Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Là ta không xứng


Đồng lư lạc rời khỏi kinh thành đã được 1 tuần .......

Nghe nói hắn được cử đến lương quốc dự lễ đại hôn của lương vương ......

Vừa ngồi xe ngựa về tới kinh thành hắn đã phi ngựa một mạch vào hoàng cung mặc cho hạ nhân ngăn cản ........

Hắn không đến thỉnh an hoàng thượng mà chạy thẳng tới chỗ nàng .........

- phu nhân .....

Ta đến thăm nàng đây ..........

Hắn đẩy cửa bước vào ......

Hắn bắt gặp ánh mắt gằm gằm của đổng ngạc thiên trường .....

- đồng lư lạc .....

Ăn nói cẩn trọng .....

Hắn cười hiền lành ....

- sớm hay muộn nàng ấy cũng trở thành tam thiếu phu nhân đồng gia thôi ........

Mà nàng văn vũ đâu rồi .......

Thiên trường đứng lên hất mạng chiến phiến ........

- không biết ......

Ta đã đợi cả canh giờ rồi vẫn không thấy nàng ấy đâu .....

Ngài mới từ lương quốc về ....

Chắc thân thể cũng không ổn ...

Quay về đồng phủ nghỉ ngơi đi ........

Hắn thất vọng ......

- thật là .......

Ta rất nhớ nàng ấy ....

Thôi mai ta quay lại ......

Đổng ngạc công tử ta cáo lui ....

- đồng công tử hữu lễ rồi .....

Lư lạc lững thững rời khỏi nơi ở của nàng ......

Thiên trường đứng dậy kép cánh cửa lại .......

- nhu nhi .......

Lư lạc đi rồi ......

Nàng từ sau tấm bình phong bước ra , nàng ngồi xuống bàn rót một tách trà ..........

- .....

Phải làm cho ngài ấy hoàn toàn mất hi vọng ......

Cứ để ngài ấy tơ tưởng quả là đáng thương cho ngài ấy ............

Ngài ấy xứng đáng kiếm được một nữ nhân thật sự yêu ngài ấy .........

Thiên trường đặt tay lên vai nàng ....

- nhu nhi đừng lo lắng ......

Nàng chỉ cần chuẩn bị tốt cho vòng thi thứ 3 ......

Còn về phần đồng lư lạc .....

Ta sẽ lo giúp nàng ..........

Hắn đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên mái tóc nàng rồi xoay người bỏ đi .....

Nàng giữ lấy cổ tay hắn .....

- A trường .......

Thật ra ......

Ngài không cần phải tổn hao tâm huyết cho ta quá nhiều ........

Ta chỉ là nữ nhi của một bại gia ......

Ta không xứng với tình cảm của ngài ..........

Hắn cừoi lạnh không quay lại nhìn nàng .......

- ......tất cả mọi chuyện ta làm đều là vì nàng .........

Vì nàng .....

Bất cứ giá nào ta cũng có thể trả ........

Chỉ cần nàng có thể sống bình an , vui vẻ là được .......

Hắn rời khỏi nơi ở của nàng ....

Nàng không hay biết một dòng nước mắt nóng đã lăn xuống gò má ửng hồng của nàng

" A trường .......

Trong lòng ta thật sự rất rối ..........

Ta hoang mang không biết rằng ruốc cuộc ngừoi trong lòng ta là ngài hay là hoàng thượng ........ ( cười khẩy ) ....

Ta còn có thể chọn lựa sao .....

Chỉ có hoàng thượng mới có thể giúp ta trả thù ......

Hoàng thượng ....

Thiên trường ......

Thứ lỗi cho ta vì đã cũng lúc muốn dựa vào cả 2 ngừoi để trả thù ........

Đợi ngày ta có thể để nam cung gia trở lại thành thế gia , tìm được các ca ca .......

Ta sẽ tự rời đi .....

Trả lại cuộc sống bình yên cho 2 người ........."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ý trung nhân


Bên ngoài mặt trời đã lên cao nhưng vẫn lạnh quá ....

Tuyết phủ kín cả mặt đất .....

Cứ xa xa lại xuất hiện hình ảnh của các cung nhân đang quét tuyết ......

Nàng đi dọc con đường đá nhỏ trong hoa viên .........

Trên tay cầm bình giữ ấm ...............

Liên nhi theo sát phía sau nàng .......

- tiểu thư .........

Vòng thi thứ 3 cứ kéo dài không chịu diễn ra ........

Người cứ ở trong hoàng cung không danh , không phận .......

Ta lo cho danh tiết của người ............

- ....

Hoàng thượng kéo dài vòng thứ 3 không phải là vì đồng lư lạc hay sao .....

Một ngày hắn còn muốn lấy ta làm phu nhân ....

Thì hoàng thượng không thể .....

Để ta trở thành phi tử được ........

Liên nhi không nói gì mà lẳng lặng đi phía sau nàng ............

.......................

Đồng lư lạc hắn hôm nay lại tiếp tục nhập cung .......

Hắn tinh thần phấn chấn hơn nhiều , sau khi đến hoàng thanh điện thỉnh an hắn còn đến luôn chỗ thôi thái phi thỉnh an ..........

Vừa thấy hắn thôi thái phi đưa cây kéo tỉa cây cảnh cho thị nữ ......

- lư nhi .........

- thỉnh an cô mẫu ..........

Thôi thái phi thân muội muội của mẫu thân đồng lư lạc , năm xưa nhờ có mẫu thân đồng lư lạc tiến cử mà mới có thể nhập cung làm phi tử ............

- mới năm nào mẫu thân con còn đưa con đến thăm ta ...

Lúc ấy còn bé xíu ......

Thế mà giờ đã cao lớn .....

Lại còn rất anh tuấn nữa .......

Hắn cười hiền lành ......

- ngoài này lạnh quá , điệt nhi nghe hoàng thượng nói sức khoẻ người không tốt ..........

Hay chúng ta vào trong nói chuyện .......

Thôi thái phi và đồng lư lạc đi vào bên trong tẩm điện ......

Bà sai ngừoi chuẩn bị bích loa xuân thượng hạng .....

Hưong trà thơm nức mũi lan toả khắp gian phòng .....

- lư nhi .....

Cô mẫu nhìn con ....

Chắc có lẽ đã đến tuổi thành thân rồi ......

Con cũng biết ta chỉ có 1 nữ nhi duy nhất là lưu hạ .....

A đầu này lại hiếu động quá ........

Gả đi xa ta không yên tâm .......

Hay ta gả lưu hạ cho con......

Hắn hơi bất ngờ nhưng rồi vội từ chối ngay ..........

- lưu hạ rất đáng yêu .....

Lại là tiểu biểu muội của điệt nhi .........

Nhưng ....

Tiếc là tuổi còn quá nhỏ ........

Hơn nữa .........

Trong lòng điệt nhi ..... sớm đã có ý trung nhân ......

Lưu hạ đến để ăn sáng cũng mẫu phi nên đã nghe thấy toàn bộ ......

A đầu này chạy lại gần thôi thái phi ......

- mẫu phi .......

Lưu hạ đã nói với ngừoi rồi .......

Trong lòng lưu hạ cũng có ý trung nhân .....

Nếu không phải là chàng ấy ......

Lưu hạ không gả .........

Đồng lư lạc hiếu kì ........

- tiểu biểu muội đã có ý trung nhân rồi sao ......

Có thể nói cho tam biểu ca biết là công tử nhà nào không ...........

Lưu hạ ngại ngùng .....

- là .......

Đổng ngạc ca ca ......

Vừa dứt lời lưu hạ đã chạy mất tiêu ......

Thôi thái phi cười rồi đôi mày nhướn cao .....

- đổng ngạc ca ca .........

Là nhị công tử hay tam công tử đổng ngạc gia đây .........

Đồng lư lạc ngồi ngẫm một lúc ......

- ....

Tiểu biểu muội tính tình hoạt bát .....

Nhị công tử lại trầm tính , bình ổn .....

Tam công tử lại hoà hoa , ăn nói vui vẻ .....

Có lẽ là tam công tử rồi ......

Thôi thái phi gật nhẹ đầu ....

- đổng ngạc lão gia và phu nhân tuy đã mất sớm ......

Nhưng nhờ nhị công tử và tam công tử mà trở thành đại thế gia ........

Vậy cũng tốt ....

Lưu hạ được gả đến đổng ngạc phủ ta cũng yên tâm .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không lấy phu quân


- công tử .....

Thôi thái phi triệu công tử , tam công tử vào hoàng cung .......

Và cả thi ảnh tiẻu thư nữa ã .......

Đây là lễ phục thôi thái phi sai công công đưa đến cho thi ảnh tiểu thư .........

Hắn trầm ngâm hồi lâu .......

- .....

Đưa lễ phục đến cho ảnh nhi .....

Bảo nàng ấy nhanh chóng thay xiêm y rồi đến chỗ ta ........

- vâng thưa công tử .........

Thiên trường tựa lưng vào ghế ..."

Thôi thái phi .......

Trước nay chưa từng qua lại .....

Triệu ta và ảnh nhi ruốc cuộc bà ta muốn gì .....

Thiên vũ đã đi tế ninh .........

Hay ta cứ đến ứng phó tạm vậy ......"

Ít lâu sau thi ảnh tới , nàng đã thay lễ phục đầu cài kim thoa , trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn tôn lên được khuôn mặt xinh đẹp , kiều diễm ..........

- công tử ........

Người biết thôi thái phi triệu ta và ngừoi vào cung có chuyện gì không ã .......

Hắn đứng lên khẽ lắc đầu ......

- ta không biết ........

Nhập cung thôi ......

Đến lúc đó chẳng phải sẽ biết sao ........

Thi ảnh đi theo sau hắn bước lên xe ngựa chạy một mạch vào hoàng cung ........

Họ được quách công công đưa đến mai tử các .........

- nhị công tử ....

Thi ảnh tiểu thư ......

Thái phi đang ở bên trong đợi ã .....

Nô tài cáo lui ..........

Thi ảnh và thiên trường bước vào bên trong .......

Thôi thái phi lúc này đang cho chú chim oanh ăn .....

Bà không quay mặt lại mà mỉn cười ......

- đến rồi .......

Thiên trường chắp tay cúi đầu còn thi ảnh thì nhún nhẹ ngừoi .......

- thôi thái phi vạn phúc kim an ........

Bà liếc mắt nhìn hạ nhân .....

- ngọc nhi , phỉ thuý .......

Ban toạ ........

Hai nô tì đi lại gần hắn và thi ảnh ....

- đổng ngạc công tử .....

Vương tiểu thư ....

Mời ngồi .....

Hắn ngồi xuống ghế thi ảnh ngồi đối diện ..., thôi thái phi đi lại ngồi trên chủ toạ ......

- chẳng hay thôi thái phi cho truyền trên dứoi đổng ngạc gia là có chuyện gì ã ........

Bà đảo mắt xung quanh ........

- kì lạ ......

Sao không thấy tam công tử nhỉ .....

- hồi thái phi ......

Tam đệ ta .....

Đã rời khỏi kinh thành được 2 tuần rồi ã .......

Đệ ấy phụng mệnh hoàng thượng đến tế ninh cứu trợ thiên tai Không thể diện kiến thái phi ....

Mong thái phi thứ lỗi .........

Bà thở dài .......

- haizzzz ......

Vốn định gả hạ hạ cho đổng ngạc tam công tử .........

Nên bản cung mới truyền ngài và thi ảnh cô nương đến bàn chuyện hôn sự ......

Không ngờ lại gặp chuyện này .....

Đáng tiếc quá .........

Lưu hạ vừa từ nguyệt cần viện về tới đã chạy xộc vào điện ........

Nàng mở to đôi mắt nhìn thiên trường và thi ảnh ........

- ....

Sao .....

Sao hai ngừoi lại ở đây ......?

Thôi thái phi mỉn cừoi đứng lên đi lại chỗ lưu hạ .......

- đương nhiên là tới bàn chuyện hôn sự cho con rồi .........

Nàng chỉ ngược tay vào mình .....

- cho hạ hạ sao .....?

Đôi mắt biết cười của nàng quay sang nhìn thiên trường ....... : " đổng ngạc ca ca ......

Chàng sẽ cưới ta sao ..."

Thôi thái phi tiếp lời .......

- mong đổng ngạc nhị công tử chuyển lời cho tam công tử mau chóng hồi kinh .........

Chuẩn bị đại hôn ......ngài cũng biết ta chỉ có một nữ nhi này thôi ......

Nên hi vọng thiên vũ công tử có thể chăm sóc tốt cho hạ hạ nhà ta ...

- .......

Xin thái phi thứ lỗi ....

Chuyện hôn sự của tam đệ .....

Ta vẫn nên để cho đệ ấy quyết ......."

Lưu hạ trợn mắt ........

- tam đệ .....

Đổng ngạc thiên vũ ......

Không phải chứ ......

Muội đâu có muốn gả cho huynh ấy .......

Người muội muốn gả là thiên trường ca ca cơ mà ...........

Thôi thái phi , thiên trường và cả thi ảnh đều kinh ngạc ........

- hạ hạ .....

Con nói sao ......

Ngừoi con muốn lấy làm phò mã là thiên trường công tử .........

Lưu hạ chu môi giận dỗi rồi vội bỏ đi :" gả cho người khác ....

Ta thà không lấy phu quân ..."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Thánh chỉ , mật chỉ


Một lão công công đứng trước cửa lớn đổng nhạc phủ .......

Phía sau là rất đông thị vệ ........

Trên tay ông ta cầm một hộp gấm được niêm yết kĩ càng .......

Lão ta giọng nói chua ngoa .....

- tam đức ........

Một công công rời khỏi hàng ........

- to gan ......

Ta đã kêu ngươi đi thông báo đổng ngạc gia tiếp thánh chỉ ......

Sao thánh chỉ đã đến mà đại môn chưa mở ..........

Hắn quì rụp xuống ........

- oan quá huỳnh tổng quản .......

Nô tài ....

Nô tài ....

Đã sai người đến thông báo rồi ạ .........

" két ...."

Thiên trường xuất hiện ....

Bên phải là thi ảnh và phía sau là hạ nhân trong đổng ngạc phủ ...........

Lão công công khuôn mặt hất cao ......

- tiếp giá chậm trễ .....

Đổng nhạc phủ là đang coi thường hoàng thượng ......

