Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Xạ hương


Thiên vũ tựa lưng xuống ghế nhìn nàng .....

- bình thường nàng nhiều chuyện lắm mà .

Sao lúc nãy im lặng cả buổi thế ....

Còn chiếc mạn kia nữa ....

Tại sao mỗi lần ra ngoài nàng đều mang theo ....

Nàng ngồi xuống ghế khoanh tay trước ngực nhìn hắn ....

- ta thích ....

Mặc ta ...

Nam nhân gì mà nhiều chiện hà .....

- ta mà nhiều chuyện .....

Hắn tiến lại chỗ chiếc bàn gỗ soan gần cửa sổ lật vài cuốn sách lên rút ra một lá thư ....

- nàng xem xem ....

Nhị ca gửi thư nói 2 ngày nữa sẽ về đến kinh thành ....

Có phải nàng rất vui không .....

- hờ hờ ....

Đương nhiên ....

" 2 ngày nữa đổng ngạc thiên trường sẽ về đến đây ư ...

Vậy là mình đã ở trong cung đã gần 7 ngày ....

Tên này chẳng chịu đi gặp trường quảng vương khiến ta cũng chẳng có cơ hội gặp hắn ....

Xem ra không nhờ vả được tên này gì cả ....

Phải rồi hà nguyên quân .....

Tỉ ấy sẽ giúp ta ....."

...........

Nguyên quân ngồi trước gương đồng dưới ánh nến mập mờ ....

Bụng nàng đã to lên được một chút ......

Nàng được hạ nhân nhẹ nhàng thay y phục và chải tóc để ngủ .....

- tranh nhi .....

Em cùng bọn họ ra ngoài đi ....

Bản cung muốn nghỉ ngơi .

- tuân mệnh nương nương ......

Nàng đặt lưng lên giường khép dần đôi mắt lại ....

Nàng bỗng cảm thấy căn phòng có một cơn gió lạnh thổi qua ....

Nguyên quân mở mắt nàng thấy cánh cửa sổ hướng ra phía ngự hoa viên đã mở toang .....

" lúc nãy mình nhớ tranh nhi đã đống cánh cửa đó rồi kia mà ....

Hay là do gió ....."

Nàng bước xuống giường tiến đến cánh cửa đưa đôi tay với lấy hai cánh cửa ..........

Khép cánh cửa lại nàng ngồi xuống bàn uống một ngụm nước .....

- quân tỉ tỉ ......

Nàng giựt mình quay sang nhìn nữ nhân đứng sau tấm mành trúc ......

- ngươi là ......

Vũ nhu vén tấm mành tiến gần lại nguyên quân nàng vẫn đeo mạn trên mặt ......

- ngưoi chẳng phải là hạ nhân của đổng ngạc thiên vũ công tử hay sao ....

Sao ngươi lại ở trong tẩm điện của ta .... ?

Nàng đưa tay kéo nhẹ chiếc mạn xuống ....

Khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện lên tựa tranh vẽ dưới ánh nến ....

- quân tỉ ....

Là muội yên nhi đây ....

Nguyên quân đánh rơi tách trà xuống sàn đứng dậy siết lấy bàn tay nhỏ của nàng ....

- yên nhi ...

Đúng là muội rồi .......

Thật không thể ngờ ta còn được gặp lại muội ở hoàng cung này đấy .......

Mau ngồi xuống đây ....

Nguyên quân kéo nàng ngồi xuống ghế .....

Nàng cười nhạt

- quân tỉ .....

Nghe mọi ngừoi nói ...

Tỉ đã được phong phi rồi hay sao ....?

Quảng vương hắn đối xử với tỉ tốt chứ ...

Còn hài tử trong bụng tỉ .......

Chưa nói hết câu nguyên quân đã ngắt ngang lời nàng ......

Nguyên quân sát miệng đến tai nàng nói nhỏ .....

- yên nhi ...

Muội đừng hiểu lầm tấm lòng của hoàng thượng .....

Người chỉ yêu duy nhất mình muội thôi .....

Suốt thời gian qua người đã cho lục tục cả kinh thành và các thành lân cận để tìm được muội ...... người rất yêu muội .

Nàng tựa đầu lên bàn ....

- nếu thật sự yêu muội thì hắn ban chết cho phụ thân muội làm gì kia chứ .....

Nguyên quân trước trận chiến hay sau trận chiến vẫn luôn ở trong hoàng cung nên nàng biết rất nhiều chuyện ...

- ngừoi giết đại tướng quân không phải hoàng thượng ....

Là liễu gia .....

Chuyện này hoàng thượng vốn không biết .....

Sau khi hoàng thượng biết thì đã rất tức giận , trước nay hoàng thượng chưa từng đến cung của thần phi một lần nào cả ...

Thậm chí còn không nhìn mặt nàng ta .....

Nàng ngớ ngừoi .....

" hoá ra hắn thực sự không phải loại ngừoi như mình nghĩ ......

Liễu gia .....

Liễu gia mới thực sự là kẻ thù của mình ....."

- sao muội lại vào được hoàng cung này vậy .....

Nàng đột nhiên lặng im ......

Nhìn quanh căn phòng ....

- khoan đã ....

Trong căn phòng này có gì đó không đúng ......

- có gì không thoả sao ...

Nguyệt cần viện này do bên thượng cung cục sắp xếp ....

Không đẹp mắt sao .....

Vũ nhu trợn tròn mắt đi đến lư hương .......

- hương liệu này ....

Ở đâu tỉ có ....

- điện thần phi đưa sang ....

Ta thấy mùi hương rất dễ chịu nên đã sử dụng ....

- tỉ cho muội mượn một chút hương liệu này được không ...

Nguyên quân mở tủ lấy hộp hương liệu đưa nàng .....

- muội muốn thì cứ giữ ta có thể xin thần phi hộp khác ....

Nàng cầm một thanh hương liệu đưa lên mũi ...

Giựt mình ném hương liệu xuống sàn ....

- quân tỉ thứ này chính là xạ hương ..... nếu hương này tỉ đốt mỗi ngày thì sớm muộn cũng không giữ được hài tử trong bụng ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bộ mặt thật - hà nguyên quân


Nàng lùi lại mấy bước ....

- xạ hương....

Không lẽ thần phi không biết xạ hương rất độc hay sao ....?

Nàng bước gần lại đỡ nguyên quân ngồi xuống ghế .....

- ....

Cô mẫu từng nói xạ hương có thể khiến cơ thể suy yếu ....

Luôn dặn ta phải tránh xa ....thần phi không thể không biết xạ hương rất độc hại được ....

Ta nghe các ma ma trong cung nói Mẫu thân nàng ta lúc mang thai nàng ta xén vì xạ hương mà truỵ thai kia mà .....

Nàng lắc đầu ngao ngán :

- xem ra nữ nhân này thực sự sẽ không để yên cho tỉ dễ dàng sinh hạ long chủng đâu .....

Những giọt mồ hôi dài lăn trên má nguyên quân ....

Nhưng nàng ta vẫn bình tĩnh vỗ nhẹ tay vũ nhu ......

- muội yên tâm ....

Tỉ có thể bảo vệ tốt bản thân mình và hài tử ....

- tỉ không nhớ trước đây sao .....

Tỉ đường đường là quân phi lại luôn bị các hậu cung bắt nạt , họ chỉ là những hậu cung nhỏ nhoi ....

Còn lần này ...

Ngừoi tỉ phải đấu là thần phi và liễu gia đấy .....

Tỉ đang mang long thai chắn chắn họ sẽ tìm đủ mọi cách hãm hại tỉ ......

Đôi mày nguyên quân hơi nhíu lại , nàng vẫn nhẹ mỉn cười .....

- nhưng ta không muốn gây ra sóng gió trong hậu cung ...

Ta chỉ muốn bình an sinh hạ hài tử và sống cuộc sống của ta mà thôi muội hiểu chứ .....

- muội không hiểu ....

Quân tỉ muội mặc dù cũng không giỏi giang gì nhưng tỉ yên tâm muội sẽ bảo vệ tỉ ....

Nguyên quân mừng rỡ siết lấy tay nàng .......

- yên nhi ....

Là thật sao ...

Muội sẽ đến ở cạnh bản cung sao .....

Có muội bầu bạn ta thật sự không còn lo sợ gì nữa ....

Nàng nhìn nguyên quân mỉm cười ....

" quân tỉ xin lỗi ...

Xin lỗi vì đã lợi dụng tỉ để lưu lại trong hoàng cung ....

Đổng ngạc thiên trường mà về tới kinh thành chắc chắn sẽ bắt ta rời khỏi hoàng cung ...

Trong hoàng cung này chỉ có tỉ và trường quảng vương có thể giúp ta báo thù cho phụ thân ....

Phụ thân ta luôn quang minh chính đại thế mà lúc chết lại bị chặt đầu treo ngoài biên ải ....

Thù này ta không báo thì ta không xứng đáng thay thế vị trí của nam cung ngọc yên ....

Liễu nhược sương ....

Liễu tứ quân hai ngừoi đợi đấy cho ta ...."

- yên nhi ....

Nàng bị tiếng nói của nguyên quân kéo ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn ...

- sao muội thừ ngừoi ra vậy ...

Có chuyện gì sao ...?

- không có gì đâu tit đừng quá để tâm ảnh hưởng đến sức khoẻ ....

Trễ rồi muội quay về đây .....

Nàng vừa quay đi thì nguyên quân nắm lấy cổ tay nàng ....

- yên nhi ....

Mai muội hãy dọn đến đây nhé ...

Bản cung đợi muội .....

- ukm ...

Nàng.

Mở cửa sổ leo ra bên ngoài ....

Nàng đi xa dần .

Nguyên quân đứng bên khung cửa sổ nhìn theo cho tới khi nàng khuất bóng .....

Khoé miệng nguyên quân hơi cong lên , khuôn mặt nàng có chút đáng sợ .....

" còn dám đến hoàng cung ......

Uổng công ta thay số hương liệu thần phi gửi đến bằng xạ hương ....

Vốn còn định bỏ hài tử của tên tô cảnh chết tiệt rồi đổ mọi tội lỗi lên đầu thần phi ...

Không ngờ lại bị nàng ta phá hỏng ....

Hoàng thượng vốn không còn yêu ta , nếu ta không ra vẻ yểu đuối lợi dụng sự thương xót của hoàng thượng ta có thể ngang nhiên ngồi lên tước phi hay sao ....

Liễu nhược sương ....

Ngưoi cứ tiếp tục hống hách đi ...

Bảnu cung xem ngưoi hống hách được bao lâu ....

Con nha đầu ngốc ngọc yên đó chắc chắn còn hận ngưoi hơn ta ....

Ta sẽ lợi dụng nàng ta để lật đổ ngưoi trước ....

Tiếp theo là nàng ta ......

Hoàng hậu chỉ có một chính là bản cung , các ngưoi không ai xứng cả ...."

..................

Nàng ngồi dậy ......

Nhìn quanh canh phòng một lượt ....

Rồi mới bước xuống giường :" mùi hương này ...

Là hoa hải đường giống hệt mùi hương trong phòng mình ở nam cung phủ là hương liệu mới được đưa đến sao " .......

Nếu nàng chuyển đến nguyệt cần viện thì cũng nên báo cho thiên vũ một tiếng đằng nào cũng là hắn đưa nàng vào cung ......

Nàng đẩy cửa bước ra ngoài ....

Phía xa nàng thấy bóng lưng hắn đang tỉa những chậu cây cảnh , tiến lại gần nàng kéo nhẹ lưng áo hắn .....

- này thiên vũ ......

- hử .....

Hắn không quay lại tiếp tục tỉa nhánh cây .....

- ta có thể chuyển đến nguyệt cần viện được chứ ........

Hắn quay lại nhìn nàng .....

" ánh mắt này ....

Không đúng lắm , nàng giựt mình định chạy thì cánh tay đã bị hắn giữ chặt ......"

- buông ta ra ......

Sao ngài lại ở đây .

- câu này ta phải hỏi nàng mới đúng ....

Dám tự tiện lấy miếng ngọc bội ta tặng chạy vào cung làm thị nữ ....

Nàng có biết trong cung nguy hiểm lắm không hả .....

Nàng hất tay hắn ....

- liên qua gì đến ngài .....

Là đệ đệ ngài đưa ta vào chứ bộ , đổng ngạc thiên vũ hắn đâu rồi ......

Thiên vũ và thi ảnh đi đến gần .....

Thiên trường vẫn không buông nàng ra .....

Hắn bế xốc nàng lên ....

- không phải thiên vũ gửi thư thông báo có một nữ nhân cầm miếng ngọc bội của ta chạy đến gặp đệ ấy đòi nhập cung ta cũng không tức tốc ngài đêm phi ngựa về đây ....

Giờ thì ta đưa nàng khỏi hoàng cung ...

Ở nơi thâm cung này lòng dạ con ngừoi còn hơn rắn rết .....

- thả ta xuống ....

Lòng dạ ngài mới rắn rết đó ......

Hắn mặc kệ nàng đấm đá , giãy giụa cũng vẫn bước bước dài , đi phía sau là thiên vũ và thi ảnh ........

" quân phi nương nương giá đáo ...."

Hà nguyên quân bước qua ngưỡng cửa ......

Nàng mỉn cười hiền lành ....

Thiên trường nhìn nguyên quân .....

- quân nhi ......

Tại sao nàng ở đây ......

Thiên vũ ghé sát tai thiên trường ..."

Ca ....

Nguyên quân được phong phi rồi ......

Giờ nàng ấy là nhạc phi ....

Chúng ta phải hành lễ ..."

- nhạc phi nương nương hảo ......

Nguyên quân đưa chiến phiến cho tranh nhi .....

- ngài .....

Là muốn đưa thị nữ của bản cung đi đâu .....?

- ai là thị nữ của nàng chứ .....

- ngừoi ngài đang bế trên tay ....

Nam cung ngọc yên .......

Hắn đi lướt qua nguyên quân ....

- nàng ấy chỉ là ham chơi nên thiên vũ đưa nàng ấy vào hoàng cung chơi chứ không phải thị nữ gì cả ......

Giờ ta đưa nàng ấy ra ngoài ....

- đứng lại ........

Ngài có thể đi nhưng nam cung ngọc yên phải ở lại ......

Đây là hoàng cung không phải đổng ngạc phủ của ngài mà muốn ra thì ra muốn vô thì vô .....

Ngừoi đâu ....

Đưa yên nhi về nguyệt cần viện .....

Thi ảnh tiến lại gỡ tay thiên trường ra .....

- công tử ......

Chúng ta đang thất thế , mau buông nàng ấy ra ....

Hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất ...

Ghé sát tai nàng hắn nói .....

- nàng nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt , ta không cho phép nàng gặp nguy hiểm hiểu chưa .....

Sớm muộn ta cũng đưa nàng rời khỏi đây .....

Nói rồi hắn tức tối bỏ đi thi ảnh vội đuổi theo .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tương tư


Nguyên quân cùng nàng đến nguyệt cần viện ......

Đây không phải lần đầu nàng đến đây nhưng dưới ánh sáng mắt trời nguyệt cần viện vô cùng kiêu sa và tráng lệ .......

Nguyên quân đưa nàng đến một biệt viện nhỏ phía sau chính điện .....

" tồn cúc đường .....

Nơi này ......."

- muội thấy sao yên nhi ....

Nơi này ta đã cho ngừoi đổi tên giống 1 biệt viện ta đã từng ở trong nam cung phủ trước đây ....

- hèn gì muội thấy cái tên này rất quen ......

Nguyên quân xoa nhẹ phần bụng .....

- muội cứ tự nhiên ta quay về nghỉ ngơi một lát lưng ta hơi đau .......

Bóng nguyên quân từ từ rời đi , đám thị nữ cũng theo sau nàng khuất bóng khỏi tồn cúc đường .....

Đổng ngạc thiên trường ngồi phía trong xe ngựa ra khỏi hoàng cung , bên tả hắn là thi ảnh , bên hữu hắn là thiên vũ ....

Đôi mắt hắn nhắm nghiền .....

- ca .....

Huynh sao thế .....

Vẫn còn bực mình việc đệ đưa nhu nhi vào cung làm thị nữ hay sao ......

- đệ nói xem ......

Thiên vũ tặc lưỡi ...."

Quỷ nhỏ mọn ...."

- công tử ......

Chuyện này là ân oán giữa nam cung ngọc yên , trường quảng vương , liễu nhược sương ....

Và còn cả hà nguyên quân .....

