Khác WEREWOLF OR TOWN OF SALEM?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406626539-256-k465859.jpg

Werewolf Or Town Of Salem?
Tác giả: Moonwsan_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện hoàn toàn 100% Không có thật!!!

Truyện kết hợp nhiều thể loại, khuyến khích đọc rồi like❤️



mansun​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Veil of Normalcy
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • Choker- Rewrite the world
  • WEREWOLF OR TOWN OF SALEM?
  • [VPOP WereWolf Game ] Last Lost
  • [12 chòm sao] Werewolf: Hide and Seek
  • Werewolf Or Town Of Salem?
    HÒN ĐẢO CỦA NGƯỜI KHÔNG ĐƯỢC PHÉP THOÁT RA


    Lamoon tỉnh lại trong tiếng sóng.

    Âm thanh đầu tiên lọt vào tai em không phải tiếng người, không phải tiếng máy móc, mà là tiếng nước va vào đá đều đều, lạnh lẽo, như thể đang nhắc nhở rằng nơi này không thuộc về con người.

    Cát ẩm dính vào lòng bàn tay khi Lamoon chống người ngồi dậy.

    Ánh nắng nhợt nhạt xuyên qua tầng mây xám, không đủ ấm, chỉ đủ để nhìn rõ một bãi biển hoang vu trải dài trước mặt.

    Phía xa là đại dương mênh mông, không thấy ranh giới.

    Phía sau là rừng cây rậm rạp, tán lá dày đến mức ánh sáng gần như bị nuốt chứng.

    Em không nhớ vì sao mình ở đây.

    Không có tai nạn.

    Không có chuyến đi.

    Không có quyết định.

    Chỉ là... mở mắt ra, và đã ở trên hòn đảo này.

    "Lamoon!"

    Có người gọi tên em.

    Giọng run, nhưng quen

    Lamoon quay lại.

    Trên bãi cát, từng người một đang tỉnh dậy, giống hệt em-bàng hoàng, lạc lõng, mang cùng một ánh mắt không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

    Hai mươi chín người.

    Không hơn, không kém.

    Những gương mặt quen thuộc.

    Có người đã từng là bạn.

    Có người là đồng đội.

    Có người chỉ là cái tên trong danh sách liên lạc.

    Và cũng có người... em từng nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại theo cách này.

    Không khí nhanh chóng chuyển từ hoang mang sang sợ hãi.

    "Đây là đâu?"

    - Yeolan nói

    "Có ai nhớ mình đến đây kiểu gì không?"

    "Điện thoại không có sóng!"

    - Đào Tử đáp

    Lamoon đứng giữa bãi cát, tim đập mạnh.

    Một cảm giác rất lạ trào lên trong ngực -không hẳn là sợ, mà giống như một vết nứt cũ vừa bị chạm vào.

    Rồi em nhìn thấy cô.

    Cô đứng hơi tách khỏi đám đông, gần rìa rừng.

    Mái tóc bạch kim ngắn nổi bật giữa sắc xanh đậm của tán cây.

    Cơ thể gầy hơn trong ký ức của em.

    Vai hơi rũ xuống, như thể mỗi cử động đều cần dùng đến ý chí.

    "Juky San"

    Trong một khoảnh khắc, thế giới xung quanh Lamoon như bị kéo lùi lại phía sau.

    Năm tháng trước, Juky San mất tích.

    Không một lời nhắn.

    Không một dấu vết.

    Cô biến mất khỏi cuộc sống của tất cả bọn họ và khỏi cuộc sống của Lamoon-như thể chưa từng tồn tại.

    "Juky..."

    Giọng ai đó nghẹn lại.

    Mọi người đều nhìn thấy cô.

    Sự im lặng lan ra rất nhanh.

    Không ai bước tới.

    Không phải vì không mừng.

    Mà vì không dám.

    Trên cánh tay Juky San, dưới lớp áo dài tay mỏng, là những vết bằng quẩn chưa tháo.

    Trên cổ, ngay dưới xương quai xanh, có những vết sẹo mờ, chồng chéo lên nhau không giống tai nạn, cũng không giống bệnh tật.

    Lamoon bước lên một bước.

    Chỉ một bước thôi, nhưng tim em đập mạnh đến mức đau nhói.

    "Juky San..."

    Cô ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt họ chạm nhau.

    Trong giây lát, Lamoon quên mất bãi biển, quên mất hòn đảo, quên mất những người xung quanh.

    Trong mắt cô có quá nhiều thứ-mệt mỏi, đau đớn, và một nỗi dịu dàng mà em đã từng rất quen.

    Cô mở môi, như muốn nói điều gì đó.

    Nhưng trước khi một âm thanh nào kịp thoát ra, một tiếng vỗ tay vang lên.

    Rõ ràng.

    Chậm rãi.

    Không thuộc về bất kỳ ai trong số họ.

    Một người đàn ông xuất hiện từ rìa rừng.

    Không ai thấy ông ta đến từ lúc nào.

    Ông mặc áo khoác dài màu sẫm, dáng người cao, khuôn mặt bị che khuất bởi bóng cây.

    Giọng nói trầm, bình thản đến mức đáng sợ.

    "Chào mừng," ông nói, "đến với nơi an toàn nhất trên hòn đảo này."

    Không ai trả lời.

    "Đi theo tôi," người đàn ông quay lưng.

    "Các vị sẽ không muốn ở lại bãi biển khi trời tối."

    Không có lời giải thích.

    Không có lựa chọn.

    Nhưng không hiểu sao, không ai phản đối.

    Họ đi theo người đàn ông xuyên qua khu rừng.

    Cây cối dày đặc, không khí ẩm thấp, mùi đất và lá mục quện vào nhau.

    Con đường mòn hiện ra rồi biến mất liên tục, như thể khu rừng không muốn bị ghi nhớ.

    Sau gần nửa giờ, một biệt thự lớn hiện ra giữa khoảng trống rừng cây.

    Cổ kính.

    U ám.

    Và hoàn toàn lạc lõng.

    "Vào đi," người đàn ông nói.

    Khi người cuối cùng bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, Lamoon quay lại người dẫn đường đã biến mất.

    Không một dấu chân.

    Không một tiếng động.

    Cánh cửa đóng sầm lại.

    Ngay lúc đó, toàn bộ đèn trong biệt thự bật sáng.

    Và giọng nói vang lên.

    Không có hình ảnh.

    Không có màn hình.

    Chỉ là một âm thanh rè rè, như kim loại cọ vào nhau, nhưng từng chữ đều rõ ràng đến rợn người.

    CHÀO MỪNG CÁC NGƯỜI TRỞ LẠI.

    Nhiều người giật mình.

    ĐÂY LÀ TRÒ CHƠI SINH TỒN.

    LUẬT CHƠI SẼ ĐƯỢC TUÂN THỦ TUYỆT ĐỐI.

    Giọng nói dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục.

    Nhiều người giật mình.

    ĐÂY LÀ TRÒ CHƠI SINH TỒN.

    LUẬT CHƠI SẼ ĐƯỢC TUÂN THỦ TUYỆT ĐỐI.

    Giọng nói dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục:

    TRƯỚC KHI BẮT ĐẦU, CHÚNG TA CÓ MỘT ĐIỀU CẦN GIỚI THIỆU.

    Không khí đặc quánh.

    TRONG SỐ CÁC NGƯỜI, CÓ MỘT KẺ ĐÃ TỪNG SỐNG SÓT QUA TRÒ CHƠI NÀY.

    Lamoon cảm thấy cả căn phòng như chao đi.

    MỘT KẺ THÀNH CÔNG.

    Ánh mắt của hai mươi tám người đồng loạt hướng về Juky San.

    Cô đứng im.

    TUY NHIÊN, KẺ ĐÓ KHÔNG ĐƯỢC GIẢI THOÁT.

    KẺ ĐÓ SẼ CHƠI TIẾP.

    Giọng nói rè lên, mang theo một thứ gì đó gần giống... khoái trá.

    Lamoon quay sang nhìn Juky San.

    Em thấy bàn tay cô run lên rất khẽ.

    Không ai dám lại gần cô.

