưa từng một lời oán thán . khi cảnh thừa đức đế trị vì được 8 năm thì ngũ vương gia người từng được văn thánh thái đế yêu quí nhất âm thầm cấu kết với tam vương gia là nhạc thân vương cùng với bát vương gia tạo phản , ngũ vương và tam vương vốn sở hữu một đội quân hơn 50 vạn binh sĩ lại được bát vương giúp lôi kéo thế lực trong triều ủng hộ nên nhanh chóng lật đổ cảnh thừa đức đế , để tránh hậu hoạ về sau ngũ vương trước khi lên ngôi đã nhanh chóng diệt cỏ tận gốc những đại thần theo cảnh thừa văn đế , ngũ vương gia lên ngôi lấy nên hiệu trường hoành văn đế tiếp tục truy sát những hậu nhân của các đại thần có ý chống đối ....."

Thiên trường lẩm nhẩm ........

- .....

Ngũ vương ....

Hắn chính là trường quảng vương ....

Vậy tam vương gia .....

- ....

Chính là nhạc văn điện hạ ....

Nhưng ta không rõ bát vương là ai ..........

Thiên trường khoé môi hơi cong lên .........

- .......

Đồng lư lạc .....

- sao có thể là đồng lư lạc , hắn đâu phải hoàng tử ......

Thiên trường cười .....

- ....

Nàng không biết cũng phải , đồng lư lạc tuy là tam thiếu gia của đồng phủ nhưng hắn còn thân phận khác là bát hoàng tử ......

Điều này rất ít ai biết , những gì nàng đọc được có lẽ là các quan tại du văn cục ghi chép lại vì chỉ có họ mới rõ mọi việc như thế và đúng với những gì đã xảy ra ....

Để ta nhớ xem , 10 năm trước đồng lão gia đã đưa lư lạc vào cung thỉnh an văn thánh thái đế .....

Tuy lư lạc lúc ấy mới chỉ 13 tuổi lại được nuôi dưỡng ngoài phủ nhưng cầm kì thi hoạ lại rất giỏi , văn võ toàn tài ....hắn được rất nhiều vị nương nương quí mến và từ đó được chọn làm bạn học của các vị hoàng tử .....

Có lần sứ giả triệu quốc đến chơi ra câu đố thử thách các hoàng tử đại chu nhưng lại chẳng có vị hoàng tử nào trả lời được .......

Văn thánh thái đế nhìn thấy nụ cười nhếch lên của lư lạc thì đã nói :" lạc nhi....

Con đoán ra rồi sao ......"

Lư lạc đứng lên hào sảng trả lời câu hỏi của sứ giả một cách rất thông minh .

Sứ giả gật gù ..

Tay chắp trước ngực ......

- .....

Hoàng đế đại chu xin cho bản xứ giả hỏi ...

Đây là vị hoàng tử thứ mấy ạ .......

Văn thánh thái đế cười lớn đắc trí trả lời ......

- .....

Đây chính là bát hoàng tử ....

Dưỡng hoàng tử của ta .........

tuy chỉ là một câu nói lúc đắc chí của tiên đế mà lư lạc trở thành một hoàng tử của đại chu.....

Mọi người trong điện quay sang nhìn nhau ......"

Là bát hoàng tử ..."

" trở thành bát hoàng tử rồi sao ...."

Nàng ánh mắt cau lai , tay run run ......

- .....

Nếu đại chu trường văn hoành ghi chép không sai thì cái chết của phụ thân ta và việc đuổi cùng giết tận trên dưới nam cung phủ là do cẩu hoàng đế gây ra .......

Đồng lư lạc cũng tham gia vào việc nam cung phủ diệt môn .......

Đột nhiên nàng trợn mắt ....

- .....

Nếu hắn biết rõ mọi chuyện đến vậy , lại thừa biết tiểu liên vì muốn trả thù mà tiếp cận vương thất đại chu vậy chẳng phải .....

Tiểu liên ....

Tiểu liên gặp nguy hiểm rồi sao ???
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ta không muốn đau khổ nữa


Nàng cầm lấy vạt áo thiên trường cầu khẩn .......

- .....

Cầu xin ngài ......

Hãy giúp ta đưa tiểu liên rời khỏi đồng phủ ....

Muội ấy hấp tấp với việc báo thù như thế ách hẳn sẽ gây ra chuyện không hay ....

Bọn họ ........ bọn họ chắc chắn sẽ không tha cho muội ấy ....

Thiên trường đưa tay lau đi giọt mồ hôi trên trán nàng nhẹ vén mái tóc nàng ra sau tai .....

- .....

Bạch tiểu liên lợi dụng nàng để nàng giúp nàng ta báo thù .....

Nàng thật sự bất chấp sự an nguy của bản thân để cứu nàng ta hay sao ....?

Nàng răng cắn chặt môi sau cùng mới nói thành tiếng.....

- Suốt những năm qua tiểu liên luôn ở cạnh bầu bạn với ta , bảo vệ ta , .......

Ta xem muội ấy như thân muội muội ,Ta lúc này đơn thân độc mã , không vây cánh ......không thể đưa muội ấy rời khỏi những kẻ độc ác kia .....

Chỉ có ngài , ta biết ngài đủ khả năng để bảo vệ an toàn cho muội ấy .......

Ta xin ngày hãy cũng ta quay về kinh thành đưa muội ấy đi .......

Nam cung ngọc yên đã vì ta mà biến mất , tiểu liên lại là nha hoàn mà ngọc yên rất yêu quí .....

Ta phải thay nam cung ngọc yên bảo vệ muội ấy ....

Đột nhiên thiên trường kéo nàng lại rất gần hắn , vòng tay hắn như ôm trọn lấy nàng , cằm hắn tựa lên tóc nàng ....

Khoé miệng hắn khẽ cong lên ...... :" mái tóc nàng vẫn thơm ngây ngất cái hương hoa hải đường của năm đó ......

Nàng vẫn thiện lương như nhu nhi của năm đó ......

Vẫn là nữ nhi mà hắn yêu hơn cả sinh mạng .........

"

- .....

Giá như nàng có thể đừng lương thiện như thế .....

Vì người khác mà không quản đến an nguy của bản thân ........

Nàng đã từng nghĩ qua .....

Nàng chịu tổn thương bao nhiêu ....

Thì ta còn đau khổ hơn gấp trăm lần hay không .......

Nàng yên tâm ta đã hứa với nàng đưa bạch tiểu liên an toàn rời khỏi kinh thành thì chắc chắn sẽ làm được .........

Nhưng có một điều .......

Nàng ngước mắt nhìn hắn ......

Ánh mắt si tình của hắn chạm vào đáy mắt nàng .........

Giọng hắn trầm ổn .....

- ......

Ta không muốn bản thân phải chịu đau khổ nữa , vì vậy không thể để nàng chịu bất kì thương tổn nào cả .....

Vừa tức thì hắn rút một chiếc lọ nhỏ bên thắt lưng mở ra đưa ngang qua mũi nàng ......

- .....

Ngài .....

Nàng choáng váng , đầu óc quay cuồng sau đó ngã vào lòng hắn . ....

Thiên trường đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên trán nàng rồi khẽ cười ......

- ......

Nàng yên tâm .......

Nàng muốn gì thiên trường ta đều có thể vì nàng mà làm tất cả mọi chuyện .....

Hắn đưa nàng về giường cẩn thận đắp chăn cho nàng rồi đi ra ngoài .....

Hắn nhìn hai thị nữ trước cửa .....

- .....

Chăm sóc nàng ấy cẩn thận ....

Còn nữa , không được để nàng ấy rời khỏi thanh đạo quán này ....

Rõ chưa .....

- .....

Rõ thưa công tử ......

Hắn đi nhanh về phía đông thanh đạo quán ......

Một chục hộ vệ mặc hắc y thấy hắn đến thì cúi đầu ......

- .....

Công tử ......

- .....

Chuẩn bị ngựa .....

Đêm nay chúng ta sẽ xuất phát đến kinh thành ......

Một tên khuôn mặt hoảng hốt .....

- ....

Công tử ....

Không thể được ......

Trường hoành văn đế đang ráo riết truy bắt người .....

Quay lại kinh thành há không phải là tìm đường chết hay sao .......

Thiên trường xoay lưng đi về phía chuồng ngựa dắt ra một con hắc mã .....

- ....

Công tử ....

Xin người hãy suy nghĩ kĩ ......

- ......

Các ngươi sợ chết không đi thì bản công tử đi một mình ......

Đám lĩnh vội quì xuống .....

- ....

Nô tài không có ý đó ......

Nhưng chúng nô tài rất lo cho người ......

Người có đại ân đại đức với những người dân nơi đây .....

Trước đây gặp lũ lụt , hạn hán , mất mùa ....

Chính là nhờ người hàng năm đưa lương thực đến cứu tế mà người dân tề bắc , lưu sa , thủ mạc ,....

Chúng nô tài mới có cơ hội sống đến ngày hôm nay ....

Chúng nô tài đã thề cả đời sẽ tận trung với đổng ngạc gia , sao có thể sợ chết mà không chấp nhận mệnh lệnh của công tử ....

Nếu công tử đã kiên quyết quay lại kinh thành .....

Không cần biết người vì lý do gì ......

Chúng nô tài tuyệt đối không kháng mệnh .....

Nô tài sẽ đi tập hợp số hộ vệ tại nơi đây ....

Cùng người quay lại kinh thành .

Thiên trường nhìn đám nô tài quỳ dưới đất giọng lãnh bạc

- .....

Không cần ....

Chỉ cần 3 người là được ......

Ta đang bị truy nã .....

Không tiện mang theo nhiều hộ vệ ......