Công tử ngừoi không nên nhúng tay vào ......

Hắn mở mắt hướng nhìn thi ảnh ....

- chuyện của nàng ấy cũng chính là chuyện của ta ....

Ta không thể không quản .....

Muội cũng biết nàng ở vị trí nào trong tim bản công tử mà .....

Liễu gia từ lúc nắm trong tay quyền lực thì hống hách ngang ngược không coi ai ta gì ........

Còn hà nguyên quân .....

Ta cũng không lạ gì những suy nghĩ và tính toán trong đầu nàng ấy ...

Nhưng yên nhi nàng ấy quá thiện lương , quá đơn thuần .......

Hoàng cung ....

Thật sự không phải là nơi nàng ấy nên lưu lại .....

Ta phải mau chóng đưa nàng ra khỏi đó trước khi nàng gặp lại trường quảng vương .....

Thi ảnh không nói gì khuôn mặt nàng hơi cúi miệng nở một nụ cười đau đớn .....

Thiên vũ khoé môi hơi cong lên đau lòng nhìn nữ nhân trước mắt .....

Nàng đã từng là nữ nhân mạnh mẽ mà hắn từng quen biết sao ....

Bước xuống xe ngựa đổng ngạc thiên trường rảo những bước dài đi nhanh vào trong phủ .....

Thi ảnh cũng từ từ vén chiếc màn mỏng bước ra ngoài .....

Một cánh tay dài vươn ra đỡ lấy ta nàng ....

Hắn nhìn nàng mỉm cười hiền lành ......

Nàng gạt tay hắn ra.

- tam công tử không cần đa lễ ta có thể tự xuống được ......

Nhảy xuống từ xe ngựa thi ảnh bước lên bậc tam cấp đi vào phủ , thiên vũ luôn đi phía sau nàng không rời ....

Đến trước hồ sen nàng quay lại nhìn hắn ....

- đổng ngạc thiên vũ ....

Ruốc cuộc ngài muốn cái gì ......?

- nàng đã thấy nhị ca đối xử với nhu nhi không tệ sao vẫn còn cố chấp theo huynh ấy .........

Chả lẽ ta không xứng với nàng ........

Hắn phe phẩy chiến phiến .....

- ta và nhị ca giống nhau như đúc ....

Huynh ấy biết đánh đàn ta cũng biết ....

Huynh ấy biết chơi cờ , ta cũng biết ....

Thậm chí ta làm mọi chuyện còn tốt hơn cả huynh ấy ....

Tại sao nàng chưa bao giờ đoái hoài đến ta ...

Thi ảnh cười khẩy ....

- đúng ....

Đúng là ngài rất tốt ...

Đúng là ngài được rất nhiều nữ nhân mến mộ nhưng đơn giản là ngừoi ta yêu chính là con ngừoi chàng ấy .......

Không phải ngài ......

Ngài đừng bao giờ hỏi ta những câu hỏi ngớ ngẩn ấy nữa .....

Dù chàng ấy có không yêu ta đi chăng nữa thì ta vẫn sẽ ở bên chàng ấy , chăm sóc cho chàng ấy ....

Xin lỗi ta cáo từ ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngươi muốn hại ta sao .... Ngu ngốc


" đức hưng điện ...."

- tiểu thư .......

Đã hai tháng nay bên nguyệt cần viện không có động tĩnh gì cả .........

Chúng ta có nên hành động trước không ....?

Nhược sương liếc mắt nhìn lương nhi .....

Đặt chiếc lược xuống bàn ....

- không cần em nhắc bản cung đã có dự tính rồi .......

Đêm nay hãy hành động đi ......

- dạ tiểu thư ....

Ngừoi yên tâm ....

Chuyện này em sẽ làm thật tốt ...

.............

" tồn cúc đường "

Nàng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ để những cơn gió se se lạnh lùa vào gian phòng ....

Đã trễ thế này sao nàng còn chưa ngủ .....

Phải nàng nhớ phụ thân , nhớ các ca ca của nàng ....

Nàng khẽ cừoi ......

Tay xắn tóc qua tai .....

- không đúng .....

Là phụ thân và ca ca của nam cung ngọc yên chứ nhỉ .....

Nhưng nam cung ngọc yên thật đã biệt tích từ lâu rồi và ngừoi đang đứng ở đây là mình .....

Một nam cung ngọc yên thay thế .....

Ngọc yên ...

Nếu bây giờ ta và cô gặp nhau thì sẽ thế nào nhỉ ......

Nàng đã vốn biết thân xác này là thân xác của nàng vì nàng đã từng nghe liên nhi nói rằng trên cánh tay trái nam cung ngọc yên có một vết bớt hình cánh hoa .....

Và nàng hiện giờ lại không có ......

Nghĩ đến đây thôi nàng cũng đã vô cùng thắc mắc về sự biến mất vào đúng thời gian nàng xuất hiện thời cổ đại của nam cung ngọc yên ....

Ruốc cuộc nam cung ngọc yên đã chết hay là không muốn xuất hiện .......

Nàng thấy phía không xa là thân ảnh nhỏ nhắn của một nữ nhân .....

- kia là càn tây cung ...

Là nơi ở của các cung tì mà ....

Nữ nhân kia chẳng phải là lương nhi bên cạnh nhược sương hay sao ....?

Đã khuya như vầy nàng ta lén lút lút đến đây làm gì .....?

Nàng khoác thêm áo nhẹ đẩy cửa bước ra ngoài .....

Nàng đi theo phía sau lưng lương nhi cách nàng ta không xa .....

Lương nhi dừng trước 1 gian phòng trong càn tây cung ......

Nàng ta ghé sát vào cửa giả tiếng mèo kêu 3 tiếng .....

" meo ....

Meo ....

Meo....."

Cánh cửa hé mở một cánh tay nhỏ nhắn đưa ra ngoài ....

Do trời quá tối nàng không thấy mặt nữ nhân đứng sau cánh cửa nàng chỉ nghe thấy họ đang nói những gì .....

- thần phi muốn ta làm gì ....?

- ở đây là có một ít dược liệu ......

Mỗi ngày ngưoi chỉ cần thả một chút vào nguyên liệu làm điểm tâm cho nhạc phi .....

Đến ngày đại công cáo thành chắc chắn thần phi sẽ cho ngưoi xuất cung và cho ngưoi thành thân cùng triển long hộ vệ ......

- ngưoi chuyển lời đến thần phi nương nương chuyện này nhất định ta sẽ toàn tâm toàn ý làm ......

Lương nhi đưa thuốc cho nàng ta rồi quay lưng lén lút ra khỏi càn tây cung ....

Còn nàng vẫn núp trong bụi cây gần đó ....

" mình biết ngay liễu nhược sương không thể nào ngồi yên được quá 2 tháng mà.....

Phải ngăn nàng ta lại .....

Nhưng phía bên trong 1 gian phòng có hơn 10 ngừoi ....

Ai mới là cánh tay trong của thần phi đây ...

Khốn khiếp ....."

Nàng vội chạy dọc hành lang dài đến gặp hà nguyên quân .....

Nàng thấy nha đầu tranh nhi đang ngủ gật trước cửa ...

Nàng vỗ nhẹ vai a đầu này ......

- tranh nhi .....

Tranh nhi vội bật tỉnh cúi nhẹ đầu chào nàng ....

- yên tiểu thư .....

Đêm khuya ngừoi đến có việc gì không ã ......

- ta muốn gặp nguyên quân tỉ .......

Nàng định đẩy cửa phòng ra nhưng lại bị tranh nhi cản lại ......

- yên tiểu thư ....

Nương nương đã nghỉ ngơi rồi ạ ....

Ngừoi đang mang thai cần tịnh dưỡng ã .....

- nhưng chuyện ta muốn nói vô cùng quan trọng ....

- tiểu thư thông cảm cho phận làm nô tì ....

Chủ nhân đã căn dặn lúc ngừoi nghỉ ngơi không ai được làm phiền ã ....

Xin người sớm mai hãy quay lại ã ....

Nàng quay đầu về tồn cúc đường ....

Nàng thắp nến ngồi xuống bàn tròn giữa phòng ...."

Hà nguyên quân ....

Tỉ ấy vốn rất nhạy cảm ...

Ta và tranh nhi nói chuyện như thế nà tỉ ấy không nghe thấy sao .....?

"

Nàng lại một lần nữa chạy đến chỗ nguyên quân ....

Không thông báo mà nàng leo cửa sổ cào phòng nguyên quân .....

Căn phòng lạnh băng không một bóng người ....

Chiếc giường được sắp xếp ngay ngắn không có vẻ gì là đã được nằm gần đây .....

Hà nguyên quân vốn không có trong phòng từ chập tối....."

Tỉ ấy đi đâu rồi ....

Sao tranh nhi lại phải gạt ta chứ ...."

Leo ra ngoài nàng chạy vào trong ngự hoa viên , có thể không ngủ được nên nguyên quân ở đó .....hơn 1 canh giờ sau nàng mệt mỏi ngồi xuống đình mát cạnh hồ ....

Ánh tranh chiếu xuống mặt nước hắt lên khuôn mặt nàng ....

Nàng nhẹ thắp cây nến trên bàn lên ....

Thì ra ngừoi cổ đại luôn cầm theo mồi lửa quả là có lúc cần dùng tới .....

Bên kia bờ hồ nàng thấy thấp thoáng có bóng vài ngừoi đang đi tới ....

Trời đã khuya việc cung nữ còn ở ngoài là vi phạm cung quy nàng vội núp xuống gầm bàn ....

- ngươi hẹn ta ra đây lại bắt ta đợi ngươi mấy canh giờ liền ruốc cuộc có ý gì .....?

Một giọng nói có phần đanh thép ....

Nối tiếp là một giọng nói nhẹ nhàng êm như nước hồ thu .....

- đợi một chút thì có làm sao .....

Nói cho muội muội biết ta bí mật, hẹn muội ra đây vốn là để thương lượng trao đổi với muội một vấn đề ....

- có gì thì ngưoi cứ nói thẳng ra đi không cần vòng vo ta không rảnh để ở đây nghe ngươi nói những lời giả tạo đó ....

Ngươi lừa được hoàng thượng nhưng không lừa được ta đâu ....

Ngưoi quả là đóng kịch rất giỏi nhưng tiếc là ....

Cái đuôi hồ ly của ngưoi sớm cũng lộ ra thôi ........

" bốp ..."

Nguyên quân thẳng tay giáng một tát xuống mặt nhược sương .....

Nàng ta tức giận giơ cánh tay lên định tát lại nhưng cổ tay bị nguyên quân nắm chặt ..... thân là nhi nhà võ quan như Liễu nhược thì đây là một sự xúc phạm nặng nề .

- hà nguyên quân ....

Ngưoi lấy quyền gì mà đánh ta chứ .....

- cho ngừoi hạ độc vào thức ăn của ta ư .....

Ngưoi nghĩ ngưoi có tai mắt bên cạnh ta còn ta thì không có tai mắt bên cạnh ngưoi sao ....

Lần sau có muốn hãm hại ngừoi khác thì bí mật mà hành động ....

Thần phi....

Ta cũng khuyên ngưoi đừng làm những trò ngu ngốc đó nữa .....

Ngưoi vốn không phải đối thủ của ta , muốn đụng đến ta sao ...

đợi kiếp sau đi .

Nguyên quân hất mạnh tay làm nhược sương lùi lại vài bước , nàng ta nhìn nữ nhân trước mắt ánh mắt đầy uất hận .....

Hà Nguyên Quân phủi tay nhếch mép cừoi ..... nàng ta hằn giọng thể hiện bản thân là cung chủ .

- ta có lòng tốt nhắc nhở ngưoi một câu .....

Nam cung ngọc yên đang ở trong hoàng cung này ....

Để hoàng thượng gặp lại nàng ta ....

Cả ta và ngưoi sẽ đều trở thành kẻ thừa thãi ....

Đừng lo đối phó ta nữa ......

Kẻ địch chung của chúng ta là ai ....

Ngưoi cũng biết rồi đó ... ....

Cơn gió lạnh thổi qua , mái tóc dài của nguyên quân nhẹ lay động .....

Nàng nở một nụ cười đáng sợ .......

Nàng quãy ngoắt lại nhìn phía đình mát .....

- sao ở đằng kia lại thắp đèn ....

Có ngừoi ở đó sao ....?
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngang tàng


Nhược sương khoanh tay xoay lưng đi ......

- có lẽ chỉ là cung nữ thắp rồi quên tắt thôi ....

Hà nguyên quân ngưoi đúng là làm nhiều việc xấu nên lúc nào trong lòng cũng thấp thỏm lo sợ ......

Chuyện ngươi nói ta sẽ suy nghĩ kĩ ......

Nàng ta đi thẳng về phía điện hưng đức ........

Còn nguyên quân , nàng ta cũng từ từ quay về nguyệt cần viện ......

Lúc này nàng mới vén chiếc khăn trải bàn chui ra ngoài ....

" hà nguyên quân .....

Liễu nhược sương .....

Hai ngừoi đó là đang muốn nhắm vào mình .......

Không lẽ trong hoàng cung này không ai đáng tin sao .....

Họ thật đáng sợ hơn mình tưởng ......

Thiên trường nói đúng ở đây rất nguy hiểm ....

Mau chuồn thôi ..."

Nàng tức giận phủi y phục quay về tồn cúc đường ......

Tới nơi nàng mau chóng thu dọn y phục cất vào trong tay nải xếp vào thành giường , nàng đợi khi nào gặp đổng ngạc thiên trường sẽ nhờ hắn đưa nàng xuất cung .....

................

Cả đêm nàng không tài nào chợp mắt được , khi trừoi vừa sáng nàng đã thức dậy uống trà sớm .

" két "

Nàng giựt mình xoay ngừoi ......

- hà .....hà .....

Nguyên quân ..........

Nguyên quân bước qua ngưỡng cửa đến gần nàng .....

- ta còn tưởng muội chưa dậy ....

Muội thức dậy sớm thật ....

- chẳng phải tỉ cũng thế sao ....?

Tỉ đến đây có chuyện gì không ......?

Nguyên quân ngồi xuống bàn tự rót trà .....

- yên nhi lát muội cùng ta đến phật triều đường nhé ...

Ta muốn thắp một nén nhang cầu phúc cho hoàng thượng và cho hài tử trong bụng .......

- dạ muội biết rồi .....

Muội đi thay y phục .......

Trong lúc nàng thay y phục thì nguyên quân vẫn bình thản uống trà .....

Sau đó họ cùng đến phật triều đường ......

Một tay dìu nguyên quân một tay nàng cầm giỏ nhang đèn .....

Trong đầu nàng vốn thấy hôm nay bầu không khí rất kì lạ ..."

Sao hôm nay lại không có tranh nhi và các tì nữ khác theo hầu chứ ....?

Tỉ ấy muốn gì đây ......"

Một giọng nói đanh đanh vang lên ......

- khoan đã ......

Nguyên quân cùng nàng đứng sựng lại ....

Họ quay đầu ......

Chính là liễu nhược sương cùng lương nhi ......

Nhược sương nhẹ nhàng tiến lại gần nàng ......

- là ngưoi .....

Không ngờ chúng ta có thể gặp lại nhau ở đây ....

Để ta nhớ xem lần gần nhất ta gặp ngưoi là khi nào nhỉ .....

À phải rồi là trong nam cung phủ hôm sinh thần phụ thân ngưoi ......

Thật đáng thương .....

Từ một tiểu thư nam cung thế gia mà giờ đây ....

Ha ha ......

Nguyên quân kéo nàng ra sau đứng lên trên ....

- đây là hoàng cung ....

Mong thần phi ngừoi có thể cẩn trọng lời nói ....

Đánh chó cũng phải nể mặt chủ ......

- ha ha ý của nhạc phi ngưoi nói thì nam cung ngọc yên chính là tiểu cẩu sao .....

Ha ha ....

Nguyên quân xoay ngừoi thanh minh .......

- yên nhi tỉ xin lỗi ....

Chỉ là ....

- tỉ đừng lo ....

Không phải lỗi của tỉ ....

Liễu nhược sương ....

Ta có một chuyện muốn hỏi ngươi .....

Phụ thân ta thực sự là ngưoi giết ....

Nàng ta nhìn nàng bằng nửa con mắt .....

- phải đó .....

Lão ta là do bản cung giết đó thì sao ......

Chính tay ta đã đâm nhát kiếm vào ngừoi lão ...

Vậy thì có làm sao .....

