CHƯƠNG 01
Quán rượu Kẻ Lang Thang.
Đó là một quán rượu bị lãng quên nơi rìa thành phố.
Tấm biển gỗ đã phai đi màu sắc ban đầu, chỉ còn lại mấy nét chữ mơ hồ lay lắt trong gió, giống như có thể gieo mình vào màn đêm không đáy bất cứ lúc nào.
Bên trong quán ngột ngạt và ẩm ướt, không khí lẫn lộn mùi rượu, thuốc lá cùng chút ẩm mốc nhàn nhạt chậm chạp bò trườn dưới ánh đèn lờ mờ.
Sàn gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi có người giẫm lên.
Đứng sau quầy bar, lão chủ quán Aksos cúi đầu, chậm rãi lau chùi một chiếc ly thủy tinh đã mờ đục.
Động tác của lão máy móc và thiếu sức sống, như thể rượu trong chiếc ly này sẽ chẳng bao giờ cạn.
Mấy chiếc bàn gỗ cũ kỹ vây thành một vòng, vài người đàn ông và phụ nữ ngồi đó, hạ thấp giọng trò chuyện.
"Nghe nói gì chưa?
Kỳ thi ở Antares lần này khó hơn hẳn mọi khi."
Một người đàn ông trung niên lên tiếng.
"Khó?
Khó còn là chuyện phụ thôi."
Một người khác tiếp lời, giọng khàn đặc.
"Sống sót trở về được đã là tốt lắm rồi!
Nghe đâu trong kỳ thi trước, có nguyên một tiểu đội không ra nổi đấy."
Ngọn nến bên cạnh bàn bỗng nhiên bập bùng, như phụ họa thêm một nét quỷ dị cho câu nói vừa rồi.
Người đàn ông trung niên nhấp một ngụm rượu, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh: "Hừ, đám già đó lúc nào chẳng vậy, cứ thích bày vẽ trò trống.
Đánh giá năng lực cấp S thì đã sao?
Chẳng qua là dát vàng lên mặt mình thôi.
Kẻ có thực lực thực sự chẳng ai thèm để tâm đến hư danh đó cả."
Tiếng cười thô ráp chui vào trong không khí, lại bị tiếng ồn ào lớn hơn nuốt chửng.
Tiếng ly rượu va chạm, tiếng xúc xắc lăn lộn trên bàn gỗ cùng tiếng nói chuyện cao giọng vang lên cùng một chỗ.
Ở trong góc gần quầy bar, có chàng trai trẻ ngồi một mình.
Cậu thả lỏng hai chân, đầu ngón tay kẹp một điếu thuốc đã cháy đến cuối.
Lão chủ quán Aksos liếc nhìn cậu một cái.
Ánh đèn vàng vọt phác họa nên những đường nét thanh tú trên gương mặt người trẻ tuổi, hàng mi dài rủ xuống, che khuất đôi đồng tử màu hổ phách.
Quá mức tinh xảo, lão chủ quán thầm nghĩ, trông như một viên bảo thạch vậy.
Chàng trai kia — lão không biết tên, chỉ biết cậu luôn xuất hiện ở đây sau khi mặt trời lặn, một mình ngồi đúng góc đó, uống đúng một loại rượu.
Cậu luôn độc hành, chưa từng thấy giao lưu với ai, đến đột ngột mà đi cũng lặng lẽ, nhưng tiền boa để lại thì chưa bao giờ làm người ta thất vọng.
Đến khi Aksos quay người rót một ly rượu khác rồi ngoảnh lại, người đó đã không còn ở đó nữa.
Lão đảo mắt nhìn quanh một lượt, quán rượu vẫn là khung cảnh hỗn tạp như cũ, kẻ cười nói, người cãi vã, kẻ lại say khướt gục xuống bàn, chẳng một ai chú ý chàng trai ấy đã rời đi khi nào và bằng cách nào.
Chỉ có trên mặt quầy gỗ mục nát, những đồng tiền vàng hậu hĩnh vẫn nằm đó như mọi khi.
________
Hôm nay tâm trạng của Sol không được tốt cho lắm.
Thế nhưng khi đẩy cánh cổng gỗ của sân vườn ra, anh nhận ra người có tâm trạng tồi tệ hôm nay dường như không chỉ có mình mình.
Nơi họ ở mô phỏng theo cung điện hoàng gia của loài người, lúc là vườn tược phương Đông, lúc lại là lâu đài phương Tây, thực tế hoàn toàn dựa vào tâm trạng của chủ nhân nơi này — tức là hai vị Lãnh chúa của Antares.
