Khác Xin Hãy Yêu Em

Xin Hãy Yêu Em
Chương 55


Đánh ghen

Thấm thoát 2 tháng trôi qua thật yên bình, không có chút sóng gió, ngày ngày Phi Nhung đều rất hạnh phúc bên Mạnh Quỳnh.

Nhưng điều làm cho cô khá buồn là cả hai vẫn chưa có tin vui, thế là hôm nay cô bảo Mạnh Quỳnh phải đi đến bệnh viện.

" Anh có bệnh gì đâu mà đi khám "

" Tại sao em vẫn chưa có thai chứ?

"

" Em muốn có thai thì vào phòng, chứ vào bệnh viện làm gì "

Mạnh Quỳnh cầm tách cafe lên uống.

Mới sáng sớm đã bắt anh đi bệnh viện trong khi anh rất khỏe mạnh.

Trước khi cả hai đính hôn, ông bà Phạm còn bảo cả hai nên đi khám sức khỏe trước hôn nhân, kết quả là cả hai rất bình thường và khỏe mạnh.

Phi Nhung thờ dài, chắc chắn là anh đã có vấn đề nếu không thì tại sao cô không mang thai chứ?

Như Nguyễn Kiên và Tiêu Dao vậy, người ta chỉ ngủ có một đêm là đã mang thai.

Trong khi đó cô và anh đã ngủ với nhau rất nhiều lần, còn canh ngày, giờ không an toàn mà hành sự.

Bây giờ cô đã hiểu được hai chữ ' Thiệt thòi ' mà anh hay nói rồi.

Vì buồn bực, khó chịu nên Phi Nhung đã rủ Khả Ái và Hà Tô Diệp đi shopping cho thoải mái đầu óc.

Chồng của cô rất nhiều tiền, tiết kiệm làm chi cho mệt mỏi thân xác, với lại phải để tinh thần thật thoải mái thì mới nhanh có thai được.

Trước mắt của cả ba là trận đánh ghen.

Phi Nhung lắc đầu trước cảnh tượng ba người phụ nữ đánh một người.

Nếu là cô, cô chẳng thèm đánh ghen, khi người đàn ông không cho phép thì người thứ ba không có cơ hội chen chân vào.

Nhưng nói gì thì nói cô cũng rất ghét thể loại đi giật chồng người khác, với cô ai cũng sai cả.

Nhưng thời đại bây giờ mấy ai chung tình với một người, người đàn ông thì tham lam, người phụ nữ thì vì tiền.

Vì tiền có thể làm tất cả, bất chấp đạo đức.

" Này, mấy chị thôi đi, tôi gọi bảo vệ lên bây giờ "

Phi Nhung đi lại lớn tiếng nói.

" Mày tránh ra, tao đánh mày luôn bây giờ, mày có biết nó giật chồng của tao không?"

" Biết, nhưng đánh bao nhiêu đây đủ rồi "

" Biết thì tránh ra để bà xử con mất dạy này "

Người phụ nữ đó nói xong thì liền nắm tóc tát thẳng vào mặt của cô gái nằm dưới nền.

Phi Nhung tiếng ' chát chát ' mà nhăng mặt.

" Giúp tôi...aa...đau quá "

Phi Nhung nhíu mày khi nghe được giọng nói khá quen thuộc, cô nhìn xuống thì thấy người đang bị đánh không ai khác đó chính là Kiều Nhi.

Tại sao Kiều Nhi lại bị đánh thế này?

" Đừng đánh nữa, các người mau dừng lại "

Phi Nhung và Hà Tô Diệp thấy Kiều Nhi bị đánh như vậy mà cũng rất tội nghiệp, dù lúc trước có không thích nhau nhưng hiện tại cũng không thể bỏ mặt được.

Thế là cả hai cùng Khả Ái cố gắng đẩy ba người phụ nữ đó ra và đỡ Kiều Nhi đứng dậy.

" Ba đứa tụi bây muốn chết à?

Có biết chồng tao là ai không?

"

Người phụ nữ đó tức giận nói.

" Tôi biết chồng chị là ai để làm gì?

Đánh đủ rồi đó, dù Kiều Nhi có sai nhưng chồng chị và chị không sai chắc "

Phi Nhung cũng không chịu thua mà nói lại.

Cô biết Kiều Nhi sai nhưng bị đánh thế này cũng đã đủ rồi, đầu tóc thì rối bời, mặt mày thì đỏ trạch, khóe miệng còn chảy máu.

Cô nhìn thôi cũng đã thấy đau dùm.

" Tao sai cái gì?

Là nó cướp chồng tao "

" Ăn nói lịch sự chút đi bà, bà hung dữ quá chồng bà mới ra ngoài ăn vụng đó "

Khả Ái quát thẳng vào mặt.

Thời đại nào rồi mà còn đi đánh ghen, mất mặt chết đi được.

Nếu như Nhậm Hàn mà có ra ngoài ăn vụng thì chắc chắn cô sẽ thiến anh luôn cho gọn, chả phải đánh ghen làm chi cho mệt.

" Mày...."

Nước mắt của Kiều Nhi rơi xuống rồi cố gắng bỏ chạy đi.

Cô cảm thấy rất mất mặt khi gặp Phi Nhung trong hoàn cảnh như thế này.

Cô không muốn bị Phi Nhung cười nhạo, khinh thường.

" Mày đứng lại cho tao "

Người phụ nữ đó thấy Kiều Nhi bỏ chạy mà chạy theo định bắt lại, nhưng Phi Nhung nào cho phép, cô kéo tay người phụ nữ đó lại.

Hai tên vệ sĩ đi theo xách đồ cảm thấy không ổn mà bỏ túi giấy xuống đi lại giúp đỡ Phi Nhung.

Nhưng hai anh chưa kịp đi lại thì người phụ nữ đó đã đẩy thẳng cô xuống nền.

" A..."

" Thiếu phu nhân "

Mặt của Phi Nhung nhăng lại, bụng của cô bắt đầu đau nhói lên.

" Phi Nhung , em sao vậy?

Có sao không?

"

Khả Ái và Hà Tô Diệp đỡ cô đứng dậy, nhưng bụng của cô càng lúc càng đau hơn.

Lúc này quản lý và bảo vệ mới chạy lại thì mọi chuyện cũng đã xong rồi.

Cả ba người phụ nữ kia thấy Phi Nhung như vậy mà hoảng hốt bỏ quên luôn việc chạy theo Kiều Nhi.

" Em đau bụng quá "

" Phi Nhung, cậu...cậu chảy máu kìa "

Hà Tô Diệp nhìn xuống thì thấy có dòng máu đang chảy ra.

Sắc mặt của Phi Nhung càng lúc càng tệ hơn, cô bắt đầu lo lắng cho mình, chẳng lẽ cô đang mang thai sao?

" Mau đến bệnh viện, đến bệnh viện nhanh lên "

................

Mạnh Quỳnh đang trong cuộc họp thì Khả Ái gọi đến nói là Phi Nhung đang trên đường tới bệnh viện, bảo anh phải tới liền.

Mạnh Quỳnh không còn quan tâm đến chuyện gì nữa mà tức tốc lái xe đến bệnh viện.

Lúc anh đến thì Phi Nhung đã được đưa vào trong cấp cứu.

" Chuyện gì xảy ra vậy?

"

Mạnh Quỳnh quát lên.

" Em...em..."

Hai tay của Khả Ái bấu chặt vào nhau, sợ đến nổi bật khóc.

Mạnh Quỳnh ngồi xuống ghế, vuốt mặt cho bình tĩnh lại.

Ông bà Phạm và ông bà Nguyễn cũng chạy đến.

Ai cũng lo lắng cho Phi Nhung.

" Khả Ái,Phi Nhung bị làm sao vậy?

"

" Em ấy bị đau bụng rồi chảy máu...híc"

" Tại sao lại như vậy?

"

Khả Ái cố gắng bình tĩnh kể lại mọi chuyện.

Khi nghe xong Mạnh Quỳnh bừng bừng cơn tức giận, tay cuộn tròn lại đấm vào tường.

Phi Nhung lại lo chuyện bao đồng để rồi làm hại đến bản thân.
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 56


Mang thai

* Cạch *1

Cách cửa phòng cấp cứu mở ra, Mạnh Quỳnh ngay lập tức đứng dậy đi lại, anh vừa tức giận cũng vừa rất lo lắng cho Phi Nhung.

" Cô ấy sao rồi?"

" Nguyễn thiếu, thiếu phu nhân đang mang thai hơn 4 tuần, cái thai đang rất yếu cần phải chăm sóc thật cẩn thận và tránh tình trạng như vừa rồi nếu không rất khó nói "

Bác sĩ cau mày nhìn mọi người nói.

Mạnh Quỳnh bây giờ không còn biết tên tuổi của mình nữa, anh đờ người ra như bị ngốc.

Ông bà Phạm và ông bà Nguyễn vừa vui mừng cũng vừa rất lo lắng.

Đây là đứa cháu đầu tiên nhưng lại bị như vậy, không thể không lo lắng được.

Mạnh Quỳnh bừng tĩnh, anh nhanh chóng đi vào xem tình hình của cô như thế nào.

Vừa mở cửa ra thì Phi Nhung đã mếu máo nhìn anh, cô thật sự rất sợ, sợ bé con sẽ bỏ cô mà đi.

" Quynh, em xin lỗi "

Nước mắt rơi xuống, giờ phút này cô cảm thấy rất áy náy với anh, cô làm cho con của cả hai gặp nguy hiểm, đến bảo vệ con mà cô cũng không làm được.

" Đừng khóc "

Mạnh Quỳnh cố gắng nhịn cơn giận xuống đi lại lau nước mắt cho cô.

Nếu bây giờ có nổi giận với cô thì cũng chẳng được gì, chỉ làm cho cô thêm đau lòng rồi ảnh hưởng đến đứa bé.