Coi thường qui tắc của đại chu hay sao .............

Thiên trường cười đầy thiện ý ........

- huỳnh tổng quản thông cảm ......

Bản phủ tiếp giá chậm trễ cũng vì có lý do ...........

- lý do nào mà quan trọng hơn tiếp chỉ .........

Ta không cần biết ......

Đổng ngạc gia quỳ xuống nghe chỉ .........

Thiên trường cùng trên dưới đổng ngạc gia quì xuống đất nghe thánh chỉ .....

Lão công công điệu đà mở hộp gấm , nhẹ nhàng lấy thánh chỉ ra .......

" phụng thiên thừa vận .....

Hoàng đế chiếu viết , đổng ngạc thiên trường nhị công tử đổng nhạc gia văn võ song toàn , hiền đức hơn người ...

Được thôi thái phi quí mến , nay sắc phong làm phò mã ....

Hiệu văn phò mã .....

Lựa ngày lành tháng tốt sẽ gả văn hỉ công chúa cho đổng nhạc nhị công tử .....

Khâm thử .....

"

Cả đổng ngạc phủ nhốn nháo cả lên ......

Lão công công gấp thánh chỉ lại đưa cho thiên trường ......

- còn không mau tạ ơn hoàng thượng ......

- hoàng ân ....

Mênh mông .......

Vừa nắm được thánh chỉ trong tay hắn vội túm lấy 1 con ngựa của lão bá tánh gần đó phi thẳng về hoàng cung ........

Lão công công vẫy tay gọi hắn nhưng vô dụng .......

Trên dứoi đổng ngạc phủ đang định đứng lên thì lão ta vội ngăn lại .........

- khoan đã .......

Ta còn chưa nói xong .....

Còn mật chỉ hoàng thưong ban xuống nữa ....

Mau quỳ xuống nghe ....

Lão lấy thêm một thánh chỉ nữa phía dưới ra .......

" vương thi ảnh ......

Hiền thục , đoan trang , tài sắc vẹn toàn ......

Lại có công hầu hạ văn phò mã nhiều năm ......

Nay niệm tình đổng ngạc lão gia ......

Phong vương thi ảnh làm trắc phúc tấn .....

Phong hiệu ảnh phúc tấn ......

Khâm thử ......"

Ông gấp thánh chỉ lại đưa cho thi ảnh ........

- cung hỉ phúc tấn .........

Xem ra người phải vào cung một chuyến cảm tạ ân điển của hoàng thượng rồi ....

Thi ảnh rất bất ngờ nhưng thái độ vẫn điềm tĩnh .......

- tạ ơn hoàng thượng .........

Đa tạ huỳnh tổng quản nhắc nhở ....

Để ta tiễn người ......

Lão xua tay ....

- không phiền phúc tấn ......

Ta cáo từ ........

Huỳnh tổng quản và ngừoi của lão ta đến rất nhanh , đi cũng rất nhanh ......

Lạc đan vui vẻ lay tay thi ảnh ......

- tốt quá rồi tiểu thư ......

Cuối cũng người cũng danh chính ngôn thuận trở thành phúc tấn của công tử .......

Nàng cười khẩy ........

- chỉ là một trắc phúc tấn có gì đáng vui chứ ..........

Nói rồi nàng lẳng lặng đi vào phủ .....

Đám hạ nhân cũng tản ra ....

Cửa lớn được đóng lại .........

....................

Thiên trường đôi mắt đỏ rực hằn lên những tia máu ......

Hắn lướt nhanh đến hoàng thanh điện ........

Hắn lướt qua cả nàng .........

- thiên .........

Nhận ra hắn không bình thường nàng vội chạy theo .....

Hắn đi nhanh quá nàng đuổi không kịp ......

Đến cửa hoàng thanh điện hắn bị công công chặn lại .....

Hắn ra tay đánh người rồi vào bên trong .......

Lúc này quảng vương đang nhàn nhã luyện chữ ........

- .....

Văn phò mã .....

Làm gì mà nóng nảy vậy .......

Chí ít cũng phải để tứ hỉ vào thông báo một tiếng chứ .....

Trẫm cũng đâu có trốn khanh ...........

" rầm ...."

Thiên trường đập bàn ....

Mọi thứ trên bàn rung chuyển .....

- trường quảng vương .......

Ngài .......

Hắn vứt thánh chỉ lên bàn ......

- ngài hà tất phải làm vậy để ta tránh xa khỏi nhu nhi .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ân tình của chàng ... Đành hẹn kiếp sau báo đáp


Quảng vương thản nhiên phủi tay tiến lại gần hắn .....

- ...

Đó không phải chủ ý của trẫm ...

Thái phi muốn tìm chỗ tốt để gả lưu hạ đi .......

Trẫm đồng ý làm vậy , là muốn tốt cho nhị công tử .....

Và yên nhi ....

Hơn nữa .... năm nay công tử ngài cũng đã 25 rồi .....

Cũng nên thành thân thôi .......

Lưu hạ là ái muội của trẫm .....

Trẫm hi vọng công tử có thể đối đãi tốt với muội ấy ....

- .....

Ngươi sợ đấu không lại ta ...

Sợ rằng ta sẽ đưa nàng ấy rời khỏi ngươi .........

Quảng vương cười khẩy .....

- sợ ngươi .....

Trẫm là hoàng thượng ....

Đại chu hoàng đế , hà tất phải sợ ngươi .......

Mà ....

Cho dù sợ ngươi thì sao ...?

Để trẫm xem có lưu hạ và thi ảnh bám sát , ngươi còn có thể ở bên nàng hay không ........

Thiên trường cuộn chặt tay .......

- ...

Ta không ngờ trường quảng vương ngươi vì nàng mà có thể làm ra việc bỉ ổi như vậy ......

Ngươi xứng với nàng sao ....?

Quảng vương sắc mặt lạnh lùng , đôi mắt sắc bén ....

- ....

Bỉ ổi ....?

Vì giữ yên nhi lại bên cạnh việc bỉ ổi hơn gấp trăm lần trẫm cũng làm .........

Ngưoi nói những lời này có ý nghĩa sao ...... ?

Trẫm vì nàng mà đoạt vị .....

Vì nàng mà chưa từng ân sủng bất kì nữ nhân nào ......

Vì nàng mà làm ra rất nhiều chuyện trái lương tâm .......

Thử hỏi trên thế gian này ai có thể xứng với nàng hơn trẫm ........

Thiên trường nhìn sâu vào đôi mắt quảng vương .....

Ánh quảng vương hắn rất lạ ....

Đây từng là một vương gia mà hắn cho là sẽ trở thành minh quân hay sao ......?

Không đúng .....

Hắn đã không còn là trường quảng vương trước đây hắn từng quen biết nữa rồi ....

Kẻ đứng trước mắt hắn có một nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ .......

Một thái giám chạy vào ......

- hoàng thượng ......

Đổng ngạc tiểu thư xin cầu kiến ........

Hắn liếc mắt nhìn công công ....

- đưa nàng đến đây .....

Rồi lạnh lùng nói với thiên trường ...

- nàng ấy đến rồi ........

Để trẫm xem thái độ của nàng ấy thế nào khi biết rằng ngưoi sắp có đến 2 vị phu nhân ....

Nàng đi theo phia sau công công tiến vào trong điện .......

Nàng vừa xuất hiện ánh mắt của quảng vương trở nên dịu dàng ấm áp ....

Hắn cười hiền lành .....

- .....

Nàng tìm trẫm sao .....?

Nàng liếc mắt nhìn thiên trường .....

- ta thấy ......

Đổng ngạc ca vội vã đến đây ....

Không biết là có chuyện gì không ã ......

Trong khi thiên trường đang đứng như chôn chân quảng vương đỡ nàng ngồi xuống ghế .....

Rót 1 tách trà đưa cho nàng

- .....

Thiên trường chưa kể nàng nghe sao ......

Thôi thái phi và trẫm đã ban hôn cho ngài ấy rồi .........

" choang ..."

Nàng đánh rơi tách trà trên tay ra sàn ......

Quảng vương vội nắm lấy tay nàng nhẹ thổi .....

- .....

Trà rất nóng .....

Nàng không phỏng chứ ........

Nàng rút bàn tay mình khỏi tay quảng vương .......

Chạy lại trước mặt thiên trường ......

- .....

Thiên trường ........

Nói cho ta biết .....

Nữ nhân ngài sẽ cưới là ai ....?

Thiên trường cố tỏ ra mạnh mẽ cắn chặt răng mãi mới nói được ....

- .....

Văn hỉ ...

Công chúa ...

Lưu hạ .....

Nàng đột nhiên thấy trái tim mình nhói quạnh lại .......

Các dây thần kinh như tê liệt ......

Nàng không biết nói gì nữa cả .....

Nàng xoay lưng đi .....

- ......

Nhị ca ......

Muội muội ...

Chúc huynh và ....

Nhị tẩu .....

Vĩnh kết đồng tâm ....

Giữ thử giai lão......

Nàng xoay lưng bỏ đi....

Thiên trường chạy lại , hắn nắm lấy cổ tay nàng .......

- ....

Nhu nhi .....

Nếu muội không muốn ta cứoi lưu hạ ......

Ta sẽ không cưới .......

Dù chết ta cũng sẽ không cứoi .......

Mãi mãi chỉ bảo vệ cho một mình muội thôi .....

Nàng đẩy nhẹ tay hắn ...

Quay lại nhìn hắn cừoi lên như không kiềm chế được .....

- ....

Cưới ......sao lại không cưới chứ ....

Lưu hạ là một nữ nhân tốt .....

Muội ấy rất yêu huynh ........

Rồi nàng đi lại gần quảng vương .....

- hoàng thượng ....

Anh minh .....

Ngừoi ban hôn rất tốt ......

Ngày đại hôn nhất định hoàng thượng phải cho ta về mẫu phủ để đón nhị tẩu .....

Dứt lời nàng cười vui vẻ đi ra ngoài ......

Nhưng vừa rời khỏi hoàng thanh điện chưa quá 10 bước chân nàng đã khuỵ xuống ......

Nước mặt không cầm được lăn trên khuôn mặt nàng ............

- ....

" kiếp này .....

Ta không thể báo đáp được ân tình của chàng .....

Đành hẹn chàng kiếp sau vậy ........"

Lúc này trong điện thiên trường vẫn đứng như lặng im không có bất kì động tĩnh nào .......

Nàng muốn hắn cưới nữ nhân khác sao ....?

Những gì hắn làm vì nàng ...

Trong lòng nàng không có chút giá trị nào sao ......

Hắn chỉ vì câu " đã từng yêu " của nàng mà có một chút ảo tưởng rằng sẽ được che chở nàng ......

Sao nàng lại nhẫn tâm ....

Đẩy hắn ra khỏi cuộc đời của nàng .....

Quảng vương ngồi xuống ghế .......

- đối với chuyện ngài thành thân nàng ấy chẳng có phản ứng gì cả ....

Ngài thua rồi .....

Đổng ngạc nhị công tử ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Phụ chàng


Lưu hạ mặc trên người hỉ phục thêu chỉ vàng lấp lánh , nàng ngắm mình trước gương và cảm thấy bản thân mình đã thực sự trưởng thành .......

Thôi thái phi đứng phía sau chỉnh lại y phục cho nàng ..........

- hạ hạ ......

Mẫu phi không hiểu .....

Sao con lại đồng ý với hoàng thượng để vương cô nương cùng gả vào đổng nhạc phủ .....

Con đồng ý chia sẻ phu quân mình sao .......

Lưu hạ cười hiền lành ....

- ....

Vương thi ảnh đã lớn lên bên cạnh chàng ấy từ nhỏ ......

Tình cảm của họ rất tốt .....

Hoàng thượng nói không sai ......

Là lưu hạ đang ép chàng ấy cưới mình mà thôi ......

Người trong lòng huynh ấy chỉ có vương thi ảnh .....

Để tỉ ấy vào phủ làm trắc phúc tấn ....

Đối với 2 người họ cũng tốt .... và cũng để thiên trường hiểu ......

Lưu hạ chỉ muốn ở bên ngài ấy ....

Càng không muốn chiếm đoạt ngày ấy cho riêng mình ....

Thôi thái phi ôm lưu hạ vào lòng ......

- ......

Đứa trẻ này .....

Con quá hiền lành rồi ..........

Sao mẫu phi có thể yên tâm để con rời xa ta đây .......

.................

ĐỔNG NGẠC PHỦ

Khắp nơi đều kết hoa đỏ , gián chữ hỉ trên mọi cánh cửa ....

Nơi ở của thi ảnh càng trang hoàng lộng lẫy hơn .....

Nàng tay chống cằm mơ hồ nhìn cây hoa đào trong sân ....

Dung hạ cầm hỉ phục đến đặt trước mặt thi ảnh ....

Nàng nhướn mày nhìn bộ hỉ phục màu đỏ sậm lấp lánh chỉ vàng

- tiểu thư mai người xuất giá rồi .......

Hỉ phục đã được mang đến từ sớm ....

Sao người không vận thử xem , nếu có chỗ nào cần sửa dung hạ sai hạ nhân sửa cho ngừoi .........

Thi ảnh vuốt tay lên bộ y phục ....

Loại gấm trùng mát rượi lòng bàn tay .....

Nàng thở dài ......

- ta vốn từng nghĩ ngày được gả cho chàng có thể mặc một bộ hỉ phục thật đẹp ......

Tiếc là ....

Ta chỉ là một trắc phúc tấn .....

Không thể mặc hỉ phục đỏ tươi .....

Ta mặc hỉ phục này sẽ chỉ làm trò cười cho thiên hạ ....

- tiểu thư .....

Người đừng nói vậy .....

Nhị công tử là nam nhân tốt nhất kinh thành này ........

Ngoài kia biết bao tiểu thư khêu tú muốn gả vào đổng ngạc gia ta làm trắc phúc tấn còn không được ....

Dung hạ xin người đừng tự xem nhẹ bản thân ......

Ở phía cổng tây ngọc yên đã được trường quảng vương sai thị vệ đưa nàng về đổng nhạc phủ .....

Đến đổng ngạc phủ nàng quay lại nhìn đám thị vệ ......

- ta đã tới đổng nhạc phủ an toàn .....

Các người có thể về phụng mệnh được rồi ......