Hai vị Lãnh chúa.
Một người tên Chaos, cai quản Thời gian.
Một người là Chronos, cai quản Không gian.
Thuở sơ khai, thời không hỗn loạn, để vá lại khe nứt của vũ trụ, Chaos và Chronos đã được sinh ra ngoài vòng trật tự.
Họ đưa hỗn độn trở về hư vô, nhưng năng lực của bản thân cũng vì thế mà trọng thương, bản nguyên sức mạnh bị xé thành từng mảnh vụn rải rác thế gian.
Đợi đến khi Chaos và Chronos dưỡng thương xong, những mảnh vụn thất lạc kia vì đắm mình trong gió tuyết bốn mùa của phàm trần mà sinh ra ý thức riêng.
Chronos nhân từ không nỡ dung nhập chúng vào cơ thể một lần nữa, ông dùng năng lực Ban phát sự sống của bản thân, biến những mảnh vụn này thành hình hài thiếu niên.
Tính cách của họ khác biệt, tuổi tác và diện mạo cũng không giống nhau, nhưng tất cả đều trở thành con của Chaos và Chrono — trở thành sáu vị vương tử tôn quý của Antares.
Sol là một trong số đó, cậu tinh thông dịch chuyển không gian, phụ trách các sự vụ ngoại giao của Antares.
Vừa bước vào sân, cậu đã thấy một người đang đứng dưới gốc cây ngân diệp bên trái lối thông vào vườn hoa.
"Tâm trạng em không tốt."
Thấy Sol đến gần, người đó khẽ lên tiếng, không phải đoán mò mà là khẳng định —— Anh chẳng cần phải đoán.
"...
Cấm dùng thuật đọc tâm lên người em."
Sol nhỏ giọng càu nhàu.
Sol là Tứ Vương tử của Antares, còn người trước mặt là anh trai cậu, Tam Vương tử Philo, sở hữu năng lực Đọc tâm.
Nhìn thấy tia bực dọc lướt qua đáy mắt màu vàng kim kia, Philo bất đắc dĩ nói: "Chẳng cần đọc tâm cũng nhìn ra được."
Sol hừ một tiếng, nhỏ giọng lầm bầm gì đó.
"Lại không qua được kỳ thi à."
Một lát sau, Philo mới lại mở lời.
Sol tùy tiện ngắt một chiếc lá bạc, dùng đầu ngón tay ra sức vò nát, như muốn nghiền vụn cả nỗi phiền muộn của ngày hôm nay: "...
Không phải vì chuyện này."
Tuy nhiên, nói dối trước mặt Tam vương tử là việc vô nghĩa nhất.
Philo khẽ chau mày, ánh mắt rơi vào đầu ngón tay của Sol, chiếc lá bạc bị cậu vò thành một nhúm nhăn nhúm, như thể muốn triệt tiêu hoàn toàn cảm xúc của mình vào đó: "Trước kỳ thi anh đã nhắc em rồi, đánh giá năng lực lần này không dễ dàng đâu, nếu em chịu khó ôn tập—"
Bốp!!
Một âm thanh giòn giã đột nhiên truyền ra từ trong vườn, kèm theo tiếng nấc nghẹn yếu ớt.
Cơ thể Sol và Philo đồng thời căng cứng, không hẹn mà cùng phóng tầm mắt về phía trong vườn hoa.
Sol theo bản năng định bước về phía phát ra âm thanh nhưng đã bị Philo cản lại.
"Đừng qua đó, là Arno."
Anh nói.
"...
Arno?"
Sol bất giác cau mày.
Arno là người nhỏ tuổi nhất trong số mấy anh em.
Tiểu Điện hạ tính tình hoạt bát nhưng lại hay làm nũng nhất.
Khi tạo ra cậu, Chronos đã lỡ tay cho quá nhiều nước tuyết, tất cả đều hóa thành những dòng nước mắt không ngừng nghỉ của cậu nhóc mong manh này.
"Gần đây Arno đang thử nghiệm dị năng của mình, hình dạng đôi cánh của em ấy vốn chưa ổn định nhưng cứ muốn thể hiện khả năng bay từ sân thượng xuống."
Philo thở dài.
"— May mà bị Cha phát hiện, đỡ được ở ngay vườn hoa này.
Cha đang giận lắm, Người đặt lệnh Cấm ở lối vào rồi, chúng ta ai cũng không vào được, chỉ đành..."
Chỉ đành tự cầu phúc cho mình thôi.
Philo lo lắng nhìn về phía đó.
