Khác Xin lỗi vì tất cả (bắcxkhang)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
95,743
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407735878-256-k918826.jpg

Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
Tác giả: vtseasonlove
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Đồ đáng ghét"
"Chỉ đùa một chút thôi mà,hì hì"



pov​
 
Có thể bạn cũng thích
  • AllNegav - Em bé ngoan xinh yêu của các anh trai
  • Xinh đẹp ngu ngốc vai ác NP【 mau / xuyên 】hoàn...
  • Yêu Đế xin ngài tha cho ta !!!!!
  • Nhân Vật Chính, xin chào. Tôi là tác giả
  • Xin Chớ Vội Vàng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xin Hãy Ôm Em
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap1


    Buổi tập chiều hôm đó nắng nhẹ.

    Sân cỏ còn ướt sau cơn mưa đêm, mùi đất và mùi cỏ quyện vào nhau dễ chịu lạ thường.

    Bắc là người ồn nhất đội như mọi khi.

    Anh vừa tâng bóng vừa cố tình chuyền lệch một chút về phía Khang.

    Khang đỡ hụt.

    Cả đội "ồ" lên.

    Bắc lập tức cười lớn.

    "Ôi trời ơi, ai đó cứu số 11 với!"

    Khang quay phắt lại.

    "Anh làm đó."

    Bắc giả vờ ngơ ngác.

    "Ủa?

    Anh làm gì?"

    "Anh chuyền lệch."

    "Anh chuyền đẹp mà.

    Do em thôi."

    Khang bước lại gần, chống hông.

    "Anh vui lắm hả?"

    Bắc vẫn cười, nghiêng đầu nhìn cậu.

    Ánh mắt cong cong, vô tư đến mức đáng ghét.

    "Anh trêu vì em dễ thương."

    Khang trừng mắt.

    "Đồ đáng ghét."

    Bắc bật cười thành tiếng.

    "Chỉ đùa một chút thôi mà, hì hì."

    Cả đội phía sau bắt đầu huýt sáo trêu chọc.

    Khang quay mặt đi nhưng tai đỏ lên thấy rõ.



    Giờ nghỉ, Khang ngồi ở bậc ghế thay giày.

    Chiếc áo số 11 thấm mồ hôi dính nhẹ vào lưng.

    Bắc mang hai chai nước tới.

    Không nói gì, chỉ đặt một chai trước mặt Khang.

    "Em không cần."

    "Anh mua đó."

    "Thì anh uống đi."

    Bắc cúi xuống ngang tầm mắt cậu.

    "Anh mua cho người đá hụt bóng."

    Khang đẩy nhẹ vai anh.

    "Anh còn nhắc nữa?"

    Bắc cười khúc khích.

    "Thôi mà.

    Không trêu nữa."

    Rồi anh ngồi xuống cạnh Khang.

    Khoảng cách gần đến mức vai chạm vai.

    "Chiều nay tập xong đi ăn không?"

    Khang giả vờ lạnh.

    "Bận."

    "Bận làm gì?"

    "Bận không đi với anh."

    Bắc bật cười.

    "Thế là vẫn rảnh."



    Buổi tập kết thúc khi trời sẫm màu.

    Đèn sân bật lên, ánh sáng vàng rơi xuống mặt cỏ.

    Mọi người lục tục ra về.

    Khang đi phía trước, chiếc áo số 11 nổi bật dưới ánh đèn.

    Bắc bước chậm hơn một chút, nhìn theo.

    Anh luôn nhận ra Khang giữa cả đội, chỉ cần nhìn thấy con số ấy.

    "Khang."

    Khang quay lại.

    "Gì nữa?"

    Bắc bước đến gần, giọng nhỏ hơn.

    "Anh không cố tình làm em quê đâu."

    "Anh chỉ thích nhìn em giận thôi."

    Khang nhíu mày.

    "Anh bị gì vậy?"

    Bắc cười.

    "Vì lúc em giận... dễ thương."

    Khang đánh nhẹ vào vai anh.

    "Đồ đáng ghét."

    Bắc nghiêng đầu, cười tít mắt.

    "Chỉ đùa một chút thôi mà, hì hì."

    Khang cố nghiêm nhưng cuối cùng cũng bật cười theo.

    Cái cười nhẹ tênh.

    Cái cười của những ngày chưa có hiểu lầm.

    Chưa có ghen tuông.

    Chưa có nước mắt trên khán đài tối.

    Chỉ có nắng chiều, tiếng giày chạm cỏ, và hai bóng người đi song song dưới ánh đèn sân.

    Khi ấy, họ nghĩ rằng những ngày như thế sẽ kéo dài mãi.

    Và có lẽ...

    Trong ký ức của cả hai, hình ảnh chiếc áo số 11 dưới ánh đèn sân hôm đó — chính là điều Bắc không bao giờ quên.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap2


    Ngày hôm sau, cả đội tập trung sớm hơn thường lệ.

    Huấn luyện viên đứng giữa sân, bên cạnh là một gương mặt mới.

    "Đây là Kiên.

    Thủ môn mới của đội."

