Tiên Hiệp Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 60: 60: Ly Định Hắn Cười


Bảo đoàn cướp liền nói: "Các huynh đệ lui lại theo sau ta.

" mấy huynh đệ của hắn nghe vậy đều đồng loạt ra sau hắn.

Bảo Đoàn cướp nhìn trước mắt những huynh đệ, người đầy phân mùi thối không thể tả hắn chỉ cười nhẹ rồi nói.

"Các vị huynh đệ, các ngươi cùng ta xông ra nơi khốn khổ này chúng ta có phúc cùng hưởng có họa tự chịu.

"
Mấy vị Bảo Đoàn huynh đệ liền nghi hoặc thầm nghĩ: "Đại ca à, ngươi cũng quá ngưu bức đi có họa phải chịu chung.

"
Bọn hắn nắm trên tay, đao hoặc kiếm xông lên đều hô to: "Úc xông lên các huynh đệ.

"
Dẫn đầu là Bảo Đoàn cướp, theo sau những huynh đệ đều chạy theo sau, lần này hắn quyết định không để huynh đệ thiệt thòi.

Hắn nắm chặt tay điều này cho rằng, hắn không muốn mất đi những huynh đệ thân cận này trải qua bao năm tháng cùng nhau bôn ba cướp bóc.

Cùng nhau hưởng lạc mỹ nhân, điều này làm hắn vui mừng khôn xiết nhưng mà lần này không biết rằng có sống sót hay không.

Hắn nắm chặt kiếm trên tay, vô số mũi tên lao đến đều không hề hẫn hắn liên tục chém loạn xạ mũi tên không ngừng bị gãy rơi xuống cầu thang.

Tuy rằng Bảo Đoàn bịt mắt có thể chặn được mũi tên, nhưng huynh đệ đằng sau lưng hắn là không thể nào, đều bị bắn trúng ngã xuống rơi xuống nước.

Dòng nước chảy trong xanh, cùng nhiều đèn hoa đăng trôi theo dòng nước, đều bị nhiễm bẩn màu vàng pha lẫn màu đỏ của thi thể.

Bảo Đoàn cướp lúc đầu xuất hiện tổng cộng có mười sáu tên, bây giờ chỉ còn lại mười tên theo sau Bảo Đoàn bịt mắt.

Từng xác ngã xuống sông rồi trôi đi, Bảo Đoàn bịt mắt hắn cũng muốn cứu giúp huynh đệ theo hắn, lăn lộn mấy năm nhưng không thể.

Bây giờ hắn còn có đại sự quan trọng, phải cứu giúp tất cả các huynh đệ còn lại.

Trên cầu, Ly Định thấy Bảo Đoàn cướp đã chạy đến cầu thang liền phất tay xung quanh mất người đều ngưng lại.

Ly Định liền nói: "Bảo Đoàn cướp sắp lên đây, các ngươi rời khỏi đây nhanh.

" xung quanh mấy người nghe được.

Đều không rời đi mà đứng lại nói: "Ly thiếu gia còn ngươi thì sao, cùng chúng ta rời đi thôi.

"
"Đúng vậy Ly thiếu gia, lần này chúng ta đã lập công lớn nên có thể rời đi, ngươi còn ở nơi đây làm chi?" một trung niên liền nói ra.

Xung quanh mấy người đều lần lượt nói: "Ly thiếu gia tuy chúng ta mới gặp mặt nhau, cùng với quen biết a.

"
"Nhưng chúng ta đã xem ngươi như một huynh đệ, đồng cam cộng khổ ta cũng không thể bỏ mặc ngươi được!.

"
Xung quanh mấy người đều lần lượt gật đầu, làm Ly Định đau nhức suy nghĩ hồi lâu.

Hắn liền nói: "Việc này ta rất cảm kích chư vị, nhưng việc này quan phủ không thể bắt tóm gọn được mấy tên cướp, cần có ta.

"
Xung quanh mấy người đều muốn nói nhưng lại thôi, đây là ý định của Ly thiếu gia bọn hắn chỉ biết cầm trên tay thùng gỗ.

