Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
74136519-256-k361246.jpg

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tác giả: sallyling-ling
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đường Vũ Nhu Nàng vì tò mò về một bí mật đã bị thời gian vùi lấp 2000 năm , mà đã vô tình trở về quá khứ , những bí mật ân oán cách đây 2000 năm 1 lần nữa đã bị xáo trộn bởi nữ nhân trời không sợ , đất không sợ ấy , tính cách vô tư , đơn thuần hơi hách dịch cùng những suy nghĩ cổ quái của nàng đã làm siêu lòng biết bao đấng nam nhi tài hoa bậc nhất kinh thành lúc bấy giờ ...

đặc biệt là 2 vị đế vương lừng danh trên trang sử hào hùng 1 thời
Đây là một cuộc Nhân duyên kì ngộ giữa những con người tưởng chừng như không hề quen biết.......

Cuộc chiến chốn thâm cung.....giữa những mỹ nhân đam mê danh vọng , quyền lực......
bí mật đằng sau vụ án nổi tiếng .... trong lịch sử....
một âm mưa nhằm vào ngai vàng đế vương .... và giang sơn vạn dặm.....



xuyênkhông​
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bí mật bị chôn vùi


- thần phi ...

Ngươi vẫn luôn hận ta đúng không.....

Tâm Lăng khựng chân quay sang nhìn cô bạn thân của mình .... cô khẽ lay nhẹ vai Vũ Nhu ..

- Vũ Nhu .... cậu lại nói gì thế ... ?

Vũ Nhu giựt mình như người vừa bị đánh thức ...

- mình... mình có nói gì sao...

Tâm Lăng mở to mắt nhìn Vũ Nhu .

- Cậu không nhớ bản thân mình vừa nói gì à...? cậu vừa gọi mình là thần phi đấy , đã là lần thứ 2 rồi.........dạo gần đây mình luôn cảm thấy cậu cư xử lạ lắm....

Vũ Nhu ngồi xuống ghế đá gần đó mắt hướng nhìn Tâm Lăng .

- Mình cũng không biết bản thân làm sao nữa , lúc nào cũng có cảm giác mơ hồ , mỗi đêm đều mơ thấy những giấc mơ rất kì lạ .

- giấc mơ lạ sao ?

- Đúng vậy trong giấc mơ đó mọi cảnh vật con người đều kì lạ , trang phục kì lạ , tóc tai kì lạ , thậm chí cả cách họ hành xử , nói chuyện với mình nữa.....lẽ nào là do coi quá nhiều phim cổ trang sao ...?

Tâm Lăng ngồi xuống khoác tay lên vai Vũ Nhu nhìn cô khẽ cười .

- Vũ Nhu cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa .... chẳng phải chỉ là một giấc mơ thôi sao......đã là mơ thì đương nhiên không có thật rồi

- vậy Tâm Lăng này ... cậu không phải là sinh viên chuyên sử sao ?

Vậy cậu có từng nghe đến 1 nơi gọi là Nam cung Thế gia hay chưa ?

Hoặc có từng nghe đến nơi gọi là đại chu quốc không .....

Tâm lăng bật cười ...

- ....

Đại chu chẳng phải là nơi chúng ta đang đứng 2000 năm trước hay sao ?

Còn Nam Cung thế gia kia có lẽ là tên riêng của một địa danh nào đó , cậu đừng bận tâm làm gì , chúng ta về nhà thôi , trời không còn sớm nữa rồi ....

Dưới ánh nắng dịu dàng của buổi chiều tà cả hai cùng quay về nhà .

Vũ Nhu toàn thân mền nhũn , cô lười biếng tựa vào sofa mắt hướng lên trần nói vọng xuống phòng ăn .....

- cậu nghĩ mình ổn chứ A Lăng...

từ dưới phòng ăn Tâm Lăng bước lại , cô đặt một cốc nước lên bàn rồi ngồi xuống phía bên kia sofa.....

- Vũ Nhu cậu uống chút nước đi cho tỉnh táo ...có lẽ là dạo này công việc quá nhiều nên cậu gặp áp lực thôi . cố gắng nghỉ ngơi , tịnh dưỡng vài hôm có lẽ sẽ ổn thôi mà .....

Tâm Lăng xoa nhẹ đầu Vũ Nhu rồi quay lại phòng ăn chuẩn bị bữa tối .

Vũ Nhu rời khỏi sofa lặng lẽ đi về phòng , cô ngồi vào bàn lấy giấy và bút chì ra ... rồi mải mê vẽ .

" cạch "

Tâm Lăng mở cửa tiến lại đứng cạnh Vũ Nhu

- Vũ Nhu ... cậu vẫn tiếp tục vẽ những bức tranh kì lạ này sao ? cậu vẽ nhiều như thế làm gì cơ chứ ...?

đôi bàn tay nhỏ của Vũ Nhu vẫn mải miết vẽ , cô khẽ lắc đầu ....

- chúng rất thu hút mình ..... mình cũng muốn biết rốt cuộc những bức tranh nay chứa đựng hàm ý gì .

Tâm lăng cầm vài bức tranh lên nhìn .

- Thu hút sao...? chỗ nào chứ...?

- cậu sẽ không hiểu đâu ... bản thân mình là người vẽ ra chúng mà cũng không hiểu kia mà....

Tâm Lăng khóe miệng hơi cong lên , cô thầm nghĩ :" không hiểu thì tốt".rồi cô quay lại phòng ăn tiếp tục chuẩn bị bữa tối . chỉ còn mình Vũ Nhu trong phòng , cô vẫn mải miết vẽ để hoàn thiện bức tranh .

" cạch " cô đặt cây viết xuống bàn .

- Hoàn thành rồi ...

cô nhìn vào bức tranh thái độ hơi bất ngờ rồi lại nhìn vào tấm gương cạnh bàn .

- người trong bức tranh này chẳng phải là mình hay sao .... bộ y phục này là sao .... chuyện gì đang xảy ra vậy ...... ?

Vẫn còn đang ngỡ ngàng gió thổi từ ngoài hành lang vào làm bức hoạ rơi tuột xuống nền nhà vũ nhu theo phản xạ tự nhiên vội vàng nhặt bức hoạ lên phủi nhẹ ..... lúc này cô mới phát hiện bên góc trái của bức tranh có một dòng chữ nhỏ .....

" ta nguyện dùng giang sơn như hoạ

Đổi lấy nụ cười nàng như hoa — Vương...."

Cô ngẩn người : " kì lạ ... cảm giác như đã từng đọc qua dòng chữ này đâu đó"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
tôi cần đáp án


Một buổi sáng thật bình yên , những tia nắng đầu tiên của một ngày mới khẽ hôn lên khuôn mặt phúng phính của cô .

Vũ nhu hé mở mắt cô với lấy chiếc điện thoại trên bàn gửi đi một tin nhắn rồi ngồi dậy nhanh chóng thay đồ nhanh chóng rời khỏi nhà , trong khi Tâm lăng vẫn đang ngủ say.....

Vũ Nhu ngồi trong một tiệm cà phê nhỏ góc phố bên khung cửa sổ gỗ cũ kĩ sơn đã sờn màu lắng tai nghe bản nhạc piano quen thuộc .

Nhấp một ngụm cao cao nóng đôi mắt hướng nhìn đường phố lúc này còn vắng lặng ...

Đột nhiên khoé miệng cô khẽ cong lên ...

- cậu tới rồi ....

Người kia ngồi xuống chiếc ghế đối diện , hắn ta vươn vai rồi thì ngáp ngắn ngáp dài .

- Đường đại tiểu thư mới sáng sớm cậu dựng đầu tôi dậy một mực bắt tôi ra đây , ruốc cuộc có chuyện gì vậy hả ?

Vũ Nhu mở balo lấy ra một xập tranh vẽ đặt lên bàn

- Gì thế ?

- La Nho Nghị chẳng phải cậu đang là thực tập sinh trong viện sử học Hoa Nam hay sao ...

Cậu giúp Mình tìm hiểu hoàn cảnh của những bức tranh này nha ....

" phụt " Nho Nghị phụt cả ngụm trà đang uống vào cái li , cậu ta đặt vội tách trà xuống bàn lấy khăn giấy lau miệng .

- ây da đại tiểu thư của tôi ơi cậu cũng thừa biết tôi còn một báo cáo chưa hoàn thành kia mà ...

Tôi rất là bận đó.

Vũ nhu đứng lên đi lại ngồi xuống bên cạnh Nho Nghị túm lấy tay áo cậu ta lay qua lay lại .

- tiểu Nho , hảo bằng hữu , soái ca .....

Giúp mình lần này đi mà .....

Mình ....

Mình...

Cùng lắm mình hứa từ nay không gọi cậu là tiểu Nho nữa...

Nha ....

Nha ....

Nho Nghị gỡ tay Vũ nhu xuống , đẩy nhẹ trán cô ...

- Được rồi ..

Được rồi ...

Chịu thua cậu đấy , nhưng mà chỉ lần này thôi nghe chưa .....

À mà bỏ ngay cái kiểu tỏ ra bản thân dễ thương ấy đi cậu biết bản thân bao nhiêu tuổi rồi không , nổi hết cả da gà .

Cho tôi thời gian 3 ngày , 3 ngày sau tôi sẽ đem kết quả đến cho cậu .

.....................

"Ring...ring...ring"

-đợi chút , đợi chút .

Tâm lăng đi ra mở cánh cửa lớn .

- La Nho nghị ....

Cậu đến tìm vũ nhu sao ...

Cậu vào nhà ngồi đợi một lát nha , tôi lên phòng gọi Vũ nhu ....

- Vũ nhu ..

Cậu ta đang làm gì vậy ....?

Tâm lăng mỉm cười .....

- đêm qua cậu ấy bị mất ngủ , đến gần sáng mới chợp mắt được một lát , giờ cậu ấy vẫn còn ngủ , tôi lên đánh thức cậu ấy .

Nho nghị ngồi xuống sofa còn Tâm lăng sau khi lấy tách trà đưa cho Nho Nghị thì cô lên phòng gọi Vũ Nhu .

Cô đến bên thành giường lay nhẹ người Vũ nhu .

- Vũ nhu ....

Thức dậy đi...

La Nho Nghị tới kiếm cậu kìa ....Vũ nhu...

Đột nhiên Vũ Nhu trợn trừng mắt , đôi tay bóp lấy cổ Tâm Lăng dồn cô vào góc tường , ánh mắt vô cùng sắc bén , giận dữ....

- Vũ...

Nhu....

Buông mình...

Ra ... , cậu ...

Cậu đang làm....

Gì vậy ...?

Vũ nhu siết mạnh tay hơn ....

- Thần Phi ...

Ta đẵ năm lần bảy lượt tha cho ngươi .....

Mà ngươi vẫn không biết hối cải , nhất định muốn dồn ta vào đường chết ... ruốc cuộc nam cung gia đã đắc tội gì với ngươi ...

Tâm lăng lớn tiếng ...

- Đường ...

Vũ nhu ...

Cậu điên ....

Rồi ...

Cậu nói gì ....

Mình không hiểu ...

CỨU....

CỨU...

CỨU TÔI ...:

La Nho Nghị đang ngồi dưới nhà nghe có tiếng kêu thì đặt vội tách trà xuống bàn rồi lao nhanh vào phòng Vũ Nhu ...

- Nhu nhu ...

Cậu đang làm trò gì vậy , buông cô ấy ra mau sẽ chết người đó ....

nho Nghị chạy lại gỡ tay Vũ Nhu nhưng thể lực của Vũ Nhu vỗn không tầm thường thêm sự phẫn nộ không biết từ đâu ra càng làm cô khoẻ hơn , chỉ bằng 1 tay Nho Nghị đã bị xô ngã ra sàn ...

Nhận thấy Tâm Lăng sắp không ổn , Nho Nghị chụp lấy cây đèn bàn đập vào sau gáy Vũ Nhu .

" bốp"

Cả Vũ Nhu và Tâm Lăng đều ngà ra sàn .

Vũ Nhu ngất đi ngay lúc đó , Nho nghị đỡ Tâm Lăng đứng dậy .

- A lăng ....

Cậu không sao chứ .....,?

- tôi thì không sao đâu ...

Chỉ có cái cổ là hơi đỏ một chút , lát nữa là không sao rồi ...

Lại xem Vũ Nhu xem cậu ấy có sao không ?
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lưu ly phục


Nho nghị nhẹ nhàng đỡ Vũ Nhu để cô nằm lên giường rồi cậu ta chỉnh trang lại trang phục , cậu ta vốn là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo mà ....

- Nho Nghị chẳng phải cậu đến tìm Vũ Nhu sao ....

Rốt cuộc có chuyện gì vậy ... ?

Nho nghị hướng mắt qua phía Tâm Lăng .

- cậu và Nhu Nhu là bằng hữu tốt nên chuyện này tôi cũng không giấu cậu làm gì ...

Lại đây ...

Nho nghị đi cùng Tâm lăng xuống phòng khách , Nho Nghị lấy trong balo 1 chiếc laptop và 1 xập tranh ....

Tâm lăng cầm những bức hoạ lên nhìn .

- tranh này......

- chắc cậu cũng nhận ra tranh này do Vũ Nhu vẽ , cậu ta nhờ tôi tìm hiểu về hoàn cảnh và thời điểm trong những bức tranh này ....

Tâm lăng có vẻ hơi bất ngờ một chút rồi đặt những bức tranh xuống bàn ...

- chỉ dựa vào những bức tranh này để xác định hoàn cảnh và thời gian chẳng phải rất khó sao....

La Nho nghị cười rộ lên ...

- đối với người khác thì thật sự rất khó , nhưng A Lăng à cậu đừng quên nơi La Nho Nghị tôi đang thực tập là viện sử học Hoa Nam nơi lưu giữ rất nhiều tài liệu lịch sử giá trị...

Khuôn mặt của Tâm lăng có vẻ không thoải mái .

- vậy cậu .....

Có tiếng nói ngắt ngang lời Tâm Lăng .

- Nho Nghị cậu tới rồi sao..?

A lăng cậu cũng thật là không chịu đánh thức mình dậy ...

Tâm lăng và Nho nghị hướng mắt lên thì thấy Vũ Nhu đang từ từ đi từ trên lầu xuống ....

La Nho Nghị hắn ta ghé vào tai Tâm Lăng khẽ nói .

- sao cậu ta cư xử cứ như không có chuyện gì xảy ra vậy ..?

- chuyện này lát nữa tôi sẽ giải thích với cậu sau .

Vũ Nhu ngồi xuống cạnh Nho Nghị khoác tay lên vai cậu ta ...

- chuyện mình nhờ cậu sao rồi , có tiến triển gì không ...?

Nho nghị mở laptop truy cập vào một số lưu trữ ...

- trong này mình đã lưu những tài liệu mà mình chôm được từ viện sử học , còn bị lý lão sư mắng cho một trận ...

Cậu xem có phải mình tốt với cậu lắm không ...

Vũ Nhu đẩy nhẹ trám cậu ta

- biết rồi , biết rồi ....

Cậu mau nói xem cậu tìm được gì ...

La Nho nghị nhấp vào 1 bức ảnh trong laptop .

- Nhu Nhu cậu xem đây là 1 bức cổ tranh tôi tìm được trong viện sử học , so với bức tranh cậu vẽ thì có khá nhiều điểm tương đồng đấy , nhà cửa kiến trúc và y phục của người dân nơi đây , có lẽ cả hai bức tranh này đều vẽ về 1 thời điểm .

Nho Nghị cầm 1 bức tranh khác lên .

- nữ nhân trong bức tranh này ....

Nói thật thì rất giống cậu đấy Vũ Nhu .theo những ghi chép trong tài liệu vào thời đại đó thì không có 1 bức tranh hay 1 hay 1 cổ thư nào có đề cập đến cả , chỉ là ........

Cậu ta ngập ngừng một lát , Vũ Nhu đẩy vai cậu ta .

- cái tên này ...

Chỉ là làm sao .....?

- chỉ là bộ y phục này ....

Cậu không thấy quen mắt hay sao ....?

Vũ Nhu khẽ lắc đầu .

Nho nghị ấn nhẹ đầu cô .

- con nhỏ này trí nhớ đúng là kém thật , 2 năm trước trong 1 lần cậu bắt mình lén lút dẫn cậu vào viện sử học tham quan chẳng phải cậu đã từng được thấy rồi hay sao , chính miệng cậu đã khen đẹp cơ mà ....

- có sao ? tại sao mình vẫn không nhớ được nhỉ ?

La nho nghi tặc lưỡi ....

- được rồi để tôi nói lại cho cậu nghe .

Bộ y phục trong bức tranh đó chính là Lưu ly phục .....

Năm đó khi Trường Hoành Văn đế mới lên ngôi chưa bao lâu đã đặc biệt dùng chỉ vàng tạo nên 3 bộ y phục và dùng toàn bộ đá lưu ly được tây vực tiến cống kết vào thân áo và ban tặng cho tam vị phi tử người sủng ái nhất ...

Vũ Nhu ngắm nghía bộ y phục trong bức tranh .

- Lưu ly phục ....

