Tiên Hiệp Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 80: 80: Thiên Uyên Xuất Hiện


Hai người mặc áo đen, mấy tên đen tử thấy vậy cũng cúi người, bởi vì lúc nãy chấp sự từng nói với bọn hắn.

Khi gặp hai người đó, các ngươi phải biết kính trọng, đừng làm hai vị đại nhân giận ta không cứu được ngươi cả chưởng môn cũng vậy.

Mấy tên đệ tử đều đồng loạt gật đầu không giám phản bác.

Hai người bước vào trong thôn làng, được chấp sự dẫn đến nhà của trưởng làng đã được tân trang.

Chấp sự nhanh tay tiến đến cúi người mở cửa cho hai vị đại nhân bước đến, hai nhân gật đầu bước vào trong.

Trước mắt hai người, liền hai thi thể hô héo, chấp sự thấy quay người lườm mấy tên đệ tử, ý tứ: "Tại sao các ngươi không có dọn hai thi thể này đi.

"
Xung quanh đứng trước cửa đều lắc đầu, làm chấp sự chỉ biết nhấn nhịn cơn tức giận quay ngược thi lễ với hai vị đại nhân nói.

"Hai vị đại nhân chê cười, đây là hai đệ tử của Ngạo Tông chúng ta, không hiểu sao phát hiện chết trong rừng, chúng ta đang điều tra.

"
Hắn lại xoa xao hai lòng bàn tay rồi nói thêm:" Cái này hai đại nhân để ta mang hai thi thể rời đi.

"
Chấp sự dứt lời định bước lên trên thì thiếu nữ mặc áo bào đen, phất tay nói: "Khoan, hai thi thể này ta đã gặp trong rừng, nhưng lúc đó quá gấp gáp, chỉ có thể xem qua loa.

"
Chấp sự nghe vậy giật mình, vậy hai vị đại nhân đã gặp hai đệ tử này, hắn cũng thả lỏng may hai vị đại nhân không trừng phạt hắn.

Hắn thở dài, thiếu nữ liền tiến tới, dùng linh khí bao trùm lấy thân thể, như cũ mạch máu vẫn còn nhưng máu biến mất.

Không một dấu vết, mạch máu vẫn lưu chuyển lúc còn sống a, xương cốt cũng không có gãy, mắt vẫn mở như lúc chết gặp một loại ma quỷ.

Thiếu nữ rò sét tận tình liền phát hiện điểm mấu chốt, đó là nàng không biết gì a, thấy vậy thiếu niên mặc áo bào đen bên cạnh liền nói.

"Khương Liệt sư muội, cái này sư muội cũng không biết được?" nữ nhân này tên Khương Liệt là thánh nữ của đệ ngũ tông môn.

Khương Liệt gật đầu, nam nhân tên Vân Phàm, cũng là thánh tử của đệ ngũ tông môn, tông môn danh dự gọi Tân Lạc Tông.

Vân Phàm liền quay người nói: "Hai thi thể này, chúng ta sẽ giữ lấy về điều tra tận tình.

Các ngươi không có ý kiến gì chứ?"
Chấp sự liền gật đầu, hắn không có phản bác gì, xung quanh đám đệ tử thấy vậy cũng đồng loạt gật đầu, thấy xung quanh không có ai ý kiến.

Hắn liền tiến đến bên cạnh Khương Liệt sư muội, điều động linh khí đưa hai thi thể vào trong nhẫn trữ vật,
Bởi vì người đã chết có thể mang vào nhẫn trữ vật, như một số vũ khí hay công pháp, thấy vậy Khương Liệt cũng không nói gì.

Mà đứng dậy tiến đến bên cạnh ghế ngồi xuống, thấy vậy Chấp sự liền chạy đến rót nước, đưa cho Khương Liệt hắn nói: "Đại nhân mời người uống nước.

"
Khương Liệt gật đầu, nhận lấy rồi uống một ngụm nói: "Ngươi nói xem, nữ nhân mà các ngươi bắt giết rốt cuộc có phải Thiên gia?"
Chấp sự liền gật đầu nói: "Đại nhân đúng vậy, nữ nhân kia đúng là Thiên Gia, nhưng mà chúng ta không bắt được nàng, nàng tự bạo tu vi thân thể đạo tiêu.

"
Khương Liệt cũng không chất vấn hắn mà nói: "Mong các ngươi không giết phải Thiên gia, gia tộc kia, nếu thật sự là Thiên gia, gia tộc kia ta cũng không cách nào cứu các ngươi.

"
Nghe đến đây, chấp sự liền nuốt nước miếng, cái này khủ ng bố cỡ nào a, ngay cả đại nhân cũng không giám đắc tội.

Hắn đành phải nói: " Đại nhân ta, chắc chắn đây không phải là cái kia Thiên gia mà ngài nói.

"
Bên cạnh nam tử tên Vân Phàm liền nói:" Mong ngươi nói đúng a, chứ hậu họa như vậy ta, hay lão tổ cũng không gánh được việc này.

"
Hai người cũng không muốn đến, nhưng khi nghe chưởng môn Ngạo tông nói đến, khi nàng tự bạo rơi ra một tấm lệnh bài trên đó có ghi Thiên gia.

Hai người liền bị phái đến đây, bây giờ nghe chấp sự nói, bọn hắn cũng không giám tin chắc chắn có uẩn khúc.

Hắn liền nói thêm: "Ngươi nói tấm lệnh bài kia đâu?" nghe được Vân Phàm hỏi, Chấp sự liền mặt đen, cái này chưởng môn không đưa cho hắn a.

Hắn đánh lòng bắt buộc nói: "Đại nhân cái này ta cũng không biết, chưởng môn cũng không đưa cho ta, giao cho hai vị đại nhân.

"

Hắn quỳ xuống sợ hai vị đai nhân trách phạt, thấy vậy Vân Phàm không nóng giận hắn từng học được với sư tôn.

Nóng giận chỉ làm tâm tình khó chịu.

Việc khó thành hắn đã học được từ sư tôn, hắn luôn cảm thán sư tôn là người chính trực.

Vân Phàm liền nói: "Chấp sự ngươi đứng dậy a, không có lệnh bài ở đây vậy ta liền rời đi gặp trưởng môn.

"
Chấp sự nghe vậy, thầm vui mừng đứng dậy,hắn liền cúi người thi lễ nói: "Đa tạ đại nhân, ngài đi thong thả.

"
Hắn biết hai vị đại nhân sẽ rời đi không ở lại, nên nói như vậy, Vân Phàm cùng Khương Liệt chuẩn bị rời đi thì.

Một tên đệ tử chạy đến, thở dài mệt mỏi chống tay xuống đầu gối nói.

.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 81: 81: Đám Người Ngu Ngốc


"Chấp sự chấp sự không hay rồi, có người xông vào thôn muốn giết chúng ta.

"
Chấp sự nghe vậy liền hoảng hốt nói: "Ngươi từ từ nói, rốt cuộc là ai xông vào thôn làng, không biết Ngạo Tông chúng ta trấn thủ ở đây?"
Tên đệ tử liền thở hổn hển nói: "Người kia còn biết chúng ta, còn nói Ngạo Tông ta muốn giết các ngươi.

"
Nghe vậy chấp sự liền hoảng, cái này cái này, hắn liền quay người sang hai vị đại nhân nói: "Hai vị đại nhân ta có việc đi trước.

"
Dứt lời hắn bay ra ngoài bộc lộ cảnh giới Luyện Khí cảnh nửa bước Nguyên Khí cảnh chạy ra ngoài, đi đến thôn làng trước cửa liền nói:" Ngươi nào giám xông vào thôn được Ngạo Tông trấn thủ.

"
Thấy vậy Thiên Uyên đứng trước cổng làng, liền cười chỉ là một Luyện Khí cảnh cỏn con.

Nàng liền lao đến, không nói một lời nào, cảnh giới Nguyên Khí cảnh nhị giai bộc lộ ra ngoài làm Chấp sự phải hoảng hốt run sợ lui lại.

Hắn sợ hãi, liền phất tay nói: "Các đệ tử, lên giết nữ nhân kia.

" hắn chỉ tay rồi lui lại, mấy tên đệ tử liền gật đầu.

Cầm kiếm lao lên, nhưng rất dễ dàng bị Thiên Uyên giết, mấy tên đệ tử lao đến nàng chỉ, nhẹ tay bóp cổ một tên đến chết.

Mấy tên đệ tử khác cũng lao đến, nhưng liền bị nàng tránh né, đá văng ra ngoài, mấy tên đệ tử thụ thương ngã xuống đất.

"Khụ Khụ.

"
Bọn hắn nhìn nữ nhân trước mắt, cảm giác như một cảnh giới không thể địch lại, chưa dứt bọn hắn vừa suy nghĩ thấy cảnh tượng trước mắt liền sợ hãi run rẩy bẩy.

Nữ nhân trước mắt, bó mạnh cổ tên đệ tử, liền xung quanh người hắn, từ từ máu cứ bay ra ngoài thân thể hắn, tụ tập trên tay nàng.

Trên tay nàng là viên đan dược, tích tụ nhiều máu người, để nàng hấp thu đột phá Trúc Cơ cảnh giới, một mặt rất là khó khăn khi đột phá Trúc Cơ.

Có thể phi hành hay không đó là điều phải biết, nên việc đó rất trọng đại, nàng cần phải giết người báo thù tăng cao cảnh giới.

Tên đệ tử vừa bị bóp cổ, vừa bị hút máu, cứ như vậy giãy dụa đến chết, chân hắn cứ đá đi đá lại, tay cầm lấy tay của Thiên Uyên muốn thoát.

Nhưng không thể nào, hắn giẫy dụa không thành công, liền biến thành một cái xác khô, Thiên Uyên thả tay xuống, quay ngược nhìn mấy tên đệ tử còn lại.

Nàng ngước đầu lên trời, cười nhẹ một cái, làm xung quanh mấy tên đệ tử sợ hãi, một tên cũng đã đái ra quần, hắn chân run rẩy không ngừng.

Hắn nhìn trước mắt chân mình, không thể cử động cứ run rẩy, hắn sợ hãi miệng ấp a ấp úng nói: "Ma! nữ! chấp sự! cứu! ta.

"
Hắn nhìn về phái cửa làng, nhìn chấp sự muốn hắn cứu, nhưng Chấp Sự hắn cũng sợ hãi, hắn cũng muốn chạy đi, nhưng sau lưng hắn có hai vị đại nhân chắc chắn sẽ ra tay tương trợ.

Hắn liền nói: "Chúng đệ tử đừng sợ, ma nữ này chính là người giết hai vị sư huynh, chúng đệ tử của ta tiến lên giế t chết ma nữ kia.

"
Mấy vị đệ tử nghe vậy, lòng không lay động, thầm chửi bới: "Cái con khỉ Ma Đan nha ngươi, nhìn nữ nhân kia mạnh như vậy ngươi kêu chúng ta lên là muốn làm mồi cho nàng người, y gì?"
Bọn hắn đều nói như vậy, nhưng đều phải nghe chấp sự nên đứng dậy, cầm kiếm lao đến Thiên Uyên.

Thiên Uyên thấy nhiều người lao đến như vậy, nàng nở nụ cười, liền lao đến không thấy bóng dáng ở đâu nữa.

Mấy tên đệ tử từng người lao đến, đều lần lượt bị bay lên cao đáng ra xa rồi biến thành một cái xác khô, cái này cũng quá nhanh đi mấy tên đệ tử không khỏi cảm thán.

Thiên Uyên với tốc độ nhanh của nàng, liên tục lao đến bóp cổ từng người, rồi hấp thủ máu của mấy tên này lúc đang còn sống sẽ được nhiều máu hơn.

Cái này nàng mới phát hiện, khi giế t chết hai tên thủ vệ làng, khi giám ngăn cản nàng tiến vào trong làng.

Điều này làm nàng rất ngạc nhiên, cái này cũng được a, bấy lâu nay nàng không hề hay biết.

Nàng chưa đến một chén trà đã giải quyết được năm tên đệ tử, mấy tên đệ tử còn lại sỡ hãi, một tên đệ tử liền nói: "Các ngươi đừng hoảng sợ, chúng ta cùng nhau tiến gần đến, tạo nên một lớp đông người.

Nàng sẽ không bắt được chúng ta.

"
Nghe vậy mất tên đệ tử đều đồng loạt chạy đến tụ tập nên một nhóm đệ tử, cho dù là tên đang run rẩy chân không thể động đậy, cũng dùng kiếm chém lên một đạo vết thương.

Để cảm nhận lại được chân của hắn, lao đến nhanh tạo nên một đám người, Thiên Uyên nhìn xa xa thấy vậy, liền cười, cái này các ngươi là muốn ta giết một thể sao?
Nàng dừng lại nhìn trước mắt đám ngu ngốc đệ tử, hội tụ lại thành một đám người, nàng cũng không khoan nhượng.