Tránh gây chú ý ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Vĩnh viễn không muốn nàng xa ta


Canh hai khi trời đã tối mịt mờ , đêm nay lại là một đêm không trăng , hắn ngồi trên nóc tam phong hương toàn thân vận hắc y đeo mạn che mặt chỉ để lộ đôi mắt sắc bén ......

2 tên khác mặt hắc y dùng kinh công nhẹ nhàng đi tới ......

- ....

Công tử .....

Chúng nô tài đã thành công trà trộn vào làm hạ nhân trong đồng phủ được ba hôm rồi .....

Quả nhiên như người dự đoán .....

Tam phu nhân không có trong phủ ........

Thiên trường liếc mắt nhìn hai tên hắc y .....

- .....

Vậy còn đồng lư lạc .......

- hồi công tử , đồng lư lạc thì có xuất hiện ....

Nhưng lại rất hiếm khi có mặt tại phủ , mọi chuyện trong phủ đều do đồng lão gia giải quyết ....

Lư lạc hắn sáng sớm đã nhập cung , tối muộn thì mới hồi phủ .....

Nô tài có nghe tiểu thuý hầu hạ trong dịch thượng nói .....

Hình như dạo gần đây lư lạc đang giúp hoàng thượng giải quyết chính sự quan trọng .........

Còn tam phu nhân .....

Đã được triệu vào cung làm bạn với thôi thái phi rồi ạ ...........

Thiên trường khoé môi cong lên ........

- .......

Quả nhiên đưa bạch tiểu liên vào cung để làm con tin .........

Ép ta phải giao nhu nhi ra .......

Xem ra ta phải vào cung một chuyến rồi ........

..............

Một tháng trước

Ngoài trời tối đen như mực , những hạt mưa đã bắt đầu rơi .......

Bạch tiểu liên mở mắt , nàng trở người nhìn nam nhân nằm cạnh mình đôi mắt oán trách ......."

Ta giúp ngươi đi dập đầu nhận lỗi với lão gia ......"

Nàng nhẹ nhàng rút thanh đoản kiếm dưới gối giơ lên cao ........

- ......

Ngươi đi đền tội đi .........

Bỗng chốc hắn ta mở mắt nhanh chóng xoay người tránh nhát kiếm đâm xuống của nàng ......

Nàng nhang chóng rút kiếm lên tiếp tục lao về phía hắn ...........

Hắn khuôn mặt bình thản , nhanh như chớp hắn nắm chặt đầu kiếm trong tay .....

Những giọt máu rỉ ra từng giọt chảy xuống giường ......

Tiểu liên lấy hết sức rút kiếm ra nhưng không được .....

Hắn nắm quá chặt ....

Miệng hắn nhếch lên .....

- ......

Ta là phu quân của nàng .....

Nàng quả thật muốn giết ta .......

Tiểu liên trợn mắt .....

Giọng hận thù

- ......

Ngươi không phải phu quân của ta .....

Ngươi là kẻ thù của nam cung gia chúng ta ......

Đồng lư lạc Ta phải giết ngưoi .....

Lư lạc nhanh như chớp cướp lấy thanh đoản kiếm ném xuống đất ôm chặt lấy tiểu liên .....

Nàng tuy là người học võ .....

Nhưng lư lạc hắn ta võ công cao cường đã khống chế khiến nàng không nhúc nhích được ............

- .....

Ta đã từng nói với nàng ....đừng tiếp tục ương bướng nữa .....

Ta đã sớm nhân ra mục đích của nàng khi nàng tiếp cận ta ......

Nhưng Tình cảm ra dànhcho nàng là thật lòng .......

Ta có thể tha mọi lỗi lầm cho nàng .....

Chỉ cần nàng không chống đối lại ta ........

Tiểu liên cười khẩy ......

- .....

Ngươi sát hại lão gia .....

Không chống đối lại ngươi ư .....

Nực cừoi .......

Ta đã từng thề rằng nếu hôm nay không giết được ngươi .....

Chi bằng ta xuống dưới cửu tuyền thay kẻ ác nhân như ngưoi dập đầu tạ lỗi với lão gia ......

Tiểu liên xô hắn ra xa chạy lại cầm thanh đoản kiếm trên tay đâm mạnh vào ngực mình

" ....

Liên nhi ....

Đừng mà ..."

Lư lạc hoảng hốt chạy về phía nàng ........

Tiểu liên té ra sàn máu từ miệng vết thương cứ thế ứa ra ......

Lư lạc chạy lại ôm lấy nàng hắn gào lên ......

- .........

Mau truyền ngự y ......

Hắn tựa cằm lên đầu nàng , máu chảy xuống nhuốm đỏ cả y phục hắn đang mặc ........

- .....

Liên nhi .....

Đừng mà ........

Liên nhi ......

Những dòng nước mắt nóng chảy ra từ khoé mắt lư lạc .........

- .......

Đồng lư lạc .....

Nếu ....

Nếu như .....

Ngươi thật sự yêu ta ......

Xin ngươi ......

Xin ngươi hãy để tiểu thư được an toàn ....

Đừng tiếp tục vì hoàng vị mà gây sóng gió nữa .......

Ta cầu xin ngươi ........

Tiểu liên từ từ nhắm mắt , trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay hắn .......

Lư lạc đã ngồi đó rất lâu ôm xác nàng trong tay .....

Cuối cùng hắn cũng đứng lên lấy viên ngọc đặt trong chiếc hộp gấm nhỏ trong tủ .....hắn lấy liêm thuỷ ngọc đặt trong miệng nàng để giữ lại nguyên thân cho nàng .........

Hắn mặc y phục đẹp cho nàng trang điểm diễm lệ rồi đặt nàng nằm trên giường đắp chăn cẩn thận .........

- .....

Liên nhi .....

Nàng muốn rời xa ta sao ......

Chỉ cần ta không cho phép .....

Nàng vĩnh viễn không thể rời xa ta được .........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Sự giúp đỡ từ vương thi ảnh


Một cánh chim bồ câu chao đảo trên nền trời xanh thẳm , một âm điệu trong trẻo truyền đến thư phòng của hắn ..........

Hắn ném bầu rượi trên tay xuống sàn lao ra khỏi thư phòng .....

Hắn như người mất hồn lững thững đi về phía thanh hoà cung ......

Miệng hắn mấp máy .....

- ....

Yên nhi .....

Yên nhi về rồi sao ......

Hắn đẩy cửa cánh cửa gỗ nặng chịch bước vào .......

Một tì nữ đang quyét sân thấy hắn vội khom người ......

- .....

Tham kiến hoàng thượng .........

Quảng vương tiến vào trong điện ....

Nơi đây mỗi ngày hắn đều cho người quét dọn nên luôn sạch sẽ .........

Tay hắn lướt trên dây chiếc đàn phong cầm ...........

Đây là chiếc đàn hắn đã cho người làm tặng nằng cách đây 1 năm .....

Hắn còn nhớ rõ nàng không hề thích đánh đàn , khó khăn lắm hắn mới thuyết phục nàng học đánh cho hắn nghe một bài ........

Có thể nàng đánh không hay , nhưng với hắn đó là thanh âm mà cả đời hắn không quên được ......

Hắn nhìn ra nhừng khóm hoa hải đường nở rực rỡ trong khuôn viên điện mà đôi mắt ngấn lệ .......

- ......

Hải đường hoa này trước đây ngươi vẫn là ngươi chăm sóc sao .....?

Người thị nữ nhẹ lắc đầu .....

- ....

Hồi hoàng thượng , nô tì chỉ mới chuyển đến đây vài tháng mà thôi .....

Nghe các vị tỉ tỉ từng hầu hạ đổngphi nương nương nói .....

Trước giờ nương nương không cho bất kì ai đụng đến hoa hải đường này , toàn bộ hải đường trong điện đều đều tự tay nương nương chăm sóc ..........

- ....

Được rồi ngươi lui ra đi .......

Hắn đứng lặng thinh bên cửa sổ nhìn ra chiếc xích đu gỗ bên ngoài .....

Hắn còn nhớ nàng rất thích ngồi tại nơi đó ăn điểm tâm , và rồi nàng còn thích ngồi đó nhìn hắn vẽ tranh ...........

" hắn đặt bút lông xuống bàn vươn vai. ........

Nàng đặt chiếc xẻng nhỏ xuống đất gỡ khăn tay lụa ra tiến lại phía hắn .....

- .....

Chàng đang làm gì đó .......

Hắn kéo bức tranh rộng ra ......

- .....

Trẫm vẽ nữ nhân xinh đẹp nhất mà trẫm từng biết .......

Nàng quen nàng ấy không ....?

Nàng nhìn vào bức tranh .....

Mày phượng cau lại .....

- ......

Sao chàng vẽ dáng vẻ ta xấu thế kia .....

Ta không chịu vẽ lại ........

Hắn và nàng cùng ngồi xuống xích đu gỗ , nàng tựa đầu vào vai hắn , ánh mufặt trời dịu dàng chiếu lên mái tóc , khuôn mặt họ .....

Nàng giọng nói dịu dàng ....

- .....

Chàng thấy thanh hoà cung hôm nay có gì đăc biệt không ......

Hắn liếc mắt một vòng xung quanh rồi lắc nhẹ đầu .....

- .....

Trẫm không biết ....

Nàng nói xem

- ......

Ta đã gieo rất nhiều hạt giống hoa hải đường ......đợi chàng trở về nhất định sẽ cũng chàng ngắm những đoá hải đường xinh đẹp nhất .......

Hắn hôn nhẹ trán nàng ......

- ......

Hải đường dù có đẹp cỡ nào cũng không bao giờ sánh bằng yên nhi của trẫm ....."

Hắn quỳ xụp xuống sàn hai tay cuộn chặt .........

- .....

