Khác [Song tính|Thô Tục] Baba Xinh Đẹp Của Bảo Bối

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
168,546
0
0
302614843-256-k559517.jpg

[Song Tính|Thô Tục] Baba Xinh Đẹp Của Bảo Bối
Tác giả: Meohuhong20
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên : Baba xinh đẹp của bảo bối.

Thể loại: Đam mỹ,song tính,thô tục,philogic.

*Lưu Ý: Truyện chủ yếu là thịt,có yếu tố không giống đời thực,tất cả chỉ là lo tác giả tưởng tượng ra.

Không đọc được xin mời click back.

Nghiêm cấm trẻ em dưới 18+.



thôtục​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Si Mê Không Lối Thoát [Song Tính]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Chỉ còn hương như xưa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Dị vật bộ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Tuyển tập truyện ngắn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Song tính] Chú họ A Hào
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Thiên Quan Tứ Phúc] [Song Huyền] Phá phủ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Song Tính|Thô Tục] Baba Xinh Đẹp Của Bảo Bối
    01- Say rượu trở về bú sữa của baba


    Dương Ân trở về sau chuyến công tác dài hạn.

    Đã gần một tháng,y đã chưa gặp được bảo bối nhà mình.

    Dương Ân là người song tính,năm nay đã gần ba mươi lăm.

    Không có chồng,nhưng lại có một đứa con mười tám tuổi.

    Dương Dương chính là con nuôi của y,trong một lần đến cô nhi viện,y đã bắt gặp cậu.

    Liền quyết định mang cậu về nuôi nấng.

    Thoát chóc mà đã mười tám năm trôi qua.

    Tắm rửa sạch sẽ, liền xuống sofa phòng khách xem tivi.

    Vốn dĩ cũng không phải thực sự muốn xem,mà là muốn đợi con trai trở về.

    Quản gia bảo Dương Dương hôm nay họp lớp,đã cùng đám bạn ra ngoài từ sớm.

    Đến giờ vẫn chưa trở về.

    Không biết đã qua bao lâu.

    Kim đồng chỉ mười giờ tối,phía cửa chính mới nghe thấy tiếng ồn ào.

    Dương Dương được một người giúp việc dìu vào.

    Dương Ân tắt tivi,vội tiến lên đỡ lấy con trai.

    Những năm gần đây,Dương Dương lớn lên,thân thể phát triển càng tốt,hiện tại còn cao hơn y một cái đầu.

    Thân thể vừa cường tráng lại to lớn.

    Đỡ lấy cậu,khiến Dương Ân có chút loạng choạng.

    Vừa ôm vừa dìu Dương Dương lên tầng,đưa cậu vào phòng ngủ,nhẹ nhàng thả thiếu niên lên giường.

    Dương Ân xoay người,định bước đi thì một tay vội nắm lấy tay y.

    "Ba ba đừng bỏ con đi".

    Dương Dương bởi vì men say mà đôi mắt mơ màng,khuôn mặt đỏ lên.

    Lòng Dương Ân mềm nhũn,vội ngồi xuống bên cạnh thiếu niên, "baba không bỏ con,baba chỉ muốn lấy khăn ướt cho bảo bối lau người".

    Thiếu niên như nghe không hiểu,một mực không cho Dương Ân rời đi,cả người như muốn dán lên người y.

    Dương Ân cũng hết cách với con trai,liền dỗ ngọt, " ngoan,baba không có đi,bảo bối trước nghỉ ngơi đi,có được không ?".

    "Ừm..không muốn".

    "Bảo bối ngoan,nghe lời baba nào".

    Dương Dương hai mắt như có ánh nước,long lanh nhìn y.

    "Vậy baba ngủ cùng con".

    Đối với những yêu cầu của con trai,từ trước đến nay,y vĩnh viễn không thể từ chối.

    "Được,baba cùng con".

    Dương Ân cởi áo ngoài của con trai,cũng chậm rãi bò lên giường.

    Thiếu niên ngửi được mùi vị quen thuộc liền không chờ được nhào vào ngực y.

    Dương Ân khẽ cười,bảo bối của y,bao nhiêu năm rồi vẫn như vậy, không thể thiếu hơi mình.

    Dương Dương tham lam hít lấy hương thơm của baba,bàn tay cũng không yên phận làm rớt ra đai áo ngủ của Dương Ân.