    Không ai dám chạm vào.

    Chỉ có Lamoon.

    Em bước tới, đứng trước mặt cô.

    Giọng em nhỏ, gần như vỡ ra:

    Em tưởng... chị chết rồi."

    Jukv San ngẩng lên nhìn em

    mọi phòng bị trong ánh mắt cô sụp đổ.

    "Chị cũng từng nghĩ vậy," cô nói khẽ.

    Không còn tôi - em.

    Chỉ còn chị - em.

    Và giữa họ là một trò chơi chưa từng cho phép kẻ thẳng rời đi.

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    ĐÊM ĐẦU TIÊN KHÔNG CÓ GIẤC NGỦ


    Đêm xuống rất nhanh.

    Nhanh đến mức Lamoon không kịp quen với ánh sáng trong căn biệt thự thì bóng tối đã tràn vào từng hành lang, từng khe cửa, từng góc khuất nơi mắt người không với tới.

    Rừng bên ngoài không phát ra âm thanh gì ngoài tiếng gió va vào lá cây, nhưng chính sự im lặng ấy mới khiến người ta rợn sống lưng.

    Hệ thống không nói thêm điều gì sau lời chào mừng.

    Không có đồng hồ đếm ngược.

    Không có tín hiệu bắt đầu.

    Chỉ là...

    đêm đến.

    Hai mươi chín người tụ lại ở đại sảnh.

    Không ai dám lên phòng ngủ trước.

    Không ai dám là người đầu tiên tách khỏi đám đông.

    Muộii đứng sát vào một góc tường.

    Cô nhỏ người, vai hơi co lại, hai tay đan chặt trước ngực như thể đang giữ thứ gì đó sắp rơi.

    Ánh mắt cô liên tục đảo quanh, dừng lại rất lâu ở những hành lang tối.

    " Chúng ta... không thể cứ đứng đây mãi được" - Saabirose nói

    Cuối cùng, một nhóm năm người quyết định đi kiểm tra khu biệt thự phía tây nơi có cầu thang dẫn xuống tầng hầm.

    Muộii bị kéo vào nhóm đó, không phải vì cô muốn, mà vì không ai muốn đi một mình.

    Lamoon đứng từ xa nhìn theo.

    Em không biết vì sao ánh mắt mình lại dừng ở Muộii lâu đến vậy.

    Có lẽ vì cách cô quay đầu lại trước khi rẽ vào hành lang - như thể muốn ghi nhớ gương mặt của tất cả mọi người, phòng khi... không quay lại được.

    Juky San đứng cạnh Lamoon.

    Cô không nói gì.

    Chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt trầm xuống khi nhìn theo nhóm năm người khuất dần sau góc tối.

    " Chị..."

    Lamoon lên tiếng rất khẽ.

    "Đêm đầu tiên luôn tệ nhất," Juky San nói.

    Giọng cô đều, nhưng bàn tay đặt dọc theo thân người siết lại.

    “Đừng rời khỏi tầm mắt chị."

    Thời gian trôi chậm đến mức khó chịu.

    Không ai biết đã bao lâu trôi qua thì một tiếng thét vang lên.

    Không phải tiếng hét kéo dài.

    Chỉ là một âm thanh ngắn, nghẹn lại giữa chừng, như thể cổ họng bị thứ gì đó chặn đứng.

    Mọi người chết lặng.

    Rồi tiếng bước chân hỗn loạn.

    Tiếng gọi tên.

    Tiếng cửa bị đẩy mạnh.

    Họ tìm thấy Muộii ở cuối hành lang tầng hầm.

    Cô nằm dưới chân cầu thang đá.

    Cơ thể cong lại một cách không tự nhiên, như thể đã bị bẻ gập trong khoảnh khắc cuối cùng.

    Mắt mở trừng trừng, đồng tử giãn to, phản chiếu ánh đèn pin run rẩy của những người đứng quanh.

    Không có máu bắn tung tóe.

    Không có cảnh tượng phô trương.

    Chỉ có dấu tay in hằn rõ trên cổ cô.

    Năm dấu.

    Không sâu

    Nhưng đủ để biết có người đã giữ cô lại trong lúc cô cố gắng thở.

    Muộii không chết vì ngã.

    Cô chết vì bị bóp nghẹt, rồi bị đẩy xuống cầu thang.

    Không ai nói câu nào trong vài giây đầu.

    Rồi mọi thứ vỡ tung.

    "Lúc nãy em đi sau cùng!"

    - Liu Grace nhìn Mai mà nói

    "Không, là chị, chị ở gần chị Muộii nhất!"

    - Maiquinn nói

    "Tôi nghe tiếng cãi nhau!"

    - Saabirose cự

    "Đừng đổ cho tôi, tôi còn quay lại gọi cô ấy!"

    - Quỳnh Anh Shyn cất tiếng

    Năm người trong nhóm bắt đầu đổ lỗi cho nhau.

    Giọng nói chồng chéo, ánh mắt tránh né, hơi thở gấp gáp.

    Không ai dám nhìn thẳng vào thi thể Muộii quá lâu, nhưng cũng không ai chịu rời đi.

    sâu.Nhưng đủ để biết có người đã giữ cô lại trong lúc cô cố gắng thở.

    Muộii không chết vì ngã.

    Cô chết vì bị bóp nghẹt, rồi bị đẩy xuống cầu thang.

    Không ai nói câu nào trong vài giây đầu.

    Rồi mọi thứ vỡ tung.

    "Lúc nãy cô đi sau cùng!"

    "Không, là anh, anh ở gần cô ấy nhất!"

    "Tôi nghe tiếng cãi nhau!"

    "Đừng đổ cho tôi, tôi còn quay lại gọi cô ấy!"

    Năm người trong nhóm bắt đầu đổ lỗi cho nhau.

    Giọng nói chồng chéo, ánh mắt tránh né, hơi thở gấp gáp.

    Không ai dám nhìn thẳng vào thi thể Muộii quá lâu, nhưng cũng không ai chịu rời đi..

    Lamoon đứng phía sau đám đông, dạ dày cuộn lại.

    Em không khóc.

    Không hét.

    Chỉ cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo lan từ ngực xuống tay chân.

    Juky San bước lên.

    Cô không chen vào giữa.

    Chỉ đứng ở rìa vòng người, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trong nhóm năm người - chậm, rất chậm.

    "Trong năm người, cô nói, “có người đã nói dối.".Cả nhóm im bặt.

    “Vấn đề là,” Juky San tiếp tục, “không phải ai cũng biết mình đang nói dối.”

    Một người bật cười khan.

    "Cô có bằng chứng không?"

    Juky San cúi xuống, nhìn dấu tay trên cổ Muộii.

    “Có người đã giữ cô ấy lại, cô nói, "không phải để giết ngay.

    Mà để nghe cô ấy hoảng loạn."

    Không ai đáp.

    Không khí đặc quánh đến mức khó thở

    Hệ thống lên tiếng đúng lúc đó.

    ĐÊM ĐẦU TIÊN ĐÃ KẾT THÚC.

    MỘT NGƯỜI CHƠI ĐÃ BỊ LOẠI.

    Giọng nói vẫn rè rè, vẫn vô cảm.

    Lamoon nhìn thi thể Muộii được phủ tạm bằng tấm vải trắng.

    Em không biết vì sao, nhưng trong đầu em chỉ vang lên một ý nghĩ duy nhất:

    Đêm đầu tiên...

    đã giết người mà không cần luật rõ ràng.

    Juky San quay lại, nhìn Lamoon rất lâu.

    "Em thấy chưa," cô nói khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe.

    "Trò chơi này không cần bắt đầu.

    Nó chỉ cần... một đêm."

    _

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI KHÔNG CÒN ĐỨNG CÙNG NHAU


    Buổi sáng trên đảo đến trong im lặng.

    Không ai đánh thức ai.

    Không có tiếng chào hỏi.

    Ánh sáng len qua những khung cửa kính lớn của biệt thự, chiếu lên sàn đá lạnh lẽo - nơi mà chỉ vài giờ trước, thi thể của Muôii còn nằm đó.

    Cô đã bị mang đi.