Quay người mà rời khỏi nơi này, nhưng đều đắn đo quay người lại từ tốn nói: "Ly thiếu gia bảo trọng.

"
Thấy vậy Ly Định giật mình, hắn cười đây là lần đầu tiên hắn cười sau khi mất đi mẫu thân việc này rất là trọng đại.

Bao Tử không khỏi cảm thán, Ly Định cười cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ không còn ủ rũ nữa.

Ly Định bây giờ hắn có cảm giác tuôn trào, bởi vì hắn cũng tự nhận biết được rằng đây là lần đầu tiên hắn cười.

Hắn cũng cảm thất mất mát, khi mẫu thân qua đời nhưng bây giờ hắn lại có niềm vui, lại nở nụ cười lần nữa.

Hắn cười qua, liền quay người nói với mấy người rời đi: "Chư vị đa tạ.

" dứt lời hắn từ trên cầu nhảy xuống bên cạnh Bảo Đoàn bịt mắt.

Lúc này Bảo Đoàn cướp đang lên trên đường thì Ly Định nhảy ra bên cạnh, Bảo Đoàn cướp bịt mắt liền nói.

"Tiểu tử ngươi tránh ra.

" hắn liền đe dọa Ly Định, Ly Định vẫn như cũ đứng hiên ngang không trả lời.

Bảo Đoàn cướp thấy thế tức giận, bọn hắn còn muốn lên trên giải quyết mấy tên rác rưởi quan phủ.

Đang tức tối lại gặp thiếu niên ngáng đường, một thiếu niên trong bảo Đoàn cướp liền tức tối.

Hắn kéo tay áo lên, cầm trên tay thanh đao tiến lên phía trước nói: "Đại ca, tiểu tử này để em giải quyết.

"
Bảo Đoàn bịt mắt liền gật đầu, hắn suy nghĩ cho huynh đệ của hắn lên giải quyết cũng không sao.

Hắn thật sự quá thông minh, không cần ra tay huynh đệ cũng ra tay giúp hắn, việc này cỡ nào oanh liệt.

Hắn đều ưỡn ngực muốn tỏ vẻ oai hùng của mình, xung quanh mấy tên huynh đệ còn lại của hắn đều dơ ngón like.

Nói: "Đại ca, ngươi thật là khẩu khí chất, cho dù bị đánh thành dạng này vẫn tư thế hiên ngang.

"
Nghe đến đây Bảo Đoàn bịt mắt cũng chóp mũi cay cay, đây hình như là đang sỉ nhục hắn, nhưng mà cũng phải chấp nhận.

Ít lâu trước, khi thấy Ly Định nhảy từ trên cao xuống, mấy tên quan phủ đều ngưng bắn không muốn đả thương người.

Không phải là không muốn đả thương người, mà là phận của Ly Định quá đặc thù Ly gia thiếu chủ a.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 61: 61: Tên Tiểu Tử Này Để Ta


Mấy tên quan phủ liền ngưng bắn rút đao ra chạy tới cầu bên kia.

Lúc này trên cầu thang, một mình Ly Định cùng Bao Tử đứng cạnh nhau, thiếu niên kia vừa tiến lên định ra tay xuống.

Hắn vừa chén xuống, liền bị đánh bay ra ngoài, việc này bất khả thi, nhưng Ly Định không cho hắn cơ hội.

Nhảy lên dùng sức mạnh hội tụ linh khí vào sức mạnh của chân trước, liền cho bảo đoàn tên kia một cước.

Bảo Đoàn cướp định chém chết tiểu tử này, hắn luôn suy nghĩ cho rằng tiểu tử này chỉ là đặc thù một cái phàm nhân.

Hắn đã nhầm việc, Ly Định không phải phàm nhân, hắn bị đánh trúng mặt, nhìn trước mắt thiếu niên nhảy lên dùng chân đánh hắn.

Mắt nhìn ngơ ngác tiểu tử này, lúc đầu hắn còn có thể khinh thường nhưng bây giờ hắn mới hiểu rõ.