________
Bốp bốp bốp! ! !
Chaos vung cánh tay, hung hăng giáng xuống mông người trước mặt một chuỗi tát nảy lửa.
"U oa!!!"
Bàn tay to lớn quất từ dưới lên trên, lực đủ sức đập nát người khác cứ thế nện thẳng vào da thịt, gần như chỉ một phát đã đánh cho Arno rơi nước mắt.
Cậu gào lên thê thảm, nằm sấp trên đầu gối Chaos, vừa run rẩy vừa ngoái đầu lại, đôi mắt đẫm nước đầy vẻ sợ hãi: "Hức...
Cha ơi..."
"Lá gan con thật sự càng lúc càng lớn."
Chaos lạnh mặt nhìn cậu: "Không muốn sống nữa sao?!"
Là Vương tử của Antares, năng lực Trường sinh cũng là thiên phú mà Chronos đặc biệt ban tặng khi tạo ra họ.
Thế nhưng trường sinh chỉ giúp họ thoát khỏi giới hạn của thời gian, chứ không hề loại trừ khả năng bị thương, chảy máu hay thậm chí là tử vong ngoài ý muốn, càng không có nghĩa là mất đi cảm giác đau đớn.
"Con... con..."
Arno cẩn thận cắn môi dưới, sự tủi thân và hổ thẹn gần như nuốt chửng lấy cậu.
Đôi tay cậu siết chặt lấy lớp vải trên gối cha mình, một giọt nước mắt lăn dài trên má: "Con biết lỗi rồi Cha..."
Chaos không đoái hoài gì đến lời cầu xin của cậu, ông ấn chặt eo Arno, để cái mông nhỏ vằn lên những dấu tay nóng hổi cứ thế vểnh lên trong không khí.
Chaos tình cờ phát hiện ra cách giáo dục con cái này trong một lần thị sát nhân gian, khi đó ông và Chronos đang đau đầu nhức óc vì mấy đứa nhóc đang tuổi nổi loạn này.
Tứ Vương tử Sol vì ham chơi mà lẻn ra khỏi nhà, cậu nghĩ bị bắt về cùng lắm là bị mắng một trận, không ngờ Chaos đang cơn lôi đình đã túm ngay lấy cậu, đè lên đùi mà tát cho một trận ra trò vào mông.
Sol đau tới mức đờ người tại chỗ, theo bản năng định dùng năng lực Dịch chuyển để trốn thoát, nhưng chạy chưa được bao xa đã bị Chronos chặn đứng, bị trận đòn thứ hai đánh cho sưng vù cả mông.
Sol đau mấy ngày không xuống nổi giường, nhưng nhờ thế mà ngoan ngoãn được mấy ngày.
Chaos vô cùng hài lòng, thế là đánh mông trở thành phương pháp giáo dục phổ biến nhất tại Antares dành cho những đứa trẻ không nghe lời.
"Đừng...
đừng mà Cha... hu hu đừng..."
Chaos hơi nâng chân lên, đẩy mông Arno cao hơn một chút.
Ông điều chỉnh ngưỡng chịu đau của Arno xuống chỉ còn 50%, rồi từ hư không rút ra một cây thước trúc, gõ nhẹ lên đỉnh mông cậu: "Phải nói gì?"
Phải nói gì đây!
Arno tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Kể từ khi học được cách dạy con này, Chaos luôn quán triệt nguyên tắc "không bỏ sót cái mông nào đáng ăn đòn".
Ông hào hứng tìm hiểu thêm rất nhiều kiến thức chuyên môn khác, thậm chí qua thực tiễn còn nắm vững cách làm sao để đẩy mức độ xấu hổ của những đứa trẻ nghịch ngợm lên đến đỉnh điểm.
Thấy Arno không trả lời, cái mông đang run rẩy lập tức hứng chịu hai thước trái phải không chút do dự.
Tiếng thước bản nặng nề quất vào mông vang lên giòn giã và trực diện, khiến hai cánh mông rung lên bần bật.
Cảm giác đau đớn nóng rực làm cho Arno nức nở một tiếng, đôi chân duỗi thẳng vùng vẫy trong vô vọng.
"Con... con là một đứa trẻ hư không nghe lời."
Arno nức nở nói.
"Xin Cha hãy đánh thật mạnh... hu hu...
đánh sưng mông con đi."
Chaos rất hài lòng, phần thưởng của ông là bồi thêm một thước nữa vào cái mông nhỏ trên đầu gối.
