Ngôn Tình Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 40: Chương 40


– Tô Hàn còn công việc của anh thì sao ?
Anh vì cô mà bỏ bê công việc, lần này rời đi cũng không phải thời gian ngân.
Tô Hàn trả lời nhanh chóng.
– Còn có Bạch Hồ mà, em lo gì.
Hiện tại Tử Kiều chỉ biết anh là ông chủ của nhà hàng, nên Tô Hàn liền theo đó mà khéo léo nói tránh .
Tử Kiều nhỏ giọng có chút mủi lòng.
– Cám ơn anh ..thật lòng em rất biết ơn anh nếu không có anh, cả đời này em không biết số phận mình sẽ đi về đâu.
Đây là lời thật lòng mà Tử Kiều đang nghĩ lúc này.
Tô Hàn mỉm cười nhìn đôi mât đỏ hoe của cô.
– Có phải em thấy mình đã nợ anh quá nhiều đúng không ?
Tử Kiều khẽ gật đầu, đúng vậy cô đã nợ anh quá nhiêu.

Trong cuộc đời bi kịch chí một màu đen không hơn không kém .Anh không một chút e ngại xông hẩn vào đêm đen đế cứu rỗi linh hồn của cò .Chưa kế đến đôi mât này rồi có thấy được ánh sáng hay không nhưng ngay lần đầu anh nãm lấy tay cô và nói anh có thế thích cô không.
Chỉ một cảu hỏi đơn giản nhưng từng giây phút đó có một cảm xúc không tên đóng đinh thật chặt vào lòng cô.

Mỗi ngày cô đều im lặng chờ mong điện thoại của anh ,được nghe tiếng nói của anh.

Chỉ cần ngày nào anh nói muốn ăn cơm nhà cô, thì ngày đó cô đều chờ mong thời gian mau trôi qua đế được gặp anh.Có nhiều lúc cô muốn xé tan sự mặc cảm đế đáp lại tình cảm của anh.

Nhưng bóng tối không ngừng cản bước chân cô.

Rất may mân anh lại không chùn bước.

Giống như anh đã từng nói.
Nếu em ngại ngần bước ra khỏi bóng tối của bản thản, anh sẽ là người bước vào bóng tối ấy đế đến bẽn cạnh em.

Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Nhìn vẻ thơthấn có chút đăm chiêu của Tử Kíêu.Tô Hàn cong môi không kiêng dè hôn lên môi cô.
– Vậy giao em cho anh, xem như trả nợ.
Tử Kiều bị hơi thớ của anh dần thiêu đốt, cô ngại ngùng hai má dần phớt hồng, lấm bấm theo từng nụ hôn vụn vặt của anh.
– Vậy anh phải hứa nhận rồi là không được hoàn trả ..
Khi nói ra lời này, Tử Kiều phải sự dụng hết can đảm của bắn thản, cả vành tai, cần cố đều nhuộm một màu hồng nhạt khiến cô càng thêm mê người.

Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com
Tô Hàn cười khẽ siết chặt vòng tay, cạ môi mình vào môi cô .Ánh mắt thế hiện rõ sự chiếm hữu mãnh liệt…
-Được..
Nói rồi anh cúi đầu tìm kiếm môi cô, Tử Kiều nhâm mât hưởng lấy nụ hồn nồng nàn anh mang lại.Tình cảm kiềm nén bao lâu nay như được bùng nổ, khác họa qua nụ hôn ướt át tình ý nồng nàn của cả hai.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 41: Chương 41


Lúc Tô Hàn trở về Tô gia, anh chỉ nói sơ với Trầm Ngọc rang mình phải đi Singapore giải quyết công việc một thời gian rồi tiến tháng lên lầu thu dọn hành lý.

Do công vỉệc của Tô Hàn thường xuyên đi công tác nên Trầm Ngọc cũng cũng không hỏi thêm gì cả.

Nhưng có cảm giác thái độ của Tô Hàn hôm nay khác lạ, ánh mât tràn đầy hạnh phúc có điều tác phong có chút vội vàng không giống vé trầm ổn mọi ngày.

cả Tiếu Hy ngồi ở sopha, Tô Hàn chỉ xoa đầu qua loa cũng không có thời gian cưng nựng con bé như mọi ngày.

.

– Mẹ à tụi con về rồi.

.

Giữa lúc Trầm Ngọc còn miên man suy nghĩ, lúc này cảnh Tử Sảm và Tô Nhược vừa đi công tác trở về, tiếng nói lanh lảnh của Tô Nhược thành công cất ngang suy nghĩ của bà.

.

– Mẹ ơL.

baba…
Tiếu Hy bỏ ngay đồ chơi bên cạnh, bò xuống sopha chạy về phía ba mẹ mình.

cảnh Tử Sảm nhanh tay bế bống con gái, hôn liền mấy cái lẽn mặt bé con, ánh mát cưng chiều không hề che giấu.

.

– Bảo bối à, có nhớ baba không ?
-Nhở ạ.

.

rất nhớ…
Nói rồi thơm lẽn mặt cảnh Tử Sảm rất nhanh sà vào lòng Tô Nhược, cả khuôn đáng yêu vùi vào lòng của cô.

– Bảo bối à có biết mẹ nhớ con lâm không.

?
Hai mẹ con quấn quýt ôm ấp, đổi lại ánh mât đầy cưng chiều của Cảnh Tử Sâm.

Anh giơ tay vén tóc con gái nhìn thế nào thì rõ ràng Tiếu Hy là bản photo thu nhỏ của Tô Nhược.

Chỉ tính cách có phần giống anh, nên một lớn một nhỏ này là tâm can của cảnh Tử Sảm.

Nâng trên tay sợ vỡ ngậm trong miệng sợ tan, bảo hộ từng chút một.

Ai nhìn vảo đều phải ghen tỵ.

.

Cảnh Tử Sâm nhìn Trầm Ngọc.

– Cám ơn mẹ, mẹ đã vất vả quá rồi.

.

Trầm Ngọc xua tay.

– Không vất vả chút nào, Tiếu Hy rất ngoan ,với lại thời gian này con bé chỉ bám cậu của nó.

Mẹ muốn chăm sóc cũng rất khó.

.

Tô Nhược phì cười, cưng nựng con gái không ngưng tay.

Trầm Ngọc nhìn nhà ba người tựu hội sau thời gian xa cách.

– Sao hai đứa về không báo mẹ trước, mẹ chưa thu dọn vali cho Tiếu Hy.

ở đây một đêm mai về thành phố A nhé.

.

Tô Nhược lúc này đưa Tiếu Hy cho cảnh Tử Sâm bế, cô khom người lấy quà ra đế trên bàn ,vừa làm vừa nói.

– Con có nói với Tô Hàn mà, anh ấy không nói với mẹ sao ?
– Không có.

.

Tô Hàn dạo gần đây sao thế nhỉ, cả chuyện liên quan đến Tô Nhược và Tiếu Hy cũng bị con trai bỏ qua một bên, thật khó hiếu.

.

Tô Nhược nhún vai.

– Chác anh ấy quên, tụi con ở lại đây với mẹ một đẽm.

Sáng mai mới bay về.

Lúc này Tô Hàn kéo vali đi xuống, từ trên lầu anh đã nghe tiếng nói của Tô Nhược.

Cảnh Tử Sâm gật đầu xem như chảo hỏi anh vợ.

Tô Nhược nhướn mày.

.

– Anh đi công tác sao ?
Tô Hàn dựng vali qua một bẽn ,cầm lẩy một tệp hồ sơ đưa cho Tô Nhược.

– Lần trước anh có nói với em, đọc thử xem.

Tô Nhược nhặn lấy, cười cười nhìn Tô Hàn lúc này đã đi đến bế Tiếu Hy từ trên tay cảnh Tử Sâm.

.

– Anh , cái này là của cô gái nào viết sao ?
Tiếu Hy nhìn châm châm tệp hồ sơ có hình hưu cao cố.

Miệng nhỏ liền chu ra.

.

-Của chị nha…
Cả nhà đều quay đầu tập trung vào bẻ con.

Tô Nhược tò mò hỏi han con gái mình.

.

– Chị à, là chị nào vậy Tiếu Hy.

.

Bé con quấn quấn sợi tóc.

nghiêng đầu cười tủm tím.

.

– Là bạn của Tiếu Hy nhé.

.

Tô Hàn cong môi, buồn cười nhìn vẻ mặt mù mịt của cả nhà.

Chỉ có ánh mât của cảnh Tử Sâm vẫn là điềm nhiên nhất, còn có ý tứ rõ ràng chí nhếch môi không chen vào.

Tô Hàn hõn lên mặt Tiếu Hy.

.

– Cậu phải đi công tác f khi nào trớ về sẽ mua quà cho Tiếu Hy nhé.

.

Tiếu Hy gật đầu ,hơi buồn buồn mếu môi.

.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 42: Chương 42


– Chị …nhớ chị…ạ.

.

Lời của con gái còn làm Tô Nhược tò mò hơn, muốn bước đến làm rõ.

Nhưng liền bị cảnh Tử Sâm choàng tay qua eo ôm chặt.

ý tứ không cho cô phá chuyện tốt đang diễn ra.

Tô Hàn cưng chiều vội trấn an cháu gái.

– Tiếu Hy ngoan, khi nào xong việc cậu sẽ đưa chị sang thăm Tiếu Hy nhé.

-Thật …thật không ạ.

.

Bé con vẩn cảm thấy rất buồn, vẩn rất nhớ Tử Kiều nhưng bảy giờ cậu bận rồi cũng không thế đưa bé đi gặp chị được.

.

– Dĩ nhiên là thật, được rồi cậu phải đi rồi.

Tiếu Hy phải ngoan có biết không ?
-Dạ.

.

Tô Hàn giao Tiếu Hy lạỉ cho cảnh Tử Sâm.

Quay đầu nói với Trầm Ngọc.

– Con đi đây.

.

Khi kẻo vali ra cửa còn quay đầu nói với Tô Nhược.

– Nhớ đọc kỹ bản thảo.

Tô Nhược gật đầu.

– Em biết rồi…
Lúc Tô Hàn rời đi rồi cả Trầm Ngọc và Tô Nhược liền vồ vập lấy Tiếu Hy đế moi móc tin tức về cô gái kia.

cảnh Tử Sâm ngồi xuống sopha, có chút bất lực nhìn con gái của minh bị một lớn một nhỏ đè ra tra khảo mà buồn cười.

– Cậu nói gì, cậu nói con gái tôi bị tai nạn dẫn đến bị mù sao.

?
Tiếng nói run rẩy của Doãn Nguyệt Nhan vang lên trong căn phòng.

Sắc mặt Doãn Nguyệt Nhan tái mét, nước mắt cũng theo đó nhanh chóng trào ra.

Người đàn ông đối diện cấn trọng lên tiếng.

– Đúng vậy theo thông tin điều tra cô ấy bị mù cũng đã một năm rồi.

Cả cơ thế Doãn Nguyệt Nhan như muốn đổ xuống, bàn ray run run vịnh vào thành ghế mới giữ được thăng bằng.

Nước mắt bà dàn dụa, bờ môi run rấy, không tin vào sự thật mình vừa nghe thấy.

Miệng bà lấm bấm tiếng có tiếng không, lắc đầu trong vô vọng.

– Làm sao có thê’.

.

không thể nào.

.

các người lấy sai thông tin rồi đúng không ?.

.

tôi không
tin.

.

làm sao có thể…
– Doãn Tống, đây là thông tin hoàn toàn chính xác.

Còn đầy là tất cả tài liệu tôi thu thập được.

Anh ta đặt lên bàn rồi đấy nhẹ tệp hồ sơ đến trước mặt Doãn Nguyệt Nhan.

– Chỉ tiếc một điều hiện tại chúng tôi vẫn chưa tìm ra nơi ở của cô Trần.

Nhìn sắc mặt của Doãn Nguyệt Nhan ngày càng kém đi, người đàn ông vội nói thêm.

.

– Nhưng bà yên tâm, theo tôi được biết hiện tại cô ấy đang ở thành phố T.

Tôi nghĩ sẽ rất nhanh tìm thấy cô ấy thôi.

.

– Cậu nói con gái tôi hiện tại đang ở thành phố T sao ? Có thật không ?
Doãn Nguyệt Nhan vẫn chưa chấn chỉnh được tâm tình.