Lương nhi đi thôi .....

Nàng tức giận nước mắt đã nhấn nơi khoé mi chỉ trực trào rơi xuống , bàn tay cuộn thành nắm .......

Nàng chạy tới xô mạnh khiếm nhược sương ngã ra đất đá ....

Nàng ta trợn mắt quát lớn ......

- lương nhi mau gọi cấm vệ quân lại đây ....

Bản cung phải cho nàng ta biết lễ độ ....

Dám không coi ai ra gì ....

- tuân lệnh nương nương ....

Nguyên quân nắm lấy tay nàng ...

- yên nhi muội quay lại nguyệt cần viện trước đi ở đây có bản cung rồi ....

Lương nhi cùng toán quân lính chạy đến , nhược sương lớn giọng ....

- bắt ả ta lại cho bản cung ....

Giải về hưng đức điện .....

Để xem xem ả ta còn dám vô lễ như vậy .....

Nàng vẫn đứng đó ánh mắt nhìn như muốn nuốt chửng thần phi .....

Lương nhi thẳng tay tát vào mặt nàng ...

- còn dám dùng ánh mắt vô lễ đó nhìn nương nương ....

Ngưoi đúng là chán sống rồi .....

- ......

Nàng bị cấm vệ quân đưa đến điện hưng đức , nguyên quân nhìn nhược sương khoé môi hơi cong lên ......

Nhược sương nhanh chóng bỏ đi ....

....................

Trong căn phòng tối phía sau hưng đức điện .

Nàng bị trói tay bịt miệng ngồi dưới nền đất lạnh lẽo ........

" két ........."

Nhược sương nhẹ bước vào theo sau nàng ta còn có lương nhi và vài cung tì khác ...

Khuôn mặt ai ai cũng đằng đằng sát khí .........

Nhược sương ngồi xuống 1 chiếc ghế , trong căn phòng khá tối nàng không thấy rõ mặt nàng ta ...

Một nữ nhân khác đeo mạn che mặt bước vào ngồi xuống cạnh nành ta ghé sát tai nàng ta nói gì đó ...

Nhược sương tiến lại gần kéo miếng vải bịt miệng nàng ra ......

- thế nào bản cung giam ngưoi ở đây 2 ngày rồi ......

Đã biết tội chưa .....

Nàng cừoi khinh bỉ .....

- tội .....

Tội không ngồi yên xem các ngưoi diễn kịch hay à .....

Nữ nhân ngồi phía trên gỡ chiếc mạn che mặt ra ......

Khuôn mặt đã quá đỗi quen thuộc với nàng , 1 khuôn mặt hiền từ nhưng trong thân tâm thì độc địa tựa rắn rít ......

Nàng ta vẫn cười hiền lành .....

- đêm hôm đó ta đã vốn nghi ngờ ngừoi nghe trộm chúng ta nói chuyện là muội .........

Quả đúng là muội thật ....

Nhưng yên nhi à ....

Muội biết không ...

Trong hoàng cung này tin ngừoi quá mức chính là tự đào huyệt chôn mình ....

Ta làm vậy cũng là do thân bất do kỉ mà thôi .....

Nàng ánh mắt đầy căm phẫn nhưng giọng nói vẫn vô cùng diềm tĩnh ....

- thân bất do kỉ ....

Ai trong hoàng cung này mà chẳng thân bất do kỉ ....

Nhưng sự độc đoán , ích kỉ của tỉ gấp trăm gấp ngàn ngừoi bình thường .....

Ta hỏi tỉ ...

Ruốc cuộc ta đã từng đắc tội với tỉ hay chưa ......

Nguyên quân đứng dậy đến gần nàng khuỵ ngừoi xuống lấy tay nâng nhẹ cằm nàng ......

- đúng ....

Đúng là muội đối sử với ta rất tốt .....

Nhưng ....

Chỉ vì muội mà tô cảnh không màng đến ta .....

Hoàng thượng không còn xem ta là thanh mai trúc mã của ngừoi .......

Nếu chẳng phải muội không xuất hiện thì tất cả sẽ khác sao .....

Nếu muội không xuất hiện thì sẽ xảy ra đoạt vị sao ......

Nhược sương cắt ngang lời nguyên quân .....

- hà nguyên quân người cũng quá súc động rồi chứ nhỉ ......

Phỉ thuý ...đưa quân phi về nguyệt cần viện ......

Phỉ thuý tới đỡ tay nguyên quân thì bị nàng đẩy ra ....

Nàng quay lại ngồi xuống ghế .....

- ta không đi .....

Ta muốn xem xem.....

Thần phi ngươi xử lý nàng ta thế nào ...

- được thôi nhưng ngươi người thiện lương như người đừng có đau lòng đấy ha ha .....

Lương nhi đưa vu tầm sương phụ thân tặng đây cho ta ...

Lương nhi cầm hộp gấm đến trước mặt ngược sương mở ra ....

- dạ đây tiểu thư .....

Bên trong hộp gấm là một sợi roi dài màu vàng ....

Phía trên chuôi buộc một chiếc chuông nhỏ .....là một loại vũ khí mà những dũng sĩ trên thảo nguyên hắc mộc pha vẫn thường dùng để huấn luyện những con huyết mã dũng mãnh bậc nhất trên thảo nguyên ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Quý nhân giúp đỡ


Từng phát roi giáng mạnh xuống người nàng .... nàng đau muốn ngất đi .........

Nhưng nàng không rơi lấy một giọt nước mắt , những vết thương bắt đầu rỉ máu thấm ướt y phục ngoài ....

Nhược sương sau một lúc chán nản buông sợi roi ra , ngồi xuống ghế nhìn nguyên quân .....

- thế nào ....

Ta giải quyết như thế hợp ý ngưoi rồi chứ , ta trả nàng ta lại cho nguyệt cần viện đấy ...

Lương nhi đi thôi ......

Nhược sương chưa kịp đứng dậy nguyên quân đã lên tiếng ...

- đưa nàng ta đến dịch đình .....

Ngưoi nghĩ thế nào .....

Ta không quyết định được , lần này nàng ta đắc tội với ngưoi mà ...

- vậy cứ làm theo những gì ngưoi nói đi .....

Nhược sương đứng lên hất vạt ái bỏ đi lương nhi cũng vội đi theo ....

Nguyên quân cũng đứng lên nàng ta nhìn nàng khoé miệng hơi cong lên rồi cũng ra khỏi đó .......

Nàng đau đớn ngồi giữa căn phòng tối .... :" kẻ thù khi nhìn thấy nước mắt sẽ còn ra tay tàn nhẫn hơn khi nhìn thấy máu vì thế mình znhất định không được khóc ..., đúng vậy không được khóc ..."

Nói thì nói thế nhưng khoé mắt nàng đã đỏ hoe sóng mũi rất cay ....

Một nô tì toàn thân vận lam y , có lẽ là thuỷ tứ y đến đặt một bộ y phục đơn giản khác trước mặt nàng ....

- ngưoi mau thay y phục này rồi theo chúng ta đến dịch đình ......

Nàng đưa đôi tay nhỏ ra cầm lấy bộ y phục ....

Một ả nô tì khác giẫm lên tay nàng ......

- ngươi làm việc chậm chạp như thế hèn gì đắc tội với 2 vị nương nương ...

Đúng là đồ ti tiện .....

Nàng trừng mắt nhìn ả nữ nhân đó .

Ả ta thẳng tay tát vào má nàng ...

- còn dám dùng ánh mắt đó nhìn ta ...

Ngưoi có biết ta là ai không hả ....

Ngừoi nô tì mặc lam y ngăn cản trận lôi đỉnh của ả nữ nhân kia ....

- hải thượng cung ....

Ngừoi bớt giận , nàng ta cứ để ta đưa đến dịch đình là được người hãy về nghỉ ngơi đi ạ ....

- vậy cũng được cả ngày hôm nay vất vả với thứ ti tiện như vậy thật phí công sức ....

Chuyện này ta giao cho ngươi , làm việc cho cẩn thận vào ....

Nàng ta bỏ đi , một vài thuỷ tứ y còn lại cũng theo nàng ta rời đi .....

- nam cung tiểu thư ....

Ngừoi không sao chứ ....

Nàng trừng mắt nhìn nữ nhân trước mắt ....

- muội .....

Biết ta sao ...?

- tiểu thư ....

Muội là ngừoi của đổng ngạc nhị thiểu gia ....

Công tử giao phó muội bảo vệ ngừoi ....

Muội là hạ kỳ

Hạ kỳ giúp nàng thay đooir y phục , nàng ta rút bên hông một lộ thuốc ...

- ngừoi giữ lấy , âu khi rửa vết thương hãy thoa lên sẽ không để lại sẹo đâu ....

- đa tạ muội ....

Hạ kỳ .....

Nàng cùng hạ kỳ đi trên con đường đá dài .....

- ngọc yên tiểu thư ....

Tiểu thư yên tâm ngày 15 hàng tháng muội sẽ cùng hải thượng cung xuất cung mua đồ khi đó muội sẽ đến tìm công tử bảo ngừoi đưa tỉ xuất cung .....

Sau khi đưa nàng đến dịch đình hạ kỳ quay về hưng đức điện .....

Nàng bước nhưng bước dài trong dịch đình ...

Nhưng vết thương trên người nàng thực sự rất đau .....

" két ..."

Nàng đẩy cửa bước vào gian phòng phía tây dịch đình ....

Bên trong có

bốn thuỷ tứ y đang ngồi trò chuyện , họ nhìn nàng chăm chăm ....

Một nữ nhân lên tiếng .....

- ngừoi mới đến sao ....?

Chiếc giường cuối phòng còn chưa có ngừoi , ngưoi đến đó đi .....

Nàng cúi mặt bước đến ngồi lên chiếc giường gỗ .....

Một nữ nhân đang được hai ngừoi còn lại xoa bóp cho đặt tách trà xuống .

- dạo này công việc ở dịch đình này thật mệt mỏi ....

Khiến ta đau mỏi hết cả ngừoi .....

Nàng ta quay sang nhìn nàng ....

- này ngừoi mới đến ....lại đây xoa bóp cho ta nhanh lên .....

Nàng nhìn nàng ta rồi lại nhìn sang chổ khác ...

Ả ta tặc lữoi ....

- này ...

Ngưoi không có tai hay sao .....

Nàng ta cùng hai nữ nhân còn lại đếm gần nàng .....

- ôi trời ....

Cái loại ngừoi gì thế này ....

Nguyệt châu , Tri hoạ ...

Dạy cho nàng ta một bài học cho ta ......

Khi cánh tay của nàng ta giơ lên thì thuỷ tứ y còn lại chạy tới cản lại ....

- Liên tú nàng ta mới đến chưa biết quy tắc hay ngưoi bỏ qua cho nàng ta một lần đi ...

Ma ma cũng nói rồi chúng ta sống trong cung phải biết giúp đỡ nhau ....

Ta cho ngươi chiếc trâm ta mới mua ....

Bỏ qua cho nàng ta lần này đi

Liên tú tức giận giựt trâm bỏ ra ngoài , nguyệt châu và Tri hoạ cũng theo sau nàng ta ...

Nữ nhân vừa nói giúp nàng thở phà nhẹ nhõm ngồi xuống cạnh nàng ....

- này ...

Chắc ngưoi mới tới nên chưa biết ....

Tiện đây ta nói luôn ....

Trong dịch đình liên tú là ngừoi vô cùng hống hách .....

Nàng ta là nữ nhi của tống ngự đài đại nhân .....

Rất hunh dữ , Các thuỷ tứ y trong dịch đình rất nghe lời nàng ta ...

Ngưoi không nên đắc tội với nàng ta ....

À còn nữa sáng mai theo ta ...

Ta sẽ chỉ ngưoi những công việc thường ngày của thuỷ tứ y .....

Nàng ta đứng lên .....

Nàng vội hỏi ...

- ta là ngọc yên ....

Còn ngưoi là .....

- văn văn ....

Đồng văn văn .......

Không còn sớm nữa ngưoi nghỉ ngơi đi ......

Nàng ta quay về giường chuẩn bị đi ngủ ...

Không lâu sau liên tú và Tri hoạ , nguyệt châu cũng quay lại và nghỉ ngơi .....

................

Một bàn tay lay nhẹ lưng nàng ....

Nàng hé mở mắt ....

Là văn văn ...

- ngưoi mau dậy đi ...

Liên tú quay lại sẽ làm ầm ĩ lên cho mà xem .....

Nàng ngồi bật dậy rửa mặt thay y phục rồi cùng văn văn ra ngoài .....

- thuỷ tứ y ...

Công việc chung là gì vậy ...

- thuỷ tức nước tứ y tức giặt y phục ....

Đương nhiên công việc của chúng ta là giặt giũ y phục rồi ....

Trong hoàng cung chúng ta là thấp kém nhất ...

Nếu may mắn có thể trở thành cung nữ hầu hạ ở chính điện ......

- vậy ....

Ngưoi có muốn trở thành cung nữ không .....?

Văn văn mỉm cừoi ....

- cung nữ .....

Đương nhiên là muốn ....

Nếu làm cung nữ thì ta sẽ có nhiều ngân lượng hơn gửi cho mẫu thân và các đệ đệ ....

Hơn nữa công ciệc cũng nhẹ nhàng hơn ........

- vậy có cách nào gặp được hoàng thượng không .....

Văn văn dừng lại nhìn nàng .....

- ngưoi ....

Muốn trở thành phi tử sao ....? ....

Không được đâu ....

Thuỷ tứ y chungs ta không thể ra khỏi dịch đình này ...

Hoàng thượng hầu như không lui tới mấy nơi thấp kém này ....

Có lẽ là không thể gặp .....

Ngưoi đừng nuôi ý định nữa .....

Liên tú bao nhiêu năm nay cũng đâu thể gặp ngài ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Khúc ca kì lạ


" ta đang nghĩ gì vậy ....

Sao ta có thể gặp được chàng ấy .......

Ta sẽ xuất cung kia mà .....

Phải mau quên đi chàng ấy ....

Rời khỏi hoàng cung bỏ đi thân phận nam cung ngọc yên quay lại là đường vũ nhu thôi ....

Không biết từ lúc nào ta lại quên bản thân mình chính là đường vũ nhu chứ .....

"

Một thuỷ tứ y to béo đặt một thùng y phục trước mặt nàng .....

- ngưoi mang số y phục này đi phơi đi ...

- nhưng ta vẫn chưa giặt xong y phục được giao .....

Nàng ta phủi tay ...

- ta nói sao thì nghe vậy đi ....

Còn ngồi đó trừng mắt .....

Nàng rửa sạch tay đưa thùng gỗ đến nơi phơi đồ ....

Bước qua ngưỡng cửa là một khuôn viên rộng lớn trong sân là những cây sào được bố trí cẩn thận .....

Nàng cầm từng bộ y phục treo lên sào .....

Từng cơn gió nhẹ thổi qua , những miếng vải mỏng khẽ lay động , khung cảnh thật đẹp làm sao ......

.....................

- hoàng thượng chẳng phải là thần phi nương nương mời ngừoi đến hưng đức điện dùng thiện sao .... ?

Nhưng hình như hưng đức điện phía nam kia mà ....

Hắn toàn thân vận y phục vàng chói lọi đầu đội lưu quán chân đi hài thêu chỉ vàng , phía sau là cả dàn quân lính , trông hắn thật oai phong .....

- ngưoi thật lắm chuyện ...

Ngừoi cùng đám ngừoi kia lui đi đâu thì lui đi , đừng đi theo trẫm nữa ....

" có hai lão hổ ...

Một con không tai , một con không đuôi ...

Chạy mau thôi , chạy mau thôi ...."

" bài hát này ....."

- các ngưoi ....

Đứng yên đó không được đi theo trẫm ....

Đi theo trẫm chém ......

Hắn từng bước tiến vào dịch đình ......

Trong làn gió thu mang chút hơi lạnh hắn thấy bóng lưng của một nữ nhân ...

Nàng vận y phục thuỷ tứ y mái tóc dài ngang lưng tay đang san đều những y phục trên sào tre ......

Nhưng nữ nhân này đã không còn hát nữa ....

Hắn tiếm lại gần nắm lấy cổ tay nữ nhân kia .....

Nàng giựt mình quay ngừoi lại .......

Nhận thấy hắn nàng vội quỳ sụp xuống .......

- tham ....

Tham kiến hoàng thượng .....

Hắn nhẹ đỡ nữ nhân trước mắt lên ...

- nàng là ai ......