    Sờ đến eo mềm dẻo của y.

    "Hức...baba con thực nhớ người,baba bỏ con đi lâu như vậy".

    Dương Dương uất ức,cả khuôn mặt càng chôn chặt vào ngực y thút thít.

    Dương Ân bất đắc dĩ,quả thực lần này là y sai,vì công việc gấp gáp,bản thân đã bỏ con trai đi gần một tháng.

    Khẽ hôn nhẹ lên trán con trai "Bảo bối không khóc,baba sai rồi,xin lỗi bảo bối,lần sau baba sẽ không như vậy nữa.

    Bảo bối tha lỗi cho baba có được không?".

    Không nhận thấy câu trả lời,thân thể trong ngực lại run rẩy.

    Dương Ân lo lắng vội đem mặt thiếu niên nâng lên.

    Chỉ thấy con trai như thực sự uất ức,hai mắt đo đỏ,cắn môi thật chặt chịu đựng.

    Mắt thấy bảo bối nhà mình thực sự giận dỗi,lại không muốn cậu cắn bị thương bản thân.

    Dương Ân nhìn đến đau lòng.

    Áo choàng tắm rớt xuống vai mảnh khảnh,Dương Ân đem vú lớn đưa đến bên môi thiếu niên dụ dỗ.

    "Bảo bối ngoan,không cắn đau bản thân,muốn cắn thì đến cắn đồ vật con yêu thích đi".

    Nhìn thấy bầu ngực trắng nõn của baba đưa đến trước mặt,núm vú to to hồng nhạt.

    Bên trong còn chảy ra chất lỏng màu trắng ngà,phảng phất mùi thơm nhẹ.

    Dương Dương nhịn không nổi liền ngậm vào.

    Trước kia mỗi buổi tối cậu đều bú sữa mới đi ngủ.

    Nhưng dạo trước baba đi công tác,một tháng rồi cậu không được ngậm vú.

    Cuối cùng cũng nếm được hương vị quen thuộc bản thân ngày đêm tưởng nhớ.

    Dương Dương có phần gấp gáp,say mê bú mút,âm thanh 'chụt chụt' phát ra đặc biệt rõ ràng.

    Dương Ân yêu thương nhìn con trai, tay ấn bầu vú mình,khiến sữa chảy ra nhiều hơn,thuận lợi cho thiếu niên uống.

    "Bảo bối,từ từ không có ai giành của con hết".

    Dương Dương mút một lúc thì hết sữa,y liền đem vú còn lại nhét vào miệng con trai.

    Từ nhỏ đến lớn,con trai luôn mút sữa của y,khi còn nhỏ,Dương Ân luôn mua các loại sữa đắt tiền để con trai uống.

    Nhưng Dương Dương lần nào cũng nhè ra mà không chịu nuốt.

    Khi bế bé con,ngực của y chảy sữa,bé liền ngửi được,cứ nắm lấy áo y,đòi bú.

    Nhìn thấy gương mặt nhỏ,vì khóc quá nhiều mà đỏ lên,Dương Ân liền mềm lòng.

    Từ lần đó trở đi,con trai luôn bú sữa của y, nếu không cho,bé con liền khóc ầm ĩ.

    Không biết là do Dương Dương bú quá thường xuyên,hay do thân thể song tính khác người mà ngực của y lúc nào cũng có sữa.

    Cho nên Dương Dương bú một mạch đến lớn,liền trở thành thói quen.

    Muốn bỏ cũng không được.

    Nhận thấy y thất thần,Dương Dương khẽ cắn một ngụm lên núm vú.

    "Ừm..bảo bối"

    Dương Ân bị cắn đau,liền hồi thần,nhìn thấy ánh mắt bất mãn của con trai nhìn mình,y liền hiểu.

    Vuốt tóc mái loà xoà trước trán con trai, ngắm nhìn gương mặt bảo bối nhà mình.

    Dương Dương càng lớn càng đẹp trai,gương mặt góc cạnh,sắc sảo nhìn có phần lạnh lùng.

    Ấy vậy mà gương mặt này đã không biết bao nhiêu lần làm nũng với y rồi.

    "Bảo bối của baba đẹp trai quá".