Bà ta xúc động đến tiếng nói cũng lạc đi, tố giác sự mất bình tĩnh của bản thân.

-Đúng vậy, cô Trần có một người bạn tên là Hạ Đồng, sau khi rời khỏi thành phố A.

Chính cô gái này đã đưa cô Trần sang đây.

Nhưng lúc tôi tìm đến căn phòng trọ Cô Trần ở thì chủ ở đó nói cô ấy đã dọn đi nơi khác.

Mọi thông tin như dồn ép Doãn Nguyệt Nhan thở không nói ,bà ta đầy hoang mang cỏ chút nghèn nghẹn.

.

– Vậy rốt cuộc con gái tôi hiện giờ đã đi đâu ?
Nghĩ gì đỏ bà ta vội vã hỏi.

-Đúng rồi.

.

tại sao các người không tìm gặp cô gái tên Hạ Đồng đó.

Chẳng phải cô ta đưa con gái tôi sang đây sao ?
Người đàn ông nhìn Doãn Nguyệt Nhan, bất đắc dĩgiải thích.

– Tôi có tìm cô gái tên Hạ Đồng nhưng hiện tại cô ấy đã đi công tác chưa trở về.

Nhưng theo tôi tìm hiểu người đưa cô Trần đi lại là một người đàn ông.

Hiện tại tôi đang cho điều tra về người đàn ông đó.

Là một người đàn ông ?
Doãn Nguyệt Nhan thờ than lấm bấm.

.

– Con gái tôi hiện tại không thấy đường, con bé sẽ sống ra sao.

Còn người đàn ông kia là ai sao lại đưa con bé rời đi, lỡ như.

.

lỡ như người đó là người xấu thì Tử Kiều phải làm sao.

.

?
– Doãn Tổng xin bà hãy bình tĩnh.

.

– Cậu muốn tôi phải bình tĩnh thế nào khi tung tích con gái tôi vẫn chưa tìm ra.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 43: Chương 43


Trong đầu Doãn Nguyệt Nhan đau như búa bô’, bà ta hít thờ thật sâu đế lấy lại bình tĩnh..
– Làm bằng mọi cách ,dù cách nào đi nữa cũng phải tìm chỗ ở con bé trong thời gian sớm nhất.

Cậu làm nhanh đi..
– Vâng tôi sẽ làm ngay..
Anh ta nói xong liền rời đi, lúc này Ngô Trí Lâm đi vào ánh mắt ông ta nhìn theo bóng lưng người đàn ông kia .Hàng chân mày nhíu chặt, ông ta đi vào trong phòng nhìn thấy Doãn Nguyệt Nhan nước mắt dàn dụa, sắc mặt tái mét, trên tay còn ôm lấy một khung hình ..
Ông ta vội đi vào lo lắng ôm vai bà .
– Nguyệt Nhan, em sao vậy ?
Bà ta lắc đầu nghẹn đắng, trong lòng vừa đau lòng vừa thống khố..
– Con em …Tử Kiều ..con bé bị mù rồi..
Bà ta ngấng đầu nhìn Ngô Trí Lâm.
– Em là một người mẹ chẳng ra gì mà..nếu như ngày đó em mạnh mẽ kiên trì đem con bé theo ..Hức..thì giờ này con bé đâu chịu khổ sở như vậy…
-Trí Lâm ..làm sao đây…em vẫn chưa tìm ra con gái của em, hiện tại con bé đang ở phố T …Nhưng em vẫn không thế tìm ra con…làm sao đây..
Bà ta nức nở dựa vào lòng Ngô Trí Lâm khóc đến thở không nổi.

Ông ta đau lòng nắm chặt tay bà.
– Nguyệt Nhan đừng khóc, anh sẽ cho người tìm con bé về cho em .Nếu thật sự con bé đang ở thành phố T, chúng ta sẽ rất nhanh tìm được thỏi.Em đừng lo lắng nữa.
Doãn Nguyệt Nhan lắc đầu trong nước mắt..
– Con bé hiện giờ không thể nhìn thấy, anh bảo em làm sao không lo lắng đây.
Bà ta gục đầu xuống bàn đau lòng đến mức chẳng còn sức gắng gượng trước mặt Ngô Trí Lâm.
– Em như thế này sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Em phải mạnh mẽ lên chúng ta sẽ tìm ra con bé mà .Hãy tin anh..
Doãn Nguyệt Nhan được ông ôm vào lòng, nức nở khóc thành tiếng.
Ngô Trí Lâm nhìn vợ mình đau khổ, ông ta mím chặt môi, đưa tay vỗ vổ lưng bà ta an ủi.

Ánh mắt đầy vẻ phức tạp mang theo tia lạnh che giấu đầy kín đáo.
Quản Lý Bạch rất nhanh gặp lại Ngô Trí Viễn chỉ sau hai ngày Tô Hàn đưa Tử Kiều sang Singapore .Ngô Trí Viễn lại quay đến nhà hàng anh ta cũng không che giấu lí do.
Vừa gặp quản lý Bạch anh ta liền hỏi.

– Tôi ngồi đây từ lúc giờ sau không thấy cô gái ấy.
Lần trước bị Ngô Trí Viễn chỉnh không thương tiếc nên lần này Quản Lý Bạch khéo léo hơn rất nhiều.
– Ngô Tống muốn hỏi cỏ gái chơi đàn đúng không ?
Anh ta cầm ly rượu nhấp môi, khẽ gật đầu.
Quản Lý Bạch âm thầm đổ mồ hôi lạnh, cười nhẹ.
-À,cô ấy xin nghỉ rồi.
– Xin nghỉ ? Khi nào đi làm lại ?
Bạch quản lý hắng giọng..
– Cái này thì tôi chưa rõ, cũng có thê’ là không quay lại.
Thấy chân mày Ngô Trí Viễn chau lại một chỗ, ông ta liền nói thêm..
– Cô ấy xin tạm nghỉ một thời gian quay về nhà cỏ việc .Cũng không rõ ngày sẽ đi làm lại nên thật sự tôi không biết cô ấy có quay trở lại nữa hay không..
Thật sự quản lý Bạch không hề biết chuyện Tô Hàn đưa Tử Kiều qua Singapore chữa mắt.

Hai ngày trước ông ta chỉ nghe Tử Kiều xin về nhà có việc cần xử lý, cũng không rõ thời gian quay lại .Õng ta liền gọi điện xin chỉ thị của Tô Hàn .Chủ tịch nhà ông ta chỉ ừ nhẹ rồi nói duyệt cho Tử Kiều nghỉ không lương tạm thời, cũng không nói gì thêm.
Còn việc Tô Hàn hiện tại đang ở Singgapore quản lý Bạch không hề hay biết.

Do từ khi có Tử Kiều xuất hiện Tô Hàn mới thường xuyên lui đến Hy Viên .Trước đây có khi nhiều tháng còn chưa thấy Tô Hàn ghé qua.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 44: Chương 44


Bàn tay của Ngô Trí Viễn nhịp lên bàn, anh và cô gái đó gọi là không có duyên gặp mặt à ? Sao lần nào anh ta cố ý đợi chờ là như thể đều chờ vô vọng một cách kì lạ.
Bất giác Ngô Trí Viễn chau mày.
-Nhà cô ta ớ đâu ?
-ởthành phô’A…?
Bất ngờ Ngô Trí Viễn đứng lên, sắc mặt khá nghiêm túc, gằn giọng hỏi vào trọng tâm.
– ở thành phố A sao, thế cô gái đó tên gì ?
Trong đầu quản lý Bạch cứ nghĩ rằng Ngô Trí Viễn là cảm nắng Tử Kiều, đây là đang điều tra về con gái nhà người ta ư.
Ngoại trừ lí do đó ông ta không tìm ra lí do nào khác nữa cả.

Không nghĩ cô gái nhỏ đó có sức hút to lớn đến thế .õng ta thừa nhận Tử Kiều rất xinh đẹp nhưng dù sao cô cũng bị mù .Thế nhưng mị lực không đùa được cả chủ tịch lạnh lùng của bọn họ ngay lần đầu gặp mặt chẳng phải cũng bị cỏ gái nhỏ kia làm cho rung động hay sao.
Quản Lý Bạch ngẫm nghĩ, chắc khai ra tên của Tử Kiều không sao đâu .Dù sao cô cũng đã nghĩ tương lai chưa chắc sẽ quay lại.

Hiện tại nhìn gương mặt có chút hung thần của Ngô Trí Viễn khiến õng ta không dám nói dối.
Âm thầm thở dài.
– Cô ấy tên là Trân Tử Kiều.
Trân Tử Kiều ?
Hàng chân mày Ngô Trí Viễn chau chặt, anh ta nhớ có một lần mình vào phòng làm việc của ba anh ta, võ tình phát hiện một tệp hồ sơ cất trong hộc tủ.
Lúc mở ra xem thì phát hiện ba của anh ta cho người điều tra về một cô gái có cái tên Trần Tử Kiều .Mà cô gái kia không là ai khác chính là con ruột của Doãn Nguyệt Nhan.
Việc làm của Ngô Trí Lâm, Ngô Trí Viễn chưa bao giờ ủng hộ .Nhưng anh ta cũng không dám quá phận mà can ngăn hay vạch trần .
Chẳng lẽ cô gái có tên Trần Tử Kiều này với con gái của Dì anh ta có phải là một người hay không ?
Ngô Trí Viễn mở bóp lấy tiền đặt lên bàn, không cần tiền thói ,chân dài đã nhanh chóng rời đi để lại vẻ mặt mù mịt của quản lý Bạch.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra thế này ,hai anh em nhà họ Ngô này sao chẳng ai cư xử bình thường đươc sao ? Thât là khó hiếu.
Được sự giúp đỡ của Viện Trường Bách, vừa xuống sân bay Singapore.

Tô Hàn đã đưa Tử Kiều đến bệnh viện Mouth Elizabeth tại Singapore trực tiếp được bác sĩ Lee tiếp đoán.
Tử Kiều lại một lần nữa được làm một loạt kiếm tra.

Dù là đã làm kiểm tra và có kết quả ở trong nước nhưng lẫn Tử Kiều và Tô Hàn vẫn không ngừng mang theo tâm trạng hồi hộp.Nhưng ở đây chuyên về mắt, máy móc tân tiến và hiện đại hơn rất nhiều .
Quả nhiên kết quả rất khả quan mà theo bác sĩ Lee mọi thứ không quá nghiêm trọng, so với các ca trước đó ông ta tiếp nhận thì mắt của Tử Kiều không quá phức tạp.

ông cho một phác đồ điều trị rõ ràng, tư vấn từng chút một cho Tô Hàn và Tử Kiều.

Giống như Viện trướng Bách đã nói qua, Tử Kiều không cần phải mổ mà theo phác đồ châm cứu hoàn toàn trùng khớp với bác sĩ Lee .Cô sẽ có mười lăm buổi châm cứu, theo đó Tô Hàn và Tử Kiều sẽ ở lại Singapore hơn ba tháng.

May mắn là Tử Kiều không cần nhập viện chỉ cần mỗi tuần đến bệnh viện châm cứu và theo dõi kết quả.
Tô Hàn thuê riêng một trang viên nghỉ dưỡng của Khách sạn Capella Singapore thiết kế tiện nghi vô cùng sang trọng.
Có sân vườn ,hồ bơi, yên bình và yên tĩnh, thích nhất là view các phòng đều hướng ra biển và một sân vườn rộng lớn.Khí hậu không gian vô cùng tốt, Tô Hàn ngắm nhìn cảnh xung quanh quả nhiên rất hài lòng.
Vì nơi đây rất lý tưởng để cho Tử Kiều chữa bệnh cũng như dưỡng bệnh .
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 45: Chương 45


Hai người ở đây cũng đã hơn một tháng rồi, Tử Kiều đã được châm cứu bốn lần.

Lúc đầu Tô Hàn cứ nghĩ chữa trị bằng phương pháp châm cứu xem như là may mắn -Nhưng đến khi tận mắt chứng kiến từng cây kim đâm vào đầu cô gái của anh.

