Ngôn Tình Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 20: Chương 20


Tử Kiều giơ tay lên tạm biệt Tiểu Hy.
– Chào em nhé ,khi khác chúng ta gặp lại.
Nhưng Tiểu Hy thì khác ,bé con lần đầu gặp Tử Kiều nhìn chị gái xinh đẹp như mẹ bé vậy còn rất đỗi dịu dàng .Ở nhà bà ngoại hay đến nơi đây không có người chơi cùng khó khăn lắm bé mới tìm được một người hợp với ý mình nên nào chịu buông tha .
Từ bé Tiểu Hy sinh ra đã lấy hết vốn liếng nét đẹp của Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm.

Bé con nhìn vào mềm mại ngọt ngào như Tô Nhược nhưng tính cách lại khá giống Cảnh Tử Sâm.

Dù còn rất bé nhưng nếu đã thích thứ gì bằng mọi cách phải có bằng được còn ngược lại bé sẽ rất thờ ơ.
Như lúc này Tiểu Hy lắc đầu ,từ trong lòng Tô Hàn lại sà vào lòng Tử Kiều níu áo cô quyết không bỏ ra..

– Hic..Không chịu đâu ạ…Hic..chị xinh đẹp bế ..bế Tiểu Hy…
Hành động quá bất ngờ của Tiểu Hy làm Tô Hàn có phần bất đắc dĩ.Còn Tử Kiều cũng bất ngờ không kém cô vội luống cuống ôm lấy thân thể bé bỏng của Tiểu Hy.

Do không nhìn thấy nên tay cô chụp lên tay Tô Hàn .
Tiểu Hy lại nghiêng nửa người vào lòng Tử Kiều vì thế Tô Hàn phải bước đến gần lúc này hai người đứng rất gần với nhau.Tình huống có chút khó đỡ , Tử Kiều vốn không nhìn thấy nhưng những người phía sau thấy rất rõ , mắt tròn mắt vẹt cả lên.
– Chị bế ..chị bế..ngoan …ngoan cẩn thận sẽ ngã đấy..
Tử Kiều lo sốt vó Tiểu Hy vì nôn nóng sợ cô đi mà ngã mất.Còn Tô Hàn hơi cúi đầu nhìn một lớn một nhỏ trong lòng ,lúc Tử Kiều ngẩng đầu dỗ dành Tiểu Hy cũng là lúc anh cúi đầu đỡ lấy con bé .Hơi thở ngọt ngào của cô như làn gió mát vờn qua mũi anh..
Tô Hàn chấn chỉnh suy nghĩ , nhìn bàn tay bé bỏng của cháu gái đang níu áo người ta , tính tình nóng nảy làm càn này là di truyền từ Tô Nhược sao , thật là khá manh động .
– Tiểu Hy con sẽ làm đau chị ấy đấy ,ngoan nào , buông tay để cậu bế con .
Nghe làm đau Tử Kiều , Tiểu Hy có chút không nỡ nhưng cũng không thể buông tay nha .Bé con hơi quay đầu mếu môi nhìn rất đáng thương..
– Nhưng Tiểu Hy chỉ muốn chị bế thôi..
Tiếng nói nũng nịu kia chui vào lòng người ta làm tim ai cũng phải mềm nhũng huống chi người sống tình cảm như Tử Kiều.Cô nhẹ đưa tay lên sờ sờ lên người Tiểu Hy , nhẹ giọng thương lượng.
– Tiểu Hy ngoan , vậy em đợi chị làm việc xong chị sẽ chơi với em được không ?
Nói xong sợ không đủ ý còn bổ sung thêm..
– Chị phải làm việc mới chơi với Tiểu Hy được .Tiểu Hy chờ ..chờ chị nhé.
Đôi mắt to tròn của Tiểu Hy chớp chớp rồi quay đầu nhìn Tô Hàn rồi lại quay đầu nhìn Tử Kiều .
– Làm việc…giống mẹ nha ..

Tô Hàn nhếch môi , chắc chắn câu nói này Tô Nhược hay nói với Tiểu Hy nên bây giờ Tử Kiều vừa nói bé con liền nhớ lại.
Tử Kiều nghe thế cũng cười.
– Đúng vậy ,chị phải làm việc hay em vào trong nghe chị đánh đàn được không ?
– Đánh đàn ..chị đánh đàn..?
………..
Sự nuông chiều cháu gái của Tô Hàn luôn bị Tô Nhược lên án tất cả đều có nguyên nhân .Cả một buổi bị Tiểu Hy quậy cho loạn cả lên một câu nặng lời cũng không nỡ mà giờ còn ôm lấy bé con ngồi dưới sảnh xem Tử Kiều chơi đàn.

Lúc đầu Tử Kiều chỉ muốn dụ lấy Tiểu Hy để mà thoát thân trước đã.

Không ngờ bây giờ Tiểu Hy ngồi nghe rồi nhìn Tử Kiều chơi đàn rất chăm chú , Tô Hàn lợi dụng cơ hội đem buổi trưa ra tranh thủ cho bé con ăn , Tiểu Hy ăn còn ngoan hơn mọi ngày..
Tô Hàn ngẩng đầu nhìn người con gái trước mắt lúc này đã thay môt chiếc váy màu hồng , tóc cũng xõa xuống .Khuôn mặt bị ánh đèn phản chiếu như pha lê phát sáng ,yên tĩnh trong veo..

Cô gái này rất lạ tuy cô không làm gì hết nhưng lại thu hút người ta cứ muốn đến gần , giống như chỉ cần nhìn cô ,nghe cô chơi đàn mọi thứ liền trở nên an yên , trong lòng còn có sự ấm áp lạ lùng.Chắc chắn Tiểu Hy cũng giống như anh bị sự ngọt ngào dịu dàng kia của cô thu hút .Nhưng cháu gái của anh có hơi manh động một chút.

Rất may là cô không bị tiểu ác ma này hù dọa ,còn rất kiên nhẫn với con bé dù trước đó chưa biết bé con là ai.
Anh cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu Tiểu Hy , hỏi khẽ.
– Tiểu Hy rất thích chị gái đó sao ?
Tiểu Hy có chút buồn ngủ , ngả vào lòng Tô Hàn mắt hơi híp lại nhưng không dám ngủ vì sợ ngủ đi chị gái sẽ biến mất , mắt hơi lim dim , môi hồng chu ra ..
– Thích ạ …
Lại ngáp thêm một cái nữa thân thể sắp trụ không nữa rồi , dụi dụi mặt vào lòng Tô Hàn..
– Không cho chị xinh đẹp đi đâu..hic…
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 21: Chương 21


Tô Hàn bật cười xoa lấy gáy tai trắng trẻo của cháu gái nhìn qua bé con đã chìm vào giấc ngủ .Anh ngẩng đầu thu về bóng dáng mảnh mai ngồi phía sau cây đàn, trên môi treo nụ cười rồi lẫm bẫm..
– Vậy thì giữ lại cho Tiểu Hy nhé.
Quản Lý Bạch có tuyển thêm một người đánh đàn nữa đảm nhận ca tối thay cho Tử Kiều.Cô chỉ cần làm ca sáng đến năm giờ chiều là có thể về rồi.Tử Kiều đã được quản lý Bạch trao đổi qua tiền lương , lúc vừa nghe đến Tử Kiều thật lòng cứ nghĩ mình nghe lầm vì số tiền lương quá hậu hĩnh .
Chẳng những cô không tin mà cả Hạ Đồng cũng thế , cô ấy còn cho rằng chắc chắn phải có sự nhầm lẫn nào đó.

Thời gian rất ưu ái cho cô vì được làm hành chính tiền lương lại rất tốt.

Tử Kiều không nghĩ khi qua thành phố T chỉ mấy ngày đầu mà cô đã may mắn được như vậy.So với số tiền lương này cô không lo rằng mình sẽ là gánh nặng cho Hạ Đồng nữa rồi.Mọi người ở nhà hàng cư xử với cô cũng khá tốt , không kị thị hay tỏ ra khinh thường cô .
Tử Kiều âm thầm hứa với lòng sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ.

Suy nghĩ một chút ông chủ nơi đây thật tốt , nhìn qua chắc chắn là thương cảm cho tình trạng của cô cho nên mới tạo điều kiện cho cô như vậy.
– Chị ơi….
Chỉ mới bước ra khỏi cổng lớn nhà hàng, tiếng gọi non nớt liền vang lên .Tử Kiều có chút ngạc nhiên vì không nghĩ bé con thế mà chờ cô đến giờ này.Rất lạ trong lòng lại như có luồn nước ấm chảy qua , rất lâu rồi ngoài Hạ Đồng ra đâu còn ai quan tâm đến sự tồn tại của cô.

Biết là trẻ con thường thì cả thèm chóng chán nhưng ít nhất hiện tại sự quý mếm của Tiểu Hy dành cho cô .
Khiến cô cảm thấy được an ủi .
– Tiểu Hy ..em đợi chị thật à ?
Tô Hàn nhìn Tiểu Hy trên tay ,hai mắt tròn xoe mừng rỡ khi gặp được Tử Kiều.

Khóe mắt hiện lên ý cười , Tô Hàn bước đến gần Tử Kiều hơn cũng thuận thế cho Tiểu Hy sà vào lòng của cô.
– Chị bế ..chị bế ạ…
Tô Hàn nhếch môi nhì sự ăn vạ của cháu gái mình , chẳng rõ lí do gì mà con nhóc này lại thích cô gái này đến vậy , dù rằng chỉ mới gặp nhau cách vài tiếng trước.
Tô Hàn nhìn Tử Kiều có chút luống cuống ,
cả cây gậy trắng cô cũng thả ra vội đưa tay ôm lấy Tiểu Hy.
– Chị bế ..chị bế đây , đừng vội sẽ ngã mất.
Tô Hàn hắng giọng ,nén cười.
– Xin lỗi con bé không chịu về cứ đòi cô mãi tôi khuyên thế nào cũng không được …
– Không sao…không sao ..do tôi bảo con bé chờ mà ..
Nói rồi Tử Kiều cười khẽ ..

– Không nghĩ bé con lại kiên trì như vậy.
Lúc này Tô Hàn hơi nới lỏng tay để Tử Kiều bế lấy Tiểu Hy.

Bé con nằm trong lòng Tử Kiều rồi híp mắt cười với Tô Hàn ..
Tô Hàn xoa tóc cháu gái.
– Cô lên xe đi , để tôi đưa cô về ..
Tử Kiều vội lắc đầu .
– Không..không cần đâu , tôi có thể về được mà..
Nhìn vẻ ngại ngần của cô , Tô Hàn chỉ nhẹ giọng .
– Tôi không có ý gì đâu, biết là làm phiền cô nhưng tôi chỉ mong cô có thể ở bên cạnh bé con một chút nữa.Thật ra em gái của Tôi đi công tác chắc là con bé nhớ mẹ nên gặp cô liền muốn làm nũng..
Ôm thân thể mềm mại bé bỏng của Tiểu Hy trong lòng nghe những lời Tô Hàn vừa nói khiến Tử Kiều trở nên mềm lòng ,nhưng cô mới đi làm có vài ngày lại để ông chủ đưa về thật là không hay , làm sao bây giờ.
Lúc Tử Kiều còn đang phân vân chưa biết nên định liệu thế nào .Tiểu Hy giơ đôi tay mũm mỉm choàng lên cổ của cô rồi vướn người thơm lên mặt của Tử Kiều..
– Chị ơi lên xe về nhà ….bụng ..bụng đói nha..
Con bé nói năng có chút lộn xộn nhưng rõ ràng ý tứ nói rằng đói bụng phải nhanh về nhà ..
Đến khúc này rồi Tử Kiều không lời lẽ nào từ chối được nữa.

Hơi ngại ngùng nói với Tô Hàn.
– Vậy phiền anh nhé.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 22: Chương 22


Tô Hàn dường như rất hài lòng giơ tay béo lấy má Tiểu Hy một cái , rồi giúp Tử Kiều và Tiểu Hy lên xe.

Sau đó Tô Hàn mới ngồi lên.

Phía trước A Cường nhìn qua kính hậu , rồi thu ánh mắt có phần quái lạ của mình về mới yên ổn lái xe.

Tiểu Hy ngồi chính giữa Tô Hàn và Tử Kiều trên mặt tràn đầy vui vẻ , khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nắm chặt lấy tay Tử Kiều , miệng nhỏ không ngừng nói.

– Chị ơi ,kể chuyện nhá …Tiểu Hy muốn nghe chị kể chuyện ….

– Có công chúa nè….

phù thủy nữa.

.

a.

.

sợ lắm…
Lời con bé nói làm Tử Kiều bật cười , không kiềm chế được liền choàng tay ôm cả thân hình bé nhỏ của Tiểu Hy vào lòng.

.

– Tiểu Hy muốn nghe chị kể gì.

.

?
– Kể về công chúa nhé chị.

.

à… đừng kể.

.

ừm.

.

về đua xe nhá.

.

– ……….

Tô Hàn mím môi muốn cười lắm rồi , quả nhiên câu nói của Tiểu Hy là cho Tử Kiều tò mò còn có khó hiểu.

.

– Đua xe sao ?
Tiểu Hy dựa vào lòng Tử Kiều , đôi mắt híp nhẹ ,hai tay đưa lên làm hành động lái xe , miệng nhỏ chu ra ríu rít.

.

– Chị ơi là đua xe nha…Ẹn …ẹn ….

vù….

chạy như vậy nè.

.

– …………
Tiểu Hy còn sợ Tử Kiều không hình dung được ,thân người tròn trĩnh nghiêng tới nghiêng lui.

Tô Hàn nhìn một màn trước mắt chỉ âm thầm thở dài , vấn đề này phải về trao đổi với em gái của anh.

Cháu gái của anh chính là bị Tô Nhược tiêm nhiễm trong đầu không ít.

Không lạ gì khi con bé nghe đến công chúa từ những câu chuyện cổ tích của Tử Kiều lại thích đến vậy.

Nhìn vẻ mặt ngờ nghệch có chút đáng thương của Tử Kiều , Tô Hàn nở nụ cười còn tốt bụng giải thích.