Sao lại biết bài hát này ....?

Nàng lúng túng .......

- hồi hoàng thượng .....

Nô tì là đồng văn văn thuỷ tứ y trong dịch đình .......

Bài hát đó là nô tì nghe từ một bằng hữu .....

- một bằng hữu .....

Ngừoi đó là ai .....

- hình như .....

Hình như nàng ta nói nàng ta tên cái gì yên .....

Đó .....

Đôi mắt hắn giãn ra .....

- nam cung ngọc yên .....

- dạ ....

Hình ....

Hình như là vậy ã ....

Đây là bài hát ngớ ngẩn nhất hắn từng nghe hắn từng hỏi nàng trong một đêm thưởng trăng ở nam cung phủ ....

"có hai lão hổ ...

Một con không tai , một con không đuôi ...

Chạy mau thôi , chạy mau thôi ...."

- này nàng hát gì mà ta nghe không hiểu gì hết vậy

- nhạc thiếu nhi ....

Nói cho ngài biết bài hát này ở tại thời điểm này ngoại trừ bản tiểu thư thì không ai biết đâu ....

Hắn tặc lữoi ....

- bài hát nhảm nhí như thế bản vương không thèm nghe .....

Đúng đúng thật sự là nàng rồi .....

Hôm qua lúc đang trong hoa viên dùng trà cùng văn hỉ có hắn có thấy một nữ nhân rất giống nàng đi cùng một thuỷ tứ y , vốn còn tưởng nhìn lầm hoá ra đúng là nàng thật .....

- nói ....

Nàng ấy ở đâu .....

- nô tì không rõ ...

Khi nãy nàng ấy nhờ nô tì làm nốt phần công việc còn lại ....

Còn nói là đi tìm hạ kỳ tỉ nhờ tỉ ấy xuất cung mua ít đồ ....

Vì hôm nay là ngày 15 ã ......

Bỏ lại văn văn hắn cắm đầu chạy ra khỏi dịch đình ....

Hắn lướt ngang qua lý công công và đám thái giám .....

Lý công công í ới gọi theo ....:" lão thiên gia của ta ơi ....

Ngừoi đi đâu vậy ....

Chúng ta còn phải đứng yên ở đây đến bao giờ đây .....

Thân ảnh màu vàng của hắn như một vệt náng xoẹt qua rồi lại biến mất khiến lý công công vô cũng đau đầu .....

...............

Nàng đứng đó , ánh mặt trời chiếu thẳng vào đáy mắt nàng , ánh mặt trời vào những ngày cuối thu thật dịu , không quá chói chang lại không quá nhạt nhoà ......

Nàng vươn vai đón lấy những tia nắng mặt trời .....

Một vòng tay vòng qua eo nàng làm nàng giựt bắn ngừoi ....

- là ngài .....

Hắn mỉm cười tay nắm chặt cổ tay nàng kéo đi ....

Mái tóc dài của hắn khẽ bay trong gió ........

- hoàng thượng hình như ngọc yên nói nàng ta và hạ kỳ sẽ hẹn gặp ở đây mà .

Kì lạ ...

Không biết nàng ta đâu rồi .....

Quảng vương nhìn khuôn viên vắng vẻ không có lấy một bóng ngừoi ...

Vừa hay từ xa nhược sương vội vàng đi tới ....

Những giọt mồ hôi ngọc lăn dài trên má nàng ta ....

Lương nhi vội lấy khăn tay lau đi ......

Nàng ta khom nhẹ lưng .....

- thần thiếp tham kiến hoàng thượng ....

Không biết ....

Ngừoi đến dịch đình có chuyện gì không ạ .....

Nơi thấp hèn này ngừoi không nên đến đâu ã .....

Hắn liếc mắt qua văn văn ....

- ngưoi lui đi ....

- nô tì cái lui .....

Văn văn cúi đầu từ từ lui đi ....

- thần phi .....

Không lẽ trẫm đi đâu cũng phải báo nàng sao ...

Nàng nghĩ mình là ai .....

Nhược sương tuy có chút bất an trong lòng nhưng miệng lữoi vẫn vô cùng sắc bén ....

Giọng nói cũng đã điềm tĩnh lại .....

- nữ nhi gia liễu gia ....

1 trong tam đại thế gia lớn nhất kinh thành .....

Ái nữ liễu đại thừa tướng ....

Hơn nữa còn là phi tử nắm quyền quản lý lục cung ....

Sớm muộn gì thần thiếp cũng klên làm hoàng hậu .....

Hoàng thượng ngừoi là phu quân của thần thiếp chẳng lẽ thiếp không có quyền biết phu quân mình đi đâu hay sao ....?

Hắn cừoi lạnh lùng rồi lướt qua nàng quay về long ngâm điện ....

Nhược sương thở nặng nhọc ngồi xuống bàn đá ....

- lương nhi ....

Chuyện em nói là thật sao .... ?

- thưa tiểu thư chính tai em đã nghe thái quảng theo hầu hoàng thượng đến báo ã ....

Ả nữ nhân đó là ngừoi trong dịch đình ....

Khi vữa nghe thấy giọng hát nàng ta hoàng thượng đã phải lòng nàng ta .....

Hơn nữa nhan sắc của nàng ta ....

Thật sự là rất xinh đẹp ....

- em cho ngừoi đến dịch đình tìm hiểu xem nàng ta là ai ....

Bản cung nhất định không để yên đâu .....

Một nhạc phi đã khiến bản cung phải đau đầu ....

Không thể để hoàng thương nạp thêm bất kì ai cả .......

Sau đó ngược sương quay về hưng đức điện .......

Còn vũ nhu ....

Lúc này nàng vẫn theo sau thiên trường ......

Đến nơi gần cổng đông hắn mới buông tay nàng xoay lại nhìn nàng , ánh mắt vẫn ôn nhu như thế ....hắn xoa nhẹ đầu nàng ....

- xin lỗi vũ nhu ....

Để nàng chịu khổ rồi .....

Ta đã nghe hạ kỳ nói mọi thứ nàng phải chịu đựng....

Ta sẽ đưa nàng rời khỏi hoàng cung .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Rời khỏi hoàng cung


- ngài định đưa muội ấy đi đâu .....?

Xuất cung sao ....?

Chẳng biết từ khi nào nguyên quân đã có mặt ở đó ......

Đi bên nàng ta không có ai chỉ có mỗi tranh nhi ....

Thiên trường nắm chặt cổ tay nàng ....

- đúng vậy .....

Nàng muốn ngăn cản sao .....?

Nguyên quân dùng chiến phiến che miệng cười khẩy sau đó xoa nhẹ bụng mình ......

- ta đâu đến.để ngăn cản chứ ....

Hai ngừoi cũng biết đó .....

Đấu với 1 mình thần phi thôi bản cung đã rất mệt mỏi rồi ....

Giữ thêm một nam cung ngọc yên lại làm gì ....

Chỉ khiến bản cung thêm nhọc lòng ....

Ta đến là để tiễn nàng ta ra khỏi hoàng cung đó chứ .....

Phải không tranh nhi .......

Nàng đôi mắt còn chút lo ngại nhìn nguyên quân .......

- nếu tỉ đã muốn đuổi ta đi đến thế sao lúc trước còn giữ ta lại ......

- đương nhiên để dạy cho ngưoi biết hoàng cung không phải nơi ngưoi thích đến là đến thích đi là đi ....

Nhớ kỹ ...

Nguyên quân lại gần kề miệng gần tai nàng nói nhỏ chỉ đủ nàng nghe ....

" tránh xa hoàng cung ...

Tránh xa hoàng thượng .....

Nếu ngưoi còn muốn sống tốt ....."

Tranh nhi đến đưa một miếng lệnh bài cho nàng .....

- lệnh bài xuất cung này sẽ giúp ngưoi rời khỏi hoàng cung .....

Đổng ngạc công tử ...

Mong ngừoi và nam cung ngọc yên có thể nhanh chóng rời khỏi ....

Ngay sau đó nguyên quân và tranh nhi dời đi .....

Cầm miếng lệnh bài trong tay nàng thật sự không biết nên vui hay nên buồn đây ......

Xuất cung nàng có thể quay trở về cuộc sống vô lo vô nghĩ trước đây ...

Được nột ngừoi hết mực quan tâm bảo vệ nàng .....

Nhưng nàng không vui vì nàng sẽ chẳng bao giừo đc gặp lại trường quảng vương nữa sao .......

- yên nhi .....

Nàng sao thế ....

Đi mau thôi .....

Nhờ lệnh bài mà nguyên quân đưa nàng đã dễ dàng cùng thiên trường ra khỏi hoàng cung .......

..................

" rầm ....."

Nhược sương đập mạnh tay vào bàn , nguyên quân vẫn bình thản uống trà ......

- không lẽ thần phi không biết tự tiện xông vào nguỵet cần viện mà chưa thông báo là trái với thánh chỉ của hoàng thượng sao .....tranh nhi ......

Tranh nhi nhẹ giọng .....

- để tiện cho việc nhạc phi hà nguyên quân mang long thai những ai chưa được ân chuẩn không được tự tiện xông vào nguyệt cần viện ....

Ai kháng chỉ phạt 20 trượng ......

- thần phi nghe rõ rồi chứ .......

Nhưng hôm nay ta không có hứng thú so đo với ngưoi ....

Ngưoi đến đây làm gì ....

Liễu nhược sương ánh mắt hằn lên tia lửa nhìn nguyên quân ....

- nam cung ngọc yên .....

Nàng ta ở đâu .....

- ngưoi nói xem ......

- bản cung đã lật tung dịch đình nhưng vẫn không tìm được nàng ta ......

Nguyên quân nhướng mày ....

- ngưoi thấy đó ....

Ta đang mang thai , còn ngưoi lại bận quản lý lục cung ....

Chúng ta đều không có thừoi gian quản lý nàng ta ....

Nhỡ đâu một ngày nàng ta lại chạy đến tố cáo chúng ta với hoàng thượng ....

Chẳng thà để nàng ta xuất cung ....

- xuất cung .....

Ngưoi dám tự ts quyết định , ngưoi coi liễu nhược sương ta chết rồi hay sao .......

Không trả lời câu hỏi của nhược sương nguyên quân nhẹ đứng dậy xoay lưng bỏ đi ....

- tranh nhi bản cung mệt rồi ....

Tiễn khách .........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lừa gạt hay sự thật


Nàng toàn thân vận bạch y đang vô cùng nhàn rồi ngồi thưởng trà trong đổng ngạc phủ ......

Ôi đây đúng là giống như cuộc sống khi nàng còn là lục tiểu thư nam cung phủ ......

Nơi nàng ở được đổng ngạc thiên trường bày trí không hề khác nam cung phủ trước đây ....

Những bông hoa hải đường toả hương thơm nhè nhẹ trong không trung .....

Đã lâu rồi nàng chưa cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm thế này kể từ khi nam cung tướng quân chết ..... :" quên mất không biết ca ca ta đã qua về phù lưu châu hay chưa ....

Hay quay lại đó tìm huynh ấy nhỉ ...

Huynh ấy thông minh như thế biết đâu lại nghĩ được biện pháp lật đổ liẽu gia gày dựng lại nam cung thế gia ....."

................

HOÀNG CUNG

Liễu nhược sương đang cùng liễu trường ngôn và phụ thân nàng ta đang ngồi trên một chiếc bàn đá trong ngự hoa viên .....

- muội muội hoàng thượng đối sử với muội tốt chứ .....

Nàng ta cau mày .....

- huynh nghĩ xem .....

Hoàng thượng vẫn còn tức giận ta việc ta giết lão già nam cung tướng quân ....

Ả nhạc phi đáng ghét thì luôn ỷ bản thân có thai lượn qua lượn lại trước mặt ta ....

Lại còn suốt ngày kè kè bên hoàng thượng ...

Huynh nghĩ chàng còn có thời gian cho ta không ....

Phụ thân hay ngừoi cho người xử ả nữ nhân đó đi ạ ...

Lão già liễu tứ quân khẽ lắc đầu ....

- nếu ta sớm biết hà nguyên quân là 1 mầm hoạ ảnh hưởng đến việc lập hậu ta đã cho ngừoi khử ả ta rồi .....

Bây giờ ả đã được phong phi ....

Con nghĩ việc đó dễ lắm sao nha đầu ngốc ....

Đừng phát biểu lung tung nữa .....

Đây không phải lúc ghen vớ vẩn đâu .....

Phó khâm sứ , hoành lâm đại vương gia , thậm chí cả chu chánh định đã bât đầu dâng sớ đề cập đến việc tuyển hậu cung cho hoàng thượng rồi ....

Chỉ một nữ nhân con còn chịu không được ....

Con yếu đuối , nhu nhược như vậy không xứng đáng là nữ nhi liễu gia trang chúng ta ....

- nhưng phụ thân ......

Trường ngôn xoa nhẹ vai nàng .....

- muội muội nghe lời phụ thân sắp xếp đi .....

Dù là hà nguyên quân hay có thêm hậu cung đi nữa thì .....

Ngôi vị hoàng hậu chắc chắn là của muội .......

Nhược sương giận dỗi bỏ đi , lương nhi vội đuổi theo nàng .....

Nàng không đi về phủ mà chạy tới dịch đình ....

- nương nương ....

Người đến dịch đình này làm gì ạ .....

- trút giận .....

Mấy ả nữ nhi của các lão già chết tiệt muốn làm hậu cung sao .....

Muốn tranh với ta sao .....

Các ngưoi ỷ có gương mặt xinh đẹp rồi câu dẫn hoàng thượng sao .....

Ha ha ha ....

Nàng ta như một ngọn lửa đang chát dữ dội bước vào phía trong dịch đình ......

....................

Nàng chạy như bay qua ngự hoa viên xông vào thư phòng hắn .....

Vừa thấy nàng hắn vội kẹp bức thư trên tay vào cuốn sách .....

- nàng .....

Nàng đến đây ...

Có ...

Có việc gì không ......?

Khuôn mặt hắn có vẻ không thoải mái .......

Lại hơi chút anh xao và nhợt nhạt .....

- có chuyện gì xảy ra với ngài sao .....?

- không .....

Không có gì .

Ta rất ổn .....

Nàng kéo ghế ngồi xuống chống tay lên bàn nhìn hắn .....

- phù lưu châu ......

- hả .....

- ta muốn đến phù lưu châu ....

Ta đã rời khỏi đó cũng được 1 thời gian rồi ....

Đại ca chắc đang rất lo cho ta ....

Ngài cho ta đến đó nha .....

Đôi mày hắn hơi cau lại , rõ rành là có tâm sự .......

- không được .....

Ngoài đổng ngạc phủ này không nơi nào là an toàn với nàng nữa .......

- ta đến chỉ để báo ngài một tiếng thôi ....

Phù lưu châu ...

Ta sẽ vẫn cứ đi ...

Y phục và đồ cần thiết ta đã chuẩn nị đủ cả rồi ......

Giờ ta đi đây .....

Cổ tay nàng đột nhiên bị nắm chặt lại .......

- yên nhi ....

Đừng đến đó ....

Nam cung tuấn nghị .......

Hắn ta đã bị liễu tứ quân xử chết cách đây 3 ngày rồi ......

Ta van xin nàng đừng đi .....

Liễu gia đã bố trí đội quân tinh nhệu đến phù lưu châu căn dữ rồi ....

Mục đính của hắn chính là diệt cỏ tận gốc nam cung gia .....

Nàng mỉn cừoi đầy lạc quan ....

- đổng ngạc công tử ngài đừng giỡn thế chứ ....

Không vui chút nào cả ......

- yên nhi ....

Những gì ta nói hoàn toàn là thật ......

Hãy nghe lời ta ở yên trong đổng ngạc phủ đừng ra ngoài ....

Vì khắp kinh thành nơi duy nhất liễu tứ quân không dám đụng tới chính là đổng ngạc phủ .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Toàn tâm toàn ý


Nàng ngồi trong gian phòng tối ....

Bên khung cửa sổ gỗ được khoá kín ...

Mái tóc xoã dài nước mắt đã thấm ướt cổ áo .....

Những sợi tóc hoà cũng nước mắt bết trên đôi má nàng....

" yên nhi ....

Nàng ở trong phòng sao ...."

Thiên trường vốn nghĩ nàng không có trong phòng vì phòng không thắp đèn ....

Nhưng hắn đã cho lục tung cả đổng ngạc phủ lên cũng không thấy nàng ....

Nơi duy nhất chỉ có phòng nàng là hắn chưa tìm ....