    Thiếu niên hai mắt sáng lên,miệng vẫn còn ngậm vú lớn,nịnh nọt nói "Ngô...đẹp trai giống baba".

    Dương Ân phì cười,ngón trỏ điểm lên cái mũi cao của con trai,cưng chiều nói "phải không ?bảo bối đang an ủi baba sao ?".

    "Baba của con là người xinh đẹp nhất trên đời, không ai sánh bằng".

    Dương Dương vội khẳng định, đối với cậu,baba là tuyệt nhất,có lẽ baba không biết bản thân mình mê người đến cỡ nào đâu.

    Dương Ân hôn nhẹ lên má con trai "Cảm ơn bảo bối".

    Dương Dương vẫn chưa biết bản thân chỉ là con nuôi của Dương Ân.

    Từ khi nhận nuôi Dương Dương y đã đến một thành phố khác sinh sống,ở đây không ai biết về mối quan hệ của hai người.

    Dương Ân cũng chưa từng thẳng thắng nói với con trai,y sợ nếu nói ra Dương Dương sẽ bỏ y mà đi.

    Bảo bối là tài sản vô giá nhất mà y có được,y không thể để chuyện đó xảy ra.

    Y luôn nâng niu chiều chuộng con trai,Dương Dương muốn bất cứ điều gì,y cũng nguyện ý cho.

    Chính vì vậy mà từ nhỏ đến lớn,con trai lúc nào cũng quanh quẩn bên cạnh y,ngoài việc đi học ra thì thời gian còn lại điều quấn lấy Dương Ân.

    Hai người cũng vì vậy mà sinh ra nhiều hành động thân mật,thế nhưng đối với cả hai,đó chỉ là những điều bình thường hằng ngày.

    _____
     
    [Song Tính|Thô Tục] Baba Xinh Đẹp Của Bảo Bối
    02- Vừa bú sữa vừa được baba tuốt lộng dương vật


    Buổi sáng Dương Ân thức dậy,bảo bối nằm trong ngực y vẫn còn đang ngủ.

    Hôm qua con trai say rượu làm nũng,y phải ra sức dỗ dành,đút sữa cho cậu bú cả đêm thiếu niên mới thôi không giận dỗi.

    Gương mặt thiếu niên vẫn còn đang chôn trong ngực y,miệng còn ngậm núm vú sưng đỏ,lâu lâu lại vô thức khẽ mút.

    Nhớ khi còn nhỏ,Dương Dương lúc nào cũng muốn bú vú,cho dù là đút sữa bột hay ngậm vú cao su bé cũng đều không chịu.

    Mỗi lần đưa đến,tay chân nhỏ đều tận lực đẩy ra.

    Con trai có chấp niệm vô cùng lớn với ngực y,đêm nào cũng phải bú, Dương Ân cũng chiều lòng con,hiện tại tốt rồi, liền dưỡng ra một thiếu niên đã trưởng thành nhưng vẫn chưa dứt sữa.

    Dương Ân bị chính suy nghĩ của mình làm cho bật cười.

    Bỗng dưng núm vú truyền đến cơn đau nhẹ,khiến y khẽ rên rỉ một tiếng.

    Bảo bối không biết đã tỉnh từ khi nào,hai mắt sáng rực chăm chú nhìn y,miệng còn không ngừng mút chặt bầu ngực căng tròn.

    "Ô...bảo bối đừng cắn baba....nha thực đau.."

    Nghe baba yêu kiều kêu đau,Dương Dương liền đau lòng.

    Từ cắn chuyển sang liếm,ôn nhu chăm sóc núm vú bị dày vò sưng to,đỏ thẳm.

    Dương Ân vuốt ve tóc còn trai,hơi ưỡn ngực đem bầu vú càng tiến sâu vào miệng thiếu niên.

    "Baba hôm nay không đi nữa ạ ?"

    Như nhớ ra chuyện gì,thiếu niên lại lộ ra vẻ mặt ủy khuất.

    Y hôn nhẹ lên môi thiếu niên "Baba không đi công tác nữa,mọi việc đã xử lý xong,baba không rời xa bảo bối nữa".

    Dương Dương vì cái hôn của baba mà thoả mãn hừ nhẹ, không nói lời nào,tay càng siết chặt eo Dương Ân,như thể sợ rằng y lại lầm nữa bỏ đi.