– Em gái tôi thích xem đua xe.

.

– À.

.

thì ra là thế.

.

Tử Kiều vỡ lẽ xem như đã hiểu vì sao bé con lại rành việc đua xe đến vậy.

Tô Hàn hơi dựa người vào cửa nhìn một lớn một nhỏ trò chuyện với nhau , không gian nhỏ này bất giác trở nên ấm cúng.

Đường phố tập nập , bộn bề ngoài kia dường như chỉ tạm dừng sau cánh cửa không chạm đến được thế giới của hai người họ.

.

………….

Đứng ở trước cửa phòng trọ của Tử Kiều sau khi Tử Kiều dụ dỗ đủ điều Tiểu Hy cũng đã chịu buông tha cho người ta.

Tô Hàn lúc này mới được bế cháu gái.

– Hôm nay cô đã vất vả với Tiểu Hy rồi.

Cám ơn cô nhé.

– Tôi đâu có vất vả gì , con bé rất ngoan và đáng yêu.

.

Giọng cô hơi trầm nhẹ.

.

– Tôi chỉ tiếc là mình không nhìn thấy được mặt bé con , Tiểu Hy chắc chắn rất xinh xắn có đúng không ?
Nghe cô nói thế trong lòng Tô Hàn có chút xót xa , sao mỗi lần tiếp xúc với cô gái này , cảm xúc của anh đều bị chi phối liên tục thế này.

– Ừm con bé rất xinh xắn giống như cô vậy.

.

Tử Kiều chỉ buột miệng nói thế không nghĩ sẽ nhận về câu nói của Tô Hàn.

Miệng nhỏ hé mở bên má có chút nóng lên, nhìn vào vẻ ngại ngùng của cô khiến Tô Hàn buồn cười.

Lúc này Tiểu Hy lại chen vào.

.

– Chị xinh đẹp là bạn…của Tiểu Hy nhá.

.

Giọng nói còn có chút ngọng nghịu nghe vào thật sự yêu không tả xiết.

Làm hai người lớn đều phải bật cười.

Thấy gió có vẻ thổi lớn ,Tô Hàn hôn lên gò má bầu bỉnh của cháu gái.

.

– Được rồi , Tiểu Hy tạm biệt chị đi.

Chúng ta phải về rồi.

Tiểu Hy có chút không nỡ ,hơi bĩu môi.

.

– Ôm…ôm ạ.

.

Chị ôm tạm biệt.

.

Tử Kiều thật sự bị sự đáng yêu của Tiểu Hy chinh phục hoàn toàn.

Cô chỉ biết vui vẻ làm theo , cũng giơ tay ôm lấy Tiểu Hy.

Lúc này gió khá lớn mái tóc dài của Tử Kiều vài cọng bay loạn , do Tô Hàn phải nghiêng người cho Tiểu Hy được ôm Tử Kiều lúc này tóc của cô bay sượt qua mặt anh , mùi hương thoang thoảng không hề báo trước từ mũi len lõi vào cả đầu óc của anh.

Thật khiến người ta càng lưu luyến không thôi.

– Tiểu Hy về nhé , em lên xe đi ,gió lớn quá.

Tô Hàn đỡ lấy Tiểu Hy , kéo áo kính lại cho bé con , rồi nói.

– Cô vào nhà cẩn thận , chúng tôi về đây.

.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 23: Chương 23


– Vâng , tạm biệt anh ..
Tô Hàn nhìn cô một chút , rồi mới xoay lưng bế Tiểu Hy lên xe .
Tử Kiều giơ tay tạm biệt hai người ,lắng tai nghe tiếng xe dần xa cô mới quay lưng vào phòng.
Một ngày có chút xáo động nhưng lâu rồi cô mới được vui vẻ như vậy .
Lúc về đến nhà Tiểu Hy đã ngủ trên tay của Tô Hàn , chỉ thay xong quần áo , uống thêm một bình sữa nữa bé con liền lăn ra ngủ không quản trời quản đất .Chắc là cả ngày hôm nay ham chơi quá nên buổi tối liền ngủ thật sớm..
Ngồi bên giường Tô Hàn nhận lấy bình sữa đã bị Tiểu Hy ném qua một bên, thân mình nho nhỏ ôm lấy chăn gấu ngủ ngon lành .
Anh cẩn thận kéo chăn qua đắp thật kỹ cho bé con ,nhìn thế nào cũng khiến người khác muốn ôm vào lòng.
Lúc này Trầm Ngọc bước vào , bà nói khẽ.
– Tiểu Hy hôm nay dường như rất vui vẻ , lúc mẹ lau mình cho con bé ,luôn miệng nhắc đến cái gì là công chúa rồi chị gái xinh đẹp..
Tô Hàn ngẩng đầu , khóe môi nhếch lên , nhớ đến lời Tiểu Hy nhận định Tử Kiều là bạn , anh liền bật cười khẽ.
– Tiểu Hy hôm nay có bạn mới, chơi cả ngày nên có chút mệt .Mẹ cứ để con bé ngủ đi , lúc chiều con cho Tiểu Hy ăn một chút.

Trầm Ngọc trong đầu cứ nghĩ là một cô bạn nhỏ nào đó mà cháu gái mình mới quen cũng không có nhiều thắc mắc.Chỉ thấy nụ cười trên môi Tô Hàn có chút quái lạ, lâu rồi bà dường như rất ít khi thấy con trai mình cười như vậy ,có gì đó không đúng nhưng bà lại không rõ nó sai ở chỗ nào.
Lúc này Trầm Ngọc mới kéo ghế , nói về vấn đề chính.
– Con với Tiểu Uyển chia tay rồi à ?
Tô Hàn thu lại nụ cười , ngẩng đầu nhìn mẹ mình.
– Ngô gia nói với mẹ sao ?
Trầm Ngọc gật đầu , có chút không vui.
– Sao con không nói qua với mẹ , có phải con sợ mẹ thất vọng hay không ?
Thấy Tô Hàn im lặng , Trầm Ngọc thở dài.
– Mẹ đúng là có chút hụt hẫng nhưng chỉ là một chút vì hơn ai hết mẹ rất mong con sẽ như Nhược Nhược sớm tìm lấy hạnh phúc của chính mình .Nhưng mẹ tôn trọng ý kiến của con.
Bà lại nói .
– Mẹ từng tuổi nào rồi không nhìn ra tính cách của Ngô Uyển.

Lúc đầu mẹ chỉ nghĩ do con bé được nuông chiều từ bé nên có chút bướng bỉnh .Nhược Nhược từng nói với mẹ con và Ngô Uyển không hề hợp nhau ..
Haiz..giờ thì mẹ tin rồi .Mẹ không phải vì thân thích hai nhà mà ép con phải lấy Ngô Uyển .Dù người con chọn là ai đi nữa chỉ cần con hạnh phúc mẹ đều ủng hộ .Con không cần suy nghĩ việc người nối dõi Tô Thị mà buông xuôi cảm xúc của chính mình.
Bà kéo lấy tay Tô Hàn , vỗ vỗ lấy tay anh.
– Mẹ thực sự muốn nhìn thấy con hạnh phúc , từ khi ba con mất con đã rất vất vả quá nhiều .Chỉ cần ai đó khiến con hạnh phúc mẹ cũng sẽ liền yêu quý người đó.
Trước khi Tô Hàn trở về bà vừa nói chuyện điện thoại với Tô Nhược .Nghe tin Ngô Uyển và Tô Hàn chia tay , con bé chỉ hận không thể bay về ngay lập tức nhảy nhót ăn mừng.
Bà không phải thích gì Ngô Uyển cả ,chỉ là Tô Hàn cứ im hơi lặng tiếng thờ ờ không buồn yêu đương khiến bà ngày đêm lo lắng.

Một năm trước Ngô Uyển xuất hiện ,con bé đó lại rất kiên trì trong công cuộc theo đuổi Tô Hàn.

Lại là con gái của người quen ,hai nhà cũng có thâm tình nên bà thấy mọi thứ đều ổn , đúng là tính cách của Ngô Uyển có chút trẻ con và đôi lúc tùy hứng , quả nhiên so với sự trầm ổn của Tô Hàn không tính là xứng đôi.

Tưởng rằng đáp lại sự kiên trì của Ngô Uyển trong một thời gian dài là một đám cưới viên mãn.Ai ngờ hai đứa lại chia tay.
Đúng là duyên nợ khó nói trước được điều gì.
Tuy có chút hối tiếc ,nhưng Tô Nhược nói đúng , bà cũng nhìn ra Tô Hàn không hề yêu Ngô Uyển , kéo dài gần một năm qua nguyện ý chỉ khiến bà yên lòng.
Tô Hàn không hiểu sao ,những câu nói của Trầm Ngọc khi vào tai anh , trong đầu lại hiện lên khuôn mặt non nớt có chút bẽn lẽn của Tử Kiều ..Anh không hiểu nổi bản thân mình nữa rồi , cứ bị cô gái đó ngây ngô xoay chuyển cảm xúc , giờ ngồi đây mà vẫn nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp kia.
Anh nhẹ thở dài ,giấu đi cảm xúc lâng lâng trong lòng.
– Con biết rồi , mẹ nghỉ ngơi đi con có việc một chút..
Trầm Ngọc đưa mắt nhìn Tô Hàn rời khỏi phòng , lúc thì lẩn thẩn , còn cười một mình rồi lại vội vàng như thế nữa .Có phải có bệnh rồi không , đứa con mặt lạnh nhạt ,trầm ổn của bà đi đâu mất rồi.
…….
Tô Hàn trở về phòng làm việc , anh có một căn hộ gần Tô Thị khi nào công việc bận bịu anh đều ở đó , cuối tuần mới về Tô Gia.Nhưng thời gian này có Tiểu Hy nên anh luôn túc trực ở bên cạnh con bé .
Ngồi trước laptop , Tô Hàn nhấn gửi thông tin chuyển đi , rồi lấy ra điện thoại nhấn gọi cho ai đó..
Rất nhanh đầu giây bên kia liền có người bắt máy.
– Chủ Tịch.
Tô Hàn nhìn lên màn hình , ánh sáng phản phất chiếu rọi lên khuôn mặt như tạc tượng của anh có chút đăm chiêu.

– Tôi mới gửi cho cậu một hồ sơ , tôi cần biết tất cả thông tin của cô gái này tại Thành phố A.
– Vâng chủ tịch ,tôi sẽ làm ngay ..
Sau khi nói thêm vài câu ,Tô Hàn mới tắt máy.

Ngón tay anh nhịp nhịp lên bàn , qua một lúc quay đầu nhìn ra bầu trời đêm , đêm nay thật nhiều sao ..
Khung cảnh xế chiều mang một vàng cam bao phủ , nhìn qua tấm kinh dày rộng thật khiến người ta chói mắt , tâm trạng cũng sẽ dễ bị chi phối hơn bao giờ hết.
Nguyệt Nhan nhìn bóng chiều tà , ánh mắt đăm chiêu thả hồn theo không gian.Chẳng rõ vì điều gì ngày càng khiến cho khuôn mặt diễm lệ của bà trở nên trầm buồn , khóe mắt hiện rõ sự u uất khó nói nên lời.
Thời gian khốn khó nhất cuộc đời đã lặng lẽ trôi qua , người người nhìn vào đều dùng ánh mắt ngưỡng mộ dành cho bà .Nhưng thật sự có mấy ai biết được , đằng sau sự hào nhoáng , sang trọng của một phu nhân, bà cũng chỉ là một người đàn bà yếu đuối và có quá khứ đắng cay.

Giờ đây cái nghèo không bao quanh ,không còn chịu hành hạ nỗi đau x*c th*t nhưng bà lại luôn sống trong sự dằn vặt và khổ đau của tâm can , mười năm trôi qua luôn có một nỗi đau mỗi đêm đều cắn xé lấy bà , chưa bao giờ lòng bà thanh thản dù là một giây phút nào.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 24: Chương 24


Lúc này có tiếng gõ cửa vang lên, một lúc sau người đàn ông đi vào , từ phía sau nhìn vóc dáng có phần cô đơn của bà.

Anh ta khẽ nói.

– Doãn Tổng.

.

Doãn Nguyệt Nhan lúc này mới thu hồi cảm xúc, bà trở về vị trí bàn làm việc của mình.

Đôi mắt sắc sảo hướng về người đàn ông kia.

– Thế nào , việc tôi giao cho cậu tìm hiểu đến đâu rồi.

Người đàn ông nhìn bà,sắc mặt anh ta không được tốt.

– Tôi đã cho người điều tra rất kỹ nhưng đến hiện tại vẫn chưa tìm ra thông tin.

Thật xin lỗi Doãn Tổng.

Nguyệt Nhan chau mày , sắc mặt trở nên nặng nề.

– Các người có biết cách làm việc hay không? Mấy năm trôi qua đều là câu trả lời này, lúc thì nói con gái tôi xuất hiện ở thành B, lúc lại nghe thông tin ở thành phố C.

Rồi còn nói đã xuất ngoại.

Rốt cuộc tôi bỏ tiền ra để thuê các người làm gì , chỉ tìm kiếm một người mà bao năm đều thất bại.

Bà mím chặt môi , ánh mắt không giấu được cơn giận.

– Tôi hỏi lại khi nào các người mới có câu trả lời chính xác cho Tôi.

Ngoài là Tổng giám đốc của một Công ty chuyên về mỹ phẩm , Nguyệt Nhan còn là chủ tịch phu nhân của Ngô Thị , khí chất khó có thể xem thường được.

Khi bà nổi giận làm cho người đối diện phải e dè.

– Doãn Tổng , xin hãy bình tĩnh.

Chúng tôi ngày đêm truy lùng thông tin của cô Trần nhưng chín năm trước cả Trần gia đều đã chuyển đi nơi khác nên bây giờ tìm kiếm dấu vết thật sự có chút khó khăn.

Nguyệt Nhan day trán , có chút mệt mỏi xen lẫn bật lực , bà xua tay.

– Tôi không cần biết các người dùng cách gì , nếu một tháng nữa vẫn không có kết quả thì lo mà đền hợp đồng cho Tôi.

Tôi sẽ thuê người khác làm.