Là một người mẹ, không ai mong muốn con của mình gặp nguy hiểm cả, và Phi Nhung cũng vậy.

Nếu lúc đó cô biết mình đang mang thai thì ngàn vạn lần cô cũng không dám xen vào.

Cô sẽ tìm cách khác để giúp Kiều Nhi chứ cô cũng không thể làm ngơ, xem như không thấy.

" Em xin lỗi...hic "

" Được rồi, đừng khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến con "

Bàn tay to lớn của Mạnh Quỳnh đặt xuống chiếc bụng phẵng lì của cô vuốt ve nhẹ nhàng, trên môi anh không giấu được nụ cười hạnh phúc.

" Bác sĩ nói con mình rất yếu "

" Ừm, anh sẽ chăm sóc cho hai mẹ con em "

Mạnh Quỳnh yêu chiều đặt nụ hôn lên trán của cô, mọi cơn tức giận trong lòng của anh khi nãy đều tan biến hết.

"

Sau này em không dám như vậy nữa đâu, anh đừng giận em "

" Được được, anh không có giận em "

- ---------------

Sau đó Mạnh Quỳnh đã bỏ hết công việc ở tập đoàn mà chăm sóc cho Phi Nhung.Anh không cho cô bước xuống giường dù nữa bước, ăn hết món này đến món khác.

Dù là thế nhưng cô cũng không dám nữa lời than phiền, cô biết tình hình của đứa bé rất nghiêm trọng, nếu như cô không cẩn thận thì sẽ mất con và điều đó cô không hề muốn.

Mạnh Quỳnh cũng cho người đến trường bảo lưu kết quả học tập của cô.

Mọi thứ đều không nằm trong dự định của cô, lúc đầu cô nghĩ mình mang thai ở tháng thứ 5 thì mới bảo lưu kết quả để ở nhà dưỡng thai, nhưng bây giờ thì không thể tiếp tục được rồi.

Mạnh Quỳnh nào chịu bỏ qua cho những người đã làm vợ con của anh như thế này.

Không phải tự nhiên Kiều Nhi lại đi làm tình nhân cho người khác rồi bị đánh, tất cả đều do Mạnh Quỳnh.

Hôm bắt gặp Kiều Nhi sỉ nhục Phi Nhung ở trường học, khi về anh đã bảo Lục Song làm cho Kiều thị phá sản.

Kiều Nhi vì không quen với cuộc sống nghèo hèn nên đã vứt bỏ mặt mũi làm tình nhân cho người khác.

Số phận của những người làm cho Phi Nhung bị động thai cũng sẽ không khác với Kiều Nhi là bao.

Có thể đụng đến anh nhưng đừng bao giờ khờ dại đụng đến vợ con của anh, vì họ chính là tất cả của anh.

Thấm thoát đã 2 tháng trôi qua, Phi Nhung bây giờ đã mang thai ở tháng thứ 3, mọi thứ cũng đã ổn định nhưng Mạnh Quỳnh vẫn rất lo lắng vì đây là đứa con đầu tiên của anh.

Phi Nhung đã tăng ký rất nhiều dù mang thai ở tháng thứ 3, trộm vía cô không nghén ăn mà chỉ nghén ngủ.

Hằng ngày Mạnh Quỳnh luôn dành thời gian để nói chuyện với đứa bé trong bụng, anh sợ sau khi sinh ra lại mặt lạnh giống anh thì khổ.

Nếu là con trai thì còn tạm chấp nhận được nhưng con gái thì mặt lạnh rất khó coi.

Như vậy rất khó chọn chồng.

" Chồng, anh cho em xuống nhà cho thoải mái đi, hai tháng nay quanh quẩn trong phòng em khó chịu quá "

" Để anh bế em xuống, bác sĩ bảo em hạn chế đi lại nhiều, đặc biệt là đi cầu thang"

" Biết rồi mà, em đâu phải trẻ con "

Mạnh Quỳnh bế Phi Nhung xuống nhà ngồi ở sofa phòng khách.

Nhưng vừa đặt mông ngồi xuống thì người làm đã mang thức ăn ra cho cô, cô nhìn thấy mà thở dài, chắc đến lúc sinh cô chẳng thể đi nổi vì quá mập.

" Quỳnh, em vừa mới ăn mà "

" Ăn nhiều mới tốt cho con "

" Anh lúc nào cũng con rồi con.

Em mập, em xấu rồi anh sẽ chán "

Phi Nhung cúi mặt, giọng lí nhí nói.

" Em đừng nghĩ ngợi lung tung rồi ảnh hưởng tới con.

Em có biết em và con quan trọng với anh thế nào không?

Anh chỉ cần em và con khỏe mạnh thôi "

Mạnh Quỳnh ngồi xuống hôn vào gò má của cô.

Anh không phải là người vì cái đẹp mà thay đổi, anh yêu cô là vì con người của cô, tuy hơi vụng về nhưng lại rất lương thiện.

" Quỳnh , anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?

"

Mạnh Quỳnh gật đầu, anh đã dành hai tháng để nghĩ ra hai cái tên cho con trai và cả con gái.1

" Là tên gì?

"

" Con trai là Nguyễn Tử Hàn, con gái sẽ là Nguyễn Tử Yên, em thấy thế nào?

"

Phi Nhung mỉm cười thật cười, câu lấy cổ anh, đặt lên môi anh một nụ hôn thật kêu.
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 57


Ngoại Truyện: Nhậm Hàn Và Lăng Khả Ái

Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đang nói chuyện vui vẻ, cười đùa với nhau thì Khả Ái kéo vali đi vào.

Anh nhìn thấy liền cau mày khó chịu, lại có chuyện gì xảy ra nữa đây?

" Khả Ái, chị sao vậy?

Sao mặt buồn hiu vậy?"

Phi Nhung kéo Lăng Khả Ái ngồi xuống gần mình.

Đến giờ cả hai vẫn không sửa được cách xưng hô vì đã quá thân thiết với nhau.

" Thì là cái tên Nhậm Hàn đó, khốn khiếp "

" Nên nhớ bây giờ em đã kết hôn.

Có chuyện gì thì hai vợ chồng cùng nhau giải quyết, em đến đây làm gì, anh giải quyết giùm em được à?"

" Ai cần anh giải quyết chứ?

Chỉ ở nhờ vài hôm thôi "

Mạnh Quỳnh không phải không thương em gái của mình nhưng anh quá hiểu tính tình của Khả Ái và Nhậm Hàn.

Nhậm Hàn là một người rất nghiêm túc trong mọi chuyện chứ không giống như Lục Song, còn Khả Ái thì anh thua rồi, tính tình tiểu thư, cố chấp bướng bỉnh.

Khả Ái và Nhậm Hàn đã kết hôn gần ba tháng trước.

Tuy anh không có tình yêu dành cho cô nhưng anh luôn chiều theo ý cô, chưa bao giờ lớn tiếng với cô.

" Cả hai xảy ra chuyện gì?

"

" Không có chuyện gì cả "

" Không có chuyện gì thì mau đi về với Nhậm Hàn.

Em cũng nên ý thức được rằng mình đã lấy chồng, không phải hai vợ chồng cứ cải nhau là em xách đồ về nhà được "

Phi Nhung nghe Mạnh Quỳnh nói mà cảm thấy bị nhột.

Hình như anh đang nói cô thì phải, nhưng lần đó anh quá đáng thật mà.

Khả Ái lườm anh hai của mình rồi đứng dậy định bỏ đi.

Cô là em gái của anh đấy?

Không cho ở lại thì thôi, cô về Nguyễn gia mách với ba cũng được vậy.

" Chị Khả Ái, chị định đi đâu?

"

Phi Nhung níu tay cô lại.

" Chị về nhà chính "

" Thôi mà, chị cứ ở lại đây đi.

Khi nào hai người hết giận nhau thì đi về "

Câu nói của Phi Nhung vừa dứt thì Nhậm Hàn và Lục Song đi vào.

Lục Song thì cười vui vẻ còn Nhậm Hàn thì khó chịu nhìn cô.

" Công nhận tôi hay thật, tôi đoán tiểu thư sẽ chạy đến đây mà "

Lục Song cười vui vẻ trong khi ai cũng căng thẳng.

Mạnh Quỳnh lắc đầu, anh dám chắc Lục Song sẽ ế suốt đời vì không có ai có thể hòa hợp được với tính tình của Lục Song.

" Nhậm Hàn, cậu và Khả Ái xảy ra chuyện gì?

"

" Chút chuyện nhỏ thôi thiếu gia, anh không cần bận tâm đâu "

Nhậm Hàn lên tiếng.

" Chuyện nhỏ?

Chuyện không hề nhỏ đâu thiếu gia, ngài muốn nghe tôi kể không?

"

Lục Song đi lại ngồi xuống gần Mạnh Quỳnh.

" Cậu kể đi "

" Ngài cứ suốt ngày nói tôi bê đê nhưng thật ra người bê đê chính là Nhậm Hàn, không phải là tôi.

Cậu ấy và tiểu thư cưới nhau gần ba tháng nhưng cậu ấy không làm gì tiểu thư hết, tiểu thư là không chịu nổi nên mới bỏ đi "

Mạnh Quỳnh nghe xong thì không nhịn được mà bật cười, Nhậm Hàn bê đê?

Anh có nghe nhầm không vậy?.

Nhậm Hàn không chịu nổi sự xúc phạm danh sự này mà đi lại đấm vào một bên mặt của Lục Song.

Dám nói anh bê đê, anh là đàn ông nha.

" Tôi nói không phải sao mà cậu đánh tôi?

"

Lục Song loạng choạng mấy bước chân.

Số của anh đúng là số khổ mà, nói sự thật cũng bị đánh.

" Lục Song nói vậy có phải không?"