Dù có phải trả bất cứ giá nào trẫm cũng sẽ khiến nàng quay về cạnh trẫm ...

.........................

Vương thi ảnh ngồi trước gương đồng chải tóc , nàng nhẹ nhàng gỡ hết những chiếc trâm vàng xuống ......

Bất giác nàng đảo mắt quanh phòng miệng hơi nhếch lên ....

Nhưng nàng ta vẫn ung dung tiếp tục chải tóc .....

- ......

Về rồi sao ......

Phía sau bức mành trúc thiên trường bước ra , hắn ngồi xuống bàn rót 1 tách trà ......

- .....

Quả nhiên nàng rất thông minh , đoán ra được là ta .......

Thi ảnh nhìn hắn qua tấm gương .....

- ....chàng đừng quên võ công của ta và chàng đều do bạch đăng sư phụ dạy , ta theo chàng làm việc lâu như vậy .....

Lẽ nào kinh công của chàng ta không nghe ra sao ......?

Nàng xoay người lại ......

- .....

Chàng đang là tòng phạm triều đình ......

Chuyện chàng có ý mưu phản là thật sao .......

Thiên trường cười khẩy ......

- .....

Nàng theo ta lâu vậy rồi .....

Nàng thấy ta có giống muốn mưu phản không ......

- ......

Nhìn không giống ....

Nhưng ta đã biết .....

Từ lâu ngài đã chuẩn bị quân đội để làm gì ....

Không phải để mưu phản hay sao ........

Hắn nhấp một ngụm trà rồi đặt tách xuống bàn ......

- .....

Nàng thực sự rất hiểu ta .....

Nhưng ta lại không thích một nữ nhân quá thông minh như nàng .........

Có những chuyện nàng không nên biết quá nhiều ......

Hắn nhìn nàng , nàng nhìn hắn , bốn mắt chăm chăm nhìn nhau , đột nhiên thi ảnh cười phá tan không khí căng thẳng .....

- .....

Hôm nay chàng không quản nguy hiểm quay về đây chắc không phải chỉ để tìm ta tán ngẫu chứ .......

Nói đi ....., mục đích chàng tìm ta là gì .....

Thiên trường đứng dậy đi vòng ra sau lưng nàng tay đặt lên vai nàng hắn ghé sát đầu vào tai nàng ......

- .....

Nhập cung giúp ta thăm dò tin tức của bạch tiểu liên .....

Đồng tam phu nhân ......

Thi ảnh ngước mắt nhìn hắn ......

- ......

Chuyện này rất đơn giản .....

Nhưng có một điều kiện mà chàng phải đồng ý với ta ........

- .....

Nàng nói xem ......

- sau khi ta đưa tin tức của tam phu nhân cho chàng , chàng phải nói cho ta biết .......

Thiên vũ đang ở đâu ....

Hắn ngớ người ......

- ......

Thiên vũ .......

Nàng nghĩ thông rồi sao ......

Thi ảnh cười buồn ....

- ......

Trước giờ ta luôn yêu chàng vì nghĩ rằng chàng là người mà 7 năm trước đỡ thay ta một kiếm .....

Nhưng nửa năm qua ta đã phát hiện ....

Người mà năm đó cứu ta đã đỡ cho ta một nhát kiếm bên vai phải ......

Nhưng chàng thì không có vết sẹo đó , và Thiên Vũ chín là người đã cứu ta một mạng .......

Thật buồn cười ...

Bao nhiêu năm qua ta tưởng rằng ta yêu chàng rất nhiều nhưng ....

Hoá ra tình yêu ta dành cho chàng chỉ là sự ngưỡng mộ , lòng hồi báo mà thôi .....

Do ta quá cố chấp với chàng đã nhiều lần làm tổn thương thiên vũ .....

Thiên vũ từng nói khi nào chàng ấy quên được ta chàng ấy sẽ quay lại kinh thành ....

Chàng ấy chưa trở về tức là trong tim chàng ấy vẫn còn yêu ta .......

Ta sẽ đi tìm chàng ấy ......

Nhìn khuôn mặt của nàng hắn chợt nhận ra ....

Bao nhiêu năm nay nữ nhân này chưa từng một lần cảm thấy hạnh phúc ....

Phải ....

Là hắn nợ nàng ....

Nợ nàng quá nhiều .......

Nhưng còn Thiên Vũ ....

Hắn phải nói sao với nàng về chuyện của Thiên Vũ đây ...lẽ nào hắn phải nói với nàng ....

Đổng Ngạc Thiên Vũ ...

Sẽ không bao giờ có thể quay về kinh thành tìm nàng nữa ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Dò tìm tung tích


Ngay sáng ngày hôm sau vương thi ảnh đã nhập cung , nàng ta mặc lễ phục đầu cài kim thoa ngọc bích .....

Đương nhiên hễ nàng rời khỏi đổng ngạc phủ thì có rất nhiều quân lính đi phía sau , họ đều nhận được lệnh của quảng vương là đi theo nàng vì có thể đổng ngạc thiên trường sẽ đến tìm nàng .......

Tới cổng lớn hoàng cung nàng xoay người .....

- ....

Các người không cần theo ta nhập cung ....

Ở đây đợi là được rồi , dẫu sau ở trong hoàng cung cũng không có người mà các ngươi cần tìm .......

Nàng đưa lệnh bài sau đó dễ dàng qua được bắc môn .

Nàng vừa đi trên con đường lát đá vừa suy nghĩ trong đầu .......

- ......

Theo những gì thiên trường nói thì bạch tiểu liên đang ở trong cung .....

Ta không thể cứ chạy hết hoàng cung kiếm nàng ta được ......

Tạm thời đến chỗ thôi thái phi .....

Xem có thăm dò được tin tức gì không ......

Nàng đi thẳng đến thanh mai điện ....

Tiếng đàn từ trong điện truyền đến tai nàng , một tì nữ đứng ngoài thầy nàng vội khom người .......

- ....

Vương phu nhân hảo ......

- .....

Ta đến thỉnh an thôi thái phi , nương nương trong điện sao ....?

Tì nữ kia khẽ gật đầu .....

- ....

Dạ ...

Vương phu nhân đến thật đúng lúc , văn hỉ công chúa mới sáng sớm đã đến thỉnh an nương nương , giờ công chúa đang gảy đàn cho nương nương nghe ...........

Để nô tì đưa người vào .....

Bước qua một hành lang dài thi ảnh đã tới chính điện , nàng bước vào nhẹ nhàng khom người hành lễ .....

- ........

Vương thị thỉnh an nương nương , nương nương vạn phúc kim an .

Lưu hạ ngừng gảy đàn , miệng cười dịu dàng ......

- ....

Tỉ tỉ đến thỉnh an sao ã .......

Thôi thái phi cười hiền lành ....

- ....

Ảnh nhi cũng đến rồi .....

Người đâu ban toạ ......

Thi ảnh ngồi xuống ghế , lưu hạ cũng không gảy đàn nữa mà ngồi xuống đối diện thi ảnh .....

Thôi thái phi buồn bã nhìn thi ảnh và lưu hạ .......

- .....

Nhìn hai người các con thật khiến mẫu phi đau xót ....

Năm đó ta đã cùng lúc ban hai người các con làm thê tử của đổng ngạc thiên trường , ta cũng không thể ngờ hắn Ta lại là người như vậy .......

Có ý làm phản sau đó còn bỏ hai người các con lại không lo .......

Lưu hạ cười trấn an thôi thái phi .....

- ....

Mẫu phi người đừng lo lắng mà .... nữ nhi và tỉ tỉ tuy có chút buồn bã , nhưng mọi chuyện đã qua lâu rồi , nữ nhi cũng đã ổn hơn lúc trước rất nhiều , trước nay tỉ tỉ đối xử với con rất tốt , mọi việc lớn nhỏ trong phủ tỉ ấy luôn thay lưu hạ sắp xếp ổn thoả ....

Hơn nữa lưu hạ còn có mẫu phi bên cạnh mà ........

Thi ảnh thở dài ......

- ......

Haizzz ...

Ta thật sự rất ghen tị với phu thê đồng tam công tử ....

Phu thê họ trước nay vẫn rất hạnh phúc .....

Thôi thái phi gật đầu .....

- kể ra cũng lạ ......

A đầu tiểu liên tuy ngang bướng nhưng lúc trước mỗi ngày đều cùng lạc nhi tiến cung thỉnh an ta .....

Dạo gần đây lại chẳng thấy tăm hơi đâu cả , mỗi lần đến cũng chỉ có mình Lạc Nhi ........

Lưu hạ cũng khẽ gật đầu .....

- ....

Mẫu phi nhắc nữ nhi mới chú ý ...

Lần cuối nữ nhi gặp đồng tam phu nhân cũng là cuối tháng trước trong ngự hoa viên ....

Ngày hôm đó tỉ ấy trông lạ lắm ......

Trông có vẻ rất tức giận ....

Hay là phu thê họ cãi nhau ...

Thi ảnh nhướn mày .....

-...

Kì lạ ....

Theo ý nương nương và muội muội nói thì hai người đã lâu chưa gặp tiểu liên .....

Nhưng ta lại nghe người trong đồng phủ nói bạch phu nhân mấy ngày nay đều tiến cung mà ......

- ....

Có lẽ a đầu này có tiến cung nhưng không đến thanh mai điện , chắc là lại sợ bị ta rầy la vì không biết phép tắc trong cung chứ gì ......

- à ....

Ra thế ......

Thi ảnh ngồi lại một lúc sau đó đứng lên rời đi .....

Nàng lững thững đi trong hoa viên ........

- .......

Vương phu nhân .....

Nàng xoay lưng nhìn thấy quảng vương đang đi cùng lư lạc ......

- ......

Vương thị thỉnh an hoàng thượng , tam công tử hảo .......