Người đàn ông hơi cúi đầu ,ánh mắt lóe lên tia sáng khác thường rồi vội thu về.

– Vâng tôi sẽ cố gắng.

Hai người cũng không nói thêm gì nữa , người đàn ông nhanh chóng rời đi.

Trong căn phòng sang trọng rộng lớn một lần nữa chỉ còn lại Nguyệt Nhan.

Bà kéo ngăn tủ ra , bàn tay hơi run rẩy cầm lấy tấm ảnh có chút phai màu.

Trên tấm hình là hình ảnh Nguyệt Nhan ôm lấy một cô bé ngồi bên chiếc dương cầm ,cô bé có nụ cười và ánh mắt rất đẹp nhìn sơ qua có nét rất giống với bà.

.

Dĩ nhiên rồi con bé chính là máu mủ bà đứt ruột sinh ra làm sao không giống bà cho được.

Đôi mắt bà đỏ lên, nước mắt vờn xung quanh , bàn tay bà sờ lên khuôn mặt bé gái nhìn qua chừng mười hai ,mười ba tuổi gì thôi.

Giọng bà trở nên nghẹn ngào.

– Tiểu Kiều à , khi nào thì mẹ mới tìm được con , bây giờ con đang ở nơi nào ? có khỏe không ? Có nhớ mẹ không.

.

?
Giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên tấm ảnh.

– Mẹ rất nhớ con , nhớ đến tâm can đều đau đớn …
Một hội quán ở ngoại ô khu rừng trúc , Ngô Trí Lâm đặt tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ , ánh mắt thu về thác đá chảy hòa vào khu rừng xanh mướt.

.

Tiếng cửa được mở ra ,người đàn ông bước vào , giống như không cần quay mặt Ngô Trí Lâm liền biết rõ người đó là ai.

– Chủ Tịch tôi đã làm theo như những gì ngài căn dặn.

Lúc này Ngô Trí Lâm mới quay đầu , trầm ổn lên tiếng.

– Rất tốt.

Quan sát sắc mặt người đàn ông có gì đó không đúng , Ngô Trí Lâm lại hỏi.

– Sao thế ,vợ tôi nói gì với cậu sao ?

Người đàn ông khẽ gật đầu.

– Hôm nay phu nhân đã nói rằng nếu trong một tháng tôi không tìm ra cô gái kia , chúng tôi sẽ đền hợp đồng.

Còn nữa , bà ấy sẽ thuê người khác làm.

Nhìn sơ qua vẻ mặt hơi trầm xuống của Ngô Trí Lâm , anh ta nói thêm.

– Lần đầu tôi thấy phu nhân nổi giận đến thế.

Ánh mắt Ngô Trí Lâm lúc này hơi nheo nhẹ , ông gõ nhẹ tay lên bàn , ngẩng đầu nhìn người đàn ông.

– Vụ hợp đồng cậu không cần lo.

Chỉ cần làm theo lời tôi là được.

.

Ngưng một chút ông ta lại nói thêm.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 25: Chương 25


– Cậu nói có thông tin con bé đó hiện tại đang ở thành phố T này sao.
Người đàn ông gật đầu.
– Đúng vậy , tôi đã tìm hiểu rất kỹ sau khi bị mù , xảy ra mâu thuẫn với Trần Phỉ và vợ ông ta.

Cô ấy đã rời đi với bạn của mình , hỏi qua thì người bạn đó đang ở thành phố T.

Xác suất cô gái đó đang ở chung với người bạn đó rất cao.
Ngô Trí Lâm gật đầu .
– Cậu điều tra xem ,con bé đó hiện tại đang ở nơi nào của thành phố T.

Nhớ…
Chân mày ông ta chau lại.
– Mọi thông tin đều không được để cho Nguyệt Nhan biết.Bao nhiêu năm qua như thế nào bây giờ vẫn vậy ,có hiểu không ?
– Vâng.

Người đàn ông dĩ nhiên rất rõ ràng công việc mình đang làm.
Ngô Trí Lâm xem như vừa ý , khoát tay ý bảo anh ta có thể ra ngoài.
Lúc tiếng đóng cửa khép lại, bên môi của Ngô Trí Lâm cũng buông tiếng thở dài.
Ông xoay người nhìn ra khung cảnh bên ngoài .
Mười năm trước lần đầu gặp mặt Nguyệt Nhan ông liền rung động trước nhan sắc của bà , trước khi lấy bà về làm vợ ông đã cho điều tra tất cả mọi quá khứ của bà , mà thật ra Nguyệt Nhan cũng không hề che giấu.

Nhìn bề ngoài dịu dàng của bà nhưng thât ra nội tâm đầy giông tố.

Ông biết rõ ở quê nhà của bà còn có một cô con gái , có những lúc trong giấc mơ ông còn nghe bà gọi tên con bé ,nước mắt đầm đìa trên gối .
Nhưng trong bốn năm chung sống với ông bà không hề hé miệng dù một lời .
Được sự hỗ trợ vốn từ ông, bà ngày đêm tự gầy dựng sự nghiệp cho riêng mình.
Làm sao người trãi đời như Ngô Trí Lâm lại không hiểu dụng ý của vợ mình.

Khi bà vẫn còn tay trắng , chân ướt chấn ráo bước vào Ngô Gia gặp bao là sóng gió , từ dòng họ lẫn con cái của ông ta.

Cho nên những năm tháng ấy bà làm sao dám nghĩ đến cảnh quay về tìm con gái khi chính bản thân của mình còn chưa đủ năng lực bảo vệ chính mình.
Đó cũng chính là lí do biến Nguyệt Nhan từ người đàn bà chân yếu tay mềm ra vào chỉ bốn góc tường ,ngày đêm cố gắng vừa học vừa làm để có được vị trí như bây giờ.
Đúng là Ngô Trí Lâm có cổ phần trong Công Ty của bà .Nhưng sự nghiệp này từ đầu đến cuối do một tay bà tạo nên , hoàn toàn tách rời với Ngô Thị.Ông rất rõ nguyên nhân bà muốn nhanh chóng thành công để làm gì ,chỉ bốn năm sau khi công ty TK thành lập , Doãn Nguyệt Nhan liền không thể chờ đợi, mạnh dạng đứng trước mặt ông nói rằng bà muốn quay về tìm kiếm con gái mình.
Ông yêu người phụ nữ này , cho nên dù trước mặt Nguyệt Nhan ông dĩ nhiên là mỉm cười đồng ý.

Nhưng trong thâm tâm ông nào cho phép đều đó xảy ra.
Dù là hơi tàn nhẫn hoặc dùng mọi thủ đoạn ông lại ích kỷ không muốn bà tìm được cô gái kia.

Vì bà bây giờ là Doãn Nguyệt Nhan là vợ và mẹ của các con của ông.

Họ mới là một gia đình , dù là ai đi nữa ông cũng không cho phép chen chân gây xáo trộn gia đình ông .Vốn con gái ông Ngô Uyển đã là đứa bé thiếu tình thương mẹ từ bé.Ông chỉ mong muốn Nguyệt Nhan có thể dồn hết tình thương cho Ngô Uyển mà không cần chia sẻ với bất cứ ai .

Điều đó rất dễ hiểu vì sao bao năm qua mọi thông tin Nguyệt Nhan sai người đi tìm hiểu , đều trở về tay không.
Gần một tháng trôi qua nhưng Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm vẫn chưa thu xếp công việc để trở về nước .Tiểu Hy lại rất ngoan , khi nói chuyện qua video nhìn thần sắc con gái tươi tỉnh , Tô Nhược có chút bất ngờ .Nhớ có lần Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm đi chỉ hơn một tuần bé con liền nháo nhào vì nhớ ba mẹ.

Lần này thì khác hẳn , mỗi lần Tiểu Hy nói chuyện với Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm miệng nhỏ không ngừng luyên thuyên nào là công chúa , nào là chị gái xinh đẹp , rồi kheo rằng mình có bạn mới.Giọng nói còn khá ngọng nghịu non nớt nhưng lại ngọt ngào vô đối .Tô Nhược nhìn vẻ đáng yêu của con gái chỉ muốn quăng hết công việc bay về ôm lấy cục bông tròn mềm này hôn cho thỏa thích.
Tiểu Hy ngày nào cũng được Tô Hàn đưa đến nhà hàng tìm Tử Kiều , bé con ngày càng quấn quýt Tử Kiều không muốn rời , những ngày cuối tuần còn bắt Tô Hàn đưa đến phòng trọ của người ta ăn vạ cả ngày.
Chỉ riêng một tuần gần đây Tô Hàn khá bận ,anh không có mặt ở Hy Viên mà cả Tiểu Hy cũng không đến.

Nhưng mỗi buổi tối Tiểu Hy đều lấy điện thoại của Tô Hàn gọi cho Tử Kiều , bé con nói rất nhiều dường như không để Tô Hàn được chen vào câu nào .
Tử Kiều sẽ đảm nhận kể chuyện cổ tích cho bé con nghe đến khi con bé mắt lim dim vẫn không quyết thả điện thoại .Lúc này Tô Hàn mới giúp cháu gái đắp chăn lại nhận lấy điện thoại trò chuyện về câu với Tử Kiều.
Tô Hàn không hề che giấu tâm ý của mình , anh nghĩ Tử Kiều nhạy bén đã phát giác ,chỉ là cô nhóc đó cố tình lảng tránh mà thôi.

Mà anh cũng chưa vội, muốn để cô có thêm thời gian để thích nghi mọi thứ.
Lúc này Tiểu Hy ôm lấy chăn gấu ,trên người mặc bộ quần áo pijama màu hồng vô cùng đáng yêu, mái tóc đen hơi xoăn xả loạn phía sau .
Miệng nhỏ chu ra , lắng tai nghe người bên kia tỉ tê..
Khuôn mặt trắng nộm có chút căng thẳng , đôi lúc lại cười khúc khích..
Giọng non nớt không ngừng vang lên.
– Bà phù thủy chết rồi sao…..a…chị ơi cho bả chết luôn nhá ….người xấu…người xấu mà.
Khuôn mặt biến đổi đủ cảm xúc , Tô Hàn ngồi kế bên , tay vẫn làm việc, mắt vẫn nhìn vào màn hình laptop nhưng khóe môi thì cong lên.
Bất giác lúc này tiếng Tiểu Hy hơi hoảng hốt..

– Chị ơi…chị sao vậy ….chị ơi ….hic….
– Sao thế Tiểu Hy ?
Tô Hàn ngẩng đầu nhìn cháu gái , vẻ mặt bé con đầy hoang mang ..
Tô Hàn bước đến ngồi cạnh giường , Tiểu Hy lồm cồm bò dậy mếu máo đưa điện thoại cho Tô Hàn..
– Cậu ơi…chị…chị ngã rồi…hiccc….
Tô Hàn nhíu mày nhanh chóng lấy điện thoại đặt vào tai..
– Tử Kiều ..cô sao rồi…Tử Kiều….
– ……….
Đáp lại anh lại sự im lặng dù điện thoại vẫn còn kết nối .Tô Hàn nghĩ đến mắt của Tử Kiều không nhìn thấy ,trong lòng liền nóng như lửa đốt.Anh vội đứng lên , dỗ dành Tiểu Hy.
– Tiểu Hy ngoan ,chị không sao , để cậu qua xem chị thế nào .Bây giờ con đi ngủ sớm, mai cậu chở con qua thăm chị nhé.
Tiểu Hy gật đầu , kéo áo Tô Hàn..
– Chị ngã …hic…đau lắm..
– Ngoan nào , Tiểu Hy đừng lo..
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 26: Chương 26


Nói rồi đỡ Tiểu Hy nằm xuống , anh cũng nhanh chóng ra khỏi phòng lúc này Trầm Ngọc đi vào ,trên tay còn cầm ly sữa cho Tiểu Hy.

Thấy con trai mình vội vàng , sắc mặt khó coi bà liền hỏi..
– Con đi đâu vậy ..?
– Con có việc ,mẹ chăm Tiểu Hy nhé..
Nói rồi chưa đợi Trầm Ngọc nói thêm , bóng dáng anh đã khuất dưới cầu thang ..
Trầm Ngọc khó hiểu đi vào lầm bầm..
– Cậu của con hôm nay sao thế ?
Tiểu Hy lúc này mặt cũng buồn buồn , mếu môi..
– Chị ngã ..hic đau lắm..
– Chị nào ..?
Trầm Ngọc vội ngồi xuống , nắm tay cháu gái với vẻ mặt mù mịt..

Từ Tô gia chạy đến phòng trọ của Tử Kiều phải hơn ba mươi phút .Chẳng rõ Tô Hàn chạy bằng cách nào chưa đến mười lăm phút anh đã có mặt tại nơi Tử Kiều ở .
Có một số người tập thể dục xung quanh khuôn viên bị tiếng thắng xe có phần lết bánh của Tô Hàn làm cho hoảng sợ .Rất muốn nhìn xem khuôn mặt người lái là ai, nhưng khi bước xuống xe lại là người đàn ông cao ráo có khuôn mặt lẫn vóc dáng ôn nhu phong đạm .Khiến bọn họ có phần bất ngờ..
Tô Hàn đi đến trước cửa phòng của Tử Kiều , anh đưa tay gõ cửa .
– Tử Kiều , em thế nào rồi..?
– Tử Kiều ,tôi là Tô Hàn, mở cửa cho tôi đi.
Tô Hàn sốt ruột nhìn cánh cửa trước mặt vừa muốn giơ tay gõ tiếp.Cánh cửa lúc này được Tử Kiều mở ra.
Tử Kiều có chút khó tin khi Tô Hàn xuất hiện ở đây, sắc mặt của cô tuy không tốt nhưng vì sự xuất hiện của Tô Hàn làm cô còn cảm thấy choáng váng hơn..
Tử Kiều có chút lấp bấp.
– Sao..sao anh lại ở đây ? Không phải anh đang ở nhà với Tiểu Hy sao..?
– Trán của em bị sao thế ?
Bàn tay ấm áp của Tô Hàn bất giác đưa lên sờ vào vết tấy đỏ có phần u lên trên cái trán trơn bóng của Tử Kiều , khiến cô giật mình ngại ngùng muốn né tránh ..
– Tôi ..tôi không sao …
Tô Hàn cảm thấy trong lòng có gì đó rất khó chị , chắc chắn cô vừa bị ngã .Tô Hàn không quan tâm đến sự ngần ngại của Tử Kiều , anh bước vào trong đóng cửa lại , ôm lấy vai Tử Kiều đỡ cô ngồi xuống sopha.
– Ngồi xuống đây.
Mọi hành động của anh quá nhanh khiến Tử Kiều trở tay không kịp miệng nhỏ hé mở …
– Tối…tối rồi anh vào đây người ta sẽ dị nghị đấy…
Tô Hàn nhìn cô , ngón tay anh vẫn đưa lên kiểm tra vết thương ..
– Tôi chỉ muốn kiểm tra vết thương cho em .
Lời lẽ của anh cũng khác trước có gì đó rất dứt khoát nhưng tràn ngập sự quan tâm.