Đưa chân lên rồi đạp mạnh xuống đất, miệng lẩm bẩm nói: "Vực ma hỗn độn.

" một vòng máu đỏ từ dưới đất hiện ra, vòng quanh đám người.

Xa xa chấp sự thất vậy liền cảm giác, chúng đệ tử này quá ngu ngốc đi liền hét to nói: " Các ngươi chạy ra khỏi cái vòng đỏ đó ngay, nếu không muốn chết.

"
Nghe đến đây.

.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 82: 82: Ta Còn Quá Yếu


Mấy tên đệ tử mới thất thần lại, nhưng đã không kịp, vòng tròn linh khí dưới trên đã mọc lên những cánh tay.

Nắm lấy chân của từng tên đệ tử, một tên liền cầm kiếm ra chém nhưng không có làm đứt cánh tay, hắn liền hét to nói: "Quái vật cái này không chém đứt được.

"
Mấy tên đệ tử còn lại cũng chém đi chém lại hoảng sợ không ngừng run rẩy, đây là cái gì không thể chém đứt được.

Trong lúc mấy người đang vân vân, muốn chém đứt cái này, có tên đệ tử muốn rời khỏi cái vòng này nhấc chân lên cao muốn kéo cái tay này.

Ra xa nhưng không thể.

Cái này cái này cũng quá bá đạo đi, hắn sợ hãi nhớ đến phụ mẫu còn già ở nhà, nhớ đến ngày tháng mẫu thân loa toan cho hắn, hắn liền khóc nói: "Ta không muốn chết, chấp sự cứu ta.

"
Nghe vậy chấp sự đứng xa xa, cũng không thể đứng yên được nữa nhảy lên cao một chưởng vỗ tới Thiên Uyên.

Miệng còn nói: Yêu nữ chịu chết, chưa dứt hắn liền bị Thiên Uyên né ra xa một quyền đánh xuống, hắn ngã xuống đất thổ huyết.

Hắn nhanh chân đứng dậy lùi ra xa bên cạnh chúng đệ tử, miệng lẩm bẩm cái gì đó, mấy bàn tay của nàng công pháp sử dụng liền biến mất.

Mấy tên đệ tử vui mừng nhảy lên, rồi Chấp Sự liền nóSự," các ngươi còn đứng đó làm gì mau chạy đi, đi tìm hai vị đại nhân giúp đỡ.

"
Nghe vậy mấy tên đệ tử liền gật đầu, nhanh chân chạy đến thôn làng, chỉ để lại chấp sự, cùng Thiên Uyên một mình giao thủ với nhau.

Thiên Uyên thấy Chấp sự này vậy mà không có chết, một quyền này của nàng dùng ra ba thành lực, thường là Luyện Khí cảnh bát trọng một chiêu này sẽ chết a.

Nàng hình như chưa rò sét qua cảnh giới của Chấp Sự này, dứt lời nàng lao đến bên cạnh Thiên Uyên, Chấp sự thấy vậy liền nắm chặt kiếm trong tay lao đến.

Thiên Uyên một quyền đánh xuống, quá nhanh Chấp sự chỉ biết theo bản năng mà đỡ lấy, hắn đỡ lấy bàn tay liền cực kỳ run rẩy.

Hắn muốn lùi ra xa, nhưng Thiên Uyên không cho phép hắn làm như vậy, liên tiếp mổ quyền đánh xuống.

Liên tục liên tục, làm kiếm của chấp sự xuất hiện vết nứt, hắn cắn răng miệng lẩm.

bẩm nói: "Nhất kiếm, thức thứ ba loạn kiếm.

"
Dứt lời hắn rút lại kiếm, chuyển thành công kích, đam kiếm tục về phía Thiên Uyên, Thiên Uyên??
Trong mắt nàng, chỉ thất tên này, cầm kiếm đâm loạn xạ về phía trước, nàng liền??? Cái này là cái gì công pháp của hắn?
Nàng không hiểu rõ, liền lao đến một quyền đánh xuống, Chấp sự Ngạo Tông liền bị đánh ra xa thổ huyết.

"Khụ Khụ.

"
Hắn nhìn xem trước mắt nữ nhân mạnh như vậy, hắn chỉ còn có một cách, hắn liền từ trang nhẫn trữ vật, mang ra một viên đan dược.

Ra xa Thiên Uyên nhìn thấy đan dược này nhíu mày, nàng biết đến đan dược này, Linh Tu Đan, có thể tâng cao cảnh giới trong vài giờ, cái này quá bá đạo nên ít người có thể luyện chế ra.

Nàng rốt cuộc minh bạch tên này muốn hấp thu viên đan dược này, giao thủ với nàng, nàng liền cười, haha vậy ta mong đợi a.

Nàng liền đứng đất nở nụ cười nói: "Ngươi nhanh chóng hứa thu đi, ta đợi ngươi.

" nghe đến đây chấp sư Ngạo Tông hắn cảm thấy bị sỉ nhục.

Liền nhanh chóng đưa Linh Tu Đan, tu vi cũng từ đó nhanh chóng nâng cao, Luyện Khí cảnh cửu trọng viên mãn, nâng đến Nguyên Khí kỳ.

Nguyên Khí cảnh nhất giai.

Nguyên Khí cảnh nhị giai.

Nguyên Khí cảnh Tam giai.

Nguyễn khí cảng Tứ giai.

Dừng lại ở Nguyên khí cảnh Tứ giai sơ kỳ, hắn liền nhìn trước mắt nữ nhân này, đã giết bao nhiều người, hắn liền cười khinh bỉ nói: "Bây giờ ta là Nguyên Khí cảnh tứ giai, ma nữ kia ta sẽ bắt ngươi về làm thị nữ.

"
Thiên Uyên, nàng không giận dữ mà cười nói: "Mong ngươi có thể làm được.

" dứt lời nàng lao đến vẫn vậy nàng không dùng vũ khí một quyền đánh xuống.

Hắn thân là Chấp sự của Ngạo Tông lần này, sẽ không bị nữ nhân này đứng tay trên nữa, hắn đổi mới kiếm lao đến một kiếm đánh xuống.

Kiếm này uy lực mạnh mẽ hơn lúc trước, nên kiếm bây giờ của hắn, đã mạnh mẽ hơn trước, một kiếm này liền đánh bay Quyền của Thiên Uyên ra ngoài.

Hắn cảm nhận được sức mạnh này, liền vui mừng bây giờ nữ nhân trước mắt chỉ là một Nguyên Khí cảnh nhị giai, haha cái này quá là dễ dàng đi.

Nhưng hắn cũng muốn giải quyết nhanh muông, bởi vì đan dược này có tác dụng chỉ, đây chỉ là bàn thành phẩm không phải thành phẩm, hắn sẽ mất hết tu vi sau khi sử dụng.

Liền nhanh chóng lao đến, một kiếm chém xuống, Thiên Uyên dùng hai tay đỡ lấy, trên tay nàng bỗng nhiên xuất hiện một móng tay sắc nhọn, cái này giống móng vuốt hơn là móng tay.

Dính lấy tay của nàng, nàng nắm chặt cầm lấy thanh kiếm, đẩy kiếm ra xa, nắm chặt nắm đấm nhảy lên cao một quyền đánh xuống.

Xung quang dưới đất đều nứt ra từng mảng lớn đất, nàng liền ngước nhìn Chấp sự Ngạo Tông né được.

Nàng suy nghĩ cảm thấy mình còn quá yếu để báo thù cho mẫu thân, nhưng không muộn.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 83: 83: Thiên Đạo Quyền Nhất Thức


Chấp sự nhìn thấy ánh mắt sắc bén của nàng liền hơi giật mình, nhưng được một lúc hắn liền minh bạch.

Bây giờ hắn là Nguyên Khí cảnh tứ giai sợ cái gì một cái nữ nhân.

Nguyên khí cảnh nhị giai.

Chẳng lẽ lúc đấy hắn sơ suất, đúng vậy là hắn sơ suất mới bị nàng ta đẩy kiếm ra xa, dứt lời hắn nhảy lên cao một kiếm đánh xuống.

Thiên Uyên né tránh ra sau, phản kích một quyền đánh ra, song quyền của nàng đánh trả kiếm của Chấp sự Ngạo Tông.

Nàng liên tục đánh ra, nhưng mà Chấp Sự hắn cảm thấy quá yếu, liền điều động linh khí, thanh kiếm hắn đang nắm trên tay.

Liền xuất hiện một vệt sáng, hắn cười rút lại kiếm ra sau chém ra một đạo kiếm, Thiên Uyên bị kiếm đâm tới, nàng dùng hay tay chặn lấy.

Bị đẩy lui ra xa, dừng lại nàng nhị xem cánh tay của mình, dính một đạo kiếm, nhưng dần dần khôi phục thực trạng.

Đây là thể chất đặc thù của nàng, xa xa chấp sự hắn thấy vậy liền mô hồi lạnh, cái này cũng quá bá đạo đi.

Tốc độ hồi phục này không phải một nguyên khí cảnh có thể làm được, hắn không nghĩ đến nàng có hay không thánh thể mạnh mẽ.

Mà chỉ nghĩ đến lúc nàng bị hắn đánh bay ra xa, liền nhanh tay sử dụng đan dược.

Hắn minh bạch về sau liền cầm kiếm lao đến phía nàng.

Thiên Uyên cũng phục hồi hoàn toàn, nắm chặt nắm đấm, không muốn kéo thêm thời gian, nàng liền lao nhanh đến, một quyền đánh xuống.

Chấp sự của Ngạo Tông liền mộng bức đây là cái gì, tốc độ nhanh như vậy, lực tay mạnh hơn trước đây đây mới là thực sự của nàng ta?
Hắn bị đánh xuống dưới đất, Thiên Uyên không dừng lại nhảy xuống một chân đá hắn lên cao, rồi nhảy lên đá hắn ra xa, liền lao nhanh đến một quyền từ dưới lên.

Đánh trúng lần lưng hắn, chấp sự Ngạo Tông liền cảm giác xương eo của hắn đã gãy một khúc, hắn liền rên lên một tiếng.

"A, ma nữ chết tiệt ta giết người.

"
Hắn cầm kiếm muỗi quay đầu lại, nhưng Thiên Uyên không cho cơ hội, hắn vừa quay đầu lại, liền bị một cước đánh ra xa.

Lại lần nữa Thiên Uyên lao đến một quyền đánh xuống sang ngang, chấp sự hắn bị đánh trúng một ngọn núi, xung quanh cây cũng gãy.

Hắn sợ hãi, cái này cái này quá đáng sợ đi, hắn liền chuẩn bị đứng dậy trong đống đổ nát,hắn bị đánh bay lần nay là tổn thương cực mạnh.

Cảnh giới cũng tụt xuống Nguyên Khí cảnh nhị giai, đan dược sắp mất tác dụng, lực công kích của nàng ta quá mạnh.

Hắn mồ hôi lạnh, khi thấy Thiên Uyên trên cao, từ đâu xuất hiện một quyền đánh trúng mặt của hắn, mặt hắn liền nghiêng sang sáu mươi độ, bên cạnh đó máu mũi cũng chảy ra.

Bên cạnh đó răng cũng rơi xuống mấy cái, hắn thụ thương x2, Thiên Uyên vẫn chưa dừng lại liên tục dùng nắm đấm của mình đánh liên tục vào phần bụng của hắn, Chấp sự luôn thổ huyết.

Hắn muốn phản kháng, nhưng không thành không muốn tìm cách thoát ra khỏi cách tàn khốc này, hắn thật sự sắp chết đây là điều không thể nào.

Hắn liền gào thét, linh khí cũng bộc lộ ra ngoài, làm Thiên Uyên bay ra xa, Thiên Uyên nhíu mày, đây là công pháp gì?
Chấp sự, nhìn trước mắt ma nữ này, đôi mắt hắn đỏ như máu, tóc dài cũng nhuỗm màu đen, hắn liền không cảm nhận được cơn đau nhức.

Khát khao sống sót của hắn,đã để hắn nhập ma, hắn chỉ muốn giết nữ nhân trước mắt này, Thiên Uyên lùi ra xa, đứng trên cao nhìn nam nhân này.

Nàng liên minh bạch, nam nhân này đã nhập ma, vậy cũng không thể dây dưa lâu dài, liền lẩm bẩm điều động linh khí trong cơ thể.

"Thiên Đạo Quyền nhất thức, Thiên Quyền.

" dứt lời nàng trên thân, đều nhuộm màu đỏ, trên đầu liền xuất hiện một hình cách chim, ở hai bên tai nàng đâm thẳng lên cao.