Lư lạc nheo mắt ....

- .....

Vương phu nhân chẳng phải đã rất lâu rồi không nhập cung hay sao ....

Không biết vì cớ gì mà hôm nay lại nhàn rỗi tiến cung ......

Miệng thi ảnh hơi cong lên .....

- ......

Hoàng thượng thứ lỗi vương thị tiến cung chưa kịp đến thỉnh an người ......

Ta nghe hạ nhân trong phủ nói hôm nay văn hỉ công chúa tiến cung nên đã cùng đi với muội đấy ....

À mà lúc trước ta có mượn phu nhân của ngài có nói rằng sẽ chỉ ta thêu hương nang hoa sen giống của nàng ta .......

Chọn ngày chi bằng hôm nay ta có thể đến phủ ngài làm khách chứ .........

Lư lạc nhoẻn miệng cười ......

- ......

Thật không may mắn ....

Phu nhân nhà ta đã bị nhiễm phong hàn mấy bữa nay .....

Sợ rằng sẽ lây cho vương phu nhân.......

Thi ảnh nhún nhẹ người ......

- ....

Vậy để khi nào bạch phu nhân khoẻ lại vậy .....

Không làm phiền hoàng thượng và đồng tam công tử nữa .....

Trong phủ còn có việc , vương thị cáo lui ......

Nàng nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của quảng vương và lư lạc .....

Quảng vương quay sang nhìn lư lạc ......

- .......

Tiểu liên bị phong hàn sao ....

Hèn gì dạo này ta ít thấy huynh đưa nàng ta vào cung .....

Huynh nhớ chú ý đến nàng ta ....

Vì rất có thể yên nhi sẽ đến tìm nàng ta .....

Lát ta cho người mang nhân sâm đến phủ cho huynh .....

Lư lạc mắt nhìn theo hướng thi ảnh vừa rời đi .....

" ....

Diễn không tồi , nói dối cũng không chớp mắt ......

Tiểu liên từng nói hoa sen trắng là thứ nàng ấy thích nhất .....

Nhất định không chỉ cho ai cách thuê hoa sen trắng lên y phục , khắn tay ......

Và cả hương nang ......

Vương thi ảnh .....

Ngươi đã biết gì rồi ..."

..............

Lúc này Vương Thi Ảnh đi gần đến cổng bắc , gần bước lên cây cầu đá nàng chần chừ một lúc rồi bất giác cười nhẹ ....

Dung Hạ nhìn nàng ánh mắt Đượm buồn ....

- ...

Tiểu thư ...

Người ...

Không muốn tranh giành tình cảm của công tử nữa sao ...?

- ...

Tranh ....

Ta hiểu rồi , dù ta có tranh thế nào cũng không thể có được chàng ấy nữa ...

Trái tim chàng ấy đã càng lúc càng rời xa ta ...

Ta tuy yêu chàng sâu đậm ...

Nhưng ngay lúc này , người mà ta muốn gặp nhất là Thiên Vũ ....

Khi thiên Vũ chàng ấy còn bên cạnh ta không để tâm chàng ...

Khi chàng đi rồi , ta mới thấy thật ra ta rất cần có chàng ở bên ....

Bảo vệ ta ...
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
E rằng chàng khó giữ mạng


Nàng đúng đó xung quanh là khung cảnh vốn đã rất quen thuộc ....

Nàng lẩm nhẩm .....

- ....

Đây là ....

Hoàng cung sao .......

Nàng vô phương cứ đi vòng vòng nhưng không thể thoát ra khỏi ngự hoa viên ......

- ....

Tiểu thư .....

Nàng xoay người , đôi mắt mở to tròn ....

- ....

Tiểu liên ...

Là em sao ....

Nàng chạy lại nắm lấy tay tiểu liên , đôi bàn tay nhỏ của nàng ta lạnh toát ......

- ....

Tiểu thư .....

Đây là mộng cảnh mà em dùng chút linh lực cuối cùng của thuỷ hồn châu trong người để tạo ra ..... em không thể bảo vệ người nữa ...

Lại càng không thể giúp người trong ứng ngoại hợp trả thù cho nam cung gia .......

Em đã chết rồi .....

Nàng tay chân run lẩy bẩy ....

- ...

Không thể ....

Em không thể chết ....

Là kẻ nào đã sát hại em .....

Ta nhất định sẽ giết hắn báo thù cho em .....

Tiểu liên nét mặt buồn bã , bơ phờ ....

- ....

Đồng lư lạc ......

Xin tiểu thư hãy tin em ......

Mọi chuyện sóng gió mà chúng ta phải gánh chịu là do sự tham vọng của đồng lư lạc ......

Hoàng thượng .....

Chính hoàng thượng cũng là bị hắn lợi dụng mà làm ra những chuyện trái luân thường đạo lý .......

Thời gian của em cũng đã cạn em không thể tiếp tục duy trì nhân khó nữa ....

Đã từ lâu em coi người chính là tiểu thư .....

Chỉ mong người ...

Có thể trân trọng người trước mắt ......

Tiểu liên buông tay nàng nhân ảnh của nàng ta như làn khói trầm hương từ từ tan ra .....

Nàng khóc nước mắt ướt đẫm khuôn mặt nhỏ .......

Nàng hé mở mắt , ánh nến le lói trên bàn hắt vào mặt nàng ......

Nàng ngồi dậy quẹt đi nước mắt .....

Nghe có động tĩnh một nữ tì chạy vào ....

- ....

Chắc người đói rồi ....

Để ta sai hạ nhân làm cho người ít đồ ăn ......

Nàng xuống giường ngồi vào bàn ....

- ....

Ta muốn gặp thiên trường ....

- ....

Nương nương gặp công tử có chuyện gì không ã .....

Nàng tay chống trán đầy mệt mỏi ....

- .....

Nói chàng ấy ....

Tiểu liên chết rồi ....

Không cần mạo hiểm cùng ta quay về kinh thành nữa .....

Đột nhiên đôi mắt nàng giãn ra ....

- ....

Ngày hôm đó chàng ấy đnahs thuốc mê ta ....

Lẽ nào chàng ấy đã tự mình quay lại kinh thành ....

Nàng vội vã thay y phục chải lại tóc rồi lao ra khỏi phòng , hai thii nữ trước cửa vội ngăn nàng lại ....

- .....

Công tử đã hạ lệnh không được để người rời khỏi đây ...

Xin nương nương đừng làm khó chúng nô tì .....

Hơn nữa ở cửa chính có rất nhiều thị vệ , nương nưing không thể ra khỏi nơi này .......

Nàng nhíu mày quì sụp xuống nền đất ....

- .....

Cầu xin hai người ....

Thiên trường đang rất nguy hiểm ....

Ta phải ngăn chàng ấy lại ......

Lẽ nào các người không sợ chàng ấy nguy hiểm sao ....

Hai thị nữ kia cũng quì sụp xuống .....

- .....

Nương nương xin người đúng lên .....

Công tử có ơn cưu mang chúng em là những kẻ cơ nhỡ ...

Đương nhiên chúng em lo cho công tử ....

Nhưng lệnh của công tử chúng em không thể không nghe ....

Bảo vệ nương nương chính là nhiệm vụ hàng đầu của hai người chúng em ......

Nàng khấu đầu liên tục ....

- ....

Ngọc yên van xin hai người hãy giúp ngọc yên rời khỏi nơi này ....

Ta sẽ tự biết bảo vệ bản thân. ......

Quan trọng hơn là ta sẽ đưa thiên trường trở về an toàn ......

Đồng tam phu nhân đã bị sát hại nếu thiên trường tiếp tục tìm hiểu sâu vào việc này ....

E rằng chàng khó giữ mạng ......

- .....

Nếu ....

Nếu người nói vậy .....

Em sẽ giúp người ra khỏi nơi này .....

Người phải tuyệt đối chú ý an toàn cho bản thân mình ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tô hạc linh


Theo mật báo thiên trường nhận được từ những nội gián trong đồng phủ đêm theo tục lệ mọi năm đều sẽ diễn ra lễ tế trời , theo trình tự năm nay buổi lễ tế sẽ do tam công tử tổ chức Chính vì vậy mà tiểu liên sẽ cùng lư lạc đứng đầu đoàn tế .......

Buổi lễ sẽ diễn ra tại tạ thuỷ điện

Thiên trường từ sớm đã cùng thuộc hạ mai phục xung quanh nơi tế đàn , chỉ cần lễ tế vừa kết thúc lập tức cứu người ....

Chiều ngày diễn ra lễ tế hạ nhân trong phủ tất bật chuẩn bị để cho buổi tế trời diễn ra suôn sẻ , từ chập tối các ngọn nến lần lượt đều được thắp lên , cả khuôn viên sáng rực trong ánh nến

Trên dưới đồng gia đều có mặt đông đủ cả ....

Ngồi trên cao là đồng lão gia bên tả bên hữu ông là đại phu nhân và cô mẫu của lư lạc thôi thái phi .....

Tiếng kèn tiếng sáo vang lên ....đi đầu là 4 vị pháp sư đeo mặt nạ tay cầm chuông bạc nhảy những điệu nhảy trừ tà , đi sau là những cô gái xinh đẹp vận bạch y tay cầm lễ vật tế trời ....

Cuối cùng là đồng lư lạc và tiểu liên , họ khoác lên mình lễ phục lấp lánh ánh bạc .......

Tiểu liên điểm trang sắc sảo , giữa trán vẽ một bông hoa đỏ đầu cài kim thoa lấp lánh , khuôn mặt lạnh lùng .....

Các nghi thức của buổi lễ được diễn gia rất suôn sẻ và nhanh chóng ....

Kết thúc buổi lễ bằng nghi thức lư lạc rót ba ly rượi xuống nền đất .....