Hai bên má Tử Kiều nóng ran , cô cảm nhận được lúc này anh ngồi rất gần cô ,bàn tay ấm áp vờn tới lui trên da của cô .Khiến cho trái tim của Tử Kiều không tự giác lại đập thình thịch ..

Cô hơi nhích người né tránh anh, hành động của cô làm sao Tô Hàn không nhìn ra được , cô nhóc này là đang sợ anh sao .
Tử Kiều cảm thấy không gian bất giác bé lại thêm, không khí trong phòng cũng nóng đi thật khó thở.

Nháy mắt sắc mặt ửng đỏ, cô sờ lấy trán mình , đầu hơi cúi nhẹ tránh đi ánh mắt nóng rực của ai đó.
– Chỉ là ngã nhẹ thôi ..tôi..tôi không sao đâu…
Đúng là vết thương không quá nghiêm trọng nhưng cô ở một mình tình trạng cô lại đặc thù hơn người khác .Những lần ngã đau đớn này chắc chắn thường xuyên xảy ra .
Anh thu lại sự xúc động không tên .
– Em có dầu không ?
Tử Kiều gật đầu ..
– Nó nằm ở trên kệ.
Tô Hàn đứng dậy, chân dài chỉ sãi hai bước chân đã tìm ra .Anh quay lại ngồi vào vị trí cũ , tỉ mỉ xoa lên vết thương trên trán của cô .
Tử Kiều vội nói..
– Anh để..để tôi làm là được ,anh về với Tiểu Hy đi, lúc nãy điện thoại tôi bị rơi , tôi chưa kịp trả lời con bé.
– Em ngồi yên nào..
Tô Hàn lên tiếng cắt ngang ý tứ muốn né tránh của cô.

Hành động này quá mập mờ và gần gũi , Tử Kiều cảm nhận rất rõ da mặt của mình như bị đốt cháy .Bàn tay nhỏ đặt trên đùi nắm chặt lại với nhau tố giác sự ngại ngùng của bản thân .Tô Hàn lúc này hơi cúi đầu, vóc dáng cao lớn nghiêng về phía trước , tư thế ngồi rất gần , rất gần với Tử Kiều .Nếu thuận thế nghiêng mình một chút anh còn có thể chạm vào môi của cô.
Sau khi thoa dầu xong , Tô Hàn nhẹ giọng lên tiếng.
– Căn phòng của em cầu thang trên gác thiết kế quá nguy hiểm .Ở đây không an toàn ..
Anh nhìn xung quanh căn phòng khá cũ , tuy Tử Kiều không nhìn thấy nhưng rất ngăn nắp .Chỉ là cầu thang lên gác lại quanh co ,mà bậc thang quá nhỏ ,người thường đi không khéo còn có thể té ngã huống chi là cô.
Tử Kiều biết anh nói đúng, nhưng kinh tế của cô bây giờ chỉ có thể ở những nơi như thế này .
Cô nhích người một chút , vẫn cố chấp xa lánh anh.

Hành động của cô thật khiến Tô Hàn chỉ muốn đánh đòn .
Tử Kiều nhẹ giọng trả lời.
– Ngoài cầu thang thì mọi thứ cũng rất ổn …
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 27: Chương 27


Lần đầu Tô Hàn cảm thấy ngoài mẹ của anh và Tô Nhược ra ,có ngày anh lại nặng tâm nặng lòng với một người như thế , anh nhìn chăm chú khuôn mặt xinh đẹp của Tử Kiều.

Vì sự cố ngày hôm nay ,anh càng hạ quyết tâm phải đem cô ra khỏi chỗ này.

– Em thật sự thấy ổn sao? từ nơi em ở đến Hy Viên phải mất hơn ba mươi phút chưa kể đến phải qua hai tuyến xe bus.

– Tôi…
– Thế này nhé ngày mai em chuyển đến căn hộ gần Hy Viên.

Căn hộ đó là của Tôi nhưng tôi không ở , em cứ dọn đến xem như trông nhà giúp Tôi , được không ?
Tử Kiều bị đãi ngộ quá lớn mà hoảng sợ ,cô vội lắc đầu.

.

– Không.

.

không cần đâu , tôi ở đây rất ổn.

.

Tô Hàn biết mình hù dọa cô gái này rồi ,do anh hơi nôn nóng lo lắng cho sự an toàn của cô nên có chút không kiềm chế cảm xúc của bản thân.

Nhìn qua có thể nắm bắt Tử Kiều sống với tâm lý mặc cảm với bản thân nếu anh không chủ động chắc chắn mọi thứ sẽ nát bét.

Còn chưa kể sau khi quan sát căn nhà này anh thật lòng không an tâm khi cô ở đây chút nào.

Khi để ý đến người ta rồi thì mọi thứ anh đều muốn quan tâm đến ,cả tâm trạng hỗn loạn của cô lúc này nữa.

Tô Hàn bất giác đưa tay vén lấy sợ tóc rơi bên má của cô , hành động của anh khiến cả người Tử Kiều run lên.

.

– Anh.

.

– Em cảm nhận được đúng không ? Em cảm nhận được rằng tôi thích em đúng không ?
Tử Kiều hé miệng ngẩng đầu nhìn anh , dù trước mắt cô chỉ là một màu đen ,nhưng quá bất ngờ cô không thể kiềm chế tâm trạng của mình được.

Nhìn vẻ non nớt của Tử Kiều trong không gian nhỏ hẹp này khiến hơi thở của Tô Hàn có chút thay đổi , anh rất rõ nhịp tim của mình vì ai đó mà đập lệch đi.

Tô Hàn không kìm chế được tâm tình của mình anh lại sợ làm cô gái nhỏ sợ hãi.

Anh nhẹ giọng.

– Tử Kiều tôi có thể thích em không ?
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 28: Chương 28


cố họng Tử Kiều trớ nên khô khốc, bàn tay nám chặt vào nhau.

Lời tỏ tình của anh đến quá bất ngờ còn lộ liều như vậy khiến Tử Kiều thật sự không biết làm sao.

Ngày xưa lúc Mạc Lãng ngỏ lời theo đuổi cô, Tử Kiều cũng không thấy mình căng tháng như bây giờ.

Người đàn ông này là ông chủ của cô,khoảng cách giữa cô và anh quá xa làm sao có thích cô được chứ.

Chưa kế cô và anh chỉ mới quen biết nhau, đúng rồi đây chí là sự rung động tức thời mà thôi.

Tâm tư rối ren, toàn thân run rấy, cố hít thở thật sâu.

Tử Kiều nhẹ quay đầu đi.

– Tôi không xứng với anh.

.

tôi….

– Em muốn nói anh là ông chủ của em hay em muốn nói chúng ta không hợp nhau.

Tô Hàn nắm lấy tay Tử Kiều, bàn tay cô lạnh ngât, Tô Hàn cảm nhận cơ thế cô không ngừng run lẽn.

– Tử Kiều, ai cũng có quyền được hạnh phúc.

Chúng ta thử được không, nếu sau một thời gian em thấy chúng ta không hợp.

Anh sẽ không ép em.

Trái tim Tử Kiều không chịu nối tổn thương nào nữa, cô rất sợ lại bị người khác quay lưng nhưng giờ phút này cố họng cô nghẹn đáng ,muốn thốt ra một cảu đầy đủ từ chối sao lại khó thế này…
Qua một lúc Tử Kiều mới tìm được tiếng nói.

.

– Xin lỗi, tôi.

tôi mới chia tay bạn trai.

hiện tại tôi chỉ muốn
tập trung vào công việc.

Khi nói ra lời này không hiếu sao Tử Kiều không có gì gọi là buồn bã, nhưng cô lại hồi hộp chờ đợi phản ứng của Tô Hàn.

Cô không rõ vì sao tình cảm của cô đối với Mạc Lãng lại dề dàng cho qua như vậy.

Có lẽ điều cấm kị của Tử Kiều là bị người khác bỏ rơi và phản bội lại lòng tin của cô.

Cho nẽn đó là điều cô dề dàng chấm dứt.

Hoặc vốn trong lòng cô Mạc Lăng không quá quan trọng cho nên khi mất đi liền không thấy lưu luyến.

Tô Hàn nhìn cố, với ánh mât khó đoán.

-Tại sao chia tay.

.

?
Giọng anh nhản nhạt nghe vào không nhận ra được ý tứ thế nào.

Tử Kiều mấp mé mõi.

.

– Anh ta ngoại tình.

.

Rốt cuộc Tô Hàn cũng hiếu được Tử Kiều có bao nhiêu là nổi sợ hãi trong lòng, anh nâm tay cô.

– Anh sẽ không giống như hãn ta.

.

Ý cô không phải là vậy, anh là đang bóp méo ý tứ của cô sao.

Cô chỉ muốn đưa ra lí do đế giãy dụa với lòng mình mà thôi.

-Tôi.

.

ýtôi là.

.

Ngón tay Tô Hàn chặn đôi môi sâp hé mờ định nói lời từ chối của Tử Kiều.

Anh hiếu rõ sự cố chấp của cô đến từ đâu.

Nhưng anh không vội, anh rõ ràng đã thông báo với cô.

Chí cần cô biết hiện tại không cần cô chấp nhận, với cô anh đủ kiên nhẫn đế thu phục nhóc con này.

– Anh biết em sẽ nói gì, được rồi hiện tại anh sẽ không ép em.

Nhưng lời anh nói ra sẽ không rút lại.

Còn hiện tại nghe lời anh chuyến chỗ ở nhé, em ở đây anh không yên tâm.

.

Gì thế nhí ? người đản ông nảy rõ ràng miệng thì nói không ép cô nhưng hành động lại khác xa lời nói.

Như hiện tại bàn tay anh vần nâm chặt lấy tay cô nào có chịu buông ra.

Tô Hàn cong môi ,chí sợ không làm cô xiêu lòng.

– Chủng ta nói đến vấn đề nơi ớ nhé.

Căn hộ đấy, anh sẽ cho em thuê.

Em vừa có nơi ở tốt, anh có thêm thu nhập.

Em thấy sao?
Tử Kiếu nào biết mình đang nói chuyện với Chủ Tịch Tô Thị, một trong tập đoàn tài chính lớn nhất nhì trong nước.

Bạch thỏ như cô làm sao qua được sự lão luyện một người trong giới kinh doanh truyền miệng con hố biết cười.

vẻ ôn nhu của Tô Hàn không nói lẽn gì cả, ai nghĩ đó là sự miêu tả con người anh.

người đó thật sự quá sai lầm.

.

Thuê sao ?
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 29: Chương 29


Tử Kiều đúng là không dám chẽ nơi ở của mình, đúng là từ ngày cô dọn đến đây té ngã cũng hơn ba lần.

Cái cô quan tâm chính là đoạn đường từ nơi đây đến chỗ làm đúng là có chút vất vả nhất là những ngày thời tiết không chiều lòng người.

Suy nghĩ một chút Tử Kiều nhỏ giọng.

– Tiền thuê anh lấy là bao nhiêu ? Tôi.

.

tôi không có nhiều tiền trả cho anh.

.

Tô Hàn không kiềm chế được nụ cười trèn môi.

anh hơi sấn người tới.

.

– Không đât.

bảo đảm em có thế trá được.

Vốn Tử Kiều đã không nhìn thấy chỉ biết cảm nhận hơi thở anh ngày càng rất gần, rất gần.

Tử Kiều cảm nhận môi mình nóng lên, Tô Hàn không muốn kiềm chế lòng mình anh cũng đặt nụ hôn nhẹ lèn môi cô rồi rời đỉ rất nhanh.

.

– Xem như anh lấy đặt cọc.

2
Tử Kiều như bị đ**m huyệt ,thân thế cứng ngát.

– Anh…
– Được rồi anh về đây, em khóa cửa cần thận.

ngày mai anh cho người đến chuyến nhà cho em.

Tô Hàn mím cười đứng dậy trước vé mặt còn chưa hoản hồn của Tử Kiều.

Anh xoa đầu cô như nhâc nhớ.

– Ra khóa cửa nào.

.

Đến khi Tô Hàn rời đi rồi mả nhịp tim của Tử Kiều vần đập thinh thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Dù là môi chạm mõi nhưng Tử Kiều vẩn cảm nhận rõ hơi thở của anh vần còn vờn đâu đây.

.

Có phải cô bị điên rồi không ,trong thời gian ngân như vậy sao có thế rung động vi một người mới quen.

Từ bao giờ cô trở nên dề dãi như thế.

Chí là Tô Kiều thấy rất lạ, mỗi cử chí lời nói của Tô Hàn không hiếu sao Tử Kỉều chứ cảm thấy quen thuộc.

Giống như haỉ người họ đã từng gặp nhau bao giờ.

Tô Hàn hành động rất nhanh, mới sáng sớm đã có một nhóm người đến giúp Tử Kiều chuyến phòng, đồ đạc của Tử Kiều không nhiều nên dọn rất nhanh.

Ngoài bốn người đàn ông giúp Tử Kiều khuân vác, bên cạnh đó còn có một cô gái luôn túc trực ở cạnh bẽn cô phụ giúp cô những thứ lặt vặt.

Lúc bước vào căn hộ chung cư của Tô Hàn rồi, Tử Kiều thật sự bị hù dọa f dù không nhìn thấy nhưng cô có thế cảm nhặn được đây là một căn hộ cao cấp, không gian quá rộng.