    " Ngoan,ngủ thêm một chút đi,baba làm cơm cho con có được không?".

    Đã nhiều ngày chưa xuống bếp nấu ăn cho con trai,hiện tại Dương Ân liền muốn bồi cậu vui vẻ.

    " Vâng ạ".

    Sau tiếng đáp lời,Dương Ân liền sửa sang lại áo ngủ,vệ sinh cá nhân xong lại lấy từ tủ ra một bộ quần áo ở nhà mặc vào rồi mở cửa,nhanh chóng tiến đến nhà bếp.

    Tiếng đóng cửa 'cạch' vang lên,lúc này Dương Dương mới mở mắt,tay vò mái tóc rối.

    Chết tiệt,cậu vậy mà lại cương.

    Vốn dĩ buổi sáng là thời điểm khiến nam nhân dễ xúc động nhất,nhưng một phần lại nhìn thấy cơ thể xinh đẹp của baba nên khiến cậu suýt chút nữa không thể kiềm chế.

    Dương Dương đã phát hiện bản thân đối với cơ thể Dương Ân có thay đổi.

    Vài tháng trước,lúc sinh nhật của chính mình cậu uống say,ban đêm ôm baba,không yên phận sờ tới sờ lui,con cặc trong quần lén lút ngẩng đầu.

    Nếu baba biết được không phải sẽ rất tức giận hay sao,có hay không baba sẽ không cho cậu ngủ cùng nữa.

    Dương Dương vừa dùng tay trái cô nương tuốt lộng phân thân,vừa khổ sở bụm chặt gương mặt.

    Khi cậu xuống lầu,Dương Ân đã làm xong bữa sáng.

    Vì là đồ mặc ở nhà nên hơi mỏng và rộng,khi cúi người,cặp ngực liền bại lộ trước mắt cậu,lắc lư.

    Dương Dương cảm thấy thân thể mình lại nóng lên,hiện tại cậu lại muốn cắn nuốt vú lớn của baba.

    "Baba con muốn uống sữa"

    Dương Ân thoáng giật mình, "không phải trước khi rời giường đã uống qua một lần rồi sao ?

    Ngoan,trước ăn cơm,lát nữa baba liền cho con".

    Nghe y nói vậy Dương Dương mặc dù hơi tiếc nuối nhưng vẫn nghe lời.

    Ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng,còn xung phong muốn giúp y rửa chén.

    Nhưng Dương Ân không đồng ý,lúc trước bảo bối cũng muốn như vậy,nhưng do cậu không rành việc rửa ráy nên đã làm vỡ bát,khiến tay bị thương.

    Từ đó về sau,y liền không để bảo bối động vào những việc liên quan đến bếp núc nữa.

    Dọn dẹp một lúc thì đã xong,Dương Ân trở về phòng, lên giường quấn cùng một chỗ với con trai.

    Ánh mắt Dương Dương mong đợi nhìn y.

    Hết cách,y đành thoả hiệp,vén lên áo thun mỏng,đem ngực đến bên miệng thiếu niên.

    Dương Dương yêu thích mút lấy,ánh mắt vẫn dán chặt lên làn da mịn màng cùng eo nhỏ của baba.

    Côn thịt trong quần đúng lúc không nghe lời,lại ngẩng đầu,đâm chọt đùi non y.

    Cả hai thoáng ngẩng người, Dương Dương sợ hãi vội nhả ra núm vú,tay che lấy đũng quần giải thích.

    " Baba này...này con cũng không phải cố ý,con..còn..."

    Dương Ân yên lặng nghe cậu giải thích,nhìn thấy bối rối trong mắt con trai liền khẽ cười,giọng nói càng trở nên dịu dàng.

    "Không cần sợ,đây là thời kì phát triển của con,khi xưa baba bằng tuổi con cũng sẽ như vậy,bảo bối đến,baba giúp con".

    Dương Dương đỏ mặt chôn chặt vào ngực baba cảm nhận bàn tay mềm mại nhẹ nhàng cầm lấy dương vật mình,chậm rãi lên xuống.

    Cả người cậu như kích thích, hơi thở trở nên dồn dập,cặc lớn liền to thêm một vòng.

    Vì để ngăn chặn tiếng rên không nên có, cậu há miệng,cắn lấy bầu vú to,tận lực mút mác.