Trưởng cấm vệ giọng nói cương trực .....

- thưa tiểu thư ....

Hoàng thượng đã có lệnh không được rời khỏi tiẻu thư .....

An toàn của tiểu thư phải được bảo đảm nhất ........

- đây là mẫu phủ ta .....

Có nhị ca bảo vệ ta .....

Hơn nữa đổng ngạc phủ là nơi ai thích ra thì ra thích vào thì vào sao .....

Các ngươi về tâu với hoàng thượng ......

Giờ dần tam khắc ngày mai sau khi hôn lễ kết thúc ta sẽ hồi cung ....

Xin hoàng thượng đừng lo ....

Trưởng cẩm vệ sau một hồi đắn đo cũng tự động rời đi ....

Nàng bước vào đổng ngạc phủ ......

Ngoài nam cung phủ ra thì đây chính là ngôi nhà thứ hai của nàng .......

Nàng không báo trứo mà đột ngột đến nên nàng cũng không rõ thien trường đang ở đâu .....

Hỏi hạ nhân thì mới biết chàng đang ở cao viên trì .....

Nàng nghe nói nơi này là cấm địa của đổng ngạc phủ ......

Hắn chưa từng cho ai lui tới .......

Nàng bước những bước dài đi về phía đông ngự hoa viên ......

" cao viên trì ...."

Tấm bảng đỏ chữ vàng đập vào mắt nàng .....

Nàng đặt tay lên cánh cửa gỗ nhẹ đẩy ra ......

Căn phòng thắp nến sáng rực dù là ban ngày .....

Xung quanh gọn gàng ngăn nắp , tấm gương đồng ở góc phòng cũng được lau bóng loá .....

" chàng ấy không cho hạ nhân lui tới đây ....

Căn phòng này là chính tay chàng ấy dọn sao ......?"

Nàng đi vào sâu bên trong .....

Qua lớp rèm mỏng cạnh cầu thang gỗ nàng trông thấy hắn .....

Hắn đang chăm chú vẽ tranh ....

Xung quanh hắn cũng treo rất nhiều tranh vẽ ........

Nàng đôi mắt giãn ra .....

Toàn bộ tranh vẽ trên giá đều là hoạ nàng sao ........

Nhìn bức tranh kia xem .....

Chính là lúc nàng chơi xích đu trong hoa viên ....

Cũng là lần đầu gặp hắn ......

Lại có cả bức hoạ vẽ nàng lúc nàng nữ cải nam trang trốn khỏi nam cung phủ dạo chơi .......

Ánh mắt nàng nheo lại nhìn bức hoạ hắn đang vẽ ........

" hỉ phục .....

Là hỉ phục ..........

"

.

Trong bức hoạ thiên trường đang vẽ là thân ảnh của nàng trong bộ hỉ phục đỏ chói thuê hoa hải đường trắng , vàng , ........

Nàng đôi mắ ngân lệ nhìn hắn ........

- ..... tất cả về ta .....

Chàng đều nhớ tõ vậy sao ....?

Hắn đánh rơi cây bút lông trên tay xuống y phục .....

Đôi mắt nhướn về phía nàng ....

Dù nàng nói rất nhỏ .......

- ....

Đối với thiên trường ta .....

Nàng là tất cả .....

Là linh hồn ....

Là sinh mệnh của ta .........

Ta có thể không nhớ linh hồn hay sinh mệnh của mình sao ....

Nhu nhi ........

Nàng xoay lưng ngoảnh đầu bỏ đi ....

Thiên trường nhanh như chớp đứng vụt dậy chạy lại ôm lấy nàng từ phía sau ...........

- .....

Không còn cơ hội nữa rồi nàng biết không nhu nhi ........

Mai ta thành thân rồi ........

Ta cầu cin nàng hãy trả lời thật lòng với ta ....

Một câu hỏi cuối cùng ....

Chỉ một câu hỏi thôi .....

Dòng nước mắt nóng hổi không tự chủ mà lăn dài trên đôi má hồng của nàng ............

- ......

Là ta phụ chàng ......

Nàng vùng ra khỏi vòng tay hắn đi nhanh về phía cửa ra ngoài .....

Hắn khuỵ xuống đất ....

Giọng khàn khàn hỏi lớn ......

- nàng ......

Đã từng yêu ta hay chưa nhu nhi .........

Nàng không trả lời rời khỏi đó .....

Gió thổi mang theo những cánh hoa đào trong gió lướt qua gương mặt nàng .....

Thoang thoảng bên cánh mũi nàng là hương thơm dìu dìu của hoa đào đầu mùa ............

" ngưoi mà la lên là đừng có trách đao kiếm không có mắt ......."

Hình ảnh hắn kề dao vào cổ nàng ngày ấy như được tái hiện .....

Từng hình ảnh , từng hình ảnh nhỏ được tái hiện trước mặt nàng ....

Trái tim nàng đau thắt lại .......

" thiên trường ....

Thiếp xin lỗi ..."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Gây sự


Nàng thẫn thờ bước trong hoa viên đổng ngạc gia ....

Ánh mặt trời chói loá ....

Nàng nheo mắt nhìn qua phía bên kia bờ hồ sen ......

Thân ảnh kia sao mà quen quá ........

Đôi mắt nàng ta u buồn , không còn sắc bén như những lần trước nàng nhìn thấy nàng ta .......

Toàn thân vận lam y nhẹ , thường thì có luôn có một thị nữ đi theo nàng ta nhưng giờ nàng ta lại chỉ đang đứng một mình ........

Mai nàng ta đã được gả cho nhị công tử của nàng ta rồi .....

Nàng ta không vui sao .....?

Nàng mang theo mớ suy nghĩ hỗn độn nhưng cuối cùng cũng bước về phía thi ảnh ....

- ngươi không vui sao ........

Nàng ta liếc mắt nhìn nàng .....

- vui hay không .....

Vốn không phải việc của ngươi .........

Thi ảnh hất cao mặt bỏ đi .....

Chỉ còn mình nàng ngồi trong hoa viên ...........

Những cánh hoa đào theo gió rơi xuống lòng bàn tay nàng .......

Không gian thật yên bình .........

Đôi mắt nàng vẫn còn hơi xưng .........

Nàng khẽ mỉm cừoi ....."

Để chàng ấy thành thân cũng tốt ........

Cảm giác áy náy của ta với chàng cũng nhẹ bớt phần nào ......

Ta không thể cho chàng hạnh phúc .....

Cũng không thể chàng mãi mãi chờ đợi .....

Chi bằng ....

Để chàng ấy thành thân có ngừoi chăm lo cho chàng ấy ta lại yên tâm ......

Ta không thể cứ ích kỉ mãi được ......

"

..................

Từ sớm trong đổng ngạc phủ hạ nhân đã hối hả chạy qua chạy lại ....

Trong phủ khắp nơi đều là quân lính ...

Không khí thật náo nhiệt .....

Nơi của nàng ở không gần chính sảnh mà ở khá xa nên khá yên tĩnh ......

Nàng tỉnh giấc .......

Ánh nắng sớm qua khe cửa chiếu vào đáy mắt nàng ....

Nàng đưa tay che mắt ............

- mình ......

Cũng nên nói vài lời trước khi chàng ấy trở thành phu quân của nữ nhân khác .....

Nàng được hạ nhân trong phủ giúp thay y phục .....

Nàng vận thượng y cao cấp màu vàng nhẹ , đầu cài bách điểu trâm , chân đi ẩn tước , tay cầm chiến phiến bạch ngọc gương mặt được điểm trang thanh nhã .....

Trán vẽ một đoá hoa nhỏ .......

Nàng quay lại nói với các hạ nhân ......

- không cần các ngươi theo hầu ......

Ta đến gặp nhị công tử có việc .........

Bọn hạ nhân cản nàng lại ........

- tiểu thư .......

Trắc phúc tấn có lệnh ....

Trong ngày đại hôn không được để người đến gặp công tử ..........

Nàng ánh sắc bén .....

Nếu là yên nhi của ngày xưa nàng sẽ bỏ đi ...

Nhưng bao nhiêu chuyện đã xảy ra .....

Nàng đã không còn là một yên nhi hiền lành , ngu ngốc , dễ bị ức hiếp của ngày xưa nữa ......

Nàng tay vuốt tóc .......

- trắc phúc tấn .......

Vương thi ảnh sao ....?

Nàng ta có quyền gì mà không cho ta gặp thiên trường .........

Một hạ nhân khuôn mặt có phần ngông cuồng đẩy nhẹ vai nàng ......

- trắc phúc tấn chính là tiểu phu nhân của phủ chúng ta ......

Còn ngươi chỉ là nữ tử lưu lạc từ đâu đến .......

Chẳng qua được hoàng thượng thương xót lưu lại hoàng cung .....

Đã nhập cung lâu vậy rồi đến danh phận cũng không có .....

Về đổng ngạc phủ cũng không có quân lính và nữ tì đi theo .......

Đương nhiên phải nghe theo lệnh của tiểu phu nhân rồi ....

Nàng giơ tay , nhanh như chớp gương mặt của hạ nhân kia đã ăn trọn một bạt tai của nàng .........

Nữ tì kia ôm mặt ánh mắt căm phẫn .......

- ....

Ả nữ nhân như ngươi không muốn sống nữa sao ......

Người đâu đánh cho ta ......

Những hạ nhân phía sau nàng ta lao về phía nàng .......

Nàng cất quạt bạch ngọc vào đai lưng .......

Nàng từng được liên nhi chỉ cho vài thế võ phòng thân khi nhàm chán ở trong hoàng cung ....

Những hạ nhân này nàng không sợ .......

Đám hạ nhân chỉ một nhoáng đã nằm dứoi đất .....

Nàng phủi tay rút quạt bạch ngọc ra .....

Dùng đầu quạt ngửa mặt nữ hạ nhân kia lên cúi mặt mình sát xuống .....

Ánh mắt nàng lạnh băng ........

- ta không có thời gian đưa các ngươi đến gặp nhị công tử .........

Về nói với vương thi ảnh .......

Ta không sợ nàng ta ......

Bảo nàng ta nếu muốn gậy sự ....

Thì được ....

Ta chơi với nàng ta ......CÚT ..........

Đám hạ nhân vội bỏ chạy ........

Ả hạ nhân kia còn nhìn nàng mà nói .....

- nam cung ngọc yên .....

Ngươi giỏi lắm ....

Tiểu phu nhân sẽ không tha cho ngươi .......

Nàng nhàn nhã đứng chỉnh lại y phục và đầu tóc .....

- muốn gây chuyện ......

Sau đó nàng đi về phía nơi ở của thiên trường .........

Bước vào bên trong nàng thấy bóng lưng hắn ......

Hắn đứng trước gương đồng đang được hạ nhân thắt đai lưng ......

Nàng từng bước tiến vào .....

Qua tấm gương đồng hắn đã sớm thấy nàng ......

Nàng nhìn hạ nhân ......

- ngưoi ra ngoài đi .....

- thưa tiểu thư ......

Nô tài còn phải chải lại tóc cho công tử ....

Nàng cầm chiếc lược gỗ đào trên bàn......

- ....

Để ta .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lời khuyên của nhạc văn


Mái tóc hắn đen nhánh dài đến giữa lưng , nàng nhẹ vấn tóc lên cho hắn .........

Nàng nói .....

- ....

Chải lần thứ nhất ...

Vĩnh kết đồng tâm ....

Chải lần thứ hai đầu bạc răng long .....

Chải lầm thứ 3 ....

Con cháu đầy đàn ........

Hắn nhìn nàng qua tấm gương đồng đầy khó hiểu ........

- .....

Đây chẳng phải là khi tiễn nữ nhi gả đi mới nói sao ........

Nàng cười .......

- ở trên đời này ....

Người có liên quan đến ta cũng chỉ có ngài ......

Và người thân duy nhất của ta cũng là ngài ......

Xem như là lời chúc phúc ta dành cho ngài đi ......

Nàng cột dải lụa đỏ lên tóc hắn rồi ngồi xuống bàn .....

Hắn nhìn về phía nàng ...........

Thấy phía vai áo nàng bị sút chỉ .....

- y phục của nàng .........

Là ai hầu hạ nàng mà lại vô ý như thế .......

Nàng hai má phúng phính .....

- hỏi tiểu phu nhân của ngài đi .....

Sau khi hôn lễ kết thúc ta sẽ về cung ......

Ta ở đây mất công tiểu phu nhân của ngài lại thấy ta chướng mắt .........

Hắn đặt tay lên vai nàng .....

- .....

Nàng rất lâu rồi mới về đây .......

Sao không ở lại vài ngày mà đã vội đi ngay ...

Vương thi ảnh ....

Nàng đừng quan tâm đến nàng ấy ........

Này đứng lên vỗ ngực hắn ....

- ngài cũng biết mà ....

Ta đã hứa với hoàng thượng rồi .......

Hơn nữa ta chưa có phong hiệu mà đã rời cung e là không hợp qui tắc .....

Ngài cũng chuẩn bị đi ....

Kiệu loan của công chúa sắp đến rồi .....

Ta đi trước ......

Nàng rời đi ....

Hắn nhìn theo bóng lưng nàng .....

Nàng bước đi đã có phần ôn nhu hơn , cẩn thận hơn trước đây .........

Hắn nhớ lại những gì mà nhạc văn nói đêm qua ........

..........................

- cái gì ...?

Ngài muốn từ hôn sao ....?

Ngài điên rồi ....

Hắn suy sụp ngồi xụp xuống sàn lưng dựa vào tường trên tay cầm bầu rượi ...

Đầu tóc rối bời .....

- .....

Ta không thể lấy lưu hạ , thi ảnh .....

Ta coi hai muội ấy như là muội muội vậy .......

Nhu nhi đau lòng ....

Nàng ấy khóc vì ta .....

Nàng ấy yêu ta .....

Người nàng yêu là ta .....

Trường quảng vương biết tình cảm nàng dành cho ta nên hắn cố ý ép ta mà .....

Ta phải giết hắn ........

Nhạc văn ngó ngang xung quanh rồi ra hiệu thiên trường nhỏ tiếng .......

- ......

Ngài điên sao .....

Dám nói câu khi quân phạm thượng .......

Ngài bình tĩnh nghe ta nói .......

Hôn sự này .....

Ngài hãy cứ chấp nhận .......

Thiên trường cười khẩy ....