" Tất nhiên là không, tôi là đàn ông "

Mạnh Quỳnh không muốn đùa nữa, anh lấy lại vẻ nghiêm túc nhìn sang Khả Ái đang cúi mặt mếu máo.

Anh biết lý do tại sao Nhậm Hàn không muốn gần gũi với cô, chuyện vợ chồng cần có cảm xúc, có ham muốn thì mới có thể làm được.

Anh biết Nhậm Hàn chỉ đang cố gắng ở bên Khả Ái, không muốn mình làm một người đàn ông hèn hạ.

" Cả hai ly hôn đi "

Cả bốn người đều hướng mắt nhìn Mạnh Quỳnh.

Ly hôn?

Khả Ái cô không muốn ly hôn, khó khăn lắm cô mới được kết hôn với anh.

" Anh đừng nói bậy nữa "

Phi Nhung bụm miệng của Mạnh Quỳnh lại.

Tự nhiên bảo ly hôn, anh có bị gì không vậy?

Nhậm Hàn nhìn qua Khả Ái thì thấy cô đang khóc.

Anh biết mấy tháng nay để cô chịu thiệt thòi nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng để làm chuyện vợ chồng với cô.

Quả thật lúc trước anh từng có quan hệ xác thịt với phụ nữ ở bên ngoài nhưng đó chỉ là quan hệ tình- tiền, anh muốn giải quyết nhu cầu của bản thân sau những ngày dài làm việc mệt mỏi.

Còn với cô thì khác, cô là vợ anh, phải có yêu, có cảm xúc, thì mới làm được.

Anh không thể nhắm mắt xem cô như là những người phụ nữ trước kia của anh được, vì làm vậy là không tôn trọng cô.

" Về nhà thôi "

Nhậm Hàn đi lại lau nước mắt cho cô.

" Không về...hic "

" Về nhà rồi em muốn gì cũng được "

" Không về đâu "

Nhậm Hàn cau mày nhìn Khả Ái rồi khom người xuống vác cô trên vai đi về.

"Aaa Nhậm Hàn, bỏ xuống "

Mạnh Quỳnh lắc đầu, anh bó tay với cô em gái này rồi.

" Tiểu thư thích muốn chết mà còn giả bộ...haha "

Lục Song bật cười lớn.

Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đều hướng mắt về anh, anh cảm thấy hình như mình đã nói sai gì đó nên cũng nhanh chóng ra về.

Anh đâu có ngu mà ở lại...kkk

- ---------------

Nhậm Hàn và Lăng Khả Ái đi về nhà, anh nhanh chóng vác cô lên phòng làm đều cô muốn.

" Thả xuống "

Khả Ái liên tục dùng tay đánh thùm thụp vào lưng của anh, nhưng với sức của cô thì cũng như đấm bóp cho anh mà thôi.

Đi vào phòng, Nhậm Hàn mạnh bạo quăng cô xuống giường, anh là chồng cô, cô là vợ anh chứ không còn tiểu thư nữa.

" Hôm qua em bỏ đi đâu cả đêm "

Khuôn mặt của Nhậm Hàn bừng bừng cơn giận.

Hôm qua anh đi làm về thì Khả Ái đã bỏ đi, anh gọi cho cô, cô không nghe máy làm anh cả đêm bên ngoài tìm cô nhưng vẫn không tìm thấy.

Anh không nói, nhưng không phải cô muốn làm gì thì làm.

Nên nhớ bây giờ cô đã là vợ anh, anh có quyền được biết cô đã đi đâu cả đêm.

" Đi chơi với trai đó "

Khả Ái nhướn mày thách thức.

Bàn tay của Nhậm Hàn cuộn tròn lại, ánh mắt đỏ ngầu lên nhìn cô.

Cô đã quá đáng lắm rồi, lúc trước thì bỏ thuốc anh, bây giờ còn dám đi chơi với trai trong khi đã là vợ của anh.

" Nói, em đi với thằng nào?

Tôi sẽ giết chết nó "

" Anh quan tâm làm gì?

Anh đâu có yêu em "

Nhậm Hàn nhắm tịt mắt lại.

Năm 15 tuổi anh đã đi theo Mạnh Quỳnh.

Anh ý thức được công việc của mình rất nguy hiểm nên anh không muốn yêu ai, không muốn lập gia đình với ai.

" Khả Ái, em muốn sinh con không?

Đột nhiên tôi muốn làm ba "

Khả Ái nhìn anh, anh muốn có con sao?

Nhưng anh không làm gì, thì lấy con đâu mà sinh.

" Muốn "

Nhậm Hàn ngồi xuống giường, vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô.

Khả Ái chúm chím môi cười nhìn vào mắt anh.

" Tôi yêu em "

Môi của Nhậm Hàn chạm vào môi của cô, lần trước anh không cảm nhận được gì vì bị trúng thuốc, nhưng anh lại nhớ rất rõ rằng đêm đó cô rất đau.

Nụ hôn càng ngày càng sâu, bàn tay của cô cũng đã đặt lên cổ của anh, cả hai đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào...
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 58


Viên Mãn

Mạnh Quỳnh vò đầu bức tóc, đi qua đi lại trước cửa phòng sinh, anh đang rất lo lắng cho hai mẹ con của Phi Nhung.

Gần 1 giờ đêm, Phi Nhung bị vỡ ối, thế là cả Nguyễn gia nháo nhào lên để đưa cô đi bệnh viện.

" Mạnh Quỳnh , con ngồi xuống đi, mẹ chống mặt quá "

Mạnh Quỳnh đã đi qua, đi lại trước cửa phòng sinh hơn hai giờ đồng hồ.

Lúc đầu anh đã định đi vào cùng cô nhưng cô nhất quyết không cho, vì sợ anh sẽ làm loạn trong đó.

" Mẹ à, sao lại lâu như vậy?

Cô ấy có chuyện gì không?

"

Tay chân của Mạnh Quỳnh rung cầm cập, chưa bao giờ anh vừa sợ hãi vừa mong chờ như thế này.

" Có chị xui trong đó, Phi Nhung sẽ không sao đâu "

Mạnh Quỳnh ngồi xuống ghế, anh đưa tay vuốt mặt cho bình tĩnh, anh sắp được gặp con của mình rồi, chắc sẽ rất đáng yêu.

" Anh hai à, anh có thể nào cài lại khuy áo không?

Em không nhịn được cười "

Khả Ái bật cười thành tiếng trong khi mọi người rất căng thẳng.

Không phải do cô mà là do Mạnh Quỳnh.

Mặc áo sơ mi mà chỉ cài có hai khuy, đã vậy còn cài nhầm nữa chứ, có vạt thấp vạt cao, đầu tóc thì rối bời.

Nhậm Hàn ngồi kế bên xoa xoa cái bụng bầu bốn tháng của vợ mình mà mím môi cười.

Anh chưa bao giờ thấy Mạnh Quỳnh trong bộ dạng như thế này.

Mạnh Quỳnh trừng mắt với Khả Ái rồi cài lại khuy áo.

Khi nãy mặc được quần áo là đã may mắn lắm rồi.

Khi thấy cô vỡ ối thì anh chẳng còn biết gì cả.

" Aaaaa..."

" Thiếu phu nhân cố lên, sắp ra...sắp ra rồi "

Mạnh Quỳnh đứng bật dậy như chiếc lò xo khi nghe tiếng hét vang dội của Phi Nhung .

" Vợ ơi, em cố lên, anh bên ngoài chờ em và con "

Mạnh Quỳnh hét lên cổ vũ Phi Nhung, anh cũng rất muốn xông vào với cô nhưng lại sợ không kiềm chế được mà cho vài viên đạn vào đầu của bác sĩ.

' Oe Oe Oe '

" Aa sinh rồi "

Mạnh Quỳnh ôm mặt bật khóc khi nghe được tiếng khóc chào đời của con mình.

Cảm xúc vỡ òa, anh không thể nào kiếm nén được.

Ông Nguyễn và ông Phạm đi lại vỗ vai chúc mừng anh, đã ba mươi ba tuổi mới được làm ba.

Đôi mắt của ông Nguyễn cũng đỏ hoe lên vì vui mừng.

Vừa vui mừng vì được làm ông, vừa vui mừng vì thấy con trai của mình có được một gia đình trọn vẹn, có được một hạnh phúc mà bấy lâu nay anh thầm mong ước.

Ngày xưa khi nghe tiếng khóc chào đời của anh và Khả Ái ông đều vui mừng đến bật khóc.

Đàn ông của Nguyễn gia tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại rất tình cảm, ấp áp.

Qua hơn 20 phút thì bác sĩ bế đứa bé ra, trên môi không giấu được nụ cười vì đứa bé quá giống Mạnh Quỳnh.

" Nguyễn thiếu, là một bé trai, chúc mừng Nguyễn gia "

Mạnh Quỳnh đưa tay nhận lấy đứa bé, anh không kìm nén được sự xúc động mà nước mắt cứ lăn xuống.

Đây chính là đứa con của anh sao?

Sao lại đáng yêu, dễ thương như vậy chứ?

Bây giờ anh thật muốn hét lên vì sung sướng, hạnh phúc.

Hơn 30 phút sau thì Phi Nhung cũng được chuyển lên phòng Vip của bệnh viện.

Cũng may cô sinh không khó nên bây giờ chỉ hơi mệt chứ không ngất như những sản phụ khác.

" Phi Nhung , con xem, chỗ nào cũng giống với Mạnh Quỳnh, con lại giống mẹ của ngày xưa rồi "

Bà Nguyễn cười không khép được miệng, đây là đứa cháu đầu tiên của bà.

" Dạ, rất đẹp trai "

Mạnh Quỳnh cong môi cười cầm ly sữa nóng mang tới đút từng muổng cho cô.

Vợ của anh hôm nay đã làm rất tốt, rất kiên cường.

- ---------------

* Năm năm sau

phi Nhung năm nay đã 24 tuổi và cô đã làm mẹ của hai đứa con.