Cây thước bản này làm bằng gỗ lê, tuy là do ông biến ra từ hư không nhưng sức nặng thì chẳng thiếu chút nào.
Cái mông nhỏ từ màu hồng phấn đã chuyển sang đỏ rực, bị cú đánh này làm cho chấn động dữ dội.
Arno ngẩng cao đầu, vội vã bắt đầu một đợt nhận lỗi mới: "Hu hu...
Cha...
Ba ơi... con không dám nữa đâu hu hu..."
Arno là mảnh vụn nhỏ nhất của Chronos, tháng trước mới vừa tròn 16 tuổi.
Cậu bẩm sinh có khả năng giao tiếp với mọi sinh linh trên thế gian, cũng có thể tùy ý biến hóa thành hình thú.
Nhưng có thiên phú không đồng nghĩa với việc điều khiển được thuần thục.
Mỗi vị vương tử của Antares đều như vậy, họ cần sự chỉ dạy của hai người cha mới có thể thực sự biến năng lực mình sở hữu thành sức mạnh của chính mình.
Cái mông nhỏ đỏ ửng đáng thương vểnh trên đầu gối, Chaos dừng lại một chút, rồi nhắm ngay đỉnh mông giáng xuống một loạt thước không hề nương tay.
"A oa ——!"
Trên khối thịt mông tròn vo ngay lập tức hiện lên mấy lằn từ trắng đến đỏ, Arno thét lên một tiếng thảm thiết, hai chân đạp loạn xạ vào không trung.
Cậu vốn đã không giỏi chịu đau, Chaos lại còn hạ thấp khả năng chịu đựng của cậu xuống quá nửa.
Giờ đây ngay cả một chiếc lông vũ rơi xuống mông cũng mang theo sức nặng không thể ngó lơ, huống chi là những cú thước tàn khốc thế này!
Cậu rất muốn đưa tay ra sau xoa mông, nhưng lại sợ khiến Chaos định thêm tội cho mình.
Sau một hồi do dự, cậu chỉ biết hy vọng tiếng thét và lời khóc lóc van xin có thể giúp mình phân tán bớt nỗi đau.
"Đau... hu hu hu Ba ba ơi...
A!!"
Chaos dừng tay, nhìn cái đuôi trắng lớn thình lình xuất hiện trước mắt.
Dấu vết gần như hoàn toàn chồng chéo lên nhau khiến Arno đau đến run lên, năng lực thú hóa vốn không thuần thục bị mất kiểm soát khi gặp phải cơn đau vượt ngưỡng chịu đựng, thế mà lại tự biến ra một cái đuôi.
Cái đuôi lông xù gắt gao che hai cánh mông, đáy mắt Arno ngấn lệ, đáng thương quay đầu: "Hu...
đừng đánh, đừng đánh nữa mà..."
Chaos không nói gì, ông chỉ dùng đầu ngón tay vuốt ve lớp lông trắng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở chóp đuôi.
Có lẽ vì vấn đề tuổi tác và tính cách nên những hình thú mà Arno có thể hóa thành hiện tại hầu hết đều gắn liền với hai chữ đáng yêu.
Lúc thì mèo con, chó con, lúc lại là cừu nhỏ, hoặc là chim non lông cánh còn chưa mọc đủ —— nghĩ đến đây, ánh mắt Chaos trầm xuống, ông túm lấy đuôi cậu giật mạnh lên, thước bản lại một lần nữa nện xuống mông.
"Không, được, che!"
Chaos nắm chặt chiếc đuôi không nghe lời trong tay, động tác ra tay trái lại càng thêm thuận tiện.
Cú kéo đuôi ngược lên khiến cái mông nhỏ đang sưng đỏ nóng rát cũng bị nhấc cao hơn hẳn.
"Hức hức...
Con, con không nhịn được... hu hu..."
"Còn dám nghịch ngợm thế này nữa không?"
"Bốp!"
"A hu hu...
Đau..."
Arno khóc xé lòng xé dạ, căn bản chẳng nghe thấy câu hỏi đó.
"Trả lời câu hỏi của ta!"
"Bốp bốp!!"
Hai cú đánh liên tiếp là hình phạt cho việc hỏi mà không đáp.
Lần này không chỉ đuôi lòi ra mà trên đỉnh đầu còn mọc thêm hai cái tai.
Đôi tai cụp xuống phơi bày trọn vẹn sự nhút nhát và sợ hãi của chủ nhân nhỏ.
Arno khóc đến nước mũi chảy ròng ròng, vội vàng đáp lời: "Con không dám... con không dám nữa đâu hu hu..."
