Ngoại Truyện: Lăng Kiên và Tiêu Dao (2)
Hai tháng nữa trôi qua, Tiêu Dao đang mang thai ở tháng thứ tám.
Tình cảm của cô và Nguyễn Kiên cũng có chút tiến triển, anh ở nhà nhiều hơn, quan tâm đến cô và đứa bé nhiều hơn, và còn tự tay xuống bếp nấu súp dưỡng thai cho cô, tuy không ngon như mẹ anh nấu nhưng chứa đầy tình cảm.
Hôm nay Tiêu Dao muốn đi qua biệt thự chơi với Phi Nhung , Nguyễn Kiên cũng chiều theo ý cô mà đưa cô đi.
Phi Nhung hiện tại đang mang thai ở tháng thứ 4, Mạnh Quỳnh chăm sóc cho cô rất kỹ và không cho cô đi đâu cả.
" Phi Nhung"
" Chị Dao Dao đến rồi à, chị ngồi xuống đi, em chờ chị từ sáng đến giờ "
Phi Nhung ngồi ở sofa ăn trái cây, Mạnh Quỳnh cũng ngồi kế bên massage cho cô.
Tiêu Dao cúi đầu chào Mạnh Quỳnh.
Nguyễn Kiên vì không muốn cho mọi người phải khó xử nên anh chỉ đưa cô tới đây rồi đi đến tập đoàn, khi nào cô muốn về thì anh sẽ đến đoán.
" Anh lên thư phòng, em không được đi lung tung "
" Biết rồi mà, nói mãi "
Phi Nhung đẩy Mạnh Quỳnh đi, suốt ngày anh không cho cô đi đâu cả, cứ hết ngồi rồi nằm.
" Phi Nhung đứa bé thế nào rồi?
"
" Ổn rồi chị, nhưng bác sĩ khuyên là hạn chế đi đứng và vận động mạnh, vì thế nên em chả dám đi đâu, lần đó em sợ lắm rồi "
Phi Nhung mỉm cười vuốt ve chiếc bụng nhô lên của mình.
Thật sự lần đó cô rất sợ, sợ mất đứa bé.
" Ừm, cẩn thận là tốt, chị cũng vậy, đi đâu lúc nào cũng có Nguyễn Kiên hay bác gái "
" Chị và Nguyễn Kiên thế nào rồi?
"
" Thế nào là thế nào?
Chị và anh ấy chỉ vì đứa bé thôi, sau khi sinh, đứa bé cứng cáp thì chị sẽ về nhà của chị "
" Chị Dao Dao, chị có thích Nguyễn Kiên không?
"
Phi Nhung nghiêng đầu hỏi.
Khuôn mặt của Tiêu Dao bỗng nhiên đỏ lên, thích?
Cô có thích Nguyễn Kiên.
Hai tháng nay ngày ngày ngủ chung, ngày ngày bên cạnh thì làm sao không có tình cảm được chứ.
Huống chi cả hai còn có sợi dây liên kết là đứa bé.
" Mặt chị đỏ rồi kìa?
"
Phi Nhung bật cười thành tiếng.
" Phi Nhung , đừng cười nữa "
" Vậy thì chị tính sao?
Đứa bé cũng cần có một gia đình trọn vẹn "
" Chị biết chứ, nhưng hiện tại chị không biết anh ấy có thích chị hay không?
"
Tiêu Dao thở dài, đôi mắt đượm buồn nhìn xuống chiếc bụng to của mình.
Hai tháng nay quả thật Nguyễn Kiên rất chu đáo, nhưng anh một câu cũng con, hai câu cũng con, chưa bao giờ là cô cả.
Như sáng nay vậy đó, cô không muốn ăn nhưng anh cứ ép cô ăn và nói là 'Em không ăn, con tôi sẽ đói '.
Lúc cô muốn một mình tới đây thì anh lại bảo ' Tôi không an tâm, con tôi cần được tôi bảo vệ '
" Chị muốn biết không?
Em có cách này, đảm bảo hiệu quả "
" Cách gì?