Nàng trên thân liền mặc một bộ, áo váy đỏ như một hoàng hậu, bao trùm lấy thân thể như một nữ chiến thần, nằm nhín trước mắt nam nhân.

Lườm hắn, dưới đất nhập ma chấp sự, cho dù nhập ma hắn vẫn sợ hãi đây, trong lòng xuất hiện ý niệm, không chạy đồng nghĩa với việc tử.

Hắn quay người, định ly khai bước đi được vài bước thì từ trên cao, Thiên Uyên lao đến đưa tay ra sau một quyền đánh xuống.

Một tiếng nổ vang lên.

"Bùm Bùm.

"
Tiếng nổ vang trời, làm xung quanh chim hay dã thú yêu thú bên cạnh rừng đều chay đi, một quyền này của nàng chỉ sợ Nguyên Khí cảnh ngũ trọng đỉnh phong cũng không thể đỡ nổi.

Nàng cười, nhìn trước mắt dưới đất một lỗ to, một thân xác nằm ở đấy.

Nàng liền điều động linh khí, xâm nhập vào kinh mạnh của Chấp sự phế đi hắn.

Nàng biết hắn chưa chết, lúc quyền của nàng đánh xuống hắn đã nhanh tay sử dụng pháp bảo, phòng ngự.

Nàng cũng không muốn hấp thu máu của hắn, muốn giày vò chết hắn, phá vỡ kinh mạch của hắn.

Rồi quay người rời đi.

Nằm dưới lỗ đất, chấp sự nhìn bóng người rời đi, lời chỉ thốt ra câu nói: "Ngươi giết ta đi, ta không muốn chịu cơn vũ nhục này.

"
Hắn đưa tay lên cao, muốn nàng gi ết chết hắn, nhưng chỉ nhận lại được cái lắc đầu, rồi bóng người rời đi.

Hắn cũng ngất đi, không còn động đậy, bên cạnh đó thôn làng lúc này.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 84: 84: Thiên Uyên Động Tâm


Mấy tên đệ tử chạy tới, chạy vào trong làng, hai vị đại nhân cũng từ trong nhà trưởng làng ra ngoài.

Đi đến bên cạnh hai vị đại nhân, một tên liền nói: "Đại nhân, không xong rồi mong người đi cứu chấp sự đại nhân.

"
Hắn chạy đến chân vẫn không ngừng run rẩy, thở dài mệt mỏi nói, Khương Liệt liền nhíu mày, Vân Phàm liền nói: "Vị huynh đệ này ngươi nói tận tình ta xem.

"
Tên đệ tử liền nói mọi sự việc cho Vân Phàm cùng Khương Liệt nghe, nghe vậy Vân Phàm liền quát lớn nói: "Hảo ma nữ, ta chắc chắn sẽ giết ngươi.

"
Khương Liệt bên cạnh thấy liền nói: "Vân Phàm sư đệ.

Ngươi quên chúng ta đến xem xem rốt cuộc người đó có phải Thiên gia không?"
Nghe đến đây Vân Phàm liền minh bạch rồi, theo như tên đệ tử này nói, nàng ta đến báo thù còn có không dùng công pháp mà có thể hút máu người.

Hắn cũng chưa từng nghe qua, sư phụ hắn cũng không nói cho hắn biết, chưa chắc sư phụ hắn cũng biết, hắn liền nhìn Khương Liệt nói: "Sư tỷ ý ngươi là?"
Khương Liệt gật đầu nói: "Đúng vậy, ta đoán được nàng ta đúng chính là Thiên gia, chúng ta không thể đắc tội nổi cái đó.

"
Nghe vậy Vân Phàm mồ hôi liền chảy xuống, Khương Liệt liền nói thêm: "Chúng ta đi xem tình hình a.

"
Vân Phàm gật đầu, tuy không thể đắc tội nhưng cũng có thể đu xem xét xem, hắn liền gật đầu nói: "Hảo sư tỷ.

"
Vân Phàm liền quay người lại nói: "Các ngươi ở đây, ta đi xem một chút.

" hắn chưa nói hết câu liền một tiếng nổ lớn vang lên.

Bên cạnh thôn ngoài xa, tiếng nổ lớn vang lên làm rung động xung quang, trong thôn những tên đệ tử cảnh giới thấp, liền bị cái này đánh ngã.

Vân Phàm cũng Khương Liệt liền nhìn về phía xa xa, cấp tốc đi đến, sau hồi lâu đi đến hai người chỉ có gặp được một người.

Nằm trong hố đất đá, kinh mạch toàn bộ bị đứt, không thể tu luyện nữa, hồi lâu bụi bẩn qua đi, liền thấy là Chấp Sự ngạo tông.

Vân Phàm cùng Khương Liệt liền nhảy xuống, Vân Phàm liền lấy ra từ nhẫn trữ vật, lấy ra một viên đan dược đưa vào miệng Chấp sự.

Chấp sự hắn nằm ngục ngã, ngất đi trong lúc mở màng sắp tỉnh lại hắn cảm giác có thứ gì đó đưa vào miệng, hắn liền nuốt lấy, thương thế cũng nhanh chóng khôi phục.

Hắn liền từ từ đứng dậy, thấy hai vị đại nhân liền định cúi người, Vân Phàm tiến đến đỡ hắn nói: "Ngươi không cần đa tạ chúng ta, mau về nghỉ ngơi.

"
Hắn gật đầu, Vân Phàm liền lấy ra thêm vài viên đan dược chữa thương đưa cho Chấp sự, hắn gật đầu nhận lấy, rồi chấp tay nói.

"Hai vị đại nhân, đa tạ hai người.

"
Dứt lời hắn quay người rời đi, Vân Phàm cùng Khương Liệt cũng không dây dưa lâu mà quay người.

Nhìn dưới đất, hai người liền dùng linh khí rò sét, đồng thời gật đầu nói: "Người kia chưa đi xa chúng ta có thể đi theo.

"
Hai người chạy nhanh đi, để lại chấp sự một mình, một thân lê xác đi đến thôn làng bên cạnh.

Hai người cứ như vậy chạy nhanh đến phía Thiên Uyên, Thiên Uyên lúc này một lê một mình bước đi trên con đường trong rừng.

Nàng cũng chưa thể giải bầy trạng thái, vẫn mặc trên mình bộ đồ đó, nàng bước đi làm xung quanh yêu thú hay ma thú cấp thấp đều né tránh nàng ra xa.

Nàng bước đi, đầu óc đang suy tư làm sao để dùng để tăng cấp công pháp, bởi vì công pháp từ thánh thể( thể chất) của nàng không có tăng được a.

Tuy chỉ là Hoàng cấp công pháp nhưng sức mạnh cực kỳ mạnh, một quyền khi nãy cũng như vậy, một quyền cảnh giới cao hơn nàng hai tiểu cảnh giới đều bị nghiền ép.

Nàng đi thì nàng cảm nhận được đằng sau có hai người tiến đến, đều là Nguyên Khí cảnh.

Nàng đứng lại quay người nhìn về phía sau lưng, lúc này hai người Khương Liệt Vân Phàm thấy, Thiên Uyên.

Vân Phàm liền từ xa nói: "Vị Bằng Hữu này chúng ta không có ác ý ngươi đừng động thủ.

" hắn cũng giảm uy áp xuống.

Khương Liệt bên cạnh cũng như vậy, uy áp xung quanh hắn xuống, không còn cảm thấy nguy hiểm, xa xa Thiên Uyên mới quay người lại.

Thu liễm khí tức, nhìn hai ngươi trước mắt, giọng băng lãnh nói: "Các ngươi muốn gì ở ta?" nàng hỏi mỗi một câu, rồi định quay người rời đi.

Thì Vân Phàm, lại nói: "Vị Bằng Hữu này ngươi đừng rời đi, chúng ta có truyện muốn hỏi ngươi.

"
Thiên Uyên cũng không dừng lại, mà tiếp tục tiến về phía trước, cho đến khi Khương Liệt nói nàng mới dừng lại.

"Cô nương ta có điều kiện muốn nói, cô nương chỉ cần trả lời ta, ta sẽ cho cô.

" dứt lời nàng lấy ra từ trong nhẫn trữ vật ra một thân xác.

Người này hình như đã chết, còn là Nguyên Khí cảnh nhất giai, cái này làm Thiên Uyên quay người lại, bởi vì nàng có mẫn cảm với thi thể, máu có thể nâng cao cảnh giới của nàng lên cao hơn mấy thân xác khác.

Thấy Thiên Uyên dừng lại, không có đi tiếp nữa nàng liền vui mừng, đưa thi thể qua cho Thiên Uyên.

Bởi vì hai người mới có Nguyên Khí cảnh nhị giai, cùng cảnh giới nhưng Thiên Uyên thế nhưng có thể nghiền ép Chấp sự sử dụng đan dược.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 85: 85: Thiên Uyên Thế Lực Đứng Sau


Nên hai người cũng không manh động mà động thủ, liền vậy giao kèo để có được thứ hai người cần.

Thi thể bay đến trước mắt Thiên Uyên, nàng nhận lấy thu vào trong nhẫn trữ vật rồi nói: " Các ngươi muốn nói, cứ nói đi.

"
Nghe vậy Khương Liệt liền mừng rỡ, bên cạnh Vân Phàm đều kinh ngạc nhìn Khương Liệt sư tỷ quá ngưu bức, như vậy mà cũng có thể nhìn ra.

Hắn không khỏi cảm thán, liền nhìn Khương Liệt hỏi vị Bằng Hữu, Khương Liệt liền nói: "Vị Bằng Hữu này có thể cho ta biết danh dự?"
Thiên Uyên lắc đầu nói: "Các ngươi cứ gọi ta là bằng hữu là được.

" nghe vậy Khương Liệt liền trịnh trọng nói: "Cô nương cô họ Thiên đúng chứ?"
Nghe vậy Thiên Uyên chỉ nhíu mày, nhìn xa xa Khương Liệt liền thấy Thiên Uyên nhíu mày, nàng liền biết mình nói đúng.

Nàng liền minh bạch vị cô nương trước mắt là vì nữ nhân kia mà báo thù, điều này làm nàng khó tin, đây là bực nào cường giả tới báo thù a.

Còn có gia tộc Thiên gia chưa đến báo thù, bởi vì chưa thể biết được, người trong gia tộc đã chết.

Nàng liền nói thêm: "Cô nương, cô có thể cho ta biết cô nương tại sao không có giết tên chấp sự của Ngạo Tông môn?"
Thiên Uyên liền lắc đầu: "Ta muốn hắn cảm nhận, nỗi đau.

" nàng chỉ nói đến đây không nói thêm mà quay người rời đi.

Khương Liệt cũng không hỏi lại mà nói: "Vân Phàm sư đệ chúng ta đi.

" cuộc gặp gỡ với Thiên Uyên.

Thiên Uyên cũng không nói nhiều mà tiếp tục rời đi, được hồi lâu hai người đã không còn cảm nhận được khí tức của Thiên Uyên.

Trong rừng trên cành cây lúc này, Vân Phàm liền hỏi: "Sư tỷ, ngươi biết được việc gì?" Khương Liệt liền nói: "E rằng Ngạo Tông sắp đến đại nạn diệt tông.

"
Nghe vậy Vân Phàm liền sửng sốt, vậy người đó là Thiên gia, đến là thượng giới.

Thượng giới được coi là nơi, nhiều linh khí từ nhị lưu tông môn trở lên, hay gia tộc trở lên là được gọi là Thượng giới.

Vân Phàm liền nói: "Sư tủ vậy chúng ta làm sao a, còn cần đi Ngạo Tông không?" Khương Liệt lắc đầu nói : "Chúng ta về báo sư tôn, chặt đứt liên hệ với Ngạo Tông, cho Ngạo Tông không còn phụ thuộc tông môn chúng ta nữa.

"
Vân Phàm gật đầu không hỏi gì thêm, nhưng Khương Liệt vẫn nói tiếp: "Tuy bây giờ cô ta chưa cần, đi tìm gia tộc hỗ trợ, nhưng Thiên gia sẽ tự biết được.

"
"Chúng ta đi về bẩm báo sư tôn, càng nhanh chóng càng tốt, không nên chậm trễ.

"
Dứt lời nàng lấy ra từ trong nhẫn trữ vật, một tấm ngọc giản, đưa linh khí vào trong đó, bên cạnh nàng liền xuất hiện một vòng xoáy, một lão nhân gia liền bước ra từ đó.

Quỳ xuống nói: "Thánh nữ, có gì phân phó.

" Khương Liệt liền nói: "Mau đưa ta quay trở về, ta có truyện gấp muốn bẩm bảo sư tôn, truyện này liên quan đến đại sự.

"
Nghe vậy lão già liền minh bạch gật đầu nói: "Hảo.