May mán là có cô gái bẽn cạnh tận tình đưa cô đi thăm quan xung quanh ,còn rất nhẫn nại giới thiệu từng nơi một.

Đi qua lại mấy vòng Tử Kiều liền âm thầm ghi nhớ.

Cuối cùng cô gái đưa Tử Kiều xuống sảnh lớn chung cư, nơi đây thật tiện lợi vừa ra khỏi thang máy tầng trệt là có ngay một siêu thị mini nâm trong khuôn viên chung cư.

cả một buối sáng xem như Tử Kiều cũng nâm được các ngóc ngách quan trọng của căn hộ này rồi.

Những người phụ giúp cô lúc sáng cũng lần lượt ra về.

Tử Kiều ngồi giữa phòng khách có chút mông lung vì thấy mọi thứ không thật cho lắm.

.

Lúc tối cô có gọi cho Hạ Đồng nói về việc chuyến nhà, Tử Kiều không dám nói rõ sự việc chỉ dám nói dối là nhà hàng nơi cô làm việc hậu thuần nơi ở cho nhân viên ở khác thành phố.

Hạ Đồng vốn đã rất lo đến sự bất tiện từ phòng trọ đến nơi lảm của Tử Kiều.

Giờ nghe được thế Hạ Đồng mừng rỡ không thôi luôn miệng cám ơn trời đất ,còn nói đợi cô ấy đi công tác trở về sẽ ghé qua tham quan nơi cô ở.

Hôm nay Tử Kiều xin nghỉ một ngày đế dọn nhà ở, quản lý Bạch rất vui vé đồng ý.

Lúc chiều theo cô gái kia xuống siêu thị, sẵn tiện cô mua rất nhiều đồ đế trữ trong tủ lạnh.

Tử Kiều rất thích nấu ăn, ngày trước giai đoạn đầu khi mất đi ánh sáng ,công việc bếp núc đối với cô có chút khó khăn.

A Nương mặc kệ cô có làm được không, mồi ngày đều phải có ba bữa cho bà ta.

Thế là làm riết cũng xem như quen tay.

Lúc cô đang loay hoay trong bếp, vài món đơn giản cũng nấu xong.

Chỉ cần cơm chín nữa có thế ăn cơm tối.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 30: Chương 30


Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Tử Kiều nhíu mài suy nghĩ xem ai là người đến, trong đầu hiện lẽn một cái tên khiến mặt cô lại nóng ran.

.

Lúc Tử Kiều ra mở cửa quả nhiên người đến lả Tô Hàn bên cạnh đó còn có vị khách nhí.

.

-Chị ơi… tặng cho chị…
Tiếu Hy õm một bó hoa baby che khuất cả bé con ,vừa nhìn thấy Tử Kiều, Tiếu Hy đã cười tít cả mât.

Tử Kiều nhận lấy bó hoa, giơ tay sờ sờ đầu Tiếu Hy.

.

– Sao lại tặng hoa cho chị vậy ?
Rất lâu ,rất lảu rồi cô đã không được ai tặng hoa nữa.

.

Tiều Hy ngấng đầu chớp mát nhìn Tô Hàn, rồi quay đầu nhìn Tử Kiều.

.

– Cậu nói.

.

tặng hoa mừng chị …ừm vào nhà mới nha…
Nói xong liền xoay người giơ tay kéo tay Tô Hàn bước vào trong.

– Nhà chị đẹp quá.

.

to nữa …
Tô Hàn thuận tay giúp Tử Kiều đóng cửa lại, Tử Kiều đặt hoa xuống bàn ,ôm lấy Tiếu Hy vào lòng.

.

– Lả nhà của cậu em ,chị chỉ thuê lại thôi.

.

Tô Hàn liếc cô một cái nhưng không nói gì.

Cô gái này lúc nào cũng thích rạch ròi như vậy sao.

Tiếu Hy chu môi lâc đầu.

.

– Là của chị cơ…
Tô Hàn nhếch môi nhìn một lớn một nhỏ tranh luận với nhau ,có chút buồn cười.

Anh ngồi xuống đối diện với Tử Kiều ,khẽ hỏi.

– Em đang nấu ăn sao.

.

?
– Ui chết….

nồi canh của Tôi.

Nói rồi Tử Kiều vội thả Tiếu Hy ra, nhanh chân muốn đi vào tât bếp.

nhưng cô mới dọn đến.

bước chân khá vội vướn phải góc sopha, thân thế liền ngã về phía trước.

Tô Hàn vội đứng lẽn, kéo Tử Kiều vào lòng, cả khuôn mặt chôn vùi trong ngực anh khiến trải tim của Tử Kiều như muốn nhảy ra ngoài.

Tô Hàn ôm cả thản thế của Tử Kiều vào lòng liền không muốn thả ra ,lưu manh cố ý siết vòng tay chặt lại một chút.

Dù cách nhau vải vóc nhưng anh vẫn có thế cảm nhận rõ sự mềm mại.

còn hương thơm thiếu nữ cứ vờn quanh khâp mũi khiến lòng anh như bị lông vũ vuốt qua, sôi sụt khó tả.

1
– Anh.

.

anh thả em ra đi, canh.

.

nồi canh sôi rồi.

.

1
Anh hơi cúi đầu, phả hơi thở vào tai của Tử Kiều.

– Có thế không thả không ?
Mặt Tử Kiều đỏ ửng cả lên, níu áo anh.

.

– Anh…Tiếu Hy còn ở đây, anh đừng dạy hư con nít.

Nghe cô lẽn án, Tô Hàn bật cười.

.

– Ý em là nếu không có Tiếu Hy ở đây, anh có thế ôm em đúng không.

.

À.

.

anh biết rồi.

.

– Anh.

.

anh đừng có lưu manh.

.

Nhìn cô bị anh trêu mặt đỏ đến mức như sung huyết, Tô Hàn mỉm cười ấn cô ngồi xuống ghế.

– Đế anh làm, em ngồi chơi với Tiếu Hy đi.

.

Nói rồi không quản cô có nghe hay không anh đã sãi chân đi vào bếp.

Tiếu Hy nhìn mặt Tử Kiếu ủng đỏ, cả tai cũng đỏ au.

Bé con giơ tay sờ sờ trán Tử Kiều.

.

– Chị ơi…mặt chị sao vậy ? ….

hức mẹ nói như thế lả bị bệnh rồi…
– Cậu ơi…chị bị bệnh hic…phải cho uống thuốc nha.

.

Bé con càng thấy Tử Kiều im lặng thì càng sợ hãi, mỗi lần ở nhà mặt mẹ đỏ lên ,ba đều nói do mẹ bị bệnh.

.

1
Thấy Tiếu Hy mếu máo, Tử Kiều mới hoàn hồn lại, vội ôm lấy Tiếu Hy dỗ dành
– Tiếu Hy ngoan chị không có bệnh ,chị rất khỏe, thật đó.

.

Em đừng lo mà.

.

Tô Hàn nghe cháu gái gọi anh liền đi ra, khó hiếu ngồi bên cạnh Tử Kiều.

.

– Thế nào ? Em bị sốt sao ?
Tử Kiều lác đầu.

.

– Tôi.

.

tôi không có bệnh.

.

Hơi cúi đầu nhỏ giọng.

.

– Còn không phải tại anh sao.

.

Như hiếu ra điều gì đó Tô Hàn bật cười.

.

– Anh làm gì nào ,hửm…?.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 31: Chương 31


Người đàn ông này sao cứ thích trêu cô thế này ?
Biết cô da mặt vốn mỏng, Tò Hàn cũng không trêu cô thêm.

Nhưng khóe môi thì vẫn vương lên ý cười như cũ, ánh mât vần hiện lên ý cười.

– Được rồi vào ăn cơm thôi, anh và Tiếu Hy chưa ăn gì, ăn ké em một bữa nhé.

.

Nói rồi nắm tay cô đứng dậy, Tử Kiều thật sự không quen lâm với cử chỉ gần gũi này của anh ,muốn rút tay về nhưng làm thế nào cũng không rút được.

– Anh buông tay tôi ra đLtôLtôi tự đi được mà.

Tiếu Hy vòng qua kế bên, học đòi Tô Hàn cũng nâm tay Tử Kiều.

– Vậy đế Tiếu Hy nâm tay chị nhá ….

vào ăn cơm thôi.

.

Tử Kiều đang bối rối nhưng vì sự đáng yêu của Tiếu Hy mà phải bật cười.

Vì chuyện lúc vừa rồi cho nên Tử Kiều còn chút ngượng ngùng nhưng do Tiếu Hy không ngừng luyên thuyên cho nên không khí dần trờ nên vui vẻ.

Tô Hàn ngồi đối diện ,mãt không ngừng quan sát một lớn một nhỏ trò chuyện với nhau, quả nhiên hai người kia đang cô lập anh mà.

Nhưng không sao cả, thiệt thòi này anh nguyện ý nhặn lấy.

Sau khi ăn tối xong ,TÔ Hàn đảm nhận việc rửa chén,
Tử Kiều lúc đầu có chút ngại vì dù sao anh cũng là ông chủ của cô.

Bữa cơm này lả do cô mời đâu thế nào bât người ta đi rửa chén được.

Nhưng Tiếu Hy không cho cô thời gian ,kéo tay cô lên phòng ngủ.

Lúc này Tử Kiều mới nhớ cô còn một đống đồ chưa thu dọn vào tủ xong.

– Tiếu Hy à, cái này cho em …
Một bức tranh cát nhỏ đây là lúc Tử Kiều còn sáng mât một lần đi chơi với Hạ Đồng đã mua được.

– Cám ơn chị ….

đẹp quá…
Tiếng nói non nớt không ngừng đánh úp vào lòng Tử Kiều cô không kiềm chế được liền muốn hôn bé con.

.

– Tiếu Hy, đưa mặt cho chị hôn, chị muốn hôn em…
Tiếu Hy nghe thế, liền quỳ lên thảm kê sát mặt mình vào môi Tử Kiều.

.

– Chị hôn.

.

hôn ạ …
Tử Kiều cưng nựng khuôn mặt bánh bao trắng hồng còn thơm mùi sữa, hôn liền mấy cái mới thỏa thích.

.

Lúc này đôi mát tròn xoe của Tiếu Hy nhìn đến một cái bìa trong trên đó còn có hình hưu cao cổ.

Bé con có chút tò mò nhìn thấy mấy xấp giấy muốn rơi ra khỏi bìa lớn đó.

Liền cầm lên miệng nhỏ phụng phịu.

– Chị ơi… cái này là gì.

.

?
– Hửm.

.

đế chị xem.

.

Bàn tay Tử Kiều sờ sờ đến khiến những tờ giấy trong đó cũng vô tình rơi ra.

– Rơi ra rồi sao ? đây là bản thảo cua chị đấy ,nó rất quan trọng đối với chị.

Tiếu Hy giúp chị nhặt lên nhé.

-Dạ.

.

Tiếu Hy nghe lời hiếu ý cái này rất quan trọng vớỉ Tử Kiều nên không dám phá chỉ nhặt từng tờ đưa cho cô.

Đúng lúc này Tô Hàn bước vảo cũng nghe được cuộc đối thoại vừa rồi, anh nữa quỳ nữa ngồi nhặt tờ giấy cuối cùng còn xót lại.

Ánh mât nhìn lướt qua từng dòng …
Tử Kiều cầm lấy những tờ Tiếu Hy đưa ,vội hỏi.

– Còn nữa không em.

.

?
Tiếu Hy chu môi nhìn tờ giấy nâm trên tay Tô Hàn.

– Cậu ơi.

, trả cho chị nha.

.

Tô Hàn xoa đầu cháu gái, rồi trả lại cho Tử Kiều, anh bổng hỏi.

– Bản thảo này là của em sao ?
Tử Kiều sâp xếp lại cho ngăn náp, nghe Tô Hàn hỏi cô chỉ khẽ gật đầu, trong lòng có chút thâc mâc không biết anh có đọc được gì không.

Tô Hàn liền cho cô câu trả lời.

– Viết rất khá, em có muốn chuyến thế thành phim không ?
Hai mât Tử Kiều như phát sáng nhưng lại nhớ đến sự việc lần trước.

Không dám đặt bất kì hi vọng ảo tường nào nửa cả.

Thu Eại sự khát khao đang cháy bỏng trong lòng.

Tử Kiều hơi cúi đầu, lảng tránh ánh nhìn của anh.

– Tôi chỉ viết cho vui thôi.

.

Tõ Hàn nhạy bén cỡ nào, lúc bước vào anh đã nghe cô nói bản thảo này rất quan trọng với cô -Vừa rồi anh gợi ý, dù là không nhìn thấy nhung con ngươi như tỏa sáng thế hiện sự thích thú biết bao nhiêu.

Rõ ràng Tử Kiều đang kìm nén bản thân mình đến một giới hạn mà người khác phải xót xa.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 32: Chương 32


Càng tiếp xúc với Tử Kiều, Tô Hàn ngày cảng phát giác ra bên ngoài vẻ tươi sáng luôn nhẹ nhàng kia chính là những nổi sợ hãi không tên mà cô luôn dùng sự lạc quan, nụ cười đế che giấu.
– Thật là trùng hợp mấy ngày trước anh có nghe nói mẹ của Tiếu Hy đang ráo riết tìm kịch bản cho phim mới.Không biết chừng của em lại phù hợp.
Tô Hàn quan sát thần sâc thay đổi của Tử Kiều (cô gái nhỏ không giấu được sự phấn khích ,nhưng lại cấn trọng từng chút một ,sự dè dặt tự ti của cô khiến Tô Hàn bất giác thấy lòng mình nhói lên .
Tử Kiều dĩ nhiên là rất vui ,nhưng lại sợ làm phiền vì anh đã giúp đd cô quá nhiều rồi..
-Hay là thôi đi..tôi sợ…
– Không cần phải sợ f không thử làm sao biết được.