    Không ai biết hệ thống làm gì với người chết.

    Cũng không ai dám hỏi.

    Hai mươi tám người còn lại tụ tập ở đại sảnh, nhưng không còn đứng sát nhau như đêm đầu.

    Giữa họ xuất hiện những khoảng trống nhỏ - vừa đủ để không phải chạm vào ai, vừa đủ để không bị nghi là cùng phe.

    Nhóm năm người đi cùng Muộii bị tách ra rất rõ.

    Không ai nói thẳng.

    Nhưng ánh mắt thì không giấu được.

    .

    "Các chị là những người cuối cùng ở với cô ấy."

    "Không ai trong nhóm đó bị thương."

    "Không ai nghe thấy gì ngoài một tiếng thét."

    Những lời thì thầm không cần lớn tiếng.

    Chúng tự tìm đường lan ra.

    Một người trong nhóm bật khóc.

    Cô lắc đầu liên tục, như muốn xua đi tất cả.

    "Em không làm.

    Em thề."

    Không ai đáp lại.

    Không ai nói tin hay không tin.

    Sự im lặng chính là bản án.

    Lamoon ngồi ở mép cầu thang, hai tay ôm đầu gối.

    Em nhìn cảnh đó mà ngực nặng trĩu.

    Cái chết của Muộii không chỉ lấy đi một người - nó chia rẽ tất cả những người còn sống.

    Juky San đứng ở xa, dựa lưng vào cột đá.

    Cô không tham gia tranh luận.

    Không đứng về phía ai.

    Nhưng mỗi lần ánh mắt cô lướt qua nhóm năm người, họ đều vô thức tránh đi.

    Cô không buộc tội.

    Nhưng cũng không giải oan.

    Đó mới là điều đáng sợ.

    Đến trưa, hệ thống vẫn im lặng.

    Không luật mới.

    Không thông báo.

    Sự chờ đợi kéo dài khiến mọi người bắt đầu tự tạo luật cho mình.

    Không đi một mình.

    Không ngủ chung phòng với người khả nghi.

    Không nói thật tất cả những gì mình nghĩ

    Lamoon rời khỏi đại sảnh lúc nào không ai để ý.

    Em bước lên cầu thang phụ, nơi dẫn tới hành lang phía bắc - khu vực ít người lui tới nhất.

    Tim em đập nhanh hơn bình thường.

    Em không chắc mình đang làm đúng hay sai, chỉ biết rằng có một người em cần gặp.

    Juky San đã đứng sẵn ở đó.

    Cô tựa vào cửa sổ, ánh sáng chiếu nghiêng làm mái tóc bạch kim trông nhạt màu hơn.

    Trên cổ tay cô, những vết băng vẫn chưa tháo hết.

    Lamoon khựng lại.

    "Chị không nên ở đây," em nói rất khẽ.

    "Em cũng vậy," Juky San đáp.

    "Em cũng vậy," Juky San đáp.

    Họ đứng cách nhau một khoảng an toàn - đủ gần để nghe hơi thở của nhau, đủ xa để nếu có ai nhìn thấy, vẫn có thể giả vờ chỉ là tình cờ.

    "Muộii chết không phải ngẫu nhiên," Lamoon nói.

    "Em biết."

    Juky San quay đầu nhìn em.

    Ánh mắt cô trầm xuống.

    "Chị biết ai làm không?"

    "Biết khả năng," cô đáp.

    "Nhưng chưa biết chắc chắn."

    Lamoon siết tay.

    "Nếu chị nói ra-"

    "Thì chị sẽ chết sớm," Juky San cắt lời.

    Giọng cô rất nhẹ.

    "Hoặc em sẽ."

    Câu nói rơi vào khoảng không giữa họ, nặng nề.

    Lamoon bước lên một bước.

    Khoảng cách bị rút ngắn.

    "Em không muốn mất chị nữa."

    Juky San im lặng rất lâu.

    Rồi cô đưa tay lên, nhưng chỉ dừng lại ở không khí trước vai Lamoon - không chạm.

    "Chúng ta phải lén lút," cô nói.

    "Từ giờ, mọi người chỉ thấy chị và em là người dưng."

    Lamoon gật đầu, mắt cay lên.

    "Nhưng khi không có ai," Juky San nói tiếp, "chị sẽ không buông em."

    Cô hạ tay xuống, rất chậm, nắm lấy cổ tay Lamoon chỗ mạch đập rõ nhất.

    Không phải cái nằm chặt.

    Chỉ là xác nhận rằng cả hai vẫn còn ở đây.

    Ngoài hành lang, có tiếng bước chân.

    Họ lập tức buông nhau ra.

    Juky San lùi lại một bước, gương mặt trở về lạnh lùng quen thuộc.

    Lamoon quay đi, giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Không ai thấy gì.

    Nhưng từ khoảnh khắc đó, trò chơi đã có thêm một bí mật mới.

    Và bí mật đó... nguy hiểm hơn cái chết của Muộii rất nhiều...

    ___

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    ĐÊM THỨ HAI - KHÔNG AI CỨU AI


    Buổi chiều trôi qua trong trạng thái phân rã.

    Không còn bữa ăn chung.

    Không còn ngồi thành vòng.

    Không còn những câu hỏi vô hại.

    Mỗi người tự thu mình lại trong không gian nhỏ mà họ cho là an toàn nhất

    phòng ngủ, góc hành lang, cầu thang phụ, thậm chí là nhà kho sau vườn.

    Sau cái chết của Muộii, một điều đã rõ ràng:

    Không dùng lá bài là tự sát.

    Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu.

    Những lá bài từng được giữ như "phương án cuối" giờ được lôi ra cân nhắc, so đo, thậm chí là... bóp méo công dụng vì lợi ích cá nhân.

    Có người đổi bài lấy sự bảo vệ.

    Có người giấu bài, nói dối rằng mình vô dụng.

    Có người dùng bài lên chính người từng đi cùng mình đêm trước.

    Niềm tin không còn giá trị trao đổi.

    Khi đêm buông xuống, hệ thống vang lên - lần này nhanh, gọn, lạnh lẽo:

    "Đêm thứ hai bắt đầu."

    "Mỗi người có quyền sử dụng lá bài của mình."

    "Không có hành động thừa."

    Câu cuối cùng khiến nhiều người rùng mình.

    Juky San ngồi trên giường, lưng thẳng, ánh đèn vàng hắt lên mái tóc bạch kim ngắn.

    Trên bàn là lá bài của cô - đã được dùng một lần, nhưng chưa bao giờ dùng cho bản thân.

    Cô nhìn nó rất lâu.

    Rồi đặt tay lên, úp xuống.

    "Đêm nay," cô thì thầm, "không ai chạm được vào mình."

    Ở phòng bên kia dãy, Lamoon khóa cửa, kéo rèm, tắt hết đèn.

    Em ngồi dưới sàn, lưng dựa tường, hai tay ôm lấy đầu gối.

    Lá bài của em nằm trong túi áo - nhỏ, mỏng, nhưng là thứ duy nhất giúp em không biến mất như Muộii.

    Em không dùng nó cho người khác nữa.

    Không bảo vệ.

    Không can thiệp.

    Chỉ sống sót.

    Trong bóng tối của khu rừng phía bắc, Sói bắt đầu di chuyển.

    Không ồn ào.

    Không gấp gáp.

    Họ đã mất đêm đầu vì hỗn loạn.

    Đêm nay, mọi thứ được tính toán kỹ hơn.

    Một mục tiêu.

    Một củ ra tay.

    Không để lại dấu vết.

    Nhưng họ không biết rằng - có người đang chờ họ.

    Phe thứ ba.

    Không bảo vệ làng.

    Không theo luật Sói.

    Chỉ chơi vì lợi ích.

    Một lá bài được kích hoạt âm thầm.

    Không ánh sáng.

    Không tiếng động.

    Chỉ một

    cảm giác rất nhẹ - như thể không khí bị rút bớt đi một lớp.

    Một con Sói chậm lại.

    Cô quay đầu, chưa kịp hiểu chuyện gì thì-

    Rắc.

    Không phải tiếng dao.

    Không phải tiếng thét.