" dứt lời hắn mở ra một vòng xoáy đen, Khương Liệt cùng Vân Phàm liền bước vào trong đó.

Đây là Luyện Hư cảnh mới có thể làm được, biến mất ngay tại chỗ a, tông môn của nàng cũng không thấp, nhưng rốt cuộc thế lực đằng sau Thiên Uyên là ai Thiên gia rốt cuộc thần bí như nào?
Một nơi nào đó Đỉnh cấp nhị lưu gia tộc, trong một hang động, một lão già liền mở mắt, hắn vừa mới cảm nhận được con cháu đời sau của hắn vậy mà chết rồi.

Hắn biết gia tộc của Thiên Uyên, lão tổ của nàng là con trai của hắn, một bóng người tóc trắng đứng dậy, hắn có thể nhìn thấy được nhi tử của hắn căm phẫn giúp Thiên Uyên.

Điều này làm hắn cũng không có gì cản, bởi vì thánh thể của Thiên Uyên có thể thành thánh, có khi còn vượt qua cảnh giới bây giờ của hắn.

Hắn liền dùng cảnh giới của mình, xem xem rốt cuộc là ai gi ết chết mẫu thân của Thiên Uyên, liền phát hiện vậy mà là một môn phái nhỏ nhoi, một tay liền có thể diệt.

Nhưng chống lưng của Ngạo Tông vậy mà là nhị lưu tông môn, cái này hắn cũng phải mất thời gian mới có thể giải quyết nhị lưu tông môn.

Nhị lưu tông môn, tuy không phải đỉnh cấp, không có Thánh Cảnh nhưng có kết giới từ mấy ngàn năm trước, khó có thể phá hủy dễ dàng.

Làm hắn đắn đo, vẫn quyết định bước ra khỏi động phủ, lúc này Thiên Uyên đi đến phòng của nàng, trong căn nhà nàng từng ở.

Nàng lấy ra từ trong nhẫn trữ vật, một cỗ thi thể, rồi điều động linh khí, hấp thu lấy máu của đối phương, xâm nhập vào thể nội của nàng.

Nàng liền ngồi xuống vận công.

Điều chỉnh linh khí, đưa máu của thi thể, đến đan điền, thánh thể (thể chất) của nàng liền từ từ hấp thu lấy.

Linh khí trong người nàng, lại tăng cao, bởi vì tăng cao cảnh giới quá nhanh, nàng cũng không cần vững chắc cảnh giới.

Thánh thể của nàng, trời sinh hấp thu linh khí, nên sẽ không phản hệ, nàng cũng không lo lắng mà tiếp tục hấp thu máu của đối phương.

Thời gian dần dần qua đi, khí tức trên người nàng từ Nguyên Khí cảnh nhị giai sơ kỳ liên đi đến hậu kỳ.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 86: 86: Nguyên Khí Cảnh Tam Giai Sơ Kỳ


Cảnh giới tăng lên đến vậy hậu kỳ, bàng vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục tăng cao, cái này làm ai nhìn thấy cũng muốn kinh ngạc.

Sau hồi lâu đi qua, linh khí trên người nàng lại tăng cao, từ hậu kỳ đi đến viên mãn, liền tăng lên tới Nguyên Khí cảnh tam giai.

Nàng chưa dừng lại cảnh giới vẫn tiếp tục tăng cao, Nguyên Khí cảnh tam giai sơ kỳ, đi đến trung kỳ rồi dừng lại, trong thể nội nàng đã hết máu của đối phương.

Nàng mở mắt, cảm nhận linh khí trên người lại tăng cao, nàng liên điều động linh khí trong tay một quyền đánh ra.

Xung quanh liền nổi lên gió to, bay quanh quyền đánh ra của nàng, uy lực này cực kỳ mạnh, nàng liền đi ra khỏi phòng, đi đến một tảng đá.

Điều động linh khí đánh ra một quyền, tảng đá cao vài mét liền bị đánh nát, cái này cỡ nào mạnh.

Nếu nàng tiến vào trạng thái sử dụng quyền thức cỡ nào mạnh mẽ a, nàng có thể cảm nhận được, một quyền có thể g**t ch*t Nguyên Khí cảnh lục giai.

Còn có mấy thi thể trong nhẫn, còn có nếu mà nhiều đối thủ cùng cảnh giới nàng có thể đối đầu với mười đầu.

Nhưng mà chưa đợi nàng phục hồi tinh thần, đang trong nhà liền từ đâu xuất hiện vài vị khách không mời mà đến, từ đó nhảy ra ba tên.

Hai tên gầy, cùng một tên lão già, lão già nắm trên tay một cây trượng liền đưa lên đặt mạnh xuống nền gạch đá trong sân nhà của Thiên Uyên.

Trong đó tên gầy liên cầm trên tay một cây đao nhỉ, liế m liế m đi đến: "Cô nương, nhìn cô xinh đẹp như vậy, nếu là việc khác thì ta có thể tha cho cô, mang cô nương về làm tiểu thiếp của ta.

"
Hắn liền lắc đầu nói: "Nhưng mà cô nương đắc tội, người không nên đắc tội a, nhưng mà trước khi cô chết ta cũng có điều muốn nói ta tên Pháo Hôi, mong cô nương nhớ kỹ a.

"
Hắn nói tên của mình ra, sợ cô nương này chết đi, sẽ mất đi một mỹ nữ coi như cũng đưa tên quen biết đi, bên cạnh hắn nam tử gầy gò cũng nói thêm.

"Cô mương ngươi đắc tội người không nên đắc tội a, cô nương nay ta sẽ nhẹ nhàng với cô a.

" hắn tên Pháo Tam là huynh đệ cũng là huynh đệ sinh đôi của Pháo Hôi.

Lão giả bên cạnh vừa khai mở trận pháp liền nói: "Lão già ta cũng nên danh dưng ra a, làm cô nương sau khi xuống đấy phải nhớ danh dự người giết cô nương.

"
"Lão nô tên Liền Câm.

" dứt lời lão già liền phất tay, một vòng trận pháp bao quanh khu nhà của Thiên Uyên.

Thiên Uyên bên này nhìn ba người trước mắt, một người vậy mà cảnh giới Nguyên Khí cảnh ngũ giai sơ kỳ, hai tên còn lại là tứ giai trung kỳ.

Nàng vừa mới bộc lộ cảnh giới Nguyên Khí cảnh tam giai sơ kỳ, có thể một mình giải quyết ba tên này, nhưng mà nàng cảm nhận được, trận pháp làm nàng yếu đi.

Nếu sử dụng công pháp sẽ giảm đi sát thương đi nhiều, nếu nàng thi chiển quyền như lúc nãy chỉ có thể đánh giết Nguyên Khí cảnh Tam giai sơ kỳ.

Nàng cần phải phá hủy trận pháp này mới có thể một mình g**t ch*t ba tên này, cực kỳ dễ dàng a, nhưng mà bây giờ không thể.

Thấy đối phương tiến gần đến, Thiên Uyên chỉ biết cắn răng chịu đựng cơn sỉ nhục này, quá tàn bạo vậy mà sử dụng trận pháp.

Pháo Hôi hắn liế m trên tay con dao, liền biến mất xuất hiện ngay sau, Thiên Uyên, nàng liền minh bạch thêm là.

Trận pháp này có tăng lên tốc độ của đối phương, có lợi cho đối phương có hại cho nàng.

Nàng liền nắm chặt tay, cúi người ra sau lưng, né một dao của đối phương, nàng cúi người, làm Pháo Hôi hơi ngạc nhiên.

Không phải ngạc nhiên Thiên Uyên né được, mà là ngực cô nương này nhỏ a, còn không nhìn thấy phồng to ra từ áo.

Nàng mặc trên mình nhiều lớp áo, nên hắn thấy nhỏ là bình thường, còn có ngực của nàng đang bó sát a, nhìn không phồng to ra như mấy đại nhân mỹ nữ là chuyện thường tình.

Nàng muốn như vậy là hoạt động dễ dàng, dễ ra tốc độ quyền nhanh, không nó to quá sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của nàng.

Khó chịu a, nàng cảm thán bởi vì nó quá nặng đi, nàng cũng không muốn to quá, Pháo Hôi không công kích chúng, Thiên Uyên liền lùi ra sau.

Nàng nháy mắt nhảy lên cao một quyền đánh xuống , Pháo Hôi hắn còn chưa né tránh đã bị một quyền đánh xuống dưới nền gạch đá.

Hắn thổ huyết, cho dù trận pháp tăng cao tốc độ, nhưng vẫn không thể né tránh được quyền của Thiên Uyên.

Hắn vừa đáp nền gạch đá, Thiên Uyên liền một cước đá bay hắn ra xa, thấy vậy Pháo Tam liền xông đến.

Miệng còn nói: "Giám đánh đệ đệ của ta, ngươi muốn chết.

" hắn lao đến trước mắt Thiên Uyên, một kiếm đánh xuống.

Thiên Uyên né sang bên cạnh, kiếm của hắn liền đánh xuống dưới nền gạch đá, bởi vì tốc độ quá nhanh nên hắn mới không thể kiếm soát được kiếm dừng lại.

Hắn định nhấc kiếm lên, Thiên Uyên một cước đánh trúng đầu hắn, hắn ong ong mà ngã xuống ngất lịm đi.

Đang suy trì trận pháp, Liền Câm bó tay hai tên này quá không có não đi.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 87: 87: Liền Câm Sơ Suất


Liền Câm, vẫn duy trì trận pháp, Thiên Uyên giải quyết xong hai tên này, liền lao đến một quyền đánh xuống.

Liền Câm không để ý, mờ cầm trên tay cây gậy đánh xuống, làm trận pháp từ trên cao một số tảng đá lớn rơi xuống.

Thiên Uyên nàng cảm thấy tình thế không ổn, luôn cảm giác nguy cơ, liền lui lại, nàng vừa lui lại được vài giây.

Liền nơi nàng từng đứng một tảng đá to rơi xuống, một tiếng nổ vang lên, Liền Câm còn chưa dùng lại nói: "Cô nương coi trừng ah.

"
Hắn liền điều động trận pháp, vô số mũi tên lao đến, Thiên Uyên liền dùng quyền đánh bay những mũi tên này.

Một mũi tên bay đến sắp đâm đến trước ngực nàng, nàng liền lui ra sau, dùng tay nắm lấy mũi tên, ném quay lại Liền Câm, Liền Câm hắn không né tránh mà cười.

Rồi một bức màn linh khí đứng trước mắt hắn, đỡ lấy mũi tên, mũi tên trúng màng linh khí liền rơi xuống.

Thiên Uyên vẫn chưa dừng lại, sau khi nàng ném mũi tên, cũng nhảy lên cao, nắm lấy tảng đá hồi nãy rơi xuống.

Bên cạnh cũng còn nhiều tảng đá, đều bị nàng né tránh, Thiên Uyên ném về phía Liền Câm, Liền Câm cũng tạo nên một màng chắn nhờ trận pháp.

Hắn liền sử dụng trận pháp, định phản kích, nhưng mà phát hiện Thiên Uyên không còn trên cao, nhìn xung quanh cũng không thấy ai.

Hắn đang định quay lại đằng sau, thì một quyền đã đánh xuống, hắn bị đánh bầm rậm xuống nền gạch đá, Thiên Uyên đoạt cây gậy trên tay hắn.

Bóp nát, nhưng mà làm nàng ngạc nhiên trận pháp vậy mà không bị phá hủy?? Cái này là tại sao, nàng không hiểu rõ.

Nằm dưới nền gạch đá, bị nứt ra vài mét, Liền Câm dù bị chảy máu, nhưng vẫn cười nói: "Trận pháp không bị phá hủy, cô đừng mong trận pháp có thể phá hủy, trừ khi giết ta, trận pháp mới có thể hủy đi.

"
Liền Câm hắn cũng không muốn giấu diếm, tuy bây giờ hắn đang bị trọng thương nhưng, trong trận pháp này hắn chữa thương cực nhanh.

Đúng vậy là chữa thương cực nhanh, hắn vết thương cũng dần dần khôi phục lại, làm Thiên Uyên ngơ ngác mà nhìn.

Nhưng nàng cũng minh bạch, trận pháp này có thể gia tăng tốc độ, đối phương cũng có thể chữa thương nhanh chóng a.

Nhưng nàng nghĩ đến một biện pháp, liên tục tấn công, tạo nên thương tổn đối phương sẽ không dễ dàng như vậy hồi phục.

Nàng không suy nghĩ nhiều mà dùng chán đạp mạnh xuống, Liền Câm vừa được chữa thương thế liền ho khan, nếu hắn chú ý.

Nàng sẽ không dễ dàng như vậy đáng giết hắn, hắn vừa định suy nghĩ thêm thì, Thiên Uyên một cước, đá hắn lên cao, rồi nhảy lên đá hắn ra xa, liên tục như vậy.