Hắn muốn lui lại những lời vừa nói ra, điều đó là không có khả năng hắn chỉ đành bị đánh xuống bầm dậm.

Từ từ nghiêng người ngã xuống, ngã xuống chưa dừng lại hắn còn lăn xuống dưới cầu thang.

Chín người đứng sau thấy hắn ngã xuống liền nói: "Ngọa tào!"
Bọn hắn cũng không lường trước được tiểu tử trước mắt này vậy mà mạnh như vậy.

Bảo Đoàn cướp bị mắt, không khỏi cảm thán trong lòng vừa mừng vừa thầm nghĩ: "Ta đúng là khí vận cao, may ta không có lên dẫn đầu định giết tên tiểu tử này.

"
Hắn thật sự muốn dẫn đầu các huynh đệ, lên xử gọn tiểu tử này nhưng mà khi thấy huynh đệ của mình bị đánh thành dạng này hắn sợ.

Liền run rẩy, nhưng không cho ai biết được, Bảo Đoàn bị đánh lăn xuống hắn đã ngất đi nhưng mà lăn xuống quá gây thương tích đi.

Liền cho hắn gãy hai cái tay còn thôi đi, xương sống của hắn cũng bị gãy đi, làm hắn đau nhức không thôi.

Hắn thân thể đầy phân, vừa định kêu lên thì hắn dùng tay che miệng lại, tuy đau nhưng hắn là tu sĩ có thể khôi phục.

Hắn minh bạch ý nghĩa này sau liền cố bò đi đến gần sông đang chảy, hắn muốn bây giờ không ai để ý chuồn lẹ đây quả là kế sách huyền diệu.

Hắn cũng không khỏi cám thán chính bản thân mình, vậy mà nghĩ ra một cách hay như vậy.

Tuy có vẻ đau nhức, nhưng vì vui mừng nên hắn đã quên toàn bộ cơn đau, nhìn quay lại về phía Bảo Đoàn các huynh đệ.

Hắn liền do dự, có muốn cứu giúp các huynh đệ không, nhưng mà ý định này liền bị hắn bác bỏ.

Hắn suy nghĩ sâu xa.

Bây giờ tính mạng của bản thân quan trong hơn, huynh đệ cái rắm ta không thèm.

Hắn kiên định như vậy, liền bò xuống dưới nước sông đang chảy, thân hình cũng từ từ xuống nước.

Sau khi hắn thân thể hoàn toàn xuống nước, mùi phân hay phân bám trên người hắn cũng phơi đi dần dần.

Hắn cũng đau nhức tuột cùng, muốn kêu lên nhưng mà phải nhận nhịn, kêu lên là mất mạng.

Suy nghĩ xong hén liền theo dòng mà trôi đu, cảm thán không thôi, bên này Bảo Đoàn cướp đầu bị Ly Định hắn định đạp bay.

Ly Định hắn vừa dùng chân đá Bảo Đoàn cướp ngã xuống cầu thang, hắn liền biết mấy tên Bảo Đoàn cướp ở đây.

Không có tên nào mạnh cả, hắn dễ dàng giải quyết a, hắn liên tục gật đầu nhìn thấy Bảo Đoàn bịt mắt một bên mắt.

Hắn miệng liền nhếch hơn lên, truyện này hắn cũng không thể nghĩ rằng bản thân lại muốn như vậy.

Bảo Đoàn Cướp bị mắt, hắn định công kích Ly Định nhưng đều bị hắn đánh trả, hồi lâu trước đây.

Khi thấy Bảo Đoàn huynh đệ bị đánh thành dạng này, hắn vẫn muốn ra giúp đỡ nhưng vừa quay đầu lại.

Đã không thấy huynh đệ còn lại đâu, làm hắn nghi ngờ nhân sinh liệu có nhanh không, ngươi chỉ bị đánh xuống dưới.

Chưa qua một chén trà, ta đã không thấy ngươi đâu việc này cũng thôi đi, ngay cả máu cũng không thấy rõ.