Hàng chân mày cô nhíu chặt, trên mặt dĩ nhiên lộ rõ sự đau đớn, nhưng mỗi tiếng than nhẹ Tử Kiều cũng không dám bật ra .
Càng làm Tô Hàn xót hết ruột gan, anh nắm chặt tay cô như động viên tinh thần cô gái nhỏ .Nhưng thật ra người đang sợ hãi chính là bản thân mình.
Ngẫm nghĩ cũng thật buồn cười, từ nhỏ Tô gia đã rèn cho anh ý chí sắc đá đê’ sau này còn đương đầu chống chọi với sóng to gió lớn bên ngoài.Thế mà từ khi gặp Tử Kiều rồi, anh chợt phát hiện thì ra anh không mạnh mẽ như anh vẫn tưởng.
Sớm chiều bên cạnh nhau cũng hơn một tháng nay, hiện tại chỉ cần từng cử chỉ nhỏ của Tử Kiều, Tô Hàn có thê’ đoán biết cô đang nghĩ gì, chỉ cần cô nhíu mày anh liền đau lòng chỉ muốn thay cô chịu tất cả đau đớn về thế xác, một mực chỉ muốn bảo hộ cô trong lòng.
-Tô Hàn, anh ở đâu…?
Lúc này Tô Hàn đang nằm sưởi nắng sớm ngoài sân vườn, thoải mái tận hưởng gió biển.

Nghe tiếng gọi của Tử Kiều, anh cong môi, cả ánh mắt cũng dịu dàng đi hẳn.
-Anh ờ chỗ này..
Song song đó là ngồi dậy hướng mắt nhìn thân ảnh xinh đẹp xuất hiện dưới nắng sớm.
Tô Hàn không đến đỡ cô, vì đó là quy tắc ngầm
của hai người.

Anh luôn hướng mắt theo dõi cô từng bước một nhưng lại không xem cô như một người bệnh vì như thế sẽ làm tâm lý cô mặc cảm.

Dù là Tử Kiều đang chữa bệnh, bác sĩ Lee cũng nhận định mắt của cô sẽ sớm chữa trị hết .Nhưng chưa đến hồi kết chẳng ai dám nói trước được điều gì.
Dưới nắng sớm Tử Kiều như bông hoa mặt trời rực rỡ, hơn một tháng nay Tô Hàn chăm bẫm cô từng chút một nên Tử Kiều dù vẫn mảnh mai nhưng rõ ràng nhìn vào có da có thịt hơn một chút.Làn da thì mịn màng trắng sáng, khuôn mặt xinh đẹp đường nét non nớt có chút mơ màng khi vừa thức dậy, nhìn vào mềm mại như bông, với thời tiết như thế này chỉ muốn ôm cô vào lòng..

Tử Kiều giơ tay ra phía trước, cô chầm chậm tiến về phía anh .
-Tô Hàn..
– Anh đây..
Anh kéo nhẹ tay cô ,cho cô ngồi xuống ghế, cánh tay chắc khỏe liền choàng qua ôm lấy eo Tử Kiều ,khuôn mặt tuấn tú hôn lên gò mà trắng nộm của cô, còn men theo cố Tử Kiều hôn liền mấy cái.
– Tối qua ngủ có ngon không ?
Tử Kiều hơi nhột nên khẽ nghiêng người ra một chút, môi hơi phụng phịu hướng mặt về phía Tô Hàn..
– Tô Hàn, lúc tối anh qua phòng em ngủ đúng không ?
Mỗi đêm sau khi uống thuốc của bệnh viện, Tử Kiều thường chìm vào giấc ngủ rất nhanh .Kết hợp với thuốc bô’ Tỏ Hàn nhờ bác sĩtư vấn, giúp cô có giấc ngủ rất sâu.Việc ngủ sớm cũng nằm trong phác đồ điều trị của bác sĩ nên Tử Kiều rất tuân thủ.Dù là cô có ngủ say thế nào, khuya đến cô đều cảm nhận được vòng ôm của ai đó, trên mặt ,trên môi đều là những nụ hôn hơi thở của ai kia.Chỉ là vòng ôm quá ấm áp và mạnh mẽ, khiến Tử Kiều cảm thấy an tâm chỉ muốn chui vào hưởng lấy hơi ấm.Dù đến sáng ra Tô Hàn đã trở về phòng mình, nhưng mùi hương của anh cả đêm vẫn còn vương trên chiếc giường hai người ngủ.

Nói đúng hơn cô yếu lòng còn quyến luyến người ta cho nên tiếp tay để anh làm càn.
Nhưng bây giờ ngồi đây gặn hỏi có chút vô lý, xem như cô đang cố tình gây sự đi, đê’ xem người đàn ông này trả lời thế nào.
Nhìn vẻ mặt đang trắc vấn của Tử Kiều khiến Tô Hàn buồn cười, anh đưa tay vuốt lấy mặt cô ,làn da mịn màn có chút ấm ấm của nắng sớm khiến anh như bi mê hoăc..
Anh hơi sấn tới, hai chóp mũi cao thon, cạ vào nhau..
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 46: Chương 46


Thỏ thẻ bên tai Tử Kiều ,hơi thở của anh khiến tai cô ngứa ngáy.

-Tối qua gió biến thổi lớn, anh hơi lạnh.

.

Biết anh chỉ viện cớ mà thôi, nhưng khi đối diện với người đàn ông này cô luôn bất lực đầu hàng.

Dù là giọng mang vẻ hờn dỗi nhưng vốn tính cách Tử Kiều quá dịu dàng giọng nói lại ngọt ngào nghe vào càng êm tai hơn.

Tử Kiều bĩu môi.

– Chẳng lẽ đêm nào anh cũng lạnh sao ? em mới không tin.

Tô Hàn bật cười, giơtay ôm cả người Tử Kiều vào lòng, cắn nhẹ lên môi cô.

– Đúng vậy, đêm nào anh cũng lạnh cả, chỉ khi ôm em anh mới thấy thật ấm.

Anh có thể đêm nào cũng được ôm em ngủ không ?
Dựa đầu trong ngực của Tô Hàn, trên môi là nụ cười có chút ngại ngùng nhưng mang hương vị của hạnh phúc.

.

Tử Kiều thở dài, áp sát người mình vào lòng Tô Hàn hơn.

Bên tai là tiếng sóng biển, còn có hương vị của người thương.

Hạnh phúc như nhấn chìm lấy cô mất rồi.

Đôi mắt có chút mơ màng ,cô rất chờ mong ngày tìm được ánh sáng đê’ cô được nhìn thấy người đàn ông này đầu tiên.

Cô rất chờ mong giây phút kỳ diệu ấy sẽ nhanh đến với mình.

.

Choàng tay ôm lấy eo Tô Hàn, Tử Kiều mỉm cười.

– Chẳng phải em không đồng ý nhưng sáng nào anh cũng bước ra từ phòng em đấy sao.

.

Tô Hàn đấy nhẹ cô ra, mặt đối mặt với Tử Kiều.

Nếu giờ phút này Tử Kiều nhìn thấy, sẽ thấy được khuôn mặt tuấn tú của ai đó đang rất vui vẻ.

– Vậy là em đồng ý rồi nhé.

.

Mặt Tử Kiều hơi ửng đỏ.

– Nhưng.

.

nhưng anh chỉ được ỏm em ngủ thôi đấy.

.

Đuôi chân mày Tô Hàn nhếch lên ,ánh sáng lấp lánh chiếu vào con ngươi.

Giọng nam trầm ấm khẽ hỏi.

– Ôm thôi sao, anh còn muốn được hôn em trước khi ngủ, làm sao đây Tử Kiều ?
Lời nói của anh quá lộ liễu với một người có tính bảo thủ như Tử Kiều, từ khi quen biết Tô Hàn cô dần thả lỏng bản thân cũng như bị anh dạy hư không ít.

Nhưng khi bị anh trêu ghẹo vẫn có chút ngại ngùng.

Tử Kiều nũng nịu ,rù rì.

.

– Tô Hàn anh không đứng đắn.

.

Tô Hàn cười khẽ ,hôn lên mi mắt của cô.

-Anh không đứng đắn lúc nào ,hửm.

.

? Là như thế này sao ?
Nói rồi anh cúi đâu ngậm lấy môi Tử Kiều nhìn khuôn mặt nõn nà ửng hồng dưới nắng sớm của cô như khiêu khích sự nhẫn nại của đàn ông.

Mà với người mình yêu anh vốn không có sự quân tử hay kiên nhẫn.

Bàn tay anh ôm chặt eo cô, nơi no tròn áp sát vào trong lồng ngực của anh.

Mà lúc này môi mỏng của Tô Hàn hướng về phía miệng nhỏ của Tử Kiều không ngừng hôn xuống.

Âm thanh hôn môi từ đó mà vang lên không ngừng, đầu lưỡi thấm ướt trong miệng, l**m cánh môi cô.

Sau đỏ l**m tới khóe môi, lại nhẹ nhè mà rà soát, khiêu khích đến bờ môi trở nên tê dại.

Vốn Tử Kiều từ lâu đã quá quen với hương vị của anh, nụ hỏn của Tô Hàn không giống với tính cách ôn nhu của anh mà đó là sự chiếm hữu vô cùng mãnh liệt.

Mỗi nụ hôn của anh luôn khiến Tử Kiều như bị sóng biến nhấn chìm,nhưng trong người lại khô nóng.

– ừm.

.

Tử Kiều bị anh cuốn lấy, môi tê dại phải hé miệng hít lấy không khí, Tô Hàn nhân cơ hội liền đem đ** l*** ch** v** bên trong cái miệng anh đào nho nhỏ, hương thơm ngọt ngào nhẹ nhàng chui vào trong xoang mũi anh làm anh càng thêm say mê, đỏi mắt bị d*c v*ng thiêu đốt tới nỗi không nhìn thấy đáy nữa.

Nhưng vì cô chưa nhìn thấy ,TÔ Hàn vẫn cố ấn nhẫn chờ đợi trong sự ngọt ngào hành hạ này.

.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 47: Chương 47


Dưới nắng sớm hai bóng người chồng lên nhau giữa không gian xanh mướt .Tiếng biển cũng lẵng lặng lui bước nhường cho hơi thở dồn dập của đôi nam nữ đang yêu quên cả không gian và thời gian.
Gần tối Ngô Trí Viễn mang một tâm trạng nặng nề quay về Ngô gia .Vừa vào cửa chính, anh ta liền thấy Ngô Uyển thay vì ở Nauy làm mình làm mấy thì lại có mặt tại nhà.

Ngô Uyển từ trên lầu đi xuống, có vẻ như đang muốn đi đâu, trang điểm rất kỹ càng ,quần áo cũng tươm tất..
Ngô Trí Viễn mỗi lần nhìn đến em gái của mình là đầu anh ta đau như búa bổ.
-Vê khi nào?
Ngô Uyển nhìn sắc mắt khó coi của anh trai mình, cô ta dừng lại bước chân, nhỏ giọng nói.
– Lúc sáng..
Nói rồi hắng giọng nhìn ra cửa lớn.
– Chú Từ chuẩn bị xe cho Tôi..
Nhìn qua Ngô Uyển từ trên xuống dưới, Ngô Trí Viễn nhếch môi.
– Muốn đi tìm Tô Hàn..?

Ngô Trí Viễn nói không sai, Ngô Uyển ở bên Nauy hơn một tháng nay, cô ta chờ mòn mỏi tin tức của Tô Hàn, dù là một tin nhắn hỏi thăm từ anh cũng không đến.
Ngô Uyển hạ mình nhắn một cái tin với anh ,nói với anh rằng sức khỏe của cô ta đang không ổn, một mình ở Nauy có chút sợ hãi.

Chỉ là tin nhắn đi rồi ngày qua ngày cũng không có lời hồi đáp.

Lúc đó Ngô Uyến bỗng thấy sợ hãi, chẳng lẽ một năm qua cô ta đối với Tô Hàn không có một chút quan trọng nào sao.Ngô Uyển biết rõ Tô Hàn rất vô tinh, tính cách rất lạnh nhạt nhưng cô ta đã từng nghĩ qua với mối quan hệ thân thiết của cả hai nhà, anh cũng sẽ không nỡ tuyệt tình với cô ta..
Nhưng rồi mọi thứ không như Ngô Uyên đã nghĩ, Tô Hàn không phải nóng giận tức thời mà anh nghiêm túc muốn chia tay với cô ta.Vì bị những suy nghĩ của mình hù dọa, cô ta cắn răng bỏ hết mặt mũi quay trở về..
Lướt qua vai Ngô Trí Viễn, sắc mặt Ngô Uyển có chút mất tự nhiên.
– Em lớn rồi đi đâu cũng cần phải xin phép anh nữa sao..
Ngô Trí Viễn quay người, dựa lưng vào cầu thang.
– Tô Hàn đi công tác rồi ,đến tìm cũng vô ích .
Bước chân Ngô Uyển chựng lại, cô ta xoay người nhìn anh mình.
– Thật sao ?