- không đời nào ......?

Nhạc văn điềm đạm khoanh tay trước ngực .......

- mẫu phi ta nói đúng .....

Cái tính nết từ nhỏ của ngài đã luôn hấp tấp ......

Lần này nếu không phải mẫu phi ta bảo ta đến khuyên can ngài ta cũng không đến làm gì .........

Thiên trường nhướng mày .....

- mẫu phi ngài .....

Tịnh thái phi .......

Không phải thái phi đang tu hành ở lâm nhất tự sao .....

Sao còn quan tâm đến chuyện đổng ngạc gia ta .......

Nói xem bà ta có cao kiến gì .....

- ngươi hãy cứ cứoi lưu hạ và thi ảnh về phủ ......

Ngươi không yêu họ cũng không sao .....

Chỉ cần cho họ ăn ngon , mặc đẹp , .....

Là được .....

Thứ nhất quan hệ giữa ngươi và ngọc yên cũng không bị dèm pha ....

Thứ hai hoàng thượng cũng không còn thành kiến với ngươi nữa ......

Thứ ba người trong thiên hạ nhìn vào cũng biết ngài đối xử vơi thê thiếp không tệ ......

Hoàng thượng ban đầu tuy mục đích là muốn đẩy ngài ra khỏi ngọc yên ......

Tuy nhiên ta thấy như vậy lại là cách toits nhất để giải quyết nối quan hệ phức tạp giữa ngài và ngọc yên ..........

Nói rồi nhạc văn đi a ngoài .......

- ....

Hãy suy nghĩ kĩ những gì ta nói .....

Đây thật sự là cách tốt nhất rồi .........

Thiên trường loạng choạng đứng dậy ....

Đôi mắt bần thần .....

- .....

Bà ta không nói gì nữa sao .....?

Nhạc văn mở chiến phiến quạt vài cái .........

- mẫu phi nói .....

Ngài hãy chú ý đến sức khoẻ ......

Mùa đông không được đứng dưới tuyết quá lâu .........

"

Mẫu phi nhạc văn tịnh thái phi nguyên khuê là nhất tịnh như .....

Là nữ tì hồi môn của mẫu thân thiên trường .......

Trong thọ yến 37 năm trước đã may mắn được tiên hoàng chú ý và sắc phong như quý nhân , sau khi hạ sinh nhạc văn được phong phi ......

Khi nhạc văn được 10 tuổi thì bị bênh nặng ......

Tiên hoàng không lui đến , bị người trong cung xem thường .......

May mắn được mẫu thân thiên trường niệm tình chủ tớ đưa thái y đến chuẩn đoán .....

May mắn qua khỏi , sau khi mẫu thân thiên trường tạ thế bà đã rời cung đến lâm nhất tự nguyện cầu phúc cho chủ nhân cả đời ......

Thiên trường từ bé đã hay cũng thiên vũ đến lâm nhất tự thăm bà nên tịnh thái phi xem thiên trường và thiên vũ như hài tử đích thân sinh ra ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bắt cóc


" bốp ..."

Một bạt tai đã được giáng thẳng xuống má nàng .......

Nàng nhướng mày đôi mắt trợn trừng ..........

Tay chân nàng đã bị trói chặt vào ghế không thể cựa quậy .....

- .....

Ta đoán không sai .....

Quả nhiên nữ nhân che mặt đánh ta đưa tới đây là ngươi ......

Trong đổng ngạc phủ ......

Luận về võ công ....

Có nữ nhân nào qua được ngươi ....

Nữ nhân kia mỉn cười .......

- là ta thì đã sao .....?

Nàng cười khẩy .......

- ngưoi không ưa ta .......

Nhưng ngươi đừng quên ta là hoàng thượng đưa đến ......

Đụng vào ta ngươi sẽ ăn nói sao vơi thiên trường , với hoàng thượng .........

Vương thi ảnh ..........

Thi ảnh đã vận sẵn y phục tân nương trang điểm xinh đẹp ....

Nhưng trong đôi mắt nàng ta không hề có một tia hạnh phúc nào cả ........

Tay nàng ta hất nhẹ cằm nàng .........

- .....

Ta không sợ .......

Ta đã chẳng còn gì để mất nữa rồi ........

Cái tát vừa rồi là tát vì ninh nhi ........

" bốp ..."

Thi ảnh mạnh tay tát nàng một lần nữa ....

Hai má nàng ửng đỏ ....

Khoé miệng nàng đã cảm thấy vị tanh của máu .........

- .....

Cái tát này ....

Là tát cho ta .......

Là ngưoi .....

Là nam cung ngọc yên ngươi đã huỷ hoại cuộc đời ta .......

Là ngươi luôn luôn ngáng đường ta ......

3 năm trưoc cũng thế ........

Bây giờ vẫn thế ........

Nàng nhếch mép giọng lạnh lùng quay mặt đi .......

- ......

Người huỷ hoại cuộc đời ngươi ......

Không phải ta .....

Người đó ....

Chẳng phải là ngươi hay sao ....

Ha ha ha ........

Thi ảnh lại tát nàng thêm một lần nữa ........

- ......

Ngươi cười gì chứ .........

Ngươi điên rồi sao ........

- .....

Đánh ta .....

Vì uyển ninh sao .....? ......

Nực cười .......

Nếu vì đổng ngạc uyển ninh .....

Ta khuyên ngươi nên tự kế liễu mình đi ......

Chuyện xảy ra năm đó .......

Ngưoi thật sự nghĩ có thể giấu được sao ....?

Đôi mắt vương thi ảnh giãn to .......

Xén thì làm rớt chiến phiên trên tay .......

Nàng ta cầm thanh đoản kiếm dí sát cổ nàng .......

- ......

Ngươi câm mồm cho ta .......

Nói năng lung tung .....

Người đâu bịt miệng ả lại cho ta .......

Đám thị nữ cầm dây vải chạy đến .....

Trước khi bị bịt miệng nàng chỉ kịp nói lớn và cười .......

- ......

Vương thi ảnh ....

Ta nói cho ngưoi biết ....

Lưới trời lồng lộng tuy thưa khó thoát .....

Đổng ngạc thiên trường đã sớm nhìn ra sơ hở của ngươi rồi .....

Ha ha ha .........

Sau khi bịt miệng nàng lại một nữ tì nói cùng thi ảnh .....

- tiểu thiếu phu nhân .....

Vậy nữ nhân này .....

Chúng ta nên xử chí ra sao đây ........

Thi ảnh liếc mắt .....

- ....

Xử lý sạch sẽ .....

Hôm nay đại hỉ tay ta không muốn dính máu .....

Nữ nhân này ta giao cho các ngươi ......

Bà mai đến rồi ....

Ta phải quay về thôi ......

Trước khi rời đi thi ảnh nhìn nàng cười khẩy .......

- .....

Có trách cũng trách ngươi luôn luôn khắc ta ......

Cản đường đi của ta .......

Ngươi không còn nữa ........

Từ giờ nữ nhân mà chàng ấy yêu nhất là ta ..........

Tạm biệt .....

Nhu nhi ....

Ha ha ha ......

...................

- ây da .....

Tiểu phu nhân ngừoi .....

Ngừoi đi đâu vậy ạ ......

Mau ....

Người đâu mau đội khăn hỉ lên cho tiểu thiếu phu nhân .......

Chiếc khăn đỏ được đội lên đầu nàng ......

Phía sau chiếc khăn đỏ ấy một nụ cười lạnh kèm theo một giọt nước mắt nóng lăn dài trên má nàng .....

- ......

" Tất cả những gì ta làm .....

Ta không hề hối tiếc ......"

Phía xa nơi tiền đường lưu hạ cũng mặc hỉ phục đang bái đường cùng thiên trường ......

Vì nàng là tiểu thiếp nên bái đường cùng hắn sau và phải dâng trà cho lưu hạ .......

Nàng cười lạnh .....

Nhưng không ai nhìn thấy nụ cừoi đáng sợ ấy của nàng ........

Họ còn nghĩ .....

Nàng đang vô cùng hạnh phúc vì được trở thành tiểu thiếu phu nhân đổng ngạc gia ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Động phòng hoa chúc ... Và nước mắt


Bái đường xong cả đổng ngạc phủ linh đình yến tiệc ........

Quảng vương không đến .....

Thiên trường đảo mắt xung quanh tìm nàng ......

Nhưng vô ích .......

Hắn không thấy nàng đâu cả .....

Vốn định chạy đi tìm nàng , nhưng hắn là tân lang chưa kịp rời khỏi chính đường đã bị các vị bằng hữu và các đại nhân túm lại ...........

Hắn đành gọi an tử lại ......

Ghé sát tai hắn .....

- ....

Hôm nay trong phủ nhiều người .....

Ta không an tâm về nhu nhi .....

Ngươi tìm nàng ấy rồi bảo hộ nàng ấy ......

Nhanh đi ........

- dạ vâng ......

An tử đi ngay đây ạ ......

Hắn cầm lấy li rượi mà Thích minh đưa cho uống ực ....

Đôi mắt hướng ra ngoài .... : " nhu nhi .....

Nàng đâu rồi ...."

.................

Khi quan khách đã về gần hết ....

Thiên trường ngồi xuống ghế ...

Tửu lượng của hắn rất tốt ....

Đã uống nhiều như thế mà thần thái vẫn ổn định ......

Bà mai liền hỏi hắn .....

- phò mã ......

Đêm nay ....

Người muốn đến vân túc các của công chúa hay .....

Tuyết nguyệt câu lan của tiểu thiếu phu nhân ạ ............

Hắn trong ánh mắt có một chút gì đó không bình thường .........

- .......

Tuyết nguyệt câu lan .........

Lập tức đến đó .........

.....

Một vị cô cô trong cung vội cản đứng trước mắt hắn .....

- phò mã .....

Đêm nay là động phòng hoa chúc ..........

Theo lễ ngài phải đến vân túc các mới đúng ã .....

Hắn gạt bà ta sang một bên .....

Rồi đi thẳng về tuyết nguyệt câu lan ....

Tiểu An tử hai tay chắp trước ngực nhìn bà ta .......

- ....

Trong đổng ngạc phủ này công tử ta là lớn nhất .....

Mọi lễ giáo trong phủ đều do công tử quyết định .....

Không phải cô cô nói là được .........

Dung hạ ở chính đường nghe được liền chạy thật nhanh đến nói với vương thi ảnh .......

- ....tiểu thư ....

Tiểu thư .....

Công tử ....

Công tử người ....

Đang đến đây ạ .....

Đêm nay công tử sẽ ở chỗ chúng ta ......

Thi ảnh vội chạy lại bàn trang điểm thoa lại phấn tô thêm son .....

- ....

Thế nào .....

Nhìn ta ổn rồi chứ ......

- ...

Tiểu thư rất đẹp ......

Dung hạ là nữ nhân mà còn rung động .....

Công tử nhất định sẽ thích người .....

Để dung hạ đội khăn hỉ lên cho ngừoi ........

" két ...."

Thiên trường mở cửa .....

Thi ảnh đã ngồi trên thành giường đầu trùm khăn hỉ ........

Trong phòng ánh nến phập phùng cháy ....

Dung hạ và các cung tì trong phòng khom nhẹ người .....

- ....

Lão gia hảo .......

Hắn tay chắp sau lưng vẻ mặt lạnh tựa băng trên núi tuyết lên .......

- ......

Lui ra hết cho ta ......

- công tử ........

Nhưng những nghi thức động phòng , uống rựoi giao bôi .....

Hắn giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát ......

- .....

Ta nói các ngưoi không nghe sao .....

Lui ra ngoài ......

Dung hạ và các hạ nhân chỉ khẽ cúi đầu .......

- vâng ...

Thưa lão gia ......

Hạ nhân lui cả ra ngoài hắn vẫn đứng yên đó nhìn thi ảnh ....

Thi ảnh cũng chỉ ngồi yên đợi hắn gỡ khăn hỉ xuống .....

Cả căn phòng im ắng không một tiếng động .......

Một khắc trôi qua tình trạng ấy vẫn diễn ra ......

- .....

Phu quân .....

Phu quân ......

Hắn không trả lời ........

Thi ảnh cuối cùng cũng tự đưa tay lên đầu kéo khăn hỉ xuống .....

Trước mắt nàng là hắn ....

- ....

Phu quân ....

Chàng .......

Không có gì để nói sao ..........

Hắn tiến lại ....

Ngồi xuống cạnh nàng ...........

Nàng quay sang đặt một nụ hôn nhẹ lên má hắn .......

Lúc này hắn mới mở miệng .....

Vẫn là cái vẻ mặt lạnh lùng ấy

- .....

Ta hỏi nàng ........

Nhu nhi của ta đâu .......

Thi ảnh giụt người lại khuôn mặt thờ ơ .....

- ....

Chàng hỏi ta .......

Nữ nhân ấy ở đâu .....

Ta đương nhiên không biết .......

Cũng có thể nàng ta đã sớm hồi cung ....

Về bên cạnh hoàng thượng rồi .....

Hay ....

Bỏ trốn theo tên nam nhân nào đó rồi cũng nên ........

Thiên trường đè ngửa nàng ra giường .....

Hắn gì chặt hai cổ tay nàng .....

Đôi mắt gằn lên những tia máu ...........

- .......

Trên đời này .....

Bản công tử không cho phép bất kì ai .....

Xúc phạm nàng ấy .....kẻ nào làm tổn thương nàng ấy ....

Ta đều giết hết ....

Kể cả vương thi ảnh nàng ......

Ta cho nàng một cơ hội cuối để nói thật ......

Chí ít ta có thể lưu lại mạng cho nàng .......

Đừng thách thức lòng kiên nhẫn của ta ......

Bản công tử vẫn còn đang giữ cho nàng chút thể diện .....

Tốt nhất nàng nên nói nàng đưa nhu nhi đi đầu rồi ......

Nàng cười khinh ........

- .......

Giữ thể diện cho ta ........

Vậy sao chàng không giữ cho một chút lòng tự tôn nào ..........

Chàng biết rõ tình cảm của ta .......

Chàng hết lần này đến lần khác cà đạp tình cảm của ta .......

Vậy là giữ thể diện cho ta sao ........

Đúng .....

Đúng là ta đã bắt nàng ta thì đã sao .......

Ta đã đánh nàng ta nữa ....

