Lamoon tỉnh lại trong tiếng sóng.
Âm thanh đầu tiên lọt vào tai em không phải tiếng người, không phải tiếng máy móc, mà là tiếng nước va vào đá đều đều, lạnh lẽo, như thể đang nhắc nhở rằng nơi này không thuộc về con người.
Cát ẩm dính vào lòng bàn tay khi Lamoon chống người ngồi dậy.
Ánh nắng nhợt nhạt xuyên qua tầng mây xám, không đủ ấm, chỉ đủ để nhìn rõ một bãi biển hoang vu trải dài trước mặt.
Phía xa là đại dương mênh mông, không thấy ranh giới.
Phía sau là rừng cây rậm rạp, tán lá dày đến mức ánh sáng gần như bị nuốt chứng.
Em không nhớ vì sao mình ở đây.
Không có tai nạn.
Không có chuyến đi.
Không có quyết định.
Chỉ là... mở mắt ra, và đã ở trên hòn đảo này.
"Lamoon!"
Có người gọi tên em.
Giọng run, nhưng quen
Lamoon quay lại.
Trên bãi cát, từng người một đang tỉnh dậy, giống hệt em-bàng hoàng, lạc lõng, mang cùng một ánh mắt không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Hai mươi chín người.
Không hơn, không kém.
Những gương mặt quen thuộc.
Có người đã từng là bạn.
Có người là đồng đội.
Có người chỉ là cái tên trong danh sách liên lạc.
Và cũng có người... em từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại theo cách này.
Không khí nhanh chóng chuyển từ hoang mang sang sợ hãi.
"Đây là đâu?"
- Yeolan nói
"Có ai nhớ mình đến đây kiểu gì không?"
"Điện thoại không có sóng!"
- Đào Tử đáp
Lamoon đứng giữa bãi cát, tim đập mạnh.
Một cảm giác rất lạ trào lên trong ngực -không hẳn là sợ, mà giống như một vết nứt cũ vừa bị chạm vào.
Rồi em nhìn thấy cô.
Cô đứng hơi tách khỏi đám đông, gần rìa rừng.
Mái tóc bạch kim ngắn nổi bật giữa sắc xanh đậm của tán cây.
Cơ thể gầy hơn trong ký ức của em.
Vai hơi rũ xuống, như thể mỗi cử động đều cần dùng đến ý chí.
"Juky San"
Trong một khoảnh khắc, thế giới xung quanh Lamoon như bị kéo lùi lại phía sau.
Năm tháng trước, Juky San mất tích.
Không một lời nhắn.
Không một dấu vết.
Cô biến mất khỏi cuộc sống của tất cả bọn họ và khỏi cuộc sống của Lamoon-như thể chưa từng tồn tại.
"Juky..."
Giọng ai đó nghẹn lại.
Mọi người đều nhìn thấy cô.
Sự im lặng lan ra rất nhanh.
Không ai bước tới.
Không phải vì không mừng.
Mà vì không dám.
Trên cánh tay Juky San, dưới lớp áo dài tay mỏng, là những vết bằng quẩn chưa tháo.
Trên cổ, ngay dưới xương quai xanh, có những vết sẹo mờ, chồng chéo lên nhau không giống tai nạn, cũng không giống bệnh tật.
Lamoon bước lên một bước.
Chỉ một bước thôi, nhưng tim em đập mạnh đến mức đau nhói.
"Juky San..."
Cô ngẩng đầu lên.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Trong giây lát, Lamoon quên mất bãi biển, quên mất hòn đảo, quên mất những người xung quanh.
Trong mắt cô có quá nhiều thứ-mệt mỏi, đau đớn, và một nỗi dịu dàng mà em đã từng rất quen.
Cô mở môi, như muốn nói điều gì đó.
Nhưng trước khi một âm thanh nào kịp thoát ra, một tiếng vỗ tay vang lên.
Rõ ràng.
Chậm rãi.
Không thuộc về bất kỳ ai trong số họ.
Một người đàn ông xuất hiện từ rìa rừng.
Không ai thấy ông ta đến từ lúc nào.
Ông mặc áo khoác dài màu sẫm, dáng người cao, khuôn mặt bị che khuất bởi bóng cây.
Giọng nói trầm, bình thản đến mức đáng sợ.
"Chào mừng," ông nói, "đến với nơi an toàn nhất trên hòn đảo này."
Không ai trả lời.
"Đi theo tôi," người đàn ông quay lưng.
"Các vị sẽ không muốn ở lại bãi biển khi trời tối."
Không có lời giải thích.
Không có lựa chọn.
Nhưng không hiểu sao, không ai phản đối.
Họ đi theo người đàn ông xuyên qua khu rừng.
Cây cối dày đặc, không khí ẩm thấp, mùi đất và lá mục quện vào nhau.
Con đường mòn hiện ra rồi biến mất liên tục, như thể khu rừng không muốn bị ghi nhớ.
Sau gần nửa giờ, một biệt thự lớn hiện ra giữa khoảng trống rừng cây.
Cổ kính.
U ám.
Và hoàn toàn lạc lõng.
"Vào đi," người đàn ông nói.
Khi người cuối cùng bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, Lamoon quay lại người dẫn đường đã biến mất.
Không một dấu chân.
Không một tiếng động.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Ngay lúc đó, toàn bộ đèn trong biệt thự bật sáng.
Và giọng nói vang lên.
Không có hình ảnh.
Không có màn hình.
Chỉ là một âm thanh rè rè, như kim loại cọ vào nhau, nhưng từng chữ đều rõ ràng đến rợn người.
CHÀO MỪNG CÁC NGƯỜI TRỞ LẠI.
Nhiều người giật mình.
ĐÂY LÀ TRÒ CHƠI SINH TỒN.
LUẬT CHƠI SẼ ĐƯỢC TUÂN THỦ TUYỆT ĐỐI.
Giọng nói dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục.
Nhiều người giật mình.
ĐÂY LÀ TRÒ CHƠI SINH TỒN.
LUẬT CHƠI SẼ ĐƯỢC TUÂN THỦ TUYỆT ĐỐI.
Giọng nói dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục:
TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU, CHÚNG TA CÓ MỘT ĐIỀU CẦN GIỚI THIỆU.
Không khí đặc quánh.
TRONG SỐ CÁC NGƯỜI, CÓ MỘT KẺ ĐÃ TỪNG SỐNG SÓT QUA TRÒ CHƠI NÀY.
Lamoon cảm thấy cả căn phòng như chao đi.
MỘT KẺ THÀNH CÔNG.
Ánh mắt của hai mươi tám người đồng loạt hướng về Juky San.
Cô đứng im.
TUY NHIÊN, KẺ ĐÓ KHÔNG ĐƯỢC GIẢI THOÁT.
KẺ ĐÓ SẼ CHƠI TIẾP.
Giọng nói rè lên, mang theo một thứ gì đó gần giống... khoái trá.
Lamoon quay sang nhìn Juky San.
Em thấy bàn tay cô run lên rất khẽ.
Không ai dám lại gần cô.
Không ai dám chạm vào.
Chỉ có Lamoon.
Em bước tới, đứng trước mặt cô.
Giọng em nhỏ, gần như vỡ ra:
Em tưởng... chị chết rồi."
Jukv San ngẩng lên nhìn em
mọi phòng bị trong ánh mắt cô sụp đổ.
"Chị cũng từng nghĩ vậy," cô nói khẽ.
Không còn tôi - em.
Chỉ còn chị - em.
Và giữa họ là một trò chơi chưa từng cho phép kẻ thẳng rời đi.
END