Ngô Trí Viễn day trán có chút mệt mỏi.
-ừ..
– Vậy anh có biết anh ấy công tác ở đâu không ?
Hàng chân mày Ngô Trí Viễn nhíu chặt, lớn giọng.
– Em hỏi làm gì, không biết nhục nhã sao, hay là định chạy đến đó van xin lòng thương hại từ người ta.Ngô Uyển khi nào em mới trưởng thành đây hả, em không cần mặt mũi nhưng Ngô Gia thì cần.
Sắc mặt Ngô Uyển biến sắc, bị người khác vạch trần quả nhiên vô cùng khó chịu .Huống gì Ngô Trí Viễn còn ăn nói táo tợn chẳng cho cô ta một chút mặt mũi gì.
– Anh đừng quá đáng, em làm gì là chuyện của em..
Ngỏ Trí Viễn cười lạnh.
-Động não một chút, đừng mơ tưởng nữa.

Cái ngu nhất của một con người là luôn ảo tưởng sự quan trọng của mình trong lòng người khác.

Có bản lĩnh buông bỏ thì đừng có quay về ăn vạ ,nhục lắm..
Ngô Uyển giận đến mặt đỏ bừng bừng, cô ta dậm chân hét lớn.
– Ngô Trí Viễn anh đừng quá đáng…
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 48: Chương 48


Tiếng ồn ào dưới sảnh khiến Ngô Trí Lâm bị kinh động, ông ta từ trong phòng đi ra ,bước đến cầu thang.
– Hai đứa làm gì ồn ào vậy, có im miệng cho Dì các con nghỉ ngơi không..
Ồng ta đang lo lắng tình trạng không ổn chút nào của Doãn Nguyệt Nhan, từ ngày nghe tin tức không tốt về đứa con gái kia .Bà không màn ăn uống, tinh thần suy sụp hẳn ra có những đêm thức trắng .Dù có chợp mắt thì nữa đêm cũng bừng tỉnh ngồi ngơ ngẩn suy tư rồi bật khóc một mình.
Tinh trạng này thật khiến Ngô Trí Lâm đau lòng không biết phải làm sao.
Ngô Uyển mặc kệ Ngô Trí Viễn ngưng cản, cô ta cũng không muốn trở về phòng.
– Con ra ngoài một chút..
Nói rồi rất nhanh rời đi, Ngô Trí Viễn lắc đầu thở dài.
Anh ta đi bước lên mấy bước.
– Dì thế nào rồi ba ?
Ngô Trí Lâm nhíu mày ,lắc đâu thở dài..
Nhìn qua vẻ mặt muốn nói gì đó của Ngô Trí Viễn, ông ta quay lưng.

– Con về phòng đi.
Ồng ta không có ý nói thêm, lời nói Ngô Trí Viễn muốn khuyên ông ta vì cái quay lưng của Ngô Trí Lâm mà đành nuốt về..
Ngô Trí Viễn mệt mỏi không trở về phòng mà vắt áo khoát lên vai quay người đi tiếp.
Như được đặc ân, buổi tối ngày hôm đó sau khi được Tử Kiều đông ý ,TÔ Hàn đã không phí phạm thời gian mà rất nhanh đã chuyến phòng.

Lúc Tử Kiều còn trong nhà tắm vệ sinh trước khi ngủ ,TÔ Hàn đã ôm gối trịnh trọng ngồi trên giường cô.
Thường ngày giờ này Tô Hàn sẽ ôm laptop giải quyết công việc nhưng hôm nay anh lại rất rảnh rỗi hoặc nói đúng hơn là anh không có tâm trạng nghĩ đến việc khác ngoài cô gái còn trong căn phòng kia.
Cạch..
Lúc Tử Kiều ra ngoài cũng là chuyện của nữa tiếng sau .Tô Hàn nén cười ,ng’ôi im thin thít nhìn cô đang chậm rãi đi về phía giường nơi có anh đang ngồi.
Tử Kiều dù là đi ngủ cô vẫn thích mặc đồ không quá phong phanh, trên người cô lúc này là bộ Pijama màu hồng chất vải satin.

Tuy rất dễ thương nhưng quá kín đáo, Tô Hàn âm thầm tính toán khi nào cô sáng mắt anh sẽ tiến hành công cuộc sửa đổi cách ăn mặc của cô, nhất là khi đi ngủ .

Tử Kiều có vóc dáng rất đẹp vừa mãnh mai còn rất mềm mại ,cố thon vai gầy, da thịt trắng mịn nõn nà kết hợp với khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp dịu dàng.

Nếu mặc chiếc đầm ngủ hai dây có phải là vật nhỏ này sẽ phát sáng hay không..
Tô Hàn bây giờ cũng hiểu khi đã yêu thật lòng, về phương diện yêu đương anh cũng giống bao người đàn ông khác khao khát chiếm hữu cô gái của mình.Thế mà ngày trước dù đã gần như chắc nịch chuyện cưới hỏi với Ngô Uyển nhưng Tô Hàn vẫn chưa bao giờ có ý nghĩ chạm vào cô ta.Không phải Ngô Uyển không xinh đẹp, mà ngược lại cô ta còn rất quyến rũ nhưng anh một chút rung động cũng không có.

Cũng đã rất nhiều lần Ngô Uyển dùng cả hành động lẫn lời nói, nói xa nói gần nhưng Tô Hàn một chút cũng không động đậy.

Anh đã từng nghĩ cỏ khi nào của mình bị hỏng hay không.

Giờ thì nhờ có Tử Kiều anh mới biết, vẫn hoạt động rất tốt do là
không đúng người mà thôi..
Bàn tay thon thả của Tử Kiều chìa ra nhưng lại va trúng lồng ngực và mũi của Tô Hàn .
Cô có chút giật mình.
– Tô Hàn sao anh ở đây…?
Tiếng cười trâm thấp của Tô Hàn vang lên, anh giơ tay kéo lấy Tử Kiều vào lòng, Tử Kiều do không nhìn thấy, chỉ a lên một tiếng liền rồi ngồi gọn trong lòng anh..
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 49: Chương 49


Anh hiếu ý cô, cô muốn đem sự hoàn hảo nhất đế trao cho anh.

Thuộc về anh một cách trọn vẹn nhất, được cảm nhận tất cả mọi sắc thái của nhau.

Chứ không phải trong giây phút ấy, cũng là bóng tối bao quanh cô, nói đúng hơn đó là sự ám ảnh kinh khủng nhất.

– Ngoan, anh sẽ chờ em.

.

Rút trong lòng của Tô Hàn, Tử Kiều nhẹ nhàng gật đầu, trên môi vương nhẹ nụ cười, con ngươi sáng lấp lánh như phủ đây tía sáng của hạnh phúc…
Hơn hai tháng trôi qua, công cuộc chữa trị mắt cho Tử Kiều vẫn nghiêm túc thực hiện.

Tô Hàn không dám lơ là dù là một chi tiết nhỏ nhất.

Vì bác sĩ Lee đã nói qua những ngày cuối cùng của châm cứu càng đến Tử Kiều sẽ thường xuyên cảm thấy choáng váng hay nhức đầu.

Cho nên Tô Hàn phải cố gắng quan sát, hiện tại chỉ còn có ba buổi châm cứu nữa là xong phác đồ điều trị nhưng cả Tô Hàn lẫn Tử Kiều điều không nhận được sự thay đối quá nhiều ớ mắt của Tử Kiều.

Khiến hai người có chút lo lắng còn trở nên sốt ruột hơn bao giờ hết.

Có đem suy nghĩ hỏi qua bác sĩ Lee ông ấy chỉ điềm nhiên mỉm cười bảo hai người họ không cần lo lắng.

Ngày qua ngày ,Tử Kiều quen dần với hơi ấm của Tô Hàn, mỗi đêm đều được anh ôm thật chặt lúc đầu có chút không thoải mái.

Nhưng bây giờ cô phát hiện đêm nào anh ở phòng làm việc về trễ Tử Kiều liền không thể nào chợp mắt được.

Thói quen đúng là rất đáng sợ.

Như Tô Hàn đã hứa, anh sẽ chờ đợi đến khi cô sáng mắt nhưng đó chỉ là lời hứa dành cho bước cuối cùng.

.

Còn mỗi đêm anh đều không bỏ qua chiến lợi của bản thân, sự đụng chạm hai cơ thể ngày càng nóng bỏng, Tô Hàn mỗi đêm trước khi ngủ anh đều đè cô ra hôn cho thỏa thích, bàn tay cũng không kiêng dè ức h**p Tử Kiều theo thời gian ngày càng nhuần nhuyễn.

Tử Kiều như con thỏ nhỏ, bị sự ôn nhu pha lẫn lưu manh của Tô Hàn làm cho đầu óc mụ mị cả lên.

Lúc này đây, ngoài trời sóng biển không ngừng vỗ vào bờ cát, cả khu trang viên như chìm sâu vào bóng đêm lạnh lẽo.

Duy nhất một căn phòng trên lầu hai còn mở đèn, trên chiếc giường lớn Tô Hàn mạnh mẽ đè cả cơ thê’ mãnh mai của Tử Kiều phía dưới.

Hai người sát sao dính chặt vào nhau, môi lưỡi phát ra tiếng động khiến người ta nghe vào phải đỏ mặt tía tai.

.

– ừm.

.

Tô Hàn.

.

Đừng.

.

ừm.

.

Giọng Tử Kiều nức nở, yếu ớt bị anh ức h**p.

.

Tô Hàn hôn sâu hơn, lưỡi quấn quýt vào nhau, thân thê’ cọ sát mang đến những gợn sóng run rấy, tay anh lần theo vạt áo chui vào bên trong, lòng bàn tay tiếp xúc với da thịt nhẵn nhụi mịn màng, lần lên trượt xuống, v**t v*.

Nếu không phải lo lắng cho sức khỏe của cô, có lẽ anh sẽ phóng túng hơn nữa.

-Tử Kiều ngoan, anh chỉ sờ một chút thôi.

Cổ áo của Tử Kiều bị cởi mấy nút, dường như chỉ hờ hững che đậy một chút da thịt, làn da trắng mịn nơi vung tròn bị Tô Hàn đê’ lại nhiều dấu đỏ.

Vạt áo thì bị kéo lên cao, bàn tay to lớn của anh chui vào v**t v* khiến cơ thê’ Tử Kiều mềm nhũng, hơi thở hỗn loạn khiến hai người không ai muốn tách rời ra.

.

– Hức.

.

ưm.

.

Nụ hôn của Tô Hàn ngày càng sâu và mê hoặc, môi mỏng của anh không ngừng kéo lấy lưỡi cỏ, từng nơi từng chỗ trong khoang miệng cũng không bỏ qua.

Không khí xung quanh bắt đầu nóng lên, Tử Kiều vô lực không còn sức, hai cánh tay đặt trước ngực của anh cũng buông lỏng xuống dưới.

Cái bụng nhỏ thật sự tê ngứa, tay của anh bắt đầu kéo quần áo cô, dò xét vào bên trong, trên thân thể da thịt mềm mại của cô bắt đầu sờ mỏ, theo đường cong mê người chậm rãi vuốt lên trên, cổ áo bây giờ trở nên hỗn độn, bởi vì dấu vết hôn quá điên cuồng, cô cảm nhận được anh đang k*ch t*nh, cũng đang nhập trong s*c t*nh mà chơi đùa với cơ thế của mình.

Nhưng lúc này, bất giác đầu Tử Kiều đau nhói, hai bên mắt vừa đau vừa rát như thể ai vừa lấy tay nhấn vào.

Tử Kiều thều thào.

.

-Tô Hàn.

.

em đau quá.

.

mắt em …đau quá.

.

hức.