    Tiếng vỗ tay vang lên rải rác.

    Kiên cúi đầu chào, nụ cười khá sáng.

    HLV nói tiếp:

    "Bắc, từ hôm nay cậu kèm Kiên.

    Hai người chung đội tập chiến thuật."

    Không khí khựng lại một nhịp rất nhỏ.

    Bắc hơi sững.

    "Em ạ?"

    "Ừ.

    Cậu hướng dẫn thêm cho Kiên."

    Ở phía bên kia, Khang im lặng.

    Không ai nói gì, nhưng ánh mắt Khang khẽ dừng lại trên Kiên lâu hơn bình thường.



    Buổi tập bắt đầu.

    Kiên khá chủ động, nói chuyện nhiều, lại hay cười.

    "Anh Bắc, chỗ này em đứng vậy đúng chưa?"

    "Anh Bắc, em bắt vậy được không?"

    "Anh Bắc, anh sút mạnh lên đi."

    Bắc đáp lại, nhưng giọng không thoải mái như thường ngày.

    "Ừ, được."

    "Ổn."

    "Đứng cao lên chút."

    Kiên lại tiến gần hơn mỗi khi nói chuyện.

    Bắc lùi nửa bước theo phản xạ.

    Không phải vì ghét.

    Chỉ là... hơi khó chịu.

    Mỗi lần vô thức nhìn sang sân bên kia, anh đều bắt gặp ánh mắt Khang.

    Không rõ là đang nhìn anh, hay nhìn Kiên.



    Giữa giờ nghỉ, Kiên ngồi cạnh Bắc.

    "Anh Bắc hay tập riêng với anh Khang lắm hả?"

    Bắc cười nhạt.

    "Ừ."

    "Em thấy hai anh thân thật đó."

    "Ừ."

    Kiên nghiêng người lại gần hơn chút.

    "Anh dạy em giống vậy được không?"

    Bắc nhíu mày.

    "Giống cái gì?"

    "Giống cách anh kiên nhẫn với anh Khang ấy."

    Bắc im lặng hai giây.

    "Kiên, đứng cách ra chút."

    Kiên khựng lại.

    "Dạ?"

    "Không cần sát vậy."

    Giọng Bắc không cười.

    Lần đầu tiên từ đầu buổi, anh không đùa.



    Nhưng chuyện không dừng ở đó.

    Những ngày sau, Kiên vẫn rất nhiệt tình.

    Mang nước cho Bắc.

    Nhặt bóng cho Bắc.

    Còn vô tư khoác vai khi cười.

    Ban đầu Bắc gạt ra.

    Sau dần... không gạt nữa.

    Không phải vì thích.

    Chỉ vì mệt giải thích.



    Ở phía bên kia sân, Khang bắt đầu ít nói hơn.

    Có hôm, trong một pha tranh bóng, Khang sút quá mạnh khiến Kiên ngã.

    Bắc lập tức quay sang.

    "Khang!

    Nhẹ thôi."

    Giọng không lớn, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được sự bênh vực.

    Khang khựng lại.

    "Tôi đá bóng."

    "Thì tôi có nói cậu không đá đâu."

    Kiên ngồi dậy, vội vàng:

    "Không sao đâu anh, em ổn."

    Nhưng Bắc vẫn quay sang Khang.

    "Lần sau để ý chút."

    Khoảng lặng rơi xuống giữa ba người.

    Khang không nói gì thêm.

    Chỉ gật đầu, rồi quay đi.



    Tối hôm đó, Khang nhắn tin.

    "Xin lỗi."

    Bắc nhìn màn hình.

    "Vì cái gì?"

    "Vì đá mạnh."

    "Cậu có làm gì sai đâu."

    Khang gõ rất lâu mới gửi tiếp:

    "...Tôi không cố ý."

    Bắc thở dài.

    "Tôi biết."

    Nhưng anh không nhắn thêm câu nào nữa.



    Những ngày sau, chuyện kỳ lạ bắt đầu.

    Khang không làm gì sai, nhưng lại thường là người nói xin lỗi.

    Xin lỗi vì đá mạnh.

    Xin lỗi vì lỡ va vào Kiên.

    Xin lỗi vì nói chuyện hơi lạnh.

    Trong khi đó, Kiên càng ngày càng tự nhiên hơn với Bắc.

    Có lần Kiên cười nói:

    "Anh Bắc mắng em hoài vậy mà em vẫn thích được anh kèm đó."

    Bắc bật cười.

    "Thích bị mắng à?"

    "Dạ.

    Vì anh quan tâm."

    Câu đó vô tình rơi vào tai Khang.

    Cậu đứng cách đó không xa.

    Không nói gì.



    Chiều hôm ấy, khi sân chỉ còn vài người, Khang đi ngang qua Bắc.

    "Cậu bận không?"

    Bắc đang hướng dẫn Kiên động tác.

    "Chút nữa nói được không?"

    "Ừ."

    Khang đứng đó thêm vài giây.

    Rồi quay đi.



    Lần đầu tiên, khoảng cách giữa hai người không phải vì bận tập.

    Mà vì có một người đứng giữa.