Năm đó khi sinh tiểu Hàn được 3 tháng thì cô đã bắt đầu quay lại với việc học.

Ngày cô ra trường cũng là ngày cô phát hiện mình lại mang thai.

Tuy đứa bé xuất hiện không nằm trong dự định của hai vợ chồng, nhưng cả hai vẫn rất vui mừng chào đón.

Tiểu Hàn càng lớn càng giống Mạnh Quỳnh từ khuôn mặt đến tính cách, cậu như bản sao hoàn hảo của anh.

Tiểu Hàn lúc nhỏ rất ngoan nhưng tiểu Ngôn thì không như vậy.

Lúc mang thai thì cô bị nghén dữ dội, lúc sinh ra thì ngày đêm quấy khóc làm cho Mạnh Quỳnh muốn điên cả đầu.

Buổi tối, trên giường ba ba con chơi đùa vui vẻ với nhau.

Tiểu Ngôn chỉ mới 6 tháng nên cô không nỡ đi làm, đợi cậu lớn hơn một chút thì cô sẽ vào tập đoàn để phụ giúp anh.

Tiểu Hàn ở lại chơi một lúc thì cũng đi về phòng riêng.

Tiểu Ngôn vì còn ti sữa mẹ nên vẫn còn ngủ với cả hai.

" Lại đây, mẹ cho uống sữa rồi đi ngủ nào"

Phi Nhung ngồi xuống giường, vẫy tay bảo tiểu Ngôn bò lại với mình.

Tiểu Ngôn thấy mẹ mình thì liền bò lại, cô mỉm cười bế cậu lên rồi hôn vào cặp má bánh bao.

" Anh thấy cai sữa được rồi "

" Anh lại khó chịu nữa à, tiểu Ngôn là con của anh đấy "

Phi Nhung bật cười, kéo dây áo xuống cho cậu ti sữa.

Tiểu Ngôn rất háo ăn, vừa thấy bầu ngực to tròn của cô đã há miệng ngậm lấy mút sữa rất nhiệt tình.

Mạnh Quỳnh nằm vặt xuống giường khó chịu.

Lúc đầu anh cứ nghĩ tiểu Ngôn sẽ là một bé gái nhưng ai ngờ...

Một bên không đủ, Phi Nhung đưa bầu ngực còn lại cho cậu ti, Mạnh Quỳnh nhìn thấy mà vô cùng bức rức khó chịu, nơi đó rõ ràng là của anh mà.

Anh như vậy mà lại sài chung với hai tên tiểu tử nhà họ Nguyễn này.

" Bảo bối, tiểu Ngôn ngủ rồi chúng ta làm chút đi "

Mạnh Quỳnh nháy mắt với cô.

Ban ngày anh đã nhường cô cho hai đứa trẻ, ban đêm thì cô cũng nên bù đắp cho anh một chút chứ.

Phi Nhung ' Vâng ' trong cổ họng nhưng cũng đủ làm cho ai đó vui mừng chạy quýnh quáng lại tủ lấy ' áo mưa ' nằm chờ sẵn.

Anh đã sợ cô mang thai lắm rồi.

Nhưng mọi việc không như Mạnh Quỳnh mong muốn.

Đột nhiên Tiểu Hàn lại chạy qua phòng một mực đòi ngủ chung với mẹ, thế là anh cũng dẹp luôn mấy cái ' áo mưa ' của mình.

Trên một chiếc giường rộng lớn, gia đình bốn người nằm lên trên đó. mạnh Quỳnh cảm thấy như mình sắp rớt xuống đất vì hai đứa con của anh chiếm gần hết cái giường.

" Nhung, ngày mai anh sẽ cho người đặt thêm một chiếc giường ở đây nữa "

" Anh qua phòng khác ngủ đi "

" Không, anh không ngủ được nếu không có em "

Mạnh Quỳnh ôm chặt lấy người của cô.

Nếu có rớt, cả hai cùng nhau rớt, như vậy cũng rất vui.

" Quỳnh, chị Vân Tranh chuẩn bị kết hôn rồi đó "

" Ừm, anh có biết, anh cũng rất mong Vân Tranh được hạnh phúc "

Phi Nhung mỉm cười gật đầu.

Cô thấy mình của ngày đó rất trẻ con khi ghen với Hàn Vân Tranh, bây giờ thì cô đã đủ trưởng thành để thông cảm, để thấu hiểu.

" Thành, nếu thời gian quay trở lại năm anh 20 tuổi thì anh sẽ làm gì?

"

" Anh sẽ bắt em về nuôi, đợi 18 tuổi thì thịt "

Phi Nhung bật cười đánh vào ngực của anh.

Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện thịt cô.

" Bảo bối, em có biết lúc em mới sinh ra rất đáng yêu không?

"

" Đáng yêu như thế nào, hửm?

"

Phi Nhung cười tủm tỉm, có ai may mắn như cô không?

Lúc sinh ra đã được chồng ngắm.

" Đáng yêu lắm.

Da thì nhăn nheo, mặt thì đỏ trạch, đã vậy còn khóc rất to, tiểu Ngôn bây giờ là giống em đó "

Mạnh Quỳnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng, lúc đó anh đã 15 tuổi nên nhớ khá rõ về Phi Nhung lúc nhỏ.

" Anh nhỏ tiếng thôi, con thức bây giờ "

" Đó chỉ là lúc mới sinh thôi, chứ vợ của anh rất xinh đẹp "

Phi Nhung lườm anh, đừng nịnh nọt giả tạo đó.

Mạnh Quỳnh ôm lấy khuôn mặt của Phi Nhung hôn hít.

Anh thấy nụ hôn rất quan trọng.

Mỗi lần giận nhau, anh cứ mặt dày ôm hôn là cô sẽ hết giận ngay.

Anh thấy thỏa thuận của cả hai lúc mới bắt đầu yêu cũng rất hay và thú vị.

Không biết tương lai sẽ như thế nào nhưng hiện tại cả hai cảm thấy rất mãn nguyện, rất hạnh phúc với những gì mình đang có.

Có anh, có em, có những đứa con của chúng ta.

" Phạm Phi Nhung, anh yêu em "

End

[ còn ngoại truyện của Nguyễn Kiên và Tiêu Dao nên viết nữa 0 vậy hihii]
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 59


Ngoại Truyện: Lăng Kiên và Tiêu Dao (1)

Ba mẹ của Nguyễn Kiên quyết định sẽ ở lại chăm sóc Tiêu Dao đến ngày cô sinh nở.

Lúc đầu Tiêu Dao không muốn về lại biệt thự của anh, nhưng nếu ở lại thì sẽ gây phiền phức cho Phi Nhung.

Phi Nhung đã giúp cô quá nhiều rồi, lần này cô phải mạnh mẽ để tự mình đối đầu với mọi việc, với lại theo cô thấy ba mẹ của anh không phải là người xấu.

Mẹ của Nguyễn Kiên đặc biệt rất thương Tiêu Dao vì tính tình hiền lành, với hoàn cảnh vô cùng khó khăn.

Ông bà cũng đã đến nhà để thưa chuyện với ba mẹ của cô.

Ông bà nhận hết phần sai về mình và muốn bù đắp cho cô, sẽ không để cô và đứa bé chịu thiệt thòi.

Ba mẹ của Tiêu Dao khi biết con gái của mình bị như vậy thì rất đau lòng và cũng rất tự trách.

Là ông bà đã không lo cho cô được đầy đủ, để cô phải cực khổ kiếm tiền rồi xảy ra chuyện không mong muốn như vậy.

Trước tiên ba mẹ của Nguyễn Kiên mua cho ba mẹ của Tiêu Dao một căn nhà tiện nghi hơn và đưa cho Tiêu Dao một số tiền lớn để chữa trị bệnh tình cho bà Tiêu.

Nguyễn Kiên cũng không có ý kiến gì.

Anh biết rõ Tiêu Dao không phải là người phụ nữ ham tiền nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc cô phải nhận lấy số tiền của ông bà.

Nhưng cô đã dặn lòng, sau này có tiền nhất định cô sẽ trả lại cho ông bà.

Mối quan hệ của cô và anh cũng không có tiến triển gì, cứ bình lặng trôi qua.

Ban ngày thì anh đi làm, tối về thì cô đã vào phòng ngủ.

Chỉ có mỗi buổi sáng hay ngày chủ nhật thì cả hai có nói chuyện với nhau, nhưng được vài câu thì lại thôi.

Ba của Nguyễn Kiên đặc biệt rất thích Tiêu Dao.

Ông rất mong con trai của mình sẽ biết trân trọng một người con gái tốt như cô.

Tuy không ép cả hai nhưng ông bà luôn tạo điều kiện cho cả hai tiếp xúc thân mật với nhau, vì ông bà nghĩ một nam một nữ sống chung với nhau lâu dần cũng sẽ có tình cảm, huống chi Tiêu Dao còn đang mang thai con của anh.

Tiêu Dao và bà Nguyễn từ trên lầu đi xuống, Nguyễn Kiên thì ngồi ở sofa chờ sẵn.

Hôm nay là chủ nhật nên mẹ anh muốn đưa cô đi trung tâm thương mại đi dạo và mua sắm.

Bụng của Tiêu Dao cũng đã nhô lên vì đang mang thai ở tháng thứ 6.

Mẹ của Nguyễn Kiên chăm sóc cô rất kỹ, nấu toàn những món bổ dưỡng cho cô và thai nhi.

" Chúng ta đi thôi "

Nguyễn Kiên gật đầu đi ra xe, Tiêu Dao và mẹ anh cũng bước theo sau.

Chiếc xe lái đến trung tâm thương mại.

Nguyễn Kiên là người đầu tiên bước xuống rồi mở cửa xe cho cả hai.

Mẹ anh bước ra trước rồi đến Tiêu Dao, vì sợ cô ngã nên anh đã khom người xuống đỡ cô ra xe.