Giọng hắn trầm ổn ...

- ....

Buổi lễ kết thúc ......

Rời khỏi tế đàn Tiểu liên lay nhẹ vạt tay áo lư lạc ....

- phu quân .....

Thiếp thấy hơi mệt .....

Thiếp xin lui về hoa gia các nghỉ ngơi ........

- được rồi ....

Ta sai hạ nhân đưa nàng đi ....

Tiểu liên quay về hoa gia các trong khi buổi yến tiệc vừa mới bắt đầu ......

Nàng thay xiêm y đơn giản nằm xuống giường nghỉ ngơi .....nàng trở người sang trái , bất ngờ trợn trừng mắt , người này đã đưa tay bịt miệng nàng , nàng ngồi bật dậy .....

- ....

Thiên trường công tử ......

Thiên trường trừng mắt buông tay

- .....

Chúng ta rút thôi .....

Hắn cùng thuộc hạ xoay người định bỏ đi nhưng cánh cửa phòng đã bị mở tung , lư lạc xuất hiện ......

Thiên trường đảo mắt nhìn tiểu liên đang ngồi trên giường ......

- .....

Nàng ta ....không phải bạch tiểu liên

Lư lạc bình thản bước vào , tiểu liên ngồi trên giường cũng đứng dậy tiến lại gần lư lạc .....

Nàng ta giọng nhẹ nhàng ....

- ...

Sao ngài biết ta không phải bạch tiểu liên ........

- ....

Tiểu liên ....

Nàng ta ta sẽ không bao giờ gọi ta là thiên trường công tử ....

Hơn nữa tiểu liên là người của thiểm tân thôn .....

Giọng điệu của ngươi lại giọng kinh thành .......

Tiểu liên ở đâu ......

Lư lạc cười nhạt .....

- ......

Hoá ra để tóm được ngươi lại đơn giản đến thế ....

Đêm ba ngày trước buổi tế lễ ..... bầu không khí lạnh đến rợn người bao quanh kinh thành , xa xa vọng đến tiếng trống dồn canh từng hồi , từng hồi kéo dài mãi .....

Một bóng người vận y lam y màu sậm đứng trên tường thành bên cạnh là một nam nhân thân mặc bạch y đơn giản .....

Một toán lính đi đến ......

- .....

Hoàng thượng , tam công tử ....

Mọi chuyện đã bố trí xong cả rồi ....

Người đã đưa đến ....

Một nữ tử đeo mạn che mặc áo choàng đên đi đến ......

Nàng ta dừng lại trước mặt quảng vương và lư lạc ....

Nàng đưa tay tháo mạn che mặt và áo choàng ra ....

Khuôn mặt trang nhã kiểu tóc và bộ y phục quen mắt ......

Quảng vương lẩm nhẩm .....

- .....

Bạch tiểu liên ....

Nữ tử này cười khẩy .....

- ....

Tiểu nữ Tô thị thỉnh an hoàng thượng .....

- ngươi không phải tiểu liên .......

Lư lạc vỗ tay nhẹ hai cái ....

- ...

Tốt lắm ....

Ta đã chọn ra trong hai ngàn cung nữ trong cung , cuối cũng cũng chọn được nàng ta ......

Tô hạc linh , người giống tiểu liên nhất .....

Quảng vương đi một vòng nhìn kĩ nàng ta ....

- ....

Nàng ta tuy có nét giống với tiểu liên ....

Nhưng dẫu sao cũng là một người khác ....

Liệu có qua mắt được đổng ngạc thiên trường hay không ....

Chi bằng chúng ta đưa tiểu liên thực sự ra ........

Tuy có chút mạo hiểm nhưng tỉ lệ thành công cao hơn ......

Lư lạc nheo mày khẽ lắc đầu ....

- ....

Không được ...

Tiểu liên hận chúng ta , lại biết võ công ....

Quá nguy hiểm ....

Chúng ta không những không tóm được đổng ngạc thiên trường mà có thể sẽ mất tiểu liên ......

Ta thấy cứ để tô hạc linh thế chỗ tiểu liên ......

Cùng ta đến buổi lễ tế trời ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nguyên nhân sự hận thù


Lư lạc đến bên thành giường .....

Hắn đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tiểu liên .....

Ánh mắt oán hận ...

- liên nhi ......

Ta biết nàng rất nhớ tiểu thư của mình .....

Sớm thôi , ta sẽ đưa nàng ta xuống đó với nàng .......

Nàng muốn ta tha cho nam cung ngọc yên sao .....

Không thể nào .......

Nàng ta là một mối hoạ ......

Tô cảnh .....

Quảng vương ....

Thiên trường .....

Đều vì say đắm nàng ta mà mất hết lý trí .....

Nữ nhân này tồn tại chỉ khiến đại chu sớm ngày diệt vong ......

Đổng ngạc gia không còn , nam cung gia không còn ....

Hai đại thế gia đã biến mất ....

Tiếp theo là liễu gia và hạ hầu gia .....

Tứ đại thế gia .....

Đồng lư lạc ta không tin ta không thể trả được mối thù năm xưa ........

Hắn đi đến bên cửa sổ tay bấu chặt thành cửa răng nghiến chặt .....

- .....

Nàng trách ta độc ác , tâm địa xấu xa .........nhưng nào đâu biết rằng chính tứ đại thế gia đã ép thân mẫu ta phải chết ..........

Chính họ đã nợ ta và mẫu thân ....

..............

Hai mươi tư năm trước ....

- hoàng huynh ....... ......

- ....

Đồng huân ....

Huynh đến thật đúng lúc ......

Lại đây dùng thử quế hoa cao mà hoàng hậu mới làm xem ......

Hắn tiến vào đình mát ......

Ngồi xuống bàn đá ......

- .......

Đồng đại nhân ....

Biểu muội của bản cung sao rồi ....

Dạo gần đây sao không cùng huynh tiến cung ......

- ........

Nàng ấy dạo gần đây thai nghén không tiện tiến cung thỉnh an ....

Xin hoàng hậu nương nương lượng thứ .......

Sau khi thưởng trà dùng điểm tâm hạ hầu thiên tư quay về hoàng châu điện .......

Nàng ngồi trước gương đồng ....

Một thân ảnh lao vút vào bên

Trong .... thiên tư giựt mình la toáng lên ....

- ....

Người đâu ....

Mau bắt thích khách .......

Một toán lính lập tức chạy vào ....

Người kia bước ra ngoài nét mặt lo lắng lẫn sợ hãi .......

- ....

Biểu tỉ .....

Muội ...

Muội .....

Hoa nguyệt đây ...

Thiên tư nhìn đám lính .....

- ....

Là đồng phu nhân ....

Các ngươi lui đi .....

Quân lính rút cả , nô tì cũng được cho lui hết .....

Thiên tư rót một tách trà đưa cho hoa nguyệt ....

- ....

Tiểu nguyệt .....

Muội sao vậy .....

Nói bản cung nghe .....

Có uất ức gì bản cung ra mặt giúp muội ......

Hoa nguyệt nắm chặt tay thiên tư ....

- ....

Biểu tỉ ....

Muội muội cầu xin tỉ giúp đỡ muội .....

Nếu tỉ không giúp muội ....

Muội thật không muốn sống nữa ......

Thiên tư rút khăn tay lau nước mắt cho hoa nguyệt ....

- .....

Có uất ức gì mau nói tỉ biết .....

Đừng khóc nữa .....

- ....

Tỉ còn nhớ lục vũ huyên không .....

Thiên tư ngẫm nghĩ ....

- ....

Là nha hoàn hồi môn của muội ......chẳng phải bốn tháng trước muội đã gả nó đi rồi sao .....?

-....

Đúng là đã gả đi ....

Nhưng gả đi chưa đầy 1 tháng thì phu quân ả ta bị sát hại ....

Muội muội nể tình chủ tớ đưa ả ta về phủ cưu mang ....

Híc ....

Híc ....

Thế mà ả ta sau lưng muội dám câu dẫn lão gia ....

Giờ còn mang cốt nhục của lão gia ......

Biểu tỉ ....

Muội phải làm sao đây ......

Thiên tư bình tĩnh .....

Đúng phong thái của chính cung hoàng hậu ......

- .....

Rồi đồng huân nói sao ........

- ....

Chàng ấy muốn nạp ả ta làm trắc phúc tấn .....

Nhưng muội nhất định không chịu để yên chuyện này ....muội doạ sẽ làm lớn chuyện ....

Nào ngờ chàng ấy si mê con tiểu hồ ly kia đến vậy , chàng ấy nghe lời dụ dỗ của tiểu hồ ly tinh biệt giam muội ....

Khó khắn lắm muội mới trốn khỏi phủ đến đây gặp biểu tỉ ......

Hu hu hu ....

Thiên tư đứng dậy .....

Nàng khẽ nhíu mày .....

- .....

Tiện nhân ti tiện mà muốn bước chân vào đồng phủ ......

Muốn đấu với hạ hầu gia ....

Nằm mơ .......

Hoa nguyệt vội đứng dậy chạy lại phía thiên tư ......

- ....

Vậy biểu tỉ hãy dạy muội phải làm sao ...... ????

Thiên tư ngẩng cao đầu .....

- ....

Muội muội đừng quên chúng ta là nữ nhi của hạ hầu gia tộc .....đệ nhất danh môn .....

Không một nữ nhân nào có thể gây khó dễ cho chúng ta .......

Hạ hầu gia trước nay đều là thế gia đệ nhất ......

Biểu muội chịu thiệt , các ca ca nhất định không để yên .......

Bản cung sẽ gửi thư cho các ca ca .....

Chuyện này ta sẽ ra mặt giúp muội ......

Nhất định sẽ sử lý nhanh chóng ......