    Chỉ là sự im lặng đột ngột, như thể quyền được tồn tại của cô bị thu hồi.

    Ở một nơi khác, một Sói khác nhận ra điều bất thường.

    Cô dừng lại, kích hoạt lá bài phòng thủ trong tích tắc - vừa kịp.

    Hai phe đối đầu nhau trong đêm.

    Không nhìn mặt.

    Không nói chuyện.

    Chỉ là những lá bài va vào nhau - vô hình, nhưng chí mạng.

    Đêm thứ hai không còn là cuộc săn của Sói.

    Nó là cuộc thanh trừng giữa những kẻ hiểu luật nhất

    Gần sáng, hệ thống lên tiếng lần nữa.

    Giọng nói không còn trung lập như trước.

    "Đêm thứ hai kết thúc."

    "Có nhiều hơn một hành động giết chóc."

    "Có người chết... nhưng cũng có người thoát."

    Không ai ngủ được.

    Và khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, tất cả đều hiểu:

    Trò chơi đã sang giai đoạn mới.

    Không còn "ai là Sói".

    Mà là - ai đủ thông minh để không chết tiếp theo.

    Ở hành lang phía bắc, Juky San và Lamoon lướt qua nhau trong im lặng.

    Không nhìn.

    Không chạm.

    ____

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    BUỔI SÁNG KHÔNG CÒN VÔ TỘI


    Tiếng chuông vang lên lúc 6 giờ 03 phút.

    Không phải chuông báo thức.

    Không phải âm thanh dẫn sinh hoạt.

    Là tiếng gọi tập trung.

    Không ai hỏi lý do.

    Bởi ai cũng biết - có xác chết.

    Xác nằm ở nhà kính phía đông, nơi hôm qua vẫn còn ánh nắng dịu và mùi lá ẩm.

    Bây giờ, mùi đó biến mất.

    Thay vào là mùi kim loại tanh nồng.

    Thi thể nằm ngửa.

    Hai tay dang ra bất thường.

    Cổ bị bẻ gập về một phía - không phải dao, không phải tay người.

    Là lực.

    Một lực rất chính xác.

    Hệ thống vang lên ngay khi người đầu tiên nhận ra danh tính.

    "Người chơi: ORANGE."

    "Vai trò: PHE THỨ 3 - KẺ GIỮ BÍ MẬT."

    "

    Tình trạng: ĐÃ CHẾT."

    Không ai thở ra nổi.

    Orange.

    Người biết thân phận của ít nhất một Sói.

    Một con bài chiến lược.

    Bị giết trong đêm thứ hai.

    Sự im lặng kéo dài gần mười giây.

    Rồi bắt đầu vỡ ra.

    "Khoan đã," Miu Lê nói trước, giọng run nhưng cao, "Phe thứ ba không bị Sói ưu tiên giết.

    Sao lại là Orange?"

    "Hay là Sói sợ bị lộ?"

    Phương Mỹ Chi nói nhanh, như đang tự thuyết phục bản thân.

    "Hoặc..."

    Han Sara cười nhạt, "...Phe thứ ba tự giết lẫn nhau."

    Câu nói đó khiến vài người quay phắt lại.

    Không khí đổi hướng.

    Juky San đứng phía sau, không tiến lên.

    Cô nhìn xác rất lâu.

    Không phải thương hại.

    Không phải ghê sợ.

    Là đánh giá.

    Không phải ghê sợ.

    Là đánh giá.

    Cách chết này không phải của Sói thực chiến.

    Cũng không phải giết để cảnh cáo.

    Đây là giết để xóa thông tin.

    Cô liếc sang một hướng khác.

    52Hz đứng tách ra khỏi đám đông.

    Không biểu cảm.

    Không hỏi.

    Không nhìn xác.

    Chi... lắng nghe.

    Hệ thống tiếp tục, không cho ai kịp hoàn hồn:

    "Đêm thứ hai ghi nhận:

    Một người chết.

    Một hành động giết thất bại.

    Một lá bài bị phá hủy."

    Một số người tái mặt.

    Có nghĩa là:

    Có người đã định chết, nhưng thoát.

    Có người đã ra tay, nhưng bị chặn.

    Lamoon đứng gần cửa kính, tay siết chặt.

    Em không nhìn Orange.

    Em nhìn Juky San.

    Ánh mắt họ chạm nhau trong chưa đầy một giây.

    Đủ để Lamoon hiểu:

    Đêm qua chị cũng bị nhắm tới.

    Và đủ để Juky biết:

    Em đã dùng bài.

    "Được rồi," Lâm Bảo Ngọc lên tiếng, cố giữ trật tự.

    "Chết rồi thì phải tra.

    Orange chết ở đây, ai là người cuối cùng ở gần khu nhà kính?"

    Một nhóm năm người bị gọi tên.

    Họ nhìn nhau.

    Không ai bước lên.

    Không ai chịu nhận.

    Cách đổ thừa bắt đầu - giống hệt cái đêm Muộii chết.

    Lặp lại.

    Và lần này, không ai còn kiên nhẫn.

    Juky San cuối cùng cũng lên tiếng.

    Giọng cô không lớn.

    Nhưng đủ cắt ngang tất cả.

    "Đừng phí thời gian," cô nói.

    "Orange chết không phải vì đứng nhầm chỗ."

    Cô nhìn thẳng vào đám đông.

    "Cô ấy chết vì biết quá nhiều."

    Không ai phản bác.

    Vì ai cũng hiểu - phe thứ 3 đã chính thức bị kéo vào tầm ngắm.

    Và khi phe thứ 3 bị lộ diện là mục tiêu...

    Thì Sói cũng không còn an toàn.

    Hệ thống kết thúc buổi sáng bằng một câu duy nhất:

    "Từ thời điểm này, trò chơi chuyển sang chế độ SINH TỒN."

    Không còn vai "phụ".

    Không còn đứng ngoài.

    Chỉ có hai loại người:

    Kẻ biết mình sắp chết.

    Và kẻ chưa biết thôi.

    ______

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    LÁ PHIẾU ĐẦU TIÊN - CON SÓI BỊ BỎ LẠI


    Không ai còn đứng đúng vị trí cũ nữa.

    Sau cái chết của Orange (Phe thứ 3), mọi người tự động chia thành từng cụm nhỏ không theo phe chính thức, mà theo mức độ sợ hãi.

    Những người từng thân nay đứng cách nhau một khoảng vừa đủ để... chạy.

    Hệ thống không để họ trì hoãn lâu.

    "Tiến hành THẢO LUẬN BAN NGÀY."

    "Sau 40 phút, tiến hành BỎ PHIẾU LOẠI."

    Không còn lựa chọn.

    Người bị gọi tên đầu tiên là 52Hz (Phe thứ 3).

    "Cô đứng một mình suốt từ sáng," Phương Mỹ Chi nói nhanh.

    "Không hỏi Orange chết thế nào, cũng không tỏ ra sốc."

    52Hz ngẩng lên.

    Ánh mắt trống rỗng.

    "Tôi không cần giả vờ, cô đáp.

    "Vì tôi không giết cô ấy."

    "Nhưng cô biết," Miu Lê chen vào.

    "Phe thứ ba biết nhiều hơn dân làng."

    Câu nói đó vô tình đẩy hướng suy luận... sai hoàn toàn.

    Một cái tên khác được kéo vào.

    Pháo.

    "Đêm qua cô biến mất," Saabirose nói.

    "Không ai thấy cô trong giờ giới nghiêm."

    Pháo cau mày.

    "Tao dùng bài.

    Không được hả?"

    "Bài gì?"

    Han Sara hỏi gắt.

    Pháo im lặng.

    Và đó là khoảnh khắc Sói đầu đàn ra tín hiệu.

    Juky San ngồi dựa ghế, hai tay đan vào nhau.

    Cô không nhìn Pháo.

    Nhưng Bích Phương và Mỹ Mỹ đã hiểu.

    Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc.

    Đủ rồi.

    Nếu để kéo dài, sói đầu đàn có thể bị soi.

    Pháo quá non.

    Quá bốc.

    Quá dễ bị dồn.