    Qua mười phút,cuối cùng cũng bắn ra.

    Tinh dịch trắng trắng dính đầy tay nhỏ của Dương Ân,y kiềm chế không liếm lên,nhanh chóng lấy khăn giấy ở đầu giường lau sạch.

    "Ô...baba con xin lỗi".

    Dương Dương bắt đầu muốn khóc,bị baba phát hiện rồi, không biết sẽ như thế nào.

    Dương Ân yêu thương hôn lên mắt con trai,ôm cậu dỗ ngọt "sao lại xin lỗi,bảo bối của baba đã lớn rồi, không cần sợ,sau này baba sẽ giúp con".

    " Thật sao ?vậy sau này con có thể vừa uống sữa vừa được baba làm như vậy chứ ?"

    Dương Dương mang một khuôn mặt đáng thương nhìn y, Dương Ân có cảm giác,nếu y nói là giả,tiểu gia hoả này nhất định sẽ liền oà khóc.

    "Không gạt con,bảo bối muốn điều gì baba cũng sẽ cho con".

    "Con yêu baba nhất"

    "Baba cũng yêu con".

    ____________
     
    [Song Tính|Thô Tục] Baba Xinh Đẹp Của Bảo Bối
    03- Liếm hoa huyệt baba


    Bắt đầu từ ngày hôm đó,mỗi khi Dương Dương muốn,Dương Ân đều giúp cậu an ủi gậy thịt.

    Tầng suất ngày một càng nhiều,nhưng có điều khó nói,đó là Dương Dương cảm thấy bản thân vẫn chưa thể triệt để thoả mãn.

    Cậu muốn nhiều hơn,nhưng không biết phải làm gì.

    Khi Dương Ân đến công ty,thời điểm cậu tan học trở về sớm hơn liền lén lút lên mạng xem những thứ cấm trẻ con.

    Vốn dĩ nghe bạn bè cùng lớp nói,xem những cái này sẽ cảm thấy hưng phấn và thoả mãn nên cậu tò mò cũng muốn nhìn thử.

    Kết nối trang web,video hiện lên trên màn hình máy tính khiến Dương Dương đỏ mặt.

    Vì được Dương Ân bảo hộ và dạy dỗ thực tốt,những thứ này cậu chưa từng thấy qua,hiện tại đã biết...

    Không ngờ chuyện thoải mái mà bọn họ nói thì ra là như vậy.

    Nơi đó sẽ như vậy mà đi vào....

    Baba hình như cũng có nơi đó,vậy có phải hay không cậu cũng có thể làm những điều này cùng với y.

    Nhớ tới thân thể của Dương Ân khiến côn thịt dưới quần của cậu bỗng nhiên ngẩng đầu.

    Dương Dương bị suy nghĩ của chính mình doạ sợ,cậu sao có thể cùng baba làm loại chuyện này chứ?.

    Thiếu niên vội vàng thoát khỏi web,xoá đi lịch sử trang vừa tìm,sau đó nhanh chóng tắt máy tính.

    Làm giống như cái gì cũng chưa từng nhìn thấy.

    Nhìn đũng quần của bản thân,khẽ thở thài,cậu đành đi vào toilet giải quyết.

    Khi trở ra thì đúng lúc Dương Ân trở về,y vào phòng,thấy gương mặt của con trai đỏ ửng liền hỏi:

    " Mặt con sao lại đỏ như vậy ?có phải hay không ngã bệnh,đến baba xem thử ".

    Y vội vàng đến gần con trai,đưa tay sờ trán cậu.

    Nhưng kì lạ là trán Dương Dương nhiệt độ vẫn bình thường, không có dấu hiệu phát sốt.

    "Baba,con không sao,do nóng nên mặt mới đỏ thôi ạ".

    Cậu vội giải thích, ánh mắt chột dạ không dám nhìn thẳng đối phương.

    "Trong phòng có điều hoà,sao lại có thể nóng ?".

    "Do con ngủ quên không bật,baba yên tâm,còn rất khoẻ, không hề có chuyện gì cả".

    Nói dối baba thực là một chuyện khó khăn.

    Dương Dương ôm lấy eo y,hôn hôn má Dương Ân "Được rồi baba, đã trễ người mau đi tắm,chúng ta còn ăn tối".