Cả phân dính trên người ngươi nữa, lần này làm hắn suy nghĩ có nên bỏ mặc các huynh đệ một mực bỏ trốn.

Hắn đều lắc đầu, gạt bỏ qua ý này cùng Ly Định giao thủ, hắn cầm trên tay thanh kiếm nhặt từ cầu thang lên.

Nhảy lên định một kiếm này hù dọa được Ly Định, nhưng hắn quá coi thường Ly Định, Ly Định không nói lời nào mà một tay nắm lấy lưỡi kiếm.

Thấy vậy, Bảo Đoàn cướp bịt mắt liền há hốc miệng, việc này quá khoa trương đi.

Hắn liền cố sức, hai tay nắm lấy tay cầm.

Muốn dùng sức mạnh để có thể gây thương tổn cho Ly Định, nhưng một mặt vẫn như cũ không hề hấn gì.

Hắn liền mệt mỏi thờ dài, các huynh đệ sau lưng hắn cũng đồng thời tiến lên, đều bị Bao Tử ngăn lại.

Bao Tử một mình hắn, cầm trên tay hai con dao phay đối đầu với bát tên Bảo Đoàn cướp.

Đều này quá mức bình thường, hắn còn cảm thấy đang sỉ nhục hắn, Bao Tử nhìn trước mắt bát tên Bảo Đoàn.

Sợ hãi run rẩy mà nhìn hắn, Bao Tử liền nói: "Các ngươi sợ cái gì, cùng nhau lên đi.

"
Nghe vậy bát tên Bảo Đoàn cướp liền quay lại nhau nói: "Ngươi lên đi, ta không muốn nộp mạng.

"
Bảo Đoàn cướp một thiếu niên liền lên tiếng nói thêm: "Việc này ta cũng không thể dẫn đầu các huynh đệ xông pha được a.

"
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 62: 62: Phượng Vũ Đại Nhân Người Nhìn Thấy Không


Bảo Tử không muốn cùng mấy tên Bảo Đoàn cướp xây sưa.

Liền lao đến, một mình đánh tám người của Bảo Đoàn cướp.

Hay bên nhìn không ai yếu thế.

Nhưng má đám Bảo Đoàn cướp liên tục nói: "Chúng ta cùng nhau liên thủ bắt trung niên trước mắt lại.

"
Mấy Bảo Đoàn cướp nghe vậy gật đầu, đều cùng nhau lao đến, tiến lên bậc thang, điều này làm Bảo Tử ngạc nhiên.

Bảo Tử nắm trên tay hai con dao phay nhảy lên, một mình chém xuống một đợt công kích đánh xuống.

Tám Bảo Đoàn còn lại thấy vậy, liền tụ tập truyền linh khí vào trong vũ khí, tám người bọn hắn liền dùng đao hoặc kiếm chém lên.

Làm hai con dao phay của Bao Tử không thể đỡ nổi bị đánh bay lên trên con phố, trên con phố lúc này.

Ly Định cùng Bảo Đoàn bịt mắt hai bên giao đấu, Bảo Đoàn bịt mắt liên tục dùng kiếm trên tay lao đến.

Hắn nhảy lên, vận chuyển công pháp đánh xuống một làn kiếm đâm lên từ dưới nền gạch đá lên trên.

Đây công pháo hoàng giai sơ cấp công pháp: "Tâm Thổ Kỳ.

" hiệu quả có thể phóng một số đất lên trên.

Hiệu quả của công pháp chỉ có bằng này, thấy vậy Ly Định liền lui ra sau miệng không khỏi nói: "Bảo Đoàn cướp, ngươi vậy mà cũng có công pháp.

"
Ly Định hắn tưởng rằng Bảo Đoàn cướp, sẽ không có một công pháp nào nhưng mà không ngờ tới vậy mà có công pháp còn là hoàng giai.

Điều này hắn đã lường trước được nên liền nói: "Ngươi cũng mạnh, ta coi ngươi là một đối thủ.

"
Bảo Đoàn cướp bịt mắt nghe vậy liền nói: "Ly thiếu gia, tuy ta không biết cảnh giới bây giờ của ngươi cao bao nhiêu, nhưng ta đại ca bảo đoàn cướp sẽ không dễ dàng như vậy đầu hàng.