Mẹ anh mỉm cười hài lòng, còn Tiêu Dao thì đỏ mặt ngại ngùng.

Tiêu Dao khoác tay của mẹ anh đi vào trong.

Nguyễn Kiên cũng bước theo sau như vệ sĩ bảo vệ hai người.

" Nguyễn nhị phu nhân, chào bà, lâu quá không gặp "

" Chào bà Phương.

Đúng vậy, lâu quá không gặp "

Bà Phương và con gái của mình là Phương Khả hôm nay đi mua sắm, trùng hợp lại gặp cả ba ở đây.

" Bà về nước khi nào?

Đây là....?"

Bà Phương và Phương Khả nãy giờ cứ nhìn chầm chầm vào người của Tiêu Dao.

Chẳng lẽ đây là bạn gái của Nguyễn Kiên?

Còn đang mang thai nữa chứ?

Chẳng lẽ đây là thiếu phu nhân tương lai sao?

" Cũng hơn ba tháng rồi, về đây chăm cháu nội "

Mẹ anh mỉm cười, nhẹ nhàng xoa cái bụng bầu của Tiêu Dao.

Bà Phương và Phương Khả trợn mắt.

Nói vậy là Nguyễn Kiên đã có vợ con rồi sao?

Vậy tại sao không công bố cho mọi người biết, để Phương gia của bà nuôi hy vọng kết thông gia.

Nguyễn Kiên chán ghét nhìn sang hướng khác, hướng mắt của anh lại nhìn ngay cửa hàng bán quần áo cho em bé, anh cong môi cười hạ tầm mắt xuống nhìn Tiêu Dao.

" Đi mua đồ cho con "

" Nhưng mà..."

" Hai đứa cứ đi đi, mẹ đứng đây nói chuyện với Phương phu nhân "

Tiêu Dao gật đầu rồi cùng với Nguyễn Kiên đi vào trong cửa hàng bán quần áo cho em bé.

Vì sợ cô vấp ngã nên tay anh đã đặt ngay eo cô, điều này làm cho Phương Khả rất không vui.

Cả hai đi vào trong, Nguyễn Kiên nhìn những bộ quần áo cho trẻ con mà không nhịn được cười, lòng lân lân hạnh phúc và cũng rất mong ngày bé con chào đời.

" Không phải anh từng không thích con sao?

Anh còn bắt tôi phải phá thai "

Tiêu Dao cười khẩy, những lời nói vô tình của Nguyễn Kiên lúc trước không bao giờ cô quên.

Tuy bây giờ anh đã thay đổi nhưng những lời nói đó đã khắc sâu vào trong đầu của cô.

" Trong đời ai cũng mắc sai lầm, nhưng tôi biết sửa sai không phải rất tốt sao?

"

Nguyễn Kiên không hề tức giận với lời nói của Tiêu Dao.

Anh biết cô mang thai nên tính tình thay đổi, nếu là cô của trước đây sẽ không bao giờ dám nói chuyện với anh như thế.

Nguyễn Kiên và Tiêu Dao chọn từng món cho bảo bối trong bụng.

Cô nhìn từng hành động của anh mà lòng có chút xao xuyến, có chút vui.

Hơn 30 phút sau, Nguyễn Kiên và Tiêu Dao đi ra.

Trên tay anh là ba cái túi giấy, tất nhiên anh sẽ không cầm mà đưa cho vệ sĩ đang đứng bên ngoài.

Anh đường đường là thiếu gia của Nguyễn gia mà, đâu thể nào mất mặt như vậy.

" Hai đứa mua xong rồi sao?"

Mẹ anh mỉm cười, bà đã đứng bên ngoài quan sát cả hai nãy giờ, bà không muốn phá hoại giây phút hạnh phúc đó.

" Dạ "

- ---------------

Đến tối, Tiêu Dao ngồi trên giường vuốt vuốt chiếc bụng bầu của mình mà mỉm cười.

Ngày mai đã đến ngày hẹn khám thai rồi, cô sẽ biết được đứa bé trong bụng mình là trai hay gái.

*Cốc cốc cốc *

" Vào đi "

Nguyễn Kiên mở cửa đi vào, trên tay của anh đang cầm một ly sữa bầu cho Tiêu Dao.

" Uống đi rồi ngủ sớm, ngày mai tôi đưa em đi khám thai "

" Ngày mai anh không đi làm sao?

"

Tiêu Dao nhận lấy ly sữa rồi từ từ uống.

" Khám thai vẫn quan trọng hơn, tôi không đi làm một hôm cũng không thể nghèo được "

Nguyễn Kiên vừa nói vừa đi lại chỗ trống bên cạnh của Tiêu Dao nằm xuống.

Cô bất ngờ liền lên tiếng hỏi anh.

" Anh làm gì vậy?

"

" Ngủ "

" Đây là giường của tôi, phòng của tôi "

" Đây là nhà của tôi.

Yên tâm, tôi không làm gì em đâu.

Là tôi thấy bụng của em cũng đã lớn rồi, ngủ một mình không ổn "

" Không, tôi và anh không thể chung giường được "

Nguyễn Kiên không nói gì, nhắm mắt lại ngủ.

Cô cũng đã mang thai ở tháng thứ sáu rồi, ngủ một mình anh không yên tâm.

Con cũng đã có rồi, ngủ chung giường thì có làm sao.

Tiêu Dao đặt lên sữa trên bàn, cô không muốn uống nữa cũng không muốn nằm chung giường với Nguyễn Kiên.

Lý do là vì nó sẽ làm cho cô nhớ lại đêm kinh hoàng đó, đêm mà anh đã cuồng dã chiếm đoạt cô.

" Nguyễn Kiên, tôi sẽ không ngủ được nếu như anh ngủ ở đây "

" Tại sao?

"

" Nó sẽ làm tôi nhớ đến đêm đó "

Nước mắt của Tiêu Dao tuôn trào xuống, dáng vẻ rất đáng thương.

Nguyễn Kiên ngồi dậy, ôm lấy bã vai của cô.

Anh biết mình rất sai khi đêm đó đã uống say rồi cưỡng ép cô.

" Tôi xin lỗi "

" Anh đi ra khỏi phòng của tôi đi "

" Tôi ngủ ở sofa được chứ?

"

Tiêu Dao đưa đôi mắt ngấn nước nhìn vào đôi mắt của Nguyễn Kiên.

Ngủ ở sofa?

Anh vì con hay vì cô mà chịu thiệt ngủ ở sofa?

Nguyễn Kiên đứng cầm theo chiếc gối đi lại sofa nằm xuống.

Tiêu Dao ngây người nhìn anh, anh thật sự ngủ ở sofa sao?

" Anh tắt đèn đi "

" Ừm "

Tiêu Dao lau sạch nước mắt rồi nằm xuống giường.

Nằm được một lúc lâu cô vẫn không thể nào ngủ được vì trong phòng có sự tồn tại của anh.

Cô ngồi dậy nhìn Nguyễn Kiên đang nằm ngủ ở sofa, cô thở dài đi lại tủ lấy chăn đắp lên cho anh.

" Chưa ngủ à?

"

Mắt của Nguyễn Kiên đột ngột mở ra làm cho Tiêu Dao giật mình.

Anh định hù chết cô à?

" Anh mau về phòng mình ngủ đi, ngủ ở sofa không quen còn rất đau lưng "

" Không sao, không quen từ từ rồi quen, tôi sẽ ngủ ở đây đến khi nào em sinh và con tôi lớn.

Lại giường ngủ đi, con của tôi buồn ngủ rồi đó "

" Anh...anh lại giường nằm đi "

Tiêu Dao nói rồi ôm bụng bầu đi nhanh lại giường nằm xuống.

Nguyễn Kiên cong môi cười, cầm chiếc gối đi lại giường.

Tiêu Dao lấy gối ôm đặt ở giữa cả hai, cô chỉ là không nỡ nhìn anh ngủ ở sofa, chứ cô không hề muốn đụng chạm gì đến anh.

Hôm sau Nguyễn Kiên đưa Tiêu Dao đi khám thai như một đôi vợ chồng hạnh phúc.

Anh cảm thấy mình hối hận vẫn còn kịp lúc, nếu như lúc đó anh cứ kiên quyết ép cô phá thai thì chắc bây giờ anh rất ân hận, và dằn vặt cả đời.
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 60


Ngoại Truyện: Lăng Kiên và Tiêu Dao (2)

Hai tháng nữa trôi qua, Tiêu Dao đang mang thai ở tháng thứ tám.

Tình cảm của cô và Nguyễn Kiên cũng có chút tiến triển, anh ở nhà nhiều hơn, quan tâm đến cô và đứa bé nhiều hơn, và còn tự tay xuống bếp nấu súp dưỡng thai cho cô, tuy không ngon như mẹ anh nấu nhưng chứa đầy tình cảm.

Hôm nay Tiêu Dao muốn đi qua biệt thự chơi với Phi Nhung , Nguyễn Kiên cũng chiều theo ý cô mà đưa cô đi.

Phi Nhung hiện tại đang mang thai ở tháng thứ 4, Mạnh Quỳnh chăm sóc cho cô rất kỹ và không cho cô đi đâu cả.

" Phi Nhung"

" Chị Dao Dao đến rồi à, chị ngồi xuống đi, em chờ chị từ sáng đến giờ "

Phi Nhung ngồi ở sofa ăn trái cây, Mạnh Quỳnh cũng ngồi kế bên massage cho cô.

Tiêu Dao cúi đầu chào Mạnh Quỳnh.

Nguyễn Kiên vì không muốn cho mọi người phải khó xử nên anh chỉ đưa cô tới đây rồi đi đến tập đoàn, khi nào cô muốn về thì anh sẽ đến đoán.