.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 50: Chương 50


Tô Hàn dù bị s*c t*nh vây lấy nhưng đầu óc anh còn rất tỉnh táo ,anh ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt từ hồng chuyến sang xanh mét của Tử Kiều, cô đau đến mức ứa nước mắt..
Tô Hàn hốt hoảng đỡ cô dậy..
-Tử Kiều, sao lại đau, em thấy thế nào nói anh nghe ?
Tử Kiều sờ mắt mình, đáng thương nức nở ngấng đầu..
-Đau lắm..mắt của em khó chịu lắm.
– Ngoan đừng sợ..anh đưa em đến bệnh viện..
Tô Hàn sửa lại quần áo cho cô, lấy một chiếc áo khoác bông mặc vào cho Tử Kiều .Quấn thêm một chiếc khăn choàng, rồi mới bế cô ra xe đi đến bênh viên..
Trong căn phòng bệnh màu trắng, Tử Kiều ngồi dựa lưng vào thành giường.

Trên mắt của cô lúc này đã bị quấn băng gạc màu trắng ,nhìn vào càng khiến người ta lo lắng.

Bàn tay Tô Hàn nắm chặt lấy tay Tử Kiều không rời cô nữa bước, lúc này không những anh và Tử Kiều trong lòng đều lo lâng không yên .

Bác sĩ Lee nhìn qua kết quả ảnh chụp mới kiểm tra cho Tử Kiều .Khóe môi ông nhếch lên.
– Rất tốt, kết quả cho thấy tình hình rất khả quan.
Tô Hàn nhướn mắt nhìn ông ..
Bác sĩ Lee mỉm cười trấn an.
– Hiện tại cô Trần phải nhập viện không thể về nhà, vì hiện tại mắt của cô đang ở hiện trạng hồi phục rất tốt .Nhưng trong bảy mươi hai tiếng kế tiếp chúng tôi phải theo dõi sát sao vì đây là thời gian rất quan trọng.
Làn môi Tử Kiều run run ..
– Ý…bác sĩ là tôi..tôi có thế gần thấy lại rồi, đúng không ?
Bác sĩ Lee không hề che giấu, dường như ông rất tự tin với kết quả.
– Đúng vậy, hiện tại theo ảnh chụp được thì máu bầm ớ não đã tan hết, vấn đề là thời gian chờ đợi thần kinh thị giác phục hồi .Cô có thể tin tường ớ Tôi.

Nhớ..
Ông tuy căn dặn Tử Kiều nhưng ánh mắt nhìn qua Tô Hàn.
– Đừng để cô ấy quá căn thẳng, cũng không được xúc động quá nhiều sẽ ảnh hưởng quá trình hồi phục.Được rồi hai người nghỉ ngơi sớm đi..

Nói rồi ông ta vỗ lấy vai Tô Hàn, mỉm cười rời khỏi phòng để lại không gian cho hai người trẻ .
Tô Hàn nhích người đến Tử Kiều, anh kéo lấy cô ôm vào lòng.
-Tử Kiều em sắp nhìn thấy anh rồi..
Ấn lên tóc cỏ một nụ hôn nồng đậm sự thương yêu.
Tử Kiều đưa tay ôm chặt eo của anh, cô lặng người vì quá hạnh phúc rồi.

Dù biết rằng sang Singapore đê’ chữ trị nhưng Tử Kiều cũng không dám đặt quá nhiều kì vọng vì dù sao mắt của cô cũng tốn thương qua một năm.

Cô nghĩ mọi thứ sẽ thật khó khăn, trầy trật lắm gian nan.Nhưng hạnh phúc đến quá nhanh, chỉ một chút nữa thôi cô sẽ tìm lại được ánh sáng..
Quan trọng cô sẽ được nhìn thấy người đàn ông này, người khiến con tim dường như đã chết của cô được hồi sinh .Người đem lại ánh sáng cho cả cuộc đời cô..
Có phải Tử Kiều cô quá may mắn khi gặp được anh hay không .Cả đời cô gian truân, khốn khô’ nào cũng đã trãi qua, cảm xúc như chết lặng thế nhưng bây giờ cô khao khát được sống, được nhìn thấy người mình yêu thương.

cỏ sẽ không còn mang trên mình mặc cảm là gánh nặng của anh nữa.
Tử Kiều khóc ,nước mắt hạnh phúc như bức điên lấy cô lặng lẽ thấm ướt băng gạc..
– Tô Hàn, em..em hạnh phúc lắm, đúng vậy, chỉ cần một chút thời gian nữa thôi, em có thế nhìn thấy anh rồi…
Tô Hàn vội lau nước mắt cho cô .
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 51: Chương 51


– Ngoan không khóc, bác sĩ vừa dặn em không được xúc động.
Anh hôn lên trán cô, ánh mắt lấp lánh ý cười hạnh phúc.
– Nếu khi em nhìn thấy lỡ như anh không đẹp trai như em tưởng tượng thì em có chê anh không ?
Tử Kiều biết Tô Hàn cố ý nói sang chuyện khác làm cho cô quên đi sự xúc động đang dâng trào.

Anh luôn tin tế, trưởng thành ôn nhu trong mọi chuyện.

Giống như thê’từ ngày cô quen biết anh, mọi thứ đều có Tô Hàn lo trước sau, cô cũng quên luôn việc phải bận lòng với cuộc sống này,những vết thương tốn trước đây bất giác cũng lành lặn một cách khó hiếu.Quanh đi quấn lại thế giới của cô chỉ có một mình Tô Hàn, cái gì cũng không còn quan trọng nữa vậy..

Nhưng câu hỏi của Tô Hàn lại làm cho Tử Kiều nghiêm túc suy nghĩ, cô giơ bàn tay nhỏ lên sờ sờ lên từng đường nét trên khuôn mắt tuấn tú của anh.
Miệng nhỏ mỉm cười.
-Tuy em không nhìn thấy nhưng em biết anh rất đẹp trai, đừng lừa em..
Tô Hàn bật cười hôn nhẹ lên môi cô.
– Thế sao, thật là chờ mong ngày em sẽ nhìn thấy anh..
Nếu em biết chúng ta ba năm trước duyên số đã va vào nhau, anh rất muốn biết cảm giác của em sẽ ra sao ?
Cả đêm ôm lấy Tử Kiều ngủ nhưng Tô Hàn không thể chợp mắt được, anh mang theo suy nghĩ chẳng biết Tử Kiều có nhận ra anh không hay là cô đã quên anh rồi .Không giống như anh dù là ba năm sau gặp lại cô anh liền nhận ra .Nếu cô không thể nhận ra anh quả thật có chút mất mát.

Tô Hàn như trở về thanh niên thuở mới biết yêu, suy nghĩ lung tung đến khi mơ màng yên ổn chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tử Kiều thức dậy rất sớm, trời mới ló dạng cô đã tỉnh .Mà Tô Hàn bên cạnh còn dậy sớm hơn cô vì hôm nay Tô Thị cỏ cuộc họp quan trọng, gần ba tháng nay anh điều hành công ty qua video.
Cách một tháng trước Giai Viễn có qua lại đem một số giấy tờ cấn thiết đê’ anh ký ,xem như mọi thứ đều ổn.
Hôm qua do quá lo lắng cho Tử Kiều anh cũng quên mất cuộc họp hôm nay nên máy tính hiện giờ cũng không đem theo .
Tô Hàn âm thầm tính toán, từ sáng giờ Tử Kiều rất ổn định không có biểu hiện bất thường nào.

Mà bác sĩ Lee có nói qua, phải qua bảy mươi hai tiếng nữa mới có tiến triển .Hay là anh quay về trang viên chỉ mất ba mươi phút đế lấy laptop.

Tuy nghĩ thế nhưng Tỏ Hàn lại không yên tâm bỏ Tử Kiều ớ đây một mình .Lỡ mắt của cô xảy ra tình huống gì thì phải làm sao.
Người như Tử Kiều vô cùng nhạy bén, cô phát giác Tô Hàn có gì đó không đúng lắm .
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 52: Chương 52


Sự suy tư quá lâu của Tô Hàn khiến Tử Kiều bất an.

Càng ở bên cạnh lâu với Tô Hàn, Tử Kiều phát hiện cô rất sợ một ngày không nghe anh nói gì hay không quan tâm đến cô.

vốn cảm giác bị bỏ rơi đối với Tử Kiều đã là nỗi ảm ánh ,Tô Hàn bây giờ đối với cô rất quan trọng nên chỉ cần một cử chỉ lạnh nhạt của anh cũng khiến Tử Kiều lo lắng không thôi.

– Tô Hàn, anh sao vậy ?
Tô Hàn nhìn vẻ mặt lo lẳng của Tử Kiều anh mới phát hiện mình đắn đo chuyện này quá lâu.

Vội từ cửa số đi đến bên giường bệnh ,ng’ôi xuống nám tay cô.

– Anh không có gì, chỉ là hôm nay anh có một cuộc họp nhưng quên đem máy tính rồi.

Đê’ anh.

Tô Hàn xém chút nữa vuột miệng, anh liền sữa lời.

– Đê’ anh gọi cho quản lý Hồ hủy bỏ cuộc họp.

.

– Không cần, anh chạy về lấy laptop đi, công việc không thê’ bỏ dờ như vậy được.

Nói rồi cỏ trờ tay nắm lấy tay Tỏ Hàn.

– Tô Hàn anh đã vì em mất rất nhiều thời gian và công sức.

Công việc vì em mà bị ảnh hưởng nữa em sẽ rất tự trách bản thân.

Cô hơi nhích người ,mỉm cười nhẹ với anh.

– Nghe lời em về lấy laptop đi anh.

.

– Nhưng mà.

.

– Không có nhưng mà, em hiện tại rất ổn, anh cứ chần chờ mới kéo dài thời gian đấy.

Có gì em sẽ bấm chuông gọi y tá, anh có thế yên tâm.

Đây là phòng vip vô cùng an toàn và hiện đại anh sợ cái gì chứ.

Người đàn ông này quả nhiên xem cô là đứa bé đê’ cưng chiều thật mà.

.

Vuốt lấy tóc cô , Tô Hàn nhìn đồng hồ quả nhiên còn rất sớm chỉ mới sáu giờ hơn.

Anh hôn lên má cỏ.

– Được, anh sẽ quay lại ngay, có gì em phải gọi y tá ngay biết không ?
-Được.

Anh yên tâm.

Tô Hàn nghe thế cũng bớt đi lo lắng, cuộc họp hôm nay khá quan trọng nếu Tử Kiều thây ổn vậy anh phải tranh thủ thời gian thôi, cầm lấy áo khoác và chìa khóa Tô Hàn nhanh chân rời đi.

Nghe tiếng đóng cửa phòng, trên môi Tử Kiều vẫn còn lưu lại nụ cười hạnh phúc.

.

Nhưng chưa được mấy giây sau, bất giác Tử Kiều thấy mắt mình đau nhói cô vội nhắm chặt hàng mi.

cả cơthế Tử Kiều run rấy vì cô vừa thấy một tia sáng rất nhạt và mờ ảo dù rất nhỏ và le lói nhưng do mắt cỏ quá đau khiến Tử Kiều phải nhắm mắt lại một lần nữa.

Hơi thờ cô rối loạn, cả nhịp tim cũng đập thật nhanh, bàn tay nhỏ túa cả mồ hôi lạnh run run bấm chuông gọi y tá.

.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 53: 53: Lo Lắng Bất An


Tô Hàn quan sát sắc mặt của Tử Kiều, anh vốn dĩ muốn để ngày mai khi đưa cô về nhà anh sẽ khai thật với cô, rõ ràng người tính không bằng trời tính.

Hai người ngồi vào xe rồi, Tô Hàn nhìn vẻ mặt vẫn còn mù mịt của Tử Kiều có chút lo lắng.

Anh khẽ gọi tên cô.

- Tử Kiều..

- Hình như trong mối quan hệ của chúng ta, dường như có rất nhiều chuyện mà em vẫn chưa biết..

Ánh mắt cô sáng long lanh nhìn vào con ngươi tràn ngập yêu thương của Tô Hàn.

- Tô Hàn, anh có thể làm em sáng mắt nhưng đừng biến em trở thành người mù trước mắt mọi người có được không?
Trái tim Tô Hàn lộp bộp một cái, anh vội nắm lấy tay cô, anh cảm nhận Tử Kiều không vui.Từ khi quen biết Tử Kiều, cô rất ngoan và hiểu chuyện vô cùng, bởi vậy Tô Hàn mới ngày một không kiềm chế lòng mình mà yêu thương cô ngày càng sâu nặng.Nhưng anh luôn tôn trọng cảm xúc của cô, chỉ cần một ánh mắt không vui của Tử Kiều cũng đã khiến người luôn điềm tĩnh như anh phải suy nghĩ lo lắng.