- yên nhi ....

Ta biết nàng ở trong đó ....

Mở cửa ra cho ta được không ....

Giọng nàng hơi khàn khàn nói vọng qua cánh cửa .....

- ngài đi đi ta không muốn gặp ai cả .....

- ta không đi ...

Ta sẽ ngồi đây đến lúc nàng mở cửa mới thôi .....

Hắn dặt thanh kiếm trên tay xuống đất rồi ngồi xuống bậc tam cấp .....

Nàng tiến lại gần cánh cửa gỗ ...

Qua khe cửa nàng thấy bóng lưng hắn ....

Thật giống như cái đêm nàng thấy bóng lưng trường quảng vương trong quân doanh ....

" tuyết ....

Tuyết đã rơi rồi sao ........

" những bông tuyết chạm nhẹ lên mái tóc thiên trường ....

Hắn lấy tay phủi nhẹ mái tóc .....

" chắc ngoài kia lạnh lắm ....."

Nàng nghĩ như thế .....

Hắn rút cây tiêu trên đai lưng thổi một khúc nhạc nhẹ nhàng giữa trời tuyết trắng xoá ......

" đào hoa kết .....

Luyến niệm mãi không dứt ....

Đào hoa tàn .....

Nhuộm đỏ nhân gian .....

" đúng vậy đây chính là câu hát mở đầu cho khúc nhạc này ....

Nghe mà não lòng .......

Lòng nàng giờ đây cũng lạnh tựa băng tuyết ngoài kia ......

Nhưng sao đổng ngạc thiên trường hắn lại thổi khíc nhạc đó chứ ....

Âm nhạc bộc lộ tư tâm của ngừoi tạo nên nó ......

Hắn ...

Ruốc cuộc trong lòng đang nghĩ gì ......

.....

" két ..."

Nàng mở cánh cửa gỗ ngồi xuống bậc tam cấp bên cạnh hắn ......

Lúc này hắn cũng ngưng khúc nhạc đang thổi mà đặt cây tiêu xuống nhìn nàng .

ánh mắt hắn như hồ thu , Tĩnh lặng và dịu dàng nhưng ẩn sâu là sự thăm thẳm không thể đọc được suy nghĩ ....

- yên nhi ....

Nàng biết không ngay từ lần đầu gặp nàng ta đã biết nàng là nữ nhân quan trọng nhất mà cuộc đời này đã an bày cho ta ..... có thể nàng không tin nhưng ta sàng vì nàng mà hi sinh tất cả ..... ta luôn muốn giữ nàng bên cạnh , nhưng không vì thế mà ta không tôn trọng quyết định của nàng .

Ta sẽ không ích kỉ cưỡng cầu nàng ở lại bên cạnh ta ....

Dù nàng có chọn rời xa ta .....

Ta vẫn sẽ tôn trọng nàng , bảo vệ nàng tới cùng........

Nhưng ta cũng hi vọng nàng không hối hận với quyết định của mình ......

Nàng nhìn hắn với ánh mắt mệt mỏi .....

- ngài .....

Đã biết ý định của ta rồi sao ....?

Ngài thực sự sẽ để ta đi sao ....

- đúng ....

Ta tôn trọng nàng ....

Ta sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ nàng , hỗ trợ nàng ....

Để nàng rửa sạch mối thù cho nam cung gia ......

Ta sẽ giúp nàng vượt qua xét tuyển để có thể trở thành phi tử.....

Khoé môi nàng hơi cong lên , nhưng để lộ ra ánh mắt đượm buồn .

- sao ngài lại biết việc đó .....

- ngốc quá ... tâm tình của nàng dù chỉ qua ánh mắt ta cũng có thể thấu trong lòng nàng đang nghĩ gì ......

Hắn xoa đầu nàng khoác chiếc áo của mình cho nàng rồi dìu nàng đứng lên .....

- đừng tự hành hạ bản thân nữa ....

Hãy chăm sóc bản thân thật tốt ......

Nghe được những lời nói của Đổng Ngạc thiên Trường lòng nàng như nhẹ đi , sau một hồi nàng mới thở hắt ra , đôi tay nhỏ run run đặt lên bàn đá .

" .....

để Đổng Ngạc Thiên Trường đưa ra quyết định lần này thật không dễ dàng , hi vọng lựa chọn của mình ngày hôm nay là không sai"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Muốn nàng từ bỏ


" két ...."

Cánh cửa gỗ lớn của Tây Thuỷ Lầu hé mở , Vương Thi ảnh trên tay bưng điểm tâm đích thân nàng làm tới ....

- công tử .... thiếp có làm bánh quế hoa công tử thích nhất .....

- nàng đến thật đúng lúc .

Hắn tiến về phía nàng vội vã ... là một người điềm tĩnh ít khi nào bộc lộ cảm xúc như hắn khiến nàng hơi bất ngờ , quả nhiên chưa kịp để nàng nói gì thêm hắn đã tiếp lời

- ảnh nhi .....

Ta có chuyện muốn giao phó cho nàng .......

- có chuyện gì công tử cứ nói ảnh nhi sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ công tử .....

Hắn di chuyển ảnh mắt không nhìn nàng nữa mà hướng nhìn những bông tuyết bên ngoài cửa sổ .....

- ta muốn nàng tiến cung cùng yên nhi ....

" xoảng ...."

Nàng giựt mình rớt tách trà trên tay xuống quay sang nhìn hắn ánh mắt vô hồn ....

- sao ....

Công tử muốn ảnh nhi tiến cung cùng Nam Cung Ngọc Yên .....

Hắn nhẹ lđứng dậy vòng tay sau lưng tiến đến bên khung cửa .....

- yên nhi hiền lành...

Thiện lương ....

Hơn nữa trong hoàng cung nàng ấy đã đắc tội với nguyệt cần viện và hưng đức điện .....để nàng ấy tiến cung không khác nào để nàng đi vào tử lộ , ta không yên tâm để nàng ấy 1 mình tiến cung .......

Nàng cừoi khổ nhìn bóng lưng nam nhân mà nàng yêu nay lại vì 1 nữ nhân khác mà muốn nàng tiến cung ....

- vậy công tử hãy nói cho thiếp biết tại sao thiếp lại phải bảo vệ nàng ta chứ ..... nàng ta xứng sao

Hắn phong thái vẫn lạnh lùng như mọi khi ở cạnh nàng .....

- nàng thông minh , hiểu chuyện , dung mạo khuynh thành .....

Hơn nữa nàng còn biết võ công .....

Nàng chống tay vào thành bàn đứng dậy tiến gần lại hắn ..... giọng nàng run run , trong ngữ khí đã có chút oán hận .

- thiếp chưa từng nghĩ bản thân trong mắt công tử thiếp lại tốt đẹp đến vậy đấy .......

Được rồi thiếp đồng ý ....

Thiếp đồng ý tiến cung ..... chỉ cần chàng cảm thấy vui , thiếp sẽ làm ...

Nàng quay lưng bỏ đi ....

Hai hàng nước mắt chảy dài trên má nàng ....

Tuyết vẫn rơi thấm ướt đôi vai nàng ....

Nàng đi rất nhanh ....

Dứoi làn tuyết trắng xoá bóng hình của nơi thiên trường ở đã khuất khỏi tầm nhìn của nàng .......

Nàng không thể bước tiếp ...

Tại sao bản thân nàng lại trở lên yếu đuối như vậy .....

Tại sao chứ ....

Nàng gục trên nền tuyết lạnh .......

Cơ thể nàng càng lúc càng lạnh ....

Nếu như có thể chết đi lúc này thì có lẽ là sự giải thoát tốt nhất dành cho nàng ...... khi đôi mắt nàng sắp nhắm chặt lại thì thân ảnh một nam nhân trong làn bụi tuyết dần dần xuất hiện .

Gương mặt quen thuộc , nhưng không phải là hắn ....

........................

" bốp ..."

Khuôn mặt thiên trường đã ăn trọn một cú đấm của đổng ngạc thiên vũ ....

Hắn đập bàn đứng dậy .....

- đổng ngạc thiên vũ ....

Đệ đệ điên rồi sao ....?

- huynh có còn phải là nhị ca của ta không vậy .....

Tại sao huynh có thể tàn nhẫn với muội ấy như vậy .....

Muội ấy làm gì sai chứ ......

Thiên trường quay sang nhìn đám hạ nhân ....

- các ngưoi lui đi ....

Nhớ kỹ những gì các ngưoi nhìn thấy không được nói lại cho Vũ Nhu tiểu thư ....

Rõ chưa ......

Đám hạ nhân vừa ra ngoài , cánh cửa vừa khép lại thiên vũ đã nắm cổ ao thiên trường ......

- Vũ Nhu ...

Vũ Nhu .....

Tại sao trong lòng huynh lúc nào cũng chỉ có nàng ta ....

Còn Ảnh nhi thì sao chứ ....

Huynh coi muội ấy là gì chứ .....

Chỉ là một quân cờ thôi sao ....?

Huynh đâu phải không biết tâm ý của ảnh nhi .....

Một ngừoi như đệ đây còn nhìn ra tâm ý của nàng huống hồ gì một ngừoi lớn lên bên nàng từ nhỏ .....

Hắn điềm tĩnh mở một cánh cửa sổ hướng ra bên ngoài ......

- đệ thấy đó ...

Cũng như ta ...

Ta ta cun gì toàn tâm toàn ý với Vũ Nhu ....

Vì nàng ấy bao nhiêu nhưng trước giờ trong lòng nàng vẫn đâu có ta ......

Vì nàng vốn không yêu ta ....

Ta với ảnh nhi cũng thế .....

Ta vốn không yêu nàng ấy dù ta biết những gì nàng ấy làm cho ta là rất trân quý ......

Đệ đừng hiểu lầm ...

Ta nói vậy để nàng ấy nghĩ rằng ta là một kẻ xấu xa không xứng với tình cảm nàng dành cho ta ...

Để nàng có thể buông bỏ chấp niệm tìm được một nam nhân thực sự yêu nàng ....

Có thể cho nàng cuộc sống mà nàng ao ước mà thôi ...

Đệ có hiểu không...
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Sát hại


Miệng nàng đắng nghét ....

Do thuốc sao ....?

Cũng phải thôi mấy ngày nay nàng đã liên tục uống rất ...

Rất nhiều thuốc ...... có lẽ trận bão tuyết hôm ấy đã làm sức khoẻ của nàng đi xuống rất nhiều .

- ảnh nhi ta đến thăm nàng đây ....

Sức khoẻ nàng đã khá hơn rồi chứ .... ?

Nàng khẽ trở mình xoay mặt vào tường quay lưng về phía thiên vũ .....

- huynh đoán xem .....

Hắn ngồi xuống thành giường kéo lại chiếc chăn đắp qua vai nàng .....

Dặt chén thuốc lên bàn hắn đặt thêm vài viên than vào bếp lò .....

- mùa đông rất lạnh ....

Nàng phải bảo vệ bản thân mình thật tốt biết không ......

Rồi nàng sẽ mau chóng hồi phục thôi .......

Nàng liếc nhìn nam nhân ấy .....

Môi nàng mấp máy .....

- tam công tử .....

Nhị công tử .... chàng ấy đâu rồi ....

Từ khi ta dọn đến lan uyển viện này tịnh dưỡng chàng chưa từng 1 lần đến thăm ta .......

- mấy ngày nay nhị ca rất bận với việc triều chính ....

Khi nào huynh ấy có thời gian nhất định sẽ đến thăm nàng .....

Nàng chỉ khẽ mỉm cười .....

Nàng biết chứ .....

Nàng biết khoảng thời gian này công tử của nàng rất bận .....

Nhưng không phải bận việc triều chính gì cả .....

Công tử của nàng bận rộn với việc đưa một nữ nhân khác đi dạo chơi khắp kinh thành .......

Nàng cười khổ trùm chăn qua mặt ....,

- vũ ca ca .....

Muội mệt rồi ....

Huynh để muội nghỉ ngưoi một lát nhé .....

Đã rất lâu rồi hắn chưa từng nghe nàng gọi hắn là Vũ ca ca , khuôn mặt để lộ ra một tia vui vẻ .

Có kẽ nàng đã buông lỏng sự phòng bị trước kia xuống .

- thuốc ta để trên bàn ....

Nàng nhớ uống thuốc đầy đủ ....

Ta đi đây ......

Hắn cầm chiếc ô giấy dựng bên cánh cửa rồi rời đi ........

...................

Để nàng vui vẻ hơn một chút thiên trường đưa nàng đi dạo chơi khắp kinh thành ....

Hắn may cho nàng biết bao nhiêu bộ y phục đẹp đẽ ....

Mua cho nàng không biết bao nhiêu phấn son , trâm cài và cả cao sơn mỹ vị .....

Nhìn nữ nhân đi bênh cạnh hai má phúng phính nhai nhồm nhoàn viên hồ lô ngào đường hắn bật cười .....

- ngài .....

Ngài cười gì chứ ......?

- đương nhiên cừoi nàng rồi ...... tiểu thư khuê tú gì mà vừa đi đường vừa nhai nhồm nhoàm thế kia .......

Nàng hất mặt .....

- luật pháp đại chu ta cũng đâu có cấm không được vừa đi vừa ăn ......

" rầm ....."

Mải nói chuyện nàng đã bị một nữ nhân đụng trúng .....

Nàng tuột mất cây kẹo hồ lô trên tay .....

Nữ nhân kia cúi mặt ríu rít xin lỗi .....

- tiểu thư thứ lỗi .....

" giọng nói này ......"

- hạ kỳ .....

Là muội sao ......?

Nữ nhân kia ngửa mặt ....

- ngọc yên tiểu thư ......

Công tử .......

Giờ nàng mới chợt nhớ ....

Hôm nay là ngày 15 , ngày 15 mỗi tháng hạ kỳ đều được cùng hải thượng cung xuất cung mua đồ ......

Nhưng sao hôm nay hạ kỳ trông sắc mặt lại kém đến vậy ....

Nàng cùng thiên trường và hạ kỳ đến một trà lầu gần đó họ chọn một bàn trống gần lối ra vào .....

Thiên trường cũng nhanh chóng nhận ra sự bất ổn trên gương mặt hạ kỳ ....

- kỳ kỳ ....

Trong hoàng cung có chuyện gì sao .....ta thấy em có vẻ không ổn đó ....

Hạ kỳ nhìn nàng ....

- tiểu thư ....

Ngừoi còn nhớ một thuỷ tứ y tên là đồng văn văn chứ ....

- đương nhiên .....

Khi còn ở trong dịch đình nàng ấy giúp đỡ ta rất nhiều ......

Khoé mắt hạ kỳ cay cay .....

- nàng ta chính là tỉ muội thân thiết trong hoàng cung của em .....

Nàng ấy chết rồi ........

Nàng lạnh toát tay chân đánh rơi chén trà ......

Đôi mắt căng ra .....

- chết .....

Nàng ta sao có thể chết được .......

Hạ kỳ em mau nói đi tại sao lại chết chứ ......

Chả phải khi ta xuất cung nàng ta còn rất ổn sao ....

Một giọt nước mắt không cầm được mà lăn xuống má hạ kỳ ....

- thần phi .....

Là thần phi Chính ả ta ta đã hại chết đồng văn văn ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Gia cảnh đáng thương


Sau khi bĩnh tĩnh uống chén trà hạ kỳ mới kể đầu đuôi sự tình cho nàng ....

- ngày hôm đó thần phi sau khi cùng thưởng trà tại hoa viên cùng đại thừa tướng ...

Em cũng không rõ họ nói gì nhưng sau khi quay rời khỏi hoa viên thần phi vô cùng tức giận đến dịch đình tìm văn văn ........

Thần phi cho ngừoi hầu chúng em lui ra ngoài .....

Nhưng ....

Nhưng đến ...

Khi thần phi rời khỏi ....

Em bước vô phòng thấy rất nhiều máu ......

Văn văn ...

Văn văn nằm trên sàn ....

Xung quanh máu ...

Rất nhiều máu .... muội ấy đã tắt thở rồi .......

Ngừoi nàng lạnh toát ...

Mới cách đây ít lâu nàng còn ngủ giường sát cạnh văn văn ...

Thế mà giờ nàng ta lại chết rồi sao .........

Hạ kỳ buồn bã đứng dậy .....

- công tử ....

Tiểu thư ....

Không còn sớm nữa em phải đến thiên tự quán thắp nén nhang cho muội ấy ...