    Không ai cố ý chen vào.

    Nhưng vẫn chen vào.



    Tối muộn, khi về gần hết, Khang mới lên tiếng.

    "Bắc."

    "Ừ?"

    "Cậu thấy Kiên... thế nào?"

    Bắc cười nhẹ.

    "Ổn mà.

    Nhiệt tình."

    "Ừ."

    Im lặng.

    Bắc nhìn Khang.

    "Sao?"

    "Không sao."

    Khang quay mặt đi.

    Bắc đột nhiên thấy khó chịu.

    "Cậu nói thẳng đi."

    Khang im rất lâu.

    "...Tôi không thích."

    "Không thích cái gì?"

    "Cách cậu bênh Kiên."

    Bắc sững lại.

    "Tôi chỉ nhắc cậu đá nhẹ thôi."

    "Nhưng cậu chưa bao giờ nói tôi như vậy trước mặt người khác."

    Giọng Khang không lớn.

    Nhưng run.

    Bắc thở ra.

    "Khang, đừng nghĩ nhiều."

    "Tôi không nghĩ nhiều."

    "Vậy sao lúc nào cũng xin lỗi?"

    Câu hỏi làm Khang nghẹn lại.

    Cậu cười gượng.

    "Thì... tôi sợ cậu khó xử."

    Bắc im lặng.

    Lần đầu tiên, anh không biết nên nói gì.



    Ở phía xa, Kiên đang thu dọn găng tay.

    Cậu quay lại nhìn hai người một chút.

    Rồi quay đi.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap3


    Sau buổi nói chuyện hôm đó, Khang thay đổi rất rõ.

    Không ồn ào.

    Không trách móc.

    Chỉ là...

    ít xuất hiện cạnh Bắc hơn.

    Buổi tập sáng, Khang đến trễ hơn vài phút.

    Không còn ngồi cạnh Bắc khi nghe phổ biến chiến thuật.

    Không còn nằm dài trên cỏ đợi tập xong.

    Bắc nhận ra, nhưng chưa quen với việc gọi lại.

    "Ê, ngồi đây."

    Khang lắc đầu.

    "Không, tôi ngồi đây được rồi."

    Chỉ một câu nhẹ như vậy, nhưng đủ tạo ra khoảng trống.



    Trong khi đó, Kiên lại càng chủ động hơn.

    "Anh Bắc, hôm nay em bắt khá hơn không?"

    "Ừ, tốt hơn rồi."

    "Nhờ anh hết đó."

    Kiên cười, tay vô thức chạm vào cánh tay Bắc.

    Lần này, Bắc không né ngay.

    Ở phía xa, Khang nhìn thấy.

    Cậu quay đi trước khi ánh mắt chạm phải.



    Một pha bóng khác.

    Khang va chạm với Kiên trong vòng cấm.

    Không nặng.

    Nhưng Kiên ngồi xuống ôm tay.

    Bắc lập tức chạy tới.

    "Có sao không?"

    Kiên lắc đầu, giọng nhỏ đi.

    "Em không sao... chắc tại em đứng sai chỗ."

    Khang đứng cách đó hai bước.

    "Xin lỗi."

    Kiên ngẩng lên.

    "Không sao đâu anh."

    Bắc nhìn Khang.

    "Lần sau chú ý hơn."

    Giọng anh không gay gắt.

    Nhưng khác với trước đây.

    Khang im lặng.

    Không cãi.

    Chỉ gật đầu.



    Tối hôm đó, không có tin nhắn "ngủ chưa".

    Không có cuộc gọi vu vơ.

    Bắc nhìn điện thoại rất lâu.

    Rồi anh chủ động nhắn trước.

    "Sao nay im vậy?"

    Mất gần mười phút mới có trả lời.

    "Bận."

    "Bận gì?"

    "Không có gì."

    Bắc đọc dòng chữ đó, cảm giác lạ lẫm.

    Trước đây, Khang chưa bao giờ trả lời anh bằng hai chữ ngắn ngủi như vậy.



    Những ngày tiếp theo, Khang bắt đầu tập thêm với nhóm khác.

    Có hôm tập xong liền về trước.

    Bắc gọi:

    "Khang."

    "Ừ?"

    "Về chung không?"

    "Không, tôi có việc."

    Nhưng thật ra chỉ là không muốn đi cùng.

    Không phải vì giận.

    Mà vì... sợ nhìn thấy.



    Trong khi đó, Kiên không còn chỉ là "người mới nhiệt tình".

    Cậu bắt đầu tinh ý hơn.

    Biết lúc nào Khang đứng gần.

    Biết lúc nào nên cười lớn hơn một chút.

    Biết lúc nào nên nói những câu đủ để ai đó nghe thấy.

    "Anh Bắc mắng em hoài mà em vẫn thích được anh kèm đó."

    Giọng đủ to.

    Khang nghe rõ.

    Bắc cười theo phản xạ.

    "Em lì thật."

    Kiên cười.

    "Vì anh quan tâm mà."

    Ánh mắt Kiên lướt qua Khang rất nhanh.