Thậm chí ta còn ra lệnh giết chết nàng ta ......

Chàng sẽ làm gì ta .....

Giết ta .....

Chàng không thể giết ta .......

Ta là tiểu phu nhân của chàng ........

Chàng không thể giết ta .....

Hắn buông nàng ra rồi đứng phắt dậy ...........

Hắn vừa quay lưng đi được hai bước thì đã bị thi ảnh ôm chặt lấy từ phía sau .......

- ......

Ta cầu xin chàng đó ......

Đừng bỏ đi .......

Ta ....

Ta đã đánh đổi mọi thứ để có thể danh chính ngôn thuận trở thành thê tử của chàng .........

Ta không thể thua nam cung ngọc yên được ....đừng mà thiên trường ....

Đừng mà ......

Nước mắt giàn giụa trên khuân mặt xinh đẹp của nàng .........

Trông thật đáng thương ........

Nhưng đổi lại vẫn là cái sự lạnh nhạt của hắn ......

Hắn đẩy tay nàng ra ........

- ......

Ảnh nhi ......

Không phải ta chưa từng nói với nàng ..........

Thật ra .....

Nàng đã thua nàng ấy ....

Ngay từ khi bắt đầu .......

Đôi mắt nàng đỏ ngàu nổi lên những đường gân máu , bàn tay run rẩy ..... níu lấy lưng áo hắn ...

- .... lúc ta mới đến đây , ta cũng từng là một nữ tử yếu đuối ...

Chính chàng đã muốn ta mạnh mẽ để có thể ở bên chàng , nhưng hiện tại chàng lại Vì sự yếu đuối của nàng ta mà bỏ mặc ta .... chàng đối xử với ta quá bất công ....

- .... nàng không phải không biết ... ta muốn nàng trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ bản thân nàng thật tốt .... không có nghĩa nàng trở nên kiên cường , mạnh mẽ thì ta sẽ ở bên nàng .....

Thi ảnh ngồi xụp xuống nền đất .......

Một nữ nhân ưu tú như nàng lại phải chịu một kết cục như ngày hôm nay hay sao .....

Hắn bỏ ra ngoài sai thuộc hạ bắt hết thị nữ lẫn cả dung hạ giam vào ngục để tra hỏi ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Cứu nàng


Hắn cưỡi trên lưng hắc mã ....

Ngoài trời mây đen dày đặc , những hạt mưa đã thấm ướt tóc và y phục của hắn ..............

- hoàng thượng ....

Phía trước là hành dật sơn rồi ã ........

Hắn răng cắn chặt môi ......

- dù có lật tung nơi này lên nhất định phải mau chóng tìm ra nàng cho trẫm ......

- tuân mệnh ......

Hơn 100 quân linh đã phong toả ngọn núi , thiên trường cưỡi ngựa đến gần quảng vương .......

Hắn mặt suy sụp ....

Đầu lắc nhẹ .....

- ......

Mưa đã làm mất dấu bánh xe ngựa .......

Ta không thể tìm được nàng ấy ........

Quảng vương nhảy xuống ngựa ......

Kéo thiên trường xuống tay nắm cổ áo thiên trường ......

- ta nói cho ngươi biết ....

Nếu yên nhi có gì bất trắc ta sẽ không tha cho ngươi ...........

Từng hạt mưa nhỏ giọt xuống mặt đất ......

Cơn mưa đã gần tạnh .....

Trời cũng quang lại .....

Một tên lính chạy lại chắp tay ........

- .....

Hoàng thượng .....

Công tử .....

Tìm thấy xe ngựa rồi ã .........

Họ chạy về phía xe ngựa , nhưng vén tấm rèm lên thì trong xe trống trơn ..........

Còn Nàng lúc này đã bị một nữ nhân lạ mặt đưa lên đến gần đỉnh núi ........

Nàng ta cười lớn ....

- ha ha ha ..........

Nếu không phải hôm nay có trận mưa lớn thì ngươi đã sớm chết rồi ......

- .......

Nói cho ngươi biết ....

Ta là tiểu thư đổng nhạc gia ....

Tương lai sẽ là phi tử ......

Ngươi không được giết ta ......

Nàng ta đặt mạnh tay lên vai nàng ........

- ......

Tiểu thư là đại ân nhân của gia đình ta .........

Dù tiểu thư có muốn làm gì ta cũng nguyện làm thay người .....

Còn ngưoi ....

Ngưoi đã làm tiểu thư tổn thương đến thế .......

Ngươi nhất định phải chết ........

Chỉ khi ngươi chết đi .....

Thì công tử mới yêu tiểu thư .....

Nàng nhắm mắt .......

Nàng cảm nhận được cái chết đang đến gần ....

Hành dật sơn cao đến thế ....

Nếu té xuống thì không thể sống nổi ............

" rụp ....."

Nàng hé mở mắt .....

Trước mắt nàng là nữ nhân ấy , đôi mắt trợn trừng ......

Con dao trên tay nàng ta rơi xuống đất ......

Trước ngực là một thanh kiếm ....

Y phục nàng ta máu đã nhuốm đỏ cả vùng ngực ...........

Nàng ta té xuống đất .....

Phía sau nàng ta là thiên trường .........

Hắn rút thanh kiếm tra vào vỏ .....

Nàng tay chân run rẩy ngả vào người hắn .........

Trường quảng vương cũng chạy đến ....

Quảng vương xô thiên trường ra ..........

- yên nhi ......

Nàng không sao chứ .......

Ta đưa nàng hồi cung .......

Nàng cười .......

Tay đặt lên má hắn .....

- ta .....

Biết chàng sẽ đến mà ...........

Ánh mắt nàng di chuyển qua thiên trường ..........

Mỉm cười nhẹ .....

Rồi ngất lịm đi ....

Nàng không còn đủ sức gượng nữa .......

Hai ngày nay nàng đã không chợp mắt tí nào rồi ......

.........................

HOÀNG CHÂU ĐIỆN .....

- đã bao lâu rồi châu nhi .......

Châu nhi rót trà vào tách .....

- ...

Công chúa .....

Ngày nào ngừoi cũng hỏi châu nhi câu hỏi này ........

Hoàng thượng đã hơn 10 ngày rồi chưa đến hậu cung ....

Hưng đức điện , nguyệt cần viện ......

Cũng không nhận được long khí ............

Nên công chúa đừng buồn ............

Nàng cười buồn bã đặt khung thêu xuống bàn .........

- ......

Kiều trấn ca mới từ lương quốc mang đến bách thảo chu .......

Hoàng thượng ngày đêm bận chính sự ....

Ngưoi chuẩn bị y phục ...

Bản cung đến hoàng thanh điện thỉnh an hoàng thượng .......

Khi nàng cùng châu nhi gần đến hoàng thanh điện ......

Từ xa nàng thây hắn tay bế một nữ nhân nét mặt căng thẳng , lo lắng .....

Y phục ướt đẫm .....

Hắn lướn tiếng ......

- .....

Lập tức truyền ngự y ........

Nàng xoay lưng bỏ đi .....

- công chúa ......

Người chưa thỉnh an hoàng thượng mà ......

- bỏ đi .......

Xem ra chàng không rảnh để tiếp ta rồi ........

Để lúc khác vậy ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Huỷ hôn


- nước ....

Ta muốn uống nước ....

Miệng nàng khô đến độ rất rát ....

Nơi cổ họng đắng nghét , không biết mấy lão thái y đã cho nàng uống thứ thuốc gì .......

Hắn đang ngồi phê duyệt tấu chương ngay gần đó .......

Thay vì đến thượng thư phòng phê tấu nhưng sợ nàng tỉnh dậy không thấy hắn đâu nên đã sai cung nhân mang hết cả thảy tấu chương qua nơi ở của nàng .......

Hắn đặt bút lông xuống bàn đi lại bàn rót một tách trà mang đến cho nàng ......

- .....

Nàng tỉnh rồi .......

Đỡ nàng ngồi dậy quảng vương vuốt mái tóc nàng .........

Nàng hướng mắt nhìn tấu chương để từng chồng cao trên bàn .....

- .....

Sao chàng lại mang thứ đó đến đây .........

Theo qui định ......

Thì

Hắn ngắt lời nàng

- giữa trẫm và nàng còn cần đống qui tắc đó làm gì cơ chứ ...........

Trẫm mới để nàng về mẫu phủ có mấy ngày thôi .......

Không ngờ nàng lại trở thành bộ dạng này .......trẫm thật không yên tâm rời xa nàng ..........

Nàng tựa vào người hắn .........

Hắn cừoi hiền từ .............

- ......

Trẫm sẽ sớm cho nàng một danh phận .....

Để nàng có thể an tâm mà sống trong hoàng cung này .............

Một nữ tì bước vào .......

- .....

Bẩm hoàng thượng ...

Đồng tam công tử đến thỉnh gặp đổng ngạc tiểu thư ạ ........

Hắn xua tay bực dọc .....

- .....

Không gặp .....

Bảo huynh ấy về đi ........

Nàng ngồi thẳng dậy .......

- .....

Ta và ngài ấy cũng không thể mãi thế này .....

Chi bằng hoàng thượng để ta gặp ngài ấy một lần nói cho rõ mọi chuyện ........

Biết đâu lại là một cách hay ...........

Đột nhiên hắn kéo mạnh kiến nàng ngả ngừoi vào lồng ngực hắn .....

Má nàng áp sát trước ngực hắn .......

Nàng nghe thấy nhịp đập của trái tim hắn .........

Hắn tựa cằm trên tóc nàng ....

- .....

Nàng biết không yên nhi ......

Ta sợ sẽ lại một lần nữa lạc mất nàng .....

Để nam nhân khác giành nàng khỏi vòng tay ta .........

Ta không muốn yên nhi à ........

Nàng vòng đôi tay nhỏ ôm ngang eo hắn .........

- ..........

Ta biết ......

Thay xiêm y xong quảng vương giúp nàng chải tóc .........

Hắn cúi đầu hôn nhẹ mái tóc nàng ........

Một nụ hôn nhẹ đến mức nàng không hề cảm nhân được ........

Sau đó hắn cho người gọi đồng lư lạc vào ......

Hắn bước vào ánh mắt có chút bối rối ....

- thỉnh an hoàng thượng .......thật không ngờ lại đến cùng lúc với hoàng thượng ........

Quảng vương nheo mắt nhìn lư lạc .....

- ......

Không phải cùng lúc .....

Trẫm mấy ngày nay ngoài lúc thượng triều ra thì trẫm vẫn luôn lưu lại đây ......

Nhưng đồng huynh đến tìm yên nhi ....

Vì .......

Lư lạc cúi đầu nhẹ ......

- .....

Xin hoàng thượng cho ta và văn vũ tiểu thư nói chuyện chút không ạ ......

Nàng nhìn quảng vương khẽ gật đầu ....

Hắn hất vạt áo rời đi .......

Nàng rót tách trà đưa cho hắn rồi để hắn ngồi vào bàn ......

-.......

- công tử muốn nói gì sao ....?

Hắn gãi đầu ...

- ......

Chuyện thành thân của chúng ta ......

" lần nào hắn đến tìm ta cũng là vì chuyện thành thân ....."

Hắn ngại ngùng ....

Giọng nói ngắt quãng ......

- .........

Có thể huỷ không .....

Xin lỗi nàng .. .....

Nàng giấu vui ra vẻ buồn bã .....

- ....

Ngài nói sao ....

Huỷ hôn ....

Có thể nói cho ta biết lý do là gì không ..........

Hắn nhìn ra xa nơi ở của cung nữ .....

_ vì nàng ấy ......

- ....

Hả .... vì nữ nhân khác mà ngài từ hôn ta .....

Cho ta hỏi nhỏ cái nữ nhân ấy là ai vậy ã ........

Lư lạc răng cắn môi mãi mới nói được vỏn vọn 3 từ ........

- ........ bạch tiểu liên , thị nữ của nàng .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lư lạc , tiểu liên


Nàng trợn to mắt ......

- quoài .......

Tiểu liên ........

Dù gì tiểu liên cũng là nha hoàn hồi môn của ta .........

Ngài có thể nói cho ta biết giữa hai ngừoi rốt cuộc xảy ra chuyện gì không ......?

Hắn cừoi , khuôn mặt đỏ ngầu ......

- chuyện bắt đầu từ 6 ngày trước ......

.....................

Liên nhi đi lang thang trong hoa viên ......

Vừa đi nàng vừa ăn những trái đào thơm ngon mà mới lấy được từ trù phòng ...........

- ....

Không có tiểu thư trong cung thật nhàm chán ........

Hoàng thượng cũng thật là .......

Cho tiểu thư đến đổng ngạc phủ nhưng lại nói bắt ta ở lại làm tin để trừ trường hợp chủ tớ bỏ trốn ......

Haizzzz .....

Tiếp đến nên đi đâu đây ........

Mắt nàng chợt sáng lên .....

- ....

A ........

Kiếm văn hỉ công chúa .......

À mà không được .......

Mai là đại hôn của công chúa ....

Chắn chắc người rất bận ........

Bạch tiểu liên tuy chỉ lớn hơn văn hỉ 1 tuổi nhưng từ nhỏ đã phải tự bươn trải nên có đôi chút già dặn hơn .....

Tuy nhiên một tiểu cô nương chỉ mới 16 tuổi thì tâm hồn vẫn còn ham vui lắm ......

Nàng nhìn xuống đường thấy có một cục đá .....

Tiện ngứa chân nàng đá văng ra xa .....

- ......

" bốp ..."

Rồi một tiếng la lớn .....

Nàng xoay lưng bỏ chạy nhưng cổ áo bị túm lại ......

Hắn nhăn mặt nhìn nàng ......

- ....

Ngưoi là ai .....

Trong hoàng cung mà dám ngông cuồng như thế .......

Nàng lúc này mới quay đầu nhìn hắn , giơ tay nói lí nhí ......

- ....

Nô tì .....

Nô tì .....

Là .....

Bạch tiểu liên ....

Nha hoàn của văn vũ tiẻu thư ......

Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ với đôi mắt to chớp chớp kia .....

- .....văn vũ ......

Ngươi chính là bạch tiểu liên mà hai hôm trước gây sự ở trù phòng với lục tư nhà ta ......

Liên nhi nhăn mặt .....

- hai hôm trước .....

Lục tư ....

Là tiểu thư đồng gia sao ........