    "Chúng ta đang đi sai hướng," Juky San lên tiếng, rất bình tĩnh.

    "Orange chết vì thông tin.

    Không phải vì hành vi."

    Cô nhìn thẳng Pháo lần đầu tiên.

    "Nhưng người không biết giữ mồm, lại là mối nguy."

    Không ai nhận ra câu nói đó là án tử.

    Bỏ phiếu bắt đầu.

    Phiếu được đặt vào hộp gỗ, từng lá một, nặng như đá.

    Lamoon cầm phiếu rất lâu.

    Em biết.

    Nếu hôm nay không có ai bị loại, ngày mai sẽ là em.

    Cuối cùng, em viết một cái tên.

    Tay run.

    Hệ thống mở hộp.

    "KẾT QUẢ BỎ PHIẾU:"

    PHÁO - 11 PHIẾU

    52Hz - 6 phiếu

    Các phiếu khác - rải rác

    Pháo đứng bật dậy.

    "Khoan-!

    Tao không phải-!"

    Hệ thống không cho cô nói hết, đã lôi cô đi.

    Một số người thở phào.

    "Mình đúng rồi..." ai đó thì thầm.

    Nhưng những người hiểu trò chơi thì lạnh sống lưng.

    Bởi vì

    Sói chấp nhận mất một người.

    Pháo cười.

    Nụ cười lệch, cay, và tuyệt vọng.

    Trước khi biến mất, cô nhìn về phía Juky San.

    Không trách.

    Không cầu cứu.

    Chỉ là một cái gật đầu rất khẽ.

    Em làm xong rồi.

    Lamoon nhìn cảnh đó, tim đập dồn.

    Em quay sang Juky San.

    Lần này, Juky không né ánh mắt.

    Không ra hiệu.

    Không che giấu.

    Chỉ là một ánh nhìn rất sâu.

    Chị vẫn ở đây.

    Hệ thống kết luận ngày đầu tiên bằng giọng đều đều:

    "Một Sói đã bị loại."

    "Trò chơi tiếp tục."

    Nhưng tất cả đều biết:

    Đây không phải chiến thắng của dân làng.

    Đây là bàn cờ được dọn sạch cho Sói đầu đàn.

    Và từ giây phút này

    Không ai dám tin kết quả đúng nữa.

    ____

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    ĐÊM THỨ BA - KHI LUẬT LỆ KHÔNG CÒN ĐỦ


    Sau khi Pháo bị loại, biệt thự chìm vào một trạng thái lặng đáng sợ.

    Không ai vui.

    Không ai tin đó là chiến thắng.

    Một con Sói bị hiến tế nghĩa là gì - ai đủ tỉnh đều hiểu:

    Đầu đàn đã chọn đánh đổi.

    Và khi Sói đã dám hi sinh, thì đêm trả thù sẽ không nhẹ tay.

    Lamoon bị gọi tên đầu tiên trong buổi chiều.

    "Em là người bỏ phiếu cho Pháo," Saabirose nói, giọng rất bình thản.

    "Nhưng trước đó, em là người phản đối 52Hz dữ nhất."

    "Em chỉ nói những gì em thấy," Lamoon đáp, cố giữ bình tĩnh.

    "Những gì em muốn mọi người thấy chứ?"

    Han Sara tiếp lời, nụ cười mỏng.

    Hai người.

    Hai hướng kẹp.

    Họ kéo dây.

    "Em sống sót qua hai đêm," Liu Grace lên tiếng.

    "Không bị giết, không bị tấn công.

    Một dân làng bình thường không may mắn vậy đâu."

    Không khí đổi màu.

    Một vài ánh mắt bắt đầu dừng lại trên Lamoon lâu hơn bình thường.

    Lamoon thấy cổ họng khô lại.

    Em biết cảm giác này.

    Cảm giác trước khi Muộii chết.

    Phe thứ ba không đánh trực diện.

    "Em không có vai trò đặc biệt," Lamoon nói nhanh.

    "Em chỉ-"

    "-chỉ là người yêu cũ của Sói đầu đàn," 52Hz nói.

    Câu đó như một lưỡi dao cắm thẳng vào phòng.

    Không ai thở nổi.

    Juky San ngẩng lên.

    Lần đầu tiên kể từ khi trò chơi bắt đầu, cô cắt ngang người khác.

    "Đủ rồi."

    Giọng cô không lớn.

    Nhưng sắc.

    "Liên hệ cá nhân không phải là bằng chứng."

    52Hz nghiêng đầu.

    "Hay là vì chị sợ mất em ấy?"

    Một nhịp im lặng chết người.

    Lamoon quay sang Juky, mắt mở to.

    Đây là lần đầu tiên có người đẩy mối quan hệ đó ra ánh sáng.

    Hệ thống vang lên, lạnh và đúng lúc:

    "ĐÊM THỨ BA BẮT ĐẦU."

    Cuộc thảo luận bị cắt ngang.

    Nhưng mầm nghi ngờ đã được gieo.

    Đêm xuống nhanh hơn mọi đêm trước.

    Lamoon khóa cửa, nhưng tay em run.

    Em biết - nếu có vote oan ngày mai, em sẽ là người đầu tiên.

    Em lấy lá bài ra.

    Một lần dùng duy nhất.

    Có nên dùng không?

    Nếu dùng, sẽ lộ.

    Nếu không... có thể chết.

    Ở phía rừng tây, Sói đã quyết định mục tiêu.

    Không phải Lamoon.

    Không vội.

    Trả thù phải để lại thông điệp.

    Một cái tên được chọn - người đã dẫn dắt nghi ngờ ban chiều.

    SAABIROSE.

    Vai trò: PHE THỨ 3 - PHẢN CÔNG.

    Nhưng phe thứ ba không đứng yên.

    Một lá bài được kích hoạt, hướng về Lamoon.

    Không giết.

    Không làm hại.

    Chỉ là đánh dấu.

    Để sáng mai, cả bàn cờ sẽ xoay về phía em.

    Juky San cảm nhận được điều đó.

    Không phải bằng lý trí.

    Mà bằng trực giác.

    Cô đứng bật dậy giữa đêm - điều bị cấm.

    Hệ thống lập tức cảnh báo.

    "CẢNH BÁO: NGƯỜI CHƠI JUKY SAN ĐANG VI PHẠM QUY TẮC ĐÊM

    Cô không dừng.

    Cô dùng lá bài còn lại.

    Không tấn công.

    Mà là phá can thiệp.

    "HÀNH ĐỘNG KHÔNG HỢP LỆ."

    "YÊU CẦU HỦY-"

    "Không," Juky San nói, giọng trầm và rõ.

    "Luật cho phép đổi mục tiêu."

    Một khoảng lặng.

    Hệ thống... chậm lại.

    Đòn đánh vào Lamoon bị bẻ hướng.

    Và cái giá phải trả đến ngay lập tức.

    Sáng hôm sau, xác được phát hiện ở cầu thang phụ tầng hai.

    Thi thể ngồi tựa lan can.

    Mắt mở.

    Ngực không có vết thương.

    Nhưng trái tim đã ngừng đập.

    "Người chơi: SAABIROSE."

    "Vai trò: PHE THỨ 3 - PHẢN CÔNG."

    "

    Tình trạng: ĐÃ CHẾT."

    Một số người tái mặt.

    Phe thứ ba mất thêm một người.

    Nhưng Lamoon không nhìn xác.

    Em nhìn Juky San.

    Và lần này, em hiểu rất rõ:

    Tối qua... chị đã phá luật vì em.

    Juky không nói gì.

    Chỉ khẽ lắc đầu.

    Đừng để lộ.

    Hệ thống kết thúc bằng một câu chưa từng có:

    "CẢNH BÁO: CÂN BẰNG TRÒ CHƠI ĐANG BỊ ẢNH HƯỞNG."

    Không ai biết điều đó nghĩa là gì.

    Ngoại trừ một người.

    Juky San hiếu.

    Từ giờ trở đi, hệ thống sẽ không đứng ngoài nữa.

    ____

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    KHI HỆ THỐNG GỌI TÊN CHỊ


    Buổi sáng sau cái chết của Saabirose (Phe thứ 3) không có tiếng ồn.