"
Dứt lời, hắn chạy đến nắm chạy kiếm công kích liên tục về phía Ly Định, Ly Định cũng không yếu thế.

Hắn dùng kiếm trên tay, va chạm với kiếm của Bảo Đoàn cướp, hắn đánh trả Bảo Đoàn cướp chỉ cần bằng một tay.

Bảo Đoàn bịt mắt cướp, phải dùng hai tay chật vật đấu với hắn, Ly Định liền dùng tu vi nhấn mạnh lên kiếm.

Kiếm liền đẩy mạnh kiếm của Bảo Đoàn cướp ra xa, hắn cũng bị đẩy ra việc này làm hắn khinh ngạc.

Bảo Đoàn cướp đã suy nghĩ, cảnh giới của Ly thiếu gia cao hơn hắn nhưng bây giờ, hắn không biết phải làm như thế nào.

Thấy Bảo Đoàn cướp bị đánh bay, Ly Định không đứng không, mà lao đến với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Nhảy lên, một kiếm từ trên cao chém xuống chứa đầy linh khí, hắn muốn một kích này giế t chết Bảo Đoàn cướp.

Bảo Đoàn cướp vừa định thần lại chút ít, liền cảm thấy một cổ linh khí dâng cao từ trên cao.

Hắn liền run rẩy sợ hãi, theo bản năng, hắn luôn tự mách bảo chiêu này hắn không thể chạy.

Chạy không thể thoát, chỉ có một cách duy nhất đó là đỡ lấy, hắn nắm chặt kiếm trên tay.

Xoay kiếm, đưa ngang lên cao đỡ lấy vận dụng linh khí chặn lấy.

Ly Định hắn càng nhíu mày.

Bảo Đoàn bịt một mắt này, tuy cảnh giới thấp nhưng mà phản ứng cực kỳ nhanh, hắn cũng biết Bảo Đoàn luôn đi cướp.

Nên việc quen với giao đấu là truyện thường tình, nhưng như vậy cũng quá khoa trương đi.

Hắn không khỏi cảm thán, nhưng vẫn một mặt đánh xuống, một cổ linh khí cứ như vậy đánh xuống.

Bảo Đoàn bịt một mắt, liền run rẩy một chân liền bị quỳ xuống, hai tay không ngừng run rẩy đỡ lấy công kích.

Hắn sợ hãi, đây quá mạnh bạo đi cứ duy trì như vậy hắn sẽ chết, hắn vận dụng linh khí muốn đẩy mạnh công kích lên trên.

Nhưng mà hắn mỗi lần điều động vận dụng linh khí, nhiều lần muốn đẩy công kích cùng kiếm Ly Định ra ngoài.

Nhưng đều vô vị, Bao Tử bên cạnh nhìn ra xa miệng nhấc lên không khỏi tán dương Ly Định.

Mấy năm này, mỗi ngày Ly Định đều tập luyện kiếm đạo, cùng khắc khổ tu luyện điều này làm hắn vô cùng vui mừng.

Luôn nói: "Phượng Vũ đại nhân, người ở trên cao thấy không, Ly gia thiếu chủ lại nâng cao cảnh giới, mong ngài phù hộ cho thiếu gia.

"
Điều này không khác biệt lắm, hắn tưởng nhớ đến Phượng Vũ đại nhân luôn cười đối với bản thân hắn nói.

"Bao Tử ngươi làm tốt lắm, mong ngươi chiếu cố nhi tử của ta nhiều hơn.

" Phượng Vũ nở nụ cười với hắn nói như vậy.

Làm hắn vui mừng khôn xiết, tám tên Bảo Đoàn cưới thấy Bao Tử cười đều thầm nghĩ nói: "Tên này không phải diên dại chứ.

"
Bọn hắn đều có cùng một ý tưởng suy nghĩ như vậy, nhưng không nói ra ngoài, Bao Tử qua ít lâu cũng thất thần lại.