Còn phải đưa số bổng lộc muội ấy đã tích góp cho mẫu thân và đệ đệ muội ấy nữa ....

Nàng quay sang nhìn thiên trường ...

- A trường ....

Ta đi cùng hạ kỳ được không ....

Ta xin ngài đó .....

Khi ta còn trong dịch đình văn văn rất tốt với ta ...

- ta sẽ đi cùng hai ngừoi ....

Ta không yên tâm để nàng đi một mình

Hạ kỳ đến trước một căn nhà đất cũ trông khá tồi tàn ....

Một đứa nhỏ chạy lại ôm lấy chân hạ kỳ ....

- kỳ tỉ tỉ , tỉ đến thăm đệ sao .....

Đứa nhỏ ngó xung quanh ....

- đại tỉ đâu ạ ....

Hôm nay tỉ ấy không được xuất cung sao ạ .....

Còn tỉ tỉ xinh đẹp và đại ca ca này là ai vậy ạ ....

Hạ kỳ nhìn đứa nhỏ cừoi khổ ....

- ta sẽ giải thích với đệ sau ....

Đây tỉ tỉ cho đệ kẹo ......

Đệ đi chơi đi tỉ muốn nói chuyện với Nhân thẩm một lát ...

- dạ mẫu thân đệ đang trong nhà ạ .....

Đứa nhỏ ngây thơ cầm những viên kẹo chạy đi ....

Hạ kỳ cùng nàng và thiên trường tiến vào bên trong ....

" khụ ....

Khụ ...."

Tiếng ho khan hắt ra ....

Trong nhà khá tối trong buổi chiều nhấm nhem .....

- nhân thẩm ....

Hạ kỳ đến thăm ngừoi đây ạ ....

Một giọng nói hơi khan khan ...

- kỳ kỳ đến sao .....

Văn văn cũng về cùng chứ .....

Bà thắp ngọn đèn trên bàn lên ....

Căn phòng khá chật hẹp sáng hơn một chút .....

Ngừoi phụ nữ kéo ghế mời họ ngồi .....

- nhân thẩm đây là công ......

Thiên trường mau chóng ngắt ngang lời hạ kỳ ....

- ta là thiên trường còn đây là ngọc yên...

Chúng ta đều là bằng hữu tốt trong cung của văn văn ....

Ngừoi phụ nữ rót bốn tách trà ....

- văn văn có thể kết bằng hữu với các vị trong hoàng cung thật tốt quá ....

Văn văn nhà ta vốn rất lương thiện .....

Hơn nữa nó vốn có chút tư sắc ....

Ta luôn sợ một ngày ở trong hoàng cung văn văn sẽ gặp chuyện ....

Nó đã hứa với ta đếm hạn xuất cung sẽ lập tức xuất cung ....

Nàng buộc miệng hỏi ....

- thời hạn xuất cung của nàng ấy là khi nào ạ ....

Bà cừoi hiền lành .....

- là 2 tháng nữa .....

Ủa mà bằng hữu của nó đến mà sao văn văn lại không đến nhỉ ....

Nha đầu này không biết lại bận gì rồi ....

Hạ kỳ đặt một hộp gấm nhỏ lên bàn .....

- hạ kỳ chuyện này là sao .....

Hạ kỳ mỉm cười ....

- nhân thẩm , văn văn bị bệnh không thể xuất cung ......

Đây là bổng lộc suốt 5 năm nay nàng ấy đã tích góp nàng ấy nhờ ta giao cho thẩm ạ ...

Thấy khuôn mặt có đôi chút bất ngờ hạ kỳ vội nói thêm ....

- tẩu đừng lo không có ý gì đâu ....

Văn văn sợ làm mất nên nhờ ta giao lại cho thẩm .....

Sau khi rời khỏi đó họ đến cổng nam hoàng cung, lúc này nàng mới hỏi hạ kỳ ......

- sao muội không nói với nhân thẩm sự thật ......

- thẩm ấy sẽ không thể chịu nổi đâu ....

Hơn nữa em cũng không đủ dũng khí để nói ra với thẩm ấy nữ nhi của thẩm ấy đã chết .....

Nàng quay ngoắt người .....

Thiên trường khẽ níu tay nàng lại ....

-nàng ... nàng định đi đâu ....

- nếu 2 ngừoi không nói ta sẽ nói ....

Chuyện này cũng đâu thể nói dối qua 2 tháng .....

Sớm muộn gì thẩm ấy cũng biết thôi ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đường vũ nhu là tên ta


Hắn nhìn nàng lắc nhẹ đầu .....

- nếu nói ra cũng nên để hạ kỳ nói ....

Chúng ta không tiện nói đâu .... nàng đừng tự quyết như vậy .....

Không còn sớm nữa .....

Chúng ta quay lại phủ thôi .....

Hắn và nàng cũng quay về đổng ngạc phủ ...

Nàng về phòng gục mặt xuống bàn ........

Một nữ hạ nhân bước đến ....

- tiểu thư .....

Ngừoi đã đi cả ngày rồi ...

Để em chuẩn bị chút gì đó cho ngừoi ăn ã....

Khuôn mặt nàng buồn bã ...

Giọng nói hơi nhỏ ....

- không cần đâu .... em chuẩn bị cho ta ít nhang và giấy vàng .....

Ta phải thắp nén nhang cho một vị bằng hữu ......

- nhưng trong phủ cấm không được đốt vàng mã ã ......

Hắn bước qua ngưỡng cửa ....

Phất tay áo .....

- nàng ấy nói ngưoi chuẩn bị thì ngưoi cứ chuẩn bị cho nàng ấy đi ......

- dạ ...

Dạ ....

Nô tì sẽ đi ngay ạ ....

Hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh nàng .......

Không nói gì mà cứ chỉ nhìn nàng ......

- thiên trường ......

Ta thật sự rất mệt mỏi .......

Ngài .....

Có thể cho ta mượn vai ngài một chút được không .....

Hắn hơi ngớ ngừoi ....

Nhưng nhìn khuôn mặt bơ phờ của nàng hắn đã hiểu .....

Vũ Nhu của hắn thật sự rất mệt ....

Nàng cần một nơi đủ vững chắc để nàng dựa vào .....

Để nàng lấy lại sức lực để sống vì bản thân ...

Và vì danh dự của nam cung gia .....

Hắn ngồi gần lại , đầu nàng nghiêng nhẹ ....

Một giọt nước mắt nóng lăn trên khuôn mặt nàng rồi chạm vào vai áo hắn ....

Hắn có thể cảm nhận được sự nóng hổi của giọt nước mắt đó ..... : " yên nhi ......

Bất cứ khi nào nàng cảm thấy mệt mỏi hãy quay lưng lại ....

Ta sẽ luôn ở sau lưng nàng ....

Cả đời bảo vệ nàng bình bình an an .....

Vai ta ở đây ....

Bất cứ khi nào nàng mệt mỏi ....

Nàng hãy dựa vào vai ta ......

Cả bây giờ ....

Hay cả sau này ta cũng nguyện âm thầm che chở , bảo vệ nàng.....

Ta thật sự rất yêu nàng .....

Thật sự rất muốn nàng ở lại bên ta .....

Nhưng ta lại càng hi vọng nàng hạnh phúc với quyết định của mình ......

"

Hắn giọng trầm ổn ....

- ngày tham gia buổi tuyển chọn hậu cung .....

Ta đã sắp xếp cho nàng rồi .....

Là giờ dần tam khắc 3 ngày nữa ......

Nàng .....

Nàng thật sự muốn nhập cung sao ........

Nàng khẽ nhắm đôi mắt miệng mấp máy ....

- dù bằng bất cứ giá nào ta cũng phải trở thành hậu cung .....

Chỉ có trở thành hậu cung ta mới có thể lấy lại vinh quang cho nam cung gia .....

Và Cho kẻ đã sát hại phụ thân ta , ca ca ta và đồng văn văn phải trả giá ....

Liễu gia đã quá ngang ngược .....

Từ ngày liễu gia lên nắm quyền ....

Ngài xem đại chu đã trở thành như nào rồi ....

Hối lộ , tham nhũng .....

Kẻ xấu đầy đường ....

Nhân dân đói khổ .

Nếu một ngày không lật đổ được liễu gia thì ngày diệt vong của đại chu sớm muộn cũng đến .....

Hắn gậy đầu ....

- " thái bình thịnh thế ..."

Đúng ....

Đúng là rất quan trọng ....

Nhưng nàng phải biết rằng đường vào hoàng cung như bước một chân vào tử môn vậy .....

Ta không muốn để nàng chịu bất cứ tổn thương hay thiệt thòi nào cả .....

Nàng ngửa mặt vỗ vai hắn .....

- a trường ....

Ta biết ngài rất yêu thương ta , lo lắng cho ta nhưng có lẽ đây là số mệnh của ta .....

Và có lẽ cũng là lý do khiến ta trở về quá khứ này .....

Thiên trường trợn mắt nhìn nàng ...

- nàng nói vậy .....

Tức là ...

Sao ....?

Nàng ghé sát tai hắn .....

- ta ..... không phải nam cung ngọc yên .....

Thật ra ngài là người duy nhất ta không nói dối về thân thế thật sự của ta ....đường vũ nhu .... chính là là tên ta ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Thân thế :" nam cung ngọc yên "


- vô lý .....

Nếu nàng là đường vũ nhu .....

Vậy nam cung ngọc yên thật ......

Nàng ta ở đâu .....

Sao lại có chuyện nàng và nam cung ngọc yên giống nhau đến vậy ........

Nàng cười nhẹ ......

- ta cũng không biết phải trả lời câu hỏi của ngài ra sao .....

Nhưng ta cũng muốn biết nam cung ngọc yên .....

Nàng ta ruốc cuộc đã đi đâu .....

Chuyện ta quay lại đây liệu có liên quan gì đến nàng ta .........

Thiên trường uống một ngụm trà rồi nhìn nàng .....

- vậy nam cung tuấn nghị có từng kể với nàng về sự mất tích của nam cung ngọc yên không ......

Nàng nhẹ lắc đầu ....

- đó là câu hỏi ta luôn thắc mắc ....

Khi lần đầu nhìn thấy ta ở nam cung phủ ...

Phụ thân , đại ca , liên nhi và các ca ca khác đều vô cùng bất ngờ ....

Họ đều nói rằng ..."

Yên nhi đã trở về rồi sao ..... ?" ......Vậy nam cung ngọc yên thật sự đã biến mất từ khi nào .....

Trước khi ta xuất hiện bao lâu .....

Và nhất là vì sao nàng ta lại biến mất để ta thay thế vị trí của nàng ta .......

Thiên trường chợt nhớ ra ......

- phải rồi ....

Liên nhi ....

A đầu đó từ nhỏ đã theo hầu nam cung ngọc yên ....

Có khi nào sẽ cung cấp được cho chúng ta những gì liên quan đến nam cung ngọc yên ......

Nàng thở dài.....

Tay chống cằm nhướn mày nhìn hắn .....

- từ khi nam cung gia sụp đổ .....

Liên nhi cũng biến mất theo ....

Ta thật sự không biết phải tìm muội ấy ở đâu .....

Phải làm sao ta mới có thể biết ....

Bí mật về sự biến mất của nam cung ngọc yên và thân thế của ta trong thời đại này đây ......haiz......

- ta hứa với nàng trong 3 ngày ...

Trước khi nàng nhập cung ....

Ta sẽ làm rõ thân thế của nàng ...

Và cả về sự mất tích của nam cung ngọc yên ........

..........................

Thi ảnh đi ngang qua trù phòng thấy mọi người trong phòng đang vội vã chuẩn bị bữa thiện....

Nàng tiến lại gần một chung đồ bổ .

- thơm quá .....

Đây là thứ gì vậy .....

Một hạ nhân lên tiếng ....

- thưa tiểu thư đây là huyết yến công tử căn dặn chuẩn bị cho Vũ Nhu tiểu thư ã ........

Nàng cắn răng ......:" Vũ nhu ....

Vũ Nhu ....

Lại là Nam cung Ngọc yên .....

Ta bệnh lâu như thế chàng chỉ đến thăm ta duy nhất 1 lần ....

Nam cung ngọc yên chỉ ho nhẹ vài cái chàng đã đến tận tân cương tìm huyết yến để bồi bổ cho nàng ta ........

Đổng ngạc thiên trường .....

Chàng cũng thật quá bất công đối với ta .....

- nàng hất đổ chung huyết yến .....

Đám hạ nhân hốt hoảng lùi lại .....

- tiểu thư ....

Ngừoi làm gì vậy ạ ...

Huyết yến này .......

Thiên vũ tới nơi .... bước qua ngưỡng cửa .....

Hắn chạy lại cầm tay thi ảnh lên ...

- ảnh nhi nàng không sao chứ có bị phỏng không .....

Thiên trường và vũ Nhu cũng đang ở hoa viên gần đó ....

Nghe thấy tiếng động cũng bước đến trù phòng .....

Thiên trường đảo mắt một vòng quanh trù phòng .......

Giọng hắn trầm ổn .

- có chuyện gì vậy ....

- thưa công tử .....

Tiểu .....

Hạ nhân đó chưa nói xong đã bị thiên vũ ngắt ngang lời .....

- là đệ hơi đói xuống trù phòng tìm điểm tâm ....

Không may làm đổ chung đồ bổ của Đường Vũ nhu.....

Nhu nhi nàng sẽ không trách ta chứ ......

Nàng lắc đầu ....

- không sao cả ......

Chỉ là vô ý thôi mà ......

Chưa kịp đợi thiên trường lên tiếng thiên vũ đã kéo thi ảnh rời khỏi trù phòng ....

Thiên trường nhìn nàng .....

Ánh mắt như nhìn thấu mọi chuyện

- nàng đừng trách nàng ấy .....

Tâm tính nàng ấy dạo này không được tốt ......

Chung đồ bổ ta sẽ cho ngừoi chưng lại ....

Nàng nghiêng đầu nhìn hắn ....

- Thi Ảnh cũng chỉ là vì huynh mà tức giận tạm thời thôi mà ....

Khi ta rời khỏi đây rồi có lẽ nàng ấy sẽ dễ chịu lại thôi à .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không thể buông bỏ


Màn đêm tĩnh mịch bao trùm lấy kinh thành .....

Tiếng trống dồn canh cũng đánh từng hồi trên tường thành .....

Cả kinh thành vắng lặng nhà nhà , nơi nơi đều đã tắt lửa đi ngủ ....

Thi ảnh thay bộ y phục đen , gắt thanh đoản kiểm nhỏ bên hông .....

Kéo bịt mặt lên nàng đẩy cửa lén lút leo cửa sổ ra khỏi phòng ......

Khi gần đến nơi ở của ngọc yên Một thanh kiếm dài từ phía sau kề sát cổ nàng .....

Một giọng nói uy nghiêm .........

- nói ngưoi là ai .....

Sao lại lén lút trong đổng ngạc phủ .......

Nàng xoay người nhanh nhẹn dùng tay gạt phăng thanh kiếm , chân đá về phía hắn .....

Võ công của nàng vốn cũng không tệ ......

Nhưng trong lúc vô ý nàng đã bị kiếm trên tay hắn làm bị thương .......

Nàng ngã ra đất .....

Hắn từng bước tiến lại , thanh kiếm một lần nữa lại kề nơi cổ nàng ......

- gỡ bịt mặt ra ....

Bản công tử phải xem là ai cả gan dám xông vào đổng ngạc phủ ta .......

" keng....."

Thanh kiếm trên tay đổng ngạc thiên trường bị một thanh kiếm khác hất rơi khỏi tay hắn ......

Một thân ảnh màu đen tung một nắm đất khiến thiên trường trở tay không kịp ....

Thân ảnh đó bế xốc thi ảnh lên phi nhanh vào hoa viên .......

Lúc này đám thị vệ nghe có tiếng động vội chạy đến .....

- nhị công tử .....

Có chuyện gì vậy ạ .....

- mau ....

Mau cho quân lính bao vậy ngự hoa viên bắt thích khách lại cho ta .....

- tuân mệnh công tử .......

Cả đổng ngạc phủ sáng bừng lên bởi các ngọn đuốc .....

Hàng trăm quân lính đảo qua đảo lại liên tục ......

- công tử ....

Tây hoa viên đã soát cả rồi không thấy ai đáng nghi cả .....

Đông hoa viên , nam hoa viên và bắc hoa viên cũng thế .......

Các đình mát và biệt viện trong hoa viên cũng đều soát rồi ......

Duy nhất chỉ có phong luân thư các là chưa soá thôi ạ ......