    Rồi quay lại với Bắc.



    Chiều hôm đó, lần đầu tiên Khang né ánh mắt Bắc khi hai người vô tình chạm nhau ở hành lang.

    Bắc giữ tay cậu lại.

    "Cậu bị sao vậy?"

    "Không sao."

    "Đừng nói không sao."

    Khang nhìn anh vài giây.

    Trong ánh mắt đó không còn phụng phịu như trước.

    Chỉ có mệt mỏi.

    "Tôi không thích cảm giác phải xin lỗi khi chưa chắc mình sai."

    Bắc khựng lại.

    "Tôi đâu bắt cậu xin lỗi."

    "Nhưng cậu khiến tôi nghĩ mình nên xin lỗi."

    Không khí nặng xuống.

    Bắc chưa kịp nói thêm, Kiên từ xa gọi:

    "Anh Bắc!

    HLV gọi!"

    Chỉ một tiếng gọi.

    Nhưng đủ để Khang buông tay trước.

    "Cậu đi đi."

    Giọng rất bình thường.

    Nhưng khi quay lưng, bước chân Khang chậm hơn thường ngày.



    Tối đó, lần đầu tiên Bắc thấy thiếu.

    Thiếu tin nhắn.

    Thiếu tiếng cười.

    Thiếu một người hay gọi anh là "đồ đáng ghét".

    Anh nhắn:

    "Mai tập sớm không?"

    Khang trả lời:

    "Không biết."

    "Cậu đang né tôi à?"

    Lần này rất lâu mới có hồi âm.

    "...Không."

    Nhưng dấu ba chấm trước chữ "không" nói lên nhiều hơn cả câu trả lời.



    Ở một góc khác, Kiên nhìn điện thoại của mình.

    Tin nhắn chưa gửi.

    "Anh mệt không?

    Em thấy anh lo nhiều quá."

    Kiên xóa đi.

    Thay bằng:

    "Mai em đến sớm chờ anh nhé?"

    Bắc trả lời rất nhanh:

    "Ừ."

    Kiên mỉm cười.

    Ở sân tập, người ta có thể tranh bóng.

    Nhưng ngoài sân, đôi khi thứ bị tranh không phải trái bóng.



    P3 kết ở đây là:

    • Khang bắt đầu lùi lại thật sự.

    • Kiên không còn vô tư nữa, mà bắt đầu chủ động có tính toán.

    • Bắc vẫn nghĩ mình đang "công bằng", nhưng không nhận ra sự lệch về phía nào.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap4


    Buổi tập kết thúc muộn.

    Sân chỉ còn một góc đèn sáng gần khung thành.

    Kiên đứng trước mặt Bắc, giọng run nhưng quyết tâm:

    "Em thích anh."

    Ở phía xa, Khang quay lại vì quên chai nước.

    Cậu dừng lại.

    Bóng hai người in xuống nền cỏ.

    Khoảng cách ấy... từ xa nhìn vào không hề xa.

    Tim Khang chùng xuống.



    Bắc im lặng vài giây.

    Rồi anh thở ra.

    "Kiên."

    "Anh không thích em."

    Kiên sững người.

    "Anh đã có người anh thích rồi."

    Giọng anh không hề do dự.

    "Anh chưa từng xem em hơn đồng đội."

    Rõ ràng.

    Dứt khoát.



    Nhưng Khang không nghe được những câu sau đó.

    Cậu chỉ nghe thấy: "Em thích anh."

    Chỉ thấy hai người đứng đối diện rất gần.

    Tai ù đi.

    Cổ họng nghẹn lại.

    Cậu quay lưng.

    Bước nhanh.

    Rồi chạy.



    "Được rồi, em hiểu."

    Kiên cúi đầu, cố giữ bình tĩnh rồi rời đi trước.

    Sân trở lại yên tĩnh.

    Bắc đứng đó vài giây.

    Một cảm giác rất lạ chạy dọc sống lưng.

    Như vừa có gì đó... tuột khỏi tầm tay.

    Anh quay đầu nhìn về phía khán đài phụ.

    Đúng lúc đó —

    Một vệt bóng lướt qua mép đèn.

    Nhanh.

    Mờ.

    Như ai đó vừa chạy.

    Bắc khựng lại.

    "Khang?"

    Anh không chắc.

    Chỉ là bóng dáng ấy... cách chạy ấy... giống đến mức tim anh thắt lại.

    Anh bước vài bước về phía đó.

    Nhưng khi tới nơi, chỉ còn gió thổi qua bậc ghế trống.

    Không một ai.

    Chỉ còn một chai nước rơi lăn nhẹ trên nền xi măng.

    Bắc cúi xuống nhặt.

    Nắp chưa mở.

    Là của Khang.

    Tim anh chìm xuống.

    Lần đầu tiên anh hiểu thế nào là cảm giác... lỡ một khoảnh khắc.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap 5


    Kiên rời đi trước.

    Sân tập chỉ còn lại ánh đèn vàng và tiếng gió lùa qua khung thành.

    Bắc vẫn đứng đó vài giây.