Tuy nàng chẳng biết lục tư là ai nhưng cứ tạ lỗi xin tha cái đã ....

Nàng chắp tay ......

- ....

Xin công tử rộng lượng bỏ qua .....

Ta ....

Ta sẽ đến dập đầu tạ tội với lục tư cô nương ......

Đột nhiên hắn cừoi phá lên ......

- lục tư ......

Ngưoi tính dập đầu với lục tư sao ...

Ha ha .......

Nàng bĩu môi ....

- có gì đáng cười .....

- ....

Lục tư .....

Là thú cưng của ta .....

Nó là bạch cẩu mà hoàng thượng ban cho ta năm trước ...

Nàng há hốc miệng .....

- ....

Hả ...? ....

Cẩu ........

À ta nhớ rồi .....

Ngài nhắc tới con chó đáng ghét đó làm gì cơ chứ ........

- tiểu lục tư đáng yêu đến thế ....

Trong hoàng cung ai cũng yêu quí nó .....

Nói cho bản công tử nghe sao ngươi lại ghét nó thế hả nha đầu kia ..........

Nàng chau mày .........

- ....

Thì ta hay đến trù phòng trộm hoa quả của Lữ tổng quản .....

Hôm đó ta đang định ra khỏi đó thì bị lục tư của ngài " bắt được ..."

Nó sủa um lên ...

Ta chỉ tiện chân đá nó ra ngoài .....

Ai ngờ lữ tổng quản nghe thấy tiếng nó ...

Lão chạy đến ôm con chó của ngài lên rồi còn mắng ta một trận .......

Thế nên ta rất cay con chó đó ....

Ngài đừng nhắc nó trước mặt ta ......

Kẻo ta bắt nó làm thịt đấy .......

Đột nhiên nàng trợn tròn mắt quay lưng bỏ chạy .....

Hắn gọi lớn ....

- này ....

Bản công tử chưa hỏi chuyện xong .....

Ngưoi dám bỏ đi ....

Nàng ngoảnh đầu .......

Đôi chân nhỏ vẫn chạy ..........

- ......

Ta quên mất đã hẹn với chu chỉ muội muội đến thăm biểu tỉ của muội ấy ......

Đã trễ mất tiêu rồi , có gì cần hỏi ngài cứ đến chỗ tiểu thư tìm ta ....

Nàng chạy đến cuối vườn .....

Thay vì đi đường vòng rất xa ....

Nàng dùng kinh công nhảy qua mái đình ....

Bóng nàng mất hút .......

Hắn bất ngờ ......

- .....

Kinh công không tệ ......

Bạch tiểu liên sao ......

Được ta nhớ tên ngưoi rồi .......

Hắn khoanh tay sau lưng từ từ rời đi
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Trẫm yêu nàng


Nàng chăm chú ngồi nghe .....

Đột nhiên hắn im bặt ....

Nàng lay tay hắn ....

- dòi sao nữa.....

Sao ngài không kể tiếp ......

Hắn mặt đỏ bừng .....

Cúi.

Đầu ngại ngùng ......

- ....

Chuyện tình cảm giữa ta và liên nhi .......

Có lẽ màng chỉ cần biết vậy thôi ....

Ta không tiện nói thêm nữa .......

Nàng cười ẩn ý .........

- ....

Vậy là .......

Hai người đã .......

Đoán biết được suy nghĩ cổ quái của nàng hắn lập tức biện minh .....

- .....

Nàng đững nghĩ chuyện không đâu ......

Ta và nàng ấy chưa từng đi quá giới hạn .........

Nàng chậc lưỡi ....

- người cổ đại các người đối với việc tình cảm cũng nhanh quá đó chứ .....mới chỉ có 6 ngày thôi mà đã đi đến hôn nhân ......

À ta quên mất ....

Lúc trước ngài chỉ gặp ta duy nhất 2 lần mà còn nhất quyết đòi ta gả cho ngài ........

Nghĩ thông suốt rồi sao .....

Thấy ta không xứng với ngài sao .......

Hắn cừoi .....

- ....

Làm gì có chuyện đó .......

Nàng là một nữ nhân rất tốt ....

Cực kì tốt ấy chứ ..,...

Nhưng ta cũng biết rõ .....

Trong lòng nàng ta sao có thể có chỗ đứng được .......

Chẳng bằng ta bỏ cuộc tránh để đến lúc thành thân nàng lại bỏ trốn mất thì lúc đó ta phải làm sao đây ha ha ......

Nàng cũng cừoi lớn .....

- ....

Nhưng à nguyên do chính vẫn là muội ấy chứ gì ha ha .......

" rầm ...."

Cánh cửa phòng bật mở ......

Nàng và hắn im bặt ........

Nàng và lư lạc bất ngờ nhìn quảng vương ......

-.....

Chàng làm gì vậy ....

Bọn ta đang nói chuyện cơ mà ......

Quảng vương ánh mắt sắc lạnh .....

Hắn kéo tay nàng để nàng đứng sát mình ..........

- .....

Không cho nàng nói chuyện với nam nhân khác ngoài trẫm mà cừoi vui vẻ như vậy .......

Từ giờ đây là luật .....

Nàng mà vi phạm trẫm sẽ phạt nàng .....

Nàng đẩy tay hắn ra ...

Ngại ngùng nhìn lư lạc .......

- .....

Chàng nói gì vậy .......

Gì mà luật chứ .......

Chúng ta đang nói chuyện rất bình thường cơ mà ......

- không cho phép ..............

Còn huynh nữa .....

Huynh ở đây lâu lắm rồi đấy .....

Mau về đồng phủ đi ......

Lư lạc chắp tay sau lưng xoay đi hắn nói vọng lại .......

- ....

Chuyện thành thân .......

Chờ nàng trả lời đấy .....

Càng sớm càng tốt ......

Quảng vương đầu như muốn bốc khói

Nhìn khuôn mặt ghen bóng ghen gió của hắn nàng phì cười nhéo má hắn .....

- chàng sao vậy .......

- trẫm không sao .............

- haizz ......

Mai ta sẽ đến lưu thiên tự xem ngày nào hợp để thành thân thôi ...

Hắn ngồi xuống bàn rót trà .......

- không đi đâu hết .....

Ở yên đây cho trẫm ....

Nếu nàng không nghe lời trẫm sẽ bế nàng lên đưa đến hoàng thanh điện bắt nhốt lại ......

- không được .....

Mai ta sẽ đi ......

Hắn đặt mạnh tách trà xuống nước bắn ra ngoài .....

Hắn bế bổng nàng lên .......

- .....

Thế thì hoàng thanh điện thẳng tiến nhé .....

- .....

Ta đi xem ngày nào đẹp để gả tiểu liên cho đồng công tử .....

Vậy cũng không được sao ......

Hắn đặt nàng xuống ....

- hả ....

Là gả tiểu liên a đầu đi sao .....?

- ....

Đúng vậy .......

Mà ....

Khuôn mặt của chàng khi ghen dễ thương dễ sợ ha ha .........

Hắn ấn nhẹ đầu này .......

- .....

Tiểu nha đầu ....

Dám gạt trẫm .....

Trẫm sẽ lôi nàng ra ngoài trảm ....

Tộidanh lừa gạt thiên tử .......

Nàng nhón chân khuân mặt sát với mặt hắn , hai tay đặt trước ngực hắn .....

- .....

Ta dối chàng khi nào .....

Cũng chưua từng nói ta sẽ thành thân với lư lạc huynh mà .......

Chàng không thể chém đầu ta được .....

Hắn đặt một nụ hôn lên môi nàng nàng trợn tròn mắt .......sau khi hôn nàng hắn nhìn nàng chăm chăm cừoi đầy ẩn ý ......

- vậy trẫm phạt nàng tội quyến rũ thiên tử và đánh cắp trái tim thiên tử ..........

Nàng khuôn mặt ửng đỏ ......

- ....

Vậy chàng định phạt ta làm sao ......

Hắn bế bổng nàng .......

- ........

Trẫm không nỡ phạt nàng .....

Trẫm thưởng cho nàng ........

Một phu quân tốt .....

Phu quân này nàng không muốn nhận cũng phải nhận ........

Từ giờ nàng chỉ được là của mình trẫm thôi hiểu rồi chứ .....

Trẫm ....

Yêu nàng

Nàng mỉm cười dịu dàng .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lạnh lẽo hơn cả lãnh cung


nàng đôi mắt nhắm nghiền , cả người nàng cứ lâng lâng như ở trên 9 tầng mây ......" ta đã là thê tử của chàng rồi sao ......" nàng xoay lưng nhưng không thấy hắn đâu cả ....... cũng đúng giờ này có lẽ hắn đang dự buổi thiết triều .

- tiểu liên .....

nàng với tay lấy y phục vận lại chỉnh tề ........một vòng tay ôm ngang eo nàng ..... hắn tựa cằm lên vai nàng .....

- chàng đã bãi triều rồi sao .....?

hắn gật nhẹ đầu ......

- trên triều mấy lão đại nhân cứ lảm nhảm rất mệt ....... chi bằng đến gặp nàng sớm một chút .... tự tay chuẩn bị bữa sáng cho nàng ....... giúp nàng chải tóc , chuốt mày rồi cùng nàng dạo ngự hoa viên ..... lúc mặt trời lặn thì cùng nàng đến cổng tây ngắm hoàng hôn , tối đến thì ôm nàng ngủ ..... nàng nói xem như vậy có phải rất hạnh phúc không .........

nàng gật đầu ...... nàng thật sự mong rằng tất cả những gì hắn nói đều là mỗi ngày tiếp theo của họ ...........

....................................................

một lão công công tay cầm thánh chỉ đi về phía uyển tích điện của nàng , phía xa nguyên quân đã nhìn thấy ......... nàng hỏi tranh nhi ........

- thánh chỉ đó là đến uyển tích sao ...?

- hồi nương nương có lẽ là thế .....

nàng cười lạnh ......

- hoàng thượng lần này đã làm phật ý liễu gia rồi ....... hủy bỏ cuộc thi tuyển hậu cung , phong nàng ta làm phi tử ............... không biết liễu nhược sương có chịu để yên không ........

- vậy nương nương người cũng đồng ý với hoàng thượng rồi sao ....?

nàng xoa bụng ....

- thứ hoàng thượng muốn trước nay có ai cản được sao ...? chẳng phải lúc trước đã từng cản hoàng thượng rồi sao ... kết quả người cũng đâu nghe ta ... còn nói ta không biết an phận thủ thường ........ta sắp lâm bồn cũng không muốn động thai khí , chi bằng để liễu nhược sương xử trí nàng ta đi .... biết đâu chúng ta lại ngư ông đắc lợi ....

- nương nương nhuệ trí .....

cùng lúc ấy tại hoàng châu điện ........

- nghê thường ..... sao muội chưa hỏi ý của ta mà đã đồng ý để hoàng thượng ngự bút viết thánh chỉ phong phi cho ả đổng ngạc thị đó chứ ........

nàng buồn bã ngồi trên giường , sắc mặt nhợt nhạt ....

- huynh cũng biết mà ......... hoàng thượng chẳng có tình cảm gì với muội cả ....... một chút cũng không có ..... muội hà tất phải tự lừa mình dối người là hoàng thượng sẽ đến chứ ...... dù muội có không chịu để hoàng thượng phong nàng ta làm phi tử thì sao chứ ....... hoàng thượng vẫn đến uyển tích điện , hơn nữa chàng chỉ ghét ta thêm mà thôi ..... chi bằng ta thành toàn cho chàng .....

ít ra ta còn giữ cho mình được một chút giá trị trong lòng chàng ......

nàng đảo mắt một vòng xung quanh ........

- huynh xem .....hoàng châu điện này của muội thật nực cười đúng không ......

điện hoàng hậu mà còn lạnh lẽo hơn cả lãnh cung ...... những phi tử bị đày đến lãnh cung chí ít cũng đã từng được hoàng thương ân sủng ....... còn muội ....... vốn không có giá trị gì cả ..........

một nha hoàn bước vào , trên tay bưng một khay gỗ phía trên là một chén thuốc

- nương nương , thuốc sắc xong rồi ạ ..........

Kiều trấn cầm chén thuốc lên , mùi đáng nghét từ chén thuốc bay đến cánh mũi hắn .......

hắn cầm chén thuốc hất ra ngoài cửa sổ ......

- ca ...... huynh làm gì vậy .......

- thường nhi ......

đâu phải muội không biết uống thuốc này rất hại cho thân thể ......

nàng cười mà mắt phượng rưng rưng lệ ...

- biết .....

đương nhiên muội biết ...... nhưng một ngày trong cung dài đến thế ...... nếu không ngủ thì muội không biết bản thân mình sẽ trải qua một ngày dài đằng đẵng thế nào nữa ....... có lúc muội cũng nghĩ .... nếu một ngày nào đó muội ngủ mà không thể tỉnh lại được nữa thì hoàng thượng sẽ thương xót muội chứ ....................

kiều trấn lớn tiếng ........

- muội điên rồi .......... hà nguyên quân , liễu nhược sương không phải cũng không được thánh ân hậu đãi nhưng họ vẫn sống tốt sao ........ muội mau tỉnh táo lại cho ta .........

- ..... nguyên quân ... tỉ ấy mang thai long chủng của chàng đương nhiên sẽ sống tốt rồi ..... còn liễu nhược sương ... tuy nàng ta luôn hóng hách và bị hoàng thượng trách máng ...... nhưng chí ít còn hơn ta ....... một kẻ đến một cái liếc mắt chàng ấy cũng tiếc ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đổng phi


" phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết đổng ngạc thị ....

Hiền thục đoan trang , khí chất hơn người ....

Nay trẫm sắc phong đổng ngạc thị lên tước phi ......

Ban cho chữ đổng làm niên hiệu , ban thanh hoà cung làm nơi ở ....

Thưởng gấm lưu tuyết 20 xấp ....

Trâm vàng 10 bộ , vòng phỉ thuý 10 bộ , ban ân điển tiêu phòng , thắp đèn long phụng 10 ngày 10 đêm .....

Khâm thử ......"

Nàng cúi đầu hai tay đưa cao .....

- hoàng ân mênh mông bệ hạ ......

Tổng quản công công đặt thánh chỉ vào tay nàng ......

- ....