"
" Đợi em một chút "
Phi Nhung quơ tay lấy điện thoại gọi cho Lục Song bảo anh tới liền, anh cũng rất vui vẻ lái xe tới, làm việc là phụ thôi, vui là chính.
Tiêu Dao nhíu mày không hiểu.
Phi Nhung đanh nghĩ cách gì vậy?
Thật sự hiệu quả sao?
Cô thật muốn biết Nguyễn Kiên có thích cô hay không?
Nếu là không thì cô sẽ quyết tâm từ bỏ đoạn tình cảm vừa chớm nở này mà tập trung lo cho đứa bé và kiếm tiền để trả lại cho ba mẹ của anh.
" Chuyện gì thế thiếu phu nhân?
Thiếu gia bảo tôi đến sao?
"
" Không, là tôi có chuyện muốn nhờ anh, giúp tôi một chuyện được không?
"
Lục Song bật cười ngồi xuống sofa, thiếu phu nhân đã lên tiếng thì anh đâu dám từ chối, với lại anh cũng đang rảnh, ở không cũng chán.
" Thiếu phu nhân cứ nói, tôi sẽ tận tâm tận lực, nhưng với một điều kiện "
" Điều kiện gì?
"
" Cô phải đảm bảo là thiếu gia không mắng tôi "
" Được.
Anh ấy mắng anh, tôi sẽ mắng anh ấy "
" Được, thiếu phu nhân nói đi, muốn tôi giúp việc gì?
"
Phi Nhung nhìn qua Tiêu Dao, nếu muốn biết Nguyễn Kiên có thích cô hay không thì phải để xem anh ấy có ghen hay không?
- ---------------
Nghe theo cách của Phi Nhung, Tiêu Dao ở lại đến chiều, Lục Song cũng vui vẻ ở lại và giúp cả hai.
Chuyện này cũng không phải chuyện xấu, coi chừng Nguyễn Kiên mất vợ còn anh thì có vợ thì sao?Không chừng chỉ diễn kịch nhưng anh và Tiêu Dao lại có tình cảm thật.
Anh cũng nôn có vợ lắm rồi, Nhậm Hàn và Mạnh Quỳnh h cứ trêu anh bê đê miết.
Tiêu Dao đang rất căng thẳng với những suy nghĩ của mình thì Nguyễn Kiên đi vào nhà.
Anh chỉ cho cô đi chơi vài tiếng rồi về nghỉ ngơi, nhưng bây giờ đã đến giờ chiều.
Từ trưa đến giờ anh rất khó chịu vì cô không gọi anh đến đón.
" Về thôi, em định ở lại đây luôn à?
"
Tiêu Dao nhìn qua Lục Song và Phi Nhung.
Lục Song mỉm cười nhẹ rồi đứng dậy đi lại gần cô, đỡ cô đứng dậy.
" Về thôi Dao Dao, tôi đưa em về "
Nguyễn Kiên cau mày nhìn cảnh tượng trước mắt, hai người này sao lại thân thiết với nhau đến vậy?
" Tôi đến đón Tiêu Dao về "
" Nhưng Tiêu Dao đã hứa là cho tôi đưa cô ấy về "
" Lục Song, cậu đùa với tôi à?
Cô ấy mang thai đứa con của tôi, tôi có nhiệm vụ chăm sóc cô ấy "
" Thì tôi có nói là con của tôi đâu, nhưng cô ấy đã hứa là cho tôi đưa về "
Lục Song vừa nói vừa dìu Tiêu Dao lướt ngang qua anh.
Phi Nhung nãy giờ cứ nhịn cười.
Lục Song không làm diễn viên thật sự rất uổng, diễn cứ như thật.
Bàn tay của Nguyễn Kiên cuộn tròn lại, khuôn mặt căng cứng nhìn Tiêu Dao và Lục Song rời đi, tại sao anh lại có cảm giác tức giận giống như khi anh nhìn thấy Phi Nhung đi bên cạnh Mạnh Quỳnh vậy?
Chẳng lẽ anh đã thích Tiêu Dao rồi ư?