    Không ai khóc.

    Không ai hét.

    Mọi người đứng tách nhau ra, như những mảnh ghép không còn dám khớp lại.

    Cái chết bây giờ không còn gây sốc - nó chỉ xác nhận một điều:

    Trò chơi đang tự điều chỉnh.

    Và mục tiêu của nó...

    đã thay đổi.

    Hệ thống không chờ tới giờ họp thường lệ.

    Giữa lúc mọi người còn chưa kịp ổn định, giọng nói rè rè vang lên, gọi thẳng tên:

    "JUKY SAN."

    Không có tiền tổ.

    Không có lý do.

    Chỉ một cái tên.

    Cả sảnh lớn lập tức quay về một hướng.

    Juky San đứng yên.

    Không bất ngờ.

    Không phòng thủ.

    Cô đã đoán được - cái giá của việc phá luật đêm qua không thể đến muộn hơn.

    "NGƯỜI CHƠI JUKY SAN ĐÃ THỰC HIỆN HÀNH ĐỘNG NGOÀI XÁC SUẤT CHO PHÉP"

    Một vài người hít sâu.

    "Có nghĩa là gì?"

    Phương Ly hỏi khẽ.

    Hệ thống không trả lời cô.

    Nó chỉ trả lời Juky.

    "TỪ THỜI ĐIỂM NÀY, NGƯỜI CHƠI JUKY SAN SẼ BỊ THEO DÕI ƯU TIÊN."

    "KHÔNG BẢO HỘ."

    "KHÔNG NGOẠI LỆ."

    Không khí đông cứng.

    Theo dõi ưu tiên - nghĩa là mọi hành động của Juky từ giờ trở đi đều có xác suất

    phản tác dụng cao hơn người khác.

    Một hình phạt không giết ngay.

    Nhưng đủ để bẻ gãy cả chiến lược của Sói.

    Lamoon nghe xong, tim đập mạnh đến đau.

    Em nhìn Juky.

    Juky không nhìn lại.

    Cô chỉ hơi nghiêng đầu, như thể...

    đã chấp nhận.

    Cuộc họp tan ra trong im lặng nặng nề.

    Không ai dám hỏi thêm.

    Không ai dám đứng gần Juky hơn mức cần thiết.

    Người từng sợ Sói...

    giờ sợ cả hệ thống đứng sau Sói.

    Chiều xuống.

    Lamoon tim Juky San ở hành lang phía tây, nơi có cửa số dài nhìn ra rừng.

    Đây là góc chết sóng - hệ thống hiếm khi can thiệp trực tiếp.

    Em đứng sau lưng chị một lúc lâu mới lên tiếng.

    "...Chị."

    Juky quay lại.

    Ánh sáng xiên qua mái tóc bạch kim ngắn, làm lộ rõ những vết thương chưa lành

    hần trên cổ tay.

    "Em không nên tới đây," chị nói nhỏ.

    "Nếu không tới," Lamoon đáp, giọng run nhưng rõ,

    "thì em không chịu nổi."

    Một khoảng lặng.

    Không còn ai khác.

    Không còn vai trò.

    Không còn luật chơi.

    "Đêm qua," Lamoon nói tiếp, "chị đã làm gì?"

    Juky không né.

    "Chị đổi hướng một hành động."

    "...Cho em?"

    Lamoon cần môi.

    "Chị biết làm vậy sẽ bị nhắm tới mà."

    Juky thở ra rất khẽ.

    "Chị biết."

    "Vậy tại sao-"

    "Vì nếu không," Juky cắt lời,

    "em sẽ chết."

    Câu nói rơi xuống nhẹ, nhưng dứt khoát.

    Lamoon siết chặt tay.

    "Em không đáng để chị-"

    "Đừng nói vậy," Juky nói ngay.

    Giọng chị trầm xuống, gần như gắt

    "Em chưa từng là 'không đáng'."

    Lamoon ngẩng lên.

    Mắt hai người chạm nhau.

    Lần này, không có ai né trước.

    "Chị đã sống sót một lần rồi," Juky nói chậm rãi.

    "Chị biết cảm giác bị kéo lại trò chơi này đau thế nào."

    "Em không muốn chị vì em mà-"

    "Lamoon," Juky gọi thẳng tên em.

    "Nghe chị."

    Chị bước lại gần một bước.

    "Chị không phá luật vì bốc đồng."

    "Chị phá luật vì chị đã chọn."

    Lamoon nuốt khan.

    "Chọn... em?"

    Không vòng vo.

    Không che giấu.

    Bên ngoài, gió rừng thổi mạnh, làm cửa số rung nhẹ.

    Trong khoảnh khắc đó, Lamoon hiểu ra một điều khiến tim em thắt lại:

    Từ giờ, Juky San không còn chơi để thẳng.

    Chị chơi để giữ em sống.

    Và đó chính là lý do hệ thống nhằm thẳng vào chị.

    Một tiếng rè nhẹ vang lên - rất khẽ, nhưng đủ để cả hai nghe thấy.

    "CẢNH BÁO."

    Juky khẽ cười.

    "Thấy chưa," chị nói, giọng bình thản.

    "Nó đang nghe."

    Lamoon lùi lại nửa bước, hoảng.

    "Em xin lỗi..."

    "Không cần," Juky đáp.

    "Chỉ cần em sống sót."

    ______

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    ĐOẠN BĂNG KHÔNG NÊN TỒN TẠI


    Không có dấu hiệu báo trước.

    Không chuông.

    Không cảnh báo.

    Không ai kịp phản ứng.

    Giữa sảnh lớn, màn hình đen treo trên trần - thứ từ trước tới nay chỉ dùng để

    hiển thị luật chơi - bất chợt sáng lên.

    Ánh sáng trắng chói mắt.

    Âm thanh rè mạnh, như có thứ gì đó xé toạc tầng bảo mật.

    ret-ret-ret-

    "Cái gì vậy?"

    Miu Lê bật thốt.

    "Không phải giờ họp..."

    Phương Ly lùi lại nửa bước.

    Juky San đứng sững.

    Ngay khoảnh khắc màn hình bật lên, chị biết.

    Không phải linh cảm

    Mà là ký ức.

    - ĐOẠN VIDEO - TRẬN CHƠI TRƯỚC

    Hình ảnh hiện ra không rõ nét, giống camera an ninh bị nhiễu.

    Một căn phòng trắng.

    Không cửa sổ.

    Không đồng hồ.

    Ở giữa phòng là Juky San - tóc đen, dài qua vai, gương mặt gầy và hốc hác hơn hiện tại rất nhiều.

    Giọng nói khác vang lên - không rè như hệ thống bây giờ.

    Trầm.

    Rõ.

    Có cảm xúc.

    "Con không thể thẳng trò chơi này."

    Juky trong video bật cười.

    Một tiếng cười khàn, gần như vỡ.

    "Bố nghĩ con chưa đủ tàn nhẫn à?"

    Cả sảnh đông cứng.

    Lamoon mở to mắt.

    "...Bố?"

    Camera xoay.

    Một người đàn ông đứng trong bóng tối phía sau lớp kính.

    Gương mặt ông ta giống Juky San đến đáng sợ.

    Không phải ngẫu nhiên.

    Không phải ẩn dụ.

    Là cùng huyết thống.

    "Bố là người thiết kế lõi hệ thống,"

    giọng ông ta vang lên chậm rãi.

    "Và con là biến số cuối cùng."

    Juky trong video tiến lên một bước.

    "Bố kéo con vào đây."

    "Bố cho con sống sót."

    "Và bố không cho con thoát."

    Giọng Juky trầm xuống.

    "Con thắng rồi mà."

    Người đàn ông im lặng vài giây.

    "Không."

    "Con chỉ hoàn thành vòng lặp"

    --

    Video giật mạnh.

    Âm thanh kim loại va vào nhau.

    Máu bắn lên kính.

    Không chi tiết thô - nhưng quá đủ để hiểu.

    Người đàn ông ngã xuống.

    Juky đứng thở dốc.

    Tóc đen dính máu.

    Cô nhìn thẳng vào camera.

    "Con thắng."