Em không nghĩ đến một ngày công sức của mình được người khác đón nhận hay sao.Ngoan ,nghe lời anh mạnh dạng thử một lần thôi..
Tô Hàn phát giác từ lúc gặp Tử Kiều ,anh dần đang học nói thi phải, giống như nói bù cho ba mươi mấy năm làm người.

1

Tiếu Hy ngồi một bẽn từ lúc giờ rất ngoan không quấy hay có ý xen lời .Nhưng lúc này lại bò đến bên cạnh Tử Kiều dựa sát vào cô..
– Chị ơi ..đừng sợ…đừng sợ có Tiếu Hy ở đây nè….
Bàn tay mũm mĩm còn đưa ra sau vỗ vổ lưng Tử Kiều.

Bé con vốn không hiếu chuyện gì xảy ra, chí thấy Tử Kiều buồn bả ,TÔ Hàn thì luôn miệng bảo đừng sợ.
Cho nên Tiếu Hy cứ nghĩ Tử Kiều đang sợ gì đấy.

Học đòi người lớn dồ dành như lúc Tiếu Hy sợ hãi, mọi người sẽ ôm Tiếu Hy vảo lòng mả dỗ dành như thế này..
Vành mât Tử Kiều đỏ lên đúng là Tiếu Hy còn nhỏ không biết gì thật .Nhưng cô cảm nhận được tình cảm con bé dành cho mình.
Sự ấm áp này có người quan tâm che chở cô như thế không biết là bao lâu rồi cô chưa cảm nhận được.
Tử Kiều kéo lấy thân thế bé bỏng của Tiếu Hy vào lòng.
– Có Tiếu Hy bên cạnh chị không sợ nữa..
Tiếu Hy cảm thấy mình vừa làm một chuyện thật to lớn, liền ngẩng đầu cười rộ lẽn, ló hai cái răng thỏ đáng yêu vô cùng.
Quay đầu nói với Tô Hàn..
– Cậu ơi, Tiếu Hy dỗ được chị rồi nhá…
Tô Hàn béo lấy má cháu gái, rồi nhìn qua Tử Kiều.
– Xem như em đồng ý rồi nhé ,cái này anh giữ lấy.
Tử Kiều mấp mé môi.
– Nhưng em gái của anh làm ở công ty nào vậy ?
– Hoa Hạ..
Nghe cái tên từ miệng của Tô Hàn nói ra .khiến sự can đảm vừa rồi của Tử Kiều có chút lung lay.

– Hoa Hạ là nơi không phải ai cũng có thế hợp tác, tôi sợ sẽ ảnh hướng đến em gái của anh..
Tô Hản ngồi xuống kéo lấy tay cô.
– Em không cần phải lo, con bé làm đạo diễn nhìn nhận rất công tâm.Không vì em là bạn của Tiếu Hy mà chiếu cố cho em đâu..
-Gì chứ…?
Bạn của Tiếu Hy sao.

anh là đang xem cô là trẻ con à ? 1
Rốt cuộc trên môi của Tử Kiều cũng có nụ cười nhẹ.

Suy nghĩ cũng dần thả lỏng, mặc kệ đi cô cứ thử thêm một lần nữa ,nếu vẫn không được nữa xem như mình cũng đã cố
gâng.
Tử Kiều gật đầu ..
– Được, vậy phiền cô ấy nhé…
Xoay mặt về hướng Tô Hàn (như muốn chạm vào ánh mát của anh..
– Còn có ..cám ơn anh rất nhiều..

Bất giác lúc này Tô Hàn có chút ảo nảo vì đã đưa Tiếu Hy theo.Anh thờ dài hơi nhỏ giọng.

2
– Tất cả anh đều tính phí # sẽ đòi em từ từ..
Tử Kiều cong môi, trong lòng lại một Tân nữa đầy chờ mong .Nhưng lần này không phải chờ mong có tiền đế chôn vùi thân mình vào bệnh viện dành cho người khiếm khuyết nữa.Mà cô lại chờ mong râng ước mơ của mình sẽ thành sự thật.
Vì hiện tại có người nhìn thấy sự cố gáng của cô, ít nhất có một người muốn cô thoát khỏi bóng tối tâm lý của bản thân .
– Vần chưa tìm ra nơi ở của cô ta sao ?
Trong căn phòng kính, chiếc bà gỗ mun phản phất sắc mặt có phần khó coi của Ngô Trí Lảm.
Ông ta nhìn người đổi diện với đôi mắt sắc bén thế hiện rõ sự không hài lòng.
Người đàn ông gật đầu có chút bất đâc dĩ.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 33: Chương 33


– Trước đó tôi đã tìm được nơi ở của cô ta, nhưng khi đến nơi người đã chuyến đi nơi khác Tôi đang cố gâng tìm ra nơi ở mới nhưng lần này có chút khó khăn.

Hảng xóm xung quanh không ai tiếp xúc với cô ta nên không ai biết được gì.

Bọn người đó chỉ có nói qua cô ta có một cô bạn gái thường xuyên lui tới, tôi đoán người đó chính là cô gái đã đưa cô ta sang thành phố T.

Họ còn nói thêm ngoài cô cái kia thì còn một người đàn ông thường dát theo một bé gái cũng rất hay đến phòng của cô
Chân mày Ngô Trí Lảm chau lại.

– Một người đàn ông ?
– Đúng vậy, mấy người đó bảo người đàn ông đó nhìn sơ qua có thế thấy được là người có tiền và địa vị.

Một cô gáỉ mù thì làm sao quen biết được một người ở giới thượng lưu ?
Thông tin ngày càng trờ nên phức tạp, khiến Ngô Trí Lảm có chút đau đầu.

– Điều tra về người đàn ông đó gấp, một cô gái mù chân ướt chân ráo mới đến đây làm sao có thế đi đâu được.

Tôi nghĩ người đàn ông này có liên quan đến nơi ở của cô ta.

Làm bằng mọi cách tìm ra nơi ở của cô ta cho Tôi.

– Vảng.

Ông ta lại nói thêm.

.

– Hiện tại vợ của tôi đã thuê người khác tim tung tích cô ta.

Các người làm bằng mọi cách phải đi trước bọn người kia một bước có biết không ?
-Vảng, tôi sẽ cố gắng.

.

Ngô Trí Lâm phất tay ý bảo anh ta có thế rời khỏi phòng.

.

Lúc hân ta đi ra cửa đụng phải Ngô Trí Viền.

Ngô Trí Viền nhíu mày nhìn hắn ta, cũng không nói gì chí đi lướt qua rồi tiến vào phòng của Ngô Trí Lâm.

– Con đến rồi à ? ngồi đi.

.

Ngô Trí Lâm đi vòng qua bàn lảm việc ,tiến đến sopha ngồi xuống.

Ngô Trí Viền ngồi xuống đối diện với ông ta.

– Ba tìm con có việc gì sao ?
Ngô Trí Lâm nhíu mày, thở dài có chút mệt mỏi.

– Còn không phải là chuyện của em gái con à ? Con có liên lạc được với Tiếu Uyến chưa.

?
Ngô Trí Viền tính bơ lâc đầu.

– vẫn chưa, ba cứ mặc kệ nó đi, nó chơi đủ rồi sẽ về.

– Ba chỉ lo đến lúc nó trở về Tô Hàn đã thuộc về người khác rồi.

Cầm lấy bình trà rót vào ly cho Ngô Trí Lâm, Ngô trí Viền có chút khó hiếu.

– Đến bảy giờ ba vẫn còn chưa chấp nhận được Tô Hàn và Tiếu Uyến nhà mình đã chia tay.

Nói đến anh ta có chút bực bội, rõ ràng ba mình dung túng hành vi cho em gái anh ta quá đà.

– Có ai như nó không, tính tình Tô Hàn đâu phải như bọn đàn ông trước đây của nó.

Cứ ờ Nauy mà chờ đợi đến già xem Tô Hàn có qua đó rước nó về hay không.

Đúng là ấu trĩ lại còn cố chấp.

Ngõ Trí Lâm liếc Ngõ Trí Viền một cái.

.

– Nó là em gái cúa con đấy.

Thay vì ngồi đây mâng nó.

Còn qua Tô Thị một chuyến xem coi ý tứ Tô Hàn thế nào.

Ngô Trí Viễn nhíu mày khó hiếu.

– Cháng phải lần trước ba đã đi rồi sao ?
Nghĩ đến sự kiên quyết và vô tình của Tô Hàn khiến Ngô Trí Lâm đau đầu.

.

– Con chầng phải cũng là bạn bè của Tô Hàn sao.

Qua một chuyến nói tốt cho em gái mình.

Đứa con rế tốt như vậy ba không muốn vuột mất.

Ông lại nói thêm.

.

– Với lại dự án năm sau chúng ta rất cần vốn từ ngân hàng của Tô Thị.

Không thế đế mối quan hệ này nói vỡ là vỡ được.

Ngô Trí Viễn bất giác có chút mệt mỏi vì suy nghĩ cố chấp của ba mình.

– Ba, Tô Hàn là chủ tịch một tập đoàn, con mát cậu ta nhìn đời không đơn giản như vé ôn nhu bên ngoài mà ai cũng lầm tưởng.

Con không muốn nhún tay vô chuyện này.

Hạnh phúc mà phải đi van xin thì ba nghĩ Tiếu Uyển sau này có hạnh phúc được không ? Nó lớn rồi ba cứ đế nó tự quyết định đi.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 34: Chương 34


– Con….
Ngô Trí Lâm bị con trai lên án có chút tức giận ..
Ngô Trí Viền buồn bực nói thêm..
– Còn nữa, ba nên ngừng tay về chuyện ngăn chặn Dì tìm con gái của mình đi.

Ba có nghĩ đến hậu quả một ngày dì phát hiện ra không.

Có thế ba sẽ mất Dì vĩnh viền..
Sâc mặt Ngô Trí Lâm tái mét ,õng ta nhìn con trai mình đầy trăn trối.
– Sao..sao con biết chuyện này ?

– Nếu muốn người khác không biết ,từ khi ba đừng làm.
– Im miệng ,ba không cần con dạy đời.
Ngô Trí Lảm có chút quẫn bách, hung hăng nối giận chống chế hành động của mình .
Ngô Trí Viền cũng không muốn đôi co, anh ta đứng dậy.
– Con còn có việc, con đi trước đây.
Nói rồi anh ta liền rời khỏi phòng đế lại sâc mặt vô cùng khó coi của Ngô Trí Lâm.
Trụ sở Tô Thị.
Tòa nhà cao ngất nâm giữa trung tâm thành phô’, trụ vững vô cùng vững châc cũng hơn bốn mươi năm.

Một Tập đoàn tài chính riêng biệt khiến người người đều muốn họp tác lảu dài.
Ngồi trong phòng làm việc, ở tầng cao nhất của Tô thị.

Tô Hàn như trờ thành một người khác hoàn toàn f không còn vẻ ôn nhu thích nói cười như trước mặt Tử Kiều.
Một chủ tịch sảc mặt lạnh nhạt, tuy không phải tràn đầy lạnh lẽo nhưng cũng đủ làm cho người khác hít thờ không thông.

Ánh mât Tô Hàn vô cùng nhạy bén, trí nhớ lại vô cùng tốt .Mỗi hợp đồng, bản báo cáo đưa lẽn tất cả đều phải được kiếm tra kỹ lưỡng ,chỉn chu.
Trên dưới Tô Thị đều tự hiếu, mồi nguyên tác Tô Hàn đã đưa ra đều không dựa vào tình cảm mà trẽn nền tảng năng lực.

Muốn sinh tồn ờ Tô thị cũng vô cùng khác nghiệt, nếu ai không có sự tiến thủ ,tận tâm trong công việc đồng nghĩa với việc tự đào thải lấy mình.Cho nên Tô thị ngày càng phát triến mạnh mẽ đều dựa vào sự quản lý tài tình của Tô Hàn.Nếu ai nhìn vào bộ dáng ôn nhu của Chủ tịch bọn họ mà lầm tưởng thì hãy nhìn sự phồn thịnh của Tô Thị đế tự hiếu mọi thứ không hề đơn giản cho ké ngồi trên cao.
Lúc nảy Tô Hàn tập trung nhìn vào một tệp hồ sơ, báo cáo được trình bày rõ ràng.

Mỗi dòng chữ anh đọc qua đều khiến chân mày Tô Hàn cau chặt, nếu đế ý kỹ sẽ thấy bàn tay của anh nỗi đầy gân xanh .Thế hiện rõ sự kiềm nén cảm xúc của bản thân.
Qua một lúc Tô Hàn mới ngấng đầu nhìn người đối diện..
– Thõng tin này có chính xác không ?
Giai Viễn gật đầu, anh ta chính là trợ lý của Tô Hàn ,cũng chính là cánh tay đác lực của anh .
– Tất cả thông tin này đã cho người kiếm chúng nhiều lần.
Đây là cách làm việc của Tô Hàn, mọi thông tin phái được kiếm chứng, khỉ đến tay của anh không cho phép sai sót.
Đây cũng là lần đầu Tô Hàn quan tâm đến một người như thế, mà không phải người thân của anh.
Giai Viền lấy một tấm ảnh ra đưa cho Tô Hàn, tấm ảnh có chút phai cũ, trẽn ảnh là người đàn phụ nữ ôm lấy một bé gái.
Giai Viền nói tiếp.
– Chủ tịch anh nhìn xem người phụ nữ này có quen mặt không ?
Nhìn theo hướng tay của Giai Viên, Tô Hàn chăm chú nhìn qua người phụ nữ chụp cùng Tử Kiều mà Tử Kiều lại rất giống bà ta, nhất là ánh mãt và nụ cười..
So với lúc bé và hiện tại ngoài sự trưởng thành, các đường nét thanh thú hơn Tử Kiều không khác là mấy.Nhìn vào có thế nhận ra cô ngay.
Chỉ có người phụ nữ bên cạnh khiến anh phải bất ngờ.

– Đây không phải là Doãn Nguyệt Nhan hay sao? Bà ấy là mẹ của Tử Kiều ?
Thế giới rộng lớn như vậy làm sao lại có chuyện trùng hợp như thế này nhỉ ?
Doãn Nguyệt Nhan là vợ sau của Ngõ Trí Lảm lại chính lả mẹ ruột của Tử Kiều.