Cho nên hiện tại nhìn qua cảm xúc đang bất ổn của cô liền khiến Tô Hàn vừa lo vừa thương.Anh nắm tay cô.

- Tử Kiều, ngoan đừng giận,nghe anh giải thích được không?
Anh vén tóc Tử Kiều động tác nhẹ nhàng thể hiện sự thương yêu không nói nên lời.

- Trong lòng em, anh không đáng tin như vậy sao?
Tử Kiều nhìn anh, cô tuy có chút giận dỗi nhưng khi đối diện với ánh mắt quá đỗi ấm áp của Tô Hàn trái tim yếu ớt liền trở nên mềm yếu.

Tử Kiều cũng bất lực với bản thân,cô nhỏ giọng.

- Không phải thế, chỉ là em muốn anh chân thành chia sẽ với em tất cả chứ không phải thông qua bất kì ai.Em luôn miệng nói yêu anh nhưng chuyện đơn giản anh là ai em cũng không biết có phải là quá buồn cười hay không?
Tô Hàn chưa bao giờ chịu nổi mỗi khi Tử Kiều không vui, chỉ cần ánh mắt tủi thân của cô lúc này cũng khiến anh không ngừng trách mắng bản thân mình.

Anh ôm lấy Tử Kiều dỗ dành.

- Xin lỗi, là lỗi do anh đã khiến em chịu tủi thân..

Anh ôm lấy mặt cô, nhìn vào đôi mắt có chút ửng hồng.

- Anh không phải muốn nói dối em, bây giờ anh sẽ khai tất cả.Nhưng khi anh nói ra không cho phép em nghĩ lung tung.

Tử Kiều được anh thương yêu mà mủi lòng, ngoài mẹ cô ra Tử Kiều từ bé đã không có sở thích làm nũng hay ăn vạ với người khác.Nhưng từ khi gặp Tô Hàn, Tử Kiều tự nhận tính tình của mình bất giác thay đổi, cứ thích ăn vạ với anh để được anh vỗ về.Cô rõ ràng là bị anh chiều hư mất rồi.

Tử Kiều gật đầu chờ đợi Tô Hàn lên tiếng.

Tô Hàn lần đầu cảm thấy hồi hộp, anh hắng giọng.

.

Ngôn Tình Hài
- Ừm...Ngoài Hy Viên thì anh còn là ông chủ của Tô Thị.

Tô Hàn dùng cách nói đơn giản nhất để tự thú.

Tử Kiều lúc đầu nghe qua miệng Hạ Đồng cô đã đoán được chút ít.Bây giờ nghe từ miệng Tô Hàn cảm giác quả là khủng khiếp rồi.Cô còn không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả cảm giác mình lúc này.Chẳng rõ là may mắn hay là bất hạnh nữa đây.

Có phải ông trời quá ưu ái cho cô rồi hay không, quơ quàng làm sao lại vớ phải một chủ tịch của Tô Thị.

Cô có tài cán gì lại được bên anh thế này, chỉ cần nghĩ đến ở bên cạnh cô anh sẽ rất thiệt thòi liền khiến trong lòng Tử Kiều không thoải mái.

Thấy Tử Kiều im lặng không nói dĩ nhiên là đang suy nghĩ lung tung.

Tô Hàn hơi vội, anh nắm chặt tay Tử Kiều dùng hơi ấm bàn tay trấn an cơ thể có chút lạnh của cô.

- Thật ra anh chỉ may mắn hơn em ở vạch xuất phát.

Mà không, tính ra em vẫn rất giỏi hơn anh, chẳng phải em tự thân bươn chải, còn anh chỉ là nối nghiệp có sẵn từ gia đình..

Anh thở dài xoa lấy mặt cô nói tiếp.

- Tử Kiều nghe anh nói,thật ra Chủ tịch gì đó vốn cũng là một công việc hành chánh bình thường.Em đừng suy nghĩ quá nhiều được không?
Anh ôm Tử Kiều vào lòng vùi cả khuôn mặt tuấn tú vào cổ cô mè nheo.

- Em chỉ cần biết anh là Tô Hàn là người đàn ông em yêu và xứng đáng dựa vào, vậy là đủ rồi.Hứa với anh không cần nghĩ lung tung nữa nhé.

Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt sâu sắc nhìn cô.

- Nếu em dám tự ý rời xa anh, anh không biết mình sẽ làm chuyện điên rồ gì đâu.

Đây là vừa dỗ dành vừa hăm dọa sao?
????????????⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 54: 54: Em Mới Không Ngốc Như Vậy


Tử Kiều hít thở thật sâu,cô nói.

- Em biết dù sau này có ra sao em cũng sẽ không hối hận khi chọn lựa ở bên cạnh anh, em chỉ sợ anh..ừm..

Tô Hàn m*t lấy môi cô,còn cắn nhẹ một cái như hình phạt.Tử Kiều than đau anh mới thả ra, còn li3m láp nơi vừa cắn.

- Có phải anh vẫn chưa cho em đủ sự an toàn đúng không? Cho nên mới khiến em lo lắng bất an như vậy?
Anh vuốt v e làn môi có phần ẩm ướt của Tử Kiều, chậm rãi nói ra ẩn ý lòng mình.

- Tử Kiều, vì anh mà mạnh mẽ lên được không?Thay vì em cứ lo âu, suy nghĩ thì hãy dành thời gian đó toàn tâm toàn ý mà yêu anh.

Anh sẽ không hứa với em bất cứ điều gì, đổi lại anh sẽ chứng mình bằng hành động để em hiểu được anh yêu em nhiều ra sao.

Em cứ ở yên như vậy không cần bước về phía anh, anh sẽ là người làm việc đó.Chỉ cần em đừng quay lưng với anh là được,nếu không anh sẽ phát điên mất..

Anh hạ thấp giọng..

- Có được không em..?

Tử Kiều mắt đỏ hoe nước mắt cũng tràn bờ mi, trái tim của cô như vỡ ra, người đàn ông xuất chúng như anh sao phải vì một cô gái tầm thường như cô mà lo được lo mất như thế này.Cô cảm thấy có lẽ kiếp trước mình chắc chắn đã cứu cả thế giới rồi, kiếp này mới may mắn gặp được anh thế này.

Tử Kiều nhào vào lòng anh nức nở.

- Em không đi đâu cả, cũng sẽ không xoay lưng về phía anh.

Em mới không ngốc như vậy..

Tô Hàn mỉm cười siết chặt vòng tay, hôn lên tóc cô, vui mừng lúc này mới dám thở hất ra..

.....!
Qua một lúc sau, Hạ Đồng mới thấy cửa mở ra nhìn qua sắc mặt Tử Kiều khá tốt trong lòng cô ta cũng nhẹ nhõm thở phào.

Tô Hàn nắm tay Tử Kiều đi đến chỗ Hạ Đồng.

- Khi nào xong gọi cho anh.

Sự dịu dàng của anh trước mặt Hạ Đồng khiến Tử Kiều có chút ngại ngùng.

- Dạ.

Anh mỉm cười nhìn sự ngại ngùng của cô mà yêu không tả xiết.

Tô Hàn quay đầu nói với Hạ Đồng.

- Tôi có việc đi trước, khi khác gặp..

Sóng lưng của Hạ Đồng thẳng tắp, lần đầu được gặp chủ tịch của cô ta ở cự ly gần đến thế còn được giao lưu qua lại.

Tô Hàn cũng cho cô ta chút mặt mũi quá rồi, tất cả chẳng phải nhờ cô gái bên cạnh hay sao.

Hạ Đồng vội vàng trả lời.

- Vâng..Tôi sẽ chăm sóc Tiểu Kiều thật tốt.

Tô Hàn dường như rất hài lòng câu nói này, anh khẽ gật đầu, nhìn qua Tử Kiều.

- Anh đi nhé.

Tử Kiều gật đầu , lúc này Tô Hàn mới chịu lên xe nhưng trước khi lên xe anh có nhìn qua hai người đàn ông đứng ở một góc ở quán cà phê rồi lẵng lặng rời đi.

Hạ Đồng khi thấy xe Tô Hàn đi khuất, liền kéo tay Tử Kiều vào trong..

- Vào trong đi,trời ạ như một giấc mơ, cậu có thể đánh cho mình tỉnh không.Nào..nào kể tất cả cho mình nghe, làm sao hai người lại ở bên nhau vậy..

Hạ Đồng nói không ngừng, Tử Kiều chỉ bất lực theo sau, mỉm cười lắc đầu..

Nhưng hai người họ nào thấy được ở phía xa có hai người đàn ông ngồi trong xe hơi giơ máy ảnh lên không ngừng dõi theo.

Lúc này khi ngồi trên xe rồi, tài xế nhìn qua kính hậu nói với Tô Hàn.

- Chủ Tịch, anh có cần tôi cho người giải quyết mấy tấm ảnh kia không?
Lập Dĩ chẳng những là tài xế của Tô Hàn còn là vệ sĩ của anh theo anh cũng hơn mười năm, cho nên Tô Hàn khá là tín nhiệm người đàn ông này.

Anh chỉ lắc đầu.

- Không cần.

Lập Dĩ cũng không hỏi thêm, tính tình Tô Hàn trầm ổn,mọi quyết định đưa ra đều có lý do.

Tô Hàn nhìn ra cửa sổ nhìn khung cảnh bên ngoài.Anh có cho hai vệ sĩ theo sau bảo vệ Tử Kiều nên cũng yên tâm.Về phần những tên theo dõi kia, anh không cần biết là người của Ngô Trí Lâm hay là Doãn Nguyệt Nhan chỉ là đã đến lúc mọi thứ từ từ phải ra ánh sáng.

Cô gái của anh hiện tại đã khỏe lại, cô có quyền được sống tự do, huống hồ bên cạnh còn có anh.Chuyện Doãn Nguyệt Nhan là mẹ của cô, hai người cùng đang sống ở một thành phố anh muốn Doãn Nguyệt Nhan phải biết.

Thà cứ để Tử Kiều đối diện mà lựa chọn đã là máu mủ khó từ mà từ bỏ.Chọn lựa là ở cô, anh tôn trọng.Mọi thứ anh đều thay cô sắp xếp nhưng nỗi lòng của cô nếu không vạch ra có lẽ những nổi ám ảnh vẫn sẽ đeo bám dai dẳng.

Chỉ còn có cách phải đối diện, dù anh biết sắp tới bảo bối của anh sẽ có thể rất đau lòng nhưng anh tin có anh bên cạnh cô sẽ mạnh mẽ vượt qua.Còn với những ai có ý muốn hãm hại cô, anh không ngại để họ trả giá.

Tháng năm sau này anh chỉ muốn nhìn thấy cô mỉm cười.Nếu có rơi nước mắt cũng là những giọt nước mắt hạnh phúc không phải đau thương.Nếu cuộc đời này không dịu dàng với cô,anh sẵn sàng vì cô mà đáp trả với tất cả.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 55: 55: Ba Phải Giúp Con


Hôm nay Doãn Nguyệt Nhan không đến công ty, bà thơ thẩn ngồi ngoài vườn chẳng rõ suy nghĩ chuyện gì.

Ngô Trí Lâm từ trong nhà bước ra nhìn bóng dáng cô đơn của vợ mình,ông ta không mấy dễ chịu nhưng chính bản thân ông ta hiện tại vẫn không điều tra ra được cô gái kia đang ở đâu.

Muốn dời bước chân đi đến chỗ Doãn Nguyệt Nhan, nhưng chưa được mấy bước tiêng xe phía sau vang lên và ngừng hẳn khiến Ngô Trí Lâm phải quay người.

Ngô Uyển bước xuống xe đi về phía ông, khuôn mặt cô ta kém sắc.Đôi mắt còn ửng hồng dường như vừa khóc.

Ngô Trí Lâm lo lắng nhíu mày.

- Con sao thế?
Ngô Uyển mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe dĩ nhiên cô ta vẫn còn ấm ức chuyện bị Tô Nhược ức h**p vừa rồi.

Liền không kiêng kỵ gì mà kể lể.

- Tất cả là do ba, ba bắt con phải nhẫn nhịn Tô Nhược.Ba có biết hôm nay cô ta khinh rẻ, sỉ nhục con gái ba thế nào không?
Hàng chân mày Ngô Trí Lâm nhíu lại, vẫn còn mơ hồ chuyện cô ta đang nói.