Muội muội quay lại đồng phủ đi .....

Nhận được sự giúp đỡ từ thiên tư , hoa nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm .....

Nàng xoa nhẹ bụng mình .....

- .....

Hài tử.....

Mẫu thân nhất định không để con chịu thiệt .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tạo nghiệt


6 tháng sau vào một đêm trời sấm gầm thét , gió mạnh cào lên những tấm mành trúc ......

Đồng huân đã phụng mệnh hoàng hậu nương nương đi tây nam cứu tế .....

Lục vũ huyên luôn cảm thấy bất an ........

Nàng bồn chồn đi qua đi lại ....

Cả đêm không thể chợp mắt .....

Đứa trẻ sắp đến ngày ra đời , nàng càng khó ngủ hơn ....

" két ....."

Cánh cửa phòng khẽ mở ra ......

Vũ huyên nhìn chăm chăm người vừa bước vào ......

- .....

Tỉ tỉ .....

Đã trễ thế sao tỉ lại đến đây ....???

Hoa nguyệt lạnh lùng .....

- ......

Ai là tỉ tỉ của ngươi .....

Tiện nhân như ngươi cũng xứng gọi ta hai tiếng tỉ tỉ sao .......

Vũ huyên nét mặt lo lắng .....

- .....

Phu nhân là muội có lỗi với người .......

Những tháng qua phu nhân không cho muội gặp mặt .....

Nay người đến vũ huyên thật sự rất vui ......

Hoa nguyệt tay vuốt bụng vũ huyên ......

- ........

Nên vui thì cứ vui .....

Vì ta đến để ....

Tiễn mẫu tử hai người một đoạn .....

Vừa nói xong hoa nguyệt rút đoản kiếm đứng dậy kề vào cổ vũ huyên ...........

- ......

Khi xưa ta đối xử với ngươi không tệ ........

Ngươi lại nhân lúc ta mang thai câu dẫn lão gia .......

Tiện nhân như ngươi mà muốn đấu với ta ......

- ....

Phu nhân ......

Muội biết trăm sai vạn sai là muội sai ......

Xin phu nhân trách phạt .......

Nhưng hài từ ....

Hài tử của lão gia không có tội .....

Xin tỉ nể tình hài tử mà tha cho mẫu tử muội một con đường sống .......

Hơn nữa lão gia ......

Chớp sáng rực trời .....

Hoa nguyệt giơ cao đoản kiếm đâm mạnh vào ngực vũ huyên .....

Nàng té ra sàn , máu từ vết thương chảy ròng ròng thấm ướt y phục .........

Hoa nguyệt rút khăn tay lau máu dính trên bàn tay ngọc của mình .......

Vũ huyên mệt nhọc nói ....

- .....

Tỉ tỉ ....

Lão gia ....

Lão gia nhất định .....

Sẽ đòi lại công đạo cho muội ......

Hoa nguyệt ném chiếc khăn lên người vũ huyên ......

- ....

Công đạo ....

Ta chính là công đạo .....

Ta có hoàng hậu và hạ hầu gia chống lưng ....., à quên nói với ngươi chuyện ta giết ngươi ....

Tứ đại thế gia đều biết cả ........

Họ đã đều ủng hộ ta giết ả tiện nhân như ngươi ..........

Hơn nữa dòng máu chảy trong người ngươi là dòng máu ti tiện .....

Hài tử của ngươi cũng không đáng sống .....

Ha ha ha

Tiếng cười của hoa nguyệt vang dội khắp phòng , nàng ta liếc nhìn vũ huyên nằm trên nền đất rồi xô cửa đi ra khỏi phòng ........

" lục vũ huyên à lục vũ huyên .....

Trong đồng phủ này chỉ có hài tử của ta mới xứng gọi đồng huân là phụ thân ........

Những tiểu thiếp kia ta không ra tay vì họ nghe lời ta , uống thuốc mỗi tháng để không mang thai .....

Ngươi lại cố ý chống đối .....

Ngươi chết không tiếc ......."

Bóng hoa nguyệt đã khuất ........

Một nữ tì chạy vào quỳ xuống nắm chặt tay vũ huyên ......

- ......

A huyên .....

Tỉ gắng lên ....

Ta đi tìm đại phu .......

- ......

Không ....

Không kịp nữa ......

Trên bàn ...

Trên bàn có một viên đan dược thúc sản .......

Đưa ta ....

Đưa ta .......

Nữ tì kia vội tìm thuốc đưa cho vũ huyên uống ......

Nàng thở nặng ....

- .......

Hài tử .....

Ta sẽ sinh nó ........

Uống thuốc thúc sản vũ huyên đã sinh ra một bé trai , a hợp bế đứa trẻ đỏ hỏn trên tay nước mắt giàn dụa .....

- tỉ tỉ gắng lên .....

Tỉ sẽ qua được mà .....

Hài tử còn đang đợi tỉ ãm nó ....

- ....

A hợp .....

Muội là người tỉ tin tưởng nhất ......

Mang đứa trẻ cùng ngọc bội của tỉ rời khỏi phủ ....

Ngay lập tức .....

Tháng sau lão gia về hãy đến cổng bắc gặp chàng ấy .......

Nhìn ngọc bội chắc chắn chàng ấy sẽ nhận đứa nhỏ .........

Đòi lại công đạo cho ta .....

Vừa nói xong vũ huyên trút hơi thở cuối cùng ......

A hợp lập tức trốn khỏi phủ ........

Bế đứa bé rời khỏi kinh thành ngay đêm hôm đó .
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Kết thúc hồi ức


Sau khi biết tin lục vũ huyên đã sinh hạ một hài tử và hài tử ấy đã được một cung tì có tên bách hợp mang đi , hoa nguyệt một mặt nói với đồng huân rằng ở phủ xảy ra hoả hoạn , lục vũ huyên và hài tử trong bụng nàng ta đã bị thiêu chết , mặt khác đến nhờ sự giúp đỡ 1 lần nữa từ hạ hầu thiên tư , thiên tư phái người truy tìm tung tích nghiệt chủng và cung tì kia , chỉ cần tìm thấy lập tức ra tay , nhổ cỏ tận gốc để tránh hậu hoạ về sau ......

Đứa trẻ được bách hợp mang đi chính là đồng lư lạc của hiện tại , bách hợp rất muốn đưa tiểu công tử về đồng phủ nhưng nàng biết người của đại phu nhân đang lục tung mọi nơi tìm nàng .....

Chỉ cần nàng xuất hiện , công tử chưa kịp nhận phụ thân thì đã phải chết ......."

Núi xanh vẫn còn đó ...

Sợ gì không có củi đốt ..."

Nàng liền ãm lư lạc rời khỏi kinh thành đến một am ni cô trên hồng hạc sơn đỉnh ....

Lư lạc cứ thế trưởng thành từng ngày mà không hề hay biết mình là tam thiếu gia của đồng huân đại nhân vang danh kinh thành .....

Năm lư lạc vừa tròn 11 giữa một đêm tiết thu se se lạnh có tiếng đập cửa phòng rầm rập ....

Lư lạc nhảy khỏi giường chạy lại mở cửa .......

- .....

Bách hợp cô cô ........

Khuôn mặt bách hợp mồ hôi đọng thành hạt , khoé miệng đã chảy máu .....

Bách hợp ôm bụng , máu chảy thành giọt trên nên nhà ......

- ...

Cô cô người sao vậy .......

- ....

Lạc nhi .....

Nhanh ....

Theo cô cô .....

Lập tức theo ta .......

Lư lạc nghe có tiếng rất ồn ào từ xa vọng lại ......

Khuôn mặt non trẻ ngơ ngác ......

Bách hơph bị thượng nặng tay dính đầy máu , nàng chụp tay lư lạc đưa hắn từ cửa sau rời khỏi am ni cô .....

Họ trú trong một sơn động sau vách núi đá ......

- ...

Cô cô ....

Những người đó là ai , sao chúng ta phải tránh mặt họ ......

Bách hợp dựa bào một phiến đá tay lấy trong đai lưng ra một miếng ngọc bội cẩm thạch ......

- ....

Lạc nhi .....

Con ....

Nhât định phải cất thật kĩ ....

Còn đây là lá thư ta đã viết ....

Chỉ cần con đọc xong lá thư này sẽ hiểu rõ ngọ ngành mọi chuyện ......

Lư lạc khóc nắm chặt tay bách hợp ....

- ....

Cô cô ....

Người nhất định sẽ không bỏ lạc nhi mà đúng không .......

Người hãy nói cho lạc nhi biết ai là người làm cô cô ra nông nỗi này ....

Lạc nhi sẽ đánh chết kẻ đó .......

Hơi thở của bách hợp nặng dần ....

- .....

Hoàng hậu sợ rằng việc tội lỗi mà ả ta cùng muội muội làm ra đến tai hoàng thượng ..... tam đại thế gia vì muốn nịnh bợ hoàng hậu và hạ hầu gia.......họ đả cùng người của hạ hầu gia mỗi người một hướng ....

Truy bắt ta ....

Và con ......lạc nhi phải nhớ kĩ .....

Tất cả những uất ức lạc nhi và ta phải gánh chịu là do hoàng hậu nương nương .......hạ hầu hoa nguyệt ...

Cùng tứ đại thế gia ham danh vọng , quyền lực mà gây ra ......

Vừa nói xong bách hợp trút hơi thở cuối cùng để lại trong trí nhớ của lư lạc một nỗi ám ảnh về sự hận thù ....

Day dứt về cái chết của mẫu thân hắn và bách hợp .........