    _____

    Đêm khuya nghe tiếng hít thở đều đều bên tai,Dương Dương thả ra núm vú trong miệng,trườn người xuống phía dưới Dương Ân.

    Y mặt áo ngủ mỏng manh dài qua mông,bên dưới chỉ mặt chiếc quần lót nhỏ,bởi vì ngủ mà vạt áo tốc đến eo,muốn bao nhiêu quyến rủ liền có.

    Dương Dương hít một ngụm khí lạnh, đè lại cảm giác nóng bỏng như đang chạy khắp mạch máu trong người cậu.

    Thực sự là quá mê người.

    Quần lót Dương Ân bị cậu cởi ra,vắt hờ bên mắt cá chân xinh đẹp.

    Lần đầu tiên được chân chính ngắm nhìn đoá hoa giữa hai chân y khiến Dương Dương mê muội.

    Trong phòng lờ mờ ánh sáng vàng nhạt của đèn ngủ, muốn nhìn rõ ràng là đều không thể.

    Nhưng may mắn, trăng hôm nay đặc biệt sáng.

    Dương Dương kéo ra một ít rèm che bên cửa sổ,không để ánh sáng rọi vào mặt của baba,cậu sợ y sẽ thức giấc.

    Chỉ cần một ít thôi,đã đủ lắm rồi.

    Ánh sáng từ bên ngoài chiếu qua cửa kính,chậm rãi phủ lên thân thể xinh đẹp của Dương Ân.

    Khiến y dường như trong phút chốc đột nhiên phát sáng.

    Giống như một viên ngọc quý,khiến tên trộm trẻ tuổi muốn phạm tội.

    Dương Dương đem mặt đến gần hoa huyệt baba,ở cự li này,có thể nhìn rõ hơn.

    Cậu nhớ đến đoạn video vừa xem lúc tối, nếu như cắm vào nơi này,có thể khiến baba thoải mái hay không ?.

    Ánh mắt thiếu niên dán chặt lấy hoa huyệt,một giây cũng không nỡ dời đi.

    Bướm nhỏ của Dương Ân sạch sẽ đến không có một sợi lông, bên ngoài trắng trẻo,múp múp đáng yêu.

    Dương Dương hôn nhẹ lên nó,sau đó chậm rãi dùng tay bẻ ra hai cánh hoa béo mập,lộ ra hai mảnh âm thần màu hồng,cùng hột le nho nhỏ.

    Bị cảnh sắc trước mắt mê hoặc,gương mặt lần nữa sáp đến,đây là mùi vị của baba,thực thơm.

    Dương Dương yêu thích không thôi,trực tiếp lè lưỡi liếm lộng.

    Hai cánh hoa bị liếm đếm ướt sũng,hột le cũng bị day cắn đến sưng to,trồi lên khỏi miệng sò.

    Dường như bị kích thích quá mức,lỗ nhỏ chậm rãi chảy ra chất lỏng trong suốt,phảnh phất hương thơm nồng nặc.

    Cậu dùng đầu lưỡi cuốn đi dâm thủy vừa chảy ra,hai mắt thiếu niên liền sáng lên,mùi vị thực quá ngọt ngào.

    Thân thể của baba,bất cứ nơi nào cũng đều ngon miệng.

    Như chưa uống đủ,chiếc lưỡi hư hỏng liền đâm vào lỗ lồn, chọc cho nước dâm chảy ra ngày càng nhiều.

    "Ừm..."

    Đang mải mê mút mát thì một tiếng rên khẽ của người nào đó khiến mọi động tác của cậu liền đình trệ.

    Dương Dương ngẩng mặt lên,nhìn thấy Dương Ân hai mắt vẫn nhắm chặt liền thở phào nhẹ nhõm.

    Cậu luyến tiếc liếm sạch sẽ dâm thủy xung quanh lồn nhỏ,sau đó mặc lại quần lót cho baba,kéo lại rèm cửa,nhanh chóng đi vào toilet cùng người anh em đang cương cứng,khí thế bừng bừng.

    Mà không hề hay biết,sau khi cậu rời khỏi, người trên giường chậm rãi mở mắt.

    Đôi mắt y phủ một tầng hơi nước,ánh nhìn xa xăm như có điều suy tư, không thể đoán được.

    ______
     
    Back
    Top Dưới