Đôi tai nhỏ run rẩy, chiếc đuôi trắng tuyết phía sau càng làm nổi bật cái mông hằn đỏ, khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.
Arno tranh thủ lúc trận đòn tạm dừng liền hít mũi một cái thật mạnh, cất giọng khóc lóc nũng nịu: "Baba ơi ——"
Chóp đuôi khẽ cong lại, quấn lấy cổ tay Chaos.
"Con vẫn chưa hết cảm lạnh mà..."
Arno run rẩy đôi vai, tai và đuôi cùng rủ xuống đầy vẻ đáng thương: "Hu hu...
Đau đầu quá...
Baba.."
Chaos cười lạnh một tiếng, nhưng đúng là không ra tay tiếp.
Ông khẽ phất tay, thước bản gỗ lê biến mất trong không khí, đuôi và tai của Arno cũng thu lại.
"Một trăm cái cuối cùng, dùng tay."
Chaos phất tay thêm lần nữa, từ bụi hoa vươn ra một sợi dây leo, vô cùng chu đáo buộc hai tay Arno lại với nhau.
Ngay sau đó, bàn tay to lớn giơ lên đét mạnh xuống mông.
Trong suy nghĩ của đại đa số mọi người, bị tát bằng tay bao giờ cũng tốt hơn bị đánh bằng thước.
Thế nhưng bàn tay của ngài Chaos vĩ đại nhất toàn vũ trụ, một trong hai Lãnh chúa hiện thời của Antares, sao có thể mềm mại như tay người bình thường!
Lực đánh không hề nhẹ hơn thước bản, cộng thêm tốc độ nhanh hơn gấp bội, lần này Arno thậm chí không thể thốt ra một câu cầu xin trọn vẹn.
Cậu há miệng thở dốc, tiếng khóc đứt quãng bị nhấn chìm trong những cú tát liên tiếp.
Những giọt lệ mặn chát nối đuôi nhau rơi từng giọt xuống đất vườn, trở thành nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho nơi này.
Được khoảng một nửa, Chaos bỗng dừng tay, đưa mắt nhìn về phía lối vào vườn hoa.
Arno khóc đến kiệt sức, trong màn nước mắt mờ mịt, cậu thấy có hai người đang đứng trước mặt Chaos.
Chaos ngồi trên chiếc ghế dài giữa bụi hoa, thỉnh thoảng lại vỗ một cái lên mông Arno.
Ánh mắt ông đảo qua những đứa con yêu quý, cuối cùng dừng lại trên người Sol đang hơi cúi đầu đứng bên phải.
"Lại đến quán rượu đó rồi, phải không?"
Sol là người đẹp nhất trong số các vương tử.
Cậu thừa hưởng mái tóc nhạt màu và đôi đồng tử hổ phách từ Chaos.
Khi ban tặng sự sống, Chronos còn nhỏ thêm một giọt nước hoa hồng tượng trưng cho sắc đẹp, nhào nặn vị Tứ vương tử này thành hóa thân của cái đẹp.
Lấy ngoại hình làm ấn tượng đầu tiên chưa bao giờ là đặc điểm riêng biệt của bất kỳ chủng tộc nào, vẻ ngoài tuấn tú của Sol không nghi ngờ gì đã khiến cậu trở thành người được yêu mến nhất.
Thực tế chứng minh, cậu hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đó.
Dù là đến nhân gian truyền đạt thần dụ của Chaos và Chronos, hay thay mặt Antares tiếp nhận lễ tụng của các lãnh địa khác, Sol luôn là một sứ giả hoàn hảo không chút tì vết.
Giữa bụi hoa hồng đỏ đang nở rộ, nếu nhìn kỹ, cái mông đáng thương của Arno trông cũng chẳng khác chúng là bao.
Sol chỉ dám liếc mắt một cái rồi không dám ngẩng đầu lên nữa.
Cậu chỉ muốn lập tức dịch chuyển ra khỏi đây ngay tức khắc, tình nguyện làm thêm mấy công việc tạp nham còn hơn là đứng đây chịu giáo huấn của Chaos.
"Vương tử Sol phong thái nhẹ nhàng, cử chỉ khéo léo ở bên ngoài, vậy mà lại trượt kỳ kiểm tra năng lực ba lần liên tiếp."
Chaos cười lạnh một tiếng, vỗ thật mạnh lên cái mông chưa được xá tội trong tay, khiến Arno thét lên một tiếng.
"Ta thấy con ngứa mông rồi đấy!
Quỳ xuống!"