Hai năm sau hạ hầu thiên tư qua đời , hạ hầu gia không còn chỗ dựa lại nhiều lần phạm sai lầm nên đã không còn giữ được vị thế như xưa nữa , tam đại thế gia còn lại không còn sự tín nhiệm nào đối với hạ hầu gia và rồi cục diện rối loạn .... lư lạc khi ấy mới chỉ vừa 13 tuổi xuống núi .....

Tuy dáng người không to lớn nhưng lại có sự già dặn hơn so với bạn bè cùng trang lứa , hắn xuống núi quay về kinh thành ....

Ban đầu xin làm gia đinh trong đồng phủ sau này từng bước tiếp cận đồng lão gia vào chưa tròn 1 tháng hắn đường đường chính chính bước chân vào đồng phủ với ba tiếng tam công tử .......

Tuy lư lạc đã kể lại đầu đuôi câu chuyện cho đồng lão gia nghe nhưng niệm tình phu thê bao nhiêu năm ....

Đồng huân không hề trách phạt hoa nguyệt phu nhân ....

Nhưng ông đặc biệt ưu ái vị tam công tử này , lư lạc trong số ba người con trai thì lại có nét và thần thái giống đồng đại nhân nhất ......

Nhận được sự ưu ái của phụ thân lư lạc hết sức rèn luyện bản thân vô cùng nghiêm khắc ....."

Tuổi trẻ tài cao " là tất cả những gì người trong kinh nhắc đến tam công tử đồng gia ......

Trái với lư lạc , nhị công tử lại là một tên đại ngốc , vô dụng , ....

Học văn không được , học võ cũng chẳng xong .

Hoa nguyệt tức giận dã dùng cực độc hạ trong điểm tâm của lư lạc ....

Nếu lão gia trách tội xuống cùng lắm bà đồng quy vô tận với nghiệt chủng kia ......

Cuối cùng số điểm tâm hạ độc ấy được lư lạc mang đến cho đồng trác lâm hại chết hài tử thân sinh của bà ta .......

Đồng trác lâm chết , hoa nguyệt trở nên điên điên khùng khùng sau đó treo cổ tự vẫn tại hoa thiên các .....

Đứng trước nấm mồ của bách hợp , nụ cười của một đứa trẻ 15 tuổi trở nên đáng sợ vô cùng .....

- ......hạ hầu thiên tư ...

Hạ hầu hoa nguyệt ,....

Đồng trác lâm .....

Tiếp đến là tứ đại thế gia .........

Sẽ có ngày đồng lư lạc ta cho mọi các ngươi biết rằng ....

Tất cả những gì ta đã bị các người lấy đi ......

Ta sẽ đòi lại gấp bội ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Âm mưu sau cùng


Lư lạc quay lại giường vuốt nhẹ mái tóc tiểu liên .....

- .....

Liên nhi à liên nhi ......

Nàng chống đối ta làm gì cơ chứ ......

Với sự thông minh của nàng ....

Nàng biết nàng còn có thể tiến xa hơn tước vị đồng thiếu tam phu nhân kia mà ......

So với tên tô cảnh ....

Trường quảng vương.... thì ta hơn họ gấp bội .....

Đáng tiếc huyết mạch chảy trong người ta không phải là long huyết.....

Ta không thể đường đường chính chính để ngồi lên long ỷ .....

Trường quảng vương hắn tuy soán ngôi , đoạt vị nhưng hắn là một hoàng tử ....

Một hoàng tử chân chính .....

Còn ta .....

Ta chỉ là nam nhi của một lão già vô dụng ......

Nếu ta đoạt vị chẳng phải sẽ bị người đời rèm pha , dân chúng bất phục hay sao .......

Không phải vì đêm hôm đó ta xúi giục và giúp đỡ thì tên trường quảng vương mềm yếu đó dám đoạt vị hay sao .... ????

Nàng nói đi ta làm nhiều việc như vậy để được cái gì cơ chứ ......

Hắn cười nhếch lên .....

- .......

Nàng đoán xem ...

Là Quyền lực .....

Địa vị ......

Đều đúng .....

Cái mà lư lạc ta muốn chính là đại chu rộng lớn này ....

Chỉ cần trường quảng vương mất đi tứ đại thế gia và các trung thần .....hắn chỉ có thể phụ thuộc vào đồng lư lạc ta .....

Đến lúc ấy ....

Thiên hạ này chẳng phải thuộc về ta rồi sao ....

.................

- hoàng thượng cẩn thận .......

Trong điện trầm hương nghi ngút , quảng vương loạng choạng xén va vào kệ sách ......

Hắn dạo gần đây thần trí luôn bất minh ....

Luôn mơ mơ hồ hồ .....

Chẳng thể tập chung xử lý chính vụ .......

Hắn thất thiểu ngồi xuống ghế , y phục hắn nhếch nhác , đôi mắt đờ đẫn .....

- tứ hỉ ......

- ....

Hoàng thượng nếu người mệt thì để tứ hỉ hầu người thay y phục nghỉ ngơi ạ ....

Hắn tay xoa nhẹ thái dương .....

- ....

Trẫm vừa thức dậy 1 canh giờ trước ....

Sao trẫm luôn thấy nệt mỏi thế này .....

Ngự y nói sao ......

- hồi hoàng thượng ......

Tôn ngự y nói rằng hoàng thượng có thể bị tâm bệnh nên ảnh hưởng đến sức khoẻ ạ ....

Hắn đã đi sắc thuốc cho người rồi .....

Bên ngoài có tiếng truyền vào ....

- .....

Đồng tam công tử xin diện kiến ........

- .....

Mau truyền .......

Lư lạc vận lam y sậm màu tóc buộc gọn gàng trên tay cầm chiến phiến ngọc bích nhanh chân bước vào ....

- .....

Đệ nghỉ ngơi đi ....

Việc ở đây để ta giúp đệ giải quyết .....

Quảng vương tay chống đầu được tứ hỉ dìu tiến về phía lư lạc ....

- ....

Lại phiền huynh rồi ....

Tấu chương vừa được đưa đến ta để bên kia cả ......

Huynh giúp ta phê tấu .......

Có chuyện gì quan trọng phền huynh báo lại với ta một tiếng .....

Quảng vương vừa rời đi lư lạc cho hạ nhân lui cả , hắn tiến lại cầm một cuộn tấu trên tay ....

Miệng nhếch lên ....

- .......

Tốt lắm ......

Ngươi cứ như vậy đi .........

Lư lạc tiến lại gần lư hương dập tắt đi ......

-Phong chi thuỷ đúng là không tệ ....

Mới chỉ cho một ít vào trần hương đã khiến hắn thần hồn bất minh rồi ha ha ha .....

Hắn ngoài ta ra đã không thể tin ai ...........

Liễu tứ quân .....

Lão cáo già như ngươi là thừa tướng thì đã sao .....

Nhạc văn ...

Hắn cũng là một hoàng tử tài giỏi , mối uy hiếp của hắn đối với hoàng vị cũng rất .....

Tuy trong trận chiến trước đây hắn ủng hộ trường quảng vương làm hoàng đế ....

Nhưng ai mà không biết quân đội của đất thục rất mạnh , còn đám hậu cung ....

Chỉ là một đám nữ nhân đam mê hư danh ....

Vô dụng ....

Tự hãm hại lẫn nhau......

Đến cuối cùng , người trường quảng vương lựa chọn để tin tưởng chỉ có thể là lư lạc ta ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nữ nhân thông minh


- nhiều lần ta đã tự hỏi ....

Đã là người sao lại phải đối sử với nhau như vậy chứ ......

Hắn ôm đầu mồ hôi nhễ nhại hắn lao ra khỏi phòng vẫn mặc y phuc ngủ .... nói như điên dại ....

- ....

Nàng không được trách ta .....

Ta không sai ......

Là bọn họ có lỗi với ta trước ......

Hắn đứng giữa hoa viên đồng phủ xoay liên tục nhưng âm thanh kia cứ vang trong đầu hắn .......

- ....

Là chàng ích kỉ .....

Tự tư tự lợi ....

Báo thù cho mẫu thân chàng sao .....

Đó chỉ là cái cớ để chàng đạt được quyền lực và tham vọng .....

Tham vọng của chàng quá lớn ....

Quá toan tính , vụ lợi .....

Chàng biết bao nhiêu người vô tội đã vì cuộc chiến mà chàng gây ra mà phải chết hay không ........

Chàng vẫn còn muốn tiếp tục gây sóng gió sao .......

Hắn đứng lại thở dốc ...

Răng nghiến ken két .....

- ........

Họ chết thì đã sao ......

Chỉ cần ta đạt được mục đích .....

Đừng nói là đám quân lính dã bỏ mạng trên chiến trường .......

Cho dù nhuốm đỏ cả kinh thành này ta cũng làm .......

Nàng nghĩ vì sao ta chưa động thủ .......

Nếu ta có động tĩnh nhạc văn , quảng vương , thiên trường ....

Bọn chúng sẽ lập tức liên kết dẹp sạch phản loạn của ta ......

Nàng đợi đi ......

Khi mục đích của ta hoàn thành .......

Thì cũng là ngày cả thành thập nguyệt này ta đều nhuốm đỏ .........

- ....

Chàng thật nhẫn tâm ........

Một tên hạ nhân thân cận của hắn chạy đến .....

Tên này vội khoác áo choàng lên cho hắn ....

- ....

Công tử ....

Người hãy mau về phòng nghỉ ngơi đi ạ ......

Ngoài này gió rất mạnh .....

Hắn kích động nhìn xung quanh ......

- ....

Nàng ấy đâu ....

Ta mới thấy nàng ấy ở đây mà ......

- ....

Công tử ....

Người lại bị ảo giác rồi ....

Thiếu phu nhân đã .....

Chưa kịp nói dứt lời tên này đã ăn trọn bạt tai của lư lạc .......

Hắn làm đổ lọ thuốc ra đất

- ....