" Anh lên thư phòng, em không được đi lung tung "

" Biết rồi mà, nói mãi "

Phi Nhung đẩy Mạnh Quỳnh đi, suốt ngày anh không cho cô đi đâu cả, cứ hết ngồi rồi nằm.

" Phi Nhung đứa bé thế nào rồi?

"

" Ổn rồi chị, nhưng bác sĩ khuyên là hạn chế đi đứng và vận động mạnh, vì thế nên em chả dám đi đâu, lần đó em sợ lắm rồi "

Phi Nhung mỉm cười vuốt ve chiếc bụng nhô lên của mình.

Thật sự lần đó cô rất sợ, sợ mất đứa bé.

" Ừm, cẩn thận là tốt, chị cũng vậy, đi đâu lúc nào cũng có Nguyễn Kiên hay bác gái "

" Chị và Nguyễn Kiên thế nào rồi?

"

" Thế nào là thế nào?

Chị và anh ấy chỉ vì đứa bé thôi, sau khi sinh, đứa bé cứng cáp thì chị sẽ về nhà của chị "

" Chị Dao Dao, chị có thích Nguyễn Kiên không?

"

Phi Nhung nghiêng đầu hỏi.

Khuôn mặt của Tiêu Dao bỗng nhiên đỏ lên, thích?

Cô có thích Nguyễn Kiên.

Hai tháng nay ngày ngày ngủ chung, ngày ngày bên cạnh thì làm sao không có tình cảm được chứ.

Huống chi cả hai còn có sợi dây liên kết là đứa bé.

" Mặt chị đỏ rồi kìa?

"

Phi Nhung bật cười thành tiếng.

" Phi Nhung , đừng cười nữa "

" Vậy thì chị tính sao?

Đứa bé cũng cần có một gia đình trọn vẹn "

" Chị biết chứ, nhưng hiện tại chị không biết anh ấy có thích chị hay không?

"

Tiêu Dao thở dài, đôi mắt đượm buồn nhìn xuống chiếc bụng to của mình.

Hai tháng nay quả thật Nguyễn Kiên rất chu đáo, nhưng anh một câu cũng con, hai câu cũng con, chưa bao giờ là cô cả.

Như sáng nay vậy đó, cô không muốn ăn nhưng anh cứ ép cô ăn và nói là 'Em không ăn, con tôi sẽ đói '.

Lúc cô muốn một mình tới đây thì anh lại bảo ' Tôi không an tâm, con tôi cần được tôi bảo vệ '

" Chị muốn biết không?

Em có cách này, đảm bảo hiệu quả "

" Cách gì?

"

" Đợi em một chút "

Phi Nhung quơ tay lấy điện thoại gọi cho Lục Song bảo anh tới liền, anh cũng rất vui vẻ lái xe tới, làm việc là phụ thôi, vui là chính.

Tiêu Dao nhíu mày không hiểu.

Phi Nhung đanh nghĩ cách gì vậy?

Thật sự hiệu quả sao?

Cô thật muốn biết Nguyễn Kiên có thích cô hay không?

Nếu là không thì cô sẽ quyết tâm từ bỏ đoạn tình cảm vừa chớm nở này mà tập trung lo cho đứa bé và kiếm tiền để trả lại cho ba mẹ của anh.

" Chuyện gì thế thiếu phu nhân?

Thiếu gia bảo tôi đến sao?

"

" Không, là tôi có chuyện muốn nhờ anh, giúp tôi một chuyện được không?

"

Lục Song bật cười ngồi xuống sofa, thiếu phu nhân đã lên tiếng thì anh đâu dám từ chối, với lại anh cũng đang rảnh, ở không cũng chán.

" Thiếu phu nhân cứ nói, tôi sẽ tận tâm tận lực, nhưng với một điều kiện "

" Điều kiện gì?

"

" Cô phải đảm bảo là thiếu gia không mắng tôi "

" Được.

Anh ấy mắng anh, tôi sẽ mắng anh ấy "

" Được, thiếu phu nhân nói đi, muốn tôi giúp việc gì?

"

Phi Nhung nhìn qua Tiêu Dao, nếu muốn biết Nguyễn Kiên có thích cô hay không thì phải để xem anh ấy có ghen hay không?

- ---------------

Nghe theo cách của Phi Nhung, Tiêu Dao ở lại đến chiều, Lục Song cũng vui vẻ ở lại và giúp cả hai.

Chuyện này cũng không phải chuyện xấu, coi chừng Nguyễn Kiên mất vợ còn anh thì có vợ thì sao?Không chừng chỉ diễn kịch nhưng anh và Tiêu Dao lại có tình cảm thật.

Anh cũng nôn có vợ lắm rồi, Nhậm Hàn và Mạnh Quỳnh h cứ trêu anh bê đê miết.

Tiêu Dao đang rất căng thẳng với những suy nghĩ của mình thì Nguyễn Kiên đi vào nhà.

Anh chỉ cho cô đi chơi vài tiếng rồi về nghỉ ngơi, nhưng bây giờ đã đến giờ chiều.

Từ trưa đến giờ anh rất khó chịu vì cô không gọi anh đến đón.

" Về thôi, em định ở lại đây luôn à?

"

Tiêu Dao nhìn qua Lục Song và Phi Nhung.

Lục Song mỉm cười nhẹ rồi đứng dậy đi lại gần cô, đỡ cô đứng dậy.

" Về thôi Dao Dao, tôi đưa em về "

Nguyễn Kiên cau mày nhìn cảnh tượng trước mắt, hai người này sao lại thân thiết với nhau đến vậy?

" Tôi đến đón Tiêu Dao về "

" Nhưng Tiêu Dao đã hứa là cho tôi đưa cô ấy về "

" Lục Song, cậu đùa với tôi à?

Cô ấy mang thai đứa con của tôi, tôi có nhiệm vụ chăm sóc cô ấy "

" Thì tôi có nói là con của tôi đâu, nhưng cô ấy đã hứa là cho tôi đưa về "

Lục Song vừa nói vừa dìu Tiêu Dao lướt ngang qua anh.

Phi Nhung nãy giờ cứ nhịn cười.

Lục Song không làm diễn viên thật sự rất uổng, diễn cứ như thật.

Bàn tay của Nguyễn Kiên cuộn tròn lại, khuôn mặt căng cứng nhìn Tiêu Dao và Lục Song rời đi, tại sao anh lại có cảm giác tức giận giống như khi anh nhìn thấy Phi Nhung đi bên cạnh Mạnh Quỳnh vậy?

Chẳng lẽ anh đã thích Tiêu Dao rồi ư?

Lên xe Lục Song cười như điên, khi nãy nhìn thấy sắc mặt của Nguyễn Kiên thì anh rất muốn cười như vẫn phải cố gắng kiềm chế.

" Lục Song, anh đưa tôi về thật à?

"

" Ừm, lỡ diễn thì phải diễn cho tới chứ?

Cô đã ghi nhớ những lời thiếu phu nhân nói chưa?

"

" Tôi nhớ rồi, cảm ơn anh "

" Không có chi, tôi cũng rất thích làm việc tốt "

- ---------------

Buổi tối, Tiêu Dao ngồi dựa lưng ra thành giường, Nguyễn Kiên theo thói quen pha sữa mang lên cho cô.

" Uống đi rồi ngủ sớm, con tôi cần nghỉ ngơi "

" Vâng "

Tiêu Dao gật đầu, cầm ly sữa lên uống.

" Quay lưng qua, tôi massage cho em "

" Không cần đâu, khi nãy bác gái đã làm rồi, tôi không đau lưng nữa "

" Em thèm ăn gì không?

Tôi nấu cho em "

Tiêu Dao lắc đầu rồi cố gắng uống hết ly sữa, uống xong thì cô đặt ly sữa lên bàn rồi nằm xuống giường nghỉ ngơi.

Nguyễn Kiên theo thói quen cũng lên giường nằm với cô, kéo chăn đắp cho cô sợ cô nhiễm lạnh.

" Ngủ đi "

Nguyễn Kiên đặt nụ hôn xuống bụng của Tiêu Dao, cô liền giật mình, trợn mắt nhìn anh.

" Tôi hôn con tôi thôi "

Thế là Tiêu Dao câm nín, nhưng trong lòng có chút vui mừng.

Nguyễn Kiên thấy cô không phản ứng liền hôn thêm vài cái nữa xuống chiếc bụng to của cô.

" Anh thương con lắm sao?

"

" Tất nhiên "

" Ừm, ngủ đi, tôi muốn ngủ "

Tiêu Dao nhắm mắt nhưng trong lòng vô cùng khó chịu, cô muốn hỏi anh có thương cô không?

Anh đã quên được Phi Nhung hay chưa?

Anh có muốn cùng cô xây dựng một gia đình không?....



Sáng hôm sau, Nguyễn Kiên thức giấc thì không thấy Tiêu Dao đâu.

Anh vội vàng vào phòng tắm vscn rồi đi xuống nhà tìm cô.

Bụng của cô cũng đã to rồi, đi xuống cầu thang một mình rất nguy hiểm.

Vừa đi xuống nhà, người làm nói Tiêu Dao đang ăn sáng trong phòng bếp.

Anh đi vào, cảnh tượng trước mắt làm cho cả người của Nguyễn Kiên cứng đờ, bàn tay xiết chặt lại.

Lục Song lại chạy đến đây, còn đang đút thức ăn cho cô, cô còn rất vui vẻ.

" Nguyễn Kiên, anh dậy rồi à, ngồi xuống ăn sáng đi "

" Lục Song, cậu rảnh lắm sao?

"

" Đúng rồi, tôi rất rảnh.

Thiếu gia, một lát tôi dẫn Dao Dao đi chơi, như vậy sẽ tốt cho con của ngài "

" Tập đoàn hết việc rồi sao?

Cậu mau đứng dậy đi đến tập đoàn làm việc, nếu không tôi sẽ đuổi việc cậu.

Còn nữa, con tôi cần cậu lo à?