Nắm chặt hay cây dao phay nói: "Các ngươi lao lên đi, ta giải quyết nhanh gọn lẹ.

" nghe đến đây Bảo Đoàn tám tên cướp lại tức giận.

Đây là đang khinh bỉ bọn hắn, không để mặt mũi cho Bảo Đoàn cướp, tám tên cướp liền chạy đến cùng nhau nhảy lên.

Mỗi người đều cầm trên tay kiếm hoặc đánh xuống, thấy vậy Bao Tử liền giơ cao hai tay.

Cầm trên đó là hai cây dao phay, nhảy lên cao xoay người, mấy tên bảo Đoàn cướp liền bị đánh bay.

Khi tiếp xuống đất, liền cảm nhận được cơn đau nhức từ cánh tay, nhìn lại thì phát hiên.
 
Xuyên Không May Mắn Ta Chỉ Là Vai Phụ
Chương 63: 63: Trận Pháp


Bao Tử vậy mà không sao, một mình đánh tám đây là truyện không thể nào.
Tám tên Bảo Đoàn cướp nhìn nhau, rồi đồng hiệu gật đầu, hiểu ý nói: "Chúng ta cùng nhau vây quanh giế t chết thiếu niên này.
Mấy người đều gật đầu, quyết định đưa hay tay ra trước, nắm trên tay đao hoặc kiếm, miệng lẩm bẩm: "Trận Pháp, Bát lưu ly."
Đây là trận pháp cấp thấp cần tám người duy trì, tám tên Bảo Đoàn tạo thành một vòng tròn, vây quanh lấy Bao Tử.
Bao Tử vừa đánh bay Bảo Đoàn cướp ra xa thấy vậy hắn liền nhíu mày, việc này hắn không dự liệu tới.

Bảo Đoàn cướp vậy mà còn có trận pháp.
Tám tên Bảo Đoàn cướp, linh khí liền sôi trào, linh khí bay quanh bản thân phóng thẳng lên trên cao, tạo một vùng hình tròn trên đó có ghi nhiều văn tụ cổ.
Từng đợt mưa băng liền từ từ rơi xuống, Bảo Đoàn cướp một tên liền nói: "Chiêu này, không giế t chết hắn cũng phải để hắn bệnh tận haha."
Mấy tên Bảo Đoàn cướp còn lại đều gật đầu cười ha hả, Bao Tử hắn ngước nhìn lên cao vô số mưa băng liền từ trên cao rơi xuống.

Đều nhắm vào chính hắn, Bao Tử liền nắm chặt dao phay chém bay ra, làm hắn ngạc nhiên là khi vừa trạm đến làm hai con dao phay của hắn bị đóng băng.
Từng đợt mưa băng rơi xuống, không ngừng tăng tốc độ nhắm đến hắn, Bao Tử suy nghĩ liền nhìn đến tám tên Bảo Đoàn cướp.
Hắn liền nhếch miệng, mấy tên Bảo Đoàn cướp này cũng quá ngu si đi, Bao Tử liền điều động linh khí.
Làm băng trên lớp dao phay của hắn dần tan ra, lao đến dơ hai tay cao đánh xuống một tên Bảo Đoàn cướp.
Bảo Đoàn cướp liền sợ hãi, lui ra sau làm trận pháp bị phá bỏ, mấy huynh đệ Bảo Đoàn khác liền giận tím mặt.
Không chờ Bao Tử ra tay, bảy tên Bảo Đoàn cướp đã lao nhanh đến mỗi một người đều lần lượt cho Bảo Đoàn cướp một quyền.
Tên kia liền ngã xuống, miệng đều sưng phù mặt mày đều xưng đỏ chót, nằm gục trên đất nói: "Các ngươi làm gì vậy? Sao lại đánh ta?"
Bảo Đoàn cướp một thiếu niên, đeo Bảo Đoàn lệch bài có số hiệu Thất liền nói: "Ngươi, tên kia vừa định công kích ngươi, ngươi liền chạy còn ra thể thống gì?"
"Ngươi đều phá hoại hết trận pháp." nghe đến đây Bảo Đoàn cướp bị đánh liền minh bạch gật đầu, hắn cũng vừa mới hủy bỏ trận pháp điều này làm bọn hắn phải đối mặt lần nữa với Bao Tử.
Bao Tử ngạc nhiên hồi lâu, liền tăng tốc lao đến, nghiêng người đưa hai tay ra sau đẩy ra trước mắt, một dao đánh xuống.
Giải quyết được một tên Bảo Đoàn cướp, mấy tên còn lại thấy vậy lui lại ra nắm chặt kiếm đao trên tay.
Bao Tử chưa dừng lại, hắn nhảy lên cao, miệng lẩm bẩm: "Dao phay hàng lâm." tuy cảnh giới hắn đã tụt giảm nhưng uy lực vẫn không thua kém năm xưa.
Một Dao Phay từ trên cao đánh xuống, Bảo Đoàn cướp liền run rẩy sợ hãi, một tên trong đó liền nói: "Chúng ta cùng nhau hợp sức, đánh trả công pháp này."
"Dao Phay Hàng Lâm." huyền giai trung cấp công pháp, hiệu quả tạo ra một cây Dao phay khổng lồ cao hai mét, duy trì một lần chém.
Bảo Tử trên cao, một tay nắm chặt dao phay tay còn lại chém xuống, Dao Phay cao hai mét liền từ trên cao chém xuống.