Chảng phải có 3 bộ lận sao , chẳng phải lúc nãy cậu nói trong viện sử học chỉ có 1 bộ thôi mà , còn những bộ lưu ly phục kia đâu ?

La nho nghị thở dài .

- theo ghi chép mùa hạ năm 274 trường hoành văn đế , nói cách khác cũng chính là thời điểm những bộ lưu ly phục này ra đời thì xảy ra rất nhiều biến cố , huynh đệ tranh đoạt ngai vàng , nữ nhân trong hậu cung tranh sủng làm hoàng cung không có ngày yên bình , rồi lại có rất nhiều chuyện phức tạp rác rối ( có nói cậu cũng không hiểu ) xảy ra , nên sử sách về thời đại đó trong viện sử học không có nhiều , những bộ lưu ly phục còn lại tôi cũng không biết đã thất lạc đi đâu .

Có thể đã bị tuẫn táng cùng vị phi tử đó rồi ...

Tâm lăng từ lúc ngồi xuống nghe những gì nho nghị nói thì cô vẫn chưa phản ứng gì sắc mặt cô chỉ hơi xanh xao .....

Vũ nhu thì hỏi hết vấn đề này rồi cô lại quay sang hỏi vấn đề khác ...

" uỳnh "

Tiếng động làm Vũ nhu và La nho nghị chú ý .

Tâm lăng đã ngã ra sàn và ngất đi .

- a lăng cậu sao vậy ...

A lăng ....

Nho nghị cùng Vũ Nhu đỡ Tâm lăng ra xe của cậu ta rồi chở Tâm lăng đến bệnh viện ...
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bí mật trong lòng tâm lăng


Ngồi trên băng ghế đá phía sau khu C bệnh viện , Tâm lăng khẽ thở dài ....

Vũ Nhu nuốt ực miếng bánh đang ăn dở xuống bụng quay sang nhìn Tâm lăng .

- sao thế A lăng , lại không khoẻ à ...

Mình đưa cậu đến chỗ bác sĩ trương nhá .....

Lông mày Tâm lăng hơi nhíu lại .

- không phải mình không khoẻ ...

Mình linh cảm có chuyện gì đó chẳng lành .

Vũ nhu nhoẻn miệng cười vỗ ngực tự đắc .

- cậu yên tâm , có mình ở đây , mình có võ mà , hì hì mặc dù mình học cũng chẳng tới đâu nhưng mình sẽ bảo vệ cậu , yên tâm , yên tâm .

Tâm lăng lay lay thái dương ...

- mình hơi nhức đầu chắc hứng gió quá lâu , cậu giúp mình quay lại phòng đi .

- ukm

Vũ Nhu tống luôn mẩu bánh đang ăn dở vô miệng rồi vội đỡ tâm lăng đứng lên .

đang đi dọc hành lang bện viện thì Vũ nhu đập nhẹ vào lưng người phía trước .

- phong tổng ...

Anh ta quay lưng lại , anh ta vô cũng anh tuấn và lịch lãm .

Cơ mặt Tâm lăng cứng lại , đôi mắt giãn ra ...miệng cô không tự chủ được mà thốt lên ..

- hoàng thượng ........

Nhận ra sự khác thường của tâm lăng vũ Nhu khua khua tay trước mặt cô ...

- A lăng cậu sao thế ?

Tâm lăng giựt mình ..

- không ...

Không sao ....

Người này là...

Vũ nhu tươi cười đáp .

- Phong Hàn dự ... , mọi người thường gọi anh ấy là phong tổng....

Hàn dự đây là bạn em chu Tâm lăng ....

À xém thì quên A lăng không khoẻ em đưa cậu ấy về phòng rồi quay lại nói chuyện với anh sau nhé ...

Anh ta gật đầu và mỉm cười ...

Một nụ cừoi toả nắng .

Đưa tâm lăng quay lại phòng Vũ Nhu vui vẻ chạy đi tìm Hàn Dự ....

Tuy biết rõ tình cảm anh ấy dành cho cô ...

Nhưng quả thực trước giờ cô chỉ coi anh như một người anh trai mà thôi ... .

Tâm lăng bước ra ngoài ban công nhìn xuống phía khuôn viên của bệnh viện . trước mắt cô là vũ Nhu và hàn dự đang nói chuyện rất vui vẻ .

Anh ta còn xoa đầu vũ nhu .

Tâm lăng tay nắm chặt vạt áo , ánh mắt trở nên thật đáng sợ ....

- Quả thật người đã quên mất ta rồi ....

Lão thiên thật bất công ....

Kiếp trước người chàng chọn đã không phải là ta ....

Ta vẫn còn ôm giấc mộng đẹp rằng kiếp này ta nhất định sẽ được ở bên chàng ....

Kết quả thì sao .....đã là số mệnh của mấy người chúng ta rồi hay sao chứ ?

Tâm lăng ngồi vào bàn gạt phăng chậu hoa tường vi xuống đất .

- không ...

Ta không tin vào số mệnh ...

Nếu có thể thay đổi kiếp trước thì liệu rằng tất cả những gì ở kiếp này sẽ thay đổi chứ .....

Phải rồi ...

Nhất định là thế ....

Chàng chỉ được chọn duy nhất 1 người đó là ta ...

Chàng không có sự lựa chọn khác ....

Tâm lăng cười lên như điên dại ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Cửu tinh liên châu trận


Bầu trời hôm nay vô cùng u ám , những cơn gió lạnh buốt luồn qua mái tóc Vũ Nhu ...

Cô vội chạy ra đóng của sổ lại ...

Rồi quay qua nhìn tâm lăng ....

- thời tiết hôm nay xấu quá ...

Hay hôm khác chúng ta đến thiền viện Tử lâm sau .

Khoé môi tâm lăng hơi cong lên ....

- mình đã ở trong bệnh viện đến mức nhàm chán rồi ...

Hôm nay thật sự mình rất muốn đến thiền viện nghỉ ngơi ...

Tiện thể thắp nén nhan cầu phúc luôn ...

- ukm nếu cậu đã muốn thế thì chúng ta đi thôi ...

Tâm lăng ngồi trong xe mắt hướng ra ngoài nhìn lên bầu trời xám xịt , mây kết thánh từng đám ....

" tốt lắm hôm nay sẽ xuất hiện chín ngôi sao trên trời ... mình có thể bày cửu tinh liên châu trận .... mình đã đợi ngày này rất lâu rồi ...

Lần này mình nhất định phải thành công ...."

- A Lăng ....

A lăng , cậu nghĩ gì chăm chú thế ..?

- không có gì đâu ....

Vũ Nhu với lấy quyển sách trên ghế ...

- đây chẳng phải sách nghiên cứu thiên tượng sao ...

Của cậu à tâm lăng ....

Tâm lăng vội lấy lại quyển sách cất vào giỏ .

- ukm là của mình .

- cậu cũng hứng thú với thiên tượng hay sao ...?

Lâu nay mình vốn không biết đó....

Tâm lăng chỉ cười trừ ...

Đến nơi hai cô được thiền sư đưa đến 1 căn phòng phía tây Viên minh viên .

Đây là 1 gian phòng rộng dãi bày trí đơn giản , phía trước là một hồ sen và giữa hồ sen có một đình hóng mát nhỏ .

- chính là chỗ này ....

Vũ nhu đang mải mê nhìn ngó xung quanh thì quay sang nhìn tam lăng ....

- cái gì mà chính là chỗ này ....

Cậu từng đến đây rồi sao a lăng .....?

- không ....

Chỉ là phong cảnh ở đây thật thanh tịnh ...

..........

Màn đêm bao trùm lên thiền viện .

Gió rất mạnh ....

Vũ nhu đang cuộn tròn trong chiếc mền bông êm ái ngủ say ...

Thì Tâm lăng tiến đến cạnh giường khẽ gọi :" Nhu Nhu dậy thôi nào "

Vũ nhu hé mở một mắt ra thấy ngoài trời hãy còn tối cô trùm đầu lại ...

- trời còn chưa sáng mà lăng lăng .....

Mình thật sự rất là buồn ngủ ....

Có chuyện gì mai rồi tính ....

Tâm lăng đứng lặng người nhìn ra cửa sổ : " cô ta cứ dây dưa thế này thì trễ mất giờ thiêng ...."

Cô nhanh chong lật tấm mền bông lên dựng Vũ Nhu dậy ...

- Đi theo mình ......

- ây da A Lăng bây h mới gần 3 giờ sáng thôi ....

Đi đâu giờ này cơ chứ ...

Oáp .....

Tâm lăng không nói gì kéo Vũ nhu ra đình nhỏ giữa hồ sen .

" bộp " Tâm lăng ấn mạnh vào sau gáy Vũ Nhu khiến toàn thân thể cô cứng đờ .....

Vũ nhu trố mắt ...

- woa chu tâm lăng cậu cũng thật là ...

Học được món võ mới thế này mà cũng không chỉ mình ....

- im miệng đi ....

Vũ nhu liếc mắt qua trái rồi lại liếc sang phải ....

- gì vậy ....

Cậu đừng làm mình sợ à nha....

Có chuyện gì với cậu vậy , nhìn mặt cậu lạ lắm đó .....

Tâm lăng đi vòng quanh Vũ nhu nhoẻn miệng cười đấy khó hiểu .

- đường vũ nhu chuyện đến nước này ta cũng không cần thiết phải diễn kịch nữa .... cố nhân trùng phùng 2000 năm mới gặp lại cô thực sự không còn nhớ ta nữa ...

Nhưng ngưoi không cần phải biết ta là ai ....

Nói cho ngưoi hay ... chúng ta còn món nợ máu chưa trả , ta nhất định sẽ đòi đủ ....

đến lúc cô phải trả món nợ đó cho ta rồi

Vũ nhu đơ mặt ra , được một lúc thì cô cười rộ lên .

- ha ha cậu nói gì vậy chứ ...

Gì mà 2000 năm trước ....

Gì mà nợ máu nghe ghê dữ vậy ...

Cậu đang kể chuyện cười ấy hả ...

Ha ha ha .

Tâm lăng mặc kệ vũ nhu ngây thơ đứng cười ha hả ở kia ...

Cô ta cầm cuộn cuộn chỉ đỏ giăng như tơ nhện lên các cột đình rồi nhẹ nhàng gỡ sợi dây chuyền ngọc thạch trên cổ mình xuống đeo lên cổ tâm lăng ...

- này tâm lăng không phải lúc đùa giỡn đâu ....

Mình muốn về phòng ngủ ..

Tâm lăng liếc ánh mắt sắc bén sang nhìn Vũ Nhu ...

- tiểu nhu nhu sẽ không đau đớn gì đâu ...

Chỉ là hơi khó thở một tí thôi , cố chịu đựng nhé ...

Ha ha ha ...

Trong đầu vũ nhu loé lên 1 suy nghĩ : " cái gì khó thở chẳng lẽ cậu ấy định bóp cổ mình đến chết ....

Hay định xô mình xuống hồ ....

Không phải vậy chứ ...."

- cứu ...

Cứu tôi với ...

Tâm lăng vội vàng bịt miệng Vũ nhu ....

Ghé sát vài tai cô khẽ nói

- ngươi ngoan ngoãn một chút đi ...

Chỉ vài phút nữa thôi khi ngôi sao thứ chín trong cửu tinh liên châu trận xuất hiện ngươi có thể lên đường rồi ....

Giữ hơi đi là vừa ...

- cô ...

Cô đúng là kẻ điên ...

Giết người sẽ đi tù đấy ....

Vào đúng thời khắc ngôi sao thứ chín xuất hiện trên bầu trời gió lốc cuồn cuộn nổi lên , cát bụi mờ mịt...

- gặp lại sau nhé tiểu Nhu ...

Cô ta mạnh tay xô Vũ nhu xuống hồ nước lạnh như băng ....

" ọc...ọc " tay chân cô bắt đầu vùng vẫy lại được , nước xộc vào ngũ quan cô khiến cô hoàn toàn bất lực ...

Dùng toàn bộ hơi tàn cô ngoi lên mặt nước ánh nắng chói loá làm cô nheo mắt lại không thấy quang cảnh xung quanh ....

- cứu ...

Cứu tôi ...

Cứu ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Là mơ sao .... Ta đâu phải thích khách


Cô không thể gượng nổi nữa :" chả lẽ mình phải bỏ mạng ở chốn thiền viện này hay sao ...."

Cô không còn vũng vẫy nữa ...

Đôi mắt cũng khép lại.phó mặt cho cho số phận an bài .....

" ùm ..."

Thân ảnh của một người lao mình xuống nước ....

Hắn ta túm lấy cánh tay cô kéo nhanh lên bờ ....

Cô đã ngất ....

Hắn ta ngó xung quanh gãi đầu suy nghĩ .....

- Nam cung phủ này cũng thật lạ ....

Lúc thì đi đâu cũng có quân lính , hạ nhân đảo qua đảo lại ....

Lúc thì đến 1 bóng người cũng không có ....sư phụ đã dạy để cứu người bị đuối nước thì phải làm sao nhỉ ...?

Hắn ta ngôi xuống đất suy nghĩa :" phải rồi là hô hấp nhân tạo ....

"

Hắn ta nhìn khuôn mặt Vũ Nhu lẩm bẩm ...

- cô nương thất lễ rồi .....

Hắn khom lưng , khuôn mặt từ từ tiến sát lại khuôn mặt cô .......

" phụt ...."

Cô trọn to mắt , phun toàn bộ số nước trong miệng vào mặt hắn ta ....

Dùng chân giọng mạnh vào bụng làm tên này ngã về phía sau .

Cô vội lấy tay che miệng ....

- tên vô lại này .....

Định làm gì ta hả .....

Dâm tặc ....

Anh ta đứng lên phủi người rồi lấy vạt áo lau mặt ...

- ngưoi dám nói ta là dâm tặc .....

Bản vương đã không tiếc thân ngọc mình ngà xuống nước cứu mạng ngươi , ngươi còn mắng ta , to gan ....

Lúc này Vũ Nhu nhìn quang cảnh xung quanh rồi nhìn từ đầu đến chân ngừoi trước mắt .

" quang cảnh này , quen quá ....

Mình đã từng thấy trong giấc mơ ...

Tên này y phục , tóc tai kì quái ......

Không lẽ ....

Không , không thể có chuyện đó , nhất định là mình gặp ác mộng ...

Nghĩ cách tỉnh dậy mau thôi ..."

" bốp ..."

Vũ nhu tự tát vào mặt mình dến mức ửng hồng ....

Tên kia khuôn mặt đấy khó hiểu ....

- ngưoi bị bệnh sao ...

Tự nhiên lại tự đánh vào mặt mình ....

- sao vẫn còn chưa tỉnh lại ...

Mình đã tát rất mạnh rồi mà ...hay là ngừoi khác đánh mới có tác dụng ...

Cô vênh mặt nhìn tên kia ....

- ê ....

Hắn ta ngó xung quanh rồi chỉ tay vào mình .

- ngươi là đang gọi bản vương sao ..?

- đương nhiên là ngưoi rồi ....tên ngốc .

Tên đó tức tối nhưng cũng tên lại gần ..

- có chuyện gì ....?

Cô đưa má về phía hắn .

- ngưoi đánh ta một cái đi .

- đánh ngươi ...

Bản vương đường đường là đấng quân tử , ta sẽ không bao giờ đánh nữ nhân ...

Hắn ta xoay lưng bỏ đi ...

Vũ Nhu vội vã chặn lại .

- vậy ngưoi cứ coi ta là nam nhân đi ....

Hắn ta gạt tay cô , coi cô như không khí ...

- tránh đường ...

Bản vương còn phải về phòng thay y phục ...

Hắn ta bỏ đi .

Vũ nhu chán nản ngồi sụp xuống đất .

" tiêu rồi ...

Lần này thì tiêu thật , mọi cảm giác đều giống thật ...Nếu đây không phải là một giấc vậy có nghĩa mình đã vượt thời gian rồi sao ....

Đây chính là 2000 năm trước hay sao ...?

"

Vũ Nhu đứng bật dậy khuôn mặt đầy quyết tâm ...

- nếu đã thế thì thuận theo tự nhiên ....

Nhưng mình phải làm gì đây ....

Thôi kệ đến đâu thì đến vậy ....

Suy nghĩ hồi lâu cô thở dài ...

- mình cũng đâu thể đứng mãi ở đây ....

Đi về hướng đông xem sao ....?

Vũ Nhu lén lén lút lút đi dọc con đường cái tên lúc này đi .

Hễ thấy quân lính cô lại núp đi .

" đứng lại ......"

Cô từ từ quay đầu lại nhìn ...

Phía sau không xa là cả chục tên lính .cô chỉ vào mình rồi vội lắc đầu ....

- mấy người là không phải gọi ta đấy chứ .....

Tên đứng đầu lớn tiếng quát

- người này ăn mặc kì quái , lén lén lút lút gần biệt viện trường quảng vương điện hạ ....

Nhất định là thích khách ....

Bắt cô ta lại cho ta .....

Hai tên lính chạy lại khoá tay Vũ nhu ra sau lưng ...

- vị đại ca này ta thực sự không phải thích khách đâu mà ....

Thả ta ra .....ta chỉ là một công dân lương thiện thôi...