    Im lặng.

    Rồi - giọng hệ thống khác vang lên.

    Không rè.

    Không vô cảm.

    "NHẬN DIỆN NGƯỜI CHIẾN THẮNG."

    "KHỞI ĐỘNG NHÂN BẢN HỆ THỐNG."

    Juky ngẩng lên.

    "Cái gì?"

    "NGƯỜI CHIẾN THẮNG KHÔNG ĐƯỢC GIẢI THOÁT."

    "NGƯỜI CHIẾN THẮNG LÀ TÀI SẢN."

    _

    Lamoon lắc đầu liên tục.

    "Không... không thể..."

    Một vài người bắt đầu lùi sát tường.

    --

    ĐOẠN VIDEO THỨ HAI - CUỘC SĂN

    Hình ảnh đổi cảnh.

    Rừng.

    Đêm.

    Mưa.

    Juky San - tóc vẫn đen, ánh mắt hoảng loạn.

    Cô chạy.

    Không trốn.

    Không né.

    Mà đuổi theo.

    Một người chơi nữ khác ngã xuống bùn.

    "Xin-!"

    Câu nói chưa kịp trọn vẹn.

    Juky đè người đó xuống.

    Không gào thét.

    Không chửi rủa.

    Chỉ lặp đi lặp lại một câu, như bị lập trình:

    "Nếu mình không giết..."

    "...mình sẽ bị giữ lại."

    "Nếu mình không giết..."

    "...mình sẽ không được kết thúc."

    Máu hòa với nước mưa.

    --

    ĐOẠN VIDEO CUỐI - TÓC TRẮNG

    Hình ảnh tua nhanh.

    Những lần săn khác.

    Những lần giết khác.

    Juky gầy dần.

    Vai trĩu xuống.

    Và rồi

    Một khung hình dừng lại.

    Juky soi mình trong gương kim loại.

    Mái tóc đã chuyển sang trắng.

    Không phải nhuộm.

    Không phải ánh sáng.

    Mà là bạc trắng hoàn toàn.

    Giọng hệ thống vang lên chồng chéo:

    "CẢM XÚC BỊ BÀO MÒN."

    "NỖI SỢ BIẾN MẤT."

    "CƠ CHẾ TƯ BẢO TOÀN ĐẠT ĐỈNH.

    Juky thì thầm, rất nhỏ:

    "...

    Con chỉ muốn được ra ngoài."

    --

    MÀN HÌNH TẮT

    Màn hình đen phụt tắt.

    Sảnh lớn chìm trong im lặng chết chóc.

    Không ai nói được câu nào.

    Phương Mỹ Chi ôm miệng, mặt tái xanh.

    Miu Lê bật khóc thành tiếng, lùi sát cửa

    Han Sara nhìn Juky như nhìn thứ gì đó không còn là con người.

    52Hz thì thầm: "Không phải Sói... cô ta là hậu quả.

    Bích Phương và Mỹ My không nói gì - nhưng lần đầu tiên, ánh mắt họ có sự dè chừng.

    Sợ.

    Không phải sợ Sói.

    Mà là sợ thứ đã sống sót qua địa ngục và bị kéo quay lại.

    Lamoon là người duy nhất tiến lên.

    Em đứng trước Juky San.

    Giọng run.

    "...Chi..."

    Juky không nhìn ai cả.

    Ánh mắt chị trống rỗng.

    Nhưng không điên.

    Không mất kiểm soát.

    Chỉ là... mệt.

    "Giờ thì," chị nói khẽ, "mọi người biết rồi."

    Một khoảng lặng.

    Rồi chị ngẩng đầu.

    "Muốn giết chị sớm hay muộn,"

    "là tùy mọi người."

    Ngay lúc đó, hệ thống vang lên, lần đầu tiên... lệch nhịp.

    "LỖI DỮ LIỆU."

    "KHÔNG THUỘC KỊCH BẢN."

    "KHỞI ĐỘNG CHẾ ĐỘ KIỂM SOÁT."

    Juky San khẽ cười.

    Nụ cười rất nhạt.

    "Thấy chưa, Lamoon?" chị thì thầm.

    "Chị nói rồi."

    "Trò chơi này..."

    "...không định cho chị được yên."

    ____

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    ĐẤU TRƯỜNG CỦA MÁU VÀ MÁU


    Không ai kịp phản ứng.

    Ngay sau tiếng cảnh báo "KHỞI ĐỘNG CHẾ ĐỘ KIỂM SOÁT", sàn dưới chân Juky San phát sáng.

    Một vòng ký hiệu đỏ hiện ra, khóa cứng lấy chị.

    "Juky-!"

    Lamoon lao lên.

    Quá muộn.

    Sàn sụp xuống.

    Juky San rơi thẳng vào bóng tối.

    Tiếng kim loại khép lại nặng nề, dứt khoát - như một cánh cửa quan tài

    Màn hình lớn bật sáng ngay sau đó.

    Không phải video ghi sẵn.

    Là TRỰC TIẾP.

    --

    ĐẤU TRƯỜNG THỨ HAI

    Một không gian tròn, rộng, trần cao không thấy điểm kết thúc.

    Sàn bê tông nhuốm màu cũ - không phải vì bẩn, mà vì đã từng thấm máu.

    Juky San đứng giữa đấu trường.

    Không bị trói.

    Không bị thương.

    Trong tay chị là một chiếc rìu lớn, lưỡi cong, cán gỗ sẫm màu - thứ vũ khí quá

    quen thuộc với chị.

    Giọng nói vang lên từ phía trên, lần này không rè.

    Trẻ hơn bố cô.

    Sắc hơn.

    Cười được.

    "Chào em gái."

    Một người đàn ông bước ra từ bóng tối.

    Cao.

    Gầy.

    Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao trong tay hắn.

    DONBI

    Cả sảnh lớn như nổ tung trong im lặng.

    "Anh...?"

    Phương Ly thốt ra.

    "Không phải chỉ một người đứng sau trò chơi..." ai đó thì thầm.

    Lamoon không nghe thấy gì nữa.

    Em chỉ nhìn Juky trên màn hình.

    Juky San siết chặt cán rìu.

    "Vậy là anh," chị nói, giọng trầm xuống.

    "Người điều khiển hệ thống thứ hai."

    DonBi nghiêng đầu.

    "Không phải điều khiển," hẳn sửa lại.

    "Anh duy trì."

    "Bằng cách giết người?"

    "Bằng cách giữ trò chơi chạy tiếp," hắn đáp, bình thản.

    "Cũng như em thôi."

    Juky cười khẽ.

    "Đừng đặt em ngang hàng với anh."

    Không còi báo.

    Không đếm ngược.

    DonBi lao lên trước.

    Lưỡi dao vẽ một đường cong lạnh lẽo trong không khí.

    Juky nghiêng người tránh, rìu quét ngang - đòn thấp, nhanh, chính xác, nhằm

    vào chân.

    DonBi bật lùi đúng lúc.

    Hai kim loại va vào nhau.

    CHENG-!

    Âm thanh vang vọng khắp đấu trường.

    Trong sảnh, Miu Lê bật khóc.

    "Cô ấy... cô ấy đánh như người từng giết rất nhiều..."

    "Không," 52Hz lắc đầu.

    "Đó là người đã từng bị săn."

    DonBi cười lớn.

    "Thấy chưa?

    Em vẫn còn phản xạ."

    "Bố dạy em tốt thật."

    Câu đó khiến Juky khựng lại nửa nhịp.

    Và DonBi không bỏ lỡ.

    Hắn áp sát, dao ghim thẳng vào vai chị.

    Máu bắn ra.

    Lamoon hét lên.

    "JUKY-!"

    Nhưng Juky không ngã.

    Chị dùng chính đà đau để xoay người, rìu bố chéo từ dưới lên.

    DonBi lách người trong gang tấc.

    Lưỡi rìu sượt qua ngực hắn, xé rách áo.

    "Em vẫn điên như ngày đó," DonBi nói.

    "Ngày em giết bố."

    Ánh mắt Juky tối lại.

    "Đừng gọi đó là điên," chị đáp.

    "Đó là sinh tồn."

    Chị lao lên.