Câm mồm .....

Lấy đan dược khác cho ta ....

Từ nay cấm ngươi nhắc đến nàng ấy .....rõ chưa .....

Lư lạc lững thững cùng tên hạ nhân kia rời đi ....

Phía trên mái một đình mát không xa có một bóng đen cũng rời đi ngay sau đó ......

Người này đến lấy một viên đan dược gói vào khăn tay rồi nhanh chóng rời khỏi phủ trước khi thị vệ đến ......

......................

Phía xa thi ảnh ngồi bên hồ sen.....

Cô điềm tĩnh hít thở không khí trong lành của một buổi sớm mai ......lưu hạ từ xa tức tốc chạy tới ......khuôn mặt nàng lo lắng

- tỉ tỉ .....

Muội mới nghe ngóng được tin tức trong hoàng cung ......

Thiên trường ....

Chàng ấy đã bị bắt rồi ....

Ngày hành quyết là ba ngày sau ......

Tỉ nhất định phải giúp muội nghĩ cách cứu chàng .....

Muội không thể để chàng chết được huhu......

Thi ảnh nheo mày .....

- ....

Muội đừng lo lắng ....

Cứ bình tĩnh ......

Tỉ cũng không thể để chàng chết .....

Chàng còn nợ tỉ một câu trả lời ........

Lát nữa muội hãy tiến cung ....

Giúp tỉ tỉ xem xem trong hoàng thành bây giờ có bao nhiêu quân lính .......

- ....

Tỉ muốn làm gì .....

Thi ảnh đứng lên ....

- ....

Muội yên tâm ...

Ta nhất định sẽ không để chàng chịu tổn hại ......

Lưu hạ nắm cổ tay thi ảnh ....

-....

Muội sẽ giúp tỉ ....

Nhưng tỉ phải hứa với muội .....

Không được gây hại cho hoành thượng ......

Người là ca ca của nuội .....

Muội tuy muốn cứu thiên trường nhưng cũng không muốn gây nguy hiểm cho hoàng thượng đâu .....

- ta đồng ý .....

....................

-.....

Phất tướng quân ....

Ngài muốn làm gì ...?

Một lão đầu chạc 40 tuổi tay chắp trước ngực .....

-.....

Thi ảnh cô nương ...

Người đến để giúp chúng ta sao .......thậy đúng lúc

-.....

Ta nghe nói ngài triệu tập toàn bộ binh sĩ ẩn nấp trong thành .....

Ngài điên rồi sao ....

Muốn làm phản sao ....?

Ngài đâu phải không biết trong hoàng cung canh giữ nghiêm ngặt ......

Đại quân đóng ở tế ninh không thể về đây kịp trong 3 ngày .....

Nếu ngài dẫn những quân lính này xông vào hoàng cung chính là dẫn họ vào chỗ chết ....

Ngược lại còn khẳng định Việc thiên trường tạo phản ...

Ngài cứu chàng ấy không được trái lại còn khiến chàng ấy chết càng sớm , trở thành tội nhân thiên cổ ....

Ngài làm vậy là muốn hại chết chàng hay sao .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Cướp ngục không thành


Thi ảnh cùng phất tướng quân ngồi xuống bàn .....

Phất hằng là một tướng quân tốt , trước giờ vẫn nghe lệnh đổng ngạc thiên trường ......

Đổng ngạc gia tuy bị định tội mưu phản nhưng phất hằng bề ngoài nhìn vào thì lại như chẳng có mối quan hệ gì với đổng nhạc gia cả ....

Vì thế ông không bị sự giám sát gắt gao từ triều đình ....

- .....

Vương cô nương ...

Người đã hầu hạ công tử từ sớm ....

Có lẽ người biết ...

Nếu rơi vào hoàn cảnh này công tử sẽ làm gì .....???

- .....

Đợi ......

- ....

Đợi ....

Người muốn chúng ta đợi công tử bị hành quyết hay sao ......

Thi ảnh lắc nhẹ đầu .....

- .....

Chúng ta đợi tin tức từ văn hỉ công chúa ....

Nếu binh sĩ quá đông chúng ta không thể xông vào hoàng cung được .....

Huống hồ gì đến cấm địa trong cung ....

E là chưa đến đó tất cả chúng ta đều đã bỏ mạng .....

Đó là kế quả tướng quân muốn sao .....

- ....

Vậy người nói chúng ta phải làm sao ....?

Vương thi ảnh gõ tay xuống bàn ....

- với thân phận hiện giờ ....

Việc ta ra vào hoàng cung rất dễ .....

Ngày hôm đó ngày hãy .....

Thế này ....

Thế này .....

Thế này ......

Ngài rõ rồi chứ ......

- ....

Ta đã rõ .....

Vậy lần hành động này xin cô nương hết sức cẩn thận .......

.....................

- cứu lửa ....

Cứu lửa ......

- người đâu ....

Cháy rồi , cháy rồi ....

- thanh hoà cung phát hoả rồi ......

Ai trong hoàng cung mà không biết thanh hoà cung là nơi trường quảng vương luôn thích đến nhất tuy vị nương nương sống ở đó đã khoing còn .....

Nghe được tin hắn tức tốc đến thẳng đó ......

Hắn túm một tên nô tài ......

- ....

Xảy ra chuyện gì ....?

-.....

Nô tài ....

Nô tài không biết .....

Lúc chúng nô tài đến thanh hoà cung đã phát hoả rồi ạ .....

Quảng vương lớn tiếng ....

- .........

Lập tức dập lửa ......

Mau ....

Không trẫm sẽ lấy đầu các ngươi ........

Thanh hoà cung nằm ở phía bắc hoàng cung .....

Trong khi đó thi ảnh gấp rút đi về phía tây ......."

Tử ngục " đi theo nàng là hai hàng quân lính khoảng 10 người ....

Một tên lính to béo đi đến trước mặt nàng ....

-....

Thỉnh an vương phu nhân ....

Nơi đây là Cấm địa ....

Người không thể vào ạ .....

Thi ảnh tay vuốt chiếc hộp gỗ trên tay .....

- .....

Ngươi thật là .....

Ngày kia phu quân ta bị hành quyết rồi ....

Lẽ nào ngưoi không cho chàng ấy ăn no một bữa để chàng ấy có sức lên đường hay sao .....

Tên kia cương quyết ....

-....

Mời phu nhân về cho ......

Thi ảnh rút bên hông ra một tấm lệnh bài ......đây chính là thứ lưu hạ đã lén lấy trộm từ hoàng thanh điện

- ....

Hoàng thượng ....

Ngài đã đồng ý cho ta vào trong thăm phu quân .......

Tên lính cầm lấy lệnh bào nheo mắt lại .....

Hắn đứng sang một bên ....

- ....

Vậy phiền phu nhân nhanh chóng ạ .......

Thi ảnh cùng 4 tên lính tiến vào , còn 6 tên đứng ngoài .....

Trong ngục u tối , ẩm ướt ....

Ánh đuốc mập mờ , qua khung gỗ nàng thấy đổng ngạc thiên trường đang đứng giữa phòng nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ trên cao ....

Một tên lính canh theo vào bên trong , hắn vừa mở cửa đã bị thi ảnh đánh ngất .....

Nàng sai một tên lính của mình đưa y phục cho thiên trường để hắn trà trộn vào thị vệ , sau đó khiêng tên vừa bị đánh ngất kia thế vào chỗ thiên trường ...

Họ an toàn rời khỏi ngục ..........1 thị vệ của thi ảnh đã ở lại thám thính tình hình

- chàng mau đi nhanh về phía nam ......

Ở cổng nam phất tướng quân đang đợi chàng ...

Hãy mau đến đó ......

Thi ảnh nói xong thi xoay lưng đi về phía đông ......

- ảnh nhi ....

Nàng không đi cùng ta sao ...?

- .......

Chúng ta sẽ gặp nhau sau ......

Ta sẽ rời hoàng cung bằng cửa đông ....

Nếu hoàng thượng phát hiện cũng đuổi theo về phía đông ....

Chàng sẽ được an toàn ......

Thiên trường ôm lấy thi ảnh ....

Một cái ôm của một vị bằng hữu ...

-....

Ảnh nhi ....

Đa tạ nàng .......

- .....

Ta cứu chàng ra vì chàng là công tử của ta ....

Hơn nữa chằng nợ ta một câu trả lời .....

Thi ảnh nhanh chóng xoay người , nàng cùng 4 hộ chạy về phía cổng đông , bóng nàng khuất dần ......

Đi được một quãng một tên thii vệ chạy lại trước mặt nàng ....

- .......

Thi ảnh cô nương ......

Không xong rồi .....

Đồng lư lạc .....

Hắn dường như dã biết vụ hoả hoạn ở thanh hoà cung là có người phóng nên đã huy động quân hộ vệ bao vây 4 cửa chính của hoàng cung ......

Chúng ta và công tử không thể thoát ra ngoài ......

Thi ảnh mất ra sức chạy về phía cổng nam ......

Trên tường thành là thị vệ dày đặc , tên của họ đều đang chũi xuống .........

Lư lạc đứng trên cao cầm cung tên vàng chĩa về phía hắn .....

- ....

Đổng ngạc thiên trường .....

Ngươi nghĩ rằng ngươi sẽ sống mà rời khỏi hoàng cung được hay sao .....hahaha ...

phất tướng quân nhìn thủ hạ xung quanh ....

- ....

Người đâu bảo vệ công tử rời thành cũng chính là bảo vệ giọt máu cuối cùng của đổng ngạc gia ......

Thi ảnh trừng mắt ...."

Giọt máu cuối cùng của đổng ngạc gia ....

Vậy ....

Vậy thiên vũ đâu ...?"
 
Back
Top Bottom