- " phong luân thư các " ....

Chính là chỗ ở của tam công tử sao .... ?

Thiên vũ ngáp ngắn ngáp dài từ đâu đi đến hắn mặc một bộ y phục đơn giản .....

- ca ....

Nửa đêm khuya khoắt huynh không về nghỉ ngơi đi còn ở đây làm náo loạn cả hoa viên lên ....

Huynh không nghỉ ngơi cũng phải cho đệ nghỉ ngơi chứ ...

Oáp ........

Thiên trường nhìn những toán quân lính phất vạt áo .....

- được rồi đêm nay canh phòng đổng ngạc phủ này thật chặt cho ta ....

Nhất là nơi ở của Vũ Nhu tiểu thư Thấy kẻ nào đáng đáng ngờ giết luôn không cần luận tội ....

Hắn lướt ánh mắt sắc bén qua nhìn thiên vũ rồi bỏ đi .......

" y phục đơn giản nhưng tóc lại chải rất gọn gàng không giống như người đang ngủ ....

Rõ ràng đệ ấy có liên quan đến việc này ......

"

Thiên trường mở cửa bước vào phòng vũ nhu .....

Hắn vén mái tóc nàng lên hôn nhẹ lên trán nàng .....

Mỉm cười dịu dàng ......

- nhu nhi .....

Nàng cứ yên tâm ngủ nhé .....

Ta sẽ bảo vệ nàng cho nàng , đừng hòng kẻ nào dám động thủ dưới mắt ta .....

Dù nàng là nam cung ngọc yên hay đường vũ nhu thì trong tim đổng ngạc thiên trường này nàng vẫn là nữ nhân quan trọng nhất của ta ......

Hắn ngồi xuống nền đất lạnh , cằm dựa vào thành giường cứ thế ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của nàng ......

......................

- ta về rồi đây .....

Hắn vội chạy vào bên trong khoá chặt cửa lại .....

-Nàng ....

Nàng chảy nhiều máu quá .......

Vết kiếm trên tay thi ảnh máu tuôn ra nguốm đỏ cả sàn nhà ......

Thiên vũ xé một miếng vải trên y phục mình buộc vào tay nàng để cầm máu .......

Hắn vội tìm hộp thuốc lấy thuốc cầm máu và băng vải băng bó lại vết thương cho nàng ....

- hay để ta truyền đại phu .....

Khuôn mặt nàng nhợt nhạt do mất máu quá nhiều .....

Nàng nắm lấy tay áo hắn .......

- không được ....

Không đươc ....

Truyền đại phu ...

Công tử mà biết chắc ...

Chắc chắn chàng ấy sẽ không tha thứ cho ta ....

Không cần ta nữa .....

Ta xin huynh đó ...

Hãy giữ bí mật cho ta ......

...........

Hắn nhẹ nhàng xoa thuốc lên cánh tay nàng . dùng vải băng bó thật cẩn thận ....

Ánh mắt nàng hằn lên những tia oán hận .....

Giọng nói thiên vũ trầm ổn ......

- nàng đừng làm việc ngu ngốc nữa .....

Chuyện của Tứ muội Uyển Ninh chưa làm nàng rút ra được bài học nào sao ....

Ta luôn muốn hỏi nàng ....

Vì sao lại ra tay hạ thủ với ninh nhi .....

Nàng ngớ ngừoi toàn thân lạnh toát ....,

- ngài ....

Ngài nói vậy ....

Ta không hiểu .......

- nàng còn nhớ ai là ngừoi đầu tiên tìm thấy ninh nhi dưới hồ sen chứ ......

Nàng lắp bắp ......

- là ngài ......

- phải .....

Chính là ta ......

Hắn đặt lên bàn một túi hương nang ......

- là tay nghề của nàng ....

Đúng chứ .....

Thứ đồ này ta đã thấy ninh nhi nắm chặt trong tay khi kéo muội ấy từ hồ sen lên ......

Ta đã cất đi mà không để nhị ca thấy ........

Nàng nghĩ nhị ca sẽ làm gì khi nhìn thấy thứ này .....

Nàng giọng lạnh lùng ....

- chỉ là một chiếc hương nang ....

Chỉ với thứ này mà ngài nói ta giết hại ninh muội muội sao ......

Hắn nghiêng đầu nhìn nàng ....

- "tử lưu diệp tâm đàn" .....

Làm con ngừoi rơi vào vô thức ...

Khiến việc hô hấp tạm ngưng .....

Ta nói đúng chứ .

Hắn mở túi hương đổ một ít vào lòng bàn tay ....

- loại hoa này không phải dễ tìm ....

Thường mọc ở vách núi tây hoành biên giới chu quốc .......

Ta từng nghe hạ nhân nói nàng đã từng đến đó bái sư học võ công .....

Vậy " tử lưu diệp tâm đàn " ....

Không lẽ nàng không biết tác hại của nó mà lại dùng làm hương nang cho ninh nhi ........

Nàng cừoi khẩy .....

- ngài đã sớm biết ngừoi ra tay với ninh nhi là ta .....

Sao ngài không đem chuyện này nói cho Thiên Trường biết .......

- vì nàng là nữ nhân ta yêu ......

Nàng vì thiên trường mà giết chết ninh nhi ...

Đổ tội nam cung ngọc yên ....

Bay giờ còn muốn sát hại nam cung ngọc yên .....

Nàng làm vậy có xứng đáng không chứ ....

Ngừoi huynh ấy yêu vốn không phải nàng ....

Hắn nắm lấy tay nàng ......

- ảnh nhi .....

Ta từ nhỏ đã không tài giỏi bằng nhị ca ...

Cũng không được phụ mẫu yêu thương như huynh ấy ......

Nhưng thứ ta có mà huynh ấy không có chính là tình yêu ta dành cho nàng .....

Nàng hãy buông xuống đi .....

Ta hứa sẽ nang lại hạnh phúc cho nàng ....

Sẽ không bao giờ để nàng phải chịu bất cứ uỷ khuất hay tổn thương nào cả .....

Nàng hất tay hắn ra ......

- nếu có thể buông được ....

Thì tại sao ngài lại không buông xuống tình cảm ngài dành cho ta ....

Ta không yêu ngài ....

Dù là một chút cũng không có ....

Ngừoi ta yêu chỉ có một mình nhị công tử mà thôi ....

Ta vì chàng ấy mà còn có thể giết ngừoi ....

Thử hỏi còn có chuyện gì ta không dám làm .....

Ta chỉ thỉnh cầu ngài một điều ....."

Đừng xen vào chuyện của ta nữa ...."

Ta cáo lui ....

Nàng gượng đứng dậy ......

Nhưng loạng choạng được vài bước thì xén té .....

Hắn khoác thêm một chiếc áo ...

Nhìn nàng đầy thất vọng .....

- nàng đang bị thương ...

Bên ngoài lại rất nhiều binh lính .....

Hơn nữa ngoài trời rất lạnh .....

Nàng cứ ở đây đi ....

Nàng không muốn thấy ta ....

Ta ra ngoài là được chứ gì .......

Hắn đẩy nhẹ cánh cửa bước ra ngoài ....

Đóng cánh cửa lại hắn chỉ để lại một câu ....."

Vương thi ảnh ....ngủ ngon nhé ......"

Rồi xoay lưng đi về phía đông uyển thư .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nam cung ngọc yên còn sống sao


Nàng thơ thẩn ngẩn ngơ dạo khắp kinh thành ....

Nhưng phía sau nàng hắn luôn đi kè kè ......

Ánh mắt luôn dõi theo nàng .........

- nhu nhi ....

Nàng đã đi qua đi lại con đường này hơn 2 canh giờ rồi ....

Ruốc cuộc nàng muốn tìm thứ gì vậy .......

Nàng hất mái tóc dài ra sau xoay lại nhìn hắn ......

- là nam cung ngọc yên .......

Trong giấc mơ đêm qua ta mơ nhìn thấy nàng ta trên con đường này .....

Ta nhớ lúc đó rất trời rất nắng .....

Nàng ta còn cầm một chiếc ô giấy màu lam ....

Vận bạch y ......

Nàng ta còn nói gì đó mà ta không thể nghe được .......

Hắn xoa đầu nàng .....

- nha đầu ngốc này ....

Chỉ là một giấc mơ , sao có thể là thật được .....

Không còn sớm nữa ....

Chúng ta đến tửu lâu nào đó nghỉ ngơi dùng bữa đi .......

- ngài cũng biết mỗi giấc mơ của ta đều có những hàm ý riêng mà ......

Ta phải đợi đến khi nàng ta xuất hiện mới được...

Đột nhiên hắn nhấc bổng nàng lên , ôm nàng trong lòng bước đi những bướcc dài ....

Nàng vẫy vùng .

- này đổng ngạc thiên trường ...

Ngài làm gì thế bỏ ta xuống .... người ta nhìn kìa .

Hắn lườm nguýt nàng ......

- bản công tử đói rồi .....

Không có dư hơi để nghe nàng nói nhảm .....

Nàng không đi được thì để ta ẵm nàng đi vậy .....

Nàng đấm mạnh vào ngực hắn nhưng có vẻ như hắn chẳng để tâm ....

Giọng nói có vẻ như đang trêu đùa nàng ......

- nha đầu ... ta luyện võ từ nhỏ ....

Mấy cái đấm yêu của nàng chẳng hấn gì với ta đâu ha ha .....

Nàng trợn mắt nhìn hắn bàn tay nhỏ đã dừng lại nơi ngực hắn .....

- sao ....

Đấm yêu ........

Ngài đúng là đồ thần kinh ....

Lúc thì như ông lão lúc lại như một đứa nhỏ .....

Chỉ suốt ngày bắt nạt ta .......

- bắt nạt nàng .....

Ha ha ...

Là nàng bắt nạt ta mới đúng .....

Bắt ta đi theo nàng suốt 2 canh giờ chỉ vì một giấc mơ .....

Ta chưa bắt đền nàng là may đó .....

Nàng hất mặt .....

- nè ....

Ta cần ngài ngài đi theo sao. ....

Hắn cúi nhìn nàng ....

Ánh mắt ban đầu có phần trêu ghẹp lại trở nên có phần rất ôn nhu .....

- là ta lo cho nàng mà .....

Khoảng khắc ấy tất cả mọi thứ như đang ngưng đọng lại .....

Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn ....

Thậm chí là nhịp đập của trái tim hắn .....

Đột nhiên hắn thả nàng xuống ...

- tới rồi ....

Chúng ta sẽ dùng bữa ở đây ....

Chủ tửu lâu này đã từng làm việc trong đổng ngạc phủ ta ....

Tài nấu nướng của hắn không tệ đâu .....

Mọi cảm xúc như tụt xuống ....

Nàng vội chỉnh lại xiêm y , đầu tóc rồi theo sau hắn bước vào tửu lâu ......

Họ cùng ngồi vào một căn phòng trên lầu 2 ...

Sau khi gọi món nàng nằm bẹp trên bàn .....

- đói quá ...

Đói quá đi ......

Hắn bĩu môi .....

- ta còn tưởng nàng không biết đói cơ chứ ....

Lúc nãy còn hùng hổ chạy khắp nơi kia mà .....

Nàng không thèm trả lời hắn nhìn phong cảnh ngoài khung cửa sổ gỗ ......

Một âm thanh tuyệt diệu tràn vào gian phòng ......

" đào hoa kết ...

Luyến niệm không dứt

...

Đào hoa tàn ....

Nhuộm đỏ cả nhân gian ....

Trần gian này được mấy ai tình si ......"

Tiếng đàn tranh đánh rất mượt cùng giọng hát nhẹ nhàng mà sâu lắng đã khiến nàng bị cuốn theo ....

Bất giác nàng hát theo bài hát ..."

Sóng cao , sông dài , biển rộng ....

Gió vẫn buồn điệp điệp .....

Đào hoa , đào hoa nào có chi hiểu được lòng ta ....."

Tiếng đàn bỗng ngừng lại .....

Một giọng nói nhẹ nhàng thanh tao từ gian phòng kế bên .....

- tiểu thư cũng biết bài trường ca này sao .....?

Nàng giựt mình .... :" kì lạ ...

Bài hát này ta chưa từng nghe qua ....

Tại sao ta lại có thể hát được ...."

Nàng lắc đầu .....

- ta cũng không biết ...

Nhưng cảm thấy có chút gì đó rất quen thuộc ......

Thiên trường vỗ tay hai cái ....,

- khá khen cho tiểu thư .....

" đào hoa đoạn trường ca " không phải ngừoi thường có thể đàn được .....

Tiểu thư là ngừoi kinh thành hay ở đâu đến ã .....

Nghe giọng nàng không giống ngừoi kinh thành .....

Nữ nhân bên kia mỉm cười ....

Ánh mắt nàng nhướn cao .....

- ta là ngừoi đông giao .....

Ta họ Hạ trữ danh Lạc Huân ......

Vị tiểu thư bên đó có thể hát được " đào hoa đoạn trường ca " chắc cũng có am hiểu về chút âm luật nhỉ ....

Ta có thể sang đó ngồi cùng hai vị một lát chứ .....

Thiên trường mỉm cười .....

- tiểu thư không chê thì cứ qua bên đây cùng chúng ta ........

" cốc ...

Cốc ..."

Có lẽ nàng ta đã đến nàng chạy lại mở cửa ......

Ánh mắt nàng chạm vào khuôn mặt xinh đẹp pha chút sắc sảo ....

Toàn nhân đó vận bạch y phong thái thoát tục , trên tay nàng ta ôm theo một cây đàn tranh .....

Dáng người khá cao ....

Nhưng khi vừa chạm mặt nàng , khuôn mặt nàng ta liền biến sắc ......

Nàng ta lắp bắp .....

Đánh rơi đàn tranh xuống sàn , đôi mắt giãn hết cỡ ...

Chân lùi lại mất bước ....

- muội .....

Nam cung ngọc yên .....

Muội còn sống sao ....?
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
" ngọc " trong ngọc thạch , " yên " trong yên chi


Nàng nhìn nàng ta ....

Trong đầu loé lên một tia suy nghĩ ....."

Nữ nhân này ...

Biết nam cung ngọc yên sao ...."

Chưa để nàng lên tiếng nàng ta đã đặt tay lên má nàng ......

- thật sự là muội sao ........

Ta còn tưởng ....

Đêm hôm đó ......

Nàng trợn mắt .....

- đêm hôm đó .....

Là đêm hôm nào ....

Tiểu thư mau nói cho ta biết đi ....

Tiểu thư đã gặp nam cung ngọc yên khi nào .......

Nàng ta không nói gì kéo tay áo nàng lên ......

- không có vết bớt .....

Ngưoi không phải nam cung ngọc yên .......

Thiên trường khoanh tay trước ngực đến gần nàng ....

- đúng nàng ấy không phải nam cung ngọc yên ......

Nhưng ....

Nam cung ngọc yên ....

Chính là mấu chốt rất quan trọng để chúng ta lí giải được những khúc mắc về những việc kì lạ đã xảy ra ......

Nàng ta thay đổi sắc mặt .....

- ngưoi không phải nam cung ngọc ....

Vô lý ...

Rõ ràng là khuôn mặt này .....

Nàng nhẹ cúi đầu ....

- nếu tiểu thư từng gặp nam cung ngọc yên trong thời gian gần đây .....

Vậy chúng ta có nhiều chuyện để nói rồi .....

Họ cùng ngồi xuống bàn ....Thiên Trường vốn là người am hiểu nhiều , vì vậy hắn đã lên tiếng trước

- Hạ tiểu thư là ngừoi đông giao ....

Theo ta được biết , đông giao là một thành trì nhỏ phía nam chu quốc ....

Tiểu thư vì sao lại vượt ngàn dặm xa xôi đến kinh thành này .....

Nàng ta cúi mặt .......

- thuỷ hồn châu .....

Vì thứ đó mà ta đã tìm đường đến đây ........

Và ta đã tìm được nó ......

Thiên trường ngẫm một hồi ...

Đôi mắt hắn đột nhiên giãn ra ....

- thuỷ hồn châu ....

Ta có thấy trong cổ thư có tương truyền rằng thuỷ hồn châu ai có được sẽ có trong tay một bí mật khủng khiếp liên quan đến thiên tượng và thuật hồi sinh .......

Tô cảnh trước đây cũng có phái ngừoi đi khắp tứ phương tìm ....

Nhưng thuỷ hồn châu đã nằm trong tay Đoạn gia rồi ...