"

" Tôi chỉ lo cho Dao Dao thôi, sợ cô ấy ở nhà buồn rồi ảnh hưởng đến sức khỏe và đứa bé "

Lục Song vừa nói vừa múc từng muỗng súp thổi nguội đưa trước miệng của Tiêu Dao, cô cũng rất phối hợp uống lấy.

" Cậu đủ rồi đấy, mau cút khỏi mắt tôi "

" Anh làm gì lớn tiếng quá vậy?

"

Tiêu Dao lên tiếng khi thấy Nguyễn Kiên mất bình tĩnh.

Cô thấy thật ngại với Lục Song, chỉ muốn giúp cô thôi mà lại bị anh lớn tiếng như thế này.

" Em muốn yêu đương gì thì cũng phải đợi sinh đứa bé này ra, nó là con tôi, không phải của Lục Song "

" Anh yên tâm, tôi không làm gì ảnh hưởng đến con của anh đâu "

Tiêu Dao nói rồi kéo tay của Lục Song đi ra ngoài.

Bấy nhiên đây thôi cũng đã đủ rồi, cô không muốn diễn kịch nữa.

Cứ để thời gian quyết định mọi chuyện.

Lục Song dù bị mắng nhưng anh cũng rất vui, thấy Nguyễn Kiên như vậy thì anh dám chắc tương lai cả hai sẽ có kết quả tốt.

Tiêu Dao theo anh thấy là một cô gái rất tốt, chỉ tiếc là anh không gặp sớm hơn, nếu không Nguyễn Kiên đừng hòng giành với anh.

Nhưng nếu Nguyễn Kiên không biết trân trọng thì anh sẽ theo đuổi cô thật.

Anh không quan trọng chuyện đó và anh biết rõ cô mang thai chỉ là sự cố.

Vừa có vợ vừa có con nhờ, không phải rất tốt sao.

Thấy Tiêu Dao hậm hực ngồi ở sofa, Nguyễn Kiên hắng giọng đi lại.

" Đừng diễn kịch nữa, đã đủ rồi "

Nguyễn Kiên ngồi xuống cạnh cô.

Đừng nghĩ anh không biết cô và Lục Song đang diễn kịch, anh còn biết chuyện này là do Phi Nhung bày ra.

Nhưng rõ ràng là anh biết là diễn kịch nhưng anh vẫn cảm thấy rất tức giận, rất khó chịu.

Tiêu Dao bị anh nói trúng liền đỏ mặt xấu hổ quay sang hướng khác.

" Tiêu Dao, chuyện của chúng ta đợi sau khi em sinh xong thì hãy nói tới được không?

"

Tiêu Dao im lặng không nói gì.

Hiện tại cô rất muốn biết trong lòng của anh đang nghĩ gì.

Cô muốn biết để không phải hy vọng rồi thất vọng, nhưng anh đã nói vậy thì thôi, cô sẽ hưởng thụ khoảng thời gian hạnh phúc này.

" Tôi đưa em đi chơi cho thoải mái nhé, từ đây đến ngày em sinh tôi sẽ không đi làm nữa "

" Tôi không cần đâu, ở nhà cũng quen rồi "

" Em quen nhưng con tôi không quen, tôi đưa em lên phòng thay đồ "

- ---------------

Ngày lại ngày trôi qua, mới đấy mà chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày sinh của Tiêu Dao.

Đúng theo lời của Nguyễn Kiên nói, anh không đi làm nữa, anh chỉ làm việc ở nhà, mỗi khi có cuộc họp quan trọng thì anh mới đến tập đoàn.

Vì gần đến ngày sinh nên Tiêu Dao rất hay mệt mỏi, bụng nặng nề khiến cô đi lại rất bất tiện.

Sáng sớm Tiêu Dao thức giấc trước, nhìn qua Nguyễn Kiên vẫn còn ngủ.

Cũng như mỗi ngày, cô tự mình vào phòng tắm vscn.

Vừa bước vào phòng tắm, vì sàn còn hơi ướt nên cô đã trượt chân té ngã xuống sàn.

" Aa..."

Tiêu Dao ôm lấy bụng mình hét lên vì đau nhói, cô còn thấy cả dòng máu đang trong người mình chảy ra.

Nguyễn Kiên đang ngủ thì cũng bị tiếng hét của cô làm cho thức giấc.

Anh vội vàng ngồi dậy nhìn ngó khắp nơi nhưng không thấy cô.

" Nguyễn Kiên....tôi đau quá...aaa "

Nghe được tiếng cô trong phòng tắm, anh chạy như gió vào phòng.

Nhìn thấy cô đau đớn ngồi dưới vũng máu, mặt anh xanh lét ngồi xuống ôm lấy cô.

" Tiêu Dao..."

" Tôi đau quá...huhu...con mình...

"

" Đừng khóc, tôi đưa em đi bệnh viện "

Nguyễn Kiên bế bổng Tiêu Dao lên chạy xuống nhà mặc kệ máu dính vào người anh.

Ba mẹ của anh nhìn thấy mà hốt hoảng đến rơi cả tách trà trên tay.

" Dao Dao sao vậy?

"

" Đau quá...aaa...huhu "

Mẹ anh chạy đến hỏi.

" Cô ấy bị té, mau bảo tài xế lấy xe cho con "

Nguyễn Kiên đặt Tiêu Dao ngồi vào trong xe cùng với mẹ anh rồi anh quay lại ghế lái.

Anh biết tài xế sẽ không lái nhanh bằng anh, và thế là chiếc xe lao như gió trên đường.

Tiêu Dao nhanh chóng được đẩy vào phòng sinh, vì trên đường đi mẹ anh đã gọi cho bác sĩ chuẩn bị sẵn.

Nguyễn Kiên và bà Nguyễn đứng bên ngoài đợi, lòng anh bây giờ như lửa đốt.

Ba anh, ông bà Nguyễn, Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đi đến.

Ai cũng rất lo lắng cho Tiêu Dao.

* Cạnh *

" Nguyễn thiếu, vì cô Tiêu vẫn chưa tới ngày sinh lại bị động thai nên phải tiến hành mổ gấp cho cô ấy, cô ấy đang rất yếu, nếu không mổ ngay sẽ nguy hiểm cho cả mẹ và con "

Bàn tay của Nguyễn Kiên xiết lại, anh đang tự trách mình vì không chăm sóc tốt cho cô, để cô một mình vào phòng tắm khi đang mang thai.

" Được, mau cứu cô ấy và đứa bé "

Ngay lập tức Tiêu Dao được đẩy đến phòng mổ, trước khi vào Nguyễn Kiên đã nắm tay cô, hôn lên trán cô trấn an.

" Dao Dao cố lên, sắp được gặp con của chúng ta rồi, tôi bên ngoài chờ em và con "

Cánh cửa phòng mổ đóng lại, mọi người đều lo lắng đứng ngồi không yên.

Nguyễn Kiên vò đầu bức tóc, nước mắt của anh cũng chảy dài xuống.

Anh nguyện hy sinh bản thân mình để đổi lại mạng sống cho hai mẹ con của Tiêu Dao.

" Nguyễn Kiên, em thay quần áo mới đi, ca mổ sẽ rất lâu "

Mạnh Quỳnh đi lại vỗ vai anh.

" Không, em phải ở đây chờ cô ấy "

" Kiên, con thay quần áo mới đi, quần áo của con đã dính máu rồi, một lát bế con sẽ không tiện đâu "

Ba của anh đưa cho anh một túi giấy, khi nãy thấy anh rời khỏi nhà với bộ đồ thể thao, đã vậy còn dính máu nên ông đã đem theo cho anh.

" Dạ "

Nguyễn Kiên cầm túi giấy đi lại nhà vệ sinh gần đó thay ra.

Hơn 3 tiếng sau đó, cánh cửa phòng mổ mở ra, y tá bước nhanh ra trên mặt không giấu được sự lo lắng.

" Nguyễn thiếu, tình hình đang rất nguy kịch, chúng tôi chỉ có thể giữ một, ngài muốn giữ mẹ...hay giữ con?"

Cả người của Nguyễn Kiên không còn đứng vững nữa, mọi người ở đây ai cũng đau lòng xót xa.

Nhất là Phi Nhung, cô đã ôm bụng bật khóc.

" Nguyễn Kiên...mẹ thấy...."

" Giữ mẹ, mau vào cứu cô ấy "

Nguyễn Kiên hét lên rồi ngồi bệch xuống nền, nước mắt của anh không ngừng rơi xuống.

Tất cả đều là lỗi của anh, đứa bé là giận anh nên đã không cùng Tiêu Dao cố gắng vượt qua.
 
Xin Hãy Yêu Em
Chương 61


Ngoại Truyện: Lăng Kiên và Tiêu Dao (End)

Hơn 3 tiếng sau đó, cánh cửa phòng mổ mở ra, y tá bước nhanh ra trên mặt không giấu được sự lo lắng.

" Nguyễn thiếu, tình hình đang rất nguy kịch, chúng tôi chỉ có thể giữ một, ngài muốn giữ mẹ...hay giữ con?"

Cả người của Nguyễn Kiên không còn đứng vững nữa, mọi người ở đây ai cũng đau lòng xót xa.

Nhất là Phi Nhung , cô đã ôm bụng bật khóc.

" Nguyễn Kiên...mẹ thấy...."

" Giữ mẹ, mau vào cứu cô ấy "

Nguyễn Kiên hét lên rồi ngồi bệch xuống nền, nước mắt của anh không ngừng rơi xuống.

Tất cả đều là lỗi của anh, đứa bé là giận anh nên đã không cùng Tiêu Dao cố gắng vượt qua.

Trôi qua hơn một giờ đồng hồ, Nguyễn Kiên thẫn thờ ngồi dựa lưng vào tường, trong lòng của anh vô cùng đau đớn, nỗi đau này thấu tận cả tâm can.