    Trong đầu anh lặp lại hình ảnh vừa rồi — lời tỏ tình, lời từ chối.

    Rồi anh quay đầu.

    Ở mép khán đài phụ, một vệt bóng lướt qua.

    Nhanh.

    Mờ.

    Nhưng dáng chạy ấy quen đến mức tim anh khựng lại.

    "Khang?"

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ có tiếng bước chân gấp gáp vang lên ở phía trên.

    Bắc chạy theo.



    Khán đài phụ tối hơn dưới sân.

    Gió thổi mạnh làm áo tập bay phần phật.

    Ở hàng ghế cuối cùng, có một bóng người ngồi cúi đầu.

    Vai run rất khẽ.

    Bắc dừng lại.

    Không bước ra ngay.

    Anh đứng nép sau bức tường xi măng cạnh cầu thang.

    Chỉ cách vài mét.

    Nhưng không đủ dũng khí tiến thêm.

    Tiếng Khang hít vào sâu.

    Rồi một tiếng nấc nhỏ.

    Tim Bắc thắt lại.

    Anh dựa lưng vào tường, lẩm bẩm một mình.

    "Đồ đáng ghét..."

    "Rõ ràng chỉ là kèm cặp người mới..."

    "Vậy mà để em ấy ngồi đây khóc."

    Anh siết chặt tay.

    "Anh vô tâm thật."

    Ở bên kia bức tường, Khang khẽ nói trong nghẹn ngào:

    "Đồ đáng ghét..."

    "Lúc nào cũng cười... mà chẳng biết em buồn."

    Chỉ cách nhau một bức tường.

    Nhưng cả hai đều nghĩ mình sắp mất người còn lại.

    Bắc hít sâu.

    Nếu còn chần chừ thêm một giây, có lẽ anh sẽ hối hận.

    Anh bước ra.

    Tiếng giày vang nhẹ trên bậc xi măng.

    "Khang."

    Khang giật mình quay lại.

    Mắt đỏ hoe.

    Nhưng lần này không chỉ có nước mắt — mà còn có tủi thân.

    "Anh đến đây làm gì nữa?"

    Giọng cậu run lên.

    "Đi tìm Kiên của anh đi."

    "Đồ đáng ghét."

    Bắc khựng lại.

    "Kiên không phải của anh."

    "Anh đã từ chối rồi."

    Khang quay mặt đi.

    "Em không cần nghe."

    "Em chỉ thấy anh đứng rất gần người ta."

    "Em thấy vậy là đủ rồi."

    Bắc tiến lại gần.

    Không đùa.

    Không cười.

    "Anh nói anh đã từ chối."

    "Anh nói anh đã có người mình thích."

    Khang cười nhạt.

    "Người đó chắc không phải em đâu."

    Bắc bước thêm một bước.

    Khoảng cách giữa họ gần đến mức nghe rõ nhịp thở của nhau.

    "Người đó là em."

    Khang sững lại.

    "Anh chỉ nghĩ mình đang làm tròn trách nhiệm khi kèm Kiên."

    "Anh không nghĩ em sẽ đau như vậy."

    "Anh sai."

    "Anh xin lỗi."

    Bắc kéo Khang đứng dậy.

    Ôm chặt.

    Lần này không do dự.

    "Xin lỗi vì để em một mình."

    "Xin lỗi vì làm em nghĩ mình không quan trọng."

    Khang ban đầu cứng người.

    Rồi tay cũng nắm lấy áo Bắc.

    "Em ghét anh."

    "Nhưng em không muốn mất anh."

    Bắc khẽ cười, giọng trầm xuống.

    "Anh cũng không muốn mất em."

    Anh buông Khang ra một chút.

    Rồi từ sau lưng lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

    "Anh định đợi thêm."

    "Nhưng chắc anh không đợi được nữa."

    Chiếc nhẫn đôi lấp lánh dưới ánh đèn sân.

    "Anh thích em."

    "Không phải vì em luôn ở cạnh."

    "Mà vì nếu thiếu em, anh thấy mọi thứ trống rỗng."

    "Làm người yêu anh nhé."

    Nước mắt Khang rơi xuống.

    Nhưng lần này không còn nặng nề.

    "Đồ đáng ghét."

    Cậu đánh nhẹ vào vai Bắc.

    "Làm em khóc xong mới nói."

    Bắc cười, đôi mắt cong lên quen thuộc.

    "Anh ngu thật."

    "Nhưng giờ thì không muốn ngu nữa."

    Khang khẽ bật cười qua nước mắt.

    "Chỉ đùa một chút thôi mà... hì hì."

    Bắc nắm lấy tay cậu.

    Đeo nhẫn vào.

    "

    Sau này có ghen thì nói."

    "Có buồn thì nói."

    "Đừng chạy đi một mình nữa."

    Khang siết tay anh lại.

    "Anh mà làm em khóc lần nữa..."

    Bắc nghiêng đầu, vẫn là nụ cười đó.

    "Thì sao?"

    "Thì em vẫn thích anh thôi."

    Gió thổi qua khán đài trống.

    Nhưng lần này, không ai chạy đi nữa.