- không nói nhiều ....

Giải ả ta đi

Vũ Nhu bị nhốt trong một một nhà ngục tối , ánh đuốc mập mờ ....giờ cô mới được tận mắt thấy nhà giam trong các bộ phim cổ trang ....

- oáp .....

Buồn ngủ chết mất ....

Ngủ cái đã .....

Cô tựa lưng vào tường mắt nhắm dần lại ....

Dưới ánh đuốc cháy le lói một nam nhân bước vào .....

- nè ......

Cô mở một mắt ra ....

Chính là cái tên cứu cô lúc nãy.

- lại là ngưoi sao ....

Hắn ta gật gù ...

- bản vương nghe nói có một nữ thích khách định hành thích bổn vương ....

Không ngờ là ngươi đấy ....

Vũ nhu đứng bật dậy đi đến trước mặt hắn ta , một tay vịn lên song gỗ tay còn lại túm lấy vạt áo hắn ta ....

- này ngưoi định làm gì thế ....

Buông bản vương ra ....

- nói vậy tức ngưoi là trường quảng vương điện hạ gì gì đó sao .... ?

Khuôn mặt hắn vênh lên .

- chính là bản vương ...

- vậy ngươi mau thả ta ra ...

Ngươi cũng biết ta không phải là thích khách gì gì đó mà ....

Chúng ta đã từng gặp nhau rồi ta cũng có đụng chạm gì ngưoi đâu chứ ....

Bảo quân lính của ngươi thả ta ra ....

Một tên lính chạy vào sau khi cúi đầu chào tên kia hắn mới lên tiếng ....

- quảng vương điện hạ hảo ....

Nam cung tướng quân có lệnh giải thích khách lên chính điện , ngài ấy sẽ đích thân thẩm vấn .....

Tên vương gia xua xua tay ...

- được rồi ....

Được rồi ...

Giải đi .....

Vũ nhu quát lên ...

- NÈ ! ...

Ngươi không thả ta ra thật sao ....?

NÈ ....!
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nam cung lục tiểu thư


Tên trường quảng vương đi phía trước phía sau là bốn tên lính đi cạnh Vũ Nhu ....

Cô ghé vào tao một tên lính lẩm bẩm ...

- vị đại ca này ta thật sự sự rất đói ngươi có thể cho ta ăn chút gì không ...?

Ta dễ nuôi lắm thứ gì ta cũng ăn được ....

Hắn ta liếc nhìn cô khuôn mặt không cảm xúc ....

- ngươi là phạm nhân ...

Không phải khách quí ....

Còn dám đòi hỏi ....

Cô lải nhải

- vô nhân tính ....

Phạm nhân không phải là con người chắc ....

Đến trước một cánh cửa gỗ lớn tên vương gia đi vào trước .

Vũ nhu định chạy theo hắn ta nhưng bị một tên lính túm lại ....

- ây da người làm gì vậy ....

Buông ta ra ....

Tên lính hung dữ quát .

- không có lệnh truyền ngươi không được phép vào ....

Trong gian phòng rộng rãi khói trầm hương nghi ngút xung quanh không biết bao nhiêu là kì trân dị bảo quí giá , một vị cao cao tại thượng tuổi ngũ tuần ngồi trên cao .

Phía phải ông ta là một nam nhi toàn thân lam y khuân mặt khôi ngô .

Trường quảng vương đi vào trong phòng cúi đầu chào cung kính vị ngồi trên cao ...

Rồi hắn ngồi xuông chiếc ghế phía bên trái chắp tay .

- Nam cung tướng quân hảo ....

Vị nam cung tướng quân kia nở một nụ cười hiền từ ....

- quảng vương điện hạ hữu lễ rồi ...

Xin thứ lỗi quí phủ làm việc thất trách không bảo đảm được sự an toàn của điện hạ ...

Nam nhân lam y bên kia khoé môi hơi cong lên ....

- nếu không phải điện hạ đắc tội với văn hoành thế tử thì sẽ có thích khách dám xông vào Nam cung phủ chúng ta hay sao ...

- Nghị nhi ....

Không được vô lễ với quảng vương điện hạ ...

Ở đây không có việc của con ...

Con lưu xuống cho ta....

Nam nhân vận lam y nhấp một ngụm trà cần chiến phiến phe phẩy rồi nói .....

- Phụ thân đừng đuổi nhi thần đi sớm thế chứ .

Nhi thần chính là muốn xem xem kẻ nào đủ bản lĩnh dám đơn thân độc mã đột nhập nam cung phủ ta ....

Ngừoi đâu giải thích khách vào ....

Vũ nhu được đưa vào trong . dưới làn khói mờ ảo của trầm hương cô chỉ thấy trước mắt có 3 vị nam nhân .

Nam cung tướng quân lớn tiếng ...

- nói ...

Ngươi có phải thích khách do thế tử Văn hoành phái tới hay không ...

Hay là người của kiến hưng điện hạ ....

Cô lập tức minh oan ...

- tướng quân tiểu nữ thật tình là bị oan ...

Tiểu nữ còn không biết ai là văn hoành ai là kiến hưng nữa huống hồ chi thích khách ....

Ngài quá hồ đồ rồi ....

Nam cung tướng quân đôi mắt giãn to ...

Răng mím chặt môi ...

Đứng bật dậy đi lại phía vũ nhu ....

Cả ngừoi cô run bần bật ...

" thôi rồi ...

Thôi rồi ....

Chẳng lẽ lão ta định giết mình ......đến nước này phải giả bộ xin xỏ thôi .."

- ây da đại tướng quân ơi là đại tướng quân xin ngài tha chết cho tiểu nữ .....

Ta nguyện làm trâu làm bò để báo đáp ...

Ngài tha thứ cho ta đi ....

Đột nhiên đôi mắt ông ta rưng rưng ...

Bàn tay run rẩy đặt lên vai Vũ nhu ....

- này ...

Ông làm gì thế ....?

- Yên nhi ... là Yên nhi hảo nữ nhi của ta .....

Nam cung tuấn nghị cũng chạy lại .

- Lục muội ...

Thật sự là muội sao ....?

Người đàn ông kia đôi ánh mắt nhìn cô rất ấm áp ...

- ngọc yên đúng là con rồi ....

Lão thiên gia ơi tại sao nữ nhi bảo bối của ta lại ra nông nỗi này ....

Vũ nhu đầy khó hiểu nhìn ông ta ....

- ông Nói gì vậy ....

Ai là Ngọc yên chứ ....?

Nam cung tuấn nghị đưa mắt sang nhìn trường quảng vương .....

- trường quảng vương đệ thật quá quắt ....

Đệ dám để quân lính của mình bắt nhốt lục muội ta sao ....?

Nam cung tướng quân hướng mắt ra ngoài ....

- người đâu mang khăn ấm ra đây .

Ta phải lau mặt cho Yên nhi ....

" họ nói mình là nam cung lục tiểu thư ....

Đằng nào cũng không ngày một ngày hai trở về được ...

Hay mình cứ thừa nhận đi cái đã .....

"

Trường quảng vương đôi mắt giãn ra .

Đứng dậy tiến lại gần vũ Nhu ...

- theo những gì tướng quân và nghị huynh nói ....

Nha đầu vừa hung dữ tính tình thì cổ quái đây chính là nam cung lục tiểu thư sao ...

Ta nghe người trong kinh thành truyền tai nhau Ngọc Yên tiểu thư là một tiểu mỹ nhân , xinh đẹp , dịu dàng còn rất thiện lương ...?

Không thể nào ....nha đầu này là ngọc yên tiểu thư được ..,

Vũ nhu tức tối lao về phía hắn đập vào ngực hắn .

- nè ngươi nói ai là hung dữ , ai là cổ quái chứ hả .....

Đồ biến thái ....

Tuấn nghị vội kéo vũ nhu lại ....

Nam cung tướng quân cầm chiến phiến trên tay đặt xuống bàn ....

- Nghị nhi con cho người gọi Liên nhi đến bảo rằng tiểu thư đã về mau đến hầu hạ tiểu thư ...

- vâng phụ thân .....

Ông quay sang nhìn trường quảng vương ...

- điện hạ nữ nhi của ta thất lễ rồi xin ngài đừng trách nó ....

Không lâu sau một cô gái nhỏ đôi má phúng phính chạy vội vào cầm lấy tay vũ nhu hớn hở nói ....

- tiểu thư người về rồi ....

Liên nhi rất nhớ người ....

Tuấn nghị kéo liên nhi ra ...

- được rồi , được rồi muội mau đưa tiểu thư về phòng nghỉ ngơi đi ....

Vũ nhu được đưa đến một toà lầu lớn điêu khắc tinh xảo xung quanh có rất nhiều hoa hải đường .....

- liên nhi đây là đâu ....?

- tiểu thư người hỏi gì lạ thế đây là biệt uyển lưu tích nơi ở của người mà .....

- ta ....

Ta giỡn với em thôi mà ...

Ta đưong nhiên là nhớ nơi ở của mình rồi ...

Vũ nhu xô của chạy vào phòng ....

Cô đi đến xem chiếc giường đầu tiên ....

Cô vuốt tấm mền bông rồi ngồi lên nhún vài cái ...

Tâm nhi thấy lạ bèn hỏi .

- tiểu thư ngừoi làm gì vậy ....

Chiếc giường này có gì không ổn sao ...?

- ây da không phải không ổn mà là ông bà ta có câu "nơi ngủ tốt thì cuộc sống cũng dễ dàng" .....

Liên nhi gãi đầu ....

- liên nhi 7 tuổi đã theo hầu tiểu thư sao em chưa từng nghe ai trong phủ nhắc đến .....

- à mà liên nhi này nhà tắm ở đâu ....?

Ngừoi ngợm ta dơ hầy ta muốn tắm rửa thay y phục ....

Liên nhi kéo vũ nhu đến đằng sau tấm bình phong cuối phòng .

- là ở đây ....

Em đi chuẩn chuẩn bị

Nước nóng cho tiểu thư ....

- nước nóng gì chứ ....

Thời tiết oi bức thế này tắm nước mát sẽ dễ chịu hơn , chuẩn bị nước mát cho ta .....

- dạ em biết rồi .....

Sau khi tắm rửa cô khoác lên mình một bộ y phục đơn giản .....

Ngoan ngoãn ngồi vào chiếc bàn tròn giữa phòng ....

- tiểu thư cô sao ngừoi lại ngồi đây ....

- thì ta đang chuẩn bị dùng thiện đó ...chẳng phải lúc nãy em có nói tắm rửa thay y phục xong có thể dùng thiện sao ....

Nhanh cho người dọn món lên đi ....

Liên nhi bật cười thành tiếng ...

- đúng là dùng thiện nhưng mà là dùng thiện tại đình lưu lệ cùng lão gia đại công tử và 3 vị vương gia ....

Vũ nhu đứng bật dậy .

- sao em không nói sớm ....

Đi thôi ....

Liên nhi kéo tay Vũ Nhu lại

-KHOAN ĐÃ ....

Người chưa được ra ngoài tiểu thư ....

- tại sao .....

- y phục ngừoi đang mặc chỉ là y phục bên trong .

Người không thể mặc thế ra ngoài được .....

Vậy là thất lễ .... em đã chuẩn bị y phục cho ngừoi rồi ....

Để em hầu ngừoi mặc và chải tóc lại cho người ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Thích khách thật sự


Vũ nhu ngó ngang ngó dọc xung quah ....

- y phục đâu ta muốn xem xem .....

- em để trên giường cho tiểu thư rồi ạ ....

Vũ nhu chạy lại giường nhìn thấy có rất nhiều y phục ....

- 8 bộ lận ....

Em muốn ta chọn sao liên nhi.....

- sao lại chọn ở đây chỉ có một bộ thôi mà .....

Đây là thượng y 8 lớp , bình thường người vẫn thích mặc bộ y phục này mà ....

Vũ nhu nghĩ thầm trong bụng ....

" cái cô nam cung tiểu thư này cũng bánh bèo quá chứ .....

Cả bộ váy màu hồng phấn còn thêu hoa hải đường ....."

- tiểu thư .....

Người nghĩ gì thế ....

Để em giúp ngừoi thay y phục và chải tóc ạ

- ok

- hả ô kê là gì ạ ....?

- thôi em giúp ta thay y phục đi ta đói sắp chết rồi .,..

Liên nhi thao tác nhanh nhẹ bộ y phục rắc rối thế mà chỉ chớp nhoáng đã chỉnh chu trên người vũ nhu ...

Liên nhi vấn cao mái tóc dài của vũ nhu lên cài lên tóc cô một bông hoa hải đường và một cây trâm vàng ....

-tiểu thư để em điểm trang cho người ...

- không cần , không cần em thoa cho ta chút son là được rồi ....

Đằng nào ở đây ta trang điểm cũng không có ai thưởng thức .....

Vũ nhu cùng Liên nhi đi qua một hồ sen rộng lớn .....

- phủ chúng ta lớn thật ha .....

- đương nhiên ạ ....

Nam cung gia chúng ra là một trong tứ đại thế gia đương nhiên phủ đệ chúng ta cũng không tầm thường ......

Ngoài nam cung phủ chúng ta còn 3 thế gia khác nữa là đổng ngạc phủ , hạ hầu phủ và liễu phủ ....

Đến một biệt uyển nhỏ giữa hồ liên nhi dừng lại ....

Một tì nữ đứng ngoài cửa lên tiếng

- tiểu thư người vào trong đi ...

Lão gia và các vị vương gia đang đợi người dùng thiện .....

Liên nhi nhìn vũ nhu mỉm cười .

- em ở ngoài này đợi ngừoi , có gì sai bảo người cứ gọi em ....

Vũ nhu hít thở sâu :" nhất định không được để họ biết mình không phải nam cung ngọc yên .....

Nếu để lộ sẽ bị chém đầu mất ...."

Cô mạnh dạn đẩy cánh cửa gỗ bước vào bên trong

- phụ thân nữ nhi xin lỗi , nữ nhi đến trễ

- không sao ngồi vào bàn đi chúng ta dùng thiện ...

Trên bàn ăn tổng cộng có lão tướng quân khi nãy bên cạnh ông là nam cung tuấn nghị , còn có cái tên đáng ghét xén nữa thì cướp đi nụ hôn đầu của của cô trường quảng vương và thêm hai nam nhân lạ mặt . một người thân mặc bạch y cử chỉ nho nhã .

Còn một nam nhân khuân mặt có chút ngông cuồng , lại có vẻ thích trêu chọc người khác ....

- ai đây ...

- lục muội đây là trường quảng vương điện hạ , còn vị này là Trường Nhạc Văn điện hạ " chỉ về phía nam nhân y phục trắng ".

Còn đây là ....

Tuấn nghị chưa kịp nói xong đã bị tên còn lại ngắt lời ...

- ta Trường thừa đức ....

Người trong thiên hạ nói quả không sai nàng đúng là xinh đẹp tựa hoa mẫu đơn .....

Thừa đức quay sang nhìn lão tướng quân chắp hai tay trước ngực .....

- nam cung thúc thúc người có thể gả biểu muội cho ta không ....

Bất cứ kì trân dị bảo trên đời ta đều có thể làm lễ vật hỏi cưới nàng ...ta còn có thể xin hoàng thượng ban hôn để nàng làm vương phi ....

* sở dĩ mẫu thân của thừa đức chính là lương phi mà còn là muội muội nam cung tướng quân nên nam cung ngọc yên cũng vì thế trở thành biểu muội của thừa đức nhưng nàng chưa từng gặp hắn bao giờ ....

" gả ....?

Gả không phải là kết hôn sao ....

Kết hôn với hắn sao .....

Mình có phải nam cung ngọc yên đâu ....

Kết hôn gì chứ ....?...."

Bình sinh cô đã chẳng thích những kẻ ỉ có chút gia thế , tiền tài mà áp đặt ngừoi khác ....

Cô khuôn mặt có chút kiêu ngạo đặt đôi đũa đang cầm trên tay xuống bàn ....

- Thừa đức điện hạ ....

Ta không quan tâm ngài có là vương gia hay biểu ca của ta ....dù ngài có là ngọc hoàng đại đế Bản tiểu thư cũng chính là không gả cho ngài ...

- yên nhi ...

Không được vô lễ .....

- vậy nhi thần dùng thiện ....

Mọi người bắt đầu thưởng thức những món ngon trên bàn ...thừa đức thì hơi quê nên chỉ biết im

Lặng ...

Nam cung tuấn nghị gắp một miếng bánh trẻo nhân tôm vào chén vũ nhu ...

- lục muội món này muội từ nhỏ đã suốt ngày bảo ta lén lút xuống thiện phòng lấy cho muội ...

Hôm nay ta đã đặc biệt căn dặn nhà bếp làm ...

- thank kiu ....

5 cặp mắt đổ dồn về phía vũ nhu .

Biết mình đã nói sai cô chỉ đành cười trừ ....

Mặc dù trên bàn nhiều sơn hào hải vị là thế nhưng ở đây có biết bao cặp mắt cứ một chút lại liếc qua khiến cô không thể nào ngon miệng được ....

- phụ thân ...

Ngọc yên đã dùng thiện xong ....