Lên xe Lục Song cười như điên, khi nãy nhìn thấy sắc mặt của Nguyễn Kiên thì anh rất muốn cười như vẫn phải cố gắng kiềm chế.
" Lục Song, anh đưa tôi về thật à?
"
" Ừm, lỡ diễn thì phải diễn cho tới chứ?
Cô đã ghi nhớ những lời thiếu phu nhân nói chưa?
"
" Tôi nhớ rồi, cảm ơn anh "
" Không có chi, tôi cũng rất thích làm việc tốt "
- ---------------
Buổi tối, Tiêu Dao ngồi dựa lưng ra thành giường, Nguyễn Kiên theo thói quen pha sữa mang lên cho cô.
" Uống đi rồi ngủ sớm, con tôi cần nghỉ ngơi "
" Vâng "
Tiêu Dao gật đầu, cầm ly sữa lên uống.
" Quay lưng qua, tôi massage cho em "
" Không cần đâu, khi nãy bác gái đã làm rồi, tôi không đau lưng nữa "
" Em thèm ăn gì không?
Tôi nấu cho em "
Tiêu Dao lắc đầu rồi cố gắng uống hết ly sữa, uống xong thì cô đặt ly sữa lên bàn rồi nằm xuống giường nghỉ ngơi.
Nguyễn Kiên theo thói quen cũng lên giường nằm với cô, kéo chăn đắp cho cô sợ cô nhiễm lạnh.
" Ngủ đi "
Nguyễn Kiên đặt nụ hôn xuống bụng của Tiêu Dao, cô liền giật mình, trợn mắt nhìn anh.
" Tôi hôn con tôi thôi "
Thế là Tiêu Dao câm nín, nhưng trong lòng có chút vui mừng.
Nguyễn Kiên thấy cô không phản ứng liền hôn thêm vài cái nữa xuống chiếc bụng to của cô.
" Anh thương con lắm sao?
"
" Tất nhiên "
" Ừm, ngủ đi, tôi muốn ngủ "
Tiêu Dao nhắm mắt nhưng trong lòng vô cùng khó chịu, cô muốn hỏi anh có thương cô không?
Anh đã quên được Phi Nhung hay chưa?
Anh có muốn cùng cô xây dựng một gia đình không?....
…
Sáng hôm sau, Nguyễn Kiên thức giấc thì không thấy Tiêu Dao đâu.
Anh vội vàng vào phòng tắm vscn rồi đi xuống nhà tìm cô.
Bụng của cô cũng đã to rồi, đi xuống cầu thang một mình rất nguy hiểm.
Vừa đi xuống nhà, người làm nói Tiêu Dao đang ăn sáng trong phòng bếp.
Anh đi vào, cảnh tượng trước mắt làm cho cả người của Nguyễn Kiên cứng đờ, bàn tay xiết chặt lại.
Lục Song lại chạy đến đây, còn đang đút thức ăn cho cô, cô còn rất vui vẻ.
" Nguyễn Kiên, anh dậy rồi à, ngồi xuống ăn sáng đi "
" Lục Song, cậu rảnh lắm sao?
"
" Đúng rồi, tôi rất rảnh.
Thiếu gia, một lát tôi dẫn Dao Dao đi chơi, như vậy sẽ tốt cho con của ngài "
" Tập đoàn hết việc rồi sao?
Cậu mau đứng dậy đi đến tập đoàn làm việc, nếu không tôi sẽ đuổi việc cậu.
Còn nữa, con tôi cần cậu lo à?
"
" Tôi chỉ lo cho Dao Dao thôi, sợ cô ấy ở nhà buồn rồi ảnh hưởng đến sức khỏe và đứa bé "
Lục Song vừa nói vừa múc từng muỗng súp thổi nguội đưa trước miệng của Tiêu Dao, cô cũng rất phối hợp uống lấy.
" Cậu đủ rồi đấy, mau cút khỏi mắt tôi "
" Anh làm gì lớn tiếng quá vậy?
"
Tiêu Dao lên tiếng khi thấy Nguyễn Kiên mất bình tĩnh.
Cô thấy thật ngại với Lục Song, chỉ muốn giúp cô thôi mà lại bị anh lớn tiếng như thế này.