Bảo Đoàn bảy tên cướp cũng từ tốn lấy từ trong nhẫn trữ vật ra.
Thấy huynh đệ mình chậm chạm như vậy, một Bảo Đoàn cướp liền dùng chân đánh hắn mấy cái.
Bảo Đoàn cướp có đeo thẻ có ghi lục liền quay người lại nói: "Ngươi tại sao đánh ta?" tên kia không trả lời mà nắm chặt pháp bảo phòng ngự trong tay.

Cắn tay, một giọt máu nhỏ rơi xuống, điều này làm tên kia liền hiểu ra.

Nhanh tay cắn tay một giọt máu nhỏ xuống, bảy tên đều cùng nhau sử dụng pháp bảo.
Tạo nên một vòng tròn linh khí, bao quanh bảy người, vòng tròn linh khí có màu cam nhạt, Dao Phay cũng đáng xuống.

Dao phay đánh xuống tiếng vang nổ lên.
"Keng."
"Keng."
Dao phay uy lực không giảm, Bao Tử nắm chặt tay, liền dùng Dao Phay còn lại bổ xuống.

Công kích liền tăng thêm trọng lương.
Bảy tên Bảo Đoàn cướp thấy tình thế không ổn, liên tục run rẩy không ngừng cái này không đỡ nổi là bọn hắn đều sẽ chết.
Liền điều động toàn bộ lính khí trong người, nâng cao pháp bảo.
Điều này đều bị Bao Tử nhìn thấy hắn liền cười nói: "Bảy tên các ngươi nên đầu hàng đi haha, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng."

Bảy tên Bảo Đoàn cướp liền khinh bỉ nói: "Ngươi là kẻ mạnh h**p yếu có ngon một đánh một xem, ta sẽ giải quyết ngươi nhanh chóng."
Nghe đến đây Bao Tử liền chột dạ, đây là điều mà các ngươi nên nói không.

Các ngươi tám đánh một ta còn chưa nói a.
Hắn lắc đầu, Dao Phay cao hai mét cũng đánh xuống pháp bảo phòng ngự, vòng quanh màu cam cũng dần dần xuất hiện vết nứt.
Bảo Đoàn thấy vậy liền sợ hãi, bọn hắn sẽ chết ư.

Pháp Bảo trên tay bọn hắn cũng dần dần rạn nứt, cuối cùng cũng vỡ thành từng mảnh vụn rơi xuống đất.
Bảo Đoàn liền sợ hãi, xung quanh màu cam linh khí bao quanh cũng nứt ra, có thể nhìn thấy từ từ nứt ra rồi tiêu biến trong không trung.
 
Back
Top Bottom