Ngọc yên cáo lui ...

Bóng dáng nhỏ nhắn hoạt bát lao vút qua cửa như thân yến ....

Chạy một mạch tới hoa viên vũ nhu mới chợt nhớ ra ....

" thôi chết lúc này chạy nhanh quá lại quên mất liên nhi rồi .....

Lúc nãy phụ thân đã sai nó đi lấy bánh điểm tâm còn chưa quay lại .....

Thôi kệ đi một mình cũng được ...."

Hoa viên vắng người ...

Hoa viên của nam cung phủ vô cùng rộng lớn loại hoa quí báu đều có đủ cả ...

Mẫu đơn đen , hoa ngũ sắc ....

Cô ngồi xuống chiếc xích đu gỗ nhún chân thật mạnh ....

- chơi xích đu thì phải đu thật mạnh mới thích....

Một toán lính chạy ngang qua trước mắt vũ nhu ....

Cô nhảy khỏi xích đu túm tên lính cuối cùng lại ...

- ngưoi là lính của nam cung phủ hay của ba vị vương gia ....

- tiểu thư nô tài là quang tự đây ....

Ngày bé tiểu thư vẫn bắt thần bắt hồ điệp cho người mà ....à mà nô tài đang có chuyện gấp , nô tài cáo lui ....

Tên đó vội vã bỏ đi ....

Vũ nhu chống tay lên hông ...

- chuyện gì mà gấp vậy chứ ...

Làm như có thích khách ....

- muội nói không sai .....

Vũ nhu quay lưng lại thì bắt gặp nam cung tuấn nghị ....

- đại ca...,

- đúng là có một tên thích khách đã đột nhập vào phủ chúng ta ....

Nhưng muội yên tâm hắn đã trúng tên bị thương có lẽ không nhẹ ....

Chúng ta sẽ nhanh chóng bắt được hắn thôi...

Đại ca đi đây ...

Không có việc gì muội cũng quay lại lưu tích nghỉ ngơi đi ....

À mà muội nhớ đừng kinh động đến 3 vị vương gia ...

Đám quân lính chạy đến ...

- đại công tử bên kia phát hiện có rất nhiều máu mời công tử qua xem xét ...

Nam cung tuấn nghị cùng toán quân lính nhanh chóng dời đi ....

Chỉ còn lại mình vũ nhu cô lại ngồi trên chiếc xích đu đu thật mạnh , thật cao ....

- tại sao ta phải về phòng chứ , ta chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi chắc chắn tên thích khách kia không phải là muốn giết ta ....

Hơn nữa hắn bị thương rồi mắc gì ta phải sợ ...

Haha...

Trong ánh náng chói trang một vật trong bụi cây phản quang hắt vào mắt vũ nhu ...

- thứ gì thế ....

Lấp lánh ...

Lấp lánh ....

Hay là bảo bối ...

Vàng bạc ...

Mang đi bán chắc được bộn tiền ...

Xung quanh đây lại không có ai ....

Nhất định là ông trời ban cho ta rồi ....

- bảo bối ơi , mẹ đến đây ....

Cô chạy lại gần bụi cây ....

Nhanh như tia chớp một thanh đoản kiếm đã kề sát cổ vũ nhu , ngừoi cầm thanh đoản kiếm đó cao to toàn thân y phục đen .

Anh ta đeo một chiếc khăn che nửa khuôn mặt .

Vùng áo trước ngực máu đã làm ướt hết cả một vùng kèm theo một mũi tên đã bị bẻ gãy .....

Ánh mắt hắn ta đầy sự mệt mỏi ....

Mọi thời gian như ngưng đọng.....

Chân cô mềm nhũm không thể chạy nổi nữa ...

Nhỡ hắn điên lên đâm phật một phát chẳng phải đi gặp ông bà sao ...

Cô đâu ngốc thế ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ta nhất định gặp lại nàng .... Đường vũ nhu


- ngươi mà la lên thì đừng trách đao kiếm không có mắt ....

Vũ nhu trán ướt đẫm mồ hôi ....

Cô có thể cảm nhận được hơi thở nặng nhọc của hắn ta qua chiếc khăn che mặt ....

Và nhìn vào đôi mắt cô thấy hắn ta chắc hẳn là một thanh niên anh tuấn ....

- đại hiệp ...

Đại hiệp tha mạng ....

Hắn ta hằn giọng ....

- ngưoi là ai ....?

" hắn ta đã là thích khách đột nhập vào đây ta mà nói ta là nam cung ngọc yên có thể hắn sẽ bắt ta làm con tin ....

Ta là ai bây giờ ...."

- ta .....

Ta là đường vũ nhu ......thị nữ trong phủ ....

- ngưoi mặc thượng y cao cấp mà là thị nữ sao....

Ngưoi nghĩ sẽ qua mặt được ta sao .....?

Thấy phía xa có quân lính hắn ta dùng một tay bịt miệng vũ nhu kéo cô áp sát vào ngực mình rồi núp sau lùm cây ....

Cô có thể cảm nhận được máu trên ngực hắn rỉ ra thấm ướt lưng áo cô .....

Bọn lính đi qua hắn mới từ từ buông tay nhưng thanh đoản kiếm vẫn kề kề trên cổ vũ nhu ....

- nói.....

Ngươi ruốc cuộc là ai .....

Ngưoi chính là nam cung ngọc .....

Hắn ta chưa kịp nói hết lời vũ nhu đã lên tiếng ...

- ngọc ....

Ngọc cái đầu nhà ngưoi ....

Ta mà thèm nói dối với một tên thích khách sao ...?

Ta còn chưa muốn chết .....

Ngưoi nhỏ nhỏ tiếng một chút thật ra....

Thật ra bộ y phục này của tiểu thư ta thấy rất đẹp , cho nên ....

- cho nên ngưoi đã lén lấy mặc ....

- chính xác ....

Ngươi thông minh như thế ta nào dám gạt ngươi ....

Ngưoi mau thả ta ra ta còn nhanh chóng quay về giặt bộ y phục này trả tiểu thư ....

Tiểu thư mà biết ta nhất định sẽ bị lão gia đuổi đi ....

Nhà ta trên còn mẹ già dưới còn các đệ muội ....

Ngươi thấy ta hoàn cảnh đáng thương như vầy ...

Hay thả ta ra nghe ....huhu

Cô nũng niu dùng tay lay lay vạt tay áo hắn ....cuối cùng hắn cũng buông thanh đoản kiếm xuống .....

" tính ra tên thích khách này cũng có đạo đức ghê .....

Mà khả năng diễn xuất của mình tăng lên đáng kể thật ...

Ha ha ..."

-Tiểu thư.....

Tiểu thư....

Từ xa liên nhi đang hớt hải tìn kiếm cô ....

" tiêu rồi con nhỏ liên nhi này ...sớm không đến muộn không đến ...

Màn kịch của ta sắp thành công còn đến phá hỏng ..."

Có một việc không nằm trong dự đoán của vũ nhu là tên thích khách kéo tay cô núp xuống bui cây khi nãy ....

Cô nhìn hắn thì thầm ...

- này ngưoi làm gì đấy ....

- ả thị nữ đó nhất định đang đi tìm nam cung ngọc yên ....

Nhà ngươi mặc đồ của nam cung ngọc yên nếu ả thấy tâu lại với nam cung ngọc yên ngươi cũng bị đuổi khỏi nam cung phủ .....

Ta thả ngưoi đấy ...

Ngưoi có thể đi ....

Cô đứng lên hớn hở xoay lưng định bỏ đi thì tên đó ngất đi ....

Có lẽ hắn mất quá nhiều máu ....

- mặc dù hắn là thích khách nhưng cũng là một chính nhân quân tử ...

Ta cũng không thể thấy chết không cứu ....

Vũ nhu hướng mắt ra xa nhìn thì ra liên nhi còn đang bên kia tìm cô ...

- liên nhi ta ở đây .....

Liên nhi hớt hải chạy lại .

- ay da em tìm tiểu thư nãy giờ người làm gì ở đây vậy ...?

- liên nhi em là ngừoi mà ta tin tưởng nhất hãy giúp ta một việc .....

.....................

Vũ nhu kéo tay liên nhi đến chỗ tên thích khách ...

Liên nhi thấy liền sợ xanh mặt ....

- tiểu ....

Tiểu thư .....

Người này là ai vậy .....

- suỵt .....

Ưm nhỏ tiếng một chút đừng để người khác phát hiện ....

Hắn là một thích khách ...

Liên nhi hơi bất ngờ rụt người lại ...

Giọng đã nhỏ hơn .

- thích khách ....

Hay chúng ta hãy báo lại cho lão gia và đại công tử .....

- không được ....

Đại ca nhất định sẽ giết hắn ....

Hắn cũng là người với lại cũng chưa làm ai bị thương cả .....

Ta muốn âm thầm đưa hắn ra khỏi phủ ....

Hai kẻ chủ tớ ngồi đó xì xèo , cuối cùng cô đưa tay gỡ chiếc khăn bịt mặt tên đó ....

Nước da trắng đôi mắt sắc , khuôn mặt toát lên khí thế ngút trời ....

Thân thế hắn chắc cũng không tầm thường ....

- hắn ta đúng là rất anh tuấn ha tiểu thư ....

- ukm ....

Mà em có tiền bên ngừoi không....

- dạ cũng vài trăm lượng ....

Thiếu gia đưa em bảo nếu tiểu thư muốn ăn đồ ăn ngoài thành thì mua về cho tiểu thư ....

Nhất định không để ngừoi xuất phủ .....

Vũ nhu nhìn ngóng xung quanh ....

- em nghĩ cách đưa hắn ta đến một khách điếm gần phủ ....

Dùng số ngân lượng em có tìm đại phu giỏi cho hắn ....

Có điều ....

Em hày đừng cho hắn biết ta là ai ....

Cứ nói ta là đường vũ nhu , thị nữ trong phủ .....

Bảo với hắn viết thương lành thì lập tức rời đi ...

Đừng làm trộm nữa .....quân lính của nam cung phủ toàn là cao thủ cả .

- dạ vậy em cáo lui....

Vũ nhu đi phía sau một khoảng để giữ an toàn cho hai ngừoi phía trước ....

Cô không quên bảo liên nhi kiếm một bộ y phục nam hạ nhân khoác cho hắn ....

Phía sau có tiếng động ....

- tiểu thư hảo ....

Vũ nhu giựt mình quay lại ...

- long vệ trưởng ..... ( đội trưởng của một toán lính )....

Ngài đang đi đâu vậy ....

- ta thấy liên nhi đang dìu một tên hạ nhân phía trước nên đã bỏ tuần lại giúp nàng ấy ...

Hắn ta bị sao vậy ạ ....

Cô lúng túng ...

- à ....

Là lăng phát mới đến hầu hạ ta chẳng may bị té gãy chân nên ta bảo liên nhi đưa hắn đi chữa trị ...

Long vệ trưởng mau chóng đi tuần đi ta nghe nói trong phủ đang có thích khách ...

Không thể lơ là ...

- thật sao .....

Thần đi tìm liên nhi hơn 2 canh giờ nên không hay biết ....

Thần cáo lui ...

Gửi lời hỏi thăm của thần đến liên nhi cô nương ....

Sau khi hắn rời đi vũ nhu mới thở phào nhẹ nhõm ....

Đến cổng tây của nam cung phủ nơi có ít quân lính nhất .

Vũ nhu chỉ đứng từ xa nhìn.

Liên nhi trình ra một tấm lệnh bài có chữ nam bằng vàng ...

Một tên lính lên tiếng dò hỏi ....

- không biết liên nhi cô nương xuất phủ có chuyện gì ...?

Còn người này là ai ...

Thị vệ chúng ta chưa gặp hắn bao giờ .

- đây là lăng phát mới đến hầu tiểu thư ....đại công tử đưa ta lệnh bài để ta đưa hắn ra khỏi thành chữa bệnh ...

Hắn mắc bệnh nan y ......

Tránh đường ....

Toán quân lính thấy tấm lệnh bài trên tay liên nhi lại Thấy vị tiểu thư của họ đang đứng đằng xa nghĩ là thật nên đã cho qua....

.....

Trong lúc liên nhi đang khai báo nguyên nhân cô dời phủ thì tên thích khách đã hé mở đôi mắt ra....

Trước mắt hắn là một khung cảnh mờ ảo ....

Hắn thấy phía xa một thân ảnh nhỏ bé tà áo khẽ bay trong gió ....

Khuôn mặt thanh tú của nàng có chút lo lắng ...

Là lo cho hắn sao .....

Trên mái tóc đen dài óng của nàng cài một đoá hải đường ....

Thoang thoảng trong không khí hắn có thể ngửi thấy hương hoa hải đường rất dịu ......

" đường vũ nhu ....

Là tên của nàng ....

Nàng đang muốn giúp đỡ ta sao ....?

Ta sẽ còn gặp lại nàng chứ ....

Nhất định sẽ gặp lại....

Mạng này đổng ngạc thiên trường ta nợ nàng ...."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
vương thi ảnh


*Sáng sớm tại khách điếm hoành thị ....

Tên thích khách dần mở đôi mắt ra ...

Ngực hắn hơi buốt ....

Hắn chống tay ngồi dậy nhìn xung quanh .....

" cạch "

Một nữ nhân vận lam y thân hình mảnh khảnh khuôn mặt xinh đẹp , đôi mắt phượng nhướn lên nhìn tên thích khách ....

Khoé miệng hơi cong lên ...

- công tử ngừoi tỉnh rồi ....

Để Ảnh nhi hầu ngừoi uống thuốc ...

- Thi Ảnh sao nàng biết ta ở đây.....

Thi ảnh.

Vừa đổ thuốc trong ấm vào chén vừa nhìn hắn ta ...

- Ảnh nhi và thuộc hạ đã ở ngoài nam cung phủ canh chừng ...

Không thấy công tử trở ra như dự định ảnh nhi vô cùng lo lắng ...

May sao lúc Ảnh nhi định xông vào phủ thì từ phía cửa tây bẩm báo có một tiểu cô nương đã đưa công tử đến đây .... nàng ta còn mời cả đại phu đến chữa cho ngừoi ....

Hắn đứng dậy tiến lại chiếc bàn tròn giữa căn phòng ...

- nhất định là nàng ....

- người nói gì vậy công tử ....

- đường vũ Nhu ...

Thị nữ trong nam cung phủ nhất định là nàng đã cứu ta ...

Trong lúc ta mơ hồ tưởng rằng sẽ chết chính nàng đã ở trước mắt ta nắm tay ta kéo ta ra khỏi cánh cửa sinh tử....

Bằng mọi giá ta sẽ chuộc nàng ra ....

Vương thi ảnh thoáng buồn nàng ta thổi thổi chén thuốc rồi từ từ đút cho vị công tử của nàng ta ..

- công tử để Ảnh nhi sai ngừoi hầu công từ về phủ ...

Dù sau ở phủ cũng tốt hơn ở đây rất nhiều....

- nàng nghĩ thật chu toàn ....

hắn đưa bàn tay phủi cánh hoa trên tóc Thi Ảnh xuống

- Nàng luôn ở bên lo lắng cho ta bao năm qua ....

Thật sự ta nợ nàng rất nhiều ...

à chẳng phải Nàng đã đến tuổi thành thân hay sao ...

Bản công tử nhất định sẽ tìm một hào môn tốt Để gả nàng .... nàng thấy thế nào ....

Hồi môn nhất định sẽ không để nàng chịu thiệt .

Khoé mắt Thi Ảnh hơi cay ...

" nhị công tử ....

Vương thi ảnh từ bé đã chịu ơn của lão gia ...

Thi ảnh cả đời chỉ muốn gả cho ngừoi ...

Sao ngừoi lại không biết điều đó chứ ..."

- không đâu công tử ...

Ảnh Nhi vẫn chưa muốn xuất giá ...

Ảnh nhi chỉ muốn ở bên hầu hạ công tử một đời bình an ....

Hắn ta mỉm cừoi ...

Một nụ cười hiền lành ...

- nàng có nguyện ý thì ta cũng không nguyện ý ta không muốn cả đời nàng cô độc chỉ vì lời hứa với phụ thân ta ...

Tin ta ta nhất định sẽ tìm cho nàng một tướng công tốt nhất đại chu ....

Thi ảnh không nói gì lẳng lặng ra khỏi phòng , tâm trạng nàng không tốt nàng muốn đi dạo ....

" cạch "

Cách cửa phòng mở ra ...

Đang xoay mặt vào tường tên thích khách ngỡ là Thi Ảnh quay lại .

-chào ngươi .....

Hắn ngồi bật dậy nhìn vị cô nương sau lưng ....

- ngươi là ai ....

Sao tự tiện vào phòng bản công tử ....

Vị cô nương đó đặt giỏ trái cây lên bàn đi tới gõ vào trán hắn ta ....

- tên vong ân bội nghĩa này chính ta đã cứu ngươi mà giờ trở mặt không nhận ngừoi sao ...?

Hắn ta bất ngờ ...

- chính ngưoi đã đưa ta ra khỏi nam cung phủ sao....?

- chính là ta ....