" Em muốn yêu đương gì thì cũng phải đợi sinh đứa bé này ra, nó là con tôi, không phải của Lục Song "
" Anh yên tâm, tôi không làm gì ảnh hưởng đến con của anh đâu "
Tiêu Dao nói rồi kéo tay của Lục Song đi ra ngoài.
Bấy nhiên đây thôi cũng đã đủ rồi, cô không muốn diễn kịch nữa.
Cứ để thời gian quyết định mọi chuyện.
Lục Song dù bị mắng nhưng anh cũng rất vui, thấy Nguyễn Kiên như vậy thì anh dám chắc tương lai cả hai sẽ có kết quả tốt.
Tiêu Dao theo anh thấy là một cô gái rất tốt, chỉ tiếc là anh không gặp sớm hơn, nếu không Nguyễn Kiên đừng hòng giành với anh.
Nhưng nếu Nguyễn Kiên không biết trân trọng thì anh sẽ theo đuổi cô thật.
Anh không quan trọng chuyện đó và anh biết rõ cô mang thai chỉ là sự cố.
Vừa có vợ vừa có con nhờ, không phải rất tốt sao.
Thấy Tiêu Dao hậm hực ngồi ở sofa, Nguyễn Kiên hắng giọng đi lại.
" Đừng diễn kịch nữa, đã đủ rồi "
Nguyễn Kiên ngồi xuống cạnh cô.
Đừng nghĩ anh không biết cô và Lục Song đang diễn kịch, anh còn biết chuyện này là do Phi Nhung bày ra.
Nhưng rõ ràng là anh biết là diễn kịch nhưng anh vẫn cảm thấy rất tức giận, rất khó chịu.
Tiêu Dao bị anh nói trúng liền đỏ mặt xấu hổ quay sang hướng khác.
" Tiêu Dao, chuyện của chúng ta đợi sau khi em sinh xong thì hãy nói tới được không?
"
Tiêu Dao im lặng không nói gì.
Hiện tại cô rất muốn biết trong lòng của anh đang nghĩ gì.
Cô muốn biết để không phải hy vọng rồi thất vọng, nhưng anh đã nói vậy thì thôi, cô sẽ hưởng thụ khoảng thời gian hạnh phúc này.
" Tôi đưa em đi chơi cho thoải mái nhé, từ đây đến ngày em sinh tôi sẽ không đi làm nữa "
" Tôi không cần đâu, ở nhà cũng quen rồi "
" Em quen nhưng con tôi không quen, tôi đưa em lên phòng thay đồ "
- ---------------
Ngày lại ngày trôi qua, mới đấy mà chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày sinh của Tiêu Dao.
Đúng theo lời của Nguyễn Kiên nói, anh không đi làm nữa, anh chỉ làm việc ở nhà, mỗi khi có cuộc họp quan trọng thì anh mới đến tập đoàn.
Vì gần đến ngày sinh nên Tiêu Dao rất hay mệt mỏi, bụng nặng nề khiến cô đi lại rất bất tiện.
Sáng sớm Tiêu Dao thức giấc trước, nhìn qua Nguyễn Kiên vẫn còn ngủ.
Cũng như mỗi ngày, cô tự mình vào phòng tắm vscn.
Vừa bước vào phòng tắm, vì sàn còn hơi ướt nên cô đã trượt chân té ngã xuống sàn.
" Aa..."
Tiêu Dao ôm lấy bụng mình hét lên vì đau nhói, cô còn thấy cả dòng máu đang trong người mình chảy ra.
Nguyễn Kiên đang ngủ thì cũng bị tiếng hét của cô làm cho thức giấc.
Anh vội vàng ngồi dậy nhìn ngó khắp nơi nhưng không thấy cô.
" Nguyễn Kiên....tôi đau quá...aaa "
Nghe được tiếng cô trong phòng tắm, anh chạy như gió vào phòng.
Nhìn thấy cô đau đớn ngồi dưới vũng máu, mặt anh xanh lét ngồi xuống ôm lấy cô.