- Tô Nhược? ý con nói là em gái Tô Hàn sao? Chẳng phải cô ta đang ở thành phố A à?
Nhắc đến Ngô Uyển càng tức, khuôn mặt méo mó tức giận không thôi.

- Cô ta là gì mà dám cấm con lui tới Tô Gia chứ.Khốn khiếp..cô ta thì hay ho gì, nếu không có người đàn ông kia,chắc chắn bây giờ cũng là một đứa diễn viên thấp kém.

Nói đến đây Ngô Trí Lâm như hiểu ra vài phần, ông ta đau đầu, nghiêm giọng quở trách.

- Im miệng, ba đã nhắc nhở con bao nhiêu lần rồi không được đắc tội với Tô Nhược hay là con muốn cả Ngô Thị bị phá nát con mới vừa lòng.

Cả cái nước này không ai không rõ Cảnh Tử Sâm yêu vợ mình ra sao.Con nếu dám làm ảnh hưởng đến Ngô Thị ba sẽ không bỏ qua cho con.Nhớ đấy.

Vừa bị Tô Nhược làm cho bẻ mặt bây giờ chạy về nhà lại bị Ngô Trí Lâm mắng.Ngô Uyển càng thêm uất ức không thôi, nước mắt cũng chảy ra mà nức nở.

- Chứ bây giờ ba muốn con thế nào, rõ ràng chính ba cũng không muốn vuột mất người con rể như Tô Hàn.Con không đến Tô gia lấy lòng mẹ anh ấy thì con biết làm gì.Mấy tháng qua con có cơ hội nào để gặp anh ấy đâu.Tại sao ba không nghĩ cho con.

Nhìn con gái mình khóc lóc khổ sở, Ngô Trí Lâm thu lại sự tức giận, ông ta thở dài đưa tay lau nước mắt cho cô ta.

- Được rồi, để ba và dì sẽ tìm cách đến nói chuyện với Trầm Ngọc xem sao.Nếu không được nữa thì con nên buông tay đi.Vì dù sao chuyện này cũng là con có lỗi.

Ngô Uyển sụt sùi nhìn ông.

- Con không muốn mất Tô Hàn, ba..ba phải giúp con..

- Bây giờ nói mấy lời này ra có quá muộn hay không?
Ngô Trí Viễn từ trong nhà đi ra, cười khảy vì lời nói và hành động trước sau bất nhất của em gái mình.

- Trí Viễn..

Ngô Trí Lâm nhíu mày nhìn anh ta, khó khăn lắm ông mới trấn an được tâm trạng của Ngô Uyển.

Nhưng Ngô Trí Viễn không quan tâm lời nhắc nhở của ba mình.

Anh ta vắt áo khoát lên tay, bước gần đến hai người họ.

- Ba à,chúng ta là đàn ông chỉ cần nhìn vào liền thấy rõ Tô Hàn không đặt nó vào mắt.

Nó rồi chưa để Ngô Trí Lâm phản bác, anh ta quay qua nhìn Ngô Uyển..

- Quên nói với em , Tô Hàn về nước hơn một tuần nay rồi.Anh ta có tìm em không?
Ngô Uyển lấp bấp..

- Tô Hàn anh ấy về nước rồi sao? anh nói thật sao..

Ngô Viễn ngán ngẫm, nhếch môi.

- Ba tháng nay Tô Hàn đã không ngó ngàng gì đến em.Cả khi anh ta về nước cũng không muốn liên hệ với em.Em nên tự trọng đi, đừng lui tới Tô gia nữa,mất mặt lắm.

Nói rồi anh ta ngẫm nghĩ gì lại nói thêm..

- Theo nguồn tin anh nhận được hình như Tô Hàn có người phụ nữ mới rồi.Em nên từ bỏ hi vọng đi.

Cả Ngô Trí Lâm và Ngô Uyển đều kinh hoàng với tin tức này.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 56: 56: Nhận Được Cuộc Gọi


Cả Ngô Trí Lâm và Ngô Uyển đều kinh hoàng với tin tức này.

Ngô Uyển lắc đầu cố chấp nói.

- Làm sao có thể,anh là đang lừa gạt em đúng không?
Tô Hàn là người lạnh nhạt rất khó mở lòng với ai,làm sao trong thời gian ngắn như vậy anh ấy là có người mới,không thể nào.

Ngô Trí Lâm bình tĩnh hơn Ngô Uyển,ông ta hỏi.

- Con lấy nguồn tin ở đâu...?
Ngô Trí Viễn nhìn qua vẻ mặt đau khổ của em gái mình có chút bất đắc dĩ.

- Vô tình biết được từ một người bạn làm ở sân bay.

Anh ta nói danh sách hành khách ba tháng trước Tô Hàn đã sang Singapore cùng một cô gái.Mới trở về cùng nhau.

Anh ta cũng đã biết được tên cô gái kia, khẽ quay đầu nhìn qua Doãn Nguyệt Nhan trầm lặng ngồi một góc xa của khu vườn.

Ngô Trí Viễn thu lại ánh mắt, anh ta cũng chỉ nghi ngờ chưa xác nhận mọi thông tin nên tại thời điểm này không nên nói gì.

Ngô Trí Viễn cũng mong muốn mọi suy nghĩ của mình lúc này không phải là sự thật nếu không mọi thứ thật khó tưởng tượng.

Thân thể Ngô Uyển run rẩy nước mắt lặng lẽ rơi.Giớ phút này cô ta không nháo nhào như mọi hôm, cô ta không nghĩ đến cái cảm giá đau đến xé lòng khi biết Tô Hàn ấy thế lại có người mới.Ngô Uyển không nói thêm gì, chống tay vào cầu thang thẩn thờ lên phòng.

Ngô Trí Lâm xót dạ con gái,nhíu mày nhìn Ngô Trí Viễn.

- Tại sao lại nói những chuyện này trước mặt em gái của con.Nhìn nó đau khổ con sung sướng lắm sao?
- Ba, con làm vậy là muốn tốt cho nó.Để nó không cần ảo tưởng và nuôi hi vọng lung tung.

Ngô Trí Viễn hít thở thật sâu, nghiêng mặt nhìn qua Doãn Nguyệt Nhan.

- Ba nên khuyên ngăn Tiểu Uyển chứ không nên nuông chiều cảm xúc tùy hứng của nó.

Còn nữa, ba muốn vĩnh viễn thấy Dì ở tình trạng như vậy sao.Đây gọi là hạnh phúc gia đình mà ba muốn giữ lấy à?
- Con..

Ngô Trí Lâm tức giận muốn lớn tiếng mắng nhưng sợ ảnh hưởng đến Doãn Nguyệt Nhan, ông ta hạ thấp giọng.

- Không cần dạy ba cách sống..

Sự cố chấp của ông ta khiến Ngô Trí Viễn mệt mỏi, anh ta thở dài.

- Con đến công ty đây..

Nói rồi anh ta ra xe ngồi vào đi mất, Ngô Trí Lâm cũng mệt mỏi day trán.

Doãn Nguyệt Nhan từ lúc giờ tuy không lên tiếng nhưng bà cũng hiểu sơ được câu chuyện đang diễn ra của ba cha con nhà họ.

Thấy Ngô Trí Lâm đi đến chỗ mình, bà vừa muốn mở lời an ủi ông ta vài lời.

Bất giác lúc này điện thoại vang lên, là tin nhắn đến.

Nhìn qua dãy số hàng chân mày Doãn Nguyệt Nhan chau chặt, bà nhanh chóng mở ra xem.

Làn môi liền run rẩy, cả bàn tay cầm điện thoại cũng muốn rơi xuống..

Bà đứng bật dậy vội cầm điện thoại gọi đi.

Ngô Trí Lâm thấy vợ mình khác lạ, muốn hỏi chuyện gì nhưng đã thấy bà hỗn hển mang vẻ run rẩy nói vào điện thoại..

- Đúng rồi...đây là con gái tôi..hiện tại con bé ở đâu....được...!được...tôi sẽ đến ngay....!
Doãn Nguyệt Nhan sau khi nhận được địa chỉ, bà vội vàng không kiềm chế bình tĩnh mà cả bước chân cũng va vào nhau loạn choạng.

- Chú Tần chuẩn bị xe gấp, chú Tần nhanh lên..

Ngô Trí Lâm dĩ nhiên nghe qua cuộc điện thoại vừa rồi, lúc này điện thoại ông ta cũng reo lên nhưng ông ta không thể nào nghe máy, vội bấm nút tắt đi.Sắc mặt rất kém cố tỏ ra bình tĩnh nhất để kéo tay Doãn Nguyệt Nhan lại..

- Nguyệt Nhan, tìm thấy con rồi sao?
Doãn Nguyệt Nhan mắt ửng đỏ, làn môi run rẩy, khi Ngô Trí Lâm chạm vào tay bà còn cảm thấy tay bà lạnh buốt..

- Đúng vậy, Trí Lâm..

em..em sắp gặp lại con gái của em rồi..

Đúng lúc này chú Tần cũng chạy xe ra, bà vội vàng mở cửa ngồi vào.

- Chạy nhanh lên đi Chú..

- Anh sẽ đi với em.

Ngô Trí Lâm cũng ngồi vào, xe cũng nhanh chóng chạy đi..

????????⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 57: 57: Đúng Là Con Gái Của Bà


Trong xe,nhìn vẻ thấp thỏm của vợ mình, Ngô Trí Lâm khẽ khàng hỏi.

- Nguyệt Nhan, em đã từng nói em rời đi khi con bé chỉ mới mười ba tuổi thôi.

Hiện tại cũng đã gần mười năm rồi.Sao em có thể chỉ qua hình ảnh mà chắc chắn đó là con bé.

Doãn Nguyệt Nhan nhìn ông, do tâm trạng bà quá rối bời nên cũng không suy xét thái độ lạ thường của ông ta lúc này.

Bà chỉ nhẹ giọng như nói với chính mình với ánh mắt tràn ngập sự yêu thương.

- Đường nét con bé không thay đổi quá nhiều,chỉ trưởng thành và xinh đẹp hơn ngày xưa thôi.Với lại...!
Bà mỉm cười trong ánh mắt đỏ hoe.

- Tiểu Kiều từ bé đã rất giống em, nhất là ánh mắt và nụ cười.Chỉ cần nhìn qua em có thể xác nhận đó chính là con gái của em.

Làn môi bà run run..

- Nhưng mà Trí Lâm...!
Vẻ sợ hãi lộ ra trên khuôn mặt của bà.

- Em rất sợ, sợ con bé sẽ không tha thứ cho em...sẽ không tiếp nhận em...!.

ngôn tình hoàn
Ngô Trí Lâm choàng tay vỗ lưng bà như trấn an.

- Không đâu, con bé sẽ hiểu mà..Em đừng suy nghĩ lung tung...!
Doãn Nguyệt Nhan vẫn không thể yên ổn với suy nghĩ của chính mình, bà hồi hộp từng giây,từng phút chờ đợi xe chạy đến nơi.

Qua hai mươi phút sau, rốt cuộc xe cũng ngừng trước quán cà phê ở giữa phố.

Doãn Nguyệt Nhan vội vàng xuống xe, Ngô Trí Lâm cũng đi theo sau.

Rất nhanh một người đàn ông đi về hướng bà.

- Doãn Tổng, cô Trần đang ở trong đó mời bà theo tôi.

Người đàn ông dẫn đầu đi trước, Doãn Nguyệt Nhan vội vàng đi theo sau, mỗi bước đi là nhịp tim cũng dồn dập như trống...!
Vào cửa lớn, người đàn ông đi đến một góc rồi ngừng lại.Ở khoảng cách này có thể nhìn đến chỗ Hạ Đồng và Tử Kiều rất rõ mà vẫn không bị phát hiện.

Lúc này Hạ Đồng nói gì đó, trên mặt của Tử Kiều tỏ ra phấn khích rồi nở một nụ cười xinh đẹp đến phát hờn.

Doãn Nguyệt Nhan nhìn đến không chớp mắt, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thời gian bao nhiêu lâu rồi bà mới được nhìn con mình bằng da bằng thịt như bây giờ khiến cho bà không thể kiềm chế được cảm xúc vui sướng.Bà chống tay vào vách tường đối diện mà nức nở thành tiếng.

- Đúng là con bé rồi, Tiểu Kiều..là con thật rồi..