À mà không ngừoi bảo ta đưa ngưoi ra khỏi phủ và tìm đại phu cho ngưoi không phải là mà là tiểu ....à không là đường vũ nhu .....

Nàng ta là bạn ta ta không thể không giúp nàng ta ....

Hắn khoé môi hơi cong lên ....

- này Vũ nhu có dặn ngưoi quân linh trong nam cung phủ không tầm thường từ nay về sau đừng đột nhập vào đó nữa ......

Biết chưa ....

À mà còn nữa ....

Nếu đã có thể đi được rồi thì mau mau về nhà đi khách điếm này không rẻ đâu ...

Một thị nữ như ta cũng không thể nuôi ngưoi mãi đâu ...

Liên nhi đặt một tấm ngọc bội lên bàn cùng 50 lượng ...

- đây là đường vũ nhu bảo ta đưa cho ngươi ...

Nàng ta còn nói " kiếm một công việc làm ăn chân chính ..oke"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đổng ngạc nhị công tử


Vũ nhu đi dạo trong ngự hoa viên nàng thấy đám hạ nhân tất bật kẻ chạy qua kẻ chạy lại , nàng ghé tai liên nhi nói ...

- hôm nay trong phủ xảy ra chuyện gì sao ....

Ai cũng đều có vẻ rất bận rộn .....

Từ phía sau có tiếng nói của nam nhân ....

- nàng không biết mai là ngày gì sao ....?

Thì ra là tên trường quảng vương , hắn ta vận hắc y lưng đeo cung tên gắt theo một thanh kiếm dài .....

- mai là ngày gì ....?

- nha đầu nàng bị ngớ ngẩn hay sao ....

Mai là sinh thần phụ thân nàng ....

Chứ mấy ngày nay nàng nghĩ tam vương gia chúng ta ở đây làm gì .......?

" mai là sinh thần nam cung tướng quân sao ...?

Sao mà ta biết được ...."

Nàng lập tức lái sang chủ đề khác .

- ngưoi ăn mặc đặc biệt còn mang theo cung tên ....

Ngưoi đi đâu vậy ...?

- ta đi săn bắn ở di lăng ....

Nữ nhân các nàng chẳng ai có hứng thú với trò này cả ....

Vũ nhu nhướn mày nhìn trường quảng vương .

- ta có hứng thú ...

Huynh đưa ta ra ngoài chơi đi ...

Liên nhi lập tức ngăn cản .

- không được đâu tiểu thư , đại thiếu gia đã dặn em không được để tiểu thư ra ngoài ...

Hơn nữa săn băn là trò tiêu khiển của bọn nam nhân có gì thú vị đâu ....

Hay chúng ta ra ngự hoa viên bắt bướm ....

Vũ nhu nháy mắt với trường quảng vương ám chỉ .."

Nghĩ cách đi ...

Ta muốn đi ..."

Hắn ta nghĩ một hồi khoé miệng mấp máy ...."

Giả bộ xỉu đi ..."

" ta hiểu rồi ...."

Vũ nhu đưa tay lên trán xoa nhẹ rồi loạng choạng ....

Trường quảng vương gạt chân nàng làm nàng ngã thật ...

May là cánh tay nhanh nhen của hắn đã đỡ lấy nàng ...

Liên nhi hớt hải

- tiểu thư....

Ngừoi sao vậy ....

- ngưoi mau đi lấy thuốc và khăn mát lại đây có lẽ nàng ta hứng nắng quá lâu...

- vâng ....

Vâng em đi ngay , tiểu thư nhờ vương gia chăm sóc ...

Bóng liên nhi vừa khuất trường quảng vương nhìn xuống phía ngực mình ....

Má vũ nhu đang áp sát vào ngực hắn nàng còn xoa xoa ngực hắn ...

- này nàng làm gì thế ....

Định lợi dụng bản vương à ...

Nàng buông hắn ta

- ngươi nghĩ gì vậy , chỉ là loại vải y phục của ngưoi rất dễ chịu lại rất mát ...

Ta muốn một bộ y phục như vầy ....

- khi khác ta sẽ sai ngừoi may cho nàng một bộ nữ y bằng vải này , giờ thì đi thôi không có thời gian đâu ...

Trường quảng vương gọi một tên lính thân cận đến bắt hắn ta đưa một bộ đồ nam nhân cho vũ nhu ....

- phía trước là bích vân quán không ai ở nàng mau thay bộ y phục này đi , bản vương ở đây đợi nàng ...

- tuân mệnh vương gia ...

Nàng phóng nhanh qua cây cầu nhỏ chạy vào bích vân quán thay y phục chải lại tóc ...

Thay y phục xong nàng tự ngắm mình trong chiếc gương đồng lớn , tay cầm chiến phiến phe phẩy ....

- trời sinh ta mà là nam nhân thì danh hiệu thiên hạ đệ nhất mĩ nam chắc chắc thuộc về ta ha ha ha

Nhờ giả trang nam nhi và đi cùng trường quảng vương nàng đã dễ dàng ra khỏi nam cung phủ ....

Đến cổng nam kinh thành vũ nhu khựng lại ...

Trường quảng vương nhìn nàng ...

- nàng sao thế ....

Chúng ta đi thôi còn mau quay về phủ ....

- săn bắn đúng là rất vui nhưng hôm

Nay ta không muốn chơi ...

Ra ngoài rồi ta đi chơi phần ta ngài đi phần ngài ...

Chúng ta ai đi đường ngừoi đó ...

Giờ này còn sớm , khi nào mặt

Trời lặn thì hãy đến đây nhé ....

Thân ảnh nhỏ bé của nàng linh hoạt phi thân qua một con hẻm nhỏ rồi biến mất .....trường quảng vương đứng đó khẽ cười rồi xoay lưng ra khỏi kinh thành ....

Kinh thành luôn tấp nập ...

Các con đường ngừoi qua kẻ lại như kiến cỏ , nàng ngắm hết gian hàng này rồi lại ngó gian hàng kia ....

" ọc ọc ..."

- cũng đã đếm h ăn trưa rồi thật là đói....

Có lẽ phải ăn gì thôi bụng rỗng thế này thì đi dạo còn gì vui ....

Nàng tiến vào một tiểu lâu lớn gần đó ...

Nhìn y phục trên ngừoi vũ nhu cũng biết nàng thuộc tầng lớp quí tộc , lão chỉ quán xu nịnh ...

- công tử , ngừoi muốn dùng gì thì cứ tự nhiên đi ạ ...

Quán chúng tôi đứng đầu kinh thành nên món ngon vật lạ gì cũng có ạ ....

" công tử ...

A phải rồi y phục ta đang mặc là y phục của tên trường quảng vương kia mà ..."

- vậy thì món gì ngon mang hết ra đây cho ta ....

Ăn uống no say nàng mới chợt nhận ra lúc xuất phủ không mang theo ngân lượng ....

Thấy trên đai lưng có một miếng ngọc bội nàng gỡ xuống ..

- ông chủ tính tiền .....

Một tên tiểu nhị chạy lại ...

- của công tử là 27 lượng 8 tiền ....

" cạch "

Nàng đặt miếng ngọc bội lên bàn ...

- miếng ngọc bội này ta nghe thị nữ nói rất đáng giá ngươi xem có thể trả được bữa ăn này không .....

- dạ công tử đợi mộ lát ....

Hắn ta mang miếng ngọc bội vào trong đưa cho lão chủ quán .

Lão ta khoé môi cong lên tay vuốt chữ nam và chữ lục được khắc trên 2 mặt miếng ngọc .

Buông miếng ngọc ra hắn ta viết vài chữ lên giấy...

- ngưoi cầm miếng ngọc cùng lá thư này đến đổng ngạc phủ giao tận tay cho nhị công tử ...

Việc này hệ trọng ngưoi phải đi thật mau ....

Tên tiểu nhị từ của sau lén lén đi ra ngoài ...

Lão chủ quán đến bên cạnh vũ nhu .....

- công tử chi rộng rãi như thế hay để chúng tôi làm thêm cho công tử vài món ....

- thôi bản công tử no rồi ...

Ta đi đây ...

Vũ nhu đứng dậy phất vạt áo bỏ đi , lão chủ quán tặc lưỡi ....

- không giữ được ngừoi ở lại ...

Mọi chuyện đành để cho nhị công tử giải quyết vậy ...

.........

Mặt hồ tĩnh lặng in bóng một nam nhân toàn thân y phục trắng ....

Mái tóc dài được buộc lại cẩn thận .

Bên hông gắt thanh đoản kiếm nhỏ ....

Đôi mày khẽ nhíu lại , hắn ta đang cho chú chim nhỏ ăn .....

Vương thi ảnh nhẹ nhành bước đến , phía sau là tên tiểu nhị khi nãy ....

- hồi công tử ....

Ngừoi này là do hoàng lâu quân cử đến nói có mật hàm quan trọng ....

Hắn ta liếc đôi mắt sắc lạnh qua nhìn tên tiểu nhị và Thi Ảnh ...

- Ảnh nhi nàng mang lại đây cho ta .....

Vương thi ảnh lấy đồ từ tay tên tiểu bước đến đưa cho đổng ngạc Thiên Trường .......

" công tử ngừoi của nam cung gia đang ở chỗ chúng tôi .....

Miếng ngọc bội này là vật mang bên mình của hắn ta ...."

Thiên trường nhìn miếng ngọc bội , trong đôi mắt hiện lên những tia máu ....

- lục ....

Nam ......

Nam cung ngọc yên cuối cùng nàng ta cũng tự xuất hiện .....

Không uổng công ta bố trí nội gián khắp kinh thành này để bắt nàng ta....

Hắn đưa mắt nhìn một toà biệt uyển giữa hồ , đôi mắt hắn lại thoáng buồn ....

- Ninh nhi ....

Muội vẫn luôn đợi nàng ta xuống dưới đó cùng muội mà đúng chứ ....?

Đợi ta ...

Ta sẽ sớm đem nàng ta xuống đó cúi đầu tạ lỗi với muội .

Trong không gian rộng lớn tĩnh mịch đến lạ thường ....

Im lặng đến độ một chiếc lá rơi cũng cõ thể nghe thấy ...

Đổng ngạc thiên trường khẽ thở dài .....

" ảnh nhi chúng ta đi thôi ..... , nàng ta có thể sẽ quay về nam cung phủ , như vậy thì không tốt cho kế hoạch của chúng ta ......"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nàng là nữ nhân ta yêu .... Hay kẻ thù đổng ngạc gia


- nhị công tử ....

Ngài đến trễ rồi , chũ nhân của miếng ngọc bội hắn ta đã rời đi ....

Ta cũng không biết hắn đi đâu....

Đổng ngạc thiên trường đập mạnh vào cánh cửa khiến lão chủ quán giựt mình ....

- khốn khiếp ....

Một ả nữ nhân mà cũng không giữ được ....

Các ngừoi vô dụng như vậy ta còn giữ mấy ngừoi các ngươi làm gì .....

Đổng ngạc thiên trường liếc đôi mắt sắc lạnh đến rợn ngừoi qua nhìn Thi Ảnh , rồi hắn xoay lưng bước ra ngoài ...

Nhưng Thi ảnh thì vẫn đứng đó ...

Nàng ta rút kiếm kề sát cổ lão chủ quán .....

- vương cô nương ....

Làm ơn ...

Làm ơn tha cho lão ....

- công tử nhân từ tha cho ngưoi ....

Nhưng ta thì không ....

Nhanh như chớp Thi ảnh đã cắt đứt sợi vải buộc tóc trên đầu lão ta ....

Mặt lão tái xanh không còn giọt máu ....

- ...

Ngươi nhận tiền của công tử thì phải hoàn thành trách nhiệm ....

Lần này chỉ là dây tóc ....

Lần sau sẽ là đầu của ngươi .....

Vương thi ảnh tra kiếm vào vỏ ....

Nàng ta lại quay về dáng vẻ yểu điệu , thước tha ...

Nàng chầm chậm bước ra khỏi tửu lâu đi tìm đổng ngạc thiên trường ....

Thiên trường một thân bạch y , chân hắn bước dài trên con đường sỏi , những tia nắng ôm lấy nhau đan qua tán lá chiếu xuống mái tóc dài đen nhánh của hắn .

Hắn một mình bước trên con đường lớn của kinh thành ...

" Nam cung Ngọc yên ruốc cuộc nàng ta đang trốn ở đâu ....."

Phía sau một bàn tay nhỏ nhắn che đi đôi mắt đổng ngạc thiên trường ...

" không đúng ...

Ngừoi này nhất định không phải Vương Thi Ảnh ....

Ngừoi dân trong kinh thành có ai không biết ta là Đổng Ngạc nhị công tử chứ mà dám dở trò này ...."

Đoạn nghĩ một hồi hắn mới lên tiếng .

- ngươi là ai .... ?

- ngươi đoán xem ....?

Vốn không có kiên nhẫn để chơi cái trò trẻ con này cộng thêm có võ công cao cường hắn lập tức trở mình khoá tay cái kẻ vừa cả gan bịt mắt mình ....

- đau , đau ...

Ta thua rồi ...

Không trêu ngưoi nữa ....

Đôi mắt hắn gần kề với đôi mắt phượng của nàng , đôi mắt sắc lạnh khiến nàng khẽ rùng mình , tuy nữ cải nam trang nhưng khuân mặt thanh tú của nàng ở sát mặt hắn như thế cộng thêm giọng nói và mùi hương hoa hải đường thoang thoảng bên cánh vai nàng .

Khoảng khắc đó Đổng Ngạc Thiên Trường đã nhận ra nàng ....

Sợ làm làm đau vội buông nàng ra ...

-nàng không sao chứ ...

Ta ...

Ta xin lỗi .....

- xin lỗi thì có ích sao ...

Tay ta cũng đau rồi ....

Ngưoi ăn mặc thế này chắc là nghe lời ta làm ăn chân chính nên trúng mánh chứ gì ....

Hay ngưoi mời ta đến quán trà phía trước uống trà ăn điểm tâm đi ....

Khuôn mặt Đổng ngạc thiên trường có chút mất hồn ...

- được ...

Nàng muốn gì cũng được ...

Bước vào quán trà Vũ Nhu chọn ngay một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ phía ngoài cửa có cây hoa quỳnh sẽ thoáng mát hơn phía trong ....

- lúc này mà nàng lại có thời gian dạo chơi , chả lẽ ....

Chả lẽ nàng bị nam cung lão gia hay nam cung tiểu thư gì đó tống khỏi nam cung phủ rồi .....

Vũ nhu chống tay lên bàn đựa cằm vào lòng bàn tay ...

- ay da ngưoi cứ khéo lo ...

Ta nữ cải nam trang đương nhiên là trốn ra khỏi phủ dạo chơi rồi ....

Thi ảnh bước vào trên tay cầm một bức tranh ....

Cô ghé sát tai thiên trường giọng nói dịu dàng ....

- công tử ...

Ảnh nhi có chuyện muốn báo cho công tử biết .....

Thiên trường nhìn thi ảnh rồi lại nhìn vũ nhu đang vui vẻ ăn điểm tâm bên kia ....

Hắn ta đặt 20 lượng lên bàn ....

- ta có việc ...

Lúc nào có thời gian , ta sẽ tìm nàng ...

Hứa đấy ....

Hắn liếc mắt về phía Thi ảnh ra hiệu gì đó rồi xoay lưng rời khỏi tửu lâu , nàng ta cũng vội rời khỏi ngay sau đó ....

Nàng ta níu tay Thiên Trường đôi mày liễu khẽ cau lại để lộ ra ánh mắt lo lắng .

- công tử ngừoi xem đây là bức tranh Thi Ảnh đã nhờ ngừoi vẽ lại theo lời tả của chủ tửu lâu vạn yến .........

Thi ảnh nhẹ nhàng mở cuộn giấy ra , trong tranh là thân ảnh một ngừoi mặc lam y ....

- là nàng ......

Đường vũ nhu ....

Các ngừoi hoạ nàng làm gì ....?

- công tử ngừoi không hiểu Ảnh nhi đang nói gì sao ....

Ngừoi trong tranh này chính là nam cung ngọc yên ....

Theo Ảnh nhi thấy đường vũ nhu chính là một cái tên nàng ta bịa đặt ra mà thôi ...

Ngừoi mau tỉnh táo lại , đừng để nàng ta mê hoặc .....

Công tử ngừoi nhất định phải giết nàng ta để báo thù cho uyển Ninh ....

Đổng ngạc thiên trường khuôn mặt hơi cúi xuống ....

Hắn im lặng không nói gì ....

Thi ảnh rút thanh đoản kiếm gắt bên hông Thiên trường ra ...

- nếu Công tử không dám xuống tay việc giết nàng ta hãy để Ảnh nhi làm ...

Đổng ngạc thiên trường thẫn người trong vài khoảng nhưng tuyệt nhiên hắn là người có tâm tư sâu , quả thực hắn nghĩ gì khó ai có thể đoán ra , hắn nhẹ nhàng lấy lại thanh đoản kiếm từ tay vương thi ảnh cất lại chỗ cũ ...

- Ảnh nhi .... ta biết từ khi Uyển Ninh không còn nữa nàng rất phẫn uất , căm thù người của Nam Cung phủ .