    Vì dù có ra sao...

    Hình bóng hai người cũng sẽ không bao giờ phai.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap6


    Phòng thay đồ sau buổi tập luôn ồn như cái chợ.

    Tiếng chai nước rơi lộp bộp.

    Tiếng ai đó than mệt.

    Tiếng cười chen lẫn tiếng xả nước từ phòng tắm.

    Khang ngồi ở băng ghế gần tủ đồ, cúi đầu tháo băng cổ tay.

    Chiếc nhẫn khẽ lộ ra dưới ánh đèn trắng.

    Ở phía đối diện, Bắc đang thay áo.

    Ánh mắt anh vô thức dừng lại ở bàn tay đó.

    Khóe môi cong lên rất nhẹ.

    Chỉ một thoáng.

    Nhưng không thoát khỏi mắt người khác.

    "Ê."

    Một tiếng huýt sáo vang lên.

    "Nhẫn mới hả?"

    Khang giật mình, lập tức khép tay lại.

    "Đâu có."

    "Đâu có cái đầu m."

    Một đồng đội nhào tới, chụp lấy cổ tay cậu.

    "Trời ơi nhẫn đôi luôn kìa!"

    Cả phòng như bị bấm nút tắt trong hai giây.

    Rồi —

    "KHÔNG LẼ—?"

    Mấy người còn lại đồng loạt nhìn sang Bắc.

    Bắc vẫn đứng đó.

    Không né.

    Không quay đi.

    Chỉ lặng lẽ bước tới.

    Tim Khang đập thình thịch.

    "Trả đây..."

    Cậu lẩm bẩm.

    Nhưng tay lại bị giữ chặt.

    "Ê nói đi!

    Là sao đây?!"

    Một người khác chen vào.

    "Thôi khỏi chối, nhẫn giống nhau vậy còn gì nữa!"

    Không khí bắt đầu náo loạn.

    Khang đỏ mặt thấy rõ.

    "Im coi..."

    Bắc đứng cạnh cậu.

    Chậm rãi đưa tay lên.

    Cũng là một chiếc nhẫn giống hệt.

    Rõ ràng.

    Không giấu.

    Một tiếng "ồoooo" vang khắp phòng.

    "Trời ơi thiệt luôn kìa!"

    "Tụi bây giấu ghê vậy!"

    "Bao giờ vậy??"

    Khang nhìn xuống sàn, tai đỏ lựng.

    Bắc khẽ thở ra.

    Rồi — nắm lấy tay Khang.

    Giữa phòng thay đồ đầy người.

    Rõ ràng.

    Không do dự.

    "Ừ."

    Giọng anh trầm nhưng chắc.

    "Là tụi tôi."

    Không vòng vo.

    Không phủ nhận.

    Không đùa.

    Cả phòng nổ tung.

    "Thôi xong!"

    "Tao nói rồi mà!"

    "Ê khao đi!"

    Một người vỗ vai Bắc.

    "Ông giấu kỹ ghê đó nha!"

    Người khác khoác vai Khang.

    "Thảo nào dạo này tập trung dữ vậy!"

    Khang vừa xấu hổ vừa buồn cười.

    "Bớt lại coi..."

    Nhưng tay vẫn không buông.

    Bắc nghiêng đầu nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:

    "Không cần giấu nữa."

    Một câu đơn giản.

    Nhưng làm Khang ngẩng lên.

    Ánh mắt chạm nhau.

    Giữa tiếng ồn xung quanh.

    Giữa những câu trêu chọc.

    Giữa tất cả.

    Có cái gì đó rất rõ ràng.

    Ở một góc phòng —

    Kiên đứng tựa lưng vào tủ đồ.

    Tay siết chặt quai túi.

    Ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm.

    Không ai để ý cậu.

    Không ai nhìn thấy khoảnh khắc môi cậu mím chặt.

    Một người đùa lớn:

    "Ê Kiên!

    Ông không nói gì à?"

    Kiên ngẩng lên.

    Cười.

    "Chúc mừng."

    Hai chữ nhẹ tênh.

    Nhưng ánh mắt thì không.

    Rồi cậu quay đi trước khi ai kịp nhìn lâu hơn.



    Sau khi mọi người dần tản ra.

    Phòng thay đồ chỉ còn lại vài người.

    Bắc và Khang ra ngoài trước.

    Hành lang yên tĩnh hơn.

    Tiếng cười phía sau vẫn còn vang vọng.

    Khang khẽ nói:

    "Cậu không sợ à?"

    "Sợ gì?"

    "Công khai vậy..."

    Bắc nhìn cậu.

    "Thích thì nói thích."

    "Chọn thì đứng cạnh."

    "Có gì phải sợ?"

    Khang bật cười.

    "Nghe như anh hùng vậy."

    Bắc khẽ siết tay cậu.

    "Tôi không cần làm anh hùng."

    "Chỉ cần không buông cậu."

    Gió đêm thổi qua hành lang.

    Khang nhìn xuống hai bàn tay đang nắm.

    "Vậy nhớ lời đó."

    Bắc đáp ngay:

    "Không quên."