Thì ra bà ta chính lả người phụ nữ đã nhẫn tâm bỏ lại cô gái của anh ,khi cô chí tròn mười ba tuổi ,cũng vì sự vô tình của bà ta cho nên Tử Kiều phải chịu bao là bi kịch, đau đớn nhất là cả đôi mât xinh đẹp kia cũng mất cả ánh sáng.
– Đúng vậy bà ấy chính là mẹ của cô Trần.Đây cũng chính là nguyên nhản vì sao có sự chậm trề về việc điều tra thông tin của cô Trần.
Quan sát sâc mặt của Tô Hàn ngày càng nặng nề, Giai Viền cấn trọng lẽn tiếng.
– Được biết bà ta cũng đang cho người tìm kiếm cô Trần.

Nhưng bao năm qua đều bị Ngô Trí Lâm ảm thầm đã cho người ngăn chặn.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 35: Chương 35


Giai Viền cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ Tô Hàn.
Khuôn mặt anh lạnh lẽo xuống ảm độ, nếu không cấn trọng liền bị đông cúng .
Tô Hàn dựa lưng vào ghế, ánh mât anh hiện lẽn tia lạnh.
– Cứ đế bọn họ vờn lấy nhau đi.
Hiện tại anh chưa muốn ai đụng chạm vào Tử Kiều.

Bỗng nhiên Tô Hàn cảm thấy may mán vì mình đã chuyến chổ ờ cho cô.

Và hơn thế nữa anh lại gặp cô trước bọn họ.
Tuy anh có đến muộn màng một chút khiến cô chịu nhiều khố sớ.Nhưng không sao rồi, bảy giờ anh sẽ bù đâp tất cả cho cô gái của anh.

– Chủ Tịch có một chuyện quan trọng anh cần nên biết.
Tiếng Giai viển vang lên cât ngang suy nghĩ của Tô Hàn.
Tô Hàn nhìn anh ta ,ý bảo anh ta nói tiếp.
– Chủ Tịch lần trước anh bảo tôi điều tra về tai nạn đã xảy ra với cô Trần.

Giống như trong báo cáo đã ghi do cô Trần đỡ cho Trần Phí nên bị xe đâm trúng.

Nhưng theo lời kế của các nhân chứng tại hiện trường lần đó vụ tai nạn không quá nghiêm trọng.
Tôi có thãc mác nếu không nặng lâm tại sao cô Trần lại bị mù .Cho nên tôi cỏ cho người vào bệnh viện điều tra bệnh án của cô Trần .Và đây bệnh án của cô ấy.
Tô Hàn nhận lấy một tệp hồ sơ nữa do Giai viền cung cấp, bất giác bàn tay anh hơi run lẽn nhìn từng dòng chữ trẽn đó.

Có một dòng ghi rõ khiến hai mât Tô Hàn sáng lên.
– Tựu máu bầm sao, thế là thế nào ?
Giai Viền nhìn vẻ sốt ruột của Tô Hàn anh ta không dám chần chờ liền nói ngay.
– Tôi có đem hồ sơ nảy cho viện trưởng Bách xem qua .ồng ta nói nếu chiếu theo hồ sơ bệnh án này của cô Trần là có thế chữa trị được, nhưng cần khám trực tiếp mới đưa ra chuấn đoán chính xác nhất.
Hơi thớ Tô Hàn có chút dồn dập f giống như người sâp chết đuối với được tấm gổ .
Tô Hàn chấn tỉnh lại đầu óc một chút.
– Cậu hẹn Viện trường Bách giúp tôi .Một tiếng nữa tôi sẽ đến bệnh viện gặp ông ấy.

3
-Vâng,tôi làm ngay.
Lần đầu tiên trong đời, Giai Viễn như mờ mang tầm mát thấy được sự bất biến trên khuôn mặt của Tô Hàn -Một chủ tịch luôn tỉnh táo trong các tình huống giờ phút nảy cũng bị thông tin vừa rồi làm cho khó kiếm soát được.
Đường phố tập nấp, Ngô Trí Viền mang tâm trạng nặng nề tự lái xe đến Tô thị gặp Tô Hàn.
Nhưng lúc gọi hỏi Tô Hàn có đang ở Tô Thị hay không thì thư kí bảo Tô Hàn đã rời đi .Ngô Trí Vỉền buồn bực nhìn sang bẽn đường chính là nhà hàng Hy Viên của Tô Hàn.

Không biết nghĩ gì, Ngô Trí Viễn xoay bánh lái cho xe tấp vào Hy Viên.
Vừa xuống xe Ngô Trí Viền ném chìa khóa cho bảo vệ, anh ta bước lên bậc thang ,mệt mỏi day trán .Dù không tán thành hành vi của ba và em gái mình nhưng dù sao họ cũng là người nhà của anh ta đâu thế nói bỏ là bỏ được.
Tuy không gọi là bạn quá thân với Tô Hàn nhưng hai người cũng gọi là bạn .Dù sao mối quan hệ cũng kéo dài hơn mười năm rồi, lần này anh ta muốn nhún nhường một bước xem ý tứ Tô Hàn thế nào về cô em gái có phần ngang bướng của mình.

Dù ít nhiều cũng đoán ra kết quả .nhưng Ngô Trí Viền vẩn muốn thử xem sao.Xem như vẳn có câu trả lời cho ba mình.
Ngô Trí Viền bước vào sảnh lớn, quản lý Bạch liền nhận ra anh ta ,vội đi ra khéo lẻo hỏi.
– Ngô Tống ,anh đến dùng bữa sao ? Đế tôi sáp xếp phòng cho anh nhé.

– Chủ tịch các người có đến đây không ?
– Không có.
Lảm Trí Viền gật đầu, anh ta vốn không muốn bị ai làm phiền cho nên muốn ngồi phòng vip .Bất giác lúc này bẽn tai là âm thanh du dương có chút quen thuộc .
Lảm Trí Viễn lấm bẩm..
– Đây lả bài nhạc Họa Tâm sao ?
Vẻ mặt quản lý Bạch có chút mù mịt vì rõ ràng ông ta không biết tên bài nhạc .Đảy là bài tửu của Tử Kiều f một ngày cô có thế chơi rất nhiều bài nhạc khác nhau nhưng riêng bài này luôn được chơi mỗi ngày.
Ông ta từng đế ý, khách đến đều rất thích bài nhạc này khi nghe qua ai cũng muốn biết tên chỉ là khi nghe tên rồi, người nào cũng bảo lạ quá.
Giờ qua miệng của Lâm Trí Viễn ông ta mới biết đây là bài nhạc mang tên Họa Tâm.
– Tôi không rõ nữa đế tôi hỏi thử…
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 36: Chương 36


Nhưng chưa kịp nói hết câu, ông ta đã thấy Ngô Trí Viền sãi bước qua sảnh lớn.

Lúc này buổi chơi nhạc của Tử Kiều cũng vừa kết thúc .Cô cúi đầu chào khán giả, rồi chậm rãi rời khỏi sân khấu.

Dù Ngô Trí Viền chỉ thấy một bẽn sườn mặt của Tử Kiều nhưng anh ta lại thấy khá quen .
sở dĩ lúc đầu Ngô Trí Viễn thâc mâc bài nhạc này, vì có lần anh ta đã từng nghe Doãn Nguyệt Nhan đánh rồi vào lúc sinh nhật mười tảm tuổi của Ngô Uyến.

Do bị thu hút nên anh ta nhớ mình có hỏi qua Doãn Nguyệt Nhan về cái tên bài nhạc .Cho nên khi nghe qua cô gái kia chơi anh ta liền nhận ra.
Chí là một điệu nhạc piano cũng không nói lẽn vấn đề gì cá .Anh ta muốn đứng đợi cô gái kia ra về, xem thử dung mạo của cô gái đó ra sao .Không hiếu sao trong lòng anh ta có một nghi ngờ lạ thường.

Quản lý Bạch thấy Ngô Trí Viền cứ đứng chờ không có ý rời đi ,ông ta suy ngẩm chẳng lẽ anh ta nhìn trúng Tử Kiều rồi sao.
Nên mới cố ý đứng đảy đợi người, nhưng Tử Kiều hiện tại trên dưới Hy Viên ai cũng rõ cần được bảo hộ một cách an toàn nhất.

Do ông quản chặt trẽn dưới nhân viên của nhà hàng nên không ai dám nói ra nói vào.

Nhưng trong lòng từng người đều hiếu rõ cô gái mang tên Tử Kiều kia hiện tại là đối tượng được Chủ Tịch bọn họ đế mât đến .Cũng không rõ trong lòng Chủ Tịch của bọn họ đặt Tử Kiều ờ vị trí nông sâu ra sao .Nhưng chỉ cần rõ cô gái ấy bọn họ không được phép chạm đến ,tức nhiên người ngoài cũng thế.
– Sao cô gái kia lảu ra vậy ?
Ngô Trí Viền cât ngang suy nghĩ của Quản Lý Bạch, khó hiếu nhìn ông ta.
Thi ra tiên đoán của ông ta lả đúng, Bạch Hồ cười gượng.
– Ý cậu muốn hỏi cô gái chơi đản sao ?
– Đúng vậy, chứ ông nghĩ tôi rảnh rồi đứng đây chơi với õng sao.
Ngô Trí Viền có chút không vui, giống như sự bực bội dồn nén đều xả vào người Quản Lý Bạch.
Khớp hàm Bạch Hồ cứng ngắt, cố gặng nặng ra nụ cười giả trân.
– À..cô ấy về rồi..
Ngô Trí Viền cau mày.
– Tôi đứng ở đây từ lúc giờ có thấy cô ấy bước ra đâu.
Bạch Hồ giật giặt mép môi.

– À, cô ấy đi đường sau khuôn viên.
Nhưng có đánh chết ông ta sẽ không dám khai ra, đi dọc theo khuôn viên nhà hàng là có thế qua khu chung cư cao cấp .Mà nơi đó chính là căn hộ của chủ tịch họ..
Ngô Trí Viển cào tóc, bực bội xoay người.
– Lần sau ông nên nói sớm hơn, được rồi đem thức ăn vào phòng cho tôi đi f như những món cũ..
Bạch HỒ sờ mũi, món cũ của anh ta là món nào, rõ ràng gần một năm nay rồi anh ta có đến đây đâu.

ông ta có là thần thánh cũng khó mà nhớ nối..
Từ ngày dọn đến khu chung cư gần Hy Viên, Tử Kiều không còn vất vả như ở phòng trọ cũ .Mọi việc đều thuận lợi hơn rất nhiều, lúc đi làm từ chung cư bước qua Hy Viên chưa được năm phút, cũng không cần đi quá sớm.

Mọi thứ như chiều lòng người được như vậy tất cả đều nhờ ai đó đã ra tay giúp đỡ.
Lại nhớ lúc sáng cô có nhận được cuộc gọi từ Tô Hàn, anh nói tối nay muốn ăn ké buổi tối nhà cô.Cho nên lúc này Tử Kiều vội vả vào bếp chuấn bị mọi thứ .So với người bình thường thì Tử Kiều mất nhiều thời gian hơn nên vì thế cô hay mua thức ăn đã qua sơ chế ở siêu thị ,chỉ cần rã đông là có thế bát tay vào làm ngay.
Reng

Bất ngờ lúc này chuông cửa vang lèn, Tử Kiều ngẫm nghĩ thời gian còn khá sớm sao Tô Hàn lại đến nhanh vậy, cô chậm rãi lần theo trí nhớ mổi ngày ra mớ cửa .
– Sao anh đến sớm thế ..ui..
Quả nhiên là Tô Hàn, nhưng vừa vào cửa Tô Hàn đã kéo Tử Kiều vào lòng ôm chặt, như thế chưa vờ nát lấy cô hòa vào thân thế của anh là chưa thỏa dạ.
– Này..anh..anh sao vậy ?
– Ngoan ,đế anh ôm một chút..

1
Tiếng nói anh thỏ thẻ bẽn tai của cô như kìm ném cảm xúc nghe vào làm lòng Tử Kiều có gì đó giống như lông vũ mềm mại lướt qua .Cũng không dám chống cự vì rõ ràng hôm nay Tử Kiều cảm nhận Tô Hàn lạ lâm.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 37: Chương 37


Hai người đứng giữa phòng khách rất lâu, Tô Hàn siết chặt vòng tay .Đúng vậy anh là đang đau lòng, cả một đoạn đường tới đây anh nghĩ mãi mà không ra làm sao một cô gái mỏng manh như thế này có thế mạnh mẽ vượt qua những cú sốc tinh thần kinh khủng như thế .Anh có thế tưởng tượng được quá khứ của cô gái nhỏ này là những tháng ngày bi kịch ra sao..
Có phải anh đến bên cuộc đờỉ của cô đã chậm trề rồi không ? Đế cô một mình chống chọi biết bao lả đau thương ,khố sở.
Tô Hàm cúi đầu xuống vai cô che giấu tâm trạng khá phức tạp còn đang muốn bùng nổ của mình.

Anh hít hà hương thơm từ cơ thế của cô, qua một lúc anh trầm ổn lên tiếng.
– Tử Kiều, anh nói với em kế từ ngày hôm nay anh chính thức sẽ là bạn trai của em.

3
Tử Kiều cháng hiếu gì cả, cô ngấng đầu chầng rõ hôm nay Tô Hàn rốt cuộc là bị làm sao.
– Anh…

– Không cho phép em từ chối..
Chưa kịp phản bác đã bị anh cât ngang, sự bá đạo của anh không làm Tử Kiều không thoải mái mà ngược lại còn có gỉ đó hạnh phúc nhưng tâm lý bóng ma quá lớn vẫn khó thoát ra được.