Tuy nhiên cái chết của Uyển ninh ta thật sự còn nhiều điểm rất nghi hoặc ... ta cần đưa Nam cung Ngọc yên về Đổng Ngạc phủ để hỏi rõ một số chuyện , ta hi vọng nàng hiểu ta sẽ không tuỳ tiện giết người ... nếu người đó không làm gì sai cả .

- công tử ...

Người là đang nói gì vậy ...

Trước đây ngừoi đã luôn miệng khẳng định Nam cung ngọc yên chính là ngừoi đã khiến tiểu thư tìm đến cái chết cơ mà ....

Người còn muốn chính tay kết liễu nàng ta ....

thiên trường không nói gì chầm chậm bước đi ....

Thi ảnh vội đi theo sau ...

- công tử ngừoi không được mềm lòng ...

- Ảnh nhi ...

Trước giờ nàng luôn nghe lời ta ...

Ta hi vọng lần này cũng không ngoại lệ .....

Trở lại là lúc này sau khi dùng điểm tâm no say Đường Vũ Nhu lại tiếp tục la cà dạo chơi trên các con đường tấp nập , trời khá nắng thoáng chốc cô đã thấm mệt .....

- khát nước quá ...

Giờ mà có trái dừa ướp lạnh hay li nước mía thì tuyệt ......

" dừa tươi đây ....

Dừa tưoi đây ...."

- có ngừoi bán thì sao ...

Đằng nào ta cũng đâu có tiền bên người

" bộp .."

- không phải chứ không phải ta dẫm trúng cái thứ đó chứ ....

Nàng từ từ di chuyển hướng nhìn xuống dưới chân ...

Nhẹ nhàng nhấc chân lên ....

- í không phải là một lượng ......

Nàng cầm lên ngó nghiêng xung quanh ....

Từ trong một con hẻm nhỏ lại một vật sáng lấp lánh phản chiếu vào mắt nàng ....

" là một lượng nữa ...."

Nàng túm gấu váy vẻ mặt hớn hở chạy thật mau đến lượm lên ....

- lượm vàng trên đất , đương nhiên là của mình rồi....

Ế ...

Hình như phía trước còn kìa ....

Vũ nhu cứ càng đi vào bên trong thì càng có nhiều ngân lượng ....

Chẳng bao lâu trên tay cô đã đầy ắp ngân lượng ...

- há há vui quá ...

Nhiều vàng như vầy , ta khỏi cần quay lại Nam cung phủ cũng được .....

" bốp ..."

Một đánh mạnh vào sau gáy Vũ nhu khiến nàng loạng choạng ...

- một lượng vàng ....

Hai lượng vàng ....

Haha .....

Nhiều quá ....

Nàng nghiêng mình ngã xuống .....

Đổng ngạc thiên trường vội vươn cánh tay nhẹ nhàng đỡ lấy nàng ....

- Thi ảnh chẳng phải ta kêu nàng là dùng mê dược hay sao ...

Sao lạy đánh nàng ấy mạnh thế chứ .....

-Công tử thứ lỗi thi ảnh sơ suất không mang theo mê dược .....

- thật sao ....?

Câu hỏi như xoáy vào tim Vương Thi Ảnh , nàng là người hắn tin tưởng nhất .

Hắn chưa từng nghi ngờ nàng dù chỉ một chút ...

" thật sao" rõ ràng hắn đã không còn tin tưởng vào nàng như trước nữa rồi .

Nàng luồn tay vuốt mái tóc qua một bên vẻ mặt thờ ơ gật nhẹ đầu , cái gật nhẹ đến mức không để ý sẽ không cảm nhận được .

Hắn cũng đoán ra được phần nào tâm tư của nàng .

- Ta biết nàng oán hận thay Uyển ninh nhưng ta hi vọng nàng tạm thời đừng động đến nàng ấy .....

Đổng ngạc thiên trường ẵm vũ nhu lên tay ....

Bế nàng Qua con đường dài quay lại đổng ngạc phủ ....

Hắn không để nàng ở trong ngục như tội nhân mà bế đến một toà biệt uyển to đẹp đẽ .....

Đó là biệt uyển vi lăng ... và tuyệt nhiên đó chính là nơi ở của hắn ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngươi họ vương ...không phải tiểu thư đổng ngạc gia


Đám thị nữ đổng ngạc phủ trong thiện phòng vừa làm thức ăn vừa xì xầm to nhỏ ....

- các người biết không ...

Công tử mới đưa về một nam nhân nghe đâu hơi nhỏ con một chút mà cũng anh tuấn lắm ...

Một kẻ khác lên tiếng ....

- các ngươi không biết gì cả ....

Ta chắc chắc đó là một cô nương ...

Đám thị nữ nháo nhào lên ...

- cô nương .....

A tuyền sao ngưoi biết đó là cô nương ....

Ta thấy cũng anh tuấn lắm mà ....

- thi ảnh tiểu thư đã bảo ta thay y phục cho nàng ta mà .....

Phía ngoài cánh cửa thiện phòng thấp thoáng có thân ảnh một nữ nhân vận lam y , nàng ta đứng khẽ nghiêng đầu đôi mày phượng cau lại , bàn tay nàng níu lấy cánh cửa Khi nghe có người nhắc tới tên mình .

Một thị nữ lên tiếng giọng có chút chanh chua .

- mấy ngừoi nghĩ xem có khi nào cô nương đó sẽ chở thành nhị thiếu phu nhân không ...

- ta thấy nhất định là thế rồi ...

Thấy A huy theo hầu công tử nói từ lúc đưa nàng ta hồi phủ đến giờ công tử chưa ra khỏi biệt uyển Vi Lăng .....

Người còn tự tay chăm sóc cho nàng ta

Có người dõng dạc lên tiếng đáp trả , giọng lại có vẻ là Chủ tử , chủ thoáng qua Vương Thi Ảnh cũng biết đó là Dung hạ ngừoi theo hầu thân cận của nàng , đúng lúc đang ở đó đợi mang canh bổ đến cho Thi Ảnh , nàng ta lên tiếng ......

- mấy ngừoi đừng đoán mò nữa có gì thì cũng là chuyện nhà của công tử và tiểu thư ta .....

Không phải là chuyện của đám hạ nhân các ngừoi .....

A tuyền đặt đĩa bánh hoa cao xuống bàn khoanh tay đi đến trước mặt Dung hạ .....

- ngưoi cũng chỉ là thân hạ nhân như chúng ta , nghĩ bản thân là chủ tử sao .....

Hơn nữa tiểu thư ngưoi cũng chẳng được coi như người trong phủ ...

Đây là đổng ngạc phủ ....

Nàng ta họ vương .....

Các ngừoi đừng cầm lông gà thì tưởng là lệnh tiễn , cáo mượn oai hùm....

Ta có lòng tốt nhắc ngươi một câu , chủ tử các người cũng chỉ là nghĩa nữ của lão gia không sớm thì muộn cũng sẽ gả ra khỏi phủ....

Không hơn chúng ta là bao .....

- ngưoi ......

Thi ảnh cố nén giận , nàng vẫn như mọi khi nhẹ nhàng bước vào ....

Tiếng xì xèo bỗng im bặt .....

Thi Ảnh liếc ánh mắt qua Dung hạ và A tuyền ....

- ta thấy các ngưoi đang nói chuyện rất vui vẻ cơ mà ....

Tiếp tục đi ......

Sao lại im lặng đến thế .....

Thi ảnh cầm con dao nhỏ trên bàn cắt sợ dây buộc thuốc .....

Đôi mắt sắc bén ngó nhìn một vòng quanh thiện phòng rồi dừng lại trên ngừoi A tuyền .

A tuyền biết lúc nãy đã nói sai liền quỳ sụp xuống ....

- tiểu thư là nô tì sai ...

Là nô tì nói bừa ...

Xin người tha cho .....

- Dung Hạ ngươi đưa nàng ta ít ngân lượng đuổi ra khỏi đổng ngạc phủ ...

Ngừoi không biết giữ mồm giữ miệng như nàng ta đổng ngạc phủ không thể lưu lại .....

- vâng tiểu thư .....

A tuyền nhanh chóng bị tống khỏi đổng ngạc phủ , chuyện này xem như giết gà doạ khỉ , đám hạ nhân khác cũng không dám hó hé thêm một lời nào ....

Thi ảnh sắc thuốc xong thì bưng vào phòng ..... nàng lại gần Đổng Ngạc Thiên Trường , ánh mắt nàng chỉ nhìn vào bóng lưng hắn mà đã sâu thẳm như nước hồ thu .

- công tử ...

Thuốc của nam cung ngọc yên ta đã sắc xong ....

Sau khi uống thuốc nàng ta có thể tỉnh lại ngay ....

Đổng ngạc thiên trường đặt chén thuốc lên bàn quay qua nhìn thi ảnh ....

- có một vài chuyện của uyển ninh ta cần phải hỏi rõ ....

Nàng tạm thời hãy lánh mặt nhé .....

- nhưng ......

Được .....

Ta sẽ ra ngoài đợi công tử .......

Thi ảnh nhẹ nhàng bước ra ngoài ...

Thiên trường đến bên cạnh giường nhìn khuôn mặt ngủ say của nàng ....

Hắn vẫn chưa biết phải đối mặt với nàng thế nào ....

Nàng là ân nhân cứu mạng hắn , nàng đã từng cứu hắn 1 mạng ....

Hắn sẽ không biết phải đối mặt ra sao nếu nàng thật sự có liên quan đến cái chết của Đổng ngạc uyển ninh .....

Hắn sợ rằng sẽ phải chính tay kết liễu nàng ....

Nếu nàng thật sự là ngừoi khiến uyển ninh chết thì hắn mong nàng nói không phải vì dù chỉ là nói dối hắn cũng lựa chọn tin nàng .....

Chỉ đơn giản hắn từ lúc nào đã xem nàng là đường vũ nhu , một nữ nhân đơn thuần nhất mà hắn từng gặp .....

Hắn đưa tay chạm lên mái tóc nàng ghé đầu xuống nhìn thật gần khuôn mặt nàng : " thật hi vọng nàng không phải nữ nhi của Nam Cung phủ ...

"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nữ nhân đoản mệnh


Nàng khẽ nhướn mi ...

Đôi mắt phượng chăm chăm nhìn nam nhân trước mặt ....đột nhiên nàng giựt bắn người , xém thì rớt khỏi giường ... cũng may Đổng ngạc Thiên Trường đã kịp đưa tay níu nàng lại .

- doạ chết ta rồi , thì ra là ngưoi sao .....?

Mà đây là đâu vậy ...?

Sao ta lại ở đây ....

Vũ nhu chống tay ngồi bật dậy ...

Cái cổ nàng vẫn hơi ê ẩm. ....

- nàng không sao chứ .....

- ta không sao ....

Ta ổn rồi ta phải hồi phủ đây ...

Mai là sinh thần lão gia , ta vốn phải ở phủ chuẩn bị ....

Cáo từ

Vũ nhu lấy tay vốn định đẩy cánh cửa bước ra ngoài thì cánh tay thiên trường đã chặn cánh cửa lại ....

- khoan đã ...

Ta có chuyện muốn hỏi nàng .....

- giữa ta và ngưoi có chuyện cần hỏi sao ..... ( bước đến ngồi vào bàn ) ...

Được rồi ngồi vào đây từ từ nói chuyện ...

Nàng đi lướt ra hắn phất vạt áo ngồi vào bàn ngọc giữa phòng , hơi lạnh từ phiến đá lạnh truyền đi khắp cơ thể nàng khiến nàng cảm thán " hoá ra đá quý sẽ mát thế này " nhưng rồi nàng mau chóng nhướn mày nhìn hắn , đôi mắt nàng vẫn trong và sáng như sao trên trời .

Không lòng vòng Thiên Trường hỏi thẳng

- nàng là nam cung ngọc yên ta nói đúng chứ .....

Vũ nhu ấp úng trả lời ....

- đúng vậy ....

Ta không phải cố ý lừa ngưoi đâu .....

Nếu hôm đó ta nói ta là ngọc yên thì chẳng phải ngươi sẽ đâm chết ta sao ....

Không để nàng nói thêm điều gì hắn hỏi tiếp ....

- có lẽ nàng vốn không biết ta là đổng ngạc thiên trường nhị ca của uyển ninh....

Hắn đoán rằng khi hắn nói đến hai từ uyển ninh thì nàng sẽ bất ngờ nhưng ngoài dự tính khuôn mặt nàng tỉnh bơ ....

" đổng ngạc thiên trường ...

Họ đổng ngạc chẳng phải là một trong tứ đại thế gia hay sao ...

Không thể đắc tội với hắn rồi ...

Tưởng chỉ là một tên cỏn con để ta còn bắt nạt ..."

-khoan đã ...

Uyển ninh là ai ....?

Ta và nàng ấy quen biết hay sao ...?

- Muội ấy mới mất 1 năm mà nàng đã quên rồi sao.... nàng vẫn muốn tiếp tục nói dối sao

vũ nhu khuôn mặt vẫn tỉnh bơ....

- diễn gì chứ ta cũng đâu phải diễn viên ...

Ta nói thật ta không hề biết Uyển ninh là ai .....

Đổng ngạc thiên trường khuôn mặt có hơi cúi xuống ...

Trên tay hắn cầm một chiếc vòng ngọc trắng nhỏ ...

- chiếc vòng này .....

Ta đã từng thấy ...

Hình như ở trong hộp trang sức thì phải ....

- chiếc vòng này là do Uyển ninh đã bảo ta đến hàng châu đặt làm hai chiếc ....

Một chiếc nó sẽ mang tặng cho nàng một chiếc nó sẽ đem theo bên mình ....

Nó đã từng coi nàng là tất cả ...

Là bằng hữu tốt nhất ...

Chỉ vì nàng là ngừoi duy nhất không chấp nhặt căn bệnh nan y của nó....

- ta thật sự có một bằng hữu tốt đến thế sao ....?

Khẽ môi hắn ta hơi cong lên ....

- Uyển ninh đã phải lòng Đại ca nàng Nam Cung tuấn nghị ..... muội ấy muốn được gả cho hắn làm đại thiếu phu nhân nam cung gia ...

Được ở cạnh nam nhân muội ấy yêu ...

Và nàng ....kết quả khi ta đến gặp Nam Cung Tuấn nghị đề cập đến vấn đề thành thân hắn đã từ chối và nói ngừoi hắn muốn bảo vệ cả đời chỉ có mình Nam cung ngọc yên nàng ....

Uyển ninh đứng ngoài đã nghe thấy ... muội ấy suy sụp nhốt mình trong biệt uyển Tử Châu ...

Cho đến ngày thứ ba Uyển Ninh đã quyết định gặp nàng nói chuyện ....

Nhưng sau khi quay về ninh nhi đã không nói không rành về biệt uyển tử châu ...... muội ấy đã trầm mình tự vẫn trong đêm hôm đó ....

Và ta có một chuyện muốn hỏi ...

Ngày hôm đó nàng đã nói gì với Ninh nhi.....

Vũ nhu chống tay tựa cằm ...

- ta thật sự không nhớ gì cả ...

Mà khoan đại ca đường đường là một nam nhân .... sao có chuyện cả đời không thành thân mà chỉ bảo vệ ta được , nghe vô lý quá chừng .

- người trong kinh thành ai không biết nam cung tuấn nghị chỉ là nghĩa tử của phụ thân nàng ...

Đích phụ Trương Nhân Tư của hắn vì cứu nạn dân lũ lụt đã tử nạn ....

Phụ thân nàng khi đó mới thành thân cùng mẫu thân nàng đã nhận hắn làm nghĩa tử ...

Đổi tên thành nam cung tuấn nghị ....

Đoạn suy nghĩ một hồi hắn phất tay áo bỏ đi không quên để lại câu nói ...

- nàng tạm thời là con tin của ta ....

Nàng không thể ra khỏi đây

Vốn là người lo nghĩ chu toàn ... hiển nhiên hắn đã để lại bốn tên lính canh bên ngoài gian phòng khiến nàng có mọc cánh cũng khó thoát .
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không thả ta ... Ta lập tức phóng hoả


Ánh nắng dần nhạt đi ....

Gió nhẹ hiu hiu thổi .

Dấu hiệu của một ngày tàn đã đến vũ nhu chán nản tựa lưng vào thành giường ....

- hắn lên cơn hay sao ...

Đang yên lại nhốt ta ở đây ....

Ta đâu nói dối hắn ta thật sự là đường vũ nhu mà ...

Muội muội hắn thì liên quan gì tới ta ....

Đổng ngạc thiên trường ngưoi tưởng nơi này giữ được ta sao .....

Đừng có mơ.....

Vũ nhu dạo một vòng quanh căn phòng rộng lớn ....

Cô cầm một ống tre nhỏ được đặt trên bàn ....

- thứ này ....

Là đồ để châm lửa mà liên nhi hay dùng đây mà .........

Có cách rồi

Cô tiến lại cánh cửa sổ có khung gỗ phía sau biệt uyển đổ số dầu lấy từ các ngọn đèn lên các thanh gỗ rồi châm lửa ....