    Lần này là chuỗi đòn liên hoàn.

    Không hoa mỹ.

    Không dư thừa.

    Rìu nặng, nhưng tay chị không chậm.

    DonBi buộc phải lùi.

    Dao hẳn chặn - trượt va bật.

    CHENG-CHÁT-

    Trong sảnh, Bích Phương nằm chặt tay.

    "Cô ấy không đánh theo cảm xúc," cô nói thấp.

    "Cô ấy đang tính từng nhịp."

    "Như thể đã đánh trận này... rất nhiều lần rồi," Mỹ My đáp.

    DonBi thở hắt.

    "Em biết không," hẳn nói giữa hai nhịp thở,

    "nếu em chết ở đây-"

    "-thì anh sẽ có người chiến thắng mới?"

    Juky cắt ngang.

    "Anh nghĩ em chưa nghe câu đó đủ sao?"

    Chị ném rìu.

    Một đòn liều.

    DonBi nghiêng người, dao chém bật cán rìu.

    Nhưng chính khoảnh khắc đó

    Juky áp sát, tay trần, đấm thẳng vào cổ họng hắn.

    Trong sảnh, không ai thở.

    Lamoon ôm chặt ngực.

    "Giết hẳn đi..." ai đó thì thầm.

    "Làm ơn..."

    Nhưng DonBi cười.

    Một nụ cười không sợ chết.

    "Em không dám đâu" hắn nói khàn.

    "Giết anh... thì ai sẽ giữ trò chơi này chạy?"

    Juky nhìn hắn rất lâu.

    Ánh mắt chị không còn điên.

    Không còn máu.

    Chỉ là... quá hiểu.

    "Anh sai rồi," chị nói khẽ.

    "Em không cần trò chơi này chạy.

    Chị vung rìu.

    MÀN HÌNH NHIỀU MẠNH.

    "CAN THIỆP TRÁI PHÉP!"

    "CẤT TÍN HIỆU-"

    Hình ảnh tắt phụt.

    Sảnh lớn chìm vào bóng tối.

    Không ai biết chuyện gì xảy ra sau nhát rìu đó.

    Chỉ biết một điều:

    Từ khoảnh khắc này,

    trò chơi đã mất kiểm soát hoàn toàn.

    Và Juky San...

    Không còn là quân cờ.

    ____

    END
     
    Werewolf Or Town Of Salem?
    LỜI NÓI CUỐI CÙNG


    Mọi người vẫn chưa hoàn hồn thì màn hình lớn bật sáng lần nữa.

    Không nhiều.

    Không giật.

    Không cảnh báo.

    Quá... yên tĩnh.

    TRỰC TIẾP - PHÒNG TRẮNG

    Không phải đấu trường.

    Là một căn phòng nhỏ, trắng toát, trần thấp.

    Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.

    DonBi ngồi dựa lưng vào tường.

    Vai trái hẳn bê bết máu.

    Bụng quấn tạm một lớp băng thô.

    Hơi thở nặng, đứt quãng - chưa chết, nhưng cũng không còn sức phản kháng.

    Đối diện hẳn là Juky San.

    Chị ngồi trên ghế kim loại, rìu dựng bên cạnh.

    Áo dính máu, tóc bạch kim lấm tấm đỏ.

    Nhưng ánh mắt... tỉnh táo đến rợn người.

    Trong sảnh, có người thở phào.

    "Hắn... chưa chết."

    Nhưng Lamoon không thấy nhẹ đi.

    Em nhìn gương mặt Juky trên màn hình.

    Và em biết - chị chưa xong.

    DonBi cười yếu ớt.

    "Em vẫn... giống hồi nhỏ," hẳn thều thào.

    "Càng sợ... càng im lặng."

    Juky không đáp ngay.

    Chị nhìn vết thương của hắn một lúc.

    Rồi hỏi rất khẽ:

    "Đau không?"

    DonBi sững lại.

    "...Có."

    "Vậy là còn cảm giác," Juky gật đầu.

    "Tốt."

    Giọng chị bình thản như đang đánh giá một con số.

    "Em thắng rồi" DonBi nói, giọng lạc đi.

    "Giết anh đi... rồi em sẽ được-"

    "Được gì?"

    Juky cắt ngang.

    "Được tự do như bố hứa với em à?"

    Hắn im.

    Juky đứng dậy.

    Tiếng ghế kim loại kéo trên sàn vang lên chói tai.

    Chị bước lại gần.

    Không vội.

    Không giận dữ.

    "Anh có biết" chị nói chậm rãi,

    "vì sao em không giết anh ngay không?"

    DonBi ngẩng lên nhìn chị.

    Ánh mắt hắn thấp thoáng hy vọng.

    "...Vì anh là gia đình?"

    Một vài người trong sảnh nuốt khan.

    Juky cười.

    Nụ cười nhẹ, cong môi, nhưng không hề ẩm.

    "Không."

    Chị cúi xuống, ngang tầm mắt hẳn.

    "Vì em muốn anh nghe một chuyện."

    "Anh nhớ không," Juky nói,

    "lần đầu anh kéo em vào hệ thống?"

    DonBi nhắm mắt lại, thở khó nhọc.

    "Anh nói... chỉ cần thắng một lần."

    "Ừ" Juky gật đầu.

    "Và em đã thắng."

    Chị ngẩng lên, nhìn thẳng vào camera như thể nhìn tất cả những người đang xem.

    "Nhưng anh thì chưa bao giờ thắng cả."

    DonBi mở mắt.

    "Ý em là gì...?"

    Juky nghiêng đầu.

    "Anh không tạo ra người chiến thắng," chị nói.

    "Anh chỉ tạo ra kẻ sống sót."

    "Và kẻ sống sót," chị tiếp, giọng hạ thấp,

    "sẽ luôn quay lại...

    để phá thứ đã giữ họ."

    DonBi bắt đầu ho.

    Máu trào ra khoé miệng.

    "Em... em không thể-"

    "Anh sợ rồi à?"

    Juky hỏi, rất nhẹ.

    "Anh sợ cái chết... hay sợ việc trò chơi này không cần anh nữa?"

    Hắn run lên.

    "Không... không thể... hệ thống-"

    "-đã nhân bản," Juky nói thẳng.

    "Bố đã làm.

    Em đã thấy."

    DonBi đông cứng.

    "Và anh thì sao?"

    Juky hỏi.

    "Anh chỉ là bản vá tạm thời."

    Chị đứng thẳng dậy.

    "Anh không phải người đứng sau trò chơi."

    "Anh chỉ là... người bị thay thế chậm hơn."

    Trong sảnh, 52Hz thì thầm:

    "...Cô ấy đang giết hắn."

    Không phải bằng tay.

    Mà bằng sự thật.

    DonBi thở dốc.

    "Không... không đúng... anh-"

    "Anh cần trò chơi này," Juky nói, lạnh lùng.

    "Nhưng trò chơi thì không cần anh."

    Chị cúi xuống lần cuối.

    Giọng thì thầm, đủ cho hắn nghe - và đủ cho cả thế giới vỡ ra:

    "Anh biết vì sao em không kết liễu anh bằng rìu không?"

    DonBi lắc đầu yếu ớt.

    "Vì anh không xứng đáng chết như một đối thủ."

    Một nhịp.

    "Anh chỉ xứng đáng chết như một lỗi hệ thống."

    DonBi trợn mắt.

    Nhịp thở đứt đoạn.

    Không có vết chém mới.

    Lamoon run rẩy.

    "...Chị ấy..."

    Bích Phương thở ra một hơi dài.

    "Không phải điên."

    Mỹ My tiếp lời, giọng thấp:

    "Là người đã vượt qua nỗi sợ chết."

    Ở đâu đó, một giọng nói mới - không phải hệ thống cũ - vang lên rất khẽ:

    "XÁC NHẬN: CẤU TRÚC QUYỀN LỰC ĐÃ THAY ĐỔI."

    Trò chơi... chưa kết thúc.

    Nhưng từ giây phút này

    Juky San đã trở thành thứ mà ngay cả hệ thống cũng phải dè chừng.

    _____

    END
     
    Back
    Top Bottom