Cô biết bản thản khó lòng mang hạnh phúc cho bất kì ai ,nghĩ làm sao cũng thấy bất công cho anh.
Cô mặc kệ anh phản đối vẳn cố chấp nói ra suy nghĩ trong lòng.
– Tôi không thế nhìn thấy, có thế bây giờ thời gian đầu mới mé anh thấy gì cũng ốn.Nhưng sau này….
– Không có sau này, anh biết em mặc cảm đều gì .Tử Kiều em cũng có tình cảm với anh phải không ? Anh thấy rất rõ do em không dám đối diện mà thôi .Em làm vậy mới là bất công với anh..
Trái tỉm Tử Kiều nhói lên, vành mât cô cũng đỏ hoe.
Cô hơi cúi đầu..
– Xin lỗi nhưng anh xứng đáng có được người tốt hơn tôl ….ừm….
Một nụ hôn bất chợt chặn xuống những lời muốn nói tiếp của Tử Kiều.cá thân thế Tử Kiều bị Tô Hàn ôm thật chặt hành động yếu ớt từ chối của cô tố cáo sự giãy dụa vô ích.
Tô Hàn cấn thận từng chút một dồn vào nụ hôn này ,anh len lõi vào từng hơi thở của cô khiến nụ hôn ngày càng sâu hơn.Mọi tường thành xây dựng vững chắc của Tử Kiều giờ phút này hoàn toàn đổ nát.
Người đản ông đến bên đời cô lúc cô khố sở nhất, anh không kị thị hay xem cô là gánh nặng.

Mà dùng sự tốt đẹp nhất sưởi ấm trái tim bị tốn thương của cô mồi ngày.

Anh nhẫn nại với sự cố chấp của cô, anh ôn nhu từng chút một dù cô bướng bỉnh ra sao.
Rốt cuộc tất cả sự cố chấp của cô vổn không là gì với sự quyết đoán của Tô Hàn.
Nụ hôn khiến hơi thở hai người trờ nên dồn dập ,Tử Kiều như bị rút hết sức lực yếu đuối dựa vào lòng Tô Hàn, khuôn mặt non nớt như đang rỉ máu, đầu óc trớ nên mụ mị hoàn toàn.

Quen với Mạc Lăng gần ba năm nhưng Tử Kiều vô cùng bảo thủ mỗi lần hai người thân mật .Chưa bao giờ có một nụ hôn nóng bỏng quấn quýt như bây giờ.Chỉ cần anh ta hơi sấn tới Tử Kiều liền tìm cớ lẩn tránh.

1
Thế mà hôm nay cô lại buông xuôi đế người đàn ông này làm càn, còn hùa theo anh quấn quýt với nụ hôn vừa rồi.
– Thế nào còn muốn từ chối nữa không ? Hôn cũng đã hôn rồi .Em cũng không thế bỏ rơi anh được.

1
Anh là được lợi còn cố tình khoe mẽ sao ?
Nhưng Tử Kiều không đủ tính táo đế mà tính toán với anh, cô còn đang bận cho sự ngại ngùng, vùi cả khuôn mặt xinh đẹp vào ngực Tô Hàn.
Miệng nhỏ không phục.
– Anh đúng lả ngang ngược mà..
TÔ Hàn như nhìn thấy cầu vòng lấp lánh trước mặt.
Anh nâng mặt cô lên, mím cười hôn lên trán cô .

– Tử Kiều anh biết em có nhiều nỗi sợ hãi trong lòng.Hãy đế anh cùng em đối diện với nó được không ?
Như dòng nước ấm chảy qua, sự chua xót còn có cảm động đến muốn phát khóc .Cố gáng lâm Tử Kiều mới nuốt nước mât ngược vào trong.
-Anh sẽ rất thiệt thòi..
Tô Hàn dịu dàng, dùng ngón tay sờ vào đuôi mât của cô .
– Tử Kiều nếu em sợ anh thiệt thòi vậy cùng anh đến bệnh viên kiếm tra lai mât cho em nhé..
Tử Kiều lác đầu từ chối ngay, cũng không rõ vì sao anh lại nói đến vấn đề này .Nhưng cô biết rõ mât mình sẽ không có hi vọng nào nữa cả.

Cô vốn đã quen với sự mất mát này nhung cô không muốn làm anh thất vọng.
– Vô dụng thôi, không thế chữa được nữa.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 38: Chương 38


Tô Hàn xoa lấy khuôn mặt có phần tái nhợt của Tử Kiều.

– Dù là còn một tia hi vọng nhỏ nhoi nhẩt, anh hứa sẽ bâng mọi giá sẽ tìm cách chữa trị cho em.

Lời anh nói làm nước mắt của Tử Kiều cuối cùng cũng không cầm được lặng lẽ rơi xuống.

Tô Hàn thương xót lau nước mắt cho cô.

– Bạn của mẹ anh làm ở bệnh viện thành phố T, anh có trao đối về tình trạng của em.

ông ấy nói có những tai nạn lúc đầu tựu máu bầm chèn ép dây thần kinh thị giác sẽ gảy ra bị mù.

Nhưng ông ấy muốn anh đưa em đến kiếm tra cho chính xác hơn.

Anh biết đều này rất áp lực với em, nhưng cho dù có chữa được hay không ít nhất chúng ta cũng nên thử được không em ?
Nghe Tô Hàn nhẹ nhàng phản tích, bất giác trong lòng Tử Kiều run lên, cô níu lấy cánh tay của anh.

.

– Em không sợ mình thất vọng em chỉ sợ làm anh thất vọng.

.

Tô Hàn chua xót ôm chặt lấy cô.

– Ngốc quá ,anh muốn em đi kiếm tra là vì em.

Anh biết em khố sở thế nảo.

Còn với anh, dù em có ra sao anh cũng định đời này sẽ bám theo em rồi.

cho nên em không cần lo lâng.

1
Anh hơi đấy nhẹ Tử Kiều ra một chút.

– Tử Kiều chúng ta thử một lần nhẻ, biết đâu ông trời vẩn chưa bỏ rơi em thì sao.

Mà nếu như ông ấy có bỏ rơi em thì vẳn còn có anh.

.

Không hiểu sao, cô lại tin tưởng Tô Hàn tuyệt đối.

Giống như việc anh nói anh sẽ không bỏ rơi cô ,Tử Kiều liền tin tưởng.

Cô cũng chảng rõ là vì sao có lẽ vì ít nhất Tô Hàn lả người mong cô sáng mât.

Anh cũng là người cho cô biết được cô còn có giá trị với cuộc sống này.

Còn có tình yêu mãnh liệt của anh khiến cô muốn không đáp trả là một đều vô cùng khó khăn.

Lí trí của cô hoàn toàn bị cảm xúc của con tim đánh gục lâu rồi -Do cô cố chấp không dám nhìn nhặn mà thôi.

Tử Kiều hít thở thật sảu, qua một lúc cô nhẹ gật đầu.

-Được.

.

Nhặn được cái gật đầu của Tử Kiều ,TÔ Hàn thờ ra nhẹ nhõm.

Anh biết cô rất nhạy cảm trong vấn đề này.

Nếu không khéo léo sẽ gây cho cô sự mặc cảm chất chồng.

Tử Kiều lúc này nầm trong căn phòng màu trâng ,cô hồi hộp cả nhịp tim cũng đập loạn xạ, hơi thở khó khăn hít lấy, thản thế như bị khí lạnh bủa vây -Lúc Tô Hàn đưa Tử Kiều đến bệnh viện, Viện Trưởng Bách liền cho cô làm hàng loạt các kiếm tra.

Biết rõ Tử Kiều hồi hộp ra sao nhưng Tô Hàn không thế vào trong cùng cõ được.

Tô Hàn nhìn cánh cửa phòng bệnh, trong lòng nóng hơn lửa đốt.

Nếu để ý các khớp tay của anh vì ấn nhẫn mà nối đầy gân xanh.

.

Đến khi cửa phòng bệnh mở ra,y tá bước ra mời anh vào trong.

Tô Hàn mới thở hât ra, anh vừa bước vào nhìn Tử Kiều chẳng rõ vi sợ hay lạnh mà sãc mặt tái mét.

Tô Hàn lo láng đi đến ngồi lẽn giường kéo Tử Kiều vào lòng.

.

– Tử Kiều, em thấy thế nào rồi.

.

?
Viện trường Bách hiện chưa xuất hiện, chí có y tá và một bác sĩ nam đang thảo luận với nhau gì đấy, bọn họ cũng đang chờ đợi ông ta.

cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay Tô Hàn, Tử Kiều sờ sờ lên mắt.

– Lúc bác sĩ nhấn vào mí mât, em có chút đau.

.

-Đau sao ?
Tô Hàn quay người nhìn người bác sĩ nam kia.

Anh ta mỉm cười giải thích với Tô Hàn.

– Mắt cô ấy vẫn còn cảm giác đấy.

Anh chờ thầy tôi một chút, sẽ rất nhanh có kết quả chính xác.

Tô Hàn gật đều, siết chặt bàn tay của Tử Kiều an ủi tinh thần của cô gái nhỏ.

Viện trưởng Bách cũng không đế họ đợi quá lâu.

ông ta bước vào ,phía sau còn có một y tá mang theo kết quả.

Vừa gặp Tô Hàn, ông ta cười nhẹ (kéo ghế ngồi xuống đối diện với Tô Hàn và Tử Kiều.

– Mẹ cháu dạo này khỏe chứ.

.

?
Ông ta chưa vào đề tài ngay, nhìn sác mặt hai người trẻ căng tháng chí buông lời hỏi thăm.

Viện trưởng Bách là bạn của ba Tô Hàn, với Tô gia xem như nắm trong lòng bàn tay.

Tô Hàn nhẹ nhàng trả lời.

– Vảng mẹ cháu vẩn khỏe.
 
Vượt Bóng Tối Để Yêu Em
Chương 39: Chương 39


Viện trường Bách giơ tay nhận lấy hồ sơ từ cô y tá .
ông ta mở ra đưa cho Tô Hàn, rồi nói vào vấn đề chính.
– Đây toàn bộ kết quả kiếm tra của cô Trần, phần não vốn bị tốn thương dẫn đến tựu máu bầm, cho nên chèn lên dây thần kinh thị giác dẫn đến mù lòa.
Cơ thế Tử Kiều run run, Tô Hàn cảm nhận rất rõ, anh choàng tay xoa lấy lưng cô trấn an.
Anh Nền hỏi.
– Vậy có thế chữa được nữa không chú ?
Viện trường Bách có chút đăm chiêu nhìn sãc mặt non nớt của Tử Kiều.
– Thật ra lúc đầu khi xảy ra tai nạn, nếu có thế chữa trị ngay thì hậu quả sẽ không nặng như bây giờ.
Là một người bác sĩ ai cũng cần bệnh nhân phải quý trọng bản thân mình nên ông ta có chút không vui liền hỏi Tử Kiều.

Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
– Tại sao cô lại đế tình trạng nặng như vậy f nếu không chữa được đồng nghĩa với việc mù vĩnh viền.Bác sĩ lúc ấy nói vớỉ cô thế nào ?

Làn môi Tử Kiều run rấy, mát liền đỏ hoe vì không phải cô không muốn chữa nhung lúc đó ba của cô nói bác sĩ bảo mât sẽ mù vĩnh viền dù có tiền cũng không thế chữa được cho nên cô mới buông xuôi tất cả.

Cháng phải cô đau lòng đến mức nhiều lúc cò còn muốn chọn đến cái chết đế được giải thoát hay sao.
Tử Kiều nghẹn đâng..
– Tôi không rõ, chỉ nghe ba tôi nói bác sĩ bảo không thế chữa được nữa..
Sâc mặt Tô Hàn lạnh lẽo, anh đau lòng ôm lấy Tử Kiều vào lòng.
– Đừng sợ, anh sẽ tìm cách chữa trị cho em..
Rồi Quay đầu nhìn viện trưởng Bách.
– Chú Bách, vậy hiện tại còn bất cứ cơ hội nào không ? Dù là xác suất nhỏ nhất cũng không sao .Miễn là có cơ hội chữa lành mât cho cô ấy, cháu đều không muốn bỏ qua.
Ông ta nhìn Tô Hàn một chút giống như suy ngẩm gì đấy, rồi mới nói.
– Có ,chí lả có chút khó khăn hơn ..

Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com

– Không sao cả ,chú cứ nói..
Tô Hàn trầm ốn nâm bât.
Tử Kiều lâng tai nghe từng lời của Tô Hàn, trong lòng như tim được tia sáng f nếu không được Tô Hàn ôm vào lòng cò nghĩ minh đã ngã quỵ xuống rồi .Có thật là cô sẽ được nhìn thấy lại mọi thứ hay không ?
Nước mât Tử Kiều lặng lẽ chảy dài bên má.
Viện trưởng Bách nghiêm túc nhìn hai người trẻ đổi diện.
– Tình trạng nảy cháu phải đưa con bé đến bệnh viện Mouth Elizabeth tại Singapore.Vừa rồi chú có gửi hồ sơ bệnh án và kết quả cho Lee xem ,ông ấy là bạn của chú hiện đang công tác tại Mouth .ông ấy nói mát của cô bé này có thế chữa hết ,bàng phương pháp châm cứu.Cháu có thế yên tâm, họ sẽ xảy dựng phác đồ điều trị phù hợp theo nhu cầu cá nhân của người bệnh.

Nhưng chú khuyên cháu không nên chậm trề nữa (càng kéo dài thời gian (xác suất thành cõng càng thấp đi.
– Chúng ta sẽ sang Singapore thật sao ?
Khi ngồi trẽn xe rồỉ mà Tử Kiều vẫn chưa hết hoang mang khi những gì vừa diên ra với mình.Cô cảm thấy mọi thứ như là giấc mơ không chân thật chút nào.

Cô rất sợ mình nháy mât một cái tất cả đều sẽ biến mất..
Tô Hàn gỉơ tay ôm lấy Tử Kiều,cô dựa sát vào người anh, hướng lấy hơi ấm từ anh đế cô tin râng đây là sự thật không phải là giấc mơ do cô mong cầu mà đảm ra mộng mị.
Anh cúi đầu ấn một nụ hôn lẽn trán Tử Kiều .
– Đúng vậy, em về chuẩn bị hành lý chỉ đem những thứ cần thiết, qua đó còn thiếu gi chúng ta sẽ mua sau.Đúng bảy giờ tối nay anh sẽ qua đón em.
Tử Kiều gặt đầu .trong lòng ngoài sự rung động không nói nên lời song song đó chính là sự cảm động sâu sâc.
 
Back
Top Bottom