Nhưng có một điều cô không ngờ đến là ngọn lửa không chỉ cháy khung cửa sổ mà mau chóng lan ra cả màn gió , bàn ghế và xà ngang trên trần ....

- công tử ....

Công tử .....không xong rồi ...

Biệt uyển vi lăng phát hoả rồi ....

Thiên trường đang hoạ cảnh đặt mạnh cây bút lông xuống bàn làm bẩn cả bức hoạ vội đi về phía biệt uyển vi lăng .

Trước mắt hắn là ngọn lửa như đang muốn nuốt chửng cả toà biệt uyển ....

Hắn túm một tên nô tài lại ....

- cô nương bên trong biệt uyển vi lăng đâu ....

Nàng ta đâu rồi ....

- nô tài ....

Nô tài không biết ....

Đã có vài ngừoi vào trong đó nhưng vẫn không tìm bất cứ ai cả ....

Thiên trường giựt chậu nước trên tay tên nô tài đổ từ đầu xuống chân mình lao vào trong biển lửa ....

Phía sau là những lời khuyên can nhưng hắn không nghe ....

Hắn đi dọc hành lăng hai bên là những ngọn lửa nóng hừng hực ....

- vũ nhu ....

Nàng ở đâu .....

Vũ nhu ......

Khụ ...

Khụ ......

Ở cách đó không xa vũ nhu đã nghe thấy tiếng hắn gọi mình ....

- không phải là tên ngốc đó đã lao vào đó rồi chứ ........

Mặc kệ hắn nhân lúc hỗn loạn mình mau chuồn thôi ...

Cô ngoảnh mặt đi về phía trước ....

Chân vũ nhu đột nhiên khựng lại ....

- cứu một người còn hơn xây bảy toà tháp .....

Không thấy ta hắn chắc chắn không chịu ra khỏi đó ......

Ây da thật phiền mà .....

Nàng vừa quay đầu lại thấy phía xa là thi ảnh đang tức tốc tiến về biệt uyển vi lăng ....

Khuôn mặt thanh tú của nàng ta hơi đanh lại , vạt áo nhẹ nhàng bay trong gió ..... tóc nàng ta xoã dài ngang eo còn đang ướt đẫm , thậm chí đôi chân ngọc còn chưa kịp mang hài mà chạy trên nền đá có lẽ khi đang ngâm mình thì nghe báo có xảy ra chuyện .

Nàng nhanh chóng nhận ra nàng ta .

- là nữ nhân sáng nay ta thấy trong quán điểm tâm ...... nàng ta quả thực rất đẹp .....

Ấy chết quên mất ta còn phải đi cứu tên kia .....

Vũ nhu chạy băng qua hoa viên đến biệt uyển vi lăng nhanh hơn thi ảnh một lát ....

Giựt lấy chậu nước dội lên ngừoi mình cô lao vào phía bên trong ....

Bên trong khói lửa mù mịt .

Các thanh xà ngang trên trần bắt đầu sập xuống .....

Phía trước không xa nàng trông thấy đổng ngạc thiên trường ....

- tên kia ...

Ta ở đây ......

- .....

Vũ Nhu .....nàng không sao chứ

Hắn không nói gì lao nhanh về phía nàng Cả thân ảnh cao lớn của hắn ôm lấy nàng che chắn nàng khỏi ngọn lửa đang cháy bừng bừng .

Đột nhiên hắn ngửa đầu đẩy nàng rất mạnh làm nàng ngã lăn ra đất ....

Vũ nhu lộm cộm ngồi dậy ....

- ngưoi ....

Ngươi .....

Hắn thở nặng nề ...... tay đặt lên má nàng

- may quá .....

Nàng không sao rồi .....

Phía trên chân đổng ngạc thiên trường là một thanh gỗ lớn cháy đỏ rực ....

Hắn đẩy nàng ra để nàng không bị thanh gỗ đè trúng .....những giọt nước mắt nóng lăn dài trên má nàng ....

- ta ...

Ta xin lỗi .....

Ta không nên phóng hoả .....

Ngươi nhấy định không được chết .......

Đâu đấy.

- đồ ngốc ..

Ta không chết được đâu ....

Nàng mau ra ngoài đi ....

Ở đây không an toàn ....

Nếu ...

Ta nói nếu ta không thể rời khỏi đây thì ....

Nàng được tự do .....

Cái chết của Uyển Ninh ....

Nhất định không phải do nàng .....

Từ trong làn khói thi ảnh vội chạy đến phục bên cạnh thiên trường ....

- công tử Ảnh nhi đến cứu người đây ...

Thi ảnh dùng tay đẩy thanh gỗ ra ....

Vũ nhu cũng phối hợp với nàng ta kéo thiên trường ra ngoài ....... hai nữ nhân bên tả bên hữu dìu hắn nhanh chóng rời khỏi biển lửa .

Dưới ánh tịch dương đỏ rực cả toà biệt uyển nguy nga tráng lệ giờ đây chính là một biển lửa , cả ba con người ngồi rụp trên mặt đất ...

Mặt mũi lem luốc ....

Phía trước đám hạ nhân vẫn đang tích cực cứu vẵn biệt uyển vi lăng ...

Nhưng có lẽ là vô dụng ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngươi có biết thế nào là yêu ???


Đổng ngạc thiên trường rút vội khăn tay trong người lau những vết nhơ trên mặt vũ nhu ......

- nàng không bị thương ở đâu chứ ...?

Lần sau nếu nguy hiểm như thế nhất định không được liều mình .....

Ta sẽ rất lo lắng nếu nàng có mệnh hệ gì .....

- ta không vào đó thì ngưoi sẽ chịu ra ngoài chắc ....

Ngưoi mới là lần sau chưa biết rõ sự tình thì đừng có mà cắm đầu vô đấy .....

Đáng lẽ ta trốn được rồi ...

Thật là .....

Đám ngừoi hầu vội vàng đỡ thiên trường đứng lên ......

- công tử mời ngừoi dọn đến tàng kinh các ở tạm ạ .....

Để chúng hạ nhân dọn lại biệt uyển tiên tường ....

Có lẽ mai có thể dọn đến ạ .....

Thiên trường liếc mắt nhìn đám thị vệ ....

Rồi lại nhìn qua vũ nhu ...

- đưa nàng ta đến phía tây tàng kinh các ........

Canh phòng nghiêm ngặt cho ta ......

Đám lính răm ráp nghe theo , còn thiên trường được đưa đến phía nam tàng kinh các để thái y trong cung đến chữa trị .......

Trước đống đổ nát của biệt uyển vi lăng , thi ảnh đứng đó bên cạnh nàng là Dung hạ ......

Đôi tay nàng dường như đã bị bỏng xưng rộp cả lên ......

Đôi mắt nàng rưng rưng lệ nhìn toà biệt uyển đã sụp đổ phía trước ....

Dưới ánh tịch dương khung cảnh càng trở lên thê lương đến đáng sợ ....

Xung quanh không còn bất kì ai cả ....

Vi lăng ....

Một toà biệt uyển chính nàng đặt tên và được hắn đồng ý ....

Hắn còn khen nàng đặt tên rất hay .....

Giờ đây chỉ còn là bãi hoang tàn ....

Dung Hạ hoảng sợ cầm lấy tay nàng

- tiểu thư .... không xong rồi ... tay của người , nhất định là người đau lắm để em cho truyền đại phu

- vô dụng thôi ....

Tay ta không hề đau .....

Nhưng ....

Tim ta thực sự rất đau ...

Dung hạ em biết không ....

Ta 10 tuổi đã dọn đến đổng ngạc phủ ....

Lần đầu ta gặp chàng là lúc ta bị tam phu nhân vu khống ăn cắp cây trâm vàng của bà ấy ....

Chàng đã nói cây trâm đó chính chàng đã tặng cho ta .....

Từ lúc đó ta đã hạ quyết tâm chỉ gả cho mình chàng .....

Nhưng dường như chàng chưa từng một lần hiểu rõ tâm ý của ta ...

Chàng thậm chí còn có ý định gả ta cho một nam nhân khác .....

Dung hạ buồn bã nhìn vết sẹo phía sau cổ thi ảnh ....

Một lần theo đổng ngạc thiên trường ra chiến trường chính nàng đã đỡ một nhát kiếm cho thiên trường ....

Chính nhát kiếm đó đã để lại vết sẹo dài từ cổ đến tận giữa lưng thi ảnh .....

- tiểu thư ....

Ngừoi là một nữ nhân xinh đẹp ....

Lại có hậu thuẫn là đổng ngạc gia ....

Ngừoi hà tất phải vì một ngừoi mà hi sinh nhiều đến thế ....

Bên ngoài kinh thành có biết bao vương tôn công tử muốn đề thân với người chỉ cần ngừoi đồng ý thì thậm chí cả lưu tiểu công gia cũng muốn thành thân cùng ngừoi kia mà .....

- em vẫn còn nhỏ ....

Căn bản em không hiểu yêu là gì ....?

- theo em thấy yêu chính là có được ngừoi mình yêu ...

Được bên nhau đời đời kiếp kiếp ....

Thi anh khoé mắt vẫn rưng rưng lệ nhìn tiểu cô nương trước mắt .....

- yêu là luôn muốn ngừoi mình yêu hạnh phúc .....

Luôn âm thầm ở bên cạnh bảo vệ mà không cần bất cứ sự hồi đáp nào từ người đó cả .....

Khi nào gặp được nam nhân em yêu em sẽ hiểu cảm giác của ta .....

Quay về thôi ta thật sự rất mệt ...

Ta muốn nghỉ ngơi

..................
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không từ mà biệt


Vũ nhu ngồi trên giường ngửa đầu lên nhìn trần nhà ....

- hay là đục trần nhà rồi trốn nhỉ ......nhưng cao quá với không tới

" cạch ..."

Cánh cửa gỗ được mở ra một vài thị nữ bước vào đặt một bộ lam y và ngững cây trâm bạc tinh xảo lên bàn ...

- vũ nhu tiểu thư hảo ...

Chúng hạ nhân được công tử dặn dò đến hầu hạ tiểu thư trang y để dùng thiện cùng công tử tại đình liễu thuỷ ....

- được rồi ....

Được rồi .......

Nhưng ta thấy mặc thế này ổn rồi không cần thiết phải thay bộ y phục rườm rà kia đâu ....

Đi thôi ......

Đám thị nữ cúi mặt ......

- xin ngừoi thay y phục ạ ......

- được rồi ta thay ....

Chịu các ngừoi luôn....

Bộ y phục được khoác trên ngừoi nàng là một bộ y phục lam được thêu hoa hải đường kín phần thân váy phía trên đính ngọc và trân châu lấp lánh như sao trên trời ....

Nàng được chải tóc gọn gàng cài những cây trâm vàng lên đầu .....

- đổng ngạc phủ các ngừoi chỉ là dùng bữa mà cũng long trọng thế sao .....?

- dạ tất cả đều là công tử dặn dò chúng ta không biết gì cả .....

Tiểu thư có thể lên đường rồi ạ ...

Cô đi dọc ngự hoa viên hai bên là những bông hoa hải đường đang khoe sắc dưới ánh trăng ...

Toả hương thơm dịu dàng .....

- vị công tử của các ngừoi có vẻ thích hoa hải đường quá nhỉ ....

Ta thấy trong phủ hải đường được trồng rất nhiều ...

Ngưoi xem trên y phục của ta cũng được thêu hoa hải đường .....

- Đan nhi cũng không biết ....

Trước đây công tử chỉ thích hoa Tường vy ....

Nhưng cách đây không lâu ngừoi lại mang rất nhiều hải đường về trồng khắp nơi trong phủ .......

Trăng thanh gió mát .....

Đình mát liễu thuỷ giữa hồ sáng rực lên nhờ những ngọn nến khắp nơi .....

Đổng ngạc thiên trường ngồi trên một chiếc xe lăn mắt chăm chú nhìn sách tre trên tay ...

Đưa vũ nhu đến mấy hạ nhân đi phía sau cũng lui ra chỗ khác .....

- woa ....

Nhiều đồ ăn quá nha ......ta ăn được chứ ....?

Hắn đặt sách tre xuống bàn ....

Nhìn nàng mỉm cười dịu dàng .....

- chỉ cần nàng thích tất cả mọi thứ trong đổng ngạc phủ này đều là của nàng ...

- thật ra ta không cần tất cả làm gì .....

Ta chỉ cần cao lương mĩ vị thôi hihi ....

" tranh thủ đang ở ngự hoa viên ....

Hắn lại bị đau chân ....

Hay nhân cơ hội này ta trốn đi nhỉ ....."

- này ....

Ngưoi khát không ta đi lấy nước cho ngưoi nha ....

Đôi mày hắn hơi nhíu lại rồi lạnh tanh trả lời ...

- ta không khát .....

- ngưoi không khát ta khát ....

Ta đi lấy nước ......

Vũ nhu vừa đứng dậy đã bị hắn mạnh tay kéo lấy tay nàng làm nàng lao về phía hắn .....

Hắn ghé sát khuôn mặt vào mặt nàng ....

Khẽ nói .....

- nàng đừng hòng rời khỏi trước mặt ta ....

Ta không cho phép .....

- ta ...

Ta ....

Ta làm gì có ....

Ngưoi nghĩ xem võ công ngưoi cao cường như thế , ba cái võ mèo cào của ta vốn không ăn thua , ta nào dám .....

Miệng thì nói thế nhưng tâm lại nghĩ khác : " ta mà không dám sao ....?"

Dùng thiện xong hắn cho 4 tên thị vệ đi theo nàng cho đến khi nàng vào phòng .....

Bước vào phòng nàng vội lật tấm đệm lên lấy một sợi dây vải ra ...

Mắt hướng nhìn tấm rèm giường bên mất bên còn ....

- mặc dù hơi phá hoại của công một chút nhưng ta nhất định phải ra khỏi đổng ngạc phủ này ...

Ở đây không vui gì cả ..... hết ăn rồi ngủ , ngủ rồi ăn .

Bản cô nương căn bản muốn đi chơi .

Nàng liếc mắt một vòng quanh phòng rồi mang một tấm vải đặt lên bàn .....

Chạy đến kệ sách lấy một bình bông ném những bông hoa ra ngoài đặt vào miếng vải .....

Gỡ hết những chiếc trâm vàng đặt vào còn gom cả những vật có giá trị trong phòng ....

- ta bị nhốt cả ngày ở đây .....

Trâm vàng , bình phỉ thuý ....

Trang sức ,ngọc bội coi như là bù đắp vậy .....

Đổng ngạc phủ tạm biệt ....

Đổng ngạc thiên trường tạm biệt , bản tiểu thư đi đây ......

Nàng cột tất cả vào thành tay nải đeo lên lưng .......

Canh lúc bọn lính thay ca nàng leo cửa sổ ra ngoài ....

Bị giam trên lầu cao phía dứoi cầu thang lại có quân lính canh giữ , võ nàng học lại là võ phòng thân chứ chẳng phải kinh công , đành nhờ sợi dây từ rèm gió mà thôi ....

Nàng tụt xuống rồi chạy vào trong ngự hoa viên .....

- là hướng nào mới dễ ra ngoài nhất nhỉ .....

Đi về phía bắc thử xem ....

Một cánh tay từ phía sau bịt miệng nàng ....

Một thanh đoản kiếm sắc nhọn kề gần cổ ......

Hắn ta ghé sát vào tai nàng .....

- nói ......

Đổng ngạc thiên trường đang ở đâu .....

Vũ nhu nhắm mắt lắp bắp ....

- đại hiệp ...

Đại hiệp có thù bào thù ....

Có oán báo oán ....

Ngưoi hận hắn thì đi tìm hắn mà mà tính sổ...

Hắn ở ......

" có ngừoi muốn giết hắn sao ....

Ta cũng không thể cứ để tên thích khách này giết hắn ....."

- hắn ở ......

Phía nam ngự hoa viên tên gọi là hương quán sa ....

Ngưoi hận hắn thì đi tìm hắn mà trả thù ....

Vừa nói dứt lời vũ nhu dậm mạnh vào chân tên đó .....

Quay lại nhìn hắn tiện tay đấm luôn vào mặt hắn ....

Rồi vội bỏ chạy .....

- xin lỗi là do ngươi ép ta ....

Tạm biệt .......

Nàng cứ cắm đầu chạy trong màn đêm tĩnh mịch ....

Phía trước hình như lại có hai tên nữa .....

" tiêu rồi ....

1 tên ta còn chưa xử lý được huống hồ ba tên ....."

- cứu ....

một tên dùng kinh công bay đến chỗ vũ nhu bịt miệng nàng lại , một tay kéo chiếc mạng che mặt xuống.

- Yên nhi là huynh ......

Đại ca đây ....

Ta đến cứu muội .....

Nhỏ tiếng một chút , đừng đánh động thị vệ ....

Ngừoi bên cạnh cũng kéo chiếc mạng che xuống ....

Khuôn mặt chàng càng thanh cao , thoát tục khi nhìn dưới ánh sáng minh nguyệt ....

- nhạc văn điện hạ .....

Là ngừoi sao ....

Vậy còn tên kia ....

Chẳng lẽ .....

Từ phía sau một bàn tay run run đặt lên vai nàng ....