Chúc mừng nương nưong .... xin nương nương đi theo nô tài đến hoàng châu điện tạ ơn hoàng thượng và hoàng hậu cho hợp lễ nghi ạ .....

Nàng cúi đầu ....

Cây trâm phụng triều hoàng trên mái tóc nàng khẽ kêu leng keng ......

- .....

Phiền công công dẫn đường ......

Nàng đi đến đâu mọi ánh mắt mắt đều đổ dồn vào nàng ......

Những cung nữ trong cung tuy có người ngưỡng mộ , cũng có người ghen tị và họ nắt đều có lời qua tiếng lại ..........

" hoàng quí phi ghê gớm như vậy mà cũng không làm gì được nàng ta ......

Đúng là tài giỏi mà ......"

" tài giỏi gì chứ ....

Theo ta thấy chắc chắn nàng chính là một ả hồ ly tinh ....

Không biết đã cho hoàng thượng uống yêu dược gì ...."

" ....

Chỉ đáng thương cho hoàng hậu nương nương ....

Người xinh đẹp lại còn rất nhân hậu ....

Thế mà hoàng thượng chỉ độc sủng đổng phi kia ....

Không đoái hoài đến ngừoi ......"

Nàng nghe thấy thoang thoáng bên tai là những lời bàn tán ......

Nàng chậc lưỡi ....

" kệ ....

Hậu cung đông người ....

Lời bàn ra tán vào ta cũng không thể quản cho hết được .....

Ta không hổ thẹn với lòng mình là được rồi ......"

Nàng tiến vào hoàng châu điện ....

Thân ảnh nàng nhỏ bé nhưng nàng đã thật sự trưởng thành rất nhiều ....

Mái tóc vấn cao , y phục tối màu làm cho nàng quyền uy hơn hẳn ........

Nàng tiến lại xấp người .......

- .....

Thần thiếp đổng ngạc thị tham kiến hoàng thượng , hoàng hậu nương nương .....

Hắn không nỡ để nàng quì lậu vội chạy lại đỡ tay nàng .....

Kiều trấn nhẹ giọng .....

- ....

Hoàng thượng ....

Nghi lễ chưa xong không thể đứng dậy đâu ạ .....

Theo qui tắc trước hết phải tam khấu hoàng hậu nương nương ....

Sau đó nghe lời dậy bảo của hoàng hậu , dâng trà , cài kim thoa cho hoàng hậu thì lễ mới thành ......

Quảnh vương nhìn nàng dịu dàng ...

- ...

Trẫm cũng không biết lại vó nhiều qui định đến thế .....

Yên nhi ....

Nàng cố chịu thêm một chút nữa vậy .....

Hắn ngồi xuống ghế để nàng thực hiện nghi thức tam khấu ......

Sau khi tam khấu nàng quì thẳng lưng nghe lời dạy bảo phi tần của chính cung hoàng hậu .........

Qui định trong hoàng cung vốn nhiều ........

Nghê thường lại là một ngừoi điềm đạm , giọng nói của nàng ta vô cùng chậm dãi .......

Còn nàng vốn không hứng thú với nhiều văn tự như thế cộng thêm eo nàng đã mỏi hết , chân nàng thì đã tê cứng .....

Sắc mặt nàng càng lúc càng kém .......

Quảng vương hắn đã nhìn nàng không hề rời mắt khỏi nên khi nàng không ổn hắn nhìn ra ngay ......

Hắn đập bàn đứng dậy , hắn bế bổng nàng lên ....

Kiều trấn lớn tiếng .......

- hoàng thượng ......

Ngài đang làm gì thế ......

Hắn xốc lại nàng .....

- ......

Hoàng hậu ....

Nàng cố tình nói chậm câu giờ để yên nhi phải quì lâu đúng không .......

Lễ sắc phong phi tử trong hoàng cung đại tần ta trước giò đâu có phiền phức như thế ........

Khi hoàng hậu nàng đồng ý để trẫm sắc phong nàng ấy làm phi ....

Trẫm còn tưởng hoàng hậu rộng lượng lắm .....

Không ngờ nàng lại bằng mặt không bằng lòng , tìm cách gây khó dễ yên nhi ......

Trẫm nhìn lầm nàng rồi .....

Nghê thường quì xuống dứoi nền đất ....

- ....

Quảng vương chàng nói vậy là oan cho thiếp quá .....

Thần thiếp không có gây khó dễ cho đổng phi muội mà .......

Nhưng đây là qui định do tổ tiên đặt ra ....

Thần thiếp không thể làm trái .....

Khuôn mặt nàng là một sự oan ức khó tả ........

Nàng tuy trưởng thành trong chốn hậu cung toàn sự giả dối và tranh sủng ác liệt ....

Nhưng nghê thường nàng giống như một đoá sen trắng .....

Nàng chưa từng có ý định gây khó dễ hay ám hại một ai cả ....

Sao nam nhân nàng yêu lại nghĩ nàng là một nữ nhân xấu xa , lòng dạ hẹp hòi đến thế ........

Quảng vương không nói gì hắn bế nàng lập tức rời khỏi hoàng châu điện .....

Hắn ngồi xuống xích đu trong hoa viên nhưng vẫn không bỏ nàng xuống ......

Hắn ghé sắt vào khuôn mặt nàng trán hắn tựa vào trán nàng .....

- ....

Hôm nay thiệt thòi cho nàng rồi .....

Nàng từng nói với trẫm nàng không thích các lễ nghi rườm ra .......

Nhưng trẫm lại không thể gạch bỏ mớ cung qui đó .......

Nàng lắc nhẹ đầu .....

- thiếp không sao ......

Chỉ là .....

Chỉ là làm sao ....?

- ........

Chỉ là ....

Ta biết chàng xót cho ta .....

Nhưng những lời khi nãy chàng nói với hoàng hậu cũng là hơi nặng rồi .......

Ta nghĩ ngừoi cũng không cố ý ...........

Hắn khẽ lắc đầu .......

- ....

Nàng quá ngây thơ rồi .....

Ta đã sống trong hoàng cung này từ bé .....

Lòng dạ con ngừoi ở đây không hề đơn giản ....

Nhất là nữ nhân trong hậu cung .......

Nếu ta không ra mặt bảo vệ nàng thì chắc chắn những nữ nhân đó sẽ làm tổn hại yên nhi của ta .....

Nàng hiểu rồi chứ ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Quá cố chấp


Ngoài trời đã bắt đầu những hạt mưa lất phất .......

Những cơn mưa giữa mùa đông lạnh đến thấu tim gan ...... tuyết phủ trắng khắp cả kinh thành ......

Những thân cây trơ trọi giữa không gian trắng xoá ......

Nhưnh nếu nói về cái sự lạnh giá kia thì thử hỏi ở nơi nào lạnh lẽo hơn chốn thâm cung .......

Cái lạnh của mùa đông chí ít chỉ làm cho những cái cây kia tạm thời không thể sinh sôi ......

Nhưng cái lạnh trong thâm cung lại khác ....

Nó đáng sợ đến mức có thể huỷ hoại cốt cách và cả sinh mệnh của con ngừoi .....

Nàng nhìn những hạt mưa nhỏ qua ô cửa sổ gỗ sờn màu ....

Tay chống cằm đăm chiêu ....

Trong điện không một bóng cung nhân ....

A đầu liên nhi tháng trước nàng đã gả muội ấy cho đồng lư lạc ......

Quảng vương mấy ngày nay lại đang giải quyết vụ việc sông hoàng hà gặp thiên tai hơn 2 ngàn hộ dân gặp khó khăn ......

Thời tiết thì khắc nghiệt như thế ....

Hắn nhất quyết không cho nàng theo cùng ........

Những ngày này thật vô vị ....

Một nữ tì chạy lại .......

.....

Hồi nương nương ......

Nhạc phi ....

Nhạc phi trở dạ có lẽ sắp sanh rồi ạ ......

Nàng nhìn lên bầu trời mây đen xám xịt từng mảng rồi thở dài ......

-.....

Sinh vào thời tiết này .........

Haizzzz..........

Đi thôi ....

Đến nguyệt cần viện .....

Ngươi mang theo cho ta bộ lắc bạc nhỏ mà hoàng thượng thưởng lúc trước .......

- vâng thưa nương nương .........

Nàng khoác thêm áo khoác lông hồ ly trắng mà quảng vương mang từ tây sơn về tặng nàng .....

Chỉ để duy nhất một nữ tì đi theo cầm ô che cho mình ....

- .....

Yên tỉ tỉ .........

Nàng xoay người .....

Bên cạnh thân cây nhất mộc trong hoa viên , qua làn mưa lất phất nàng thấy thân ảnh mờ ảo của hai người .......

Họ tiến lại gần nàng .......

Người nam nhân vận áo chùng gấm xám ánh bạc mái tóc búi cao buộc bằng một dải lụa xanh đen .....

Còn nữ nhân vừa gọi nàng vận lễ phục công chúa khuôn mặt điểm trang nhẹ nhàng ......

Nàng cúi ngừoi .....

- ....

Văn hỉ công chúa hảo ......

Đổng ngạc phò mã hảo ....

Thiên trường ánh mắt hắn nhìn nÀng có chút chua xót ......

Rồi hắn xoay sang xoa đầu lưu hạ ....

- .....

Ta có chút chuyện muốn nói với ngọc yên ......

Nàng hãy cùng mai nhi đến nguyệt cần viện trước .....

Ta sẽ đến sau ....

Lưu hạ cười dịu dàng ....đây quả thực là dáng vẻ của một nữ nhân đã thành gia lập thất .....

- vậy thiếp đi trước ......

Hai người tìm chỗ ráo nói chuyện ....

Đứng dứoi mưa như vậy sẽ dễ bị phong hàn .......

Lưu hạ cùng một thị nữ xoay người đi về phía nguyệt cần viện .......

Chỉ còn nàng và hắn .......

Hắn cầm một cây dù màu lam phía vai trái đã bị ướt đôi chút .....

- .....

Nàng vẫn sống tốt chứ .......

Nàng cười thiện ý

- .........

Tốt ....

Trước nay bản cung sống rất tốt ......hoàng thượng rất sủng ái bản cung .......

Hắn cười buồn .....

- .....

Ta và nàng ...

Từ lúc nào đã trở thành xa lạ đến thế ......

Nàng không nói , xong lưng đi.....

Giọng nói ngắt quãng ......

- .....

Có lẽ ......

Từ lúc ta thật sự hiểu rõ ......

Giữa ta và ngài không thể có kết quả ......

Thiên trường kéo cổ tay nàng...

- vậy giữa nàng và hắn sẽ có kết quả tốt hay sao ......

Ta nói cho nàng rõ ....

Hắn ta là hoàng đế .......

Đối với hắn nàng không phải nữ nhân duy nhất ......

Nhưng đối với ta nàng là tất cả , là sinh mệnh của ta .......

Ta đã từng nói vì nàng ta có thể từ bỏ tất cả ......

Ta không cần gì cả .....

Ta chỉ cần nàng mà thôi .......

Nàng gặt tay hắn khuôn mặt lạnh lùng vẫn không biến sắc .......

- .....

Ngài quá cố chấp rồi ....

Ta không còn một chút tình cảm nào với ngài cả .....

Giờ ta đã là phi tử ....

Ngài cũng trở thành phò mã .....

Hà tất phải gây khó dễ cho nhau .....

Những gì ta nói ....

Hi vọng phò mã suy nghĩ kĩ .....

Bản cung cáo từ ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không giống hoàng thượng


Nguyệt cần viện

- nương nương ....

Cố lên .....

Nguyên quân nằm trên giường ....

Khuôn mặt trắng toát ướt đẫm mồ hôi .....

Miệng nàng ngậm 1 miếng vải trắng cuộn lại để không cắn phải lưỡi ....

Tay nàng bấu chặt lấy thành giường ......

- ....

Tranh nhi ......

Hoàng thượng ......

Ta muốn gặp hoàng thượng ........

A đầu tranh nhi nắm chặt chủ nhân mình , mồ hôi trên trán đọng từng hạt lớn ....

- nương nương ....

Người hãy cố gắng sinh hạ tiểu điện hạ .....

Hoàng ...

Hoàng thượng sắp về đến hoàng thành rỗi ã .......

Nguyên quân lấy chút sức lực yếu ớt của mình để cố gắng giúp đứa trẻ ra đời ....

Ma ma đỡ đẻ ra sức động viên và trấn tĩnh nàng ta .....

- nhạc phi nương nương người hãy hít vào .....

Thở ra thật nhịp nhàng .....

Tốt lắm ...

Đúng rồi ....

Chính là như thế ......

Ngoài trờ mưa vẫn lất phất rơi ....

Nàng đã đến sảnh chính nguyệt cần viện , nhẹ nhàng ngồi xuống ghế , một cung tì bưng một tách trà cho nàng .....

- mời nương nương dùng trà ........

Nàng nhướng mày ......

- .....

Nương nương ngươi sinh rồi chứ ......

Còn văn hỉ công chúa đâu .....

- hồi đổng phi nương nương ....nương nương nhà nô tì vẫn chưa sinh , còn văn hỉ công chúa mới vào bên trong tẩm điện rồi ã ......

Nàng khuya tay ...

- vậy nô tì cáo lui .....

Có việc gì nương nương cứ căn dặn ......

Vũ nhu chỉ khẽ cười khẩy ....... : " hà nguyên quân ....

Tỉ đối xử với ta như thế .....

Cuối cùng so với các phi tử khác của hoàng thượng ta vẫn là người duy nhất đến thăm tỉ ......"

Trong tẩm điện tiếng khóc con nít đã vang lên ...

Tất cả nô tì đều quì rụp xuống .........

- cung hỉ nương nương .....

Cung hỉ nương nương .......

Nguyên quân rướn người nhìn lưu hạ .....

- hạ nhi ......

Là hoàng tử hay công chúa ............

Lưu hạ lật tấm mền bông ra nhìn rồi bế đứa bé lên tay .......

- ....

Rất đáng yêu ....

Là một tiểu hoàng tử .......

Rất giống tỉ .....

Nguyên quân thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ......

- ....

Tốt quá ....

Thật tốt quá .......

Vũ nhu lúc này mới tiến vào .....

Một mùi hơi nồng sộc vào cánh mũi nàng ....

Nàng đảo mắt một vòng xung quanh ......

Bên mũi nàng thoang thoảng một mùi vô cùng quen thuộc ....."