Đá hắn lên cao rồi sang ngang, liên tục như vậy rồi, nàng đá hắn xuống nền gạch đá, tiếng nổ vang lên, hắn ho khan.

"Khục.

"
"Khục.

"

Hắn bị thương quá nhiều, không thế chữa trị kịp thời trận pháp, cũng phải bó tay dưới dồn dập đánh của đối phương.

Thiên Uyên chưa dừng lại, mà từ trên cao xoay người rồi nhảy xuống, lộn người một chân đạp xuống, Liền Câm liền ho khan, máu bay ra từ miệng.

Một kích này, đá trúng tim của hắn, hắn thở dài, đây đây quá là mạnh đi, nhưng vẫn chưa dứt, Thiên Uyên bước tới bên cạnh.

Cầm đầu hắn nhấc lên, Liền Câm một lão già nhìn trước mắt thiếu nữ, trong mắt hắn tràn đầy sợ hãi trong trận pháp của hắn, nàng ta vậy mà mạnh như vậy.

Hắn cũng cảnh giới cáo hơn nàng, mấy cái tiểu cảnh giới, vì một sơ suất mà bị nàng liên tục đánh thành dạng này, hắn không cam lòng.

Nhưng vẫn phải sợ ah, trên người hắn bây giờ toàn là máu, điều này làm Thiên Uyên cực kỳ mãn nguyện.

Thiên Uyên một tay cầm lấy đầu của đối phương đưa lên cao, liền hỏi: "Là ai phái các ngươi tới giết ta?"
Dù bị thương cực mạnh, nhưng Liền Câm giọng già nua, không nói ra thành lời, nhưng hắn vẫn cố nói ra: "Hứ ma nữ, cho dù ta chết cũng không khai ra.

"
Thiên Uyên cũng không hỏi hắn tiếp mà nói: "Là Ngạo Tông đúng không.

" trên mặt Liền Câm liền biến sắc: "Sao ngươi biết.

"
Nàng không nói mà vứt hắn lên cao, một quyền đánh ra xa, nàng đánh trúng phần ngực hắn, cũng là trọng yếu nhất con người sinh sống.

Là tim của hắn, bị nàng đánh hai lần Liền Câm cực kỳ khó chịu, hắn cực kỳ khó thở, bị nàng đánh trúng tường bằng đá, rơi xuống một tay ôm lấy ngực.

th* d*c, hắn phải thở bởi vì hắn không thể thở được, cảm giác này cực kỳ mãnh liệt, hắn cũng cảm giác máu của mình, mất đi hơn phân nửa.

Trong lúc hắn bị đánh lên cao, mỗi lần Thiên Uyên một quyền là hắn sẽ mất đi một ít máu vậy.

Thiên Uyên mỗi một quyền đều mang theo linh khí, xâm nhập vào trong cơ thể đối phương, rồi từ từ hút máu đối phương quay lại quyền của nàng.

Đi đến thể nội của nàng, rồi từ từ hấp thu tăng cao cảnh giới cùng thể chất, điều này làm Liền Câm không hề hay biết, hắn chỉ biết rằng máu của bản thân chỉ còn.

Năm phần trên mười phần, Pháo Hôi cùng Pháo Tam, dần dần tỉnh lại, hai người bọn hắn được chữa thương.

Nhìn cảnh vật xung quanh liền ngạc nhiên, rốt cuộc lúc hắn ngất đi có bao nhiêu khốc liệt.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 88: 88: Loạn Vũ Kiếm


Hai người đứng dậy, nhìn thấy Liền Câm thụ thương ngồi ở một góc tường, hai người bọn hắn liền nổi giận.

Một người cầm kiếm, cầm đao xông lên đến, bọn hắn không còn dùng dao nhỏ nữa rồi a, Thiên Uyên né quá dễ dàng.

Pháo Hôi xông lên, trận pháp vẫn duy trì nên tốc độ của hắn vẫn nhanh như thường, đâm đến Thiên Uyên.

Kiếm dần đến, Thiên Uyên một quyền đá lên cao, kiếm của hắn mũi kiếm đang đâm thẳng, liền bị Thiên Uyên đá lên trên trời cao.

Làm tay hắn run run, không ngừng, hắn lùi lại, Pháo Tam liền lao đến, một đao bổ xuống, gần chạm đến Thiên Uyên nàng liền né tránh, bởi vì nàng mới thất được đao đâm đến.

Nàng liền một quyền đánh trả, Pháo Tam liền bị một quyền này, đánh bay lên cao rơi xuống, trong căn phòng của nàng.

Hắn vừa đứng dậy khỏi đống tro tàn, nhìn xung quanh liền phát hiện nhiều thi thể như vậy còn có nhiều thi thể, nguyên vẹn, nhưng có một lượng lớn thi thể.

Gầy trơ xương, đều đã chết, hai chân hắn không kiềm được mà run rẩy, ngã xuống miệng lẩm bẩm nói: "Ta lạc vào độ g yêu nữ.

"
Hắn run người, suýt bị dọa mà ngất đi, bên cạnh đó Pháo Hôi bị đánh bay, hắn liền lao đến, Thiên Uyên thấy vậy cũng không nhượng bộ.

Mà lao đến, một quyền đánh xuống Pháo Hôi hắn không sơ suất như Liền Câm, liền né tránh, nhưng mà Thiên Uyên nhìn sang hướng hắn né, liền xoay người một cước đánh ra.

Pháo Hôi đưa tay cầm lấy lưỡi kiếm, đỡ lấy một cước này, hắn đứng người thẳng, nhìn trước mắt, nữ nhân xuất quyền vậy mà mạnh mẽ như vậy.

Hắn đỡ lấy, chân cứ như vậy phá vỡ nền gạch đá, bị đánh lùi ra sau Thiên Uyên mới dừng lại, nàng nhảy xuống.

Pháo Hôi lùi ra sau, nắm chặt kiếm nhìn trước mắt mà mạnh như vậy, hằn liền dùng đan dược chữa thương thế.

Đưa vào trong miệng rồi cắn rặng, chịu đựng cơn phản tác dụng, hắn vừa đưa vào trong miệng Thiên Uyên liền bay đến một quyền đánh từ trên cao xuống.

Hắn chưa kịp hấp thu đan dược, đành phải lùi ra sau, hắn cầm kiếm đánh trả, miệng lẩm bẩm nói: "Loạn Vũ Kiếm.

"
Đây là bộ Hoàng giai sơ trung cấp công pháp, là hắn nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ, cái này cũng là công pháp quan trọng của hắn.

Đằng sau hắn liền vô số mũi kiếm đâm đến, Thiên Uyên một mình tránh né hết tất cả, nhân lúc đó Pháo Hôi cũng lùi ra xa.

Vô số kiếm vẫn đâm đến Thiên Uyên, nàng cũng chỉ còn một cách không thể đánh bay hết tất cả, sau khi tránh né cảm thấy quá mệt mỏi.

Nàng có ý nghĩa rằng không thể đỡ nổi nữa, tuy yếu nhưng số lượng đông cũng quá khó phấn, nàng liện đưa tay lên cao, kết ấn.

Chắp tay đứng thẳng, gió liền tụ tập xung quanh nàng, vô số kiếm lao đến, liền bị gió đẩy xung quanh nàng.

Nàng đưa hai tay đưa lên cao, rồi đưa sang trái,uốn lượn hai tay, xoay người vô số kiếm lao đến, đều bị hút vào trong vòng xoáy của nàng.

Nàng ngước nhìn, Pháo Hôi liền mỉm cười, rồi đưa tay đẩy ra, vô số kiếm theo sau liền lao đến, đâm thẳng đến Pháo Hôi.

Pháo Hôi thấy vậy liền giật mình, dựng đứng thẳng người nhảy lên nói: "Mã Đan cái này là công pháo của lão tử, nàng ta lại đánh trả ta, đây cũng quá là bi ến thái đi.

"
Hắn không có chạy bởi vì hắn biết, công pháp của hắn kiếm có thể đuổi theo a, hắn chỉ đáng nắm chặt kiếm trên tay, từng đạo kiếm lao đến, hắn chém đứt đôi đạo kiếm.

Hắn không thể chém toàn bộ, liền bị một đạo kiếm đâm trúng tay phải, tay cầm kiếm bị đâm trúng, tay trái hắn cầm lấy, vết thương cũng dần dần khôi phục chút ít.

Dưới dự duy trì hồi phục của trận pháp, hắn coi như cũng có thể phục hồi, nhưng tốc độ này quá chậm so với tốc độ đánh của Thiên Uyên.

Nàng ta mới là Nguyên Khí cảnh tam giai sơ kỳ, a điều này không thể nào hắn cảnh giới thế nhưng cao hơn nàng.

Hắn không can chịu, liền một đạo hiếm nữa đâm đến chân phải của hắn, hắn liền bị quỳ xuống, một đạo kiếm nữa lao đến đâm trúng ngực hắn, rồi vô số đạo kiếm lao đến.

Hắn liền bị đâm liên tục, liên tục lui ra sau nhưng trên người đầy ắp vết thương, nếu không phải dưới trận pháp duy trì khôi phục.

Hắn căn bản bây giờ đã chết.

Hắn liền sợ hãi, đau nhức quá mà ngất đi, đang dần dần khôi phục Liền Câm thấy vậy cũng ngạc nhiên, tuy Pháo Hôi không sơ suất, nhưng nàng ta bây giờ quá mạnh a, không thể địch lại.

Hắn căn bản không phải đối thủ của nàng, nhưng còn một cách, nhưng cách đó cần có ba người mới có thể thực hiện được.

Hắn cần phải chữa thương, hắn thầm cầu mong Pháo Tam đến kéo thời gian, hắn miệng lẩm bẩm; " Pháo Tam tiểu hữu ah, ngươi mau đến, ta cần khôi phục thương thế.

Quả nhiên như hắn mong đợi, tuy trong phòng toàn là xác chết, người còn sống nhưng hắn đã có ý niệm.

g**t ch*t nữ nhân này là có thể cứu được mấy người này.

Bỏ qua cơn sợ hãi hắn đứng dậy, sau khi nằm ngục ngã hơi lâu, hắn liền nhảy ra khỏi phòng thấy huynh đệ hắn Pháo Hôi.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 89: 89: Đầu Bò Lai Sừng Trâu


Bị đánh bay, vô số mũi kiếm đam trên người Pháo Tam liền sợ hãi, đây bực nào mãnh mẽ mới có thể làm Pháo Hôi thành ra như vậy.

Hắn nhìn bên cạnh thấy một thanh đao, liền cầm lấy nhảy lên cao một Đao bổ xuống, Thiên Uyên liền né tránh, lui ra sau rồi quay ngược lại.

Pháo Tam liền nhìn thấy, một thiếu nữ đẹp đẽ, lui ra sau mái tóc bay giữ trời, vẽ đẹp của thân hình này, làm hắn thích.

Hắn không thích lớn, nhưng thích vừa bây giờ lại thích nhỏ, cho nên hắn cảm thấy nữ nhân này thật là đẹp, điều này làm hắn mê người hơn mấy giây.

Nhưng thời gian đó cũng đã để cho Thiên Uyên một mình cân tất, nàng cảm thấy như vậy liền biến mất, bởi vì nàng đã cảm nhận được trận pháp này.

Khi đánh bại Pháo Hôi, nàng cảm thấy Pháo Hôi là nhờ vào lực lượng của trận pháp, nàng cũng hút máu của đối phương, dùng linh khí.

Nên nàng đã thử xem cách vận hành linh khí, cùng cách làm sao để trận pháp duy trì xuống dưới, nàng xâm nhậm vào trận pháp, dùng thần thức rò sét làm sao để thâm nhập.

Sau ít lâu nàng cũng minh bạch, nên bây giờ nàng cũng có thể cảm nhận được trận pháp duy trì.

Liền xuất hiện, một quyền đánh từ trên cao xuống, làm Pháo Tam bị một quyền ngã xuống đất, quyền này của nàng cực kỳ mạnh mẽ.

Bởi vì đã hết bị cấm chế vây khốn, nên bây giờ nàng có thể gọi là vô địch trong mấy người này, nàng lao đến một quyền đánh xuống.

Pháo Tam không hề phản ứng kịp, điều đó là tất nhiên tốc độ quá nhanh, hắn chỉ cảm giác đầu ong ong.

Xương sọ hình như bị vỡ, rồi ngã xuống nền đất, không còn là nền gạch đá, bởi vì đá bị đánh bay tứ tung khắp nơi.

Hắn ngã xuống, không còn cảm giác được tứ chi, cho dù là thân thể, chỉ có thể nhìn chơ mát đôi chân xinh đẹp, chân váy, của đối phương.