    Ở cuối hành lang, phía xa —

    Kiên đứng đó.

    Nhìn hai bóng lưng song song.

    Rồi chậm rãi quay đi.

    Đêm đó, có người lần đầu tiên hiểu cảm giác bị bỏ lại phía sau.

    Và cũng là đêm mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap 7


    Sau khi rời phòng thay đồ, Khang đi một mình ra cổng sau khu tập.

    Trời đã tối hẳn.

    Gió đêm thổi qua, lạnh hơn bình thường.

    Bất ngờ —

    Cổ tay bị kéo mạnh.

    "Đi với tôi."

    Giọng Kiên.

    Không lớn.

    Nhưng đủ khiến tim người ta chùng xuống.

    "Buông ra."

    Khang giật lại, nhưng Kiên siết chặt hơn.

    "Chúng ta cần nói chuyện."

    Không đợi đồng ý, Kiên kéo cậu ra đoạn đường vắng bên hông khu tập.

    Ánh đèn đường đổ xuống hai bóng người kéo dài.

    Kiên buông tay.

    Quay lại đối diện.

    Ánh mắt không còn che giấu gì nữa.

    "Tôi tỏ tình trước."

    "Tôi ở cạnh cậu ấy trước."

    "Tôi chờ."

    "Tôi nghĩ chỉ cần đủ lâu... sẽ đến lượt mình."

    Khang im lặng nhìn.

    "Rồi cậu xuất hiện."

    Giọng Kiên khàn đi.

    "Và chỉ trong vài ngày, tôi trở thành người dư thừa."

    Khang đáp lại, chậm nhưng chắc:

    "Bắc từ chối cậu vì cậu ấy không thích cậu."

    "Không phải vì tôi."

    Một nhịp gió lướt qua.

    Kiên bật cười nhạt.

    "Tuy ở cạnh cậu ấy sau cậu..."

    "Nhưng tôi chưa từng đứng ngoài."

    "Tôi hiểu cậu ấy nhiều hơn cậu nghĩ."

    "Còn cậu thì sao?"

    "Cậu biết gì ngoài việc được chọn?"

    Khang siết tay.

    "Tôi không cần biết hết."

    "Tôi chỉ cần biết cậu ấy chọn tôi."

    Câu nói đó — bình tĩnh.

    Nhưng như đổ dầu vào lửa.

    Ánh mắt Kiên tối hẳn.

    "Cậu nghĩ mình thắng rồi à?"

    "Tôi chưa từng thua."

    Rồi — một cú đẩy.

    Mạnh.

    Không suy nghĩ.

    Khang lùi lại.

    Một bước.

    Gót chân chạm mép vỉa hè.

    Thêm một bước nữa —

    Mất thăng bằng.

    Đèn pha từ xa quét tới.

    Tiếng còi xe vang lên xé toạc không khí.

    "Khang!"

    Giọng Bắc bật ra khi vừa chạy tới đầu đường.

    Khoảnh khắc đó —

    Khang quay đầu theo tiếng gọi.

    Ánh sáng trắng lóa.

    Một tiếng va chạm nặng nề.

    Rồi mọi thứ như tắt tiếng.



    Bắc lao tới.

    Quỳ xuống.

    Khang nằm đó.

    Bất động.

    Chiếc nhẫn trên tay phản chiếu ánh đèn run rẩy.

    "Không..."

    Giọng Bắc vỡ ra.

    "Đừng có nằm đó..."

    Anh nâng đầu cậu lên.

    "Đứng dậy đi..."

    "Cậu nói thích tôi mà..."

    Không phản ứng.

    Không một cái chớp mắt.

    "Đồ đáng ghét..."

    Giọng anh khàn đặc.

    "Nhìn tôi đi..."

    Bàn tay siết chặt đến mức run rẩy.

    Kiên đứng phía sau.

    Cả người đông cứng.

    Tay vẫn còn cảm giác của cú đẩy.

    "Tôi... tôi không cố ý..."

    Nhưng chẳng ai nghe.

    Tiếng người xung quanh hoảng hốt.

    Tiếng gọi cấp cứu.

    Ánh đèn đỏ xanh hắt lên ba bóng người trên mặt đường.



    Hành lang bệnh viện.

    Đèn sáng trắng đến lạnh lẽo.

    Cửa phòng cấp cứu đóng kín.

    Bắc đứng trước cửa.

    Không ngồi.

    Không dựa.

    Chỉ đứng.

    Mắt đỏ nhưng không rơi nước.

    Như thể nếu anh gục xuống —

    Mọi thứ sẽ thật sự kết thúc.

    Kiên ngồi sụp ở dãy ghế phía sau.

    Hai tay run không kiểm soát.

    Lần đầu tiên, cậu hiểu thế nào là một cú đẩy không thể thu lại.

    Bên trong cánh cửa kia —

    Là người mà cả hai đều không sẵn sàng mất.
     
    Xin Lỗi Vì Tất Cả (Bắcxkhang)
    Chap8


    Tin Khang tỉnh lại chưa kịp làm Bắc thở phào được bao lâu

    thì gia đình cậu đã tới.