Hắc xạ đàn ....

Tại sao mùi của loại hưong này lại có trong phòng một nữ nhân đang mang thai chứ ......

Ta đã từng nghe thiên trường nói xạ đàn rất quí hiếm không dễ có được .....

Còn công dụng ........

Kéo dài quá trình mang thai của thai phụ lên đến 50 đến 75 ngày .....

Hà nguyên quân sao lại phải dùng loại hương liệu đó ....?

Nàng nhìn đứa bé trên tay lưu hạ rồi ánh mắt di chuyển qua nguyên quân .......

- ........

Nhìn đi nhìn lại ....

Đứa trẻ này đúng là rất giống tỉ tỉ ........

Lớn lên nhất định là một nam nhân anh tuấn .....

Có điều ....

Dù có nhìn thế nào ta cũng không thấy giống hoàng thượng ..........

Nguyên quân trợn mắt lắp bắp ....

Trán đẫm mồ hôi ....

- .....

Muội .....

Muội đừng nói bậy ......

Nó thật sự là nhi tử của hoàng thượng .........

Nàng ngồi xuống thành giường .....

Lấy khăn tay lau những hạt mồ hôi vương trên trán nguyên quân ....

- ....

Thấy tỉ tỉ mới sinh mệt mỏi ....

Muội chỉ đùa chút thôi mà .....

Không phải tỉ nghĩ muội nói thật đấy chứ ......

Lưu hạ giao tiểu hoàng tử cho ma ma rồi cũng tiến lại gần .....

- ....

Quân tỉ tỉ chắc rất mệt ......

Muội và yên tỉ xin cáo lui .....

Khi nào cùng phò mã vào cung muội sẽ lại đến thăm tiểu tôn nhi của muội .......

Lưu hạ và nàng vừa đi khỏi nguyên quân sai ma ma mang tiểu điện hạ tới .....

Nàng ôm chặt đứa bé trong lòng ......

- hài tử ngoan .....

Mẫu thân đã mang nặng con hơn 10 tháng nay .......

Con nhất định phải giành lại vinh hoa , phú quí cho mẫu thân ......

Con biết chưa .......

Nàng cười thành tiếng nhìn đứa bé đỏ hỏn trong tay ......

- .......

Vinh hoa phú quí của trương gia và của mẫu thân .....

Đều dựa vào con cả .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đặng kiều trấn


Nhược sương bực dọc đi qua đi lại trong cung .......

Lương nhi đi theo mà nóng ruột .....

- ....

Nương nương .........

Người bực chuyện gì chẳng hay có thể nói cho lương nhi biết hay không ..........

Nhược sương quay mặt ấn nhẹ vào đầu lương nhi ......

- ....

Ngươi theo bản cung bao lâu rồi sao vẫn còn ngu ngốc như thế ........

Cả hoàng cung này ai chẳng đồn ầm lên hà nguyên quân sinh hạ tiểu thiên tôn .....

Lại là con trưởng ....

Nhất định sắc phong thái tử ......

Còn ta ....

Ta đã vào cung rất lâu rồi hoàng thượng cũng chưa từng ghé tới .....

Lương nhi che miệng cười .......

- ......

Chí ít hoàng thượng từng ở lại hưng đức điện 1 lần ......

Ai như hoàng hậu nương nương .....

Mang tiếng chính cung nương nương ....

Đêm động phòng lại để hoàng thượng bỏ đi .....

Thật sự rất mất mặt .......

Từ xa trong ngự hoa viên 2 con ngừoi đã nghe rõ từng từ một ...

- ....

Thường nhi .....

Những gì họ nói muội đừng để trong lòng .....

Nàng cười ....

Một nụ cười lạnh băng ......

- ....

Những lời này huynh còn sợ ta ít nghe hay sao .....

Từ đêm hôm ấy ....

Đặng nghê thường ta đã trở thành trò cười trong hoàng cung này ,......

Lúc trước ta là một màng công chúa sĩ diện ....

Lòng tự trọng của ta rất cao .....

Nhưng đến bản thân ta còn không biết từ lúc nào ta không còn màng đến nó nữa .........

Ca .....

Ta thật sự rất chán ghét cuộc sống này ......

Hắn ghì tay lên gốc cây gần đó .....

- .....

Nếu muội đã ghét cuộc sống này đến thế ca đưa muội về lương quốc .....

Muội sẽ lại là viên ngọc sáng nhất lương quốc ta ......

Nghê thường khẽ lắc đầu ....

- nếu mọi chuyện có thể nói bỏ là bỏ thì tốt rồi .....

Nhưng .....

Dù chàng có đối xử với ta ra sao thì ta ......

Vẫn yêu chàng .........

Ta khó khăn lắm mới thuyết phục được phụ thân gả ta cho chàng .....

Đã đến gần chàng ấy đến vậy ....

Ta không thể cứ thế mà bỏ cuộc .....

Huynh hiểu chứ .....

Kiều trấn nhìn nàng tiều tuỵ mà lòng đau thắt lại ....

Được nàng gọi một tiếng " ca " ....

Hắn thề sẽ cả đời bảo vệ bình an cho nàng .....

Cho nàng một cuộc sống vui vẻ .....

" 22 năm trước lương vương thái tử bế về một đứa bé còn đỏ hỏn .......

- nhược hàn ....

Nàng xem .....

Một nữ nhân khuôn mặt hiền lành mặc y phục lộng lẫy bước lại ....

Nàng nhìn đứa bé ....

Ánh mắt nghi hoặc nhìn phu quân mình ....

- đứa trẻ này .....

Là con của chàng bên ngoài sao ....

Hắn giựt mình .....

- nàng đang nghĩ gì vậy .....

Nàng từng có duyên gặp nó một lần rồi mà ....

Ngược hàn cau mày ....

- có sao .....?

Khi nào ....?

- hai tháng trước tại phủ thái thiếu khanh ........

Nàng trợn tròn mắt .....

- thiếp nhớ rồi ......

Là hào tử mới sanh của triệu thị sao .....

Khi thiếp đến thăm nàng ta nàng ta còn chưa lâm bồn .....

- đúng thế .........

- sao tướng công lại bế con của họ về đây ......

Hắn chau mày , đôi mắt thoáng buồn ......

- ngày hôm qua biên ải báo tin về thái sử đã tử chiến .....

Triệu thi động thai khí , sinh non , băng huyết ....

Nàng ta vừa qua đời rồi ......

Đứa trẻ này cùng lúc vừa mất cha , vừa mất mẹ .....

Thật đáng thương .....

Chúng ta thành thân đã lâu ...

Lại chưa có con .....

Liệu có phải đây là lễ vật mà lão thiên tặng cho phu thê chúng ta ....

Chi bằng chúng ta hãy nuôi dưỡng đứa trẻ này .....

Nàng thấy sao ........

Nàng cười dịu dàng vuốt má đứa nhỏ ......

- phụ thân con vì bảo vệ lương quốc mới tử trận ......

Ta gọi con là trấn nhi .....

Lấy họ của phu quân ta ....

Đích danh là đặng kiều trấn ......

Phu quân chàng thấy sao ......?????

- đúng là một cái tên hay ...."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Quyền lực thực sự


- hừ ....

Hừ ....

Lạnh quá .......

Mai nhi ngươi hầu hạ tại hoàng thanh điện có nghe nói khi nào hoàng thượng hồi cung không ........

- ........

Hoàng thượng .....

Ta không biết ......

Ngươi nghĩ mà xem ......

Nhạc phi nương nương đã sinh hạ tiểu điện hạ đã gần 2 tuần rồi ..........

Hoàng thượng sao không có chút nôn nóng nào đến gặp tiểu thiên tôn vậy .....

Đằng nào thì tiểu điện hạ cũng là trưởng tử của hoàng thượng mà ......

- đúng vậy .....

Đúng là kì lạ ....

Hai thị nữ đang mải mê nói chuyện thì trước mặt họ hà nguyên quân và đám thị nữ của nàng đã xuất hiện ......

Hai thị nữ kia vội khom người ....

" nhạc phi nương nương vạn phúc kim an ...."

Nguyên quân vuốt tay lên chiếc áo choàng êm như nhung làm từ lông cáo .....

- .......

Phận làm nô tì trong cung ....

Không lo hầu hạ chủ nhân ......

Đứng đây soi mói , bàn tán chuyện của chủ nhân .....

Các ngươi nghĩ các ngưoi là ai chứ .......

Ngừoi đâu tát miệng hai người này cho bản cung .........

Hai cung nữ cao lớn bước lại khoá tay 2 thị nữ kia sau lưng ....

Hai thi nữ kia khuôn mặt đầy oan ức .....

- nương nương tha cho .....

Nô tì không dám nữa .....

- nương nương tha cho ........

Nguyên quân lạnh lùng .....

- ......

Tranh nhi .....

Đánh mạnh tay vào cho bản cung ........

Hạ bạch tranh tiến lại ......

" bốp ....

Bốp ....

Bốp bốp ...."

Từng cái tát mạnh giáng xuống ....

Má của 2 nữ tì kia đã in rõ dấu vết những ngón tay ....

Khoé miệng đã rỉ máu ....

Tranh nhi tiến lại cúi người ......

- nương nương ....

Có cần đánh tiếp không ạ ......

Nguyên quân mới sinh .....

Lại không được gặp quảng vương , thời tiết thì quá lạnh ....

Trong người nàng vô cùng bực tức , chỉ mấy cái tát vẫn chưa hả được cái bực tức ấy ........

- ....

Ta phải cho đám hạ nhân các ngươi biết ......

Muốn giữ mạng tốt nhất .......

Hãy cứ làm người câm đi .........

Tranh nhi ngầm hiểu ....

- ....

Vậy ý người là ........

Nói rồi tranh nhi xoay ngừoi nhìn 2 thị nữ kia ....

- .......

Nương nương nhân hậu .....

Giữ lại mạng cho các ngưoi .....

Có điều ......

Ta nghĩ ....

Để hầu hạ chủ nhân cho tốt các ngưoi ........

Phải trở thành kẻ câm .....

Hiểu ý ta rồi chứ ...........

Tranh nhi sai tên nô tài đến thái y viện lấy một lọ thuốc nhỏ ........

- uống đi ...........

Hai thị nữ kia chỉ biết khóc mà quì rụp xuống .....

" nương nương .....

Xin tha cho chúng nô tì ......"

Từ không xa thân ảnh của một nữ nhân vận lam y .......

Choàng áo khoác lông hồ ly trắng .....

Nàng da trắng như tuyết ........

Bước đến gần nàng cúi nhẹ đầu .........

- ......

Đổng phi thỉnh an tỉ tỉ ........

Nguyên quân liếc mắt .....

- .....

Muội muội ....

Là đi ngang qua hay đến xem chuyện vui ........

Nàng che miệng cười .....

- .....

Chẳng phải tẩm điện của muội ở gần đây sao ......

Muội nghe đám thái giám và thị nữ rỉ tai nhau nên đến xem thế nào .....

Hoá ra là nhạc phi tỉ tỉ đang gây chuyện .....

Nguyên quân cẩn trọng nhìn xung quanh ........

- .......

Lời nói có chút ngông cuồng .....

Muội cũng đừng quên mình là thứ gì .........

Tốt nhất nên giữ tôn ti trật tự .....

Nàng cừoi khẩy .....

- ....

Tôn ti .......

Ta nhắc cho tỉ tỉ nhớ ......

Ta không còn giống lúc trước nữa ....

Ta đã ở tước phi ........

Xét về tôn ti .....

Tỉ là nhạc phi ...

Thì ta cũng là đổng phi .......

Gọi hai chữ tỉ tỉ cũng là đã chừa lại mặt mũi cho tỉ rồi .......

- ngươi .....

Nguyên quân định giơ tay tát nàng nhưng rồi lại hạ xuống ........

Nàng ta quay sang nhìn tranh nhi .......

- .......

Đưa về nguyệt cần viện tiếp tục xử trí ..........

Khi tranh nhi vừa xoay người định bước đi thi nàng chặn lại ......

- xử trí ........

Họ đã phạm uý tỉ sao .....

Có thể nói muội muội nghe không......

- không phải việc của muội .....

Tránh đường .......

Nàng tay vuốt lại mái tóc mắt liếc nhìn nguyên quân .......

- .....

Trước khi đến đây ta có nghe cung nữ nói qua cả rồi ......

Điều đó tuy không tốt .......

Tỉ đánh cũng đã đánh rồi ......

Hà tất còn ép họ trở thành người câm .............

Tranh nhi giọng nói ngang ngược .....

- đám không biết điều đó đã nói những câu làm nương nương không vui ......

Nương nương trừng phạt chúng cũng là việc bình thường .....

Đổng phi người tốt nhất đừng xen vào .......

" bốp ...."

Một bạt tai mạnh khiến tranh nhi chao đảo ....

Nguyên quân và tất cả những ai ở đó trợn tròn mắt .....

Tranh nhi chạy lại gần nguyên quân đứng sau lưng nàng ta .....

Đôi mắt rưng rưng .

Má trái đỏ tấy .......

- .....

Nam cung ngọc yên .....

Ngưoi dám đánh ngừoi của ta .....

Nàng phủi tay .....

- đánh người của tỉ thì sao ......

Nàng ta nói nếu ai nói gì đó làm phi tử của hoàng thượng không thoải mái thì có thể đánh mà .....

Hai hôm trước trong ngự hoa viên , gần nam túc sách các ....

Ta thật sự có nghe những lời rất khó nghe từ miệng một thị nữ .....

Vốn tưởng ai ....

Thì ra là tranh nhi ......

Nếu hôm nay tỉ tỉ không ra tay trừng trị hai cung nữ này .....

Muội cũng không biết còn có kiểu trừng phạt này ....

Nào .....

Hạ bạch tranh ....

Nói với chủ nhân của ngươi xem hôm ấy ngưoi đã nói gì với đám thị nữ .....

Tranh nhi mặt tái mét .....

- ....

Nô tì ....

Nô tì không có ý đó ....

Xin đổng phi nương nương bỏ qua ......

Nàng tiến lại gần nói khẽ .....

- .....

Cũng là phi tử ....

Ta khuyên tỉ nên rời đi .....

Nếu tỉ còn ở đây gây chuyện ....

Ta sợ sẽ không kiềm được mà đánh chết nha đầu kia ......
 
Back
Top Bottom