Đối phương có mặc quần dài cùng váy, làm hắn sắp chết đến nơi còn duy nghĩ, tại sao nữ nhân đã mặc váy rồi còn mặc quần, hắn không rõ.

Tuy không cử động được tứ chi hay tay chân, hắn vẫn suy nghĩ liền bị Thiên Uyên một quyền đánh lên cao.

Rồi nàng nhảy lên đánh hắn văng ra xa, rơi xuống đâm trúng một ngọn giáo, mà bất động, bụng của hắn bị ngọn giáo xuyên thủng.

Máu cứ như vậy chảy ra, đứng nép bên cạnh góc tường Liền Câm thấy cảnh vậy liền ngơ ngác, suy nghĩ: "Con mẹ nó, ngươi cũng quá si mê nữ nhân này đi, bây giờ xem ra ngươi đã chết.

"
Hắn liền trầm ngâm suy nghĩ tại sao tốc độ nàng ta lại nhanh như vậy, nhìn xem trận chiến hắn liền biết, nàng ta vậy mà không bị trận pháp đè ép, mà hưởng thụ tăng trưởng chúc phúc từ trận pháp.

Khi biết đến cái này làm hắn suýt thổ huyết, nhưng mà không bằng đắng cay Pháo Tam không kéo được thời gian cho hắn phục hồi hoàn toàn.

Có thể một đấu một với nữ nhân kia, nhìn thấy nữ nhân quay đầu nhìn lại, hắn giật mình, nhưng liền bỏ ý niệm đó.

Chỉ còn một cách đó, là hắn sử dụng công pháp mà, trưởng môn ngạo tông đã ban cho, nhưng cái đó làm hắn trả giá quá lớn, nhưng điều đó không quan trọng trước tiên giải quyết nữ nhân này trước.

Mạng nhỏ quan trọng hơn, hắn đang định sử dụng công pháp, liền một quyền đánh trúng phần ngực hắn, làm hắn bay ra xa xuyên thủng qua bức tường, Thiên Uyên liền xuất hiện sau hắn.

Lại đá hắn về chỗ cũ, đá lên trên cao, rồi xuất hiện trên người hắn, xoay người, tự linh khí vào trong cước chí mạng này, một cước đánh xuống.

Liền Câm thân thể già nua của hắn, liền bị một quyền này đánh bay xuống, xương sau lưng hắn cũng gãy, hắn hơi ngạc nhiên.

Nhưng mà bị rơi xuống dưới nền đắt, hắn vẫn không kêu rê n lên, mà cắn tay, xung quanh hắn một luồng linh khí màu đỏ bao trùm lấy hắn.

Trên người hắn, linh khí cùng rối loạn, thân thể hắn liền phồng to ra như một quái vật, điều này làm trên cao Thiên Uyên nhíu mày, đây ???
Nàng không biết truyện gì xảy ra, nhưng dưới con mắt của nàng, máu trên người hắn ta, làm nàng thèm thuồng nhưng cảnh giới hắn ta vậy mà đã đến Nguyên Khí cảnh cửu trọng.

Nàng cũng chỉ đành sử dụng công pháp a, trên trời cao nàng liền lẩm bẩm: "Thiên Đạo quyền nhất thức, Thiên Quyền.

"
Trên người nàng quần áo váy dài, liền hóa màu lam y đỏ, đôi móng vuốt sắc nhọn được hiện lên trên tay, nàng.

Nàng nắm chặt nắm đấm, nhảy từ trên cao xuống bổ một quyền, làm đứt cánh tay Liền Câm đang biến háo rồi lui ra sau.

Hấp thu cánh thay đó, nàng liền từ cảnh giới Nguyên Khí cảnh tam giai sơ kỳ đi đến Nguyên Khí cảnh tam giai viên mãn.

Điều này làm đang biến hóa, Liền Câm cũng ngạc nhiên mà nói: "Ngươi còn quái vật hơn ta haha, nhưng hôm nay ai là mạnh nhất.

"
Dứt lời trên người hắn da thịt cũng biến thành một người, trên tay mang nhiều cánh tay, cũng như với thân hình to lớn, cao tận năm mét.

Thiên Uyên ngước nhìn lên cao, đầu của hắn vậy mà giống như đầu bò, lai sừng trâu?
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 90: 90: Thiên Uyên Chỉ Sử Dụng Một Công Pháp


Đầu bò lai sừng trâu làm Thiên Uyên hơi ngạc nhiên.

Nhưng mà, nhìn thân hình của hắn bây giờ to cao hơn rất nhiều, một thân người nhiều cơ bắp.

Còn có đôi tay mọc đầy lông màu nâu, mặc mỗi một chiến quần khố, đầu bò nhìn nàng rồi chạy húc đầu đến.

Thiên Uyên, nhảy rồi một quyền đánh sau lưng đầu hắn ,không làm tổn hại cho hắn cho dù là một ít làm Thiên Uyên hơi nhíu mày.

Lùi ra xa, Đầu bò liền quay người lại nhìn nàng, hắn lao đến một quyền đánh xuống ,đất xung quanh đều nứt ra.

Nàng lùi ra sau, đầu bò là Liền Câm đưa tay định một quyền đánh chết nàng, nhưng nàng đã nhảy lên chạy theo con đường bằng tay của hắn.

Hắn thấy vậy liền dùng tay trái, muốn bắt lấy nàng, tay hắn đưa ra định bắt lấy, nàng cúi người xuống né tránh lần này.

Tiếp tục đi đến thì hắn từ trến cao định bắt lấy, không còn bắt ngang như lúc trước, nàng liền lùi lại, hắn liền không bắt được.

Nàng lùi ra xa, nhảy lên tay trai hắn, rồi chạy lên đến đỉnh đầu, của hắn ngay giữa cặp sừng, Liền Câm liền đưa hai tay lên muốn bắt lấy nàng.

Thiên Uyên nhìn trước mắt đầu bò, liền dùng linh khí bao trùm lấy nắm đấm, một quyền đánh xuống, bùm.

Liền Câm, hắn cảm thấy đầu đau nhức, nhưng không còn nói tiếng người nữa mà kêu lên: "Gầm gừ.

" còn có tiếng bò bò.

Như một con bò thực thụ, hắn liền đưa hai tay lên đập l ên đỉnh đầu, nhưng Thiên Uyên nàng đã nhảy xuống, vận công một quyền đánh trúng chân hắn.

Liền Câm liền quỳ xuống, quay người nhìn lại Thiên Uyên, một quyền đáng xuống, Thiên Uyên nàng đẽ không kịp, liền đưa hai tay lên cao đỡ lấy.

Liền Câm thấy đã đè ép được Thiên Uyên, định nhấn chìm chết Thiên Uyên, dùng sức mạnh đẩy mạnh tay xuống.

Thiên Uyên nàng đưa hai tay đỡ lấy, chân không có run rẩy mà càng lấn sâu xuống dưới đất, nhìn ra xa thấy vậy Pháo Hôi không khỏi cảm thán.

Công pháp này nhập yêu, cũng quá bá đạo, hắn cũng muốn một lần thử, rồi lại nhìn sang bên cạnh huynh đệ của mình mị giáo đâm thủng.

Cũng dần dần chữa lành nhờ trận pháp duy trì, hắn cũng không cảm thấy bất an nữa mà nhìn chăm trú trận đấu.

Thiên Uyên nàng tay đã bắt đầu run rẩy, nàng sắp bị hắn nhấn chìm, nhưng nàng là ai, thể chất đặc thù thiên kiêu tu luyện.

Cắn răng nàng liền điều động linh khí, xâm nhập vào từng kinh mạch của Liền Câm, hắn liền cảm thấy, thân thể như bị mất một máu gì đó.

Cũng giống như cảm giác, hắn đã từng bị Thiên Uyên đánh dồn dập, khiến hắn bị thương nặng.

Hắn liền sơ ý Thiên Uyên liền đẩy mạnh tay hắn lên cao, nhưng lần này hắn đã khác liền nhanh tay nhấn mạnh xuống.

Một tiếng nổ vang lên, đây là g**t ch*t được Thiên Uyên chưa, hắn đang suy nghĩ thì một bóng người từ trên cao nhìn xuống.

Một quyền đánh xuống tay hắn, chưa kịp nhấc lên liền bị đánh gãy, hắn cảm giác đâu liền rên lên.

Hắn lùi lại, chân cũng đứng lên được bởi vì Thiên Uyên nhất quyền đó, không làm hắn bị thương, chân sau của hắn thế nhưng được bọc bởi một lớp giáp.

Hắn liền đứng dậy một quyền đánh xuống, Thiên Uyên né tránh lui ra xa, hắn k** r*n lên ngước nhìn lên trời.

Trên cánh tay hắn bị đứt, liền một dòng máu bao trùm lấy, liền mọc ra một cánh tay ngay sau đó, Thiên Uyên bên dưới cũng không rảnh.

Mà một thân nhấc lên cánh tay làm đứt của Liền Câm, một mình hấp thụ hết sạch thương thế trên người cũng khôi phục nhanh chóng.

Nàng đến bây giờ chỉ sử dụng vẻn vẹn một công pháp, chưa dùng đến công pháp thứ hai khi giao thủ với ba người.

Điều này làm Liền Câm, Pháo Hôi hai huynh đệ cũng quên mất, chỉ biết rằng nàng không thể sử dụng công pháp.

Nên cũng không quan ngại mà sử dụng hết tất cả công pháp, nhưng vẫn bị nàng nghiền ép, bây giờ chỉ có thể sử dụng công công pháp đặc quyền a.

Thiên Uyên nhìn trước mắt Liền Câm, từ cánh tay phải xuất hiện một dòng máu, rồi tạo thành một thanh rìu đen.

To đừng cao năm mét giống con người hắn, điều này làm Thiên Uyên ngạc nhiên một kiếm là nàng xác định a, nhưng không đáng quan ngại, miễn là còn sống nàng sẽ không bao giờ chịu thua.

Liền Câm tái tạo hoàn tất thanh rìu chiến ma, nhìn như một vị thần, nhưng vị thần.

Liền Câm liền đưa tay lên, một rìu bổ xuống làm xung quanh sân nhà đều bị phá hủy, kể cả thường nhà.

Đều tan nát, Thiên Uyên vẫn như cũ không hề lay động, giống như biết trước đối phương sẽ chém ở vị trí nào.

Thấy Liền Câm đầu bò chém không trúng, Thiên Uyên liền nhảy lên cao nhờ chúc phúc từ trận pháp, nàng nhếch mép.

Một quyền đánh xuống, cánh tay của Liền Câm, hai người cứ như vậy đánh đấm với nhau, tạo nên một trận chiến kịch liệt.

Làm Pháo Hôi hắn phải mang theo huynh đệ của mình, Pháo Tam rời đi nơi này tránh đụng trúng tình thế nguy hiểm.

Thân tử đạo tiêu, hai người bọn hắn đều não tàn a, chỉ có Liền Câm lão tiền bối cao, suy nghĩ làm bọn hắn cũng cảm thấy có lỗi.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 91: 91: Thánh Thể Khí


Trong trận chiến này hai người bọn hắn chỉ là gánh nặng.

Tiền bối Liền Câm cũng không trách cứ bọn hắn, điều này làm hai người đều cảm thán, tiền bối thật lò tốt.

Cách xa xa hai người, Liền Câm một đao bổ xuống, đều bị Thiên Uyên né được, nàng cũng không nhiều lời, bởi vì duy trì chiến đấu đã quá lâu, bây giờ nên kết thúc.

Nàng nhảy lên cao, tạo nên một vòng linh khí đằng sau nàng, đây là quyền khí, nàng đã học được, từ khi Nguyên Khí cảnh nhất giai nhưng bây giờ mới sử dụng.

Nàng ẩn dấu rất nhiều a, một hình người liền xuất hiện sau nàng, đây đã không phải quyền khí nữa mà là thánh thể khí.

Thánh thể khí là một trong những công pháp hay là một thiên phú độc nhất, rất ít người có thể học được, cái này liền từ linh khí tạo thành một bản thể của thân xác, bản thân.

Hay chính công pháp mà, bản thân học được, cái này đối với Thánh cảnh cực kỳ quan trọng, nhưng bây giờ nàng Nguyên Khí cảnh liền có thể sử dụng.

Điều này đáng sợ cỡ nào, nàng bay trên trời đằng sau là một hình người, giống nàng y đúc nhưng đây không phải người, mà là linh khí.

Cách xa nàng Liền Câm thấy vậy, không hiểu cái này là quyền khí ư, hắn không thể hiểu rõ trong sách không có ghi chép.

Hắn liền đưa tay cầm rìu lên cao, tụ tập ma khí, bầu trời trong trận pháp đang màu đỏ, liền hiện đỏ đậm hơn như máu tươi.