    Cửa phòng bật mở.

    Mẹ Khang bước vào trước.

    Ánh mắt vừa mừng vừa hoảng.

    "Khang!"

    Bà chạy đến bên giường.

    Nắm lấy tay con trai.

    Khang khẽ gọi: "Mẹ..."

    Giọng yếu nhưng nhận ra.

    Bắc đứng lùi lại một bước.

    Nhường chỗ.

    Trong lòng vừa ấm lên vì cậu vẫn nhớ gia đình —

    vừa lạnh đi vì cậu không nhớ mình.

    Bố Khang quay sang hỏi bác sĩ.

    "Trí nhớ thế nào rồi?"

    Bác sĩ giải thích ngắn gọn.

    "Mất một phần ký ức gần đây.

    Cần thời gian theo dõi."

    "Không nên để bệnh nhân chịu kích thích mạnh."

    Ánh mắt ông chuyển sang Bắc.

    Rất chậm.

    "Cậu là ai?"

    Câu hỏi giống hệt câu Khang vừa hỏi.

    Bắc nghẹn lại.

    "Tôi... là bạn cùng đội."

    Một giây do dự.

    "...Là người ở cạnh cậu ấy lúc xảy ra chuyện."

    Không ai nói gì.

    Nhưng bầu không khí thay đổi.

    Mẹ Khang quay sang, giọng run vì giận lẫn sợ:

    "Tai nạn xảy ra thế nào?"

    Bắc im lặng vài giây.

    Anh không nhìn sang Kiên đang đứng ở góc tường.

    Chỉ nói:

    "Lúc đó... tôi đến trễ."

    Câu trả lời không đủ.

    Ánh mắt người lớn sắc lại.

    "Con tôi bị như vậy."

    "Còn cậu thì nói đến trễ?"

    Giọng không lớn.

    Nhưng đủ khiến Bắc cúi đầu.

    "Xin lỗi."

    Anh chỉ nói được vậy.

    Khang nhìn qua.

    Nhìn người con trai đang cúi đầu trước mặt mình.

    Trong đầu không có ký ức.

    Chỉ có một cảm giác mơ hồ.

    Như từng rất quen.

    Nhưng không nắm bắt được.

    "Anh...

    đừng xin lỗi."

    Khang nói khẽ.

    Câu đó làm tim Bắc thắt lại.

    Cậu nói như với một người xa lạ.

    Không thân mật.

    Không khoảng cách được phá vỡ.

    Chỉ là lịch sự.

    Gia đình Khang quyết định chuyển viện.

    "Chúng tôi muốn đưa nó về nhà điều trị."

    "Ở đây không phù hợp."

    Bác sĩ đồng ý sau khi làm thủ tục.

    Bắc đứng bên giường khi họ chuẩn bị đưa Khang đi.

    Muốn nói gì đó.

    Muốn giữ lại.

    Muốn kể cho cậu nghe mọi thứ.

    Chiếc nhẫn.

    Lời công khai.

    Câu "không cần giấu nữa".

    Nhưng bác sĩ đã nói:

    Đừng gây áp lực.

    Đừng nhắc ký ức.

    Đừng ép nhớ.

    Khang được đẩy ra ngoài.

    Đi ngang qua Bắc.

    Ánh mắt hai người chạm nhau.

    Một khoảnh khắc rất ngắn.

    "Chào anh."

    Khang nói nhỏ.

    "Cảm ơn vì đã ở đây."

    Một câu khách sáo.

    Như với người ngoài.

    Bắc không trả lời được.

    Chỉ gật đầu.

    Cánh cửa thang máy đóng lại.

    Tiếng "ting" vang lên khô khốc.

    Kiên đứng phía sau.

    Không dám nói gì.

    Không dám nhìn.

    Hành lang bệnh viện trở nên trống rỗng.

    Lần đầu tiên —

    Bắc hiểu cảm giác

    mất một người

    dù người đó vẫn còn sống.



    Vài tuần sau.

    Khang chuyển về nhà.

    Ngừng tập.

    Ngừng liên lạc với đội.

    Gia đình hạn chế mọi thứ liên quan đến tai nạn.

    Bao gồm cả... những người có thể gợi nhớ.

    Bắc nhắn tin.

    Không được trả lời.

    Gọi điện.

    Chỉ có giọng người lớn bắt máy.

    "Hiện tại nó cần nghỉ ngơi."

    "Đừng làm phiền nữa."

    Chiếc nhẫn trên tay Bắc vẫn còn.

    Nhưng người đổi nhẫn cùng anh —

    Không còn nhớ lý do mình đeo nó.

    Thời gian trôi.

    Không ai chủ động bước lại gần.

    Không ai đủ can đảm phá vỡ khoảng cách.

    Và thế là —

    Hai người từng đứng cạnh nhau giữa phòng thay đồ ồn ào nhất

    lại lặng lẽ rẽ về hai hướng khác nhau.

    Không phải vì hết yêu.

    Mà vì một người quên.

    Và một người... không đủ tư cách để nhắc lại.
     
    Back
    Top Dưới