Đây chính là đứa con gái bà đứt ruột sinh ra, con bé lớn lên quá đỗi xinh đẹp, nhìn vào dịu dàng ngọt ngào thật khiến người khác muốn yêu thương và che chở.

Ngay giây phút này,bà thật lòng chỉ muốn chạy đến được ôm con bé vào lòng mà vỗ về còn khóc thật lớn để con gái bà biết được bà nhớ con bé đến mức nào.

Giữa vui sướng và lo lắng không ngừng tranh đấu trong tư tưởng của Doãn Nguyệt Nhan.Không biết giờ đây khi con bé gặp lại bà,thái độ con gái của bà sẽ ra sao.

Gần mười năm qua con bé có khi nào nhớ đến bà hay không? Hay là con bé có hiểu cho nỗi khổ năm ấy bà phải đau lòng mà bỏ con bé ở lại.Hoặc trong lòng con gái của bà đang rất oán hận vì có người mẹ vô trách nhiệm như bà.Mọi tâm tư lúc này như cào xé lấy trái tim của Doãn Nguyệt Nhan khiến bà thở không nổi.

Rồi bà lại nhớ đến báo cáo lần trước chẳng phải con bé không nhìn thấy hay sao? Nhưng theo quan sát từ lúc giờ đâu giống như những gì bà nghe qua.

- Lần trước các người chẳng phải nói qua con gái Tôi không nhìn thấy sao? Con bé khỏi bệnh rồi à?
????????????????????????????⬅️⬅️⬅️⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 58: 58: Tin Tức Chấn Động


Người đàn ông đứng phía sau liền trả lời.

- Chuyện này chúng tôi sẽ cho điều tra lại, có thể ba tháng qua chúng tôi không tìm ra cô ấy có lẽ cô ấy đã xuất ngoại đi chữa bệnh..

Lúc này đây Doãn Nguyệt Nhan không quan tâm người đàn ông nói gì nữa,vì nhìn thấy Tử Kiều hiện tại trên khuôn mặt toát ra niềm hạnh phúc lộ rõ, mắt cũng sáng lại khiến bà vui mừng không thôi.

Bà lẩm bẩm..

- Thật tốt,con bé không sao rồi..

Ngô Trí Lâm từ lúc giờ không lên tiếng, ông chỉ im lặng không biểu hiện gì cả.

Người đàn ông lúc này nói tiếp..

- Doãn Tổng tôi đã biết người đàn ông mấy tháng qua xuất hiện bên cạnh cô Trần là ai rồi.

Doãn Nguyệt Nhan vừa muốn hỏi là ai, thì ngay lúc này Hạ Đồng và Tử Kiều kéo ghế đứng dậy.

Bà liền quýnh quáng cả lên, lo lắng nói.

- Con bé rời đi rồi làm sao đây...!Tôi vẫn chưa gặp con tôi mà....không...tôi phải gặp con bé..

Lỡ như mất dấu nữa,bà sẽ phát điên mất thôi.

Nhìn thấy Doãn Nguyệt Nhan muốn lao ra, Ngô Trí Lâm vội kéo tay bà lại..

- Nguyệt Nhan em bình tĩnh một chút,bây giờ em đi tới gặp con bé có phải quá đột ngột hay không?
- Em...!
Cả chính bản thân bà hiện tại không biết phải làm sao..Chần chừ một chút,bà kéo tay ông ta ra..

- Không được, em không thể chịu đựng được nữa, em muốn được ôm con em ngay lúc này...nếu mà đánh mất con bé thêm một lần nào nữa em sẽ điên mất thôi.

Doãn Nguyệt Nhan mặc kệ ông ta ngăn cản, vừa muốn bước ra khỏi góc khuất đi đến chỗ Tử Kiều.

Bất giác lúc này từ có hai người đàn ông cao lớn đi đến chặn bước chân của bà lại.

- Xin lỗi Doãn Tổng hiện tại bà chưa thể gặp cô Trần được..

Chẳng rõ hai người đàn ông này từ đâu xuất hiện,còn biết rất rõ ý định của bà..

Ngô Trí Lâm đi đến gằng giọng hỏi.

- Hai người là ai...?

Hai người đàn ông cao lớn, sắc mặt lạnh nhạt không trả lời Ngô Trí Lâm.

Chỉ nói với Doãn Nguyệt Nhan.

- Doạn Tổng nếu bà muốn được gặp cô Trần thời gian sớm nhất, Chủ Tịch Tô nhờ chúng tôi nhắn với bà hãy đến gặp anh ấy trước.

Chủ Tịch Tô?
Cả Doãn Nguyệt Nhan và Ngô Trí Lâm đều lẩm bẩm lại cái tên khá quen thuộc.

Người đàn ông theo sau Doãn Nguyệt Nhan nói khẽ với bà.

- Chính là Tô Hàn chủ tịch của Tô Thị, người đàn ông bên cạnh cô Trần mấy tháng qua.

- Tô Hàn sao?
Đây là giọng nói hốt hoảng của Ngô Trí Lâm vang lên, ông ta cảm giác như có gì đó nặng nề vừa đánh thật mạnh vào bộ não của mình.

Làm sao cô gái kia lại là người phụ nữ bên cạnh Tô Hàn.Thế thì Ngô Uyển con gái ông phải làm sao? Chuyện oái oăm gì đang xảy ra thế này..?
Doãn Nguyệt Nhan cũng bị tin tức chấn động này làm cho hoang mang tột độ.Con gái của bà và Tô Hàn sao? Không nghĩ trái đất này lại bé thế kia.Người đàn ông bí mật che giấu tung tích con gái của bà mấy tháng qua lại là Tô Hàn..

Hai người đàn ông thuộc hạ của Tô Hàn cũng không nấn ná lại quá lâu, sau khi nói những gì cần nói liền rời đi mất.

Doãn Nguyệt Nhan vội vàng đi ra khỏi cửa lớn dõi theo hình bóng hai cô gái đứng ở phía xa, Ngô Trí Lâm cũng theo phía sau.

Tận mắt hai người nhìn thấy Tô Hàn bước xuống xe đúng lúc này Tử Kiều vẫy tay chào bạn tốt.Liền bị Tô Hàn kéo vào lòng ôm lấy, mỗi cử chỉ cưng chiều vô hạn cũng là đàn ông như nhau làm sao Ngô Trí Lâm không nhìn ra đó rõ ràng là tình yêu thật sự mà hơn một năm qua ông ta chưa bao giờ thấy Tô Hàn dành cử chỉ này cho con gái mình.

Chẳng rõ Tô Hàn nói gì đó, mà Tử Kiều cười tủm tỉm rất đáng yêu, mỗi cử chỉ của cô, Doãn Nguyệt Nhan tham lam nhìn không thiếu sót dù là một giây nào.Cho đến khi Tô Hàn ôm lấy Tử Kiều ngồi lên xe, rồi xe chạy mất hút bà vẫn thẩn thờ bước ra nhìn theo..

????????????????⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 59: 59: Anh Bị Bệnh Thật Rồi


Nhìn ra ánh đèn đêm thắp sáng cả một góc thành phố.

Đứng từ trên cao nhìn xuống luôn cho người ta cảm giác như được nắm bắt mọi thứ trong tay.

Ánh mắt Tô Hàn trầm lặng trong đêm lại không có một tia ấm nào, chỉ thong dong dựa nữa thân người cao lớn vào tấm kính mà nghe điện thoại.Nói đúng hơn cuộc nói chuyện dường như chỉ đối phương độc thoại, rất ít khi nghe tiếng Tô Hàn vang lên.

Cạch...!
Tử Kiều từ trong phòng tắm bước ra, cô mặc chiếc áo ngủ hai dây màu đen, vóc dáng mảnh mai trắng mịn như phát sáng.

Vẫn chưa quen với những chiếc áo ngủ có phần phong phanh như vậy, lại bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Tô Hàn khiến Tử Kiều ngại ngùng không thôi.Bàn tay nhỏ không được tự nhiên kéo lấy cổ áo thì chiếc váy ngắn lại ló phần đùi trắng mịn, Tử Kiều lại xấu hổ kéo vạt váy, cứ ngó trước ngó sau nhìn như con thỏ nhỏ đáng yêu khiến Tô Hàn cố kiềm nén tiếng cười.

Qua một lúc anh chốt gọn vài câu trong điện thoại rồi đã nhanh tắt máy..

Đứng khoanh tay dựa vào tấm kính ngắm nhìn say mê cô gái trước mắt..

Lúc Tử Kiều ngẩng đầu mới phát hiện người nào đó đã không còn nghe điện thoại, mà còn thảnh thơi đứng đó đang ngắm nghía cô từ lúc giờ.

Tử Kiều phụng phịu..

- Anh..xong việc rồi sao?
Tô Hàn cong môi, giơ hai tay mở rộng hướng đến cô.

- Lại đây anh ôm một chút..

Tử Kiều như một đứa trẻ nghe lời nhẹ nhàng đi về phía anh.Thân thể mảnh mai chui vào lòng anh, khuôn mặt xinh đẹp nhẹ nở nụ cười dựa sát vào ngực anh lắng nghe nhịp tim trầm ổn của anh.

Tô Hàn rất thích ôm lấy Tử Kiều,cơ thể không xương mềm mại như bông.

Anh thu lại cánh tay,thở dài mãn nguyện cúi đầu hôn xuống vai,cổ của Tử Kiều, miệng lẩm bẩm..

- Bảo bối à, hình như anh bị bệnh rồi thì phải..

Tử Kiều hốt hoảng ngẩng đầu lên từ trong lòng anh, khuôn mặt bất giác trở nên lo lắng.Bàn tay nhỏ xoa lấy mặt anh..

- Anh thấy thế nào, anh đau ở đâu sao? Chúng ta đi bác sĩ nhé.

Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cô, Tô Hàn cảm giác ngọt ngào không thôi.

Anh nhẹ lắc đầu.

- Bệnh của anh bác sĩ chữa không được.

Trái tim Tử Kiều lộp bộp một cái, vành mắt liền đỏ lên..

- Tô Hàn rốt cuộc anh bệnh gì nói em nghe đi, anh..anh có chuyện gì làm sao em sống nổi.

Tô Hàn cúi đầu nhìn vào mắt cô, anh cố tình đùa dai.

- Bệnh của anh lạ lắm, mỗi ngày không được ôm em.Ngửi hương thơm từ em, anh liền thấy trống trãi, việc gì cũng không muốn làm.Có phải anh bệnh nặng rồi không?
Tử Kiều ngớ ra, sau đó hiểu ra mình từ lúc giờ bị trêu chọc.Cô cung bàn tay nhỏ,nước mắt lưng tròng đánh vào ngực anh.

- Anh lừa em, có biết em sợ lắm không.

Giọng Tử Kiều tức giận nhưng nghe thế nào cũng vô cùng yếu mềm như đang làm nũng.

Tử Kiều đẩy anh ra muốn thoát khỏi lòng anh.

Người đàn ông này không biết anh rất quan trọng với cô hay sao? Lại đem những chuyện này ra mà đùa, hù chết cô mà..

Tô Hàn vội ôm cô từ phía sau, vùi cả khuôn mặt tuấn tú của anh vào cổ cô mà mè nheo..

- Ngoan đừng giận, anh đâu lừa gạt em, là anh nói thật đấy chứ.

Anh xoay người Tử Kiều lại mặt đối mặt, hôn lên đôi môi hơi vểnh nhẹ phụng phịu của cô.Anh cười tà tứ kéo bàn tay nhỏ của cô đặt lên môi mình hôn từng ngón, còn ác ôn gặm c ắn vài cái khiến Tử Kiều hít thở không thông..

- Chẳng có bác sĩ nào chữa được căn bệnh này cả, chỉ có em...duy nhất một mình em..

Tử Kiều cúi đầu lẩm bẩm, hai má đỏ ửng..

- Em..em mới không biết chữa...!
Tô Hàn bật cười, hạ giọng kề vào tai cô nỉ non..

- Em biết mà..

Song song với lời nói tay anh vuốt v e lưng của cô, khiến toàn thân cô sợ run một chút, cô liền muốn tiếp tục mở miệng nói nhưng chưa kịp đã liền bị anh khom người bế đặt lên giường , cả người nằm dưới thân anh, môi cũng bị anh bịt kín..

????????????⬅️⬅️.
 
Back
Top Bottom