Tự tâm trên lưỡi rìu, hắn nhìn trăm trú trước mắt nữ nhân, có quyền khí theo sau một nhất kích chém xuống, một luồng ma khí cũng như vậy mà theo xuống, muốn giế t chết nàng.

Thiên Uyên bên này, nhìn thấy vậy liền miệng hơi dương lên, điều này làm xa xa hai huynh đệ Pháo Hôi chảy mồ hôi lạnh, nàng ta không sợ còn cười, đây là khái niệm gì.

Hai người chỉ thấy, Thiên Uyên đang đứng thẳng buông lỏng tay, thì rìu gần đến trước mắt nàng, Thiêm Uyên đưa tay lên đỡ lấy.

Đằng sau nàng Thánh Thể Khí cũng đưa tay lên, dễ dàng cần lấy cây rìu chém xuống, Thiên Uyên đôi tay nhỏ nhắn nắm chắc lấy, Thánh Thể khí liền cầm chắc rìu rồi bóp nát.

Cây rìu liền từ còn nguyên dạng, bị bóp nát biến thành một dòng máu, tiến nhập Thánh Thể Khí nội đan, rồi biến mất, làm Liền Câm thấy vậy ngạc nhiên cùng sợ hãi.

Hắn cảm thấy nữ nhân này, lúc đầu chỉ vượn vờ hắn mà thôi, điều này cũng làm hắn chủ quan.

Khinh định một cách lạ thường, bây giờ hắn sợ hãi cực độ.

Thiên Uyên bay đến, hắn đưa tay ra muốn ngăn chặn, nhưng mà hắn không thể động đậy, trên người hắn từ đâu liền xuất hiện.

Một giây linh khí màu đỏ như máu, buộc lấy người hắn, còn không ngừng hấp thu máu của hắn.

Hắn không thể động đậy, chỉ biết vùng vẫy muốn thoát khỏi vây khốn, nhưng mà đều vô vọng.

Thiên Uyên bay đến bên trước mắt hắn liền nói.

"Ngươi là người đầu tiên, bắt buộc ta phải dùng đến Thánh Khí, ta toàn thây cho ngươi không cảm giác đau đớn.

"
Thiên Uyên nói ra, nhưng trong mắt hắn đây là muốn giết hắn, không cho hắn cơ hội đầu thai, cũng như nhìn thấy Thiên Uyên như một ma thần đồng dạng.

Người mặc trên mình một bộ Lam Y đỏ, còn có vẻ mặt khinh thường hắn, còn nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt băng lãnh như một Ma Thần đồng dạng.

Hắn cảm thấy mình không nên chấp nhận nhiệm vụ ám sát lần này, hắn không còn hối cải, không còn động đậy mà chờ thời cơ bị giết.

Hắn đã quá tội lỗi, giết quá nhiều người.

Thiên Uyên nhìn trước mắt Liền Câm đầu bò sừng trâu không ngọ nguậy nữa mà cười.

Đưa tay lên cao, một quyền đánh xuống, nàng không cần tụ linh khí, một quyền đánh xuống, một quyền này Thánh Khí cũng đánh xuống.

Chỉ đụng chạm đến Liền Câm, hắn liền bị thân tử đạo tiêu đồng dạng, quyền của Thánh Thể Khí chạm đến đâu, thân thể cao năm mét của hắn tan biết thành máu bay đến Thánh Thể Khí đến đấy.

Hắn cứ như vậy thân tử đạo tiêu biến mất, xa xa nhìn thấy vậy Pháo Hôi cùng Pháo Tam vừa khôi phục cũng chữa thương thành công, trận pháp cũng bị phá hủy.

Bầu trời quay lại màu xanh, mây xanh cũng thấy hiện rõ ràng, bọn hắn liên quay người bỏ chạy, không chạy chỉ có chết.

Thiên Uyên thu hồi Thánh Thể Khí, nhìn sang hướng Đông thấy hai luồn linh khí đang chạy, nàng cũng không muốn tha cho hai người này.

Nàng liền bay đến, tuy mới là Nguyên Khí cảnh nhưng có thể phi hành, ngự kiếm mà đi, điều này vẫn là nhờ thánh thể.

Còn những gia tộc cao cao tại thượng, sẽ có pháp bảo hộ thân giúp phi hành hay bay trên trời như thường tình, không cần cảnh giới cao thâm.

Nhưng điều này làm tiêu hoa cực kỳ nhiều linh khí, nên rất ít người sử dụng chỉ có thánh tử, hoặc thánh nữ từ đệ tứ tông môn mới có thể.

Nàng liên bay đến xuất hiện sau lưng hai người, nói: "Các ngươi đi đâu đấy?" nàng cười hỏi, làm pháo Hôi quay người lại, sợ hãi mà dừng lại rồi từ từ lui ra sau.

Hắn cũng không muốn chết một mình, thấy Pháo Tam vẫn chạy thì kéo chân hắn lại, để hắn ngã cùng, chết cũng phải chết chung.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 92: 92: Hấp Thu Cỗ Thi Thể


Pháo Tam bị kéo chân, chạy liền ngã đập mặt xuống đất, hắn nhìn lại Pháo Hôi, ánh mắt sắc bén.

Pháo Hôi cười cười không nói gì, nhưng mà khi nhìn thấy Thiên Uyên hắn liền sợ hãi, mà run rẩy bẩy.

Chưa đợi hắn nói, thì đầu đã rơi khỏi cổ, không biết bằng cách nào, Thiên Uyên có thể chém đứt cổ của Pháo Hôi.

Pháo Tam thấy Bằng Hữu của mình, một cách nào đó, cổ đã rơi lăn đến chân hắn, hắn sợ hãi lui ra sau.

Chân mềm nhũn, nhìn trước mắt nữ nhân, trong còn ở sân nhà hắn từng mê mẩn vẻ đẹp, nhưng mà hắn đã không giám nữa đâu a.

Hắn liền nói: "Đại nhân! ngươi tha cho ta có được hay không! ta không muốn chết! cầu xin ngươi tha cho ta một mạng, ta không muốn chết.

"
Hắn cúi người xuống, đầu dập xuống đất, cầu xin Thiên Uyên không giết hắn, hắn nói thêm: "Ta có thể làm trâu làm ngựa cho đại nhân.

"

Thiên Uyên thấy vậy nghiêng đầu nói: "Ngươi có gì giúp ích cho ta?" nghe đến đây Pháo Tam liền tê dại, Thiên Uyên nói cũng có lý.

Hắn không có cái gì, để đại nhân lưu mạng cho hắn, đang suy nghĩ thì hắn mất đi ý thức, không còn cảm nhận nữa, mà chết đi giống như ngủ, không cảm giác đau một chút nào.

Thiên Uyên liền hấp thu máu của hai người, để lại hai thân xác khô héo, rồi bay đến nhà của nàng, nàng dùng link khí bao trùm lấy xung quanh.

Sử chữa toàn bộ khuân viên nhà của nàng, xây dựng là phòng của nàng, nàng liền tiến đến phòng, ngồi xuống vận công nâng cao cảnh giới lên đến Nguyên Khí cảnh tam giai hậu kỳ, hấp thu tất cả thi thể nàng giết được.

Lên đến Hậu Kỳ, liền nhìn thân thể cao to lớn năm mét, cùng cây rìa to năm mét làm bằng máu, đã bị Thánh Thể Khí hấp thu đi một nửa.

Điều này làm nàng không hề tăng cao cảnh giới mà là tăng cao Thánh Thể Khí sức mạnh, nếu là các cao nhân khác phải tu cả hai cùng một lúc.

Nhưng nàng thánh thể đặc thù, đại lục này chưa ai biết đến, kể cả nàng nàng liền hấp thu thi thể đó.

Nàng ngồi xuống bắt đầu vận công, một dòng linh khí màu đỏ liền từ trong nhẫn trữ vật nàng bay ra, tiến vào thể nội của nàng.

Không biết qua bao lâu, trong một căn phòng, một bóng hình nữ nhân được linh khí bay quanh người.

Nàng đã hấp thu hoàn toàn cỗ thân thể cao năm mét đó, cũng từ Nguyên Khí cảnh tam giai hậu kỳ.

Từ từ đột phá lên đến Nguyên Khí cảnh tam giai viên mãn, rồi xông đến Nguyên Khí tứ giai sơ kỳ.

Chưa dừng lại mà tiếp tục đốt phá, trung kỳ rồi hậu kỳ viên mãn, thăng đến Nguyên Khí cảnh ngũ giai vẫn chưa dừng lại.

Linh khí trên người nàng càng tăng cao, bởi vì Liền Câm cỗ thân thể đó có nhiều máu cực kỳ tăng cao cảnh giới nàng, điều này làm nàng cảnh giới cũng tăng cao.

Từng đợi cảnh giới mà tăng cao lên.

Nguyên Khí cảng ngũ giai sơ kỳ.

Nguyên Khí cảnh lục giai sơ kỳ.

Nguyên Khí cảnh thất giai sơ kỳ, lên đến trung kỳ viên mãn rồi dừng lại, cỗ thân thể Liền Câm làm nàng tăng cao bốn đại cảnh giới.

Còn với hơn nhiều cảnh giới nhỏ, nàng không thể đếm được, nàng từ từ đứng dậy linh khí trên người cũng tỏa ra ngoài.

Cực kỳ mạnh liệt, nàng nhìn ra xa về phía Ngạo Tông môn, lòng cực kỳ căm phẫn, liền biến mất.

Nàng vừa Nguyên Khí cảnh lục giai trung kỳ đã có thể làm điều này, đã có thể biến mất điều này cực kỳ mãnh mẽ.

Thánh thể của nàng rốt cuộc là bí ẩn gì? Ngoại giới tiến đến hay một vị trên Thánh Nhân cảnh chuyển khiếp, điều này không ai hiểu rõ.

Quay lại mấy ngày trước, trong một đại điện cao ráo, một người ngồi trên ghế đại điện, vô số đệ tử đưa quả nhét vào trong miệng hắn.

Hắn há miệng ăn lấy, tên đệ tử cũng bỏ vào trong miệng hắn, nhưng khi vừa đưa vào miệng trên hông hắn liền rung động.

Hắn liền cảm nhận được, lệnh bài của ba người hắn thuê đã vỡ nát, hắn liền đứng dậy nắm lấy ba mảnh gỗ vụn.

Trên đó có ghi, Liền Câm là người vỡ nát đầu tiên, hắn liền nghi hoặc Liền Câm thế nhưng là trong ba người mạnh nhất, chết dễ dàng như vậy.

Hắn đang suy nghĩ được hồi lâu thì, Pháo Hôi tấm lệnh bài cũng nát, hắn liền nhíu mày, được ít lâu Pháo Tam lệch bài cũng nát.

Hắn liền tức giận ném mấy mảnh vụn tấm lệnh bài bằng gỗ xuống đất nói: "Ba tên phế vật, uổng công ta cho các ngươi một môn ngoại công pháp.

"
Hắn không thể nói ra ngoài là tà ma ngoại đạo công pháp, thấy chưởng môn phản ứng như vậy, một tên nam đệ tử liền cúi người đi đến.

Hắn từ từ nói: "Chưởng môn, có truyện gì người cứ bình tĩnh, không được tức giận ảnh hưởng tới căn nguyên.

"
Nghe vậy, chưởng môn ngạo tông hắn cũng không đánh đệ tử mà bình tĩnh lại, hắn cũng không ngu si, cần phải bình tĩnh chỉ là một môn ngoại công pháp.

Không đáng là bao, lão tổ còn có nhiều, hắn liền bình tĩnh lại, thở dài nói: "Haizz.

"
Thấy chưởng môn thở dài tên đệ tử liền mạo muội nói: "Chưởng môn ngài có gì bận tâm ah?"
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 93: 93: Phái Đi Sáu Vị Chưởng Lão


Chưởng môn ngạo tông thấy tên đệ tử hỏi vậy, liền tiến đến ngồi xuống nói: "Ta phái ba tên kia, đều đã chết.

"
Nghe vậy tên đệ tử liền mặt biến sắc, ba vị Nguyên Khí cảnh vậy mà chưa đi được một ngày đã đều đồng loạt tử vong.

Hắn liền vẻ mặt hoảng hốt nói: "Chưởng môn bây giờ tính như thế nào?" Chưởng môn Ngạo Tông hắn suy nghĩ rồi nói.

"Gọi chưởng lão đến đây, ta có việc cần hắn ra đây chợ giúp.

" Ngạo Tông vừa nhận thêm nhiều vị chưởng lão, bây giờ tông môn có mười một trưởng lão.

Hắn liền kêu tên đệ tử đi gọi sáu vị chưởng lão tới đây, tên đệ tử gật đầu rồi dùng tấm lệnh bài bóp nát, liền biến mất khỏi đại điện.