- nam cung ngọc yên ....

Nàng to gan lắm dám đánh vào mặt bản vương ....

Nàng liếc nhìn hắn ...

- là huynh tự chuốc hoạ vào thân không liên quan đến ta ...

Phải không đại ca ...

Nói rồi nàng vội chạy lại núp sau lưng Nam cung Tuấn nghị , Nhạc Văn nhanh chóng phát hiện tay nải trên lưng vũ nhu ...

- thứ gì kia .....

- không có gì ....

Đâu điện hạ

Tên trường quảng vương giựt lấy tay nải mở ra xem .....

- gì đây ....

Ngọc bội ....

Bình phỉ thuý ....

Lại còn có cả trâm vàng ấu chời luôn nè ....

Nàng tính mang mấy thứ đồ của đổng ngạc phủ này đi đâu ..... nàng muốn gom cả đổng ngạc phủ đi sao , nàng đúng là tên tiểu phi tặc

Tuấn nghị lấy tay nải từ trên tay quảng vương thắt lại cẩn thẩn buộc miéng ngọc bội có khắc hình dáng lão hổ vào tay nải đặt xuống đất ....,

- đại ca ...

Huynh làm gì thế tay nải này là của muội mà ....

Muội muốn mang đi ...

- ngọc yên về phủ thôi ....

Mấy món đồ này phủ chúng ta không thiếu ....

Hơn nữa mai sinh thần phụ thân nếu để ngừoi phát hiện muội trốn phủ ra ngoài thì không hay ....

Nhanh đi thôi....

Cả ba tên nam nhân cùng vũ nhu dời đi , nàng tiếc nuối nhìn theo tai nải nhỏ bé có bao nhiêu món kì trân dị bảo kia ....

" ôi trời ơi ....

Tiền của ta ....

Tiền của ta ... mang đi bán chắc nhiều tiền lắm đó ba vị đại gia "
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bí mật hé lộ : " đổng ngạc uyển ninh "


Trời đã khuya .....

Trăng thanh gió mát ....

Thiên trường được Thi ảnh đẩy ra bên hồ sen rộng lớn .....

Mặt hồ tĩnh lặng , ánh trăng ngả bóng trên mặt hồ .....vạt áo thi ảnh nhẹ nhàng chuyển động như những cây dương liễu bên hồ đã say giấc nồng .

- công tử ....

Sao ngừoi lại để nàng ta dễ dàng rời đi trong khi ngừoi vốn biết rõ ý định của nàng ta ....

Ngừoi đã từng nói .....

Thiên trường khuôn mặt có chút thoáng buồn nhướn đôi mày giọng trầm ổn nói :

- Ảnh nhi .....

Nàng có nghĩ là ta yêu nàng rồi hay không ....?

Vương thi ảnh hơi sượng lại ....

Nàng vốn đã biết rằng tình cảm mà công tử của nàng dành cho nữ nhân kia không hề đơn giản ....

Nhưng ....

Nhưng tại sao tim nàng lại đau thắt lại khi chính chàng hỏi nàng câu đó ....

- công tử ....

Nàng ta là ....

- ta biết nàng muốn nói gì .....

Nhưng đối với bản thân ta ....

Nàng ấy chính là vẫn đơn thuần như ngày đầu ta gặp nàng ấy trong nam cung phủ ....

Nàng hoạt bát ngồi trên chiếc xích đu gỗ ...

Xung quanh nàng là cả một rừng hoa hải đường ....

Ta không thể quên được hình ảnh nàng của ngày hôm đó .....

Nàng thiện lương , đôi khi lại rất ngỗ ngược , cổ quái .....

Nàng có là nam cung ngọc yên đi chăng nữa thì ở trong trái tim ta nàng chính là đường vũ nhu ....

Nữ nhân ta yêu ...

Một giọt nước mắt lăn dài trên má thi ảnh ....

Cô cắn chặt môi đến mức chảy máu để ngăn không khóc nấc lên ....

Thiên trường mắt vẫn đăm đăm nhìn ánh trăng trên mặt nước ....

- nàng thiện lương như thế ....

Cái chết của ninh nhi chắc chắn nàng vô can ....

Ta nhất định phải bảo vệ nàng một đời bình an ...

" công tử ....

Nếu như ngài có thể đối xử với ta bằng 1 phần vạn nàng ta thì dù lấy mạng này ra đổi ảnh nhi cũng cam lòng ...."

Nhưng thật nực cười nàng vốn biết tình cảm của nàng dành cho hắn suốt 9 năm qua đã càng lúc càng đi vào hố sâu do chính nàng tạo ra .....

Những việc làm xấu xa nhất nàng cũng đã làm ....

Nhưng tại sao vẫn vô dụng ....

Nàng lo tính trăm phương ngàn kế để rồi cuối cùng nam nhân nàng yêu vẫn chọn nàng ta ...

Nam cung ngọc yên ....

Đưa đổng ngạc thiên trường quay lại phòng nàng đứng bên của khung của sổ ...

Nhìn thân cây trơ trụi lá ....

Trên tay cầm hương nang .....

- Ninh nhi tỉ tỉ xin lỗi ...

Trăm sai ngàn sai cũng chỉ vì tỉ đã quá yêu công tử ......

Nếu năm đó không bị dồn vào đường cùng ta cũng không nỡ xuống tay với muội .... nếu muội không chết ....

Công tử cũng không hận Nam cung ngọc yên đến mức dám kháng chỉ ban hôn của tiên hoàng ...

Hôn sự của công tử và nam cung ngọc yên cũng vì thế mà bị huỷ bỏ .... chỉ có như vậy Ta mới có thể ở cạnh công tử cả đời .....

Đôi mắt thi ảnh đỏ hoe ....

Nước mắt từng dòng chảy ướt đẫm cổ .....

Đôi bàn tay run run sờ họa tiết hoa sen trên hương nang ...

-Mọi tội lỗi tỉ tạo ra ....

Để xuống cửu tuyền tỉ tỉ sẽ dập đầu tạ lỗi với muội..... kiếp này ta nợ muội ...

................

đêm trăng mùa hạ năm trước .........

Thi ảnh đi qua đi lại trước cổng lớn Đổng ngạc phủ .... khuôn mặt đầy lo lắng , đôi mày hơi nhíu lại ....."

đã khuya như vậy Ninh nhi sao còn chưa về ...."

phía xa đổng ngạc uyển ninh thất tha thất thiểu , khuôn mặt nhợt nhạt đi lại phía thi ảnh .... không chần chừ nàng vội chạy lại đỡ lấy uyển ninh ....

- ninh nhi ..... có chuyện gì với muội vậy ....?

Đổng ngạc uyển ninh khóe miệng hơi mấp máy ....

- vào phủ muội sẽ kể đầu đuôi cho tỉ nghe ....

thân ảnh hai cô gái từ từ tiến vào phía bên trong phủ ....

Uyển Ninh ngồi xuống chiếc bàn tròn uống một ngụm trà ... môi nàng hơi cong lên .....

- Ảnh tỉ tỉ .... thì ra muội đã hiểu lầm Yên Nhi ...... trước giờ muội ấy chưa từng có ý gì với nghị ca cả ..... muội ấy thậm chí còn muốn tác hợp cho ta và nghị ca ....

đổng ngạc uyển ninh nhìn đôi bàn tay nhỏ của mình ...

- muội thật hối hận vì đã ra tay đánh muội ấy .......

- chính nàng ta đã nói với muội như vậy sao ..... sao muội có thể tin những gì nàng ta nói ....

uyển ninh mỉm cười nhẹ nhàng ......

- không ..... muội vẫn chưa có dũng khí đối diện với nàng ta .... là muội đã cho người theo dõi nàng ta một thời gian rồi .......

-công tử biết muội cho người theo dõi nam cung ngọc yên chứ ....

nàng nhẹ nhàng lắc đầu ....

-không có , chuyện này chỉ có muội biết .....

đại ca đã đến thương lộc cứu tế , để huynh ấy về muội sẽ nói với huynh ấy ..... nếu huynh ấy biết giữa muội và yên nhi chỉ là hiểu lầm , chắc rằng huynh ấy sẽ không kháng chỉ từ hôn cùng Yên nhi ...... muội cũng hi vọng hai người họ có thể thành thân ...

thi ảnh nét mặt trắng bệt từ biệt Uyển Ninh loạng choạng quay về lưu sa quán ....... ngồi trên mái lưu sa quán nàng uống rất nhiều rượi , ngửa đầu nhìn trăng sáng đôi mắt chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm , môi nàng hơi nhếch lên ...

- sao ông trời bất công đến vậy chứ .......thật nực cười ...... ta bao năm cô gắng nỗ lực để trở thành đệ nhất mỹ nhân kinh thành , nhưng cũng không thể thắng được người có xuất thân cao quý , có một người phụ thân tài giỏi như Nam cung ngọc yên .

nàng ném bầu rượi ra xa ...." số phận là do con người nắm giữ .... ta không thể để chuyện này xảy ra ... ta còn tưởng rằng Đổng ngạc uyển ninh sẽ không bao giờ tha thứ cho Nam cung ngọc yên ... ta không muốn công tử đồng ý với mối hôn sự mà hoàng thượng sắp đặt , ta không thể nào để Nam Cung Ngoc yên dễ dàng bước chân vô đổng ngạc phủ ...

"

thi ảnh khoác lên người một bộ bạch y đơn giản thêu hoa hợp hoan , mái tóc vấn gọn gàng cài một cây trâm bạc .... ngắm mình trước gương đồng .

- Dung hạ .... cho hạ nhân phía ngoài lui xuống nói rằng ta muốn nghỉ ngơi ......

dung hạ nét mặt hơi lo lắng .....

- Tiểu thư ..... người .... người thật sự muốn như vậy sao...... dung hạ xin người hãy suy nghĩ cẩn trọng ... uyển Ninh tiểu thư đối xử với chúng ta cung không tệ .......

khóe mắt thi ảnh rưng lệ nhưng nét mặt lại lạnh băng .....

- nếu không phải không còn đường lui , em cho rằng ta sẽ nỡ xuống tay sao ......

đột nhiên thi ảnh níu tay Dung hạ....

- Hạ nhi ...... hãy nể tình ta từng cứu em khỏi đám sơn tặc ... ta cầu xin em hãy mắt nhắm , mắt mở coi như không biết gì .....

- tiểu thư ..... chính vì người đã từng cứu mạng em , nên em mới hi vọng người không làm việc hồ đồ để rồi phải hối hận ..... nhưng nếu lựa chọn như vậy có thể khiến tiểu thư vui vẻ , hạnh phúc thì dung hạ em sẽ toàn tâm toàn ý giúp người ....

Vương thi ảnh phi thân qua cửa sổ , bóng cô khuất dần trong màn đêm ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lòng dạ nữ nhân


- Ninh nhi .... tỉ vào được chứ ......

"cạch "

-ảnh tỉ tỉ ....đã khuya rồi tỉ chưa nghỉ ngơi sao .....?

- tỉ không ngủ được ....

đêm nay trăng thanh gió mát , muội đi dạo cùng tỉ một lát được chứ ....

UYển ninh vào bên trong khoác thêm chiếc áo ngoài rồi đi đến trước mặt Thi ảnh .....

- ưm.....

Cũng được ạ .....

Mà Tụng chi đâu rồi nhỉ .....

Lúc nãy muội còn thấy a đầu này ở trước cửa kia mà .......

- có lẽ tụng chi đã đi nghỉ rồi cũng nên .....

Chúng ta đi thôi .....

Dung hạ đứng trong một lùm cây .....

Ánh mắt dõi theo bóng dáng 2 nữ nhân trước mắt .....

" tiểu thư ....

Ngừoi yên tâm ....

Việc người giao dung hạ chắc chắn sẽ xử lý thật tốt ....."

Dung hạ nhìn xuống dưới chân .....

Đôi hài nhỏ của mình dính đầy máu ....

Dung hạ ngồi xụp xuống đặt tay lên mái tóc của nữ nhân nàm dưới nền đất ...

- tụng chi .....

Ngưoi hãy yên tâm lên đường .....

Nếu ngưoi không nghe được cuộc nói chuyện của tiểu thư và uyển ninh hay việc đêm nay tiểu thư đến gặp uyển ninh .....

Thì có lẽ ngưoi cũng không ra nông nỗi này ....

Dung hạ rút thanh đoản kiếm khỏi bụng Tụng chi cắm phật xuống đất .....nhẹ nhàng vuốt đôi mắt đang trợn trừng của tụng chi để nó nhắm lại.

- không thể lập cho ngươi 1 tấm bia đàng hoàng ta xin lỗi ....

để ngươi tạm trong ngự hoa viên này vậy.

...............

- Ninh nhi chúng ta ra đình mát thủy các nghỉ một lát ....... tỉ hơi mỏi chân ....

- ukm cũng được ạ .....

thi ảnh cùng uyển ninh đến ngồi trong 1 đình mát sát ven hồ sen ..... thi ảnh lấy 1 chiếc hương nang thêu hoa sen đưa uyển ninh ....

- muội xem hương nang hoa sen này ta tự thêu ......

ở trong là loại hương liệu mới được tây vực tiến cống ...... muội xem có thích không ....

đổng ngạc uyển ninh nhận lấy chiếc hương nang đưa lên gần khuôn mặt ... mùi hương nhẹ nhàng theo gió đưa đến mũi uyển ninh ...

- mùi hương này rất dễ chịu , muội rất thích ....

-vậy muội cứ giữ lấy ........ tỉ tỉ có thể làm một cái khác đeo bên người .....

thi ảnh mỉm cười dịu dàng , đổng ngạc uyển ninh đeo hương nang lên đai y phục ....

- ảnh tỉ .... tỉ thật khéo .... tay .......

.......uyển ninh bắt đầu cảm thấy chóng mặt ... hai mí mắt cô xụp dần xuống .......cô gục xuống bàn , thân ảnh nữ nhân trước mắt mờ dần đi .....

- Ảnh ....tỉ...tỉ....

..............

gió cát mù mịt .... tiếng vó ngựa rầm rập vang âm ỉ cả một vùng trời phía bắc .... một nam nhân thân mặc chiến bào ngồi trên một con hắc mã , mái tóc buộc cao mang đầy vẻ phẫn nộ .... phía sau hắn là vài chục tên hộ vệ ..... con hắc mã dường như đã kiệt sức ngã khụy xuống xùi bọt mép ..... hắn lập tức đổi 1 con chiến mã khác phi một mạch về kinh thành ........

đến trước cổng lớn đổng ngạc phủ hắn nhảy xuống lao vào phía trong ..... hắn bàng hoàng nhìn những dải lụa đen trắng treo đầy trong phủ ....

đám hạ nhân chạy lại khóc lóc ....

- công tử ...... uyển ninh tiểu thư đã về trời được 3 ngày rồi ạ...huhu

đổng ngạc thiên trường lê từng bước chân nặng nề tiến vào sảnh chính ......hình bóng thi ảnh đứng bên chiếc quan tài gỗ lớn , mái tóc xõa dài không cài bất kì món trang sức nào, thân mặc bạch y , khuôn mặt nhợt nhạt , vô hồn , nàng quay sang nhìn thiên trường ........

- uyển ninh ..... muội ấy ......

Thiên trường nhìn khuôn mặt uyển ninh , đôi mắt nhắm nghiền của nàng như một người đang say ngủ , nàng vận bộ thượng y 16 lớp khuôn mặt điểm trang cẩn thân , đầu cài bộ kim thoa 12 chiếc trâm vàng ..... thiên trường mỉm cười dịu dàng cầm đôi bàn tay lạnh tựa băng của uyển ninh đặt lên má mình .....

- muội muội..... muội cũng thật là ....

đã lớn như vậy mà đi ngủ cũng quên không trùm mền bông ... lúc nào cũng khiến nhị ca phải lo lắng ......

Ảnh nhi nàng mau cho người mang mền bông ra đây ..... không đắp mền rất có thể Ninh nhi sẽ bị cảm lạnh mất ...... là nhị ca không tốt , ta hứa từ nay sẽ quan tâm đên muội nhiều hơn nữa ....

Thi ảnh ôm lấy Thiên trường từ phía sau , hai dòng lệ nóng chảy xuống ướt đẫm lưng áo Thiên trường .....

- công tử ...

ảnh nhi Van xin người đừng như vậy nữa ........

Ninh nhi đã đi rồi ........ muội ấy thực sự đã đi rồi ...... muốn trách thì hãy trách Nam cung ngọc yên .........

đừng tự trách mình như thế ......

Nam cung ngọc yên không những cướp mất nam nhân mà Ninh nhi yêu ..... mà còn nói những lời quá đáng khiến Ninh nhi nghĩ quẩn trầm mình ......

Đổng ngạc thiên trường tay cuộn thành đấm .......

đấm vào cây cột trước mắt ..... một giọt nước mắt không cầm được mà lăn dài trên má hắn ta ......

- Ninh nhi ...

đợi ta ... ta nhất định sẽ làm rõ nguyên nhân cái chết của muội ..... ta sẽ không để kẻ hại muội có thể ung dung tự tại sống trong nhung lụa .....
 
Back
Top Bottom