Mà đoạn gia lại mai danh ẩn tích trong giang hồ .....

Không thể nào thuỷ hồn châu lại xuất hiện trong kinh thành được ......

Nàng ta mím chặt môi ....

- nam cung ngọc yên ......

Chính nàng ta đã cướp thuỷ hồn châu từ tay ta ......

Nàng chợt nhận ra .....

- vậy Hạ lạc huân người chính là ngừoi đoạn gia sao ..... ?

Biết mình đã lỡ nói nhiều hạ Lạc huân im lặng ......

Nhưng rồi nàng mới thuật lại những gì đã xảy ra cho vũ nhu và thiên trường nghe ...

- hạ lạc huân chỉ là cái tên ta lấy để che đậy danh tính ta là người Đoạn gia mà thôi .....

Ta tên thật là Đoạn Huân Linh .......

Ngừoi kế thừa di mệnh bảo vệ bí mật và phong ấn sức mạnh của thuỷ hồn châu đời tiếp theo .....

Để ta nhớ xem ....

Chính là ba tháng trước .....

.................

* kí ức Hạ Lạc Huân *

-Tam tiểu thư ngừoi xem .....

Em tìn được đậu hũ mà ngừoi thích rồi nè .....

Thận nhi kéo tay nàng qua con đường dài ngoành ....

Đếm tận quán đậu phủ nhỏ cuối con đường a đầu này mới chịu buông tay ......

Kéo nàng ngồi xuống bàn thận nhi nhìn ngừoi bán đấu hũ ......

- bà chủ lấy cho 2 bát đậu hũ .....

" cạch " hai bát đậu hũ trắng ngần ....

Đang toả khói trên bàn vô cùng thơm ngon ........

Nàng nhướn mày nhìn nữ nhân vừa đặt chén đậu hũ xuống ......

Khuôn mặt thanh tao , đôi môi anh đào ....

Y phục tuy đơn giản nhưng lại được may bằng loại vải thượng hạng ......

- đậu hũ này là cô nương làm sao ..... ?

Nàng ta mỉm cừoi cừoi .....

- đương nhiên .......

Không phải ta làm rồi ......

Bà chủ tiệm đậu phụ phải về đưa con bà ấy đi tìm đại phu ....

Hơn nữa ta lại rảnh nên ta đã bán phụ bà ấy một lát ......

- giọng cô nương không giống là ngừoi đông giao ....

Cô nương là ngừoi kinh thành sao .......

Nàng ta mỉm cừoi hiền lành kéo ghế ngồi xuống cạnh nàng .....

- tiểu thư thật thông minh có thể đoán ra ta là ngừoi kinh thành .....

Rất vui được gặp tiểu thư .....

Ta là nam cung ngọc yên ....

Ngọc trong ngọc thạch , yên trong yên chi ...
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tiếp cận đoạn huân linh


- nam cung ngọc yên ......

Quả thật là một cái tên hay ......

Nàng cười toe ......

- còn ta là hạ lạc huân .....

Nếu cô nương không ngại thì cứ gọi ta là huân huân ......

Ngọc yên nhìn nàng khoé miệng hơi cong lên .....

- tiểu thư đa lễ rồi ......

Gọi vậy thì ta thất lễ quá ......

- ây da chỉ là cái tên thôi mà cũng không cần lễ giáo rườm rà vậy đâu ....

Ăn xong hạ nhân của nàng trả tiền rồi cùng nàng rời đi .....

Trước khi rời đi nàng có liếc lại phía sau ..... :" nữ nhân này ....

Ánh mắt có gì đó không bình thường .....

"

Nam cung ngọc yên đứng đó ....

Mái tóc dài của nàng nhẹ lay động .....đôi tay nàng khẽ hất tóc ra sau lưng ......

Một nam nhân đến cạnh nàng ......

Nàng nhẹ giọng...

- thế nào .....

Nàng ta đúng là Đoạn Huân Linh tam tiểu thư Đoạn gia chứ .......

- chính là nàng ta .....

Ta đã từng gặp nàng ta đi cùng đoạn trang chủ đi vào chiết kiếm đoạn mộc sơn .....

Mà tiểu thư ngừoi cũng biết đoạn mộc sơn chỉ có huyết mạch Đoạn gia mới có thể ra vào mà ........

Nàng khoé môi hơi cong lên ....

- tìm cách tiếp cận nàng ta ....

Mang thuỷ hồn châu đi ......

Càng sớm càng tốt .....

Ngưoi cũng biết thuỷ hồn châu quan trọng với ta ra sao mà ....

Hắn chắp tay cúi nhẹ đầu .....

- tuân mệnh tiểu thư ....

Chỉ cần tiểu thư hạ lệnh việc gì ta cũng có thể làm .....

..................

Nàng quì trước quan âm thành kính chắp tay đôi mắt nhắm hờ .....:" tiểu nữ đoạn huân linh .....

Xin quan âm nương nương phù hộ cho gia gia có thể hoá dữ thành lành , tai qua nạn khỏi ......

Tiểu nữ nguyện giảm thọ để gia gia thêm phúc thêm thọ ..."

Nàng cúi nhẹ đầu thắp một nén nhang lên lư hương ......

Thoang thoảng bên mũi nàng ngoài mùi nhang khói ra còn có mùi hương nhè nhẹ của tụ hương tán một loại trầm hương từ tây vực .......

- thận nhi em ......

Quay sang thì nàng đã không thấy thận nhi đâu nữa rồi .....

- a đầu này không biết đã đi đâu rồi ....

Nàng đi vòng quanh thiền viện lưu đan tìm thận nhi ......

Nàng dừng trước một bậc thềm mắt hướng nhìn bảng gỗ treo trên cao ......"

Đào hoa viên ...."

Bước qua bậc tam cấp nàng tiến vào khuôn viên rộng lớn ....

Đập vào mắt nàng là một thân cây đại thụ ....

Phía trên là những sợi vải đỏ ......

- tiểu thư ....

Ngừoi cũng đến đây cầu lương duyên sao .... ?

Một giọng nói nhẹ nhàng len vào dòng suy nghĩ của nàng ....nàng quay đầu nhìn ngừoi phía sau .....

- cầu lương duyên ......

Nam cung ngọc yên vận lam y đơn giản , đầu cài trâm bạc , khuôn mặt tưoi tắn ......

- đúng vậy .....

Đào hoa viên tại thiền viện lưu đan rất linh thiêng ......

Ngừoi là ngừoi ở đây mà chưa từng đến đây ....

Đoạn Huân Linh khẽ lắc đầu .....

- ta đã đến thiền viện này rất nhiều lần nhưng tại sao lại chưa nghe thấy đào hoa viên này bao giờ .....

Mà ngọc yên cô nương đến cầu nhân duyên sao ã .....

Ngọc yên cười nhẹ .......

ánh mắt nàng dịu dàng

- nếu đã đến đây rồi thì hãy cầu cho mình một mối lương duyên tốt đẹp đi ạ.....

Cả hai nữ nhân đều dùng bút lông ghi nguyện vọng lên trên sợi vải đỏ rồi ném lên lên cây ........

Ngọc yên nhìn huân linh ...

- tiểu thư ngừoi đã có ý trung nhân chưa ...?

Nàng nhướn mày ....

- ý trung nhân ...?

Ta khá cao ...

Nên lần nào đi xem mắt cũng là bọn nam nhân thấp hơn ta ....

Ta đương nhiên chỉ gả cho ai cao hơn ta thôi .....

Ngọc yên mỉm cười , nàng ta kiễng chân .... nhẹ nhàng phủi phủi những tàn nhang vương trên tóc Đoạn Huân Linh ......

- chúng ta đã gặp nhau 2 lần ...

Cũng gọi là có duyên ...

Chẳng hay có thể cùng hạ tiểu thư đến tửu lâu gần đây uống trà không ....

Ta mới đến đông giao này không lâu vẫn chưa rõ đường lối ...

Nếu tiểu thư đã là ngừoi đông giao ...

Chúng ta lại hợp nhau như thế .....

Chi bằng ngừoi dẫn thăm quan đông giao được không .....

Nhìn gương mặt trông chờ của nam cung ngọc yên nàng cũng không lỡ từ chối .....

Nhưng nàng lại hứa với gia gia đi xem mắt ........

- ta xin lỗi nam cung tiểu thư .....

Nhưng ta lại có việc bận rồi .....

Nếu tiểu thư thật sự muốn dạo chơi quanh đông dao thì mai hãy đến Hạ phủ phía tây tìm ta ......

Ta đợi người ......

Ánh mắt ngọc yên có gì đó hụt hẫng nhưng rồi nàng ta lại nhoẻn miệng cười ....

Đôi môi anh đào dưới ánh nắng vô cùng xinh xắn ...

Đột nhiên nàng cảm thấy trên đời này ngoài mẫu thân nàng ra nàng chưa từng gặp nữ nhân nào xinh đẹp đến thế ....

- vậy sáng maii sẽ đến Hạ phủ tìm người .......

Ta cáo từ trước ........

Nam cung ngọc yên xoay lưng đi .....

Trông nàng ta vừa có chút gì đó vô tư , trẻ con nhưng .....

Nàng có thể thấu được trong lòng nữ nhân này ........

Luôn lo lắng ...

Và ẩn giấu nhiều suy tư ....

Tuy miệng luôn cười nhưng ánh mắt lại ẩn chứa nhiều tâm sự .....

" một nữ nhân chân yếu , tay mềm ....

Lại có thể vượt ngàn dặm xa xôi đến đông giao .....

Ra sức tiếp cận ta ....

Mục đích của nàng ta là gì chứ ......

Thuỷ hồn châu sao ...... ? ..."

Khéo môi hơi nhếch lên .....:" để ta xem một tiểu cô nương như nàng có thể lấy được thuỷ hồn châu từ tay ta bằng cách nào ....."

Một nam nhân bước đến gần nàng ......

Hắn toàn thân hắc y ...

Khoác tay lên vai nàng nở một nụ cười nham nhở ....

- chỉ gả cho người cao hơn nàng sao .....

Hahaha ....

Vậy ta cao hơn nàng rồi mau mau gả cho ta đi ......

Nàng hất hắn ra ....

Ánh mắt gườn gườm .....

- biến .....

Bạch phụng ngưoi đúng là không biết điều ......

Năm lần bảy lượt nghe lén ta nói chuyện ....

Ngươi không thấy chán sao ......

Hắn phì cười ......

- tại sao mỗi lần ta nghe giọng nói này của ngưoi ta lại thấy buồn cừoi nhỉ ....

Đoạn công tử ngưoi cả ngày dịch dung thành nữ nhân cũng không chán sao .....

Cả đời sư phụ chỉ nhân ta và ngừoi làm đệ tử .....

Ta thắc mắc tại sao sư phụ lại dạy ngưoi dịch dung còn dạy ta bách độc chứ .....

À ra là ngưoi có dáng ngừoi hao hao nữ nhân ....

Đoạn Huân Linh xách cổ áo Bạch Phụng lên .....

Giọng nói đã trở nên mạnh mẽ ....

Trầm ổn .

- câm miệng lại cho ta .....

Đoạn Mộc huân ta đã nhịn đủ rồi .....

Ta đếm đến 3 mà người còn chưa cút ....

Thì ....

Có lẽ ta sẽ có thêm một khuôn mặt mới rồi ........

Hãy cút khi ta còn đang nể tình huân linh muội mà tha cho ngươi ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Người phong ấn hồn châu


Đoạn ở trà lâu nàng nghe đến đây thì giựt mình .....

- nói vậy thì ngừoi là nam nhân sao ....?

Woa ....

Thật không thể tin được .....cho ta sờ vào mặt người một chút ....

Thiên trường nhìn kỹ phía dứoi cằm người trước mắt .....

Đúng là có thấy một lớp da rất mỏng ....

Nếu không nhìn kĩ thì cũng không thể nhận ra 2 màu da giữa cổ và mặt có sự chênh lệch .....

- vốn chỉ biết đến.

Đoạn gia trấn giữ thuỷ hồn châu và am hiểu thuật bói toán ......

Không ngờ lại còn có thể am hiểu cả dịch dung thuật .......

Hắn đặt tay nải lên bàn .....

- nếu 2 vị đã biết thân phận của ta rồi thì ta cũng không che giấu nữa .......

Hắn nhẹ nhàng gỡ lớp da trên mặt ra ......

Một giương mặt anh tuấn với hàng lông mày thanh tú , sắc cạnh .......

Một nam nhân mang vẻ đẹp nghiêng thành tựa nữ nhân ....

Nhưng vẫn có nét gì đó mang khí chất của một đấng trượng phu ......

Hắn buộc lại mái tóc dài của mình gọn gàng bằng sợi vải xanh đen ......

Hắn đã hoàn toàn hoá thành một ngừoi khác ....

Một nam nhi thực thụ ....

Trừ bộ nữ y hắn đang mặc ....

Ha ha ......

- giống nam cung ngọc yên ....

Chính là lý do ta tiết lộ thân phận với nàng .......

Nếu lúc nãy ta nói mình là đoạn huân linh thì giờ ta xin được đính chính lại .......

Ta là tam công tử đoạn gia đoạn mộc huân .....

Đoạn huân linh là tứ muội của ta .........

Huân linh cũng chính là ngừoi được giao sứ mệnh phong ấn thuỷ hồn châu đời thứ 17 của Đoạn gia trang.......

Nàng đầy khó hiểu .....

- nếu nói như vậy .....

Đoạn huân linh là ngừoi phong ấn thuỷ hồn châu .....

Nhưng tại sao .....

Nam cung ngọc yên lại cướp thuỷ hồn châu từ tay ngừoi ....

Và vì sao ngừoi phải giả làm nữ nhân .....

Hắn thoáng buồn ....

Khuân mặt u uất , đôi mắt nhìn xa xăm .......

- chuyện rất dài ........

Thiên trường công tử am hiểu về thuỷ hồn châu chắc cũng rõ ....

Thuỷ hồn châu thuộc hệ thuỷ ......

Thuỷ lại chính là mệnh nữ ...

Nên cũng vì thế huân linh là nữ nhi đời thứ 17 duy nhất của đoạn gia ......

Được giao nhiệm vụ phong ấn thuỷ hồn châu .....

Nhưng sau khi tiếp nhận phong ấn hồn châu thì do từ bé sức khoẻ huân linh đã không tốt nên đã chết yểu ......

Gia gia ta ngừoi đúng đầu chiết kiếm sơn trang lại sợ không muốn bí mật về ngừoi phong ấn thuỷ hồn châu bị lộ ra ngoài ....

Hơn nữa trong giới bói toán gồm có Lâu gia trang , hắc mộc gia trang và cả mộ dung gia cũng rất muốn đoạt được thuỷ hồn châu .....

Nay ngừoi phong ấn lại không còn .....

Gia gia lo sợ thuỷ hồn châu sẽ làm thiên hạ đại loạn ....

Chính vì thế ta đã dịch dung lấy thân phận huân linh mà sống ........

Và để cho thiên hạ biết thuỷ hồn châu vẫn đang được phong ấn ....

Thiên hạ thái bình ..

Nàng trợn mắt ....

Đây hẳn là câu chuyện ly kì nhất nàng từng nghe .....

Còn hấp dẫn hơn rất nhiều lần so với các bộ phim truyền hình lúc trước nàng từng xem ......

- theo như ngài đã nói ngài đã sớm biết mục tiêu của nam cung ngọc yên là tiếp cận ngài để cướp thuỷ hồn châu ....

Sao ngài lại không phòng chứ ......

Hắn cúi đầu ....

- ta .....

Không biết đã yêu nàng ấy từ lúc nào .......

- nhưng ngài cũng biết nam cung ngọc yên chỉ đang lợi dụng ngài thôi mà ......

- đương nhiên ta biết.... ngay từ lần đầu gặp mặt mọi chuyện đã là do nàng ấy sắp xếp .....

Nhưng tiểu thư chắc cũng hiểu .....

Không ai có thể chạy trốn trái tim mình cả .......

Nàng phân vân ....."

Không ai có

Thể chạy trốn trái tim mình sao ....?

Vậy nàng và quảng vương thì sao ......

Không ...

Bây giờ không phải lúc lo chuyện nam nữ .....

Giờ đây mục tiêu của nàng chính là tìm ra bí mật về thân thế của mình .....

Và báo thù cho nam cung gia ....

Trả lại thanh danh cho phụ thân nàng .....

À mà không ...

Là phụ thân nam cung ngọc yên mới đúng ...."
 
Back
Top Bottom