Hồi lâu qua đi có sáu vị chưởng lão tiến đến, quỳ một chân xuống nói: "Chưởng môn có gì phân phó?" Chưởng môn Ngạo Tông.

Hắn tên Ngạo Hào, đường đường Nguyên Khí cảnh cửu giai hậu kỳ, lại bị một nữ nhân khi dễ, hắn cảm thấy chỉ là một cỏn con Nguyên Khí cảnh nhất giai, cũng muốn hắn thủ.

Nhưng nữ nhân hắn không thể giết bạo tẩu, thật sự hắn phải xuất thủ a, hồi hắn nói thêm: "Các ngươi giúp ta đi giết một người.

"
Hắn nói hết tất cả mọi truyện ra, sáu tên chưởng lão gật đầu nói: "Chưởng môn, chúng ta minh bạch, chỉ là một Nguyên Khí cảnh nhất giai mà thôi, chúng ta thế nhưng là thất giai.

"
Thấp nhất là sơ kỳ, còn cao nhất một vị là hậu kỳ, không sợ hãi một nhất giai, nhưng mà chưởng môn giao phó bọn hắn phải đi, liền bóp nát tấm lệnh bài, biến mất khỏi tông môn.

Trong một cánh rừng, Thiên Uyên liên tục nhảy trên những cành cây, thấy đệ tử Ngạo Tông là nàng g**t ch*t, hấp thu máu rồi mang ném đi.

Nhìn thấy hai đệ tử ở dưới đang nói truyện, nàng liền nhảy lên cành cây gần nhất với hai tên đệ tử dừng lại nói truyện.

Hai tên đệ tử đều là nam, bọn hắn nói nàng có thể nghe thấy tiếng nói, trong đó một tên để tử gầy gò, hình như là sư đệ trong tông môn.

Nói: "Sư huynh, ngươi biết tin gì chưa? Chưởng môn thế nhưng giao phó cho sáu vị chưởng lão, đi giết một nữ nhân, nghe chấp sự nói nữ nhân kia mới Nguyên Khí cảnh nhất giai, có thể nghiền ép chấp sự.

"
Nghe vậy mặc áo trắng sư huynh liền ngạc nhiên nói:" Ta còn nghe nói thêm, nữ nhân kia còn giải quyết được ba tên, mà chưởng môn phái đi ah, trong đó thế nhưng có một vị Nguyên Khí cảnh cao giai.

"
Thấy sư huynh nói vậy, bên cạnh sư đệ liền trịnh trọng nói: "Nữ nhân kia chắc chắn, có cao nhân phù trợ.

"
Sư huynh mặc áo trắng bên cạnh gật đầu, không có cao nhân phù hộ làm sao nữ nhân kia có thể làm như vậy? Hừ hừ nữ nhân kia chuẩn bị chịu chết đi a.

Trên cành cây cao, Thiên Uyên nghe vậy liền mỉm cười, Ngạo Tông a Ngạo Tông ngươi vậy mà đề cao ta quá, nhưng mà tiến đến bấy nhiêu ta giết bấy nhiêu.

Trong khí ức của mẫu thân, chưởng lão thế nhưng đều là Nguyên Khí cảnh thất giai sơ kỳ trở lên, không ai viên mãn.

Bây giờ nàng Nguyên Khí cảnh trung kỳ, có thể giải quyết Trúc Cơ cảnh giới cường giả,
Chỉ cần không cao quá Trúc Cơ cảnh nhị giai hậu kỳ, nàng nắm chắc 100% phần thắng, nàng đưa tay lên cười rồi lao xuống.

Hai tên đệ tử thấy động tĩnh liền quay đầu lại, liền không còn ý thức, ít lâu qua đi chỉ để lại hai thân xác khô héo.

Thiên Uyên liền biến mất, tiến đến một thành trì, nàng không bước vào mà nhảy từ thành vào trong.

Đông vực cực kỳ nhiều thành trì, đếm không hết không hổ danh là Đông vực mạnh nhất đại lục.

Thiên Uyên nàng đã tiến đến trên con phố.

Có nhiều người buôn bán, nàng chỉ bước qua là cầm lấy một quả táo.

Bước đi trên con đường dùng chân váy lau lấy quả táo, đưa lên miệng cắn, ngắm nhìn thành nàng không biết qua bao lâu.

Tối đến nàng rời khỏi thành trì, không có mẫu thân mọi thứ đều là vô vị, không có gì là vui vẻ.

Nàng rời đi, đi đến một cánh rừng muốn kiếm một cái động phủ để an tâm tu luyện thì nhìn lên cao, vậy mà là một vị Nguyên Khí cảnh thất giai sơ kỳ.

Hình như đang tuần tra gì đó, nàng cũng hề hay biết nhưng mà liền cười, biến mất xuất hiện ngay sau chưởng lão Ngạo Tông một quyền.

Hắn liền rời xuống đất, không còn phi hành, Trúc Cơ mới có thể phi hành nhưng mà hắn có được công pháp phi hành từ Ngạo Tông.

Nên đã có thể phi hành, hắn bị một quyền đánh ngất, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, khi hắn tỉnh lại, đã ở trong một động phủ.

Hắn tay chân bị chuộc chói, cảnh giới bị phong bế, miệng bị phong bế, bởi Linh Khí, hắn nhìn xung quanh vậy mà có một nữ nhân, hắn liền nhớ đến.

Chưởng môn có đưa ra một tờ giấy trên đó có vẽ hình ảnh nữ nhân cần giết.

Nhìn thấy nữ nhân này hắn cũng suy nghĩ nhiều mà liền biết nữ nhân hắn cần giết.

Hắn vùng vẫy, muốn lao đến giải quyết nàng ta, nhưng mà hắn chợt nhớ ra cảnh giới bị phong bế, thoát ra cũng không phải nàng đối thủ.

Hắn không thể cảm nhận được cảnh giới trên người nàng, cảnh giới nàng cao hơn hắn.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 94: 94: Chưởng Lão Ngạo Tông Vậy Mà Kiên Định Như Vậy


Thiên Uyên đang ngồi tu luyện, nhìn về phía hắn, làm hắn giật mình.

Nữ nhân này vậy mà nhìn hắn? Hắn có cái gì? Đương nhiên là phạm nhân rồi a, Thiên Uyên liền đứng dậy bước đến bên cạnh hắn.

Nói: "Vị thúc thúc này, ngươi có biết mấy vị chưởng lão cùng ngươi đến đây có ở quanh đây không?"
Chưởng lão cảnh giới Nguyên Khí thất giai sơ kỳ liền nói: "Không bao giờ, ta sẽ nói cho ngươi biết các vị huynh đệ của ta ở đâu.

"
Thiên Uyên liền nghiêng đầu hỏi: "Thúc thúc vậy mà không nghe lời, ta chỉ có thể tra tấn ngươi.

" nàng nở nụ cười, còn đưa tay lên cạnh môi.

Làm Chưởng lão thấy vậy sợ hãi, hắn bây giờ vậy mà sợ hãi một tiểu nha đầu mười mấy tuổi ah, điều này trước nay chưa hề có.

Nhưng mà thời gian không cho phép hắn suy nghĩ, bởi vì Thiên Uyên đã giải trừ linh khí ràng buộc nên hắn có thể nói, lúc Thiên Uyên nhìn hắn cũng là giải trừ.

Hắn đang suy nghĩ thì, một cánh tay trái liền bị đứt ra, hắn không cảm thấy đau, mà máu liên tục tuôn ra, hắn nhìn cánh tay trái không còn nữa trong lòng đầy sợ hãi, cũng không thể kêu lên được.

Bởi vì hắn không có cảm giác đau đớn, đây là rốt cuộc bậc cường giả nào mới có thể làm như vậy, hắn liền nói: "Ma nữ, rốt cuộc ngươi làm cái gì ta, ta không cảm giác được đau đớn.

"
Thiên Uyên nắm tay trái hắn trên tay, ném lên trời rồi cầm lấy, cứ như vậy lặp đi lặp lại mà nói: "Thúc thúc ngươi có thể nói cho ta biết chưa?"
Chưởng lão liền khinh bỉ nói: "Cho dù ngươi giết ta, ta cũng không bán đứng huynh đệ ta, haha ngươi thế mà cho ta nói chuyện, ta sẽ kêu gọi huynh đệ ta tới a.

"
Thiên Uyên liền cười nói: "Ta cho thúc thúc hét to cỡ nào cũng được, ngươi không có linh khí, đã bị đã phông bế kinh mạch, nên cho dù ngươi có dùng linh khí kêu gọi cũng vô dụng.

"
Chưởng lão, liền minh bạch, hắn không ngốc, ma nữ này đã thiết lập cấm chế, không thể có âm thanh phát ra.

Cũng không thể truyền tin đi, điều này làm hắn bây giờ là cá trong thớt, không cách nào chạy trốn, cảnh giới quá thấp cũng là một cái tội.

Nhiều cao nhân cảnh giới cao thâm ẩn núp, như trước mắt nữ nhân chắc mới mười năm mười sáu đi, cảnh giới đã mạnh như vậy.

Có thể một chiêu đánh ngất hắn, vậy cũng có khả năng một kiếm giế t chết nàng, đa số tu sĩ thường dùng kiếm nên hắn luôn gọi là kiếm.

Hắn đang suy nghĩ thì trước mắt, Thiên Uyên cầm lấy tay của hắn, một màu đỏ linh khí bay vào trong thể nội nàng, mắt thường có thể nhìn thấy, tay hắn đang bị khô héo.

Da đang từ vàng liền biến thành màu nâu đen, xương cũng bị nhỏ bé đi, như một mảnh giấy vụn, dễ dàng bóp nát.

Hắn nhìn thấy cảnh vậy, sợ hãi tăng thêm a, đây quá bá đạo đi có thể uống máu người nâng cao cảnh giới cái này cái này, hắn lại chọc tức một vị ma nữ thì sao?
Nàng ta có ăn tươi nuốt sống hắn không? Hắn không biết rõ, chỉ cầu mong nàng ta tha mạng, nhưng hắn biết điều đó là không thể nào.

Hắn có thế cảm nhận được linh khí trên người nàng, đột nhiên tăng mạnh đây rõ ràng là đột phá.

Thiên Uyên nàng từ Nguyên Khí cảnh lục giai trung kỳ tăng đến hậu kỳ, cánh tay của hắn vậy mà nắm giữ một loại, pháp tắc nào đó.

Nàng cảm nhận được, đây không phải pháp tắc, mà là bắt đầu hình thành kiếm khí, hắn vậy mà dùng tay trái cầm kiếm.

Kiếm khí cũng dần dần hình thành, mà liền bị nàng hấp thu, nàng minh bạch rồi, đây quá là mạnh mẽ đi.

Nàng liền ném cay tay đi ra xa, cúi người xuống nói: "Đại thúc ta hỏi lại ngươi, ngươi nói cho ta biết mấy tên kia đang ở đâu?"
Chưởng lão liền lắc đầu nói: "Ta đã nói cho dù chết cũng không bán đức đồng môn sư huynh.

"
Mấy vị chưởng lão khác có đồng môn của hắn, khi từng là một vị đệ tử, Thiên Uyên thấy chưởng lão Ngạo Tông cố chấp như vậy liền lắc đầu.

Người này vậy mà vì tông môn vì huynh đệ mà không bán đứng, nàng chỉ còn một cách tra tấn, cùng giải trừ linh khí trên người, để hắn cảm giác đau đớn.

Nàng liền phất tay, một thanh kiếm ngắn dài, liền xuất hiện.

Thấy vậy chưởng lão Ngạo Tông liền sợ hãi nói: "Ngươi muốn làm gì?"
Thiên Uyên không trả lời hắn, mà một kiếm đâm xuống chân hắn, máu cũng dần xuất hiện trên trên chân hắn, trên mũi kiếm đâm xuống xuất hiện nhiều máu.

Chưởng lão muốn kêu lên, nhưng hắn không cảm giác đau liền khinh bỉ nói: "Ta không cảm nhận được cơn đau nhức ngươi muốn làm gì ta? Haha ma nữ ta cho dù chết cũng muốn đợi ngươi dưới hoàng tuyền.

"
Thiên Uyên liền cười nói: "Ngươi đợi ta giữ hoàng tuyền làm gì? Ta cũng không thích ngươi.

"
Chưởng môn ngạo tông liền cười nói: "Ta đợi ngươi là muốn giết ngươi, một loại ma nữ như ngươi, đều là quái vật, không hề có lương tâm.

"
"Coi mạng người như cỏ rác.

" hắn định nhổ nước bọt khinh bỉ thì, Thiên Uyên đã giải trừ linh khí, hắn cảm nhận được cơn đau liền kêu lên.

"A A A A A A.

".
 
Back
Top Bottom