Chắc là do đứa bé hận anh vì lúc đầu đã từ bỏ nó, đã không yêu thương nó nên nó mới bỏ anh mà đi.

Còn Tiêu Dao nữa, liệu cô có chấp nhận nổi sự thật này hay không?

Anh là đàn ông, anh còn đau đến muốn chết đi thì làm sao cô chịu nổi khi đứa bé cô mang gần chín tháng trong bụng.

Nước mắt lại rơi xuống, Nguyễn Kiên vò đầu bức tóc mình, anh có lỗi với Tiêu Dao, anh có lỗi với đứa bé.

Mạnh Quỳnh và mọi người nhìn thấy Nguyễn Kiên như vậy cũng không biết phải khuyên anh như thế nào cho phải, đành để anh và Tiêu Dao tự mình vượt qua nỗi đau này.

Cánh cửa phòng mổ lại một lần nữa mở ra, trên tay của cô y tá còn đang bế một đứa bé.

Mọi người đều lau đến chỉ có Nguyễn Kiên là vẫn ngồi đó, lòng của quặn đau lên, anh không đủ can đảm để nhìn đứa con xấu số của anh.

" Chúc mừng Nguyễn gia, là một tiểu thiếu gia.

Mẹ con đều bình an, đứa bé rất kiên cường "

Câu nói này làm cho mọi người vui mừng đến bật khóc nức nở trước cửa phòng phẩu thuật.

Nguyễn Kiên bật dậy, lau đến nhìn đứa bé.

Nguyễn Kiên đưa tay bế lấy đứa bé, bé con đang nhắm tịt mắt, khuôn mặt hơi nhăn và đỏ do mới sinh.

Nước mắt lại rơi xuống, nhưng đây là giọt nước mắt của hạnh phúc, Tiêu Dao và cả đứa bé đều không sao, thật may mắn.

Tiêu Dao nhanh chóng được chuyển lên phòng Vip của bệnh viện.

Hiện tại cô vẫn chưa thể tỉnh lại do vẫn còn thuốc gây mê.

Nguyễn Kiên đi lại nắm lấy tay cô, sinh con quá đau đớn, mang thai thì cực nhọc, anh đã nợ cô rất nhiều, cả đời này cũng không sao trả hết.

Ông bà Tiêu cũng đến bệnh viện với con gái và cháu ngoại.

Ba anh vì sợ ông bà Tiêu lo lắng, sức khỏe của bà Tiêu cũng yếu nên khi ca phẩu thuật thành công thì ông mới thông báo cho ông bà biết.

Hơn 6 giờ tối Tiêu Dao mới có thể tỉnh lại.

Cảm giác đầu tiên của cô là đau đớn, không thể nhích người nổi.

" Dao Dao, em tỉnh rồi "

Nguyễn Kiên vui mừng, từ lúc Tiêu Dao được chuyển vào đến giờ thì anh vẫn cứ ngồi đó đợi cô, nắm tay cô.

" Con đâu, không sao chứ?

"

Dù rất đau đớn nhưng Tiêu Dao vẫn hỏi tình hình của đứa bé.

" Con không sao, hiện tại đang nằm trong lồng kính, mọi người đang ở đó "

" Tôi muốn đi nhìn con "

" Không được, ngày mai anh sẽ ẩm con đến cho em nhìn, còn bây giờ thì nghỉ ngơi.

Vết mổ có đau lắm không?

Hay là anh gọi bác sĩ đến khám "

Tiêu Dao mở tròn mắt nhìn anh.

Anh xưng hô với cô kiểu gì vậy?

Đôi mắt đỏ như đã khóc rất nhiều?

Anh khóc vì lo lắng cho cô và đứa bé ư?

" Sao thế?

"

Tiêu Dao lắc đầu, vết mổ của cô đang rất đau nhưng những lời nói quan tâm của anh làm cho cô không còn thấy đau nữa.

" Anh thấy con chưa?

"

" Thấy rồi, đẹp trai giống như anh vậy "

" Con là bé trai sao?

"

" Ừm, rất đáng yêu, cảm ơn em "

Tiêu Dao mỉm cười rồi nhắm mắt lại, giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.

Hôm nay cô đã rất sợ, sợ cô và cả đứa bé đều mất mạng.

- ---------------

Một tuần ở trong bệnh viện thì Tiêu Dao được xuất viện về nhà.

Sức khỏe cũng đã khá hơn nhưng vết mổ còn khá đau.

Một tuần nay Nguyễn Kiên chăm sóc cô rất chu đáo, từ ăn uống nghỉ ngơi đến việc giúp cô chăm con.

Cả hai quyết định đặt tên cho con là Nguyễn Dương, Tiêu Dao vẫn để cho đứa bé mang họ Nguyễn theo lời hứa ban đầu.

Nguyễn Kiên mở cửa phòng đi vào trên tay là một bó hoa.

Tiêu Dao đang cho tiểu Dương bú sữa, nhìn thấy anh vào cô liền ngại ngùng quay lưng.

" Anh...anh ra ngoài đi, tôi đang cho con uống sữa "

" Con cũng có rồi, còn ngại gì nữa "

Nguyễn Kiên nhếch môi cười đi lại gần hai mẹ con của Tiêu Dao.

Mấy hôm ở trong bệnh viện anh cũng nhìn suốt đó thôi, cô cứ ngại đuổi anh ra nhưng anh nào chịu.

" Tặng em, anh thấy hoa đẹp nên mua tặng em "

Tiêu Dao ngước lên nhìn NguyễnKiên, mấy hôm nay anh liên tục mua hoa tặng cô, nói chuyện thì rất ngọt ngào không giống như trước đây, thật ra trong đầu của anh đang nghĩ gì vậy?

Cô thật sự muốn biết.

Tiêu Dao quay hướng khác kéo chiếc áo xuống rồi đặt tiểu Dương ở trong nôi cho cậu ngủ.

Hôm nay cô muốn nói rõ mọi chuyện, đứa bé cũng sinh ra rồi, cô cũng nên rời khỏi cuộc sống của anh nếu như anh không cần cô.

" Nguyễn Kiên, tiểu Dương được một tháng tôi sẽ về nhà của tôi, khi nào anh nhớ con thì cứ đến thăm "

Nguyễn Kiên đặt bó hoa xuống giường, đi lại gần cô, nắm lên bã vai của cô.

" Đừng đi có được không?

Anh sẽ chăm sóc cho hai mẹ con của em và cả gia đình của em, anh sẽ không để cho em phải khổ nữa đâu "

Hai mắt của Tiêu Dao đỏ au lên nhìn Nguyễn Kiên.

Anh nói muốn chăm sóc nhưng anh đâu nói là yêu cô, nhưng những lời nói này của anh thật sự đã chạm tới trái tim của cô.

" Tôi không cần "

" Nhưng anh cần, con của chúng ta cần "

Hôm ở bệnh viện khi y tá nói rằng anh chỉ được chọn một thì trong lòng của anh đã có câu trả lời.

Anh rất cần con nhưng anh cũng rất cần Tiêu Dao, Tiêu Dao chỉ có một nhưng con thì sau này cả hai sẽ có những đứa bé khác.

Nhưng may mắn là bây giờ anh đã có cả hai.

" Dao Dao, anh biết lúc trước anh không tốt nhưng em có thể nào bỏ quên đi chuyện cũ được không?

Chúng ta sống cho hiện tại, cho tương lai được không?

"

" Anh không cần ép bản thân mình như vậy đâu, trong trái tim anh vẫn còn có hình bóng của Phi Nhung thì muốn tôi ở bên cạnh để làm gì?

"

" Không, anh không còn yêu Phi Nhung nữa, từ lúc cô ấy đính hôn thì anh đã buông bỏ rồi.

Ở hiện tại bây giờ trong trái tim anh chỉ có em, anh yêu em, Dao Dao "

Giọt nước mắt của Tiêu Dao rơi xuống, anh nói yêu cô sao?

Cô có nghe nhầm không vậy?

Hay là cô đang mơ?

" Đừng khóc, em vẫn còn yếu lắm "

Nguyễn Kiên lau đi giọt nước mắt cho cô rồi ôm cô vào lòng.

Anh thấy mình là người không may mắn trong tình yêu.

Cả tuổi trẻ anh cấm đầu yêu đơn phương Phi Nhung, anh từng hèn hạ cầu xin tình yêu của cô, anh từng khốn nạn muốn cô là người phụ nữ của mình.

Nhưng cũng may ông trời đã thương xót anh, cho anh nhận ra tình yêu với Tiêu Dao.

Lúc đầu anh chỉ nghĩ đón cô về chăm sóc đến ngày cô sinh, nhưng ngày ngày ở bên cạnh cô thì anh có cảm giác muốn yêu thương, muốn bảo vệ cho cô cả đời.

Lúc cô được đẩy vào phòng mổ là lúc anh muốn phát điên lên vì lo lắng, anh nhận ra rằng mình không thể sống thiếu cô được.

" Dao Dao, đồng ý gã cho anh nhé "

Nguyễn Kiên lấy trong túi ra một hộp nhỏ màu đỏ, sau đó quỳ một chân xuống trước cô, Tiêu Dao nhìn thấy mà càng bật khóc lớn hơn.

" Huhu..."

" Không nói gì là đồng ý nhé "

Nguyễn Kiên mỉm cười lấy chiếc nhẫn kim cương ra đeo vào ngón áp út của cô, sau đó cả hai đã có một nụ hôn ngọt ngào.

Chuyện tình cảm vốn dĩ rất rắc rối, nó không đơn giản chỉ là yêu nhau, mà còn có hy sinh cho nhau.

Vào đêm định mệnh đó đã khiến cho cả hai gắn kết lại với nhau, đó có thể gọi là sự “vô tình của số phận” đã khiến hai người đến và yêu nhau…

End ngoại truyện

Hoàn nhé mn >
 
Back
Top Dưới