" Tiêu Dao..."
" Tôi đau quá...huhu...con mình...
"
" Đừng khóc, tôi đưa em đi bệnh viện "
Nguyễn Kiên bế bổng Tiêu Dao lên chạy xuống nhà mặc kệ máu dính vào người anh.
Ba mẹ của anh nhìn thấy mà hốt hoảng đến rơi cả tách trà trên tay.
" Dao Dao sao vậy?
"
" Đau quá...aaa...huhu "
Mẹ anh chạy đến hỏi.
" Cô ấy bị té, mau bảo tài xế lấy xe cho con "
Nguyễn Kiên đặt Tiêu Dao ngồi vào trong xe cùng với mẹ anh rồi anh quay lại ghế lái.
Anh biết tài xế sẽ không lái nhanh bằng anh, và thế là chiếc xe lao như gió trên đường.
Tiêu Dao nhanh chóng được đẩy vào phòng sinh, vì trên đường đi mẹ anh đã gọi cho bác sĩ chuẩn bị sẵn.
Nguyễn Kiên và bà Nguyễn đứng bên ngoài đợi, lòng anh bây giờ như lửa đốt.
Ba anh, ông bà Nguyễn, Mạnh Quỳnh và Phi Nhung đi đến.
Ai cũng rất lo lắng cho Tiêu Dao.
* Cạnh *
" Nguyễn thiếu, vì cô Tiêu vẫn chưa tới ngày sinh lại bị động thai nên phải tiến hành mổ gấp cho cô ấy, cô ấy đang rất yếu, nếu không mổ ngay sẽ nguy hiểm cho cả mẹ và con "
Bàn tay của Nguyễn Kiên xiết lại, anh đang tự trách mình vì không chăm sóc tốt cho cô, để cô một mình vào phòng tắm khi đang mang thai.
" Được, mau cứu cô ấy và đứa bé "
Ngay lập tức Tiêu Dao được đẩy đến phòng mổ, trước khi vào Nguyễn Kiên đã nắm tay cô, hôn lên trán cô trấn an.
" Dao Dao cố lên, sắp được gặp con của chúng ta rồi, tôi bên ngoài chờ em và con "
Cánh cửa phòng mổ đóng lại, mọi người đều lo lắng đứng ngồi không yên.
Nguyễn Kiên vò đầu bức tóc, nước mắt của anh cũng chảy dài xuống.
Anh nguyện hy sinh bản thân mình để đổi lại mạng sống cho hai mẹ con của Tiêu Dao.
" Nguyễn Kiên, em thay quần áo mới đi, ca mổ sẽ rất lâu "
Mạnh Quỳnh đi lại vỗ vai anh.
" Không, em phải ở đây chờ cô ấy "
" Kiên, con thay quần áo mới đi, quần áo của con đã dính máu rồi, một lát bế con sẽ không tiện đâu "
Ba của anh đưa cho anh một túi giấy, khi nãy thấy anh rời khỏi nhà với bộ đồ thể thao, đã vậy còn dính máu nên ông đã đem theo cho anh.
" Dạ "
Nguyễn Kiên cầm túi giấy đi lại nhà vệ sinh gần đó thay ra.
Hơn 3 tiếng sau đó, cánh cửa phòng mổ mở ra, y tá bước nhanh ra trên mặt không giấu được sự lo lắng.
" Nguyễn thiếu, tình hình đang rất nguy kịch, chúng tôi chỉ có thể giữ một, ngài muốn giữ mẹ...hay giữ con?"
Cả người của Nguyễn Kiên không còn đứng vững nữa, mọi người ở đây ai cũng đau lòng xót xa.
Nhất là Phi Nhung, cô đã ôm bụng bật khóc.
" Nguyễn Kiên...mẹ thấy...."
" Giữ mẹ, mau vào cứu cô ấy "
Nguyễn Kiên hét lên rồi ngồi bệch xuống nền, nước mắt của anh không ngừng rơi xuống.
Tất cả đều là lỗi của anh, đứa bé là giận anh nên đã không cùng Tiêu Dao cố gắng vượt qua.